- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 122 : Ngươi Muốn Làm Ảnh Tử Không? (c1211-c1220)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 122 : Ngươi Muốn Làm Ảnh Tử Không? (c1211-c1220)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Ngươi Muốn Làm Ảnh Tử Không?
Vậy thì Ảnh tử sẽ lừa ai nữa?
Đương nhiên nếu như xét một cách nghiêm túc thì hắn giả mạo Ảnh tử là để an toàn rời khỏi vùng cấm kỵ số 065, Ảnh tử giả mạo hắn tối đa cũng chỉ xem như một trò đùa ác mà thôi.
Dù sao thì cũng là hắn được lợi.
Nhưng đột nhiên Khánh Trần cảm thấy lo lắng với hành trình tiếp theo.
Hiện giờ cho dù là các ứng cử viên Ảnh tử tập trung ở đoàn làm phim thì hắn cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
Đến tận bây giờ, Khánh Trần vẫn không biết quá nhiều về Ảnh tử.
Hắn không biết được bề ngoài đối phương ra sao, cũng không biết cấp bậc thực lực của đối phương.
Điều hắn biết duy nhất chính là sở thích của đối phương.
Thích đùa chết người khác luôn.
Lúc này, Khánh Nhất nhìn về phía Lý Thúc:
“Lý Thúc ca, sao ngươi cũng ở nơi này vậy.”
Lý Thúc giải thích:
“Ta tới để vây quét người hoang dã.”
Lúc này, trên trời đã có tuyết rơi.
Lý Thúc nhìn Khánh Trần, nói nhỏ:
“Tiên sinh, tuyết rơi rồi, dựa theo dự báo thời tiết thì không lâu nữa sẽ có một trận tuyết rơi rất lớn.
Nếu như ở đây ngài không cần ta ở lại, vậy ta phải mau chóng bám theo tung tích của người hoang dã, nếu không trận tuyết rơi này sẽ xóa hết manh mối của bọn hắn.
Đám người hoang dã này vô cùng hung ác, đã giết rất nhiều người ở nơi sinh sản, không thể buông tha cho chúng được.”
Khánh Trần gật đầu:
“Đi đi, công việc quan trọng hơn.”
Lý Thúc đứng dậy, cúi người thật sâu với Tôn Sở Từ:
“Tiên sinh hãy giữ gin nhé.”
Tôn Sở Từ đang ăn cơm nghe vậy, thiếu chút nữa là đánh rơi hộp cơm xuống đất:
“Mẹ kiếp, ta bắt đầu thời sợ rồi.”
Lý Thúc bình tĩnh nói:
“Trong thời kỳ đặc biệt, trong khu trại còn có người đang quan sát, ngươi hãy nhận thay tiên sinh.
Tiên sinh, mặc dù mấy người sư huynh đệ chúng ta chưa làm lễ bái sư, nhưng trong lòng chúng ta đã thật sự coi ngài là tiên sinh rồi, có việc gì ngài hãy nói một tiếng, chúng ta chắc chắn sẽ đến.”
Nói xong hắn quay người lại, sải bước rời đi, theo sau còn có những binh sĩ thuộc tập đoàn quân Liên Bang vừa mới dựng trại xong.
Lý Ngọc trong khu trại lẫn những nhân viên thuộc đoàn làm phim đều thở phào một tiếng.
Những binh sĩ tập đoàn quân Liên Bang này tựa như một tảng đá lớn đặt trên ngực họ.
Nhất là Lý Ngọc, hắn lo sợ trước khi Lý Thúc đi sẽ đánh mình một trận.
Cũng may mà không có.
Tôn Sở Từ ngồi bên cạnh đống lửa, sợ hãi tới mức hồi lâu không ăn cơm tiếp.
Khánh Nhất nhìn theo bóng lưng Lý Thúc rời đi, đột nhiên nói với Khánh Trần:
“Tiên sinh, từ sau khi chia tay ở Thu Diệp biệt viện, tất cả các sư huynh đệ mỗi người một nơi, tất cả mọi người đều có việc phải làm, dường như tất cả mọi người đều lu bù với công việc vậy.”
Khánh Trần biết Khánh Nhất còn nhỏ tuổi, không chịu được nỗi buồn khi chia ly.
Ngày xưa khi ở trong Thu Diệp biệt viện, các sư huynh đệ cùng nhau tu hành mặc kệ nắng mưa, lúc đó vui biết nhường nào.
Sau khi rời khỏi Thu Diệp biệt viện, tất cả mọi người lại phải đối mặt với cuộc sống thường ngày.
Khánh Trần nói:
“Trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, ngươi có việc phải làm, bọn hắn cũng vậy.
Nói thử xem hiện giờ ngươi muốn làm gì nhất nào?”
Trong thời gian ngắn, Khánh Nhất ngẩn ngơ:
“Làm Ảnh tử.”
“Tại sao lại muốn làm Ảnh tử?”
Khánh Trần hỏi.
Khánh Nhất gãi cái đầu dưa hấu của mình:
“Thật ra cũng không phải là nhất quyết phải làm, chỉ là tất cả mọi người đều muốn làm Ảnh tử, vậy nên ta cũng muốn thử làm xem sao.
Tiên sinh, ta không biết ngươi lớn lên trong hoàn cảnh nào, dù sao từ khi còn nhỏ cha mẹ ta đã nói ‘Khánh Nhất thông minh như vậy, lớn lên nhất định có thể làm Ảnh tử, làm Ảnh tử xong thì làm chủ nhà…”
Trong lòng Khánh Trần tự nhủ, hóa ra Khánh thị cổ vũ trẻ con trở thành Ảnh tử, giống như cha mẹ ở thế giới ngoài thường nói ‘ngươi thông minh như vậy, lớn lên nhất định sẽ thi đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại’.
Khánh Trần cười hỏi:
“Ngươi muốn làm Ảnh tử không?”
…
Khánh Nhất gật đầu:
“Muốn, nếu không thì ta cũng không biết làm gì khác cả.”
“Vậy lần này không thể bảo vệ ngươi kỹ càng quá rồi.”
Khánh Trần trầm tư suy nghĩ vài giây rồi nói:
“Trên hành trình này ngươi sẽ phải đối mặt với nguy hiểm, vậy nên ngươi phải học cách tranh đấu.
Ngươi phải ép bản thân trưởng thành nhanh hơn, vì chúng ta không có nhiều thời gian đâu.
Ta có thể quán đỉnh giúp ngươi tăng thực lực lên, thế nhưng ở thế giới này, thực lực không phải thứ quyết định tất cả.”
Khánh Nhất ngẫm nghĩ:
“Ta hiểu rồi.”
“Ngươi chờ ở đây thêm vài ngày nữa, sau đó tới thị trấn số 065 tiền trạm, thăm dò tình hình nơi đó giúp ta.”
Khánh Trần nói:
“Ta nghĩ chắc là Jindai đã tới đó rồi.”
Lúc này Khánh Trần đã có quyết định, hắn muốn Khánh Nhất phải sống sót tới cuối cùng, trở thành Ảnh tử.
Hay nói đúng hơn thì là Ảnh tử của Ảnh tử.
Chương 1212: Truyền Thừa
E rằng không thể đoán ra được Ảnh tử thế hệ này rốt cục là ai.
Rất nhiều nhân vật lớn ở Khánh thị cho rằng mình biết, nhưng liệu điều họ có phải là chân tướng hay không?
Khánh Trần đột nhiên ý thức được nếu ngươi không hề biết Ảnh tử rốt cục là ai, chỉ dựa vào tín hiệu điện tử và trang phục bên ngoài, vậy thì Ảnh tử có thể là rất nhiều người.
Thậm chí có thể là một tổ chức.
Ảnh tử thế hệ này ẩn giấu thân phận rất tốt, Khánh Trần cảm thấy mình nên học tập theo.
Giống như Tôn Sở Từ hiện giờ đang là vỏ bọc của hắn vậy, Khánh Nhất cũng có thể trở thành vỏ bọc của hắn ở Khánh thị.
Khánh Nhất ừ một tiếng, hắn nhìn đống lửa, đột nhiên nói:
“Không biết Lý Khác sao rồi, đã rất lâu chưa từng gặp hắn.”
“Nhớ hắn hả?”
Khánh Trần cười hỏi.
“Có chút.”
“Kiểu gì cũng sẽ gặp lại thôi.”
Khánh Nhất ngồi bên đống lửa, cảm nhận nhiệt độ tỏa ra từ ngọn lửa bập bùng, nghĩ đến tiên sinh đang ở ngay bên cạnh, biết đâu Lý Khác cũng sẽ trở về thì sao, trong lòng hắn tràn ngập mong chờ.
Đáng tiếc ở đây có người ngoài, tiên sinh không thể tiến hành quán đỉnh cho mình được, nhất định phải chờ lúc mọi người ngủ.
Nhân viên đoàn làm phim không hề nghỉ ngơi, tất cả mọi người đều bận rộn làm việc.
Trận tuyết lớn họ chờ cuối cùng cũng tới.
Trước khi trận tuyết ngừng rơi, họ nhất định phải quay xong toàn bộ phân cảnh phim đầu tiên.
Tống Niểu Niểu bắt đầu trang điểm, nam phụ, nữ phụ cũng tiến vào phòng trang điểm tạm thời.
Điều kỳ lạ chính là Lý Ngọc là trung tâm của đoàn làm phim trước đó thì giờ không hề có ai hỏi thăm tới.
Lúc này trên đầu đạo diễn Trương có một ít tuyết đọng, nhìn như những sợi tóc trắng vậy.
Hắn không dám dùng Lý Ngọc, hắn không thể đắc tội với mấy nhân vật lớn kia được.
Đạo diễn Trương cảm thấy cho dù hiện giờ hắn quay xong bộ phim này thì lúc trở về cũng không thể phát hành được.
Hắn nói nhỏ với phó đạo diễn Vương:
“Ngươi mau đi nói chuyện với Lý Ngọc, bảo hắn đi xin lỗi vị đó đi, nếu không thì không ai dám dùng hắn đâu.
Nếu nhân vật lớn đó không tha thứ cho hắn, vậy vậy ta sẽ xóa bỏ tất cả những cảnh quay của hắn trước đó, đổi sang một nhân vật nam chính khác.”
Phó đạo diễn Vương ngẩn ra, quay đầu sải bước đi đến chỗ Lý Ngọc:
“Mẹ kiếp, giữa nơi rừng núi hoang vắng này, kiếm đâu ra một nam chính mới bây giờ?”
Hiện giờ, ở phía tây nam khu rừng.
Lý Khác ngồi ở bên cạnh đống lửa, Lý Vân Kính nhắm mắt ngồi xếp bằng một bên, tựa như một gốc cây cổ thụ.
Khi hắn đang nhắm mắt dưỡng thần thì đống lửa trước mặt hắn tựa như một nắm cát bị ai đó nắm chặt, chảy xuôi xuống giống như đồng hồ cát, tụ lại như một thác nước.
Lý Khác nói:
“Kính thúc, ngươi tu hành truyền thừa gì vậy?”
Lý Vân Kính trả lời:
“Ông cụ tặng cho, ta cũng không rõ là truyền thừa gì cả.”
“À, ta chưa từng nghe nói dòng họ Lý có truyền thừa hoàn chỉnh gì cả.”
Lý Khác cảm thấy thật kỳ lạ.
“Vì những người khác không tu luyện thành công.”
Lý Vân Kính vẫn nhắm mắt như trước, không giải thích quá nhiều.
Khi họ đang nói chuyện thì có tiếng sàn sạt từ phía xa truyền tới, giống như tiếng gió thổi bay lá cây.
Lý Vân Kính đột nhiên mở lớn hai mắt.
Ngọn lửa trước mặt vỡ tung, dường như bị ai đó bất ngờ buông ra vậy, chỉ trong nháy mắt, ánh lửa soi sáng cả khu vực.
Bóng người ẩn hiện trên núi, không ngừng tới gần.
Lý Khác nói:
“Kính thúc, là người hoang dã.”
Trên cổ những người kia đeo những vòng xương ngón tay của con người, trên mặt có những vết màu trắng.
Lý Vân Kính sửa lại:
“Là Hỏa Đường.”
Hình như theo Lý Vân Kính thì người hoang dã và Hỏa Đường không giống nhau.
“Sao Hỏa Đường lại xuất hiện ở nơi này?”
Lý Khác thắc mắc nhưng không hề cảm thấy bối rối.
Theo lý thuyết thì phạm vi đi săn của Hỏa Đường cũng không bao gồm khu vực này, vậy nên chuyện này khá kỳ lạ.”
Lý Vân Kính đáp:
“Bình thường chỉ vào lễ đi săn trưởng thành của thần tử thì Hỏa Đường mới đi xa như vậy, chắc hẳn có ai đó tiết lộ tin tức của ngươi, vậy nên người của Hỏa Đường mới tới.”
Thần tử đi săn một là vào sâu vùng cấm kỵ săn giết thú dữ lợi hại nhất, hoặc là săn giết nhân vật lớn của tập đoàn.
Lý Khác phù hợp với điều kiện này.
Lý Vân Kính liếc nhìn những bóng người đang lao nhanh tới, sau đó nhìn về phía Lý Khác:
“Ngươi không sợ hả? Họ rất đông đó.”
“Không sợ, có Kính thúc ở đây rồi.”
Lý Khác đáp.
“Ngươi giỏi hơn cha ngươi đó.”
Lý Vân Kính nói.
“Không phải chứ, ta nghe nói khi cha ta còn trẻ vô cùng dũng mãnh mà.
Khi hắn nhậm chức ở phương nam, họ Lý và họ Trần có tranh chấp lớn về vấn đề khoáng sản, khi đó hắn một thân một mình đi đàm phán với nhà họ Trần.”
Lý Khác nói:
“Mẹ nói nếu khi đó cha không một mình tới đàm phán, nói không chừng nội chiến Liên Bang sớm đã bùng phát rồi.”
Chương 1213: Gặp Tần Dĩ Dĩ
Lý Vân Kính ngẫm nghĩ:
“Thật ra điểm lợi hại nhất của cha ngươi chính là chỗ này, thật ra hắn rất sợ hãi nhưng hắn vẫn làm.
Đó là nguyên nhân quan trọng nhất ông cụ chọn hắn làm chủ nhà, biết kính sợ, không lỗ mãng, bình tĩnh xử lý mọi chuyện.”
“Thì ra là vậy.”
Dù phải đối mặt với núi rừng và Hỏa Đường đầy hung hiểm nhưng cả hai người đều không hề cảm thấy lo lắng chút nào.
Một giây sau, Lý Vân Kính cầm một cành cây khô trên mặt đất lên, ném ra, chỉ thấy cành cây kia xuyên qua ba gốc cây lớn, ghim lên một cây đại thụ bên cạnh một thành viên Hỏa Đường.
Lý Vân Kính nói:
“Nếu đại trưởng lão của các ngươi không đến thì chớ có phí công phí sức.
Đừng ẩn giấu nữa, ra nói chuyện đi.”
Lý Vân Kính bổ sung thêm một câu:
“Nếu ngươi có gan.”
Cành cây khô hắn ném ra khi nãy nhìn như đơn giản nhưng thật ra đã dọa không ít thành viên Hỏa Đường cảm thấy run sợ, bọn hắn hiểu rằng lần này đã gặp phải thứ dữ rồi, tuyệt đối là cao thủ cấp A.
Vậy nên lựa chọn sáng suốt nhất chính là rút lui.
Nhưng thành viên Hỏa Đường không hề rời đi.
Có tiếng bước chân vang lên, một bé gái tóc buộc bím chậm rãi đi ra ngoài, phát ra tiếng cười giòn tan, ngồi bên cạnh đống lửa.
Dưới ánh lửa, làn da màu lúa mì của cô gái tỏa ra sức sống, dường như ở giữa trán nàng có đồ đằng ngọn lửa màu đen.
Lý Vân Kính và Lý Khác đều biết đó là dấu hiệu ‘Thần linh’ của Hỏa Đường từng ban lực lượng cho người này.
Bình thường đồ đằng trên người thành viên Hỏa Đường đều nằm ở tay, lưng, đùi, đồ đằng xuất hiện trên bộ mặt chứng tỏ đó là thành viên Hỏa Đường được thần linh quan tâm.
Số lượng thành viên Hỏa Đường như vậy rất ít.
Lý Vân Kính nhìn thiếu nữ này, dường như có chút nghi ngờ:
“Ta còn tưởng là thần tử nào, hóa ra là Hỏa Đường thần nữ vừa mới hiện thế trong truyền thuyết.
Khó khăn lắm Hỏa Đường mới có thần nữ, tên đại trưởng lão kia cam lòng để ngươi hoàn thành lễ trưởng thành sớm như vậy sao?”
Thiếu nữ cười đáp:
“Ta là Tần Dĩ Dĩ, ngươi có thể gọi ta là Dĩ Dĩ.
Nhưng ta rất tò mò, ngươi gọi chúng ta tới đây là định nói chuyện gì vậy?”
Lý Vân Kính trả lời:
“Ngươi rất to gan đó, không sợ ta giết ngươi à?”
“Sợ gì chứ?”
Sóng mắt thiếu nữ lưu chuyển, ánh mắt sáng ngời:
“Ngươi lợi hại như vậy, nếu muốn giết người thì sớm đã giết rồi, mấy người chúng ta không ngăn cản được ngươi.
Ngươi có ăn táo không, cho ngươi táo này, yên tâm đi, không có độc đâu.”
Nói xong, nàng lấy hai quả táo từ trong chiếc túi nhỏ đeo bên người ra, ném cho Lý Khác và Lý Vân Kính.
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Táo vùng tây nam không ngon bằng táo ở quê ta, nhưng ăn cũng được.”
Trong câu nói của thiếu nữ không hề mang theo vẻ sợ hãi.
Lúc nói chuyện, mấy thành viên Hỏa Đường lần lượt đi tới bên cạnh thiếu nữ, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào Lý Vân Kính, như đang gặp phải kẻ địch nguy hiểm.
Điều kỳ lạ chính là cho dù bọn chúng kiêng kỵ, e sợ thực lực của Lý Vân Kính nhưng vẫn làm hết trách nhiệm của bản thân, bảo vệ thiếu nữ này.
Lý Vân Kính hỏi:
“Là ai đã tiết lộ hành tung của Lý Khác?”
“Ta không biết gì cả.”
Thiếu nữ cười đáp.
Lý Vân Kính ngẫm nghĩ:
“Ta không quan tâm tới những người nhà họ Lý khác, nhưng sau này Hỏa Đường không được có âm mưu gì nhắm vào Lý Khác.”
Thiếu nữ không hề sợ hãi, nàng cười tủm tỉm:
“Được.”
Lý Vân Kính cười, không biết vì đâu hắn lại cảm thấy thiếu nữ này mang tới cho hắn một cảm giác thân thiết khó tả.
Cảm giác này không liên quan gì tới tình cảm, thuần túy là do tính cách của đối phương thẳng thắn, đơn thuần, khiến người khác không thể nảy sinh lòng phòng bị được.
Lý Vân Kính nói:
“Vẫn vấn đề trước đó, ngươi nhất định phải trả lời cho ta, rốt cục là ai tiết lộ hành tung của Lý Khác với Hỏa Đường?”
Tần Dĩ Dĩ tò mò hỏi:
“Sao ta có thể nói chuyện này cho ngươi biết được cơ chứ? Đó là bí mật của Hỏa Đường đó! Nếu ngươi muốn biết thì dù sao cũng phải nói cho ta một cái lý do để nói cho ngươi chứ.”
Lý Vân Kính ngẫm nghĩ, đột nhiên hô lớn về phía rừng cây:
“Ông Khang Ba, ta biết ngươi ở đây.”
Đôi mắt thiếu nữ lập lòe:
“Ngươi quen đại trưởng lão của chúng ta sao?”
“Đã từng quen.”
Lý Vân Kính bình tĩnh trả lời.
Vài giây sau, đại trưởng lão lưng còng của Hỏa Đường chậm rãi, ung dung từ trong rừng núi đi ra.
Hắn cười vui vẻ:
“Không biết người tiết lộ bí mật của Lý Khác là muốn bẫy ngươi hay muốn bẫy Hỏa Đường chúng ta, nếu biết trước ngươi ở chỗ này, vậy ta đã đổi con mồi rồi.”
Lý Vân Kính nhìn về phía đại trưởng lão kia:
“Quả nhiên địa vị của thần nữ vô cùng cao quý, ngay cả một người mấy chục năm chưa từng rời khỏi núi tuyết như ngươi cũng tự mình đi trông chừng lễ trưởng thành này.”
Đại trưởng lão cười tủm tỉm, gẩy sợi dây chuyền toàn là đốt ngón tay ở trên cổ, tiếng xương va chạm vào nhau vang lên:
“Ngươi không hiểu đâu.”
Lý Vân Kính nghiêm túc nói:
“Ta muốn biết ai muốn Lý Khác chết?”
Lý Vân Kính hỏi lại:
“Lý do?”
“Hắn là Kỵ Sĩ.”
Lý Vân Kính nói:
“Trước đây Hỏa Đường và Kỵ Sĩ có hiệp ước, hiện giờ các ngươi bị kẻ khác lừa tới giết truyền thừa của Kỵ Sĩ, nếu ngươi không nói ra kẻ tiết lộ bí mật ra thì chuyện này không xong đâu.”
Đại trưởng lão ngẩn người, hắn cẩn thận quan sát Lý Khác:
“Xủi quẩy…”
Nhưng đúng vào lúc này, thiếu nữ Tần Dĩ Dĩ đột nhiên nói với Lý Khác:
“Chờ đã, ngươi là Kỵ Sĩ hả? Sư phụ của ngươi là ai?”
Chương 1214: Cho Thịt
“Sao ngươi hỏi vậy?”
Lý Khác nghi hoặc, tại sao tự dưng đối phương lại hỏi sư phụ của hắn là ai.
Tần Dĩ Dĩ ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.
Nàng là người của Tần gia, mà Tần gia có một bí mật không muốn người khác biết, đó là người bác đã mất tích của nàng từng kề vai chiến đấu với Kỵ Sĩ.
Cho nên sau khi chứng kiến thực lực của Lý Thúc Đồng, người của Tần gia đều đã lờ mờ nhận ra thân phận của người đàn ông trung niên và thiếu niên xin đi nhờ xe là gì.
Đây cũng là lí do vì sao Tần Dĩ Dĩ không đi cùng người nhà về thành phố số 18 để nhận món quà của Lý Thúc Đồng, mà chọn đi tha hương.
Dù rất nhớ cha mẹ và các anh chị em, dù suýt chết trên Tây Nam tuyết sơn, nhưng nàng chưa bao giờ hối hận vì quyết định này cả.
Tần Dĩ Dĩ lại quay sang nhìn Lý Khác, người này…Chẳng lẽ là sư đệ của thiếu niên kia sao?
Lý do Tần Dĩ Dĩ nghĩ đến khả năng này đầu tiên vì nàng biết tuổi của Khánh Trần còn quá nhỏ, nên nàng mới không nghĩ đến khả năng đối phương đã thu đồ đệ.
Nàng hỏi:
“Sư phụ của ngươi là Lý Thúc Đồng sao?”
Lý Khác lắc đầu.
Bây giờ thân phận Kỵ Sĩ của của sư phụ hắn vẫn là bí mật nên Lý Khác sẽ không nói tên đối phương ra đâu.
Đại trưởng lão kỳ quái hỏi:
“Chẳng lẽ là Trần Gia Chương, Vương Tiểu Cửu? Họ đã biến mất bao nhiêu năm rồi mà, không ngờ bây giờ ta lại được gặp đồ đệ của họ ở đây.”
Lý Khác vẫn kiên quyết lắc đầu:
“Đừng đoán nữa, ta sẽ không trả lời câu hỏi này đâu.”
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ như nghĩ ra gì đó nên vội vàng đi vòng qua đống lửa rồi ngồi xổm xuống trước mặt Lý Khác để chắn ánh mắt mọi người, sau đó nàng lại viết một chữ Khánh xuống đất:
“Là hắn sao?”
Lý Khác giật mình.
Tần Dĩ Dĩ cũng choáng, ngay cả nàng cũng không ngờ suy đoán nhất thời của mình lại đúng, người đang ngồi trước mặt nàng thật sự là đồ đệ của thiếu niên đó sao?!
Nghĩ đến đây, Tần Dĩ Dĩ lập tức tháo balo chất đầy táo trên lưng xuống, sau đó nhẹ nhàng đưa cho Lý Khác.
Lý Khác ngơ ngác nhận lấy balo.
Sau đó hắn lại thấy Tần Dĩ Dĩ quay người đưa tay ra trước mặt Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão lại ngơ ngác hỏi:
“Sao thế?”
“Cho họ chút thịt bò đi.”
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Cho hắn chút thịt Thần Ngưu đi!”
Đại trưởng lão tức giận nói:
“Sao ta phải cho họ, ta có quen biết gì họ đâu.”
“Bây giờ trời lạnh như vậy, ăn thịt bò có thể giữ ấm.”
Tần Dĩ Dĩ thấy Đại trưởng lão không nhúc nhích nên quay sang nói với một người Hỏa Đường khác:
“Nhanh lên.”
Đại trưởng lão đau lòng nói:
“Không phải hôm nay là lần đầu tiên ngươi gặp họ sao, sao lại cho họ thứ quý giá như vậy! Hơn nữa, một người Hỏa Đường như ngươi sao có thể tùy tiện tặng quà cho người liên bang như vậy!”
Tần Dĩ Dĩ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Không phải ta là Thần Nữ của Hỏa Đường sao, chẳng lẽ ta không được cho đồ đệ của người quen chút quà à.
Nếu ngài đưa thịt bò cho ta thì ta sẽ cho ngài mượn đao của ta chơi 3 tháng, được không?”
Đại trưởng lão bó tay rồi, hắn vô thức đưa tay lên sờ vỏ đao treo bên hông.
Trong lòng hắn bắt đầu cảm thấy tủi thân.
Rõ ràng trước kia đó là đao của hắn, nhưng từ khi Thần Minh bảo hắn đưa đao cho Tần Dĩ Dĩ, mỗi lần hắn muốn chạm vào nó đều phải đi hỏi mượn nàng…
Thôi, dù sao đây cũng là quyết định của Thần Minh, hắn không nên làm trái…
Người trẻ tuổi phụ trách cầm thịt Thần Ngưu quay sang nhìn Đại trưởng lão, một lúc sau, Đại trưởng lão mới chán nản phất tay.
Thấy hắn đồng ý, người đó mới dám lấy ra một túi nhỏ bằng da hươu đưa cho Tần Dĩ Dĩ.
Thật ra lúc này Lý Vân Kính đã hiểu vì sao thiếu nữ này lại tự nhiên nhiệt tình với Lý Khác như vậy, hóa ra là vì Khánh Trần.
Nghĩ đến đây hăn lại càng cảm thấy kì quái, tại sao lãnh tụ của Kỵ Sĩ đời tiếp theo lại quen Thần Nữ của Hỏa Đường được?
Không những thế, có vẻ quan hệ giữa hai người này còn rất thân thiết.
Hơn nữa, từ việc này có thể thấy thái độ của Đại trưởng lão đối với Thần Nữ của Hỏa Đường có vẻ khá đặc biệt.
Lý Vân Kính nhớ trước kia Hỏa Đường cũng từng xuất hiện Thần Nữ, tuy số lượng các nàng không nhiều nhưng cũng không đến mức để Đại trưởng lão cưng chiều đến mức này.
Dù số lượng ít nhưng địa vị của họ cũng chỉ ngang bằng với Thần Tử mà thôi.
Nhưng có vẻ địa vị của Thần Nữ này có vẻ không giống những người khác.
Có phải vì nàng từng được Thần Minh khai kỳ không?
Lý Vân Kính trầm tư suy nghĩ.
Bây giờ Lý Khác cũng đã hiểu ra một vấn đề…Có lẽ vị tỷ tỷ này có quan hệ rất tốt với sư phụ hắn.
Nếu không thì sao sau khi biết mình chính là đồ đệ của Khánh Trần, đối phương đã ngay lập tức tặng táo và thịt bò.
Nếu mọi chuyện đúng như những gì hắn đang nghĩ thì hắn nên gọi đối phương là gì được?
Chương 1215: Không Ngờ Lại Dữ Dội Như Vậy
Hay gọi là gì? Nhưng có vẻ tuổi của đối phương cũng không hơn hắn bao nhiêu, gọi gì thì có vẻ hơi gượng ép.
Hay gọi là tỷ tỷ? Nhưng nếu gọi như vậy thì không đúng vai vế lắm…
Tần Dĩ Dĩ vừa cười vừa đưa túi da hươu cho Lý Khác:
“Trong túi có mười miếng thịt bò, nhưng mỗi ngày ngươi chỉ được ăn một miếng thôi, khi nào ăn xong ngươi sẽ không sợ lạnh nữa.
Đúng rồi, nếu ngươi gặp sư phụ của ngươi thì cứ nói ta đang ở Tây Nam tuyết sơn, bảo hắn không cần đến tìm ta, một ngày nào đó ta sẽ tự đi tìm hắn.”
Từ trước đến nay tính cách của Dĩ Dĩ vẫn luôn thẳng thắn như vậy, nàng chưa bao giờ che dấu tình cảm của mình đối với Khánh Trần cả.
Cho nên, nếu nàng đã nói sẽ đi tìm Khánh Trần thì nhất định một ngày nào đó nàng sẽ đi.
Nghe thấy nàng nói vậy, Đại trưởng lão lại tức giận nói:
“Ngươi đi tìm Kỵ Sĩ làm gì?!”
Tần Dĩ Dĩ kỳ quái nói:
“Không phải vừa rồi người này từng nói Hỏa Đường có minh ước với Kỵ Sĩ sao, Đại trưởng lão, sao nhìn ngài có vẻ không thích Kỵ Sĩ vậy?”
Đại trưởng lão nói:
“Minh ước cái gì mà minh ước, chuyện này đã xảy ra từ bao nhiêu năm trước rồi, bây giờ còn nói lại làm gì, hơn nữa, tuy Hỏa Đường đã hứa hẹn sẽ không động đến các thành viên của Kỵ Sĩ, nhưng ngươi có biết tại sao trước kia chúng ta lại kí vào bản minh ước đó không?”
“Sao lại ký?”
Tần Dĩ Dĩ tò mò hỏi.
Lý Vân Kính quay sang nhìn Đại trưởng lão, thật ra lúc biết đến minh ước này, hắn cũng rất tò mò không biết vì sao hai tổ chức này lại kí kết mình ước với nhau, nhưng vì chỉ có những Kỵ Sĩ và Hỏa Đường kí kết bản minh ước đó mới biết lí do, nên chẳng ai ngoài họ biết cả.
Ngay cả gia tộc có tổ tiên là Kỵ Sĩ như Lý thị cũng chỉ biết hai tổ chức có minh ước, nhưng không ai biết vì sao họ lại kí kết minh ước cả.
“Rất nhiều năm về trước, trên Tây Nam tuyết sơn bỗng xuất hiện mười hai tên Kỵ Sĩ, khi đó ngoài chúng ta ra, trên núi tuyết vẫn còn một tổ chức khác nữa, mười hai người đó đã mang theo tên thủ lĩnh của tổ chức đo là Phật gia đến Hỏa Đường, lúc đó họ còn nói mình vừa giúp Hỏa Đường giải trừ hậu hoạn, sau đó những người đó bắt Đại trưởng lão khi đó ký vào bản minh ước này…”
Đại trưởng lão nói.
Sau khi nghe chuyện về các Kỵ Sĩ năm xưa, Lý Khác cảm thấy rất bất ngờ.
Không ngờ năm xưa Kỵ Sĩ lại dữ dội như vậy.
Nhưng sao hắn lại cảm thấy có vẻ hơi giống thổ phỉ nhỉ…
Lý Vân Kính gật đầu, giờ hắn biết vì sao ngay cả Lý thị cũng không biết lí do hai tổ chức này lập minh ước rồi, hóa ra vì những Kỵ Sĩ đó sợ chuyện này làm xấu hình tượng của họ, nên mới không tiết lộ chuyện này ra ngoài…
Đại trưởng lão nói tiếp với Tần Dĩ Dĩ:
“Mây năm trước khi Kỵ Sĩ có một thành viên thăng cấp Bán Thần, tên đó đã đến Tây Nam tuyết sơn vơ vét hết Thần Ngưu thịt.
Cho nên mấy tên Kỵ Sĩ không tốt lành như hình tượng mà họ cố ý tạo ra đâu, sau này ngươi nên cách xa họ một chút, nếu không thì không biết ngày nào sẽ gặp chuyện xui xẻo đâu.”
Tần Dĩ Dĩ lắc đầu rồi quả quyết nói:
“Không.”
Đại trưởng lão trợn ngược hai mắt lên, từ trước đến nay chưa có người Hỏa Đường dám trả lời hắn như vậy đâu, nhưng nghĩ lại thân phận của đối phương, hắn lại không biết phải trả lời như thế nào…
Nghe đến đây, Lý Vân Kính càng khẳng định suy nghĩ trong đâu, vị Thần Nữ này có đị vị cao hơn những người khác ở Hỏa Đường, vì…Nàng có thể kết nối với Thần Minh.
Kết nối ở đây không phải chỉ Thần Minh từng nói chuyện với nàng.
Mà là, nếu người ở Hỏa Đường muốn có được lực lượng thì nhất định phải thông qua nghi thức cầu phúc cạnh ngọn lửa Hỏa Đường thì mới có khả năng có được nó, còn chuyện người đó có được lực lượng hay không thì phải xem tâm trạng của Thần Minh như thế nào đã.
Nhưng có một vị đại thẩm ở Hỏa Đường đối xử rất tốt với Tần Dĩ Dĩ, mỗi ngày nàng đều nấu đồ ăn ngon cho Tần Dĩ Dĩ ăn, balo táo mà Tần Dĩ Dĩ vừa đeo trên người cũng là quà của nàng.
Đại thẩm từng nói với Tần Dĩ Dĩ, từ bé đến giờ, nguyện vọng lớn nhất của nàng chính là được Thần Minh ban cho sức mạnh để trở thành siêu phàm giả.
Nhưng ở Hỏa Đường lại có một quy luật là, Thần Minh chỉ ban sức mạnh cho những người dưới 18 tuổi, nên nếu ngươi qua 18 tuổi mà vẫn không nhận được gì thì ngươi sẽ phải đi làm việc đồng áng trên vách núi.
Sau khi nghe nguyện vọng của đối phương, Tần Dĩ Dĩ cảm thấy rất khổ sở, nàng đã chạy đến cạnh Hỏa Đường rồi ngồi nói chuyện với nó 1 ngày 1 đêm, đến ngày thứ hai, khi vị đại thẩm này đến cúng bái Hỏa Đường như thường lệ thì…Nàng đã nhận được lực lượng.
Tuy số lực lượng đó chỉ đủ cho nàng đạt đến cấp F, nhưng dù gì thì nàng cũng đã có được lực lượng.
Chương 1216: Thật Xui Xẻo
Trước khi Tần Dĩ Dĩ đến đây, Thần Minh chưa bao giờ ban lực lượng cho ai trên 18 tuổi cả.
Cho nên khi chuyện này xảy ra, tất cả người dân ở Hỏa Đường đều rất kinh ngạc.
Lúc Tần Dĩ Dĩ ngồi nói chuyện với Hỏa Đường một ngày một đêm, mọi người đều nói nàng bị ngốc rồi, nhưng khi chuyện này thật sự xảy ra, mọi người lại nghĩ mình bị ngốc rồi.
Rất nhiều người Hỏa Đường không được Thần Minh ban cho sức mạnh đều bắt chước Tần Dĩ Dĩ ngồi cạnh Hỏa Đường để nói chuyện với Thần Minh, nhưng lại chẳng có ai nhận được chút lực lượng nào cả.
Có người lại đi tìm Tần Dĩ Dĩ để nhờ nàng đến nói chuyện với Thần Minh.
Tần Dĩ Dĩ không hề từ chối mà đi thẳng đến cạnh Hỏa Đường, sau đó vừa chỉ vào người Hỏa Đường kia vừa nói:
“Thần Minh, ngài có thể cho hắn chút lực lượng không?”
Một giây sau, người đàn ông trung niên vừa nhờ Tần Dĩ Dĩ cũng trở thành siêu phàm giả…
Lúc đó Đại trưởng lão cũng rất bất ngờ, chuyện này có khác gì bật hack đâu.
Từ trước đến giờ hắn còn chưa thấy ai được Thần Minh ưu ái như vậy!
Rất tốt!
Cho nên dù rất không muốn nhưng Đại trưởng lão vẫn ngầm thừa nhận đao của mình đã thuộc về Tần Dĩ Dĩ.
Gần đây sinh hoạt của đa số người Hỏa Đường là, buổi sáng đi cúng bái Thần Minh, buổi tối đi chào hỏi Đại trưởng lão, buổi trưa đi tặng đồ ăn cho Tần Dĩ Dĩ.
Nên bây giờ hầu hết người Hỏa Đường đều đã trở thành siêu phàm giả, tuy số sức mạnh mà họ được ban cho chỉ đủ để họ tiếp tục làm nông, nhưng sức ảnh hưởng của nó đối với suy nghĩ của người Hỏa Đường không hề đơn giản như vậy.
Đại trưởng lão nghĩ, chỉ cần Thần Nữ còn ở đây, Thần Minh sẽ quan tâm đến Hỏa Đường hơn.
Lúc mới cứu được nàng trong núi tuyết, ai có thể ngờ cô gái từng suýt chết này sẽ trở thành niềm hi vọng mới của Hỏa Đường cơ chứ?
Thật ra lúc này Đại trưởng lão đã nhận ra Tần Dĩ Dĩ có tình cảm với sư phụ của Lý Khác.
Nhưng sư phụ của Lý Khác không phải Lý Thúc Đồng, Trần Gia Chương hay Vương Tiểu Cửu.
Chẳng lẽ trong tổ chức Kỵ Sĩ vẫn còn một người chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người bao giờ?
Nhưng nếu là sư phụ của Lý Khác thì chắc chắn tuổi tác của người đó không thể nhỏ được.
Cho nên hắn càng gấp hơn:
“Dĩ Dĩ à, bây giờ ngươi còn nhỏ nên dễ siêu lòng trước những người thành thục đáng tuổi cha chú ngươi, nhưng đến khi ngươi lớn, ngươi sẽ nhận ra họ chẳng có gì tốt cả!”
Tần Dĩ Dĩ dở khóc dở cười:
“Đại trưởng lão, ngài đang nói cái gì đó, tuổi của hắn cũng rất nhỏ.”
Đại trưởng lão lại cảm giác kỳ quái, sao hắn không biết trong tổ chức Kỵ Sĩ có người này nhỉ.
Nhưng đúng lúc này, Tần Dĩ Dĩ lại thì thầm với Đại trưởng lão:
“Đại trưởng lão, hắn chính là người từng xuất hiện cùng ta trong ngọn lửa hôm đó.”
Con ngươi Đại trưởng lão lập tức co rụt lại.
Sao một tên Kỵ Sĩ lại xuất hiện trong Hỏa Đường được?
Đối phương là ai?
Tuy những người khác đều không thấy rõ người đứng trong ngọn lửa cùng Tần Dĩ Dĩ hôm đó là ai, nhưng Đại trưởng lão vẫn nhìn ra được đó là một người trẻ tuổi, đúng như những gì Tần Dĩ Dĩ vừa nói.
Nhưng sau khi biết người xuất hiện trong ngọn lửa hôm đó là một tên Kỵ Sĩ, Đại trưởng lão lại lầm bầm:
“Thật xui xẻo…”
…
“Hắt xì!”
Khánh Trần đang ngồi bên cạnh đống lửa nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên hắt hơi một cái.
Kỳ lạ, sau khi mình trở thành Kỵ Sĩ thì chẳng bao giờ bị bệnh nữa, tại sao đột nhiên lại nhảy mũi?
Chẳng lẽ có người đang nói nói xấu mình.
Khánh Trần chuyển ánh mắt hồ nghi, nhìn về phía đoàn làm phim…
Sau đó nhắm mắt lại một lần nữa…
Lý Thúc rời đi, Khánh Nhất trở về lều vải tu hành, đám người Tôn Sở Từ đi sắp xếp việc bảo vệ, bên cạnh đống lửa chỉ còn lại một mình Khánh Trần.
Hắn tựa vào tảng đá lớn phía sau, đắm chìm trong thế giới Lấy Đức Phục Người, huấn luyện nội dung Sinh Tử Quan kế tiếp.
Chỉ là, Sinh Tử Quan lần này hơi khó, trong thế giới kia Khánh Trần đã chết không biết bao nhiêu lần.
Khánh Trần hơi nghi hoặc một chút.
Dạo này, hắn luôn cảm thấy khi huấn luyện Sinh Tử Quan, thiếu một cái gì đó.
Tựa như một bức tranh ghép hình lớn, lại thiếu mất một miếng ở giữa.
Dù phần rìa có xếp tỉ mỉ bao nhiêu, thì bộ ghép hình này vẫn không trọn vẹn.
Khánh Trần mở to mắt.
Lần trước, huấn luyện Sinh Tử Quan trong thế giới của Lấy Đức Phục Người, cũng không có loại cảm giác này, thật kỳ lạ.
Loại cảm giác kỳ quái này, dường như bắt đầu sau khi hoàn thành việc lướt sóng trên biển.
Không có cảm giác rung động của thân thể vì không thể áp chế một loại tiềm lực nào đó, không có điềm báo thức tỉnh, cũng không thấy cảm giác tĩnh lặng cùng vui sướng từng có sau khi hoàn thành Sinh Tử Quan.
Có vẻ là vì lúc trước hắn huấn luyện quá đầy đủ trong thế giới của Lấy Đức Phục Người.
Chương 1217: Hơn Hai Mươi Năm
Cho tới khi hắn thật sự đối mặt với sóng biển, kinh nghiệm đến từ những lần huấn luyện, khiến hắn không hề chân chính thể nghiệm sinh tử.
Mà sau khi hoàn thành lần Sinh Tử Quan kia, Khánh Trần càng cảm thấy Sinh Tử Quan cũng không còn nguy hiểm, cho nên trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người, huấn luyện cũng không còn chấn động lòng người như vậy nữa.
Khánh Trần đột nhiên cảnh giác.
Mình quá ỷ lại vào thế giới thần bí này, nên thiếu đi lòng kính sợ đối với thế giới thật.
Đây là thứ một Kỵ Sĩ không nên đánh mất.
Lý tưởng của Kỵ Sĩ là lấy mạng sống ra đánh đổi, đi về hướng mình chưa biết.
Nếu như tất cả kết quả trên đường đi đều đã định sẵn, như vậy Sinh Tử Quan sẽ không còn chút ý nghĩa nào.
Khánh Trần đại khái đã hiểu vấn đề của mình nằm ở đâu.
Trên thế giới này, tất cả mọi người sẽ đi đủ loại đường quanh co, Khánh Trần cũng không ngoại lệ.
Hắn đang đi một con đường mà những Kỵ Sĩ khác đều chưa từng đi qua, cho nên tự kiểm điểm là việc hắn nhất định phải làm.
Một giây sau, hắn nhìn về phía trước.
Lưu Lợi Quần bưng hộp cơm tới đưa cho hắn:
“Ăn đi, hôm nay đầu bếp bên Lý Ngọc làm còn dư một chút, ngươi làm việc nhiều, ngươi ăn đi.”
“Cám ơn.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Lưu lão đầu, ngươi ở trong ngành giải trí bao lâu rồi?”
“Hơn hai mươi năm.”
Lưu Lợi Quần cũng gẩy gẩy hộp cơm.
“Làm mãi một việc không chán sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Sẽ không.”
Lưu Lợi Quần lắc đầu:
“Mỗi lần đến đoàn làm phim mới đều quen biết người mới, giống như bắt đầu một hành trình mới.”
“Lưu lão đầu, ngươi cũng văn thơ lắm.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói.
Lưu Lợi Quần thấp giọng nói:
“Ngươi có thể nói giúp vài câu với đám người Tôn Sở Từ, để họ đừng so đo với Lý Ngọc nữa không.
Mặc dù nam nghệ sĩ này đúng là kẻ ngu xuẩn, nhưng bây giờ đoàn làm phim không có hắn thì không khởi quay được, rừng núi hoang vắng tìm không ra người thay thế.”
Khánh Trần vui vẻ:
“Lưu lão đầu, việc này ngươi nói với ta cũng vô ích.”
Lưu Lợi Quần im lặng một chốc, hắn nhẹ giọng nói:
“Lời ngươi nói khẳng định có tác dụng, ngươi làm việc với họ lâu như vậy, cũng trở nên thân thiết rồi.”
Khánh Trần cười lắc đầu:
“Ta không làm người khuyên giải đâu.”
“Được rồi.”
Lưu Lợi Quần thở dài một tiếng.
Hắn bưng hộp cơm xoay người đi về hướng Trương đạo diễn bên kia.
Trương đạo diễn hỏi:
“Thế nào?”
“Không được.”
Lưu Lợi Quần nghĩ nghĩ rồi nói:
“Ta thấy vẫn nên để Lý Ngọc chính miệng xin lỗi, đây là kết quả khi chọc phải người không nên dây.
Hoặc là, các ngươi nhìn Khánh Tiểu Thổ bên ta thế nào, bộ dáng tuyệt đối không có vấn đề.
Nếu các ngươi sợ hắn không diễn được, có thể cho nam phụ thay thế Lý Ngọc, để Khánh Tiểu Thổ diễn nam phụ.”
Trương đạo diễn liếc nhìn Khánh Trần bên kia:
“Không được, kỹ thuật diễn không phải trò đùa, học và chưa học khác nhau rất xa, để ta đi làm tư tưởng cho Lý Ngọc trước đã, nếu như không được lại nói sau.”
Lưu Lợi Quần gãi gãi cái đầu bóng lưỡng, cũng không nói gì thêm.
Trời tối người yên, tất cả nhân viên đoàn làm phim đều đã ngủ thật say.
Tôn Sở Từ đi giữa rừng núi, kiểm tra từng vị trí phòng thủ xem người canh có lười biếng đi ngủ không.
Nhưng đúng vào lúc này, phương xa lại truyền đến tiếng rầm rập của đội xe một lần nữa, Tôn Sở Từ hô to:
“Cảnh giác!”
Đội xe kia tới cực nhanh, khiến Tôn Sở Từ có một loại dự cảm không tốt.
Nhưng không phải hắn lo lắng có nguy hiểm nào đó, chủ yếu là lo lại phải làm cái loa cho Boss…
Lúc này, hắn nâng họng súng lên bắn chỉ thiên, ra hiệu đoàn xe kia không nên tiếp tục tới gần.
Xe dừng lại, liền thấy có người dẫn dầu nhảy xuống xe, một thân một mình đi về hướng khu cắm trại.
Trương đạo diễn, Vương phó đạo diễn cũng tới.
Họ nhờ ánh sáng từ đống lửa, thấy rõ tướng mạo người tới:
“Lão Chu, sao ngươi lại tới đây? Lão sư Tôn Sở Từ hạ súng xuống đã, vị này là phó đạo diễn Chu Bình từng làm bộ Sứ Giả Chính Nghĩa.”
Tôn Sở Từ hơi bất ngờ, vậy mà lại là một đoàn làm phim tới lấy cảnh?
Chu Bình cười chào hỏi với Trương đạo diễn:
“Các ngươi cũng ở đây à? Ta mang theo đoàn làm phim tới lấy cảnh, không nghĩ tới lại gặp được các ngươi.”
Nói xong, Chu Bình không quan tâm, quay đầu hô to với đội xe sau lưng:
“Mọi người đến đây đi, không nguy hiểm!”
Đội xe mở cửa xe tiến đến, nhân số đoàn làm phim này không tính là quá nhiều, đại khái khoảng sáu mươi, bảy mươi người, mỗi người mang theo thiết bị liền định cắm trại bên hồ, sát chỗ bọn Khánh Trần.
Trương đạo diễn nghi ngờ nói:
“Gần đây không nghe nói ngươi có bộ phim nào sắp quay.”
“Ha ha, không phải là vừa kéo được đầu tư sao, còn có hai vị diễn viên chính vừa mới sắp xếp được lịch trình.”
Chu Bình giải thích.
Trương đạo diễn quan sát đoàn làm phim bên kia một chút, xác nhận có mấy diễn viên nhìn quen mắt đi tới.
Tôn Sở Từ lặng lẽ đánh giá Khánh Trần, lại phát hiện thần sắc đối phương lạnh như băng.
Lòng hắn liền căng thẳng.
Quả nhiên như mình dự liệu, đoàn làm phim này có vấn đề.
Chương 1218: Thân Thiết Hơn
Đầu tiên, đoàn làm phim bình thường tuyệt đối sẽ không đi đường lúc nửa đêm.
Thứ hai, đoàn làm phim bình thường nghe tiếng nổ súng cảnh báo, cũng tuyệt đối sẽ không tiếp tục tới gần, khẳng định sẽ quay đầu xe rời đi trước.
Mặc dù đoàn làm phim này phối trí đầy đủ, cũng có diễn viên nổi danh trong đội ngũ, nhưng vẫn quá khác thường.
Đây là phán đoán của Tôn Sở Từ.
Với Khánh Trần mà nói, lý do phán đoán đoàn làm phim này có vấn đề rất đơn giản.
Bởi vì Diêm Xuân Mễ ở trong đoàn làm phim này.
Dựa theo Khánh Trần an bài, vị gián điệp Diêm Xuân Mễ này, hẳn đang ở trong thành phố số 10 phụ trách những gián điệp khác giám thị Khánh Hạnh mới đúng.
Đối phương đột nhiên làm trái mệnh lệnh của mình chui vào đoàn làm phim này, có hai khả năng.
Khả năng thứ nhất, có lẽ nàng bám theo Khánh Hạnh.
Nhưng xác suất này rất nhỏ, bởi vì nàng từng gây chuyện trong khu cư xá Phồn Hoa, dọn dẹp những cọc ngầm của Khánh Hạnh.
Nếu như Khánh Hạnh giả danh đoàn làm phim rời khỏi thành phố số 10, mục tiêu nàng trà trộn vào đoàn làm phim này cũng quá rõ ràng.
Như vậy chỉ còn lại một khả năng khác, nhất định là vì đoàn làm phim này có vấn đề, có quan hệ đến việc trao đổi Khánh Mục.
Dưới tình huống ở nơi hoang dã không thể phát tín hiệu, Diêm Xuân Mễ muốn tự mình tới cảnh báo cho Khánh Trần.
Khánh Trần đội mũ lưỡi trai, cúi đầu không nói một lời.
Người tới là Jindai? Hay là những người dự tuyển Ảnh tử khác?
Đều có thể.
Khánh Trần nhìn về phía đoàn làm phim bên mình, Lý Ngọc nghe tiếng xe cộ liền trốn đi, dường như sợ Tôn Sở Từ lại giới thiệu mình lần nữa.
Ngay sau đó, Khánh Trần bỗng nhiên phát giác điểm không hợp lý.
Lúc đội xe đến, hắn đã sớm nghe được tiếng động cơ, còn sớm hơn Tôn Sở Từ.
Chỉ là, rõ ràng là tiếng động cơ của hai mươi hai chiếc xe, lúc này đi vào trong khu cắm trại cũng chỉ có mười tám chiếc.
Cho nên, đội xe này còn có bốn chiếc ngừng giữa đường, mà người trên xe đã xuống xe, dựa vào rừng cây ven hồ để ẩn giấu hành tung, chậm rãi tới gần khu trại.
Khánh Trần nhíu mày, đối phương không hề đi ngang qua, mà nhằm thẳng vào đoàn làm phim này.
…
“Chúng ta dựng lều gần khu hạ trại của đoàn làm phim Trương đạo diễn đi, như thế sẽ thân thiết hơn, ở rừng núi hoang vắng này cũng tiện giao lưu.”
Chu phó đạo diễn mới tới cười nói.
Hắn chỉ huy nhân viên nhanh chóng làm việc.
Chỉ là, khi đội tạp vụ trong đoàn làm phim này đang nhấc thiết bị, có mười hai người ra vẻ hiếu kỳ bắt đầu đi về khu của đám người Trương đạo diễn.
Rất nhanh, những người được huấn luyện nghiêm chỉnh này liền chia nhau phân bố ở các ngõ ngách trong khu trại.
Chu phó đạo diễn nhìn về phía bọn hắn, chỉ thấy những người này lắc đầu nhẹ, tựa hồ không có thu hoạch.
Lúc này, Lưu Lợi Quần đột nhiên bu lại, cười nói với Chu phó đạo diễn:
“Chu đạo diễn, đã lâu không gặp, Chu Thương, tới đây, các ngươi giúp Chu đạo diễn chuyển thiết bị đi.
Tay chân cẩn thận một chút, đừng làm hư.”
Lưu Lợi Quần vẫn như mọi khi, gặp người liền tươi cười, để về sau nếu mọi người có công việc cũng có thể nhớ tới hắn.
Vị đốc công này cũng không quá khôn khéo, hắn chỉ hiểu rõ đạo lý không để ý thua thiệt trước mắt mà thôi.
Nhưng đột nhiên, Chu phó đạo diễn ngăn cản Lưu Lợi Quần:
“Không cần không cần, những thiết bị này để tự chúng ta chuyển là được.”
Lưu Lợi Quần chần chờ một chút nhìn sau lưng Chu phó đạo diễn, đoàn làm phim này rõ ràng không đủ người làm, vừa phải dựng lều, lại phải khiêng đồ, hơn nửa đêm không ai hỗ trợ, nói không chừng phải bận rộn đến lúc trời sáng.
Hắn chỉ nghĩ đối phương khách sáo, dứt khoát trực tiếp mang theo đám tạp vụ đi đến chỗ đội xe phía sau:
“Chu phó đạo diễn, yên tâm, tạp vụ bên ta làm việc rất cẩn thận, mà chúng ta cũng không nhấc thiết bị, chỉ khiêng hành lý nghệ sĩ là được.
Chúng ta từng cộng tác mà ngươi còn không tin ta sao?”
Lưu Lợi Quần mới đi được hai bước, hắn bỗng trông thấy một tên tạp vụ phía trước để cái rương trong tay xuống, tay phải yên lặng đặt ở sau lưng.
Lúc này, rốt cuộc Lưu Lợi Quần cũng ý thức được có chỗ nào không ổn.
Hắn quay người định chạy đi.
Nhưng Chu phó đạo diễn lại cười híp mắt nắm bả vai Lưu Lợi Quần, nói:
“Lão Lưu, đã lâu không gặp, nán lại nói chuyện cũ đã.”
Vừa nói chuyện, Chu phó đạo diễn vừa đưa tay vào dưới nách, rút súng ngắn ra khống chế Lưu Lợi Quần, thấp giọng nói:
“Ngoan ngoãn im lặng, sau khi chuyện thành công sẽ thả cho ngươi một con đường sống.”
Lưu Lợi Quần nuốt nước bọt, hắn chỉ là đốc công, đã bao giờ được chứng kiến chuyện gì lớn đâu.
Nhưng dù như vậy, hắn cũng biết sắp phát sinh cái gì.
Đoàn làm phim này, không phải tới lấy cảnh!
Mà kỳ thật, đối phương cũng không hề cẩn thận che giấu, cứ như đã nắm chắc mọi việc.
Chương 1219: Đột Nhiên Mất Tích
Chỉ thấy Chu phó đạo diễn đưa Lưu Lợi Quần đang trầm mặc qua một bên.
Chu phó đạo diễn cười cười hỏi:
“Ta hỏi ngươi một việc, mọi người trong đoàn làm phim đều ở đây à?”
Lúc nói chuyện, ánh mắt Chu phó đạo diễn vẫn quét về hướng doanh trại.
Lưu Lợi Quần thuận theo ánh mắt của hắn, phát hiện đầu tiên hắn nhìn Khánh Nhất, sau đó…vượt qua mọi người, tiếp tục tìm kiếm cái gì đó.
Ban đầu, Lưu Lợi Quần tưởng đối phương muốn bắt cóc minh tinh đang nổi như Lý Ngọc, Tống Niểu Niểu.
Dù sao giá trị tiền tài của minh tinh không thể đo lường được.
Thế nhưng, ánh mắt Chu phó đạo diễn lại đảo qua Tống Niểu Niểu, Lý Ngọc, không hề dừng lại.
Lúc này Lưu Lợi Quần lại nghĩ, có thể đối phương kiêng kị Tôn Sở Từ, nhưng ánh mắt đối phương vẫn không dừng lại trên người Tôn Sở Từ, mà đảo qua càng nhanh.
Trong lòng Lưu Lợi Quần đầy hồ nghi, rốt cuộc đang tìm ai?!
Hắn thấp giọng trả lời:
“Đều ở đây cả.”
Chu phó đạo tiếp tục cười nói:
“Ngẫm lại cẩn thận đi, còn thiếu một người, hắn đi đâu, ở trong lều vải nào?”
Lưu Lợi Quần ngẩn người, ánh mắt của hắn đảo qua khu trại lần nữa, chợt phát hiện quả thật thiếu mất một người…Khánh Tiểu Thổ!
Khánh Tiểu Thổ vốn nên ngồi bên đống lửa, chẳng biết lúc nào đã biến mất.
Đi vào lều vải sao?
Sẽ không, Khánh Tiểu Thổ căn bản cũng không có lều vải, hắn vẫn luôn gác đêm ở trong xe.
Như vậy, Khánh Tiểu Thổ đột nhiên mất tích.
Lưu Lợi Quần nhìn về phía rừng cây đen như mực quanh hồ nước, chẳng lẽ thiếu niên kia đã trốn vào trong rừng cây?
Chờ chút, đám người này ra quân ồ ạt như vậy, chính là vì tìm Khánh Tiểu Thổ sao?!
Chu phó đạo diễn cười híp mắt hỏi:
“Nhớ tới điều gì sao?”
Ngay lúc đối phương cho là mình khống chế được Lưu Lợi Quần, vị đốc công già này lại xoay người một cái thoát khỏi khống chế của đối phương, vừa chạy về hướng khu trại vừa hô:
“Coi chừng, đám người này có vấn đề, chúng mang theo súng!”
Chẳng ai ngờ đốc công bình thường khúm núm này vẫn rất có khí phách.
Dưới loại tình huống này, lại dám thoát khỏi khống chế, cao giọng cảnh báo.
Ngay lúc này, tất cả tạp vụ bên người Chu phó đạo diễn đều lấy súng ra, 12 người dùng chiến thuật đội hình nhanh chóng xâm nhập vào khu trại.
Mà 12 người đã phân bố trong doanh trại từ trước, thì nhanh chóng rút súng ra, xua toàn bộ nhân viên đoàn làm phim, lẫn các nghệ sĩ như Lý Ngọc, Tống Niểu Niểu vào giữa khu trại.
Đám Tôn Sở Từ muốn giơ súng đánh trả, nhưng họ và những quân nhân chân chính được huấn luyện nghiêm chỉnh có sự chênh lệch rất lớn, còn chưa kịp giơ súng lên, đã bị năm sáu họng súng chỉa vào.
Khánh Nhất bên này cau mày, cận vệ bên cạnh hắn định xuất thủ, lại bị hắn ngăn lại:
“Đừng hành động thiếu suy nghĩ, những người này có chuẩn bị mới đến, một cấp C như ngươi đi ra chỉ có chịu chết.”
Cấp C, còn chưa có năng lực tránh né đường đạn.
Cận vệ kia nhìn thiếu gia nhà mình, không nói gì.
Kỳ thật Khánh Nhất đã từng nói với cha mình, có nên vụng trộm sắp xếp cho mình một cận vệ cấp B không, chắc hẳn những người dự bị Ảnh tử khác đều có.
Nhưng cha của Khánh Nhất không cảm thấy bảo vệ con trai quá cẩn thận là một chuyện tốt, hắn luôn luôn kể lể sự tích hắn ở trong quân đội tập đoàn liên bang năm đó, nói mình lúc ấy cũng không có ai bảo vệ, bị Kashima mai phục vẫn chém giết thoát khỏi trùng vây.
Lúc này, mọi người trong doanh trại đã bị biến cố trước mắt làm cho sợ ngây người.
Người của Chu phó đạo diễn, không chỉ vây bọn Trương đạo diễn trong khu trại, còn buộc những nghệ sĩ trong đoàn làm phim của mình cũng tới ngồi ở giữa, cùng chen chúc một chỗ.
Xem ra, những nghệ sĩ này cũng bị ép buộc đến đây, mà không hiểu rõ tình hình.
Bên cạnh họ, có hơn 40 người trông chừng.
Trong đó, dường như vẫn còn cao thủ giấu mặt.
Không ai biết, tại sao Chu Phó đạo diễn từng rất quen thuộc với mọi người trong giới giải trí, lại như biến thành người khác, trở thành một tên lưu manh cực kỳ hung hãn.
Lý Ngọc ngồi run lẩy bẩy trong đám người, cũng không biết là vì lạnh hay là bị doạ sợ.
Trương đạo diễn nói:
“Chu đạo diễn, nếu ngươi muốn tiền chúng ta có thể đưa tiền, đừng như vậy, có chuyện gì từ từ nói.”
Chu đạo diễn lắc đầu cười:
“Ta rất thích tiền, nhưng ta tới đây cũng không vì tiền.”
Người trong đoàn làm phim đưa mắt nhìn nhau, bọn hắn còn tưởng rằng đối phương muốn bắt cóc minh tinh, lại không nghĩ đối phương căn bản không phải vì tiền.
Lý Ngọc run rẩy nói:
“Ngươi chớ làm loạn, chỗ chúng ta có nhân vật lợi hại đấy.”
“Ồ?”
Chu đạo diễn hứng thú:
“Nhân vật lợi hại đến cỡ nào?”
Lý Ngọc nói:
“Người cả Lý Thúc và Khánh Nhất đều tôn kính! Tôn Sở Từ!”
Tôn Sở Từ: “…”
Tên nhóc này muốn khóc ròng, giả mạo Boss gây chuyện rồi!
Quả nhiên trước đó sung sướng bao nhiêu, thì bây giờ xấu hổ bấy nhiêu.
Chương 1220: Căn Bản Không Tính Để Lại Người Sống
Chu đạo diễn cười nói:
“Vị nào là Tôn Sở Từ?”
Tôn Sở Từ do dự một chút, vẫn đứng dậy:
“Ngươi muốn làm cái gì?”
Chu đạo diễn nói:
“Vất vả cho ngươi, che chắn giúp vị kia lâu như vậy.”
Tôn Sở Từ chết trân ngay tại chỗ, người trước mắt này lại biết chân tướng!
Nhân viên đoàn làm phim ngơ ngác, Chu đạo diễn này đang nói cái gì, Tôn Sở Từ che chắn giúp ‘Vị kia’ lâu như vậy?
Vị nào chứ?
Chu đạo diễn nói: “Ta chỉ hỏi một vấn đề, Khánh Trần đâu?”
Trương đạo diễn nghi ngờ nói:
“Khánh Trần là ai?”
Chu đạo diễn cười nói:
“Chính là nhân viên tạp vụ Khánh Tiểu Thổ.”
Nói xong, hắn quay đầu nói với Khánh Nhất:
“Ta nói đúng không, Khánh Nhất tiên sinh? Khánh Trần đâu, vì sao trong khu trại này chỉ thiếu mỗi hắn?”
Sắc mặt Khánh Nhất trở nên nghiêm túc, đối phương hô chuẩn xác cái tên Khánh Tiểu Thổ, có nghĩa rằng có nội ứng của bọn chúng trong doanh trại này.
Những chuyện phát sinh trước đó trong khu trại, nhất định tên nội ứng kia đã dùng điện thoại vệ tinh tiết lộ ra ngoài.
Biết có người dự tuyển Ảnh tử ở đây còn dám động thủ, vậy nói rõ trong đám binh sĩ trông coi họ, nhất định có cao thủ.
Những người này đến vì tiên sinh nhà mình.
Rốt cuộc những người này thuộc thế lực nào?
Có điều, Chu đạo diễn vừa nói câu này ra, đến phiên nhân viên đoàn làm phim chấn kinh.
Bọn hắn tuyệt đối không nghĩ tới, những tên lưu manh này đột nhiên bao vây doanh trại đoàn làm phim, không thèm để ý những minh tinh kia, lại muốn tìm một tên tạp vụ.
Chu đạo diễn thất vọng lắc đầu:
“Xem ra các ngươi còn chưa biết, thanh tra tình báo khu 1 Khánh Trần danh tiếng đang đình đám gần đây ở thành phố số 10 thuộc liên bang, cục trưởng trẻ tuổi nhất của PCA tương lai, vẫn ở trong đội ngũ của các ngươi.
Đây chính là cánh tay đắc lực của Ảnh tử tiên sinh, so với hắn, tầm quan trọng của các ngươi còn chưa xứng để ta bại lộ thân phận.
Các ngươi coi Tôn Sở Từ này là đại nhân vật, kỳ thật hắn ta chỉ phụ trách làm cái khiên yểm trợ cho thanh tra Khánh Trần trong đoàn làm phim thôi…Xem ra, các ngươi hoàn toàn không biết gì về thanh tra Khánh Trần cả.”
Các nhân viên đoàn làm phim nhìn nhau, người đang được nói đến chính là tạp vụ Khánh Tiểu Thổ đó sao?
Là Khánh Tiểu Thổ mỗi ngày đều vui tươi hớn hở gắng sức làm việc?
Là Khánh Tiểu Thổ mỗi ngày đều đợi đến cuối cùng mới ăn cơm thừa canh cặn?
Cho nên, lúc Khánh Nhất đến kêu tiên sinh, Lý Thúc đến kêu tiên sinh, kỳ thật đều là gọi vị thanh tra Khánh Trần này.
Mọi người nhớ lại hình dạng của Khánh Trần, lại cảm thấy đối phương quá trẻ tuổi.
Lưu Lợi Quần lẩm bẩm, khó trách đối phương không muốn đến phòng làm việc của Tống Niểu Niểu, cũng chưa từng nịnh bợ Trương đạo diễn và Vương phó đạo diễn, bởi vì đối phương vốn chướng mắt con đường làm minh tinh này.
Giờ khắc này, rốt cuộc Lý Ngọc cũng hiểu ra, mình chọc tới Tôn Sở Từ lúc nào.
Chỉ vì lúc đoàn làm phim ầm ĩ chuyện Tống Niểu Niểu coi trọng ‘Khánh Tiểu Thổ’, người đại diện của mình đối xử lạnh nhạt với người ta.
Tất cả những gì Tôn Sở Từ làm trước đó, chẳng qua là để trút giận thay cho thanh tra Khánh Trần này mà thôi.
Người đại diện ngồi bên cạnh Tống Niểu Niểu cũng khiếp sợ, nàng quay đầu nhìn về phía Tống Niểu Niểu:
“Chính là ngài thanh tra trước đó từng cứu ngươi ở Utopia?”
Tống Niểu Niểu gật gật đầu:
“Ừm, là hắn.”
“Cho nên, ngươi nói có đại nhân vật tập đoàn mời ngươi đến đoàn làm phim, cũng là hắn?”
Người đại diện hỏi.
Tống Niểu Niểu gật đầu lần nữa:
“Ừm.”
Người đại diện ngẩn người một lúc, trong lòng tự nhủ cô nương nhà mình rốt cuộc cũng thông suốt rồi.
Có điều, mọi người đều không hiểu nổi vị thanh tra Khánh Trần này, tại sao lại chui vào đoàn làm phim?!
Mà bây giờ đối phương đi đâu mất rồi?
…
“Có ai biết rốt cuộc Khánh Trần đi đâu không?”
Chu đạo diễn cười tủm tỉm ngồi xổm trước mặt mọi người hỏi, hắn nhìn nhân viên đoàn làm phim đang ngã ngồi duới đất như mèo nhìn chuột.
Đầy khiêu khích.
Không có ai đáp lại hắn.
Chu đạo diễn đưa tay về phía bên phải, bóp cò súng, Trương đạo diễn trúng đạn ngay ngực, thống khổ ngã xuống trong vũng máu.
Trong khu trại mọi người nhao nhao hét rầm lên, có người muốn đứng lên chạy trốn, còn chưa kịp đứng dậy liền bị quân lính đứng bên cạnh dùng báng súng đánh ngã xuống đất.
Chu đạo diễn không nói gì, lần lượt dùng súng giết hết những nhân viên trong đoàn muốn chạy trốn, trong đó thậm chí còn có một minh tinh hắn mang tới.
Trong nhất thời, tất cả mọi người câm như hến, đám vô lại này còn hung ác hơn họ tưởng, lúc giết người không hề có chút do dự nào.
Chu đạo diễn cười hỏi:
“Nếu như còn không có ai trả lời, các ngươi đoán xem kẻ chết kế tiếp là ai? Có ai nhìn thấy hắn đi hướng nào không?”
Khánh Nhất lạnh lùng nói:
“Kế tiếp ngươi có thể giết ta.
Tất cả mọi người nghe đây, những người này không che mặt, cho nên căn bản không có ý định để lại người sống.
Đừng nghĩ vẫy đuôi cầu xin là có thể sống sót quay trở về.
Nếu để các ngươi sống, thì chúng không thể quay về liên bang, chỉ có thể lưu lạc vùng hoang dã.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







