- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 120 : Tống Niểu Niểu Cướp Tài Nguyên (c1191-c1200)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 120 : Tống Niểu Niểu Cướp Tài Nguyên (c1191-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Tống Niểu Niểu Cướp Tài Nguyên
“Không quay kịp thì liên quan gì tới Bội Bội nhà chúng ta chứ?”
Người phụ nữ mập mạp kia cười lạnh đáp.
“Vậy nàng đừng đến nữa!”
Đạo diễn Trương gầm lên:
“Bộ phim này không cần nàng!”
Người phụ nữ béo kia cũng tức giận, bật cười:
“Không có chúng ta góp tiền làm phim thì các ngươi có đủ tiền không? Hơn nữa bây giờ ngươi lâm thời tìm nữ diễn viên thì liệu có thể tìm được một diễn viên hạng A có thể bảo đảm doanh thu phòng vé cho các ngươi như Bội Bội hay không hả? Ta khuyên ngươi hãy tỉnh táo vào, nghĩ thông suốt thì đi nói xin lỗi với Bội Bội, lúc nào tìm được nhà xe di động thì chuyện này xem như bỏ qua.”
“Tìm cái quằn què! Ngươi cút ra khỏi văn phòng cho ta!”
Đạo diễn Trương nói xong, trở về phòng làm việc của mình.
Khánh Trần kinh ngạc thầm nghĩ, không phải là mình không thể đi theo đoàn làm phim ra ngoài hoang dã đó chứ?
Trong văn phòng, nhân viên đoàn làm phim đều nhíu chạt mày, đạo diễn Trương không thể nhẫn nhịn được, hiện giờ Tần Bội Bội không tới, tài chính cũng bị rút đi, vậy bộ phim này phải quay như thế nào đây?
Trước đó mọi người đang khẩn trương tiến hành công tác chuẩn bị thì giờ đều ngán ngẩm buồn bực ngồi ở vị trí của mình.
Chỉ còn mình đạo diễn Trương không ngừng gọi điện thoại trong phòng làm việc.
Nhưng tới buổi trưa, đạo diễn Trương đột nhiên tươi cười đi ra khỏi văn phòng, hắn cao giọng tuyên bố:
“Mọi người dừng tay lại đã, ta có một tin tức tốt!”
Văn phòng yên tĩnh lại.
Đạo diễn Trương nói:
“Xin thông báo với mọi người, chúng ta đã tìm được nữ diễn viên mới tham gia, đó chính là Tống Niểu Niểu! Hơn nữa phòng làm việc của nàng cũng sẽ tiến hành đầu tư vào bộ phim này! Tất cả mọi người khẩn trương lên, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, ngày mai Tống Niểu Niểu sẽ đi theo chúng ta ra ngoài hoang dã!”
“Vương Bác, ngươi mau bảo thợ quay phim, thợ trang điểm chuẩn bị, chốc nữa Tống Niểu Niểu sẽ tới đây chụp ảnh, mau đổi lại áp phích cho ta, bây giờ ta nhìn thấy Tống Bội Bội là cảm thấy buồn nôn rồi!”
Đạo diễn Trương phấn khởi nói.
Khánh Trần nghe vậy thì muốn chửi đổng.
Khó khăn lắm hắn mới chọn được một đoàn làm phim không có người quen, sao sau khi hắn gia nhập vào thì liên tục có người quen theo chân vậy?
Hơn nữa còn có Tống Niểu Niểu mà hắn không muốn gặp mặt nhất?
CMN, đây không phải là kịch bản Ảnh tử tạo ra để chỉnh đốn mình đó chứ? Để trả thù việc mình giả mạo đối phương sao?
Khánh Trần thầm nghĩ, hẳn là Ảnh tử không rảnh rỗi như vậy đâu!
…
Công suất làm việc của Tống Niểu Niểu rất nhanh, đến 2 giờ chiều, nàng đã có mặt ở phòng làm việc của đoàn làm phim để chụp poster quảng bá mới.
Nhưng kỳ lạ là, sau khi đến đoàn làm phim, đối phương không những không tập trung làm việc mà còn liên tục nhìn ngó xung quanh phòng làm việc.
Khi quản lý của nàng hỏi nàng đang tìm gì, nàng lại nói nàng không tìm cả.
Lưu Lợi Quần và đám người làm ngồi trong góc thì thầm nói chuyện với nhau:
“Từ trước đến nay, trong giới giải trí không thiếu chuyện minh tinh này cướp tài nguyên của minh tinh khác, lúc trước ta còn nghĩ Tống Niểu Niểu không phải loại người này, nhưng không ngờ nàng ta cũng chẳng khác gì những người khác.
Bây giờ tất cả tài nguyên của Tần Bội Bội trong bộ phim này sẽ thuộc về nàng, tuy đạo diễn Trương không phải nhân vật quá nổi tiếng, nhưng ta đọc kịch bản của bộ phim này rồi, cũng không tệ lắm.”
Chu Thương hỏi:
“Ngươi đã kể chuyện này với ai chưa?”
Lưu Lợi Quần nói:
“Ta mới nói với mợ và gì hai của ta thôi.”
Chu Thương:
“…Ngươi tiết lộ kịch bản.”
Lưu Lợi Quần lập tức gõ đầu Chu Thương:
“Thế nào, ngươi muốn đi tố cáo ta với đạo diễn à? Ta mới nói một chút thôi, hơn nữa, chỗ kịch bản mà ta cầm là bản mà Tần Bội Bội tiện tay ném mấy hôm trước, nếu họ muốn trách thì đi mà trách Tần Bội Bội.”
Một người khác nói:
“Theo những gì ta nghe lỏm được từ cuộc nói chuyện của đạo diễn Vương và đạo diễn Trương, hình như không phải họ chủ động mời Tống Niểu Niểu tới đâu.”
“A? Ngoài họ ra thì còn ai mời nàng đến đây nữa?”
Lưu Lợi Quần nghi ngờ nói:
“Nghe nói thời gian gần đây Tống Niểu Niểu rất hot, một người hot như nàng nhất định sẽ có rất nhiều đoàn làm phim săn đón, cần gì phải đi tranh tài nguyên của người khác như bây giờ.”
Người đó lại nói:
“Nghe nói có người mời nàng đến đây, sau đó nàng lập tức từ chối hơn 20 hoạt động rồi gọi điện bàn bạc việc kí hợp đồng với đạo diễn Trương luôn.”
“Người đó là ai vậy?”
Lưu Lợi Quần kinh ngạc nói.
“Nghe nói là một nhân vật lớn nào đó của Khánh thị, nhưng đạo diễn Trương lại nói hắn không nhớ mình có quen biết với nhân vật lớn nào của Khánh thị cả.”
Chu Thương nói:
“Tin chúng ta đổi người vừa truyền ra mà đám nhà báo đã bu kín của vào tầng dưới rồi.
Ta còn nghe nói mấy bài bào mà họ vừa viết đều nói về việc Tống Niểu Niểu cướp tài nguyên, chứ chẳng có bài nào viết về lý do vì sao chúng ta hủy hợp đồng với Tần Bội Bội cả.”
Chương 1192: Đừng Gạt Ta
“Chắc chắn là công ty sau lưng Tần Bội Bội mua chuộc mấy tên nhà báo đó để tẩy trắng cho nàng ta rồi.”
Lưu Lợi Quần nói:
“Đúng rồi, Khánh Tiểu Thổ đâu?”
Chu Thương nói:
“Sáng nay một mình hắn đã chuyển hết số đồ theo lên xe rồi, hắn bảo ta cho hắn nghỉ buổi chiều nay để về nhà thu dọn đồ đạc, sáng mai hắn sẽ đến bãi đậu xe để xuất phát cùng chúng ta luôn.”
Lưu Lợi Quần sửng sốt:
“Hắn chuyển hết số đồ đó rồi sao?”
Chu Thương gật đầu:
“Tuy mục đích gia nhập đoàn làm phim của tên này không phải tốt lành gì, nhưng hắn lại rất được việc, lúc đầu nhìn hắn gầy yếu như thế ta cũng tưởng hắn không làm được gì, không ngờ hắn lại khỏe như vậy.”
Lưu Lợi Quần không nói gì nữa.
Hắn không cần quan tâm mục đích của đối phương có tốt hay không, thứ hắn cần biết chỉ là người đó có được việc hay không mà thôi.
Khánh Trần có tham vọng gia nhập giới giải trí hay không thì có liên quan gì đến hắn, chỉ cần đối phương làm việc tốt là được, những thứ còn lại hắn không cần quan tâm.
Lưu Lợi Quần vui vẻ cười nói:
“Xem ra tên này không có phúc nhìn mĩ nhân rồi, không ngờ Tống Niểu Niểu ngoài đời lại xinh đẹp như vậy, các ngươi nhìn kỳa, mấy tên trong đội quay phim đều phải ngoái lại nhìn nàng.
Ngươi ra bảo phó đạo diễn Vương nhắc nhở mọi người một chút, đừng để họ làm xấu hình ảnh đoàn làm phim của chúng ta.”
Sáng ngày thứ hai.
Lúc này, tất cả thành viên của đoàn làm phim đều đang tập trung trong phòng làm việc, có người đang kéo theo hành lý, có người lại đang sắp xếp đồ để thắp hương trong lễ khai máy.
Nhưng hành động của Tống Niểu Niểu lại không bình thường chút nào, nàng liên tục nhìn ngó ngó xung quanh như thể chưa bao giờ tham gia lễ khai máy vậy.
Quản lý thì thầm hỏi nàng:
“Ngươi nói thật đi, có phải ngươi đang tìm ai không?”
Tống Niểu Niểu sửng sốt:
“Không không.”
“Đừng gạt ta, ta đã đi theo ngươi bao nhiêu năm rồi, ngươi không lừa ta được đâu.”
Người quản lý nói:
“Ngươi nói thật đi, có phải ngươi đang hẹn hò với Lý Ngọc không? Có phải ngươi cố ý nhận bộ phim này để tiện cho các ngươi hẹn hò bí mật không? Nếu chuyện này là thật thì ngươi phải cắt đứt với hắn ngay, ngươi có biết chuyện này sẽ gây hậu quả như thế nào không!”
Tống Niểu Niểu dở khóc dở cười:
“Tỷ à, mọi chuyện không như ngươi nghĩ đâu.”
Quản lý lại nói:
“Tên Lý Ngọc không phải loại người tốt lành gì đâu, ngươi nhìn 12 người đi theo hắn xem, vừa đủ 6 năm 6 nữ, theo ta thấy, trong số 6 nữ đó có ít nhất 2 người có quan hệ mờ ám với hắn.
Hơn nữa lúc trước còn có tin đồn hắn làm sủng vật của một nhân vật lớn trong Trần thị, ngươi tốt nhất không nên có dính lýu gì với loại người này.”
“Tỷ, ngươi yên tâm đi.”
Tống Niểu Niểu cười nói:
“Không phải chúng ta đã làm việc với nhau bao nhiêu năm rồi sao, ngươi nghĩ ta sẽ vừa mắt một kẻ như hắn sao? Ta đến đây không phải vì Lý Ngọc, mà để trả ơn cho một người.”
“Thế còn được, mà trả ơn thì trả ơn thôi, cần gì phải đầu tư nhiều tiên mua vai diễn này làm gì.”
Người quản lý thì thầm nói:
“Không cần biết ngươi muốn làm gì, chỉ cần không dính lýu đến yêu đương là được, bây giờ là khoảng thời gian tốt nhất để ngươi thăng tiến, nếu có tin đồn truyền ra thì mọi công sức của ngươi sẽ đổ xuống sông hết.”
“Biết rồi!”
Tống Niểu Niểu nói.
Sau khi làm lễ xong, mọi người đều lên xe chuẩn bị xuất phát, cả đoàn xe có tổng cộng 30 chiếc, trong đó có 6 chiếc chuyên dùng để chở hàng.
Sau khi bọn Lưu Lợi Quần và Chu Thương đều đã lên xe, một giọng nói bỗng vang lên từ hàng ghế sau:
“Chúng ta chuẩn bị xuất phát sao?”
“A a a!”
Lưu Lợi Quần bị giọng nói phía sao làm cho hết hồn, hăn vội vàng quay lại nhìn thì mới phát hiện Khánh Trần đã ngồi trên ghế sau từ bao giờ nên tức giận nói:
“Sao ngươi không tham gia lễ khai máy mà lại ngồi ở đây, ngươi không biết lễ khai máy là thời gian tốt nhất để chụp ảnh chung với các minh tinh sao.”
“Chụp ảnh chung với minh tinh làm gì.”
Khánh Trần nói.
Lưu Lợi Quần lập tức vui vẻ cười nói:
“Ngươi không biết sao, ảnh chụp chung với minh tinh có thể coi như chứng cứ ngươi từng tham gia đoàn làm phim, nếu ngươi có ảnh chụp chung với họ thì sẽ dễ xin việc ở các đoàn làm phim khác hơn.”
Đội xe từ từ di chuyển đến của phía nam thành phố, vì họ đã làm báo cáo từ trước và đút lót đủ tiền nên mọi chuyện diễn ra rất thuận buồm xuôi gió, thậm chí cả đội xe còn không phải dừng lại kiểm tra giấy tờ trước khi rời khỏi thành phố.
Đoàn xe cứ thế tiến thẳng về phương bắc.
Trong khi mọi người trên xe đều hưng phấn thì Khánh Trần lại tỏ ra rất bình tĩnh.
Có đôi đoàn xe dừng lại để mọi người giải quyết nhu cầu sinh lý và ngắm cảnh ngoài hoang dã thì Khánh Trần lại nhất quyết không xuống xe, đợi khi nào mọi người lên xe, hắn mới từ từ rời khỏi xe một lúc rồi về.
Chương 1193: Video Call
Mỗi lần đoàn xe dừng lại, rõ ràng Tống Niểu Niểu vẫn luôn xuống xe nhìn khắp nơi như đang tìm kiếm ai đó.
Mẹ nó chuyện này không thể chỉ là trùng hợp nữa, rõ ràng nàng biết hắn cũng ở trên đoàn xe này nên mới làm như vậy!
Nhưng ai đã tiết lộ chuyện này?!
Theo suy đoán của hắn, số lượng kẻ tình nghi sẽ không quá lớn, vì lần này hành động của hắn rất bí mật, nên hắn có thể chắc chắn chỉ có vài thế lực lớn mới có năng lực tìm ra hắn.
Mà thủ lĩnh ảnh tử chính là người khả nghi nhất.
Lúc này, Lưu Lợi Quần thấy Khánh Trần nhìn trộm Tống Niểu Niểu thì lên tiếng nhắc nhở:
“Xinh đẹp không?”
Khánh Trần quay sang nhìn hắn, sau đó bình tĩnh nói:
“Cũng khá xinh đẹp.”
Lưu Lợi Quần vui vẻ:
“Đừng nghĩ nhiều làm gì, chúng ta và họ không phải người cùng một thế giới đâu.
Dù ngươi có cố gắng thế nào thì cũng không thể bằng được họ, nên đừng mơ mộng hão huyền nữa.
Ngươi nhìn ta xem, sau khi gặp bao nhiêu minh tinh, đến giờ ta vẫn chẳng sống độc thân.”
Khánh Trần bó tay rồi, nhưng một lúc sau hắn lại thầm tự nhủ, thật ra nói như đối phương cũng không sai chút nào.
Đúng là hắn và Tống Niểu Niểu không phải người của một thế giới, nhưng hắn không những không có mơ tưởng gì với đối phương, mà còn rất sợ bị đối phương tìm ra.
Vì nếu nàng tìm ra hắn thì mọi chuyện sẽ rất khó xử.
Có lẽ bây giờ Lưu Lợi Quần cũng không ngờ người mà Tống Niểu Niểu đang tìm chính là người mà hắn đang khuyên không nên mơ mộng làm gì đâu nhỉ.
Hắn tò mò hỏi:
“Nhìn ngươi cũng gần năm mươi rồi, chẳng lẽ từ trước đến giờ ngươi không thích ai sao.”
“Lúc trẻ ta từng thích một người, nhưng cuối chúng ta không đến được với nhau.”
Lưu Lợi Quần nói.
“Tại sao lại không đến được với nhau?”
Khánh Trần kỳ quái hỏi.
“Vì cha mẹ người đó không đồng ý cho chúng ta đến với nhau.”
Lưu Lợi Quần nói.
“Sau đó thì sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Nàng không chờ ngươi sao?”
“Không, hắn không chờ, sau khi chúng ta chia tay được một năm thì ta nghe tin hắn đã cưới vợ.”
Lưu Lợi Quần nói.
Khánh Trần: “???”
Giới giải trí bây giờ loạn như vậy sao, chẳng lẽ ngay cả mấy nhân viên khuôn vác cũng cong hết cả rồi?!
Đến tối, trong khi mọi người đều xuống xe dựng lều ngủ thì Khánh Trần lại toàn bộ nhận việc trông coi đồ đạc để ở yên trên xe.
Theo quy củ, mấy người làm khác sẽ thay phiên ngủ trên xe để trông đồ, nhưng hắn lại nói không cần như vậy, mọi người cứ ngủ bên ngoài, hắn chỉ cần ngủ trong xe là được.
10 giờ tối, cả khu trại đã bắt đầu trở nên yên tĩnh, vì ở đây không có sóng nên điện thoại không thể hoạt động, lại cộng thêm cả ngày phải ngồi trên xe nên mọi người đều đi ngủ sớm.
Sau khi thấy mọi người đã ngủ yên, Khánh Trần nhẹ nhàng xuống xe rồi đi ra khỏi khu vực cắm trại.
“Thanh tra, sao ngươi lại trốn ta.”
Tống Niểu Niểu đứng sau gốc cây nhẹ nhàng cười nói với hăn.
“Ha ha ha ha ha, ngươi đừng nghĩ như thế, ta đâu có trốn ngươi?”
Khánh Trần vừa nói vừa thầm nghĩ, thật xui xẻo, hắn đã tốn công trốn cả ngày này rồi mà vẫn bị phát hiện:
“Tống tiểu thư đừng hiểu lầm, ta thích ngồi trên xe nên mới không xuống, chứ không phải ta đang trốn ngươi.”
Tống Niểu Niểu đánh giá hắn:
“Chậc chậc, nếu tin thanh tra trẻ tuổi nhất của PCA chà trộn vào đoàn làm phim làm nhân viên khuân vác truyền đến thành phố số 10 thì không biết có ai tin không.”
Đối với người bình thường mà nói, tuy người có cơ hội giành được chức cục trưởng cơ quan tình báo PCA nhất hiện nay không phải dòng chính của tập đoàn, nhưng hắn vẫn được coi là một nhân vật lớn.
Nên khi quản lý của Tống Niểu Niểu nói nàng không nên có quan hệ gì đến Lý Ngọc, nàng đã nghĩ, loại nhân vật như Lý Ngọc sao có thể sánh bằng đối phương được?
Thật ra Tống Niểu Niểu cũng không có ý gì với Khánh Trần, chỉ là nàng thấy nói chuyện với hắn rất thú vị mà thôi.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Sao ngươi lại đến đây, là ai bảo ngươi đến.”
Tống Niểu Niểu kỳ quái nói:
“Không phải ngươi bảo ta đến đây sao?! Rõ ràng hôm qua ngươi vừa gọi video cho ta mà, ngươi quên sao.”
Khánh Trần: “…”
Bây giờ thì hắn có thể chắc chắn người đứng sau chuyện này chính là thủ lĩnh ảnh tử rồi.
Đối phương còn ghi hận chuyện lần trước hắn ngụy trang thành thủ lĩnh ảnh tử để đi lừa người, nên lần này đối phương mới cố ý ngụy trang thành hắn để kéo Tống Niểu Niểu đến đây.
Bây giờ ngành công ngiệp giả dạng ở liên bang rất phát triển, mọi người không nhất thiết phải có vật cấm kỵ như Khánh Trần mới có thể ngụy trang thành người khác, mà chỉ cần đặt làm mặt nạ da người là được.
Một tấm mặt nạ da người có thể không qua mắt được các nhân viên tình báo, nhưng lại có thể dễ dang lừa gạt Tống Niểu Niểu.
Hơn nữa, trước khi một nhân vật Alpha như hắn chuyển thành Open Beta, thủ lĩnh ảnh tử đã từng đóng vai hắn xuất hiện trong các sự kiện mà không bị phát hiện, nên có thể chắc chắn kỹ thuật ngụy trang của đối phương rất tốt.
Chương 1194: Hòa Nhau
Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái, có phải thủ lĩnh ảnh tử đã nói gì đó không, nếu không thì sao đối phương lại nhanh chóng quyết định kí hợp đồng với đoàn làm phim này như vậy?
Hơn nữa, số tiền nàng phải bỏ ra để đầu tư cho bộ phim này đâu phải con số nhỏ.
“Khụ khụ, ta quên mất.”
Khánh Trần nói.
Hắn không thể làm hỏng quy củ được, nếu trước đây thủ lĩnh ảnh tử đã cho qua chuyện hắn giả mạo đối phương.
Thì bây giờ hắn tiết lộ chuyện đối phương giả mạo hắn được…
Tống Niểu Niểu nói:
“Lần này ta đến đây để trả ơn ngươi, tính ra lần trước ta còn chưa chính thức nói lời cảm ơn.
Cho nên, sau lần này, chúng ta coi như hòa nhau.”
“Hòa nhau hòa nhau.”
Thật ra trước đây Khánh Trần cũng không cần đối phương trả ơn, chẳng qua vì thủ lĩnh ảnh tử giả mạo hắn nên mọi chuyện mới thành ra như vậy, nếu chuyện này đã thành như vậy thì cứ cho nó qua đi, hắn nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta muốn đi vệ sinh, ngươi có muốn đi cùng không?”
Tống Niểu Niểu vừa quay người về phía khu trại vừa nói:
“Ngươi đi đi, ta không đi đâu…Đúng rồi, ngươi không cần trốn ta nữa đâu, yên tâm, ta sẽ giả vờ như không quen biết ngươi.”
Khánh Trần lập tức đi vào sâu trong rừng cây, sau khi đi được khoảng 100 mét, hắn đã thấy Ương Ương đang vui vẻ đứng tựa vào một thân cây:
“Được đấy, Khánh Trần, không ngờ ra tận hoang dã rồi mà ngươi vẫn gặp được kỳ ngộ?”
“Cái gì mà kỳ ngộ chứ.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Đi thôi.”
“Ừ, ngươi chỉ hướng đi.”
Ương Ương vừa lôi Khánh Trần lên trời vừa nói.
Đêm nay họ sẽ quay về thành phố số 10.
Bây giờ có hơn 100 người của đoàn làm phim làm chứng cho hắn ở đây, làm gì có ai có thể ngờ được một người đang ở trên hoang dã như hắn sẽ xuất hiện ở thành phố số 10 chứ?
Thứ Khánh Trần muốn chính là như vậy.
Trong khi mọi người đều nghĩ hắn đã rời khỏi thành phố số 10, hắn sẽ quay lại đó gây sự, đến lúc đó ai dám nói người gây sự là hắn đây!
…
Giáo Đình của Cơ Giới thần giáo ở miền Bắc.
Một đội xe từ phương Bắc lái thẳng một đường về hướng thành thị số 10 ở Trung Nguyên, 12 giờ đêm rốt cuộc cũng đến bên ngoài thành phố, từ xa nhìn thấy cảnh sắc đô thị.
Trong xe là một bầu không khí nghiêm túc, biểu tình của tất cả mọi người như bao phủ một tầng mây đen.
Cơ Giới thần giáo ở Trung Nguyên liên tiếp gặp vấn đề, đã khiến Giáo Hoàng cực kỳ không vui, đầu tiên là Hồng Y giáo chủ ở thành phố 18 bị người ta bắt đi.
Ngay sau đó lại là nhiều tên Hồng Y chấp sự ở thành phố số 10, bị tình báo khu 1 bắt bỏ vào ngục giam bí mật.
Việc này khiến Cơ Giới thần giáo đã đánh hơi được mùi nguy hiểm.
Giáo Hoàng suy đoán, rất có thể họ đã đắc tội một vị đại nhân vật nào đó của tập đoàn tư bản, cho nên đối phương muốn tiêu diệt toàn bộ Cơ giới thần giáo.
Kỳ thật Cơ Giới thần giáo cũng hiểu, đối với tập đoàn tư bản mà nói họ giống như là một công cụ, lúc cần dùng dĩ nhiên là ủng hộ đủ kiểu, lúc không cần nữa thì tùy ý vứt bỏ.
Bây giờ thanh thế Cơ Giới thần giáo ngày càng lớn, cũng bắt đầu không nghe lời, nói không chừng chính là các đại nhân vật của tập đoàn tư bản nào đó ngứa mắt bọn họ.
Nếu không phải thì sao Hội Phụ Huynh có thể phát triển thần tốc như vậy.
Nếu không phải vậy thì làm sao tình báo khu 1 dám tận diệt Hồng Y chấp sự ở thành phố số 10?
Có lẽ, Hội Phụ Huynh chính là vật thay thế Cơ Giới thần giáo, tập đoàn tư bản đã tìm được một tổ chức nghe lời hơn giúp mình vơ vét của cải và khống chế dân chúng.
Đương nhiên, Cơ Giới thần giáo không biết, mặc dù phía sau chuyện này quả thực có sự ngầm đồng ý của tập đoàn tư bản, nhưng bây giờ mọi người đang chú ý đến nội chiến liên bang, căn bản không rảnh đi quản bọn họ.
Tất cả mọi việc phát sinh, kỳ thật ngay cả các vị gia chủ cũng rất bất ngờ….
Trong chiếc xe xa hoa nhất, một người trung niên nói:
“Đám thành viên Hội Phụ Huynh bị bắt đã mở miệng chưa?”
Sau khi tổng bộ ở thành phố số 18 bị tập kích, Cơ Giới thần giáo cũng bắt được mười mấy tên thành viên Hội Phụ Huynh, đều bại lộ thân phận trong khi hành động.
Một người thanh niên ngồi kế bên tài xế thấp giọng nói:
“Chỉ có ba tên mở miệng, còn lại vẫn chưa….Những thành viên Hội Phụ Huynh này còn gai góc hơn chúng ta tưởng tượng, dù thẩm vấn như thế nào, họ cũng chỉ lặp lại một câu nói khó hiểu.”
“Câu gì?”
Người trung niên cau mày nói.
“Nguyện cho thanh niên toàn liên bang đều có thể thoát khỏi sự lạnh lùng, vững bước tiến lên, không cần cam chịu theo lời người khác.
Có thể làm thì cứ làm, có thể lên tiếng thì lên tiếng.
Dù chỉ còn một chút hơi ấm, một chút ánh sáng, cũng có thể như đom đóm phát sáng trong bóng đêm, không cần chờ đợi lửa đuốc….”
Chương 1195: Tài Phán Trưởng 1
“Đủ rồi. “
Người trung niên lạnh giọng nói:
“Ngươi cũng thuộc bài nhỉ.
Ở thành phố số 18 bắt nhiều người trong Hội Phụ Huynh như vậy, mà chỉ ép được ba người mở miệng, một đám phế vật.
Lần này nếu như không thể giải quyết Hội Phụ Huynh thì cả ngươi lẫn ta đều không cần trở về gặp Giáo Hoàng nữa, trực tiếp tự hủy hạch tâm năng lượng của mình đi.”
“Cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.”
Người trẻ tuổi nói:
“Ít ra thông qua ba tên thành viên Hội Phụ Huynh này đã tìm được hành tung của Người Nhà màu đen kia.”
Người trung niên suy tư:
“Liệu ba người này có đang nói láo không? Cố ý đưa chúng ta vào bẫy?”
“Hẳn là sẽ không.”
Người trẻ tuổi nói:
“Đã so khẩu cung ba người.
Bọn chúng cũng bị bắt đột ngột, làm gì có cơ hội thông cung.”
“Vậy cũng có thể là có người cố ý để bọn chúng bị chúng ta bắt được.”
Người trung niên nói.
Người trẻ tuổi nghĩ nghĩ:
“Có ai nguyện ý đi chịu nỗi khổ nghiêm hình tra tấn đâu, ta cảm thấy Hội Phụ Huynh mới phát triển được mấy tháng, chắc chưa đến mức có tới mấy chục người cam tâm tình nguyện chạy đến chịu tra tấn chỉ để gài bẫy chúng ta?”
Người trẻ tuổi lấy tâm thái của một thành viên Cơ Giới thần giáo để suy tính, tối thiểu trong Cơ Giới thần giáo bọn họ còn chưa có nhiều tín đồ hoàn toàn trung thành như vậy.
Người trung niên cười lạnh:
“Đêm nay tốc chiến tốc thắng trước tiên giải quyết cái tên gọi là Người Nhà màu đen này, sau đó ta có thể đi nói chuyện với tập đoàn tư bản rồi.”
Người trẻ tuổi ngồi bên tay lái phụ tiếp tục nói:
“Mà bây giờ chúng ta đại khái cũng làm rõ chuyện phát sinh ở thành phố số 18, Hồng Y chấp sự tên Tần Thư Lễ kia phản bội thần giáo, dẫn thành viên Hội Phụ Huynh thừa dịp tổng bộ trống rỗng, bắt Hồng Y giáo chủ đi.”
“Trong nội bộ xuất hiện phản đồ, đáng để chúng ta tỉnh táo hơn.”
Người trung niên lạnh giọng nói:
“Cũng không biết Hội Phụ Huynh kia có lai lịch thế nào, ảnh hưởng tinh thần thành viên thậm chí còn hơn xa Thần giáo, đây là điểm chúng ta cần tham khảo.”
“Tài phán trưởng, đêm nay trực tiếp động thủ sao? Nếu có tập đoàn tư bản giúp bọn hắn thì phải làm sao?”
Vị tài phán kia nói:
“Đừng phát sinh xung đột với bất cứ ai ngoài Hội Phụ Huynh, lần này ta đến phương Nam, cũng có ý thay Giáo Hoàng nói chuyện với tập đoàn tư bản.
Trọng điểm đêm nay chỉ là giết chết Người Nhà màu đen mà thôi.”
Người ngồi bên cạnh hắn hơi nghi hoặc:
“Nhưng mà….có khả năng chính tập đoàn tư bản cũng nhằm vào chúng ta.”
Tài phán trưởng nói:
“Chúng ta tới nơi này giải quyết hết Hội Phụ Huynh, là vì chứng minh với họ, chúng ta hữu ích hơn Hội Phụ Huynh kia, bây giờ chưa phải lúc họ qua cầu rút ván.
Chỉ cần kéo dài thêm một thời gian, nếu như kế hoạch mới của Giáo Hoàng bên kia thành công, có khi chúng ta có thể trở thành tập đoàn tư bản thứ sáu.”
Đám người trong xe phấn chấn tinh thần, cũng không phân tích xem lời này có bao nhiêu phần là sự thật.
Đoàn xe lái về hướng đường hầm dẫn đến cục quản lý xuất nhập cảnh, trực tiếp rẽ vào con đường miễn kiểm tra.
Người trẻ tuổi ngồi ở tay lái phụ gọi một cuộc điện thoại:
“Vẫn đang giám sát tên Người Nhà màu đen kia đấy chứ?”
Trong điện thoại có người nói:
“Vẫn đang giám sát, xác định hắn đang ở khu số năm, mười hai người chúng ta tiến hành theo dõi hắn suốt ngày đêm, cũng ghi chép mọi hành vi của hắn trong hai mươi tư giờ.”
“Bọn chúng có mấy người?”
Người trẻ tuổi hỏi:
“Có cao thủ không?”
“Hình như có cao thủ cấp C.”
“Không sao, lần này tài phán trưởng đích thân đến, cấp C cũng không thành vấn đề.”
Người trẻ tuổi cho đối phương một liều thuốc an thần.
Lái xe trao đổi vị trí với người bên đầu kia điện thoại, nhanh như chớp chạy thẳng vào trong thành phố.
Không ai chú ý tới, trên trời cao đang có hai người bình tĩnh quan sát bọn chúng.
….
12 giờ đêm, đây là thời điểm náo nhiệt nhất buổi đêm ở liên bang.
Đoàn xe của Cơ Giới thần giáo mới vừa tiến vào khu số năm….
Bỗng nhiên có một thân ảnh thon thả mảnh mai từ trên trời giáng xuống.
Tất cả thành viên Cơ Giới thần giáo trong xe, nhìn thấy thân ảnh kia rơi xuống trên mui chiếc xe dẫn đầu đoàn xe, còn đập lõm cả mui chiếc xe đó.
Cứ như muốn khảm cả chiếc xe xuống mặt đất.
Trên đường phố vang lên tiếng thắng xe chói tai, đoàn xe thật dài đến đây đột ngột ngừng lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Tài phán trưởng sửng sốt.
Trong tầm mắt của họ, thân ảnh kia đang lẳng lặng nằm trên trần xe, toàn thân đều dính vào trong thân xe, đã lặng yên không một tiếng động.
Tất cả phát sinh quá nhanh, cứ như có người chán sống nhảy lầu, mà lại vừa vặn đập vào trên xe bọn họ, cũng đập chết những người trong xe….
“Đi xem thử.”
Tài phán trưởng ngồi ở hàng sau bình tĩnh nói.
Nhưng vào lúc này, có người đột nhiên hoảng sợ nói trong bộ đàm:
“Phía sau có đội xe sắp tới gần, trên xe có huy hiệu ngân hạnh!”
Từ đây tới tối còn 5 chương nữa.
Hôm nay lên tổng cộng 10 chương.
Các bạn đừng quên ĐỀ CỬ để ủng hộ mình nhé!
Chương 1196: Tài Phán Trưởng 2
Tài phán trưởng thầm nghĩ một tiếng không tốt trong lòng, đây hẳn là hành động đặc biệt của Khánh thị nhắm vào mình:
“Chuẩn bị chiến đấu, tất cả mọi người tiến vào trạng thái chiến đấu! Nhưng chú ý, một người đi trước hỏi thăm tình huống, đừng tùy tiện khai chiến!”
Còn không chờ bọn hắn phái người tới, không biết một trận tiếng súng vang lên từ đâu.
Tài phán trưởng giật thót mình, trong vô thức liền muốn lẩn tránh.
Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện một vấn đề, những viên đạn này không nhằm về phía mình.
Mà nhằm vào đội xe tập đoàn Khánh thị phía sau bọn họ.
Chờ chút, trong chớp nhoáng này tài phán trưởng nghĩ ra rất nhiều chuyện.
Suy đoán nào đó của hắn quả nhiên là thật, sở dĩ những thành viên Hội Phụ Huynh bị bắt, chính là để thiết lập cái bẫy này cho họ.
Những người kia cam tâm tình nguyện bị Cơ Giới thần giáo nghiêm hình tra tấn, cũng để sắp đặt bàn cờ này.
Mà vị Người Nhà màu đen kia không tiếc bại lộ bản thân, cũng muốn dẫn bọn họ tới đây.
Vì cái gì mà một Hội Phụ Huynh có thời gian phát triển ngắn ngủi như vậy, lại có thể có được khả năng này?!
Đây rốt cuộc là loại tổ chức gì?
Còn có tên Người Nhà màu đen, đến cùng là thần thánh phương nào.
Hai ngày này họ giám thị hắn, cũng không cảm thấy đối phương có chỗ nào đặc biệt.
Không đúng không đúng.
Thậm chí cả gã tài phán này cũng không thể xác định, Người Nhà màu đen bọn họ tìm rốt cuộc có phải Người Nhà màu đen chân chính không.
Lúc này, tài phán trưởng quay đầu nhìn về mui xe phía trước vừa mới bị đập trúng.
‘Thi thể’ vốn nên nằm đó, đã biến mất không thấy gì nữa.
…
Sau khi người rơi xuống xe kia biến mất.
Tiếng súng ở thành phố số 10 cũng không biết đã ngừng từ lúc nào.
Cũng không có hỏa lực nặng gì, chỉ là súng tự động phổ thông mà thôi, nhưng cũng không biết người nổ súng là ai, chỉ với một khẩu súng bắn tỉa tự động lại có thể áp chế đội xe Khánh thị phía sau không ngẩng đầu lên được.
Khánh Văn ngồi trong chiếc xe chống đạn duy nhất, sắc mặt xanh mét.
Từ góc nhìn của hắn, đội xe mình đang trên đường về nhà, phía trước phát sinh tai nạn giao thông cản trở đường đi, ngay sau đó lại có người tiến hành dùng hỏa lực áp chế họ.
Đây rõ ràng là một trận phục kích mưu đồ đã lâu.
Khánh Văn lạnh lùng nói:
“Không biết là vị huynh đệ nào trong gia tộc Khánh thị, vậy mà lại lựa chọn xuống tay với ta trong phạm vi thành phố số 10, không cần đến mặt mũi của Khánh thị nữa à? Khánh Hạnh? Không đúng, tên này chỉ biết giấu đầu lộ đuôi chơi một ít thủ đoạn.
Khánh Nhất? Không đúng, người ủng hộ hắn đã rời khỏi thành phố số 10.
Khánh Nguyên, Khánh Vô? Hoặc là cha của Khánh Thi? Có khả năng.”
Lúc này, người trung niên ngồi kế bên tài xế quay người nhìn về phía Khánh Văn:
“Thiếu gia, nếu không để ta ra tay đi.”
Khánh Văn do dự một chút:
“Lâm thúc, trước cuộc chiến Ảnh Tử vòng thứ tư, để loại cấp bậc như ngươi ra tay là phạm vào kỵ húy, nếu Ảnh tử tiên sinh không truy cứu còn đỡ, nếu như truy cứu sẽ rất phiền phức.
Ta hoài nghi, buổi tối hôm nay gây ra trận náo động này là vì có người muốn nhìn xem bên cạnh ta có cao thủ hay không.”
Lâm thúc không nói, loại chuyện này cần Khánh Văn tự quyết định.
Khánh Văn suy tư một lát rồi nói:
“Gọi điện thoại cho cậu ta, để hắn mang đội cảnh vệ tới trợ giúp.
Ta cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ quặc.”
Lâm thúc gật gật đầu:
“Đã gọi, hắn hiện đang trên đường tới.”
“Vậy ta chờ trong xe.”
Khánh Văn nói.
Không có tiếng súng, đường phố bỗng nhiên an tĩnh có chút quỷ dị.
Người đi đường đã sớm chạy mất, chỉ còn lại hai đội xe yên lặng giằng co trên đường.
Trong xe Cơ Giới thần giáo, tài phán trưởng nói:
“Có vấn đề.”
“Hở?”
Người trẻ tuổi ngồi ở tay lái phụ nghi hoặc.
“Nếu như đội xe phía sau phụ trách giáp công chúng ta, tại sao họ không xuống xe phản kích, tại sao tay súng kia phải nổ súng với họ?”
Tài phán trưởng nói tiếp:
“Ta hiểu rồi, có người sắp xếp sự trùng hợp này, muốn gây nên mâu thuẫn giữa Cơ Giới thần giáo và Khánh thị! Lưu Lâm, ngươi đi thương lượng với đội xe phía sau một chút, nếu như là hiểu lầm liền làm rõ.”
Người trẻ tuổi ngồi ở tay lái phụ sửng sốt, lúc này ai mẹ nó muốn xuống xe chịu chết hả, ai biết đội xe phía sau rốt cuộc có phải đến tập kích họ không?
Dù thật sự không phải, vậy ngộ nhỡ người tập kích họ còn chưa đi thì sao?
Tài phán trưởng thấy Lưu Lâm không nguyện ý động đậy, liền lạnh lùng nói:
“Cút xuống mau.”
Lưu Lâm bất đắc dĩ xuống xe, hắn giơ hai tay lên cao đi về hướng đội xe Khánh thị:
“Đừng nổ súng…..”
Ánh mắt mọi người đều bị hắn hấp dẫn.
Nhưng mà Lưu Lâm cũng không đi đến đội xe Khánh thị bên kia mà bỏ xe xoay người chạy.
Lúc chạy, hắn còn trông thấy người vừa mới té lầu, lúc này giống như không có việc gì đứng trong bóng tối bên đường, hiếu kỳ đánh giá mình.
Chương 1197: Tài Phán Trưởng 3
Cảm giác này quá quỷ dị.
Tài phán trưởng* ngồi trong xe nhìn Lưu Lâm lâm trận bỏ chạy, nở nụ cười lạnh.
*Người phân định đúng sai (đại loại vậy, giống như thẩm phán vậy).
Hắn tự mình mở cửa xe, bình tĩnh tự nhiên đi xuống, đi từng bước một về hướng đội xe Khánh thị, cũng cao giọng nói:
“Ta là tài phán trưởng Sở thẩm phán số ba của Cơ Giới thần giáo, yêu cầu nói chuyện với người phụ trách đội xe, để hoá giải hiểu lầm vừa nãy.”
Nhưng đúng lúc này, một bóng người bỗng nhiên vọt ra từ trong bóng tối.
Giữa bóng người đung đưa, tài phán trưởng thấy rõ, phía dưới mũ trùm kia là một cô bé xinh đẹp, thanh tú.
Nhưng tài phán trưởng cũng không buông lỏng cảnh giác, theo bản năng hắn duỗi hai cánh tay máy ra đỡ, đã thấy nữ hài tung ra một cú đấm móc, vừa lúc đập lên chỗ giao hội của hai cánh tay hắn:
“Lên!”
Tài phán trưởng cười lạnh, loại công kích cường độ này chẳng thể tạo ra ảnh hưởng gì với cơ thể hắn, thậm chí không thể phá hủy cánh tay người máy.
Nhưng một giây sau hắn liền phát giác có gì đó không đúng.
Trong khoảnh khắc một quyền này đánh tới, lực trường của thế giới dường như đã thay đổi, hắn cũng không thể đứng trên mặt đất nữa, sức hút địa cầu cũng không còn tồn tại.
Một tiếng ầm vang, vị tài phán trưởng toàn thân trên dưới đều là máy móc nặng đến mấy trăm kg này, đã bị một quyền đánh bay lên không vài trăm mét, tựa như một ngôi sao băng.
Khánh Văn ngồi trong xe yên lặng nhìn một màn này, hắn bị chấn động.
Lâm thúc cũng rất bất ngờ.
Dù là cao thủ cấp B ra tay đánh người bình thường, đánh đối phương văng mấy chục mét đã là không tầm thường, mà bây giờ một quyền này của sát thủ giống như là muốn đánh vị tài phán trưởng kia bay ra ngoài không gian.
Đây là chấn động thị giác thuần túy nhất, phá vỡ tất cả hiểu biết.
Họ không biết là, lần này sở dĩ Khánh Trần trở về, chính là vì biết được Cơ Giới thần giáo đã điều động cao thủ đến thành phố số 10.
Ảnh tử tiên sinh nói cho hắn biết, người tới là một vị tài phán trưởng cấp B, với loại cao thủ này Hội Phụ Huynh không thể dùng số lượng đối kháng, nhất định phải có cao thủ giải quyết hắn.
Bằng không, căn cơ của La Vạn Nhai ở thành phố số 10 còn thấp, căn bản không có khả năng trốn khỏi sự truy sát của đối phương.
Trước khi rời đi, Khánh Trần nhất định phải thanh trừ hết những tai hoạ ngầm mà Hội Phụ Huynh có thể phải đối mặt, về phần những chuyện khác chỉ là thuận tay làm.
Mà sở dĩ hắn dám trở về là vì Ương Ương.
Giống như lúc trước trên đường chạy đến khu cấm kỵ số 002, hắn cùng lão gia tử Lý Tu Duệ gặp phải hai cỗ máy chiến tranh kia, sức mạnh cơ khí ở trước mặt Dị năng giả trọng lực yếu ớt cứ như là một trang giấy.
Nếu như là cao thủ cấp B chân chính, vậy lực trường sinh mệnh của đối phương sẽ mạnh đến mức Ương Ương không có cách nào gây ảnh hưởng đến nó, giữa năng lực và năng lực sẽ sinh ra bài xích.
Nhưng cao thủ máy móc sản xuất bằng dây chuyền, gặp phải Dị năng giả trọng lực như là gặp thiên địch của mình.
Trước mặt Dị năng giả trọng lực, họ cũng chỉ là một đống kim loại mấy trăm kg mà thôi.
Nếu là lúc trước Khánh Trần sẽ không để Ương Ương xuất thủ, nhưng việc Hội Phụ Huynh đang làm bây giờ cũng có một chút trùng hợp với mục tiêu của Ương Ương, cho nên nàng cũng nên ra tay.
Chỉ thấy Vị tài phán trưởng kia kêu gào bay giữa bầu trời đêm, nhưng hắn cũng không hoàn toàn chờ chết.
Quần áo phía sau lưng hắn bỗng nhiên rách toạc, đằng sau rõ ràng xuất hiện tám cái máy đẩy tăng áp, ổn định thân hình trên không trung.
Giờ khắc này tài phán trưởng đã biết mình gặp cái gì, hắn hoảng sợ muốn vứt bỏ đội xe dưới mặt đất bay về phương Bắc.
Còn không chờ hắn bay xa, Ương Ương lđã phóng lên tận trời.
Máy đẩy tăng áp có linh hoạt thế nào, cũng không sánh bằng Dị năng giả trọng lực, vương giả chân chính trên bầu trời, chỉ thấy Ương Ương giật từng cái hoả tiễn tăng áp phía sau tài phán trưởng ném đi.
Ngay sau đó khống chế vị tài phán trưởng này bay về phương xa.
Chỉ để lại đám người Khánh Văn im thin thít trên mặt đất.
Bịch một tiếng, một cái máy đẩy tăng áp lẻ loi trơ trọi rơi xuống trên nắp động cơ của họ.
Khánh Văn: “…”
Trong ngục giam bí mật tổng bộ Cơ Giới thần giáo.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.
Có người dùng roi ngâm nước muối không ngừng quất vào người phạm nhân, mỗi lần rút roi, liền để lại một rãnh máu thật sâu.
Trong phòng thẩm vấn, mùi máu tanh nồng lặng lẽ phiêu tán.
Một tên Hồng Y chấp sự tự tay cầm roi, nhìn về phía tù phạm bị treo trên thập tự giá, cười lạnh nói:
“Một tháng trước ngươi vẫn là tín đồ thành kính của Cơ Giới thần giá ta, bây giờ phản bội đi Hội Phụ Huynh mới được một tháng đã thành loại xương cứng này sao? Nói, thành viên Hội Phụ Huynh trong thành phố số 18 còn có ai?”
Chương 1198: Cơ Hội Tấn Thăng
Nói xong, lại là một roi rơi trên người tù phạm.
Tù phạm kia đã hấp hối, căn bản không trả lời được, thậm chí nói còn không nên lời.
Hồng Y chấp sự mỉm cười, nói với trợ thủ bên cạnh:
“Chích điện bắt hắn tỉnh cho ta, chắc là chịu không nổi rồi.”
Trợ thủ dùng hai thanh điện cực ấn vào ngực tù phạm, chỉ thấy tù phạm rung rung mấy lần.
Mở mắt.
Hồng Y chấp sự đứng ngay trước mặt cách tù phạm mười cm, tạo cảm giác áp bách, hỏi:
“Người cầm đầu Hội Phụ Huynh thành phố 18 có những ai, nói ra một Người Nhà màu vàng, ta sẽ cho phép ngươi trở lại Cơ Giới thần giáo.”
Nhưng mà sau một khắc, tù phạm cười thảm nói:
“…Nhân loại không nên e ngại đấu tranh, tất cả những gì chúng ta làm đều vì ngày mai tốt đẹp, không nên có tôn giáo cưỡng ép gia đình, không nên có tập đoàn tư bản vơ vét xã hội, một ngày tốt đẹp kia cuối cùng rồi sẽ đến.”
“Nguyện cho thanh niên toàn liên bang đều có thể thoát khỏi sự lạnh lùng, vững bước tiến lên, không cần cam chịu theo lời người khác.
Có thể làm thì cứ làm, có thể lên tiếng thì lên tiếng.
Dù chỉ còn một chút hơi ấm, một chút ánh sáng, cũng có thể phát sáng trong bóng đêm như đom đóm, không cần chờ đợi lửa đuốc.”
“Hỡi các đồng minh, chúng ta không thể dùng sự dịu dàng ứng đối với bóng tối, phải dùng lửa.”
Hồng Y chấp sự nghe đến tê cả da đầu, hắn quất một roi vào mặt phạm nhân.
Mỗi một khắc, hắn không biết vì sao bản thân lại cảm thấy sợ hãi, rõ ràng một tháng trước đối phương chỉ là một tín đồ Cơ Giới thần giáo bình thường, bây giờ lại trở nên đáng sợ như thế.
Đúng lúc này, nhân viên bảo vệ tại tổng bộ Cơ Giới thần giáo đột nhiên cảm thấy có gì đó là lạ, dòng người trước cửa không giống bình thường cho lắm, thỉnh thoảng lại có ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía họ.
Trong đám người, hai tên thiếu niên mang khẩu trang từ từ đi ra, từng bước từng bước đi về hướng Cơ Giới thần giáo.
“Dừng bước.”
Nhân viên bảo vệ lạnh giọng nói.
Nhưng mà hai thiếu niên kia không hề dừng lại.
Một người trong đó còn tăng tốc, chưa chờ nhân viên bảo vệ nâng họng súng lên, hắn đã đi tới trước mặt nhân viên bảo vệ, một tay bóp cổ đối phương giơ lên thật cao.
Ngay sau đó, trong bàn tay kia phun ra ngọn lửa kịch liệt, hất tung người nhân viên kia lên trời hóa thành một cụm pháo hoa.
Thiếu niên quay người nhìn về hướng đám người:
“Chúng bắt anh chị em của chúng ta để tra tấn, nhục mạ, đánh đập.
Chúng công khai chửi bới, châm chọc, chế giễu chúng ta trên truyền thông.
Sau đêm nay, thành phố số 18 không còn Cơ Giới thần giáo.
Một thiếu niên khác nói:
“Nhớ kỹ, không quấy nhiễu dân chúng, không mở rộng phạm vi, giữ vững kỷ luật.”
Nói xong, hai thiếu niên dẫn đầu đi vào trong tổng bộ Cơ Giới thần giáo.
Gặp người nào thì giải quyết người đó.
Hôm nay tổng bộ của Cơ Giới thần giáo cũng trống rỗng, những người kia đã sớm thu hồi toàn bộ lực lượng phòng ngự, tập trung ở nơi này.
Nhưng mà, thiếu niên không lo cũng không sợ.
Bởi vì ông chủ nói, đã đến lúc tận diệt.
Sau khi hai thiếu niên đi vào trong Cơ Giới thần giáo, mấy trăm người trên đường nhìn nhau, ánh lửa đỏ rực trên trời chiếu lên gương mặt mỗi người.
Ánh mắt họ càng thêm kiên định, cùng nhau phóng vào trong tổng bộ Cơ Giới thần giáo.
Tần Thư Lễ do dự một chút, cũng vọt vào theo.
Nếu còn chần chừ thì có lẽ cơ hội tấn thăng Người Nhà màu tím sẽ bị người khác cướp mất.
…
Cao tầng của Cơ Giới thần giáo lại bị người ta bắt đi.
Chuyện này nhanh chóng trở thành chủ đề thảo luận nóng hổi của thành phố số 10, lúc thảo luận mọi người sẽ nhịn không được nghĩ, hử, tại sao nói là ‘lại’ bị bắt đi.
Lúc này mọi người liền phát hiện một vấn đề, gần một tháng nay, tin tức có liên quan đến Cơ Giới thần giáo, không phải một phân đà bị bắt cóc, hoặc là Hồng Y giáo chủ, Hồng Y chấp sự bị bắt đi, hiện tại ngay cả tài phán trưởng Thẩm Phán Đình số 3 cũng bị bắt đi.
Tiếp qua một hồi có khi Giáo Hoàng cũng bị bắt!
Thậm chí có người hiếu kỳ, rốt cuộc Giáo Hoàng có dám tới Trung Nguyên không, bản thân Giáo Hoàng có sợ bị bắt cóc…
Mà trận chiến buổi tối hôm nay cũng quá khôi hài rồi, tài phán trưởng ở trong tay đối phương chẳng khác gì món đồ chơi, hoàn toàn không thể chống cự.
Lúc này, Khánh Trần và Ương Ương đang đi trên đường cái, vị tài phán trưởng kia đã bị hắn hủy hạch tâm năng lượng, ném cho La Vạn Nhai, về phần La Vạn Nhai lợi dụng chuyện này như thế nào thì hắn lười quản.
Khi La Vạn Nhai nhìn thấy tài phán trưởng liền ngẩn người.
Một ngày trước ông chủ còn nhắc nhở hắn, sắp có cao thủ Cơ Giới thần giáo tới, khiến cho La Vạn Nhai rất khẩn trương.
Một ngày sau đối phương thật sự tới, chẳng qua là ông chủ xách tới…
Cho nên hôm qua ông chủ nhắc nhở ta, chính là nhắc ta chuẩn bị tiếp nhận tên cao thủ này sao?
Vậy thì đúng là vất vả ngài phải phí tâm rồi…
Chương 1199: Chẳng Lẽ Không Phải Bút Tích Của Ngươi?!
“Lần này, Cơ Giới thần giáo muốn phái người đến Trung Nguyên, nhất định sẽ rất thận trọng.”
Ương Ương nói:
“Dù sao bọn hắn cần cân nhắc, liệu có thể lại bị bắt đi hay không.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật gật đầu:
“Cơ Giới thần giáo đã ăn sâu bén rễ, nhân số gấp mấy chục lần Hội Phụ Huynh, ta lo nhất vẫn là bọn chúng tràn tới như ong vỡ tổ, đập chết Hội Phụ Huynh.
Chỉ khi chúng do dự, sẽ cho Hội Phụ Huynh không gian an toàn để trưởng thành.
Sau hai tháng nữa chúng muốn đoạt lại thành phố số 18 sẽ khó như lên trời.”
Ương Ương nghiêng đầu nhìn về phía Khánh Trần:
“Bây giờ chúng ta không trở về khu cắm trại à, ngươi phải trở về trước khi trời sáng đúng không?”
“Đúng, nhưng lần này quá trình giải quyết Cơ Giới thần giáo quá thuận lợi, còn cách hừng đông một lúc, ta có thể đi làm chút chuyện khác.”
“Sau khi đưa ngươi về khu cắm trại ta phải về thành phố số 10, sự kiện học sinh du hành sắp bắt đầu, ta là người tổ chức không thể rời đi.”
Ương Ương nói.
“Ừm, ta biết, ngươi làm việc của ngươi đi.”
Ương Ương cười tủm tỉm nói: “Đi thôi, nhanh đi giải quyết chuyện tiếp theo, Tống Niểu Niểu còn đang chờ ngươi trở về đấy.”
Khánh Trần: “Ngươi chớ nói lung tung, ta chẳng có chuyện gì với nàng ta cả.”
“Thật sao?”
Ba giờ sáng.
Khánh Hạnh ở trên mạng hóng một đợt tin đồn liên quan đến Khánh Văn, lại thông qua tay trong hóng thêm một đợt nữa, vô cùng vui mừng thỏa mãn đi ngủ.
Hắn căn bản không thèm để ý rốt cuộc Cơ Giới thần giáo bị làm sao, hắn chỉ để ý Khánh Văn xui xẻo đến cỡ nào.
Lúc trước khi họ cùng học ở học đường Khánh thị, Khánh Hạnh đã rất thích xem tên rắm thối này gặp xui, ở học đường Khánh Văn vĩnh viễn duy trì tư thế ngồi cứng đờ, khi giáo viên đặt câu hỏi luôn là người đầu tiên đưa tay trả lời, trong mắt vị phụ huynh Khánh Văn mãi mãi là “Con nhà người ta”.
Nên dù Khánh Hạnh thân là người dự bị Ảnh tử, luôn hi vọng những người dự tuyển khác đều chết quách đi, nhưng oán niệm của hắn với Khánh Văn, thủy chung luôn nhiều hơn những người khác một chút.
Buổi tối hôm nay nhìn thấy Khánh Văn gặp chuyện không may, thật là quá vui sướng.
Khánh Hạnh dự định buổi sáng ngày mai lại đọc tin tức một lần nữa, để ăn với cơm cho ngon miệng.
Đương nhiên, nếu như thằng nhãi Khánh Nhất kia cũng gặp xui một chút thì tốt, rõ ràng trưởng thành sớm còn muốn giả bộ ngoan ngoãn, người tâm phúc của Ảnh tử tại tình báo khu 1 kia cũng không biết tại sao lại bị thằng nhãi này lừa gạt, vậy mà công khai ủng hộ nó.
Khánh Hạnh đã nghiên cứu tình báo khu 1, hắn biết những hệ thống tình báo mà tổ 7 làm gần đây khó chịu cỡ nào.
Hắn đang nghĩ, nếu như mình được loại nhân vật này ủng hộ, việc giành phần thắng trong cuộc chiến Ảnh tử tối thiểu có thể nhiều thêm hai thành.
À đúng rồi, còn có Khánh Vô, nếu lúc Khánh Vô đột phá cấp A không cảm thụ được tâm cảnh thì thật tốt biết bao.
Khánh Hạnh mơ màng ngủ, thân thể quấn trong chăn lông ngỗng thật dày.
Không biết ngủ bao lâu, Khánh Hạnh bỗng nhiên bừng tỉnh từ trong mộng.
Hắn ngồi bật dậy nhìn về phía cạnh giường, nơi đó có một hình bóng lạnh lùng đang đứng.
Trong chốc lát, phía sau lưng Khánh Hạnh lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh:
“Ai đó?!”
Khu nhà cao cấp trong cư xá phồn hoa này đều có gắn cửa bọc thép, thậm chí còn có máy quét nhãn cầu.
Ngày bình thường, chỉ có một người hầu hắn mang từ trong nhà đến có thể tự do ra vào, những người khác dù gặp chuyện rất nghiêm trọng cũng không có cách nào tiến vào đây.
Người hầu còn là vú nuôi hắn từ nhỏ, đã theo nhà bọn hắn mấy chục năm, rất đáng tín nhiệm.
“Ta nhớ lần trước ta đã cảnh cáo ngươi, nếu như ngươi dùng năng lực của ngươi trên người ta, ta nhất định sẽ cho ngươi bài học khó quên.”
Bóng đen bình tĩnh nói, chỉ là trong sự bình tĩnh kia ẩn tàng cơn tức giận.
Khánh Hạnh sửng sốt, hắn biết đây là ai.
Là Khánh Văn.
Khánh Hạnh từ từ trấn định lại:
“Làm sao ngươi vào được?”
‘Khánh Văn’ cười lạnh nói:
“Bảo an ở chỗ ngươi trong mắt ta cùng lắm chỉ là gà đất chó sành.
Cửa bọc thép ngươi tự cho là an toàn, ta tiện tay là có thể mở ra.”
Ai có thể nghĩ tới bờ bên kia của vùng biển cấm, lại có vật cấm kỵ chuyên dùng để mở cửa.
Tố chất tâm lý của Khánh Hạnh cũng rất vững vàng, hắn đã từ từ bình tĩnh lại:
“Xem ra, bên cạnh ta có nội ứng của ngươi.
Nhưng có phải ngươi hiểu lầm gì không, ta không có an bài chuyện xui xẻo gì cho ngươi.”
Khánh Văn cười lạnh:
“Ngươi dám nói buổi tối hôm nay ta thiếu chút nữa giết nhau với Cơ Giới thần giáo, chẳng lẽ không phải bút tích của ngươi?”
Khánh Hạnh: “???”
Mình chỉ hóng chuyện tí thôi mà, tại sao hóng, hóng lại đổ lên người mình rồi.
Thì ra, Khánh Văn tính chuyện ngoài ý muốn này lên đầu mình!
Hay lắm!
Chương 1200: Chẳng Lẽ Không Phải Bút Tích Của Ngươi?!
Khánh Hạnh nghiêm túc nói:
“Chuyện ngươi gặp Cơ Giới thần giáo tối nay không phải ta làm, việc này ta có thể cam đoan.
Hai ta là bạn học nhiều năm, ta còn chưa đến mức đặt bẫy ngươi.”
Khánh Văn cười lạnh:
“Mấy lời đó ngươi giữ lại mà lừa con nít.
Không cần giải thích với ta, ta không muốn người khác cảm thấy ta thích giết chóc, cho nên hiện tại ta sẽ không giết ngươi, nhưng đến khu cấm kỵ số 065, tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút.”
Cuộc chiến Ảnh tử Khánh thị chọn lựa Ảnh tử, mà Ảnh tử là người có hi vọng trở thành gia chủ.
Không có đại lão bên nào thật sự nguyện ý nhìn thấy một Ảnh tử nóng nảy lại ưa thích giết người, thậm chí không ai muốn kết giao bạn bè với loại người này, cho nên đây cũng là nguyên nhân lúc trước Khánh Văn phải giải thích với Ảnh tử là mình không muốn giết Khánh Chung.
Người dự tuyển thích giết người, không nói sách lược dù trở thành Ảnh tử cũng rất khó trở thành gia chủ.
Người thông minh chân chính đều biết việc việc sàng lọc chọn người thích hợp trở thành gia chủ đã bắt đầu từ Cuộc chiến Ảnh tử.
Khánh Văn nhìn thật sâu vào mắt Khánh Hạnh lần nữa:
“Tự giải quyết cho tốt.”
Nói xong, hắn liền quay người đi ra phía ngoài.
Khánh Hạnh nghe được tiếng đóng cửa, hắn vội vàng mặc quần áo tử tế ra ngoài xem xét.
Kết quả lại phát hiện, toàn bộ nhân viên bảo vệ của mình té xỉu đầy đất ngoài cửa, thậm chí không kịp báo động.
Khánh Hạnh đá vào người nhân viên bảo vệ giận dữ hét:
“Móa nó, có người chạy tới giường của ta mà các ngươi chẳng có nổi một người báo động là sao? Chu Thắng đâu, gọi hắn tới!”
Chu Thắng là cận vệ cha hắn lựa chọn cho hắn, cao thủ cấp C.
Nhưng loại người này sẽ không chờ ngoài cửa Khánh Hạnh suốt hai mươi tư giờ, trong tòa nhà này hắn ta có chỗ ở của riêng mình.
Dưới tình huống bình thường, hắn phải nhận được báo động, sau đó mới đến bảo vệ Khánh Hạnh.
Mà lần này, nhân viên bảo vệ thậm chí không thể chạy đi gọi hắn.
Đương nhiên, sau khi Chu Thắng biết đã phát sinh chuyện gì, nói không chừng còn thấy may mắn vì không bị Khánh Hạnh gọi tới.
Cao thủ cấp bậc này đã xâm nhập thì mình bị gọi qua cũng chỉ thêm một người bị đánh mà thôi…
Chu Thắng chững chạc, nghiêm túc hỏi:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao không báo động?”
Nhân viên bảo vệ mờ mịt nói:
“Chúng ta đã sớm phát giác được có người xâm nhập, thế nhưng lúc đối phương đi vào, chúng ta chỉ cảm thấy trên người nặng tựa ngàn cân, căn bản là không có cách làm bất kỳ động tác gì.”
Chu Thắng nhíu mày:
“Phòng quan sát cũng không báo động, các ngươi làm trò gì vậy?”
“Hình ảnh theo dõi dừng lại…”
Họ an bài đến hai phòng quan sát, giám sát chéo lẫn nhau, nếu như muốn lặng yên không một tiếng động xâm nhập phải đồng thời tập kích hai phòng quan sát.
Thế nhưng lần này, đối phương trực tiếp xâm nhập vào mạng lưới giám sát.
Chu Thắng thầm nói:
“Kỳ lạ dù đối phương chuẩn chu đáo chặt chẽ như thế nào, cửa bọc thép này tại sao lại không một tiếng động mở ra?!”
Tối hôm nay có quá nhiều chuyện lạ.
Khánh Hạnh tỉnh táo suy tư, năng lực xâm nhập của đối phương như thế, nếu thật sự mời cao thủ giết mình, chỉ sợ mình không ngăn nổi.
Quan trọng nhất vẫn là lời uy hiếp của Khánh Văn, chỉ sợ đối phương muốn động thủ với mình ở khu cấm kỵ số 065.
Khánh Hạnh nhớ tới vừa rồi đối phương lặng yên không một tiếng động đi đến cạnh mình, trong lòng lập tức không rét mà run.
Hắn nhất định phải thay đổi sách lược.
Khánh Hạnh nói với Chu Thắng:
“Gọi điện thoại cho anh trai ngươi, bảo hắn mau mau đến bên cạnh ta.
Lần này Khánh Văn khẳng định đã vận dụng cao thủ cấp B, trình độ kịch liệt của Cuộc chiến Ảnh tử đã thăng cấp, ta không thể khoanh tay chịu chết.”
Nhưng đúng vào lúc này, điện thoại trong túi Khánh Hạnh vang lên, hắn thấy là Khánh Văn gọi, liền tức giận bấm nhận:
“Con mẹ nó xong chưa? À? Ngươi tưởng ta sợ ngươi đúng không? Ta cho ngươi biết, từ nhỏ ta đã thấy ngứa mắt với ngươi rồi, ngươi đợi đấy cho ta, chúng ta gặp ở khu cấm kỵ số 065!”
Nói xong, Khánh Hạnh cúp điện thoại.
Chẳng được bao lâu, Khánh Văn gửi qua một tấm hình, trong tấm ảnh là một thi thể, rõ ràng là nội ứng Khánh Hạnh an bài đến bên cạnh Khánh Văn.
Dưới tấm ảnh còn có một hàng chữ: Đây chính cái giá cho sự hỗn xược của ngươi.
Khánh Hạnh cười lạnh.
Tới vòng thứ ba…cũng nên giết vài người rồi.
“Này, vì sao ngươi không dứt khoát giết hắn? Hoặc là biến hắn thành con rối?”
Ương Ương hiếu kỳ hỏi.
Khánh Trần đáp:
“Nếu như giết hắn ta sẽ rất khó tìm thấy vật cấm kỵ trong tay hắn.
Nếu biến hắn thành con rối, sợ rằng sẽ bị toàn bộ Khánh thị xem như kẻ địch chung.
Thân phận địa vị của Khánh Hạnh không tầm thường, nếu như hắn bỗng dưng mất tích, cha mẹ hắn nhất định sẽ vận dụng tất cả lực lượng tìm kiếm, có khả năng ta chịu không được, cũng không muốn đánh cược.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc MẶT TRĂNG ĐỎ – TOP 1 QIDIAN ở thời điểm hiện tại ạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho [Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Re-Quy-Chang-Re-Troi-Cho.jpg)
