[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 100 : Chuyển Lời (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Chuyển Lời
Tô Hành Chỉ vừa thấy hắn mở cửa đã chui thẳng vào nhà:
“Ông chủ nhỏ, lại gặp được ngài rồi, nhưng sao trông ngài chẳng có vẻ bất ngờ chút nào, ngài không ngạc nhiên khi thấy ta sao!”
“Không.”
Khánh Trần đóng cửa lại, từ ngày Lý Đông Trạch xuất hiện ở cao ốc Utopia, hắn đã biết sớm muộn gì Tô Hành Chỉ cũng xuất hiện trước cửa nhà hắn.
Tại sao hai người này lại thích so đo với nhau như vậy.
Khánh Trần nhìn Tô Hành Chỉ:
“Ngươi không mang chè trôi nước đến đây sao?”
“Sao ta có thể mang đồ đông lạnh đến cho ông chủ nhỏ được.”
Tô Hành Chỉ hùng hồn nói:
“Nếu ta đoán không sao thì chắc chắn Lý Đông Trạch đã mang đồ đông lạnh đến cho ông chủ nhỏ, sao ta có thể làm như vậy được.”
Tô Hành Chỉ vừa nói vừa xách một cái túi màu đen vào bếp, sau đó hắn bắt đầu buộc tạp dề lên, rồi…..nhào bột mì!
Trong túi đen hắn mang đến có thịt, rau hẹ, hành, gừng, tỏi, đây đều là những thứ sa xỉ mà chỉ người có tiền mới có thể mua được.
Thường thì ngươi dân chỉ đủ tiền mua thanh protein tổng hợp, nếu ai đó dư giả hơn thì mới dám mua vài vỉ vitamin tổng hợp để cân đối dinh dưỡng.
Sau đó hắn đứng ngẩn ra nhìn Tô Hành Chỉ thuần thục cán bột, cắt rau hẹ, cắt vỏ bánh, trộn nhân, gói sủi cảo….Chỉ khoảng nửa tiếng sau, một đĩa sủi cảo hoàn chỉnh đã ra lò.
Trong lúc làm, thỉnh thoảng tên này còn đi rửa ta rồi chụp vài bức ảnh, thậm chí hắn còn quay lại cả quá trình làm sủi cảo của mình.
“Ngươi quay lại làm gì?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Nếu ta không quay lại thì chắc chắn Lý Đông Trạch sẽ nói ta mang vỏ và nhân sủi cảo đến đây.”
Tô Hành Chỉ nghiêm túc nói:
“Ngài không biết đâu, tên Lý Đông Trạch đó chẳng phải loại người tốt lành gì.
Rõ ràng hắn hẹn ta cùng đến thành phố số 10 thăm ngươi, vậy mà hắn dám vụng trộm chạy đến đây trước!”
Khánh Trần vừa đi ra phòng khách vừa thầm tự nhủ, lại đến khâu nói xấu nhau rồi.
Một lúc sau, Tô Hành Chỉ cũng bưng đĩa sủi cảo ra phòng khách:
“Ông chủ nhỏ, chúng ta chụp chung một bức đi.”
Khánh Trần còn chưa kịp nói gì thì hắn đã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh rồi dùng điện thoại chụp một bức.
Lúc chụp ảnh, biểu cảm trên mặt Tô Hành Chỉ trông có vẻ tươi cười hơn Lý Đông Trạch nhiều.
Nhưng sau khi chụp xong, hắn lại cảm thấy có gì đó thiếu thiếu nên lập tức quay lại bếp.
Một lúc sau, hắn bước ra với gương mặt dính đầy bột mì, sau đó lại tươi cười chụp với Khánh Trần một bức.
Như vậy mới hoàn hảo.
“Được rồi, ông chủ nhỏ cứ từ từ thưởng thức.
Sủi cảo mà ta làm ngon hơn nhiều so với đống đồ đông lạnh mà Lý Đông Trạch mang đến lần trước!”
Tô Hành Chỉ cười híp mắt nói:
“Nếu ngài cần gì làm thì cứ nói với ta một tiếng, ta cũng có chút thế lực trong chợ đen ở thành phố số 10.”
“Đúng rồi.”
Tô Hành Chỉ bỗng nói:
“La Vạn Nhai là người của ngài đúng không, mấy hôm trước Cơ Giới thần giáo đã phái một tên Hồng Y giáo chủ đến thành phố số 18 để bắt hắn, nhưng đến giờ vẫn không tìm ra tung tích của hắn.
Ta nghĩ ông chủ nhỏ nên nhắc nhở hắn một chút, với thủ đoạn của Cơ Giới thần giáo, sớm muộn gì họ cũng tìm ra hắn thôi.
Ta nghĩ hắn nên trốn đi đâu đó lánh nạn một thời gian, khi nào thế lực của hắn đủ lớn mạnh hãy quay về.”
Hắn nói như vậy vì tổ chức Người Trong Nhà của đối phương vẫn đang thâu tóm các thế lực khác của Cơ Giới thần giáo ở thành phố số 18.
Chuyện này ồn ào đến mức Cơ Giới thần giáo đã nâng cấp bậc nguy hiểm của tổ chức này lên mức cao nhất, cùng cấp với việc xâm chiếm tín ngưỡng.
Thứ khiến Cơ Giới thần giáo nâng mức độ nguy hiểm của cuộc chiến này lên mức cao nhất không chỉ vì tốc độ truyền bá của tổ chức Người Trong Nhà quá nhanh, mà còn vì trong tổ chức Người Trong Nhà có một nhóm người tu hành.
Tốc độ tu luyện của nhóm người này rất nhanh, nhanh đến mức các Hồng Y giáo chủ của Cơ Giới thần giáo còn nghĩ tập đoàn chính là người đứng sau tổ chức này.
Còn Người Trong Nhà thì rất ủy khuất, rõ ràng họ là một đại gia đình ấm áp, đâu liên quan gì đến tập đoàn?
Khánh Trần nhìn Tô Hành Chỉ:
“Cảm ơn đã nhắc nhở, ta sẽ chuyển lời đến hắn.”
Không ngờ La Vạn Nhai lại tài giỏi như vậy, ngay cả Hồng Y giáo chủ của Cơ Giới thần giáo đích thân đến thành phố số 18 mà vẫn không tìm thấy hắn.
Có lẽ đây cũng là lí do vì sao một tên chuyên làm ăn phi pháp như hắn vẫn có thể sống tốt ở thế giới ngoài như vậy.
Hóa ra thứ đối phương am hiểu nhất chính là chạy trốn….Nếu bây giờ Cơ Giới thần giáo đã tập trung lực lượng vào thành phố số 18, có lẽ để La Vạn Nhai đến thành phố số 10 phát triển mới là lựa chọn tốt nhất, làm như vậy thì vừa có thể tránh đầu sóng ngọn gió, vừa có thể tiếp tục phát triển.
Chương 992: Phần Thứ Hai Của Thuật Hô Hấp
Bây giờ tổ chức Người Trong Nhà còn chưa đủ mạnh để chống lại Cơ Giới thần giáo.
Có lẽ La Vạn Nhai cũng biết vậy nên mới trốn kỹ như thế.
“Đúng rồi, người đứng sau Cơ Giới thần giáo là tập đoàn nào?”
Khánh Trần hỏi.
Tô Hành Chỉ nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta cũng không thể khẳng định là tập đoàn nào, nhưng rất có thể cả Jindai, Kashima và Trần thị đều có phần.”
…
Thời gian đếm ngược 7 ngày.
Đến tận bây giờ Khánh Trần mới cảm nhận được áp lực của thời gian, vì hắn phải chuẩn bị rất nhiều thứ trong 7 ngày còn lại này.
Hơn nữa, hắn còn phải lập kế hoạch tỉ mỉ cho những việc cần làm trong 7 ngày ở thế giới ngoài.
Ví dụ khiêu chiến hạng sinh tử quan tiếp theo chẳng hạn.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều giành thời gian vào thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người để chuẩn bị cho hạng sinh tử quan tiếp theo.
Khánh Trần đã dừng lại ở cấp D quá lâu rồi, tuy hắn có thể dùng súng bắn tỉa để ám sát các cao thủ cấp B, nhưng lúc này mọi người đều đã biết hắn có năng lực này nên hắn cũng khó tìm được cơ hội ám sát hơn.
Hơn nữa, quá ỷ lại vào một thứ cũng không phải chuyện tốt.
Cho nên, theo suy nghĩ của Khánh Trần, nếu lần này có thể ở lại thế giới ngoài 30 ngày thì có lẽ hắn sẽ đủ thời gian để hoàn thành mọi việc.
Theo góc nhìn của người khác, từ khi đến thành phố số 10 đến giờ, mọi chuyện hắn làm đều rất suôn sẻ, giới tình báo cũng vì hắn mà trở nên náo nhiệt.
Nhưng nếu đêm nay thủ lĩnh ảnh tử không giúp hắn thì sao? Có phải hắn đã gặp nguy hiểm rồi không?
Cho nên hắn nhất định phải tự tăng cường thực lực.
Hắn cũng đã chuẩn bị khiêu chiến hạng sinh tử quan thứ hai.
Sáng hôm sau, khi vừa bước vào phòng làm việc, Khánh Trần đã nhìn thấy Khánh Nhất đang ngồi trong này.
Có vẻ hắn không đến tay không mà còn mang theo rất nhiều đồ ăn vặt đến cho các thám viên.
“A, sao ta không thấy tên vệ sĩ nào ngoài cửa.
Thế nào, biết khiêm tốn rồi sao?”
Khánh Trần tò mò nói.
Khánh Nhất ngượng ngùng trả lời:
“Lúc trước ta muốn người khác nghĩ ta là một kẻ vô dụng nên mới cố ý làm như vậy.
Bây giờ đã có ngài rồi, ta còn diễn làm gì nữa.
Nếu ta lại làm như vậy thì chắc chắn các ca ca tỷ tỷ ở đây sẽ có ấn tượng xấu về ta mất.”
“Xem ra ngươi cũng không ngốc.”
Khánh Trần xoa đầu Khánh Nhất:
“Đến phòng làm việc của ta đi, ta sẽ dạy phần thứ hai của thuật hô hấp cho ngươi, khi nào ta làm việc thì ngươi cứ ngồi trên ghế salon của ta mà tu luyện.”
Nghĩ đến đây, Khánh Trần lại liếc mắt nhìn những thám viên đang ngồi trong phòng.
Phần lớn những người ở đây chỉ mới được tiêm một hoặc hai liều thuốc biến đổi gien.
Vì công việc của những thám viên ở đây phụ thuộc vào chiếc áo trên người họ chứ không phải họ, nên nếu họ có thực lực cao cũng chẳng để làm gì.
Hơn nữa, tuy hằng năm Khánh thị sẽ phân phối một chút thuốc biến đổi gen đến đây, nhưng chút thuốc đó sao đủ cho tất cả.
Với Khánh thị mà nói, tuy tác dụng của họ khá lớn, nhưng sao lớn bằng quân đội được, nên hằng năm, phần lớn số thuốc biến đổi gien được sản xuất đều chuyển đến các quân đoàn thuộc Khánh thị, chứ không phải ở đây.
Vì vậy Khánh Trần nghĩ, khi nào họ đủ trung thành với hắn thì có lẽ hắn sẽ dạy phương pháp tu luyện này cho họ.
Sau khi bước vào phòng làm việc của hắn, Khánh Nhất mới nói:
“Tiên sinh, thủ lĩnh ảnh tử vừa giao nhiệm vụ nhỏ đầu tiên của vòng thứ ba cho chúng ta.”
“Chỉ có một nhiệm vụ nhỏ sao?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Đúng vậy, cao thủ dưới chướng hắn nói với chúng ta, ai giành chiến thắng trong nhiệm vụ lần này thì người đó sẽ được hưởng ưu thế hơn trong nhiệm vụ lần sau.”
Khánh Nhất nói.
Khánh Trần thở dài, đêm qua thủ lĩnh ảnh tử có giao nhiệm vụ gì cho hắn đâu.
Rõ ràng hắn cũng là một trong số những người được chọn, nhưng tại sao đối phương lại chẳng nói gì với hắn.
“Nhiệm vụ đó là gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Tìm ra kẻ đứng sau cuộc chiến trên phố Phong Tình tối qua.”
Khánh Nhất giải thích:
“Thủ lĩnh ảnh tử còn nói, hắn không những muốn chúng ta bắt được kẻ đứng sau chuyện này, còn phải bắt được những tên sát thủ chạy thoát.
Số sát thủ chạy thoát là 12 người, cộng thêm kẻ đứng sau chuyện này là 13.
Người nào bắt được kẻ đứng sau hoặc 6 tên sát thủ trở lên sẽ là người giành chiến thắng.”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Được rồi, bắt đầu tu luyện đi.”
Sau đó hắn định nắm cổ tay của Khánh Nhất để mang hắn vảo trạng thái tu luyện.
Khánh Nhất sửng sốt:
“Khoan đã tiên sinh, ngài không có chuyện gì cần làm sao?”
Hắn đang nghĩ, tuy Khánh Trần đã đồng ý giúp hắn giành chiến thắng, nhưng có vẻ đối phương lại không định ra tay giúp hắn.
Khánh Trần lắc đầu:
“Không, hai ngày nữa ta mới có việc phải làm.”
“Vậy tại sao bây giờ chúng ta không đi bắt những sát thủ kia?”
Khánh Nhất nói:
“Ý của ta không phải giục ngài, mà ta chỉ tò mò, tại sao bây giờ chúng ta không đi bắt những tên sát thủ đó ngay.”
Khánh Trần cười nói:
“Gấp cái gì, cứ để đạn bay một lúc.”
Chương 993: Thật Sao?
“Tiên sinh, hạn mức cao nhất của phương pháp tu luyện này là bao nhiêu?”
Đến tận lúc này Khánh Nhất dám hỏi vấn đề này.
“Cấp B.”
Khánh Trần trả lời.
“Thật sao, phương pháp tu luyện này có thể đạt đến cấp B sao?”
Khánh Nhất phấn khích nói….
Khánh Trần sửng sốt, vừa rồi hắn còn tưởng sau khi biết hạn mức cao nhất của phương pháp tu luyện này là cấp B, Khánh Nhất sẽ rất thất vọng, dù sao thì so với cấp A và Bán Thần, cấp B vẫn còn kém xa.
Nhưng lúc này hắn mới nhận ra một vấn đề, có lẽ do nhận thức của những người ở thế giới ngoài như hắn khác xa so với người ở thế giới trong nên hắn mới thấy vậy.
Khi những người du hành xuyên đến, họ liền biết cấp bậc cao nhất ở thế giới này là Bán Thần, tất nhiên cũng mơ ước một ngày nào đó mình sẽ đạt tới cấp bậc đó.
Nhưng người ở thế giới trong lại khác, họ đã sống ở đây rất lâu, tất nhiên họ biết khả năng trở thành cao thủ cấp A hay Bán Thần là rất khó.
Đối với họ mà nói, có thể đạt đến cấp B đã là rất lợi hại rồi.
Lúc này Khánh Trần lại nghĩ, nếu chỉ cần tu luyện xong ba phần của Chuẩn Đề Pháp thì có thể đạt đến cấp B, chẳng phải chỉ cần luyện xong phần cuối cùng là có thể đạt đến cấp A sao?
Nhưng nếu người tu hành muốn được phần thứ tư của Chuẩn Đề Pháp, họ phải vượt qua được cửa ải vấn tâm trước đã.
Chẳng phải những người tu hành trong Phật giáo luôn nói, muốn tu hành thì phải tu tâm, tâm không thanh tịnh rất có thể sẽ bị tâm ma xâm lấn, khi nào tâm hồn thanh tịnh thì mới coi là tu hành, có lẽ ý của câu này chính là cửa ải vấn tâm.
Chỉ khi người tu luyện Chuẩn Đề Pháp đạt đến cấp B mới phải vấn tâm, còn Kỵ Sĩ thì phải vượt qua được cửa ải vấn tâm trước rồi mới có thể tu luyện.
Nên hạn mức cao nhất của Kỵ Sĩ mới cao hơn Chuẩn Đề Pháp.
Sau khi nhập định được một lúc, Khánh Nhất bỗng mở mắt ra nhìn Khánh Trần.
“Sao thế?”
Khánh Trần nhướn mày.
Khánh Nhất nói:
“Tiên sinh, chẳng lẽ khi tu luyện đến phần thứ hai không quán đỉnh được nữa sao?”
Khánh Trần bất đắc dĩ cười nói:
“Có thể, ngươi cứ tu luyện đi, lát nữa ta sẽ quán đỉnh cho ngươi.”
Hắn cũng không ngờ lần này Khánh Nhất lại chủ động như vậy, lúc còn tu luyện ở biệt viện Thu Diệp, đối phương đâu dám nói thẳng với hắn như vậy.
Lúc đó dù hắn có quán đỉnh cho những người khác ngay trước mặt thì Khánh Nhất cũng không nói gì.
Thường thì mọi người luôn khách khí với người ngoài, nhưng lại rất thẳng thắn với những người thân thiết với mình.
Có lẽ lúc này Khánh Nhất đã coi Khánh Trần là người thân nên mới vậy.
Lúc này, Khánh Nhất đã tiếp tục nhắm mắt tu luyện, nhưng hắn không tập trung dẫn dắt chân khí mà luôn chú ý động tĩnh xung quanh, mãi đến khi cảm nhận được bàn tay ấm áp kia đặt lên đầu mình, hắn mới bắt đầu tập trung tu luyện.
Khánh Trần đã từng để bọn Nam Canh Thần quán chú cho nhau.
Sau đó hắn mới phát hiện ra một vấn đề, khi hoàn thành đại chu thiên, những người tu luyện Chuẩn Đề Pháp không thể quán đỉnh cho những người đã hoàn thành đại chu thiên khác.
Nhưng Khánh Trần vẫn có thể.
Nói cách khác, sau khi những người tu luyện Chuẩn Đề Pháp đạt đến cấp E, tốc độ tu luyện của họ sẽ phụ thuộc vào thiên phú bản thân chứ không nhờ người khác quán đỉnh.
Chỉ có những người tu luyện được phần thứ tư mới có thể tiếp tục quán đỉnh cho những người đã hoàn thành đại chu thiên.
Bây giờ, nếu Khánh Trần tiếp tục quán chú chân khí Kỵ Sĩ xuống hai chân nữa thì cả cơ thể hắn sẽ tràn ngập chân khí, nhưng có lẽ đến lúc đó Khánh Nhất sẽ khó mà tiếp nhận toàn bộ chân khí của hắn như vừa rồi.
Có lẽ chỉ tiếp nhận được một phần mười mà thôi.
Cho nên, muốn đối phương đạt đến cấp D, hắn phải không ngủ không nghỉ quán chú cho đối phương trong vòng mười hai ngày.
Còn về vấn đề từ cấp D đến cấp C, từ cấp C đến cấp B cần bao nhiêu ngày thì hắn không biết.
Tuy 12 ngày không phải ngắn nhưng nghĩ lại thì khoảng thời gian đó không đáng bao nhiêu cả, nếu để Khánh Nhất tự tu luyện, có lẽ hắn phải cần ít nhất là 1 năm mới có thể đạt đến cấp D.
Hẳn đây cũng là lí do vì sao phần lớn thực lực của những người trong tổ chức thần bí sở hữu Chuẩn Đề Pháp chỉ là cấp E và cấp D.
Khánh Trần cũng không thể không làm gì cả mà chỉ tập trung quán đỉnh cho một người được.
Thật ra La Vạn Nhai chính là người thích hợp với Chuẩn Đề Pháp nhất, nếu hắn quán đỉnh cho những người trong tổ chức Người Trong Nhà, cấp bậc của những người này chỉ có thể đạt đến cấp E, nhưng nhân số của họ lại rất nhiều, chẳng phải người ta thường nói con kiến cũng có thể cắn chết voi à!
Đến lúc đó Cơ Giới thần giáo có thể chống đỡ được sức mạnh mà mấy chục nghìn người tu hành cấp E của tổ chức Người Trong Nhà hợp lại sao?
Chương 994: Nhìn Lén
Có lẽ La Vạn Nhai cũng biết lúc này tổ chức Người Trong Nhà không thể để lộ thực lực của mình cho người khác biết, từ đó không chọn cách đánh chính diện với Cơ Giới thần giáo.
Một lúc sau, Khánh Hoa vừa mở cửa vào đã ngây ra nhìn Khánh Nhất:
“Ông chủ, hắn đang tu luyện ư?”
Hắn thầm tự nhủ, không biết ảnh tử tiên sinh có biết ông chủ nhà mình đang công khai ủng hộ người được chọn không?
Khánh Trần không trả lời hắn mà hỏi ngược lại:
“Ngươi cũng muốn tu luyện à.”
“A?”
Khánh Hoa đứng ngây ra:
“Ta? Ta có thể không?”
“Ngươi đã tiêm bao nhiêu liều thuốc biến đổi gien?”
Khánh Trần hỏi.
“Hai liều.”
Khánh Hoa giải thích:
“Thanh tra không biết sao, ở đây có một thông lệ, sau khi trở thành thám viên, Khánh thị sẽ cho người đó tiêm liều thuốc biến đổi gien đầu tiên.
Nếu có thể trở thành thanh tra thực tập, người đó sẽ được tiêm liều thứ 2, trở thành thanh tra thì mới được tiêm liều thứ ba, nên các thanh tra đều đạt cấp D, thanh tra thực tập đạt cấp E, các thám viên đều đạt cấp F.”
Khánh Trần gật đầu:
“Ừ, ngươi gọi các thám viên quay lại làm việc đi.
Ta sẽ dạy phương pháp tu luyện cho họ.
Từ giờ đến trước khi đi trao đổi Jindai Yasushi, trừ ngươi hoặc Khánh Chuẩn, những người còn lại đều không được phép tiếp xúc với người của những tổ khác.
Khánh Hoa, ngươi và Dương Húc Dương tịch thu điện thoại của mọi người.”
Khánh Hoa lập tức trở nên nghiêm túc, cuộc giao dịch này liên quan đến chuyện đón Khánh Mục về nhà nên nhất định hắn sẽ làm thật tỉ mỉ.
“Đúng rồi, ông chủ, ngài định cứ thế truyền thụ phương pháp tu luyện của gia tộc cho mọi người sao?”
Khánh Hoa hỏi, hắn biết Khánh thị có phương pháp tu luyện của riêng mình, nghe nói lúc trước có một người chỉ cần 15 năm đã có thể đạt đến cấp B.
Hơn nữa, nghe nói phương pháp tu luyện đó còn có thể kéo dài tuổi thọ.
Nhưng từ trước đến nay những phương pháp tu luyện như thế không bao giờ được truyền cho những người khác họ.
Tuy Khánh Hoa rất muốn tu luyện, nhưng hắn không thể để Khánh Trần gánh chịu hậu quả được.
Khánh Trần nhìn Khánh Hoa:
“Yên tâm, đây không phải phương pháp tu luyện của gia tộc, hơn nữa, phương pháp này còn không để lại bất cứ di chứng gì.”
Khánh Hoa đã không suy nghĩ nổi gì nữa rồi.
…
Buổi sáng, thanh tra của tổ 6 là Trần Tắc mới phát hiện ra một vấn đề:
“Thật kỳ lạ, người liên lạc ở bãi đậu xe vừa gọi cho ta, hắn nói cả ngày hôm qua tất cả xe của tổ 7 vẫn luôn ở đây, không ai đi ra ngoài.”
“A?”
Thanh tra thực tập sửng sốt.
“Cứ thấy họ ra ngoài bắt người là ta lại hoảng.”
Trần Tắc nói:
“Vì thế ta đã cho tên bảo vệ ở bãi đậu xe một ít tiền, sau đó dặn hắn, nếu thấy tổ 7 ra ngoài thì lập tức báo cho ta biết.
Nhưng hôm qua hắn lại không nhắn tin nào cả, vừa rồi hắn gọi ta mới biết hôm qua tổ 7 không đi ra ngoài, không biết tại sao, biết được họ không đi bắt ai, ta còn cảm thấy sợ hơn…..”
Theo Trần Tắc, lúc nào tổ 7 cũng đang ấp ủ âm mưu gì đó.
Họ không đi đâu nghĩa là đang ấp ủ âm mưu gì đó rất lớn.
Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Chẩm:
“Ngươi thử đi thăm dò xem họ đang làm gì.
Chẳng phải chúng ta chính là VIP sao, hôm nay ngươi cứ ngồi trong phòng họp của họ xem những người đó làm gì mà không ra ngoài.”
“Được rồi, tuân lệnh.”
Trần Chẩm lập tức đi ra ngoài.
“Đúng rồi.”
Trần Tắc bỗng nói:
“Ngươi sai người bảo các thám viên tổ chúng ta về đây, ta nghĩ sắp có chuyện lớn.”
Trần Chẩm một mình đi xuống tầng 3, nhưng khi xuống đến nơi, hắn mới phát hiện cửa phòng làm việc của tổ 7 đang đóng kín, hắn đành nhòm vào phần cửa kính để xem bên trong thế nào.
Thứ hiện ra trước mắt khiến Trần Chẩm sợ ngây người.
Hắn vừa nhìn thấy tất cả các thám viên của tổ 7 đều đang ngồi khoang chân trên sàn nhà như đang làm pháp.
Trần Chẩm sửng sốt một lát, sau đó lập tức quay về báo cáo với Trần Tắc:
“Ông chủ, hình như tổ 7 đang làm pháp gì đó!”
Trần Tắc: “???”
“CMN gì mà làm pháp, ngươi điên à?”
Trần Tắc buồn bực nói:
“Ngươi vừa thấy cái gì.”
Trần Chẩm tập tức kể tất cả những thứ hắn vừa nhìn thấy, một lúc sau, Trần Tắc nhíu mày:
“Cái này không phải đang làm pháp, rõ ràng họ đang tu luyện! Xem ra ông chủ mới của tổ 7 chuẩn bị dốc vốn liếng rồi.”
“Ông chủ, ngài đã từng thấy cảnh nhiều người cùng tu luyện như vậy sao?”
Trần Chẩm hỏi:
“Ngài có từng thấy phương pháp tu luyện nào có thể truyền thụ cho nhiều người cùng một lúc sao?”
Lúc này Trần Tắc mới nhận ra vấn đề.
Đúng vậy, làm gì có phương pháp tu luyện nào như thế.
Hắn và Trần Chẩm lập tức đi xuống tầng 7, hai người một cao một thấp thập thò nhìn qua cửa kính.
Khi nào thấy thám viên của các tổ khác đi qua, hai người lại đứng thẳng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chương 995: Dùng Phương Pháp Tu Hành Làm Thưởng Tết
Trần Tắc ngẫm nghĩ một lúc rồi:
“Ngươi lập tức đi nói chuyện này cho các tổ khác biết.”
Trước cửa tổ 7 càng lúc càng tụ tập nhiều người, mọi người đều xì xào bán tán, không biết tổ 7 đang làm gì.
Không những thế, sau khi biết tổ 7 có biến, các tổ khác cũng đi triệu tập tất cả các thám viên của mình về đây.
Họ làm vậy vì dạo gần đây không có việc gì trong số những việc mà tổ 7 từng làm không mang lại tác dụng, nên họ có thể chắc chắn việc tổ 7 vừa làm có mục đích gì đó.
Tuy họ không biết tổ 7 triệu tập các thám viên của họ về làm gì, nhưng chắc chắn có lý do.
Chỉ có Lý Vân Thủ không có phản ứng gì, hắn là một trong những thành viên cấp cao của gia tộc, tất nhiên hắn biết vì sao Khánh Trần lại có chức vị cao như vậy trong Lý thị.
Sư phụ của những tinh anh trong Lý thị dạy người khác tu luyện thì có gì kì lạ sao? Hắn có thấy gì kỳ lạ đâu…
Nhưng lúc này Lý Vân Thủ lại nghĩ, nếu Khánh Trần tiên sinh là một trong những người có một ghế trên chiếc bàn quyền lực của Lý thị, chẳng phải tổ 2 cũng là thế lực dưới chướng hắn sao, mọi người đều là người một nhà thì đối phương cũng không thể chỉ dạy mỗi tổ 7, mà không dạy tổ 2 được…..
Lý Vân Thủ bắt đầu tính toán lợi ích cho mình.
Lúc này, cửa phòng làm việc của tổ 7 đã mở ra, Khánh Hoa đứng trước của tò mò hỏi những người của tổ khác:
“Các vị đứng đây làm gì?”
Trần Tắc do dự hỏi:
“Sao hôm nay các ngươi không ra ngoài bắt người?”
Khánh Hoa tức giận nói:
“Đâu phải ngày nào chúng ta cũng ra ngoài bắt người.
Hơn nữa, hôm nay chúng ta không thích ra ngoài, không được sao?”
“Không đúng.”
Trần Chẩm nói:
“Có phải các ngươi đang tu hành không?!”
“Đúng vậy.”
Khánh Hoa bình tĩnh nói:
“Thanh tra nhà chúng ta vừa chi một số tiền lớn để mua phương pháp tu luyện cho chúng ta.
Hắn nói sắp hết năm, nếu tặng quà cáp vật chất thì không phù hợp lắm nên mới tặng cái này coi như thưởng tết.
Nghe nói thứ này không những có thể tăng cường thực lực, còn có thể kéo dài tuổi thọ.
Đúng rồi, các vị định phát quà gì cho các thám viên dưới chướng?”
Mấy tên thanh tra đều sững sờ.
Nghiệp chướng!
ĐM làm gì có ai dùng phương pháp tu hành làm thưởng tết!
Giá của một phương pháp tu luyện bình thường trên chợ đen cũng lên đến mấy trăm triệu, hơn nữa những phương pháp tu luyện đó còn kèm theo rất nhiều di chứng!
Rõ ràng là thanh tra nhà các ngươi điên rồi!
Lúc này Trần Tắc đã nhận ra các thám viên tổ hắn cũng đang mong chờ nhìn hắn.
Bây giờ hắn mới nhận ra, thanh tra mới đến tổ 7 không những có thể phá án giỏi hơn hắn, còn thưởng cho thám viên nhiều hơn hắn!
Lúc này, Khánh Hoa cười híp mắt nói:
“Ông chủ của chúng ta nói, nếu hắn có thể lên làm cục trưởng Cơ quan Tình báo Liên bang PCA, hắn sẽ truyền thụ phương pháp tu luyện này cho tất cả các thám viên ở đây, ta còn nghe nói hạn mức cao nhất của phương pháp tu luyện này chính là cấp B.”
Trần Tắc lại sững sờ, sau đó hắn bắt đầu thầm chửi bản thân không có tiền đồ vì sau khi biết hạn mức của phương pháp tu luyện là cấp B, ngay cả hắn cũng bắt đầu dao động!
Hắn quay đầu nhìn những người phía sau thì mới phát hiện thanh tra của Jindai là Jindai Chomei và thanh tra của Kashima là Lý Đông Hùng cũng biến sắc.
Lúc này Lý Vân Thủ không định chờ thêm nữa mà nói ngay:
“Ta ủng hộ thanh tra tổ 7 lên làm cục trưởng!”
Theo thông tin mà Lý Vân Thủ biết, chỉ có những tinh anh của gia tộc mới được học phương pháp này, bây giờ hắn chỉ cần bỏ một phiếu tán thành việc Khánh Trần lên chức cục trưởng là đã được học thì chờ gì mà không làm!?
Nhưng nếu Khánh Trần thật sự có thể lên làm cục trưởng, có lẽ hắn sẽ là người trúng cử trẻ nhất liên bang mất….
Đối phương chỉ mới 17 tuổi.
Khánh Hoa lại tiếp tục nói với mọi người:
“Các vị về nơi làm việc của mình đi, hai ngày tới chúng ta sẽ không mở cửa, cũng sẽ bắt người nên sẽ không có nghi phạm mới nào, mong mọi người đừng đến làm phiền.”
Lần này, bọn Jindai Chomei, Lý Đông Hùng, Trần Tắc, Lý Vân Thủ đều thầm run lên, hóa ra Khánh thị định tập trung chuẩn bị cho cuộc giao dịch của Jindai Yasushi nên mới triệu tập tất cả thám viên về đây!
Nhưng Khánh thị muốn Jindai Yasushi để làm gì?
Ở đây, chỉ mình Jindai Chomei biết lí do vì sao, còn những thanh tra khác đều không thể nghĩ ra được lí do nào.
Dù sao thì Khánh Mục cũng bị Jindai giam lỏng 19 năm trời, nên ngoài những người làm việc cho Khánh thị thì phần lớn những người ở đây đã quên mất chuyện này rồi.
Tất cả mọi người đều quay về phòng làm việc của mình.
Sau khi trở về phòng làm việc, Trần Tắc lập tức hỏi Trần Chẩm:
“Ông chủ, chẳng lẽ tổ 7 mua phương pháp tu luyện này để đánh chúng ta sao?”
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
Chương 996: Chỉ Làm Được Một Lần
“Cái gì mà đánh nhau?!”
Trần Tắc tức giận nói:
“Nếu họ thật sự tu luyện thì cũng phải ít nhất nửa năm mới có chút thành quả, đến lúc đó ai mà biết được chúng ta đang ở chỗ nào.”
“À.”
Trần Chẩm vẫn nhìn chằm chằm vào Trần Tắc.
Trần Tắc thẹn quá hoá giận:
“Ngươi nhìn ta làm gì? Ngươi nghĩ ta sẽ dùng phương pháp tu luyện làm thưởng tết cho các ngươi sao, đầu óc ngươi còn bình thường không hả?!”
“À.”
Trần Chẩm thất vọng cúi đầu, bây giờ hắn mới chỉ đạt cấp E, nếu hắn muốn tăng lên cấp D thì ít nhất Trần Tắc cũng phải từ chức.
Nhưng dù Trần Tắc thật sự từ chức thì cái ghế thanh tra này cũng không đến lượt hắn.
Lúc này, Trần Tắc nói:
“Ngươi đi thông báo cho mọi người, trong thời gian này cấm nói những chuyện có liên quan đến quà tết của tổ 7.
Ngoài ra, nghiêm cấm họ tự ý nói chuyện riêng với những người thuộc tổ 7.
Ta nghĩ ngờ thanh tra tổ 7 định dùng phương pháp tu luyện này để dụ dỗ mọi người ủng hộ hắn lên làm cục trưởng.”
Suy bụng ta ra bụng người, Trần Tắc nghĩ ngay cả hắn cũng động lòng trước phương pháp tu luyện đó, sao thám viên không động lòng cho được.
Nhưng hắn không tin phương pháp tu luyện của tổ 7 có thể đạt đến cấp B, chắc chắn đối phương không dám mang phương pháp tu luyện của gia tộc ra cho người khác.
….
Bầu không khí trong khu 3 lúc này đã không còn lười nhác như xưa.
Những người được chọn đã nhận được nhiệm vị thì cũng nghĩ chuỗi ngày nhàn hạ của các thám viên đã kết thúc rồi.
Khánh Văn đang ngồi trên bàn làm việc thì bỗng nhận được một tin nhắn, xem xong, hắn lập tức đứng dậy nói với 36 tên thám viên của tổ mình:
“Chuẩn bị xe, đi bắt người!”
Sau khi nghe xong, các thám viên đều rất mừng rỡ, mắt nhìn người của họ quả không sai, trong khi những người được chọn khác còn chưa tìm được manh mối gì thì Khánh Văn đã tìm ra hành tung của bọn sát thủ.
Khánh Văn còn bổ sung một câu:
“Mọi người nên kiểm tra kỹ súng ống trước khi đi, những tên sát thủ trên phố Phong Tình hôm đó rất hung hãn, nhớ phải cảnh giác.”
Khi hắn nhìn về phía 36 tên thám viên dưới chướng Khánh Nhất thì mới phát hiện hôm nay Khánh Nhất không đi làm.
Khánh Văn lắc đầu, lúc trước hắn nghe nói đứa em họ này của mình ham chơi không có chí tiến thủ, không ngờ thằng nhóc đó lại lười biếng như vậy.
Hắn lập tức nói với 36 tên thám viên dưới chướng Khánh Nhất:
“Nếu Khánh Nhất đã không đi làm thì các vị cứ đi theo ta đi.”
Các thám viên dưới chướng Khánh Nhất lập tức đồng ý, không ngờ Khánh Nhất lại không đi làm đúng ngày như vậy, hắn không đi lại càng tốt, như vậy họ sẽ không phải đi theo một kẻ không có phần thắng như hắn.
Lúc này, thám viên của các tổ khác đều nhìn theo bóng lưng của bọn Khánh Văn, trong khi đối phương đã tìm được tung tích của bọn sát thủ thì Khánh Thi còn đang truy tinh, Khánh Vô vẫn đang ngủ, Khánh Nguyên còn chưa xuất hiện lần nào…..Chuyện gì đang xảy ra vậy? !
Các vị, chẳng phải các ngươi đang tham gia trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử sao, sao chẳng ai có chút ý trí chiến đấu nào hết?!
Ngay khi đội xe của Khánh Văn rời khỏi cao ốc của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA, Diêm Xuân Mễ đã gửi tin nhắn cho Khánh Trần:
“Ông chủ, Khánh Văn đã hành động, xem ra hắn đã tìm ra được manh mối gì đó.”
Khánh Trần nhắn lại:
“Đi theo hắn.”
Diêm Xuân Mễ hỏi:
“Ông chủ, có cần chúng ta đi cướp người không?”
Khánh Trần:
“Không cần, những người núp trong bóng tối như các ngươi đừng tham gia mấy chuyện công khai như thế này.
Ngươi nên nhớ, hắn cũng có Diêu Chuẩn.”
“Tuân lệnh.”
Diêm Xuân Mễ lập tức nhảy lên xe, theo sau đội xe của Khánh Văn.
Khánh Trần lập tức đứng dậy khỏi ghế.
Ngay khi hắn đẩy cửa ra, tất cả những thám viên đang ngồi tu luyện dưới sàn đều lập tức mở mắt ra rồi nhìn chằm chằm ông chủ nhà mình.
Mọi người đều lặng lẽ đợi chỉ thị của Khánh Trần.
Khánh Trần gật đầu:
“Như vậy mới giống người ở khu 1 chứ.
Khánh Hoa, ngươi dẫn theo các huynh đệ đi bắt người.
Khánh Nhất, ngươi cũng đi cùng họ.”
96 thám viên của tổ 7 đồng thanh nói:
“Tuân lệnh!”
Khánh Nhất hỏi Khánh Trần:
“Tiên sinh, chúng ta đi bắt ai vậy?”
Chẳng phải hắn luôn ngồi trong văn phòng của Khánh Trần sao, rõ ràng hắn không thấy tiên sinh điều tra vụ án gì mà.
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Đương nhiên là đi bắt bọn sát thủ trên phố Phong Tình đêm hôm đó rồi.”
“A?”
Khánh Nhất sửng sốt:
“Nhưng chúng ta đâu biết những sát thủ đó đang ở đâu.”
“Lo gì, Khánh Văn đã giúp chúng ta tìm ra họ rồi.”
Khánh Trần cười nói.
Khánh Nhất giật mình:
“À, lúc trước ta còn không hiểu vì sao tiên sinh lại nói cứ để đạn bay một lúc.
Hóa ra ngài muốn đợi Khánh Văn tìm ra manh mối, sau đó chúng ta sẽ đến trước họ?”
Nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
“Không, chúng ta sẽ đến thẳng khu 3 để bắt người.
Ngươi quên sao, khu 1 có quyền mang tất cả phạm nhân từ các khu khác đi.”
Ban đầu Khánh Trần đã không định tốn sức đi tìm người, hắn chỉ cần đợi người được chọn nào đó bắt được sát thủ rồi phái Khánh Hoa đi mang về là được.
Chỉ đơn giản thế thôi.
Nhưng chuyện như vậy chỉ có thể làm được một lần, vì chắc chắn lần sau những người được chọn sẽ nghĩ cách để đối phó hắn.
Chương 997: Chút Tấm Lòng
Khu thứ chín, Khánh Văn đang lẳng lặng đứng lặng trên cây cầu hành lang nối giữa hai tòa nhà lớn.
Cây cầu treo lơ lửng kia giống như một sợi dây nối giữa hai toà nhà.
Mỗi lần Khánh Văn đứng ở đây quan sát nơi hoang đường nhất trong thành phố, kiểu gì hắn cũng sẽ cảm thấy có một cảm giác cực kì siêu thoát.
Nơi này không thuộc về hắn, hắn cũng không thuộc về nơi này.
3 giờ chiều, 72 thám viên khu tình báo số 3 đã tiến vào căn chung cư bên phải, phong toả hoàn toàn theo tin tức mà Diêu Chuẩn dưới tay Khánh Văn cung cấp.
Có tiếng súng vang lên trong toà nhà, Khánh Văn vẫn rất thản nhiên đứng trên cao ngắm cảnh.
Trông hắn cũng không để tâm tới lần hành động này, dù đám thám viên còn yếu, nhưng Diêu Chuẩn dưới tay hắn đã sớm nấp trong toà nhà, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Đám thám viên và sát thủ không thể sánh bằng thực lực của Diêu Chuẩn.
Chưa đến nửa giờ, đám thám viên dưới tay hắn đã còng năm tên sát thủ đi tới để báo tin vui:
“Thanh tra, đã bắt được hết rồi, có điều trong chung cư này chỉ có năm người.
Lúc chiến đấu trong toà nhà, cao thủ dưới tay ngài kịp thời xuất hiện, phía chúng ta chỉ có ba người bị thương nhẹ.”
Khánh Văn hiền hoà cười nói:
“Năm người cũng tốt rồi, thời gian còn dài.”
Lúc này, một thám viên đi đến bên cạnh Khánh Văn thấp giọng nói:
“Một người bạn ở khu ba của ta nói đến bây giờ Khánh Nhất vẫn chưa đến khu tình báo số 3 làm việc, Khánh Vô cũng đã rời đi sau khi chúng ta đi không lâu, Khánh Thi còn đang theo đuổi idol, Khánh Hạnh lại nhặt được tiền.”
Điều khiến người ta không ngờ là Khánh Văn không chỉ hợp nhất thám viên của Khánh Nhất về bên mình, còn âm thầm thu mua cả đám thám viên dưới tay Khánh Nguyên đã mất tích.
Nhưng mà lúc Khánh Văn hành động cũng không dẫn theo người của Khánh Nguyên, để họ ở khu tình báo số 3 làm mật thám, giám thị mọi hành động của các nhân tuyển khác.
Khánh Văn nhìn thám viên một cái, thản nhiên nói:
“Được rồi, cảm ơn, ta đã biết.”
Có vẻ thám viên kia muốn cố ý lôi kéo làm quen:
“Khánh Nhất còn nhỏ, thích chơi hơi thích làm, nhưng Khánh Vô đột nhiên đi ra ngoài có thể gây ra ảnh hưởng gì không?”
Khánh Văn cười nói:
“Không sao, chúng ta chỉ cần bắt được một sát thủ nữa là được.”
Yêu cầu của ảnh tử là bắt được 6 tên sát thủ trở lên, hoặc bắt được quan chỉ huy Lâm Hải Bình của lần hành động này.
Mà giờ lại có 12 tên sát thủ.
Cho nên theo lý thuyết, có tối đa ba người được chọn có ưu thế nhận được nhiệm vụ tiếp theo.
Đương nhiên Khánh Văn có thể bắt hết tất cả, cắt đứt đường của những người còn lại, nhưng hắn cảm thấy không cần làm vậy, thời gian còn rất dài, có thể chơi từ từ.
Bây giờ hắn đã vượt lên trước những người được chọn khác, đương nhiên không bối rối.
Khánh Văn cười nói:
“Đợi lát nữa trở lại hầm đỗ xe của cơ quan tình báo PCA, ta đã chuẩn bị một ít quà nhỏ cho mọi người.”
Đám thám viên sửng sốt, lát sau tất cả đều vui vẻ.
Họ biết Khánh Văn rất hào phóng, chắc là muốn thưởng cho họ đã cống hiến trong lần hành động này.
Món quà đó rất đáng để mong chờ.
Lúc trở về, giữa đám thám viên như có sóng ngầm mãnh liệt, mọi người đều muốn ngồi trên xe của Khánh Văn để thân thiết với ông chủ này hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn ba thám viên lão luyện nhất chen lên xe.
Khánh Văn cũng không quan tâm, chỉ yên lặng chờ đám thám viên tự quyết định.
Đến khi trở lại hầm đỗ xe của khu tình báo số 3, nô bộc của Khánh Văn đã sớm chờ ở đó.
Trụ sở chính ở đây không quản lý nghiêm ngặt như khu tình báo số 1, Khánh Văn chỉ cần gọi điện thoại, xe tư nhân của hắn sẽ được đi vào bãi đỗ xe.
Nô bộc Khánh Văn mở hai xe tải thùng kín ra, trong cốp sau có 72 món quà.
Đó là những giỏ thịt bò đỏ tươi mê người.
Thịt tươi được bọc trong màng bọc thực phẩm, để ở trong một cái giỏ xách giống giỏ quà đi thăm bệnh ở thế giới ngoài, những miếng thịt dày bên trong được xếp thành hình hoa hồng đẹp mắt.
Bởi vì thịt bò thật ở thế giới trong cực kỳ khan hiếm, ngay cả thịt nướng trong quán ăn cũng có mùi như thịt bò đóng hộp, nói cho cùng cũng chỉ là protein tổng hợp cao cấp hơn chút thôi.
Cho nên món quà quý giá nhất ở thế giới trong chính là thịt tươi.
Đầu tiên chỉ có thể nhìn thấy thịt thật trong chợ ở khu Tam Thượng, một cân mất tận mấy trăm đồng, thậm chí thịt bò tốt nhất còn có giá hàng chục nghìn.
Đám thám viên sáng mắt nhìn cảnh này, họ đánh giá đại khái, chỉ sợ một giỏ thịt bò phải đến hai mươi cân, bằng cả một tháng tiền lương của họ.
Nếu xách về, không phải bà xã ở nhà sẽ vui đến chết sao?!
Khánh Văn cười nói:
“Đây chỉ là chút tấm lòng nhỏ của ta, chờ đến trước Tết còn có một món quà nữa.
Hy vọng trong khoảng thời gian này các vị có thể tiếp tục phối hợp.”
Chương 998: Cám Ơn Khánh Văn Ca Ca
Đám thám viên cực kì hưng phấn, ai nấy đều xách giỏ thịt bò, áp giải năm tên sát thủ đi lên tầng.
Khi họ đi vào văn phòng, những thám viên khác ở lại canh gác đều không thể tưởng tượng nổi, mở to hai mắt nhìn giỏ thịt bò.
Trên thực tế, Khánh Văn lựa chọn phát quà vào lúc này là muốn để đám thám viên của những người được chọn khác thấy hâm mộ, việc hắn muốn làm không khác gì tổ 7 của Khánh Trần, chỉ là quà cáp hơi khác thôi…Nhưng đúng lúc này, có người đẩy cánh cửa của khu tình báo số 3 ra.
Khánh Văn vừa quay đầu liền nhìn thấy Khánh Hoa lúc trước đến trụ sở cơ quan tình báo Liên Bang PCA bắt người xuất hiện ở ngoài cửa.
Khánh Hoa khẽ mỉm cười dẫn hơn mười người xông vào, vây quanh năm sát thủ bị còng tay kia:
“Đây là sát thủ tấn công phố đèn đỏ của Jindai sao?”
Khánh Văn vừa định đi qua chào hỏi với Khánh Hoa, thì thấy Khánh Nhất đứng phái sau mỉm cười nhìn mình.
Khánh Nhất.
Đồng tử Khánh Văn co lại, hắn không ngờ Khánh Nhất lại đột nhiên xuất hiện, còn dẫn theo nhiều người của khu tình báo số 1.
Đám thám viên lão luyện đã quen thuộc với điều lệ của cơ quan tình báo đều kịp phản ứng, Khánh Nhất đang muốn lợi dụng quyền ưu tiên của khu tình báo số 1 để hưởng lợi!
Nhưng Khánh Nhất cũng không nói chuyện với Khánh Văn, mà nhìn về phía đám thám viên vốn là cấp dưới của hắn.
“Đây là thịt bò mà Khánh Văn ca ca tặng mọi người sao.
Hắn luôn hào phóng như thế, nhưng mà ăn nhiều thịt sẽ không tốt cho tiêu hoá đâu.”
Khánh Nhất cười tủm tỉm nói.
Ta không giả vờ nữa, ta ngả bài!
Thật ra cùng lắm Khánh Nhất chỉ là trưởng thành hơi sớm thôi, chứ suy nghĩ vẫn chưa chín chắn như trong tưởng tượng.
Cho nên, lúc này Khánh Nhất vô cùng thoải mái, cũng cảm thấy may mắn vì bái một sư phụ vừa thích bao che cho con vừa có thực lực!
Có Khánh Trần tiên sinh trấn giữ ở khu tình báo số 1, những người được chọn khác đều bị hắn nghiền ép hoàn toàn trong phương diện thân phận chính thức!
Vì sao người cầm quyền muốn lập ra quy tắc xã hội, vì họ mới là người được lợi lớn nhất trong quy tắc đó.
Đôi khi một người thông minh giết người cũng không cần dùng vũ lực, dùng quy tắc là được.
Trong mắt Khánh Nhất, tiên sinh nhà mình là một người cực kì thông minh.
Đám thám viên của Khánh Nhất vẫn đang cầm giỏ thịt bò trong tay, khi họ phát hiện trước kia Khánh Nhất đều giả heo ăn thịt hổ thì muốn vứt giỏ thịt bò xuống trở về cũng không còn kịp.
Hơn nữa họ cũng biết rõ Khánh Nhất có khu tình báo số 1 chống lưng, hắn căn bản không cần họ.
Khánh Hoa ở bên cạnh xen vào, lạnh lùng nói với những thám viên kia:
“Một ít thịt bò đã thu mua được các ngươi, hoàn toàn quên mất lãnh đạo của mình là ai, đúng là bùn nhão không trát được tường mà.”
Đám thám viên càng cúi đầu xuống thấp hơn.
Khánh Văn bình tĩnh nhìn Khánh Nhất:
“Ngươi muốn gì?”
Khánh Nhất cười tủm tỉm nói:
“Không có gì, chỉ là dẫn đám sát thủ mà ngươi vừa bắt được đi thôi.”
“Dựa vào cái gì?”
Khánh Văn lạnh lùng nói:
“Đây là ta bắt về.”
Khánh Nhất quay đầu nhìn Khánh Hoa:
“Chúng ta có thể dẫn đi không?”
Khánh Hoa nói:
“Điều 4 chương 3 trong điều lệ chế độ của PCA có nói khu tình báo số 1 có quyền ưu tiên thẩm vấn.
Những khu tình báo khác cần phối hợp làm theo, giao nhận kẻ tình nghi.
Thanh tra Khánh Văn, không phải ngươi chưa đọc kỹ điều lệ chế độ của PCA đấy chứ.”
Nếu là trước kia, chắc chắn Khánh Hoa sẽ không dám đắc tội người được chọn, nhưng bây giờ lại khác, sau lưng hắn có chỗ dựa cực kì vững chắc.
Hơn nữa Khánh Hoa biết rất rõ, kết quả của trận chiến ảnh tử là ngươi chết ta sống, gió chiều nào theo chiều nấy sẽ không có kết cục tốt.
Ngươi chỉ có thể theo một bên, sau đó cược hắn thắng.
Nếu ông chủ Khánh Trần đã đặt cược cho Khánh Nhất, vậy Khánh Hoa không còn lựa chọn nào khác.
Khánh Hoa hiểu địa vị của mình rất rõ, một vị phó quan trung thành chính là con đường tốt nhất của hắn.
“Dương Húc Dương, giao nhận phạm nhân đi!”
Khánh Hoa lạnh giọng nói.
Khánh Văn còn muốn nói điều gì, lại phát hiện những thám viên kia đều cúi đầu, không dám nói một câu nào cả.
Đây chính là sự khác nhau giữa hoàn toàn trung thành và chó săn, Khánh Trần đã dạy dỗ thám viên tổ 7 rất ngoan ngoãn, trong lòng ai nấy đều có mỗi Khánh Trần, mà Khánh Văn chỉ mới thu mua bằng một ít ơn huệ nhỏ thôi.
Ai hơn ai kém rõ ngay.
Nếu Khánh Văn cũng thu phục đám thám viên như Khánh Trần, chỉ sợ cho dù đám thám viên bị phạt cũng vẫn đứng sóng vai với Khánh Hoa, nhưng việc Khánh Văn làm lại thua xa Khánh Trần.
Sắc mặt Khánh Văn xanh mét, không nói một lời, trơ mắt nhìn Khánh Hoa đưa người đi.
Khánh Nhất thì cười tủm tỉm:
“Cám ơn ngươi nhé, Khánh Văn ca ca.”
Nhưng vào lúc này, lại có người bỗng nhiên đá văng cửa khu tình báo số 3 ra.
Chương 999: Khánh Vô
Chỉ thấy Khánh Vô yên lặng đứng ở ngoài cửa, còn kéo theo một người không rõ sống chết.
Khánh Vô có làn da ngăm đen, sắc mặt kiên nghị, rõ ràng phải vất vả tu luyện phơi nắng phơi gió lâu dài mới được vậy.
Trên người hắn còn đầy vết máu, mọi người không rõ đây là máu của Khánh Vô hay của người khác.
Khánh Vô cũng không để ý đến đám người Khánh Nhất, lạnh lùng nói:
“Thám viên của ta đâu, nhốt người vào tù đi, đây là chỉ huy đám sát thủ – Lâm Hải Bình.”
Mọi người đều sửng sốt, ai cũng không ngờ được người ngày nào cũng nằm nhoài ra bàn này lại đi tìm Lâm Hải Bình một mình, lại bắt được đối phương về.
Nhìn đối phương xách người trưởng thành như xách gà con, chẳng lẽ hắn có thực lực cấp C trở lên?
Thậm chí rất có thể đã là cấp B!
Chỉ là đám thám viên trong phòng làm việc lại không hề động đậy, có người cười trên nỗi đau của người khác, nghĩ thầm dù Khánh Vô rất lợi hại nhưng cũng chỉ làm không công cho Khánh Nhất thôi.
Bây giờ thì hay rồi, tất cả cố gắng của Khánh Vô và Khánh Văn đều phải đưa cho Khánh Nhất.
Nhưng điều khiến họ bất ngờ là khi Khánh Nhất nhìn thấy Khánh Vô, ngoan ngoãn mỉm cười lên tiếng chào:
“Chào Khánh Vô ca ca, mấy ngày trước mẹ ta nói lần sau ngươi trở về nhất định phải đến nhà ta, nàng có hầm xương cho ngươi ăn.”
Khánh Vô sửng sốt một chút rồi bình tĩnh nói:
“Ừm, biết rồi.”
Nói xong, Khánh Nhất lại dẫn người đi ngay, căn bản không muốn cướp Lâm Hải Bình trong tay Khánh Vô.
Trên đường, Khánh Hoa nhìn Khánh Nhất một cái:
“Ngài không cần Lâm Hải Bình sao?”
Khánh Nhất cười nói:
“Thực lực của Khánh Vô rất mạnh, chúng ta cộng lại cũng không đánh lại hắn.
Nếu chọc giận hắn, không chừng chúng ta mới là người mất mặt.
Yên tâm, ta sẽ không để các vị đi theo ta phải chịu nguy hiểm này đâu.”
Khánh Hoa khó hiểu:
“Khánh Vô có cấp bậc gì?”
Khánh Nhất ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ít nhất cũng phải cấp B, đây là tên cuồng võ nổi tiếng trong đám con cháu Khánh thị.
Trong mắt chỉ có tu hành chứ không có chuyện khác.
Hắn cũng là một trong những người được chọn, người duy nhất tham gia trận chiến ảnh tử mà không có người bảo vệ, vì cấp cao nhất của người hộ đạo là C, còn không bằng chính hắn.”
Lúc này trong phòng làm việc, Khánh Vô giao phạm nhân cho thám viên, mình thì nằm nhoài ra bàn ngáy o o, không thèm để ý đến vết máu trên người, cứ như đây là một chuyện rất quen thuộc vậy.
Chỉ là khi thám viên nhận lấy Lâm Hải Bình mới phát hiện, người chủ mưu đám sát thủ này đã gãy hết tay chân, xương cốt cũng vỡ nát.
Có người kéo ống tay áo của Lâm Hải Bình ra nhìn thoáng qua, từng dấu tay trên đó đã chứng minh đối phương bị Khánh Vô bóp nát xương!
Khánh Văn nhìn Khánh Vô, thậm chí hắn còn lo lắng lúc này Khánh Vô nổi máu điên lên giết toàn bộ người được chọn trong phòng làm việc.
Đây cũng là một cách để kết thúc trận chiến ảnh tử.
Bầu không khí trong văn phòng tòa nhà khu tình báo số 3 đã không sinh động như trước nữa, mọi người đều yên lặng, nơi này giống như bị lốc xoáy áp suất thấp bao phủ.
Tất cả đều nghĩ đến một vấn đề, rốt cuộc Khánh Nhất dựa vào gì mới có thể để khu tình báo số 1 làm chỗ dựa cho hắn?
Không phải gần đây khu tình báo số 1 đang bận bắt người ư, sao đột nhiên lại tới tham gia trận chiến ảnh tử vậy.
Khánh Hoa dẫn theo tất cả thám viên trở lại tầng ba khu tình báo số 1.
Vừa vào cửa lại phát hiện trong văn phòng trống không, chỉ có một mình Khánh Chuẩn vắt chéo chân trên bàn, đeo tai nghe nghe ca nhạc.
Không thấy bóng dáng Khánh Trần đâu cả.
Khánh Hoa hỏi Khánh Chuẩn:
“Ông chủ đâu?”
Khánh Chuẩn mỉm cười tháo tai nghe xuống, trả lời:
“Ông chủ ra ngoài một mình rồi, bảo là có chuyện muốn làm.”
Khánh Hoa sửng sốt, hắn đến bên cạnh Khánh Chuẩn cầm tai nghe lên nghe thử, đúng là bên trong có tiếng nhạc cực lớn:
“Ngươi biết khẩu ngữ? Sao trước kia ta không biết.”
“Ngươi còn không biết nhiều chuyện lắm.”
Khánh Chuẩn sâu xa nói:
“Dẫn người về chưa?”
“Rồi.”
Khánh Hoa gật đầu:
“Đã giam vào ngục giam bí mật.”
Lúc này Khánh Hoa bỗng nghĩ, vừa rồi ông chủ sai tất cả thám viên ra ngoài giúp Khánh Nhất bắt người, có phải muốn đẩy họ đi để có cơ hội ra ngoài một mình không?
Đối phương muốn làm gì mà lại thần bí như thế.
Mặt khác, sợ rằng ông chủ mới này vẫn còn chưa tin thám viên tổ 7 lắm.
Khánh Hoa đẩy thám viên khác ra, thấp giọng hỏi Khánh Chuẩn:
“Gần đây ông chủ không phân công ngươi làm việc gì, có phải là đã giao nhiệm vụ bí mật cho ngươi không?”
“Ngươi đoán đi?”
Khánh Chuẩn cười tủm tỉm đáp lại.
“Ta đoán, ông chủ muốn ngươi tìm được nội gián trong tổ 7.”
Khánh Hoa thấp giọng nói:
“Đúng không?”
Khánh Chuẩn cười nói:
“Bí mật.”
Khánh Hoa thở dài, nội bộ khu tình báo số 1 cực kì rắc rối khó gỡ, mỗi tổ tình báo xếp nội gián vào trong các tổ tình báo khác cũng là bình thường.
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chương 1000: Cái Giá Cho Việc Phản Bội
Lúc này, Khánh Trần đã thay một bộ quần áo thể thao từ bao giờ rồi.
Hắn yên lặng đi trên đường, tự mình thăm dò địa điểm giao dịch thích hợp nhất trong lòng hắn.
Dựa theo giao hẹn của hắn và ảnh tử, đêm nay hắn phải thông báo địa điểm giao dịch cho ảnh tử.
Chạng vạng tối.
Ánh nắng chiều mùa đông xuyên qua những tòa nhà cao tầng san sát, chiếu lên người cực kì ấm áp.
Chỉ là khi ánh chiều tà màu đỏ chiếu lên cửa kính của tòa nhà đối diện, phản xạ vào trong mắt Khánh Trần, khiến hắn không thể mở mắt ra nổi.
Một tay ghita lang thang bên đường đang nhẹ nhàng gảy dây đàn, đôi giày dưới chân hắn đã rách, trên mặt cũng toàn là râu ria đã lâu không cạo.
Tiếng hát rất dễ nghe, bài hát là tác phẩm của Tống Niểu Niểu, chất giọng trong trẻo của Tống Niểu Niểu đổi thành vẻ tang thương của kẻ lang thang lại có một cảm giác khác.
Một chiếc xe đang chậm rãi chạy từ xa đến ngã tư đường phía trước, dưới ánh năng chiều, chiếc xe như ở trong hào quang.
Khánh Trần dừng chân nghe, có vẻ như đang hưởng thụ sự yên tĩnh lúc này, giống như không phát hiện ra điều gì.
Nhưng vào lúc này, một người qua đường đi ngang qua tay ghita lang thang kia, vứt một đồng tiền xu xuống.
Chỉ là đồng tiền tiền xu kia rơi xuống mặt đất lại không nằm yên, mà còn bắn lên, lăn ra ngoài đường.
Tay ghita lang thang thấy cảnh này, vội ôm ghita đuổi theo tiền xu, đồng tiền này rất quan trọng với hắn, vì nó sẽ giúp hắn có một thanh protein tổng hợp làm chắc bụng.
Tay ghita lang thang cũng không chú ý, lúc hắn vọt ra đường, chiếc xe kia đã đến rất gần.
Tài xế trong xe không ngờ lại có người lao từ ven đường ra, vội đánh tay lái, chiếc xe lao vọt lên lối dành cho người đi bộ, đâm thẳng về phía Khánh Trần.
Khánh Trần đang dừng chân, chiếc xe mất khống chế, lang thang tay ghita xoay người nhặt tiền, dường như ai cũng không có liên quan đến nhau nhưng lại kết nối một cách kì diệu.
Một tiếng ầm vang, chiếc xe Benz đâm mạnh vào cột đèn bên đường.
Mà thiếu niên vốn dĩ đang đứng trên đường xe chạy chẳng biết đã rời đi từ lúc nào, đang ngẫm nghĩ nhìn một màn này.
Tài xế trong ôtô nhìn chiếc xe hỏng của mình, chửi ầm lên với tay ghita lang thang kia:
“CMN ngươi không có mắt sao, chạy ra giữa đường làm gì?”
Tay ghita lang thang vội bỏ chạy.
Khánh Trần bỗng nhìn về phía tòa nhà cơ quan tình báo PCA, nếu Khánh Hạnh châm diêm cấm kỵ ACE-054 vào đúng lúc này, vậy chắc chắn đang nhìn hắn từ góc độ kia đúng không?
Hắn cười nói:
“Thú vị.”
Dựa theo tốc độ của chiếc xe này, nếu đâm phải Khánh Trần, có lẽ hắn sẽ gãy hai chân nhưng chưa đến mức phải chết.
Xem ra Khánh Hạnh đã để mắt tới hắn, nhưng cũng chỉ có thể chế tạo “tai nạn bị thương”, chứ không thể tạo ra “tai nạn chết người”.
…..
Thứ khiến người ta sợ hãi hai từ bất ngờ là vì không biết nó tới vào lúc nào.
Cho nên, khi đối mặt với đối thủ như vậy, ngươi chỉ có thể cực kỳ cẩn thận và cảnh giác, chuẩn bị xử lý nguy hiểm vào mọi lúc.
Dần dà, lo lắng đề phòng suốt ngày sẽ ảnh hưởng đến tinh thần, ngủ không ngon, không thể tập trung làm bất kì việc gì, thậm chí còn mắc chứng vọng tưởng bị hại.
Có thể đề phòng việc này được một ngày, nhưng lại không thể đề phòng một năm.
Tổ 7 của Khánh Trần vừa đến khu tình báo số 3 bắt người, kết quả đã bị Khánh Hạnh theo dõi ngay lập tức.
Cho dù là người như hắn, thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy lo lắng trong lòng.
Có thể tưởng tượng được, dù những người được chọn khác vẫn còn sống, tham gia được vòng thứ tư của trận chiến ảnh tử, nhưng chắc chắn tinh thần đã cực kỳ mệt mỏi.
Đương nhiên còn có một biện pháp tốt hơn, là giết người can thiệp vào vận mệnh của người khác này.
Giống như một đạo lý rất đơn giản, không giải quyết được vấn đề thì giải quyết người tạo ra vấn đề.
Để người khác đi theo tiết tấu của ngươi mà không phải ngươi đi theo tiết tấu của người khác.
Hơn nữa Khánh Trần cảm thấy Khánh Hạnh lấy được vật cấm kỵ này rất phí phạm, rõ ràng còn có cách dùng tốt hơn.
Đương nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc, chuyện quan trọng nhất của Khánh Trần bây giờ là chuẩn bị cho vụ giao dịch Jindai Yashusi vào hai ngày sau.
Khánh Trần cầm điện thoại lên gọi cho Khánh Chuẩn:
“Tìm được chưa?”
Khánh Chuẩn cười đáp:
“Còn dễ tìm hơn cả tưởng tượng, có tổng cộng ba nội gian, nên xử lý thế nào đây?”
Khánh Trần trầm mặc hai giây:
“Có chứng cứ không?”
“Có.”
“Chuyển cho viện kiểm sát đi, khởi tố luôn.”
“Không giết họ sao?”
Khánh Chuẩn cười nói:
“Hình như thanh tra rất nhân từ, nhưng nếu như cái giá phải trả cho việc phản bội quá nhỏ, về sau vẫn còn có người phản bội.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta thừa nhận ngươi nói rất có lý, nhưng họ bị xúi giục trước khi ta đến nên không quay đầu lại.”
“Được, nghe theo ông chủ hết!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










