- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 99 : Khánh Nhất Xuất Hiện (c981-c990)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 99 : Khánh Nhất Xuất Hiện (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Khánh Nhất Xuất Hiện
Mỗi lần họ bước vào phòng làm việc của thanh tra cũng thấy hắn không xem hồ sơ thì nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế, chưa ai thấy hắn nằm ngủ bao giờ cả.
Khánh Hoa còn phát hiện túi ngủ mà hắn mua cho Khánh Trần vẫn còn y nguyên trong hộp.
Thật kỳ lạ.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Khánh Trần bỗng rung lên, có người gửi tin nhắn cho hắn.
Hắn kinh ngạc nhìn Khánh Chuẩn, thủ lĩnh ảnh tử vừa gửi tin nhắn bảo hắn về cao ốc Utopia để bàn bạc về chuyện giao dịch 3 ngày sau.
Khánh Trần thở dài một tiếng, sau đó nói với Khánh Chuẩn:
“Bây giờ ta có việc phải đi ngay, nếu có chuyện gì thì nhớ gọi cho ta ngay.”
Khánh Chuẩn hỏi:
“Ta sẽ điều xe đưa ngài về.”
“Không cần, ta tự về được.”
Khánh Trần nói.
….
Ngoài cửa khu 1, Khánh Nhất đã ngủ thiếp đi trên xe, cánh tay hắn từ từ buông thõng, trong tay hắn vẫn đang cầm một chiếc điện thoại, lúc này, màn hình điện thoại vẫn còn sáng, trên đó vẫn đang hiển thị cuộc gọi, đồng hồ đếm thời gian cuộc gọi hiển thị 3 giờ 42 phút, người trò chuyện là Lý Khác.
Có lẽ vì quá buồn ngủ nên dù đang nói chuyện với Lý Khác, hắn vẫn thiếp đi, nhưng điều kì lạ là dù hắn đã ngủ rồi nhưng Lý Khác vẫn không tắt điện thoại.
Khánh Nhất đang mơ mang thì bị tiếng động phía xa đánh thức.
Hắn vô thức nhìn về phía nơi phát ra tiếng động thì thấy cánh của khu 1 đang từ từ mở ra, sau đó tiên sinh cũng bước ra ngoài.
Khánh Nhất vội vàng nói vào điện thoại:
“Đợi lát nữa nói sau, ta thấy tiên sinh rồi.”
Trong điện thoại vang lên giọng nói mơ màng của Lý Khác:
“Ừ, ngươi đừng có vòng vo làm gì, cứ nói thẳng với tiên sinh luôn đi.”
“Ừ, ta biết rồi.”
Khánh Nhất lập tức lau dử mắt rồi bước xuống xe, sau đó chạy về phía Khánh Trần.
Hắn còn chưa kịp lại gần thì Khánh Trần đã bất đắc dĩ dừng bước rồi quay đầu nhìn Khánh Nhất:
“Tối nào ngươi cũng chờ ở chỗ này?”
Lúc này, hai mắt Khánh Nhất đã xuất hiện quầng thâm cực kì kinh khủng, xem ra mấy ngày nay hắn vẫn luôn ngồi trong xe đợi Khánh Trần ra khỏi khu 1.
Khánh Nhất ngơ ngác đứng trước mặt Khánh Trần.
Khánh Trần đưa tay lên xoa đầu hắn, lần này hắn không né tránh bàn tay này như lúc trước mà đứng ngây ra đó, trong đầu hắn lúc này đã chẳng còn suy nghĩ nổi gì nữa rồi.
“Tìm ta có chuyện gì không?”
Khánh Trần cười hỏi:
“Nếu không có chuyện gì thì ta đi trước đây?”
Khánh Nhất do dự một lúc mới nói:
“Để ta đi cùng ngài một lúc nhé.”
Khánh Trần nói:
“Được thôi.”
Khánh Trần đi phía trước, Khánh Nhất cẩn thận theo sau, hắn nghiêng đầu nhìn tiên sinh thì mới phát hiện sắc mặt đối phương có vẻ khá mệt mỏi.
Trên tầng ba, Khánh Hoa và Khánh Chuẩn đang đứng trước cửa sổ những gì vừa xảy ra phía dưới.
“Khoan đã, đó không phải Khánh Nhất sao?”
Khánh Hoa không trả lời câu hỏi của Khánh Chuẩn mà ngơ ngác hỏi hắn:
“Vừa rồi ngươi có nhìn thấy ông chủ xoa đầu Khánh Nhất không? Có phải ta bị hoa mắt rồi.”
Khánh Chuẩn lắc đầu:
“Ngươi không hoa mắt đâu, ông chủ thật sự xoa đầu hắn, không những có xoa, mà còn xoa tận hai lần, hơn nữa Khánh Nhất còn không né chút nào.”
“Chẳng lẽ ông chủ đã chọn được người mình sẽ ủng hộ?”
Khánh Hoa kinh ngạc hỏi:
“Nhưng tại sao hắn lại chọn Khánh Nhất?”
“Có thể vì họ có quan hệ tốt.”
Khánh Chuẩn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu thanh tra chọn Khánh Nhất, tổ 7 cũng sẽ đứng về phía Khánh Nhất.”
Tuy nói vậy nhưng thật ra Khánh Hoa cũng không quan tâm ông chủ hắn sẽ chọn ủng hộ ai, vì dù hắn có chọn ai thì họ cũng sẽ đi theo hắn.
Hơn nữa, chẳng phải cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử còn lâu mới kết thúc sao.
Trong những cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử lúc trước, phải mất khoảng nửa năm đến hai năm, người được chọn mới có thể kết thúc vòng 3 để bước sang vòng 4.
Việc Khánh Hoa quan tâm nhất lúc này không phải Khánh Trần chọn ai, mà vì sao người được chọn như Khánh Nhất lại cam tâm tình nguyện bị người khác xoa đầu?
Ngay khi Khánh Trần và Khánh Nhất cùng đi về phía khu thứ năm.
Khánh Chuẩn và Khánh Hoa mới nhìn thấy hai bóng đen đang lặng lẽ đi theo phía sau ông chủ nhà mình.
“Quạ đen.”
Khánh Chuẩn bình tĩnh nói:
“Là Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt.”
“Người của Tòa án Cấm kỵ? Họ đến đây làm gì….Không tốt, ông chủ gặp nguy hiểm!”
Khánh Hoa định chạy vào trong nhưng Khánh Chuẩn đã kịp kéo hắn lại:
“Ngươi quên sao, chẳng phải thanh tra vừa dặn chúng ta không được đi theo hắn.”
Khánh Hoa nhớ lại những gì Khánh Trần từng nói với hắn trước khi đi.
Đúng vậy, ông chủ bảo hắn không cần đi theo.
“Có phải vì ông chủ biết hắn sẽ gặp nguy hiểm nên mới không cho chúng ta đi theo không, chẳng lẽ hắn sợ chúng ta cũng bị quấn vào chuyện này?”
Khánh Hoa ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.
“Có lẽ vậy.”
Chương 982: Mục Tiêu Đã Đến 1
Khánh Chuẩn bình tĩnh trả lời:
“Tuy khu 1 có quyền lực rất lớn nhưng ở đây lại không có cao thủ, bây giờ dù chúng ta có đi theo hắn cũng chẳng làm được gì.
Thật ra ta khá bất ngờ với cách làm của thanh tra, nếu thanh tra của những tổ khác biết mình sẽ gặp nguy hiểm, chắc chắn họ sẽ mang theo vài người chết thay, xem ra ông chủ của chúng ta đối xử với cấp dưới không tệ chút nào.”
“Có phải ngươi vẫn chưa tâm phục khẩu phục ông chủ? Nếu đã phục hắn thì sao ngươi còn gọi hắn là ‘Thanh tra’ mà không phải ông chủ như mọi người.”
Khánh Hoa nói.
Thường thì người ta sẽ dựa vào cách xưng hô của một người để phán đoán xem suy nghĩ trong lòng người đó như thế nào.
Khánh Chuẩn quay sang nhìn Khánh Hoa, sau đó nhếch miệng cười nói:
“Ai nói ta không phục? Chẳng lẽ ngươi định đổ oan cho ta sao.”
Khánh Hoa không hỏi tại sao khi hai người áo đen vừa xuất hiện, Khánh Chuẩn đã nhận ra ngay thân phận của đối phương.
Rõ ràng hai người đó đều mặc áo choàng màu đen kín mít từ đầu đến chân.
Hơn nữa, chỗ họ đang đứng còn cách đối phương ít nhất là vài trăm mét, vậy mà Khánh Chuẩn chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra thân phận của đối phương.
Điều này nói lên thị lực của Khánh Chuẩn vô cùng tốt.
Mà phần lớn những kẻ có thị lực tốt trong Khánh thị đều là những người từng được thủ lĩnh ảnh tử ban cho Cảnh Sơn Trà.
Nghĩ đến đây, Khánh Hoa lại bắt đầu nghi ngờ về thân phận thật sự của Khánh Chuẩn.
Khánh Hoa bỗng nói:
“Chẳng lẽ chúng ta không đi theo ông chủ thật sao, chắc chắn đêm nay Jindai hoặc Kashima sẽ ra tay với hắn, nếu không sao quạ đen lại đến.”
Vì ám sát bị coi như một hành động phá quy tắc, mà từ trước đến nay Jindai còn là tập đoàn thích dùng cách này nhất nên các tập đoàn khác mới có ấn tượng xấu với họ như vậy.
Vì sợ thanh danh của mình quá tệ nên Jindai đã ít dùng thủ đoạn này hơn, trừ khi phải đối phó với nhân vật lớn, nếu không thì họ sẽ không dùng đến cách này.
Tuy bây giờ Khánh Trần đã là thanh tra của một tổ ở khu 1, nhưng đây vẫn không phải chức vị gì quá to tát.
Cơ mà có lẽ vì năng lực mà Khánh Trần biểu hiện trong mấy ngày này quá kinh khủng nên Jindai mới quyết định dùng cách này.
Có thể vì Khánh Trần còn quá trẻ nên mọi người mới không quá chú ý đến hắn, nhưng chắc chắn Yamata dưới chương Jindai sẽ không nghĩ như vậy.
Họ không những không khinh thường mà còn càng coi trọng Khánh Trần hơn.
Nếu kẻ địch của họ là một lão già thì có lẽ họ không cần phải làm gì hắn, dù sao vài năm nữa hắn cũng sẽ chết.
Nhưng nếu họ để một thiếu niên mới 17 tuổi đã bộc lộ tài hoa như hắn tiếp tục thống trị khu 1 thì ai biết sau này hắn có thể phát triển đến mức nào nữa?
Lúc này, Khánh Chuẩn lại nói:
“Nếu họ không ám sát hắn thì nhất định cũng tìm cách nào đó để đả kích hắn một lần.”
Từ trước đến nay trong các tập đoàn đều không thiếu những người có thể bộc lộ tài năng từ khi còn rất trẻ, nhưng cũng vì họ còn quá trẻ, tính cách lại khá nông nổi nên rất dễ bị các tập đoàn khác tìm cách đả kích tinh thần.
Sau khi chịu đả kích, mọi người đều nói mình sẽ đứng lên từ thất bại đó, nhưng đâu phải ai cũng đứng lên được?
Trong số những nhân tài mới nổi đó, hầu như chẳng có mấy ai có thể gượng dậy đươc.
Không chỉ những thiên tài trong tập đoàn, những vận động viên thiên tài cũng vậy, không cần biết tình cách lúc trước của họ như thế nào, nhưng sau khi thắng càng nhiều lần, cái tôi của họ ngày càng cao, tính cách cũng càng trở nên huênh hoang.
Nhưng chỉ cần gặp thất bại một lần, phong cách thi đấu của họ sẽ giảm mạnh, số lần giành chiến thắng cũng dần ít đi, cuối cùng sẽ biến mất khỏi công chúng.
Đây là một chiến thuật rất đơn giản, nhưng lại có thể mang liệu hiểu quả rõ ràng.
Khánh Chuẩn đi về phía kí túc xá:
“Ta đi ngủ đây.”
Khánh Hoa nhìn theo bóng lưng hắn:
“Không được, ta sẽ mang vài người đi xem có giúp gì được không.”
“Ngươi không sợ chết sao, ngươi nghĩ mình có thể làm gì?”
Khánh Chuẩn hăng hái hỏi.
“Vậy chẳng lẽ chúng ta không làm gì sao.”
Sau đó, Khánh Hoa lập tức đi gọi bọn Dương Húc Dương theo, cuối cùng Khánh Chuẩn không đi theo, mà chỉ cười nhìn theo bóng lưng họ.
….
Trong cao ốc nào đó trên phố Phong Tình ở khu thứ năm.
Tiếng ca của các thiếu nữ trên con phố vang vọng vào trong nhà.
Ánh đèn neon ba chiều màu đỏ và vàng chiếu từ ngoài cửa sổ vào phòng khiến cả căn phòng dù không bật đèn cũng trở nên vô cùng rực rỡ.
Bên cạnh cửa sổ sát đất có mấy người đàn ông đang đứng nhìn chằm chằm vào con phố phía dưới.
Có một giọng nói bình tĩnh vang lên trong tai nghe:
“Mục tiêu đã đến.
Chú ý, không được giết người được chọn đang đứng bên cạnh hắn.
Chỉ cần đánh gãy hai chân đối phương rồi lập tức rút lui, nhất định phải để lại người sống.”
Chương 983: Mục Tiêu Đã Đến 2
“Tuân lệnh.”
“…..”
Tai nghe vang lên giọng nói của hơn 10 người, điều này cũng đồng nghĩa với việc, trên phố Phong Tình đang có mười mấy tổ sát thủ của Jindai đang sẵn sàng đợi lệnh.
Những người này đến đây không phải để giết Khánh Trần, mà để đánh gãy chân hắn, nếu chuyện này thành công, chắc chắn Khánh Trần sẽ phải nằm trên giường dưỡng thương một thời gian.
Không những thế, việc này sẽ là đả kích rất lớn đối với hắn.
Họ không muốn đối đầu với Khánh thị ngay lúc này nên mới dùng đến cách này.
Nhưng đúng lúc này lại có ai đó vừa cười vừa nói vào tai nghe:
“Chào các vị, mọi người vất vả rồi, đã muộn như vậy rồi mà các vị vẫn phải đi ám sát nhân viên tình báo của chúng ta.”
Nghe đến đây, tất cả sát thủ đều run lên.
Những sát thủ đang đứng trước cửa sổ sát đất bỗng thấy Ám Ảnh Chi Môn hiện ra trước mặt họ, sau đó cánh cửa dần mở ra, một người trẻ tuổi bước ra.
Ngay khi hắn vừa bước ra, tất súng trên tay những sát thủ ở đây đều bay lên không trung như thể có thứ gì đang hút lấy chúng.
Sau khi bay lên không trung, những khẩu súng đó bắt đầu bay về phía người trẻ tuổi, tất cả họng súng đều chĩa về phía sát thủ.
Lúc này, người trẻ tuổi thần bí nhìn như một máy bay chiến đầu đang chĩa vũ khí về phía kẻ địch, khả năng điều khiển kim loại kết hợp với vũ khí hiện đại khiến hắn có thể biến bản thân thành một loại vũ khí sống vô cùng khủng bố.
Nhưng khẩu súng phía sau hắn như mấy trăm thanh kiếm trên chiếc ghế The Iron Throne trong Trò Chơi Vương Quyền.
Một tên sát thủ vội vàng nói vào tai nghe:
“Khánh Dã! Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị dùng Ám Ảnh Chi Môn đưa quân đội của hắn đến đây, rút lui!”
Nghe thấy thế, người trẻ tuổi tên là Khánh Dã cười nói:
“Ồ, hóa ra bây giờ ta nổi tiếng đến nỗi các ngươi chỉ cần nhìn mặt cũng có thể nói được tên ta sao, là ai tiết lộ cho các ngươi?!”
Người vừa bước ra khỏi Ám Ảnh Chi Môn không phải thủ lĩnh ảnh tử, thật ra đa phần mọi người đều không biết, vật cấm kỵ ACE-008 Ám Ảnh Chi Môn không những có thể mang chủ nhân của nó đi bất cứ đâu, mà còn có thể mang theo người khác.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc thủ lĩnh ảnh tử có thể mang theo quân đội dưới chướng hắn đến bất cứ đâu.
“Đây một cái bẫy.”
Có người nói vào tai nghe.
Bây giờ họ mới nhận ra một vấn đề, nếu Ám Ảnh Chi Môn có thể xuất hiện ở trong phòng thì chắc chắn thủ lĩnh ảnh tử đã từng đến đây, đồng nghĩ với việc hành động tối nay của họ đã bị lộ.
Khánh Dã nhìn những tên sát thủ đang luống cuống trước mặt, cười nói vào tai nghe:
“Đêm nay, mọi người cứ chơi thoải mái.”
…
Vừa đến đầu phố, Khánh Trần đã lấy ra một chiếc kẹo que cho lên miệng, sau đó cười tủm tỉm nhìn Khánh Nhất, nhưng có vẻ lần này đối phương đã rút kinh nghiệm từ lần trước nên cũng lấy ra một chiếc kẹo que .
Hai người hiểu ý cười một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.
Một lớn một nhỏ, nhìn cực kỳ hài hòa.
Nhưng khi hai người vừa bước vào phố Phong Tình, trong một căn phòng phía sau là cờ của một quán rượu bỗng vang lên tiếng súng.
Khánh Nhất sửng sốt, nhưng Khánh Trần lại vừa cười vừa nói:
“Không cần quan tâm mấy chuyện đó, chúng ta cứ đi tiếp là được.”
Tiếng súng liên miên như thể trong những tòa nhà ở hai bên con phố đang xảy ra một cuộc chiến nảy lửa, nhưng họ lại chẳng thấy gì.
Nhưng Khánh Trần lại cảm thấy có gì đó là lạ, sao tiếng súng lại có thể dày đặc như vậy, nghe như thể có người mang cả bão kim loại vào tòa nhà đó vậy.
Tuy tiếng súng khá dày đặc nhưng tần suất bắn lại không đồng nhất.
Không đúng, không phải bão kim loại.
Với trình độ hiểu biết về súng của mình, Khánh Trần chỉ cần nghe âm thanh là có thể nhận ra trong tòa nhà đó có mấy chục khẩu súng lục và súng tự động thuộc rất nhiều chủng loại đang liên tiếp bóp cò.
Thật lạ.
Người trên phố Phong Tình lúc này đang hoảng hốt chạy loạn khắp nơi để tìm chỗ ẩn nấp.
Trên đường lúc này chỉ còn mỗi Khánh Trần vẫn bình tĩnh bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vốn lúc đầu Khánh Nhất còn khá hoảng, nhưng sau khi nhìn thấy biểu cảm bình tĩnh trên mặt tiên sinh thì không thấy sợ nữa.
Một giây sau, cửa kính của căn nhà trên tầng bảy trên một cao ốc bên phải họ bỗng vỡ toang, hai tên sát thủ rơi xuống.
Lại một giây sau, cửa kính trên cao ốc bên trái cũng vỡ toang, ai đó lại ném sát thủ ra ngoài.
Tiếng leng keng của thủy tinh khi rơi xuống mặt đất êm tai như tiếng mưa rơi tí tách.
Còn Khánh Trần và Khánh Nhất vẫn bình tĩnh bước đi, trên đầu họ là những chiếc cờ cá chép đang bay phấp phơi, bên cạnh là dòng người đang hoảng hốt chạy loạn và những chiếc cờ rượu đỏ thắm, phía xa là những cô gái đang hoảng sợ ngồi trong tủ kính.
Chương 984: Mục Tiêu Đã Đến 3
Từ nãy đến giờ, trận chiến trên cao ốc vẫn đi theo tuyến đường của Khánh Trần và Khánh Nhất, nhưng lúc này lại chẳng có ai rảnh rỗi chú ý đến việc này cả.
Khánh Nhất quay đầu hỏi:
“Tiên sinh, có phải ngài biết mình sẽ gặp nguy hiểm nên mới không muốn cho ta đi theo không.”
“Ừ.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Lúc nhận được tin nhắn của thủ lĩnh ảnh tử, hắn đã cảm thấy có chuyện gì đó không đúng.
Lúc đó hắn đoán đối phương định dùng hắn làm mồi, nhưng lại không có chứng cứ.
Xem ra thủ lĩnh ảnh tử đã chuẩn bị mọi thứ rồi mới gọi hắn về.
Có lẽ đối phương định giải quyết hết mấy tên râu ria của Jindai trước khi đi trao đổi Jindai Yasushi.
Khánh Nhất nhìn sang hai bên đường thì mới phát hiện những cô gái ngồi trong tủ kính lúc trước vẫn đang rưng rưng khóc trong đó, cửa tủ kính vẫn khóa, xem ra không ai thả họ ra ngoài cả.
Nghe nói nếu buổi tối cô gái nào không có khách thì cánh cửa đó sẽ không mở ra, đồng nghĩa với việc cô gái đó sẽ phải ngồi quỳ trong tủ kính cả buổi tối, thường thì chủ của các cửa hành như thế này sẽ dùng cách đó để trừng phạt những cô gái không có khách, từ đó bắt các nàng phải cố gắng cười tươi hơn nữa để thu hút khách hàng.
Nhưng đúng lúc này, tầng một của tòa nhà phía trước họ bỗng nổ tung.
Dư chấn của vụ nổ đó khiến tất cả các loại cửa kính trên con phố vỡ vụn.
Tiếng thủy tinh rơi tí tách lúc trước đã biến thành tiếng rào rào.
Khánh Trần vẫn bình tĩnh bước đi như cũ.
Hắn tin, nếu thủ lĩnh ảnh tử đã dám gọi hắn ra làm mồi thì sao có thể không chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ như thế này được.
Nếu Khánh Trần chết ở đây thì có lẽ chuyện này sẽ trở thành sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời đối phương.
Nhưng đối với Khánh Nhất, những gì vừa xảy ra đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của hắn về thủ lĩnh ảnh tử, hình tượng tiên sinh trong lòng hắn lúc này bỗng trở nên vừa bình tĩnh, lại thần bí.
Đúng lúc này, Khánh Nhất mới dám hết dũng khí hỏi:
“Tiên sinh, ngài có thể giúp ta giành chiến thắng trong vòng thứ ba được không, nếu sau này ta có thể trở thành thủ lĩnh ảnh tử, ta sẽ….”
Lúc trước, Khánh Nhất đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảnh này.
Trước khi đến đây, hắn còn tự diễn tập rất nhiều lần lời thoại cho thật lưu loát.
Nhưng hắn còn chưa nói xong thì Khánh Trần đã quay đầu cười nói:
“Được, ta sẽ giúp ngươi.”
Khánh Nhất giật mình, không hiểu sao tự dưng hắn lại cảm thấy tiên sinh bỗng trở nên sáng chói giữa con phố loạn lạc.
Hắn không ngờ chuyện mình do dự không dám làm bấy lâu này, tập dượt không biết bao nhiêu ngày, vậy mà hắn còn chưa kịp mở miệng thì đối phương đã đồng ý rồi.
Khánh Trần nói với Khánh Nhất:
“Từ mai ngươi sẽ đến khu 1 làm việc.”
“A….”
Khánh Nhất nói:
“Được, được!”
Một lúc sau, Khánh Trần quay đầu cười nói với Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt đang đứng phía sau:
“Hai vị vất vả rồi.”
Không biết hai người họ đã thay chiếc áo choàng bình thường lúc trước thành chiếc áo choàng bằng vải đay màu đen của Tòa án Cấm kỵ từ bao giờ.
Lúc này, hai người họ đang uể oải nhìn chiến trường trước mặt.
….
“Các vị có rảnh không, ta mời mọi người đi ăn.”
Khánh Trần nói với Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt.
Ngũ Nguyệt là một thanh niên còn khá trẻ, Tứ Nguyệt là một cô gái khoảng 16~17 tuổi.
Thật ra nàng cũng đang học cấp ba, nếu không có siêu phàm giả chết thì có lẽ bây giờ nàng đang ngủ để chuẩn bị cho buổi học ngày mai…
Tòa án Cấm kỵ là một tổ chức rất kì quái, ở đâu có siêu phàm giả sắp chết, chắc chắn họ sẽ xuất hiện ở đó, sau khi thu dọn xong, nếu không còn việc gì nữa thì các thành viên lại quay về với cuộc sống thường ngày của họ, khi nào có công việc, họ lại đi.
Có người nói Tòa án Cấm kỵ sở hữu vật cấm kỵ gì đó có thể di chuyển người đi như Ám Ảnh Chi Môn rồi bố trí một cánh cửa kiểu đó trong các thành phố để tất cả thành viên có thể dễ dàng đi về trụ sở chính của Tòa án Cấm kỵ.
Nhưng Tòa án Cấm kỵ chưa bao giờ đứng ra công nhận chuyện này.
Tứ Nguyệt vừa nghe thấy được mời đi ăn là đã sáng mắt lên, nhưng lập tức ỉu xìu nói:
“Không được, chúng ta không được phép ăn đồ ăn của người khác, nếu ăn sẽ ảnh hưởng đến lập trường!”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Ăn một bữa cơm mà cũng có thể ảnh hưởng đến lập trường sao?”
Nếu lập trường có thể dễ thay đổi như vậy thì còn gọi là lập trường.
Tứ Nguyệt lại nghiêm túc nói:
“Nguyên tắc của chúng ta là, không được có bất cứ liên quan gì với thành viên của các tập đoàn.”
Khánh Trần ngạc nhiên, không ngờ nguyên tắc của Tòa án Cấm kỵ lại trái ngược với suy nghĩ của hắn.
Nếu nghĩ lại thì nguyên tắc của họ cũng không sai, dù sao thì họ cũng là bên thứ ba, các thành viên có liên quan với bất cứ người nào trong hai bên còn lại thì có khác gì ủng hộ cho bên đó đâu.
Chương 985: Cứu Người
Ví dụ như trong những bộ phim nổi tiếng, người ta thường che tên các nhãn hiệu đi, nếu không che, chẳng phải họ đang quảng cáo cho sản phẩm đó sao.
Đương nhiên, nếu là Khánh Trần thì chắc chắn hắn sẽ bắt mọi người phải nộp.…Phí hội viên, cũng như nếu các nhãn hàng muốn tên nhãn hiệu của mình có mặt trên phim thì phải nộp tiền quảng cáo vậy.
“Sao lần này các ngươi không mang quạ đen theo? Ý ta là Lục Nhãn Ô Nha.”
Khánh Trần tò mò nói.
Tứ Nguyệt nói:
“Tòa án Cấm kỵ chỉ có đúng 6 con Lục Nhãn Ô Nha, bây giờ tất cả đều bị đem đến chiến trường ở gần thành phố số 19.
Hai chúng ta không đi theo là vì chủ nhân bảo chúng ta ở lại trông coi ngươi.”
Khánh Trần ngạc nhiên, trông coi hắn?! Sao phải trông coi hắn.
Lúc này, trong tòa nhà nào đó trên phố Phong Tình lại tiếp tục phát ra tiếng nổ, Tứ Nguyệt nhìn thoáng qua tòa nhà đó rồi nói:
“Không nói chuyện với ngươi nữa, chúng ta đi làm việc của mình.”
Sau đó, Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt lại chùm mũ áo choàng lên đầu rồi đi về phía tòa nhà vừa phát nổ, xem ra đây chính là siêu phảm giả đầu tiên chết trong đêm nay, không biết hắn theo phe nào đây.
Khánh Trần và những người của Tòa án Cấm kỵ bình tĩnh nói chuyện với nhau như thể trận chiến đang diễn ra lúc này chẳng có liên quan gì với họ cả.
Khánh Trần vừa quay đầu nhìn Khánh Nhất thì phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào một tủ kính gần đó.
Trong tủ kính của một cô gái đang khóc, xem ra chủ của nàng quên không mở cửa tủ trước khi chạy rồi.
“Sao thế? Vừa thấy đã yêu rồi à?”
Khánh Trần cười hỏi.
“Không, ta chỉ cảm thấy nàng đáng thương thôi.”
Khánh Nhất nói.
“Trên đời này còn nhiều người đáng thương lắm.”
Khánh Trần thở dài:
“Người của ngươi đang đứng ở chỗ nào, ta sẽ đưa ngươi đến đó.
Bây giờ ta còn việc phải làm nên không nói chuyện thêm với ngươi được.
Ngày mai ngươi cứ đến thẳng khu 1, ta sẽ dặn người gác cổng mở cửa cho ngươi.”
“Ngay ở phía trước.”
Khánh Nhất chỉ tay về phía cuối phố Phong Tình.
Nhưng đúng lúc này, không biết một viên đạc lạc từ chỗ nào bay ra rồi bắn thẳng vào cây đèn đường cũ kĩ bên cạnh Khánh Nhất.
Lồng thủy tinh bao bên ngoài cây đèn vỡ toang, say đó những mảng thủy tinh bắt đầy rơi về phía cổ Khánh Nhất.
Ngay khi mảnh thủy tình còn cách cổ Khánh Nhất khoảng hai centimét, Khánh Trần đã kịp thời bắt lấy nó.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Khánh Nhất còn không biết tính mạng của mình vừa bị đe doa, trong đầu hắn lúc này còn đang nghĩ, đạn lạc bay ra từ trong chiến trường cũng bình thường.
Nhưng Khánh Trần lại không nghĩ như vậy, hắn nhắm mắt lại rồi mở mắt ra:
“Chuyện này quá trùng hợp, hơn nữa còn chỉ nhắm vào mình ngươi.”
Khánh Nhất nhíu mày:
“Tiên sinh, có phải ý ngài là ánh sáng may mắn của Khánh Hạnh đang ảnh hưởng đến ta không?”
“Chưa thể khẳng định chuyện này có liên quan đến ánh sáng may mắn hay không.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Ngươi cứ về trước đi, ta muốn điều tra thêm một chút.”
Hắn vừa dứt lời thì có người la lên:
“Thanh tra!”
Khánh Trần quay đầu lại, sao Khánh Hoa lại dẫn bọn Dương Húc Dương đến đây.
“Không phải ta đã bảo các ngươi không cần đi theo sao, sao lại tới đây.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Yên tâm đi, ta không sao.”
Khánh Hoa và bọn Dương Húc Dương đều kinh ngạc nhìn con phố đổ nát trước mặt, phía xa vẫn còn đang vang vọng tiếng súng.
Cuối cùng, mọi người lại quay sang nhìn Khánh Trần:
“Thanh tra, ở đây đã đổ nát đến mức này rồi mà ngài còn nói mình không sao?”
Trước khi đến đay, Khánh Hoa đã nói với tất cả các thám viên đi theo hắn: Ông chủ biết đêm nay hắn sẽ gặp nguy hiểm, hắn cũng biết nếu dẫn chúng ta đi theo thì chắc chắn mọi người sẽ gặp nguy hiểm nên đối phương mới dặn họ ở lại khu 1.
Nhưng bây giờ chúng ta đã biết ông chủ là người như thế nào, hơn nữa, các ngươi đã bao giờ được trả lương nhiều như nửa tháng nay không, chẳng lẽ chúng ta lại trơ mắt nhìn ông chủ gặp nguy hiểm sao.
Chẳng lẽ tổ 7 sợ chút nguy hiểm đó?
Thật ra, đối với Khánh Hoa mà nói, có hai nguyên nhân khiến hắn muốn đi cứu người.
Nguyên nhân thứ nhất là Khánh Trần biết nếu dẫn họ theo thì chắc chắn họ sẽ gặp nguy hiểm, nên mới dặn họ không được đi theo, chuyện này khiến hắn rất cảm động.
Một nguyên nhân khác là, chuyện Khánh Trần muốn đón Khánh Mục về nhà đã kích thích lòng trung thành của hắn.
Nhưng trước khi thành công đón Khánh Mục về nhà, hắn không thể tiết lộ chuyện này với bất cứ ai.
Sau khi hắn nói xong, các thám viên đều vỗ ngực cam đoan, dù đêm nay Ngọc Hoàng có xuất hiện ở đó thì họ cũng nhất quyết bảo vệ ông chủ.
Nhưng khi họ nhìn thấy tình trạng đổ nát của phố Phong Tình và nghe thấy tiếng súng liên miên không ngớt phía xa, họ mới biết có lẽ mình vỗ ngực sớm quá rồi.
Từ trước đến giờ họ đã tham dự những trận chiến như thế này bao giờ đâu?
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 986: Phải Là Ngươi
Họ chỉ biết đi bắt người thôi.
Nghĩ đến đây, mọi người lại bắt đầu cảm thấy tự ti, ông chủ đâu cần họ đến giúp, dù họ không đến thì đối phương vẫn có thể dễ dàng thoát thân….
Khánh Trần cười nói:
“Các ngươi dẫn Khánh Nhất lên xe đi, ta còn phải đi làm chuyện khác nữa.”
Khánh Hoa không nói gì, chỉ nhìn theo bóng lưng ông chủ dần biến mất phía xa.
Như thể trận chiến ở đây chẳng có chút liên quan nào đến hắn vậy.
…
Trong tầng một của cao ốc Utopia, Khánh Trần ngán ngẩm chờ thang máy.
Sau khi rời khỏi phố phố Phong Tình, hắn không còn gắp bất cứ nguy hiểm gì….Nhưng khi thang máy vừa mở ra.
Tống Niểu Niểu trong bộ trang phục kín mít từ đầu đến chân đang đứng trong thang máy nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần thàm thở dài, bây giờ hắn đã bắt đầu nghi ngờ Tống Niểu Niểu có vấn đề rồi.
Trong bốn lần hắn quay về cao ốc Utopia thì có những 3 lần gặp phải đối phương, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy!
Tống Niểu Niểu đột nhiên hỏi:
“Thật ra không phải người đến đây để điều tra những kẻ buôn người đó đúng không.
Nếu đã bắt được họ thì sao ngươi còn quay lại đây.
Hơn nữa, nếu lúc trước ngươi thật sự đi điều tra thì sao lại chĩa súng vào ta ngay từ đầu.”
Khánh Trần không nói gì, xem ra đối phương đã nghĩ thông mọi chuyện rồi….
Tống Niểu Niểu bước lại gần hắn rồi tiếp tục nói:
“Dù gì thì ta cũng phải nói lời cảm ơn, cảm ơn ngươi đã ra tay cứu ta, nếu không có ngươi thì không biết bây giờ ta đang ở đâu.”
“Không có gì, đây là trách nhiệm của ta.”
Sau đó Khánh Trần bước vào thang máy rồi liên tục nhấn nút đóng cửa.
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Khánh Trần ngẩng đầu nhìn vào vách tường thì phát hiện Tống Niểu Niểu cũng đang nhìn hắn.
Sau khi cửa thang máy hoàn toàn đóng lại, Tống Niểu Niểu vừa nhớ lại vẻ mặt cố tỏ ra lạnh lùng để che dấu sự lúng túng của Khánh Trần vừa tủm tỉm cười.
Nàng luôn cảm thấy Khánh Trần ngày thường lạnh lùng và Khánh Trần hôm cứu nàng không phải cùng một người.
Tống Niểu Niểu là một minh tinh nổi tiếng nên tất nhiên nàng cũng có rất nhiều bạn bè trong giới thượng lưu.
Sau chuyện bắt cóc đêm hôm đó, nàng đã hỏi thăm bạn bè xem có ai biết gì về thanh tra mới nhận chức của tổ 7 không, nhưng mọi người không những không nói gì về người đó mà còn dặn nàng cách xa hắn một chút, hơn nữa, họ còn gọi hắn là Diêm Vương Sống.
Có người nói hắn chính là thân tín mới của thủ lĩnh ảnh tử, tốt nhất đừng có bất kỳ liên quan gì tới.
Nhưng mỗi lần Tống Niểu Niểu nhớ lại lúc Khánh Trần gặp nàng, không biết vì sao nàng không những không thấy hắn đang sợ, mà thậm chí còn thấy hắn rất đáng yêu….
….
Trong phòng khách vẫn tối om như trước.
Khánh Trần vừa thấy thủ lĩnh ảnh tử đang ngồi trên ghế sofa phàn nàn:
“Nếu ngài muốn dùng ta làm mồi thì ít nhất cũng phải nói trước với ta chứ?”
“Nói trước với ngươi, chắc chắn ngươi không đồng ý.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười tủm tỉm nói:
“Ngươi đừng có trút bực tức vì gặp Tống Niểu Niểu lên đầu ta, ta đâu phải cha ngươi, hơn nữa, ta là người ngươi có thể trút giận sao.”
Khánh Trần: “….”
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Tại sao mỗi lần về nhà ngươi đều đi qua phố Phong Tình, tuy ở đó không có camera giám sát, nhưng đối với một người vừa đến thành phố số 10 đã cẩn thận đi dạo quanh khu thứ năm một lần như ngươi, hành động này chẳng hợp lý chút nào.
Nên chẳng phải ngươi cố ý đi con đường này để người khác biết ngươi chắc chắn ngươi sẽ đi qua đây, từ đó bố trí mai phục xung quanh con phố này, ngươi đang cố ý làm mồi giúp ta à.”
Khánh Trần tức giận nói:
“Ta đi con đường đó để dễ chạy trốn thôi.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói không sai, mỗi lần về nhà, hắn đều cố ý đi qua phố Phong Tình là để mọi người hình thành suy nghĩ, nhất định hắn sẽ đi qua đây.
Nếu sau này có người muốn phục kích hắn, chắc chắn họ sẽ chọn chỗ này làm địa điểm mai phục, đến lúc đó hắn chỉ cần đi con đường khác là xong.
Đương nhiên không phải kẻ địch nào cũng ngu xuẩn như thế, đây chẳng qua chỉ là một trong những chi tiết nhỏ trong phương án chạy trốn của Khánh Trần.
Chẳng phải mọi người thưởng nói chi tiết quyết định thắng bại à.
“Không ngờ kế hoạch của ngài đêm nay lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Ta nghĩ ít nhất ba tháng nữa phố Phong Tình mới có thể sửa chữa lại như lúc đầu.”
Khánh Trần nói.
“Vừa lúc ta đang cảm thấy khó chịu với con phố đó, ngươi không cảm thấy phá hủy nó rất thú vị sao.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười híp mắt nói:
“Chẳng lẽ ngươi không thấy khó chịu mỗi khi đi qua phố Phong Tình sao.
Đúng rồi, ta sẽ chuẩn bị xong mọi thứ trước khi cuộc giao dịch Jindai Yasushi, nhưng ngươi phải là người đi giao dịch.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói với Khánh Trần:
“Ngươi có thể không làm chuyện gì nhưng ngươi nhất định phải là người mang Jindai Yasushi đi đổi lấy Khánh Mục.”
“Có phải nếu ta đứng ra làm chuyện này thì lòng tin của người trong hệ thống tình báo của Khánh thị mới đặt vào ta?”
Khánh Trần hỏi.
Từ đây tới tối còn 5 chương nữa, mọi người cùng đón đọc nhé.
Các bạn cũng có thể ghé qua MẶT TRĂNG ĐỎ hiện đang lên 10 chương mỗi ngày ạ!
Chương 987: Suy Đoán Về Khánh Hạnh 1
“Xem ra ngươi cũng không ngốc.”
Thủ lĩnh ảnh tử cảm thán.
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Có phải ngài muốn dẫn Khánh Mục về nhà là để lợi dụng hắn lần cuối đúng, nếu ta đoán không sai, có lẽ hắn sắp chết.”
Thủ lĩnh ảnh tử im lặng một lúc mới nói:
“Sau này ngươi sẽ quen với chuyện này, khi nào ngươi có thể ngồi lên vị trí này ngươi sẽ hiểu, không phải lúc nào cũng có thể làm theo ý của mình.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không muốn quen với nó.”
Thật ra hắn cảm thấy không phải thủ lĩnh ảnh tử muốn lợi dụng Khánh Mục lần cuối nên mới đón hắn về nhà, mà vì đối phương đã quen dùng ‘Lợi ích’ để che dấu suy nghĩ thật trong lòng hắn mà thôi.
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử lại bình tĩnh nói:
“Ngươi có muốn quen với nó hay không là chuyện của ngươi.
Dù bây giờ ngươi có muốn rời khỏi đây thì ta cũng không bắt ngươi ở lại.
Nhưng ngươi nên nhớ, từ trước đến nay thủ lĩnh ảnh tử không được phép có tình cảm, thủ lĩnh ảnh tử đời trước không đón Khánh Mục về nhà, ta cũng không đón, nếu bây giờ ngươi không đi thì làm gì còn ai đi đón hắn.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói tiếp:
“Nhưng ngươi phải hiểu, tuy ta không thật lòng muốn đón hắn, nhưng chẳng phải ngươi thật lòng muốn đón hắn về sao.
Cho nên, nếu ngươi thật sự muốn rời khỏi đây thì đợi khi nào làm xong chuyện này đã.”
Khánh Trần tiếp tục hỏi:
“Nhưng tại sao lại là ta? Ta chẳng qua chỉ là một người du hành xuyên vào cơ thể của một thành viên của Khánh thị thôi.”
“Sau này ngươi sẽ biết.”
Thủ lĩnh ảnh tử hỏi:
“Bây giờ ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện, có phải ngươi muốn biến Khánh Nhất thành cái bóng của ngươi không?”
Khánh Trần do dự một lúc rồi mới gật đầu:
“Không ai nói, thủ lĩnh ảnh tử không thể có cái bóng của mình, sau này hắn sẽ ở ngoài sáng, ta ở trong bóng tối điều khiển hắn.”
“Tuy phá cách là chuyện nốt, nhưng ngươi có từng tụ hỏi ban thân, nếu sau này Khánh Nhất biết ngươi cũng là một trong những người được chọn, hắn sẽ nghĩ thế nào?”
Thủ lĩnh ảnh tử hỏi:
“Ngươi có thể nói ngươi sẽ không thay đổi, nhưng hắn thì sao? Đến lúc đó, tự tay giết bạn của mình không phải trải nghiệm sung sướng gì đâu.”
Khánh Trần sửng sốt, có lẽ trước đây thủ lĩnh ảnh tử đã từng phải ra tay giết bạn của mình, nếu không sao hắn lại nói như vậy.
Lúc này, Khánh Trần lại hỏi:
“Ngài nghĩ Khánh Hạnh có ánh sáng may mắn thật sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi cảm thấy thế nào? Ta biết ngươi đã sai Diêm Xuân Mễ đi điều tra về Khánh Hạnh, nhưng ta nói cho ngươi biết, dù ngươi có phá án giỏi thế nào cũng không tìm ra manh mối gì đâu.
Ngươi nghĩ ta không thắc mắc chuyện này sao, từ khi trở thành thủ lĩnh ảnh tử, ta đã cho người đi điều tra chuyện này.”
“Trong 10 năm qua, hắn đã nhặt được tiền tổng cộng 3491 lần, trong những lần đó, thân phận của những người rơi tiền chưa bao giờ lặp lại, nếu hắn cố ý làm như vậy để khiến mọi người nghĩ hắn có ánh sáng may mắn thì chẳng phải hắn cần thuê 3491 người thả tiền cho hắn sao.”
Khánh Trần gật đầu, thuê càng nhiều người cũng đồng nghĩ với việc sơ hở càng nhiều.
Nhưng Khánh Trần lại nói:
“Nhưng nếu có một nhóm người đang bí mật giúp hắn làm việc này thì sao, ví dụ như giúp hắn trộm tiền, sau đó ném xuống đất cho hắn nhặt.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Tuy mọi chuyện không có sơ hở gì nhưng chỉ cần người chấp hành đủ thông minh, hơn nữa am hiểu tạo ra tình huống bất ngờ chắc chắn có thể dễ dàng qua mắt mọi người.
Nhìn như tình cờ, nhưng thật ra lại là một kế hoạch được tính toán rõ ràng.”
Khánh Trần là một người không tin vào tình cờ, nên chắc chắn hắn ngày mai hắn sẽ phái người điều tra Tống Niểu Niểu.
Hắn không thể không hoài nghi đối phương, làm gì có ai có thể tình cờ gặp hắn nhiều lần như vậy được.
Cho nên, khi nghe truyền thuyết về Khánh Hạnh, phản ứng đầu tiên của hắn chính là nghi ngờ Khánh Hạnh đang cố ý khiến mọi người nghĩ hắn có ánh sáng may mắn.
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử giải thích:
“Thật ra lúc trước ta cũng có suy đoán như ngươi, nhưng trong những năm qua đã xảy ra 130 chuyện khá trùng hợp.
Ví dụ như chuyện Khánh Văn phát sốt, hôm đó vì trời trở lạnh, nhưng người hầu lại quên đóng của sổ phòng hắn nên mới hắn mới bị bệnh.”
“Trong 130 chuyện, có 63 chuyện được camera giám sát ghi lại, ta đã xem qua những đoạn video đó, khi sự việc xảy ra, không có ai khả nghi, gương mặt của những người trong video đều không lặp lại.
Chỉ có một người từng xuất hiện 2 lần trong các video, lúc trước ta đã cho người đi tra hỏi hắn, nhưng sau khi điều tra mới phát hiện hắn chẳng qua chỉ tình cờ đi qua hai chỗ đó mà thôi.”
Khánh Trần hiểu ý của thủ lĩnh ảnh tử, nếu những gương mặt xuất hiện trong các đoạn video không bao giờ lặp lại thì có thể loại bỏ trường hợp đoàn đội gây án.
Vì nếu thật sự có đoàn đội giúp hắn thì chắc chắn số lượng thành viên phải rất lớn, Mà số lượng càng lớn thì càng nhiều sơ hở, nhưng họ lại không tìm ra chút manh mối nào.
Chương 988: Suy Đoán Về Khánh Hạnh 2
Chỉ cần đoàn đội này có hơn 10 người, có lẽ thủ lĩnh ảnh tử đã sớm tìm ra.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Trong 130 chuyện có 13 chuyện xảy ra khi Khánh Hạnh đang ở cách hiện trường hàng nghìn cây số, có thể loại bỏ trường hợp hắn là hung thủ.”
Khánh Trần nhíu mày, nếu loại trừ khả năng đoàn đội gây án, lại loại trừ khả năng chính Khánh Hạnh là hung thủ thì có lẽ chuyện này chỉ có thể quy về chuyện tâm linh thôi.
“Cho nên, ngài cũng nghĩ Khánh Hạnh thật sự có ánh sáng may mắn?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta không tin.”
Thủ lĩnh ảnh tử vui vẻ cười nói.
“Vì sao?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Không vì sao cả, chỉ là ta không tin thôi.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi tin không?”
“Ta cũng không tin.”
Khánh Trần trả lời.
“Vì sao?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Chẳng phải mong ước lớn nhất của hắn bây giờ chính là trở thành thủ lĩnh ảnh tử sao.
Nếu hắn thật sự có ánh sáng may mắn thì có lẽ hắn đã sớm trở thành bạn của ta rồi.
Hoặc ánh sáng may mắn trên người hắn đã khiến ta gặp chuyện ngoài ý muốn.”
Thủ lĩnh ảnh tử cảm thấy rất kinh ngạc, vì ngay cả hắn cũng không ngờ Khánh Trần lại tự tin như vậy, nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, hắn lại cảm thấy những gì đối phương vừa nói rất hợp lý.
Khánh Trần nói:
“Cứ cho là Khánh Hạnh thật sự có ánh sáng may mắn đi, nhưng nếu hắn không biết người được chọn thứ 9 vẫn còn sống, chẳng lẽ ánh sáng may mắn của hắn không biết sao, nếu hắn thật sự có ánh sáng may mắn thì không cần hắn biết ta còn sống hay không, ánh sáng may mắn của hắn đã khiến ta gặp chuyện ngoài ý muốn rồi.”
Lúc này, bọn Khánh Nhất đã trở thành phiên bản thật của những diễn viên trong bộ phim Final Destination, không biết lúc nào ai trong họ sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn nữa.
Nhưng Khánh Trần lại chưa gặp bao giờ.
Cho nên, Khánh Trần mới tin đây chắc chắn là kế hoạch Khánh Hạnh, chẳng qua vì thủ đoạn của hắn quá tinh vi nên mọi người mới không phát hiện sơ hở mà thôi.
Chẳng phải thế giới này chính là thế giới của siêu phàm giả à, Khánh Trần nghi ngờ Khánh Hạnh cũng là siêu phàm giả.
Hoặc hắn sở hữu một vật cấm kỵ nào đó có thể chi phối vận mệnh của người khác.
Khánh Trần nhìn thủ lĩnh ảnh tử:
“Có vật cấm kỵ nào có thể thay đổi vận mệnh của người khác không?”
Thủ lĩnh ảnh tử nghĩ một lúc rồi mới nói:
“A, thật sự có một cái.
Trong kỷ nguyên trước từng có một siêu phàm giả sở hữu năng lực này, nhưng người đó còn chưa kịp trưởng thành thì đã bị người sáng lập liên bang là Nhâm Tiểu Túc giết chết.”
“Hắn có năng lực gì?”
Khánh Trần hỏi.
Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu:
“Ta cũng không biết, chuyện này xảy ra từ lâu lắm rồi, ta chỉ biết hắn chết trước cửa Lạc thành đã xuất hiện Vọng Xuân Môn.
Ta đọc được chuyện này trong cuốn Dị Nhân Lục của tổ chức tình báo Hồ thị, nhưng chuyện này còn chưa được xác thực bao giờ.”
Khánh Trần đang nghĩ, hắn từng đọc một bộ mâng có nhắc đến thứ này.
Death Note.
Chỉ cần ngươi có thể viết ra một câu chuyện có logic thì không cần biết chuyện đó tình cờ hay quỉ dị đến mức nào, nhưng chắc chắn nó sẽ xảy ra.
…
“Nhưng trong danh sách vật cấm kỵ, không có cái nào có thể khiến người khác gặp rủi ro cả.”
Khánh Trần nói.
Sau khi hắn leo được lên Thanh Sơn Tuyệt Bích, Lâm Tiểu Tiếu đã thống kê tất cả những vật cấm kỵ từng được biết đến thành một file tài liệu để gửi cho hắn.
Vậy nên Khánh Trần mới loại bỏ khả năng đối phương đang nắm giữ vật cấm kỵ….
Khánh Trần quay sang nhìn thủ lĩnh ảnh tử:
“Nhưng không ai biết đến nó không đồng nghĩa với việc nó không tồn tại.
Chẳng phải trong ghi chép của tổ chức tình báo của Hồ thị từng nhắc đến một siêu phàm giả có năng lực giống vậy sao, nếu hắn đã là siêu phàm giả thì không thể loại trừ khả năng hình thành vật cấm kỵ được.”
“Chẳng lẽ ngươi không nghĩ vật cấm kỵ trong tay Khánh Hạnh còn chưa xuất hiện trước mặt công chúng bao giờ sao.”
Thủ lĩnh ảnh tử hỏi.
“Đúng vậy.”
Khánh Trần đứng dậy đi qua đi lại trong phòng khách:
“Nhưng ta có thể chắc chắn điều kiện thu nhận và điều kiện sử dụng của vật cấm kỵ này rất nghiêm khắc.
Nếu Khánh Hạnh có thể dùng nó, có lẽ hắn đã sớm viết mình thành gia chủ Khánh thị rồi, đâu cần vất vả tranh giành chức vị thủ lĩnh ảnh tử này.”
Trong số những vật cấm kỵ hiện nay, không thiếu những vật cấm kỵ có điều kiện sử dụng rất nghiêm khắc, thậm chí ngay cả Khánh Trần cũng đang lo tháng này hắn còn chưa hiến tế gì cho Con Rối Giật Dây.
Nếu không phải đêm nay có quá nhiều người quen đi bên cạnh, có lẽ hắn đã tham gia vào cuộc chiến trên phố Phong Tình từ lâu rồi.
Khánh Trần gửi tin nhắn cho Diêm Xuân Mễ:
“Tư liệu về Khánh Hạnh đâu?”
Diêm Xuân Mễ gửi lại một file tài liệu cho hắn:
“Ông chủ, cuối cùng ngài nhớ đến ta, ta còn tưởng ngài quên mất đám Diêu Chuẩn như chúng ta rồi, đây là tất cả tư liệu ta điều tra được về hắn, nhưng ta vẫn chưa tìm được thông tin của Khánh Nguyên, tên nhóc này trốn rất kỹ.”
Chương 989: Suy Đoán Về Khánh Hạnh 3
Khánh Trần nhắn lại:
“Tiếp tục tìm.”
Hắn mở file tài liệu ra xem, không thể không nói năng lực làm việc của Diêm Xuân Mễ không tồi chút nào.
Trong vài ngày, nàng đã sắp xếp gọn gàng những chuyện may mắn lẫn xui xẻo mà Khánh Hạnh gây ra vào một bảng.
Trong bảng còn phân ra những chuyện làm chết người và chuyện làm người khác bị thương.
Thậm chí nàng còn sắp xếp các sự kiện theo thứ tự thời gian, bên cạnh cột thời gian là cột chú thích thêm về các thông tin khác nàng mới tìm được như khi sự kiện xảy ra, ví dụ như lúc đó Khánh Hạnh đang làm gì.
Không thể không nói, năng lực làm việc của đám Diêu Chuẩn của Mật Điệp ti còn mạnh hơn nhiều sơ với tưởng tượng của hắn, ít nhất thì so với họ, đám thám viên của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA còn thua xa.
Đương nhiên, bọn Khánh Hoa và Dương Húc Dương cũng có ưu thế riêng của mình, đây cũng là lí do vì sao Khánh Trần thích dùng họ hơn.
Mối quan hệ giữa Khánh Trần và đám Diêu Chuẩn của hắn cùng lắm chỉ được coi là hợp tác mà thôi, còn bọn Khánh Hoa lại là người của hắn, chỉ cần nhìn qua cũng có thể biết được hắn tin tưởng bên nào hơn rồi.
Khánh Trần không nghĩ đến chuyện này nữa mà tập trung nhìn tài liệu trong tay.
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử bỗng nhận ra, từ khi mở tài liệu ra đến giờ, Khánh Trần còn chưa động đây chút nào, nhưng hắn cũng không định lên tiếng quấy rầy.
“Hóa ra ngay cả cơ hội trở thành người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử cũng do ánh sáng may mắn mang lại cho Khánh Hạnh sao.
Đáng lẽ người được chọn phải là anh trai hắn, nhưng khi đối phương đi chơi kỹ nữ lại bị người ta dùng Tiên Nhân Khiêu*, chuyện này ầm ỹ đến mức cha mẹ hắn phải chuyển cơ hội trở thành người được chọn sang hắn thì mới có thể giải quyết được chuyện này.”
Chú thích: * Tiên Nhân Khiêu chỉ một loại bẫy dùng nữ sắc để lừa gạt.
Thông thường do hai người nam nữ phối hợp với nhau.
Người nữ dùng tình dục để câu dẫn đàn ông, đến khi hai người sắp thân mật cá nước với nhau thì người nam xuất hiện bắt kẻ thông dâm và cưỡng chế cướp lấy tài sản.
“Những người bị giết đều là những người có mối quan hệ khả thân thiết với Khánh Hạnh, còn những người từng bị thương đều là những người không thân thiết lắm với Khánh Hạnh.”
“Theo suy đoán của ta, nếu đối phương thật sự có một quyển sách có thể thay đổi vận mệnh người khác thì có lẽ ‘cường độ’ thay đổi mạnh hay yếu của câu chuyện mà Khánh Hạnh viết ra sẽ phụ thuộc vào mức độ hiểu biết của hắn về nạn nhân.”
“Ví dụ, nếu hắn chỉ biết năm sinh của nạn nhân, hắn chỉ có thể khiến người đó bị thương, nếu hắn biết ngày tháng năm sinh của đối phương thì hắn có thể giết người đó.”
Khánh thị thủ lĩnh ảnh tử kinh ngạc nhìn Khánh Trần:
“Vậy chuyện nhặt được tiền thì phải giải thích như thế nào đây.
Hắn còn không biết cả tên của 3491 người rơi tiền, huống chi là ngày tháng năm sinh.”
Khánh Trần nói:
“Điều này đồng nghĩ với việc, nếu hắn muốn thay đổi vận mệnh của mình thì chỉ cần viết tên và ngày tháng năm sinh của mình lên quyển sổ đó.
Sau đó hắn chỉ cần đi ra ngoài là có thể dễ dàng nhặt được tiền.
Ta còn phát hiện ra một vấn đề nữa, sau khi biết mình có ánh sáng may mắn được một năm, Khánh Hạnh đột nhiên đi học vẽ.
Nhưng hắn lại chỉ học mỗi vẽ phác hoạ.”
“Ngươi không cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ sao, tại sao hắn lại chỉ học vẽ phác họa? Thường thì sao khi học xong vẽ phác họa, người ta sẽ chuyển sang học thêm vài kiểu nữa như vẽ màu chẳng hạn, nhưng Khánh Hạnh lại chỉ học mỗi vẽ phác họa.
Theo tài liệu mà Diêm Xuân Mễ vừa gửi, từ lúc bắt đầu học vẽ đến giờ, Khánh Hạnh chỉ học mỗi vẽ phác họa, thỉnh thoảng hắn còn ra ngoài vẽ cây cối để nâng cao kĩ thuật của mình, chứng tỏ hắn không bỏ học vẽ, sao lâu như vậy rồi mà hắn còn không học thêm kiểu vẽ nào khác, hắn không thấy chán à?”
“Theo suy đoán của ta, rất có thể vẽ phác họa có liên quan gì đến quá trình thay đổi vận mệnh của người, cũng có thể không phải hắn viết, mà là vẽ lại vận mệnh của người khác.”
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của Khánh Trần, nhưng hắn có thể chắc chắn cái gọi là ánh sáng may mắn trên người Khánh Hạnh không phải tự nhiên mà có, mà do đối phương tạo nên.
Khánh Trần nhìn thủ lĩnh ảnh tử:
“Nếu Diêm Xuân Mễ có thể tìm được những tài liệu này thì chắc chắn ngài cũng có thể tìm được, những gì ta có thể nghĩ ra, nhất định ngài cũng có thể nghĩ ra.
Vậy sao ngài lại muốn giấu ta?”
“Ngươi không thấy thú vị ư.”
Thủ lĩnh ảnh tử nở nụ cười:
“Nhưng ta thật sự không biết thứ trong tay hắn là gì, nếu nó thật sự là vật cấm kỵ thì có lẽ sức sát thương của nó cũng không lớn lắm, ta cũng không định nhúng tay vào chuyện này.”
Chương 990: Suy Đoán Về Khánh Hạnh 4
“Tuy sức sát thương của nó không lớn lắm, nhưng nó cũng là vật cấm kỵ mà, ngài không cảm thấy chuyện thay đổi vận mệnh của người khác rất thú vị?”
Khánh Trần nói.
Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu cười nói:
“Khánh Hạnh cũng là người của Khánh thị, sao ta có thể cướp đồ chơi của con cháu.
Đối với ngươi mà nói, hắn là đối thủ cạnh tranh, nhưng với ta mà nói, hắn là một trong những người được chọn, ta thì luôn đối xử công bằng với tất cả những người được chọn.”
Khánh Trần gật đầu:
“Cho nên, bây giờ trên người Khánh Hạnh có những hai vật cấm kỵ.”
Một cái là vật cấm kỵ mà hắn lấy được trong vòng thứ nhất, cái còn lại chính là vật cấm kỵ có thể thay đổi vận mệnh mà Khánh Hạnh có từ trước.
Vật cấm kỵ mà hắn lấy được từ vòng thứ nhất là vật cấm kỵ ACE-054: Hộp Diêm Cũ Nát.
Theo tài liệu mà Lâm Tiểu Tiếu chuẩn bị cho hắn, mỗi ngày hộp diêm này có thể tạo ra một que diêm, sau khi đốt diêm lên, ngọn lửa sẽ tạo thanh một quầng sáng, khi nhìn vào quầng sáng đó, đối phương có thể thấy được người hắn muốn gặp đang làm gì.
Lúc Khánh Trần đọc đoạn giới thiệu về vật cấm kỵ ACE-054 còn thầm tự nhủ, chẳng lẽ ai đó đã cướp bao diêm của cô bé bán diêm à?
Cô bé bán diêm thật thảm.
Đương nhiên, siêu phàm giả phân ra vật cấm kỵ đó còn thảm hơn nàng nhiều, nếu người đó phải đốt chính mình mới có thể thấy người mình muốn gặp thì có lẽ sức chiến đấu của hắn còn không bằng ‘dã quái’….
Tuy tác dụng của vật cấm kỵ ACE-054 không nhiều lắm nhưng dù gì sao nó cũng được coi là một vật cấm kỵ.
Lúc này, Khánh Trần đã bắt đầu cảm thấy hứng thú với Khánh Hạnh.
Hắn bỗng đọc được một chi tiết nhỏ trong tài liệu mà Diêm Xuân Mễ vừa gửi đến.
Nói nó là chi tiết nhỏ vì nó chỉ chiếm đúng 4 chữ trong file tài liệu dài mấy chục trang này: Khánh Hạnh bị bệnh.
Vấn đề mấu chốt không phải 4 chữ này, mà là ở chỗ chú thích thời gian xảy ra chuyện này.
Không ai quen thuộc mốc thời gian này hơn hắn….Vì chẳng phải ngày hôm đó chính là ngày đầu tiên hắn xuyên đến ngục giam số 18.
Khánh Trần bắt đầu nhíu mày, chẳng lẽ Khánh Hạnh cũng là người du hành?
Tuy không thể khẳng định, nhưng hắn hoàn toàn có lí do để nghi ngờ chuyện này.
Ngày Khánh Hạnh bị bệnh, hắn đang ở thành phố số 10.
Nói cách khác, nếu đối phương thật sự là người du hành thời gian thì hẳn cũng là người của Trịnh thành.
Khánh Trần hỏi:
“Ảnh tử tiên sinh, có phải ngài đã đoán được năng lực của Khánh Hạnh bắt nguồn từ vật cấm kỵ đúng không? Nếu ngài có thể đoán được thì chẳng phải những nhân vật lớn khác của Khánh thị cũng có thể đoán được sao.”
“Ta biết hay không không quan trọng, quan trọng ở chỗ hắn dùng vật cấm kỵ đó để làm gì.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Những thông tin ngươi đọc được, ta cũng có thể đọc được, nên có phải bây giờ ngươi cũng đang nghi ngờ hắn cũng là người du hành không?”
“Hắn không phải.”
Khánh Trần lắc đầu nói:
“Trong file tài liệu này không hề nhắc đến việc Khánh Hạnh bỗng nhiên không vẽ được gì một thời gian.
Đầu tiên, nếu người xuyên vào Khánh Hạnh. muốn đạt đến trình độ vẽ tranh như hắn trong một thời gian ngắn là đều không thể.
Thứ hai, trình độ vẽ tranh của hắn lúc trước và sau khi bị bệnh không có thay đổi gì.”
“Ta không thể chắc chắn hắn có phải người du hành thời gian hay không, nhưng ta có thể chắc chắn trong số những người được chọn còn lại, có một người cũng là….À, trừ ngươi ra.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói.
Khánh Trần sửng sốt, ngoài hắn còn một người du hành nữa?
Là ai?
Chẳng lẽ là Khánh Nguyên sao?
Khánh Nguyên không phải người ở thành phố số 10, mà là ở thành phố số 19.
Từ khi đối phương biến mất đến giờ, thậm chí ngay cả Diêu Chuẩn cũng không thể tìm ra bất cứ manh mối gì về hắn, điều này nói rõ hắn có một tổ chức hẫu thuẫn rất hùng mạnh.
Có thể đó là lực lượng của cha mẹ Khánh Nguyên phái đến đây, nhưng cũng có thể do tổ chức người du hành của Thái thành ở thế giới ngoài đang giúp hắn!
Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử bỗng đứng dậy:
“Ngươi lại có khách rồi, cái nhà này cũng thật náo nhiệt, ta đi đây.
Ngươi cứ chọn địa điểm giao dịch đi, nhưng muộn nhất phải xong trong ngày mai.
Ta muốn chuẩn bị xong trước khi diễn ra giao dịch.”
“Ừ, trước 6 giờ tối mai ta sẽ gửi địa điểm giao dịch mà lý do ta chọn nó cho ngài.”
Khánh Trần gật đầu.
Lúc thủ lĩnh ảnh tử bước vào Ám Ảnh Chi Môn cũng là lúc có người gõ cửa nhà hắn.
Khánh Trần vừa mở cửa ra đã thấy Tô Hành Chỉ đang lén lén lút lút đứng bên ngoài.
Lần này đối phương không mặc bộ âu phục trắng như lần trước mà chọn một bộ quần áo ở nhà khá thoải mái.
Còn về tại sao đối phương phải lén lút đứng trước cửa nhà hắn ư? Có lẽ vì hắn biết thực lực của mình kém xa Lý Đông Trạch nên mới phải cẩn thận như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










