- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 101 : Phát Truyền Đơn (c1001-c1010)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 101 : Phát Truyền Đơn (c1001-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Phát Truyền Đơn
Khánh Chuẩn cười đáp lại:
“Ta sẽ đi khởi tố, ngài không cần quan tâm nữa.”
Theo Khánh Trần, sự khác nhau giữa Khánh Chuẩn và Khánh Hoa là dù đối phương chưa quy phục lắm, nhưng năng lực lại vô cùng thần bí.
Ví dụ như lần này hắn giao cho Khánh Chuẩn việc bắt nội gian, đối phương chỉ dùng sáu giờ đã hoàn thành.
Đối phương như người tự do đứng xem ở ranh giới tổ 7, từ trước đến nay không hề qua lại với các thám viên ở tổ 7, cũng chưa từng có tình cảm gì với nơi này.
Khánh Trần đã xem thông tin về đối phương, Khánh Chuẩn đến đây vào nửa năm trước, vẫn chưa làm được việc gì.
Vốn Khánh Hoa cho rằng Khánh Chuẩn tới để nhận chức thanh tra, kết quả sau khi tới, đối phương chỉ ăn rồi chờ chết, mãi đến khi Khánh Trần xuất hiện.
Thật ra trong lòng Khánh Trần vẫn luôn có suy đoán về thân phận của Khánh Chuẩn nhưng vẫn chưa chứng thực được.
Hắn đi đến một ngã tư khác, bỗng nhiên trông thấy mấy học sinh phát truyền đơn cho người qua đường.
Cảnh tượng này rất quen, hắn từng thấy trên tàu nhẹ ở thành phố số 10 rồi.
Những học sinh kia rất nhiệt tình và có lý tưởng, giới thiệu cho người đi đường họ sẽ tổ chức hoạt động biểu tình vào mười ngày sau, giảng giải về lý tưởng cải cách giáo dục của họ.
Một học sinh đi đến trước mặt Khánh Trần:
“Bạn học, ngươi học trường học nào?”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói: “Trường trung học số 1 khu thứ năm.”
Học sinh kia cười nói:
“Vậy chắc ngươi học rất giỏi, rất khó để vào trường trung học số 1.
Đúng rồi, đây là truyền đơn biểu tình của chúng ta, ngươi có muốn tìm hiểu một chút không?”
Lúc này Khánh Trần đang nghĩ, Ương Ương từng nói nàng sẽ đại diện cho Át Bích đến thành phố số 10 tổ chức hoạt động học sinh biểu tình.
Như vậy, nếu biểu tình được tổ chức vào 10 ngày sau, có phải lúc này Ương Ương đã ở trong thành phố rồi không?
Khánh Trần hiếu kì hỏi:
“Trong đội biểu tình của các ngươi có cô gái nào tên là Ương Ương không?”
Một nữ học sinh lắc đầu:
“Không.”
“Ừm, cảm ơn.”
Khánh Trần xoay người rời đi, hắn không có ý định tham gia vào việc này.
Thanh tra tổ 7 không thích hợp tham dự vào buổi biểu tình.
Một giây sau, một học sinh nam nói:
“Bạn học, có lẽ ngươi cảm thấy việc biểu tình của chúng ta không có liên quan gì đến ngươi, đa số người đều nghĩ vậy.
Nhưng bây giờ hệ thống giáo dục Liên Bang đang áp bức chúng ta, ngươi không đứng ra, sau này tập đoàn Liên Bang áp bức công nhân, ngươi cũng không đứng ra, đến một ngày ngươi cũng bị tập đoàn áp bức, sẽ không có ai đứng ra đâu!”
Khánh Trần quay đầu nghiêm túc nói:
“Ta khâm phục dũng khí của các ngươi, nhưng ta thật sự không thể tham gia vào việc này, xin lỗi.”
Các học sinh không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Khánh Trần rời đi.
Điều này khiến Khánh Trần nhận ra, có người lão luyện đứng ra tổ chức biểu tình cho học sinh.
Họ biết rất rõ, biểu tình cần kiềm chế, dù không thể lôi kéo được người tán đồng thì cũng không thể dấy lên nghi vấn trong đầu người qua đường.
Biểu tình là vì mong muốn đúng đắn, cho nên phải dùng hành vi đúng đắn.
Việc biểu tình ở thành phố số 18 thành công đã thay đổi ảnh hưởng sâu xa do Liên Bang tạo ra, người kích động nhất vẫn là học sinh các nơi.
Khánh Trần đi hai bước, bỗng nhiên nghe thấy có người hét lên:
“Ai cho các ngươi phát truyền đơn ở chỗ này?”
Một học sinh giải thích:
“Chúng ta đã được phê duyệt, vì sao không thể?”
“Vậy cũng không được, nơi này không cho phép phát truyền đơn!”
Khánh Trần quay đầu, trông thấy ba tên thám viên ủy ban trị an PCE đang chặn đường các học sinh.
Đám thám viên cầm gậy cảnh sát trong tay, đang muốn cướp truyền đơn trong tay các học sinh.
Hắn thở dài một tiếng, quay lại:
“Theo ta được biết, nếu như đã được phê duyệt thì phát truyền đơn cũng là việc hợp lý hợp pháp.”
Một thám viên PCE nhìn về phía Khánh Trần:
“Cút sang một bên, đừng xen vào chuyện bao đồng.”
Khánh Trần cũng không nhiều lời, hắn giơ thẻ công tác của mình ra trước mặt thám viên PCE:
“Hy vọng sau khi ngươi xem xong vẫn còn dũng khí nói với ta như vậy.”
Một giây sau, thám viên PCE kia thấy rõ thẻ công tác, sợ hãi:
“Xin lỗi trưởng quan, ta không biết là ngài, ngài…”
Khánh Trần khoát tay:
“Đi đi.”
Vừa dứt lời, tên thám viên PCE kia liền kéo hai đồng nghiệp rời đi.
Mấy học sinh phát truyền đơn kinh ngạc nhìn đám thám viên rời đi, đến khi bình tĩnh lại cũng đã không thấy bóng dáng của Khánh Trần đâu nữa.
Ở trong đầu các học sinh chỉ còn lại bóng người mặc quần áo thể thao màu trắng sạch sẽ đẹp đẽ.
Một nữ học sinh cầm điện thoại lên gọi ra ngoài:
“Ương Ương tỷ tỷ, vừa rồi có một thiếu niên thấy chúng ta phát truyền đơn, đãhỏi chúng ta có biết ngươi không.
Vì không khiến ngươi bại lộ, chúng ta nói là không biết.
Nhưng hình như hắn là quan lớn, lúc đầu thám viên PCE muốn cướp truyền đơn của chúng ta, thấy thẻ công tác của hắn liền chạy.”
Chương 1002: Biến Mất
Cô gái đầu bên kia điện thoại cười nói:
“Hắn mặc quần áo gì?”
Nữ học sinh nói:
“Quần áo thể thao màu trắng.”
Ương Ương cười nói:
“Vẫn còn mặc quần áo thể thao màu trắng sao…nếu lần sau gặp lại, có thể nói thẳng với hắn là có biết.”
“Hả?”
Nữ học sinh hiếu kỳ nói:
“Ương Ương tỷ biết hắn sao?”
“Quen lâu rồi.”
Chỉ còn lại 12 giờ nữa là đến vụ giao dịch Jindai Yashusi.
Nhưng thanh tra Khánh Trần của tổ 7 khu tình báo số 1 lại như bốc hơi khỏi nhân gian, không ai tìm thấy cả.
Theo lý thuyết bây giờ thành phố số 10 có không ít nhân viên tình báo, không khó để tìm một người.
Nhưng lại có hai chuyện kỳ lạ xảy ra trong thành phố, một là người được chọn ảnh tử Khánh Nguyên mất tích, hai là thanh tra tổ 7 mất tích, tìm thế nào cũng không thấy.
Tổ 7 lại không nóng lòng hoảng hốt lắm, dù sao mỗi ngày Khánh Hoa đều nhận được tin tức và mệnh lệnh của ông chủ, ít nhất họ còn biết thanh tra vẫn rất ổn.
Nhưng mấy tổ tình báo khác lại không như thế, họ tung lưới nghe ngóng tin tức khắp nơi, chỉ sợ thanh tra tổ 7 lại đang chuẩn bị làm chuyện lớn gì đó.
Điều đáng sợ nhất không phải có một con nhện lông to bằng bàn tay bò trong nhà.
Mà là lúc ngươi vừa định đập chết nó, nó lại biến mất…
Hôm qua, ba tên thám viên tổ 7 bị Khánh Chuẩn khởi tố, tòa nhà tình báo số 1 xôn xao hẳn lên.
Nếu bắt được nội gian ở những nơi như thế này thì đều xử quyết bí mật, đây là lần đầu tiên khởi tố.
Mấy vị thanh tra đều nghĩ, bây giờ thám viên tổ 7 có cảm thấy khủng hoảng không?
Phải biết mỗi lần dọn dẹp tổ chức đều sẽ ảnh hưởng đến những người vô tội.
Dù sao việc bắt nội gian khá kỳ quái, ngươi khó biết được ai là nội gian, ai không phải nội gian.
Việc bắt nội gian sẽ dễ khiến người ta cảm thấy hoang mang.
Nhưng mấy tổ tình báo khác đột nhiên phát hiện ra một vấn đề, sau khi ba tên nội gian bị bắt, mọi chuyện lại không hề bị rêu rao mà nhanh chóng lắng lại.
Các thám viên tổ 7 cứ như bị người ta cho uống thuốc mê hồn, căn bản không thèm để việc này ở trong lòng, vẫn tiếp tục “cúng bái” trong văn phòng tầng ba.
Lúc này, Khánh Hoa đang ngồi xếp bằng trên mặt đất tu hành, Khánh Nhất đi lại trong văn phòng, thỉnh thoảng sẽ quán đỉnh cho mọi người rồi trở lại văn phòng mình để tu luyện khí mạch.
Vốn dĩ đám thám viên còn lo lắng phương pháp tu hành này sẽ có di chứng, dù sao những phương pháp tu hành trên thị trường có nhiều di chứng lắm, nếu không làm tốt sẽ biến mình thành trò cười ngay.
Nhưng khi họ thấy Khánh Nhất cũng tu hành Chuẩn Đề Pháp thì lập tức yên tâm.
Khánh Chuẩn ngồi vắt chéo chân bên cạnh Khánh Hoa, cắn một miếng táo:
“Ê, ngươi nói xem thanh tra của chúng ta chạy đi đâu rồi? Có gần một phần ba nhân viên tình báo trong thành phố đều đang đi tìm hắn, kết quả lại không thể tìm được!”
Khánh Hoa không nói gì, tiếp tục tập trung tu hành.
Khánh Chuẩn nói tiếp:
“Đêm nay sẽ phải đi trao đổi Jindai Yashusi, ngươi có sợ không?”
Khánh Hoa vẫn không nói gì.
Khánh Chuẩn:
“Ngươi nói xem…”
Khánh Hoa không thể nhịn được nữa:
“Đại ca ngươi có thể đi nói chuyện với người khác được không, thiên phú tu hành của ta vốn đã không tốt, ngươi làm thế này, các thám viên khác đều tăng cấp, có mỗi ta ở tiểu chu thiên đây! Còn nữa, ngươi không cần tu hành sao?!”
Khánh Chuẩn vui vẻ cười nói:
“Ta là giác tỉnh giả, ta không tu hành.
Thôi ngươi cứ tu hành đi, ta đi sang nói chuyện với người khác vậy.”
Nói xong, hắn đi đến một bên, ngồi xổm xuống bên cạnh Dương Húc Dương:
“Ê, ngươi cảm thấy thanh tra của chúng ta sẽ đi đâu?”
Dương Húc Dương:
“…”
Đám thám viên trong phòng làm việc đều cảm thấy có phải thanh tra Khánh Chuẩn này hấp thu tâm trạng tiêu cực của người khác để mạnh lên không?
Mà Khánh Chuẩn lại đang lo nghĩ về Khánh Trần.
Lúc này hắn đã thay quần áo khác, sử dụng vật cấm kỵ ACE-005 Đại Phúc đổi một gương mặt mới, đứng trên đầu đường phố rộng rãi của khu thứ ba.
Hắn đi vào một quán cà phê, nhàn nhã mua một cốc cà phê Tây Nam.
Thế giới trong không có cà phê kiểu Mỹ, Latte, Cappuccino gì cả, hạt cà phê của cả Liên Bang đều được sản xuất ở khu vực Tây Nam, Lý thị, Khánh thị, Trần thị đều có nơi sản xuất gieo trồng.
Cho nên, ở đây chỉ có cà phê Tây Nam.
Cà phê được vận chuyển từ Tây Nam đến, chi phí vận chuyển rất cao, đây cũng là thứ chỉ dành cho giai cấp quyền quý sử dụng.
Quán cà phê cũng là một kiểu cửa hàng đặc biệt của khu Tam Thượng, có cả ở một số thành phố khu thứ tư, khu thứ năm, thậm chí rất nhiều dân chúng Liên Bang còn cho rằng được đến quán cà phê một lần là rất vinh dự.
Sau khi Khánh Trần nhận lấy cốc cà phê thì yên lặng ngồi trước cửa kính trong suốt nhìn ra bên ngoài.
Ai cũng không biết hắn đang nhìn gì.
Chương 1003: Hộp Diêm
Một giây sau, Khánh Trần nhìn thoáng qua thời gian, đứng dậy đi ra bên ngoài.
Lúc này thời tiết bên ngoài rất đẹp, ba chiếc xe đang nhanh chóng lao đến từ phía xa.
Khánh Trần đi trên lối đi bộ, nhìn đội xe kia đang đi đến.
Đang đi, hắn rút hai tay đút túi quần ra, làm một cái ví tiền trong túi rơi xuống đất.
Một người đàn ông cách đó không xa thấy cảnh này, lập tức chạy tới nhặt ví tiền lên rồi chạy về hướng ngược lại.
Chỉ là người đàn ông chạy quá nhanh, không cẩn thận va vào một người phụ nữ đang dắt chó.
Sau khi người phụ nữ kia ngã xuống đất, dây xích chó tuột khỏi tay, chó cảnh to lớn chạy nhanh ra giữa đường.
Một chiếc xe đang chạy đột nhiên đánh tay lái để tránh con chó cảnh, đâm thẳng vào phía đội xe đang đi kia.
Sau một tiếng vang lớn, chiếc xe đi đầu đâm phải chiếc xe đang né tránh mất khống chế.
Người phụ nữ bị ngã, người đàn ông nhặt được ví tiền, con chó phi nước đại, hai chiếc xe đâm vào nhau đều vì một cái ví tiền.
Giống như có người đang cầm chiếc chìa khóa vận mệnh trong tay, mở ra một cánh cửa mới vậy.
Cạch một tiếng, cửa xe mở ra.
Một vệ sĩ xuống xe xem xét tình huống, đến khi hắn hiểu rõ có chuyện đã xảy ra liền trở về bên cạnh xe, thấp giọng nói:
“Ông chủ, là tai nạn bất ngờ.”
Sắc mặt Khánh Văn đang ngồi ở ghế sau xanh mét, hắn thấp giọng lẩm bẩm:
“Khánh Hạnh…ngươi vẫn không thôi đúng không!”
“Ông chủ, làm sao bây giờ?”
Vệ sĩ thấp giọng hỏi.
“Đổi xe, để một người ở chỗ này xử lý tai nạn giao thông, những người khác hộ tống ta về nhà.”
Khánh Văn nói.
Sau khi chiếc xe rời đi, Khánh Trần lại đi sang một hướng khác, đó là đường về nhà hàng ngày của Khánh Vô.
Mà Khánh Trần cũng giúp Khánh Hạnh chuẩn bị cho Khánh Vô một món quà bất ngờ.
Chỉ sợ Khánh Hạnh sẽ không ngờ được, trên thế giới này lại có người có thể dựa vào đầu óc để sao chép những án bất ngờ mà hắn tạo ra.
Trên thực tế, Khánh Trần đã dùng hết sức để thử nghiệm tính toán ra những tai nạn bất ngờ, nhưng làm một mình cũng hơi tốn sức.
Vừa rồi hắn tính kế Khánh Văn còn phải rắc một ít thức ăn chó ở giữa đường, nếu không căn bản sẽ không thể dụ con chó cảnh đó chạy ra được.
Cho nên bất ngờ do Khánh Trần tạo ra có tỳ vết, nếu ai đó cẩn thận điều tra nơi này, tìm ra thức ăn chó dưới đất sẽ có thể chứng minh đây là một vụ tai nạn cố ý gây ra.
Nhưng tất cả những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là Khánh Văn, Khánh Vô tưởng Khánh Hạnh làm là được.
Bình thường Khánh Hạnh đều được vệ sĩ mà cha mẹ thuê cho hắn bảo vệ.
Trừ khi Khánh Trần không quan tâm đến việc Bạch Trú có thể bị Khánh thị nhằm vào mà sử dụng Lấy Đức Phục Người thì tạm thời hắn không có cách gì giải quyết Khánh Hạnh cả.
Tiếng súng của Lấy Đức Phục Người đặc biệt, dễ bị người ta nhận ra.
Nếu hắn ám sát Khánh Hạnh sẽ phải đối mặt với việc cha mẹ Khánh Hạnh phụ truy sát không chết không thôi?
Lúc ngươi chưa có cách để đối phó với kẻ địch, thì cần tìm thêm mấy kẻ địch nữa cho kẻ địch này.
Như vậy sẽ có rất nhiều người cùng nhằm vào hắn!
Bây giờ Khánh Nhất được khu tình báo số 1 che chở, sắp trở thành người được chọn mạnh nhất, chỉ sợ sẽ có rất nhiều người nhắm vào.
Cho nên dùng hào quang của Khánh Hạnh để che dấu hào quang của Khánh Nhất cũng rất hay.
“Thú vị.”
Khánh Trần nói.
Không biết từ bao giờ, hắn đã có đam mê giống với ảnh tử tiên sinh rồi.
Khách khứa trong quán cà phê, người đi lại bên đường đều chỉ trỏ bàn luận về tai nạn bất ngờ này, mà kẻ đầu têu là Khánh Trần đã sớm đi xa.
Đến đêm, Khánh Hạnh đang ở trong nhà lặng lẽ vuốt ve một cái hộp diêm cũ nát, những que diêm trong hộp phát ra tiếng vang ầm ầm.
Mỗi ngày vật cấm kỵ ACE – 054 hộp diêm cũ nát đều sẽ sinh ra một que diêm, dù không dùng cũng không biến mất.
Lúc Khánh Hạnh lấy được hộp diêm, bên trong hộp tràn đầy, cho tới hôm nay hắn vẫn chưa dùng hết.
Hắn nhớ lại một màn chiều hôm qua, dường như ánh mắt của thiếu niên có thể nhìn xuyên qua đám cháy, vô tình khiến hắn phải sợ hãi.
Đối phương có thể thấy hắn sao?
Chắc là không thấy đâu.
Khánh Hạnh lạnh mặt suy nghĩ.
Đúng lúc này có cuộc gọi đến, hắn nhìn thoáng qua, là Khánh Văn.
“Alo, Khánh Văn.”
Khánh Hạnh bình tĩnh nói.
Lại thấy Khánh Văn ở đầu bên kia nói:
“Ta mặc kệ ngươi làm thế nào, nếu ngươi còn dùng năng lực kỳ lạ đó với ta, hai ta cứ cá chết lưới rách đi.”
Nói xong, Khánh Văn cúp điện thoại.
Khánh Hạnh ngây người trên ghế sô pha nửa ngày, hắn tạo ra tai nạn bất ngờ cho Khánh Văn từ rất lâu rồi, sao bây giờ đối phương mới đột nhiên gọi điện thoại tới?
Khánh Hạnh cảm thấy có gì đó là lạ theo bản năng, nhưng lại không biết không đúng ở đâu.
Chương 1004: Đổ Tội
Hắn còn chưa nghĩ rõ vấn đề ở chỗ nào, lúc này Khánh Vô lại gọi điện thoại tới.
“Alo, Khánh Vô.”
Khánh Hạnh nói.
Trong điện thoại, Khánh Vô lạnh lùng nói:
“Nếu ngươi còn dám dùng năng lực của ngươi với ta, ta sẽ vặt đầu ngươi xuống.”
Nói xong, Khánh Vô cũng cúp điện thoại.
Khánh Hạnh cảm giác rất oan ức, hắn từng giờ nhúng tay vào vận mệnh của Khánh Vô, vì cấp bậc của Khánh Vô cao hơn hắn quá nhiều, hắn không có cách nào gây ảnh hưởng đến vận mệnh của đối phương được.
Giải thích nguyên lý này cũng rất đơn giản: Mạng của Khánh Vô khá khó chơi…
Khánh Hạnh chậm rãi suy nghĩ, không phải hai người đó gặp tai nạn bất ngờ vào cùng một ngày rồi cho rằng là mình làm chứ?
Hắn bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, nếu mọi người bắt đầu nghi ngờ hắn, như vậy về sau hễ có ai xảy ra chuyện bất ngờ gì, có phải đều đổ hết cho hắn không?
Khoan đã, có phải có ai đó đang cố tình gắng tạo ra tai nạn bất ngờ rồi vu oan hãm hại hắn?
Khánh Hạnh hơi do dự, vì hắn không xác định được trên đời có ai làm được điều đó không.
….
Khánh Hạnh không nghi ngờ nữa.
Vì hắn biết, trên thế giới này chỉ có duy nhất vật cấm kỵ trong tay hắn mới có thể thay đổi được vận mệnh người khác.
Cũng giống như trên đời không bao giờ có 2 chiếc lá hoàn toàn giống nhau vậy, vật cấm kỵ cũng như thế, từ trước đến nay chưa bao giờ có hai vật cấm kỵ nào có tác dụng giống nhau…
Dù khi sống, hai siêu phàm giả đó có năng lực như nhau nhưng đến khi chết, vật cấm kỵ mà họ phân ra lại có tác dụng khác nhau.
Ví dụ như những siêu phàm giả có năng lực điều khiển từ trường, tuy cùng có năng lực điều khiển từ trường nhưng vật cấm kị mà họ phân ra lại chưa bao giờ có tác dụng trùng lặp.
Cho nên, Khánh Hạnh mới nghĩ, không ai có thể tạo ra những tình huống ngoài ý muốn hoàn mỹ như hắn.
Đương nhiên, suy nghĩ của Khánh Hạnh không sai chút nào, vì chính Khánh Trần cũng không thể.
Những chuyện ngoài ý muốn hắn vừa tạo ra đều để lại dấu vết, dù lớn hay nhỏ thì nó cũng được tình là dấu vết, nếu có ai đó lần theo dấu vết thì chắc chắn người đó sẽ phát hiện ra manh mối.
Nhưng vật cấm kỵ ACE-005 Đại Phúc lại có thể giúp hắn tạo ra những khuôn mặt khác nhau.
Nếu thật sự có người lần theo manh mối thì chắc chắn họ sẽ phát hiện ra những người tạo thành chuyện ngoài ý muốn không bao giờ lặp lại lần thứ hai.
Khánh Trần nghĩ, như vậy là đủ rồi, hắn chỉ cần tạo ra những chuyện ngoài ý muốn để kích thích những người được chọn khác nảy sinh địch ý đối với Khánh Hạnh mà thôi.
Chỉ cần như vậy là đủ.
Nhưng nhược điểm lớn nhất của Khánh Trần là không thể cam đoan những chuyện ngoài ý muốn mà hắn tạo ra sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch không, vì chính hắn cũng không biết trước tất cả những khả năng có thể xảy ra.
Chỉ cần một yếu tố nào đó thay đổi một chút là kế hoạch của hắn sẽ đi chệch hướng.
Nhưng vật cấm kỵ lại khác, nó có thể dùng quy tắc của mình để thay đổi vận mệnh.
Còn nhược điểm lớn nhất của Khánh Hạnh là không thể để người khác đoán được ánh sáng may mắn trên người hắn không phải có sẵn, chỉ là tác dụng của vật cấm kỵ thôi, nên hắn mới không dám dùng đến nó nhiều, nếu hắn có thể dùng thường xuyên thì chắc chắn mọi chuyện sẽ rất khác.
Lúc này, Khánh Vô đã cúp điện thoại.
Trên người hắn bây giờ phủ đầy bụi đất.
Vừa rồi, Khánh Trần đã ngụy trang thành một công nhân lau kính đang làm việc, đợi đến khi Khánh Vô đi qua, Khánh Trần giả vờ làm rơi thùng nước trong tay mình, thùng nước lập tức rơi thẳng xuống đầu Khánh Vô.
Nhưng Khánh Vô là siêu phàm giả, hơn nữa còn là một cao thủ.
Cho nên lập tức phát hiện và lùi lại.
Nhưng khi lùi lại, Khánh Vô lại vô tình va vào một người đi đường đang cúi đầu xem điện thoại.
Người đó lập tức lảo đảo, dần ngã về phía biển quảng cáo của khác sạn ngay bên đường.
Biển quảng cáo lung lay một chút, đổ ập xuống đường, một chiếc xe chở đất đang chuẩn bị đi ngang qua đó bị bất ngờ nên phanh gấp, quán tình khiến chiếc xe lao sang một bên, bùn đất trên xe cũng bị hất văng lên, đổ hết lên người Khánh Vô.
Thật ra chuyện vừa rồi chỉ khiến Khánh Vô bị bẩn một chút, không gây nguy hiểm gì.
Nếu gọi nó là chuyện ngoài ý muốn thì hơi miễn cưỡng, nhưng chỉ cần là chuyện ngoài ý muốn là được rồi.
Khánh Trần giả vờ leo xuống, sau khi đứng nghe Khánh Vô gọi điện uy hiếp Khánh Hạnh, hắn vừa nhịn cười vừa giả vờ thành khẩn nói với Khánh Vô:
“Ngài không có sao không? Thật xin lỗi, là do ta làm rơi đồ xuống chỗ ngài.”
Khánh Vô quay sang nhìn Khánh Trần, lạnh lùng nói:
“Được rồi, là do có người cố ý hãm hại ta chứ không liên quan đến ngươi,.”
Khánh Trần sửng sốt:
“A? Hãm hại? Ta đâu có định hãm hại ngài, ta chỉ vô tình làm rơi thùng nước thôi mà.”
“Ý ta không phải thế.”
Khánh Vô hỏi:
“Có người muốn hãm hại ta nên ngươi mới bị rơi thùng nước.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, xem ra Khánh Vô là một người biết rõ phải trái, sau khi nghĩ chuyện này do Khánh Hạnh gây ra, hắn cũng không trút giận lên người khác.
Chương 1005: Chiếm Đoạt Vật Cấm Kỵ
Hắn lại nói:
“Thảo nào ta lại cảm thấy thùng nước hôm nay là lạ, rõ ràng trước đây ta chưa bao giờ làm rơi, vậy mà hôm nay lại rơi trúng vào đầu ngài, nếu thật sự có người định mượn ta để hãm hại ngài thì thật quá đáng!”
“Ha ha.”
Khánh Vô cười lạnh:
“Sớm muộn gì ta cũng đi bẽ cổ hắn.”
Có lẽ cả Khánh Hạnh và Khánh Vô cũng không ngờ, sau khi tạo ra chuyện ngoài ý muốn, chủ mưu đứng sau không những không đi ngay mà còn ở lại châm ngòi thổi gió.
Hắn cũng không ngờ Khánh Vô lại là người như vậy, sau khi gặp chuyện ngoài ý muốn, việc đối phương làm đầu tiên không phải quát mắng hắn, cũng không phải phủi bụi trên người mà là gọi điện uy hiếp Khánh Hạnh. . .
Khánh Trần nói với Khánh Vô:
“Ngài có muốn tìm chỗ nào đó để giặt chiếc áo này không?”
Khánh Vô lắc đầu:
“Không sao, ngươi cứ đi làm việc tiếp đi, lần sau nhớ cẩn thận một chút.”
Không thể không nói, Khánh Vô đã để lại ấn tượng tốt trong lòng Khánh Trần chỉ sau một lần ngặp mặt, ngay cả hắn cũng không ngờ tính cách của đối phương lại tốt như vậy.
Sau khi biết mình mắc bẫy của ai đó, dù biết những người xung quanh không có tội tình gì nhưng người ta thường sẽ trút giận lên người họ, nhưng Khánh Vô lại không
Không hiểu sao lúc này hắn đã bắt đầu cảm thấy áy náy vì những gì mình vừa làm, sau chuyện này, hắn quyết định sẽ tập trung tạo thật nhiều chuyện ngoài ý muốn cho Khánh Văn.
Khánh Trần không rời khỏi chỗ này ngay mà tiếp tục leo lên lau cửa kính, đến khi xong việc, hắn mới quay về nhà vệ sinh để lấy ra bộ quần áo mà hắn giấu sau bồn rửa tay, thay xong quần áo, hắn lại bước ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.
Khi hắn bước ra khỏi cao ốc, chuyện vừa xảy ra đã chẳng còn liên quan gì đến hắn.
Khánh Trần gọi điện thoại cho Diêm Xuân Mễ, điện thoại vừa kết nối, đối phương đã dịu dàng nói:
“Mẹ cứ ăn cơm tối đi, hôm nay ta không ăn ở nhà đâu, bây giờ ta đang nói chuyện với Lưu Nguyên, ta nhất định sẽ về trước 9 giờ.”
Khánh Trần nhíu mày, Lưu Nguyên chình là một trong những minh tinh giả lập được khán giả yêu thích nhất liên bang, có người còn nói chỉ cần Lưu Nguyên xuất hiện vài phút trong bộ phim nào thì chắc chắn doanh thu của phim đó sẽ tăng lên rất nhiều.
Còn Diêm Xuân Mễ nói nhất định sẽ về trước 9 giờ, nghĩa là nàng sẽ về trước khi cuộc giao dịch của họ với Kashima diễn ra.
Lúc này, Diêm Xuân Mễ thấy Khánh Trần không trả lời câu nào nên vội nói:
“Ừm, mẹ, ngươi cứ nói đi, ta đang nghe.”
Khánh Trần hiểu nàng nói vậy là đang ám chỉ với hắn, Lưu Nguyên không nghe được cuộc nói chuyện giữa họ, hắn có thể nói bình thường:
“Lập tức sai người theo dõi Khánh Hạnh, ta muốn biết hắn đang làm gì trong khi những nạn nhân gặp chuyện ngoài ý muốn, mỗi lần ra ngoài hắn thường mang theo thứ gì.
Bảo họ tập trung vào đồ vật.”
Diêm Xuân Mễ:
“Mẹ, ngươi yên tâm đi, ta sắp xong việc rồi.”
Thường thì chủ nhân của những vật cấm kỵ sẽ mang nó theo bên mình, nhưng cũng có một số người không bao giờ mang theo.
Ví dụ như rõ ràng lúc Khánh Nhất dẫn người đến khu 3 là buổi sáng, mãi đến tận chiều hôm đó Khánh Trần mới gặp chuyện ngoài ý muốn.
Ví dụ như trong tài liệu mà Diêm Xuân Mễ gửi cho hắn, trong khi giảng viên của Khánh Hạnh gặp chuyện ngoài ý muốn, đối phương còn đang bơi trong bể bơi ở trang viên Ngân Hạnh, có thể chắc chắn lúc đó trên người hắn không có gì.
Vậy chỉ còn một khả năng, nếu đối phương thật sự có vật cấm kỵ có thể thay đổi vận mệnh, có lẽ sáng hôm đó hắn chỉ cần viết một câu: ‘Chiều nay Khánh Trần sẽ bị tai nạn ở ngã tư đường’, chắc chắn chiều hôm đó hắn sẽ gặp tai nạn.
Đương nhiên, đây chỉ là giả thiết mà thôi, chắc chắn việc thay đổi vận mệnh sẽ phức tạp hơn rất nhiều.
Khánh Trần nghi ngờ đối phương chưa bao giờ cầm vật cấm kỵ ra ngoài, vì từ trước đến giờ chưa ai thấy Khánh Hạnh thường cầm theo một quyển vở cả.
Theo suy đoán của hắn, rất có thể Khánh Hạnh biết rõ tác dụng vật cấm kỵ trong tay hắn kinh khủng đến mức nào, nếu để người khác biết ánh sáng may mắn của hắn đều từ nó mà ra, có lẽ hắn khó mà giữ nổi nó.
Nên hắn mới không dám sử dụng nó quá thường xuyên.
Hơn nữa, hắn còn biết, nếu hắn không mang nó ra ngoài, dù người khác có nghi ngờ hắn sở hữu vật cấm kỵ cũng không biết nó có hình dạng gì và đang ở đâu.
Nên nếu bây giờ Khánh Trần muốn cướp vật cấm kỵ từ tay đối phương, thì việc đầu tiên hắn phải làm là điều tra xem vật cấm kỵ đó là gì, ở nơi nào.
Nếu không dù hắn có giết được Khánh Hạnh đi chăng nữa, vật cấm kỵ đó cũng sẽ không rơi vào tay hắn mà vẫn tiếp tục phủ bụi.
Chương 1006: Độ Khó Cao
Chương này bị lặp với 1006, mình đã chỉnh lại chỉ còn 1 TLT thôi, click ngay sang chương sau để không mất thời gian nhaaa
Hắn lại nói:
“Thảo nào ta lại cảm thấy thùng nước hôm nay là lạ, rõ ràng trước đây ta chưa bao giờ làm rơi, vậy mà hôm nay lại rơi trúng vào đầu ngài, nếu thật sự có người định mượn ta để hãm hại ngài thì thật quá đáng!”
“Ha ha.”
Khánh Vô cười lạnh:
“Sớm muộn gì ta cũng đi bẽ cổ hắn.”
Có lẽ cả Khánh Hạnh và Khánh Vô cũng không ngờ, sau khi tạo ra chuyện ngoài ý muốn, chủ mưu đứng sau không những không đi ngay mà còn ở lại châm ngòi thổi gió.
Hắn cũng không ngờ Khánh Vô lại là người như vậy, sau khi gặp chuyện ngoài ý muốn, việc đối phương làm đầu tiên không phải quát mắng hắn, cũng không phải phủi bụi trên người mà là gọi điện uy hiếp Khánh Hạnh. . .
Khánh Trần nói với Khánh Vô:
“Ngài có muốn tìm chỗ nào đó để giặt chiếc áo này không?”
Khánh Vô lắc đầu:
“Không sao, ngươi cứ đi làm việc tiếp đi, lần sau nhớ cẩn thận một chút.”
Không thể không nói, Khánh Vô đã để lại ấn tượng tốt trong lòng Khánh Trần chỉ sau một lần ngặp mặt, ngay cả hắn cũng không ngờ tính cách của đối phương lại tốt như vậy.
Sau khi biết mình mắc bẫy của ai đó, dù biết những người xung quanh không có tội tình gì nhưng người ta thường sẽ trút giận lên người họ, nhưng Khánh Vô lại không
Không hiểu sao lúc này hắn đã bắt đầu cảm thấy áy náy vì những gì mình vừa làm, sau chuyện này, hắn quyết định sẽ tập trung tạo thật nhiều chuyện ngoài ý muốn cho Khánh Văn.
Khánh Trần không rời khỏi chỗ này ngay mà tiếp tục leo lên lau cửa kính, đến khi xong việc, hắn mới quay về nhà vệ sinh để lấy ra bộ quần áo mà hắn giấu sau bồn rửa tay, thay xong quần áo, hắn lại bước ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.
Khi hắn bước ra khỏi cao ốc, chuyện vừa xảy ra đã chẳng còn liên quan gì đến hắn.
Khánh Trần gọi điện thoại cho Diêm Xuân Mễ, điện thoại vừa kết nối, đối phương đã dịu dàng nói:
“Mẹ cứ ăn cơm tối đi, hôm nay ta không ăn ở nhà đâu, bây giờ ta đang nói chuyện với Lưu Nguyên, ta nhất định sẽ về trước 9 giờ.”
Khánh Trần nhíu mày, Lưu Nguyên chình là một trong những minh tinh giả lập được khán giả yêu thích nhất liên bang, có người còn nói chỉ cần Lưu Nguyên xuất hiện vài phút trong bộ phim nào thì chắc chắn doanh thu của phim đó sẽ tăng lên rất nhiều.
Còn Diêm Xuân Mễ nói nhất định sẽ về trước 9 giờ, nghĩa là nàng sẽ về trước khi cuộc giao dịch của họ với Kashima diễn ra.
Lúc này, Diêm Xuân Mễ thấy Khánh Trần không trả lời câu nào nên vội nói:
“Ừm, mẹ, ngươi cứ nói đi, ta đang nghe.”
Khánh Trần hiểu nàng nói vậy là đang ám chỉ với hắn, Lưu Nguyên không nghe được cuộc nói chuyện giữa họ, hắn có thể nói bình thường:
“Lập tức sai người theo dõi Khánh Hạnh, ta muốn biết hắn đang làm gì trong khi những nạn nhân gặp chuyện ngoài ý muốn, mỗi lần ra ngoài hắn thường mang theo thứ gì.
Bảo họ tập trung vào đồ vật.”
Diêm Xuân Mễ:
“Mẹ, ngươi yên tâm đi, ta sắp xong việc rồi.”
Thường thì chủ nhân của những vật cấm kỵ sẽ mang nó theo bên mình, nhưng cũng có một số người không bao giờ mang theo.
Ví dụ như rõ ràng lúc Khánh Nhất dẫn người đến khu 3 là buổi sáng, mãi đến tận chiều hôm đó Khánh Trần mới gặp chuyện ngoài ý muốn.
Ví dụ như trong tài liệu mà Diêm Xuân Mễ gửi cho hắn, trong khi giảng viên của Khánh Hạnh gặp chuyện ngoài ý muốn, đối phương còn đang bơi trong bể bơi ở trang viên Ngân Hạnh, có thể chắc chắn lúc đó trên người hắn không có gì.
Vậy chỉ còn một khả năng, nếu đối phương thật sự có vật cấm kỵ có thể thay đổi vận mệnh, có lẽ sáng hôm đó hắn chỉ cần viết một câu: ‘Chiều nay Khánh Trần sẽ bị tai nạn ở ngã tư đường’, chắc chắn chiều hôm đó hắn sẽ gặp tai nạn.
Đương nhiên, đây chỉ là giả thiết mà thôi, chắc chắn việc thay đổi vận mệnh sẽ phức tạp hơn rất nhiều.
Khánh Trần nghi ngờ đối phương chưa bao giờ cầm vật cấm kỵ ra ngoài, vì từ trước đến giờ chưa ai thấy Khánh Hạnh thường cầm theo một quyển vở cả.
Theo suy đoán của hắn, rất có thể Khánh Hạnh biết rõ tác dụng vật cấm kỵ trong tay hắn kinh khủng đến mức nào, nếu để người khác biết ánh sáng may mắn của hắn đều từ nó mà ra, có lẽ hắn khó mà giữ nổi nó.
Nên hắn mới không dám sử dụng nó quá thường xuyên.
Hơn nữa, hắn còn biết, nếu hắn không mang nó ra ngoài, dù người khác có nghi ngờ hắn sở hữu vật cấm kỵ cũng không biết nó có hình dạng gì và đang ở đâu.
Nên nếu bây giờ Khánh Trần muốn cướp vật cấm kỵ từ tay đối phương, thì việc đầu tiên hắn phải làm là điều tra xem vật cấm kỵ đó là gì, ở nơi nào.
Nếu không dù hắn có giết được Khánh Hạnh đi chăng nữa, vật cấm kỵ đó cũng sẽ không rơi vào tay hắn mà vẫn tiếp tục phủ bụi.
Khánh Trần biết độ khó của kế hoạch lần này rất cao, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi cũng có thể khiến mọi người biết đến vật cấm kỵ, đến lúc đó dù hắn có cướp được nó thì cũng chẳng để làm gì.
Chương 1007: Giao Dịch 1
Chắc chắn khi đó hắn cũng sẽ rơi vào tình huống như Khánh Hạnh bây giờ, đến lúc đó không những bị người khác đề phòng mà còn phải đề phòng ai đó lợi dụng chuyện này để vu oan giá họa cho hắn như những gì hắn đang làm.
Lúc này, Diêm Xuân Mễ mới nhận ra một vấn đề, xem ra ông chủ nhà mình lại để mắt đến vật cấm kỵ trong tay Khánh Hạnh.
Nàng còn nghĩ, nếu vật cấm kỵ này rơi vào tay ông chủ nhà mình, không biết tác dụng của nó sẽ được phát huy đến mức nào nhỉ.
Nhưng theo những gì nàng biết, số người thèm muốn vật cấm kỵ trong tay Khánh Hạnh vài năm gần đây không ít đâu, chẳng qua vì họ không biết Khánh Hạnh giấu nó ở đâu nên mới không ra tay thôi.
…..
Khánh Trần nhàn nhã ngồi ăn trong một cửa hàng thịt nướng nào đó ở khu thứ năm.
Không thể không nói, đôi khi hắn cũng phải cảm thấy bi ai thay cho những người dân sống trong thế giới này.
Rõ ràng với trình độ khoa học kỹ thuật tiến bộ như bây giờ, họ hoàn toàn có thể mô phỏng hương vị của thịt thật vào đống thịt tổng hợp này, nhưng họ lại không làm, ngay cả thịt nhân tạo ở một nơi có trình độ khoa học thua kém hơn chỗ này rất nhiều như thế giới ngoài cũng ngon hơn nhiều so với chỗ thịt mà hắn đang ăn.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc, trong quá trình sản xuất, các tập đoàn hoàn toàn không quan tâm đến khẩu vị của người dân, họ chỉ cần biết thứ này có chứa dinh dưỡng, có thể cũng cấp dinh dưỡng cho những người ăn nó, thế là đủ, những thứ khác đều không quan trọng.
Khánh Trần quay đầu nhìn sang bàn bên cạnh thì phát hiện họ đang rắc một đống gia vị lên trên miếng thịt rồi mới bắt đầu ăn.
Sau đó hắn lại liếc nhìn những bàn còn lại trong quán một lượt, những người đang ngồi trong quan hôm nay cứ thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn ngó xung quanh một lượt rồi lại cúi xuống.
Bên ngoài cửa hàng cũng có rất nhiều người đi đường đang đi qua khu vực này.
Đây chính là địa điểm giao dịch mà Khánh Trần chọn hôm nay, chỉ nửa giờ nữa thôi, nhân viên tình báo của Kashima sẽ đến đây để trao đổi Jindai Yasushi với hắn.
Càng đến gần thời gian giao dịch, số người xuất hiện ở đây càng nhiều, đến giờ hắn cũng không thể biết được ngoài kia có bao nhiêu người là nhân viên tình báo, bao nhiêu người là người bình thường nữa.
Khánh Trần biết trong số đó có cả người của gia tộc Jindai.
Vì cả hắn và Kashima đều không tiết lộ gì về cuộc giao dịch này nên Jindai cũng không biết cụ thể người mà họ muốn giao dịch hôm nay là ai, nhưng họ cũng đoán được người mà Kashima sẽ mang đến đây rất có thể là một thành viên quan trọng nào đó của gia tộc Jindai đã mất tích trước đây.
Nhưng đúng lúc này, cửa quán thịt nướng bỗng mở ra, vài thanh niên xuất hiện ở cửa.
Những người đó còn chưa bước vào mà mấy chục người đang ngồi trong quán đã ngẩng lên nhìn chằm chằm vào họ.
Vừa thấy họ, Khánh Trần đã ngẩn ra, không ngờ lúc này hắn lại có thể gặp được người quen.
Những người vừa đến chính là bọn Tôn Sở Từ, Đoàn Tử từng cho hắn đi nhờ xe lúc còn ở hoang dã.
Tôn Sở Từ vừa bước vào cửa hàng đã nhìn thấy Khánh Trần đang ngồi trong góc ăn thịt nướng.
“A!”
Đoàn Tử ngạc nhiên kêu một tiếng:
“Khánh Trần! Thật trùng hợp, ngươi cũng đến đây ăn thịt nướng sao!”
Nàng còn chưa dứt lời thì mấy chục người đang ngồi xung quanh Khánh Trần đã đứng dậy cảnh giác nhìn họ.
Những người đó không những nhìn chằm chằm vào họ mà còn đặt tay lên thắt lưng, rõ ràng đó là động tác chuẩn bị rút súng mà.
Lúc này, bọn Tôn Sở Từ đã bị dọa cho hồn bay phách tán.
Họ quay sang định cầu cứu Khánh Trần mới phát hiện thiếu niên vẫn bình tĩnh ăn thịt nướng như thể chuyện đang xảy ra chẳng có chút liên quan gì đến hắn.
Cả quán thịt nướng như trở thành một sân khấu, họ và những nhân viên tình báo kia chính là phông nền để làm bật lên thiếu niên đang bình tĩnh ngồi ăn thịt nướng phía xa.
Quả là nhân vật lớn, Tôn Sở Từ nghĩ thầm, không phải chỉ là đi ăn thịt nướng thôi sao, ở đây thì có nguy hiểm gì mà phải mang nhiều người như vậy?!
Tôn Sở Từ đã kịp phản ứng.
Đúng vậy, nếu có nguy hiểm, tại sao đối phương lại mang nhiều người đến đây như vậy, chắc chắn ở đây sắp xảy ra chuyện gì đó, có lẽ họ nên rời khỏi đây ngay thôi.
“Lại đây ngồi đi, đúng lúc ta đang không biết ăn hết chỗ thịt này kiểu gì.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói với họ, sau đó hắn lại quay sang nói với các thám viên tổ 7:
“Không cần khẩn trương, đây là bạn của ta.”
Say đó hắn lại quay sang an ủi ông chủ quán thịt nướng đang run rẩy trong góc:
“Ngươi cứ nướng thịt tiếp đi, lúc nào xong chuyện chúng ta sẽ trả tiền cho ngươi, chúng ta không đập phá quán của ngươi đâu mà sợ.”
Ông chủ quán nướng thấy thanh niên đẹp trai dẫn đám người đến quán hắn nói chuyện lễ phép như vậy nên cũng yên lòng.
Chương 1008: Giao Dịch 2
Nhưng lúc này hắn mới phát hiện ra một vấn đề, bây giờ trong quán của hắn đã chẳng còn vị khách nào, tất cả những người đang ngồi ở đây đều là những người đi theo thanh niên đó.
Ông chủ lại run rẩy nói:
“Để ta đi nướng thêm chút thịt cho các ngươi, đây là quà tặng miễn phí.”
Khánh Trần cười nói:
“Không cần, chúng ta có tiền.”
Lúc này, Đoàn Tử đang thì thầm với Tôn Sở Từ:
“Học trưởng, ta bắt đầu thấy sợ rồi, hay chúng ta đi thôi.”
“Đừng sợ, ta nghĩ không có chuyện gì đâu.”
Sau khi tỉnh táo lại, Tôn Sở Từ lại tiếp tục bình tĩnh bước vào quán.
Khánh Hoa đưa mắt ra hiệu một cái, Dương Húc Dương và hai tên thám viên khác lập tức tiến hành soát người cả bọn Tôn Sở Từ, hắn còn bảo riêng một nữ thám viên khác đi soát người cho Đoàn Tử.
Khánh Trần không lên tiếng ngăn cản, hắn cũng không muốn chút chuyện nhỏ nhặt này mà phá hỏng cả cuộc giao dịch hôm nay.
Khánh Trần cười nói:
“Vừa rồi các ngươi đã lên tiếng chào hỏi ta nên ta không thể để các ngươi đi được, nếu bây giờ các ngươi ra ngoài thì rất có thể ai đó sẽ bắt các ngươi để uy hiếp ta, mọi người cứ yên tâm ngồi trong này đi, ta sẽ trả tiền.
Lúc nào xong chuyện ta sẽ sai ngươi đưa các ngươi rời khỏi đây.”
“Ừ, cám ơn.”
Tôn Sở Từ gật đầu.
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Dạo này các ngươi thế nào?”
Tôn Sở Từ nói:
“Chúng ta dùng số tiền thưởng lần đó để thuê một căn nhà rộng hơn và trang bị thêm một ít vũ khí.
Số tiền đó đủ để chúng ta trang trải một thời gian, có lẽ đến mùa xuân năm sau chúng ta mới phải đi săn lần nữa.”
Tuy tám vạn không phải là con số quá nhiều, nhưng đối với những người như họ, con số đó đã đủ để duy trì cuộc sống ổn định một thời gian, từ trước đến nay giá cả của vũ khí chưa bao giờ rẻ, số tiền đó sao có thể đủ để mua vũ khí tốt được.
Khánh Trần không định ra tay giúp đỡ họ, bây giờ hắn và những người du hành ở Trịnh thành chỉ có thể coi là có quen biết, nếu biểu hiện quá nhiệt tình thì không những không khiến đối phương cảm kích, mà còn có thể khiến họ nảy sinh cảnh giác hắn.
Lúc này, Khánh Chuẩn bỗng xuất hiện ngoài của hàng thịt nướng, cười híp mắt nói:
“Ông chủ, người của Kashima đến rồi, nên chuẩn bị thôi.”
Khánh Trần không trả lời Khánh Chuẩn mà trực tiếp gọi điện thoại cho thủ lĩnh ảnh tử.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói uể oải quen thuộc đã vang lên:
“Chuẩn bị xong chưa?”
Khánh Trần liếc nhìn Khánh Chuẩn một chút rồi nói:
“Ừ, người của Kashima đến rồi, bên ngài chuẩn bị xong chưa.”
“Bên ta chuẩn bị xong rồi, nhưng ta vẫn nên nhắc nhở ngươi một câu, tự bảo vệ bản thân cho tốt, đạn không có mắt đâu, đừng vì chuyện nhỏ nhặt như thế này mà mất mạng.”
Thủ lĩnh ảnh tử nói.
“Biết rồi.”
Khánh Trần vừa nói vừa đứng dậy.
Trước khi đi, hắn còn quay sang hỏi Khánh Chuẩn:
“Bên ngươi chuẩn bị xong chưa.”
Khánh Chuẩn:
“Chuẩn bị xong rồi.”
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng lấy ra một khẩu súng giảm thanh, liên tiếp bắn vào hai thám viên đang ngồi ngay bàn bên cạnh Khánh Trần.
Hai người đó lập tức ngã xuống sàn.
Bọn Tôn Sở Từ bị tiếng súng dọa cho hồn bay phách tán, chẳng lẽ từ trước đến giờ những người này đều không thèm nói một câu mà đã ra tay giết người?!
Đoàn Tử sợ đến mức làm rơi cả miếng thịt trên tay xuống.
Khánh Chuẩn biết Khánh Trần không thích giết người, đành giải thích:
“Ngài cũng biết chuyện hôm nay rất quan trọng, chẳng lẽ ta phải gác lại chuyện ở đây để áp giải họ về, sau đó lại quay lại làm việc sao.”
“Ta biết mà, còn ai nữa không?”
Khánh Trần lắc đầu hỏi.
Khánh Chuẩn nghĩ một lúc rồi nói:
“Có lẽ hết rồi.”
“Cả tổ 7 có 96 thám viên, vậy mà lại có đến 5 người là nội gián.
Khánh Chuẩn, từ giờ ngươi sẽ phụ trách quản lý kỷ luật, sau này ta không muốn nhìn thấy chuyện này lặp lại lần nữa.”
Sau đó, Khánh Trần lập tức xoay người đi ra khỏi quán thịt nướng.
Khánh Chuẩn cười nói:
“Tuân lệnh, ông chủ!”
Thấy Khánh Trần đi ra ngoài, tất cả thám viên trong quán cũng lập tức đứng dậy đi theo.
Chỉ vài phút sau, trong hàng thịt nướng đã chẳng còn ai.
Tôn Sở Từ đặt đũa xuống rồi lặng lẽ liếc nhìn hai thi thể đang nằm dưới sàn, sau đó hắn lại quay sang nhìn theo bóng lưng thiếu niên đang đi dưới ánh đèn rực rỡ ngoài của sổ.
“Học trưởng, ngươi nghĩ chức vị của hắn là gì?”
Đoàn Tử cẩn thận hỏi.
“Ta cũng không biết, nhưng ta có thể chắc chắn hắn chính là một trong những nhân vật lớn của tập đoàn.
Nếu hắn đã dặn chúng ta nên ở trong này thì tốt nhất chúng ta đừng ra ngoài.”
Tôn Sở Từ nói:
“Bây giờ ta cũng không biết chúng ta có nên ôm đùi loại nhân vật nguy hiểm như hắn không nữa.”
Lúc này, một đội viên khác bỗng nói:
“Nhưng ta lại cảm thấy hắn là người tốt…..”
Chương 1009: Giao Dịch 3
Cùng lúc đó, một tên sát thủ tham gia trận chiến trên phố Phong Tình đang ngồi trong ngục giam bí mật đôt nhiên mở mắt.
Hắn cẩn thận tiến lại gần cửa phòng giam của mình, nhẹ nhàng đẩy một nhát, cánh cửa sắt lập tức mở ra.
Đáng lẽ ra cánh cửa này phải bị khóa kín, nhưng không biết ai đó đã mở khóa ra từ bao giờ.
Lúc này, trong ngục giam bí mật không có một bóng người, những người thường hay canh gác ở đây chẳng biết đã đi đâu.
Tên sát thủ đi về phía cửa thang máy, bình tĩnh nhập mật mã, không ngờ một tên sát thủ vừa bị bắt vào đây lại có thể biết mật mã mở thang máy của ngục giam.
Cửa thang máy lập tức mở ra, hắn từ từ bước vào rồi nhấn nút lên tầng ba.
Lúc này, phòng làm việc của tổ 7 vắng lặng không một bóng người, tất cả đèn ở đây cũng đều tắt ngúm.
Sau khi nhập mật khẩu lên cửa phòng làm việc, hắn lập tức đi về phía nhà vệ sinh, tìm tòi một lúc thì tìm ra một cái túi bị giấu phía sau bồn rửa tay, trong túi là một bộ thiết bị nghe trộm tinh vi.
Sau khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, tên sát thủ nhanh chóng đi về phía phòng làm việc của thanh tra.
Vừa mở của ra, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến hắn suýt ngã ngửa.
Lúc này, tất cả đèn trong phòng làm việc lập tức sáng lên, ngay trước mặt tên sát thủ là 4 thám viên đang chĩa súng thẳng vào đầu hắn.
Một giây sau, cả bốn người đồng loạt nổ súng về phía tên sát thủ khiến hắn biến thành cái sàng.
Khánh Trần muốn giải quyết tất cả nội gián trước khi diễn ra cuộc giao dịch này.
Hôm qua Khánh Chuẩn nói với hắn, đối phương cần một cơ hội để dụ đám nội gián đó xuất hiện.
Mãi đến tối nay, Khánh Chuẩn mới phát hiện ra manh mối về bọn chúng.
Lý do Khánh Chuẩn không thể tìm ra hai tên nội gián này là vì chúng không phải người của Jindai, Lý thị, Trần thị hay Kashima, mà là người của nhánh thứ nhất trong Khánh thị.
Nếu xét theo nghĩ rộng, cũng không thể nói hai tên thám viên đó là nội gián được, chẳng phải bọn chúng đang phục vụ cho Khánh thị sao, cũng vì lý do này nên lúc trước Khánh Chuẩn mới không tìm ra họ.
Bây giờ, đối với các thám viên của tổ 7 mà nói, nếu ai đó phục vụ cho người khác không phải thanh tra thì chắc chắn đó là nội gián.
…..
10 giờ đêm, trên đường Trường Ninh ở khu thứ năm, một thiếu niên ngậm kẹo que nhàn nhã ngắm nhìn xung quanh.
Hắn vừa đi vừa hào hứng nói vào tai nghe:
“Trưởng quan, thành phố thú vị như vậy, sao ngài không cho chúng ta chuyển đến đây.
Ngài điều chúng ta về đây làm cảnh sát bình thường cũng được, chứ đừng bắt ta ở trên hoang dã nữa, ở đó còn chẳng có nổi một nữ binh nào! Nếu không, ngài điều chúng ta đến tiền tuyến đi, chúng ta thà đánh nhau với bộ đội đặc chủng của Jindai và Kashima còn hơn là ở mãi trên hoang dã!”
Thủ lĩnh ảnh tử:
“Xong chuyện này, ta sẽ cho các ngươi nghỉ xả hơi hai tháng…..”
Lúc này, một người khác lại nói:
“Trưởng quan, ngài đừng lừa chúng ta nữa.
Rõ ràng mấy hôm trước ngài bảo sẽ cho ta nghỉ phép dài hạn, thế mà ta còn chưa nghỉ được 2 ngày đã bị lôi ta đến đây rồi.”
Thủ lĩnh ảnh tử nở nụ cười:
“Năng lực càng lớn trách nhiệm càng lớn, những lúc nguy cấp thế này, ta còn dám tin ai ngoài các ngươi? Khánh Dã, ngươi đã đến khu vực chỉ định chưa.”
Khánh Dã tùy tiện nói:
“Vẫn chưa, chắc khoảng 13 phút 20 giấy nữa ta mới đến, rõ ràng bây giờ đã đến thời gian đâu…Đúng rồi, trưởng quan, chẳng lẽ lần này ngài định để bọn phế vật ở khu 1 đi giao dịch thật sao, họ làm được không vậy?”
Khánh Dã là một trong những thức tỉnh giả tinh nhuệ nhất dưới chướng thủ lĩnh ảnh tử.
Trong 9 năm nay, hắn đã thực hiện tổng cộng 131 nhiệm vụ bí mật, trong đó không có nhiệm vụ nào thất bại cả.
Trong mắt những người như hắn, kẻ chỉ biết đi bắt người như các thám viên ở khu 1 không khác gì ‘phế vật’.
Trong mắt người bình thường, thám viên ở khu 1 được mệnh danh là Diêm Vương Sống, những trong mắt những người như hắn, hành động của họ không khác gì trò trẻ con.
Dù sao thực lực của những thám viên đó cũng không cao, nếu giao nhiệm vụ cấp cao cho những người đó, có lẽ họ khó mà hoàn thành.
Hơn nữa, trong một lần thực hiện nhiệm vụ khoảng nửa năm trước, thanh tra tổ 7 lúc đó còn suýt làm lộ thân phận của hắn.
Tên thanh tra đó cũng đã chết.
Chuyện này càng khiến ấn tượng của Khánh Dã đối với khu 1 trở nên tệ hơn.
Lần này thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Có lẽ sau lần này khu 1 sẽ thật sự trở thành Diêm Vương Sống đấy.”
Khánh Dã sửng sốt, từ trước đến giờ, người hắn sùng bài nhất chính là thủ lĩnh ảnh tử, khi thấy thủ lĩnh ảnh tử khen ngợi người khác, hắn vội nói:
“Có phải ngài đưa tên yêu nghiệt nào đó vào khu 1 rồi?”
“Xem ra từ lúc vào thành phố số 10 đến giờ ngươi chơi rất vui, vui đến mức quên cả việc nghe ngóng tin tức.”
Chương 1010: Giao Dịch 4
Thủ lĩnh ảnh tử nói.
Khánh Dã ngập ngừng nói:
“Chẳng phải tên của ta là Khánh Dã sao, đã chơi thì phải chơi cho tốt, dù sao ta cũng phải xứng với cái tên này chứ….”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Tất cả kế hoạch lần này đều do thanh tra tổ 7 tự mình nghĩ ra, ta chỉ sắp xếp nhiệm vụ cho các ngươi dựa theo yêu cầu của hắn thôi, nếu các ngươi muốn biết hắn vô dụng hay không, cứ đợi xem kết quả rồi biết.”
Khánh Dã lập tức nhướn mày:
“Ngài tin hắn đến mức giao chuyện quan trọng như thế cho hắn? Chẳng phải trước kia ngài luôn thích tự mình lên kế hoạch ư, sao bây giờ lại giao việc này cho người khác.”
“Ta chỉ muốn xem hắn làm được đến đâu thôi.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Lần này ta sẽ làm người đứng ngoài cuộc, để xem hôm nay hắn sẽ làm được những gì.
Giao dịch lần này chẳng qua chỉ là một trận chiến nhỏ, đến khi nào chúng ta chuẩn bị đón Khánh Mục về nhà, đó mới là lúc phải ra tay.
Cứ để hắn lo trận chiến nhỏ này đi.”
Lúc này, có người nói vào tai nghe:
“Trưởng quan, có phải Khánh Trần là người ngài chọn không, ngài giao cho hắn phụ trách hành động lần này vì ngài muốn dùng Jindai và Kashima cho hắn luyện tay?”
Một binh lính chưa bao giờ lên chiến trường, chưa bao giờ nhìn thấy máu quân thù, chưa bao giờ nghe thấy tiếng pháo nổ bên tai thì sao được coi là binh lính được.
Tương tự như vậy, nếu một người chỉ huy chưa bao giờ lập một kế hoạch hoàn chỉnh, chưa bao giờ nếm trải sự thất bại lẫn thành công, sao có thể gọi người đó là chỉ huy.
Thủ lĩnh ảnh tử nói, cứ để Khánh Trần lo trận chiến nhỏ này.
Là muốn tạo cơ hội để Khánh Trần được tham gia thực chiến.
Nhưng cả Khánh Dã và người vừa hỏi thủ lĩnh ảnh tử là Khánh Khu đều không thể hiểu nổi, vì sao thủ lĩnh ảnh tử lại chú trọng bồi dưỡng thiếu niên đó như thế?
Khánh Khu hình như đã nghĩ ra điều gì đó:
“Hắn là. . .”
Thủ lĩnh ảnh tử lập tức lạnh lùng nói:
“Im miệng, dám nhắc lại chuyện đó, ngươi cứ lăn về hoang dã cho heo ăn đi.”
“Nha….”
Nhưng đúng lúc này, Khánh Dã bỗng nói:
“Trưởng quan, có người chặn đường ta.”
Trên đoạn đường Khánh Dã đang đi bỗng xuất hiện bốn tên sát thủ phân ra đứng bốn hướng xung quanh hắn, họ không áp sát hắn ngay mà đứng từ nhìn chằm chằm vào hắn.
Khánh Dã định cướp súng của những người đó mới phát hiện những khẩu súng mà họ mang theo đều làm bằng than chì chứ không phải kim loại, hắn không điều khiến chúng được.
Khánh Dã lập tức nói vào tai nghe:
“Trưởng quan, có lẽ ta sẽ đến điểm hẹn muộn một chút.”
Một người khác bỗng nói:
“Khoan đã, nếu ngươi không thể đến điểm hẹn đúng giờ, rất có thể thanh tra tổ 7 sẽ gặp nguy hiểm.”
Khánh Dã lại nhướn mày nói:
“Chẳng lẽ ngươi không sợ ta chết trước hắn sao?!”
“Chờ một chút, bên ta cũng gặp một chút rắc rối.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Xem ra lần này đối thủ của chúng ta chuẩn bị rất đầy đủ, có lẽ tổ 7 phải phát sầu rồi.”
Khánh Dã bình tĩnh nói vào tai nghe:
“Trưởng quan, ngài nghĩ có phải thanh tra tổ 7 cố ý để lộ hành tung của ta và Khánh Khu để biến chúng ta làm mồi nhử không, ngoài ngài và hắn thì đâu còn người nào khác biết hành tung của chúng ta.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi không thấy như vậy lại càng thú vị sao?”
Khánh Dã lập tức vứt kẹo que xuống đất:
“Thật CMN thú vị.”
Trên đường Phấn Đấu ở khu thứ năm.
Lúc này các thám viên của tổ 7 đều đang giả vờ làm người đi đường.
Nhưng ở đây không phải chỉ có mình họ giả vờ.
Dương Húc Dương đang thẫn thờ thì bị một cửa hàng sửa chữa tay chân robot ở bên đường thu hút sự chú ý, hắn tò mò định vào thăm quan một lượt,nhưng khi vừa bước vào, hắn đã thấy thanh tra và thanh tra thực tập của tổ 6 là Trần Tắc và Trần Chẩm đang ngồi ngay ngắn hỏi chủ cửa hàng công năng của tay chân robot….
Hai người nghe thấy tiếng mở cửa nên cùng quay ra nhìn, ngay khi ánh mắt hai bên chạm nghau, bầu không khí lập tức trở nên lúng túng, nhưng vài giây sau, hai bên lại cùng nhìn sang chỗ khác, cả 2 đều giả vờ như không quen đối phương.
Một lúc sau, Dương Húc Dương đang quay đầu nhìn ra phía sau thì lại thấy thanh tra tổ 2 là Lý Vân Thủ đang đứng ngay phía bên kia đường, đối phương còn đang nhìn chằm chằm sang bên này để xem vẻ mặt xấu hổ lúc này của Trần Tắc.
Nhưng sau khi nhận ra Dương Húc Dương, Lý Vân Thủ lại vội ho khan một tiếng rồi đi về phía khác như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Ông chủ.”
Dương Húc Dương dở khóc dở cười nói vào trong tai nghe:
“Không phải hành động của chúng ta hôm nay rất bí mật sao, sao ta lại có cảm giác tất cả người của khu 1 đều đang tụ tập ở đây hóng chuyện vậy.”
Khánh Trần quay sang nhìn Jindai Chomei, sau đó lại bình tĩnh nói:
“Không sao.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









