[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 47 : Chu Hỏa! (2) (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Chu Hỏa! (2)
Đi được nửa giờ mà vẫn chưa đi được ba kilomet, Vương Song đã thấy Dương Tử mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, lắc lắc đầu, trực tiếp tiếp lên kéo nàng lại,
– Tốc đô của ngươi chậm như vậy, không biết ngươi làm thế nào mà lại chạy ra được!
Dương Tử lè lưỡi, xấu hổ nói:
– Ta chạy cả đêm mới chạy ra ngoài được, mà có mấy lần xém chút nữa bị bọn họ bắt được!
– Thôi bỏ đi, để ta mang ngươi đi lên trời để nhận biết đường!
Vương Song bảo đám người Hồng Vũ dừng một chút, bất đắc dĩ nói với Dương Tử.
Dương Tử còn chưa kịp hiểu lên trời là có ý gì thì cơ thể đã giật mình một cái, dường như nhẹ nhàng hẳn lên.
Vù vù
Gió lớn thổi có hơi mạnh qua bên người nàng, khiến nàng có chút ngơ ngác nhìn xuống phía dưới, lúc này, nàng mới phát hiện bản thân bị Vương Song xem như con gà dẫn đường, cả người lơ lửng ở giữa không trung, phía sau Vương Song có một đôi cánh màu đen đang không ngừng vỗ, khiến bọn họ cứ bay lên cao.
– A, yêu quái!
Vương Song nhìn thấy đối phương đang ngơ ngác, còn tưởng tố chất tâm lý của đối phương rất tốt, không ngờ ngay sau đó, một tiếng thét chói tai ường như sắp phá vỡ luôn màng nhĩ của hắn, hắn thiếu chút nữa mất khống chế, trực tiếp rơi xuống mặt đất.
Vất vả lắm mới ổn định lại, nhìn Dương Tử vẫn gào to như cũ, trong tay lại xuất hiện một quả táo, nhét thẳng vào trong miệng nàng, tạm thời ngăn cản nàng không gào nữa.
– Không ngờ ngươi lại là giọng nữ cao! Thiếu chút nữa ngươi khiến chúng ta đều ngã xuống rồi!
Vương Song tức giận trừng đối phương một cái,
– Nếu ta thật sự là yêu quái, người đầu tiên ta ăn thịt sẽ là ngươi!
– Vậy, vậy sao ngươi lại có cánh được?
Bị chặn miệng, Dương Tử cũng không thét lên nữa, nhìn Vương Song ở trước mắt, biết lúc này bản thân phản ứng quá kịch liệt, có chút ngượng ngùng hỏi.
Nàng thật sự rất tò mò, tuy biết rằng Tiến Hóa Giả có rất nhiều loại năng lực khác nhau, bản thân Vương Song nếu là thủ lĩnh, đương nhiêu sẽ là một Tiến Hóa Giả cường đại, nhưng không ngờ Vương Song lại có thể bay.
– Cái này không phải vấn đề ngươi nên hỏi, nơi đó có phải trấn của các ngươi không?
Vương Song ôm Dương Tử, chỉ ngón tay về một nơi mà hỏi.
Dương Tử nghe Vương Song nói như vậy cho dù trong lòng có bao nhiêu nghi hoặc cũng sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám chọc giận Vương Song.
Nhìn theo hướng Vương Song chỉ, con gà con cũng gật đầu.
– Được rồi, chúng ta xuống thôi!
Vương Song cẩn thận đánh giá trấn nhỏ ở xa xa, sau khi biết được phải đi như thế nào thì đưa Dương Tử đáp xuống.
Lúc này Dương Tử cũng có cơ hội nhìn mọi thứ từ trên không trung, núi cao sông dài đều ở dưới chân của mình, những thôn xóm sắp xếp không có thứ tự ở trên mặt đất, nhìn từ phía xa chỉ nhỏ bằng một bàn tay.
Nhưng còn có rất nhiều những thứ chưa được xem thì cơ thể nàng đã đáp xuống mặt đất.
– Ở trên trời thành nghiện rồi à!
Vương Song thấy bộ dáng Dương Tử giống như không muốn trở về, cười nhẹ nói.
Sắc mặt Dương Tử hơi đỏ lên, cúi đầu không nói lời nào, vừa nãy được nhìn thoáng qua, nang thật sự rất thích cảm giác được bay lên không trung như vậy.
Sau đó Vương Song không đi theo đường của Dương Tử chi nữa, bản thân cõng Dương Tử trên lưng nhanh chóng đi về hướng trấn nhỏ, những người đi theo bọn họ đều là đều là những quân nhân, trèo đèo lội suốt với bọn họ mà nói chỉ là chuyện nhỏ, càng đừng nói đến chuyện đi xa mấy chục kilomet.
Mọi người đi rất nhanh, không đến hai giờ, bọn họ đã tiếp cận được trấn nhỏ kia, tuy dân số ít, nhưng xem ra Tiến Hóa Giả này cũng có chút cảnh giác, ở bên ngoài trấn có một đội các đại hán mang súng ống đi tuần tra.
Vương Song nhìn thấy một đội năm người đang dần đến gần, hai tay trực tiếp nắm hai liên đạn, năm đợt kình phong trực tiếp xuất hiện, nháy mắt xuyên qua não bộ của năm người kia.
Nhìn thấy Vương Song trong nháy mắt đã giết được người ở cách đó mấy chục mét, Dương Tử không khỏi mở to mát nhìn, trong lòng càng thêm kính sợ Vương Song.
– Có thể tiếp tục đi rồi!
Vương Song mỉm cười, dẫn theo mọi người nghênh ngang đi về phía trước, không thèm che giấu gì cả, hắn đi như vậy, đối diện với những người bình thường, căn bản cũng không thèm che giấu thân ảnh, cho dù đối phương có là Tiến Hóa Giả hắn cũng không thèm lo lắng.
Hơn trăm người tiến vào thôn trấn, rất nhanh đã khiến mọi người rối loạn, một đám người sống sót quần áo tả tơi, ánh mắt chết lặng nhìn đoàn người của Vương Song, trong mắt rốt cuộc cũng hiện lên một chút dao động.
– Các ngươi là ai?
– Đứng lại!
Một đám các đại hán mang súng ống tiến đến,ước chừng có khoảng năm sáu mươi người cản đường đi của đám người Vô Song, nhưng nhìn thấy phía sau Vương Song đều là quân chính quy được vũ trang đầy đủ, bọn họ không khỏi hít sâu một hơi, cả đám nhìn nhau, trong nháy mắt đều im lặng không một tiếng động.
– Dương Tử! Là ngươi?
Đột nhiên, trong đó có một người nhìn thấy Dương Tử đang đứng kế bên Vương Song, có chút tức giận lên tiếng, dường như không ngờ Dương Tử còn dám trở về, còn mang theo rất nhiên binh lính.
– Hừ, Lý Dũng, không ngờ chứ gì, lần này ta trở về chính là muốn đòi công bằng với ác ma Chu Hỏa kia! Mấy người các ngươi là đồng bọn với hắn nên cũng đừng hòng chạy!
Chương 462: Thuần phục thú biến dị!
Dương Tử có chút chán ghét liếc nhìn đối phương một cái.
– Ngươi thật sự nghĩ có thể dẫn theo một ít binh lính thế này là có thể đối phó với Hỏa ca sao, đúng là không biết lượng sức!
Nghe vậy, Lý Dũng ở đối diện châm chọc, nhìn đám người Vương Song, có chút khinh thường nói:
– E rằng các ngươi đã bị nữ nhân này lừa rồi, Chu Hỏa đại ca chính là người đã giết tất cả Zombie trong trấn nhỏ này, cứu cả trấn nhỏ, chính là một vị đại anh hùng, ta không biết nữ nhân này nói với các ngươi thế nào, nhưng ta muốn nói với các ngươi, Chu Hỏa đại ca là một Tiến Hóa Giả vô cùng cường hãn, đừng nói các ngươi chỉ có trăm người, cho dù có nhiều gấp đôi, bọn ta cũng không sợ!
– Nói rất đúng!
Lý Dũng vừa dứt lời, một âm thanh trầm thấp vang lên, một nam tử thân hình cao lớn, vẻ mặt dữ tợn xuất hiện ở ngay phía sau bọn họ, ánh mắt của hắn thỉnh thoảng hiện lên một chút bạo ngược, nhưng dường như đang mạnh mẽ áp chế lại, tay trái câm một dây xích, ở đoạn kia của dây xích một một loạt năm nữ nhân đang trần như nhộng, như chó bò trên mặt đất, ánh mắt mọi người đều chết lặng, tuyệt vọng, không còn chút sức sống nào.
Khiến người ta kinh ngạc chính là tay phải của hắn còn ôm một con mèo nhỏ có đôi mắt phiếm hồng, con mèo nhỏ có chút nhu thuận ghé vào lồng ngực của đối phương, đôi mắt màu đỏ nhìn đám người Vương Song, phàm là các binh sĩ bị đôi mắt kia nhìn qua đều mơ hồ cảm thấy không được thoải mái.
– Ta chính là thủ lĩnh ở đây – Chu Hỏa, những bằng hữu này không biết là từ đâu đến? Có thể đi vào địa phương nhỏ bé này của chúng ta thật là vinh hạnh.
Chu Hỏa nhìn đám người Vương Song, cười nhẹ nói, không hề phát hiện đám người Vương Song nhìn thấy hành vi này của hắn thì đang vô cùng phẫn nộ.
– Ngươi chính là Dương Tử sao, nếu đã trở về rồi thì không cần đi nữa, sau này ngươi chính là nữ nhân của ta!
Chu Hỏa lập tức nhìn về phía Dương Tử, giống như đang nói về một chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc đến.
– Chu Hỏa, ngươi nằm mơ đi, sở dĩ ta trở về là muốn tận mắt nhìn ngươi đền tội! Kẻ khốn nạn, bại hoại như ngươi, căn bản không nên sống trên đời!
Dương Tử nhìn Chu Hỏa, ánh mắt tuy rằng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố lấy dũng khí để mắng người.
– Há, chẳng lẽ các vị muốn quản chuyện của bọn ta sao?
Chu Hỏa nghe vậy, nhướng mày, nhìn về phía Vương Song, trong cảm nhận của hắn, người trước mắt này khiến hắn mơ hồ cảm thấy bị uy hiếp, chính vì như thế, hắn mới không ra tay ngay lập tức khi vừa xuất hiện! Nếu không phải vì nguyên nhân này, dựa vào tính cách bạo ngược của hắn, hắn đã đại khai sát giới từ lâu rồi!
Vương Song không nói gì, Hồng Vũ tiến lên một bước, lạnh giọng nói:
– Ngươi khốn nạn như thế, lẽ ra nên bị thiên đao vạn quả từ lâu rồi, ngươi nên thấy may mắn vì không phải đang ở thành phố Thiên Chi của bọn ta, nếu không, ngươi sớm đã bị làm thịt!
– Nhưng bây giờ cũng thấy được rồi, giải quyết ngươi luôn cũng không muộn!
– Hả, thành phố Thiên Chi? Xem ra các ngươi thuộc về một thế lực nào đó!
Chu Hỏa nghe vậy, cũng không tức giận mà chỉ chau mày, gương mặt hiện lên vẻ đã hiểu ra chuyện gì, lập tức cười nói:
– Xem ra các ngươi đường xa đến đây, ta phải chiêu đãi các ngươi thật tốt mới được, xem như là kết giao bằng hữu với thế lực đứng sau các ngươi, chuyện ở nơi này các ngươi đừng nhúng ta vào thì tốt hơn!
Âm thanh của Chu Hỏa vô cùng lạnh nhạt, cho dù biết đám người Vương Song là Tiến Hóa Giả cũng không sợ hãi chút nào, thậm chí nếu không phải vì cố kỵ thế lực đằng sau đám người Vương Song, hắn thậm chí sẽ trực tiếp ra tay với đối phương!
– Xem ra, ngươi thật sự quá tự tin rồi!
Hồng Vũ thấy đối phương không thèm nhìn mình, gương mặt giận dữ, căn bản không muốn phí lời với đối phương nữa, một khí thế khổng lồ từ trên người Hồng Vu xuất hiện, sau đó đánh ra một quyền thật mạnh.
– Để ta xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì mà dám xem thường bọn ta!
Hiện giờ Hồng Vũ đã là Tiến Hóa Giả cấp chín, hơn nữa hắn còn là Song trọng Tiến Hóa Giả, tốc độ, sức mạnh của hắn đã đạt đến trình độ vô cùng khủng bố, một quyền này đánh ra, không khí trực tiếp bị xé toạc ra, một sức mạnh tựa như tia chớp bay thẳng về phía Chu Hỏa.
– Thật mạnh!
Sắc mặt Chu Hỏa hơi thay đổi, cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa bên trong một quyền kia vô cùng bá đạo, nếu bị đánh trúng chỉ sợ rằng cơ thể của hắn sẽ bị vỡ nát.
Dường như không ngờ bên cạnh Vương Song lại có cường giả như vậy, sắc mặt của Chu Hỏa trở nên vô cùng nghiêm trọng, hắn không dám chậm trễ, trực tiếp buông lỏng dây xích ở tay trái của mình, một chưởng chặn ở phía trước.
– Không Khí Bích!
Không khí ở xung quanh dao động xuất hiện ở trước mặt Chu Hỏa, vô số không khí ở xung quanh không ngừng ngưng kết, tạo thành một tấm chắn kinh cố ở trước mặt hắn.
Đây là kỹ năng của hắn, điều khiển không khí, Vương Song dựa vào Tinh Thần Lực vô cùng khủng bố của mình cũng có thể làm được như vậy, chỉ là phương pháp không giống nhau mà thôi.
Chương 463: Thuần phục thú biến dị! (2)
Đối mặt với kỹ năng của hắn, sắc mặt của Hồng Vũ cũng không thay đổi, sức mạnh trong tay vẫn trực tiếp đánh xuống, “Ầm” một tiếng, khiêng không khí của Chu Hỏa trực tiếp bị vỡ ra, nắm tay của Hồng Vũ cũng không dừng lại, tiếp tục đánh về phía trước.
– Sao có thể?
Chu Hỏa mở to mắt, không thể tin được phòng ngự cực mạnh của bản thân lại bị một quyền oanh bạo chẳng khác gì một tờ giấy, phải biết rằng hắn là một Tiến Hóa Giả cấp bảy, sức mạnh không thể xem là đứng đầu, nhưng chưa từng gặp Tiến Hóa Giả nào có thể dùng một quyền phá tan phòng ngự của hắn!
Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng đối mặt với một quyền cực kỳ mạnh mẽ của Hồng Vũ, Chu Hỏa vốn cũng không có thời gian để suy nghĩ, đối mặt với một quyền này, hắn không có chút dũng khí nào để phản kháng nữa, chỉ muốn né tránh.
May mắn tuy khiêng không khí của hắn không thể ngăn được một quyền của Hồng Vũ, nhưng cũng giúp hắn có thể tranh thủ chút thời gian để phản ứng!
Cơ thể hắn lui về sau, Hồng Vũ cười lạnh,
– Muốn chạy sao, nằm mơ!
Nắm đấm của Hồng Vũ mạnh mẽ tăng tốc, khí thế như sấm sét đánh tới, còn nhanh hơn so với tốc độ lui về của Chu Hỏa!
Chủ Hỏa đột nhiên biến sắc, ánh mắt hiện lên một chút tàn nhẫn,
– Ngươi đã muốn chết như vậy, thì đừng trách ta!
Vương Song vẫn luôn bình tĩnh đứng ở một bên, cũng không lo lắng cho Hồng Vũ, dựa vào thực lực của một Song trọng Tiến Hóa Giả cấp chín, kẻ có thể uy hiếp người của hắn cũng rất ít.
Nhưng khi nghe Chu Hỏa nói như vậy, Vương Song lại nhíu mày, ánh mắt theo bản năng nhìn về phía con mèo nhỏ mắt đỏ ở trong lòng của Chu Hỏa.
– Gào
Một tiếng gào giống như tiếng hổ gầm vang lên, thân thể của con mèo nhỏ bỗng trở nên điên cuồng, trong nháy mắt biến cao lên tầm bốn mét.
Cơ thể của nó bao phủ đủ loại hoa văn, móng vuốt ở bốn bàn chân còn có hàn quang lập lòe, khí tức còn lộ ra vẻ phong duệ, cái đuôi ở phía sau màu trắng giống như roi thép, đong đưa qua lại, trong không khí còn xuất hiện tiếng nổ.
Con hổ biến dị này vươn một móng vuốt, dũng mãnh đánh về phá Hồng Vũ, một tiếng đao nặng nề vang lên, một người một thú đồng thời lui về phía sau.
– Đúng là một thú biến dị lợi hại!
Hồng Vũ lui về phía sau vài bước, vẻ mặt kinh ngạc nhìn con thú biến dị kỳ lạ trước mắt.
Trong một kích ngắn ngủi vừa nãy, trong lòng hắn cũng cảm nhận được rõ ràng sức mạnh của con thú biến dị này cũng chỉ yếu hơn hắn một bậc.
Nếu bây giờ bản thân là Tiến Hóa Giả cấp tám, chỉ cần không cẩn thận một chút, e rằng sẽ phải chịu thiệt rất nhiều!
– Có thể ép ta phải xuất ra kỹ năng khác, ngươi có chết cũng nên cảm thấy tự hào!
Chu Hỏa cười nhạt, chỉ vào thú biến dị đang đứng trước mặt Hồng Vũ ra lệnh:
– Tiểu Hổ, lên, xử lý hắn!
Nghe được phân phố của Chu Hỏa, ánh mắt của thú biến dị này lóe lên vẻ hung tàn, tuy cảm nhận được sức mạnh của Hồng Vũ hình như cường hãn hơn mình, nhưng nó cũng không sợ hãi, thân ảnh giống như tia chớp, trực tiếp đánh về phía Hồng Vũ.
Ánh mắt của Vương Song trở nên ngưng đọng, nhìn con thú biến dị này, dùng Dò Xét Chi Nhãn nhìn thử, nhất thời biết được lai lịch của con thú biến dị này, nó vậy mà lại là thú biến dị được Chu Hỏa thuần phục, giờ cuối cùng Vương Song cũng đã biết kỹ năng khác của Chu Hỏa là gì rồi, chính là năng lực thuần phục thú biến dị!
Đương nhiên, tuy năng lực này có cường hãn, nhưng cũng có chỗ thiếu hụt, chính là có tỉ lệ thất bại nhất định, thú biến dị có sức mạnh càng lớn thì khả năng bị thuần phục càng nhỏ.
Giống như trong số các thú biến dị của Chu Hỏa, một con cấp bảy,một con cấp tám, hình như không thể thành công, nhưng không biết Chu Hỏa có cái vận may khốn nạn gì, lại có thể thuần phục được một con thú biến dị cấp tám!
Nếu hôm nay người đến không phải là bọn họ, mà là vài Tiến Hóa Giả cấp bảy hay cấp tám gì đó, đối diện với con thú biến dị này, e rằng thật sự sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng Vương Song cũng không lo lắng cho Hồng Vũ, nếu ngay cả môn con thú biến dị cấp tám mà Hồng Vũ là một Song Trọng Tiến Hóa Giả cấp chín không thể đối phó được thì thật nực cười, hắn càng tò mò với kỹ năng của Chu Hỏa hơn, nếu bản thân có thể thuần phục thú biến dị, sau này khi gặp phải thú biến dị, có thể trực tiếp đánh bại nó rồi thuần phục, cứ như vậy, thủ hạ của mình là thú biến dị sẽ càng ngày càng nhiều, cuối cùng còn có thể hình thành một quân đoàn thú biến dị, khi đó, quân đoàn thú biến dị vừa xuất hiện, kẻ nào còn dám chống cự nữa!
Vương Song còn đang suy nghĩ, Hồng Vũ đã vô cùng hưng phấn chiến đấu với con thú biến dị này, tốc độ và sức mạnh của hắn đều vô cùng cường hãn, một quyền đánh ra, không khí trực tiếp bị xé toạt, thực lực của con thú biến dị này cũng không kém, móng vuốt, răng nanh đều là lợi khí để giết người, một khi Hồng Vũ không cẩn thận sẽ bị thương đến mức máu chảy không ngừng.
– Ầm ầm ầm
Chương 464: Thuần phục thú biến dị! (3)
Hồng Vũ chiến đấu ngày một nhanh hơn, các bộ phận trên cơ thể như tay, chân, đầu, vai, khủy tay của hắn dần được vận dùng nhiều hơn, mỗi lần đánh đều là sát chiêu trí mạng, lúc trước hắn ở trong quân đội học được các kỷ xảo chiến đấu vô cùng nhuần nhuyễn, khiến thú biến dị này cảm thấy giống như mưa rền gió dữ, thân ảnh không ngừng lui về sau.
– Ầm!
Một tiếng nổ vang lên, thân ảnh của con thú biến dị sau khi chịu phải đợt cuồng kích của Hồng Vũ trong mấy phút đồng hồ thì trực tiếp bay ra ngoài, mọi người còn có thể nhìn thấy rõ vết bầm rất sâu, xương cốt không biết đã bị gãy mấy cái rồi.
– Gào
Thú biến dị rơi xuống mặt đất, nhanh chóng đứng dậy nhìn Hồng Vũ, trong mắt hiện lên vẻ cừu hận,
– Tiểu Hổ, ngươi sao rồi?
Sắc mặt của Chu Hỏa trở nên vô cùng khó coi, nhìn thấy con át chủ bài cực mạnh của bình thể thảm như vậy, trong lòng hắn cũng dự cảm được chuyện chẳng lành.
– Gào
Thú biến dĩ mạnh mẽ vung đầu, ngửa mặt rống ro, khí thể bá đạo đến cực điểm phun ra, lại lần nữa đánh về phía Hồng Vũ.
– Để ta!
Sắc mặt Hồng Vũ trở nên ngưng trọng, nhìn thấy con thú biến dị này dường như đã phát điện, đang muốn ra tay lần nữa, đột nhiên nghe tiếng của Vương Song vang lên, trong giây lát có hơi sửng sốt, Vương Song cũng đã bước về phía trước.
– Nếu các ngươi muốn chết chứ gì, dám chọc giận Tiểu Hổ như vậy, không ai cứu nổi các ngươi đâu!
Chu Hỏa thấy Vương Song đã tiến lên, ánh mắt hơi ngưng đọng, lập tức lạnh lùng nói.
– Vậy sao, ta cũng muốn xem thử tiểu tử này rốt cuộc lợi hại ra sao!
Vương Song cười nhạt, vững vàng đứng ở phía trước, giống như một tảng đá ngầm.
Cảnh trượng trước mắt khiến Dương Tử tò mò nhìn Vương Song, tuy biết thực lực của Vương Song rất mạnh, nhưng nàng cũng chưa từng nhìn thấy Vương Song chính thức ra tay lần nào, lần trước thấy Vương Song có thể bay, nhưng năng lực chiến đấu của Vương Song ra sao thì nàng không biết.
Khí thế trên người của thú biến dị tăng vọt, trực tiếp đạt đến cực hạn của cấp tám, chỉ một bước nhỏ nữa thôi, nó thậm chí đã có thể đột phá trở thành thú biến dị cấp chín, nhưng một bước này, nó vẫn không thể bước qua để được cấp chí.
– Ầm
Một âm thanh tựa như sấm sét vang lên, thân thể của thú biến dị nhảy ra một cái, trực tiếp bổ nhào về phía Vương Song, chỉ đơn giản như vậy, Vương Song đã cảm giác như có thiên binh vạn mã đánh tới, sát khí khủng bố như thế chặt chẽ tập trung lên người hắn, khiến hắn chỉ có thể chống đỡ.
– Thú vị!
Khóe miệng Vương Song lộ ra ý cười nhạt, trên cơ thể bao trùm một áo giáp màu đn, nhưng gai nhọn dữ tợn xuất hiện bao bọc bên ngoài, nhìn qua có một loại mỹ cảm đặc thù.
Vương Song không né tránh, cũng đánh ra một quyền, sức mạnh tựa như núi lửa bùng nổ từ trong mỗi tế bào trong cơ thể xuất hiện, hội tụ lại thành những sợi cơ ở cánh tay mạnh mẽ đánhra.
– Ầm
Công kích của một người một thú va chạm nhau ở cùng một chỗ, một sóng xung kích xuất hiện quét ngang ra bốn phía, đám người đang vây xem ở xung quanh trực tiếp bị thổi bay.
Cho dù là thủ hạ do Vương Song mang theo cũng bị rối loạn đội hình, không thể duy trì được đội hình như trước.
Bọn họ vô cùng khiếp sợ khi nhìn một người một thú trước mắt này, gian nan nuốt một ngụm nước bọt.
– Đây còn là người nữa không, năng lực chiến đấu sao có thể khủng bố như vậy!
– Đây là thực lực của Tiến Hóa Giả đó hả?
– ……
Bọn họ mồm năm miệng mười thảo luận sôi nổi không thôi, cho dù là những người sống sót đang chết lặng thì trong ánh mắt cũng dần hiện lên vẻ dao động, có chút chờ mong nhìn cảnh tượng trước mắt này.
Sóng xung kích cuối cùng cũng biến mất, thân ảnh của một người một thú dần xuất hiện lần nữa, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến mọi người giật cả mình.
Nắm đấm của Vương Song và hai móng vuốt của thú biến dị chạm vào nhau, móng vuốt của con thú biến dị đều gảy cả, từng vết máu còn từ đó mà chảy ra, tụ lại thành một cái đầm nước ở trên mặt đất.
Mà Vương Song được hắc sắc khải giáp bao trùm trên nắm đấm nên chỉ xuất hiện vài vết xước màu trắng, thậm chí những vết xước kia cũng biến mất trong nháy mắt, khôi phục lại như ban đầu.
– Ngao
Một tiếng gào tràn ngập thống khổ vang lên, ánh mắt của con thú biến dị này hơi sợ hãi nhìn Vương Song, một âm thanh truyền đến như xé tan không khí, cái đuôi màu trắng giống như roi thép kia, mang theo khí thế muốn xé rách tất cả đánh về phía Vương Song, cho dù trước mắt là một ngọn núi nhỏ, một kích này cũng có thể khiến ngọn núi đó đổ nát hoàn toàn.
Vương Song nhìn thấy cái đuôi màu trắng này, sắc mặt cũng không thay đổi, tâm niệm vừa động, Tinh Thần Lực tạo thành một tấm chặn ở ngay trước mặt mình, đuôi trắng kia chạm phải tấm chắn tạo ra thanh âm nặng nề, trực tiếp vô công mà phản.
Vương Song cũng không dừng lại, hóa quyền thành đao, một đao đánh xuống, một ngọn lửa thật lớn được hình thành từ thanh đao kia trực tiếp xé toạc không khí ở phía trước, đuổi theo con thú biến dị đang chạy trốn.
– Đừng! Dừng tay!
Chương 465: Giết Chu Hỏa!
Chu Hỏa thấy Vương Song có được công kích như thế, sắc mặt liền thay đổi, gào lên đau khổ, đây chính là con át chủ bài cường hãn nhất của hắn, nếu mất đi con thú biến dị mà mình vô cùng may mắn mới có được này, hắn cũng chỉ còn là một Tiến Hóa Giả bình thường mà thôi!
Con thú biến dị này dường như cảm nhận được nguy hiểm, lui về phía sau rồi chạy với tốc độ rất nhanh, giống như biến thành tia chớp vậy, nhưng nó nhanh, Vương Song còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã đuổi theo con thú biến dị này, hạ xuống trường đao.
– Xoẹt
Con thú biến dị trực tiếp bị chia làm hai nửa, máu thịt, ruột ở trong cơ thể rơi ra ngoài, một năng lượng rất mạnh rất dũng mãnh từ thú biến dị bằng một cách nào đó mà Vương Song không biết đã thâm nhập vào cơ thể của hắn.
– Ngươi, ngươi giết chết Tiểu Hổ của ta rồi!
Sắc mặt Chu Hỏa hết xám lại trắng, nhìn Vương Song như nhìn kẻ thù giết cha của mình!
– Ha, so với việc giải quyết một con thú biến dị, ta càng hứng thú khi giải quyết với ngươi hơn!
Vương Song không để ý đến thú biến dị đang nằm trên mặt đất nữa, quay sang nhìn ChuHỏa, ánh mắt lóe lên một chút sự tò mò.
Hắn thật sự rất muốn có năng lực của đối phương, nếu có thể thuần phục được thú biến dị, nếu ản thân nắm giữ được loại năng lực này, sau này khi gặp phải mấy con thú biến dị kia, bản thân cũng sẽ có nhiều lựa chọn hơn.
Nghe Vương Song nói như vậy, Chủ Hỏa chợt nhớ đến tình cảnh hiện tại của mình, đã không có con thú biến dị kia bảo vệ, bản thân cũng chỉ là Tiến Hóa giả cấp bảy bình thường, muốn trốn thoát từ trong tay kẻ địch khủng bố như thế chẳng khác nào là muốn nằm mơ giữa ban ngày.
– Giữ lại núi xanh, không sợ không có củi đốt, sau này khi thực lực của ta cường đại rồi, ta sẽ nghiền các ngươi thành tro!
Trong lòng Chu Hỏa âm thầm nghĩ đến lời lẽ cay độc, nhìn xung quanh, phát hiện phần đông những người bình thường đều ở cách hắn không xa, ánh mắt sáng lên.
– Chỉ cần dùng đám người thường này uy hiếp đối phương, đối phương chắc chắn sẽ có kiêng dè!
Chu Hỏa âm thầm tính toán, thân thể nhanh như tia chớp lao đến một hướng, không phát hiện ánh mắt của Vương Song hiện ra chút trào phúng.
– Ở trước mặt ta mà còn muốn giở thủ đoạn kiểu này!
Vương Song thất vọng lắc đầu, tâm niệm vừa động, phong nhận màu xanh nhạt dần dần xuất hiện, trực tiếp xẹt qua thân thể Chu Hỏa, hắn còn chưa kịp gào lên đau đớn thì cơ thể đã bị cắt ra thành hai nửa.
Một năng lương mạnh mẽ nhập vào trong cơ thể của Vương Song, nhưng Vương Song cũng không để ý, mà cẩn thận chú ý đến kỹ năng trong cơ thể của mình, nhưng chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, mộ ký hiệu màu xanh nhạt đã xuất hiện ở bên trong cơ thể của Vương Song, trên ký hiệu có khắc họa một bức tranh khiến bản thân không biết đây là văn lạc gì, nhưng sau khi ký hiệu này xuất hiện, Vương Song tự nhiên đã biết được cách dùng của nó.
– Thuần Thú Phù: Có mười phần trăm tỷ lệ có thể thuần phục thú biến dị đồng cấp với mình, có một phần tranh tỷ lệ thuần phục thú biến dị cao cấp hơn mình, đẳng cấp càng cao,tỷ lệ thành công hạ xuống mười lần!
– Tỷ lệ thuần phục xem ra cũng không cao như trong tưởng tượng của mình!
Hai hàng chân mày của Vương Song nhíu chặt, thì thào tự nói, nhưng lập tức nghĩ đến nếu tỷ lệ thuần phục mà cao hơn bình thường, vậy thú biến dị mà Chu Hỏa thuần phục có khi còn nhiều thành cả một quân đoàn rồi, với tình trạng này, cho dù là mình, e rằng cũng không tốt lắm!
Như vậy cũng tót, có tỷ lệ thuần phục thú biến dị rõ ràng như vậy thì đây cũng là một kỹ năng thực dụng bình thường rồi!
Vương Song cũng không thất vọng nữa, chỉ là nhìn thấy năng lượng ở trong cơ thể mình nhìn như đã đạt được đỉnh phong cấp tám và sắp có một kỹ năng mới xuất hiện, ký hiệu Thuần Thú Phù cũng đạt được cấp tám.
Vốn nghĩ rằng năng lượng phải đột phá sẽ giảm xuống một ít, khiến hắn sẽ khó khăn trong việc đột phá.
Gương mặt Vương Song cũng hiện lên vẻ cười khổ, hiện giờ kỹ năng trong cơ thể hắn đã nhiều lắm rồi, ước chừng gần mười loại, bây giờ khả năng đột phá của hắn khó khăn đến kinh người, ngườita đã tấn chức được cấp chín rồi, vậy mà hắn vẫn còn giậm chân ở cấp tám.
Nhưng người khác nhìn thấy Chu Hỏa vốn hung ác ngập trời bây giờ trực tiếp bị giết chết, không khỏi ngây ngẩn cả người, vẻ mặt của những thủ hạ dưới tay hắn đều tái nhợt, sợ hãi nhìn về phía Vương Song.
Không ít người đều muốn đào tẩu, nhưng nhớ ra Phong Nhận vô cùng khủng bố của Vương Song và những binh sĩ ở đằng sau như hổ rình mồi, không ai trong bọn họ có dũng khí đào tẩu nữa.
Ánh mắt của những người còn sống sót vốn chết lặng mà dại ra giờ lại từ từ xuất hiện sức sống, trong ánh mắt như sinh ra một chút ánh sáng hy vọng.
Một đám người đều khao khát xem Vương Song, Chu Hỏa như những nhân vật anh hùng.
Vẻ mặt của Dương Tử cũng rung động nhìn Vương Song, tuy nàng có biết thực lực của Vương Song rất mạnh, nhưng không ngờ lại có thể cường đại đến mức này, con thú biến dị kia cường đại như vậy mà lại chết vô cùng thê thảm, Chu Hỏa thì chỉ cần một chiêu đã có thể giải quyết được, mà thoạt nhìn Vương Song vốn chẳng làm gì nhiều.
Chương 466: Giết Chu Hỏa! (2)
Cảnh tượng thế này khiến Dương Tử càng nhận định rõ hơn về sức mạnh của Vương Song, ánh mắt của hiện lên một chút dị sắc.
Vương Song khôi phục lại tinh thần, nhìn những người trước mắt, đặc biệt là những nữ nhân trần trụi nằm trên mặt đất, không khỏi thở dài một hơi, phân phó:
– Hồng Vũ, ngươi đưa bọn họ đi đi, sau khi sắp xếp ổn thỏa thì hộ tống bọn họ về thành phố Thiên Chi!
Hồng Vũ yên lặng gật đầ, dù Vương Song không phân phó thì hắn cũng định làm như thế.
Vương Song nói xong thì nhìn về phía những người may mắn sống sót, nói khẽ:
– Ta tên là Vương Song, chính là thành chủ của thành phố Thiên Chi, nếu các ngươi nguyện ý theo ta, thành phố Thiên Chi của ta sẽ tiếp nhận các ngươi!
– Thành phố Thiên Chi, có thể có cơm ăn sao?
Lúc này, một âm thanh sợ hãi vang lên, Vương Song nhìn qua, là một hài tử gầy như que củi, trên người chỉ có một mảnh vải nhàu nát để che thâm, có thể thấy rõ cơ thể này không biết đã bị đánh hay bị lạnh nữa, toàn vết xanh xanh tím tím.
Lúc này, đứa trẻ mở to đôi mắt đen láy nhìn Vương Song.
– Đương nhiên, không chỉ có thể ăn cơm, còn có nơi để ở, có quần áo để mặc, không ai dám ức hiếp các ngươi!
Nói đến đây mũi của Vương Song có chút chua xót, tiến đến xoa đầu đối phương nhẹ nhàng nói.
Những người sống sót nghe Vương Song nói vậy, ánh mắt tràn ngập vẻ hạnh phúc, đồng loạt lên tiếng.
– Thật tốt quá, bọn ta rốt cuộc không còn phải chịu đựng tên ma đầu kia tàn phá nữa.
– Ba mẹ, tên súc sinh này đã bị Tiến Hóa Giả đại nhân giết chết rồi, các ngươi có thể yên tâm!
– Thật tốt quá!
– Bọn ta không cần phải nhịn đói nữa!
– ……
Nghe những người sống sót nói như vậy, Vương Song thở dài một hơi.
Hồng Vũ dẫn theo các binh lính dẫn theo người dân trong làng tụ tập lại với nhau.
Vương Song phân phó xong thì nhìn những thủ hạ của Chu Hỏa còn đang khiếp sợ nhìn mình, trên mặt cũng lộ ra chút sát ý, muốn giải quyết những kẻ này, nhưng nghĩ lại những kẻ này tuy đáng chết, nhưng giết những kẻ này thì sẽ hơi lãng phí.
Cho nên, Vương Song nhìn đám người bọn họ lạnh giọng nói:
– Những kẻ khốn nạn như các ngươi, vốn nên làm thịt các ngươi luôn, nhưng niệm tình các ngươi cũng không giống Chu Hỏa, ta có thể cho các ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội!
– Cảm tạ Tiến Hóa Giả đại nhân!
– Tạ ơn Tiến Hóa Giả đại nhân đã không giết!
– Bọn ta nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, lập công chuộc tội!
Những người này nghe vậy thì vui mừng không thôi, quỳ rạp xuống dập đầu không ngừng, cảm tạ ơn Vương Song đã không giết.
– Thành chủ, ngươi muốn?
Hồng Vũ khó hiểu nhìn Vương Song, trong ấn tượng của hắn, Vương Song không giống như một người mềm lòng.
Vương Song cười lạnh nói,
– Bọn họ, còn có chút giá trị để lợi ụng! Nếu cứ chết hư vậy thì sẽ rất lãng phí!
Hồng Vũ gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Chờ khi đám người Hồng Vũ đi kiểm tra số lượng người xong, đám người Vương Song lại đến chỗ của Chu Hỏa lấy được một lượng lương thực lớn, các loại thịt, thức ăn này nọ đều chất đầy ba phòng.
Vương Song cũng không chút khách khí đưa toàn bộ thức ăn thu được vào nhẫn không gian,rồi dẫn theo mọi người đến chỗ của đám người Thu Báo Quốc còn đang chờ.
Năm sáu trăm người kết thành một nhóm, nhìn thấy có hơn một ngàn binh sĩ đang chỉnh tề đứng ở bên kia, chút bất an trong lòng nháy mắt tan thành sương khói, nếu đã có những quân tinh nhuệ thế này, chắc chắn sẽ không giống như Chu Hỏa chỉ dựa vào chút thực lực mà chiếm lấy trấn nhỏ làm bá vương ác ma.
Đám người Thu Báo Quốc nhìn những người này, đều có chút kinh ngạc, sau khi nghe những gì Vương Song kể lại, đám người Thu Báo Quốc tức giận đến mức nghiến răng ken két, hận không thể lại chém cho Chu Hỏa thêm vài nhát, vì vậy bọn họ phá lệ chiếu cố đến những người sống sót, sắp xếp một ít thức ăn phát cho từng người.
Sau đó Vương Song sắp xếp một trăm binh sĩ hộ tống những người này trở về an toàn, còn cố tình sắp xếp thêm hai Tiến Hóa Giả theo cùng để phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
– Sao ngươi lại không muốn trở về thành phố Thiên Chi?
Vương Song nhìn Dương Dử ở trước mặt, hơi nghi hoặc hỏi, những người khác đều rất vui vẻ đồng ý trở về thành phố Thiên Chi, còn tiểu cô nương này lại chủ động yêu cầu được ở lại đây, khiến cho Vương Song hơi giật mình.
– Người thân của ta đều đã chết, thành phố Thiên Chi cũng không có người nào thân thích, ta muốn đi theo ngài, bưng trà rót nước ở bên cạnh ngài, ta có thể làm nha hoàn của ngài.
Dương Tử thấp giọng nói.
Trong lòng nàng cũng rất linh hoạt, cho dù nàng trở về thành phố Thiên Chi, không cần phải chịu đói nữa, cũng giống như những người sống sót bình thường khác, không có gì đặc biệt, nhưng nếu có chút quan hệ với Vương Song là thành chủ của thành phố Thiên Chi, sau này nàng sẽ có cuộc sống tốt hơn so với nhiều người khác, thậm chí, nếu có thể, nàng sẽ trở thành nữ nhân của Vương Song…… Nghĩ như vậy, trong lòng nàng cũng không khỏithở dài, một người kiệt xuất trong thời Mạt Thế như Vương Song, bên cạnh chắc chắn sẽ không thiếu nữ nhân, e rằng chỉ cần Vương Song nói một tiếng, những người muốn trở thành nữ nhân của hắn chắc xếp được một hàng dài!
Chương 467: Long Giang!
Vương Song liếc nhìn đối phương một cái, tựa hồ nhìn thấu tâm tư của Dương Tử, nhưng hắn cũng không nói gì, thản nhiên gật đầu nói:
– Nếu đã như vậy thì ngươi cứ đi theo ta!
Thành phố Long Giang, ở phía đông nam thành phố Giang Nam, cho tới nay vẫn là nơi đất lành chim đậu, bởi vì lưng tựa vào con sông lớn là Long Giang, Long Giang bắt nguồn từ núi Thiên Sơn, trong thành phố có sáu quận, chỉ có mỗi quận Đông Sơn là có Long Giang chảy ra, vì vậy, ở đây phát triển ngư nghiệp cực kỳ tốt, có thể nói là sản nghiệp quan trọng của thành phố Long Giang, thủy sản nơi này được bán trong cả nước, vì vậy, kinh tế nơi này đều dựa vào quận Đông Sơn.
Nhưng mà, sau khi Mạt Thế xuất hiện, sinh vật bên trong Long Giiang bắt đầu điên cuồng biến dị, lớn thì có cá chép nhỏ thì có cua, còn có rắn nước dài cả chục mét…… Những loại đó trước thời Mạt Thế chính là những thủy sản sinh trưởng bình thường giờ đây đều trở thành thú biến dị, tàn sát bữa bãi toàn bộ thành phố Long Giang! Thậm chí những Zombie cũng bị thú biến dị ở đây giết chết, trở thành thức ăn cho thú biến dị rất nhiều, cuối cùng, cho dù là các Zombie chỉ có thể ở trong thành phố Long Giang, không dám tùy tiện đến gần Long Giang.
Đến bây giờ, bên trong thành phố Long Giang do Zombie chiếm cứ, còn Long Giang thì do thú biến dị chiếm cứ, chỉ có một số chỗ ở bên ngoài thành phố Long Giang thì có người sống sót miễn cưỡng sinh sống được.
Đám người Vương Song, Thu Báo Quốc một đường đi đến, càng đến gần thành phố Long Giang, càng cảm nhận được sự ướt át trong không khí, ở trên đường cũng có không ít các xương cốt, dường như đã bị Zombie gặm sạch sẽ.
Dương Tử vô cùng nhu thuận ngồi ở phía sau Vương Song, dường như thật sự chỉ là một nha hoàn bình thường, nhưng Vương Song cũng không xem nàng là nha hoàn mà đối xử với nàng như một tiểu muội muội.
Một dòng sông lớn đột ngột xuất hiện ở ngay trước mắt, dài chừng gần trăm mét, từ thượng du chảy xuống thẳng về phía trước.
Ở phía trước, một thành thị hoang vắng ực lớn xuất hiện ở trước mặt mọi người, những tòa nhà cao tâng đã bị xuống cấp, trên đường có không ít ô tô bị hỏng, các cửa hàng thì bị tàn phá, dường như không ai có thể ở lại đây, xa xa, những chiếc thuyền đánh cá dừng ở sát bờ sông, nhưng đều đã rỉ sét hoặc hư thối, tất cả đều là thuyền đánh cá nhỏ hoặc là thuyền gỗ, còn những thuyền lớn hay ca nô thì không còn nữa.
Nước sông cuồn cuộn chảy, mặt sông lay động bình thản thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi qua sẽ gợn một chút sóng.
Nhìn thì không có chút nguy hiểm nào, nhưng sắc mặt của Vương Song vô cùng nghiêm trọng khi nhìn thấy thành phố Long Giang ở trước mặt này, Tinh Thần Lực khủng bố của hắn có thể cảm nhận được rõ ràng ở mặt sông có vẻ an bình này có rất nhiều khí tức cường hãn, hắn chỉ nhìn ở dưới mặt sông này thôi, thì khí tức mạnh nhất thậm chí còn có thể ngang bằng với hắn ở trong đó.
Điều này thật sự khiến cho người ta kinh hãi.
Hàng người bọn họ đến gần thành phố Long Giang, sau đó thả chậm tốc độ, xe của bọn họ không tiến vào thành phố Long Giang, dù sao bọn họ cũng đến để chiếm kho vũ khí kia, không phải đến để chiến đấu với Zombie, phải tận lực tránh cuộc chiến đấu kia xảy ra.
Đến bên ngoài gần bờ sông, Vương Song lập tức bảo mọi người dừng lại, nghỉ ngơi tại chỗ, lúc Thu Báo Quốc chỉ huy, tất cả mọi người đều tạo thành hàng phòng ngự một cách nhanh chóng, đảm bảo cho dù có công kích thế nào thì bọn họ cũng có thể phản ứng được ngay, mà Vương Song lại nhìn con sông lớn đang yên bình ở phía xa kia, lâm vào trầm tư.
Khi hắn đang ở trong phương vị, thấy được khoảng cách giữa kho vũ khí và bờ Long Giang chỉ cách không đến một trăm mét, phía trước còn có không ít doanh trại canh gác, bây giờ chắc đã chết hết rồi, không biến thành Zombie thì cũng trở thành thức ăn cho thú biến dị.
Bọn họ muốn lấy được kho vũ khí ở đây, e rằng phải đối mặt với vô số thú biến dị ở trong con sông này, tuy rằng đã nghe Hồng Vũ kể lại rất nhiều, hắn cũng mơ hồ cảm nhận được sự khủng bố ở trong con sông này, nhưng vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy.
– Suy nghĩ gì vậy?
Thu Ảnh Đồng đi đến, nhìn Long Giang ở phía xa xa, mỉm cười nói.
Dương Tử ngoan ngoãn đứng ở phía sau Vương Song, không nói gì cả, trong lúc nàng nghe mọi người nói chuyện cũng biết được mục đích của bọn họ, chính là cướp vũ khí ở trong kho, mà Long Giang này lại là nơi cực kỳ nguy hiểm ở trong miệng bọn họ, bây giờ nàng chỉ có thể theo sát Vương Song, như vậy nàng mới cảm giác được an toàn.
– Thú biến dị bên trong Long Giang mạnh như thế nào, tuy Hồng Vũ đã nói rồi, nhưng ta vẫn chưa được thấy tận mắt.
Vương Song cười khẽ trả lời.
Dương Tử ở phía sau nghe vậy, trong lòng không nhịn được mắng, những người khác đều hận không thể cách Long Giang càng xa càng tốt, ngươi thì hay rồi, còn muốn nhìn thú biến dị ở trong dòng sông khủng bố ra sao, gan lớn thật đấy.
Thu Ảnh Đồng nghe vậy, nhưng không lộ ra chút cảm xú gì, mà chỉ hưng trí bừng bừng nói:
– Thật ra, chúng ta có thể tìm một ít người để thử xem!
– Dùng người đến thử á?
Chương 468: Long Giang! (2)
Vương Song nhíu mày, tuy hằng không được xem là người tốt, nhưng việc lạm sát người vô tội không phải việc hắn sẽ làm,
– Chúng ta tìm một ít người tội ác tày trời đến thử một chút, ù sao những kẻ khốn nạn như thế không việc xấu nào là không làm, đáng chết từ lâu rồi, dùng để làm vật thí nghiệm cũng xem như là phát huy chút giá trị còn lại của bọn họ!
– Nhưng mà, chúng ta đi đâu tìm đây?
Vương Song nghe vậy, cảm thấy cũng có lý, nhưng lại nghi hoặc không biết làm sao mới tìm được người như thế.
– Giao cho ta đi, tuy rằng thành phố Long Giang đã hoàn toàn thất thủ, nhưng chắc chắn còn một số ít người còn sống đang cùng tồn tại, động tĩnh của chúng ta lớn như vậy, bọn họ chắc đã phát hiện ra rồi, nói không chừng bây giờ còn đang ở chỗ nào đó quan sát chúng ta nữa kìa! Ta mang theo người tùy tiện chạy thử hai vòng, thì có thể tìm được kẻ khốn nạn đó rồi!
Thu Ảnh Đồng tự tin nói.
– Được, vậy thì giao cho ngươi, thật ra ta muốn nhìn xem Long Giang này rốt cuộc thì nguy hiểm cỡ nào!
Vương Song nhẹ giọng nói, Thu Ảnh Đồng thì bắt đầu dẫn người đi xung quanh tìm người còn sống.
Mà lúc này ở ngoại ô thành phố Long Giang, có một khu vực gần với Long Giang là nơi những người còn sống sót đã nhận được tin tức, một đội quân cường hãn đã tiến vào địa bàn của bọn họ, tuy những người sống sót này hiện giờ giống như chó nhà có tang, sống ở nơi mà thú biến dị thú và Zombie đều hòa hoãn, nhưng bọn họ cũng không có cách nào để sinh tồn.
Lúc đám người Vương Song mới đến, trạm gác ngầm của bọn họ phát hiện ra đoàn xe của Vương Song, nhưng thực lực của đám người Vương Song quá cường hãn, những thế lực này không dám có hành động thiếu suy nghĩ, lỡ như xảy ra hiểu lầm gì, bọn họ sẽ phải chịu thiệt rất lớn, sau khi bị Zombie và thú biến dị đánh liên tục, hiện giờ những người may mắn sống sót đều là những người vô cùng khôn khéo, đạo lý súng bắn chim đầu đàn này ai cũng biết.
Nếu như không xung đột trên lợi ích của mình, bọn họ cũng sẽ không tùy ý làm kẻ thù của thế lực không rõ lai lịch này.
Tuy kiêng kị với thế lực của đám người Vương Song, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến việc điều tra lai lịch của đám người bọn họ.
Tất cả người còn sống ở cả thành phố Long Giang này đều tổ chức sống cũng với nhau đều bởi vì đám người Vương Song đến đây mà loạn cả lên, Thu Ảnh Đông dẫn theo người đi tìm hiểu một chút, phàm là những kẻ làm xằng làm bậy bị nàng phát hiện đều sẽ bị nàng trực tiếp mang đi, các thế lực khi thấy chiến lực khủng bố của Thu Ảnh Đồng đều không dám có hành động gì, chỉ biết trơ mắt nhìn người của mình bị mang đi.
Đợi đến khi Thu Ảnh Đồng đưa những người đó đến trước mặt Vương Song, mới phát hiện ra có đến khoảng mười mấy người bị Thu Ảnh Đồng đem đến.
– Ngươi mang nhiều người đến như vậy à?
Vương Song có chút dở khóc dở cười nhìn Thu Ảnh Đồng, bị một nữ nhân căm ghét cái ác như nàng phát hiện được thì bọn họ thật sự xui xẻo rồi.
Nhưng hắn vốn định bảo Thu Ảnh Đồng tìm một hai người thôi, ai mà ngờ nàng lại đưa cho hắn đến mười mấy người.
Như thế có khác gì khiến những người sống sót ở thành phố Long Giang phải chạy trốn thêm lần nữa đâu.
Thu Ảnh Đồng có hơi ngại ngùng nhìn Vương Song,
– Ta chỉ tìm hai thế lực nhỏ mà thôi, trongđó có rất nhiều kẻ đáng chết.
Nói xong, nàng chỉ vào người thứ nhất nói:
– Tên này, vì để sống sót, mà giết chết cha mẹ của mình, còn ăn bọn họ nữa!
Ánh mắt của Vương Song chợt khựng trọng, nhìn đối phương, không chút che giấu sát ý trên gương mặt, người khốn nạn như vậy, thiên đao vạn quả cũng không trừng phạt đủ.
Sau đó Thu Ảnh Đồng chỉ vào người thứ hai,
– Tên này, vì để thoát khỏi Zombie, hắn đánh chết bạn thân của mình để hấp dẫn Zombie, tạo ra cơ hội chạy trốn cho bản thân!
– Tên này, gian dâm với năm người phụ nữ, còn tàn sát ba người trong đó!
– Còn tên này……
Nghe được từng tội lỗi mà bọn họ gây ra, Vương Song cũng không muốn quan tâm đến sự sống chết của bọn họ nữa, ánh mắt lạnh giá như băng, Dương Tử ở phía sau cũng bị rét run, không thể tin được nhìn những kẻ vô cùng hung ác kia lại có thể làm ra những chuyện thế này.
– Được rồi, không cần nói nữa, nếu đã đáng chết như vậy, thì phát huy một chút giá trị cuối cùng của bọn họ đi!
Vương Song ngăn cản không cho Thu Ảnh Đồng nói thêm nữa, nhìn Thu Ảnh Đồng rồi thở dài một hơi,
– Ngươi cứ như vậy mà trực tiếp bắt người ta, chắc đã đắc tội với không ít người rồi nhỉ!
– Hừ, đều là một đám chuyên bắt nạt kẻ yếu mà thôi, bọn họ đều không phải là người tốt, chẳng qua bọn họ cũng không thật sự quá đáng nên ta mới buông tha cho bọn họ, nếu còn dám báo thù, ta sẽ trực tiếp san bằng bọn họ luôn!
Thu Ảnh đồng khí phách nói.
– Được, không hổ là nữ nhi của ta!
Thu Báo Quốc lên tiếng tán thưởng, đi đến trước mặt Thu Ảnh Đồng, cười nói:
– Cho dù là thế lực ở đây, bọn họ cũng không có gan động vào chúng ta!
Chương 469: Long Giang! (3)
– Ha ha, Thu lão nói đùa rồi,Ảnh Đồng bây giờ chính là người của thành phố Thiên Chi, nàng làm chuyện gì đương nhiên hậu quả sẽ do thành chủ ta một mình gánh chịu, Ai dám đối phó với Ảnh Đồng, thì chính là đối đầu với thành phố Thiên Chi!
Vương Song cũng cười nói theo.
Trên mặt Thu Ảnh Đồng cũng lộ ra vẻ tươi cười, lập tức nhìn mười mấy người ở trên mặt đất kia, sau đó nhìn về phía Vương Song thăm dò
– Dựa vào những chuyện ác mà bọn họ đã làm, vốn nên trực tiếp giết chết luôn, nhưng ta có thể cho các ngươi một cơ hội, giờ hãy đi đến bờ sông, đứng ở bờ sông chờ khoảng mười phút, trong mười phút đó các ngươi không được chạy, nhất định phải chờ ở đó, sau mười phút các ngươi sẽ được tự do, tội lỗi các ngươi gây ra ta cũng không truy cứu nữa!
Vương Song quay đầu nhìn về phía những người kia.
Bọn họ nghe Vương Song nói như vậy thì đều sợ hãi, lớn tiếng cầu xin tha thứ.
– Đại gia ơi, không được đâu, ở trong đó có thú biến dị, bọn ta đến gần sẽ chết đó!
– Đúng vậy, các vị quân gia, van xin các ngươi, tha cho bọn ta đi, quái thú ăn thịt người ở trong đó nhiều lắm, bọn ta không muốn chết đâu!
– Tha mạng, bọn ta không dám nữa!
– Không tới gần bờ sông được đâu……
Nghe bọn họ xin tha như vậy, Vương Song còn chưa lên tiếng, Hồng Vũ ở một bên đã biến sắc, trực tiếp tát một cái, một người trực tiếp bị đánh bay ra ngoài tận mười mét, cơ thể run rẩy vài cái thì không nhúc nhích nữa.
– Nhớ cho kỹ, bọn hta không cho phép các ngươi cò kè mặc cả, mà là ra lệnh cho các ngươi! Các ngươi vốn đáng chết, bọn ta lại co các ngươi thêm một cơ hội để sống, hoặc đứng ở đó trong vòng mười phút, sau mười phút cho dù là sống hay chết, bọn ta cũng không can dự gì nữa, nhưng nếu các ngươi không đồng ý, bây giờ ta cũng có thể tiễn các ngươi đi một đoạn!
Hồng Vũ nhìn mấy người bọn họ, lạnh lùng lên tiếng, đối với những người này, nghe những chuyện ác bọn họ đã từng làm, khiến hắn hận không thể trực tiếp đánh chết bọn họ, bây giờ bọn họ còn dám cự tuyệt, Hồng Vũ cũng không chút nương tay, trực tiếp cho bọn họ biết tay.
Tận mắt nhìn thấy Hồng Vũ đánh một cái đã chết ngay như vậy, bọn họ cũng bị dọa đến run rẩy, đám người bọn họ không phải những kẻ thấy chết không sờn, bằng không sao lại làm đủ mọi chuyện chỉ để được sống sót cơ chứ, bây giờ bị dọa một chút thôi đã mồ hôi đầm đìa rồi.
– Đi ra bờ sông trong vòng mười phút thì còn có cơ hội sống sót, nhưng nếu các ngươi không đồng ý, chi chết ngay bây giờ luôn, nên chọn như thế nào, ta nghĩ không cần ta phải nói đâu ha!
Hồng Vũ tiếp tục nói.
– Ta đi!
Lần này, không cần phải chờ quá lâu.
Một người ở trong đó đã không chịu nổi áp lực, gian nan lên tiếng.
Hắn cũng biết nếu không đồng ý với bọn họ thì sẽ bị đánh chết ngay.
Nhưng ở bờ sông còn có chút cơ hội sống sót.
Loại đạo lý này bọn họ có thể hiểu được, nhưng xác suất bị ăn thịt cũng rất cao, hắn từng gặp qua nhóm người tìm kiếm thức ăn ở bờ sông cuối cùng bị thú biến dị ăn không chừa lại gì cả.
Những người khác thấy có người lên tiếng, cũng bất đắc dĩ đồng ý.
– Bọn ta đồng ý!
– Ta đồng ý đến bờ sông!
Đám người Vương Song liếc nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra ý cười thản nhiên.
Long Giang dường như vẫn luôn bảo trì sự tĩnh lặng như vậy, trong lịch sử Hoa Quốc từ trước đến nay nơi này chưa từng xuất hiện tai họa gì, vậy mà bây giờ ở bên trong thành phố, lại tràn ngập những thú biến dị, trở thành một dòng sông chết chóc.
Một đám mười mấy người với vẻ mặt trắng bệch, sợ hãi đi về hướng con sông, bùn đất trên nền đất vẫn còn rất ướt, một chân bước xuống sẽ hằn sâu dấu chân của người đó.
Những người này sợ hãi bước đến, nhưng khoảng cách chỉ còn mấy trăm mét ngắn ngủi, bọn họ lại giống như đi cả ngàn năm rồi, vừa đi, hai chân không ngừng run rẩy, dường như ở phía trước có ác ma đang chờ họ.
– Cộp
Một âm thanh kỳ dị vang lên, những người này trong nháy mắt đều biến sắc, thậm chí có người còn quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa la to.
– Thú biến dị đến rồi!
– Chạy mau!
Hai người ở trong đó sợ hãi bỏ chạy rất nhanh, căn bản quên mất bản thân đang làm nhiệm vụ.
Những người khác tuy cũng sợ hãi, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ chữ không lùi về sau.
Vương Song nhíu mày nhìn thoáng một binh sĩ ở phía sau mình không cẩn thận tạo ra âm thanh, nhìn cảnh tượng trước mắt, có chút thất vọng lắc đầu.
Tùy tay búng một cái, hai quả cầu trực tiếp xuất hiện ở trước mặt đối phương, trong nháy mắt xẹt qua hai người vừa bỏ chạy ban nãy.
– Ầm
Cơ thể hai người kia trực tiếp bị xuyên qua, trước ngực có một cái lỗ rất to, cơ thể trực tiếp nằm trên mặt đất, máu tươi lập tức tràn ra, tạo thành một cái đầm nhỏ quanh thân.
– Dám lùi về phía sau, đây là kết cục!
Vương Song lãnh đạm nhìn về phía những người còn lại, giống như ban nãy chỉ giết hai con kiến mà thôi, không thèm quan tâm đến.
Bị cảnh tượng này dọa đến, những người còn lại hoàn toàn dập tắt ý tưởng bỏ chạy, gian nan nhìn về phía trước, tiếp tục tiến lên.
Chương 470: Thú biến dị khủng bố!
Thấy bọn họ đi tiếp, nước trên mặt hồ gợi một chút sóng, vô cùng nhẹ, nhưng hai thi thể kia chảy máu ngày một nhiều, sóng trên mặt hồ cũng từ đó mà dần lớn hơn. .
– Ùng ục
Âm thanh nước tiếng nước sôi trào vang lên, trên mặt sông không ngừng xuất hiện những bọt khí, mơ hồ như có vật gì đó sắp nổi trên mặt nước.
Đám người Vương Song gắt gao nhìn về phía trước, đa số bọn họ đều là Tiến Hóa Giả, có thể cảm nhận được khí tức kinh người ở dưới mặt sông, tùy thời sẽ có thứ gì đó nhảy ra từ dưới đó.
Những người đi về phía bờ sông cũng nhìn thấy cảnh này, sắc mặt càng thêm trắng bệch, cũng có người thậm chí sợ đến mức đại tiểu tiện ngay tại chỗ, nhưng lúc này cũng không có ai châm chọc, vì biểu hiện của những người khác cũng không có hơn chút nào.
– Chúng ta…… Có phải…… Sẽ chết không!
Một người run rẩy lên tiếng.
Nhưng hắn còn chưa chờ trả lời, mặt sông tĩnh lặng đột nhiên nổi lên sóng lớn.
Một con cá sấu rất lớn từ dưới sông xuất hiện, mở ra cái miệng to đầy máu, răng nanh to như nắm tay lộ ra ánh sáng, ở dưới trong xuất hiện nhanh như tia chớp, hai tên không kịp trốn còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị nó một ngụm nuốt vào, một người còn lại thì bị cắn một miếng lớn, cơ thể trực tiếp chia làm hai nửa.
– A!
– Thú biến dị!
Những người khác thấy cảnh này, hoàn toàn biến sắc, một đám bị đọa đến điên lên, phát ra những tiếng hét hoảng sợ thảm thiết, bọn họ hoàn toàn quên đi cảnh cáo vừa rồi của Vương Song, điên cuồng lui về phía sau, lúc này đám người Vương Song cũng không ngăn trở mà lẳng lặng nhìn.
Những người này cũng không thể chạy xa, mặt sông lại sôi trào lên, một con thủy mãng cao gần trăm mét trực tiếp lao ra, trên cơ thể nó chi chít vảy, trên mỗi vẩy đều có đồng tiền, dưới ánh mặt trời lóe lên quang mang đen kịt.
Con mng xà này đột nhiên lao ra, một người trực tiếp bị nuốt hết vào bụng, sau đó nó không ngừng nuốt thêm hai người nữa thì mới thỏa mãn dừng công kích, bụng nó phình to, tựa hồ nhét ba cái gối lớn vào trong đó.
Đám người Vương Song thấy cảnh này thì khiếp sợ không thôi, khí tức trên người hai con thú biến dị này đều là cấp chín, thú biến dị cấp bậc này cho dù là Vương Song cũng không dễ dàng giải quyết được, nếu hai con thú biến dị liên thủ, cho dù là Vương Song cũng phải trả giá rất lớn mới có thể hoàn toàn giải quyết được chúng nó.
Nhưng cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ hơn vẫn còn ở phía sau, một con cá chép đen lớn bằng con người xuất hiện khỏi mặt nước, trực tiếp kéo mấy người không kịp chạy trốn vào sông, trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, trên mặt sông nhất thời nhiễm màu đỏ máu.
Một con cua to bằng chậu rửa mặt, hai cái càng như hai cây búa lớn, nhẹ nhàng kẹp một cái, cơ thể của những người kia giống như giấy bị kéo cắt làm hai phần.
Không chỉ có con cua, còn có tôm hùm to bằng chậu rửa mặt, rùa to bằng cái thớt lớn, cò có cá chuối răng nanh sắc nhọn…… Đủ lại thủy sinh biến dị xuất hiện, tranh đoạt bữa tiệc lớn trước mắt.
Nhưng chỉ trong một phút đồng hồ ngắn ngủi, không còn bóng thấy bóng dáng của mười mấy người kia đâu nữa, cả mặt sông lại lần nữa tĩnh lặng, chỉ còn lại một chút vết máu để chứng mình chuyện gì vừa xảy ra ban nãy.
Mọi người nhìn thấy cảnh này không khỏi hít sâu một hơi.
– Thú, Thú biến dị ở trong Long Giang nhiều quá!
Lương Vân Hải run rẩy nói.
Tuy lúc trước hắn cũng từng thấy không ít thú biến dị, nhưng những con kia tập trung rất thưa thớt, chỉ cần tập hợp sức mạnh của các Tiến Hóa Giả là đã dễ dàng giết được, nhưng bây giờ nhìn thú biến dị ở trong Long Giang, hắn không cách nào tưởng tượng được lại có nhiều thú biến dị khủng bố như vậy, Long Giang này chính là một con sông chết chóc, ai dám đến gần thì chẳng khác gì đi tìm chết cả!
– Các thủy vực của Hoa Quốc chắc cũng giống thế này!
Thu Báo Quốc thì nhìn xa hơn, dựa vào tình cảnh trước mắt này, e rằng thủy vực khác cũng sẽ tương tự như vậy, bị thủy sinh biến dị chiếm cứ cả rồi.
– Chắc hẳn những thú biến dị ban nãy xuất hiện chỉ là một phần nhỏ trong Long Giang thôi, nếu nhiều người chúng ta đến gần, e rằng sẽ càng có nhiều thứ đáng sợ hơn xuất hiện!
Thu Ảnh Đồng ở một bên nhẹ giọng nói, cảnh tượng vừa rồi thật sự khiến bọn họ khiếp sợ, không ngờ lại có nhiều thú biến dị đến vậy, vừa rồi nếu nàng ở bờ sông, đối mặt với cảnh này cũng luống cuống tay chân, thậm chí có khi còn sẽ bị thương.
Nhưng bọn họ cũng hiểu được những thú biến dị vừa nãy xuất hiện cũng không phải là toàn bộ, Long Giang uốn lượn dài cả ngàn kilomet, chắc chắn số lượng thú biến dị sẽ rất khủng bố, cho dù là con cá sấu hay con thủy mãng kia cũng không phải là mạnh nhất.
– Ta biết, trong nước đã như thế, e rằng trên thế giới này còn sẽ có thứ kinh khủng hơn!
Vương Song thở dài một hơi, không phải vì lo lắng vì cảnh tượng trước mắt, mà hắn nghĩ xa hơn, nghĩ đến Vô Tận Đại Hải.
Diện tích nước biển còn lớn hơn lục địa gấp mấy lần, tất cả các sinh mệnh từ thời xa xưa đã được nuôi dưỡng ở biển.
Nếu các sinh vật bên trong đại dương đều biến dị, nhân loại bọn họ không chỉ đối mặt với Zombie, mà còn phải đối mặt với thú biến dị khủng bố đó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ta Ngủ Liền Có Thể Trường Sinh [Dịch] Ta Ngủ Liền Có Thể Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Ngu-Lien-Co-The-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)
