[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 15 : Giết chết Hùng Kim Lực! (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Giết chết Hùng Kim Lực!
Vương Song thấy Lý Tân sốt ruột như thế, cũng không kịp ngăn cản, chỉ có thể cẩn thận dặn dò một câu.
Ầm
Hùng Kim Lực nhìn thấy Đường Đao bổ tới, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, gầm nhẹ một tiếng, áo giáp trên người giống như một tảng đá lớn, có cảm giác như không thể công khá, cả người bất động, mặc cho Lý Tân bổ tới.
– Lạch cạch
Đường Đao của Lý Tân chém trên người Hùng Kim Lực, phát ra vô số tia lửa, nhưng điều khiến Lý Tân kinh ngạc chính là Đường Đao của mình chém trên người đối phương, thế mà lại chẳng tạo ra được một vết hỏng nào.
– Sao có thể?
Lý Tân có chút không dám tin, hắn lại vung đao chém tới lần nữa, kết cục vẫn như cũ, chỉ có thể bắn ra tia lửa.
– Hừ, ngay cả phòng ngự của ta cũng không phá được, còn muốn giết ta!
Giọng nói có chút châm chọc của Hùng Kim Lực vang lên.
– Nếu ngươi chém ta nhiều đao như vậy, ngươi cũng phải tiếp một quyền của ta!
Vừa dứt lời, một cỗ khí thế giống như Hắc Hùng từ trong giấc ngủ đông thức tỉnh bốc lên, Hùng Kim Lực rống to một tiếng, thấy Đường Đao lần nữa bổ tới, một quyền nặng nề đánh tới.
– Ta cũng không tin ngươi ngay cả một quyền cũng không tiếp được!
Vẻ mặt Lý Tân không phục, Đường Đao không ngừng, nặng nề chém tới.
– Không được, Tiểu Tân, không thể cứng rắn chống đỡ!
Vương Song biến sắc, thấy Lý Tân cứng rắn chống đỡ một quyền của Hùng Kim Lực như vậy, vô cùng lo lắng, hắn biết sức mạnh của Hùng Kim Lực căn bản không phải thứ Lý Tân có thể tiếp chống lại được, hắn lập tức triển khai thân ảnh, cấp tốc chạy tới.
Đáng tiếc, lời nói của Vương Song đã muộn.
Đường Đao của Lý Tân va chạm với nắm đấm của Hùng Kim Lực.
Ầm!
Két!
Lý Tân biến sắc, chỉ cảm giác được một sức mạnh từ thân Đường Đao không ngừng truyền đến, sức mạnh hùng hồn này giống như có được vạn quân chi lực, trực tiếp nghiền ép tới đây, toàn bộ thân đao đều rung động, dường như muốn đứt gãy!
– Không ổn!
Trong lòng Lý Tân âm thầm kêu khổ, sức mạnh này một khi truyền đến vào trong người, e rằng nhẹ nhất cũng là trọng thương! Nhưng nếu bản thân buông tay, toàn bộ Đường Đao sẽ hoàn toàn đứt gãy!
– Buông tay đi!
Đột nhiên, Vương Song đột nhiên lên tiếng, lập tức ở phía sau Lý Tân cũng truyền đến một lực kéo kéo Lý Tân trở về phía sau.
Đường Đao trong tay trực tiếp buông ra.
Ầm
Toàn bộ Đường Đao trực tiếp vỡ vụn, từng mảnh lưỡi đao rơi xuống.
– Ta còn tưởng rằng ngươi lợi hại cỡ nào, thì ra chỉ là một tên nhóc có tốc độ một chút mà thôi.
Hùng Kim Lực nhìn Lý Tân, thu hồi nắm đấm của mình được áo giáp vây quanh, khinh thường nói, thanh âm không che giấu được thất vọng.
– Hùng Kim Lực, ta không bằng ngươi thì như thế nào, huynh đệ ta sẽ bâm thây ngươi ra vạn đoạn!
Lý Tân có chút không phục nói.
Trong lòng lại có chút đau lòng nhìn Đường Đao của mình bị phế bỏ hoàn toàn, không thể sử dụng nữa.
– Yên tâm, sau này, ta sẽ giúp ngươi tìm một thanh đao tốt hơn!
Vương Song vỗ vai Lý Tân một cái, an ủi nói.
– Huynh đệ ngươi.
Hùng Kim Lực quay đầu nhìn Vương Song, từ cảnh tượng vừa rồi có thể thấy thực lực của Vương Song đúng là có mạnh hơn Lý Tân.
– Được, để cho ta xem các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!
Hùng Kim Lực rống to một tiếng, sau đó nhấc chân bước đi, giống như gấu mù từ trong rừng núi chui ra, đạp trên mặt đất ầm ầm.
Ầm
Hùng Kim Lực dùng một quyền hung hăng đánh về phía Vương Song, trong không khí đều xuất hiện một trận âm thanh bạo phát, Lý Tân nhìn thấy lực đạo khủng khiếp kia thì sợ kinh hồn, lo lắng nhìn Vương Song đang ở phía trước mình.
– Được, đánh chết tên này!
Không biết từ khi nào, Trần Lượng từ trong xe đi xuống, đến bên cạnh đám côn đồ, nhìn Hùng Kim Lực đại phát thần uy chặt đứt Đường Đao của Lý Tân! Còn thiếu chút nữa đánh chết Lý Tân!
Lý Tân lạnh lùng nhìn tên này một chút, ánh mắt lạnh lùng trong nháy mắt khiến hắn ngậm miệng lại, nhưng vẫn là len lén nhìn hết thảy trước mắt.
Sắc mặt Vương Song không thay đổi, tuy rằng dựa vào tốc độ của mình, muốn né tránh một kích này không có vấn đề gì, Vương Song cũng không có ý tránh né, cũng chậm rãi đánh ra một quyền.
Ầm.
Một quyền xuất ra, mười hai phần sức mạnh từ trong cơ thể truyền ra, từ trong cột sống, dọc theo xương sống, giống như một con rồng lớn, không ngừng truyền về phía cánh tay, cuối cùng từ trong nắm tay mà truyền ra.
Giống như hai chiếc xe tải đâm vào nhau, sức mạnh khủng bố trực tiếp va chạm với nhau, gây ra một trận chấn động lớn.
Bạch bạch bạch
Thân ảnh Hùng Kim Lực không ngừng lui về phía sau, ước chừng mười mét.
Sức mạnh của Hùng Kim Lực mặc dù không bằng Vương Song, nhưng cũng không kém bao nhiêu, hơn nữa lực phòng ngự của Hắc Hùng Khải Giáp vô cùng cường hãn, do vậy nên chỉ lui về phía sau một chút, đã vậy còn không bị thương!
– Sức mạnh thật cường đại!
Hùng Kim Lực khiếp sợ nhìn Vương Song không nhúc nhích, có chút không dám tin, hắn đã cho rằng sức mạnh của mình vô cùng kinh người, không nghĩ tới lại xuất hiện một người có sức mạnh kinh người hơn cả mình.
Ngọn lửa ghen tị trong lòng cháy lên hừng hực, hắn không cho phép có kẻ nào có sức mạnh cường đại hơn mình!
Chương 142: Thu nạp tàn quân
Phẫn nộ cộng thêm ghen tị, Hùng Kim Lực lần nữa tiến về phía trước, một quyền nữa đánh tới, lúc này đây, sức mạnh toàn thân đều tập trung trên nắm tay, toàn bộ nắm tay đều trở nên đen kịt như mực, giống như một hắc kim.
Bộp
Trong không khí vang lên một thanh âm nặng nề, Vương Song nhìn thấy một quyền kia, không khí giống như biến thành một chân không, những nơi khác trên cơ thể Hùng Kim Lực dần trở nên ảm đạm, dường như toàn bộ sức mạnh đều tập trung vào một quyền này.
– Thôi vậy, nếu muốn lập uy, chỉ có thể dứt khoát giết chết thủ lĩnh là ngươi, mới có thể hàng phục đám thủ hạ!
Vương Song nghĩ tới đây, quyết định không nương tay nữa.
Ầm
Khí thế cả người giống như mảnh hổ xuất sơn, sức mạnh không ngừng lưu động trong thân thể, thân thể Vương Song không hề cao lên, nhưng lại giống như tăng lên rất nhiều trong không khí.
Xoẹt!
Một ánh đao sáng như tuyết hiện lên, không biết từ lúc nào, trong tay Vương Song xuất hiện một thanh Đường Đao, giống như sao chổi cắt qua bầu trời đêm, dùng một loại tốc độ không thể tưởng tượng nổi chém về phía Hùng Kim Lực.
Một đao kia, chỉ có thể dùng một chữ để diễn ta, đó là nhanh, nhanh đến mức tất cả mọi người phản ứng không kịp, vỏn vẹn nhìn thấy một tia sáng sáng lên, sau đó ánh sáng biến mất.
Mọi thứ lại lần nữa bình thường như trước.
Nắm đấm của Hùng Kim Lực cách Vương Song vỏn vẹn không tới hai mươi phân, nhưng cũng không cách nào tiến thêm một chút.
– Sao… Có thể… Như… Vậy!
Vẻ mặt Hùng Kim Lực không cam lòng nhìn nắm tay của mình, trong miệng thì thào tự nói, hai mắt trở nên ảm đạm hơn.
Rầm một tiếng, khải giáp trên người trực tiếp bị chia làm hai nửa, nửa người trên và nửa người dưới của Hùng Kim Lực bị nứt ra, trượt xuống đất, ruột trong cơ thể chảy ra khắp nơi.
Hùng Kim Lực – Chết!
Tảng đá lớn Hùng Kim Lực này bảo phủ trong lòng mọi người bị Vương Song đánh chết, tất cả mọi người nhìn Vương Song cầm dao bình tĩnh đứng đó, trong mắt hiện lên hoảng sợ không thể ức chế.
Bọn họ đều rất rõ ràng Hùng Kim Lực rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ, sau khi mặc khải giáp vào có thể nói là đao thương bất nhập, một quyền một cước có thể đánh nát Đại Thạch, tăng thêm tính cách vô cùng tàn nhẫn khi là tù nhân, đơn giản là còn khoa trương hơn so với siêu cấp anh hùng trong phim ảnh, thế nhưng là một tên Tiến Hóa Giả như thế, vậy mà bị một tên tiểu tử giải quyết trong một đao!
Bọn họ có chút hoảng hốt, giống như bỗng nhiên nhìn thấy vận mệnh của nhóm người mình, mà tên Trần Lượng trước đó vẫn luôn hô to gọi nhỏ ở nơi đó thì một mặt hoảng sợ, thân ảnh dần rút lui, muốn thoát khỏi nơi này.
Có điều còn chưa đi bao xa đã bị một số tên côn đồ đầu óc nhanh trí trói lại, ở nơi đó hô tô lên!
– Các ngươi làm gì, muốn tạo phản mà!
Trần Lượng vô cùng phẫn nộ, có điều tay chân cũng đã bị trói chặt.
– Im miệng, Trần lột da nhà ngươi, còn nói nữa thì cắt đầu lưỡi ngươi cho Zombies ăn!
Một đám đổ mồ hôi cười lạnh mở miệng, thương trong tay đều đè trên đầu Trần Lượng.
Ánh mắt lại mơ hồ nhìn về phía Vương Song, không có một tia dục vọng muốn chạy trốn, nhìn thấy tốc độ khủng bố kia của Vương Song, chỉ sợ bọn họ có chết hết cũng không thể rời đi!
Vương Song lại không để ý đến bọn họ, chỉ là cảm nhận được trong cơ thể mình đột nhiên tràn đầy lực lượng khổng lồ, có chút hưng phấn.
Sau khi giết chết Hùng Kim Lực, lực lượng trong cơ thế hắn có thể chèo chống bản thân sử dụng lực lượng Dị Năng chui vào trong cơ thể Vương Song, Vương Song vô cùng hưng phấn, hắn đã biết Dị Năng Thôn Phệ của mình có thể thôn phệ kỹ năng của những người khác, từ đó trở thành kỹ năng của mình.
Có điều mặc dù biết, nhưng chân chính chém giết một tên Tiến Hóa Giả lại là lần đầu tiên, Vương Song chỉ cảm thấy cổ năng lượng đặc thù này bị hắc động trong cơ thế mình hấp thu, biết mình khả năng lại có một kỹ năng mới.
Một cỗ năng lượng khổng lồ tuôn ra, trong thân thể Vương Song lần nữa trực tiếp mở ra một cái Huyệt Khiếu, một cổ cảm giác kỳ dị xuất hiện trong lòng Vương Song, tâm niệm vừa động, một cái Hắc Sắc Khải Giáp xuất hiện trên người mình, có điều không giống với Hùng Kim Lực chính là tổng thể bộ áo giáp này của mình giống như một cái hắc thiết, kín không có khe ở, từng vệt hào quang màu đen nhạt lấp lóe, có một loại mỹ cảm thần bí.
Toàn bộ khải giáp bao vây Vương Song giống như đạo chích chỉ lộ đôi mắt ra ngoài, Vương Song cảm giác mình giống như được thêm rất nhiều lực lượng lần nữa, có một loại uy năng có thể rung chuyển trời đất, tuy nhiên đây chỉ là ảo giác, Vương Song cũng biết cái này chỉ là do lần đầu tiên mình dùng kỹ năng này..
Không nhịn được, Vương Song theo bảo năng mình số liệu thể nội hiện tại của mình.
[Giác Tinh Giả: ???
Đẳng cấp: Cấp bốn!
Mệnh kỹ năng: 1.
Thôn phệ (cấp bốn), có thể đánh chết Tiến Hóa Giả hoặc người biến dị, lấy được kỹ năng của bọn họ!
Hậu thiên kỹ năng: 1.
Hỏa Vũ Lưu Tinh (cấp bốn), có thể phát ra một trăm cái tiểu hỏa cầu hình thành tiểu hình Lưu Tinh Hỏa Vũ, uy lực tăng cường gấp đôi so với chỉ sử dụng tiểu hỏa cầu, là kỹ năng mang tính sát thương hàng loạt! Mỗi mười cái tiểu hỏa cầu dung hợp, có thể biến thành Đại Hỏa Cầu uy lực mạnh mẽ!
Chương 143: Thu nạp tàn quân (2)
2.
Dò Xét Chi Nhãn (cấp bốn), có thể dò xét tin tức vật phẩm không cao hơn hai cấp đổ của bản thân!
3.
Cốt Thuẫn (cấp bốn), có thể tùy ý khống chế thể nội Lục Căn cốt cách, hình thành phòng ngự lực Cốt Thuẫn cực mạnh! Có thể ngăn trở công kích toàn lực của cao thủ đồng cấp mười lần, công kích của đẳng cấp cao hơn mình một cấp một lần!
4.
Hắc Hùng Khải Giáp (cấp ba), hình thành một bộ khải giáp uy lực cực lớn, tăng cường lực lượng của mình trên diện rộng, cũng có thể phòng ngự công kích của súng ống bình thường.
Lực lượng: 15.5
Tốc độ: 10.8
Tinh Thần Lực: 16.5
Giác Tỉnh Giả, tiến hóa tăng lên một bậc thang nhỏ, có lực lượng nhất định có thể tung hoành ngang dọc ở giai đoạn trước Mạt Thế!]
Vương Song hơi kinh ngạc, sau khi có được bộ áo giáp này lực lượng của bản thân vậy mà đạt được gần ba người.
Còn phòng ngự lại có thể chống được công kích của súng lực bình thường.
– Không tệ, kỹ năng này cũng không tệ, có thể triệu hồi khải giáp ra bảo vệ mình, lúc ấy nếu có cái khôi giáp này thì sẽ không bị cái ma pháp Zombies kia trực tiếp đánh trọng thương.
Vương Song thấp giọng tự lẩm bẩm.
Giống như nhớ tới hiện tại là lúc nào, tâm niệm Vương Song khẽ động, khải giáp bên ngoài cơ thể trực tiếp biến mất, cỗ lực lượng chợt tăng lên kia cũng biến mất theo, lực lượng tùy theo giảm xuống còn 14.0, Vương Song có chút hiểu được lực lượng kia của chính bản thân Hùng Kim Lực bằng với cự lực của tám người, tuy rằng không bằng Chương Nghiệp, nhưng cũng có thể mạnh mẽ hơn Lý Tân.
Nhìn mọi người trước mắt một mặt e ngại nhìn mình, trong mắt Vương Song lóe lên một tia khác thường, nghĩ đến lời Đổng Châu nói với mình, không khỏi có chút ý nghĩ.
– Đại….đại ca, đây đều là một mình Hùng Kim Lực tạo nghiệt, không có quan hệ gì với chúng ta, chúng ta cũng đều là bị bắt phải làm!
Đột nhiên trong mười mấy tên đại hắn có một tên gia hỏa giống như cây gậy từ trong đám người đi ra, trực tiếp quỳ trên mặt đất, nhìn Vương Song lắp bắp mở miệng nói.
Bọn họ đều vô cùng kinh hãi, vừa rồi loại Hắc Sắc Khải Giáp kia không phải Hùng Kim Lực có à, làm sao Vương Song cũng có thể thi triển ra, bọn họ đều cảm giác trên thân Vương Song tựa hồ bao phủ một tầng vầng sáng thần bí, có điều đều thông minh không mở miệng hỏi thăm.
– Không sai, đều là Hùng Kim Lực buộc chúng ta, chúng ta cũng không muốn như thế!
Những người khác đều phụ họa, muốn đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người Hùng Kim Lực đã chết.
– Đúng, còn có gia hỏa này, tất cả chủ ý ngu ngốc đều từ hắn ra, hắn còn muốn chạy trốn, chúng ta đã bắt hắn lại, muốn chém muốn giết đều để đại ca ngài làm chủ.
Nam tử cây gậy một mặt nịnh nọt cười nói.
– Đúng đúng đúng, những chủ ý ác độc kia đều từ hắn ra, hắn cũng là một tên Trần lột ra!
– Không sai, gia hỏa này nổi danh ác độc, là tâm phúc đáng tin của Hùng Kim Lực!
….
Mười mấy tên đại hán nhao nhao mở miệng, hận không thể lập tức dùng nước bọt đè chết Trần Lượng.
– Vương bát đản, con chó Lý Tam, con mẹ nó ngươi bán ta, thời điểm lão tử nghĩ kệ các ngươi mẹ nó không phải ở một bên nói tốt sao!
– Hiện tại Hùng Kim Lực chết, các ngươi mẹ nó toàn bộ đều đẩy lên người lão tử!
– Các ngươi dám nói mình không có làm qua những chuyện kia, lúc chơi gái còn tích cực hơn so với ai khác, thời điểm giết người cũng không thấy các ngươi nương tay đó!
Trần Lượng một mặt phẫn nộ mở miệng kêu to, nói xong nhìn về phía Vương Song, biến thành một mặt khẩn cầu.
– Vị anh hùng này, van cần ngươi, không nên tin bọn họ, Trần Lượng ta đưa ra không ít chủ ý, nhưng những cái đó đều là Hùng Kim Lực ép ta, không phải ta nguyện ý làm thế, chính ta cũng không có cách nào!
Nghe đối phương một mặt than thở khóc lóc, Vương Song cũng không có một tia đồng tình, từ trong miệng những người bị hại kia, hắn cũng đã nghe danh tiếng của tên quân sư quạt mo này, có thể nói nếu người mà toàn bộ Lý gia thôn thống hận nhất là người nào, thì chính là Trần Lượng hắn, Trần lột da.
Cho nên Vương Song căn bản không có một chút ý định nghe hắn giải thích, đao quang lóe lên, thanh âm đầu Trần Lượng trực tiếp rơi xuống, lăn xa trên mặt đất.
– Các ngươi có hai lựa chọn, hoặc là thần phục Vương Song ta, hoặc là, chết!
Vương Song quay đầu nhìn về phía những người khác, trong ánh mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị.
Mọi người nghe Vương Song nói, vẻ mặt biểu lộ sống sót sau tai nạn, từng người nhao nhao vứt súng ống trong tay xuống, từng người đều quỳ gối trước mặt Vương Song, từng tên lớn tiếng mở miệng.
– Vương ca, chúng ta đi theo ngươi!
– Đúng, về sau Vương ca nói giết gà, tuyệt đối không làm thịt chó!
– Riêng Vương ca như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!
Từng ngươi không ngừng bày tỏ lòng trung thành của mình.
– Tiểu Song, ngươi đây là?
Lúc này bọn người Vương Hổ nhìn thấy phía trước đều bị Vương Song giải quyết, từng người tiến lên, vừa vặn nghe được mấy lời này, không khỏi một mặt kinh ngạc.
Phải biết đây đều là một đám côn đồ, bình thường không biết giết bao nhiêu người thường, nếu đặt ở trước Mạt Thế xem như xử bắn mười lần mới đủ, người như vậy Vương Song cũng muốn hợp nhất, bọn họ đều có chút không có cách nào tiếp nhận.
Chương 144: Dã tâm mới nổi
Lý Tân mơ hồ cảm giác được dã tâm của Vương Song, trong ánh mắt cũng hiện lên một tia lửa nóng, hắn cũng khát vọng ở mạt thế này kiến công lập nghiệp, có điều hắn biết năng lực của mình, nhiều lắm là có thể có cuộc sống hơn người ở Mạt Thế này, muốn kiến công lập nghiệp, hắn còn chưa đủ tư cách.
Cho nên, cảm nhận được dã tâm của Vương Song, hắn cũng có chút hưng phấn, tuy nhiên hắn không có năng lực như thế, nhưng là Vương Song có, chỉ cần Vương Song nguyện ý, Lý Tân hắn có thể cam tâm làm đầy tớ.
Vương Song xoay đầu lại, đối với bọn hắn khẽ lắc đầu, ý bảo bọn họ trước đừng mở miệng, nhìn mọi người quỳ trên mặt đất trước mắt, mở miệng nói:
– Muốn sống sót cũng không đơn giản như vậy, kể một phần danh trạng trước, để ta xem thành ý của các ngươi!
– Đầu danh trạng?
Vẻ mặt mọi người vô cùng nghi hoặc, không hiểu đầu danh trạng Vương Song nói là có ý gì, có điều vẫn là nam tử mặt Ma Can đầu óc chuyển nhanh, trực tiếp đứng dậy chỉ một tên nam tử quỳ trong đám người mở miệng.
– Lão đại, tên Lý Cường này trước đó chẳng những cưỡng gian một phụ nữ, đồng thời còn giết chết nam nhân của đối phương!
Nghe được nam tử ma Can nói, hai mắt Vương Song ngưng tụ, mãnh liệt nhìn về phía gia hỏa quỳ trong đám người kia.
– Đúng, không sai, cũng là hắn làm!
Một bên có người làm chứng lời Lý Tam nói, sắc mặt nam tử kia đột nhiên biến đổi:
– Lý Tam, cái tên vương bát đản ngươi!
Tiếng nam tử kia vừa dứt, ánh đao lướt qua, trong nháy mắt huyết nhục bay ra.
– Ngươi, thông qua!
Ngữ khí Vương Song có chút lãnh lạnh lùng truyền đến , khiến cho trên mặt đám Lý Tam lộ ra vẻ mừng như điên.
Không ngừng mà hướng Vương Song nói lời cảm tạ.
“Ầm”
Mọi người giống như trong nháy mắt hiểu rõ cái gì, từng người bắt đầu xác nhận từng tên vi phạm pháp lệnh.
– Hắn…..
– Còn có hắn….
…..
Sau cùng hết thảy có mười một tên nam tử bị mọi người chỉ nhận ra đã từng phạm phải tội làm cho người ta giận sôi, toàn bộ bị Vương Song giết chết.
– Các ngươi, sau này sẽ là thuộc hạ của Vương Song ta, không có mệnh lệnh của ta, nếu như còn dám làm một số chuyện ta không thích, các ngươi hẳn phải biết sẽ có kết cục gì!
Vương Song nhìn ba mươi sáu người còn lại, lạnh giọng mở miệng nói.
– Vâng, sau này chúng ta nhất định nghe theo mệnh lệnh của Vương ca !
Mọi người thấy mười mấy bộ thi thể trên mặt đất, đều lạnh run mở miệng đồng ý.
– Tiểu Song, ngươi thu nạp bọn họ, chẳng lẽ không lo lắng về sau khi ngươi đi bọn họ lần nữa làm loạn sao?
Trương Lỗi hơi nghi hoặc một chút mà hỏi thăm, hắn hiện tại còn muốn về sau tới thành phố Hoa Tân, căn bản không hề tưởng tượng qua về sau sẽ vĩnh viễn ở lại Lý gia thôn.
– Ha ha, Lão Trương, ngươi quan tâm nhiều như vậy làm gì, lần này có thể đại hoạch toàn thắng, còn không có thương vong cũng đã rất tốt!Vương Hổ tiến lên ôm lấy đối phương, cười ha hả mở miệng nói.
Lưu Hâm cũng là nở nụ cười ôm đối phương, lôi kéo hắn qua.
Lý Tam trước mặt mọi người nhìn một màn này, ánh mắt như có điều suy nghĩ, kêu gọi mọi người đi đến trung tâm thôn.
Rất nhanh, mọi người trở lại trong nhà lầu trong thôn, nhìn thấy mấy chục người cầm thương sau lưng Vương Song, từng người không nhịn được quá sợ hãi, sau đó Vương Song giải thích một chút, mọi người giờ mới hiểu được Vương Song đã giết chết Hùng Kim Lực.
Rất nhanh, Vương Song thả thôn dân ở nơi này và một số người sống sót đi, không tiếp tục gom bọn họ lại ở nơi này.
Một đoàn người tụ tập ở đại sảnh, phần lớn là người Vương Song mang đến, còn có mấy tên vừa mới thu nạp.
Trong đó.
Lý Tam ở trong đó, chẳng qua hiện nay lại thành thành thật thật đứng ở nơi đó, phảng phất giống như chim cút.
– Tiểu Song, ngươi thu nạp những người này là muốn làm gì?
Lâm Tuyết Tình ngồi ở một bên, nhìn Vương Song, hơi nghi hoặc một chút, bọn họ sẽ phải đi đến thành phố Hoa Tam, Vương Song thu nạp bọn gia hỏa này làm gì.
Chẳng lẽ còn muốn dẫn những người này đến thành phố Hoa Tân hay sao, không nói các nàng không đồng ý, chỉ là những chuyện bọn họ làm đều có thể bị đánh chết vài lần.
Đổng Châu thì ở một bên mỉm cười, sờ tóc Đổng Mộng Kỳ, suy nghĩ bay tán loạn.
Vương Song nhìn Lâm Tuyết Tình một chút, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Bây giờ Mạt Thế đến, Zombies hoành hành, nơi này khoảng chừng mấy trăm người, bọn họ đều là người bình thường, chúng ta một khi cứ rời đi như vậy, chỉ sợ bọn họ sớm muộn cũng sẽ bị Zombies ăn sạch!
– Cho nên, ta dự định thành lập một đội ngũ, để bọn hắn có thể bảo hộ bản thân, ở chỗ này có thể sinh tồn!
– Về phần các ngươi, ta sẽ đưa các ngươi đến thành phố Hoa Tân!
– Vậy còn ngươi? Không ở thành phố Hoa Tân sao?
Trương Dao nhướng mày.
Vương Song cười:
– Ta, nếu như thành phố Hoa Tân hữu ích, đợi ở nơi đó cũng không phải không được!
– Có điều trước khi đến đó, ta muốn giải quyết chuyện ở nơi này trước, cho tương lai chúng ta phương hướng cân nhắc.
Vương Song mở miệng nói ra.
Nói xong, quay đầu nhìn về phía mọi người.
Chương 145: Tin tức ngoài ý muốn
– Ta quyết định chia bọn ngươi làm ba tiểu đội chiến đấu, Lý Tân là đội trưởng đội một, Chương Nghiệp là đội trưởng đội hai, Vương Hổ là đội trưởng đội ba! Các ngươi chia nhau ba mươi người, chém giết Zombie ở xung quanh thôn!
– Lưu Hâm thì đảm nhiệm tiểu đội trưởng sưu tầm vật tư, phụ trách sưu tầm vật tư bình thường, đội viên dưới tay hai mươi người!
– Về phần thiếu người, các ngươi có thể đi tới những người này trong Lý gia thôn nhận người, tạo thành nhân viên vũ trang, về phần phụ nữ thì là phân phối một số nhiệm vụ cho bọn họ, mà tiểu hài tử thì để bọn họ lấy học tập làm chủ, lão nhân, cũng cho bọn họ an bài một số nhiệm vụ đủ khả năng, chỉ có công tác, mới có thể được cấp thực vật!
– Đúng, còn có Triệu Hân, ngươi phụ trách hậu cần đi, vật tư nơi này của chúng ta giao cho ngươi quản lý!
– Về phần dì Đổng, thì đảm nhiệm tham mưu cho chúng ta, mà ta, đảm nhiệm tổng đội trưởng!
Tất cả mọi người một mặt kinh ngạc nhìn Vương Song, không hiểu đây là ý gì.
Mấy nữ sinh Lâm Tuyết Tình có chút mơ hồ, có điều mọi người bị điểm đến tên lại một mặt hưng phấn.
Lý Tân còn trực tiếp đứng lên, một mặt hưng phấn:
– Vâng, Tiểu Song, ta nhất định không phụ sự mong đợi của mọi người!
Trên mặt Triệu Hân cũng nở nụ cười rực rỡ, cũng đứng dậy đáp ứng nói:
– Tuân mệnh, tổng đội trưởng!
Những người khác nhìn thấy hai người đều mở miệng, cũng đều nhao nhao tỏ thái độ.
– Vương Song, ngươi muốn làm gì, chẳng lẽ ngươi cũng muốn giống như Hùng Kim Lực à?
Lúc này, âm thanh vô cùng phẫn nộ của Lâm Tuyết Tình vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt Lâm Tuyết Tình đỏ bừng, ngón tay chỉ Vương Song, bộ ngực phập phồng lên xuống..
Lý Tân nhướng mày, muốn nói điều gì, có điều Vương Song đã đoạt mở miệng trước.
– Lâm Tuyết Tình, ta đây là tập hợp lực lượng mọi người lại một chỗ, không giống như lực lượng tán loạn như trước, mà chính là hình thành hợp lực lại thật lớn.
– Ta đây là vì toàn bộ mấy trăm người Lý gia thôn suy nghĩ, chỉ có trở thành một tổ chức, mọi người mới có thể tề tâm hiệp lực, phát huy ra lực lượng khổng lồ, bảo vệ mình!
Vương Song lý luận giảng đạo lý rõ ràng, mấy nữ sinh Lâm Tuyết Tình nghe được sửng sốt một chút, mạnh mẽ nghe vào, mơ hồ cảm giác có đạo lý.
Có điều trong giây lát phục hồi tinh thần lại, đây là cái đạo lý quỷ gì, nói vậy chỉ có thể dùng để lừa gạt con nít.
– Ngươi nói bậy, ngươi chính là muốn ở chỗ này….ô ô ô….
Lâm Tuyết Tình còn muốn nói, Trương Dao sau lưng đã một tay bịt miệng nàng, trực tiếp mang nàng lên lầu.
Nhìn Lâm Tuyết Tình bị Trương Dao kéo đi, mọi người đã không còn bất kỳ dị nghị gì, đều lẳng lặng chờ đợi Vương Song nói tiếp.
– Mặt khác, vật tư các đại tiểu đội trưởng gấp ba đội viên bình thường, vật tư đội viên bình thường gấp ba những người dân này! Vật tư đám Lâm Tuyết Tình dựa theo người bình thường mà tính! Bọn họ không thể chiến đấu, không có người nào có nghĩa vụ vì các nàng phụ trách.
Nghe được lời Vương Song, tất cả mọi người ngầm hiểu lẫn nhau Vương Song đặc biệt tức giận đối với lời Lâm Tuyết Tình vừa nói, có điều không có người mở miệng vì bọn họ nói chuyện, cho dù là Lâm Du Nhiên và tiểu nha đầu Tạ Linh Ngọc cũng yên lặng ngồi ở một bên, xem như không trông thấy.
Hoàng Bối Bối thì cắn môi, muốn mở miệng trách cứ cách làm này của Vương Song cách, có điều lại nghĩ đến tình cảnh của chính mình, ánh mắt không khỏi tối sầm lại, cũng không lên tiếng nữa.
– Đúng, chúng ta nơi này hình như còn thiếu một quản gia.
Vương Song đột nhiên mở miệng, mắt đám người sáng lên, đều hiểu quản gia trong miệng Vương Song tuyệt đối là một công việc béo bở, trừ bỏ mấy người ít ỏi đều muốn đạt được chức vị này.
Từng người không khỏi chỉnh đốn dáng vẻ, mặt mũi tràn đầy tha thiết nhìn Vương Song, dù sao thành quả thắng lợi đều được phân một phần, tuy nhiên chỗ này nhỏ, ít người, nhưng dụ hoặc của quyền lợi lại không có người nào ngăn được.
Triệu Hân cũng một mặt ý cười nhìn nam nhân của mình giống như Chúa Tế nắm giữ vận mệnh của đám người, ở nơi đó oai phong một cỏi.
– Thái Hiểu, ngươi muốn giúp ta xử lý một số việc vặt vãnh không?
Đột nhiên, Vương Song nhìn về phía Thái Hiểu vẫn luôn cúi đầu ngồi ở trên ghế sa lon.
Mọi người sững sờ trong nháy mắt, ánh mắt “bá” một chút nhìn về phía đối phương.
– Ta?
Thái hiểu bị âm thanh Vương Song làm kinh hãi một chút, ngẩng đầu nhìn lại, một mặt ngốc manh nhìn Vương Song, kiểu biểu lộ ngu ngơ kia giống như một con gấu mèo nhỏ đáng yêu, làm tâm lý Vương Song nổi lên một vòng gợn sóng.
Thái Hiểu và Triệu Hân có một chỗ không giống nhau, chính là khí chất, nếu như nói Triệu Hân là một đóa hoa hồng nở rộ, vậy Thái Hiểu chính là một đóa bách hợp, ra nước bùn mà không nhiễm, tinh khiết mà lại tươi đẹp.
– Ta giúp ngươi xử lý việc vặt vãnh?
Thái Hiểu cũng nghe được lời Vương Song vừa rồi, tâm mơ hồ hiểu rõ quản gia này khẳng định là một chuyện cực tốt, thậm chí có thể khiến cho nàng không hề bị người khác lạnh nhạt, thu hoạch được tôn kính của những người khác.
– Không sai, ngươi nguyện ý làm chức quản gia này không?
Chương 146: Tin tức ngoài ý muốn (2)
Vương Song cười nhạt nói.
Sắc mặt Triệu Hân hơi đổi một chút, có điều cũng không nói gì thêm, nàng đã hiểu rõ thế giới này là thế giới cường giả, nếu như muốn ở thế giới này sinh tồn được, phải học được phục tùng cường giả!
– Ta nguyện ý!
Thái Hiểu có chút kinh hỉ vội vàng đáp ứng, giống như bị một khối bánh đập trúng.
Một màn này làm mọi người đều có chút đỏ mắt, một cái chuyện tốt như thế vậy mà để cho một nữ sinh bình thường đều không nói chuyện chiếm, có điều, Vương Song tự mình mở miệng, không người nào dám phản đối.
Vương Song mỉm cười, chuyện này cứ như vậy định ra!
Nói xong, Vương Song nhìn về phía Lý Tam, tên gia hỏa này có đầu óc, Vương Song hơi nghi hoặc một chút mở miệng nói:
– Lý Tam, các ngươi lần này là đi làm cái gì? Sao vừa đi được mấy ngày, hơn nữa rõ ràng là đi gần sáu mươi người, kết quả lại đến không đến năm mươi người?
Cái này không chỉ có Vương Song nghi hoặc, cũng là nghi hoặc của mọi người, bọn họ ở mạt thế này còn dám ra ngoài chạy khắp nơi, bên ngoài nhiều Zombies như vậy, bọn họ không lo lắng hả?
Nhìn ánh mắt mọi người, Lý Tam cười khổ mở miệng nói:
– Đừng đề cập, Vương ca, tên Hùng Kim Lực kia không biết nơi nào có được tin tức, nói cách nơi này năm mươi dặm có một cái kho quân dụng vứt bỏ, kết quả Hùng Kim Lực trực tiếp mang theo chúng ta đi tìm!
– Kho quân dụng?
Vương Song và mọi người giật mình, lập tức một trận cuồng hỉ, bọn họ vừa vặn khuyết thiếu súng ống, kết quả vậy mà xuất hiện một cái kho quân dụng, chẳng lẽ là ông trời cũng đang giúp bọn hắn sao?
Lý Tam nhìn thấy vẻ mặt mọi người, cười khổ:
– Vương ca, các ngươi không nên cao hứng quá sớm, sau khi chúng ta đến mới phát hiện nơi đó thật đúng là có một cái kho quân dụng, có điều cũng là một nơi nguy hiểm.
– Gần mười người của chúng ta đều bị ở lại nơi đó!
– Nguy hiểm?
Vương Song giật mình, hơi nghi hoặc một chút.
– Không sai, chúng ta cũng không nghĩ tới nơi đó vậy mà lại có thú biến dị tồn tại, mới vừa xuất hiện liền trực tiếp giết ba người của chúng ta, cho dù Hùng Kim Lực cũng thất bại thảm hại mà chạy!
– Nếu không phải có đông đảo hỏa lực trợ giúp, chỉ sợ Hùng Kim Lực cũng sẽ phải ở lại nơi đó!
– Thú biến dị!
Mọi người lúc này khiếp sợ không gì sánh nổi, Mạt Thế về sau, bọn họ chỉ thấy qua các loại Zombies, nhưng thú biến dị cũng không một lần nào thấy.
Có điều nghe Lý Tam, bọn họ có thể tưởng tượng ra thú biến dị khủng bố.
Dù sao ngay cả Hùng Kim Lực cường đại như vậy cũng bị thú biến dị làm cho thiếu chút nữa cũng phải vĩnh viễn ngừng ở lại nơi đó.
– Thú biến dị loại kia giống như một cái bóng, tốc độ nhanh kinh người, phòng ngự cũng cường đại, viên đạn cũng không xuyên qua da nó được, móng vuốt sắc bén một vuốt có thể xé rách một người.
– Khải giáp của Hùng Kim Lực bị thú biến dị này cào mấy cái liền vỡ ra, lúc ấy may mắn có hỏa lực dày đặc cản một chút, nếu không…
– Lần thất bại này làm Hùng Kim Lực đặc biệt không cam tâm, lui ra phía sau vài dặm, muốn chờ tới khi thú biến dị này rời đi lại mở kho quân dụng ra! Có điều bởi vì thú biến dị kia tựa hồ là sinh hoạt ở chỗ này, ngây người một ngày cũng không phát hiện thời cơ, chỉ có thể bất đắc dĩ trở về!
Nghe Lý Tam nói, sắc mặt Vương Song ngưng tụ, hơi suy nghĩ một chút, mở miệng nó với Lý Tam:
– Lý Tam, qua mấy ngày, ngươi mang theo ta đi xem một chút! Ta muốn nhìn một chút thú biến dị kia đến cùng có bao nhiêu lợi hại!
Lý Tam có chút bất đắc dĩ, vẫn cung kính đáp ứng.
Tất cả đều thương lượng xong, sắc trời cũng đã tối, tất cả mọi người chuẩn bị đồ ăn chuẩn bị ăn cơm, Vương Song thì lên phòng tắm lớn ở lầu hai chuẩn bị tắm rửa, nghỉ ngơi thật tốt một chút.
Cái phòng tắm nà hẳn là trước đó người ta lưu lại, có thể chứa đựng ba người, xem ra trước kia cũng là một người sẽ hưởng thụ, nằm trong bồn tắm, Vương Song có chút dễ chịu dựa vào bên bồn tắm, nhắm mắt trầm tư.
Cửa phòng tắm lặng lẽ mở ra, Vương Song tưởng rằng Triệu Hân, không để ý, âm thanh cởi quần áo vang lên, rất nhanh, một thân thể mềm mại chậm rãi dính sát, giống như cây bông, làm Vương Song có cảm giác như trên đám mây.
Hai ngọn núi đầy đặn trực tiếp đặt trên lồng ngực Vương Song, Vương Song cảm giác bộ ngực Triệu Hân đầy đặn hơn, mở mắt nhìn lại, kinh ngạc phát hiện người trước mắt là Thái Hiểu, lúc này một mặt đỏ bừng nhìn mình, dùng hai vú no đủ to lớn của mình ma sát lồng ngực Vương Song.
– Ta là muốn cảm ơn ngươi trợ giúp ta.
Nhìn ánh mắt Vương Song, sắc mặt Thái Hiểu càng đỏ hơn, nhát gan mở miệng nói.
Nàng cũng hiểu rõ ở mạt thế này muốn sinh tồn được, nhất định phải phụ thuộc cường giả, mà muốn phụ thuộc cường giả, chính mình cũng phải có thứ đáng giá để cường giả ra tay, Thái Hiểu hiểu rõ vốn liếng duy nhất của mình chỉ có thân thể của mình, cho nên, vì được sinh tồn tốt hơn, nàng chỉ có thể làm ra chuyện mà lúc trước nàng không thể tin được này.
Chương 147: Biến hóa
Vương Song nhìn bộ dáng Thái Hiểu vô cùng thẹn thùng, cảm nhận được khoái cảm lồng ngực bị ma sát, bị loại không khí này kích thích, dục nổi tăng, trong mắt lóe lên một tia dục vọng chiếm hữu vô cùng mãnh liệt.
Một tay kéo Thái Hiểu qua, trong nháy mắt nhào tới.
– Ta muốn ngươi!
Theo một tiếng gầm nhẹ, Vương Song cảm nhận một phen hương vị của băng và lửa.
Ngay lúc Vương Song hưởng thụ ôn nhu, bên ngoài cửa phòng tắm, Triệu Hân đứng ở cửa ra vào, vẻ mặt âm tình bất định, nghe bên trong truyền đến tiếng rên rỉ, lửa giận trong lòng tăng lên, nàng không phải tức giận Vương Song, mà là đối với Thái Hiểu thừa cơ mà vào, chính mình có một chút sơ sẩy đã bị người thừa cơ lẻn vào, trong nội tâm nàng hiểu rõ, chỉ sợ chính mình lại sẽ thêm ra một người đến chia sẻ nam nhân cùng mình.
Chờ đến lúc ăn cơm, mọi người kinh ngạc phát hiện Vương Song mang theo sắc mặt hồng hào cùng một chỗ với Thái Hiểu, đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.
Triệu Hân phảng phất không nhìn thấy, một mặt mỉm cười gọi Vương Song ngồi xuống, đối với Thái Hiểu bên cạnh cũng là một mặt nhiệt tình, mở miệng gọi một tiếng em gái ngoan, thân là một diễn viên, âm mưu quỷ kế gì chưa thấy qua, mưa to gió lớn đều đi qua quá nhiều, đối với một nữ hài chỉ mười bảy mười tám tuổi, nàng không tin mình lại không đối phó được.
Đợi buổi tối lúc đi ngủ, Vương Song ở cùng Triệu Hân, hắn cũng không muốn làm đại mỹ nữ có kỹ năng trị liệu này đau lòng.
Ngày thứ hai, Vương Song bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ của mình, mỗi tiểu đội trường cũng bắt đầu đến quảng trường trong thôn bắt đầu chiêu mộ đội viên, chỉ cần thanh tráng niên, thanh tráng niên trong thôn chỉ có mấy chục người, cộng lại cũng không quá đủ, may mắn có Hùng Kim Lực trước đó bắt đến không ít người đều là một số thanh tráng niên, cũng làm cho bọn người Lý Tân chiêu mộ không hề khó khăn như vậy.
– Nhận người!
– Đội viên chính thức, mỗi người một ngày có thể có sáu cái bánh bao, một mảnh chân thịt nướng, một phần rau xanh, ba bình nước!
Đám người Lý Tân mang theo thủ hạ của mình đi vào quảng trường, Lý Tam lập tức có ánh mắt mở miệng lớn tiếng hét, rất nhanh, những người sống sót đó nghe được thanh âm nhao nhao chạy tới, lương thực của bọn họ đều bị Hùng Kim Lực cướp đoạt, bản thân căn bản không có bao nhiêu lương thực, hơn nữa là mùa thu, lương thực đều sớm đã thu hoạch xong, làm phong phú cho túi tiền của Hùng Kim Lực, bây giờ thì là túi của Vương Song.
Thế nhưng những lương thực này Vương Song lại không thể nào không công cho bọn họ, cần bọn họ nỗ lực lao động mới có thể đạt được.
Bây giờ là Mạt Thế, lương thực chính là tất cả, lại nói Vương Song cũng không phải người lương thiện, không có khả năng ở Mạt Thế phát thiện hành, đây không phải lòng dạ ác độc, mà chính là lý trí.
– Cái gì, nhận người?
– Đãi ngộ tốt như vậy, ta muốn ghi danh!
– Ta cũng báo danh!
Mọi người nghe được thanh âm, một đám kích động, bây giờ bọn họ đều nghèo đói, nghe được loại lời này, vẻ mặt kinh hỉ, nhao nhao tiến lên, giơ tay lên tranh nhau chen lấn hướng về phía trước.
– Muốn ta, ta tài giỏi, dám cùng Zombies đọ sức!
– Muốn ta, ta có kỹ thuật, có thể sửa xe!
– Ta có sức lực, có thể trồng trọt!
Một đám người đều nhao nhao mở miệng không ngừng mà chào hàng chính mình, sợ mình không được tuyển chọn.
Bọn người Lý Tân riêng phần mình chọn gần hai mươi người, tăng thêm người ban đầu của mình, cũng vừa vặn đủ ba mươi người.
Lưu Hâm cũng thừa cơ hội này chiêu mộ hai mươi người, tạo thành tiểu đội sưu tầm vật tư của mình, bọn họ làm như thế, chỉ còn lại một số người già trẻ em.
Người không được chọn còn lại vẻ mặt thất vọng, có điều Vương Song nghĩ những người này có thể làm một số chuyện khác, phụ nữ có thể đi làm cơm, cũng có thể ở xung quanh thôn làng xây dựng một cái hàng rào tường gỗ thô sơ, hài tử thì học tập ở trường học trong thôn, Vương Song rất rõ ràng hài tử vừa là tương lai vừa là hy vọng của một thế lực mới, bởi vậy, hắn vô cùng coi trọng giáo dục những hài tử này, cố ý để đám người Lâm Du Nhiên, Trương Dao, Vương Đan làm giáo sư văn hóa ở ngôi trường vô cùng cũ nát này, mà Hoàng Bối Bối thì đảm nhiệm lão sư giờ thể dục, nói là thể dục, nhưng chủ yếu cũng là dạy bảo bọn họ một số tiểu kỹ xảo cận chiến.
Đổng Châu thì đảm nhiệm chức hiệu trưởng, Đổng Mộng Kỳ thì vẻ mặt vui vẻ đi học chung với những đứa bé kia trong phòng học cũ nát.
Lưu Hâm mang người ngày ngày ra ngoài sưu tầm vật tư, mấy cái thôn lang chung quanh cơ hồ bị hắn cho tìm khắp, chém giết rất nhiều Zombies, đám người Lý Tân thì mang người không ngừng ra ngoài chếm giết Zombies, khắp nơi tìm kiếm người sống sót, mang về Lý gia thôn, Vương Song thì giao những chuyện rườm rà này cho Đổng Châu.
Chính mình một thân một mình tìm kiếm Zombies khắp nơi, chỗ nào nhiều Zombies hắn sẽ ở đó, mỗi lần đều sẽ sáng sớm ra ngoài, khuya mới trở về, tất cả mọi người đối hành động tung tích của Vương Song không hiểu, cũng thông minh không đi hỏi.
Chương 148: Biến hóa (2)
Một tháng trôi qua rất nhanh, Vương Song tựa hồ quên đưa đám người Lâm Tuyết Tình đến thành phố Hoa Tân, mặc cho mấy nữ sinh Lâm Tuyết Tình ở Lý gia thôn.
Bọn hắn lúc đầu phẫn nộ, không hiểu, cho tới thời gian bây giờ dần qua tiếp nhận, tâm lý hoàn toàn chỉ còn lại một tia khát vọng đối với thành phố Hoa Tân.
Đồng thời, dần dần cả Lý gia thôn có một biến hóa mới, nhân số trong một tháng này gia tăng gần trăm người, đạt tới gần bốn trăm người, lực lượng vũ trang cũng đạt tới gần trăm người, có điều đi cùng với điều này là tốc độ tiêu hao súng ống đạn trở nên vô cùng nhanh chóng, súng đạn tồn trữ trước đó bây giờ đã trở nên nghèo nàn.
Bây giờ mỗi tiểu đội của ba đại đội chiến đấu ở Lý gia thôn đều có biên chế ba mươi người, cộng lại cũng là lực lượng vũ trang chín mươi người, lại thêm tiểu đội hai mươi người sưu tầm vật tư của Lưu Hâm, khoảng chừng 110 người! Hơn một trăm người này mỗi ngày đều sẽ ra ngoài chiến đấu, không để ý tới nguy hiểm chém giết Zombies, có tổn thất, nhưng cũng sẽ chiêu mộ một lần nữa.
Đổng Châu lập ra quy củ, mỗi một nhân viên chiến đấu muốn trở thành đội viên chính thức, nhất định phải chém giết đủ năm con Zombies mới có thể, đồng thời không thể dùng súng ống, chỉ có thể dùng một số loại hình vũ khí như dao, gai nhọn độ sức với Zombies! Đồng dạng, tiểu đội sưu tầm vật tư nhất định phải giết đủ ba con Zombies mới trở thành biên chế chính thức.
Cứ như vậy, tất cả mọi người vì có thể ăn được màn thầu mỹ vị, thịt, rau xanh, đều liều mạng đọ sức với Zombies.
Tuy nhiên trong khoảng thời gian một tháng này người bị Zombies làm bị thương cũng có khoảng mười người, đám người Lý Tân xin phép Vương Song một chút nên sắp xếp đối với những nhân viên sắp biến thành Zombies này như thế nào, Vương Song đáp ứng giúp bọn họ chiếu cố người nhà bọn họ, sau đó hạ lệnh xử bắn bọn họ.
Một tháng chiến đấu chém giết, những người này cũng dần dần hướng lấy lột xác thành tinh anh, không giống như một đoàn vụn cát trong quá khứ, chỉ đứng ở nơi đó đã có một loại khí tức sắc bén truyền đến, bọn họ bây giờ đều là tinh nhuệ trải qua chiến đấu sinh tử, trong tay mỗi người đều có ít nhất năm mạng Zombies.
Người sống sót còn thừa cũng không ngừng lao động, có người dựa vào may y phục, có nghề mộc, tiến hành gia công vật liệu gỗ thành từng cọc gỗ kiên cố, ngăn ở xung quanh thôn làng.
Toàn bộ Lý gia thôn giống như một dây cung lên dây cót, mỗi một ngày đều sẽ có biến hóa mới.
Triệu Hân quản lý toàn bộ hậu cần của thôn làng, kỳ thực trọng yếu nhất cũng là cung ứng vật tư, nữ nhân này cũng thông minh, sau khi tiếp quản tài sản Hùng Kim Lực lưu lại, thời khắc đều tính toán tỉ mỉ, tuy nhiên nàng biết trên người Vương Song còn có một cái Nhẫn Trữ Vật, bên trong có số lượng lớn lương thực, nhưng lại không có dự định tính vào.
Vì tiết kiệm chi tiêu, không ngừng nghĩ ra đủ loại biện pháp tăng thu giảm chi, đối đãi những tên không làm việc kia thì mỗi ngày một cái bánh bao, một bát cháo, xem như miễn cưỡng đủ cho bọn họ sinh tồn, không đến mức chết đói, những nhân viên lao động đó thì có thể có ba cái bánh bao, hai bát cháo, đội viên chính thức thì là sáu cái bánh bao, ba chén cháo, thỉnh thoảng lại còn có rau xanh và thịt, là sở hữu người bình thường đều hâm mộ.
Về phần những đứa nhỏ đến trường, Triệu Hân cũng vô cùng hào phóng, thức ăn của chúng nó không thua kém những đội viên chính thức.
Trong đó thê thảm nhất chính là đám người Lâm Tuyết Tinh, Triệu Hân biết rõ bọn họ đều muốn đến thành phố Hoa Tân, bởi vậy cũng không cho các nàng ưu đãi, mỗi ngày chỉ một cái bánh bao, một bát cháo, miễn cưỡng đủ cho bọn họ sinh tồn, cuối cùng bọn họ thật sự không chịu được, chỉ có thể đi xin công việc với Vương Song, Vương Song liền an bài các nàng một số công việc giáo sư, với cả đi làm một số việc vặt vãnh.
Cuộc sống mới trở nên đỡ hơn.
Những người như Lý Tân, Đổng Châu này, Triệu Hân phân phối cho bọn họ tài nguyên hậu đãi nhất, mỗi ngày đều có thịt, rau xanh, còn có thể có các loại đồ ăn vặt.
Còn Vương Song, Triệu Hân căn bản không có quy định, nói cách khác, Vương Song muốn cái gì cũng đều cung ứng vô hạn lượng.
Bởi vậy, Triệu Hân cũng bị mọi người gọi đùa là nữ quản gia, Triệu Hân cũng một mặt vui vẻ tiếp nhận cái danh xưng này.
Thái Hiểu cũng không làm Vương Song thất vọng, được Vương Song an bài cho đám người Lâm Tuyết Tình, Trương Dao giúp nàng quản lý, rất nhanh đã an bài một số việc vặt vãnh ngay ngắn rõ ràng.
Cũng làm cho Đổng Châu khen ngợi năng lực của Thái Hiểu với Vương Song.
Một tháng phát triển, toàn bộ Lý gia thôn thay đổi lớn, nhưng theo đó vật tư cũng tiêu hao rất lớn, lương thực còn dễ nói, nhưng đạn là trực tiếp thấy đáy, Lý Tân cũng nói nhiều lần với Vương Song, nhưng Vương Song vẫn để bọn họ chờ.
…….
Vương Song bệ vệ ngồi trong đại sảnh, bên cạnh ngồi đầy cao tầng của Lý gia thôn, bọn người Lý Tân, Đổng Châu, Chương Nghiệp, Thái Hiểu thành thành thật thật ngồi ở một bên, nhìn Vương Song dẫn đầu, cảm giác trên người Vương Song càng thêm sâu không lường được.
Chương 149: Xuất phát – Kho quân dụng
Lúc này Vương Song đã đổi thành một thân áo khoác trắng đen xen kẽ, ngồi ở chỗ đó giống như một ngọn núi nhỏ nguy nga, có một loại khí thế không thể lay động, không ai biết, thời gian một tháng, hắn không ngừng đi tới nơi nguy hiểm tìm kiếm Zombies.
Không ngừng chiến đấu, tuy hiện giờ thực lực của hắn chưa tiến hóa đến cấp năm, nhưng cũng chỉ có chênh lệch nhỏ, có lẽ lại giết thêm vài con Zombies là sẽ tiến hóa.
Một tháng tìm tòi, Vương Song phát hiện bản thân có nhiều kỹ năng như vậy cũng không phải là chuyện tốt, Tiến Hóa Giả khác muốn tiến hóa thì chỉ cần tiến hóa một cái kỹ năng là được, nhưng mình kỹ năng càng nhiều, muốn tiến hóa, trừ phi mỗi một cái kỹ năng có thể tăng lên, nếu không con đường tiến hóa của Vương Song sẽ dừng..
Bởi vậy bây giờ trên người Vương Song có năm kỹ năng lớn, kỹ năng Thôn Phệ, Dò Xét Chi Nhãn, Hỏa Cầu Thuật, Cốt Thuẫn, Hắc Hùng Khải Giáp, tăng thêm tố chất tiến hóa của thân thể mình, mỗi một cái đều cần năng lượng khổng lồ, vừa mới bắt đầu lúc kỹ năng còn ít thực lực Vương Song cường đại, giết Zombies cũng đủ nhiều, bởi vậy tuy rằng tiến hóa chậm nhưng cũng nhanh hơn một ít so với đám người Chương Nghiệp, Lý Tân, có điều hiện giờ đám người Lý Tân, Chương Nghiệp một tháng đều đã tiến hóa đến cấp năm, ngay cả Lưu Hâm cũng đã tiến hóa đến cấp bốn, Vương Song vẫn còn quanh quẩn ở cấp bốn.
Muốn nói làm Vương Song kinh ngạc nhất chính là Triệu Hân, trải qua trợ giúp của đám người Lý Tân, không ngừng giết chết một số Zombies, cũng đã tiến hóa đến cấp ba, Thuật Trị Liệu cường đại hơn, chẳng những một ngày có thể thi triển ba lần, một số thương thế thấy cả xương, một cái Thuật Trị Liệu có thể làm vết thương khôi phục hoàn hảo không chút tổn hại, có thể nói là hộ lý cả thôn.
Có điều Triệu hân đối với người bị Zombies làm bị thương cũng bất lực.
Về phần Tô Vi thì càng thêm nghịch thiên, Vương Song rất rõ ràng năng lực này của Tô Vi tuyệt đối là một loại vô cùng cường đại, có thể hiện tại vẫn không nhìn ra, nhưng đợi sau này thế lực dần dần lớn mạnh, loại năng lực này tuyệt đối là ác mộng của tất cả gián điệp.
Bây giờ đẳng cấp của Tô Vi tuy chỉ là cấp ba, nhưng loại thăm dò nhân tâm kia càng ngày càng mạnh, mỗi ngày cũng có thể sử dụng ba lần, có điều chỉ hữu dụng với Tiến Hóa Giả dưới cấp ba.
Vương Song rất chờ mong loại khống chế nhân tâm kia của Tô Vi sau khi tiến hóa có thể hiện ra.
Bây giờ cả đám bọn họ đều ở trong đại sảnh, giống như đều thay đổi rất nhiều, ngay cả hai tiểu nha đầu Tạ Linh Ngọc và Lâm Du Nhiên cũng dần rút đi non nớt trên mặt, có một loại khí chất kiên nghị.
Giống như thay đổi khí chất trên người Hoàng Bối Bối.
– Bây giờ ở đây chúng ta còn năm trăm túi bột mì, một ngàn cân thóc gạo, sáu trăm cân rau xanh, một ngàn cần thịt! Còn có các loại thực phẩm phụ….
Triệu Hân vẻ mặt khôn khéo báo cáo với Vương Song.
Bọn họ thừa dịp hôm nay Vương Song còn chưa đi ra ngoài ngăn hắn lại, muốn nói cho hắn tình huống của Lý gia thôn.
– Tiểu Song, đạn dược bây giờ của chúng ta đã sắp hết, nếu không nghĩ biện pháp, chỉ sợ về sau thật sự chỉ có thể đánh cận chiến với Zombies.
Triệu Hân nhíu mày đẹp, có chút bất đắc dĩ mở miệng.
Nàng thân là nhân viên quản lý hậu cần, phụ trách quản lý tất cả vật tư, vốn liếng còn bao nhiêu nàng rất rõ ràng.
Lương thực còn dễ nói, nhưng đạn dược thiếu rất nhiều.
– Đúng, Tiểu Song, bây giờ mỗi đội viên chúng ta chia đều không đến mười viên đạn, xem như Zombies đứng ở nơi đó cho chúng ta đánh, chúng ta cũng giết không xong.
Ba đại đội chiến đầu gần như toàn bộ đều dùng dao, thương linh tinh, nhân số bị Zombies làm bị thương cũng tăng lên nhiều.
Lý Tân phụ họa.
– Chúng ta cũng thế, chia không đến năm viên đạn, đều là cận chiến với Zombies, căn bản không dám nổ súng, bởi vậy nhân số bị Zombies làm bị thương cũng nhanh chóng tăng lên.
– Cho dù là ta mặc dù bây giờ đã là Tiến Hóa Giả cấp bốn, nhưng không bột đố gột nên hồ, không có súng ống, kỹ năng khống chế súng ống này của ta cũng tương đương với không có đất dựng võ.
Lưu Hâm ở một bên cầm súng ống trong tay, một thanh súng lục 54 nhỏ ở trong tay Lưu Hâm giống như đồ chơi không ngừng chuyển động, giống như Transformers.
Giờ phút này vẻ mặt cũng bất đắc dĩ.
– Lưu đại đội trưởng, nghe nói bây giờ kỹ năng của ngươi đã tiến hóa đến cấp bốn, thậm chí năng lực có thể thay đổi một số súng ống, làm cho uy lực súng ống lớn hơn nữa, nghe nói lúc trước ngươi một thương đánh chết một con Zombies cấp ba, không tệ!
Vương Song nhìn Lưu Hâm, cười haha mở miệng nói.
Trên mặt Lưu Hâm lộ ra một chút màu sắc, có điều lóe lên một cái rồi biến mất, trong miệng lại khiêm tốn:
– Nào có nào có, so ra vẫn kém ra tổng đội trưởng!
Vương Song nhíu mày suy tính một chút, nhìn Lý Tam đứng sau lưng Lý Tân, lại nhìn Đổng Châu, mở miệng hỏi:
– Dì Đổng, ngươi thấy thế nào?
Đổng Châu ngồi ở chỗ đó, vẻ mặt lạnh nhạt, giống như tất cả ở đây đều không có quan hệ gì với nàng, nghe được Vương Song nói, mỉm cười mở miệng:
– Tiểu Song, không phải ngươi sớm có quyết định rồi sao.
Chương 150: Thú biến dị cường hãn
Vương Song nở nụ cười:
– Đã như thế, vậy chúng ta chuẩn bị một chút, đi đến kho quân dụng kia!
“Ầm”
Cả đại sảnh trong nháy mắt nổ tung, đều có chút hưng phấn nhìn về phía Vương Song, đặc biệt là đám người Lý Tân, Chương Nghiệp, vẻ mặt nóng lòng muốn thử, giống như muốn biết thú biến dị kia cường đại mức nào.
– Ta biết các ngươi vẫn luôn muốn đánh kho quân dụng kia, có điều khi đó lực lượng nơi này của chúng ta còn chưa đủ mạnh mẽ, tùy tiện hành động có chút nguy hiểm, cho nên ta mới có thể trì hoãn gần một tháng..
Âm thanh lạnh nhạt của Vương Song vang lên, đè hưng phấn của mọi người xuống.
– Có điều bây giờ đã đến lúc có thể động thủ, các người đều trở nên cường đại hơn so với trước đó, muốn đến đối mặt với con thú biến dị kia cũng có đủ lực lượng cường đại.
Nói xong nhìn về phía Lý Tam.
– Lý Tam, ngươi dẫn đường, hôm nay chúng ta xuất phát!
– Vâng!
Lý Tam đứng sau lưng Lý Tân một mặt hưng phấn.
Rất nhanh, dưới sự phân phó của Vương Song, mọi người đều hưởng ứng, hai chiếc xe Jeep mở đường, ba chiếc xe tải Đông Phong theo sát phía sau, trùng trùng điệp điệp hướng về phía kho quân dụng bị vứt bỏ.
Đợi cho dần dần tiếp cận mục đích, bọn họ đều xuống xe, Vương Song lần này trực tiếp mang đến hai tiểu đội, khoảng sáu mươi người, nhìn trước mắt giống như một ngọn núi nhỏ, từng cái cọc gỗ làm thành một vòng, bảo vệ cửa lớn bên trong.
Bên ngoài còn có mười mấy bộ thi thể, đều trở thành xương trắng, lẳng lặng nằm ở nơi đó, tăng thêm một ít không khí khác thường ở nơi này.
– Lý Tam, ngươi nói thú biến dị ở đâu?
Vương Song nhìn khắp bốn phía, nhíu mày mà hỏi.
Lý Tam lúc này chạy chậm đến trước mặt Vương Song, nhìn nơi im ắng, cũng hơi nghi hoặc một chút:
– Trước đó ta đến thú biến dị kia liền ra đây trước, đồng thời còn một mực không hề rời đi chỗ khác, sao hiện tại…
– Cẩn thận!
Lý Tam còn chưa nói hết, Vương Song đột nhiên biến sắc, phát giác được một cỗ khí tức vô cùng khủng bố truyền đến, cỗ khí tức này cường đại, gần như vượt qua Zombies gặp được trước đó, thậm chí bao gồm Zombies ma pháp lúc trước thiếu chút nữa một kích đánh chết mình.
Cùng lúc đó, hai người Lý Tân, Chương Nghiệp cũng phát giác được cỗ khí tức này xuất hiện, đều biến sắc, thân ảnh Lý Tân trong nháy mắt bắt đầu mơ hồ, phảng phất hóa thành mấy đạo thân ảnh, phân tán ra bốn phía.
Đây là Lý Tân sau khi tiến hóa cấp bốn, kỹ năng cực tốc tùy theo tiến hóa biến thành ảnh bước, chẳng những có tốc độ cực kỳ nhanh chóng, còn có thể biến ảo ra mấy đạo thân ảnh đến mê hoặc địch nhân, có thể gọi là kỹ năng bảo mệnh chạy trốn.
– A.
Chương Nghiệp thì gầm lên một tiếng, y phục trên người rách ra, bắp thịt cả người trong nháy mắt giống như đá cẩm thạch, cầu gân bạo khởi, thân thể đều tăng cao một đoạn! Chương Nghiệp sau khi tiến hóa cấp bốn, kỹ năng cuồng bạo ban đầu cũng được tiến hóa, bây giờ đã trở thành kỹ năng “Cường hóa”! Có thể tăng lực lượng của mình trên diện rộng, còn có thể thu hoạch được phòng ngự cực đại, cùng loại với kỹ năng của Hùng Kim Lực lúc trước.
Những người này cũng chỉ có rải rác mấy người có thể kịp phản ứng, những đội viên bình thường đó chỉ nhìn thấy sắc mặt mấy người đó thay đổi, sau đó thi triển kỹ năng ra.
“Ầm.”
Một thân ảnh màu đen giống như u linh, từ trên trời giáng xuống, mang theo một trận gió tanh, rơi vào chỗ trước đó của Lý Tân, Chương Nghiệp.
Trực tiếp tạo ra một cái hố lớn.
“Tê!”
Mọi người nhìn cái hố sâu một thước, to một trượng trên mặt đất, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Có điều nhìn thấy sinh vật bên trong, ánh mắt hiện lên một tia kinh hãi.
Một con vật giống như lão hổ lớn chừng một trượng đứng trong hố, vẻ mặt hung tàn nhìn đám người Vương Song, từng miếng vảy màu đen trải rộng trên từng thân, bốn móng vuốt lớn giống như quạt hương bồ, cái đuôi không ngừng đông đưa, giống như roi thép vung vẩy trong không khí, không ngừng vang lên tiếng nổ trong không khí.
Một thân khí tức bạo ngược ép tất cả mọi người có chút không thở nổi.
– Cái này, đây chẳng lẽ chính là thú biến dị!
Chương Nghiệp một bên đỡ công kích của thú biến dị, trong miệng tràn ra máu tươi, nhìn thú biến dị khủng bố dọa người như thế, có chút chấn kinh, chính hắn bây giờ đẳng cấp đã đạt tới cấp năm, lực lượng khoảng chừng mười lăm người cự lực, thế nhưng đối mặt với con thú biến dị này lập tức bị đánh cho vết thương nhẹ.
– Tiểu Song, ngươi biết đây là thú biến dị gì không?
Thân ảnh Lý Tân xuất hiện bên cạnh Vương Song, vẻ mặt khiếp sợ nhìn thú biến dị.
Vừa rồi nếu không phải hắn chạy nhanh, có khi hắn đã bị thú biến dị này chụp chết.
Vương Song hiểu rõ con thú biến dị này chỉ sợ là đã có trí tuệ đơn giản, biết ai là những người khó đối phó nhất, những đội viên bình thường đó căn bản không có biện pháp tạo thành thương tổn cho nó.
Cho nên, trực tiếp nhắm mục tiêu ngay Lý Tân và Chương Nghiệp, hai người này là Tiến Hóa Giả có khả năng tạo thành thương tổn với nó.
“Cộc cộc cộc “








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










