[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 14 : Thái Hiểu! (c131-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Thái Hiểu!
Vương Song hơi nghi hoặc hỏi , giây phút đó, cả thôn bên ngoài đều có chút rối loạn lên, đám côn đồ đó đều bị Vương Song và Lý Tân trực tiếp giết chết, bây giờ bọn họ đều có chút không biết phải làm sao.
Muốn tới nơi này nhìn xem, thế nhưng tiếng súng vừa rồi trực tiếp khiến bọn họ đều lần lượt co mình lại trong góc nhà, căn bản không có một chút dục vọng muốn đến nhìn.
Những nữ nhân kia người nào cũng có chút e ngại nhìn Vương Song, vẫn là nữ nhân đầu tiên cố lấy dũng khí giải thích cho Vương Song.
– Các ngươi trước tiên mặc quần áo vào đi!
Vương Song còn chưa chờ nàng lên tiếng, đã mở miệng nói với những nữ tử này, dứt lời, lập tức ra ngoài, lẳng lặng chờ đợi.
Mười mấy phút sau, những nữ tử này đã mặc quần áo tử tế, đi ra bên ngoài, nhìn Vương Song, người nào cũng có chút rụt rè mở miệng.
Sau khi nghe bọn họ giải thích, Vương Song mới biết bọn họ đều là nữ nhân Lý gia thôn này, còn một số nữ nhân bị bắt cóc thì bị giam cầm ở một nơi khác.
Hùng Kim Lực vì sự an toàn của chính mình, cũng không sống ở chỗ này, nơi này tương đương với nơi bọn chúng dâm nhạc, cũng là nơi nghị sự.
Hùng Kim Lực xưng Vương ở chỗ này, bá chiếm nơi này, còn tụ tập gần tám mươi kẻ thân tín, ở đây ức hiếp dân lành, làm mưa làm gió, còn tàn bạo bất nhân, có người dám phản kháng lập tức ném người cho Zombie ăn, còn trắng trợn gian dâm nữ nhân, cướp bóc khắp nơi, không ít mỹ nữ cướp đoạt được đều bị Hùng Kim Lực và bọn thủ hạ phân chia hết.
Bọn chúng tập trung lại tất cả lương thực sở hữu của nơi này, dân bản địa thì bị đuổi đến làm việc trong ruộng, không cho bọn họ đồ ăn, ngay cả tiểu hài tử cũng không tha, bắt những đứa trẻ này đi dọn dẹp vườn rau, một bát cháo loãng ít ỏi đến cực hạn, thậm chí nhìn thấy nước dùng dưới đáy.
Chỉ có Hùng Kim Lực và thủ hạ của hắn mới có thể ăn bánh bao hấp, rau xanh, các loại thịt! Còn về những nữ nhân kia, nếu như khiến đám người Hùng Kim Lực vui vẻ, có thể được thưởng bánh bao hấp hoặc là một con cá, một miếng thịt.
Những thôn dân kia bình thường đều bị nghèo đói tra tấn tới không chịu được, mới phải dùng thân thể của mình đi đổi lấy chút đồ ăn, những nam nhân kia chỉ có thể rưng rưng chịu đựng.
Một số người phản kháng, trực tiếp bị đám côn đồ này một thương đánh chết, thi thể thì bị ném cho Zombie ăn.
Nghe những nữ nhân kia rưng rưng kể lại, sắc mặt Vương Song càng xanh xám, để các nàng dẫn chính mình đi đến nơi Kim Ốc Tàng Kiều đó.
Trong một tòa nhà cách tòa nhà hai tầng không xa, đám người Vương Song đi vào, nhìn thấy không ít nữ tử trẻ tuổi, tư sắc của mỗi người đều là trung thượng.
Nhìn thấy mọi người đi vào, các nàng đều xôn xao giật mình, hơi kinh ngạc nhìn Vương Song đang tiến vào.
– Các ngươi là?
Một nữ nhân dẫn đầu kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, giọng nói vô cùng êm tai!
Vương Song nhìn nữ tử trước mặt, trong mắt lóe lên một vòng vẻ kinh diễm,
nữ tử trước mặt mặc một chiếc váy màu trắng, một mái tóc đen nhánh dài đến bên hông, dáng người ngực nở mông cong, ba đào trước ngực hung dũng, gần như sắp nảy ra.
Khuôn mặt bầu bĩnh, giống như một quả táo nhỏ, trông có vẻ vô cùng động lòng người, hận không thể để người cắn một miếng.
Một đôi mắt to đen nhánh sáng chiếu lấp lánh, miệng thơm khẽ nhếch, nhìn thấy Vương Song, vô cùng giật mình.
Mà Vương Song nhìn thấy khiến cho mỹ nữ kinh ngạc như vậy, cũng lóe hiện lên một câu “khuynh quốc khuynh thành”.
– Đây là Tiến Hóa giả, vừa mới giải quyết thủ hạ của Hùng Kim Lực, đến cứu chúng ta!
Nữ nhân đi bên cạnh Vương Song tiến lên, vẻ mặt kích động nói.
– Cứu chúng ta? Tiến Hóa Giả?
Các nàng những nữ tử này vẻ mặt người nào cũng vô cùng vui mừng, vẫn luôn bị Hùng Kim Lực ức hiếp, bọn nàng ai cũng đã sớm có chút tuyệt vọng đối với cái dạng cuộc sống như này, bây giờ, đột nhiên có một người tới cứu bọn nàng, bọn nàng đều có chút không dám tin tưởng.
– Đây là người thủ hạ của Hùng Kim Lực vừa mới bắt đến, hắn còn vẫn chưa kịp chiếm hữu lập tức đã ra ngoài rồi.
Nữ nhân ở bên cạnh Vương Song nhìn thấy ánh mắt Vương Song vẫn luôn dán chặt vào người mỹ nữ đồng nhan cự nhũ, lặng lẽ lên tiếng nói.
– Ngươi tên là gì?
Vương Song gật đầu, nhìn nữ tử trước mặt, hỏi.
– Ta tên là Thái Hiểu, là một streamer Internet, trước đó bị một đám người bắt đến nơi này, nói muốn dâng ta cho thủ lĩnh của bọn họ!
Nữ tử cắn môi, nhìn thấy Vương Song, có chút mừng rỡ mở miệng.
Trong thời gian mấy ngày nay, Thái Hiểu giống như sống trong địa ngục, ngay từ lúc bị bắt nàng còn thường xuyên kịch liệt phản kháng, sau này đám côn đồ trực tiếp dẫn nàng đi xem kết cục của những nữ tử không phục tùng kia sẽ ra sao.
Có người bị chặt chân chặt tay khiến các nàng thống khổ kêu rên, còn có người bị móc mắt ra, trực tiếp ném tới trong đám Zombie, bị Zombie từng miếng ăn sạch.
Có nữ nhân trực tiếp bị ném ở quảng trường, mặc cho những kẻ khác gian dâm, thẳng đến khi người đó không chịu nổi triệt để tử vong.
…….
Các loại chuyện khiến Thái Hiểu trở nên vô cùng hoảng sợ, sau này cũng không dám lại giãy dụa, vốn còn cho rằng mệnh của bản thân chính là như vậy, không ngờ tới sẽ còn có người tới cứu các nàng.
Chương 132: Diễn giảng
Nàng chỉ là một streamer Internet nhỏ bé, chỉ là một nữ nhân có vẻ ngoài xinh đẹp mà thôi, mạt thế đến, nàng chạy trốn khắp nơi, muốn tìm được một chỗ an toàn, kết quả bị bắt tới nơi này.
Nàng vốn dĩ là một người có tính cách vô cùng hoạt bát sáng sủa, dù sao làm streamer nếu như không thể điều động không khí, sợ rằng cũng không có bao nhiêu người khen thưởng, đáng tiếc nhiều ngày trôi qua như vậy, tính cách hoạt bát này của nàng đã bị ma luyện không còn một chút hoạt bát vốn có, cả người mỗi ngày đều cẩn thận.
Sợ chính mình làm sai cái gì sẽ bị đối xử tàn khốc.
Nếu không phải ngoại hình của nàng quả thực tuyệt mỹ, sợ rằng đám côn đồ này cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng như thế, đã trực tiếp ném nàng vào đám Zombie rồi.
– Được rồi các ngươi bây giờ đều tự do rồi, nhưng mà tốt nhất vẫn không nên chạy loạn, bọn người Hùng Kim Lực ra ngoài rồi, đợi bọn chúng quay lại còn sẽ có một trận phải đánh, các ngươi tốt nhất đợi ở trong phòng.
Vương Song không hề nhiều lời, đơn giản nói một câu với các nàng.
Rất nhanh, Vương Song đi theo những nữ nhân kia lại đi đến nơi tồn trữ lương thực của đám côn đồ này, mấy gian nhà dân hình thành một nhà kho cực lớn, Vương Song mở cửa, phát hiện bên trong các loại vật tư đều có, bánh mì, bột mì, cô ca, dăm bông, bánh kem, còn có rất nhiều thịt gà, trứng, cá sắp xếp ngăn nắp ở một bên.
– Nhiều vật tư quá đi, chẳng qua bây giờ đều là của ta rồi.
Vương Song khẽ mỉm cười, đuổi những người khác đi ra, vung tay lên, tất cả vật tư toàn bộ đều biến mất.
Đều bị Vương Song thu vào trữ vật giới chỉ của chính mình.
Trừ những thứ này, Vương Song còn bảo tất cả những nữ nhân kia nhà nào về nhà nấy, còn về Thái Hiểu trong nhà của Hùng Kim Lực thì chủ động đi theo Vương Song quay lại tòa nhà nhỏ hai tầng nằm ở giữa thôn.
Nàng là một người thông minh, mấy ngày ma luyện khiến cho nàng hiểu rõ cái thế giới này chính là vô cùng tàn khốc, nếu như không có năng lực đặc thù, vậy thì, cũng chỉ có thể phụ thuộc vào cường giả, Hùng Kim Lực là một kẻ điên từ đầu đến đuôi, nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng chính mình sẽ có kết cục gì, nhìn thấy Vương Song sau khi biết Vương Song là một người Tiến Hóa Giả, nàng lập tức hiểu rõ có lẽ dựa vào Vương Song, chính mình mới có thể tiếp tục sinh tồn ở cái thế giới này.
Quay về biệt thự trong lầu nhỏ, Vương Song nhìn Thái Hiểu có chút rụt rè trước mắt, có chút im lặng, nhưng cũng không nói gì thêm, cứ như vậy lẳng lặng ngồi trên sofa, chờ đợi bọn người Lý Tân đến.
Thái Hiểu ở một bên thì có chút đứng ngồi không yên, muốn nói điều gì, cũng không dám nói ra, chỉ có thể im lặng ngồi ở một bên.
Rất nhanh, xe của đám người Lý Tân đã đến nơi này, trực tiếp dừng ở trước cửa căn nhà.
Một đám người ào ào xuống xe, nhìn thấy mọi thứ trong căn phòng, không có bao nhiêu kinh ngạc, bọn họ đều biết rõ thực lực của Vương Song, nếu như ngay cả một đám côn đồ cũng không thể giải quyết, vậy thì, cũng không khỏi quá mất mặt đi.
– Tiểu Song, đây là ai?
Lý Tân hơi kinh ngạc lên tiếng, chỉ là rời đi một khoảng thời gian ngắn, Vương Song nơi này vậy mà lập tức xuất hiện một mỹ nữ không chút thua kém Triệu Hân, giờ khắc này, cho dù là Lý Tân thì trong lòng cũng không khỏi có chút hâm mộ diễm phúc của Vương Song.
Ánh mắt kinh ngạc của những người khác đều nhìn vào Thái Hiểu, đặc biệt là Triệu Hân, mơ hồ có một loại cảm giác nguy cơ, dáng người yểu điệu của đối phương còn không chút thua kém chính mình, so dung mạo, càng là một gương mặt tiêu chuẩn búp bê, kiểu đồng nhan cự nhũ này đều là tình nhân trong mộng của tất cả nam nhân.
– Đây là Thái Hiểu, người bị thụ hạ của cái tên Hùng Kim Lực kia bắt tới.
Vương Song đơn giản nói một câu, sau đó nói tình huống nơi này cho bọn hắn một chút.
– Nói như vậy, chúng ta phải đợi ở nơi này, nếu bọn chúng không quay lại chẳng lẽ chúng ta vẫn không rời đi sao!
Bên cạnh, Trương Dao nhướng mày, mặc dù các nàng muốn giải quyết tên ác bá này, nhưng nếu làm chậm trễ thời gian bọn họ đến thành phố Hoa Tân thì lại có chút không tình nguyện lắm.
– Hùng Kim Lực loại cặn bã ngoan độc đến cực hạn này, nếu như không chết, không biết còn có bao nhiêu người sẽ gặp phải độc thủ của hắn!
Lý Tân ở một bên quả quyết cự tuyệt, không chút do dự nói.
– Đúng vậy. loại cặn bã này phải chết! Chúng ta không bằng lại chờ thêm một ngày dù sao thực vật ở đây cũng đầy đủ, không cần lo lắng!
Vương Song đồng dạng lên tiếng.
Những người khác nhìn thấy Vương Song lên tiếng cũng không dám nói gì nữa, chỉ có thể ngầm thừa nhận.
– Nếu đã như thế, vậy thì chúng ta vẫn nên nghĩ cách chuẩn bị một chút, chờ đến khi bọn chúng quay về trực tiếp một mẻ hốt gọn!
Đổng Châu mở miệng nói, nàng là cố vấn của đám người Vương Song. mấy chục năm mưa gió khiến nàng đã từng nhìn thấy quá nhiều âm mưu quỷ kế, cũng từng bởi vì vấn đề cạnh tranh thương nghiệp lọt vào ám sát, uy hiếp của những người khác phái tới, cho nên, đứng trước loại tình huống này, nàng ngược lại một mặt thong dong.
Chương 133: Diễn giảng (2)
Ánh mắt Vương Song sáng lên :
– Đúng vậy, chúng ta phải chuẩn bị một chút, chờ đến khi bọn chúng trở tay không kịp làm một cái công kích bất ngờ, ngoài ra còn phải tập trung những người của Lý gia thôn này lại, không thể để bọn chúng đi báo tin.
– Chỗ chúng ta có lương thực, có súng ống, không sợ bọn chúng không nghe lời!
Nghe lời Vương Song nói, đám người đều ào ào gật đầu bắt đầu bày mưu tính kế, rất nhanh, ngươi một câu, ta một câu, một cái cách đơn giản được mọi người nghĩ ra.
– Nếu đã như thế, vậy thì chúng ta cứ chia ra hành động, Lý Tân, Chương Nghiệp, các ngươi tập trung mọi người đến đây, để bọn hắn đều đến trong sân, ta và Vương Hổ, Phương Phi, Hứa Kiệt, còn có những người khác đến cửa thôn bố trí, những người khác đều chờ ở đây, mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của dì Đổng.
– Ừ.
Đúng rồi.
Còn có những người bị bắt tới kia, cũng đều tập trung bọn họ lại.
Nghe lời nói của Vương Song, tất cả mọi người đều ào ào gật đầu, bắt đầu tản ra làm những chuyện Vương Song phân phó.
Vương Song dẫn những người khác một hàng tám chín người đi tới cửa thôn, bây giờ, sắc trở đã trở nên tối tăm, đường đi cũng không thấy rõ lắm, Vương Song có chút bất đắc dĩ, nói với Vương Hổ :
– Vương Hổ, như vậy đi, để phòng ngừa vạn nhất, ngươi và Lưu Hâm canh gác ở ngay chỗ này, tới nửa đêm ta cử người đến thay cho các ngươi!
– Nếu như chúng ta không có người đến canh gác, ngộ nhỡ bọn họ quay về, rất có thể sẽ khiến chúng ta đánh một cái trở tay không kịp.
– À, đúng rồi, các ngươi còn phải chú ý, không thể cho người ngoài ra vào, ngộ nhỡ có người mật báo, chúng ta sẽ có chút phiền phức!
Vương Song nói không ít, Vương Hổ và Lưu Hâm đều cùng lúc gật đầu, bọn họ đều hiểu sự lo lắng của Vương Song, dù sao, Vương Song và đám người Lý Tân là Tiến Hóa Giả, xảy ra đấu súng sẽ không bị làm sao, nhưng những người bình thường khác thì lúc nào cũng có thể sẽ chết đi, bởi vậy, bọn họ đều không dám sơ suất.
Sắp xếp hai người ở chỗ này, đưa cho bọn họ bảy mươi chín cái súng trường, còn có mấy hộp đạn.
Bọn họ giấu ở phía sau chiếc xe đang bị chặn, cẩn thận nhìn chỗ cách đó không xa.
Vương Song dẫn hai người quay về, phát hiện, trong sân của căn nhà đã đứng đầy người, hầu hết đều là một số phụ nữ, người già, trẻ nhỏ, số người thanh tráng niên khá ít.
Bọn họ có chút hoảng sợ đứng trong sân, ánh mắt kinh hoàng nhìn một hàng gia hỏa kỳ quái trước mắt.
Đám người Lý Tân, Đổng Châu thì đều ở cửa căn nhà, nhìn những người trong sân, Chương Nghiệp ở cửa cổng, nhìn thấy đám người Vương Song quay về, nhường ra một con đường.
– Đây là?
Vương Song hơi nghi hoặc nhìn người đứng chi chít, đông nghịt trong sân.
– Tiểu Song, bọn họ đều cho rằng chúng ta là đám côn đồ, đều không dám mở cửa!
– Buổi sáng bọn họ đã bị giám sát làm việc một ngày, nghe thấy tiếng súng thì giống như chim sợ cành cong, chúng ta cứ như thế nửa đêm tập trung bọn họ lại, bọn họ mới sợ hãi như thế!
Lý Tân ở một bên cười khổ giải thích.
Nghe được lời giải thích của Lý Tân, Vương Song có chút hiểu rõ nguyên nhân.
Nhìn đám người trước mắt, trên mặt cố gắng lộ ra một nụ cười nhu hòa.
– Các vị, ta là Vương Song, những người này là bạn bè của ta, chúng ta đã giết chết đám côn đồ ở nơi này, các ngươi bây giờ đều tự do rồi! Sau này sẽ không còn đám côn đồ đến ức hiếp các ngươi! Các ngươi có thể sống những ngày tháng yên bình của chính mình rồi!
– Còn có những người bị Hùng Kim Lực bắt tới đây, các ngươi cũng được tự do rồi, cho dù là rời đi, hay là ở lại đây sinh sống, đều có thể!
Nghe thấy giọng nói của Vương Song, tất cả thôn dân những người trong ánh mắt còn hiện lên một vòng nghi hoặc, đều không dám tin, nhưng lại cũng không dám lên tiếng, chỉ là dùng ánh mắt e ngại nhìn Vương Song.
“ Haizz, xem ra chịu ảnh hưởng của Hùng Kim Lực quá lớn, bọn họ bây giờ đều không dám tin người!”
Trong lòng Vương Song thở dài nghĩ.
– Ta tin hắn, hắn đã giết rất nhiều thủ hạ của Hùng Kim Lực, đám súc sinh kia đều đã chết!
Đột nhiên, đúng lúc này, một giọng nói vang lên, tất cả mọi người hơi kinh ngạc nhìn lại, hóa ra là nữ nhân ngay từ đầu được Vương Song cứu.
– Điều này là thật sao? Sẽ không lừa chúng ta chứ!
Một giọng nói vô cùng nhỏ vang lên, trong đám người đã dẫn đến một trận bàn tán.
– Đúng rồi, Hùng Kim Lực này thế nhưng là Tiến Hóa Giả, còn có súng, sao có thể bị giết!
– Đoán chừng là bọn họ lừa chúng ta!
– Đúng vậy. cho dù muốn nhìn xem chúng ta ai dám phản kháng bọn họ, rồi lập tức giết chết chúng ta!
….
Đám người Vương Song nhìn một màn trước mắt, có chút bất đắc dĩ, chính mình nói sự thật thì lại chẳng có người nào tin tưởng.
– Tiểu Song, ngươi có thể….
Lúc này, Đồng Châu tiến đến bên tai Vương Song, khẽ nói mấy câu.
Mắt Vương Song sáng lên, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Lập tức tiến đến trước mặt đám người, tâm niệm hơi động một chút, từng đoàn hỏa cầu trực tiếp xuất hiện trên không, trong trời đêm thiêu đốt lên hào quang màu vàng nhạt.
– Đây, đây là….Tiến Hóa Giả!
Chương 134: Lập uy!
Đám người xôn xao vô cùng hoảng sợ, trải qua thời gian mấy ngày, bọn họ đều đã biết Tiến Hóa Giả là cái gì, chính là bởi vì loại sức mạnh vô cùng cường đại của Hùng Kim Lực, bọn họ mới không dám phản kháng.
Không ngờ tới người trẻ tuổi trước mắt thế mà chính là một vị Tiến Hóa Giả có sức mạnh cường đại như thế.
– Lần này các người đã tin lời nói của chúng ta rồi chứ, ta thân là Tiến Hóa Giả, nếu đã nói ra những lời này, đương nhiên sẽ không lừa gạt các ngươi!
Vương Song một mặt nở nụ cười tự tin.
Phối hợp với hỏa cầu bay xung quanh, càng hiện lên giống như Thiên thần.
– Đây, đây là thật sao!
– Tiến Hóa Giả sẽ không lừa chúng ta!
– Chúng ta, thật sự tự do rồi!
……
Tất cả những người sống sót đều trở nên vô cùng kích động, trải qua thời gian dài như vậy bị Hùng Kim Lực áp bức, bọn họ đều dần dần đánh mất hy vọng đối với cuộc sống, mỗi ngày, đều chỉ có thể dựa vào chính mình lao động nặng nhọc đổi lấy một ít thu nhập không có ý nghĩa.
Đôi khi, còn gặp phải áp bức của Hùng Kim Lực, do đó, nghe được lời nói của Vương Song, bọn họ đều trở nên vô cùng hưng phấn.
Vương Song nhìn vẻ mặt hưng phấn của những người trước mặt, mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ : “Vẫn là lộ ra thân phận của chính mình mới có tác dụng.”
Tiếp tục lên tiếng nói :
– Nhưng mà, Hùng Kim Lực còn có một số đám côn đồ rời đi còn chưa quay về, chúng ta chờ bọn chúng quay về lập tức trực tiếp giải quyết bọn chúng, chẳng qua ta lo lắng sẽ có người mật báo, cho nên, trước khi giải quyết tất cả đám côn đồ đó, mọi người không được phép rời khỏi cái sân này!
– Cái gì, không thể rời khỏi cái sân này! Vậy thì chúng ta ở nơi nào? Ăn cái gì?
Có người lên tiếng nói to.
– Đúng đó, các ngươi như vậy có khác gì những tên côn đồ kia !
– Chúng ta không đồng ý!
Một cái giọng nói lại vang lên, tất cả đám người đều ào ào biểu thị sự bất mãn của chính mình.
– Đồ ăn.
Ta sẽ sắp xếp người làm cho các ngươi, nhưng mà, các ngươi bắt buộc phải ở lại chỗ này!
Vẻ mặt Vương Song lạnh lùng, hỏa cầu xung quanh trực tiếp rơi xuống trên đất, trong chớp mắt nện thành một cái hố to trên mặt đất.
Mọi người trong nháy mắt yên tĩnh, không còn dám mở miệng, xôn xao có chút sợ hãi nhìn Vương Song.
Vương Song Nhìn đám người, trong lòng có chút âm trầm, chính mình đang giúp đỡ bọn họ, vậy mà cả một đám đều không biết tốt xấu, xem ra thật sự là người tốt bị bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi.
Chính mình không thể luôn luôn làm một người tốt, thời điểm thích hợp đều phải hiện ra một số thủ đoạn của chính mình.
Những người khác ở một bên đều nhìn thấy Vương Song xử lý mọi chuyện, đều có chút kinh ngạc, nếu như đổi thành bọn họ, chỉ sợ đối mặt với sự phản đối như thế, trực tiếp cũng không biết nên làm cái gì, nhưng mà đổi thành Vương Song, trực tiếp hiện ra vũ lực của chính mình, sự bá đạo của Vương Song giờ khắc này đã khắc sâu vào trong lòng bọn họ, đặc biệt là Đổng Châu. ánh mắt càng sáng lên, trong lòng lướt qua sự tán thưởng.
Rất nhanh, dưới phương thức hơi bá đạo của Vương Song, tất cả mọi người đều ngoan ngoãn đứng ở trong sân, trong sân được lát bằng đá màu xanh, rất nhiều người đã trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất.
Đám người Vương Song đi thẳng đến gian phòng bên trong, một đám người vây tại chỗ, Vương Song phân phó Chương Nghiệp, Trương Lỗi, để bọn họ đến nửa đêm đi thay ca cho hai người Vương Hổ.
– Đúng rồi, Vương Song, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?
Lâm Tuyết Tình mở miệng dò hỏi.
– Làm gì, ngủ a! Chờ đợi Hùng Kim Lực quay về!
Vương Song lạnh nhạt lên tiếng, chỉ có dưỡng tốt tinh thần, mới có thể đổi mặt với tất cả khó khăn.
– Được rồi, mọi chuyện tiếp theo đều để dì Đổng chỉ huy đi, đừng đến làm phiền ta!
Vương Song nói xong, trực tiếp tìm một căn phòng, bắt đầu đi ngủ.
Triệu Hân mỉm cười, trong ánh mắt hơi khác thường của mọi người, đồng dạng cùng đi vào.
– Hồ ly tinh!
Lâm Tuyết Tình nhìn bóng dáng của Triệu Hân, có chút oán hận mở miệng nói.
Thái Hiểu thì có chút đứng ngồi không yên ở nơi đó, bây giờ mạt thế Zombie hoành hành, không có ai sẽ nghĩ đến nàng là ai, đã từng có thân phận gì.
Nghĩ muốn dựa vào Vương Song, nhưng bản thân lại không biết mở miệng như thế nào, đồng thời nhìn thấy ánh mắt có ý vị uy hiếp của Triệu Hân, càng là nhát không dám mở miệng.
Toàn bộ người trong đại sảnh đều nhìn Đổng Châu, chờ nghe nàng sắp xếp, bọn họ cũng đều biết Đổng Châu là nữ truyền kỳ trong giới kinh doanh, IQ có thể nghiền ép tất cả bọn họ, cho nên, đều rất bội phục.
….
Vương Song ngược lại không làm sao quản được chuyện ở bên ngoài, những chuyện lộn xộn lung tung này chính mình cũng không biết nên xử lý như thế nào, thứ chính mình am hiểu hơn chính là chiến đấu và mạnh lên, những chuyện như này vẫn là giao cho Đổng Châu loại nhân tài chuyên nghiệp làm mới phù hợp.
Nhìn thấy Triệu Hân lắc lư thân hình như rắn nước đi vào, Vương Song mỉm cười, một tay ôm chầm, trong tiếng kinh hô của đối phương cả đầu chụm vào ôn nhu hương.
Chương 135: Lập uy! (2)
Ngày thứ hai, sau khi Vương Song thức dậy, phát hiện đám người Lâm Tuyết Tình đang nấu một nồi cháo lớn trong sân, bên cạnh còn có rất nhiều màn thầu, đang phân phát cho mọi người trong sân.
Những người này trước đó ăn đều là cháo loãng có thể nhìn thấy đáy, ngay cả có bao nhiêu hạt gạo trong bát đều có thể đếm được, càng đừng nói đến các loại màn thầu, bởi vậy, có thể có được đồ ăn như thế, bọn họ đều vô cùng thỏa mãn.
Nhìn thấy Vương Song, Đổng Châu ở một bên đi tới cười nói :
– Tiểu Song, ngươi ngược lại ném phiền phức cho ta, chính mình lạinhàn rỗi!
– Hi hi, đây không phải là biết nhiều khổ nhiều sao!
Vương Song khẽ cười.
Nhìn mọi thứ trước mắt ngay ngắn rõ ràng, trong lòng cũng không khỏi bội phục năng lực chỉ huy của Đổng Châu.
– Đều không cần cướp, từng người một, ai cũng đều có!
Lâm Tuyết Tình ở một bên phân phát đồ ăn cho đám người, bọn họ xếp thành hai hàng dài, người nào cũng có chút tranh nhau chen lấn tới đằng trước.
– Ô….ô….
Đột nhiên, Vương Song nghe thấy tiếng khóc của một đứa nhỏ, ngẩng đầu lên nhìn, ở giữa một cái hàng dài, một bé trai lớn nhỏ không đến bảy tám tuổi bị một tên hán tử trực tiếp đẩy sang một bên, chính mình chiếm vị trí của đối phương.
Những người khác e ngại vóc dáng của đối phương, cũng đều không dám nói gì.
– Ngươi sao lại chen ngang? !
Lâm Tuyết Tình nhìn đại hán trước mắt, có chút tức giận, trước ngực không ngừng chập trùng.
Dứt lời, muốn tiến lên đỡ bé trai bị đẩy ngã kia đứng dậy.
– Tiểu đệ đệ, ngươi không sao chứ?
Lâm Tuyết Tình quan tâm mở miệng nói.
– Ô, hắn cướp vị trí của ta! Đó là vị trí của ta!
Bé trai lau nước mắt khóc thút thít nói.
– Ta đâu có chen ngang, rõ ràng là nó đến chen hàng của ta, không chen được, tự mình bị ngã! Không tin, ngươi hỏi những người khác!
Nam tử lập tức tự tin nói, còn vừa nhìn những người khác, ý vị uy hiếp không cần nói cũng biết.
– Ngươi!
Lâm Tuyết Tình tức đến nỗi đỏ bừng mặt.
– Mau phát cơm đi! Ta đói rồi!
Nam tử có chút không kiên nhẫn mở miệng.
Những nữ nhân khác một mặt tức giận nhìn tên nam tử này, nhưng mà thật sự không biết nên xử lý như thế nào.
Trong đội ngũ của Vương Song hầu hết đều là một số nữ nhân, bây giờ cũng đang trực ban, người thì canh gác, người thì nghỉ ngơi.
– Vương Song, ngươi xem đây?
Trương Dao nhìn bạn thân của chính mình phải chịu loại đối đãi này, đi đến bên cạnh Vương Song khẽ nói.
– Giao cho ta!
Vương Song trực tiếp tiến lên một bước đi tới, căn bản không có dùng bất kỳ lực lượng gì, trong chớp mắt đi thẳng về phía trước.
– Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Nam tử có chút ngoài mặt mạnh miệng lên tiếng, đối với Vương Song, hắn vẫn nhẫn ra, biết được hắn là Tiến Hóa Giả, hắn có thể làm càn trước mặt những nữ nhân này, nhưng nếu đối mặt với Vương Song, căn bản không dám giống như trước đó.
– Làm gì?
Vương Song cười lạnh một tiếng, loại cặn bã này, không dám đối mặt với đám côn đồ, cũng sẽ chỉ bạo ngược trong nhà, chính mình khinh thường loại người này nhất.
Cho nên, ánh mắt lạnh băng, một đao trực tiếp chém ngang, “phốc”, máu tươi phun ra, một cái đầu lâu trực tiếp lăn xuống đất.
– A, giết người rồi!
– Giết người rồi!
Những người khác xôn xao giật mình, từng người hoảng sợ kêu lên. “Rầm rầm”, lấy Vương Song làm trung tâm trực tiếp trống đi một vòng lớn.
– Vương Song, ngươi….
Đám người Lâm Tuyết Tình vẻ mặt kinh ngạc nhìn Vương Song, người chết, bọn họ nhìn thấy quá nhiều, cho nên, ngược lại không có kinh sợ, chỉ là có chút kinh ngạc bởi thủ đoạn của Vương Song tàn bạo như vậy.
– Các ngươi thật sự coi Vương Song ta thành bùn nhão nặn không thể trát tường sao, ta cứu các ngươi, không có nghĩa là các ngươi có thể muốn làm gì thì làm, làm càn như thế.
Vương Song lạnh lùng nhìn đám người, chậm rãi liếc nhìn bốn hướng.
– Nếu ta đã cứu các ngươi, vậy thì, mọi thứ ở nơi này đều thuộc về ta, mạt thế đến, pháp luật pháp quy trước đó toàn bộ biến thành từng tờ giấy vụn, cường giả vi tôn!
– Ta mạnh hơn các ngươi, vậy thì, tất cả các ngươi đều phải nghe lời ta, nếu không, nam nhân này chính là kết cục của các ngươi!
Vẻ mặt tất cả mọi người đều kinh sợ nhìn Vương Song, trường đao của hắn lúc này vẫn đang nhỏ xuống máu tươi, máu tươi rơi trên đất, phát ra tiếng “tí tách”.
– Các ngươi, ở nơi này, thì phải tuân thủ quy tắc của Vương Song ta, nếu không, ta sẽ không giảng đạo lý với các ngươi, cũng sẽ không dùng cái hình phạt gì, chỉ có một chữ, chính là chết!
Giọng nói lạnh lùng của Vương Song vang vọng trong sân này.
Tất cả mọi người đều im lặng không dám mở miệng.
Dường như có chút hiểu rõ sự kinh sợ của đám người, Vương Song dần dần ôn hòa, tiếp tục nói :
– Đương nhiên, chỉ cần các ngươi không gây sự, vậy thì ta cũng sẽ không tùy tiện giết người !
– Được rồi, mọi người tiếp tục lĩnh đồ ăn đi!
Dứt lời, Vương Song lập tức rời khỏi sân đi về phía cửa thôn.
– Nào nào nào, mọi người nhận cơm!
Lâm Tuyết Tình lần nữa về chỗ cũ, tiếp tục phân phát đồ ăn, đầu tiên đặt đồ ăn vào trong tay bé trai bị đẩy đến bên cạnh.
Mọi người lần này đều yên lặng xếp thành hai hàng, không ai dám lại chen hàng, so với trẻ con trong nhà trẻ còn muốn nhu thuận hơn.
Chương 136: Tham vọng!
Chuyện sau đó Vương Song cũng không rõ ràng, nhưng mà cũng không quan tâm, tin rằng có Đổng Châu, sẽ không có vấn đề gì lớn.
Đi đến cửa thôn, Lý Tân và Trương Lỗi đều đang nhìn về phía xa xa hai bên đường, nhìn thấy Vương Song, Lý Tân lắc đầu nói :
– Bọn chúng còn chưa quay về!
– Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta cũng không biết phải chờ đợi bao lâu!
Trương Lỗi ở một bên vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
– Không sao, ta thật không tin bọn chúng sẽ không quay về a! Cứ đợi ở chỗ này, không giết chết tên Hùng Kim Lực này tuyệt đối không thể bỏ đi!
Vẻ mặt Vương Song kiên định nói.
Sau đó, Vương Song nói cho bọn họ chuyện trước đó, Lý Tân nghe xong, một mặt cười lạnh :
– Hừ, bọn ngu ngốc này, chúng ta cứu bọn họ, bọn họ thế mà dám làm như thế! Giết được lắm, loạn thế dùng phạt nặng, chính là nên làm như thế!
Lý Tân ngược lại nhìn thấy rõ ràng, một khi đám người bọn họ mềm lòng, bị bọn họ cho rằng dễ ức hiếp, sợ rằng sẽ càng thêm làm càn, đến lúc đó, một đám nữ nhân, còn đều là mỹ nữ, đối mặt với loại tình huống này có bao nhiêu nguy hiểm bọn họ đều rất rõ ràng.
Trương Lỗi mặc dù có chút không thể nào tán đồng, nhưng vẫn thông minh không mở miệng.
– Các ngươi ăn cơm chưa, chưa ăn thì đi ăn cơm đi, ta ở chỗ này giúp các ngươi quan sát!
Vương Song lên tiếng nói.
– Ăn rồi, các nàng đã đưa tới cho chúng ta!
Lý Tân cười nói.
Vương Song gật đầu, nói chuyện một lúc với bọn họ rồi mới quay về!
Vừa mới quay về, Vương Song đã nhìn thấy thi thể trên mặt đất đã bị dọn đi, vết máu cũng được dùng nước rửa sạch một phen.
– Vương Song, ngươi vừa đi đâu thế.
Vừa mới vào phòng, đã thấy tất cả mọi người đều tập trung lại ăn điểm tâm trên bàn cơm, tiểu nha đầu Tạ Linh Ngọc này ngáp một cái, rõ ràng vừa mới tình ngủ, đặt mông ngồi xuống bàn ăn cầm lấy bánh mì sữa bò bắt đầu ăn, nhìn thấy Vương Song, nghi ngờ hỏi.
– Không sao, tùy ý đi dạo một lúc.
Vương Song tùy ý trả lời.
Nói xong, nhìn Thái Hiểu vẫn luôn ngồi trên sofa thức cả đêm, mang theo hai mắt có quầng thâm, ánh mắt hơi khác thường, tiểu mỹ nữ này ngược lại không cùng đi ăn cơm với mọi người, một mình e ngại ngồi ở đó.
Nhưng mà Vương Song cũng không nói gì, bởi vì Triệu Hân cũng đi ra rồi.
Một đám người đang ăn vật tư mà Vương Dong mang vào trong đại sảnh, mỗi người một túi bánh mì, một hộp sữa bò, ăn uống say sưa.
Ngược lại không giống với những người sống sót ở bên ngoài, đây cũng là Đổng Châu phân phó, Vương Song tùy rằng không biết nguyên nhân, nhưng lại tin rằng cách làm của nàng đương nhiên có nguyên nhân của chính nàng.
Bởi vậy, người của Vương Song ngược lại trông vượt trội hơn đám người sống sót ở bên ngoài.
– Đúng rồi, tiểu Song, ngươi đi nói chuyện với ta một lúc, ta có lời muốn nói với ngươi!
Lúc này, Đổng Châu đột nhiên đi đến, lên tiếng nói với Vương Song, dứt lời, lập tức đi lên lầu hai.
Vương Song vừa mới cầm một túi sữa bò nghĩ muốn uống hai ngụm, cũng là bị giọng nói của Đổng Châu chặn ngang, có chút bất đắc dĩ đặt sữa bò trong tay xuống, đột nhiên, nhìn thấy Thái Hiểu vẫn luôn giống như một con chim cút bên cạnh, mỉm cười, tiện tay cầm một ổ bánh bao, một túi sữa bò, khi đi ngang qua trực tiếp cúi đầu đưa cho Thái Hiểu.
– Ăn chút đồ, nếu không bụng sẽ đói!
Thái Hiểu hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên, một đôi mắt to trong veo như nước nhìn Vương Song, cúi đầu xuống, nhìn bánh bao và sữa bò đặt trong tay, đột nhiên, từng giọt nước mắt rơi xuống, sau khi mạt thế hạ xuống lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác được người ta quan tâm.
Một loại ấm áp tràn ngập tâm hồn nàng.
– Ha ha, tiểu gia hỏa, ngươi loại bản lĩnh tán gái này ngược lại tăng thêm không ít!
Đổng Châu ở phía trước thấy rất rõ ràng, chờ đến khi Vương Song đi đến, thấp giọng cười nói.
– Ha ha……
Vương Song mỉm cười, không nói gì thêm.
Đám người Tạ Linh Ngọc, Lưu Hâm, Lâm Tiểu Nhiên từ mình ăn cơm của mình, mặc dù nhìn thấy tất cả nhưng cũng đều không nói gì, đều làm như không nhìn thấy.
Sắc mặt Triệu Hân cũng không thay đổi, giống như là không biết, vô cùng ưu nhã ăn từng miếng bánh mì.
Chỉ là trong mắt lóe lên một vòng ánh mắt dị dạng, trong lòng trăm ngàn loại suy nghĩ lướt qua.
– Sao thế, dì Đổng? Có chuyện gì sao?
Vương Song nhìn thấy Đổng Châu cẩn thận đóng cửa lại, hơi nghi hoặc nói, chuyện gì, đáng giá cho nàng cẩn thận như vậy.
Đổng Châu ngồi xuống sofa, nhìn Vương Song, hơi trầm tư, lập tức ngẩng đầu vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Vương Song gằn từng chữ :
– Tiểu Song, ta hỏi ngươi một câu, hy vọng ngươi có thể thành thật trả lời!
Vương Song sững sờ, đây là lần đầu tiên Đổng Châu nghiêm túc như vậy, không khỏi điều chỉnh sắc mặt, trầm giọng nói :
– Được chứ, dì Đổng, ngươi hỏi đi, chỉ cần ta có thể trả lời thì nhất định sẽ trả lời!
– Ngươi, cho rằng thành phố Hoa Tân là một chỗ tốt sao? Là một nơi có thể khiến ngươi an tâm ở lại sao?
Đổng Châu chậm rãi lên tiếng.
– Khu vực thành phố Hoa Tân?
Vương Song nhướng mày, hắn ngược lại chưa từng nghĩ tới tình huống khu vực thành phố Hoa Tân rốt cuộc có thích hợp hay không, bởi vì hắn chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ mãi ở lại nơi này.
Chương 137: Hùng Kim Lực
– Nhìn biểu tình của ngươi, cũng biết chính ngươi sẽ không ở lại nơi này!
Đổng Châu mỉm cười.
– Bây giờ mạt thế xuất hiện, cái gọi là loạn thế xuất anh hùng, ngươi thử nghĩ xem, đã từng là khai quốc công thần của Hoa Quốc, vậy thì không phải quật khởi từ bên trong một nơi không quan trọng, cuối cùng trở thành Chúa Tể Giả người nắm giữ mấy trăm triệu nhân dân sao!
– Mà khu vực thành phố Hoa Tân theo ta mà nói, cũng chẳng qua là một thế lực mà thôi, muốn thành lập một phen sự nghiệp trong mạt thế, thế lực như này không có gì hơn mấy loại tình huống, loại thứ nhất là không ngừng cường đại, sau cùng trở thành thế lực mạnh nhất, thống nhất toàn quốc, thậm chí toàn thế giới! Nhưng mà loại thế lực này ta nghĩ toàn bộ Hoa Quốc cũng chưa chắc có.
– Loại thứ hai, thì là đã bị các thế lực cường đại hơn thu phục, trở thành chư hầu một phương, đây cũng là kết cục của đại đa số các thế lực.
– Loại thứ ba, cũng chính là một loại bất hạnh nhất, chính là trực tiếp bị Zombie hoặc các thế lực khác tiêu diệt.
…..
Nghe Đổng Châu một loạt đạo lý phân tích rõ ràng, ánh mắt Vương Song cũng càng ngày càng sáng, mơ hồ biết được Đổng Châu muốn nói cái gì.
– Bây giờ thành phố Hoa Tân cũng chưa hẳn là một nơi tốt, không nói trước đây nơi này có nhiều thế lực đan xen, chúng ta thế đơn lực bạc, cho dù đến đó cũng chỉ sợ cũng là cá trên thớt, mặc người chém giết!
Nói tới chỗ này, giọng nói của Đổng Châu chợt ngừng lại.
Nhìn Vương Song, không tiếp tục lên tiếng.
– Dì Đổng, ngươi muốn nói cái gì thì trực tiếp nói đi, Vương Song ta không phải người không biết tốt xấu, chuyện ngày hôm nay tuyệt đối sẽ không nói ra!
Vương Song có chút không nhịn được mở miệng, một đôi mắt mơ hồ có chút tia lửa thoáng qua,
– Trong mạt thế, quần hùng cùng nổi lên, ngươi-Vương Song vì sao không thể đồng dạng theo gió bay lên, trở thành Cửu Thiên Thần Long chứ!
Đồng Châu nói ra từng chữ, những lời nói ra lại là kinh động lòng người!
– Cái gì, ngươi muốn ta nhân cơ hội mà thành lập một thế lực! Cái này, cái này…
Vương Song kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, không thể tin được tâm của Đổng di nhà mình lại lớn như vậy, như thế mà cũng dám nghĩ
– Thế nào, không dám, ngươi dám nói lúc cứu ta chưa từng nghĩ như vậy?
Đổng Châu nhìn Vương Song, vẻ mặt như cười mà không phải,
– Nếu lúc ấy trong lòng không có ý nghĩa đó, ngươi sẽ tới cứu một lão bà gần năm mươi tuổi như ta à!
– Còn nữa, ngươi thật sự là muốn cứu người đây sao, chưa hẳn, nếu như không phải muốn lấy nơi này làm căn cứ, ngươi sẽ tích cực như vậy ư? Đây cũng không phải là tính cách của ngươi, không có lợi ngươi sẽ không làm đâu!
– Hơn nữa, ta cũng biết Vương Song ngươi bản lĩnh thế nào, tuy rằng bây giờ không thể nói là cường đại nhất, nhưng dựa vào cảm giác của ta, ta biết ngươi không giống với những Tiến Hóa Giả khác.
Ta tin, tương lai ngươi tuyệt đối là một trong những Tiến Hóa Giả cường đại nhất thế giới!
– Một mình ngươi, đủ để xây dựng một thế lực, hơn nữa còn có đám người Lý Tân, Chương Nghiệp trợ giúp ngươi, tương lai có muốn đứng vững trong cả Hoa Quốc cũng không phải không thể!
Lúc này ánh mắt Vương Song không còn hừng hực nữa, hắn nhìn Đổng Châu, trong mắt có chút ánh sáng khác thường.
– Vẫn là Đổng di lợi hại, tâm tư nhỏ bé của ta như thế nào cũng không có gạt được ánh mắt của ngươi!
Thanh âm của Vương Song trầm thấp vang lên,
– Nhưng ngài thông minh như vậy, không sợ sao!
Một tia sát khí khó hiểu nảy sinh trong lòng Vương Song.
Nhiệt độ trong phòng nháy mắt dường như đã giảm đi vài độ!
– Ha ha, sao nào, ngươi muốn giết Đổng di?
Đổng Châu dường như không có cảm nhận điều gì, mỉm cười:
– Đổng di ngươi thật sự không có ý đồ xấu gì, cả đời này, Đổng Châu ta xem như sống đủ rồi, dù có chết cũng không sao cả, nhưng ta lo lắng nhất chính là nữ nhi Mộng Kỳ của ta.
Nghe đến đó, sát ý trong lòng Vương Song khựng lại, dần dần tiêu tan, hắn hơi nghi hoặc nhìn qua.
– Ta có thể chịu khổ, nhưng ta không thể để cho nữ nhi ta chịu khổ theo!
– Cho nên, ta muốn một thế lực có thể che mưa che gió cho hai mẹ con ta, có thể bảo vệ bọn ta!
– Mà Vương Song ngươi, tuy rằng hiện tại còn chưa có một thế lực đàng hoàng, nhưng lại có được cái loại tiềm lực cực lớn! Ta rất xem trọng ngươi, ta sẽ thử đặt cược lên ngươi một lần!
Ánh mắt Vương Song ngưng thần, nghi hoặc hỏi:
– Đổng di, dựa vào thân phận của ngươi, có rất nhiều con đường sống để lựa chọn! Tại sao lại phải chọn ta?
Đổng Châu cười khổ nói:
– Giờ là mạt thế, ai còn quan tâm thân phận trước kia của ngươi, hơn nữa, hiện giờ người mà ta có thể tin tưởng cũng không nhiều, Vương Song ngươi xem như là một trong số đó!
– Nếu như gia nhập vào thế lực khác, có lẽ sẽ bị ăn đến cả bã cũng không còn! Nhưng đi theo ngươi, có thể cùng nhau xây dựng một thế lực của riêng mình, tựa như năm đó một mình ta tự tay biến Tập đoàn Giai Thiên từ bờ vực phá sản thành doanh nghiệp lớn nhất thành phố Giang Nam.
Loại cảm giác an toàn và cảm giác thành tựu này nếu dựa vào thế lựa khác thì không thể có được!
Chương 138: Hùng Kim Lực (2)
……
– Cho nên, tiểu Song, ngươi trả lời ta, có muốn thử tạo ra sự nghiệp cho mình không, lấy nơi này làm điểm khởi đầu, ta tin tưởng, có sức mạnh của ngươi, trí tuệ của ta, chúng ta nhất định sẽ khiến mọi người phải chấn động!
Ánh mắt Đổng Châu sáng rực nhìn Vương Song, trong ánh mắt hiện lên một thứ gọi là dã tâm!
Vương Song có chút trầm mặc, trong lòng lại giống như đang nổi bão, bị Đổng Châu chọc thủng tâm tư, Vương Song không biết mình phẫn nộ hay là cái gì, chỉ là giống như đột nhiên xuất hiện một thế giới mới, làm cho hạt giống tên là dã tâm của hắn như được chất dinh dưỡng mà điên cuồng phát triển trong lòng.
– Được, vậy Vương Song ta lập nghiệp ở đây thử xem! Hiện giờ mạt thế đã đến, thế gian hỗn loạn, ta không chỉ muốn trở thành Tiến Hóa Giả cường đại nhất thế giới, mà còn phải người tạo ra một thế lực cường đại nhất! Để bảo vệ những người cần được bảo vệ!
Vương Song quả quyết nói, con mắt chăm chú nhìn Đổng Châu.
– Đổng di, sau này còn cần ngươi giúp đỡ nhiều hơn, Vương Song ta xin hứa, sau này chỉ cần Vương Song ta còn sống, sẽ không ai có thể động đến ngươi và Mộng Kỳ!
Đổng Châu bỗng nhiên cười, vươn tay:
– Hợp tác vui vẻ!
Vương Song cũng vươn tay ra, bắt tay với Đổng Châu, hai kẻ dã tâm hừng hực giờ lại hợp tác với nhau.
Như nhớ tới cái gì đó, Đổng Châu nói với Vương Song:
– Tiểu Song, chắc đám người Hùng Kim Lực cũng sắp trở về, nhớ kỹ, không cần nói giết hết tất cả bọn họ, giết chết một số người cầm đầu có tác dụng chấn nhiếp là được rồi, hiện giờ sức chiến đấu ở nơi này của chúng ta cực kỳ thiếu hụt, tốt nhất có thể thu phục thêm bọn họ!
– Còn có những người sống sót kia, trong đó còn có không ít thanh niên trai tráng có sức lao động, có lẽ, có thể tạo thành một nhóm đơn giản, nếu như vậy, vừa có lương thực vừa có súng, muốn chiêu mộ nhân thủ sẽ cực kỳ đơn giản.
– Có một hình thức ban đầu đơn giản như vậy, có thể không ngừng tìm kiếm nhân khẩu, tìm kiếm người sống sót, vơ vét lương thực, tương lai, cũng sẽ không ngừng lớn mạnh!
Nghe Đổng Châu phân tích, Vương Song không ngừng gật đầu, hai người nói chuyện vô cùng tập trung, thậm chí ngay cả thời gian trôi qua bao lâu cũng không biết.
Đợi đến khi hai người ra ngoài lần nữa, vẻ mặt Vương Song lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt lại không che giấu được một tia hưng phấn.
Mọi người nhìn bọn họ một cách kỳ lạ, thỉnh thoảng nhìn Vương Song, lại nhìn Đổng Châu.
Đổng Châu giống như không nhìn thấy gì cả, vô cùng lạnh nhạt đi ra ngoài.
– Tiểu Song, vừa rồi tán gẫu cái gì với Đổng di?
Triệu Hân đi tới, trong tay cầm một túi bánh mì và một gói sữa, đưa cho Vương Song, kéo cánh tay Vương Song nhỏ giọng hỏi, cặp ngực đầy đặn lặng lẽ dán sát vào Vương Song.
– Không có gì!
Vương Song nhận thức ăn, vẻ mặt hưởng thụ cảm giác mềm mại mà nàng mang đến cho mình.
Hắn cũng không nói cho nàng biết chuyện này, dù sao loại chuyện này một khi nói ra có thể dấy lên sóng gió rất lớn, bọn họ không biết, cũng chưa nghĩ tới loại chuyện này, cho nên, Vương Song không muốn để cho bọn họ suy nghĩ quá nhiều.
Triệu Hân thấy thế, thức thời không hỏi thêm nữa, biết nếu Vương Song muốn nói với mình nhất định sẽ tự nói, nếu không muốn nói, mình hỏi lại chỉ sợ bản thân sẽ bị mất mặt
Vương Song quay đầu nhìn lại, Thái Hiểu lại ngồi trên sô pha cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Không quản nữa, Vương Song mang theo đám người Lưu Hâm, Chương Nghiệp đi tới cửa thôn, cùng nhau chờ đợi đám người Hùng Kim Lực đến, mà đám người Phương Phi, Hứa Kiệt thì cầm súng ở trong sân duy trì trật tự, một khi có người làm loạn, trực tiếp đánh chết!
Một ngày trôi qua, đám người Vương Song không trở về nữa, cơm cũng là do người khác mang đến cho bọn họ.
Hoàng hôn dần buông xuống, đám người Vương Song đợi một ngày, vốn còn tưởng rằng lại phải đợi thêm một ngày, đúng lúc này, trực giác cực kỳ cường đại của Vương Song đột nhiên cảm nhận được mặt đất mơ hồ truyền đến một chút chấn động.
Trong nháy mắt ánh mắt sáng lên, vội vàng nói với mọi người.
– Tất cả mọi người chú ý, có xe! Cẩn thận ẩn nấp hết đi!
– Cái gì, xe, nhất định là Hùng Kim Lực đã trở về!
– Quá tốt, chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được bọn họ! Những người khác cũng không hoài nghi phán đoán của Vương Song, dù sao thực lực của Vương Song cũng bày ra cả rồi.
Đoàn người đều trốn ở phía sau chiếc xe bỏ hoang ở một bên, nhìn con đường trước mắt vô cùng cẩn thận.
Nắm chặt khẩu súng trong tay, bọn hiểu được có lẽ kế tiếp sẽ có một trận đại chiến.
Chỉ có Vương Song và Lý Tân với vẻ mặt thoải mái, bọn họ thân là Tiến Hóa Giả, sức mạnh cường đại hơn nhiều so với người bình thường, cho dù là súng ống cũng chưa chắc có thể đả thương bọn họ, cho nên cũng không cần căng thẳng khi đại chiến xảy ra.
Trên đường cách nơi này mấy trăm mét, một đoàn gần mười chiếc xe nhanh chóng tiến lên, trên một chiếc xe ở giữa, một đại hán dáng người khôi ngô, vẻ mặt âm trầm ngồi ở trên xe.
Mắt tam giác, thân hình giống như một con gấu đen, khí tức cả người vô cùng bạo ngược.
Hắn chính là chúa tể của Lý gia thôn trước đây – Hùng Kim Lực! Cũng là Tiến Hóa Giả duy nhất!
Chương 139: Chiến đấu!
Đội xe này chạy nhanh như bay, giống như phía sau có thứ gì đó rất khủng khiếp đang đuổi theo, trên tất cả xe đều gồ ghề, có thể nhìn thấy từng vết móng vuốt khắc thật sâu trên xe, hầu như muốn xé chiếc xe thành hai nửa!
Người trong xe phần lớn đều trầm mặc, vẻ mặt phẫn nộ cộng thêm nỗi sợ hãi không che giấu được, rất nhiều kẻ trên người còn chồng chất vết thương, có người trên lưng bị xé rách một lỗ lớn, máu tươi xuyên thấu qua gạc tràn ra ngoài, còn có cánh tay bị đứt gãy, trong miệng thỉnh thoảng phát ra từng đợt kêu rên!
Hùng Kim Lực nghe thủ hạ của mình kêu rên, trên mặt hiện lên một tia sát khí trần trụi, “Đùng” một tiếng, khẩu súng trong tay lập tức hướng về phía thủ hạ đang kêu rên kia, bắn một phát nổ đầu,máu tươi nháy mắt phun ra, mọi người xung quanh đều bị máu văng đầy người.
– Thương thế nặng thành như vậy, hiện giờ cũng không có dược vật có thể trị liệu, đã như vậy, thay vì chịu khổ không bằng dứt khoát chết đi! Vậy thì không cần phải chịu đựng!
Nghe ngữ khí lạnh lùng của Hùng Kim Lực, tất cả mọi người trên xe trong nháy mắt rùng mình một cái, trên mặt hiện lên một tia sợ hãi, tất cả trầm mặc không nói gì nữa.
Bọn họ đều là thủ hạ của Hùng Kim Lực, bởi vì thân phận Tiến Hóa Giả của Hùng Kim Lực và sức mạnh vô cùng cường đại kia, bọn họ mới không thể không nghe theo lời của Hùng Kim Lực, nhưng sau đó cũng cảm nhận được tác phong vô cùng ngoan độc của Hùng Kim Lực, thái độ không để ý sống chết với thủ hạ của mình, càng khiến lòng người lạnh lẽo,nhưng bọn họ lại sợ hãi với thực lực của đối phương nên chỉ đành nén giận.
– Hùng ca, phía trước hình như có gì đó không đúng lắm!
Đột nhiên, một nam tử hơi gầy ngồi ở phía trước trầm giọng nói, hắn mang một cặp kính, tóc chẻ ngôi giữa, thoạt nhìn rất nhã nhặn, đứng chung với một đám đại hán dáng người hùng tráng kia có vẻ không thích hợp lắm.
Nhưng nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người ngược lại đều có vẻ rất là phối hợp, một đám ngẩng đầu nhìn lại.
– Làm sao vậy, Trần Lượng?
Sắc mặt Hùng Kim Lực thoáng khựng lại, nhìn nam tử, nghi hoặc hỏi.
Nam tử này chính là cố vấn của Hùng Kim Lực, là lão viên tiểu học, chuyên môn dạy học cho trẻ con trong Lý gia thôn, xem như là người có văn hóa nhất trong thôn.
Sau khi Hùng Kim Lực chiếm lấy thôn này, cũng lập tức gia nhập vào, trở thành thủ hạ tâm phúc số một, nghĩ ra rất nhiều ý tưởng ác độc cho Hung Kim Lực làm xằng làm bậy ở trong thôn,trong đó, chủ ý chặt đứt tứ chi của nữ nhân, mặc cho bọn họ chảy máu đến chết chính là chủ ý của hắn.
Bởi vậy, tất cả mọi người đều lén gọi hắn là Trần lột da, có điều Trần Lượng cũng rất xứng đáng với danh hiệu này.
Nghe được lời của Hùng Kim Lực, Trần Lượng chỉ vào cổng thôn phía trước, nghi hoặc nói:
– Chúng ta sắp đến cửa thôn rồi, thế nhưng không có ai đi ra nghênh đón, hơn nữa, cửa thôn cũng không có nhân viên trực, cũng không có người lao động bên ngoài, cả thôn đều im ắng, chuyện này rất không bình thường!
Hùng Kim Lực vừa nghe, ánh mắt toát ra một tia hung quang:
– Nói như vậy, ta cũng cảm thấy không đúng thật! Ta để lại mười mấy thằng nhóc trông nhà, chẳng lẽ chết sạch hết sao!
– Có thể, nói không chừng là bị Zombie tập kích nên đều rời đi!
Trần Lượng nhẹ giọng nói, tựa như đang an ủi Hùng Kim Lực.
– Hừ, Hùng Kim Lực ta không ngốc! Rốt cuộc là chết sạch, hay là rời khỏi ta vẫn có thể nhận ra, xem ra là có kẻ không có mắt muốn thử một chút thủ đoạn của ta!
Hùng Kim Lực cười lạnh một tiếng, khí thế trên người giống như một con gấu đen thức tỉnh, hai mắt nhìn về phía trước, nhe răng cười.
Những người khác nghe hai người nói như vậy thì cẩn thận nhìn về phía trước, nắm chặt súng trường trong tay.
Đám người Vương Song nhìn đoàn xe không ngừng chạy tới, ánh mắt có chút ngưng trọng, cỗ xe càng ngày càng gần, đám người Vương Song cũng có chút khẩn trương.
– Đánh!
Nhìn xe dần dần tới cách mình chưa tới một trăm mét, Vương Song đột nhiên quát, súng ống trong tay trực tiếp bắn về phía phía đoàn xe!
Đúng đùng đùng
Từng tiếng súng vang lên, năm sáu khẩu súng trực tiếp phun ra tia lửa, không ngừng bắn về phía đoàn xe.
Ầm ầm ầm
Răng rắc
Tiếng súng vang lên liên tục, trực tiếp bắn lên xe, phát ra một trận âm thanh lốp bốp.
Kính trên xe vỡ trong nháy mắt.
Rất nhiều người trực tiếp bị bắn loạn mà chết, tiếng rên thảm vang lên liên hồi.
– Đánh trả cho ta!
– Đánh, tiêu diệt hết đám người này cho ta!
– Phế vật!
Trần Lượng ở trên xe bị hoảng sợ, phản ứng lại trực tiếp hét lớn, tuy rằng hắn ngoan độc, nhưng lại vô cùng nhát gan, nghe được tiếng súng, đã trực tiếp nằm sấp trong xe.
Mọi người nhao nhao xuống xe, dựa vào xe không ngừng đánh trả.
Ầm
Kỹ năng điều khiển súng ống của Lưu Hâm rất tốt, có thể so với thiện xạ, mỗi một phát bắn ra, đều có một tên côn đồ trực tiếp bị nổ đầu.
Chỉ chốc lát sau, đã có năm sáu tên côn đồ chết dưới súng của Lưu Hâm, đám người Vương Song thì đều là gà mờ, mười viên đạn cũng chưa chắc có thể bắn trúng một kẻ địch, đối phương cũng như vậy, mạt thế này, quân nhân chuyên nghiệp chân chính vẫn rất ít.
Ầm
Vụt
Chương 140: Chiến đấu! (2)
Một viên đạn trực tiếp xẹt qua bên mặt của Vương Hổ, còn xuất hiện cả tia lửa dọa Vương Hổ giật nảy mình.
– Không được, cứ tiếp tục như vậy chúng ta sẽ chịu thiệt, người của chúng ta ít hơn so với bọn họ, súng cũng ít hơn bọn họ! Binh khí của chúng ta căn bản không chiếm ưu thế!
Vương Song nhướng mày, trốn sau xe nói.
– Không sai, chúng ta đã nghĩ hơi đơn giản rồi, chỉ dựa vào những người chúng ta, dùng những khẩu súng này mà giải quyết đối phương là chuyện không thực tế!
Lý Tân cũng cúi đầu, cười khổ nói.
– Nếu đã vậy thì chúng ta bắt giặc thì phải bắt vua trước, cứ giết Hùng Kim Lực trước, như vậy, quần long vô thủ, không cần lo lắng những kẻ khác nữa!
Vương Song thấp giọng mở miệng, nói xong, thân ảnh lập tức nhảy lên, phóng thẳng về phía đối phương với tốc độ cực nhanh.
– Chờ ta đã, tiểu Song!
Lý Tân thấy thế, cũng triển khai kỹ năng, giống như ma quỷ mà phóng về phía đối diện, nhưng hiện giờ cực tốc cấp tám của hắn cũng vẫn chậm hơn cực tốc cấp mười của Vương Song một chút, hắn vẫn cách rất xa ở sau lưng Vương Song.
– Tiến Hóa Giả!
Thủ hạ của Hùng Kim Lực nhìn thân ảnh quỷ mị của hai người Vương Song và Lý Tân, không khỏi kinh hãi thất sắc, chính bởi vì Hùng Kim Lực là Tiến Hóa Giả, bọn họ mới không thể không khuất phục trước sức mạnh khủng bố của hắn, hiện giờ lại xuất hiện hai Tiến Hóa Giả, bọn họ há có thể không kinh ngạc, không hoảng sợ!
– Lại xuất hiện hai Tiến Hóa Giả! Khó trách có thể giải quyết toàn bộ thủ hạ của ta!
Trong mắt Hùng Kim Lực lộ ra một tia kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn như thế, nhưng lập tức hiện lên một tia châm chọc:
– Đều là Tiến Hóa Giả, để ta xem ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!
Hắn vốn là phạm nhân, lúc ấy, mưa vàng rơi xuống, hắn cũng ngất đi, không nghĩ tới sau khi tỉnh lại phát hiện mình lại có được một loại dị năng cường đại – Hắc Hùng Chiến Khải!
Loại kỹ năng này có thể triệu hồi ra một khải giáp vô cùng kiên cố, cho hắn một sức mạnh và phòng ngự vô cùng cường đại giống như Hắc Hùng, thậm chí trở nên đao thương bất nhập, đánh đâu thắng đó, hắn mới có thể trực tiếp chạy ra khỏi ngục giam, cũng xưng vương xưng bá ở chỗ này.
Ầm
Một tiếng vang lớn, cửa xe trực tiếp bị đá văng ra, Hùng Kim Lực lập tức xuống xe, vẻ mặt nhe răng cười nhìn Vương Song vọt tới.
– A!
Tạch tạch tạch
Một tiếng rống giận vang lên, thân ảnh Hùng Kim Lực dường như đột nhiên cao lên một chút, xương cốt cả người rung động phát ra tiếng ken két, ánh sáng màu đen bao bọc quanh người đan lại với nhau trở thành một áo giáp màu đen, trực tiếp bao trùm cả người hắn, chỉ lộ ra vỏn vẹn đôi mắt!
Lúc này, thấy Hùng Kim Lực lại một lần nữa thi triển ra kỹ năng của mình, mọi người cũng bắt đầu ngừng giao chiến, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Hùng Kim Lực.
Vương Song cũng dừng bước, nhìn Hùng Kim Lực trước mắt giống như khoác lên mình một lớp da Hắc Hùng, có chút kinh ngạc, từ trên người hắn, Vương Song như thể nhưng cảm nhận được một lực lượng cường đại hơn Chương Nghiệp!
Vương Song không khỏi sử dụng Dò Xét Chi Nhãn của mình.
– Tiên thiên Tiến Hóa Giả: Triệu hoán hình Tiến Hóa Giả!
– Đẳng cấp: cấp ba
– Kỹ năng: Hắc Hùng khải giáp (triệu hồi ra một bộ khải giáp, lực lượng vô song, phòng ngự bất phá!)
– Sức mạnh: 10.0
– Đánh giá: Triệu hoán hình Tiến Hóa Giả, có được triệu hoán chi lực, có thể mượn lực lượng không thuộc về mình hình thành một bộ khải giáp, có được vạn quân chi lực.
Vương Song có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nhìn thấy lực lượng Tiến Hóa Giả ngoại trừ mình ra, những Tiến Hóa Giả khác cũng chỉ vượt qua được khoảng mười người thôi.
– Hãy cho ta biết tên của ngươi! Tiểu tử, ta phải biết Tiến Hóa Giả đầu tiên chết dưới tay ta là tên gì!
Giọng nói của Hùng Kim Lực ầm ầm vang lên, giống như sấm chớp.
Hai người cách nhau chỉ có vài mét, đồng thời, Hùng Kim Lực cũng thấy rõ bộ dạng của Vương Song trước mắt.
Nhìn thấy bộ dáng trẻ tuổi của Vương Song tuy rằng kinh ngạc, nhưng hắn không hề xem thường chút nào, dù sao cũng có thể giải quyết mười mấy thủ hạ của mình không còn một mảnh, loại bản lĩnh này cũng không phải người bình thường có thể làm được.
Hắn không biết còn có hơn mười thủ hạ vì cướp đồ của đám người Vương Song nên đã bị giết, nếu không, chỉ sợ càng thêm kinh ngạc!
Vương Song nhìn Hùng Kim Lực trước mắt, ánh mắt ngưng tụ, Lý Tân lúc này cũng xuất hiện phía sau Vương Song, nhìn Hùng Kim Lực ở trước mắt trở nên vô cùng nguy hiểm thì sắc mặt cũng hơi biến sắc.
– Tên này, để ta thử trước! Ánh mắt Lý Tân có chút nóng lòng muốn thử! Có Vương Song làm hậu thuẫn, hắn muốn thử xem căn nguyên của Hùng Kim Lực.
– Lại là một Tiến Hóa Giả! Cũng tốt, giết một người là giết, giết hai người cũng là giết, nói cho ta biết, tên của ngươi!
Tiếng cười lạnh của Hùng Kim Lực truyền đến, không có chút sợ hãi nào.
– Ngươi chính là Hùng Kim Lực à, không chuyện ác nào là không làm, có ác không làm, làm xằng làm bậy, nhớ kỹ, người giết ngươi tên là Lý Tân!
Lý Tân không đợi Vương Song mở miệng đã giành nói trước, nói xong, thân ảnh triển khai, ánh đao màu đen sáng lên, bổ về phía đối phương!
– Cẩn thận, sức mạnh và phòng ngự của hắn đều rất lợi hại!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










