[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 7 : Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách (c61-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách
Lưu dân muốn vào hàng rào tị nạn có khó không? Theo Vương Phú Quý nói, bốn mươi năm sống trên đời chỉ gặp qua bốn người thành công tiến vào hàng rào, đều là bà con xa với mấy nhân vật lớn.
Nếu có ai muốn nhờ vào thân phận thân phận tiến vào hàng rào, cũng phải ở lại thị trấn một thời gian, chậm rãi chờ cơ hội.
Ngay cả bà con xa của nhân vật lớn còn chật vật như vậy, Lạc Hinh Vũ dựa vào cái gì nói ba vé là ba vé? Nếu ngươi thật sự lợi hại như thế, ngươi cũng không cần dựa vào binh sĩ tư nhân để đi qua hàng rào số 112.
Cứ trực tiếp điều binh sĩ tư nhân hộ tống ngươi chẳng tốt hơn à?
Cứ tưởng người khác là kẻ đần, ai dè mình mới là người đần.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Lạc Hinh Vũ quá ngây thơ.
Dù hắn là lưu dân nhưng cũng đâu phải kẻ không hiểu chuyện đời.
Đổi lại một người dẫn đường khác, có lẽ họ sẽ tin, có điều Nhâm Tiểu Túc thì không.
Nếu Nhâm Tiểu Túc đồng ý với điều kiện của nàng, đợi Lạc Hinh Vũ tiến vào hàng rào rồi lấy gì nói nàng ta sẽ làm đúng giao hẹn? Lạc Hinh Vũ có thể qua cầu rút ván mà.
Nói thật, đối với hai người Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ, Nhâm Tiểu Túc chẳng có chút hảo cảm nào.
Giữa trưa, mọi người ăn xong đều khát nước.
Có điều bình đựng nước và thức ăn của họ đều để lại ngoài hẻm núi cả rồi.
Hoặc nói đa số bình nước đều bị đám Hứa Hiển Sở bắn nát.
Hứa Hiển Sở nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc:
– Tìm nguồn nước ở đâu?
Lúc này cung điện tuyên bố nhiệm vụ:
“Nhiệm vụ: Hướng dẫn mọi người tìm nguồn nước.”
– Chỉ có thể tìm sông ngòi hoặc thu thập sương sớm trên lá cây.
Nhâm Tiểu Túc không chút che dấu nói:
– Bất quá ta không đề nghị các ngươi tới gần bờ sống.
Theo ta phán đoán, sông ngòi cách đây khá xa.
Các ngươi ráng nhịn một chút, sáng mai đi tìm sương sớm.
Hứa Hiển Sở gật gật đầu:
– Cảm ơn.
“Điểm cảm tạ tới Hứa Hiển Sở: +1!”
Nhâm Tiểu Túc đợi một hồi lâu, hắn hiếu kỳ nói thầm trong đầu:
“Ban thưởng của ta đâu?”
Kết quả cung điện chẳng thèm để ý tới hắn, Nhâm Tiểu Túc buồn bực không hiểu ra sao.
Dường như cung điện cảm thấy nhiệm vụ lần này quá dễ nên không muốn thưởng điểm cho Nhâm Tiểu Túc, hoặc cơ chế phán định có thay đổi gì đó.
Sau nửa ngày, âm thanh cung điện vang lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc:
“Nhiệm vụ hoàn thành: thưởng 1 điểm sức mạnh.”
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, nhiệm vụ hoàn thành.
Chỉ là khác với hắn nghĩ, lại còn nhận được điểm sức mạnh.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc nghĩ cung điện có thể tự động cân đối sức mạnh và tốc độ của hắn.
Kết quả hiện tại tốc độ mới là 4.1 mà sức mạnh đã là 7.5.
Khả năng hoàn thành thêm vài nhiệm vụ, sức mạnh của Nhâm Tiểu Túc sẽ gấp ba lần người bình thường.
Lúc này trên người Nhâm Tiểu Túc còn hai bình nước mà hắn đổi nửa con cá lấy.
Thứ đồ này không giấu được, chung quy túi áo khoác không đủ lớn.
Đột nhiên Lưu Bộ nói với Nhâm Tiểu Túc:
– 1000 đồng một chai, bán cho ta.
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn hắn:
– Không bán.
– 2000 đồng!
Lưu Bộ vội vàng nói:
– 2000 đồng bán không? Ta thật sự rất khát!
Nhâm Tiểu Túc thấy Lưu Bộ thật có phần bưu hãn.
Hắn nhìn Lưu Bộ rồi nói:
– Nơi này tiền không có tác dụng.
Giá trị thức ăn nước uống cao hơn nhiều, muốn uống nước thì tự ra bờ sông tìm đi.
Lúc này Lưu Bộ rất tức giận, có điều hiện tại hắn đã không còn là nhân vật cao cao tại thượng trong hàng rào.
Hắn hiểu rõ dọc đường này Nhâm Tiểu Túc có tác dụng hơn hắn nhiều.
Nếu hai người họ phát sinh tranh chấp hoặc không thể điều hòa mâu thuẫn.
Dựa vào tính cách Hứa Hiển Sở, hắn sẽ chọn vứt bỏ Lưu Bộ chứ không phải Nhâm Tiểu Túc.
Thời điểm vừa rời khỏi hàng rào, Lưu Bộ còn nghĩ lưu dân sống là vì hàng rào.
Người trong hàng rào vĩnh viễn cao cao tại thượng, bất quá bây giờ hắn đã tỉnh ngộ không ít.
Nhâm Tiểu Túc cầm lá cây lau tay sạch sẽ, xong việc liền quyết đoán đi tìm Vương Lỗi hỏi han ân cần để lấy thêm cảm tạ tệ.
Chỉ là cảm tạ tệ sao có thể dễ lấy như vậy.
Sau một thời gian, Vương Lỗi cảm thấy thái độ của Nhâm Tiểu Túc với mình có điểm lạ, cho nên mấy lời cảm ơn này không lòi ra tí cảm tạ tệ nào…
Nhâm Tiểu Túc thấy nói mãi không có cảm tạ tệ thì quyết đoán tha cho Vương Lỗi, lúc này hắn đã có 84 cảm tạ tệ.
Buổi chiều, Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn sắc trời:
– Chỗ này không thích hợp cắm trại, phải tìm chỗ đất cao một chút để phòng ngừa dã thú đột kích.
Mọi người kiên trì đi thêm một đoạn nữa nhé.
Nhâm Tiểu Túc đồng ý với lời đề nghị này của Nhâm Tiểu Túc.
Chỗ này mổ heo nướng thịt nhiễm đầy máu rất nguy hiểm.
Ban đêm kiến trùng có thói quen ra khỏi tổ kiếm ăn, nhìn qua như không có gì nhưng sập tối đây sẽ là mối họa khôn lường.
Chẳng phải lúc trước con chuột bị bỏ đã biến thành một cỗ xương trắng đó ư.
Hứa Hiển Sở đi tới bên cạnh cáng cứu thương, nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Tới khiêng với ta.
Nhâm Tiểu Túc không vui:
– Mắc gì ta phải khiêng hắn?
Hứa Hiển Sở:
– ???
Vương Lỗi:
– ???
Nhâm Tiểu Túc nhìn Lưu Bộ nói:
– Ngươi tới khiêng đi, nếu không ta sẽ chém ngươi.
Lúc này Lưu Bộ thiếu chút nữa ói máu, tên này bị bệnh tâm thần gì vậy?!
Một màn này khiến những người khác không khỏi sững sờ.
Họ thầm cảm thấy Nhâm Tiểu Túc bị tâm thần phân liệt, bằng không sao trở mặt nhanh như thế? Buổi sáng là ai vừa bảo dám đoạt người với hắn hắn sẽ chém người ta?
Hứa Hiển Sở không muốn lãng phí thời gian nữa, hắn nói:
– Trừ nữ nhân, mỗi người thay phiên khiêng cáng.
Sẽ có lúc các ngươi bị thương, đến lúc đó hẳn các ngươi cũng không muốn mình chết vì chẳng ai muốn khiêng mình chứ?
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Hứa Hiển Sở là người rất lý trí.
Dù trong đội có xảy ra chuyện gì đi nữa hắn đều tận lực kéo mọi người về quỹ đạo cần có.
Trên đường đi có vài binh sĩ bắt đầu vô tình hay hữu ý dán mắt lên người Lạc Hinh Vũ.
Thậm chí khi nàng đi ngang qua còn dùng tay làm như lỡ đụng vào người nàng.
Bất quá mỗi lần như thế Lạc Hinh Vũ đều sớm phát hiện mà né tránh, sau đó đám tư binh cười rộ lên một cách bỉ ổi.
Theo lý thuyết, hẳn quan hệ giữa Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ rất tốt.
Có điều Lưu Bộ thấy một màn này lại thủy chung không lên tiếng. hắn nào dám đi lên tự rước lấy nhục trước đám tư quân này!
Lạc Hinh Vũ nếm mùi thất bại ở chỗ Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở nên hiện tại có chút mờ mịt.
Nàng không biết phải làm thế nào mới tốt, chỉ có thể chủ động né tránh mà thôi.
Mà đám tư quân này vì lọt vào hoàn cảnh sống nay chết mai mà bắt đầu giải phóng cho con quái vật trong tâm của họ.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn quản chuyện người khác.
Trên đường đi hắn phân vân không biết lần sau dùng Đồ Phổ có may mắn học được kỹ năng cao cấp của Dương Tiểu Cận không.
Kết quả khi Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu tìm kiếm thân ảnh Dương Tiểu Cận, lại thấy nàng đang cầm súng chĩa vào đầu một người lính.
Dương Tiểu Cận quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Lấy súng của hắn ta đi.
Chương 62: Giữ Lại Tôn Nghiêm
Quân nhân được Dương Tiểu Cận “quan tâm” vừa vặn là kẻ quấy rối Lạc Hinh Vũ nhiều lần nhất.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc đoán, chẳng lẽ Dương Tiểu Cận muốn giúp Lạc Hinh Vũ?
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc cho rằng Dương Tiểu Cận là người không quan tâm tới chuyện người khác.
Không ngờ nàng ấy lại không nhìn được việc Lạc Hinh Vũ bị quấy rối, có thể do nàng ấy cũng là nữ nhân.
Mọi người đều chỉ xem náo nhiệt.
Họ muốn biết Dương Tiểu Cận và quân nhân nọ có nảy sinh xung đột không.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Hứa Hiển Sở, kết quả phát hiện Hứa Hiển Sở chỉ cau mày mà không ngăn cản.
Dường như hắn ta cũng cảm thấy đám quân nhân này quá mức rồi.
Mà những quân nhân khác chẳng có ai đứng ra nói chuyện cho quân nhân nọ.
Chuyện này đã đủ để biết đám tư quân có đoàn kết hay không rồi.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không định sẽ khách khí với đám người này.
Hắn đi tới bên cạnh rút khẩu súng bên hông đối phương ra.
Thời điểm đám quân nhân bỏ chạy cảm thấy súng ống quá nặng nên vứt súng trường đi, chỉ chừa lại súng lục.
Gã quân nhân kia lạnh lùng nói:
– Ngươi có biết, cướp đoạt súng ống của binh sĩ tội danh nặng thế nào không?
Dương Tiểu Cận bình tĩnh đáp:
– Ngươi lại uy hiếp ta, khả năng mạng ngươi không giữ được đâu.
Nghe vậy, Nhâm Tiểu Túc không nhịn được muốn vỗ tay khen ngợi Dương Tiểu Cận, đúng là một cô nương sát phạt quyết đoán….
Khi hắn lấy súng của đối phương.
Gã quân nhân dằn tay phải ở bên hông, muốn ngăn cản hành động của Nhâm Tiểu Túc.
Có điều hiện tại khí lực Nhâm Tiểu Túc lớn đến mức tên quân nhân không ngờ được.
Vì thế hắn cứng rắn nạy từng ngón tay gã quân nhân ra.
Nếu không phải gã buông tay ra kịp thời, khả năng cao Nhâm Tiểu Túc sẽ bẻ gãy tay hắn luôn…
Đây là súng a.
Rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng có thể quang minh chính đại cầm nó trong tay.
Từ khi hắn có được kỹ năng súng ống cao cấp vẫn chưa có cơ hội dùng thử!
Quân nhân bị lấy mất súng nói:
– Trừ cầm súng ra ngươi còn biết làm cái gì nữa đâu?
– Băng đạn đâu?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– …
Gã quân nhân câm nín:
– Ở trong túi áo bên trái.
Hắn mặc kệ Nhâm Tiểu Túc soát người, cười lạnh nói với Dương Tiểu Cận:
– Dù ngươi cướp súng cho hắn thì một tên lưu dân như hắn biết cách dùng sao?
Những người khác cũng cho rằng lời quân nhân này nói chẳng có gì sai.
Chỉ có Dương Tiểu Cận trông thấy cách cầm súng của Nhâm Tiểu Túc mà không khỏi cau mày.
Trong nhóm người này, không nghi ngờ gì nữa, Dương Tiểu Cận là người am hiểu súng đạn nhất.
Bằng không cung điện cũng không đánh giá kỹ năng của nàng là cao cấp.
Cho nên khi đám người này thấy Nhâm Tiểu Túc không biết dùng súng thì Dương Tiểu Cận phát hiện ra tư thế cầm súng của Nhâm Tiểu Túc rất thuần thục.
Thậm chí góc độ của cánh ta cũng cực kỳ thích hợp để ngắm bắn bất kỳ lúc nào!
Đây không phải một người lần đầu dùng súng.
Những người khác nhìn không ra, thế nhưng Dương Tiểu Cận thì khác!
Bất quá Dương Tiểu Cận không nghi ngờ quá lâu, chỉ nói với gã quân nhân:
– Cút.
Có thể nói bị cướp súng là sỉ nhục lớn nhất của quân nhân.
Sắc mặt gã quân nhân kia xanh mét đi qua một bên.
Hứa Hiển Sở thấy chuyện đã được giải quyết thì nói:
– Tiếp tục di chuyển, chúng ta phải tìm được nơi cắm trại trước khi trời tối.
Hứa Hiển Sở không muốn dính vào mấy chuyện lộn xộn này.
Trong đầu Hứa Hiển Sở chỉ còn chuyện của Cảnh Sơn, còn lại hắn không quan tâm.
Trên đường đi, binh sĩ phân rõ cảnh giới với Lạc Vũ Hinh, Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc.
Hai bên cách nhau rất xa.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ một vấn đề.
Nếu Dương Tiểu Cận không chỉ giúp Lạc Hinh Vũ như thế mà còn muốn kéo nàng ra rời khỏi đây, chỉ sợ hắn sẽ phải buông tha cho liên minh lâm thời này.
Lúc này, Lạc Hinh Vũ nói với Dương Tiểu Cận:
– Cám ơn ngươi đã giúp ta, hy vọng con đường phía trước chúng ta sẽ đồng tâm hiệp lực cùng nhau rời khỏi Cảnh Sơn.
Có điều Nhâm Tiểu Túc thấy rõ Dương Tiểu Cẩn sững sờ một chút.
Sau đó nói với Lạc Hinh Vũ:
– Ta không phải đồng đội của ngươi.
Trước tiên ngươi trả tiền cho ta trước đã.
Lạc Hinh Vũ nghẹn nửa ngày, nàng móc 10.000 đồng ra đưa cho Dương Tiểu Cận:
– Lúc trước ngươi đưa ta 5000 đồng, hiện tại ta gửi ngươi 10.000 đồng coi như cảm tạ.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh ừ một tiếng, tiện tay đút tiền vào túi quần, không có nửa điểm khách khí.
Lạc Hinh Vũ thấy Dương Tiểu Cận nhận tiền thì cười rộ lên:
– Vậy trên đường đi ngươi sẽ giúp ta đúng không?
– Ta muốn uốn nắn đám người đó.
Dương Tiểu Cận nói với Lạc Hinh Vũ:
– Ta không nghĩ sẽ giúp người rời khỏi Cảnh Sơn.
Ta chỉ có thể bảo đảm sẽ giúp ngươi chết có tôn nghiêm.
Lạc Hinh Vũ:
– …
Nhâm Tiểu Túc nghe như vậy liền hiểu rõ ý của Dương Tiểu Cận.
Nàng chỉ cam đoan không để Lạc Hinh Vũ bị đám tư quân kia xâm phạm mà thôi.
Còn về sống hay chết nàng không quá quan tâm…
Kỳ thật Lạc Hinh Vũ cũng thật đáng thương, chủ động rời khỏi hàng rào.
Kết quả bây giờ một người tin tưởng cũng chẳng có.
Phía trước có một ngã ba, đây là hai con đường núi, phân biệt thành hai hướng.
Nơi này cây cối rậm rạp che khuất bầu trời.
Thậm chí mọi người còn không phân biệt được hướng đông nữa, vì thế cũng không rõ đường nào dẫn tới Cảnh Sơn.
Hứa Hiển Sở quay đầu hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Chúng ta đi đường nào?
Lúc này Nhâm Tiểu Túc nghe âm thanh thông báo của cung điện:
“Nhiệm vụ: Chỉ đường.”
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát rồi nói:
– Bên trái.
“Nhiệm vụ hoàn thành: Thưởng 1 điểm nhanh nhẹn.”
Nhâm Tiểu Túc cảm nhận cơ bắp trên người mình lần nữa nhỏ lại.
Rốt cuộc hắn cũng xác nhận được sức mạnh có thêm tốc độ chẳng khác nào cường hóa cơ bắp.
Nếu chỉ tăng một trong hay sẽ không ổn.
Thời điểm này, gã quân nhân bị đoạt thương lạnh lùng lên tiếng:
– Không phải ngươi nói chưa từng đi qua nơi này mà.
Ta nhớ ngươi bảo ngươi ẩn núp trong hẻm núi vài ngày rồi quay về.
Sao ngươi biết đường?
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Ta không biết đường.
Hứa Hiển Sở:
– …
Dương Tiểu Cận:
– …
Mọi người đồng loạt câm nín.
Không biết đường ngươi còn chỉ đường làm gì?
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không thấy có áp lực tâm lý gì cả.
Cung điện chỉ giao nhiệm vụ là chỉ đường, cũng đâu nói chỉ đường nào.
Dù sao biết hay không thì chỉ cũng xong việc thôi…
Nhâm Tiểu Túc đúng thật không biết đường, nhưng hắn vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ!
Hứa Hiển Sở chần chần chờ một chút:
– Vậy sao ngươi chỉ bên trái?
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Tuy ta không biết đường nhưng ta biết Cảnh Sơn ở bên trái chúng ta…
– Đi…
Hứa Hiển Sở gật đầu:
– Vậy chúng ta đi bên trái, ngươi thấy nơi nào thích hợp cắm trại thì nói ta biết.
Ở nơi hoang dã mà cần ra quyết định, Hứa Hiển Sở đã có thói quen hỏi ý kiến Nhâm Tiểu Túc.
Sự thật cũng chứng minh, bình thường ý kiến của Nhâm Tiểu Túc không sao.
Dọc đường này hắn thấy cây tùng sẽ leo lên hái một ít quả tùng cùng lá thông.
Những người khác đều không biết hắn làm vậy để chi.
Hái quả tùng có thể hiểu được, thứ này dùng để ăn.
Có điều hái lá thông làm gì nhỉ?
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc ép đám lá thông ra một loại chất lỏng màu xanh.
Sau đó dùng lưỡi liếm sạch không còn chút nào, lại nói với người khác:
– Không muốn chết khát có thể học theo ta.
Không ít người chần chờ chẳng biết nên học không.
Kết quá Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở không nói hai lời leo lên cây làm theo.
Chương 63: Tất Cả Đều Mất Tích
Nói đến bản năng cầu sinh, trong đội ngũ trừ Nhâm Tiểu Túc ra thì Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận là hai người mạnh nhất.
Nhâm Tiểu Túc nói chất lỏng ép ra từ lá thông có thể uống, hai người họ liền leo lên cây tìm lá thông thích hợp, trong chớp mắt lại hái thật nhiều quả tùng.
Kỳ thật loại người quanh năm sinh sống nơi hoang dã Nhâm Tiểu Túc mới là người chân chính hiểu được sự hùng hồn của thiên nhiên.
Thiên nhiên sẽ không so đo ai lấy thứ gì của nó, chỉ cần ngươi dụng tâm nhất định sẽ có thể dựa vào tự nhiên mà sống sót.
Có người cảm khái nói:
– Người sống còn không bằng động vật.
Nếu kiếp sau làm động vật thì tốt rồi.
Nhâm Tiểu Túc lườm đối phương một cái:
– Động vật cũng không tự tại như ngươi nghĩ đâu.
Ta nghe nói hươu cao cổ là loài vật cao nhất trên lục được.
Tuy dáng người cao có thể quan sát kẻ thù từ xa nhưng lúc giao phối lại cực kỳ phức tạp.
Cho nên khi cần giao phối, hươu cao cổ đực phải uống nước tiểu hươu cao cổ cái để đoán xem con cái có đang động dục không.
Suốt mùa ấy chúng uống nước tiểu chả khác gì uống nước mỗi ngày…
Mọi người không khỏi hoài nghi Nhâm Tiểu Túc đang muốn làm họ buồn nôn…
Đúng thế, tên lưu dân này đang cố gắng làm họ buồn nôn…
Lúc này, vì có súng nên Nhâm Tiểu Túc mạnh tay hơn nhiều.
Cả đội chỉ có 9 người, 8 khẩu súng.
Trong đó 3 cây đã nằm trong tay Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận còn là người có kỹ năng súng ống, trong đó kỹ năng của Dương Tiểu Cận còn ở cấp hoàn mỹ.
Trừ phi cứng đối cứng với Hứa Hiển Sở, bằng không ai đụng phải tiểu đội của họ, họ cũng sẽ toàn thắng.
Trong lúc chờ mọi người hái lá thông và quả tùng, Nhâm Tiểu Túc nhàn rỗi không có chuyện gì liền nhớ tới Đồ Phổ mình chưa đùng.
Hắn lườm Dương Tiểu Cận, quyết đoán nói thầm:
“Sử dụng Đồ Phổ.”
“Ngẫu nhiên rút được kỹ năng trung cấp: Chế tác tạc đạn.”
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, hắn quyết đoán muốn học kỹ năng này.
Có điều hắn không nghĩ ra, đến cùng Dương Tiểu Cận đã trải qua quá trình huấn luyện thế nào.
Sao kỹ năng này bạo lực quá vậy?
Hơn nữa kỹ năng súng ống, chế tạo tạc đạn cùng giật gân lại ở trên cùng một người.
Thoạt nhìn thế nào cũng thấy không ổn
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, trong đầu hắn thầm hỏi:
“Trên người mục tiêu có kỹ năng ám sát không?
“Có thể đọc được.
Kỹ năng ám sát cao cấp.”
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc động tâm hỏi:
“Trên người mục tiêu có kỹ năng hát nhạc thiếu nhi không?
“Có thể đọc được.
Kỹ năng hát nhạc thiếu nhi cao cấp.”
Nhâm Tiểu Túc câm nín, cái đống kỹ năng lộn xộn bừa bãi gì thế này…
Vừa rồi hắn cảm thấy mình điên rồi mới có thể hỏi loại vấn đề này.
Thế nhưng không ngờ kỹ năng của đối phương lại là cao cấp nha…
Lúc này, rốt cuộc mọi người cũng hái quả tùng và lá thông xong.
Nhâm Tiểu Túc thở dài nói:
– Các ngươi có thể hái gốc cây khác mà.
Không cần hái chung một cây, hái sạch lá cây với quả của con nhà người ta rồi kìa!
Mọi người nghe vậy thì ngẩng đầu lên, quả nhiên cái cây sắp trụi rồi…
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc:
– Ta dạy các ngươi cách sống nơi hoang dã.
Chẳng lẽ các ngươi không nên cảm ơn ta à?
Đám người không khỏi ngơ ngẩn, sau đó có vài người nói lời cảm tạ với Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc phát hiện, chỉ có Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận là cảm tạ thành tâm.
Cảm tạ tệ đạt mốc 86, khát vọng mở khóa vũ khí của Nhâm Tiểu Túc ngày càng mạnh mẽ.
Vì thế hắn bắt đầu đánh chủ ý lên đám người này.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc phát hiện hai tay Lạc Hinh Vũ trống không.
Ngay cả Lưu Bộ cũng hái được rất nhiều quả tùng mà.
Lạc Hinh Vũ thấy Nhâm Tiểu Túc nhìn mình thì nói:
– Ta không biết leo cây…
Lạc Hinh Vũ làm minh tinh trong hàng rào, có bao giờ phải trèo cây đâu.
Cho nên nàng không hái được gì.
Thời điểm nhân sinh cô độc nhất có lẽ là đây, mọi người đều có đồ tốt, chỉ có ngươi là không có…
Ví dụ mọi người đều có tiền, ngươi không có…
Ví dụ ai cũng hái được quả tùng, Lạc Hinh Vũ thì không…
Lúc này Lạc Hinh Vũ do dự nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Ta đưa ngươi 10.000 đồng, ngươi có thể giúp ta hái không?
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên, nhét quả thùng cùng lá thông của mình vào lòng Lạc Hinh Vũ:
– Về sau ngươi chính là huynh đệ của ta!
Lạc Hinh Vũ sững sờ nửa ngày:
– Cảm ơn.
“Điểm cảm tạ tới từ Lạc Hinh Vũ: +1!”
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc không bán nước vì hai chai nước này rất quý, lại sạch sẽ thuận tiện mang theo.
Còn quả tùng và lá thông thì khác nhau, tiện tay hái là có.
Hơn nữa… Lạc Hinh Vũ trả thù lao rất cao! 10.000 đồng đó.
Ngần này tiền là đủ để sống trong thị trấn hai năm thoải mái, không lo ăn mặc rồi!
Kỳ thật trước khi đưa tiền cho Nhâm Tiểu Túc, ngươi không thể biết ngươi sẽ trở thành huynh đệ của hắn đây.
Luật này được gọi là huynh đệ Tiết Định Ngạc a!
Lạc Hinh Vũ nhận lấy quả tùng và lá thông, có điều nàng phát hiện Nhâm Tiểu Túc lại không còn đồ để ăn, vì thế thuận tiện hỏi:
– Ngươi không đi hái quả tùng thì buổi tối ngươi ăn gì?
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Ta ăn chocolate.
Lạc Hinh Vũ:
– …
Lúc trước Lạc Hinh Vũ đổi chocolate với Nhâm Tiểu Túc, hắn vẫn chưa ăn.
Vừa vặn, số chocolate này sau vài ngày bắt đầu chảy rồi.
Dù là cuối thu nhưng bỏ vào túi áo vẫn có nhiệt độ cơ thể thể làm nóng mà.
Ngay từ đầu Dương Tiểu Cận nói chocolate sẽ chảy hắn còn không tin.
Tính sẽ đem về cho Nhan Lục Nguyên, kết quả lại không làm được.
Lúc này cảm động trong lòng Lạc Hinh Vũ tam thành mây khói.
Đó là chocolate hắn lừa nàng mà có a!
…
Trước khi trời tối, rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng tìm được một cái hang to để cắm trại.
Miệng đá phía trên lồi ra như một cái trần nhà, là một hang động tự nhiên rất thích hiện cho việc ẩn nấp.
Nhâm Tiểu Túc đi tới mảnh đất trống thì phát hiện trên trên bầu trời có rất nhiều mây.
Tuy hắn không hiểu được nguyên lý nhưng cũng biết đây là dấu hiệu trước khi trời mưa.
Vì thế cần có một nơi để ẩn nấp và nghỉ ngơi.
Tới vách đá, họ vừa sắp xếp xong thì trời đổ mưa ầm ầm.
Hứa Hiển Sở quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Nước mưa có uống được không?
– Không được.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Uống nước mưa axit sẽ chết người.
Dù hiện tại độ chua không lớn cũng không được.
Nhâm Tiểu Túc cũng không rõ tiêu chuẩn phán định độ axit trong mưa nên chỉ dùng từ “độ chua” để giải thích sự nguy hiểm của mưa axit…
Đột nhiên, cánh rừng bên ngoài hang đá xuất hiện tiếng vang kỳ quái.
Chỉ là âm thanh vang lên một cái rồi im bặt khiến đám người không kịp phản ứng.
Kết quả vào lúc này, có người vào trong cùng hang, lên tiếng:
– Các ngươi nhìn đi, nơi này có khắc chữ.
Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở đi vào trong, thấy được trên đỉnh có hàng chữ xiêu vẹo được ai đó khắc lên:
“Chúng ta thấy được bóng đen kỳ quái trong rừng cây.”
“Mất tích, tất cả đều mất tích.”
Chương 64: Điện Thoại Vệ Tinh
Khi tất cả mọi người thấy hai dòng chữ này, bầu không khí trong hang động bỗng rơi xuống trầm trọng.
Hôm nay khi vào rừng họ không gặp phải nguy hiểm gì cả.
Trừ mệt mỏi vì một đêm không ngủ ra cũng chẳng có chuyện gì kỳ quái phát sinh.
Việc này khiến cả bọn nảy sinh ảo giác: Phảng phất như nơi này còn an toàn hơn trong hẻm núi.
Thậm chí họ còn quên mất lời nhắc ngoài hẻm núi của ai đó.
Thế nhưng vào lúc này, tất cả đều nhớ lại.
Thi thể Từ Hạ mất tích, bọ mặt người kinh khủng cùng bốn chữ to lớn do ai đó khắc lên.
– Dọc đường này có ai mất tích không?
Phản ứng đầu tiên của Hứa Hiển Sở là kiểm kê nhân số lại.
Kết quả phát hiện không có ai mất tích.
– Có phải ai đó khắc ở đây để trêu chúng ta không.
Lưu Bộ nghi ngờ hỏi:
– Trong hang động không có dấu hiệu đánh nhau.
Hơn nữa trên đường đi chúng ta cũng không gặp phải dã thú hay thi cốt nào.
… Những lời này của Lưu Bộ như thức tỉnh Nhâm Tiểu Túc.
Kỳ thật chuyện kỳ quái nhất là: Trong rừng cây bình thường nhất định sẽ có thi thể động vật.
Dù là chim hay rắn hoặc dã thú có hình thể lớn hơn cũng là chuyện thường thấy.
Có điều khu rừng này quá quỷ dị.
Nhâm Tiểu Túc xác thật chưa từng thấy thi thể nào, chỉ có con chuột hắn vứt bỏ lúc trước.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc muốn quay về xác nhận, có phải thi cốt con chuột kia cũng biến mất rồi không.
Thời gian quá ngắn, buổi sáng vẫn chỉ là xương trắng, hiện tại đã biến mất, giống như xương cá và Từ Hạ vậy.
Khu rừng này lớn như vậy, mỗi tàng cây đều khiến gai ốc mọi người nổi lên.
Một quân nhân hỏi:
– Nhìn dáng chữ này hẳn được khắc trong vòng một năm lại đây, hơn nữa, số lượng còn không ít.
Có điều gần đây hàng rào 113 đâu có ai tới Cảnh Sơn.
– Có thể là người ở hàng rào 112 muốn tới hàng rào của chúng ta.
Kết quả giữa đường có vấn đề.
Hứa Hiển Sở tỉ mỉ nhớ lại:
– Chúng ta chỉ là binh sĩ ở tầng lớp chót của tư binh nên không thể biết có ai tới không.
Hứa Hiển Sở nói không sai.
Trong tư quân họ chỉ là nhân vật vòng ngoài, tầng trên có tin tức gì họ cũng không có tư cách biết.
Có người nói:
– Có phải lần này chúng ta được phái tới là vì đoàn người ở đây có chuyện ngoài ý muốn.
Cao tầng của hàng rào biết được nên phái chúng ta đi xem xét.
Nếu đoàn người này đem theo điện thoại vệ tinh, hẳn có thể truyền tin tức về hàng rào.
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc nghe được danh từ điện thoại vệ tinh này.
Trương tiên sinh chưa bao giờ nhắc tới nên hắn không biết.
Nhâm Tiểu Túc từng nghĩ giữa các hàng rào có cách liên lạc với nhau.
Có điều lại không biết phương thức liên lạc là gì.
Hiện tại xem ra là điện thoại vệ tinh.
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng hỏi Dương Tiểu Cận:
– Điện thoại vệ tinh là gì? Ta nghe Trương tiên sinh nói trong hàng rào có điện thoại, có điều không biết điện thoại vệ tinh.
Dương Tiểu Cận liếc Nhâm Tiểu Túc một cái:
– Sau tai biến, nhân loại tiếp quản vệ tinh lúc trước, giúp các hàng rào giữ liên lạc với nhau.
Một người căm giận nói:
– Nếu cao tầng biết bọn họ mất tính mà còn phái chúng ta đi thì rõ ràng bắt chúng ta đâm đầu vào chỗ chết rồi.
Đây là dùng sinh mạng đổi lấy tin tức.
Nếu chúng ta cũng chết ở đây, vậy nói lên nơi này thật sự nguy hiểm.
Khó trách lần này không cho chúng ta điện thoại vệ tinh, hẳn là muốn giảm tổn thất tới mức thấp nhất.
Chẳng lẽ tính mạng của chúng ta còn không bằng một cái điện thoại?
Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn người này một cái:
– Không nhận được tin chính xác đừng tùy ý suy đoán.
Phán đoán của ngươi cũng không hợp lý.
Kỳ thật vị quân nhân này nói là do sợ hãi mà trách móc chứ chưa suy nghĩ kỹ càng.
Vì thế Hứa Hiển Sở không ủng hộ suy đoán này.
Nhâm Tiểu Túc nhìn kỹ hai hàng chữ nói:
– Người kia dùng thứ gì mà khắc lên đá? Hẳn là dao găm quân đội.
Những đồ vật khác không thể khắc được sâu thế này đâu.
Hứa Hiển Sở gật đầu:
– Hẳn là binh sĩ của hàng rào số 112.
Hắn quay đầu nói với mọi người:
– Đêm nay nghỉ ngơi thật tốt.
Nếu buổi tối muốn đi ngoài phải đi từ ba người trở lên.
An bày như vậy là để phòng ngừa trường hợp mất tích.
Dù gặp được nguy hiểm thì một trong ba người vẫn kịp kêu cứu.
Hứa Hiển Sở nói tiếp:
– Hơn nữa đêm nay phải có người thay phiên gác đêm.
Như vậy đi, ta gác ca đầu, tiếp đó mọi người thay phiên nhau.
Nữ tử thì không cần.
Nhâm Tiểu Túc tán thành.
Bất quá gác đêm cũng không có nhiều ý nghĩa.
Vì hắn không chỉ phòng bị bên ngoài mà còn phải phòng bị nguy hiểm nội bộ nữa kìa.
Chung quy hắn và Dương Tiểu Cận vừa đoạt súng lục của binh sĩ, rất có thể tối nay họ sẽ đánh lén.
Kết quả Dương Tiểu Cận lại nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi canh ca đầu, ta canh ca sau.
– Được.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Liên minh ngắn ngủi tồn tại cũng có ý nghĩa riêng của nó: Ít nhất hai người họ sẽ không làm hại đối phương.
– Ta ra ngoài một chuyến.
Dương Tiểu Cận nói.
Nhâm Tiểu Túc cũng sợ có chuyện ngoài ý muốn:
– Ta đi với ngươi nhé.
Hơn nửa ngày Dương Tiểu Cận mới thấp giọng trả lời:
– Không cần.
Nhâm Tiểu Túc có chút buồn bực.
Lá gan cô nương này lớn quá rồi, rốt cuộc là ỷ vào cái gì lại không sợ như thế?
Lạc Hinh Vũ ở bên cạnh đứng dậy nói:
– Ta đi với ngươi.
Nói rồi nàng quay đầu lườm Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi thật chẳng hiểu gì cả.
Nhất thời, trên mặt Nhâm Tiểu Túc nóng ran.
Hiện tại hắn mới kịp nhận ra là chuyện gì!
Hai cô gái đội mưa đi ra ngoài.
Hứa Hiển Sở chỉ liếc nhìn mà không nói gì.
Một binh sĩ thấp giọng châm chọc:
– Nếu cả hai cô ả đều mất tích thì đáng tiếc quá.
Bất quá không tới năm phút sau Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ đã quay về.
Phảng phất như chưa có gì xảy ra vậy.
Tình huống này là sao.
Chẳng lẽ “bóng đen kỳ quái” kia không để ý tới họ.
Hai binh sĩ thấy thế cũng đứng dậy:
– Chúng ta đi tiểu tiện một chút, nhịn không được nữa.
Đám người này muốn để hai nữ tử ra ngoài dò đường trước rồi mới dám đi.
Hơn nữa vì sợ hãi mà hai người nhịn tới mức sắp xón ra quần, thật sự không cách nào nhịn được nữa.
Vốn ban đầu họ tính đi vệ sinh trong hang động.
Có điều thấy hai nữ tử không có chuyện gì thì lá gan cũng lớn hơn.
Hứa Hiển Sở gật đầu:
– Đi nhanh về nhanh, đừng ở ngoài hút thuốc.
– Yên tâm yên tâm.
Hai binh sĩ khoác áo rời đi.
Nhâm Tiểu Túc vừa ăn chocolate vừa nhìn Dương Tiểu Cận đang phủi vệt nước trên người.
Hắn hiếu kỳ hỏi:
– Các ngươi có gặp phải cái gì kỳ quái không?
– Không.
Dương Tiểu Cận trả lời nhanh gọn.
Trong hang động có người nhóm lửa.
Mọi người ném quả tùng vào trong đó rồi ngồi ép lá thông lấy nước uống.
Quả tùng cháy nghe lép bép.
Đống lửa truyền hơi ấm tới cả đám.
Mọi người cảm giác như lần nữa sống dậy.
Có điều quay một hồi bỗng nhiên Hứa Hiển Sở nhìn ngoài hang nói:
– Hai người kia… sao chưa trở lại?!
Chương 65: Điếu Thuốc
Hai binh sĩ kia thấy Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ an toàn quay về họ mới dám đi.
Hơn nữa còn kết bạn mà đi, có thể nói chuẩn bị đủ kỹ càng.
Vậy mà tới giờ đã qua 10 phút, hai người họ vẫn chưa trở lại.
Hứa Hiển Sở đúng ở cửa hang đáng giá khu rừng bên ngoài.
Vì trời mưa nên dù chỉ là chạng vạng nhưng sắc trời đã đen kịt.
– Họ có thể có chuyện gì không?
Một người hỏi.
– Nhưng mà đâu có động tĩnh gì.
Một người ngồi trong góc lên tiếng:
– Cũng có thể cả hai bị tập kích cùng lúc nên không kịp kêu ra tiếng.
Theo lý thuyết là thế, nhưng điều khiến người khác thực sự sợ hãi không phải điểm này.
Hứa Hiển Sở là người đề xuất đi chung nhưng bây giờ vẫn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Hứa Hiển Sở nói:
– Đừng suy nghĩ nhiều, có thể chỉ đi hơi lâu thôi, mới 10 phút thôi mà.
Không khí trong hang động im ắng, tuy Hứa Hiển Sở an ủi như thế nhưng từng giây từng phút trôi qua, hai người kia vẫn chưa xuất hiện.
Hứa Hiển Sở lên tiếng:
– Có ai nguyện ý cùng ta đi tìm họ không?
Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ.
Hứa Hiển Sở tình nguyện đội mưa axit dù đã biết mức độ nguy hiểm của nó để tiến vào rừng tìm thuộc hạ của mình.
Có điều trong hang chẳng ai đáp lại hắn.
Đâu ai nguyện ý đâm đầu vào chỗ chết? Vài tư binh đi vệ sinh trong cùng hang đá khiến cả hang nồng nặc mùi khai hôi thối.
Đám Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể ngồi gần cửa hang để thoáng gió.
Tuy lạnh nhưng ít nhất không ngửi được cái mùi vị kia.
Hứa Hiển Sở thở dài nói:
– Các ngươi không cứu người khác thì đừng trách khi gặp nguy hiểm sẽ không ai cứu các ngươi.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không quá quan trọng.
Hắn cũng chẳng trông cậy ai cứu mình.
Ngay cả đồng minh Dương Tiểu Cận đi nữa, khi đối mặt nguy hiểm e rằng sẽ bỏ qua tất cả mọi người.
Họ đâu phải người thân hay bạn bè, không hại nhau đã tốt lắm rồi.
Ngồi nghe tiếng mưa rơi rầm rầm bên ngoài, Nhâm Tiểu Túc nói với Dương Tiểu Cận:
– Ta canh ca đầu, ngươi nghỉ ngơi trước đi.
Ngày mai hết mưa đường sẽ khó đi lắm, đi rất mất thể lực.
Còn phải cẩn thận đám tư binh không có ý tốt kia nữa.
Nhâm Tiểu Túc phát hiện, từ khi hai người họ đoạt súng, thỉnh thoảng đám tư binh sẽ tụ chung một chỗ, đây là một tai họa ngầm.
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc chưa nghĩ ra biện pháp giải quyết.
– Ừ.
Dương Tiểu Cận gật đầu tựa vào vách đá nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngay lúc này mà họng súng Dương Tiểu Cận vẫn nhắm vào mọi người, bao gồm của Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc cười cười không để ý.
Nếu là hắn, hắn cũng làm thế.
Đội ngũ 11 người mạc danh kỳ duyệt chỉ còn 9 người.
Nhâm Tiểu Túc nhìn đám tư binh ngồi sâu trong hang.
Có người hút thuốc, mùi thuốc xem lẫn mùi hôi thuốc khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi buồn nôn.
Hắn thật khó tưởng tượng quân nhân trong hàng rào phải dùng thuốc lá để chống đỡ tinh thần cho mình.
Lực lượng phòng hộ trong hàng rào vậy mà không chịu nổi một chút đả kích
Chỉ có hàng rào 113 là thế hay đại bộ phận tư quân của hàng rào nào cũng vậy?
Đám tư binh mang không ít thuốc lá.
Lưu Bộ cũng chuẩn bị mười điếu, có điều trên đường chạy trốn họ đã dùng không ít.
Bây giờ mỗi người chỉ còn lại một bao hoặc nửa bao.
Không ít người không còn thuốc hút nữa kìa.
Đám người ngồi trong hang hút thuốc khiến khói thuốc bay mù mịt.
May mà Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ ngồi ngoài hang nên không bị ảnh hưởng lớn.
Chỉ nghe một người lính nói với người khác:
– Cho ta một điếu đi, ta không còn thuốc.
– Ta cũng không còn, đây là điếu cuối cùng.
Quân nhân bên cạnh dịch sang một bên.
Kỳ thật trong túi quần hắn còn hơn nửa bao.
Có điều thời gian dài như vậy, có quỷ mới biết khi nào mới rời khỏi đây? Một mình hắn dùng cũng không đủ a.
Binh sĩ mượn thuốc nhìn những người khác:
– Ai cho ta một điếu, trở lại hàng rào ta trả lại một gói!
Đến lúc này, con nghiện đã lên cao.
Hắn không tiếc mở miệng hứa hẹn chỉ vì một điếu thuốc.
Phải biết một gói thuốc trong hàng rào cũng không hề rẻ.
– Ai biết còn quay về không.
Có người cười nhạo:
– Đến lúc đó ngươi lấy cái gì trả, lấy mạng à?
Nhâm Tiểu Túc thở dài, đám tư binh này đúng là một đám ô hợp.
Hai người đồng đội ở ngoài sống chết chưa biết ra sao, đám người này chỉ vì một điếu thuốc mà bắt đầu nội chiến.
Người kia không kiếm được ai cho mượn cũng chỉ có thể ngồi yên.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ quan sát đối phương, chỉ thấy hắn bắt đầu lạnh run, thậm chí trên trán còn toát mồ hôi lạnh.
Tuy thuốc đám tư binh này hút tốt hơn so với công nhân trong thị trấn nên tác dụng cũng mạnh hơn.
Thời điểm này, lỡ mà có nguy hiểm đột kích.
E rằng mấy kẻ nghiện kia ngay cả đứng lên cũng không đứng nổi chứ nói chi mà chống cự.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Lạc Hinh Vũ chưa ngủ:
– Người trong hàng rào các ngươi… là bộ dáng này à?
Thật ra Nhâm Tiểu Túc cũng tò mò một vấn đề.
Hắn luôn muốn sống trong hàng rào, vì vật tư sinh hoạt tốt nhất đều được đưa vào đó.
Người bên trong không cần ăn bánh ngô, có thể rửa mặt mỗi ngày, nghe nói còn có điện để dùng nữa.
Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên trước giờ đều cảm thấy trong hàng rào chính là thiên đường.
Có điều hiện tại xem ra, bên trong không phải viễn cảnh tốt đẹp gì.
Lạc Hinh Vũ thấy Nhâm Tiểu Túc chủ động nói chuyện với mình thì rất vui.
Dọc đường nàng luôn muốn tìm cách để có quan hệ tốt với Nhâm Tiểu Túc.
Vì thế Lạc Hinh Vũ nhỏ giọng giải thích:
– Kỳ thật binh sĩ tư quân được cố ý đào tạo như thế.
Từng có một hàng rào xảy ra binh biến, người quản lý hàng rào và quân nhân có hiềm khích.
Những nhân vật lớn hi vọng có người bảo vệ mình cũng hy vọng đám quân nhân này vĩnh viễn trung thành lại không có dã tâm.
Những người nghiện thuốc là những người ít có tham vọng nhất.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Dùng thứ đồ chơi này nhiều không có vấn đề gì chứ?
– Đương nhiên có.
Lạc Hinh Vũ nói:
– Có không ít binh sĩ xuất ngũ trở thành cái xác không hồn trong hàng rào….
Còn có người vừa ra khỏi tư quân thì vợ hắn liền chạy theo người khác.
– Trong hàng rào các ngươi cũng loạn ghê á.
Nhâm Tiểu Túc cảm khái.
– Này thì tính là gì.
Lạc Hinh Vu nói:
– Ta từng gặp qua một bà cụ 60 tuổi nuôi mười mấy tên trai trẻ, trâu già gặm cỏ non a!
Nhâm Tiểu Túc sứng sờ một chút:
– 60 tuổi? Trâu già gặm cỏ non cũng không đủ để hình dung hình ảnh này.
Lạc Hinh Vũ sững sờ một chút:
– Vậy gọi thế nào?
Nhâm Tiểu Túc trầm tư:
– Chơi tới chết?!
Lạc Hinh Vũ:
– …
Lạc Hinh Vũ phát hiện, não bộ Nhâm Tiểu Túc thật sự không giống người bình thường.
Khó trách người trong thị trấn bảo hắn bị bệnh thần kinh!
Rõ ràng bẩm sinh không có bệnh nhưng loại tỏa ra khí chất bệnh thần kinh.
Rốt cuộc não của hắn ta được hình thành thế nào hả!
Bấy giờ bỗng nhiên trong hang động có người kinh hô:
– Cái gì ướt sũng vậy?
Vừa dứt lời, một đám người trong hang động liền chạy ra, cứ như phải chịu cái gì đó kinh hãi lắm.
Nhâm Tiểu Túc nhìn vào hang động, hắn không khỏi buồn bực, có gì đâu.
Chương 66: Thương Nhân
Nhâm Tiểu Túc không tin có ma, vì thế khi thấy bên đó không có gì thì bắt đầu tỉ mỉ đánh giá… Cuối cùng Nhâm Tiểu Túc cũng rõ đấy là thứ gì.
Chỉ thấy trên đỉnh hang đá có nước thẩm thấu rồi rơi xuống vang lên âm thanh tí tách trên mặt đất.
Đại khái vì trời mưa nên đỉnh hang động bị nước thấm qua.
Vừa rồi người kia thất kinh là vì thần kinh quá mức căng thẳng, cho nên mới nghĩ giọt nước kia là ma, ví dụ như ma da chẳng hạn…
Có điều Nhâm Tiểu Túc thấy được thứ kia thì như có được bảo bối, hắn nói với người khác:
– Các ngươi có thể uống nước ở đó.
Tầng nhanh thạch này sẽ loại bỏ tạp chất, lọc thành nước sạch.
Có khi còn sạch hơn nước trong giếng nữa.
Đương nhiên, nếu sợ thì có thể không uống.
Hứa Hiển Sở chăm chú hỏi:
– Thật ư, nước này có thể uống?
– Ừ.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Đây đại khái là nguồn nước sạch nhất nơi hoang dã.
Hẳn còn sạch hơn nước lấy từ suối nữa.
Hứa Hiển Sở nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế thì tự mình cầm bình nước qua hứng.
Tuy lá thông có thể bổ sung một ít nước cho thân thể nhưng chung quy vẫn quá ít.
Chỉ có thể cam đoan mọi người không bị chết khát mà thôi.
Hứa Hiển Sở cũng không chiếm nguồn nước quá lâu.
Hắn cầm bình nước tới ngồi xuống kế đống lửa đun sôi rồi nói với những người khác:
– Các ngươi cũng tới lấy đi.
Những người còn lại không mang theo bình nước như Hứa Hiển Sở.
Họ chỉ có thể dùng miệng hứng nước chứ đừng nói có thể đun sôi.
Một đám người xô xô đẩy đẩy trong hang.
Ngươi uống một lúc ta uống một lúc.
Đám binh sĩ thì tốt rồi, có điều Lưu Bộ liền thảm, vì chẳng ai chú ý tới hắn cả.
Chẳng qua bao lâu, một binh sĩ nổi giận quát:
– Chỉ nhỏ giọt như thế thì sao đủ uống.
Tên Nhâm Tiểu Túc kia còn hai bình nước giấu trong túi áo tới tận bây giờ.
Hắn để chúng ta uống nước hang đá, uống dịch lá thông.
Còn hắn thì có bình nước sạch để uống.
Ai biết trong nước hang đá này có vấn đề gì không.
Sắc mặt đám binh sĩ bắt đầu khó coi.
Có điều Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận giữ súng trong tay, họ cũng chẳng dám hó hé gì.
Nhâm Tiểu Túc thấy vậy thì suy nghĩ, nếu hắn có thể để đồ vật vào cung điện, ngày mai hắn sẽ bỏ bình nước vào trong đó rồi bảo mình không cẩn thận làm mất rồi.
Như vậy sẽ không ai chú ý tới hắn nữa.
Bằng không với độ điên cuồng vì thiếu nước của đám người này.
Rất nhanh họ sẽ hội đồng lại mà hãm hại hắn.
Lúc này, hai bình nước được bỏ vào hai bên túi áo khoác của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn đặt tay lên túi áo, muốn thu bình nước vào trong cung điện.
Kết quả cung điện thông báo:
– Không có quyền lưu trữ.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì khó chịu vô cùng.
Tốt xấu gì ngươi cũng nói cách để có được quyền hạn chứ.
Dựa vào có gì hắn dược thì bỏ vào được nhưng bình nước thì không?
Sao, vì là bình nước nên mi không đồng ý hả?!
Nhâm Tiểu Túc lùi sang một bên, Lạc Hinh Vũ nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Sao ngươi không uống?
Nhâm Tiểu Túc thấy Lạc Hinh Vũ thắc mắc, hiểu rõ đối phương không tin hắn là người rộng rãi mà để dành chia cho người khác…
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
– Ta thích uống nước đóng chai.
Lạc Hinh Vũ:
– …
Lúc này Lạc Hinh Vũ phát hiện, Nhâm Tiểu Túc có một loại khả năng khiến người khác tức giận bất kỳ lúc nào.
Có điều Lạc Hinh Vũ không biết, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cân nhắc rất cẩn thận.
Đầu tiên, tất cả mọi người đang rất khát, nguồn nước nhỏ giọt thế này là không đủ.
Thân là siêu phàm giả, Hứa Hiển Sở độc chiếm nguồn nước nửa ngày như thế người khác nào dám nói gì, có điều Nhâm Tiểu Túc không phải siêu phàm giả.
Trên người hắn còn trữ hai bình nước khiến người khác phải đỏ mắt, hắn không cần phải dùng chung nguồn nước nhỏ giọt làm gì.
Pháp tắc sinh tồn nơi hoang dã là không nên tham lam.
Hơn nữa, hiện tại Nhâm Tiểu Túc cần khiến Hứa Hiển Sở hiểu rõ, muốn sống được ở nơi hoang dã, người không thể thiếu nhất trong đội ngũ chính là….Nhâm Tiểu Túc hắn.
Đã có Hứa Hiển Sở là siêu phàm giả để mượn lực, cớ gì Nhâm Tiểu Túc không làm?
Còn nữa, mùi trong hàng động lại quá thối…
Không khí khẩn trương khiến ban đầu Lạc Hinh Vũ rất sợ, nàng nói chuyện phiếm với Nhâm Tiểu Túc cũng để giảm bớt sự thấp thỏm trong lòng.
Nói chung có người trò chuyện vẫn tốt hơn một thân một mình.
Trên thực tế phương pháp này vô cùng hữu hiệu.
Khi Nhâm Tiểu Túc nói ra mấy chữ chơi tới chết.
Lạc Hinh Vũ không còn quá sợ nữa, nàng ta chỉ biết câm nín…
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi tiếp:
– Ngươi có biết thuốc hút của đám binh sĩ này từ đây mà ra không? Ta thấy xung quanh hàng rào không có thứ nào như vậy cả.
– Ngươi không biết à?
Lạc Hinh Vũ nghi ngờ nói:
– Vương Phú Quý nói La Lam chiếu cố ngươi, sao ngươi không biết chuyện này.
– Liên quan gì tới ông chủ La?
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút.
Tuy hắn nhận được cờ thưởng của La Lma, có điều hắn và vị kia chưa từng gặp mặt.
– La lão bản chính là người đại diện cho tập đoàn Khánh thị ở hàng rào 113.
Lạc Hinh Vũ giải thích:
– Trong hàng rào hắn có chức vụ gì?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
Mỗi ngày hắn đều nghe Vương Phú Quý lải nhải ông chủ La này ông chủ La nọ.
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc phát hiện bản thân không biết gì về người này cả.
– Ông chủ La không có chức vụ.
Lạc Hinh Vũ kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Xem ra ngươi không biết thật, hắn chỉ là người kiểm soát ngành luyện kim, tài nguyên nước và nhà máy hóa chất trong hàng rào thôi.
Nếu phải cho một thân phận… thì hẳn sẽ là thương nhân.
– Một thương nhân lại có thể hô phong hoán vũ trong hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút thì nói.
Lúc trước hắn còn tưởng ông chủ La là người quản lý hàng rào cơ đấy.
– Họ không cần đảm nhiệm chức vụ.
Lạc Hinh Vũ bất đắc dĩ nói:
– Họ là sự tồn tại trên cả người quản lý hàng rào.
Không có chuyện gì thì mọi người bình yên vô sự, nếu như có chuyện, người ra quyết định chính là thương nhân.
– Bên cạnh hắn có quân đội không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Lạc Hinh Vũ liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc nói:
– Có chứ, so với đám tư quân này thì mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Ở hàng rào 113, lữ đoàn chiến đấu của hắn vượt ngoài sức tưởng tượng của ngươi.
Không phải bộ dáng ngươi thấy bây giờ đây.
Một hàng rào lại có hai đội quân.
Tuy trên danh nghĩa hàng rào có người quản lý nhưng e rằng quyền lực của người quản lý này chỉ cho có mà thôi.
Nếu người quản lý không phản kháng thì đám “mặt to” kia sẽ mặc ngươi làm con rối, cho ngươi hưởng thụ vinh hoa phú quý.
– Có một điểm ta nghĩ mãi không ra.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Vì sao họ không làm người quản lý hàng rào, nuôi một con rối để làm gì cơ chứ.
– Vì trên đời này không chỉ có một mình tập đoàn.
Khánh thị tồn tại.
Lạc Hinh Vũ trả lời.
Nói tới đây, Nhâm Tiểu Túc đã hiểu.
Hơn 100 hàng rào tị nạn, có mấy tập đoàn lớn liên thủ khống chế hàng rào, kiềm chế lẫn nhau.
Lấy một phương thức hợp tác kỳ quái vào phân chia tài nguyên.
– Cho nên thuốc lá kia là tập đoàn Khánh thị cung cấp cho hàng rào 113?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Chương 67: Đánh Lén
– Thuốc lá của binh sĩ là tập đoàn Khánh thị vận chuyển từ nơi khác tới.
Hẳn ngươi cũng thấy đoàn xe tải kia.
Trong đó chính là thuốc lá.
Lạc Hinh Vũ nói:
– Kỳ thật trong hàng rào chính là như thế.
Người quản lý hàng rào tuy hiểu bản thân là con rối nhưng luôn muốn thoát khỏi gông xiềng…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, xem ra hắn không thể lấy lực lượng tư quân mà suy ra lực lượng của tập đoàn.
Hôm nay Nhâm Tiểu Túc đã có được nhiều tin tức từ chỗ Lạc Hinh Vũ, hiện tại hắn cần tiêu hóa một chút.
– Vấn đề cuối cùng.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:
– Sao ngươi lại chọn loại người như Lưu Bộ làm người đại diện?
Lạc Hinh Vũ cũng không phải người ngu, sao lại chọn Lưu Bộ chứ?
Lạc Hinh Vũ giải thích:
– Em trai hắn là người phụ trách hậu cần trong hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu sơ rồi.
Có điều hắn không hiểu người phụ trách hậu cần thì có quyền lực gì.
Lúc này Lạc Hinh Vũ cảm thấy không biết mình có kéo gần quan hệ hơn với đám Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận không.
Nàng do dự một chút rồi nói:
– Ngươi có thể dẫn ta ra khỏi đây không.
Ở nơi hoang dã này ta chẳng có gì, chỉ có thể dựa vào các ngươi…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu nói:
– Ngươi không phải hai bàn tay trắng.
Lạc Hinh Vũ sửng sốt:
– Có ý tứ gì?
– Ngươi còn gương mặt mà.
Nhâm Tiểu Túc nói xong không để ý tới Lạc Hinh Vũ nữa.
Trong màn đêm đen kịt, Nhâm Tiểu Túc để lại một mình Lạc Hinh Vũ câm nín trong mưa gió, không phải hai bàn tay trắng… nàng còn khuôn mặt nữa…
Đây là trình độ ngôn ngữ dạng gì thế hả.
Ngươi có thể nói tiếng người không?
Lúc này Lạc Hinh Vũ mới nhận ra, nguyên lai cái gọi là kéo gần quan hệ gì đó chỉ là ảo giác của nàng mà thôi.
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Lạc Hinh Vũ rất đáng thương.
Một cô gái ở giữa rừng chẳng có ai đáng tín nhiệm.
Thậm chí còn không người nào chịu giúp nàng, bên người lại có binh sĩ luôn muốn quấy rối nữa.
Nhưng có ai mà không đáng thương đâu, hiện giờ Nhan Lục Nguyên còn đang trong thị trấn chịu đau đớn vì phản phệ không phải cũng rất đáng thương sao?
Nếu Nhâm Tiểu Túc đồng ý cứu giúp người khác, nghĩa là hắn vô trách nhiệm với Nhan Lục Nguyên.
Chỉ cần Nhâm Tiểu Túc càng ỷ lại vào vận khí của mình, Nhan Lục Nguyên lại càng chịu phản phệ nặng nề.
Tuy bình thường Nhan Lục Nguyên chỉ bị đau đầu, có điều hiện tại Nhâm Tiểu Túc lại mượn vận khí để tránh kiếp nạn sinh tử.
E rằng phản phệ Nhan Lục Nguyên chịu không đơn giản như vậy!
Đây là một loại trao đổi, một bên càng may mắn, bên còn lại càng không may.
Vào lúc Nhan Lục Nguyên hứa nguyện vì Nhâm Tiểu Túc, thằng bé đã giao mạng của mình vào tay Nhâm Tiểu Túc rồi.
Mạng của người khác đáng giá, mạng của Nhan Lục Nguyên thì không?
Nửa đêm, Dương Tiểu Cận tỉnh lại, nàng nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi ngủ đi.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu rồi nhắm mắt đi ngủ.
Hắn đã thức được gần 30 tiếng rồi.
Dù hiện tại tố chất thân thể hắn tốt cũng khó lòng chịu nổi.
Trong lúc lim dim, Nhâm Tiểu Túc luôn nghĩ tới một vấn đề, thân phận của Dương Tiểu Cận là gì? Chẳng lẽ nàng nằm trong lữ đoàn của Khánh thị.
Không đúng, nếu là người của lữ đoàn, nàng sẽ không che dấu thân phận của mình, còn đưa cho Lạc Hinh Vũ tiên nữa.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, nếu Khánh thị phái một người trong lữ đoàn làm nhiệm vụ thì đám binh sĩ còn chẳng xem đối phương là thần tiên mà đối đãi ư.
Chung quy đó là thế lực nắm quyền sinh sát trong hàng rào mà.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi cũng không biết mục đích của Dương Tiểu Cận là gì, vì thế chỉ có thể phỏng đoán thân phận nàng thôi.
Rạng sáng, trong hang động vô cùng im lặng, Dương Tiểu Cận được ngủ nên tinh thần khá tốt.
Nàng đã được huấn luyện qua, vì thế cách ngủ khác với người bình thường, thậm chí khi ngủ vẫn bảo trì tinh thần thanh tĩnh.
Đây là thứ mà người bình thường không cách nào lý giải được.
Cũng như họ không cách nào hiểu được sự tồn tại của siêu phàm giả vậy.
Bên ngoài mưa đã hết, đúng như lời Nhâm Tiểu Túc nói.
Sau cơn mưa mặt đất vô cùng lầy lội, lộ trình hẳn sẽ có người không theo kịp.
Binh sĩ trong nham động không ngủ mà thì thầm to nhỏ gì đó.
Còn Lưu Bộ đang tranh thủ há mồm uống nước.
Thời điểm mọi người không uống nữa mới tới lượt hắn.
Dương Tiểu Cận đã ăn quả tùng đã được nướng chín từ tối qua để bổ sung chất dinh dưỡng cần thiết.
Lúc Nhâm Tiểu Túc đang ngủ, Dương Tiểu Cận vừa ăn vừa quan sát hắn ta.
Hắn thật sự ngủ hay nửa ngủ nửa tỉnh?
Kết quả, Dương Tiểu Cận chợt nghe tiếng lẩm bẩm của Nhâm Tiểu Túc, không chỉ một mình nàng nghe mà mọi người trong hang đều nghe! Thanh âm thật sự rất lớn!
Lúc này có hai binh sĩ đứng dậy nói với Hứa Hiển Sở:
– Hai chúng ta thay ngươi, ngươi nghỉ ngơi đi.
Hứa Hiển Sở gật đầu:
– Chú ý, đừng buông lỏng cảnh giác.
– Yên tâm đi.
Trong đó có một binh sĩ trả lời.
Hai người chậm rãi đi tới miệng hang, cứ như thật sự muốn gác đêm.
Dương Tiểu Cận cúi đầu, ánh mắt dấu dưới lưỡi trai.
Lúc này nàng nhếch miệng cười, vì Dương Tiểu Cận nghe được hai chữ Dừng lại cho Nhâm Tiểu Túc lẩm bẩm…
Chỉ là hai binh sĩ kia như không phát hiện ra, một người trong đó nói chuyện phiếm:
– Không biết chúng ta còn sống mà về không.
– Ai biết được.
Tên còn lại trả lời.
Hai người họ nói chuyện cực kỳ bình thường.
Chỉ là khi tới bên người Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc, hai tên đó lại ra tay.
Lúc này mưa đã ngừng, âm thanh vô cùng im ắng.
Hai binh sĩ một trái một phái rút dao găm ra.
Họ muốn chia nhau ra tay với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận!
Trong vòng ba bước, người nhanh hay súng nhanh hơn? Vấn đề này đã được rất nhiều người thảo luận.
Mọi người đều cảm thấy khoảng cách ba bước rất gần.
Bây giờ hai người họ đánh lén ở cự ly chỉ cách một bước là tới chỗ Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Khoảng cách này Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận không có cơ hội rút súng.
Họ không ngốc nên chọn thời điểm rạng sáng khi Nhâm Tiểu Túc vừa chìm vào giấc ngủ.
Còn Dương Tiểu Cận mới tỉnh ngủ, người vừa tỉnh ngủ cơ bắp không linh hoạt, thân thể không tốt, cơ năng chưa kịp phục hồi.
Lần đánh lén này, có thể vì súng cũng có thể vì nước, cũng có thể vì Lạc Hinh Vũ.
Có điều họ lại không biết mình đang đối mặt với dạng đối thủ nào!
“Phanh!”
Tiếng súng vang lên, binh sĩ đối diện Dương Tiểu Cận khó tin nhìn lỗ hổng trên bụng mình.
Rõ ràng hắn thấy Dương Tiểu Cận đang lột hạt thông, căn bản không cầm súng.
Vì sao tốc độ nàng ta lại nhanh hơn hắn?
Mà kẻ đánh lén Nhâm Tiểu Túc kêu lên đau đớn.
Trong nháy mắt hắn rút dao găm ra, Nhâm Tiểu Túc tự như lôi điện đứng dậy siết cổ hắn.
Kẻ đánh lén muốn đâm Nhâm Tiểu Túc, có điều hắn lại phát hiện tay mình đã bị Nhâm Tiểu Túc nắm chặt, không cách nào động đậy.
Nam tử trưởng thành cứ vậy bị Nhâm Tiểu Túc giam cầm.
Ngay sau đó ánh mắt kẻ đánh lén hoa lên, phần lưng truyền tới cảm giác đau đớn.
Nhâm Tiểu Túc một tay ném hắn về phía vách đá.
Tiếng leng keng vang lên, kẻ đánh lén buông rơi dao găm trong tay.
Chương 68: Đồ Phổ Cấp Đại Sư
Vốn mọi người đang ngủ say, chớp mắt bị tiếng đánh nhau ngắn ngủi làm cho bừng tỉnh.
Tiếng súng vang to vang trong hang động.
Mọi người cảm thấy như vừa có bom nổ bên tai.
Cả bọn vừa tỉnh dậy cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Bóng xám sau lưng Hứa Hiển Sở xuất hiện, tử thủ bên cạnh hắn không rời nửa bước.
Họng súng của Dương Tiểu Cận nhanh chóng hạ nhiệt.
Mà huyết dịch của binh sĩ đối diện nàng cũng nhanh chóng nguội lạnh.
Đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Cận nổ súng trên chuyến đi.
Chẳng ai ngờ nàng lại quyết đoán như thế.
Chưa kể, trông bộ dáng của nàng vô cùng bình tĩnh, cứ như vừa uống nước xong vậy.
Kỳ thật, người gây ra kích thích mạnh nhất cho mọi người không phải Dương Tiểu Cận mà là Nhâm Tiểu Túc.
Nổ súng chỉ trong chớp mắt, viên đạn dùng tốc độ lôi đình ghim vào trong thân thể.
Động năng mạnh mẽ xoay trong xé rách nội tạng, thẳng tới khi động năng ma sát hết mới dừng lại.
Một màn đạn bắn vào cơ thể kia, mọi người không thấy được, người bị thương cũng không thấy được.
Thế nhưng phía bên Nhâm Tiểu Túc lại khác.
Hình ảnh hắn dùng một tay cưỡng ép người đàn ông trưởng thành thật sự rất bạo lực.
Nhâm Tiểu Túc chỉ cao 1m78, thân thể thiếu niên 17 tuổi chưa phát dục hoàn toàn, nên dù là Hứa Hiển Sở, Lưu Bộ hay Dương Tiểu Cận đều chưa từng để ý tới sức chiến đấu của Nhâm Tiểu Túc.
Bọn họ đều nghĩ, thiếu niên lớn lên trong thị trấn thì có bao nhiêu khí lực? Cũng chỉ có mài dũa được một ít bản lĩnh sinh tồn nơi hoang dã mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ xuất thủ.
Dương Tiểu Cận cũng chưa bao giờ dùng súng.
Thế nên với vũ lực của hai người này, mọi người chỉ phán đoán mơ hồ mà thôi.
Đây là nguyên nhân họ dám động thủ đánh lén Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Có điều khiến họ không ngờ tới là phán đoán của mình sai lầm tới cực điểm.
Ngón tay Nhâm Tiểu Túc như gọng kìm xiết chặt cổ của gã binh sĩ đánh lén.
Trong nháy mắt, gã ta cảm nhận được máu không cách nào lên não được.
Kỳ thật hắn có thể vươn chân đạp vào hạ bộ Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng giờ phút này đầu óc hắn trống rỗng, tay chân bất giác co quắp lại.
Dương Tiểu Cận không nhìn binh sĩ bị thương mà lẳng lặng quan sát Nhâm Tiểu Túc.
Trong tay nàng có hai cây súng, nhắm vào tất cả mọi người trong hang động.
Bất quá Dương Tiểu Cận cũng có chút nghi hoặc.
Rõ ràng khi nãy Nhâm Tiểu Túc đang ngủ, tiếng ngáy đó không phải giả bộ, mí mắt Nhâm Tiểu Túc cũng không thể ngụy trang được.
Dương Tiểu Cận không chỉ được huấn luyện đề phòng khi ngủ còn biết quan sát người khác ngủ thật hay không.
Một người giả bộ ngủ, tư duy còn rõ ràng sẽ khiến mí mắt cử động, nếu chưa chưa ngủ sau, con người không thể khống chế mi mắt bất động trong thời gian dài được.
Cho nên Dương Tiểu Cận biết, Nhâm Tiểu Túc ngủ thật.
Có điều trong nháy mắt bị đánh lén đó, tiếng lẩm bẩm của Nhâm Tiểu Túc chứng tỏ hắn đã tỉnh.
Một người ngủ say làm cách nào bảo trì cảnh giác được?! Nhâm Tiểu Túc là lưu dân, không có khả năng tiếp nhận huấn luyện giống nàng!
Thời gian vui vẻ nhất của Nhan Lục Nguyên trong ngày là được gác đêm cho Nhâm Tiểu Túc.
Vì khi đó hắn cảm giác được Nhâm Tiểu Túc cần mình, bản thân cũng có thể làm chút gì đó cho Nhâm Tiểu Túc.
Tuy gác đêm khiến hắn không cách nào đi săn với Nhâm Tiểu Túc nhưng Nhan Lục Nguyên cảm thấy cái nghề người gác đêm này cực kỳ có ý nghĩa với mình.
Thế nhưng Nhan Lục Nguyên không biết, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã sớm không cần người gác đêm từ khi cung điện xuất hiện.
Giờ khắc này, trong mắt Dương Tiểu Cận, Nhâm Tiểu Túc như có siêu năng lực, thiếu niên gầy gò trước mắt lại có sức mạnh bậc này? Ngay cả Dương Tiểu Cận cũng chẳng nghĩ tới.
Ngược lại, binh sĩ bị bắn nằm trong vũng máu vùng vẫy nói:
– Tôn Quân Chính, động thủ đi!
Người gọi là Tôn Quân Chính đang co rút, sững sờ trong hang động.
Hứa Hiển Sở nhíu mày hỏi:
– Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới Hứa Hiển Sở mà nhìn chằm chằm kẻ đánh lén mình.
Chính hắn đã cho những người này biết cách duy trì sự sống bằng quả tùng và lá thông, cũng tìm ra nguồn nước trong hang động cho họ.
Tuy hắn cũng có tâm tư riêng nhưng kết quả thì tốt rồi.
Nhâm Tiểu Túc đã sớm phát hiện đám người này có mưu đồ bí mật.
Vốn hắn tưởng chúng vẫn còn biết giới hạn ở đâu để thu liễm chút ít.
Nhâm Tiểu Túc không có ý muốn biết đám người này đánh lén hắn gì cái gì.
Nước? Súng? Lạc Hinh Vũ?
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy mình không cần như một kẻ bị đồng đội phản bội mà gào thét, vì hắn chẳng cần đáp án.
Không có tin tưởng tất nhiên không có phản bội.
Trong mắt Nhâm Tiểu Túc, đám đồng đội này chẳng khác nào mấy con heo rừng cả.
Nhâm Tiểu Túc không lập tức vặn cổ kẻ đánh lén mình là muốn nhìn thử phản ứng của Hứa Hiển Sở.
Lúc này, cung điện thông báo:
“Cho kẻ địch chết một cách thống khoái.”
Lần này đến lượt Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
Không phải cung điện luôn muốn làm việc tốt à.
Sao đột nhiên sát phát quyến đoán thế này…
Trước kia Nhâm Tiểu Túc toàn chen vào chỗ trống của nhiệm vụ, lần này ngược lại hắn có chút không kịp phản ứng.
Chẳng lẽ với cung điện mà nói, không tra tấn kẻ địch đã xem như làm chuyện tốt rồi? Ngươi cũng giảm giá nhanh quá đó…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết cung điện không có ý thức, nó tuyên bố nhiệm vụ chỉ dựa vào cơ chế nội bộ mà thôi.
Một tiếng trầm đục vang lên, Nhâm Tiểu Túc dứt khoát bẻ cổ gã binh sĩ.
Tôn Quân chính nghe được âm thanh trầm đục này thì run rẩy một chút:
– Không liên quan tới ta.
Ta không nói họ biết khí lực của ngươi rất lớn. …
“Phanh!”
Dương Tiểu Cận nhanh chóng bắn vào mi tâm của Tôn Quân Chính, hắn còn chưa kịp nói dứt lời.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Dương Tiểu Cận.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Che dấu tội ác tương đương với làm việc ác.
Nhâm Tiểu Túc hít một hơi lạnh.
Ý tứ của Dương Tiểu Cận là, tuy Tôn Quân Chính không nói kẻ đánh lén biết khí lực Nhâm Tiểu Túc rất lớn nhưng hắn biết hai người này hành động lại thủy chung không nhắc nhở Nhâm Tiểu Túc, cho nên không thể để lại tai họa ngầm.
Tôn Quân Chính đáng chết.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nhận thức của hắn về Nhâm Tiểu Túc đã được đổi mới.
Dương Tiểu Cận tàn khốc và sát phạt vượt ngoài tầm dự đoán của hắn.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cũng biết Dương Tiểu Cận không làm sai.
Trong vòng một đêm, đội ngũ vốn 11 người nay chỉ còn 6 người gồm: Hứa Hiển Sở, Nhâm Tiểu Túc, Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ, Vương Lỗi và Nhâm Tiểu Túc.
“Nhiệm vụ hoàn thành: Ban thưởng Đồ Phổ kỹ năng đại sư.”
Nhâm Tiểu Túc không hề nghĩ ngợ mà áp dụng Đồ Phổ với Hứa Hiển Sở.
So với kỹ năng súng ống của Dương Tiểu Cận mà mới, kỹ năng cao cấp hay đại sư cũng không có khác biệt gì lớn.
Vì thế giờ khắc này Nhâm Tiểu Túc muốn học năng lực của Hứa Hiển Sở.
“Ngẫu nhiên rút ra kỹ năng hoặc năng lực siêu nhiên cấp đại sư.
Nếu rút phải kỹ năng cấp đại sư mà bản thân ký chủ không đủ trình độ sẽ không thể học được.
“Phán định mục tiêu không có kỹ năng cấp đại sư, đã rút được siêu năng lực Ảnh Tử, ký chủ có học không?
Nhâm Tiểu Túc mừng như điên, nguyên lai đối phương không có kỹ năng cấp địa sư.
Lại còn rút ra được siêu năng lực nữa?
Hắn còn tưởng tỷ lệ rút được rất nhỏ chứ!
“Học!”
“Đã học Ảnh Tử.”
Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được kỹ năng mới được khắc họa trong đầu.
Hắn phát hiện trong cung điện có một cái bóng với hình dáng y chang hắn đang lặng lẽ đúng đó.
Bất quá khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là ảnh tử của Hứa Hiển Sở màu xám còn của hắn là màu đen.
Này là sao, chẳng lẽ vì hắn ngủ dậy chưa rửa mặt nên ảnh tử mày đen thui hả?
Chương 69: Gieo Gió Gặp Bão
Bầu không khí trong hang động như đóng băng.
Buổi tối vừa có hai người mất tích vô vớ, vốn chuyện này đã khiến tâm tình mọi người trầm trọng.
Chẳng ai ngờ sau đó lại có thêm hai người chết.
Bốn người Hứa Hiển Sở, Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ và Vương Lỗi hiểu hai gã binh sĩ kia vì đánh lén Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nên bị giải quyết trong chớp mắt.
Mọi chuyện diên ra nhanh đến mức họ khó lòng tưởng tượng được.
Lần đánh lén này cũng khiến Hứa Hiển Sở lần nữa nhìn kỹ hai người trước mặt này.
Hắn thở dài nói:
– Là họ gieo gió gặp bão.
Nhâm Tiểu Túc không nói gì, hắn cũng hiểu Hứa Hiển Sở không có động cơ làm chuyện này.
Nếu nói vì súng, Hứa Hiển Sở đã có súng trường, súng lục còn trên người hắn.
Còn vì Lạc Hinh Vũ, Hứa Hiển Sở đã sớm có cơ hội ra tay.
Chung quy lúc trước là Lạc Hinh Vũ chủ động nhớ nhung yêu thương hắn, vậy mà hắn có để ý đâu cơ chứ.
Nếu nói vì nước, tối qua Hứa Hiển Sở đã hứng được một bình, không đáng phải ra tay với Nhâm Tiểu Túc nữa.
Sở dĩ Nhâm Tiểu Túc lo lắng vì sợ Hứa Hiển Sở sẽ nhúng tay vào chuyện này.
Bất quá cuối cùng Hứa Hiển Sở cũng không ra tay.
Mục đích của tên sĩ quan này là tìm hiểu bí mật của Cảnh Sơn, bí mật của dã thú trong cảnh sơn chứ không phải lo việc người khác.
– Bất quá tội Tôn Quân Chính không đáng chết.
Hứa Hiển Sở thở dài nói:
– Thôi được rồi, ở nơi hoang dã này không có khái niệm đúng sai.
Nhâm Tiểu Túc thấy Hứa Hiển Sở đã hiểu rõ đạo lý sinh tồn ở hoang dã, không có đúng hay sai, chỉ có sống hay chết.
Hắn cũng không nói Dương Tiểu Cận làm vậy là đúng, có điều không để lại tai họa ngầm tuyệt đối không sai!
Nhâm Tiểu Túc ném ba cỗ thi thể ra ngoài hang rồi nói với Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận:
– Ta vẫn không rõ thi thể Từ Hạ mất tích thế nào.
Lần này vừa vặn có cơ hội tìm hiểu rồi.
Hắn lại nói với Dương Tiểu Cận:
– Có chuyện gì dị thường cứ nói ta một tiếng.
Nói xong hắn dựa vào vách đá ngủ tiếp.
Những người khác thấy vậy thì cảm thấy tâm lý Nhâm Tiểu Túc thật vững.
Rõ ràng hắn vừa giết người, lại có thể xem như không có chuyện gì tiếp tục đi ngủ?
Chẳng lẽ vừa rồi thứ hắn giết không phải là người à?
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng ngủ, hắn ở trong cung điện nhìn hắc ảnh của mình. Ảnh Tử khơi dậy hứng thú rất lớn trong lòng Nhâm Tiểu Túc!
Hắn vẫn luôn hâm mộ Hứa Hiển Swor, thậm chí còn có phần hâm mộ Trương Bảo Căn có năng lực nhả bong bóng.
Tuy nhìn qua năng lực nhả bong bóng rất yếu, có điều Nhâm Tiểu Túc hoài nghi bong bóng vẫn có thể tăng cấp.
Siêu phàm giả có thể tiến bộ không? Hắn cảm thấy là có thể.
Mà hắn thì sao, tuy nghe qua thì cung điện rất dọa người.
Nhưng vấn đề là hắn một mực nâng cao sức mạnh và tốc độ cũng không khiến bản thân trở thành siêu phàm giả chân chính.
Chung quy có một ít người qua thời gian dài rèn luyện vẫn đạt được năng lực hiện tại của hắn.
Nhâm Tiểu Túc thèm thuồng Ảnh Tử biết đỡ đạn của Hứa Hiển Sở từ lâu.
Trong mắt Nhâm Tiểu Túc, vũ khí nóng cực kỳ kinh khủng, tốc độ viên đạn thậm chí còn nhanh hơn cả tốc độ âm thanh.
Người bình thường đối mặt với súng ống nào có đường thoát thân.
Cho nên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, không sợ vũ khí nóng là giới hạn để trở thành siêu phàm giả…
Đương Nhiên, cũng không phải Nhâm Tiểu Túc không sợ vũ khí nóng, nếu bị đánh lén hắn vẫn có khả năng chết như thường.
Lúc này, hắc tử lẳng lặng đến trong cung điện không nhúc nhích.
Nhâm Tiểu Túc nhìn kỹ lại, hình dáng ảnh tử rõ ràng chính là hắn, chỉ có phần mơ hồ hơn thôi.
Vì sao của Hứa Hiển Sở là màu xám còn của là màu đen.
Rõ ràng ảnh tử của hắn được phục chế từ Hứa Hiển Sở mà, có chỗ nào khác nhau?
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc thử điều khiển khiến bóng đen di chuyển trong cung điện.
Sau đó hắn ý thức được… dường như ảnh tử này cùng một nhịp thở với hắn.
Đây là một loại liên hệ tinh thần, thậm chí không cần thí nghiệm Nhâm Tiểu Túc cũng biết.
Nó phải phức như được sinh ra từ ý chí của hắn vậy.
Sức mạnh và tốc độ của ảnh tử gấp đôi Nhâm Tiểu Túc.
Ngay cả cường độ cơ thể cũng gấp đôi hắn.
Khó trách nó có thể đỡ đạn, dù là người bình thường có năng lực cỡ này thì đạn bắn cũng không xi nhê.
Bất quá người bình thường sẽ chết, còn nó thì không.
Nhâm Tiểu Túc thăm dò bên trong liền phát hiện, thời gian ảnh tử xuất hiện dựa vào tinh thần lực, tinh thần lực càng nhiều, nó xuất hiện càng lâu.
Nhâm Tiểu Túc có phần hiếu kỳ, tinh thần lực là thức hư vô mờ mịt, làm sao cân đo đong đếm được.
Hắn thử hỏi cung điện:
– Tinh thần lực của ta là bao nhiêu?
Cung điện trả lời:
– Không có quyền hạn biết.
Nhâm Tiểu Túc phần nghi hoặc, kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã có thể phán định, sức mạnh cũng vậy, nhanh nhẹn cũng thế.
Vậy mà tới phiên tinh thần lực thì không.
Tinh thần lực dùng tiêu chuẩn gì để định ra, trong chuyện này có duyên cớ gì?
Nếu tạm thười không tìm được đáp án, Nhâm Tiểu Túc cũng không nghĩ nhiều nữa.
Hắn đi ngủ!
Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết sơ vì sao ảnh tử của Hứa Hiển Sở màu xám mà hắn thì màu đen rồi.
Vì bản thể của hắn mạnh hơn Hứa Hiển Sở nên ảnh tử của hắn càng chân thực hơn!
…
Ánh mặt trời sáng sớm chiếu lên mặt Nhâm Tiểu Túc, hắn mở mắt ra liền thấy nơi vứt ba thi thể hồi tối.
Lạ lùng ở chỗ ba thi thể đó chẳng có tí biến nào.
Khó trách Dương Tiểu Cận không đánh thức hắn, thì ra không có gì dị thường xảy ra.
Không có gì thì không có gì, người ta cũng đâu muốn gặp chuyện nguy hiểm.
Lúc này, ánh mắt Nhâm Tiểu Túc chuyển về phía trong sơn động, vừa mặt đối diện với ánh mắt của Lưu Bộ.
Chỉ là Lưu Bộ không còn dáng vẻ ngoại như khi mới đi mà bắt đầu né tránh.
Đêm nay, Lưu bộ ngủ không ngon.
Hắn luôn bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Khi biết Nhâm Tiểu Túc có thực lực cường đại hắn bắt đầu sợ hãi…
Không hoảng không được, hắn và Lạc Hinh Vũ, Vương Lõi đều kinh ngạc phát hiện, một đội này trừ ba người bọn họ ra còn lại đều là đầu trâu mặt ngựa.
Hứa Hiển Sở đứng dậy ra ngoài hang, hắn nhìn khu rừng trước mặt không biết suy nghĩ gì.
Nhâm Tiểu Túc đi tới bên người Vương Lỗi, Vương Lỗi nằm trên cán cứu thương vô thức thụt lại.
Kết quả hắn nào nhanh bằng Nhâm Tiểu Túc?
Nhâm Tiểu Túc xốc áo hắn lên, nhìn miệng vết thương bị Hứa Hiển Sở tọa ra nói:
– Tự đi đi, vết thương của ngươi đã tốt rồi.
Lúc này Vương Lỗi không khỏi giật mình.
Vết thương của hắn không còn đau nữa.
Chẳng lẽ là tác dụng từ bình hắc dược của Nhâm Tiểu Túc?!
Chương 70: Quyền Hạn Lưu Trữ
Thời điểm Hứa Hiển Sở quay vào hang động thì thấy Vương Lỗi đang tự dò xét vết thương của mình.
Hắn hiếu kỳ hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Thuốc kia của ngươi còn không?
Vì có Vương Lỗi làm chuột bạch, Hứa Hiển Sở biết rõ rầm quan trọng của hắc dược.
Trong hoang dã bị vết thương hở, chỉ cần có hắc dược thì tỷ lệ sống sót tăng lên không ít!
– Không còn.
Nhâm Tiểu Túc vô thức nói.
– Ta bỏ tiền ra mua…
Hứa Hiển Sở lên tiếng.
– Vậy còn một chút.
Nhâm Tiểu Túc trả lời, nếu đổi lại thứ khác hắn sẽ không dùng đổi lấy tiền.
Chung quy ở nơi hoang dã này đâu cần xài tiền, thế nhưng hắc dược thì khác.
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc bỗng nghĩ tới một vấn đề:
– Ngươi còn tiền à?
Hứa Hiển Sở nói:
– Ta lấy từ ba thi thể kia.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc đau tới không thở được.
Hắn đúng là thiếu kinh nghiệm, không có khám xét thi thể! Sao hắn lại phạm sai lầm cấp thấp thế này!
Không ngờ vừa rồi Hứa Hiển Sở ra ngoài là đề dò xét thi thể.
Thằng này cũng được ghê đó.
Ban đêm sợ có chuyện nên đợi tới sáng mới đi.
Nhâm Tiểu Túc vô cùng đau đớn nói:
– Đây đâu phải tiền của ngươi, rõ ràng là tiền của ta! Ít nhất cũng phải chia cho ta một nửa!
Hứa Hiển Sở suy nghĩ một chút:
– Ta lấy tiền cũng không có chỗ dùng.
Chỉ cần ngươi cho ta hắc dược, 8.000 đồng này ta đưa sạch cho ngươi.
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì trong lòng càng thêm đau xót.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc chăm chú đánh giá Hứa Hiển Sở.
Thằng này không cần tiền? Nhâm Tiểu Túc móc nửa bình hắc dược còn lại ra đưa, kín đáo đưa cho Hứa Hiển Sở:
– Tiền.
– Đây.
Hứa Hiển Sở móc sạch tiền giao cho Nhâm Tiểu Túc.
Còn tận lực móc túi ra chứng tỏ mình không giữ lại.
Nhâm Tiểu Túc thỏa mãn gật đầu.
Tuy hắn và Hứa Hiển Sở không quen nhưng hành động của hắn dọc đường cũng rất trung thật.
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc nhận 8.000 đồng thì âm thanh cung điện vang lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc:
– Kiểm tra đo lường tiền tài, trên người ký chủ mang 20.000 đồng, có thể mua quyền hạn thu giữ sơ cấp.
Khi trị thương cho Vương Lỗi, Vương Lỗi trả cho Nhâm Tiểu Túc 1.200 đồng.
Lạc Hinh Vũ đưa hắn 10.000 đồng.
Cộng với 8.000 đồng Hứa Hiển Sở đưa, trên người Nhâm Tiểu Túc đang giữa 20.000 đồng.
Nhâm Tiểu Túc cứ như nằm mộng.
Lúc trước hắn sốt ruột muốn mở khóa công năng thu giữ của cung điện, thế nhưng cung điện miệng như ngậm vào không chịu nói cách đạt được quyền hạn cho hắn.
Nhâm Tiểu Túc đoán cần phải hoàn thành nhiệm vụ nào đó hoặc một nhánh nhiệm vụ giống như mở khóa vũ khí vậy.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không ngờ mở khóa công năng thu nạp lại cần tiền mua! Ngươi chỉ là cung điện mà thôi, cần tiền làm gì hả!
Đời này Nhâm Tiểu Túc chưa từng có trong người hơn 10.000 đồng.
Vậy mà vừa tới tay lại phải ói ra, đúng là thua ở phút chín mươi mà.
Tiền này không thể không tiêu, Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ không gian trữ vật quan trọng thế nào ở nơi hoang dã.
Hắn khẽ cắn môi thầm nói:
“Mua!”
“Mua thành công, mở khóa quyền hạn thu giữ sơ cấp.
Giờ khắc này, trong cung điện có một cánh cửa từ từ mở ra.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc thấy phía sau cửa là một mặt tường, trên tường khảm một ô vuông lớn chừng mét vuông…
Đúng là sa hố mà, dùng 20.000 đồng lại mua phải thứ này?
Vừa rồi cung điện nói cái gì thế hả… Đúng rồi, mở khóa quyền hạn thu giữ sơ cấp.
Vậy là về sau còn có trung cấp, cao cấp các kiểu? Không gian mua nhiều lần sẽ càng lúc càng lớn, ví dụ như biến thành một gian phòng chân chính?
Thế nhưng phải xài hết bao nhiêu tiền a.
Nhâm Tiểu Túc không biết đời này mình có kiếm được nhiều tiền như thế không!
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân kiếm được 20.000 đồng thật tài giỏi.
Nhâm Tiểu Túc vừa đua vừa vui.
Nói thật, hôm nay hắn thu hoạch nhiều hơn mấy ngày này cộng lại.
Nhâm Tiểu Túc ra bên ngoài bóc vỏ cây ra rồi cầm vào cạo cạo hàm răng.
Tuy không thể rửa mặt nhưng đánh răng vẫn khiến bản thân thấy sạch sẽ khoan khoái hơn.
Ở nơi hoang dã này, muốn sống ở nơi hoang dã này, răng phải thật tốt.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc phát hiện Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở cũng học theo hắn đánh răng như thế.
Thái độ hai người họ vô cùng tích cực, trên cơ bản Nhâm Tiểu Túc làm gì họ sẽ làm theo như thế.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cầm một nắm lá nhét vào túi quần.
Kết quả Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận cũng làm theo.
Cái câu là ba người có một người là thầy.
Khi đám Hứa Hiển Sở phát hiện kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã của Nhâm Tiểu Túc phong phú hơn họ thì phản ứng đầu tiên của họ là học tập, nhằm sống tốt hơn một chút ở nơi hoang dã này.
Bất quá Hứa Hiển Sở có phần hiếu kỳ hỏi:
– Nắm lá cây này làm được gì?
Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở móc lá ném đi:
– Không có gì, xem các ngươi có bắt chước không thôi…
Hứa Hiển Sở:
– ???
Hứa Hiển Sở nhìn Nhâm Tiểu Túc, im lặng nửa ngày.
Hắn sửng sốt quật cường ném năm slas đi: Hứa Hiển Sở hái lá cây là vì hắn muốn chứ tuyệt đối không phải học theo Nhâm Tiểu Túc đâu!
Mà Dương Tiểu Cận không như thế, nàng lại nhét thêm vào cái lá khác vào túi quần…
Tố chất ba người Hứa Hiển Sở, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận tốt hơn Lạc Hinh Vũ nhiều.
Tối qua thấy chuyện sinh tử nhưng ba người họ vẫn thản nhiên đối mặt, cứ như không để chuyện đó trong lòng.
Thế nhưng Lạc Hinh Vũ lại khác.
Thời điểm đám Nhâm Tiểu Túc đánh răng, Lạc Hinh Vũ vì sợ ba cỗ thi thể mà không dám ra ngoài.
Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ, Vương Lỗi mất nửa tiếng lấy lại tinh thần mới dám rời khỏi hang.
Họ nghĩ mãi không rõ, sao ba người kia vẫn có thể cười?
– Chuẩn bị lên đường.
Hứa Hiển Sở nói:
– Tuy không biết chúng ta phải đối mặt với cái gì.
Thế nhưng ngừng mãi ở đây không phải cách.
Trước khi trời tối chúng ta phải tìm được chỗ cắm trại.
Hi vọng mọi người đừng đơn độc hành động, chung quy các ngươi cũng thấy kết quả của hành động đó rồi.
Hiện tại có thể xem như họ ở biên giới tới Cảnh Sơn.
Thậm chí Nhâm Tiểu Túc còn thấy được sương mù đen từ núi lửa Cảnh Sơn.
Càng đi vào sâu càng nguy hiểm.
– Các ngươi nói xem, có gì trong Cảnh Sơn?
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi.
Hứa Hiển Sở suy nghĩ một chút:
– Có lẽ bên trong cất giấu bí mật dã thú tiến hóa, hoặc giả là sự ra đời của một loại trật tự mới.
– Khi ngươi rời khỏi hàng rào.
Họ có nói bên trong đó tồn tại di chỉ gì không?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Hứa Hiển Sở không giấu diếm:
– Một tòa thành trì bí ẩn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Nhân Đạo Kỷ Nguyên [Dịch] Nhân Đạo Kỷ Nguyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Nhan-Dao-Ky-Nguyen-dich.jpg)




