[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 6 : Hợp Tình Hợp Lý (c51-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
Dưới ánh trăng rực rỡ, bộ lông của Lang Vương như phát sáng.
Lang Vương đứng trên vách núi, gió thổi bộ lông bay bay chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.
Thế nhưng lúc này Nhâm Tiểu Túc chẳng có tí tâm tình thưởng thức, hắn chỉ muốn chạy trốn cho nhanh thôi!
Không phải nói Lang Vương đã rời khỏi hàng rào số 113, không phải nói chúng đi tới hơn trăm km ngoài sơn mạch mà.
Sao bây giờ đột nhiên xuất hiện ở đây?
Vách núi kia cách nơi này cũng không xa, chỉ cần tầm một phút nữa là đàn sói chạy tới.
Hơn nữa, càng khiến Nhâm Tiểu Túc lo lắng là hắn không thấy bóng dáng mấy con sói khác đâu.
Khả năng cao chúng đã tới gần.
Nhâm Tiểu Túc hô to:
– Nhanh, tiến vào hẻm núi!
Lưu Bộ sửng sốt:
– Vào hẻm núi? Ngươi điên à? Vào đó chết là cái chắc!
– Không vào thì hiện tại cũng phải chết!
Nhâm Tiểu Túc vọt tới bên cạnh xe bán tải cầm con chuột bự kia chạy vào hẻm núi.
Hắn và đàn sói từng đối mặt với nhau nên Nhâm Tiểu Túc biết rõ sự đáng sợ của chúng.
Có lẽ khi tiêu diệt dã thú, người của hàng rào đã giết sạch thiên địch của đàn sói, cho nên hiện tại chúng mới tự nhiên lui tới trong rừng núi mà chẳng sợ gì.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu thì thấy đám người kia vẫn còn tâm tư đi tới bên cạnh đống lửa chất hành lý lên xe! Có lẽ nghĩ đàn sói còn cách họ rất xa nên chẳng chút hoảng hốt.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc có nói, đàn sói không dám tiến vào hẻm núi nên đám người kia cho rằng, chỉ cần ở gần tầm 10m quanh hẻm núi là an toàn.
Bấy giờ, trong lòng Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ đám người này đúng là không sợ chết.
Đến lúc nào rồi còn có tâm tình thu dọn đồ đạc, ít nhất chỉ cần lấy thức ăn nước uống là được.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc phát hiện người tỉnh táo nhất trong đội ngũ là Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở.
Trước tiên, Hứa Hiển Sở tới xe lấy súng ống đạn dược, mà Dương Tiểu Cận thì cầm súng đe dọa một binh sĩ biết lái xe…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc làm thế nào cũng không thể chết chung với đám người này.
Hắn chạy vào trong hẻm núi với hai bên là vách đá.
Tuy vách đá khá dốc nhưng nếu dùng lực vẫn có thể leo lên được.
Nhâm Tiểu Túc quan sát vì hắn hiểu rõ,lúc trước hắn nói cho mấy người kia đàn sói không tiến vào hẻm núi là để giấu diếm lý do chân chính mà hắn còn sống.
Bản thân Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, lúc trước đàn sói chạy thẳng vào hẻm núi chẳng chút do dự!
Cho nên đàn sói sẽ chẳng sợ gì, đến lúc đó làm cách nào chạy trốn mới là vấn đề lớn nhất.
Ô tô là thứ di chuyển rất tốt.
Có điều vấn đề hiện tại là chạy trên đất bằng, ô tô còn chưa chắc vượt qua được đàn sói chứ đừng nói chi đường đá sỏi trong rừng.
Mấy hôm trước đám binh sĩ đụng độ với đàn sói.
Mấy chục người vác súng trên vai, đạn đã lên nòng mà còn bị cắn chết hơn mười người.
Hơn mười người họ không đủ cho chúng nhét kẽ răng.
Có câu nói, người không thể chạy nhanh hơn sói, chỉ cần chạy nhanh hơn người khác là được.
Có điều, căn bản mười người này chẳng ai có khả năng ngăn cản được đàn sói cả, phải chết chắc chắn sẽ chết sạch.
Cho nên trước tiên Nhâm Tiểu Túc không chọn xe mà chọn chạy vào hẻm núi.
Không phải hắn hốt hoảng chạy vừa, ngay từ đầu hắn đã biết lên xe cũng trốn chẳng thoát, chỉ có thể thay đổi cách khác thôi.
Nếu như bất đắc dĩ, hắn cũng chỉ có thể leo lên vách đó.
Đàn sói có trâu bò hơn nữa cũng đâu biết leo trèo?
Nhâm Tiểu Túc không biết hắn có thể trèo lên cao bao nhiêu, thế nhưng đây là con đường sống duy nhất.
Thời điểm này đã có người khởi động xe, một cước dẫm chân ga lái vào sâu trong hẻm núi.
Xe không đủ ngồi vì xe bán tải đã triệt để bị hỏng.
Thời điểm họ phát hiện đàn sói ven rừng, sắc mặt tất cả đều rất kinh khủng.
E rằng đám dã lang kia còn đáng sợ hơn trâu rừng.
Từng bước một thong thả ăn thịt họ.
Lưu Bộ bị dọa hét toáng lên, thậm chí đa phần tư quân cũng mang theo sắc mặt ảm đạm.
Bây giờ họ mới biết khi nãy tốn thời gian đi thu thập hành lý là ngu xuẩn cỡ nào.
Nếu không phải vậy, e rằng hiện tại họ đã tiến vào hẻm núi!
– Đợi một chút, đừng đóng cửa lại, có thể nhét thêm người!
Thế nhưng không đợi người nọ nói tiếp.
Lưu Bộ đã đạp hắn xuống, sau đó đóng phanh cửa lại!
– Nhanh lái xe! Nhanh lên!
Có người quát ầm lên.
Lúc này nội tâm Nhâm Tiểu Túc vô cùng bình tĩnh.
Tại nơi hoang dã không có đúng hay sai, chỉ có sống hay chết.
Điều duy nhất hắn có thể làm là để bản thân trở thành người sống đến cuối cùng, không hơn.
Bốn chiếc xe hoàn hảo nối đuôi nhau chạy vào hẻm núi.
Cái giá lớn nhất là bỏ lại hai người không kịp lên xe.
Đột nhiên, hai tiếng hét thảm vang lên từ bên ngoài hẻm núi.
Nhâm Tiểu Túc rùng mình, hắn hiểu đàn sói còn nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn.
Thời điểm xe lướt qua người Nhâm Tiểu Túc, một chiếc xe dần lại, chỉ thấy Dương Tiểu Cận đang dùng súng uy hiếp tài xế, nàng quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Lên xe.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc.
Hắn không ngờ Dương Tiểu Cận dám dùng súng uy hiếp tài xế.
Hơn nữa hắn đây muốn lên xe! Ở chỗ này lên xe có thể trốn được đàn sói à?
Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc bất động, vì thế móc thêm một khẩu súng M9 khác chỉ vào hắn:
– Lên xe…
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Hắn quay đầu nhìn ra sau lưng thì lập tức sửng sốt.
Nhâm Tiểu Túc thấy đàn sói dừng ở bên ngoài hẻm núi.
Hơn mười con sói to lớn lẳng lặng nhìn vào bên trong, trên mặt chúng còn nhiễm máu tươi.
Lưu Bộ ngồi trên xe thấy thế thì kinh ngạc nói:
– Thì ra chúng thật sự không dám vào nơi này, chúng ta được cứu rồi!
Mọi người có cảm giác vừa sống sót sau tai nạn, thoát được miệng sói!
Thậm chí có người còn khóc rống lên:
– Được cứu rồi!
Lưu Bộ nhỏ giọng nói thầm:
– Không ngờ tên lưu dân này không nói dối.
Thế nhưng giờ khắc này tâm tình Nhâm Tiểu Túc không thoải mái chút nào.
Vì vốn dĩ hắn tính lừa gạt những người này mà, không ngờ đám dã lang thật sự dừng lại…
Điều này nói lên chuyện gì?
Nói rõ trong một năm nay Cảnh Sơn đã phát sinh biến hóa gì đó mới khiến đàn sói không dám vào tiếp.
Cũng có nghĩa, hẻm núi này còn nguy hiểm hơn so với hắn Nhâm Tiểu Túc.
Bốn chữ kia không hề gạt người.
Làm sao đây?
Có người thấy dã lang đứng ngoài hẻm núi thì nói:
– Không bằng chúng ta hạ trại ở đây.
Đợi đàn sói đi chúng ta lại quay về?
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ nghe được lời đề nghị ngu xuẩn thế này, hắn nói:
– Muốn về các ngươi cứ về.
Ta sẽ không đi đường cũ.
Hứa Hiển Sở gật đầu, ngưng trọng nói:
– Không sai, chúng ta không còn đường quay về.
Rừng cây này chính là sân nhà của đàn sói.
Ngươi đợi chúng đi? Ngươi trông cậy vào việc chúng sẽ bỏ đi? Phải biết họ phải mất ba ngày để quay lại hàng rào.
Ba ngày này đã đủ để đàn sói trở thành người sói, treo ngược ngươi lên đánh không biết bao nhiêu lần…
Đương nhiên, trở thành người sói là chuyện không thể nào.
Đây chỉ là ví von thôi…
Tất cả mọi người không trả lời Hứa Hiển Sở.
Vì họ đều hiểu rõ, mặc kệ trở về khi nào thì chào đón họ cũng chỉ có cái chết.
Đường sống duy nhất chính là hàng rào 112!
Họ không có đường quay về!
Lúc này Lưu Bộ hỏi Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi đem theo con chuột này làm gì?
– Ăn a.
Nhâm Tiểu Túc nói như lẽ đương nhiên:
– Không ăn không lẽ đem về làm lễ mừng năm mới?
Lưu Bộ xém ói:
– Ăn nó?
Nhâm Tiểu Túc đáp:
– Đồ ăn đều trong xe bán tải rồi, hiện tại xe bán tải không còn, không ăn nó thì ăn cái gì? Hơn nữa con chuột này ăn bánh quy của chúng ta, chúng ta ăn nó cũng là hợp tình hợp lý mà.
Lưu Bộ:
– …
Nghe như rất hợp lý nha!
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc biết vấn đề lớn nhất mà họ phải đối mặt là thức ăn đồ uống.
Bất quá tuy Nhâm Tiểu Túc chán ghét Lưu Bộ nhưng con chuột này hắn lấy ra cũng đâu phải để một mình hắn ăn.
Chương 52: Bọ Mặt Người
Đối với Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ và những người đến từ hàng rào mà nói.
Con chuột là thứ đại diện cho dơ bẩn, sinh vật sống trong cống ngầm mang theo ôn dịch, bệnh tật, tanh tưởi…
Tuy Nhâm Tiểu Túc vấn chưa ăn con chuột nhưng thấy hắn cầm theo xác chuột thì vẫn khiến cho những người khác có ấn tượng không tốt.
Thế nhưng với lưu dân trong thị trấn mà nói, chuột sống nơi hoang dã chính là đồ ăn.
Chuột ăn vụng thức ăn của con người, nó lại là thức trong mắt nhiều sinh vật khác.
Trong thị trấn thiếu thốn vật tư, ngay cả mối họ cũng ăn thì nói gì con chuột này? Chuột trong mắt họ chẳng khác nào một khối thịt cả.
Khái niệm đồ ăn giữa lưu dân và người trong hàng rào không giống nhau.
Lưu dân cảm thấy: Nếu ăn không chết thì chính là thức ăn.
Hiện giờ xe bán tải đã hư, đồ ăn thì ở ngoài kia.
So với việc đối mặt với đàn sói thì đồ ăn chẳng là gì.
Không phải Nhâm Tiểu Túc sợ, ở nơi này ai chết đói cũng không liên quan tới hắn.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc lại nhìn về phía Dương Tiểu Cận.
Lúc trước cô nàng này dùng súng uy hiếp tài xế.
Hắn còn tưởng Dương Tiểu ận muốn cứu mình.
Đợi tới khi bình tĩnh lại hắn mới hiểu, thật ra đối phương cần một người dẫn đường nơi hoang giả mà thôi.
Hoặc nói, Dương Tiểu Cận ý thức được đồ ăn khó tìm.
Mà hình như Nhâm Tiểu Túc lại có thiển phú về việc này, cho nên nàng cần một người có thể tìm được đồ ăn…
Cái này thuộc về phạm trù chuyên môn.
Người tinh thông súng ống chưa chắc tinh thông kỹ năng sinh tồn ở dã ngoại.
Còn Nhâm Tiểu Túc, vừa hay lại có kỹ năng nàng ta còn thiếu.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, cũng không biết nếu kỹ năng hóa bản lĩnh sinh tồn nơi hoang dã của hắn thì sẽ là đẳng cấp gì?
Nhâm Tiểu Túc nghĩ thầm trong dầu:
– Cấp bậc sinh tồn dã ngoại của ta là bao nhiêu?
– Có thể đánh giá là cấp đại sư.
Cung điện nhanh chóng trả lời.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, thật sự có thể đánh giá.
Không ngờ kỹ năng sinh tồn dã ngoại của hắn lại là cấp đại sư, quá mức lợi hại mà…
Không biết vì sao, càng ngày Nhâm Tiểu Túc càng nghi ngờ thân phận Dương Tiểu Cận.
Cô nàng này thân là người trong hàng rào mà hành động lại sát phạt quyết đoán, không chút dài dòng dây dưa.
Lúc này vẫn là ban đêm, mọi người mệt mỏi vô cùng.
Đàn sói lại không dám tiến vào hẻm núi nên họ dứt khoát đi thêm mấy cây số nữa rồi dừng lại nghỉ ngơi.
Dừng lại một phần là để thảo luận đối sách cho tương lai.
Mặt khác mọi người cũng sợ trong hẻm núi có thứ gì đó.
Có thể kéo dài được bao nhiêu thời gian cứ kéo dài bấy nhiêu…
– Bây giờ chúng ta chỉ có thể đi về phía trước.
Hứa Hiển Sở đứng trong hẻm núi nói:
– Hẻm núi này được gọi là Lão Phong Hầu.
Bây giờ nhìn qua sóng êm biển lạnh, có điều khi gió thổi qua thì uy lực thế nào các ngươi cũng rõ.
Có người từng ngoài ý muốn bị thổi bay khỏi hẻm núi.
– Bất quá dường như buổi tối hẻm núi không có gió a.
Lưu Bộ nghi ngờ nói:
– Từ lúc trời chuyển tối tới giờ vẫn không có gió.
Hơn nữa có xe chắn lại hẳn cũng không sao.
– Vậy cũng không được, trước hừng đông chúng ta phải rời khỏi đây.
Hiện tại chỉ có thể dừng lại nghỉ một chốt.
Hứa Hiển Sơ gạt bỏ:
– Hơn nữa chúng ta không có đồ ăn.
Việc cấp bách là tìm ra thực vật trong hẻm núi.
Nhìn sơ hẻm núi này không giống sẽ có thứ gì ăn được.
– Ngươi nói vậy ta cũng thấy đói.
Lưu Bộ nhỏ giọng nói thầm.
Buổi tối mọi người vây quanh đống lửa.
Vì sợ hãi mà chẳng ai có khẩu vị gì.
Bây giờ cách thời gian ăn tối đã qua năm sáu giờ.
Lúc chạy thoát lại hao phí thử lực và tinh lực nên ai cũng thấy đói.
– Sớm biết vậy đã lấy đồ ăn rồi.
Có người phàn nàn:
– Tuy xe bán tải đã hư nhưng ít nhất vẫn có đồ ăn trong đó.
– Vậy làm sao bây giờ, hành trình còn tới nửa tháng nữa.
Chúng ta ăn uống bằng cái gì đây?
Lưu Bộ hỏi.
Vừa dứt lời, cả dám nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Vì ấn tượng của họ với Nhâm Tiểu Túc là hắn cực kỳ am hiểu sinh tồn dã ngoại.
Không phải con cá lớn lúc trước cũng do Nhâm Tiểu Túc bắt được ư?
Thấy vậy Nhâm Tiểu Túc chỉ chỉ con chuột kế bên mình:
– Các ngươi muốn ăn cái này?
Mọi người im lặng, kỳ thật tới thời điểm này sơn cùng thủy tận này mà nói, dù là chuột thì chỉ cần có ăn là được.
Đây là hiện thực.
Nói trắng ra, tất cả mọi người đều biết không có khả năng bảo Nhâm Tiểu Túc tìm đồ ăn cho họ.
Chung quy lúc trước đoàn xe không cho hắn ăn, không chỉ cô lập còn giễu cợt hoặc làm Nhâm Tiểu Túc khó chịu.
Hiện tại làm sao người ta tìm đồ ăn cho họ được?
Lúc này không ít người bắt đầu thầm oán trách Lưu Bộ.
Trên xe nhiều đồ ăn như vậy lại không cho Nhâm Tiểu Túc ăn, bây giờ thì tốt rồi!
Họ cũng không nghĩ tới, lúc ấy tuy họ không tham gia nhưng thấy Lưu Bộ cự tuyệt Nhâm Tiểu Túc họ lại cười đùa giễu cợt.
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh trong lòng, một lũ ngu ngốc.
– Nghỉ ngơi một chút, gần sáng chúng ta sẽ đi xuyên qua hẻm núi.
Hứa Hiển Sở nói:
– Trong hẻm núi, mọi người đều phải cẩn thận ứng phó.
Trước xác định không có gì nguy hiểm rồi hãy nghĩ tới chuyện tìm đồ ăn.
Một hai ngày không chết đói được đâu.
Thời điểm thị trấn thiếu lương thực, Nhâm Tiểu Túc có thấy người khác ăn vỏ cây hoặc rễ cây, ăn hết vỏ cây rễ cây lại ăn tới đất.
Có điều cuối cùng họ vẫn phải chết.
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ lúc đói bụng đám người trước mặt sẽ có cái dạng gì.
Lúc này họ không ăn con chuột, hai ngày sau chỉ hận không còn đất mà cạp.
Bấy giờ, Dương Tiểu Cận đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc, đưa cho hắn một thanh chủy thủ.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ:
– Cho ta?
– Cho ngươi mượn.
Dương Tiểu Cận nói.
– Điều kiện?
Nhâm Tiểu Túc hỏi, hai người vô cùng biết nhìn tình thế.
Vốn trên đời này không có chuyện cho không ai cái gì.
Dương Tiểu Cận đưa chủy thủ cho Nhâm Tiểu Túc nhất định có nguyên nhân.
– Đồ ăn.
Dương Tiểu Cận nói.
– Không cần mượn.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Cho luôn thì được.
– Đây.
Dương Tiểu Cận nói xong thì xoay người rời đi.
Như thế khiến Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ.
Kỳ thật bản thân Dương Tiểu Cận tính lấy chủy thủ là vật trao đổi rồi.
Ngay từ đầu hẳn nàng cũng tính đưa cho hắn, có điều lại lưu lại một đường để đàm phán…
Nhâm Tiểu Túc có chút dở khóc dở cười.
Mai mốt nói chuyện với Dương Tiểu Cận phải cẩn thận hơn mới được.
Nhâm Tiểu Túc quan sát chủy thủ một chút.
Tuy hắn không quá hiểu về đao nhưng có thể nhìn ra, chủy thủ này so với chủy thủ ở tiệm tạp hóa của lão Vương thì sắc bén hơn nhiều.
Nhâm Tiểu Túc thu chủy thủ vào vỏ rồi giấu trong ống tay.
Có điều đột nhiên sắc mặt Nhâm Tiểu Túc đại biến, hắn ngẩng đầu nhìn lên trên.
Những người khác cũng nhìn theo:
– Trên đó có gì à?
Vừa dứt lười, trong hẻm núi có âm thanh ma sát chằng chịt vang lên.
Hứa Hiển Sơ rọi đèn pin lên đỉnh đầu, thấy được từ trong vách đá có bóng đen điên cuồng hướng về phía bọn họ.
Tất cả mọi người đều chưa thấy loài côn trùng này bao giờ, phần lưng loài giáp xác có một hoa văn hình mặt người.
Râu của chúng khẽ rung như nhận được mệnh lệnh di chuyển về phía bọn họ.
Thậm còn có vài con đã nhảy tới trên người đám Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc rút chủy thủ chém một đao về phía con bọ khổng lồ đang nhảy về phía mình rồi rống to:
– Chạy mau!
– Đây là thứ gì vậy?!
Lá gan Lưu Bộ dường như vỡ cmn nát luôn luôn… !
Chương 53: Không Thẹn Với Lòng
Nhâm Tiểu Túc đi lại trong rừng nhiều năm như vậy chưa từng thấy bao giờ nhưng đã từng nghe qua.
Thời điểm đối mặt với mấy con kiến con mối, Nhâm Tiểu Túc vô cùng bình tĩnh.
Vì trên người không có mùi máu tươi thì kiến sẽ không làm gì con người.
Có điều đám bọ mặt người thì kinh khủng hơn nhiều, chúng sẽ ăn thịt người!
Bình thường gió trong hẻm núi rất lớn, cũng chẳng biết đám bọ này núp ở chỗ này, hiện tại thấy được con mồi thì bắt đầu hành động.
Hẳn thứ mà đám sói kia sợ chính là thứ này.
Đổi lại là Nhâm Tiểu Túc, biết nơi đây có nhiều bọ mặt người như thế, đánh chết hắn cũng không vào.
Lần này ngay cả con chuột Nhâm Tiểu Túc cũng không thèm quan tâm nữa.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc còn muốn trèo lên vách đá, hiện tại hắn cảm thấy thật may vì mình chưa kịp trèo lên.
Bằng không ở giữa vách đá mà đụng phải đám đồ chơi này, hắn chết là cái chắc!
– Lên xe!
Hứa Hiển Sở hô to.
Nhâm Tiểu Túc liên tục chém hai cái về mấy con bọ mặt người xông về phía hắn.
Đám bọ mặt người giữa không trung há càng ra, móng vuốt của chúng cũng không quá sắc bén, có điều miệng lại chẳng khác nào hố sâu không đáy, có thể cắn một người mất mạng.
Lần này Nhâm Tiểu Túc không chạy nữa, vì trên xe mới là chỗ an toàn nhất.
Vì thế lúc mọi người còn đang khủng hoảng hắn đã leo lên xe rồi.
Không chỉ leo lên xe, hắn còn lôi theo tài xế nữa.
Nhâm Tiểu Túc không biết lái xe, không có tài xế thì xe chạy kiểu gì.
Hắn ném tài xế vào chỗ ngồi:
– Lái xe, nhanh lên!
Tài xế vô tội quay đầu lại:
– Đây không phải xe của ta, ta không có chìa khóa xe này…
Thật là… Nhâm Tiểu Túc cảm giác thấy mình như muốn nhai đầu tên tài xế này.
Không ngờ mỗi xe lại cần mỗi chìa khóa khác nhau.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không hề do dự, hắn kéo tài xế xuống, rống to:
– Xe nào là của ngươi?
Lái xe bị Nhâm Tiểu Túc hét cho choáng váng, trong đám người hỗn loạn, hắn chỉ là một chiếc xe:
– Nó đó!
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo tài xế chạy tới chiếc xe đó.
Thời điểm những người khác chạy thoát thân, cũng có người leo lên xe, có người chạy thẳng vào trong hẻm núi.
Thậm chí còn có người chạy về phía con sói nữa.
Sống chết trước mắt, không ít nhân viên dàn nhạc đối mặt với sự hỗn loạn đã mất đi năng lực định hướng bình thường.
Vào lúc này, âm thanh của cung điện vang lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc:
– Nhiệm vụ, cứu ít nhất 10 người rời khỏi hẻm núi!
– Cứu cái cmn!
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo lái xe đi về phía chiếc xe chính xác.
Dù sao không hoàn thành nhiệm vụ cũng không bị trừng phạt.
Lão tử bỏ cái nhiệm vụ này, mạng nhỏ quan trọng hơn!
Thẳng tới lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện phía sau hắn có thêm người.
Nhìn lại, người đi theo chính là Dương Tiểu Cẩn, trong tay đối phương đang cầm thứ gì đó nhưng Nhâm Tiểu Túc không có sức mà để ý.
Dĩ nhiên cô nàng này đã xác định chạy cùng Nhâm Tiểu Túc.
Dường như trong mắt nàng, chỉ có đi theo Nhâm Tiểu Túc mới có đường sống!
Nhâm Tiểu Túc cũng không quản nhiều vậy.
Hắn tới bên cạnh chiếc xe, mở cửa xe ra, trong xe còn cái binh sĩ đang sợ run người muốn khởi động xe.
Nhâm Tiểu Túc tức giận kéo tên này xuống.
Ngươi không có chìa khóa thì ngồi đây làm cái quái gì?! Chờ chết hả?
Bấy giờ, có hai con trùng mặt người đang chuẩn bị chui vào ống quần Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả vừa tới gần đã bị Dương Tiểu Cận bắn cho tan tành.
Nhâm Tiểu Túc nhảy về phía sau xe việt dã.
Dương Tiểu Cận làm theo.
Nhâm Tiểu Túc quát tên tài xế còn đang ngồi nghệt mặt ra:
– Lái xe, thất thần như vậy làm gì!
Lúc này tài xế đã lâm vào trạng thái “chết máy”.
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc rống lớn hắn mới cuống cắm chìa khóa vào ổ.
Có điều hắn đạp chân ga mà xe vẫn không chịu chạy.
Tài xế nhìn qua mới thấy phanh của xe chưa được mở, hắn cuống quít mở phanh rồi lái xe chạy đi.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc mới thả lỏng, tuy xe chạy trên đường sỏi khiến tốc độ bị hạn chế những vẫn đủ để chạy thoát khỏi đám bọ mặt người.
Phía trước đã có hai chiếc xe chạy được một đoạn, phía sau càng nhiều người bị bọ mặt người bao phủ, đám côn trùng một màu đen tuyền không ngừng gặm nhấm những người chạy không kịp, đám người kia không ngừng vặn vẹo, có điều cũng chỉ là phí công.
m thanh cắn nuốt từ phía sau truyền tới, máu thịt đỏ au bị cắn nuốt dưới thân của đám bọ.
Nhâm Tiểu Túc im lặng, đây mới là bộ mặt thật của hoang dã.
Là thế giới mà nhân loại phải đối mặt!
Đám quỷ mặt người bị máu thịt hấp dẫn, không đuổi theo ba chiếc xe nữa.
Nhâm Tiểu Túc vô lực ngồi trên xe thở hổn hển, vừa rồi hắn vận động hơi quá sức, hiện tại có chút mất sức.
Dù là hắn cũng không cách nào nhẹ nhàng dẫn theo một người trưởng thành chạy khắp nơi.
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Dương Tiểu Cận, chỉ thấy cô nàng bình tĩnh ngồi trên xe:
– Khí lực không nhỏ.
Nhâm Tiểu Túc không thèm nói chuyện với nàng mà nhìn về phía tài xế:
– Còn bọ đuổi theo chúng ta không?
– Không có.
Tài xế sống sót sau tai nạn đang chậm rãi khôi phục tinh thần.
Tinh thần không còn chết lặng nữa, ý thức dần trở lại.
Hiện tại hắn vừa lái xe vừa liên tục lẩm bẩm:
– Cảm ơn ngươi, không có ngươi ta không có khả năng sống.
“Điểm cảm tạ tới từ Tôn Quân Chính, +1!”
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, rốt cuộc hắn cũng đạt tới mức 74 cảm tạ tệ, cũng xem như không phí công dẫn theo đám người này chạy nhảy khắp nơi.
Hắn suy nghĩ một chút nói:
– Không cần cảm tạ, cũng là vì ngươi lái xe được thôi.
– Không sao, dù vì lý do gì ta cũng muốn cám ơn ngươi.
Chuyện trước đây thật xin lỗi, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đền đáp ngươi.
Tôn Quân Chính nói:
“Điểm cảm tạ tới từ Tôn Quân Chính, +1!”
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, điểm cảm tạ có thể lấy nhiều lần từ cùng một người? Có thể vì ân cứu mạng, hơn nữa Tôn Quân Chính vẫn chưa tỉnh hồn nên mỗi lần cảm tạ đều là thành tâm.
Nhâm Tiểu Túc thăm dò hỏi:
– Ngươi nói cám ơn lần nữa xem.
– …
Tôn Quân Chính nghẹn nửa ngày, trong nháy mắt tâm tình có chút khó hiểu!
Ánh mắt Dương Tiểu Cận nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc vô cùng quái dị.
Lúc này còn chưa thoát khỏi nguy hiểm đâu, tên này cũng bình tĩnh ghê nhỉ.
Nhâm Tiểu Túc chờ nửa ngày cũng không nghe được thông báo của cung điện, hắn cảm thấy bản thân mình có chút vội vàng rồi…
Ở nơi khóe mắt, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc thấy được vẻ mặt dị thường của Dương Tiểu Cận.
Hắn hắng giọng:
– Khục khục, ta chỉ đùa tí thôi.
Thừa dịp dám bọ kia chưa đuổi theo, chúng ta nhanh chóng rời khỏi hẻm núi đi tụ họp.
Thời điểm này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới nhiệm vụ cung điện tuyên bố khi nãy.
Hắn cảm thấy nhiệm vụ này hẳn phải có ẩn ý gì đó.
Vì căn bản, trong tình huống đó không có khả năng hắn sẽ xả thân cứu người.
Tự như câu hắn từng nói với Nhan Lục Nguyên: Nếu thấy xấu hổ, hãy tự thuyết phục bản thân mình không có!
Huống chi viện này Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng thấy thẹn với lòng.
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc lại nghe được âm thanh thông báo trong đầu:
“Nhiệm vụ hoàn thành, thưởng 1 điểm sức mạnh.”
Này là sao? Chẳng lẽ nói, chỉ cần hắn có hành vi cứu người, cuối cùng chỉ cần đội ngũ có trên 10 người còn sống thì nhiệm vụ cũng xem như hoàn thành?
Cái cung điện này cũng tùy tiện quá nha…
Chương 54: Chạy Trốn
Nhâm Tiểu Túc không ngờ mình lại hoàn thành nhiệm vụ.
Thật tâm mà nói, căn bản hắn không ngờ mình sẽ hoàn thành nó.
Kỳ thật cung điện này đang giúp hắn trở nên mạnh mẽ hơn nhỉ.
Không thì làm sao Vương Phú Quý lại cảm tạ mười tám đời tổ tông nhà hắn đặc biệt thành tâm như thế!
Hiện tại điểm sức mạnh của Nhâm Tiểu Túc đã là 6.5, chính thức gấp hai lần người bình thường.
Đương nhiên, phạm trù bình thường này chỉ có giá trị bình quân mà thôi.
Người đã trải qua huấn luyện không nằm trong chỉ số bình quân này.
Đoàn xe vượt qua hẻm núi, nhanh chóng chạy về phía trước.
Vừa rồi có người hoảng hốt chạy bừa đã bị đàn sói cắn chết.
Đám bọ mặt người cũng có chút kỳ lạ, chúng không rời khỏi hẻm núi, lúc tới biên giới với bên ngoài thì chầm chậm lui về.
Đàn sói và bọ mặt người, hai giống loài hoang dã nước sông không phạm nước giếng, sống chung bằng một phương thức đặc biệt.
Đàn sói nhìn về phía lang vương, lang vương chậm rãi xoay người đi vào trong rừng cây.
Có vẻ khi con mồi đã chạy mấy, Lang vương tuyệt đối không lưu luyến, gọn gàng linh hoạt rời đi.
Người lái xe Tôn Quân Chính lên tiếng:
– Không biết lần này có bao nhiêu người còn sống?
– Chúng ta còn sống là được.
Nhâm Tiểu Túc đáp.
Còn người khác sống chết thế nào không nằm trong phạm vi cân nhắc của hắn.
Kỳ thật ở nơi hoang dã này, nhiều người sẽ tốt hơn một chút.
Chung quy nhiều người lực lượng lớn, hơn nữa có chuyện gì tất cả mọi người đều có thể chiếu cố lẫn nhau.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được, đám người kia đã dùng hành động chứng minh, họ tuyệt đối không phải đối tượng có thể tin tưởng được.
Không chỉ không tin tưởng được thôi đâu, nói không chừng trong lúc thất thần nào đó còn bị đâm đối phương hại chết nữa.
– Các người nhìn đi, nơi này có thật nhiều thi cốt!
Bỗng nhiên Tôn Quân Chính hô lên.
Khi cỗ xe sắp đi khỏi hẻm núi, họ thấy được vài chục bộ thi cốt của con người ở ven đường, bộ dáng chúng vô cùng kỳ quái.
– E răng đều là nạn nhân của đám bọ mặt người.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói.
Hiện tại, Nhâm Tiểu Túc lại hồi tưởng lại khi nãy.
Lúc ấy hắn là người tỉnh táo nhất nên trong khi lùi vào trong xe vẫn để tâm quan sát đám bọ mặt người.
Trong trí nhớ của hắn, không phải trên thân con bọ nào cũng có hình mặt người, chẳng lẽ là do chúng chưa lớn đủ? Hoặc vì bọ mặt người phải ăn thịt người mới có hình mặt người?
Ở nơi kỳ quái thế này, trong vô thức Nhâm Tiểu Túc suy đoán ra những trường hợp không tốt.
Nghĩ tới đây, sau lưng Nhâm Tiểu Túc đổ một thân mồ hôi lạnh.
Sao hắn cảm thấy thứ đám bọ kia ăn chính là hồn phách con người.
Những hồn người chết bị ăn vài sau đó hóa thành hình thù kỳ quái đó.
Vốn đoàn xe có tới 6 chiếc, kết quả hiện tại chỉ còn lại ba chiếc.
Họ dùng hơn mười phút mới rời khỏi hẻm núi.
Trong nháy mắt cỗ xe rời khỏi hẻm núi, đám người Nhâm Tiểu Túc đều sửng sốt.
Lúc nãy còn là ban đêm, trong hẻm núi tối om như mực, chỉ có trong phạm vi đèn xe mới còn ánh sáng.
Vậy mà rời khỏi hẻm núi, thiên hà cứ như bức tranh treo trên đầu, phảng phất như ở trước mắt bọn họ.
Mà trên mặt đất là đám thực vật dị thường rậm rạp cùng vô số đom đóm bay tới bay lui trong rừng cây.
Cứ như dãy núi xung quanh cố ý vây nhốt một vùng tiên cảnh bên trong nó vậy.
Đám người chậm rãi đi xuống xe nhìn mọi thứ, Tôn Quân Chính không tự chủ được đi tới rừng cây, trên mặt xuất hiện vẻ khao khát.
Kết quả ngay lúc này lại bị Nhâm Tiểu Túc tát cho một bạt tai:
– Loại rừng rậm quỷ dị này anh cũng dám tiến vào?
Đối với đám đại nhân vật xuất thân từ hàng rào, vẻ đẹp là thứ vô cùng hấp dẫn họ.
Có điều với Nhâm Tiểu Túc lại khác, trong thiên nhiên rộng lớn mỹ lệ trời sinh này lại tràn ngập nguy hiểm.
Muốn sinh tồn ở nơi hoang dã phải hiểu rõ, thứ càng xinh đẹp lại càng nguy hiểm, nấm càng sặc sỡ lại càng độc, nhền nhện càng diễm lệ lại càng chết người.
Vì thế đối với thiên nhiên mỹ lệ, Nhâm Tiểu Túc có chút kháng cự.
Đối với hắn mà nói, mỹ lệ chính là quỷ dị.
Người trên xe cũng lần lượt đi xuống, Nhâm Tiểu Túc dò xét thì phát hiện Hứa Hiển Sở là người phản ứng kịp thời quả nhiên sống sót, thế nhưng khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là Lưu Bộ vẫn chưa chết.
Cũng không phải Nhâm Tiểu Túc mong Lưu Bộ chết, chỉ là hắn cảm thấy có chút buồn bực.
Cái tên chịu kinh hãi chạy loại mà sao sống dai thế…
Người sống sót còn có Lạc Hinh Vũ, trong ấn tượng của Nhâm Tiểu Túc, khi bọ mặt người tới gần, phản ứng đầu tiên của Lạc Hinh Vũ là chạy tới gần Hứa Hiển Sở.
Hẳn là dưới sự trợ giúp của hắn ta mà chạy thoát.
Sắc mặt Hứa Hiển Sở ngưng trọng:
– Chỉ còn 11 người.
Lúc tới là 20 người, hiện giờ chưa tới Cảnh Sơn chỉ còn lại 11 người.
Nói không chừng sau này trên đường lại phát sinh chuyện gì nữa, cuối cùng còn bao nhiêu người có thể quay về cũng chưa biết chắc.
– Ta đã nói quay đầu lại, không nên tiến vào hạp cốc mà.
Rõ ràng có siêu phàm giả bảo vào đó sẽ chết, sao các người không nghe?
Lưu Bộ phàn nàn lên tiếng.
– Câm miệng.
Lạc Hinh Vũ lạnh lùng nói.
Thời điểm này dường như Lưu Bộ có thêm dũng khí, trào phúng Lạc Hinh Vũ:
– Ta đã nói đừng rời khỏi hàng rào mạo hiểm ngươi không nghe, hiện tại ngươi thỏa mãn chưa?
Sắc mặt Lạc Hinh Vũ xanh mét:
– Lúc trước cũng chính ngươi giơ tay tán thành mà!
– Ta dám nói không tán thành sao?
Lưu Bộ phản bác.
Hứa Hiển Sở nhíu mày nói Lưu Bộ:
– Bây giờ nói thì có tác dụng gì, ngươi muốn quay về tìm đàn sói hả? Chúng ta bất đắc dĩ mới phải vào hạp cốc, mọi người còn có thể còn sống trở về đã là may mắn rồi, đừng cãi nữa.
Bây giờ chuyện quan trọng nhất của chúng ta là đồng tâm hiệp lực vượt qua khó khăn!
Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ im lặng.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy mình phải tìm đường khác, nhân tâm trong đội đã phân tán, cái gọi là đồng tâm hiệp lực chỉ là một lời nói suông mà thôi.
Xe không thể đi về phía trước.
Không ai người thực vật ở đây lại phát triển chẳng khác nào ở rừng mưa nhiệt đới, rậm rạp không cách nào lái xe qua.
– Trước tiên nghỉ ngơi một lúc đi.
Hứa Hiển Sở mệt mỏi nói.
Đêm nay phải chạy trốn nên họ chưa nghỉ ngơi đủ.
Vừa trốn đàn sói lại đụng phải bọ mặt người.
Mọi người sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Nhâm Tiểu Túc giả bộ như mệt mỏi vô cùng mà ngồi xuống đất… cách đám rừng cây này thật xa.
Lúc này mọi người không chỉ đói bụng mà ngay cả lều hay chăn cũng chẳng còn.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc có chút tiếc hận, hắn lại quên cầm theo con chuột kia rồi.
Cũng không biết bọ mặt người có ăn thịt chuột hay không, ăn rồi có biến thành bọ mặt… chuột không…
Nghĩ như vậy Nhâm Tiểu Túc cũng không quá đau lòng mà thậm chí còn có chút chờ mong…
– Sĩ quan.
Lạc Hinh Vũ nói với Hứa Hiển Sở:
– Rốt cuộc các người tới Cảnh Sơn để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc nhìn Hứa Hiển Sở, đây cũng là điều mà hắn thắc mắc!
Hứa Hiển Sở do dự một chút, vẫn không nói hết những điều mình biết.
Có điều Nhâm Tiểu Túc phát hiện, dường như chính bản thân Hứa Hiển Sở cũng đang âm thầm nghi ngờ.
Chương 55: Liên Minh Tạm Thời
Từ đầu Hứa Hiển Sở đã không nói rõ nhiệm vụ tới Cảnh Sơ, mà Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ cũng không rõ.
Bằng không họ cũng chẳng hỏi Hứa Hiển Sở như thế.
Nhâm Tiểu Túc có chút nghi hoặc, rốt cuộc nhiệm vụ của Hứa Hiển Sở là gì, Cảnh Sơn có gì thay đổi.
Bỗng nhiên Hứa Hiển Sở nói:
– Kỳ thật chúng ta không ngờ nơi này lại có biến hóa lớn đến thế.
Nếu không tư quân sẽ dẫn theo nhiều người hơn.
Ta có thể nói cho các ngươi biến, ngay cả chính chúng ta cũng không biết sự thay đổi của nơi này.
– Hiện tại mọi người có thể còn sống quay về hay không cũng chẳng biết.
Sao ngươi không nói thẳng ra luôn đi.
Hiện tại Lưu Bộ hoảng loạn vô cùng, hắn chỉ muốn biết mình đang phải đối mặt với thứ gì nên dù là manh mối nhỏ nhất Lưu Bộ cũng không muốn buông tha.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói với Hứa Hiển Sở:
– Bây giờ chúng ta đã là châu chấu trên cùng một sợi dây.
Nếu ngươi không nói, bí mật gì đó cũng phải chôn ở dưới mồ cùng với chúng ta thôi!
Mắt thấy Lưu Bộ sắp dán tới Hứa Hiển Sở, nước bọt bay tán loạn thì Hứa Hiển Sở dùng tay đẩy Lưu Bộ ra:
– Các ngươi thế này sao trách chúng ta được? Ta nghe nói các ngươi muốn đi tới hàng rào khác, dù không có nhiệm vụ lần này các ngươi sẽ ngoan ngoãn ở lại hàng rào sao? Lúc này lại nổi điên, nói cứ như chúng ta bắt ép các ngươi vào đường chết vậy.
Nhâm Tiểu Túc vừa ăn đậu phộng vừa xem náo nhiệt.
Kết quả Dương Tiểu Cận tới gần nói:
– Ta đói.
Lời nói này khiến Nhâm Tiểu Túc sững sờ, ngài đói thì nói với tôi làm gì?
Dương Tiểu Cận nói:
– Chủy thủ.
Ngao ngao ngao!
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng gật đầu:
– Ngài ngồi xuống, hiện tại ta làm cho ngài ăn! Ngài có ăn kiêng cái gì không?
– Không có.
Dương Tiểu Cận ngồi xuống đất.
Còn Lạc Hinh Vũ, nàng ngồi bệt xuống đất, chẳng còn tâm hơi chú ý mấy thứ này.
Bất quá hiện tại Nhâm Tiểu Túc cũng có chút phiền muộn.
Nguyên bản con chuột hắn dẫn theo đã mất, lúc ấy hắn chỉ nghĩ tới tài xế, một bên thì nghĩ tới chủy thú nên cản bản không có tâm tư nhớ tới con chuột.
Hiện tại nguyên liệu nấu ăn không dễ tìm cho lắm.
Rừng rậm lúc này rất quỷ dị, căn bản ban đêm không thể nhìn rõ tình huống xung quanh, phải đợi tới ban ngày mới có thể đi tìm đồ ăn.
Kết quả trong khi Nhâm Tiểu Túc đang sầu muộn, Dương Tiểu Cận bỗng nói:
– Ta ném con chuột ở sau xe.
Nhâm Tiểu Túc ngơ ngẩn, hắn nhớ mang máng trong lúc hỗn loạn trong tay Dương Tiểu cận như cầm vật gì đó.
Có điều do tình huống gấp rút hắn cũng chẳng để ý làm gì, thì ra đó chính là con chuột bự…
Không thể không nói, chiêu bài này của Dương Tiểu Cận khiến Nhâm Tiểu Túc nhận ra nhiều điều.
Trước giờ hắn luôn độc lai độc vãng ở nơi hoang dã, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tìm trợ thủ.
Vì thế khi đối mặt với nguy hiểm cũng chỉ có một thân một mình.
Kỳ thật trong thị trấn cũng có người tới tìm hắn, muốn đi săn với hắn nhưng đều bị Nhâm Tiểu Túc cự tuyệt.
Không phải thực lực đối phương không đủ mà là Nhâm Tiểu Túc không tin đối phương.
Đến nơi hoang dã rất dễ mệt mỏi, thời điểm này có người làm đồng bạn còn hơn làm bạn với dã thú.
Nhâm Tiểu Túc từng nghĩ tới việc bồi dưỡng cho Nhan Lục Nguyên.
Như thế hắn sẽ bớt đi một phần áp lực.
Có điều Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc lại thôi, Nhâm Tiểu Túc không muốn Nhan Lục Nguyên gặp nguy hiểm
Hiện tại, lần đầu Nhâm Tiểu Túc có cảm giác mình có trợ thủ.
Bất quá nghĩ lại Nhâm Tiểu Túc liền bỏ suy nghĩ này đi.
Hiện giờ hai người họ chỉ là giao dịch quan hệ, hai bên vì tin tưởng năng lực của đối phương và tìm kiếm thức ăn mà tạm thời kết thành liên minh.
Thậm chí liên minh này còn không có một lời ước định.
Kỳ thật người này cũng không tín nhiệm người kia, chỉ đơn giản là theo nhu cầu mà thôi.
Những người khác bàn luận khí thế ngút trời xem bây giờ nên làm gì.
Dương Tiểu Cận đã nhặt củi quay về chuẩn bị nhóm lửa.
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:
– Thời điểm rời khỏi rừng nhất định phải quay lưng lại, để mặt đối diện với bên trong khu rừng.
– Dương Tiểu Cận nhếch mày:
– Vì sao?
– Nếu không sẽ kích phát dục vọng đánh lén của động vật họ mèo cỡ lớn.
Ta cảm giác chúng sẽ không khống chế nổi mình khi có động vật quay lưng lại với chúng.
Đó là bản năng của động vật.
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
– Kỳ thật ở nơi hoang dã có rất nhiều mèo hoang.
Trương Tiên Sinh nói khả năng cao mèo hoang kia chính là mèo nhà lúc trước biến thành.
Vì không có người nuôi mà phải sinh hoạt tự do nơi hoang dã, tình tính ngày càng hung bạo.
Hơn nữa mèo hoang có thể trạng ngày càng lớn, lực sát thương cũng kinh người.
– Nguy hiểm lắm à?
Dương Tiểu Cận hỏi.
– Đúng, rất nguy hiểm.
Bất quá thời điểm ngươi mặt đối mặt, chúng sẽ không công kích ngươi.
Vì thế ngàn vạn lần đừng quay lưng về phía rừng rậm, không ai biết trong đó có thứ gì đâu.
Nhâm Tiểu Túc nói.
Đại khái là vì Nhâm Tiểu Túc cũng muốn tạm thời duy trì liên minh ngắn ngủi này để đề cao tỷ lệ sinh tồn của mình.
Vì thế mới nói thêm vài câu với Dương Tiểu Cận.
Nhâm Tiểu Túc cầm chủy thủ cắt thịt trên người con chuột.
Nói thật, vốn hắn tính dùng thịt chuột này để bắt rết.
So với chuột, Nhâm Tiểu Túc thấy ăn rết nướng ngon hơn nhiều.
Bất quá bây giờ không còn cách nào khác.
Sau chuyện bọ mặt người, Nhâm Tiểu Túc có chút sợ bản thân lại “bắt” phải thứ gì quái dị….
Hắn nhanh chóng cắt hai chân sau của con chuột mập xuống.
Nhâm Tiểu Túc đưa hai cái chân cho Dương Tiểu Cận nướng, khoảng mười giây sau, mùi thịt phiêu đãng hơn mười thước.
Nguyên bản Lưu Bộ đang nhiệt liệt thảo luận, lúc này ngửi được mùi thị tất cả đồng loạt chảy nước miếng, đang thảo luận cái gì họ đều quên sạch…
Mọi người lẳng lặng quay đầu nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc hất tay ném chỗ thịt chuột còn dư vào rừng.
Hiện tại khí lực Nhâm Tiểu Túc rất lơn, nháy mắt miếng thịt kia bị ném chẳng thấy đâu nữa.
Lưu Bộ gấp gáp:
– Sao ngươi lại ném?
– Các ngươi không ăn, để lại chẳng lẽ cho dã thú ăn?
Nhâm Tiểu Túc tức giận liếc mắt nói:
– Muốn ăn thì tự đi mà nhặt.
Lưu Bộ sững sờ nửa ngày, cười lạnh
– Ta sẽ không ăn thứ dơ bẩn như vậy.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Đó là vì ngươi chưa từng ăn thứ đáng buồn nôn hơn…
Ồ, không đúng, đám người này rõ ràng đã ăn thứ đáng buồn nôn hơn rồi.
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại, người trong hàng rào ngay cả nước miếng chim còn ăn, thịt chuột thì tính là gì…
Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc nghe Trương tiên sinh nói đại nhân bên trong hàng rào đều thích ăn thứ gọi là tổ yến.
Cũng không biết chim yến lấy đâu ra nhiều đờm như thế, có thể là ho lao không nhỉ? Khó trách có thành ngữ kêu gì mà lao yến bay tán loạn, nguyên lai là nói cái này nha.
Sau đó Nhâm Tiểu Túc cũng không nói thêm gì.
Sau khi lột da thì rất nhanh thịt chuột chín vàng trên ngọn lửa.
Đám Lưu Bộ không thảo luận nữa, ở bên cạnh nhìn mà điên cuồng nuốt nước miếng.
Mọi người vội vàng cả đêm, buổi tối vì sợ hãi mà chẳng ai có khẩu vị ăn.
Lúc chạy trốn cũng tốn rất nhiều thể lực nên ai ai cũng đói bụng vô cùng.
Có người còn muốn chạy vào rừng tìm miếng thịt bị Nhâm Tiểu Túc ném đi.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc lại ném xa quá!
Chương 56: Kỹ Năng Mới
Nhâm Tiểu Túc hất tay ném toàn bộ phần thịt chuột còn lại đi.
Dường như hắn không có ý định chia sẻ với người khác.
Thậm chí cũng chẳng tiếc khi ném đi.
Trong lòng Lưu Bộ tự nhủ, dù ngươi không cho người khác ăn thì ngày mai ngươi còn đồ ăn chắc.
Có điều Nhâm Tiểu Túc nghĩ khác, hắn tình nguyện ngày mai vào rừng tìm đồ ăn hoặc bị đói cũng không nguyện ý giữ lại phần thịt đầy máu tươi này bên người.
Lúc này Dương Tiểu Cận lẳng lặng nhìn thịt chuột đang được nước, trong tay cầm bình muối.
Trông chẳng giống một đại sư súng ống chỉ cần nói chuyện không hợp là bắn người.
Ồ, thời điểm này Nhâm Tiểu Túc bỗng nhớ tới nhiệm vụ cự tuyệt đồng hành tới Cảnh Sơn đã giúp hắn có được một cuốn sách Đồ Phổ cơ sở, đến bây giờ Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa xem.
Trong thị trấn không có mục tiêu thử nghiệm có điều hiện tại chẳng phải có rồi à?
Dù đây chỉ là Đồ Phổ cơ sở, không thế giúp hắn đề cao kỹ năng súng ống nhưng vấn đề ở chỗ, người như Dương Tiểu Cận nhất định sẽ có chỗ hơn người cho hắn học tập.
Đồ Phổ cơ sở có thể giúp hắn học được một ít kỹ năng bảo vệ tính mạng từ chỗ Dương Tiểu Cận.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi thầm trong đầu:
– Có thể liệt kê các kỹ năng của Dương Tiểu Cận không?
Hắn đang muốn xem thử trên người Dương Tiểu Cận có giá trị kỹ năng nào ổn rồi mới quyết định.
– Không có quyền hạn.
Cung điện hồi đáp.
– Ồ, vậy ta biết nàng có kỹ năng gì mà học?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– Không có quyền hạn.
Cung điện lần nữa đáp một cách cứng nhắc.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ một tí rồi đổi cách hỏi:
– Vậy các kỹ năng chiến đầu của nàng có cấp bậc gì?
– Cao cấp.
Cung điện đáp.
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, cung điện chỉ đáp mỗi lần một kỹ năng.
Ví dụ hỏi kỹ năng chiến đấu thế nào, kỹ năng y thuật thế nào, cung điện sẽ trả lời hắn.
Có điều, nếu hắn bảo cung điện phải liệt kê tất cả kỹ năng thì không được… Đây chính là phán đoán của Nhâm Tiểu Túc.
– Vậy kỹ năng chiến đấu của ta là cấp bậc gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Trung cấp.
Cung điện nói.
Kỹ năng chiến đấu của hắn tích lũy từ nhiều năm tranh đấu hung ác với người khác mà tích được kinh nghiệm, cũng chẳng được dạy tỉ mỉ gì cho cam.
Đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói, đánh người đánh ở chỗ chí mạng là được.
Có điều so với Dương Tiểu Cận mà nói, thứ hắn nắm giữ vẫn chưa đủ “khoa học” và “cụ thể”, tất cả chỉ là trực giá mà thôi.
Cho nên, của Dương Tiểu Cận là cao cấp, hắn là trung cấp.
Bất quá hắn thật muốn nhìn thử tố chất thân thể hai bên thế nào.
Nếu thể lực và tốc độ của Dương Tiểu Cận không bằng Nhâm Tiểu Túc, hoặc chênh lệch xa thì dù nàng có cấp bậc chiến đấu cao cung vô dụng.
Nhâm Tiểu Túc quan sát Dương Tiểu Cận, thấy cô nàng cũng không quá cường tráng, hẳn sẽ không khỏe như hắn nhỉ?
Kỹ năng chiến đấu cao cấp là thứ khiến Nhâm Tiểu Túc động tâm, vì hắn hiểu rõ tầm quan trọng của thứ này.
Chỉ cần học được kỹ năng chiến đấu cao cấp, không chỉ gia tăng tỷ lệ sống sót khi đối mặt với con người, hơn nữa nếu Nhâm Tiểu Túc gặp phải người có kỹ năng chiến đấu cấp bậc đại sư thì có thể dùng Đồ Phổ học tập.
Muốn có được kỹ năng cao cấp, Đồ Phổ chính là mấu chốt.
Không có Đồ Phổ, dù có gặp được người cấp đại sư hắn cũng chẳng học được.
– Sử dụng Đồ Phổ!
Nhâm Tiểu Túc nói với cung điện rồi âm thầm chờ đợi.
Nội tâm am thầm cầu nguyện là kỹ năng chiến đấu cao cấp, nhất định phải là vậy!
Sau một khắc, âm thanh của cung điện vang lên:
– Ngẫu nhiên rút được kỹ năng cao cấp của đối phương: Giật gân, có học không?
Nhâm Tiểu Túc:
– …
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn về phía Dương Tiểu Cận, không ngờ tới mỹ nhân có kỹ năng súng ống đại sư thế này lại có tuyệt họ giật gân…
Lại còn là giật gân, sao lại rút được thứ này chứ?!
Dường như Dương Tiểu Cận cảm nhận được ánh mắt của Nhâm Tiểu Túc nên bình tĩnh quay sang nhìn hắn:
– Khi nào thì thịt chín?
Lúc ấy Nhâm Tiểu Túc cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nướng cái con khỉ, hắn còn có thể tin tưởng được cái Đồ Phổ này không vậy.
Lúc trước rút được mánh khóe lừa người không tính, ngay cả giật gân cũng rút ra được, hơn nữa loại kỹ năng này còn có đẳng cấp nữa hả!
Giật gân cao cấp là giật thế nào, ngươi nói ta biết thử coi.
Nhảy lộn ngược ra sau hả?!
Nhâm Tiểu Túc mặt đen lên nói:
– Ăn cái gì ở nơi hoang dã cũng phải nướng lâu một chút.
Nước thì phải đợi sôi rồi mười phút sau mới uống được.
Thời điểm này Nhâm Tiểu Túc thấy Dương Tiểu cận giơ cổ tay lên, bề mặt cổ tay của nàng lộ ra bên ngoài.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc, hắn từng gặp qua người đeo đồng hồ, hắn biết rõ thứ này chỉ có đại nhân vật tài năng trong hàng rào mới có thôi.
Nhâm Tiểu Túc nói:
– Ngươi không sợ ăn thứ này sẽ sinh bệnh à?
Dương Tiểu Cận bình tĩnh:
– Còn sống mới có cơ hội sinh bệnh.
Nói xong, nàng rắc muối lên thịt khiến đám Lưu Bộ ngồi bên cạnh không ngừng đổ nước miếng.
Lúc thảo luận sự tình mọi người không thấy quá đói.
Hiện tại mùi thơm thịt nướng lan tỏa, đám Lưu Bộ thấy bụng của mình đói tới lép luôn!
– Trong chúng ta không có ai mang theo dù chỉ là một ít đồ ăn à?
Hứa Hiển Sở hỏi.
– Không có.
Mọi người nhao nhao lắc đầu.
Nhâm Tiểu Túc ở một bên nghe thấy thế liền cười vui.
Lúc trước hắn thấy rõ có người giữ lại một ít đồ ăn.
Có điều hiện tại mọi người đều ăn ý phủ nhận chuyện này.
Xem ra họ cũng tự hiểu rõ, thứ đồ ăn giấu trên người kia có thể cứu mạng họ a!
Thứ có thể cứu mạng sao cho người khác được?
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, quân nhân bị thương không biết bị ném đi đâu rồi.
Đám gia hỏa này vì bảo vệ bản thân mà vứt bỏ người khác, chỉ vì để chạy nhanh hơn sao?
Quá ngu xuẩn.
Lạc Hinh Vũ mất hứng:
– Không có thức ăn chúng ta sống thế nào? Sao các ngươi không mang theo đồ ăn?
Một binh sĩ cười lạnh nói:
– Ngươi cũng có mang đâu.
Giờ khắc này, Lạc Hinh Vũ vô thức lùi về sau một bước.
Vì nàng phát hiện trong mắt một ít nam nhân có ác ý không rõ.
Nàng là minh tinh trong hàng rào, Lạc Hinh Vũ không chỉ có bề ngoài tinh xảo mỹ lệ mà dáng người cũng cực kỳ tốt.
Mùa hè nàng rất hay mặc váy ngắn, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp của mình.
Mà ở trong hàng rào, đám người này chỉ có thể nhìn từ xa, nhìn rồi lại nhìn.
Vì nơi đó còn có văn minh.
Có điều nơi này là hoang dã, hơn nữa trong đoàn xe không ít người đã hãm vào tuyệt vọng: Họ không biết mình còn có thể sống sót rời đi không.
Dưới tình huống này, ác ý trong nội tâm sẽ lớn dần.
Nơi này không có văn minh, không có pháp luật hay đạo đức… Chẳng biết rồi sẽ xảy ra chuyện gì.
Lạc Hinh Vũ vô ý đi về phía Nhâm Tiểu Túc.
Chính nàng cũng không ngờ trong lúc sợ hãi mình lại tin tưởng cái tên lưu dân không khác gì dã thú chứ chẳng phải đồng đội của nàng….
Chương 57: Siêu Phàm Giả
Mắt thấy bầu không khí ngày càng cổ quái, Hứa Hiển Sở lạnh lùng nói:
– Nhìn bộ dáng hiện tại của các ngươi kìa.
Bây giờ chuyện chúng ta cần nhất là tìm đồ ăn.
Sau đó rời khỏi đây, chẳng lẽ các ngươi muốn chết ở nơi này?
Lưu Bộ cười ha hả:
– Đúng thế, bây giờ chúng ta phải đồng tâm hiệp lực mới được.
Vừa rồi, trong nháy mắt Lưu Bộ chợt muốn làm chuyện xấu.
Có điều hắn phát hiện bản thân không có đồng đội.
Nếu nơi này có chuyện gì dơ bẩn xảy ra, đám tư binh sẽ giết sạch người ngoài.
– Chúng ta đi đâu tìm đồ ăn đây?
Có người phàn nàn:
– Hiện tại các người dám vào rừng sao? Ta là ta không đi rồi đó.
Hứa Hiển Sở nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi hiểu rõ nhất cách sống ở nơi hoang dã.
Ngươi giúp mọi người tìm đồ ăn đi.
Đột nhiên âm thanh cung điện vang lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc:
“Nhiệm vụ: Trợ giúp đồng đội tìm đồ ăn.”
Tìm đồ ăn?
Nhâm Tiểu Túc im lặng một hồi rồi chỉ vào người ngồi kế bên Hứa Hiển Sở:
– Ta thấy trước khi vào hẻm núi, hắn đã cầm theo đồ ăn trên xe bán tải, hẳn bây giờ còn trong balo hắn đấy.
Gã quân nhân bị chỉ mặt điểm tên ngơ ngác.
Chúng ta là kêu ngươi vào rừng tìm đồ ăn, ngươi tìm đồ ăn trên người ta làm cái quái gì?!
“Nhiệm vụ hoàn thành: Thưởng Đồ Phổ học kỹ năng sơ cấp.”
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ cười, dù sao cung điện chỉ nói là tìm đồ ăn chứ chẳng bảo tìm ở chỗ nào, đồ ăn trong balo người khác cũng là đồ ăn thôi!
Hắn ngày càng thích nhiệm vụ mà cung điện đưa ra rồi…
Hứa Hiển Sở nhìn vào quân nhân bên cạnh:
– Lấy đồ ăn ra.
– Mắc gì ta phải lấy đồ ăn ra?
Gã quân nhân trở mặt:
– Lúc ta lấy đồ ăn các ngươi làm gì? Các ngươi lấy y phục, lều trại, còn ả minh tinh kia thì lấy đồ trang điểm.
Dựa vào cái gì hiện tại ta phải chia đồ ăn cho các ngươi?
Nhâm Tiểu Túc lên tiếng:
– Rất có đạo lý.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc…
Nói thật Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đồng tình với tên này.
Một phần vì hắn hiểu được trước khi chạy vào hẻm núi mấy người khác không biết chuẩn bị trước.
Chính các người không cầm đồ ăn, giờ lại bắt người khác chia đồ ăn cho các người.
Đây là cái đạo lý cớt chóa gì.
Mặc khác, Nhâm Tiểu Túc hóng chuyện nên đâu sợ chuyện lớn, dù sao hắn cũng chẳng phải người tốt lành gì…
Thời điểm này không ai để ý tới Nhâm Tiểu Túc, Lạc Hinh Vũ chạy tới ngồi kế bên Nhâm Tiểu Túc, kết quả lại bị hắn đẩy ra…
Vì vậy, Lạc hinh Vũ ngồi xuống bên người Dương Tiểu Cận.
Dường như quan hệ giữa Dương Tiểu Cận là Lạc Hinh Vũ chỉ là người thuê và người làm thuê.
Thời điểm này Dương Tiểu Cận cũng chẳng giả bộ làm gì, nàng không thèm để ý tới Lạc Hinh Vũ mà chỉ lo ăn thịt chuột.
Dương Tiểu Cận thủy chung cầm súng, phảng phất như mọi chuyện đều không liên quan gì tới nàng.
Hứa Hiển Sở nhìn binh sĩ giấu thức ăn nói:
– Giao đồ ăn ra, đồng tâm hiệp lực sẽ vượt qua khó khăn.
Đừng để tư tâm đè nặng.
Đợi tới sáng sớm chúng ta sẽ chia nhau đi tìm đồ ăn, không để ngươi chết đói đâu.
– Ai biết có còn sống được tới ngày mai không.
Gã quân nhân kia nói:
– Lại nói, cầm đồ ăn không chỉ có mình ta.
Lý Mao Tuyến và Giang Dương cũng có, dựa vào cái gì chỉ có một mình ta lấy ra?
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc nghe cái tên Lý Mao Tuyến thì sửng sốt, nguyên lai trong hàng rào cũng có người được đặt tên qua loa thế này?!
Bất quá quan trọng là bầu không khí lúc này như sắp đóng băng.
Không ngờ đồng đội sống chết sau tai nạn lại vì chút đồ ăn mà nội chiến.
Hứa Hiển Sở nhẹ nhàng khuyên bảo:
– Ta là vì mọi người thôi.
Quân nhân bên cạnh cười lạnh:
– Tới giờ phút này đừng có lấy quan uy của anh ra mà nói.
Anh có súng, tôi cũng có súng!
Nói xong hắn liền chuẩn bị rút súng từ bên hông ra.
Có điều Hứa Hiển Sở đột nhiên nhấc chân lên, đạp một cước lên ngực người vừa nói chuyện, đá hắn ra xa vài mét.
Tất cả mọi người đều không ngờ Hứa Hiển Sở lại đột nhiên động thủ.
Hơn nữa chỉ một cước đã gần như phế bỏ một người!
Nhâm Tiểu Túc ước tính hiện tại tố chất thân thể của hắn cũng làm được điều này.
Thậm chí khí lực còn lớn hơn Hứa Hiển Sở một chút.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Người kia bị đạp bay như thế chỉ sợ không cách nào sống tiếp mà ra khỏi rừng.
Một cưới này rất nặng, hơn nữa chắc chắn tạo thành nội thương cho người bị đá.
Từ hôm nay trở đi, tên này chỉ có thể ôm theo vết thương hành tẩu trong rừng.
Vết thương sẽ khiến hắn ngày càng mệt mỏi, cuối cùng khiến hắn suy sụp không gượng dậy được nữa.
Xem ra Hứa Hiển Sở đang muốn tìm người lập uy.
Dù làm vậy sẽ khiến quân số suy giảm nhưng không tiếc.
Có điều không chờ Hứa Hiển Sở thu chân, phía sau lại có người tấn công tới.
Tên quân nhân này rút dao găm ra đâm về phía Hứa Hiển Sở.
Hắn thừa dịp Hứa Hiển Sở đối chiến với người khác muốn dứt khoát một đao đâm chết sĩ quan của mình!
Ngay cả Dương Tiểu Cận cũng không ăn nữa mà theo dõi tình huống trước mắt.
Nếu dao này đâm xuống, Hứa Hiển Sở chết là cái chắc.
Đợi đã nào…!
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thấy được trên người Hứa Hiển Sở có một cái bóng xám tách ra, bóng xám cứ như phân thân của Hứa Hiển Sở.
Lúc đầu Nhâm Tiểu Túc còn tưởng mình hoa mắt, thế nhưng hắn kịp thời phản ứng hô lên:
– Siêu phàm giả!
Hứa Hiển Sở lại là siêu phàm giả!
Khó trách lúc trước thấy chuyện quỷ dị hắn vẫn muốn đi tiếp, thì ra người ta vẫn còn chiêu bài chưa lật!
Từ sớm Nhâm Tiểu Túc đã thấy không đúng.
Dù Hứa Hiển Sở muốn hoàn thành nhiệm vụ vì lo bản thân bị trục xuất thành lưu dân cũng không thể đâm đầu vào chỗ chết được.
Thì ra không phải Hứa Hiển Sở tìm chết mà là hắn có bí mật thôi.
Bóng xám quay mặt lại, nó cứ như người thật mà giơ tay bắt lấy dao găm đang chọc tới.
Bóng xám có tốc độ nhanh hơn bản thể, sức mạnh cũng lớn hơn.
Cộng với bóng xám không sợ dao găm đâm bị thương.
Nó dùng tốc độ cực nhanh giữ lấy dao găm mà binh sĩ kia đâm tới.
Tên binh sĩ này không ngờ Hứa Hiển Sở lại là siêu phàm giả, cũng không nghĩ đối phương dám lấy tay không giữ lấy dao găm!
Lúc này binh sĩ còn chưa kịp định thần thì bóng xám đã dùng hai tay cắm dao găm vào bụng tên binh sĩ đánh lén.
Thoáng chốc, doanh địa trở nên im ắng hoàn toàn, chỉ còn tiếng thở dốc khẩn trương của mọi người.
Gã quân nhân kia chậm rãi té xuống đất, dưới bóng đêm huyết dịch chậm rãi chảy ra, thấm vào bùn đất màu đen.
Bất quá thương thế như vậy cũng chưa chết được, người này té lên mặt đất vẫn còn thở hổn hển.
Quân nhân vừa bị đạp cũng vùng vẫy móc súng ra bắn Hứa Hiển Sở.
Thế nhưng một màn khiến người khác kinh ngạc phát sinh, bóng xám chắn trước người Hứa Hiển Sở, chặn viên đạn lại!
Chỉ thấy trên người bóng xám ba động một hồi, viên đạn găm vào thân thể bóng xám rơi rớt trên mặt đất.
Có người muốn chỉ trích Hứa hiển Sở tàn sát đồng đội nhưng lại không dám lên tiếng!
Tất cả đều chấn kinh nhìn Hứa Hiển Sở.
Có thể nói bón xám này không khác gì hắn ta, thậm chí còn mạnh hơn một chút nữa.
Hơn nữa bóng xám lại không sợ súng!
Đây chính là siêu phàm giả ư?
Nhâm Tiểu Túc suy tư, hắn phát hiện sắc mặt Hứa Hiển Sở có chút khó coi.
Đây có phải nói lên, dù bóng xám chặn lại đường đạn nhưng bản thể vẫn bị ảnh hưởng?
Hai Hứa Hiển Sở nhìn quanh bốn phía, sau đó bóng xám đi tới nhập vào người bản thể.
Cuối cùng biến mắt ở phía sau lưng của hắn.
Chương 58: Ta Có Tiền!
Trên đường đi, nếu nói trong đội ngũ ai là người có khả năng là siêu phàm giả nhất, Nhâm Tiểu Túc đoán là Dương Tiểu Cận.
Thế nhưng điều hắn không nghĩ tới, thì ra Hứa Hiển Sở mới là người che dấu sâu nhất.
Về phần Dương Tiểu Cận, ít nhất Nhâm Tiểu Túc cũng có thêm một ít tin tức về nàng, biết kỳ thật nàng ta là một người nguy hiểm.
Mà trước giờ Nhâm Tiểu Túc chưa từng để Hứa Hiển Sở vào mắt.
Bất quá vì thân phận của Hứa Hiển Sở thuận tiện che dấu nữa.
Tuy bóng xám ki rất mạnh nhưng bản thân Hứa Hiển Sở còn là quân nhân, điều này khiến phán đoán của Nhâm Tiểu Túc bị sai lệch.
Đáng tiếc, thời điểm này Đồ Phổ chưa học được kỹ năng cấp đại sư.
Bằng không hắn có thể áp dụng với Hứa Hiển Sở được rồi!
Nếu vận khí tốt còn có thể học được kỹ năng phục chế của Hứa Hiển Sở.
Dọc đường đi Nhâm Tiểu Túc cũng có thêm nhiều át chủ bài hơn.
Chỉ là cung điện mở ra lâu như vậy, từ trước tới giờ Nhâm Tiểu Túc chưa thấy quá Đồ Phổ kỹ năng đại sư, chắc hẳn thứ này rất hiếm.
Lúc này Hứa Hiển Sở thở dài:
– Ta chỉ hi vọng mọi người cùng nhau quay về, không muốn thương tổn bất kỳ ai.
Nhâm Tiểu Túc đứng hóng, hắn không đoán được câu này của Hứa Hiển Sở là thật lòng hay ra vẻ.
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng không có ác cảm gì với hắn ta.
Lúc trước khi đoàn người cô lập Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở cũng không hùa theo đám người kia.
Tất nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng không có thiện cảm gì với hắn ta.
Vừa rồi nếu không phải tên quân nhân kia rút súng, e rằng Hứa Hiển Sở cũng không động thủ.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn về phía Dương Tiểu Cận.
Hắn phát hiện nàng đã khôi phục bộ dáng bình tĩnh như cũ, phảng phất không có gì hứng thú với siêu phàm giả.
– Ngươi không tò mò à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi?
– Có chứ.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói.
Nhâm Tiểu Túc im lặng, ngươi tò mò có chút “qua loa” rồi đó.
Đột nhiên Hứa Hiển Sở nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc:
– Không phải ngươi là bác sĩ à.
Ngươi khám cho hai người họ đi.
Trước khi đi Vương Tòng Dương đã nói ta biết tình huống của ngươi, ngươi không cần giả bộ.
– A.
Nhâm Tiểu Túc phủi mông đứng lên.
Hắn đi tới ngồi xổm bên người quân nhân bị dao đâm rồi quay đầu nói với Hứa Hiển Sở:
– Rừng núi hoang vắng không có thuốc a.
Thương thế hắn khá nặng.
Thời điểm này sắc mặt gã quân nhân tái nhợt hỏi:
– Ta còn sống được bao lâu nữa?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút:
– 10…
– 10 phút nữa?
Quân nhân sững sờ một chút.
Nhâm Tiểu Túc nhìn chằm chằm hắn ta:
– 9…8…7…
Quân nhân:
– ….
– Ta đã tránh chỗ hiểm và nội tạng của hắn, ngươi không hù dọa.
Hứa Hiển Sở nói:
– Ta nghe Vương Tòng Dương bảo dược vật của ngươi chữa trị vết thương hở rất tốt.
Ta không tin ngươi tới nơi hoang dã này lại không mang theo.
Nhâm Tiểu Túc không vui nói:
– Thuốc của ta rất quý, ngươi có tiền không? Ta chỉ là người dẫn đường, không phải bác sĩ của ngươi, muốn chữa bệnh cũng được, phải thêm tiền.
Thực tế, Nhâm Tiểu Túc có mang theo hai bình hắc dược nhỏ.
Hứa Hiển Sở sững sờ một chút:
– Tiền ta ném trên đường đi rồi.
Ánh mắt hắn nhìn về phía những người còn lại như muốn nói ai có tiền thì lấy ra cứu mạng đồng đội rồi nói tiếp.
Kỳ thật Hứa Hiển Sở không muốn giết người, hắn chỉ hi vọng có thể chấn nhiếp được người khác thôi.
Kết quả mọi người đều dời ánh mắt đi chỗ khác, không nguyện ý hỗ trợ.
Nhất là Lạc Hinh Vũ, tên quân nhân này ban nãy nhìn nàng có ý đồ bất chính đấy.
Mắt thấy chẳng ai chịu bỏ tiền, Nhâm Tiểu Túc tính bảo nếu không có cũng không sao.
Kết quá bên cạnh lại có âm thanh suy yếu truyền tới:
– Ta có tiền…
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, xem ra dục vọng muốn sống của người này vẫn còn rất lớn nha…
Vì thế Nhâm Tiểu Túc bèn hỏi hắn:
– Tiền ngươi để ở đâu? Trong túi quần bên trái hay bên phải, ta không biết khâu vết thương lại đâu, đắp thuốc lên rồi có lành lại không phải xem ý trời đấy.
Những người khác đều sửng sốt, dùng thuốc rồi không khâu vết thương lại cũng có được gì đâu.
Lạc Hinh Vũ nói:
– Chỗ này của ta có kim khâu, có điều ta sợ máu.
– Ta biết khâu.
Hứa Hiển Sở nói.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc móc một đống tiền từ trong túi quần tên quân nhân:
– Ta không thu nhiều, chỉ cần 1200 đồng thôi.
– Được.
Quân nhân biết mình không chết thì tâm tình tốt lên nhiều lắm, hắn nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Cám ơn ngươi.
“Điểm cảm tạ tới từ Vương Lỗi: +1!”
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên, hắn lại thu được điểm cảm tạ.
Sau khi nhận được điểm cảm tạ của Vương Lỗi hắn cũng đạt được tới mức 77 tệ, cách mở khóa vũ khí chỉ còn một bước mà thôi.
Bầu không khí trong doanh địa đã hòa hoãn hơn, một mặt vì trò đùa của Nhâm Tiểu Túc chọc cười mọi người.
Mặt khác, tuy Hứa Hiển Sở đã thương người, xuất thủ lôi đình quyết đoán những kỳ thật hắn cũng không phải người tàn khốc.
Nếu nội tâm Hứa Hiển Sở thô bạo, tất cả mọi người phải cẩn thận hơn.
Chung quy bên người có một siêu phàm giả thế này cũng vô cùng nguy hiểm.
Hứa Hiển Sở vừa giúp quân nhân khâu lại miệng vết thương vừa nói:
– Chuyện cho tới bây giờ không cần dấu diếm các ngươi nữa.
Hàng rào phát hiện trong Cảnh Sơn có một di chỉ văn minh trước tai biến.
Họ đã phái binh sĩ tư nhân tới thăm dò và vẽ bản đồ.
Trên thực thế, lúc trước chúng ta cũng không biết tình huống nơi này thế nào.
– Đến tận đây ta phát hiện Cảnh Sơn có vấn đề, ta liền nghĩ có thể bí mật trong Cảnh Sơn giúp dã thú tiến hòa.
Ta muốn biết bí mật kia có hữu dụng cho con người không, có trợ giúp gì cho siêu phàm giả chúng ta không.
Cho nên mới kiên trì đi tiếp.
– Vậy lúc trước ngươi nói không thể không hoàn thành nhiệm vụ là sao?
Lưu Bộ hỏi.
– Khi đó ta cảm thấy nơi này quá mức hung hiểm nên quyết định bỏ cuộc để không bị lộ thân phận siêu phàm giả.
Nếu quay về điều thêm một lượng lớn binh sĩ hẳn sẽ an toàn hơn.
Hứa Hiển Sở đáp.
Nhâm Tiểu Túc hiểu rồi.
Lúc trước Hứa Hiển Sở cũng muốn bỏ cuộc.
Nói đến đây, Hứa Hiển Sở ngừng lại một lúc:
– Bất quá hiện tại ta không thể quay về hàng rào.
Thái độ của hàng rào với siêu phàm giả thế nào các ngươi cũng biết.
Quay về với ta là lành ít dữ nhiều.
Khi tới chỗ sâu trong Cảnh Sơn, các ngươi muốn đi tới hàng rào 112 chúng ta mỗi người một ngã, ta cũng không cản các người làm gì.
Chỗ sâu nhất của Cảnh Sơn và hàng rào 112 là hai nơi ở hai hướng khác nhau.
Một chỗ là hướng đông bắc, một chỗ là hướng tây bắc.
Hiện tại mọi người đứng trước hai sự lựa chọn, một là để Hứa Hiển Sở rời khỏi đội ngũ, một là đi theo Hứa Hiển Sở.
Trong doanh địa không ai lên tiếng, dường như đang đợi người khác quyết định trước.
– Ta đi với ngươi.
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
– Nơi này quá nguy hiểm, biện pháp tốt nhất là đi theo siêu phàm giả.
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại một chút, dường như đây là lần duy nhất Dương Tiểu Cận nói chuyện với mọi người.
Có điều hắn cảm thấy Dương Tiểu Cận đang nói dối.
Vì mục tiêu nguyên bản của nàng cũng là đi tới Cảnh Sơn.
Đến lúc này, Nhâm Tiểu Túc càng nghi ngờ Dương Tiểu Cận là siêu phàm giả hơn.
Chương 59: Heo Đụng Cây
Dương Tiểu Cận quyết định đi theo Hứa Hiển Sở khiến mọi người không ngờ được.
Tất cả chẳng nghĩ tới người đầu tiên lên tiếng lại là cô gái này.
Bất quá Dương Tiểu Cận nói cũng rất có đạo lý.
Ở đây nguy cơ tứ phía, có một siêu phàm giả đi chung vẫn khiến người ta an tâm hơn một ít.
Nếu không có siêu phàm giả bảo hộ, dù không đi tới Cảnh Sơn thì cũng chưa chắc họ an toàn tới được hàng rào 112.
Giây phút ngắn ngủi trầm mặc trôi qua, một người nói:
– Ta cũng đi.
– Ta cũng vậy.
Trong lúc nhất thời, mọi người quyết định đi theo Hứa Hiển Sở tới Cảnh Sơn, xem ra tất cả mọi người đều không ngốc.
Lúc này Lạc Hinh Vũ ở bên cạnh Nhâm Tiểu Túc thấp giọng hỏi:
– Ngươi có đi không?
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút:
– Ngươi hỏi làm gì?
– Ngươi đi thì ta đi.
Nhâm Tiểu Túc có chút ngơ ngẩn.
Đại tỷ à, chúng ta không quen, ngươi làm vậy sẽ khiến mọi người hiểu lầm đó.
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới Lạc Hinh Vũ mà quay đầu nói với Hứa Hiển Sở:
– Ta cũng đi theo ngươi.
Bầu trừng hừng sáng, vòm trời dần rõ màu hơn.
Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn rồi nói:
– Mọi người nắm chắc thời gian nghỉ ngơi.
Nếu tất cả đã quyết định đi theo ta, hừng đông chúng ta xuất phát.
Trước đó ta đã nói, cả đoàn phải nghe ta chỉ huy.
Nếu vẫn có ngươi bằng mặt không bằng lòng ta sẽ không khách khí nữa.
Nói xong, Hứa Hiển Sở dẫn theo tư quân lục lọi tìm cành cây cột thành cáng cứu thương.
Quân nhân bị Hứa Hiển Sở đạp vẫn đi được, có điều người bị đâm thì không.
Dĩ nhiên Hứa Hiển Sở không muốn khởi hành mà đoàn người lại có thương binh.
Nơi này bỗng nhiên xuất hiện một mảnh rừng khiến mọi người phải để xe lại, nếu mang theo một người chắc chắn người này sẽ trở thành gánh nặng.
Tin chắc trong đội ngũ không ai nguyện ý khiêng cáng cứu thương.
Nam tử trưởng thành rất nặng, đừng nói là người trong quân đội, ngay cả một nữ hài đã là không nhẹ rồi…
Thời điểm này Nhâm Tiểu Túc có chút khó hiểu, hẳn Hứa Hiển Sở cung hiểu rõ điều này, hay là hắn đang tận lực thu mua nhân tâm?
Vương Lỗi bị thương cảm động tới phát khóc, không ngừng nói lời cảm ơn Hứa Hiển Sở.
Tiếng cảm ơn vang lên bên tai đánh thức một suy nghĩ lớn mật trong đầu Nhâm Tiểu Túc…
Làm xong cáng cứu thương, Hứa Hiển Sở hỏi:
– Ai đồng ý theo ta khiêng hắn.
– Ta đồng ý!
Nhâm Tiểu Túc chủ động xung phong.
Mọi người không khỏi nghi hoặc, Nhâm Tiểu Túc sao bỗng nhiên tốt bụng như thế?
Hứa Hiển Sở suy nghĩ một chút rồi nói:
– Ngươi rất quen thuộc nơi hoang dã, còn phải dẫn đường ở phía trước mà.
Hơn nữa tuổi ngươi còn nhỏ, chỉ sợ khiêng không nổi.
Nhâm Tiểu Túc gấp gáp lên tiếng:
– Không được, hôm nay ta phải khiêng hắn! Ai dám đoạt với ta, ta chém hắn!
Mọi người:
– …
Cả bọn liền ngu ngơ, hiện tại làm người tốt còn phải nói lời ngoan tuyệt như vậy…
…
Nửa giờ sau, Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở một trước một sau khiêng cáng cứu thương đi.
Nhâm Tiểu Túc không thấy nặng tí nào, hiện tại khí lực của hắn rất lớn.
Nhâm Tiểu Túc bôi thuốc cho Vương Lỗi, Vương Lỗi cám ơn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc nhận được 1 cảm tạ tệ.
Thời điểm khiêng Vương Lỗi, Vương Lỗi cảm ơn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc nhận được 1 cảm tạ tệ.
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc cẩn thận quan tâm hỏi Vương Lỗi có đói không, có khát không, Vương Lỗi cám ơn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc nhận được 1 cảm tạ tệ.
Nhâm Tiểu Túc thật sự không ngờ tới nơi này hắn còn nhặt được một cái “thần khí” thế này!
Chỉ nửa giờ sau, Nhâm Tiểu Túc đã có được 82 cảm tạ tệ!
Hứa Hiển Sở cảm thấy có chút kỳ quái, trong ấn tượng của hắn, Nhâm Tiểu Túc không phải loại người rước việc vào người, sao bỗng nhiên trở thành một người tốt thế này?!
Hắn không tin!
Có điều trên đường đi Hứa Hiển Sở nghĩ rất lâu, nếu Nhâm Tiểu Túc dụng tâm kín đáo thì mục đích của hắn là gì…
Không nghĩ ra a….
Mảnh rừng này cũng không dễ đi, Nhâm Tiểu Túc không thể ngờ mới qua có một năm mà cây cối nơi này chằng chịt như thế.
Lần trước hắn tới chỗ này chỉ là một từng cây, chỉ một năm mà như cả chục năm không bằng, biến hóa quá lớn.
Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa trò chuyện với Vương Lỗi.
Ánh mắt thời khắc quan sát xung quanh.
Thời điểm đi đường Nhâm Tiểu Túc tận lực liếc mắt tìm miếng thịt chuột hắn đã vứt tối qua.
Kết quả chỉ qua mấy giờ mà con chuột kia chỉ còn là xương trắng.
Trên đường đi, Lạc Hinh Vũ luôn vây quanh bên người Hứa Hiển Sở, cứ như trừ Hứa Hiển Sở ra trong mắt nàng ta chẳng còn ai.
Nhâm Tiểu Túc thấy được rất nhiều lần Lạc Hinh Vũ bắt chuyện với Hứa Hiển Sở, mà Hứa Hiển Sở chỉ lạnh lùng đáp lại.
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc nhìn ra một ít bóng dáng của nữ nhân trong thị trấn trên người Lạc Hinh Vũ…
Nguyên lai phụ nữ trong hàng rào rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm cũng sẽ tìm kiếm nơi để dựa dẫm.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Dương Tiểu Cận, chỉ thấy hai họng súng của Dương Tiểu Cận bất kỳ lúc nào cũng có thể chĩa vào người khác…
Lạc Hinh Vũ và Dương Tiểu Cận như hai thái cực đối nghịch nhau…
Đến giữa trưa, Hứa Hiển Sở nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Ngươi có thể tìm đồ ăn cho mọi người không?
Nhâm Tiểu Túc khó chịu nói:
– Ta cũng đâu phải thần, muốn tìm là tìm được đồ ăn.
Hiện tại ta nói lợn rừng đâm đầu vào cây chắc nó đâm đầu vào cho ta bắt được chắc?
Vừa dứt lời, phía trước mấy trăm mét của đám người vang lên một tiếng ầm.
Sau đó là âm thanh cành cây bị bẻ gãy, phảng phất như có thứ gì vừa đụng vào thân cây!
Ánh sắc mọi người cổ quái nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở dẫn theo đoàn người cẩn thận từng li từng tí nhích tới chỗ đó.
Kết quả thật sự thất một đầu heo rừng đụng ngã cây cổ thụ.
Lúc này heo rừng đang nằm vùng vẫy muốn đứng dậy, kết quả nó đâm tới đầu óc thất điên bát đảo, căn bản không đứng dậy nổi.
Bóng xám trên người Hứa Hiển Sở tách ra, chỉ thấy bóng xá nhún người nhảy cao vài thước.
Lúc nó rơi xuống thì hung hăng nện một quyền lên đầu heo rừng, heo rừng ngã rầm xuống đất.
Bất quá mọi người không để ý bóng xám kia mà trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Lưu Bộ cười nói:
– Trưa nay có thức ăn rồi.
Nhâm Tiểu Túc ngươi hay thật, nói cái gì có cái đó!
Mọi người cười rộ lên, có ăn là tốt lắm rồi.
Có điều trong đám người chỉ có Nhâm Tiểu Túc là không cười.
Hắn quay đầu nhìn về phía thị trấn, nội tâm bất an, Lục Nguyên…
Chỉ có Nhâm Tiểu Túc biết, đây nhất định là do Nhan Lục Nguyên hứa nguyện.
Hơn nữa hiện tại thằng bé nhất định đang chịu đựng thống khổ vì phản phệ.
Chỉ mong Tiểu Ngọc Tỷ và Trương Canh Lâm có thể chiếu cố thằng bé thật tốt.
Nhâm Tiểu Túc im lặng, hắn quyết định sau này tận lực nói mấy lời suy đoán như vậy lại.
Bằng không hắn càng may mắn thì Lục Nguyên càng gặp nguy hiểm.
Nhâm Tiểu Túc thở dài trong lòng:
– Thật cố chấp.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc chưa từng nghĩ sẽ quay về thị trấn, hiện tại hắn thật muốn quay về ngay để xem Lục Nguyên có sao không.
Chương 60: Ta Thích Ngươi
Rừng rạp cực kỳ âm trầm.
Đêm qua chẳng ai dám bước vào, vậy mà họ đi tới trưa cũng không thấy gì nguy hiểm.
Chỉ có một đầu heo rừng có thể tạo thành uy hiếp lại tự đâm đầu vào cây chết queo.
Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa quan sát xem xung quanh có phân hay nước tiểu của mãnh thú không, kết quả không thấy gì cả.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không buông lỏng cảnh giác, vì đến bây giờ hắn vẫn không rõ xương và thị cá cùng thi thể của Từ Hạ rốt cuộc biến mất như thế nào.
Mọi người tìm một khối đất trống trong rừng cây, sau đó bắt đầu nhặt củi cắm trại.
Đêm qua cả bọn một đêm không ngủ, hôm nay phải nghỉ ngơi một lúc, bằng không chẳng ai chịu nổi nữa.
Hứa Hiển Sở cầm dao cắt thịt heo, máu tươi văng khắp nơi.
Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì nhắc nhở:
– Ăn không hết đồ ăn thì ngàn vạn lần đừng giữ lại.
Như thế động vật hoang dã sẽ bị máu tươi hấp dẫn tới.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc chỉ chỉ dưới chân.
Phía dưới là một đàn kiến đen, mỗi con to bằng cả ngón tay, trông dị thường kinh khủng:
– Ban ngày chúng sẽ không công kích ngươi.
Chúng chỉ bị thu hút bởi thực vật và mùi máu mà thôi.
Đến tối, ngươi ngủ trong phạm vi có mùi máu tươi, ngươi chính là đồ ăn của chúng.
Chỉ cần bị cắn một cái, axit format từ vết cắn đủ khiến ngươi thống khổ vô cùng.
Hứa Hiển Sở gật đầu:
– Đã rõ, cám ơn đã nhắc nhở.
“Điểm cảm tạ tới từ Hứa Hiển Sở: +1!”
Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ, Hứa Hiển Sở này cũng rất thành khẩn nha.
Giữa trưa, tất cả mọi người ăn lấy ăn để thịt lợn nướng, họ đói đến mức không chịu được nữa rồi.
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc đang ăn, Lạc Hinh Vũ ngồi xuống bên cạnh hắn.
Vẻ mặt nàng ta khờ khạo ngây ngô nói:
– Ta thấy ngươi rất có hương vị hoang dã, trông lãng mạn ghê á.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu nói:
– Đây là sinh tồn, một chút cũng không lãng mạn.
Ở nơi hoang dã, Nhâm Tiểu Túc chưa từng nghe ai nói nó lãng mạn cả.
Hoang dã và lãng mạn là hai từ không cách nào ở chung một chỗ với nhau.
Có đôi khi Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tư duy của lưu dân như hắn và người trong hàng rào cách nhau tận cả bầu trời.
Lạc Hinh Vũ không để ý Nhâm Tiểu Túc phản bác, nàng đột nhiên nói:
– Ngươi biết không, ngươi rất quyến rũ.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, này là vì nếm mùi thất bại ở chỗ Hứa Hiển Sở nên tìm đến hắn ư?
Nhâm Tiểu Túc giả bộ không nghe thấy, có điều Lạc Hinh Vũ vẫn ngồi kế hắn không rời.
Trên thực tế, Lạc Hinh Vũ tự có suy nghĩ riêng, ít nhất đi theo Nhâm Tiểu Túc cũng không sợ chết đói.
Có thể những người khác không chú ý nhưng Lạc Hinh Vũ đã sớm phát hiện Nhâm Tiểu Túc tuyệt đối không phải người bình thường.
Nếu là người bình thường, sao có thể dẫn theo một đứa em trai sống sót ở ngoài hàng rào cho tới giờ? E rằng dù là Hứa Hiển Sở cũng không có năng lực như thế.
Vì thế, Lạc Hinh Vũ nghĩ Nhâm Tiểu Túc dù ở trong thị trấn cũng không khác gì đám thiếu niên trẻ tuổi ngây thơ tại hàng rào.
Chỉ cần nàng lấy lòng một chút thì thiếu niên như Nhâm Tiểu Túc sẽ vì mình mà xông pha khói lửa.
Kỳ thật, nếu để Nhâm Tiểu Túc chiếm chút tiện nghi từ mình, Lạc Hinh Vũ cũng cảm thấy không có gì đáng tiếc.
Loại chuyện này ở trong hàng rào còn thiếu sao? Chẳng ít chút nào.
Nói trắng ra, hiện tại Lạc Hinh Vũ thiếu khuyết cảm giác an toàn, muốn tìm một người để lợi dụng.
Thật ra lúc đầu Lạc Hinh Vũ chọn Hứa Hiển Sở.
Thế nhưng trên đường đi Lạc Hinh Vũ không ít lần tìm Hứa Hiển Sở nói chuyện, có điều lại mặt nóng dán mông lạnh.
Trong ấn tượng của Lạc Hinh Vũ, Hứa Hiển Sở là một nam tử trưởng thành kiên định.
Hắn biết mình muốn cái gì, một khi phát sinh nguy hiểm, bất kỳ lúc này Hứa Hiển Sở cũng chọn lựa bỏ qua nàng.
Về phần Lưu Bộ, không cần nói cũng biết đó chỉ là phế vật…
Hơn nữa Lạc Hinh Vũ nhìn ra, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận có thể đã kết thành liên minh lâm thời, lôi kéo Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào lôi kéo Dương Tiểu Cận.
Rất nhiều người nghĩ Dương Tiểu Cận là trợ lý của nàng.
Thế nhưng Lạc Hinh Vũ biết sự thật không phải thế, ngược lại Dương Tiểu Cận còn đưa cho Lưu Bộ một khoản tiền để đi chung tới hàng rào số 112.
Lạc Hinh Vũ không rõ thân phận Dương Tiểu Cận là gì.
Nàng chỉ nghe Lưu Bộ nói Dương Tiểu Cận muốn tới hàng rào 112 tìm người thân mà thôi.
Bất quá sau khi tiến vào rừng, Lạc Hinh Vũ dần phát hiện Dương Tiểu Cận không còn chịu sự khống chế của mình nữa.
Thời điểm Dương Tiểu Cận cầm súng uy hiếp Nhâm Tiểu Túc nàng liền biết Dương Tiểu Cận không phải là một cô nàng bình thường.
Hiện giờ Lạc Hinh Vũ muốn làm đồng minh của hai người này, kết thành một đoàn thể nhỏ với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận.
Lạc Hinh Vũ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc chưa trải sự đời sao có thể thoát khỏi sự hấp dẫn của nàng?
Kỳ thật khi đối mặt với lưu dân, nội tâm Lạc Hinh Vũ và Lưu Bộ đều có cảm giác khinh thường.
Họ cho rằng lưu dân phụ thuộc vào hàng rào, không phải người mà chỉ là vật phẩm.
Nhâm Tiểu Túc điều chỉnh ngữ khí của mình:
– Đại tỷ, cách xa ta một chút.
– …
Lạc Hinh Vũ sững sờ một vài giây rồi ra quyết định:
– Có thể trên đường đi chúng ta có một ít hiểu lầm, kỳ thật ta…
Nhâm Tiểu Túc ngây người hỏi:
– Ngươi thế nào?
Lạc Hinh Vũ tới gần Nhâm Tiểu Túc, phảng phất như muốn thầm thì bí mật gì to lớn lắm.
Thận chí thân thể cũng áp lên cánh tay Nhâm Tiểu Túc, hơi thở như lan nói:
– Ta thích ngươi.
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc đại biến:
– Ngươi vệ sinh miệng chưa vậy!
Lạc Hinh Vũ:
– ???
Phốc!
Dương Tiểu Cận đang uống nước bên cạnh thì phun nước ra.
Dường như phát hiện bộ dáng mình hơi lạ nên nàng nhanh chóng bày ra dáng vẻ chẳng có việc gì.
Mà Lạc Hinh Vũ làm thế nào cũng không nghĩ tới Nhâm Tiểu Túc lại có phản ứng như thế! Đây là phản ứng của người bình thường hả? Cái gì mà vệ sinh miệng chứ hả!
Đầu óc có bệnh đúng không!
Thời điểm này Lạc Hinh Vũ bắt đầu hoài nghi, có phải nàng đã ra quyết định sai lầm không?
Kỳ thật Lạc Hinh Vũ không biết.
Khi còn ở thị trấn, Nhâm Tiểu Túc đã bị sắc dụ nhiều lần rồi.
Từ lúc hắn bắt đầu biết đi săn, nữ nhân muốn dán lên người hắn không biết đếm bao nhiêu cho hết.
Đây cũng là lý do ban đầu Nhan Lục Nguyên đề phòng Tiểu Ngọc Tỷ.
Vì thế Lạc Hinh Vũ nghĩ hắn chưa trải sự đời là sai.
Kỳ thật mặt trái mà Nhâm Tiểu Túc gặp phải nói ra chắc hù chết nàng ta mất.
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh trong lòng.
Loại nữ nhân như Lạc Hinh Vũ cho không hắn cũng chẳng cần, lãng phí lương thực!
Trước kia hắn cảm thấy người ở trong hàng rào hẳn đều rất thông minh.
Trương tiên sinh bảo đa phần sách vở tốt đều được bảo quản bên trong hàng rào.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc cảm thấy người đọc càng nhiều sách thì trí não cũng phát triển tốt mới đúng.
Kết quả Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ đã thay đổi cách nhìn của hắn.
Đương nhiên, trong hàng rào cũng chẳng thiếu người thông minh.
Tỷ như hai quân nhân như Vương Tòng Dương hay Hứa Hiển Sở đây.
Lạc Hinh Vũ bình tĩnh lại:
– Ngươi giúp ta ra ngoài, quay về hàng rào 113.
Ta sẽ cho ngươi ba vé tiến vào hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy:
– Bức tranh ngươi vẽ đẹp thật nhỉ! Không lẽ người trong hàng rào ai cũng nghe lời ngươi à.
Nhâm Tiểu Túc không ngốc.
Hắn cảm thấy nếu hiện tại hắn dùng Đồ Phổ học tập kỹ năng từ Lạc Hinh Vũ.
Nói không chừng sẽ học được kỹ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










