1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 8 : Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ (c71-c80)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 8 : Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ (c71-c80)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 71: Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ

Nhâm Tiểu Túc từng ngồi xổm bên bờ tường nghe lởm Trương tiên sinh giảng bài.

Hắn từng nghe Trương Cảnh Lâm kể một ít kỳ văn dị sự, trong đó có chuyện về Tiêu thất thành trì.

Kỳ thật có đôi khi Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trương Cảnh Lâm cũng không đứng đắn như bề ngoài của hắn.

Hôm nào mệt, hắn thường kéo cái ghế ngồi trên bục giảng kể một ít câu chuyện thú vị cho hết giờ.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như vậy cũng bình thường.

Chung quy cả thị trấn cũng có mỗi Trương Cảnh Lâm là thầy dạy học, muốn hắn ngày nào cũng lên bài cũng hơi khó.

Hôm đó Trương tiên sinh kể về vài câu chuyện thú vị trong từng.

Hắn từng nói về một tòa Cổ Thành không người.

Không biết vì sau trong thời đại phồn hoa nhất Cổ Thành bỗng nhiên xuống dốc.

Trương Cảnh Lâm bảo, việc này có liên quan ít nhiều tới sự tồn tại của yêu ma.

Khi ấy Nhâm Tiểu Túc tự nhủ trong lòng, ta tin ngươi mới lạ, không muốn giảng lại đi kể chuyện ma quỷ, thế giới này làm gì có ma?

Thế nhưng bây giờ Nhâm Tiểu Túc có phần tin tưởng rồi.

Kỳ thật tuổi Trương Cảnh Lâm không lớn lắm, bộ dáng chừng hơn ba mươi.

Nhâm Tiểu Túc nghe Vương Phú Quý nói, thật lâu trước đây Trương Cảnh Lâm từ nơi khác tới đây.

Về phần bao lâu thì tất cả mọi người đều không nhớ.

Có đôi khi Nhâm Tiểu Túc suy đoán, có thể trước kia Trương Cảnh Lâm là người tỏng hàng rào, về sau trở thành lưu dân chăng? Bằng không sao hắn biết nhiều chuyện như thế, tuy có chút bừa bãi…

Hiện tại nghe Hứa Hiển Sở nói như thế, trong vô thức Nhâm Tiểu Túc nhớ lại chuyện Trương Cảnh Sơn kể.

Như vậy trong Cảnh Sơn có ma ư?

Nhâm Tiểu Túc hỏi Hứa Hiển Sở:

– Không còn cái gì khác sao?

Hứa Hiển Sở cẩn thận suy nghĩ một chút:

– Còn nữa, trước khi chúng ta lên đường, dường như Vương Tòng Dương thăm dò được một tin, không chỉ có mỗi hàng rào 113 biết về sự kỳ lạ của Cảnh Sơn.

Dường như trước đó từng có một đội ngũ khác tới rồi.

Nhâm Tiểu Túc còn tưởng Hứa Hiển Sở muốn nói bí mật gì đó, kết quả lại là chuyện đã biết.

– Kỳ thật dù là nhóm quản lý hay tập đoàn, mọi người đều cảm thấy hứng thú với vấn đề tiến hóa và siêu phàm giả.

Hứa Hiển Sở nói tiếp:

– Hẳn các ngươi cũng biết bên trong hàng rào mới xây một bệnh viện tâm thần.

Họ nghiên cứu siêu phàm giả chẳng khác nào điều tra tội phạm, còn muốn lợi dụng siêu phàm giả nữa.

– Nói tới siêu phàm giả.

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Ngươi là siêu phàm giả, hẳn cũng rất chú ý tới việc này.

– Siêu phàm giả…

Hứa Hiển Sở trầm tư:

– Kỳ thật siêu phàm giả đã xuất hiện từ lâu rồi, chỉ bất quá mọi người đều nghĩ đó là truyền thuyết.

Gần đây mọi người bắt đầu coi trọng sự xuất hiện của siêu phàm giả, thậm chí còn có không ít tổ chức siêu phàm giả xuất hiện.

Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút:

– Còn có tổ chức?

Có tổ chức có nghĩa số lượng siêu phàm giả không ít.

– Trước đây từng có chuyện siêu phàm giả ám sát người quản lý hàng rào, hẳn các ngươi cũng nghe qua.

Hứa Hiển Sở nói:

– Tin này là Vương Tòng Dương nói ta biết.

Hắn nói tổ chức siêu phàm giả kia tên là Tên Côn Đồ.

Ít nhất cũng là tên siêu phàm giả ám sát kia nói.

– Hắn bị bắt ư?

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.

– Không có.

Hứa Hiển Sở lắc đầu:

– Thực lực của hắn vượt xa những gì các ngươi tưởng tượng.

Hiện tại các hàng rào đều bắt tay nhau nhằm vào siêu phàm giả.

Dường như hàng rào đánh giá rất cao sự nguy hiểm của siêu phàm giả.

Có điều vẫn chưa biết đánh giá cụ thể thế nào.

Nhâm Tiểu Túc thầm nói:

– Đánh nhau người sống ta chết như thế làm gì, không thể sống chung thật tốt à.

Hắn nói vậy là vì đồng cảm a.

Nhâm Tiểu Túc cũng là siêu phàm giả, hiện tại phải đối đầu với mấy “ông to” nên hắn cũng hơi rét.

Dương Tiểu Cận liếc Nhâm Tiểu Túc một cái rồi im lặng.

Hứa Hiển Sở thở dài:

– Ta không thể quay về, nếu người trong hàng rào biết ta là siêu phàm giả, kết cục của ta nhất định rất thảm.

Bỗng nhiên Lưu Bộ ngồi bên cạnh nói:

– Chúng ta sẽ không tiết lộ bí mật của ngươi, ngươi yên tâm!

Lúc này nói thật Lưu Bộ có chút sợ mình bị diệt khẩu nên nhanh chóng tỏ thái độ.

Nhưng có ai tin tưởng Lưu Bộ đâu, tin Lưu Bộ là ngu á.

Hứa Hiển Sở hiếm hoi nói với Lưu Bộ:

– Trong nhóm này người ta lo lắng nhất là ngươi!

Nhâm Tiểu Túc hỏi:

– Vậy nếu Lưu Bộ chết ngoài ý muốn thì ngươi quay về được rồi.

Lưu Bộ:

– ???

Nguyền rủa hắn làm gì? Lưu Bộ muốn mắng Nhâm Tiểu Túc nhưng hắn không dám!

Hứa Hiển Sở cảm thán:

– Ngươi cũng là siêu phàm giả?

Nhâm Tiểu Túc:

– Hả?

Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc thầm nhớ lại bản thân có làm lộ ra điều gì bị Hứa Hiển Sở bắt được không.

Lúc này Hứa Hiển Sở lại nói:

– Chắc chắn ngươi có siêu năng lực chọc giận người khác mọi lúc mọi nơi.

Nhâm Tiểu Túc:

– …

Bất quá thời điển này bỗng nhiên đầu óc Nhâm Tiểu Túc lóe lên linh quan.

Hắn thầm hỏi cung điện:

“Cung điện, kỹ năng chọc người của ta có đẳng cấp gì?”

Âm thanh cung điện bình tĩnh nói:

“Hoàn mỹ.”

Nhâm Tiểu Túc:

“…”

Lại còn là hoàn mỹ!

Lúc trước Nhâm Tiểu Túc phát hiện kỹ năng hoàn mỹ của Dương Tiểu Cận hắn còn ngạc nhiên vô cùng.

Ai dè chính hắn cũng có!

Nếu so sánh kỹ năng cấp hoàn mỹ của mình và người ta thì có khác gì đâu.

Cung điện, ngươi có nhầm không vậy?!

Bất quá suy nghĩ một chút về kỹ năng cấp hoàn mỹ này.

Nội tâm Nhâm Tiểu Túc trừ đau nhức ra cũng có chút vui mừng, dù sao cũng là cấp hoàn mỹ mà…

Có người nói, sống trên đời có kỹ năng đã là tốt lắm rồi… Không ngờ hắn còn trẻ lại có thể đạt được kỹ năng cấp hoàn mỹ…

Hứa Hiển Sở liếc mắt nhìn ba cỗ thi thể ngoài hang, cuối cùng nói:

– Lên đường đi.

Dù đến cùng trong Cảnh Sơn có giấu cái gì đi nữa, ta cũng muốn liếc mắt nhìn một cái.

Đây là khát vọng của một siêu phàm giả, mọi người chỉ có thể nghe kể về các truyền thuyết đó trong hư vô.

Còn họ, họ có thể tiếp cận với truyền thuyết, có đủ năng lực để nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.

Hứa Hiển Sở là thế, Nhâm Tiểu Túc cũng vậy.

Hứa Hiển Sở nói:

– Không biết các ngươi từng đọc qua một cuốn sách gọi là Tây Du Ký chưa.

Ta từng đọc được trong hàng rào, khi đó ta thấy trong sách nói có người có thể nâng một cây gậy nặng 13.500 kg.

Khi ấy ta vẫn cảm thấy khó tin, bây giờ ta tự hỏi liệu các nhân vật trong sách có tồn tại chăng? Nghe nói cây gậy đó còn có thể nâng cả ngọn núi lên nữa.

Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát:

– Tây Du Ký ta chưa xem, trong học đường không có cuốn sách này.

Bất quá ngươi nói cây gậy có thể nâng một ngọn núi thì có vấn đề.

Một ngọn núi nặng cả sáu tấn, máy kéo trong nhà xưởng ngoài thị trấn có tải trọng là 10 tấn, nâng hai ngọn núi tuy quá tải nhưng vẫn ổn…

Hứa Hiển Sở quay người đi vào rừng, hướng về phía Cảnh Sơn.


Chương 72: Bóng Trắng

Sau khi vào rừng, Nhâm Tiểu Túc tận lực để ý xung quanh có dấu vết gì không.

Vì đêm qua có hai binh sĩ mất tích còn chưa có lời giải thích, cho nên Nhâm Tiểu Túc muốn biết đến tột cùng hai người này xảy ra chuyện gì.

Cơn mưa cuốn trôi dấu chân của họ, điều này khiến việc truy tìm dấu vết của Nhâm Tiểu Túc cực kỳ vất vả.

Không có dấu chân thì chỉ biết quan sát lá cây và cành cây thôi.

Mật độ khu rừng này khá rậm rạp, phía dưới tán cây to lớn là bụi cỏ rậm rạp.

Hai người muốn đi xuyên qua cánh rừng sẽ phải giẫm lên không ít lá cây, may mà cơn mưa đã cuốn trôi đi không ít.

Nhâm Tiểu Túc dựa theo dấu vết những cành cây nhỏ bị bẻ gãy mà tìm kiếm.

Kết quả chỉ hơn 10m mọi dấu vết liền biến mất.

Hứa Hiển Sở biết Nhâm Tiểu Túc đang làm gì liền hỏi:

– Phát hiện được gì không?

– Không.

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

– Dấu vết tới đây là hết rồi.

Họ không đi về phía trước nữa.

Lúc ấy hẳn nội tâm hai người họ cũng sợ hãi nên không dám đi cách hang quá xa, này cũng rất bình thường.

Chỉ là có một chuyện khá khó hiểu, hia người họ đi khỏi hang tầm 10 mét, nếu có chuyện gì ngoài ý muốn, không có khả năng người trong hang không nghe được động tĩnh gì.

Dù khi ấy âm thanh bị tiếng mưa át đi!

Cho nên khả năng cao là lúc ấy hai người kia thuận tiện tới đây, kết quả đụng phải chuyện gì đó khiến họ trở tay không kịp.

Thậm chí ngay cả cơ hội lên tiếng cũng không có!

Nhâm Tiểu Túc nhìn cây cối xung quanh, trên cây không có dấu hiệu đánh nhau, dãy dụa, cái gì cũng không có.

Không biết đang sợ thứ gì mới là điều đáng sợ nhất.

– Đi thôi.

Hứa Hiển Sở nói:

– Với tình huống này, chúng ta càng cần tìm một nơi an toàn để cắm trại trước trời tối, dừng lại sớm một chút cũng không sao.

Nhâm Tiểu Túc đồng ý với quan điểm của Hứa Hiển Sở:

– Tốt nhất giống như hang đá hôm qua.

Tuy chúng ta không biết bên ngoài phát sinh chuyện gì, có điều chúng ta ở trong hang không sao là được.

Tối nay tốt nhất nên tìm một cái hang mà trú.

Sau cơn mưa, mặt trời cũng chưa ló diện, nói không chừng trong ngày lại có mưa nữa.

Mưa sẽ khiến độ ẩm trong không khí tăng cao, tạm thời ngăn cản không khí khô nóng khi họ tới gần dãy núi lửa.

Đoàn người di chuyển khó khăn trong rừng, Nhâm Tiểu Túc nhắc Hứa Hiển Sở tận lực tránh những nơi có hố nước.

Đầu nay nay chỉ một con kiến cũng to bằng ngón tay, bọ mặt người xuất hiện.

Cũng không biết lỡ mà đụng phải châu chấu hay chuồn chuồn thì chúng có chơi chết họ không.

Quần áo bình thường trên người họ không ngăn được sự tấn công của châu chấu hay chuồn chuồn.

– Các ngươi nghĩ xem, sao côn trùng có thể lớn đến như thế chứ.

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:

– Rốt cuộc bọ mặt người là thứ quỷ gì?

Hứa Hiển Sở nghĩ một lúc rồi nói:

– Bọ mặt người có quỷ dị hơn nữa cũng không thể vượt qua cực hạn của côn trùng.

Thân thể chúng được cấu tạo khiến chúng không thể có thể hình như những động vật có vú, không cung cấp đủ dinh dững bằng.

Vì thế ta hoài nghi tỷ lệ dưỡng khí trong không khí ở đây rất cao mới khiến chúng sinh trưởng như thế.

Các ngươi có phát hiện rằng, tuy thân thể rất mệt nhưng tinh thần chúng ta vẫn rất tốt không.

Đầu óc càng thêm minh mẫn, đây là phản ứng của việc hấp thu dưỡng khí đầy đủ.

Nhâm Tiểu Túc nghe Hứa Hiển Sở phân tích cũng cảm thấy có lý.

Không riêng gì chuyện tiến hóa, còn có lý luận khoa học trong đó nữa…

– Đợi chút.

Nhâm Tiểu Túc sững sờ:

– Dường khí nhiều liên quan đến sự biến dị của động vậy.

Mà thực vật trong thị trấn cũng có kích thước to hơn.

Vậy có phải sau này mấy chuyện rắc rối hẳn sẽ nối đuôi nhau kéo tới?

– Rất có thể.

Hứa Hiển Sở nói.

Càng đi càng thể hiện rõ thể lực của mỗi người.

Nhâm Tiểu Túc đi vô cùng dễ dãng, với thể lực hiện tại của hắn, đi bộ xuyên rừng không có vấn đề gì cả.

Dù Hứa Hiển Sở là siêu phàm giả nhưng tố chất thân thể không được đề cao bao nhiêu.

Hứa hiển Sở cũng thừa nhận, sau khi trở thành siêu phàm giả, tố chất thân thể tuy được tăng cường nhưng quá trình khá chậm.

Vì thế hiện tại Hứa Hiển Sở không khỏe bằng Nhâm Tiểu Túc.

Hứa Hiển Sở nói:

– Từ khi trở thành siêu phàm giả, ta liền phát hiện mỗi lần thân thể đạt tới cực hạn sẽ giúp gia tăng tố chất của mình.

Trong lòng Nhâm Tiểu Túc thầm hỏi, còn có thể như vậy nữa à, có phải sau này hắn nên thử một chút không? Bất quá phải đợi quay về thị trấn, ở chỗ này khiêu chiến cực hạn chỉ khiến hắn chết càng nhanh hơn.

Mà ba người Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ, Vương Lỗi thì thảm rồi.

Y phục trên người họ bị rách thảm hại, khi vừa lên đường cả bọn đều trắng bóc, hiện tại mặt đen chẳng khác nào Nhâm Tiểu Túc.

Có điều họ không dám để bản thân tụt lại phía sau.

Vì họ sợ đám Nhâm Tiểu Túc sẽ không chờ mình, khi đó thứ duy nhất đợi họ chỉ có cái chết mà thôi.

Khiến Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhất là Dương Tiểu Cận, hắn phát hiện tuy Dương Tiểu Cận cũng có mệt nhưng trạng thái còn tốt hơn cả Hứa Hiển Sở nữa.

Lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt thấy bóng xám của Nhâm Tiểu Túc xuất hiện, hắn lập tức ngưng thần vì nghĩ Hứa Hiển Sở phát hiện ra thứ gì đó nguy hiểm.

Kết quả hắn trơ mắt nhìn Hứa Hiển Sở leo lên lưng bóng xám, để nó cõng hắn đi!!!

Một màn này khiến Nhâm Tiểu Túc trợ mắt há mồm, còn có chiêu ăn gian thế này!

Từ khi thân phận siêu phàm giả của Hứa Hiển Sợ lộ ra, hắn càng ngày càng thích năng lực của mình.

Lúc trước hắn có phải che dấu nên không thể thể hiện.

Tố chất thân thể của bóng xám gấp đôi Hứa Hiển Sở.

Nó đi trong rừng cây như đi trên đất bằng.

Nếu không phải Nhâm Tiểu Túc không muốn lộ chuyện hắn phục chế năng lực của Hứa Hiển Sở thì Nhâm Tiểu Túc cũng muốn kêu hắc tử ra cõng hắn đi a!

Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ và Vương Lỗi thật sự tuyệt vọng, đúng là người so với người càng giận điên người.

Vì sao họ không phải siêu phàm giả kia chứ!

Đột nhiên bóng xám cõng Hứa Hiển Sở dừng lại.

Lần này Nhâm Tiểu Túc lập tức khẩn trương, vì hắn phát hiện Hứa Hiển Sở cứng người, tựa như một con mèo xù lông!

Chỉ thấy Hứa Hiển Sở chậm rãi tụt xuống, phòng ngừa bản thân làm chậm trễ tốc độ của bóng ám.

Hắn nhỏ giọng nói:

– Các ngươi nhìn phía trước đi.

Trước mặt Nhâm Tiểu Túc là rừng cây âm u, lờ mờ.

Dường như đang có bóng trắng lấp ló.

– Đó… là cái gì?

Lưu Bộ run rẩy nói, thời điểm lên tiếng hắn vô thức trốn sau lưng Lạc Hinh Vũ và Vương Lỗi, là người đứng sau cùng của đội ngũ.

Hứa Hiển Sở nhìn kỹ lại, hắn chần chờ một lúc rồi nói:

– Các ngươi nhìn đi, bóng trắng kia trông như một người mặc y phục nữ nhân đang tựa vào cây?

Lông tơ Nhâm Tiểu Túc dựng đứng lên.

Cảnh tượng này quá mức quỷ dị!


Chương 73: Nền Văn Minh Trước Tai Biến

Trong rừng cây âm trầm, tiếng ma sát do lá cây cọ vào nhau cứ như có sinh vật kinh khủng nào đó đang di chuyển.

Mọi người nhìn bóng trắng phía trước mà ngưng thở, phảng phất như sợ mình gây nên sự chú ý cho đối phương.

Ở nơi này sao lại có một nữ nhân đưa lưng về phía bọn họ tựa vào cây chứ.

Cả đám nghĩ mãi không ra.

Có lẽ do càng nghĩ càng không rõ nên sự sợ hãi trong lòng càng nồng đậm hơn cả.

Nhâm Tiểu Túc phát hiện, đây là lần đầu tiên hắn thấy Dương Tiểu Cận khaar trương thế này.

Hắn có thể thấy được bờ môi run rẩy của đối phương cùng bàn tây siết chặt khẩu súng đến mức trắng bệch.

Bóng xám đứng trước Hứa Hiển Sở, dường như phòng bị bóng trắng kia đánh về phía hắn.

Nữ nhân kia cách bọn họ hơn chừng 10m.

– Đi đường vòng à?

Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:

– Có lẽ nó không thấy chúng ta đâu.

Kết quả vừa nói xong, một trận cuồng phong nổi lên, nữ nhân mặc đồ trắng cứ thế bay lên.

Hứa Hiển Sở cắn răng nói:

– Không tránh được, ngay cả tiểu quỷ cũng không ngăn được thì chúng ta tới Cảnh Sơn làm gì!

Nói xong, chỉ thấy Hứa Hiển Sở điều khiển bóng xám đi về phía nữ quỷ.

Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận liếc mắt nhìn nhau, hai người họ không ngờ Hứa Hiển Sở lại dũng mãnh như thế.

Không ít người bên ngoài mạnh miệng nhưng khi đụng chuyện lại chột dạ, khẩn trương, sợ hãi.

Mà một ít người còn lại thì khác, vào thời khắc nguy hiểm, họ lại càng bình tĩnh, lộ ra sự tàn nhẫn trong nội tâm!

– Đi theo.

Nhâm Tiểu Túc nói.

Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận ăn ý đi theo Hứa Hiển Sở.

Bọn họ chẳng khác nào một con châu chấu trên sợi dây thừng, cho nên hai người họ không thể để một mình Hứa Hiển Sở mạo hiểm.

Lưu Bộ run rẩy nói:

– Chúng ta thế nào? Đi theo không?

– Vạn nhất thứ đó cũng ở gần chúng ta thì sao?

Lạc Hinh Vũ sợ hãi nói, nói xong nàng cũng cất bước theo sau.

Vương Lỗi cũng thế.

Lưu Bộ thấy bản thân chỉ còn một mình thì nhỏ giọng hô:

– Đợi ta vưới!

Nhâm Tiểu Túc đi tới gần Hứa Hiển Sở:

– Đánh không lại ngươi cứ dùng bóng xám giữ chân nó, tranh thủ cho chúng ta thời gian đánh nhau với nó.

Ba người Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận đều có súng.

Có thể nói đây là vũ khí mạnh nhất của họ, nếu ma nữ này còn không sợ súng thì mọi người không còn cách nào khác!

Hứa Hiển Sở nhỏ giọng đáp:

– Được.. Ta giao phía sau cho các ngươi, các ngươi chú ý xung quanh.

Trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút nghi hoặc.

Có lẽ người hàng rào không trải qua cuộc sống trong thị trấn nên càng dễ tin tưởng người khác hơn.

Lưu dân ngủ trong thị trấn phải có người gác đêm.

Người lớn lên trong hoàn cảnh này không có khả năng giao phía sau lưng mình cho người khác.

Đây là sự khác nhau của người sống trong hàng rào và trong thị trấn ư?

Ba người cẩn thận tới gần nữ quỷ áo trắng.

Chỉ là đến càng gần, nội tâm họ càng phát hiện có điều cổ quái…

Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc khom người như mèo, vì tư thế này là dễ phát lực nhất.

Kết quả lúc này hắn đứng thẳng lưng một chỗ:

– Có gì đặc biệt à?

Hứa Hiển Sở cũng không rõ, hắn điều khiển bóng xám tới chỗ nữ quỷ kia, trực tiếp “hái” đối phương xuống…

Đó là… một cái bọc nhựa hình người, dường như nó có thể thổi phồng lên được.

– Ặc.

Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở đứng hình nửa ngày:

– Đây là cái gì?

– Không biết.

Hứa Hiển Sở lắc đầu, bọn họ chưa từng thấy qua thứ này:

– Bất quá đã cũ lắm rồi.

Nhâm Tiểu Túc hỏi:

– Trong hàng rào không có thứ này à?

– Ta chưa từng thấy.

Hứa Hiển Sở trả lời.

Đối với kết quả này, cả bọn có điểm dở khóc dở cười.

Thứ cũ kỹ này lại hù bọn họ sợ muốn chết! Tới gần họ mới phát hiện có chỗ lạ!

– Đợi muốn chút, dưới cây còn có thứ gì này.

Trong lúc vô tình, Nhâm Tiểu Túc thấy dưới rễ cây có một hộp sắt.

Nhâm Tiểu Túc cầm dao đâm thủ hộp sắt.

Kết quả hộp sắt đã sớm bị mục, chỉ cần dùng lực một chút, hộp sắt đã thành bã ụn.

Trong hợp sắt là một tờ giấy màu đỏ, khi hộp sắt bị phá vỡ, trang giấy cũng tan thành khó vui, trong nhắt mắt chỉ còn lại một thứ.

Đó là một mảnh nhựa màu xanh, hoặc nói là một cái bao nhựa bọc một tờ giấy màu xanh lá.

Trên tờ giấy màu xanh lá có mấy đường vân thần bí trông chẳng khác nào mấy con nòng nọc.

– Này…

Hứa Hiển Sở nhìn bọc nhựa nửa ngày:

– Chẳng lẽ đây là đồ của nền văn minh trước tai biến? Hoặc nói cả hai thứ này đều là thế? Bọc nhựa có thể tồn tại mấy trăm năm, lại còn chôn dưới đất nên dù những thứ khác mục nát, bọc nhựa vẫn không tổn hại.

– Có điều đường vân kỳ quái này là gì? Chẳng lẽ nó che dấu bí mật gì đó?

Dương Tiểu Cận nhíu mày nghi hoặc.

– Các ngươi nhìn xem, thứ này trông có giống bản đồ không?

Lúc này, đám người Lưu Bộ nói:

– Đồ án này trông như ký hiệu vậy, nhìn từ trên xuống thật giống một thành trì

Hai mắt Hứa Hiển Sở và Nhâm Tiểu Túc sáng lên:

– Chẳng lẽ đây là địa đồ toàn thành trì bí ẩn trong Cảnh Sơn?!

– Ồ.

Lạc Hinh Vũ nói:

– Các ngươi nhìn đi, phía trên còn có chữ.

Vì thời gian nên miếng nhựa cũng bắt đầu phân rã, thế nhưng nhờ Lạc Hinh Vũ nhắc nhở mà mọi người mới chú ý, phía dưới có một dòng chữ nhỏ.

Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ nhìn:

– Mời quét mã QR để trả tiền?

Cả bọn đều mê man:

– Mã QR là gì, trả tiền cho ai?

– Chẳng lẽ muốn vào thành trì phải trả tiền à?

Vì nền văn minh khi xưa đã biến mất, sau tai biến, thông tin về nó cũng càng ít ỏi.

Chỉ biết con người dần trở nên yếu kém, đồng thời những sinh vật khác dần mạnh mẽ hơn.

Từ trươc tới nay, mọi người chưa từng thấy thứ này trong hàng rào hay ngoài thị trấn, vì thế chẳng ai hiểu công dụng của nó.

Dù sao họ cũng xác định được đây không phải bản đồ…

Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Hứa Hiển Sở:

– Ngươi chắc chắn trong thành trì bí ẩn có bí mật tiến hóa?

– Bằng không thì ngươi giải thích thế nào về sự thay đổi của Cảnh Sơn.

Hứa Hiển Sở đáp.

– Cũng đúng…

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Tóm lại trên núi có bí mật.

Thế nhưng ta cảm thấy thành trì gì đó cũng không thần bí như vậy…

– Đi thôi, thấy rồi mới biết.

Hứa Hiển Sở cất tờ giấy kia vào ngực một cách cẩn thận, phản phất như sợ làm hư nó.

– Còn cái tượng người này, có mang theo không?

Lưu Bộ hỏi.

– Có, vạn nhất nó có ích thì sao.

Hứa Hiển Sở đáp.


Chương 74: Công Ty Hỏa Chủng

Hứa Hiển Sở, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận không ai muốn cầm theo hình người rách rưới kia.

Mà vấn đề mang theo này lại do chính Lưu Bộ nói ra, vì thế mọi người quyết đoán giao cho hắn trọng trách này.

Trên thực thế, đám Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tượng người này chẳng có tác dụng gì.

Dù mọi người không biết tác dụng của thứ này trước tia biến, có điều họ không ngốc.

Dù sao cũng không phải mình cầm, mang theo cũng chẳng sao.

Vì vật dọc đường Lưu Bộ không khỏi đau buồn, hắn đi một mình đã đủ mệt, bây giờ còn phải cầm theo cái hình người rách rưới này…

Thảm nhất là hôm nay mọi người chưa được ăn cơm.

Hứa Hiển Sở chợt dừng bước, đừng nói ba người Lạc Hinh Vũ.

Ngay cả Hứa Hiển Hở cũng không chịu nổi.

Hắn quay đầu lại nói:

– Mọi người tự hái quả tùng ăn đi, ăn chút gì đó rồi đi tiếp.

Đối với đám Hứa Hiển Sở mà nói, trình độ sinh tồn ở hoang dã của họ chỉ là dùng quả tùng lấp bụng mà thôi.

Kỳ thật quả tùng rất khó bóc, còn ít nữa.

Bóc một quả tùng chỉ có một hạt thông không đủ nhét kẽ răng.

Thế nhưng không ăn cái này còn có thể ăn cái gì nữa? Nhâm Tiểu Túc lại không quan tâm họ ăn cái gì nữa.

Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc cầm chủy thủ cắt một đường trên thân cây, chỗ vết cắt có dịch trắng như sữa chảy ra.

Hai mắt Hứa Hiển Sở sáng lên:

– Cái này uống được không

Những người khác kinh hỉ nhìn sang, kết quả Nhâm Tiểu Túc lắc đầu nói:

– Đại bộ phận dịch cây màu trắng sữa này không uống được, đa phần đều có độc.

Hứa Hiển Sở nghi hoặc:

– Vậy ngươi cắt làm gì?

– Để chủy thủ dính độc.

Nhâm Tiểu Túc nói như điều đường nhiên.

Những người khác nhất thời mê man, ngươi làm vậy là để chủy thủ dính độc.

Ngươi tính hạ độc ai thế hả!

Bất quá mọi người cũng không dám xem thường sự âm hiểm của Nhâm Tiểu Túc.

Dọc đường Nhâm Tiểu Túc rất hữu dụng.

Vạn nhất có người bị thương còn phải nhờ vào Nhâm Tiểu Túc chữa trị.

Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ và Vương Lỗi đều có tiền, tiền này là để đề phòng bất trắc nhờ Nhâm Tiểu Túc cứu mạng.

Bọn họ ý thức được, có Nhâm Tiểu Túc bên cạnh, tiền chẳng khác nào mạng cả…

Nếu họ đắc tội với Nhâm Tiểu Túc, dù Nhâm Tiểu Túc vẫn sẽ nhận tiền trị thương nhưng trong quá trình trị thương hắn ám toán họ thì sao…?

Lúc Lưu Bộ hái quả tùng không cẩn thận rơi xuống, bất quá dưới đất rụng đầu lá thông mềm mại nên khi ngã cũng không đau.

Tâm tình Lưu Bộ gần như tan vỡ:

– Đều do đàn sói kia, không phải người trong hàng rào bảo chúng đã tới nơi khác rồi à.

Sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây! Nếu không vì đàn sói đó, nói không chừng bây giờ chúng ta đã quay về hàng rào! Quả nhiên, thành ngữ nói đúng, sói đều chẳng phải thứ tốt lành gì!

Có điều lần này Nhâm Tiểu Túc không ủng hộ:

– Ta cũng từng nghe qua câu, cấu kết làm việc xấu.

Có ngươi từng gặp sói tàn phế chưa?

Những người khác đều sửng sốt:

– Chẳng phải sói tàn phế được sói cõng trên lưng à.

Thành ngữ này ý nói sói và sói tàn phế cùng nhau ăn thịt động vật khác.

Sói dùng chân trước, sói tàn phế dùng chân sau, miêu tả cho từ cấu kết.

– Ừ.

Nhâm Tiểu Túc gật đầu:

– Trương tiên sinh ở học đường cũng nói như thế.

Quay lại vấn đề ta hỏi, các ngươi từng gặp qua sói tàn phế chưa?

Lưu Bộ sửng sốt, hắn nhỏ giọng nói thầm:

– Chúng ta toàn ở trong hàng rào, làm sao gặp được?

– Ta thấy qua rồi.

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Lần trước khi ta bị đàn sói đuổi vào trong hẻm núi, ta từng gặp được một con sói tàn phế.

– Sói tàn phế có dạng gì?

Có người hiếu kỳ nói.

– Kỳ thật sói tàn phế chính là sói.

Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh giải thích:

– Vì sói tàn phế dẫm phải bẫy của thợ săn nên chân trước bị phía, vì vậy được mấy con sói khác cõng trên lưng, giúp nó tiếp tục sống.

Đám Hứa Hiển Sở đều sửng sốt.

Trong hàng rào, khi học tới thành ngữ này, thầy giáo nói họ biết sói và sói tàn phế đều xấu xa như nhau, ngược lại họ cũng giảng giải về động vật có ích và động vật gây hại.

Nhưng ở nơi hoang dã này, Nhâm Tiểu Túc không nghĩ như thế.

Hắn từng nghe Trương Cảnh Lâm nói về dân tộc du mục sống trên thảo nguyên thờ phụng sói.

Khi đó hắn không được vào lớp học nên chẳng hiểu rõ, cho nên đã nhờ Nhan Lục Nguyên hỏi một vấn đề:

– Chẳng phải sói là động vật gây hại ư.

Vì sao dân tộc du mục còn thờ phụng nó?

Trương tiên sinh hỏi lại:

– Sói có làm gì sai không?

Cũng đúng nha.

Sói ăn dê, dê ăn cỏ, chúng nó đều không sai, đây là trật tự của muôn loài, sinh ra đã thế.

Tuy sói gây tại họa cho con người nhưng lại không rời bỏ đồng đội bị tàn phế.

Con người có làm được như thế không? Hành trình tới Cảnh Sơn này có bao nhiêu người bị đồng bạn bỏ mặc không quan tâm tới chết?

Cũng không phải họ làm sai, có điều đôi khi Nhâm Tiểu Túc thật ngưỡng mộ đàn sói.

Ít nhất khi gặp chuyện không may nó cũng không bị vứt bỏ.

Nhâm Tiểu Túc cũng kệ những người khác nghĩ thế nào, bản thân cầm chủy thủ đào bùn đất dưới gốc cây rồi nói:

– Ở nơi hoang dã, không nên bới lá cây dưới đất.

Rất có thể sẽ đụng phải bọ cạp, độc xà hay rít.

Ngươi quấy nhiễu chúng, chúng sẽ giết ngươi.

Nhâm Tiểu Túc không phát hiện nơi này bò cạp hay mấy con côn trùng khác.

Trong lòng hắn không khỏi có chút tiếc nuối, chung quy bò cạp nướng ăn rất ngon.

Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ mình có nên bắt mấy con bò cạp và rít gì đó ăn thay cơm không?

Hắn vừa đào một ít rễ cây tùng vừa bảo:

– Nếu cảm thấy quả tùng ăn không đủ thì ăn gốc cây tùng đi.

Buổi tối có thể nấu thứ này ăn.

Những người khác kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc, họ cảm giác trong mắt Nhâm Tiểu Túc cái gì cũng ăn được.

Trước cho họ ăn hạt thông không nói, bây giờ rễ cây cũng ăn được luôn.

Còn có thể nấu lên mà ăn nữa chứ.

Đây là rễ cây đó, có thể dùng để xây nhà nữa!

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không thèm để ý.

Mấy năm này sinh tồn nơi hoang dã, hắn ăn rất nhiều thứ mà người khác không tưởng tượng ra được.

Thời điểm này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới một vấn đề:

– Các hàng rào khác có nơi nào giống Cảnh Sơn không? Ý ta là có sự lạ giống Cảnh Sơn.

Hứa Hiển Sở im lặng một hồi rồi nói:

– Có, bất quá đã bị công ty Hỏa Chủng khống chế.

– Công ty Hỏa Chủng?

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:

– Sao ta chưa từng nghe qua, thuộc sở hữu của tập đoàn nào?

– Không, bản thân nó là một tập đoàn độc lập.

Trong tay khống chế hơn hai mươi hàng rào.

Hứa Hiển Sở nói:

– Bất quá cách hàng rào 113 của chúng ta rất xa.

Ngươi chưa từng nghe nói cũng rất bình thường.

– Vậy công ty Hỏa Chủng đó làm về cái gì?

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.

Vẻ mặt Hứa Hiển Sở khó xử.

Dường như tin tức hắn biết cũng chỉ có thế.

Có điều lúc này Dương Tiểu Minh lại mở miệng:

– Nơi được công ty Hỏa Chủng khống chế rất thần bí.

Có người từng thấy một loài chim tiền sử ở nói đó, thế nhưng Hỏa Chủng mạnh mẽ phong tỏa lại.

Hiện giờ nơi đó thế nào chắc chỉ có một vài nhân viên hạch tâm mới biết được.


Chương 75: Chim Tiền Sử

Nhâm Tiểu Túc nghe Dương Tiểu Cận nói về công ty Hỏa Chủng thì đầu óc nhanh chóng vận chuyển, vì lời nói này chứa đựng lượng tin tức cực kỳ lớn.

Ngay cả Hứa Hiển Sở còn không biết, vậy chứng tở tin tức của Dương Tiểu Cận vượt qua binh sĩ như Hứa Hiển Sở.

Hơn nữa Dương Tiểu Cận có nói “chỉ có một vài nhân viên trung tâm của Hỏa chung mới biết”.

Vậy vì sao không phải là tất cả nhân viên đều biết? Nhất định Dương Tiểu Cận đã tìn hiểu thông tin về công ty này nhưng không thành công.

Nhâm Tiểu Túc đoán một mình Dương Tiểu Cận không thể làm được điều này.

Cũng giống như hắn, hoàn toàn không biết hiện giờ có bao nhiêu hàng rào tị nạn.

Nghe qua số lớn nhất trong danh sách hàng rào là số 178.

Hắn không biết công ty Hỏa Chủng, cũng không biết có bao nhiêu tập đoàn.

Nhất định sẽ có một tổ chức nào đó nắm giữ được thông tin về những thứ này!

Cho nên, Dương Tiểu Cận nằm trong một tổ chức nào đó.

Đến cùng đó là tổ chức nào thì Nhâm Tiểu Túc không biết.

Nhâm Tiểu Túc là người rất thích đọc suy nghĩ người khác.

Khi Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc trầm tư suy nghĩ thì không nói nữa.

Dương Tiểu Cận không ngốc, nàng ý thức được Nhâm Tiểu Túc đang phân tích tin tức có trong lời nói của nàng!

Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:

– Chỉ có hai mươi hàng rào thôi à?

Dương Tiểu Cận liếc mắt nói:

– Hẳn còn nhiều hơn nữa.

Buổi chiều, trừ Nhâm Tiểu Túc ra, mọi người đều mệt.

Bàn chân ba người Lưu Bộ phồng rộp, có điều họ không dám dừng lại, cũng không dám hỏi có thể nghỉ ngơi một lúc không.

Nhâm Tiểu Túc đã uống hết một bình nước, sau đó múc nước mới trong khe núi.

Những người khác không có vật chứa chỉ có thể tìm lá cây để đựng.

Hứa Hiển Sở có bình nước quân đội, Dương Tiểu Cận cũng có một bình nước nên nàng cũng có đồ đựng.

Riêng Nhâm Tiểu Túc càng không cần phải nói, hắn có tận hai chai, cùng với chén thiết mang theo từ nhà.

Có điều Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ và Vương Bội không có.

Cả ba đi phía sau Nhâm Tiểu Túc, mỗi người cầm một chiếc lá, đã chật vật nay còn chật vật hơn

Lấy nước xong, Nhâm Tiểu Túc nói:

– Ngàn vạn lần không nên tới sông ngòi lấy nước.

Dù lấy nước ở suối cũng phải mau chóng rời đi.

Vì nghe nói nơi công ty Hỏa Chủng phong tỏa có chim tiền sử biết bay, Nhâm Tiểu Túc lại nhớ tới bóng đen trong con sông ở bìa rừng kia!

Đó là loài vật mà đám cá ăn thịt kia phải sợ, Nhâm Tiểu Túc có chút nuối tiếc vì không thấy qua bộ dáng chân thật của nó

Vào hoàng hôn, rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng tìm được một cái hang mới.

Bất quá hang này rất nhỏ, sáu người ngồi có vẻ chặt chội, có điều không còn cách nào khác.

Ban đêm cắm trại trong rừng rất nguy hiểm.

Lúc này là khoảng thời gian hiếm hoi mà họ cảm thấy an toàn.

Có lẽ vào thời khắc này con người mới cảm thấy được tầm quan trọng của đồng bạn.

Nhâm Tiểu Túc đánh giá hang động, muốn tìm dấu vết do con người lưu lại.

Tỷ như dòng chữ được khắc trên vách đá của hang đá tối qua.

Bất quá nơi này chẳng có gì.

Hứa Hiển Sở nỏi õ:

– Nếu muốn đi vệ sinh tốt nhất không nên vào rừng cây.

Để tránh việc ngoài ý muốn, con gái đi chúng ta sẽ quay đầu lại không nhìn, có thể để một người đi một người giám sát.

Đây là nghĩ cho an toàn của các ngươi.

Một đám người đang nhai rễ cây dược nấy chín.

Lưu Bộ nhớ tới mùi heo rừng nướng thơm ngon thì đùa cợt với Nhâm Tiểu Túc:

– Nếu không ngươi lại ước gì đó đi, vạn nhất có thật thì tốt rồi.

Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:

– Sao ngươi khong tự làm đi?

Hắn sẽ không hi sinh sức khỏe của Nhan Lục Nguyên để đổi lấy đồ ăn cho mình.

Rễ tùng ăn chẳng khác nào rau cần, không quá khó ăn.

Lúc này Nhâm Tiểu Túc vô cùng chú ý tới lời mình nói, sợ đưa tới tai họa cho Nhan Lục Nguyên ở nhà.

Lưu Bộ bị Nhâm Tiểu Túc nạt như thế thì không nhịn được nói:

– Ta chỉ giỡn một chút thôi mà.

Nếu ta ước nguyện mà được thì ta đã làm rồi.

Hiện tại ta bảo có động vật tự đưa tới cửa cho chúng ta ăn thì có thật sao?

Kết quả ngoài hang động lại vang lên tiếng động kỳ quái, còn vô cùng dày đặc.

Đám Nhâm Tiểu Túc đều cầm súng theo bản năng.

Một khắc này, ba đầu heo rừng, hai con mèo hoang, hai con rắn cùng bảy con khỉ phóng ra từ trong rừng.

Thể trạng dã trư thì không cần nói, mèo hoang nhìn qua chẳng khác nào con báo trong sách! Khủ cuxgn cao bằng con người, ngồi thẳng lên cũng cao chừng 1m6!

Nhâm Tiểu Túc khẳng định đây không phải do Nhan Lục Nguyên.

Những thứ này ở chung một chỗ, không cẩn thận có thể giết chết bọn họ đấy.

Này đây phải may mắn gì cho cam!

Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn đám dã thú:

– Lưu Bộ, cái miệng của ngươi sao thối thế!

Lưu Bộ cũng sắp khóc tới nơi:

– Ta chỉ tùy tiện nói một chút thôi mà….

Dã thú và con người rơi vào trạng thái giằng coi.

Dường như đám dã thú cũng không ngờ nơi này có người.

Nhâm Tiểu Túc hạ giọng:

– Lưu Bộ, ngươi bảo chúng nó, hôm nay chúng ta ăn chay, kêu chúng nó đi đi…

Lưu Bộ mếu máo, hắn nhìn đàn dã thú, mở miệng:

– Ta nói thì có tác dụng gì… Này… Các ngươi đi đi!

Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc chỉ muốn đùa một chút, ai dè khi Lưu Bộ nói, đám dã thú lại quay đầu chạy về hướng khác.

Kỳ thật cũng không phải Nhâm Tiểu Túc đánh không lại chúng.

Tuy súng lục khó bắn trúng động vậy nhưng chung quy hắn có ảnh tử là át chủ bài

Có điều lúc này Nhâm Tiểu Túc không muốn lộ ra.

Thứ đồ chơi này vừa xuất hiện, chắc chắn đám Hứa Hiển Sở sẽ biết hắn có khả năng phục chế năng lực của người khác.

Đến lúc đó hậu quả ra sao khó mà nói.

Hơn nữa ảnh tử hắn phục chế còn lợi hại hơn ảnh tử chính chủ, ngươi nói xem, người ta còn biết để mặt vào đâu!

Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Lưu Bộ.

Chẳng lẽ thằng này có khả năng giống Nhan Lục Nguyên?!

Không đúng!

Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn mảnh rừng trước mặt:

– Là thứ gì đem đám dã thú này tới đây! Dã thú và dã thú không thể ở chung một chỗ mà không đánh nhau, lại không công kích chúng ta.

Này nói rõ có thứ gì kinh khủng hơn áp bách chúng nó, chúng nó tính tới hang động này tị nạn!

– Dường như là vậy.

Hứa Hiển Sở gật đầu:

– Vì chúng ta chiếm hang nên chúng đi nơi khác.

– Các ngươi nhớ không, chạng vạng tối hôm qua trong rừng cây cũng có dị động, thế nhưng thứ đó không lộ diện.

Bây giờ nghĩa lại, hẳn là động vật tìm nơi trú ẩn mà thành.

Nhâm Tiểu Túc nhớ lại:

– Rốt cuộc trong rừng cây có thứ gì lại khiến đám thú phải rời khỏi nơi sinh sống của chúng.

Thậm chí còn có thể hòa bình ở chung một chỗ với giống loài khác?!


Chương 76: Dây Xích Sắt

Vốn mọi người tìm được hang động cắm trại thì cả bọn đều thả lỏng.

Kết quả chẳng ai ngờ trong nháy mắt lại có biến cố.

– Chúng ta có cần kiếm nơi khác trốn không?

Có người nhỏ giọng hỏi:

– Lỡ trong rừng có thứ gì đó đuổi theo tới đây thì sao?

– Không cần đâu.

Nhâm Tiểu Túc lác đầu:

– Chúng muốn trốn tới nơi này nhưng bị chúng ta chiếm chỗ.

Việc này nói lên hang động đã đủ an toàn.

– Đến cùng chúng trốn cái gì?

Lưu Bộ nghi ngờ nói.

Bấy giờ, Hứa Hiển Sở nhìn về phía cánh rừng:

– Có lẽ thứ chúng tránh né là cánh rừng này hoặc ban đêm trong rừng.

Nhâm Tiểu Túc gật đầu:

– Ta cũng nghĩ thế.

Động vật mẫn cảm với nguy hiểm hơn nhân loại, đó là bản năng của chúng.

Các ngươi có nhớ không, thười điểm chúng ta đi qua hẻm núi có thấy thi cốt.

Thế nhưng khi vào rừng lại không thấy nữa, đây là việc bất thường

– Chỉ cần là sinh vật, nhất định sẽ có sinh lão bệnh tử.

Sao chẳng thấy hài cốt động vật nào hết?

Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:

– Lần trước ta vứt thịt cá trong cánh rừng.

Kết quả ngày hôm sau phát hiện chúng biến mất rồi, xung quanh chẳng có chút dấu vết nào, y đúc sự biến mất kỳ quái của thi thể Từ Hạ.

Mà điểm chung của chúng đều là mất tích trong rừng.

– Đúng.

Hứa Hiển Sở gật đầu:

– Hơn nữa những sinh vật này đều e ngại cánh rừng, chứng tỏ cánh rừng có vấn đề.

Cánh rừng ăn thịt người…

Những người khác kinh nghi nhìn khu rừng.

Chẳng lẽ động vật tiến hóa, thực vật cũng tiến háo?

Hứa Hiển Sở an ủi:

– Kỳ thật đây là chuyện tốt, nếu chúng ta phát hiện ra quy luật sớm, có thể nhanh chóng đề phòng.

Không biết sợ hãi biến thành sợ hãi, thậm chí còn hiểu rõ nguyên lý.

Từ đó, cảm giác sợ hãi sẽ giảm đi một ít.

Đúng thế a.

Chỉ cần ban đêm mọi người không vào rừng, vậy là được rồi.

Nghĩ tới đây, tâm lý oán hận cũng được xua tan đi một ít.

Vương Lỗi cười nói:

– Vậy trước khi đêm xuống, chúng ta nhất định phải kiếm chỗ cắm trại cách xa cánh rừng.

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

– Không riêng gì ban đêm, ban ngày cũng cần cẩn thjana.

Chúng ta không biết thực vực và động vậy này sẽ tiến hóa đến mức nào.

Vạn nhất ban ngày nó cũng ăn thịt người thì sao?

– Vậy chúng ta đi men theo lưng núi, nơi đó cây cối mọc khá thứa thớt!

Hứa Hiển Sở đưa ra quyết định cuối cùng.

Mọi người tiếp tục ăn rễ cây, thời điểm này có người hỏi:

– Nhâm Tiểu Túc, sao ngươi biết quả tùng có thể ăn được?

– Không phải ta biết mà trong thị trấn có người nhắc tới.

Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh bỏ thêm ít củi vào đống lửa.

Lưu Bộ có lòng muốn hòa hoãn mối quan hệ với Nhâm Tiểu Túc, cho nên nhanh chóng nói vào:

– Người trong thị trấn các người hiểu thật rõ nơi hoang dã, đúng là người có trí tuệ!

Lưu Bộ cũng không biết nên bợ đít thế nào, cuối cùng chỉ có thể tự thổi phồng.

Nhưng mà Nhâm Tiểu Túc lại không đồng ý với lời này của hắn.

Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Lưu Bộ:

– Đây không phải trí tuệ, có ai đang yên đang lành lại đi ăn quả tùng là gì? Chuyện này ta nghe được từ mấy năm trước, ngươi không biết năm đó có bao nhiêu người chết đói đâu.

Đối với lưu dân mà nói, sống hôm này không biết ngày mai.

Tất cả mọi người đều cố gắng sinh tồn.

Vốn Lưu Bộ chỉ tính bợ đít Nhâm Tiểu Túc thôi, kết quả bây giờ càng thêm xấu hổ.

Thời điểm này, Lạc Hinh Vũ hòa hoãn nói:

– Vì sao hình thể dã thú lại lớn như vậy mà nhân loại chúng ta thì không? Ngược lại tiến hóa thành siêu phàm giả.

– Có lẽ là vì phương thức tiến hóa bất đồng.

Hứa Hiển Sở nói:

– Từ xưa đến nay, thứ nhân loại tiến hóa vẫn luôn là kiến thức.

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Ta từng nghe một cách nói khác, năm trước khi ta chạy trốn khỏi miệng sói.

Ta tới học đường hỏi Trương tiên sinh.

Hắn nói với ta một chuyện: Trong thiên nhiên rộng lớn, cũng không phải bất kỳ động vật nào vận đồng nhiều sẽ phát triển cơ bắp cường tráng.

Có một loài động vật đươc gọi là hắc tinh tinh.

Con người từng bắt nhốt nó vào lồng.

Dù mỗi ngày chúng chỉ ăn rồi lại ngủ thì cơ thể cũng có cơ bắp cuồn cuộn.

Còn nhân loại, ăn rồi lại ngủ chỉ khiến cơ bắp co lại.

Dương Tiểu Cận mở miệng:

– Vị Trương tiên sinh ở học đường của người không phải người thường.

Nhâm Tiểu Túc không biết Dương Tiểu Cận dựa vào đâu mà nói thế.

Trương Cảnh Lâm có phải người thường không hắn không biết, hắn chỉ biết Trương Cảnh Lâm là người tốt.

Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:

– Trương tiên sinh bảo, trong thân thể con người có một mã gene hạn chế cơ bắp phát triển.

Cộng với việc con người ngày càng thông minh, mã gene này cũng tiến hóa theo.

Hắn bảo đây là cái giá phải trả cho trí tuệ.

Mọi người lâm vào im lặng.

Dường như cách nói này rất đúng.

Những nhân vật cao tầng trong hàng rào đều tập thể hình để giảm béo.

Thậm chí tập thể hình còn trở thành trào lưu, năm ngoái đặc biệt lưu hành.

Ngay cả Lưu Bộ cũng học đòi, có điều sau khi tập xong, hắn mới phát hiện muốn cơ bắp phát triển là rất khó.

Chỉ là lúc này, Dương Tiểu Cận bỗng dội cho Nhâm Tiểu Túc một gáo nước lạnh:

– Ta đã thấy siêu phàm giả phát triển cơ bắp lực lưỡng, việc này là sao?

Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc ồi nói:

– Có phải tổ tiên hắn và dã thú từng có chuyện gì gì không?!

Dương Tiểu Cận:

– …

Hứa Hiển Sở:

– …

Lưu Bộ:

– …

Tất cả mọi người im lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc.

Ngươi mắng chửi người khác cũng rất đặc biệt a!

Bỗng nhiên Lạc Hinh Vũ hứng thú hỏi:

– Vị Trương tiên sinh kia thật đặc biệt.

Học thức của hắn nhất định rất uyên bác đúng không?

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

– Rất bác học.

Khi gặp phải thứ mình không hiểu cũng không nói bừa…

– Có phải bình thường, lúc rảnh rỗi hắn rất hay đọc sách không, giống người trong hàng rào ấy.

Lạc Hinh Vũ hỏi:

– Những người đó đều rất lợi hại.

– Cũng không phải.

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

– Lúc rảnh hắn nuôi cá và trông thêm rau…

Lạc Hinh Vũ im lặng một lúc.

Xem ra cuộc sống trong thị trấn cũng không quá giống nàng nghĩ.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trương Cảnh Lâm rất tốt.

Hắn đọc sách không kén chọn, dù học vấn sâu rộng nhưng vẫn biết cách lắng nghe.

Vào lúc này, mọi người bỗng nghe âm thanh kéo dây xích sắt truyền tới.

Rầm rầm rầm.

Xích sắt va chạm với mặt đất phát ra tiếng vang.

Phảng phất như chủ nhân của nó đang tuần tra lãng thổ của mình.

Đám Nhâm Tiểu Túc nghe thấy thế thì xương cốt mềm những.

Loài vật nào lại đi dạo trong rừng vào ban đêm? Chẳng lẽ phán đoán lúc trước của họ đều sai hết rồi?

Thứ đám dã thú kia tránh né không phải khu rừng?!


Chương 77: Tập Đoàn Khánh Thị

Khi nãy mọi người có thể nhẹ nhàng nói chuyện phiếm không phải vì họ nắm giữ được bí mật của rằng cây, mà là họ biết chỉ cần cách xa rừng cây vào buổi tối sẽ không có gì nguy hiểm nữa.

Nhưng bây giờ thì chuyện gì đang xảy ra, âm thanh kéo xích sắt ngày càng gần.

Là thứ gì kéo xích sắt, ai lại dùng xích sắt khóa thứ đó.

Bây giờ phải tránh thoát thế nào?

Đến cùng Cảnh Sơn là nơi nào, sao lại có nhiều chuyện quái dị như thế.

Thứ kéo xích sắt như bị hấp dẫn bởi ngọn lửa trong hang động, từ từ đi tới.

Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, Hứa Hiển Sở đã mở chốt súng, hướng nòng súng về phía tiếng xích sắt.

Trong khoảng khắc, Dương Tiểu Cận phát hiện động tác của Nhâm Tiểu Túc vô cùng chuyên nghiệp.

Thậm chí còn có chút quen mắt!

Cảm giác quen thuộc này rất kỳ diệu, khiến Dương Tiểu Cận có cảm giác vô cùng thoải mái.

Loại thoải mái này giống như người bị bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế sắp xếp mọi thứ gọn gàng ngăn nắp.

Thế nhưng bây giờ Dương Tiểu Cận không thể nghĩ thêm được, vì âm thanh kéo xích sắt đã tới gần.

Người trong hang động cố hết sức nhìn xem đó là thứ gì.

Có điều đối phương ẩn nấp trong bóng tối, thủy chung không hiện thân.

Tiếng lạch cạnh truyền tới từ bìa rừng, nội tâm Nhâm Tiểu Túc một trận buồn nôn, vì hắn ý thức đó đó là âm thanh nước bọt rơi lên lớp lá cây dưới đất!

– Một khi nó hiện hình, lập tức nổ súng.

Hứa Hiển Sở nói:

– Hỏa lực ba người chúng ta đủ để ngăn nó tới hang động trong thời gian ngắn, khi đó ta sẽ điều khiển ảnh tử cản chân nó.

– Được.

Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng đáp ứng.

Trong lòng hắn thầm nhủ, nếu sinh vật này quá mức lợi hại, hắn sẽ không che dấu ảnh tử nữa.

Cũng không biết đám dã thú khi nãy chạy trốn đi nơi này.

Có điều Nhâm Tiểu Túc tự biết, thứ khiến đám dã thú hung mãnh này phải chạy ra khỏi rừng cây chắc chắn mạnh đến mức khó tưởng tượng.

Tần suất hô hấp của Nhâm Tiểu Túc ngày càng dài hơn, tâm tình cũng dần bình tỉnh.

Hắn không còn nghe rõ nhịp tim và tiếng thở của mình nữa mà chăm chú nghe động tĩnh trong cánh rừng.

Có lẽ chỉ một khắc sau, bí mật trong khu rừng sẽ lộ diện.

Thế nhưng ngoài ý muốn của bọn họ, âm thanh kéo lê kia không còn vang lên nữa, dĩ nhiên chủ nhân của xích sắt hẳn cũng đã đi xa.

– Thế này là sao?

Hứa Hiển Sở cau mày nói:

– Chẳng lẽ nó không dám rời khỏi rừng cây?

Ba người vẫn giữ nguyên tư thế ngắm bắn, sợ đối phương chỉ giả bộ mà thôi.

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một hồi rồi nói:

– Rất có thể đối phương không dám rời khỏi khu rừng.

Bằng không khu rừng và nơi này chỉ cách nhau chừng 10m, phải có lý do mà đám dã thú kia mới chọn nơi này làm chỗ tránh nạn.

Âm thanh kéo lê ngày càng cách xa đám người.

Rốt cuộc ba người Nhâm Tiểu Túc cũng buông lỏng một chút:

– Xem chúng ta đã lạc quan quá mất.

Bí mật của Cảnh Sơn không phải thứ chúng ta có thể tùy tiện suy đoán.

– Nhất định rừng cây này có vấn đề, có lẽ bên trong có thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Bằng không sao thi thể Từ Hạ lại mất tích mà chẳng có dấu vết nào như thế.

– Các ngươi nghỉ ngơi đi.

Hứa Hiển Sở nói:

– Đêm nay ta gác đêm trước, qua nữa đêm các ngươi thế ta.

Nói thì nói vậy, có điều Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận vẫn như cũ ăn ý người gác đầu đêm người gác cuối đêm.

Hứa Hiển Sở thầm cười khổ, xem ra hắn vẫn như cũ không được người ta tin tưởng.

Một đêm này không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm ánh mặt trời thong thả chiếu xuống.

Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng bước chân dã thú quay về khu rừng.

Xem ra đám dã thú đã có thói quen rời đi vào buổi tối và quay lại vào buổi sáng.

Chẳng lẽ thứ mang xích sắt kia không hoạt động vào ban ngày à?

Nhâm Tiểu Túc duỗi cái lưng mỏi ra, kết quả lại nghe được âm thanh nổ vang từ sâu trong Cảnh Sơn.

Tiếng nổ này vang lên quá đột ngột, nó khiến Nhâm Tiểu Túc giật cả mình.

Người trong hang động nhao nhao đi ra:

– Chuyện gì thế? Có chuyện gì?

– Có phải núi lửa trong Cảnh Sơn phun trào không?

Có người hỏi.

– Nghe không giống tiếng núi lửa phun tròa.

Hứa hiển Sở lắc đầu:

– Giống tiếng thuốc nổ hơn.

Nếu nói Hứa Hiển Sở không thể xác định thì Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại cực kỳ rõ ràng.

Từ sớm Nhâm Tiểu Túc đã phục chế kỹ năng chế tạo thuốc nổ từ Dương Tiểu Cận rồi.

Trong đó có vô số kinh nghiệm thí nghiệm thuốc nổ.

Nhâm Tiểu Túc khẳng đinh, âm thanh vừa rồi là tiếng nổ hình nón.

Loại thuốc nổ này giống như đạn phá giáp vậy.

Lợi dụng hiệu ứng Munroe phát ra xung động có điện hướng, khiến mặt đất nổ thành một cái hố to.

Âm thanh này cùng với thuốc nổ phí nhóm và thuốc nổ phí nội tuyến hoàn toàn khác nhau.

Cái gọi là thuốc nổ phí nhóm là thuốc bổ được bao bộc lại, dùng để nổ một mặt chắn hoặc công trình kiến trúc, uy lực cực kỳ to lớn.

Còn thuốc nổ phí nội tuyến là một loại ngư lôi có ngòi nổ.

*Mình không hiểu về vấn đề này lắm.

Có bạn nào có kiến thức về những loại thuốc nổ này, hãy bình luận để mình check và sửa lại nha! Cám ơn.

Nhâm Tiểu Túc biết hắn nhận ra thì Dương Tiểu Cận cũng vậy.

Việc này chứng tỏ có người đang đào đất.

Vì sao phải đào đất, chẳng lẽ sâu dưới lòng đất của Cảnh Sơn có bí mật gì ư?

– Lúc trước các ngươi nói còn có đội ngũ khác tới Cảnh Sơn?

Nhâm Tiểu Túc quay đầu hỏi Hứa Hiển Sở.

– Ừ, hẳn cũng là người của tập đoàn Khánh thị.

Hứa Hiển Sở bảo:

– Chung quy hàng rào 112 cũng nằm dưới sự quản lý của Khánh thị.

Tập đoàn khác khó lòng vướt qua Khánh thị tới nơi này.

Nhâm Tiểu Túc vô thức nhìn Dương Tiểu Cận khiến Dương Tiểu Cận không khỏi né tránh.

Chẳng lẽ nàng ấy tới đây cũng vì bí mật này.

– Đi, phải tăng tốc độ.

Hứa Hiển Sở không cam lòng nói:

– Nghe động tĩnh hẳn là lực lượng vũ tranh của hàng rào 112.

Chúng ta phải bắt kịp bọn họ trước khi họ tìm ra được bí mật đó.

– Ngươi không muốn sống à.

Nhâm Tiểu Túc câm nìn nhìn Hứa Hiển Sở:

– Biết là người của Khánh thị còn dám xông vào?

Hứa Hiển Sở im lặng hồi lâu:

– Tới thì đánh.

Đối với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận, ba chữ này như có ma lực gì đó…

– Hơn nữa chúng ta có đường lui sao?

Hứa Hiển Sở hỏi”

– Chúng ta không thể quay về, chỉ có thể tiến lên.

Tới đó rồi nếu không đánh nổi, chúng ta trốn đi.

Đợi họ rời khỏi núi rồi chúng ta tới, tôi tin đường họ dọn sẵn an toàn hơn chúng ta tự đi.

Lời này là nói thật, ngay cả thuốc nổ người ta cũng lấy ra.

Dương như ngay cả hàng rào 112 cũng nằm dưới sự kiểm soát của Khánh thị…


Chương 78: Không Thể Lùi Bước

Không thể lùi về, chỉ có thể tiến lên.

Ba người Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận đều hứng thú với bí mật của Cảnh Sơn.

Mà Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ, Vương Lỗi lại khác, họ chỉ hi vọng được mau chóng đoàn tụ với người của Khánh thị.

Bí mật gì đó tính sau, gặp được người cứu viện là còn hi vọng!

Họ đều có biết về phương thức tác chiến của binh sĩ tập đoàn, tuyệt đối không giống đám tư binh mèo cào.

Vì thế đám Lưu Bộ nghĩ rằng, chỉ cần gặp được người của Khánh thị họ sẽ an toàn.

Hơn nữa, dù là Lạc Hinh Vũ hay Lưu Bộ, cả hai đều có một chút quan hệ với Khánh thị.

Không phải dạng quan hệ đặc biệt nhưng cũng được gặp ông chủ La vài lần.

Đến lúc đó lôi tên ông chủ La ra nói, lại nêu tên mình lên, vậy chẳng phải có thể lập tức quay về nền văn minh nhân loại rồi ư.

Với họ mà nói, nơi hoang dã này là thế giới của dã thú.

Hơn nữa vì chuyện kỳ quái tối qua nên họ càng muốn thừa dịp trời còn sáng mà rời khỏi nơi này.

Vì e dè thứ tối qua, Nhâm Tiểu Túc tận lực chọn đường đi sát vào chân núi chứ không đi nhiều trong rừng cây.

Có quỷ mới biết ban ngày thứ kia có hoạt động không? Người ta đâu có chính miệng nói ngươi biết ban ngày người ta không ra khỏi cửa! Vạn nhất người ta thích đi đêm thôi, không có sợ trời sáng thì sao? Vạn nhất hôm này thời gian là việc và nghỉ ngơi không như bình thường thì sao?

Sao mà biết được!

Vị trí hiện tại của họ tới chỗ phát ra tiếng nổ còn chừng chục km, đi tới chạng vạng tối là tới.

Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng sợ có chuyện ngoài ý muốn.

Hắn thương lượng với Hứa Hiển Sở và Dương Tiểu Cận:

– Chúng ta không thể đi thẳng qua núi, đường núi khúc chiết.

Khả năng cao phải đi chừng vài chục km, maas vài ngày mới tới.

– Ý ngươi là sao?

Hứa Hiển Sở hiếu kỳ hỏi.

– Nếu hôm nay không tới kịp thì không nên mạo hiểm đi đường rừng vào ban đêm.

Nhâm Tiểu Túc kiên quyết nói:

– Nếu mọi người đều muốn đi, ta sẽ một mình kiếm chỗ trú tới khi trời sáng.

Hứa Hiển Sở nghĩ một chút rồi nói:

– Ta đồng ý, không thể đi đường suốt đêm.

Hứa Hiển Sở và Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Dương Tiểu Cận, Dương Tiểu Cận nói:

– Ta đồng ý.

– Chỉ mong đường sẽ không quá khó đi.

Nnt nói.

Hôm nay Lạc Hinh Vũ và Lưu Bộ thực sự không còn sức đi nữa.

Đêm qua họ vừa chọc bọng nước trên chân.

Hôm nay lại đi với cường độ như thế, e rằng chân sẽ hỏng mất.

Nhâm Tiểu Túc tháy thế liền trêu họ, bảo hôm nay nghỉ một ngày.

Kết quả Lưu Bộ lại cứng rắn bảo hắn không sao.

Có thể thấy được, dục vọng muốn sống của ba người họ khiến tiềm năng bộc lộ rất tốt.

Đột nhiên Hứa Hiển Sở nói:

– Phía trước có thi thể con người.

Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn lại, hắn thấy được một cỗ thi thể lẳng lặng nằm ở đáy cốc.

Bất quá khiến hắn king ngạc là kế bên thi thể có nhiều mảnh vải rách như quần áo bị xé, huyết dịch động trên vách đá lại có màu tím sậm.

Nhâm Tiểu Túc kinh nghi nói:

– Vẫn còn tươi, không bị hư thối.

Thi thể này mới chết không được bao lâu!

… Sao nơi này lại có thi thể người vừa mới chết chứ:

– Đây có phải người của tập đoàn Khánh thị không?

– Không phải.

Hứa Hiển Sở lắc đầu:

– Ngươi nhìn y phục hắn đi, đây là y phục của binh sĩ tư quân.

Y phục binh sĩ tác chiến của tư quân là mà xanh đậm, tập đoàn là màu đen.

– Tư quân nào? Tư quân của hàng rào 112 đâu mặc đồ thế này?

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.

Họ cẩn thận nhích tới từng li từng tí.

Hơn nữa nội tâm dâng lên dự cảm bất hảo.

Thời điểm này Hứa Hiển Sở thấy một bảng tên nhỏ đeo trên cổ thi thể.

Thứ này có thể giúp mọi người biết thi thể này là ai.

Có điều khi nhặt bảng tên lên, Hứa Hiển Sở sửng sốt:

– Từ Hạ? Sao có thể là Từ Hạ?

Nhâm Tiểu Túc ớn lạnh:

– Thật là Từ Hạ ư?

– Ngươi nhìn đi, bảng tên sẽ không sai.

Hứa Hiển Sở vừa nói vừa giơ súng lên, hắn sợ bên cạnh sẽ có thứ gì lao ra.

Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng nhìn bảng tên:

– Đúng là Từ Hạ, sao thi thể của hắn lại ở đây.

Phải biết thi thể Từ Hạ mất từ trước khi họ tiến vào hẻm núi.

Hai ngày này họ đi gần trăm km, sao thi thể Từ Hạ lại ở đây được.

Là thứ gì mang thi thể này tới đây?!

Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở đều giơ súng lên, Nhâm Tiểu Túc ngồi xổm xuống đánh giá thi thể.

Lạc Hinh Vũ và Lưu Bộ đã sớm run rẩy, nửa ngày sao Lạc Hinh Vũ mới hỏi:

– Ngươi không sợ à?

Thần sắc Nhâm Tiểu Túc không có tí biến hóa nào:

– Thứ xấu xi hơn ta cũng gặp qua rồi… Không đúng, miệng vết thương của thi thể này có vấn đề.

Quái vật kia ăn sống nội tạng của hắn, thế nhung các ngươi nhìn miệng vết thương đi.

Là thứ gì cắn được vết cắn gọn gàng thế này? Ta chưa từng thấy qua miệng vết thương kiểu này bao giờ.

Chỉ vừa nhìn qua, Hứa Hiển Sở lập tức nhíu mày:

– Cái cmn, đây là dấu răng người!

Dường như sợ hãi quá mức mà Hứa Hiển Sở không nhịn được phải chửi tục.

Không riêng gì Hứa Hiển Sở, ngay cả Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận cũng không nhịn được toàn thân như đóng băng.

Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu hỏi:

– Ngươi chắc chứ?

– Chắc chắn.

Hứa Hiển Sở nói:

– Thời điểm ta chia tay mối tình đầu, bị nàng cắn một cái lên tay.

Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:

– Ngươi tính hù chết chúng ta à?

Nói thật, hiện tại Nhâm Tiểu Túc vô cùng sợ!

Lúc này Hứa Hiển Sở cũng không bình tĩnh được nữa:

– Sao thi thể lại có dấu răng này.

– Các người nói xem….

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Có khả năng thứ kéo khóa sắt đêm qua là một người không?

– Mau rời đi.

Dương Tiểu Cận nói:

– Dùng đội hình chiến thuật ba người để phòng ngừa có thứ đánh lén! Thứ đồ chơi kia có thể lặng yên không tiếng động kéo xác đi, cũng có thể lặng yên không tiếng động tới gần chúng ta.

Nhâm Tiểu Túc khẩn trương:

– … Đội hình chiến thuật là gì?

Không phải hắn muốn chọc cười người khác, hắn thật sự không biết!

– Ngươi ở bên trái ta!

Dương Tiểu Cận khong giải thích nhiều:

– Mỗi người tự cảnh giác phía trước mình, có bất kỳ thứ gì kỳ quái lập tức nổ súng.

Đột nhiên Dương Tiểu Cận như tiếp quản quyền chỉ huy, Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở cũng chẳng nói gì.

Giờ khắc này mọi người hiểu rõ, hiện tại bọn họ đang đi trên cùng một sợi dây, chỉ cần hơi bất cẩn liền vạn kiếp bất phục!

Mỗi người đều muốn sống sót, đặc biệt là Nhâm Tiểu Túc.


Chương 79: Bông Tuyết Nào Cũng Có Tội

Có lẽ vì là ban ngày nên đám Nhâm Tiểu Túc không đụng phải thứ gì nguy hiểm.

Trên đường họ chỉ thấy một con mèo hoang, kết quả mèo hoang chẳng thèm công kích họ mà trực tiếp chạy trốn.

Đám Nhâm Tiểu Túc ngày càng tới gần tập đoàn Khánh thị hơn, họ cũng càng ngày càng cẩn thận.

– Dựa vào thói quen của chiến lữ, lúc bọn họ tiến hành khảo sát thì xung quanh sẽ có lính trinh xác làm trạm gác ngầm canh chừng.

Hứa Hiển Sở nói:

– Cho nên sau khi tiếp cận, chúng ta phải tận lực cẩn thận.

– Chuyên nghiệp dữ vậy, còn có trạm gác ngầm nữa?

Nhâm Tiểu Túc nói:

– Bất quá không chỉ trạm gác ngầm, e rằng xung quanh cũng đã được san bằng.

Ngươi nhìn đi, con mèo hoang vừa rồi là bị dọa tới chấn kinh đấy.

Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ tập tính của động vật.

Ở nơi hoang dã, mèo là loại động vật cực kỳ lãnh tính và cẩn thận.

Chúng rất ít có hành vi như vừa rồi, hành vi đó chỉ xuất hiện khi chúng bị dọa mà thôi.

Quả nhiên, khi họ chậm rãi tiến tới, mơ hồ có thể nghe được tiếng súng dày đặc.

Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, vũ lực của lực lượng vũ trang tập đoàn mạnh hơn binh sĩ tư quân nhiều.

Binh sĩ tư quân là bị phái đi tìm chết, mà lực lượng vũ trang có thể “treo ngược” Cảnh Sơn lên mà đánh.

Hắn chợt nói tới Trương tiên sinh từng nói: Vũ khí nóng của nhân loại lợi hại vượt xa sức tưởng tượng của các ngươi.

Nhâm Tiểu Túc có kỹ năng súng ống cao cấp nên hiện tại hắn hiểu rõ lời này của Trương Cảnh Lâm.

Lúc này, một đầu heo rừng bị thương chạy về phía Nhâm Tiểu Túc, Hứa Hiển Sở thấp giọng nói:

– Để nó đi đi, không cần nổ súng!

Đầu heo rừng này còn to hơn đầu heo họ từng gặp.

Có điều phần đầu và bụng của nó đang không ngừng đổ máu, càng khiến heo rừng thêm điên cuồng hơn.

Đám Hứa Hiển Sở nhao nhao nhường đường cho heo rừng.

Không phải họ đánh không lại nó, mà là… họ nghe được tiếng súng của tập đoàn, chứng tỏ tập đoàn cũng có thể nghe được tiếng súng của họ.

Điều Nhâm Tiểu Túc lo lắng là họ bị tập đoàn phát hiện.

Lưu Bộ nhìn heo rừng nói:

– Bắt nó nướng ăn cũng được mà.

Cả ngày nay chúng ta chẳng có gì để ăn cả!

Nhâm Tiểu Túc cảm khái sao trên đời này lại có người như thế.

Giá trị tồn tại của họ chỉ là để tôn lên giá trị tồn tại của người khác.

Nhâm Tiểu Túc nói với Lưu Bộ:

– Ta thật hâm mộ ngươi.

Có thể đối chỉ số thông minh lấy bề ngoài…

Lưu Bộ câm nín nửa ngày.

Hứa Hiển Sở giải thích:

– Ngươi đốt lửa ở đây chẳng khác nào báo cho tập đoàn sự xuất hiện của ngươi à?

Vương Lỗi nhìn heo rừng chạy qua nói:

– Chúng ta và tập đoàn đều là con người.

Hiện tại không phải nên đi qua hội họp à.

Sao phải lo lắng bị họ phát hiện.

Vương Lỗi, Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ hiện giờ chỉ hận tập đoàn không mau chóng cứu vớt bọn họ mà thôi!

Lúc này, Dương Tiểu Cận lên tiếng:

– Công ty Hỏa Chủng sở hữu địa phương thần bí, từng có rất nhiều tập đoàn phái lực lượng vũ trang tới thâm dò đều bị họ diệt khẩu.

Ngươi cảm thấy nếu Khánh thị biết ngươi ở đây, họ sẽ cứu ngươi rồi đưa ngươi về hàng rào? Đây cũng là lý do mà tư quân tới Cảnh Sơn phải dẫn theo dàn nhạc.

Chẳng khác nào bịt tay trộm chuông cả, lừa người đối mình.

Đối với tập đoàn mà nói, nơi bí mật đáng giá hơn mạng người nhiều.

– Các ngươi cảm thấy tập đoàn vận hành như thế sẽ cứu các ngươi.

Hứa Hiển Sở thở dài nói.

Ban đầu ba người Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ, Vương Lỗi định nương nhờ tập đoàn, nay nghe thấy thế chẳng khác nào chết cha mất mẹ.

Nói thập, đối với tập đoàn họ chỉ là tầng lớp dưới cùng mà thôi.

Vì thế họ không biết tập đoàn hoạt động thế nào, dưới sự bảo hộ của hàng rào họ cũng không biết thế giới tàn khốc ra sao.

Trong hàng rào, mỗi ngày họ chỉ cần làm việc cho tốt là có ăn có uống, không có dã thú, không bị đói bụng.

Tập đoàn nói cho họ biết, thế giới bên ngoài rất an toàn, dã thú đã trong bán kính của hàng rào đã bị tiêu diệt.

Vì thế họ tin tưởng cuộc sống chỉ cần ca múa hưởng thái bình là được.

– Vậy chúng ta phải làm sao?

Lưu Bộ ý thức được bản thân có thể bị diệt khẩu thì mất đi sự chống đỡ về mặt tinh thần.

Việc tìm tới tập đoàn Khánh thị cầu xin cứu mạng là thứ cuối cùng hắn có thể bám víu.

Lưu Bộ sa sút tinh thần ngồi bệt xuống đất:

– Các ngươi đi đi, ta không đi nữa.

Kỳ thật đám Nhâm Tiểu Túc không quan tâm Lưu Bộ đi hay không.

Trong mắt họ mạng sống của Lưu Bộ không quan trọng.

Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc càng mong Lưu Bộ sẽ làm như lời hắn nói hơn.

Có điều không đợi đám Nhâm Tiểu Túc đi xa, họ đã nghe tiếng Lưu Bộ nghe tiếng gió lùa liền sợ hãi, bắt đầu đứng dậy di chuyển:

– Đợi ta với!

Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới nói:

– Nếu chúng ta gặp phải binh sĩ của tập đoàn thì sao?

Hứa Hiển Sở nghĩ một chút:

– Vậy rút lui về phía sau.

Hiện tại nhiệm vụ chủ yếu của họ là tìm hiểu nền văn minh trước tai biến chứ không phải đuổi giết chúng ta.

– Các ngươi đánh giá thấp quyết tâm bảo vệ tin tức của họ rồi.

Dương Tiểu Cận lắc đầu nói:

– Một khi họ phát hiện chúng ta liền không chết không thôi.

Hơn nữa trong nón họ đội có thiết bị liên elajc.

Nếu pháp hiện sẽ lập tức hạ thủ với chúng ta.

Họ sẽ gọi trợ giúp, đến khi đó ngươi sẽ cảm thấy ở chung với đám bọ mặt người còn tốt hơn nhiều.

Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc.

Tập đoàn Khánh thị hung hãn như thế à? Hắn hiếu kỳ hỏi:

– Dường như ngươi hiểu rất rõ về binh sĩ của tập đoàn?

Dương Tiểu Cận liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc một chút, không trả lời mà nói:

– Một ki gặp phải chỉ có thể lập tức giết chết mục tiêu.

Ngàn vạn lần đừng hạ thủ lưu tình, vì đối phương sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.

– Quân nhân của tập đoàn cũng có mẹ già con thơ mà.

Vương Lỗi chần chờ nói:

– Như thế có tàn nhẫn quá không.

Dương Tiểu Cận bình tĩnh đáp:

– Tuyết lỡ, không có bông tuyết nào là không có tội.

Vô luận tự phát hay bị cuồn vào, mỗi người tham gia chiến tranh đều là một bi kịch, đồng thời cũng tạo ra bi kịch cho người khác.

– Đi thôi.

Hứa Hiển Sở nhìn cánh rừng trước mặt.

Bí mật trong Cảnh Sơn rất hấp dẫn họ.

Nếu tập đoàn không cần thì họ cũng mất đi hấp thú với thứ này.

Có điều tập đoàn lại bảo vệ nó như thế, Cảnh Sơn nhất định có điều thần bí.

Quay đầu lại là chết, tiến lên mới là sống.

Đám Hứa Hiển Sở tỉ mỉ láy sungs ra, tận lực tránh giao tranh với binh sĩ tập đoàn.

Nội tâm Nhâm Tiểu Túc cũng thầm đoán, có lẽ sau một tiếng nữa họ sẽ biết được bí mật kia là gì.


Chương 80: Vật Thí Nghiệm

Tiếng súng dày đặc trong rừng cây đã ngừng.

Dường như binh sĩ tập đoàn đã tiêu diệt xong tầng ngoài, trục xuất đám dã thú có khả năng uy hiếp họ.

Hứa Hiển Sở nhỏ giọng nói với Nhâm Tiểu Túc:

– Lúc này chắc họ đang bố trí trạm gác ngầm.

Nhân thủ họ chưa chắc đủ, dù vài trăm người cũng không cách nào canh giữ mỗi tấc đất.

– Một chiến lữ của họ có khoảng bao nhiêu người?

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

Hứa Hiển Sở chần chờ một lúc:

– Khoảng 4000-5000 người. có điều họ không thể xuất động hết, chung quy cũng phải có người bảo vệ hàng rào.

– Không đúng.

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

– Ta cảm thấy vấn đề bảo vệ hàng rào không lớn.

Chỉ có vài ngày thì làm sao lật đổ được một hàng rào? Không thể nào, vì thế họ sẽ xuất động khá nhiều người, ít nhất cũng hơn cả ngàn binh sĩ.

– Cũng đúng.

Kỳ thật Hứa Hiển Sở cũng hiểu đạo lý này.

Hắn chỉ ăn may mà thôi, Hứa Hiển Sở tập trung suy nghĩ một hồi:

– Không tới mức đó đâu.

Vật tư trong hảng ào không đủ để duy trì cả ngàn người ở trong rừng.

Không phải vật tư không đủ mà họ còn phải cân nhắc vấn đề vận chuyển, nhân lực hậu cần… Binh sĩ đều cầm theo vũ khí nóng nên khi cân nhắc nhân tốt tổng hợp, nhóm đầu tiên cũng tầm 1000 người thôi.

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút, đối với cách hoạt động của quân đội, Hứa Hiển Sở hiểu biết nhiều hơn.

Nhâm Tiểu Túc đáp:

– Ta tin tưởng phán đón của ngươi.

Có điều ta vẫn nói câu kia, nếu trạm gác quá chặt chẽ, ta sẽ đi đường vòng tới hàng rào 112, rời đi không chút do dự.

– Đi.

Hứa Hiển Sở gật đầu, hắn biết Nhâm Tiểu Túc quyết định không sao.

Chung quy nếu hắn, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nhận phải sự tru đuổi của hơn ngàn người thì nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.

Lúc này vẻ mặt Hứa Hiển Sở kiên quyết nói:

– Đợi lát nữa nếu cần tác chiến du kích, chúng ta cứ mặc kệ ba người kia.

Bọn họ không thể theo kịp chúng ta… Đợi đã…!

Nói tới đây, Hứa Hiển Sở sững sờ một chút.

Hắn nhìn quanh bốn phía:

– Dương Tiểu Cận đâu?

Nhâm Tiểu Túc cũng ngạc nhiên.

Hắn đánh giá rừng cây rồi quay lại hỏi đám người Lưu Bộ đi phía cuối:

– Các ngươi thấy Dương Tiểu Cận đâu không?

– Khong để ý.

Lưu Bộ mờ mịt trả lời.

Lúc này mọi người mới phát hiện, Dương Tiểu Cận đã mất tích rồi!

Nếu Lưu Bộ mất tích, Nhâm Tiểu Túc sẽ cảm thấy có thứ gì ngậm hắn đi chơi rồi.

Có điều nếu là Dương Tiểu Cận, thì không phải như thế!

Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở cho rằng ba người Lưu Bộ liên lụy chính mình.

Kết quả hiện tại họ bỗng có cảm giác: Dương Tiểu Cận liên lụy năm người bọn họ..

Rốt cuộc mục đích tới nơi này của Dương Tiểu Cận là gì? Giờ khắc này Nhâm Tiểu Túc ý thức được, khả năng cao mục đích của Dương Tiểu Cận không phỉa bí mật Cảnh Sơn!

Dương Tiểu Cận có bí mật gi đó rất lớn!

Nhâm Tiểu Túc liếc nhìn Hứa Hiển Sở, phảng phất như có quyết định gì đó.

– Cái kia…

Nhâm Tiểu Túc lựa lời mà nói:

– Có thể Dương Tiểu Cận đã tụt lại phía sau chúng ta rồi.

Với tư cách là đồng đội, chúng ta phải chia nhau ra tìm.

Bằng không một mình nàng rất nguy hiểm.

Nói xong, Nhâm Tiểu Túc à Hứa Hiển Sở phân ra hia hướng rời đi.

Ba người Lưu Bộ quay đầu nhìn theo.

Họ nghĩ mãi không ra sao tự nhiên Dương Tiểu Cận lại mất tích, Lưu Bộ hỏi:

– Các ngươi có thấy Dương Tiểu Cận rất kỳ quái không.

Bỏ tiền gia nhập đội ngũ, rõ ràng có mục đích riêng mà…

Lúc này Lưu Bộ quay đầu nhìn về hai hướng Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở vừa rời đi.

Kết quả… cả hai đều mất tích!

Quá kỳ lạ mà!

Cái gì mà chia nhau đi tìm, rõ ràng là chạy trốn!

Thời điểm tiếp cận phạm vi Cảnh Sơn, Nhâm Tiểu Túc và Hứa Hiển Sở, Dương Tiểu Cận cùng nhau ra quyết định từ bỏ gánh nặng này.

Cả ba biết rõ sự lợi hại của Khánh thị.

Họ hoặc muốn lẻn vào hoặc lựa chọn đi đường vòng, có điều cái nào đi nữa cũng không thể dẫn theo đám Lưu Bộ.

Dù sao họ không thân cũng chẳng quen, đâu nợ nhân tình gì nhau.

Bỏ rơi đám Lưu Bộ thật sự không có tí áp lực nào.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc vô cùng tiếc nuối.

Mất ngày nay hắn từng giây từng phút nghĩ cách để đám người đó cảm ơn mình.

Kết quả vất vả lắm mới đạt được 93 cảm tạ tệ.

Bây giờ đơn độc hành động thì cảm tạ tệ ở đâu ra nữa.

Ba người Lưu Bộ đứng tại chỗ sợ hãi không thôi.

Lúc trước họ nghĩa mình có thể nương nhờ tập đoàn.

Kết quả sau đó phát hiện khả năng cao tập đoàn sẽ diệt khẩu mình.

Thế nhưng đi cùng đám Nhâm Tiểu Túc cũng không quá tệ.

Kết quả đám Nhâm Tiểu Túc lại bỏ rơi họ!

Thời điểm đám người còn đang ngây ngốc không biết làm gì.

Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ và Vương Lỗi lại nghe âm thanh kéo lê dây sắt!

Da đầu ba người te dại.

Không phải bảo ban ngày quái vật kia sẽ không hoạt động à.

Sao nó lại xuất hiện rồi?!

Lưu Bộ không khỏi nhớ tới thân thể bị tàn phá của Từ Họ, bộ dáng dã thú chạy trốn khỏi rừng đêm qua cùng tiếng nước miếng nhỏ trên lá cây tối qua.

Sau một khắc, Lưu Bộ xoay người bỏ chạy.

Hiện tại hắn không quản tập đoàn có diệt khẩu mình không, hắn chỉ không muốn chết!

Lưu Bộ vừa chạy, hai người còn lại cũng chạy theo.

Kết quả Lưu Bộ chợt phát hiện mình chạy không nhanh bằng Vương Lỗi và Lạc Hinh Vũ.

Tuy Vương Lỗi bị thương nhưng không thể không nói hắc dược rất thần kỳ.

Chỉ với hai ngày thương tích của hắn đã khỏi hẳn.

Vương Lỗi rất sợ quái vật thần bí sau lưng mình.

Chẳng qua khi hắn sắp vượt qua Lưu Bộ, Vương Lỗi chợt thấy Lưu Bộ vươn chân ra muốn chặn chân hắn!

Đông một tiếng, Vương Lỗi ngã xuống đất.

Lưu Bộ thầm nói xin lỗi, không muốn bỏ mạng phải có người khác hi sinh!

Lưu Bộ liều mạng chạy về phía trước, chưa chạy xa đã nghe tiếng kêu thảm thiết của Vương Lỗi cùng âm thanh cào cấu cắn xé!

Âm thanh thê lương như tiếng lệ quỷ kêu gào.

Có điều tiếng thét không kéo dài được bao lâu liền im bặt.

Âm thanh khóa sắt lần nữa vang lên, quái vật tiếp tục đuổi theo họ!

Lưu Bộ tuyệt vọng.

Hắn đang muốn kéo Lạc Hinh Vũ làm đệm lưng thì phát hiện nàng đã chạy xa xa về phía trước.

– Người nào.

Phía trước rừng cây có tiếng người nói chuyện.

Lưu Bộ tập trung nhìn thì thấy một người mặc y phục đen, trong tay cầm súng.

Lưu Bộ hô to:

– Quái vật! Đằng sau có quái vật!

Chỉ thấy người kia nhanh chóng ra hiệu bằng tay.

Thêm hai mươi binh sĩ khác chậm rãi chạy tới chỗ Lưu Bộ, đây là một tổ đội tác chiến hoàn chỉnh.

Người dẫn đầu nói:

– Quỳ xuống, hai tay ôm đầu!

Lúc này Lưu Bộ quỳ xuống, hắn biết nếu mình không nghe lời, đám binh sĩ này sẽ nổ súng bắn hắn.

Hiện tại hắn chỉ có thể hi vọng số phận của mình không quá thảm!

Âm thanh khóa sắt ngày càng gần.

Có lẽ chủ nhân khóa sắt đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Một nhân viên tác chiến bỗng nhiên rống to với thiết bị liên lạc được gắn trên mũ:

– Phát hiện vật thí nghiệm bỏ trốn, cầu hỗ trợ! Nổ súng!

Tiếng súng rền vang như sấm nổ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thì ngay tiêu đề truyện nó vậy mà bạn. Thần KỲ Đến lạ thường nên main bất thường là truyện hiển nhiên thui cậu, nó thuộc loại Sảng Văn vui vẻ thui. Giành cho các bạn nghe giải trí vui vẻ 1 chút ý mà bạn :D Bạn có thể nhờ Chat Box tư vấn bộ truyện mà mình thích nhé !^/^!
https://audiosite.net
Routing Number : Nói thiệt mình không giành mấy vụ này lém :) Cái này Ngân Hàng MB Quân Đội mở bạn à... STK mình vẫn nhận và gửi tiền CNY ( Nhân Dân Tệ ) cho cả nhóm dịch vs số đối tác bên Trung mua bản thảo truyện của mình bạn à . ^^! Vậy nên mình cũng không rõ lém đâu :) - CÒn chi tiết nào chính mình cũng không biết...! Cũng mở lâu lém rùi... ở VN Truyện của mình Sáng Tác " Nó hơn Hắc Ám 1 chút nên toàn đẩy qua bên đó bạn à " - Tính sơ sơ mình cũng bán bản thảo truyện khoảng 300 bộ truyện rùi !!!
https://audiosite.net
Ntk07 1 ngày trước
Truyện không lôi cuốn,chỉ đề cao main, main chỉ lo chi mình..
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Cảm ơn bạn Lê Anh Tuấn, STK đó có phải là Routing Number không?
https://audiosite.net
Chào Bạn - Cảm ơn bạn đã yêu thích bộ truyện này ^^! Bạn donation qua tài khoản ngân hàng Quốc Tế nhé bạn ^^! STK:850975558076 Name: LE ANH TUAN Bank: Military Commercial Joint Stock Bank
https://audiosite.net
Cập nhật Full Giọng Nữ - Theo yêu cầu của bạn Nguyễn Ái Cảm ơn bạn đã Ủng Hộ CTV - Chúc bạn cùng chi vị đạo hữu nghe truyện vui vẻ
https://audiosite.net
Đã fix all lại nhé bạn ^^! Mời bạn ghé trang cá nhân mình có gừi Quà LT nho nhỏ, bạn có thể trải nghiệm tính năng mới Sever Độc Quyền HMT + Kèm Vip Tốc độ Stream là 10GB/s nhé. Có góp ý gì bạn có gửi thư trực tiếp cho mình nhé :) Đa Tạ ^^! - Chuc bạn buổi tối vui vẻ
https://audiosite.net
Lam Vo 2 ngày trước
Cảm ơn bạn về chuyện Đạo, rất hay. Tôi ở California muốn gửi donation cho truyện thì làm thế nào? Xin bạn chỉ cách nhé, cảm ơn.
https://audiosite.net
Đã thông báo nhé bạn ^^ Chiều là upload + SV Thành Viên nhé bạn !!
https://audiosite.net
Mình vừa check đúng là CTV quên không làm thêm audio ^^! - Hiện tại Audio Tập 290 ~ chương 3009. Truyện chữ bạn chuẩn là chương 3720 ~ Mà bộ này mới nhất khoảng 3k9 Mình đã thông báo rùi nhé - bạn đợi chút thời gian nhé. ừm chắc 11/6 là có thui bạn :D
https://audiosite.net
Nguyênc Ngọc 3 ngày trước
Truyện này lỗi r ad ơi
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Không làm audio tiếp bộ Phàm Cốt à. Hy vọng Ad cố gắng làm tiếp với nhé. Thanks ad
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box