[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 56 : Thầy Và Trò (c551-c560)
❮ sautiếp ❯Chương 551: Thầy Và Trò
Nói thật, đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc gặp được người cho người khác quá giang tại nơi hoang dã.
Tất cả mọi người đều biết nơi hoang dã không an toàn gì.
Có câu gọi là, không thể không đề phòng người lạ.
Nếu là Nhâm Tiểu Túc, hắn tuyệt đối không cho người khác đi nhờ đâu.
Đương nhiên, người dám ngồi lên xe hắn không nhiều.
Nam nhân trung niên cười nói:
– Tới hàng rào 74 cũng tiện đường chúng ta.
Thế nhưng giữa đường chúng ta phải dừng lại ở một nơi vắng vẻ.
Nếu ngươi không ngại, sau đó chúng ta sẽ chở ngươi tới hàng rào 74 tiếp.
Nhâm Tiểu Túc hơi sửng sốt, sau đó nở nụ cười:
– Được, vậy cảm ơn.
Thiếu niên ngồi ở ghế lái phụ cũng nhiệt tình nói:
– Mau lên xe đi.
Nhâm Tiểu Túc ngồi ở hàng ghế sau.
Âm thanh phát ra từ đĩa hát khiến hắn cảm thấy có phần quen thuộc…
Sau vài giây, Nhâm Tiểu Túc mới kịp nhận ra, đây chẳng phải là tiếng của Lý Nhiên à? Tuy hắn chưa từng nghe Lý Nhiên hát nhưng giọng hát thì rất dễ phân biệt.
Nhất thời, Nhâm Tiểu Túc có phần không biết nên nói hay hỏi gì.
Hắn rõ ràng muốn trốn nữ nhân kia tới chạy tới đây.
Kết quả lại được nghe tiếng của đối phương, đúng là âm hồn bất tán mà…
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc phát hiện nan nhân trung niên và thiếu niên này không phải cha con.
Thiếu niên gọi nam nhân là lão sư.
Xem ra hai người này là thầy trò rồi.
Đối phương không hỏi thân phận Nhâm Tiểu Túc, cũng không hỏi hắn tới hàng rào 74 làm gì.
Trông như chỉ đơn thuần muốn cho hắn quá giang đoạn đường này.
Bất quá, lúc trước nam nhân trung niên từng nói họ sẽ dừng lại ở nơi vắng vẻ để làm chút chuyện.
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi cảnh giác, nơi vắng vẻ có thể làm gì? Nơi hoang dã rất ít người, tới đó chẳng lẽ muốn gạt Nhâm Tiểu Túc vào bẫy gì đó?
Tuy nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói gì, bất động thanh sắc mà hỏi:
– Hai vị tới hàng rào 74 làm gì vậy?
Nam nhân trung niên cười nói:
– Kỳ thật chúng ta chỉ đi ngang qua hàng rào 74 chứ không vào.
Chở ngươi tới gần đó chúng ta sẽ lên núi hái thuốc.
Phía tây hàng rào 74 là một dãy núi ít người lui tới, khả năng cao sẽ có bảo bối sinh trưởng ở đó.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:
– Là thiên tài địa bảo trong truyền thuyết hả?
Trong truyện xưa tiên sinh kể chuyện từng kê, thiên tài địa bảo là trợ lực rất lớn cho người tu hành.
Nghe Nhâm Tiểu Túc hỏi vậy, người trung niên cười nói:
– Không phải, thứ ta nói là cây trên núi, thảo dược bình thường thôi nhưng có thể giúp thân thể đồ đệ của ta tốt hơn.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu, xem ra đối phương là người luyện võ nhỉ?
Có câu, cùng đọc sách, phú luyện võ.
Đơn giản là đọc sách sẽ giúp người nghèo cải mệnh.
Còn không giàu thì làm quái gì có tiền mua dược liệu bổ thân để luyện võ.
Thế nhưng, đối phương vào vùng rừng sâu núi thẳm kia thật sự chỉ vì hái thuốc?
Nhâm Tiểu Túc không tin.
Tới chiều, xe việt dã bỗng chạy khỏi đường chính tới nơi vắng vẻ.
Nhâm Tiểu Túc ngồi đằng sau vẫn bình tĩnh, trên mặt không có biểu tình gì cả.
Chỉ là, trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu đối phương động thủ thì dù là cướp bóc hay trả thù thì e rằng đã ủ mưu từ lâu.
Sau khi đổ xe, nam nhân trung niên để hai tay vào miệng và huýt sáo.
Nhâm Tiểu Túc cau mày, còn có trợ thủ?
Sau một khắc, âm thanh sàn sạt vang lên trong rừng cây.
Ngay sau đó, bốn năm lưu dân trông khá trung thực xuất hiện.
Lưu dân kinh hỉ nói với nam nhân trung niên:
– Lão Lý, đã lâu rồi ngươi không tới.
– Được rồi, dược phẩm ở trong rương phía sau xe, mau chuyển xuống đi….
Nam nhân trung niên được gọi là lão Lý cười nói:
– Lần này mang tới thuốc kháng sinh, là thứ mà các ngươi cần nhất ở nơi hoang dã.
Nhâm Tiểu Túc đứng một bên, chuẩn bị động thủ bất kỳ lúc nào không khỏi ngây ngẩn cả người.
Hắn còn tưởng đối phương dẫn mình tới tay để ra tay cho tiện.
Kết quả lại là đưa thuốc cho lưu dân?
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ bản chất của lưu dân.
Hắn đánh giá rừng cây một chút, thế nhưng trong đó tối om nên chẳng thấy được gì.
Lão Lý mở rương ở phía sau ra, Nhâm Tiểu Túc thấy bên trong rương là hai thùng giấy được dán băng keo kín kẽ.
Một hán tử đưa giỏ trứng gà cho lão Lý:
– Chúng ta không có gì tốt, chỉ có chút trứng gà này thôi.
Ngươi nhận đi.
Trứng gà lớn bằng nắm tay, vừa nhìn là biết trứng của gà tiến hóa, khác hoàn toàn với gà trong hàng rào.
Hai năm nay, món ăn dân dã bắt đầu lưu hành trong hàng rào.
Ai có thể mời người khác một bữa ăn dân dã sẽ rất có thể diện.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc có thể bán được chim sẻ cũng vì trào lưu này.
Chỉ là, trứng gà rừng có đắt hơn nữa cũng không thể so được với thuốc kháng sinh.
Phải biết, thuốc men ở thời buổi này là thứ bảo mệnh.
Lão Lý cũng không từ chối, hắn nhận lấy trứng gà, đưa cho đồ đệ của mình:
– Ta còn phải tới hàng rào 74, hôm nay không ăn chực của các người được.
Bên này các ngươi có cần gì nữa không, khi quay lại từ hàng rào 74 ta sẽ mang cho các người một ít.
Một lưu dân do dự nói:
– Sắp bắt đầu màu đông rồi, trên núi có vài đứa nhỏ không chịu được lạnh.
Ngươi có thể mua vài cái áo bông cho chúng không, nếu không có áo chỉ sợ…
Lão Lý dứt khoát hỏi:
– Cần bao nhiêu cái?
– 12 cái áo.
– Được, ta sẽ tới thị trấn của hàng rào 74 mua, ở đó có bán.
Lão Lý cười đáp.
Lưu dân xoa tay:
– Ngượng ngùng quá, cứ phiền ngài….
– Tiện tay thôi.
Lão Lý cười nói.
– Không biết áo bông ở thị trấn có đắt tiền không?
Lưu dân hỏi:
– Chúng ta có tích góp được chút ít.
Lão Lý chỉ trứng gà trong lòng đồ đệ:
– Ngần này trứng gà rừng rất đáng tiền, đã đủ rồi.
Nói chuyện xong, lão Lý và đồ đệ lên xe, chuẩn bị lên đường.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hai người này không giống người bán thuốc a.
– Một gió trứng gà rừng chỉ đổi được nhiều lắm một cái áo bông thôi.
Ta biết giá trên thị trấn, các ngươi đang muốn làm việc tốt à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Lão Lý vừa lái xe vừa cười đáp:
– Chúng ta có một quy cũ, sau khi….trưởng thành phải tới sống cùng lưu dân trong thị trấn mấy ngày.
Lúc trước ta vốn là người không ai vì nổi.
Kết quả tới thị trấn xong thì ngay cả cơm cũng không có mà ăn, vẫn là đám lưu dân này cho ta miếng ăn.
Về sau, họ không nhịn nổi bị tập đoàn bóc lột, thay vì ở lại thị trấn lo lắng thì không bằng trốn ra đây.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Thì ra là thế, xem ra trong thị trấn vẫn có người trung thực.
Nơi nào cũng sẽ có người im lặng cam chịu, khiến đám người hung ác kiêu ngạo đó ra tay càng mạnh thêm.
Cuối cùng khiến người nhẫn nhịn chịu không nỗi nữa phải rời khỏi thị trấn.
Hơn nữa, làm việc cho tập đoàn tới già cũng chỉ đổi được một túp lều, không có thứ gì thuộc về họ cả.
Ngay cả cây họ trồng được cũng thuộc về tập đoàn, thứ họ nhận được chỉ là vài đồng bạc cắt mà thôi.
Cho nên, một ít người chấp nhận chịu khổ ở nơi hoang dã để có được những thứ thật sự thuộc về mình.
Chương 552: Mười Hai Kỵ Sĩ
Mới đầu Nhâm Tiểu Túc còn tưởng hai con hàng này tính lừa hắn tới nơi hoang dã động thủ.
Kết quả lại không ngờ, thì ra người ta đang làm chuyện tốt.
Rốt cục thân phận đối phương là gì mà trưởng thành xong lại phải ra ngoài thị trấn trải nghiệm cuộc sống của lưu dân? Đầu tiên, đối phương chắc chắn là người trong hàng rào.
Có phải siêu phàm giả không còn phải xem xét thêm.
Nhâm Tiểu Túc quan sát đường đi uyển chuyển, không để lộ sơ hở cho người khác tấn công, xem ra đối phương cũng chẳng phải người bình thường.
Lão Lý nhìn Nhâm Tiểu Túc, cười nói:
– Ngươi là lưu dân?
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
– Ừ.
Sau đó, Nhâm Tiểu Túc không cũng không giải thích thêm gì, nói nhiều sai nhiều.
Chỉ thấy lão Lý gật đầu:
– Dù sao trông ngươi cũng không giống người trong hàng rào.
Cư dân hàng rào không có ánh mắt giống ngươi.
Nhâm Tiểu Túc buồn bực, ánh mắt hắn làm sao?
Vì chuyện này mà đường đi chậm trễ mất nửa ngày.
Mãi tới khi chạng vạng thì khoảng cách tới hàng rào 74 vẫn còn 100km nữa.
Lão Lý nghĩ nghĩ rồi nói:
– Bằng không chúng ta cắm trại ở đây đi.
Sáng mai dậy sớm lên đường? Xin lỗi nha, vì chuyện của chúng ta mà chậm trễ thời gian của ngươi.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Các ngươi cho ta quá giang đã là tốt lắm rồi.
Ta tự đi thì không biết bao giờ mới tới nơi.
Phía sau xe việt dã có để đồ, trong lúc hỗ trợ dọn đồ ra, Nhâm Tiểu Túc phát hiện thời gian ở lại trên núi của đối phương không ngắn.
Gia vị đem theo không ít, cũng chẳng biết hai người này muốn làm gì ở trên đó nữa.
Lão Lý gọi đồ đệ của mình:
– Tần Sanh, ngươi đốt đuốc lên đi.
Ta đi bắt hai con thỏ.
Nói xong, lão Lý rút một cây chủy thủ ra rồi đi vào rừng, để lại một mình Tần Sanh hành động mau lẹ.
Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh nói:
– Các ngươi thường xuyên đi lại ở nơi hoang dã à?
Nhâm Tiểu Túc thấy động tác nấu cơm của Tần Sanh rất điêu luyện liền hỏi.
Phải biết, dù có cầm được đá đánh lửa cũng chưa chắc nhóm lửa được, đơn giản vì họ không có kinh nghiệm.
Tần Sanh cười nói:
– Ta theo lão sư đi qua nhiều nơi, đọc vạn quyển sách, đi ngàn dặm đường.
Nhâm Tiểu Túc không nói gì.
Hắn cảm thấy hai người này có chút thần bí.
Tần Sanh với màu da ngăm đen, dáng người cân xứng, nhìn qua chẳng khác nào một con báo săn trong rừng, trông tráng kiện vô cùng.
Người bình thường sẽ không có khí chất như vậy.
Tần Sanh đốt đuốc, lại cầm mấy cành cây chống một cái chảo lên, bỏ trứng gà rừng vào trong đó rồi cười nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Trứng gà bình thường chỉ cần 10 phút là được.
Thế nhưng trứng gà rừng thì cần 15 phút lận.
Bất quá mùi thơm vượt xa trứng gà trong hàng rào, ăn rất ngon.
Lúc lão Lý bắt được hai con thỏ về, hắn cười nó:
– Sau vài chục năm, gà rừng ở nơi hoang dã có biến hóa lớn lắm.
Còn gà trong hàng rào thì vẫn vậy.
Theo ta thấy, nên dỡ tường rào ra, để người trong hàng rào có thể đi lại thoải mái.
Như vậy con người mới biết bản thân phải đối mặt với cái gì trong tương lai, cũng nhanh chóng thích ứng với thế giới này hơn.
– Để người hàng rào ra ngoài đi vài vòng?
Nhâm Tiểu Túc nhớ tới cuộc sống trong hàng rào, cảm thấy không chắc tình hình sẽ tốt hơn nên nói với lão Lý:
– Vậy thú hoang sẽ càng “thoải mái” hơn.
Lão Lý:
– …
Bầu không khí trầm mặc hai phút, lão Lý thật sự không biết nên nói tiếp thế nào!
Vào lúc trứng gà rừng vừa chín, âm thanh động cơ xe vang tới từ xa.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về hướng đó thì thấy có hơn 10 chiếc xe đang di chuyển trên đường.
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá đoàn xe, sắc mặt nhất thời không tốt!
Hắn quay đầu nói với lão Lý và Tần Sanh:
– Cái này… Ta thấy không khỏe nên đi trước một bước, cảm tạ hai vị đã cho đi nhờ!
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc đứng dậy muốn chạy thì lão Lý hô:
– Lấy hai cái trứng gà ăn trên đường đi.
Trong lúc nói chuyện, Nhâm Tiểu Túc trực tiếp quay lại mò một cái trứng gà trong chảo rồi chạy mất…
Lão Lý và Tần Sanh nhíu mày nhìn bóng lưng của Nhâm Tiểu Túc.
Tần Sanh hiếu kỳ hỏi:
– Lão sư, ngươi cảm thấy hắn là người thế nào?
– Không biết, dù sao cũng không đơn giản…
Lão Lý nói:
– Tính tình hướng nội, không phải lưu dân bình thường, có thể là siêu phàm giả.
– Vì sao hắn chạy?
Tần Sanh khó hiểu hỏi.
– Khả năng đoàn xe kia đuổi giết hắn chăng?
Lão Lý đoán:
– Hay có liên quan tới chuyện xảy ra ở hàng rào 73 lần trước.
Quay về hỏi Thanh Khê Ca xem sao.
Lúc ấy hắn theo Hỏa Chủng tới hàng rào 73, hỏi xem hắn từng gặp qua thiếu niên như thế chưa.
Sau một khắc, đoàn xe đã tới trước mặt hai thầy trò.
Cửa sổ xe được hạ xuống, một nữ nhân hỏi:
– Các ngươi có thấy một thiếu niên đi về hướng này không?
Tần Sanh há hốc mồm:
– Ngươi là… Lý Nhiên?
Lý Nhiên thấy bản thân được người khác nhận ra thì mừng thầm trong lòng:
– Khục khục.
Đúng, là ta.
Kết quả vừa nói xong đã bị người khác đẩy ra, đối phương mở cửa xe, nhảy xuống:
– Xin chào, ta là đạo diễn Mục Vãn Ca.
Các ngươi có thấy một thiếu niên đi về hướng này, muốn tới hàng rào 74 không?
Lời này khiến lão Lý và Tần Sanh đều bối rối.
Họ còn tưởng đoàn xe tới đây để truy sát Nhâm Tiểu Túc, kết quả bây giờ phát hiện cũng không nghiêm trọng như họ nghĩ.
Được một đạo diễn và nữ minh tinh đuổi theo, rốt cuộc thiếu niên kia đã làm gì vậy?
Lúc này Nhâm Tiểu Túc vừa đi đường vừa thầm mắng.
Không phải nói 5 ngày sau mới khởi hành à.
Sao hắn vừa rời đi thì đám người này đã đuổi tới? Đúng là âm hồn bất tán, để hắn yên tĩnh vài ngày không tốt sao!
Xem ra nam nhân không thể quá giỏi, bằng không phiền toái sẽ rất nhiều.
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nghĩ.
Ở một phía, lão Lý nhìn Lý Nhiên và Mục Vãn Ca, cười nói:
– Không biết, chúng ta không thấy.
– Chẳng lẽ đã vượt qua rồi?
Mục Vãn Ca nghi ngờ:
– Hắn không lái xe, không nên đi nhanh như vậy mới đúng.
– Tiếp tục đuổi theo! Hắn nhất định đã lấy được xe…
Lý Nhiên nói.
Nói xong, đoàn xe lần nữa xuất phát, bỏ lại hai người lão Lý và Tần Sanh rối bời.
– Lão sư, ngươi cảm thấy vì sao họ đuổi theo thiếu niên kia? Hơn nữa hai người nọ còn là đại minh tinh và đạo diễn có tên tuổi…
Tần Sanh nói không nên lời.
Lão Lý im lặng một hồi:
– Ta cũng không biết, việc lạ năm nào cũng có.
Cơ mà năm nay hình như nhiều hơn…
– Bất quá, lão sư, ngươi cảm thấy họ có nói dối chúng ta không?
Tần Sanh hỏi.
– Sống trên đời sao có thể thành thật được.
Ta dạy ngươi làm người chính trực nhưng không có nghĩa kêu ngươi không gạt người…
Lão Lý cười nói:
– Hai chuyện này không mâu thuẫn.
– Thật sự không mâu thuẫn?
Tần Sanh nghi ngờ hỏi.
– Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa…
Lão Lý nhóm thêm củi cho đống lửa:
– Mau nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị lên núi.
Đây là thử thách cuối cùng của ngươi.
Tới lúc đó ngươi phải tay không bò lên.
Chết là hết, nếu sống, ngươi sẽ trở thành một Kỵ Sĩ thứ mười hai.
Chương 553: Trật Tự Mới
Gần đây, phòng trật tự ở hàng rào 61 rất bận.
Từ trước tới nay, hàng rào Vương thị là hàng rào an toàn nhất Trung Nguyện, đội trật tự chỉ cần dựa vào trí thông minh nhân tạo là bắt được tội phạm rồi.
Cho nên, phòng trật tự có thể xem là nơi tương đối nhàn nhã nhất trong hàng rào.
Ban đầu, họ cũng không quá tin vào trí thông minh nhân tạo.
Có điều về sau, họ phát hiện trí thông minh nhân tạo có thể dựa vào camera giám sát mà đoán ra ai là nghi phạm, việc này thật quá trâu bò.
Ví dụ trong một vụ tai nạn giao thông, thủ phạm gây án rồi bỏ trống.
Kết quả camera có thể dựa vào góc độ quẹo cua để phán đoán chiều cao và thói quen hành vi của đối phương.
Bởi vì chiều cao khác biệt dẫn tới tầm mắt điều khiển xe cũng khác biệt.
Dần dà, đội trật tự bắt đầu dựa dẫm vào trí thông minh nhân tạo trong việc phá án, họ chỉ phụ trách lùng bắt nghi phạm là được.
Mà dựa vào trí thông minh nhân tạo, từng có một thời gian ngục giam trong hàng rào chật kín người.
Vốn họ muốn xây thêm nhà giam lớn hơn nhưng kết quả cao tầng Vương thị trực tiếp phán tử tội với những phạm nhân có tội nặng.
Xử tử hơn 2.000 phạm nhân trong vòng một đêm, hơn 1.000 phạm nhân bị sung quân tới những nhà xưởng đặc thù bên ngoài hàng rào.
Tới những nơi đặc thù đó rồi thì cả đời đừng mong được trở về.
Việc này khiến ngục giam trở nên trống trải hơn nhiều.
Khoảng thời gian ấy, người nào cũng bất an.
Chung quy chỉ cần trộm cắp trên 1.000 đồng đều bị định tử tội.
Đánh nhau giữa đường cũng phải nhận hình phạt nặng thì làm gì còn ai dám phạm tội nữa?
Bất quá, gần đây phòng trật tự trở nên bận rộn hơn, rất nhiều người báo chó nhà mình đột nhiên mất tình.
Không chỉ một hai nhà thôi đâu mà tận mười nhà tới báo án.
Đội trật tự lập tức nghĩ tới, chẳng lẽ trong hàng rào lại có trộm chó?
Chỉ tiêu phá án mà Vương thị đưa cho phòng trật tự là 100%, một khi có người báo án phải phá được án, bằng không cuối năm sẽ không có tiền thưởng.
Phòng trật tự lập tức phái người tới mấy cửa tiệm thịt chó điều tra, thế nhưng sau khi tra xét camera bên ngoài tiệm thì chó thì chẳng phát hiện cái gì cả.
Hơn nữa, lần này trí thông minh nhân tạo không cho ra được số liệu gì cả, điều này thật sự rất khác thường.
Phòng trật tự điều động cảnh khuyển.
Thế nhưng không biết vì sao giữa đường cảnh khuyển lại giằng dây chạy mất, sau đó cảnh khuyển cũng mất tích luôn…
Điều này khiến phòng trật tự cực kỳ tức giận.
Cục trưởng vỗ bàn gào thét trong phòng.
Phòng trật tự càng phái ra nhiều người hơn, trước điều tra nơi cảnh khuyển thoát dây, thậm chí ngay cả cống thoát nước cũng chẳng bỏ qua.
Trong đường cống ngần, người của đội trật tự đang tuần tra qua chỗ nước bẩn.
Có người phàn nàn:
– Mắc gì chúng ta phải xuống đây, để Hiệp Cần Hạ xuống chẳng tốt hơn à.
– Đừng nói nữa, ngươi làm mất cảnh khuyển, đây là một dạng phạt đấy.
Nếu tìm được tội phạm còn đỡ, tìm không được chỉ sợ sớm muộn gì ngươi cũng bị cắt chức…
Người bên cạnh nói.
Đột nhiên, người phía trước đội dừng lại, hơn nữa thân thể còn bắt đầu run rẩy.
– Sao thế?
Có người hỏi.
Người phía trước run rẩy nói:
– Ngươi… các ngươi nhìn kìa!
Đèn pin của mọi người đồng loạt hướng về phía trước, thấy rõ trong dòng nước chảy bên dưới chất đầy xác động vật, xương trắng rải rác lởm chởm!
Những thi hài đó chất đống thì như một tòa núi nhỏ.
Hài cốt đa phần đều là xương chột, một tí khác là của chó mèo.
– Khó trách nãy giờ đi trong cống nước mà chẳng thấy con chuột nào!
Da đầu một người tê dại.
Lúc này, phía sau họ vang lên tiếng động.
Cả đám sởn gai ốc quay đầu lại nhìn nhưng không phát hiện ra gì cả.
– Không lẽ trong cống thoát nước có quái vật?
Lời này vừa dứt thì cả đám người cất bước chạy ra ngoài.
Không hề có quái thú lùng bắt như họ tưởng, đám người hữu kinh vô hiểm quay lại mặt đất.
Xế chiều hôm đó, phòng trật tự phái ra nhiều nhân lực hơn, rà soát tất cả cống thoát nước.
Kết quả có hơn 9 nơi có xương trắng trong đường cống.
Họ tìm thấy cảnh khuyển ở một góc, bất quá cảnh khuyển đã bị giết chết, chỉ chưa biến thành đống xương trắng mà thôi.
Trong nhất thời, cả hàng rào đều truyền miệng nhau, bảo có quái vật trong cống thoát nước.
Việc này khiến lòng người bàng hoàng, dọc đường đi cư dân trong hàng rào đều tránh khỏi nắp cống, sợ bản thân bị thứ gì đó lôi xuống dưới.
Đây là chuyện lớn nên đã kinh động tới cao tầng Vương thị.
Thậm chí Vương Thánh Tri còn phái siêu phàm giả đi điều tra nhưng không thu hoạch được gì cả.
Lúc này, nội bộ của phòng trật tự đang họp.
Thay nói về chuyện lùng bắt thì họ đang bàn luận xem là thứ gì gây ra việc này?
– Đã kiểm tra hài cốt kia, không có của con người, nói rõ đối phương không ăn thịt người…
Một nam tử đeo kính mắt gọng vàng nói:
– Ta cảm thấy khả năng cao trong đường cống ngầm có sinh vật dị biến.
Bất quá chúng ta không cần sợ, đối phương không ăn thịt người.
Có thể hình thể nhỏ hơn so với nhân loại nên không tấn công.
Vào lúc này, một người xông vào và nói;
– Không xong, phòng trật tự có người mất tích sau khi điều tra dưới cống ngầm!
Trong bóng tối của đáy Đông Hồ, có một đàn cá đang ghé vào nơi đường hầm sập đổ, tham lam hút máu từ vết nứt chảy ra.
Không ai nghĩ tới huyết dịch mấy trăm siêu phàm giả bị nổ chết trong Đông Hồ lại khiến cá dưới hồ điên cuồng như thế.
Chỉ thấy phía dưới đáy hồ toàn là đá, từng bầy cá chằng chịt bơi lội.
Còn có rùa đen, rắn nước, ếch xanh cùng tôm cua các loại không ngừng ghé vào đáy hồ ăn uống no say.
Thảm họa của nhân loại lại trở thành thịnh yến cho sinh vật dưới đáy hồ.
Bất quá, chúng không thể tiếp xúc với thi thể bên trong phế tích mà thôi.
Vào lúc này, bỗng nhiên bày cá tản đi.
Trong bóng tối của đáy hồ, một con quái vật khổng lồ bơi tới, há miệng nuốt một lượng lớn cá vào lòng.
Bày cá bị bá chủ mới tới dọa không dám quay lại vách đá nhưng cũng chẳng nỡ rời đi.
Chỉ thấy quái vật khổng lồ bơi tới đáy hồ, dùng thân thể to lớn đào ra một đường vào phế tích, thi thể bên trong lộ ra.
Đáy nước bị khuấy cho đục ngầu, bụi bặm không ngừng tan vào trong nước.
Thế nhưng bày cá như bị điên mà không ngừng nhào tới.
Quái vật khổng lồ thong thả lựa chọn thức ăn, dường như siêu phàm giả chính là món ăn ngon lành nhất của chúng.
Bờ Đông Hồ đã được người của phòng trật tự kéo dây phong tỏa, cấm cư dân hàng rào tới gần.
Cho nên, không ai nhìn thấy dưới đáy hồ không ngừng điên cuồng xáo động.
Bóng đen khổng lồ ăn chán chê thì lẳng lặng nằm dưới đáy hồ, chờ đợi bữa ăn tiếp theo.
Chẳng ai biết dưới sự lặng yên không tiếng động, huyết nhục của siêu phàm giả trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa trật tự mới của các giống loài.
Đó là một thế giới càng thêm thần bí cùng nguy hiểm.
Chương 554: Đồng Cam Cộng Khổ
Tại hàng rào xa nhất về phía tây của Chu thị, Nhâm Tiểu Túc đi bộ trên đường cái của hàng rào 74.
Nơi này không phồn hoa như hàng rào 73.
Hơn nữa chẳng biết vì sao hàng rào 74 đã bị giới nghiêm, quân nhân đầy đường.
Dựa theo tin tức báo chí từng nói lúc trước, Chu thị đã điều hai đội quân tới hàng rào 74.
Vì thế binh lực nơi này có tới chục ngàn người.
Chỉ là không ai biết rốt cục nơi này sẽ xảy ra chuyện gì mà Chu thị lại điều động nhiều quân như thế.
Biên tập của tạp chí Hy Vọng phân tích, đây là nơi tiếp xúc gần Khánh thị nhất tại Trung Nguyên, Chu thị và Khánh thị chỉ cách nhau nhiều lắm 500km mà thôi.
Vì sơn mạch cản trở nên trước giờ hai bên không qua lại với nhau.
Hiện tại Chu thị đóng quân ở đây, khả năng cao là để đề phòng Khánh thị.
Chung quy Khánh thị đã thống nhất Tây nam, trở thành thế lực cường đại nhất trong liên minh hàng rào.
Bấy giờ, không khí trong hàng rào 74 cực kỳ khẩn trương.
Nhâm Tiểu Túc còn thấy binh sĩ tuần tra đang trưng dụng một cửa hàng bán lương thực
Bất quá chủ tiệm không hề khóc lóc xin xỏ, cửa tiệm này là sản nghiệp của Chu thị, chủ tiệm chỉ là người làm công mà thôi.
Lúc này lương thực được trưng dụng, họ còn vui vẻ vì sắp tới sẽ ít việc phải làm hơn.
Nhâm Tiểu Túc đang đi trên đường thì bỗng dưng binh sĩ tuần tra đi tới.
Vào lúc họ sắp đi ngang qua nhau thì đội trưởng đội tuần tra ngăn Nhâm Tiểu Túc lại, nghi ngờ nói:
– Ngươi đã là thành niên rồi.
Ta muốn xem chứng minh thư của ngươi một chút.
Hiện tại nam tử trưởng thành sẽ được xung binh, làm việc cho hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc ngây người:
– Ta chưa thành niên, ta còn nhỏ lắm.
– Vậy cho ta kiểm tra chứng minh thư của ngươi đi.
Đội trưởng nói.
Nhâm Tiểu Túc không ngờ hắn lén vào hàng rào lại gặp phải chuyện này.
Dù là hàng rào Vương thị hắn từng tới cũng không nghiêm khắc thế này.
– Chú ơi, ta còn nhỏ lắm…
Nhâm Tiểu Túc vừa nói vừa quan sát bốn phía, xem thử có cơ hội chạy trốn không.
Kết quả hắn vừa dứt lời, đối phương cũng xông tới.
Cả con đường có tới bảy tám đội tuần tra.
Nếu đánh nhau ở đây sẽ bị truy nã trên toàn hàng rào mất.
Đội trưởng đội tuần tra không cần xem chứng minh thư nữa mà cười lạnh nói:
– Không cho ta xem chứng minh thư chứng tỏ đã thành niên nhưng muốn trốn xung binh.
Dẫn hắn tới công trường cho ta!
Nói xong, một đám người xông tới Nhâm Tiểu Túc, một trong số đó còn lấy còng tay ra.
Đột nhiên, đoàn xe chạy tới từ xa, xem bộ dáng hẳn là vừa vào hàng rào.
Nhâm Tiểu Túc thấy vậy thì cả người khó chịu.
Đây chẳng phải là đoàn tuần diễn đó ư.
Hàng rào 74 đã giới nghiêm thành cái dạng này sao còn để đoàn tuần diễn vào
Nhâm Tiểu Túc phát hiện, đội tuần diễn này có độc.
Mặc kệ hắn đi tới đâu, đối phương vẫn có thể đuổi kịp.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc không biết, đoàn tuần diễn có thể vào hàng rào đều nhờ vào mặt mũi của Mục Vãn Ca.
Ở Trung Nguyên, danh nhân như Mục Vãn Ca hay Lý Nhiên đi tới đâu cũng có vài phần mặt mũi.
Hơn nữa còn được người hâm mộ tại hàng rào giúp đỡ.
Lý Nhiên không tới, chẳng phải buổi biểu diễn sẽ bị hủy à.
Sau khi vào hàng rào, người tổ chức biểu diễn cũng nói rõ, những ngày này họ phải ở trong khách sạn không được ra ngoài.
Chẳng biết Chu thị phát điên cái gì lại xung binh nam tử trưởng thành.
Nếu không phải người quản lý này dùng tiền mua một cái chức quan nửa mùa thì chỉ sợ hắn cũng bị bắt đi luôn rồi.
Ý tứ của người quản lý buổi diễn là đợi chuyện này qua rồi sẽ tổ chức hòa nhạc sau.
Có điều, Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi không rõ, hàng rào 74 trông như sắp đánh trận tới nơi thế này mà còn tổ chức hòa nhạc cái rắm gì.
Diễn cho binh sĩ nhìn à? Thế có được miễn phí không?
Người trên xe thấy Nhâm Tiểu Túc nhưng không có ý dừng xe.
Khi xe đi qua, Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được Lý Nhiên vui sướng trên nỗi đau của hắn thông qua cửa sổ.
Dường như nàng ta đã đoán được vì sao hắn bị bắt.
Lý Nhiên thật sự cảm thấy rất hả hê.
Nàng đường đường là minh tinh nổi tiếng, nửa đêm gõ cửa phòng Nhâm Tiểu Túc nói yêu thương nhớ nhung lại bị đánh ngất xỉu.
Lần thứ hai đối phương còn dứt khoát ngó lơ nàng.
Kêu nàng nhịn kiểu gì hả?
Cho nên, hiện tại Lý Nhiên thấy Nhâm Tiểu Túc bị xung binh thì vui muốn chết.
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn đoàn xe chạy qua, còn thấy Lý Nhiên làm cái mặt quỷ với mình nữa.
Nhâm Tiểu Túc nói với đội tuần tra:
– Có phải các ngươi cần công nhân làm việc không? Phải hoàn thành chỉ tiêu cấp trên đưa xuống mới được?
– Bớt nói nhảm đi.
Đội trưởng đội tuần tra nói:
– Bây giờ ngươi nói cái gì cũng vậy thôi.
Nhâm Tiểu Túc bỗng chỉ vào đoàn xe, hô to:
– Đội xe đó đó.
Ta thấy có rất nhiều nam tử trưởng thành trên đó.
Phương Trì:
– ???
Đội tuần tra quay đầu nhìn đoàn xe, hỏi những binh lính khác:
– Các ngươi biết đoàn xe kia không, có phải đại nhân vật của hàng rào?
– Không phải, xe của mấy ông lớn kia ta đều biết, bảng số xe cũng nhớ
Có người nói.
Kết quả 10 phút sau, đám Phương Trì đi kế bên Nhâm Tiểu Túc, bị áp chế đi tới công trường…
Trong đội tuần diễn chỉ có mỗi Mục Vãn Ca không bị bắt.
Những người còn lại đều bị binh sĩ dẫn đi.
Đổi lại là binh sĩ bình thường, chỉ sợ họ sẽ không làm thế.
Thế nhưng đây là binh sĩ trong đội tuần tra của hàng rào, còn là người của dòng chính Chu thị.
Họ nào để đạo diễn hay diễn viên gì đó vào mắt.
Hơn nữa họ cũng đâu động vào đạo diễn diễn viên, chỉ dẫn mấy nhân viên công tác đi thôi.
Càng khéo hơn, trưởng quan của đội chiến bộ Chu thị từng muốn thông qua Mục Vãn Ca mời một nữ diễn viên ăn cơm tối nhưng bị Mục Vãn Ca từ chối.
Trong mắt vị trưởng quan này, hắn không động vào Mục Vãn Ca đã khách khí lắm rồi.
Chủ yếu hắn sợ ngày mai tin này sẽ lên trang bìa của tạp chí Hy Vọng thôi.
Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa suy nghĩ, nhất định Chu thị đụng phải kẻ địch rất mạnh mới điên cuồng thế này.
Hắn phát hiện, ngay cả những binh sĩ bình thường cũng có chút khẩn trưởng.
Rốt cục Chu thị đụng phải kẻ địch gì thế này?
Lý Nhiên nhìn Phương Trì bị bắt đi thì không khỏi bối rối.
Chu Nghênh Tuyết ở bên cạnh cười hớn hở.
Nàng biết rõ lão gia nhà mình tuyệt đối không để yên cho người dám chế giễu lúc hắn gặp xui xẻo….
Phương Trì đi kế bên Nhâm Tiểu Túc sắp khóc tới nơi:
– Vừa rồi là Lý Nhiên cười mà.
Ta có cười đâu, ai chọc ngươi thì tính sổ người đó chứ!
Lúc rời đi, Nhâm Tiểu Túc nói với Chu Nghênh Tuyết: Tìm khách sạn tốt nhất hàng rào nghĩ lại, đợi hắn trốn khỏi công trường.
E rằng hàng rào 74 sắp loạn rồi, tốt nhất đừng tranh vào vũng nước đục này.
Mặt khác để Chu Nghênh Tuyết nghe ngóng xem rốt cục hàng rào 74 sắp xảy ra chuyện gì.
Chương 555: Điều Tra Phóng Viên
Đội tuần tra áp giải Nhâm Tiểu Túc và đám người Phương Trì đi tới biên giới hàng rào.
Nơi này không có cư dân sinh sống nữa, công sự phòng ngự đang được xây dựng.
Lúc trước đường đi khá sạch sẽ, bên đường là cửa hàng hoặc nhà dân.
Bây giờ tất cả đều không còn, thay vào đó là bụi đất mù mịt cùng lô cốt được xây dựng một nửa và một tí súng máy trên cao điểm.
Công sự phòng ngự được xây dựng dựa trên vách hàng rào.
Hơn nữa miệng cống đã bị đóng kín.
– Sao miệng cống nơi này đã đóng rồi?
Phương Trì khó hiểu nói:
– Buổi sáng chúng ta vào từ cửa đông, nơi đó vẫn còn mà.
Hiện tại họ đang ở phía bắc.
Hàng rào có 4 miệng cống, miệng cống phía bắc này đã bị bê tông che lắp hoàn toàn.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua vẫn còn dang dở, hẳn vừa mới lắp lại được hai ngày nay thôi.
Đội tuần tra không ai trả lời họ cả.
Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ, e rằng nơi này sắp có chiến đấu.
Bằng không Chu thị rảnh rỗi không có gì làm lấp miệng cống lại làm gì?
E rằng hiện tại chỉ có cửa đông hàng rào còn mở.
Hẳn địch nhân tới từ phía tây nhỉ? Nên miệng cống phía đông không bị phong bế.
Tới công trường, Nhâm Tiểu Túc làm những chuyện như chuyển gạch, giúp đỡ công binh tu sửa công sự phòng ngự.
Nhâm Tiểu Túc vừa chuyển gạch vừa quan sát xem binh sĩ Chu thị đang làm gì.
Bước đầu sẽ bắt đầu tích trữ vật tư, khi làm vậy chứng tỏ sắp tới sẽ bắt đầu đánh trận.
Tiếp theo là lắp đặt thủy lôi dọc theo sông ngòi.
Thứ đồ chơi này được vận chuyển từ hàng rào khác tới.
Bên trong khu vực Chu thị quản lý có rất nhiều sông ngòi, Vương thị thì có nhiều bình nguyên, Khổng thị thì tiếp biển.
Đây là vị trí địa lý đặc thù của ba hàng rào.
Cho nên Chu thị nghiên cứu nhiều hơn về vũ khí trong nước.
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc nhìn hồi lâu cũng không hiểu kẻ địch Chu thị sắp đối mặt là ai mà công tác phòng ngự lại được thực hiện kỹ càng như thế.
Chẳng lẽ sẽ có binh sĩ dựa vào sông ngòi tiến vào hàng rào?
Trong lúc làm việc, Nhâm Tiểu Túc cũng không lười biếng.
Tố chất thân thể và cường độ hoạt động của hắn hơn người bình thường.
Hoạt động thế này chẳng là gì với hắn cả.
Ngược lại, đám Phương Trì thì mệt muốn chết.
Tới giữa trưa khi lãnh cơm hộp, hai tay cầm hộp cơm của Phương Trì còn run run nữa cơ…
Phương Trì phàn nàn:
– Nhâm Tiểu Túc, ngươi có thể giống người bình thường không vậy? Chẳng lẽ không thấy người cười ngươi là ai à? Khoan đã, ngươi cũng làm việc mà sao không thấy ngươi mệt tí nào vậy?
Nhâm Tiểu Túc nhìn đối phương một cái:
– Sống bình thường thì tới khi thật sự gặp nguy hiểm, các ngươi chạy sẽ không nổi.
Giúp các ngươi rèn luyện thân thể là muốn tốt cho các ngươi thôi.
– Ngươi biết nói tiếng người không?
Phương Trì bó tay rồi:
– Hiện tại Trung Nguyên an toàn thế này, đi trong rừng còn chẳng thấy dã thú thì nguy hiểm chỗ nào?
Nhâm Tiểu Túc chỉ chỉ dưới chân:
– Chẳng phải hàng rào 74 đang lâm nguy đó ư?
Phương Trì nhìn thoáng qua công sự dày đặc xung quanh.
Dường như Nhâm Tiểu Túc nói không sai.
Hắn hiếu kỳ hỏi:
– Đây rốt cục là sao, Khánh thị đánh tới?
– Không biết…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Tin tức chưa đủ nên không đoán được.
Sau một lúc, quản sự công trường túm lấy một người, lôi thiết bị quay chụp từ trong người đối phương ra:
– Ngươi đang làm gì vậy?
Người bị kéo ra ngạo nghễ nói:
– Ta là phóng viên điều tra, tới xem thử các ngươi đang làm gì.
Ngươi chiêu mộ cư dân làm việc lại không cho tiền công….
Kết quả nói tới đây, quản sự công trường liền kéo tên sống viên kia đi.
Sau đó dẫn hắn tới một chòi hóng mát, đổi một phần thức ăn tốt hơn rồi để tên phóng viên quay lại.
Nhâm Tiểu Túc và đám Phương Trì đứng nhìn từ xa.
Chỉ thấy quản sự kêu người lấy một phong bì đưa cho tên phóng viên.
Phóng viên nhận lấy, sau đó cũng không nói gì về chuyện điều tra nữa.
Phương Trì đẩy mắt kính:
– Đây nhất định là phóng viên của tạp chí Hy Vọng, không kiên cường tí nào.
– Một phong bì là giải quyết được sao?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.
– E rằng tên phóng viên này đang muốn lừa gạt tiền.
Ký giả như vậy có rất nhiều ở Trung Nguyên.
Họ điều tra như vậy chỉ vì muốn thu ít tiền lì xì thôi…
Phương Trì giải thích.
– Thì ra là thế, tạp chí Hy Vọng đâu? Ta nghe ngươi nói thấy không giống cách làm việc của họ?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Trước kia tổng biên của tạp chí Hy Vọng là một phóng viên điều tra…
Phương Trì khâm phục kể:
– Lúc trước hắn lén lút thâm nhập vào lò than của Khổng thị điều tra đãi ngộ của công nhân.
Vì chuyện này mà hắn bị đánh vài hôm, sau khi trốn ra, hắn tung hết thảy những chứng cứ mình tìm được ra ngoài.
Kết quả không có tòa soạn nào chịu nhận cả.
Mãi tới khi hắn tìm được Hứa Khác của tập đoàn thanh Hòa.
Khi đó Hứa Khác chỉ vừa tiếp quản tập đoàn mà thôi.
Nghe nói Hứa Khác và vị tổng biên này có quen biết từ trước.
Hứa Khác bảo, nếu không có tòa soạn nào dám đưa tin thì chúng ta thành lập một tòa soạn đi.
Bấy giờ tạp chí Hy Vọng ra đời.
Nhâm Tiểu Túc hứng thú nghe.
Phương Trì tiếp tục cảm thán:
– Đương nhiên, đây là truyền miệng mà thôi.
Tạp chí Hy Vọng làm việc rất kiên cường… À, ta cũng có giấy chứng nhận phóng viên!
Bấy giờ Phương Trì mới nhớ ra, lúc trước hắn từng được cấp cho giấy chứng nhận phóng viên.
Đương nhiên hắn không phải phóng viên thật mà chỉ là trợ lý cho Lý Nhiên thôi.
Có thêm thân phận phóng viên thì dễ làm hơn nhiều.
Rất nhiều trợ lý của minh tinh có đa thân phận, tất cả đều do mua mà có.
Phương Trì tìm trong túi tiền một chút.
Nếu hắn đứa giấy chứng nhận phóng viên ra, hẳn sẽ không cần làm việc nữa.
Không nói những việc khác, không cần làm việc là quan trọng nhất.
Phương Trì vừa lấy tấm thẻ có hình chụp mình ra, sau đó hô to với quản sự:
– Ta cũng có…
Kết quả hắn còn chưa nói xong, chứng nhận đã bị Nhâm Tiểu Túc lấy đi:
– Không, ngươi không phải.
Phương Trì:
– ???
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng giải thích:
– Đêm nay ta sẽ dẫn các ngươi quay lại hàng rào tìm Lý Nhiên.
Ngươi đưa giấy chứng nhận sẽ bị dẫn đi.
Đến lúc đó ngươi sẽ ở lại công trường một mình, ngươi muốn không?
Phương Trì bán tín bán nghi nói:
– Ngươi muốn dẫn chúng ta chạy trốn?
– Ngươi tưởng ta nguyện ý làm việc ở đây? Yên tâm đi, hàng rào như thế, dù chúng ta có chụp thì Chu thị cũng không có tinh lực lùng bắt…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Phương Trì:
– Bất quá trước khi đi vẫn còn việc phải làm.
Trong trí nhớ của Nhâm Tiểu Túc, đoàn tuần diễn đem đồ ăn đủ cho hai ngài.
Mà hàng rào 74 sắp đánh trận, tất cả lương thực đều được tụ tập vào trong tay quân đội.
Nếu không kiếm thêm lượng thực, e rằng hai ngày sau cả đoàn tuần diễn đều sẽ nhận đói.
Chương 556: Trường Tồn Cùng Nhật Nguyệt
Ở núi non trùng điệp phía tây, văn minh nhân loại triệt để bị thực vật xóa sạch.
Lão Lý dẫn theo Tần Sanh lên núi từ sáng sớm.
Hai người thoải đi trên đường núi, núi rừng chẳng khác nào bình địa với họ.
Hai người dùng tốc độ cực nhanh đi tới một hẻm núi rộng chừng 7 mét thì lộn nhào qua, ngay cả một cái chớp mắt cũng chẳng có đã đáp xuống.
Dường như hẻm núi này không đủ để lọt vào mắt họ.
Mỗi khi như thế, trong lòng Tần Sanh sẽ sinh ra một loại hào khí muốn chinh phục tự nhiên.
Có điều lão sư lại nói với hắn, con người không thể nào chinh phục được tự nhiên.
Chuyện Kỵ Sĩ có thể làm là hòa vào thiên nhiên, trở thành một sinh linh mạnh mẽ tại đây.
Giống như lời lão Lý từng nói với Nhâm Tiểu Túc, hắn vẫn luôn muốn nhân loại rời khỏi hàng rào để thích ứng với thế giới, bằng không họ sẽ sớm bị loại bỏ.
Bản thân hắn cũng thế.
Dần dà, hai người tiếp cận gần với mục tiêu hơn.
Thể lực Tần Sanh dần bị tiêu hao, lão Lý dừng chân, cười nói:
– Ngươi chưa phải Kỵ Sĩ chân chính, thể lực có hạn.
Muốn tay không leo lên vách đá thẳng đứng cao 600 mét không phải chuyện dễ dàng gì.
– Lão sư, bắt buộc phải leo cao như vậy hả…
Tần Sanh cười khổ nói:
– Hơn nữa lại không có bất kỳ vật bảo họ gì cả.
Lỡ mà rơi xuống thì tiêu là cái chắc.
Lão Lý vô tư nói:
– Môn đồ của Kỵ Sĩ sao có thể sợ chết? Đây là tín ngưỡng của chúng ta.
Hơn nữa độ cao 600m được các Kỵ Sĩ trước định ra, vì sao không phải 500 hay 700 mét? Bởi vì 600m đã có thể giúp ngươi mở khóa cơ nhân tỏa, không cần leo cao hơn.
Phải biết, vị Kỵ Sĩ kia từng leo tới 900 mét.
Đẳng cấp của hắn không người nào có thể với tới.
Độ cao 600m không thể ít hay nhiều hơn được, đây đã là vừa đủ rồi.
Vị kia trong miệng lão Lý chính là người sáng lập tập đoàn Thanh Hòa.
Hiện giờ Kỵ Sĩ trong tổ chức là tín đồ của Kỵ Sĩ.
Họ xem việc chinh phục và hòa mình và tự nhiên như tín ngưỡng của bản thân.
Một mực tìm kiếm hậu nhân của vị Kỵ Sĩ kia.
Cái gọi là cơ nhân tỏa là bí mật trong thân thể nhân loại.
Mà chinh phục và hòa mình vào tự nhiên là thử thách bí ẩn thứ 5 để mở ra cơ nhân tỏa.
Trong đó, đi xuyên núi chứng tỏ sức mạnh.
Nhảy dù làm chủ bầu trời.
Lướt sóng là cai trị dưới nước.
Hòa mình cùng gió là bay bằng cánh nhân tạo.
Hiện giờ Tần Sanh chỉ còn một hạng mục duy nhất phải vượt qua: Chúng là vượt qua trọng lực, tay không lên 600m vách núi thẳng đứng.
Kỳ thật Kỵ Sĩ cũng không ngại người ngoài biết được bí mật này.
Họ chỉ không muốn tuyên truyền rộng rãi mà thôi.
Những hạng mục bí ẩn này phải để mỗi người tự hoàng thành mới có thể mở ra gông xiềng trong cơ thể.
Trong quá trình này, nếu không có tình yêu và tín ngưỡng mạnh mẽ thì tuyệt đối không thể vượt qua.
Nếu có người hoàn thành, đối phương sẽ trở thành tín đồ mới của Kỵ Sĩ.
Vì khi hoàn thành xong những hạng mục này, đối phương sẽ sở hữu được ánh hào quang từ Kỵ Sĩ, cũng sẽ hiểu rõ ý nghĩa của câu, núi cao còn có núi cao hơn.
Mỗi lần vượt qua những hạng mục này chẳng khác nào dạo một vòng quanh quỷ môn quan, cửu tử nhất sinh mới vượt qua được.
Lão Lý nhìn khuôn mặt trẻ tuổi, tinh thần phấn chấn chẳng khác nào hắn mười lăm năm trước của Tần Sanh.
Hiện giờ hắn đã 38 tuổi, không còn trẻ nữa.
Tuy đã mở khóa cơ nhân tỏa, cơ năng trong cơ thể cực kỳ mạnh nhưng tâm tình đã không còn như trước.
Các thành viên Kỵ Sĩ khác cũng chẳng khác hắn là bao.
Tâm nguyện của mọi người là tìm kiếm hậu nhân của vị Kỵ Sĩ kia, không có cơ hội nhìn thấy vị kia cũng có thể nhìn xem hậu nhân của người thế nào, có sở hữu được phong thái của via kia chăng.
Lão Lý nhìn vách đá thẳng đứng cao 600m trước mặt, thở dài:
– Những năm nay ta luôn có cảm giác, tương lai sẽ không có Kỵ Sĩ mới xuất hiện.
Sau ngươi cũng có người từng nhảy dù nhưng lại đụng phải tập kích trên không.
Tập đoàn sẽ không để sự tồn tại như máy bay còn hiện hữu trên đời, nhảy dù cũng trở nên hiến có hơn.
Khó khăn nhất là lướt sóng.
Nghe nói gần đây bờ biển Khổng thị có người liên tục nhìn thấy quái vật nuốt chửng cả đội thuyền.
Muốn ra biển đã khó thì lướt sóng càng khó không phải nghĩ.
Không nói tới độ khó trong việc khiêu chiến bản thân.
Mà quá trình thực hiện thử thách lại càng thêm hà khác, ngươi không bay được lên trời thì nhảy dù kiểu gì nữa? Trong quá trình nhảy dù còn có thể bị chim khổng lồ tập kích.
Đây không chỉ là cửu tử nhất sinh mà là cửu tử vô sinh.
Cho nên, lúc Tần Sanh muốn khiêu chiến, trong tổ chức đã có người dự đoán được những tình huống này sẽ phát sinh nên trước tiên đã để Tần Sanh hoàn thành việc nhảy dù trước.
Hai người đi xuyên qua rừng cây, đứng trước mặt vách đá bóng loáng.
Lão Lý nhìn vách đá có chút thất thần.
Năm đó hắn cũng từng leo lên đây.
Lão Lý cười:
– Năm đó, khi thúc thúc dẫn ta tới đây ta cũng nghĩ giống ngươi.
Làm gì có ai leo lên được vách đá này? Chắc chắn không có.
Nhưng sự thật chứng minh, ta đã làm được.
Đi thôi Tần Sanh, hoàn thành xong thử thách này, ngươi sẽ trở thành Kỵ Sĩ cuối cùng.
Tần Sanh cởi bỏ y phục mùa thu nặng nề, đổi lại thành giày leo núi, quần đùi, túi phấn.
Túi phấn này là giúp tăng lực ma sát cho người leo núi, phòng ngừa mồ hôi bàn tay quá trơn ướt.
Lão Lý cười nói:
– Còn nhớ ta đã nói gì với ngươi không?
Tần Sanh nhìn lão Lý:
– Nhớ rõ… Từ cổ chí kim, chỉ có tín ngưỡng mới trường tồn cùng nhật nguyệt.
Nói xong, Tần Sang quay đầu đi tới dưới vách núi.
Giữa trưa mùa thu nên nắng không gắt, ngược lại gió rét đã bớt lạnh hơn.
Dưới tình huống bình thường, tay không leo núi đều là người quen thuộc với vách núi đó.
Họ sẽ leo bằng một sợi dây được thả xuống từ trên núi, đá vụn trên vách cũng phải được dọn dẹp sạch sẽ.
Vách đá này từng được rất nhiều Kỵ Sĩ leo qua.
Thậm chí Tần Sanh còn thấy những dấu vết rất nhỏ trên vách núi, đoán chừng những Kỵ Sĩ trước đều leo cùng một chỗ, cứ như tiền nhân đang chỉ đường cho hắn vậy.
Giờ khắc này, Tần Sanh quay đầu nhìn lão Lý.
Hắn thấy phảng phất như những tiền nhân kia đứng sau lưng lão Lý mỉm cười với mình vậy.
Một đường leo lên, động tác Tần Sanh nhẹ nhàng như khỉ núi.
Chỉ là tới 100m, hắn liền cảm giác được thể lực nhanh chóng bị tiêu hao.
Tần Sanh đứng đó, bám vào đá trên vách thở dốc, nghỉ ngơi.
Hắn ngẩng đầu nhìn vách núi thẳng đứng như không có điểm cuối.
Vào lúc đó, Tần Sanh thấy có người khắc một dòng chữ nhỏ trên vách đá: Trương Thanh Khê từng tới đây.
Đây hẳn là nơi Thanh Khê ca từng dừng lại.
Tần Sanh mỉm cười, điều chỉnh hô hấp rồi tiếp tục bò lên.
Lần này, những Kỵ Sĩ kia như đang cùng một chỗ, cùng hắn leo lên đỉnh núi.
Lão Lý đứng dưới vách núi cũng hoạt động thân thể một chút.
Dùng bó dây thừng vắt sau lưng bắt đầu bò lên.
Chỉ là đối với Kỵ Sĩ như lão Lý mà nói, leo lên vách đá này không có gì khó khăn cả.
Càng giống một người muốn nhớ lại hồi ức thời niên thiếu của mình hơn.
Chương 557: Cô Thành
Tay không leo núi là vận động cực hạn, tiêu hao rất nhiều thể lực.
Trong quá trình leo núi, Tần Sinh nghỉ tổng cộng 7 lần.
Mỗi lần nghỉ đều nhìn thấy chữ mà tiền bối lưu lại.
Mỗi cái tên được khắc trên vách đá như lời động viên ấm áp trong im lặng dành cho Tần Sanh.
Lão Lý leo ngay sau Tần Sanh, không nhanh cũng không chậm.
Đối với lão Lý mà nói, thứ hắn hưởng thụ không phải sự vui sướng khi leo tới đỉnh mà là niềm vui từ việc thấy tên của những lão bằng hữu kia.
Khi quay về, hắn sẽ có chuyện để nói với các lão ấy.
Ví dụ như năm đó lão tiểu tử nhà ngươi nghỉ ngơi tận 8 lần, như vậy có hơi không được à nha!
Không phải lão Lý có muốn chê bai gì người ta, đây chỉ là tật xấu của Kỵ Sĩ sống lâu trong tổ chức mà thôi.
Lúc Tần Sanh còn cách 10m nữa là tới nơi thì hai tay hắn đã bắt đầu run.
Lão Lý ở phía dưới hô:
– Leo lên đi, nếu bây giờ ngươi té xuống thì sau này sẽ không còn tân Kỵ Sĩ nữa!
Vừa dứt lời, Tần Sanh nổi giận gầm lên một tiếng, tiếp tục leo tới đích.
Lúc này đã qua vài tiếng, mặt trời giữa trưa đã chìm về tây, dần hạ xuống sau lưng vách núi.
Gió bắt đầu nổi lên khiến y phục hai người bay phấp phới.
Tần Sanh không ngừng bò về phía trước, cứ như đang đuổi theo ánh chiều tà dần biến mất kia.
Lão Lý không giúp hắn, vì mỗi Kỵ Sĩ đều cần phải tự mình leo lên.
Phải biết, khi Kỵ Sĩ vừa thành lập, từng có lão tiền bối nói, ngàn dặm đường dài ta chỉ cùng ngươi đi một đoạn, những phong hoa tuyết nguyệt sau đó không còn liên quan tới ta nữa.
Bấy giờ, tay phải Tần Sanh đã nắm lấy biên giới vách đá.
Hắn dùng sức lực cuối cùng leo tiếp, tay phải mượn lực kéo thân thể mình lên.
Khi hắn ghé vào đỉnh vách đá thở dốc kịch liệt thì chợt thấy chữ được khắc rậm rạp phía trên.
Trên đó là một loạt tên gọi, Trương Thanh Khê, Lý Ứng Duẫn, Hoàng Hiểu Vũ, Văn Mông, Ngô Định Viễn, La Vân Nhàn, Hứa Khác….
Có chừng 32 cái tên quen thuộc.
Lý Ứng Duẫn chính là tên gọi của lão Lý.
Mà cái tên Hứa Khác khiến Tần Sanh không khỏi bất ngờ.
Nói thật, sợ rằng người ngoài không ai biết Hứa Khác cũng là thành viên của Kỵ Sĩ, chỉ khi tới đỉnh núi này mới có thể thấy được tên ông khắc tại đây.
Mà từng cái tên được khắc ứng với sự tồn tại bất diệt từ cổ chí kim của tín ngưỡng bọn họ sùng bái.
Bỗng nhiên Tần Sanh ngây ngẩn cả người, hắn phát hiện phía trước có người khắc bốn chữ nhưng không lưu lại tên họ.
“Vĩnh viễn thiếu niên.”
Giữa những cái tên được khắc, bốn chữ này trông cực kỳ đặc biệt.
Bỗng nhiên Tần Sanh quay đầu nhìn lão Lý vừa leo tới đỉnh:
– Đến cùng thì vị Kỵ Sĩ kia có chết trong tai biến không?
Lão Lý cười lắc đầu:
– Ta cũng không biết, thật sự không biết.
Tần Sanh quay đầu nhìn bốn chữ kia.
Sau tai biến, vách đá này là nơi thích hợp nhất mà các tiền bối tìm được để thực hiện thử thách.
Nhưng tại sao bốn chữ trẻ mãi không già lại xuất hiện ở chỗ này.
Tên Kỵ Sĩ các thời đều xuất hiện ở đây, chỉ có bốn chữ kia là không biết thuộc về ai mà thôi.
Kỳ thật, tổ chức Kỵ Sĩ không chỉ có 32 người, tính cả vị kia là có 33 người.
Lão Lý ở bên cạnh nói:
– Phong cảnh ngươi có thể nhìn không chỉ có trước mắt.
Tần Sanh quay đầu nhìn phía tây bầu trời.
Bây giờ, hào quang khi mặt trời khuất sau rặng mây tỏa sáng phía xa xa.
Tầng mây to lớn sáng rõ, quang mang màu vàng chẳng khác nào biển trời lai láng.
Trong nháy mắt, thân thể Tần Sanh kêu rắc một tiếng, lão Lý vui vẻ cười.
Dường như gông xiềng gì đó trong cơ thể Tần Sanh đã được mở ra.
Sức mạnh khổng lồ dồi dào như hồng lưu cuồn cuộn trong nội thể.
Lão Lý cười nói:
– Tần Sanh, vị Kỵ Sĩ cuối cùng.
Thế nhưng tiếng súng đột nhiên vang lên từ đằng xa.
Lão Lý và Tần Sanh quay đầu lại nhìn, sau tiếng súng là tiếng kêu rên thảm thiết của con người.
Không biết ai đang chiến đấu trong núi nữa, chẳng lẽ là Khánh thị và Chu thị sao?
Sau một khắc, một thân ảnh xám xịt bò lên một đỉnh núi gần đó.
Động tác đối phương nhanh tới mức lão Lý phải nhíu mày.
E rằng sức mạnh cơ thể của người này bằng một Kỵ Sĩ!
Thân ảnh màu xám đứng ở đỉnh núi đối diện.
Đối phương không có lông, thậm chí không có lông mi.
Cứ thế lẳng lặng đứng đối mặt với lão Lý và Tần Sanh.
Ánh mắt mang tính người nhưng vô cùng lãnh khốc.
Thế nhưng hình dung như vậy vẫn chưa chính xác.
Bởi vì trong mắt lão Lý, trừ màu da có chút bất đồng ra, còn lại đều giống y chang con người.
Vật thí nghiệm.
Trong đầu lão Lý lập tức hiện ra từ này.
Họ từng nghe về con quái vật này, chung quy vật thí nghiệm đã làm loạn tại Tây nam đã lâu.
Thế nhưng lão Lý nghĩ mãi không rõ.
Nơi này là Trung Nguyên, sao bỗng nhiên vật thí nghiệm lại xuất hiện ở đây?
Hơn nữa, không phải nói vật thí nghiệm di chuyển bằng cách bò trên mặt đất giống loài bò sát à.
Vì sao vật thí nghiệm trước mắt lại trông giống nhân loại như thế?
Lão Lý đứng thẳng người giằng co cùng đối phương.
Vật thí nghiệm thấy thế thì cười cười với lão Lý rồi leo xuống núi.
Dường như nó leo lên đây chỉ để nhìn họ một cái mà thôi.
Sau khi đối phương rời đi, lão Lý lập tức cố định dây thừng:
– Mau rời khỏi đây, báo tin vật thí nghiệm đã tới cho Chu thị.
Nếu hàng rào 74 không phòng bị kịp thời, e rằng dân chúng trong hàng rào sẽ phải chịu tai ương!
Chỉ trong nháy mắt, phảng phất như lão Lý nghe được tiếng kêu rên của cư dân trong hàng rào.
Đây là cảnh tượng mà không người nào muốn thấy cả.
Trước khi xuống núi, lão Lý đặc biệt quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy vật thí nghiệm chằng chịt đang điên cuồng di chuyển trong rừng rậm.
Số lượng nhìn sơ qua cũng đoán được có gần vạn tên.
Dù lão Lý là người có kiến thức rộng rãi cũng không nhịn được mà tê dại.
Sao số lượng vật thí nghiệm lại nhiều như vậy!
Hắn chỉ có thể cầu nguyện phòng bị của hàng rào 74 đầy đủ mà thôi!
Lão Lý và Tần Sanh chạy như điên về phía hàng rào 74.
Vui sướng vì trở thành Kỵ Sĩ của Tần Sanh nay đã tan biến.
Tới hàng rào, lão Lý không chút giấu diếm thân phận Kỵ Sĩ mà báo cho binh sĩ Chu thị biết, sau lưng hắn là vật thí nghiệm theo sát.
Số lượng rất nhiều, đoán chừng có tới 6000 tên!
Nói chưa được hai câu, binh sĩ Chu thị đã nhận được tin, lực lượng quân đội tới trợ giúp từ hàng rào 73 đã bị vật thí nghiệm phục kích, thương vong vượt quá phân nửa.
Hiện đang trên đường lui về hàng rào 73!
Vì sắc trời chuyển tối nên quân đội bị phục kích không xác định rõ được số lượng vật thí nghiệm, lại không nhận được tin chuẩn xác nên binh sĩ hàng rào 73 chỉ có thể chờ tập kết binh lực rồi lần nữa quay lại trợ giúp hàng rào 74.
Điều này cũng có nghĩa, hiện tại hàng rào 74 sẽ phải một mình chống chọi trong vòng 7 ngày, trở thành cô thành!
Lão Lý nghiêm túc nói:
– Vật thí nghiệm phía sau không thể chạy nhanh hơn chúng ta được.
Cho nên binh sĩ hàng rào 73 bị phục kích là do một nhóm vật thí nghiệm khác.
Một đông một tây giáp công hàng rào.
Nếu thật là thế, vậy chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, số lượng vật thí nghiệm có khả năng trên chục ngàn tên!
Chương 558: Đi Hay Không Đi
Chuyển leo núi của lão Lý và Tần Sanh kết thúc đã là chạng vạng tối.
Khi họ chạy tới hàng rào 74 và thông báo tin tức thì đã làm giữa khuya.
Tin viện quân hàng rào 73 bị tập kích phải quay về khiến tất cả binh sĩ Chu thị đều im lặng.
Lão Lý hỏi:
– Nếu Khánh thị đã sớm truyền tin cho các ngươi, sao các ngươi không điều thêm binh sĩ tới?
Kết quả trưởng quan đồn trú hàng rào 74 đáp:
– Vốn tính triệu tập binh lực nhưng ai ngờ hàng rào 73 vừa vặn xảy ra chuyện? Ai có thể nghĩ tới hai việc trùng hợp như thế.
Nếu không có sự kiện Đông Hồ sập đổ, binh sĩ viện trợ đã sớm được điều tới rồi.
Lão Lý im lặng.
Kỳ thật chuyện này cũng có sự tham gia của Kỵ Sĩ bọn họ.
Tuy cả tổ chức chỉ có một người đi nhưng dù sao cũng vẫn nhúng tay vào.
Cho nên, nghiêm khắc mà nói, những người tạo nên sự kiện Đông Hồ đều là đồng lõa của vật thí nghiệm.
Đương nhiên, lão Lý nghĩ nhiều như vậy nhưng những người khác thì không.
Tỷ như Nhâm Tiểu Túc chẳng hạn, hẳn cảm thấy chuyện Đông Hồ là do Hỏa Chủng và An Kinh tự gây nên, liên quan quái gì tới hắn…
Nửa đêm vốn là lúc mọi người được nghỉ ngơi, thế nhưng nam nhân bị xung quân tới công trường đều được binh sĩ Chu thị đánh thức, kéo tới xây dựng công sự phòng ngự, chỉ chừa một nhóm nhỏ thay phiên nghỉ ngơi.
Trong tình báo Khánh thị nói cho Chu thị biết, lúc trước Khánh thị đã rất nhức đầu khi đối mặt với chừng vài ngàn vật thí nghiệm.
Làn da chúng cứng rắn tới mức đạn bắn cũng chẳng thủng, cần phải dùng súng máy hạng nặng mới được.
Thế nhưng tốc độ đối phương lại cực nhanh, rất dễ chui vào góc chết của tầm bắn.
Phản ứng của binh sĩ bình thường không theo kịp tốc độ di chuyển của vật thí nghiệm.
Khi đụng phải tốc độ và sức mạnh gấp hai ba lần bản thân, binh sĩ bình thường sẽ có giảm giác bản thân bị nghiền ép.
Giống như binh sĩ thì trở thành hình ảnh quay chậm mà đó chỉ là tốc độ bình thường của vật thí nghiệm mà thôi.
Đánh như thế thì dù có vũ khí nóng cũng phải chịu tổn thất thảm trọng.
Tuy ngươi có thể đánh chết rất nhiều vật thí nghiệm nhưng căn bản người ta không quan tâm thương vong.
Ta sẽ chiếm hàng rào của ngươi, trực tiếp dùng dân cư của ngươi để bổ sung tổn thất!
Lão Lý nhìn thoáng qua Tần Sanh:
– Sau khi trở thành Kỵ Sĩ, ngươi hẳn phải tới thị trấn nào đó, ở một năm mà không được sử dụng năng lực của mình.
Thậm chí còn không được dùng kỹ năng sinh tồn hoang dã mà ta dạy cho ngươi nữa.
Thế nhưng bây giờ là thời khắc gian nan, trước tiên ngươi ở lại cùng ta, giúp đỡ hàng rào chống đỡ sự tấn công của kẻ thù bên ngoài.
Tần Sanh gật gật đầu, hắn hiểu được nặng nhẹ.
Lúc này, thị trấn bên ngoài hàng rào không có người.
Lưu dân đã được dời vào tu kiến công sự phòng ngự.
Chỉ sợ đây là nhóm lưu dân đầu tiên được vào hàng rào, chỉ là dưới chân họ phải đeo vòng định vị mà thôi.
Đợi chiến tranh kết thúc, lưu dân sẽ phải quay về thị trấn.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc dẫn theo đám Phương Trì lặng lẽ rời khỏi công trường.
Hắn nhỏ giọng nói:
– Trên người ngươi còn cái gì đáng tiền không?
Phương Trì gật đầu:
– Chúng ta có 30.000 tiền mặt cùng năm cái đồng hồ đeo tay.
Trong lúc nói chuyện, biểu tình Phương Trì như đang bị lóc thịt.
Phải biết đồng hồ đeo tay của hắn rất đắt tiền, khi phải là tới 20.000 đồng lận đó.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại dùng những thứ này đổi lấy một đống lương thực khiến trưởng quan trông coi cười như được mùa.
Dù sao mấy thứ này cũng chẳng phải của hắn mà của hàng rào, có thể dùng đống lương thực này đổi lấy đồng hồ thì mắc gì không làm?
Mười túi lương thực đổi được giúp họ ăn đủ trong vòng nửa tháng.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không cất vào không gian thu nạp mà để dám Phương Trì đeo trên lưng…
Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc lại cầm 30.000 đồng tiền mặt cùng năm cái đồng hồ đeo tay để người phụ trách trông coi công trường thả họ đi.
Người phụ trách kia cũng khuyên: Các ngươi về nhà rồi thì nhớ đừng ra ngoài, nếu bị bắt lại thì thần tiên cũng không cứu được.
Nhâm Tiểu Túc thấy trong công trường có hơn 20.000 người.
Nhiều tới mức công nhân không có chỗ ở mà chỉ có thể ngủ trên mặt đất.
Cho nên mười mấy người rời đi sẽ chẳng ai phát hiện.
Lúc rời khỏi công trường rồi Phương Trì vẫn không thể tin được:
– Đây là thả chúng ta rời đi hả?
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Phương Trì:
– Chỉ bắt ngươi làm việc chứ đâu muốn xử bắn ngươi.
Nhiều người như vậy cũng không cần mười mấy người chúng ta.
Người trong giữ công trường lại là tư quân, đám tư quân này có kỷ luật gì đáng nói chứ?
Những năm gần đây, tập đoàn đã giảm bớt số lượng tư quân.
Nói không chừng qua vài năm nữa sẽ không còn tư quân luôn ấy chứ.
Dựa theo lờì Trương Cảnh Lâm nói, người quản lý hàng rào ban đầu là được đề cử tới, khi đó tập đoàn còn chưa đủ mạnh, có vài người quản lý hàng rào nắm giữ binh sĩ để có được địa vị ngang hàng với tập đoàn.
Thế nhưng dần dà, thế lực tập đoàn càng lớn, địa vị người quản lý dần suy yếu.
Binh sĩ tư quân chỉ như người quản lý khi mà thôi.
Kết quả còn bị nghiện thuốc là mà tập đoàn sản xuất.
Hiện giờ, tập đoàn đã bắt đầu thay thế người quản lý hàng rào.
Người quản lý hàng rào như La Lam vẫn có, chỉ là không còn thực quyền nữa mà thôi.
Hiện tại, tập đoàn quang minh chính tại tiếp quản hàng rào, cho nên tư quân còn hay không không quan trọng nữa.
Rất nhiều quan quân tư quân cũng ý thức được điểm này.
Họ hiểu rõ tập đoàn sẽ không cần phế vật như họ nữa nên dứt khoát vơ vét được bao nhiêu sẽ vơ vét để sống sung sướng nửa đời sau.
Một đám người lén lút đi trên phố, thỉnh thoảng còn phải đi theo Nhâm Tiểu Túc tránh né xe quân dụng.
Vất vả suốt hai tiếng mới tới khách sạn đám Lý Nhiên ở.
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đêm nay có gì đó không đúng.
Chẳng lẽ hàng rào phải náo nhiệt hơn chứ, vậy mà đêm nay lặng như sắp đánh nhau tới nơi.
Trong khách sạn, đám Lý nhiên ngồi ở sảnh khách sạn.
Vốn Lý Nhiên muốn trở về phòng nhưng Chu Nghênh Tuyết kiên trì muốn ngồi ở đại sảnh.
Nàng bảo Nhâm Tiểu Túc sẽ không ở công trường quá lâu.
Nói không chừng đợi trời tối họ sẽ trốn ra.
Quả nhiên, khi nhìn thấy Nhâm Tiểu Túc, Chu Nghênh Tuyết vui vẻ chạy tới.
Kết quả lại bị mùi mồ hôi của cả đám người hông cho quay lại.
Lý Nhiên bóp mũi:
– Các người mau đi tắm đi.
– Tắm rửa cái gì…
Nhâm Tiểu Túc cau mày nói:
– Thu dọn đồ đạc, tối nay chúng ta phải rời khỏi hàng rào.
– Tại sao phải rời khỏi hàng rào?
Lý Nhiên hoảng sợ nói:
– Chúng ta vừa mới tới, còn chưa biểu diễn hòa nhạc nữa.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Lý Nhiên.
Đúng là không biết nặng nhẹ, bây giờ là lúc nào rồi còn đòi biểu diễn?
Hắn nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Dùng năng lực của ngươi đào một đường hầm, chúng ta thông qua đó rời đi.
– Đường hầm?
Phương Trì nghi hoặc nói:
– Rộng bao nhiêu?
– Một người.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Phương Trì.
– Vậy còn thiết bị của chúng ta thì sao?
Phương Trì kinh hô:
– Nội cái kèn trong mớ thiết bị đó thôi đã là 10.000 đồng rồi.
Lời này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi bối rối, nhạc cụ mà quý như vậy à.
Mười quân nhân mặc thường phục của Vương thị nói:
– Ta cảm thấy chúng ta không cần đi.
Dù Khánh thị đánh tới cũng không làm gì cư dân hàng rào.
Chúng ta cứ ngốc ở trong khách sạn, không cần sợ.
Đến lúc đó chúng ta đưa chứng nhận quân nhân Vương thị ra rồi thương lượng cùng họ.
Họ chắc chắn sẽ thả chúng ta đi.
Chung quy Khánh thị sẽ không vừa khai chiến với Chu thị lại vừa đắc tội với Vương thị.
Chương 559: Vật Thí Nghiệm Đột Kích
Quân nhân mặc thường phục nói chuyện cũng có lý, chủ yếu là hắn ta không muốn nghe lời Nhâm Tiểu Túc.
Hơn nữa, hắn thật sự đã thuyết phục được những người khác.
Phương Trì kéo tay Chu Nghênh Tuyết:
– Ta cảm thấy họ nói đúng đấy.
Chúng ta không cần đi, nếu Khánh thị đánh tới đây, quan quân Vương thị sẽ thương lượng với đối phương.
Chắc chắn không thành vấn đề, Khánh thị sẽ không một lúc đối đầu hai kẻ địch.
Phương Trì không đồng ý với Nhâm Tiểu Túc, ngược lại còn khuyên nhủ Chu Nghênh Tuyết.
Vì Chu Nghênh Tuyết là trợ lý của Nhâm Tiểu Túc nên chắc chắn Nhâm Tiểu Túc sẽ nghe lời nàng.
Chỉ là nghe đối phương nói vậy thì tức không có chỗ trút.
Nếu Khánh thị đánh tới còn đỡ, hắn chỉ sợ kẻ địch không phải Khánh thị mà thôi.
Khánh thị mà đánh chiếm hàng rào 74 thì Nhâm Tiểu Túc hắn chạy làm cái rắm gì.
Hắn còn có thể đi ngang trong hàng rào nữa đấy.
Đến lúc đó đâu cần quan quân Vương thị đi thương lượng.
Nhâm Tiểu Túc hắn chính là quan quân vô thời hạn của Khánh thị đấy!
Lúc còn ở trận địa 313, Nhâm Tiểu Túc giúp Khánh Chẩn lấy được bản đồ bày bố quân sự.
Hơn nữa trước sau từng giúp La Lam không biết bao nhiêu lần.
La Lam từng nói sẽ cho hắn chức thiếu tướng để hắn chơi cho đã.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc lại nghiêm khắc cự tuyệt, quan hắn không cần, trả đủ thù lao cho hắn là được.
La Lam nói, nếu hắn muốn thì bất kỳ lúc nào cũng có thể tới Khánh thị nhậm chức.
Nhâm Tiểu Túc nhìn đám quan quân mặc thường phục nói như chém đinh chặt sắt, cứ như lời nói của họ trước mặt Khánh thị rất có trọng lượng vậy.
Thế nhưng điều Nhâm Tiểu Túc sợ nhất là người tới không phải Khánh thị.
Chung quy lúc trước La Lam vừa mới giao hảo với Chu thị.
Hắn hiểu rõ Khánh Chẩn không phải người hiếu chiến.
Chu thị không tuyên chiến với Khánh Chẩn thì Khánh Chẩn cũng chẳng rảnh rỗi để binh sĩ bôn ba hơn 500km đường núi tới Trung Nguyên làm gì.
Vào lúc này, tiếng chuông hiệu của hàng rào 74 vang lên.
Nhâm Tiểu Túc ngây người, hắn hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Tiếng chuông của Trung Nguyên có giống với tiếng chuông của Tây bắc và Tây nam không?
Chu Nghênh Tuyết nhỏ giọng nói:
– Giống nhau, đều chứng tỏ hàng rào đang gặp nguy hiểm.
Chỉ thấy xe của binh sĩ tuần tra chạy ngang qua, phát loa lớn:
– Cư dân hàng rào không được tự tiện rời khỏi nhà.
Nếu gặp phải sinh vật lạ hãy mau chóng gọi tới dãy số 077 để báo cho binh sĩ Chu thị biết.
Trong nhà cư dân có điện thoại bàn có kết nối với đường dây nóng, giống với loại Nhâm Tiểu Túc từng thấy trong tiệm thuốc.
Nhâm Tiểu Túc nghe đối phương nói vậy thì sắc mặt trầm xuống.
Hắn nhìn Lý Nhiên và đám quân nhân:
– Không cần đi nữa, muốn đi cũng không được.
Nhâm Tiểu Túc đã đoán được là thứ gì tấn công hàng rào 74 rồi.
Ngoại trừ thứ đồ chơi kinh khủng như vật thí nghiệm ra thì e rằng chẳng còn gì khiến cả một tập đoàn kiêng kỵ như lâm vào đại địch thế này.
Nếu bên ngoài thật sự là vật thí nghiệm thì hiện tại nơi hoang dã mới là chỗ nguy hiểm nhất
Lời quân nhân nói là không cần biết ai đánh vào cũng không đụng tới cư dân hàng rào càng trở nên vô nghĩa hơn vào lúc này.
Vật thí nghiệm chủ yếu là muốn tàn sát cư dân trong hàng rào đấy.
Chu Nghênh Tuyết thấy sắc mặt Nhâm Tiểu Túc trở nên nghiêm túc thì vội vàng hỏi:
– Rốt cuộc là thứ gì đánh tới?
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi cũng là người Tây nam, hẳn đã nghe qua vật thí nghiệm….
Sắc mặt Chu Nghênh Tuyết tái nhợt, trợn tròn mắt.
Phải biết vật thí nghiệm đã tiêu diệt vài tòa hàng rào ở Tây nam rồi.
Ngay sau đó Chu Nghênh Tuyết nói với Lý Nhiên:
– Nhiệm vụ của ta chỉ là bảo vệ ngươi.
Hiện tại muốn sống thì đi với chúng ta, đừng quản những người khác nữa.
Lý Nhiên có phần luống cuống.
Nàng nhìn Nhâm Tiểu Túc, Nhâm Tiểu Túc không nói gì, chỉ nhíu mày suy nghĩ.
Quân nhân bên cạnh nghe Chu Nghênh Tuyết nói vậy thì không vui:
– Mời các ngươi tới chỉ để tăng sĩ diện cho chúng ta.
Ngươi thật sự cho rằng Nhuộm Nhuộm tiểu thư cần ngươi bảo vệ? Nàng đi theo chúng ta sẽ không ai tổn thương nàng được cả.
Chúng ta là quân nhân đã qua huấn luyện!
Chu Nghênh Tuyết lạnh lùng nhìn đối phương:
– Hiện các người cũng đang bị Chu thị bắt thì lấy gì bảo hộ Lý Nhiên.
Hơn nữa mấy người các ngươi có từng trải qua chiến tranh thật sự không cũng là một vấn đề ta thắc mắc đấy!
Vào lúc này, Lý Nhiên nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Thật sự đáng sợ như thế à? Ta cho các ngươi thêm tiền, các ngươi có thể bảo vệ tất cả mọi người không?
Quan quân ngăn lại:
– Tại sao phải cho họ thêm tiền, chỉ là một tên siêu phàm giả thôi.
Hơn nữa trên đường chúng ta chưa từng thấy họ dùng năng lực siêu phàm.
Nói không chừng chỉ là thứ hàng giả.
Lý Nhiên không nghe người này nói mà tiếp tục hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Ta có thể thêm tiền, có được không?
Thế nhưng điều khiến Lý Nhiên ngoài ý muốn là Chu Nghênh Tuyết lại quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc, tựa hồ hỏi ý kiến Nhâm Tiểu Túc.
Giờ khắc này Lý Nhiên chợt phát hiện, e rằng Nhâm Tiểu Túc không phải trợ lý gì cả.
Bằng không Chu Nghênh Tuyết sao có thể hỏi ý trợ lý của mình?
Bất quá nghĩ tới đây, Lý Nhiên chợt hiểu ra nhiều chuyện.
Trên đường đi Chu Nghênh Tuyết không quản được Nhâm Tiểu Túc.
Nếu thiếu niên chỉ là một trợ lý nhỏ nhoi sau dám tùy hứng làm bậy như vậy.
Trong lúc nói chuyện, Mục Vãn Ca cũng đi ra từ trong khách sạn.
Hắn nghe được động tĩnh từ trong phòng nên chạy ra, muốn tụ họp cùng binh sĩ, xem nên làm gì lúc này.
Mục Vãn Ca thấy không khí giằng co trong đại sảnh thì hỏi nhân viên đoàn làm phim chuyện gì.
Kết quả nhân viên nói hắn biết, hiện tại hàng rào đang bị sinh vật không rõ lai lịch tập kích, hơn nữa đối phương còn vô cùng lợi hại.
Hiện Lý Nhiên đang cầu Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc bảo vệ họ, thế nhưng quan quân mặc thường phục bên cạnh Lý Nhiên không đồng ý.
Mục Vãn Ca vừa nghe xong, lập tức chạy tới nắm thật chặt tay Nhâm Tiểu Túc, tình ý chân thành nói:
– Ta có tiền, mong ngươi hãy bảo vệ ta.
Táng mạng này của ta là để cống hiến cho nghệ thuật chứ không phải cho quái vật…
Mọi người trong đại sảnh ngây ngẩn.
Lúc Lý Nhiên thấy Mục Vãn Ca chạy tới chỗ Nhâm Tiểu Túc mà không phải Chu Nghênh Tuyết cũng chẳng có gì bất ngờ, phảng phất như thế này mới đúng.
Bằng không vì sao Mục Vãn Ca nhất quyết muốn Nhâm Tiểu Túc đóng phim cho hắn? Thậm chí còn đuổi theo tới tận hàng rào 74?
Phải như vậy mới đúng chứ!
Nhân viên đi theo Mục Vãn Ca chỉ có 2 người.
Đại bộ phần là người của Lý Nhiên, tổng cộng có hơn 30 người.
Nhâm Tiểu Túc không có hứng thú cứu vớt nhiều người như thế.
Huống chi, nếu vật thí nghiệm đánh vào thì mọi người trong hàng rào đều chịu cảnh cửu tử nhất sinh chứ làm gì còn sức lo cho người khác.
Nhiều người tụ tập một chỗ bộ sợ vật thí nghiệm không tìm được họ hả.
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện ra vật thí nghiệm tấn công hàng rào cũng không quá tập trung tấn công người.
Cho nên những hàng rào đã bị tấn công ở Tây nam mới có một ít người sống sót thoát ra.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ, nếu vật thí nghiệm thật sự tấn công vào hàng rào 74, hắn có thể dựa vào năng lực của Chu Nghênh Tuyết mở một hầm tránh nạn nhỏ.
Chu thị sẽ không từ bỏ hàng rào 74.
Đợi binh sĩ Chu thị đánh lui vật thí nghiệm, họ trở ra là được rồi
Thế nhưng, mọi chuyện có đơn giản như hắn nghĩ chăng?
Chương 560: Khốn Cảnh
Trong khách sạn đã không còn nhân viên làm việc, chỉ có một hai người trông coi.
Những người còn lại đều tự về nhà rồi.
Trong lúc đám Lý Nhiên đang ngồi ở đại sảnh khách sạn hoang mang lo sợ thì bên ngoài hàng rào vang lên tiếng súng.
Chính xác mà nói là trên tường thành hàng rào.
Vài quân nhân mặc thường phục đứng trước cửa khách sạn, thương lượng làm sao để tìm vũ khí, có thể liên lạc với Vương thị để thương lượng với Chu thị, cấp vũ khí cho họ không.
Thế nhưng họ gọi điện thoại vệ tinh nói nữa này, Vương thị chỉ đồng ý sẽ kết nối cho họ với Chu thị rồi im luôn.
Nhâm Tiểu Túc phủi mông nhìn đám quân nhân rồi nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi ở lại đây đi, ta ra ngoài nhìn thử.
Chu Nghênh Tuyết nhất thời nóng nảy, hạ giọng nói:
– Lão gia, ngươi đừng chạy loạn nữa.
Ta sợ a.
– Sợ thì dùng cái này…
Nhâm Tiểu Túc lấy hai cây súng cùng năm sáu băng đạn ra đưa cho Chu Nghênh Tuyết:
– Khách sạn này nằm ở trung tâm hàng rào.
Nếu nơi này gặp chuyện không may chứng tỏ cả hàng rào xong đời rồi.
Đến lúc đó nơi tìm đại một chỗ nào rồi đào hầm tránh nạn, chui vào đó chờ ta tới cứu.
– Đến lúc đó có cứu Lý Nhiên không?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
– Đến lúc nào rồi, mạng mình lo chưa xong còn đòi cứu người khác? Cùng lắm chúng ta không tham gia An Kinh tự thôi, cũng đâu có chết.
Chu Nghênh Tuyết cười tươi, không sợ hãi nữa mà đáp:
– Được, lão gia.
Nàng sợ nhất là Nhâm Tiểu Túc chỉ lợi dụng mình để xâm nhập vào An Kinh tự rồi vứt bỏ nàng thôi.
Hiện tại xem ra, nàng quan trọng hơn nhiệm vụ của An Kinh tự a.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy thật khó hiểu.
Sau nữ nhân này thay đổi thất thường vậy, khi nãy còn sợ thất thần, bây giờ thì cười tươi như hoa rồi.
Hắn rời đi, Lý Nhiên và Mục Vãn Ca thấy vậy thì cuống cuồng.
Lý Nhiên đứng dậy nói:
– Ngươi đi đâu vậy?
– Ta ra ngoài xem thử tình hình….
Nhâm Tiểu Túc nói.
– Ngươi đi thì ai bảo vệ chúng ta…
Mục Vãn Ca lo lắng.
– Lỡ ngươi không quay lại nữa thì sao?
Lý Nhiên có chút mờ mịt hỏi.
Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Có nàng ở đây mà.
Mọi người nhìn Chu Nghênh Tuyết, lại thấy Chu Nghênh Tuyết đang kiểm tra súng đạn.
Mọi người cũng không biết nàng ta làm cách nào mà có thể đem súng vào hàng rào nữa
Nhâm Tiểu Túc nhìn quan quân mặc thường phục, nhếch miệng cười:
– Không phải còn có họ sao, họ sẽ bảo vệ các ngươi.
Vài quan quân thấy hai khẩu súng trong tay thì mắt sáng lên:
– Chúng ta là quân nhân đã qua huấn luyện.
Nếu đã để chúng ta bảo vệ mọi người thì đưa chúng ta hai khẩu súng này đi.
Hơn nữa kỹ năng dùng súng của ta chắc chắn sẽ tốt hơn nàng.
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh:
– Chu Nghênh Tuyết, sau khi ta rời đi, nếu có người muốn đoạt súng, ngươi cứ trực tiếp nổ súng bắn chết hắn là được.
Chu Nghênh Tuyết bình tĩnh nói:
– Các ngươi dùng súng tốt hơn? Ngay cả súng của mình còn không bảo vệ được thì nói gì tới dùng súng.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc lập tức rời đi, phải biết Chu Nghênh Tuyết cũng không phải con gái yếu ớt.
Nàng có thể lừa gạt hắn mà mặt không đổi sắc.
Đám quan quân này mà dám có ý đồ với Chu Nghênh Tuyết thì đoán chừng đêm nay sẽ chết bất đắc kỳ tử đấy.
Nhâm Tiểu Túc vừa ra khỏi khách sạn thì đi ngay về hướng tây.
Nơi đó hẳn là chiến trường chính của Chu thị.
Kết quả trên đường đi, hắn chợt thấy hơn 10 mấy siêu phàm giả mặc đồ đen đang chạy như bay cùng hướng với hắn.
Đối phương thấy Nhâm Tiểu Túc chỉ nhìn một cái cũng không nhiều lời.
Kỳ quái, hơn mười siêu phàm giả này ở đâu ra chứ.
Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc thấy được bội đao bên hông đối phương.
Đây không phải đao gốm sứ của công ty Hỏa Chủng à.
….
Những người này là thành viên Hỏa Chủng đã tìm phục ở nơi này từ trước khi vật thí nghiệm tới?
Nhưng vì sao đối phương lại không động thủ với hắn?
Nhâm Tiểu Túc im lặng thay đổi phương hướng, dùng Ảnh tử đuổi theo.
Hắn thật sự muốn biết đám người Hỏa Chủng này đang muốn làm gì.
Tiếng súng trên tường thành hàng rào đã dừng lại, Nhâm Tiểu Túc cũng không biết rốt cuộc mọi chuyện đã thế nào rồi.
Dần dà, thành viên Hỏa Chủng và Nhâm Tiểu Túc cũng tiếp cận được biên giới hàng rào.
Chỉ thấy thành viên Hỏa Chủng tìm tới binh sĩ Chu thị, thông báo thân phận của mình rồi đi lên tường thành.
Nhâm Tiểu Túc đứng cách đó không xa nhìn một màn này.
Hắn còn thấy binh sĩ Chu thị đưa súng ống cho thành viên Hỏa Chủng.
Dường như nhóm siêu phàm giả này muốn hiệp trợ Chu thị thủ thành.
Công ty Hỏa Chủng giúp đỡ Chu thị bảo vệ cư dân hàng rào?
Thì ra Hỏa Chủng không lùng bắt hắn là vì họ còn chuyện quan trọng hơn cần làm.
Việc này đã thay đổi nhận thức của Nhâm Tiểu Túc.
Khi con người lâm vào đại nạn, loại tổ chức như Hỏa Chủng cũng sẽ góp một tay giúp đỡ?
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, nếu Chu thị tan tác, hơn 100.000 cư dân hàng rào đều gặp nạn.
Thế nhưng hắn lại không ngờ Hỏa Chủng sẽ chịu đứng ra giúp đỡ.
Lúc này, lão Lý và Tần Sanh cũng được binh sĩ Chu thị phát sung cho.
Bất quá Chu thị cũng không phân phó nhiệm vụ cụ thể cho họ.
Chỉ nói, nếu vật thí nghiệm xông lên tường thành thì hãy cố ngăn chúng lại.
Chung quy tới lúc đó súng lục và súng trường rất khó có thể giết được vật thí nghiệm.
Năng lực hành động của đối phương mạnh mẽ, chỉ cần một vật thí nghiệm thành công leo lên đều khiến hệ thống phòng ngự của tường thành lâm vào uy hiếp to lớn.
Thậm chí khi đó sẽ có càng nhiều vật thí nghiệm nữa xông tới, khiến toàn bộ trận tuyến tan vỡ.
Khi đó chỉ có thể sử dụng công sự phòng ngự được xây trong nội thành.
Tuy nhiên đó chỉ là trường hợp bất đắc dĩ mà thôi.
Vật thí nghiệm lập tức khởi xướng công kích.
Kết quả Chu thị dùng súng máy hạng nặng giết chết vài chục vật thí nghiệm, khiến chúng phải rút lui về rừng rậm.
Đợi khi vật thí nghiệm lần nữa tấn công, mọi người trên tường thành không khỏi ngây người.
Vì đám vật thí nghiệm kia lùa mấy trăm người sống tới dưới chân tường.
Lão Lý biết những người đó, đó đều là lưu dân vì tránh né sự bóc lột của tập đoàn mà trốn tới nơi hoang dã.
Dựa theo những gì con người biết được, vật thí nghiệm gặp ai là sẽ giết người đó mới đúng.
Thế nhưng bây giờ đã khác, đối phương còn học được cách bắt giữ con tin.
Không phải con người ỷ vào súng máy hạng nặng giết vật thí nghiệm chúng à.
Bây giờ thì dùng thứ đó tự giết đồng bào của mình đi.
Tường thành phía đông hàng rào cũng phải đối mặt với tình cảnh tương tự.
Vật thí nghiệm không chỉ lùa lưu dân mà còn có không ít binh sĩ Chu thị mặc quân trang.
Xem ra là tù binh bị bắt từ đoàn viện quân của hàng rào 73.
Có nên nổ súng không?
Lão Lý, Tần Sanh, người của công ty Hỏa Chủng không nói gì.
Vì họ chỉ tới trợ giúp mà thôi, chuyện này chưa tới phiên họ làm chủ.
Trưởng quan Chu thị đứng trên tường thành, nhìn cự ly ngày càng gần của đám người và vật thí nghiệm.
Những người còn sống khó muốn rách cuống họng, không ít con nít được người nhà ôm vào lòng bảo vệ, trên mặt cũng toàn là nước mắt nước mũi.
Xen lẫn người phụ trách là vật thí nghiệm có nhiệm vụ lùa lưu dân.
Cách đó năm sáu mét là vật thí nghiệm cùng binh sĩ xen kẽ nhau.
Nếu quân đội trên đường thành không làm gì, chỉ cần chúng vừa tiếp cận tới chân tường thì chưa tới nửa phút sẽ có thể công phá hàng phòng ngự của hàng rào.
Trưởng quan Chu thị bình tĩnh nói:
– Nổ súng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Y Tiên Thiểu [Dịch] Y Tiên Thiểu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Y-Tien-Thieu-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tuyệt Phẩm Thiên Y [Dịch] Tuyệt Phẩm Thiên Y](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tuyet-Pham-Thien-Y-Audio-Truyen.jpg)
