[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 55 : Hết Thảy Đều Kết Thúc (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Hết Thảy Đều Kết Thúc
Rời khỏi hàng rào 73, Nhâm Tiểu Túc không quan tâm chuyện ở nói đó nữa.
Trên đường đi, An Kinh tự gửi một tin nhắn ban bố nhiệm vụ nhằm vào An Kinh tự.
Từ đây có thể suy ra, chiến đấu tại hàng rào 73 cũng không chấm dứt sau khi Đông Hồ bị sập.
Bất quá, sau hai ngày, An Kinh tự không còn phát nhiệm vụ như thế nữa.
Nhâm Tiểu Túc đoán, hẳn cuộc chiến đã chấm dứt, Anh Kinh tự và Hỏa Chủng đã rời khỏi hàng rào 73.
Về phần đến cùng chỗ đó có phòng thí nghiệm không, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên cảm giác, hẳn là có đi.
Vì từ lúc hỗn chiến diễn ra, hắn không gặp bất kỳ người nào của tổ chức Kỵ Sĩ cả.
Những người đó tới đây là để tìm phòng thí nghiệm, thế nhưng họ lại không tham gia hỗn chiến, tám chín phần mười là đi tìm phòng thí nghiệm thật sự rồi.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, Kỵ Sĩ và Hỏa Chủng chỉ có cùng một mục tiêu chứ không hề ăn ý với nhau.
Nếu hàng rào 73 không có phòng thí nghiệm, Hỏa Chủng không có nào khiến Kỵ Sĩ xuất hiện.
Cho nên, khả năng cao, trong Hỏa Chủng đã quyết tâm tính kế An Kinh tự, người của Kỵ Sĩ đã đi thẳng tới phòng thí nghiệm thật sự rồi.
E rằng, đây cũng là kế hoạch của Hỏa Chủng.
Nhâm Tiểu Túc thu thi thể của Hỏa Chủng vào không gian, chuẩn bị cho Chu Nghênh Tuyết dùng để hoàn thành nhiệm vụ.
Hai người đang thương lượng bày trí hiện trường thế nào cho giống.
Kết quả, lúc này An Kinh tự lại gửi tin nhắn thông báo:
“Vì có thành viên cố ý phá vỡ quy tắc nên việc liệp sát Hỏa Chủng sẽ được tham gia kỳ tuyển chọn bị hủy bỏ.
Sát thủ cấp A vẫn phải hoàn thành 5 nhiệm vụ trong năm mới được tham dự.”
Nhâm Tiểu Túc đọc xong thì ngây ngẩn cả người.
Hắn phí công sức giúp Chu Nghênh Tuyết thu thập thi thể từ tay những sát thủ khác, kết quả chỉ với một tin nhắn mà An Kinh tự khiến cho hắn bận rộn toi công?!
Nhâm Tiểu Túc tức giận.
Một tổ chức lớn như vậy mà ngay cả việc giữ lời cũng không làm được!
Chu Nghênh Tuyết đọc được tin nhắn thì ngẩng đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
– Lão gia, đến cùng ngươi đã làm gì ở hàng rào 73?
Chỉ trong nháy mắt, Chu Nghênh Tuyết liền biết “người phá vỡ quy tắc” trong tin nhắn là ai.
Nhất định là lão gia nhà nàng chứ chẳng còn ai khác!
Nhâm Tiểu Túc đen mặt nói:
– Trong mắt ngươi ta là loại người này?
– Đúng vậy!
Chu Nghênh Tuyết ung dung đáp.
Nhâm Tiểu Túc:
– ….
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc xác thực đã chơi lớn.
Rõ ràng An Kinh tự có hơn 30 sát thủ cấp a.
Chết hết 11 người thì còn thừa 26 người.
Thế nhưng trong số 26 người này chỉ có 2 người nhận được tư cách tham gia tuyển chọn vào năm sau.
Nếu hơn 5 người, An Kinh tự cũng không tới mức hủy bỏ quy tắc kia.
Thật sự họ bị Nhâm Tiểu Túc bức tới mức phải đổi quy định.
An Kinh tự cũng đâu muốn làm thế!
Dường như lúc Nhâm Tiểu Túc quay lại khách sạn đã bị người của đoàn tuần diễn nhìn thấy.
Cho nên Nhâm Tiểu Túc vừa vào phòng, Lý Nhiên đã tới tìm Chu Nghênh Tuyết, lôi kéo trò chuyện với nàng tới hơn 2 tiếng mới rời đi.
Thiếu chút nữa khiến Chu Nghênh Tuyết nói chuyện tới hỏng mất.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
– Xem ra trong lúc ta đi vắng.
Quan hệ của các ngươi đã tốt hơn nhiều.
– Đúng rồi…
Nhâm Tiểu Túc móc một đống lớn di động ra:
– Mấy cái di động này đều đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Mỗi cái đều nhận được thù lao giết một hai thành viên Hỏa Chủng.
Ngươi tính xem chúng ta có bao nhiêu tiền.
Chu Nghênh Tuyết ngơ ngác nhìn hơn 20 di động trước mặt.
Đại khái nàng đã biết vì sao An Kinh tự phải đổi quy tắc rồi:
– Lão gia, không phải ngươi nói Hỏa Chủng có hơn 40 người à.
Sao ở đây chỉ có 20 di động?
– Không chỉ 40 thôi đâu…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ta cảm thấy Hỏa Chủng có hơn 80 người ấy chứ.
Tình báo An Kinh tự sai sót…
Nhâm Tiểu Túc kể lại mọi chuyện cho Chu Nghênh Tuyết nghe.
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết mới biết lão gia nhà mình tới hàng rào 73 hung hiểm như thế.
– May mà lão gia không vào đường hầm…
Chu Nghênh Tuyết vui mừng nói:
– Bất quá Hỏa Chủng và An Kinh tự cũng chẳng phải loại người lương thiện gì.
Chỉ hi vọng cuộc chiến sau của họ sẽ không liên lụy tới chúng ta.
Chu Nghênh Tuyết thống kê thù lao:
– Nơi này có tổng cộng 15 thành viên Lăng Thần, 6 thành viên Hoàng Hôn.
Thành Viên Lăng Thần là 150.000 đồng một người, Hoàng Hôn là 500.000 đồng một người.
Bất quá sau đó An Kinh tự tăng giá lên gấp đôi.
Cho nên chúng ta nhận được 10.500.000 đồng.
Nói xong, mặt mày Chu Nghênh Tuyết hớn hở.
Phải biến, trong 10.500.000 đồng này có 2.000.000 đồng là của nàng đó.
Trong khi đó nàng chỉ ở trong khách sạn không cần làm gì cả.
Biết tìm đâu trên đời một lão gia tốt thế này chứ.
– An Kinh tự nhất định phát hiện mấy cái di động này có vấn đề.
Chung quy sát thủ cấp A cũng chẳng giết được bao nhiêu thành viên Hỏa Chủng.
Nếu sát thủ cấp B hay C cũng giết được như thế thì tất nhiên bất thường…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Ta thấy, chỉ sợ đã có người giám sát mấy tài khoản này.
Phải làm sao mới có thể chuyển nó đi một cách an toàn đây?
Chu Nghênh Tuyết giải thích:
– Việc này cũng không khó.
Đơn cách thô bạo nhất là tới sòng bài Lạc thành.
Chỗ đó của họ có thể ẩn danh chuyển khoản, sòng bạc sẽ đổi tiền thành thẻ bạc cho ngươi.
Ngươi có thể chuyển vào tài khoản khác hoặc đem thẻ bạc theo bên người.
Sòng bạc hẳn là của Thanh Hòa nên việc giữ bí mật rất tốt.
Dù phí thủ tục hơi cao nhưng đáng giá.
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Dù là Thanh Hòa cũng không thể tin tưởng hoàn toàn.
Danh tiếng và sự thật có giống nhau không, chúng ta không biết.
– Không tới mức đó đâu…
Chu Nghênh Tuyết lắc đầu:
– Lúc trước tập đoàn từng gây áp lực cho sòng bài, muốn họ đưa ra danh tính tài khoản.
Kết quả sòng bài không đồng ý, bảo chỉ nghe tập đoàn Thanh Hòa.
– Nói sau đi…
Nhâm Tiểu Túc đáp:
– Trước nhớ kỹ số tài khoản này rồi xóa tin nhắn đi, tìm cơ hội bán số di động này, kiếm thêm một mớ tiền.
– Chúng ta có thể tới chợ đêm để bán.
Thế nhưng tới từng hàng rào bán ra sẽ tốt hơn, nếu bán một lần quá nhiều sẽ mức giá đó.
Lúc trước Chu Nghênh Tuyết là nhân viên tình báo, am hiểu những chuyện này nhất.
– Tiếp theo chúng ta đi đâu?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
– Ngày mai sẽ lên đường tới hàng rào 74, ở lại đó 4 ngày rồi tới hàng rào 73, Lý Nhiên muốn tới đó thử vai…
Chu Nghênh Tuyết nói.
Nhâm Tiểu Túc nghe tới hàng rào 73 thì bó tay.
Thêm lần này tiếp theo nữa, hắn đã tới hàng rào 73 tổng cộng 3 lần.
Chỉ mong khi ấy, phong ba tại hàng rào 73 đã chấm dứt.
Chương 542: Họp Bàn
Trong chuyến tuần diễn hiển nhiên phải có hoạt động như hòa nhạc.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc tranh thủ lúc những người khác đang chuẩn bị sân khấu sứt đầu mẻ trán mà bản thân lại rảnh rỗi liền làm ổ trong khách sạn đọc sách.
Phương Trì, trợ lý của Lý Nhiên từng ngỏ lời muốn Nhâm Tiểu Túc tới buổi hòa nhạc hỗ trợ nhưng bị thiếu niên vô tình cực tuyệt.
Giờ khắc này, Hỏa Chủng đang tổ chức hội nghị tổng kết, phân tích số liệu chiến đấu tại hàng rào 73.
Họp bàn là chuyện cực kỳ trọng yếu với những sĩ quan chỉ huy.
Giống như học sinh được thầy cô sửa bài vậy.
Phải biết bản thân sai ở đâu để lần sau tránh không phạm phải nữa.
Trong phòng họp u ám, mọi người ngồi nghiêm chỉnh.
Nơi này không quá giống phòng họp mà ngược lại càng giống nhà tù biệt giam hơn.
Một người nói:
– Lần này thuận lợi lấy được tư liệu của phòng thí nghiệm không thể không kể tới công lao của Chỉ Huy Sứ* trong nhiệm vụ cho nổ đường hầm.
Đồng thời, Hỏa Chủng cũng có thể lập được uy, khiến mấy đám tạp kia không dám tới xem náo nhiệt nữa.
Ta cảm thấy ở đây, người có công lao to lớn nhất chính là Chỉ Huy Sứ!
*Đây là chỉ huy của Hỏa Chủng trong nhiệm vụ vây quét tại Đông Hồ mấy chương trước
Chỉ Huy Sứ lườm người nói chuyện một cái rồi bình tĩnh lên tiếng:
– Bây giờ không phải lúc vuốt mông ngựa, báo cáo tình hình thương vong cụ thể đi.
Sĩ quan phụ tá bên cạnh hắn lên tiếng:
– Chết 34 người, trọng thương 4 người, bị thương nhẹ 17 người.
Chỉ Huy Sứ cau mày:
– Thương vong so với dự đoán của chúng ta thảm thiết hơn nhiều.
Phải biết, một phần ba nhân số trong hành động lần này đều là đội viên tinh nhuệ của tiểu đội Hoàng Hôn.
– Chủ yếu đều do người đeo mặt nạ bạc kia.
Nếu không phải hắn thì thương vong cũng không cao như vậy…
Sĩ quan phụ tá lạnh lùng tổng kết:
– Bất quá so với thành công chúng ta đạt được thì dù là thương vong như thế, tổng bộ vẫn sẽ khen ngợi chứ không xử phạt chúng ta.
Nghe tới khen thưởng, hai mắt mọi người sáng lên.
Điều này có nghĩa họ sẽ được cải tạo gen tốt hơn cùng với nhận được quyền hạn càng lớn.
Quyền hạn tại công ty Hỏa Chủng tượng trưng cho địa vị.
Hiện giờ quyền hạn của Chỉ Huy Sứ chỉ có T3 mà thôi, phía trên còn T4, T5.
E rằng cần thời gian rất lâu để trở thành đại nhân vật.
Chỉ Huy Sứ nhìn thoáng qua báo cáo:
– Trong chúng ta, có ai từng giao thủ với người đeo mặt nạ không?
Sĩ quan phụ tá trả lời:
– Có chỗ kỳ quái là, người nào từng chiến đấu với hắn đều chết cả.
Thậm chí chúng ta còn không biết năng lực siêu phàm của đối phương là gì.
Bấy giờ, cả phòng họp im lặng.
Người giao thủ đều chết? Không thu được tin tức hữu dụng nào của đối phương?
Hiện tại tin tức hữu dụng nhất của họ chỉ là đối phương đeo mặt nạ bạc, giới tính nam.
Thế nhưng giới tính cũng là được phán đoán từ dáng người mà thôi.
– Liệt người này vào nhân vật nguy hiểm cấp P4…
Chỉ Huy Sứ nói tiếp:
– Báo cáo cho tổng bộ đi.
Từ T1 tới T5, T đại biểu cho quyền hạn trong công ty.
Mà P đại biểu cho đẳng cấp nguy hiểm.
Nhân vật được xếp vào P4 lần trước là Lý Thần Đàn ở phía Tây nam.
Về phần P5 thì không có ai cả.
Thế nhưng công ty Hỏa Chủng tin chắc rằng, nhân vật như vậy nhất định sẽ xuất hiện tại thời đại Chư Thần này.
Trong lúc công ty Hỏa Chủng đang họp bàn thì nội bộ An Kinh tự cũng thế.
Trong một ngôi nhà dân bình thường, vài người vây quanh bàn ăn, vừa ăn cơm vừa thảo luận:
– Dựa vào báo cáo tổng kết lần này, chúng ta biết được Hỏa Chủng đã thông qua Kỵ Sĩ để lấy được tư liệu phòng thí nghiệm.
Bất quá Dường như Kỵ Sĩ vẫn chưa tìm được thứ họ muốn, sau đó đã lập tức quay về Lạc thành.
– Càng bất ngờ hơn là thủ đoạn che giấu của Hỏa Chủng cao tay hơn chúng ta.
Bằng không chúng ta cũng không phán đoán sai về nhân số của đối phương.
Sau này cần phải cẩn thận hơn một chút.
Hỏa Chủng là đối thủ rất mạnh.
Các vị không nên xem thường.
– Còn nữa, vào hôm đó, có người đã dùng một loạt di động nhận thù lao nên khiến chúng ta phán đoán sai về nhân số bên mình.
Sau khi điều tra mới biết, trước khi chiến đấu xảy ra, một người đeo mặt nạ bạc đã cướp di động của một đám sát thủ cấp C và B.
Cho nên hơn 20 thành viên Hỏa Chủng là do một mình hắn giết.
Hương Thảo ở bên cạnh nhíu mày lắng nghe, cho tới bây giờ mới mở miệng nói:
– Một người mà giết được nhiều người như vậy thì khác nào thần tiên.
Mạnh như thế cơ mà.
Chúng ta có tư liệu gì về hắn không?
– Không biết thân phận, theo phán đoán thì chiều cao của hắn từ 182 tới 185cm.
Như lời sát thủ cấp A, tố chất thân thể đối phương cực kỳ mạnh.
Rất có thể là siêu phàm giả thức tỉnh sức mạnh cơ thể…
Một nữ hài vuốt răng nanh tinh xảo của mình, nói:
– Sát thủ cấp A chưa có ai giao chiến chính diện với hắn cả.
Hẳn phía bên Hỏa Chủng sẽ có tài liệu rõ ràng hơn.
Răng nanh cô bé có chút kỳ quái.
So với răng bình thường thì dài hơn rất nhiều, trông chẳng khác nào răng của ma cà rồng vậy.
Hương Thảo khoanh tay, nói:
– Phải chú ý tới siêu phàm giả này.
Người có thể tùy ý ra vào trong chiến trường hỗn loạn, cướp đoạt con mồi của người khác, xem chiến trường chẳng khác nào một trò chơi, chứng tỏ người này rất mạnh.
Cô bé có răng nanh dài nói:
– Thế nhưng đối phương vẫn giúp chúng ta giết rất nhiều người của Hỏa Chủng.
Cho nên lần này lão bản muốn trả thù lao sòng phẳng cho hắn.
Hơn nữa còn muốn tạo quan hệ tốt với đối phương rồi tiếp tục quan sát.
Lão đầu vẽ đường bĩu môi:
– Chú ý tới hắn kiểu gì? Chúng ta không biết tướng mạo, số lượng di động nhiều vô kể.
Làm sao mà biết hắn xuất hiện lúc nào? Ngươi có biết nhiệm vụ sau hắn sẽ dùng di động gì để làm không?
– Đợi một chút…
Cô bé răng nanh dài sửng sốt:
– Lúc trước hàng rào 61 cũng có sát thủ cấp D thích đoạt di động của người khác.
Lão bản còn tới hàng rào 61 một chuyến nữa, thế nhưng chứng minh không phải hắn.
Hương Thảo cảm thấy ê răng:
– Ngươi nói thằng này rảnh rỗi không có chuyện gì lại đi làm sát thủ cấp D? Kêu ta tin kiểu gì đây….
Trên thực tế, An Kinh tự từng hoài nghi là Chu Nghênh Tuyết.
Chung quy Chu Nghênh Tuyết vừa giết Chu Hi Long tại hàng rào 73 thì sát thủ cấp D bên kia cũng bị đoàn diệt.
Hiện tại xem ra, hiềm nghi với Chu Nghênh Tuyết có thể bỏ qua vì giới tính đối phương là nam.
Chung quy Hương Thảo gặp Chu Nghênh Tuyết từng thấy dáng người Chu Nghênh Tuyết rồi, dù đeo mặt nạ cũng không cách nào ngụy trang được.
Trong lần hỗn chiến này, nam nhân đeo mặt nạ sắc đã trở thành tiêu điểm của Hỏa Chủng và An Kinh tự.
Dù mọi người muốn tìm hắn cũng chẳng có manh mối mà lần theo.
Mặt nạ màu bạc đã giúp Nhâm Tiểu Túc che dấu bản thể ở chiến trường, Nhâm Tiểu Túc cứ thế nào bị xem nhẹ…
Hương Thảo hỏi:
– Có thể truy mấy tài khoản ký danh của những chiếc di động bị mất không.
Chỉ cần hắn rút tiền, chúng ta có thể phát hiện hành tung của hắn.
– Đã bắt đầu theo dõi rồi, bất quá ta lo lắng nhất là hắn tới sòng bạc của Thanh Hòa rửa tiền.
Từ đó manh mối sẽ bị đứt đoạn.
Chương 543: Tạp Chí Hy Vọng
Từ lúc Đông Hộ sụp đổ tới nay đã được một tuần.
Mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc đều làm tổ trong khách sạn.
Dường như chuyện của Đông Hồ chẳng có chút quan hệ nào với hắn cả.
Ngược lại, Chu Nghênh Tuyết thì bộn bề nhiều việc hơn.
Thân là bảo tiêu nên nàng luôn phải ở bên cạnh, tham gia một loạt các hoạt động cùng Lý Nhiên.
Cũng không biết đám truyền thông trong hàng rào nổi điên gì lại đi chú ý tới Chu Nghênh Tuyết, nói Chu Nghênh Tuyết là bảo tiêu mỹ nữ đẹp nhất.
Tiêu đề này đã đăng được vài hôm rồi.
Qua vài ngày tham gia các hoạt động, Lý Nhiên trông có vẻ mệt mỏi hơn.
Bất quá, lúc xuất phát tới hàng rào 73, Lý Nhiên không ngồi xe của mình mà ngược lại ngồi xe cùng với Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc có phần ngoài ý muốn.
Phải biết, Lý Nhiên ngồi chung xe thì hắn và Chu Nghênh Tuyết không thể trò chuyện tùy ý nữa.
Chung quy, trước mắt người ngoài thân phận Nhâm Tiểu Túc vẫn là trợ lý của Chu Nghênh Tuyết.
Nhâm Tiểu Túc buồn bực:
– Ngươi ngồi xe của ngươi thoải mái hơn mà.
Chiếc xe thương vụ kia đã được cải tiến, có thể nằm thẳng để ngủ.
Ngủ một giấc tỉnh dậy tất nhiên sảng khoái hơn.
Thế nhưng Lý Nhiên đã chuẩn bị lý do đầy đủ:
– Ta sợ ở nơi hoang dã có nguy hiểm nên muốn ngồi chung một xe với bảo tiêu, không được à? Nếu gặp phải nguy hiểm, các ngươi có thể bảo hộ ta tốt nhất.
Hơn nữa, mọi người để ta ngồi xe thương vụ, tới khi có người tập kích, họ sẽ tập kích xe thương vụ trước, vậy chẳng phải ta tránh thoát được một kiếp à.
Nhâm Tiểu Túc cạn lời:
– Ở Trung Nguyên làm gì có nhiều đoàn cướp tấn công đoàn xe vậy chứ.
Không cách nào cự tuyệt lý do của Lý Nhiên, ba người cứ thế ngồi chung một chỗ lên đường.
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết đều im lặng không nói gì.
Lý Nhiên ngồi ở ghế sau xem tạp chí, vừa đọc tạp chí vừa rung đùi.
Nhâm Tiểu Túc nhịn không được mà nhìn lại.
Lý Nhiên lập tức giả bộ như đang xem báo.
Mà Nhâm Tiểu Túc thấy rõ tạp chí Lý Nhiên đang xem có tin tức về buổi tuần diễn thành công của nàng.
Hơn nữa tin còn được đặt ở trang đầu.
Khó trách run chân dữ vậy, thì ra là muốn khoe khoang.
Hình ảnh bắt mắt nhất trên trang tạp chí là ảnh chụp của Lý Nhiên, trên ảnh là hình Lý Nhiên đang mặc đồ biểu diễn, trông vô cùng nổi bật.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua rồi quay đầu lại, nhắm mắt dưỡng thần.
Lý Nhiên ngồi đằng sau ho hai tiếng:
– Lực truyền thông của tạp chí Hy Vọng này rất lớn, xuất bản ở tất cả hàng rào của 3 tập đoàn lớn.
Hơn nữa, nghe nói trong hàng rào của Hỏa Chủng cũng có thể dễ dàng mua được.
Chu Nghênh Tuyết đang lái xe thì liếc mắt nhìn.
Nữ nhân này chỉ đang muốn nói, nàng rất lợi hại khi có thể chiếm được spotlight trang đầu của tạp chí này.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc lại chú ý tới một mặt khác:
– Tạp chí Hy Vọng này là sao, thuộc về thế lực nào?
Theo hắn, tin tức giữa các tập đoàn tương đối ngăn cách.
Chung quy, người từ hàng rào của tập đoàn này muốn tới hàng rào của tập đoàn khác đều phải có văn bản giới thiệu.
Mà tạp chí Hy Vọng này lại có thể đưa sản nghiệp của họ đi tới khắp tất cả các hàng rào?
– Là sản nghiệp của tập đoàn Thanh Hòa…
Lý Nhiên cười nói:
– Trạm cuối của buổi tuần diễn được sắp xếp ở Lạc thành là vì bắt nối quan hệ với tổng biên của tạp chí này.
Nhâm Tiểu Túc bừng tỉnh.
Hóa ra là sản nghiệp của tập đoàn Thanh Hòa.
Khó trách a.
Những thứ có thể điều khiển như luận như báo chí phải thuộc về phe trung lập mới có cơ hội tiến vào các hàng rào khác nhau.
Báo chí của Vương thị không được xuất bản trong hàng rào của Chu thị.
Chung quy chẳng thế lực nào muốn tin tức về mình bị thế lực khác nắm giữ.
Tin tức quan trọng nhất là nhanh, ai có tin nhanh nhất càng có ưu thế.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc lại hiếu kỳ hỏi:
– Có thể cho ta mượn một tạp chí không?
Lý Nhiên vui thầm nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra rụt rè:
– Đương nhiên được.
Bất quá khiến Lý Nhiên thất vọng là, Nhâm Tiểu Túc lật xem cả tờ tạp chí nhưng hết lần này tới lần khác lại không xem trang bìa!
Nhất định hắn cố gắng gạt nàng, nhất định là vậy!
Chu Nghênh Tuyết thầm buồn cười.
Nàng hiểu rõ lão gia nhà mình không có tí hứng thú gì với tin giải trí cả.
Nhâm Tiểu Túc xem tạp chí hết cả ngày.
Sau đó còn mượn tạp chí cũ của đoàn xe đọc tiếp.
Tạp chí Hy Vọng cũng đủ ác.
Trong chuyện mục tình hình chính trị đường thời không ngừng phê bình ba nhà Vương thị, Chu thị và Khổng thị.
Ngay cả Hỏa Chủng cũng không thoát khỏi tầm ngắm của họ.
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu:
– Nội dung tạp chí thế này mà tổng biên không bị ai đánh chết à?
– Lúc tạp chí Hy Vọng vừa ra mắt từng có người uy hiếp đe dọa họ.
Thế nhưng tổng biên vẫn không thay đổi.
Nghe nói có lần hắn bị bắt cóc ba ngày ba đêm, hành hạ tới chân cũng bị đánh gãy.
Sau khi được thả ra cũng chả chịu thay đổi…
Lý Nhiên giải thích:
– Về sau không biết vì sao nhưng không ai quản hắn nữa.
Tạp chí Hy Vọng cũng vì thế mà ăn nói lại càng “ngay thẳng” hơn.
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc không quá hiểu chuyện này.
Bất quá đọc qua vào cuốn tạp chí, bỗng Nhâm Tiểu Túc nảy sinh hứng thú với tạp chí Hy Vọng này.
Chỉ vẻn vẹn vài tờ báo đã giúp hắn nắm rõ rất nhiều tin tức tại Trung Nguyên.
Tỷ như Vương thị và cứ điểm 178 đã ký kết hiệp nghị tu sửa đường ắt.
Hai bên rất để tâm đến lần hợp tác này.
Nghe nói vào giữa năm sau, đường sắt có thể đưa vào hoạt động rồi.
Thế nhưng muốn tu sửa tốt lại là chuyện của 5 năm sau nữa.
Xem ra, nhu cầu của Vương thị với tài nguyên của Tây bắc rất cấp thiết.
Tạp chí Hy Vọng cũng đưa tin về Đông Hồ, Dường như đối phương cũng không hiểu rõ lắm về chuyện nơi đây.
Chỉ nhấn mạnh phản ứng của tập đoàn với sự kiện này mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc còn thấy tin tức về La Lam trên tạp chí nữa.
Bất quá chỉ là tin giải trí, truyền thông bảo La Lam là nhà giàu mới nổi ở Tây nam, tới Trung Nguyên để hưởng thụ.
Thế nhưng cuối cùng lại kết một câu, khả năng La Lam tới Trung Nguyên với mục đích không đơn giản.
Nhâm Tiểu Túc đột nhiên nhận ra tạp chí Hy Vọng là đồ tốt a.
Về sau, việc mua tạp chí trở thành việc làm hằng ngày của thiếu niên.
Chỉ có Lý Nhiên là giận dỗi ngồi sau xe việt dã.
Bởi vì nàng chú ý tới Nhâm Tiểu Túc đọc báo cả đoạn đường và phát hiện ra, Nhâm Tiểu Túc không phải không xem tin về giới giải trí, chỉ là không xem tin về cô thôi!
Mà suy nghĩ về việc Nhâm Tiểu Túc đọc báo của Chu Nghênh Tuyết cũng không đúng.
Nhâm Tiểu Túc vô cùng mong chờ nhìn thấy ảnh chụp của Lạc Hinh Vũ, đáng tiếc lại không có.
Chương 544: Lại Gặp Vương Tòng Dương
Đội tuần diễn tới hàng rào 73 vào đêm cùng ngày.
Trên đường đi có hai chiếc xe bị hư, may mà họ có dẫn theo thợ sửa xe và công cụ hỗ trợ.
Bằng không sợ sẽ phải qua đêm trong rừng như lần trước.
Lúc tới hàng rào 73, bên ngoài hàng rào đã thay đổi, không còn thị trấn nữa mà là từng khu quân doanh được dựng lên, tựa như thiên quân vạn mã vậy.
Đội tuần diễn muốn vào hàng rào 73 phải đi qua nơi này trước.
Chỉ là họ bị cản lại trước lối vào quân doanh, phải thông qua kiểm tra mới được đi tiếp.
Văn bản thông hành thì không có vấn đề gì, thế nhưng mọi người đều phải bị lục soát người.
May mà quân doanh cũng có nguyên tắc, họ thấy trong đội có phái nữ nên để y tá trong quân doanh tới phụ trách kiểm tra mấy người Chu Nghênh Tuyết.
Kết quả quân nhân mặc thường phục của Lý Nhiên bị lục soát ra được chủy thủ và súng lục, toàn bộ đều bị tịch thu, nói là rời khỏi hàng rào có thể tới quân doanh nhận lại.
Điều khiến đám Lý Nhiên ngoài ý muốn là trên người Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc không lục ra được món vũ khí nào cả.
Bất quá sau kiểm tra vẫn chưa thể vào hàng rào, vì hiện tại hàng ra đã có lệnh cấm đi lại vào ban đêm nên cả đám phải ở lại quân doanh, chờ tới khi miệng cống mở vào lúc 7 giờ sáng mới được vào.
Lý Nhiên không chịu, mắt thấy hàng rào ở ngay trước mắt mà họ cũng đã đặt xong khách sạn cả rồi.
Bôn ba cả ngày thật sự rất mệt, vậy mà bây giờ còn phải ở lại quân doanh tới sáng mới được đi?
Kết quả quân nhân vừa nói xong thì một đoàn xe chạy xuyên qua quân doanh tiến vào hàng rào.
Miệng cống mở ra sau đó đóng lại.
Lý Nhiên thấy vậy thì sửng sốt:
– Không phải ngươi bảo miệng cống không mở à.
Đoàn xe này là sao?
– Là người của tập đoàn Chu thị…
Quân nhân chu thị bình tĩnh nói.
Dòng chính Chu thị được hưởng đặc quyền là chuyện rất bình thường mà, đúng không?
Lý Nhiên nhỏ giọng nói với Phương Trì:
– Có thể liên lạc với đoàn phim, kêu họ nghĩ cách giúp chúng ta không?
Kết quả Phương Trì ra ngoài nói chuyện điện thoại xong, khi trở về lại bất đắc dĩ nói:
– Đối phương bảo, chúng ta phải tự giải quyết.
Lý Nhiên cạn lười.
Nàng không ngờ đoàn làm phim lại vô tình như vậy.
Rõ ràng mối quan hệ của đối phương với đại nhân vật của Chu thị rất tốt kia mà.
Thế nhưng lúc này, có tiền cũng chẳng xài được.
Quân nhân giải thích, trong hàng rào vừa xảy ra chuyện lớn.
Nếu họ có xem báo sẽ biết Đông Hồ đã sụp đổ, bây giờ không ai dám để xảy ra sơ suất gì cả.
Ngay cả tiền cũng không người dám thu a!
Không còn cách nào khác, khi phải đối mặt với quân lính được huấn luyện nghiêm ngặt, Lý Nhiên vô lực.
Tiền tài chẳng là gì trước mặt những người này.
Đến sáng sớm, có người tới đưa tạp chí Hy Vọng tới quân doanh, Nhâm Tiểu Túc liền xin đối phương một cuốn.
Kỷ luật binh sĩ Chu thị cũng không tệ.
Họ ngăn đoàn tuần diễn lại cũng chỉ làm theo lệnh.
Trong quân doanh còn có người hâm mộ của Lý Nhiên, cho nên binh sĩ cũng không làm khó Nhâm Tiểu Túc làm gì.
Nhâm Tiểu Túc đọc được tin, nói binh sĩ Chu thị vừa chặn giết một tiểu đội chuẩn bị rút lui của Hỏa Chủng.
Thế nhưng không tìm được tư liệu phòng thí nghiệm.
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi trầm tư.
Đến cùng tại hàng rào 73 có phòng thí nghiệm không.
Miệng cống rốt cục cũng mở ra, đám Lý Nhiên lập tức tiến vào khách sạn đã đặt trước trong hàng rào.
Một ngày một đêm vất vả khiến hai mắt Lý Nhiên hiện lên quầng thâm.
Chu Nghênh Tuyết thì chẳng sao cả, chung quy thể lực của siêu phàm giả vượt xa người bình thường
Trên đường tới khách sạn, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người.
– Sao thế?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
Nhâm Tiểu Túc kéo cửa xe xuống.
Lúc này Lý Nhiên đã quay về xe thương vụ nên cả hai có thể nói chuyện thoải mái hơn:
– Thấy nam nhân kia không, ngươi hãy dính dịch cỏ bốn lá lên người hắn ta.
Ta muốn biết hành tung của hắn.
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
– Vâng, cơ mà hắn là ai vậy lão gia?
– Ngươi không nhận ra à…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
– Hắn là Vương Tòng Dương, ta cũng không biết vì sao hắn lại ở đây.
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết rời khỏi đoàn xe, đổ lại một bên.
Sau đó nàng giả bộ đi mua bữa sáng.
Trên đường đi có đi ngang qua Vương Tòng Dương, Chu Nghênh Tuyết không đụng vào người nam nhân, chỉ nhỏ một giọt dịch thảo lên vạt áo đối phương mà thôi.
Làm xong việc này, Chu Nghênh Tuyết tiếp tục mua đồ ăn sáng.
Xong xuôi mới chậm rãi quay lại xe:
– Lão gia, ngươi ăn bánh bao hay bánh quẩy.
Ta có mua cả hai.
– Bánh bao.
Nhâm Tiểu Túc cau mày nói.
Vương Tòng Dương lẫn trong đám người quay đầu nhìn Chu Nghênh Tuyết vừa mua xong bữa sáng trên xe.
Cổ xe lập tức rời đi, dần biến mất trên phố đông.
Vương Tòng Dương cẩn thận kiểm tra trên người xem có bị gắn thiết bị theo dõi không.
Sau khi xác nhận không có mới mỉm cười bước đi.
Có lẽ hắn quá đa nghi rồi.
Sau khi tới khách sạn.
Lý Nhiên không ngủ mà lập tức theo Phương Trì ra ngoài.
Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc ngồi trong phòng trò chuyện:
– Nàng ta lén lút đi gặp tên đạo diễn nọ.
Bây giờ không cho ta đi theo rõ ràng là sợ đạo diễn nhìn trúng ta, cho ta vai diễn.
Đúng là lòng dạ hẹp hòi mà!
Nhâm Tiểu Túc lườm Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi muốn đóng phim điện ảnh? Ta biết một đạo diễn, nếu ngươi muốn thì chờ ngươi làm xong việc cho ta, ta sẽ dẫn ngươi tìm hắn.
Ta từng cứu hắn một mạng.
Chu Nghênh Tuyết bĩu môi:
– Lão gia, từ lúc nào ngươi từng cứu qua đạo diễn vậy? Sao ta không biết?
– Còn nhiều chuyện ngươi không biết lắm…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Dịch cỏ 4 lá đã làm xong chưa? Việc này không được có sai lầm gì hết.
Đợi tới tối ngươi dẫn ta đi tìm hắn, xem thử hắn muốn làm gì.
– Người tên Vương Tòng Dương kia rất quan trọng hả?
Chu Nghênh Tuyết nghi ngờ hỏi.
– Không phải quan trọng mà là lúc trước có thù.
Bất quá ta càng hiếu kỳ hắn làm gì ở đây hơn…
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
– Lúc trước ta từng thấy hắn ở Đông Hồ.
Thế nhưng trong lúc hỗn chiến vẫn không gặp lại.
Ta khẳng định hắn tới vì tư liệu của phòng thí nghiệm.
Thế nhưng hỗn chiến đã xong, vì sao hắn không đi? Hàng rào 73 không phải nơi thích hợp cho siêu phàm giả ở lại.
Chỉ hơi sai lầm một chút thì e rằng phải đối mặt với sự truy sát của Chu thị ngay.
Cho nên Nhâm Tiểu Túc đang suy nghĩ chẳng lẽ chuyện phòng thí nghiệm vẫn chưa kết thúc?
Đợi tới tối hắn sẽ biết được đáp án của vấn đề này.
Chương 545: Sao Cảnh Này Quen Quen Vậy Ta?
– Buổi tối ta sẽ đi đánh nhau với lão gia.
Chu Nghênh Tuyết sắt son thề:
– Vậy ta ngủ bù trước, buổi tối tuyệt đối không khiến lão gia ngươi mất mặt.
Nhâm Tiểu Túc nghe tới hai chữ đánh nhau bỗng nhiên cảm thấy bản thân như lưu manh đầu đường hẹn người ta đánh nhau.
Đúng vào lúc này, tiếng đập cửa vang lên.
Chu Nghênh Tuyết kỳ quái đứng dậy:
– Bây giờ còn ai tới gõ cửa nữa? Vừa nhận phòng chưa tới lúc dọn vệ sinh mà?
Nói xong Chu Nghênh Tuyết đứng dậy mở cửa, chỉ thấy bên ngoài đứng một đám người.
Dưới sự dẫn dắt của nam nhân trung niên, thoáng cái cả đám đã tràn vào phòng.
Mà Lý Nhiên theo sau đám người này không khỏi đen mặt.
Buổi sáng nàng vừa gặp qua đạo diễn đoàn phim.
Kết quả đạo diễn biết nàng có bảo tiêu là siêu phàm giả thì kêu Lý Nhiên dẫn đường, muốn phỏng vấn Chu Nghênh Tuyết, bổ sung thêm nội dung của bộ phim phóng sự siêu phàm giả kia.
Lý Nhiên cũng không cản, cho nên nàng còn chưa kịp thử vai đã phải dẫn theo đạo diễn và đoàn làm phim về khách sạn.
Đạo diễn thấy Chu Nghênh Tuyết thì cười vui vẻ đi tới nắm tay nàng:
– Ngài chính là Chu Nghênh Tuyết tiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu a…
Chu Nghênh Tuyết thấy đối phương vươn tay tới lập tức lùi về sau, cảnh giác nói:
– Nói chuyện thì được, đừng có động tay động chân.
Tay Chu Nghênh Tuyết sao có thể để người khác cầm.
Lão gia còn ở trong phòng, để hắn nhìn thấy không hay!
Người trung niên thấy Chu Nghênh Tuyết không cho mình nắm tay cũng chẳng tức giận.
Ngược lại tự giới thiệu:
– Xin chào, ta là Mục Vãn Ca, đạo diễn…
Nói tới đây, hắn vô tình thấy Nhâm Tiểu Túc đang ngồi bên cửa sổ, bình tĩnh nhìn mình.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ thầm, lúc trước hỗn loạn xảy ra vào ban đêm mà hắn còn đội mũ hoodie, hẳn đối phương chỉ có thể thấy được diện mạo từ cái mũi của hắn trở xuống mà thôi.
Trong tình huống như thế, hẳn tên đạo diễn này sẽ không nhận ra hắn
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc lập tức phát hiện mình đoán sai rồi.
Chỉ thấy Mục Vãn Ca nhìn hắn bằng ánh mắt nóng bỏng, không giống đang nhìn người bình thường tí nào…..
– Ân nhân!
Mục Vãn Ca hô to.
Một tiếng này dọa sợ Chu Nghênh Tuyết và Lý Nhiên.
Cả hai ngơ ngác nhìn Mục Vãn Ca bước nhanh về phía Nhâm Tiểu Túc.
Lý Nhiên bối rối, sao Nhâm Tiểu Túc lại trở thành ân nhân của đạo diễn rồi?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Điều khiến Lý Nhiên không vui là tên đạo diễn cao ngạo với nàng nhưng khi thấy Chu Nghênh Tuyết và Nhâm Tiểu Túc lại vô cùng khách khí.
Lý Nhiên biết Mục Vãn Ca si mê siêu phàm giả.
Thậm chí còn muốn mời siêu phàm giả đóng phim điện ảnh nữa.
Thế nhưng một đạo diễn lớn như thế không tới mức thoải mái với siêu phàm giả như thế chứ.
Hơn nữa, Mục Vãn Ca vừa gọi Nhâm Tiểu Túc là gì? Ân nhân?
Nhâm Tiểu Túc là ân nhân của Mục Vãn Ca?!
Lý Nhiên hiếu kỳ nói:
– Mục đạo diễn, ngài đây là….
Mục Vãn Ca bỗng nói với mọi người:
– Phiền các ngươi ra ngoài trước, ta có lời cần nói với thiếu niên này.
Nói xong, hắn lập tức đuổi mọi người ra.
Lý Nhiên mờ mịt không hiểu gì, nàng mới là vai chính hôm nay chứ?
Mục Vãn Ca quay đầu thân thiết nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Ân nhân!
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
– Ngươi nhận nhầm người rồi.
– Loại người chuyên làm việc với hình ảnh như chúng ta sao có thể nhận nhầm người được.
Dù đêm ấy ngươi chỉ lộ cái cằm nhưng ta vẫn nhận ra ngươi…
Mục Vãn Ca xoa tay nói:
– Ngài có thể cho ta xin chữ ký không?
– Không được…
Nhâm Tiểu Túc uyển chuyển cự tuyệt.
Hơn nữa, thiếu niên còn đang thầm nghĩ có nên giết người diệt khẩu không.
Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi.
May mà Mục Vãn Ca không biết chuyện “lão Hứa”, bằng không hắn thật sự phải cân nhắc một chút.
Mục Vãn Ca nghiêm túc nói:
– Ngài yên tâm, ta sẽ giữ bí mật chuyện của ngày.
Ta thề với trời.
Nhưng ta thật sự muốn mời ngài tham gia vài cảnh trong phim điện ảnh của ta…
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc thật sự không có hứng thú với mấy chuyện này.
Hắn đứng dậy nói:
– Tốt nhất ngươi có thể giữ bí mật.
Bằng không người cũng biết thủ đoạn của ta rồi đó.
Nếu thân phận của ta lộ ra, ngươi trốn ở đâu cũng chỉ có một kết cục thôi.
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc đẩy cửa rời đi.
Hắn đi xuyên qua đám người, ra hiệu cho Chu Nghênh Tuyết đi cùng mình.
Cả hai rời đi rồi mà những người đứng ngoài cửa vẫn chưa kịp ý thức được chuyện gì đang xảy ra.
Lại thấy Mục Vãn Ca đi ra, nhiệt tình nói với Lý Nhiên:
– Ngươi có muốn nhận vai nữ chính không?
Lý Nhiên kinh ngạc trả lời:
– Đương nhiên.
– Vậy ngươi hãy tìm cách dẫn họ tới phim trường.
Nếu diễn được vài cảnh ta sẽ cho ngươi vai nữ chính…
Nói xong, Mục Vãn Ca rời đi.
Tâm tình Lý Nhiên cực kỳ phức tạp.
Nàng cảm giác bản thân tự nhiên trở thành một cục thịt dư? Là món quà được tặng kèm khi khách nhân mua phỉ thúy a.
Lúc này, Mục Vãn Ca đi tới bên cạnh nhân viên của mình:
– Vừa rồi có chụp được bóng lưng của họ không?
Chụp được, bất quá ta cảm thấy dường như hai người họ không đơn giản chỉ là bảo tiêu và phụ tá của bảo tiêu đâu…
Nhân viên thầm nói:
– Ngược lại ta cảm thấy, nữ siêu phàm giả kia vô thức nghe lời thiếu niên.
Chỉ với một ánh mắt của hắn, nàng lập tức đi theo.
Mục Vãn Ca hít một hơi sâu.
Đương nhiên rồi! Vì che giấu tung tích mà đối phương ngụy trang thành trợ lý bảo tiêu.
Mục Vãn Ca nhớ tới một màn đêm hôm đó, làm sao siêu phàm giả như vậy lại đi làm phụ tá cho một bảo tiêu được?
Hắn nhìn bóng lưng của Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết.
Mục Vãn Ca tự tưởng tượng hình ảnh trong phim giang hồ, thiếu niên thần bí dẫn theo tùy tùng xinh đẹp.
Mục Vãn Ca nghĩ nghĩ rồi nói:
– Mau tiêu hủy hình chụp đi.
Không nên vụng trộm chụp hình những người này.
Nếu bị họ phát hiện sẽ chọc tới họa sát thân đó.
Lúc này, Chu Nghênh Tuyết đi sau lưng Nhâm Tiểu Túc líu ríu hỏi:
– Lão gia, ngươi thật sự cứu được một đạo diễn à? Ngươi có thể nói hắn cho ta làm nữ chính không? Kêu Lý Nhiên làm nha hoàn gì gì đó cho ta?
– Lão gia, ngươi cứu hắn lúc nào?
– Lão gia…
Nhâm Tiểu Túc không nhịn được quay đầu trừng nàng:
– Ngươi còn không ngậm miệng tìm người thì hai phần giảm còn một phần!
Chu Nghênh Tuyết lập tức câm miệng, thành thành thật thật cảm nhận hương vị của cỏ bốn lá, tìm kiếm tung tích Vương Tòng Dương.
Hai người đi bộ 30km trong hàng rào mới tới gần Vương Tòng Dương.
Chu Nghênh Tuyết tìm nơi phát ra mùi, nàng nghi ngờ nói:
– Phía trước là công viên Giải Phóng.
Chỗ đó là nơi Chu Hi Long gặp La Lam.
Vương Tòng Dương đang ở trong đó!
Nhâm Tiểu Túc dẫn Chu Nghênh Tuyết đi lên tầng thượng một tòa cao ốc.
Xong xuôi, hắn lập tức dùng súng ngắm quan sát tình hình trong công viên.
Còn Chu Nghênh Tuyết thì ngồi bên cạnh cắn hạt dưa.
Trong chớp nhoáng, Nhâm Tiểu Túc có phần hoảng hốt:
– Sao cảnh này quen quen vậy ta?
Chương 546: Phòng Thí Nghiệm Của Công Ty Hỏa Chủng
Nhâm Tiểu Túc nhớ rõ mình từng trải qua cảnh này một lần rồi.
Hắn lắp súng xong thì thấy Chu Nghênh Tuyết ngồi cắn hạt dưa kế bên.
Sau khi hai người hoàn thành xong nhiệm vụ và xuống lầu, Chu Nghênh Tuyết bị vây bắt còn gọi hắn là lão gia.
Nhâm Tiểu Túc tức giận nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Chỉ biết cắn hạt dưa, lấy kính ngắm xem xét tình huống đi.
Hai người nhìn về phía công viên.
Nhâm Tiểu Túc vừa nhìn đã biết thân ảnh Vương Tòng Dương.
Hắn như người bình thường ngồi trên ghế dài xem tạp chí, hưởng thụ không khí mát mẻ trong không viên.
Một lần ngồi mất hết bốn năm giờ.
Nhâm Tiểu Túc xác định đối phương tới công viên có vấn đề.
Người bình thường chẳng ai rảnh ngồi trên ghế dài ở công viên ngần ấy thời gian.
Mông cũng biết đau đó
Vào lúc mặt trời chuẩn bị xuống núi, Chu Nghênh Tuyết bỗng nói:
– Lão gia, có mấy người khả nghi tới từ phía nam của công viên Giải Phóng!
Nhâm Tiểu Túc cầm lấy kính ngắm, Chu Nghênh Tuyết nói không sai, đối phương mặc áo da màu đen và đội mũ.
Khi đi đường, hai tay lắc lư có biên độ không cân là vì có giấu súng trong người.
Nhâm Tiểu Túc lại nhìn phía bên kia, chỉ thấy Vương Tòng Dương đứng dậy chuẩn bị rời khỏi công viên.
Hai nhóm người này nhất định liên quan tới nhau.
Nhâm Tiểu Túc đoán được, đối phương tới công viên Giải Phóng nhất định là có mục đích gì đó.
Chỉ là, công viên thì có thể có cái gì chứ? Rõ ràng chỉ là một cái công viên bình thường thôi mà.
Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc thấy có người trong số những người mặc áo da đen lấy ra một dụng cụ gì đó, sau một lúc lại vẽ một loại vòng tròn lên đồng cỏ.
Xong việc, họ nhanh chóng rời đi, thế nhưng không đi quá xa, chỉ đi tới tiệm cơm như đang chờ gì đó.
– Không lẽ họ tính đào cái gì đó ở chỗ vẽ vòng tròn chứ…
Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ nói:
– Hiện trong công viên còn có cư dân bình thường nên họ không cách nào động thủ, đợi ban đêm sẽ làm việc sau.
– Thế nhưng vì sao Vương Tòng Dương lại xuất hiện ở đây.
Chẳng lẽ hắn là chủ mưu của việc này, muốn đào cái gì đó trong công viên?
Nhâm Tiểu Túc phân tích:
– Trong nghiệp vụ tình báo của các ngươi, có phải chủ mưu luôn ẩn sau màn, không hành động với thuộc hạ không?
– Đúng thế…
Chu Nghênh Tuyết gậy đầu.
Nhâm Tiểu Túc hứng thú, thứ Vương Tòng Dương muốn đào chắc chắn đáng tiền.
– Lão gia, bây giờ chúng ta làm gì đây?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
– Đương nhiên đoạt chuyện tốt của hắn rồi…
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ nói.
Lúc trước Vương Tòng Dương gây ra nhiều phiền toái cho hắn như vậy.
Làm sao mà hắn không trả lại cho được?
– Vậy bây giờ chúng ta làm sao.
Đợi họ đào chúng chúng ta xuống cướp hả?
Chu Nghênh Tuyết hỏi.
– Không, chúng ta giải quyết Vương Tòng Dương trước.
Tới khi họ sợ mà chạy đi, chúng ta sẽ bắt đầu đào, xem thử bên trong có gì…
Nhâm Tiểu Túc cười.
Nói xong, hắn dẫn Chu Nghênh Tuyết đi xuống lầu, tới chỗ Vương Tòng Dương.
Chỉ là không ngờ, họ vừa đi qua hai con đường đã chạm mặt Vương Tòng Dương!
Nhâm Tiểu Túc đội nón, cố gắng kéo khóa cao kín cổ.
Cúi đầu thật thấp, mong đối phương không nhận ra.
Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết đứng yên tại chỗ, Vương Tòng Dương cũng vậy.
Hai bên cứ thế giằng co.
Tuy Vương Tòng Dương không nhận ra Nhâm Tiểu Túc nhưng hắn nhận ra Chu Nghênh Tuyết!
Buổi sáng, hắn từng nghi ngờ Chu Nghênh Tuyết.
Bây giờ gặp lại hắn mới nhận ra bản thân đã sớm bị theo dõi!
Lúc này, một đám học sinh tan học đi ngang qua họ.
Đám học sinh nhìn ba người một cái, cũng không để ý nhiều mà nhanh chóng về nhà, sắp tới giờ cấm vận vào ban đêm rồi.
Khi một học sinh đi ngang qua Nhâm Tiểu Túc và Chu Nghênh Tuyết thì Vương Tòng Dương xoay đầu bỏ chạy!
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười, Vương Tòng Dương vẫn cẩn thận như trước.
Không hề nghĩ tới chuyện giao thủ mà trực tiếp chạy đi xa!
– Đánh rắn động cỏ a…
Nhâm Tiểu Túc thở dài.
Hắn và Chu Nghênh Tuyết không đuổi theo.
Lúc này mà đuổi theo thì rất dễ khiến người khác chú ý.
Thậm chí còn có thể dẫn tới sự vây quét của binh sĩ Chu thị nữa.
Phải biết, quân đội Chu thị có siêu phàm giả.
Chu Nghênh Tuyết ở bên cạnh cẩn thận từng li từng tí nói:
– Lão gia, cỏ bốn lá chỉ có thể đoán được phương hướng chứ không đoán được cự ly.
Ta không nghĩ hắn sẽ đi về phía chúng ta.
– Không sao…
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua sắc trời:
– Đã kinh động tới họ thì hẳn những người ở trong quán ăn cũng sẽ rời đi.
Vương Tòng Dương nhất định nghĩ cách thông báo cho đồng bọn.
Bây giờ chúng ta mau tới công viên, xem thử đến cùng ở đó có cái gì.
Ngươi không cần đi theo ta, quay về khách sạn đi.
Nơi này khá nguy hiểm.
Ý của Nhâm Tiểu Túc là, tuy Chu Nghênh Tuyết cũng là siêu phàm giả nhưng sẽ kéo chân sau hắn.
Sức chiến đấu của nàng quá cặn bã.
Mà Chu Nghênh Tuyết lại cảm thấy, lão gia nhà nàng rất quan tâm tới an nguy của nàng a.
– Lão gia, ta đi cùng ngươi.
Chu Nghênh Tuyết nhu thuận nói.
– Cút.
– À được.
…
Nhâm Tiểu Túc tìm một phòng vệ sinh công cộng để thay trang phuc.
Hắn triệu hồi Ảnh tử rồi mặc quần áo cho nó, sau đó lại đeo mặt nạ hình Trư Bát Giới lên.
Không thể đeo mặt nạ bạc nữa, để người khác nhìn thấy rất dễ kéo thù hận.
Thừa dịp ban đêm không ai ra đường, Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng đi tới công viên Giải Phóng. Ảnh tử đi trước hắn theo sao.
Khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, hắn còn chưa tới nơi đã nghe tiếng người ta đào đất…
… Vương Tòng Dương không thông báo cho đồng bọn rời đi à? Sao đám người kia vẫn còn ở lại.
Nhâm Tiểu Túc điều khiển Ảnh tử đi tới.
Đám người kia thấy Ảnh tử cũng không lạ gì, chung quy người làm chuyện xấu đều sợ thân phận bị bại lộ.
Đám người áo đen thấy Ảnh tử thì nói:
– Vương Tòng Dương đúng không? Đoàn tàu hơi nước đâu?
Nhâm Tiểu Túc trốn bên cạnh nghe vậy thì ngây người.
Họ tưởng Ảnh tử là Vương Tòng Dương?!
Thì ra Vương Tòng Dương và đám người này không cùng một phe.
Cho nên Vương Tòng Dương không thông báo cho họ?
Chỉ là, đối phương cần đoàn tàu hơi nước của Vương Tòng Dương làm gì? Dường như đoàn tàu có công dụng gì đó, hơn nữa họ cũng thông qua đoàn tàu để xác nhận thân phận của Vương Tòng Dương.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ, khẽ cắn môi triệu hồi đoàn tàu, cũng cố gắng khống chế không để đoàn tàu phát ra âm thanh quá lớn.
Người cầm đầu đánh giá đoàn tàu, thỏa mãn gật đầu:
– Được rồi, đã xác nhận thân phận.
Đợi đào xong tư liệu thì chở chúng ta đi.
Chúng ta ngồi trên đoàn tàu của ngươi xông ra ngoài.
Ngươi nói vận tốc đoàn tàu là 120km/ giờ.
Binh sĩ Chu thị ở dã ngoại sẽ không đuổi kịp.
Ra ngoài tự nhiên có người công ty đợi sẵn.
Ngươi phải cam đoan giữ bí mật tuyệt đối về tư liệu đấy.
Trong lúc nói chuyện đã có người đoàn được một tấm sắc.
Đôi phương nhấc tấm sắt lên chui vào.
Mười lăm phút sau, có người kéo một có hòm bạc xuống.
Trên hòm là biểu tượng hình ngọn lửa của Hỏa Chủng!
Nhâm Tiểu Túc trợn tròn mắt.
Đây là thành viên Hỏa Chủng cải trang, thì ra trong hàng rào 73 thật sự có phòng thí nghiệm trước tai biến của Hỏa Chủng.
Hơn nữa, vì Chu thị nên Hỏa Chủng không thể thuận lợi lấy tư liệu về.
Vì thế họ mới tìm Vương Tòng Dương, muốn dùng đoàn tàu hơi nước của Vương Tòng Dương trực tiếp tông cửa xông ra!
Hiện tại Vương Tòng Dương đã đổi người, làm chuyển phát nhanh rồi hả?!
Chương 547: Dạo Chơi Công Viên Bằng Tàu Lửa
Nhâm Tiểu Túc điều khiển Ảnh tử chờ bên cạnh người của Hỏa Chủng.
Hỏa Chủng để lại ba người bên ngoài, sáu người chui vào hố, không ngừng bỏ tài liệu vào hòm rồi kéo lên mặt đất.
Nhâm Tiểu Túc muốn để Ảnh tử thăm dò tình huống trong phòng thí nghiệm nhưng bị ba người canh giữ ngăn lại:
– Ngươi chỉ lo việc di chuyển thôi, còn lại không cần lo.
Ảnh tử gật đầu, im lặng đứng một bên.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ thầm, vậy hắn nên chờ đám người này đem tư liệu lên đoàn tàu của mình rồi tính tiếp…
Nhiều người tranh đoạt tư liệu của phòng thí nghiệm chứng tỏ những thứ này rất đáng giá.
Hắn cướp đồ từ tay nhân viên Hỏa Chủng, sau này Hỏa Chủng có ghi hận hẳn cũng sẽ tính lên đầu Vương Tòng Dương thôi…
Thành viên của Hỏa Chủng đứng bên cạnh Ảnh tử cũng không hoài nghi gì.
Kỳ thật, họ rất cẩn thấy.
Vì mỗi siêu phàm giả chỉ có một năng lực siêu phàm riêng biệt sau khi thấy đoàn tàu, họ cũng chẳng hoài nghi đối phương là giả.
Nếu có thì cũng chỉ có năng lượng giống nhau theo hệ, như hệ thủy, hệ hỏa… các loại mà thôi.
Không thể có hai siêu phàm giả cùng sở hữu năng lực giống nhau.
Theo thời gian dần trôi, từng hòm bạc được đưa lên.
Thành viên Hỏa Chủng nhìn Ảnh tử:
– Hiện tại giao trước phân nửa thù lao cho ngươi.
Ra ngoài hàng rào lại đưa phần còn lại.
Tài khoản của ngươi vẫn như cũ chứ?
Nhâm Tiểu Túc nhất thời nóng nảy, tiền này sao có thể chuyển cho Vương Tòng Dương được.
Việc là hắn làm tiền phải là của hắn chứ.
Ảnh tử nhanh chóng dùng cành cây viết một dãy số lên mặt đất.
Đằng sau còn có 6 chữ, người tốt cả đời bình an.
Thành viên Hỏa Chủng bị chọc cho vui vẻ:
– Đổi số tài khoản rồi hả, được thôi!
Nói xong, hắn liền ra hiệu cho người bên cạnh chuyển tiền.
Số tiền theo ước định là 2.000.000 đồng.
Bây giờ chuyển trước 1.000.000 đồng.
Thành viên Hỏa Chủng đánh giá Ảnh tử:
– Sớm đã nghe nói Vương Tòng Dương cực kỳ cẩn thận.
Không ngờ bọc kín vậy còn chưa tính, ngay cả giọng nói cũng không để lộ.
Làm sao, sợ có người dựa vào âm thanh tìm được ngươi à?
Ảnh tử không nói chuyện được đối phương tự hiểu thành Vương Tòng Dương cẩn thận.
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc bỗng cảm thấy dùng danh nghĩa của Vương Tòng Dương ở Trung Nguyên rất tiện nha!
Còn về việc sau này Vương Tòng Dương gặp nạn thế nào thì đâu có quan hệ gì với Nhâm Tiểu Túc hắn!
Đúng lúc này, tư liệu đã được chuyển xong.
Thành viên Hỏa Chủng để 13 rương tài liệu lên đoàn tàu.
Không chờ họ kịp rút lùi thì ánh đèn pin từ bên ngoài dần tới gần.
Nhân viên Hỏa Chủng nhíu mày nhìn Vương Tòng Dương:
– Ngươi bán đứng chúng ta?
Một thành viên Hỏa Chủng tỉ mỉ nhìn nơi phát ra ánh đèn:
– Là binh sĩ tuần tra của Chu thị, hẳn là tuần tra hằng ngày, có cần giết đi không?
– Giết họ đi.…
Một người rút bội đao bên hông ra, nói:
– T4138, ngươi dẫn theo 5 người ở lại, giết tổ đội này.
Ba chúng ta theo đoàn tàu hơi nước rời đi.
Giết xong thì tới phòng an toàn ẩn nấp.
Đợi nhiệm vụ mới trong hàng rào 73.
– Đã rõ.
Đám người T4138 cung kính đáp.
– Phải để họ có cơ hội nổ súng, hấp dẫn lực chú ý về phía các ngươi thì chúng ta mới có thể thuận lợi mang tư liệu rời đi, hiểu không?
– Đã rõ!
Đám T4138 lại trả lời.
Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh lắng nghe.
Đám người này toàn gọi nhau bằng danh hiệu.
Trong bóng tối của công viên Giải Phóng.
Sáu thành viên Hỏa Chủng giết tới, binh sĩ tuần tra còn chưa tới gần đoàn tàu đã bị phục kích…
Binh sĩ tuần tra theo lẽ thường dò xét công viên.
Ba mươi người đi thành hai hàng.
Vì đây chỉ là quá trình kiểm tra theo trình tự nên họ không mở chốt an toàn của súng.
Hơn nữa, hai viên đạn đầu tiên trong ổ còn là đạn giấy, dùng để cảnh báo.
Không phải họ ngu xuẩn mà là tuần tra trong hàng rào đều sẽ như thế.
Có điều, khi họ đi qua một rừng cây trong công viên.
Sau lưng bỗng truyền tới tiếng động.
Tổ trưởng nhìn lại thì thấy sáu chiến hữu sau cùng đã bị người khác cắt cổ ngã xuống.
Hơn nữa, đối phương còn không thèm chạy trốn mà nhìn họ cười.
– Chiến đấu! Nổ súng!
Tổ trưởng quát.
Nói xong, mọi người mở chốt an toàn.
Thế nhưng sáu người đánh lén họ chẳng khác nào ma quỷ, tốc độ di chuyển cực nhanh.
Họng súng căn bản không đuổi kịp tốc độ của đám người này.
Một trận gió thổi tới, lá cây xào xạc.
Tiếng bước chân của kẻ địch như đang kề bên nhưng binh sĩ tuần tra lại không kịp nhìn rõ.
Tiếng súng vang lên trong công viên Giải Phóng.
Từ sau sự kiện Đông Hồ, thần kinh người trong hàng rào 73 luôn căng chặt.
Thế nhưng khiến họ không ngờ tới là, trong lúc họ cảnh giới nghiêm ngặt như thế mà vẫn có người ra tay.
Hơn nữa mục tiêu còn là binh sĩ tuần tra!
…
Nghe tiếng súng, thành viên Hỏa Chủng đứng bên cạnh Ảnh tử lên tiếng:
– Đi thôi Vương Tòng Dương, xông ra từ cử Đông, phá vỡ miệng cống chạy thẳng rồi quẹo về hướng nam.
Ở đó sẽ có người tiếp ứng chúng ta.
Ảnh tử dẫn đầu tiến lên đoàn tàu hơi nước.
Người của Hỏa Chủng nhìn chằm chằm “Vương Tòng Dương” để tránh đối phương lừa đối mình.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc thừa dịp đám người bên xe liền bám vào bên ngoài toa tàu.
Đoàn tàu hơi nước di chuyển.
Đám người Hỏa Chủng chợt phát hiện đoàn tàu không chạy theo lời họ nói mà vẫn chạy vòng quanh công viên.
Sau khi phát hiện chuyện này, thành viên Hỏa Chủng cau mày:
– Tại sao không đi? Ngươi đi vòng vòng làm gì.
Ngươi tính chơi vòng quay xe lửa hay gì?!
Kết quả họ lại thấy “Vương Tòng Dương” rút Hắc đao ra.
Thành viên Hỏa Chủng cười lạnh:
– Thì ra muốn đen ăn đen, nhưng ngươi nghĩ ngươi đủ tư cách à? Chúng ta có 3 người, ngươi chỉ có một người thôi.
Năng lực ngươi đã dùng, chúng ta lên xe rồi thì ngươi tưởng ngươi có thể giết được bọn ta?
Kỳ thật, thành viên Hỏa Chủng suy nghĩ không hề sai.
Mỗi siêu phàm giả chỉ có một năng lực siêu phàm mà thôi.
Hiện tại mọi người ở trong đoàn tàu, tố chất thân thể Vương Tòng Dương lại không bằng những chiến sĩ đã qua cải tạo như họ nên Vương Tòng Dương muốn đen ăn đen chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Chỉ là họ không nghĩ tới, người trước mặt không phải Vương Tòng Dương, hoặc nói chính xác hơn, không phải người…
Đột nhiên đoàn tàu thắng gấp.
Vì lực quán tính to lớn mà ba người Hỏa Chủng lảo đảo một chút trước khi xông về phía Ảnh tử!
Chương 548: Cái Nồi Mới
Đoàn tàu đang chạy với tốc độ cao đột nhiên ngừng.
Quán tính đột ngột thay đổi sẽ khiến thân thể đột nhiên mất cân bằng.
Cân bằng là thứ quan trọng nhất trong chiến đấu của một người.
Đừng nói siêu phàm giả quyết đấu, dù chỉ là người thường vật lộn thì tuyển thủ mất cân bằng trước sẽ chẳng khác nào thịt cá trên thớt mặc người băm vằm.
Tố chất thân thể của thành viên Hỏa Chủng cực kỳ cường đại, siêu phàm giả bình thường không thể so sánh cùng họ.
Cho nên, trong chớp mắt này, họ nhanh chóng dùng chân ổn định, không đến mức chật vật, tự ngã vào đao của Ảnh tử.
Thế nhưng chỉ cần có sai lầm thì nhất định sẽ có sơ hở.
Chỉ thấy Ảnh tử như bóng ma cầm Hắc đao xuyên qua ba người.
Thành viên Hỏa Chủng ra sức vung đao chém về phía Ảnh tử, có điều họ ngạc nhiên phát hiện đao chém lên người Ảnh tử nhưng đối phương lại chẳng hừ lấy một tiếng.
Cứ như đao trên tay họ được làm từ giấy không bằng!
Mà lúc này, Ảnh tử đã huơ Hắc đao tới, thành viên Hỏa Chủng nâng tay lên theo bản năng, muốn dùng tay giảm bớt tốc độ của Hắc đao.
Thế nhưng Hắc đao cắt qua tay hắn chẳng khác nào cắt đậu hủ.
– Đao sắc bén quá….
Thành viên Hỏa Chủng cực kỳ hoảng sợ:
– Là ngươi! Chính là ngươi, vì sao ngươi luôn đối nghịch với Hỏa Chủng chúng ta!
Có điều vừa nói xong hắn liền mất đi ý thức.
Hỏa Chủng và Nhâm Tiểu Túc tiếp xúc với nhau không phải một hai lần.
Phía bên Hỏa Chủng đã sớm phát hiện ra đối phương là người sử hữu lợi khí có thể chém sắt như bùn, chặt ngang người kẻ địch.
Đừng nghe tiên sinh kể chuyện kể mà lầm, trong hiện thực có rất ít vũ khí có thể làm được điều này.
Muốn chém ngang lưng đều nhờ vào khí lực to lớn chứ không phải vũ khí sắc bén thế nào.
Trong quá trình thu thập thi thể từ trận chiến ở Đông Hồ, Hỏa Chủng phát hiện miệng vết thương bóng loáng! Đây chính là uy lực từ vũ khí!
Đợi ba người Hỏa Chủng chết hết, Nhâm Tiểu Túc mới thu hồi đoàn tàu.
Hắn ném 13 hòm tư liệu vào không gian thu nạp rồi đi tới chỗ binh sĩ Chu thị xuất hiện.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc lấy luôn ba thi thể của thành viên Hỏa Chủng.
Vừa rồi đối phương đã nhận ra hắn.
Dù đối phương không phát hiện ra thân phận của Nhâm Tiểu Túc nhưng để Hỏa Chủng tìm được thi thể, chỉ sợ họ sẽ phát hiện đây không phải việc Vương Tòng Dương làm.
Như vậy khó lòng… đội nồi cho Vương Tòng Dương hoàn toàn!
Sau khi Nhâm Tiểu Túc rời đi không lâu, sáu người phụ trách cản binh sĩ cũng nhanh chóng thoát ly.
Họ vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở phía Nhâm Tiểu Túc, chỉ cảm thấy nhiệm vụ này vô cùng thành công mà thôi.
Chờ họ quay lại phòng an toàn của tổng bộ, báo cáo tình huống bên này thì tổng bộ mới phản hồi.
Chỉ Huy Sứ T3 nói, đoàn tàu căn bản không rời khỏi hàng rào, thậm chí còn không rời khỏi công viên…
Bấy giờ, Hỏa Chủng mới ý thức được đã xảy ra chuyện! Xảy ra chuyện lớn rồi!
Chỉ Huy Sứ cười lạnh, nói với đầu dây bên kia:
– Siêu phàm giả phụ trách vận chuyển… tên Vương Tòng Dương đúng không?
Sáu thành viên Hỏa Chủng cuống quýt trả lời:
– Đúng vậy, là Vương Tòng Dương.
Năng lực của hắn là triệu hồi đoàn tàu hơi nước.
Chúng ta tận mắt trông thấy.
– Được, ta sẽ gửi tin nội bộ truy nã hắn…
Chỉ Huy Sứ nói xong thì cúp máy, sau đó nói với người bên cạnh:
– Tiền đặt cọc 1.000.000 đồng đã trả, mau kiểm tra thông tin tài khoản đi.
Lúc này trong khu dân cư, nữ hài răng nanh nhìn chằm chằm màn hình trước mặt không khỏi sửng sốt.
Bởi vì một trong những tài khoản sát thủ của An Kinh tự bỗng dưng nhận được 1.000.000 đồng.
Kỳ quái, bình thường toàn là An Kinh tự họ gửi thôi.
Đối phương không nhận nhiệm vụ mới thì tiền này ở đây ra?
Nàng gọi một cuộc điện thoại, tra cứu thông tin tài khoản gửi tiền.
Kết quả không tra thì thôi, một khi tra lại phát hiện, số tiền này tới từ tài khoản của công ty Hỏa Chủng.
Cái quỷ gì vậy, không phải tên kia đã giết rất nhiều người của Hỏa Chủng à? Vì sao Hỏa Chủng còn gửi nhiều tiền như thế cho hắn, cảm tạ hắn không giết sạch người của họ?
Chuyện này thật kỳ quái, phải nhanh chóng báo cho lão bản mới được.
Phía bên Hỏa Chủng cũng tra cứu tài khoản.
Số tài khoản của các tập đoàn không khó tìm kiến, rất dễ nhận được tin tức.
Đương nhiên, An Kinh tự và Hỏa Chủng khác nhau.
Hỏa Chủng là tổ chức cấp bậc tập đoàn nên từ trước tới nay tài khoản trước giờ đều công khai, cô bé răng nanh tra một cái là ra.
Còn tài khoản của An Kinh tự trước giờ đều là bí mật.
Công ty Hỏa Chủng không tra ra được thông tin người mở tài khoản.
Chỉ là, họ nhìn ghi chép giao dịch thì thấy trong đêm Đông Hồ sụp đổ, tài khoản này nhận được 300.000 đồng.
Rõ ràng là giá mà An Kinh tự treo thưởng cho sát thủ Lăng Thần của Hỏa Chủng.
Cho nên, Hỏa Chủng lập tức nghĩ tới An Kinh tự.
Chỉ Huy Sứ báo cáo việc này cho cấp trên.
Cao tầng Hỏa Chủng nghe xong cực kỳ tức giận.
Nếu Vương Tòng Dương thật sự là người của An Kinh tự thì trong lần đối kháng này, Hỏa Chủng đã thua rồi!
Chết mấy người không quan trọng, quan trọng là tư liệu của phòng thí nghiệm kia kia!
Nếu Vương Tòng Dương thật sự là người của An Kinh tự, việc đối phương dễ dàng lừa gạt tư liệu từ tay họ khiến cao tầng Hỏa Chủng cảm thấy bị vũ nhục nặng nề!
…
Lúc này, Vương Tòng Dương đã rời khỏi hàng rào 73, đang đi trong rừng.
Sau khi hắn phát hiện bản thân bị theo dõi thì lập tức từ bỏ nhiệm vụ chạy thoát thân.
Đối với loại người như Vương Tòng Dương mà nói, còn gì quan trọng hơn so với tánh mạng nữa?
Thế nhưng càng đi, Vương Tòng Dương càng cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Hắn bỗng giơ tay, triệu hồi một cái bình đen khổng lồ từ không khí.
Vương Tòng Dương bối rối, đây là cái gì?!
….
Một cái nồi đen?!
Sao hắn cảm thấy cái bình này nhìn quen quen vậy?
Vương Tòng Dương từng là chiến hữu với Hứa Hiển Sở, cho nên hắn luôn lưu ý tin tức của đối phương.
Vương Tòng Dương biết Hứa Hiển Sở có một cái nồi, nghe nói uy lực của cái nồi rất lớn, có thể chống đạn còn có thể tấn công người nữa…
Thế nhưng vì sao hắn lại có một cái.
Tuy Vương Tòng Dương nghe nói có vài siêu phàm giả có hai năng lực siêu phàm nhưng thế này có phần bất thường rồi.
Hơn nữa, vì sao cả hắn và Hứa Hiển Sở đều có nồi đen chứ? Anh em bạn nồi?
So với Hứa Hiển Sở vui vẻ khi có thêm năng lực mới thì cảm nhận đầu tiên của Vương Tòng Dương là, chuyện này có vấn đề!
Cái nồi này không phải vì bản thân hắn thức tỉnh năng lực mới mà là có nhân tố bên ngoài!
Thế nhưng rốt cuộc là nhân tố nào thì Vương Tòng Dương không nghĩ ra…
Cùng lúc đó, binh sĩ Chu thị đã bắt đầu phong tỏa công viên Giải Phóng, một siêu phàm giả đi theo quân đội vào công viên.
Quan quân Chu thị khách khách sáo nói với siêu phàm giả kia:
– Lý tiên sinh, ngài bắt đầu được rồi.
Lý tiên sinh là một nam nhân trung niên có diện mạo xấu xí, tinh thần cũng uể oải.
Chỉ thấy hắn giơ tay điều khiển một mảnh sương trắng.
Mảnh sương kia chui vào đường hầm mà Hỏa Chủng đào ra, chậm rãi hiện lên hình ảnh.
Trong hình ảnh là người của Hỏa Chủng đang nói gì đó với “Vương Tòng Dương”.
Mà bên cạnh họ là một đoàn tàu hơi nước.
Chương 549: Phản Phệ
Nếu Nhâm Tiểu Túc ở đây, hắn sẽ nhận ra năng lực của siêu phàm giả họ Lý này là khôi phục hình ảnh từng xảy ra ở một địa điểm.
Trong màn sương mù màu trắng kia là hình ảnh của Hỏa Chủng và “Vương Tòng Dương”.
– Lý tiên sinh, có thể chiếu sớm hơn không? Chúng ta muốn thấy rõ đầu đuôi.
Quan quân Chu thị nói, người bên cạnh đã lắp đặt camera, thu lại hình ảnh trong màn sương mù kia.
Lý tiên sinh gật đầu, hình ảnh trong màn sương mù được tua ngược lại, hơi bị bóp méo.
Lần này chiếu tới lúc Hỏa Chủng đang đào hố và Vương Tòng Dương vừa tới.
Lý tiên sinh lắc đầu:
– Chỉ có thể quay lại tới đây thôi.
May mà người ở đây không nhiều, bằng không ngay cả quang ảnh ta cũng không thể ngưng tụ được.
– Được rồi, vất vả cho ngài.
Quan quân Chu thị khách khí:
– Nhờ ngài giúp chúng ta phiên dịch xem họ đang nói gì.
Bên cạnh Lý tiên sinh có phụ tá biết đọc ngôn ngữ môi.
Dựa vào cử độc miệng của người Hỏa Chủng, phụ tá lập tức đọc được khẩu hình của đối phương, phiên dịch:
– Vương Tòng Dương? Đoàn tàu hơi nước đâu?
– Được, đã xác định thân phận…
Từng câu từng chữ dần được dịch lại.
Từ đầu tới cuối Vương Tòng Dương không nói câu nào cả.
Sau khi họ thương lượng xong chuyện giết chết binh sĩ tuần ta thì Vương Tòng Dương dẫn thành viên Hỏa Chủng lên đoàn tàu rời đi.
Quang ảnh tới đây là hết.
Dường như năng lực của Lý tiên sinh đã tới cực hạn.
Có điều hình ảnh ngoài ý muốn xảy ra, chỉ thấy trong rừng cây có một thân ảnh cực kỳ mơ hồ, đi ra, bám lên thành xe lửa cùng rời đi.
– Ai vậy?
Quan quân Chu thị kinh ngạc nói:
– Lúc trước không thấy hắn, hắn trốn ở đâu?
Lý tiên sinh chỉ tay về phía rừng cây:
– Hắn vẫn luôn trốn ở đó, vì không xuất hiện nên chúng ta không thấy.
– Kỳ quái, rốt cuộc người này là ai, muốn theo dõi người của Hỏa Chủng hay An Kinh tự?
Quan quân Chu thị cau mày:
– Lý tiên sinh, vì sao chúng ta không thấy ra hình dáng của hắn.
Cứ như có một màn sương mù phủ kín khuôn mặt hắn vậy.
Lý tiên sinh cũng cảm thấy kì quái.
Hắn tỉ mỉ tới gần quang ảnh, đánh giá thân ảnh Nhâm Tiểu Túc.
Xác thực khuôn mặt đối phương bị che phủ bởi một mà sương mù, làm người ta không thấy rõ hình dáng và quần áo, chỉ có thể thấy được một cái bóng thôi.
– Trước kia chưa từng xảy ra chuyện này…
Lý tiên sinh kỳ quái nói:
– Sao người này lại đặc biệt như vậy?
– Mặt đất gần đây có vết máu nhưng không phát hiện thi thể.
Hơn nữa đoàn tàu còn không rời khỏi công viên…
Quan quân Chu thị lên tiếng:
– Cho nên chúng ta hoài nghi, khi đoàn tàu còn ở trong công viên đã có chuyện gì đó xảy ra.
Ngài có thể phát thêm quang ảnh ở những nơi khác không, để chúng ta nhìn xem đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Lý tiên sinh lắc đầu:
– Mỗi ngày chỉ dùng được một lần thôi.
Ngày mai mới dùng lại được.
– Vậy có cách nào thấy rõ thân ảnh mơ hồ kia hơn không? Ta cảm thấy hắn là nhân vật mấu chốt trong sự kiện lần này.
Quan quân Chu thị hỏi.
– Ta sẽ cố gắng…
Lý tiên sinh nói.
Bấy giờ, quang ảnh chiếu Nhâm Tiểu Túc đang bám vào xe dừng lại trước mặt họ.
Cứ như đoạn phim đang được tạm dừng vậy.
Lý tiên sinh đứng trước người Nhâm Tiểu Túc, giơ tay muốn tạo ra một quang ảnh khác.
Dường như muốn xua tan màn sương mù bao phủ Nhâm Tiểu Túc.
Chẳng qua khi quang ảnh chiếu tới trên người Nhâm Tiểu Túc thì thân ảnh bỗng dưng di động.
Quan ảnh đoàn tàu vẫn bị tạm dừng, chỉ có duy nhất Nhâm Tiểu Túc quay lại nhìn chằm chằm Lý tiên sinh.
Ánh mắt băng lãnh cực kỳ có lực chấn nhiếp.
Đối phương chỉ lẳng lặng nhìn nhưng lại khiến Lý tiên sinh cảm nhận được bản thân như bị mãnh thú nhắm tới.
Trong thân ảnh mơ hồ kia chỉ có đôi mắt là vô cùng rõ ràng!
Lý tiên sinh phun ra một ngụm máu tươi, tinh thần suy sụp ngã trên mặt đất:
– Không được, không thể thấy rõ được! Thật kỳ quái, rốt cuộc người này là ai, sao có thể phản phệ năng lực của ta!?
Xung quanh xôn xao, tất cả mọi người đều không ngờ kết quả lại thế này.
Từ trước giờ, Lý tiên sinh hỗ trợ phá án đều rất thuận lợi, muốn tìm được phần tử tội phạm dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng lần này lại thất bại, hơn nữa Lý tiên sinh còn bị phản phệ.
Mà năng lực của Lý tiên sinh cũng tương đối kỳ lạ.
Bản thân hắn là một nhân viên nghiên cứu khoa học bình thường.
Kết quả trong một buổi tối tan tầm, vợ hắn lại bị cướp giết.
Lý tiên sinh đau khổ muốn lùng bắt bằng được hung thủ.
Thế nhưng người của đội trật tự nói nơi cướp bóc không có camera, rất khó bắt được hung thủ.
Kết quả Lý tiên sinh lại thức tỉnh năng lực, dẫn theo người của đội trật tự tìm được chân dung hung thủ.
Về sau Lý tiên sinh cũng chẳng giấu diếm, mỗi ngày đều giúp đỡ Chu thị xử lý những vụ án khó giải quyết.
Sau đó Chu thị sẽ trả tiền thù lao cho hắn.
Nhưng vì hắn chỉ nhìn được hình ảnh không có âm thanh nên Lý tiên sinh lại thuê một phiên dịch khẩu ngữ làm trợ thủ.
Mà bây giờ, Nhâm Tiểu Túc đang nằm ổ trong khách sạn đột nhiên hoảng hốt.
Chu Nghênh Tuyết ở bên cạnh, hiếu kỳ hỏi:
– Sao vậy lão gia?
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
– Ta bỗng cảm thấy bản thân bị ai đó theo dõi, thế nhưng cảm giác này rất nhanh đã biến mất.
Cũng chẳng biết là chuyện gì.
Chu Nghênh Tuyết nhìn thoáng qua cửa sổ, kéo màn lại:
– Trong phòng không có camera, ta đã kiểm tra qua.
– Được rồi….
Nhâm Tiểu Túc gật đầu lấy 13 cái hòm tư liệu ra.
Chu Nghênh Tuyết sợ ngây người:
– Lão gia, đây là gì?
Nhâm Tiểu Túc kể lại chuyện đêm nay cho Chu Nghênh Tuyết.
Cơ bản là Hỏa Chủng đã tìm được phòng thí nghiệm, hắn và đối phương xảy ra tranh chấp.
Chu Nghênh Tuyết cạn lời.
Thì ra đêm nay có chuyện này.
– Ta còn tưởng lão gia chỉ đi đào đồ thôi.
Không ngờ còn phải chiến đấu.
Quá nguy hiểm a.
– Ừ, họ đúng là gặp nguy mà.
Nhâm Tiểu Túc trả lời qua loa, sự chú ý lần nữa tập trung vào tài liệu trước mặt.
– Cho nên, lão gia, nơi này là tư liệu trong phòng thí nghiệm à…
Hai mắt Chu Nghênh Tuyết lóe sáng:
– Vậy chúng ta bán những tài liệu này đi, khi ấy chẳng phải lo cơm ăn áo mặc cả đời luôn?
– Vậy cũng phải có mạng để hưởng mới được….
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
– Một khi ngươi bán ra, tất nhiên sẽ có rất nhiều người để mắt tới ngươi.
Sợ rằng Hỏa Chủng sẽ truy đuổi ngươi tới chân trời góc bể.
Đừng nghĩ bản thân có thể lén lút làm, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió đâu.
Cho nên, Nhâm Tiểu Túc muốn bán tư liệu chỉ có hai lựa chọn.
Một là bán cho cứ điểm 178.
Thế nhưng hắn không xác định được cứ điểm 178 cứ hứng thú với những thứ này không.
Hai là bán cho Khánh thị.
Chỉ có bán cho hai nhà này Nhâm Tiểu Túc mới yên tâm được.
Chương 550: Truy Nã Vương Tòng Dương
Sau lần cướp đoạt tư liệu phòng thí nghiệm đó, sinh hoạt Nhâm Tiểu Túc lại bình thường trở lại.
Cả hàng rào sống yên biển lặng, trừ việc Chu thị truy nã Vương Tòng Dương ra cũng chẳng còn chuyện gì khiến Nhâm Tiểu Túc vui vẻ.
Vào lúc đêm khuya vắng người, Nhâm Tiểu Túc một mình ngồi trong phòng khách sạn đọc tư liệu mà hắn lấy được.
Nhâm Tiểu Túc rất tò mò về Hỏa Chủng.
Vì hắn từng đối đầu với đám quái vật được công ty này tạo ra.
Đến nay, đám quái vật kia vẫn còn chiếm giữ trong rừng Tây nam, không biết bao giờ lại tạo nên uy hiếp cho nhân loại lần nữa.
Khi nào sự tồn tại khủng bố như vậy chưa được diệt trừ, nhân loại sẽ luôn có hiểm họa tiềm tàng.
Cho nên, Nhâm Tiểu Túc rất muốn biết, đến cùng Hỏa Chủng đang làm gì!
Khi Nhâm Tiểu Túc đọc tư liệu, hắn không khỏi ngạc nhiên phát hiện, nghiên cứu tưởng chừng kinh khủng trong suy nghĩ của hắn không tồn tại.
Phòng thí nghiệm chỉ nghiên cứu phương hướng tạo ra thuốc chữa trị ung thư.
Hơn nữa dựa vào bối cảnh trong luận văn, mục đích nghiên cứu của Hỏa Chủng đều là để cứu người chứ không còn gì khác.
Tư liệu không nói gì tới những thứ phản nhân loại cả.
Nếu không đối đầu với Hỏa Chủng mà chỉ dựa vào những tư liệu này, chỉ sợ Nhâm Tiểu Túc sẽ nghĩ Hỏa Chủng là tổ chức bình thường chỉ muốn chữa bệnh cứu người mà thôi.
Tư liệu khác hẳn những gì Nhâm Tiểu Túc nghĩ về Hỏa Chủng.
Đương nhiên, không phải nói Nhâm Tiểu Túc đọc tư liệu xong lại nghĩ Hỏa Chủng là một tổ chức tốt.
Chỉ là hắn thắc mắc, vì sao Hỏa Chủng lại biến thành bộ dáng hiện tại?
Chuyện Hỏa Chủng trắng trợn lùng bắt siêu phàm giả rất khó tạo thiện cảm cho Nhâm Tiểu Túc.
Không nói tới những chuyện khác, chỉ riêng chuyện này đã khiến Nhâm Tiểu Túc chán ghét vô cùng rồi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc thấy được một tài liệu đơn độc.
Nội dung tài liệu rất ngắn, Chỉ nói phòng thí nghiệm 039 đã tìm được đột phá trong phương diện trị liệu ung thư.
Tế bào đơn hạch toàn thân người bệnh đã chuyển thành tế bào đôi.
Đồng thời còn hoạt động cực kỳ ổn định, chỉ là cần phải có điều kiện trị liệu đặc biệt, khó lòng sử dụng đại trà mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc có phần sửng sốt.
Sau tai biến, vì ảnh hưởng của phóng xạ mà rất nhiều người bị bệnh ung thư.
Không ngờ từ trước tai biến, Hỏa Chủng đã có được phương pháp trị liệu?
Thế nhưng điều kiện trị liệu đặc biệt là gì?
Vào lúc Nhâm Tiểu Túc đang đọc tư liệu thì Lý Nhiên vừa trở về từ tiệc tối sau buổi biểu diễn.
Rất nhiều người say xỉn, không ngừng hô to gọi nhỏ trong hành lang.
Thế nhưng tất cả đều không ảnh hưởng gì tới Nhâm Tiểu Túc cả.
Chỉ là tới nửa đêm, Lý Nhiên say khướt bỗng dưng tới gõ cửa phòng Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc dứt khoát trốn trong phòng không ra tiếp.
Sáng hôm sau, Phương Trì muốn mời Nhâm Tiểu Túc cùng tới phim trường, bảo là đưa hắn đi tham quan.
Chu Nghênh Tuyết là phải đi rồi.
Chung quy Chu Nghênh Tuyết là bảo tiêu của Lý Nhiên.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc thì chẳng có chút hứng thú nào,vì thế hắn trực tiếp cự tuyệt.
Tham quan cái gì chứ, chỉ sợ là đạo diễn Mục Vãn Ca kia đánh chủ ý gì đó, muốn hắn tới phim trường thì có.
Đợi tới khi Phương Trì phát hiện Nhâm Tiểu Túc không có hứng thú thì lập tức nói dối Lý Nhiên và Chu Nghênh Tuyết đã gặp tai nạn tại phim trường, kêu hắn tới trợ giúp.
Kết quả Nhâm Tiểu Túc nhìn Phương Trì một cái, chẳng thèm nói gì liền lập tức đóng cửa lại.
Tin ngươi cái quỷ gì.
Lúc này người của Hỏa Chủng và An Kinh tự đã rút lui cả rồi, trong hàng rào còn có gì nguy hiểm nữa? Vương Tòng Dương đã chạy trốn, nhóm ngưu quỷ xà thần nhao nhao tránh xa hàng rào 73.
Hiện tại nói hàng rào 73 là nơi an toàn nhất trong tất cả các hàng rào cũng chẳng quá phận.
Sau khi kết thúc tiệc tối của đoàn phim, Mục Vãn Ca trực tiếp tới tìm Nhâm Tiểu Túc.
Tên này muốn mời Nhâm Tiểu Túc diễn phim điện ảnh của mình.
Nhâm Tiểu Túc đuổi Mục Vãn Ca đi, hỏi Chu Nghênh Tuyết:
– Khi nào Lý Nhiên lên đường tới hàng rào khác?
Chu Nghênh Tuyết nói:
– Dựa theo hành trình thì đã rời đi từ hai ngày trước.
Chung quy tuần sau phải tới phía tây của hàng rào 74 rồi.
Dừng lại ở đây chỉ để thử vai thôi.
Kết quả vì chuyện ngoài ý muốn mà đạo diễn đột nhiên nhiệt tình với Lý Nhiên.
Hắn thậm chí còn an bài một vai diễn phù hợp cho Lý Nhiên, đang chuẩn bị quay phim đấy.
Nhâm Tiểu Túc ngửa đầu nhìn trần nhà.
Cái gọi là chuyện ngoài ý muốn hẳn là hắn đi.
Bất quá, khi Chu Nghênh Tuyết nói tới hàng rào 74, trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút bất an.
Cứ như sắp có chuyện gì không tốt xảy ra vậy.
Nhưng suy nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu Nhâm Tiểu Túc mà thôi.
Hắn chắc chắn không dựa vào thứ không có bằng chứng mà thay đổi hành trình của đoàn phim được.
Đương nhiên, cũng không phải không có bằng chứng.
Lúc trước binh sĩ Chu thị không tới hàng rào 73 theo lẽ thường mà được bố trí tới hàng rào 74 đã khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi chú ý.
Dường như Chu thị biết sẽ có chuyện gì đó xảy ra ở hàng rào 74 vậy.
Nhâm Tiểu Túc nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Nếu tới hàng rào 74 mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì đừng quan tâm lời nói của đám Lý Nhiên, trực tiếp khống chế dẫn họ đi là được.
Có phải Chu thị nhận được tin gì đó không, ví dụ Khánh thị chuẩn bị tấn công chẳng hạn? Chung quy hàng rào gần Khánh thị nhất tại Trung Nguyên chính là Khánh thị.
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
– Vậy họ tính khi nào lên đường? Không phải nói ở đó có buổi hòa nhạc à.
Sao không đi sớm một tí?
– Không cần, đều có người chuẩn bị cả rồi…
Chu Nghênh Tuyết nói tiếp:
– Họ tính sẽ xuất phát sau 5 ngày nữa.
Nhâm Tiểu Túc nhìn trần nhà.
Chẳng lẽ hắn còn phải chịu quấy rối thêm 5 ngày nữa?
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy nói với Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi ở lại đây bảo vệ nàng ta đi.
Ta đi tới hàng rào 74 trước, vừa vặn làm chút nhiệm vụ, đoạt mấy cái di động gì gì đó.
Ta nhớ ngươi từng nói hàng rào 74 có chợ đêm mà.
Ta tới đó bán vài cái di động.
Chu Nghênh Tuyết nóng nảy:
– Lão gia, sao ngươi đi sớm vậy? Ta còn bảo với họ ta có thể dẫn ngươi tới đoàn phim đấy…
Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn Chu Nghênh Tuyết…
Chu Nghênh Tuyết biết bản thân nói sai rồi:
– Mục đạo diễn đã đồng ý với ta.
Chỉ cần ta dẫn ngươi tới phim trường, hắn sẽ cho ta vai nữ chính, Lý Nhiên vai nữ phụ…
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc thật sự nổi giận.
Mục Vãn Ca lại dám xúi dục Chu Nghênh Tuyết.
Nhâm Tiểu Túc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn Chu Nghênh Tuyết:
– Ngươi muốn diễn vai nữ chính theo cách đó lắm hả?
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc xoay người rời đi.
Chờ rời khỏi hàng rào rồi, Nhâm Tiểu Túc mới nhớ tới bản thân quên hỏi Chu Nghênh Tuyết, hàng rào 74 ở đâu.
Hơn nữa, xe đã bị binh sĩ Chu thị giữ rồi.
Hắn không cách nào lấy lại được cả.
Nhâm Tiểu Túc đi trong rừng, càng nghĩ càng tức, hận không thể quay về đánh Mục Vãn Ca, Lý Nhiên và Chu Nghênh Tuyết một trận.
Kết quả lúc này hắn nghe tiếng động cơ vang rền sau lưng.
Nhâm Tiểu Túc quay lại thì thấy một chiếc xe việt dã đang chạy về phía mình.
Khi chiếc xe tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc thì dừng lại, một nam nhân trung niên cười khách khí, nói với Nhâm Tiểu Túc:
– Tiểu tử đi đâu đấy, sao lại đi có một mình thế này.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ rồi nói:
– Ta tới hàng rào 74.
Trong lúc nói chuyện, Nhâm Tiểu Túc đánh giá đối phương.
Trên xe có hai nam tử, một người trung niên cùng một thiếu niên xấp xỉ tuổi hắn.
Trông có vẻ là hai cha con.
Lại nghe nam nhân trung niên cười nói:
– Vừa vặn chúng ta cũng tới hàng rào 74.
Lên đây đi, chúng ta cho ngươi quá giang một đoạn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










