- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 75 : Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (4) (c741-c750)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 75 : Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (4) (c741-c750)
❮ sautiếp ❯Chương 741: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (4)
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người nhìn về phía Ti Long vương.
“Đại Ngụy giết hàng quân đã phạm vào tội lớn ngập trời, người đọc sách trong thiên hạ sẽ không bỏ qua cho người làm tổng chỉ huy sứ là Hứa Thanh Tiêu, cũng sẽ không bỏ qua cho Đại Ngụy, đây là chuyện tốt đối với chúng ta.”
“Hơn nữa, các ngươi biết vì sao lần này Đại Ngụy lại giết hàng quân không? Bọn chúng sợ hãi, sợ chúng ta tập trung lại một chỗ cho nên mới giết gà dọa khỉ.”
“Vì vậy chúng ta tuyệt đối không thể để cho chúng đạt được ý muốn, hắn càng giết hàng quân thì càng biểu hiện cho chuyện hắn đang chột dạ, bọn chúng sợ hãi rồi.”
“Bây giờ chuyện mà chúng ta cần làm chính là đoàn kết nhất trí chống cự lại Đại Ngụy, chỉ cần có thể ngăn chặn bước chân của Đại Ngụy thì bên trong Đại Ngụy sẽ tự mình nổi loạn.”
“Hơn nữa các ngươi đừng mơ đầu hàng, Đại Ngụy giết hàng quân, bây giờ đầu hàng có ích gì không?”
Ti Long vương mở miệng, mấy câu nói đó làm cho đám sứ giả trầm mặc.
Trên thực tế sau khi Phàn quốc bị diệt, phản ứng đầu tiên của bọn họ thật sự là muốn đầu hàng, bọn họ sợ thật rồi.
Tưởng rằng chỉ cần mọi người tập trung lại với nhau, tạo áp lực cho Đại Ngụy, ép Đại Ngụy lùi bước hoặc là cho bọn họ được tách ra độc lập, hoặc là sẽ bồi thường chút ít ngân lượng.
Thật không ngờ vậy mà lại thật sự động đao động binh.
Đánh và không đánh là hai chuyện khác nhau, cãi nhau có hung cỡ nào cũng không bằng một lần va chạm trực tiếp.
Không ai muốn trở thành vong hồn dưới chân thiết kỵ Đại Ngụy.
Nhưng Ti Long vương nói cũng không sai, người ta đã giết hàng quân rồi thì chính là muốn vạch mặt, kể từ đó, đầu hàng cũng vô dụng mà thôi.
“Ti Long vương, vậy tiếp theo bọn ta nên làm gì đây?”
“Đúng vậy, Ti Long vương, ngài cho chúng ta ý kiến đi, chúng ta đều nghe theo ngài.”
“Đúng vậy, nghe theo Ti Long vương.”
Không ít người mở miệng tôn sùng Ti Long vương.
Còn Ti Long vương thì cũng không từ chối bất kỳ điều gì, ông ta đứng dậy đi thẳng đến trước sa bàn nói:
“Ta đã nhận được tình báo rằng đại quân thứ hai của Đại Ngụy sẽ chia ra hạ trại ở ba nơi là A Mộc Tháp, Đường quốc và Đột Lương.
Suy cho cùng thì Đường quốc cũng là một chi của Đại Ngụy, không giống như các quốc gia dị tộc chúng ta.”
“Cho nên ta nghĩ là Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ tấn công hai nơi là A Mộc Tháp và Đột Lương mà không tấn công Đường quốc, chắc hắn sẽ đi chiêu hàng.”
“Nhưng Hứa Thanh Tiêu nghĩ sai rồi, Đường quốc chính là nước mạnh nhất trong mười nước, bọn họ đã muốn được tách ra độc lập từ lâu.”
“Cho nên Đường quốc sẽ không đầu hàng, thậm chí còn phải thừa cơ tập kích đoàn quân thứ hai của Đại Ngụy.
Lúc này, Yến quốc, bộ lạc Kinh Đồ và bộ lạc Long An sẽ dốc hết sức lực để chi viện cho Đường quốc.”
“Phối hợp với Đường quốc tập sát đoàn quân thứ hai của Đại Ngụy, nếu như may mắn thì nhất định có thể đánh cho đoàn quân thứ hai bị trọng thương, cho dù vận khí có bình thường đi chăng nữa thì cũng sẽ làm cho đoàn quân thứ hai phải chịu thiệt thòi lớn.”
“Các ngươi cảm thấy ý của ta như thế nào?”
Ti Long vương hiểu rất rõ Đại Ngụy, trong nháy mắt ông ta đã phán đoán xong, chắc chắn Hứa Thanh Tiêu sẽ không tấn công Đường quốc mà chỉ sẽ tấn công A Mộc Tháp và bộ lạc Đột Lương.
Dù sao thì Đường quốc cũng là chi nhánh của họ.
“Kế này rất hay, Ti Long vương đại tài.”
Sứ giả Đường quốc đứng dậy, vẻ mặt hắn ta cực vui mừng.
Sứ thần của các nước dị tộc còn lại cũng cùng nhau gật đầu đồng ý.
Chẳng qua Ti Long vương lại tiếp tục lên tiếng nói: “Có một chuyện nhất định phải chú ý.”
“Trận chiến đầu tiên Phàn quốc đầu hàng nhanh như vậy, điểm quan trọng nhất chính là do quốc quân Phàn quốc để các bộ lạc tấn công trước, muốn giữ lại thực lực của chính mình.”
“Đây là nguồn cơn của sự diệt vong, quốc vương Phàn quốc đáng chết, các vị phải nói chuyện này với quốc quân của các vị.”
“Viện quân không phải tặng qua để chết thay, cho nên mỗi một trận sau này đều cần phải cho quân chủ lực của nước mình lên trước rồi lại đến viện quân, để bảo đảm sự quyết tâm.”
“Đồng thời cần phải mở rộng cửa lớn với quân đội bạn, nhất định không được nghi kỵ lẫn nhau.
Trước mắt thì kẻ địch duy nhất của chúng ta chính là Đại Ngụy, nếu như không kéo chân được Đại Ngụy, vậy những người ở chỗ này ai còn sống được chứ?”
“Đến bước này rồi, đừng giữ tâm lý may mắn, nếu còn như vậy thì chờ sau khi trận chiến kết thúc, ta sẽ đồ diệt nước đó, biết chưa?”
Ti Long vương cố ý nói chuyện này ra, ông ta đã phái ra một vạn thiết kỵ tinh nhuệ nhưng chỉ có mười mấy người trở về.
Một vạn thiết kỵ tinh nhuệ chết oan chết uổng trong tay Đại Ngụy như vậy, sao ông ta không tức cho được? Lại càng tức hơn chính là ông ta đem lòng tốt tặng người qua viện trợ, kết quả đổi lấy được những gì?
Nhiều người thì nhiều sức không sai, nhưng nhiều người thì tâm tư cũng nhiều, cho nên ông ta nhất định phải nói rõ, nếu ai còn làm loạn như vậy thì sau này sẽ đi diệt nước đó, không tin họ còn dám làm loạn.
“Chúng ta tuân mệnh!”
Các sứ giả ào ào lên tiếng, Ti Long vương nói không sai, đã đoàn kết nhất trí rồi, nếu như còn nghi kỵ lẫn nhau thì không thể nghi ngờ chính là tự mình chuốt khổ.
Phải biết rằng kẻ địch cần phải đối mặt là vương triều Đại Ngụy chứ không phải là một nước nhỏ nào đó.
Ngay sau đó, ánh mắt Ti Long vương không khỏi hướng về phía sa bàn,
Đường quốc nhất định phải thắng đó.
Đánh thắng hay đánh không lại đều như nhau, nhất định phải ngăn được bước tiến của Đại Ngụy.
Bước đi này của Đại Ngụy đã đánh giết quá tốt rồi, nếu đao này lại tiếp tục giết tới, thiên hạ sẽ chấn động, đám dị tộc này sao có gan chém giết nữa.
Ông ta chỉ có thể ổn định lại đại cục trước.
Trong lòng Ti Long vương nghĩ vậy.
Sở dĩ ông ta có thể thống lĩnh được đại cục không phải là vì tài hoa của ông ta, cũng không phải bởi vì Ti Long nhất tộc mạnh cỡ nào mà là vì sau lưng ông ta có người.
Chỉ thị của phía trên rất đơn giản, giai đoạn đầu kéo dài, trung kỳ náo loạn, hậu kỳ giết.
Đây là sự sắp xếp toàn cục của phía trên, giai đoạn đầu nhất định phải ngăn chặn Đại Ngụy lại, không ngăn được thì căn bản là không có bất kỳ hi vọng thắng nào.
Chỉ cần Đại Ngụy bị kéo lại ở giai đoạn đầu thì trung kỳ tất nhiên sẽ bị vướng vào nhiều chuyện thị phi, loạn phiên vương loạn Văn cung loạn dân gian gì đó, bên trong Đại Ngụy sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề.
Kể từ đó, đợi đến khi Đại Ngụy nội loạn rồi thì bọn họ liền có thể chân chính rút đao, lúc đó có thể oán báo oán, thù báo thù.
Cùng lúc này.
Văn cung Đại Ngụy.
Khi chuyện Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân truyền đến, toàn bộ Văn cung Đại Ngụy liền hoàn toàn sôi trào.
Chương 742: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (5)
Không ai ngờ tới Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại hạ mệnh lệnh này.
Giết hàng quân!
Đây chính là chuyện thiên lý bất dung.
“Hứa Thanh Tiêu ngươi đúng là điên thật rồi.”
“Từ trước đến nay giết hàng là điềm không may, khí vận bảy trăm năm giang sơn Đại Ngụy ta sẽ phải loạn trong tay ngươi sao?”
“Một khi giết hàng quân rồi, mỗi một trận sau này Đại Ngụy đều sẽ phải trả giá bằng mạng của mấy triệu sinh mệnh vô tội, họ sẽ vì Hứa Thanh Tiêu mà hy sinh một cách vô ích.”
“Ta muốn viết văn chương, ta muốn viết văn chương, Hứa Thanh Tiêu, ngươi không có lòng nhân nghĩa của Nho giả.”
Văn cung Đại Ngụy đã hoàn toàn sôi trào, khắp nơi đều là những tiếng mắng chửi.
Có người đúng là phẫn nộ thật.
Chỉ là sau khi phẫn nộ xong thì lại thở dài, vừa tiếc hận vừa bất đắc dĩ.
Nhưng trong lòng đại bộ phận nho sinh đều có cảm giác cực kỳ vui mừng, bởi vì cuối cùng Hứa Thanh Tiêu cũng đã làm sai một chuyện, một chuyện vô cùng to lớn.
Các đại nho của Văn cung Đại Ngụy điên cuồng viết văn, thậm chí có một vài đại nho còn mang theo một nhóm nho sinh đi thẳng đến hoàng cung.
“Đi! Chúng ta đi yết kiến bệ hạ, vạch tội Hứa Thanh Tiêu!”
“Những hành vi của Hứa Thanh Tiêu đã làm cho trời đất phẫn nộ, đi đến hoàng cung Đại Ngụy, đi gặp hoàng đế.”
Giọng của các vị đại nho vang lên.
Mà trong Văn cung, Bồng nho thế mà lại không lên tiếng, ông ta tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh và không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, nhưng cũng không ngăn cản đám đại nho kia đi hoàng cung vạch tội.
Không bao lâu sau, mấy trăm vị nho sinh đi vào hoàng cung Đại Ngụy, năm vị đại nho yêu cầu được gặp mặt Thánh thượng nhưng chỉ nhận được lời từ chối.
Nữ đế không gặp.
Trong lúc nhất thời, vẻ mặt năm vị đại nho cũng sắp đỏ đến mang tai luôn.
“Bệ hạ không gặp thì chúng ta sẽ ngồi đây không đi.”
“Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân, vi phạm vào nhân nghĩa đạo đức, mong bệ hạ giáng tội bãi miễn chức vụ của Hứa Thanh Tiêu.”
“Từ xưa đến nay giết hàng quân là chuyện không nên, Hứa Thanh Tiêu diệt quốc vận Đại Ngụy ta, hủy đi căn cơ Đại Ngụy ta.”
Giọng mấy vị đại nho như sấm vang lên bên ngoài hoàng cung, trách cứ Hứa Thanh Tiêu, nhục mạ Hứa Thanh Tiêu.
Mà người trong cung đều đã nghe được rất rõ ràng, chỉ là không thèm phản ứng với bọn họ mà thôi.
Sau một khắc, có đại nho nhỏ giọng xuống bảo đám nho sinh hô lớn lên, tụ tập tất cả những người đọc sách của kinh đô Đại Ngụy đi đến bên ngoài hoàng cung cầu xin.
Bên trong Văn Hoa điện.
Hứa Thanh Tiêu giao bảy phong thư cho người mang tin tức để hắn ra roi thúc ngựa đưa đến tay Xạ Dương hầu.
Mà ngoài cung, tiếng mắng của các vị đại nho trộn lẫn vào nhau làm cho lòng người ta cảm thấy phiền loạn.
“Đám lão già này cứ cãi nhau mãi, Thủ Nhân, ngươi hạ một mệnh lệnh để lão phu đi bắt hết bọn họ lại đi.”
Hộ bộ Thượng thư Trương Tĩnh là người đầu tiên lên tiếng.
Ông ta đã ngồi nghe tiếng gào thét của đám đại nho gần nửa canh giờ rồi.
Thật sự là cảm thấy ồn ào muốn chết, vì vậy hy vọng Hứa Thanh Tiêu hạ mệnh lệnh để bắt đám người kia lại.
Dù sao thì thế cục bây giờ cũng đã rất rõ ràng, Đại Ngụy muốn đánh cược quốc vận, sao lại phải sợ đám chó má đại nho kia nữa? Nói một câu không dễ nghe thì Văn cung Đại Ngụy các ngươi có địa vị cao cao tại thượng thì thế nào chứ?
Có cao như vương triều Đại Ngụy không?
Ép ta quá hả, ta giết nho luôn đó ngươi tin không?
“Giữ bọn họ lại còn có tác dụng lớn.”
Hứa Thanh Tiêu khoát tay áo, những hành động và lời nói của đám đại nho kia hoàn toàn nằm trong dự tính của hắn.
Nhưng mà bị nhằm vào cũng không có gì phải sợ, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu lại rất cần bọn họ quậy lên như thế.
Huyên náo càng lớn càng tốt.
Ước chừng bốn canh giờ sau.
Chiến báo của Tín Vũ hầu lại được đưa đến một lần nữa.
Lần này có rất nhiều chiến báo được đưa tới.
Hơn nữa người mang tin tức lại còn mở chiến báo ra nói: “Hứa đại nhân, hầu gia nói muốn thuộc hạ đọc to tin tức này lên.”
Đây là những điều mà Tín Vũ hầu nói.
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, đại khái hắn đã đoán ra được Tín Vũ hầu gửi chiến báo gì tới rồi.
“Thần Tín Vũ hầu, phụng mệnh kiểm kê chiến lợi phẩm Phàn quốc.”
“Mười lăm vạn chiến mã.”
“Lương thực tồn trữ của Phàn quốc là bốn trăm năm mươi vạn thạch, lương thực các nước chi viện là tám trăm bảy mươi vạn thạch.”
“Bạc trong quốc khố hai triệu lượng, những vàng bạc châu báu khác tính ra cũng năm triệu lượng.”
“Hai mươi vạn bộ chiến giáp, mười lăm vạn chiến đao, bốn mươi máy công thành, tên nỏ huyền thiết loại lớn mười cái.”
“Trên đây là những vật đã kiểm kê được trong bốn canh giờ, còn có một lượng lớn tài nguyện vẫn chưa điều tra rõ.”
“Mời Hứa đại nhân kiểm kê thu nạp.”
Khi giọng nói vang lên, bên trong Văn Hoa điện, đám người lại ngây ngốc ra một làn nữa.
Nhất là Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn.
Ông ta chưa bao giờ nghĩ đến chỉ là một Phàn quốc, thế mà lại giàu có như vậy? Còn giàu hơn Đại Ngụy nữa.
Thật đúng là… không thể tưởng tượng nổi.
Nhất là lượng lương thực tồn trữ, cao đến bốn trăm năm mươi vạn thạch, lương thực do các quốc gia chi viện đến là tám trăm bảy mươi vạn thạch, cộng lại chính là một ngàn ba trăm hai mươi vạn thạch lương thực lận đó.
Con mẹ nó quá giàu có rồi ha?
Một thạch lương thực tương đương với một trăm cân lương thực.
Một chiến sĩ bình thường có thể ăn được trên dưới mười cân, chẳng qua ăn một bữa cơm no thì phải chịu đói đến mười ngày.
Hành binh đánh trận trên cơ bản thì khẩu phần lương thực sẽ được phân phối một cân một ngày, nói cách khác thì một thạch lương thực đủ để một trăm chiến sĩ ăn trong một ngày.
Ba mươi vạn đại quân, khẩu phần lương thực một ngày chính là ba ngàn thạch lương thực.
Một tháng chẳng qua cũng chỉ chín vạn thạch.
Một ngàn ba trăm hai mươi vạn thạch lương thực đủ để cho ba mươi vạn đại quân ăn con mẹ nó trong mười hai năm lận.
Lại còn nhiều vàng bạc châu báu như vậy, còn có nhiều thứ tốt nữa, ví dụ như nói sức lao động của Phàn quốc, quặng mỏ của Phàn quốc.
Cố Ngôn có hơi choáng váng.
Ông ta không hề ngờ đến món lợi này.
So với giết một vài phiên thương thì còn kiếm được nhiều tiền hơn.
Đánh trận không phải cần bỏ tiền ra sao? Sao giờ lại thấy giống như được lợi nhiều hơn vậy?
Đánh một quốc gia thôi mà đã kiếm được nhiều bạc như vậy!
Nếu như đánh xong một trăm nước, chẳng phải Đại Ngụy sẽ… có thể rút lui năm mươi năm?
Không chỉ Cố Ngôn choáng váng, ai ở đây mà không choáng chứ?
Đây chỉ là mới vơ vét được một phần thôi đấy.
Nếu như vơ vét hết toàn bộ, vậy thì sẽ có được bao nhiêu bạc? Có được bao nhiêu lương thực? Có được bao nhiêu sức lao động?
Con mẹ nó!
Nghĩ cũng không dám nghĩ.
Chương 743: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (6)
“Truyền lệnh xuống, ngân lượng trong quốc khố thưởng cho đệ nhất quân, quốc khố của Phàn quốc toàn bộ vận chuyển đến Đại Ngụy, những tướng sĩ tử trận sẽ được trợ cấp tiền gấp năm lần, nếu như trong nhà có con cái, cha mẹ già thì phụng dưỡng đến khi trưởng thành, cho đi học, phí tổn do Đại Ngụy chi trả.”
“Người trọng thương và tàn tật cũng được Đại Ngụy nuôi dưỡng suốt phần đời còn lại, trích ra một thành quốc khố trực tiếp khao thưởng đại quân.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, đậm chất phú ông.
Quốc khố Phàn quốc ước chừng có hai mươi triệu lượng, tính luôn cả những vàng bạc châu báu đồ cổ tranh chữ vân vân, đệ nhất quân có ba mươi vạn người, khấu trừ phần của những người chiến tử thì một người sẽ được trên dưới hai mươi bảy vạn năm ngàn lượng.
Dựa theo hai thành quốc khố mà chia thì nói cách khác, một người còn sống sẽ có thể được phân đến một ngàn lượng bạc.
Đây là một ân huệ to lớn.
Quân phí của bọn họ một tháng chỉ một lượng, giờ mỗi người một ngàn lượng, đây là số bạc mà cả đời họ cũng khó mà kiếm được.
Nếu như không phải bởi vì chuyện tiền trợ cấp và nuôi dưỡng đời sao thì thậm chí Hứa Thanh Tiêu còn nguyện ý chia toàn bộ hai tỷ lượng này ra, không vì điều gì khác, chỉ vì muốn khích lệ ba quân.
Không có gì có sức hấp dẫn hơn bạc cả.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại càng hiểu được một chuyện chính là người có bạc rồi sẽ trở nên tham sống sợ chết, cho nên Hứa Thanh Tiêu đem phần lớn bạc chia vào phần những người đã chết.
Khiến cho các tướng sĩ này hiểu được một đạo lý.
Các ngươi chết!
Con cái của các ngươi, thê tử, phụ mẫu sẽ được Đại Ngụy phụng dưỡng.
Các ngươi trọng thương tàn tật.
Cả đời này của các ngươi cũng sẽ được Đại Ngụy phụng dưỡng.
Chỉ có như thế mới có thể làm cho các tướng sĩ vì nghĩa quên thân, bảo vệ quốc gia.
Đúng là như vậy, khi Hứa Thanh Tiêu vừa lên tiếng nói như vậy thì tập thể quan võ cũng không biết nên nói gì hơn.
Hứa Thanh Tiêu quá hào phóng.
Hào phóng đến nỗi làm cho bọn họ không biết nói gì hơn.
So với Cố Ngôn.
Hứa Thanh Tiêu mới thật sự là người yêu dân yêu binh.
“Đi đi, nói chuyện này lại cho Tín Vũ hầu, để ngài ấy tuyên cáo với đại quân.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, sau đó, ánh mắt hắn vẫn khóa chặt vào Đường quốc bên trong sa bàn.
Trận chiến đầu tiên đã kết thúc.
Rất nhanh thôi sẽ đến trận chiến thứ hai.
Hứa Thanh Tiêu hiểu rất rõ ràng vào giai đoạn đầu nhất định phải tốc chiến tốc thắng, nhất định không thể để bị chặn chân.
Hắn muốn đánh cho thật mạnh.
Đánh cho đến khi đám dị tộc kia hoàn toàn sợ hãi.
Như vậy mới có thể xoay chuyển thời cơ.
Đại Ngụy nhất định phải duy trì tư thái vô địch, một đường quét ngang.
Mới có thể làm cho địch nhân khiếp sợ.
Dựa vào mồm mép thì chẳng có lợi ích gì cả.
Mà ngay vào hôm sau.
Giờ mão.
Một thiên văn chương xuất hiện ở rất nhiều quận trong Đại Ngụy.
“Giết hàng không may mắn! Hứa Thanh Tiêu hủy diệt quốc vận Đại Ngụy ta! Hủy diệt căn cơ Đại Ngụy ta!”
Là văn chương mà Đại Ngụy nho báo đăng lên.
Thay một câu khác mà nói thì cả tờ Đại Ngụy nho báo chỉ đăng có một thiên văn chương này.
Nội dung của nó rất đơn giản chính là xoay quanh chuyện quân đầu hàng không thể giết, giải thích ra một đống lớn nguyên nhân.
Nói Hứa Thanh Tiêu tàn bạo không có đạo đức, giết mười bảy vạn sinh mệnh vô tội.
Cả bản văn chương vô cùng sục sôi, mắng Hứa Thanh Tiêu từ trên xuống dưới một lượt.
Đúng thật là đã dẫn đến sự bàn tán của rất nhiều bách tính.
Đồng thời người làm chủ bút vẫn là Trương Ninh.
Trong lúc nhất thời, trong dân gian lập tức xuất hiện rất nhiều tin đồn.
Có tin đồn nói Hứa Thanh Tiêu đã bị tâm ma nhập thể, hắn tu luyện dị thuật nên khiến cho cả người trở nên điên dại.
Có tin đồn nói Hứa Thanh Tiêu thông đồng với địch quốc, cố ý giết hàng quân là muốn hủy diệt căn cơ Đại Ngụy.
Không chỉ có thể, phiên vương các nơi cơ hồ là náo loạn lên ngay lập tức, bọn họ ồn ào viết tấu chương sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu, thậm chí có phiên vương còn yêu cầu Nữ đế ban chết cho Hứa Thanh Tiêu.
Dẫn đến đủ loại tranh luận.
Nhất là những người đọc sách, bọn họ lại càng chửi ầm lên.
Họ viết sách thỉnh mệnh, mong bệ hạ bãi miễn thậm chí là ban chết cho Hứa Thanh Tiêu.
Bên ngoài hoàng cung Đại Ngụy.
Các nho sinh tụ tập lại cũng càng ngày càng nhiều, bên ngoài có mấy vạn nho sinh, cứ cách một đoạn thời gian là âm thanh phản đối lại vang lên.
“Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân, trời đất không tha, mong bệ hạ minh giám nghiêm trị gian thần.”
Âm thanh này cứ mỗi một khắc thì sẽ vang lên một lần, đúng là làm cho người ta cảm thấy phiền nhiễu mà.
Tuy bách tính trong thiên hạ đều tranh luận ầm ĩ nhưng tất cả mọi người đều đang chờ xem Hứa Thanh Tiêu sẽ hồi đáp thế nào.
Dù sao thì uy vọng của Hứa Thanh Tiêu trong dân gian thật sự là quá cao.
Đến bây giờ cũng không có bao nhiêu bàn tán mà họ chỉ tò mò, xem Hứa Thanh Tiêu sẽ đáp lại như thế nào.
Cuối cùng.
Ngay vào hôm sau.
Giờ mão còn chưa tới.
Từng chiếc xe ngựa đã đi vào các quận thành lớn, phủ thành và huyện thành.
Một đống lớn Đại Ngụy Văn báo được phát miễn phí không lấy một đồng nào cho bách tính.
Sau khi dân chúng tranh đoạt xong.
Khi bọn họ cầm Đại Ngụy văn báo trên tay.
Những từ ngữ đập vào mắt khiến cho bọn họ rung động.
“Phạm vào Đại Ngụy, xa đâu cũng giết.”
Tám chữ vô cùng đơn giản.
Là lời đáp trả mạnh mẽ mà Hứa Thanh Tiêu đáp lại.
Là lời đáp lại sau khi đã giết hàng quân của Hứa Thanh Tiêu.
Giờ khắc này, dân chúng chấn kinh.
Mà cùng lúc đó.
Bên trong hoàng cung Đại Ngụy, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu cũng chậm rãi nhìn về phía Văn cung.
Thời cơ chín muồi.
Hắn muốn động thủ.
“Người đâu!”
Trong nháy mắt, giọng Hứa Thanh Tiêu vang lên.
Bên trong Văn Hoa điện, bách quan nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, không biết Hứa Thanh Tiêu lại đang muốn làm gì.
“Bát Môn Kinh binh nghe lệnh.”
“Trấn áp Văn cung Đại Ngụy, giam hết bọn người Bồng nho và Trương Ninh vào thiên lao, ai dám ngăn cản, chém!”
“Bắt hết tất cả nho sinh ngoài hoàng cung vào thiên lao, nếu như ai dám cản trở ồn ào, giết!”
Hứa Thanh Tiêu hạ hai mệnh lệnh xuống, trong điện không có bất cứ ai phản đối.
Chỉ có giọng đáp lại lạnh lẽo vô tình.
“Chúng thần tuân mệnh.”
Giọng nói vừa dứt, mấy võ quan đi thẳng ra bên ngoài Văn Hoa điện, vẻ mặt họ lạnh lùng, ra ngoài xử lý chuyện này.
“Đám người này, cần trấn áp thì trấn áp, trong thời khắc quan trọng nhất này, bọn họ chỉ náo loạn cho vui, nếu như nói họ không cười trên nỗi đau của người khác, lão phu không tin.”
Bên trong Văn Hoa điện, Trần Chính Nho mở miệng.
Thân là đại nho nhưng đối với lựa chọn này của Hứa Thanh Tiêu, ông ta chẳng có chút ý kiến phản đối nào.
Thậm chí còn hoàn toàn ủng hộ Hứa Thanh Tiêu làm vậy.
Chương 744: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (1)
Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân là không đúng.
Nhưng vấn đề là người một nhà cũng không nên náo loạn dữ dội như vậy mới đúng.
Nếu như nói phiên vương tạo phản mà Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân, giết người của phe mình vậy thì ngươi ầm ĩ như vậy Trần Chính Nho cũng có thể hiểu được.
Tự giết lẫn nhau!
Nhưng mà người bị giết là dị tộc, lùi một vạn bước mà nói thì người chết chính là tộc nhân dị tộc.
Lại lui về phía sau mà nói cho dù Hứa Thanh Tiêu có làm sau thì cũng là vì Đại Ngụy, không thể chờ thêm một chút sao? Chờ sao khi chuyện này kết thúc ngươi lại đến nói vài lời đâu phải là không được?
Bây giờ vào thời khắc quan trọng nhất này mà ngươi lại làm ầm ĩ? Ước gì Đại Ngụy nội loạn có đúng không?
Trần Chính Nho cũng tức muốn chết.
“Hứa đại nhân, việc này cứ giao cho lão phu đi, lão phu sẽ cho Hứa đại nhân một kết quả.”
Trần Chính Nho lên tiếng, ông ta chủ động xin đi.
Đánh trận gì đó ông không thể nói nhiều nhưng về chuyện nội chính, ông chắc chắn đứng hàng đầu.
“Làm phiền Trần thượng thư.”
Cảm nhận được sự kiên định trong mắt Trần Chính Nho, Hứa Thanh Tiêu biết Trần Chính Nho không phải muốn đi bao che, cũng không phải muốn đi hòa giải mà ông thật sự là muốn đi trấn áp nội loạn.
Vì vậy Hứa Thanh Tiêu đã đồng ý ngay.
“Hứa đại nhân, lão phu cũng đi, đi giúp Trần Thượng thư một tay.”
Vào lúc này, Vương Tân Chí cũng lên tiếng nói theo, ý của ông ta cũng giống như Trần Chính Nho vậy.
“Được, làm phiền hai vị Thượng thư.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Chẳng qua tiếp theo, Hộ bộ Thượng thư cũng mở miệng muốn đi qua xem một chút.
Hứa Thanh Tiêu có hơi dở khóc dở cười nhưng suy nghĩ lại, thấy để cho ba vị Thượng thư của Lục bộ đi trấn áp Văn cung cũng xem như là xứng với Văn cung Đại Ngụy.
“Được! Đã như vậy thì làm phiền các vị Thượng thư rồi.”
Hứa Thanh Tiêu không nói thêm nhiều, chuyện trong triều này giao cho ba vị Thượng thư thì chắc chắn sẽ không thành vấn đề.
Lần này Văn cung chắc chắn sẽ phải té một cú đau đớn rồi.
Mà chuyện trước mắt cần lo không phải là Văn cung mà là trận chiến thứ hai của Đại Ngụy.
Trận chiến đầu tiên chỉ đánh hai canh giờ là đã hạ được Phàn quốc, đây là một trận chiến kỳ tích, cũng là một cuộc chiến may mắn.
Nhưng trận chiến thứ hai này thì đúng là một trận chiến tranh thực sự.
A Mộc Tháp, Đường quốc và Đột Lương nhất định sẽ dốc hết sức đề phòng, chuyện giết hàng này chỉ sợ cũng đã truyền đến tai bọn họ rồi.
Trận chiến này họ sẽ không đầu hàng.
Chỉ có thể liều mạng.
Cầm đao thương lên, dùng mạng đánh cược, dùng mạng đi giết.
Chẳng qua cho dù có liều mạng thì cũng nhất định phải dùng mưu, Hứa Thanh Tiêu đã sắp xếp xong bố cục, nếu may mắn thì trong năm ngày có thể đánh hạ được ba nước.
Nếu như không may mắn thì trong vòng mười ngày, cho dù phải hy sinh mười vạn tính mạng cũng phải đánh hạ được ba nước.
Đại Ngụy!
Không thể bị trì hoãn!
Sau một khắc.
Ba người Trần Chính Nho, Vương Tân Chí và Trương Tĩnh đã rời khỏi Văn Hoa điện, đi xử lý chuyện Văn cung.
Mà trong Văn cung.
Sau khi tờ Đại Ngụy văn báo được phát ra miễn phí .
Ngày càng có nhiều bách tính hiểu được tình hình chiến đấu và thế cuộc hiện tại.
“Phạm Đại Ngụy ta, xa đâu cũng giết.”
Sức cuốn hút của thiên văn chương này quá mãnh liệt, đây là do Hứa Thanh Tiêu tự mình chủ bút.
Rất nhiều bách tính chẳng cần xem đến nội dung, chỉ cần đọc tám chữ này là đã thấy nhiệt huyết sôi trào rồi.
Về phần chuyện giết hàng quân, vốn dĩ bọn họ không quan tâm.
Chẳng qua thiên văn chương này không chỉ cho những bách tính ở tầng chót đọc mà nó cũng được viết cho tất cả từ trên xuống dưới Đại Ngụy cùng đọc.
Trong phủ Nam Dự.
Trong một tửu lâu.
Một vị phu tử già cầm Đại Ngụy văn báo trên tay, giảng lại nội dung bên trong văn báo bằng những ngôn từ mạnh mẽ.
Bốn năm trăm bách tính nâng cốc ngồi ở dưới lầu, bên dưới đã chật như nêm cối.
“Các vị bách tính, trận chiến đầu tiên của Đại Ngụy thu được kết quả thắng lợi lớn, chỉ dùng hai canh giờ đã đánh cho Phàn quốc đầu hàng.”
“Nhưng trận đại thắng này đã đánh đổi bằng máu tươi của hai vạn ba ngàn tướng sĩ, Phàn quốc đầu hàng cũng không phải là thật tâm đầu hàng, bọn họ vì e ngại Đại Ngụy nên mới đầu hàng.”
“Hứa Thủ Nhân giết hàng quân không phải vì thích giết nên giết, mà là vì muốn chấn nhiếp trăm nước.”
“Một tháng trước, mười hai nước phụ thuộc đã vạch tội Hứa Thủ Nhân, đây là chuyện sỉ nhục cỡ nào chứ?”
“Trước không nói Hứa đại nhân đã làm sai điều gì, chỉ nói bọn họ vốn chỉ là nước phụ thuộc, dựa vào cái gì mà dám tố cáo thần tử Đại Ngụy ta? Chuyện nội chính của Đại Ngụy ta từ khi nào đến phiên đám dị tộc phiên bang này nhúng tay vào?’
“Nhưng Đại Ngụy là gì? Là một đất nước nhân nghĩa, là thượng quốc, Đại Ngụy không lập tức xuất binh cũng không trấn áp mà chọn cách phát cảnh cáo cho mười hai nước dị tộc, bảo bọn họ cho sứ giả vào kinh thỉnh tội.”
“Nhưng bọn họ có nghe không? Bọn họ không nghe!”
“Sau đó còn liên hợp một trăm nước lại nhằm tạo áp lực, lòng lang dạ thú, đến người qua đường cũng biết vạch tội Hứa đại nhân là gì, ý muốn thật sự trong lòng bọn họ là gì? Đơn giản chỉ là muốn thoát ly khỏi Đại Ngụy, đầu nhập vào nước khác.”
“Triều đình không đồng ý nên bọn họ đã tiếp tục tạo áp lực, Hứa đại nhân viết liên tiếp ba thánh chỉ, cho trăm nước dị tộc cơ hội ba lần, nhưng điều đổi lại được là gì? Là sự chế nhạo của dị tộc.”
“Các người hãy nhìn xem Đại Ngụy văn báo này viết gì nào, dị tộc đã cười Đại Ngụy ta vô năng, cười Đại Ngụy ta yếu mềm, bọn họ coi nhân nghĩa của chúng ta là mềm yếu, là nhát gan, là sợ hãi.”
“Lão phu hỏi một người một câu, dị tộc nhục mạ chúng ta như vậy, cưỡi lên đầu lên cổ chúng ta như vậy, việc này chúng ta có thể chịu được không?”
Phu tử dõng dạc nói, ông ta nắm chặt văn báo, giọng nói run rẩy hỏi tất cả các vị bách tính có mặt ở đây.
“Không thể!
“Nhịn con mẹ nó chứ!”
“Nhịn khỉ khô, một đám cẩu tạp chủng.”
Dân chúng lớn giọng đáp lại, chuyện mấy ngày trước bọn họ như còn thấy rõ mồn một trước mắt, ba thánh chỉ cảnh cáo, đổi lại không phải là lời xin lỗi mà là sự mỉa mai, sự cười nhạo, cơn tức này luôn giấu trong lòng bách tính Đại Ngụy.
Đoạn thời gian đó, chỉ cần bách tính Đại Ngụy tập hợp lại một chỗ thì họ sẽ cùng nhau mắng chửi triều đình vô dụng, mắng binh gia là thứ hèn nhát.
Chuyện có còn hiện rõ mồn một trước mắt họ, họ còn chưa quên.
Sau khi nhận được câu trả lời của bách tính, giọng của phu tử kia lại càng thêm sục sôi.
“Chúng ta nhịn không nổi nữa rồi, triều đình cũng nhịn không nổi nữa.
Hứa đại nhân đã thống nhất bách quan lục bộ tập kết ba đại quân chia ra làm ba đường.”
“Tín Vũ hầu chỉ dùng thời gian một ngày đã đi đến Phàn quốc, tập kích ban đêm đánh hạ thành.”
“Hai canh giờ, chết hai vạn người, quốc quân Phàn quốc lại còn mơ mộng hảo huyền rằng chỉ cần đầu hàng là không sao cả.”
“Vậy sinh mạng của hai vạn tướng sĩ ai đền cho họ?”
Chương 745: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (2)
“Những tổn thương của Đại Ngụy ai đền được đây?”
“Nếu như Đại Ngụy tiếp nhận đầu hàng vậy thì lão phu hỏi mọi người một câu, sau này mặc kệ có chết bao nhiêu người, chỉ cần bọn họ đầu hàng là chúng ta chịu nhận à?”
“Coi như cả trăm nước đều đầu hàng, họa loạn được lắng xuống nhưng lão phu hỏi mọi người, chẳng lẽ bọn họ sẽ không tiếp tục gây phiền toái cho Đại Ngụy ta sao?”
“Đối với đám sài lang này, chúng ta chỉ có thể chiến!”
“Hơn nữa còn là tử chiến.”
“Mười bảy vạn hàng binh này giết hay lắm! Giết tốt lắm! Không giết thì lấy gì để biểu thị quốc uy Đại Ngụy ta!”
“Các vị!”
“Từ sau khi Bắc phạt, trận đại chiến thật sự của Đại Ngụy đã đến rồi, Hứa đại nhân đã viết rất rõ ràng trên văn báo.”
“Từ giờ trở đi, chúng ta vẫn nên ủng hộ triều đình một cách vô điều kiện, đừng tin tưởng vào những gì không phải do triều đình nói, cũng đừng truyền bá bất cứ lời đồn gì có hại đến Đại Ngụy.”
“Nếu như Đại Ngụy mất rồi, chúng ta cũng đừng mơ giữ được mạng mình, nữ tử Đại Ngụy sẽ biến thành nô lệ dị tộc, chúng ta sẽ chết dưới đao dị tộc.”
“Lúc này, quân đội Đại Ngụy đang ở tiền tuyến chém giết, mà chúng ta thì nên trấn thủ Đại Ngụy, đừng làm nội loạn xảy ra, nếu ai làm xảy ra đại loạn thì người dó chính là gian tế, người đó là kẻ có tội.”
“Đừng để mối nhục Tĩnh thành lại trỗi dậy thêm lần nữa, cũng đừng khiến cho Đại Ngụy chìm vào đau khổ suốt trăm năm sao.”
“Phạm Đại Ngụy ta, xa đâu cũng giết.”
“Các vị, rõ chưa?”
Phu tử nói khản cả giọng, ông đang cổ vũ bách tính bởi vì ông có thể thật sự đọc hiểu được nội dung của Đại Ngụy văn báo, biết bây giờ điều Đại Ngụy cần nhất là gì, cũng biết đến cùng thì Hứa Thanh Tiêu đang muốn thể hiện điều gì.
Niềm tin thống nhất.
Tin tướng vào Đại Ngụy, vào thời khắc này, nhất định phải thống nhất.
Bởi vì Đại Ngụy đã không còn đường lui nữa.
Bách tính trong dân gian nhất định phải tin tưởng triều đình vô điều kiện, tin tưởng Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, không thể để cho bất cứ kẻ nào tạo nên nội loạn, làm ảnh hưởng tới cuộc chiến.
Lời của phu tử phát ra từ tâm can, ông nói đến khàn cả giọng làm cho bách tính cũng đồng thời hưởng ứng, cũng nhận được sự đồng thuận của bách tính.
“Phu tử, bọn ta hiểu rồi.”
“Được, từ nay trở đi ta sẽ tin tưởng triều đình vô điều kiện, mẹ nó, nếu ai dám nói Hứa đại nhân một câu không tốt, nếu ai dám nói triều đình câu nào không tốt thì lão tử sẽ thẳng tay chém hắn.”
“Nói không sai, tướng sĩ Đại Ngụy chúng ta đang dẹp loạn ở bên ngoài, chúng ta tuyệt đối không thể gây cản trở, không thể gây nên nội loạn, nếu không thì loạn trong giặc ngoài như thế, sớm muộn gì cũng sẽ bại trận.”
“Phạm Đại Ngụy ta, xa đâu cũng giết.”
Bốn trăm người dân rống to, vào thời khắc này, niềm tin của bọn họ đã đạt đến đỉnh điểm.
Chuyện như vậy đã xuất hiện ở rất nhiều nơi của phủ Nam Dự.
Có người đứng ở chân cầu cổ vũ sĩ khí, có người cổ vũ ở các tửu lâu lớn, có người thậm chí còn đứng thẳng ở ven đường, một truyền mười, mười truyền trăm.
Nghe hiểu rõ rồi thì hỗ trợ giúp truyền đi.
Người nghe không hiểu cũng biết được một chuyện.
Không thể gây nên nội loạn, tin tưởng Hứa Thanh Tiêu, tin vào triều đình.
Vào thời khắc này, Đại Ngụy văn báo đã bộc lộ ra uy lực lớn không gì sánh kịp.
Gia trạch Phủ quân.
Phủ quân phủ Nam Dự Lý Quảng Tân đọc phần Đại Ngụy văn báo mà thở ra một hơi thật dài.
“Thủ Nhân!”
“Đại Ngụy nhất định sẽ vì có ngươi mà trở nên phồn vinh.”
Ông ta đọc văn báo rồi nghe âm thanh của từng đạo dân ý trong thành.
Sự tin tưởng của bách tính đối với Hứa Thanh Tiêu cuối cùng cũng đã đạt tới độ cao từ trước đến nay chưa từng có.
Đây là chuyện mà từ xưa đến nay một vị thần tử không thể nào làm được.
Hứa Thanh Tiêu quả nhiên là đại tài vạn cổ mà.
Trong kinh đô.
Dân chúng cũng đang ầm ĩ bàn tán.
Bản thân bách tính ở kinh đô đã vô cùng tin tưởng Hứa Thanh Tiêu hơn nữa sau khi có sự xuất hiện của văn báo, sự tin tưởng của dân chúng đối với Hứa Thanh Tiêu lại càng nhiều hơn.
Chỉ là rất nhanh sau đó, mũi giáo lập tức chỉa về phía Văn cung Đại Ngụy.
Nội dung của Đại Ngụy nho báo vẫn còn trơ trơ trước mắt, vạch tội Hứa Thanh Tiêu không tốt các kiểu, mọi người vẫn còn chưa quên.
Bây giờ đặt hai tờ báo bên cạnh nhau, trong phút chốc, cho dù dân chúng có ngu ngốc thì cũng không thể ngốc đến mức không nhìn ra được tình hình này.
“Các vị, Văn cung Đại Ngụy này thật là thứ không ra gì, tên Trương Ninh này đúng thật là người xấu xấu đến tận xương mà.”
“Ông ta viết văn mắng Hứa đại nhân giết hàng quân, giả mù sa mưa đối với giặc ngoài như thế, ta muốn hỏi mọi người một câu rằng trên Đại Ngụy nho báo có câu nào là viết cho các tướng sĩ đã tử trận kia không?”
“Chúng ta có hai mươi ba mươi vạn người, cháu trai ta cũng chết trên chiến trường đấy, ông ta chẳng nói tới câu nào mà ngược lại lại còn đi thương hại kẻ địch, con mẹ nó đây còn là người sao? Người một nhà chết mà không đáng thương, kẻ địch vừa chết ông ta lại khóc như quỷ khóc sói gào, lại còn vạch tội các kiểu, bọn này chính là đám súc sinh, có gan thì đi đến Văn cung với ta, hôm nay dù phải bỏ mạng lão tử cũng phải đi đánh Trương Ninh một trận.”
Trên phố, mắt của người đàn ông trung niên như muốn nứt ra, ánh mắt ông ta đỏ như máu.
Ông ta thật sự rất tức giận.
Cháu trai ông ta đã chết trận trên chiến trường, đây là tin tức do một người đồng hương truyền đến.
Hôm nay vừa mới nhận được tin này ông ta vẫn chưa dám nói cho muội muội biết, ông ta không dám nói, một khi nói ra rồi thì có thể là muội muội ông ta sẽ không thể chịu nổi nỗi đau khổ mất con này.
Ông ta hận chết đám người dị tộc kia, hận không thể tự mình ra chiến trường giết hết tất cả đám dị tộc.
Bây giờ thấy Đại Ngụy văn báo như vậy thì trong lòng ông ta cũng thoải mái vô cùng, vô cùng kính nể và tôn trọng Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mà khi nghe được tiếng đám nho sinh kêu gào không ngừng ngoài cung Đại Ngụy, lại nghĩ đến nội dung của Đại Ngụy nho báo là bênh vực kẻ yếu thay cho mười bảy vạn hàng quân, lại còn vạch tội quan viên nước mình.
Như vậy làm sao ông ta có thể không tức cho được? Không, là làm cho ông ta tức đến nổi thở hổn hển mới đúng.
Người một nhà chết mà không nói?
Kẻ địch chết ngươi lại khóc than khổ sở.
Ngươi có còn là người hay không? Có còn là nho sinh của Đại Ngụy hay không?
Vì vậy ông ta mang theo bảy tám người đàn ông mạnh mẽ trong nhà đi hét to lên trên đường.
Trong lúc nhất thời, có không ít người đi trên đường bị những lời này nói cho tỉnh táo lại.
Chương 746: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (3)
Ngay từ đầu khi Đại Ngụy nho báo xuất hiện đúng là đã làm cho bọn họ cảm thấy có hơi không nên, giết mười bảy vạn hàng quân thì có hơi vô nhân đạo.
Nhưng sau khi Đại Ngụy văn báo xuất hiện lại còn thêm lời nói của đám người này, lúc này, mọi người mới dần tỉnh táo lại.
Đúng vậy, hai vạn ba ngàn tướng sĩ chết bởi vì công thành sao ngươi không nhắc tới câu này, sau khi giết xong quân địch liền đầu hàng, Hứa Thanh Tiêu ra lệnh giết hàng quân thì ngươi lại khóc đến khổ sở thảm thiết như vậy?
Con mẹ nó ngươi là gian tế Đại Ngụy đúng không?
Tiếp theo đó có không ít người nổi giận theo.
“Ta đi cùng ngươi.”
“Lão Trương, ta cũng đi theo ngươi, mẹ nó đám người đọc sách Văn cung này đúng là con mẹ nó không có chút lương tâm nào.”
“Đám súc sinh này, những người chết không phải huynh đệ bọn họ à? Hơn hai mươi vạn sinh mạng trẻ tuổi của Đại Ngụy ta tử trận ngươi chả nói câu nào, đến cả cái rắm cũng không thả, mới chỉ giết mười bảy vạn súc sinh thôi mà ngươi lại bênh vực bọn chúng? Đọc sách nhiều quá nên lú hết rồi à?”
“Đi đi đi, nói nhảm làm gì, đi đến Văn cung Đại Ngụy.”
“Các ngươi đi Văn cung Đại Ngụy, ta đi tìm vài người đến, đi đến bên ngoài hoàng cung Đại Ngụy.”
“Đám người này đâu phải là người đọc sách gì chứ? Đây đều là một đám quân bán nước!”
“Đúng vậy, một đám quân bán nước, so với Hứa đại nhân thì đúng là một trời một vực.”
“So với Hứa đại nhân? Ngươi đang sỉ nhục Hứa đại nhân đó sao?”
“Hứa đại nhân là vị thánh nhân mới của Đại Ngụy, so với đám người này thì bây giờ Hứa đại nhân có thành thánh cũng không đủ nữa.”
Dân chúng trong kinh đô bạo nộ, ai nấy cũng đều mang theo lửa giận đi đến Văn cung Đại Ngụy và hoàng cung Đại Ngụy.
Mà ở học đường Thủ Nhân, giờ khắc này lại vô cùng sôi trào và náo nhiệt.
“Có chuyện rồi có chuyện rồi, dân chúng đang ào ào đi về Văn cung và bên ngoài cung đình Đại Ngụy, giống như muốn đi giết đám người đọc sách vậy.”
“Không xong, bên ngoài Văn cung có không ít bách tính tụ tập.”
“Bên ngoài bốn thư viện lớn cũng có rất đông bách tính tụ tập, ta cảm thấy lần này đám người đọc sách kia đá phải tấm sắt rồi.”
Bên trong học đường Thủ Nhân có không ít giọng nói vang lên, một vài người đọc sách vội vội vàng vàng chạy đến, có vẻ hơi bối rối.
Nhưng mà đúng vào lúc này, giọng của Lý Thủ Minh lại vang lên:
“Sợ gì chứ?”
“Bách tính kinh đô đi gây phiền phức cho đám người đọc sách ở Văn cung, chúng ta là học sinh của học đường Thủ Nhân, bách tính sẽ không ra tay với chúng ta đâu.”
“Ừ, lão sư có uy vọng cực cao trong dân chúng, lần này bách tính cũng chỉ nhắm vào Văn cung Đại Ngụy, chẳng có liên quan gì đến chúng ta cả.”
Có người trong học đường mở miệng nói, chẳng còn chút e ngại nào nữa.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói bỗng vang lên trong học đường Thủ Nhân.
“Tất cả mọi người nghe đây!”
“Đi theo ta đến hoàng cung Đại Ngụy.”
Giọng nói vang lên chính là của Trần Tinh Hà.”
Giờ khắc này, Trần Tinh Hà mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt đi ra từ trong phòng, nhìn về phía đám học sinh nói vậy.
“Sư bá, chúng ta đi làm gì chứ?”
“Sư bá? Đi hoàng cung Đại Ngụy làm gì?”
Các học sinh của học đường Thủ Nhân có hơi tò mò, không biết Trần Tinh Hà đang muốn làm gì.
“Đánh người!”
“Đánh người đọc sách!”
Trần Tinh Hà cực kì thoải mái, hắn ta sải bước qua cửa học đường đi về phía bên ngoài.
Lúc này, những người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy đang làm cho người ta ghét, tất nhiên hắn ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Nho sinh Văn cung đã bắt lấy cơ hội lần này mà sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu ngay tại cung đình Đại Ngụy, mắng cả một ngày trời, cứ mỗi một khắc người trong cung đều nghe tiếng quỷ khóc sói gào của đám người kia.
Mà đến cả học đường Thủ Nhân cũng có thể nghe thấy tiếng đám người kia không ngừng sau mỗi khắc.
Hắn ta đã kiềm nén cả ngày, bây giờ sao có thể bỏ qua cơ hội này?
Quả nhiên, sau khi Trần Tinh Hà mở miệng nói thế thì tất cả các nho sinh của học đường Thủ Nhân ai nấy đều không nhịn được kích động lên, ào ào đi theo Trần Tinh Hà đến hoàng cung Đại Ngụy.
Trong lúc nhất thời.
Toàn bộ kinh thành hoàn toàn sôi trào.
Bách tính khắp các nơi đều mang theo lửa giận đi đến hoàng cung Đại Ngụy.
Từng chi Bát Môn Kinh binh cũng đang cấp tốc đợi lệnh xuất phát, thấy tình huống thế này thì chẳng chắn là Binh bộ phải ra tay, bọn họ muốn ổn đinh lại cục diện.
Nhưng khi nhìn thấy lửa giận trong mắt dân chúng.
Bát Môn Kinh binh thật sự không dám to tiếng, chỉ có thể bảo mọi người cùng duy trì tốt trận tự, tuyệt đối không để xảy ra dân loạn.
Nếu như xảy ra dân loạn thì không phải là chuyện nhỏ.
Bên ngoài cung đình Đại Ngụy.
Những người đọc sách tập trung ở đây có thể tính đến hàng vạn, họ vẫn cách mỗi khắc đồng hồ lại lớn tiếng hô lên thỉnh nguyện một lần.
Hôm nay bọn họ có thể mắng cho sướng rồi, đường đường là một vị đại nho, tương lai thành thánh nhưng vẫn bị bọn họ sỉ nhục đến nước này, quá thoải mái còn gì bằng?
Ban đầu sau khi Hứa Thanh Tiêu tới thì Văn cung Đại Ngụy đã bị chèn ép khắp nơi làm cho trong lòng bọn họ rất khó chịu, nhất là tuổi của tên Hứa Thanh Tiêu này lại còn rất trẻ, thế mà đã là đại nho.
Những người có lòng dạ phóng khoáng sẽ biểu thị sự tôn trọng và kính nể, nhưng văn nhân thì khác, có một vài văn nhân không cảm thấy như vậy, bọn họ luôn cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đã dùng loại thủ đoạn khó hiểu nào đó, hoặc là cảm thấy Hứa Thanh Tiêu không xứng với địa vị này.
Ngày thường chỉ có thể âm thầm sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu, sau này Hứa Thanh Tiêu trở thành vị thánh mới của Đại Ngụy, tất cả mọi người đều không dám nói gì, chỉ có thể giấu ở trong lòng.
Nhưng lần này thì khác rồi, Hứa Thanh Tiêu đã giết quân đầu hàng, phạm phải tội lớn ngập trời tạo nên chủ đề bàn tán, lại thêm sự phối hợp của văn chương trong Đại Ngụy nho báo, sao bọn họ có thể không tức giận cho được?
Sao họ có thể bỏ qua cơ hội lần này, sao không điên cuồng gièm pha chà đạp Hứa Thanh Tiêu cho được? Sao có thể không nhân cơ hội làm cho bản thân mình được vui vẻ?
Chỉ là mắng cả ngày rồi mà hoàng cung Đại Ngụy cũng chẳng có chút phản ứng nào, mọi người đều có hơi khó chịu.
“Các vị, chúng ta không cần phải đợi đến một khắc đồng hồ mới hô lên như vậy, chúng ta cứ nửa khắc là hô lên một tiếng, mọi người thay phiên nhau làm.”
Có nho sinh đề nghị không cần cứ phải chờ mỗi khắc mới hô mà nên cứ mỗi nửa khắc đồng hồ thì hô, để bệ hạ nghe thấy, để cho cả triều nghe thấy, mắng tên quốc tặc Hứa Thanh Tiêu thật to.
Chương 747: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (4)
Trong phút chốc, đề nghị này đã nhận được sự đồng thuận của đám người.
Sau một khắc, có người đọc sách đứng dậy lớn tiếng nổi giận mắng:
“Trời giáng tai họa cho giang sơn Đại Ngụy, quốc tặc Hứa Thanh Tiêu, giết hàng quân làm cho trời cũng phẫn nộ, chết không có gì đáng tiếc, mong bệ hạ nghiêm trị Hứa Thanh Tiêu!”
Âm thanh vang dội vang lên, ngay lập tức có thêm năm sáu nho sinh cùng nhau hô to mắng Hứa Thanh Tiêu là quốc tặc.
Nhưng mà vào ngay lúc này, từng tràng tiếng bước chân chợt vang lên, là bóng dáng của Bát Môn Kinh binh.
Từng nhánh quân đội xuất hiện với vẻ mặt nghiêm túc, tay cầm binh khí trực tiếp bao vây toàn bộ nhóm người đọc sách Văn cung Đại Ngụy lại, sắc mặt vô cùng lạnh lùng.
Mà khi Bát Môn Kinh binh xuất hiện, sắc mặt của đa số người đọc sách đều trở nên rất khó coi, chẳng hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi.
Nhưng có một bộ phận người đọc sách vốn lại chẳng sợ điều này, thậm chí trên mặt còn lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng.
“Các vị!”
“Đừng nên kinh hoảng, có mười vị đại nho ở đây, đám kinh binh này không dám động vào chúng ta đâu, nếu như bọn họ dám đả thương chúng ta vậy thì sẽ là giết hàng lấn nho, thiên địa bất dung.”
Có người mở miêng, vô cùng tự tin nói, cho rằng Bát Môn Kinh binh sẽ không dám ra tay làm tổn thương đến bọn họ.
Đúng là như vậy, sau khi giọng nói kia vang lên thì không ít nho sinh hô to:
“Không sai, bọn họ không dám làm chúng ta bị thương đâu, mười vị đại nho đang ở đây, có đến mấy vạn nho sinh, nếu như bọn họ dám đả thương những người đọc sách chúng ta thì sẽ bị trời phạt.”
“Từ xưa đến nay, nước nào giết hàng lấn nho đều sẽ bị trời phạt, ta đây không tin bọn họ dám khi dễ nho sinh chúng ta.”
“Chuyện này chỉ sợ cũng là do Hứa Thanh Tiêu hạ lệnh, ha ha ha, Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, quốc tặc Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, hắn đã sợ những lời nói của chúng ta, sợ bách tính sẽ tỉnh ngộ cho nên mới phái binh trấn áp.”
“Đúng vậy, Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, hắn sợ rồi, nếu không vì sao lại phái binh đến đây? Hắn đang sợ chuyện bách tính tỉnh ngộ, chúng ta nhất định phải trấn thủ ở đây, để cho bách tính ở kinh đô, bách tính của Đại Ngụy, cho cả bách tính trong thiên hạ đều biết Hứa Thanh Tiêu chính là tên quốc tặc.”
Không ít thư sinh điên rồi, hoàn toàn điên rồi, thấy kinh binh đến chẳng những không sợ mà ngược lại còn cảm thấy hưng phấn và kích động.
Bọn họ cho rằng thế này là do Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, đang chột dạ đó, nếu không vì sao lại phái binh đến đây?
Không chỉ có đám nho sinh này mà mười vị đại nho cũng cho là như thế.
“Chúng ta là người đọc sách, đọc sách vì thương hạ thương sinh không sợ cường quyền, có một trái tim không hề sợ hãi.”
“Các vị, chỗ dựa của chúng ta là bách tính, là bách tính trong thiên hạ.”
“Nghe mệnh lệnh của bản nho, đoàn kết nhất trí, nếu như kinh binh dám động thủ vậy thì ta sẽ liều chết đấu ở nơi này, lão phu không tin Hứa Thanh Tiêu dám giết nho.”
Có đại nho mở miệng rống to.
“Hứa Thanh Tiêu cho dù có ngông cuồng hơn đi chăng nữa thì nếu như hắn dám giết nho, bách tính trong thiên hạ chắn chắn sẽ không bỏ qua cho Hứa Thanh Tiêu hắn.”
“Đúng vậy, chỗ dựa của chúng ta chính là bách tính, là dân ý trong thiên hạ, các vị đừng hoảng hốt.”
Các vị đại nho lần lượt mở miệng.
Giọng của bọn họ vô cùng to, vào thời khắc này, bọn họ cho rằng bách tính sẽ là chỗ dựa cho mình, không sợ cường quyền.
Những lời này khiến cho cảm xúc của đám người đọc sách sôi trào, nhiệt huyết dâng cao.
“Truyền lệnh của Hứa đại nhân, quốc gia đang đến hồi rung chuyển thế mà nho sinh các ngươi lại ở đây tung tin đồn nhảm, có ý đồ muốn tạo nên nội loạn, rất đáng chết.”
“Truyền lệnh của Hứa đại nhân, giam đám nho sinh này vào đại lao, chờ ngày quốc gia ổn định rồi lại thẩm vấn từng người.”
“Ai phản kháng! Giết!”
“Ai ngăn cản! Giết!”
“Ai dám nói lung tung! Giết!”
Giọng của thống lĩnh Kinh binh vang lên, hắn là một gã mặt thẹo, ánh mắt vô cùng hung ác.
Hắn đã chướng mắt đám người này từ lâu, trước mắt bên trên đã ra lệnh, hắn chẳng còn e ngại nhiều vậy nữa, ai dám cản trở hắn sẽ chém cho một đao.
Keng keng keng.
Từng thanh đao lớn xuất hiện, ánh sáng lạnh trên mặt đao lấp lóa làm cho không ít người đọc sách ngậm miệng lại.
Trước mặt thanh đao lớn, những người đọc sách này vẫn có hơi bối rối.
Nhưng vẫn có không ít người đọc sách vẫn thẳng thắn cương nghị như cũ, bên trong ánh mắt họ không có chút e ngại nào.
“Các vị, quả nhiên ta đoán không sai, Hứa Thanh Tiêu đã luống cuống, Hứa Thanh Tiêu sợ rồi, lòng hắn đã chột dạ, muốn dùng đao kiếm để khiến cho chúng ta ngậm miệng lại!”
“Nhưng chúng ta là ai chứ? Chúng ta là những người đọc sách, có Hạo Nhiên chính khí, đọc sách vì chúng sinh trong thiên hạ, sao chúng ta có thể sợ hãi trước đao kiếm chứ?”
“Sao chúng ta có thể hoảng sợ trước cái chết được chứ?”
“Chỉ cần bách tính đứng về phía chúng ta thì chúng ta sẽ không sợ gì cả.”
Có người đọc sách hô to lên, giọng nói hắn đầy vẻ sục sôi, thậm chí hắn còn đi về phía trước một bước lộ ra vẻ mình không hề sợ.
Sau một khắc, những người đọc sách khác cũng ào ào đứng lên, cùng chung mối thù, bọn họ lôi kéo nhau đứng dậy tạo thành một bức tường người, ánh mắt ai cũng kiên định không đổi.
“Các vị! Chúng ta không phải đang đấu tranh vì bản thân, cũng không phải là đang chiến đấu cho Văn Cung mà là đang chiến đấu vì bách tính, Hứa Thanh Tiêu giết được thể xác chúng ta nhưng chúng ta sẽ diệt tâm hồn của Hứa Thanh Tiêu.”
Giọng nói vô cùng to vang lên, tràn ngập sức cuốn hút.
Trong lúc nhất thời, các loại âm thanh cũng ồn ào vang lên.
“Hứa Thanh Tiêu diệt được thân xác ta nhưng ta sẽ diệt tâm hồn Hứa Thanh Tiêu!”
“Không phải đang chiến đấu vì bản thân mà đang chiến đấu vì bách tính!”
“Vì bách tính mà chiến đấu!”
Những giọng nói kia cũng liên tục vang lên, truyền khắp cả kinh đô Đại Ngụy.
Lúc này, hàng vạn nho sinh ai cũng đang nước mắt tràn mi, bọn họ tự bị bản thân mình làm cho cảm động.
Mười vị đại nho cũng thiếu chút nữa là rơi lệ, giờ khắc này, mấy vạn người đọc sách đều tụ tập lại cùng một chỗ, bọn họ cho rằng mình là ánh sáng, cho rằng mình đang tràn ngập vinh quang.
Thậm chí có người đã chuẩn bị kỹ tâm lý đón nhận cái chết, ánh mắt của bọn họ đều kiên định không thay đổi, niềm tin của bọn họ cũng kiên định không thay đổi.
Bọn họ làm vậy không phải là vì bản thân mình, cũng không phải là gì danh dự gì cả, họ chỉ vì bách tính trong thiên hạ, đứng ở nơi có đạo đức cao hơn.
Giờ khắc này, bọn họ như là thánh nhân vậy.
Hơn nữa sức hút này còn làm cho bọn họ không sợ chết, không sợ tất cả.
Thống lĩnh kinh binh dùng ánh mắt lạnh như băng để nhìn tất cả, tay hắn đặt trên chuôi đao, chuẩn bị giết nho.
Chương 748: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (5)
Nhưng đúng vào lúc này, từng tiếng bước chân lại vang lên lần nữa.
Có vô số dân chúng từ bốn phương tám hướng đi về phía ngoài cung đình Đại Ngụy.
Ánh mắt dân chúng ta nấy cũng đều lạnh buốt, trong mắt bọn họ mang theo lửa giận, giống như là đang cực kỳ phẫn nộ.
Khi nhìn thấy dân chúng vọt tới từ nhiều hướng, đám người đọc sách bên ngoài hoàng cung cảm thấy kích động hẳn lên, bọn họ hưng phấn.
“Các vị!”
“Nhìn kìa! Nhìn kìa! Dân chúng đang đến ủng hộ chúng ta đấy.”
“Bách tính là chỗ dựa vững chải nhất của chúng ta, bọn họ tới rồi, bọn họ nhìn thấy chúng ta bị ức hiếp rồi, bây giờ đang đến để giúp đỡ chúng ta.”
“Chiến đấu vì bách tính, ta có chết cũng không đáng tiếc.”
“Ô ô ô, không hiểu sao ta lại khóc rồi, nhìn thấy cảnh này, cái gì cũng đáng giá, cái gì cũng đáng giá.”
“Đời này không còn gì hối tiếc, đời này không còn gì hối tiếc nữa.
“Chư vị bách tính, các vị đừng qua đây, trận chiến này để tự bọn ta chiến đấu, các vị chỉ cần đứng ở một bên nhìn tận mắt là được rồi, xem bọn hắn ức hiếp bọn ta như thế nào, công bằng ở tại lòng người.”
“Các vị đừng qua đây, bọn hắn không dám đả thương chúng ta nhưng các người thì khác, bọn hắn sẽ ức hiếp các người.”
“Hứa Thanh Tiêu! Hứa Thanh Tiêu! Ngươi xem nè, ngươi ra đây mà xem nè, đây chính là dân ý của ngươi đó sao? Ha ha ha, đôi mắt của bách tính sáng như đuốc, ngươi dùng cách này để lừa gạt bọn họ, bây giờ chắc ngươi đã lãnh nhận hậu quả rồi chứ nhỉ?”
Giờ khắc này, có vô số âm thanh vang lên.
Đám nho sinh này cứ tưởng những người dân này đến là để giúp đỡ cho bọn họ.
Bọn họ kích động, bọn họ cảm động, cảm xúc của bọn họ càng kiêu ngạo hơn, càng thêm cảm thấy đáng giá hơn, có nhiều nho sinh còn khóc lóc bảo dân chúng đừng đến gần, sợ bọn họ sẽ bị thương.
Vô cùng già mồm, cực kỳ làm ra vẻ.
Cảnh tượng này làm cho dân chúng có hơi sửng sốt.
Bọn họ không biết có phải đầu óc của đám người đọc sách này bị điên rồi hay không? Sao ai nấy đều khóc dữ dội như vậy làm gì? Còn cái gì mà ức hiếp với không ức hiếp?
Dân chúng hơi ngơ ngác.
Còn đám nho sinh thì lại trăm miệng một lời nói thêm lần nữa:
“Quốc tặc Hứa Thanh Tiêu! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn nè! Bách tính đã tỉnh ngộ rồi! Ngươi sẽ chết không được yên thân! Bọn ta sẽ tử chiến với ngươi đến cùng.”
“Trận chiến này! Vì chúng sinh trong thiên hạ, vì bách tính Đại Ngụy, vì dân chúng ở kinh đô, đến đây đi! Giết đi!”
“Ngươi giết được thể xác ta, ta sẽ diệt tâm hồn ngươi!”
Nhóm nho sinh này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ảo tưởng.
Giọng nói như sấm vang lên, khí thế ngất trời.
Nhưng đột nhiên, có một giọng nói như sấm vang lên từ trong dám dân chúng.
“Ta giết bà nội ngươi chứ giết.”
“Chiến đấu vì bách tính con mẹ ngươi.”
“Đám thư sinh này đọc sách nhiều đến mức hư não rồi, các vị, bây giờ có lên nữa không? Hay chờ tới lúc Đại Ngụy mất rồi lại lên?”
“Lên chứ! Đánh cho đến chết, đánh chết hết đám thư sinh bán nước này, đánh chết càng tốt.”
Những âm thanh sục sôi vang lên như là ngòi nổ bị đốt cháy, trong nháy mắt liền bùng nổ.
Vào thời khắc này, tất cả bách tính chạy đến trước mặt đám nho sinh kia, bọn họ như mãnh thú như nước lũ xông lên từ bốn phương tám hướng.
Giờ khắc này, đám nho sinh trước mắt cũng trợn tròn mắt, không phải đến để giúp bọn họ sao?
Mà nhóm nho sinh phía sau thì lại không nghe rõ, còn tưởng bách tính xông đến là để giúp mình, ai nấy đều không nhịn được gào khóc hô lên không được qua đây, không được qua đây, trận chiến này để bọn ta đánh cho.
Các ngươi đã đáng thương lắm rồi.
Chỉ trong chốc lát, vô số dân chúng đã vọt tới trước mặt, họ nhắm vào những người đọc sách ở hàng thứ nhất, đánh thẳng ra một quyền.
Bịch! Bịch! Bịch!
Trong phút chốc đánh nhau hỗn loạn, ba bốn vạn bách tính nhao nhao gia nhập vào chiến trường, nhìn thấy người đọc sách thì liền đuổi sát theo mà đánh, quyền cước đấm đá, mặc kệ tuổi đối phương bao lớn, chỉ cần bắt được là đánh.
Mà nhóm người đọc sách thì hoàn toàn trợn to mắt.
“Không phải các người đến giúp đỡ bọn ta hay sao? Sao các ngươi lại đánh ta?”
“Ối, sao các người lại trở nên như vậy? Có phải các ngươi đã bị cái gì mê hoặc hay không?”
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, lưng ta sắp gãy luôn rồi.”
Nhóm người đọc sách hoàn toàn trợn to mắt, đám dân chúng này không phải đến đây để giúp bọn họ hay sao? Sao lại cứ dí theo đánh mình mãi?
“Giúp các ngươi? Ta giúp các ngươi lên tây thiên, quân bán nước!”
“Ta bị mê hoặc con mẹ ngươi, ngươi là cái thứ óc chó, cha mẹ ngươi cho ngươi đi học, ai mà ngờ ngươi lại đi học những thứ này? Quân bán nước, thèm bị đánh đây mà.”
“Các ngươi thân là người đọc sách nhưng không góp sức cho nước nhà, trong lúc quốc gia loạn lạc cũng không thèm giúp đỡ mà ngược lại còn làm phiền thêm, các ngươi có còn là người không? Còn luôn mồm mắng Hứa đại nhân là quốc tặc, đám người các ngươi mới là quốc tặc.”
“Các vị huynh đệ, đánh chết đám người này cho ta, đánh chết cũng được, loại người này, cha mẹ bọn chúng cũng sẽ chẳng thèm đến nhặt xác cho bọn chúng.”
“Một bầy lang sói, giang sơn Đại Ngụy ta đang chìm trong nguy nan, các tướng sĩ đang ở bên ngoài chiến đấu quên mình, thế mà các ngươi thì sao? Bảo các ngươi ra ngoài khiêu khích địch quốc thì làm không được, bảo các ngươi viết ít thứ thì các ngươi lại tự chửi người của mình? Làm cho quốc gia càng thêm khó khăn?”
“Các ngươi sẽ chết không được yên thân.”
Khí thế của dân chúng hùng hổ, bọn họ liên tục gầm thét, ba bốn người bắt lấy một người đọc sách rồi đánh, đánh cực kỳ hung tợn.
“Chư vị bách tính, các người bị lừa rồi, các người đã bị lừa rồi, đây chính là mưu kế của Hứa Thanh Tiêu đó, đây chính là mưu kế của Hứa Thanh Tiêu đó.”
Có đại nho nhìn thấy cảnh này thì bị dọa đến nổi sắc mặt trắng bệch.
Thân thể bọn họ phát run, muốn giải thích nhiều điều với dân chúng hy vọng dân chúng có thể lý trí một chút.
Đồng thời bọn họ cũng cực kỳ uất ức, cực kỳ khó chịu, còn tưởng rằng đám dân chúng này đến để giúp mình như thật sự không ngờ, họ lại đến để đánh mình.
Đây đúng thật là… gặp quỷ mà.
Con mẹ nó đúng là đang gặp quỷ mà.
“Mưu kế con mẹ ngươi, ngươi chính là cái đồ sống mãi không chết, già mà không chết, loại người mà Hứa đại nhân nói chính là loại như ngươi vậy, không phải người già xấu đi mà là người xấu già đi.”
“Các vị huynh đệ, chúng ta cũng đánh chết đám đại nho này luôn đi, đánh chết bà ông ta, cả ngày chẳng có chuyện gì làm chỉ biết đi gây rắc rối cho Hứa đại nhân, chuyện cần thì không giúp được gì, chỉ biết chèn ép hiền tài!”
“Đánh! Đánh dữ vào cho ta!”
Chương 749: Trấn Áp Văn Cung! Người Đọc Sách Luống Cuống, Trần Chính Nho, Lòng Muốn Giết Nho! (6)
Dân chúng đã hoàn toàn đánh mất lý trí, bọn họ cứ bắt được người đọc sách là đánh, hơn nữa lại càng lúc càng có nhiều dân chúng gia nhập vào, mấy vị đại nho này vốn còn đang nghĩ sẽ ổn định được thế cục nhưng thấy tình cảnh này, sắc mặt ai nấy cũng đều trở nên trắng bệch.
Ào ào muốn chạy vào trong Văn cung Đại Ngụy.
Nhưng mà khắp nơi đều là người, số lượng người đọc sách lên đến hàng vạn, hoàn toàn không có bất kỳ sức chiến đấu nào, bị đánh đến kêu rên thảm thiết.
Mà những người đọc sách ở phía trong không bị đánh giờ phút này lại hoàn toàn tê liệt, toàn bộ đều tê liệt.
Hoảng loạn! Xấu hổ! Sợ hãi! Các loại cảm xúc chiếm cứ trong lòng bọn họ.
Cảnh tượng này sao không sợ hãi cho được?
Nhưng xấu hổ vẫn nhiều nhất.
Nhất là nghĩ đến vừa rồi bọn họ lại còn lớn tiếng hô hào, cái gì mà chiến đấu vì bách tính, lại còn dõng dạc như vậy, nhiệt huyết sôi trào như vậy.
Kết quả là bách tính người ta vốn dĩ không cảm kích.
Không cảm kích thì cũng thôi đi, còn đánh bọn họ nữa? Sự sỉ nhục này đúng là cả đời khó quên.
Mặt bọn họ đỏ như máu, đến cả cảm xúc muốn tự sát cũng có.
Mà những người đọc sách hùa theo đến đây đã bắt đầu phát hoảng khi bị bách tính tấn công.
“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, đánh nữa là chết đó.”
“Ta sai rồi ta sai rồi ta sai rồi, các vị đừng đánh nữa, ta không chịu nổi nữa rồi.”
“Chân ta gãy rồi, chân của ta gãy mất rồi!”
“Ta không chịu được nữa, đánh nữa là chết đó.”
“Không liên quan gì tới ta đâu, Không liên quan gì tới ta đâu, là có người gọi ta đến chứ không phải ta muốn đến.”
“Là do Triệu nho gọi ta đến, là do Triệu nho gọi ta đến, ý của ta vốn không định đến, các vị bách tính đừng đánh nữa.”
Tình cảnh cực kỳ hỗn loạn, bách tính ra tay cực kỳ hung ác, trước quyền cước đấm đá, những người đọc sách này đúng là sống không bằng chết mà.
Bát Môn Kinh binh nhìn tất cả rồi trầm mặc không nói gì, chẳng qua trong ánh mắt họ lại hiện lên vẻ khoái chí.
Sao bọn họ có thể không ủng hộ Hứa Thanh Tiêu được chứ?
Vẫn là câu nói kia.
Tướng sĩ Đại Ngụy ở bên ngoài máu nhuộm sa trường.
Thế mà nho sinh Đại Ngụy lại ở trong nước gây ra hỗn loạn.
Con mẹ nó chuyện này làm sao người ta có thể chấp nhận cho được? Còn mưu toan muốn lừa gạt mọi người? Bây giờ thì hay rồi ha? Gieo gió gặt bão rồi ha.
Cái này gọi là đáng đời đấy.
“Thống lĩnh! Dân ý bạo loạn, sao không ra tay ngăn lại, ngài còn đứng ở đây làm gì? Sao không mau ngăn cản mọi người lại?”
Có đại nho nhìn về phía thống lĩnh Kinh môn.
Lớn tiếng nổi giận nói.
Ông ta nổi giận mẳng thống lĩnh kinh mô sao quá lạnh lùng.
“Ngậm miệng lại cho lão tử.”
Thống lĩnh Kinh môn mở miệng mắng lại một câu.
Sau đó hắn nhìn qua đám người đang hỗn chiến nói:
“Bát Môn Kinh binh nghe lệnh.”
“Giữ gìn trật tự, chú ý an nguy của bách tính, không được để cho dân chúng chịu tổn thương, bách tính là chỗ dựa kiên cường nhất của người đọc sách.”
Thống lĩnh Kinh môn mở miệng nói một câu làm cho sắc mặt của những người đọc sách ở đây cũng đỏ lên, thậm chí còn có không ít người đọc sách tức đến ngất xỉu, nhất là khi nghĩ đến câu nói vừa rồi.
Còn chiến đấu vì dân chúng?
Chiến đấu vì con mẹ nó thì có.
Quá nhục nhã, đây là một nổi nhục nhã vô cùng to lớn.
Phụt.
Có đại nho nôn ra máu rồi ngất đi, lúc này đại nho bên cạnh cũng luống cuống, ông ta cũng muốn ngất xỉu chứ, nhưng vấn đề là ông ta không xỉu nổi.
Ngay lập tức, trận hỗn chiến lại bắt đầu một lần nữa, tiếng kêu thảm thiết của những người đọc sách cũng truyền vào khắp Văn Hoa điện.
Mà bên trong Văn Hoa điện, các võ quan đều cười ha hả, trông có vẻ hả hê đứng nhìn tất cả.
Mà cùng lúc đó.
Văn cung Đại Ngụy.
So với sự hỗn loạn của hoàng cung Đại Ngụy.
Ở Văn cung Đại Ngụy thì có trật tự hơn nhiều.
Hàng vạn bách tính đi đến Văn cung Đại Ngụy.
Dân chúng không xông vào náo loạn Văn Cung mà là nhìn về phía Văn cung Đại Ngụy với ánh mắt lạnh như băng, bên trong ánh mắt tràn ngập vẻ tức giận.
Mà những người đọc sách bên trong Văn cung không hiểu sao ai nấy đều cảm thấy chột dạ, đối mặt với ánh mắt của mấy vạn bách tính, ai mà không chột dạ chứ?
Giờ khắc này.
Từng nhánh Kinh binh xuất hiện bao vây toàn bộ Văn cung Đại Ngụy.
Rất nhanh sau đó, ba bóng dáng đã xuất hiện.
Là thừa tướng Đại Ngụy Trần Chính Nho!
Lễ bộ Thượng thư Vương Tân Chí!
Hộ bộ thượng thư Trương Tĩnh!
Ba người này xuất hiện ở bên ngoài Văn cung Đại Ngụy, mang theo một vạn Kinh binh bao vây toàn bộ Văn Cung Đại Ngụy.
“Truyền lệnh của Hứa đại nhân!”
“Giam quốc tặc Bồng nho!”
“Giam quốc tặc Trương Ninh!”
Khi Trần Chính Nho vừa đến thì một giọng nói vang dội cũng vang lên.
Ánh mắt Trần Chính Nho lạnh lẽo, vừa mới lên tiếng là xưng ngay từ quốc tặc.
“To gan!”
“Trần Chính Nho, ngươi điên rồi hay sao? Lại dám xưng Bồng nho là quốc tặc?”
“Tên Hứa Thanh Tiêu kia có phải đã điên rồi hay không? Thiên địa đại nho của Văn cung Đại Ngụy chúng ta hắn cũng dám sỉ nhục là quốc tặc!”
“Điên rồi, điên rồi, Trần Chính Nho ngươi điên rồi.”
“Ngươi có biết đây là chỗ nào không? Văn cung Đại Ngụy! Ngươi dẫn theo binh lính vào cung đây chính là đã phạm vào đại tội.
Ngươi thân là đại nho vậy mà lại không tuân theo thánh nhân, uổng cho ngươi là người đọc sách.”
Bên trong Văn cung, từng tiếng hét to vang lên.
Bọn họ nổi giận mắng chửi Trần Chính Nho, phẫn nộ không gì bằng.
Chỉ vì Trần Chính Nho đã sỉ nhục Bồng nho là quốc tặc.
Nhưng Trần Chính Nho lại chỉ cười lại không thôi.
“Khi đại nạn tới, tướng sĩ Đại Ngụy đang máu nhuộm sa trường đến chết mới thôi, văn võ cả triều đình Đại Ngụy đều đang dốc hết sức lực để bảo vệ quốc gia.”
“Còn Văn cung Đại Ngụy thì đang làm gì? Bồng nho đang làm gì? Trương nho ngươi đang làm gì? Công kích Hứa đại nhân, dẫn động dân ý, vọng tưởng tạo nên nội loạn.”
“Đây không phải là quốc tặc!”
“Vậy đây là gì?”
“Bồng nho!”
“Ngươi là đồ già mà không chết!”
“Cút ra đây!”
“Nếu không!”
“Kinh binh nghe lệnh!”
“Giết!”
Giọng Trần Chính Nho kịch liệt, tâm tình cực kỳ kích động.
Thừa tướng đương triều!
Đại nho Văn cung!
Hôm nay ông ta! Mang theo lòng giết nho!
Đến đây!
Mà bên trong Văn cung Đại Ngụy.
Đám người cũng không nhịn được mà sửng sốt.
Bọn họ cảm nhận được sát ý của Trần Chính Nho.
Không ít đại nho nuốt nước bọt.
Không hiểu sao có hơi… sợ hãi.
Chương 750: Bồng Nho Vào Tù, Trận Chiến Thứ Hai Bắt Đầu, Trong Vòng Năm Ngày, Chiếm Được Đường Quốc! (1)
Văn cung Đại Ngụy, giọng điệu của Trần Chính Nho tràn ngập vẻ lạnh lùng.
Ông ta thân là thừa tướng đương triều, hơn nữa cũng là Văn cung Đại Nho.
Ông ta giận dữ quở trách, Văn cung Đại Ngụy cũng không ai dám bĩu môi.
Bọn họ sở dĩ giận dữ mắng Hứa Thanh Tiêu như vậy, hoàn toàn là bởi vì tuổi tác Hứa Thanh Tiêu còn nhỏ, hơn nữa cũng chỉ xuất hiện vẻn vẹn chưa đến một năm.
Mọi người tất nhiên có chút không phục.
Nhưng Trần Chính Nho thì khác, mọi người vẫn có chút kính sợ đối với Trần Chính Nho, bất luận là tuổi tác hay là địa vị của Trần Chính Nho.
Từng tiếng hô Già mà không chết.
Từng tiếng hô Cút ra đây.
Hầu như quăng mặt mũi của Bồng nho giẫm dưới chân, không hề có chút khách khí nào.
Không ai dám nói chuyện, cho dù là Đại Nho cũng không dám nói gì, Trần Chính Nho cũng đã nói đến mức này, còn ai dám chọc giận ông ta.
Chỉ sợ chính là đang muốn tìm chết.
“A!”
Hay cho câu Già mà không chết
Hay cho câu Cút ra đây.
“Trần đại nhân, mấy năm nay ngài cũng đọc không ít sách thánh hiền đó chứ.”
Giờ khắc này, giọng nói của Trương Ninh vang lên, nếu đã trở mặt, Trương Ninh hoàn toàn không quan tâm Trần Chính Nho, ông ta lên tiếng, trong lời nói mang theo ý châm chọc khó hiểu.
Không hề quan tâm tới uy quyền của Trần Chính Nho.
“Trương Ninh.”
“Chớ nói kiểu móc mỉa như thế ở đây.”
“Giang sơn Đại Ngụy, bây giờ đang gặp phải nỗi nhục lớn, chúng ta dốc hết toàn lực, thủ hộ giang sơn, bảo vệ đất nước, mà ngươi lại gây nội loạn ở đây.”
“Ngươi có biết, ngươi đã phạm phải đại tội ngập trời hay không.”
Trần Chính Nho tức giận chỉ Trương Ninh, giọng lạnh lùng nói.
“Đại tội ngập trời? Hay cho câu đại tội ngập trời.”
“Hứa Thanh Tiêu sát hàng, chẳng lẽ là đúng? Thánh nhân bất ngôn sát, huống chi là hàng quân?”
“Ta thấy ngươi đã bị Hứa Thanh Tiêu mê hoặc tâm trí, Trần Chính Nho, có bản lĩnh, ngươi hãy đến Văn cung Đại Ngụy, giết hết đám bọn ta, hôm nay ta không tin, ngươi thật sự dám giết Nho.”
Thái độ của Trương Ninh cực kỳ cường ngạnh, hắn ta cũng không tin Trần Chính Nho thật sự dám giết Nho.
“Kinh binh nghe lệnh!”
“Vào Văn cung, giết Trương Ninh!”
Nhưng còn không đợi Trương Ninh tiếp tục kiêu ngạo, giọng nói của Trần Chính Nho vang lên.
Vào Văn cung, giết Trương Ninh.
Trong phút chốc, mấy trăm vị kinh binh, tay cầm đao binh, trực tiếp bước vào trong Văn cung.
Sát khí đằng đằng, bọn họ cũng không phí lời vô ích, Trần Chính Nho nói giết, bọn họ liền giết.
“Trần Chính Nho, ngươi thật sự muốn nhuộm máu Văn cung? Đây là chuyện đại nghịch bất đạo.”
“Trần Nho, tuyệt đối không thể để Văn cung nhuộm máu, nếu không sẽ bị trời phạt đó.”
“Đại Nho hàm oan mà chết, sẽ dẫn tới thánh phạt đó.”
“Không thể! Không thể! ”
Trong lúc nhất thời, rất nhiều Đại Nho nhao nhao mở miệng, bọn họ khuyên can Trần Chính Nho, tuyệt đối không thể để Văn cung nhuộm máu, nói như vậy, sẽ gây ra phiền toái lớn.
Từ xưa đến nay, giết Nho đều là tai họa lớn, đối với một vương triều mà nói chính là hiểm họa thật sự.
Đã từng có vương triều giết Nho, kết quả không đến trăm năm liền sụp đổ.
Đây không phải là nói đùa, cũng không phải là cố tình tỏ ra huyền bí, mà là chuyện thật đã từng xảy ra.
“Người ta giết không phải Nho!”
“Mà là quốc tặc!”
Trần Chính Nho khí phách vô cùng, hôm nay ông ta muốn giết Nho, làm cho người trong Văn cung nhớ rõ, đã đến nước này, còn muốn gây chuyện thị phi thì sẽ là sai lầm lớn.
Sai lầm vô cùng lớn.
Ngày thường mặc kệ bọn họ có náo loạn như thế nào, đây là chuyện của bọn họ, Trần Chính Nho không muốn xử lý, bởi vì ông ta cũng là Đại Nho, ông ta cũng là một phần tử của Văn cung.
Trên thực tế, Trần Chính Nho đã giúp Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thanh Tiêu giận dữ Văn cung Đại Ngụy như thế, Trần Chính Nho không lựa chọn giúp Văn cung Đại Ngụy, mà là lựa chọn im lặng, đây đã là đứng cùng thuyền rồi.
Đứng cùng thuyền với Hứa Thanh Tiêu.
Bởi vì ông ta cũng cảm thấy Văn cung Đại Ngụy chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề.
Nhưng mặc kệ xảy ra vấn đề gì, ông ta đều có thể dễ dàng bỏ qua, dù sao suy nghĩ của mọi người không giống nhau, ông ta không có lời nào để nói.
Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã khác vì Trần Chính Nho thật sự tức giận rồi.
Đám người này, thừa dịp quốc gia nguy nan, vọng tưởng khơi mào nội loạn?
Đây không phải là muốn diệt quốc sao?
Một khi Đại Ngụy diệt quốc, xui xẻo là ai? Là con dân Đại Ngụy, là dân chúng thiên hạ đó, ở trước mặt dân chúng và Văn cung, ông ta đứng về phía dân chúng vô điều kiện.
Cho nên hôm nay ông ta muốn giết Nho, lấy máu cảnh cáo tất cả mọi người, ở thời điểm mấu chốt này, ai dám gây sự, ông ta sẽ giết người đó.
Cùng lắm thì mình bị bêu danh, cùng lắm thì mình bị người đọc sách thiên hạ phỉ nhổ.
Ông ta phải là một người không thẹn với lương tâm.
Bát Môn Kinh Binh tiến vào, sắc mặt lạnh như băng, bọn họ rút trường đao ra.
Đi về phía Trương Ninh.
Chuyện này không đùa, cũng không phải hù dọa người khác, là thật sự phải giết.
“Trần Chính Nho, ngươi thật sự dám giết Nho?”
Ngón tay Trương Ninh tức giận run rẩy, nhưng điều này cũng chứng minh ông ta đang sợ hãi, thật sự sợ hãi rồi, nếu không, ông ta sẽ không như thế.
“Giết!”
Trần Chính Nho không phí lời, một chữ giết, chứng minh thái độ của ông.
Cũng vào lúc này.
Một giọng nói vang lên.
“Đủ rồi.”
Giọng nói vang lên, là tiếng của Bồng Nho.
Ông ta chống nạng, chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người.
Bọn kinh binh dừng lại.
Dù sao cũng là thiên địa Đại Nho, bọn họ cũng cần phải tôn trọng.
“Chúng ta bái kiến Bồng Nho.”
Chư Đại Nho nhìn Bồng Nho, đồng loạt bái lạy, tỏ vẻ tôn trọng.
Mà Trần Chính Nho nhìn Bồng Nho, trong ánh mắt chỉ có sự lạnh lùng, còn lại không có bất kỳ cảm xúc nào.
Ông không cần tôn trọng loại người này, họa quốc hại dân, là vì quốc tặc.
Tuy nhiên, khi tất cả mọi người đều cho rằng Bồng Nho ra ngoài là vì khuyên Trần Chính Nho, thì giọng nói của ông ta lại khiến mọi người kinh ngạc.
“Lão phu theo các ngươi vào thiên lao.”
Ông ta lạnh nhạt mở miệng, chỉ một câu, làm cho mọi người kinh ngạc.
“Bồng Nho! Không nên làm thế. ”
“Bồng Nho, ngài thân là thiên địa Đại Nho, tuyệt đối không thể.”
“Bồng Nho!”
Chúng Đại Nho nhao nhao mở miệng, một vị thiên địa Đại Nho bị giam giữ trong tù, đây cũng không phải là chuyện giỡn chơi.
Đây không chỉ là nhục mạ đối với thiên địa Đại Nho, mà còn là nhục mạ đối với Văn cung Đại Ngụy.
Nếu thật sự đi, đối với Văn cung Đại Ngụy mà nói, là sỉ nhục lớn, tất cả người đọc sách đều sẽ bi phẫn.
Đường đường là thiên địa Đại Nho, bị giam giữ trong thiên lao, dù sao thì cũng vô cùng nhục nhã.
“Được rồi.”
“Công đạo tự tại nhân tâm.”
“Đừng cãi nhau nữa.”
Bồng Nho mở miệng, ông ta không muốn tranh cãi, cam tâm đi vào trong thiên lao.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Khí Xung Tinh Hà [Dịch] Khí Xung Tinh Hà](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Khi-Xung-Tinh-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Thương Thiên Bá Huyết [Dịch] Thương Thiên Bá Huyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thuong-Thien-Ba-Huyet-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Ma Long [Dịch] Ma Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Ma-Long-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Bách Luyện Thành Tiên [Dịch] Bách Luyện Thành Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Bach-Luyen-Thanh-Tien-dich.jpg)

