1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
  4. Tập 74 : Trận Chiến Đầu Tiên! Diệt Năm Vạn Địch! Giết Đến Tự Tin! Phàn Quốc Đầu Hàng! (6) (c731-c740)

[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân

Tập 74 : Trận Chiến Đầu Tiên! Diệt Năm Vạn Địch! Giết Đến Tự Tin! Phàn Quốc Đầu Hàng! (6) (c731-c740)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 731: Trận Chiến Đầu Tiên! Diệt Năm Vạn Địch! Giết Đến Tự Tin! Phàn Quốc Đầu Hàng! (6)

Sau khi hạ xong tất cả các mệnh lệnh, Tín Vũ hầu lại nhìn lướt qua quốc quân Phàn quốc, sau đó dẫn đầu hai mươi vạn đại quân đi về phía vương cung Phàn quốc.

Các Đại Hoang quân còn lại bắt đầu tuần tra tra xét, hoặc là nghỉ ngơi để lấy lại sức, hoặc là đi tìm người sống sót.

Trận chiến này, còn chưa kết thúc.

Không ai dám cam đoan chút nữa có phải lại đánh nhau hay không.

Cho nên đám người phải nâng cao cảnh giác, cho đến khi Tín Vũ hầu hoàn toàn khống chế được toàn bộ cục diện.

Nếu không, không ai dám có những hành động thiếu suy nghĩ.

Vương cung Phàn quốc.

Tín Vũ hầu trực tiếp đi vào, sau đó ngồi trên vương tọa ngay trước mặt quốc quân, tư thái phách lối hoành hành bá đạo.

Quốc quân Phàn quốc giận mà không dám nói gì, thậm chỉ còn phải ngẩng đầu lên, nụ cười đầy mặt.

Mà văn võ bách quan của Phàn quốc cũng cùng nhau đứng trước vương tọa, dù trong lòng không vui nhưng lại không dám nói câu nào.

“Tín Vũ hầu, việc này hoàn toàn là do các nước dị tộc xui khiến cô vương làm.”

“Mong ngài minh giám, nhất định phải giải thích rõ với triều đình.”

“Nếu như Tín Vũ hầu giúp đỡ cô vương làm chuyện này, cô vương nhất định sẽ không bạc đãi Tín Vũ hầu ngài.”

Quốc quân Phàn quốc có vẻ hơi nịnh nọt.

Sau một khắc, từng món trân bảo xuất hiện trước mắt hắn ta, chúng được đám thái giám đưa lên.

Mỗi một món đều là bảo vật giá trị liên thành.

Nhưng Tín Vũ hầu chỉ nhìn thoáng qua, trong mắt chẳng có bất kỳ hứng thú nào.

Nhận ra được ánh mắt bình tĩnh của Tín Vũ hầu, quốc quân Phàn quốc cũng không nhiều lời mà phẩy tay, trong nháy mắt lại có mười mấy mỹ nữ dị tộc xuất hiện, họ mặc đồ xuyên thấu, cơ hồ chỉ cần nhìn sơ thôi là có thể nhìn thấy tất cả.

“Tín Vũ hầu, đây đều là những mỹ nữ tuyệt sắc mà cô vương nuôi, ai nấy đều còn là xử nữ, nếu như ngài không chê thì hoàn toàn có thể đến hành cung vui vui vẻ vẻ.”

Quốc quân Phàn quốc cười nịnh nọt nói.

Nhưng Tín Vũ hầu vẫn chẳng có chút biến hóa nào, chỉ nói lại một câu vô cùng đơn giản là không cân đâu, sau đó liền nhắm mắt dưỡng thần.

Trong lúc nhất thời, đại điện an tĩnh hơn rất nhiều.

Ước chừng sau nửa canh giờ.

Cuối cùng cũng có âm thanh vang lên.

“Báo! Hầu gia! Lần công thành này quân ta thương vong năm vạn người, hơn hai mươi bảy ngàn người trọng thương, hơn ba ngàn người sắp chết, hai vạn người chiến tử.”

Theo âm thanh báo cáo này vang lên.

Trên dưới vương cung Phàn quốc hoàn toàn tĩnh mịch.

Tín Vũ hầu cũng không nổi trận lôi đình mà chỉ lấy giấy bút ra viết tình báo.

“Ngàn dặm cấp báo!”

“Đã xông vào kinh thành!!”

“Mong Hứa đại nhân định đoạt!”

Tín Vũ hầu mở miệng.

Người chết trong chiến tranh, đây là chuyện rất bình thường.

Thế cục trước mắt vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Có nhận đầu hàng hay không.

Vẫn chưa chắc chắn.

Tất cả đều do Hứa Thanh Tiêu định đoạt.

Nếu như Hứa Thanh Tiêu đồng ý tiếp nhận vậy thì tiếp nhận.

Nếu như Hứa Thanh Tiêu không muốn tiếp nhận, vậy thì hắn ta cũng sẽ không nhận đầu hàng.

Chẳng qua thông thường mà nói thì nên tiếp nhận đầu hàng, thế sẽ có lợi cho chiến cuộc.

Chỉ là cuối cùng nên làm như thế nào vẫn nên để Hứa Thanh Tiêu quyết định.

Giờ mão năm khắc.

Cung đình Đại Ngụy, bên trong Văn Hoa điện.

Giọng của An Quốc công bỗng vang lên.

Ông nhìn Hứa Thanh Tiêu với vẻ không thể tin được nói:

“Thủ Nhân, ngươi muốn tập kích Phàn quốc à?”

An Quốc công suy nghĩ mấy canh giờ, từ đầu đến cuối ông vẫn luôn nghĩ mãi mà không rõ Hứa Thanh Tiêu đã vận chuyển lương thảo đi lúc nào.

Càng nghĩ, cuối cùng ông cũng đoán được ý của Hứa Thanh Tiêu.

Cho nên mới không nhịn được mà lên tiếng.

Giọng nói này vang lên, sắc mặt của văn võ cả triều đều thay đổi.

“Thủ Nhân, ngươi quá mạo hiểm rồi.”

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Hứa Thanh Tiêu, An Quốc công không nhịn được lắc đầu thở dài.

Nhưng vào lúc này.

Một âm thanh vô cùng gấp rút vang lên.

“Tin chiến thắng!”

“Tin báo đại thắng! Tín Vũ hầu diệt năm vạn địch! Phàn quốc đầu hàng!”

Theo giọng báo vang lên.

trong điện hoàn toàn tĩnh mịch.

Nhất là An Quốc công, ông ta đứng sững sờ ngay tại chỗ.

Ông vừa mới bảo Hứa Thanh Tiêu quá mạo hiểm.

Nhưng không ngờ đến tin chiến thắng lại truyền về.

Phàn quốc đầu hàng?

Sau cú vả mặt này lại đến nhanh như vậy chứ?

Mấy chục quan võ vừa rồi còn ở đây cãi nhau chuyện cần phải tốn thời gian bao lâu thì đánh hạ được Phàn quốc.

Võ quan cho rằng nhân lúc còn nóng thì đánh luôn, trong ba ngày là hạ được Phàn quốc.

Còn văn quan thì cho rằng chiến thủ thành cực kì khó đánh, hơn nữa đám người dị tộc cũng không ngốc, nếu như nhìn thấy Phàn quốc rơi vào thế khó thì tất nhiên sẽ đi viện trợ.

Cho nên đôi bên cãi nhau túi bụi.

Ý đại khái chính là một bên cho rằng cần đánh lâu dài, cần phải chuẩn bị tốt chuyện hậu cần, từ từ tác chiến.

Một bên lại cho rằng chỉ cần tấn công mạnh, nhờ vào sĩ khí mà nhanh chóng tiến công, giẫm nát Phàn quốc.

Điều làm bọn họ không ngờ tới chính là vào giờ mão năm khắc.

Tin chiến thắng lại truyền về.

Phàn quốc đầu hàng.

Mọi người kinh ngạc, chuyện đầu hàng này hình như có hơi nhanh rồi đúng không?

Làm rối loạn tất cả các mạch suy nghĩ và tiết tấu tác chiến của mọi người.

Tình báo quân cơ đưa đến tay Hứa Thanh Tiêu, bách quan lập tức vây quanh tranh nhau muốn xem một chút xem Tín Vũ hầu nói như thế nào.

Sao Phàn quốc lại đột nhiên đầu hàng.

Trong thư, Tín Vũ hầu kể sơ về quá trình chiến tranh, mang binh đánh trận, cũng không cần dựa vào điều này để làm tăng thêm chiến tích cho mình.

Nội dung trong thư chủ yếu viết về nguyên nhân vì sao Phàn quốc đầu hàng.

Một là quân chủ lực của Phàn quốc không xuất hiện, chỉ để các nước dị tộc bán mạng.

Hai là sĩ khí quân Đại Ngụy dâng cao, chiến không sợ giết, giết rất khí thế.

Thứ ba, quốc quân Phàn quốc muốn dùng tài nguyên mà dị tộc đưa đến để đổi lấy nghị hòa.

Đây là ba chuyện quan trọng mà Tín Vũ hầu nhắc đến, cần Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng quyết định.

Sau khi đưa tình báo quân cơ đưa cho nhóm người An quốc công, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại.

Phàn quốc đầu hàng quá nhanh.

Đúng thật là đã làm rối loạn kế hoạch của hắn.

Bởi vì trước mắt, Đại Ngụy phải đối mặt với một lựa chọn.

Tiếp nhận đầu hàng.

Hay là không nhận đầu hàng.

Lựa chọn này có ảnh hưởng rất lớn.

Lúc đầu theo ý của Hứa Thanh Tiêu thì Phàn quốc sẽ tử chiến đến cùng, nhưng ba mươi vạn quân Đại Ngụy lại dùng máu tươi để trả một cái giá lớn, tất nhiên vì vậy mà cần giết gà dọa khỉ.

Lấy sát ngăn sát.

Nhưng bây giờ, Phàn quốc đã đầu hàng, trong lúc nhất thời lại làm cho hắn do dự.


Chương 732: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (1)

Thông thường mà nói thì chuyện địch quốc đầu hàng là một chuyện tốt, sau khi tiếp nhận đầu hàng rồi lại trừng phạt thêm vài điều, yêu cầu một vài lợi ích, không kém lắm là được.

Nhưng bây giờ tính chất lại không giống vậy.

Đứng trước Đại Ngụy không chỉ là một Phàn quốc mà là hơn một trăm quốc gia.

Nếu như chấp nhận đầu hàng thì sẽ dẫn đến trong vô thức, các quốc gia này sẽ cho rằng đánh thua là có thể đầu hàng.

Như vậy, cho dù thắng thì sao chứ? Vẫn chẳng thể giáo huấn cho đám dị tộc kia một bài học đau đớn.

Lần sau nếu như có cơ hội, bọn họ vẫn sẽ nhảy nhót như thường, sẹo lành rồi sẽ quên đau.

Điều Hứa Thanh Tiêu muốn làm là để cho vết sẹo này mãi không lành được.

Nhưng nếu như không nhận đầu hàng vậy thì sẽ có hai phiền toái, một là Văn cung Đại Ngụy sẽ nhảy dựng lên.

Không nhận đầu hàng không phải là chuyện tốt, thuộc về kiểu đơn phương giết chóc, thứ hai, các dị tộc khác sẽ liều chết chống cự, dù sao thì có đầu hàng ngươi vẫn sẽ giết bọn ta, vậy thì dứt khoát giết cho tới luôn.

Đương nhiên cũng không phải là không có lợi ích gì, lợi ích chính là uy vọng của Đại Ngụy sẽ lên đến đỉnh phong, dân ý sẽ vô cùng vô tận, con dân Đại Ngụy sẽ có được sự tự tin trước nay chưa từng có.

Có lợi cho Bắc phạt, có lợi cho sự phát triển của quốc gia.

Chỉ là làm vậy sẽ ảnh hưởng đến toàn cuộc chiến.

Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi, hắn rơi vào trầm tư.

Mà lúc này, An Quốc công và Lục bộ hình như đã nhận ra vẻ mặt Hứa Thanh Tiêu không hề vui sướng mà lại lộ ra vẻ như đang suy nghĩ điều gì.

Thân là quyền thần Đại Ngụy, sao có thể không biết Hứa Thanh Tiêu đang trầm tư điều gì.

Chẳng qua đám người cũng không đi đến mà là Trần Chính Nho mở miệng nói:

“Phàn quốc đầu hàng, chúng ta nhận hay không đây?”

Trần Chính Nho lên tiếng hỏi vấn đề mà có thể đám người không ai muốn trả lời.

Đầu hàng là chuyện tốt, nhưng vấn đề ở đây là trận này không phải là chiến tranh mở mang bờ cõi mà là nội chiến, loại đầu hàng này mang ý nghĩa không lớn.

“Hai vạn người chiến tử, làm sao có thể chấp nhận đầu hàng được? Đây là trận chiến đầu tiên, không có lý do gì tiếp nhận đầu hàng.”

Giọng của Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm vang lên, ông ta phản đối chấp nhận đầu hàng.

Trận chiến đã hy sinh sinh mệnh của hơn hai vạn người, bây giờ lại bảo người ta chấp nhận đầu hàng? Sao có thể được chứ? Vốn là không thể nào được.

Theo giọng ông vang lên, những người còn lại cũng thi nhau nói.

“Không sai, quyết không nhận đầu hàng.”

“Mẹ nó chứ, hai vạn người đó, là mạng của hai vạn người đó, bây giờ lại nói muốn đầu hàng với ta? Trước đó sao không làm?”

“Đúng vậy, không nhận đầu hàng.”

Đây là phản ứng chung của tập thể võ quan, đánh chết hai vạn người rồi bây giờ mới bảo đầu hàng?

Đây chính là hai vạn sinh mệnh đấy.

Không thể nào tiếp nhận đầu hàng được.

Nhưng giọng của các văn thần cũng vang lên.

“Nhận đầu hàng, nếu không thì chính là hành vi vô nhân đạo, hơn nữa nếu không chịu nhận đầu hàng thì sau này phải đánh thế nào? Nếu có thể tiếp nhận đầu hàng thì bọn họ sẽ mang tâm lý may mắn, chúng ta cũng có thể giảm bớt thương vong.”

“Các vị, ta biết hai vạn chiến sĩ đã hy sinh, nhưng chấp nhận đầu hàng chính là vì để bảo vệ sinh mạng của nhiều tướng sĩ hơn, nếu như không chấp nhận đầu hàng, mấy trăm nước tiếp theo sẽ chiến tử đến cùng, đối với chúng ta mà nói, ảnh hưởng sẽ càng lớn.”

“Chấp nhận đầu hàng! Nhất định phải chấp nhận đầu hàng, đây chẳng qua chỉ là trận chiến đầu tiên, đánh để lấy lại quốc uy là được.”

Các văn thần ào ào mở miệng, lý do của bọn họ cũng rất đơn giản, bây giờ chỉ là trận mở màng, sau này sẽ còn nhiều trận nữa, nếu không nhận đầu hàng, vậy sau này sẽ có nhiều người chết hơn.

Cũng vào lúc này, giọng của Trần Chính Nho vang lên, ông ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:

“Hứa đại nhân, nếu như lần này không nhận đầu hàng thì chỉ sợ sẽ không có lợi đối với chỉnh thế cuộc chiến, hơn nữa còn rước thêm tranh cãi, quan trọng nhất vẫn là trong nước có thể ổn định nữa hay không?”

Trần Chính Nho cũng rất thẳng thắn, thái độ của ông ta cực kì kiên định, ba vấn đề, Hứa Thanh Tiêu nhất định phải cân nhắc.

Không nhận đầu hàng thì phía sau chắc chắn là tử chiến, dù sao thì có đầu hàng cũng chết mà không đầu hàng cũng chết, vậy sao lại không liều mạng?

Cãi vã kịch liệt, nếu như ngươi không chấp nhận đầu hàng thì đến lúc đó, người của Văn cung cũng không phải dạng vừa, bọn họ vốn chính là người của nho gia, chủ trương nhân ái, cũng thích kiếm chuyện, nếu như Hứa Thanh Tiêu dám không nhận đầu hàng thì nhất định sẽ phải nhận lãnh một trận chửi rủa vô cùng dữ dội.

Nếu như không quan tâm đến hai vấn đề kể trên, vậy thì vấn đề thứ ba nhất định phải nghiêm túc suy nghĩ.

Loạn phiên vương.

Bây giờ chắc là nhóm phiên vương đang cười đến nở hoa rồi, nếu như Đại Ngụy chiến tranh toàn diện hoặc là đánh một trận đánh liền mấy tháng mà không có kết quả vậy thì nhất định bọn họ sẽ cầm vũ khí nổi dậy.

Ba vấn đề này, nếu như Hứa Thanh Tiêu có thẻ giải quyết vậy thì có thể không nhận đầu hàng, nếu như không thể giải quyết, vậy thì nhất định phải tiếp nhận đầu hàng.

Đám người cãi nhau nhao nhao một chỗ, ai cũng có đạo lý của riêng mình.

Bên trong đại điện.

Hứa Thanh Tiêu nhắm đôi mắt lại, hắn cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.

Nhưng qua một khắc đồng hồ sau.

Hứa Thanh Tiêu vươn tay ra, đại điện lập tức an tĩnh lại.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, muốn nghe ý kiến của Hứa Thanh Tiêu.

“Các vị.”

“Bên trên chiến báo có nói là Phàn quốc chịu đầu hàng.”

“Nhưng từ đầu đến cuối bản quan đều chưa từng nhận được chiếu đầu hàng của Phàn quốc.”

“Hơn nữa dùng sinh mạng của hai vạn người chỉ để mở ra cửa thành Phàn quốc.”

“Ta nghĩ có nhận đầu hàng hay không không phải do Hứa mỗ tiếp nhận mà là do ba mươi vạn đại quân quyết định.”

Hứa Thanh Tiêu nói tới đây, ý nghĩa của câu nói rất đơn giản.

Tiếp nhận đầu hàng hay là không nhận đầu hàng? Hắn nói không tính, văn võ cả triều nói cũng không tính.

Vấn đề này phải giao cho ba mươi vạn đại quân giải quyết.

Nếu bọn họ nói nhận vậy thì nhận, nếu như bọn họ nói không nhận, vậy thì không nhận.

Nhưng đại khái theo xác suất mà nói thì cơ bản là sẽ không nhận đầu hàng.

Chiến hữu của mình, huynh đệ của mình chết trên chiến trường, đây là mối thù lớn bằng trời, sao có thể bỏ qua cho đám người kia?

“Thủ Nhân, không thể được!”

“Nếu như để cho các tướng sĩ lựa chọn vậy thì sẽ không có lợi cho cuộc chiến, đánh trận thì phải chảy máu, đánh trận thì phải có hy sinh.”

Trần Chính Nho lên tiếng ngay lập tức, ông ta vẫn khuyên Hứa Thanh Tiêu chấp nhận quân đầu hàng.


Chương 733: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (2)

“Hứa đại nhân, lời của thừa tướng nói không sai, phía sau vẫn còn rất nhiều kẻ địch, nếu như không chấp nhận đầu hàng đối với chúng ta mà nói là lợi bất cập hại.”

Lý Ngạn Long cũng mở miệng theo, ủng hộ Trần Chính Nho.

“Không nhận đầu hàng sẽ vi phạm nhân nghĩa, cũng sẽ phải chịu công kích.

Hứa đại nhân, ngài nhất định phải nghĩ kỹ chuyện này, không được hành động theo cảm tính.”

Vương Tân Chí cũng lên tiếng, ông ta là Lễ bộ Thượng thư, càng hiểu rõ hơn hành vi này đại diện cho cái gì.

Mà vào giờ khắc này, các võ quan cũng không biết nên nói gì.

Bọn họ chắc chắn là không đồng ý tiếp nhận đầu hàng, nhưng vấn đề là người lựa chọn không phải bọn họ, nếu như là bọn họ thì đã sớm giết quân đầu hàng lâu rồi.

Nhưng bọn họ không lên tiếng, cũng không hy vọng lay động suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu, bởi vì không nhận đầu hàng đúng là không hay lắm, ảnh hưởng rất lớn.

“Truyền lệnh của ta.”

“Có chấp nhận sự đầu hàng của Phàn quốc hay không sẽ do ba mươi vạn đại quân lựa chọn.”

Hứa Thanh Tiêu không nghe lời Trần Chính Nho nói.

Hắn giao quyết định này cho ba mươi vạn đại quân.

Là giết hay cho hàng, đều do bọn họ lựa chọn, tất cả trách nhiệm sẽ do mình Hứa Thanh Tiêu hắn gánh.

Giọng nói vừa dứt.

Trần Chính Nho còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị Cố Ngôn kéo lại.

Bởi vì người tổng chỉ huy chiến dịch này là Hứa Thanh Tiêu chứ không phải là Trần Chính Nho ông ta.

“Haiz.”

Trần Chính Nho thở dài, đã quyết định như vậy thì ông ta đúng là không còn gì để nói nữa rồi.

Sau một khắc, Hứa Thanh Tiêu đi đến thư phòng, viết tình báo chiến cơ giao cho người truyền tin, sau khi người kia nhận được quân cơ tình báo xong thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi, chỉ là rất nhanh sau đó, vẻ mặt hắn lại như không có gì, trực tiếp xoay người, ngựa không ngừng vó chạy về phía Phàn quốc.

Lao vùn vụt hai ngàn dặm.

Tình báo quân cơ không thể đùa cợt.

Sau hai canh giờ.

Quốc đô Phàn quốc.

Người mang tin tức đã cực kỳ rã rời nhưng vẫn dùng tốc độ nhanh nhất để đi vào trong vương cung Phàn quốc.

Lúc này, trong vương cung Phàn quốc, văn võ cả triều có phần không biết làm sao, còn tâm trạng của quốc quân Phàn quốc thì ngược lại là có vẻ thả lỏng.

Thậm chí còn âm thầm cho người đi giấu một vài thứ, dù sao ông ta cũng biết Đại Ngụy nhất định sẽ chấp nhận đầu hàng, yêu cầu duy nhất chỉ là đưa vật tư cho Đại Ngụy mà thôi.

Vật tư mà các nước đưa tới ông ta có thể đưa, nhưng vật tư nhà mình thì ông ta vẫn không nỡ.

Đồng thời ông ta cũng âm thầm bảo Tể tướng làm một việc, chính là liên hệ người âm thầm chuồn vào đường mật đạo chạy đi mượn viện trợ, đương nhiên những viện trợ này có tới hay không lại là một chuyện, quan trọng nhất là không thể đắc tội với các nước.

Quốc quân Phàn quốc thật sự là gió chiều nào theo chiều ấy, ai cho lợi ích thì đi theo.

Dù sao chỉ cần bản thân không thiệt thòi là được.

“Tình báo khẩn cấp hai ngàn dặm!”

“Thỉnh Tín Vũ hầu duyệt qua.”

Người mang tin tức đi lảo đảo đến trước mặt Tín Vũ hầu, thở hổn hển từng cơn nhưng hai tay vẫn dâng phong thư lên để Tín Vũ hầu xem.

Giờ khắc này, Tín Vũ hầu đứng dậy từ trên vương tọa, trực tiếp mở phong thư ra.

Chỉ nhìn sơ một cái rồi Tín Vũ hầu lập tức đốt thư đi, khuôn mặt và ánh mắt không có bất kỳ thay đổi nào.

Tin tức Hứa Thanh Tiêu gửi chỉ có một câu.

“Chưa lấy được chiếu đầu hàng của Phàn quốc, nhận đầu hàng hay không đều làm theo sự lựa chọn của ba mươi vạn tướng lĩnh.”

Giờ khắc này, văn võ cả triều đều có hơi tò mò nhìn về phía Tín Vũ hầu, bên trong ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Về phần quốc quân Phàn quốc thì tỏ vẻ xem thường thậm chí mặt mũi còn tràn ngập vẻ nịnh hót nhìn về phía Tín Vũ hầu.

“Tín Vũ hầu đại nhân, xin hỏi triều đình nói thế nào?”

Ông ta còn có mặt mũi mà hỏi Đại Ngụy lựa chọn thế nào, chẳng có chút cảm giác đang bị nguy hiểm nào hết.

Tín Vũ hầu không trả lời mà vẫn còn băn khoăn, Hứa Thanh Tiêu giao sự lựa chọn này cho ba mươi vạn đại quân, Tín Vũ hầu bội phục.

Bởi vì hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng sẽ tiếp nhận đầu hàng.

Thân là vương hầu, sao hắn lại không biết ảnh hưởng của việc không tiếp nhận đầu hàng?

Nhưng trong lòng hắn cũng tức, ba mươi vạn đại quân đã chết hai vạn mới đánh hạ được tòa thành này, lại còn là đánh lén, nếu không đánh lén chỉ sợ ít nhất phải chết đến năm vạn người.

Đánh được một nửa, theo lý thuyết thì phải tiếp tục đồ sát, ai mà ngờ tới quốc quân Phàn quốc lại nhát gan như vậy, trực tiếp đầu hàng.

Làm cho trong lòng hắn nghẹn đến khó chịu.

Đừng nói là hắn, ba mươi vạn đại quân cũng rất khó chịu.

Hai vạn chiến hữu đã hy sinh tại nơi này, trong đó có không biết bao nhiêu người là huynh đệ ruột.

Ca ca của mình, hoặc là đệ đệ mình chết trên chiến trường, loại thống hận này mấy ai có thể bỏ qua?

Nếu không giết, chỉ sợ đại quân có có thể nuốt cơn giận này xuống.

Nếu như giết, vậy thì thế cục sẽ bất lợi, bất lợi cho Hứa Thanh Tiêu, bật lợi cho Đại Ngụy.

Cho nên Tín Vũ hầu có hơi băn khoăn nhưng không thể không nói, hắn kính nể khí phách của Hứa Thanh Tiêu, không trực tiếp chấp nhận quân đầu hàng.

Mà giao lựa chọn cho ba mươi vạn đại quân.

Thế chính là muốn giết rồi.

Chỉ là lựa chọn của ba mươi vạn đại quân đơn giản chỉ là sự lựa chọn của những người đứng đầu như họ, bọn họ nói giết thì giết, nói không giết thì không giết.

Xảy ra chuyện gì đã có Hứa Thanh Tiêu gánh chịu, bọn họ chẳng qua chỉ nghe theo lệnh của tướng lệnh mà thôi.

Nhưng vào lúc này, người mang tin tức đột ngột cầm một tờ giấy đến nói:

“Tướng quân, lần này không cần đến hai canh giờ ngài đã đánh hạ được Phàn quốc, văn võ cả triều đều tán dương ngài, chỉ sợ lần này trở về, ngài sẽ được phong quốc công.”

Hắn lên tiếng nói vậy, chúc mừng Tín Vũ hầu.

Mà ngay vào lúc nhìn thấy tờ giấy, Tín Vũ hầu lập tức đứng dậy cười ha ha nói:

“Quốc công thì có hơi quá, dù sao cũng chỉ là một Phàn quốc nho nhỏ, dù sao thì cũng chỉ là chút gà đất chó sành, chẳng qua lần này có thể bình định được lần náo động này không chừng có thể thật đấy.

Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay đã bận rộn nhiều rồi.”

Tín Vũ hầu đứng dậy vỗ vỗ bả vai hắn, dáng vẻ như cực kỳ hưởng thụ nhưng lại âm thầm không gây chú ý nhận lấy một tờ giấy từ trong tay hắn.

Bách quan Phàn quốc nghe thấy những lời mà Tín Vũ hầu nói thì có hơi xấu hổ không chịu nổi, về phần quốc quân Phàn quốc, ông ta cũng có hơi khó chịu.

Bị làm nhục trước mặt mọi người như thế, ai thấy dễ chịu cho được?

Nhưng trong âm thầm lặng lẽ, Tín Vũ hầu lại đưa lưng về phía đám người, mở tờ giấy, ánh mắt lướt sơ qua.

Trong phút chốc, vẻ mặt Tín Vũ hầu thay đổi.

Tờ giấy chỉ có một chữ.

Giết!


Chương 734: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (3)

Đây là ý của Hứa Thanh Tiêu, bức thư vừa rồi chẳng qua Hứa Thanh Tiêu chỉ đang tìm lý do mà thôi, nhưng thực tế thì Hứa Thanh Tiêu đã đưa ra lựa chọn.

Trong lúc nhất thời, Tín Vũ hầu nắm chặt thư tình báo sau đó mặt không đổi sắc giấu nó đi, đi thẳng xuống phía dưới.

“Tín Vũ hầu đại nhân, triều đình nói thế nào hả?”

Trong nháy mắt, quốc quân Phàn quốc có hơi tò mò, nhịn không được đuổi theo dò hỏi.

“Triều đình nói muốn suy nghĩ lại một chút rồi ngày mai sẽ đưa ra câu trả lời chắc chắn.

Chẳng qua theo lẽ thường mà nói thì tất nhiên sẽ tiếp nhận đầu hàng.”

“Nhưng có mấy điểm, ngươi phải nói ra toàn bộ chiến lược cơ mật của các nước, nếu không triều đình sẽ không ta cho ngươi.”

Tín Vũ hầu không lập tức động thủ, hắn định dùng kế.

Nghe xong lời này, quốc quân Phàn quốc lập tức vui mừng quá đỗi, chẳng nghi ngờ gì về lời nói của Tín Vũ hầu, dù sao thì việc chấp nhận đầu hàng hay không cũng không thể nào có kết quả nhanh như vậy được.

Thông thường mà nói thì nhất định là sẽ chấp nhận đầu hàng, đơn giản chỉ là giá cả là bao nhiêu mà thôi.

Đoán chừng bây giờ Đại Ngụy đang suy nghĩ chuyện đòi bao nhiêu.

Nghĩ đến đây, quốc quân Phàn quốc không nhịn được trong lòng thầm mắng Nữ đế Đại Ngụy không phải thứ tốt lành gì, hy vọng Man tộc phương bắc sẽ nhanh chóng giẫm nát Đại Ngụy.

Bắt Nữ đế Đại Ngụy lại để cho quốc quân dị tộc trong thiên hạ có thể cùng nhau hưởng lạc, vậy mới đúng.

Mà bên ngoài, trên mặt quốc quân Phàn quốc vẫn đang treo nụ cười.

“Mong Tín Vũ hầu yên tâm, ta nhất định sẽ biết gì nói đó, biết gì nói đó.”

Quốc quân Phàn quốc lên tiếng, còn Tín Vũ hầu thì lại âm thầm ghi nhớ hết những lời này.

Trời đã sáng tỏ.

Bên trong chủ thành Phàn quốc vẫn còn ánh lửa.

Chuyện dọn dẹp sau trận chiến chính là chuyện phiền toái nhất, những tướng sĩ còn sống sót và không bị thương sẽ chia công việc ra làm.

Đơn giản chính là khống chế tướng sĩ Phàn quốc và những đồng lõa khác, phong tỏa cửa thành đề phòng giặc bên ngoài, đồng thời còn phải khống chế bách tính cho thật tốt.

Về phần vàng bạc châu báu vân vân, tướng sĩ Đại Ngụy tạm thời không động tới.

Địa bàn cũng đánh hạ được rồi, có cướp hay không không quan trọng, dù sao sớm muộn gì cũng là của mình.

Quân Cơ xử hoàng cung.

Tín Vũ hầu đã trưng dụng nơi này, từng lá thư tình báo được hắn viết ra, mấy thứ này tất cả đều cần gửi cho triều đình, để triều đình tiến hành suy xét.

Cũng vào lúc này, từng đạo âm thanh vang lên.

“Báo! Cửa thành đã hoàn toàn bị phong toả điều tra được ba mươi mật đạo, đã phái binh trấn thủ toàn bộ.”

“Báo! Toàn bộ mười hai vạn bốn ngàn tinh binh của Phàn quốc đều đã bị phong cấm huyệt đạo, giam giữ tại cửa thành.”

“Báo! Tinh nhuệ của các nước có bốn mươi lăm ngàn người, tất cả đều đã bị phong cấm huyệt đạo, giam giữ tại cửa thành.”

“Báo! Đã tập trung toàn bộ bách tính của chủ thành Phàn quốc, có bốn trăm ba mươi lăm người gây chuyện, hai ngàn bốn trăm người náo động, trong đó bốn mươi lăm người tập kích quân ta, đã bị chém đầu răn đe.”

Từng âm thanh vang lên.

Sau khi nghe thấy lời này, Tín Vũ hầu khẽ gật đầu, sau đó đứng lên nói:

“Truyền lệnh xuống, tập kết tất cả binh mã ở cổng thành.”

Nói xong lời này, hắn đi về phía cửa thành, quốc quân và văn võ bá quan Phàn quốc cũng ào ào đi theo.

Không bao lâu sau, Tín Vũ hầu đi vào cổng thành Phàn quốc.

Cổng chủ thành cực lớn, có thể chứa được đến ba vạn người, tính gộp lại hết thảy là mười bảy vạn tướng lĩnh, toàn bộ đều tập trung ở cổng thành.

Dù sao cũng chẳng có nhà giam nào đủ lớn để cầm tù bọn họ.

Giờ khắc này, những tù binh này đều bị trói tay lại, huyệt đạo của bọn họ đều đã bị phong cấm, không có cách nào vận chuyển chân khí được, như con dê đợi bị làm thịt.

Trên cổng thành, sáu ngàn tướng lĩnh Đại Ngụy đang lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

Đối với kẻ địch, bọn họ chẳng có chút lòng thương hại nào, nếu như không phải thượng cấp chưa ra lệnh thì chỉ sợ bọn họ đã sớm động thủ lâu rồi.

Rạp rạp rạp!

Từng tiếng bước chân vang lên, những Đại Hoang quân không bị thương nặng xuất hiện ở cổng thành, ngoài trừ những binh lính phải trông coi một vài nơi quan trọng ra thì hai mươi vạn Đại Hoang quân còn lại đều đến đông đủ.

Đợi Đại Hoang quân tập hợp xong.

Lúc này quốc quân Phàn quốc mới nhận ra có điều gì đó không đúng.

“Tín Vũ hầu, ngài làm thế này là…”

Quốc quân Phàn quốc mở miệng, trong giọng nói của ông ta mang theo chút sợ hãi.

“Không có chuyện gì!”

Tín Vũ hầu vỗ vỗ bả vai ông ta, sau đó hắn đứng trên tường thành nhìn hai mươi vạn đại quân tinh nhuệ kia, to giọng nói:

“Các vị huynh đệ.”

“Hai canh giờ.”

“Chúng ta chỉ dùng hai canh giờ để đánh hạ được Phàn quốc.”

“Nhưng trong hai canh giờ này, hai vạn người của chúng ta đã bỏ mạng.”

“Đa số đều chết bởi trận chiến công thành.”

“Bây giờ chúng ta đã thắng.”

“Ta muốn hỏi các ngươi một chút, các ngươi có vui vẻ không?”

Giọng Tín Vũ hầu rất lớn, hắn hỏi đám người, thắng có vui hay không.

Hai mươi vạn đại quân có hơi trầm mặc.

Vui không?

Bọn họ vui nổi à? Các huynh đệ đã chết trước mặt bọn họ, bọn họ không cười nổi!

Có một vài huynh đệ còn bị đứt tay đứt chân, chỉ còn lại chút hơi tàn nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, bọn họ vui không nổi.

Mặc dù thắng nhưng cái giá bỏ ra cũng cực kỳ to lớn.

Hơn hai vạn tính mạng đấy.

Từ sau khi Bắc phạt, Đại Ngụy có bao giờ phải chịu tốn thất to lớn như vậy đâu?

Thấy đại quân trầm mặc.

Tín Vũ hầu khẽ gật đầu, hắn hít sâu một hơi rồi nói với mọi người:

“Thắng! Là một chuyện đáng để ăn mừng.”

“Nhưng, chúng ta cũng phải trả giá bằng hơn hai vạn tính mạng của các huynh đệ, bọn họ chiến tử sa trường, vĩnh viễn chẳng thể thấy được ánh mắt trời hôm nay.

“Ta cười không nổi, cũng vui không nổi.”

“Bây giờ Phàn quốc đã đầu hàng, triều đình đã cho ta một câu trả lời chắc chắn.”

“Để các ngươi quyết định, có nhận đầu hàng hay không?”

Tín Vũ hầu mở miệng nói ra ý của triều đình.

Chỉ trong tích tắc, quốc quân và văn võ bá quan Phàn quốc đều kinh ngạc như nhau, bọn họ không ngờ triều đình Đại Ngụy lại cho một lời đáp lại như thế.

Không chỉ là đám người quốc quân Phàn quốc, hai mươi vạn đại quân cũng có hơi kinh ngạc, từ xưa đến nay đâu tới phiên bọn họ lựa chọn?

Lựa chọn của bọn họ chắc chắn là giết rồi.

“Tín Vũ hầu đại nhân, có phải là bên trong đã có gì đó nhầm lẫn rồi không?”

“Chuyện chấp nhận đầu hàng sao lại có thể giao cho các tướng sĩ lựa chọn được? Từ trước đến nay chưa bao giờ nghe qua.”

Quốc quân Phàn quốc kiên trì hỏi.


Chương 735: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (4)

Nhưng Tín Vũ hầu lại dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía quốc quân Phàn quốc nói:

“Vậy thì ngươi hãy nghe cho rõ đây, đây là lời do Hứa Thủ Nhân Hứa đại nhân, Giám Quốc thiếu khanh Đại Ngụy chính miệng nói.”

Tín Vũ hầu nói vậy.

“Hứa Thủ Nhân? Là Hứa Thanh Tiêu?”

Quốc quân Phàn quốc hỏi.

“Ngươi mà cũng xứng gọi thẳng tên họ của huynh đệ ta ư?”

Tín Vũ hầu trở tay, một bạt tay trực tiếp đáp trên mặt quốc quân Phàn quốc.

Cho ông ta chút mặt mũi, dù ông ta là quốc quân, nhưng nếu hắn không chừa mặt mũi cho ông ta thì một quốc quân của một nước phụ thuộc Đại Ngụy mà thôi, là cái thá gì chứ? Tín Vũ hầu là vương hầu Đại Ngụy.

Địa vị cao hơn bao nhiêu so với quốc quân của một nước phụ thuộc?

Quốc quân? Ồ.

Sau khi chịu một bạt tay, vẻ mặt quốc quân Phàn quốc lập tức giận dữ.

Ông ta thân là vua của một nước, đã chịu qua sự sỉ nhục thế này bao giờ đâu? Nhưng tể tướng Phàn quốc lại kéo quốc quân của mình lại.

Chỉ chỉ xuống bên dưới, ý ông ta rất đơn giản, tất cả binh lực của chúng ta đều ở nơi này, không thể trở mặt với Tín Vũ hầu được, nếu như trở mặt thì sẽ chết không có chỗ chôn.

Nhìn nơi mà tể tướng chỉ, sự phẫn nộ trên mặt quốc quân Phàn quốc liền biến mất chẳng còn sót lại chút gì mà thay vào đó là một chút bất đắc dĩ và khó chịu.

Không hiểu sao ông ta có hơi hối hận, hối hận vì sao mà mình lại đầu hàng sớm như vậy.

Mà khi hai mươi vạn tướng lĩnh nhìn thấy cảnh này thì cũng lập tức kích động lên.

Đây mới là phong thái mà vương hầu Đại Ngụy nên có, Phàn quốc quốc quân gì đó, đến chó cũng chẳng bằng.

“Các vị huynh đệ!”

“Bây giờ ta ở đây hỏi các ngươi, có muốn tiếp nhận đầu hàng hay không?”

Tín Vũ hầu lớn tiếng hỏi.

Ánh mắt hắn lướt qua hai mươi vạn đại quân này.

“Không! Không nhận! Không nhận!”

Giờ khắc này, hai mươi vạn đại quân cùng nhau mở miệng, bọn họ là những chiến sĩ nhiệt huyết, bọn họ rất thống hận chiến tranh, chỉ là bất cứ khi nào lên chiến trường thì trong lòng bọn họ đều chỉ còn lại một suy nghĩ.

Giết địch! Giết địch! Giết địch!

Công thành đã làm chết đi hai vạn huynh đệ, còn có ba vạn huynh đệ chịu trọng thương trên người, đừng nói một nửa, người sống sót được khoảng ba thành thì đã xem như là chuyện tốt rồi.

Vốn đang muốn giết tiếp một đường nhưng thật không ngờ quốc quân Phàn quốc lại đầu hàng, bọn họ thật sự có một loại cảm giác giống như là dùng sức thật mạnh rồi đánh vào bông vậy.

Ấm ức, ấm ức, thật sự ấm ức lắm.

Những lão binh đã lên chiến trường lâu năm đều biết một khi địch quốc đầu hàng thì đều sẽ tiếp nhận, dù sao thì vì cả cuộc chiến, tiếp nhận đầu hàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Nhưng lòng mọi người cứ thấy không thoải mái.

Đám người dị tộc này tới gây sự trước, kết quá đánh không lại thì lại đầu hàng, sau khi đầu hàng rồi lần sau lại sẽ tới nữa.

Đám người này chết không đáng tiếc, nhưng người của mình chết rồi, không uất ức sao được.

Bây giờ Tín Vũ hầu cho bọn họ được chọn, vậy nhất định là không nhận đầu hàng.

“Được!”

Nghe thấy tiếng trả lời điếc tai của đại quân, Tín Vũ hầu rất hài lòng.

Ngay sau đó, Tín Vũ hầu giơ tay lên, nói với vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

“Cung tiễn thủ chuẩn bị!”

“Giết chết đám giặc!”

“Không để lại tên nào hết!”

“Trương Vũ nghe lệnh, lãnh năm ngàn người đi bắt văn võ bá quan Phàn quốc lại cho ta!”

“Lâm Phong nghe lệnh, lãnh theo năm ngàn người, đem tất cả những loạn dân, bạo dân và những người không phục giết ngay tại chỗ!!”

Giọng Tín Vũ hầu to vô cùng, hạ từng mệnh lệnh xuống.

Giờ khắc này, hai mươi vạn đại quân hưng phấn đến nổi không nhịn được nắm chặt vũ khí, máu huyết bọn họ sôi trào, không ngờ rằng Tín Vũ hầu lại hạ mệnh lệnh như thế.

Mà trên thành, sáu ngàn tướng lĩnh nhanh chóng cầm lấy cung tiễn, mắt nhìn chằm chằm về phía tướng sĩ bên trong cổng thành.

“Tín Vũ hầu! Tín Vũ hầu!”

“Ngài đang làm cái gì vậy?”

“Cô vương đã đầu hàng rồi mà, cô vương đã đầu hàng rồi mà, không được giết, không được giết.”

“Cô vương đồng ý đem tất cả vàng bạc châu báu dâng hiến hết cho Đại Ngụy.”

Quốc quân Phàn quốc thiếu chút nữa là ngất luôn.

Ông ta không ngờ tới Tín Vũ hầu lại giết hàng, đây là điều mà họ vốn không ngờ tới.

“Giết!”

Nhưng mà, Tín Vũ hầu ra lệnh một tiếng.

Trong chốc lát, mưa tên xả xuống.

Bên trong cổng thành, một nhóm tướng sĩ Phàn quốc bị giết tại chỗ, bọn họ quỷ khóc sói gào, có người còn chửi ầm lên.

Mắng Tín Vũ hầu thật to, nhưng lại có càng nhiều người mắng quốc quân Phàn quốc hơn.

“Tên cẩu hoàng đế nhà ngươi hại bọn ta, bọn ta thà rằng chiến tử sa trường cũng không muốn chết thế này.”

“A! Chết trong tay loại cẩu hoàng đế này, ta không phục.”

“Sớm biết thế này ta thà rằng chiến tử.”

Bọn họ liên tục gào thét nhưng lại có thể thế nào chứ? Hoàn toàn không có bất kì đường lay chuyển nào.

Văn võ bách quan Phàn quốc bị dọa đến nổi sắc mặt trắng bệch, tể tướng lại chỉ vào Tín Vũ hầu mắng to.

“Từ xưa đến nay giết hàng là điềm không may, hành vi của ngươi sẽ đem đến tai vạ cho Đại Ngụy.”

“Bọn ta đã đầu hàng thế mà ngươi còn muốn giết hàng, nếu như người trong thiên hạ biết được chuyện này, các ngươi sẽ bị phỉ nhổ.”

“Tín Vũ hầu, ngươi chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.”

Sắc mặt tể tướng Phàn quốc trắng bệch, ông vừa nói toàn thân vừa phát run, bởi vì hắn biết Tín Vũ hầu sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

“Hoang đường!”

“Các ngươi đầu hàng? Có chiếu đầu hàng không? Bản hầu chẳng thu được tấm chiếu đầu hàng nào của Phàn quốc cả.”

“Hơn nữa bản hầu công thành hai canh giờ, vì sao lại không trực tiếp đầu hàng? Đợi đến khi quân ta tử thương năm vạn người ngươi mới đầu hàng?”

“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?”

“Một đám cẩu tạp chủng dị tộc các ngươi, giết thôi mà, sao bị trời phạt được?”

Tín Vũ hầu là ai? Là vương hầu Đại Ngụy đó, tước vị hầu gia do giết chóc trên chiến trường mà có, giết hàng quân sẽ bị trời phạt? Vậy phản bội Đại Ngụy thì có bị trời phạt hay không?

“Ngươi!”

Tể tướng Phàn quốc bị khí thế của Tín Vũ hầu hù dọa, run rẩy chỉ về phía hắn không nói nên lời.

Xoẹt!

Sau một khắc, Tín Vũ hầu rút trường đao ra, trực tiếp chặt đầu tể tướng Phàn quốc, loại người này chết không có gì đáng tiếc.

“Đại nhân, đại nhân, bọn ta vô tội mà, là quốc quân muốn đánh chứ không phải bọn ta muốn đánh.”

“Đại nhân, khẩn cầu đại nhân bỏ qua cho bọn ta đi.”

“Đại nhân, bọn ta nguyện toàn tâm toàn ý thần phục Đại Ngụy, tuyệt đối sẽ không trở thành bất kỳ mầm tai họa nào cả.

Bọn họ khóc rồi lớn tiếng hô hào quỳ trên mặt đất khẩn cầu Tín Vũ hầu bỏ qua cho bọn họ, đẩy hết tất cả trách nhiệm lên đầu quốc quân Phàn quốc.

Nhưng mà Tín Vũ hầu không nhìn bọn họ mà dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm về phía những tinh nhuệ Phàn quốc đang bị tàn sát ở cổng thành.


Chương 736: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (5)

“Tín Vũ hầu, không được giết đâu, trận này là trận chiến đầu tiên, nếu như giết hàng, sau này các nước nhất định sẽ không đầu hàng, bọn họ sẽ tử chiến đến cùng.”

Quốc quân Phàn quốc lên tiếng, giọng ông ta run rẩy nói ra mối quan hệ lợi và hại trong đó.

Chỉ là sau khi ông ta mở miệng nói xong, giọng nói lạnh như băng của Tín Vũ hầu lại vang lên.

“Ngươi cảm thấy Đại Ngụy có sợ chiến không?”

Tín Vũ hầu mở miệng, câu trả lời lạnh lùng của hắn làm cho tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn.

Giờ khắc này.

Bọn họ đột nhiên nhận ra được một chuyện, đó chính là những năm gần đây, phán đoán của họ về Đại Ngụy đã xảy ra chút vấn đề.

Đúng vậy, từ sau khi Đại Ngụy bắc phạt thì quốc lực đã suy bại, nho đạo thịnh thế, lộ ra vẻ khách khách khí khí.

Nhưng vấn đề là đây chẳng qua chỉ là thời đại hòa bình của Đại Ngụy, Đại Ngụy thật sự chính là do đao kiếm và máu tươi tạo thành.

Vương triều, không phải là dựa vào nhân nghĩa đạo đức, cũng không phải dựa vào vàng bạc chồng lên mà là dựa vào từng cỗ thi thể chồng lên nhau mà thành.

Những năm gần đây, bọn họ đã dần dần khinh thị Đại Ngụy.

Nhưng mà vào giờ khắc này, bọn họ bỗng nhiên chợt nhớ ra phong thái thật sự của Đại Ngụy.

Thượng quốc phía trên, vương triều Đại Ngụy là một vương triều chỉ kém chút nữa thôi là có thể thống nhất giang sơn, cho dù nó có suy bại hay xuống dốc thì cũng không phải là thứ mà loại nước nhỏ như bọn họ có thể chọc vào.

Máu tươi đã hòa vào nhau, tiếng la khóc cũng dần tan theo mây khói, tướng lĩnh các nước liên tục kêu rên, một bộ phận bị trọng thương thì lại cười ha ha chỉ về phía quốc quân Phàn quốc thoải mái nhục mạ.

“Quốc quân chó má, Ha ha ha ha ha, bây giờ ngươi còn muốn đầu hàng không?”

“Đầu hàng? Đại Ngụy sẽ cho phép ngươi đầu hàng sao? Giết! Giết hay lắm!”

“Chỉ tiếc là ta không được sinh ra ở Đại Ngụy, người tên Hứa Thủ Nhân này đúng thật là binh gia chân chính, ha ha ha ha, giết hàng quân, người đầu tiên từ trước đến nay, đáng tiếc! Đáng tiếc mà!”

Trong các tướng lĩnh của các nước cũng không thiếu những người dũng cảm thật sự, bọn họ không ngại tử vong, khi vào chiến trường, bọn họ đã sớm bỏ chuyện sinh tử sang một bên.

Bọn họ chỉ đang tức giận, giận quốc quân Phàn quốc vô liêm sỉ, nhưng bây giờ quốc quân Phàn quốc đã tự nhận lấy quả báo, bọn họ đúng là vui vẻ lắm, tiếng cười phát ra lại càng càn rỡ vô cùng.

Cũng có người thở dài tiếc rằng mình không sinh ra ở Đại Ngụy.

Lần này Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân, đối với thiên hạ mà nói thì chắc hắn sẽ bị mang tiếng xấu.

Nhưng đối với những tướng lĩnh này mà nói, chuyện Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân đã thể hiện cái uy dũng mãnh, thể hiện được phong thái quân thần.

Chắc là sau trận chiến này, các tướng lĩnh Đại Ngụy sẽ lại càng thêm kính nể và sùng bái Hứa Thanh Tiêu.

Thân làm tướng, dũng khí là quan trọng nhất.

Đại cục thì ai cũng hiểu, nhưng trên đời này có mấy ai tham gia quân ngũ nhưng lại phải cố nén lửa giận của mình chỉ vì bảo toàn đại cục? Vì sao nói võ phu lỗ mãng, cũng chỉ vì suy nghĩ của bọn họ đơn giản và thắng tính, còn có dũng khí.

Không thích bày trò âm mưu quỷ kế.

Chiêu giết hàng quân này của Hứa Thanh Tiêu đúng thật là khiến bọn họ phục lăn.

Mà bên trên cửa thành.

Quốc quân Phàn quốc đang bất lực nằm trên đất, ông ta biết đại thế đã mất.

Mà nhóm văn võ bá quan cũng biết lần này đã chọc phải người không nên trêu chọc.

Bọn họ rất hối hận, vô cùng hối hận.

Tại sao lại phải đi đắc tội Đại Ngụy, tại sao lại phải trêu chọc Đại Ngụy chung với đám ngu xuẩn kia?

Trong cửa thành.

Muốn giết hết mười bảy vạn người cũng là một chuyện cực kỳ phiền phức, các tay xạ thủ cung tiễn đổi hết nhóm này đến nhóm khác, kéo đứt mấy trăm dây cung, hết bó tên này đến bó tên khác được đưa tới rồi lại bị dùng hết.

Cảnh tượng này quả thật là máu chảy thành sông.

Thi thể chồng chất như một ngọn núi nhỏ, mùi máu tươi xông lên mũi làm cho người ta buồn nôn, có người khó chịu đến nổi sắc mặt trắng bệch sang một bên nôn mửa, đi qua một bên thay người.

Nhưng cũng có người mắt đã chảy máu, đã kéo hỏng ba cây cung, ngón tay cũng đã tạo thành một mảng máu thịt be bét nhưng hắn vẫn điên cuồng bắn giết như thường.

Vị huynh trưởng đã cùng hắn sống nương tựa lẫn nhau cũng đã chết trong trận chiến này, bị kẻ địch dùng lửa thiêu sống.

Thi thể cực kỳ thê thảm, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất nhưng vẫn cứ cố gọi tên hắn, nói bản thân đau khổ quá, cuối cùng đã bị chiến hữu dùng một đao kết liễu, tránh cho hắn lại phải chịu thêm nỗi khổ da thịt.

Đối với hắn mà nói, đây chính là hận thù ngút trời.

Hắn đã khóc hai canh giờ, giọng cũng khàn luôn, khóc đến không còn nước mắt.

Bây giờ hắn muốn giết, giết hết toàn bộ những người này, giết sạch hết.

Cung tiễn bắn giết, một người nối tiếp một người, hận thù vô tận.

Chiến tranh tàn khốc như vậy đấy.

Các tướng sĩ không ai đúng ai sai, nhưng cũng không có ai vô tội, chiến đấu vì nước nhà, chiến đấu vì dân, chiến đấu vì bản thân.

Sau một canh giờ.

Tròn một canh giờ, mùi máu kinh khủng tràn ngập khắp cả chủ thành, cho dù là người ở tận vùng biên chủ thành cũng có thể nghe được mùi máu tươi khiến cho người ta buồn nôn này.

Mười bảy vạn người, bị tàn sát sạch sẽ.

Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn, sấm vang chớp giật.

Giết mười bảy vạn hàng quân, đây đúng là một chuyện khủng bố.

Cho dù là Tín Vũ hầu thì cũng có chút cảm giác gì đó không thể hiểu được.

Ầm ầm.

Sấm sét vạch phá bầu trời, mưa rào xối xả rửa sạch máu trên mặt đất, muốn rửa sạch đi địa ngục trần gian.

Ba bốn ngàn người cùng nhau bị bắt, có nam có nữ, có già có trẻ, đây đều là gia quyết của văn võ bách quan, còn có các hoàng thân quốc thích trong tộc và các phi tử trong hậu cung.

“Trừ những người phụ nữ từ hai mươi lăm tuổi trở xuống, còn lại chết hết!”

Tín Vũ hầu ra lệnh một tiếng.

Trong chốc lát, từng cái đầu lại rơi xuống đất.

Những tiếng kêu la thảm thiết hòa trộn với nhau, có một vài người phụ nữ dị tộc bị dọa sợ đến ngất đi, một vài người đàn ông yếu đuối lại còn tè cả ra quần.

Đáng tiếc, đại đao lại rơi xuống một lần nữa.

Mỗi lần rơi xuống đều có mấy trăm cái đầu người rớt theo.

Mà những cô gái từ hai mươi lăm tuổi trở xuống trốn khỏi một trận tử kiếp nhưng lại không chạy khỏi sinh kiếp, vận mệnh tương lai của họ chính là sẽ bị đưa vào những nơi như Giáo Ti phường, bị bán làm nô, đời đời kiếp kiếp phải làm kỹ nữ.

Nếu như may mắn thì sau ba đời sẽ gặp chuyện vui lớn, có lẽ có thể sẽ được đặc xá, nhưng trước ba đời thì đừng nằm mơ.

Không có gì là công bằng hay không công bằng.

Bởi vì nếu như hôm nay nơi bị công phá biên giới là Đại Ngụy, vậy thì cảnh tượng chỉ sợ sẽ càng thê thảm hơn so với hiện tại.

Mưa rào xối xả.

Tín Vũ hầu mặc cho chiến bào của mình bị mưa xối cho ướt nhẹp, hắn lẳng lặng đứng nhìn tất cả.

Vẫn chờ đến nửa canh giờ.

Sau khi văn võ bách quan Phàn quốc đều đã bị chém đầu, Tín Vũ hầu rút trường đao ra.

Đi đến trước mặt quốc quân Phàn quốc.


Chương 737: Từ Chối Nhận Hàng! Lừa Giết Mười Bảy Vạn Hàng Quân! Thiên Hạ Khiếp Sợ! (6)

“Ngươi thân là vua của một nước, chết trong tay bản hầu cũng coi như là vinh quang.”

Hắn nhìn về phía quốc quân Phàn quốc mà bình tĩnh mở miệng.

“Tín Vũ hầu, ta van xin ngài, đừng giết ta mà, đừng giết ta mà, ta có thể giúp ngươi làm rất nhiều chuyện, ta có thể vì ngài…”

Quốc quân Phàn quốc không ngừng mở miệng.

Ngay vào lúc này, Tín Vũ hầu chém một đao tới, thẳng tay chặt đầu ông ta xuống.

Cứ như vậy.

Từ nay về sau, Phàn quốc như rắn mất đầu.

“Truyền lệnh của bản hầu.”

“Lấy hết tất cả vàng bạc châu báu, kiểm kê hết tất cả vật liệu quân nhu, phong tỏa cửa thành, bách tính Phàn quốc, phàm là người nào cản trở, giết không tha.”

“Nhớ cho kỹ, không được giết loạn người vô tội, cũng không được cướp đoạt tài sản của bình dân, không được làm chuyện gian dâm phụ nữ, chỉ lấy vàng bạc, tất cả vàng bạc châu báu đều chia cho các huynh đệ.”

Giết thì cũng giết rồi, cũng đã tạo uy đủ được.

Tiếp theo là để cho đại quân giải tỏa vui vẻ.

Đi kiểm kê chiến lợi phẩm, hoàng thất Phàn quốc đã bị tàn sát sạch sẽ, vậy thì chẳng có gì đáng nói.

Quả nhiên khi câu này vừa dứt, hai mươi vạn đại quân lập tức kích động hẳn lên.

Có những người tâm trạng vẫn chưa tốt lên, nhưng đa số mọi người đều tương đối bình tĩnh, nhất là nhóm lão binh kia lại càng nhanh chân chạy thẳng đến hoàng cung.

Chiến tranh bản thân nó đã bao hàm sự hy sinh, nghĩ thoáng một chút, bạc quyết định tất cả.

Giờ khắc này, tất cả mọi người liền bắt đầu vơ vét, người đi hoàng cung nhiều nhất nhưng cũng có rất nhiều người thông minh, đi về phía nhà của các hoàng thân quốc thích, họ biết vật trong hoàng cung sẽ có nhiều người tranh.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ Phàn quốc đều loạn hết cả lên, nhưng Tín Vũ hầu cũng không thèm để ý.

Các tướng sĩ chiến đấu giờ cần giải tỏa, nhất là vừa rồi đã giết nhiều hàng quân như vậy, nếu như không giải tỏa một phen chỉ sợ sẽ có chuyện.

Cho nên thông thường mà nói, hắn đều ngầm cho phép mọi người đi cướp đoạt, chỉ cần đừng quá mức là tốt rồi.

Đồng thời.

Việc đầu tiên mà hắn làm chính là viết thư hồi triều.

Nhưng vào lúc này, có người nhanh chóng đi đến nói:

“Báo, tướng quân, phát hiện có ba đường mật đạo, có mấy trăm người trốn đi, cần truy kích không?”

Nghe thấy thế, Tín Vũ hầu lắc đầu.

Giặc cùng đường không thể đuổi, hơn nữa muốn hoàn toàn phong tỏa thành là chuyện không thể nào, trước đó cũng đã có không ít người chạy đi.

Đã không còn quan trọng nữa.

Chỉ cần đừng chạy quá nhiều là được.

Đây là chuyện không còn cách nào khác.

Nhưng chuyện này, hắn vẫn viết vào tình báo, tình hình chiến đấu nhất định phải viết kỹ càng, mỗi một chi tiết nhỏ cũng đều cần phải viết vào, như vậy triều đình sẽ dễ dàng hơn trong việc nhận xét và phán đoán.

Cứ như vậy.

Ba canh giờ sau.

Tình báo chiến đấu được đưa đến Văn Hoa điện.

Nhưng mà, kinh đô Đại Ngụy.

Trong phủ Hoài Ninh thân vương.

Hoài Ninh thân vương Vương Đằng đứng thẳng dậy.

“Giết hàng quân?”

“Hứa Thanh Tiêu lại dám giết hàng quân?”

“Việc này, là thật hay giả?”

Ánh mắt Hoài Ninh thân vương mang vẻ khiếp sợ không gì sánh nổi.

Ông ta tính tới tính lui cũng chưa bao giờ tính tới chuyện Hứa Thanh Tiêu dám giết hàng.

Không thể nào như vậy được.

“Vương gia, cực kỳ chính xác, tiểu nhân đã hao tổn ba ngàn lượng bạc mới sai người tìm được mật đạo, trở về từ cõi chết.”

“Tín Vũ hầu điên rồi, hoàng thất Phàn quốc bị giết sạch, văn võ bách quan bị giết sạch, mười bảy vạn hàng quân cũng bị giết sạch.”

“Trời cũng đổ mưa, mùi máu tươi tràn ngập khắp cả chủ thành Phàn quốc.”

“Tiểu nhân không dám lừa gạt ngài, Tín Vũ hầu nói đây là ý của triều đình, là ý của Hứa Thanh Tiêu nào đó.”

Một Phiên thương quỳ trên mặt đất, hắn khóc than nói, bên trong ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.

Giờ khắc này, Hoài Ninh thân vương nuốt một ngụm nước bọt.

Ông ta thật sự bị chấn động.

Mười bảy vạn hàng quân.

Hoàng thất Phàn quốc.

Hứa Thanh Tiêu điên rồi sao?

Hắn không sợ bị thiên hạ bêu danh sao?

Hoài Ninh thân vương sửng sốt tròn nửa khắc đồng hồ.

Bởi vì ông ta biết nếu như chuyện này truyền ra, người trong thiên hạ đều sẽ hoảng sợ.

Ông ta thật sự không ngờ Hứa Thanh Tiêu thế mà lại điên cuồng đến vậy.

Giết hàng quân?

Đây là chuyện mà trước đây chưa từng có.

Trừ phi thật sự là Bắc phạt, nếu không, có thế nào cũng không thể giết hàng quân.

Đám dị tộc này chỉ có thể nói là không tôn trọng Đại Ngụy, giáo huấn một chút là được, đã đầu hàng thì Đại Ngụy sẽ đồng ý sau đó sẽ từ từ xử phạt sau, ví dụ như bồi thường tiền trợ cấp vân vân.

Cho dù nói rút khô quốc đô Phàn quốc cũng được.

Nhưng mà giết hàng quân, đây là điều tối kỵ.

Nhất là khi hành binh tác chiến, một khi ngươi giết hàng quân rồi thì sau này sẽ không ai đầu hàng ngươi nữa, dù sao thì đầu hàng cũng phải chết, vậy sao lại không chết vinh quang một chút?

Đương nhiên cũng có lợi ích, đó chính là họ không dám đánh với ngươi nữa, sẽ đầu hàng sớm, như vậy có lẽ sẽ có thể trốn thoát được một kiếp.

“Tên Hứa Thanh Tiêu này đúng là ngoan độc thật.”

Hoài Ninh thân vương hít sâu một hơi, tâm trạng của ông ta khó mà hồi phục lại được.

Bởi vì chuyện này có ảnh hưởng quá lớn.

Lần này Hứa Thanh Tiêu giết hàng, rất có thể sẽ mang đến những ảnh hưởng to lớn với Đại Ngụy, sẽ phải gánh vác sự chê trách nặng nề của thiên hạ.

Từ sau khi Thái tổ hoàng đến giết hàng quân, sau đó Đại Ngụy chưa bao giờ có ai làm loại chuyện này, nhất là khi Đại Ngụy đã sinh ra một vị thánh nhân, ngài cũng đã giảng giải về Binh gia một hồi.

Ý tứ đại khái chính là không thể giết hàng quân, nếu không sẽ bị trời phạt vân vân.

Cho nên những người đọc sách đều rất phản đối chuyện giết hàng quân.

Ý trong đó rất đơn giản, mặc dù là đánh trận, hai nước giao chiến nhưng khi đã đầu hàng rồi thì nhất định phải có chút phong phạm quân tử, các tướng sĩ là vô tội, dân chúng cũng vô tội.

Chỉ cần bắt những người quan trọng lại, nghiêm trị không tha là được.

Giết hàng quân chính là đưa những người vô tội kéo vào theo.

Thiên lý bất dung.

Hứa Thanh Tiêu làm như vậy cơ hồ như chính là muốn tự đưa mình vào chỗ chết.

Những người đọc sách trong thiên hạ còn không mắng chết hắn sao? Nếu như Văn cung Đại Ngụy biết được tin tức này, chỉ sợ sẽ vui mừng đến ăn mừng tấu nhạc.

“Hứa Thanh Tiêu! Ngươi quá ngông cuồng rồi.”

Hoài Ninh thân vương thở dài ra một hơi, Hứa Thanh Tiêu làm vậy, với ông ta mà nói thì vừa có lợi vừa có hại.

Chỗ có lợi chính là Hứa Thanh Tiêu sẽ phải gánh chịu những lời mắng chửi từ thiên hạ, ông ta có thể thừa cơ nổi lên, ví dụ như nói phiên vương tạo phản, hoàn toàn có lý do để vào kinh cần vương, cứ nói trong triều có gian thần là được.


Chương 738: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (1)

Điểm xấu chính là uy vọng của Hứa Thanh Tiêu trong quân đội sẽ cao ngất ngưỡng, bởi vì quân nhân rất thích những thượng cấp khát máu thế này.

Đối với quân nhân mà nói, không quả quyết chắc chắn sẽ không vui, nếu như thật là như vậy thì nói không chừng hắn có thể dựa vào uy vọng để làm tất cả quân nhân phục hắn.

Nhưng ít ra dựa theo bây giờ đối với ông ta mà nói thì có lợi ích cực lớn.

“Người đâu!”

“Báo tin tức này cho Văn cung Đại Ngụy.”

Hoài Ninh thân vương mở miệng nói như vậy, tin tức này chắc chắn là phải nhanh chóng truyền lại cho Văn cung Đại Ngụy, để Văn cung Đại Ngụy đối phó với Hứa Thanh Tiêu, còn ông ta thì có thể rảnh tay để xử lý những chuyện khác.

“Tuân mệnh!”

Có người lên tiếng lớn giọng trả lời.

Mà cùng lúc đó.

Kinh đô Đại Ngụy.

Bên trong Văn Hoa điện.

Khi người mang tin tức chiến báo truyền đến, tất cả mọi người trong đại điện đều ngây ngẩn cả người.

“Ngươi nói cái gì?”

“Tín Vũ hầu giết mười bảy vạn hàng quân?”

“Hoàng thất nhất mạch và văn võ bá quan toàn bộ đều bị giết?”

Khi Trần Chính Nho nghe được tin tức này, cả người như bị sét đánh.

“Không đầu hàng thì không nói, giết quốc vương Phàn quốc thì cũng thôi đi, nhưng mà giết hàng, đây là chuyện rất lớn đó.”

“Hồi Trần Thượng thư, đúng vậy!”

Người mang tin tức cúi đầu đáp lại một câu khẳng định.

“Trời!”

Bên trong đại điện, những tiếng hít khí lạnh vang lên, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, các vị quốc công bao gồm cả các liệt hầu cũng đứng sững sờ ngay ra tại chỗ.

Giết hàng quân!

Thế mà Tín Vũ hầu lại giết hàng quân, điều này… Muốn lật trời thật à?

“Hồ đồ quá! Hồ đồ quá! Hồ đồ quá!”

Tín Vũ hầu, ngươi đúng là quá hồ đồ rồi.

Hình bộ Thượng thư siết chặt nắm đấm, ông ta hô to vài tếng, bên trong ánh mắt tràn ngập sự tức giận và bất đắc dĩ.

Từ trước đến nay, quân đầu hàng đều không thể giết, trừ phi có đại thù sống chết nếu không thì… Haiz! Tín Vũ hầu, ngươi quá hồ đồ rồi.”

Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn cũng không nhịn được mở miệng nói thế.

Trong lúc nhất thời, ông ta thật sự không biết nên nói gì mới phải.

“Tín Vũ hầu không nên làm như vậy, hắn không phải là loại người như vậy.”

“Tín Vũ hầu, sao đang yên đang lành ngươi lại đi giết hàng quân chứ.”

“Đại nghịch bất đạo, đại nghịch bất đạo mà.”

Các võ quan cũng mở miệng theo, không nhận đầu hàng thì không thành vấn đề, giết hoàng thất cũng không thành vấn đề, nhưng mà giết hàng quân, đây là tội nặng lắm đó.

Lúc đầu khi Tín Vũ hầu thắng Phàn quốc, lúc hồi triều có thể nói là sẽ vô cùng vinh quang, nhưng giết hàng tướng thì tất cả những vinh quang của hắn đều sẽ bị xóa mất.

Văn cung Đại Ngụy sẽ không bỏ qua cho hắn, những người đọc sách trong thiên hạ cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, thậm chí vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên cũng sẽ nhúng tay vào, chỉ trích chuyện mà Đại Ngụy lần này đã làm.

“Hứa đại nhân, chỉ sợ là Tín Vũ hầu mất trí rồi cho nên mới nóng vội như vậy, mong Hứa đại nhân minh giám.

Tha cho hắn một mạng, để hắn quay về trước.”

Có người lên tiếng, hắn có mối quan hệ vô cùng tốt với Tín Vũ hầu cho nên đã nhanh chóng mở miệng muốn nói tốt vài câu giúp Tín Vũ hầu.

Nhưng sau một khắc, giọng Hứa Thanh Tiêu lại vang lên làm cho đại điện lại trở nên yên tĩnh một lần nữa.

“Là ta bảo ngài ấy giết.”

Giọng nói vang lên làm cho đại điện lại yên tĩnh lại một lần nữa.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt toàn là vẻ không thể tin nổi.

Đây chính là chỉ thị của Hứa Thanh Tiêu sao?

Chuyện này!!!

“Thủ Nhân, tội gì ngươi phải làm thế chứ?”

Cuối cùng, Trần Chính Nho kịp lấy lại tinh thần, ông ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.

Thật ra ông ta đã đoán được đôi chút, nhưng chỉ là chút suy đoán mà thôi, bây giờ Hứa Thanh Tiêu thừa nhận rồi ông còn có thể nói gì nữa đây.

Thế nhưng.

Đối mặt với câu hỏi của Trần Chính Nho, Hứa Thanh Tiêu chậm rãi hít sâu một hơi.

Ngay sau đó.

Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu tràn ngập vẻ kiên định, giọng của hắn cũng cực kỳ to rõ.

“Các vị!”

“Chỉ sợ là mọi người vẫn chưa nhìn ra ý nghĩa của cuộc chiến này là gì.”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói một câu làm cho mọi người đều có hơi tò mò, bọn họ không rõ những lời này của Hứa Thanh Tiêu là đang có ý gì.

“Hứa đại nhân, ý ngươi là gì?”

Cho dù có là An Quốc công thì cũng không thể hiểu được điều mà Hứa Thanh Tiêu muốn nói, vì vậy, ông ta không nhịn được mở miệng hỏi.

Còn Hứa Thanh Tiêu thì không nhìn về phía bất kỳ người nào, ánh mắt hắn nhìn về phía sa bàn.

“Trận chiến này! Không phải cái gọi là chiến vì quốc uy, cũng không phải là trận chiến vì tôn nghiêm.”

“Trận chiến này là trận chiến giữ nước.”

“Đại Ngụy dựng nước đã bảy trăm hai mươi lăm năm, trải qua nhiều lần gió mưa, nhất là những năm gần đây, chiến tranh Bắc phạt đã phá sạch toàn bộ quốc khố Đại Ngụy.”

“Cho nên Đại Ngụy đã trở nên suy bại từ năm này sang năm khác.”

“Nếu như không phải như vậy thì làm sao Đại Ngụy có thể bị mấy nước dị tộc nhỏ bé khiêu khích được chứ?”

Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, giọng hắn đinh tai nhức óc, nhất là câu trận chiến giữ nước kia.

Lại càng làm cho người ta kinh ngạc hơn.

Đây rõ ràng là trận chiến vì quốc uy, sao lại biến thành trận chiến giữ nước rồi?

Cảm nhận được ánh mắt tò mò của đám người, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.

“Giang sơn Đại Ngụy bảy trăm năm, hôm nay, đến lúc này đã biến thành cảnh hoang tàn khắp nơi chỉ vì các vị cứ luôn bảo thủ không chịu thay đổi.”

“Sợ loạn phiên vương! Sợ Bắc phạt! Sợ Đột Tà Sơ Nguyên! Sợ dân chúng lầm than!”

“Hai canh giờ trước, khi Phàn quốc đầu hàng, Hứa mỗ cũng đã từng suy nghĩ qua nên nhận hay nên giết, nếu như vì đại cục mà nói thì có thể tiếp nhận đầu hàng!”

“Nhưng đối với Đại Ngụy ta mà nói, nên giết.”

“Các vị, đã đến lúc Đại Ngụy phải thay đổi rồi.”

“Cứ mãi chịu sự kiềm chế và thù địch của người khác, chẳng thà rằng chủ động ra tay còn hơn.”

“Lấy chiến dưỡng chiến!”

“Dùng sát nuôi sát!”

“Lấy dân ý giương cao quốc uy.”

“Phiên vương dám động, giết!”

“Dị tộc dám động, giết!”

“Bắc Man dám động, giết!”

“Chân trần không sợ mang giày, đúng là Đại Ngụy đánh không lại, cũng đánh không nổi, nhưng nếu như đây là trận chiến diệt quốc thì sao? Đại Ngụy dùng non nước sơn hà làm ý chí, hoàn toàn có thể đánh cược một phen.”

“Nhìn xem vương triều Đột Tà có sợ hay không! Nhìn xem vương triều Sơ Nguyên có sợ hay không! Xem đám phiên vương kia có còn dám lỗ mãng hay không! Để cho người trong thiên hạ nhìn xem uy thế của Đại Ngụy! Để người trong thiên hạ nhìn cho kỹ vào, một Đại Ngụy ngông nghênh đã trở lại!”

“Các vị! Có dám đánh một trận hay không?”


Chương 739: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (2)

Hứa Thanh Tiêu nói không ngừng nghĩ, nói một mạch làm cho văn võ cả triều á khẩu không nói nên lời, trái tim kinh hoàng.

Văn Hoa điện yên tĩnh.

Yên tĩnh đến nổi có cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy được.

Chỉ vì những câu nói này của Hứa Thanh Tiêu thật sự quá điên cuồng rồi.

Hứa Thanh Tiêu làm thế này là đang muốn đánh cược một trận thật lớn, thắng cược rồi thì Đại Ngụy sẽ có chuyển biến về chất, thua rồi thì Đại Ngụy sẽ không còn nữa.

Đây là một ván cược cực lớn.

Sao bọn họ có thể không kinh ngạc cho được.

Đám người lặng yên, đến nỗi thở cũng không dám thở.

Các võ quan cũng bị những lời mà Hứa Thanh Tiêu nói làm cho kinh khiếp.

Trước đó bọn họ không ngừng la hét muốn Bắc phạt nhưng không phải nói thật sự sẽ đi Bắc phạt mà là muốn chuẩn bị cho chiến đấu Bắc phạt, bởi vì bọn họ biết Đại Ngụy không thể nào Bắc phạt nổi.

Quốc lực hiện nay vốn không thể nào chinh chiến lâu dài được.

Nhưng thật sự không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại không phải chỉ muốn Bắc phạt thôi mà hơn nữa hắn còn muốn mở ra cuộc chiến tranh toàn diện, kéo vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên xuống chung.

Đúng vậy.

Đại Ngụy đánh không lại vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên các ngươi nhưng Đại Ngụy có thể dữ dằn cắn rớt một miếng thịt của các ngươi, làm cho hai đại vương triều bị trọng thương là chuyện không thành vấn đề.

Thậm chí cùng nhau chết chung cũng có thể làm được, cùng lắm thì toàn dân giai binh, cùng lắm thì chiến đấu đến khi người cuối cùng ngã xuống.

Nếu như thật sự là như vậy thì vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên tất nhiên sẽ phải trả một cái giá to lớn, mà một bên khác thì sẽ cực kỳ vui vẻ, ngồi đó nhìn hổ đấu.

Chờ đến khi Đại Ngụy không còn mà hai vương triều kia cũng rơi vào trạng thái yếu ớt thì họ có thể hoàn thành nguyện vọng thống nhất sơn hà.

Xin hỏi trong tình huống này thì ai dám đánh với Đại Ngụy chứ?

Đại Ngụy đã không muốn sống nữa, là một kẻ điên, ai dám trêu chọc kẻ điên đâu? Có cho tiền cũng không dám trêu chọc.

Kế hoạch của Hứa Thanh Tiêu quá điên cuồng, bọn họ đúng thật là không biết nên nói gì hơn.

Nhìn về phía sa bàn.

Vẻ mặt Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh.

Đây mới là kế hoạch thật sự của hắn.

Bởi vì trước mắt đã tạo thành một thế cục bế tắc khó có thể giải được.

Hơn một trăm quốc gia gộp lại chung với nhau, cho dù Đại Ngụy có thể đánh dẹp tất cả nhưng vấn đề là trong nước vẫn có các phiên vương như hổ rình mồi, bên ngoài còn có vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên không ngừng tiếp tế tài nguyên.

Đánh hạ được Phàn quốc là do tập kích, các quốc gia khác phía sau chắc chắn sẽ cực kỳ cẩn thận, mỗi một trận đều sẽ là ác chiến.

Trận đánh khó khăn vô cùng.

Nói thẳng thắn hơn một chút thì chính là dùng mạng để đổi, một khi không thể dẹp được thì sẽ trở thành trận chiến lâu dài.

Một khi rơi vào thế phải đánh lâu dài vậy thì toàn bộ các mầm tai vạ sẽ xuất hiện.

Đánh trận bên ngoài, loạn lạc bên trong, Văn cung Đại Ngụy còn không thành thật.

Đến lúc đó, từ từ chơi chết ngươi, coi như ngươi có thông minh tuyệt đỉnh thì cũng sẽ vô dụng mà thôi, ba bên chèn ép.

Kết quả duy nhất là phiên vương đăng cơ, địa bàn bị chia cắt, vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên sẽ yêu cầu lợi ích các thứ, người không may sẽ là ai? Chỉ còn lại một Đại Ngụy mà thôi.

Mà đối với nhóm phiên vương kia mà nói thì bọn họ không để ý đến vấn đề chia đất nhường lãnh thổ, bởi vì bọn họ đều cho rằng mình là con của trời, cho là về sau sớm muộn gì mình cũng sẽ giành lại được lãnh thổ đã mất kia.

Dù sao thì đối với bọn họ mà nói, thứ họ bỏ ra chẳng qua chỉ là một tờ giấy trắng, bọn họ chưa trở thành hoàng đế, tương đương với lấy được đồ của người khác xem như là có lợi rồi.

Trông cậy vào đám phiên vương này sẽ nhìn rõ vào đại cục? Đã là một đám người muốn tạo phản rồi, còn nói nhân nghĩa đạo đức gì nữa?

Cho nên, trận này không phải là chiến vì quốc uy gì đó.

Mà là trận chiến giữ nước.

Dùng niềm tin điên cuồng như vậy để chấn nhiếp thiên hạ.

Nếu như ngươi không điên cuồng vậy thì một khi thế cục đi vào chỗ chết, vậy thì thật sự là những ngày bất lực rồi.

Ý của Hứa Thanh Tiêu tất cả mọi người đều hiểu rõ.

Nhưng văn võ bách quan thật sự không dám trả lời.

Lấy Đại Ngụy ra đánh cược.

Bọn họ không có dũng khí như vậy.

Cược thắng thì đúng là sẽ thu được lợi ích không cách nào tưởng tượng nổi, nhưng mà nếu như thua cuộc vậy thì Đại Ngụy sẽ không còn gì cả.

Nhưng mà, vào lúc này, một giọng nói lại vang lên bên trong Văn Hoa điện.

“Trẫm!”

“Đồng ý!”

Giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng khắp cả Văn Hoa điện.

Giờ khắc này, văn võ bách quan cùng nhau đưa mắt nhìn sang.

Là Nữ đế.

Nàng đã đích thân đến Văn Hoa điện.

“Chúng thần tham kiến bệ hạ.”

Văn võ bách quan quỳ lạy hướng về phía nữ đế.

Hứa Thanh Tiêu cũng cúi đầu với Nữ đế đồng thời hắn cũng không ngờ Nữ đế sẽ đích thân xuất hiện, chẳng những tự mình xuất hiện mà còn ủng hộ hắn vô điều kiện.

“Giang sơn Đại Ngụy, bảy trăm năm chưa bao giờ hỗn loạn như vậy, nếu như lại cứ bảo thủ không chịu thay đổi vậy thì kết quả vẫn sẽ là con đường chết mà thôi.”

“Lời nói của Hứa khanh, chữ nào cũng như châu như ngọc, so với chờ chết thì không bằng cứ ra tay thì hơn.”

“Giương cao quốc uy Đại Ngụy ta!”

Nữ đế mở miệng, nàng ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, ánh mắt nàng nhìn về phía sa bàn, một lát sau nàng lại nhìn qua Hứa Thanh Tiêu nói:

“Hứa ái khanh, trận chiến này ngươi nắm chắc được mấy phần, ổn đinh được đất nước không?”

Nữ đế hỏi.

“Bẩm bệ hạ.”

“Nếu như văn võ bách quan dốc hết sức lực phối hợp với thần, vậy có thể nắm chắc năm phần.

“Nếu như áp chế được Văn cung thì thần có thể nắm chắc được bảy phần.”

“Nếu như có trời trợ giúp, thần có thể nắm chắn được chín phần.”

Hứa Thanh Tiêu đáp lại như vậy.

“Còn một phần kia thì sao?”

Nữ đế hỏi.

“Bách tính Đại Ngụy.”

Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh nói.

Nhưng câu này nói ra thì nữ đế đã hiểu ngay, Hứa Thanh Tiêu tự tin một trăm phần trăm.

Nghĩ tới đây, Nữ đế không nói gì thêm nữa.

“Truyền ý chỉ của trẫm, trận chiến này là trận chiến giữ nước của Đại Ngụy, từ vương công quý tộc cho đến bách tính của Đại Ngụy đều phải nghe lệnh của Hứa Thanh Tiêu, kẻ làm trái lệnh, trảm!”

Nữ đế cực kỳ bá đạo, nàng lựa chọn tin tưởng Hứa Thanh Tiêu thì sẽ không có chút nghi ngờ nào.

Nguyên nhân không chỉ vì tài năng vô song của Hứa Thanh Tiêu mà quan trọng hơn chính là những lời Hứa Thanh Tiêu nói từng chữ như châu như ngọc, mỗi một câu nói, một một lời nói đều đã nói được tiếng lòng của nàng.

Đại Ngụy đã quá phòng thủ.

Từ sau khi nàng lên ngôi, gặp bất cứ chuyện gì cũng đều phải nghĩ cách để giải quyết, biến nguy thành an, hết lần này đến lần khác.

Nhưng càng phòng thủ thì lại càng có người xông lên khiêu khích.

Tiến công chính là cách phòng thủ tốt nhất.


Chương 740: Tuyên Chiến Toàn Diện, Phạm Người Đại Ngụy Ta, Dù Xa Cũng Giết! (3)

Nếu như vương triều Đại Ngụy chỉ còn lại một hơi tàn cuối cùng thì có thể liều chết đánh cược một lần, mà bây giờ Đại Ngụy vẫn chưa đến lúc sắp diệt vong.

Có năng lực chiến một trận.

Nhưng trận chiến này nhất định phải đạt được lợi ích, nếu không thì đây mới chính là nguy cơ thật sự của Đại Ngụy.

Giọng của nữ đế lạnh lùng vang lên bên trong Văn Hoa điện.

Giờ khắc này, văn võ bách quan cùng nhau ôm quyền cúi đầu về phía Nữ đế.

“Chúng thần tuân chỉ!’

Vào giờ khắc này, tâm trí lục bộ Thượng thư và các văn thần đã hoàn toàn kiên định.

Hứa Thanh Tiêu nói không sai.

Nữ đế cũng đã đồng ý.

Bọn họ thân làm thần tử, những gì nên nói, những gì nên làm đều đã làm hết rồi.

Đại Ngụy!

Đúng là không sợ một trận chiến.

So với chết về lâu về dài thì không bằng liều chết đánh cược một lần, gắng sức xoay chuyển càn khôn.

“Chúng thần, tuân chỉ!”

Nút thắt trong lòng bọn người lục bộ Thượng thư đã được mở ra.

Giờ khắc này, trong lòng bọn họ cũng không còn sự e ngại và kiêng kị gì nữa.

Muốn giết đúng không?

Vậy thì ta giết với các ngươi đến cùng luôn.

“Hứa đại nhân, bây giờ có cần trực tiếp khống chế Văn cung hay không?”

Giờ khắc này, An Quốc công bước lên một bước, hỏi Hứa Thanh Tiêu có muốn chặn Văn cung lại, tránh cho Văn cung lại gây chuyện.

“Không cần!”

“Chuyện của Văn cung ta có thể giải quyết được.”

Hứa Thanh Tiêu khoát tay áo, hắn còn cần dùng Văn cung.

“Hứa ái khanh, còn lại trẫm giao cho ngươi.”

Sau khi xem sa bàn xong, Nữ đế không nói gì thêm, nàng cần phải đi xử lý chuyện chính sự, không muốn nán lại nơi này.

Bởi vì nơi này, có Hứa Thanh Tiêu là được rồi.

“Cung tiễn bệ hạ.”

Hứa Thanh Tiêu cúi đầu về phía Nữ đế.

Quần thần cũng cùng nhau cúi đầu về phía nữ đế.

Còn nữ đế, nàng quay lại nhìn về phía bách quan, chậm rãi nói:

“Các vị.”

“Đại Ngụy giao cho các vị vậy.”

Sau khi nói xong câu này, nàng đi khỏi Văn Hoa điện.

Đợi sau khi Nữ đế rời đi.

Tình báo quân cơ mới xuất hiện.

Là chiến báo của đoàn quân thứ hai và thứ ba của Xạ Dương hầu và Khúc Chu hầu.

Xạ Dương hầu đã đến A Mộc Tháp, Đường quốc và bộ lạc Đột Lương.

Khúc Chu hầu đã đi đến khu vực phía tây, hạ trại tại đó.

“Truyền lệnh, đoàn quân thứ hai để lại mười vạn người hạ trại chờ đợi thời cơ, Xạ Dương hầu chia ra ba đường tập kích A Mộc Tháp và bộ lạc Đột Lương, trong vòng mười ngày phải đánh hạ được cổng thành.”

“Về phần Đường quốc, phái sứ giả đến cảnh cáo, Đường quốc chính là một chi của Đại Ngụy ta, nếu như đối phương nguyện ý đầu hàng thì có thể chấp nhận, A Mộc Tháp và Đột Lương, không nhận đầu hàng.”

“Truyền lệnh, đại quân thứ ba hạ trại nghỉ ngơi, chờ lương thảo vận chuyển đến.”

Hứa Thanh Tiêu mở miệng, cũng giống như Tín Vũ hầu, hắn để Xạ Dương hầu đánh thẳng đến thành trì quân địch.

Nhưng Khúc Chu hầu thì không giống vậy, bọn họ nhất định phải hạ trại, sắp xếp tốt việc hậu cần bởi vì kẻ địch mà Khúc Chu hầu đối mặt chính là tất cả các nước dị tộc ở phía tây, không phải là cường quốc gì nhưng đều là các nước nhỏ binh lính tinh nhuệ, cần đánh lâu dài, muốn nhanh chóng dẹp tan rất khó cho nên phải làm tốt chuyện hậu cần.

Nếu không sẽ không dễ hành động.

“Tuân lệnh!”

Hai người mang tin tức dùng tốc độ nhanh nhất để rời đi, thúc ngựa phi nhanh tiến về phía doanh địa báo cáo.

Mà ngay vào lúc này.

Ti Long vương cung.

Khi chuyện Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân truyền về, toàn bộ Ti Long vương cung như ong vỡ tổ.

Ban đầu, điều làm cho đám người kinh ngạc chính là Phàn quốc lại bị diệt chỉ trong một đêm?

Tiếp theo lại nghe được tin sau khi Phàn quốc đầu hàng, Tín Vũ hầu đã giết hàng quân.

Hai chuyện đồng thời cùng xảy ra làm cho bọn họ cũng phải trợn mắt há mồm.

Phàn quốc thua, cái này cũng không tính là chuyện kinh thiên động địa gì, chỉ có thể nói là do Đại Ngụy quá mạnh.

Nhưng mà giết hàng quân thì lại không giống như vậy, đây là một chuyện hoàn toàn khác biệt.

Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, quốc gia nào mà chưa bao giờ đánh thua chứ?

Chuyện giết hàng quân rất hiếm thấy, nhất là vương triều Đại Ngụy thế mà lại giết hàng, đây lại là chuyện làm cho người ta càng thêm không thể tưởng tượng nổi.

Một khi giết hàng, những người đọc sách của Đại Ngụy sẽ bỏ qua sao?

“Giết hàng! Đại Ngụy cũng dám giết hàng? Bọn họ điên rồi sao?”

“Quốc quân Phàn quốc đã bị giết sao?”

“Độc ác thật, quá độc ác, độc ác quá rồi, chẳng qua chúng ta chỉ hơi khiêu khích một chút, Đại Ngụy có cần hung ác như vậy không? Diệt luôn Phàn quốc?”

“Đây là chuyện không thể nào đâu, tuyệt đối không thể nào, Đại Ngụy sẽ không ngu như vậy.

Bọn họ tập kích Phàn quốc, chuyện này ta tin, nhưng mà giết hàng quân? Đây tuyệt đối là chuyện không thể nào, đây không phải là tác phong của Đại Ngụy.”

“Đúng vậy, sao Đại Ngụy có thể giết hàng được?”

Ti Long vương cung, khi các quốc gia biết Hứa Thanh Tiêu giết hàng quân, phản ứng của các sứ giả cũng hoàn toàn khác biệt.

Phản ứng đầu tiên của đa số người là không tin, còn một bộ phận sứ giả của các quốc gia hiếu chiến thì tràn ngập sự phẫn nộ.

Một bộ phận sứ giả thì trầm mặc không nói gì.

Đại Ngụy giết hàng quân, nhất định bọn họ sẽ đi khiển trách, nhưng vấn đề là khiển trách rồi có làm được gì không?

Trước mắt bọn họ đã nhận ra được một điều.

Đại Ngụy rất nghiêm túc.

Trước khi giết hàng quân, bọn họ đều cho rằng lần này Đại Ngụy vẫn sẽ phản ứng lại theo lẽ thường, dù sao cũng là một đám người tụ lại khiêu khích vương triều Đại Ngụy, thân là thượng quốc phía trên, tất nhiên vương triều Đại Ngụy sẽ cho quân đi trấn áp một phen.

Mặc kệ là theo cách nào thì vẫn phải giả vờ đánh một trận, phái binh thì nhất định phải phái binh rồi.

Chẳng qua các sứ giả đều cho rằng đánh vài trận đấu cho có lệ mà thôi, tất cả mọi người đều sẽ không chết quá nhiều người, sau đó vừa đánh vừa đàm phán, đến khi đôi bên cùng hài lòng, đến đây thì ngưng thôi.

Nhưng bây giờ thì lại không giống như vậy.

Hàng quân cũng bị giết rồi, sao có thể nói đùa với ngươi được nữa? Còn diễn kịch được gì nữa? Đại ca, tỉnh lại đi, nếu đùa nữa thì sẽ diệt quốc đó.

Trong lúc nhất thời, không biết có bao nhiêu sứ giả của các nước nhỏ trở nên luống cuống, trong lòng bọn họ hoàn toàn hoảng loạn.

Đừng thấy bọn họ hội họp lại chung một chỗ dựa vào nhau để sưởi ấm, nhưng vấn đề là ngươi cũng không thể tập trung hết toàn bộ binh lực vào quốc gia của mình, đánh không lại thì làm sao đây, trơ mắt nhìn quốc gia bị diệt vong?

“Các vị!”

Ngay vào lúc này, giọng của Ti Long vương vang lên.

Ông ta đã hơi nhìn ra được suy nghĩ trong lòng các sứ giả, nên lập tức lên tiếng.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box