- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 53 : Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (7) (c521-c530)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 53 : Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (7) (c521-c530)
❮ sautiếp ❯Chương 521: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (7)
Bút Xuân Thu, thước Khuyến Ngôn, chuông Bát Hoang, sách Thiên Ngôn, kiếm Quân Tử cùng lúc hấp thu những tài khí này.
Nhưng đám tài khí này quá khủng khiếp.
Toàn bộ bảy bài thiên cổ danh thi.
“Đáng chết!”
Hứa Thanh Tiêu không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng hắn tin chắc chuyện này không phải do sư huynh mình tạo thành.
Có người bắt ép sư huynh mình mở ra.
Tài khí khủng khiếp ấy tuôn vào trong cơ thể dường như đã làm Hứa Thanh Tiêu đột phá lên hẳn cảnh giới Đại Nho.
Không có lập thư đã đột phá lên hẳn Đại Nho không phải chuyện tốt gì, nó nghiêng về việc danh bất chính, ngôn bất luận, đối với tương lai sẽ gây ra trở ngại lớn.
Mà sau khi trở thành Đại Nho, bản thân mình trong lúc mơ tưởng tăng tu vi lên cao, việc áp chế ma chủng sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ, con đường tu hành của mình cũng khó như lên trời.
“Không được rồi! Không ép xuống nổi!”
Cuối cùng Hứa Thanh Tiêu hết cách thật rồi, hắn không ép được nhiều tài khí đến như vậy, trừ khi hy sinh hết thánh khí trong cơ thể, nếu không con đường ra duy nhất chính là cưỡng ép đột phá lên Đại Nho.
Nhưng chuyện này không được phép.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu hết cách chỉ đành thả những tài khí này ra.
Đợi thêm chốc nữa sẽ từ từ thu vào bên trong.
Lãng phí thì đúng là không thể để lãng phí được, nhưng trong một chốc Hứa Thanh Tiêu không thể hấp thụ được nhiều tài khí đến vậy.
Rắc rối duy nhất chính là cứ để nguyên này sẽ xuất hiện… dị tượng siêu cấp mất.
Nhưng hết cách rồi, thôi kệ đi.
Đoàng!
Mà đúng lúc Hứa Thanh Tiêu nhả tài khí ra.
Trong Ly Dương cung.
Đám Đại Tài mười nước đã tỉnh hồn lại.
Bọn họ bên này bên kia đều im thin thít, không dám to mồm như lúc trước nữa.
Nhưng khi phát hiện dị tượng đột nhiên trong lúc đó biến mất, tâm tư lại một lần nữa sục sôi tiếp.
“Giả, là giả, mọi thứ là giả, ta đã hiểu tường tận hết rồi, tất cả dị tượng đều do người cố ý dựng lên thôi.”
“Là một vị Thiên Địa Đại Nho, đáng tiếc, ông ta không thể giữ mãi dị tượng đáng sợ như vậy.”
“Đúng, đúng thế, tất cả thiên cổ danh thi đều là giả, tất cả dị tượng đều do người chế tạo, quả nhiên giấu không thể gói được lửa.”
“Thì ra là thế, một người sao có thể trong vòng một đêm viết ra được bảy bài thiên cổ danh thi? Ta không tin!”
“Dị tượng nhân tạo! Chắc chắn luôn!”
Cũng không biết là ai gào lên, nói một câu bóp méo sự thật như thế, bọn họ thấy dị tượng trên trời đã biến mất sạch sẽ liền tỉnh táo lại.
Nhưng qua một lúc lâu sau, phát hiện dị tượng xung quanh đúng là biến mất thật.
Bây giờ mới dám nói ra quan điểm của mình.
Bọn họ không tin! Không tin là không tin!
Mà lời này vừa ra trong nháy mắt đã nhận được sự tán thành của các tài tử mười nước.
Mặc dù đến cả đám văn nhân Đại Ngụy trong chốc lát cũng không tìm ra được lý do thích hợp để đáp trả.
Bởi vì hình như… có thể thế này thật.
Nhưng đối với đám người Trần Chính Nho mà nói thì cái cách lý luận này đúng là sai quá sai, bởi vì Thiên Địa Đại Nho có tạo cũng tạo không ra dị tượng như vậy.
Trừ khi đã tiếp xúc đến Thánh Đạo.
Nhưng tại sao dị tượng ở đây lại đột nhiên biến mất thế?
Bọ họ cũng tò mò lắm chứ,
Nhưng sao một khắc.
Đột nhiên trong lúc đó, một giọng nói vang lên.
“Các ngươi nhìn đi! Bên phía đông có thứ gì vậy?”
Một tiếng vang như rung chấn, tức thì, tất cả ánh mắt đồng loạt nhìn về phía đông.
Tài khí chồm lên như sóng cả đại dương vọt thẳng về phía kinh đô Đại Ngụy.
Liên miên vô tận, như thể kéo dài ba nghìn dặm vậy.
Tài khí ba nghìn dặm từ đằng đông kéo đến!
Phút chốc, kinh đô Đại Ngụy… câm như hến.
Kinh đô Đại Ngụy.
Cung Ly Dương.
Tài khí cuồn cuộn từ đằng đông ập đến kéo dài liên miên khắp ba ngàn dặm.
Tài khí trùng trùng điệp điệp làm lòng người phải trấn động.
Giống như thánh quang chiếu rọi cả vòm trời, hào quang toả ra khắp bốn phía, che khuất tất cả.
Tất cả dân chúng ở trong kinh đô Đại Ngụy này đều im bặt.
Mọi người đều im lặng nhìn tất cả việc đang xảy ra ở đây.
Ban đầu tất cả dị tượng bỗng nhiên biến mất, mà bây giờ tất cả mọi người đã hiểu ra là tại sao.
Bởi vì tất cả dị tượng đều tụ lại một chỗ, tạo thành dị tượng không gì sánh lại được này.
Tài khí từ đằng đông kéo về dài khắp ba ngàn dặm.
Còn gì đáng sợ hơn vậy không?
Đại tài mười nước đã câm lặng, miệng bọn họ há hốc không khép lại được, muốn nói gì đó nhưng đối mặt với dị tượng như này, bọn họ đã triệt để cạn lời rồi.
Trong lòng các tài tử mười nước dâng lên một cảm giác mệt mỏi đến cực điểm.
Lúc trước, Hứa Thanh Tiêu làm thơ, bọn họ còn có thể nói là lộ đề.
Thơ hôm nay Hứa Thanh Tiêu làm, bọn họ còn chọc ngoáy tiếp được.
Nhưng bây giờ, bảy bài thơ truyền thế, bọn họ còn có lý do gì để bác bỏ Hứa Thanh Tiêu, phản bác lại Đại Ngụy.
Cho dù có người đứng ở đằng sau hay không, thì thế nào? Việc này cũng có thể chứng minh được sức mạnh của Nho Đạo Đại Ngụy.
Bảy bài thơ trấn cả mười nước, tài khí từ đằng đông ập đến ba ngàn dặm.
Nhuệ khí trong ánh mắt của đám tài tử mười nước đã biến mất hoàn toàn, ngạo khí trong lòng bọn họ cũng bị Hứa Thanh Tiêu đánh tan nát.
Cảm giác bất lực dâng lên, dường như Hứa Thanh Tiêu một mình ngồi trên đỉnh núi thần, đứng vững ở trong lòng mọi người, đứng vững ở trong lòng văn nhân.
Yên lặng.
Giờ khắc này, trong lòng mỗi một người đều xuất hiện một toà núi thần, một toà núi thần mọc trên văn đàn, mà Hứa Thanh Tiêu đứng ở trên đỉnh núi thần đó, bóng lưng của hắn ta giống như bóng lưng của một vị Thánh Nhân, khiến cho bọn họ chỉ đành ngửa mặt trông lên thôi.
Đám đại tài mười nước đã không còn lòng dạ nào nữa, như con sên rúc vào trong vỏ, trên vẻ mặt mỗi một người đều mang vẻ mất mát, bọn họ đã chuẩn bị hẳn mấy năm ròng rã chỉ để tới tham gia Thái Bình thi hội này.
Vì sao ư, vì hy vọng ở trên Thái Bình thi hội này có thể dùng tri thức của mình ép tất cả người ở đây xuống.
Nhưng kết quả thế nào?
Đại Ngụy suy bại, văn đàn xuống dốc, nhưng lại sinh ra một tên Hứa Thanh Tiêu, một tên yêu nghiệt ngàn năm mới có một.
Mọi người im lặng, không ai nói với ai một lời nào nữa.
“Hứa huynh đúng là thiên tài kinh thiên động địa.”
“Tài năng của Hứa huynh đã phủ khắp sơn hà rồi.”
“Bảy bài thơ trấn cả hội thi, tài khí từ đằng đông ập đến dài khắp ba ngàn dặm, mỗ đây, Phục!”
Chốc lát, trong đám văn nhân Đại Ngụy truyền đến một giọng nói, tất cả bọn họ đều phục Hứa Thanh Tiêu sát đất, một người viết được bảy bài thiên cổ danh thi truyền thế, thế này sao lại không khiến bọn họ phục được.
Tài hoa như thế, năm ngàn năm rồi chưa có ai cả.
Lúc này, chẳng biết tại sao, trong đầu mọi người bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, đó chính là Hứa Thanh Tiêu có thể trở thành… Thánh được hay không?
Chương 522: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (1)
Bên ngoài Ly Dương cung.
Người bên Trần Chính Nho đều đang nhìn tài khí từ đằng đông ập đến dài ba ngàn dặm kia, không nhịn được đưa tay lên vuốt chòm râu, ông đúng thật không kiềm được phải khen một câu Đại Tài muôn đời.
Nhưng rất mau ánh mắt của Trần Chính Nho đã chậm rãi hướng về phía Tôn Tĩnh An.
Chuyện xảy ra ngày hôm nay, thậm chí cả chuyện xảy ra vào ngày hôm qua, đúng thật là mấy nơi khác cũng có chuyện, chuyện lớn nhất chính là Tôn Tĩnh An.
Ông ta quá thiên vị mười nước, tuy rằng nhìn như đang đứng ở trên góc độ của vương triều Đại Ngụy, kể cả là đứng trên góc độ của Văn cung Đại Ngụy đi chăng nữa.
Nhưng trên thực tế thì đúng là có chút vấn đề thật, loại vấn đề này người thường không thể nhìn ra được, cho dù là cả Đại Nho Văn Cung, thậm chí đến cả Dư thượng thư cũng không thể nhìn ra được.
Nhưng nhờ giác quan nhạy bén của mình, ông đã nhìn nhận ra được một vài chỗ không hợp lý, bởi vì bản thân ông là Đại Nho, cũng là Thượng thư của triều đình.
Tuy rằng Tôn Tĩnh An có chút cố chấp, hơn nữa chỉ độc tôn mình Chu Thánh, để ý đến bộ mặt của Đại Ngụy với Văn cung, nhưng không đến mức cướng nhắc đến như thế, đã tận mắt nhìn thấy nho giả Văn cung tự mình huỷ minh ý, vậy mà còn không ra tay ngăn lại.
Cho dù người đấy cũng hơi bộp chộp nông nổi, nhưng nếu Tôn Tĩnh An hạ xuống một nước thì chắc chuyện cũng không đến mức như thế.
Tôn Tĩnh An này.
Có vấn đề.
Thậm chí là cả Thái Bình thi hội lần này cũng có vấn đề.
“Rõ ràng là Văn cung vậy mà lại không có ai lọt vào mười người đứng đầu được.”
“Tôn Tĩnh An càng thêm kỳ quặc như vậy, biết rõ sẽ chọc nhiều người tức giận, nhưng cứ khăng khăng làm theo ý mình.”
“Thủ Nhân đi vì việc của Hộ bộ, ba thương gia chỉ mặt điểm tên bảo muốn hắn dự tiệc.”
“Cộng thêm việc Hoa Tinh Vân xuất hiện trong Thái Bình thi hội này, nhưng lại không thể hiện gì hết.”
Hai ngày nay Trần Chính Nho không hó hé một lời nào, vì đang bận suy nghĩ chuyện này, Thái Bình thi hội năm nay như thể dựa vào một mình Hứa Thanh Tiêu chặn lại cơn sóng dữ, đối với trăm họ khắp thiên hạ, Hứa Thanh Tiêu cũng giành được tiếng thơm.
Nhưng đối với nhiều người mà nói, sức mạnh của Đại Ngụy gom hết vào đúng là yếu thật, đúng là tuột dốc thật, còn những vấn đề này nữa, trùng hợp có mối liên hệ với nhau.
Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Chính Nho trầm hẳn xuống, ông cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ được, người dám nhúng tay vào Thái Bình thi hội, nghĩ đến chắc phải là một vị đại nhân vật, hơn nữa còn là một vị đại nhân vật… một tay che cả bầu trời.
Hoài Ninh Thân vương không thể làm được.
Phiên vương khác cũng không thể làm được.
Ở trong kinh đô này, có sức mạnh để làm được chuyện này thì số lượng cũng không nhiều.
Ông không thể tiếp tục đào sâu xuống được, nhất định phải bàn luận với Nữ đế về việc này.
Nếu không…. chỉ có duy nhất một mình mình, không thể nào chống đỡ được kẻ đang núp phía sau màn kia.
Trần Chính Nho không nói ra, trên mặt vẫn thuỷ chung giữ vẻ tươi cười, đối với người khác, thì dáng vẻ của ông đây là đang mừng cho Hứa Thanh Tiêu.
Cách đó không xa.
Tôn Tĩnh An nhìn về phía tài khí ba ngàn dặm ùa đến từ phía Đông, ngoài hãi hùng từ ban nãy ra, thì còn lại chính là bình tĩnh và tự mình chìm sâu vào trong suy nghĩ.
Mà Hoa Tinh Vân ở trong đám người kia, ánh mắt cũng rất bình lặng, lặng như nước vậy, theo lý thuyết thì dựa vào tài hoa của y, dựa vào tuổi trẻ và thận phận địa vị của y, khi nhìn thấy một kẻ đại tài kinh thiên như Hứa Thanh Tiêu đáng lẽ phải phẫn nộ, ít nhất cũng phải có một vài tâm trạng khác, nhưng Hoa Tinh Vân lại không có, không có một chút động thái nào hết.
Chỉ có bình tĩnh.
Thái Bình thi hội này rất quái đảm.
Quái đảm từ đầu đến cuối, dường như có một bàn tay ở đằng sau thao túng tất cả, đáng tiếc chính là sự xuất hiện của Hứa Thanh Tiêu đã làm rối tung hết kế hoạch lên.
Đám đại tài mười nước vẫn còn ngây người tại chỗ, chỉ sợ trong chốc lát vẫn chưa thể tỉnh táo lại hoàn toàn được, đám văn nhân Đại Ngụy còn ném cho đối phương một ánh mắt, xong bọn họ kết bạn rời đi với nhau, dường như có chuyện gì đó muốn cùng nhau bàn bạc.
Nghe thật kỹ, có vào giọng nói vang lên.
“Lý huynh còn đang đợi chúng ta đó, đi với nhau không?”
“Có việc phải bàn, nếu rảnh thì cùng nhau đi đi.
“Đi đi, đi uống chút rượu.”
Đám văn nhân Đại Ngụy dường như đều ngầm hiểu được ý của nhau, nhưng mà có một vài đám nho sinh cũng muốn đi cùng, nhưng nghĩ lại thì không dịch bước, số lượng cũng không nhiều, hơn mười người, tuy nhiên phần lớn đều là nho sinh ưu tú hơn cả của Văn cung Đại Ngụy.
Cùng lúc đó.
Tuý Tiên lầu tại kinh đô.
Tài khí trải rộng ba ngàn dặm khiến cho mọi người ở trong phòng không ai thốt lên được lời nào cả.
Ba người đại diện cho ba thương hội lớn bên ngoài cũng hơi sửng sốt trước tài khí kinh thiên ấy, về phần Cố Ngôn tuy rằng rất nhanh thôi đã bình tĩnh lại, nhưng chấn động ở trong mắt thì không gì che lấp được.
Hứa Thanh Tiêu nhấp thêm chút rượu, ngồi về chỗ, ánh mắt hướng về phía người đại diện cho Cống Thương, ý bảo ông ta nói tiếp.
Lướt mắt nhìn về phía dị tượng bên ngoài cửa sổ.
Vẻ mặt đại diện Cống Thương hơi khựng lại, nhưng nháy mắt ông ta đã tiếp tục nói.
“Chỉ cần dựa theo giá lúc trước tăng thêm một khoảng nữa, tộc trường thậm chí còn nguyện ý mạo hiểm để thu hoạch lương thực trước cơn giận của bách tính, nhưng xin Cố thượng thư yên tâm, khoản ngân lượng này chắc chắn sẽ dành cho bách tính.”
Ông ta nói ra một cái giá đến cả Hộ bộ cũng không thể nào tiếp nhận được.
“Lại tăng thêm một khoảng nữa.”
“Vậy thì giá một cái guồng nước tăng lên mười sáu ngàn năm trăm lượng bạc hử?”
Trên mặt Cố Ngôn không có biểu camrm gì cả, nhưng ngữ điệu rất bình tĩnh, nhìn về phía đối phương hỏi.
“Phải! Thiếu một cắc cũng không được.”
Người kia không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Ngôn, nhưng đáp lại rất dứt khoát, thiếu một cắc cũng không được.
“Ha.”
Cố Ngôn cười khẽ một tiếng, ông ta không nói gì, chỉ tự nhiên uống một chén rượu.
“Ba vị, thiếu một cắc cũng không được à?”
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu mở miệng, trên mặt hắn mang vẻ tươi cười, hỏi như thế.
Nói thật thì Hứa Thanh Tiêu cũng không ngờ, ba thương hội lớn này còn dám nói như thế, không thèm xuống giá thì thôi, còn đòi tăng thêm một khoảng nữa, cái miệng này… đúng là há to thật đấy.
Khẩu khí này, bảo không có hai đại vương triều chống lưng đằng sau, hắn đây còn lâu mới tin.
“Giá đã ra, không thể thiếu một ly được, nhưng tộc trưởng cũng hiểu được chuyện này có lợi cho dân, cho nên tộc trưởng đồng ý dốc toàn lực Thương Hội ra để báo đáp lại Đại Ngụy, đồng ý trả góp.”
Chương 523: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (2)
Đại diện nhà Cống Thương tự mình nói, nói rất hùng hồn.
Nhưng những lời này vừa thốt ra, chẳng hiểu tại sao, trong lòng Hứa Thanh Tiêu lại có chút chán ghét.
Trả góp, nhìn cái cũng biết được đám người này muốn hốt gọn cả cái Đại Ngụy này thật rồi.
“Trả góp hả?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi dò.
“Mười sáu ngàn năm trăm lượng một cái, Đại Ngụy yêu cầu năm mươi cái, vậy cũng tầm tám trăm hai mươi lăm ngàn lượng bạc.”
“Tam Thương chúng ta, đồng ý cho Đại Ngụy thời gian hai năm, mỗi tháng chỉ cần trả cho chúng ta ba mươi tư ngàn ba trăm bảy mươi lăm lượng bạc là được.”
“Nhưng mà suy cho cùng thì chúng ta cũng phải chi tiền ra để dốc lực, cho nên phải tăng thêm gấp đôi, lấy đó làm tiền lãi, không biết Cố thượng thư cảm thấy thế nào?”
Đối phương từ tốn nói ra kế hoạch của bọn hắn.
Tám trăm hai mươi lăm ngàn lượng bạc.
Nếu muốn trả thật, trong quốc khố còn thiếu hai mươi lăm ngàn lượng bạc.
Với cả đối phương còn chưa tính đến phí nhân lực xây dựng các thứ nữa, nếu như tính thêm những phí này nữa thì một trăm triệu lượng bạc mới vừa đủ.
Năm mươi quận, một trăm triệu lượng bạc, so với tưởng tượng năm mươi triệu lượng bạc còn đắt gấp hai lần.
Được.
Được quá, đám con buôn này đúng là biết tính toán, tính toán như thế này, đến cả Hộ bộ Thượng thư như ông đây cũng không thể không vỗ đùi khen hay.
Lại còn thêm cái trả góp lăn qua lăn lại nữa, một tháng ba mươi tư ngàn ba trăm bảy mươi lăm lượng bạc, so với trả một lèo tám trăm ngàn lượng bạc thì đúng là không nhiều thật.
Nhưng phải rõ rằng, nếu đồng ý thật, mỗi tháng chi ba mươi tư ngàn lượng thật, vậy Đại Ngụy này một năm thu vào cũng chẳng đến một trăm ngàn lượng bạc được.
Hứa Thanh Tiêu không đáp.
Vì hắn đã hiểu ra toàn bộ ý đồ của đối phương rồi.
Lúc này Cố thượng thư cũng đứng dậy, ông nhìn lướt qua ba lão đại diện Tam Thương kia một lượt, sau đó giơ chén rượu lên, nói:
“Ba vị, đúng là thương nhân tốt bụng nhất Đại Ngụy.”
Cố Ngôn nâng chén, sau đó uống sạch, liền xoay người đi.
Hứa Thanh Tiêu không buồn nói nữa, cũng đi theo Cố Ngôn.
Vì đàm phán đã tiêu tùng cả lũ rồi, đối phương vốn cũng đã không định bàn một cái giá vừa tầm, ngược lại còn đòi tăng giá, thậm chí còn lôi cả cái việc trả theo từng kỳ ra bịp Hộ bộ.
Thế này đúng là coi Hộ bộ như lợn à?
“Cố đại nhân, Cố đại nhân.”
Ba người đứng dậy, muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy Cố Ngôn kiên quyết rời đi như thế, cuối cùng cũng không nói gì hết, chỉ đành ngồi im tại chỗ, ba bên trong lúc đó cùng nhìn về phía nhau.
Ánh mắt này vừa quái dị lại phức tạp, nói thật lòng thì khó chịu, nhưng nói có khổ không, thì cũng không khổ chút nào.
Rời khỏi Tuý Tiên lâu.
Hứa Thanh Tiêu và Cố Ngôn quay về xe ngựa.
Bên trong xe ngựa, Cố Ngôn không tức giận mà nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Thủ Nhân có quan điểm gì không?”
Cố Ngôn bình tĩnh hỏi Hứa Thanh Tiêu, muốn nghe xem Hứa Thanh Tiêu có quan điểm gì.
“Cố đại nhân.”
“Thanh Tiêu nghĩ, cả bên Tấn, Huy, Cống Thương này đã tính hợp tác với chúng ta rồi, nhưng giống y như lúc trước vậy, có người đã đưa ra cho bọn họ một mức giá không thể từ chối được.”
“Nhưng sẽ có chút mạo hiểm, bọn họ không dám nhận dễ thế được, cho nên mới tăng giá cao lên, nếu Đại Ngụy đồng ý bọn họ sẽ mừng như điên, nếu như Đại Ngụy không đồng ý, bọn họ cũng chỉ có thể bán cho đối phương.”
“Mặc dù hơi mạo hiểm, nhưng tính con buôn ham tài, vì lợi ích đạt tới điểm nhất định, cho dù có là sai lầm mất đầu bọn họ cũng dám thử.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra quan điểm của mình.
Hành vi của người đại diện Tam Thương đã hoàn toàn cho thấy muốn hợp tác với Đại Ngụy, nhưng đối phương ép giá quá cao, nếu Đại Ngụy chỉ dùng giá gốc để mua hàng thì bọn họ không nỡ bỏ qua lợi nhuận khổng lồ này.
“Ừ.”
“Ngươi nói rất kỹ, cũng rất rõ.”
“Nhưng mà đã đến đường cùng rồi, Tam Đại Thương đang nắm giữ vật liệu quan trọng, với cả bọn họ cũng không hạ giá xuống, Hộ Bộ cũng không thể trả được cái giá họ đưa ra.”
“Việc guồng nước sợ còn khó hơn cả lên trời.”
“Thủ Nhân à, lão phu biết lòng ngươi hướng đến muôn dân khắp thiên hạ, nhưng có rất nhiều chuyện, không phải nghĩ là được.”
“Hay là hôm nay cứ viết một tấu chương, dâng lên cho bệ hạ biết, tạm hoãn việc này đã.”
Cố Ngôn rất hài lòng câu trả lời của Hứa Thanh Tiêu, bởi vì cách nhìn của hắn rất thấu đáo, thoả cả lòng, lần này đúng thật là sờ phải cái bẫy chết rồi.
Thương hội không muốn bán giá thấp.
Hộ bộ không muốn mua giá cao.
Thế vụ làm ăn này xôi hỏng bỏng không rồi, ai đến cũng vô dụng, trừ khi dùng hoàng quyền đè xuống, nhưng nếu dùng hoàng quyền thật ắt sẽ đẫn đến rung chấn đáng sợ.
Cho nên đây mới là đường chết, Hộ bộ bị treo trên đống lửa, tiến không được, lùi cũng chả xong, khó rồi đây.
Bên trong xe ngựa.
Hứa Thanh Tiêu nghe lời Cố Ngôn nói, hắn không khỏi trầm mặc, trong đầu lần lượt xuất hiện vài ý tưởng.
Một lát sau, Hứa Thanh Tiêu nói.
“Cố đại nhân, chuyện này vẫn chưa kết thúc, có thể xoay chuyển.”
Hứa Thanh Tiêu nói thế.
Lời này vừa ra đã khơi dậy sự tò mò của Cố Ngôn.
Thân ông là Hộ Bộ Thượng Thư, hiểu rất nhiểu chuyện, cũng biết đằng sau dính dáng đến rất nhiều thế lực, bây giờ mọi chuyện quan trọng nhất chẳng qua chỉ là một bên giá cao một bên giá thấp, đây là chuyện đơn giản nhất của việc buôn bán, cũng là chuyện rắc rối nhất.
Nghe cách nói này của Hứa Thanh Tiêu, như có cách để đối phó rồi?
“Ngươi có cách?”
Cố Ngôn hỏi.
“Hẳn là có.”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi đáp.
Nhưng lời này vừa ra thì Cố Ngôn kinh ngạc, ông biết nếu Hứa Thanh Tiêu dám nói có, thì nhất định là có.
“Ngươi có thể mặc cả xuống bao nhiêu?”
Cố Ngôn hỏi thẳng, không vòng vo nữa.
“Cụ thể bao nhiêu cũng chưa rõ, vốn định để ba thương hội lớn bán cho chúng ta với giá bằng một, hai phần mười, nhưng bây giờ chắc không được rồi, giá chúng ta dự định đưa ra phải là năm phần mười, nhiều nhất là năm phần mười thôi, không bọn họ sẽ không vui.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra giá.
Mà Cố Ngôn đơ cả người .
Bên trong xe ngựa, yên lặng hẳn.
Cố Ngôn nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, ánh mắt giống như nhìn thấy quỷ vậy.
Năm phần mười?
Năm phần mười giá quy định?
Một nửa của bảy ngàn năm trăm lượng bạc? Thế không phải là ba ngàn bảy trăm lượng bạc à?
Giờ người ta đòi mười sáu ngàn năm trăm lượng bạc kia kìa, ngươi mở miệng đòi tam thương xuống giá ba mươi bảy ngàn?
Đầu người ta hỏng hay đầu ngươi hỏng thế?
Nếu như bây giờ đổi lại là bất cứ người nào ngồi trước mặt mình, ngoài Nữ đế ra, không thì cho dù là ai có dũng khí ăn nới với mình như này, chắc chắn Cố Ngôn sẽ cho hắn ăn hai phát vả luôn.
Người ta nằm mơ giữa ban ngày cũng không lố bằng ngươi.
Chương 524: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (3)
Thử ngẫm lại đi, một thứ vốn định bán đi với giá mười sáu ngàn năm trăm lượng, nhưng lại bán cho ngươi với giá ba ngàn bảy trăm lượng, trong khi ngươi biết rõ giá trị của nó là bao nhiêu.
Ai đồng ý? vậy chẳng khác gì biếu không hết? Không chỉn biếu không mà còn lỗ vốn nữa, không thu được một chút lãi nào thì thôi, đây còn lỗ.
Tương đương với lỗ khoảng ba phần mười, vì bảy ngàn năm trăm lượng là giá của Hộ Bộ đưa ra, giá vốn của bọn họ chắc chắn không thể cao hơn thế được.
Nhìn Cố Ngôn nói xong, Hứa Thanh Tiêu lại bình thản phun ra ba chữ.
“Không mất phí.”
Lời vừa ra, Cố Ngôn hơi nhăn mi lại, ông không hiểu đây là có ý gì.
“Miễn phí vận chuyển bằng đường thủy .”
Hứa Thanh Tiêu thay đổi một cách nói, trong chớp mắt, Cố Ngôn đã cạn lời.
Vì ông không biết nói sao.
Ba ngàn bảy trăm năm mươi lượng còn không phải trả phí thuỷ vận?
Thủ nhân ơi, có phải ngươi bị tài khí đập cho ngu luôn rồi không?
Cố Ngôn nuốt một ngụm nước bọt, đợi một lát sau, tâm trạng bình ổn lại, mới tiếp tục nói.
“Thủ Nhân có kế gì? Đừng có nói loạn lên thế chớ.”
Cố Ngôn hơi sợ thật, sợ Hứa Thanh Tiêu mài dao chém thương nhân Đại Ngụy thiệt, nếu mà như thế thật thì thà đừng làm như vậy,
Chém đám dân buôn ngoại tộc, là vì dân buôn ngoại tộc khiến dân oán hơn, nhưng mà nói đi nói lại thì đấy là người ngoại tộc, không nể mặt bọn chúng thì có sao?
Nhưng mà chém thương nhân Đại Ngụy thì không được, thế này không đùa được đâu, nhỡ sau này liên quan đến gì đấy thì sao? Là từ đầu đến đít Đại Ngụy, thậm chí là dân chúng hay quyền quý đều sẽ dính đến!
Trừ khi bọn họ muốn chết, nói thí dụ như trong tay của ngươi nắm chắc chứng cứ bọn họ cấu kết với giặc, nếu không thì không thể động được.
“Cố đại nhân cứ yên tâm, Thanh Tiêu sẽ không làm liều đâu.”
“Ta có kế hoạch rồi, nhưng tạm thời không thể nói cho Cố đại nhân biết, nhưng có một chuyện, Cố đại nhân nhất định phải giúp ta, nếu không thì kế hoạch của Thanh Tiêu không thể thực hiện được.”
Hứa Thanh Tiêu nói vậy.
“Ngươi cứ nói.”
Cố Ngôn thẳng thắn đáp.
“Viết một tấu chương để Hộ bộ chiêu cáo cho khắp thương hộ thiên hạ, Đại Ngụy cần mở rộng công trình guồng nước, thiếu ngân lượng, nhờ thương nhân Đại Ngụy hùm vốn giúp đỡ.”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh đáp.
“Nhờ thương nhân giúp?”
Cố Ngôn cũng tò mò, chuyện này dù sao cũng không phải việc lớn gì, vì lúc Bắc Phạt lần thứ sáu, thứ bảy gì đấy cũng đã làm chuyện như thế rồi, thậm chí vào lúc quốc gia lâm nguy cũng sẽ ban bố thứ thông cáo này.
Mong thương nhân khắp nơi có thể giúp đỡ một chút, nhưng nói như thế bình thường sẽ trao đổi dựa theo lợi ích, người thật lòng thật dạ muốn giúp chẳng có bao nhiêu, kéo tắt thở một triệu lượng bạc, đây phải là Thương hội cực lớn nữa, với cả đây là xuất phát từ mục đích khác.
Vừa mới quyên đi một một triệu lượng bạc xong, giờ quay đầu lại muốn mượn, thế này là đi lấy tiền của bách tính đấy.
Mà phần lớn Thương Hội, quyên góp vài ngàn hay vài chục ngàn đây chả có, thậm chí có Thương Hội một năm còn thu vào mấy triệu lượng, nhưng quyên ra cũng chỉ được một trăm lượng quay đầu.
Tầm quan trọng này không lớn, ngược lại còn tổn thất thể diện của quốc gia nữa.
“Đúng thế, với cả chỉ hạn chế ở trong kinh đô, không được nhắc đến bên ngoài kinh đô, chỉ ở trong lòng kinh đô thôi, nhưng cho phép các Thương hộ khắp nơi về kinh quyên góp.”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục nói.
“Hạn chế trong kinh đô?”
Cố Ngôn này càng lúc càng không hiểu nổi, quyền quý ở trong kinh nhiều thật, kẻ có tiền cũng lắm, nhưng càng giàu thì càng keo, huống hồ là quyên cho Đại Ngụy?
Bảo là đến thời chiến tranh còn dễ ăn nói hơn tý, dù sao thì núi sông bị tổn thất, rất nhiều thương nhân cũng sẽ bị liên luỵ đến, cho nên mới đi quyên, nhưng bây giờ cũng được coi là thái bình thịnh thế, bảo những thương nhân này đi quyên góp cho thì khó lắm.
Thêm cả sau khi quyên xong, cũng chẳng được ích lợi gì, quá lắm thì Hộ Bộ tặng cho mấy thứ như bảng hiệu, tất nhiên nếu quyên được cao nhất, thí dụ như biên lai cao nhất đến mười bảy triệu đi, sẽ được mấy chữ Võ Đế ban thưởng, nhưng mà không phải bảng hiệu, chỉ đành treo ở trong nội đường của gia tộc thôi.
Có ý nghĩa thì có ý nghĩa thật, nhưng ý nghĩa không lớn.
Vì thế Cố Ngôn thật sự không hiểu được suy nghĩ của Hứa Thanh Tiêu.
“Đại nhân, nói tóm lại ngài cứ làm theo như thế là tốt rồi, còn lại cứ giao cho Hứa mỗ.”
“Trong vòng bảy ngày, ta sẽ khiến ba thương hội lớn thi nhau cung cấp vật liệu.”
Hứa Thanh Tiêu đáp, trong giọng hắn chắc như đinh đóng cột.
Nhìn thấy khuôn mặt chắc chắn của Hứa Thanh Tiêu kia, cộng thêm giọng điệu ngữ khí này khiến trong lòng Cố Ngôn ngập tràn tò mò, nhưng nếu Hứa Thanh Tiêu không nói, ông đây cũng không tiện gạn hỏi.
Bảy ngày! Được, thế thì để xem sau bảy ngày này rốt cuộc Hứa Thanh Tiêu sẽ dùng cách gì khiến Tam Đại Thương phải dâng tiền lỗ vốn.
Một lát sau, xe ngựa đã đi tới học đường Thủ Nhân.
“Cố đại nhân, đi đường thong thả.”
Hứa Thanh Tiêu đi từ xe ngựa xuống, cúi đầu về phía Cố đại nhân đi ra đưa hắn về tới tận đây.
“Đi nghỉ sớm thôi.”
Cố Ngôn gật đầu, sau đó quay trở ngược vào trong xe ngựa.
Lốp cốp! Lốp cốp! Lốp cốp!
Chờ xe ngựa đi về đằng trước rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng thở ra một hơi, hắn xoay người đi vào trong học đường Thủ Nhân, bắt đầu chuẩn bị kế hoạch.
Nhưng đợi đến khi Hứa Thanh Tiêu đi vào trong học đường, bên bàn trà, có một bóng lưng quen thuộc xuất hiện.
“Trần thượng thư?”
Hứa Thanh Tiêu hơi sửng sốt, hắn không ngờ Trấn Chính Nho lại ngồi ở trong học đường Thủ Nhân chờ mình.
“Hạ quan Hứa Thanh Tiêu, bái kiến Trần thượng thư.”
Hứa Thanh Tiêu bước nhanh đến, hướng về phía Trần Chính Nho cúi đầu.
“Thủ nhân, đừng hành lễ.”
Trần Chính Nho đứng dậy, nâng Hứa Thanh Tiêu lên.
“Muộn thế này sao Trần thượng thư ở đây? Có chuyện gì quan trọng sao?”
Hứa Thanh Tiêu tò mò đến giờ này rồi, tại sao Trần Chính Nho bỗng nhiên lại xuất hiện?
Đêm khuya đến thăm, chắc là chuyện quan trọng lắm rồi.
“Thủ Nhân, sắp xảy ra chuyện đến nơi rồi.”
Trần Chính Nho hạ thấp giọng xuống, chậm rãi nói.
Lời này thốt ra khiến Hứa Thanh Tiêu phải nhíu mày.
Đường đường là Thừa tướng của Đại Ngụy, Lại bộ Thượng thư, Đại Nho Văn cung, nhân vật như vậy thường thấy sóng to gió lớn rồi, cho dù có chuyện gì xảy ra trước mặt ông, chắc hẳn đều là chuyện tầm phào, nhưng chuyện lớn mà ông nói thì chắc chắn là chuyện lớn thật.
“Thượng Thư đại nhân, vào phòng rồi nói?”
Hứa Thanh Tiêu mời đối phương vào phòng.
“Được.”
Trần Chính Nho đi thẳng vào trong phòng của Hứa Thanh Tiêu.
Đi vào trong xong, Hứa Thanh Tiêu hơi giơ tay ra, chuông Bát Hoang xuất hiện, Hạo nhiên chính khí ngập tràn khắp nơi, tạo thành một thứ gì đó cùng loại với kết giới, có thể ngăn người khác nhìn trộm nghe trộm.
“Văn khí như thế, đúng là không phải vật tầm thường.”
Chương 525: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (4)
Nhìn thấy chuông Bát Hoang, Trần Chính Nho không khỏi khen ngợi một tiếng, nhưng hôm nay ông có chuyện quan trọng muốn tìm Hứa Thanh Tiêu, bởi vậy không thể tán chuyện với nhau được.
“Trần đại nhân có chuyện gì?”
Hứa Thanh Tiêu không lãng phí thời gian, đi thẳng vào trọng tâm.
“Thủ Nhân, lão phi hỏi ngươi, Thái Bình thi hội lần này ngươi cảm thấy thế nào?”
Trần Chính Nho hỏi Hứa Thanh Tiêu.
“Văn đàn Đại Ngụy đúng là xuống dốc thật.”
“Nhưng xuống dốc một cách rất kỳ lạ, Thanh Tiêu không biết sức mạnh thật của văn đàn Đại Ngụy, nhưng chắc chắn không yếu thế được, văn nhân xếp trong mười người đứng đầu, ngoại trừ ngày đầu tiên ra, sau đó phải có một, hai người lọt vào chứ, kể cả ngày đầu tiên cũng không thể nào chỉ có năm người được.”
“Thêm cả khí thế của đại tài mười nước lần này hừng hực như thế, theo lẽ thường thì bọn họ phải tôn trọng Văn cung Đại Ngụy, kính lễ Đại Ngụy, nhưng những tên văn nhân đấy bấy giờ dường như ngay từ đầu đã không quan tâm đến Văn cung Đại Ngụy, cũng không quan tâm đến Đại Ngụy.”
“Dựa theo cách hành động trắng ra như thế, bình thường đấy là những chuyện văn nhân đã nhập minh ý sẽ không bao giờ làm, phong thái thì mất hết bản chất nho giả, không giống văn nhân, ngược lại còn giống như con buôn.”
Hứa Thanh Tiêu vạch trần vấn đề ở trong đó, ba vấn đề này mang đến cho hắn cảm giác nghiêm trọng nhất.
Rõ rành rành là Văn cung Đại Ngụy, có ai không phải thiên kiêu chi tử? Vả lại còn có tứ đại thư viện, tương đương với bốn học phủ đứng đầu Đại Ngụy, bên trong bản thân mỗi người đều tồn tại thiên phú Nho Đạo.
Là một người đọc sách có đầu óc rộng mở, sao ở Thái Bình thi hội lại không ai ra gì hết, kết quả vẫn là dựa vào mình ngăn cơn lũ lớn.
Có thể phác hoạ ra được nếu như mình chưa từng xuất hiện, lần này Đại Ngụy mất mặt to rồi.
Còn gì mà xưng Nho Đạo chính thống, Thánh Nhân nhất mạch nữa? Tất cả đã thành trò đùa cho thiên hạ.
“Đúng.”
“Văn đàn Đại Ngụy đúng là xuống dốc rồi, việc này cũng bình thường, dù sao cũng bị Bắc Phạt ảnh hưởng, nhưng, cho dù có bị ảnh hưởng ra sao, cũng không bị bêu rếu ở Thái Bình thi hội này được.”
“Về phần đại tài mười nước, đúng là bọn họ có vẻ gì đó khác lạ thật, nếu ngược lại là Thái Bình thi hội trước, bọn họ gặp lão phu nhất định sẽ lễ bái không gì sánh được, trong ánh mắt đều sẽ chứa sự kính trọng.
“Tác phong hành sự ở Đại Ngụy cũng sẽ biểu lộ rõ sự khách sáo, thậm chí đối mặt với văn nhân Đại Ngụy, cũng khéo léo lấy lòng, nhưng năm nay lại không giống thế, bọn họ có vẻ hơi ngông cuồng.”
“Ánh mắt chứa kiêu ngạo, phong thái cũng thay đổi hoàn toàn, chuyện xảy ra ở hội thi lần này, từ khi Đại Ngụy kiến quốc chưa bao giờ xảy ra, đừng nói là Đại Ngụy làm sai, Đại Ngụy có làm sai thật cũng bọn họ cũng không dám nói ra.”
“Ngươi có biết tại sao không?”
Trần Chính Nho gật đầu, đồng thời trả lời mấy câu hỏi của Hứa Thanh Tiêu.
“Tại sao ạ?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Cội nguồn của Chu Thánh là Đại Ngụy.”
“Văn nhân thiên hạ xưa, coi Văn cung là thánh địa, văn nhân Đại Ngụy là môn đồ Thánh nhân.”
Trần Chính Nho khi nói đến đây, toát ra vẻ kiêu ngạo không gì sánh được, đồng thời cũng vô cùng tự tin.
Về điểm này, Hứa Thanh Tiêu không thể không thừa nhận được.
Ảnh hưởng của Thánh Nhân dữ dội đến như thế nào?
Lời của bản thân mình vốn không làm nhục Thánh, cũng không phải không có tôn trọng Thánh, nói cho cùng thì không muốn đi theo Chu Thánh nhất mạch, mà lựa chọn sáng lâp ra một học phái thuộc về mình, này thật ra cũng không có vấn đề gì hết.
Ít nhất thì khi Chu Thánh vẫn chưa thành thành Thánh, có rất nhiều người đều khai sáng học phái cho riêng mình, mà học phái của Chu Thánh cũng theo đó đánh bại tất cả.
Nhưng sau khi Chu Thánh trở thành Thánh Nhân đời thứ năm, tất cả học phái đều biến mất sạch, thay vào đó là một thứ cuồng nhiệt, một thứ cuồng nhiệt của văn nhân khắp thiên hạ.
Sức hấp dẫn của nhân cách Chu Thánh, Hứa Thanh Tiêu không thể phủ nhận được, thậm chí dùng cách khác để nói, nếu mình ở cái thời kia, dù có mang theo vô số bài thơ e rằng cũng không thể tranh nhau phát sáng với Thánh Nhân được.
Đó là sức hấp dẫn của Thánh Nhân.
Vì thế những lời này của Trần Chính Nho, Hứa Thanh Tiêu đương nhiên tin, cũng đồng ý.
Nhưng nếu là như vậy, thế thì Thái Bình thi hội lần này xảy ra vấn đề lớn thật.
Còn chưa để Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi, Trần Chính Nho lại nói hết chân tướng Thái Bình thi hội ngày hôm nay cho Hứa Thanh Tiêu nghe.
Kể cả Tôn Tĩnh An quở mắng văn nhân Đại Ngụy ra sao, thiên vị đại tài mười nước thế nào, đều nói hết, không có chút thiên vị Đại Nho nhà mình, cũng không bôi đen.
Chỉ nói nói hết những chuyện cần nói từ đầu đến cuối thôi.
Chờ Trần Chính Nho nói xong, lông mày Hứa Thanh Tiêu càng nhíu lại thật chặt.
“Không đúng!”
“Không thể nào như vậy được!”
“Tôn Tĩnh An là Đại Nho Văn Cung, ông ta tôn kính Chu Thánh, minh ý thánh đạo, lập ngôn duy Thánh, di thư truyền thánh, tính cách hơi lãnh đạm.”
“Đối với nho sinh Đại Ngụy có lẽ sẽ có chút lạnh nhạt cao ngạo, chuyện này rất bình thường, nhưng ở cái tình huống đó, ông ấy không nên làm như vậy, cũng biết mình không thể làm như vậy.”
“Khiến nho sinh Văn cung tức giận, kết quả cũng không có chỗ lợi nào hết, mặc dù đang giữ bộ mặt cho Đại Ngụy nhưng hơi quá đáng rồi.”
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, sau khi nghe những lời Trần Chính Nho kể lại xong, hắn đúng là hơi khó hiểu thật.
Biết Tôn Tĩnh An kiêu, hơn nữa còn cố chấp cứng nhắc, nhưng thân là Đại Nho, tuổi tác cũng ở cái tầm này rồi, không thể ngu dốt như vậy được, dùng mọi cách để chở che đại tài mười nước, còn trách mắng văn nhân Đại Ngụy.
Thế không phải tự rước lấy phiền phức à?
Không phù hợp hành vi lời nói của một vị Đại Nho chút nào, cho dù là người bình thường, cũng không làm như vậy.
Hứa Thanh Tiêu lẩm nhẩm, hắn đang phân tích.
Mà Trần Chính Nho không nói gì cả, cho đến khi Hứa Thanh Tiêu nghĩ hàng trăm lối cũng chưa ra thì giọng của Trần Chính Nho vang lên.
“Có người muốn cướp Văn cung.”
Giọng của Trần Chính Nho rất bình tĩnh.
Nhưng lời bình tĩnh này, nghe vào trong tai Hứa Thanh Tiêu như tiếng sấm rền.
Trong vô thức hắn đã gạt đi, nhưng kết hợp với những lời vừa nãy của Trần Chính Nho, giống như đúng là có chuyện đó thật.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu buột miệng.
“Cướp Văn cung?”
Hắn nuốt nước bọt một cái, trong ánh mắt in chình ình hai chữ không tin.
Chương 526: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (5)
Văn cung Đại Ngụy, sinh ra từ năm trăm năm trước, vào lúc Chu Thánh còn tại thế.
Tại sao lại xuất hiện ở trong kinh đô Đại Ngụy? Là vì sau khi Văn cung hiện ra, kinh đô được rời về đây, đó chính là uy danh của Thánh Nhân.
Từ đó, dần dần về sau, văn nhân Đại Ngụy đều xưng là môn đồ Thánh Nhân, tha hương đến nơi đất khách quê người vẫn đều ngẩng đầu ưỡn ngực.
Mà ngày nay đã qua năm trăm năm rồi, Văn Thánh đã mất, nhưng Văn Cung vẫn lưu giữ ở đây, người đời sau vẫn luôn dùng tài khí để bảo dưỡng Văn cung.
Có thể nói, dân chúng và văn nhân Đại Ngụy từ trên xuống dưới, kiêu hãnh lớn nhất, không phải sức mạnh quân sự, cũng không phải sức mạnh kinh tế, mà chính là Đại Ngụy sinh ra được một vị Thánh Nhân.
Từ cổ chí kim có bao nhiêu vương triều hưng thịnh? Có bao nhiêu vương triều sinh ra được Thánh Nhân?
Đây chính là sự hãnh diện tinh thần, chính là thứ để trăm dân muôn họ Đại Ngụy lấy làm kiêu hãnh.
Nhưng bây giờ Trần Chính Nho lại báo cho biết, có người muốn cướp Văn cung đi, bằng với muốn cướp cái Nho Đạo chính thống này, thế thì sao được?
“Trần nho, chuyện này không thể nào.”
“Chu Thánh ở kinh đô ngộ đạo thành thánh, sao cướp đi nổi?”
Hứa Thanh Tiêu không xưng đại nhân, mà xưng Trần nho, đại biểu cho việc dùng thân phận nho sinh nói chuyện với nhau.
“Do Chu Thánh du lịch khắp các nước, từng truyền đạo Thánh Nhân.”
“Tranh đoạt Thánh Nhân, thật ra vẫn xảy ra, nhưng Đại Ngụy sau khi sinh ra Chu Thánh, cũng sinh ra vô số kẻ có tài, trấn áp văn nhân thiên hạ.”
“Ví dụ như Thái Bình thi hội, nếu mà Văn cung Đại Ngụy cứ dần dần suy thoái thì sẽ có người xông lên tranh lời mà nói.”
“Lúc này đây lão phu cảm thấy có người đằng sau màn giật dây.”
Trần Chính Nho bình tĩnh trả lời.
Khiến Hứa Thanh Tiêu câm miệng không đáp lại được.
Đúng vậy, Chu Thánh ngộ đạo ở trong kinh đô Đại Ngụy, hơn nữa còn là con dân của Đại Ngụy, nhưng vấn đề ở chỗ, bản thân Nho Đạo là dạy cho khắp thiên hạ, bất luận là kẻ nào cũng có tư cách học Nho Đạo, chỉ cần có tấm lòng học thôi.
Tất nhiên Chu Thánh cũng sẽ đi đến từng quốc gia một để truyền đạo, để cho học phái của mình được phát sáng rực rỡ, đây là việc từng vị Thánh Nhân nào cũng sẽ làm.
Mà cách làm đấy cũng sẽ đẫn đến nhiều tranh cãi, không thể nói ngài ấy là người của quốc gia ngươi thì chính là Thánh Nhân của mình quốc gia ngươi, vì Thánh Nhân không có phân chia ranh giới giữa các nước.
Bản thân Thánh Nhân cũng nói như thế.
Và Thánh Nhân chính thống đại diện cho Nho Đạo chính thống, ai muốn trở thành Nho Đạo chính thống, đối với quốc gia mà nói, là một loại tinh thần hùng mạnh, do dân ý tụ lại, có sự giúp đỡ cực lớn đối với sự phát triển của quốc gia.
Đây chính là sự tranh đoạt về tinh thần.
“Dám mưu tính lên tận Văn cung, rốt cuộc là người tai to mặt lớn thế nào chứ?”
Hứa Thanh Tiêu bật lời.
Hắn thật sự không nghĩ ra được rốt cuộc đây là kẻ nào lại có gan to đến thế.
Nếu như Văn cung Đại Ngụy bị mang đi.
Đối với Đại Ngụy thì đấy là đả kích chí mạng, không kém gì lại mở ra lần Bắc Phạt thứ hai, hơn nữa với tình huống bây giờ, không khéo lại mở thêm lần Bắc Phạt nữa.
Nói vong quốc thì hơi quá, nhưng chắc chắn Đại Ngụy không thể quay trở về lúc hưng thịnh được, cũng sẽ vì thế rời khỏi màn kịch sân khấu bán muối ngay.
Chuyện này quá lớn rồi.
“Không rõ lắm.”
“Nhưng có thể biết được, gốc gác người này rất khủng bố, mười người Hoài Ninh Thân Vương cũng không ăn thua gì.”
Trần Chính Nho nói, ông cũng không rõ đó là ai lắm, nhưng có điều có thể xác định được rõ nhất chính là thân phận của kẻ này vô cùng đáng sợ.
Mười tên Hoài Ninh Thân Vương cũng không bằng một mình kẻ đó á.
Hứa Thanh Tiêu im bặt.
Hắn cảm thấy Trần Chính Nho chắc đã lựa ra được người rồi, nhưng ông ta không dám nói mà thôi, cũng không thể tự nói cho mình biết, chuyện này mà để mình biết được không phải là chuyện tốt lành gì.
“Không phải.”
“Nếu có người muốn cướp Văn cung Đại Ngụy thật, không phải thế này được?”
“Thế thì rõ quá.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn lắc đầu một cái, không muốn tin vào sự thật này.
“Không!”
“Bởi vì rõ quá như thế, mới xác định được rõ ý đồ của đối phương.”
“Vả lại ngươi biết sao lại rõ thế không?”
Trần Chính Nho hỏi vậy.
“Vì sao?”
“Guồng nước ư?”
Hứa Thanh Tiêu phản ứng lại là hỏi, nhưng ngay lúc đó đã liên tưởng đến.
“Đúng thế!”
“Công trình guồng nước.”
“Thứ đó có lợi cho dân, có thể khiến Đại Ngụy từ từ quay về thời đại thịnh, với cả còn một lý do khác khiến bọn chúng không thể không ra tay một cách gấp gáp như thế.”
Trần Chính Nho gật đầu, nhưng có một điều mà Hứa Thanh Tiêu không để ý tới.
“Là gì ạ?”
Hứa Thanh Tiêu tò mò hỏi.
“Đại Ngụy trải qua nhiều lần khổ cực mới sinh ra được một đại tài vạn cổ như ngươi.”
Trần Chính Nho gằn từng chữ một.
Những lời này, ông không có một chút khen ngợi nào, mà là lời phát ra từ tận đáy lòng.
Công trình guồng nước, đương nhiên sẽ lợi nước lợi dân, khiến một vài người cảm thấy bị uy hiếp, nhưng nguyên nhân thực sự để bọn chúng không thể không ra tay chính là Hứa Thanh Tiêu.
Một đại tài vạn cổ.
Tuyệt thế văn chương, giận dữ mắng Đại Nho, đại náo Hình bộ, nổi giận chém quận vương trừ gian diệt ác, lòng hướng về dân, công trình guồng nước vì nước lợi dân, đỉnh điểm là ở trên Thái Bình thi hội hôm nay, bảy bài thơ đè chết mười nước, tài khí từ đằng đông ập đến dài ba ngàn dặm.
Lại còn mới hai mươi tư tuổi, mới nhập học có một năm đã lên đến Lục Phẩm chính nho.
Vớ đại một việc ra cũng có thể biến người ta thành kẻ hô mưa gọi gió.
Một mình Hứa Thanh Tiêu làm ra được nhiều chuyện như vậy, lúc này mới có hai mươi tư tuổi thôi, nếu như lại cho Hứa Thanh Tiêu thời gian mười năm nữa.
Đại Ngụy sẽ trở nên như thế nào? Có dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra được.
“Nhưng ngươi cứ yên tâm, tạm thời bọn chúng không dám động đến ngươi, ít nhất bây giờ sẽ không động đến ngươi.”
“Thậm chí bọn chúng còn nguyện ý lôi kéo ngươi, nhưng hôm nay lão phu nới với ngươi nhiều như thế, cũng không phải muốn lôi kéo ngươi, chỉ đơn giản là nói cho ngươi biết mà thôi.”
“Bởi vì lão phu tin ngươi, ngươi lập ngôn vì bách tính, mỗi một việc ngươi làm, trong mắt lão phu nhìn ra được lòng của ngươi buộc chặt lấy Đại Ngụy.”
“Lòng buột chặt lấy trăm họ muôn dân khắp thiên hạ, mà trước đây lập ngôn của lão phu cũng vì bách tính thiên hạ, cho nên lão phu tin ngươi không điều kiện.”
Chương 527: Kẻ Núp Sau Màn Đáng Sợ (6)
Những lời này của Trần Chính Nho hào hùng vô cùng, ông tin Hứa Thanh Tiêu, vì lập ngôn của Hứa Thanh Tiêu là vì bách tính, ngươi như thế tuyệt đối không phản bội bách tính Đại Ngụy được.
“Đa tạ lời khen của Trần nho.”
Hứa Thanh Tiêu cảm tạ, lời này hắn cũng không khiêm tốn nữa.
“Nhưng mà, Trần nho nghĩ bây giờ nên làm gì?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi Trần Chính Nho, đã biết nhiều chuyện như vậy, cũng có thể tìm ra được biện pháp để giải quyết.
“Im lặng theo dõi diễn biến.”
“Lão phu đã khỏi bẩm với bệ hạ tra rõ chuyện Tôn Tĩnh An rồi, ông ta đã lộ ra chân tướng, nếu trời xanh còn ban ơn cho Đại Ngụy, có thể cản lại kiếp nạn dài đằng đẵng này.”
“Thủ Nhân, hôm nay muốn nói cho ngươi biết nhiều chuyện như vậy, là muốn trong lòng ngươi có thể phòng trước được, với cả, sau này nếu không có chuyện gì thì đến Văn cung Đại Ngụy.”
“Ngươi phải đến để cảm ngộ Thánh Ý, sẽ có lợi đối với ngươi.”
Trần Chính Nho chậm rãi nói cho biết việc này.
“Học sinh hiểu.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn hơi tò mò hỏi.
“Tôn Tĩnh An thân là Đại Nho, chuyện cướp Văn cung, nếu ông ta nhúng tay vào… chẳng phải không giữ được vị trí đó nữa sao?”
Hứa Thanh Tiêu đối với việc này vẫn chưa hiểu ra làm sao.
Đó chính là Đại Nho đấy.
Làm ra cái việc này, thiên địa sẽ cho phép à?
Nhưng Trần Chính Nho lắc đầu nói:
“Thủ Nhân vẫn không hiểu Nho Đạo, thành nho giả, cần minh ý lập ngôn, thiên hạ này không có cái gì là đúng là sai hết, mọi thứ đều thuận theo phép tắc của thiên địa, tuân theo đạo của tự nhiên.”
“Đến cả Văn cung Đại Ngụy cũng như vậy, Đại Nho của Chu Thánh nhất mạch, thật ra bọn họ vốn chẳng quan tâm gì đến quốc gia, bởi vì trong lòng bọn họ, Thánh Nhân là đệ nhất.”
“Cho nên giống như bên Tôn nho không có chức quan gì trong triều đình, mà chúng ta lập ngôn vì dân, là dân đen muôn họ, cho nên mới có thể thành quan.”
“Dùng cách khác mà nói, nếu ở trong mắt họ, không có Văn cung Đại Ngụy, chỉ có Văn cung Chu Thánh, cho nên nếu Văn cung Chu Thánh xuất hiện ở một quốc gia khác thì có thể khiến người trong thiên hạ càng thêm tín phục Chu Thánh rồi.”
“Vì vậy thì bọn họ sẽ dứt áo chọn rời đi ngay.”
“Bởi vì chức vị nho của họ dính đến sức mạnh tín ngưỡng, là truyền đạo Chu Thánh, minh ý lập ngôn, có thể trở thành Đại Nho là đã có quan hệ cực lớn với Chu Thánh, tương lai muốn trở thành Thiên Địa Đại Nho, thậm chí trở thành bán thánh, cũng liên quan đến trong đó, ngươi hiểu rõ chửa?”
Trần Chính Nho kiên nhẫn giải thích.
Mà Hứa Thanh Tiêu trong nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ rồi.
Thì ra Đại Nho còn phân ra thành hai loại, một loại là dựa vào bản thân, vì bách tính thiên hạ dân đen trăm họ, hoặc thuận theo đạo tự nhiên, ứng với thiên mệnh, loại Đại Nho này được thiên địa tán thành.
Mà giống như đám người Tôn Tĩnh An có một bộ phận nguyên nhân là vì Chu Thánh, cho nên mới trở thành Đại Nho, dù sao thì đạo của Chu Thánh cũng được trời đất tán thành, bọn họ truyền bá đạo của Chu Thánh, coi như cũng thuận theo ý trời, còn về phần làm như thế nào, thì đấy là chuyện của bọn họ, đến cả trời đất cũng không can thiệp được.
Cho nên có thể suy đoán ra được trong Văn cung Đại Ngụy có hai thế lực.
Hiểu rồi.
Đây chính là hậu quả không được đi học tử tế này.
Không có việc gì thì phải vào trong Tàng Kinh Các đọc nhiều sách thôi.
“Được rồi Thủ Nhân, đã nhiều ngày rồi phải nghỉ ngơi cho khoẻ vào, e rằng không thể xử lý cho tròn Thái Bình thi hội nữa rồi, đại tài mười nước cũng không có tâm trạng để dự tiệc.”
“Ngươi phải nghỉ ngơi cho thật tốt, với lại, để ý đến Hoa Tinh Vân, tên này chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài, rõ chưa?”
Trần Chính Nho dặn với thêm một câu, bảo Hứa Thanh Tiêu để ý đến Hoa Tinh Vân một chút.
“Rõ.”
“Trần nho đi thong thả ạ.”
Hứa Thanh Tiêu không đi tiễn, mà nhìn theo Trần Chính Nho rời đi, đợi đến khi Trần Chính Nho đi hẳn.
Giờ này phút này.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong Văn cung.
Một chỗ sâu trong mật thất.
Một giọng nói vô cùng thản nhiên từ tốn vang lên.
“Kế hoạch thất bại.”
“Ông ta lộ mất rồi.”
“Vì Chu Thánh làm nốt chuyện này đi.”
Rất mau có một giọng nói trẻ tuổi vang lên đáp lại.
“Rõ.”
Bầu trời phủ trong đêm đen.
Tài khí ba ngàn dặm từ phía đông ập đến chiếu rọi như ban ngày, cho nên toàn bộ kinh đô Đại Nguỵ có chút cổ quái.
Trên vòm trời từ đông sang tây ngập trong tài khí rực rỡ như mặt trời ban trưa, nhưng mà từ nam đến bắc vẫn chìm trong đêm đen đằng đẵng, quần tinh lóng lánh lại có vẻ quái dị.
Hoàng cung Đại Nguỵ.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Nữ đế yên lặng ngồi trên ghế rồng.
Trong điện, có một bóng đen xuất hiện.
“Bẩm bệ hạ, dựa vào Hắc Vân Các âm thầm điều tra thì Văn cung Đại Nguỵ xuất hiện dị động, có hai mươi bảy vị văn nhân trước khi Thái Bình thi hội được tổ chức thường xuyên tụ tập ở trong Văn cung, đang âm mưu chuyện gì đó.”
“Thọ đản năm nay của bệ hạ, có hàng loạt người không rõ thân phận ùa đến kinh đô Đại Nguỵ, trong đó cũng xuất hiện bóng dáng của Bạch Y Môn, cũng có tình báo cho biết các thám tử dị tộc đang lén giao lưu với nhau.”
“Tấn, Huy, Cống, Hoài, Kinh Thương trong khoảng thời gian này nhiều lần tiếp xúc với dị quốc, nhất là Tấn, Cống, Huy Thương có giao dịch chặt chẽ với An Thốc quốc.”
“Dầu, dây mây, quặng sắt là mặt hàng bán chạy nhất, căn cứ vào mật báo thì An Thốc quốc trả cho ba thương hội lớn giá cực cao, đến mức khiến ba thương hội lớn nảy lòng lưỡng lự, không muốn đắc tội với Đại Nguỵ, nhưng cũng không muốn bỏ cuộc làm ăn này.”
“Mấy ngày trước, vương triều Đột Tà lại phái người đến Thất đại Môn phái dâng lên đủ loại hạ lễ để đổi lấy một vài bí pháp liên quan đến bí pháp nhất phẩm.”
“Vương triều Sơ Nguyên đang tìm kiếm thủ trát của Chu Thánh, đồng thời Nhất Nguyên võ si của vương triều Sơ Nguyên rất có thể trong vòng mười năm sẽ đột phát lên đến võ giả Nhất Phẩm.”
Giọng của bóng đen kia vang lên vô cùng bình tĩnh, bẩm báo lại một vài tình báo cực kỳ quan trọng.
Hắc Vân Các chính là tổ chức tình báo của Đại Nguỵ, được cài vào một vài nơi quan trọng.
Đại Nguỵ có hai tổ chức tình báo, một là Cẩm Y Thiên Vệ, phụ trách giám sát điều tra các nơi, một là Hắc Vân Các.
Cẩm Y Thiên Vệ là tổ chức tình báo nằm ở mặt nổi, Hắc Vân Các là tổ chức tình báo nằm trong bóng tối, cài rất nhiều thám tử đi nằm vùng cống hiến trực tiếp vì bệ hạ.
Chương 528: Một Thanh Kiếm Sắc Kinh Sợ Triều Dã, Một Lá Bài Tẩy Hãi Hùng Thiên Hạ (1)
Có điều Hắc Vân Các vào thời Võ Đế đã trượt dốc, lúc ấy thiên hạ náo loạn, Hắc Vân Các cũng bị xúi giục gần hết, tuy rằng đều cống hiến vì hoàng đế, nhưng người thuộc về phe mình thì không nhiều, chỉ chiếm một phần nhỏ.
Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao nàng phải lập ra Cẩm Y Thiên Vệ, nàng cần một tổ chức tình báo mạnh mẽ hơn nữa, chuyên giám sát chặt chẽ các Phiên Vương khắp nơi, nho thần Đại Nguỵ, thậm chí là các văn võ bá quan.
Đáng tiếc là, sau khi Cẩm Y Thiên Vệ xuất hiện thì các thế lực khắp nơi đều muốn dây máu ăn phần, đều muốn nhúng tay vào, dẫn đến việc tuy rằng đã thành lập được Cẩm Y Thiên Vệ, nhân số cũng lớn nhưng người phục mình thật thì chẳng có bao nhiêu.
Nữ đế biết mình cần thứ sức mạnh nào, một thứ sức mạnh không đơn giản, đồng thời tuân theo ý mình vô điều kiện, sẽ không bị những kẻ khác mua chuộc mất.
Nhưng người như thế liệu có tồn tại hay không? Hình như là không, giống như Cẩm Y Thiên Vệ, rõ ràng do mình tự tay sáng lập, nhưng kết quả thì sao? Không phải tên quốc công này cho con trai mình đi vào, thì lại là thuộc hạ của một tên quận vương nào đó.
Khen hay hót ngọt thì đấy là tăng sức mạnh Cẩm Y Thiên Vệ lên, nhưng lời lừa con nít này cũng lừa được nàng à? Điều này liệu có thể ư?
Một tổ chức thuộc về mình nhưng không tuân theo mình tuyệt đối, vậy là rác rưởi rồi.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Ánh mắt của Nữ đế bình tĩnh không gì sánh lại được, nàng nhìn người kia chằm chằm.
Đối phương cũng im lặng đợi.
Qua một lúc lâu, thanh âm của Nữ đế vang lên.
“Trẫm đã biết!”
Sau khi Nữ đế cất lời, người kia mới nói tiếp.
“Bệ hạ vạn tuế, thuộc hạ xin cáo lui.”
Bóng người kia biến mất.
Trong đại điện, chỉ còn một mình nàng.
Nhưng cũng chả mấy chốc, một giọng nói khác vang lên.
“Bệ hạ! Cố thượng thư dâng lên một tấu chương khẩn cấp, xin bệ hạ quan duyệt.”
Là giọng của Triệu Uyển Nhi, nàng cầm tấu chương, dáng người nổi bật tha thướt bước tới.
Nhận lấy tấu chương, Nữ đế mở tấu chương ra.
Sau đó khép tấu chương lại.
“Bệ hạ, Cố thượng thư nói gì vậy?”
Triệu Uyển Nhi bóp vai cho Nữ đế, cùng lúc hỏi dò như vậy.
“Muốn thương nhân trong kinh quyên tiền.”
Đây cũng không phải chuyện to tát gì, Nữ đế nói huỵch ra, đồng thời nhắm mắt lại hưởng thụ phút giây thả lỏng hiếm hoi này.
“Thế bệ hạ có đồng ý không?”
Triệu Uyển Nhi tò mò hỏi, chuyện này không tính là gì cả, cũng không chọc bệ hạ tức giận, thậm chí bình thường bệ hạ vẫn hay hỏi ý của mình.
“Công trình guồng nước không cần phải khiến thương nhân trong kinh góp tiền vào, mặc dù có góp thật cũng không có hiệu quả gì hết.”
“Chút nữa cho người trả lời Cố Ngôn, chuyện này không đồng ý.”
Nữ đế nói như vậy,
Bảo thương nhân trong kinh góp tiền? Góp được bao nhiêu bạc?
Một vạn lượng hay là mười vạn lượng? Giỏi lắm là đến một triệu lượng, thế thì thế nào? Người ta quyên cho một triệu lượng rồi, ngươi phải cho người ta chút ích lợi chứ, nói như thế thì không cần thiết.
Nàng hơi tò mò tại sao Cố Ngôn sao lại đưa ra loại yêu cầu này? Không cần thiết tý nào cả.
“Nô tỳ hiểu rồi.”
“Nhưng mà, Cố đại nhân nói, chuyện này do Hứa Thanh Tiêu nói.”
Triệu Uyển Nhi nhắc một câu, đây không phải chủ ý của Cố Ngôn, mà là chủ ý của Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thủ Nhân.
“Hứa Thủ Nhân nói?”
Nữ đế từ từ mở mắt.
“Đúng thế, bệ hạ.”
Trần Uyển Nhi gật đầu đáp.
“Duyệt.”
Một khắc sau, Nữ đế thản nhiên nói, đồng ý luôn.
Triệu Uyển Nhi: “…”
Mặc dù không biết tại sao Nữ đế mới nghe đây là chủ ý của Hứa Thanh Tiêu là đã đồng ý ngay được, nhưng Triệu Uyển Nhi hiểu bây giờ Hứa Thanh Tiêu là người có danh tiếng mạnh nhất Đại Nguỵ này.
Bệ hạ làm như vậy, coi như cũng hợp tình hợp lý.
“Vậy nô tỳ sẽ cho người đi báo tin với Cố đại nhân ngay.”
Triệu Uyển Nhi chậm rãi đi ra ngoài.
Nữ đế gật đầu, cũng không nói gì thêm nữa.
Nhưng trong đầu nàng vẫn hiện lên ba chuyện.
Công trình guồng nước, đương nhiên là chuyện quan trọng hàng đầu, thứ hai chính là chuyện Văn cung, cuối cùng là chuyện Bắc Phạt.
Ba chuyện này chính là mối nguy cũng là chuyện Đại Nguỵ phải lựa chọn, chuyện Tam Thương thông đồng với nhau cũng không trốn thoát khỏi mắt thần của nàng.
Nhưng mà chuyện này, nàng không có cách nào để giải quyết được.
Cứng lên? Người đứng đằng sau Tam Thương cũng không phải kẻ cầu bơ cầu bất nào, bản thân mình hễ cứng lên một chút, chắc chắn đủ loại đàm tiếu sẽ vang lên, bảo Đại Nguỵ thế là không biết nói lý.
Dù sao thì con buôn trục lợi, thuận mua vừa bán, người ta đã bán với giá này rồi, Đại Nguỵ không mua nổi thì ra tay đánh luôn, ai nghe? Ít nhất thì quần thể sau lưng Tam Thương sẽ không nghe.
Vả lại trong mắt các quốc gia đều thấy Đại Nguỵ là một vương triều, mọi cử động đều dẫn đến sự quan tâm của cả thiên hạ, làm sai bất cứ chuyện gì cũng nhận về mắng nhiếc của thiên hạ, làm đúng thì cũng không thể công khai ra được.
Nói tới nói lui đều do không có binh quyền, nếu binh quyền có hết trong tay thì tất cả mọi chuyện đều không thành vấn đề gì cả.
Về phần Văn cung, đây cũng là chuyện đau đầu nhất, đây chính là một tín hiệu cho việc tinh thần bị đàn áp, có đôi khi còn kinh khủng hơn việc sức mạnh của quốc gia bị đàn ép, nếu phiên vương tạo phản, cho dù kẻ thắng là ai, Đại Nguỵ đúng thật vẫn là Hoàng Thất nhất mạch.
Nhưng nếu Văn cung bị chia lìa thật, đấy không phải chuyện nhỏ gì rồi, là rút sạch cốt tuỷ của Đại Nguỵ, từ nay về sau ngoại trừ lại sinh ra được một vị Thánh Nhân, nói cách khác, đối với Đại Nguỵ không thua gì quay lại thời bảy lần Bắc Phạt.
Chuyện này dính dáng đến rất nhiều chuyện.
Nhưng cũng may là trong Văn cung Đại Nguỵ còn có một nhóm Đại Nho chính trực, có bọn họ, muốn chia lìa Văn cung cũng là chuyện rất khó, ít nhất là trong tình huống mình không làm việc gì sai.
Thế thì bọn chúng cũng không có cơ hội nhân lúc nhà cháy hôi của được.
Chẳng qua chỉ làm được vài chuyện gây thiệt hại thôi, nói ví dụ như Thái Bình thi hội cố ý nhân nhượng, muốn dùng đại tài mười nước trấn áp văn đàn Đại Nguỵ, từ đó tạo ra được cơ hội để tạo ra ảnh hưởng trái chiều sau khi mình lên ngôi.
Thủ đoạn này nàng đã gặp nhiều lắm rồi, cho nên chuyện này ngay từ đầu đã không để ý đến, chỉ cần không để căn cốt bị thương là được.
Về phần chiến tranh Bắc Phạt thì hẵng còn sớm, hầu như vẫn chưa cần tính đến.
“Vẫn còn một nhóm người trung tâm với trẫm.”
Chương 529: Một Thanh Kiếm Sắc Kinh Sợ Triều Dã, Một Lá Bài Tẩy Hãi Hùng Thiên Hạ (2)
Nói ngược nói xuôi, Nữ đế lại nhắm mắt, nàng cần một nhóm người thật sự thuần phục nàng, đồng thời phải đảm bảo được nhóm người này chỉ trung thành với một mình mình, tuyệt đối không thể trung thành với kẻ khác.
Đáng tiếc là người như thế khó tìm, bồi dưỡng ra mấy loại như tử sĩ cũng không ổn, vì nàng không cần tử sĩ, cần chính là một nhóm người có thể chạy luân phiên giữa triều đình và bách tính, một thanh bảo kiếm sắc bén.
Về phần có làm bị thương chính mình hay không, điểm này nàng không để ý đến, chỉ cần trở thành bậc Đế Vương, không có nhiều nghi kỵ đến thế, lòng trung thành xếp hàng đầu, năng lực xếp thứ hai.
Còn lại cũng không đáng quan tâm đến.
Khoảng chừng qua một khắc đồng hồ.
Hoàng cung Đại Nguỵ đưa trở lại tấu chương cho Cố Ngôn, đã được phê duyệt.
Đã là giờ Mẹo.
Cố Ngôn nhận lại sổ tấu chương, đến cả vào lâm triều cũng không tham gia, tự mình đi viết bố cáo quyên góp, chưa tròn nửa canh, ông đọc lại một lần nữa, xác định không có sai sót mới đưa đến Hộ bộ in ra dán lên bên trong kinh thành.
Ông tò mò Hứa Thanh Tiêu rốt cuộc sẽ dùng cách gì để giải quyết chuyện này.
Cũng lo Hứa Thanh Tiêu có làm ra chuyện gì sai hay không?
Mà lúc này.
Bên trong học đường Thủ Nhân.
Hứa Thanh Tiêu cũng đang suy ngẫm đến một số chuyện.
Nguy cơ trước mắt đã hiện ra hết rồi.
Có người rõ rành rành muốn cản lại công trình guồng nước, thậm chí còn không tiếc trả một cái giá cực lớn.
Văn cung Đại Nguỵ bây giờ cũng xuất hiện mối nguy rồi, an nguy của bản thân cũng trở thành một vấn đề cực lớn.
Những chuyện này, bản thân mình nhất định phải cẩn thận phân tích tỉ mỉ rõ ràng, cũng phải gỡ rối sao cho thuận.
Tìm một cách để ứng phó lại.
Nếu không bản thân mình chắc chắn sẽ bị chế ngự.
Từ khi mình tiến kinh, những chuyện mình vướng vào, từng chuyện một, đại náo Hình Bộ, nổi giận chém quận vương, chém gian thương, Thái Bình thi hội.
Có chuyện gì nhỏ không?
Mỗi một chuyện đều là chuyện lớn, hơn nữa mỗi một chuyện hoặc ít hoặc nhiều đều mang đến cho mình rất nhiều rắc rối.
Đắc tội Đại Nho thuộc Chu Thánh nhất mạch của Văn cung Đại Nguỵ.
Đắc tội Hoài Ninh thân vương.
Đắc tội rất nhiều Phiên Vương.
Cũng đắc tội rất nhiều quyền quý bên trong Đại Nguỵ này.
Lớn nhất chính là mình nhập phẩm quá sớm, cũng dẫn đến sự chú ý của yêu ma, chuyện tốt duy nhất chính là có Văn cung Đại Nguỵ ở đây, nếu như bản thân mình không rời khỏi Đại Nguỵ thì trên cơ bản không phải lo yêu ma tìm đến mình quấy rối.
Trước khi sự việc trở lên khó lường, nhất định phải chấm dứt triệt để.
Vả lại bản thân mình không thể tháo gỡ từng việc một được, cứ tháo ra tra vào chắc chắn sẽ rơi vào phiền phức khác, như thế đối với mình sẽ vô cùng bất lợi.
Phải có một cách để đối phó.
Đây chính là vấn đề mà Hứa Thanh Tiêu suy ngẫm.
Mà tất cả vấn đề tổng kết lại chính là một câu nói.
Địch ở trong tối, ta ngoài sáng.
Tất cả kẻ địch đều núp hết vào trong bóng tối, mỗi một tên đều gừng càng già càng cay, đây chính là trọng điểm của vấn đề.
Cho nên bản thân mình không thể cứ như thế suốt được, nếu cứ như thế mình sẽ bị đối phương dắt mũi mất.
“Ta cần một thứ sức mạnh.”
“Một thế lực có thể ngăn lại được triều đình và dân gian.”
Hứa Thanh Tiêu rất mau đã hiểu được bản thân mình thiếu sót thứ gì rồi.
Một sức mạnh.
Mà sức mạnh này nhất định phải sắc bén, sắc bén tới mức khiến Lục bộ phải sợ, sắc bén đến mức nho sinh Đại Nguỵ phải khiếp, cũng sắc bén đến mức khiến quyền quý và các Phiên Vương Đại Nguỵ phải hãi.
Mà thứ sức mạnh đó, trong đầu Hứa Thanh Tiêu đã nổi lên một đáp án.
“Hoạn Đảng.”
Đúng, chính là hoạng đảng.
Thái giám ở Đại Nguỵ là nô tài, nô tài không có bất kỳ địa vị nào, cũng có thể gọi là nô lê.
Bọn họ tập võ ở trong cung, bởi vì mất bộ phận sinh dục, vì thế càng đâm đầu vào trong tu luyện, cho nên nhiều thái giám ở trong cung có sức mạnh không tầm thường, có điều ngày thường không dùng tới bọn họ thôi.
Có thế lực Cẩm Y Thiên Vệ và Ngự Lâm quân kia, ngay từ đầu đã không cần bọn thái giám này làm hộ vệ.
Cho nên chức trách của bọn thái giám ngoài việc bưng trà rót nước, thông báo tin tức các thứ ra thì còn làm bia đỡ đạn, nhỡ đâu có người muốn ám sát bệ hạ thật thì bọn họ chính là kẻ chết thay.
Hơn nữa, đám thái giám này ở Đại Nguỵ từ đầu đã không được ưa thích rồi, Hoàng Đế coi họ là nô, văn võ bá quan coi họ là nô, tất cả mọi người trong kinh thành đều cười chê lũ thái giám, người không còn bộ phận sinh dục còn là người bình thường ư?
Trên cơ bản thì thái giám được bán tống vào trong cung đều là những đứa trẻ có hoàn cảnh khốn cùng, hoặc được đám thái giám già nhận nuôi ở bên ngoài.
Nếu không phải thế, bình thường có nhà ai đồng ý để con mình vào cung làm thái giám?
Cũng chính vì như vậy, bọn thái giám này vô cùng tự ti, cũng vô cùng mong được người khác công nhận, nhưng không có bộ phận sinh dục, ai sẽ công nhận bọn họ? Đến cả nữ nhân cũng không công nhận bọn họ!
Mà điểm này, bọn họ biết, cho nên rất mong có một ngày được nở mày nở mặt.
Rõ ràng chẳng có nhưng lại muốn phô ra, đây cũng là nguyên nhân đám mày râu thích mồm to nói khoác chuối tao to nhất.
Phụ nữ thì ngược lại, bình thường chỉ toàn thấy chê, ví dụ như nói to thì có tích sự gì? Nhìn xấu kinh lên được.
Đây chính là vấn đề tình người.
Mà người trong thiên hạ không để ý đến chi tiết này, nhưng Hứa Thanh Tiêu để ý đến.
Thế lực của thái giám là một thứ sức mạnh vô cùng lớn, bọn họ có thực lực, hơn nữa bản thân bọn họ lại ở trong Hoàng Cung, miệng lưỡi kín như bưng, không kín thì chết lâu rồi.
Bởi vì vấn đề cơ thể có khiếm khuyết, nội tâm của bọn họ có chút dị dạng, đương nhiên đây không phải tất cả thái giám đều như thế, nhưng phần lớn chắc chắn sẽ là dạng đó.
Hơn nữa hàng năm chịu bao ánh mắt ghẻ lạnh và khinh miệt của văn võ bá quan, bọn họ khao khát trở mình hơn so với bất cứ kẻ nào.
Quan trọng nhất chính là bọn họ nguyện trung thành với bệ hạ, hơn nữa còn trung đến chết vì bệ hạ.
Nguyên nhân rất đơn giản, thái giám là gì? Gia nô của trời, bọn họ không thể một tay khống chế cả triều đình được, trừ khi có hoàn cảnh đặc thù.
Thám giám không có hậu nhân, không thể tạo phản.
Chương 530: Một Thanh Kiếm Sắc Kinh Sợ Triều Dã, Một Lá Bài Tẩy Hãi Hùng Thiên Hạ (3)
Người trong thiên hạ sợ thái giám, nhưng nội tâm chắc chắn sẽ không trở thành kẻ chung đường với thái giám, đây chính là sự khinh thường theo bản năng, mặt ngoài chắc sẽ hô một tiếng Công Công, nhưng sau lưng có khi đang chửi cẩu nô tài ái nam ái nữ.
Mà quyền lực của bọn chúng, vinh quang của bọn chúng, hết thảy đều được bệ hạ ban cho.
Quốc gia sụp đổ, người của địch quốc chắc chắn không thể bỏ qua đám thái giám này, nhất là thái giám hại nước hại dân.
Dù sao nếu văn thần võ tướng hàng phục thì có thể giúp mình quản lý quốc gia, giúp mình ra ngoài chinh chiến, một đám thái giám thì có ích gì? Một lũ bán chủ cầu vinh, Đế Vương nào thích nổi chứ?
Ba điểm này, chỉ cần thái giám nào có chút đầu óc đều sẽ hiểu.
Cho nên đám thái giám này chỉ biết ngu ngốc đi ủng hộ hoàng đế, trừ khi cái tên hoàng đế ấy không được tích sự nào hết thì chắc bọn chúng sẽ lấn chủ, nhưng nếu có hoàng đế như vậy, thái giám có lấn chủ hay không thì chưa biết, nhưng văn võ bá quan dễ bắt nạt lắm à? Phiên Vương khắp nơi dễ bắt nạt thế hả?
Những cái đó đều là vấn đề.
Nếu như mọi chuyện đều xoay quanh hoàng đế, bọn họ sẽ toàn tâm toàn ý đi làm việc vì hoàng đế, sẽ tạo nên một thứ sức mạnh khổng lồ, bảo bọn họ đi thu nhập tình báo gì thì bọn họ sẽ đi thu nhập tình báo.
Bảo bọn họ đi giết ai thì bọn họ sẽ giết kẻ đấy, thậm chí nếu chuyện nhỏ hoá to động đến mặt sau, đảng phái đấy nếu có thế lực lớn, Nữ đế không tiện ra tay, như thế thì đám thái giám kia tự mình đi điều tra đi, phát hiện đối phiên có vấn đề sẽ tiện tay công khai xử tội.
Từ xưa đến nay, thật ra nếu phải quay đầu lại nhìn, từ cổ chí kim việc thái giám hại nước hại dân đúng thật không ít, nhưng kẻ đứng đằng sau lưng bọn chúng là ai? Không phải hoàng đế à?
Đúng thật có vài tên hoàng đế đúng thật là bị mê hoặc, nhưng phần lớn hoàng đế đều đứng đằng sau màn chỉ huy, giết kẻ nào hay không giết kẻ nào đều do hắn quyết định, thái giám có tư cách gì để quyết định?
Giống như Lưu Cần, Nguỵ Trung Hiền, mặc dù bọn chúng quyền thế ngập trời như vậy, gì mà Bát Hổ, gì mà Cửu Thiên Tuế, kết quả chẳng phải đều chết ở dưới một đạo thánh chỉ à?
Cho nên, nếu có thể sử dụng được sức mạnh của thái giám thì thật tốt, như vậy đối với Đại Nguỵ đúng là một thanh bảo kiếm sắc bén đến vô cùng.
Đặc biệt là trong hoàn cảnh bây giờ, thanh bảo kiếm này tuyệt đối sẽ không làm Đại Nguỵ bị thương, chỉ biết diệt trừ những thứ đối lập với Nữ đế Đại Nguỵ.
Đến lúc làm bị thương chính mình thật, chắc chắn có thể đúc lại một thanh bảo kiếm mới, trong quần thể thái giám này lúc nào cũng có tranh đấu, đến cùng thì đám người này căn bản sẽ không để ý đến có tình cảm hay không.
Nói bọn họ là đám tiểu nhân hám lợi thì chẳng sai tí nào, mà lợi dụng đám tiểu nhân này thì rất đơn giản.
Hoạn đảng.
Nhất định phải bồi dưỡng ra được Hoạn đảng.
“Nếu tạo ra Hoạn đảng được, có thể giúp ta giải quyết được rất nhiều việc, vụ việc Tam thương đều có thể điều tra được ngọn nguồn một cách kỹ càng rành mạch.
“Quyền quý Đại Nguỵ, mọi cử chỉ hành vi cũng đều ở trước mắt ta, không cần lo lắng, cũng không cần đề phòng.”
“Thậm chí ở trong đám thái giám này cũng không thiếu các cao thủ chân chính, sau này nếu ta rời cung ra ngoài cũng có người hộ giá hộ tống ta.”
“Về phần có người hối lộ bọn họ, có người lấy lòng bọn họ, thế cũng chẳng sao, bọn họ càng tham, ta càng dễ khống chế, bệ hạ cũng dễ khống chế hơn.”
“Nếu bọn họ không tuân ta, vậy ngày chết của bọn họ đến rồi, ta thân là Lục Phẩm Chính Nho của Đại Nguỵ, Hộ bộ Thị Lang, được lòng dân hướng tới, lại có sức mạnh Võ Đạo, dám phản bội ta, chỉ còn một đường chết.”
“Nhưng mà ta cũng phải đề phòng trước, rốt cuộc nhỡ đám hoạn quan này phát triển quá đà sẽ trở thành một thứ thế lực vô cùng đáng sợ.”
“Đối với bệ hạ mà nói thì đây là thanh kiếm sắc đến rợn người, không cắn ngược chủ, nhưng đối với ta thì không chắc, ta cần phải thật cẩn thận.”
“Phải có cách ứng phó lại.”
Hứa Thanh Tiêu không vì hoạn đảng mà lạc mất tâm trí, bồi dưỡng được hoạn đảng, khả thi thì có khả thi, nhưng mình nhất định phải có một lá bài tẩy.
Có thể đè chết được con bài chưa lật của hoạn đảng.
Nếu như có một ngày, đám hoạn đảng kia dám phản bội, vậy mình sẽ thẳng tay giết sạch bọn chúng.
Dù sau chung quy lại thì hoạn đảng cũng là thế lực của bệ hạ, nói toẹt ra chỉ giúp mình được trước mắt thôi.
Nếu luyện ra được thế lực của mình, chuyện này rắc rối to, mình là Thị Lang Hộ bộ, cũng không phải quyền quý siêu cấp nào hết, mặc dù có được phong tước nhưng không thể so được với đám quyền quý Đại Nguỵ kia.
Bản thân mình chẳng có cóc khô gì, nội tình bên trong nhà người ta mạnh bao nhiêu? Thế nội tình của mình là gì? Nói dễ nghe một chút là tử tước, nói khó nghe hơn, loại ngay từ vòng gửi xe.
Cho nên bản thân mình nếu muốn bồi dưỡng ra được thế lực thuộc về mình, vô cùng khó.
Nhưng rất nhanh sau đó, bỗng nhiên Hứa Thanh Tiêu nghĩ tới một thứ.
“Sao mình lại quên cái vật này chứ?”
“Úi! Ngu quá đi.”
Hứa Thanh Tiêu vỗ đùi, thứ đó đúng là một lá bài át chủ siêu đẳng, một lá bài nếu có thể trưởng thành sẽ khiến bất cứ thế lực nào cũng phải kiêng dè.
Thậm chí đến cả bệ hạ trừ khi xác định muốn xé mặt với mình thật, bằng không, cái lá bài này đến cả bệ hạ cũng ngại tìm mình gây sự.
Hơn nữa cái cách đối phó này cũng rất đơn giản.
Thậm chí nói, còn đơn giản hơn cả bình thường.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu điên cuồng viết viết vẽ vẽ lên giấy Tuyên Thành, lập ra một kế hoạch cho chính hắn.
Nếu như kế hoạch này thành công thật, đừng nói đến trở thành địch của cả Văn cung Đại Nguỵ hay đám quyền quý, thậm chí đến cả toàn bộ văn võ bá quan của triều đình, Hứa Thanh Tiêu đây cóc sợ.
Ước chừng qua nửa canh giờ.
Trong kinh đô Đại Nguỵ.
Ở giữa đường đi.
Lý Thủ Minh nhấp một hớp nước, sau đó đi từ trong nhà ra.
Hôm qua hắn huỷ minh ý, đường đến Nho Đạo cũng bị huỷ đi hoàn toàn, hơn nữa cơ thể cũng hứng chịu phản phệ nhất định, cần nước thuốc để chữa trị.
Đối với sự quá khích hôm qua, Lý Thủ Minh chẳng có tí gì hối hận cả, nếu nói thật có hối hận hay không, việc hắn hối hận nhất chính là tại sao lúc đó hắn không mắng Tôn Tĩnh An một trận thật to nhỉ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










