1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
  4. Tập 52 : Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (4) (c511-c520)

[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân

Tập 52 : Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (4) (c511-c520)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 511: Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (4)

Đại Nguy tuy rằng suy bại, nhưng không suy đến nỗi đến chút cốt khí ấy cũng không có!

“Nếu Hứa Thanh Tiêu ở đây thì tốt quá rồi, với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ ra tay ngay.”

“Ừ, ta cũng cảm thấy nếu Thủ Nhân huynh ở đây, đám người này có dám hò hét không?”

“Ta bỗng nhiên phát hiện Hứa huynh tuy rằng kiêu căng ngạo mạn, nhưng hắn là người biết bênh vực kẻ yếu, nếu như ta có quan hệ tốt với Hứa huynh xem, Hứa huynh chắc chắn sẽ bênh vực chúng ta.”

“Chẳng cần nói đến bênh hay không bênh, chuyện này chúng ta có làm sai gì đâu, nếu Thủ Nhân huynh ở đây, chắc sẽ giúp chúng ta xả cơn giận này ngay.”

Một vài người thì thầm lào xào, thanh âm rất nhỏ, nhưng trong chớp mắt lan ra ngoài, mọi người ở đây đều chút không hài lòng, đúng là rất ghét bị Đại Nho nhà mình tức giận mắng mỏ.

Liếc trộm sang đám đại tài mười nước kia xem, cả đám vênh mặt lên tận trời, thậm chí còn lộ ra vẻ hí hửng, đúng là một đám hèn.

Cho nên mọi người đột nhiên nhớ đến nếu Hứa Thanh Tiêu ở đây, đoán chắc đám đại tài mười nước này không dám hó hé gì, thậm chí dựa theo cái tính cách của Hứa Thanh Tiêu, đại tài mười nước này không khéo còn bị đánh thêm cho.

Đáng tiếc là Hứa Thanh Tiêu không ở đây.

Đúng thế, Hứa Thanh Tiêu đi đâu rồi? Sao hắn mãi chưa đến? Đừng nói là cảm thấy ghê tởm đám đại tài mười nước này nên không đến chứ?

Giờ phút này, chúng văn nhân Đại Ngụy thấy hơi tò mò, song trong lòng cũng rất khổ sở, không hiểu sao vào lúc đó, bọn họ bỗng nhiên sinh ra một loại hảo cảm nói không lên lời với Hứa Thanh Tiêu.

“Được rồi, chọn đề đi.”

Nhưng cũng vào lúc này, giọng Trần Chính Nho vang lên, chân mày ông hơi nhíu lại, nghĩ Tôn Tĩnh An hơi quá quắt thật, nhưng cũng không thể nói thẳng mặt được, nghĩ lại cũng không có cách nào hết.

Chỉ đành để buổi đấu thơ diễn ra thật nhanh thôi.

“Đại tài mười nước phái người ra bắt đầu chọn đề.”

Tôn Tĩnh An cũng không tỏ vẻ gì hết, ông ta cũng nhận ra được sự bất mãn của văn nhân Đại Ngụy, thế thì đã sao? Bản thân ông ta đại diện cho Văn cung Đại Ngụy, đại diện cho Văn cung Đại Ngụy là vị Thánh Nhân thứ năm, theo tính chất bắc cầu, bản thân ông ta đại diện cho Thánh Nhân.

Bọn họ không vui, vậy thì đã sao? Bản thân ông ta làm sai điều gì à? Không sai gì hết.

Bởi vì bản thân ông ta đang đứng trên lập trường của chính quốc gia mình, đứng ở trên lập trường của Thánh Nhân để răn dạy, người ta kêu gào thì cứ để người ta kêu gào, bản thân mình cứ tranh cãi ầm ĩ với đối phương, chẳng phải khiến mình không có chút phong thái đại quốc nào ư?

Còn về tình nghĩa cá nhân? Bọn họ xứng à?

Thân ông ta là Đại Nho, cũng không dám có suy nghĩ tình cảm tư nhân, đứng ở trên lập trường của quốc gia, đứng ở trên lập trường của Thánh Nhân, có đôi lúc bản thân mình bị hại cũng chỉ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, huống hồ là những người này?

Về phần bọn họ có dám làm náo loạn lên không? Tất nhiên không dám rồi!

Bởi vì bản thân ông ta đại diện cho Thánh Nhân, bọn họ có dũng khí làm loạn với Thánh Nhân hả?

Đây chính là suy nghĩ cùng với sức mạnh của Tôn Tĩnh An.

Mà đúng lúc này, ở giữa đại tài mười nước, có người bước ra, là đệ nhất tài tử Tấn Quốc, Vương Ngộ.

Y chậm rãi đi lên trên bàn yến tiệc, cúi đầu về phía Tôn Tĩnh An, vô cùng cung kính.

Cái cúi đầu này, cố ý cúi để đám văn nhân Đại Ngụy nhìn.

“Vương Ngộ, ngươi chọn đề đi.”

Tôn Tĩnh An nói vậy.

Người kia cũng không chần chừ gì, nhìn thẳng vào chính giữa đề thi một thoáng, sau đó từ tốn nói.

“Vậy chọn đề “Phong Nguyệt” đi.”

Vương Ngộ nói ra đề hắn chọn, chẳng qua hắn tiếp tục nói thêm:

“Đúng rồi, Tôn nho, nếu có thể hãy thêm một yêu cầu, đã lấy phong nguyệt làm đề, thì trong thơ nhất định phải có chữ phong cùng với chữ nguyệt, đồng thời không được đi liền nhau, phải tách riêng ra có được không?”

“Tất nhiên nếu Đại Ngụy không đồng ý, cũng không sao cả, nếu như đồng ý, cũng có thể đưa ra yêu cầu tương tự cho chúng ta.”

Vương Ngộ bỗng nhiên hướng về phía Tôn Tĩnh An nói như thế.

Lời nói này khiến cho Đại Ngụy từ trên xuống dưới đều khó chịu.

Lời này có ý gì hả? Ý của lời này không phải đang nói sợ Đại Ngụy lộ đề sao?

Cho nên mới phòng thêm một chiêu này, chơi gì chơi bẩn thế.

Lục bộ Thượng thư cùng nhau nhíu mày, đúng là không thoải mái thật, cái tên Vương Ngộ này nhìn thì đưa ra đề nghị, nhưng sự thật là đang gián tiếp mỉa mai Đại Ngụy lộ đề.

Đồng ý, thì thành phe bị động.

Không đồng ý, lại bị chê hèn.

Nhưng theo bình thường mà nói, có chút khí phách can trường sẽ không đồng ý, ngươi nói cái gì cơ? Đúng là coi Đại Ngụy chúng ta không có chút khí thế gì hả?

Trần Chính Nho đang định nói, nhưng lúc này Tôn Tĩnh An đã lên tiếng.

“Được.”

Ông ta thản nhiên trả lời, một chữ được, đồng ý.

Bởi vì, không thẹn với lương tâm, cũng không sợ ngươi gài thêm cái bẫy nào hết.

Nhưng lời này vừa thốt lên, trong lòng mọi người không nhịn được cau mày.

“Như vậy thì quá tốt rồi, nếu thua nữa thì ta đây tâm phục khẩu phục.”

“Tôn nho ngài đây đúng là có khí phách của Đại Nho.”

Vương Ngộ cười cười, cúi đầu về phía Tôn Tĩnh An.

Tôn Tĩnh An không ra vẻ gì cả, mà nhìn về phía đệ tử Đại Ngụy nói: “Bọn ngươi cũng bắt đầu chọn đề đi.”

Lời vừa vang lên, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một cái, đúng là không muốn đi lên chút nào cả, bởi vì đều ghét cay ghét đắng đám đại tài mười nước kia, nhưng có rất nhiều ánh mắt đều rơi trên người Hoa Tinh Vân.

Dù sao trừ Hứa Thanh Tiêu ra, hắn cũng là người tài hoa nhất trong thế hệ thanh niên Đại Ngụy này.

Nhận được ánh mắt của mọi người, Hoa Tinh Vân thở ra một hơi, chuẩn bị đi lên chọn đề, nhưng vào đúng lúc này, một giọng nói vang lên.

“Hứa Thanh Tiêu, Hứa đệ nói, nếu đến đoạn chọn đề thì cứ để văn nhân mười nước tự mình chọn đi, đỡ bảo là mình bắt nạt bọn hắn.”

Theo thanh âm này vang lên, ngay tức khắc ánh mắt của tất cả người ở đây đều phóng vào chính giữa.

Là Trần Tinh Hà.

Bị đại tài mười nước cứ khích mãi cho sôi máu lên, Trần Tinh Hà cũng không nín được nữa, vốn dĩ Hứa Thanh Tiêu không nói những lời này nhưng hôm nay hắn ta đã lấy danh nghĩ Hứa Thanh Tiêu để lên tiếng.

Hắn ta tin rằng Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ nói như vậy.

“Hứa Thanh Tiêu là sư đệ của hắn hả?”

“Người kia là ai vậy? Không ngờ Hứa Thanh Tiêu lại là sư đệ của hắn!”

“Có thể trở thành sư huynh của Hứa Thanh Tiêu, đương nhiên không phải kẻ đầu đường xó chợ.”

“Các hạ, xin hỏi tại sao Hứa Thủ Nhân không tới vậy?”

“Đúng thế, Hứa Thủ Nhân sao không tới thế?”

“Thủ nhân huynh đâu rồi?”


Chương 512: Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (5)

Mọi người tò mò, không ngờ được Trần Tinh Hà lại là sư huynh của Hứa Thanh Tiêu, nhưng càng tò mò hơn là tại sao Hứa Thanh Tiêu lại không tới.

Lúc cảm nhận được ánh mắt của mọi người, không hiểu tại sao Trần Tinh Hà lại có một loại cảm giác không nói thành lời, khí chất của hắn ta cũng từ từ biến đổi, trở nên càng thêm thanh cao ngạo cốt, trong ánh mắt cũng ngập tràn một loại hờ hững thờ ơ.

Loại ánh mắt này, không phải coi thường tất cả mọi người ở đây, mà coi mọi người ở đây đều không lọt vào mắt mình nữa.

“Ngươi là người phương nào? Tại sao Hứa Thanh Tiêu lại không dám tự mình nói chuyện?”

“Đúng thế, Hứa Thanh Tiêu ở đâu? Hôm nay sao hắn không xuất hiện? Đừng nói là sợ rồi chứ?”

“Ồ, Hứa Thanh Tiêu không dám đến, nên bảo sư huynh của mình đi à? Có phải sợ bọn ta rồi không?”

Các tài tử mười nước đều mở miệng nói, dù sao lời này của Trần Tinh Hà mang theo loại trào phúng khó hiểu, hơn nữa loại khí chất cùng với ánh mắt này, càng khiến bọn họ cảm thấy khó chịu.

“Quả nhiên sư đệ nói không sai.”

Trần Tinh Hà lắc đầu, tự mình lẩm bẩm một câu, hắn đi về phía trước vài bước, không ít người nhường đường cho hắn.

“Nói gì đó?”

Có người tò mò hỏi.

“Sư đệ nói, đại tài mười nước đều là lũ ếch ngồi đáy giếng, nếu không phải có chiếu chỉ của bệ hạ, ngay từ đầu đệ ấy đã không có ý tham gia Thái Bình thi hội này làm gì cả.”

“Thi với một đám ếch ngồi đáy giếng, có thắng cũng đánh mất thân phận.”

Trần Tinh Hà lạnh lùng nói, nghiêm túc ra vẻ ta đây ngầu nhất.

Mà hai huynh muội Mộ Nam Bình và Mộ Nam Ninh lại có vẻ trầm mặc, dù sao những lời này của Trần Tinh Hà cũng quá kiêu ngạo rồi, bọn họ cũng không tin Hứa Thanh Tiêu sẽ nói những lời như vậy.

Nhưng mà dựa vào tính cách của Hứa Thanh Tiêu, có nói ra mấy lời này cũng thấy bình thường, có phải tại khí chất của Trần Tinh Hà có phải chuyển biến quá nhanh rồi không? Trong nháy mắt đã trở thành ông vua con rồi?

“Ngươi bố láo vừa thôi!”

“Ngươi cũng dám sỉ nhục chúng ta sao?”

“Tôn đại nho, người này ăn nói ngông nghênh không coi ai ra gì, Đại Ngụy là như vậy hả?”

Đại tài mười nước vừa nghe lời này thôi, đã xù hết lông lên, ếch ngồi đáy giếng? Ở trước mặt mọi người chịu sự nhục nhã như thế, bảo sao bọn họ không phẫn nộ được?

Nhưng bách tính và văn nhân Đại Ngụy luôn mồm khen hay.

“Nói quá chuẩn.”

“Đúng là một lũ ếch ngồi đáy giếng, một câu này của Thủ Nhân huynh không sai chút nào hết.”

“Được, được, được lắm, Thủ Nhân huynh không hổ là Thủ Nhân huynh.”

“Ta đã nói rồi, tại sao hôm qua Thủ Nhân huynh phải tham gia, thì ra là do bệ hạ ban chiếu xuống, chả trách Thủ Nhân huynh phải xuất hiện.”

“Ài, suy nghĩ lại cũng phải thôi, đối phó một đám gà đất chó sành này, vậy mà phải để Thủ Nhân huynh tự thân xuất mã, chuyện của chúng ta đã làm liên luỵ Hứa huynh.”

Văn nhân Đại Ngụy giờ phút này hoàn toàn trầm trồ khen ngợi lời này có khí phách, hơn nữa cũng vô cùng phù hợp với con người của Hứa Thanh Tiêu.

Nhưng ở trên yến tiệc, ánh mắt lạnh lùng của Tôn Tĩnh An nhìn chằm chằm về phía văn nhân Đại Ngụy, mấy người vừa nãy còn đang trầm trồ khen ngợi từng người một ngậm miệng lại, cúi đầu xuống im hết, nhưng sắc mặt có vẻ hơi khó nhìn.

Rất mau, ánh mắt của Tôn Tĩnh An đã lia đến trên người Trần Tinh Hà.

“Nói năng càn rỡ.”

Bốn chữ này của ông ta có vẻ vô cùng uy nghiêm.

Cảm nhận được uy nghiêm của Đại Nho, Trần Tinh Hà chẳng những không có tý gì sợ hãi hết, ngược lại còn ưỡn ngực ngẩng đầu hỏi.

“Thế nào là nói năng càn rỡ?”

“Đại tài mười nước xỉ nhục chúng ta thì được?”

“Chúng ta xỉ nhục lại bọn họ thì không được?”

“Tôn đại nho, ngài là nho giả của Đại Ngụy, hay là nho giả của mười nước?”

“Vả lại, đừng lôi dáng vẻ kia của ông ra dọa ta, chỗ này là Thái Bình thi hội, bệ hạ đã nói, trên cực yến không có tôn ti, gọi ông một tiếng Đại Nho, là đã tôn trọng ông rồi.”

“Nếu không, gọi ông một tiếng lão Tôn, thì ông làm gì được ta?”

“Trần mỗ ta đây cũng không phải Chu Thánh nhất mạch, dùng ánh mắt này nhìn ta? Ông nghĩ rằng Trần mỗ ta đây sợ ông sao?”

Trần Tinh Hà càng ra vẻ càng nghiện nặng hơn rồi, đây là lần đầu tiên hắn ta được mọi người chú ý đến, lần đầu tiên được mọi ngươi tung hô trầm trồ khen ngợi, đương nhiên vì thế nên máu dồn lên não, học hành vi của Hứa Thanh Tiêu, ra vẻ.

Nhưng lời này vừa nói xong, vô số dân chúng đều cười ầm lên.

Cách xưng hô lão Tôn này, không hiểu sao lại có vẻ rất hài hước.

“Ngông cuồng!”

“Bọn ngươi có thể không phải là Chu Thánh nhất mạch, cũng là người từng đọc sách thánh hiền, là văn nhân Đại Ngụy, cũng là môn đồ của Thánh Nhân, trên cực yến không có tôn ti, nhưng ngươi thân là môn đồ của Thánh Nhân, vậy mà dám ngông cuồng như thế? Không tuân theo tôn ti trật tự?”

Tôn Tĩnh An hét lớn một tiếng, ông ta thân là Đại Nho, bị một người đến cả nhập phẩm của chưa nhập được như Trần Tinh Hà răn dạy, đây đúng là vô cùng nhục nhã.

“Câm miệng!”

“Trần mỗ đã là học giả Tâm Học, không phải môn đồ Thánh Nhân, không cần phải kính trọng cái kẻ Đại Nho như ông.”

“Biết Tâm Học là thứ gì không?”

“Là tri hành hợp nhất!”

“Ngươi còn dám đe Trần mỗ một câu, có tin Trần mỗ đây ngay lúc này làm thơ, mắng hủ nho không?”

Trần Tinh Hà ra vẻ hơi lố, câu này vừa buộc miệng ra, trong chớp mắt hắn đã rén rồi.

Thôi tiêu rồi, mình lôi thơ ở đâu ra bây giờ?

Nhưng chính lời này, lại khiến văn nhân Đại Ngụy ở đây nhiệt huyết sôi trào.

Đồng thời bọn họ cũng tin chắc Trần Tinh Hà chính là sư huynh của Hứa Thanh Tiêu, hai người này đúng là cùng một khuôn đúc ra, đủ cuồng đủ kiêu ngạo.

Còn Tâm Học là cái gì thế? Vừa nghe tiếng cái đã thấy thoải mái rồi? Có thể cho ta ké một chân không?

Trong lòng mọi người đều nghĩ như vậy.

“Được rồi!”

Cũng đúng lúc này, Trần Chính Nho cất tiếng lên, không hy vọng chuyện sẽ tiếp tục thay đổi kịch liệt như vậy nữa.

“Ta thay mặt văn nhân Đại Ngụy chọn đề.”

“Vậy chọn ‘Sơn Hà’ đi, nhưng khi làm thơ thì trong thơ nhất định cũng phải chứa hai chữ sơn hà.”

Trần Chính Nho ra mặt ép chuyện này xuống.

Bởi vì ông sắc bén nhận ra rằng đã có rất nhiều người đọc sách không vừa lòng Tôn Tĩnh An rồi, thậm chí điều bất mãn này sẽ biến thành bất mãn với Chu Thánh nhất mạch, nếu mà như vậy thật thì đối với Văn cung Đại Ngụy cũng không phải chuyện tốt lành gì.

“Bắt đầu!”

Tôn Tĩnh An mặt lạnh nói, ngay sau đó xoay người quay về chỗ ngồi của mình.

Trong lòng ông ta nổi trận lôi đình, nhưng ông ta lại không biết nên nói cái gì giờ.

Cơn tức này ông ta giấu ở trong lòng, nuốt thế nào cũng không trôi.


Chương 513: Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (6)

Mà lúc này, ánh mắt của Trần Tinh Hà hướng về phía đại tài mười nước, giọng điệu lạnh lùng nói.

“Cho các ngươi làm trước, miễn lại bảo thi từ sư đệ ta vừa ra thì các ngươi lại không có cơ hội.”

Trần Tinh Hà nói như vậy.

Biểu hiện phách lối như thế khiến cho đại tài mười nước tức đến muốn hộc cả máu, người này đến cả nhập phẩm cũng chưa, dựa vào cái gì mà tự tin như thế?

“Cứ để sư đệ của ngươi làm trước đi.”

Trong đám văn nhân mười nước có người lên tiếng, ngữ khí khinh thường nói.

“Sư đệ ta không tới, đệ ấy đã làm thơ xong rồi.”

Trần Tinh Hà mang bảy phong thơ ra, nói như vậy.

“Làm xong rồi?”

“Đã chuẩn bị xong hết rồi à?”

“Ha ha, thơ này viết ra chắc chắn không quá một chữ ngàn vàng, xem ra Hứa Thanh Tiêu không dám ra mặt thật.”

“Đúng thế, ha ha ha ha ha, cuối cùng ta cũng hiểu tại sao Hứa Thanh Tiêu không dám ra mặt.”

Mọi người đều cười to nói.

Bởi loại thơ từ này, một khi đã dính đến thơ trấn quốc hay thơ hay thiên cổ, như vậy lúc viết ra sẽ ngưng tụ dị tượng cùng với tài khí.

Nếu như ngươi đã viết trước rồi, trừ phi mới viết được một nửa sau đó để Thiên Địa Đại Nho trấn áp, nếu không tài khí chắc chắn sẽ toát hết ra bên ngoài.

Cho nên bọn họ có thể chắc chắn thơ của Hứa Thanh Tiêu tối đa chỉ đến một chữ ngàn vàng.

Nếu đúng là như thế thật, vậy tên Hứa Thanh Tiêu kia chẳng đáng để lo.

Không chỉ bọn họ, thật ra cả Lục bộ Thượng thư, bao gồm các vị Đại Nho cùng các viện trưởng của tứ đại thư viện cũng có chút lo lắng, bởi vì lời của đại tài mười nước không sai.

“Ếch ngồi đáy giếng.”

Trần Tinh Hà cười xuỳ một tiếng, tuy hắn ta cũng không biết thơ trong phong thơ này ra sao, có phải thiên cổ danh thi hay không, nhưng hắn ta tin chắc thơ ở trong này ít nhất phải là thơ trấn quốc.

“Mở miệng ra là ếch ngồi đáy giếng, thế mở thơ ra xem, để đám ếch ngồi đáy giếng bọn ta được mở mang tầm mắt, cũng đừng leo lẻo cái miệng mãi thế.”

Đại tài mười nước ghét cay ghét đắng những lời này, bởi vì cái câu ếch ngồi đáy giếng của Trần Tinh Hà còn đi chung với ánh mắt khinh thường của mọi người, đúng là quá thu hút lòng hận thù mà.

“Đúng thế, cho các ngươi lên trước.”

“Mở thơ ra đi, đừng nói làm trúng đề đấy.”

Đại tài mười nước gào ầm lên.

Nghe thấy giọng nói của mọi người, Trần Tinh Hà cũng nhìn lướt qua tên đề ghi trên phong thơ, ở trên phong thơ thứ tư có viết “Phong Nguyệt”.

Nghĩ đến đây, Trần Tinh Hà không nhịn được cười thầm trong bụng, mình đúng là vua đoán đề.

Thời khắc này, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người Trần Tinh Hà.

Mà cũng lúc này đây, Trần Tinh Hà lại dừng tay, chậm rãi nhìn về phía đại tài mười nước.

“Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, cho các người làm trước, nói cách khác, đợi chút nữa không có cơ hội để hối hận đâu.”

Trần Tinh Hà tự tin nói.

Đại tài mười nước:”…”

Ông nội nhà ngươi, mở đi, sao nhiều chuyện vậy?

Sao ngươi tự tin vậy?

Đại tài mười nước tức đến đau cả phổi.

Thấy dáng vẻ đại tài mười nước như vậy, Trần Tinh Hà không nhiều lời nữa, cơ hội đã cho rồi nhưng bọn họ không biết quý trọng.

Trần Tinh Hà tức thì mở toạc phong thơ ra.

Trong nháy mắt!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Hào quang hoàng kim rực rỡ hừng hực ùa ra từ trong phong thơ.

Tài khí tuôn ra ào ào, như hoá thành Trường Giang và Hoàng Hà, cuồn cuộn tràn vào trong Ly Dương cung.

Tài khí tuôn ra bao phủ toàn bộ đại điện, hào quang toả ra bốn phía.

“Lại là thiên cổ danh thi?”

“Ôi mẹ ơi!”

“Điều này không thể nào được, thơ đã viết rồi sao vẫn là thiên cổ danh thi?”

“Sao Hứa Thanh Tiêu lại viết ra được thiên cổ danh thi rồi?”

“Hoá ra Hứa Thủ Nhân đã phong ấn tài khí trong đó rồi, thủ đoạn này đúng là vô cùng khủng khiếp mà.”

“Hắn có văn khí, có thể phong ấn tài khí.”

Trong chớp mắt, mọi người ở trong cung điện đều nháo nhào hết lên, không ai ngờ được rằng thơ đã viết rồi vẫn còn tài khí, nhưng rất mau đã có người hiểu ra được nguyên nhân.

Hứa Thanh Tiêu phong ấn tài khí vào trong chữ.

Nhưng khiến mọi người khiếp sợ hơn là.

Hứa Thanh Tiêu vẫn có thể viết ra được thiên cổ danh thi.

Giỏi vừa thôi chứ!

Tất cả mọi người đều giật mình, Lục bộ Thượng thư, chư vị Đại Nho, viện trưởng tứ đại thư viện, văn nhân Đại Nguỵ, bách tính Đại Nguỵ, đại tài mười nước, Mộ Nam Bình Mộ Nam Ninh, thậm chí bao gồm cả bản thân Trần Tinh Hà cũng phải kinh hãi.

Bởi vì mong đợi tối đa của bọn họ thì đây là thơ trấn quốc, không ngờ rằng, lại là thiên cổ danh thi.

Mà vào lúc này, tài khí bắt đầu xoay chuyển, tụ lại bóng dáng của Hứa Thanh Tiêu.

Hắn đứng ở trong cung điện.

Giọng vang lên.

“Tôn tiền nghĩ bả quy kỳ thuyết, vị ngữ xuân dung tiên thảm yết.

Nhân sinh tự thị hữu tình si, thử hận bất quan phong dữ nguyệt.

Ly ca thả mạc phiên tân khuyết, nhất khúc năng giáo trường thốn kết.

Trực tu khán tận lạc thành hoa.

Thuỷ cộng xuân phong dung dị biệt. “

(Nâng chén rượu ngày về muốn ngỏ,

Giai nhân nấc nghẹn, lời chưa tỏ.

Đời người vốn sẵn có tình si,

Ly hận không vì trăng với gió.

Đừng hát nữa bài ca tiễn biệt,

Điệu ru buồn xé nát tâm tư.

Hãy cùng ta ngắm muôn hoa nở,

Trong gió xuân bình thản giã từ.)

Giọng điệu thản nhiên vang vọng.

Là giọng của Hứa Thanh Tiêu, ngâm thơ đọc từ.

Khi thanh âm hạ xuống.

Tài khí mệnh mông khổng lồ cuồn cuộn tuôn ra, thiên cổ danh thi, lại viết thêm một thiên cổ danh thi.

“Hay! Hứa đại nhân, quả nhiên là thiên tài kinh thiên.”

“Đại Nguỵ ta có Hứa Thủ Nhân, văn đạo hưng thịnh một vạn năm.”

“Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, Nho Đạo vạn cổ chìm trong đêm đài… Ôi Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ…”

“Tài hoa của người này kinh thiên động địa, vang dội cổ kim.”

Mọi người đứng dậy, trong ánh mắt đều đong đầy chấn động.

Quá nhiều chấn động do Hứa Thanh Tiêu mang đến cho bọn họ.

Nhưng đám đại tài mười nước phát điên rồi.

Lúc trước bọn họ tin chắc mình thắng đậm, không ngờ được đến là ở đây cũng có thể viết ra được thiên cổ danh thi.

Bọn họ có lòng tin viết được thơ trấn quốc.

Nhưng không có lòng tin viết được thứ vượt qua cả thiên cổ danh thi.

Mặc dù có viết ra được thì sao? Người ta dẫn trước, ngươi đây đằng đuôi.

Thiên cổ không có xếp thư tự, chỉ có thời gian trước và sau.

Bất luận là như thế nào thì cũng thua.

Thua tan tác.

“Lộ đề! Cái này nhất định là lộ đề! Sao hắn ta có thể viết trúng đề?”

“Chắc chắn là có vấn đề, hắn dựa vào cái gì có thể chọn đề thành công?”

“Không hợp lý, không hợp lý, phong ấn tài khí vào trong giấy viết thơ.”

“Trong này nhất định là có vấn đề.”


Chương 514: Đừng Phá Nữa, Cung Điện Sắp Sập Rồi, Hứa Thanh Tiêu Giả Vờ Giả Vịt (7)

Đám đại tài mười nước điên hết lên rồi, Hứa Thanh Tiêu lại cho ra một bài thiên cổ danh thi, thế này bảo bọn họ làm sao mà tiếp nhận được?

Nhưng mà vào lúc này rồi, bọn họ vẫn y như rằng thì thầm đây là có vấn đề.

Không có cái gì khác cả, chủ yếu là có một người liên tục viết ra được thiên cổ danh thi, điều này sao có thể được?

Chuyện này chắc chắn là không thể nào được.

“Là thật hay giả, thì cứ thẳng tay mở hết phong thơ còn lại ra, Hứa Thanh Tiêu hắn có bản lĩnh viết ra được thiên cổ danh thi, lại dám đoán trúng cả đề thơ, xem bài thơ khác là xong.”

“Nếu đúng là mười bài thiên cổ, bọn ta chịu thua, nếu không thì có vấn đề.”

Có người hô, nhìn chằm chằm vào thơ trên tay Trần Tinh Hà mà nói như thế.

Đúng thế, đoán được bảy bài thơ, hơn nữa còn tự tin như vậy, nếu như bảo trong sáu bức thơ còn lại này đều là thiên cổ danh thi vậy bọn họ không dám bép xép nữa.

Nhưng nếu trong sáu phong thơ này đều là bài thơ bình thường, hoặc nếu như, ở bên trong không có thơ, vậy đây chính là giả vờ.

Nghĩ đến đây, rất nhiều đại tài mười nước xông đến.

Lao thẳng về phía Trần Tinh Hà.

Trong chốc lát, lần lượt từng bóng người lao đến, tính cướp lấy bao thơ trong tay Trần Tinh Hà.

“Không được!”

“Không được mở ra!”

“Sư đệ đã dặn, không được mở ra.”

Trần Tinh Hà liều mình bảo vệ.

Nhưng khí thế của đối phương hùng hổ thế này, xem ra… sắp bị cướp mất rồi.

Nhưng dáng vẻ này của Trần Tinh Hà càng khiến đại tài mười nước hoài nghi.

“Cướp lấy!”

Sau một khắc, các tài tử mười nước còn hùng hổ hơn cả ban nãy.

Nếu như có thể chứng minh đây là giả dối thật, thế thì Đại Ngụy sẽ có nỗi nhục ê chề.

Đây chính là cơ hội duy nhất để bọn họ xoay người.

Nếu không thì dựa vào cái gì để xoay người?

Ai đến?

Trong khoảng thời gian ngắn, khung cảnh trong nháy mắt loạn hết lên.

Mà văn nhân Đại Ngụy vừa nhác thấy cái cảnh này, cũng bất chấp tất cả, bắt đầu lao thẳng lên bảo vệ Trần Tinh Hà.

Bởi vì bọn họ cũng sợ cái chiều hướng giả dối này nha.

Dù sao Hứa Thanh Tiêu thế này là quá nghịch thiên rồi.

Đúng thật là biết giả vờ giả vịt đó.

Trong Ly Dương cung đã hoàn toàn sôi trào.

Mọi người thi nhau cướp lấy phong thơ trong tay Trần Tinh Hà.

Đại tài của mười nước giờ đã chắc chắn một điều, nếu trong phong thơ này còn có thiên cổ danh thi, vậy chứng minh Hứa Thanh Tiêu đúng thật là có kinh tài tuyệt thế.

Nhưng nếu trong phong thơ này không phải thiên cổ danh thi, thì chứng tỏ Đại Ngụy giả vờ, Đại Ngụy lộ đề thiên vị.

Nếu không thì tài tử mười nước bọn họ hôm nay thua hoàn toàn, thua đến thảm bại.

Nhất là thấy Trần Tinh Hà thà sống thà chết không chịu bóc ra, bọn họ càng thêm chắc chắn suy nghĩ này, vậy thì đơn giản, cứ cướp lấy rồi mở ra.

Mà dân chúng và văn nhân Đại Ngụy cũng toát hết cả mồ hôi hột, không phải bọn họ không tin Hứa Thanh Tiêu, mà không đánh cược được, lỡ như đúng là lộ đề thật, hoặc đúng là Thiên Địa Đại Nho của Đại Ngụy ra tay thì sao.

Bộ mặt sau này của bọn họ tan tành luôn rồi.

Cho nên mặc dù có mạnh tay một chút, mặc dù để đám người có tức đến rồ người cũng không đánh cược được, lỡthua thì sao? Cả đời này không thể ngóc đầu lên được!

Nghĩ tới đây, mọi người điên cuồng bảo vệ Trần Tinh Hà, có chết cũng không thể để đại tài mười nước mở những phong thơ này ra được.

Nhưng càng làm như thế mọi người càng kích động, càng chạy nhanh đến cướp lấy những thứ này, càng tin chắc trong đấy nhất định là có thứ gàn dở.

“Đừng có cướp, đừng có cướp mà.”

Trần Tinh Hà cũng sắp khóc rồi, hắn ta ôm cứng mấy phong thơ này, có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, hắn ta cũng không biết bên trong có thêm thiên cổ danh thi nào nữa không, lỡ như không phải thiên cổ danh thi thì ai chịu đây?

Thứ hai, Hứa Thanh Tiêu đã dặn đi dặn lại cho dù có chuyện gì cũng không được mở ra, hắn ta không dám mở thật.

Mọi người đúng là không chịu nổi nữa rồi.

“Không được làm liều!”

“Các ngươi bình tĩnh lại cho ta!”

Vào lúc này, Tôn Tĩnh An bộc phát toàn bộ khí thế Đại Nho ra, Hạo nhiên chính khí kinh khủng áp chế tất cả văn nhân với bách tính ở đây.

“Ở trên thịnh yến này các ngươi cũng làm loạn hết lên, muốn làm gì hả? Muốn tạo phản đúng không?”

Tôn Tĩnh An nổi giận, ông ta nổi giận thật sự.

Dường như là nghiến răng nghiến lợi rống lên vậy.

Giọng vừa thét lên giống như sấm rền, văn nhân ở đây đều im bặt, cả dân chúng cũng không dám tranh cướp nữa.

Nhưng mà vào lúc này rồi, đám Đại Tài mười nước vẫn không phục, nhíu mày nói.

“Tôn nho, bọn ta không phải không chịu thua, nhưng Hứa Thanh Tiêu đã viết tận bảy phong thơ rồi, không thấy tăm tích đâu mà đã thắng được đấu thơ ngày hôm nay, chúng ta không phục, trong chuyện này nếu không có uẩn khúc, thì chúng ta đây cũng đâu phải kẻ ngu?”

“Đúng vậy, người còn chưa đến đã thắng được cả một đại hội thi thơ rồi ư? Chúng ta đúng thật là không phục, không phục một chút nào hết.”

“Bảy phong thơ, hơn nữa còn đoán trúng đề thành công, chuyện này quá vô lý rồi.”

Máu điên của đám đại tài mười nước đã dồn hết lên não, bọn họ cũng mặc kệ một vài lỗi logic ở trong này, chủ yếu là Hứa Thanh Tiêu này biết cách làm nhục người ta quá, không đến nhưng ẵm luôn chiến thắng về tay.

Còn phong ấn tài khí vào trong thơ nữa, có tức chết bọn ta không chứ?

Bọn họ tức giận bất bình.

Mà văn nhân Đại Ngụy cũng không thể lùi một bước mãi được.

“Là chính các ngươi chọn đề, rõ rành rành ra giờ còn bảo lộ đề? Các ngươi có biết xấu hổ không hả?”

“Không có chút liêm sỉ nào hết.”

“Đúng là quá buồn nôn.”

“Các ngươi là đại tài á? Các ngươi là phân chó còn tạm được.”

“Tuyệt nhất chính là các ngươi cố ý đòi mở ra phải có phong có nguyệt, trong thơ này mở đúng thật là có hai chữ phong nguyệt rành rành ra thế rồi, chẳng lẽ người của các ngươi là gián điệp bọn ta cài vào à?”

Văn nhân Đại Ngụy mở to mồm ra gào, nghĩ đám người này đầu óc đúng là có vấn đề, đã đến lúc này rồi lại còn không chịu thua? Thế rốt cuộc phải thế nào thì bọn này mới chịu thua đây?

“Ngậm miệng!”

Tôn Tĩnh An lần thứ hai cất lời dạy bảo, để văn nhân Đại Ngụy yên tĩnh lại, sau đó ánh mắt hướng về phía đám người Đại Tài mười nước.

“Vậy phải sao các ngươi mới phục?”

Giọng điệu Tôn Tĩnh An bình tĩnh hỏi.

“Mở một phong thơ khác, chúng ta sẽ phục!”


Chương 515: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (1)

Có người nói yêu cầu mở hết sáu phong thơ còn lại ra, nếu không sẽ không phục.

Nói thế xong, Tôn Tĩnh An nhìn về phía đối phương hỏi.

“Mở ra thì phục sao?”

Tôn Tĩnh An hỏi.

“Mở ra xong, nếu mỗi phong thơ đều là thiên cổ danh thi thì chúng ta phục!”

“Nếu không, đây là lừa người…”

Đại tài mười nước lạnh lùng nói, thái độ kiêu ngạo không gì sánh bằng.

Nhưng mà tức khắc, trong đám văn nhân Đại Ngụy có giọng nói vang lên.

“Mở con mẹ ngươi ấy, mỗi một phong thơ phải là thiên cổ danh thi hả? Hứa huynh cho dù có là đại tài, cũng không thể làm đến mức mỗi một phong thơ đều là thiên cổ danh thi được!”

“Nếu đúng là thế thật, thì mười nước các ngươi có tư cách để xem à?”

Giọng này vang lên, đúng là cực kỳ tức giận.

Khốn khiếp, đã mở thơ rồi vẫn chưa phục, nhất định phải mỗi một phong thơ đều phải là thiên cổ danh thi? Ta nhổ vào mặt nhà ngươi, điều này sao có thể được?

Bảy bài thiên cổ danh thi, cộng với bài “Thương Tiến Tửu”, vậy chính là tám bài thiên cổ danh thi?

Đùa sao? Ai cho đùa? Con mẹ nó, đúng là làm người ta tởm lợn mà, đúng là đám bẩn thỉu.

Nhưng người đó vừa dứt lời, tiếng Tôn Tĩnh An lần nữa vang lên.

“Lão phu đã nói, trật tự, người còn chửi rủa ở chỗ này, Đại Ngụy ta là nước lấy lễ nghi làm đầu, các ngươi thân là người đọc sách, còn là người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy ta, tu dưỡng tiết chế đâu?”

“Người đâu, lôi người này ra ngoài, đuổi ra khỏi Ly Dương cung.”

Tôn Tĩnh An nổi giận mắng, tình hình bây giờ ở đây, đại tài mười nước làm loạn lên là chắc rồi, ban đầu ông ta còn định thuyết phục mọi người, không ngờ được người một nhà còn ở đây gào thét, đúng là không coi bề trên ra gì hết, ngông cuồng không gì sánh được.

Bầu không khí này đều tại Hứa Thanh Tiêu khích ra.

“Ông!”

“Tôn nho! Thân ta là người đọc sách của Văn cung Đại Ngụy, đã từng lễ kính với ngài không gì sánh lại được, không ngờ rằng, ông cứ lặp đi lặp lại nhiều lần việc thiên vị đám văn nhân dị quốc này.”

“Đại Ngụy ta đúng là nước trọng lễ nghi, nhưng cũng phải nhìn đối phương là ai, bọn họ không tôn trọng Đại Ngụy ta đến thế, bất kính đến như vậy, mà ông vẫn che chở đến cùng, nếu như Tôn Nho đã cố ý như vậy, thì hôm nay, ta sẽ rời khỏi Văn cung Đại Ngụy.”

“Ta huỷ ý!”

Người này cất tiếng, sắc mặt hắn đỏ ửng lên, gân xanh nổi giần giật như muốn nổ tung, có lẽ vì đã uống vào một chút rượu, trông có vẻ mặt đỏ đến tận mang tai.

“Lớn mật!”

“Ngạo mạn!”

“Ngươi đã không học cho tốt sự khiêm tốn của Thánh Nhân, lại học đòi theo tên Hứa Thanh Tiêu kia, ngươi đâu, lôi ra ngoài.”

Tôn Tĩnh An hoàn toàn phẫn nộ rồi, đây là nho sinh của Văn cung Đại Ngụy, không ngờ được lại như vậy, không nghe lời ông ta nói, thậm chí còn quay ngược lại áp chế ông ta, vậy cút ra ngoài cho ta.

“Tôn nho!”

“Không được!”

Mấy vị Đại Nho của Văn cung Đại Ngụy là người lên tiếng đầu tiên, bọn họ đã phát hiện người đọc sách ở Văn cung có vài phần không phục rồi, sinh ra oán khí, mặc dù Tôn Tĩnh An đang duy trì hình tượng Đại Quốc, nhưng vấn đề ở đây cũng đang làm phật lòng người của mình.

Vốn dĩ bọn họ đang mong thái độ của Tôn Tĩnh An đừng có cứng nhắc như thế, người một nhà với nhau ít nhiều cũng phải quan tâm đến tình cảm của nhau, dù sao thì ở đây cũng có người ngoài đứng đấy, nếu có nguyên người mình thôi thì mắng vài câu cũng chẳng sao, nhưng có người ngoài thì tóm lại cũng không tốt.

Tuy vậy, Trần Chính Nho vẫn không nói không rằng, ngồi yên.

Nhưng mà ngay sau đó, người này phá lên cười lớn, tức thì hạo nhiên chính khí trong cơ thể hắn cũng theo đó toả ra, mà hắn cũng giận dữ hét lên.

“Hôm nay, Lý Thủ Minh ta đây cũng hủy minh ý, tự rơi xuống Bát Phẩm, từ nay về sau không tuân theo ý của Chu Thánh, cũng không phải nho sinh Văn cung.”

Giọng hắn tràn đầy quả quyết, sau đó, phất tay áo rời đi, chẳng cần tên nào lôi mình ra hết.

Dáng điệu người này khiến mọi người hoàn toàn rơi vào trầm mặc, một vài văn nhân Đại Ngụy trong lòng cũng nảy lên lửa giận, nhưng bọn họ không có dũng khí như người này, bởi vì dù sao thì bọn họ cũng là người đọc sách của Văn Cung Đại Ngụy, vả lại đối mặt cũng là một vị Đại Nho.

Không phải mỗi người đều có dũng khí như vậy, bọn họ có ước ao, nhưng bọn họ không dám làm.

Danh vọng của Thánh Nhân quá lớn, khái niệm tự huỷ có ý gì? Đây dường như là đại biểu cho việc cả đời này hắn không thể bước vào minh ý nữa rồi, hơn nữa cũng đắc tội với Văn cung Đại Ngụy, con đường làm quan tương lai cũng không tốt lắm đâu.

Cảnh này văn nhân Đại Ngụy giận mà không dám nói gì, mà trong nội tâm đám đại tài mười nước không gì sánh lại một chữ sướng, bọn họ sướng đến cực hạn, sướng đến mức đến cả ngón chân cũng không nén được phải xoè ra rộng hơn một chút.

“Tự mình sa đọa!”

Tôn Tĩnh An lạnh lẽo đến cực điểm buông một câu, ông ta cũng không thèm để ý đến một người tự huỷ minh ý, trái lại còn thấy đối phương đây là tự mình sa đọa.

Ngay sau đó, Tôn Tĩnh An tiếp tục nói.

“Giao thơ của Hứa Thanh Tiêu lên đây.”

Ông ta nhìn về phía Trần Tinh Hà nói.

“Dựa vào cái gì?”

Ánh mắt Trần Tinh Hà lạnh lùng nói.

Ngươi là cái gì mà bảo ta giao? Ngươi là cái thá gì?

“Chuyện hôm nay liên quan đến bộ mặt của Đại Ngụy, nếu như ngươi không giao lên đây, e rằng chuyện hôm nay qua đi, người trong thiên hạ đều cười chê Đại Ngụy”

Tôn Tĩnh An mang vương triều quốc gia ra để doạ ép Trần Tinh Hà, ông ta biết Trần Tinh Hà không phục cũng sẽ không chủ động giao lên, cho nên mới dùng đến cách này.

“Kẻ thanh cao thì tự bản thân đã thấy thanh cao, sư đệ đã nói vậy, bất luận hôm nay có như thế nào cũng không được mở bức thơ thứ hai của đệ ấy ra, Tôn nho, chuyện hôm nay đã qua, đấu thơ là sư đệ ta thắng, sắc trời đã muộn rồi, Trần mỗ phải về thôi.”

Trần Tinh Hà nói thế.

Nhưng theo đó, lời của đại tài mười nước vang lên.

“À há, thanh cao tự biết bản thân thanh cao? Ta sợ là các ngươi hãi rồi đúng không?”

“Hứa Thanh Tiêu cũng chột dạ, ngươi càng chột dạ hơn.”

“Nếu thanh cao biết mình thanh cao, sao không dám mở ra.”

“Không mở ra, thì các ngươi làm lộ đề, các ngươi lừa gạt… Chúng ta cũng sẽ không chấp nhận thắng thua ngày hôm nay!”

Đại tài mười nước đồng thanh nói, bọn họ cho rằng Hứa Thanh Tiêu nhất định không thể viết ra được nhiều bài thiên cổ danh thi được, cho nên mới có tự tin cùng với phấn khích như này.

“Trò cười! Một lũ ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết ở trong đó kêu gào, nếu như mở những phong thơ này ra, ta sợ rằng sau này các ngươi không có mặt để gặp người nữa.”


Chương 516: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (2)

Trần Tinh Hà cười khẩy mà nói, mà văn nhân Đại Ngụy khác cũng rất muốn mở miệng, nhưng dưới ánh mắt của Tôn Tĩnh An, cả đám chỉ có thể nuốt cục tức xuống câm lặng.

Bọn họ tủi thân lắm chứ, tủi thân vô cùng, thậm chí còn rất muốn như Lý Thủ Minh vậy, trực tiếp huỷ minh ý bỏ đi, nhưng bọn họ lại không làm được, chỉ đành hít một hơi thật sâu, cố hết sức kìm nén phẫn nộ ở trong lòng mình.

“Giao phong thơ lên đây đi, đừng để chuyện rối tung lên nữa, nếu không, đừng trách lão phu phải tận tay tới lấy.”

Giọng Tôn Tĩnh An lạnh như băng vang lên.

“Tôn nho, ông hơi độc tài rồi đấy.”

Trần Tinh Hà đúng là rất muốn chửi một câu chó Tôn, nhưng lời này nghẹn ứ không dám văng ra, dù sao đối phương là Đại Nho, là cấp trên, hô một tiếng lão Tôn đã coi như quá mức rồi.

Nếu chửi một câu chó Tôn thật, chắc mình tiêu tùng luôn quá.

“Kẻ sĩ trong sạch tự biết mình thanh liêm, nếu không sợ, sao không dám lấy ra? Hứa Thanh Tiêu chính là người đọc sách của Đại Ngụy, hơn nữa cũng là quan viên của triều đình Đại Ngụy, Thị Lang Hộ Bộ, nếu như hắn ở đây, e rằng cũng sẽ thuận theo tấm lòng của lão phu.”

“Không thể thế này mãi được, để đại tài mười nước hiểu lầm hả? Đến lúc đó Đại Ngụy mất hết cả mặt mũi, đối với ai cũng đều bất lợi.”

Tôn Tĩnh An nói như vậy, dù sao thì Hứa Thanh Tiêu cũng có ở đây đâu, một tên Trần Tinh Hà là cái thá gì chứ?

Nhưng lời này cũng khiến văn nhân Đại Ngụy đúng là tức điên lên.

Mang ra chẳng lẽ không mất mặt?

Hơn nữa đối phương là cái gì? Yêu cầu tất cả phong thơ ở đây đều phải là thiên cổ danh thi?

Bọn nó nói cái gì thì là cái đấy hả? Bọn nó muốn chúng ta giao thì chúng ta phải giao à? Mặc dù chúng ta là đại quốc, phải có phong thái của đại quốc, không nên thì không cần giải thích chứ?

Tại sao nhất định phải giải thích?

Trong lòng mọi người đều ôm một ổ lửa cháy, bọn họ rất khó chịu, vô cùng khó chịu.

Chuyện này không cam lòng, đúng là khiến người ta cảm thấy không thoải mái, quá buồn nôn.

“Trần huynh, mang ra đi.”

Nhưng cũng vào lúc này đây, Mộ Nam Bình hít một hơi thật sâu, bản thân hắn cũng ngập tràn sự phẫn nộ, nhưng hắn hiểu được cục diện bây giờ, trừ khi Hứa Thanh Tiêu tự mình sang đây.

Nói cách khác, đối mặt với Tôn nho, không ai có cách nào hết, những người còn lại thật ra cũng có thể nói mấy câu, nhưng vấn đề ở chỗ đây là hội thi Thái Bình, do Văn cung Đại Ngụy chủ trì.

Nếu cứ như vậy, các Đại Nho ở Văn cung Đại Ngụy không nói lời nào, thì bọn họ không có tư cách để lên tiếng.

Nghẹn thì nghẹn, nhưng hết cách rồi, chỉ đành nhắm mắt lại thôi.

“Để ta mở.”

Trần Tinh Hà nói, hắn hiểu được nỗi lòng của Mộ Nam Bình, bây giờ chỉ đành làm vậy thôi, dù sao thì ai bảo đối phương là Đại Nho đâu cơ chứ?

Nhưng có mở nhất định cũng phải tự mình mở, nhỡ đâu đối phương một phát xé tan luôn thì sao?

Nhỡ đâu may ra trong phong thơ này đúng là có một thiên cổ danh thi thì sao?

Hai bài càng tốt.

“Không! Để Tôn nho mở, ngươi là cái thá gì cơ?”

“Đúng thế, để Tôn nho mở, chúng ta tin Tôn nho.”

“Tôn nho thâm minh đại nghĩa, chúng ta tin vào Tôn nho.”

“Tôn nho, mặc dù cái tên Hứa Thanh Tiêu này có lừa thật hay không… Chúng ta cũng không trách tội Văn cung Đại Ngụy, bởi vì ngài đã cho chúng ta thấy, cái gì gọi là công bằng, cái gì là phong thái Đại Nho.”

“Đúng thế, đúng thế, chúng ta chỉ tôn trọng mình Tôn nho.”

Đám Đại Tài mười nước đều cất lời, bọn chúng không cho phép Trần Tinh Hà được mở, nhất định phải để Tôn Tĩnh An mở ra, thậm chí còn đủ lời khen nịnh vang lên.

Dù sao đây là Đại Ngụy, dù sao bọn họ cũng là người đọc sách, tôn trọng Chu Thánh nhất mạch, mà Tôn Tĩnh An lại là người nổi bật nhất ở Chu Thánh nhất mạch, là Đại Nho, cho nên bọn họ đúng là kính phục Tôn Tĩnh An thật.

Nguyên nhân không phục, là cho rằng hoàng triều Đại Ngụy hoặc triều đình lừa gạt họ… đối với Văn cung Đại Ngụy thì bọn họ vẫn tôn trọng, hơn nữa Tôn Tĩnh An đúng là đang giúp bọn họ thật, vì vậy khen mấy câu cũng là chuyện hết sức bình thường.

Quả nhiên những lời này vừa vang ra, trong lòng Tôn Tĩnh An sung sướng đến không gì sánh lại được, có thể được đại tài mười nước khen ngợi như vậy, mọi công sức ông ta bỏ ra ngày hôm nay cũng có được hồi báo.

Nghĩ tới đây, Tôn Tĩnh An nói thẳng.

“Giao cho lão phu đi.”

Nói như vậy, Trần Tinh Hà không khỏi xiết chặt phong thơ trong tay, văn nhân Đại Ngụy từng người một đều bắn ánh mắt hung tợn về phía đám Đại Tài mười nước.

Đám người kia tất cả đều lộ ra nụ cười nhạt, nhưng sau nụ cười này cất giấu một thứ đắc ý, một loại khinh miệt và khinh thường.

Dường như đang nói, muốn đấu với ta? Chính người của các người còn đang giúp ta, các người là cái cóc khô gì?

Loại ánh mắt này khiến người ta cảm thấy kinh tởm, loại thái độ này cũng khiến bọn họ phẫn nộ cực kỳ, đáng tiếc, quá đáng tiếc, tiếc rằng Hứa Thanh Tiêu không ở đây.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều mong, mong Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, sau đó sẽ diễn một tiết mực tức giận chửi thẳng vào mặt Đại Nho.

“Trần huynh!”

Mộ Nam Bình vỗ vai Trần Tinh Hà, đừng lấn cấn nữa, cảnh dưới mắt bây giờ đã như này rồi, không thể cãi lại được nữa.

“Ta có một điều kiện!”

Trần Tinh Hà bỗng nhiên cất lời.

Nói thế, mọi người có chút hiếu kỳ.

“Nói!”

Tôn Tĩnh Nam bình tĩnh nói.

“Nếu thơ ở trong sáu phong thơ này đều là thiên cổ danh thi, ta muốn tài tử mười nước phải quỳ xuống đập đầu nhận sai với sư đệ ta.”

Trần Tinh Hà nói vậy.

Sắc mặt ngạo nghễ.

Dựa vào cái gì các ngươi bảo ta bóc thì ta phải bóc? Cái gì cơ? Các ngươi dám bảo sư đệ ta lừa hả…? Được, ta đây bóc thì bóc, nếu như không phải lừa thật, vậy phải quỳ xuống đập đầu nhận sai với sư đệ ta, được chưa?

Nhưng mà lời vừa rơi xuống, sắc mặt Đại Tài mười nước đã thay đổi.

“Ngươi nằm mơ!”

“Si tâm vọng tưởng!”

“Đập đầu nhận sai? Ngươi cho rằng đây là trò đùa của con nít hả? Đúng là buồn cười.”

“Người đọc sách chúng ta đây, chỉ quỳ xuống lạy trời lạy đất lạy quân vương lạy phụ mẫu lạy thầy, quỳ xuống vì Hứa Thanh Tiêu? Hắn ta có tài đức gì?”

đại tài mười nước nói như vậy, giống như còn thi nhau cười mỉa không dứt.

Quỳ trước Hứa Thanh Tiêu? Ngươi đi mà nằm mơ đi.

Đúng thật, bảo người đọc sách quỳ xuống đập đầu, này đúng là quá quắt, Tôn Tĩnh An lạnh lùng lắc đầu nói.

“Như vậy không được, có nhục với văn nhân.”

Ông ta đại diện cho tài tử mười nước nói thẳng.

Nhưng mà, Trần Chính Nho từ nãy giờ vẫn không nói gì bỗng lên tiếng.

“Sao lại không được?”


Chương 517: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (3)

“Lão phu cho rằng được, đại tài mười nước đã thua rồi, đã thế còn vu cáo Đại Ngụy ta lừa gạt, vu cho Hứa Thanh Tiêu lừa gạt, nếu như Hứa Thanh Tiêu cầm chứng cứ chứng minh bản thân mình không lừa ai…”

“Đập đầu nhận sai thì có sao nào? Lẽ nào tài tử Đại Ngụy ta bị vu oan một cách trắng trợn rồi thôi?”

“Nếu bọn ngươi không dám, thì chuyện này dừng ở đây, nhưng nếu trong lòng vẫn sinh bất mãn, thì lão phu đây chỉ biết tự mình đi vào trong nội cung Văn cung, dùng Chu Thánh Khí, trấn áp ba mươi năm tài vận mười nước thôi.”

Giọng nói của Trần Chính Nho bình tĩnh, đã đến lúc ông phải ra nói chuyện rồi.

Giữ vững lẽ phải.

Nói thế thôi cuối cùng cũng để văn nhân Đại Ngụy đánh tan một ít nỗi lòng, nếu không đúng là nghẹn đến tức chết.

Trong khoảng chốc, đám tài tử mười nước có vẻ hơi trầm mặc, bọn họ không biết có nên chấp nhận hay không.

Nhưng cuối cùng, trong đại tài mười nước cũng có người đi ra.

“Nếu trong sáu phong thơ này đều là thiên cổ danh thi, ta đây nhận! Thịnh yến ngày mai, ta sẽ quỳ xuống đập đầu nhận sai với Hứa Thanh Tiêu.”

“Đồng thời ta cũng muốn xin Tôn nho, mang hết đề đã chọn ra đây, dù sao cũng phải đập đầu quỳ xuống, bảy bài thơ thiên cổ danh thi này, ít nhất cũng phải có ba bài đúng đề chứ? Nếu không đúng đề thì cũng không được tính.”

Hắn mở miệng, cắn răng nói, đập đầu nhận sai đúng là chơi lớn thật, nhưng hắn ta cũng không cho rằng Hứa Thanh Tiêu đây có tài hoa như vậy thật, đồng thời còn phải thêm một thiết định, nhất định phải chọn ra đề đúng!

“Được!”

“Chúng ta nhận!”

“Nếu có đại tài như thế thật, còn có thể đoán trúng đề, thì chúng ta đây tâm phục khẩu phục.”

“Không sai, nếu có tài hoa như vậy, chúng ta cũng nhận!”

“Bảy bài thiên cổ danh thi, đến cả Thánh Nhân cũng chỉ đến như vậy mà thôi?”

Đám đại tài mười nước đều nhận, bọn họ hoàn toàn không thể tin Hứa Thanh Tiêu được, suy cho cùng một người làm ra được một bài thiên cổ danh thi đã là chuyện được cường điệu hoá rồi, đã lưu danh thiên cổ.

Bảy bài? Lại thêm Danh Từ, Biền Văn, Danh Ngôn, Thánh Nhân e rằng cũng không thể viết ra được.

Bọn họ nhận lời.

Không chút do dự.

“Được!”

Trần Tinh Hà cũng không nhiều lời nữa, đưa phong thư giao thẳng cho thị vệ mang đến cho Tôn Tĩnh An, hắn ta lười đến giao, đúng là đã chán ghét Tôn Tĩnh An đến cực điểm.

Mà Tôn Tĩnh An cũng nhận lấy phong thơ.

Sắc mặt bình tĩnh.

Chẳng qua đến ông ta cũng không tin Hứa Thanh Tiêu có thể viết ra được bảy bài, chuyện này đúng thật là không thể nào được, nhìn trong mắt bách tính và văn nhân Đại Ngụy ánh lên một tia sáng ngóng trông.

Trong lòng ông ta chỉ có lạnh lùng và coi rẻ.

Thân là Đại Nho, ông ta biết rõ một người viết ra được bảy bài thiên cổ danh thi khó khăn nhường nào, hơn nữa còn phải chọn đúng đề, thì càng khó hơn.

Đây gần như không thể nào.

Khó hơn cả lên trời.

Cũng chỉ có đám người đứng ở tầng chót đáy mới có thể ôm một tia hy vọng như vậy.

Trên thế giới này đúng thật là có kỳ tích, nhưng kỳ tích này tuyệt đối không thể là Hứa Thanh Tiêu được.

Nghĩ tới đây, Tôn Tĩnh An không nói nhảm nữa, lấy tệp đề luôn ra, công nhiên trước mặt mọi người.

Khi tệp đề xuất hiện, ánh mắt mọi người đều hướng về nó.

Đề thứ nhất [ Nữ nhân ].

Dưới yến hội, Trần Tinh Hà siết chặt nắm tay, hắn đoán trúng, đề thứ hai đã đoán trúng, rất tốt, tốt lắm.

Đề thứ hai [ Đạo lý ].

Lại đoán trúng? Trần Tinh Hà hít một hơi thật sâu, bản thân hắn cũng không tin nổi, lại thêm được một đề nữa, đây chả khác gì một hơi trúng tam nguyên đấy ạ.

( Chỉ việc thi Hương, thi Hội, thi Đình liên tiếp giành được các chức Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên.)

Này!!!!!!

Đề thứ ba [ Bi ].

Trần Tinh Hà:”…”

Hắn đã chết chân ngay tại chỗ rồi, đồng thời còn có một người, đó chính là Mộ Nam Bình, hắn đã nhìn đề Trần Tinh Hà chọn rồi, hôm nay được nhìn thấy cảnh này cũng giật nảy cả mình.

Đề thứ tư chủ đề được chọn cũng là [ Gián hữu ].

Đề thứ năm chủ đề được chọn cũng là [ Vô Thanh ].

Đề thứ sáu cũng là chủ đề được chọn cuối cùng, là [ Vọng Nhạc ].

Đây là đề thi được chọn ra, có thay thế cũng có chủ đề, sẽ căn cứ vào tính huống mà thay đổi.

Nhưng ở giữa đám người, Trần Tinh Hà đã ngây ngẩn hết cả người rồi.

Đầu óc hắn trống rỗng, cảm thấy tất cả giờ đều là giả? Là ảo giác hết.

Mộ Nam Bình cũng choáng váng, cả bảy đề, đoán trúng cả bảy? Trần Tinh Hà tên này mẹ nó nữa là thằng nào? Đến cả cái này cũng đoán trúng được hả?

Nói thật thì, nếu không phải biết Trần Tinh Hà là ai, đến cả hắn cũng cho rằng Trần Tinh Hà có móc nối cấu kết với ai thật đó.

Đoán đề trúng hết!

Mẹ nó nữa đúng là có quỷ thật rồi.

Trần Tinh Hà trợn tròn mắt, nhưng mà Tôn nho cũng không nói thêm bất kỳ lời thừa nào hết.

Mở thẳng phong thơ đầu tiên ra.

Đoàng!

Bên trong đại điện vốn đã ngập tràn tài khí rồi, nhưng vào giờ phút này, tài khí không ngừng không nghỉ ùn ùn chảy vào, hào quang vàng kim sáng loà phủ khắp đại điện.

Mỗi một chữ còn chói mắt hơn cả thái dương, mỗi một chữ đều nặng đến cả vạn cân, nếu như Tôn Tĩnh An không phải đại Nho, chỉ bằng giờ này thôi ông ta cũng không đứng vững nổi.

Lúc trước Trần Tinh Hà có thể mở ra được là vì Hứa Thanh Tiêu đã dùng thêm bí pháp Nho Đạo, cho nên Trần Tinh Hà mở phong thơ đầu tiên thì không bị ảnh hưởng, nhưng đến phong thứ hai thì không chắc.

“Quan quan thư cưu, tại hà chi châu.

Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.

Sâm si hạnh thái Tả hữu lưu chi Yểu điệu thục nữ Ngộ mị cầu chi.”

(Dịch thơ: Vang vang mấy tiếng chim cưu

Giữa cồn vắng vẻ gù nhau mặn nồng.

Thướt tha thục nữ bên sông,

Cùng người quân tử sánh đôi vợ chồng.

So le rau hạnh lơ thơ

Hái theo dòng nước ven bờ đôi bên.

U nhàn thục nữ chính chuyên,

Nhớ khi thức ngủ triền miên chẳng rời.)

Bóng dáng Hứa Thanh Tiêu lại xuất hiện lần nữa, hắn đứng chắp tay, giọng nói vang khắp Ly Dương cung, chữ cổ vàng kim sáng chói cũng treo lên trên vòm trời.

Một bài thiên cổ danh thi đã chiếu sáng kinh đô Đại Ngụy như ban ngày, hai bài thiên cổ danh thi đã khiến kinh đô sáng rực như thể đang ban ngày thật.

Tài khí gầm rít ở trong đại điện bắt đầu chuyển động, giống như cuồng phong ập đến du người ta phải ngả nghiêng theo.

Mà cả đám người này tất cả đều trợn mắt há mồm, nhìn thấy rõ hết thảy.


Chương 518: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (4)

Bọn họ đúng là không ngờ nổi Hứa Thanh Tiêu thật sự đã viết ra được hai bài thiên cổ danh thi, chuyện này cũng nghịch thiên quá rồi?

Quan trọng nhất là thơ này vậy mà giống y hệt đề đã đặt ra, có liên quan đến nữ tử.

Đã ra đề thành công, còn viết thơ thành công… này đúng là không thể tin nổi!

“Mở bài thứ ba ra! Ta không tin, tên Hứa Thanh Tiêu ấy lại có tài như thế.”

“Mở bài thứ ba! Bài thứ ba!”

“Không thể nào, không thể nào, đương thời tại sao lại có tài tử như thế?”

“Lại là thiên cổ, lại là thiên cổ, điều này vô lý vừa thôi!”

Đám đại tài mười nước đều bị đập cho phát đến choáng váng, sắc mặt bọn họ vô cùng kinh hãi, đúng là không thể nào tin nổi!

Sắc mặt bọn họ vô cùng khó nhìn, một bài thơ thiên cổ mới tinh này dường như là một cái tát thật mạnh vào mặt bọn họ vậy.

Đừng nói đến bọn họ, đến cả Lục bộ Thượng thư, Đại Nho Văn Cung, cùng với viện trưởng của tứ đại thư viện cũng hoàn toàn chấn động rồi.

Bọn họ không ngờ được… Hứa Thanh Tiêu lại tài hoa như thế.

Nghe thấy tiếng kêu gào của đám đại tài mười nước, Tôn Tĩnh An phục hồi lại tinh thần, cầm phong thơ thứ hai lên, mở ra lần nữa.

Tức thời, thanh âm của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.

“Luyện đắc thân hình tự hạc hình,

Thiên châu tùng hạ lưỡng hàm kinh.

Ngã lai vấn đạo vô dư thuyết,

Vân tại thanh thiên thuỷ tại bình.”

(Dịch thơ:

Tu luyện thân hình như dáng hạc

Dưới thông ngàn gốc, hai hòm kinh

Đáp lời hỏi Đạo, không thừa chữ:

“Mây tại trời xanh, nước ở bình”)

Thanh âm Hứa Thanh Tiêu vang lên, kèm theo đó là văn khí kinh khủng tuôn ra mạnh mẽ.

Đoàng!

Văn khí như biển, như sông Trường Giang, Hoàng Hà, văn khí lúc trước còn chưa tan hết, sao còn xuất hiện thêm nhiều văn khí như thế?

Văn khí màu tím tụm lại một chỗ, bao trùm cả nơi này, kinh đô lại thêm lần nữa sáng tinh như ban ngày, tất cả nhân dân trăm họ đúng thật không dám tiếp tục nhìn nữa rồi, sợ sáng đến lóa cả mắt.

Mà trong Ly Dương cung cũng hơi rung lắc lên, dù sao thì tài khí đã rất đáng sợ rồi, một bài thiên cổ danh thi đã có thể tụ ra được vô vàn tài khí.

Huống hồ cùng một lúc ba bài?

Im! Im sạch! Im hết!

Đại điện rung lắc sắp sụp đến nơi, mọi người ngây người tại chỗ.

Một bài thiên cổ danh thi này không vang dội à?

Tài khí này không ngùn ngụt hả?

Tuyệt vời nhất là, đấy cùng làm trúng đề ra!

Lại làm trúng đề!

Ôi trời….

Đây đúng là không thể nào tưởng tượng ra nổi!!!

Không thể, đây là không thể nào!

“Phong thứ tư.”

Có người tỉnh hồn lại rồi, sắc mặt điên cuồng, khiếp sợ trong mắt tràn hết ra, đây là đệ nhất tài tử của Trần Quốc, xem ra hắn đã điên hơn cả điên, yêu cầu mở phong thơ thứ tư ra.

Đến cả giọng cũng khàn đặc rồi!

Hứa Thanh Tiêu một lần lại thêm một lần vả chan chát vào mặt bọn hắn, để bọn hắn phải phát điên!

Tôn Tĩnh An hít một hơi thật sâu, nhưng bàn tay đang mở phong thơ ra cũng bắt đầu run lẩy bẩy.

Nhưng rất mau, ông ta đã bình ổn lại kinh ngạc ở trong lòng.

Vẫn phải mở từng phong thơ một á!

Ông ta vung thẳng tay lên, mở hết ba phong thơ còn lại ra.

“Tôn nho! Không được!”

“Không được mở nữa, mở nữa Ly Dương cung sẽ sụp mất.”

“Chạy mau, đứng ngớ người ra đấy à?”

“Mọi người mau giữ vững Ly Dương cung, đừng để bách tính bị thương.”

Các Đại Nho của Văn Cung Đại Ngụy đều lên tiếng, bốn bức thiên cổ danh thi đã khiến Ly Dương cung rung lắc muốn sụp xuống rồi, nếu cứ mở tiếp ra không khéo sụp thật.

Nhưng không ngờ được lão Tôn Tĩnh An này dám mở ra thật.

Tức khắc Trần Chính Nho hét lớn một tiếng, ra lệnh cho mọi người ngưng tụ Hạo nhiên chính khí, giữ chắc đại điện để bách tính mau chóng rời khỏi đây, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn.

Mà Tôn Tĩnh An đã mở hết phong thơ ra rồi.

Giờ khắc đấy, hào quang toả ra phú khắp mọi chốn, thanh âm của Hứa Thanh Tiêu xuất hiện trùng lên nhau, vang khắp nơi trong Ly Dương cung này.

“Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến.

Đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm, khước đạo cố tâm nhân dị biến.”

(Dịch thơ: Chuyện mà như thuở ban đầu

Gió thu sẽ chẳng gieo sầu quạt tranh

Người xưa nỡ đổi lòng đành

Lại than nhân thế sao nhanh đổi dời.)

“Biệt hữu u sầu ám hận sinh, thử thời vô thanh thắng hữu thanh.

Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân, tương phùng hà tất tằng tương thức.”

(Dịch thơ: Ôm sầu mang giận ngẩn ngơ,

Tiếng tơ lặng ngắt, bây giờ càng hay.

Cùng một lứa bên trời lận đận,

Gặp gỡ nhau, lọ sẵn quen nhau…)

Ðãng hung sinh tằng vân, Quyết tý nhập quy điểu.

Hội đương lăng tuyệt đính, Nhất lãm chúng sơn tiểu.

(Dịch thơ: Mây từ ngực núi sinh ra,

Chim bay về tổ, người đà trông theo.

Chon von đỉnh núi ta trèo,

Bao nhiêu núi nhỏ, trông theo mắt nhìn.)

Ba giọng đọc chồng lên nhau, nhưng những thơ này ngôn từ tràn ý phi phàm, hào quang rực rỡ bao trùm hết thảy.

Văn khí ùn ùn, cung điện rung chuyển.

Tài tử mười nước một đám ngu xuẩn đứng đờ người tại chỗ, giống như đã ngây dại hết rồi, mỗi một bài thơ đều là thiên cổ danh thi.

Quan trọng nhất là, mỗi một bài thơ đều làm đúng đề.

Đây quả thật là chuyện không thể nào tưởng tượng ra nổi.

Không thể tưởng tượng được!

Bọn họ ngu người hết rồi.

Không thể tin vào tất cả ở đây được nữa.

Nhưng chính vào lúc này.

Giọng nói của đám người Trần Chính Nho lại vang lên lần nữa, vô cùng lo lắng bảo bọn họ mau chóng chạy ra khỏi đây.

Nếu không thì cung điện sắp sập đến nơi rồi, đè chết hết người ở đây mất.

Lập tức, đám thị vệ là những kẻ tỉnh hồn lại đầu tiên, đều đưa bách tính chạy ra khỏi đây, bởi vì Ly Dương cung đúng thật là đang rung lắc dữ dội, bất cứ lúc nào cũng có thể sập xuống.

Mấy vị Đại Nho đều ra tay, tạm thời ổn định lại Ly Dương cung để dân chúng đều thoát ra khỏi Ly Dương cung, văn nhân Đại Ngụy cũng chạy theo sau.

Nhưng khi mọi người vừa mới chạy ra khỏi cung điện, trong chớp mắt, tất cả tài khí biến mất sạch.

Toàn bộ đều biến mất.

Hào quang tan hết.

Có chút đột ngột quá.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

“Những tài khí đấy đâu rồi?”

“Tài khí vừa rồi bay đi đâu rồi?”

“Sao bỗng nhiên biến mất thế?”

Trong chớp mắt, mọi người đều rất tò mò, nhưng có tò mò đến như thế nào nữa thì Ly Dương cung đang rung chấn thế kia, bọn họ cũng không dám đợi tiếp nữa, chạy được ra đã rồi nói.

Không chỉ bọn họ, mấy người Trần Chính Nho cũng tò mò.

Bốn bài thiên cổ danh thi xuất hiện đã kinh khủng như vậy, thế bảy bài thiên cổ danh thi cùng lúc xuất hiện thì sao lại không xảy ra chuyện gì chứ?


Chương 519: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (5)

Bọn họ tò mò, trong mắt cũng ngập tràn không thể lý giải được.

Mọi người cũng không dám nói thêm tiếng nào hết, mà tài tử mười nước từ nãy giờ vẫn bị quây trong trạng thái hồn treo ngược cành cây, tạm thời vẫn chưa tỉnh hồn lại.

Tất cả mọi người đều được đám thị vệ đưa ra khỏi Ly Dương cung, bọn họ rất sợ Ly Dương cung sập xuống.

Sập xuống gây chết người, ai chịu nổi?

Chờ đám người Trần Chính Nho đi ra được thì vần thơ ở trên bầu trời cũng đã tan sạch, chữ to màu vàng kim biến mất, hào quang trong nháy mắt cũng biến mất theo.

Kinh đô Đại Ngụy vốn đang như mặt trời ban trưa, giờ đây lại quay về lúc đêm khuya.

Khiến mọi người tò mò thật đấy.

“Đây là chuyện gì vậy? Trần nho?”

“Tôn nho, tài khí ngoạn mục khổng lồ như vậy sao lại biến mất rồi?”

“Trần huynh, tài khí ban nãy sao mất sạch rồi vậy?”

“Chẳng lẽ chỉ là phù dung sớm nở tối tàn hả?”

Mọi người tò mò hỏi Trần Chinh Nho, Tôn Tĩnh An, thậm chí là cả Trần Tinh Hà.

Nhưng cả ba người cũng không hiểu mô tê gì, bọn họ nhíu mày cùng nhìn lên sắc trời, đúng là không biết chuyện gì vừa xảy ra hết.

Tâm hồn Trần Tinh Hà vẫn đang treo ngược ở trên cung trăng, hắn không phải ngu người vì thiên cổ danh thi của Hứa Thanh Tiêu, mà vì khả năng đoán trước đề của mình, sao mà đỉnh thế?

Đoán cái nào trúng cái đấy?

Nhưng tại sao lúc chọn đại – tiểu thì lại thua trắng tay nhỉ?

Nhưng mà.

Một canh giờ trước.

Bên trong Tuý Tiên câu.

Cao Sơn các.

Mâm cao cỗ đầy bốc hơi nóng nghi ngút, Hứa Thanh Tiêu và Cố Ngôn ngồi xuống.

Kèm theo đó là tiếng chuông nhỏ nhẹ vang đến, là từ Ly Dương cung.

Tiếng chuông này đại diện cho việc thịnh yến bắt đầu rồi.

“Thủ Nhân, có thật là không sao không?”

Cố Ngôn hơi nhăn mày lại, hơi tò mò nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, ánh mắt ông mang theo lo lắng thật, dù sao dựa theo lý thuyết thì giờ Hứa Thanh Tiêu phải ở trong Ly Dương cung rồi.

Nhưng lại ngồi cùng mình ở đây, nếu để đám Thượng thư kia biết, đoán chắc sẽ mắng chết mình luôn, nếu như đấu thơ hôm nay thua thì mình phải mua quan tài sẵn rồi.

Cho nên mới bảo không lo là nói phét.

“Không sao.”

“Cố đại nhân, đợi lát nữa tất cả mọi chuyện đều để Thanh Tiêu nói đi, cho dù có thế nào thì ngài cũng đừng tiếp lời, chỉ cần ngài đừng nói gì hết, cho dù Thanh Tiêu nói sai thì cũng không sao cả.”

Ngay từ đầu Hứa Thanh Tiêu đã không lo lắng gì đến hội thi thơ Thái Bình rồi.

Ngược lại chuyện hắn quan tâm bây giờ hơn là việc đối mặt với tam thương của Đại Ngụy kìa.

Tấn Thương Quảng Lăng!

Huy Thương Bắc Hồ!

Cống Thương Nam Lâm!

Thương nhân ở Đại Ngụy không ngàn thì vạn, nhưng mà to nhất chỉ có Ngũ gia, nguyên vật liệu để khởi công xây dựng công trình guồng nước thì nằm trong tay ba nhà này.

Cho nên Hứa Thanh Tiêu muốn nhìn thử xem rốt cuộc đám thương nhân Tam gia này đến kinh đô là ôm theo mục đích gì.

Nhưng cũng vào lúc này, có một vài tiếng bước chân vọng đến.

Chốc lát cửa của nhã các chậm rãi mở ra, ba bóng người xuất hiện ở trong mắt Hứa Thanh Tiêu.

Bọn họ đều đã có tuổi, đầu bạc trắng, nhưng quắc thước minh mẫn, quần áo trên người không lộ vẻ phú quý, ngược lại có vẻ khiêm tốn, nhưng nhìn chất liệu vải thì cũng không phải loại tầm thường gì.

“Chúng ta xin được bái kiến Cố thượng thư, bái kiến Hứa thị lang.”

Ba người nhìn thấy Cố Ngôn và Hứa Thanh Tiêu, đã ngay lập tức cúi đầu, tôn kính không gì sánh lại được.

Dù sao thì bọn họ cũng là người làm ăn buôn bán, Cố Ngôn với Hứa Thanh Tiêu chính là mệnh quan triều đình Đại Ngụy, đương nhiên phải tôn trọng rồi.

“Chư vị ngồi xuống đi.”

Hứa Thanh Tiêu mỉm cười, bảo mọi người ngồi xuống.

Ba người nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu, không nhiều lời, ngồi thẳng xuống.

“Cố thượng thư, chúng ta đến chậm, xin kính ngài một lời tạ lỗi.”

Nhưng Cố Ngôn chỉ gật đầu lại không nói gì cả, thân ông là Thượng Thư, trong mắt ông những tên thương nhân này là cái gì? Nhưng mà nếu không phải vật liệu ở trong tay bọn họ, thì bọn họ lấy tư cách gì để ngồi chung mâm cơm với ông?

“Nào, chúng ta xin được kính Cố thượng thư một chén, cũng kính Hứa tiểu hữu một chén, tỏ lòng áy náy.”

Lão già bên Huy Thương rót rượu ra, đứng dậy nói, ông ta gọi Cố Ngôn là Cố thượng thư, mà xưng Hứa Thanh Tiêu là tiểu hữu, không biết lời trong lúc đó mang theo vài… ý tứ gì đó khác.

Nhưng mà với cái tuổi này của bọn họ, gọi một tiếng tiểu hữu cũng không phải quá quắt.

Vả lại trên mặt dù mang theo ý cười, nhưng đúng là tức giận, dù sao cũng là hậm hực của bản thân thôi.

Cố Ngôn đánh mắt nhìn sang phía Hứa Thanh Tiêu, mà Hứa Thanh Tiêu không có vẻ gì là tức giận cả, ngược lại còn tự mình rót rượu nữa.

Tức thì mọi người cùng nâng chén, Cố Ngôn và Hứa Thanh Tiêu chỉ nhấp một ngụm nhỏ, ba người kia thì uống cạn.

Sau khi uống xong, lão già bên Cống Thương nhíu mày nói: “Ta nghe nói Hứa tiểu hữu có tửu lượng hơn người, nhấp một ngụm thôi là có ý gì? Chẳng lẽ rượu này không ngon sao? Người đâu, mang rượu ngon đến đây.”

Ông ta há miệng ra không phải trách Hứa Thanh Tiêu chỉ nhấp hờ bờ môi, mà trách tội rượu ở trong tửu lâu này không ngon, đây chính là chỗ thông minh của thương nhân, không vui trong lòng cũng phải lộ ra thật khéo.

“Thôi không cần đâu.”

“Mấy ngày trước Hứa mỗ uống nhiều rượu đã lỡ tay làm ra sai lầm, bệ hạ ra chỉ không cho phép ta uống rượu nữa, nhưng hôm nay được gặp măt ba vị, Hứa mỗ nhấp một chút bày tỏ thành tâm muốn trò chuyện.”

Hứa Thanh Tiêu cười nói.

Mà ba người cũng không ép uổng thêm làm gì nữa.

Chỉ đành hướng về phía Cố Ngôn mời rượu không ngừng.

Rượu sau ba tuần, Cố Ngôn mới nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu, mà Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu ngay ý ông là gì, lập tức nói.

“Chư vị, hôm nay Cố đại nhân đến đây cũng muốn trao đổi với ba vị chuyện liên quan đến vật liệu như dầu và dây mây.”

“Hôm nay rượu đã quá ba tuần, chi bằng cùng nhau nói chuyện thoải mái thôi.”

Hứa Thanh Tiêu nói, trước tiên dẫn dắt đề tài vào trong chuyện dầu và dây mây.

Thế nhưng ba người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta một chốc, sau cùng bên Cống Thương đứng ra nói chuyện.

“Ba người chúng ta vội vàng tới đây, một vài thư tín liên quan đến còn chưa đọc, để bảo đám gia đinh mang đến đây vậy, đó cũng do tộc trưởng giao cho chúng ta.”

“Nếu không có thư từ bên nhà gửi đến, chúng ta cũng không dám tự mình ăn nói linh tinh.”

Bên ngoài lão già Cống Thương cười khổ nói, nhưng lời này có quỷ mới tin ông?

Ba người đều không mang đến? Rõ ràng là đang muốn kéo dài thời gian.

Trong nháy mặt, sắc mặt Cố Ngôn thay đổi, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại cười nói: “Không sao, dù sao thì thời gian còn dài, đợi một lát cũng không sao.”


Chương 520: Bảy Bài Thơ Thiên Cổ! Tài Khí Ba Ngàn Dặm Vọt Đến Từ Đằng Đông! (6)

Hứa Thanh Tiêu mỉm cười, ba người cũng gật đầu, khen một câu rộng lượng.

Sau đó ba người trên thực tế là bám lấy Cố Ngôn nói lời xu nịnh suốt, chỉ nói được một hai câu với Hứa Thanh Tiêu, có ý cô lập hắn.

Nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn giữ vững tâm trạng vui vẻ, nếu đối phương không để ý đến mình, thì Hứa Thanh Tiêu cũng không thèm để ý đến ba người họ.

Chủ ý của bọn họ rất rõ ràng, đơn giản là muốn kéo dài thời gian của mình, để mình không đi sang Ly Dương cung mà thôi.

Đáng tiếc, bọn họ tính sai hết rồi.

Nhưng thấy Hứa Thanh Tiêu thản nhiên như vậy, Cố Ngôn cũng có chút không vui, ba người này suy cho cùng cứ nói hươu nói vượn, vốn cũng không định nói đến chuyện guồng nước, khiến cho ông ta đau đầu không thôi, hơn nữa còn chuyện ở Ly Dương cung nữa.

Quả thật ông ta vẫn lo gặp chuyện không may.

Đến lúc này, lời của Cố Ngôn vang lên.

“Thủ nhân, nếu phải đợi lâu thế này, hay là ngươi cứ qua Ly Dương cung ngó thử đi, lão phu đã chuẩn bị kiệu riêng đưa ngươi sang Ly Dương cung rồi.”

Cố Ngôn nói.

Nhưng chỉ một câu này thôi, ánh mắt của ba thương nhân đều xuất hiện sự khác thường, sau đó Cống Thương đứng ra nói: “Cố đại nhân, để ta đi hỏi thăm thử.”

Ông ta nói, muốn đứng dậy đi hỏi.

Mà Cố Ngôn cũng gật đầu, không nói gì hết.

Nhưng đúng lúc Cống Thương đứng lên, bỗng nhiên trong lúc đó, trời cao bên ngoài sáng lên như ban ngày, hào quang kim sắc ùn ùn toả ra, bên ngoài cửa sổ cũng nhìn thấy ánh sáng vàng óng ở khắp nơi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có bắn pháo hoa à?”

“Đây là?”

Ba người thương nhân đại điện hơi tò mò, bọn họ cùng nhau đứng lên mở cửa sổ ra, trong nháy mắt hào quang rực rỡ chói mắt ùa vào trong nhã các.

Sau liền đó làm kèm theo tiếng Hứa Thanh Tiêu ngâm thơ.

Thiên cổ danh thi lại xuất hiện.

Chữ to vàng rực tụ lại ở trên bầu trời, sắc mặt mấy người không khỏi thay đổi một cách đột ngột.

Mục đích của bọn họ đến đây là để giữ chân Hứa Thanh Tiêu lại, đây cũng là nhiệm vụ được đằng trên nhắn nhủ, nhưng không ngờ được rằng tài hoa của cái người Hứa Thanh Tiêu lại có thể ở đằng xa đè bẹp Đại Tài mười nước ở trong Ly Dương cung.

Cái này! Đúng là khó về tưởng tượng ra được.

“Hứa đại nhân? Đây là thơ ngài làm? Thế nào mà giọng đọc cũng giống y chang vậy?”

Đại diện cho Huy Thương hơi ngạc nhiên, nhìn Hứa Thanh Tiêu.

“Hứa mỗ đã viết xong thư rồi nhờ sư huynh mang hộ ta sang Ly Dương cung rồi, có lẽ là do sư huynh ta đoán đề đoán chuẩn quá.”

“Chư vị, nếu như thích hội thi thơ, hay là bây giờ để Hứa mỗ đưa chư vị sang bên Ly Dương cung, để thưởng thức thơ một cách trọn vẹn?”

Hứa Thanh Tiêu thản nhiên nói.

Mà nhìn cảnh bên ngoài, bao gồm cả Hứa Thanh Tiêu, Cố Ngôn mới có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm thật rồi.

Nói thật đến cả ông cũng sợ thật, sợ vì chuyện của bên Hộ bộ sẽ kéo chân Hứa Thanh Tiêu.

Nhưng may mắn là, Hứa Thanh Tiêu còn có thủ đoạn cao thâm như thế, mình đúng là coi thường Hứa Thanh Tiêu rồi.

“Không, không, tài hoa của tiểu hữu, chúng ta đã sớm nghe tiếng rồi.”

Mấy người bên ngoài cười nói bên trong mặt mày ủ ê quay về chỗ ngồi của mình, mà bên đại diện cho Cống Thương thì đi ra ngoài lấy thư nhà qua.

Những cũng lúc này, tài khí cuồn cuộn ùa vào người cũng khiến Hứa Thanh Tiêu có chút bất đắc dĩ.

Bây giờ hắn không cần tài khí, mà cần dân ý.

Cũng do dân ý ở trong cơ thể không còn nhiều nữa, so với dân ý hai ngày trước thì đúng là khác nhau như trời với đất vậy.

Đúng là ít thật.

Nhưng cũng không sao, dù gì dân ý ở trong cơ thể mình vẫn đủ dùng, thế này chắc mãi không thể xuất hiện thánh khí được nhỉ?

Khoảng chừng hai khắc sau.

Cuối cùng, đối phương cũng mang thư bên nhà đến, giao vào tay hai người còn lại, mỗi người một phần.

Ba lão già quan sát nội dung bên trong thư nhà.

Mà Hứa Thanh Tiêu cũng rất bình tĩnh.

Chỉ là sắc mặt của ba người càng ngày càng cổ quái, nội dung của bên thư nhà ra sao, Hứa Thanh Tiêu và Cố Ngôn cũng mù tịt, cho nên hơi tò mò.

Thời gian từng chút một qua đi, lại thêm một khắc đồng hồ nữa.

Cuối cùng ba người đặt thư bên nhà xuống, gập gọn lại, cẩn thận cất vào trong phong thư.

Sao đó đại diện bên Tấn Thương nói.

“Cố thượng thư, trong tộc đã truyền thư, dân chúng địa phương không đồng ý việc thu gạt trước, nhưng trong tộc đã bàn với bách tính xong xuôi, chỉ muốn dựa theo giá cả đã thương lược trước, thêm…”

Ông ta còn chưa kịp nói xong.

Cùng lúc đấy, hào quang vàng rực rỡ ở bên ngoài càng bùng lên đậm hơn.

Vào lúc đó, Hứa Thanh Tiêu khẽ nhăn mày.

“Thế nào lại mở phong thơ thứ hai ra rồi?”

“Hay nói cách khác, là có người cũng viết được thiên cổ danh thi?”

Trong lòng Hứa Thanh Tiêu cũng tò mò, nhưng nghe thấy giọng ngâm thơ của mình, Hứa Thanh Tiêu hiểu được đấy là do mở phong thơ thứ hai.

“Đây là!”

Đại diện cho bên Tấn Thương nhìn ra bên ngoài, trầm ngâm một câu, chuẩn bị nói tiếp, nhưng đột nhiên, hào quang vàng rực lại đậm thêm, một tiếng nổ ầm ầm vang lên.

Bấy giờ.

Hứa Thanh Tiêu không nhịn được vùng dậy, tự mình mở cửa sổ ra, nhìn về phía kinh đô Đại Ngụy.

Toàn bộ kinh đô đều được hào quang kim sắc ấy gột rửa, ba bài thiên cổ danh thi ở trên vòm trời giống như ba mặt trời vậy, chiếu rọi muôn nơi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, hắn cố ý giấu tài khí bên trong thơ, vốn định để Trần Tinh Hà mở một bài, thắng xong, ngày mai lại mở thêm một bài nữa, suýt xoát ba bài thiên thủ danh thi kết màn.

Nhưng sao lại mở một mạch ba bài rồi?

Chuyện này kỳ lạ quá.

Còn chưa để Hứa Thanh Tiêu phản ứng lại kịp, thì bài thiên cổ danh thi thứ tư đã xuất hiện.

“Không thể nào!”

Trong lòng Hứa Thanh Tiêu hô lên một câu, bốn bài thiên cổ danh thi xuất hiện e rằng Ly Dương cung sẽ sập mất.

Càng quan trọng hơn là mình cũng không cần nhiều tài khí đến như vậy nữa.

Tài khí quá nhiều, đối với việc tu luyện của mình sẽ càng rắc rối hơn.

Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu dùng thánh khí chuông Bát Hoang trong cơ thể, dùng Hạo nhiên chính khí của bản thân ép hết tài khí xuống, tránh gây ra chuyện sai lầm lớn.

Tài khí kinh khủng bị Hứa Thanh Tiêu trong một hơi nạp hết vào trong cơ thể, việc này người trần mắt thịt không thể nào nhìn thấy được, đến cả Đại Nho cũng không thể phát hiện ra.

Cũng chưa đến một lát sau.

Sắc mặt Hứa Thanh Tiêu đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.

“Mở hết?”

Tài khí đáng sợ vậy lấy tình hình mắt thường không thể nhìn ra được, giống như đại dương mênh mông vọt thẳng vào trong cơ thể mình.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box