- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 50 : Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (2) (c491-c500)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 50 : Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (2) (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (2)
Chuyện này! Chuyện này! Chuyện này!
Sắc mặt của hai người đỏ lên, đây là sự kích động.
Bọn họ đường đường là thượng thư nhưng vào giờ khắc này, bọn họ vẫn không kìm chế được.
Uống! Hôm nay không say không về! Không say không về!
Rượu trong chén của Trần Chính Nho tràn đầy, ông ta uống một ngụm.
Trương Tĩnh đứng một bên cũng bất ngờ ực một hớp.
So với Trần Chính Nho thì ông ta còn kích động hơn, khóe mắt của ông ta thậm chí còn ngấn lệ lấp lánh.
Mình thân là Hình bộ Thượng thư, không sánh bằng Trần Chính Nho.
Trần Chính Nho là Đại Nho! Là thừa tướng! Có khả năng lưu danh thiên cổ nhiều hơn.
Còn ông ta, chẳng qua chỉ là một đóa bọt sóng bên trong dòng thời gian dài đằng đẵng.
Nhưng hôm nay.
Nhưng hôm nay Hứa Thanh Tiêu lại giao cho sinh mệnh mới, cái này là một cái tên thật đơn giản nhưng lại có thể khiến mình lưu danh thiên cổ, sao Trương Tĩnh có thể không kích động cho được? Sao Trương Tĩnh có thể không cảm động!
Thủ Nhân quả nhiên là người tốt.
Trương Tĩnh suýt chút nữa thì bật khóc, bởi vì hành động của Hứa Thanh Tiêu với ông ta mà nói thì có ý nghĩa quá lớn, có ý nghĩa quá khác thường.
Mà ba người Cố Ngôn, Vương Tân Chí, Chu Nghiêm bên kia không khỏi ra vẻ ghen ghét, nhất là Cố Ngôn, ông ta càng khó chịu hơn cả.
Sao Hứa Thanh Tiêu không nhắc đến tên của ông ta chứ.
Khó chịu.
Về phần Lý Ngạn Long thì cũng không thấy khó chịu, chỉ cần làm tốt công trình guồng nước thì mình có thể lưu danh thiên cổ rồi.
Các Đại Nho trong Đại Ngụy Văn Cung thì càng chua chát hơn so với nhóm người Cố Ngôn.
Bọn họ là Đại Nho nên càng quan tâm đến thanh danh hơn.
Không ngờ Hứa Thanh Tiêu có thể như thế này.
Trong một thoáng, đáy lòng họ không hiểu sao có chút hối hận.
Vì sao phải đối nghịch với Hứa Thanh Tiêu chứ, thật ra lúc đầu mọi người có thể giảng hòa mà.
Nhìn thấy Trần Chính Nho và Trương Tĩnh uống từng chén từng chén rượu một.
Hứa Thanh Tiêu cũng lại uống từng chén từng chén một.
Rượu ngon rót vào cổ họng, lửa nóng đốt người.
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu có hơi say.
Tất cả những phiền não đều biến mất hết vào giờ phút này, thay vào đó là một loại khoan khoái, là một loại nhẹ nhõm.
Càng uống vào thì Hứa Thanh Tiêu càng nâng chén lên.
Hắn vung tay ra, nước từ ao rượu nương theo hạo nhiên chính khí hướng về phía ngoài cung.
Đến nào!
Cùng nhau ca múa nào!
Đến nào!
Cùng nhau uống rượu nào!
Bỏ đi tất cả phiền não, hôm nay đến nghe thơ của ta.
Dòng rượu bám theo Hạo Nhiên chính khí, trong tích tắc hòa thành nước mưa rơi xuống kinh đô Đại Ngụy.
Giờ phút này, tất cả các bách tính đều hiểu ý của Hứa Thanh Tiêu.
Đây là muốn bọn họ cùng say nha.
Dân chúng nháo nháo tìm đồ đến để nhận rượu trong ngày hôm nay.
Trên đường phố không còn là không khí âm u đầy tử khí, cũng không trầm mặc như trước.
Thay vào đó, là tiếng cười, là tiếng uống rượu.
“Hứa đại nhân muốn cho chúng ta chúc mừng, muốn chúng ta không say không về.”
“Đến nào, cùng nhau uống rượu nào.”
“Đến nào, cùng nhau vui cười nào.”
Giữa đám người, có người đọc sách hiểu ra ý của Hứa Thanh Tiêu, hắn ta nâng chén lên, nhìn về phía Ly Dương cung hét lớn.
Giờ phút này, dân chúng lớn tiếng cười, kinh đô lại khôi phục lại vẻ phồn vinh náo nhiệt một lần nữa.
Vậy nên bách tính nhìn thấy hết tất cả, mọi người uống rượu, rượu này quá ngon.
Rượu không say lại say lòng người.
Dữ quân ca nhất khúc,
Thỉnh quân vị ngã khuynh nhĩ thính:
(Với người, ta xin hát
Người hãy nghe ta ca khúc nhạc)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng lần nữa, dưới ngòi bút Xuân Thu làm thơ đỉnh cao.
“Chung cổ soạn ngọc hà túc quý,
Đãn nguyện trường tuý bất nguyện tỉnh!
Trần vương tích thời yến Bình Lạc,
Đẩu tửu thập thiên tứ hoan hước.
Chủ nhân hà vi ngôn thiểu tiền,
Kính tu cô thủ đối quân chước.”
(Mâm cao cỗ đầy xem chẳng quý
Chỉ muốn say triền miên khôn tỉnh
Trần Vương trước mở yến Bình Lạc
Mười ngàn đấu rượu đùa say khướt
Chủ quán sao lại kêu thiếu tiền
Rót ngay rượu để ta vui tiếp)
Hứa Thanh Tiêu đã hơi say.
Khuôn mặt của hắn đỏ hồng, trong nháy mắt không biết uống bao nhiêu rượu ngon, dáng người của hắn lung lay nhưng lại hạ bút rất có thần.
Sáu trăm năm Đại Ngụy đương nhiên có một người gọi là Trần Vương, đương nhiên là cũng sẽ mở tiệc, có thể đối chiếu xưa nay, vậy nên Hứa Thanh Tiêu không thay đổi một chữ.
Hết một câu lại là đổ lượng lớn rượu ngon đổ vào miệng.
Hứa Thanh Tiêu say rồi, hơi choáng váng.
Từ sau khi vào kinh thành, không một ngày nào là Hứa Thanh Tiêu không sống dưới trạng thái khẩn trương và nghiêm túc, rất ít khi có thể thoải mái như vậy.
Hôm nay có rượu hôm nay sau, cần gì quan tâm sau này hắn thế nào, cần gì quan tâm hắn khiến nước lũ ngập trời.
Nhưng một khắc sau, rượu trong ao rượu đã không còn.
Vừa rồi bị Hứa Thanh Tiêu đưa ra bên ngoài.
Tương đương bên trong không còn rượu.
Chén rượu của tất cả mọi người đều trống rỗng.
Lúc này.
Hứa Thanh Tiêu trầm mặc.
Bút trong tay hắn từ từ buông xuống.
Thiên cổ danh thi đứng đầu này, vào giờ phút này cũng không hoàn toàn ngưng lại.
Tất cả mọi người nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, không biết là đã xảy ra chuyện gì.
“Nhanh!”
“Nhanh chuẩn bị rượu ngon cho Thủ Nhân.”
Có người phát hiện ra vấn đề, không có rượu ngon thì Hứa Thanh Tiêu không làm được thơ.
Nhóm thị vệ nháo nhào lên đường, đưa rượu ngon đến.
Không ai có thể ngờ được Hứa Thanh Tiêu có thể dùng hết toàn bộ rượu trong ao rượu.
Nhưng mà thi từ thiên cổ này mắc kẹt ở đây, chuyện này khiến tất cả mọi người thật lo lắng.
Mỗi người đều biết tứ thơ này còn thiếu một câu cuối cùng, còn thiếu một câu cuối cùng thôi.
Nếu câu cuối cùng này không nói được.
Vậy thì tứ thơ này sẽ là tiếc nuối thiên cổ, nhất là với trạng thái say khướt hiện giờ của Hứa Thanh Tiêu, chờ đến khi hắn tỉnh lại, không nhất định là có thể viết xong.
Người làm thơ coi trọng nhất chính là trạng thái.
Đã từng xảy ra một trường hợp giống như vậy, có người say mèm viết thơ trấn quốc, thế nhưng còn thiếu một câu cuối cùng, hắn ta đã ngủ thiếp đi.
Kết quả khi tỉnh lại thì không thể nối liền, cuối cùng uất ức mà dừng lại.
Đối với văn nhân mà nói thì quả thật là một nút thắt khó có thể mở ra được.
Cho nên lúc này mới có người mở miệng bảo nhóm thị vệ đi chuẩn bị rượu ngon, đồng thời cầu nguyên cho Hứa Thanh Tiêu đừng có gục xuống.
Không người nào ngờ được trong lúc mất chốt sẽ xảy ra chuyện này.
Mà người hy vọng Hứa Thanh Tiêu gục xuống nhất chính là đại tài mười nước.
Bọn họ nhìn chằm chằm Hứa Thanh Tiêu, hận không thể làm Hứa Thanh Tiêu… đổ gục xuống bây giờ.
Thị vệ lên đường đi tìm rượu ngon, nhưng bây giờ đang giữa hội thì đi đâu chuẩn bị đây.
Đình điểm rượu ngon của tiệc là hai vạn cân, trong chớp mắt thật sự là không tìm thấy.
Thượng thư Lục bộ sốt ruột.
Các Đại Nho cũng sốt ruột, trừ Tôn Tĩnh An.
Viện trưởng tứ đại thư viện sốt ruột.
Bách tính Đại Ngụy sốt ruột.
Văn nhân Đại Ngụy cũng sốt ruột.
Bởi vì dưới yên hội, cơ thể của Hứa Thanh Tiêu đúng là có chút lung la lung lay.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu vẫn lộ ra nụ cười.
Hắn nhắm mắt lại, giống như rơi vào tiên cảnh.
Chương 492: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (3)
Hai tay của hắn mở ra đi về phía bên ngoài cung, giống như thể đi trên cầu độc mộc, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười.
Nhưng rất nhanh hắn lại muốn uống rượu.
Hắn giơ chén lên, miệng vừa hạ xuống.
Không có.
Không có rượu ngon?
Giờ phút này, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu mê mang.
Hiện hắn đã đứng ở ngoài cung điện, tất cả mọi người đều đi theo ra ngoài.
Trên bầu trời, Thương Tiến Tửu màu vàng vẫn chiếu rọi toàn kinh đô Đại Ngụy, thế nhưng ánh sáng đang dần ảm đạm bởi vì chưa xuất hiện câu cuối cùng, tài hoa này sắp không chịu nổi.
Hứa Thanh Tiêu không để ý đến chuyện này.
Chỉ chậm rãi nâng chén.
Nhìn về phía Kinh đô Đại Ngụy.
“Ngũ hoa mã,
Thiên kim cừu,
Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu,
Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu.”
(Thớt ngựa quý
Áo lông cừu
Gọi trẻ đưa ra đổi lấy rượu
Cùng bạn chuốc tan vạn thuở sầu)
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu nâng chén nói ra câu cuối cùng.
Theo âm thanh này vang lên.
Từng chữ cái to màu vàng xuất hiện trên vòm trời, lúc này, cả bài Thương Tiến Tửu phát ra ánh sáng không gì sánh kịp.
Vào lúc này thơ trấn quốc đã u ám không sáng nữa, thậm chí còn trực tiếp biến mất.
Bởi vì ở trước mặt Thiên cổ danh thi, vốn dĩ thơ trấn quốc đã không đủ tư cách.
Lao nhanh như Hoàng Hà chảy đến từ phía Đông.
Ầm ầm!
Giờ phút này, tiếng sấm kêu vang nhưng lại không thấy mây, trên bầu trời chỉ có Hạo nhiên chính khí cuồn cuộn như sông.
Rào rào!
Lập tức, tiếng mưa rơi đổ dồn, Hứa Thanh Tiêu lập tức ném chén rượu đi, thả người đứng dưới mưa.
Đây không phải là nước mưa.
Đây là rượu.
Trong Ly Dương cung, tất cả mọi người đều nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bọn họ hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Không chỉ có bọn họ mà toàn bộ kinh đô Đại Ngụy làm gì có ai không khiếp sợ?
Thớt ngựa quý, Áo lông cừu, Gọi trẻ đưa ra đổi lấy rượu, Cùng bạn chuốc tan vạn thuở sầu.
Câu này không nói ra được thoải mái cũng không nói ra được phóng khoáng.
Một câu cuối cùng này, giống như là vẽ rồng thêm mắt.
Cùng ngươi tiêu hết vạn cổ sầu.
Cái này!
Đây là khí phách cỡ nào chứ!
Cùng nhau giải hết nỗi sầu vạn cổ.
Nếu như nói thi từ trước đó chỉ lộ ra vẻ tự tin tràn đầy, nhưng một câu cuối cùng khiến cho kẻ khác hoàn toàn im lặng.
Vào giờ phút này tất cả mọi người đều hiểu một việc.
Hứa Thanh Tiêu!
Chính là đại tài vạn cổ.
Trong hoàng cung Đại Ngụy.
Nữ đế lẳng lặng đứng dưới mái hiên.
Sau khi nghe thấy âm thanh này thì ánh mắt nàng cũng lộ rõ vẻ tán thưởng.
Trong Đào Hoa Am.
Tất cả cô nương đều đứng bên cạnh lan can, những đôi mắt đẹp đều nhìn về phía Ly Dương cung, trong ánh mắt của các nàng đầu sự yêu mến và kích động.
Bạch Y cô nương cũng đang đứng tựa vào lan can, có vẻ hơi yếu đuối.
Nàng ta nhìn về phía Ly Dương cung, trong mắt đầy ý cười nhạt, đồng thời cũng có chút tình cảm phức tạp.
Về phần ở trong kinh đô Đại Ngụy, dân chúng nhận được rượu thì bọn họ vui mừng không thôi, mỗi người đều lộ vẻ tươi cười.
Nỗi sầu vạn cổ có lẽ không thể nào loại bỏ.
Thế nhưng nỗi sầu hôm nay.
Quả thật là có thể loại bỏ được.
“Đến nào!”
“Đừng ngừng chén nha.”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên lần nữa.
Chỉ có điều là đến lúc này cơ thể của hắn cũng gần như là nằm trên mặt đất.
Hắn say.
Hắn uống đến say mèm.
Đừng nói là ba trăm chén, kể cả năm trăm chén cũng đến.
Đây là rượu ngon của hoàng thất, mới vào miệng thì còn ổn nhưng uống quá nhiều lại là không tốt.
Hứa Thanh Tiêu uống nhiều như vậy đã được xem như là có tửu lượng vô cùng tốt.
Có thể kiên trì được đến bây giờ thì hắn có thể được xem như là tửu lượng cao.
Nhìn qua Hứa Thanh Tiêu đang nằm dưới đất, trừ nhân tài của mười nước thì tất cả mọi người đều không nhịn được mà cười, có người còn không hề thấy mất tự nhiên, thẳng thừng bước ra khỏi cũng điện uống đủ rượu ngon, tận tình hưởng thụ.
Trong cung điện, không chỉ ca múa và tiếng nhạc, đám người ít nhiều gì cũng có chút say.
Say rượu.
Hứa Thanh Tiêu lại càng khiến người say hơn.
Một màn này sẽ không có ai quên, sẽ không có ai dám quên.
Thiên cổ danh thi còn chiếu trên nền trời.
Cũng chính vào lúc này, có một luồng khí thế hùng hậu hơn xuất hiện.
Đây là dân ý!
Dân ý như biển chui vào trong cơ thể của Hứa Thanh Tiêu.
Dân chúng hoàn toàn buông bỏ hết, bọn họ thỏa thích hưởng lạc, không còn sự kìm kẹp như lúc trước.
Hào quang Đại Ngụy lại khôi phục một lần nữa.
Một bài Tương Tiến Tửu này của Hứa Thanh Tiêu không chỉ chèn ép được khí thế của bọn họ.
Mà quan trong hơn chính là lấy lại được sự kiêu ngạo của Đại Ngụy, sự tự tin của bách tính Đại Ngụy.
Thánh nhân chính thống, đúng là thánh nhân chính thống.
Vương triều Đại Ngụy vẫn là phụ mẫu của ngươi.
Vì vậy, dân ý ngưng tụ rồi tràn vào trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu, hơn nữa chuyện này không ngừng trào ra, dân ý ngưng tụ càng ngày càng nhiều.
Đợi đến nửa canh giờ sau.
Mưa rượu đã ngừng.
Nhưng thịnh yến vẫn còn dang dở, Trần Chính Nho đi ra ngoài cung điện.
Ông ta cũng có hơi say nhưng vẫn xem ra vẫn còn tỉnh táo.
Sau khi nâng Hứa Thanh Tiêu vào trong yến hội thì bảo thị vệ chuẩn bị khăn nóng cẩn thận để ông ta lau rượu trên mặt cho Hứa Thanh Tiêu.
Đường đường là Thừa tướng Đại Ngụy lại tự mình lau rượu cho Hứa Thanh Tiêu, đây là điều vinh dự cỡ nào chứ.
Mọi người chứng kiến hết tất cả, không ít quan viên đã hoàn toàn hiểu ra, Hứa Thanh Tiêu hôm nay chẳng những thắng được lòng của dân chúng mà còn có được sự ủng hộ của Trần Chính Nho.
Chỉ dựa vào một từ của Thương Tiến Tửu, Trần Chính Nho và Trương Tĩnh đã nợ Hứa Thanh Tiêu một ân tình rất lớn.
Nhưng trong thịnh yến, kể đến người có vẻ mặt khó nhìn nhất phải là đại tài mười nước.
Vất vả lắm bọn họ mới viết ra được bài thơ Trấn quốc, thật không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu thật sự làm ra được thiên cổ danh thi.
Chuyện này cũng… quá mất mặt.
Một cú này, gần như là đánh mạnh thẳng vào mặt bọn họ.
Đau đến mức bọn họ không biết nói gì.
Nhất là đệ nhất tài tử của Đường Quốc Lý Ân, hắn ta gần như có thể tưởng tượng ra được qua hôm nay danh tiếng của mình sẽ lớn bao nhiêu.
Nhưng từ khi Hứa Thanh Tiêu làm ra bài thơ này xong.
Thi từ của hắn ta quả thật là không đáng một đồng.
Thơ trấn quốc à?
Thơ trấn quốc đương nhiên tốt, nhưng ở trước mặt thiên cổ danh thi thì không bằng một cái móng chân.
Qua hôm nay, ai còn nhớ đến thơ trấn quốc của hắn ta?
Ai còn nhớ Lý Ân hắn ta?
À, không đúng, người đời sẽ nhớ kỹ tên của hắn ta, cái tên bị Hứa Thanh Tiêu giẫm dưới chân.
Nghĩ đến đây, cả người Lý Ân run lên, sau đó mắt mũi tối sầm lại, rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Hắn ta không thể tiếp nhận được sự thật này nên đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Chương 493: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (4)
“Lý huynh!”
“Lý huynh, ngươi sao vậy?”
“Người đâu mau đến đây, Lý huynh ngất rồi.”
Nhóm đại tài mười nước kinh hoàng.
Bọn họ nâng Lý Ân lên nhưng lại không biết nên làm gì bây giờ.
“Đi!”
“Đi thôi, đưa Lý huynh đi chữa trị.”
“Đi đi đi!”
Một khắc sau, nhóm đại tài mười nước không suy nghĩ nhiều nữa mà trực tiếp đưa Lý Ân rời đi.
Bọn họ không muốn ở lại chỗ này.
Bởi vì mỗi phút mỗi giây ở thêm chính là dày vò.
Ở lại sẽ chỉ bị chế giễu.
“Các vị, còn chưa có xếp hạng mà, sao các ngươi đã muốn đi rồi vậy?”
“Hôm nay nhân tài mười nước các ngươi vẫn có tám người đứng trong bảng, không nghe cho xong à?”
Cũng chính vào lúc này, âm thanh của Trương Tĩnh vang lên.
Ông ta mở miệng hỏi thăm đại tài mười nước không ở lại chờ xếp hạng sao?
Nhưng sau khi nghe xong lời này thì mỗi người trong nhóm đại tài mười nước đều đỏ bừng mặt mũi.
Mười hạng chiếm tám.
Nghe thì rất tốt, nhưng ở trước mặt thiên cổ danh thi thì làm được gì?
Trương Tĩnh đây là cố ý chọc tức bọn họ.
Sao bọn họ có thể không biết cho được?
Không ai trả lời, cũng không ai lên tiếng mà chỉ chăm chăm đưa Lý Ân đã ngất rời khỏi đây.
Có điều, cơn tức này bọn họ cũng sẽ không bỏ qua.
Nhân tài mười nước mang theo vẻ mặt u ám rời đi, mà tiếng cười trên yến hội càng thêm vang dội.
Thịnh yến còn chưa kết thúc, ít nhất còn hai canh giờ nữa.
Hứa Thanh Tiêu được nâng lên trên ghế, mặt mũi hắn say đến đỏ bừng, thật sự là uống hơi nhiều.
Có người đưa canh giải rượu đến, Trần Chính Nho uống một bát rồi để thị nữ cho Hứa Thanh Tiêu uống một bát nữa.
Không nhầm thì chỉ trên dưới một khắc đồng hồ nữa Hứa Thanh Tiêu mới có thể tỉnh lại.
Mà lúc này, khi Trần Chính Nho trở lại bữa tiệc thì khắp khuôn mặt đều là ý cười, cả Trương Tĩnh cũng như vậy.
“Vui vẻ như vậy cơ à? Không phải chỉ nhắc đến tên các ngươi thôi sao, có cần như vậy không?”
Nhìn vẻ tươi cười của hai người, Cố Ngôn có hơi ghen tỵ.
“Đúng vậy, Thủ Nhân người ta chẳng qua chỉ nhắc đến tên của hai ngươi thôi, cần phải cười vui vẻ đến thế sao?”
Chu Nghiêm cũng không nhịn được mà mở miệng.
Sở dĩ bọn họ có dáng vẻ như vậy, thật ra chính là vì một từ, ghen tỵ.
Có ai không ghen tỵ chứ?
Thiên cổ danh thi nhắc đến tên của hai người bọn họ, như vậy không phải tính là gián tiếp được lưu thiên cổ sao?
“Hiền điệt Thủ Nhân của ta làm ra thiên cổ danh thi, sao ta lại không vui chứ?”
“Sao vậy? Ghen tỵ à? Ôi chao, hiền điệt Thủ Nhân này đúng là tốt, không uổng công lão phu bồi dưỡng tài năng lâu như vậy.”
Trương Tĩnh đúng là đắc ý.
Chuyện này còn không đắc ý à? Hứa Thanh Tiêu làm thơ nhắc đến mình, chuyện này không phải là ân tình sao? Điều này nói rõ trong lòng Hứa Thanh Tiêu có vị trí của ông ta.
Chuyện này sao có thể không khiến Trương Tĩnh vui vẻ?
“Bồi dưỡng tài năng? Ngươi bồi dưỡng tài năng gì cho hắn? Thủ Nhân ở Hình bộ của các ngươi ngồi ghế lạnh nửa tháng vậy mà ngươi cũng nói được lời này? Không biết xấu hổ.”
Cố Ngôn mở miệng, hừ lạnh nói.
“Đúng vậy, ngươi còn không biết xấu hổ mà nói bồi dưỡng tài năng? Chết cười.”
Chu Nghiêm cũng nói với theo một câu
“Có sao nói thế, đúng là như vậy.”
Lý Ngạn Long khẽ gật đầu, đồng ý với cách nói của hai người.
“Các ngươi nói láo, chuyện kia là người dưới làm, không liên quan gì đến lão phu hết.
Hơn nữa, chuyện này cũng đã giải thích rõ rồi.”
Nghe xong những lời này, Trương Tĩnh không khỏi mở miệng giải thích cho mình.
Nhưng lời giải thích yếu ớt này không ai tin được.
“Ha hả!”
Cố Ngôn cười lạnh.
Chu Nghiêm cũng cười lạnh theo một tiếng.
Lý Ngạn Long cũng muốn cười lạnh như nhìn thấy ánh mắt của Trương Tĩnh xong, nghĩ lại mình vẫn không nên đắc tội người ta.
Nhưng trong lòng vẫn cười “ha ha” một câu, có điều câu này không phải dành cho Trương Tĩnh mà là cho tất cả mọi người.
Dù sao thì qua vài ngày nữa, ông ta cũng sẽ được lưu danh thiên cổ.
Có điều ghen ghét giữa nhóm Thượng thư vẫn còn tốt, yến hội vẫn hưng phấn vui sướng.
Nhưng mà, trong một trạch viện ở Kinh đô Đại Nguỵ.
Đại tài mười nước tụ tập lại một chỗ.
Vẻ mặt của ai nấy đều u ám.
So với yến hội vui mừng thì nơi này của bọn họ lộ ra vẻ nghiêm túc và phẫn nộ.
Trên mặt mỗi người đều rất không vui.
Vất vả lắm Lý Ân mới viết được thơ trấn quốc, lại không ngờ rằng sẽ bị Hứa Thanh Tiêu trấn áp như vậy.
Chuyện này sao có thể khiến bọn họ không khó chịu chứ?
“Chuyện này! Có điểm kỳ lạ!”
Ngay khi mọi người vẫn còn đang im lặng thì có người mở miệng, siết chặt nắm đấm rồi thốt ra những lời như vậy.
“Có gì kỳ lạ?”
Có người mở miệng, trên mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Nhất định là Đại Ngụy lộ đề!”
“Không thể nào trùng hợp như vậy được!”
“Ta thừa nhận là Hứa Thanh Tiêu có tài, thế nhưng vì sao hắn chắc chắn vừa nhìn là có thể làm ra được thiên cổ danh thi như vậy chứ?”
“Hơn nữa còn xuất hiện đúng lúc như vậy?”
“Tại hạ nghi ngờ Đại Ngụy lộ đề, vì muốn chèn ép chúng ta nên đã mời Thiên Địa đại nho làm thơ giao cho Hứa Thanh Tiêu.
Từ đó đè ép chúng ta trên thịnh yến, chính vì muốn nắm chắc vị trí đứng nhất của Đại Ngụy.”
Người nói chuyện là đại tài Tấn quốc.
Hắn ta thừa nhận tài hoa của Hứa Thanh Tiêu, nhưng hắn ta không tin Hứa Thanh Tiêu nói làm ra thiên cổ danh thi là có thể làm ra lập tức như vậy.
Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Ý nghĩ này vừa nói ra, cả đám người nhao nhao nhíu mày.
Bởi vì có khả năng này.
Không loại trừ.
“Nhưng nói ra ngoài những lời này thì có lợi ích gì? Thiên cổ danh thi đã đủ để chứng minh hết tất cả, còn những điều ngươi vừa nói này cũng không có khả năng chắc chắn.”
“Nếu như có Thiên đại đại nho là làm ra Thiên cổ danh thi, vậy thì chỉ cần hắn ta viết là xong rồi, hoặc là nói ra thì sẽ nhận được cảm ứng của trời đất, sao có thể cho Hứa Thanh Tiêu?”
Có người nhíu mày phủ nhận, mặc dù hắn ta cũng hy vọng là như vậy, nhưng xét theo mạch thì lại không nói được.
“Nếu là cho một nửa thì sao.”
Đột nhiên có người mở miệng đưa ra khả năng này.
chuyện này, đám người không nhịn được mà bật dậy.
“Đúng vậy, cả bài sẽ có cảm ứng với trời đất, thế nhưng một nửa thì khó nói.”
“Ta nghe nói Hứa Thanh Tiêu rất được Nữ đế Đại Nguỵ xem trọng, hơn nữa sau lưng Nữ đế Đại Ngụy có một vị cao nhân tên là Lý Quảng Hiếu, được tôn vinh là Hắc Y Tể Tướng.
“Ba năm trước ông ta đột nhiên biến mất, mà ba năm sau Hứa Thanh Tiêu lại bất ngờ xuất hiện, hơi một tí là thành Thiên cổ danh ngôn, Thiên cổ danh từ, đồng thời còn tức giận chém quận vương, đại náo Hình bộ.”
“Sức mạnh này đến từ đâu chứ? Ta nghĩ hắn chính là Lý Quảng Hiếu.”
Lại có người mở miệng nói ra một phỏng đoán nữa.
Hoàn toàn chính xác.
Suy đoán này vừa nói ra, không hiểu sao đám người lại tin tưởng.
Chương 494: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (5)
Đúng vậy, vì sao Hứa Thanh Tiêu dám kiêu ngạo như vậy, không phải phía sau người này có người chống lưng sao?
“Vậy chúng ta nên làm gì đây?”
Có người mở miệng lần nữa.
Nói nhiều như vậy, giải quyết như thế nào mới là quan trọng.
“Sau này đến khâu đấu thơ.”
“Một bài thiên cổ danh thi đã không hề tầm thường!”
“Chẳng lẽ Hứa Thanh Tiêu còn có bài thứ hai, bài thứ ba, bài thứ tư, bài thứ năm?”
“Lý Quảng Hiếu có mạnh hơn thì cũng không có khả năng như vậy.
Chúng ta chuẩn bị tỉ mỉ thêm một năm.”
“Hội thơ Thái bình lần này chúng ta gánh vác rất nhiều gánh nặng, đấu thơ lúc sau nhất quyết không thả lỏng.”
“Ra đề rồi lại lộ đề, chuyện này chứng minh Đại Ngụy sợ mười nước.
Đến khâu đấu thơ, ta mới tin Hứa Thanh Tiêu hắn có thật là vạn cổ đại tài hay không!”
Người này mở miệng, vẫn không phục Hứa Thanh Tiêu như cũ.
“Đúng vậy! Chúng ta phải chuẩn bị thi từ một chút.”
“Đúng, ba ngày này, văn đàn Đại Nguỵ không chịu nổi một chiêu.
Nếu như không có Hứa Thanh Tiêu này thì chúng ta đã chèn ép văn đàn Đại Nguỵ thành công rồi.
Vậy thì đoạn sau đấu thơ sẽ không phải sợ gì rồi.”
Bọn họ thảo luận với nhau, đại tài mười nước đều không phải là hạng người bình thường, tính cách cực kiêu ngạo.
Thái Bình thi hội vẫn chưa kết thúc.
Còn bốn ngày nữa.
Bọn họ không tin, Hứa Thanh Tiêu có thể làm ra bốn bài Thiên cổ danh thi được sao?
Đây là không thể nào.
Giờ phút này, đại tài mười nước đồng tâm hiệp lực, mục tiêu chỉ có một đó chính là hạ thấp Hứa Thanh Tiêu.
Còn ở trong Ly Dương cung.
Sau khi ý thức của Hứa Thanh Tiêu khôi phục lại.
Thịnh yến cũng đã đi đến hồi cuối.
Hắn cau mày, có vô số ký ức không ngừng tràn vào trong đầu.
Từng cảnh tượng lặp lại trong đầu hắn từ đầu đến cuối một lượt.
Ài, quả nhiên là không thể uống rượu.
Hứa Thanh Tiêu thầm cười khổ.
Vốn dĩ mình mang theo lửa giận đến đây, thật không ngờ là lại chơi đến mức này?
Chuyện này thật sự là có chút… không nên.
Mà ngay khi Hứa Thanh Tiêu tỉnh lại, trong một khoảnh khắc đã có vô số ánh mắt đổ dồn đến đây.
“Thủ Nhân, ngươi tỉnh rồi.”
“Thủ Nhân, ngươi làm rất tốt.”
“Nào nào nào, Thủ Nhân, đến đây ngồi nào.”
Thượng thư Lục bộ ngoại trừ Vương Tân Chí không nói gì thì năm vị Thượng thư còn lại rất nhiệt tình mời gọi.
“Mấy vị đại nhân, mới vừa rồi Thanh Tiêu say rượu nói linh tinh, mất hết quy củ, mong mấy vị đại nhân thứ lỗi.”
Hứa Thanh Tiêu cười khổ nói, thỉnh tội với mấy vị đại nhân.
“Thủ Nhân, mấy lời này của ngươi mới đúng là tuỳ ý nói bừa.
Nói lung tung mà làm được thiên cổ danh thi, vậy mà gọi là nói lung tung à? Thế thì lão phu ước gì ngày nào ngươi cũng nói lung tung.”
“Đứa bé Thủ Nhân này vốn rất khiêm tốn.
Ngươi nhớ lấy, sau này không cần phải khiêm tốn như vậy, nhất là khi ở trước mặt nước khác.
Đại tài chính là đại tài.”
Mấy người mở miệng cười mắng Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ cười khổ một tiếng.
Cũng chính vào lúc này, tiếng chuông vang lên, thịnh yến kết thúc.
Tôn Tĩnh An cầm bảng danh sách, công bố mười hạng đầu trước mặt mọi người như thường ngày.
Đại Ngụy chỉ có hai người.
Một là Hứa Thanh Tiêu xếp thứ nhất, đây là điều không thể bàn cãi.
Một người nữa là Hoa Tinh Vân đứng thứ ba.
Thơ trấn quốc đứng thứ hai, đây cũng là điều không thể bàn cãi.
Sau khi kết thúc xếp hạng, dân chúng không kịp chờ đợi đã rời đi.
Bọn họ hận không thể nhanh chóng rời khỏi, đi khắp nơi báo cáo về những chuyện xảy ra hôm nay.
Nhưng cũng chính vào lúc này, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên.
“Nho sinh Đại Nguỵ ở lại.”
Giọng nói của hắn không lớn nhưng lại truyền vào tai của từng người.
Trong một thoáng, tất cả nho sinh Đại Nguỵ đều có chút tò mò.
Có người nhíu mày, không biết Hứa Thanh Tiêu đây là có ý gì?
Cũng có người nhìn Văn cung Đại nho, cả nhóm không nói lời nào, không hề ngăn lại cũng không hề đồng ý.
Cuối cùng mọi người vẫn ở lại.
Dân chúng rời đi, những người còn lại cũng rời đi.
Người gọi là nho sinh, tối thiểu nhất cũng là người đọc sách đã nhập phẩm.
Trong một thoáng, Ly Dương cung chỉ còn lại hai, ba ngàn người, bảy tám phần trong đó đều là người đọc sách trong Văn cung Đại Ngụy.
Nhóm người Trần Chính Nho nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bọn họ cũng không biết Hứa Thanh Tiêu muốn làm gì.
Nhưng không hề ngăn cản tí nào.
Đợi sau khi không còn bất cứ người ngoài nào.
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu mới vang lên lần nữa.
“Thái Bình thi hội hôm nay.”
“Chính là thịnh yến của Đại Ngụy, là một trong ba thịnh yến lớn nhất của văn nhân.”
“Không cầu các ngươi để lại danh tác, nhưng ít nhất cũng phải tận tâm.”
“Ba ngày liên tiếp, mười hạng đầu của hội thơ không hề có tác phẩm của các ngươi.”
“Hứa mỗ không bắt buộc nhưng các vị thân là văn nhân Đại Ngụy, nho sinh Văn cung, tự xưng là thánh nhân chính thống trong thiên hạ, vậy mà mười hạng đầu cũng không lọt vào được.”
“Có thấy xấu hổ hay chăng?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Hắn bảo nhóm người này ở lại chính là vì chuyện này.
Đường đường là Đại Ngụy.
Không thể nào không có chuẩn bị được.
Ngươi bảo trạng thái của mình không tốt, có hơi tụt dốc, chuyện này thì có thể hiểu được.
Thế nhưng mười hạng đầu gần như là bị nhân tài của mười nước chiếm lấy.
Chuyện như thế này còn biết nói gì nữa đây?
“Hứa Thủ Nhân, ta kính trọng ngươi vì ngươi là đại tài, không tức giận với mấy lời này.
Thế nhưng ý của ngươi là nói chúng ta nhận được lợi lộc gì sao? Cố ý viết kém đi sao?”
Trong nhóm văn nhân có người không phục, không khỏi lên tiếng.
“Phải hay không phải, không liên quan gì đến Hứa mỗ.”
“Ngày mai Hứa mỗ sẽ không tham gia, thế nhưng nếu mười hạng đầu lại không có tác phẩm của các ngươi nữa thì Hứa mỗ có thể cam đoan tự mình diện thánh, xin bệ hạ nghiêm túc tra xét.”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng.
Có người thực lực kém đi, trạng thái không tốt, đây là điều tất nhiên.
Thế nhưng không thể nào ai ai cũng như vậy chứ?
Ngươi nói trong này không có mờ ám thì Hứa Thanh Tiêu thật sự là không tin.
Lời này nói ra, cả Thượng thư Lục bộ, Văn Cung Đại nho và cả viện trưởng tứ đại thư viện không nói gì.
Bởi vì trong hoàn cảnh này đúng là cảm giác được có chút vấn đề.
“Hừ! Hứa Thanh Tiêu, chuyện của Văn cung không đến lượt ngươi nhúng tay đâu nhỉ?”
Nhưng giọng nói của Tôn Tĩnh An lại vang lên.
Mặc dù ông ta cảm thấy trong này có điểm quái lạ, thế nhưng vấn đề là chuyện này dù có kỳ lạ thì cũng không đến lượt Hứa Thanh Tiêu nhúng tay đâu nhỉ?
Hứa Thanh Tiêu lớn tiếng nói như vật, giống như thể người đọc sách của Đại Nguỵ Văn Cung đều có vấn đề vậy.
Đương nhiên là ông ta không thích nghe.
Chương 495: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (6)
“Tôn nho, việc này đúng là không đến lượt ta nhúng tay.”
“Thế nhưng Đại Nguỵ Văn Cung tự xưng là thánh nhân chính thống.
Trong Thái Bình thi hội có hơn ba ngàn nho sinh, vậy mà mười hạng đầu đều không chiếm được, thật đúng là trò cười.”
“Cũng không phải là Hứa mỗ ngạo mạn, nhưng nếu hôm nay không có Hứa mỗ thì chỉ sợ ngày mai Tôn nho cũng chẳng chú ý đến.”
Đối với Tôn Tĩnh An, Hứa Thanh Tiêu chính là cực kỳ chán ghét.
Hắn cũng không nghĩ được vì sao loại người này lại có thể trở thành đại nho nhỉ?
Ngươi nhìn Trần Tâm đại nho, Chu Dân đại nho xem.
Mặc dù mình đắc tội Chu thánh nhưng Trần Tâm đại nho chỉ khuyên bảo.
Còn Chu Dân đại nho, mặc dù đối xử với mình cũng không khách khí, nhưng ít nhất người ta cũng không ghét bỏ mình.
Tôn Tĩnh An này có thâm thù đại hận với mình à?
“Hừ!”
“Cũng chưa chắc là vậy.”
Tôn Tĩnh An mở miệng.
Vịt chết còn to mồm.
“Đủ rồi.”
“Tôn nho! Nếu như hôm nay không có Thủ Nhân đến đây thì mặt mũi của văn đàn Đại Ngụy đã mất, không cần tranh giành nữa à?”
“Đi, trở về đi.”
Trần Chính Nho có chút tức giận.
Nhưng ở trước mặt nhóm nho sinh, ông ta cũng không muốn vạch mặt ồn ào với Tôn Tĩnh An.
Nếu không thì còn ra thể thống gì nữa?
Đồng thời ông ta cũng ủng hộ cách nhìn của Hứa Thanh Tiêu.
“Học sinh đã hiểu.”
Nhóm nho sinh mở miệng, trong lòng ít nhiều gì cũng có chút không thoải mái, thế nhưng Hứa Thanh Tiêu nói cũng không sai.
Vương triều Đại Ngụy trong Thái Bình thi Hội, vậy mà bị bỏ xa như thế sao?
Cái này đúng là có chút vấn đề, vậy nên trong lòng có không thoải mái thì cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Sau khi người ngoài đi rồi.
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Trần Chính Nho rồi nói.
“Trần Đại nhân, hạ quan cáo lui.”
Mọi chuyện đã được giải quyết, Hứa Thanh Tiêu cũng không có ý định ở lại mà muốn đi về nghỉ.
“Được rồi, Thủ Nhân, ngày mai ngươi không đến cũng không sao.
Tiếp sau là đấu thơ, nếu như có thể thì đến cũng được.”
Trần Chính Nho khẽ gật đầu, đồng thời hy vọng tiếp sau Hứa Thanh Tiêu sẽ tham gia đấu thơ.
“Sẽ cố hết sức!”
Hứa Thanh Tiêu nhẹ gật đầu, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ trả lời lại bằng một câu như nào cũng được.
Sau đó nhanh chóng rời đi.
Mọi người nhìn theo bóng lưng của Hứa Thanh Tiêu.
Không hiểu sao có vẻ hơi bất đắc dĩ.
Một khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu bước trên đường nhỏ, nhanh chóng quay lại học đường Thủ Nhân.
Hắn vẫn còn chút men say nên sau khi trở lại học đường Thủ Nhân thì trực tiếp vận chuyện Kim Ô Tôi Thể thuật, dự định tiêu hoá hết mùi rượu trong cơ thể.
Nhưng chính lúc này.
Bất ngờ ngay lúc đó.
Hứa Thanh Tiêu ngẩn người.
Bởi vì hắn phát hiện ra trong cơ thể mình có dân ý cuồn cuộn.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Vì sao trong cơ thể mình có nhiều dân ý như vậy?”
Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc.
Dân ý trong cơ thể mình giống như một dòng sông.
Cái này có chút phóng đại.
Gần như là không thua gì dân ý mình thu hoạch được khi tức giận chém phiên thương.
Đây là chuyện gì?
Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc.
Một khắc sau.
Hắn trầm tư, trong đầu nhớ lại từng cảnh tượng lúc trước.
Rất nhanh, Hứa Thanh Tiêu đã nhớ đến một màn trước khi mình say.
“Thi từ cũng có thể có được dân ý sao?”
Hứa Thanh Tiêu ngẩn người.
Làm vậy cũng được sao?
Hứa Thanh Tiêu vẫn cho rằng thi từ chỉ có thể mang đến tài hoa.
Nhưng bây giờ tân khí của mình nhiều như vậy, nói thật là dùng không hết, nhưng mà có thể sử dụng thì Hứa Thanh Tiêu cũng không dám dùng.
Bằng không thì trực tiếp lên Ngũ phẩm, trở thành đại nho, còn tu luyện dị thuật hay không phải làm sao?
Chỉ là làm thơ cũng có thể ngưng tụ được dân ý.
Vậy thì khác rồi.
Bây giờ thứ mình cần nhất là cái gì?
Không phải chính là dân ý sao?
Ting!
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu giống như mở ra được một kho vàng.
À, không đúng, là mở ra quốc khố Đại Ngụy mới đúng!
Thiên cổ danh thi có thêm mang đến dân ý.
Vậy thì chẳng phải là mình giàu to rồi.
Dân ý có thể chuyển đổi thành năng lượng tu luyện, lại có thể áp chế dị thuật trong cơ thể mình.
Là vạn năng.
Càng nhiều càng tốt.
Không đúng không đúng, nhất định là có vấn đề.
Trước kia mình làm thơ cũng không có được dân ý mà.
Để mình ngẫm lại đã.
Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
Trước kia mình cũng có thi từ nhưng vì sao lại không có dân ý?
Sau khi suy ngẫm một lượt.
Bất ngờ giữa lúc đó Hứa Thanh Tiêu nghĩ đến một khả năng!
Trước đó khi mình làm thiên cổ danh từ, thiên cổ đệ nhất biền văn cũng không thu được bất cứ dân ý gì.
Nhưng lúc viết thiên cổ danh ngôn thì hình như có một chút dân ý, chỉ là không nhiều, vốn cũng không phát hiện được.
Bởi vì khi đó mình không hiểu dân ý là gì, phải đến lúc sau khi chém giết phiên thương nhận được dân ý, cất chứa dân tâm.
Mà hôm qua, một bài thơ Thương Tiến Tửu của mình lại thu được lượng dân ý nhiều như biển.
(Thương Tiến Tửu là bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Lý Bạch nhà Đường)
Khiến cho trăm mối suy nghĩ Hứa Thanh Tiêu vẫn không có cách giải, trong lúc vừa rồi Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn suy nghĩ rõ ràng.
Cái gọi là dân ý, chính là nơi dân tâm hướng về.
Ăn uống no đủ, là nơi dân tâm hướng về.
Quốc gia lớn mạnh, cũng là nơi dân tâm hướng về.
Ăn uống no đủ thì không cần phải giải thích, còn quốc gia lớn mạnh này, rõ ràng là chia làm hai loại, một loại là lớn mạnh về mặt quân sự, một loại là lớn mạnh trên tinh thần.
Lớn mạnh trên tinh thần, điểm cốt lõi chính là sức mạnh văn hóa.
Vì sao Đại Ngụy lại tôn trọng Nho đạo nhất mạch? Thậm chí nói, vì sao người trong thiên hạ kính trọng người đọc sách như vậy?
Chỉ bởi vì người đọc sách thông minh? Nhưng trong thiên hạ, người có trí thông minh thì như biển, Hoàng thất nhất mạch, mấy quận vương thân vương kia không thông minh sao?
Chủ yếu là bởi vì đặc tính của người đọc sách tu luyện Hạo nhiên chính khí để khắc chế yêu ma quỷ quái, vào lúc nguy nan sẽ cứu vớt chúng sinh.
Hơn nữa đọc sách có thể hoàn thành việc xoay trở giai cấp, giống như người đọc sách được trời đất tán thành.
Vậy nên Nho đạo là ở bên trong tinh thần, không thể chà đạp.
Nhân tài của mười nước đứng ở Ly Dương cung trắng trợn nhục mạ Văn cung Đại Ngụy, với dân chúng mà nói đây cũng là một nỗi nhục, bởi vì Văn cung Đại Ngụy đại diện cho Nho đạo Đại Ngụy.
Đương nhiên bách tính của Đại Ngụy vẫn hy vọng Văn cung có thể chiến thắng.
Nhưng xảy ra nhiều chuyện như vậy, đại tài mười nước hung hăng ngang ngược như vậy dẫn đến bách tính oán thán, mình làm ra thơ thiên cổ chẳng những thắng đại tài mười nước mà còn làm bách tính rung động, thắng được lượng lớn dân ý.
Vậy nên muốn thu hoạch được dân ý, không phải mình chỉ cần làm thơ là được mà phải làm thơ trong sự kiện đặc biệt thì mới có thể thu hoạch được dân ý.
Nói thẳng ra thì để cho bách tính Đại Ngụy thoải mái thì có thể thu hoạch được dân ý.
Giải thích như vậy rất đơn giản dễ hiểu.
Chương 496: Kinh Đô Lại Đánh Nhau! Ám Chỉ Của Cố Đại Nhân (1)
“Nếu như vậy thì sau này phải tham gia mấy buổi tụ hội thế này nhiều hơn.”
Hứa Thanh Tiêu tự nói trong lòng.
Chẳng qua trong lòng hắn hiểu thêm một đạo lý là chỉ trong hoàn cảnh đặc biệt mới có ý nghĩa, nếu không thì có giả vờ bị bắt ép cũng không được chút dân ý nào.
Muốn trước ép sau nâng, cũng phải gặp kẻ kiêu căng như đại tài mười nước, mà Đại Ngụy không đưa ra nổi tác phẩm nào, bị người ta sỉ nhục, sau đó mình mới lên sân.
Giả vờ bị bắt ép còn có thể thu được dân ý, loại chuyện tốt như thế này thì muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Chẳng qua Hứa Thanh Tiêu cũng biết, thật ra bình thường những tình huống như này tương đối ít.
Sẽ không phải có người nào cảm thấy Văn cung Đại Ngụy không được đấy chứ?
Chu thánh chính thống có mười mấy Đại Nho, còn có Thiên địa Đại nho, thậm chí Hứa Thanh Tiêu còn nghi ngờ bên trong có cả thánh nhân.
Bán thánh còn sống.
Ở trong tình thế như vậy, nho sinh được sinh ra liệu sẽ là hạng người bình thường?
Cho dù không có Bán thánh, Đại Ngụy Văn Cung ẩn chứa thánh ý, mỗi ngày chỉ cần ngồi yên ở đó đọc sách thì cũng có thể được tăng cấp, huống chi là những nho sinh được đi vào Văn cung Đại Ngụy, liệu có hạng người đầu đường xó chợ?
Thái Bình thi hội lần này nhất định có vấn đề.
Chỉ là vấn đề này không mượn mình giải quyết mà là chuyện của Nữ đế.
Trước mắt, việc cần làm chính là phải làm thế nào để thu hoạch nhiều dân ý hơn.
“Hôm nay không thể tham gia Thái Bình thi hội được.
Hôm qua mình vừa mới nhận được dân ý rồi.
Thái Bình thi hội chia làm hai phần, một là ra đề tài để làm thơ, còn một phần nữa là chọn đề đấu thơ.”
“Hoặc là đợi Văn cung Đại Ngụy bị chèn ép, mình ra mặt cứu nguy, hoặc là đổi một cách khác để giả vờ.”
Hứa Thanh Tiêu suy ngẫm trong lòng, không hiểu sao giữa lúc đó hắn có hơi hối hận vì mấy lời đã nói mấy canh giờ trước.
Biết trước là thành như thế này thì không nói những lời kia rồi, để đám người Văn cung Đại Ngụy tiếp tục hạ thấp bản thân, rồi sau đó bị chèn ép hai ba ngày, cứ như vậy thì khi mình ra sân lại thu được một đợt dân ý.
Quả thật là được hời nha.
Lắc đầu, Hứa Thanh Tiêu không nghĩ nhiều như vậy nữa, vẫn nên xử lý chuyện của mình trước rồi nói sau.
Ngay lập tức, tâm trí của Hứa Thanh Tiêu bay vào trong Văn cung.
Bên trong Văn Cung.
Hai người Triều Ca và Phá Tà đã đợi một lúc lâu.
“Hiền đệ, quả nhiên đệ không hề tầm thường nha.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có thể ngưng tụ được nhiều dân ý như vậy.”
Triều Ca mở miệng, khen ngợi phương pháp của Hứa Thanh Tiêu.
“Huynh trưởng quá khen rồi, chỉ là vận may tốt thôi.”
Nói xong những lời này, Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Phá Tà tương đối im lặng rồi nói:
“Phá Tà huynh, bây giờ ta đã thu hoạch được dân ý rồi, nên làm như thế nào để che giấu dị thuật trong cơ thể?
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Hắn ý thức được, Thương Tiến Tửu của mình vừa mới đọc ra, mặc dù giúp Đại Ngụy giải quyết được phiền phức, nhưng đối với Văn cung Đại Ngụy mà nói thì vẫn không phải là một chuyện tốt, thậm chí là nếu nhìn dưới góc độ lợi ích của mình.
Dù Đại Ngụy có mất mặt thì cũng không đến lượt mình nhúng tay vào.
Vậy nên Hứa Thanh Tiêu không dám hứa chắc Nghiêm nho có thể thẳng tay vạch tội mình trên triều đình hay không.
Bất kể là có hay không thì trước hết mình phải hiểu được làm thế nào để dùng dân ý che đậy dị thuật.
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu mở miệng, Phá Tà lập tức lên tiếng.
“Hiền đệ, muốn che giấu dị thuật trong cơ thể của đệ, cách làm cũng không khó.
Đệ chỉ cần dẫn ra ba đạo ma niệm, sau đó dùng Hạo Nhiên chính khí áp chế dưới đan điền, cuối cùng dùng dân ý để che đậy là có thể.”
Phá Tà trả lời, báo cho Hứa Thanh Tiêu cách làm này.
“Chỉ đơn giản vậy thôi?”
“Hứa Thanh Tiêu hơi kinh ngạc, không ngờ lại đơn giản như vậy.”
“Không, chỗ này không đơn giản.
Đầu tiên khi đệ dẫn ra được ma niệm thì ba đạo ma niệm sẽ lấn át linh hồn của đệ ngay lập tức.”
“Vậy nên ta với Triều Ca sẽ cùng nhau ra tay, tranh thủ thời gian cho đệ.
Mà điều đệ cần làm trong khoảng thời gian này chính là dùng Hạo nhiên chính khế để áp chế.
Sau khi áp chế một cách hoàn toàn thì mới dùng dân ý che lấp lên.”
“Thủ đoạn thẩm tra dị thuật của Nho gia nói đơn giản chính là lợi dụng phép thần của Nho đạo để quan sát bên trong cơ thể đệ.
Văn cung bọn họ không nhìn ra được nhưng một khi lộ ra dị thuật thì đã có dân ý nồng đậm dày đặc như núi.
Trừ khi là thánh nhân đương thời tự mình xuất hiện, nếu không cũng sẽ không nhìn thấu ma chủng dị thuật trong cơ thể đệ.”
Phá Tà lên tiếng báo cho Hứa Thanh Tiêu biết cách làm sao che đậy được dị thuật trong cơ thể mình.
“Hiểu rồi .”
“Dân ý trong cơ thể đệ đã đủ chưa?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi lại lần nữa.
Hắn không xác định dân ý trong cơ thể mình có đủ hay không.
“Đủ thì nhất định là đủ, thế nhưng dân ý càng nhiều thì hiệu quả càng tốt.
Trên thực tế ta cũng không lo lắng có Đại nho nào nhìn thấu ma chủng trong cơ thể đệ hay không.”
“Việc khiến ta khá lo lắng chính là liệu có người nào chế ra một số bảo vật đặc biệt khiến cho ma chủng trong cơ thể đệ thoát ra hay không thôi.”
“Đây mới là chuyện phiền phức.”
Phá Tà cau mày nói.
“Có vật như này sao?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, trong mắt chứa đầy căng thẳng.
“Có!”
Lần này, Triều Ca mở miệng, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
“Có điều, nếu như dân ý trong cơ thể đệ nồng nàn dày đặc thì muốn dẫn ma chủng trong cơ thể đệ ra thì phải cần Thánh khí.
Văn Cung Đại Nguỵ có Thánh khí, thế nhưng không đến mức lấy ra nhằm vào đệ.”
Chỉ có điều rất nhanh sau đó, lời nói của Triều Ca đã đổi chiều, thông báo với Hứa Thanh Tiêu rằng muốn dẫn ma chủng trong cơ thể hắn ra thì phải cần thánh khí.
Loại vật như thế này gây ảnh hưởng quá lớn, thứ trấn áp khí vận của Đại Nguỵ lại lấy ra để nhằm vào Hứa Thanh Tiêu, gần như là không có khả năng.
“Đã hiểu.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật dầu, có điều vẫn có chút bận tâm.
Hình như Phá Tà đã nhìn ra Hứa Thanh Tiêu lo lắng nên không khỏi tiếp tục mở miệng.
“Chính xác là hoàn toàn không cần quá lo lắng, nếu như dùng Thánh khí để đối phó với đệ thì ta và Triều Ca vẫn còn biện pháp, dùng Thiên Địa Văn cung ngăn cản cho đệ.”
Phá Tà nói như vậy khiến cho Hứa Thanh Tiêu yên tâm trở lại, tránh cho Hứa Thanh Tiêu cảm thấy tâm sự nặng nề.
“Là phúc thì không phải họa , là họa thì không thể tránh, ngu đệ hiểu rõ.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, trong lòng hắn hiểu rất rõ những loại chuyện như thế này.
Chương 497: Kinh Đô Lại Đánh Nhau! Ám Chỉ Của Cố Đại Nhân (2)
Có điều Hứa Thanh Tiêu biết một việc.
Thật ra dân ý vẫn không đủ, cần phải nhiều thêm một chút nữa thì như vậy mới ổn thỏa nhất.
“Nếu như vậy thì ngu đệ cáo từ trước.”
Hứa Thanh Tiêu nói.
“Hiền đệ đi thong thả.”
Hai người khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng Hứa Thanh Tiêu rời đi.
Mà lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy.
Sau khi có Thương Tiến Tửu của Hứa Thanh Tiêu, toàn bộ kinh đô Đại Ngụy trào dâng từng trận rượu.
Bất kể có phải là văn nhân hay không, mọi người đều tập hợp lại với nhau, chỉ cần mời rượu là sẽ có một câu “đừng ngừng chén”.
Từng câu “đừng ngừng chén” dẫn đến các tửu lâu ở Kinh đô Đại Ngụy ăn nên làm ra, ít nhất là tốt hơn ngày thường ba bốn lần.
Nhóm văn nhân tập hợp lại một chỗ thảo luận về ý tứ trong bài thơ này của Hứa Thanh Tiêu.
Mỗi câu đều phân tích rất nghiêm túc, thậm chí là tứ đại thư viện còn đặc biệt đưa Thương Tiến Tửu của Hứa Thanh Tiêu vào dạy học, nghiêm túc giảng giải thi từ kỳ diệu ở điểm nào, thi từ được ở điểm nào.
Càng nói thì đám người càng cảm thấy Hứa Thanh Tiêu quá giỏi.
Vì vậy dân ý càng ngày càng đậm càng nổi, chỉ là không bạo phát trong một chốc như hôm qua, thế nhưng cũng không ít.
Về phần văn nhân Đại Ngụy thì càng thư thả hơn.
Tất cả văn nhân Đại Ngụy đều gọi bạn kết bè, tập hợp ở một chỗ, có tình đi đến tửu lâu nhân tài mười nước tập hợp để bắt đầu thảo luận về Thương Tiến Tửu của Hứa Thanh Tiêu.
Hoặc là kể lại tỉ mỉ chuyện ngày hôm qua, có không ít bách tính nghe mà như si như say.
Những văn nhân không can dự cũng vô cùng xúc động.
Nhưng điều này khiến cho nhân tài mười nước vô cùng khó chịu.
Hôm qua vốn tưởng rằng đã cho Đại Ngụy một cái tát, lại không ngờ rằng cái tát này lại rơi vào mặt mình, mà tệ nhất là Lý Ân còn bị chọc tức đến ngất đi.
Đây quả thực là sỉ nhục.
Nhưng ngẫm lại thì cũng không còn gì để nói.
Đổi lại là ai thì có lẽ cũng đều giận đến ngất đi.
Dù sao, nói thật thì khi mình vừa mới làm ra được thơ trấn quốc, theo lý thuyết thì phải đến lượt mình nở mày nở mặt mới đúng.
Kết quả Hứa Thanh Tiêu lại làm ra một bài thiên cổ danh thi, thẳng thừng đè chết thơ trấn quốc của hắn ta.
Hắn ta chẳng những không trở thành người thắng cuối cùng mà ngược lại còn trở thành kẻ thua lớn nhất.
Ngươi nói xem có tức hay không? Có ai mà không choáng váng?
Nhưng bây giờ càng tức giận hơn chính là những văn nhân Đại Ngụy này lại lấy chuyện ngày hôm qua ra miêu tả sinh động như thật, hơn nữa còn thêm mắm dặm muối, kích động cảm xúc giống như biến bọn họ thành nhân vật phản diện trong mấy tiểu thuyết dân gian kia.
Hứa Thanh Tiêu trở thành bên chính, đánh mặt bốp bốp, liệu có thể không tức giận sao?
Mặc dù mọi người đều biết ngay sau đây sẽ đến phần đấu thơ, đồng thời cũng đã chuẩn bị kỹ càng để lấy lại danh dự trong phần đấu thơ này.
Nhưng vẫn không chịu nổi mấy văn nhân Đại Ngụy khó chịu cười cợt.
Xưa nay văn nhân vốn đã kiêu ngạo, ngươi thấy ta ngứa mắt, ta cũng thấy ngươi ngứa mắt, huống chi là văn nhân Đại Ngụy và văn nhân dị quốc.
Kết quả là không thể tránh khỏi mâu thuẫn.
“Nực cười! Ngày đầu tiên của Thái Bình thi hội, đại nho đã thiên vị văn nhân Đại Ngụy các ngươi, cướp đi hạng nhất.
Chuyện này thôi cũng bỏ đi.”
“Sang đến ngày thứ hai của Thái Bình thi hội, Đại Nho vẫn thiên vị các ngươi, cướp đi hạng đầu của nhân tài mười nước.
Nếu như không phải có Hoa huynh – Hoa Tinh Vân tự mình đến cầu xin chúng ta thì các ngươi nghĩ đến ngày thứ ba chúng ta sẽ đi sao?”
Ở một chỗ trong tửu lâu, tiếng người huyên náo, mười văn nhân tụ tập lại cùng một chỗ, phần lớn bách tính Đại Ngụy ngồi một bên nghiêm túc lắng nghe.
Nhưng giữa lúc đó có vào chục người bước từ trên lầu xuống, đều là nhân tài của mười nước.
Bọn họ đứng ở đây nghe thấy tài tử Đại Ngụy kể về chuyện hôm qua nên không nhịn được mà mở miệng nói thế.
Giọng nói vang lên, văn nhân Đại Ngụy cũng không phục.
“Buồn cười.”
“Thiên vị sao? Vậy thì ta đây hỏi một chút.
Thái Bình thi hội lần này, quả thật là chất lượng của cả hai bài đều tương xứng, người là giám khảo cũng là nho giả của Đại Ngụy.
Ngươi muốn nói thiên vị à? Vậy thì ta hỏi ngươi một câu.”
“Nếu như có một viên đá từ xa bay đến, sắp rơi xuống Đại Ngụy, làm hại trăm người, rơi xuống nước các ngươi, làm hại trăm người, xin hỏi ngươi sẽ chọn cái gì?”
Văn nhân Đại Ngụy quả nhiên là xảo trá, không trả lời thẳng vào câu hỏi mà là cho đối phương một lựa chọn để cho đối phương trả lời.
“Ngươi nói Nho giả của Đại Ngụy ta thiên vị? Vậy cũng tính là thiên vị? Chất lượng của hai bên đều tương xứng, vì sao không được chọn văn nhân Đại Ngụy? Vì sao lại phải chọn các ngươi?”
“Ngươi!”
“Già mồm át lẽ phải, đây là hai chuyện, dựa vào đâu lại hợp làm một?”
Nhân tài mười nước lạnh lùng mở miệng cho rằng đây là hai vấn đề khác nhau, vậy nên không trả lời.
“Nực cười, ngươi không dám nói là bởi vì trong lòng ngươi đã có đáp án.”
“Nếu như Thái Bình thi hội này do mười nước các ngươi tổ chức thì chỉ sợ là kể cả chất lượng rõ ràng thấp hơn nhưng mười nước các ngươi cũng sẽ thiên vị người nhà.”
“Vậy nên hai chữ thiên vị này không cần phải nói nữa.
Tự mình tìm cho mình một lý do mà thôi, không được là không được.”
“Còn về ngày thứ ba có đến hay không à? Ngày thứ hai các ngươi đã thẳng thừng rời trận, không để cho Đại Ngụy ta chút mặt mũi nào.
Nói một câu khó nghe, không đến thì cút, chẳng lẽ Thái Bình thi hội này thiếu đi nhóm nhân tài mười nước các ngươi thì nước ta không sống được sao?”
“Đương nhiên, nếu như hôm nay các ngươi có thể gian lận thơ rồi nghênh ngang rời đi thì ta cũng không phản đối.
Cái tên văn nhân Đại Ngụy này quả nhiên là lưỡi nở hoa sen.
Mỗi một câu nói ra đã phản bác lại chuyện thiên vị, lại còn giễu cợt đối phương, dẫn tới người người khen hay.
“Được! Nói hay lắm!”
“Đúng vậy, là các ngươi không nể mặt Đại Ngụy ta trước, bây giờ bị đại tài của Đại Ngụy ta dạy dỗ lại, vui mừng vui mừng.”
“Chuyện ngày đó chúng ta tận mắt nhìn thấy Đại nho còn chưa mở miệng giải thích mà các ngươi đã rời đi, không hề nể mặt chút nào.
Chuyện này nếu không phải là trong Thái Bình thi hội, thì không có tôn ti, đổi lại vào bất cứ lúc nào các ngươi làm nhục văn đàn Đại Ngụy của chúng ta như vậy thì chắc chắn sẽ mời thánh ý đến áp chế các ngươi.”
Chương 498: Kinh Đô Lại Đánh Nhau! Ám Chỉ Của Cố Đại Nhân (3)
Nói đến đây, nhóm người không khỏi nghĩ lại hình ảnh đại tài mười nước giận dữ rời sân lúc trước.
Đám người này thì sướng rồi, người mất mặt là ai? Còn không phải là Đại Ngụy à?
Khỏi phải nói đến việc không có lễ nghi của Nho giả, tức giận rời khỏi sân chính là không nể mặt Đại Ngụy.
Có chuyện gì thì không thể bình tĩnh nói chuyện sao? Đại nho còn chưa mở lời.
Các ngươi cảm thấy không tốt thì mọi người có thể từ từ thỏa hiệp.
Nhưng lại rời đi ngay trước mặt bách tính Đại Ngụy? Đây không phải là đánh thẳng vào mặt của vương triều Đại Ngụy và Văn cung Đại Ngụy sao?
Mọi người đều ghim điều này trong lòng.
Hôm qua Hứa Thanh Tiêu đã báo thù ngày hôm qua, nhưng thù này thì bọn họ không quên.
“Hừ!”
Nhân tài mười nước hừ lạnh một tiếng, hắn ta không nhịn được mở miệng thêm lần nữa.
“Đừng có bóp méo sự thật, rốt cuộc là như thế nào thì trong lòng các ngươi hiểu rõ.
Lùi lại một nước để nói thì nếu như hôm qua không có Hứa Thanh Tiêu thì sao các ngươi dám ở đây ba hoa khoác lác.”
Đối phương không phục nói.
“Buồn cười, Hứa Thanh Tiêu là văn nhân của Đại Nguỵ ta, dựa vào cái gì mà hắn không thể tới? Hắn đại diện cho văn đàn Đại Ngụy ta.
Vậy theo cách nói của ngươi thì nếu như hôm qua Lý Ân không đến thì hạng nhất cũng là Hoa Tinh Vân.”
“Có đúng không?”
Người này bị chọc giận cho bật cười, không hiểu sao đối phương lại nói ra những lời như vậy? Quả nhiên là trò cười ở đây à?
“Đúng, không sai.”
“Đúng vậy, nói không sai.”
Đám người ồn ào nói.
Hứa Thanh Tiêu là người đọc sách của Đại Ngụy mà, sao lại không thể đại diện cho văn đàn Đại Ngụy được?
Nhân tài mười nước có hơi nghẹn lời, bọn họ không biết nên nói cái gì cho đúng, chẳng qua là có người mở miệng nhìn về phía đám người rồi cười lạnh nói.
“Đại diện của văn đàn Đại Ngụy không phải là Văn cung Đại Ngụy sao? Nhưng mà ta nghe nói Hứa Thanh Tiêu đã tự sáng tạo ra học phái, hơn nữa còn không được chào đón trong văn đàn Đại Ngụy.”
“Hắn là người của Đại Ngụy, không sai, nhưng không phải Ngũ Thánh nhất mạch, lại càng không phải là Chu Thánh nhất mạch.
Đại Ngụy tự xưng là Chu Thánh chính thống, vậy nên xét đến cùng hắn không phải là văn nhân chính thống của Đại Ngụy.
Nhân mười nước chúng ta chỉ kính trọng Ngũ Thánh.”
“Ngược lại cái tên Hứa Thanh Tiêu này lập nên một học phái của riêng mình.
Hắn có tài hoa không phải là giả, thế nhưng cũng không đến lượt các ngươi được hưởng ké vinh quang.”
Người này vừa mở miệng đã tìm tới một điểm để bắt đầu công kích.
Lời này vừa nói, nhân tài mười nước cũng từ từ kích động lên, nháo nhào công kích vào điểm này.
“Đúng vậy, cho dù nói như thế nào thì lần này Văn cung Đại Ngụy chẳng có một ai ra dáng cả, phải dựa vào Hứa Thanh Tiêu.”
“Nhưng Hứa Thanh Tiêu này có vẻ như cũng không phải là người của Văn cung Đại Ngụy các ngươi.
Chẹp chẹp, nghe nói các ngươi cũng nhằm vào Hứa Thanh Tiêu, nhưng mà hôm nay lại kiên quyết muốn hưởng lây ánh sáng của Hứa Thanh Tiêu.”
“Quả nhiên là không biết xấu hổ.”
“Đường đường là Văn cung Đại Ngụy, môn đồ của Chu Thánh nhất mạch mà chẳng có chút tài hoà nào, cuối cùng là phải dựa vào Hứa Thanh Tiêu để giữ thể diện.
Đây đúng là chuyện cười cực lớn.”
Đại tài mười nước mở miệng, những lời này hoàn toàn đúng là có lực sát thương.
Chuyện này văn nhân Đại Ngụy đúng là không phản bác được.
Đúng vậy, trước đó còn cười nhạo Hứa Thanh Tiêu thế này thế kia, bây giờ lại dựa vào Hứa Thanh Tiêu làm thơ thiên cổ, muốn được thơm lây vô cùng, thật là có chút không tốt.
“Không nói nữa? Câm rồi?”
“Nói một câu khó nghe một chút thì hôm qua Hứa Thanh Tiêu ra trận còn chưa làm thơ đã dám tự nhận là thiên cổ!”
“Trong này rốt cuộc là kỳ quặc chỗ nào, trong lòng các ngươi hiểu rõ.”
Người này mở miệng, lạnh lùng nói.
Những lời này nói ra khiến cho văn nhân Đại Ngụy nhíu mày.
“Những lời này của ngươi là có ý gì?”
Bọn họ hơi nhíu mày hỏi lại.
“Có ý gì à? Thiên cổ danh thi, ngươi nghĩ làm một cái là được sao? Hơn nữa trước đó còn có cả thơ trấn quốc?”
“Nếu trong chuyện này không có bóng dáng của Văn cung Đại Ngụy thì chúng ta không tin.
Nói không chừng bài thơ này là do một vị Thiên Địa Đại nho nào đó viết ra, có điều là chỉ viết một nửa rồi đưa cho Hứa Thanh Tiêu.”
“Để cho hắn chèn ép nhân tài mười nước chúng ta, nếu không thì sao vừa khéo vào một khắc cuối cùng, vì sao lại vừa khéo rơi vào lúc Lý huynh viết ra thơ trấn quốc? Sao ngày đầu tiên Hứa Thanh Tiêu hắn không đến?”
“Vì sao đến ngày thứ ba mới đến? Các ngươi thử giải thích xem?”
Cuối cùng nhân tài mười nước cũng không nhịn được nữa.
Thật ra lời này bọn họ đã muốn nói ra từ lâu rồi nhưng nói ra lại thấy mình thua mà không phục nên mới không nói.
Thật không ngờ đến tài từ Đại Ngụy đi khắp nơi thổi phồng Hứa Thanh Tiêu, dùng Hứa Thanh Tiêu để chà đạp bọn họ.
Chuyện này có người nào phục?
Dù sao thì bọn họ cũng không phục.
“Nực cười! Nực cười! Nực cười!”
“Ta còn tưởng đại tài mười nước thế nào chứ? Không ngờ cũng là loại tiểu nhân này, có bao giờ Đại Ngụy ta dùng thủ đoạn đê tiện như thế?”
“Thua không ngóc đầu nổi thì thôi đi, cần gì phải sủa như chó ở đây?”
Sau khi văn nhân Đại Ngụy nghe ra ý đồ của đối phương xong thì vỡ tổ tập thể.
Ngươi thì to rồi.
Chúng ta làm ra được thiên cổ danh thi, theo lý thuyết thì thắng chắc rồi, biết là các ngươi không phục nhưng mà trước thiên cổ danh thi thì các ngươi có không phục cũng phải nhịn xuống.
Thật không ngờ rằng lại dùng mấy âm mưu thủ đoạn thế này để gièm pha Hứa Thanh Tiêu, thậm chí còn gièm pha Văn cung Đại Ngụy, vương triều Đại Ngụy.
Vậy thì sao bọn họ có thể nhịn?
Bao gồm cả một số bách tính cũng không nhịn được nữa, nháo nhào bắt đầu chửi rủa.
“Tài hoa của Hứa Đại nhân, các ngươi thì biết cái gì.”
“Năm đó Hứa đại nhân tức giận mắng mỏ Đại nho, náo loạn Hình bộ, mời Thánh ý xuống chém Quận vương, mấy chuyện này không phải rất rầm rộ sao? Sao qua miệng của các ngươi lại biến Hứa đại nhân thành tiêu nhân như vậy?’
“Thua không ngóc đầu lên nổi thì cút ra khỏi Đại Ngụy ngay, ở đây sủa cái gì.
Chưởng quầy, đuổi bọn chúng đi, loại người này nên để cho bọn chúng ngủ ngoài đường.”
“Đúng, đuổi bọn chúng đi.”
Nếu như nói văn nhân Đại Ngụy chỉ nói trên miệng mấy câu thì dân chúng Đại Ngụy lại chửi thẳng mặt.
Cái gì mà đồ chó má, thua thì thua rồi, tự mình thừa nhận mình kém hơn khó như thế sao?
Lại nói, mười nước? Không phải đều là mấy nước nhỏ sao? Không phải đều là nước phụ thuộc sao?
Kêu? Kêu cái quái gì mà kêu.
Chương 499: Kinh Đô Lại Đánh Nhau! Ám Chỉ Của Cố Đại Nhân (4)
Đây chính là điểm tốt của một quốc gia và văn hóa vững mạnh.
Khi bách tính gặp phải chuyện gì cũng tuyệt đối không sợ.
“Thô tục! Bách tính Đại Ngụy thô tục như thế sao? Chúng ta đi ngàn dặm xa xôi đến Đại Ngụy, các ngươi mở mồm nói chúng ta cút, ngậm mồm cũng nói chúng ta cút? Nếu đã như vậy thì còn tổ chức Thái Bình thi hội làm gì? Không bằng cứ thẳng thừng công bố với người trong thiên hạ rằng văn nhân Đại Ngụy các ngươi là thiên hạ đệ nhất luôn đi?”
“Không nói chuyện này còn đỡ, vừa mới nói thì ta lại hỏi một câu.
Người giới áo vải như Hứa Thanh Tiêu mà dám giận dữ mắng mỏ Đại nho, rồi sau đến kinh đô, chỉ là một chủ sự nho nhỏ cũng dám đại náo Hình Bộ? Chỉ mới Thất phẩm minh ý mà dám mời thánh ý của thánh nhân? Trong này không có gì kỳ lạ à? Càng như vậy thì ta càng tin đằng sau Hứa Thanh Tiêu hắn có một vị Thiên Địa Đại nho chỉ dẫn cho hắn.
“Hội thi lần này cũng là có người nhắc bài đằng sau.”
Nhân tài mười nước nghe thấy bách tính nói như thế thì càng thêm chắc chắn.
Lời này nói ra khiến cho trên dưới Đại Ngụy càng ồn ào.
Hai ngày trước đám chó má này thẳng thừng rời cuộc chơi, đánh vào mặt của Đại Ngụy, không nghĩ rằng Hứa Thanh Tiêu lại làm ra thiên cổ danh thi.
Thế nhưng dám ở đây mở miệng khẳng định bài thơ này không phải do Hứa Thanh Tiêu làm ra.
Nếu họ đã đào sâu vào chuyện này thì giải thích làm sao? Làm sao mới có thể giải thích rõ ràng?
Cũng chính vào lúc này, trong nhóm nhân tài mười nước có người thật sự đã không giữ được bình tĩnh, nhìn về phía nhóm người rồi mắng.
“Nói đến chuyện này các ngươi kích động như vậy, xem ra chính là chọc trúng chỗ đau.
Hơn nữa, nói chúng ta là chó sủa, vậy lúc này các ngươi không phải là chó sủa sao?”
Lời này vừa dứt, tửu lâu lập tức yên tĩnh lại.
Nhân tài mười nước cũng có chút im lặng, không hiểu sao có cảm giác không đúng lắm.
“Khá lắm, ngươi cũng dám mắng con dân Đại Ngụy là chó à? Ngươi mắng ta thì cũng thôi đi, thế nhưng mà ngươi dám mắng lão bách tính Đại Ngụy đều là chó.
Các vị huynh đài, lúc trước Hứa huynh vì bách tính mà giận dữ chém quận vương.
Chúng ta là người đọc sách mẫu mực nên hôm nay người đọc sách chúng ta không dám nói là tức giận chém giết nhưng tuyệt đối không thể tùy tiện tha thứ.”
“Bắt đầu!”
“Ra tay đi!”
“Đúng, các vị huynh đài, bắt đầu đi.”
Văn nhân Đại Ngụy nắm lấy cơ hội, đội mũ lên, sau đó một người dẫn đầu thẳng thừng bay nhào một cái, đẩy nhân tài mười nước kia ngã nhào xuống đất, sau đó là một trận đấm đá loạn xạ.
Nhân tài mười nước nhìn thấy tình hình này, trước hết là sững sờ, sau đó là trực tiếp tham gia quần ẩu.
Hai bên đánh nhau vô cùng kịch liệt, chẳng qua là đại đa số đều đấm đá loạn xạ một chút bởi dẫu sao cũng chưa từng tập qua võ, chỉ đơn giản là ngươi đánh ta một quyền thì ta cho ngươi một bạt tai.
Nhóm người đọc sách này xúm lại đánh nhau, trong một thoáng hình tượng rất rối loạn.
Có bách tính định đi lên trước nhưng có người giữ lại ngay lập tức.
“Ngươi đừng có tham dự, đánh nhau với người đọc sách chính là tội lớn đó.”
Có người nhắc nhở để mọi người giữ bình tĩnh.
Ẩu đả giữa văn nhân với nhau thì không sao hết, thế nhưng nếu bọn họ mà tham gia vào thì đây không phải là việc nhỏ.”
“Ta không tham dự vào mà, ta đến để can ngăn, các ngươi làm chứng cho ta.”
Người kia mở miệng, cất giọng cực lớn rồi sau đó ôm lấy đại tài mười nước.
Hắn ta là một thợ rèn, đương nhiên có sức lực rất lớn nên trực tiếp ôm lấy đại tài này, khiến cho người đó không thể động đậy.”
“Đại nhân, đừng ra tay, đừng đánh nhau, đợi lát nữa Hình bộ mà đến thì không xong.”
Hắn ta lớn tiếng hò hét, nhìn tư thế thì đúng là can ngăn nhưng ánh mắt lại nhìn về văn nhân Đại Ngụy, trừng to hai mắt ra nhìn, gần như là muốn thốt lên một câu “Mau đánh đi, còn nhìn cái gì nữa”.
Người kia lập tức phản ứng lại, nhanh chóng xông lên tặng một quyền khiến cho đại tài của mười nước choáng váng đầu óc.
“Mẹ nó ngươi cũng biết chơi chiêu đó.”
Đại tài mười nước đau đớn kêu một tiếng, tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng lên, muốn thoát khỏi sự trói buộc của đối phương mới bất ngờ nhận ra không tránh thoát được.
Cũng chính vào lúc này, bách tính trong tửu lâu nhìn thấy cảnh này, từng người đều ngơ ngẩn.
Còn có thể chơi thế này à?
Chẳng qua chờ đến khi dân chúng kịp thời phản ứng lại thì từng người đã không kìm được đã vọt lên, bắt đầu ôm lấy người.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”
“Các vị đừng đánh nữa, đừng làm hỏng đồ của người ta.”
“Các vị đều là người đọc sách, đang yên lành đánh cái gì, nhìn xem mặt mũi đều tím hết rồi.”
“Đừng đánh nữa, tiếp tục đánh nữa thì các vị sẽ bị đánh chết đó.”
Mấy bách tính có sức một chút bước lên, tuỳ tiện khống chế đám người đọc sách này lại, tiếp sau đó là đến lượt văn nhân Đại Ngụy biểu diễn.
Mà chuyện thế này, trong cùng một lúc diễn ra ở không ít nơi trong kinh đô Đại Ngụy.
Chẳng qua có nơi thì bách tính vẫn thông minh, biết cách chống đỡ, còn có nơi thì không biết chống đỡ bởi vì có nhiều văn nhân Đại Ngụy hơn một chút, có chống cũng không đáng kể.
Sự kiện người đọc sách của mười nước đánh nhau với người đọc sách Đại Ngụy trong chớp mắt đã khiến Hình bộ và Binh bộ chú ý.
Trong một thoáng, vô số quan sai của Hình bộ chạy đến, Binh bộ cũng điều động không ít người.
Mặc dù trong lòng của bọn họ có ý muốn giải hận nhưng cuối cùng vẫn không hy vọng xảy ra những chuyện thế này.
Cũng chính vào lúc này.
Trong học đường Thủ Nhân.
Cố Ngôn đã xuất hiện ở đây.
“Bái kiến Cố đại nhân.”
Từ xa Hứa Thanh Tiêu đã nhìn thấy Cố Ngôn, hắn biết Cố Ngôn bất ngờ xuất hiện ở đây thì nhất định là có chuyện quan trọng, nếu không thì ông cũng không tự mình tìm đến cửa.
“Thủ Nhân, thương hội đã trả lời.”
Sắc mặt của Cố Ngôn rất bình tĩnh, giao một phong thư cho Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu cũng không nhiều lời, đưa tay nhận lấy thư, chỉ liếc mắt một cái sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu đã thay đổi.
“Đám người này, thật quá tham lam.”
Trong nháy mắt, sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu cơ hơi khó coi.
Nội dung trong thư có rất nhiều.
Đằng trước hơn một nửa đều là bọn họ khóc lóc kể lể, còn nội dung thực sự chỉ có một câu, bọn họ có thể nhượng bộ và hy sinh để thu hoạch sớm.
Đồng thời còn nói lợi nhuận mất đi của mình không quan trọng, cam tâm tình nguyện phục vụ đất nước, chỉ là lợi ích của dân chúng thì không thể xâm phạm bởi dù sao năm nay thu hoạch sớm thì sang năm nhất định là không được.
Chương 500: Kinh Đô Lại Đánh Nhau! Ám Chỉ Của Cố Đại Nhân (5)
Đến lúc đó chỉ có thể trừ đi thu nhập của bách tính, vậy thì lại dẫn đến oán thán.
Nói gần nói xa cuối cùng ý nói là, nâng giá ba phần, đây là phần tăng dựa trên một vạn lượng.
Nói cách khác, nếu như muốn tất cả các vật liệu thì phải bỏ ra một vạn ba ngàn lượng, ngân lượng trong đó sẽ đền bù cho bách tính, để Hộ bộ cấp phát cũng được.
“Bọn chúng lấy bách tính làm lý do muốn ép ta phải nghe theo chúng.
Hơn nữa lão phu cũng đã cho người đi nghe ngóng tin tức, đúng là ba thương hội lớn đã để cho người dưới đi thông báo đến bách tính, hứa là một khi triều đình tình nguyện thu hoạch sớm thì sẽ đưa cho bọn họ ngân sách đền bù.”
Cố Ngôn trầm giọng nói.
“Ta hiểu rồi.”
“Thủ đoạn này rất sáng suốt.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Hắn hiểu được như vậy là có ý gì.
Lúc đầu, theo suy nghĩ của hắn thì ba thương hội lớn nâng giá lên tầm năm trăm lượng đã là giới hạn, dám mở miệng nói một ngàn thì chính là phát điên.
Nhưng bọn họ biết, bất kể là nâng giá nhiều hay ít thì cũng sẽ bị bêu lên là kẻ làm tổn thất tiền bạc của đất nước lúc khó khăn.
Đến lúc đó, khi công trình guồng nước thành công, Đại Ngụy tăng thuế, bách tính an cư lạc nghiệp thì đám người này phải chết là điều không thể nghi ngờ.
Vậy nên bọn chúng cũng học được từ mình, dùng dân ý dân tâm làm hậu thuẫn.
Bọn họ nâng giá cả lên cao, bản thân kiếm được tiền, đồng thời cũng muốn kéo theo bách tính đứng chung để chào giá, cứ như vậy, chẳng những có thể móc sạch vốn liếng của Đại Ngụy.
Hơn nữa còn có thể thu được dân tâm, đến lúc đó xem như là Đại Ngụy muốn động vào bọn chúng thì cũng không tìm được lý do gì thích hợp.
Dù sao đó cũng là kế mưu sinh của bách tính, đó cũng là tội sao?
Trừ khi Nữ đế một tay che cả bầu trời, không cho ngươi giải thích bất cứ điều gì, nói giết là giết.
Nếu không, chỉ cần có bất cứ trở ngại gì thì Nữ đế đừng mong động vào đám người này.
“Cố đại nhận, ngài có ý gì?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hỏi Cố Ngôn.
Dù sao đây cũng là lão tiền bối, có một số việc vẫn phải hỏi ý của ông ta một chút.
“Bọn họ dùng dân ý để rao giá trên trời, thật vô liêm sỉ.”
“Hộ bộ không thể nào đồng ý, lão phu cũng không có khả năng đồng ý, kể cả là không làm công trình guồng nước thì cũng không thể nào đồng ý.”
Cố Ngôn mở miệng, thái độ của ông ta rất kiên quyết.
Nâng giá lên năm phần? Đây là khái niệm gì? Tương đương nói năm vạn guồng nước phải rủ đi một nửa, hoặc là bỏ ra bảy vạn năm ngàn hai trăm vạn lượng bạc trắng ra để làm năm vạn guồng nước.
Quốc khổ của Đại Ngụy chỉ còn tám vạn vạn lượng.
Như vậy chẳng phải là vốn ban đầu cũng bị mất sao?
Nếu như ông ta đồng ý cái này, vậy thì vị trí Hộ bộ thượng thư này của ông ta coi như là chấm hết.
“Ừm, giá tiền này, ta cũng không thể chấp nhận.”
“Chẳng qua lại gọi thêm một phong thư cho bọn chúng, xem giá thấp của bọn chúng là bao nhiêu.
Nâng giá lên năm phần là không thể nào.”
Hứa Thanh Tiêu cũng nghĩ như vậy.
Nhưng hắn tình nguyện tiếp tục đám phán.
“Còn gửi thư nữa? Dám mở miệng nâng giá năm phần, hơn nữa còn dựa theo khung một vạn lượng để tính toán đã nói rõ sao bọn chúng có thể nhượng bộ được, ít nhất thì cũng phải một vạn lượng trở lên.”
Cố Ngôn nhíu mày.
Đối phương chào giá quá cao, coi như là lùi một bước thì thế nào? Một vạn một ngàn lượng sao? Hay một vạn hai ngàn lượng?
Vượt qua bảy ngàn năm trăm hai mươi thì đã không đáp ý, huống chi là nhiều như vậy.
“Cố đại nhân, nếu như ngài tin lời ta thì gửi lại một phong thư nữa.
Tin ta.”
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu lại bình tĩnh mở miệng, lúc hắn nói ra một câu kia, trong nháy mắt đã khiến Cố Ngôn hơn kinh ngạc.
“Thủ Nhân, ngươi có cách sao?”
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu biểu cảm như vậy, Cố Ngôn không nhịn được hỏi thăm.
“Cũng gần như vậy.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời một cách mơ hồ.
Mà Cố Ngôn có chút im lặng, sau khi nghĩ nghĩ thì không khỏi mở miệng nói.
“Được, lão phu tin tưởng ngươi.
Chuyện này cho ngươi xử lý, nếu như giá cả hạ xuống thì tất cả đều như cũ, thế nhưng giá không hạ thì chuyện guồng nước phải tạm hoãn lại.”
Cố Ngôn khẽ gật đầu rồi nói vậy.
“Ừm, đa tạ đại nhân.” Hứa Thanh Tiêu nói lời cảm ơn.
Mà nghe hắn nói như vậy, Cố Ngôn cũng không mấy vui vẻ.
“Đa tạ cái gì, lão phu coi trọng ngươi, ngươi lại là Hộ bộ Thị Lang, là người một nhà cả, cần gì phải cám ơn ta.”
“Thủ Nhân à, người như ngươi khiêm tốn hiếu khách, sau này không cho phép như vậy.
Còn nữa.”
“Không thể viết ta vào trong thi từ, biết chưa?”
Cố Ngôn mở miệng nói mấy lời đứng đắn.
Lời này vừa nói ra, Hứa Thanh Tiêu bất ngờ.
A… chuyện này!
“Được rồi, lão phu đi đây.
Nhớ kỹ, đừng có viết lão phu vào, đều là người một nhà, người một nhà cả.”
Cố Ngôn đến đây là để trao đổi với Hứa Thanh Tiêu về chuyện của ba thương hội lớn, vốn dĩ chỉ muốn nói chuyện, nhưng nhìn dáng vẻ của Hứa Thanh Tiêu thì giống như là có cách giải quyết rồi, nên ông ta cũng không nói nhiều.
Còn về chuyện thứ hai thì tương đối quan trọng.
Hiện tại trong Lục bộ, Trần Chính Nho vẫn còn đỡ bởi dẫu sao cũng là Đại Nho, có đức vọng nên giống như mọi ngày.
Thế nhưng Trương Tĩnh thì không giống như vậy, nhìn thấy người là đọc một bài Thương Tiến Tửu, sau đó còn muốn từ trên xuống dưới Hình bộ đều phải đọc thuộc lòng bài thơ này.
Nói là ca ngợi Hứa Thanh Tiêu, nhưng trên thực tế thì sao? Không phải là chỉ khoe khoang mình lưu danh thiên cổ à.
Càng quá đáng hơn chính là Trương Tĩnh cho người vẽ vào bức tường bên ngoài nhà mình cảnh tượng của Thái Bình thi hội, có ý vẽ ra một màn Hứa Thanh Tiêu làm thơ rồi viết Thương Tiến Tửu lên.
Quả thật là không nên quá đắc ý.
Cố Ngôn rất tức giận.
Hắn thân là Hộ bộ Thương thư, cũng đọc qua sách vở, là một Nho sinh, còn là Nho sinh Thất phẩm nữa nên càng hiểu biết sớm hơn mấy năm so với Trương Tĩnh.
Thật không ngờ rằng, Trương Tĩnh vậy mà có thể lưu danh thiên cổ.
Sao ông ta có thể không ghen tị chứ.
Nhưng lại không có ý nói rõ cho Hứa Thanh Tiêu, bởi không thể nào nói, lần sau khi ngươi làm thơ nhớ thêm tên ta đấy.
Làm vậy không thấy xấu hổ sao?
Cố Ngôn đi rồi.
Hứa Thanh Tiêu nhìn bóng lưng của Cố Ngôn, có chút im lặng.
Xem ra trên đời này không có người nào không thích thanh danh cả.
Có điều, việc này không quan trọng, lần sau thêm tên Cố đại nhân vào là được.
Trước mắt, Hứa Thanh Tiêu nhìn bức thư trong tay rồi lại rơi vào trầm tư.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch] Vĩnh Hằng Thánh Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vinh-Hang-Thanh-Vuong.jpg)





![[Dịch] Dị Giới Dược Sư [Dịch] Dị Giới Dược Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Di-Gioi-Duoc-Su-dich.jpg)
