- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 49 : Thơ Trấn Quốc! Mau Đi Đến Học Đường Thủ Nhân Mời Hứa Thanh Tiêu Lại Đây! (6) (c481-c490)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 49 : Thơ Trấn Quốc! Mau Đi Đến Học Đường Thủ Nhân Mời Hứa Thanh Tiêu Lại Đây! (6) (c481-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Thơ Trấn Quốc! Mau Đi Đến Học Đường Thủ Nhân Mời Hứa Thanh Tiêu Lại Đây! (6)
Tiếng nói này vừa vang lên xong, lập tức dẫn đến mấy đạo thanh âm khác.
“Đúng vậy.
Mặc dù thi từ của cả hai đều thuộc hàng đứng đầu, nhưng rõ ràng thi từ của Sào huynh nhỉnh hơn một bậc.”
“Không chỉ vậy, không chỉ thi từ của Sào huynh cực kỳ hay mà nét chữ cũng đẹp, nhìn sang thi từ của Phàn huynh, mặc dù không tệ nhưng kiểu chữ làm sao so được với Sào huynh.”
“Tôn nho, phải chăng thứ hạng này sai rồi? Mong Tôn nho xác minh lại lần nữa.
“Đúng, xác minh lại lần nữa!”
Từng giọng nói vang lên, phần lớn là giọng của nhân tài mười nước.
Bọn họ không làm khó dễ mà là nghi ngờ, ngay sau đó mời các Đại nho xác nhận lại một lần nữa.
Nhưng những lời này lại chọc giận văn nhân Đại Ngụy.
“Ta lại cảm thấy thơ của Phàn huynh đè bẹp Sào Hưng Ngôn, còn về kiểu chữ thì cái này có vấn đề gì?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ các ngươi thua rồi không phục?”
“Xếp hạng mười người đứng đầu, có chín vị là nhân tài mười nước, Đại Ngụy ta không có một ai.
Nhưng vị trí hạng nhất này, của tài tử Đại Ngụy chính là của tài từ Đại Ngụy.
Nếu như các ngươi thua không phục thì cần gì phải đến đây để mất mặt xấu hổ?”
Một giọng nói vang lên mang theo chút không vui.
Dù sao thì mười văn nhân xếp cao nhất chỉ có một vị là văn nhân Đại Ngụy đã khiến bọn họ có chút không vui, thật sự không ngờ nhân tài mười nước lại phách lối như vậy, nhất định phải giẫm Đại Ngụy dưới chân mới thấy vui vẻ sao?
“Buồn cười, sao chúng ta lại không chịu thua chứ? Chỉ là, một là một, hai là hai, thi từ của hai bài thơ này có chất lượng tương đương nhau, nên chỉ có thể phán đoán từ điểm khác.
Không được là không được.
Chẳng lẽ Đại Ngụy còn không cho người ta nói?”
“Thua không phục? Đúng là buồn cười.
Chúng ta chuẩn bị tỉ mỉ mấy năm chính là vì muốn có một vị trí trên bảng xếp hạng.
Thứ nhất chính là thứ nhất, nếu đã như này thì tổ chức thịnh hội làm cái gì? Cứ viết thẳng Đại Ngụy hạng nhất là được rồi, lãng phí thời gian.”
“Trước thì có cuồng sinh Hứa Thanh Tiêu ăn nói lỗ mãng, nhục mạ tài tử văn nhân mười nước chúng ta, bây giờ thì lại xếp hạng bất công, Đại Ngụy cường thế như vậy sao? Ta hiểu rồi, học được rồi.”
“Bỏ đi, chúng ta đi thôi.
Bất công như này thà rằng không đến.”
“Đi đi đi, giải thưởng này có ý nghĩa gì? Không bằng người chính là không bằng người thôi.
Cứ tưởng Đại Ngụy là một trong Tam đại vương triều thì thế nào, không ngờ cũng giở trò dối trá như vậy.”
“Chư vị, đi thôi!”
Nhóm nhân tài mười nước mở miệng, từng người cười lạnh không thôi, cuối cùng không biết ai dẫn đầu thẳng thừng quay người rời đi, toát ra vẻ kiêu ngạo ngút trời.
Lập tức, lần lượt từng bóng người rời đi, nhân tài của mười nước cực kỳ không nể mặt mũi.
Đây cũng là cái ngông của văn nhân, nhao nhao rời đi.
Trên yến tiệc, sắc mặt của Tôn Tĩnh An rất khó coi.
Mà Thượng thư Lục bộ, quan viên Đại Ngụy, Văn cung Đại Nho, viện trưởng Tứ đại thư viện, sắc mặt từng người cũng rất khó coi.
Thái Bình thi hội, một hội thơ quan trọng như vậy, những người này ngạo mạn như thế không phải là đang đánh vào mặt Đại Ngụy sao?
Dân chúng thấy cảnh này cũng có chút tức giận, nhưng không biết nên nói cái gì.
“Một đám người, thua không chịu nhận!”
“Nhân tài của mười nước, độ lượng một chút đi nào!”
“Thật là buồn cười!”
“Không đến thì thôi, sợ các ngươi chắc?”
Văn nhân Đại Ngụy không nhịn được mà mắng.
Dù sao chuyện này còn chưa có kết luận cuối cùng, kết quả những người này nói đi là đi, không thèm nể mặt ai hết.
Bọn họ có thể nhịn được sao?
“Tan tiệc!”
Cũng chính vào lúc này, Trần Chính Nho mở miệng, sa sầm mặt.
Rất nhanh sau đó.
Trong kinh đô Đại Ngụy.
Có vô số giọng nói đua nhau cất lên, dẫn đến tiếng bàn tán to lớn.
“Đại Ngụy bất công, vì mặt mũi mà không quan tâm tới tài hoa.
Buồn cười ơi là buồn cười.”
“Trong thịnh hội Đại Ngụy lại kết bè kết phái, xem người đọc sách chúng ta như kiến hôi.”
“Người đọc sách chúng ta tu tập Hạo Nhiên chính khí, không ngờ rằng đường đường là Đại Nho mà lại bóp méo sự thật.
Đúng là sỉ nhục hai chữ Đại Nho.”
“Thịnh hội kiểu này thì đi làm gì.”
Đây là tiếng nói của nhân tài mười nước.
Bọn họ vô cùng phẫn nộ, kêu bất công.
“Hội thơ, bản thân nó chính là hội thi từ, so kiểu chữ, các ngươi đúng thật là buồn cười.”
“Kén chọn đủ điều, các ngươi đến tham gia thịnh hội hay là đến gây chuyện?”
“Thua không phục thì đành chịu.
Mười văn nhân xuất sắc nhất thì có chín vị không đến từ Đại Ngụy, vậy mà bất công sao? Vậy như nào mới không bất công?”
Văn nhân Đại Ngụy cũng tức giận.
Đây chính là thi hội, mọi người phải so thi từ chứ không phải so xem ai viết chữ đẹp hơn.
Còn nữa, mọi chuyện vẫn chưa có quyết định mà các ngươi đã bỏ đi ngay tại chỗ, không thèm nể chút mặt mũi nào, đây không phải là đánh vào mặt Đại Ngụy sao?”
Một đám man di.
Hai bên đều rất tức giận, cả dân chúng cũng có chút tức giận.
Nói cũng không sai.
Chất lượng thi từ cũng không khác mấy, vậy ngươi băn khoăn kiểu chữ làm gì? So nhau xem ai viết chữ đẹp hay là so với nhau xem ai làm thơ tốt hơn?
Còn nữa, không nể mặt như vậy đúng là có chút quá đáng nhỉ?
Theo lương tâm mà nói thì trong mười người đứng đầu có đến chín người là người nước ngoài, cái này vẫn chưa được sao? Còn muốn thế nào nữa? Nhất định phải dẫm lên mặt Đại Ngụy mới vui vẻ à?
Cũng chính vì loại mâu thuẫn này.
Trong lúc nhất thời, dân chúng hơi căm hận người đọc sách của mười nước này.
Nguyên nhân chủ yếu chính là bọn họ không nghe giải thích mà đi thẳng, không thèm nể mặt một chút nào.
Nếu ngươi đã không cho vậy thì những người dân này cũng không biếu.
Có một số chủ quán trọ trực tiếp đuổi người, mau cút hết sang một bên cho ta.
Có một số quán rượu trực tiếp dán thông báo, từ chối cho người nước khác vào ở.
Một số văn nhân cũng cười lạnh mỉa mai.
Trong nháy mắt mâu thuẫn trở nên căng thẳng, rất nhanh sau đó đã xảy ra ẩu đả.
Cả ngày hôm nay không biết quan sai Hình bộ vất vã nhường nào.
Đi điều tiết khắp nơi, còn triều đình Đại Ngụy cũng ra lệnh ngay lập tức, không cho phép người dân gây hấn với người nước khác.
Dù sao Đại Ngụy cũng trọng lễ nghi, làm như này thì còn ra thể thống gì nữa.
Sau đó Văn cung Đại Ngụy để Hoa Tinh Vân ra mặt.
Y đã chu du khắp thế giới, có quan hệ với nhiều văn nhân của các quốc gia.
Y ra mặt điều hòa thì bên trên cũng hy vọng quá huyên náo khó nhìn.
Không thể không nói, Hoa Tinh Vân đúng là có chút thủ đoạn.
Y mời nhân tài của mười nước tụ tập, sau đó mở tiệc xin lỗi, hiểu cách dùng tình, huy động cái lý, nói ra những vấn đề cơ bản rồi cũng nhắc lại chuyện bọn họ trở mặt hôm qua.
Chương 482: Thơ Trấn Quốc! Mau Đi Đến Học Đường Thủ Nhân Mời Hứa Thanh Tiêu Lại Đây! (7)
Công tội bù nhau, hôm nay vẫn dự tiệc như thường, chuyện cũ bỏ qua không truy xét nữa.
Còn về chuyện xếp hạng hôm qua triều đình cũng đang thương nghị, sau khi kết thúc thịnh hội sẽ trả lời một câu công bằng.
Lời này nói ra khiến nhân tài mười nước hơi nguôi giận.
Xem như là ngừng mâu thuẫn.
Nhưng quan trọng nhất còn là vì hôm nay Hoa Tinh Vân sẽ đi dự tiệc, nên nhân tài mười nước mới bớt giận dần.
Dù sao nếu như có thể đè được Hoa Tinh Vân trên Thái Bình thi hội thì cái gì cũng dễ nói chuyện.
Vậy nên cho đến thịnh hội hôm nay, bất kể là văn nhân Đại Ngụy hay là bách tính Đại Ngụy thì nhân tài của mười nước hay các nước phiên bang khác thì cũng tràn đầy chờ mong.
Mà trong trường học Thủ Nhân
Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn đã đến.
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh đã đến.
Thậm chí Lại bộ Thượng thư Trần Chính Nho cũng đã đến.
Còn có hai huynh muội Mộ Nam Bình.
Thậm chí Trần Tinh Hà cũng đến khuyên nhủ Hứa Thanh Tiêu dự tiệc.
Nhưng đều bị Hứa Thanh Tiêu từ chối hết.
“Sư đệ, Thái Bình thi hội này ồn ào như vậy không được tốt lắm.”
“Nếu đệ mà không đến thì chỉ sợ khó mà kết thúc được.”
Trần Tinh Hà mở miệng, tận tình khuyên bảo.
Ba ngày này hắn ta đều đi, mỗi ngày đều tích cực làm thơ nhưng đến một bài cũng không được chọn, có lẽ là nhân tài mười nước dụng tâm chuẩn bị, mình xếp xuống thứ mười một cũng là rất bình thường.
Còn vì sao lại biết mình xếp thứ mười một thì Trần Tinh Hà có đủ tự tin này.
“Sư huynh, đừng khuyên nữa, ta không đi thật mà.”
Hứa Thanh Tiêu có chút đau đầu.
Hôm nay không biết có bao nhiêu người đến khuyên mình nữa.
Nhưng vấn đề là, mình đi đến đó làm gì?
Ăn no không có chuyện gì làm sao?
Nhiều chính sự cần phải xử lý như vậy, chạy đến dự thi làm quái gì?
Đại ca à, các người cứ dự thi thoải mái đi.
Nhưng ta thì không có thời gian đâu.
Nếu ta không xử lý tốt chuyện này thì ta sẽ rơi đầu đó.
Hứa Thanh Tiêu rất im lặng.
Nếu như không có việc gì thì chắc hẳn là hắn sẽ đi.
Nhưng bây giờ nhiều chuyện như vậy, đúng là lãng phí thời gian.
“Haiz.”
Trần Tinh Hà có chút bất đắc dĩ, đáng tiếc là hội thơ ra đề tài.
Nếu không ra đề tài thì thậm chí hắn từng nghĩ đến việc tim Hứa Thanh Tiêu viết một bài thơ rồi cầm đến dự thi.
Đáng tiếc, đáng tiếc.
Trần Tinh Hà không khuyên giải nữa cũng không quấy rầy Hứa Thanh Tiêu nữa.
Nhìn lên thấy trời không còn sớm, hắn lại xuất phát một lần nữa đi dự tiệc.
Hôm nay viết nhiều thêm một chút, không thể nào một bài cũng không đạt chứ?
Giờ Dậu.
Đây là ngày thứ ba của Thái Bình thi hội.
Chẳng qua không tầm thường như hai ngày trước.
Hai ngày trước tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ, nhưng hôm nay lại có vẻ trầm mặc và nghiêm túc.
Hôm qua nhân tài mười nước không nể mặt như vậy, ai mà còn cười được chứ?
Hành vi của nhân tài mười nước giống như cho Đại Ngụy một cái tát, như vậy mà có thể mỉm cười thì đúng là có quỷ.
Tất cả mọi người đều rất lặng lẽ.
Cho dù là ca múa biểu diễn cũng gợi lên được vui cười của mọi người.
Tất cả mọi người hy vọng thời gian nhanh trôi qua một chút, đi thẳng đến khâu làm thơ rồi lập tức công bố luôn.
Một canh giờ sau.
Lần này là Trần Chính Nho ra đề.
“Lần này lấy yến hội làm đề.”
“Mỗi người một bài thơ, không được viết nhiều.”
Trần Chính Nho mở miệng, cũng giống hôm qua nhưng ngoài ra còn đặt thêm một quy tắc nữa.
Đám người có chút tò mò, chẳng biết tại sao lại tăng thêm quy tắc này.
Còn nữa, cái đề này không hiểu sao có chút… khó.
Yến hội?
Vì sao lại ra đề này?
Đám người càng thêm tò mò.
Chỉ có điều tò mò thì tò mò nhưng rất nhanh mọi người đã lập tức viết.
Trên yến tiệc , nhóm người Trần Chính Nho nhao nhao nhìn về phía Hoa Tinh Vân.
Còn Hoa Tinh Vân thì đúng là không phụ sự mong đợi của mọi người.
Y nâng bút viết từng chữ một.
Trong phút chốc tài hoa dâng trào, chữ rơi trên giấy trắng nở rộ ra một ánh sáng màu vàng.
“Tốt! Một chữ ngàn vàng, một chữ ngàn vàng!”
“Cực phẩm! Cực phẩm!”
Giờ phút này, không ít người mở miệng nói chuyện.
Khi thấy Hoa Tinh Vân viết chữ nở rộ ra ánh sáng màu vàng thì trong nháy mắt đã hiểu được là có chuyện gì.
Một chữ ngàn vàng là một loại biểu tượng trong thi từ.
So ra thì kém Thiên cổ thi từ nhưng cũng là cực phẩm, cực phẩm khó có được.
Giờ phút này, rất nhiều tài tử mười nước đều nhíu mày, đối mặt với tác phẩm một chữ ngàn vàng, đương nhiên bọn họ sẽ xúc động, đồng thời cũng nổi lên cảm giác bất lực.
Phần lớn tác phẩm sau khi viết xong, nhận được đánh giá từ Đại Nho, những tác phẩm này dù thế nào vẫn là những tác phẩm xuất sắc, nhưng vẫn nằm trong giới hạn thi từ.
Mà nếu có thể dẫn đến được dị tượng, đây chính là được thiên địa đồng tình.
Một chữ ngàn vàng chính là một loại đồng tình đó.
Nâng lên thành thơ trấn quốc,
Rồi lại hướng đến thơ hay thiên cổ.
Không nói thơ hay thiên cổ thì thơ trấn quốc cũng rất khó khăn rồi.
Không chỉ là bách tính mà Thượng thư Lục Bộ, Đại Nho Văn cung Đại Ngụy và viện trưởng Tứ đại thư viện đều hoàn toàn nhẹ nhàng thở ra vào thời khắc này, khắp khuôn mặt đều là tươi cười.
Nhưng lại đúng lúc này.
“Uỳnh!”
Âm thanh như sấm nổ vang.
Giờ phút này, trong đám người co một nam tử anh tuấn, cả người phủ đầy tài hoa.
Tài hoa cuồn cuộn tràn vào cả trang giấy.
Phát ra âm thanh như sấm.
Thằng thừng đánh vào thi từ trong tay Hoa Tinh Vân.
Sau một khắc, văn tự trên tờ giấy trắng hóa thành ánh sáng nhảy ra khỏi trang giấy, bay về phía bầu trời.
Mỗi một chữ đều không ngừng tăng gấp bội, lớn khoảng chừng năm trượng, treo trên không Đại Ngụy.
Lập tức, sắc mặt của Chư vị Đại Nho và nhóm người Thượng thư Lục bộ trở nên hết sức khó nhìn.
Bởi vì, đây là… thơ trấn quốc!
“Hô! Lý Ân huynh viết ra thơ trấn quốc!”
“Đây là Lý Ân huynh đến từ Thư viện Hoành Lư ở Nam quốc.”
“Lý huynh đại tài!
“Hô, lại viết ra thơ trấn quốc sao? Lý huynh cũng đúng là đại tài.”
“Ha ha ha ha, không ngờ Lý Ân huynh có thể viết ra được thơ Trấn quốc.
Hôm nay tận hứng, hôm nay quá tận hứng rồi.”
“Tốt, tốt, tốt.
Ta muốn xem thử xem hôm nay có ai dám nói bài thơ này không ổn nữa không.”
“Chư vị, bài thơ này không thể nào chỉ xếp thứ hai chứ?”
“Thi từ trấn quốc, Lý huynh, đây mới đúng là vạn cổ đại tài nha.”
“Nếu như bài thơ này hôm nay của Lý huynh còn xếp thứ hai thì về sau Đại Ngụy không đến đây cũng được.”
“Cái này còn xếp thứ hai? Nếu xếp thứ hai thì về sau chúng ta không cần đi học, đi cày ruộng cũng được.”
“Chưa chắc nha, phải xem các vị Đại nho có đồng ý hay không.”
Chỉ trong nháy mắt nhân tài mười nước đã sôi trào.
Chương 483: Thơ Trấn Quốc! Mau Đi Đến Học Đường Thủ Nhân Mời Hứa Thanh Tiêu Lại Đây! (8)
Bọn hắn hưng phấn, đồng thời cũng mỉa mai chuyện hôm qua.
Mà sắc mặt của tài tử Đại Ngụy cũng rất khó coi.
Hoa Tinh Vân cũng có chút không vui, chỉ là không nhiều lời.
Về phần bách tính Đại Ngụy thì người sau so với người trước càng trầm mặc hơn.
Ở đại bàn của mình là lại bại dưới tay đối phương, ngươi nói xem có tức hay không?
Còn âm dương quái khí như vậy?
“Buồn cười, có được hạng nhất hay không thì vẫn còn là một ẩn số.
“Đúng vậy, nhanh như vậy mà đã xác định rồi sao?”
“Còn mấy canh giờ nữa.”
Có một số bách tính không phục, không nhịn được mà mở miệng.
Chỉ là, không mở miệng còn đỡ, vừa mới mở miệng đã có vô số thanh âm vang lên.
“Cái này còn không phải hạng nhất sao? Thơ trấn quốc đó! Sao các ngươi lại mạnh miệng như vậy?”
“Chỉ cần các Đại nho đi theo hướng công bằng một chút thì chắc chắn sẽ là hạng nhất.”
“Thơ trấn quốc mà không phải hạng nhất? Vậy thì cái gì đứng nhất? Một chữ ngàn vàng sao?”
“Chẳng lẽ còn thiên cổ danh thi sao?”
“Ồ, ta hiểu rồi.
Các ngươi muốn nói là Hứa Thanh Tiêu chưa đến đúng không? Hắn đến hay không thì đều như thế thôi.
Hứa Thanh Tiêu có lợi hại hơn nữa thì có thể tùy tiện viết ra danh thi thiên cổ không?”
“Đừng mạnh miệng, thừa nhận mình thua kém khó như vậy sao?”
Nhóm nhân tài mười nước thay nhau mở miệng.
Văn nhân vốn dĩ đã kiêu ngạo, hơn nữa mồm mép còn lợi hại, nói một mạch khiến cho nhiều bách tính đỏ mặt đến tận mang tai.
“Hứa Vạn Cổ không đến là bởi vì không để ý đến các ngươi.
Thiên cổ đệ nhất biền văn, các ngươi đã có chưa?
“Đúng vậy, đợi Hứa Vạn Cổ đến đây, chuyện có hạng nhất hay không hạng nhất này còn là một ẩn số.
Dân chúng mở miệng, thậm chí có không ít văn nhân Đại Ngụy cũng mở miệng, trong đó có một số người ở Văn cung Đại Ngụy.
Mặc dù bọn họ không thích Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng đến lúc này không thể nào không nhờ Hứa Thanh Tiêu giúp được.
“Trần Nho, học sinh nguyện làm lại một bài thơ, không biết có thể không?”
Lúc này, Hoa Tinh Vân bỗng nhiên mở miệng, y muốn làm lại một bài thơ nữa.
Trong nháy mắt, đôi mắt của đám người sáng rực lên.
Có chút kích động.
Nhân tài mười nước nhíu mày, dù sao thì tài hoa của Hoa Tinh Vân mọi người đều biết.
Có lẽ thật sự có thể chuyển mình.
“Hoa huynh, Trần nho đã nói rồi, mỗi người chỉ một bài, chứ không phải là sợ Hoa huynh làm ra thi từ gì.”
“Đúng vậy… như vậy không hợp quy củ lắm nhỉ?”
Cũng chính vào lúc này có người mở miệng, cho rằng như vậy là không hợp quy củ, dùng điểm này để phá hỏng con đường của đối phương.
Quả nhiên lời này vừa nói ra, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.
Trần Chính Nho cũng có chút phiền muộn.
Sở dĩ ông ta hạn chế mỗi người viết một bài là vì có người viết một mạch mười mấy bài, vậy nên mới tăng thêm điểm này để hạn chế.
Thật không ngờ rằng lại bê đá tự đập chân mình.
Cục diện bây giờ rất xấu hổ.
Nếu như đồng ý.
Coi như là làm được thi từ tốt hơn thì nhân tài của mười nước cũng tuyệt đối không đồng ý.
Nếu như không đồng ý, hôm nay sẽ thua hoàn toàn.
Chuyện ngày hôm qua, tất cả mọi người đều chất chứa oán hận, Đại Ngụy mà thua thì chỉ sợ sẽ rước lấy thêm phiền phức.
“Quy tắc chính là quy tắc.”
“Có điều bây giờ chưa đến giờ, chờ tan tiệc lại nói, chư vị đừng có ngừng, viết đi.”
Trần Chính Nho mở miệng.
Không thay đổi quy tắc.
Nhưng ông ta còn hy vọng duy nhất.
Lời này vừa nói ra, nhân tài mười nước càng thêm tươi cười.
Mà lúc này, Trần Chính Nho lại nói thầm bên tai thị vệ.
“Mau đến học đường Thủ Nhân mời Hứa Thanh Tiêu đến đây!”
Giọng nói không lớn nhưng tràn đầy kiên quyết.
“Tứ đại Thư Viện, Văn cung Đại Ngụy, bao gồm rất nhiều bách tính đều nhìn thấy cảnh này, nhân tài mười nước cũng nhìn thấy.
Dù không nghe được Trần nho nói cái gì nhưng tất cả mọi người đều đoán ra được.
Lập tức, thị vệ khởi hành nhanh chóng rời đi.
Mà Trần Chính Nho thì có chút lo lắng, cũng có chút tức giận.
Trần Tinh Hà này là ai vậy.
Hại người hại mình!
Lúc này.
Trên thịnh yến, cuối cùng chỉ còn lại tiếng cười.
Có điều đều là tiếng cười của nhân tài mười nước.
Bách tính Đại Ngụy, Đại Ngụy văn nhân đều lộ ra vẻ trầm mặc khác thường.
Tạo ra sự phân chia hai cực.
Nhưng tất cả mọi người đều đang chờ.
Chờ Hứa Thanh Tiêu đến!
Rất nhanh sau đó chuyện ở Ly Dương cũng cũng truyền khắp kinh đô Đại Ngụy.
Sau khi tất cả bách tính biết được thì tâm trạng cũng không khỏi nặng nề.
“Mau đến học đường Thủ Nhân mời Hứa Thanh Tiêu đến đây đi!
Giờ phút này, toàn bộ kinh đô Đại Ngụy, bất kể là người đọc sách hay là bách tính có một ý niệm duy nhất chính là cái này.
Bởi vì đây là hy vọng duy nhất.
Kinh đô Đại Ngụy.
Trong Ly Dương cung.
Một bài thơ trấn quốc xuất hiện, nhân tài mười nước trở nên vô cùng hưng phấn.
Mặc dù bọn họ đến từ các quốc gia khác nhau, nhưng vị trí bây giờ là ở Đại Ngụy.
Đại Ngụy là Thiên quốc vô thượng, mười quốc gia là nước phụ thuộc của Đại Ngụy, nhưng đó là trước kia, còn bây giờ mười nước phát triển rất nhanh chóng, lại thêm Đại Ngụy đang xuống dốc, vậy nên nếu không phải nội tình quá mức hùng hậu thì nói không chừng mười nước đã lựa chọn thoát ly khỏi Đại Ngụy.
Nhưng chuyện này liên lụy quá nhiều, muốn thật sự thoát ly khỏi Đại Ngụy thì cần phải hoàn thành mấy tiền đề như tình hình văn hóa, kinh tế, quân sự.
Nhất định phải thỏa mãn một trong ba điều kiện trên mới có tư cách bàn điều kiện với Đại Ngụy.
Nếu như thỏa mãn được ba điều trên thì khả năng sẽ trực tiếp thoát ly, không do dự chút nào.
Trước mắt, Thái Bình thi hội chính là sự phản công trên tình hình văn hóa.
Đại Ngụy tự xưng là Thánh nhân chính thống bởi dù sao thì Thánh nhân đời thứ năm cũng xuất phát từ Đại Ngụy, Văn cung Đại Ngụy cũng ở trong kinh đô.
Loại áp chế văn hóa này rất khủng khiếp.
Người đọc sách trong thiên hạ đều suy tôn Đại Ngụy là chính thống, nhất là nhất mạch Chu thánh.
Từ đây, văn nhân lấy Đại Ngụy làm vinh, vì thế, nếu mười nước muốn thoát khỏi Đại Ngụy hoặc là phản bội Đại Ngụy thì sao văn nhân trong nước có thể nhẫn nhịn?
Nhưng nếu như có thể phản lại Đại Ngụy thì sẽ không giống như vậy.
Trong các buổi thịnh hội, nếu như nhân tài mười nước có thể vượt trên cả tài tử Đại Ngụy, thì sẽ hoàn thành ở phương diện văn hóa, khơi lên sự tự tin trong lòng bách tính, khơi gợi lòng tin của văn nhân.
Đến lúc đó dù là thoát ly hay tạo phản thì trực tiếp nói thẳng một câu rằng Đại Ngụy có thánh nhân nhưng không tuân theo Thánh đạo, nhìn vào thực lực mấy năm nay của bọn họ mà xem.
“Đời sau càng kém đời trước, ngược với chúng ta, vực dậy bộ mặt của Thánh nhân, chúng ta khinh thường làm bạn với lũ này.”
Đứng vững trên phương diện văn hóa, văn nhân trong nước nghe xong những lời này, không cần nói ra cũng biết là thật sự có đạo lý.
Còn lại là vấn đề trên phương diện quân sự và kinh tế, không cần vượt qua Đại Ngụy, chỉ cần có tư cách thoát ly là được.
Chương 484: Bút Đến (1)
Cũng không sợ võ giả nhất phẩm của Đại Ngụy, bởi vì vương triều Đột Tà cũng có võ giả nhất phẩm, vương triều Sơ Nguyên cũng có võ giả nhất phẩm.
Nếu thật sự phải đến bước đường này, võ giả nhất phẩm các nước cũng sẽ không mặc kệ.
Đây chính là đạo chế ngự lẫn nhau.
Trong Ly Dương cung.
Nhân tài mười nước vô cùng hưng phấn, từng người đều cao giọng cười nói, cứ như sợ văn nhân và bách tính Đại Ngụy không nghe thấy.
“Lý huynh, thật không hổ là đệ nhất tài tử Đường Quốc, làm được cả thơ trấn quốc.
Hay lắm, chúng ta kính Lý huynh một chén.”
“Thi từ Trấn quốc có thể xuất hiện trong một yến hội như vậy, vì thế có thể nhìn ra nếu như linh quang của Lý huynh chợt lóe thì còn có thể là thơ lưu thiên cổ.”
“Không sai, nếu nói như bình thường thì trong những buổi thịnh yến này, tài tử tụ hội, sẽ có tài hoa bị áp chế, muốn làm ra được thiên cổ danh thi là điều vô cùng khó khăn, thơ trấn quốc đã là cực hạn rồi.
Nếu Lý huynh có thêm chút linh cảm thì thiên cổ danh thi cũng không đáng là gì.
Nhân tài mười nước nhao nhao bàn tán.
Sao bọn hắn có thể không biết bây giờ Đại Ngụy đang nghĩ gì chứ?
Đơn giản là muốn gọi Hứa Thanh Tiêu đến đây, dù sao Hứa Thanh Tiêu cũng đã làm được thiên cổ danh từ Mãn Giang Hồng, thiên cổ danh ngôn và thiên cổ đệ nhất biền văn.
Đại tài như thế này, dù ngoài miệng bọn hắn có hô hào thường thôi, nhưng trong lòng vẫn hiểu được.
Có điều ngoài miệng chắc chắn vẫn cứ không nhận thua.
Còn nữa, mọi người kiểu gì cũng tìm cho mình rất nhiều lý do, bọn họ cho rằng Hứa Thanh Tiêu tài hoa không tệ đều là ngẫu nhiên.
Về việc linh quang chợt lóe thì cần phải có thực lực nhưng tỉ lệ của may mắn cũng chiếm phần nhiều.
Nhưng ở nơi như Thái Bình thi hội thì hoàn toàn khác.
Bởi vì đây là một đại hội thi từ chính thức, thiên hạ văn nhân tụ tập lại dùng tài hoa áp chế nhau.
Có thể khẩn trương, có thể bị ảnh hưởng, cũng có tiên thiên áp chế, cho nên làm thơ trong trường hợp này ít nhiều gì cũng sẽ bị áp chế một chút.
Cách nói này cũng không phải là nói bừa, bởi vì từ xưa đến nay, người có thể làm ra thiên cổ danh thi trên cực yến là gần như không có.
Tài hoa bị áp chế, trên thực tế có tồn tại chuyện này.
Đương nhiên vẫn là phải xem chất lượng thi từ thế nào.
Văn tốt thì có thể phá.
Trong đám người, Lý Ân uống một hớp rượu, nội tâm của hắn ta cực kỳ kích động, cho dù ngoài mặt thì từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, nhưng khi uống rượu thì tay run nhè nhẹ đã bán đứng nội tâm không yên ổn của hắn.
Thơ trấn quốc!
Có thể trong bữa tiệc lớn như này làm ra được thơ trấn quốc, thân phận đệ nhất tài tử Đường Quốc này hắn ta có thể ngồi vững, thậm chí dựa vào bài thơ này mà có thể đem lại cho hắn ta thật nhiều tài hoa và danh khí, nâng lên một chút, mình có khả năng sẽ trở thành Đại Nho.
Nếu thật sự như vậy thì đời này của mình cũng thỏa mãn.
Lý Ân rất hưng phấn.
Nếu không phải còn có người ở đây thì chỉ sợ là hắn ta sẽ hô to vài tiếng vạn tuế.
Thơ trấn quốc, bản thân nó đã đại diện cho một loại vinh dự, mà bây giờ đang ở trên Thái Bình thi hội làm thơ trấn quốc.
Chuyện này làm sao có thể khiến người ta không hưng phấn cho được.
Chỉ sợ ngày mai nhoáng một cái tên của hắn đã vang vọng toàn bộ thiên hạ.
Vương triều Đột Tà, vương triều Sơ Nguyên, bao gồm cả vương triều Đại Ngụy.
Một câu thiên hạ người nào không biết chứ?
Nói hết tất cả.
“Tài hoa của Lý huynh, chúng ta thật là kính ngưỡng.
Chỉ hôm nay thôi, chỉ sợ người trong thiên hạ ai cũng biết danh tiếng của Lý Ân.”
Có người đi đến mời một chén rượu, xuất phát từ sự cảm khái trong nội tâm.
“Khách khí, chỉ là linh quang chợt lóe thôi.”
Lý Ân cũng khiếm tốn, ít nhất là tương đối khiêm tốn với người một nhà.
“Lý huynh, huynh đừng có khiêm tốn.
Chúng ta là người đọc sách, có tài hoa chính là có tài hoa, không cần phải khiêm tốn như thế chứ?”
“Đúng vậy, đừng có khiêm tốn, miễn cho người ta không nhìn trúng chúng ta lại còn nói chúng ta là cá tôm thối nát.”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.
Các ngươi không thấy vẻ mặt của mấy vị Thượng thư, mấy vị Đại nho thay đổi hết rồi sao?”
Nhân tài mười nước nắm lấy cơ hội để chế giễu.
Hôm qua bọn hắn đầy bụng tức giận, thậm chí các chưởng quầy các quán trọ, đại thương hộ thậm chí còn không cho phép bọn chúng vào ở, chuyện này vô cùng nhục nhã, sao bọn họ có thể bỏ qua được?
Mà ở trên đài, sắc mặt của Lục bộ thượng thư đúng là khó coi.
Bởi vì bọn họ không chỉ bị nhục mạ văn đàn, mà chủ yếu hơn là bọn chúng đã làm nhục Đại Ngụy, cho Đại Ngụy một cái tát.
Thân lạ Lục bộ Thượng thư, có thể nào không giận sao?
Mà các Đại nho Văn cung chính là thiên hạ văn nhân chính thống, theo lý thì tài tử khắp thiên hạ đều tôn trọng Văn Cung Đại Ngụy, thật không ngờ rằng lại mỉa mai như vậy sao?
Về phần người đọc sách và dân chúng Đại Ngụy thì ai nấy đều không nói ra lời, hiện tại bọn họ chỉ hy vọng Hứa Thanh Tiêu đến.
Đây là hy vọng duy nhất!
“Nhân tài mười nước, biểu hiện như thế này, xem ra là lần này còn nhiều chuyện ẩn giấu.”
Trần Tâm đại Nho lẳng lặng mở miệng.
Ông ta không tức giận gì cả, ánh mắt bình tĩnh nói.
Ông ta cảm thấy chuyện này không có đơn giản như trong tưởng tượng.
“Từ xếp hạng thi từ hôm qua, chúng ta hoàn toàn không bất công.
Đại hội thi từ thì so sánh thi từ, nhưng đám người này dùng cái này để làm ầm ĩ, như này chắc chắn có bàn tay thúc đẩy.”
Lại thêm một vị Đại nho nữa phụ lời vào, cho rằng phỏng đoán của Trần Tâm đại Nho không sai.
“Trước mắt. tạm thời bất kể là có bàn tay thúc đẩy hay không, nếu như không xử lý tốt chuyện này sẽ rất phiền phức đối với Đại Ngụy.
Trần Chính Nho lên tiếng, ông ta không quan tâm xem có bàn tay thúc đẩy hay không, ông ta chỉ có thể để ý một việc.
Áp lực của đại tài mười nước.
“Khi nào thì Thủ Nhân đến?”
Lúc này, Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh mở miệng.
Trong tất cả mọi người ở đây, ông là người tin tưởng nhất, rằng Hứa Thanh Tiêu có thể trấn áp được hạng giá áo túi cơm này, vậy nên không kìm được mà lộ ra vẻ chờ đợi.
“Đã phái người đi rồi, chắc là nhanh thôi.”
Trần Chính Nho trả lời.
Đám người hơi yên lòng một chút.
Mặc dù nói Hứa Thanh Tiêu chưa hẳn có thể làm ra thiên cổ danh thi, nhưng có sao thì nói vậy, quả thật hắn đã mang đến hy vọng cho mọi người.
Chương 485: Bút Đến (2)
Mà ở giữa đám người, có người đi đến trước mặt Lý Ân, đè ép âm thanh cười nói.
“Lý huynh, bây giờ hào quang của ngươi tỏa sáng vô hạn nha.
Chư vị mau nhìn về hướng Tây Nam đi, nữ tử này khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại một mực nhìn về phía Lý huynh.
Xem ra hôm nay Lý huynh thật có diễm phúc.”
Có người mở miệng, mang theo một chút ý cười.
Trong chốc lát, không ít tài tử nhìn về phía Tây Nam, kể cả là Lý Ân cũng không nhịn được mà nhìn về phía đó.
Hoàn toàn chính xác.
Hướng tây nam có một nữ tử áo trắng đang lẳng lặng đứng cách đó không xa.
Nữ tử này dùng lụa trắng che kín mặt, thế nhưng vẫn không che giấu được khí chất nghiêng nước nghiêng thành này, cùng với tư thái khiến lòng người rung động kia.
Cảm nhận được ánh mắt của nữ tử, trong lòng của Lý Ân càng vui sướng vạn phần.
Trong lúc nhất thời hắn ta vậy mà lại say, bắt đầu ảo tưởng đến câu chuyện về đêm.
Chẳng qua thịnh yến trước mắt còn chưa kết thúc, hắn ta cũng không thể bước lên nói chuyện được.
Chờ đến khi yến hội kết thúc rồi nói sau.
Cũng chính vào lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy, học đường Thủ Nhân.
Hứa Thanh Tiêu làm bạn với đèn khô, trong đầu đã hiện ra mấy kế hoạch nhưng mỗi lần đều bị Hứa Thanh Tiêu gạt bỏ luôn.
Ba thương hội lớn nâng giá ngay tại chỗ, hắn nhất định phải nghĩ ra một cách vừa có thể giải quyết tốt đẹp, vừa phải để ba thương hội lớn này ngoan ngoãn giao vật liệu, lại vừa phải khiến cho ba thương hội lớn giảm giá tiền xuống.
Hơn nữa là cực thấp, thậm chí là lỗ vốn.
Biện pháp rất khó, nhưng Hứa Thanh Tiêu không hề sợ những đầu đề khó như này,
Trên thực tế Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ ra được biện pháp rồi, nhưng những biện pháp này dùng để đối phó với các thương hội thì đơn giản, nhưng muốn đối phó với người đứng đằng sau bọn họ thì không có gì đặc sắc.
Hứa Thanh Tiêu nghĩ đến một cách, tra thuế, tra một nhóm dùng một nhóm.
Thế nhưng vấn đề là trời cao hoàng đế ở xa, ba thương hội lớn này có đưa sổ sách cho ngươi thu thuế hay không đã là một vấn đề.
Cho dù là bệ hạ ra lệnh bảo đem sổ sách cho ngươi thì nhất định cũng là giả.
Sổ sách thật ngươi làm sao mà tìm được chứ?
Phái người đi? Người ta đút lót ngay lập tức, còn không nhận đút lót? Họ sẽ dâng mỹ nhân.
Không nhận mỹ nhân à? Vậy chắc chắn cũng sẽ có những món đồ mà ngươi thích chứ ha?
Cái gì cũng không muốn sao?
Vậy thì sẽ đưa ngươi về nhà.
Cái gì? Hoàng đế sai người đi tra án mà chết sao? Ngươi hỏi ta có sợ hay không à? Sợ chứ, nhưng liên quan gì đến ta? Cũng chẳng phải là ta giết.
Hắn không có kẻ thù sao? Hắn sẽ không gây chuyện sao?
Từng bước phá án quận đến tỉnh, nói một câu dễ nghe thì Nữ đế không nắm quyền trong tay.
Trên địa bàn người ta mới nể mặt ngươi một câu gọi bệ hạ, còn không nể mặt ngươi, thì ngươi làm được gì?
Cộng thêm bàn tay đen tối sau màn ngăn lại, nếu thật sự muốn áp đặt thì cam đoan sẽ khiến ngươi nổi loạn.
Chế hành.
Giờ khắc này, cuối cùng Hứa Thanh Tiêu đã hiểu, Hoàng đế không có quyền là một chuyện khó chịu đến mức nào.
Nếu là năm doanh trại quân quyền đều ở trong tay Nữ Đế, lại thu thập hết các phiên vương một lần, đến lúc đó sợ hãi đao rộng sao?
Thương hội dám lên giá ngay tại chỗ sao? Vừa dò xét xong người nhà thì quay đầu đã có thương nhân mới bù lại.
Dị tộc dám nói câu nào? Một đạo thánh chỉ đi đến chỗ phiên vương các nơi chém người còn không phải cần vận dụng lực lượng của triều đình sao.
Phiên vương không muốn? Vậy thì cứ chọn phiên vương.
Đây chính là chỗ tốt của nắm quyền lực, Đại Ngụy bây giờ hoang phế đang chờ phục hưng, có rất nhiều việc cần phải hoàn thành.
Trong tình trạng này, giang sơn xã tắc lung lay sắp đổ.
Mà muốn giữ vững chắc giang sơn, nhất định phải tập trung quyền lợi.
Đại Ngụy chỉ có một tiếng nói, nếu không thì bất cứ chuyện gì đều sẽ gặp vô số trở ngại, không thể trì hoãn.
Vậy nên, giờ phút này Hứa Thanh Tiêu hiểu ra vì sao Nữ Đế coi trọng binh phù như thế.
Đến mức độ này, Hứa Thanh Tiêu ngẫm lại, nếu như mình mà là Hoàng đế thì chỉ sợ cũng sẽ làm như vậy.
Không có binh quyền, làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ tới lui.
Mỗi một bước đi đều cẩn trọng, sợ không cẩn thận đi nhầm.
Bởi vì không có nhiều cơ hội cho Đại Ngụy phạm sai lầm.
Đau đầu, đau đầu, đau đầu.
Quả thật Hứa Thanh Tiêu rất đau đầu, vấn đề hiện tại càng thêm nghiêm trọng.
Ba thương hội lớn lên giá ngay tại chỗ, chắc chắn triều đình sẽ không đồng ý.
Hộ bộ cũng sẽ không đồng ý.
Thế nhưng mà vật liệu nằm ở trong tay người ta, không cho ngươi thì làm sao?
Đi đàm phán nói giá, bảo ít thì cũng phải một tháng.
Chờ sau khi khi đàm phán xong, Đại Ngụy chịu thiệt thòi, càng nghĩ càng thấy khó chịu, còn các thương nhân cũng tuyệt đối sẽ gây sự.
Có người đang hy vọng công trình giuồng nước không thể trải rộng nhanh chóng được.
Cứ như vậy, nửa năm, thậm chí là thời gian một năm thì cũng không thể mở rộng được guồng nước.
Mà thời gian giành cho mình cũng không nhiều.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu không khỏi nhắm mắt lại.
Hiện tại hắn có chút tâm phiền ý loạn.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên.
“Báo!”
“Hứa đại nhân, Thừa tướng xin ngài mau đến Ly Dương cung một chuyến, dự tiệc của Thái Bình thi hội.”
Âm thanh vang lên là giọng nói của một tên thị vệ ở học đường Thủ Nhân thỉnh cầu Hứa Thanh Tiêu tiến về hội thi.
“Không đi! Không đi! Nói với Trần Thượng thư, Hứa mỗ thấy trong người hơi khó chịu, không đi.”
Nghe thấy âm thanh này, Hứa Thanh Tiêu thẳng thừng mở miệng.
Đến lúc nào rồi mà còn tâm trạng đi dự tiệc, không đi không đi.
“Hứa đại nhân, bây giờ nhân tài mười nước đang diễu võ dương oai ở Thái Bình thi hội, Đại Ngụy văn đàn mất hết mặt mũi, mong rằng Hứa đại nhân đến cứu viện.”
Giọng nói của thị vệ vang lên, tràn đầy lo lắng và khát vọng.
Còn trong phòng thì Hứa Thanh Tiêu lại khẽ nhíu mày.
Nhân tài mười nước diễu võ dương oai ở Thái Bình thi hội?
“Hoa Tinh Vân đâu? Không phải y cũng đi sao?”
Hứa Thanh Tiêu không nhịn được hỏi lại.
“Hứa đại nhân, Hoa đại nhân có đi, thi từ của ngài ấy là một chữ ngàn vàng, xem như là hiếm có nhưng lại bị thơ Trần quốc ngăn chặn.”
“Hoa đại nhân muốn làm hai bài thơ nhưng trước đó Trần thừa tướng đã đặt quy định là mỗi người chỉ được viết nhiều nhất một bài thơ.”
“Vậy nên Hoa đại nhân không có tư cách nữa.
Trước mắt, toàn bộ Đại Ngụy này chỉ có ngài mới có thể ngăn chặn được nhân tài mười nước này.”
Thị vệ kích động nói.
Nhưng mà lông mày Hứa Thanh Tiêu càng nhíu chặt hơn.
Một chữ ngàn vàng sao?
Chương 486: Bút Đến (3)
Nghe thì đúng là có chút không tệ, nhưng sau khi Hứa Thanh Tiêu có hiểu biết về Hoa Tinh Vân, y là một đại tài, hơn nữa còn là tuyệt thế đại tài.
Như vậy sao có thể chỉ làm được dạng thi từ như thế này chứ?
Như thế này có vẻ sai sai.
Nhưng ngẫm nghĩ thì y chưa thực sự dụng tâm, có để lại chuẩn bị ở sau là chuyện rất bình thường.
“Quay về nói với Thừa tướng đại nhân, Hứa mỗ bận rộn công vụ, không đi.”
“Thêm vào đó, người trong Văn cung Đại Ngụy nhiều, không đến lượt Hứa mỗ đi.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời lại, nói không đi tức là không đi.
Hơn nữa, cần phải cho Văn cung Đại Ngụy này một bài học, không phải ngày nào cũng xem thường mình sao?
Không phải ngày nào cũng thấy bản thân mình là thánh nhân chính thống sao?
Hiện tại, ngay cả nhân tài mười nước cũng không ép được, để thành ra thế này?
“Hứa đại nhân.”
Thị vệ mở miệng lần nữa, mà lúc này giọng nói của Hứa Thanh Tiêu chợt lạnh xuống.
“Cứ quay về thông báo như vậy”
Giọng nói của hắn vang lên khiến người sau sững sờ, nhưng ngẫm nghĩ lại thì cuối cùng thở dài rồi quay người rời đi.
Đưa mắt nhìn thị vệ rời đi, Hứa Thanh Tiêu cũng không quan tâm chuyện này.
Thất bại thì thất bại, cũng coi như là cho đám người nơi Văn cung Đại Ngụy Văn kia một bài học, để bọn họ khỏi lúc nào cũng làm ra vẻ vô địch thiên hạ, diễn cho ai xem?
Làm như vậy cũng không phải là để báo thù, Hứa Thanh Tiêu không có ý nghĩ này.
Chuyện guồng nước là nhiệm vụ cần làm gấp bởi, một, liên quan đến thiên hạ bách tính, hai, dính đến an nguy bản thân.
Cái này giống như thể bây giờ mình đang chìm sâu trong vũng bùn, ngay lúc này không lo nghĩ cách tự cứu mình mà nghĩ đến việc xem tối nay ăn gì.
Vậy không phải là đầu óc có vấn đề sao?
Không đi.
Hứa Thanh Tiêu có lý do của mình.
Đồng thời nhân tiện tặng cho đám nho sinh nơi Văn cung Đại Ngụy một bài học nhớ đời, để họ đừng tưởng mình như thể mình vô địch khắp trên trời dưới đất.
Ly Dương cung.
Thị vệ quay về từ học đường Thủ Nhân, bước nhanh đi đến bên cạnh Trần Chính Nho.
“Đại Nhân, Hứa đại nhân nói là ngài ấy bận rộn công vụ, không đến được.”
Thị vệ hạ thấp giọng nói.
Mà từ sau khi hắn đi vào, nhân tài mười nước cũng chú ý đến.
Trên thực tế bọn họ có chút lo lắng về Hứa Thanh Tiêu bởi dù sao thì Hứa Thanh Tiêu vẫn có uy danh, chẳng may hắn thật sự làm ra được thiên cổ thi từ, vậy thì hôm nay có chút mất mặt.
Cho nên nhân tài mười nước không nói chuyện nữa mà cùng nhau nhìn về phía Trần Chính Nho.
Lời này nói ra, sắc mặt của Trần Chính Nho rất bình tĩnh, ông ta khẽ gật đầu rồi không nói lời nào.
Nhân tài mười nước có chút tò mò, thậm chí còn phái người ra xem một chút xem Hứa Thanh Tiêu có đến hay không.
Rất nhanh đã có kết quả.
Bên ngoài không có người, Hứa Thanh Tiêu không đến.
Lập tức, có không ít tiếng vang lên.
“Hứa Thanh Tiêu không đến sao?”
“Hình như không mời Hứa Thanh Tiêu đến nhỉ?”
“Ừ, hẳn là không đến.”
Mọi người khẽ khàng bàn luận, không dám gây ra âm thanh quá lớn.
Trên yến tiệc.
Giọng nói của Tôn Tĩnh An vang lên.
“Lúc này rồi mà hắn không ra mặt?”
Tôn Tĩnh An nhíu mày.
Sau khi biết Hứa Thanh Tiêu không đến, phản ứng đầu tiên của ông ta rất không vui, cảm thấy Hứa Thanh Tiêu cố ý.
“Hắn có đến hay không thì là chuyện của hắn, ai quy định hắn nhất định phải đến chứ?”
Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn không nhịn được mở miệng.
Cái tên Tôn Tĩnh An này thật sự có chút quan uy.
Hứa Thanh Tiêu người ta không đến thì là không đến thôi.
Dựa vào cái gì mà nhất định phải đến?
Cố Ngôn đây đương nhiên là ra mặt cho Hứa Thanh Tiêu, trên thực tế thì ông ta cũng hy vọng Hứa Thanh Tiêu đến đây.
“A! Xem như tôi hiểu rõ rồi.
Hứa Thanh Tiêu đúng là có tài hoa, nhưng hôm nay có người làm ra thơ Trấn quốc rồi nên hắn không dám tới.”
Tôn Tĩnh An cười lạnh một tiếng, không tiếp ý trong lời nói của Cố Ngôn mà là mỉa mai Hứa Thanh Tiêu.
Lời này nói ra khiến không ít người khẽ nhíu mày.
Tôn Tĩnh An này đúng là có vấn đề mà, người ta không đến còn nói người ta sợ à?
Lời này nếu là do nhân tài mười nước nói ra thì bọn họ sẽ nhịn, nhưng người một nhà còn nói người mình? Không phải đầu óc có vấn đề sao?
Cứ vậy mà hận Hứa Thanh Tiêu?
“Tôn nho, đến lúc này rồi mà còn nói người nhà mình? Ngươi đúng là Đại nho mà.”
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh không khỏi mở miệng, người này quá ác tâm.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu nghe được, kể cả có thực lực thì có lẽ hắn cũng sẽ không đến.
Không phải bị điên rồi à?
“Tôn nho, nói chuyện chú ý một chút, thân là Đại nho mà gièm pha người một nhà, ngươi có rắp tâm gì?”
Vào thời khắc này, Trần Chính Nho không nhịn được mà mở miệng.
Tính tình của ông ta rất tốt nhưng nghe xong những lời này của Tôn Tĩnh An thì có chút buồn nôn.
Thái độ của ba vị Thượng thư nhất trí với nhau khiến đáy lòng Tôn Tĩnh An không vui, nhưng hắn cũng biết mình quả thật nói chuyện hơi khó nghe, cho nên không trả lời.
“Được rồi, lúc này đừng cãi lộn gì nữa.
Chỉ sợ là kết cục hôm nay đã định, nên ngẫm lại xem có những biện pháp khác đi, nếu không thì để Tinh Vân làm lại thơ mới? Tuy là có chút xấu hổ nhưng ít ra có vẻ vớt vát một chút.” Một trong bốn viện trưởng của Tứ đại thư viện rồi đưa ra đề nghị này.
“Không thể.”
Trần Chính Nho thẳng thừng lắc đầu.
Nếu như để cho Hoa Tinh Vân làm thơ, vậy cho dù làm ra được tác phẩm tuyệt thế xuất sắc thì có thể làm thế nào?
Bản thân nhân tài mười nước đã có chút oán giận, nếu như lại phá hỏng quy tắc nữa thì Đại Ngụy đúng là không cần mặt mũi nữa.
“Quên đi, lão phu tự mình đi tìm Hứa Thanh Tiêu một chuyến.
Giờ khắc này, Trương Tĩnh cũng không chịu nổi nữa, ông ta dự định đi tìm Hứa Thanh Tiêu một chuyến.
Thế nhưng trong nháy mắt, Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn đã kéo ông ta lại.
“Thủ Nhân có tính toán của hắn.”
Cố Ngôn nhỏ giọng nói.
Lời này nói ra khiến Trương Tĩnh im lặng.
Ông ta hiểu được ý tứ của những lời này.
Vì sao Hứa Thanh Tiêu không đến?
Thật sự chẳng lẽ là trận chiến ý chí sao?
Không phải.
Hứa Thanh Tiêu vẫn hiểu rõ trái phải rõ ràng.
Khả năng duy nhất chính là bản thân Hứa Thanh Tiêu cũng không chắc.
Cho nên hắn mới từ chối.
Đúng vậy, ngẫm lại mà xem.
Đúng là như thế, ai có thể cam đoan Hứa Thanh Tiêu nhất định có thể làm ra Thiên cổ thi từ?
Thơ trấn quốc của người ta xuất hiện, ngươi xuất hiện, coi như ngươi có làm được thơ trấn quốc, vậy thì ngược lại là còn phiền phức hơn.
Đến lúc đó chọn Hứa Thanh Tiêu cũng không được, không chọn Hứa Thanh Tiêu cũng không được.
Đại Ngụy hôm nay.
Là thua.
Thua hoàn toàn.
Chương 487: Bút Đến (4)
Mà nhóm đại tài mười nước, sau khi nhìn thấy biểu cảm của nhóm người Trần Chính Nho xong, gần như đã đoán được một chút gì đó.
“Hứa Thanh Tiêu sẽ không tới.”
“Hắn không dám tới.”
“Đúng, hắn không dám tới, có thơ trấn quốc ở đây, ai dám đến?”
“Hứa Thanh Tiêu có danh tiếng, loại người này tuyệt đối sẽ không mạo hiểm.”
Nhân tài mười nước khe khẽ bàn luận, cho rằng Hứa Thanh Tiêu không dám tới, bởi vì ngẫm lại cũng đúng vậy thật, có một bài thơ trấn quốc ở đây, ai dám đến đối đầu?
Người nào đến người đó chết nha?
Cho dù ngươi cũng làm được thơ trấn quốc thì sao nào? Trước đó hai ngày đã xảy ra một chuyện chọc vào cơn tức của họ, nếu như hôm nay vẫn như vậy thì đám người này tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Đám người nhao nhao bàn tán, rất nhanh thôi âm thanh đã dần lớn hơn.
“Thì ra đây chính là Vạn cổ chi tài của Đại Ngụy à, ngay cả dũng khí dự tiệc cũng không có.”
“Đúng vậy.
Ta còn tưởng vạn cổ đại tài này mạnh bao nhiêu, không ngờ chỉ có như này?”
“Vạn cổ đại tài, ha ha ha ha ha!”
“Không được cười, Hứa Thanh Tiêu vẫn rất thông minh, có thơ trấn quốc, hắn e ngại là chuyện bình thường.”
Có một số tiếng nói vô cùng chói tay, dẫn tới dân chúng phẫn nộ.
Giờ khắc này, một câu nói đại tài kia chói tai vô cùng.
Trong đám người, kẻ cười lớn tiếng nhất chính là Vương Phu.
Chẳng qua cho dù là đệ nhất tài từ Đường Quốc, Lý Ân cũng lộ ra nụ cười đắc ý.
Ở trong mắt bách tính Đại Ngụy, tiếng cười vang vọng này truyền khắp từ trong đến ngoài cung.
Giờ này khắc này, trong kinh đô Đại Ngụy, những con đường phố, hẻm nhỏ cũng có vẻ hơi yên tĩnh.
Dù sao Ly Dương cung chưa đến bao tin vui, văn đàn Đại Ngụy bị đả kích, vậy dân chúng có thể nào mà cười được.
Trên những con đường lớn, các tửu lâu cũng vô cùng yên tĩnh.
Bọn họ ký thác hy vọng ở Hứa Thanh Tiêu, nhưng Hứa Thanh Tiêu không đến.
Thật ra dân chúng cũng hiểu rõ “nỗi khổ tâm” của Hứa Thanh Tiêu, có thơ trấn quốc trước mặt, Hứa Thanh Tiêu coi như là tài hoa hơn người cũng không thể nào làm được danh thi thiên cổ đúng không?
Con người luôn có lúc phát huy không tốt, ai có lòng tin trấn áp được thơ trấn quốc? Để cho Đại Nho đến cũng không dám nói là có thể trấn áp.
Mà chính lúc này, ở trong Ly Dương cung.
Một bóng người yên lặng rời đi.
Là bóng dáng của Trần Tinh Hà.
Một khắc đồng hồ sau.
Học đường Thủ Nhân.
Lý Quảng Hiếu nhìn vị trí của Ly Dương cung, sau đó xem thiên tượng ban đêm không khỏi thở dài.
“Văn đàn Đại Ngụy phải bị một lần đả kích chí mạng.”
Lý Quảng Hiếu lẩm bẩm trong lòng.
Trên thực tế ông ta vẫn luôn chú ý chuyện của Ly Dương cung.
Ngay từ đầu ông ta cũng cho rằng nếu Hứa Thanh Tiêu ra sân thì nhất định có thể trấn áp được đối phương, nhưng bây giờ quay đầu nghĩ lại thì cũng không phải là Hứa Thanh Tiêu không ổn, mà là địa vị của Hứa Thanh Tiêu trong lòng mọi người quá cao, cho nên ông ta không làm gì được.
Nhưng thực tế thì sao? Hứa Thanh Tiêu chưa từng nói mình nhất định có thể làm ra thiên cổ thi từ nha?
Trước đó còn có thơ trấn quốc, áp lực của Hứa Thanh Tiêu sẽ rất rất lớn.
Hắn từ chối không đi cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Không đi thì ít nhất còn để lại cho Đại Ngụy một niềm hy vọng cuối cùng.
Còn nếu như đi rồi lại thất bại thì hoàn toàn xong đời.
Vậy nên ông ta ủng hộ việc Hứa Thanh Tiêu không đi.
Nhưng lại đúng lúc này, vừa khéo có âm thanh vang lên.
“Sư đệ! Sư đệ!”
“Sư đệ, đệ nhanh đi đến Ly Dương cung đi.
Nếu như đệ không đi nữa thì nhân tài mười nước kia không biết sẽ phách lối đến mức nào nữa.”
Giọng nói của Trần Tinh Hà vang lên.
Hắn ta chạy về đây muốn thuyết phục Hứa Thanh Tiêu.
Trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu vẫn còn đang suy nghĩ cách ứng đối.
Lúc đầu hắn đã có một vài mạch suy nghĩ, nhưng mà theo tiếng Trần Tinh Hà vang lên.
Mạch suy nghĩ lại lần nữa bị gián đoạn.
“Ài!”
Nếu như người đến không phải Trần Tinh Hà mà đổi lại bất cứ người nào thì Hứa Thanh Tiêu đều muốn nói vài câu.
Có cần phải đáng ghét thế không hả.
Nhưng sư huynh nhà mình đến, Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ có thể đứng dậy cười khổ.
“Sư huynh, đệ thật sự không muốn đi.
Hiện tại đệ gặp một chuyện rất phiền phức.
Hội thi này, bại thì cứ bại, có gì mà ghê gớm đâu.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.
“Sư đệ, không thể bại được.
Nếu như bại thì Đại Ngụy chúng ta mất hết mặt mũi.’
“Đệ biết nhân tài mười nước sỉ nhục chúng ta thế nào không? Bọn họ nói văn đàn Đại Ngụy cũng chỉ thường thôi.
Bọn họ mắng ngươi, nói ngươi đã sợ mất mật, không biết còn kiêu ngạo cỡ nào.
Sư huynh nhìn không quen.” Trần Tinh Hà xuất hiện trong phòng, thở phì phò nói.
“Bọn họ muốn nói cái gì thì cứ kệ họ đi.
Cái miệng ở trên người bọn hắn, chẳng lẽ bắt bọn họ ngậm miệng không nói sao?”
Thật ra Hứa Thanh Tiêu cũng không để ý, loại lời này hắn nghe nhiều rồi.
Cũng không phải là lần đầu tiên.
“Sư đệ à, sao đệ lại không rõ? Thái Bình thi hội không chỉ ảnh hưởng đến văn đàn Đại Ngụy, còn có bách tính Đại Ngụy nữa, hiện tại có khá nhiều bách tính đang chờ đệ xuất hiện?”
“Nếu như hôm nay chúng ta bại, vậy sau này bách tính Đại Ngụy đi ra ngoài, quả thật là không còn mặt mũi nào.”
Trần Tinh Hà có chút bất đắc dĩ nói.
Văn cung Đại Ngụy vẫn luôn xưng là thánh nhân chính thống, bách tính vẫn lấy đó làm kiêu ngạo.
Thế nhưng hôm nay nếu như bị nhân tài mười nước trấn át, sau này còn mặt mũi nào để nói những lời này?
Chỉ là không đợi Hứa Thanh Tiêu suy nghĩ nhiều, giọng nói của Trần Tinh Hà vang lên lần nữa.
“Sư đệ, ta hỏi đệ một câu, đệ thành thật trả lời cho ta biết, đệ có lòng tin vượt qua Lý Ân không? Chính là người viết bài thơ trấn quốc kia.”
“Nếu đệ không có lòng tin thì coi như sư huynh chưa từng nói.
Nếu đệ có lòng tin thì đi theo ta đi.”
Sắc mặt của hắn ta vô cùng nghiêm túc nói.
Đối mặt với những câu hỏi của Trần Tinh Hà, Hứa Thanh Tiêu chỉ muốn ứng phó cho qua nhưng nghĩ rồi vẫn thở dài nói.
“Nhân tài mười nước, lần này đến đây dự tiệc giống như đã có sự chuẩn bị tỉ mỉ.
Nhưng lần này văn đàn Đại Ngụy đúng là đột nhiên yếu ớt, sư đệ cảm thấy có chút kỳ quặc.”
“Sư huynh, thật ra bọn họ có nói một câu rất đúng.”
“Ta không đi dự tiệc, hoàn toàn đúng là cảm thấy bọn họ là một đám cá tôm thối nát.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc trả lời.
Chương 488: Bút Đến (5)
Còn Trần Tinh Hà thì sững sờ.
Khá lắm, sư đệ này của mình càng ngày càng có kỹ thuật giả vờ.
“Nhưng bọn hắn đã viết được thơ trần quốc.”
Trần Tinh Hà không nhịn được lên tiếng.
“Ha.”
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không có trả lời, chỉ cười lạnh một tiếng.
Thơ Trấn quốc?
Thơ trấn quốc thì tính là cái gì.
Trong đầu hắn tùy tiện chọn một bài cũng không chỉ là thơ trấn quốc đâu nhỉ?
Nhìn thấy biểu cảm lần này của Hứa Thanh Tiêu, Trần Tinh Hà coi như hiểu rõ.
“Sư đệ, đệ đã có lòng tin như vậy thì đi ngay đi.”
Bất kể chuyện này có gì kỳ quặc hay không thì cứ đi đi.
Trần Tinh Hà nói xong cũng muốn lôi kéo Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu cười khổ.
“Sư huynh, tâm ý sư đệ đã quyết, không đi chính là không đi, trừ khi bệ hạ hạ chỉ bảo ta nhất định phải đi.
Nếu không, ta không đi.”
Thái độ của Hứa Thanh Tiêu kiên quyết.
Còn Trần Tinh Hà đứng một bên tận tình khuyên bảo thuyết phục.
Nhưng mà vào đúng lúc này, Lý Quảng Hiếu đứng bên trong nhà bếp sửng sốt.
Ông ta không ngờ mình lại có thể đoán sai.
Hứa Thanh Tiêu không phải sợ thơ Trấn quốc mà là đơn thuần không muốn đi.
Khá lắm, trò này cũng không vui đâu.
Một khắc sau, ông lấy từ trong tay ra một thiên chỉ, nhanh chóng đặt bút rồi ngay sau đó đốt thiên chỉ trên một ngọn nến.
Gần một khắc đồng hồ sau.
Cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu thuyết phục Trần Tinh Hà, coi như là hoàn toàn thở ra nhẹ nhàng.
Đồng thời nội tâm cũng có chút mạnh mẽ.
Nhưng cũng may, rốt cuộc chuyện này cũng được giải quyết, mình có thể yên tĩnh quyết định kế hoạch.
Nhưng Trần Tinh Hà vừa bước ra khỏi cửa phòng một chốc.
Đã có một giọng nói lần nữa vang lên phá vỡ yên tĩnh.
“Hứa Thanh Tiêu tiếp chỉ.
Khẩu dụ của bệ hạ, Thái Bình thi hội chính là thịnh hội của văn nhân, liên quan đến mặt mũi của Đại Ngụy, truyền, Hộ bộ Thị lang Hứa Thanh Tiêu dự tiệc làm thơ, bất kể là thành tích tốt hay xấu thì không thể trốn tránh.
Khâm thử.”
Giọng nói thái giám vang lên.
Trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu sửng sốt.
Trần Tinh Hà cũng sửng sốt.
Bệ hạ thật sự hạ chỉ?
“Sư đệ, bệ hạ hạ chỉ.”
Sư đệ, đệ dùng ánh mắt này nhìn ta làm gì?
Trần Tinh Hà hết sức kích động, nghiêng người mở miệng lại phát hiện ra ánh mắt Hứa Thanh Tiêu có chút cổ quái.
“Không có gì.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, sau đó đứng lên nói: “Thần, tiếp chỉ.”
Nói xong lời này, Hứa Thanh Tiêu lại quay về phòng. lấy tờ giấy trắng vẽ đầy nét xấu trên đó rồi đốt trên giá nến.
Ài!
Đáng ghét!
Đây không phải là có bệnh sao.
Một cuộc thi hội mà thôi, làm gì phải quan tâm như thế? Ăn no không có chuyện gì làm à? Không phải Văn cung Đại Ngụy rất có năng lực sao?
Hứa Thanh Tiêu thật sự rất giận.
Tất cả kế hoạch và mạch suy nghĩ, toàn bộ đều không có, liên tiếp bị gián đoạn, không tức giận mới là lạ.
Chờ sau khi giấy trắng hóa thành tro tàn, Hứa Thanh Tiêu mặt lạnh đi ra khỏi phòng, đi về phía ngoài học đường Thủ Nhân.
Hắn chắp tay mà đi, vẻ mặt vô cùng không dễ nhìn.
“Sư đệ, chờ ta với!”
Trần Tinh Hà đuổi theo phía sau.
Rất nhanh, khi Hứa Thanh Tiêu rời khỏi học đường Thủ Nhân xong, đi vào con phố Tây Nam, nơi này đèn đuốc sáng trưng.
Cảnh tượng bách tính tiểu thương, văn nhân nhã khách, giai nhân tiểu thư vốn dĩ nên vô cùng náo nhiệt, nhưng bây giờ lại có vẻ cực kỳ yên tĩnh.
Nhưng khi Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, trong lúc nhất thời, mọi người đều hô lên thất thanh.
“Hứa Thanh Tiêu đến.”
“Hứa đại nhân đến.”
“Chính là Hứa đại nhân.”
Dân chúng cau mày đều nhìn chăm chú vào Ly Dương cung, đột nhiên có người phát hiện ra Hứa Thanh Tiêu đi đến, trong chớp mắt đã hấp dẫn vô số người chú ý.
Lập tức có đủ lại âm thanh vang lên, rất nhiều bách tính lộ ra vẻ kích động.
Một ít văn nhân càng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu vừa kinh ngạc, mà một số nữ tử sau khi nhìn thấy gương mặt của Hứa Thanh Tiêu xong cũng không nhịn được mà nhìn chăm chú.
“Nhanh tránh ra cho Hứa Đại nhân đi, Hứa đại nhân muốn đi đến Ly Dương cung.’
“Mau nhường đường, nhường đường cho Hứa Vạn Cổ.”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, nhường đường cho Hứa Vạn Cổ đi.”
Một khắc sau, dân chúng lập tức rống to, bởi vì người đi đường rất nhiều nên ngăn cản đường đi của Hứa Thanh Tiêu, vậy nên có người mở miệng bảo mọi người nhường đường cho.
Trong chốc lát, dân chúng tự giác nhường đường, không hề không phục một chút nào, đồng thời cao giọng nói.
“Hứa đại nhân, ép nhuệ khí của đại tài mười nước một chút.”
“Hứa đại nhân, ngài đã đến, chúng ta sẽ có hy vọng.”
“Hứa đại nhân, ta xem trọng ngài.”
Dân chúng hưng phấn, các loại tiếng ủng hộ vang lên.
Còn Hứa Thanh Tiêu thì ôm quyền về phía bách tính, tốc độ của hắn rất nhanh, tâm trạng có chút khó chịu nhưng vẫn giữ gương mặt ôn hòa khi nhìn bách tính.
Một đường bước đi thẳng.
Mặt mũi của Hứa Thanh Tiêu rất lớn, trên phố dài Tây Nam, tất cả mọi người đều tự giác nhường đường.
Chỉ sợ toàn bộ Đại Ngụy cũng chỉ có Hoàng đế mới có loại mặt mũi này.
“Chờ ta một chút! Chờ ta một chút!”
Trần Tinh Hà đuổi theo phía sau, bước đi của Hứa Thanh Tiêu quá nhanh, cho nên hắn có chút thở không ra hơi.
Thấy Trần Tinh Hà xuất hiện, có không ít người không nhịn được mà mở miệng tò mò về thân phận của Trần Tinh Hà.
“Người kia là ai vậy?”
“Còn có thể là ai nữa? Nhất định là thư đồng của Hứa Đại nhân.”
“Đúng đúng đúng, nhất định là thư đồng của Hứa Đại nhân.”
“Dáng dấp của thư đồng này cũng tuấn tú đó, ừm, xứng với Hứa đại nhân.”
Dân chúng nghị luận, chỉ có điều Trần Tinh Hà không nghe thấy, bởi vì hắn ta còn đang đuổi theo bước chân của Hứa Thanh Tiêu.
Mà lúc này.
Trong Ly Dương cung.
Vẫn là có chút quỷ dị không hiểu nổi như cũ.
Tiếng cười của đại tài mười nước vang lên dày đặc, mà bách tính và văn nhân Đại Ngụy từng người lại cười không nổi.
Ca múa lúc trước mọi người không có tâm tư đi nhìn, rượu ngon trong chén, mọi người không có tâm tư mà uống.
Lộ ra vẻ vô cùng quỷ dị.
Nhưng mà vào đúng lúc này có một tiếng nói cất lên.
“Báo! Thừa tướng đại nhân, Hộ bộ thị lang Hứa Thanh Tiêu đến đây dự tiệc!”
Tiếng nói của thị vệ vừa dứt.
Trong nháy mắt toàn bộ đại điện đều sôi trào.
“Cái gì? Thủ nhân đến?”
“Thế mà thủ nhân lại đến?”
“Tên nhóc ngoan, ta đã nói hắn nhất định sẽ đến mà.”
“Tốt! Tốt! Tốt!”
Chương 489: Bút Đến (6)
Trần Chính Nho hơi kinh ngạc còn Cố Ngôn và Trương Tĩnh thì kích động không thôi, Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm cũng không nhịn được cất tiếng hô tốt tốt.
Từ sau khi thơ trấn quốc xuất hiện, tâm trạng của bọn họ như rơi vào hầm băng, bây giờ Hứa Thanh Tiêu đến sao bọn hắn có thể không kích động.
Không chỉ có bọn hắn mà dân chúng cũng kích động.
Mọi người vẫn luôn chờ đợi Hứa Thanh Tiêu.
Vốn dĩ tưởng rằng Hứa Thanh Tiêu không đến, bởi dù sao thì cũng có thơ trấn quốc ở đây, Hứa Thanh Tiêu không đến thì dân chúng có thể hiểu được.
Thật không ngờ vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại đến.
Trong lúc nhất thời, dân chúng phấn chấn lên, thậm chí có một số văn nhân cũng kích động.
“Hứa đại nhân đến rồi, xem thử đại tài mười nước có dám phách lối không.”
“Hứa đại nhân dám đến chính là có sức mạnh.
Ngược lại ta muốn xem thử xem, đại tài mười hai nước còn dám ngạo mạn không.”
“Tốt! Tốt! Tốt, xưa nay Hứa đại nhân sẽ không để cho chúng bách tính thất vọng, mọi người đợi chút nữa chuẩn bị reo hò cho Hứa đại nhân.”
Dân chúng đã hưng phấn.
Mà sau đó giọng nói của Trần Chính Nho cũng vang lên.
“Mời Thủ Nhân vào.”
Trần Chính Nho mở miệng.
Ông ta dùng chữ mời cũng đủ để chứng minh nội tâm của hắn đang vui sướng và kích động.
Tất cả mọi người đều hưng phấn, duy chỉ có nhân tài mười nước là không hưng phấn nổi.
Nhưng một giọng nói khác cũng vang lên theo.
“Tới thì tới thôi, chẳng lẽ có thể nghịch thiên cải mệnh?”
“Thơ trấn quốc còn ở trước mặt, ta cũng không tin Hứa Thanh Tiêu này có bản lĩnh như vậy.”
“Cho dù là lại làm một bài thơ trấn quốc thì Hứa Thanh Tiêu cũng không sánh bằng.
Một cái ra trước, một cái ra sau.
Sợ là Đại Ngụy thiên vị thêm một lần nữa.”
Giọng nói của đại tài mười nước vang lên.
Nhất là câu nói cuối cùng càng giống như đang mỉa mai Đại Ngụy.
Chỉ là ngay khắc này.
Một bóng dáng bước vào trong đại điện.
Là Hứa Thanh Tiêu.
Hắn đi vào bên trong đại điện.
Vẻ mặt như có chút không vui.
Giống như thể tâm trạng đang không tốt lắm.
Lúc này, đại điện lộ ra vẻ vô cùng yên tĩnh, dân chúng cũng yên tĩnh lại.
Nhóm đại tài mười nước không hiểu sao cũng yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Phong hoa tuyệt đại.
Chỉ là hình như… tâm trạng có chút không vui lắm.
Trong lúc nhất thời, đám người có chút tò mò.
Không hiểu vì sao Hứa Thanh Tiêu lại không vui.
Bước vào đại điện.
Hứa Thanh Tiêu lập tức đưa mắt nhìn về phía đại tài mười nước.
Ánh mắt của hắn ẩn chứa khí thế, khiến cho đại tài mười nước có chút sợ hãi.
Chỉ là rất nhanh sau đó, Hứa Thanh Tiêu thu hồi ánh mắt.
Hắn nhìn về phía Trần Chính Nho, tốc độ nói chuyện rất nhanh.
“Trần đại nhân, thuộc hạ còn chuyện quan trọng phải xử lý, công vụ quá bận rộn nên mong đại nhân thông cảm.”
“Đại nhân nói thẳng cho ta nghe, đề tài hôm nay là gì? Hạ quan làm xong còn phải nhanh chóng quay về.”
“Không có thời gian chậm trễ.”
Tốc độ nói chuyện của Hứa Thanh Tiêu rất nhanh, có vẻ hơi gấp.
Mà giọng nói và hành vi này, trong nháy mắt khiến mọi người có chút choáng váng.
Cảm giác giống như là có chút không tình nguyện.
Đại ca à, ngươi đến đây là để làm thơ đó.
Còn nữa, trước mắt ngươi còn có một bài thơ trấn quốc chèn ép nữa.
Dựa vào đâu mà ngươi lại bày ra tư thái qua loa này?
Dựa vào đâu?
Không chỉ là dân chúng kinh ngạc, nhân tài mười nước cũng có chút cảm giác bị sỉ nhục.
Không nói ngươi nhất định phải thật nghiêm túc, nhưng tối thiểu nhất thì ngươi đừng như thế này, giống như thể ai đang thiếu nợ ngươi vậy?
Ngươi sẽ không thật sự cảm thấy mình có thể viết ra thiên cổ danh thi chứ?
“Yến hội!”
Trần Chính Nho không hề do dự, nói thẳng đề tài.
Chẳng biết tại sao Hứa Thanh Tiêu càng như thế này, ông ta càng cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đã tính trước.
“Yến hội?”
Hứa Thanh Tiêu cau mày.
Đầu óc của hắn nhanh chóng chuyển động, tìm kiếm thi từ có liên quan đến yến hội.
Hắn đứng trong đại điện.
Tất cả ánh mắt đều chiếu đến đấy.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Tất cả mọi người nhìn Hứa Thanh Tiêu, không có ai đi quấy rầy hắn cả.
Trôi qua trọn vẹn nửa khắc đồng hồ.
Cuối cùng cũng có âm thanh vang lên.
“Suy nghĩ lâu như vậy? Xem ra Hứa Vạn Cổ còn chưa chuẩn bị kỹ càng đâu.”
Trong nhóm đại tài mười nước truyền đến một chút tiếng vang.
Có vẻ hơi mỉa mai.
Nhưng ngay khi giọng nói này truyền đến trong tích tắc.
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên.
“Bút đến!”
Âm thanh vang lên.
Đinh tai nhức óc.
Vang vọng bên trong đại điện.
Giờ phút này, tất cả mọi người đều hoàn toàn yên tĩnh.
Nhân tài mười nước cũng không dám phát ra một câu nào.
Hạo Nhiên chính khí màu tím ngưng tụ thành hình chiếc bút trong tay Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu!
Phải làm thơ!
Mà trên tay Hứa Thanh Tiêu đang cầm bút Xuân Thu.
Lúc này, giọng nói của Trần Chính Nho vang lên.
“Nhanh chuẩn bị giấy cho Thủ Nhân.”
Trần Chính Nho mở miệng, kêu người chuẩn bị giấy cho Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ là giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên.
“Không cần.”
“Thiên cổ thi từ không cần giấy.”
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, dẫn đến một trận kinh ngạc của đám người trong đại điện.
Tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, thật sự mơ hồ.
Nhất là đại tài mười nước, bọn họ càng choáng váng hơn.
Hứa Thanh Tiêu này sao lại ngạo mạn như vậy chứ.
Thơ còn chưa làm mà đã dám nói là thiên cổ?
Khá lắm, ngược lại là ta muốn xem xem hôm nay ngươi có thể làm ra thiên cổ thi từ hay không.
Trong lòng đại tài mười nước đều kìm nén một cơn tức, nhất là Đường Quốc Lý Ân.
Lúc đầu trong thịnh yến hôm nay, mình hắn ta thu mọi danh tiếng, thật không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu đến một cái là giành giật hết tất cả danh tiếng.
Hơn nữa còn to mồm không ngừng, thơ mình làm ra đã là trấn quốc, Hứa Thanh Tiêu chưa làm gì đã nói là muốn viết Thiên cổ thi từ.
Được! Hôm nay, ngược lại là ta muốn xem ngươi có thể viết ra thiên cổ thi từ hay không.
Đại tài mười nước nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Bách tính Đại Ngụy nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Đại Ngụy Văn nhân nhìn Hứa Thanh Tiêu.
Trên bữa tiệc, Trần Chính Nho, Trương Tĩnh, Cố Ngôn, Chu Nghiêm, bao gồm cả những Đại nho trong Đại Ngụy Văn nhân và viện trưởng tứ đại thư viện.
Tất cả mọi người, đều nhìn Hứa Thanh Tiêu!
Tất cả mọi người cùng chờ một kỳ tích!
Mà đúng lúc này.
Hứa Thanh Tiêu đặt bút xuống, nương theo đó là giọng nói của hắn vang lên.
Quân bất kiến:
Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai,
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi!
(Dịch nôm: Há chẳng thấy trên trời sa xuống
Nước Hoàng Hà cuồn cuộn tung xuôi
Một đi đi mãi ra khơi
Có bao giờ lại phản hồi nữa đâu)
Chương 490: Thiên Cổ! Thiên Cổ! Thiên Cổ Lại Hiện Rồi! (1)
Đây là câu đầu tiên.
Đại Ngụy cũng có Hoàng Hà, bởi vì tên gọi đơn giản nên Hứa Thanh Tiêu không sửa lại mà trực tiếp dùng nguyên văn.
Giọng nói của hắn vang lên, đồng thời nhanh chóng đặt bút.
Chữ thứ nhất vừa xuất hiện đã có kim quang óng ánh, mà đợi câu thơ này viết xong, toàn bộ đại điện đều được tắm trong ánh sáng màu vàng.
Quân bất kiến, Cao đường minh kính bi bạch phát, Triêu như thanh ty, mộ thành tuyết. (Há chẳng thấy, trên lầu gương tỏ, mái tóc càng soi rõ mầu sương, Sáng như tơ chửa nhuộm vàng, Chiều đà như tuyết nghĩ thương thân già)
Câu đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu là tràn đầy khẳng khái.
Nhưng đến tiếng thứ hai không hiểu sao có chút trầm thấp.
Giờ phút này, tinh thần tất cả mọi người đều trầm xuống, bọn họ đã sa vào bên trong thi từ này.
Cũng đúng vào lúc này, rượu trong ao đều đã hóa thành sông dài, phun trào về phía Hứa Thanh Tiêu, lao nhanh như Hoàng Hà cuồn cuộn chấn động.
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt!
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng,
Thiên kim tán tận hoàn phục lai.
(Kiếp đời ta cứ thoả vui chơi
Chớ để bát vàng trơ bóng nguyệt
Trời sinh ta tài tất sẽ dùng
Nghìn vàng tiêu sạch rồi lại tới)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng lần nữa, mà lần này giọng nói của hắn so với lúc trước càng vang hơn.
Nhưng mà, ngay một khắc sau, có một luồng Hạo Nhiên Chính Khí không gì sánh kịp ngưng tụ bên ngoài cửa cung, giống như Hoàng Hà chảy xiết, tràn vào toàn bộ cung điện.
Bốp! Bốp! Bốp!
Toàn bộ bên trong đại điện, trong nháy mắt Lục bộ Thượng thư đứng dậy, tất cả Đại Nho bao gồm cả viện trưởng Tứ đại thư viện cũng đứng dậy.
Người đọc sách Đại Ngụy chỉ trong nháy mắt thôi, trong mắt mỗi người đều tràn đầy sợ hãi thán phục không gì sánh bằng.
Kiếp đời ta cứ thoả vui chơi
Chớ để bát vàng trơ bóng nguyệt
Trời sinh ta tài tất sẽ dùng
Nghìn vàng tiêu sạch rồi lại tới
Hay! Hay! Hay!
Hay lắm.
Trần Chính Nho phản ứng nhanh nhất.
Hai câu này quả thật là nắm giữ linh hồn của bài thơ.
Hay một câu Trời sinh ta tài tất sẽ dùng, nghìn vàng tiêu sạch rồi lại tới.
Quả nhiên Hứa Thanh Tiêu là tài năng kinh thiên động địa!
Kinh luân đầy bụng, kinh luân đầy bụng!
Tài năng của Hứa Thanh Tiêu, thông kim bác cổ!
Hứa Thanh Tiêu, thật sự là khí nuốt sông núi!
Giờ phút này, thân là Thừa tướng Đại Ngụy, thân là Lại bộ Thượng thư, thân là Văn cung Đại nho Trần Chính Nho cuối cùng cũng không giữ được sự bình tĩnh.
Toàn thân ông ta run rẩy, chỉ vì bài thơ này của Hứa Thanh Tiêu viết quá tốt rồi.
Quả thật là vang dội!
Không chỉ là ông ta mà nhóm người đọc sách Đại Ngụy vào giờ phút này cũng không nhịn được mà run rẩy cả người.
Trời sinh ta tài tất sẽ dùng, nghìn vàng tiêu sạch rồi lại tới.
Đây là tự tin cỡ nào, kiêu ngạo cỡ nào.
Hứa Thanh Tiêu ơi Hứa Thanh Tiêu, rốt cuộc ngươi là loại yêu nghiệt nào.
Trong Ly Dương cung, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Hào quang của hắn thật sự là chói mắt, không ai có thể che lấp được.
Hoa Tinh Vân nhìn qua Hứa Thanh Tiêu, im lặng không nói gì.
Thủy Vân Yên nhìn Hứa Thanh Tiêu, trong mắt tràn đầy sự tò mò.
Mộ Nam Bình nhìn Hứa Thanh Tiêu, kích động đến mức ngón tay trắng bệch.
Mộ Nam Ninh nhìn Hứa Thanh Tiêu, không hiểu sao trong lòng có ý gì đó khác.
Bên ngoài Ly Dương cung.
Mỗi chữ Hứa Thanh Tiêu nói ra đều chiếu rọi trên bầu trời, mỗi một chữ đều lớn hơn thơ trấn quốc, mỗi một chữ đều óng ánh như mặt trời.
Một ngày này, kinh đô Đại Ngụy không phân chia ngày đêm, bởi vì ánh sáng của Hứa Thanh Tiêu quá chói mắt, đêm tối không thể nào che đậy được ánh sáng thuộc về hắn.
“Hứa Vạn Cổ, thiên hạ đại tài!”
“Đây là thiên cổ danh thi! Hứa Vạn Cổ thật sự đã làm ra thiên cổ danh thi.”
“Ta đã nói rồi, ta đã nói rồi, ta đã nói rồi.
Hứa đại nhân, xưa nay sẽ không để chúng ta thất vọng.”
“Hứa Vạn Cổ, đại tài nha!”
Dân chúng nhao nhao mở miệng.
Bọn họ kích động đến mức cơ thể cũng run rẩy.
Tất cả những ủy khuất, vào giờ phút này toàn bộ đều biến thành mây khói.
Trong lòng chỉ có vui sướng thoải mái.
Sướng không gì sánh kịp.
Dân chúng quá hả giận, đồng thời cũng tràn đầy kính nể với Hứa Thanh Tiêu.
Mà lúc này.
Trong Ly Dương Cung, Hứa Thanh Tiêu thoáng dừng bút.
Trong chốc lát, hắn khoát tay một cái, chén rượu hoàng thất màu vàng rơi vào trong tay hắn, dòng rượu quẩn xung quanh chui vào trong chén rượu của hắn.
Lập tức, tất cả chén rượu hoàng thất đều nhao nhao bay lên, được Hạo Nhiên chính khí điều khiển xuất hiện trong tay mỗi người.
Ao rượu như Hoàng Hà chảy xiết, chuyển động trong đại điện như một con rồng.
Tất cả chén rượu trong tay mọi người đều đổ đầy rượu.
Hứa Thanh Tiêu dùng tay trái nâng chén rượu, sau đó nâng lên.
Chẳng biết tại sao, có lẽ là bị bài thơ lây nhiễm nên phiền não của Hứa Thanh Tiêu trong nháy mắt đã không có.
Hắn uống một ngụm.
Rượu ngon trôi vào cổ họng, khiến người ta say mê.
Đến đây!
Cùng nhau uống rượu nào!
Hứa Thanh Tiêu lại nâng chén rượu lên, dòng rượu kia lại rót đầy vào chén một lần nữa.
Ngay sau đó, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên một lần nữa.
Vang lên trong kinh đô Đại Ngụy.
Phanh dương tể ngưu thả vi lạc,
Hội tu nhất ẩm tam bách bôi.
(Mổ dê giết trâu này sướng khoái
Cạn ba trăm chén uống tràn khơi)
Giọng nói vang lên, không hiểu sao tâm trạng của tất cả mọi người đều bị lây nhiễm.
Tất cả mọi người đều cười, đám người nâng ly rượu lên hướng về phía Hứa Thanh Tiêu, sau đó uống một ngụm.
Tiếng cười tiếng hoan hô lại xuất hiện lần nữa, hơi thở âm u đầy tử khí kia đã tán đi theo gió.
Hứa Thanh Tiêu đã mang đến sự vui mừng.
Trần Chính Nho rất ít uống rượu, nhưng bây giờ ông ta cũng uống vào một ngụm.
Ngụm rượu này vô cùng mỹ vị, uống chén rượu này vô cùng sung sướng.
Chỉ là sau khi Trần Chính Nho uống rượu ngon xong.
Hứa Thanh Tiêu mở miệng lần nữa.
“Trần phu tử,Trương thượng thư, Thương tiến tửu, Bôi mạc đình!”
(Trần phu tử,Trương thượng thư, Ta mời rượu, Chớ vội ngừng)
Âm thanh này vang lên, Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói với hai người.
Cùng lúc đó, Hứa Thanh Tiêu muốn thêm một chén rượu ngon, trên mặt vẫn mang theo ý cười.
Trên đài.
Trần Chính Nho và Trương Tĩnh sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
Bọn họ không ngờ rằng, vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại ghi tên hai người bọn họ và trong thiên cổ danh thi.
Chuyện này!
Hai người ngơ ngẩn.
Bọn họ vui sướng vì Hứa Thanh Tiêu làm ra thiên cổ thi từ, bọn họ vui sướng vì Hứa Thanh Tiêu chèn ép được khí thế của đại tài mười nước.
Nhưng bọn họ thật sự không ngờ rằng, vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại nhắc đến bọn họ.
Hơn nữa, vậy mà đưa tên của bọn hắn, ghi vào trong thiên cổ thi từ.
Đây là cái gì?
Đây là vinh quang rất lớn.
Là lưu truyền thiên cổ gián tiếp.
Bọn hắn làm quan làm Nho, còn vì cái gì nữa? Đơn giản chính là muốn lưu danh thiên cổ.
Nhưng một câu của Hứa Thanh Tiêu đã để cho tên hai người lưu truyền được thiên cổ.
Đến lúc đó, ngàn năm về sau, lúc thế nhân đàm luận về Thương Tiến Tửu sẽ biết đến điển cố này, cũng sẽ biết hai người bọn họ là ai.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










