- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 39 : Biết Sai Mà Sửa Thì Không Gì Tốt Hơn. Kiếp Sau Phải Nhớ Chú ý Một Chút (5) (c381-c390)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 39 : Biết Sai Mà Sửa Thì Không Gì Tốt Hơn. Kiếp Sau Phải Nhớ Chú ý Một Chút (5) (c381-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 381: Biết Sai Mà Sửa Thì Không Gì Tốt Hơn. Kiếp Sau Phải Nhớ Chú ý Một Chút (5)
Trấn Tây vương đổi cách khác.
Hắn vừa giải thích vừa cảnh cáo Hứa Thanh Tiêu một phen.
Đừng có hơi một tí là đem đại nghĩa quốc gia ra dọa hắn, thật sự là làm cho người ta bực mình, không thèm quản ngươi là ai.
“Vương gia có ý như vậy thì tốt rồi.”
“Bản quan còn tưởng rằng vương gia có cấu kết gì đó với đám phiên thương này.”
“Chẳng qua ngẫm lại thì cũng đúng.
Vương gia là phiên vương cao quý, đám phiên thương này có là gì? Không phải chỉ là kiếm chác chút ngân lượng thôi sao? Vương gia tôn quý như vậy, xem vàng bạc như cặn bã, cần nhiều ngân lượng như vậy để làm gì đúng không? Cũng đâu muốn tạo phản.”
Hứa Thanh Tiêu âm dương quái khí nói.
“Ngươi! Chớ có nói bậy!”
Nghe tới hai chữ tạo phản, Trấn Tây vương trực tiếp đứng dậy.
Y nhìn chằm chằm Hứa Thanh Tiêu, cảm xúc kích động.
Thân là phiên vương, chuyện không muốn đụng đến nhất chính là tạo phản.
Lời nói của Hứa Thanh Tiêu có sức sát thương quá lớn.
“Vương gia chớ có kích động, bản quan chỉ tùy tiện nói một câu.”
“Được rồi, truyền nhân chứng Kinh binh.”
Hứa Thanh Tiêu không để ý đến Trấn Tây vương mà chỉ chậm rãi mở miệng, bảo người truyền Kinh binh vào.
Ngay tức khắc, bốn tên kinh binh đi đến ngoại đường cúid đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Chúng thuộc hạ bái kiến Hứa đại nhân.”
Bốn người cung kính cúi đầu về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Dân phụ dưới đường các ngươi có biết không?”
Hứa Thanh Tiêu không nói nhảm, chỉ vào Lý thị hỏi.
“Bẩm đại nhân, bọn ta có biết.”
Bốn người chỉ là nhìn thoáng qua rồi cùng nhau mở miệng trả lời.
“Quen biết thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh hỏi.
“Đại nhân, thuộc hạ là Vương Dương Thần, phụ trách tuần tra Bắc nhai kinh đô.
Ngày mười lăm tháng sáu, có bách tính báo cáo cửa hàng Vĩnh Hưng xảy ra ẩu đả đánh nhau.
Bọn thuộc hạ nhanh chóng đuổi đến thì phát hiện người của cửa hàng Vĩnh Hưng đang đánh Lý thị.”
“Bọn ta lập tức can ngăn sau đó cẩn thận hỏi lại vài câu thì mới biết được Lý thị đã thử đeo vòng tay ngọc khí của cửa hàng Vĩnh Hưng.
Chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng cho rằng vòng tay này chính là dùng ngọc được đào lên từ Thần sơn, có linh tính.
Sau khi chế thành ngọc khí thì người đầu tiên đeo vào sẽ nhiễm linh tính.”
“Đây cũng là thứ mà bọn họ muốn bán.
Nhưng sau khi Lý thị đeo xong thì lại không đưa ngân lượng, cho nên mới xảy ra mâu thuẫn.”
Kinh binh ăn ngay nói thật, sẽ không nói dối.
“Rõ rồi.”
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng, chỉ là đối phương còn đang bị vả miệng cho nên hắn thu ánh mắt lại, chờ đánh xong rồi hỏi.
Hắn đưa mắt về phía Vương Dương Thần một lần nữa.
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục mở miệng nói:
“Vậy ngươi thật sự đã tận mắt nhìn thấy Lý thị bị đánh?”
Bốn người Vương Dương Thần không chút nghĩ ngợi nói:
“Bẩm đại nhân, có thấy, hơn nữa quần áo của Lý thị còn hơi không chỉnh tề.
Thuộc hạ đã cởi áo khoác ra khoác lên người Lý thị.”
Hứa Thanh Tiêu nhẹ gật đầu, sau đó hít sâu một hơi.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía những phiên thương kia.
“Hay lắm! Quả thật là hay lắm!”
“Con dân Đại Ngụy ta ở ngay kinh đô dưới chân thiên tử mà còn phải chịu khuất nhục như vậy.”
“Chuyện này chỉ vẻn vẹn là mua bán không thành mà thôi, nếu như có chút thù oán thì chẳng phải là muốn giết người trên đường luôn sao?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía đám phiên thương kia, nói thế.
“Đại nhân thứ tội!”
“Đại nhân, bọn ta oan uổng quá.”
“Đại nhân, bọn ta nào dám đâu.”
Đám phiên thương nhao nhao mở miệng, quỳ trên đất la lớn.
“Hừ.”
Hứa Thanh Tiêu hừ lạnh một tiếng.
Cũng vào lúc này, chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng cũng bị vả miệng xong.
Miệng hắn ta toàn máu, đau đến chảy cả nước mắt nước mũi.
Quan sai Hình bộ điều chỉnh lực đánh vô cùng khéo léo.
Làm cho đối phương cảm thấy thống khổ nhưng lại không để hắn ngất đi.
“Chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng, nhân chứng vật chứng đều đã đủ, ngươi còn muốn giảo biện gì nữa?”
Trên công đường, Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng hỏi.
“ Đại nhân… Tất cả chỉ là một vụ hiểu lầm.
Ngọc khí kia đúng là giá trị liên thành, có linh tính, sao có thể nói là ép mua ép bán? Đại nhân, ngài oan uổng tiểu nhân rồi.”
Chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng gào khóc nói.
Đến giờ này hắn vẫn còn kiên trì nói đây là chuyện hiểu lầm.
“Hay, hay cho một câu giá trị liên thành, hay cho một câu linh tính!”
“Nói giá trị liên thành, Lý thị chỉ đeo một chút đã muốn của người ta ba ngàn lượng.”
“Còn có linh tính, chạm vào thì không còn nữa, vậy bình thường cái ngươi đụng vào không lẽ không hấp thu linh tính?”
“Hơn nữa cho dù ngươi nói là thật, xem như Lý thị không mua thì ngươi có thể báo quan mà hả? Các ngươi lại tự mình dùng hình đánh đập Lý thị, giữa ban ngày ban mặt nhục nhã một người phụ nữ đàng hoàng.”
“Chuyện này giải thích như thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu nghiên nghị hỏi.
“Ta … Chuyện này …”
Chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng nói không nên lời.
Hắn ấp úng không biết nói gì, chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía Trấn Tây vương.
Nhưng Trấn Tây vương cũng im lặng.
Không mua đồ là Lý thị không đúng, ngươi thật sự có thể báo quan.
Dùng tư hình đánh đập người khác thì đây đúng là sai lầm của ngươi.
Cho dù y có thế nào thì cũng không thể nào thay biện hộ cho kẻ này được.
Nhận thấy được sự im lặng của Trấn Tây vương, người kia biết mình chỉ có thể nhận thua.
“Tiểu nhân nhận sai.”
“ Đại nhân, về sau tiểu nhân sẽ không dám nữa.”
Hắn cúi đầu rắm rức nói.
“Được!”
“Nếu như đã nhận sai thì ngươi hãy ký tên đồng ý đi.”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp mở miệng, hắn ném một trang giấy trên bàn xuống.
Đây là giấy nhận tội.
Người kia nhìn tờ giấy nhận tội bay tới, biết hôm nay phải mất một miếng lớn rồi.
Nhưng còn cách nào đâu? Gặp phải Hứa Thanh Tiêu thì hắn có gì để nói nữa?
Chẳng qua mối thù này hắn sẽ ghi khắc trong lòng.
Một ngày nào đó hắn nhất định sẽ trả thù một phen.
Sau đó, hắn ký tên vào.
Sau khi ký tên xong, quan sai Hình bộ cầm tờ tội trạng đến giao cho Hứa Thanh Tiêu.
Nhìn thoáng qua chữ ký đồng ý kia, Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, ngữ khí ôn hòa nói:
“Biết sai có thể thay đổi, không gì tốt hơn.”
“Kiếp sau, không nên như vậy.”
“Người đâu, chém đầu tại chỗ.”
Hứa Thanh Tiêu ném ra thẻ lệnh trảm, ngữ khí ôn hòa, hy vọng đối phương kiếp sau không nên như vậy.”
“Đa tạ đại nhân, đa tạ …”
Chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng vô thức cảm tạ Hứa Thanh Tiêu, coi như là đã giơ cao đánh khẽ, như thế cũng xong đi.
Nhưng sau khi hắn hiểu rõ ý thì cả người liền ngây ngẩn ra.
Kiếp sau không nên như vậy?
Chém đầu ngay tại chỗ?
Ta đã nhận sai còn phải mất đầu?
Có lầm hay không?
Lúc hắn đang muốn mở miệng thì quan sai Hình bộ đã bắt lấy hắn, đưa sang một bên, trực tiếp đè xuống đất.
“Hứa đại nhân, Hứa đại nhân, tiểu nhân biết sai, tiểu nhân biết sai rồi, tội ta không đáng chết mà.”
“Hứa đại nhân, cho dù ta có sai thế nào thì cũng không đến nổi mất đầu chứ.”
Chương 382: Biết Sai Mà Sửa Thì Không Gì Tốt Hơn. Kiếp Sau Phải Nhớ Chú ý Một Chút (6)
Hắn gào thét, lớn tiếng khóc than kêu gào.
Hắn không nghĩ tới chỉ một chuyện nhỏ như vậy mà cũng xử chém đầu?
Hắn vẫn luôn rất phối hợp mà.
Ngay vào lúc này, Trấn Tây vương cũng không ngồi yên được nữa.
Nói thật thì hắn cũng có hơi ngẩn ra.
Hứa Thanh Tiêu sao lại sát phạt quả đoán như vậy? Đây là tên sát nhân cuồng ma hả?
Người ta đều nhận sai, ngươi còn chém đầu?
Hơn nữa cho dù là hắn thật sự sai trước thì tội cũng không đáng chết.
“Dừng tay!”
“Hứa đại nhân, như vậy là quá đáng rồi!”
“Tuy hắn có tội nhưng nói tới nói lui thì cũng chỉ đơn giản là phạm tội vì tiền tài, cũng lắm thì bảo hắn bồi thường chút ngân lượng.”
“Ngươi giết hắn, quá mức nghiêm khắc.”
“Đây không phải là pháp luật Đại Ngụy ta.”
Trấn Tây vương mở miệng, tức giận ngăn lại.
Mà quan sai Hình bộc cũng có hơi do dự.
Nhưng âm thanh tức giận của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên,
“Bản quan lập lại lần nữa, lệnh của bản quan, nếu ai còn dám có bất kỳ do dự gì thì coi như là bao che.
Trừng trị cùng tội.”
Giọng nói tức giận của hắn vang lên.
Không phải nhằm vào Trấn Tây vương, mà là nhằm vào quan sai Hình bộ.
Lời này vừa dứt, quan sai Hình bộ cũng triệt để không dám do dự nữa.
Lại thêm một cái đầu người… lăn cù cù trên đất.
Giờ khắc này.
Tất cả đều trở nên yên tĩnh.
Thủ đoạn quyết tuyệt của Hứa Thanh Tiêu khiến mọi người im lặng không dám hé răng.
Đám phiên thương này quả thực đáng chết, nhưng tất cả mọi người đều rõ bọn người này chết không nổi.
Bởi vì bọn họ không phạm phải tội lớn, chẳng qua là lừa đảo gian thương chút thôi.
Bách tích muốn bọn họ phải chết, nhưng tất cả mọi chuyện phải tuân theo pháp luật của Đại Nguỵ.
Điều này Trấn Tây Vương biết, ba vị thượng thư cũng biết, tất cả quyền quý đều biết, thậm chí đến bách tính cũng biết.
Nhưng dưới loại tình huống thế này, Hứa Thanh Tiêu ấy vậy mà lại chém đầu người ta luôn, đây đã không còn là thủ đoạn quyết tuyệt nữa.
Mà là một tay che trời.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Ngươi đúng là vô pháp vô thiên!”
Trấn Tây Vương không nhịn nổi cơn tức giận của mình.
Không có lý do gì cả, lý do hắn tới đây lần này là gì chứ? Chính là điều đình!
Hoàn toàn không có ý tới phủ đầu Hứa Thanh Tiêu, mà là tới giúp đám phiên thương này kiểm soát tình hình, nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu không thể đụng tới đám người này.
Tất nhiên hắn cũng biết mọi chuyện đám người này làm ra, biết rõ hôm nay không dễ có được kết quả gì tốt.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu làm loạn lên như vậy, bọn họ cũng đã bàn bạc qua, cho rằng Hứa Thanh Tiêu chỉ vì vòi vĩnh chút tiền thôi đó mà.
Thế nên trước khi hắn tới đây, sớm đã nói chuyện hết với mấy người khác rồi, chỉ cần không có gì quá đáng, hắn đòi bao nhiêu tiền thì cứ đưa, cùng lắm qua mấy năm nữa lại ép Hứa Thanh Tiêu nôn ra là được.
Chỉ là điều không ngờ tới, Hứa Thanh Tiêu thực sự dám ra tay, hơn thế lại còn ra tay tuyệt đường lùi.
Giết mấy người này, ảnh hưởng tới bọn họ rất lớn, mỗi năm đám người này thay bọn họ kiếm ra không biết bao nhiêu ngân lượng.
Càng quan trọng hơn nữa, Hứa Thanh Tiêu giết người lần này để lập uy, người này vừa bị giết, đám phiên thương tên nào tên nấy bị doạ sợ đái ra quần.
Đến lúc đó Hứa Thanh Tiêu sẽ hoàn toàn nắm được trò chơi trong lòng bàn tay, y không cho phép điều này xảy ra, chứ không phải việc giết hai tên kia.
Người chết rồi, y không có cách nào cứu được, nhưng người còn sống, y nhất định không để Hứa Thanh Tiêu lộng hành như vậy được.
“Vương gia!”
“Đây là lần thứ hai Hứa mỗ nhắc nhở ngài rồi, thẩm vấn công đường ngày hôm nay, do một mình Hứa mỗ quyết định.”
Hứa Thanh Tiêu thong dong mở lời, không chút sợ hãi cơn giận dữ của Trấn Tây Vương.
“Hôm nay công đường do một mình ngươi quyết định, nhưng bản vương cũng không cho phép ngươi tàn sát dân lành, bản vương hỏi ngươi, bọn họ phạm phải lỗi gì? Có cần phải phạt tới mức vậy không?”
“Cho dù là đầu đường giữa chợ cưỡng bức gái nhà lành, hay là mắng chửi ô nhục người khác, hoặc cưỡng ép người khác mua bán, cùng lắm ngươi cũng chỉ có thể phạt hắn hai lượng bạc, bắt hắn xin lỗi một câu, thậm chí nhốt hắn vào nhà lao cũng được, thế mà trong mắt ngươi lại không có vương pháp, chấp pháp quá đáng, trực tiếp giết hắn.”
“Pháp luật Đại Nguỵ, tội chết cũng phải do Hình bộ thị lang tự mình quyết định, người khác không được phép hạ lệnh.”
“Bản vương muốn hỏi một câu, pháp luật của Đại Nguỵ, do Hứa Thanh Tiêu ngươi quản chế sao?”
Trấn Tây Vương giận dữ nói.
Điểm công kích Hứa Thanh Tiêu của hắn rất đơn giản, trong luật pháp không hề viết, cưỡng ép gái nhà lành, sỉ nhục người khác, ép buộc người khác mua bán là tội chém đầu, là tội chết.
Nhưng phàm những chuyện liên quan đến tội chết, đều phải do đích thân cấp bậc từ Hình bộ thị lang trở lên mới được quyết định, chính xác không còn gì đáng nghi nữa mới có thể ban chết.
Hứa Thanh Tiêu vậy mà trực tiếp chém đầu luôn, vượt khỏi quy định pháp luật.
“Cưỡng hiếp thôn nữ, sỉ nhục người khác, ép mua ép bán, thực sự không đáng tội chết.”
“Có thể! Theo giáo huấn của Thái tổ, phàm là người dị tộc tới ô nhục người Đại Nguỵ ta, tất, giết không tha.”
“Điểm này, lẽ nào vương gia đã quên mất rồi sao?”
Hứa Thanh Tiêu lạnh nhạt lên tiếng, trong pháp luật của Đại Nguỵ đúng là không nói tới việc cưỡng hiếp gái nhà lành là tội chết, nhưng Thái tổ từng nói điều này nha.
Năm đó Thái tổ Đại Nguỵ, kiến quốc lập lên vương triều Đại Nguỵ, chính là dựa vào thiết kỵ đuổi cùng giết tận dị tộc, bình định hỗn loạn.
Nếu không đám dị quốc này nào có chuyện tôn Đại Nguỵ làm chủ quốc chứ? Không lẽ bị sự quyến rũ của Thái tổ Đại Nguỵ chinh phục hả?
Còn chẳng phải dựa vào gió tanh mưa máu, giết tới mức dị tộc sợ mất mật, giết tới đám người kia kêu cha gọi mẹ sao.
Thế nên ở thời đại này, người dị tộc dám ô nhục người Đại Nguỵ, quả thật phải giết không tha.
Chỉ có điều những việc thế này không thể viết trong luật pháp, nhưng có sổ sách ghi lại làm chứng cứ, mà Hứa Thanh Tiêu lấy lời răn dạy này của Thái tổ quả đúng là có thể dùng được.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đổi trắng thay đen, ý của Thái tổ là, đối với những dị tộc không phục, bọn họ là thương nhân của Đại Nguỵ, hai kiểu người này hoàn toàn không thể đánh đồng.”
Trấn Tây Vương phủ định lại.
“Thương nhân của Đại Nguỵ?”
“Được!”
“Vương gia, vậy Hứa mỗ đành hỏi ngài một câu.”
“Ngài nói đám người phiên bang này là thương nhân của Đại Nguỵ? Đám bọn họ đã từng nộp một văn tiền thuế nào chưa?”
“Ngài nói đám người phiên bang này là thương nhân của Đại Nguỵ? Đám người này đã từng vì Đại Nguỵ làm chuyện gì chưa?”
Chương 383: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (1)
“Tổ tiên Đại Nguỵ thương tình bọn chúng, để bọn chúng có cơ hội mưu sinh, miễn thuế cho bọn chúng, để biểu lộ uy danh và sự hưng thịnh của Đại Nguỵ, chúng ta đã nâng đỡ, che chở cho đám phiên bang man di này hơn trăm năm, không mong cầu chúng báo đáp Đại Nguỵ bất cứ điều gì.”
“Nào ngờ đâu, đám thương nhân phiên bang này mượn hoàng ân, lại dám ở Đại Nguỵ ta mà ngông cuồng hống hách, không kiêng nể gì mà đánh đập dân thường Đại Nguỵ ta, làm nhục nữ tử Đại Nguỵ ta.”
“Hứa mỗ muốn hỏi Trấn Tây Vương một câu!”
“Đại Nguỵ sáu trăm năm trước, phiên bang xâm phạm lãnh thổ trung nguyên, lấn chiếm đất đai, có bao nhiêu bách tính đã phải sống như trâu như chó, dưới chân đám người phiên bang này, Thái tổ giương đao đứng lên, thiết kỵ trấn thế, tiêu diệt chúng mà xây nên cơ nghiệp Đại Nguỵ.”
“Nay đã qua sáu trăm năm sau, lại một lần nữa viễn cảnh ấy được tái hiện, ngài thân là phiên vương của Đại Nguỵ, đáng lẽ ra phải nhớ kĩ trong lòng, không ngờ rằng ngày hôm nay ngài không những không hỗ trợ bản quan nghiêm hình xử phạt, mà còn đứng về phía đám thương nhân phiên bang này.”
“Hứa mỗ thay bách tính trước mặt đây hỏi vương gia một chút.”
“Ngài, rốt cuộc là vương của Đại Nguỵ, hai là vương của dị tộc?”
Hứa Thanh Tiêu nói một tràng hùng hồn dõng dạc, hơn nữa chỗ đáng sợ của những lời này là đã dấy lên cơn giận dữ của bách tính, cộng thêm câu cuối cùng sức sát thương càng mãnh liệt hơn nữa.
Trong thoáng chốc.
Vô số ánh mắt ghim chặt lên người Trấn Tây Vương.
Đúng vậy, chúng là đám thương nhân phiên bang, nay ở kinh đô tự tung tự tác, không phải giống với sáu trăm năm trước, phiên bang xâm lược trung nguyên sao?
Sáu trăm năm trước là như vậy, sáu trăm năm sau cũng như thế.
Ngươi thân là vương gia, không những không giúp người của mình, ngược lại còn đi giúp người bên ngoài, ngươi có còn là con người không? Ngươi có phải vương gia của Đại Nguỵ không?
Ánh mắt của bách tính giống như một đám lửa bốc cháy, trừng trừng dán lên người Trấn Tây Vương.
Mặc dù khí thế không đáng sợ, nhưng từng cặp từng cặp mắt tràn ngập oán giận này, lại là lòng dân, là ý dân – thứ giết người đáng sợ nhất trong thiên hạ.
“Ngươi!”
Trấn Tây Vương chỉ vào người Hứa Thanh Tiêu, y hít một hơi thật sâu, bình ổn lại tâm trạng, mặc dù tức giận đùng đùng, nhưng ánh mắt của y không dám để lộ ra chút oán hận nào.
Bởi vì ý dân quá đáng sợ, y biết bản thân không thể nói năng linh tinh được.
“Vương gia, nếu như ngài là vương gia của Đại Nguỵ, vậy thì ngồi xuống đi.”
“Nếu ngài cảm thấy ngài là vương của dị tộc, vậy thì ngài cứ dứt khoát cho thị vệ của ngài ra tay đi, cứu thoát đám thương nhân phiên bang này.”
Thái độ của Hứa Thanh Tiêu thay đổi, hắn lại tiếp tục đào một cái hố cho đối phương.
Mà sau khi bình phục lại tâm trạng, tiếp tục mở lời.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi không cần phải vu khống bản vương.”
“Bản vương là vương gia của Đại Nguỵ, tất nhiên bản vương phải hướng về bách tính của Đại Nguỵ.”
“Mà những lời bản vương vừa nói, hoàn toàn không phải nói giúp đám người này, mà là nói cho bách tính trong thiên hạ, đám thương nhân phiên bang này mặc dù có chút sai sót, nhưng nói cho cùng bọn họ là thương nhân phiên bang, nay Đại Nguỵ nhiều lần Bắc phạt, cần phải có thời gian hồi phục, nếu như giết đám bọn chúng rồi.”
“Chỉ sợ sẽ gây ra chiến tranh, đặc biệt là những người đứng sau đám thương nhân phiên bang này, đều là quyền quý dị tộc, nếu như bọn chúng phạm phải tội ác không thể tha thứ, muốn chém muốn giết gì thì tuỳ, bản vương tuyệt đối không nói thêm câu nào.”
“Nhưng vì loại chuyện thế này, lại khiến cho bọn họ cảm thấy mất hứng, bất kể thế nào, cũng không chịu bỏ qua.”
Trấn Tây Vương nghĩ ra làm thế nào để phản đòn Hứa Thanh Tiêu, y đứng trên lập trường của Đại Nguỵ để phản kích lại Hứa Thanh Tiêu.
Ngươi muốn giết người, không phải không thể, nhưng vấn đề chính là, người ta nào có phạm phải tội lớn tày trời nào, thêm nữa bọn chúng là thương nhân phiên ban, ta không cho ngươi giết người, không phải vì sợ bọn chúng, cũng không phải giúp bọn chúng cái gì, chỉ là bọn chúng đại diện cho tầng tầng lớp lớp những đất nước nhỏ.
Đại Nguỵ đã trải qua bảy lần Bắc phạt, quốc khố vốn đã không còn rồi, nếu còn dấy lên một cuộc chiến nữa, đối với bách tính của Đại Nguỵ mà nói, ngoài đau khổ ra chỉ có khổ đau.
Y rất thông minh, đứng về góc độ của người dân để nói, thoát khỏi liên luỵ bản thân y, lời này vừa nói ra, không khác gì một thánh nhân vậy.
“Nực cười.”
Hứa Thanh Tiêu cười lạnh một tiếng, hắn nhìn về phía Trấn Tây Vương, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ.
“Theo như lời vương gia nói, hiện nay quốc lực của Đại Nguỵ không ổn, không thể tiếp tục chiến loạn nữa, thế nên con dân Đại Nguỵ ta, đứng trước đám người phiên bang man di này phải cúi đầu xin lỗi sao.”
“Cho dù con dân Đại Nguỵ ta bị đám phiên bang này đánh đập rồi, chúng ta cũng không thể nói gì sao? Cho dù nữ tử của Đại Nguỵ ta, bị đám người này làm nhục, chúng ta cũng chỉ có thể làm thinh như không sao? Cho dù chúng ta bị đám phiên bang này coi như chó như heo, chúng ta cũng không được phép lên tiếng sao?”
“Vương gia, sáu trăm năm trước, chúng ta đã đứng lên rồi!”
“Sáu trăm năm sau, theo ý của vương gia, lại để con dân Đại Nguỵ ta quỳ xuống lần nữa sao?”
“Còn nữa!”
“Vương triều Đại Nguỵ, nào có bao giờ sợ phải chiến đấu? Đám man di phiên bang này nếu dám xâm phạm, thiết kỵ Đại Nguỵ, không ngại đạp lên núi sông.”
“Con dân Đại Nguỵ ta, có sợ chiến đấu không?”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu không lớn, nhưng từng câu từng chữ vàng ngọc, giống như thanh kiếm sắc bén nhất trong thiên hạ, mỗi một từ đều khiến sắc mặt của Trấn Tây Vương trầm xuống.
Thời khắc này, tất cả mọi người có mặt tại đó đều bị những lời của Hứa Thanh Tiêu làm cảm động, bách tính ở phía dưới đều đồng thanh.
“Con dân Đại Nguỵ chúng ta, không sợ!”
“Con dân Đại Nguỵ, trước nay chưa từng sợ.”
“Bọn chúng muốn đánh, Đại Nguỵ ta sẽ tiếp.”
“Sáu trăm năm trước chúng ta đã đứng lên rồi, sáu trăm năm sau chúng ta không thể lại quỳ xuống nữa.”
“Con dân Đại Nguỵ dù có chết cũng chết trên chiến trường!”
Những âm thanh kia từng tràng từng tràng vang lên, là giọng nói của bách tính, rung chuyển đất trời.
Những binh sĩ của Bát Môn kinh thành lúc này đây, cũng sục sôi huyết quản, bọn họ là quân nhân, là những người cảm nhận rõ nhất, những lời này của Hứa Thanh Tiêu quả thật quá hay.
Sáu trăm năm trước bọn họ đứng lên rồi, sáu trăm năm sau còn muốn bọn họ quỳ xuống sao?
“Truyền, chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình.”
Thấy Trấn Tây Vương ngồi xuống, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lại lần nữa vang lên, cho truyền chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình lên diện kiến.
Chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình nghe thấy lệnh truyền của Hứa Thanh Tiêu, sợ tới mức mặt mày trắng toát, quỳ phịch xuống khóc lóc thảm thiết.
“Hứa đại nhân, Hứa đại nhân, tiểu nhân biết sai rồi, tiểu nhân biết tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân tình nguyện bồi thường gấp ba lần ngân lượng, cũng tình nguyện tới nhà lao lãnh phạt, Hứa đại nhân, tiểu nhân đã biết sai rồi ạ.”
Chương 384: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (2)
Hắn ta quỳ trên nền đất, đập đầu về phía Hứa Thanh Tiêu khóc lóc van nài.
Hứa Thanh Tiêu không thèm để ý tới hắn ta, mà nhìn về phía quan sai Hình bộ, giọng nói cất lên vô cùng nghiêm khắc.
“Bản quan nhắc lại lần cuối cùng.”
“Công đường ngày hôm nay, bản quan nói gì, các ngươi làm nấy, ta đã nhấn mạnh lần này là lần thứ ba rồi.”
“Trừ khi bệ hạ đích thân giá lâm, còn không thì bản quan bảo các ngươi giết ai, nếu như các ngươi chỉ nửa khắc do dự, xem như đồng phạm, chém đầu không tha, đã biết chưa?”
Hứa Thanh Tiêu tạm không thèm để ý tới tiếng khóc của chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình mà nhìn về phía quan sai của Hình bộ.
Biểu hiện ban nãy của bọn họ, quả thực quá đỗi do dự, đây là một kiểu ngăn cản người chấp pháp, hắn muốn giết, giết một cách gọn gàng dứt khoát, giết một cách minh bạch gọn ghẽ, nếu cứ liên tục do do dự dự, chỉ khiến cho đám người này ôm suy nghĩ cầu may.
Thế nên ai dám do dự nữa, Hứa Thanh Tiêu sẽ tiễn đi chung.
Mặc dù làm vậy có chút quá đà, nhưng vì kỷ cương rõ ràng, bắt buộc phải làm vậy.
“Chúng tiểu nhân tuân mệnh!”
Quan sai hình bộ đồng thanh đáp, bọn họ quả thật không dám làm xằng nữa.
“Chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình, nếu đã nhận tội, viết tên thừa nhận.”
Hứa Thanh Tiêu ném ra tờ tội trạng, nói như vậy.
Sau đó người thì vẫn sợ hãi không yên, dập đầu liên tục trên nền đất xin tha, sống chết cũng không dám ký tên vào tờ tội trạng này.
Nhưng quan sai Hình bộ nào có quan tâm tới ngươi nhiều vậy, trực tiếp túm lấy tay của đối phương, ấn xuống tờ tội trạng.
Ngươi nếu đã nhận tội rồi thì bắt buộc phải xác nhận vào tờ tội trạng chứ.
“Chém đầu ngay!”
Hứa Thanh Tiêu cũng không do dự thêm chút nào, lại một lệnh chém đầu nữa được hạ xuống.
Chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình bị dọa cho sợ đái ra quần ngay tại chỗ, hắn ta sợ hãi la hét, nhìn về phía Trấn Tây Vương, môi hắn đã trở nên trắng bệch.
“Vương gia…vương gia!”
Phụt.
Đầu người bay lên, còn vương chút máu tươi, lăn lông lốc trên mặt đất.
Có Hình bộ bổ khoái lập tức tiến lên đắp vải trắng, mặc dù đây là giết để xả giận, nhưng vẫn phải để ý tới cảm xúc của bách tính.
“Chưởng quỹ cửa hàng Trường An đang ở đâu?”
Hứa Thanh Tiêu lại một lần nữa lên tiếng.
Giọng nói của hắn, vào giờ này khắc này, giống như giọng nói của Diêm Vương đòi mạng người vậy, âm thanh cất lên, dọa cho đám phiên thương tên nào tên nấy toàn thân run rẩy.
Tên chưởng quỹ được gọi tên lần này bình tĩnh hơn nhiều so với hai tên trước.
“Ta không nhận tội!”
Hắn ta quỳ trên mặt đất, biết rằng nếu nhận tội chỉ có đường chết, thế nên hắn dứt khoát không nhận tội.
“Truyền nhân chứng vật chứng!”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, nhưng lời này vừa nói xong, ánh mắt của người kia liền cực kỳ hung dữ nói.
“Cho dù ngài có cho nhân chứng vật chứng lên, ta cũng không nhận tội, ta cứ không nhận, mọi chuyện là mua bán, đều là giao dịch bình đẳng, ngươi chỉ vì muốn thắng được lòng dân mà không ngại việc dấy lên chiến loạn, ngươi mới là tội nhân.”
“Ngươi mới tội đáng muôn chết!”
Chưởng quỹ cửa hàng Trường An rất có cốt khí, hắn ta sống chết không nhận tội, không quan tâm ngươi có nhân chứng hay vật chứng, hắn ta biết Trấn Tây Vương vẫn luôn muốn cứu hắn, nhưng nếu đã nhận tội rồi Trấn Tây Vương muốn ra tay tương cứu cũng không được.
Bởi vì sự đáng sợ của dân ý, tất cả bách tính đều ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, Trấn Tây Vương không dám giúp đỡ.
Nhưng hắn ta không nhận tội là được rồi, lẽ nào Hứa Thanh Tiêu lại dám trực tiếp không nói lý mà giết người?
“Ta cứ không nhận tội, Hứa Thanh Tiêu, ngươi vì muốn có được lòng dân mà lạm sát vô số, người tội đáng muôn chết chính là ngươi.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi xử án không công bằng, xem mạng người như cỏ rác, bọn ta đều là người vô tội.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi có biết huynh trưởng của ta là ai không? Huynh ấy là Đại tư của Đồ Quốc, ngang hàng với thừa tướng, nếu như ngươi giết ta rồi, huynh trưởng của ta nhất định sẽ truy vấn trách nhiệm Đại Ngụy, ngươi gánh không nổi trách nhiệm này.”
“Hảo huynh đệ của phụ thân ta, chính là tướng quân của tộc Bình Tha, nếu như ngươi muốn giết ta sẽ dấy lên chiến tranh giữa hai nước, đến lúc đó Đại Ngụy sẽ có ít nhất vài vạn hoặc thậm chí vài chục vạn bách tính vô tội vì chuyện này mà bỏ mạng.”
Không ít tên thương nhân phiên bang cũng bắt đầu lên tiếng, bọn chúng đã ý thức được nếu nhận tội, đến cuối cùng cũng chỉ có một con đường chết, nếu đã như vậy, không bằng sống chết không nhận tội, đồng thời người người tự báo cáo về gia thế của mình, khiến Hứa Thanh Tiêu không có cách nào chấp pháp như thường nữa, dù sao lời cũng đã nói ra rồi, nếu như ngươi thực sự muốn giết bọn ta, vậy thì hậu quả sau này, ngươi tự đi mà gánh.
Đồng thời bọn họ làm như vậy, Trấn Tây Vương cũng sẽ có cơ hội ra tay, ít nhất không còn bị Hứa Thanh Tiêu trấn áp nữa.
Đúng vậy.
Khi đám phiên thương này sống chết không chịu nhận tội, trong ánh mắt của Trấn Tây Vương hiện lên chút tán thưởng, nhưng rất nhanh thôi liền hồi phục lại trạng thái bình tĩnh.
Y biết Hứa Thanh Tiêu muốn làm cái gì, giết dăm ba người, lập uy mà thôi, đến lúc đó túm đầu mấy tên phiên thương này, bắt bọn họ nhả ra một mớ tiền nữa.
Nhưng nếu như tất cả đám phiên thương này không chịu nhận tội, Hứa Thanh Tiêu ngươi lại có thể làm gì đây?
Giết gà dọa khỉ, ngươi có thể làm.
Không lẽ ngươi còn muốn giết sạch đám thương nhân này sao? Ngươi có lá gan đó thật sao?
Mà trên công đường.
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía đám phiên thương nhân kêu gào ầm ĩ kia, không nói bất cứ lời nào.
Tất cả trở nên thật yên tĩnh, đám phiên thương thấy Hứa Thanh Tiêu yên lặng không nói gì, ngay lập tức cho rằng hành động của bọn chúng, thực sự đã khiến cho Hứa Thanh Tiêu cảm thấy sợ hãi, thế là các kiểu kêu gào lại một lần nữa vang lên.
“Ngươi giết một mình ta, Đại Ngụy sẽ phải trả bằng hơn ngàn vạn mạng của bách tính, Hứa Thanh Tiêu, chúng ta không hề phạm phải bất cứ tội lỗi tày trời nào cả, ngươi lại chấp pháp quá mức, đến lúc đó tất cả dị tộc trong thiên hạ đều gây khó dễ cho ngươi.”
“Nếu nói bọn ta lừa tiền, chính là nói năng xằng bậy, chúng ta trước giờ làm ăn buôn bán, luôn luôn đường đường chính chính, là con dân Đại Ngụy các ngươi vu oan cho bọn ta.”
“Đúng, đúng, chính là đám dân thường Đại Ngụy các ngươi bôi nhọ chúng ta, bởi vì nhìn thấy bọn ta kiếm được nhiều ngân lượng, các ngươi hận bọn ta, nên mới làm như vậy để báo thù.”
“Bản thân các ngươi không nghĩ cách làm sao để kiếm tiền, lại đi đố kỵ với người khác, đây chính là Đại Ngụy của các ngươi sao?”
Giọng nói của bọn chúng, từng âm thanh từng âm thanh vang lên, có thể bởi vì có người cầm đầu lên trước, hoặc cũng có thể bởi vì sự trầm lặng của Hứa Thanh Tiêu, lá gan của bọn chúng càng ngày càng lớn hơn, tiếng mắng chửi cũng càng ngày càng lớn hơn.
Chương 385: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (3)
Trên công đường.
Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía đám thương nhân dị tộc này, lí do hắn trầm mặc rất đơn giản.
Thực sự khó có thể tưởng tượng được, đám thương nhân dị tộc này làm thế nào mà có nhiều sức lực quá vậy, làm cách nào lại có thể kiêu ngạo tới mức này nhể.
Đây rốt cuộc là đám người gì thế này?
Dưới tình huống thế này còn dám phun ra những lời ngông cuồng như vậy, thế thì ngày thường phải kiêu ngạo tới mức nào chứ?
Lại nhìn về hướng Lý thị đang khóc thút thít.
Hứa Thanh Tiêu không biết, Đại Nguỵ có bao nhiêu người bị đám người này ức hiếp rồi, chuyện của Lý thị mặc dù xảy ra vào ngày mười lăm tháng sáu, nhưng trước ngày mười lăm, lẽ nào chưa từng xảy ra chuyện như thế này sao?
Có, chẳng qua quan sai ra mặt rồi, đám phiên thương này không đòi hỏi tiền bạc mà thôi.
Hít sâu một hơi.
Hứa Thanh Tiêu ném lệnh bài trên chiếc bàn dài thẳng xuống dưới, sau đó ánh mắt trở lên lạnh lùng.
“Đem ba trăm chín mươi lăm người dưới công đường, chém đầu thị chúng.”
Giọng nói vang lên, bình tĩnh cực kỳ.
Nhưng một câu này, giống như sét đánh giữa trời quang.
Đem ba trăm chín mươi lăn người dưới công đường, chém đầu thị chúng?
Giết hết luôn?
Lần này đến cả ba vị Thượng thư đều hết sức kinh ngạc.
Bọn họ biết hôm nay Hứa Thanh Tiêu muốn lập uy, giết bốn năm người gì đó cũng đủ thị uy rồi, sau đó từ từ xử lý sau.
Nhưng không ngờ tới, Hứa Thanh Tiêu còn điên cuồng hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bọn họ nhiều.
Ba vị thượng thư đều đưa mắt về hướng Hứa Thanh Tiêu, đặc biệt là Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn, ban đầu ông ta còn muốn khuyên can, nhưng nhìn thấy có người bị bắt đi chém đầu rồi, bèn không biết phải nói gì nữa.
Không có nguyên nhân gì khác, quan sai Hình bộ cũng bị làm cho ngạc nhiên rồi, nhưng sau đó không còn chút do dự nào nữa, bắt người đi chém đầu, sợ bị đánh đồng tội.
Phụt!
Quan sai Hình bộ có hạn, tổng cộng chỉ có bốn người, bốn cái đầu lập tức rơi xuống, máu nhiễm toàn kinh thành, bốn tên phiên thương bị chém đầu, chết không nhắm mắt, trong mắt vẫn tràn ngập sự sửng sốt lẫn không cam tâm.
Sửng sốt, Hứa Thanh Tiêu thực sự dám hạ lệnh.
Không cam tâm, chính là vì tham ô tiền của người khác mà rơi tới bước đường này ư?
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi điên rồi, ngươi điên rồi.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi không thể giết ta, nếu ngươi thực sự dám giết ta, Đại Nguỵ nhất định sẽ phải gặp phải phiền phức lớn.”
“Gia gia ta là thủ lĩnh bộ lạc, gia gia ta là thủ lĩnh bộ lạc, ngươi giết ta rồi, gia gia ta sẽ báo thù cho ta.”
“Đừng giết ta, Hứa đại nhân, đừng giết ta, ta sai rồi, ta sai rồi, ta tình nguyện đưa ra chứng cứ của người khác, Hứa đại nhân, tha cho ta một mạng đi.”
Tiếng khóc lóc của đám thương nhân liên tục vang lên, có người chỉ về hướng Hứa Thanh Tiêu, lớn tiếng mắng hắn là kẻ điên, có người vẫn còn đang ngạo mạn gào thét ông cha cụ kị tổ tông, nhưng đại bộ phận đều là hoang mang, lo sợ, khóc lóc xin tha.
Bọn họ căn bản không ngờ tới, Hứa Thanh Tiêu thực sự dám ra tay giết hết bọn họ.
Đừng nói đến bọn họ, bách tính cũng không nghĩ tới, Hứa Thanh Tiêu thế mà lại ra tay ác độc như vậy.
Giết vài người không đủ, phải giết vài trăm tên thương nhân phiên bang.
Thế này có phải quá tàn nhẫn rồi không?
Hoàn toàn không cho mọi người có chút phản ứng nào luôn.
“Dừng tay lại cho bản vương.”
Giờ phút này, Trấn Tây Vương tuyệt đối không thể tiếp tục ngồi yên được.
Hứa Thanh Tiêu nếu như giết năm ba người lập uy, y cũng không còn cách nào khác, dân ý đứng về phía hắn, y còn gì để nói chứ?
Nhưng Hứa Thanh Tiêu một hơi muốn giết sạch bọn họ, y sao có thể cho phép được? Ba trăm chín mươi lăm người này, thật sự muốn giết sạch, đối với bọn họ mà nói, sẽ là một tai hoạ cực kỳ lớn.
Tuyệt đối không phải một chuyện nhỏ, thế nên dù cho có phải gánh vác cơn thịnh nộ của bách tính, y cũng phải ra tay ngăn cản.
Bởi vì Hứa Thanh Tiêu đã hoàn toàn không nể mặt rồi, đây không còn đơn giản là vấn đề ảnh hưởng tới lợi ích hay không nữa, mà là Hứa Thanh Tiêu không để bọn họ sống sót.
Giọng nói giận dữ của Trấn Tây Vương vang lên, võ giả khí thế cuồn cuộn trấn áp, quan sai Hình bộ tạm thời không thể động đậy được nữa.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Ngươi quá đáng quá rồi.”
“Mặc dù hành động của đám phiên thương này quả thực có phần quá mức, nhưng nói cho cùng cũng chỉ liên quan đến chuyện tham nhũng mà thôi.”
“Ngươi giết vài tên để lập uy, bản vương cho phép, cứ coi như để bách tính giải hận, nhưng ngươi giết nhiều thương nhân như vậy, ngươi thực sự không biết, thế lực phía của bọn họ thế nào? Thực sự không biết sẽ đem lại bao nhiêu phiền phức sao?”
Trấn Tây Vương giận giữ nhìn Hứa Thanh Tiêu, y lớn tiếng mắng.
“Vương gia, đây đã là lần thứ ba rồi.”
“Hứa mỗ khuyên ngài một câu, vương gia tốt nhất chớ có quan tâm tới mấy chuyện không liên quan tới mình như vậy, Hứa mỗ không muốn nhận thêm nhiều thị phi nữa đâu.”
Hứa Thanh Tiêu không nói hết lời, nhưng ý tứ quá rõ ràng rồi, hắn cũng từng giết vương rồi.
Ba lần làm loạn buổi thẩm án của hắn, thực sự dựa theo quy định mà nói, không phải chuyện nhỏ đâu.
“Được!”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi to gan lắm.”
“Bản vương hôm nay ngược lại muốn xem xem, rốt cuộc ngươi có thể ngạo mạn được bao lâu!”
“Bản vương cũng muốn xem xem, bệ hạ có để yên chuyện này như vậy không.”
Trấn Tây Vương lên tiếng, trong lúc nói chuyện, y lấy ra một tấm thiên chỉ, sau đó thị vệ dâng bút lông lên, y tự tay hạ, rõ ràng y biết rõ nếu ở đây đấu khẩu với Hứa Thanh Tiêu, hoàn toàn không thể cãi lại Hứa Thanh Tiêu.
Cho nên y muốn nữ đế đích thân tới đây xử lý chuyện này.
Nếu nữ đế đặc cách tới đây, vậy thì mạng của mấy tên phiên thương này có thể giữ lại được rồi.
Nhưng nếu như cứ tiếp tục để Hứa Thanh Tiêu ở đây hoành hành, sẽ có càng nhiều người phải chết.
Nhìn Trấn Tây Vương viết thiên chỉ trên giấy.
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu rơi trên người quan sai Hình bộ, hắn lấy ra Đại Nội long phù, khí thế của Trấn Tây Vương trong giây lát biến mất hết, mà trạng thái những tên quan sai kia quay lại bình thường.
“Chém.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, vẫn là chữ chém cũ.
Ngươi viết phần ngươi, ta chém phần ta.
Thể hiện rõ tư thế đối đầu với Trấn Tây Vương tới cùng.
Trấn Tây Vương viết cực kì nhanh, y nghe thấy âm thanh đầu rơi xuống, vừa tức vừa giận, trong nháy mắt y đã viết xong tấu chương, trong tay tích tụ một đám lửa, trực tiếp thiêu đốt sạch sẽ tấu chương.
Mà ngay lúc này, một bóng dáng đi tới bên cạnh Hứa Thanh Tiêu, là một vị thống lĩnh binh sĩ Kinh thành, hắn ta hạ giọng xuống, có Đại nội long phù ở đây, cho dù là Trấn Tây Vương cũng không nghe thấy hắn ta đang nói gì.
Mà Hứa Thanh Tiêu nghe thấy những lời của hắn ta xong, trên mặt lộ ra vẻ sủng sốt.
Đúng vậy.
Hứa Thanh Tiêu lộ ra vẻ sửng sốt.
Một khắc sau, Hứa Thanh Tiêu cũng lấy ra một tấm thiên chỉ, ngưng tụ văn bút trong tay, nhanh chóng hạ bút.
Chương 386: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (4)
Sau khi viết xong, thiên chỉ đốt thành tro.
Hứa Thanh Tiêu lại lấy ra một tấm thiên chỉ khác, lại viết lại đốt.
Thống lĩnh binh sĩ Kinh thành bên kia nói, Hứa Thanh Tiêu bên này viết, tròn một khắc sau, Hứa Thanh Tiêu đã viết ra mười mấy bức thiên chỉ, so với Trấn Tây Vương chỉ lấy ra được có một bức thiên chỉ.
Cao thấp đã phân định rõ.
Nhưng điều mà tất cả mọi người đều tò mò là, vị thống lĩnh binh Kinh thành này nói gì bên tai Hứa Thanh Tiêu? Tại sao Hứa Thanh Tiêu lại lộ ra vẻ sửng sốt như vậy? Tại sao Hứa Thanh Tiêu không giữ gìn thiên chỉ như bảo bối, viết liên tục mấy bức liền? Tất cả mọi người đều rất tò mò, đến cả Trấn Tây Vương cũng tò mò.
Nhưng Trấn Tây Vương tò mò thì tò mò, nhìn đầu của từng tên từng tên thương nhân ở đây chầm chậm rơi xuống, Trấn Tây Vương vừa sốt ruột vừa tức giận.
Tin vui duy nhất là, quan sai Hình bộ chỉ có năm người, năm người chỉ có thể giết được năm người một lúc, vẫn còn thời gian tranh thủ, hiện tại hắn ta đã không còn mong cầu có thể giữ lại toàn bộ nữa rồi, bảy phần, chỉ cần còn lại bảy phần trong số người đó còn sống, tất cả mọi chuyện đều tốt rồi.
Vượt qua bảy phần chắc chắn không thể được nữa rồi.
Mà giờ khắc này.
Trong hoàng cung Đại Ngụy.
Một bóng người phi như bay vào trong nội điện Dưỡng Tâm điện.
Một làn khói trắng phất phơ bay tới Dưỡng Tâm điện.
Mà trong điện, trên tay nữ đế cũng có nhiều thêm một tấm thiên chỉ.
“Lão thần, Lý Quảng Hiếu, tham kiến bệ hạ.”
“Bệ hạ, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Rõ ràng Lý Quảng Hiếu có chút vội vàng, ông ta đứng trong điện, hành lễ với nữ đế.
“Lão sư bình thân!”
Nữ đế lên tiếng, ánh mắt của nàng vẫn dán lên thiên chỉ không dời, không hề nhìn về phía Lý Quảng Hiếu.
Mà giọng nói của Lý Quảng Hiếu cũng lập tức vang lên.
“Bệ hạ.”
“Hứa Thanh Tiêu nay đang ở ngoài Hình bộ, giết người lập uy, đám phiên thương kia quả thật tội ác tày trời, cũng không coi vương pháp ra gì, giết vài tên cũng đáng đời, nhưng nếu như giết nhiều quá, chỉ sẽ sẽ dẫn đến nhiều phiền phức.”
“Đám phiên thương này, không nhắc tới việc trong kinh thành chúng cũng có không ít thế lực, bọn chúng cũng là những nhân vật quan trọng của dị tộc các nước dị quốc, nếu như giết sạch sẽ, chỉ sợ thực sự sẽ dấy lên chiến loạn.”
“Lão thần đề nghị, bệ hạ cần phải ra mặt, cũng không nhất thiết phải trừng phạt Hứa Thanh Tiêu, chỉ cần kịp thời ngăn cản, nếu không, sẽ gây ra một lỗi lầm vô cùng lớn.”
Giọng nói của Lý Quảng Hiếu cất lên, hôm nay ông ta đặc biệt tới đây là muốn tìm nữ đế thương nghị về việc này.
Hứa Thanh Tiêu giết phiên thương, ông ta ủng hộ.
Mấy tên phiên thương này quả thực cần được dạy dỗ lại, giết vài tên lập uy không phải không thể.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu giết quá tay rồi.
Ba trăm chín mươi chín tên thương nhân đầu sỏ, cũng có thể xem bọn chúng là đám thương nhân phiên bang lớn nhất ở Đại Nguỵ, cứ vậy muốn giết hết, nói thật là không biết phải nói sao.
Mặc dù giết đã lắm, bách tính cũng khen hay, nhưng hậu quả sau việc, tuyệt đối không thể xem nhẹ.
Cho nên ông ta lập tức chạy tới đây, mong rằng nữ đế có thể ra mặt, cũng chỉ giảng hoà đôi ba câu, rồi phạt đám thương nhân phiên bang này nữa là xong.
“Không! Bọn chúng đáng chết!”
Chỉ là Lý Quảng Hiếu không ngờ tới đáp án của nữ đế lại thẳng thắn như này, lại còn ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện.
“Bệ hạ, đám thương nhân phiên bang này đúng thật đáng chết, nhưng… nếu như chỉ vì lí do này mà xử chết hết bọn chúng, quả thật không biết phải giải thích làm sao.”
“Hơn nữa, phiền phức xảy đến sau khi giết bọn chúng, dựa theo tình hình hiện tại của Đại Ngụy mà nói, hoàn toàn không phải chuyện gì tốt.”
Lý Quảng Hiếu không phủ nhận ý của nữ đế, mà chỉ nghiêm túc giải thích.
Thương nhân phiên bang đáng hận không? Chắc chắn là có.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, lấy lý do này ra giết bọn chúng, thật sự hơi quá nghiêm khắc, thêm vào đó đám người này một khi chết rồi, thế lực phía sau bọn chúng cũng tuyệt đối không buông tha cho Đại Ngụy.
Chỉ vài tháng nữa thôi là đến ngày mừng thọ nữ đế, đến lúc đó sứ giả các nước viếng thăm, từng người từng người tới đây vấn tội phải làm sao?
Chỉ vì tham nhũng mà đầu lìa khỏi xác sao?
Sai thì có sai, nhưng không sai đến nỗi phải chết, nói cho cùng Đại Ngụy nay không bằng xưa, hơn nữa, cho dù vào thời Đại Ngụy hưng thịnh, ngoài trừ giai đoạn Thái tổ cai trị, tất cả thời đại khác đều sẽ không làm như vậy.
Đại Ngụy thời kỳ hưng thịnh, đã đối xử với dị tộc cực kì tốt, nguyên do vì sao ư? Còn không phải là vì muốn thông qua cách này, lôi kéo dị tộc, đồng thời có thể để người trong thiên hạ đều nhìn thấy tất cả những hành động của Đại Ngụy.
Việc này đối với vương triều mà nói, là một chuyện tốt, hy sinh tiền tài ngân lượng, đổi lấy quốc uy của Đại Nguỵ.
Nhưng bây giờ thì không được, bây giờ mà làm như vậy hoàn toàn không đem lại ý nghĩa gì cả.
Giết mấy tên thương nhân phiên bang chẳng được lợi gì, đã vậy còn rước thêm một đống phiền phức vào người, thế thì cần gì chứ?
Cho nên đám thương nhân phiên bang này không thể giết được, hoàn toàn không thể giết được, giết vài tên thì được, giết nhiều như vậy thì không! Tuyệt đối không được!
“Lão sư, ngài xem đi.”
Nữ đế không nói nhiều, mà chỉ ném từng tờ từng tờ thiên chỉ ra.
Thiên chỉ bồng bềnh bay trong không trung, sau đó rơi vào trong tay Lý Quảng Hiếu.
[Thương nhân phiên bang Đại Nguỵ, chưởng quỹ cửa hàng Vĩnh Hưng, ngang ngược hống hách, tham ô lừa đảo, tội ác tày trời, thần đã chém đầu thị chúng, giải hận cho bách tính, thần đã phái người tịch thu gia sản, sung vào quốc khố, dùng để bồi thường cho bách tính, song, chưởng quỹ Vĩnh Hưng, gia sản nhiều vô hạn, tiền giấy Đại Nguỵ một trăm năm mươi vạn lượng, hoàng kim một vạn lượng, trân châu ngọc thạch trị giá một trăm vạn lượng, hiện kim hai mươi vạn lượng, trong đó không tính tới tranh vẽ đồ cổ sưu tầm, đất đai phủ trạch lương điền không tính, xin bệ hạ minh giám.]
[Thương nhân phiên bang Đại Nguỵ, chưởng quỹ cửa hàng Trường Bình, gia sản, tiền giấy Đại Nguỵ hai mươi vạn lượng, hoàng kim năm ngàn lượng, trân châu ngọc thạch trị giá sáu mươi vạn lượng, hiện kim mười vạn lượng, trong đó chưa tính tranh vẽ đồ cổ sưu tầm, chưa tính đất đai phủ trạch lương điền, xin bệ hạ minh giám.]
[Thương nhân phiên bang Đại Nguỵ, chưởng quỹ cửa hàng Trường An, gia sản, tiền giấy Đại Nguỵ, ba mươi vạn lượng, hoàng kim bảy nghìn lượng, trân châu ngọc thạch trị giá năm mươi vạn lượng, hiện kim năm vạn lượng, trong đó không tính tranh vẽ đồ cổ sưu tầm, không tính đất đai phủ trạch lương điền, mong bệ hạ minh giám.]
Chương 387: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (5)
Sau khi từng bức từng bức thiên chỉ rơi vào trong mắt Lý Quảng Hiếu.
Tiếp theo ánh mắt của ông ta dần dần có sự thay đổi.
Một tên chưởng quỹ nho nhỏ của Vĩnh Hưng, thế mà có gia sản tới gần năm trăm vạn lượng, đấy là còn chưa tính thêm tranh vẽ đồ cổ đất đai lương điền phủ trạch vào đó, tranh vẽ thư từ đồ cổ các thứ nếu như tính thêm vào, sẽ ngang năm trăm vạn lượng đó.
Lý Quảng Hiếu ngơ cả người.
Ông ta biết đám thương nhân phiên bang này ở kinh thành vơ vét của cải, tự tung tự tác, nhưng không ngờ tới, thu nhập của bọn chúng lại kinh khủng như vậy.
Tư sản của một người, đã có thể sánh ngang với thu nhập của cả một quận ở Đại Ngụy hiện nay, thậm chí một số quận hơi nghèo chút, có khi thu nhập không tới mức này luôn đó chứ?
Thế này thì đã vơ vét bao nhiêu tiền rồi vậy?
Mặc dù hai người sau ít hơn chút, nhưng cũng đâu có kém cạnh, cũng không thiếu bao nhiêu nữa là được hai trăm vạn lượng rồi.
Ba trăm chín mươi chín người, không cần mỗi người đều có ba bốn trăm vạn lượng, chỉ cần mỗi người có trong tay một trăm vạn lượng bạch kim, này nếu như muốn tịch biên hết, tổng cộng lại sẽ được ba vạn chín ngàn chín trăm vạn lượng bạch kim.
Vừa bằng với số tiền thuế ba đến bốn năm của Đại Nguỵ, một đao này chém xuống, có thể giúp cho quốc khố Đại Ngụy được ăn no một phen.
Này… con mẹ nó chứ.
Lý Quảng Hiếu nghệch ra luôn rồi.
Ông ta cuối cùng cũng hiểu vì sao nữ đế nói giết hay lắm rồi.
Dĩ nhiên là giết hay quá còn gì nữa, bốn năm thu thuế, hơn nữa còn chẳng cần phải chi ra, đủ để Đại Ngụy có thể thong thả thở một hơi dài.
Lỡ như đám dị tộc phiên bang này tìm tới đánh thì sao?
Thì tới đánh đi.
Người là một dị tộc phiên bang, vì mấy vài dăm ba vạn lượng bạch kim cỏn con này mà muốn tuyên chiến với Đại Nguỵ sao?
Vậy chẳng phải đầu óc ngươi có vấn đề rồi đấy chứ?
Nếu thực sự đến rồi, thế thì đánh thôi, quốc khố có bốn tỷ lượng bạch kim, vẫn không gánh nổi Bắc phạt, nhưng một cuộc chiến nho nhỏ này thì sợ cái gì?
Không phải võ quan trong triều ngày ngày gào khóc đòi ăn sao? Ngày ngày om tòm đòi đánh nhau sao?
Đánh luôn.
Tới luôn đi.
Không phải có người nghĩ Đại Ngụy sợ đánh nhau đấy chứ?
“Lão sư, giờ ý người thế nào?”
Nhìn thấy Lý Quảng Hiếu trầm tư một hồi, nữ đế bình tĩnh hỏi.
Sau khi giọng nói của nữ đế cất lên, Lý Quảng Hiếu thầm suy ngẫm, sau đó ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nói.
“Bệ hạ, thần cho rằng.”
“Nếu Hứa Thanh Tiêu nắm chắc việc này.”
“Ờm…có thể giết thêm mấy tên nữa.”
Lý Quảng Hiếu đưa ra câu trả lời.
Đây là đáp án của ông ta.
Chỉ là một đám phiên thương mà thôi, giết thì giết, lúc trước nguyên nhân e ngại chuyện này là vì giết đám thương nhân phiên bang này chẳng có lợi lộc gì.
Nhưng nào có hay, Hứa Thanh Tiêu tự mình hành sự, trực tiếp tịch biên vốn liếng của người ta luôn.
Nếu vậy thì không phải không có lợi lộc gì, mà lời vô cùng lớn luôn.
Thử hỏi một câu, nếu bây giờ bảo Đại Ngụy đi tìm mấy tên dị tộc kia đòi tiền, nữ đế sẽ đồng ý chứ?
Nữ đế đảm bảo không đồng ý.
Bởi vì một khi mở miệng nói về chuyện này, người trong thiên hạ sẽ coi Đại Ngụy như một trò cười, vương triều Đột Tà, vương triều Sơ Nguyên càng sẽ lợi dụng cơ hội này để nhục mạ Đại Ngụy.
Đường đường một Đại Ngụy, đứng trên vạn quốc, sự tồn tại độc tôn khắp tám phương, thế mà lại phải đi mượn tiền của các nước dị quốc khác ư?
Truyền ra ngoài sẽ trở thành truyện cười kinh thiên động địa.
“Bệ hạ!”
“Hứa Thanh Tiêu thực sự có tư chất của đại tài kinh thiên động thế! Một đại tài như vậy, bệ hạ nhất định phải trọng dụng!”
“Hắn, có thể gọi là nhân trung long phụng, một mũi tên bắn hạ ba con chim, lão thần bội phục.”
Lúc này, Lý Quảng Hiếu quỳ xuống đất, bái một lạy về phía nữ đế, ông ta cảm thật lòng cảm thán, bởi vì lúc này đây, ông ta cuối cùng cũng hiểu rốt cuộc Hứa Thanh Tiêu đang làm gì.
Một chiêu này của Hứa Thanh Tiêu, thật là tuyệt vời không còn gì để nói.
Trong mắt người thường, Hứa Thanh Tiêu chẳng qua chỉ đơn thuần bất bình thay cho dân đen, sau đó chỉ trong một khắc nổi giận, chém đầu toàn bộ đám thương nhân phiên bang này.
Nhưng trên thực tế, Hứa Thanh Tiêu một mũi tên trúng ba con chim.
Để mặc cho đám thương nhân phiên bang này làm xằng làm bậy, để bọn chúng đánh mất lý trí, càng ngày càng tham lam, để bọn chúng bộc lộ bản tính thực sự của mình.
Cứ như vậy, để oán hận của bách tính khắp nơi đều nổi lên, đợi đến thời điểm quyết định, vào thời điểm cơn giận của người dân dâng cao nhất, Hứa Thanh Tiêu lập tức ra tay, để chúng không kịp trở tay, một lưới túm gọn đám thương nhân phiên bang.
Sau đó ngoài mặt coi như giết người lập uy, trên thực tế vì phá giải cục diện ở kinh thành, nghiêm phạt thương nhân phiên bang.
Đồng thời trong bóng tối đã âm thầm chuẩn bị sẵn sàng tịch biên, chuyển đến quốc khố, xem như tăng thêm sức mạnh cho Đại Ngụy.
Đám dị tộc này thực sự dám làm loạn, vậy thì đánh thật luôn, ta đây còn sợ ngươi không dám tới đánh, không biết chừng đánh mấy trận xong, quốc khố của Đại Ngụy lại nhiều thêm ngân lượng.
Ra tay nhanh gọn, mà đường lui cũng sắp xếp xong xuôi.
Thế này sao có thể không khiến ông ta bội phục cho được chứ.
Tuổi đời còn nhỏ, đã có thể suy nghĩ mọi chuyện thấu đáo chu toàn như vậy, nói kinh thế kỳ tài, cũng không phải là nói quá mà.
Cộng thêm liên tưởng tới lần đầu tới thăm học đường Thủ Nhân, nhìn thấy tờ giấy trắng kia.
Lý Quảng Hiếu bất giác cảm thấy, tờ giấy trắng kia…có lẽ thực sự có khả năng, trở thành sự thật.
“Trẫm hiểu.”
“Trẫm, cũng có ý này, có điều lão sư, trẫm nghĩ chuyện này tuyệt đối không thể đơn giản như vậy được.”
Nữ đế mở lời, thực ra tâm trạng nàng quả thật có chút dao động, nhiều tiền như vậy mà, này là bao nhiêu ngân lượng chứ?
Mặc dù nàng biết rõ từng chuyện xảy ra ở kinh thành Đại Ngụy, nhưng cũng không ngờ tới đám thương nhân phiên bang này lại dám vơ vét nhiều như vậy.
Mới đụng tới có một tên mà đã được trên trăm vạn lượng rồi, quá là khủng bố.
“Ý của bệ hạ là…”
Lý Quảng Hiếu ngay lập tức hiểu được ý của nữ đế là gì, nhưng chỉ nói một nửa, ông ta không hề nói nốt nửa còn lại.
“Ừm.”
Nữ đế nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tiếp lời nói.
“Có điều phải hay không phải, cứ thả lỏng đã, đợi kết quả cuối cùng xem sao.”
Nữ đế lên tiếng, sau đó giọng nói của nàng vang lên, truyền tới ngoài điện.
“Truyền chỉ ý của trẫm.”
Chương 388: Một Mũi Tên Trúng Ba Con Chim, Nữ Đế Tuyên Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Nắm Binh Quyền (6)
“Hứa Thanh Tiêu nắm giữ Long phù, thấy phù như thấy trẫm.”
“Thương nhân dị tộc đúng hay sai, mọi chuyện đều do Hứa Thanh Tiêu xử lý.”
“Bất cứ người nào dám cản trở Hứa Thanh Tiêu xử án, coi như đồng phạm.”
“Thêm nữa, Binh bộ lập tức điều phái Thần Cơ doanh, ba vạn đại quân từ khắp nơi của Kỳ lân quân, do Hứa Thanh Tiêu tạm thời nắm quyền.”
“Chuyện ngoài cung.”
“Hứa Thanh Tiêu nắm quyền như trẫm.”
Giọng nói không lớn, nhưng từng câu từng câu rõ ràng rành mạch truyền ra ngoài.
“Bệ hạ ý chỉ!”
“Tất cả đúng sai của thương nhân dị tộc, phải trái ra sao, đều do Hứa Thanh Tiêu xử lý.”
“Người cản trở xử án, xem như đồng phạm.”
“Binh bộ nghe chỉ, lập tức tới Thần Cơ doanh, Kỳ Lân quân, điều động ba vạn đại quân, tạm thời do Hứa Thanh Tiêu nắm quyền.”
Ý chỉ truyền ra ngoài.
Kinh thành Đại Ngụy.
Bên ngoài Hình bộ.
Sắc mặt Trấn Tây Vương đã đen như than rồi.
Mà chư vị bách tính, lại cực kỳ hưng phấn.
Chỉ ý của bệ hạ hết sức đơn giản.
Ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện.
Thậm chí điều động ba vạn quân của Thần Cơ doanh và Kỳ Lân quân, Hứa Thanh Tiêu tạm thời nắm giữ binh quyền.
Đây là ân sủng to lớn đến mức nào chứ.
Đế vương đặt nặng nhất là gì? Còn không phải là binh quyền sao.
Hứa Thanh Tiêu thanh trừng phiên thương của Đại Ngụy, muốn chém đầu hơn ba trăm người, đây quả thực là quá đáng, theo như lẽ thường tình nữ đế thường ra mặt giảng hoà.
Nhưng điều không ngờ tới là, lần này vậy mà nữ đế lại không ra mặt giảng hoà, thậm chí còn giao ra binh quyền, ủng hộ vô điều kiện Hứa Thanh Tiêu.
Như vậy là xem trọng Hứa Thanh Tiêu bao nhiêu.
Lúc này đây, rất nhiều quyền quý Đại Ngụy nhận ra một điều.
Tất cả mọi người đều cho rằng Hứa Thanh Tiêu không có bất cứ chỗ chống lưng nào, cho dù là có, cùng lắm cũng chỉ là đám Quốc công kia, nhưng quan hệ giữa đám người này với Hứa Thanh Tiêu cũng không tốt đến vậy, nói thẳng ra là không ổn định.
Không có bất cứ ràng buộc lợi ích nào hết.
Mấy chuyện cỏn con, đám võ quan này sẽ giúp Hứa Thanh Tiêu, còn những chuyện lớn hơn, bọn họ còn phải cân đo đong đếm, nói cho cùng thì lợi ích của bản thân mình quan trọng nhất, trên thế gian này làm gì có ai là Thánh nhân?
Mấy người kia trên triều đường còn không phải mấy tên hồ ly già sao?
Thế nên bọn họ luôn rất tò mò, Hứa Thanh Tiêu rốt cuộc vì sao lại dám làm loạn như vậy, không kiêng không nể gì mà làm loạn, muốn làm gì làm đó, nghĩ gì phang nấy, đại náo Hình bộ, chém đầu Quận vương, bây giờ còn dám đụng đao đụng kiếm với đám phiên thương này.
Nói nhẹ thì ảnh hưởng tới lợi ích của kha khá người, dính líu đến rất nhiều chuyện.
Nói nặng thì đám phiên thương này đại diện cho các nước dị tộc, có khả năng sẽ dẫn đến một số chiến tranh cục bộ.
Hứa Thanh Tiêu hắn dựa vào cái gì chứ?
Rốt cuộc hắn ỷ lại vào chỗ nào chứ?
Giờ phút này, bọn họ cuối cùng cũng hiểu hết rồi.
Người đứng sau Hứa Thanh Tiêu, là nữ đế.
Hứa Thanh Tiêu dựa vào cái gì mà kiêu ngạo? Bởi vì nữ đế Đại Ngụy ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, đến binh quyền cũng dám giao cho Hứa Thanh Tiêu, mẹ nó chứ, thế này thì Hứa Thanh Tiêu còn sợ ai nữa?
Đừng nói tới việc giết một vị Quận vương, thậm chí giết một vị Thân vương, cũng không phải chuyện gì to tát.
Bên ngoài Hình bộ.
Sau khi chỉ ý của bệ hạ truyền tới, biểu cảm trên mặt Hứa Thanh Tiêu không có gì thay đổi, ngược lại quay sang nhìn Trấn Tây vương.
Sắc mặt Trấn Tây vương cực kì khó coi, ánh mắt y tối đi rõ rệt.
Chỉ ý của nữ đế, tuyên bố ủng hộ Hứa Thanh Tiêu, còn là ủng hộ đến cùng.
Phập!
Lại có mấy cái đầu người rơi xuống đất.
Sắc mặt Trấn Tây Vương tối sầm lại, y biết nữ đế ủng hộ Hứa Thanh Tiêu vô điều kiện, bản thân y không còn đường lật ngược tình thế nữa.
Nhưng nếu như cứ để Hứa Thanh Tiêu giết người thế này, không ai có thể gánh nổi tổn thất lần này.
Đám phiên thương này có ý nghĩa rất lớn đối với bọn họ, cứ vậy bị Hứa Thanh Tiêu tiễn hết lên đường rồi, thực sự sẽ dấy lên một mớ phiền phức cực kì lớn.
Nhưng nếu cứng đối cứng với Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thanh Tiêu căn bản không phối hợp đâu.
Nghĩ tới đây, Trấn Tây vương không nhịn được mà hít sâu một hơi, y nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, giọng điệu ôn hòa hơn nhiều.
“Hứa đại nhân, đám phiên thương này quả thực đã phạm phải tội lớn tày trời, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là lừa đảo kiếm tiền, cũng không phải chuyện gì lớn, nếu như thực sự giết hết, sẽ gặp phải rắc rối lớn.”
“Chi bằng thế này đi, bản vương đứng ra làm chủ, số tiền bọn chúng lừa đảo được, bản vương bắt bọn chúng đền bù gấp mười lần, đồng thời bắt nộp phạt thêm mười lần nữa, xung vào quốc khố, đại nhân thấy thế nào?”
Trấn Tây vương vẫn muốn cứu vớt bọn họ, hy vọng Hứa Thanh Tiêu có thể dừng tay ở đây.
“Vương gia!”
“Hình bộ không phải nơi trao đổi trả giá.”
Hứa Thanh Tiêu đưa ra câu trả lời, hết sức lạnh lùng.
Nói đùa, đám phiên thương này, giết một tên chính là vài trăm vạn lượng vàng, phạt tiền gấp mười lần? Ta cần số tiền đó làm gì? Trực tiếp tịch biên không phải ngon hơn nhiều sao?
“Hứa đại nhân, ngài làm như vậy, kết cục chỉ dẫn đến chiến loạn, hơn nữa nếu như thực sự giết sạch đám phiên thương này, sau này còn ai dám tới Đại Ngụy ta làm ăn buôn bán nữa?”
Trấn Tây vương không cam tâm nói.
“Vương gia, bọn họ không tới Đại Ngụy làm ăn liên quan gì tới ta? Thêm nữa, bọn chúng không nộp tiền thuế, làm ăn ở Đại Ngụy thì có lợi gì cho Đại Ngụy chứ? Còn không bằng ta để chỗ cho bách tích ta làm ăn.”
“Ít nhất còn có thể thu về thêm tiền thuế, có lợi cho Đại Ngụy, Vương gia, nếu không còn chuyện gì khác, làm phiền ngài ngồi sang một bên, đừng làm phiền bản quan làm việc nữa.”
Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn thuộc kiểu mềm cứng gì cũng không chịu.
Một khi đã quyết định giết rồi, vậy sẽ giết cho đám phiên thương này sợ đến kinh hồn bạt vía.
Còn về việc sau này đám phiên thương này liệu còn dám tới Đại Ngụy làm ăn nữa không hả? Hứa Thanh Tiêu không hề hoang mang.
Bởi vì không có bọn họ, vương triều Đại Ngụy quả thực vẫn còn rất nhiều mối làm ăn.
Thương nhân làm ăn vì lợi nhuận mà.
Nếu như có lợi nhuận gấp đôi, đám thương nhân kia đến chết cũng không sợ, chưa kể lợi nhuận của bọn chúng ở Đại Ngụy, nào có chuyện chỉ dừng lại ở gấp hai lần?
Trên thực tế, Hứa Thanh Tiêu có điều tra đám phiên thương này, đồ vật bọn chúng cung cấp chỉ có ba loại.
Ngọc thạch, bảo dược, mỹ thực.
Những thứ này đều có hiệu quả không tệ, ví dụ có một loại huyết ngọc, võ giả đeo lên người, có thể bảo dưỡng khí huyết, mặc dù hiệu quả không phải rất lớn, nhưng nếu như đeo bên mình mười năm hai mươi năm, thì hiệu quả quả thực không tồi.
Chương 389: Lập Ngôn (1)
Quyền quý trong kinh thành, đều cực kì thích thứ đồ này, mà một số huyết ngọc rẻ hơn chút, bách tính cũng có thể mua được, hiệu quả không bằng với thượng đẳng, nhưng cũng có chút ích lợi, ít nhất có thể gia tăng một chút khí huyết, cũng không đến nỗi hở tí là bị bệnh.
Những thứ khác giá cả cũng không tới nỗi đắt, theo giá thường thấy, ba bốn chục lượng bạc là có thể mua được, mà tiền nhập hàng của đám phiên thương này cũng không đắt, mười lượng bạc, cộng thêm phí vận chuyển hàng hải, không tới hai mươi lượng bạclà cùng.
Bán một cái ba bốn chục lượng bạc, thu lời được một nửa hoặc thậm chí là gấp đôi số vốn, thực sự rất có khả năng.
Mới đầu đám phiên thương này quả thực đều buôn bán như vậy, mọi người thu lời khá ổn, sau này thì sao, bởi vì có người vì tham lam lợi nhuận, dưới tình hình không cách nào giảm giá xuống được, thế là đem ngọc thứ đẳng hoặc là ngọc giả để bán cho người khác.
Thêm một khoảng thời gian nữa, bèn biến thành cưỡng ép mua bán, dù sao thì bách tính cũng đâu phải đồ ngốc, đồ giả đâu có điên đâu mà mua.
Mà đám thương nhân lừa người kia kiếm được không ít, thế là mấy tên thương nhân không lừa đảo lại không mấy dễ chịu gì, nói cho cùng dù hàng thật có rẻ bao nhiêu đi nữa, liệu có thể rẻ bằng đồ giả không?
Cuối cùng nhà nhà người người đều làm như vậy, trở thành điển hình cho hiện tượng “tiền xấu tạo ra hời tốt”.
Thế nên Hứa Thanh Tiêu không đồng ý việc giết đám phiên thương này có thể ảnh hưởng không tốt gì tới Đại Ngụy, thậm chí sau khi một đao này giáng xuống, đám phiên thương sẽ trở nên thành thật hơn, thị trường cũng sẽ trở nên có nguyên tắc hơn.
Đến lúc đó bách tính cũng có thể tự do mua sắm, thương nhân cũng có thể thu được lợi nhuận, nhưng mà thuế má cũng phải ngoan ngoãn mà giao nộp lên trên.
Một khi mọi chuyện trở nên như vậy, đối với Đại Ngụy mà nói là một chuyện cực kỳ tốt.
Do đó những lời Trấn Tây vương nói, Hứa Thanh Tiêu một câu cũng không nghe lọt, loại người này cho bọn hắn đi đánh người thì được, bảo bọn họ học hành về kinh tế học? Không bằng để bọn họ thành thành thật thật ngồi ở nhà ăn uống chơi bời cho xong.
Ít nhất không đem lại phiền phức gì cho Đại Ngụy.
Lúc này.
Từng cái đầu người rơi xuống đất, mỗi một cái rơi xuống, sắc mặt của Trấn Tây Vương càng khó coi thêm một phần.
Y ngồi ở đó, trong lòng lửa giận phừng phừng.
Đám phiên thương này cấu kết với bọn họ cực kì nhiều, mỗi năm cống nạp về cho bọn họ không biết bao nhiêu tiền tài ngân lượng.
Bây giờ bị giết hết rồi, ảnh hượng rất lớn rất rất lớn đối với bọn họ.
Nói nhẹ đi thì vài ngàn lượng bạc mỗi năm coi như hết rồi.
Nghiêm trọng thêm thì ảnh hưởng rất lớn đến việc trọng đại trong tương lai của bọn họ rồi đó.
Cũng chính vì điểm này, mà y mới đặc biệt tới đây một chuyến, thậm chí không ngại hiểm nguy mà tiến kinh, nhưng không ngờ tới được rằng, bản thân không có khả năng ngăn cản việc này.
Thậm chí y còn có cảm giác, Hứa Thanh Tiêu sớm đã biết bản thân y nhất định sẽ tới, thế nên mới cố ý giết hết đám phiên thương này trước mặt y.
Hận! Đáng hận! Trấn Tây vương siết chặt nắm đấm.
Nhưng rất nhanh sau đó, y thở ra một hơi thật dài.
“Hứa Thanh Tiêu! Ngươi tưởng ngươi đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi sao? Ngươi vốn không biết bản thân đã chọc phải phiền phức gì đâu.”
Trấn Tây Vương tự độc thoại trong lòng, bây giờ y cũng chỉ có thể dùng cách này để xả nỗi giận trong lòng thôi.
“Vốn chuyện đại sự của bọn ta cần phải đợi ba năm, nhưng hiện tại người giết hết đám phiên thương này, ngươi làm thế này chính là ép bọn ta không thể không tạo phản đó.”
Trấn Tây vương cảm thán, trong mắt Trấn Tây vương, thực ra y quả thật cho rằng, ngăn cản Hứa Thanh Tiêu là vì tốt cho hắn, tốt cho Đại Ngụy.
Phiên vương ở khắp nơi đều có suy nghĩ khác từ lâu, chỉ là bọn họ cảm thấy thời cơ vẫn chưa chín muồi, ví dụ như về mặt tiền tài, cố gắng tích trữ thêm chút tiền, đợi đến khi lông cánh đủ vững trãi rồi, mới bắt đầu tạo phản cũng không muộn.
Mà phiên thương trong kinh thành, chia cho bọn chúng hai phần lợi nhuận, nếu như mất đi hai phần lợi nhuận này, kế hoạch của bọn họ nhất định phải chậm trễ mất một năm hoặc thậm chí hẳn hai năm.
Bây giờ không biết có bao nhiêu phiên vương cảm thấy bất mãn, bọn họ sợ đêm dài lắm mộng, đều sợ không thể tạo phản nhanh một chút.
Bây giờ mọi người đều nghĩ cùng lắm trong vòng ba năm ra tay, muộn nhất cũng không thể kéo dài đến năm năm, mọi người đều công nhận cách nói này, dù sao cũng đợi lâu như vậy rồi, đợi thêm ba đến năm năm nữa thì đã sao?
Vừa hay trong vòng năm ba năm này, kiếm thêm chút ngân lượng, lấy số tiền đó để bồi dưỡng quân đội, để đôi cánh của mình vững trãi thêm chút, đợi đến thời điểm phân chia Đại Ngụy, sẽ càng có nhiều sức mạnh hơn.
Nhưng không ngờ, Hứa Thanh Tiêu phá hỏng kế hoạch của bọn họ, chạm vào miếng mồi ngon mà bọn họ quan tâm nhất.
Nếu cứ vậy, bọn họ có thể không oán không giận cho được sao? Còn dám tiếp tục kéo dài nữa sao?
Chuyện này rất có thể là ngòi kích nổ, chỉ cần phát nổ sẽ dẫn đến vấn đề rất lớn.
Thế nên mối thù của ngày hôm nay, y rất tự tin, rất nhanh thôi sẽ có thể đòi lại.
Hứa Thanh Tiêu à Hứa Thanh Tiêu.
Đợi bản vương tấn công đến kinh thành, nhất định sẽ lấy đầu chó nhà ngươi đi chùi đít.
Trấn Tây vương giận dữ mắng rủa.
Mà cuối cùng, vỏn vẹn nửa canh giờ, hành hình kết thúc.
Ba trăm chín mươi lăn thi thể bị quấn trong vải trắng, cho dù đã như vậy, về mặt liên tưởng cũng cực kỳ có tính kích động.
Nhưng bách tính không hề sợ hãi, cũng không hề nao núng, chỉ có một cảm xúc khoái chí.
Một đám phiên thương đều bị chém đầu hết rồi.
Nhưng những tên thương nhân khác đều bị doạ đến mức thộn hết ra rồi, bọn họ không bằng những tên thương nhân lớn kia, cũng không thiếu chốn để đi, chỉ có thể nói ba trăm chín mươi lăm người này là đỉnh của đỉnh rồi.
“Truyền thương nhân khác.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, trong chớp mắt bốn năm trăm người bị lôi lên, trong đó có một tốp thương nhân sớm đã bị sợ đến ngất xỉu từ trước.
Sau đó lại bị quan sai hình bộ gọi dậy, tiếp tục chịu tra tấn.
“Đại nhân, chúng tiểu nhân biết sai rồi, đại nhân, chúng tiểu nhân sau này không dám tái phạm nữa.”
“Đại nhân tha mạng mà đại nhân, tiểu nhân trên có mẹ già, dưới có con thơ, cầu xin đại nhân rủ lòng thương xót tha mạng cho chúng tiểu nhân.”
“Đại nhân, tiểu nhân tình nguyện đem toàn bộ gia sản của mình để bồi thường cho bách tính, kính xin đại nhân tha cho tiểu nhân một mạng.”
Bọn họ kêu gào thảm thiết, không cần Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, từng người từng người chủ động đem gia sản của bản thân giao ra, hi vọng Hứa Thanh Tiêu có thể tha cho bọn họ một mạng.
Chương 390: Lập Ngôn (2)
“Yên lặng!”
Hứa Thanh Tiêu gõ mộc kinh đường một cái, vô cùng lạnh lùng nhìn về phía đám phiên thương.
Chung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, cũng không dám tiếp tục nói gì thêm.
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu mới tiếp túc cất lời.
“Các ngươi ở Đại Ngụy, làm nhiều điều ác, dựa theo phong cách làm việc của bổn quan, hôm nay các ngươi nhất định phải đầu khỏi xác.”
“Nhưng niệm tình, trên đời này phải lấy đức trị dân, hơn nữa cũng có thể các ngươi bị người khác xúi giục, bản quan cũng không phải không thể tha cho các ngươi tội chết.”
“Có điều, để tránh việc một lần sẽ có lần thứ hai, bản quan lập ra ba quy tắc, nếu các ngươi đồng ý, tội chết ngày hôm nay của các ngươi xem như miễn, còn nếu không đồng ý, vậy thì các ngươi có thể xuống đoàn tụ với bọn chúng dưới Hoàng Tuyền.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng, giết tới mức này là đủ rồi, gần bốn trăm mạng người, thế này đã đủ để lập uy, thế này xem như giết đến phát điên rồi.
Nếu như còn tiếp tục giết thêm nữa, chắc là bệ hạ thật sự sẽ ra mặt ngăn cản, cho nên lúc cần phải dừng lại thì nên dừng lại.
Tuy nhiên những lời này vừa nói ra, khiến Trấn Tây vương cạn lời luôn.
Trên đời phải lấy đức trị dân? Trị cái thằng cha ngươi, giết mấy trăm người còn dám thốt lên lời này?
Đúng là lấy đức trị dân mà.
“Đại nhân, chúng tiểu nhân tình nguyện, chúng tiểu nhân tình nguyện.”
“Đại nhân, chúng tiểu nhân đồng ý, chúng tiểu nhân đồng ý tất, chỉ cần ngài tha cho chúng tiểu nhân một mạng, chúng tiểu nhân cái gì cũng nghe theo hết.”
“Đúng vậy, đúng vậy, đại nhân, chúng tiểu nhân nghe theo ngài.”
Nghe thấy lời này của Hứa Thanh Tiêu, đám phiên thương đều đồng thanh trả lời, bọn họ chắc chắn đồng ý rồi.
Thế này rồi còn không chịu nghe? Đầu óc mấy người không có vấn đề gì đấy chứ?
Một đao này của Hứa Thanh Tiêu quả thật quả tàn nhẫn, giết gần bốn trăm đại thương nhân, bây giờ bọn chúng nào dám trả giá gì với Hứa Thanh Tiêu nữa? Nói một câu khó nghe chút, giờ Hứa Thanh Tiêu có phạt bọn họ toàn bộ gia sản, bọn họ cũng chỉ có thể ngầm ngùi giao ra để sống thôi.
Bọn họ chấp nhận hết.
“Đừng có vội vậy, nghe xong quy định đã rồi nói tiếp.”
Hứa Thanh Tiêu mở lời, khiến đám người kia yên lặng, sau đó mới tiếp tục nói tiếp.
“Thứ nhất, từ nay về sau, không được phép mua bán lừa đảo nữa, cưỡng mua cưỡng bán, bắt buộc phải tuân theo pháp luật của Đại Ngụy, nếu dám phạm lỗi, tội nặng thêm một bậc, nhẹ thì tịch biên, nặng thì chém đầu.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra quy định đầu tiên.
Đám phiên thương bên dưới liên tục gật đầu, bọn họ không có bất cứ dị nghị gì với điều kiện này.
Mà bách tính xung quanh cũng gật đầu theo.
“Thứ hai, từ nay về sau, các ngươi buôn bán ở đây, cũng phải nộp ra bốn phần lợi nhuận, đồng thời để phạt các ngươi, cần nộp thêm ba năm thu nhập, có điều xem xét tình hình hiện tại của các ngươi, chỉ cần nộp thêm ba phần lợi nhuận là được, thế nào?”
Hứa Thanh Tiêu nêu ra điều kiện thứ hai.
“Chúng tiểu nhân đồng ý, chúng tiểu nhân nguyện ý.”
“Đại nhân nói gì chúng tiểu nhân nghe nấy.”
“Đồng ý, đồng ý.”
Đám phiên thương này đều bị doạ dại hết người rồi, đừng nói bốn phần, mười phần cũng được, cứ giữ được cái mạng trước đã rồi tính tiếp.
Có điều, đến đoạn này Trấn Tây vương không thể ngồi yên được nữa.
Còn phải nộp thêm ba phần? Hơn nữa còn phải nộp tới tận ba năm? Thế này không phải đem toàn bộ số tiền có thể kiếm được trong một năm tới dâng lên cho Hứa Thanh Tiêu sao?
Cái này còn ổn, chẳng qua chỉ là một khoản nộp phạt thôi, cùng lắm cứ xem như không thu được tiền của một năm đi, nhưng Hứa Thanh Tiêu còn muốn thu thuế bốn phần!
Bốn phần lận đó! Như vậy có nghĩa là gì?
Những thương nhân bình thường ở Đại Ngụy cũng chỉ phải nộp thuế nhiều nhất khoảng hai phần rưỡi, vậy mà giờ lại trực tiếp thu tới bốn phần, vậy chẳng phải lợi thế của đám phiên thương này coi như mất luôn sao.
Nếu như thế, bọn chúng lấy đâu ra ngân lượng để giao cho bọn hắn nữa đây?
Thế này đã không còn là đụng chạm tới lợi ích của bọn hắn nữa, mà là trực tiếp khiến bọn hắn đi đời nhà ma luôn rồi.
Cho nên điều này tuyệt đối không được.
“Hứa Thanh Tiêu.”
“Thuế của phiên thương, là chỉ ý của tiên đế, để thể hiện quốc uy của Đại Ngụy ta, nếu như để đám thương nhân này nộp thuế rồi, há chẳng phải biến Đại Ngụy ta nói lời không giữ lấy lời sao? Dị tộc trong thiên hạ sẽ cười chê Đại Ngụy ta thế nào đây? Điều này tuyệt đối không thể được!”
Trấn Tây vương lên tiếng ngay, bác bỏ điểm này của Hứa Thanh Tiêu.
Mấy tên phiên thương này bị doạ khờ hết rồi, nhưng y vẫn chưa ngốc, nếu như để quy tắc này được lập ra, đám phiên vương bọn hắn sẽ thiệt hại vài trăm vạn đến vài ngàn vạn lượng hoàng kim.
Càng về lâu về dài, sẽ càng thiệt hại to lớn hơn.
Điều này tuyệt đối không được!
“Vương gia!”
“Bản quan hỏi vương gia một câu cuối cùng, hôm nay là bản quan thẩm án, hay là vương gia thẩm án?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn thẳng về phía Trấn Tây vương, ngữ khí lạnh lùng nói.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng quá đáng quá, chuyện này ảnh hưởng tới quốc uy của Đại Ngụy.”
“Vừa nãy ngươi giết người lập uy, bản vương có thể ngồi yên, nhưng tất cả hành động của ngươi bây giờ chính là đang làm nhục Đại Ngụy ta, đường đường vương triều Đại Ngụy, lại nói một đàng làm một nẻo, không có chữ tín quốc uy, sau này còn ai dám quy thuận Đại Ngụy ta nữa?”
Trấn Tây vương không quan tâm Hứa Thanh Tiêu thế này thế kia, nhưng riêng chuyện này y nhất định dùng toàn lực tranh đấu.
“Liệt tổ tiên đế miễn trừ thuế má cho phiên thương, là ân huệ của đế vương, là sự hào phóng của một quốc gia, hy vọng bọn họ hiểu được mà biết ơn.”
“Mà đám phiên thương này, ở Đại Ngụy làm xằng làm bậy, lừa gạt người dân, nếu như tiên đế còn sống, nhìn thấy những chuyện thế này, liệu có chạnh lòng không đây?”
Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng nói.
“Nói tóm lại, không thể như vậy được, phải để bệ hạ triều đường quyết định, lời của ngươi nói không có tác dụng gì cả!”
Trấn Tây vương căn bản không hiểu được Hứa Thanh Tiêu, nhưng cứ liều không để Hứa Thanh Tiêu đề ra quy tắc này.
“Được! Vương gia nói đúng lắm.”
“Người đâu, truyền toàn bộ quan sai của Hình bộ, toàn bộ quan sai Binh bộ, Kỳ Lân quân, ba vạn tinh binh của Thần Cơ doanh, nhập kinh áp giải phiên thương.”
“Tất cả phiên thương, bắt toàn bộ lại, đem đến trước mặt Trấn Tây vương, chém đầu hết!”
“Chư vị, bản quan vốn muốn chừa cho các vị một con đường lui, là Trấn Tây vương không chịu cho các người đi con đường này, chuyện này các người đừng có trách bổn quan đó.”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp hạ lệnh.
Ngăn cản ta phải không? Chơi luôn, đem giết sách đám phiên thương này luôn.
Liệu trong đó có người vô tội bị liên luỵ không?
Chắc chắn có rồi.
Nhưng thế thì đã sao? Muốn trách phải trách Trấn Tây vương ở đây làm loạn, đừng có trách hắn chi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










