- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 29 : Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (4) (c281-c290)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 29 : Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (4) (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (4)
Miệng lưỡi của Hứa Thanh Tiêu dẻo quẹo, nói một tràng khiến cho Trương Tĩnh run lẩy bẩy.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có mà ngậm máu phun người!”
“Ngươi nói vậy là đang vu khống ta, vu khống, vu khống!”
“Bệ hạ, lão thần tuyệt đối không có ý này.
Lão thần luôn luôn trung thành với Đại Ngụy, có nghĩa là cũng luôn luôn trung thành với bệ hạ.”
Trương Tĩnh thật sự muốn mắng người.
Cái miệng phá hoại này của Hứa Thanh Tiêu quả thật là vô pháp vô thiên.
Lúc trước trong trận đánh với Hoài Bình quận vương thì nói thẳng người ta là muốn tạo phản.
Bây giờ lại nói như này, nói thẳng là mình đang mắng bệ hạ, bảo bệ hạ cút sao?
Nếu như đại nghịch bất đạo đúng như hắn nói, vậy thì có chặt mười đầu cũng không quá đáng.
Năng lực ụp nồi người ta của Hứa Thanh Tiêu này không khỏi quá mạnh rồi.
“Đủ rồi.”
Một khắc sau, Nữ đế cất tiếng, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh.
Nàng không hề có chút tức giận nào.
Mà lại hướng mắt về phía Trương Tĩnh rồi nói:
“Chỉ một phần hồ sơ mà kéo dài mười bảy ngày?”
Giọng nói của nàng vẫn rất bình tĩnh.
“Bệ hạ, cũng không phải là Hình bộ muốn nhắm vào Hứa Thanh Tiêu, mà là phần hồ sơ này quả thật là rất khó tìm.
Mười bảy ngày đúng là hơi lâu, nhưng cũng rất hợp tình hợp lý.
Còn nữa, cho dù là Hứa Thanh Tiêu nhận được tư liệu thì chỉ sợ là Hứa Thanh Tiêu cũng không điều tra ra kết quả gì.
Vụ án này đã có vài chục người tiếp nhận, đều không có bất cứ tiến triển gì!
“Thật ra trước đó vài ngày thần đã định đổi cho Hứa Thanh Tiêu một phần hồ sơ khác, nhưng lại không ngờ được hôm nay Hứa Thanh Tiêu náo loạn.
Sớm biết Hứa Thanh Tiêu gấp gáp như thế này thì lão thần đã đổi sớm cho hắn.”
“Mong bệ hạ minh giám.”
Trương Tĩnh trả lời lại.
Việc đã đến nước này rồi thì ông ta cũng chỉ có thể ụp nồi thôi.
Dù sao chuyện kéo dài mười bảy ngày đúng là rất khó chiếm lý, nếu không đổ lỗi thì chuyện này tuyệt đối không xong.
“Lợi hại, vậy mà Thượng thư đại nhân là người biết nhìn xa, lại có bản lĩnh như thế.
Chỉ làm một Thượng thư thật sự là cực cho đại nhân quá.”
Hứa Thanh Tiêu nghe nói như vậy thì không nhịn được mà châm chọc.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có mà âm dương quái khí ở đây.
Lời này của bản quan không sai, vụ án này ngươi không nhận được.
Từ trên xuống dưới Hình bộ vì án này mà bôn ba hơn mười năm, từ trước đến nay đã đổi hơn mười người phụ trách mà không tiến triển chút nào.”
“Ngươi vừa mới vào Hình bộ, sao có thể phá án này chứ?”
Trương Tĩnh lạnh lùng mở miệng.
“Thế thì vì sao lại phân án này cho ta?” Hứa Thanh Tiêu lạnh nhạt nói.
“Phân án này cho người chỉ là để cho ngươi đọc xem một lượt.
Ngươi vừa mới vào Hình bộ, đương nhiên cần phải làm quen với hoàn cảnh của Hình bộ, chương trình làm việc của Hình bộ chứ không phải là thật sự giao án này lại cho ngươi.
Lại nói, án này ngươi không tiếp nhận, kéo dài mười bảy ngày của ngươi đúng là không tốt lắm, thế nhưng cũng không thể xem là chuyện lớn.”
“Ngươi đại náo Hình bộ, tội không thể tha.”
Cuối cùng Trương Tĩnh cũng nghĩ ra cách giải quyết phiền toái này như thế nào.
Ông ta bắt lấy điểm này, kiên trì phải nói ra cho bằng được.
Dù sao thì ngươi cũng không xử lý được vụ án này, nên là dù Hình bộ quả thật kéo dài thời gian của ngươi một chút thì cũng không phải là lỗi nặng gì.
“Hiểu rồi, bệ hạ, thần hiểu rồi.
Vậy thì thần xin chúc mừng bệ hạ, Đại Ngụy ta lại có một người tài ba như thế này.”
“Trương thượng thư chỉ một chút là có thể nhìn ra ai là người có năng lực, ai không có năng lực, vụ án nào có thể phá, vụ án nào ai không thể phá.”
“Nếu đã như vậy, thần cả gan xin bệ hạ thưởng cho Trương thượng thư trách nhiệm kiểm tra.
Trương thượng thư, sau này ngài đừng ngồi ở Hình bộ nữa mà đi trông coi Kinh thành đi.
Nếu như phát hiện ra người có năng lực thì nhanh chóng báo cáo cho bệ hạ biết.”
“Tất cả hồ sơ vụ án từ trên xuống dưới Hình bộ, tất cả đều chuyển đến nhà của đại nhân, ngài cảm thấy ai có thể phá án thì giao hồ sơ cho người đó.
Đại Ngụy ta đúng là có phúc, Đại Ngụy ta từ nay về sau sẽ không còn án oan, nghi án nữa rồi.”
“Đại nhân, vậy là ngài sắp trở thành thánh nhân rồi.”
Hứa Thanh Tiêu đứng một bên lấy lòng, nhưng mà giọng điệu thái độ thì tràn đầy mỉa mai.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Ngươi đừng có hành xử quá đáng.”
Trương Tĩnh phát run.
Lời này của Hứa Thanh Tiêu có lực sát thương rất lớn.
Ngoài mặt thì đang khen, thế nhưng mỗi câu thì như đao kiếm đâm vào trong lòng ông ta.
“Trương thượng thư, đây là hạ quan khinh người quá đáng hay là vì lý do của Thượng thư quá gượng ép?”
Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng mở miệng.
Dù sao cũng đã đến mức này rồi, không đánh được ngươi thì chẳng lẽ không làm ngươi tức chết?
“Bệ hạ, lão thần khẩn cầu bệ hạ cách chức của Hứa Thanh Tiêu, bắt hắn giam vào nhà lao.
Nếu không, lão thần có thể dám chắc chắn, sau này Hứa Thanh Tiêu sẽ tiếp tục gây tổn thương cho những bộ khác.”
Trương Tĩnh quỳ trên mặt đất, không hề nhiều lời mà trực tiếp khẩn cầu Nữ đế trừng trị Hứa Thanh Tiêu.
“Bệ hạ, thần thỉnh cầu bệ hạ, xin người để Trương thượng thư đảm nhận nhiệm vụ tuần tra, lựa chọn anh tài đến từ các nơi cho Đại Ngụy, để xây dựng càn khôn tươi sáng cho Đại Ngụy.
Nếu như vậy, thần tình nguyện bị tống vào lao ngục, chỉ cần Đại Ngụy không có vụ án nào, dù chết thần cũng không hối hận.
Trương Tĩnh chơi hắn, vậy Hứa Thanh Tiêu hắn cũng chơi lại.
Mà trên long ỷ, ngoại trừ lần Nữ đế bị chọc giận tím mặt lúc nãy thì không có bất cứ những biến đổi tâm trạng nào hết.
Hai người đều cùng nhau chờ lệnh.
Nữ đế chỉ lẳng lặng nhìn hai người, giống như thể nàng đang suy tư điều gì đó.
Một lúc sau, Nữ đế cất tiếng.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đại náo Hình bộ nhưng lý do cũng không phải là lớn lao gì.
Tuy nhiên, trẫm có thể cho ngươi một cơ hội.
Trương Tĩnh nói ngươi không thể phá án.
Vậy nên chỉ cần ngươi có thể phá giải hồ sơ vụ án trong tay trong vòng một tháng thì việc này trẫm sẽ phán ngươi vô tội.
Thế nhưng nếu ngươi không phá được vụ án trong tay, vậy thì những lời nói kia của Trương thượng thư không phải vô nghĩa.
Ngươi đại náo Hình bộ, nên cần phải nghiêm trị.
Ngươi thấy thế nào?”
Nữ đế mở miệng.
Nàng không hề chỉ trích người nào, nhưng cũng không thiên vị ai mà thẳng thừng tìm ra nguyên nhân căn bản của vấn đề.
Trương Tĩnh nói ngươi không phá được vụ án này, ngươi lại cho rằng Trương Tĩnh nói chuyện quá chắc chắn, nếu vậy thì ngươi cứ dứt khoát phá luôn vụ án này đi.
Cứ như vậy thì Trương Tĩnh kia không phải là không còn gì để nói sao?
Những lời này của Hứa Thanh Tiêu khiến cho Hứa Thanh Tiêu im lặng lại.
Ngoài điện, năm vị Thượng thư cũng nghe được những lời này.
Trong mắt tả thừa tướng kiêm Lại bộ Thượng thư Trần Chính Nho lóe lên một tia khác thường, nhưng nhanh chóng thu lại.
Trong điện, Trương Tĩnh nhíu mày mở miệng: “Bệ hạ, việc này không ổn.”
Nhưng ông ta vừa nói xong, ánh mắt của Nữ đế đã tràn đầy hơi lạnh.
“Chuyện của ngươi, đợi lát nữa trẫm sẽ xử lý.”
Chương 282: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (5)
Nàng vừa nói xong, Trương Tĩnh lại ngậm miệng một lần nữa.
“Thần, tiếp chỉ.”
Sau khi cân nhắc một lượt, Hứa Thanh Tiêu không còn bất cứ lựa chọn gì khác, lựa chọn tiếp chỉ.
Mình không còn lựa chọn nào nữa.
Đại náo Hình bộ, kể cả lý do của mình có tốt bao nhiêu thì sự thật là đều làm hại đến thể diện của quốc gia.
Mấy lời vừa rồi, nghe một lần là được, còn ai mà làm thật thì người đó là đồ đần.
Hiện tại Nữ đế đã cho mình một bậc thang, Hứa Thanh Tiêu chỉ có thể đi xuống.
Cho dù bậc thang này có khó xuống thì dù sao cũng tốt hơn không có.
Lúc đầu Hứa Thanh Tiêu muốn nói một câu, nếu như mình giải được án thì làm sao, nhưng nghĩ một lúc thì vẫn thấy không nên nói ra.
Không cần phải cò kè mặc cả với Hoàng đế, như này ngược lại sẽ khiến cho bệ hạ phản cảm.
“Trường Tĩnh! Ngươi thân là Hình bộ Thượng thư, thế nhưng lại mặc kệ chuyện của thuộc hạ không nói năng gì, cho nên mới gây ra chuyện thế này.”
“Mấy lời vừa rồi của Hứa Thanh Tiêu rất đúng.
Bất kể là chuyện lớn hay chuyện nhỏ thì Hình bộ cũng không thể làm như không thấy gì.
Việc này trẫm phạt tất cả các chức từ chủ sự Hình bộ trở lên nửa năm bổng lộc, ghi lỗi lớn.
Nếu như tái phạm thì sẽ bị cách chức điều tra, bao gồm cả ngươi, Trương Tĩnh!”
Một giây sau, giọng nói của Nữ đế tiếp tục vang lên, sắc mặt của Trương Tĩnh rất khó coi.
Phạt bổng lộc nửa năm rất khó chịu, thế nhưng càng khó chịu hơn là bị ghi lỗi.
Cứ ba năm, kinh đô Đại Ngụy sẽ có một lần xem xét, phàm làm những người bị ghi lỗi lớn thì trong vòng sáu năm không được thăng chức.
Nếu như phạm phải sai lầm, cho dù chỉ là lỗi nhỏ thì cả đời không được thăng chức, còn nếu như phạm một lỗi nặng thì bị cách chức ngay lập tức.
Như này thì mình vẫn còn tốt một chút, thế nhưng thế lực của mình ở Hình bộ sẽ bị giảm bớt đi nhiều.
Về sau mọi người nói chuyện làm việc đều phải cẩn thận một chút, bởi vì không có cơ hội phạm sai lầm nữa.
“Thần, lĩnh chỉ.”
Trương Tĩnh rất đau khổ, thật sự vô cùng đau khổ.
Ông ta khó chịu muốn khóc, thế nhưng khi ở trước mặt Nữ đế, ông ta không khóc được.
“Còn nữa, cách chức bốn vị viên ngoại lang, cách chức cả chưởng kho của Hình bộ.
Mấy ngày trước Công bộ Thượng thư đã tìm trẫm báo cáo, gần đây Công bộ thu nhận một số người, nhân thủ rất nhiều.
Trẫm sẽ để cho Công bộ Thượng thư phân chia bớt một số người đến nhận chức.
Trong tương lai không được để những chuyện như thế này xảy ra nữa.”
Nữ đế mở miệng lần nữa, một câu nói đã cách chức bốn vị viên ngoại.
Nhưng câu nói này đủ để khiến cho sắc mặt của Trương Tĩnh trở nên vô cùng khó coi, sắc mặt của năm vị Thượng thư bên ngoài cũng thay đổi lớn, trong ánh mắt lộ ra vẻ chấn động.
Bốn vị viên ngoại lang bị cách chức không tính là gì, nói khó nghe một chút thì xem như cách chứ cả thị lang thì cũng không tính là gì, bởi vì ông ta có thể trực tiếp đổi một nhóm người nhà khác từ Lại bộ đến.
Đông Minh hội đổi một nhóm người khác đến, thế nhưng bệ hạ lại sai Công bộ cử mấy người khác đến nhậm chức, như này là có ý gì?
Công bộ Thượng thư cũng không phải là Viên ngoại lang, mà tiến vào Hình bộ có một nhóm quan viên không thuộc thế lực của mình, chuyện này đối với Hình bộ là cực kỳ bất lợi.
Ở cấp bậc như Viên ngoại lang thì không làm được chuyện lớn gì, quyền quyết định vẫn nằm trong tay ông ta.
Thế nhưng vấn đề là bốn người Viên ngoại lang này có thể nhìn thấy rõ rất nhiều chuyện ở Hình bộ, có điều có một số ít chuyện trong đó hoàn toàn có thể thông báo cho Công bộ Thượng thư.
Chuyện này tương đương với việc xếp vào Hình bộ bốn người giám sát để bọn hắn.
Lấy Công bộ kiếm chế Hình bộ.
Đây mới là nguyên nhân chính khiến sắc mặt của Trương Tĩnh thay đổi lớn.
Mà trong lòng Hứa Thanh Tiêu cũng không khỏi tặc lưỡi.
Xảy ra một chuyện như thế này, thế mà người thu hoạch lớn nhất lại là bệ hạ.
Nhiều năm như vậy, Hình bộ đã sớm trở thành thế lực của Đông Minh hội, mà trò náo loạn này của mình, vừa khéo cho bệ hạ sắp xếp người của Công bộ vào đó, áp chế sự đoàn kết của Hình bộ.
Coi như người của Công bộ cũng trong đảng phái, thế nhưng dù có một lòng vì đảng phái cũng không thể nào một lòng với Hình bộ.
Nghệ thuật của đế vương.
Kinh khủng như vậy.
Hứa Thanh Tiêu cũng coi như hiểu rõ vì sao hết lần này đến lần khác bệ hạ lại ngắt lời mình, bởi vì nếu mình thật sự muốn đánh Hình bộ Thượng thư thì chuyện này không thể sắp xếp được nữa.
Mà việc mình đánh nhóm người thị lang chính là lời cảnh cáo bệ hạ dành cho Trương Tĩnh.
Cố tình để mọi chuyện náo loạn đến mức này, vào thời khắc mấu chốt mới ra tay để cho Hình bộ chịu thiệt thòi lớn.
Nếu so sánh thì hành động của Hứa Thanh Tiêu chỉ đơn giản là làm ầm ĩ một trận mà thôi, chỉ khiến cho người ta không ngẩng đầu lên được.
Thế nhưng thủ đoạn của bệ hạ chính là bắt Hình bộ chịu thiệt thòi lớn.
Không, không phải để Hình bộ mà là để Đông Minh Hội chịu thiệt lớn.
Bố cục sắp xếp vài chục năm, thậm chí là mấy chục năm, vào giờ phút này đã bị phá hủy cân bằng trong nháy mắt.
Bên ngoài Nội Điện, mấy vị Thượng thư đứng đó làm gì có ai không phải kẻ tinh ranh, chỉ trong nháy mắt đã biết, lúc này Hình bộ thật sự là chịu thiệt thòi lớn.
Nhất là thế lực của Đông Minh hội thì sắc mặt càng lạnh xuống.
“Bệ hạ!”
Giọng nói của Trương Tĩnh có chút đắng chát, mở miệng thốt lên.
Hứa Thanh Tiêu đứng bên cạnh thấy hơi vui vẻ.
Cái này nếu như Trương Tĩnh không có mắt, không tình nguyện tiếp nhận thì đúng là vui.
Nhưng Trương Tĩnh không đề cập đến chuyện này, mà ngược lại là nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu ròi nói.
“Bệ hạ, việc này thần hoàn toàn đồng ý, nhưng mà có một chuyện, thần nhất định phải khiến Hứa Thanh Tiêu bị phạt.”
Ông ta mở miệng, giờ khắc này vẫn phải để Hứa Thanh Tiêu bị phạt, đúng là không phải người mà.
“Chuyện gì?”
Nữ đế mở miệng, bình tĩnh hỏi.
“Hứa Thanh Tiêu đại náo Hình bộ, vậy nên thể diện của Hình bộ bị tổn hại, ảnh hưởng đến quốc vận.
Chuyện này, đừng nói là thần, mà ngày mai khi vào triều, Thượng thư của lục bộ cũng sẽ không có ý định từ bỏ.
“Thay vì cãi nhau trên triều vào ngày mai, chẳng bằng hôm nay xử phạt hắn luôn.
Hắn gây ảnh hưởng đến quốc vận, lão thần thà chết cũng muốn vạch tội.”
Trương Tĩnh lên tiếng.
Đây chính là yêu cầu của ông ta.
Mình phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, thế mà Hứa Thanh Tiêu lại chẳng có chuyện gì, chỉ đơn giản là bắt Hứa Thanh Tiêu đi tra hồ sơ.
Tra được thì không sao, không tra được thì bị trừng trị.
Nếu thật sự tra không được thì có thể trừng phạt đến trình độ nào? Chẳng lẽ lại giết Hứa Thanh Tiêu? Hay là muốn cách chức Hứa Thanh Tiêu?
Bản thân vụ án này đã rất khó, và nó cũng không phải là vụ án nhỏ.
Cho nên Trương Tĩnh hoàn toàn tin tưởng bệ hạ đang thiên vị Hứa Thanh Tiêu.
Cố ý nói nghiêm trọng nhưng trên thực tế thì chẳng phạt gì.
Chương 283: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (6)
Mà Hình bộ của mình thì chịu thiệt thòi lớn như thế, nếu như không làm gì Hứa Thanh Tiêu thì ông ta không phục, tuyệt đối không phục.
Hình bộ không phục, Lại bộ cũng không phục, Đông Minh hội cũng sẽ không phục.
Hơn nữa, có một điểm Trương Tĩnh nói không sai.
Hứa Thanh Tiêu ảnh hưởng quốc vận, ngày mai vào triều nhất định sẽ phải ầm ĩ.
Trừ phi bệ hạ xử phạt Hứa Thanh Tiêu, nếu không thì cơn tức này Đông Minh Hội sẽ nuốt không trôi, Nho quan cũng tuyệt không từ bỏ ý đồ.
Khí vận của quốc gia, cho dù chỉ còn một tia nhưng khi bị ảnh hưởng thì chính là chuyện lớn, bởi vì nó đều liên quan đến mỗi người dân Đại Ngụy.
Nói đến đây, ánh mắt của Trương Tĩnh nhìn thẳng vào Nữ đế, thái độ vô cùng kiên quyết.
Nhất định phải nghiêm trị Hứa Thanh Tiêu.
Nhất định, nhất định, nhất định phải nghiêm trị!
Lời nói truyền ra, sắc mặt mấy vị Thượng thư bên ngoài cũng dần dần thay đổi.
Binh bộ Thượng thư nhíu mày, còn vẻ mặt của Lại bộ Thượng thư Trần Chính Nho vẫn lộ ra vẻ bình tĩnh.
Một chiêu này của Trương Tĩnh đúng là đủ hung ác.
Tiếng nói vừa dứt.
Ánh mắt của Nữ đế có chút âm u.
Còn ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu thì chiếu lên người Trương Tĩnh, bên trong ánh mắt chứa đầy ý lạnh.
Ông ta hận không thể giết Hứa Thanh Tiêu ngay bây giờ.
Chỉ tiếc là, ông ta cũng biết là bệ hạ không thể để cho tên Hứa Thanh Tiêu này chết được, kể cả khi hắn dính đến quốc vận.
Nhưng phạt nặng thì không thể chạy thoát đúng không?
Hứa Thanh Tiêu ơi Hứa Thanh Tiêu, lúc trước ngươi cho là ngươi sẽ không có chuyện gì sao?
Hôm nay Trương mỗ muốn để cho ngươi nếm thử kết cục khi đắc tội ta.
Trong lòng Trương Tĩnh tràn đầy tức giận.
Coi như hôm nay ông ta đã ném đi một nửa cái mạng, khi người từ Công bộ đến, ông ta chẳng khác nào mất nốt nửa cái mạng nữa.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi có biết tội chưa?”
Ngay lập tức, giọng nói của Nữ đế vang lên, nàng hỏi xem Hứa Thanh Tiêu đã biết tội hay chưa.
“Bệ hạ, thần biết tội.
Thế nhưng không phải là tội như lời Thượng thư đã nói.
Thần làm việc đúng là có chút lỗ mãng, cho dù Thượng thư đại nhân không phân biệt đúng sai, thế nhưng thần không thể không phân biệt phải trái như vậy.”
“Nhưng, thần tình nguyện lấy công chuộc tội.”
Hứa Thanh Tiêu thừa nhận có tội, chẳng qua là không phải tội danh Trương Tĩnh nói, đồng thời còn tiện khinh bỉ ông ta một câu.
Trong lòng Trương Tĩnh hừ lạnh, nhưng cũng không quan trọng.
“Làm sao để bù đắp? Quốc vận đã trôi đi, như vậy thì sao có thể đền bù?”
Trương Tĩnh khinh bỉ nói.
Lấy công chuộc tội cũng là lấy công chuộc tội, những thứ giống như quốc vận là thứ Hứa Thanh Tiêu có thể đền bù sao?
Trương Tĩnh cười lạnh, năm vị Thượng thư đứng bên ngoài có người tò mò, cũng có người cười nhạo không thôi.
Lúc này, ngay cả Nữ đế cũng có chút tò mò không biết Hứa Thanh Tiêu lấy công chuộc tội như thế nào.
Cảm nhận được ánh mắt của Nữ đế, Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi, sau đó từ từ mở miệng nói.
“Nếu thần đã đại náo Hình bộ, khiến Hình bộ tổn thất thể diện, vậy thì thần sẽ giúp Hình bộ tìm lại thể diện, khôi phục quốc vận của Đại Ngụy.
Không biết thần làm như vậy có tính là lấy công chuộc tội hay không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Nhưng khi hắn thốt ra những lời này, Trương Tĩnh suýt chút nữa thì phì cười.
Khôi phục quốc vận của Đại Nguỵ sao?
Chỉ dựa vào ngươi?
Quốc vận ấy à, đều liên quan đến mỗi người, vậy làm sao có thể đền bù?
Viết ra văn chương tuyệt thế? Cái kia cũng chỉ là bổ sung quốc vận khác.
Hình bộ làm tổn thất quốc vận Hình bộ, nhất định phải dùng hình phạt kèm theo để tìm về, Hứa Thanh Tiêu này định làm thế nào?
“Được.”
Nữ đế mở miệng, một chữ trả lời lại Hứa Thanh Tiêu.
“Bệ hạ có thể cho thần nửa canh giờ!”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói.
“Trẫm đồng ý!”
Nữ đế tiếp tục mở miệng, nàng có hơi hiếu kỳ, không biết Hứa Thanh Tiêu đền bù như thế nào.
“Vậy Thượng thư có cho phép không?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Trương Tĩnh một chút, người sau bị câu nói này làm cho buồn nôn một trận.
Bệ hạ đã cho phép, mình dám không cho phép hả?
“Bệ hạ cũng đã cho phép rồi, bản quan sao dám không cho phép.
Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng ăn nói lung tung.”
Trương Tĩnh mắng một câu, ông ta thật sự buồn nôn quá rồi.
“Đa tạ bệ hạ tha thứ, cũng đa tạ Trương thượng thư tha thứ.”
“Hứa mỗ cáo từ.”
Hứa Thanh Tiêu nói xong những lời này này thì đi thẳng ra bên ngoài đại điện.
Còn Trương Tĩnh thì hơi cau mày, nói.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đi đâu?”
Ông ta không hiểu cũng không biết Hứa Thanh tiêu muốn làm cái gì.
Mà Hứa Thanh Tiêu đi đến ngoài đại điện mới từ từ truyền đến tiếng nói.
“Đi tăng thêm quốc vận.”
Một câu nói khiến Trương Tĩnh trầm mặc, cả Thượng thư của năm bộ còn lại cũng trầm mặc.
Cái tên Hứa Thanh Tiêu này, ngạo mạn! Quả nhiên là ngạo mạn!
Hoàng cung Đại Ngụy.
Hứa Thanh Tiêu đi ra khỏi cung điện, ánh măt của hắn bình tĩnh đi về phía Hình bộ.
Mà ở bên trong cung điện.
Trương Tĩnh đã đi ra khỏi đại điện, gặp mặt những vị Thượng thư còn lại.
“Thừa tướng đại nhân.”
“Cố đại nhân, Vương đại nhân.”
“Chư vị đại nhân.”
Đầu tiên là Trương Tĩnh mở miệng chào Thừa tướng Trần Chính Nho, sau đó lại nghĩ đến Hộ bộ Thượng thư Cố Ngôn Cố đại nhân, Lễ bộ Thượng thư Vương Tân Chí – Vương đại nhân chào một tiếng, còn những người khác thì chào rất sơ sài.
Trần Chính Nho là Tả thừa tướng, là Đại nho Ngũ phẩm nên không thể không tôn trọng.
Cố Ngôn là Hộ bộ Thượng thư, cộng thêm y chính là Đại Lý tự khanh đồng thời cũng chính là người đứng đầu Đông Minh hội.
Lễ bộ Thượng thư Vương Tân Chí cũng chính là người của Đông Minh hội.
Hẳn là phải khách khí chào một tiếng, còn về phần Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm và Công bộ Thượng thư Lý Ngạn Long thì chào hỏi qua loa là được.
“Hứa Thanh Tiêu ngạo mạn như vậy, hôm nay ta muốn xem thử xem hắn làm thế nào để bù đắp quốc vận Đại Nguỵ.
Lễ bộ Vương Tân Chí mở miệng, giọng điệu rất bình tĩnh như bên trong câu chữ lại tràn đầy ý lạnh.
Ông ta vốn dĩ không tin tưởng Hứa Thanh Tiêu có thể bù đắp được cho quốc vận Đại Nguỵ.
Đây chính là quốc vận Đại Nguỵ đó.
Các ngươi nghĩ đó là cái gì? Có thể tuỳ tiện đền bù ư? Hơn nữa còn nói là đền bù trong vòng nửa canh giờ? Quả nhiên là lời nói hoang đường của kẻ điên.
“Không nhất định đâu, nói không chừng Hứa Thanh Tiêu thật sự có thể viết ra được văn chương tuyệt thế.”
Binh bộ Thượng thư Chu Nghiêm mở miệng.
Y lại có vẻ xem trọng Hứa Thanh Tiêu.
“Văn chương tuyệt thế?”
Chương 284: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (1)
“Chu đại nhân đúng là có chút suy nghĩ hão huyền.
Cứ coi như hắn viết được tuyệt thế văn chương cũng vô dụng thôi.
Đây là vấn đề của Hình bộ, chẳng lẽ lại bảo Hứa Thanh Tiêu có thể viết ra được văn chương tuyệt thế Binh bộ?
“Ta không tin.”
Lễ bộ Thượng thư lắc đầu.
Ông ta không nghĩa Hứa Thanh Tiêu có thể viết ra được văn chương tuyệt thế liên quan đến Hình bộ.
“Nửa canh giờ nữa là có thể xác định, cần gì phải gấp gáp chứ?”
Chu Nghiêm mở miệng nói, nhưng bên trong ánh mắt thật sự là đầy vẻ lo lắng.
Trong vòng nửa canh giờ, Hứa Thanh Tiêu nhất định phải hoàn thành một bài văn chương tuyệt thế liên quan đến Hình bộ.
Bản thân văn chương tuyệt thế đã khó, trừ khi Hứa Thanh Tiêu đã có sẵn bản thảo, hơn nữa còn nhất định phải liên quan đến Hình bộ.
Bằng không thì cho dù có là văn chương tuyệt thế cũng không bù lại được quốc vận của Đại Nguỵ bị tổn hại vì Hình bộ.
Cái này đúng là hơi khó.
“Nếu như Hứa Thanh Tiêu có thể tăng thêm quốc vận cho Đại Ngụy thì những chuyện trước đây ta sẽ xí xoá.
Ta tình nguyện dạy dỗ hắn thật tốt, tình nguyện dẫn hắn đi theo con đường đúng đắn.”
Cũng đúng lúc này, giọng nói của Trần Chính Nho vang lên.
Ông ta là người đứng đầu Nho quan, là Tả thừa tướng của Đại Nguỵ, Lại bộ Thượng thư, đồng thời cũng là đại Nho, vậy nên địa vị và sức nặng khi nói chuyện cao hơn Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh rất nhiều.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của mấy vị Thượng thư còn lại hơi thay đổi.
Hình như cảm nhận được sắc mặt của nhóm người, Trần Chính Nho tiếp tục mở miệng.
“Hứa Thanh Tiêu dùng cảnh giới Minh ý thất phẩm mà có thể ngưng tụ được thánh ý, đây là chuyện chỉ có Đại nho mới có thể làm.
Thế nên kẻ này quả thật là tài năng ngập trời, dù có nói là đại tài vạn cổ thì Trần mỗ cũng tán thành.”
Có lẽ trong mắt bọn hắn, Hứa Thanh Tiêu ngạo mạn, thế nhưng trong mắt Trần Chính Nho thì ông ta lại nhìn thấy được những thứ khác biệt.
Nên biết rằng người theo Nho đạo chia Thập phẩm.
Thập phẩm: Dưỡng khí, nuôi dưỡng hạo nhiên chính khí, hạ bút như có thần.
Cửu phẩm: Khai khiếu, khai trí tuệ, đọc nhanh như gió.
Bát phẩm: Tu thân, tu dưỡng thể xác và tinh thần, kéo dài tuổi thọ.
Thất phẩm: Minh ý, hiểu rõ ý nghĩa của đọc sách, hiểu rõ ý của mình.
Bắt đầu từ Thất phẩm mới được tính là người đọc sách chân chính.
Hiểu rõ được đạo lý đọc sách của chính mình, mình theo đuổi cái gì.
Lục phẩm: Chính nho, lập tâm, sau khi hiểu rõ ý nghĩa thì làm theo lập tâm.
Một khi đã lập tâm thì phải xoay quanh tâm ý của mình, nghiêm túc làm việc, cần cù chân chính.
Ví dụ như lập tâm của Trần Chính Nho chính là khiến Đại Nguỵ phồn vinh.
Cái này chính là cái tâm của Trần Chính Nho.
Ngũ phầm: Đại nho
Lập thư viết sách, lấy đó làm thư tịch, viết hết những điều tâm đắc của mình vào đó.
Có lời khuyên, có những lý giải của bản thân, có giải thích của thánh nhân, cũng có giải thích của thế gian, có gắng giúp đỡ người khác hết khả năng, hoặc trình bày một đạo lý, để cho người trong thiên hạ hiểu được đạo lý này.
Đây chính là cảnh giới Ngũ phẩm đại nho.
Cần phải lập thư thì mới có thể trở thành Đại nho.
Hơn nữa tuyệt đối không thể viết sách tuỳ tiện mà đó nhất định phải là những thứ có học vấn thực sự.
Tứ phẩm: Thiên địa đại Nho
Soạn thư tịch, nhận được công nhận của văn nhân trong thiên hạ, nhận được sự đồng tình của bách tính, hoặc là đạt được sự tán thành của một số người quan trọng, ví dụ như đương kim bệ hạ.
Nếu như hoàng đế công nhận học vấn của ngươi, nó ảnh hưởng đến hoàng đế, vậy thì sau này khi hoàng đế là việc sẽ vì những chuyện ngươi làm mà thay đổi tâm ý, hoặc là đổi sang một cách thức khác.
Khả năng là có thể ảnh hưởng đến vô số dân chúng Đại Nguỵ.
Đây chính là thành tựu đặt ra cho thiên địa đại Nho.
Nếu như không nhận được sự công nhận thì cho dù ngươi có tài hoa thì cũng không có cách nào.
Đương nhiên sau khi ngươi chết, sau trăm ngàn năm mà tác phẩm của ngươi nhận được sự công nhận của người trong thiên hạ, ngươi sẽ được trời đất truy phong là Thiên địa đại nho, người đời sau cũng sẽ tạc tượng cho ngươi.
Tam phẩm: Bán Thánh
Lập học phái! Ngươi làm ra thư tịch, xây dựng một học phái hoặc là ngươi sáng lập nên một học phái khác.
Đương thời sẽ có ảnh hưởng cực lớn, chí ít thì có một nhóm người đọc sách chính là học sinh của ngươi, cứ như vậy thì ngươi có thể trở thành Bán Thánh.
Đương nhiên còn có một biện pháp khác, đó chính là làm rạng rỡ học vấn của các Thánh nhân, và trên cơ bản thì tất cả Bán Thánh đều như vậy.
Chỉ có điều có rất ít Bán Thánh vẫn còn sống.
Phần lớn là sau khi chết mấy trăm năm thậm chí là ngàn năm mới có thể trở thành Bán Thánh.
Có điều hiện tại vẫn có Bán Thánh, ở ngay trong Văn cung Đại Nguỵ.
Chỉ có điều đến cảnh giới này rất có thể họ phải dựa vào linh dược để kéo dài tính mạng, đối với đương thời thì chỉ sợ là có rất nhiều người nghĩ rằng bọn họ đã ra đi.
Bình thường thì Bán Thánh cũng không xuất hiện, nên nếu thật sự mất đi thì cũng không có ai biết được, vương triều sẽ phong tỏa hết tất cả tin tức.
Dù sao thì đối với yêu ma mà nói thì Bán Thánh vô cùng kinh khủng.
Một yêu ma Nhị phẩm khi đứng trước mặt Bán Thánh cũng chỉ như con sâu cái kiến.
Nhị phẩm: Á Thánh
Nó rất gần với cảnh giới của thánh nhân, những gì học được có ảnh hưởng cực sâu với xã hội đương thời, tất cả người đọc sách trong thiên hạ, bách tính trong thiên hạ, và cả thiên hạ đều bị ảnh hưởng.
Những người tin phục bảy tám phần vào sở học này có thể ảnh hưởng đến ba đời.
Đây chính là Á Thánh, thế nhưng bình thường thì trước sau năm ngàn năm không thể sinh ra tân thánh.
Nếu như có thể dưỡng ra một vị Thánh nhân, sau khi hắn chết được năm ngàn năm thì không thể nào có một thánh nhân mới sinh ra, ngay cả Á Thánh cũng không thể.
Thử hỏi, nếu như ngươi là một người đọc sách, bày ra trước mặt mình chính là sở học của Thánh nhân, và còn một người nhìn rất có đạo lý, nhưng hiện tại đối phương chỉ có học vấn là một vị Thiên địa đại Nho.
Xin hỏi, ngươi sẽ chọn gi?
Không nghi ngờ gì nữa, ngươi sẽ chọn học tập học vấn của thánh nhân rồi.
Mặc dù thiên địa đại Nho đúng là xa vời không thể với tới, thế nhưng so với thánh nhân thì vẫn chênh lệch nhiều lắm.
Cũng chính vì uy vọng của Thánh nhân ít nhất qua năm ngàn năm mới có thể dần dần tan biến, nên lúc này thánh nhân mới sẽ được sinh ra.
Đương nhiên, đây chỉ là lý luận.
Bởi vì thường thường vạn năm cũng không gặp một tôn thánh.
Còn về nhất phẩm cuối cùng.
Văn thánh.
Người đọc sách đứng đầu trong thiên hạ, áp đảo đứng trên cả hoàng quyền, áp đảo bên trên hết tất cả, tám phương hành lễ, chúng sinh tôn kính.
Hạo nhiên chính khí nuôi dưỡng trời đất, ở cảnh giới này không còn gì để nói, không còn lời để hình dung.
Tất cả những thứ không thể tưởng tượng nổi chính là Văn thánh.
Chương 285: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (2)
Nếu như thế gian sinh ra được một Văn thánh, vậy thì yêu ma trong trời đất này có thể nên ăn cái gì thì ăn, nên uống cái gì thì uống, không cần làm gì cả, chờ chết là được.
Đây chính là phân chia mười phẩm của Nho đạo.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu huy động vĩ lực của Thánh nhân, đây là điều mà đến trình độ của đại Nho mới có thể làm, hơn nữa còn không phải là đại Nho bình thường.
Chỉ có đại Nho mới có thể điều động một bộ phận vĩ lực của thánh nhân.
Khi vạch tội Hình bộ, Hứa Thanh Tiêu làm vĩ lực hiện ra, đây là điều đỉnh cấp đại Nho mới có thể làm ra.
Nói một câu không dễ nghe, nếu như không gặp phải chuyện lớn gì thì Trần Chính Nho hắn cũng không làm được đến mức này.
Đây chính là điểm khác thường Trần Chính Nho nhìn ra.
Hứa Thanh Tiêu mới đạt thất phẩm và làm được chuyện ngay cả một Ngũ phẩm cũng khó mà làm được, nói là đại tài vạn cổ cũng không hề quá đáng.
Cho nên Trần Chính Nho nổi lên lòng yêu mến tài năng, lòng yêu tài chân chính.
Dù cho Hứa Thanh Tiêu đắc tội với nhất mạch truyền thừa của Chu thánh thì tính là gì? Ông ta không để ý.
Mặc dù mình cũng là nhất mạch của Chu thánh, nhưng lập tâm của mình là tâm hướng về Đại Nguỵ.
Trong mắt của ông ta, chuyện Đại Nguỵ phồn vinh vượt lên trên tranh chấp giữa văn đạo.
Giằng co thì có ích gì?
Có thể khiến bách tính trong thiên hạ ăn no một bữa cơm sao?
Có thể khiến cho bách tính trong thiên hạ có thêm một bộ y phục để mặc à?
Không thể.
Nhưng vì sao trước đây ông ta có vẻ không có ý tốt với Hứa Thanh Tiêu.
Đó là bởi vì Hứa Thanh Tiêu không có bản lĩnh để ông ta thể hiện ra lòng quý mến người tài.
Nhưng hôm nay ông ta đã sinh ra ý niệm quý mến người tài với Hứa Thanh Tiêu.
Có điều rất nhanh thôi, Trần Chính Nho đã lắc đầu.
Bất cứ chuyện gì cũng không thể kết luận quá sớm.
Hứa Thanh Tiêu có phải người tài vạn năm hay không vẫn chưa để lộ ra hoàn toàn.
Hơn nữa, quan hệ giữa Hứa Thanh Tiêu với võ quan vô cùng tốt, tương lai nhất định sẽ là chủ binh phạt, đối lập với ý kiến của ông ta.
Vậy nên trong ý niệm này, mình tuyệt đối không thể nào coi Hứa Thanh Tiêu là một người qua đường.
Không có ý gì khác, nhưng nếu như Hứa Thanh Tiêu bác bỏ việc Bắc phạt, tình nguyện ủng hộ vương triều hưng thịnh, nuôi dưỡng dân sinh thì Trần Chính Nho ông sẽ không hề do dự mà ủng hộ Hứa Thanh Tiêu.
Trong Nho đạo, bất kể có ai chèn ép Hứa Thanh Tiêu thì ông ta đều lấy quyền lực để giúp đỡ Hứa Thanh Tiêu.
Trên triều, bất kể là ai đến tìm phiền phức cho Hứa Thanh Tiêu thì ông ta cũng sẽ dốc toàn lực để trợ giúp Hứa Thanh Tiêu.
Thậm chí, trước khi ông ta cáo lão hồi hương sẽ nâng đỡ Hứa Thanh Tiêu đến một vị trí không thể cao hơn.
Đáng tiếc là!
Hứa Thanh Tiêu lại chủ trương Bắc phạt, vậy thì Hứa Thanh Tiêu chính là kẻ địch của ông ta, hơn nữa còn là một kẻ địch vô cùng mạnh.
Nếu như để Hứa Thanh Tiêu thật sự cầm quyền, có thế lực, thậm chí khuynh đảo triều chính thì chuyện Bắc phạt sẽ giống như tro tàn lại cháy.
Vậy nên ông ta chỉ có thể làm như vậy.
Chẳng qua cũng còn một chút may mắn là chuyện Bắc phạt năm nay nhất định sẽ có kết quả.
Trong vòng một năm này Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối không thể nào nắm quyền lớn, tuyệt đối không thể nào.
Đương nhiêu, nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự có thể tăng thêm quốc vận cho Đại Ngụy, vậy thì chuyện ân oán liên quan đến nhất mạch Chu thánh, Trần Chính Nho hắn có thể tình nguyện buông bỏ.
Thế nhưng tranh đấu trên triều thì đúng là không có cách nào, dù quý tài cũng không thể nào ảnh hưởng đến quốc gia.
Trần Chính Nho đã nghĩ như vậy.
Đáng tiếc là, tạm thời ông ta không thể nào nhìn thấy được sách An quốc của Hứa Thanh Tiêu.
Nếu như có thể nhìn thấy thì sợ là sẽ phá nát hết tưởng tượng của ông ta.
Mà bên trong đại điện, trên long ỷ.
Nữ đế Đại Nguỵ lẳng lặng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu đã khuất bóng.
Trong đầu nàng không phải là chuyện hôm nay mà là chuyện liên quan đến Bắc phạt.
Rốt cuộc có Bắc phạt hay không, năm nay phải đưa ra kết quả.
Đã đến lúc đưa ra kết luận.
“Đợi mấy ngày nữa, phải đưa ra An quốc sách rồi.
Nữ đế nhủ thầm trong lòng.
Tranh đấu trong triều đình càng ngày càng ác liệt, vì bản thân mới đăng cơ năm đầu tiên nên trong chuyện tranh cãi Bắc phạt, văn võ bá quan không dám cãi nhau quá mức.
Thế nhưng cuối năm nay, sớm muộn gì cũng phải ra một quyết sách quan trọng.
Nếu đất nước không thể một lòng thì đối với vương triều Đại Nguỵ mà nói thì trăm hại mà không có một lợi.
Về phần những Thượng thư khác thì vô cùng tò mò không biết Hứa Thanh Tiêu sẽ gia tăng quốc vận bằng cách nào.
Thậm chí cả Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh cũng bắt đầu suy nghĩ kỹ nên trách tội Hứa Thanh Tiêu như thế nào.
Giờ phút này.
Hứa Thanh Tiêu đã đi vào trong Hình bộ.
Quan viên Hình bộ đã tỉnh lại, bây giờ đang nằm trong một gian phòng để nghỉ ngơi, thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu bước đến từ cửa chính.
Trong một thoáng, từ trên xuống dưới Hình bộ đều khủng hoảng.
Sợ Hứa Thanh Tiêu lại bắt đầu trò điên gì, nếu vậy thì lúc đó mọi người còn mạng à?
Chỉ là, bước đến cửa lớn Hình bộ Hứa Thanh Tiêu không tiếp tục tiến lên nữa.
Hắn chậm rãi nâng tay, chỉ trong chớp mắt Hạo nhiên chính khí đã ngưng tụ thành một văn bút.
Tay cầm văn bút, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu to vang có lực truyền đi khắp Kinh đô Đại Ngụy.
“Ta chính là Hứa Thanh Tiêu, nay lập lời thay cho Hình bộ.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, giọng nói rất to, vô số bách tính đều nghe thấy âm thanh này.
Mọi người đều kinh ngạc, không biết Hứa Thanh Tiêu muốn làm gì.
Lúc này, bên ngoài cửa chính của Hình bộ.
Hứa Thanh Tiêu nhấc văn bút lên, viết xuống hai hàng chữ ở hai bên trái phải.
[Đừng thấy việc ác nhỏ mà làm]
[Đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm]
Hứa Thanh Tiêu viết xuống mười lăm chữ.
Trong chốc lát, trên bầu trời Đại Ngụy xuất hiện từng đóa từng đóa tường vân, vầng sáng chiếu xuống Hình bộ, khiến cho toàn bộ Hình bộ trở nên to lớn lại thần thánh chỉ trong nháy mắt.
Tường vân xuất hiện đầy trời, liên miên dài vạn dặm, từng chùm sáng chiếu rọi ở kinh đô Đại Ngụy, gột rửa khắp người bách tính Đại Ngụy.
Mà mười lăm chữ kia vẫn trôi nổi khắp nền trời, làm cho tất cả bách tính trong kinh đô Đại Ngụy đều quan sát thấy.
Đây là điềm lành cao nhất.
Từng đám tường vân màu vàng cùng tụ về phía cung đình Đại Ngụy giúp Đại Ngụy tăng khí vận.
Trong đó có một số đoá tường vân rơi xuống đỉnh đầu Hứa Thanh Tiêu, toả ra từng vầng sáng, tưới lên thân thể Hứa Thanh Tiêu.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Giờ phút này, toàn bộ quyền quý của Đại Nguỵ đều chấn kinh.
Đối với bách tính mà nói, bọn họ thật sự không phản cảm với việc Hứa Thanh Tiêu vạch tội Hình bộ, bởi vì bọn họ cũng gặp phải hoặc là nghe nói đến những chuyện không công bằng, vậy nên khi Hứa Thanh Tiêu vạch tội Hình bộ, ngược lại còn nhận được sự ủng hộ của dân tâm.
Chương 286: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (3)
Chỉ có điều Hình bộ là một trong những lớp nền của Đại Nguỵ, là một trong Lục bộ.
Hứa Thanh Tiêu vạch tội, dù cho bách tính thấy thoải mái nhưng cũng khiến cho bách tính biết được rằng Hình bộ bất công.
Vì vậy đã ảnh hưởng đến cách nhìn của dân chúng đến Hình bộ cũng là ở điểm này.
Quốc vận đã phải nhận lấy một chút suy yếu, mặc dù chỉ một chút thôi nhưng điều này cũng đại diện cho quốc vận của Đại Nguỵ.
Cho dù là một tia thì cũng vô cùng kinh khủng, là thứ mà người thường không thể nào tiếp nhận được.
Nhưng hôm nay, Hứa Thanh Tiêu lấy mười lăm chữ [Đừng có thấy việc ác nhỏ thì làm, đừng có lấy việc thiện nhỏ thì không làm] lập lời thề cho Hình bộ, cảnh cáo thiên hạ, khuyên con người hướng thiện, sau đó lại lấy chuyện xảy ra hôm nay để kết luận.
Có thể nói là một câu vượt ba cửa ải.
Dân chúng hiểu ý trong những chữ này của Hứa Thanh Tiêu, cũng hiểu rõ đây là lập lời thề thay cho hình bộ.
Dân tâm đã mất đi lúc trước, đến lúc này đã quay về hoàn toàn, hơn nữa vì Hứa Thanh Tiêu là người đến lại càng khiến cho bách tính có hy vọng, cho rằng đã có một vị quan tốt.
Cũng chính vì như vậy nên trời cao mới ban điềm lành, quốc vận được đoàn tụ một lần nữa, chẳng những có thể góp một tia lúc trước quay về mà thậm chí còn tăng thêm một tia nữa.
Bởi vì mười lăm chữ này của Hứa Thanh Tiêu.
Mười lăm chữ tăng quốc vận.
Đây quả thật là điều viển vông.
Nhưng giờ phút này, ở kinh đô Đại Nguỵ, phần lớn người đọc sách đều có vẻ mặt xấu hổ.
Lúc đầu khi Hứa Thanh Tiêu vạch tội Hình bộ rồi để mất một tia quốc vận, bọn họ tụ tập ở đây là vì muốn vạch tội Hứa Thanh Tiêu, chuẩn bị chờ sau khi bệ hạ kết thúc tuyên chỉ thì bắt đầu trừng phạt Hứa Thanh Tiêu.
Điều này nhất định khiến Hứa Thanh Tiêu phải trả giá đắt.
Thậm chí ngay cả mắng hắn ra sao bọn họ cũng đã thương lượng xong, còn có người viết xong cả văn thảo phạt, biến Hứa Thanh Tiêu thành tội ác tày trời.
Thật sự không ngờ được là Hứa Thanh Tiêu chỉ viết mười lăm chữ thôi nhưng đã khiến văn chương của toàn bộ bọn họ biến thành mớ giấy lộn.
Thậm chí trong nhóm người này còn có người còn mời bằng hữu ở nhà trao đổi xem nên nhục mạ Hứa Thanh Tiêu ra sao.
Hiện tại tất cả đều thành trò cười.
Không một ai ngờ được, vậy mà Hứa Thanh Tiêu có thể viết ra thiên cổ danh ngôn như thế này.
Nhất là thế hệ người đọc sách trẻ thì càng mơ hồ.
Mẹ nó, đây rốt cuộc là ai vậy? Trước là thiên cổ danh từ, sau là văn chương tuyệt thế, sau đó lại đến biền văn thiên cổ thì thôi đi, vậy mà hôm nay lại thêm một câu danh ngôn thiên cổ.
Cái tên Hứa Thanh Tiêu này chẳng lẽ là thánh nhân chuyển thế?
Không phải bọn hắn khoa trương.
Mà là mười lăm chữ này đã khuyên can người trong thiên hạ, không muốn một việc thiện bởi vì nhỏ bé mà không được quan tâm, đồng thời cũng không muốn họ thấy chuyện xấu nhưng vì nhỏ bé như kia thì lại đi làm.
Đây là lời răn của đời người, cũng là lời răn của với người trong thiên hạ.
Càng giống như lời răn Hứa Thanh Tiêu dành cho Hình bộ.
Bàn tay này đúng là vả mặt quá đau.
So với hai mươi gậy lúc nãy còn đau hơn.
Sức mạnh của từ ngữ đôi khi hơn xa đao kiếm.
Ở dưới Hình bộ, Hứa Thanh Tiêu không nói thêm gì, hắn lẳng lặng đứng dưới cửa, tắm dưới sức mạnh quốc vận.
Mặc dù chỉ vẻn vẹn có một tia, nhưng sau khi hoà vào trong cơ thể của Hứa Thanh Tiêu thì từng tia quốc vận này giống như biển ngầm, nhưng cũng may Hứa Thanh Tiêu lấy đại nhật thánh thể để khống chế.
Đồng thời đây chính xác là một tia quốc vận, mắt thường căn bản không thể nào nhìn thấy, duy chỉ có Hứa Thanh Tiêu mới có thể cảm nhận được.
Lúc này, lời răn trái phải Hình bộ cũng tràn ngập từng sợi thánh ý.
Đây là thiên cổ danh ngôn nhưng truyền đến vạn đời, đá huỷ mà chữ không huỷ.
Sau vạn năm, câu nói này mới có thể bị tiêu tán, được trời đất công nhận.
Hoàng cung Đại Ngụy.
Ở bên ngoài cung điện.
Người đầu tiên phản ứng lại chính là Tả thừa tướng Trần Chính Nho.
“Hay! Hay cho câu đừng thấy việc ác nhỏ mà làm, đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm, lới ấy chính là danh ngôn thiên cổ.
Hứa Thanh Tiêu, đại tài vạn cổ, đại tài vạn cổ!”
Ngay lập tức, Trần Chính Nho vừa sợ hãi vừa thán phục.
Đừng tưởng mười lăm chữ này của Hứa Thanh Tiêu nhìn thì đơn giản nhưng lại rất có ý nghĩa, thậm chí còn lớn vô cùng.
Bởi vì câu nói này thông tục dễ hiểu nhưng lại ẩn chứa đạo lý to lớn vô cùng, cho dù là trẻ con cũng có thể hiểu được, cực kỳ thích hợp để giáo dục bách tính thiên hạ.
Nhiều khi, văn học cũng không hẳn là không tốt, mà là trình độ học tập rất khó, giống như Chu thánh viết sách, người trong thiên hạ đều biết đây là đồ tốt nhưng có mấy bách tính trong thiên hạ có thể đọc hiểu?
Chỉ có người đọc sách mới có thể hiểu được, mà sau khi người đọc sách hiểu sẽ đi dạy học dạy người, đi giáo hóa bách tính.
Nhưng chuyện giáo hóa này lâu dài cỡ nào? Chuyện giáo hóa này vất vả ra sao?
Khả năng ngươi nói cho một nông phu nghe ba ngày ba đêm, quay đầu vừa ngủ một cái sau khi tỉnh dậy hắn ta sẽ quên hết ngay.
Nhưng câu nói này thì không giống, đã có cảnh thế, lại bao hàm vô số đạo lý bên trong, chỉ dùng một câu đã khái quát hết tất cả.
Cho dù là bách tính không có văn hóa thì cũng có thể hiểu được hàm nghĩa của câu nó này, rồi bọn họ có thể giáo dục con cái của mình.
Đây mới chính là tác dụng của chữ nghĩa, dùng để giáo hóa vạn dân, một câu có ngữ cảnh, có thể ở trình độ mà vô số Đại nho không làm được.
Trần Chính Nho lập tức hiểu hàm nghĩa của câu nói này, vậy nên hắn mới không kìm được mà khen hay.
“Bệ hạ, bệ hạ, trời ban điềm lành, trời ban điềm lành rồi.
Người mau nhìn lên trời xem, tường thuỵ vô hạn.”
“Quốc vận Đại Nguỵ quay về, quay về rồi.”
Binh bộ Thượng Thư Chu Nghiêm vô cùng kích động hô lên, ông chỉ vào từng đám mây màu vàng trên bầu trời, khen là điềm lành.
Không chỉ có ông, mà toàn bộ mọi người ở kinh đô đều nhìn thấy cảnh tượng này.
Dân chúng cảm khái, để lộ ra nét vui mừng.
Nhóm người đọc sách thì sợ hãi thán phục, còn có người kính nể tài hoa của Hứa Thanh Tiêu.
Mười lăm chữ.
Mười lăm chữ mà có thể dẫn đến cảnh tượng ly kỳ trên trời, có thể gia tăng quốc vận Đại Nguỵ.
Hứa Thanh Tiêu này quả nhiên là đại tài vạn cổ.
Bên trong Văn cung Đại Nguỵ, sau khi không ít Đại nho nhìn thấy cảnh tượng này xong thì càng trầm mặc không nói, nhất là đại Nho Trần Tâm.
Ông ta đứng dưới Văn Cung, nhìn điềm lành đầy trời, không kìm được mà nói.
“Trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, nho đạo vạn cổ như đêm dài.”
Chương 287: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (4)
“Mười lăm chữ vô cùng đơn giản lại đại diện cho tất cả luật pháp đạo lý, khuyên người hướng thiện, đồng thời lại cảnh cáo người trong thiên hạ.
Mười lăm chữ này thắng cả đời tài hoa của Trần mỗ.”
Trần Tâm cảm khái, ông ta cho rằng mười lăm chữ này của Hứa Thanh Tiêu đã thắng tài hoa cả đời này của ông ta.
Nghe xong lời này, nhóm người đọc sách trong văn cung Đại Nguỵ đều trầm mặc như nhau.
Bọn họ vốn dĩ định mở miệng nói gì đó, nhưng rất nhiều lời bị kẹt ở cổ họng, thật sự là không nói nên lời.
Bởi vì mười lăm chữ này, hoàn toàn chính xác khiến cho người trong thiên hạ hiểu được một đạo lý, đồng thời để lại ảnh hưởng đến mai sau, vô cùng vô tận.
Đại nho Chu Dân thì thở dài một hơi: “Hứa Thanh Tiêu nếu là nhất mạch Chu thánh, vậy thì mạch này sẽ hưng thịnh vạn năm!”
Ông ta cảm khái, vô tình trong đó có chút hối hận vì ngày đó đối xử với Hứa Thanh Tiêu có chút lạnh lùng, nhưng cũng không thể làm gì khác được, bởi vì lời lập tâm của ông ta là vì nhất mạch Chu thánh.
Chính Minh đại Nho nhìn thấy tất cả mọi thứ, chỉ thở dài thât lâu.
“Nhất mạch Chu thánh chỉ sợ là sẽ nghênh đón một kẻ địch lớn đương thời.”
Ông ta mở miệng nói thế bởi vì cho rằng Hứa Thanh Tiêu thực sự sẽ trở thành kẻ địch lớn của Chu thánh.
Kẻ địch này là kẻ địch trên phương diện học thuật.
Tranh đấu học thuật là vô cùng quan trọng đối với văn nhân.
Ví dụ như Chu Dân đại Nho, dù ông ta có thưởng thức Hứa Thanh Tiêu, cũng rung động bởi tài hoa của Hứa Thanh Tiêu, thế nhưng bọn hắn đều là đại nho, đã lập tâm vì nhất mạch Chu thánh, truyền thừa thánh học.
Cho dù Hứa Thanh Tiêu có tài hoa lớn nhưng bọn họ cũng phải giữ vững bản thân.
Tất cả chỉ đơn giản là vấn đề lập trường mà thôi.
“Chu Thánh Tiên mới qua được cùng lắm là năm trăm năm, Đại Nguỵ không thể nào xuất hiện thánh nhân mới.
Chúng ta là nhất mạch Chu thánh, vẫn có thể hưng thịnh năm ngàn năm nữa.”
Bên trong Văn Cung, Tôn Tĩnh An siết chặt nắm đấm.
Ông ta minh ý của Chu thánh, lập ý của Chu thánh, tử trung với nhất mạch Chu thánh.
Ông ta không có bất cứ cảm giác quý tài nào, trong mắt ông ta, tất cả những người phạm vào Chu thánh, trừ bốn vị thánh nhân lúc trước thì đều là kẻ địch của ông ta.
Ông ta tuyệt đối sẽ không để nhất mạch Chu thánh bị lạnh nhạt vào thời điểm này.
Cho dù nhu thế nào thì ông ta cũng phải làm cho nhất mạch Chu thánh tiếp tục hưng thịnh năm ngàn năm.
Đây chính là ý muốn, là lời lập tâm của ông ta, thậm chí ông ta đọc sách cũng là để trình bày ý tưởng của Chu thánh, để người trong thiên hạ học tập Chu thánh.
Tất cả đại nho trong văn cung Đại Nguỵ đều có những suy nghĩ khác biệt nhau, nhưng không thể phủ nhận là, Hứa Thanh Tiêu đã dùng tài hoa để khuất phục người đọc sách, văn nhân trong thiên hạ một lần nữa.
Mà ở kinh đô Đại Nguỵ.
Sau khi Vĩnh Bình thế tử Mộ Nam Bình nhìn thấy điềm lành trên trời, sau khi nghe thấy những lời Hứa Thanh Tiêu nói xong, cơ thể không nhịn được mà run rẩy.
“Hứa huynh, ngươi chính là Vạn Cổ đại tài.”
Hắn rất may mắn khi bản thân được kết bạn với Hứa Thanh Tiêu, đồng thời cũng không đắc tội Hứa Thanh Tiêu.
Bây giờ xem ra, đây là một việc chính xác nhất trong cuộc đời hắn.
Phủ An quốc công.
An Quốc công nhìn lên bầu trời, vô cùng cảm khái nói.
“Tôn nhi này của ta thật là có phúc.”
Nói xong những lời này, một khắc sau ông ta liền chuyển ánh mắt hung ác nhìn sang cháu mình, nói.
“Phạm Nhi, đợi tiên sinh ngươi làm xong trận này rồi thì ngoan ngoãn đi học đi.
Nếu như gia gia nghe thấy Hứa tiên sinh bảo ngươi không tốt thì đừng trách gia gia trói ngươi lên cây rồi đánh, hiểu chưa?”
An quốc công tức giận nói.
Chỉ là Lý Phạm còn chưa trả lời, phụ thân cậu ta là Lý Bình đã thẳng thừng đạp một cú, vô cùng hung ác nói.
“Đã nghe thấy gia gia nói gì chưa.
Nửa ngày rồi mà không chịu trả lời, ranh con.”
Lý Bình tức giận nói.
“Nghe thấy rồi, cha.”
Lý Phạm khóc.
Cậu ta bất ngờ một chút là bị đánh ngay? Từ sau khi Hứa Thanh Tiêu đến nhà minh một chuyến, địa vị của mình trong nhà sụt giảm trong nháy mắt.
Mà ở bên trong phòng giam của Hinh bộ, Hoài Bình quận vương nhìn lên tầng mây bóng vàng trên trời, không nhịn được mà siết chặt năm đấm, bên tay cũng vang lên tiếng của Hứa Thanh Tiêu.
Ánh mắt của hắn ta trầm xuống, phát ra từng tiếng rít gào nhẹ nhàng bên trong lao ngục.
Nhưng mà, nói đến người có sắc mặt khó coi nhất, không phải Lý Phạm cũng không phải là Hoài Bình quận vương mà chính là Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh vẫn còn trong hoàng cung.
Ông ta sững sờ đứng yên tại chỗ.
Mười lăm chữ của Hứa Thanh Tiêu có thể gia tăng quốc vận cho Đại Nguỵ? Hơn nữa còn có thể tổn hại mình.
Đây quả thật là… yêu nghiệt tuyệt thế.
Câu này của Hứa Thanh Tiêu ‘đừng thấy việc ác nhỏ mà làm, đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm’ giống như là câu cảnh báo, lại giống như lời khuyên răn hướng thiện, mà chủ yếu vẫn là kết hợp lời nói với những chuyện xảy ra đã khiến cho ông ta thương tích đầy mình.
Giờ phút này, Trương Tĩnh có chút mơ hồ.
Rốt cuộc Hứa Thanh Tiêu này là yêu nghiệt gì, động một chút thì là danh từ thiên cổ, tuyệt thế văn chương, biền văn hay nhất, hiện tại thì đến danh ngôn tuyệt thế, lại còn là lập ngôn cho Hình bộ.
Đã kết hợp giữa những chuyện xảy ra và tuyên bố duy nhất.
Tài hoa của người này quả nhiên là hiếm thấy trong vạn năm.
Sắc mặt của Trương Tĩnh khó coi giống như gan heo.
Không phải là vì Hứa Thanh Tiêu trốn khỏi kiếp nạn gia tăng quốc vận cho Đại Ngụy, mà là bởi vì câu nói này của Hứa Thanh Tiêu, bảo hắn còn mặt mũi nào mà sống?
Chuyện hôm nay chắc chắn sẽ được truyền đi, mà hai câu nói tuyệt thế danh ngôn này của Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ truyền đi.
Đến lúc đó người ta hỏi ai nói những lời này? Vì sao phải nói như vậy?
Người người nhà nhà đều nói cho ông ta biết đây là do Hứa Thanh Tiêu viết, lúc ấy Hứa Thanh Tiêu bị Hình bộ chèn ép như thế nào như thế, vậy nên dưới cơn nóng giận đã vạch tội Hình bộ, làm tổn hại đến một tia quốc vận.
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh mời bệ hạ đến trị tội hắn, kết quả Hứa Thanh Tiêu viết ra mười lăm chữ này, bổ sung lại quốc vận Đại Nguỵ, mà Hình bộ Thượng thư sợ là biến thành bên thua lớn nhất.
Nếu như lời này truyền ra thì bọn hắn thấy xấu hổ vô cùng.
Giống như cái tên Nam Dự các.
Bây giờ chỉ cần nhắc đến tên Nam Dự các là có thể liên tưởng đến mấy tên xui xẻo ở thư viện Thiên Minh kia.
Bọn họ còn may, ít nhất là không ai biết nên không nổi tiếng.
Nhưng mình thì không giống vậy.
Đường đường là Hình bộ Thượng thư mà lại chịu nỗi nhục lớn như vậy.
Mà căng hơn nữa là, sau này mình đi đến Hình bộ thì phải nhìn thấy hắn mỗi ngày.
Trong lúc nhất thời, Trương Tĩnh suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Chương 288: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (5)
“Tuyên chỉ, Hứa Thanh Tiêu minh ý vì Hình bộ Đại Nguỵ mà nói ra mười lăm chân ngôn, khuyên người đời hướng thiện.
Vì là danh ngôn thiên cổ, từ trên xuống dưới Hình bộ chép lại danh ngôn trăm lượt, truyền khắp thiên hạ.
Về sau, hễ là người gia nhập Hình bộ thì đều phải chép trăm lượt.”
“Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh, phạt chép ngàn lần, để chỉnh đốn cho ngay thẳng.”
“Chuyện ngày hôm nay, Hứa Thanh Tiêu không có lỗi.
Nhưng trong vòng một tháng phải tra rõ hồ sơ trong tay, nhất định phải tìm ra manh mối.”
Giọng nói của Nữ đế Đại Ngụy vang lên, chiêu cáo thiên hạ.
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh, hoàn toàn biến thành bên thua lớn nhất.
Nhưng mà sắc mặt của năm vị Thượng thư còn lại đều không giống nhau.
Mà bên trong Hình bộ, Hứa Thanh Tiêu cũng từ từ thở ra một hơi.
“Tạ thánh ân của bệ hạ.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Nói xong những lời này, hắn xoay người rời khỏi Hình bộ.
Đã hấp thu xong hết quốc vận, hắn không có nhiệm vụ ở Hình bộ mà đi tìm Chu Nam.
Trên đường đi, Hứa Thanh Tiêu mua không ít dược liệu quý giá và thuốc bổ.
Bởi vì mình mà Chu Nam bị thương, còn mình thì cũng bởi vì chuyện của Chu Nam mà phát tiết hết tức giận trong lòng.
Về tình về lý, Hứa Thanh Tiêu muốn đi tìm Chu Nam ngay lập tức.
Mang theo không ít quà tặng, Hứa Thanh Tiêu đi vào giữa sân.
Chỉ có điều giờ phút này, bách tính trong nội viện không chỉ tò mò nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nũa mà ngay khi Hứa Thanh Tiêu xuất hiện thì đồng loạt quỳ xuống dưới đất hô lên.
“Xin bái kiến Hứa đại nhân.”
Đối với bách tính toàn thành mà nói, những chuyện xảy ra hôm nay bọn họ vẫn không thể hiểu rõ hết, nhưng đối với bách tính ở cùng sân với Chu Nam thì bọn họ thực sự biết rõ chuyện gì đã xảy ra.
Hứa Thanh Tiêu vì một quyển lại bình thường như Chu Nam mà đại náo Hình bộ, thậm chí còn không tiếc tự huỷ đi tương lai.
Quan viên như thế này, cả thế gian khó tìm.
Vì bách tính mà ra tay nghĩa hiệp, vì oan khuất của bách tính mà bất bình.
Đây mới chính là vị quan tốt trong lòng bọn họ.
“Các vị khách khí rồi, bản quan chỉ làm những việc nên làm.”
Hứa Thanh Tiêu không vui vẻ vì chuyện này, cũng không muốn vui vẻ vì chuyện này.
Thậm chí còn có chút cảm xúc không hiểu được.
Người làm quan làm tốt chuyện của mình đều được gọi là quan tốt sao?
Có thể nghĩ, thiên hạ này có bao nhiêu chuyện bất bình.
Hít sâu một hơi, Hứa Thanh Tiêu đi vào trong nhà Chu Nam.
Thê tử của Chu Nam nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì quỳ xuống dập đầu, khóc cảm tạ Hứa Thanh Tiêu giải oan cho tướng công của nàng.
Mà Chu Nam cũng gào khóc, đối với Hứa Thanh Tiêu là áy náy, cũng là tự trách.
Hứa Thanh Tiêu không nhiều lời, chỉ để những vật mua được lên bàn, sau đó nói với Chu Nam một tiếng khuyên hắn dưỡng thương cho tốt, sau khi chữa khỏi vết thương thì đến tìm Hứa Thanh Tiêu, lại làm quyển lại tiếp.
Hiệu quả những dược liệu và thuốc bổ Hứa Thanh Tiêu đưa cho hắn không tệ lắm, nhanh thì chỉ ba ngày đã tốt lên, còn chậm thì năm ngày là có thể bù lại.
Nói xong hết tất cả, không để bọn họ nói thêm bất cứ lời gì khác, Hứa Thanh Tiêu đã rời đi.
Nhưng sau khi ra khỏi viện tử, trạm mục tiêu kế tiếp của Hứa Thanh Tiêu không phải là Hình bộ, cũng không phải là quốc công.
Mà là đi thẳng đến Lại bộ.
Không sai, chính là thẻ nhập chức của nhóm Dương Hổ Dương Báo ở Lại bộ.
Lại bộ Đại Nguỵ và Hình bộ cách nhau hai con đường.
Bước đi của Hứa Thanh Tiêu không tính là chậm, trên đường đi có ánh mắt của bách tính chiếu đến nhưng số lượng không nhiều lắm, mà bọn họ đưa ánh mắt nhìn về phía Hình bộ.
Bọn họ chỉ nghe thấy tiếng của Hứa Thanh Tiêu nhưng chưa từng gặp mặt Hứa Thanh Tiêu.
Đợi sau khi dị tượng biến mất thì Hứa Thanh Tiêu cũng giống như người thường, nếu nhất định phải nói có điểm nào đó không giống người thường, thì chính là hắn rất anh tuấn.
Giờ phút này, từ trên xuống dưới Lại bộ cũng đều ra ngoài.
Hình bộ bị đại nạn này, làm sao có chuyện họn hắn không đi xem?
Chỉ là xem náo nhiệt thôi, bảo bọn họ tiến lên bọn họ cũng chẳng dám.
Cảnh tượng Hứa Thanh Tiêu trừng phạt quan viên Hình bộ đã chiếu lên trên trời, vậy nên bọn họ nhìn thấy rõ mồn một.
Cái này nếu như lại ngăn cản, vậy không phải là đi tìm chết sao?
Đừng nói Lại bộ của bọn họ, mà toàn bộ Lục bộ, ngoại trừ một vài quan viên thực sự có quyền thế thì ai dám đi chọc vào Hứa Thanh Tiêu?
Thậm chí còn sinh ra cảm giác sợ hãi với Hứa Thanh Tiêu này.
Người này thật sự quá mạnh.
Mới đến Hình bộ mười bảy ngày mà đã bắt từ trên xuống dưới Hình bộ lại rồi đánh một lượt, cũng may còn Thượng thư trốn được một kiếp.
Có thể trốn được một kiếp, nhưng mười lăm chữ của Hứa Thanh Tiêu đã đánh cho Hình bộ Thượng thư Truong Tĩnh thương tích đầy mình, có vô số người núp trong bóng tối châm chọc.
Có thể tưởng tượng, sau ngày hôm nay, người trong thiên hạ sẽ đánh giá Hứa Thanh Tiêu như thế nào, người trong thiên hạ sẽ đánh giá Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh như thế nào chứ?
Hiện tại vẫn tốt, chí ít thì Trương Tĩnh vẫn là Hình bộ Thượng thư, chí ít thì Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa có địa vị chân chính trong triều, thế như mười năm sau? Trăm năm sau? Thậm chí là ngàn năm sau thì sao?
Đương thời Hứa Thanh Tiêu lại kiêu ngạo, trăm ngàn năm sau, khi mọi người nhắc đến câu nói này, Trương thượng thư sẽ bị muôn vàn nhắc nhở.
Loại sỉ nhục này, thà giết Trương Tĩnh còn tốt hơn.
Quả nhiên là thà gây chuyện với Diêm Vương cũng đừng chọc vào văn nhân.
Dưới ngòi bút, nó sẽ vô cùng tàn nhẫn, vạn văn sau văn hồn vẫn còn theo.
Chỉ là, ngay khi trên dưới Lại bộ còn chấn động vì chuyện này, đột ngột có một bóng người xuất hiện bên ngoài cửa chính Lại bộ.
Người đến rất trẻ, tướng mạo anh tuấn, mặc bộ quần áo chủ sự của Hình bộ.
Là Hứa Thanh Tiêu.
Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, toàn bộ Lại bộ tê liệt.
Bọn họ không biết vì sao Hứa Thanh Tiêu đến Lại bộ nhỉ?
“Xin hỏi, chủ sự của Lại bộ ở đâu?”
Theo sau là Hứa Thanh Tiêu bước vào.
Trong chốc lát, bốn năm bóng dáng nhanh chóng đi ra, là hai vị chủ sự của Lại bộ, một vị Viên ngoại lang, thậm chí còn có một vị thị lang tự mình xuất hiện.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đến Lại bộ có chuyện gì?”
Lại bộ Hữu Thị lang mở miệng.
Sắc mặt của hắn ta rất bình tĩnh, bên trong ánh mắt đầy sự tò mò.
Hắn ta không hiểu, đang êm đẹp sao Hứa Thanh Tiêu lại đến Lại bộ chứ?
“Bái kiến Thị lang đại nhân.”
“Hạ quan có mấy tên thuộc hạ, nguyên là quan sai của phủ Nam Dự, sau vì nhân thủ của Hình bộ không đủ, cho nên hạ quan đã điều họ đến kinh đô.”
“Mười ngày trước, đến Lại bộ làm hồ sơ nhập chức.
Thế nhưng đến hôm nay vẫn chưa xử lý tốt.
Việc này không phiền Thị lang đại nhân, hạ quan đi tìm chủ sự Lại bộ hỏi một chút là được.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, giọng điệu bình tĩnh.
Chương 289: 0 Cổ Danh Ngôn! Hứa Thanh Tiêu Là Yêu Nghiệt Vạn Đời! Từ Trên Xuống Dưới Lại Bộ Khủng Hoảng (6)
Chỉ có điều hắn nói xong những lời này trong nháy mắt toàn bộ Lại bộ đều bùng nổ.
“Cái gì? Kéo dài mười ngày sao? Là cái tên khốn kia làm à?”
“Khụ, Hứa Thanh Tiêu lại muốn đến Lại bộ đánh người à?”
“Mấy vị viên ngoại lang đại nhân tranh thủ thời gian chạy đi, Hứa Thanh Tiêu đến đánh người.”
“Nhanh lên, nhanh lên, bảo Tả thị lang chạy đi, đợi chút nữa Hứa Thanh Tiêu tức giận thì không ai ngăn được đâu.”
“Bảo ai ngăn Hứa Thanh Tiêu lại? Có bệnh à? Ăn no không có chuyện gì làm thì trêu chọc vào cái người này làm gì? Muốn chết thì cũng đừng có kéo theo chúng ta!”
Trong chớp mắt, bên trong Lại bộ loạn thành một nùi.
Bọn họ cũng tò mò sao Hứa Thanh Tiêu lại xuất hiện.
Thật không ngờ đến là vì chuyện này.
Kéo dài mười ngày nhập chức, đây nhất định là có vấn đề.
Chỉ có điều bọn họ thật sự không biết chuyện này, phần lớn đều không biết.
Dù sao thì Hứa Thanh Tiêu cũng không phải người của Lại bộ, sao không đi đến những bộ khác làm khó dễ chứ?
Đám người có chút khủng hoảng, chuyện dạy dỗ Hình bộ rõ mồn một trước mắt, bọn hắn cũng không dám lỗ mãng, chẳng mau bị Hứa Thanh Tiêu đánh một trận thì lại không thể nóng nảy.
“Có chuyện như thế sao?”
“Đúng là hoang đường!”
“Hứa Thanh Tiêu, thuộc hạ của ngươi tên là gì, bản quan sẽ đích thân tra cho ngươi, tạo phản rồi, tạo phản rồi!”
“Lại bộ ta luôn cẩn thận vì Đại Nguỵ.
Tất cả mọi người đều chăm chỉ cần cù nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này.
“Ban ngày ban mặt, ngay dưới chân hoàng thành, quả nhiên là tức chết lão phu đây.”
Khi Lại bộ Hữu thị lang nghe thấy mục đích đến đây của Hứa Thanh Tiêu thì trong mắt loé lên tia sợ hãi.
Hắn ta không biết có phải Hứa Thanh Tiêu đến đây gây chuyện không, nhưng hắn ta biết là mình nhất định phải tranh thủ thời gian xử lý.
Như vậy Hứa Thanh Tiêu sẽ không có cơ hội ra tay.
“Thị lang đại nhân, một chuyện nhỏ mà thôi, tuỳ tiện tìm chủ sự là được, không cần phiền đến ngài.”
Hứa Thanh Tiêu khách sáo nói.
Loại chuyện nhỏ nhặt như nhập chức này để một người đường đường là Lại bộ Thị lang đến xử lý, như này đúng là không thể nào nhìn được, tuỳ tiện tìm chủ sự đến là được rồi.
“Không, Hứa Thanh Tiêu, lời này sai rồi!”
“Cái gọi là đừng thấy việc thiện nhỏ không làm, đừng thấy việc ác nhỏ mà làm, đây mặc dù là chuyện nhỏ, thế nhưng trong mắt bản quan lại là chuyện lớn.
Xảy ra chuyện thế này đối với Lại bộ mà nói thì đúng là sỉ nhục.”
“Người đâu, điều tra rõ chuyện này cho ta, quả thật là tạo phản rồi.
Quan viên tỉnh ngoài vào kinh thành, mỗi chuyện nhập chức thôi mà kéo dài mười ngày, lý nào lại như vậy.”
Giọng điệu Lại bộ thị lang cương trực.
Hắn ta không dám để tên chủ sự nào xử lý chuyện này, chẳng may đầu óc tên chủ sự này có vấn đề rồi trêu chọc Hứa Thanh Tiêu thì sao?
Vậy chẳng phải là làm lớn chuyện à?
Hứa Thanh Tiêu là ai? Đây chính là mãnh nhân tuyệt thế, vô pháp vô thiên, không kiêng kỵ gì cả, chỉ cần chiếm lý là Hứa Thanh Tiêu sẽ phá thủng cả trời.
Chuyện này ai mà chịu nổi?
Vậy nên hắn quyết định tự mình xử lý.
Lời này vừa thốt ra khiến cho toàn bộ Lại bộ bắt đầu hoạt động, gần như tất cả mọi người đều đi tra rõ chuyện này, ai không biết còn tưởng là xử lý đại án kinh thiên động địa gì.
Rất nhanh, không đợi Hứa Thanh Tiêu nói ra tên của nhóm người Dương Hổ.
Trong chốc lát, có người cưỡng ép một nam tử đi ra, nhìn Hữu thị lang rồi nói.
“Thị lang đại nhân, chính là người này trời sinh tính tình lười biếng, làm việc không tốt làm chậm trễ chuyện của Hứa đại nhân.”
Trong nháy mắt Lại bộ đã tra ra ai cố ý kéo dài chuyện nhập chức của nhóm người Dương Hổ, rồi đưa đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
“Người đâu, kéo tên này ra phạt hai mươi trượng, cách chức, giam vào đại lao ba tháng.”
Hữu thị lang mở miệng, ánh mắt tràn đầy tức giận.
Suýt chút nữa thì bị tên này hại chết, việc này hắn ta thật sự không biết, thậm chí phần lớn người ở Lại bộ cũng không biết, bởi vì không cần thiết, Hứa Thanh Tiêu là người của Hình bộ mà.
Ăn no rửng mỡ cản chân Hứa Thanh Tiêu làm gì?
Hiển nhiên là cái tên này có quan hệ tốt với người ở Hình bộ, nhận uỷ thác của người ta.
Chẳng qua những chuyện này chỉ nói ngoài lề, mọi người hiểu được thì hiểu.
“Hứa Thanh Tiêu, việc này là do thiếu trách nhiệm giám sát của bản quan.
Ngươi yên tâm đi, từ nay về sau, bản quan sẽ giám sát thật tốt.”
“Vì thấy áy náy nên bản quan sẽ tự mình làm hồ sơ nhập chức cho thuộc hạ của ngươi, chờ một lát.”
Hữu thị lang chủ động thừa nhận sai lầm, sau đó căn bản là không cho phép Hứa Thanh Tiêu nói thêm gì mà vội đi đến kho công văn, khiến cho Hứa Thanh Tiêu… cũng không biết nói gì.
Nhìn thoáng qua những quan viên khác trong lại bộ, Hứa Thanh Tiêu ôn hoà cười một tiếng, gật đầu.
Nhưng ánh mắt của toàn bộ mọi người đều co rúc lại.
Cơ bản là không dám đối mặt với Hứa Thanh Tiêu, khiến cho Hứa Thanh Tiêu bó tay.
Cái này… Hứa Thanh Tiêu ta đáng sợ thế sao?
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu có chút khó chịu.
Chuyện mình thích nhất vẫn là kết bè kết bạn mà, chỉ cần ngươi cho Hứa mỗ ta một chút mặt mũi, thì Hứa mỗ ta sẽ cho ngươi ba phần mặt mũi.
Làm gì phải như vậy chứ.
Có chút bất đắc dĩ, nhưng chưa đến nửa khắc đồng hồ, Lại bộ Hữu thị lang đã nhanh chóng đi ra.
Hắn ta trực tiếp thẩm tra tin tức của nhóm người Dương Hổ, làm xong bản đồ đường đi ở kinh đô, lệnh tiễn và những tư liệu tương tự.
Hiệu suất làm việc này quả nhiên là nhanh.
Tiếp nhận lệnh tiễn và bản đồ chỉ đường của nhóm Dương Hổ xong, Hứa Thanh Tiêu bái tạ Hữu thị lang.
Lại bộ Hữu Thị lang cũng bái chào Hứa Thanh Tiêu, mặt mũi đầy vẻ xấu hổ.
Chờ khi Hứa Thanh Tiêu rời đi, toàn bộ quan viên từ trên xuống dưới Lại bộ đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Nhưng một khắc sau có một âm thanh vang lên.
“Có ai không, Tả thị lang bị kẹt ở cửa sổ không ra được.
Tiếng nói cất lên, đám người Lại bộ đều ngây ngẩn cả người.
Hứa Thanh Tiêu vừa ra khỏi Hình bộ cũng không khỏi ngẩn người.
Không phải chứ? Còn muốn phô trương như vậy sao?
Không biết ra sao, Hứa Thanh Tiêu đi về phía Hình bộ.
Hắn muốn bắt đầu phá án.
Chuyện này vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Kỳ hạn một tháng của bệ hạ.
Đúng thật là có chút áp lực nha.
Chương 290: Điều Tra Vụ Án, Hung Thủ Đứng Sau, Nữ Đế Như Yêu Quái, Đào Hoa Hiện! (1)
Lúc này.
Bên trong Hình bộ.
Xuất hiện bóng dáng Hứa Thanh Tiêu.
Quan viên bị Hứa Thanh Tiêu trượng hình đều đưa đi trị liệu, nhưng phần lớn các quan viên Hình bộ vẫn đang xử lý công sự ở đây.
Thấy Hứa Thanh Tiêu đi tới, ánh mắt của mọi người lộ vẻ kinh sợ.
Hứa Thanh Tiêu biết việc làm của bản thân hôm qua đã khiến Lục bộ phải kinh sợ, không xảy ra bất kỳ điều gì ngoài ý muốn, sau này bản thân phá án sẽ không có ai dám cản trở.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu càng hiểu hơn một đạo lý.
Bọn họ sợ mình, là sợ uy, sợ bị mình đánh thôi chứ không thật sự sợ hãi trước quyền lực và thủ đoạn của mình, cho nên loại kính sợ này chẳng hề có tác dụng gì.
Gặp được thời cơ kiếm chuyện gây phiền phức cho bản thân, vẫn sẽ kiếm chuyện, chỉ cần hai bên có lý, đối phương sẽ không sợ mình.
Dù sao chuyện động tay động chân làm lần một lần hai thì còn hiệu quả, đồng thời cần phải có lý lẽ, làm nhiều lần thì chắc chắn không được.
Một là người ta cũng không ngu, bị ăn cú lừa một lần, sao có thể bị lừa lần hai?
Chịu thiệt một lần, còn chịu nốt lần hai, vậy thì đám quan viên Đại Ngụy có thể toàn bộ hy sinh vì nhiệm vụ rồi.
Cho nên bản thân cần phải nhanh chóng làm xong công việc được giao.
Mặc kệ có khó không, cần phải làm thật tốt, một khi làm xong, những việc còn lại cứ giao cho hoàng đế là được rồi.
Trở lại trong phòng chủ sự.
Hắn vừa mới ngồi xuống, lập tức đã có một quyển lại đi đến.
“Hứa… Hứa! Hứa đại nhân, đây là hồ sơ liên quan đến vụ án cứu chẩn thiên tai ở phủ Bình Khâu, mời ngài xem.”
Quyển lại hơi run rẩy, nhìn sơ qua có vẻ sợ hãi, không dám nhìn thẳng Hứa Thanh Tiêu.
“Để đây đi, làm phiền rồi.”
Hứa Thanh Tiêu cười hiền từ, bảo người này đặt ở trước bàn.
“A, vâng, Hứa đại nhân, ngài từ từ xem, nếu có việc gì, ngài cứ gọi một tiếng, thuộc hạ chờ ở ngoài cửa.”
Quyển Lại gật gật đầu, sau khi chậm rãi đặt đồ xuống liền nhanh chóng rút lui.
Hết cách,
Những hành động của Hứa Thanh Tiêu trước đó vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt, ai dám không khách khí?
Nhìn người đối diện rời đi, Hứa Thanh Tiêu không nghĩ nhiều.
Cầm lấy hồ sơ được đem tới, rồi sau đó bắt đầu nghiêm túc
【 Án chẩn tai phủ Bình Khâu 】
Xem qua đại khái chính là phủ Bình Khâu gặp nạn hạn hán, triều đình chi ngân sách ba mươi triệu lượng bạc trắng, phủ quân Trương Nam Thiên tham ô hai mươi triệu lượng bạc trắng, dư lại một triệu lượng bạc trắng xử lý phân phát đến tay dân chạy nạn thì chẳng còn bao nhiêu.
Sau đó triều đình phái người tuần tra, phát hiện phủ Bình Khâu vẫn thương vong vô số, thậm chí xảy ra tình huống trao đổi con cái làm thức ăn, vì vậy đã báo lên triều đình, làm chấn động triều đình và dân gian.
Nghi phạm Trương Nam Thiên không đợi triều đình xử lý đã giết sạch cả gia đình, bản thân treo cổ tự sát.
Nhưng tiền tham ô không biết đang ở nơi nào.
Cho nên tâm điểm của tập hồ sơ này chính là tìm được tiền tham ô.
Chỉ cần tìm được sổ sách sẽ có thể định án.
Hai mươi triệu lượng bạc trắng.
Hứa Thanh Tiêu có chút cảm khái, nếu mình phá được vụ án này, được thăng lên làm một viên ngoại lang chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Hiện tại thu nhập từ thuế hằng năm của Đại Ngụy hẳn là khoảng chừng hai trăm triệu lượng bạc trắng.
Nghe qua có vẻ rất nhiều, nhưng trên thực tế Đại Ngụy có bao nhiêu dân cư? Căn cứ thống kê hữu hạn, ít nhất ba tỷ dân.
Chưa kể những trường hợp không có hộ khẩu.
Lượng dân cư khổng lồ như thế, nhưng thu nhập từ thuế chỉ có một trăm triệu lượng bạc trắng.
Kiếp trước Hứa Thanh Tiêu có một vương triều, tên là vương triều Đại Minh, ba trăm triệu dân cư, trừ lúc mất mùa, thông thường có từ mười lăm đến hai mươi hai triệu lượng bạc trắng từ thuế.
Dân cư Đại Ngụy gấp mười lần vương triều Đại Minh, nhưng thu nhập từ thuế không đạt gấp mười lần, hơn nữa dân cư càng nhiều, số lượng và chất lượng sản xuất cũng nhiều hơn, ít nhất thì việc khai hoang đất đai sẽ trở nên đơn giản hơn một chút.
Dù gì ở nơi này có sẵn hệ thống siêu phàm, chỉ cần điều kiện cho phép là có thể dời non lấp biển.
Vậy nên thu nhập quốc khố của Đại Ngụy đều là rác rưởi, hơn nữa còn có một điểm, đó chính là vấn đề chi ra.
Năm trước chi ra chín mươi lăm vạn lượng bạc, quốc khố còn lại năm triệu lượng bạc.
Miễn cưỡng còn chống đỡ được, nhưng vấn đề là tốc độ tăng trưởng không được so sánh trực tiếp với tốc độ chi ra.
Còn muốn làm ầm ĩ đi bắc phạt, đi đánh giặc.
Đánh như thế nào?
Dùng mạng sống để đánh?
Cho nên nếu như mình phá được vụ án này, tìm lại hai mươi triệu lượng bạc tham ô thì việc thăng chức lên viên ngoại lang dễ dàng như ăn kẹo, Nhị thập lại tư lang trung cũng không quá đáng.
Hai mươi triệu lượng bạc trắng.
Tương đương với việc nhặt được món hời to, lấy được số tiền này rồi, triều đình hoàn toàn có thể làm chút chuyện.
Nhưng thu nhập từ thuế của Đại Ngụy thấp như thế còn phải chờ kiểm chứng, dù sao mình chưa vào Hộ bộ, chắc chắn không biết số liệu ra sao, chỉ có vào Hộ bộ, mới biết được tình hình hiện tại của Đại Ngụy ra sao.
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy có chút làm thấp đi, ba tỷ dân cư, một năm thu nhập từ thuế chỉ có một trăm triệu lượng bạc trắng, hơn nữa năm sau lại thấp hơn năm trước.
Bắc phạt có thể coi như lấy cớ, nhưng số liệu này quá vô lý và có chút kỳ quái.
Chỉ là trước mắt Hứa Thanh Tiêu không nghĩ ngợi gì nhiều, làm xong việc của mình trước đã, có gì chuyện gì thì cũng là chuyện sau này.
Cầm lấy quyển hồ sơ mới được đem đến
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu nghiêm túc phá án.
【 Án chẩn tai phủ Bình Khâu – Quyển một 】
Võ Nguyên năm thứ bốn mươi lăm.
Mùng bảy tháng ba.
Hạ quan, Bộ đầu Hình bộ Lại Tư Sở Bình Khâu, Lý Kiến Toàn, phụng mệnh tra rõ vụ án cứu tế Trương Nam Thiên.
Hạ quan phát hiện, cả gia đình của Trương Nam Thiên chết vì một nhát chí mạng, tuy trên người có nhiều vết thương do kiếm tạo ra, nghi ngờ đấy là vết thương được tạo ra thêm sau khi chết.
Hạ quan cho rằng, mặc dù Trương Nam Thiên lo lắng triều đình giáng tội, cả nhà sẽ chịu liên lụy, nhưng không thể nào quyết đoán như thế.
Đặc biệt là Trương Nam Thiên có ba trai một gái, cũng chết vì một nhát chí mạng, căn cứ theo kinh nghiệm phá án hơn hai mươi năm của thần thì kẻ làm cha khi ra tay với con ruột của mình, tuyệt đối không thể quyết đoán như vậy, ít nhất sẽ phải do dự khi ra tay với một trong hai đứa con.
Mười lăm tháng tư.
Hạ quan, Bộ đầu Hình bộ Lại Tư Sở Bình Khâu, Lý Kiến Toàn.
Hạ quan tra xét nhiều lần, xác định chắc chắn Trương Nam Thiên âm thầm tu luyện dị thuật, tâm thuật bất chính, vì vậy trở nên điên loạn và ra tay với con cái của mình.
Hạ quan cho rằng, vụ án này từ khi Trương Nam Thiên tu luyện dị thuật tâm trí đã điên loạn.
【 Võ Nguyên năm thứ bốn mươi lăm, ngày mười lăm tháng tư 】
【 Hồ sơ ghi chép: Bộ đầu Hình bộ Lại Tư Sở Bình Khâu Lý Kiến Toàn 】








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










