- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 28 : Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (1) (c271-c280)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 28 : Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (1) (c271-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (1)
Kinh đô Đại Ngụy.
Mây sét dữ dội giăng kín trên nền trời.
Đối với kinh đô này mà nói, đây không phải là chuyện tốt gì.
Mây đen áp thành, gió dữ gào thét, trong Văn cung Đại Ngụy, pho tượng của năm tôn thánh càng rung động không yên, tỏa ra vầng sáng đáng sợ phóng lên tận trời.
Văn võ cả triều đều kinh ngạc như nhau.
Ở Lại bộ, Trần Chính Nho đứng trong thư phòng, ánh mắt của ông ta vô cùng bình tĩnh nhìn lên bầu trời.
“Hứa Thanh Tiêu ơi Hứa Thanh Tiêu, quả nhiên ngươi là ngoại lệ.
Tùy tiện huy động thánh ngôn, chẳng lẽ ngươi thật sự không sợ luật nhân quả sao?”
Trần Chính Nho tự nhủ trong lòng.
Hứa Thanh Tiêu dẫn đến thiên tượng đáng sợ như này là điều ông ta vạn lần không ngờ tới.
Dù sao thì ông ta cũng nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay.
Lúc đầu, dựa theo suy nghĩ của ông ta, chèn ép Hứa Thanh Tiêu như thế kia có lẽ sẽ bức Hứa Thanh Tiêu từ quan, hoặc là làm ầm ĩ một trận.
Từ đó về sau, cho dù có người ra mặt cho Hứa Thanh Tiêu thì đồng thời cũng sẽ có nhiều người biết Húa Thanh Tiêu kia là kẻ vô dụng.
Vậy nên trong tính toán của bọn họ, Hứa Thanh Tiêu luôn nằm trong khống chế, vốn cũng thể không trở mình được.
Cũng chưa từng nghĩ đến, vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại lợi dụng vĩ lực như thế này để vạch tội Hình bộ!
Vạch tội Hình bộ của Đại Nguỵ! Đây quả thật là chuyện từ xưa đến nay chưa từng nghe nói.
Nơi ở của Lễ bộ, Công bộ cách Hình bộ hơi xa, bây giờ nhìn thấy tình huống như thế này, quan viên hai bộ đều cùng tặc lưỡi.
Chuyện Hứa Thanh Tiêu bị ghẻ lạnh ở Hình bộ bọn hắn cũng đã biết từ sớm, không hề cảm thấy kinh ngạc chút nào, nếu không bị ghẻ lạnh bọn hắn mới thấy kinh ngạc.
Bọn hắn rất tò mò không biết Hứa Thanh Tiêu sẽ phản công lại như thế nào, nhưng không thể ngờ rằng đòn phản công này của Hứa Thanh Tiêu quá ư kinh khủng.
Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Lấy sức mạnh to lớn của thánh nhân để trấn áp Hình bộ, vạch tội Hình bộ, phải nhớ là vạch tội của cả một Hình bộ chứ không phải là một người nào đó trong Hình bộ, là tất cả quan viên từ trên xuống dưới.
Giờ khắc này, Công bộ và Lễ bộ lập tức thở phào một hơi.
Bọn họ cảm thấy rất may mắn vì Hứa Thanh Tiêu không đến cửa nhà bọn họ, bằng không, kẻ phải chịu thiệt thòi hôm nay chính là bọn họ.
Vẫn tốt, vẫn tốt.
Công bộ và Lễ bộ nhẹ nhàng thở ra.
Về phần Hộ bộ, Hộ bộ thượng thư Cố Ngôn bây giờ đang lạnh như băng nhìn hết tất cả mọi thứ.
Hình bộ là thế lực đồng minh với bọn họ, Hứa Thanh Tiêu vạch tội Hình bộ, y thân là người đứng đầu Đồng Minh hội, đương nhiên sẽ không thể nào coi thường.
Nhưng chuyện này là chuyện của Hình bộ, y khó lòng nhúng tay vào, cho dù y có là Tự khanh của Đại Lý Tự, nhưng cả hai chuyện này có khác biệt về bản chất, y không được ra mặt, cũng không thể ra mặt.
Hứa Thanh Tiêu dùng sức lớn như vậy để vạch tội Hình bộ, y không dám động thủ, cũng không dám nói gì.
Mà trên dưới Binh bộ, trong đầu chỉ hiện lên một câu, Hứa Thanh Tiêu chính là một kẻ mạnh tuyệt thế.
Về phần từ trên xuống dưới Hình bộ, tất cả mọi người đều nổi giận, hoàn toàn nổi giận.
Hứa Thanh Tiêu lấy lực mạnh dẫn đến sự cộng hưởng của Thánh nhân, tước đoạt Hạo nhiên chính khí của bọn họ, cướp đoạt tuổi thọ của bọn họ, đây coi như là sự trừng trị lớn nhất.
Cũng chỉ vì một chuyện nhỏ.
Làm sao bọn họ không phẫn nộ cho được?
Trong mắt bọn hắn, để Hứa Thanh Tiêu chịu ghẻ lạnh mười bảy ngảy cũng chả phải chuyện lớn gì, chỉ như kiểu khảo nghiệm và rèn luyện tính cách của Hứa Thanh Tiêu.
Dựa theo kế hoạch của bọn hắn thì trước tiên cứ bỏ mặc Hứa Thanh Tiêu ba tháng, xem thử xem Hứa Thanh Tiêu có đủ kiên nhẫn hay không.
Thật sự không ngờ rằng, Hứa Thanh Tiêu vì chuyện này mà nổi giận, thậm chí dùng Hạo nhiên chính khí điều động sức mạnh, tặng cho bọn họ một chiêu dã man, cái này sao có thể khiến bọn họ không phẫn nộ? Mà như thế nào lại không cho bọn họ oán hận chứ.
Cũng đúng vào lúc này.
Ở trong Kinh đô vang lên tiếng gầm thét của Hoài Bình Quận Vương, âm thanh này đã truyền đi khắp kinh đô.
Hắn ta đã khó chịu với Hứa Thanh Tiêu từ lâu rồi.
Hắn ta là nho sinh của Chu thánh nhất mạch, lại còn là Quận vương của Vương triều Đại Ngụy, phụ thân là Thân vương, tay nắm trọng binh.
Có thể nói, Hoài Bình Quận vương hắn ta văn võ song toàn, võ đạo sắp đạt tứ phẩm, Nho đạo cũng vào hàng Thất phẩm minh ý, qua một vài năm nữa Nho đạo cũng có thể tấn thăng lục phẩm.
Cả đời này có khả năng đạt thành tựu Đại Nho, võ đạo cũng có khả năng trở thành Vương giả, đến lúc đó văn võ bổ sung cho nhau, hắn ta chính là quận vương bậc nhất Đại Ngụy.
Hắn ta tôn sùng Chu thánh nhất mạch, vô cùng tôn trọng Chu thánh nhất mạch, cho nên khi Hứa Thanh Tiêu khinh thường Chu thánh nhất mạch thì hắn ta đã dùng võ để áp chế, căn bản là không quan tâm đến quy củ, đồng thời cũng không quan tâm đến mặt mũi, thẳng tay áp chế Hứa Thanh Tiêu.
Ngay ở trước mặt Đại Nho đã đánh thẳng mặt Hứa Thanh Tiêu, vốn dĩ cho rằng Hứa Thanh Tiêu sẽ ngoan ngoãn một chút, nhưng chưa từng nghĩ đến việc Hứa Thanh Tiêu sẽ dẫn dắt thiên tượng khiển trách Hình bộ.
Cái này đã dính đến nền tảng lập quốc của Đại Ngụy, đến vận nước của Đại Ngụy.
Là sai lầm ngập trời.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đúng là gan to bằng trời, tước đoạt khí vận của Hình bộ, làm lung lay nền tảng lập quốc, ngươi có chết cũng không có gì đáng tiếc!!!”
Tiếng rống giận dữ vang lên, vầng sáng bao phủ hết mọi thứ, sau lưng Hoài Bình Quận Vương có ảo ảnh của một giao long, hắn ta bước lên một bước đã đi đến ngay phía trong Hình bộ.
Loại áp lực đáng sợ như núi hét biển gào đổ về phía Hứa Thanh Tiêu.
Khuôn mặt Hoài Bình Quận Vương lạnh lùng, trong mắt chứa đầy phẫn nộ.
Hôm nay hắn ta muốn ở trước mặt từ trên xuống dưới Hình bộ, từ trên xuống dưới Kinh thành dạy dỗ Hứa Thanh tiêu một trận.
Giờ phút này, rất nhiều quan viên của Hình bộ run rẩy, bị loại khí thế này của Hoài Bình Quận Vương dọa sợ.
Chỉ có điều trong lòng bọn hắn vui mừng không thôi.
Hoài Bình Quận Vương ra mặt cho bọn họ, Hứa Thanh Tiêu này chết chắc rồi!
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi có biết, ngươi tố cáo Hình bộ của ta sẽ dẫn đến cảnh thánh nhân nổi giận không?”
Thị lang Lý Viễn giận dữ hét lên.
Hắn ta bị cướp mất Hạo nhiên chính khí nên trong lòng chất chứa oán hận vô cùng lớn với Hứa Thanh Tiêu.
Hắn ta chính là Văn thần, lại còn đi con đường Nho đạo, đọc sách bao nhiêu năm mới minh ý, thế nhưng hôm nay đều bị huỷ hoại.
Chuyện này còn ác độc hơn gấp mười lần so với việc cách chức quan của hắn ta.
Vậy nên Lý Viễn gào thét, cho rằng việc Hứa Thanh Tiêu vạch tội Hình bộ đã chọc giận thánh nhân.
“Hình bộ của Đại Ngụy chính là nền tảng của đất nước, một kẻ ngạo mạn như ngươi dám vạch tội Hình bộ, khiến cho thánh giận dữ, bào mòn quốc vận Đại Ngụy.
Ngươi cũng biết đấy, một chút quốc vận, nhìn thì vô cùng nhỏ bé nhưng đối với Đại Ngụy bây giờ chính là đả kích chí mạng, ngươi biết không hả?”
Chương 272: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (2)
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh cũng hét to lên.
Hình bộ là một trong Lục bộ, là một trong nền tảng lập quốc của Đại Ngụy, vậy mà bây giờ lại bị Hứa Thanh Tiêu vạch tội, đương nhiên là sẽ ảnh hưởng đến quốc vận của Đại Ngụy
Bọn chúng rất thông minh, gần như là trong nháy mắt đã tìm ra được lý do trốn tránh, không dám tranh luận đúng sai với Hứa Thanh Tiêu, mà là dùng đất nước để trấn áp Hứa Thanh Tiêu.
“Những kẻ động đến nền tảng lập quốc, giết không tha!”
Hoài Bình Quận Vương lại mở miệng thốt ra một câu nói vô cùng lạnh lùng, trong mắt hắn ta nổi lên sát tâm.
Đối với hắn ta mà nói, Hứa Thanh Tiêu nói xấu Chu thánh nhất mạch đã là đáng tội chết, nhưng nể tình bệ hạ coi trọng Hứa Thanh Tiêu nên hắn ta mới không ra tay.
Nhưng hôm nay Hứa Thanh Tiêu đã phạm vào quốc vận Đại Nguỵ, lại vạch tội Hình bộ.
Lý do này đã đủ để Hứa Thanh Tiêu chết đến trăm lần.
Chỉ là phía bên trong Hình bộ, Hứa Thanh Tiêu đứng chắp tay, trên đỉnh đầu hắn, bút viết, văn thước, văn chuông đều tỏa ra Hạo nhiên chính khí rất kinh khủng, chặn lại xung kích như lũ quét của Hoài Bình Quận Vương.
Nếu không, với một võ giả Ngũ phẩm, dưới sự cuồng nộ như thế này, Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối không thể đối mặt một cách nhẹ nhõm được.
Đây chính là tác dụng của một bộ phận văn khí, phối hợp để tạo ra Hạo nhiên chính khí nhằm ngăn chặn loại tấn công về tinh thần và khí thế này.
“Hứa Thanh Tiêu, tội ngươi đáng chết vạn lần.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi rất ngạo mạn.
Quả nhiên đại nho Nghiêm Lỗi nói không sai, quả nhiên ngươi chính là vạn cổ cuồng sinh.”
“Hứa Thanh Tiêu, hôm nay ngươi đã phạm phải lỗi sai tày trời, cho dù là bệ hạ cũng không thể nào tha thứ cho ngươi!”
Từ trên xuống dưới Hình bộ, đủ loại âm thanh lên án vang lên, bọn hắn cũng rất giận dữ.
Hình bộ bị vạch tội, vậy thì khí vận của bọn hắn cũng bị liên luỵ.”
Có thể nói từ trên xuống dưới Hình bộ đều hứng chịu sự trừng phạt, ngoại trừ những người không phải là quản lý thì từ chủ sự trở lên không có kẻ nào chạy thoát hết.
“Nói đủ chưa?”
Theo tiếng chửi rủa dần dần nhỏ lại, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên.
Đỉnh đầu hắn có ba loại văn khí, giống như thể Thánh nhân giáng trần.
Hạo nhiên chính khí mênh mang, khí thế không kém chút nào.
Hứa Thanh Tiêu nói xong, quan viên Hình bộ không ai dám tiếp tục nói gì nữa, bị loại khí thế này của hắn dọa cho khiếp sợ.
Một khắc sau, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu nhìn về phía Hoài Bình Quận Vương cũng vô cùng lạnh lẽo.
“Hoài Bình Quận Vương, ngươi thật là to gan.
Thân là quận vương, tức là người thuộc hoàng thất.
Chuyện của Hình bộ không liên quan gì đến ngươi, vậy mà ngươi lại tự tiện ra chủ ý, nhúng tay vào việc của Hình bộ.”
“Hoài Bình Quận Vương, ngươi cho rằng một vương gia Đại Ngụy có thể giống như bệ hạ sao?”
Hứa Thanh Tiêu thằng thừng giận dữ mắng mỏ Hoài Bình Quận Vương.
Hoài Bình Quận Vương là quận vương của Đại Nguỵ, không sai, nhưng quận vương có chức trách của quận vương, quận vương có những chuyện mình phải xử lý.
Lục bộ không nằm trong phạm vi quản lý của quận vương.
Loại thân phận như thế này vô cùng nhạy cảm, thường gây nên tạo phản đều không thể tránh thoát mấy quận vương và thân vương này.
Vậy nên mấy thân vương và quận vương thông minh một chút đều thành thật ngồi ở nhà.
Lớn lối thế này, khẳng định là sống không quá lâu.
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu nói này của hắn khiến cho Hoài Bình Quận Vương phải thay đổi sắc mặt.
Câu hỏi này của Hứa Thanh Tiêu đơn giản chỉ là lôi vấn đề sắc nhọn nhạy cảm nhất ra hỏi.
Loại chuyện như này hắn ta không dám đụng vào, kể cả khi hoàng thượng không tin tưởng Hứa Thanh Tiêu.
Kể cả khi biết Hứa Thanh Tiêu cố tình gây chuyện, nhưng chỉ cần bệ hạ có phản ứng lại một chút thôi thì đối với mình mà nói chính là phiền phức ngập trời.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có mà chụp cái mũ ngỗ nghịch lên đầu Hoài Bình Quận Vương.
Có điều Hoài Bình Quận Vương làm như vậy cũng không phải là đang nhúng tay vào chuyện Hình bộ mà là đang trách ngươi vạch tội Hình bộ, bào mòn quốc vận Đại Ngụy ta.”
Gừng càng già càng cay, Trương Tĩnh vừa mở miệng đã nhanh chóng tìm lý do cho Hoài Bình Quận Vương rũ sạch quan hệ.
“Bản vương sẽ không nhúng tay vào chuyện của Hình bộ, nhưng Hứa Thanh Tiêu ngươi đã làm ảnh hưởng đến quốc vận của Đại Ngụy, mà bản vương là hoàng thất Đại Ngụy, vậy nên có quyền ra tay với ngươi.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đã phạm phải tội lớn tày trời, mau quỳ xuống nhận tội.”
Hoài Bình quận vương xác định lập trường của mình, một câu nói ra như lời vàng ý ngọc, giọng nói của hắn ta vang lớn như tiếng sấm cuồn cuộn, bắt Hứa Thanh Tiêu phải quỳ xuống nhận tội.
“Nực cười!”
Nhưng Hứa Thanh Tiêu thằng thừng nhếch miệng khinh miệt nói, ba tầng văn khí ganh đua, kết hợp với Hạo Nhiên chính khí ngăn cản khí thế của Hoài Bình quận vương.
“Hình bộ chính là một trong lục bộ của Đại Ngụy, là nơi công chính trong thiên hạ, thế nhưng bên trong Hình bộ lại có người chịu oan không ai thấu.
Một Hình bộ như vậy, sao lại không được vạch tội?”
“Hoài Bình quận vương ngươi, không phân rõ đen trắng đúng sai, cưỡng ép nhúng tay vào việc này.
Bởi vì nổi lên tham vọng, không xứng là nho sinh, biết rõ là bất công nhưng vẫn lật ngược phải trái đen trắng, nhưng luôn mồm nói vì giang sơn Đại Ngụy, vì dân chúng Đại Ngụy.”
“Nền tảng lập quốc đó, là đất nước của ngươi, là giang sơn của ngươi nhỉ? Chứ không phải là giang sơn Đại Ngụy, đất nước Đại Ngụy.
Hoài Bình quận vương, ngươi đã phạm phải tội lớn nói năng xằng bậy, làm điều bừa bãi.
“Hoài Bình quận vương, tâm tư này của ngươi rất đáng chết, ngươi muốn làm phản sao?”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu rất lớn, truyền đến mọi nơi ở kinh đô Đại Ngụy.
Chẳng lẽ hắn thật sự không biết Hoài Bình quận vương đang muốn làm gì sao? Cho dù có đúng là không biết chi tiết nhưng cũng hiểu rõ một chút, nhưng thẳng thừng bắt đầu thế này là vì chuyện gì chứ?
Không phải là vì muốn chèn ép hắn, không phải muốn dồn hắn vào chỗ chết hay sao?
Nếu ngươi muốn dồn ta vào chỗ chết.
Vậy thì cũng đừng trách ta thẳng thừng vạch mặt,
Quả nhiên, hai chữ làm phản vang lên, cả kinh đô đều xôn xao lên.
Chẳng ai ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại dám thẳng tay mắng Hoài Bình quận vương làm phản cả.
Phải biết rằng Hoài Bình quận vương là con trai của Hoài Ninh thân vương, mà Hoài Ninh thân vương lại là người nắm giữ binh quyền.
Nếu thật sự nói đến tạo phản thì cũng không phải không có khả năng.
Có điều Đại Nguỵ trị quốc bằng Nho đạo, xuất sư vô danh như Hoài Ninh thân vương thì không làm phản được.
Nhưng cái này thuộc về kiểu không vạch mặt hoàn toàn, nếu như nói vạch mặt thật sự thì cần gì để ý ngươi có theo Nho đạo hay là không.
Thiên hạ này có nữ nhân ngồi long ỷ, Hoài Ninh thân vương ta lại không ngồi được sao?
Chương 273: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (3)
Nữ đế đăng cơ, thật ra tất cả mọi người đều thoáng bỏ qua nghi ngờ mấy vị thân vương quận vương này.
Dù sao thì khi Nữ đế lên ngôi đến, chút chuyện này vẫn có thể được coi như đó chính là lý do tạo phản.
Đơn giản mà nói là tương đối gượng ép thôi.
Hứa Thanh Tiêu ụp cái mũ này lên đầu Hoài Bình quận vương, lực sát thương cũng đủ lớn.
“Người! Nói nhăng nói cuội, quả nhiên là ngươi muốn chết.”
“Ngươi có tin bản vương thẳng tay đánh chết ngươi hay không hả.”
Hoài Bình quận vương quả thật có phần không nói lại lời Hứa Thanh Tiêu, không phải là không thể mà chủ yếu là vì Hứa Thanh Tiêu gợi ra chủ đề nhạy cảm nhất, đồng thời cũng là chủ đề quận vương thân vương không muốn đụng đến nhất,
Nói nhiều sai nhiều, không bằng không nói gì.
“Ngươi dám!”
“Hứa mỗ chính là mệnh quan triều đình.
Tuy ngươi đúng là quận vương, quyền thế lớn hơn Hứa mỗ rất nhiều, thế nhưng nếu ngươi dám làm ta bị thương dù chỉ một chút cũng đủ để đổi lấy sự khinh miệt hoàng quyền.”
“Hứa mỗ ta có sai hay không thì có Hình bộ, Đại Lý Tự và bệ hạ đến để định đoạt.
Hoài Bình quận vương, tuy ngươi có vũ lực rất mạnh, chỉ cần một chưởng là có thể đánh chết ta ngay.”
“Nhưng Hứa mỗ có thể cam đoan.
Chỉ cần ngươi hạ xuống một chưởng này cũng đủ để chém đầu cả nhà.”
Hứa Thanh Tiêu không hề sợ hãi, càng nói chuyện điên cuồng hơn.
Hắn nhìn Hoài Bình quận vương chằm chằm, thậm chí còn bước lên trước một bước, nhìn chăm chú Hoài Bình quận vương, trong mắt đều là vẻ kiêu ngạo.
Có bản lĩnh thì cứ giết.
Nếu như hắn ta dám động vào mình một chút, Hứa Thanh Tiêu cam đoan, Hoài Bình quận vương này nhất định gặp phải xui xẻo, còn có thể thuận tiện thu hồi binh quyền của Hoài Ninh quận vương.
Hứa Thanh Tiêu cũng không tin chỉ vì một tên chủ sự Hình bộ, một tên nho sinh Thất phẩm minh ý như mình mà Hoài Ninh quận vương tình nguyện vứt bỏ binh quyền quý giá như vậy.
“Hứa huynh, ta có thể giúp ngươi mời thánh ý mở miệng, vậy là xong.”
Cũng đúng vào lúc này, Triều Ca bỗng nhiên mở miệng, dùng linh thức thông báo cho Hứa Thanh Tiêu biết mình có thể mời thánh ý đến.
Hứa Thanh Tiêu hơi lung lay.
Mời thánh ý, đây chính là chuyện mà tất cả đại Nho trong trời đất này không làm được, nếu như thật sự mời thánh ý đến, nói thật thì theo một ý nghĩa nào đó, nó còn lớn hơn so với hoàng quyền.
Trừ khi Hoàng đế không để ý đến văn nhân trong thiên hạ nữa.
Nếu có can đảm làm như vậy, vận nước bị gọt phần lớn, đây tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Đây thật sự giống như sức công kích của đạn hạt nhân.
Hứa Thanh Tiêu thẳng thừng từ chối.
Vào tình cảnh này, hắn không cần phải mời thánh ý, nếu không chỉ sợ sau này càng gặp được chuyện phiền phức hơn.
Bây giờ đi mời thánh ý là đang lấy dao mổ trâu để giết gà sao?
“Ngươi!”
Hoài Bình quận vương thực sự nổi giận, trong mắt hắn ta chứa ý hận vô tận nhưng đúng là hắn không dám ra tay giết Hứa Thanh Tiêu.
Nếu thật sự muốn giết Hứa Thanh Tiêu thì nói bị chém đầu cả nhà cũng là hơi phóng đại.
Nhưng binh quyền của phụ thân mình tuyệt đối sẽ bị tịch thu ngay lập tức, chuyện này không khác gì tai họa ngập đầu.
Chỉ vì một Hứa Thanh Tiêu, hắn ta không thể mạo hiểm.
Có điều nếu không đánh chết Hứa Thanh Tiêu, vậy thì dạy dỗ một lần cũng được chứ?
Hoài Bình quận vương hừ lạnh một tiếng, chậm rãi bước lên trước nửa bước.
Trong một thoáng khí thế của hắn ta đã nhanh chóng được kéo lên, sau đó trực tiếp ra tay nhanh như chớp giật, muốn cho Hứa Thanh Tiêu một cái bạt tai ngay trước mặt mọi người từ trên xuống dưới Hình bộ, nhục mạ Hứa Thanh Tiêu.
Làm như vậy cũng là vượt quyền, nhưng có sao chứ? Nhiều nhất cũng chỉ phải chịu mấy hình phạt nhỏ.
Hắn ta sẽ không vì một tên Hứa Thanh Tiêu mà làm mất binh quyền của phụ thân, tương tự như vậy, bệ hạ cũng không thể chỉ vì Hứa Thanh Tiêu mà trực tiếp đắc tội với Hoài Ninh vương phủ.
Nhưng mà một khắc sau, một tiếng nói vang lên thẳng thừng trấn áp Hoài Bình quận vương.
“Không được làm càn.”
Bốn chữ thốt ra vô cùng bình tĩnh, nhưng chỉ câu nói này thôi cũng đủ để Hoài Bình quận vương thu tay lại trong nháy mắt, sắc mặt có chút khó chịu.
Bởi vì giọng nói này chính là giọng nói của phụ thân hắn ta, Hoài Ninh thân vương.
“Phụ thân, Hứa Thanh Tiêu vô cùng ngạo mạn, sỉ nhục con đủ kiểu, thậm chí còn chửi bới tung tin đồn nhảm.”
Hoài Bình quận vương không phục.
Hắn ta không biết vì sao phụ thân mình lại lên tiếng ngăn lại, nhưng trong lòng hắn ta cảm thấy cơn tức này khó mà nuốt xuống được.
“Quay về.”
Nhưng giọng nói của Hoài Ninh thân vương vẫn bình tĩnh như lúc trước, chỉ nói hai chữ, bảo Hoài Bình quận vương quay về.
Ý tứ thể hiện rất rõ ràng là không cho hắn ta tiếp tục nhúng tay vào chuyện này nữa.
Hoài Bình quận vương không cam lòng.
Còn một phần sỉ nhục nữa, hắn ta thân là quận vương, ở trong kinh thành Đại Ngụy, không nói đến chuyện có thể hoành hành bá đạo nhưng cũng là một trong những nhân vật có tiếng.
Nhưng hôm nay đối mặt với Hứa Thanh Tiêu, bị Hứa Thanh Tiêu sỉ nhục như thế này, rồi còn bị phụ thân của mình cưỡng ép bắt quay về, cái này khiến cho hắn ta mất hết mặt mũi.
Chỉ có điều không thể không nghe mệnh lệnh của phụ thân.
Hoài Bình quận vương hít sâu một hơi, quay người định rời khỏi đây, không tham gia vào chuyện này nữa.
Nhưng giọng nói của Hứa Thanh Tiêu từ từ vang lên.
“Quả nhiên Hoài Bình quận vương là một vị quan đại tài nha, ngài muốn đến Hình bộ thì đến, muốn đi thì đi hử? Quả nhiên xem lục bộ như nhà mình ha.”
Theo âm thanh vang lên, quan viên Hình bộ hoàn toàn sửng sốt.
Bọn họ không biết Hứa Thanh Tiêu muốn làm gì nữa.
Hoài Bình quận vương bị gọi về, theo lý thuyết là để chừa lại mặt mũi cho ngươi, ngươi còn không định buông tha à?
Ngươi muốn làm cái gì vậy? Chẳng lẽ thật sự cảm thấy mình vô địch thiên hạ à?
“Hứa Thanh Tiêu, bản vương khuyên ngươi một câu, thấy tốt thì cầm lấy, nếu không thì…”
Hoài Bình quận vương quay người lại, ánh mắt của hắn ta rét lạnh như băng sương nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Chuyện bị Hoài Ninh thân vương gọi về đã là mất hết mặt mũi.
Rời đi là vì phụ thân không muốn chọc phải rắc rối, nhưng Hứa Thanh Tiêu nếu lại cứ bám theo không buông tha, Hoài Bình quận vương thật sự sẽ không bỏ qua cho Hứa Thanh Tiêu.
“Nếu không thì thế nào?”
“Nếu không thì sẽ giết mệnh quan triều đình? Nếu không thì giết nho sinh?”
“Hoài Bình quận vương, vậy thì Hứa mỗ cứ đứng ở đây, nếu ngươi cảm thấy vương quyền lớn hơn hoàng quyền, Hứa mỗ chịu phạt.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, vẫn là những câu nói cực kỳ sắc bén như cũ, nói đến mức Hoài Bình quận vương có giận cũng không phát ra được.
Chứ đừng nói là mạnh mẽ quấy rối một lần nữa.
“Hôm nay bản vương muốn rời đi, vậy ngươi có thể làm gì bản vương?”
Hoài Bình quận vương lạnh lùng mở miệng.
Nói xong những lời này, hắn ta đi thẳng ra phía bên ngoài Hình bộ.
Chương 274: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (4)
Mà giọng nói của Hứa Thanh Tiêu cũng lạnh lùng vang lên.
“Võ Xương năm thứ nhất, hai mươi lăm tháng năm, vương triều Đại Nguỵ.”
“Hoài Bình quận vương, không màng triều cương, không màng hoàng quyền, không màng thánh ân mà bước vào Hình bộ, tuỳ ý làm bậy, khiển trách mệnh quan triều đình vô cớ, kiêu căng ngạo mạn, vô pháp vô thiên.”
“Càng tệ hơn là giẫm đạp hoàng quyền dưới chân, giẫm đạp bệ hạ dưới chân.
Thần, Hứa Thanh Tiêu, nguyện lấy cái chết can gián, mời bệ hạ điều tra rõ ràng Hoài Bình quận vương xem có đúng là có ý tạo phản hay không, có đúng là nhận hối lộ trái pháp luật không, có đúng là có đức hạnh của bậc quận vương không.”
Giọng nói này oai hùng như sấm.
Phía trên thiên khung, hành văn nhả chữ rồi hoá thành tấu chương, trực tiếp bay đến Văn cung Đại Ngụy.
Những lời này của Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn dẫn dắt tất cả mọi thứ phát nổ.
Hắn lấy tính mạng can gián, can gián đức hạnh của Hoài Bình quận vương, can gián sự ngạo mạn của Hoài Bình quận vương, can gián ý đồ của Hoài Bình quận vương.
Đây thật sự là không chết không dừng!!!
Rốt cuộc vào thời khắc này, Hoài Bình quận vương không kiềm chế được nữa.
Lần này Hứa Thanh Tiêu liều chết can gián, lại còn tấu lên trên, toàn bộ bách tính của kinh đô Đại Ngụy đều đã biết được, hơn nữa bệ hạ cũng sẽ tiếp thu mấy lời liều chết can gián, rồi điều tra mình.
Nhà hắn ta đương nhiên không thể tạo phản, thế nhưng chuyện nhận hối lộ trái pháp luật, đức hạnh của bậc làm vương, hai điểm này Hoài Bình quận vương không nắm chắc được.
Toàn bộ vương triều Đại Nguỵ này, có mấy vị vương gia không nhận hối lộ trái pháp luật? Nhưng đơn giản là một vụ tham ô thế nào, việc làm trái pháp luật ra sao mà thôi.
Những thứ như này vốn dĩ ở trong bóng tối, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại thẳng tay lôi ra đặt dưới ánh sáng.
Kể từ lúc đó, hễ mình làm chút chuyện sai trái nào thì đó sẽ trở thành binh khí mạnh nhất để Hứa Thanh Tiêu tấn công.
Đây là muốn bôi xấu mình hoàn toàn rồi.
“Hứa Thanh Tiêu.”
Giờ phút này, Hoài Bình quận vương nổi giận triệt để, khí tức giao long sau lưng gần như ngưng lại, một loại khí thế đáng sợ ngập trời tràn ngập khắp Hình bộ.
Hắn ta thật sự động sát tâm, sự phẫn nộ làm cho đại não của hắn ta tê dại đi.
Lúc đầu hắn ta quyết định ra mặt lần này là muốn dạy dỗ Hứa Thanh Tiêu một chút, thật sự không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại vu oan giá hoạ cho mình đủ kiểu, cuối cùng cha mình bảo mình quay về cũng đã coi như mất hết mặt mũi.
Nhưng không ngờ, vậy mà Hứa Thanh Tiêu lại lặp đi lại hành động tìm phiền phức đến cho mình, hết lần này đến lần khác khiến cho mình mất sạch mặt mũi.
Cho dù hắn ta có tỉnh táo, cho dù hắn ta có trầm ổn thì dưới tình huống như vậy, nếu hắn ta mà không phản công lại thì về sau đừng hòng đứng ở hoàng thành này.
“Dừng tay.”
Giờ khắc này, theo tiếng nói của Hoài Ninh thân vương vang lên, Hoài Bình quận vương lại thêm một lần kinh hãi.
Tất cả khí thế của hắn ta đều tán loạn, thế công phạt tự nhiên cũng biến mất không thấy gì nữa.
“Phụ vương!”
Hoài Bình quận vương có hơi không cam lòng, không nhịn được mà hét lớn một tiếng.
“Hứa đại nhân, quả thật trong việc này Hoài Bình hơi nóng vội, đắc tội với ngươi, mong Hứa đại nhân khoan dung độ lượng, đúng lý tha người.”
Giọng nói của Hoài Ninh thân vương lại vang lên cầu tình cho Hoài Bình quận vương, hy vọng Hứa Thanh Tiêu khoan dung độ lượng.
Bên trong Hình bộ.
Hứa Thanh Tiêu nghe được giọng nói của Hoài Ninh thân vương xong cũng không thấy sợ hãi, cũng không lộ ra vẻ cung kính mà vẫn giữ sự bình tĩnh như cũ.
“Hay cho câu đúng lý tha người!”
“Mấy hôm trước ta có gặp Hoài Bình quận vương một lần.
Lúc đó hạ quan chỉ đi bái phỏng đại nho Trần Tâm, nhưng Hoài Bình quận vương lại ra sức ức hiếp.
Không nói đến cái gì khác, Hoài Bình quận vương lúc ấy chẳng làm gì cả, lập tức chủ động tìm hạ quan gây phiền phức.”
“Hôm nay, chuyện của Hình bộ, hạ quan bênh vực kẻ yếu, vì muốn giải oan, theo lý thuyết thì cũng là chuyện của Hình bộ, nhưng Hoài Bình quận vương lại cố gắng tìm đến hạ quan gây phiền phức.”
“Một lần, hai lần, Hoài Bình quận vương coi hạ quan như cái đinh trong mắt.
Lúc trước Hoài Bình quận vương đuối lý, vậy mà bây giờ lại muốn hạ quan đúng lý tha người? Xin hỏi Vương gia, thế thì Hoài Bình quận vương sẽ bỏ qua cho hạ quan sao?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Thân vương thì sao chứ?
Chỉ cần Đại Nguỵ này vẫn do Nữ đế nắm giữ thì mình vẫn hoàn toàn có thể không cho bất cứ kẻ nào mặt mũi.
Ở kinh thành, Hứa Thanh Tiêu lấy chữ nhân làm gốc.
Khiêm tốn, tha thứ, nhường nhịn, đó không phải vì Hứa Thanh Tiêu muốn nịnh nọt, cũng không phải Hứa Thanh Tiêu giảo hoạt như con buôn mà là không muốn gây thêm phiền phức cho Nữ đế.
Cũng không muốn rước thêm cho mình một chút phiền phức nào.
Nhưng Hoài Bình quận vương và mình đã là kẻ thù một sống một còn, thế mà hiện tại lại kêu mình đúng lý tha người? Không khỏi là quá si tâm vọng tưởng chứ?
Những lời kia của Hứa Thanh Tiêu vừa kết thúc khiến cho rất nhiều người tặc lưỡi.
Như này là muốn khiêu chiến với thân vương rồi.
Vạn cổ cuồng sinh, đúng là danh bất hư truyền.
Quan viên từ trên xuống dưới ở kinh đô đều tặc lưỡi.
Dẫu biết Hứa Thanh Tiêu ngạo mạn, dẫu biết Hứa Thanh Tiêu hung hăng, nhưng thật sự không biết Hứa Thanh Tiêu lại ngạo mạn, hung hăng đến nhường này.
Ngay cả thân vương cũng không thèm để vào mắt, quả nhiên là người độc nhất trong thế gian này.
“Vậy… Hứa đại nhân muốn thế nào?”
Chỉ có điều Hoài Ninh thân vương lại cất tiếng, vô cùng bình tĩnh, chậm rãi hỏi thăm Hứa Thanh Tiêu muốn như thế nào.
“Xử lý theo luật!”
“Tự tiện xong vào Hình bộ, theo luật là sẽ bị nhốt vào đại lao nửa năm, nhưng mà nể tình Hoài Bình quận vương là quận vương của Đại Nguỵ, tổ tiên có công, chỉ cần giam một tháng là được.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Đây chính là kết quả mà hắn muốn.
Chuyện này không thể nào quật ngã được Hoài Bình quận vương, cách phản công duy nhất chính là khiến Hoài Bình quận vương mất hết mặt mũi.
Giam hắn ta một tháng, nghĩ đến thanh danh của Hoài Bình quận vương e rằng cũng hoàn toàn biến mất.
Về chuyện vốn dĩ cần nửa năm, Hứa Thanh Tiêu sửa thành một tháng thì hoàn toàn nói để nghe thôi.
Dù sao nếu thật sự phải gian nửa năm, sợ là Hoàng đế cũng sẽ không đồng ý.
Một tháng là đủ rồi, coi như là tạm thời thu được chút tiền lời.
“Không thể nào!”
Hoài Bình quận vương hét lớn.
Quận vương ngồi tù sao? Đây quả thật là làm trò cười cho thiên hạ.
Nếu như mình thật sự ở trong nhà lao, vậy thì không cần sống ở kinh thành này nữa.
Mất mặt là chuyện nhỏ, bị những kẻ quyền quý chế giễu mới là thật.
Chỉ có điều, không đợi Hứa Thanh Tiêu mở miệng, giọng nói của Hoài Ninh thân vương đã vang lên.
“Được.”
Lấy một chữ đáp lại Hứa Thanh Tiêu, ông ta đồng ý để Hoài Bình quận vương chịu phạt.
“Phụ vương!”
Chương 275: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (5)
Giọng nói không cam lòng của Hoài Bình quận vương vang lên.
Vốn dĩ hắn ta muốn thử giãy dụa, thế nhưng chẳng biết tại sao sắc mặt của Hoài Bình quận vương đột ngột thay đổi, ngay sau đó nét không cam lòng trong mắt biến mất toàn bộ, thay vào đó là vô cùng tức giận.
Hắn ta không tiếp tục vùng vẫy nữa, hiển nhiên là Hoài Ninh thân vương đã truyền âm nói gì đó với hắn ta, khiến cho hắn ta hoàn toàn nghe theo lệnh.
Chỉ là dù có nhận lệnh nhưng ánh mắt của Hoài Bình quận vương vẫn tràn đầy phẫn nộ và oán hận như cũ.
Hắn ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt đã đại diện cho tất cả những lời nói.
Hai người coi như đã đạt đến trình độ không chết không dừng, đơn giản là đối phương tạm thời không tìm mình gây phiền phức, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu cũng không đủ khả năng để quật ngã một vị quận vương.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu hiểu sâu sắc rằng thù này đã kết hoàn toàn, như vậy tình huống sau này đừng mong được yên ổn.
Không phải ngươi chết.
Thì sẽ là ta sống.
Coi Hoài Bình quận vương là kẻ thù, Hứa Thanh Tiêu cũng đã nghĩ kỹ, vào mấy ngày trước lúc ở trong nhà đại nho Trần Tâm, phần sỉ nhục đó Hứa Thanh Tiêu chưa từng quên.
Hôm nay Hoài Bình quận vương nhiều lần muốn ra tay, hắn ta muốn vượt lên quy tắc, dùng võ áp chế mình, nếu nói như vậy thì Hứa Thanh Tiêu không cần phải che giấu, làm mất lòng một mạch cũng vì muốn làm nền tốt cho tương lai của mình.
Cái này gọi là giết gà dọa khỉ.
Hắn giận dữ mắng mỏ quận vương, không cho thân vương mặt mũi, vạch tội Hình bộ chính là muốn nói cho tất cả mọi người trong Lục bộ nghe, Hứa Thanh Tiêu hắn có thể nhịn, nếu nằm trong quy củ, chơi đùa chính là thủ đoạn.
Nhưng nếu như có ai vi phạm quy tắc, cách làm khó coi, vậy thì Hứa Thanh Tiêu hắn sẽ vạch mặt không cần tuân thủ quy tắc.
Chỉ có điều cũng do đám người này không may.
Về những chuyện lớn, Hứa Thanh Tiêu biết bọn họ nhất định sẽ không để lọt một giọt nước nào, cho nên hắn cần một việc nhỏ để dằn mặt.
Nhưng những chuyện nhỏ nhặt này lại trở thành phiền phức trí mạng của bọn họ.
Hoài Bình quận vương rời đi, tự hắn ta đi đến đại lao.
Trước khi rời đi cũng không quên nhìn Hứa Thanh Tiêu một chút, vô cùng hung tợn.
Đợi sau khi Hoài Bình quận vương rời đi.
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu từ từ chuyển tới nhóm người Hình bộ Thượng thư.
Vào lúc này từ trên xuống dưới Hình bộ đều im lặng.
Mạnh như Hoài Bình quận vương còn bị Hứa Thanh Tiêu nói cho á khẩu không trả lời được, thậm chí còn bị dính tai ương phạt một tháng lao ngục.
Chuyện ngày hôm nay chủ yếu là chuyện của Hình bộ, Hoài Bình quận vương đơn thuần chỉ là muốn giúp Hình bộ nhưng không ngờ lại rơi vào kết cục này.
Hiển nhiên Hứa Thanh Tiêu không hề có ý định tuỳ tiện bỏ qua cho Hình bộ.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi muốn thế nào?”
Hình bộ Thượng Thư Trương Tĩnh nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu, trong lòng ông ta tràn ngập lửa giận, thế nhưng hết lần này đến lần khác làm cho ông ta tức giận chính là Hứa Thanh Tiêu lại chiếm lý khiến cho ông ta không biết nên nói thế nào, cũng không biết phải xử lý thế nào.
Chỉ có thể hỏi xem Hứa Thanh Tiêu muốn kết quả như thế nào.
“Hình bộ bất công, hạ quan cho rằng Hình bộ từ chủ sự trở lên đều buông lỏng nhiệm vụ.
Trương thượng thư nên từ quan, Tả Hữu thị lang từ quan, hai mươi bảy lang trung ở ti sở từ quan, bốn vị viên ngoại cũng nên từ quan.”
“Để thực sự có một vị quan công chính, vì công bằng của Đại Nguỵ, vì công bằng của bách tính.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu nói cuốn lên phong ba.
Quan viên Lục bộ, quốc công quận vương, các vị liệt hầu quyền quý sau khi nghe xong những lời Hứa Thanh Tiêu nói xong thì kinh ngạc vô cùng.
Cho dù là An quốc công cũng không kìm được mà nuốt một ngụm nước bọt.
Bọn họ biết trong lòng Hứa Thanh Tiêu rất tức giận.
Hôm nay Hứa Thanh Tiêu đại náo một trận, Binh bộ nhìn trò vui khiến từ trên xuống dưới đều rất vui vẻ, còn các võ quan thì càng khen ngợi Hứa Thanh Tiêu có huyết tính.
Nhưng nói lùi một vạn bước, bọn họ có ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại hung tàn như vậy đâu?
Muốn làm cho tất cả quan viên Hình bộ từ chủ sự trở lên đều từ quan, đây cũng không phải chỉ đơn giản là tìm phiền phức mà đây là muốn chơi chết tất cả.
Biết Hứa Thanh Tiêu ngươi hung hãn, nhưng ai ngờ hung hãn đến trình độ này chứ?
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi… đúng là quá ngạo mạn.”
Hình bộ Thượng thư không nói gì, Hình bộ Hữu thị lang Lý Viễn mở miệng, bàn tay hắn ta run run chỉ vào Hứa Thanh Tiêu, tức giận đến mức không biết nói gì.
Một chuyện như thế này, Hứa Thanh Tiêu làm ầm ĩ thì coi như xong đi, vậy mà bây giờ lại muốn bọn hắn từ quan sao Đây quả thật là… quá đáng.
“Ngạo mạn! Ngạo mạn! Ngạo mạn!”
“Chư vị đại nhân, chẳng lẽ các người không biết nói mấy lời khác sao?”
“Hạ quan quả thật không biết mình ngạo mạn chỗ nào?”
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu lạnh lẽo.
Hắn đã nghe hai từ này đến phiền rồi.
Chỉ cần mình làm cái gì đó là lập tức có người chụp lên đầu cái mũ ngạo mạn.
Có sao nói vậy, Hứa Thanh Tiêu thật sự không cảm thấy mình có chỗ nào ngạo mạn, ngược lại là còn rất ôn hoà nho nhã.
Nếu như không phải đám lão già này làm ăn quá đáng, hôm nay hắn sẽ không náo loạn đến mức này.
“Trước đó ngươi vạch tội Hình bộ, nói xấu quận vương, bây giờ lại bức chúng ta từ quan, đây không phải là ngạo mạn sao? Vậy là cái gì?”
Mặt mũi Lý Viễn tức giận trợn trừng, chỉ vào Hứa Thanh Tiêu, giọng nói có chút rung động.
Hắn ta không phải sợ hãi mà là tức giận, là loại tức giận đến mức phổi muốn nổ tung.
Hắn ta đã gặp qua rất nhiều người trẻ tuổi không hiểu chuyện, nhiều người trẻ tuổi đại náo Hình bộ hắn cũng đã gặp nhưng không ngờ Hứa Thanh Tiêu, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà muốn chơi chết bọn họ.
Đây không phải là ngạo mạn thì là cái gì? Hứa Thanh Tiêu này quả nhiên là không xứng làm người.
“Vạch tội Hình bộ sao?”
“Các cấp trên chủ sự đều bỏ rơi nhiệm vụ như nhau, hạ quan chỉ yêu cầu một phần hồ sơ, người của chưởng kho công văn kéo dài mất mười bảy ngày của ta thì cũng thôi đi, thế nhưng thuộc hạ của hạ quan, quyển lại Chu Nam mỗi ngày đều có mặt ở kho công văn từ giờ Mão để chờ đến mức cơn trưa cũng không ăn, đợi đến tận giờ Dậu, liên tục hơn mười ngày.”
“Hứa mỗ muốn hỏi đại nhân một chút, Hình bộ làm việc như vậy sao? Đây chính là Hình bộ sao? Nếu như hồ sơ trong tay hạ quan ảnh hưởng đến toàn bách tính trong thiên hạ thì sao? Ảnh hưởng vô số mạng người thì thế nào? Mười bảy ngày sẽ tạo ra bao nhiêu oán oan vô tội?”
“Những cái này thì cũng thôi đi.
Nhưng mấy ngày trước khi Chu Nam đến khẩn cầu một lần nữa, dưới tình huống khẩn cầu đủ kiểu mà không có kết quả, hắn chỉ phàn nàn một câu kéo dài lâu quá, vậy mà lại bị chưởng kho vả miệng trước mặt mọi người, sau đó phạt hai mươi trượng hình.
Vốn dĩ cơ thể Chu Nam đã suy yếu, hai mươi trượng, suýt chút nữa thì mất mạng.”
Chương 276: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (6)
“Thậm chí còn cách chức của hắn, bảo người ta viết đến một phong thư từ quan bày ở trước bàn bản quan.
Xin hỏi một câu, đây có tính là oan khuất hay không?”
Mỗi câu mỗi chữ Hứa Thanh Tiêu nói ra đều rất to, vang lên khắp Hình bộ, vang lên khắp kinh đô Đại Nguỵ.
Trong một thoáng, nhóm người Hình bộ Thượng thư, Hình bộ Thị lang đều im lặng không nói, bởi vì chuyện này hoàn toàn chính xác là oan khuất.
“Là do hắn ta miệt thị bản quan trước, hơn nữa, hai mươi trượng phạt kia bản quan là làm theo luật.”
Cũng chính vào lúc này, chưởng kho công văn hét lớn lên từ trong kho công văn.
Hắn ta không phục, cho rằng mình không sai.
“Miệt thị ngươi sao?”
“Vậy được.
Nhưng hồ sơ tin tức bản quan cần, ngươi đã kéo dài mười bảy ngày.
Dựa theo pháp lệnh của Hình bộ thì bất cứ hồ sơ điều chuyển nào cũng không được vượt quá năm ngày.”
“Nếu như kéo dài, phạt ba mươi trượng.”
Hứa Thanh Tiêu nói đến đây, chỉ chốc lát sau hắn đã dùng bước đi thật nhanh thẳng tay bắt lấy tên trưởng kho mập mạp này, dùng một chưởng vỗ ngã xuống đất, cùng lúc đó có một cây trượng tự động bay đến đây từ phía xa, đây là nhờ ngưng khí.
Bốp!
Cây trượng đánh xuống, đối phương lập tức thấy như da tróc thịt bong, phát ra âm thanh như tiếng heo giết quỷ kêu.
“Á á á!!! Thượng thư cứu mạng, thị lang cứu mạng, đại nhân cứu mạng.”
Hắn ta kêu thảm thiết.
Một trượng này của Hứa Thanh Tiêu đánh xuống tuyệt đối đau hơn nhiều so với Chu Nam.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi coi thường kỷ luật.”
Lý Viễn gào thét.
Hứa Thanh Tiêu dám phạt trượng chưởng kho ngay trước mặt bọn họ, đây quả thật là có chút quá phận.
“Coi thường kỷ luật sao?”
“Hứa mỗ vì muốn giải oan cho thuộc hạ, theo thứ tự đi tìm bốn vị viên ngoại lang, viên ngoại lang lại lấy lí do việc công bận rộn để từ chối Hứa mỗ, sau đó lại thêm một câu không phải chức trách, từ chối hết thảy.”
“Lúc đó, vì sao thị lang không nói bọn họ coi thường kỷ luật?”
Bốp!
Lại thêm một gậy.
Chưởng kho lại phát ra tiếng kêu thảm, phát điên trên mặt đất nhưng lại bị Hứa Thanh Tiêu đè chặt tứ chi, vậy nên cơ bản là không có sức phản kháng.
Bốp!
Lại hạ một trượng, chưởng kho thét lên.
Đây không chỉ là đánh chưởng kho mà còn đánh vào mặt trên dưới toàn bộ Hình bộ.
Đám người im lặng không biết nên nói cái gì.
Đánh hết mười trượng, chưởng kho hôn mê.
Hứa Thanh Tiêu lấy một thùng nước lạnh dội lên , chờ đối phương từ từ tỉnh lại, sau đó lại thêm mười trượng nữa.
Hắn ta gào khàn cả giọng, giống như cá chết nằm im trên mặt đất, trên mông đã rịn ra máu.
“Hứa Thanh Tiêu, nếu ngươi tiếp tục đánh nữa thì hắn sẽ chết.”
Giọng nói của Lý Viễn run rẩy, chỉ vào Hứa Thanh Tiêu nói như vậy.
“Hình bộ chính là chỗ công chính trong thiên hạ, loại người làm việc trái quy định thiên vị chuyện tư như này, tội thêm một bậc, có chết cũng xứng đáng.”
Hứa Thanh Tiêu mặc kệ.
Sau khi mười trượng cuối cùng đánh xuống, chưởng kho hôn mê hoàn toàn, có điều chỉ còn lưu lại một hơi, nằm trên giường ít nhất cũng phải nửa năm.
“Hứa Thanh Tiêu, đánh cũng đánh đủ, mắng cũng mắng đủ rồi.
Chuyện này kết thúc ở đây đi.”
Cuối cùng thì Hình bộ thượng thư cũng mở miệng.
Tự khen ngợi Hứa Thanh Tiêu mở ra thiên tượng, ông ta nhất thời nhường nhịn để cho Hứa Thanh Tiêu phát tiết hết vui giận trong lòng.
Bây giờ thứ nên phát tiết cũng phát tiết rồi nhỉ? Có thể dừng ở đây được rồi!
“Dừng ở đây?”
“Thượng thư đại nhân quả nhiên là nói đùa rồi.
Chuyện này, hạ quan nhất định phải đòi một câu công bằng.”
Cứ vậy mà bỏ qua? Hứa Thanh Tiêu đâu phải thằng ngu.
Nếu đã náo loạn thì phải làm cho thật lớn chuyện, nếu như thấy tốt thì lấy ngay, vậy thì lần tiếp theo sẽ tiếp tục có người đến tìm hắn gây phiền phức.
Nếu làm như vậy có thể không đắc tội với người ta không? Sau này ở Hình bộ hắn vẫn sẽ có bạn bè à? Hứa Thanh Tiêu đã không thấy quan trọng.
Nói như mình không náo loạn thì sẽ có người tình nguyện đi tìm mình vậy?
Hỏi thăm quyển lại một chút đã khiến đối phương bị xử phạt, cái này mà không gây rối lớn một chút, vậy có phải sau này mấy người tuỳ tiện đến là có thể bắt nạt mình à?
Hứa Thanh Tiêu đã đặt quyết tâm, không náo loạn đến mức Hoàng đế mở miệng thì chuyện này tuyệt đối không xong.
Hắn muốn để cho tất cả mọi người trong lục bộ đều biết rằng Hứa Thanh Tiêu hắn không phải người dễ chọc vào.
Theo quy tắc, hắn sẽ chơi với các người đến cùng.
Không theo quy tắc, vậy thì sẽ khiến cho các ngươi khắc cốt ghi tâm.
“Công đạo của ngươi, là cái gì?”
Trương Tĩnh lạnh giọng hỏi.
“Hạ quan đã nói rất rõ ràng.
Mời Thượng thư đại nhân từ quan, mời Thị lang đại nhân từ quan, mời hai mươi bảy vị lang trung ti sở từ quan, mời bốn vị viên ngoại từ quan.’
Giọng điệu Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh, nhưng thái độ cực kỳ chắc chắn.
“Hoang đường.”
Trương Tĩnh lạnh lùng mở miệng.
Chỉ bằng chuyện như vậy mà đã muốn bức bọn hắn từ quan à? Đây có phải là buồn cười không?
“Hoang đường hay không hoang đường không phải là chuyện đại nhân có thể quyết định, mà là bệ hạ quyết định.”
“Chỉ là, viên ngoại, lại ti lang trung, hữu thị lang, bao gồm cả Thượng thư đại nhân đều từ chối án.
Theo luật Hình bộ, người từ chối án se chịu hai mươi trượng phạt.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói như vậy.
“Ý của ngươi là, ngươi muốn phạt trượng bản quan sao?”
Giờ phút này Trương Tĩnh hoàn toàn kinh ngạc, ánh mắt của ông ta đáng sợ như mãnh hổ ăn người.
“Hạ quan chỉ làm theo quy tắc.”
Hứa Thanh Tiêu vốn dĩ cũng chẳng quan tâm ánh mắt của Thượng thư mà đi thẳng ra ngoài, làm y như vừa rồi, chộp bốn vị viên ngoại đến.
“Hứa Thanh Tiêu! Bản quan khuyên ngươi mau dừng tay lại đi.”
Trương Tĩnh hít sâu một hơi, ông ta nhắm mắt lại, thốt lên.
Bốp!
Hứa Thanh Tiêu không để tâm nhiều như vậy.
Cây trượng rơi xuống như cuồng phong vũ bão, đánh êln trên người bốn vị viên ngoại ngày.
Có điều Hứa Thanh Tiêu hơi thu tay lại, hắn không dám đánh quá hung ác, phải dựa theo thể chất của mấy người kia, không thì sẽ gây ra chuyện lớn.
Nhưng đau nhức thì tuyệt đối đủ.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi điên rồi.”
“Ôi, Hứa Thanh Tiêu, ta và ngươi không chung lập trường.”
“Hứa Thanh Tiêu, xem ra ngươi thật sự muốn lật trời nha.”
“Hứa đại nhân, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”
Bốn vị viên ngoại kêu rên liên tục.
Sau khi đánh bốn vị viên ngoại xong, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu quét về phía hai mươi bảy lại ti lang trung.
“Người đâu! Mau bắt Hứa Thanh Tiêu nhốt lại!”
Giờ phút này Hình bộ Thị lang Lý Viễn hoàn toàn bạo phát.
Hắn ta nổi giận gầm lên một tiếng, trong chớp mắt có đến mấy trăm thân ảnh xuất hiện.
Đều là cường giả, đường đường là Hình bộ không thể không có ai biết võ.
Chỉ là vào giờ phút này, văn khí của Hứa Thanh Tiêu chấn động, tuôn ra tràn ngập Hạo nhiên chính khí đáng sợ.
“Ta chính là người đọc sách.
Theo pháp luật của Đại Nguỵ, làm tổn thương đến người đọc sách, nhẹ thì giam mười năm, nặng thì sung quân biên cảnh.”
“Theo luật pháp Đại Nguỵ, ngăn cản Hình bộ phá án được coi là trọng tội.
Trừng phạt hai tội này cùng lúc, đầu các ngươi sẽ rơi xuống đất.”
“Nếu các ngươi dám ra tay, đừng trách Hứa mỗ không nhắc nhở.”
Chương 277: Hạ Quan Hứa Thanh Tiêu, Mời Thượng Thư, Thị Lang, Lại Ti Lang Trung, Viên Ngoại Của Hình Bộ Cáo Quan Hết Đi! (7)
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu nói kia vang lên khiến đám người không dám nhúc nhích.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi…”
Lúc này, Lý Viễn không biết nên nói gì.
Mà Hứa Thanh Tiêu thì đã bắt được toàn bộ hai mươi bảy lại ti lang trung.
Bọn họ là văn thần không phải võ giả, cũng không phải Nho giả.
Ai có quyền thì có thể ra lệnh.
Nhưng vấn đề là, những quan sai có năng lực chế phục Hứa Thanh Tiêu của Hình bộ hoàn toàn không dám động đậy.
Câu nói vừa rồi của hắn giống như ánh đao khiến cho bọn hắn cảm thấy sợ hãi.
Kháng lệnh chẳng qua chỉ phạt trượng mà thôi, nhưng nếu thật sự khiến Hứa Thanh Tiêu bị thương, bọn hắn cảm giác Hứa Thanh Tiêu nói được thì sẽ làm được.
Nhóm người Thượng thư là quan lớn, nếu thật sự xảy ra chuyện thì sẽ có người bảo đảm, bọn hắn chỉ là quan sai nho nhỏ, nếu như chọc phải tên ôn thần Hứa Thanh Tiêu này…
Bốp bốp bốp bốp!
Dưới cơn hình trượng, hai mươi bảy lại ti lang trung kêu rên liên hồi, chửi mắng, giận dữ mắng mỏ, kêu khóc, cầu xin tha thứ, đủ lại âm thanh vang vọng trong Hình bộ.
Vô số quyền quý trợn mắt há mồm.
Đã gặp kẻ điên cuồng, bất ngờ là chưa thấy ai điên cuồng như vậy.
Đánh một lượt hết tất cả hai mươi bảy lại ti lang trung của Hình bộ.
Nhưng điều khiến cho tất cả mọi người run rẩy chính là.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu kết thúc phạt trượng thì đưa mắt nhìn về phía Thị lang và Thượng thư của Hình bộ.
Nếu gia hình tra tấn này dành cho Hình bộ Thượng Thư.
Vậy thì Hứa Thanh Tiêu thật sự ngồi vững cái tên Vạn cổ cuồng sinh.
Không, không, không.
Cái danh cuồng sinh đúng là sỉ nhục Hứa Thanh Tiêu.
Mà phải dùng cuồng thần để hình dung.
Hình bộ Thượng thư chính là quan viên Nhị phẩm của Đại Ngụy.
Bên trên ngoại trừ quan viên chủ lực của Trung Thư ba tỉnh ra thì bọn họ chính là người có quyền lực tối cao nhất.
Hơn nữa, Trương Tĩnh còn là thành viên chủ chốt của Đồng Minh hội.
Hứa Thanh Tiêu thật sự muốn làm như vậy… Coi như là thật sự chọc thủng trời thôi.
Hứa Thanh Tiêu đã phạt hình xong hai mươi bảy lại ti lang trung, không ai có thể trốn thoát hai mươi trượng này.
Mặc dù đám văn thần này dùng dược thiện để điều dưỡng thân thể, thỉnh thoảng cũng luyện một chút võ công.
Thế nhưng ở trước mặt một võ giả cửu phẩm có thực lực chống lại được võ giả bát phẩm thì hoàn toàn không đáng chú ý.
Hai mươi bảy Lại ti lang trung phụ trách vụ án từ hai mươi bảy quận của Đại Ngụy gửi về Hình bộ, đứng bên ngoài đều là quan lớn, thế nhưng ở Hình bộ thì lại giống như chó nhà có tang, bị Hứa Thanh Tiêu treo lên đánh.
Một loạt cảnh tượng này thật sự là khiến cho toàn bộ quyền quý trong kinh thành đều kinh sợ.
Vốn dĩ biết là Hứa Thanh Tiêu điên cuồng, thế nhưng dùng thủ đoạn thế này đúng là nghe rợn cả người.
Ngay cả đám người quốc công quận vương cũng không dám ương ngạnh như thế này.
Dám phạt hình hai mươi bảy lại ti lang trung, từ khi Đại Nguỵ khai quốc đến nay, đây quả nhiên là lần đầu tiên.
Nhưng điều khiến cho mọi người kinh hãi nhất chính là, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu lúc này đang dừng lại trên người Hình bộ thị lang và Hình bộ Thượng thư.
Nếu người này dám đánh cả Hình bộ Thị lang và Hình bộ Thượng thư, vậy thì đúng là muốn chọc thủng trời.
Hình bộ Thượng thư, cho dù nói như thế nào thì đây cũng làm một nhân vật có máu mặt ở Đại Ngụy.
Nói một câu khó nghe, trừ khi Hình bộ Thượng thư muốn chết, nếu không, ngay cả bệ hạ cũng phải nghĩ kỹ trước khi làm.
Cảm nhận được ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu, Hình bộ Thượng thư cũng chẳng hề sợ hãi mà ngược lại, trong mắt tràn đầy ý lạnh.
Ông ta không tin Hứa Thanh Tiêu dám động vào mình.
“Lý đại nhân.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, ánh mắt của hắn chiếu vào người Hình bộ Thị lang Lý Viễn.
Người sau tức giận đến mức run rẩy, nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu rồi nói: “Ngươi cũng biết phạt hình ta sẽ có hậu quả gì rồi chứ?”
Ngay cả tay Lý Viễn cũng tức đến run rẩy.
Hắn ta là Hình bộ thị lang, đường đường là một vị quan tam phẩm, là tam phẩm đó.
Trên dưới Hình bộ này, ngoại trừ Tả thị lang và Hình bộ Thượng thư thì hắn ta là lớn nhất.
Đương nhiên phải là còn phải bỏ cả Đô Sát viện.
Nếu Hứa Thanh Tiêu thật sự dám ra tay, vậy hắn ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Hứa Thanh Tiêu.
“Lý đại nhân, ngài đang uy hiếp ta à?”
“Căn cứ theo pháp luật Đại Ngụy, theo quy định phá án của Hình bộ.
Nếu có người nào dám uy hiếp mệnh quan triều đình thì cũng không phải tội nhỏ đâu.
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nói mấy lời.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có mà ăn không nói có.”
“Bản quan đây uy hiếp ngươi khi nào? Với lại bản quan phạm vào luật pháp khi nào?”
Lý Viễn cả giận nói.
“Mới vừa rồi chẳng phải đại nhân uy hiếp hạ quan sao? Còn nữa, đại nhân phạm pháp khi nào hả?”
“Chuyện này còn cần hạ quan nhắc lại sao?”
Hứa Thanh Tiêu nói vậy, đối phương lập tức cảm thấy hơi ê răng, hắn ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, thật sự không biết phải nói gì cho phải.
“Ngươi đến tìm bản quan, thế nhưng bản quan không hề từ chối thụ án, chỉ là lúc đó bản quan đang phải xử lý chuyện khác, không thể nhận án được.
Thế này cũng tính là lỗi sao?”
Lý Viễn vẫn còn muốn giãy dụa một chút, giải thích rõ chuyện này.
Nhưng lời này nói ta lại đúng ý của Hứa Thanh Tiêu.
“Tốt, vậy ý của Đại nhân tức là, không phải ngài không muốn nhận án mà là muốn chống lại Hứa mỗ đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu bước lên một bước, khi hỏi như vậy, trong mắt lộ rõ ý lạnh.
“Không có.”
Lý Viễn lập tức nghe ra ý tứ trong lời nói của Hứa Thanh Tiêu, hắn ta vội vã lắc đầu, thẳng thừng bác bỏ.
“Nếu không nhằm vào Hứa mỗ, vậy thì xin hỏi Lý đại nhân, lúc hạ quan đi báo án, vì sao Lý đại nhân lại muốn hạ quan cút?”
“Cho dù đúng là có việc thật, một câu bận rộn công sự là đủ, hoặc cùng lắm là tùy tiện đặt một lý do để đuổi hạ quan cũng được.”
“Xin hỏi Lý đại nhân, nếu như người đến tìm đại nhân hôm nay là một vị quận vương nào đó, hoặc là vị quốc công nào đó, thậm chí là bệ hạ, phải chăng đại nhân cũng nói ra chữ cút sao?”
Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng hỏi.
Từ trên xuống dưới Hình bộ, cho dù là không tình nguyện đáp lại mình thì cũng không hung tợn như vậy.
Lý Viễn này cậy mình là Hình bộ Thị lang, một chữ cút kia của hắn ta đã dẫn đến việc tất cả mọi người ở Hình bộ đều chế giễu mình.
Hứa Thanh Tiêu hắn sẽ quên được sao?
“Ngươi thật to gan! Bản quan tuyệt đối không có ý này, đồng thời cũng tuyệt đối không có ý nhục mạ Thánh thượng.”
Nghe xong những lời này của Hứa Thanh Tiêu, Lý Viễn biến sắc, sau đó vội vã lên tiếng giải thích.
Chuyện này nếu mà không giải thích thì đó chính là nhục mạ hoàng thượng.
“Không dám nhục mạ Thánh thượng, vậy thì có thể nhục mạ hạ quan sao? Lý đại nhân, vậy mà ngươi còn nói là ngươi không nhằm vào Hứa mỗ à?”
Hứa Thanh Tiêu giận dữ hỏi.
Chương 278: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (1)
Còn đối phương thì biến sắc, trong chớp mắt, hắn ta không biết nên trả lời như thế nào.
Suy cho cùng thì đều do mình thích giả vờ như không có chuyện gì, nhất định cứ đi tìm Hứa Thanh Tiêu gây phiền phức, cũng nhất định phải khiến cho Hứa Thanh Tiêu phải khó xử.
Giống như những gì Hứa Thanh Tiêu vừa mới nói kia, nếu như mình chỉ tuỳ tiện tìm lý do đuổi Hứa Thanh Tiêu, nói không chừng cũng sẽ không gặp phiền phức như thế này, chuyện này cuối cùng vẫn là tự mình đào hố chôn mình.
Lý Viễn rất khó chịu.
Hắn ta hận không thể nói một câu ngay bây giờ đó là ta nhằm vào Hứa Thanh Tiêu ngươi đấy, nhưng mà hắn ta không dám nói thế đâu.
Hắn ta mà nói ra thật, Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối sẽ trừng trị hắn, đến lúc đó không phải là từ quan thì nhất định là chịu hình phạt nghiêm khắc.
Dù sao thì vẫn có thể làm khó dễ thuộc hạ dưới trướng, thế nhưng không thể nói toẹt ra, bởi nếu nói rõ ra sẽ chứng minh ngươi lạm dụng quyền riêng.
Nghĩ đến đây, Lý Viễn thật sự rất khó chịu.
Nếu sớm biết thành thế này thì hắn ta sẽ không bao giờ chọc vào Hứa Thanh Tiêu.
Có trời mới biết cái tên này vô pháp vô thiên, không kiêng nể bất cứ thứ gì như vậy.
“Lý đại nhân, vì sao không nói gì?”
Hứa Thanh Tiêu lại bước lên trước một bước, ánh mắt lạnh lẽo.
Hiện tại, Lý Viễn chỉ còn hai lựa chọn.
Thứ nhất, là tự thừa nhận mình từ chối nhận án, chịu phạt hai mươi trượng.
Thứ hai là chối bỏ việc mình từ chối nhận án, nhưng như thế thì tương đương với việc hắn ta thừa nhận mình nhằm vào Hứa Thanh Tiêu.
Cho dù chọn cái nào thì hắn ta đều thấy khó chịu, vậy nên thực sự không biết mình trả lời thế nào.
“Lý đại nhân, nếu như ngươi còn không trả lời, vậy thì hạ quan sẽ ngầm thừa nhận ngươi từ chối nhận án.
Hai mươi trượng mà thôi, tốt hơn nhiều so với tội lạm dụng tư quyền.
Hứa Thanh Tiêu lại đi về phía trước một bước.
Loại cảm giác áp bách này khiến cho Lý Viễn thấy vô cùng khó chịu.
“Lý đại nhân.”
Hứa Thanh Tiêu đi một bước thì gọi một tiếng, tinh thần của Lý Viễn có chút sụp đổ.
Đầu tiên là bị cướp đoạt tài hoa, bây giờ thì phải đối mặt với hình phạt hai mươi trượng, hoặc là tội lạm dụng tư quyền bị bệ hạ trách cứ.
Nghĩ đến đây, Lý Viễn hít sâu một hơi, cắn răng nói.
“Hứa Thanh Tiêu, quả thật bản quan có chút lạnh nhạt bản án này.
Chuyện này dừng ở đây thôi, từ nay về sau bản quan có thể cam đoan, mọi việc ngươi làm ở Hình bộ đều thông suốt, ngươi thấy thế nào?”
Cuối cùng Lý viễn vẫn thoả hiệp.
Hắn ta hy vọng dùng cách này có thể hoá giải ân oán, nếu không thì hắn ta nào chịu nổi hai mươi gậy kia.
“Nếu Lý đại nhân đã thừa nhận mình từ chối án, vậy thì hạ quan chỉ có thể xử lý theo phép công.”
Hứa Thanh Tiêu hy vọng Lý Viễn thừa nhận mình không hề từ chối bản án, đáng tiếc là lão hồ ly này vẫn có thể phân rõ bên nào nặng bên nào nhẹ.
Nhưng đối diện với dáng vẻ yếu thế của Lý Viễn, Hứa Thanh Tiêu cũng không đồng ý.
Cam đoan từ trên xuống dưới Hình Bộ không ngáng chân mình à?
Đây không phải là nói nhảm sao? Hôm nay mình gây chuyện như thế này, liệu còn ai dám gây phiền phức cho mình? Thật sự là không sợ chết hả?
Có lẽ lúc này thấy tốt thì mau nhận, còn có cửa để lấy hảo cảm của đối phương, từ đó có cơ hội để hoá giải ân oán.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không cho là như vậy.
Mình đã náo loạn đến mức này rồi, sao có thể chấm dứt qua loa như vậy?
Nói một câu không dễ nghe, văn võ cả triều am hiểu nhất là cái gì? Không phải là âm mưu quỷ kế hay sao?
Mà biện pháp phá vỡ âm mưu quỷ kế duy nhất, chính là liều lĩnh.
Ta không cần biết ngươi có quy củ hay không, chỉ cần ngươi dám trêu chọc ta, ta sẽ chỉnh chết các ngươi.
Cùng lắm thì hai bên ngọc đá cùng vỡ, xem thử xem ai mới là kẻ không may.
Chỉ cần mình còn một hơi thở, vậy thì bọn hắn tuyệt đối không dám tìm mình gây phiền phức.
Nếu không thì, ngươi vừa thấy có lợi thì bỏ qua chuyện này, trong thời gian ngắn người ta sẽ không tìm ngươi để làm phiền, đợi đến khi người ta hồi phục nguyên khí sẽ lập tức chơi chết ngươi.
Vậy nên khi ngươi đã tìm được cơ hội thì phải cắn cho thật chặt, cắn cho thật mạnh, tuyệt đối không được thả lỏng dù chỉ một giây.
Cứ để bọn họ chịu thiệt thòi lớn, cứ như vậy thì cho dù bọn họ có muốn tìm ngươi gây phiền phức thì cũng sẽ phải cân nhắc xem có đáng hay không, có nên làm hay không.
Trên quan trường không có kẻ địch vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn.
Một nhân vật lớn chân chính, ở một số thời điểm nhất định sẽ nhanh chóng cân nhắc lợi hại.
Nếu chỉ vì muốn phát hết lửa giận trong lòng mà phải bỏ ra một cái giá cực lớn thì chỉ có kẻ đần mới làm như vậy.
Tương tự như Hoài Bình quận vương này, hoàn toàn không có đầu óc.
Mặc dù không biết vì sao Hoài Bình quận vương lại giúp đỡ đám Nho quan văn thần này như vậy, nhưng ít nhất trong hình huống hiện tại mà nói, Hoài Bình quận vương làm việc hơi thiếu đầu óc một chút.
Vậy nên Hứa Thanh Tiêu không sợ đắc tội bọn họ, mà ngược lại còn lo lắng mình không đủ hung ác, không thể lưu lại cho bọn hắn một kỷ niệm khắc sâu vào trong trí nhớ.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi dám!”
Nhìn Hứa Thanh Tiêu đang đi đến, Lý Viễn hét lớn một câu.
Không đợi hắn ta tiếp tục mở miệng, Hứa Thanh Tiêu đã chộp lấy Lý Viễn, động tay một chút liền đánh trúng gân cốt của hắn ta, sau đó đánh xuống một gậy.
Bốp.
“A a a a a!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu thảm thiết của Lý Viễn có chút cổ quái.
Người khác cũng kêu “a”, hắn ta cũng kêu “a” nhưng trong nháy mắt kia đã khiến cho Hứa Thanh Tiêu nhíu mày.
Tiếng kêu này rất quái lạ.
Bốp.
Cái thứ hai.
Bốp!
Cái thứ ba.
Cường độ mỗi gậy hạ xuống Hứa Thanh Tiêu đều nắm rõ.
Hắn sẽ không đánh chết, thế nhưng nỗi đau da thịt thì không thể thiếu.
Chỉ có một điều khiến cho Hứa Thanh Tiêu khâm phục chính là, đừng nhìn dáng vẻ sợ hãi của Lý Viễn thế kia, nhưng ngoại trừ lần đầu tiên đánh bị bất ngờ, từ cái sau hắn ta đã không kêu nữa.
Sau khi kết thúc hai mươi trượng, Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm bội phục Lý Viễn, bội phục cốt khí của văn thần.
Nhưng mà lúc cúi đầu xuống nhìn, lúc này Hứa Thanh Tiêu mới hiểu được.
Sau cái đầu tiên thì tên này đã ngất đi, quả nhiên là đồ vô dụng.
Đã giải quyết xong Thị lang, người cuối cùng tiếp sau đây chính là Hình bộ Thượng thư.
Giờ phút này, Hình bộ Thượng thư đứng trước cửa phòng, đối diện với sự hung ác của Hứa Thanh Tiêu, ông ta đã im lặng.
Còn chuyện có sợ Hứa Thanh Tiêu hay không hả?
Nghiêm túc mà nói thì ông ta sợ, nhưng sợ ở đây không phải là sợ Hứa Thanh tiêu, mà là sợ cây gậy trong tay Hứa Thanh Tiêu.
Càng đáng sợ hơn chính là, nếu Hứa Thanh Tiêu thật sự trừng phạt mình, vậy thì mình sẽ không còn mặt mũi nào ở kinh thành này nữa.
Bị đánh hai mươi trượng này, nhất định một tháng tới không thể vào triều.
Chương 279: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (2)
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Dừng ở đây đi.”
“Những người có lỗi trong truyện này đều đã bị phạt.
Ngươi còn muốn thế nào nữa?”
Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh hít sâu một hơi.
Ông ta gắng lộ ra vẻ bình tĩnh để đứng trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Không trấn tĩnh thì không được.
Coi như là để cầu xin tha thứ thì ông ta tin rằng Hứa Thanh Tiêu không thể nào có chuyện bỏ qua cho mình.
“Trương thượng thư nói đùa, còn một người nữa là ngài đây, vậy thì sao có thể dừng lại được?”
Hứa Thanh Tiêu không thèm để ý.
Hôm nay hắn muốn phá bỏ khuôn khổ, phạt hình Thượng thư.
Nếu như cây trượng này có thể đánh xuống, Hứa Thanh Tiêu có thể cam đoan rằng tất cả những người trong Lục bộ không ai dám chọc vào mình nữa, tối thiểu nhất thì cũng không cố tình làm khó mình.
“Hứa Thanh Tiêu, bản quan chính là Hình bộ Thượng thư của Đại Ngụy, là đại diện cho Hình bộ của Đại Ngụy.
Nếu như ngươi thật sự làm bản quan bị thương, vậy thì chẳng phải ngươi trong thiên hạ sẽ cười chê vương triều Đại Ngụy ta hay sao?”
Trương Tĩnh dùng cái tình, cái lý để thay đổi, nói đi nói lại thì ý tứ chính là không nên đánh ông ta.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại lắc đầu, bước lên phía trước một bước rồi nhìn về phía Trương Tĩnh rồi nói:
“Hình bộ bất công! Đại nhân thân là Thượng thư, đáng lý ra phải cộng thêm hai mươi trượng, chẳng qua là nể tình đại nhân lớn tuổi, hạ quan đã không cộng thêm, vậy nên hai mươi trượng này, đại nhân không muốn nhận cũng phải nhận.”
Sau khi nói đến đây, Hứa Thanh Tiêu bước lên trước một bước chuẩn bị đưa tay tóm lấy Trương Tĩnh.
Trong chốc lát, sắc mặt của Trương Tĩnh trở nên vô cùng khó nhìn, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi.
Lực tay của Hứa Thanh Tiêu lớn đến mức nào? Làm sao ông ta có thể không biết chứ? Kể cả những lúc trên triều bệ hạ phạt ông ta hai mươi trượng, Ngự Lâm quân nể tình ông ta là Hình bộ Thượng thư nên không dám ra tay ác liệt.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu thì không giống như vậy, hắn thực sự có cam đảm đánh thẳng tay.
Chỉ là, đúng lúc này có một giọng nói vang lên.
“Bệ hạ có chỉ, truyền Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh vào cung, truyền Hứa Thanh Tiêu vào cung.”
Tiếng nói vừa vang lên, sắc mặt của Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh liền dịu đi, đồng thời cũng có không ít quam viên Lục bộ thở phào một hơi.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu thật sự động vào Hình bộ Thượng thư, vậy thì chuyện này đúng là phiền phức rồi, kiểu gì cũng sẽ liên lụy đến Lục bộ, không tính là động đất nhưng chuyện này tuyệt đối là một chuyện khiến cho thiên hạ chấn động.
Cũng may, đúng thời khắc mấu chốt bệ hạ đã ra tay!
Bằng không thì không biết bọn họ sẽ chuốc phải phiền phức gì.
“Hứa Thanh Tiêu, bản quan không muốn ở đây tranh cãi với ngươi nữa, cùng đi vào cung gặp bệ hạ, để bệ hạ phân xử mọi chuyện.”
Giờ phút này, Trương Tĩnh trực tiếp mở miệng.
Ông ta bước đi rất nhanh ra ngoài Hình bộ.
Nhìn thấy cảnh này, Hứa Thanh Tiêu không khỏi thở dài một hơi.
Chỉ còn đúng một bước cuối cùng thôi, nếu như sớm một chút vậy thì hắn có thể thật sự ra tay rồi.
Có điều, rất nhanh sau đó, Hứa Thanh Tiêu lắc đầu rũ bỏ đi suy nghĩ của mình.
Ý chỉ trong cung đến không sớm không muộn, hết lần này đến lần khác đều xuất hiện đúng lúc này, hiển nhiên là do Nữ đế cố tình làm vậy.
Xem ra bệ hạ đã mượn mình để cố ý gõ đầu Hình bộ.
Trong chớp mắt, Hứa Thanh Tiêu đã sáng tỏ.
Dù sao thì mình cũng làm loạn một trận to như vậy, trong cung đã biết từ lâu, muốn ra tay ngăn lại thì chỉ sợ là đã nhanh chóng tuyên người vào cung.
Thế nhưng lại chọn đúng lúc này mới truyền chỉ, vậy không phải là muốn cảnh cáo Hình bộ sao?
Về phần nguyên nhân cụ thể là gì, Hứa Thanh Tiêu không hề biết.
Điều duy nhất hắn biết chính là mình phải tiến cung.
Bên ngoài cung.
Không ít quan lại quyền quý đã đứng chờ ở chỗ này.
Sau khi chứng kiến bước đi cực nhanh của Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh thì bắt đầu bàn tán không ngớt.
“Đây không phải là Trương đại nhân, thượng thư của Hình bộ hay sao? Sao lại đi nhanh như vậy chứ? Chậm một chút, chậm một chút.!”
“Trương đại nhân, chú ý một chút đi, đằng sau có gì đâu, chạy cái gì mà chạy.”
Đây chính là giọng nói của đám võ quan, Bọn hắn đến đây cốt là để xem trò vui.
Nhìn thấy Trương Tĩnh hoảng hốt bước đi, bọn họ tự nhiên không nhịn được mà nói vài câu mát mẻ.
Bình thường trên triều đều là ngươi tranh ta đấu, bây giờ thấy ngươi chịu thiệt thòi như thế, chẳng phải nên châm chọc vài câu sao?
Dù sao thì lần sau cũng không có chuyện tốt như vậy nữa.
Trương Tĩnh đanh mặt lại, tiếp tục đi về phía nội cung, còn Hứa Thanh Tiêu thì ung dung bước không nhanh không chậm đằng sau.
“Hứa lão đệ, đỉnh!”
“Hứa lão đệ, sảng khoái nha.”
“Lão đệ , đợi lát nữa xuất cung đến tìm chúng ta uống rượu nhé.”
“Ha ha ha, đúng vậy đúng vậy, đến uống rượu.”
Đám người đó mở miệng khen ngợi uy mãnh của Hứa Thanh Tiêu, đồng thời cũng mời Hứa Thanh Tiêu đến nhà bọn hắn uống rượu.
Hứa Thanh Tiêu không nói gì, chỉ nhìn về phía bọn họ khẽ gật đầu rồi bước vào trong cung.
Thái giám dẫn đường vẫn luôn cúi đầu, sắc mặt của Trương Tĩnh âm trầm, có chủ khó nhìn, còn Hứa Thanh Tiêu thì ngược lại, hắn vẫn lộ vẻ bình tĩnh.
Trong cung, tất cả mọi nơi đều vô cùng yên tĩnh, dị tượng lúc trước cũng hoàn toàn tiêu tán.
Mà hai hàng thị vệ thì đều giữ dáng vẻ khác thường nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Cuối cùng hai người cũng đến bên ngoài điện chờ.
“Tuyên! Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh, Hình bộ chủ sự Hứa Thanh Tiêu nhập điện.”
Sau tiếng gọi của thái giám vang lên, Hứa Thanh Tiêu và Trương Tĩnh bước lên bậc thang.
Chỉ có điều bước chân của Trương Tĩnh nhanh hơn, ông ta bước thẳng vào bên trong đại điện, sau đó quỳ trên mặt đất, cất giọng vô cùng bi thương.
“Bệ hạ!”
“Hứa Thanh Tiêu muốn tạo phản rồi! Hắn đại náo Hình bộ, không nói đến chuyện hắn khiến cho Hình bộ bây giờ bị người trong thiên hạ cười nhạo, mà còn phạt hình tất cả những người cao hơn chức chủ sự ở Hình bộ một lượt, thủ đoạn tàn nhẫn.
Nếu không có thánh chỉ của bệ hạ truyền đến, chỉ sợ lão thần sẽ mất luôn cái mạng già ở chỗ này.”
“Bệ hạ, cả đời của lão thần luôn cẩn thận, không nói…”
Bước vào đại điện, Trương Tĩnh lập tức bắt đầu tố khổ và trách cứ Hứa Thanh Tiêu.
Trong mắt của ông ta đầu vẻ bi thương, cực kỳ tủi thân.
Chưa đợi ông ta nói xong, Nữ đế đã cất tiếng.
“Câm miệng!”
Giọng điệu lạnh lùng, chỉ hai chữ nhưng lộ ra luồng bá khí cực kỳ đáng sợ.
Trong nháy mắt, nhiệt độ của đại điện giảm hẳn xuống, Trương Tĩnh không dám nói gì, còn Hứa Thanh Tiêu chỉ hành lễ với Nữ đế, xong rồi cũng im lặng không nói.
Cũng đúng lúc này, ngoài cung vang lên giọng nói của thái giám.
“Bệ hạ, Lại bộ Thượng thư, Lễ bộ Thượng thư, Công bộ Thượng thư, Lễ bộ Thượng thư, Binh bộ Thượng thư, đang cầu kiến bên ngoài cung.”
Giọng nói vừa vang lên, Nữ đế đã nhanh chóng trả lời.
“Để bọn họ chờ bên ngoài, không cho phép lên tiếng.”
Chương 280: Náo Loạn Lật Trời, Muốn Phạt Hình Thượng Thư? Bệ Hạ Truyền Chỉ, Hứa Thanh Tiêu Tăng Quốc Vận Đại Ngụy (3)
Nữ đế vô cùng bá khí.
Nàng biết Thượng thư của Lục bộ đến đây để làm gì, đơn giản là để cãi nhau thôi.
Nhưng hôm nay nàng chỉ cần bọn họ đứng ở bên ngoài điện lắng nghe, không được phép mở miệng nói chuyện.
“Tuân chỉ.”
Thái giám mở miệng.
Ước chừng không đến nửa khắc sau, Ngũ bộ Thượng thư vội vội vàng vàng bước đến ngoài điện, nhưng tất cả đều biết, lúc này không thể mở miệng nói chuyện mà chỉ có thể thành thành thật thật đợi mà thôi.
“Hoang đường!”
Sau khi đợi Lục bộ Thượng thư đến đông đủ.
Nữ đế ngồi trên long ỷ nói ba tiếng hoang đường, nói đến mức Trương Tĩnh lộ ra vẻ sợ hãi, còn Hứa Thanh Tiêu thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, im lặng không nói gì.
“Đường đường là Hình bộ! Là một trong Lục bộ Đại Nguỵ, vậy mà lại gây ra chuyện hoang đường như thế, chỉ sợ là người trong thiên hạ đã cười nhạo Đại Ngụy đến chết.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi làm việc quá mức hoang đường lỗ mãng.”
Giọng nói của Nữ đế vang lên.
Nàng ngồi trên long ỷ, vừa bắt đầu đã quở mắng Hứa Thanh Tiêu một trận, chỉ trích Hứa Thanh Tiêu làm việc lỗ mãng.
“Bệ hạ dạy phải.”
“Nhưng, thưa bệ hạ, thần chỉ vì muốn giải oan mà thôi.
Từ trên xuống dưới Hình bộ đều cùng nhau từ chối nhận án, thần cho rằng, chuyện hôm nay thần làm đúng là có hại cho hình tượng của Hình bộ, cũng có hại cho quốc thể Đại Ngụy.”
“Thế nhưng, thần càng cho rằng, nếu hôm nay thần không gây ra chuyện này, vậy thì thứ bị làm hại không phải là quốc thể Đại Ngụy mà là căn cơ của Đại Ngụy.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Đúng, mình làm ầm ĩ mọi chuyện như vậy đúng thật là sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của Đại Ngụy, nhưng giữa hình tượng và nền tảng lập quốc thì cái nào quan trọng hơn?
Một bên là mặt mũi, một bên là thực tế.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi nói bậy nói bạ.”
Trương Tĩnh lập tức mở miệng, tức giận mắng mỏ Hứa Thanh Tiêu.
“Trẫm bảo ngươi câm miệng, ngươi không nghe thấy sao?”
Sau đó Nữ đế lạnh lùng nhìn sang, trong nháy mắt Trương Tĩnh lập tức ngậm miệng lại.
Dù trong lòng có không cam lòng đến mức nào thì cũng phải ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi thử nói cho trẫm nghe thử, làm sao lại có hại đến căn cơ Đại Nguỵ?”
Giọng điệu của Nữ đế lạnh lùng.
Hứa Thanh Tiêu cúi đầu làm lễ với bệ hạ.
“Bệ hạ, có lẽ sau khi chuyện này được truyền ra, người trong thiên hạ đều cho rằng thần đang làm to chuyện, thần làm như vậy, thậm chí sẽ có người cho rằng thần tức giận trong lòng rồi cố ý làm vậy.”
“Nhưng, thần quả thật là tức giận trong lòng, quả thật là cố ý.”
“Có điều trong lòng thần thấy tức giận không phải bởi vì chuyện nhỏ này mà là thái độ từ trên xuống dưới Hình bộ.
Thần cho rằng, kể cả là những vụ án cực kỳ nhỏ, nhưng chỉ cần có oan khuất thì Hình bộ nhất định phải thụ lý rồi điều tra chân tướng rõ ràng, từ đó cho bách tính một câu công bằng.”
“Mà nếu như quan viên Hình bộ cho rằng chỉ một chuyện nhỏ không cần đến Hình bộ xử lý, vậy thì xin hỏi bệ hạ, chẳng lẽ thật sự đợi đến lúc có tội lớn thì mới coi như quan trọng sao? Vậy tác dụng của luật pháp nằm ở đâu?”
“Nếu cứ như vậy thì bách tính trong thiên hạ chỉ cần không giết người, không phóng hoả thì còn lại đều không coi là phạm tội sao?”
“Vì vậy, thần tức giận quan viên Hình bộ không làm việc, thần cố ý gây chuyện chính là để người trong thiên hạ nhìn thấy mặt xấu của Hình bộ.
Cứ như vậy thì Hình bộ sẽ nhớ lâu, chỉ cần xảy ra chuyện tương tự cũng sẽ không dám làm loạn nữa.”
“Dù cho vì chuyện này mà thần bị gắn cái danh vạn cổ cuồng sinh, dù thần có nhận hết sự coi khinh của người trong thiên hạ, dù thần có bị văn võ bá quan cả triều nhằm vào, thì thần vẫn sẽ làm như vậy.”
“Bởi vì thần là chủ sự của Hình bộ, là quan viên của Hình bộ.
Thế nên thần có nghĩa vụ, có trách nhiệm làm Hình bộ trở nên tốt hơn.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, lời nói chính trực chân chính, nói ra như thể sắp khóc.
Mà trong mắt Trương Tĩnh và mấy vị Thượng thư ở bên ngoài, những lời này của Hứa Thanh Tiêu lại vô cùng dối trá.
Rõ ràng là phát tiết tức giận thế mà lại nói thành vĩ đại thế này sao? Đây quả thật là không còn tí liêm sỉ nào.
Nhưng đúng là không còn cách nào khác, ai bảo Hình bộ tự rước xui xẻo chứ? Cứ phải gây khó dễ cho Hứa Thanh Tiêu nhưng lại bị người ta nắm thóp, còn gì để mà nói?
Trên long ỷ, Nữ đế lẳng lặng nghe những lời chính trực chân chính này của Hứa Thanh Tiêu.
Đợi Hứa Thanh Tiêu nói xong, Nữ đế không hề thay đổi sắc mặt mà nhìn về phía Trương Tĩnh.
“Nói.”
Chỉ vẻn vẹn một chữ thái độ rất lạnh lẽo.
“Bệ hạ!”
“Hứa Thanh Tiêu lấy việc công báo thù riêng.
Mấy ngày trước, Hứa Thanh Tiêu đến Hình bộ tiếp nhận hồ sơ, nhưng mà bởi vì Hình bộ bận rộn dẫn đến việc không thể giao hồ sơ ngay lập tức cho Hứa Thanh Tiêu nên hắn sinh ra oán hận trong lòng.”
“Hơn nữa chưởng kho Hình bộ quả thật là bận rộn, cộng thêm ngày đó tâm trạng của chưởng kho không được tốt nên mới xảy ra tranh chấp, sau đó tên kia bị phạt hai mươi trượng hình.”
“Hứa Thanh Tiêu ỷ vào lý do đó mà đại náo Hình bộ, hại Hình bộ từ trên xuống dưới gà chó không yên.
Thần cho rằng, mới vừa rồi Hứa Thanh Tiêu mở miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, thế nhưng trên thực tế là vì lòng riêng.
Vậy nên khẩn xin bệ hạ nghiêm trị Hứa Thanh Tiêu.”
“Nếu không từ trên xuống dưới Hình bộ, đều không phục.”
Sau khi Trương Tĩnh nói đến đây rồi thực sự không biết nên nói thế nào nữa.
Chủ yếu là trong chuyện này, Hứa Thanh Tiêu thật sự chiếm lý.
Nhưng người sáng suốt đều nhìn ra Hứa Thanh Tiêu đang lấy việc công báo thù riêng, có điều bị người ta sửa lại.
Nhưng mà ngươi nói thì có quyền quyết định sao? Vậy thì nhất định là không được.
Từ trên xuống dưới Hình bộ đều chờ đợi ông ta đòi công bằng cho bọn họ.
Nếu như không trừng phạt Hứa Thanh Tiêu, vậy thì phân lượng của Hình bộ Thượng thư này trong lòng mọi người sẽ thiếu đi một phần.
Nữ đế không trả lời, chỉ là ánh mắt lại chuyển về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Bệ hạ, có một điểm Trương thượng thư nói không sai.
“Đó chính là việc đã kéo chân thần muộn mười bảy ngày.”
“Chính là dùng hai mươi trượng hình suýt chút nữa đánh chết người còn giả mạo thư từ quan để lừa gạt thần.”
“Cũng chính là việc thần giải oan cho thuộc hạ.
Những người có chức cao hơn chủ sự ở Hình bộ đều không nhận án này, thậm chí còn bảo thần cút.”
“Thần đang suy nghĩ một việc, Thanh Tiêu chính là thần tử của Đại Nguỵ, làm việc cho bệ hạ, làm việc vì Đại Ngụy, bất kể là chuyện lớn hay chuyện nhỏ thì thần đều một lòng vì Đại Ngụy.
Chuyện nhỏ của những người trong thiên hạ, gộp lại chính là chuyện lớn của Đại Ngụy.
“Thần vì chuyện lớn của Đại Ngụy, Hình bộ Thị lang lại bảo thần cút, Hình bộ Thượng thư thì hỏi thần đã náo loạn đủ chưa.”
“Vậy thì bây giờ thần dám hỏi một câu, Hình bộ Thị lang Lý Viễn bảo thần cút, vậy có phải cũng nói bệ hạ cút hay không? Hình bộ Thượng thư hỏi thần đã náo loạn đủ chưa? Có phải là nói bệ hạ đã náo loạn đủ chưa không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Linh Vũ Thiên Hạ [Dịch] Linh Vũ Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Linh-Vu-Thien-Ha-dich.jpg)
![[Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ [Audio] Tiếu Ngạo Giang Hồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Tieu-Ngao-Giang-Ho-Truyen-Audio.jpg)



