- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 26 : Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (5) (c251-c260)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 26 : Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (5) (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (5)
Dưỡng Tâm điện đúng là hơi xa.
Sau khi vượt qua từng tòa cung điện, khoảng chừng hai khắc đồng hồi sau, Hứa Thanh Tiêu đi đến bên ngoài Dưỡng Tâm điện.
Không phải đến ngoài đại điện mà là đi đến bên ngoài cung điện.
Nữ đế nói một canh giờ sau mới gặp, bây giờ vẫn còn hơi sớm, hoàng đế không thể nào chờ hắn được.
Ngoài điện có trọng binh canh giữ, trước khi không nhận được mệnh lệnh khác thì bọn họ cũng sẽ không đi, cần phải có người bên trong thông báo bọn họ mới có thể cho qua.
Đưa mắt nhìn về phía những Ngự lâm quân này, không thể không nói đại nội cao thủ đúng là không tầm thường, chỉ là một tên thủ vệ thôi thực lực cũng đã rất mạnh rồi, ít nhất thì hắn không thể nào nhìn thấu cảnh giới võ đạo của đối phương.
Đứng ở một bên, Hứa Thanh Tiêu nhàn rỗi không có gì làm, bèn dứt khoát nói chuyện với Lý Hiền.
“Lý công công, hoàng cung này thật sự rườm rà quá đi, đúng là mệt thật đấy.”
Hứa Thanh Tiêu cười nói.
Lời này vừa nói ra, Lý Hiền hơi tự mỉa mai nói:
“Hứa đại nhân nói đùa rồi, chúng ta chỉ là đám nô tài, làm sao có chuyện mệt nhọc hay không mệt nhọc được, ngược lại là Hứa đại nhân, ngài đối với ta thật tốt.”
“Hứa đại nhân, nói một câu từ tận đáy lòng, thường ngày các vương công quý thần bao gồm cả các nho thần kia mỗi người đều coi như không thấy đám nô tài bọn ta, nói chúng ta là hoạn quan, cũng chỉ có Hứa đại nhân ôn văn nho nhã mới coi trọng, chịu nói mấy câu với bọn ta.”
Lý Hiền hơi xúc động, lời này đúng thật là phát ra từ tận đáy lòng ông ta.
Lời này vừa thốt ra làm cho Hứa Thanh Tiêu có hơi tò mò.
“Chuyện này, sao có thể như vậy được? Công công là người bên cạnh bệ hạ, trách nhiệm nặng nề, theo lý mà nói thì cho dù các triều thần có cao ngạo đến đâu thì cũng không đến mức không thèm nhìn đến chứ?”
Hứa Thanh Tiêu nói.
“Hứa đại nhân chớ có đùa cợt ta, tuy nói bọn ta thân cận bên cạnh bệ hạ nhưng chỉ là phục vụ vài chuyện sinh hoạt thường ngày thôi, làm gì có trách nhiệm nặng nề gì chứ.”
Lý Hiền cười cười, còn tưởng rằng Hứa Thanh Tiêu đang chê cười hắn.
Nhưng sau khi Hứa Thanh Tiêu nghe xong lời này thì cũng đã hiểu rõ có chuyện gì xảy ra rồi.
Từ xưa đến nay, thái giám nắm quyền là điều tất nhiên trong lịch sử, trong triều đình đông đảo đảng phái, đối với hoàng quyền chính là một loại khiêu khích, mà muốn áp chế các đảng phái thì nhất định phải thành lập một đảng phái mới.
Nhưng đảng phái mới này nhất định phải nghe theo lệnh của mình, hơn nữa thuộc loại nghe lệnh vô điều kiện.
Như vậy thái giám là những người cực kì phù hợp.
Bởi vì thái giám không có hậu nhân, xem như muốn soán vị cũng rất khó làm được, thậm chí có thể nói thái giám trời sinh chính là nô tài, nếu như hoàng đế không ổn thì người thảm nhất chính là bọn họ.
Cho nên các thái giám chỉ có thể nhận mệnh lệnh của hoàng đế, còn nữa, bọn họ là hoạn quan, làm việc lại càng thêm nghiêm túc, lòng dạ vô tư.
Đảng hoạn quan chính là một thanh kiếm sắc bén, dùng tốt thì hoàng quyền có thể vững chắc, dùng không tốt cùng lắm chính là đám hoạn quan nắm giữ triều chính.
Nói một câu không dễ nghe thì để đảng hoạn quan cầm quyền triều chính, hậu quả thảm nhất chỉ là thay một hoàng đế mà thôi, bọn họ không thể nào thay đổi triều đại.
Năng thần nho võ quan tướng, đây là thứ mà bọn họ mới cần chứ một đám thái giám thì cần làm gì? Cùng lắm là đổi người mà thôi.
Cho nên thái giám là đối tượng cực kỳ phù hợp để trở thành thanh kiếm sắc bén trong tay bệ hạ.
Nhưng suy nghĩ một chút, năm đời Văn đế, lại có nho sinh ở đây, hơn nữa đây lại là thế giới siêu phàm, cũng không phải là thế giới có căn cứ trong lịch sử, cho nên năng lực của thái giám cũng sẽ bị suy giảm đi rất nhiều.
Lại thêm năm đời Văn đế trước kia, trong văn khinh võ cho nên lại càng không đến lượt của đám thái giám này.
Vì thế đám thái giám này không có bất cứ quyền thế gì, chì có thể ở trong cung làm chân chạy vặt.
“Lý công công, ta hỏi một câu, bình thường các ngươi có tập võ hay không?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
Lời này vừa xong, Lý công công không chút nghĩ ngợi nói: “Tất nhiên là chăm chỉ tập võ rồi, dù sao bọn ta cũng không có việc gì, hơn nữa học tập võ đạo còn có thể kéo dài tuổi thọ.”
Lý công công trả lời.
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, không tệ, bên trong vẫn chưa nát lắm, xem ra mình nhặt được bảo vật thật rồi.
Nếu nói một hơi đắc tội cả nhất mạch nho gia, hắn có sợ không?
Vậy thì chắc chắn là sợ rồi.
Hơn nữa còn có một điểm trí mạng đó là bắc phạt chi tranh.
Chắc chắn là hắn không đồng ý chuyện bắc phạt rồi nhưng bây giờ hắn lại bị kéo vào một tụ với đám võ quan, nghĩ lại thì quá xấu hổ.
Hơn nữa sớm muộn gì cũng có một ngày hắn đối mặt với chuyện bắc phạt.
Còn nữa, tập đoàn võ quan mặc dù rất tốt với mình nhưng đây chỉ là dựa hơi chứ không phải thực lực chân chính.
Nếu như chính mình có thể tạo ra một cỗ thế lực thì sao ha?
Ồ, không đúng, là thế lực thuộc về mình và bệ hạ mới đúng chứ?
Đảng hoạn quan xấu hay không Hứa Thanh Tiêu không quan tâm.
Nói giống như các đảng phái khác tốt lắm không bằng.
Chỉ cần có thể cho mình sử dụng thì xem như là tốt rồi.
Ngươi không thể quản được người khác, chỉ có thể tự lo cho chính mình.
Đương nhiên ý nghĩ này chỉ có thể dằn lại sau này nói sau, chỉ là đến cùng như thế nào vẫn phải xem xét lại.
Ngay vào lúc này, một giọng nói cất lên.
“Hứa Thanh Tiêu, bệ hạ tuyên ngươi vào.”
Giọng nói kia là của Triệu Uyển Nhi.
Nàng đứng cách đó không xa, hô lên một tiếng.
Nghe thấy vậy, Hứa Thanh Tiêu liền cáo biệt Lý Hiền rồi đi về phía Dưỡng Tâm điện.
Đi đến ngoài điện, Triệu Uyển Nhi đi trước đẫn dường, Hứa Thanh Tiêu đi theo sau.
Triệu Uyển Nhi linh lung tinh tế, tư thái dáng dấp yêu kiều, lúc đi đường lại càng thướt tha vô cùng.
Chậc chậc, nếu như nàng mà ngồi xuống, ôi trời chắc chịu không nổi.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu không khỏi cảm khái, sau một khắc, Triệu Uyển Nhi lại cất giọng.
“Hứa đại nhân, sao không tiếp tục nhìn nữa?”
Giọng nói êm tai, nhưng ngữ khí nghe ra lại có hơi cổ quái, không phải là loại dụ hoặc cũng không phải là kiểu lạnh lùng, dường như nàng chỉ đang hỏi một chuyện rất thường thấy.
Sau khi nghe thấy lời này, vẻ mặt Hứa Thanh Tiêu cực kì bình tĩnh nói:
“Uyển Nhi cô nương nói gì? Hứa mỗ nghe không hiểu.”
Cái gọi là yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, tuyệt thế mỹ nữ như thế vốn là để cho người ta thưởng thức, hai mắt hắn nhìn cũng là bình thường, nhưng có sao nói vậy, Hứa Thanh Tiêu chẳng có bất kì ý nghĩ tà niệm nào.
Chỉ thuần túy là thưởng thức cái đẹp mà thôi.
Còn nữa, sao cô biết ta đang nhìn cô?
Muốn lừa ta à?
Chương 252: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (6)
Hứa Thanh Tiêu trả lời như vậy, Triệu Uyển Nhi không nói gì.
Nguyên nhân nàng không ngại cũng rất đơn giản.
Dáng vẻ Hứa Thanh Tiêu cực kì anh tuấn, tuy nàng là thị nữ hầu hạ bên cạnh bệ hạ nhưng vẫn là nữ tử.
Có người nhìn mình chính là chuyện tốt, ít nhất thì cũng chứng minh được nàng có mị lực.
Đương nhiên nếu như tướng mạo người kia xấu xí, dám nhìn nàng như vậy thì không được.
Đường đến Dưỡng Tâm điện chỉ còn một đoạn ngắn nữa, Hứa Thanh Tiêu thấy Triệu Uyển Nhi không nói gì, không nhịn được mở miệng hỏi: “Chẳng hay năm nay Triệu cô nương xuân xanh bao tuổi?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Thị nữ bên người Hoàng đế vậy chắc chắn mình phải giao kết thật chặt, lỡ như sau này gặp phải chuyện gì thì có lẽ nàng sẽ giúp đỡ được mình.
Cho nên nói chuyện phiếm vài câu cũng bình thường mà thôi.
“Hẳn là nhỏ hơn một tuổi so với Hứa đại nhân.”
Triệu Uyển Nhi hồi đáp.
“Ồ, ta còn tưởng rằng Uyển Nhi cô nương nhỏ hơn ta mấy tuổi, trông cô nương còn trẻ quá.”
Hứa Thanh Tiêu tán dương một câu.
“Hứa đại nhân quá khen, chẳng qua Hứa đại nhân cũng trẻ trung vô cùng, trong triều đình, hẳn là nằm trong nhóm những người trẻ tuổi nhất.”
Triệu Uyển Nhi cũng không lạnh lùng không nhìn người, ngược lại nàng còn trả lời Hứa Thanh Tiêu mấy câu.
Kiểu này có vẻ không phải ca quá khó, có thể nói chuyện phiếm, xem như mối quan hệ mới.
“Không phải là trẻ tuổi nhất, chỉ có thể nói là vận khí tốt, nhận được thánh ân của bệ hạ.
Uyển Nhi cô nương, cô nương có thích ăn đồ ngọt không? Để hôm nào đó lên triều ta sẽ mang ít đồ ngọt tặng cho Uyển Nhi cô nương.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ cười nói.
“Đồ ngọt sao?”
Trong mắt Triệu Uyển Nhi toát ra vẻ hiếu kì.
“Ừ, trong cung quy củ quá nhiều, chắc hẳn ngự thiện phòng cũng bị quản chế, nếu như Uyển Nhi cô nương không ngại thì lần sau Hứa mỗ sẽ đem đến đây một ít, cho Uyển Nhi cô nương nếm thử.”
Hứa Thanh Tiêu cười khẽ nói.
Trong cung nhiều quy củ, mặc dù nói sơn trân hải vị gì trong cung cũng đều có nhưng trên thực tế thì những sơn hào hải vị này cũng chẳng qua chỉ là thuốc bổ mà thôi, bàn về hương vị thì chắc chắn không bằng những món ăn vặt bên ngoài.
Hơn nữa cho dù hương vị ngon đến mấy thì ăn quá lâu sẽ thấy thường thôi, chắc chắn không so được với những thứ bên ngoài.
“Vậy thì đa tạ Hứa đại nhân nha.”
Triệu Uyển Nhi là người thông minh, thường làm bạn bên cạnh quân vương tất nhiên tâm tư cũng nhanh nhạy, đối với những chuyện trong triều nàng được coi là rất hiểu nhưng có thể đối với những chuyện nam nữ, hoặc là giao lưu với người khác mà nói thì lại không có nhiều kinh nghiệm.
Nói cho cùng tuổi nàng vẫn còn trẻ, lại thêm ban đầu nàng đã có hảo cảm với Hứa Thanh Tiêu cho nên cũng thuận theo đồng ý một tiếng.
Đương nhiên chủ yếu nhất vẫn là một điểm, nữ tử ai cũng có suy nghĩ, sớm muộn thế nào nàng cũng phải gả cho người ta, cho dù là Nữ đế đi chăng nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ tìm nam nhân, huống chi là nàng?
Nếu như có thể tìm được một vị vừa có tài hoa vừa có tướng mạo, hơn nữa còn nắm đại quyền, vậy chẳng phải là vô cùng tốt sao?
Về phần mình có thích hay không thì lại là chuyện khác, trong cung không cho phép ngươi làm theo ý của mình.
Hai người nhanh chóng đã đi đến bên ngoài đại điện.
Đôi bên im lặng, không nói thêm nữa.
“Hứa đại nhân, chờ ở đây nhé.”
Triệu Uyển Nhi mở miệng bảo Hứa Thanh Tiêu đứng ở đây đợi, sau đó nàng đi vào đại điện bẩm báo.
Một lát sau, giọng Triệu Uyển Nhi lại vang lên.
“Bệ hạ tuyên Hứa đại nhân vào trong.”
Nghe theo lời Triệu Uyển Nhi, Hứa Thanh Tiêu đi vào bên trong đại điện.
Hắn cũng rất tò mò Nữ đế tuyên gặp hắn vì chuyện gì.
Là vì An quốc sách hay sao?
Hứa Thanh Tiêu tò mò.
“Thần Hứa Thanh Tiêu, bái kiến bệ hạ.”
Hứa Thanh Tiêu cúi đầu hành lễ về phía bệ hạ.
Đại điện lạnh lẽo toát lên vẻ nghiêm trang yên tĩnh.
Tấm rèm lụa tím che khuất khuôn mặt Nữ đế nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn ra được một bóng dáng uyển chuyển tuyệt thế.
Nhưng tất cả đều rất yên tĩnh.
Không có bất kì âm thanh nào vang lên.
Hứa Thanh Tiêu trầm mặc không nói, cũng không đứng thẳng, vẫn cứ đứng khom người như cũ.
Qua một lúc thật lâu, Hứa Thanh Tiêu mới không nhịn được lại mở miệng:
“Thần, Hứa Thanh Tiêu tham kiến bệ hạ.”
Hắn lại mở miệng một lần nữa, hắn đang nhắc nhở đối phương.
“Khụ,… Hứa Thanh Tiêu…”
“Ái khanh ăn cơm chưa?”
Giọng của Nữ đế vang lên làm cho Hứa Thanh Tiêu ngây ngẩn cả người.
Hử?
Ngươi bảo ta vào Dưỡng Tâm điện ngay trước mặt chúng thần là vì hỏi ta ăn hay chưa hả?
“Thần… còn chưa dùng bữa”
Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao lại cảm thấy có hơi cổ quái kì lạ.
Đây chính là đế vương tâm thuật đó sao?
Ta thích rồi đó.
“Chưa ăn?”
“Ồ, vậy thì dùng bữa trước đi, qua ít ngày nữa trẫm lại tìm ngươi.”
Âm thanh Nữ đế lại vang lên.
Câu này làm cho Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn ngây ngốc.
Chỉ vậy thôi hả?
Ngươi bảo ta tới chỉ là để nói cho ta biết ăn cơm trước đi, hai ngày nữa lại tìm ta?
Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không hiểu được Nữ đế đang nghĩ những gì.
Hắn cảm thấy rất kì lạ, cực kì kì lạ.
“Lui ra đi.”
Âm thanh Nữ đế lại vang lên lần nữa.
Trực tiếp bảo Hứa Thanh Tiêu rời đi.
Sau đó, Triệu Uyển Nhi đi tới nói: “Hứa đại nhân, đi theo ta.”
“Được.”
“Bệ hạ, thần cáo lui.”
Hứa Thanh Tiêu lại càng cảm thấy kì quái nhưng cũng không nói gì thêm.
Làm một thần tử, không nên nghi ngờ tác phong của đế vương.
Dù sao thì cũng đoán không ra.
Hai người lui ra.
Mà bên trong long loan, đối mắt đẹp của Nữ đế lại nhíu lại, ánh mắt hơi mơ hồ vô định.
Lúc rời khỏi hoàng cung, Hứa Thanh Tiêu vẫn ngơ ngác như cũ.
Hắn sửng sốt không biết Nữ đế Đại Ngụy triệu kiến hắn vì điều gì.
Thật sự là muốn hỏi hắn ăn cơm chưa thôi sao?
Điều này quá không hợp lý.
Chẳng lẽ là muốn nhìn cho kỹ dung nhan tuyệt thế của mình?
Hứa Thanh Tiêu thật sự hơi tò mò, người ta nói thánh ý khó dò, nhưng cái này quả thật là quá khó dò.
Không suy nghĩ nhiều nữa, Hứa Thanh Tiêu quyết định về khách điếm trước rồi lại nói.
Cùng lúc đó.
Trong Văn Cung Đại Ngụy.
Ba vị đại Nho đang ngồi trong sảnh đường.
Ba vị này theo thứ tự là Trần Chính Nho, Tôn Tĩnh An và Chính Minh.
“Hôm nay trong triều, bệ hạ muốn cho Hứa Thanh Tiêu vào Lại bộ của ta nhưng cuối cùng lại đổi thành Hình bộ, hai vị thấy việc này như thế nào?”
Trần Chính Nho mở miệng hỏi hai người.
“Bệ hạ bảo hắn vào Lại bộ ta chẳng qua chỉ là lấy lui làm tiến mà thôi, bên trong lục bộ, Lại bộ, Hộ bộ, Binh bộ quan trong nhất.”
“Nhưng mà bất luận như thế nào thì bệ hạ cũng sẽ không cho Hứa Thanh Tiêu vào Binh bộ.
Đại Ngụy không Bắc phạt được mà Hộ bộ thì Hứa Thanh Tiêu cũng không có tài hoa như vậy.”
“Cho nên chỉ có thể đưa mắt nhắm về phía Lại bộ, chỉ là, vừa mới vào triều mà đã được đi vào Lại bộ, việc này chắc chắn là không được, càng nghĩ thì càng thấy Hình bộ là tốt nhất.”
Chương 253: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (1)
“Chỉ là, theo lý thuyết thì cho dù Hứa Thanh Tiêu có tài hoa hơn nữa thì cũng không có khả năng được sắp xếp thẳng chức quan, theo lý thì hắn chẳng qua chỉ làm được chức Duyệt Chưởng, còn bây giờ lại bắt đầu làm từ Chủ sự thất phẩm.”
“Chỉ có thể nói, chiêu bài này, bệ hạ dùng rất tốt.”
Tôn Tĩnh An mở miệng phân tích tỉ mỉ chuyện này.
“Ừ.” Trần Chính Nho khẽ gật đầu, hắn ta cũng cho rằng như vậy.”
“Có điều, sắp xếp Hứa Thanh Tiêu vào Hình bộ là có ý gì?”
Lúc này, Chính Minh đại Nho mở miệng, trong lời nói tràn ngập vẻ hiếu kì.
“Còn có thể có ý gì, Hình bộ phụ trách thẩm tra tất cả vụ án của cả nước.”
“Để Hứa Thanh Tiêu qua đó đơn giản là vì cho hắn ít trải nghiệm mà thôi.
Hắn là Chủ sự, không nhận nổi trách nhiệm quá lớn.”
“Nếu như Hứa Thanh Tiêu ngoan ngoãn thì ở bên đó ba năm năm năm, đến lúc đó lại cho hắn thêm chút chức quyền, đại khái là thế.”
Tôn Tĩnh An có hơi xem thường, cũng không phải do hắn ta ngạo mạn mà thật sự là như thế.
“Không đúng.”
Trần Chính Nho lắc đầu, thân là tả thừa tướng, hắn ta phải suy nghĩ đến rất nhiều chuyện
“Hôm nay bệ hạ làm như vậy, tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là muốn đề bạt Hứa Thanh Tiêu mà thôi.”
“Bắc phạt chi tranh, đây là chuyện không đến một hai năm nữa thì sẽ có kết quả, không có gì bất ngờ xảy ra, căn bản là sẽ không Bắc phạt mà lấy hưng quốc làm chủ, có thể nhìn ra từ việc thi phủ năm nay.”
“Bệ hạ nói cho cùng vẫn biết bây giờ Đại Ngụy cần nhất là gì, nếu chắc chắn Bắc phạt thì rất nhiều chuyện trong triều đình đều sẽ thay đổi, chỉ sợ Hộ bộ sẽ nhảy lên.”
“Về phần Lại bộ chỉ sợ cũng sẽ có những thay đổi cực lớn, Nho gia nhất mạch chúng ta có thể sẽ bởi vì vậy mà bị liên lụy, có lẽ bệ hạ đang ném cho chúng ta một tín hiệu, cảnh cáo một chút.”
“Nhưng chuyện Hứa Thanh Tiêu có thể đảm nhiệm chức vụ trong Hình bộ, những lão già chúng ta có thể sẽ phải lùi về rồi, chuyện này tuyệt không đơn giản như trong tưởng tượng.”
Trần Chính Nho nhạy bén phát giác ra một chuyện, một chuyện cực kỳ không giống bình thường.
Bệ hạ cố ý chèn ép Nho đạo nhất mạch.
hắn ta không quan tâm đến chuyện cuối cùng Hứa Thanh Tiêu được sắp xếp chức quan gì, cho dù thật sự tới Lại bộ thì sao chứ? Cho dù là Viên Ngoại lang thì sao chứ?
Nói cho cùng thì Hứa Thanh Tiêu vẫn còn quá non nớt, nhưng chuyện hôm nay không hiểu sao lại làm cho hắn ta có cảm giác bệ hạ đang muốn chèn ép Nho đạo nhất mạch, nếu như vậy thì đây mới là tai họa ngập đầu.
Tôn Tĩnh An và đại Nho Chính Minh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhất là Tôn Tĩnh An, hắn ta mở miệng nói:
“Không thể nào, trong triều có một số việc không thể nào tách nho giả chúng ta ra, giống như Lại bộ vậy, lấy hiền mà dùng, nếu để cho những người khác làm thì chỉ vấn tâm thôi đã không làm được rồi.”
Tôn Tĩnh An thẳng thắn phủ nhận.
Bên trong lục bộ, có rất nhiều vị trí quan trọng đều do nho sinh đảm nhận bởi vì Nho giả vô tư, đặc biệt là đại nho, đến trình độ này thì chỉ nói đến tâm cảnh.
Đương nhiên vẫn là câu nói kia, nếu như hai nhân tài đều có thể dùng, dùng người của mình không bị xem là thiên vị mà là vì kéo dài địa vị Nho gia nhất mạch trong triều, hơn nữa lại tiện cho mình, có thể quản lý tốt thiên hạ.
Dù sao thì có ai nhận mình sai bao giờ?
“Nhưng nếu như có một học phái mới thì sao?”
Trần Chính Nho mở miệng nói một câu làm cho Tôn Tĩnh An nói không nên lời.
Trong chốc lát, Tôn Tĩnh An khẽ cau mày nói:
“Chính Nho tiên sinh, ý của ngài là bệ hạ muốn nâng đỡ tâm học của Hứa Thanh Tiêu?”
Tôn Tĩnh An đã nghĩ rõ rồi.
“Chính là như vậy, nhưng không nhất định, dù sao thì học phái của Hứa Thanh Tiêu cũng không có cách nào đối chọi được với Chu thánh nhất mạch được, nói theo cách khác thì như mấy điều mà các vị vừa nói, Hứa Thanh Tiêu không thể trở thành thánh nhân được.”
“Nhưng triều đình không cần một thánh nhân, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu có thể thuận lợi trở thành thiên địa đại Nho vậy thì chúng ta gặp rắc rối rồi.”
Trần Chính Nho không tin Hứa Thanh Tiêu có thể trở thành thánh nhân, nhưng Trần Chính Nho cũng biết triều đình không cần thánh nhân, bệ hạ cũng không mong Hứa Thanh Tiêu sẽ trở thành Văn thánh, điều này có sự khiêu chiến cực lớn đối với hoàng quyền.
Nhưng chỉ cần Hứa Thanh Tiêu trở thành thiên địa đại Nho là được rồi, chỉ cần Hứa Thanh Tiêu trở thành thiên địa đại Nho, có phải thánh nhân hay không đã không còn quan trọng, hắn hoàn toàn có thể dìu dắt một nhóm học sinh ủng hộ hắn.
Đến lúc đó cài cắm vào triều đình, vậy thì bọn họ sẽ ngày càng yếu đi, nếu có một ngày trong đám môn đồ của Hứa Thanh Tiêu có người trở thành đại Nho thì bọn họ coi như xong đời.
Mới thay thế cũ, đây chính là quy luật của tự nhiên, có chống lại cũng không được, nhưng chuyện mới thay thế cũ quá nhanh khiến bọn họ không thể tiếp nhận được.
“Ý Chính Nho tiên sinh muốn nói, Hứa Thanh Tiêu là quân cờ mà bệ hạ dùng để thử nghiệm?”
Tôn Tĩnh An hỏi.
“Ừ.”
Trần Chính Nho khẽ gật đầu, ý của hắn ta chính là như vậy.
Hai người kia lập tức trầm mặc.
Còn Tôn Tĩnh An, hắn ta lại tiếp tục mở miệng nói: “Nói như vậy, chúng ta làm cho con cờ này biến thành con chốt thí luôn có được không?”
Giọng hắn ta có vẻ lạnh lùng.
“Biến thành con chốt thí là thế nào?”
Chính Minh đại nhân hỏi.
“Hắn đã vào Hình bộ, ta và Hình Bộ Thượng thư Trương Tĩnh có quan hệ không tệ, để hắn thẩm tra chẩn tai án Bình Khâu chẳng phải là được rồi hay sao?”
Trong nháy mắt Tôn Tĩnh An nghĩ đến biện pháp này.
Lời này nói ra làm cho sắc mặt Chính Minh đại nhân hơi thay đổi, lông mày không khỏi nhăn lại: “Vụ án này có liên quan quá lớn, để cho Hứa Thanh Tiêu xử lý thì không phải là hành vi của Nho đạo ta.”
hắn ta có chút mâu thuẫn, bởi vì vụ án này rất phiền phức, bảo Hứa Thanh Tiêu tiếp nhận thì rõ ràng chính là đang chơi Hứa Thanh Tiêu một vố.
“Chính Minh tiên sinh sai rồi.”
“Lão phu làm vậy là có ba mục đích, một, Hứa Thanh Tiêu vừa vặn là đại tài vạn cổ, để hắn ta tiếp nhận việc này cũng xem như kiểm tra bản lĩnh của hắn.
Nếu như hắn thấy khó mà lui thì căn bản chẳng phải là đại tài gì.
Trong lòng chúng ta cũng rõ.”
“Thứ hai, nếu như hắn dám lật lại bản án thì cũng coi như là giải quyết được một chuyện phiền phức to lớn, vừa có thể xem tài hoa của hắn, lại có thể ra sức cho quốc gia, nhất cử lưỡng tiện.”
“Thứ ba, tài học của Hứa Thanh Tiêu chính là bàng môn tả đạo, nếu như lấy học phái của hắn lập triều thì Đại Ngụy ta sẽ loạn mất, lão phu có nghe qua tâm học của hắn, tri hành hợp nhất, đã biết rồi thì nhất định phải làm.
Loại học thuật này sao có thể giáo hóa người trong thiên hạ? Biết tiền tài của quý thì liền đi cướp hay sao?”
Chương 254: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (2)
“Tôn mỗ cũng không phải là vì tư tâm mà là vì thiên hạ Đại Ngụy, vì lê dân bách tính, cho nên chuyện này Tôn mỗ cảm thấy có thể thực hiện được.”
Tôn Tĩnh An vì chuyện này mà giải thích một lô một lốc.
Hai ý trả lời trước hoàn toàn là gạt người, nhưng câu nói sau cùng lại thấm được vào lòng Trần Chính Nho và Chính Minh đại Nho.
Chỉ là hai người kia vẫn im lặng, dù sao chuyện này cũng đã làm trái đạo quân tử.
Chẳng qua sự im lặng của Trần Chính Nho hình như là còn có ý khác nữa.
“Như vầy đi, vừa rồi Trần Tâm đại Nho có nói với ta Hứa Thanh Tiêu sẽ đi tìm hắn ta, nếu như Trần Tâm đại Nho có thể thuyết phục được Hứa Thanh Tiêu thì chúng ta tính tiếp, thế nào?”
Chính Minh đại Nho vẫn không muốn đồng ý mà muốn thay đổi biện pháp.
Xem thử coi Trần Tâm nói thế nào.
“Cũng được.”
“Sau ba ngày nữa Hứa Thanh Tiêu sẽ nhậm chức, thời gian còn kịp, nghe Chính Minh đại Nho đi.”
Trần Chính Nho cùng Tôn Tĩnh An cũng khẽ gật đầu đồng ý.
Sau đó ba người lập tức đứng dậy rời đi, mỗi người đều mang theo suy nghĩ riêng của mình.
Mà lúc này.
Lý công công đưa quan phục, quan ấn cùng với lệnh bài thân phận và văn kiện tương ứng của Hình bộ tới.
Về phần nơi ở, trước mắt còn đang quét dọn sửa chữa lại, dù sao thì bệ hạ đã hạ chỉ sửa thành học đường, vừa để Hứa Thanh Tiêu ăn ở vừa tiện cho Hứa Thanh Tiêu có thể dạy học vân vân.
Suy nghĩ rất chu đáo, xem ra là đã biết Hứa Thanh Tiêu làm chuyện gì ở phủ quốc công cho nên mới thuận nước đẩy thuyền.
Dù sao Nữ đế Đại Ngụy cũng biết hắn đứng về phía bên kia, cứ mãi nhận ân tình của đám võ quan thì cũng không tốt lắm.
Hứa Thanh Tiêu giữ Lý Hiền lại ăn bữa cơm, trên bàn cơm, Hứa Thanh Tiêu cũng không nói thêm gì, hắn chỉ muốn tạo mối quan hệ với Lý Hiền, rút ngắn khoảng cách lại một chút.
Ăn bữa cơm này, Lý Hiền vừa vui vẻ vừa cảm động, lại còn hơi sợ hãi nữa.
Từ xưa đến nay chưa có ai mời người như hắn ta ăn cơm, nói thật thì đám triều thần quyền quý này có ai lại không xem bọn họ như con sâu con kiến.
Thậm chí họ còn cảm thấy hoạn quan đáng ghét các kiểu, nhưng Hứa Thanh Tiêu chẳng những không ghét thỉnh thoảng còn mời rượu hắn ta.
So sánh xong, Lý Hiền cảm thấy Hứa Thanh Tiêu đúng là thánh nhân chuyển thế.
Cái gì gọi là quân tử?
Giống như Hứa Thanh Tiêu mới gọi là quân tử.
Lý Hiền cảm động muốn khóc, đến cuối cùng hắn ta sống chết gì cũng phải trả tiền bữa ăn này, muốn cản cũng không cản được.
Chỉ là trước khi đi, Hứa Thanh Tiêu lại lấy ra ngân phiếu một trăm lượng.
Triều đình thưởng cho thiên kim, tất nhiên là thiên kim này chỉ là một ngàn mảnh vàng mà thôi, đổi qua thì bằng một trăm lạng vàng.
Trên danh nghĩa nghe thật êm tai, thiên kim thiên kim.
Một trăm lạng vàng thì bằng một ngàn lượng bạc, ngàn lượng bạc này đều là ngân phiếu nên Hứa Thanh Tiêu cũng không keo kiệt mà trực tiếp đưa cho Lý Hiền.
Lý Hiền sợ hãi, sống chết gì không dám nhận.
Hứa Thanh Tiêu cứ kiên trì muốn cho, cuối cùng làm Lý Hiền khóc lên.
“Hứa đại nhân, ngài đối với ta thật sự là quá tốt rồi, trước đó ta vẫn cảm thấy văn nhân ai nấy đều cao cao tại thượng, không nhìn đến ta, có đôi khi vào triều không cẩn thận đụng phải đám văn nhân này bọn họ còn vội đưa tay lau, giống như đụng phải ôn thần vậy.”
“Thiên hạ này không ai không chê hoạn quan bọn ta, thật không ngờ ngài đối với bọn ta thật sự quá tốt, ta không biết làm thế nào để báo đáp lại ngài, nhưng ngài yên tâm, từ nay về sau, nếu như ngài có yêu cầu gì thì cứ nói, dù có xông pha biển lửa ta quyết không từ.”
Lý Hiền vừa khóc vừa nói. hắn ta thật sự rất cảm động, bình thường lúc vào triều không cẩn thận đụng phải ai họ cũng đều tránh như ôn thần, thậm chí còn chửi ầm lên, nhất là đám nho quan kia, loại người như mình trong miệng bọn họ còn không được xem là người.
Dù sao bọn họ cũng không có thứ đồ chơi kia.
Nhưng bọn họ cũng khó chịu mà, cho nên cũng cực kì uất ức.
Hơn nữa trong hoàng cung kì thật bọn họ chính là một đám nô tài không ai quan tâm, ai thấy cũng đều có thể chửi một câu.
Nỗi khổ của thái giám người bình thường làm sao biết được.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu thì chẳng những không chê mà ngược lại mang đến cảm giác như xưng huynh gọi đệ, thậm chí lần nào cũng muốn đưa ngân lượng cho hắn ta.
Ngân lượng nhiều hay ít là một chuyện nhưng mà quan trọng nhất là tâm ý.
Hứa Thanh Tiêu coi hắn ta là người, sao không cảm động cho được?
Thái giám không quan tâm đến ngân lượng mấy, điều mà bọn hắn quan tâm chính là ánh mắt của những người khác.
Không yêu cầu gì quá xa xôi, bọn họ chỉ cần người khác xem mình như những người bình thường là được.
“Lý công công, Hứa mỗ ta cũng không phải là người bình thường, bọn họ mắt chó coi thường người khác còn Hứa mỗ ta thì không.”
“Lý công công, Hứa mỗ cũng không muốn nói gì thêm, nếu như một ngày kia Lý công công có thế lực, cũng đừng nên quên người huynh đệ là ta nha.”
Hứa Thanh Tiêu vừa cười vừa nói.
Lời này nói ra, Lý Hiền lại càng thêm cảm động. hắn ta khóc như mưa.
Hứa Thanh Tiêu mới vừa nói huynh đệ, thời này lại có người chịu làm huynh đệ với loại người như bọn họ.
“Hứa đại nhân, Lý Hiền ta cả gan gọi ngài một tiếng Hứa đại ca, tuy nói có thể là cả đời này lão đệ cũng không được thế nhưng nếu như có một ngày ta thật sự đắc thế.”
“Ta nhất định sẽ không quên ngài, ngài chính là đại ca ruột của ta, ta còn tôn trọng ngài hơn cả đại ca ruột nữa.”
Lý Hiền nói những lời xuất phát từ tận đáy lòng bỏi vì Hứa Thanh Tiêu là người đáng để cho người ta tôn trọng.
“Yên tâm, hiền đệ, ngu huynh nhìn người rất chuẩn, ngươi sẽ đắc thế.
Hiền đệ, lau nước mắt đi, không còn sớm nữa, ngươi hồi cung đi, tránh để chậm trễ lại bị người ta nói.”
Hứa Thanh Tiêu nghiêm túc nói.
Lý Hiền khẽ gật đầu, hít sâu mấy hơi, xem dáng vẻ như là cảm động sắp hỏng rồi.
Sau khi Lý Hiền đi rồi, Hứa Thanh Tiêu dự định nghỉ ngươi một lát rồi lại đi tìm đại Nho Trần Tâm và đại Nho Chu Dân.
Đứng ngoài cửa sổ nhìn bóng lưng Lý Hiền trên đường, Hứa Thanh Tiêu cũng không vội vã làm gì.
Đối với Lý Hiền, Hứa Thanh Tiêu sẽ lợi dụng cho thật tốt, chẳng qua bây giờ còn chưa phải lúc.
Cảm động nhất thời cũng vô dụng, mình cần phải thật sự làm chuyện gì đó cho Lý Hiền mới được.
Nếu như có thể để Lý Hiền nhất mực trung thành với mình thì mình mới tạo ra đảng hoạn quan được.
Hứa Thanh Tiêu tin chắc Nữ đế sẽ không phản đối kế hoạch này.
Nhất là hôm nay sau khi vào triều, hắn lại càng nhìn rõ hơn tình thế trong triều.
Võ nho tranh đấu, văn thần bọ ngựa bắt ve, còn có một nhóm người mỗi người ai nấy đều có tâm tư riêng.
Cả triều có bốn đảng phái, đây là chuyện cực kỳ không tốt đối với hoàng quyền.
Chương 255: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (3)
Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu cũng cảm nhận được áp lực của Nữ đế.
Nho thần hùng hổ dọa người, làm chuyện gì đều cần phải cùng nhau tiến lên nhưng mà nho quan trong triều đình là một nhóm, trong Văn cung Đại Ngụy còn có một nhóm.
Nữ đế muốn làm suy yếu quyền lực và địa vị của nho quan chỉ sợ là vô cùng khó khăn.
Còn v quan thì tốt hơn một chút, tuổi tác đã già, đợi đến khi có một ngày bọn họ mất đi thì địa vị tất nhiên cũng theo đó mà hạ xuống, không giống nho quan, cho dù là các đại Nho đi gặp ông bà rồi thì vẫn còn các đại Nho mới, dù sao thì văn nhân trong thiên hạ này cũng nhiều lắm.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu e ngại nhất không phải là bọn họ mà là đám văn thần đằng sau.
Đám văn thần này mới đúng là sói.
Núp ở phía sau không nói lời nào, lẳng lặng nhìn hai bên tranh đấu.
Chờ thời cơ, thế cục ổn định lại thì đám sói này nhất định sẽ lộ ra bộ mặt thật.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu có thể chắc chắn sở dĩ Nữ đế không vội xác định chuyện Bắc phạt là vì muốn cản chân đám văn thần này.
Quả nhiên, lòng dạ đám người chơi chính trị ai cũng đều phức tạp như nhau, nếu không phải đã sống hai đời thì Hứa Thanh Tiêu chắc chắn không chịu nổi.
Một lát sau, Hứa Thanh Tiêu chỉnh trang xong ngoại hình rồi rời khỏi khách điếm.
Hắn đi đến chỗ của Trần Tâm đại Nho.
Nhà của Trần Tâm đại Nho tương đối xa xôi, không phải trong Văn cung.
Nếu như trong Văn cung thì Hứa Thanh Tiêu cũng sẽ không đến thăm hỏi.
Với tình thế hiện giờ của hắn, nếu đi đến Văn cung tức là muốn đi tìm tai họa.
Trung tâm hoàng thành Đại Ngụy phân thành mấy khu vực.
Lớn nhất là đường lớn Chu Tước và đường lớn Huyền Vũ, xuống nữa là bảy mươi hai phường và ba khu đường lớn.
Hai đường lớn Chu Tước và Huyền Vũ là nơi ở của vương hầu quốc công, trọng thần triều đình, hoàng thân quốc thích, là khu vực của các nhân vật quan trọng.
Bảy mươi hai phường.
Đây là nơi ở của các nhân vật quan trọng hạch tâm, tấc đất tấc vàng, người ở trong bảy mươi hai phường không có ai là người bình thường hết.
Về phần ba khu đường lớn thì là chỗ ở của bách tính thông thường, tất nhiên hai chữ thông thường này chỉ có thể nói là thông thường trong hoàng thành, ra khỏi hoàng thành cũng đều là người bề trên.
Đường Lâm An, đường Quảng Dương, đường Chính Ngọ.
Trần Tâm đại Nho ở trên đường Lâm An, Hứa Thanh Tiêu nghe ngóng một phen đã biết nhà của đại Nho Trần Tâm.
Phủ trạch không lớn, lo với phủ quốc công mà nói thì chính là tiểu đệ đụng với đại ca, nhưng cũng không kém bao nhiêu, ít nhất thì cũng có đình có viện, tạm được.
Sau khi nhờ thủ vệ vào thông báo một tiếng, Hứa Thanh Tiêu bèn tiến vào bên trong phủ trạch.
Trần Tâm đại Nho đang đánh cờ ở trong đình viện, ông đánh cờ cùng với một nam tử trung niên.
Hứa Thanh Tiêu không biết người này nhưng lại biết thân phận của người này.
Quận vương.
Ở Đại Ngụy, người có thể mặc mãng bào ngũ trảo cũng chỉ có thể là quận vương.
“Học sinh Hứa Thanh Tiêu bái kiến Trần Tâm tiên sinh, bái kiến quận vương.”
Hứa Thanh Tiêu hành lễ cúi đầu hướng về phía hai người.
“Ha ha, không cần đa lễ, Thủ Nhân, ngươi ngồi bên cạnh đi, để ta với Hoài Bình quận vương đánh xong ván cờ này rồi lại cùng tâm sự với ngươi.”
Trần Tâm đại Nho cười cười, ra vẻ cực kỳ hiền lành.
Còn Hoài Bình quận vương thì không nói lời nào nhưng có nhìn hắn một cái, chỉ là ánh nhìn này rất bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một chút… biểu cảm không quá ưa thích.
Dù không biết tại sao đối phương lại dùng loại ánh mắt này để nhìn mình nhưng lòng Hứa Thanh Tiêu vẫn lặng như nước, hắn ngồi ở một bên, kiên nhẫn chờ đợi.
Chẳng qua địch ý của Hoài Bình quận vương đối với hắn hình như rất sâu, hắn ta trầm tư chơi cờ, thường đợi rất lâu mới hạ cờ.
Tuy nói đánh cờ cần trầm tư nhưng trầm tư như vậy thì thật sự là có hơi quá rồi.
Đã thấy khách đến mà còn cố ý như vậy, rõ ràng là cố tình chơi hắn.
Hứa Thanh Tiêu hơi hiếu kì, hắn đã đắc tội Hoài Bình quận vương bao giờ nhỉ?
Quận vương Đại Ngụy cũng không ít, mười ba vị quận vương còn có ba vị thân vương còn sống, phụ thân của Hoài Bình quận vương chính là Hoài Ninh thân vương, thân phận bối cảnh rất lớn, quyền thế cũng cực lớn, không phải là quận vương nhàn hạ gì.
Hoài Ninh thân vương nắm trong tay Kỳ Lân quân Đại Ngụy, đây cũng không phải là chuyện đùa, ông ta được xem như là quyền thần bên trong quyền thần, địa vị siêu nhiên.
Cho nên đắc tội Hoài Bình quận vương đúng là một chuyện không tốt chút nào.
Nhưng mình đắc tội hắn ta khi nào vậy nhỉ? Chẳng lẽ hắn ta ghen ghét vẻ ngoài mình đẹp trai hơn hắn ta?
Trong lúc Hứa Thanh Tiêu còn đang suy tư thì một âm thanh đột ngột vang lên:
“Hôm nay kỳ nghệ của quân vương quả nhiên vượt bậc, Trần mỗ thua.”
Giọng nói đại Nho Trần Tâm vang lên, mang theo ý cười.
“Tiên sinh nói thật quá lời, kỳ nghệ tiên sinh cao siêu, đơn giản là có người đến nên không để tâm vào ván cờ thôi, bằng không thì vô luận bản vương đánh thế nào cũng không thể thắng tiên sinh được.”
Hoài Bình quận vương nói với ngữ khí bình tĩnh.
Hắn ta lộ ra vẻ cực kỳ cung kính với Trần Tâm đại Nho.
“Không phải đâu, thắng thì chính là thắng.”
Trần Tâm đại Nho khẽ cười một tiếng sau đó đứng dậy, ông vuốt sợi râu rồi nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Thủ Nhân, ngươi biết đánh cờ không?”
Trần Tâm cười nói.
“Đối với việc chơi cờ, học sinh không biết chút nào.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu.
Hắn sẽ không chơi cờ, nói đúng hơn là hắn sẽ không chơi cờ vây, cờ ca rô thì còn chơi được nhưng đối với loại người này mà nói thì coi như có chơi cờ ca rô đi chăng nữa cũng không thắng đối phương được.
“Không có việc gì, thử một lần xem, lão phu dạy ngươi chơi.”
Trần Tâm cười nói.
Hứa Thanh Tiêu cũng không từ chối, hắn đứng dậy ngồi vào một bên.
Hoài Bình quận vương thì ngồi bất động tại chỗ nhưng khí lạnh phát ra lại hết sức rõ ràng.
Trần Tâm đại Nho có thể nhìn ra được địch ý của Hoài Bình quận vương nhưng ông cũng không nhiều lời, chỉ dốc lòng dạy Hứa Thanh Tiêu chơi cờ vây.
Sau khi đã hiểu sơ sơ, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu đánh cờ.
Hắn cần quân đen, trên thực tế thì Hứa Thanh Tiêu cũng hiểu được một chút về cách chơi cờ, đương nhiên chỉ hiểu chút xíu mà thôi.
Trần Tâm đại nho cũng không chơi hết sức mà chỉ cách chơi cờ cho Hứa Thanh Tiêu.
Nếu ông ta trổ hết tài thì đúng là ức hiếp người khác.
Hứa Thanh Tiêu hạ cờ rất nhanh, dường như không cần suy nghĩ gì, làm cho người ta có cảm giác hắn muốn đặt cờ chỗ nào thì đặt chỗ đó.
Cũng không phải là Hứa Thanh Tiêu đánh bừa mà Hứa Thanh Tiêu hiểu rất rõ một đạo lý, đánh cờ có thể thua nhưng khí thế không được thua.
Trần Tâm đại Nho không nói gì thêm, hai người hạ cờ với tốc độ cực nhanh.
Không bap lâu sau, bàn cờ hình thành cục diện vây quét, là Trần Tâm đại Nho vây quét Hứa Thanh Tiêu.
Cuối cùng cũng có thể kết thúc, Hứa Thanh Tiêu không thua nhiều, chỉ thua bốn năm mươi con cờ mà thôi.
Hứa Thanh Tiêu tự nhận là không tệ lắm bởi vì dù sao trước mặt hắn cũng là một vị đại Nho.
Chương 256: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (4)
Thế cuộc kết thúc, Trần Tâm đại Nho chậm rãi mở miệng nói:
“Thủ Nhân à, thế cuộc như đời người vậy, dù là lần đầu ngươi đánh cờ nhưng nhìn ra được ngươi sát phạt quả quyết, chuyên công phạt, cực kỳ cấp tiến.”
“Đây là chuyện tốt, giai đoạn trước giống như rồng, nhưng lại lộ ra rất nhiều vấn đề.
Trong lần hạ cờ thứ bốn mươi lăm của ngươi, quá vội vàng tiến về phía trước, ta chỉ cần đi bước kế tiếp thì ngươi có thể không còn đường đi tiếp nữa.”
“Còn ở lần hạ cờ thứ bảy mươi tám, chín mươi lăm của ngươi, đều có vấn đề, còn có lần thứ một trăm lẻ năm, mặc dù ngươi thắng ta năm con cờ nhưng cũng đã lọt vào bẫy của ta dẫn đến cả bàn đều thua.”
“Ngươi đã rõ chưa?”
Trần Tâm đại Nho mở miệng, ông ta dùng thế cuộc để ám chỉ ra một vài lời, ý nghĩa của nó rất đơn giản, hy vọng Hứa Thanh Tiêu đừng quá vội vàng tiến về phía trước, phải suy nghĩ cho thật kỹ.
“Tiên sinh dạy rất đúng.”
“Chẳng qua lúc hạ cờ lần thứ bảy mươi tám và chín mươi lăm, học sinh cũng nhìn ra được vấn đề, nhưng học sinh không hiểu kỳ đạo, cho nên chỉ có thể lựa chọn biện pháp mà học sinh cho là an toàn nhất.”
“Về phần lần hạ cờ thứ một trăm lẻ năm, dù cho cả bàn đều thua nhưng học sinh cho rằng bàn cờ không thể nào so với đời người được, đời người lớn hơn bàn cờ gấp vạn lần, một bàn cờ có khi cũng chỉ là một quá trình mà thôi, không phải là cả cuộc đời.”
Lời khuyên của đại Nho Trần Tâm Hứa Thanh Tiêu có thể hiểu được.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng mượn thế cuộc để nói ra tiếng lòng của mình.
Một ván cờ xem thì là thua rồi, nhưng thua vì mình trẻ tuổi, thua vì có rất nhiều thứ mình còn chưa biết, cho nên thua cờ không hối hận.
Nhưng đời người không chỉ nhìn qua ván cờ được, nó gấp vạn lần bàn cờ này, như vậy, lần này hạ cờ thua chỗ này thì có thể tiếp tục hạ cờ ở nơi khác, không thể bởi vì nhất thời muốn xông lên mà cho rằng ta nhất định sẽ thua cả ván.
Những lời nói này của Hứa Thanh Tiêu làm cho Trần Tâm đại Nho hơi xúc động.
Ông ta khẽ gật đầu, muốn nói gì đó nhưng lại không biết có nên nói hay không, cuối cùng, ông vẫn mở miệng nói:
“Thủ Nhân, ngươi hãy nghe lời khuyên của lão phu, kỳ thật ngươi có thể cân nhắc chuyện phế ý, hoặc là cho dù không phế ý thì cũng có thể gia nhập Chu thánh nhất mạch bọn ta, ngươi cố gắng học, dung nhập ý đó vào Chu thánh chi ý, nói không chừng đây chính là một chuyện tốt.”
Cuối cùng, Trần Tâm đại Nho vẫn nói ra những lời ấy, khuyên Hứa Thanh Tiêu gia nhập vào Chu thánh nhất mạch.
“Ý của tiên sinh Thanh Tiêu đã rõ, nhưng Thanh Tiêu đã lập ngôn, sẽ không vào Chu thánh nhất mạch.”
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu, hắn trả lời một câu như vậy.
Lần này đến gặp Trần Tâm đại Nho là bởi vì trước đó đã có hẹn với nhau, Trần Tâm đại Nho cũng không có bất cứ ác ý gì với mình, cho nên hắn mới đến đây.
Chỉ là lời này vừa dứt, Trần Tâm đại Nho còn chưa kịp mở miệng thì giọng của Hoài Bình quận vương đã vang lên.
“Hừ, quả nhiên là cuồng vọng.”
Giọng Hoài Bình quận vương vang lên làm cho cục diện trở nên hơi lạnh lẽo.
Hứa Thanh Tiêu trầm mặc không nói, còn Hoài Bình quận vương lại tiếp tục mở miệng nói:
“Chu thánh chính là thánh của Đại Ngụy, ý cao như trời, ngươi chỉ là một nho sinh minh ý, dám nói lập ngôn, Trần Tâm đại Nho yêu quý tài năng của ngươi, nhưng ngươi lại không thích uống rượu mời, chỉ thích uống rượu phạt.”
“Hứa Thanh Tiêu, chẳng lẽ ngươi thật sự xem mình là đại tài vạn cổ thật sao?”
Hoài Bình quận vương mở miệng, trực tiếp răn dạy Hứa Thanh Tiêu, chẳng cho hắn chút xíu mặt mũi nào, hơn nữa lại còn gọi thẳng tên.
“Hoài Bình quận vương, Hứa mỗ không hề có ý này, ngược lại là quận vương, từ khi Hứa mỗ xuất hiện, ngài đã mang theo địch ý không thể nào hiểu được.”
“Hứa mỗ muốn hỏi quận vương, tại hạ đã trêu chọc quận vương chỗ nào?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, đối mặt với sự giận dữ mắng chửi của Hoài Bình quận vương, hắn cũng không tỏ ra sợ hãi hay e ngại, trái lại hắn rất hiếu kì, tại sao đối phương lại có địch ý như thế với mình.
“Ngươi nói không sai, đúng là ta mang theo địch ý với ngươi đấy, nếu không phải có Trần Tâm đại Nho ở đâu thì chỉ bằng những gì mà ngươi nói bản vương đã muốn thưởng cho ngươi mấy cái bạt tai rồi, để cho ngươi biết cái gì gọi là quy tắc.”
Hoài Bình quận vương cũng không thèm che giấu, hắn ta thật sự ghét Hứa Thanh Tiêu, cực kỳ ghét.
Lời này nói ra làm cho Hứa Thanh Tiêu không khỏi khẽ nhíu mày.
Nói tới nói lui thì mắng vẫn là mắng, hơn nữa câu này còn chẳng thèm cho hắn chút mặt mũi.
Thưởng cho hắn mấy cái tát? Nếu như ngươi dám làm thật, Hứa Thanh Tiêu ta không đánh chết ngươi thì ta theo họ ngươi.
“Quận vương chớ có tức giận.”
“Thủ Nhân chẳng qua chỉ là tuổi còn hơi nhỏ mà thôi, không hiểu quy củ là chuyện bình thường, lúc còn trẻ ai mà chẳng có nhuệ khí.”
Lúc này, Trần Tâm đại Nho đứng dậy hòa giải, hắn nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Thủ Nhân, lão sư của Hoài Bình quận vương chính là Dương Thiện tiên sư của Văn cung Đại Ngụy, cũng là thiên địa đại Nho.”
Trần Tâm đại Nho giải thích, trong chốc lát, Hứa Thanh Tiêu liền rõ ràng.
Trong văn cung Đại Ngụy có mấy nhân vật thật sự rất ngầu, là thiên địa đại Nho, hơn nữa không phải là thiên địa đại Nho thông thường mà là nửa chân đạp đến Thánh cảnh, lúc nào cũng có thể trở thành tồn tại bán thánh.
Đó là người lợi hại chân chính, cũng bởi vì có bọn họ cho nên bố cục của triều đình sẽ rất khó lung lay, cho dù Nữ đế có muốn loại trừ tận gốc quyền lực của nho quan thì cũng rất khó thi hành, mấy vị này không chết thì Chu thánh nhất mạch sẽ vô cùng hưng thịnh.
Hiện tại Hứa Thanh Tiêu cuối cùng cũng đã rõ vì sao mà Hoài Bình quận vương lại mang theo hận ý đối với mình.
Thì ra là Chu thánh nhất mạch, vậy thì không sao, nhân vật như vậy nhắm vào mình cũng có thể hiểu được.
Chỉ là, vẫn thấy hơi khó chịu.
“Thanh Tiêu đã rõ, thì ra là học trò của Dương Thiện tiên sư, khó trách Hoài Bình quận vương lại có địch ý với Thanh Tiêu như thế.
Nếu là như vậy, vậy ta xin quận vương hãy động thủ đi, trước tiên cứ giết Hứa mỗ trước rồi lại giết hết tất cả những người không phải là văn nhân của Chu thánh nhất mạch trong thiên hạ.”
“Tốt nhất là hãy đốt hết tất cả những thư tịch của các thánh nhân khác ngoại trừ Chu thánh, vậy thì từ nay về sau văn nhân trong thiên hạ đều sẽ có thể an tâm học tập đạo của Chu thánh.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nghiêm túc đưa ra đề nghị.
“Cuồng vọng!”
Ầm!
Hoài Bình quận vương sao có thể nghe không ra những lời trào phúng của Hứa Thanh Tiêu, hắn ta nổi giận gầm lên một tiếng, khí thế đáng sợ giống như núi cao trực tiếp áp chế Hứa Thanh Tiêu.
Hoài Bình quận vương không chỉ là một nho sinh, hắn còn là một võ giả.
Ít nhất thì cũng là võ giả thất phẩm trở lên.
Chương 257: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (5)
Khí thế như cơn lũ lướt qua áp chế mà đến, trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy được một lực áp chế đáng sợ, trên người như bị một vạn cân bê tông đè lên, hai chân không nhịn được mà run rẩy, đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể.
Cũng may hắn là Đại Nhật thánh thể, bằng không đoán chừng dưới khí thế kia, chắc hắn đã bị ép cho quỳ xuống rồi.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi thật sự không biết sống chết, ngươi cho rằng ta không dám ra tay với ngươi sao?”
Hoàn Bình quận vương nộ khí trùng thiên nói.
“Đủ rồi!”
Nhưng vào lúc này, Trần Tâm đại Nho mở miệng, Hạo nhiên chính khí kinh khủng ngập tràn, tiếng hét này như tiếng chuông lớn trong hoàng cung, vang lên bên tai Hoài Bình quận vương.
Sau một khắc, Hoài Bình quận vương thu hồi luồng khí thế như nước lũ này lại.
Còn sắc mặt Hứa Thanh Tiêu thì lại tái nhợt vô cùng, mặc dù không còn áp lực nhưng loại cảm giác này vẫn làm cho tim hắn đập hơi nhanh.
Hạo nhiên chính khí của Trần Tâm đại Nho không có cách nào đối kháng lại với võ giả chi lực nhưng uy vọng của ông vẫn còn, một câu cũng đủ để Hoài Bình quận vương thu tay lại.
“Trần Tâm đại Nho, là bản vương sai, đã động võ ở trước mặt ngài, mong Trần Tâm đại Nho thứ tội.”
Hoài Bình quận vương thờ phụng Chu học, sư phụ là Dương Thiện tiên sư, cho nên lại càng tôn trọng Trần Tâm hơn, nói đúng hơn một chút thì đúng là đại Nho nào trong Chu thánh nhất mạch hắn cũng đều rất tôn trọng.”
Nếu như không phải Trần Tâm đại Nho ở đây, hôm nay chắc chắn Hứa Thanh Tiêu không có quả ngon để ăn.
“Thủ Nhân, ngươi không sao chứ?”
Trần Tâm đại Nho đỡ Hứa Thanh Tiêu lên, sau đó hít sâu một hơi, nhìn về phía Hoài Bình quận vương nói:
“Quận vương đại nhân, Thủ Nhân là khách của lão phu, hôm bay chiêu đãi không chu đáo, mong quận vương đại nhân chớ trách tội.”
Ý của ông rất rõ ràng, chính là hạ lệnh đuổi khách.
“Trần Tâm đại Nho, kẻ này nói xấu Chu thánh, chúng ta đã khuyên hắn bỏ gian tà theo chính nghĩa rồi nhưng hắn vẫn khư khư cố chấp, bản vương giáo huấn hắn một chút cũng là hợp tình hợp lý, mong rằng Trần Tâm đại Nho chớ nóng giận.”
Hoài Bình quận vương cũng không cho là mình đã làm sai, ngược lại cảm thấy Hứa Thanh Tiêu có nhiều chỗ không tốt.
Điểm sai duy nhất là hắn ta đã động thủ trước mặt đại Nho.
“Được, ý của quận vương lão phu đã rõ.”
Trần Tâm đại Nho đúng là hơi tức giận.
Quân tử động khẩu không động thủ, Hoài Bình quận vương lại trực tiếp đông thủ, đây không phải là đang làm tăng lên sự ác cảm của Hứa Thanh Tiêu đối với Chu thánh nhất mạch hay sao?
Nói thật thì bản thân chuyện này vốn là phải nói từ từ, phải nói chuyện cho tốt với Hứa Thanh Tiêu, kết quả không ngờ lại huyên náo thành như thế này.
“Trần Tâm đại Nho, thật xin lỗi, bản vương cáo từ.”
Hoài Bình quận vương cũng không nhiều lời thêm gì, nếu như Trần Tâm đại Nho đã không nghe hắn giải thích vậy thì cũng chẳng còn gì đáng để nói thêm, cứ đi thẳng là được.
Hoài Bình quận vương đi rồi, trước khi đi vẫn không quên hung tợn nhìn Hứa Thanh Tiêu một cái.
Đợi sau khi Hoài Bình quận vương đi.
Trần Tâm đại Nho nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, mang theo vẻ tạ lỗi nói:
“Thủ Nhân, lão phu không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Những hành động và việc làm của Hoài Bình quận vương cũng chỉ là nhất thời tức giận mà thôi, lão phu thay hắn tạ lỗi với ngươi.”
Trần Tâm đại Nho hướng về phía Hứa Thanh Tiêu tạ lỗi nói.
“Tiên sinh nói quá lời.”
“Học sinh hiểu rõ, học sinh cũng lý giải được.
Đa tạ tiên sinh đã ra mặt thay cho học sinh, bằng không thì có lẽ học sinh sẽ bị đánh.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn cảm tạ Trần Tâm đại Nho đã ra tay giúp hắn, nhưng thù này đã kết rồi.
Hoài Bình quận vương thì sao chứ?
Chọc đến hắn, Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Chẳng qua bây giờ hắn vẫn chưa có bất kỳ năng lực phản kích nào, nhưng hắn đã ghi thù, không thể nào quên được.
Nhất là loại kẻ địch như Hoài Bình quận vương.
Đây là địch nhân trên phương diện lập ý.
Liên quan đến tín ngưỡng thì chắc chắn sẽ không có khả năng hủy bỏ mối thù.
Cứ nhìn Hoài Bình quận vương đi, hắn cũng là một nho sinh mà mở miệng ra là muốn thưởng cho mình mấy cái tát, địch ý của hắn đối với mình có thể nói là lớn vô cùng.
“Haiz.”
Trần Tâm đại Nho sao lại có thể không nghe ra ý trong lời nói của Hứa Thanh Tiêu, ông thở dài sau đó chầm chậm nói:
“Thủ Nhân, vẫn nên nghe lão phu khuyên một câu đi, đi đến Văn cung tạ lỗi, học tập cho tốt, bằng không mà nói nho quan cả triều chắc chắn đều sẽ là kẻ địch của ngươi.
Nho sinh Chu thánh nhất mạch trong thiên hạ này cũng xem như là kẻ địch của ngươi.”
“Hoài Bình quận vương là một, về sau sẽ có thêm người thứ hai thứ ba, một mình ngươi làm sao có thể chống lại nổi?”
Trần Tâm đại Nho khuyên nhủ.
Hứa Thanh Tiêu vẫn lắc đầu một cái.
“Đa tạ ý tốt của tiên sinh.”
Một câu thôi cũng đủ biểu đạt tâm ý của hắn.
“Thôi bỏ đi.
Thủ Nhân, lão phu cũng không khuyên ngươi gì nữa, chẳng qua nếu như một ngày kia nếu như ngươi thật sự gặp phiền toái gì đó, nếu muốn đi Văn cung thì lão phu vẫn nguyện ý mở đường cho ngươi.”
Trần Tâm đại Nho cũng biết được tâm ý của Hứa Thanh Tiêu, ông cũng không khuyên giải hay cản trở, mặc kệ Hứa Thanh Tiêu đi thôi.
“Đa tạ tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu lại cảm tạ một lần nữa, sau đó hai bên cũng không nói gì, Hứa Thanh Tiêu cũng cáo từ rời đi.
Sau khi cáo từ xong Hứa Thanh Tiêu vẫn đi một chuyến đến chỗ đại Nho Chu Dân ở, tới cửa chào hỏi một phen.
Chẳng qua cũng như đại Nho Trần Tâm, Chu Dân đại Nho cũng khuyên bảo hắn nhưng Chu Dân đại nho không cho nhiều lời khuyên, sau khi đã hiểu rõ ít nhiều về ý tứ của Hứa Thanh Tiêu, thái độ hắn ta cũng lạnh lùng hơn.
Đây chính là hậu quả khi Hứa Thanh Tiêu đối đầu với nhất mạch Chu thánh.
Hứa Thanh Tiêu cũng không oán hai người Trần Tâm và Chu Dân, chí ít thì hai người cũng chẳng làm gì, thậm chí còn khuyên can hắn, đơn giản chỉ là đạo bất đồng bất tương vi mưu mà thôi.
Nhưng trải qua lần này, Hứa Thanh Tiêu cũng đã hiểu biết thêm về tình huống của mình bây giờ.
Như đang hãm vào trong vũng bùn vậy.
Hoặc là nhanh chóng chiếm được vị trí quan trọng trong triều đình hoặc là nhanh chóng lập ngôn, sau đó lên lục phẩm thậm chí là trở thành đại Nho ngũ phẩm.
Đương nhiên về mặt vũ lực cũng tuyệt đối không thể chậm trễ, nhất định phải tăng thêm tốc độ, bằng không mà nói nếu như lại gặp Hoài Bình quận vương lần nữa, người ta chỉ cần uy áp mình, mình sẽ quỳ xuống ngay tại chỗ.
Nếu như việc này xảy ra, Hứa Thanh Tiêu thà chết còn hơn.
Đến cả hoàng đế hắn cũng chưa từng quỳ, vậy mà lại phải quỳ trước một quận vương?
Hứa Thanh Tiêu có chết cũng không đồng ý.
Nguy cơ đánh tới như nghiêng trời lật biển làm cho Hứa Thanh Tiêu cảm thấy vô cùng áp lực.
Chương 258: Đại Nho Nhằm Vào, Quận Vương Nổi Giận, Sự Tức Giận Của Hứa Thanh Tiêu, Bình Khâu Chẩn Tai Án (6)
Trở lại khách sạn, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu tu luyện võ thuật.
Mượn cơ hội này, Hứa Thanh Tiêu trực tiếp đả thông khí mạch thứ hai, không tính là gấp nhưng cũng không xem là chậm, vừa vặn phù hợp.
Nếu như có thể đả thông thêm một đường khí mạch thì hắn sẽ có thể tiến vào bát phẩm.
Hắn phải tiến vào bát phẩm nhanh chóng một chút.
Thậm chí là thất phẩm, lục phẩm, ngũ phẩm.
Phòng ngừa chuyện như hôm nay lại xảy ra lần nữa.
“Hoài Bình quận vương đúng không?”
“Chờ đó cho Hứa mỗ.”
Trong phòng khách, Hứa Thanh Tiêu siết chặt nắm đấm.
Không phải là Hứa Thanh Tiêu không thể chịu nổi nhục nhã mà bị hạ nhục thế này hoàn toàn không nói đạo lý, loại sỉ nhục này hơn xa những điều khác, ít nhất thì phải nói đạo lý với hắn hoặc là nếu như hắn làm sai hoặc không đúng, bị người ta nắm thóp thì hắn nhận.
Bởi vì đây là vấn đề của chính hắn, còn nếu như dùng vũ lực khiến cho hắn khuất phục thì chỉ làm cho Hứa Thanh Tiêu càng thêm bất khuất.
Thời gian nhanh chóng trôi đi.
Trong nháy mắt đã đến ngày thứ ba.
Trong ba ngày này, Hứa Thanh Tiêu đều dùng thời gian vào việc củng cố tu vi, đường khí mạch thứ hai đạt đến đại viên mãn, thực lực được tăng lên một lần nữa.
Hắn vốn định ngưng tụ văn khí nhưng cuối cùng vẫn quyết định chậm lại một chút.
Hắn tắm nước nóng sau đó mặc quan phục của Chủ sự Hình bộ rồi đi về phía Hình bộ Đô Sát viện.
Đô Sát viện.
Đây chính là nơi của Chủ sự Hình bộ, tất cả các hồ sơ vụ án toàn quốc đều ở nơi đó.
Chỉ cần có liên quan đến án hình sự thì đều phải giao cho Đô Sát viện tiến hành phúc thẩm.
Nhất là những vụ án bêu đầu thì lại càng phải giao cho Đô Sát viện và Đại Lý tự cùng nhau phê thẩm, sau khi xác định không sai thì mới có thể chuyển xuống.
Cho nên làm việc ở Hình bộ cần phải cực kì nghiêm túc, bởi vì nếu như có sai sót gì thì sẽ gây ra án oan.
Sau khi đi vào Đô Sát viện, trong nội viện có mấy chục gian phòng to to nhỏ nhỏ, có mấy trăm người tới tới lui lui lộ ra thần thái cực kỳ vội vàng, mỗi người đều cực kỳ bận rộn, giao nhận hồ sơ, thẩm tra hồ sơ, phê duyệt hồ sơ, trong trong ngoài ngoài có rất nhiều chuyện.
“Xin hỏi các hạ là Hứa Thanh Tiêu Hứa đại nhân sao?”
Cũng vào lúc này, có một tiểu lại đi tới, nhìn quan phục của Hứa Thanh Tiêu rồi đi đến hỏi thăm.
“Đúng vậy.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu đáp.
“Hứa đại nhân, tiểu nhân chính là Quyển lại Hình bộ Chu Nam, bên trên đã giao phó cho tiểu nhân phụ trách những chuyện của đại nhân, mời đại nhân đi theo ta.”
Quyển lại không có phẩm cẩp cho nên không thể tự xưng là hạ quan, thuộc về một loại việc vặt phụ trách chọn lựa hồ sơ, tiến hành phúc tra lần thứ nhất, sau khi không có vấn đề gì thì giao cho Chủ sự, Chủ sự lại điều tra nếu như không có vấn đề gì thì sẽ ghi ý kiến ra, sau đó nộp lên trên.
Cuối cùng là Viên Ngoại lang phê duyệt rồi lại thống nhất báo cáo lên cho Hình bộ Thượng thư, nếu như Thương thư nói một tiếng không sai gì mấy thì được, nếu như Thượng thư không bận thì sẽ tự mình phê duyệt qua một lần, sau đó lại chuyển xuống sửa lại.
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, nở nụ cười ôn hòa rồi đi theo người kia.
Rất nhanh thôi, hắn đã đi đến một gian phòng nhỏ, trong phòng có ba giá sách, trên đó trưng bày hồ sơ của các nơi.
Có một cái bàn chính, hai bên trái phải đều có bàn phụ, để cho Quyển lại dùng.
“Hứa đại nhân, Hình bộ hiện nay đang thiếu người cho nên không có quan sai hình bộ mặc cho ngài sai khiến.
Vì vậy nếu như ngài có chuyện gì thì trực tiếp nói với tiểu nhân là được, tiểu nhân sẽ là chân chạy vặt cho ngài.”
Chu Nam đẩy cửa phòng ra, hắn lau sơ qua bụi bặm trên bàn rồi cười nịnh nọt nói:
Chủ sự được sắp xếp hai người Quyển lại, bốn tên bộ khoái hình bộ, chẳng qua hiện nay nhân lực thiếu thốn cho nên không có cách nào xếp đầy đủ được, Hứa Thanh Tiêu hiểu.
Nhưng hắn vẫn hỏi một câu:
“Ta có thể tự tìm không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Đối phương sửng sờ, nhưng suy nghĩ một chút rồi hồi đáp: “Có thể thì có thể, chẳng qua nếu như tự tuyển người thì người đó nhất định trên người phải có chức bộ khoái, nếu Hứa đại nhân có biết bộ khoái nào thì cũng có thể gọi đến, đến Lại bộ xử lý một vài thủ tục là được.”
Chu Nam hồi đáp.
“Ừ, được.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Không có nhân lực cũng không sao, có thể tự mình tuyển là được.
Hai huynh đệ Dương Báo Dương Hổ ở phủ Nam Dự xem như là cực kỳ trung thành đối với hắn, là người một nhà, gọi đến giúp hắn làm việc cũng không tệ lắm.
Về phần hai người lỗ mãng thì có thể dạy bải lại một chút, vấn đề không lớn.
Bằng không mà nói chỉ dựa vào chuyện xảy ra ngày hôm qua thôi, đường đường là quận vương mà xém chút nữa lại động thủ đối với mình thì khó có thể đảm bảo sẽ không có người lại làm vậy với mình.
Nếu họ sắp xếp cho mình người lá mặt lá trái, vậy thì đúng là có thể làm mình buồn nôn.
“Đại nhân, tiểu nhân chuẩn bị hồ sơ cho ngài.”
Chu Nam không nhiều lời, trực tiếp đi kho chứa công văn lấy hồ sơ đến cho Hứa Thanh Tiêu.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu ngồi xuống chủ vị, bắt đầu chuẩn bị nghênh đón công việc mới.
Chu Nam lập tức rời đi.
Chỉ sau một lát.
Chu Nam trở về.
Nhưng hắn cũng không bưng đến một đống lớn hồ sơ như trong tưởng tượng của Hứa Thanh Tiêu.
Ngược lại, hắn chỉ cầm một phần đặt ở trước mặt mình.
Hơi nghi hoặc một chút nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không hỏi nhiều mà chỉ chậm rãi mở hồ sơ ra.
Rất nhanh chóng, vài chữ to lập tức đập vào mắt hắn.
‘Bình Khâu chẩn tai án.’
Hứa Thanh Tiêu ngồi ngay trước bàn lẳng lặng mà xem hồ sơ này.
‘Mùng chín tháng năm thứ bốn mươi ba Vũ Nguyên, phủ Bình Khâu xuất hiện thiên tai, đại hạn bảy năm, bầu trời ráng hồng, đất nứt vạn dặm.
Giám Thiên Ti Đại Ngụy dùng tám mươi mốt lá bùa cầu mưa nhưng cũng không đổi lấy được một hạt mưa nào.
Đây là thiên tai.’
‘Mùng bảy tháng chín năm thứ bốn mươi ba Vũ Nguyên, Giám Thiên Ti Đại Ngụy mời trưởng lão của Đại La giáo đến cầu mưa cho phủ Bình Khâu nhưng mà thiên tượng quái dị, cuối cùng không có cách nào cầu được mưa xuống.
Đến đây, đại nạn giáng xuống, bách tính chạy nạn.
Vì để giải tai ương khô hạn, tỉnh Trung Thư đã phê chẩn tai ba ngàn vạn lượng bạc trắng.’
‘Mùng một tháng ba năm thứ bốn mươi bốn Vũ Nguyên, Tuần Sát sứ Chu Chính tiến về phủ Bình Châu, sau khi điều tra mọi chuyện thì phát hiện bách tính phủ Bình Châu vẫn khổ không thể tả như cũ, sơn hà vạn dặm không một cọng cỏ, không một vật sống, lại có chuyện kinh dị hơn là đổi con để giết ăn.’
‘Ngày hai mươi tháng ba năm thứ bốn mươi bốn Vũ Nguyên, Hình bộ Đô Sát viện và Đại Lý tự liên thủ điều tra chuyện này, cuối cùng thông qua các dấu vết phát hiện, Phủ quân phủ Bình Châu Trương Nam Thiên ăn hối lộ trái pháp luật, nuốt hết ngàn vạn lượng ngân lượng chẩn tai, đám thuộc hạ lại chia chác ngân lượng, lấy gạo đổi thành cám, mỗi ngày một bữa, lại không cho phép bách tính ra khỏi phủ, bỏ mặc họ phải chết đói dẫn đến thiên nộ.’
Chương 259: Hình Bộ Chống Đối, Ghẻ Lạnh, Vĩnh Bình Thế Tử Hòa Giải, Ba Phong Thư (1)
‘Ngày hai mươi hai tháng ba năm thứ bốn mươi bốn Vũ Nguyên, Phủ quân phủ Bình Khâu tự biết mình nghiệp chướng nặng nề nên đã giết hết cả nhà, rồi treo trên xà nhà tự sát mà chết, nhưng ngàn vạn tiền tham ô thì lại không thấy tung tích.’
‘Ngày một tháng tư năm thứ bốn mươi bốn Vũ Nguyên, hội triều Đại Ngụy, từ Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh cho đến Đại Lý tự Tự khanh Cố Ngôn đều đồng thời phê duyệt, án này tội danh đã xác thực, duy chỉ có tiền tham ô không rõ tung tích là cần phải phúc tra lại.’
‘Ngày mùng một tháng năm năm thứ bốn mươi bốn Vũ Nguyên, quyển số một hồ sơ Bình Khâu chẩn tai án.’
‘Người phê duyệt: Hình bộ Thượng thư Trương Tĩnh.’
‘Người phê duyệt: Đại Lý tự Tự Khanh, Cố Ngôn.’
‘Người tiếp nhận: Hình bộ Thị lang Lý Nguyên Hạo.’
‘Người tiếp nhận: Hình bộ Viên Ngoại lang, Trương Chính Trung.’
Đọc tỉ mỉ quyển hồ sơ xong, cả quyển tạo cho Hứa Thanh Tiêu một cảm giác chính là:
Tìm tiền tham ô.
Mục đích của hồ sơ là bảo mình phải tìm số tiền tham ô kia.
Nhưng vấn đề là, nội dung hồ sơ này rõ ràng có vấn đề.
Hứa Thanh Tiêu cũng biết Phủ Bình Khâu.
Chẳng qua hắn chỉ biết đến trong sách mà thôi, là địa khu thuộc tây bắc bộ, ít nhất thì cũng xa hơn vạn dặm ngoài vương triều Đại Ngụy, rất gần Tây châu.
Loại địa phương thế này bản thân nó đã tương đối khô hạn cho nên xảy ra nạn hạn hán cũng không có gì lạ.
Hơn nữa mặc dù thể giới này có thiên đạo nhưng bùa cầu mưa này lại là thủ đoạn của tiên gia, hơn nữa đây là một loại bản lĩnh thần thông, cụ thể ra sao Hứa Thanh Tiêu cũng không biết.
Nhưng sự hình thành của nước mưa thì Hứa Thanh Tiêu biết, quá trình hơi nước bốc lên cao gặp lạnh thì ngưng tụ lại thành nước mưa.
Mà bùa cầu mưa thì chắc chắn sẽ không được khoa học như thế.
Nó hẳn là dựa vào tiên lực thuần túy để chuyển đổi thành nước mưa sau đó rơi xuống.
Cho nên bùa cầu mưa thật sự rất trân quý, nhưng thông thường mà nói nếu dùng bùa cầu mưa thì trời sẽ mưa, nhưng ở phủ Bình Khâu thì lại vẫn cứ khô hạn.
Đây đúng là có vấn đề.
Nhưng nghĩ đến thời kỳ năm Vũ Nguyên thì cũng có thể giải thích được, lúc đó là lần thứ năm Võ đế Bắc phạt, đã hơi bị người dân oán trách rồi.
Thế giới này không phải là thể giới thông thường, có sức mạnh siêu phàm võ đạo tiên đạo cho nên có rất nhiều thứ không thể nào dùng khoa học để giải thích được.
Hứa Thanh Tiêu cũng có thể tiếp nhận tình trạng khô hạn này.
Nhưng trong phút chốc, điều làm cho Hứa Thanh Tiêu thấy nghi ngờ và cảm giác không đúng cũng không phải nằm ở hạn hán.
Mà là vì ba nút thắt tham ô, tự sát, cả nhà chết bất đắc kỳ tử.
Đầu tiên là tham ô trong triều đình cũng không phải là chuyện lạ gì, đơn giản là cách thức không giống nhau mà thôi.
Thông minh một chút sẽ tạo một bút danh, tranh chữ đồ ngọc để nhận hối lộ tham ô.
Đần hơn một chút chính là chờ cấp trên phát tiền xuống, cần mua món đồ gì thì tăng giá lên, lợi nhuận trong đó thuộc về mình.
Trực tiếp hơn là loại phía trên cấp tiền phát chẩn xuống, phía dưới bắt đầu trung gian kiếm lợi riêng.
Nhưng vấn đề ở đây là có thể trở thành một Phủ quân thì chắc là sẽ không ngu xuẩn đến vậy chứ? Cho dù tham ô thì tham một lần mấy trăm mấy vạn lượng bạc, Hứa Thanh Tiêu cũng đồng ý.
Nhưng tham ô tới hai mươi triệu lượng bạc, chừa lại mười triệu lượng mà cấp dưới còn muốn chia chác vậy bạc đến tay nạn dân còn được bao nhiêu?
Nghèo riết điên hả?
Chẳng qua cân nhắc đến chuyện Võ đế Bắc phạt, giả thuyết này cũng không phải là không thể thành lập.
Dù sao thì lúc Võ đế Bắc phạt làm gì có thời gian quản mấy chuyện này, cho nên quyết định ăn thì ăn luôn hai mươi triệu lượng cũng không phải là không có khả năng, về mặt logic vẫn có thể hiểu được.
Nhưng chỗ tự sát kia lại làm cho Hứa Thanh Tiêu cảm thấy hơi cổ quái.
Nếu ngươi đã dám tham thì chắc là đã chuẩn bị xong tất cả, ngày một tháng ba có người điều tra ngươi, ngày hai mươi tháng ba người khác định tội, ngày hai mươi hai tháng ba ngươi tự sát?
Trước sau mới có bao lâu đâu?
Ít nhất thì cũng phải quanh co lòng vòng một chút chứ? Ít nhất thì cũng phải hô lên hai câu đại nhân ngài nghe ta giải thích.
Nhưng người tên Trương Nam Thiên này lại rất quả quyết, điều này hơi không hợp lý, về mặt logic thì không hợp lý chút nào.
Đương nhiên không loại trừ việc tên Trương Nam Thiên này là người nhát gan.
Nhưng tin tức cuối cùng lại càng làm cho Hứa Thanh Tiêu càng thêm tò mò.
Giết hết cả nhà?
Đây đúng là chuyện lạ có thật.
Thiên hạ này đâu phải chỉ có một vương triều Đại Ngụy, phía đông có một vương triều Đột Tà, phía bắc có vương triều Sơ Nguyên, hai vương triều này tuy lúc trước cũng không sánh bằng Đại Ngụy nhưng vương triều Đại Ngụy cũng không thể động đến bọn họ.
Hắn ta không trốn được nhưng cả nhà có thể bỏ chạy, dám tham ô hai mươi triệu lượng bạc, bình thường đoán chừng chắc cũng tham ô không ít.
Gia sản tất cả hơn trăm triệu cũng không quá chút nào, mang theo khoản ngân lượng này chạy đến hai vương triều kia, đoán chừng người ta còn cười ha ha bước ra đón tiếp.
Một trăm triệu lượng bạc trắng, đây là khái niệm gì? Một lượng bạc trắng đồng nghĩa với một ngàn tệ trong kiếp trước.
Chính là một trăm tỷ đó, hơn nữa còn là vàng ròng bạc trắng chứ đâu phải tài sản cố định gì, cho dù đi một nửa thì đoán chừng đại thần Hộ bộ của Đột Tà vương triều cũng sẽ tự mình nghênh đón.
Không nói đến những thứ khác, chỉ cần ngươi đồng ý giao ra nửa số ngân lượng, với số tiền còn lại cũng đã đủ cho cả nhà ngươi sống an khang phú quý mười đời rồi.
Cho nên chuyện này hoàn toàn không logic.
Nếu như nhất định phải liên kết chúng lại với nhau thì cũng chỉ có thể dựa vào chuyện vương triều Đột Tà và vương triều Sơ Nguyên quá xa, không thể chạy nổi.
Nhưng vấn đề ở đây là phủ Bình Khâu ở sát phía tây, phía tây có rất nhiều hòn đảo, rất nhiều quốc gia nhỏ, được mệnh danh là Hải Thượng Thiên quốc.
Chạy tới nơi này chắc không có vấn đề đâu nhỉ?
Vương triều Đại Ngụy lúc ấy đang Bắc phạt, nếu như Bắc phạt thắng thì có khả năng những người này đều phải chết, nhưng nếu như thua, vậy thì sẽ giống như bây giờ, mạnh thì vẫn mạnh như cũ nhưng không thể vì một tên tham quan mà đánh nhau với Hải Thượng Thiên quốc.
Điều này hoàn toàn không cần thiết, được không bù nổi mất, những chi phí phát sinh do chiến tranh đều sẽ vượt qua hai mươi triệu lượng bạc kia.
Cho nên Trương Nam Thiên hoàn toàn không cần thiết phải giết hết cả nhà mình.
Tuyệt hậu cũng không phải là một chuyện tốt.
Cho nên hồ sơ vụ án này, có vấn đề.
“Cả nhà chết bất đắc kỳ tử.”
“Đây không phải chính là giết người diệt khẩu đó sao?”
Rất nhanh, Hứa Thanh Tiêu cực kỳ nhạy bén đã phát giác ra được một tin tức.
Người đã chết, cả nhà chết bất đắc kỳ tử.
Đây là điển hình cho việc giết người diệt khẩu.
Chương 260: Hình Bộ Chống Đối, Ghẻ Lạnh, Vĩnh Bình Thế Tử Hòa Giải, Ba Phong Thư (2)
“Trương Nam Thiên này chắc hẳn chỉ là con dê thế tội.”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi thu hồ sơ lại, sau đó nhìn về phía Chu Nam nói: “Còn hồ sơ nào khác hay không?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, vụ án này hắn không nhận nổi, cũng không muốn nhận.
Liên lụy quá lớn, tiền tham ô đến hai mươi triệu lượng bạc, bảo hắn đi tìm?
Tìm đến bạc đầu luôn hay sao?
Hơn nữa đồ ngốc cũng có thể nhìn ra được phía sau phần hồ sơ này hẳn là còn có những nhân vật khác tồn tại, hắn có thể nhìn ra vậy sao Hình bộ Thượng thư lại không nhìn ra được? Sao Đại Lý tự Tự khanh lại không nhìn ra được?
Nếu như bọn họ đều không nhìn ra thì chứng tỏ đám quan viên Đại Ngụy này không có đầu óc.
Chỉ là sao có thể như vậy?
Cho nên Hứa Thanh Tiêu không động đến, cũng không muốn động đến.
Đến lúc đó lỡ như dẫn đến phiền toái đột xuất nào đó, chắc chắn đám nho quan sẽ chế giễu mình.
“Ồ… Đại nhân, hình như… chỉ có một bản hồ sơ này.
Đây là do Thị lang đại nhân sắp xếp, nói là ngài vừa mới đến Hình bộ, rất nhiều chuyện vẫn chưa hiểu rõ, sợ ngài mệt mỏi khi phải xử lý nhiều bản án cho nên chi bằng cứ xử lý án này vậy.”
Chu Nam cúi đầu mỉa mai báo lại cho Hứa Thanh Tiêu.
“Chỉ xử lý một án này?”
Hứa Thanh Tiêu khẽ nhíu mày.
Hắn thân là Chủ sự Hình bộ, theo lý thuyết hẳn là ngày bận trăm công ngàn việc, mỗi ngày đều phải duyệt hồ sơ, từ đó có thể thể hiện ra tài năng của mình.
Bệ hạ đang lấy lui làm tiến, bảo mình đến Hình bộ theo lý mà nói là để cho mình làm việc thật tốt, chịu khó thêm hai năm thì không kém lắm có thể lên chức rồi.
Nếu như có thể xử lý tốt một vài bản án không tệ thì có lẽ hắn sẽ có thể thăng chức trực tiếp.
Bảo mình xử lý bản án này còn không phải là chèn ép mình hay sao?
Không phải nói vụ án này không đủ lớn mà là do vụ án này quá lớn, vốn không thích hợp để hắn làm, thậm chí có thể nói đây chính là chuyện của tiền triều, đây không phải là nguyên nhân không ai muốn hỏi đến nó hay sao?
Tân triều có nhiều bản án như thế mà không đưa cho mình, cố tình đưa án này cho mình?
Trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu đã ngửi ra được mùi vị của chèn ép.
“Là vị Thị lang nào thế?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Phùng Thị lang.”
Chu Nam trả lời.
Phùng Thị lang?
“Phùng Kiến Hoa…”
Hình bộ có một vị Thượng thư, tả hữu Thị lang có hai vị, tiếp theo là bốn vị Viên Ngoại lang, tám vị Chủ Sự, mười sáu vị Khiếu sử, ba mươi sáu Kế sử, mỗi kế sử lại có thêm bốn tên Chưởng Cố.
Đồng thời còn có hai mươi bảy vị Lại ti trú ở các quận các nơi, bất cứ hồ sơ nào cũng đều là từ bọn họ chuyển đến Hình bộ.
Cho nên đừng thấy nhiều người như vậy nhưng một khi bước vào thời điểm bận rộn thì tăng ca ngày đêm.
Phùng Kiến Hoa là Hình bộ Thị lang, đường đường chính chính là quan viên tứ phẩm, lớn hơn so với tên quan tòng thất phẩm như mình.
Trên hắn còn có Viên Ngoại lang lục phẩm, mà trên Viên Ngoại lang còn có hai mươi bảy Lại ti Lang Trung, chẳng qua những Lại ti Lang Trung này bình thường đều sẽ tự quản chuyện trong phạm vi của chính mình, thường sẽ không giao tiếp gì với Viên Ngoại lang, người trực tiếp kết nối với Viên Ngoại lang chính là Thị lang.
Một vị Thị lang sẽ trực tiếp vượt qua Lại ti Lang Trung để ra lệnh thẳng cho Viên Ngoại lang của mình.
Xem ra đối phương đang muốn chèn ép hắn.
Hứa Thanh Tiêu không ngốc, đã hiểu rõ ý của đối phương.
Đưa cho hắn bộ hồ sơ thế này để hắn biết khó mà lui.
Không nói những cái khác, phần hồ sơ này Hứa Thanh Tiêu sẽ không nhận, có nhận cũng chẳng dám làm.
Hoặc là điều tra ra chân tướng.
Hoặc là phải tìm ra tiền tham ô.
Hai thứ đều mang độ khó cấp địa ngục.
Nếu như có bản lĩnh đó Hứa Thanh Tiêu sao còn phải ở nơi này?
Hình bộ đưa bộ hồ sơ này đến mục đích chính là làm cho hắn chẳng làm nên trò trống gì, ngoan ngoãn ngồi chờ đợi ở đây.
Chờ hai ba năm, bệ hạ hỏi một câu Hứa Thanh Tiêu, giờ ngươi thế nào rồi?
Kết quả bên Hình bộ liền nói vào một câu vì hắn chỉ suy nghĩ một bản án đã nghĩ đến ba năm.
Lời này vừa thốt ra, vậy tương lai của hắn sẽ chấm dứt.
Hết hai ba năm rồi mà không hoàn thành nổi một vụ án?
Còn quyết liệt hơn nữa là, bệ hạ Đại Ngụy là ai? Mỗi ngày đều trăm công ngàn việc, mỗi thời mỗi khắc đều có việc phải làm, hơn nữa, giang sơn lúc nào mà chẳng sinh ra người tài, Hứa Thanh Tiêu hắn hôm nay nổi tiếng, nói không chừng ngày mai sẽ còn có Trương Thanh Tiêu, Ngô Thanh Tiêu nữa.
Nói không chừng đến cả cơ hội lộ mặt hắn cũng không có, sau đó sẽ bị triều đình quên lãng, cũng bị hoàng đế quên lãng.
Kết hợp hai điểm này lại, hắn không thể cứ ngồi đó chờ chết được.
“Phùng đại nhân ở nơi nào?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Ừm… Hứa đại nhân, Phùng đại nhân đã đi xa rồi, ngài ấy bảo ta chuyển cho ngài một câu.”
“Việc này tuy khó, nhưng Hứa đại nhân là đại tài vạn cổ, chắc hẳn sẽ không quá khó.”
Chu Nam trả lời.
Lời này nói ra làm cho Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn hiểu rõ.
Người ta cũng đã tìm được đường lui rồi, trực tiếp nói một câu đi công tác xa, hắn đừng mơ tìm được hắn ta.
Mà hắn cũng không thể đi tìm Hình bộ Thượng thư được.
Bởi vì ngươi đã tiến vào quan trường, nếu như ngươi lăn lộn tốt vậy thì nhất định sẽ tiến lên thuận lợi.
Cấp trên của ngươi là Viên Ngoại lang, phía trên Viên Ngoại lang còn có Lại ti Lang Trung, sau đó là Thị lang và Hình bộ Thượng thư.
Giao cho ngươi một chuyện, ngươi không hài lòng thì liền trực tiếp đi tìm Hình bộ Thượng thư? Xử lý vượt cấp như vậy mặc kệ người ta có giúp ngươi hay không thì hành động này của ngươi cũng đều có vấn đề.
Giống như chuyện xảy ra ở phủ Nam Dự vậy, Phủ quân không biết nên định đoạt như thế nào thì đi vào hoàng thành hỏi hoàng đế, xem chuyện này phải xử sao bây giờ?
Hoàng đế tính tình tốt một chút thì sẽ xử lý giúp ngươi, sau đó sẽ cho ngươi về quê dưỡng lão.
Con hoàng đế tính tình không tốt một chút thì cũng sẽ xử lý giúp ngươi, sau đó cho ngươi chịu một trận đòn rồi tống ngươi về nhà.
Chuyện do phía trên giao xuống, ngươi không làm được, có vấn đề gì thì có thể nói cho cấp trên biết, nhưng ngươi tuyệt đối không thể vượt cấp, trừ phi là chuyện cần phải xử lý đặc biệt.
Vụ án lớn như vậy, chắc chắn Viên Ngoại lang sẽ không dám giao cho hắn, Thị lang thì vừa đủ, cho nên hắn chỉ có thể đi tìm Phùng Kiến Hoa giải quyết.
Nhưng xem ra đối phương quyết tâm muốn làm khó hắn.
Quả nhiên bước vào triều đình đồng nghĩa với kéo theo phiền toái vô tận.
“Ta hiểu rồi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, sau đó lại tiếp tục nói: “Tìm hết các hồ sơ, tin tức của những người có liên quan đến vụ án đến đây.”
Nếu như đối phương đã cố nhét cho hắn thì Hứa Thanh Tiêu cũng không còn gì để nói, trước tiên cứ tìm những tin tức có liên quan để xem rồi tính tiếp.
Cũng không thể cứ ngồi ở chỗ này hoài.
“Rõ.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vĩnh Hằng Quốc Độ [Dịch] Vĩnh Hằng Quốc Độ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vinh-Hang-Quoc-Do-dich-SE-Audio-Truyen-hay.jpg)





![[Dịch] Minh Nhật Chi Kiếp [Dịch] Minh Nhật Chi Kiếp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Minh-Nhat-Chi-Kiep-Audio-Truyen.jpg)

