- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 25 : Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (1) (c241-c250)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 25 : Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (1) (c241-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (1)
Quốc công vừa đi qua rồi thì các vị hầu gia lại lập tức xông tới, lời nói thì vẫn như lúc nãy, ý tứ đại khái chính là toàn bộ kinh đô Đại Ngụy này chẳng có vị tiên sinh nào đồng ý nhận cháu của bọn ta, cmn Hứa Thanh Tiêu ngươi thật sự là người tốt mà.
Tuổi của mấy vị hầu gia nhỏ hơn các vị quốc công khoảng hai mươi tuổi, không ít các hầu gia còn lại không đến đa phần đều là không có hậu nhân, nếu như có hậu nhân thì đoán chừng cũng đã đến đây rồi.
Thế này giống hệt với tính toán của Hứa Thanh Tiêu.
Việc học của hậu nhân của thế lực quan võ đã trở thành vấn đề.
Giao cho nhất mạch Chu thánh bọn họ có chết cũng không đồng ý, mời các lão sư khác tới dạy thì lại không quản nổi đám bé gấu này.
Dù sao bọn họ cũng đều là những lão tiên sinh, còn đám bé gấu thì đứa nào đứa nấy nghịch như quỷ.
Lại thêm bây giờ triều chính bận rộn.
Vốn chẳng có thời gian quan tâm đến cho nên đám bé gấu này mới cả ngày kết bè tụ tập, không đi gây họa nơi này thì cũng đi gây họa nơi khác.
Mà từ nhỏ bọn họ đã lớn lên như vậy, tư tưởng của quan võ là thế đấy, không quản được thì thôi, cứ để mặc chúng nó.
Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là không quản bọn nó, chỉ là chưa tìm được người thích hợp đến dạy.
Nay gặp người đầu tiên dám nhận là Hứa Thanh Tiêu đây, lại thêm có sự đề cử của An quốc công.
Trong lúc nhất thời, bọn họ lập tức mang đám tôn nhi nhà mình đến, sợ bỏ lỡ thời gian bái sư.
“Các vị yên tâm, Hứa mỗ đã đồng ý nhận thì sẽ tận tâm dạy dỗ, nhưng cần có ước pháp tam chương.”
“Thứ nhất, đã làm học sinh của ta thì trước tiên phải tôn sư, sau này đám trẻ này muốn làm gì thì để ta nói, các vị không thể nhúng tay vào.”
“Thứ hai, Hứa mỗ biết các vị đau lòng cho con cháu của mình, nhưng dạy người phải nghiêm, không thể làm khác được, cho nên bất luận thế nào, các vị cũng không thể cưng chiều.”
“Thứ ba, một ngày làm thầy cả đời là cha, nếu như đã bái ta là thầy thì không thể tự tiện không học nữa, trừ phi Hứa mỗ ta đồng ý, nếu không không thể coi như trò đùa mà đùa giỡn.”
Hứa Thanh Tiêu dùng lý lẽ nói năng hùng hồn, cũng vô cùng nghiêm túc.
Mấy lời này cần phải nói trước, lỡ như có mẫu thân nhà nào thấy xót con, đau lòng không nỡ thì làm sao bây giờ?
Cho nên cứ nói xong trước, sau này đừng hối hận.
Hắn dạy học sinh, mặc dù mục đích là đặt mối quan hệ nhưng hắn phải chịu trách nhiệm, nếu không sẽ không kéo dài lâu được.
Đừng thấy bọn họ người nào người nấy hô lên Hứa tiên sinh Hứa tiên sinh, bên miệng đều gọi đại tài.
Nếu dạy tốt thì bọn họ sẽ ủng hộ hắn vô điều kiện, coi như trả lại một ân tình.
Nếu dạy không tốt thì cứ gọi ngoài miệng một tiếng cũng chả mất mát gì.
“Lời này nói đúng lắm, Hứa lão đệ, Tín Vũ hầu ta không nói nhảm nữa, đứa nhỏ này giao cho ngươi đấy, sau này nếu như nó không nghe lời thì dù đệ có đánh chết nó ta cũng tuyệt đối không đau lòng.”
“Hữa lão đệ, ta hiểu lòng ngươi, ngươi dụng tâm dạy dỗ đứa trẻ nhà bản hầu, bản hầu nhận ân tình này của ngươi.
Về phần muốn đánh muốn chửi thì ngươi cứ tùy ý đi, bản hầu cũng là bị đánh từ nhỏ đến lớn đấy, không đánh không nên thân.”
Đạo lý này đám người vẫn hiểu.
Đám nhóc con quậy thì quậy, chơi thì chơi, nhưng không nghe lời thì đúng là nên đánh, nhất là trên phương diện học tập, không đánh không nên thân.
“Các vị hầu gia hiểu rõ thì tốt rồi, chẳng qua Hứa mỗ ta cũng không nhất định phải đánh mới được, ta sẽ dốc lòng dạy bảo, chỉ sợ bọn nhỏ quá ham chơi mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu cũng khách khí một câu, cứ nói đánh đánh đánh mãi cũng không tốt, phải nói thêm vài lời hữu ích.
“Được rồi, Hứa lão đệ, mau ngồi xuống đây cùng uống một chén, bình sinh bản hầu vốn không quá thích uống rượu chung với mấy người đọc sách, nhưng xem ra ngươi không giống họ, rất hợp ý ta, nào.”
“Đúng đó, uống một chén.”
Tính tình nhóm võ tướng tương đối ngay thẳng, không vòng vèo quanh co như đám người đọc sách kia.
Hứa Thanh Tiêu cũng rất thoải mái, đi tới ngồi xuống theo đám người.
Các quốc công ngồi ở hàng đầu, các hầu gia cũng theo thứ tự mà ngồi, Hứa Thanh Tiêu thì ngồi phía dưới các hầu gia, sau đó là các trưởng tử của quốc công, cũng chính là các thế tử.
Những người còn lại thì ngồi bàn bên cạnh, về phần đám bé gấu kia thì cả đám đứng chung một chỗ, không biết đang thì thầm cái gì.
“Dâng rượu.”
Giọng nói vang lên, nhóm thị nữ cũng đem rượu ngon đã rót sẵn vào bình châm cho đám người.
Ba lần nâng chén qua đi.
Hứa Thanh Tiêu thầm khen trong lòng.
Rượu này không giống lúc nãy, mặc dù vẫn không dễ uống như rượu Mao Đài nhưng ngon hơn so với rượu ban nãy nhiều.”
“Thanh Tiêu hiền điệt, hôm nay chúng ta nhờ phúc của ngươi, bằng không thì An quốc công cũng không thể nào lấy loại rượu ngon này ra cho chúng ta nhấm nháp đâu.”
Tề quốc công mở miệng cười nói.
Tóc ông ta trắng phau, mặt vuông chữ điền, cho dù đang cười nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy có một loại cảm giác uy nghiêm.
“Nào có, nào có, là An quốc công để mắt đến học sinh.”
Hứa Thanh Tiêu hồi đáp.
“Còn xưng học sinh gì chứ, cứ xưng điệt nhi đi, không cần câu nệ, cứ gọi ta một tiếng thúc phụ là được.”
Tề quốc công tiếp tục mở miệng, rút ngắn mối quan hệ lẫn nhau.
Bọn họ đúng là rất coi trọng Hứa Thanh Tiêu.
Không chỉ là vì tướng mạo mà vì bên trong lá thư An quốc công viết cho bọn họ còn có câu Hứa Thanh Tiêu chính là người của binh gia, nếu đã là người cùng một thế lực thì không cần nói gì thêm.
Cứ coi như vãn bối mà bồi dưỡng, hơn nữa Hứa Thanh Tiêu cũng đã giúp bọn họ giải quyết được một chuyện phiền toái cực lớn, vừa đến liền tặng bọn họ một món quà to thế này, sao bọn họ có thể không thích cho được?
“Đúng đúng đúng, vậy ta đây sẽ với cao một phen, bái kiến các vị thúc phụ, bái kiến các vị huynh trưởng.”
Đến lúc này, đúng là không cần phải tiếp tục khiêm tốn nữa, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, bưng chén rượu lên rồi hướng về các vị quốc công, hầu gia mời rượu.
Lời này vừa thốt ra, đám người nhịn không được nhao nhao gật đầu, trên mặt cũng tràn đầy sự vui vẻ.
Đại tài như thế lại là người cùng một đội với mình, đây chẳng phải là như hổ thêm cánh hay sao?
Rất nhanh sau đó, tiệc rượu bắt đầu, Hứa Thanh Tiêu rót vào cổ họng hết chén này đến chén khác, vừa uống rượu vừa làm quen với nhau.
Con trai của Tề quốc công là ai, con trai của Tín quốc công là ai, con trai của Lý quốc công là ai, con trai của Tấn quốc công là ai.
Hứa Thanh Tiêu đều phải biết hết, bao gồm cả mỗi một vị hầu gia.
Một lần phải nhớ nhiều người như vậy cũng không phải là quá khó nhớ, ít nhất thì cũng phải nhận mặt, tránh cho sau này gặp nhau không chào hỏi, sẽ xấu hổ.
Đám người rất vui vẻ, duy chỉ có đám bé gấu đứng ở cách đó không xa là có vẻ lẻ loi trơ trọi.
Chương 242: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (2)
Lúc thường bọn chúng đều rất được sủng ái, mấy loại trường hợp này chúng đều được ngồi vào bàn, ăn ăn uống uống còn xin được ít tiền.
Nhưng còn bây giờ thì sao? Đứa nào đứa nấy cũng đứng ở bên đó, không biết phải là gì, đến cả đi lại cũng không dám, đứng thì rất khó chịu, rất buồn chán.
“Hứa lão đệ, việc dạy học sau này, nên nói thế nào đây?”
Cuối cùng cũng có người mở miệng hỏi thăm.
Hứa Thanh Tiêu nói sẽ dạy cho bọn chúng nhưng mà dạy thế nào cũng là vấn đề.
Chắc Hứa Thanh Tiêu sẽ không dạy theo kiểu hôm nay đi nhà này ngày mai đi nhà kia đâu đúng không?
“Ừ, học sinh nghĩ thế này, chúng ta sẽ xây một học đường ở chỗ vắng vẻ một chút, mỗi tuần đi học vào ngày thứ nhất thứ ba thứ năm, ngày thứ hai thứ tư trong tuần sẽ tự học, ngày thứ sáu thứ bảy ở nhà nghỉ ngơi, suy nghĩ đến những chuyện khác.
Cho nên bất luận như thế nào thì Hứa mỗ vào các ngày đầu tiên, ngày thứ ba và ngày thứ năm đều sẽ dành ra hai canh giờ để dạy bọn chúng.”
“Đọc sách cũng không phải chỉ để nhớ thôi, học sinh mong muốn thông qua các phương thức giáo dục khác để dạy đám trẻ này.”
Sau khi Hứa Thanh Tiêu nói đến đây, hắn lại đưa mắt nhìn sang.
Có khoảng gần ba mươi đứa, nhỏ nhất thì khoảng mười tuổi, lớn hơn một chút thì mười bốn mười lăm tuổi, ít nhất thì cũng đã qua giai đoạn biết chữ, đây đúng là lúc nên xây dựng tam quan cho chúng.
Người xưa có câu nói rất hay, mang giày trước mặc quần sau, tiên học lễ hậu học văn.
“Được lắm, biện pháp này hay đấy.
Chuyện xây học đường để ta giải quyết.
Bản hầu có một tòa nhà ở đường cái phía tây, cũng không quá xa.
Ta sẽ sai người quét dọn sửa sang lại theo phong cách học đường là được rồi.”
Tín Vũ hầu mở miệng.
Loại chuyện này chẳng đáng kể chút nào, hắn ta hoàn toàn có thể giải quyết được.
Đám người khẽ gật đầu, mà Hứa Thanh Tiêu thì cũng gật đầu theo.
Thật không tệ, được ở miễn phí rồi.
Một đêm ở tửu lâu kinh đô chính là hai ba lượng bạc, còn chưa tính ăn uống nữa, quả nhiên chính là cửa son rượu thịt ôi thiu, ngoài đường có xương người chết cóng mà.
“Vậy khi nào thì hành lễ bái sư? Để cho chúng ta cẩn thận chuẩn bị lễ vật.”
Có người lại hỏi, hỏi Hứa Thanh Tiêu về chuyện bái sư.
“Không cần, học ở chỗ Hứa mỗ không cần quá rườm rà, chỉ cần bọn chúng quỳ lạy ta ba lạy thì được rồi, không cần quà cũng không cần bất cứ thứ gì khác.”
Hứa Thanh Tiêu khoát tay, lễ bái sư Đại Ngụy tương đối phức tạp, cả quá trình còn chưa nói, đến lúc đó mọi người còn phải chen lấn tặng lễ nữa.
Có câu nhiều lễ thì không bị trách, nhưng Hứa Thanh Tiêu không muốn làm theo kiểu lợi ích hóa quá, bản thân hắn dạy là vì muốn kết bạn thêm mối quan hệ, không cần phải làm đến như vậy, khiến cho tất cả mọi người đều không vui hay là ai đưa nhiều một chút thì hắn sẽ ít mắng hơn một chút, cho là cứ tặng lễ là được.
Thôi thì cứ dứt khoát không thu của ai cả, đơn giản một chút, cứ đối xử như nhau, đối với tất cả mọi người đều là chuyện tốt, dạy dỗ không thể ganh đua so bì được.
Đúng là như vậy, sau câu nói này của Hứa Thanh Tiêu, đám người lại nhịn không được càng thêm kính nể Hứa Thanh Tiêu.
Bọn họ là ai chứ? Quốc công, liệt hầu, nói một câu không dễ nghe thì lấy chút đồ vật từ khe hở móng ta ra thì đó cũng không phải là vật nhỏ, nếu đổi lại là người khác thì không chừng đã sớm hấp tấp nhận lấy các loại lễ vật rồi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lại từ chối tất cả, vậy nên có thể biết được Hứa Thanh Tiêu đây là thật lòng thật dạ muốn dạy dỗ trẻ nhỏ, mối quan hệ qua lại là một chuyện, dạy học trò thật tốt lại là chuyện khác.
Sau đó, đám người không còn gì để nói, bèn nâng chén về phía Hứa Thanh Tiêu, xem như là cảm tạ.
Hứa Thanh Tiêu uống xong chén rượu này sau đó đứng dậy đi đến trước mặt đám bé gấu.
Đứa cầm đầu tất nhiên là thiếu niên áo tím, cũng chính là Lý Phạm.
Nhìn sơ một lượt, trên cơ bản đám nhóc cản đường cướp bóc đều đang ở đây, nam có nữ có.
Dân phong Đại Ngụy rất thoải mái, con gái cũng có thể học tập đọc sách, chẳng qua chỉ là không được đi thi mà thôi.
Đám nhóc đưa mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu, có đứa ánh mắt ngây thơ, có đứa mang theo ánh mắt bất thiện, cũng có đứa mang theo ánh mắt thù hận, giống như Lý Phạm vậy.
Hứa Thanh Tiêu không nói lời nào, chỉ đứng đó chắp tay, bình tĩnh đứng trước mặt bọn nhỏ, ánh mắt đầy vẻ ôn hòa nhưng trong mắt đám bé gấu này lại biến thành vẻ dương dương đắc ý.
“Các ngươi còn đứng ngây người ra đó làm gì? Còn không mau chóng quỳ xuống?”
“Ranh con, còn không mau quỳ xuống dập đầu với lão sư?”
“Còn nhìn, còn nhìn nữa có tin ta đánh gãy chân ngươi không?”
“Đồ dê con mắc dịch, mau quỳ xuống.”
Đám bé gấu không muốn quỳ xuống dập đầu với Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn bái sư gì cả, nhưng phụ thân của bọn nó lại lập tức đứng dậy, lớn giọng cực kì, mặt mũi thì đầy vẻ hung dữ.
Lời vừa nói ra đã dọa được đám bé gấu này, bọn chúng từng đứa đưa mắt nhìn về phía gia gia hoặc là mẫu thân của mình.
Nhưng thứ chúng nhận lại chỉ là ánh mắt nghiêm nghị của họ.
Hiểu rồi, sợ rồi.
Đám trẻ sinh ra trong hoàng thành, nghịch ngợm thì có nghịch ngợm nhưng vẫn rất thức thời, cũng biết nương theo chiều gió nên không phản kháng nữa.
Không ít nhóc đã quỳ xuống dập đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu.
Đến cả Lý Phạm cũng bất đắc dĩ phải dập đầu.
Chỉ là bọn chúng rất miễn cưỡng, thậm chí còn mang theo thái độ rất qua loa, trong nháy mắt chúng đã làm các trưởng bối phát bực.
“Ngươi dập đầu kiểu gì vậy? Giống như chết rồi vậy, nghiêm túc dập đầu cho ta.”
“Tên dê con mắc dịch nhà ngươi, bình thường có phải ta đã quá nuông chiều ngươi rồi không? Đến cả bái sư cũng không chăm chú, đúng là thích ăn đòn.”
Tiếng mắng chửi vang lên, mấy liệt hầu là dữ dội nhất, trực tiếp đứng dậy đi qua đạp hai cước.
Đám bé gấu bị dọa sợ tại chỗ, bị đạp rồi thì trực tiếp khóc lên.
“Mẫu thân, mẫu thân.”
“Cha đánh con.”
Bọn chúng vô thức chạy đi tìm mẫu thân khóc lóc nhưng kết quả đổi lại chỉ là thiết chưởng vô tình.
“Đánh ngươi là sai à? Ngày thường con quậy phá thì thôi đi, bây giờ chuyện lớn quan trọng như vậy, còn không mau dập đầu với lão sư, nếu như con tiếp tục phá phách nữa thì mẫu thân cũng không cần con nữa.”
“Đánh tốt lắm, ngày thường tùy hứng làm bậy thì thôi đi, lúc này mà còn giở trò nghịch ngợm, bình thường ta đã quá nuông chiều con, hôm nay ta phải dạy bảo con thật tốt.”
Các nàng nổi giận mắng.
Mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng không dễ dàng gì mới có một người dạy học có danh tiếng đến dạy dỗ con của mình, sao các nàng còn dám tiếp tục nuông chiều được nữa.
Cưng thì cưng, mong con thành người còn quan trọng hơn.
Tiếng mắng chửi, âm thanh đánh chửi vang lên chập chùng không dứt, vợ chồng Lý Binh ở đằng sau cũng ra trận.
Chương 243: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (3)
Thường ngày hắn rất yêu thương che chở con trai của mình, nhưng chuyện gì cũng phải xem trường hợp, việc này tuyệt đối không thể ra tay nhân nhượng được.
Nhân từ nương tay chính là làm hại bọn chúng.
Bốp bốp.
Hai bạt tay hạ xuống, Lý Phạm bị đánh cho ngu người nhưng thiếu niên lì lợm vẫn muốn hét lên vài tiếng như cũ, nhưng khi nhìn thấy gia gia An quốc công của mình giống như cũng muốn đứng dậy, thế là Lý Phạm cũng quỳ xuống.
Cậu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu dập đầu ba cái.
“Học sinh Lý Phạm, bái kiến lão sư.”
Có Lý Phạm dẫn đầu, đám trẻ còn lại cũng không làm căng nữa, đứa nào đứa nấy quỳ trên mặt đất dập đầu, đa số còn khụt khịt mũi.
Ồ, thoải mái rồi.
Sau khi nghe thấy âm thanh này, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy thật là dễ chịu.
“Tốt tốt tốt, các đồ nhi miễn lễ.”
“Lão sư không mang theo gì cho nên không thể tặng đồ cho các con, bây giờ ta sẽ cho các con tám chữ.”
“Học tập cho giỏi, hướng về phía trước.”
“Các người đi qua một bên, chép tám chữ này ra một trăm lần, ai chép xong trước thì người đó sẽ có thể nghĩ ngơi, chép không hết thì ở lại đây, đương nhiên là nét chữ không thẳng cũng ở lại đây luôn, vi sư sẽ ở cùng với các ngươi.”
“Đúng rồi, ai là người đầu tiên chép xong đồng thời chữ viết đẹp thì người đó sẽ được làm lớp trưởng, ý chính là người đứng đầu lớp, phụ trách giám sát mọi người.”
Hứa Thanh Tiêu cười cười sau đó bảo nhóm trẻ xui xẻo này đi luyện chữ, cuối cùng còn ném ra một câu như vậy.
Giờ khắc này, ánh mắt nhóm bé gấu trở nên có hơi khác thường.
Bảo bọn chúng chép chữ hả, chắc chắn là bọn chúng không đồng ý rồi, nếu như không phải sợ bị đánh thì bọn chúng chắc chắn đã chửi ầm lên.
Nhưng nghe thấy được làm lớp trưởng, ánh mắt đám gấu con trở nên hơi cổ quái.
Bề ngoài đám người bé gấu này nói nghĩa nói khí nhưng chẳng qua chỉ học theo dáng vẻ người lớn mà thôi, nhưng sau lưng ai cũng muốn làm lão đại cả.
Vừa nghe được có thể làm lớp trưởng giám sát mọi người thì trong lòng bọn trẻ đều nổi lên tâm tư.
Ngay lập tức, đám trẻ ngoan ngoãn đi luyện chữ.
Mặc kệ là có mục đích gì nhưng bọn chúng đều nghe lời Hứa Thanh Tiêu nói.
Nhìn đám bé gấu này.
Hứa Thanh Tiêu cảm thấy thật tuyệt vời, vô cùng dễ chịu.
Có điều cũng không thể trách hắn được, ai bảo đám nhóc con xui xẻo này tự nhiên lại chọc đến hắn, bây giờ tốt rồi ha?
Haiz, tự tạo nghiệt mà.
Kịch hay kết thúc, Hứa Thanh Tiêu cũng trở về chỗ ngồi, cùng mọi người uống rượu tâm tình.
Hứa Thanh Tiêu vẫn ít nói nghe nhiều, mỗi một câu nói của mọi người đều ghi nhớ trong lòng, nhân tiện tự mình lý giải một chút.
Lại qua thêm ba lượt rượu, yến hội rất náo nhiệt, đám người cũng cực kì vui vẻ.
Tửu lượng của Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không thành vấn đề khiến đám người có hơi kinh ngạc, nhưng càng thêm ưa thích hắn.
Uống đến cuối tiệc, mối quan hệ của mọi người cũng được kéo gần lại hơn một chút, không còn câu nệ như trước đó nữa.
Ngay sau đó, chủ đề mà Hứa Thanh Tiêu không muốn thấy nhất cuối cùng cũng xuất hiện.
Người mở miệng là Tề quốc công.
“Thanh Tiêu hiền điệt à, thúc phụ hỏi ngươi một chuyện, bài Mãn Giang Hồng kia của ngươi viết cho ai thế?”
Tề quốc công mở miệng, ông ta vừa uống rượu vừa hỏi Hứa Thanh Tiêu vấn đề này.
Lời này vừa nói ra, trong mắt tất cả mọi người đều hiện lên ánh sáng, bọn họ điều chỉnh tư thế ngồi lại đôi chút, nghiêm túc hơn chút.
Tuy nói có các quốc công ở đây nhưng mà đối với chuyện này, nhóm liệt hầu cũng không thể không biểu hiện ra vài phần, dù sao lỡ như người mà Hứa Thanh Tiêu viết là bọn họ thì sao?
Vấn đề vừa được hỏi ra.
Hứa Thanh Tiêu có chút nghẹn lời.
Ban đầu hắn vốn định đi hỏi thăm từng người, ai hỏi câu này hắn đều có thể trả lời lơ mơ cho qua.
Hỏi trước mặt như vậy hình như không được tốt lắm thì phải.
Hứa Thanh Tiêu không biết trả lời thế nào, nhưng sau một khắc, An quốc công lại mở miệng.
“Chuyện này không cần hỏi đâu, chắc chắn là viết cho lão phu rồi, các ông chớ có tranh giành.”
Nhắc đến vấn đề này, An quốc công lại lên tinh thần, thổi phồng mình một hồi, không thổi không được mà.
“Viết cho ông hả? An quốc công, tuy ông lớn hơn ta mấy tuổi, ta vẫn luôn gọi ông một tiếng ca ca nhưng ông cũng không cần không biết xấu hổ như vậy, lời như vậy mà ông cũng nói ra được hả?”
Giọng Tề quốc công có hơi âm dương quái khí.
“Đúng vậy, An quốc công, dù ông có là quốc công đứng đầu, bọn ta cũng kính trọng ông nhưng việc này cũng không được nói lung tung được, sao Mãn Giang Hồng có thể viết cho ông được, rõ ràng là viết cho tôi.”
Lý quốc công cũng mở miệng theo:
“Ông đánh rắm, dù thế nào cũng không tới lượt ông được, chắc chắn là viết cho Lư quốc công ta rồi.”
Lư quốc công kêu lên.
“Các ông thật là thô lỗ, Thanh Tiêu hiền điệt đã nói rồi, là viết cho ta, các ông lại còn ở đây tranh cãi, quả nhiên là làm trò cười mà.”
An quốc công khó chịu, Hứa Thanh Tiêu chính miệng nói, chẳng lẽ còn có thể là giả hay sao? Đám vũ phu này, thiệt thô bỉ.
“Chết cười, Thanh Tiêu hiền điệt người ta là khiêm tốn hiểu lễ, tới bái phỏng ông, ông trực tiếp hỏi thẳng người ta Mãn Giang Hồng là do ai viết thì chắc chắn người ta sẽ nói cho ông rồi.
Nói tới nói lui còn không phải là do ông cậy già lên mặt, ỷ vào mình là quốc công nên khi dễ người ta.
Thanh Tiêu hiền điệt ngươi yên tâm đi, có bọn ta ở đây đừng sợ lão già này.
Mãn Giang Hồng là viết cho ai, ngươi nói ra mới tin được.”
Tín quốc công mở miệng, ông ta trực tiếp cho rằng Hứa Thanh Tiêu đây là đang khiêm tốn, căn bản là không đồng ý.
“Đúng vậy, đúng vậy, An quốc công, người ta khách khí một câu ông còn tưởng thật à? Không phải chứ, không phải chứ?”
Lý quốc công tiếp tục nói.
Bốn vị quốc công cãi lộn với nhau, duy chỉ có Tấn quốc công là vẫn cực kì bình tĩnh ngồi ở chỗ đó, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.
Phần hàm dưỡng này làm cho Hứa Thanh Tiêu không thể không tán thưởng một tiếng, cuối cùng cũng có được một vị quốc công trầm ổn.
Nhưng mà sau một khắc, âm thanh của Tề quốc công lại vang lên.
“Tấn quốc công, ánh mắt này của ông là có ý gì? Có lời thì cứ nói, sao lại học theo đám người đọc sách kia?”
Nghe thấy âm thanh của Tề quốc công, Tấn quốc công cười lạnh nói:
“Có ý gì à? Còn có thể là ý gì nữa chứ? Mấy lão thất phu các ngươi giằng co nhưng bài thơ này rõ ràng là viết cho lão phu mà, tiên đế Bắc phạt, ta tham gia bảy lần, các ngươi thì sao? Tối đa cũng chỉ năm lần mà thôi, còn ở nơi này tự cho là đúng, quả nhiên là lão thất phu.”
Tấn quốc công tràn đầy tự tin nói.
Lời này nói ra trong phút chốc liền làm cho cả bốn vị quốc công nhao nhao đứng lên.
“Sao nào? Muốn đánh nhau đúng không? Đừng nói lão phu khi dễ các ông, không cho phép dùng thần lực, có dám không?”
Tấn quốc công hoàn toàn không sợ, trên chiến trường có thể làm tới chức quốc công, sao có thể sợ được?
Chương 244: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (4)
“Đi!”
“Đánh thì đánh!”
“Mấy lão thất phu, hôm nay không đánh cho các ngươi khóc thì ta mang họ Lý.”
Các quốc công rủ nhau đi, cực kỳ dũng mãnh, nói đánh là đánh không để ý mình đang ở đâu.
“Hứa lão đệ, làm quen là tốt rồi, chúng ta đều là những người thô kệch, không có việc gì thì đánh nhau một trận cũng tốt lắm, giãn gân giãn cốt.”
Tín Vũ hầu ngồi bên cạnh Hứa Thanh Tiêu cười nói, sau đó cũng đứng dậy đi ra giãn gân giãn cốt.
“Lão ca, ngài…?”
Hứa Thanh Tiêu có chút hiếu kì hỏi đối phương tính làm gì.
“Không có việc gì, ta biết ngươi đến phủ An quốc công thì không muốn làm tổn hại mặt mũi của An quốc công, bài Mãn Giang Hồng này của ngươi theo ta thấy thì tuyệt đối không viết cho mấy vị quốc công này.”
“Lão ca ta hiểu, ta rõ cả.”
Tín Vũ hầu mở miệng, sau khi nói xong thì liền đứng dậy rời đi, gia nhập vào đại chiến của các quốc công.
Để lại một mình Hứa Thanh Tiêu ngồi ngây ra đó.
Có ý gì đây? Nè, huynh nói rõ một chút đi, Tín Vũ hầu, hầu gia, hầu ca, huynh nói đi chứ.
Hứa Thanh Tiêu thật sự không rõ bên trong có ý gì.
Nhưng rất nhanh sau đó, Quảng Bình hầu lại đến.
“Hứa huynh, không cần quan tâm đến bọn họ làm gì, vũ phu đều là thế đấy, nào, uống một chén.”
Quảng Bình hầu đi đến uống rượu cùng với Hứa Thanh Tiêu.
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Sau một khắc, Quảng Bình hầu chậm rãi nói.
“Thanh Tiêu huynh đệ.
Ta hỏi ngươi chuyện này nhé…”
“Bài Mãn Giang Hồng này của ngươi… chắc không phải là viết cho ta, đúng không?”
Quảng Bình hầu bình tĩnh hỏi nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy hy vọng.
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Cmn, sao ngươi có thể hỏi người khác như vậy hả? Không phải ngươi muốn ta nói là ta viết cho ngươi à?
Cũng may vào lúc này, có người chạy tới, dáng vẻ khoảng mười ba mười bốn tuổi, đứa nhóc lấy ra một chồng giấy Tuyên bày ra trước mặt Hứa Thanh Tiêu nói: “Lão sư, học sinh đã viết xong.”
Giọng nói vang lên, Hứa Thanh Tiêu nhẹ nhàng thở ra.
Vấn đề này thật sự là không biết phải trả lời như thế nào mà.
“Ừ, không tệ, chữ viết tinh tế, ngươi tên là gì?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Thiếu niên có hơi ngại ngùng hoặc là có hơi thanh lãnh, tướng mạo rất thanh tú, trên người cũng không bẩn, vừa nhìn thì thấy có vẻ rất sạch sẽ, tốt hơn Lý Phạm nhiều.
“Hồi lão sư, học sinh tên là Hoắc Lâm, gia phụ là Dương Đô hầu.”
Hoắc Lâm mở miệng, nói tên của mình ra.
“Hoắc Lâm, không tệ, trẻ nhỏ dễ dạy, từ ngày hôm nay, ngươi chính là lớp trưởng, chờ khi khai giảng vi sư sẽ bàn giao một vài chuyện cho ngươi.”
Hứa Thanh Tiêu thỏa mãn khẽ gật đầu, chữ mà Hoắc Lâm viết không tệ lắm, ít ra thì rất tinh tế, rất ổn.
Không thể yêu cầu quá cao với con nít được.
“Ha ha, Lâm nhi, còn không mau tạ ơn lão sư?”
Dương Đô hầu thấy con trai mình là người viết xong đầu tiên hơn nữa còn nhận được sự khen ngợi thì trong lòng tất nhiên rất vui vẻ.
Hắn nói một tiếng, Hoắc Lâm cúi đầu quay về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Tạ ơn lão sư.”
Nói xong lời này, Hoắc Lâm liền đi ra tìm mẫu thân cậu.
“Dương Đô hầu, đứa trẻ này của nhà ngài không tệ, có thành tựu đấy.”
Hứa Thanh Tiêu tán thưởng một câu, Dương Đô hầu lại càng vui mừng.
“Nào có nào có, bất luận là như thế nào thì đều là do lão sư dạy tốt, nào, Hứa lão đệ, đừng gọi ta là Dương Đô hầu, cứ xưng một tiếng Hoắc ca là được, uống một chén đi.”
Dương Đô hầu bưng chén rượu lên, tâm tình của hắn đúng là cực vui vẻ, cho nên muốn cùng Hứa Thanh Tiêu uống một chén.
“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh, lão ca, chén này cứ uống trước rồi nói.”
Hứa Thanh Tiêu uống thêm một chén.
Cứ như vậy, thời gian từng chút từng chút qua đi, các quốc công cũng đã đánh hơn một canh giờ rồi, từ lúc mời đầu bắt đầu chửi rủa cho đến sau đó mọi người đều hừ lạnh lẫn nhau không nói lời nào.
Yến hội cũng đã sắp kết thúc.
An quốc công khăng khăng muốn giữ Hứa Thanh Tiêu lại ở trong phủ một đêm, Hứa Thanh Tiêu lại kiên quyết từ chối nên An quốc công cũng đành chịu.
Sau khi cáo biệt An quốc công và mọi người xong, Hứa Thanh Tiêu cũng liền rời khó đường lớn Chu Tước, trở lại chỗ ở.
Theo đường cũ trở về, Hứa Thanh Tiêu còn cố ý nhìn qua gian hàng của thương nhân người Phiên, đối phương còn đang ngồi ở chỗ đó suy ngẫm nhân sinh, trong lòng hắn thấy thoải mái hơn một chút.
Trở về khách sạn, tinh thần Hứa Thanh Tiêu cũng ổn định lại.
Hứa Thanh Tiêu rửa mặt để tỉnh táo hơn một chút.
Tạo lập mối quan hệ cùng các quốc công liệt hầu là một chuyện tốt, nhưng lúc nào hắn cũng nhất định phải nhớ cho thật kỹ.
Xung quanh mối quan hệ giao lưu này tất cả đều là vì lợi ích, hắn có thể mang đến lợi ích cho bọn họ thì bọn họ sẽ giúp hắn.
Nếu như hắn không có giá trị lợi dụng thì bọn họ cũng sẽ không giúp hắn.
Đây là một đạo lý rất đơn giản.
Cho nên hắn nhất định phải nắm bắt thật tốt.
Bây giờ hắn còn yếu ớt, có thể lấy lòng cũng có thể chủ động kết giao nhưng nếu như cứ mãi lấy lòng rồi kết giao vậy thì cũng không tốt.
Bọn họ có được lợi ích từ mình thì mình cũng đạt được lợi ích từ chỗ bọn họ, kể từ đó mới có thể hỗ trợ lẫn nhau được, nếu mình không vui thì bọn họ cũng sẽ không được vui.
Điều người thông minh càng thích hơn chính là có được thứ mình cần mà không trả giá, trên thế gian này không có ai bỏ ra mà không cần hồi báo, trừ phi người đó là thánh nhân.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh Tiêu đưa tay lấy giấy ra bắt đầu tiến hành cảnh tĩnh kiểm điểm lại bản thân.
Hứa Thanh Tiêu suy ngẫm tỉ mỉ những chuyện xảy ra ngày hôm nay rồi bắt đầu viết.
Thứ nhất, hôm nay không nên ra tay trượng nghĩa giúp đỡ, cho dù có gặp chuyện bất bình nhưng hoàn cảnh ở kinh đô cao thủ như mây, hắn chẳng qua chỉ là một võ giả cửu phẩm, hả giận nhất thời là chuyện tốt nhưng nếu vì vậy mà dẫn đến những chuyện phiền toái thì không hay rồi.
Sau này làm việc phải suy nghĩ kỹ lại.
Thứ hai, ở phủ quốc công, hắn đúng là đã quá khiêm tốn rồi.
Dù sao thì tính cách của quan võ khác với tính cách của người đọc sách, quá khiêm tốn câu nệ ngược lại giống như đang làm ra vẻ.
Thứ ba, không thể khinh thường những quan võ này, mặc dù bề ngoài nhìn họ thẳng tính hi hi ha ha nhưng người nào cũng thận trọng, mình cần phải quan sát cho tốt, học tập bản lĩnh của bọn họ, trong bông có kim, ngoài thô trong mảnh.
Hứa Thanh Tiêu lưu loát viết ba dòng chữ lên tờ giấy trắng.
Rõ ràng những chuyện hắn làm hôm nay, chỗ nào sai sót thì về sau sẽ phòng ngừa chỗ đó.
Sau khi viết xong, Hứa Thanh Tiêu lên giường nằm bắt đầu chợp mắt.
Uống hết mấy cân rượu mạnh đúng là hơi quá sức.
Cứ như vậy, đến đêm khuya.
Chương 245: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (5)
Hoàng cung Đại Ngụy.
Trong Dưỡng Tâm điện.
Uyển Nhi đứng bên cạn long loan nói:
“Bệ hạ, đêm qua Hứa Thanh Tiêu đã lên kinh, căn cứ vào tin báo chỗ thám tử thì Hứa Thanh Tiêu đã đi đến đường lớn Chu Tước, đi một chuyến đến phủ An quốc công.
Sau đó An quốc công đã sai người mời Tề quốc công, Lư quốc công, Tấn quốc công, Lý quốc công, cùng với Tín Vũ hầu năm vị hầu gia.”
“Các vị quốc công và hầu gia này đều mang con cháu mình đến để dự tiệc.
Là do Hứa Thanh Tiêu nhìn trúng cháu của An quốc công là Lý Phạm, nói Lý Phạm có tư chất đại Nho, nên An quốc công thì mời Hứa Thanh Tiêu làm thầy của Lý Phạm.
Cuối cùng Hứa Thanh Tiêu đã dứt khoát thu nhận cháu của các vị quốc công còn lại làm học sinh của mình.”
“Cho nên mới dẫn đến chuyện các vị quốc công đều đến cửa.”
Âm thanh Uyển Nhi cực kì êm tai, khi nàng ta đọc có nhấn nhá từng chữ rõ ràng.
“Biết rồi.”
Giọng nói Nữ đế Đại Ngụy vang lên.
Sau đó nàng chậm rãi mở miệng:
“Tuyên hắn ngày mai vào triều.”
Nữ đế mở miệng đưa ra quyết định như vậy.”
“Nô tì tuân chỉ.”
“Đúng rồi, bệ hạ, khi Hứa Thanh Tiêu đi đến đường lớn Chu Tước, lúc hắn đi qua tây nhai đã nhìn thấy thương nhân Phiên bang muốn cướp tiền tài, Hứa Thanh Tiêu trượng nghĩa ra tay, đá một cục đá làm cho quầy hàng của thương nhân Phiên bang sụp đỗ, tổn thất không ít bạc.”
Uyển Nhi tiếp tục mở miệng, bổ sung thêm một vài chi tiết.
“Hử?”
Nữ đế Đại Ngụy kinh ngạc, dường như còn ngạc nhiên hơn cả khi nàng nghe thấy Hứa Thanh Tiêu muốn mở học đường.
“Được, trẫm biết rồi.”
Nữ đế Đại Ngụy dường như đang suy nghĩ gì đó rồi khôi phục sự bình tĩnh.
“Bây giờ nô tì sẽ đi truyền lệnh ngay.”
Uyển Nhi mở miệng.
“Ừ, đúng rồi, qua hai ngày nữa không lên triều nữa, chỉnh lý một phen, chờ lúc nào trẫm có thể lên triều thì mới truyền cho bọn họ vào triều.”
Nữ đế Đại Ngụy lên tiếng, Uyển Nhi gật đầu, nhanh chóng rời khỏi Dưỡng Tâm điện.
Nàng ta đã tập mãi thành thói quen, cứ qua một đoạn thời gian thì Nữ đế sẽ không vào triều.
Nàng thường một mình trong Dưỡng Tâm điện, hơn nữa cũng cực kỳ cổ quái, nhưng quái lạ ở chỗ nào thì cô ta không biết, chỉ có cảm giác có chút quái lạ mà thôi.
Nhưng mà chuyện của hoàng đế thì không đến phiên nàng ta quản, cứ làm theo là được.
Cứ như vậy.
Ý chỉ của Nữ đế nhanh chóng được truyền ra ngoài.
Hôm sau.
Mới sáng sớm Hứa Thanh Tiêu đã bị tiếng đạp cửa đánh thức.
Mở cửa xem xét, là một vị thái giám, thanh tú anh tuấn, khoảng hai mươi tuổi, mặt tràn đầy ý cười nhìn Hứa Thanh Tiêu nói:
“Hứa tiên sinh, nô tài phụng khẩu dụ của bệ hạ đến báo ngài mai truyền ngài vào triều diện thánh, Hứa tiên sinh cần phải nhớ kỹ giờ dần thì phải chờ ở ngoài cung, đến lúc đó sẽ có người dẫn ngài vào.”
Thái giám mở miệng, hắn đến đây là để truyền lời.
Nghe thấy tin này, Hứa Thanh Tiêu có chút kích động nho nhỏ nhưng chẳng qua rất nhanh thôi hắn đã điều chỉnh lại tâm trạng, Hứa Thanh Tiêu gật đầu nói:
“Đa tạ công công, làm phiền ông đi lại một chuyến.”
Hứa Thanh Tiêu cảm tạ một tiếng đồng thời lấy ngân phiếu đưa cho đối phương, ngân phiếu không ít, tròn năm mươi lượng.
Sở dĩ dám bỏ tiền như vậy còn không phải vì đối phương là người trong cung hay sao.
Nói thật thì loại thái giám này ở trong cung nhìn như không có quyền lực gì nhưng trên thực tế bọn họ rất mạnh, cho ít ngân phiếu làm quen chắc chắn không lỗ.
Nhưng mà đối phương nhìn thấy động tác này của Hứa Thanh Tiêu thì lại có chút kinh ngạc.
Nhất là khi nhìn tờ ngân phiếu mà Hứa Thanh Tiêu đưa tới, mệnh giá thế mà đến năm mươi lượng, hắn lại càng sợ hãi.
“Cái này cái này, Hứa tiên sinh, không cần, không cần.”
Thái giám có chút sợ hãi, không dám nhận lấy.
“Công công mệt nhọc, chỉ là chút tiền mà thôi, ngài cứ thu đi, coi như là chút tâm ý của Hứa mỗ.”
Hứa Thanh Tiêu khăng khăng muốn cho nhưng trong lòng lại có chút hiếu kì.
Chỉ năm mươi lượng mà thôi, có cần phải vậy không?
“Cái này… cái này… Hứa tiên sinh, Lý mỗ ta thật là vinh hạnh khi được Hứa tiên sinh xem trọng.
Nếu như vào cung có gì không hiểu thì cứ hỏi Lý mỗ ta, Lý Hiền ta tuyệt đối không từ chối.”
Lý Hiền nhận lấy ngân phiếu, cảm động đến nước mắt cũng muốn tuôn ra, khiến Hứa Thanh Tiêu thật sự thấy hơi hiếu kỳ.
Chỉ có năm mươi lượng thôi mà?
Đặt ở huyện Bình An thì chính là con số khổng lồ nhưng đây là kinh đô mà, ngươi là công công trong hoàng cung đấy.
Có điều mặc kệ trong lòng kinh ngạc thế nào thì bên ngoài Hứa Thanh Tiêu vẫn vô cùng khách khí nói: “Lý công công khách khí, đi thong thả.”
Nói xong câu này, Lý công công khẽ gật đầu, hít sâu một hơi rồi giấu nước mắt rời đi.
Thật sự là hắn rất cảm động, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên có người tặng lễ cho thái giám, đúng hơn mà nói thì đây là lần đầu tiên hắn thu lễ đáp lại.
Sau khi Lý Hiền rời đi thì Hứa Thanh Tiêu cũng không nghĩ nhiều, hắn rửa mặt sơ một phen rồi định ra cửa.
Hôm qua đã đi đến phủ An quốc công, hôm nay hắn vẫn nên đi bái phỏng từng phủ của những quốc công khác.
Tuy nói là mọi người đã từng gặp mặt nhưng đó là do An quốc công mời tới, hắn vẫn nên đi thăm hỏi một phen mới được.
Lý quốc công, Tấn quốc công, Tề quốc công, bao gồm cả các liệt hầu mà hắn đã làm quen hôm qua, Hứa Thanh Tiêu đều đi từng phủ từng phủ thăm hỏi.
Đợi đến gần đến giờ Tỵ, đoán chừng mọi người đều đã trở về nghỉ ngơi thì Hứa Thanh Tiêu cũng rời khỏi khách điếm, hắn đã mua thêm một chiếc quạt nữa, sau khi viết chữ lên xong thì liền xuất phát.
Đi đến bái phỏng từng vị quốc công liệt hầu.
Lần này Hứa Thanh Tiêu đến các vị quốc công liệt hầu này cực kỳ vui mừng, nhất là mấy vị đứng hàng hầu, họ vốn không nghĩ tới Hứa Thanh Tiêu sẽ đến tận nhà thăm hỏi.
Cách đối nhân xử thế như vậy lại càng làm cho đám người này càng thêm yêu thíchg Hứa Thanh Tiêu hơn.
Hắn đều tặng quạt, mỗi người một cây làm cho đối phương thoải mái cười to.
Các quốc công liệt hầu vị nào cũng mời Hứa Thanh Tiêu ở lại ăn cơm, nếu như không phải đã đến giờ cơm thì Hứa Thanh Tiêu căn bản sẽ không ở lại.
Cuối cùng hắn ăn bữa cơm rau dưa ở hai nhà Lý quốc công và Dương Đô hầu.
Dù sau thì mỗi lần đến thăm mỗi quốc công hay liệt hầu thì đều phải mất nửa canh giờ, không thể nào mới ngồi một chút lại đi ngay được.
Chẳng qua lần bái phỏng này Hứa Thanh Tiêu cũng thu hoạch được không ít, cũng hiểu chút quy củ khi vào triều, lại hẹn ngày hôm sau lên triều cùng nhau, miễn cho mình hắn tứ cố vô thân.
Sau khi làm xong tất cả.
Cũng đã đến giờ Tý.
Hứa Thanh Tiêu tắm rửa một phen, sau khi tắm rửa sạch sẽ xong hắn còn cố ý thay đổi một bộ nho bào đã chuẩn bị trước.
Nghĩ đến buổi lên triều ngày mai, nói thật thì không khẩn trương là chuyện không thể nào.
Cho nên tiếp theo Hứa Thanh Tiêu vẫn luôn điều chỉnh tâm trạng của mình.
Mãi cho đến giờ Sửu, tâm tính Hứa Thanh Tiêu vững vàng lên triều, hắn chỉnh trang lại y quan sau đó liền đi ra khỏi khách điếm.
Chương 246: Vào Triều, Diện Thánh, Nho Quan, Địch Ý Nồng Nặc (6)
Nơi vào triều chính là đại môn, từ đường lớn Chu Tước đi ra, hôm qua Tín Vũ hầu cũng đã nói qua, Hứa Thanh Tiêu cố ý đi qua một lượt cho nên cũng quen đường quen nẻo.
Giờ Sửu bốn khắc.
Trời vẫn còn tờ mờ.
Hứa Thanh Tiêu đi tới Ngọ môn từ sớm.
Ngọ môn có cửa chính và hai cửa hông, cửa bên trái là cho quan viên triều đình ra vào, cửa chính để cho Hoàng đế hoặc là trạng nguyên mới có thể đi, nhưng mà trạng nguyên thì cũng chỉ có thể đi qua một lần, còn bên phải là cửa để cho quân cơ tình báo đi qua.
Ví dụ như nói mấy loại thư tín tình hình khẩn cấp ngàn dặm thì có thể trực tiếp đi qua từ đường này.
Giờ Sửu bốn khắc, trời còn chưa sáng, đám quan viên cũng không vào triều sớm như vậy.
Là do Hứa Thanh Tiêu sợ chậm trễ thời giờ cho nên hắn là người đi tới sớm nhất.
Lúc gần đến giờ Dần mới có quan viên lục tục xuất hiện ở đây.
Chờ đến hai khắc đồng hồ sau.
Có bóng người đi tới.
Bảy tám người mặc quan bào nho quan chậm rãi đi tới, người cầm đầu là người Hứa Thanh Tiêu có biết.
Là đại Nho Trần Tâm.
Nhìn thấy đại Nho Trần Tâm, Hứa Thanh Tiêu cũng không mang theo chút xấu hổ hay do dự nào mà thoải mái đi tới cúi đầu hướng về phía đại Nho Trần Tâm.
“Học sinh Hứa Thanh Tiêu bái kiến Trần Tâm Trần đại Nho.”
Những người kia đang nói chuyện phiếm đột nhiên thấy có bóng người đi tới, lại tự giới thiệu tên tuổi, trong phút chốc cả đám người đều sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
“Hứa Thanh Tiêu?”
“Quả nhiên là ngươi.”
“Thanh Tiêu, đã lâu không gặp.”
Nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu, Trần Tâm lộ ra nụ cười.
Ông ta là đại Nho của Chu thánh nhất mạch nhưng lại có hảo cảm với Hứa Thanh Tiêu.
Trước đó đã xảy ra nhiều chuyện như vậy nhưng kỳ thật Trần Tâm vẫn luôn nói giúp Hứa Thanh Tiêu vài câu.”
Nhưng thế cục làm ông ta nói không nên lời, ông ta cũng biết có nói ra thì cũng vô dụng cho nên cuối cùng đã lựa chọn im lặng.
Bây giờ nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu hơn nữa Hứa Thanh Tiêu còn chủ động đi đến bái chào, điều này làm cho Trần Tâm ngược lại có chút mặc cảm.
Mà mấy nho quan khác thì lại lộ ra vẻ ngạc nhiên, bọn họ nhìn Hứa Thanh Tiêu không nhịn được âm thầm nói:
“Đây chính là Hứa Thanh Tiêu đó sao?”
“Hắn còn không biết xấu hổ mà dám đến đây bái phỏng đại Nho Trần Tâm?”
“Hừ, không nghĩ tới vừa sáng sớm đã nhìn thấy loại người này, xúi quẩy.”
Các nho quan còn lại thì không giống, bọn họ cũng không có hảo cảm với Hứa Thanh Tiêu như đại Nho Trần Tâm.
“Yên lặng.”
Đại Nho Trần Tâm quay đầu răn dạy một câu, đám người lập tức yên tĩnh không nói gì nữa.
“Thanh Tiêu, hôm nay bệ hạ triệu ngươi vào ngươi phải nhớ kỹ, nói ít nghe nhiều, chờ tan triều rồi nếu như không có việc gì thì đến nhà ta chơi, ta sẽ nói chuyện với ngươi.”
Trần Tâm mở miệng ôn nhuận nho nhã, cử chỉ cũng rất bình tĩnh.
“Vâng, hôm qua đến đây nhưng chưa đến nhà tiên sinh bái phỏng, là do Thanh Tiêu không đúng, đợi sau khi bãi triều học trò tất nhiên sẽ đến thăm hỏi.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu cười nói.
Trần Tâm cũng mỉm cười, chẳng qua cũng không nói thêm gì nữa.
Dù sao nơi này cũng là ngoài cung, có một số việc không tiện nói lung tung.
Rất nhanh sau đó, mấy người An quốc công cũng lần lượt xuất hiện.
Sau khi bọn họ nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì đều cực kì nhiệt tình, lại chủ động kéo Hứa Thanh Tiêu sang một bên, hỏi thăm hắn chuyện này chuyện kia.
Ý chính chính là làm cho những người khác thấy Hứa Thanh Tiêu chính là người của bọn họ.
“Hứa lão đệ, sớm vậy à.”
“Hứa lão đệ, sao lại đến sớm như vậy?”
“Tửu lượng của Thanh Tiêu hiền điệt đúng thật là tốt, uống nhiều như vậy mà còn có thể tỉnh táo vào triều, không tồi, không tồi.”
“Thanh Tiêu hiền điệt, lần đầu vào triều có căng thẳng không? Ha ha ha!
“Hứa lão đệ, không ngờ ngươi lại đi sớm như vậy, ta còn tưởng rằng hôm qua ngươi uống say nữa chứ.”
“Ha ha ha, ta đã nói hôm nay Hứa lão đệ nhất định sẽ đến sớm mà, quả nhiên là bị ta nói trúng rồi không phải sao?”
Từng bóng người lần lượt xuất hiện.
Tề quốc công, Tính quốc công, Lư quốc công, Tín Vũ hầu, Quảng Bình hầu, Dương Đô hầu lần lượt xuất hiện.
Sau khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì lại càng lớn tiếng cười nói, lộ ra vẻ thân thiện cực kỳ.
Làm cho đám quan viên khác đang từ từ đi tới hết sức kinh ngạc.
Một là kinh ngạc vì Hứa Thanh Tiêu, hai là kinh ngạc vì Hứa Thanh Tiêu chỉ mới đến một ngày nhưng sao lại có vẻ thân thuộc với đám quan võ kia thế nhỉ?
Sau đó các nho quan cũng đến đông đủ, sau khi nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu thì lại càng thì thầm không ngừng, ánh mắt bất thiện.
Mấy vị đại Nho cũng xuất hiện, họ thoáng nhìn qua Hứa Thanh Tiêu nhưng lại không nói lời nào.
Nhưng phần địch ý kia Hứa Thanh Tiêu lại không thể nào không cảm giác được.
Cũng vào lúc này, một âm thanh vang lên.
“Mở cửa! Bách quan vào triều!”
Đám người nhao nhao đi vào.
Có bọn người An quốc công dẫn theo, Hứa Thanh Tiêu không hiểu sao lại cảm thấy cảm giác có đoàn đội thật là tốt, ít nhất cũng không đến mức trơ trọi lẻ loi một mình.
Tiến vào trong cung, Hứa Thanh Tiêu nhìn thấy một bóng người quen thuộc, là Lý Hiền, Lý công công.
Ông ta đứng ngay tại bên trong cửa cung chờ, sau khi thấy hắn và đám người An quốc công đi chung thì lập tức nở nụ cười.
Rõ ràng là ông ta đang lo mình không biết quy tắc khi vào cho nên đã đến chỗ này để đợi mình.
Bây giờ thấy mình và đám người An quốc công đi chung với nhau, ông ta không đến dẫn đường nữa.
Người tên Lý Hiền này đúng là không tệ, hoặc có thể nói đây là giá trị của số bạc đã tiêu tốn.
Hứa Thanh Tiêu cười ôn hòa một tiếng với đối phương, xem như lời cảm tạ, Lý công công cũng hướng về phía Hứa Thanh Tiêu hành lễ rồi rời khỏi nơi đó.
“Thanh Tiêu hiền điệt, ngươi biết hắn à?”
An quốc công nhạy cảm nhận ra điểm ấy, hơi tò mò hỏi.
“Có quen, hôm qua chính vị công công này đến truyền lời, ta thấy là người trong cung nên cũng khách khí một chút.”
Hứa Thanh Tiêu hồi đáp.
Chỉ là lời này vừa nói ra, tiếng nói của Quảng Bình hầu lại vang lên:
“Một đám hoạn quan mà thôi, có gì mà khách khí không khách khí, Thanh Tiêu huynh đệ, ngươi chính là như vậy đấy, quá cẩn thận.
Ca ca nhắc nhở ngươi một câu, loại hoạn quan này không có quyền lực gì, không cần đối xử tốt với bọn họ như vậy.”
Quảng Bình hầu mở miệng, trong lời nói dường như chẳng có bất kỳ hảo cảm gì đối với những thái giám kia.
Lời này nói ra làm cho Hứa Thanh Tiêu hơi kinh ngạc.
Mặc dù thái giám là hoạn quan, nam không ra nam nữ không ra nữ nhưng mà từ xưa đến nay những thái giám này trên cơ bản đều sống rất không tệ mới đúng chứ nhỉ? Trừ phi đó là một vài thái giám không có địa vị, phàm là thái giám hơi có địa vị một chút không phải đều hô mưa gọi gió, ngang ngược càn rỡ hay sao?
Chương 247: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (1)
Nhìn Ngụy Trung Hiền xem, nhìn Lưu Cẩn mà xem, những thái giám này đều là mơ ước tối cao của đám thái giám, sao bây giờ hắn lại cảm thấy những người này hình như cực kì không quan tâm đến thái giám vậy?
“Những thái giám này không có quyền lực hay sao? Bọn họ thân cận bệ hạ, sống ở trong cung, chắc không phải là không có quyền lợi gì đâu chứ?”
Hứa Thanh Tiêu tò mò hỏi thăm Quảng Bình hầu, nói ra mối nghi ngờ của mình.
Lời này nói ra dẫn đến đám người nhao nhao cười một tiếng.
“Thanh Tiêu à Thanh Tiêu.”
“Chắc ngươi không hiểu gì về triều đình rồi.”
“Công việc ngày thường của đám hoạn quan này chính là phụ trách chạy vặt ở trong hoàng cung, thân cận bệ hạ thì không sai, thế nhưng chỉ gần được một chút mà thôi.”
“Thanh Tiêu huynh đệ, sau này ngươi hãy đi theo chúng ta cho tốt đi, bên trong triều đình này chỉ cần ngươi không làm sai hay nói loạn bất cứ chuyện gì thì chẳng có ai dám nói ngươi gì cả, cho dù có muốn tìm ngươi gây phiền phức thì cũng cần phải cân nhắc một phen.”
Quảng Bình hầu mở miệng.
Hắn nhìn qua khoảng hơn ba mươi tuổi nhưng tuổi thật lại gần sáu mươi tuổi rồi.
Theo lý thuyết thì hắn phải gọi Hứa Thanh Tiêu một tiếng hiền điệt nhưng các quốc công đã gọi trước một tiếng hiền điệt rồi, bọn họ không thể gọi nữa.
Dù sao thì quốc công cũng hay gọi bọn họ là hiền điệt.
Những lời này của hắn không có ý gì khác, chính là cố ý nói cho đám nho quan bên cạnh nghe.
Để cho bọn họ biết rằng Hứa Thanh Tiêu chính là người của bọn hắn.
Giọng nói của Quảng Bình hầu vang lên, sắc mặt của các nho quan cũng không thay đổi, vẫn tiến về phía trước, chỉ là bọn họ ngẫu nhiên vẫn không nhịn được quăng ánh mắt tới, nhìn một chút xem tướng mạo của tên Hứa Thanh Tiêu này ra sao.
Mà Hứa Thanh Tiêu thì lại không nhịn được suy nghĩ chuyện của đám thái giám kia.
Từ xưa đến nay, thái giám chính là người thân cận nhất của hoàng đế, theo lý thì hẳn là phải nhận được sự kính sợ của tất cả mọi người mới phải chứ?
Còn bây giờ xem ra đám thái giám này giống như là không được trọng dụng, không có quyền thế.
Võ quan bình thường còn mắng hai câu chứ nho quan thì dường như chẳng thèm để ý đến những thái giám này.
Đây là điều làm cho Hứa Thanh Tiêu tò mò.
Nguồn thế lực thái giám này cũng không thể xem thường được, thường thì mỗi lần tạo phản đều có bóng dáng của đám thái giám này, quốc gia hưng suy, nguyên nhân trong đó đám thái giám này chiếm một phần mười, thậm chí là một phần ba.
Thái giám tốt, ví dụ như Trịnh Hòa, Vương Thừa Ân, Trương Vĩnh, Hoài Ân, Thái Luân, Tư Mã Thiên, đối với một quốc gia mà nói thì đây chính là chuyện tốt.
Nhưng những thái giám xấu ví dụ như Ngụy Trung Hiền, Lưu Cẩn vân vân thì đúng là một chuyện xấu.
Nhưng bất luận là thái giám tốt hay xấu thì đều là con dao hai lưỡi, vào thời khắc mấu chốt họ có thể giải quyết rất nhiều chuyện khó khăn trong chính trị, nhất là vấn đề nội bộ.
Lấy triều nhà Minh ra làm ví dụ, tác dụng của Đông Xưởng Tây Xưởng là để làm gì? Chỉ là nuôi một đám thái giám đi giết người thôi sao? Mục đích của họ còn không phải là để trấn áp vây cánh, ổn định hoàng quyền?
Bầy giờ trong triều Đại Ngụy đang lo ngoại loạn, theo lý mà nói thì tại sao lại không nuôi được một nhóm thái giám? Hạo Nhiên chính khí của nho quan? Nhưng mà thái giám người ta cũng đâu phải là tà ma đâu, mang theo một đám người nói phá nhà ngươi thì phá nhà ngươi, ngươi có phục hay không?
Còn có một số quan văn, phàm là không nghe lời thì sẽ có chuyện, đó chính là chém đầu cả nhà đó.
Có oan hay không là một chuyện, có nghe lời hay không lại là chuyện khác.
Chính sự triều đình không có đúng hay sai, cũng không có gì mà oan hay không oan.
Nói cho cùng thì vẫn là câu nói kia, đều là trò chơi của hoàng đế.
Đương nhiên, nếu như hoàng đế trượt chân thì đây sẽ trở thành trò chơi của triều thần.
Thần mạnh chủ yếu, chủ mạnh thần yếu, bản thân điều này chính là mâu thuẫn cực lớn.
“Không được, phải tìm cơ hội thật tốt để tìm hiểu, một thế lực mạnh mẽ như vậy tuyệt đối không thể bị mai một.”
Trong nháy mắt trong lòng Hứa Thanh Tiêu đã nhận ra có lẽ mình vừa phát hiện ra một kho báu.
Đừng chỉ nói đám thái giám này hại nước hại dân, từ xưa đến nay triều đình chẳng có mấy người tốt, tất cả đều chỉ vì tranh đoạt lợi ích mà thôi.
Ngươi không thể nói nho quan không tốt, ngươi cũng không thể nói nho quan tốt được.
Nếu như nho quan đều là thánh nhân thì còn làm quan gì nữa chứ? Họ đã sớm vân du tứ phương từ lâu rồi.
Mà võ quan nhìn bề ngoài hi hi ha ha nhưng bên trong còn không phải cũng đi tranh giành quyền lực hay sao? Còn nữa, ngày nào cũng nói phải đánh trận nhưng chẳng lẽ không có ý đồ khác hay sao?
Đám người quốc công có lòng riêng hay không thì Hứa Thanh Tiêu không dám đoán mò nhưng trong quân đội có bao nhiêu người đang hận không thể tranh thủ thời gian đánh trận để được ăn mảnh chứ? Chậc chậc, đây chính là từ ông tổ truyền xuống mười đời cũng ăn không hết.
Về phần quan văn, đây còn cần gì để nói nữa? Nắm giữ triều chính, tùy tiện lăn lộn một chút sẽ có thể lấy được mấy trăm mấy ngàn vạn lượng, đó chỉ là chút tiền mà thôi.
Người ta chơi trò nước nhỏ chảy dài, mỗi một quận giàu có đều có thể cung cấp ngân lượng không ngừng cho bọn chúng.
Nói tới nói lui thì thiên hạ này rộn ràng vì lợi đến, thiên hạ này nhốn nháo vì lợi đi.
Mà người như Hứa mỗ thì lại không giống.
Ta nổi danh giết không ít trung thần ba nước, vì thiên hạ, trời không sinh Hứa Thanh Tiêu ta, Đại Ngụy vạn cổ như đêm dài.
Hứa Thanh Tiêu đặt ra mục tiêu, có rảnh thì sẽ đi tìm đám thái giám này tâm sự thử xem rốt cuộc là khâu này xảy ra vấn đề gì.
Cũng vào lúc này, mọi người đã đi đến ngoài điện chờ.
“Thanh Tiêu, chút nữa ngươi cứ đứng ở đây chờ, bọn ta đi vào triều trước, nếu như có thái giám đến tuyên ngươi thì ngươi hãy vào nhé, sau khi đi vào nhất định phải bình tĩnh, ngươi cứ yên tâm, mặc kệ có chuyện gì xảy ra thì lão phu cũng sẽ giúp ngươi.”
An quốc công mở miệng, nhỏ giọng nói với Hứa Thanh Tiêu.
Đã đến ngoài điện, không nên gây tiếng động lớn gì.
“Đa tạ quốc công.”
Hứa Thanh Tiêu cảm tạ một câu, rất nhau sau đó, giọng nói của thái giám ngoài cửa lại vang lên.
“Bách quan vào triều.”
Theo âm thanh vang lên, đám người cũng không dám làm càn nữa mà người nào người nấy đều chỉnh trang lại quần áo, nhìn xem có vấn đề gì lớn không rồi theo thứ tự bước vào trong triều.
Khi bách quan vào triều.
Hứa Thanh Tiêu lẳng lặng chờ đợi.
Dưới ánh mặt trời chói chang, Hứa Thanh Tiêu cũng rất bình tĩnh, suy nghĩ duy nhất trong đầu chính là vị Nữ đế này có xinh đẹp hay không.
Theo lý mà nói thì hẳn là sẽ không quá kém.
Dù sao thì gen truyền từ đời này sang đời khác, nhưng cũng không nói chính xác được.
Chương 248: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (2)
Hứa Thanh Tiêu chỉ hy vọng nàng ta đừng quá khó coi, dáng vẻ hắn tuấn tú thế này, lại có tài hoa như thế này, hắn hơi sợ bản thân mình sẽ bị Nữ đế nhìn trúng.
Nếu thật sự là như vậy thì hắn chỉ có thể hy vọng ngoại hình của Nữ đế đẹp đẹp một chút.
Như vậy khi mình ở bên cạnh cũng sẽ không thấy quá khó chịu.
Suy nghĩ lung tung một hồi lâu.
Trong mắt người ngoài thì Hứa Thanh Tiêu đứng ở trước điện, không nhúc nhích tí nào.
Thời gian gần hết một canh giờ.
Cuối cùng, một giọng nói vang lên.
“Tuyên đệ nhất thi phủ Đại Ngụy Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thủ Nhân đợi ngoài điện.”
Giọng nói vừa vang lên, Hứa Thanh Tiêu thở ra một hơi thật sâu, lúc trước hắn còn có hơi căng thẳng nhưng trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng nói kia, Hứa Thanh Tiêu đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Cầu thang dẫn lên triều tổng cộng có ba mươi sáu bậc, Hứa Thanh Tiêu đi từ bên trái sau đó đi đến ngoài điện.
Bên ngoài đại điện.
Hứa Thanh Tiêu hơi cúi đầu.
Đây chính là quy củ trên triều, đứng ở ngoài điện không được thẳng người.
Đại điện rộng rãi, hai bên văn võ bá quan đứng song song nhau, từng cây cột màu đỏ bên trên có khắc rồng khắc phượng, khắc mây khắc hoa sừng sững đứng đó, mang vẻ trang trọng.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Hứa Thanh Tiêu là đệ nhất thi phủ năm thứ nhất tân triều, tuổi gần hai mươi, cũng đã lập ý lập ngôn.
Cho nên, thưởng ba mươi sáu phường, một trạch viện ở phường Tĩnh An, để xây học đường, có nơi ăn ở.”
“Thưởng thêm ngàn lượng hoàng kim, năm bộ văn phòng tứ bảo Thượng Tĩnh trai, một bộ hoàng gia đặt mua, chiếu cáo với thiên hạ, hoàng ân mênh mông, Hứa Thanh Tiêu vào điện tiếp chỉ.”
Giọng nói cực kỳ âm tai vang lên, Hứa Thanh Tiêu cũng không suy nghĩ nhiều, hắn trực tiếp bước vào đại điện.
Rất nhanh sau đó, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn, chầm chậm đặt thánh chỉ lên tay Hứa Thanh Tiêu.
Hắn hơi ngẩng đầu.
Nữ tử tuyệt mỹ, tóc mai như mây, đôi mắt hoa đào, da thịt như tuyết, tuổi tác cũng không kém hắn lắm, nói là tuyệt sắc nhân gian cũng không quá đáng, nhất là đôi mắt kia, mới nhìn qua thôi đã khiến người ta rung động trong lòng.
May mắn là Hứa mỗ ta không háo sắc, chỉ nhìn một chút Hứa Thanh Tiêu đã thu ánh mắt lại, tiếp nhận Thánh chỉ nói:
“Học sinh, khấu tạ long ân.”
Hứa Thanh Tiêu bái tạ Nữ đế Đại Ngụy.
Không thể không nói, vương triều Đại Ngụy này có những quy định rất tốt, nho sinh diện thánh cũng không cần phải quỳ lạy hoàng đế, trừ phi có đại sự hoặc là do tự bản thân làm sai chuyện lớn, nếu không đều có thể không quỳ.
Người đưa thánh chỉ cho mình tất nhiên không phải đương kim hoàng đế, Hứa Thanh Tiêu cũng đã nghe qua tên của người này, Triệu Uyển Nhi, thị nữ thiếp thân bên cạnh Nữ đế Đại Ngụy, là thân tín thật sự, chư vị vương hầu quốc công hay là cả đám nho quan văn thần cũng đều phải nịnh nọt người này.
“Miễn lễ.”
Giọng nói êm dịu nhưng không mất bá khí vang lên.
Lúc này Hứa Thanh Tiêu mới ngẩng đầu, đưa ánh mắt nhìn lên.
Trên long ỷ, hai bên trái phải là lư hương tiên hạc, long ỷ sơn son thiếp vàng lộng lẫy vô cùng bá khí, trên ghế, một nữ tử khoác long bào đang lẳng lặng nhìn về phía hắn.
Thật là tuyệt mỹ.
Nếu như nói vẻ đẹp của Triệu Uyển Nhi thuộc loại khiến cho tâm hồn người ta rung động, đôi mắt hoa đòa chấn nhiếp hồn phách thì vẻ đẹp của Nữ đế kia chính là loại xinh đẹp lãnh diễm cao ngạo.
Da nàng trắng hơn tuyết, trắng hơn bạch ngọc, nàng chừng hai mươi mấy tuổi, đang vào độ thanh xuân nhưng đôi mắt Nữ đế lại lộ ra vẻ thánh khiết như thần sơn, toàn thân trên dưới đều lộ ra khí thế giống như ngọn băng sơn vạn năm không đổi, làm cho người ta kính sợ.
Ngôn từ nào có thẻ hình dung được vẻ đẹp của Nữ đế và Triệu Uyển Nhi đây.
Trong nháy mắt, trong đầu Hứa Thanh Tiêu hiện ra hai cụm từ.
Cực kỳ linh lung, cực kỳ ngự tỷ.
(Ngự tỷ được hiểu là những người con gái tài sắc vẹn toàn, giỏi mọi lĩnh vực, ngôn ngữ mạng kiếp trước của Hứa Thanh Tiêu)
Trong nhát mắt, Hứa Thanh Tiêu thu ánh mắt lại.
Mặc dù trong lòng hắn suy nghĩ lung tung nhưng bề ngoài hắn lại chẳng để lộ chút khinh nhờn nào.
Đây là Nữ đế Đại Ngụy, nếu như có nửa phần tà niệm thì chỉ sợ hôm nay hắn sẽ phải chết ở chỗ này.
“Chúng ái khanh, Hứa Thanh Tiêu là đệ nhất thi phủ triều ta, cũng có thanh danh tốt đẹp là vạn cổ đại tài.
Nay Đại Ngụy vương triều bách phế đãi hưng, cần có hiền tài năng thần.
Bên trong Lại bộ còn thiếu một vị viên ngoại lang, để hắn nhậm chức này, các khanh nghĩ thế nào?”
Âm thanh Nữ đế Đại Ngụy vang lên, muốn phong chức cho Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ lời sau khi lời này dứt câu, các văn thần trong cả sảnh đường đều thấy kinh ngạc, đến cả Hứa Thanh Tiêu cũng có hơi kinh ngạc.
Vương triều đại Ngụy ba tỉnh sáu bộ, Trung Thư tỉnh, Môn Hạ tỉnh, Thượng Thư tỉnh, trong đó lục bộ bao gồm Lại, Hộ, Lễ, Binh, Hình, Công.
Nói một câu rõ ràng hơn thì quan viên Lại bộ quản lý sự thăng chức của quan lại.
Hộ bộ quản quốc khố và chi tiêu các loại chi phí.
Lễ bộ quản lý mấy chuyện ngoại giao.
Binh bộ quản lý mấy chuyện đánh trận.
Hình bộ thì điều tra vụ án có cần bắt người hay không.
Công bộ quản lý chế tạo khí cụ, lớn thì súng đạn hay kiến trúc cung điện, nhỏ thì một vài đồ vật dùng trong tế tự đều do công bộ làm.
Đương nhiên phạm vi quản hạt của lục bộ cũng không chỉ như vậy, nhưng khái niệm không quá rõ ràng.
Mà bên trong lục bộ, Hứa Thanh Tiêu vốn cho là Nữ đế sẽ phân hắn vào trong Hộ bộ, như vậy cũng thuận tiện để hắn thực hiện kế hoạch sau này.
Nhưng hắn chưa từng ngờ đến nàng lại xếp hắn vào Lại bộ?
Lại bộ là khái niệm gì? Quan viên lên chức hay nhậm chức, bãi miễn và điều tra đều do Lại bộ làm.
Nói không dễ nghe thì nắm lại bộ trong tay chắng khác gì nắm được con đường thăng tiến của văn nhân trong thiên hạ.
Cho nên người phụ trách Lại bộ là Tả thừa tướng Trung Thư tỉnh Trần Chính nho phụ trách, Nho gia vô tư, những chuyện như vậy đúng là nên để cho Nho gia quản lý.
Nhưng cho dù là Nho gia quản lý thì họ cũng không làm được vô tư như vậy.
Nguyên nhân rất đơn giản, ví dụ như hai người đều rất tài hoa, đều là người có tài năng thật sự, một người là Chu thánh nhất mạch một người không phải là Chu thánh nhất mạch thì phải chọn thế nào đây?
Đây không phải là chuyện đùa, triều đình thiếu nhân tài thì đúng là thiếu nhân tài nhưng mà thiếu nhất chính là đại tài kinh tế.
Nếu không, sao có thể thiếu nhân tài bình thường được? Quan viên Lại bộ, người thật sự có quyền lợi và chức vị có mấy người chứ?
Nhưng người đọc sách trong thiên hạ có biết bao người? Căn cứ vào thống kê không khoa học thì người đọc sách Đại Ngụy có đến năm mươi triệu người, xin hỏi dưới loại tình huống này sao còn có thể thiếu nhân tài được?
Cho nên sắp xếp người một nhà vào cũng không thành vấn đề, người ta cũng đâu phải là không tài không năng.
Chương 249: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (3)
Sắp xếp Hứa Thanh Tiêu đến Lại bộ đây đúng thật là đãi ngộ cấp cao nhất rồi, hiền tài bình thường khi lên triều đều sẽ được sắp xếp đến Công bộ hoặc Lễ bộ, phải chịu vài năm tư lịch trước đã, làm chút việc vặt.
Làm tốt, tính tình ổn thì sẽ sắp xếp ngươi đi nơi khác làm việc.
Nhưng sắp xếp thẳng vào Lại bộ, đây thực sự là cực kỳ xem trọng Hứa Thanh Tiêu.
Huống chi xem như có sắp xếp cho hắn đến Lại bộ thì tùy tiện ném cho một chức Chủ sự xem như là không tệ lắm rồi, Viên Ngoại lang là gì chứ? Đây chính là quan viên lục phẩm đấy, có quyền quản lý chuyện lên chức của quan viên một quận, đương nhiên là không bao gồm quận thủ.
Có thể nói chỉ cần Hứa Thanh Tiêu bước vào Lại bộ thì không đến ba năm nữa, Hứa Thanh Tiêu có thể tích lũy được một lượng lớn nhân mạch, lại thêm bệ hạ coi trọng hắn như vậy, nếu trong ba năm Hứa Thanh Tiêu không làm sai bất cứ chuyện gì thì tấn thăng lên ngũ phẩm Lang Trung cũng không thành vấn đề.
Ngay lập tức, có người lên tiếng:
“Bệ hạ! Thần cảm thấy có chút không ổn.”
Giọng nói vang lên, chẳng qua cũng không phải là quan viên Lại bộ mà là quan viên Lễ bộ, nhưng vẫn là nho quan như cũ.
Là Lễ bộ Lang Trung, Ngô Phổ, quan viên tòng ngũ phẩm.
“Thần cho rằng Hứa Thanh Tiêu tuy có đại tài nhưng chỉ vẻn vẹn là tài hoa về phương diện Nho học, quản lý quốc gia không thể chỉ dựa vào văn tài mà còn cần phải có nhiều kinh nghiệm.”
“Hứa Thanh Tiêu mới vừa vào triều đình đã được nhậm chức Viên Ngoại lang, thật sự là hơi không ổn.
Thần cho rằng chẳng bằng cứ để cho Hứa Thanh Tiêu đế Lễ bộ, bên trong Lễ bộ cũng vừa vặn thiếu một chức Chủ sự.
“Thứ nhất, có thể để cho Hứa Thanh Tiêu làm quen với các loại lễ nghi trong triều đình, thứ hai cũng có thể để cho Hứa Thanh Tiêu tích lũy thêm kiến thức, miễn cho tương lai lại phạm phải sai lầm.
Chờ sau khi rèn luyện thêm mấy năm rồi đến Lại bộ cũng không muộn.”
Giọng Ngô Phổ vang lên, lòng Hứa Thanh Tiêu lại cảm thấy có chút không hợp lẽ thường.
Đi đến nha môn Thanh Thủy Lễ bộ cũng không có việc gì, dù sao thì có thể đi vào lục bộ cũng xem như là rất tốt rồi, dù sao đây là trung tâm chính trị Đại Ngụy, bất kỳ một chức vụ nào đi nữa, đi ra bên ngoài thì cũng chính là đại quan.
Nhưng Nữ đế lại cho mình chức Viên Ngoại lang tòng lục phẩm, vậy mà ngươi lại trực tiếp đẩy ta xuống đến tòng thất phẩm?
Trực tiếp giảm hai cấp, quả thật là không hợp lẽ thường.
Không phải Hứa Thanh Tiêu truy cầu quyền lực mà là có câu nói gọi là quan hơn một cấp đè chết người, chức quan hắn càng lớn thì chuyện hắn làm sẽ càng thuận tiện, nếu như ngươi đi làm việc vặt, vậy lúc ngươi muốn làm chuyện gì đó còn phải báo cáo hết tầng này đến tầng khác, một chuyện kẹt cả năm?
Hứa Thanh Tiêu sẽ không làm.
“Ngô Lang Trung, lời này của ngươi sai rồi.”
“Bệ hạ, mặc dù Hứa Thanh Tiêu đúng là trẻ tuổi thật nhưng mà tài không đợi tuổi, thiên hạ này cũng chưa từng nghe ai nói là càng già thì càng tài năng, đơn giản là làm việc quen tay mà thôi.”
“Thần cảm thấy Hứa Thanh Tiêu có vạn cổ chi tài thì tuyệt đối không thể nào làm theo lẽ thường được.
Lại bộ Viên Ngoại lang cũng không phải là không được, nếu như không phải Hứa Thanh Tiêu chưa từng ra chiến trường, thần còn hi vọng đại tài như thế có thể đến Binh bộ.
Đừng nói đến Viên Ngoại lang, cho dù bệ hạ có cho chức Lang Trung thần cũng đồng ý.”
Giờ khắc này, âm thanh của Quảng Bình hầu vang lên.
Các liệt hầu bọn họ ngày thường không cần vào triều, hôm nay vào triều chính là vì muốn giữ thể diện cho Hứa Thanh Tiêu, cũng là vì tranh chức cho Hứa Thanh Tiêu.
Tất cả mọi người đều biết chuyện Hứa Thanh Tiêu nhậm chức nhất định sẽ là một trận đấu tranh, vì vậy bọn họ mới chạy đến trực tiếp để cho liệt hầu tranh quyền cho Hứa Thanh Tiêu.
Cũng xem như là thể hiện thái độ của mình.
Đúng là như vậy, theo lời nói của Quảng Bình hầu, Ngô Phổ yên lặng, dù sao hắn chẳng qua cũng chỉ là một tên Lang Trung, quan viên tòng ngũ phẩm, làm sao dám cãi lại Quảng Bình hầu, đôi bên cũng không phải là cùng một cấp bậc.
Nhưng vào giờ khắc này, có người ở Lại bộ đứng ra.
“Thần, Lại bộ Thị Lang, không dám đồng ý với lời của Quảng Bình hầu.”
“Thần cho rằng Lại bộ chưởng quản việc lên chức của quan viên Đại Ngụy, cần phải có đầy đủ kinh nghiệm, nếu không bất luận là có làm đúng bao nhiêu lần thì nếu như cho lên chức sai một lần sẽ nuôi ra những sai lầm lớn.
Hứa Thanh Tiêu có vạn cổ chi tài nhưng lại không thích hợp với Lại bộ.”
“Thần cho rằng Lễ bộ hoặc Công bộ rất phù hợp, nhậm chức Viên Ngoại lang cũng không tệ.
Dù sao thì tài năng của Hứa Thanh Tiêu, chúng thần cũng đã từng nghe qua.”
Lần này là Công bộ Thị Lang ra mặt, mặc dù hắn không thể sánh được với Quảng Bình hầu nhưng trên triều đình vẫn có tư cách để nói mấy câu, nhất là hắn còn là quan viên Lại bộ.
Tất nhiên là có tư cách để nói.
Chẳng qua hắn cũng không trực tiếp phủ định, vẫn để cho Hứa Thanh Tiêu lưu lại chức Viên Ngoại lang, chẳng qua làm Viên Ngoại lang Lễ bộ cũng không có tác dụng gì.
“Đi đến Lễ bộ và Công bộ, chẳng phải là đại tài tiểu dụng hay sao?”
“Thần không tán đồng, Lại bộ là tốt nhất.”
“Hơn nữa bệ hạ cũng đã mở miệng, thần nghĩ chắc chắn bệ hạ cũng đã suy tính kỹ càng rồi, thần tán đồng lời nói của bệ hạ.”
Quảng Bình hầu mở miệng, khí thế của võ quan hiển lộ hẳn ra.
Hắn nói một câu làm cho Lễ bộ và Công bộ có chút không vui.
Cái gì gọi là đến Lễ bộ Công bộ bọn ta là đại tài tiểu dụng?
Nghi thức khi ngươi ra ngoài, còn có quan bào trên người của ngươi, bao gồm cả nhà ngươi còn không phải đều là do chúng ta làm ra à? Tên này được đấy.
“Chúng thần tán thành lời nói của Quảng Bình hầu.”
Ngay sau đó, tập đoàn võ quan cũng cùng nhau mở miệng, ngoại trừ các quốc công không nói lời nào thì các võ quan còn lại đều mở miệng nói giúp.
Đến Lại bộ là tốt nhất.
Sao có thể để cho đám nho quan đó hoàn toàn khống chế được chứ?
Mặc dù không biết bệ hạ có ý gì nhưng đây cũng là một đòn cảnh cáo, trong lòng các quốc công cười lạnh, còn bên nhóm nho quan thì lại có hơi trầm mặc.
Cũng vào lúc này, “Thần, Lại bộ Thượng thư, Trần Chính Nho bái kiến bệ hạ.”
“Chuyện Hứa Thanh Tiêu đến Lại bộ đúng là có chút không ổn, mong bệ hạ nghĩ lại.”
Trần Chính Nho mở miệng, Hứa Thanh Tiêu cũng không nhìn lại nhưng hắn biết người ở cấp bậc này mở miệng trên cơ bản là cần phải có Nữ đế đưa ra quyết định.
Tả tướng đương triều mở miệng, phân lượng này cũng đủ rồi, lại còn là Lại bộ Thượng thư, đây chính là người đứng đầu đấy.
“Không ổn, không ổn, lão thần cho rằng Hứa Thanh Tiêu thích hợp đến Lại bộ.”
Chương 250: Quan Chức Chi Tranh, Lại Bộ Hình Bộ, Nữ Đế Tuyên Gặp (4)
Phe kia phái Trần Chính Nho ra, bên ta An quốc công cũng không có khả năng ngồi không mặc kệ.
Ông ta đứng ở bên cạnh, ngữ khí bình tĩnh nhưng thái độ cũng rất rõ ràng.
Phải đi Lại bộ!
“Được thôi.”
“Hứa Thanh Tiêu đúng là có đại tài, đi Lễ bộ và Công bộ không ổn lắm nhưng đi Lại bộ, trẫm nghĩ sâu xa một phen, cũng không ổn lắm.”
“Như vậy, để Hứa Thanh Tiêu đến Hình bộ đi.”
“Trương Tĩnh, Hình bộ có chức Viên Ngoại lang trống không?”
Âm thanh Nữ đế Đại Ngụy vang lên, nàng đá qua đá lại cuối cùng lại sắp xếp Hứa Thanh Tiêu đến Hình bộ, trong lúc nhất thời, mọi người thấy hơi nghi hoặc.
Thật sự không biết Nữ đế rất cuộc đang muốn làm gì.
“Bệ hạ, có thần.”
“Hình bộ không có chỗ trống.”
Trương Tĩnh mở miệng lộ ra vẻ cung kính.
Hắn là văn thần, người của hội Đông Minh, không phải là một thế lực với nho quan hay võ quan.
Cho nên hắn cũng có hơi tò mò, sao lại đưa Hứa Thanh Tiêu xếp vào chỗ của hắn?
Đây không phải là tranh chấp của hai bên nho võ hay sao? Liên quan cái rắm gì đến ta?
Trương Tĩnh tràn đầy vẻ hiếu kì, nhưng những điều không rõ này ông ta đều giấu ở trong lòng.
“Vậy, có Chủ sự không?
Nữ đế tiếp tục hỏi.
“Chủ sự cũng không, nhưng gần đây đúng là Hình bộ thiếu nhân lực, có thể tăng thêm một Chủ sự.”
Trương Tĩnh lên tiếng.
Hắn ta hoàn toàn hiểu được ý của Nữ đế là gì, trước là hỏi có chức Viên Ngoại lang hay không, cái này có thể nói là không có được.
Nhưng sau đó lại hỏi tới chức Chủ sự.
Quanh co một vòng, Viên Ngoại lang thì có vẻ là hơi không ổn nhưng Chủ sự thì có thể được, nếu như còn nói không có thì đây chính là tự mình chuốc khổ vào thân.
“Nếu như vậy thì Hứa Thanh Tiêu cứ đến Hình bộ nhậm chức tòng thất phẩm Chủ sự đi, nhậm chức trong ba ngày tới, các ái khanh có ý kiến gì không?”
Nữ đế mở miệng, ánh mắt tràn ngập uy nghiêm lướt qua toàn bộ đại điện.
Âm thanh lập tức vang lên:
“Chúng thần không có gì dị nghị.”
Tòng thất phẩm Chủ sự, nghe như không là cái đinh gì nhưng trên thực tế thì là một chức quan không nhỏ.
Lục bộ, chưởng quản mọi chuyện to to nhỏ nhỏ của vương triều đại Ngụy.
Nhất là Lại Hộ Hình ba bộ này lại càng nắm giữ thực quyền.
Tòng thất phẩm Chủ sự cũng coi như là chức quan có quyền lực nhất định.
Còn nữa, Hứa Thanh Tiêu lúc này chẳng qua cũng chỉ vừa mới vào triều mà thôi.
Vừa vào đã là Chủ sự, nếu đổi lại là những người khác thì không chừng sẽ đi Lễ Bộ hay công bộ làm thuộc hạ, tư lịch vài năm, tất nhiên cũng có thể đi những bộ khác làm trợ thủ.
Dù sao thì công việc tạp dịch nhiều một chút cũng chẳng sao, chia sẻ được chút áp lực.
Có thể làm Chủ sự thì có chút khác rồi, trước đó thậm chí còn xém nhậm chức Viên Ngoại lang, cái này càng khoa trương hơn.
Nói tóm lại thì kết quả này đã làm cho mọi người tương đối hài lòng.
Đối với nho quan mà nói, đi đến Hình bộ cũng không phải là nơi tốt đẹp gì.
Đối với võ quan mà nói, làm Chủ sự Hình bộ cũng coi như là không quá tệ rồi.
Đối với hội Đông Minh mà nói, tăng lên thêm một chức Chủ sự cũng xem như là có thể kiếm hời.
Còn đối với Lễ bộ và Công bộ mà nói thì ngoại trừ bệ hạ ra tất cả con mẹ nó đều chính là một đám sói mắt trắng.
“Hứa Thanh Tiêu, trẫm lệnh cho ngươi làm Chủ sự Hình bộ, vào Đô Sát viện, ra sức vì nước, ngươi biết chưa?”
Giọng của Nữ đế vang lên lần nữa, Hứa Thanh Tiêu cúi đầu nói:
“Đa tạ bệ hạ, thần nhất định vì Đại Ngụy cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi!”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nói hùa theo.
Câu nói vừa rồi vừa vang lên, trong nháy mắt, đám người trong đại điện đều tỏ ra kinh ngạc, nhất là các vị nho quan.
Bọn họ lại càng không nhịn được nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Bởi vì cái câu cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi kia có chút không tầm thường.
“Hay, hay cho một câu cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.
Ghi câu này lại đi, dán trên Hiền Vân các.”
Cho dù là Nữ đế Đại Ngụy đi chăng nữa thì sau khi nghe xong câu này cũng có chút động dung.
Tám chữ vô cùng đơn giản đã biểu đạt được sự cực hạn của thần tử.
Không tệ, không tệ.
“Bãi triều.”
Theo âm thanh vang lên, đám người lần lượt rời khỏi triều đường.
Sau khi ra khỏi đại điện, đám người nho quan thỉnh thoảng lại quăng ánh mắt về phía Hứa Thanh Tiêu.
Mặc dù ban đầu bọn họ có ác cảm với Hứa Thanh Tiêu nhưng tài hoa của Hứa Thanh Tiêu lại không thể không tán thưởng được.
Ví như vừa rồi ở trong đại điện tùy ý nói ra một câu cũng có thể trở thành câu nói khó có thể vượt qua được.
Đáng tiếc, đáng tiếc, đáng tiếc.
Một vị đại tài như vậy lại không đứng về phía phe bọn họ, đúng là làm cho người ta cảm thấy tiếc nuối.
“Thanh Tiêu hiền điệt, bây giờ ngươi đi vào Hình bộ, cần phải làm việc cho tốt nha.
Bệ hạ xếp ngươi vào Hình bộ là muốn trọng dụng ngươi, những chuyện ngươi được giao nhớ làm cho cẩn thận, làm cho tốt một chút, đừng để cho người ta nắm thóp nhé.”
“Tất nhiên là nếu như có người dám ngăn cản ngươi làm việc thì ngươi cứ đi tìm Lý thúc, ta ngược lại muốn xem xem có ai dám ngăn cản ngươi làm việc hay không.”
An quốc công vừa cười vừa nói, lời này của ông ta là nói cho những người khác nghe.
Hứa Thanh Tiêu đến Hình bộ bọn họ tạm thời không thể hiểu được tâm tư của Nữ đế, nhưng mặc kệ là đi đến chỗ nào thì việc quan trọng nhất chính là làm tốt việc của mình, không thể để cho người ta tóm được nhược điểm.
Chịu khó một hai năm, nói không chừng sẽ được sắp xếp nhiệm vụ quan trọng.
Mấy chuyện vặt vãnh này bọn họ đều hiểu, loại chuyện như ba ngày thăng một phẩm năm ngày thăng một phẩm chắc chắn không tồn tại.
“Điệt nhi đã rõ.”
Hứa Thanh Tiêu hiểu rõ đạo lý này.
Mặc kệ là Nữ đến Đại Ngụy cho hắn làm chuyện gì thì trước tiên hắn cũng cần phải làm tốt công việc trên tay rồi lại nói.
Việc nhỏ còn làm không xong thì còn nói gì đến chuyện lớn?
Cũng vào lúc này, đột nhiên vang lên một tiếng nói.
“Bệ hạ tuyên chỉ, tuyên Hứa Thanh Tiêu sau một canh giờ nữa đến Dưỡng Tâm điện yết kiến.”
Nghe tới đây, tất cả văn võ bá quan đều sững sờ.
Gặp riêng Hứa Thanh Tiêu ư?
Đây là có ý gì?
Đám người tràn đầy vẻ tò mò.
“Thanh Tiêu hiền điệt, đi đi.”
An quốc công không nói thêm gì, bảo Hứa Thanh Tiêu đi gặp bệ hạ.
Bách quan rời đi.
Một tên thái giám cũng đi tới, là Lý Hiền.
“Lý công công.”
Nhìn thấy Lý Hiền, Hứa Thanh Tiêu cười cười.
Còn Lý Hiền thì mười phần cung kính nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói: “Chủ sự đại nhân, ngài đi theo ta, Dưỡng Tâm điện hơi xa một chút.”
Lý Hiền vừa cười vừa nói, cực kỳ cung kính đối với Hứa Thanh Tiêu.
“Được, làm phiền công công.”
Hứa Thanh Tiêu cực kì khách khí, lập tức đi theo Lý Hiền.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Bình Ngô Đại Chiến [Audio] Bình Ngô Đại Chiến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Binh-Ngo-Dai-Chien.jpg)



![[Dịch] Thả Thí Thiên Hạ [Dịch] Thả Thí Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tha-Thi-Thien-Ha.jpg)


