- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 23 : Thần Khí An Quốc, Áo Gấm Về Làng, Xuất Phát Đi Kinh Thành (9) (c221-c230)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 23 : Thần Khí An Quốc, Áo Gấm Về Làng, Xuất Phát Đi Kinh Thành (9) (c221-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Thần Khí An Quốc, Áo Gấm Về Làng, Xuất Phát Đi Kinh Thành (9)
“Lão sư, học sinh dự định, sau khi vào triều, trước tiên đi bái phỏng một số người, hỏi ý kiến của bọn họ.”
Hứa Thanh Tiêu nói ra ý nghĩ.
“Ừm, không sai, vi sư nghe nói trong triều có không ít người rất có hảo cảm đối với ngươi, ngươi đi bái phỏng trước là đúng.”
“Có điều phải nhớ kỹ, nói ít nghe nhiều, nghe ý kiến của bọn họ, đồng thời không nên nhanh chóng đưa ra quyết định.”
“Triều đình sâu như biển, mỗi một câu nói, mỗi một bước, mỗi một động tác ngươi đều phải suy nghĩ rõ ràng, chớ có loạn ngữ.”
“Thế nhưng vi sư mới vừa đàm luận cùng mấy vị phu tử, ngươi đã đắc tội đến Chu thánh nhất mạch, nếu có thể, tốt nhất vẫn là nên hòa giải, dù sao Chu thánh nhất mạch là văn nhân đứng đầu thiên hạ.”
“Đắc tội bọn họ, đối với ngươi có hại chứ không lợi, còn có một chuyện nữa, ngươi nhất định không nên tham dự vào.”
Chu Lăng vô cùng nghiêm túc.
“Xin lão sư nói rõ, học sinh sẽ tuân theo lời dạy.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời.
“Chuyện bắc phạt, nhất định không nên tham dự vào, bất luận có như thế nào, không liên quan đến ngươi, đây là chuyện tranh đấu lớn nhất trong triều đình, quốc công quận vương, văn thần đại nho đều tranh giành không dứt.”
“Ngươi không gốc không rễ, tham dự vào việc này, không khác gì bước vào vực sâu, biết không?”
Chu Lăng không cách nào nói cho Hứa Thanh Tiêu biết, nên đi bước nào, chỉ có thể nói cho Hứa Thanh Tiêu biết bước nào không thể đi.
“Học sinh đã nhớ rõ.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu.
“Ừm, vậy thì vi sư không còn gì để nói, đúng rồi, có một việc, nhờ ngươi giúp đỡ vi sư.”
Chu Lăng đứng dậy, nói như vậy.
“Lão sư, xin người cứ nói.”
Hứa Thanh Tiêu có chút tò mò.
Mà lúc này, Chu Lăng ôm một xấp sách dày cộp, bày ra trước mặt Hứa Thanh Tiêu nói.
“Đây là Dục nhân thư mà vi sư viết, ngươi ký tên giúp vi sư, cũng không nhiều, một trăm quyển là được, sau đó vi sư muốn đi chung quanh mấy phủ, đàm luận một phen.”
“Ngươi sắp vào kinh, cho nên vi sư sẽ không dong dài với ngươi, nào, viết đi.”
Chu Lăng rất nghiêm túc nói.
Từ sau khi Hứa Thanh Tiêu nổi danh, ông ấy cũng nổi danh theo, mười dặm tám xã, các huyện phủ đều đến hỏi ông ta bồi dưỡng Hứa Thanh Tiêu như thế nào.
Cho nên Chu Lăng liền viết quyển sách dạy làm người này, nghĩ nếu có thể để Hứa Thanh Tiêu đề tên lên, phỏng chừng có thể bán được tốt hơn, đến lúc đó kiếm được ngân lượng, vừa có thể trợ cấp gia dụng, cũng có thể mở học đường.
Hứa Thanh Tiêu hơi trầm mặc, nhưng vẫn ngoan ngoãn đề tên, chủ yếu còn tưởng rằng là chuyện lớn gì, không nghĩ tới chỉ có chuyện này.
“Đúng rồi, mấy ngày nay ta nghiên cứu sách cổ, phát hiện có một chỗ hơi tương tự với núi Minh Nguyệt mà ngươi nói lần trước.”
Nhìn Hứa Thanh Tiêu đề tên, Chu Lăng tùy tiện nói một đề tài.
“Tương tự?”
“Ừm, có điều chắc là cũng không phải, dù sao bây giờ ngươi cũng không cần tìm nữa.”
Chu Lăng nhìn ra được, Hứa Thanh Tiêu không có hứng thú đối với việc này, cho nên không nhắc tới nữa.
“Ừm.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu, hắn đã chiếm được di bảo của Võ Đế, núi Vọng Thu chính là núi Minh Nguyệt, tìm được một địa điểm tương tự, đoán chừng cũng không khác nhau là bao, không có tác dụng gì đối với mình.
Chẳng bao lâu, hàng trăm cuốn sách đã được đề tên xong.
Hứa Thanh Tiêu thở phào nhẹ nhõm.
Chu Lăng lại ôm tới mấy chục quyển sách nói: “Đề thêm vài quyển nữa, dù sao thời gian còn sớm, nói chuyện với vi sư chút đi.”
Hứa Thanh Tiêu: “…”
Vũ Xương năm đầu.
Ngày 30 tháng 4.
Bình minh.
Hứa Thanh Tiêu ngồi lên xe ngựa, dưới ánh mắt của mấy ngàn dân chúng huyện Bình An, chậm rãi rời đi.
Đợi Hứa Thanh Tiêu rời đi, Lý huyện lệnh vung tay lên, đồng thời hơn mười người kéo một tấm bia đá, đặt ở cửa huyện.
Bên trên viết rõ ràng.
[ Mảnh đất cố hương của Hứa Thanh Tiêu ]
Trong khi đó.
Phủ Nam Dự.
Cũng là một chiếc xe ngựa chậm rãi đi ra.
Trong xe ngựa, người ngồi trong chính là Nghiêm Lỗi.
Cuộc gặp gỡ của phủ Nam Dự là điều mà cả đời này ông ta cũng không thể quên được.
Hứa Thanh Tiêu, ông ta ghi nhớ trong lòng.
Xe ngựa chậm rãi chạy.
Một canh giờ sau.
Đột ngột, xe ngựa dừng lại.
Nghiêm Lỗi khẽ nhíu mày.
Chậm rãi vén rèm ra.
Là một người nam tử, đứng bên ngoài xe ngựa, chặn ngang đường đi.
Ngày Hai tháng Năm.
Gió thu mát mẻ.
Bên ngoài huyện Bình An, một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Là cái bóng của Trần Tinh Hà.
Mấy ngày nay hắn ta ở nhà suy nghĩ rất nhiều chuyện, định ra ngoài giải sầu đồng thời cũng cố học cho giỏi.
Hắn đã sắp nhập phẩm, chỉ còn kém một xíu nữa thôi.
Hôm nay hắn ta đến huyện Bình An là muốn báo chuyện này cho sư phụ, đồng thời cũng muốn nói lời từ biệt với sư phụ, dù sao cũng sắp phải đi xa, nhất định phải báo cho sư phụ biết một tiếng, tránh để sư phụ không tìm thấy mình.
Huyện Bình An vẫn náo nhiệt như cũ, nhất là sau chuyện của Hứa Thanh Tiêu vào vài ngày trước, danh tiếng nơi này càng nước lên thuyền lên, đừng nói là mời dặm tám hương xung quanh, không ít người đọc sách từ các phủ đô lân cận cũng đến đây, mục đích của bọn họ là muốn đến hưởng lây chút tài khí.
Nơi Hứa Thanh Tiêu từng ở cũng được sửa thành cổ cư, tên của huyện Bình An chỉ còn kém xíu nữa là đổi tên thành huyện Thanh Tiêu hay là huyện Vạn Cổ luôn.
Thực tế thì trước đó Lý huyện lệnh cũng đã từng nghĩ đến chuyện này, nhưng sau đó ông ta lại cảm thấy như vậy không ổn, ông cho rằng chờ khi Hứa Thanh Tiêu vào triều rồi, có chỗ đứng vững chắc rồi đổi cũng không muộn.
Bên ngoài huyện.
Bước chân Trần Tinh Hà nhẹ nhàng, khuôn mặt của hắn ta vẫn thanh ngạo như cũ.
Mấy ngày nay hắn ta luôn nghĩ mãi một chuyện.
Đó chính là tại sao mình lại không được như Hứa Thanh Tiêu?
Trần Tinh Hà rút ra được ba điều…
Cho nên hắn không làm được như Hứa Thanh Tiêu.
May mà Hứa Thanh Tiêu là sư đệ cho nên Trần Tinh Hà cũng không cảm thấy quá khó chịu, ngược lại Trần Tinh Hà lại càng thêm cho rằng Hứa Thanh Tiêu chính là người mà ông trời phái xuống để khích lệ hắn.
Hắn ta luôn luôn quá thanh ngạo, tự cho rằng mình tài hoa hơn người, đúng thật là cần có người đến đây chèn ép mình một phen.
Nếu không rất có thể sẽ biến thành quá mức thuận lợi.
Cũng chính vì như vậy cho nên tâm tình của Trần Tinh Hà cũng thư thái hơn.
Thời gian còn sớm, hắn ta vẫn còn trẻ, bây giờ sư đệ của mình phong quang vô hạn nhưng cũng có thể qua một vài ngày nữa người phong quang vô hạn đó sẽ chính là mình.
Cuộc sống mà, luôn có lúc lên lên xuống xuống.
Ngay sau đó, Trần Tinh Hà thu hồi tâm trạng, nhấc chân đi về hướng huyện Bình An.
Chỉ là khi đến gần huyện Bình An thì Trần Tinh Hà lại có hơi khựng lại.
“Bọn họ có thể nhận ra mình đã đến hay không?”
“Không được, lỡ như nhận ra mình chẳng phải là sẽ tạo thành rối loạn hay sai?”
“Không được, không được, mình vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.”
Chương 222: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (1)
Trần Tinh Hà bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, mặc dù mình so ra còn kém Hứa Thanh Tiêu rất nhiều nhưng tốt xấu gì lần thi phủ này hắn ta cũng thi đậu, nếu như không có Hứa Thanh Tiêu ở đây thì đợi thêm vài năm nữa, có khi huyện lệnh còn phải bước ra nghênh đón hắn.
Cho nên hắn ta phải khiêm tốn một chút, tránh gây nên chuyện rối loạn gì, đến lúc đó lỡ như cả đám người vậy đến làm cho ùn tắt giao thông thì không tốt lắm.
Ngay lập tức, Trần Tinh Hà hơi thu liễm khí chất lại rồi đi về phía cổng huyện.
Lúc đi vào cổng huyện, một tấm bia đá hấp dẫn ánh mắt Trần Tinh Hà.
‘Mảnh đất cố hương của Hứa Thanh Tiêu.’
Trên tấm bia đá còn có ghi một ít chữ nhỏ, đại khái là viết một vài chuyện mà sư đệ hắn ta đã từng trải qua, sau khi nhìn kỹ một phen, không thấy có nhắc đến hắn ta.
Hay lắm! Ghi sổ! Chờ sau này hắn ta thành thánh rồi thì chắc chắn sẽ không cho phép huyện Bình An lập bia đá của hắn ta.
Đi vào trong huyện Bình An, trên phố được treo không ít vật chúc mừng, đèn lồng đỏ này, câu đối mới này, như đang ăn tết vậy.
Tất cả các cửa hàng cũng có sự thay đổi rất lớn, nếu như trước kia chỉ bán mấy thứ lặt vặt thì bây giờ lại đều đang bán các loại như quạt xếp, tranh chữ, thậm chí còn có cửa hàng chuyên bán bút lông và giấy cùng kiểu với Hứa Thanh Tiêu.
Người đọc sách tụ lại đó cũng nhiều, giá cả cũng xem như là rẻ, tuy rằng hơi mắc hơn so với bên ngoài nhưng cũng không tới nỗi quá đắt, cho nên việc buôn bán của các cửa hàng cũng không tệ lắm.
Trong ánh mắt hơi toát ra chút ghen tị nhưng rất nhanh sau đó Trần Tinh Hà đã thu hồi ánh mắt, không thể nhìn nhiều, lỡ như bị người ta phát hiện thì chẳng phải là rước thêm phiền phức hay sao?
Cứ như vậy, Trần Tinh Hà lại tiếp tục cất bước.
Một bước.
Mười bước.
Năm mươi bước.
Một trăm bước.
Rất nhanh đã đi đến đoạn cuối của con đường này, Trần Tinh Hà phát hiện ra hình như không ai nhìn đến mình.
Hừm…
Có phải là do mình quá khiêm tốn cho nên mới không có ai để ý?
Trần Tinh Hà khẽ nhíu mày, tuy rằng hắn ta không nghĩ tới chuyện sẽ được bách tính vây quanh gì đó nhưng nếu như đến cả một người cũng không nhìn mình vậy thì hơi giống như mặc áo gấm đi đêm.
Nghĩ đến đây, Trần Tinh Hà lại ho khan vài tiếng, sửa sang lại quần áo, không thu liễm khí chất nữa mà vẫn như thường ngày, tiếp tục đi thêm.
Một bước.
Mười bước.
Năm mươi bước.
Lại thêm một con phố nữa.
Trần Tinh Hà tiếp tục đi tới, bên ngoài nhìn như rất bình tĩnh, nhưng nội tâm lại tràn đầy nghi hoặc.
Ngay vào lúc này, bỗng nhiên có một giọng nói vang lên.
“Trần Tinh Hà!”
“Đây không phải là Trần Tinh Hà sao?”
Âm thanh vang lên, là chủ quán của cửa hàng quạt.
Ông ta chỉ vào Trần Tinh Hà rồi lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn nói.
Câu nói của ông ta đã thu hút không ít ánh mắt nhìn theo, chẳng qua đa phần mọi người đều chỉ hiếu kì, nhất là các du khách, bọn họ lại càng không biết Trần Tinh Hà là ai.
Nghe thấy tiếng nói trên, đôi mày nhíu chặt của Trần Tinh Hà cuối cùng cũng giãn ra.
Cuối cùng cũng có người nhận ra mình.
Tốt, rất tốt, quá tốt luôn.
Trần Tinh Hà đang muốn siết chặt nắm đấm nhưng vì hình tượng cho nên hắn vẫn lộ ra vẻ cực kì bình tĩnh.
“Trần Tinh Hà là ai?”
“Ai vậy? Trần Tinh Hà là ai vậy?”
“Dọa ta một phen, ta còn tưởng là Hứa Thanh Tiêu tới nữa chứ.”
Các du khách chung quanh có hơi ngạc nhiên, bọn họ vốn chẳng biết Trần Tinh Hà là ai.
“Trần Tinh Hà!”
“Chính là sư huynh của Hứa Thanh Tiêu đó.”
“Ngay cả cái này mà các người cũng không biết? Trần công tử, có đang rảnh không? Có thể giúp ta viết mấy chữ được không?”
Tiểu thương bán quạt cực kì kích động, ông ta cầm một trang giấy trắng và bút lông, vô cùng kích động đi đến trước mặt Trần Tinh Hà.
“Khụ, ta còn có việc gấp cần phải đi tìm sư phụ, nhưng mà chuyện viết chữ cũng là thuận tay mà thôi, viết cái gì nào?”
Trần Tinh Hà ho nhẹ một tiếng, chậm rãi hỏi.
Quả nhiên, là vàng thì sẽ phát sáng, sư đệ à sư đệ, tuy ngươi có đại tài, nhưng sư huynh cũng không thua kém ngươi.
Trong lòng Trần Tinh Hà cảm khái, đời này, hắn đã xem Hứa Thanh Tiêu như người để mình so sánh.
Sau đó, Trần Tinh Hà đưa tay nhận bút, chuẩn bị bắt đầu viết chữ.
Hắn ta đã nghĩ xong rồi, hắn sẽ viết bồng tất sinh huy (nhà tranh rực rỡ/phát sáng, lời khách sáo thường dùng khi khách quý tới nhà hoặc được tặng một vật trang hoàng), đây xem như là từ tương đối may mắn, nhưng mà chủ quán thì lại cười nịnh nói:
“Trần công tử, ta chẳng biết chút chữ nào nhưng gần đây dựa vào danh tiếng của Hứa Vạn Cổ cho nên việc làm ăn đặc biệt tốt, chỉ là, không đủ người làm.”
“Làm phiền bàn tay quý giá của ngài đề giúp ta mấy chữ, ‘vì cửa hàng bận rộn cho nên cần tuyển thêm người làm, ưu tiên người chịu được vất vả cực khổ, ưu tiên người biết chữ, tiền công tính theo ngày.”
Người bán quạt cười cười nói, cái quầy này của ông ta nhìn thì không lớn nhưng giá cả vừa phải, buôn bán vô cùng tốt, hai ngày nay bận tối mắt tối mũi cho nên muốn mướn người phụ mình một tay.
Nhưng ông ta lại không biết chữ, hỏi thăm hàng xóm láng giềng thì tất cả mọi người đều đang bận rộn buôn bán, cũng đang thiếu người cho nên đột nhiên nhìn thấy Trần Tinh Hà đi tới, ông ta mới gọi một tiếng.
Câu nói của người bán quạt vừa dứt.
Cây bút trong tay Trần Tinh Hà run lên nhè nhẹ, mực cũng nhỏ xuốg trên trang giấy trắng, cả người sững sờ tại chỗ.
Mịa nó!
Ngươi gọi ta đến viết thứ này sao? Đây không phải thông báo tuyển người sao? Cho dù một chữ của Trần Tinh Hà ta không đáng ngàn vàng nhưng cũng không đến nỗi lưu lạc đến mức này chứ?
Khá lắm, khá lắm! Ngươi xem Trần Tinh Hà ta là ai? Tốt xấu gì ta cũng là người đọc sách mà! Ngươi đây là… vũ nhục người đọc sách, vũ nhục thánh nhân, đáng ghét.
Trong lòng Trần Tinh Hà vô cùng phiền muộn, xém chút nữa tức phát khóc luôn, nhưng vì giữ hình tượng, hắn ta vẫn hít một hơi thật sâu sau đó đưa bút lông lại cho đối phương, vẻ mặt thanh ngạo nói:
“Xin lỗi nha, không biết viết.”
Nói xong lời này, Trần Tinh Hà sải bước, trực tiếp rời đi.
Khi mọi người nhìn thấy Trần Tinh Hà rời đi thì đều có chút nghi hoặc, nhất là người bán quạt, ông ta lại càng nhịn không được cảm khái nói:
“Quả nhiên là sư phụ dẫn nhập môn, tu hành dựa vào người, cũng cùng một sư phụ như nhau, Hứa Vạn Cổ cũng đã danh vang thiên hạ rồi nhưng sư huynh hắn vậy mà lại không biết viết chữ, đáng tiếc, đáng tiếc thật.”
Giọng nói của người bán quạt vang lên làm cho Trần Tinh Hà còn chưa đi xa xém chút nữa loạng choạng ngã một cái.
Trần Tinh Hà ta không biết viết chữ? Ta không biết ông nội ngươi!
Hay lắm, chờ đó cho ta, chờ đó đi, sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ làm cho huyện An Bình này đổi tên thành huyện Tinh Hà.
A a a!
Bước chân của Trần Tinh Hà trở nên nhanh hơn, hắn ta sợ mình tức đến phát khóc thì mất mặt lắm.
Chương 223: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (2)
Cứ như vậy, sau gần nửa canh giờ.
Trần Tinh Hà có chút thất hồn lạc phách đi đến bên ngoài nhà của Chu Lăng.
Nhìn thấy nhà sư phụ mình, lúc này Trần Tinh Hà mới như được chút an ủi, hắn ta hít sâu một hơi, chỉnh sửa lại quần áo.
Trần Tinh Hà đi đến cửa, lúc sắp chuẩn bị gõ cửa thì một giọng nói truyền vào tai hắn.
“Tướng công, sao Thanh Tiêu đến sớm như vậy mà đứa nhỏ Tinh Hà đến giờ còn chưa tới nữa?”
Là giọng của sư nương, bà ấy đang ở trong nhà, hỏi thăm Chu Lăng.
Nghe thấy giọng nói này, Trần Tinh Hà đang có hơi thương tâm bây giờ thấy có chút ấm áp, vẫn là sư phụ và sư nương tốt.
Chỉ là sau một khắc, giọng của Chu Lăng lại vang lên.
“Có thể vì sao chứ?”
“Không phải là không còn mặt mũi đến gặp ta đó sao?”
“Đứa trẻ Tinh Hà này quá kiêu ngạo, bây giờ Thanh Tiêu lại ép nó đến thương tích đầy mình, nó sao còn mặt mũi mà kiêu ngạo nữa?”
Giọng của Chu Lăng vang lên làm cho trái tim vừa tốt lên một chút của Trần Tinh Hà lại có hơi khó chịu.
Sau đó, giọng nói của sư nương hắn lại vang lên lần nữa.
“Đứa nhỏ Tinh Hà này rất tốt, chỉ là có hơi ngốc.
Thanh Tiêu mới có bao lâu đâu, hình như vừa đúng một tháng là đã nhập thất phẩm gì đó rồi.”
“Đứa nhỏ Tinh Hà này quá ngu ngốc, đã mười mấy năm rồi mà vẫn chưa nhập phẩm.”
Giọng của sư nương vang lên, nữa câu đầu làm cho tâm tình Trần Tinh Hà rất vui vẻ nhưng mà nữa câu sau liền khiến cho Trần Tinh Hà lâm vào trầm mặc.
Cái gì mà ngóc chứ! Là do sư đệ quá mạnh đó có biết không? Dưới tình huống bình thường hắn đã xem như là tốt lắm rồi, mười dặm tám hương ai có thể so được với Trần Tinh Hà này chứ?
“Cũng không thể nói là ngốc mà là được sách hơi cứng nhắc, đọc sách mà, nhất định đầu óc không được cứng nhắc, bà xem xem, Thanh Tiêu thông minh như thế nào?”
“So sánh một chút thì xem ra đứa nhỏ Tinh Hà này có hơi thiếu thông minh.”
Chu Lăng hơi xúc động, cũng vào lúc này, cổng lớn liền được mở ra.
Là sư nương muốn lên phố mua ít đồ, vừa mở cửa ra liền đúng lúc thấy Trần Tinh Hà đứng ngoài cửa.
Trong nháy mắt.
Ba người đối mặt nhau.
Sư nương còn cầm theo cái sọt đồ ăn, nụ cười trên mặt trở nên cứng đờ.
Sư phụ đang ngồi trong sân, cánh tay đang vò quần áo cũng đơ lại.
Trần Tinh Hà đứng ngoài cửa, không hiểu sao cũng hơi đơ đơ.
Cảnh tượng yên tĩnh như bức họa.
Ba người cùng nhau không nói lời nào.
Cuối cùng, âm thanh của sư nương vang lên.
“Ta đi mua thức ăn, Tinh Hà, cậu mau vào tâm sự với sư phụ đi, đợi lát nữa sư nương sẽ nấu cơm cho cậu ăn.”
Sư nương hơi xấu hổ, bà lướt qua người Trần Tinh Hà đi ra ngoài mua thức ăn, tránh cho ở lại sẽ càng xấu hổ thêm.
Giờ khắc này, Chu Lăng đang ở trong sảnh, ông mặc một bộ quần áo tương đối mộc mạc, tay áo xắn lên, ông đang giặt quần áo, bên trên bộ râu vẫn còn dính chút bọt biển sừng, có vẻ hơi quái dị.
Ngay lập tức, Trần Tinh Hà cảm thấy thật quái lạ.
Chuyện giặt quần áo nấu cơm không phải nên do sư nương làm sao? Sao sư phụ lại giặt quần áo vậy?
Sau một khắc, thanh âm vang lên.
“Tinh Hà.”
“Sư phụ.”
Hai người cùng nhau mở miệng, hiện trường lại xấu hổ thêm một lần nữa.
“Ngươi nói trước đi.”
“Người nói trước đi.”
Hai người lại cùng nhau mở miệng khiến cho cảnh tượng lại càng thêm lúng túng.
Một lát sau, Chu Lăng đứng dậy rửa tay một phen, sau đó thả tay áo xuống rồi mở miệng nói:
“Tinh Hà, vừa rồi ngươi nghe thấy gì rồi?”
Chu Lăng mở miệng, cũng không tiếp tục lúng túng nữa mà là hỏi thẳng.
“Sư phụ, nên nghe được đều nghe được, không nên nghe được cũng nghe được luôn.”
Trần Tinh Hà có chút buồn bực.
Nghe hắn nói câu này, vẻ mặt Chu Lăng nghiêm túc nói:
“Tinh Hà, ngươi mang vẻ mặt này chẳng lẽ đang trách sư phụ nói xấu sau lưng ngươi sao?”
“Thật ra thì sư phụ đã sớm nghe được động tĩnh của ngươi, biết ngươi đã đến rồi, những lời vừa rồi thật ra cũng vì nhắc nhở ngươi, vì để thức tỉnh ngươi mà thôi, biết chưa?”
Chu Lăng nghiêm túc nói.
Đáng tiếc, Trần Tinh Hà không mắc mưu, có chút u oán nhìn về phía Chu Lăng nói:
“Sư phụ, con đúng thật không phải đại tài nhưng cũng không phải là đồ ngốc, người nói như vậy, tin được sao?”
Trần Tinh Hà có chút bất đắc dĩ.
“Thôi thôi, được rồi được rồi, không phải là chỉ nói ngươi vài câu thôi sao? Hơn nữa vi sư cũng không nói sai mà, ngươi thật sự có hơi không có tâm cơ, đến đây đến đây, vi sư đúng lúc có viết hai câu đối, ngươi giúp ta nhìn thử coi sao.”
Chu Lăng kéo Trần Tinh Hà đi vào, không tiếp tục che giấu nữa.
Vào trong sảnh đường.
Chu Lăng lấy ra một bộ câu đối cho Trần Tinh Hà xem.
Vế trái: Dục nhân tiên dục thụ phương tri thụ nan dục.
Vế phải: Minh tri thụ nan dục canh thượng tam phân tâm.
Hoành phi: Thanh Tiêu chi sư.
(Ươm người nên ươm cây trước để biết cây khó ươm.
Biết cây khó ươm càng phải thêm tâm huyết.
Sư phụ của Thanh Tiêu.)
“Thế nào hả? Vi sư cũng có chút trình độ đúng không?”
Chu Lăng có chút tự tin nói.
Còn Trần Tinh Hà thì lại hơi bất đắc dĩ, nhưng lại ngại đây là thầy của mình, vì vậy chỉ gật đầu rồi nói: “Tài làm văn của lão sư, học sinh mặc cảm không bằng.”
“Ha ha, Tinh Hà, khiêm tốn, khiêm tốn.”
Chu Lăng cẩn thận đặt câu đối sang một bên, sau đó lại bảo Trần Tinh Hà ngồi xuống nói:
“Hôm nay ngươi đến tìm vi sư có chuyện gì vậy?”
Chu Lăng mở miệng hỏi thăm.
“Hồi lão sư, có hai chuyện.”
“Thứ nhất, học sinh đã đậu thi phủ, đến đây để cảm tạ lão sư bồi dưỡng mấy năm nay.”
Trần Tinh Hà nói thế.
“Ừ, không tệ, không tệ, vi sư cũng biết ngươi đã qua thi phủ, tuy nói là được thứ hai mươi mấy nhưng cũng rất tốt đấy.”
Chu Lăng hết sức hài lòng nói.
Nhưng mà Trần Tinh Hà lạnh nhạt mở miệng: “Hạng mười chín.”
Chu Lăng: “…”
“Chuyện thứ hai thì sao?”
Chu Lăng tiếp tục hỏi, mở thêm chủ đề.
“Sư phụ, ta định sẽ vân du tứ phương tĩnh tâm đọc sách cho nên lần này đến đây là để cáo biệt sư phụ.”
Trần Tinh Hà nói ra chuyện thứ hai, hắn muốn vân du tứ phương, dốc lòng đọc sách.
Nhưng vừa nghe được câu này thì Chu Lăng lại lắc đầu.
“Không được, như vậy không được đâu.”
Câu nói của Chu Lăng làm Trần Tinh Hà có hơi không hiểu.
“Sư phụ, ý của người là gì?”
Trần Tinh Hà tràn đầy hiếu kì, không rõ ý của sư phụ mình là gì.
“Tinh Hà à, về điểm này, ngươi hoàn toàn không bằng sư đệ Thanh Tiêu của ngươi, bây giờ mà ngươi lại muốn đi vân du, đây không phải là rất ngớ ngẩn hay sao?”
“Ta hỏi ngươi, bây giờ Thanh Tiêu đi kinh thành, cho dù không tốt tới mấy thì cũng có thể có được một chức quan trong triều, nhưng sư đệ ngươi ở kinh thành hoàn toàn không có chút căn cơ nào cả.”
“Mặc kệ là làm bất cứ chuyện gì thì sư đệ ngươi cũng sẽ đều rất khó khăn.
Mà ngươi là sư huynh của nó, qua một khoảng thời gian nữa khoa cử tới rồi, vậy sao ngươi lại không tới kinh thành trước, tìm vị sư đệ này của ngươi, đến lúc đó ngươi muốn đọc sách cũng được, chuẩn bị khoa cử cũng được, ngộ nhỡ đến lúc sư đệ ngươi cần người hỗ trợ thì ngươi cũng có thể ra tay giúp đỡ.”
Chương 224: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (3)
“Một là sư đệ ngươi sẽ nợ ngươi một ân tình, hai là ngươi có tài hoa, vào kinh thành sớm để hiểu rõ thị phi của kinh thành, tránh cho một ngày kia ngươi bước vào triều đình lại ngây thơ vô tri, ngươi có rõ chưa?”
Chu Lăng nói đạo lý rõ ràng một phen.
Trong mắt ông ta, Hứa Thanh Tiêu bây giờ có thể nói là đã vang danh thiên hạ, bây giờ đi đến kinh thành thì chắc chắn cũng sẽ giống như là cá gặp nước, nhưng mà có thuận buồm xuôi gió như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được chuyện Hứa Thanh Tiêu sẽ gặp phải các loại phiền phức, nếu như không có thân tín của mình thì làm sao làm việc được?
Mà sớm muộn gì Trần Tinh Hà cũng sẽ vào triều, không nói đến chuyện có nhận được chức quan trong triều hay không nhưng ít nhất, nhận một chức quan ở địa phương chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ? Đi đến kinh thành sớm một chút thì quen thuộc nhân mạch của kinh thành sớm một chút, giúp cho Hứa Thanh Tiêu một tay cũng được, muốn đọc sách thêm cũng được, ít nhất thì tốt hơn cả vạn lần so với vân du tứ phương.
Nếu không thì đến khi đi làm quan thật, phía sau không có thế lực chống đỡ, không có nhân mạch, vậy lỡ như hơi không cẩn thận một tí thì sẽ lập tức bước vào vực sâu vạn trượng.
Đừng nhìn Chu Lăng chỉ là một phu tử mà thôi nhưng ông ta cũng đã có mấy mươi năm kinh nghiệm, đường đi được cũng xa hơn Trần Tinh Hà.
Đúng là những lời này của ông làm cho Trần Tinh Hà có hơi trầm mặc, hắn ta nghĩ kỹ lại, thật sự rất ổn.
Đi kinh thành chuẩn bị cho kì thi khoa cử, hiểu rõ hơn những chuyện ở kinh thành, nếu như Hứa Thanh Tiêu cần hỗ trợ thì hắn ta sẽ giúp một tay, nếu không thì mình có thể nghiêm túc đọc sách, thỉnh thoảng cũng có thể kết bạn với bằng hữu kinh thành một phen, con đường này sẽ mang đến cho mình vô số lợi ích.
“Đa tạ lão sư chỉ điểm, học sinh đã rõ.”
Trần Tinh Hà lộ ra nét mừng rõ, bừng tỉnh đại ngộ nói.
“Ừ, rõ rồi thì tốt, vậy tiếp theo ngươi định tính toán thế nào?”
Chu Lăng vuốt vuốt râu nói.
“Mấy ngày này học sinh dự định sẽ nhập phẩm trước, học sinh cảm thấy mình sắp đột phá.”
Trần Tinh Hà hồi đáp.
Cũng liền vào lúc này, cửa lớn mở ra, là sư nương trở về.
“Bây giờ người trong huyện đều đang bán quạt, bán thư họa, người bán đồ ăn lại càng ít đi, hôm nay sư nương không mua được nhiều đồ ăn, cậu chịu khó một chút nhé.”
Sư nương đi vào từ cửa lớn, trong giỏ cũng không có mấy món đồ ăn.
“Sư nương khách khí, tùy tiện là được, tùy tiện là được.”
Trần Tinh Hà thì cảm thấy không quan trọng lắm, ăn cái gì cũng được.
“Được rồi, đứa nhỏ này, trước khi đến cũng không thèm nói một tiếng.”
Sư nương nhẹ gật đầu, sau đó lại lấy vài thứ từ trong nhà rồi đi ra ngoài, tiếp tục giặt đống quần áo còn chưa giặt sạch.
“Vừa rồi nói đến chỗ nào rồi?”
Chu Lăng mở miệng, sợ Trần Tinh Hà lại nhắc đến chuyện mình giặt quần áo.
“Học sinh sắp nhập phẩm.”
Trần Tinh Hà mở miệng trả lời.
“Ồ, thật ra thì Tinh Hà à, đừng thấy sư đệ ngươi chỉ dùng một tháng đã tấn thăng được lên thất phẩm, Nho đạo này của chúng ta chú trọng nhất chính là tích lũy về sau.”
“Từ xưa đến nay cũng không phải chưa từng có ai ngộ đạo trong một thời gian ngắn, tuy nói là vạn năm chưa chắc có một người nhưng mà bất luận thế nào thì vẫn là có.”
“Ngươi tuy có tài nhưng thành công muộn, vi sư cũng là người có tài nhưng thành công muộn, cho nên đừng có vì thấy sư đệ ngươi như thế mà nóng nảy, chuyện nhập phẩm, tốt nhất là nên chờ đến thời điểm thích hợp.”
“Ngươi xem vi sư này, lâu như vậy cũng chưa nhập phẩm, ngươi sẽ không cho rằng vi sư không nhập phẩm được đó chứ?”
Chu Lăng nghiêm túc nói.
Còn Trần Tinh Hà thì gật đầu, mặc dù cảm thấy có hơi là lạ nhưng nghe ra thì hình như rất có đạo lý.
“Học sinh đã rõ, đa tạ lão sư chỉ giáo.”
Trần Tinh Hà lộ ra nụ cười, đúng vậy, Hứa Thanh Tiêu có số phận riêng của Hứa Thanh Tiêu, mà hắn thì có tạo hóa riêng của hắn, có tài nhưng thành đạt muộn, cùng lắm thì mình lại sẽ chờ thêm một chút, không cần phải vội vã nhất thời.
“Ừ, nói tóm lại thì sư đồ hai người chúng ta cho dù không nhất định sẽ siêu việt như sư đệ ngươi nhưng chắc chắn cũng sẽ không thua kém gì sư đệ ngươi đâu, đúng không, ha ha ha!”
“Vâng, sư phụ nói rất đúng.”
Trần Tinh Hà gật đầu phụ họa, đồng thời cũng phát ra tiếng cười.
Nhưng vào lúc này, sư nương đang ở ngoài cửa lại bất thình lình mở miệng.
“Hai người còn chưa nhập phẩm vậy mà lại ở đây dương dương đắc ý, không sợ mất mặt.”
Giọng nói vang lên làm cho trong sảnh không hiểu sao lại an tĩnh lại.
Cảnh tượng yên tĩnh như bức họa.
Qua một hồi lâu, Chu Lăng mới đứng dậy đóng cửa phòng lại, sau đó ôm ra một chồng thư tịch lớn từ phía sau hậu đường, nhìn về phía Trần Tinh Hà nói:
“Tinh Hà, đây là Dục Nhân kinh mà vi sư đã viết ra, muốn nhờ ngươi làm một chuyện.”
Chu Lăng mở miệng xong lại lấy bút mực ra.
“Mời lão sư sai bảo.”
Trần Tinh Hà gật đầu.
“Là như vầy, trước đó vài ngày Thanh Tiêu có tới đây một chuyến, ta đã bảo nó kí tên, dù sao thì qua ít ngày nữa vi sư cũng sẽ đi đến các nơi dạy tiếp.”
“Sách này cần phải bán đi, có một số là bản có chữ kí, Thanh Tiêu đã kí khoản một trăm bảng, vi sư nghĩ vẫn còn chưa đủ cho nên muốn bảo ngươi làm.”
Chu Lăng nói.
“Ồ, đã rõ, mấy hôm nay học trò cũng không có chuyện gì làm, đúng lúc có thể giúp lão sư kí tên, sau đó lại đi theo lão sư, sau đó nữa thì đến kinh thành cũng không muộn lắm.”
Trần Tinh Hà khẽ gật đầu đồng thời trong lòng cũng có chút cảm khái, vẫn là sư phụ mình tốt, bảo mình kí tên, coi như là làm nổi bật danh tiếng của mình một xíu, so với tên bán quạt kia thì đúng là khác nhau một trời một vực.
“Tốt, không hổ là ái đồ của vi sư.”
Vẻ mặt Chu Lăng tươi cười, đưa một quyển sách nhỏ ra trước mặt Trần Tinh Hà nói:
“Ngươi mô phỏng chữ của Hứa Thanh Tiêu một chút, hai ngày nay vi sư vẫn luôn mô phỏng nhưng lại mô phỏng không ra cái loại cảm giác non nớt kia, có thể là do vi sư cầm bút lâu quá rồi.”
“Ngươi đến đây mô phỏng một chút xem, đừng có ngẩn người ra chứ, nhanh lên, nhanh lên.”
Chu Lăng chỉ vào chữ kí của Hứa Thanh Tiêu, thúc giục nói.
Còn Trần Tinh Hà thì đứng sững sờ tại chỗ.
Gì đây! Sư phụ bảo ta mô phỏng chữ kí của sư đệ? Sư phụ, người khinh người quá đáng rồi nhé? Trần Tinh Hà ta có chỗ nào không bằng Hứa Thanh Tiêu chứ?
“Sư phụ, ngài bảo ta làm giả chữ kí của sư đệ, ta không làm.”
“Hứa Thanh Tiêu hắn là người, Trần Tinh Hà ta cũng là người, Hứa Thanh Tiêu là học sinh của ngài, Trần Tinh Hà ta cũng là học sinh của ngài… nhưng Trần Tinh Hà ta vẫn rất tôn sư trọng đạo!”
“Sư phụ, cất cây thước vào đi, ta viết.”
Ban đầu Trần Tinh Hà tràn ngập phẫn nộ, nhưng sau khi nhìn thấy Chu Lăng lấy cây thước ra thì lập tức thay đổi lời nói, thành thành thật thật bắt đầu ngồi bắt chước chữ kí.
Giờ khắc này, trong lòng Trần Tinh Hà vô cùng uất ức.
Một ngày kia ta mà như rồng gặp nước thì nhất định phải nghịch đảo Trường giang.
Sau khi suy nghĩ xong thì Trần Tinh Hà cần thư tịch lên, đưa cho Chu Lăng nói:
“Sư phụ, ta viết xong rồi, người nhìn xem, có giống không?”
Chương 225: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (4)
So với bên Chu Lăng khá náo nhiệt.
Thì giờ khắc này, đường lên kinh lại có vẻ yên tĩnh lạ thường.
Thiên lý mã phi nhanh.
Nằm trong xe ngựa, nhìn qua từng tấm thiệp mời, Hứa Thanh Tiêu lẳng lặng suy ngẫm một vài chuyện.
Chưa đến một ngày nữa mình sẽ đến kinh thành.
Đến kinh thành rồi, chuyện đầu tiên cần làm không phải là diện thánh, dù sao muốn diện thánh thì cũng phải chờ Hoàng đế triệu kiến hắn, nếu như hắn chủ động đi qua vậy thì chắc chắn là không được.
Cho nên chuyện đầu tiên hắn cần làm chính là đi gặp các vị quốc công.
An quốc công, Tề quốc công, Tín quốc công, Lý quốc công, còn có Từ quốc công, hết thảy có năm vị quốc công mời mình đi qua ngồi một chút.
Người đầu tiên cần đến chắc chắn là nhà An quốc công, dù sao thì trong triều An quốc công cũng đã giúp hắn không ít, bất luận là ông ta vì mục đích gì thì hắn nhất định cũng phải đi qua cảm tạ một phen.
Tề quốc công và Tính quốc công thì đã sớm mời mình qua từ mấy ngày trước, lần này lại phát thiệp mời nữa, không đi cũng không được.
Về phần Lý quốc công và Từ quốc công, Hứa Thanh Tiêu chưa bao giờ tiếp xúc qua với họ, chỉ do lần này họ đưa thiếp mời đến mà thôi.
Vương triều Đại Ngụy có tất cả chín vị quốc công, bỏ qua sáu vị quốc công ban đầu thì ba vị sau đều là người đi theo Võ đế bắc phạt mà có được địa vị.
Ba vị này quốc công theo thứ tự là, Lư quốc công, Hằng quốc công, Việt quốc công.
Ba vị này cũng không phát thiếp mời cho hắn nhưng đối với hành động không gửi thiếp mời này, Hứa Thanh Tiêu lại không cảm thấy mình không được tôn trọng mà ngược lại hắn lại cảm thấy chuyện này rất bình thường.
Hơn nữa nếu như bọn họ thật sự gửi thiếp mời tới, cả chín vị quốc công đều đồng thời ưu ái mình cũng không phải là chuyện tốt gì.
Đừng thấy bọn họ đều là quan võ, nhưng võ quan cũng chia thành các thế lực nhỏ, bây giờ vì sao lại tụ họp thành một đoàn? Không phải là vì bắc phạt hay sao?
Dù sao thì quan văn thịnh thế, võ tướng loạn thế, nếu như có thể bắc phạt vậy thì bọn họ càng có thể lập nhiều công huân cho con cháu đời sau của mình, cũng có thể để cho con cháu đời sau của mình tiếp tục đi lập công huân.
Từ khi Đại Ngụy lập quốc cũng chỉ có ba vị quốc công có thể cha truyền con nối, nhưng nay đã qua mấy trăm năm, hậu nhân của ba vị quốc công này đều đã mất hết.
Từ đó tước vị quốc công cũng không được cha truyền con nối nữa, tước vị của người đời sau cũng dần dần giảm xuống.
Tước vị của võ tướng là do đánh trận mà có, thái bình thịnh thế là thiên hạ của quan văn, cho nên đám võ tướng này tụ tập lại một chỗ, mục đích là gì chứ?
Chính là vì công huân bắc phạt.
Đương nhiên trong đó cũng bao gồm thù hận nữa, điểm này cũng không thể phủ nhận được, nhưng phần nhiều vẫn là vì công huân, một khi con cháu có được công huân thì người đời trước cũng có thể an tâm mà đi.
Ít nhất thì năm đời cũng sẽ không xảy ra sai sót, đây cũng là nguyên nhân vì sao mà nhóm võ tướng nhất định phải chủ trương bắc phạt, liên quan đến lợi ích căn bản của bọn họ thì cho dù biết là thời điểm không thích hợp để bắc phạt nhưng bọn họ vẫn cố kiên trì.
Nhưng mà bây giờ bắc phạt có thể thành công hay không lại trở thành một vấn đề cực lớn.
Cho nên tất nhiên là nhóm quan võ phải chuẩn bị hai bên cho thật tốt, một bên chuẩn bị có thể bắc phạt, vậy thì đi lập công huân thôi, một bên chuẩn bị cho việc không thể bắc phạt, vậy thì nhất định phải suy tính chuyện này cho thật tốt.
Cho nên chuyện được cả chín vị quốc công ưu ái cũng không phải là chuyện tốt gì, không có bắc phạt thì trong nháy mắt, những tranh đấu về mặt lợi ích của các quan võ cũng rất nhanh chóng lộ ra.
Về phần quan văn thì khỏi cần phải nói, bọn họ cứ luôn chèn ép chính sách bắc phạt, bề ngoài thì có vẻ như là vì thiên hạ bách tính nhưng trên thực tế thì vẫn là vì quyền lực.
Một khi không đánh trận thì Đại Ngụy sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái nghĩ ngơi tịnh dưỡng, vậy thì tất cả những chuyện to to nhỏ nhỏ tiếp theo đều sẽ do chính quan văn xử lý.
Võ tướng sẽ trực tiếp bị thất thế, nên dưỡng lão thì về dưỡng lão, nên an hưởng tuổi già thì về an hưởng tuổi già, con cháu đời sau thì tùy tiện đi quân doanh lăn lộn, chờ khi có việc cần thì lại gọi về.
Đạo lý đơn giản như vậy đấy.
Còn mình bây giờ lại đang đứng trước một chuyện.
Nghiêng về binh phạt!
Hay là.
Nghiêng về tĩnh dưỡng?
Không hề nghi ngờ, chắc chắn chủ trương của mình chính là nghĩ ngơi để lấy lại sức, kinh tế quốc gia ấm lại mới là quan trọng, nhưng mà lời này thì tuyệt đối không thể nói ra được, nếu như nói ra thì tất cả phe phái bên võ tướng sẽ lập tức tìm mình gây phiền toái.
Vốn hắn đã đắc tội với nho quan nhất mạch, bây giờ nếu như lại còn đắc tội với võ tướng nữa vậy thì còn chơi cái gì nữa.
Gia nhập Đông Minh hội cũng chỉ làm những chuyện vô bổ, dựa trên tình hình trước mắt mà nói thì chỉ cần chuyện bắc phạt còn chưa có kết luận cuối cùng thì Đông Minh hội cũng sẽ không làm ra chuyện gì to tác.
Muốn gây chuyện cũng không thể gây chuyện được, không bằng cứ thanh thản nghỉ ngơi ổn định lấy lại sức, chờ tới khi chuyện bắc phạt có kết quả cuối cùng thì bọn họ lại tiếp tục nhảy nhót.
Hơn nữa nhóm người Đông Minh hội cũng không ngốc, bọn họ sẽ không thèm lôi kéo một người bị quan viên văn võ nhằm vào hội, còn lại thế lực cuối cùng thì khỏi cần phải nói, vốn bản thân bọn họ đã nhỏ đến mức trong suốt rồi, cho dù bọn họ có muốn bảo vệ cho mình thì cũng vô dụng.
Nói tóm lại.
Muốn hoàn toàn đứng vững bước chân ở lại kinh thành thì hắn không thể nào biểu hiện ra quá rõ ràng, nhất định phải tiến hành theo trình tự, trước tiên cứ đứng vững bước chân cái đã rồi sau đó lại thể hiện ra tài hoa, tuyệt đối không thể quá mạo hiểm.
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu tự nhủ.
Tranh đấu trên triều rất rõ ràng, bắc phạt thì võ tướng mạnh, quan văn lạnh, không bắc phạt thì võ tướng lạnh, quan văn mạnh.
Chuyện này có liên quan đến sự hưng suy của hai thế lực lớn, vậy nhất định là sẽ tranh đấu rất kịch liệt.
Loại như mình không có nhân mạch không có bối cảnh, tuyệt đối không thể nói lung tung, cũng không thể tùy tiện chọn đội.
Cho dù mình thật sự chủ trương tĩnh dưỡng nhưng cũng không thể nói thẳng ra được, cần phải mờ mờ ảo ảo rồi lại ảo ảo mờ mờ.
Nói thẳng ra một chút chính là gặp người thì nói tiếng người, gặp quỷ thì nói tiếng quỷ.
Chương 226: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (5)
Hắn cũng không biết quá nhiều về những chuyện trong quan trường, nhưng đạo lý về mặt đối nhân xử thế thì hắn vẫn rất thuần thục.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu không khỏi xác định chủ ý.
Một canh giờ sau.
Khi đi tới một dịch trạm, Hứa Thanh Tiêu xuống xe, dùng bữa cơm đơn giản bên trong dịch trạm, mấy cân thịt bò tiêu chuẩn và một thùng cơm tiêu chuẩn, chẳng qua văn nhân thì vẫn phải có dáng vẻ của văn nhân, hai lượt khách đến rồi đi trong thời gian Hứa Thanh Tiêu ăn, cuối cùng, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn bước vào trong xe.
Đường vào kinh tương đối an toàn, hơn nữa con đường này lại được tu sửa cực kỳ tốt, cho dù thiên lý mã phi nhanh thì cũng chẳng có cảm giác xốc nảy gì.
Trở lại trong xe.
Hứa Thanh Tiêu dự định sẽ ngủ một giấc, đợi đến khi tỉnh lại thì đoán chừng đã đến được kinh thành.
Chỉ là khi Hứa Thanh Tiêu nằm xuống thì lại cảm cảm giác cộm cộm chạm vào hắn.
Chỗ gáy có hơi cộm một xíu.
Là thiếp mời sao?
Sờ sờ thì thấy không giống lắm, Hứa Thanh Tiêu vừa mới nằm xuống lại không nhịn được mà ngồi dậy nhìn lại.
Là một phong thư.
Một phong thư rất bình thường, mở ra xem thì bên trong phong thư chẳng có bất kỳ chữ gì, chỉ có hai kí hiệu.
Một bộ y phục cùng một đóa hoa đào.
Bạch Y môn?
Hứa Thanh Tiêu mày nhíu gấp lại.
Hai ngày trước hắn vẫn còn nghĩ về chuyện của Bạch Y môn, lúc đầu hắn đã đồng ý với Ngô Ngôn rằng sẽ đến huyện Trường Bình để gặp mặt, nhưng hắn đã vang danh thiên hạ rồi, đi đến nơi nào cũng sẽ có người nhận ra hắn.
Hơn nữa danh tiếng lúc đó của hắn rất cao, hắn không thể nào đi đến huyện Trường Bình để gặp mặt người của Bạch Y môn được.
Nếu như đi gặp mấy người Bạch Y môn vậy thì trực tiếp vào hang cọp rồi còn gì.
Chẳng cần ai mật báo, không chừng hắn sẽ bị người ta hốt luôn cả ổ, có miệng cũng không nói rõ được.
Chu thánh nhất mạch còn đnag mong chờ hắn xảy ra chuyện, nếu như hắn lại dính dáng đến Bạch Y môn, vậy thì có thể thanh thản mà ngồi chờ chết được rồi, khỏi phải nghĩ gì nhiều.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu quyết định sẽ không đi gặp mặt.
Nhưng mà không ngờ được là người của Bạch Y môn vậy mà lại tìm đến tận cửa?
“Làm sao bọn họ tìm được mình?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi tò mò, không phải tò mò về chuyện bọn họ làm sao tìm được mình mà là tò mò về chuyện tại sao bọn họ lại đến tìm mình.
Theo lý thì mình không đi gặp mặt với người của Bạch Y môn thì bọn họ cũng chẳng biết chuyện Ngô Ngôn giao đồ vật cho hắn.
“Ồ, không đúng, Trần bộ đầu.”
Trong nháy mắt Hứa Thanh Tiêu liền nghĩ ra ngay, Trần bộ đầu biết rõ tình huống của mình, cho dù chỉ biết được một chút, Trần bộ đầu cũng không nhìn thấy mình nhưng theo lý thì nếu như cẩn thận điều tra thử một phen thì sẽ phát hiện ra được mình có vấn đề.
Một tên sai dịch bình bình thường thường trong vòng một tháng ngắn ngũ nhập phẩm Võ đạo thì thôi không nói, lại còn được thất phẩm Nho đạo, chuyện này nếu không có chút gì mờ ám thì tuyệt đối là không thể nào.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm nghi ngờ.
Cuối cùng là Trần bộ đầu nói chuyện của mình cho người ta biết hay là do bọn họ chủ động hoài nghi mình.
Nếu như Trần bộ đầu nói thì cũng có nghĩa là hắn có thể đã hiểu lầm rằng mình là môn đồ của Bạch Y môn, hoặc là bọn họ cho là mình đang muốn gia nhập Bạch Y môn.
Nếu như chỉ đơn giản là hoài nghi đến mình thôi thì cái này cũng không rõ là như thế nào.
Rất phức tạp, cũng rất kỳ lạ, trên đời này, thứ khó chịu nhất chính là phải đoán suy nghĩ của người khác.
Nhìn thoáng qua tờ giấc, Hứa Thanh Tiêu đưa mắt nhìn về phía hoa đào bên trên.
Áo trắng nghĩa là Bạch Y môn, còn hoa đào thì có nghĩa là gì?
Nói ta mệnh phạm hoa đào?
Không thể nào đâu, vậy thì này thể hiện cho ý gì đây? Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, càng nghĩ thì lại càng nghĩ không ra lời giải thích nào.
Nhưng mà bất kể là cái nào thì người của Bạch Y môn không trực tiếp đến tìm mình nghĩa là bọn họ không muốn gây phiền phức cho hắn.
Về mặt thái độ thì không tệ đấy, ít nhất thì cũng có chỗ để đàm phán với nói chuyện.
Nếu không thì vừa rồi bọn họ sẽ đến dịch trạm để gặp mình, nếu như có ý muốn gây sự với mình thì chắc là sẽ ra tay vào lúc đó.
Như vậy rất tốt, đối phương có ý muốn nói chuyện đàng hoàng với mình, Hứa Thanh Tiêu cũng không ngại sẽ nói chuyện đàng hoàng với bọn họ.
Nếu như bàn bạc tốt thì mọi người cùng nhau hợp tác, sau đó sẽ hiểu thêm được vài chuyện.
Nếu như nói chuyện không hợp thì càng tốt hơn, quân tử giận dữ, mười vạn quân giết tới, diệt hết.
Đây gọi là gì? Đây gọi là giả tạo đấy.
Thiên Đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại tới.
Tiếp xúc với người của Bạch Y môn Hứa Thanh Tiêu biết là sẽ rất mạo hiểm nhưng nguyên nhân Hứa Thanh Tiêu không từ chối cũng đơn giản thôi.
Từ lúc vừa mới bắt đầu tiếp xúc với Ngô Ngôn thì hắn xem như đã dính dáng đến Bạch Y môn rồi, muốn thoát khỏi liên quan, đừng có nằm mơ.
Giống như bây giờ vậy, hắn không đi tìm Bạch Y môn thì người của Bạch Y môn cũng đi đến gõ cửa tìm hắn.
Một tổ chức tạo phản không thể nào không có đầu óc được, nếu như hắn cứ cố muốn rủ bỏ hết mọi liên hệ.
Thì đám người của Bạch Y môn kia cũng sẽ không dài dòng, một người đã từng tiếp xúc với Bạch Y môn nhưng lại không mang lại bất kỳ tác dụng gì cho Bạch Y môn, không giết chẳng lẽ để lại ăn tết?
Thậm chí nói một câu không dễ nghe thì Bạch Y môn có thể càn rỡ đến bây giờ, chẳng lẽ trong triều không có nội gián gì hay sao?
Nói không chừng một hoàng thân quốc thích nào đó lại chính là cao tầng của Bạch Y môn.
Dù sao thì đây cũng là lấy danh nghĩa của Võ đế để tạo phản.
Nữ đế đăng cơ người trong thiên hạ có phục hay không Hứa Thanh Tiêu không biết, nhưng điều hắn có thể biết chính là trong hoàng thất nhất định có người không phục.
Nhiều nam đinh như vậy không được làm hoàng đế lại để cho một nữ nhân làm hoàng đế, ngươi cảm thấy trong lòng mọi người có thoải mái hay không?
Đã bước vào vòng này rồi thì Hứa Thanh Tiêu cũng không sợ gì nữa, cũng không nghĩ sẽ rũ sạch mọi quan hệ, chẳng bằng cứ lợi dụng, không chừng nó sẽ trở thành một lá bài tẩy của mình.
Vào thời điểm mấu chốt nói không chừng còn có thể để mình có được sự trợ giúp cực lớn.
Chẳng qua Bạch Y môn tìm tới cửa, Hứa Thanh Tiêu không thể không có chút lo lắng nào.
“Thực lực! Quyền lực! Địa vị! Thiếu một thứ cũng không được.”
Trong xe ngựa, Hứa Thanh Tiêu tự lẩm bẩm trong lòng.
Chương 227: Cảnh Tượng Đông Cứng Cỡ Lớn, Hứa Thanh Tiêu Vào Kinh (6)
Càng là sóng ngầm cuồn cuộn thì lại càng thể hiện được tầm quan trọng của thực lực, võ giả phải tự cường, hắn vẫn phải nhanh chóng tăng nhanh thực lực mới được.
Nếu như thật sự có một ngày náo loạn đến mức đó, vậy thì vũ lực chính là thứ sau lưng để cho mình dựa vào.
Quyền lực gì đó, địa vị gì đó, nhân mạch gì đó cũng không bằng hai tay mình, đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì chạy, ít ra thì mình còn có thể bảo vệ được tính mạng.
Haiz!
Hứa Thanh Tiêu, ngươi đúng thật là một thiên tài mà.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu nằm xuống, không suy nghĩ gì nhiều nữa, đi ngủ tiếp, phải đảm bảo tinh lực dồi dào.
Không bao lâu sau, Hứa Thanh Tiêu trực tiếp chìm vào giấc ngủ, hắn ngủ thật say, tĩnh dưỡng cho tinh thần đầy đủ.
Xe ngựa phi nhanh.
Làm bụi đất bay đầy trên đường vào kinh.
Trong nháy mắt, sáu canh giờ quá đi.
Ô! Ô! Ô!
Ngay vào lúc sắp đến dưới cửa kinh thành thì xe đột nhiên lại thắng gấp một trận, cũng đánh thức Hứa Thanh Tiêu.
Đã lâu không được ngủ đủ, Hứa Thanh Tiêu dùng đại thần thông nhập mộng để ngủ say hơn, sau sáu canh giờ, hắn đã dưỡng tốt toàn bộ tinh khí thần.
Chỉ là không nghĩ tới, xe ngựa đột nhiên thắng gấp, đánh thức hắn.
“Chuyện gì xảy ra?”
Trong xe, Hứa Thanh Tiêu cũng không tức giận, mà chỉ bình tĩnh hỏi.
Mã phu lái xe chính là quan sai mà phủ Nam Dự phái tới, kỹ thuật cưỡi ngựa cực kỳ cao siêu, liên tục mấy ngày này đều chưa bao giờ thắng gấp lần nào, giờ đột nhiên thắng gấp như vậy làm cho Hứa Thanh Tiêu có chút khó hiểu.
“Hứa tiên sinh, có người chặn đường, nói là phải đưa tiền.”
Giọng quan sai vang lên làm cho Hứa Thanh Tiêu cau mày.
Chặn đường?
Muốn tiền?
Mẹ nó, hoàng thành dưới chân thiên tử thế mà vẫn còn có thế lực hung ác ức hiếp người à? Ngay cả có là vương gia đi chăng nữa thì cũng không dám chặn đường cướp bóc dưới chân thiên tử chứ.
Tốt lắm, tốt lắm, Hứa Thanh Tiêu lập tức đẩy màn xe ra, hắn muốn nhìn cho kỹ tên mãnh sĩ cản đường này, loại mãnh sĩ thế này cần phải nhìn cho rõ một chút, lỡ như sau này hắn ta bị chém đầu rồi thì chẳng còn thấy được nữa.
Chỉ là sau khi Hứa Thanh Tiêu vén rèm thì cả người liền có hơi sửng sờ.
Cách đó không xa là kinh thành to lớn nguy nga, trên đường đi có không ít xe ngựa qua lại nhưng mà tốc độ đều không nhanh, dù sao thì cũng sắp đến hoàng thành rồi, tất nhiên là cần phải giảm tốc.
Mà trước mặt hắn có mười mấy đứa trẻ, có nam có nữ, lớn nhất cũng chỉ chừng mười lăm thôi, nhỏ nhất thì chắc là chừng chín tuổi mười tuổi gì đó, người mặc áo gấm, tự mình cầm đao gỗ kiếm gỗ, ngăn ở trước mặt xe ngựa yêu cầu nộp tiền.
Thậm chí còn không chỉ ngăn một chiếc xe ngựa lại.
Hứa Thanh Tiêu sửng sốt.
Hắn còn tưởng rằng là mãnh sĩ gì chứ, không nghĩ tới vậy mà lại là một đám tiểu thí hài?
“Tiên sinh, bọn chúng ăn mặc không tầm thường, làm sao bây giờ?”
Quan sai mở miệng, nếu như ở phủ Nam Dự thì hắn đã sớm mắng lên rồi, nhưng đây là ở hoàng thành, tùy tiện lôi ra một người nói không chừng cũng là đại quan ngũ phẩm.
Một đám con nít mặc áo gấm, có trời mới biết trong nhà chúng có nhân vật lớn nào hay không.
“Đừng làm bọn chúng bị thương, để ta.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, người kia khẽ gật đầu, cho dù không nói thì hắn cũng không dám làm loạn.
“Các vị tiểu hữu, người lớn nhà các ngươi đâu?”
Hứa Thanh Tiêu lộ ra vẻ hiền lành, cười ôn hòa lên tiếng với bọn chúng.
“Liên quan gì đến ngươi! Nhanh giao tiền đây.”
“Đúng đúng đúng, nhanh giao tiền ra.”
“Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Mau giao tiền ra, nếu không thì đừng hòng rời đi.”
Nhưng sự ôn hòa của Hứa Thanh Tiêu cũng không đổi lại được bất kì tác dụng gì, ngược lại còn dẫn đến một trận mắng mỏ.
Thấy tình huống này, Hứa Thanh Tiêu không khỏi nhíu mày, nhưng dù sao cũng chỉ là một đám con nít, không cần phải cãi lộn với bọn chúng làm gì.
“Tiểu hữu, ta có chuyện quan trọng, bệ hạ tìm ta có việc, như vậy đi, chỗ ta có chút đồ ăn vặt, ta tặng cho các vị tiểu hữu nhé.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn rất khách khí, không vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì mấy bé gấu này đều mặc áo gấm trên người, tuyệt đối không phải là con nhà bình thường, không cần phải đắc tội.
“Ngươi cho rằng bọn ta là con nít ba tuổi à? Còn cho đồ ăn vặt? Lời của lão tử chính là như vậy, hoặc là đưa tiền, hoặc là đừng mong đi vào, ngươi mà dài dòng nữa thì ta giải ngươi vào đại lao luôn ngươi có tin không?”
Thằng nhóc cầm đầu phách lối nhất, tay cầm một thanh đao gỗ, dáng vẻ hung hăng khí thế như sơn đại vương, hung thần ác sát, đứng trên một tảng đá giễu võ giương oai.
Đây là trẻ trâu điển hình của thiếu niên.
Hứa Thanh Tiêu có chút tức giận.
Ta nói chuyện đàng hoàng với các ngươi là vì kính trọng trưởng bối đằng sau các ngươi, ngươi thật sự cho rằng Hứa mỗ ta không dám đánh con nít à?
Hứa Thanh Tiêu phát cáu.
Nhưng mà sau một khắc, bên trong xe ngựa lại truyền đến tiếng vang.
“Huynh đài, không cần tức giận với bọn chúng, chúng đều là cháu trai của quốc công vương gia, không thể chọc vào, cho ít bạc đi thôi, cũng không phải là ngày nào bọn chúng cũng đòi, chơi chút trò chơi mà thôi.”
Theo giọng nói kia vang lên.
Lửa giận trong lòng Hứa Thanh Tiêu liền dập tắt trong nháy mắt.
Ồ, cháu của quốc công Vương gia à, vậy thì không sao.
“Muốn bao nhiêu?”
Hứa Thanh Tiêu trực tiếp hỏi.
“Năm trăm lượng có hay không?”
Thiếu niên áo tím há mồm sư tử.
“Năm lượng, được thì được, không được thì bây giờ ta đi về.”
Hứa Thanh Tiêu lấy một tờ ngân phiếu năm lượng ra.
“Coi như là lão tử không may, gặp phải một tên thư sinh nghèo kiết xác, cút đi, lần sau mà còn dài dòng nữa thì có mười lượng cũng không thể giải quyết được đâu.”
Thiếu niên áo tím hơi không kiên nhẫn, phất phất tay, tiểu đệ bên cạnh lập tức đi tới, còn chảy nước mũi, tiếp nhận ngân phiếu của Hứa Thanh Tiêu.
Trở lại trong xe, Hứa Thanh Tiêu rất bình tĩnh, xe ngựa tiếp tục phi nhanh.
Giọng của thiếu niên áo tím lại vang lên như cũ.
“Các huynh đệ, đi, tên đần này đưa tiền rồi, chúng ta phải đi ăn uống một trận thật ngon, bản đại vương mời khách.”
Giọng nói vang lên sau lưng.
Trong xe ngựa, Hứa Thanh Tiêu hít sâu một hơi, hắn muốn bảo mã phu dừng xe, nhưng suy đi tính lại thì hay là thôi đi.
Được lắm!
Sơn đại vương có phải không?
Con cháu quốc công có phải không?
Được, chờ đó nhé!
Hứa Thanh Tiêu thở ra một hơi thật dài, thù này, hắn nhớ kỹ!
Chương 228: Trời Ơi, Quốc Công, Cháu Của Ngài Có Tư Chất Của Đại Nho Đó (1)
Kinh đô Đại Ngụy.
Bắc môn.
Cửa thành kinh đô to lớn nguy nga, tường thành ít nhất thì cũng rộng đến ba mươi trượng, có ba cửa đi, cửa dành cho bách tính phổ thông, cửa dành cho tiểu thương, còn có cửa dành cho quan viên.
Cuối cùng còn có một cái cửa nhỏ nữa, chuyên mở ra cho những văn kiện khẩn cấp, không được chặn lại.
Đi xuống từ xe ngựa, Hứa Thanh Tiêu nhìn qua kinh thành vô cùng nguy nga kia, không hiểu sao trong lòng lại thấy hơi xúc động.
Hắn muốn ngâm một bài thơ nhưng nghĩ lại một hồi thì vẫn là thôi đi, chỉ sợ lại tiếp tục dẫn đến loại dị tượng kì dị gì nữa, không bằng cứ giữ lại để sau này tham gia yến hội.
“Đa tạ hai vị đi theo ta cả chặn đường.”
Sau khi bước xuống xe ngựa, Hứa Thanh Tiêu móc ra hai tờ ngân phiếu hai mươi lượng đưa cho hai vị quan sai.
Tuy nói là nhiệm vụ của quan gia bọn họ nhưng bất luận là như thế nào thì mấy ngày nay hai người này cũng xem như đã tận tâm tận lực, Hứa Thanh Tiêu không thể không biểu hiện chút gì được.
“Hứa tiên sinh khách khí, ngân lượng này bọn ta không thể nhận, ngài giải oan cho đám huynh đệ bọn ta, nếu như bọn ta còn dám thu ngân lượng thì đúng thật không phải là người.”
Hai người chắp tay, cự tuyệt hảo ý của Hứa Thanh Tiêu.
“Được, đa tạ hai vị.”
Hứa Thanh Tiêu cũng rất hào phóng, sau khi thu hồi ngân phiếu thì có hơi hành lễ về phía hai người.
Hai người cũng làm lễ lại sau đó điều khiển xe ngựa quay trở về.
Sau khi đưa mắt nhìn xe ngựa rời đi, Hứa Thanh Tiêu bắt đầu xếp hàng như thường lệ.
Đội ngũ vào kinh rất dài, xếp hàng thông thường thì ít nhất phải mất khoảng nửa canh giờ.
Thẩm tra đối chiếu thông tin và thân phận các thứ, không có chút qua loa nào.
Hứa Thanh Tiêu cũng rất kiên nhẫn.
Khoảng gần một canh giờ rưỡi sau, cuối cùng thì đội ngũ xếp hàng cũng đến lượt Hứa Thanh Tiêu, hắn đưa thông tin đi đường cho quan viên phụ trách thẩm tra, người kia có vẻ hơi hững hờ.
Nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt hắn ta liền thay đổi, ngay lập tức hắn ngẩng đầu lên rồi nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Các hạ là Hứa Thanh Tiêu? Hứa Vạn Cổ?”
Hắn đứng dậy, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Chính là ta đây, không biết đại nhân là?”
Hứa Thanh Tiêu khiêm tốn hữu lễ đáp.
“Ai nha, quả nhiên là Hứa Vạn Cổ, Hứa huynh đây mà.”
“Không dám nhận hai từ đại nhân, Không dám nhận hai từ đại nhân, tại hạ Chu Cảnh An, quan canh giữ cửa thành kinh đô, bái kiến Hứa Vạn Cổ, Hứa huynh.”
Chu Cảnh An đứng dậy nói
Chu Cảnh An nhìn qua khoảng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường.
Chức quan của Chu Cảnh An ở kinh đô này chỉ to như hạt vừng, nhưng mà dù gì thì hắn cũng là quan trong kinh thành mà, đúng không? Cho nên tất nhiên hắn cũng có nghe nói về Hứa Thanh Tiêu thậm chí có thể nói là trong kinh đô này có ai không biết đến Hứa Thanh Tiêu?
Khoảng thời gian trước dư luận xôn xao, danh tiếng như sấm bên tai, trước đó hắn còn đang suy nghĩ mình có thể gặp được Hứa Thanh Tiêu hay không nhưng lại không ngờ tới thật sự có thể gặp được ở nơi này.
“Thì ra là Chu đại nhân, Hứa mỗ bái kiến Chu đại nhân.”
Hứa Thanh Tiêu cũng cực kì khách khí, vốn chẳng để tâm đến phẩm cấp chức quan đối phương.
Có thể làm quan ở kinh thành thì chẳng ai vô năng cả, nói không chừng sau này hắn còn cần nhờ đối phương hỗ trợ nữa.
Vào kinh thành, thứ hắn cần nhất chính là nhân mạch, chỉ cần người không có địch ý với mình, có thể kết bạn thì hắn sẽ kết bạn.
“Quá lời rồi, quá lời rồi, Hứa huynh đã là thất phẩm minh ý, luận học vấn thì ta cần phải gọi huynh một tiếng tiên sinh, luận quan cấp thì Hứa huynh là đệ nhất thi phủ, bây giờ còn được bệ hạ gọi đến, không bao lâu nữa chắc là huynh có thể vào triều.”
“Hứa huynh chờ một lát.”
Chu Cảnh An đầu tiên là tán dương một phen, sau đó là đứng dậy bảo trợ thủ bên cạnh làm việc cho hắn, xung quang có không ít người chú ý tới, từng người bọn họ đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Đợi sau khi bàn giao công việc xong thì Chu Cảnh An vừa cười vừa nói:
“Hứa huynh, huynh vừa tới kinh thành cho nên có thể là không quá quen thuộc, Chu mỗ đưa huynh đi làm quen một phen, sẵn tiện giúp huynh tìm chỗ đặt chân, không biết Hứa huynh có đồng ý hay không?”
Chu Cảnh An là ai?
Đừng nhìn hắn chỉ là một quan ở cửa thành kinh đô, mới chỉ là tòng thất phẩm nhưng mà trên thực tế thì sao? Trên cơ bản thì Chu Cảnh An cũng ghi nhớ rất nhiều người nổi danh trong thiên hạ.
Dù sao thì nơi này cũng là kinh thành, là nơi mà các nhà quyền quý tiếng tăm hay phú thương sớm muộn gì cũng phải tới, lỡ như ngày nào đó gặp được thì sao bây giờ? Nếu như bỏ lỡ thì cũng không có chuyện gì, nhưng ngộ nhỡ hắn đắc tội với người ta thì sao?
Mặc dù nói có khi tên cũng trùng tên nhưng mà cứ hỏi một câu không phải là được rồi sao? Người ta không thừa nhận thì hắn cũng không đắc tội, nếu như người ta thừa nhận thì hắn cũng có thể trèo cao.
Giống như bây giờ vậy, không phải đã lôi kéo quan hệ được với Hứa Thanh Tiêu rồi đó sao? Mặc kệ Hứa Thanh Tiêu có đồng ý hay không nhưng ít ra thì cũng xem như là để lại chút ấn tượng tốt.
Phải biết rằng bây giờ Hứa Thanh Tiêu chính là một cái bánh siêu cấp thơm ngon.
Khi thi phủ thì viết ra tuyệt thế văn chương, dự yến ở Nam Dự lâu các thì để lại tuyệt thế biền văn, còn về chuyện tức giận với đại Nho, minh ý trong ba ngày càng hoàng tráng hơn.
Chủ yếu nhất là, Chu Cảnh An hắn cũng không phải là người của Nho gia, cho nên Hứa Thanh Tiêu có đắc tội với Nho gia hay không cũng chẳng phải chuyện của hắn, Văn cung đại Ngụy cũng không chỉ có mình nhất mạch Chu thánh.
“Nếu như có thể vậy thì làm phiền Chu đại nhân vậy.”
Mối quan hệ này tốt quá rồi, đúng là Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không hiểu rõ bố cục của kinh thành, nếu như có một người dẫn thường hiểu tất cả mọi chuyện vậy thì tốt còn gì bằng.
“Khách khí rồi.”
Chu Cảnh An cười nói, ngay sau đó mời Hứa Thanh Tiêu đi lên, sau đó hai người cùng nhau đi.
“Hứa huynh, kinh đô Đại Ngụy từ đông sang tây cũng khoang bốn ngàn năm trăm dặm, từ nam xuống bắc thì khoảng bốn ngàn ba trăm dặm, chia làm nội thành và ngoại thành, kinh thành thuộc nội thành, ngang dọc có khoảng một trăm lẻ tám con phố.”
“Hoàng thành ở phía trên, bên trái là đường lớn Chu Tước, chính là nơi mà các vương hầu quốc công cư trú, bên phải là đường lớn Huyền Vũ, là nơi ở của các vị hoàng thân quốc thích và bách quan triều đình.”
“Xuống dưới là khoảng bảy mươi hai phường, hai bên đường bán thứ này thứ kia, náo nhiệt vô cùng.
Chờ thêm mấy ngày nữa Hứa huynh có thể đi ra phố chu ngoạn, ăn uống vui vẻ, vô cùng phồn hoa.”
Chu Cảnh An giảng giải bố cục toàn bộ hoàng thành cho Hứa Thanh Tiêu.
Hoàng thành cực lớn, nơi này chỉ là nội thành nhưng nhân khẩu cư trú đã đạt đến khoảng ba bốn trăm vạn, rắc rối phức tạp, hơn nữa khoảng cách từ nơi này đến hoàng cung ít nhất thì cũng cần phải hai canh giờ lộ trình mới có thể đi đến.
Chương 229: Trời Ơi, Quốc Công, Cháu Của Ngài Có Tư Chất Của Đại Nho Đó (2)
Có điều cũng may là bố cục đường đi trong hoàng thành rất lớn, vì suy nghĩ đến việc xe ngựa qua lại cho nên đã phân chia đường dành cho người đi và đường cho ngựa đi, nhưng điều làm cho Hứa Thanh Tiêu kinh ngạc chính là nơi đây lại còn có quản lý giao thông nữa.
Chậc chậc, không hổ là Hoàng đô, đúng là không giống bình thường, đến cả giao thông cũng được quản lý.
Ánh mắt ngạc nhiên của Hứa Thanh Tiêu làm cho Chu Cảnh An cảm thấy rất hưởng thụ, đáng tiếc hắn lại không biết điều làm cho Hứa Thanh Tiêu ngạc nhiên không phải là bố trí tân tiến mà là ở một thời đại phong kiến thế này lại xuất hiện chuyện quản lý giao thông.
Một đường thẳng tiến, sau khi hàn huyên được một lúc lâu, Chu Cảnh An gọi một chiếc xe ngựa đến.
Nếu như thật sự đi bộ hết trung tâm kinh thành vậy thì ít nhất cần phải hơn một canh giờ mới đi hết, ngồi xe ngựa thì nhanh hơn nhiều, nửa canh giờ là có thể đi hết.
Xe ngựa trong hoàng thành đều không phải là vật thường, dùng thiên lý mã để hình dung còn xem là nhục nhã con ngựa.
Thân ngựa không lớn ngược lại còn có chút thấp bé nhưng bàn chân nó lại rất lớn, tốc độ chạy trong hoàng thành cũng cực nhanh hơn nữa sẽ không làm bụi đất bay lên.
Trong xe ngựa, Hứa Thanh Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn đám người đi lại ngoài cửa số, thưởng thức hoàng đô Đại Ngụy.
Thậm chí một lát sau, một cảnh tượng làm cho Hứa Thanh Tiêu ngạc nhiên hơn cũng xuất hiện.
Tóc vàng mắt xanh.
Trời ạ, có cả người ngoại quốc luôn?
Hứa Thanh Tiêu thật sự chưa bao giờ nghĩ tới hắn lại có thể nhìn thấy người nước ngoài ở vương triều Đại Ngụy, không phải là chưa bao giờ thấy qua nhưng khi nhìn thấy ở thế giới này, hắn lại có chút ngạc nhiên.
“Chu đại nhân, những người này là người của phiên bang sao?”
Hứa Thanh Tiêu chỉ vào người tóc vàng mắt xanh vừa đi qua nói.
“Ha ha, có phải Hứa huynh cũng cảm thấy ngạc nhiên hay không, chẳng qua cũng thường thôi, lúc trước khi Chu mỗ đến kinh thành cũng giật nảy mình.”
“Những người kia đều là người ngoại bang, Đại Ngụy từng có danh xưng là Vạn Quốc Chi Quốc, diện tích cực lớn.
Nhưng thiên hạ này cũng không phải chỉ có mình Đại Ngụy, cho nên cũng có không ít các nước nhỏ khác.”
“Bọn họ đều giống nhau, tôn Đại Ngụy là thượng quốc, mỗi năm đều triều cống, hơn nữa lịch đại bệ hạ cũng đều vui vẻ tiếp nhận, dù sao Đại Ngụy chúng ta cũng là một đất nước lễ nghi, nên sẽ cho phép những phiên bang này đến làm ăn mưu sinh ở Đại Ngụy.”
“Hơn nữa cũng ban cho không ít ân huệ, xem như là cho bọn họ một chút mặt mũi.”
Chu Cảnh An vừa cười vừa nói.
Chỉ là, câu nói này lại làm cho Hứa Thanh Tiêu không khỏi khẽ nhíu mày.
“Bọn họ đến đây làm ăn, có cần phải nộp thuế không?”
Hứa Thanh Tiêu vốn dĩ chẳng thấy kinh ngạc khi nhìn thấy người ngoại quốc mà hắn kinh ngạc là gì nhìn thấy bọn họ ở thế giới này mà thôi, nhưng suy nghĩ lại một chút thì từ xưa đến nay đời nào cũng có phiên bang, mỗi phương khí hậu mỗi phương người, có những người tóc vàng mắt xanh thế này cũng bình thường thôi.
Chỉ là khi nghe thấy những người này đến đây làm ăn mưu sinh, Hứa Thanh Tiêu không khỏi hiếu kì mà hỏi.
“Thuế má à?”
“Thế thì không cần, dù sao thì những người phiên bang này đều đến từ những đất nước nghèo khổ, hơn nữa lại triều cống mỗi năm, các nho quan trong triều cho rằng bọn họ đã có thành ý thì mình cũng nên ban cho thiên ân, để bọn họ hưởng chút đặc ân này.”
“Cũng để cho các quốc gia khác nhìn thấy sự hùng mạnh của Đại Ngụy ta, nhìn thấy quốc uy của Đại Ngụy ta.”
Chu Cảnh An nói mười phần nhiệt huyết, lộ ra dương dương đắc ý.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu nghe vào thì lại thấy có hơi không đúng.
“Không nộp thuế?”
“Hưởng thụ thiên ân?”
“Quả nhiên là hủ nho hại nước.”
Trong lòng Hứa Thanh Tiêu có chút không bình tĩnh.
Chỗ tốt lớn nhất của mậu dịnh kinh tế đối với quốc gia là gì? Đơn giản có hai điều, là lưu thông tiền tệ và thu hoạch thuế má.
Chủ yếu nhất chính là thu hoạch thuế má, nếu như không cho thu thuế vậy bọn họ đến đây làm ăn chính là kiếm tiền một cách đơn thuần, đem tiền kiếm được đưa về cho quốc gia của mình, phát triển kinh tế quốc gia mình, đẩy mạnh sức lao động và sản xuất sau đó lại tùy tiện làm ra ít đồ rồi đến đây kiếm tiền.
Trên đời này làm gì lại có chuyện tốt như vậy?
Nhưng chuyện không cần những người phiên bang này nộp thuế cũng có thể hiểu được, không phải là để thỏa mãn lòng hư vinh của một quốc gia đó à.
Nói trực tiếp một chút thì Đại Ngụy vương triệu tự nhận rằng mình là đứng đầu vạn quốc nếu như các tiểu quốc chung quanh không đồng ý thậm chí chê cười thì chẳng phải là không có quyền uy gì hay sao? Vậy thì Đại Ngụy sẽ tiến công giáo huấn các ngươi một chút.
Nhưng muốn đánh thì cần phải có mục đích, nếu như vỏn vẹn chỉ vì để người ta hô lên một câu ngươi là mạnh nhất mà đánh vậy thì loại chiến tranh này đúng thật là chẳng có ý nghĩa gì, trừ phi ngươi thuộc loại thực dân kia.
Nhưng nếu như Đại Ngụy tự cho mình là đứng đầu vạn quốc, mà các nước nhỏ chung quanh cũng đều biểu thị đồng ý thậm chí là còn phái người tới tặng lễ, vậy thì phải làm sao đây? Cách trị quốc của Nho gia rất đơn giản, ngươi cho ta mặt mũi thì ta sẽ cho ngươi mặt mũi lại gấp mười lần, đây gọi là lễ nghi.
Mục đích của cái này chỉ là để thỏa mãn lòng hư vinh, ngoài ra dường như không có bất kỳ giá trị gì.
Lòng hư vinh của hoàng đế, lòng hư vinh của thần tử, lòng hư vinh của bách tính.
Nhưng kết quả, người chịu thiệt thòi là ai đây? Hoàng đế à? Thần tử à? Bách tính à?
Không, thứ chịu thiệt thòi chính là quốc gia.
Hơn nữa còn là thiệt thòi lớn nữa.
Từ trước đến nay tất cả đều có một bệnh chung, người ta đi tới cúi đầu xưng thần với ngươi, gọi ngươi vài tiếng đại ca, khen ngươi mạnh mẽ, đưa chút da dê rau thối quả hư, vừa khóc vừa than một câu của ít mà lòng nhiều thì quay đầu lại ngươi đã thưởng cho người ta một đống vàng bạc châu báu.
Thậm chí sau này người của ngươi còn phải cho bọn họ các loại ưu đãi, gì mà phụ cấp về kinh tế, phụ cấp học tập, nói cho đẹp đẽ thì người ta tới đây để học văn hóa của ngươi, nhưng người không phải tộc ta chính là loại lòng lang dạ thú, chỉ cần thông minh một chút thì họ sẽ có thể học hết đồ vật của các ngươi rồi mang về phát triển nước mình.
Ngươi ngu ở một chỗ nữa là sau khi lấy tiền của ngươi, ăn chơi vui vẻ thoải mái xong rồi thì phủi mông một cái đi về nhà, bảo con cái mình đi đến tiếp tục sống sung sướng thoải mái tiếp, lúc này ngươi cũng chẳng thể nói gì người ta được.
Nho gia mà, đất nước lễ nghi mà.
Chẳng qua Hứa Thanh Tiêu cũng không có biểu hiện quá nhiều, loại chuyện này tạm thời hắn cũng không có cách nào giải quyết, chuyện này quá lớn, là chuyện lớn có liên quan giữa nước này với nước kia, không thể nào chỉ vì vài câu phê bình của hắn là có thể giải quyết được.
Nhưng chuyện này, hắn sẽ chú ý nhiều hơn.
Chương 230: Trời Ơi, Quốc Công, Cháu Của Ngài Có Tư Chất Của Đại Nho Đó (3)
Xe ngựa phi nhanh.
Hứa Thanh Tiêu đã hỏi được không ít chuyện, trên đường đi, Chu Cảnh An cũng rất kiên nhẫn giảng giải.
“Thật ra thì Hứa huynh cũng không cần quá lo lắng về Chu thánh nhất mạch, dù sao thì trong Văn cung Đại Ngụy cũng không chỉ có mình Chu thánh nhất mạch bọn họ.”
“Xây dựng Văn cung, tôn thờ năm vị Thánh nhân, Chu thánh nhất mạch này nói thì hay nói là văn nhân trong thiên hạ đều tôn Chu nhưng thật ra vẫn có không ít người học theo các vị Thánh nhân khác.”
“Hơn nữa, những năm gần đây các nho quan của Chu thánh nhất mạch đúng là có hơi phách lối, bọn họ thường làm cho bệ hạ tức giận, dù sao Đại Ngụy này vẫn do bệ hạ định đoạt, đâu phải do Thánh nhân định đoạt đâu.”
“Huynh nói đúng không? Hứa huynh?”
Chu Cảnh An mở miệng, nói với Hứa Thanh Tiêu chuyện về Chu thánh nhất mạch.
“Ừ, cuối cùng thì Đại Ngụy là Đại Ngụy của bệ hạ, không phải là Đại Ngụy của Thánh nhân, chẳng qua Hứa mỗ ta cũng tôn kính Chu thánh, có thể trở thành Thánh thì tất nhiên là bất phàm, tạo phúc cho thiên hạ, không thể bất kính.”
“Chỉ là bây giờ Chu thánh nhất mạch lại mượn lời của Chu thánh làm chuyện có lợi cho bản thân, lấy chuyện công làm chuyện tư.”
Hứa Thanh Tiêu vẫn rất tôn trọng đối với Thánh nhân, Thánh nhân chính là Thánh nhân, chắc chắn hắn sẽ không bất kính với Chu thánh, chỉ là ý niệm khác nhau mà thôi.
“Vâng vâng, Hứa huynh nói rất đúng.”
Chu Cảnh An cũng khẽ gật đầu theo.
Cuối cùng, xe ngựa cũng ngừng lại, đã tới vùng đất trung tâm của hoàng thành, trong đó không cho phép chạy xe.
Hai người bước xuống xe ngựa, lúc đầu Chu Cảnh An dự định sẽ mang Hứa Thanh Tiêu đến Hiền Thành quán nhưng Hứa Thanh Tiêu lại muốn yên tĩnh một lát cho nên hắn liền lựa chọn một tửu lâu.
Trong tay hắn còn có ngân phiếu hai trăm lượng, đều là tiền có được do bán lễ vật của các quốc công, các khách sạn trong kinh thành này hắn vẫn ở được, vì vậy Chu Cảnh An liền mang theo Hứa Thanh Tiêu đi đến một gian tửu lâu xem như khá tốt.
Khách điếm Kinh Nham.
Vào khách điếm, Chu Cảnh An chủ động tiến lên bảo chưởng quỹ lấy một gian phòng thượng hạng, đồng thời còn giúp Hứa Thanh Tiêu thanh toán ngân lượng.
Ngay lập tức, Hứa Thanh Tiêu muốn ngăn Chu Cảnh An lại nhưng người kia lại nói: “Hứa huynh, lần đầu tiên huynh đến kinh thành hơn nữa còn là do Chu mỗ đón tiếp, nói ra thì đây cũng là duyên phận, chỉ là tiền trọ mấy lượng bạc mà thôi, đừng nên giành với ta.”
Chu Cảnh An kéo Hứa Thanh Tiêu lại, nghiêm túc nói.
Sức lực của Hứa Thanh Tiêu thì hoàn toàn có thể đẩy Chu Cảnh An ra nhưng hắn vẫn biết được đối phương đang thể hiện chuyện đối nhân xử thế, hắn cũng không tiện cự tuyệt ý tốt của hắn ta cho nên liền nhận phần ân tình này.
Đợi sau khi lên phòng, Chu Cảnh An lấy một trang giấy trong phòng, trên đó có vẽ những đường nét chằng chịt, ngay sau đó, Chu Cảnh An đưa nó cho Hứa Thanh Tiêu nói:
“Hứa huynh, đây là địa đồ sơ lược của nội thành, Chu mỗ nghe nói có vài quốc công rất ưu ái huynh, bây giờ vẫn chưa muộn, có thể đi thăm hỏi các vị quốc công, ta sợ huynh không biết đường nên đã chuẩn bị sẵn cho huynh rồi.”
Chu Cảnh An quả nhiên là người rất lão luyện, đã sắp xếp dùm Hứa Thanh Tiêu tất cả mọi chuyện, đúng thật là một người tốt mà.
“Đa tạ Chu huynh, chờ khi làm xong mọi chuyện ta chắc chắn sẽ mời Chu huynh uống rượu một bữa.”
Hứa Thanh Tiêu cảm kích nói.
Mà đối phương thì khoát tay áo, cười cười nói: “Hứa huynh khách khí rồi, chẳng qua nếu như Hứa huynh đi thì hẳn là nên chuẩn bị một ít lễ vật, không cần quá nhiều, các vị quốc công cũng không cần đâu, chỉ cần có tâm ý là được rồi.”
“Nếu như Hứa huynh đi, Chu mỗ có thể cùng đi theo, miễn cho Hứa huynh gặp mấy chuyện phiền phức.”
Chu Cảnh An nói vậy.
“Phiền phức? Mua vài thứ chắc là sẽ không gặp chuyện gì phiền toái mới phải chứ?”
Lời nói của Chu Cảnh An làm cho hắn có hơi hiếu kỳ.
“Mua bán bình thường thì đúng là không có phiền toái gì, chỉ là giữa hai đường đông tây có không ít người Phiên người Hồ buôn bán, tính tình bọn họ cũng không tốt lắm, hơi nóng nảy, chỉ cho nhìn chứ không cho đụng vào, nếu như đụng vào thì chắc chắn phải mua.”
“Bọn họ thường xuyên gây ra chút chuyện thị phi, bọn họ là người của phiên bang, triều đình Đại Ngụy sẽ cân nhắc đến quốc thể cho nên cũng sẽ không quản nghiêm đâu, miễn cho kích động sẽ sinh ra một vài chuyện.”
Chu Cảnh An trả lời, câu này làm cho Hứa Thanh Tiêu khẽ cau mày.
Dưới chân thiên tử, trong hoàng thành lại mà còn có loại chuyện này nữa?
Làm ăn không phải là ngươi tới ta đi hay sao, chỉ cho nhìn chứ không cho đụng? Quyền lực lớn ghê ha? Ngươi nói nếu như là mấy món loại như đồ ngọc thì thôi đi, nếu như chỉ là mấy món đồ bình thường vậy thì chẳng phải ở hoàng thành này ngươi quá bá đạo rồi hay sao?
“Mấy người phiên bang này toàn là cơ bắp, không biết làm ăn khôn khéo như người Đại Ngụy chúng ta, chẳng qua chuyện cũng không có gì lớn, chỉ sợ nếu như gặp được thì sẽ nghe lải nhải dong dài, lại còn đi đến nha môn kéo tới kéo lui, kết quả cũng chỉ có thể hòa giải mà thôi.”
“Không cần phải vì bọn họ mà lãng phí thời gian.”
Chu Cảnh An nhìn ra Hứa Thanh Tiêu có chút không vui, nhưng mà chuyện này cũng không có gì, quen thì tốt thôi, dù sao thì chỉ cần không chọc đến thì sẽ không có thị phi gì.
“Được, vậy thì làm phiền Chu huynh đi theo giúp ta một chuyến.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, sau khi bỏ đồ xuống thì liền đi cùng với Chu Cảnh An.
Ra khỏi khách điếm, đi bộ khoảng chừng bốn trăm bước thì thấy một con đường vô cùng rộng lớn, trên đường đi người qua kẻ lại náo nhiệt, bách tính trong kinh thành đều tụ tập lại nơi này, có tửu quán trà lâu, cũng có gánh xiếc tạp kỹ.
Bên ngoài có bày biện không ít quầy hàng, các loại đồ vật kì quái cái gì cũng có, thư pháp, tranh chữ, ngọc thạch bảo khí, nhìn sơ cũng đủ khiến cho người ta hoa mắt, không nhìn hết nổi.
Hứa Thanh Tiêu đi trên phố, đã là lễ vật chuẩn bị cho các vị quốc công thì Hứa Thanh Tiêu cũng không cân nhắc đến mấy vật như tranh chữ ngọc khí gì đó, thứ nhất là giá cả cao, hiệu quả không cao, thứ hai là các võ quan cũng không thèm nhìn đến.
Về phần các loại thuốc bổ và dược liệu, hắn cũng không có ý định mua.
Thân là quốc công, thuốc bổ dược liệu mỗi ngày họ uống nhất định đều là hàng thượng đẳng, ngân lượng của hắn cũng không mua nổi, cho nên suy nghĩ một hồi Hứa Thanh Tiêu liền đến mua một ít tơ lụa thượng đẳng.
Mấy thư này cho dù các vị quốc công không cần đến thì cầm cho bọn hạ nhân may chút quần áo cũng không thành vấn đề.
Hắn đưa đến vật gì không quan trọng, chỉ cần người đi là được rồi.
Nếu như hắn thật sự đưa ra vài thứ quý báu thì mới có vấn đề đó.
Một tên thư sinh như ngươi, ngân lượng ở đâu ra chứ?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










