- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 105 : Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (1) (c1041-c1050)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 105 : Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (1) (c1041-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (1)
Rất rõ ràng, sư bá của sư đệ mình rõ ràng không phải người bình thường, mà mình không phải vẫn luôn muốn giúp sư đệ hay sao?
Đọc sách không thể giúp nổi sư đệ.
Trước mắt Trần Tinh Hà muốn đi võ đạo giúp sư đệ của mình.
Lời này vừa thốt ra, Triệu Nguyên có hơi nhíu mày.
Ông ta nhìn Trần Tinh Hà, sau đó vẻ mặt bình thản nói.
“Bái lão phu làm thầy? Ngươi cũng biết nghĩ đấy.”
Triệu Nguyên nói ra ngược lại cũng không chê cười Trần Tinh Hà, chỉ cảm thấy cách nghĩ của Trần Tinh Hà quả không tồi.
“Xin tiền bối thứ tội, lần này vãn bối quả thất có hơi đường đột.”
“Không sao.”
“Chỉ là ngươi rõ ràng là người tri thức, vì sao lại muốn học võ?”
Triệu Nguyên hỏi.
“Bẩm tiền bối, vãn bối khổ nhọc đọc sách thánh hiền mười mấy năm, thấy bộ dạng Văn Cung bây giờ, lòng biết đọc sách cũng không cứu nổi bá tính trong thiên hạ.
Cho nên muốn học một thân võ nghệ để có thể cống hiến một phần cho muôn dân.”
Trần Tinh Hà thật thà nói.
Nghe những lời này, Triệu Nguyên cũng gật gù, công nhận lời này của Trần Tinh Hà.
“Nếu như người đọc sách trong thiên hạ cũng có giác ngộ giống như ngươi thì tốt rồi.”
Triệu Nguyên tiếp tục nói:
“Chỉ là con đường võ đạo cũng không đơn giản như ngươi nghĩ.
Chưa kể là sẽ phải chịu bao nhiêu gian khổ trong đó.”
“Quan trọng hơn, võ đạo nhìn như ai ai cũng có thể học, nhưng lại rất xem trọng thể chất.
Thể chất không tốt, võ đạo cũng khó mà thành chính quả.”
“Ngươi có lòng này là việc đáng mừng, chứng minh ngươi không phải mọt sách.
Chỉ là ngươi không thích hợp với võ đạo.
Triệu Nguyên nói, ông ta hơi có hảo cảm với Trần Tinh Hà, chẳng qua ông ta là Nhất Phẩm Đại Nguỵ, há có thể tuỳ tiện nhận đồ đệ?
Cho dù đối phương là sư huynh của Hứa Thanh Tiêu thì có thể thế nào?
Ông ta không cần nể mặt mũi bất kỳ ai, lần này cũng là thấy Trần Tinh Hà có chút giác ngộ, nếu không thì ông ta căn bản sẽ không lãng phí nhiều lời như vậy.
Chỉ là lời của Triệu Nguyên đã khiến cho Trần Tinh Hà có chút buồn bã.
Nghĩ lại, Trần Tinh Hà không kiềm nổi ở miệng.
“Vì sao Tiền bối lại nhất định cảm thấy Trần mỗ không được?”
Trần Tinh Hà hỏi, nhưng cũng không phải là loại giọng điệu ấm ức không phục, mà là trưng cầu ý kiến.
Nghe thấy lời này, Triệu Nguyên không có tranh luận với Trần Tinh Hà nữa mà là duỗi tay ra, đáp tay lên bả vai của hắn ta.
Ông ta vừa nhìn đã biết, Trần Tinh Hà không thích hợp tập võ.
Chỉ là nhìn qua có vẻ Trần Tinh Hà cũng không phục, cho nên mưới dùng cách thức thẳng thắn nhất để kiểm tra.
Trong chớp mắt, sức mạnh của nhất phẩm võ đạo tiến vào trong cơ thể của Trần Tinh Hà.
Chỉ trong nháy mắt.
Ánh mắt bình tĩnh của Triệu Nguyên đột nhiên loé lên vẻ kinh ngạc.
Rất nhanh, ánh mắt của ông ta dần dần nghiêm túc hẳn lên.
Khoảng chừng nửa khắc sau.
Cuối cùng Triệu Nguyên cũng thu tay lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc đánh giác Trần Tinh Hà.
“Tiểu tử, lão phu hỏi ngươi, Nho đạo của ngươi vẫn chưa nhập phẩm đúng không?”
Triệu Nguyên hỏi.
Nghe thế, Trần Tinh Hà gật đầu.
“Thật không ngờ, thật không ngờ! Thiên hạ lại thật sự tồn tại loại thể chất như vầy.”
Triệu Nguyên cảm thán, trong ngữ khí cong mang chút vẻ kích động và không thể tin.
Nhưng vừa nói ra, Trần Tinh Hà cũng có hơi kích động.
“Thưa tiền bối, thể chất gì ạ? Ý của ngài là ta thích hợp học võ? Võ đạo tối cường thể chất?”
Trần Tinh Hà rất là kích động.
“Không.”
“Thể chất của ngươi cũng không phải là võ đạo tối cường thể chất, nói chính xác hơn là thể chất của ngươi là kỳ lạ nhất thế gian, cũng là thể chất kém cỏi nhất.”
“Nó gọi là thất mạch tuyệt thể, nghĩa là lục đại hệ thống trong thiên hạ, dựa vào tự thân tu hành thì cho dù là hệ thống nào ngươi cũng không có cách nào nhập phẩm.”
Triệu Nguyên tỏ ra vô cùng kích động.
Hắn không ngờ rằng thế mà lại gặp được thể chất trong truyền thuyết.
Triệu Nguyên thì kích động, nhưng Trần Tinh Hà có hơi phiền muộn.
“Tiền bối, là thất mạch tuyệt thể đó.
Vì sao ngài còn kích động như thế? Với lại lục đại hệ thống, vì sao gọi là thất mạch tuyệt thể vậy ạ? Không phải nên gọi là lục mạch tuyệt thể sao?”
Trần Tinh Hà chết cũng không nghĩ rằng mình lại là lục mạch tuyệt thể?
Lục đại hệ thống cũng không thể nhập phẩm?
“Thất mạch tuyệt thể, ý chỉ là ngay cả dị thuật cũng không thể tu luyện.”
“Thể chất này của ngươi có căn nguyên rất lớn, dựa vào tu hành bình thường thì mãi mãi cũng không thể nhập phẩm.
Nhưng nhờ vào ngoại lực, ngươi sẽ không có thêm một tác dụng phụ nào.”
“Thôi, có nói ngươi cũng không hiểu.
Tiểu tử, ngươi bằng lòng bái lão phu làm thầy không?”
Triệu Nguyên không nói quá rõ ràng.
Thất mạch tuyệt thể này nhìn như là thể chất vô dụng, lục đại hệ thống cũng không thể tu luyện, thậm chí tu luyện dị thuật cũng không thể nhập phẩm.
Nhưng thất mạch tuyệt thể có một lợi ích cực lớn, đó chính là nó có thể thăng cấp nhờ vào ngoại lực.
Thể chất này không thể dựa vào tự thân tu hành, nhưng có thể nhờ vào ngoại lực.
Ngoại lực là gì? Sức lực của trời đất, sức mạnh của đan dược, thậm chí truyền công cũng coi như là ngoại lực, có điều truyền công hao tổn quá lớn.
Một người nhất phẩm truyền công cho Trần Tinh Hà, như vậy thì Trần Tinh Hà có thể bước vào nhị phẩm trong một ngày.
Nghe thì khoa trương, nhưng thực ra chẳng có mấy tác dụng.
Dù sao nhất phẩm đổi thành nhị phẩm thì đầu óc không dùng được nữa sao?
Đề hồ quán đỉnh là phương thức truyền lại kém nhất, sau này còn có đan dược cùng với sức mạnh của trời đất.
Đặc biệt là sức mạnh của trời đất, thăng cấp nhờ sức lực đất trời chẳng những tốc độ nhanh, hơn nữa còn rất mạnh.
“Nhất phẩm.”
“Trong vòng năm năm, Đại Ngụy sẽ xuất hiện thêm một nhất phẩm nữa.
Đợi sau khi nhất phẩm phá cảnh đan ngưng tụ, Đại Ngụy sẽ có hai vị nhất phẩm.”
“Đến lúc đó lão phu cũng có thể chân chính hưởng thụ may nắm vài năm.”
Triệu Nguyên thật sự rất kích động.
Ngay từ đầu ông ta cảm thấy Trần Tinh Hà là đồ bỏ đi, thật không ngờ hắn ta đúng là đồ bỏ đi thật.
Chỉ là đồ bỏ đi này có chỗ không giống lắm.
Đồ bỏ đặc thù.
Loại thể chất này nếu như bị người khác phát hiện ra thì cũng vô dụng, nhưng nếu là bị ông ta phát hiện thì lại không giống nhau.
“Tiền bối, ngài nghiêm túc thật sao?”
Trần Tinh Hà có chút ngạc nhiên, thể chất của mình rõ ràng là vô dụng, vì sao Triệu Nguyên lại còn muốn nhận mình làm đồ đệ?
Chương 1042: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (2)
“Tiểu tử, đừng hỏi nhiều như vậy.
Ngươi có bằng lòng hay không?”
Triệu Nguyên vội vàng hỏi.
“Bằng lòng, chỉ cần tiền bối không chê vãn bối, vãn bối liền sẵn lòng.”
Trần Tinh Hà gật đầu, hắn ta chắc chắn là bằng lòng rồi.
“Tốt! Ngươi dập đầu với ta ba cái, coi như ngươi đã bái sư.”
“Môn đệ của lão phu không có quy củ gì, chỉ cần ngươi sẵn lòng chịu khổ, hết thảy đều dễ nói.”
Triệu Nguyên đè nén nội tâm kích động của mình.
Nghe thấy như thế, Trần Tinh Hà gật đầu, nhìn Triệu Nguyên nói.
“Sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi ba lạy.”
“Xin sư phụ hãy yên tâm, đồ nhi không dám nói có thể chịu bao nhiêu khổ, nhưng ít ra có thể đạt đến tám phần.”
Trần Tinh Hà nghiêm túc đáp lời.
“Tốt.”
“Nếu đã như vậy thì đi theo vi sư đi
Triệu Nguyên thỏa mãn nhìn Trần Tinh Hà, sau đó lập tức mở miệng muốn dẫn Trần Tinh Hà rời đi.
“Đi? Đi đau vậy sư phụ?”
Trần Tinh Hà hỏi.
“Chịu khổ.”
Triệu Nguyên lạnh nhạt trả lời, ngay sau đó vươn tay túm lấy Trần Tinh Hà, một khắc sau không gian biến dạng, hai người biến mất ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó.
Phủ Đại Ngụy Nam Dự.
Huyện Bình An.
Nhà trọ bình an.
Vào chính lúc này, Hứa Thanh Tiêu mở bừng mắt.
Liên tiếp ba ngày, Hứa Thanh Tiêu đều đang suy nghĩ xem quân cờ thứ hai của Bạch Y Môn là ai.
Trong ba ngày này, Hứa Thanh Tiêu đã lặp đi lặp lại toàn bộ mọi thứ hàng trăm lần.
Cũng chính bởi vì lặp lại từ lần này qua lần khác, cộng thêm ba ngày suy tư, Hứa Thanh Tiêu cuối cùng đã đoán được.
Ai là quân cờ.
Không dám nói chắc mười phần, nhưng Hứa Thanh Tiêu đã nắm chắc được bảy tám phần.
Đứng dậy mở cửa sổ.
Hứa Thanh Tiêu thở một cái thật dài.
Sau đó, bóng dáng biến mất tại chỗ.
Ước chừng nửa canh giờ.
Tiệm thuốc Triệu thị.
Triệu đại phu xách theo một bao dược liệu, chậm rãi đi về tiệm thuốc.
“Sư phụ, Lý đại thúc nói mẹ hắn ta bị bệnh, mời ngài đến kiểm tra một chút.”
Người học việc trong tiệm nói với Triệu đại phu.
“Dựa theo phương pháp phối thuốc trước đó, bốc cho hắn một đơn rồi đưa qua đó đi.”
“Nếu như vẫn chưa tốt lên thì hẵng gọi ta.”
Triệu đại phu mở miệng, nói xong câu đó liền đi vào chỗ ở của mình.
Định bụng nghỉ ngơi một chút.
Tiếp đó Triệu đại phu đi vào phòng.
Vừa bước vào, Triệu đại phu nhìn qua một cái, rất nhanh lão đã để hòm thuốc qua một bên, quan sát phương thuốc và loay hoay với ngân châm rất bình thường.
Thời gian trôi qua từng chút từng chút.
Đã hơn hai giờ trôi qua.
Sắc trời dần dần ảm đảm, Triệu đại phu thoáng đứng dậy, đập đập mấy cái lên chân mình, có vẻ như là ngồi nhiều tê chân.
Nhưng chính tại lúc này.
Một giọng nói bỗng nhiên vang lên.
“Triệu đại phu, đến bây giờ vẫn cần phải diễn sao?”
Là giọng của Hứa Thanh Tiêu.
Hắn xuất hiện bên trong phòng một cách im hơi lặng tiếng.
“Thanh Tiêu?”
“Sao cậu lại ở chỗ này?”
Ánh mắt của Triệu đại phu lộ ra vẻ kinh ngạc nhìn Hứa Thanh Tiêu, thoạt nhìn vô cùng bất ngờ.
Nhưng nhìn vào ánh mắt của Triệu đại phu, Hứa Thanh Tiêu thở dài sâu xa.
“Triệu đại phu, đã lộ mặt thật rồi nhỉ.”
“Sao phải che giấu?”
“Ông yên tâm, ta không phải tới gây phiền phức cho ông.
Bất luận như thế nào, hồi đó ông cũng đã cứu ta một mạng.”
“Phần ân tình này Hứa mỗ ghi tạc trong lòng, chỉ cần Triệu đại phu không đụng vào giới hạn của Hứa mỗ, Hứa mỗ sẽ không so đo quá nhiều.”
Hứa Thanh Tiêu cất lời, hắn nhìn Triệu đại phu và nói như vậy.
Đúng vậy.
Quân cờ thứ hai của Bạch Y Môn ở huyện Bình An chính là Triệu đại phu.
“Thanh Tiêu, cậu đang nói gì vậy?”
“Một chữ lão phu cũng nghe không hiểu.”
Ánh mắt Triệu đại phu có hơi mờ mịt, tựa như thật sự cái gì cũng không biết.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu lắc đầu.
Hắn đã xác định, đặc biệt là khoảnh khắc nhìn thấy Triệu đại phu tiến vào, Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm xác định.
“Triệu đại phu.”
“Có mấy chuyện bất luận như thế nào ông cũng không thể giải thích rõ được.”
“Làm sao ông biết được dị thuật?”
“Lúc trước vì sao ông lại tình nguyện bảo vệ bí mật thay ta?”
“Với lại tộc Chu thánh chắc chắn ta tu luyện dị thuật như thế, có lẽ Triệu đại phu cũng không thoát khỏi liên can.”
“Trên đời này, người có thể lấy tính mạng của bản thân và gia đình ra đảm bảo Hứa mỗ tu luyện dị thuật người cũng chỉ có Triệu đại phu ngài mà thôi.”
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi lên tiếng, hắn không muốn lãng phí thời gian, bởi vì nếu như Triệu đại phu không đưa ra được một lý do hoàn mỹ cho những vấn đề trên thì cơ bản đã chắc chắn về thân phận của hắn.
Cho nên, Hứa Thanh Tiêu càng hi vọng Triệu đại phu nói thẳng.
Bởi vì hắn quả thực sẽ không đả thương Triệu đại phu.
Triệu đại phu trầm mặc, ánh mắt lão nhìn mình vẫn hoang mang như cũ, tỏ vẻ không hiểu.
Tức thì Hứa Thanh Tiêu chắp tay sau lưng, nhìn Triệu đại phu nói một cách điềm đạm.
“Nếu như những câu vừa rồi Triệu đại phu đều không muốn trả lời, vậy thì một vấn đề cuối cùng.”
“Khi Hứa mỗ trở về huyện Bình An vẽ Bạch Y đồ, Triệu đại phu quả thực không có hiện thân.”
“Nhưng Triệu đại phu lại đưa dược liệu đến.
Điểm này Triệu đại phu giải thích thế nào đây?”
“Ngày đầu tiên ông đã nhìn thấy Bạch Y đồ, chỉ là ông không có mạo hiểm.”
“Ông vẫn luôn chờ đến khi Trần bộ đầu xuất hiện mới không nhịn được đi nhà trọ xem xét một phen, nhưng ông đã tìm được một lý do rất tốt chính là đưa thuốc đến nhà trọ.”
“Cho nên hôm đó khi ta rời đi đã phát hiện trong tay tiểu nhị đang cầm dược liệu.”
“Đương nhiên, Triệu đại phu ngài cũng có thể giải thích rằng đây chỉ là một sự trùng hợp.”
“Nhưng, mọi sự trùng hợp đều ở trên một người thì không phải là trùng hợp nữa.”
“Triệu đại phu, xin ngài yên tâm, Hứa mỗ và Bạch Y môn tạm thời không thâm cừu đại hận gì.
Hơn nữa Hứa mỗ là một người ghi ân, sẽ không làm khó ngài quá đâu.”
Hứa Thanh Tiêu không muốn diễn tiếp nữa.
Là lúc nên ngả bài.
Đích xác.
Khi Hứa Thanh Tiêu nói đến đây, ánh mắt Triệu đại phu chợt thay đổi.
Không còn là ngờ vực nữa, thay vào đó là bất đắc dĩ.
“Cuối cùng cũng không gạt được.”
“Nhưng cũng hết cách, lão phu thế nào cũng không ngờ rằng, sẽ có một ngày ngươi lại có thể trở thành bán thánh của Đại Ngụy, hơn nữa cảnh giới võ đạo cũng đạt tới tam phẩm.”
“Nếu cậu không phải là bán thánh, cũng không có cảnh giới tam phẩm, biết đâu vẫn có thể bị gạt tiếp.
Là lão phu nghĩ nhiều rồi.”
Triệu đại phu mở miệng.
Lời này coi như là đã thừa nhận thân phận của mình.
Chương 1043: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (3)
“Nếu Triệu đại phu đã thừa nhận, vậy Hứa mỗ liền đi thẳng vào vấn đề, không làm chậm trễ thời gian của chúng ta nữa.”
“Di bảo chân chính của Võ đế ở đâu?”
Thấy Triệu đại phu đã thừa nhận, Hứa Thanh Tiêu liền chậm rãi nhẹ nhàng thở ra.
Dù sao cứ mãi dây dưa như vậy sẽ chỉ làm chậm trễ thời gian của nhau mà thôi.
Sở dĩ Hứa Thanh Tiêu chắc chắn quân cờ thứ hai chính là Triệu đại phu là vì ba điểm này.
Chưởng quỹ của một tiệm thuốc bình thường sao có thể biết dị thuật được?
Lúc đó Hứa Thanh Tiêu không có nghĩ nhiều, cho rằng Triệu đại phu dù sao cũng chữa bệnh cho người ta, cho nên kiến thức nhiều.
Điều này rất bình thường, thật sự muốn cưỡng ép giải thích, có thể giải thích.
Nhưng điều chân chính khiến cho Hứa Thanh Tiêu chắc chắn một trăm phần trăm chính là do hai nhân tố còn lại.
Thứ nhất, là vì sao Triệu đại phu lại che giấu giúp mình? Lương y như từ mẫu, nhưng thân là đại phu, ông ta biết sự nguy hại của dị thuật, hẳn là sẽ đi báo quan ngay.
Sợ mình trả thù sao?
Huyện Bình An huyện có lẽ không trấn áp được mình của lúc đó, nhưng Trình Lập Đông hoàn toàn trấn áp được mình.
Cho nên thời điểm Trình Lập Đông dò hỏi hắn, Triệu đại phu nên thàn thật dặn dò mọi thứ.
Nhưng Triệu đại phu không làm gì, điều này chứng minh một điểm ông ta không hi vọng mình bị bại lộ.
Điểm này nếu phải giải thích thì cũng có thể giải thích thành do Triệu đại phu thiện lương.
Chỉ là có một điều Hứa Thanh Tiêu không có nói ra.
Đây mới thật sự là điểm mấu chốt.
Đó chính là tiếng tăm bây giờ của mình lớn như thế, là thánh mới của Đại Ngụy, thầy của mình bao gồm cả một vài đồng liêu trong huyện nha đều nói là quen biết mình.
Ba ngày này Hứa Thanh Tiêu không chỉ suy nghĩ mà cũng nghe ngóng một vài tin tức.
Trên cơ bản người biết hắn đều hưởng được một chút vinh dự của hắn dù nhiều hay ít.
Có mấy bạn đồng liêu được đi phủ Nam Dự làm quan sai cũng bởi vì quen biết mình.
Thậm chí hàng xóm của mình cũng được hưởng lây không ít, tuyên bố khắp mọi nơi đó là một mảnh bảo địa phong thuỷ.
Rõ ràng trị giá chỉ ba mươi lượng bạc, thế mà lại ngang nhiên rao bán ba nghìn lượng bạc trắng.
Nghe nói hiện tại có người ra giá vạn lượng hoàng kim chỉ để muốn mua mảnh đất này.
Nhưng toàn bộ huyện Bình An, duy chỉ có Triệu đại phu là cực kỳ bình tĩnh.
Người khác có lẽ đang bám lấy mình, nhưng Triệu đại phu không như vậy, ông ta đã cứu mạng mình.
Cho dù Triệu đại phu không màng danh lợi thế nào đi nữa thì vẫn phải có một số thứ muốn mình giúp chứ nhỉ?
Gần một năm, Triệu đại phu quá mức khiêm nhường, khiêm nhường đến hơi quá đáng.
Cho nên dưới đủ loại manh mối, Hứa Thanh Tiêu cơ bản đã xác định quân cờ thứ hai của Bạch Y Môn ở huyện Bình An chính là Triệu đại phu.
Mỗi một manh mỗi cũng không thể hoàn toàn khẳng định, nhưng tất cả những manh mối hợp lại với nhau như vậy thì rất khó giải thích rõ ràng.
Mà đối với Triệu đại phu, Hứa Thanh Tiêu phát hiện đến bước này cũng không phải là chuyện ngoài dự liệu.
Dù sao Hứa Thanh Tiêu hiện giờ đã trở thành bán thánh Đại Ngụy, lại thêm lúc trước mình quả thật đã bị lộ chân tướng, cho nên không có gì để giải thích hết.
Vào lúc này lại nghe thấy Hứa Thanh Tiêu hỏi câu như thế.
Triệu đại phu lập tức mở miệng.
“Nói ra có lẽ cậu không tin, lão phu đã tìm hơn hai mươi năm cũng chưa tìm thấy di chỉ chân chính của Võ đế ở nơi nào.”
“Nhưng điều chắc chắn duy nhất chính là thi hào không sai.”
Triệu đại phu nói thế khiến Hứa Thanh Tiêu không khỏi nhíu mày.
Đã tìm hai mươi năm mà không thấy?
Vậy chẳng phải là phiền phức rồi sao?
“Thi hào? Là câu ‘Ánh trăng sáng trên núi Minh Nguyệt’ kia sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Nhưng nói thật, thi hào thật sự có hơi sến.
Khó có thể tưởng tượng tiêu chuẩn thơ từ của Võ đế sẽ thấp như vậy.
Quả thực không rành thì cứ mời một đại nho giúp đỡ chút, không cần phải sến súa như vậy chứ.
“Ừm.”
“Thi hào không sai, nhưng núi Vọng Thu không phải là di chỉ chân chính.”
Triệu đại phu trả lời.
“Ngài từng đi chưa?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi tò mò.
“Rồi.”
“Có điều lão phu không có mở rương ra, lão phu không cần Cổ kinh đan thần, chỉ cần phương pháp luyện đơn mà thôi.
Đối với lão phu thì những thứ đó không có ý nghĩa mấy.”
“Nếu không có gì bất ngờ thì vật này hẳn là nằm trong tay ngươi.”
Giọng nói của Triệu đại phu vô cùng bình tĩnh.
Nhưng âm thanh của Cổ kinh đan thần lại vang lên bên tai Hứa Thanh Tiêu, nhưng chỉ là truyền âm mà thôi.
“Khuyết tật não.”
Âm thanh của Cổ kinh đan thần vang lên, cho rằng đầu óc của Triệu đại phu có vấn đề.
Hứa Thanh Tiêu thì trầm mặc khó hiểu.
Bởi vì Triệu đại phu có hơi tự phụ.
Giống như người trong thiên hạ đều cảm thấy Cổ kinh đan thần là một bản kinh thư, nếu như biết được nó là lò đan có thể luyện chế phá cảnh đan, không biết sẽ nghĩ như thế nào.
“Sao? Ngươi không nhận được sao?”
Triệu đại phu mở miệng nhìn sang Hứa Thanh Tiêu, trong ánh mắt có chút tò mò.
“Không.”
“Lấy tới tay rồi.”
Hứa Thanh Tiêu trả lời, người sau gật gù.
Thật ra lão cũng không phải quá tự phụ.
Thân là đại phu, lão càng hiểu về dược liệu cho thuật luyện đan.
Có lúc tuy nhận được phương pháp luyện đơn, nhưng dược liệu cũng khó tìm, cho dù là có được dược liệu thì luyện chế cũng rất phiền phức.
Cũng chính bởi vì đủ loại nguyên nhân, lão không có mở rương ra, nguyên nhân chủ yếu chính là lão không muốn đánh rắn động cỏ.
Mục tiêu của lão là di tích thật, mà cách mở ra di tích thật lại giống với cách mở ra di tích giả.
Lão cần một người trợ giúp.
“Đợi đã.”
“Triệu đại phu, ông đã đến di tích, vậy ông cũng tu luyện dị thuật?”
Đột nhiên Hứa Thanh Tiêu nhạy bén phát hiện một vấn đề.
“Lão phu không có.”
“Là người khác.”
Triệu đại phu bình tĩnh trả lời.
“Người kia đâu?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi nói.
“Chết rồi.” Triệu đại phu trả lời vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng lại làm Hứa Thanh Tiêu hơi kinh ngạc.
“Sao lại chết? Là bởi vì dị thuật sao?”
Hứa Thanh Tiêu hiếu kỳ.
“Cũng tương tự như vậy.”
Triệu đại phu không nói quá chi tiết, chỉ nói sơ qua.
Nhưng lời nói này đã làm Hứa Thanh Tiêu càng liên tưởng đến đá thần trấn ma.
“Di tích chân chính của Võ đế ông thật sự không biết sao?”
Chương 1044: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (4)
Hứa Thanh Tiêu trở lại chuyện chính, không tiếp tục mổ xẻ chủ đề này nữa.
Trấn ma thần thạch ở bên trong di tích Võ đế, hắn nhất định phải có được.
“Lão phu không lừa cậu.”
“Lão phu đã tìm hai mươi năm cũng chưa có tìm được.
Hiện giờ lão phu cũng sắp chết rồi, cho dù tìm được thì đối với lão phu cũng không còn tác dụng gì nữa.”
“Thanh Tiêu, cậu biết vì sao hồi đó lão phu lại nói cho cậu biết tung tích của dị thuật không?”
Triệu đại phu lắc đầu, đồng thời nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói như thế.
“Vì sao?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn Triệu đại phu.
“Bởi vì lão phu đã cải trang thành đại phu hai mươi năm, cứu người chết chữa người thương, giả vờ đến mức cũng quên luôn thân phận của chính mình.”
“Hôm đó ta ở trong nhà trọ nhìn thấy hình vẽ Bạch Y môn.
Thật ra sở dĩ ta không có đi qua ngay, cũng không phải vì ta cảnh giác, mà là lão phu không muốn tham dự nữa.”
“Cuộc sống như thế cũng không tệ, chí ít không cần quá lo âu điều gì, cũng không có gì quá phiền não.”
“Đã qua độ tuổi hùng tâm tráng chí, hiện tại chỉ muốn lặng lẽ vượt qua quãng đời còn lại.”
Triệu đại phu nói ra suy nghĩ của bản thân, cũng coi như là giải đáp một nỗi nghi hoặc.
Lúc trước lão chỉ dẫn Hứa Thanh Tiêu đi tìm dị thuật, cũng không phải là có mục đích gì, quả thực là thấy chết thì cứu mà thôi.
Nghe lão như thế, Hứa Thanh Tiêu có chút lặng lẽ.
Cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu lạy một lạy với Triệu đại phu.
“Đa tạ tiên sinh.”
Bất kệ đối phương là ai, cũng mặc kệ đối phương xuất phát từ mục đích gì, nhưng đã cứu mình, Hứa Thanh Tiêu mãi khắc ghi ân tình này.
“Lời khách sáo thì đừng nói.”
“Nếu như cậu thật sự muốn phá giải bí mật của di tích Võ đế, cậu phải suy nghĩ thật kỹ.”
“Lão phu đã nghĩ suốt hai mươi năm, nhưng đã không còn muốn nữa.”
Triệu đại phu nói như thế, Hứa Thanh Tiêu có vẻ hơi trầm mặc.
Qua một lát sau, Hứa Thanh Tiêu không nói thêm gì nữa mà là nhìn Triệu đại phu, nói.
“Triệu đại phu, nếu như có một ngày cần Hứa mỗ hỗ trợ, thì ngài cứ mở lời là được.
Hứa mỗ xin được cáo lui trước.”
Nếu đã không có manh mối gì, Hứa Thanh Tiêu cũng không làm lỡ thời gian nữa.
“Đi thong thả.”
“Trước kia cậu nói, Văn Cung biết cậu tu luyện dị thuật, đúng không?”
Triệu đại phu lên tiếng níu Hứa Thanh Tiêu lại.
“Vâng.”
Hứa Thanh Tiêu gật đầu, đồng thời trong ánh mắt có hơi tò mò.
Chuyện này không phải là Triệu đại phu nói ra sao?
“Cậu chú ý một chút.”
“Chuyện cậu tu luyện dị thuật, ngoại trừ ta và cậu ra thì môn chủ Bạch Y môn cũng biết.”
“Ngoài ra không có bất lỳ ai biết.
Dựa vào tính cách của môn chủ, hắn sẽ không nói cho những môn đồ khác đâu.”
“Tộc Chu thánh có liên quan đến môn chủ Bạch Y môn, hơn nữa liên quan không nhỏ.”
Triệu đại phu đã nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu một câu.
“Đã biết.”
“Đa tạ Triệu đại phu nhắc nhở.”
“Đúng rồi, Triệu đại phu, môn chủ Bạch Y môn là ai?”
Hứa Thanh Tiêu vái Triệu đại phu một cái, đồng thời dò hỏi thân phận của môn chủ Bạch Y môn.
“Lão phu cũng không biết, nhưng thế lực của Bạch Y môn rất rộng, có tiền có thế, sau lưng chắc chắn không khỏi liên quan với chư vương, có thể là một vị thân vương nào đó.”
Triệu đại phu trả lời, lão cũng không biết môn chủ là ai, nhưng có thể đoán được một số thông tin.
“Được, Triệu đại phu, Hứa mỗ xin cáo từ trước.”
Hứa Thanh Tiêu cũng không quan tâm môn chủ Bạch Y môn là ai, này không phải trọng điểm.
Rời khỏi tiệm thuốc.
Hứa Thanh Tiêu mang theo một cái nón trúc.
Vẻ mặt có phần bình tĩnh, đi giữa đường phố.
Lúc này, trăng sáng sao thưa.
Tâm trạng của Hứa Thanh Tiêu hơi phức tạp.
Vốn cho rằng tìm được quân cờ thứ hai của Bạch Y môn thì mình có thể có được bí mật của di tích Võ đế.
Nhưng không nghĩ rằng vẫn uổng phí công toi.
“Ánh trăng sáng trên núi Minh Nguyệt, duyên phận tự tại trong âm dương.”
“Sến không chịu nổi.”
Hứa Thanh Tiêu vừa đi vừa châm biếm.
Thi hào thật sự có hơi sến, không hiểu nổi Võ đế, không biết làm thơ thì không cần phải làm thơ đâu.
Hắn đi bộ một mạch đến nhà sư phụ của mình.
Hứa Thanh Tiêu nhớ sư phụ mình trước kia từng nói qua, núi Vọng Thu cũng không phải là nơi thích hợp nhất để ngắm trăng.
Nếu là dựa theo lời của Triệu đại phu, thi hào không có vấn đề, Cổ kinh đan thần cũng đã nói di bảo của Võ đế nhất định ở huyện Bình An.
Như vậy có nghĩa là di bảo của Võ đế còn có liên quan đến trăng.
Một khắc sau.
Bóng dáng Hứa Thanh Tiêu đã xuất hiện ở nhà sư phụ Chu Lăng.
Vào lúc này.
Nhà Chu Lăng vô cùng náo nhiệt.
Từ sau khi Hứa Thanh Tiêu nổi danh, phải nói là người nở mày nở mặt nhất huyện Bình An chính là Chu Lăng, sư phụ của bán thánh Đại Ngụy.
Chỉ với tên tuổi này đã vượt qua hết thảy.
Hứa Thanh Tiêu không đi thẳng vào trong mà là lẳng lặng chờ ở bên ngoài.
Mãi cho đến giờ tý, từng tốp người lúc này mới đi ra từ nhà sư phụ.
Đợi sau khi đã hoàn toàn an tĩnh.
Hứa Thanh Tiêu lại yên lặng chờ một canh giờ.
Đợi đến lúc thư phòng sáng lên.
Hứa Thanh Tiêu âm thầm lặng lẽ đi vào.
Trong thư phòng.
Chu Lăng treo đèn đọc sách.
Ngược lại không phải Chu Lăng chăm chỉ, mà là từ khi Hứa Thanh Tiêu trở thành bán thánh Đại Ngụy, không hiểu sao ông ấy cũng cảm thấy áp lực to lớn.
Đồ đệ mình là bán thánh, mà mình thì vừa mới nhập phẩm, việc này sao lại không xấu hổ được?
Ông ấy đã nhập phẩm vào một thời gian trước, đúng lúc nhập phẩm vào cái ngày Hứa Thanh Tiêu thành thánh.
Đột nhiên, giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vang lên sau lưng.
“Thầy.”
Theo tiếng gọi của Hứa Thanh Tiêu, Chu Lăng lập tức đứng dậy quay đầu nhìn lại, phát hiện Hứa Thanh Tiêu xuất hiện ở phía sau, lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.
“Thủ Nhân, sao ngươi lại tới đây?”
Rất nhanh, Chu Lăng tràn ngập kinh ngạc nhìn Hứa Thanh Tiêu.
“Thưa thầy, có một số việc chưa nói rõ.”
“Thầy còn nhớ núi Minh Nguyệt mà lần trước học sinh nhắc đến với thầy không?”
Hứa Thanh Tiêu rất thẳng thắn.
“Nhớ.”
Chu Lăng gật đầu, ông có nhớ chuyện này.
“Thưa thầy, núi Vọng Thu không phải là núi Minh Nguyệt.”
Hứa Thanh Tiêu nói thẳng.
Trước đó hắn từng nói cho Chu Lăng rằng núi Vọng Thu là núi Minh Nguyệt, về sau Chu Lăng cũng cho mình hay hình như còn có một nơi khác.
Chương 1045: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (5)
Chỉ là lúc đó Hứa Thanh Tiêu cũng không có để ý đến điểm này lắm, bởi vì hắn đã có được Cổ kinh đan thần, cũng không nghĩ thêm gì nữa.
“Không phải là núi Minh Nguyệt?”
“Ngươi chờ một chút.”
Chu Lăng cử động, sau đó tìm một tấm bản đồ địa hình ở trong tủ sách, chậm rãi mở ra.
“Thủ Nhân, trước kia ngươi bảo vi sư giúp ngươi điều tra núi Minh Nguyệt, vi sư tra tới tra lui đều không tra ra được.
Sau đó ngươi nói núi Vọng Thu chính là núi Minh Nguyệt, vi sư đã cẩn thận tra xét một phen.”
“Mấy chục năm trước, Núi Vọng Thu quả thật là nơi tụ tập ngắm trăng của thôn dân trong vòng mười dặm.”
“Chỉ là chúng ta Đại Ngụy trước kia ngắm trăng có cái thói quen, ngươi biết là cái gì thói quen sao?”
Chu Lăng lên tiếng, chỉ vào bản đồ địa hình nói như thế.
“Tập quán gì đây?”
Hứa Thanh Tiêu hơi hiếu kỳ.
“Mười mấy năm trước, cái lúc Đại Ngụy còn chưa có quân bắc phạt, dân chúng ngắm trăng đều sẽ đi đến đỉnh núi cao nhất.”
“Hồi đó có lời đồn, nói là thái tổ năm đó ngắm trăng chỉ thích chọn nơi cao nhất.”
“Về sau dân chúng cũng học theo tương tự, cho nên núi Vọng Thu – nơi ngắm trắng trước kia hẳn là ngọn núi này.”
Chu Lăng chỉ một ngọn núi trên bản đồ và nói như thế.
“Núi Nam Phong.”
Hứa Thanh Tiêu lẩm bẩm.
“Đúng, chính là núi Nam Phong.
Ngọn núi này vốn là ngọn núi cao nhất huyện Bình An, về sau không biết nguyên nhân gì vô duyên vô cớ thấp đi không ít, có thể là địa chấn.”
“Cho nên vi sư cảm thấy núi Minh Nguyệt ngươi muốn tìm rất có thể là ngọn núi này.”
Chu Lăng từ tốn giải thích.
Nghe Chu Lăng nói vậy.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu không khỏi rơi trên tấm bản đồ.
“Núi cao nhất.”
Hứa Thanh Tiêu trầm tư, mà âm thanh của Cổ kinh đan thần không kìm được vang lên.
“Lời sư phụ ngươi nói thật sự có khả năng.”
“Có thể đi xem thử một chút.”
Cổ kinh đan thần lên tiếng, nói Hứa Thanh Tiêu có thể thử.
Ngay tức thì, Hứa Thanh Tiêu cũng nổi lên tâm tư.
“Thưa thầy, còn có kiến giả khác nữa không?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi, nếu như còn có suy đoán khác, vậy thì cùng đi, thử một chút cũng được.
“Không có, vi sư đã nghĩ rất lâu, nếu núi Vọng Thu không phải là núi Minh Nguyệt ngươi muốn tìm, vậy ngọn núi Nam Phong có lẽ là nơi ngươi muốn tìm.”
Chu Lăng nói như thế.
“Học trò đã hiểu.”
“Làm phiền sư phụ rồi.”
“Đồ nhi còn có việc phải làm, chờ đồ nhi thật sự giải quyết phiền phức xong sẽ đến tìm người.”
Hứa Thanh Tiêu nhẹ đầu, sau đó tỏ ra có hơi sốt ruột.
“Không sao, ngươi cứ làm việc của mình, vi sư hiểu mà.”
Chu Lăng gật đầu, bảo Hứa Thanh Tiêu làm việc trước.
Hiện giờ Hứa Thanh Tiêu cũng không là một thư sinh mới nhập phẩm nữa mà là thánh mới của Đại Ngụy, gánh vác tương lai của quốc gia và cả người đọc sách, Chu Lăng đương nhiên rõ ràng.
“Đa tạ sư phụ đã lượng thứ, học sinh xin cáo lui.”
Hứa Thanh Tiêu bái Chu Lăng một cái.
Sau đó xoay người rời đi, biến mất vô tung vô ảnh.
Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu rời đi, Chu Lăng thở dài, kế đó trở lại chỗ ngồi.
Chỉ là rất nhanh, sắc mặt Chu Lăng chợt thay đổi, vỗ đùi nói.
“Xong rồi, quên bảo Thủ Nhân giúp vi sư viết vài cái tên.
Ài, lần sau gặp lại không biết là lúc nào, đúng là hồ đồ.”
Chu Lăng lẩm bẩm.
Một khắc sau.
Hứa Thanh Tiêu dựa theo bản đồ, chỉ cần một lát đã đi tới núi Nam Phong.
Núi Nam Phong ở huyện Bình An cũng không có tiếng tăm, chí ít Hứa Thanh Tiêu chưa từng nghe thấy bao giờ.
Nếu như không phải Chu Lăng tìm đọc cổ tịch biết được một vài thông tin, e rằng Hứa Thanh Tiêu cũng không biết đến ngọn núi này.
Nhìn từ chỗ cao, cả tòa núi Nam Phong quả thực không tính là cao lắm, hơn nữa vô cùng bình thường, thậm chí còn có vẻ hoang vu.
Giữa những ngọn núi hiện ra vô cùng tầm thường.
Đáp lên trên đỉnh núi.
Hứa Thanh Tiêu xem xét chung quanh một phen, không có nơi nào nổi bật.
Rất là kỳ lạ.
“Cảm thấy nơi này có vấn đề.”
Cổ kinh đan thần lên tiếng, làm Hứa Thanh Tiêu có chút hiếu kỳ.
“Vấn đề chỗ nào?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Trực giác.”
Cổ kinh đan thần chậm rãi lên tiếng.
Làm Hứa Thanh Tiêu có chút buồn bực.
“Cho dù có phải hay không, ngươi cứ thử một lần đi.
Chờ ngày rằm, ngươi hãy thử dùng sức mạnh âm dương xem xem có di tích xuất hiện hay không.”
Cổ kinh đan thần lên tiếng, bảo Hứa Thanh Tiêu chớ nên sốt ruột.
“Không cần đợi đến ngày rằm.”
“Hôm nay chính là trăng tròn.”
Hứa Thanh Tiêu ngẩng đầu nhìn, trong chớp mắt trong cơ thể hắn tràn ngập thánh lực, người ngoài thoạt nhìn có vẻ không thấy bất cứ sự khác lạ nào.
Nhưng mặt trăng trên trời dần dần tròn và sáng lên.
Đây chính là thực lực của á thánh.
Khi trăng tròn ló dạng.
Núi Nam Phong vẫn cứ thường thường, không thể tìm ra chút thay đổi nào.
“Sức mạnh âm dương.”
Cổ kinh đan thần nhắc nhở.
Sau một khắc, trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu tràn ngập sức mạnh âm dương, giống như dòng nước, nháy mắt bao phủ cả ngọn núi Nam Phong.
Cũng chính lúc này.
Đột nhiên Hứa Thanh Tiêu phát hiện một thứ không giống.
“Có vết nứt không gian.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, hắn phát hiện có vết nứt không gian.
Lối vào di bảo Võ đế thật sự ở chỗ này?
“Đi xem đi, có điều cẩn thận một chút.
Võ đế cũng không phải loại lương thiện gì, cuối đời của lão có vấn đề, có lẽ sẽ có nguy hiểm.”
Cổ kinh đan thần lên tiếng nhắc nhở Hứa Thanh Tiêu chú ý chút.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu không phí lời thêm nữa, lập tức đi thẳng vào vết nứt không gian.
Rất nhanh, hắn đi đến phía tây rồi vượt qua, xung quanh không gian lập tức vặn vẹo.
Sau một khắc, bóng dáng cử Hứa Thanh Tiêu đã biến mất.
Mà cùng lúc đó.
Nam Man.
Trong sào huyệt ma quỷ.
Từng tiếng tụng kinh vang lên.
Hào quang màu vàng tràn ngập, một tòa đài sen nở rộ, phía trên đài sen có một nữ tử đang đứng.
Nàng niết tự tại ấn, phật quang chiếu sáng khắp nơi, lộ ra vô cùng khủng bố.
Yêu ma thành đàn vùi thân trong phật quang.
Mười vị tăng nhân tay cầm phật khí đi ra, phật khí toả ra từng chùm sáng, quét sạch yêu ma ở trong động.
Từng con yêu ma chôn vùi nơi đây, bọn chúng giãy dụa, phát ra tiếng rống giận dữ và muốn chạy trốn.
Nhưng không thể chống lại xung kích của phật quang.
“Trấn.”
Cùng lúc đó, một giọng nói trung khí mười phần vang lên.
Trong động quỷ, hơn mười vị đại nho tay cầm quyển trục, chung quanh tràn ngập hạo nhiên chính khí, ngăn chặn bầy yêu ma.
Phật môn ra tay trấn sát từng kẻ một và hóa chúng thành một luồng năng lượng vô hình, không nhập vào cơ thể của những tăng nhân phật môn.
Chương 1046: Tạm Biệt Triệu Đại Phu, Di Bảo Chân Chính Của Võ đế, Văn Cung Lấy Được Chân Linh Chu Thánh (6)
“Chùa Thiên Trúc, tộc Chu thánh, chúng ta và các ngươi không thù không oán, các ngươi lại đuổi cùng giết tuyệt, không sợ một ngày nào đó chúng ta giết phật diệt Nho sao?”
Giọng nói không cam lòng theo đó vang lên.
Trong động quỷ, vô số yêu ma đều phẫn hận vô cùng.
Bọn chúng mặc dù là yêu ma, nhưng cũng không phải là loại yêu ma tàn sát sinh linh, sinh ra đã là yêu bọn thì bọn chúng còn có cách nào? Tu hành sinh ra chấp niệm thì có cách nào?
Bọn chúng lại không tàn sát người khác, nhưng ngày hôm nay đang êm đẹp lại phải chịu đựng giết chóc, sao lại không phẫn nộ? Sao lại không sợ?
“Yêu, chính là yêu.”
“Ma, chính là ma.”
“Nào có nói lời vô ích nhiều như thế, Thế Tôn Như Lai, giết.”
Trong Phật môn có tăng nhân mở miệng.
Hắn trông rất trẻ, mặc áo cà sa màu trắng, bước ra phía trước một bước.
Sau đầu có thất trọng phật quang, phía sau chính là có một phật đà pháp tướng.
Tràng hạt trong tay ném ra lập tức nổ tung, lực nổ sinh ra gần như tiêu diệt toàn bộ hàng chục nghìn yêu ma, ngay cả xương cốt cũng không còn, thay vào đó là từng làn khói trắng.
“Chùa Thiên Trúc, người đọc sách Chu thánh, các ngươi nhớ kỹ cho bản tôn, thù này chúng ta nhất định sẽ báo.”
Sâu trong động quỷ, tiếng kêu thảm thiết càng thêm thê lương, sau đó toàn bộ động quỷ bắt đầu rung lắc.
Nhưng mà nữ tử trên đài sen ném ra một bình bạch ngọc.
Chớp mắt tràn ngập một luồng sức mạnh cường đại trấn áp động ma.
“Lục soát.”
Sau một khắc, có người lên tiếng.
Ngay lập tức, mấy trăm vị tăng nhân xông vào, bọn họ kim quang lấp lánh như là bôi lên một lớp sơn vàng, vô cùng loá mắt.
Sau đó, đến khi bọn họ đi vào.
Ước chừng chưa đến một khắc.
Mấy trăm vị tăng nhân này liền quay người trở về, nhưng tăng nhân dẫn đầu đang cầm một tấm thẻ gỗ.
Mà tấm thẻ gỗ này cũng tràn ngập hạo nhiên chính khí khó mà diễn tả thành lời.
Giờ này khắc này, trong ánh mắt chư vị đại nho lộ ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, lúc này là có một vị đại nho lên tiếng.
“Chính là tấm thẻ gỗ này, đây là đồ vật của Chu thánh, đa tạ chư vị.”
Hắn lên tiếng, muốn lấy tấm thẻ gỗ đó.
Nhưng mà, tăng nhân trẻ tuổi mặc áo cà sa trắng đi lên phía trước một bước ngăn đối phương lại, chậm rãi mở miệng nói.
“A di đà phật, phương trượng có lệnh, vật này nhất định phải do chúng ta đích thân hộ tống đến vương triều Hạo Nhiên.
Xin thí chủ thứ lỗi.”
Hắn lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh, nhưng thái độ lại rất kiên định.
Các Nho khẽ nhíu mày, có điều bọn họ không nói gì, đồ vật tìm được rồi thì tốt.
Về phần đích thân hộ tống qua đó thì trong lòng bọn họ cũng rõ ràng, không phải là muốn đòi một số lợi ích từ tộc Chu thánh sao?
Vì thế bọn họ không có nói thêm gì nữa.
Có điều vào ngay lúc này, trong các tăng nhân có người không khỏi mở miệng.
“Ngộ Minh sư huynh, vừa rồi sư đệ quả thật cảm nhận được chính khí ở sâu trong động quỷ.
Những con yêu ma đó hình như không có làm xằng làm bậy, có vẻ chỉ nhờ vào tấm thẻ gỗ này gột rửa yêu tính và ma tính của mình mà thôi.”
Chỉ là một tăng nhân, hắn còn rất trẻ, không nhịn được nói ra cảnh tượng mình đã nhìn thấy trong động quỷ.
Nhưng vừa nói ra lời này, tăng nhân mặc áo cà sa trắng, cũng chính là Ngộ Minh không khỏi lạnh lùng mở miệng.
“Yêu ma nhất am hiểu chính là ngụy trang.”
“Nhớ kỹ, yêu ma trên thế giới này không có một kẻ nào là lương thiện, cho dù chỉ là có một chút liên quan đến yêu ma cũng đều là lũ hung ác cùng cực.”
“Nếu gặp bọn chúng, chúng ta chỉ có một lựa chọn: đuổi tận giết tuyệt, thay trời hành đạo.”
Ngộ Minh lên tiếng, giọng điệu hờ hững.
Người sau thì trầm mặc không nói.
Mà đối với những đại nho này mà nói, bọn họ hoàn toàn không có bất cứ lòng dạ nào để ý tới chuyện giữa những yêu mà và phật môn.
Bọn họ là tới tìm chân linh chi vật của Chu thánh, biết được nó ở trong động quỷ liền liên thủ với phật môn, trấn áp yêu ma nơi đây.
Từ đó lấy ra chân linh chi vật của Chu thánh – cũng chính là tấm thẻ gỗ này.
Hiện giờ đã hoàn thành việc này.
Lễ lập quốc bảy ngày sau chỉ sợ sẽ chấn động thiên hạ.
Cho nên hiện tại trong đầu bọn họ mấy ngày này toàn là Lễ kỷ niệm thành lập đất nước.
Nhưng nhiệm vụ khẩn cấp trước mắt chính là phải mau chóng đưa tấm thẻ gỗ này về Văn Cung giao cho Lữ Tử.
Vũ Xương năm thứ hai.
Ngày 1 tháng 3.
Vương triều Hạo Nhiên.
Nơi này hạo nhiên chính khí tràn ngập, khắp nơi đều là tài khí.
Các phần tử tri thức hội tụ lại giống như thời hoàng kim.
Vì để phát triển cơ sở nông nghiệp, bọn họ cũng học theo cách của Hứa Thanh Tiêu là giáo dục miễn phí cho mọi người, nhưng yêu cầu bậc cha chú phải làm nông.
Vương triều Hạo Nhiên không lập doanh trại quân đội, nhưng lại có nhiều quốc gia chèo chống, ngược lại cũng không sợ.
Vào chính thời điểm này.
Trong Văn Cung.
Ba vị tăng nhân đang cầm một tấm thẻ gỗ, chậm rãi đi vào trong đó.
Cầm đầu là một vị lão tăng, lông mày bạc phơ, nhưng tinh thần sáng láng, trong tay cầm một cái bình bát, trông vô cùng trang trọng.
Hai người phía sau, một vị thân mặc áo cà sa trắng là Ngộ Minh, vị còn lại hơn bốn mươi tuổi mặc cà sa hồng lam, tay cầm chày hàng ma.
Chùa Thiên Trúc chính là một trong hai chùa của Phật môn, cái còn lại chính là chùa Tiểu Lôi Âm.
Nhưng những năm gần đây, Chùa Tiểu Lôi Âm đã dần dần mất đi hào quang, uy danh của Chùa Thiên Trúc càng ngày càng lớn, toàn bộ Tây mạc xấp xỉ chín mươi phần trăm là tăng nhân, đều là tăng nhân của Chùa Thiên Trúc.
Nguyên nhân chủ yếu là những năm gần đây Chùa Thiên Trúc dồn dập xuất hiện những cao tăng phật pháp trình độ tinh thông, quả thực là lấn át hào quang của Chùa Tiểu Lôi Âm.
Nhưng không giống với triều chính, phật môn đều nhất trí lý tưởng, ai mạnh hơn ai yếu hơn đều không còn quan trọng nữa.
Người khoác áo cà sa cũng sắp giác ngộ rồi.
Trong Văn Cung.
“A di đà phật, chân linh của Chu thánh đã vật quy nguyên chủ, cũng coi như là công đức viên mãn, tích phúc cho bá tính trong thiên hạ.”
Lão tăng dẫn đầu mở miệng.
Lão là một trong tứ đại thần tăng của Chùa Thiên Trúc – cao tăng Tuệ Giác, khoác áo cà sa tím, đoan trang thần thánh.
Trong lúc nói chuyện, lão giao thẻ gỗ cho bán thánh trong Văn Cung.
Người đó vô cùng kích động nhận lấy thẻ gỗ, sau đó hành lễ với cao tăng Tuệ Giác, nói:
“Thần tăng Tuệ Giác, Lữ thánh đã đợi ở tiểu thế giới, kính mời ngài tiến về phía trước.”
Chu thánh lên tiếng, nhìn đối phương nói như vậy.
Chương 1047: Đá Thần Trấn Ma, Bản Đồ Trung Châu Tiên Tàng, Trở Về Kinh Đô Đại Ngụy (1)
Hiện nay Văn Cung chỉ còn lại hai vị bán thánh, một vị là Chu thánh một vị là Ngô thánh, lúc này bọn họ đang nghênh đón chân linh Chu thánh.
“Được, làm phiền hai vị bán thánh.”
Thần tăng Tuệ Giác lên tiếng, sau đó quay đầu lại nhìn hai vị đệ tử của mình.
“Ngộ Minh, Ngộ Tâm, hai người các ngươi chờ ở nơi này.”
Lão nói xong lời này, sau đó tiến về phía trước một bước, trong chớp mắt liền biến mất tại tại chỗ tiến vào thế giới Văn Cung.
Sau một khắc.
Trong tiểu thế giới của Văn Cung.
Tài khí lao vùn vụt, lộ ra non xanh nước biếc, đẹp không sao tả xiết.
Khi bóng dáng của thần tăng Tuệ Giác xuất hiện, bóng dáng của Lữ thánh cũng xuất hiện tại nơi này.
“Gặp qua Lữ thánh.”
Nhìn thấy Lữ thánh, Thần tăng Tuệ Giác liền hành lễ, chắp tay trước ngực.
Một vị á thánh, cũng là đệ nhất Nho đạo đương thời, các thế lực lớn trong thiên hạ đều phải nhún nhường ba phần, cũng chỉ có Hứa Thanh Tiêu mới dám không tuân theo như vậy.
“Tuệ Giác đại sư khách sáo rồi.
Lần này vì tìm được chân linh Chu thánh của dòng dõi Chu thánh ta, thật sự đã cực khổ rồi.”
Lữ thánh bình tĩnh mở miệng, vẻ mặt ông ta ôn hòa nói với Tuệ Giác.
“Lữ thánh quá lời rồi! Tìm được chân linh Chu thánh, vật quy nguyên chủ vốn dĩ là đạo lý hiện nhiên.
Hiện giờ Văn Cung nắm giữ chân linh Chu thánh, cũng coi như là đã tạo phúc cho muôn dân trăm họ.”
Tuệ Giác đại sư lên tiếng, ngữ khí của lão rất bình thản.
“Ừm.”
“Có chân linh trong tay, Văn Cung đích thực có thể tạo phúc cho bách tính thiên hạ.
Nhưng toàn bộ mọi việc vẫn phải đa tạ sự giúp đỡ của Phật môn, nếu không cũng không dễ dàng như vậy.”
Lữ thánh nhàn nhạt đáp lời, hiện giờ chân linh Chu thánh đã được tìm về, nỗi lo lắng lớn nhất trong lòng ông ta cũng triệt để tiêu tan.
Đợi bảy ngày sau làm cho thiên hạ kinh hoàng, đến lúc đó tất cả mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.
“Lữ thánh khách sáo rồi.”
“Nếu vật quy nguyên chủ, vậy bần tăng muốn hỏi Lữ thánh một câu, có thể trả lại đồ của phật môn chúng ta không?”
Thần tăng Tuệ Giác mở miệng hỏi Lữ thánh.
“Long Huyết Dương Ngọc sao?”
“Xin Tuệ Giác đại sư yên tâm, đợi sau khi lập quốc, vật này tất nhiên sẽ tặng cho Chùa Thiên Trúc.”
Lữ thánh đưa ra câu trả lời.
Chỉ là vừa nói xong, người còn lại đã lắc đầu: “Lữ thánh, không phải là tặng, là trả lại.”
“Long Huyết Dương Ngọc vốn chính là đồ của Phật môn ta.
Có điều về sau thất lạc ở Trung Châu, được Chu thánh nhặt được, đương nhiên cũng may mà ở trong tay Chu thánh, đổi lại là người khác cũng sẽ tham ô, chỉ có Nho giả không vụ lợi.”
Thần tăng Tuệ Giác mở miệng, lão nhấn mạnh một Câu Long Huyết Dương Ngọc này là đồ của phật môn bọn họ.
Lữ thánh nghe xong cũng không có biểu cảm gì, chỉ gật đầu.
“Tuệ Giác đại sư cứ nghỉ ngơi cho khoẻ, qua mấy ngày nữa chính là lễ lập quốc long trọng, cũng đỡ phải đến thêm chuyến nữa.”
Lữ thánh lên tiếng, nói như thế.
“Không được, bần tăng còn có việc khác phải làm, không thể nghỉ ngơi ở chỗ này.”
Thần tăng Tuệ Giác lắc đầu, lão không đinh ở nán lại nơi này.
Sau đó, Lữ thánh cũng không tiếp tục yêu cầu, chỉ nói vài câu rồi đưa mắt nhìn Thần tăng Tuệ Giác rời đi.
Đợi sau khi Thần tăng Tuệ Giác rời khỏi, vẻ chán ghét trong Lữ thánh không khỏi bộc lộ ra ngoài.
“Lũ lừa trọc này đúng là đỉnh cao của mặt dày.”
“Long Huyết Dương Ngọc rõ ràng là vật của Chu thánh, bây giờ lại trở thành vật của phật môn? Còn vật quy nguyên chủ? Thật là buồn cười.”
“Chu thánh mất hằng trăm năm rồi mới dám nói loại lời này.
Khi Chu thánh ở đây sao lại không dám nói?”
Lữ thánh mắng mỏ trong lòng.
Ông ta cũng không có hảo cảm gì với Phật môn, nếu không phải cần phật môn hỗ trợ, công thêm có người hy vọng nho đạo và phật môn thân thiết hơn một chút, nếu không ông ta căn bản cũng không muốn dây dưa gì với Phật môn.
Nhưng cũng không quan trọng, trước mắt cứ xử lý chuyện của mình trước rồi tính sau.
Kiến quốc lập triều mười ngày sau mới thật sự là chuyện quan trọng.
Cũng chính lúc này.
Bóng dáng của Chu thánh xuất hiện ở đây.
“Bái kiến Lữ thánh.”
Chu thánh xuất hiện, hắn lập tức hành lễ với Lữ thánh.
“Ừm.”
Lữ thánh gật đầu, sau đó liền mở miệng.
“Lữ thánh, đã xác định rõ, trong thẻ gỗ quả thực ẩn chứa chân linh của Chu thánh.”
Chu thánh lên tiếng báo cáo tình huống cho Lữ thánh.
Lời vừa dứt, Lữ thánh tỏ ra rất bình tĩnh, nói:
“Đặt thẻ gỗ Chu thánh vào trong thánh đường Văn Cung, thờ cúng cẩn thận, để cho toàn bộ đại nho trong thiên hạ tụng kinh nuôi dưỡng, bảy ngày sau sẽ có tác dụng lớn.”
Lữ thánh hạ lệnh, sau đó nói ra nghi hoặc của mình.
“Lữ thánh, chúng ta đã biết rõ vị trí của tấm thẻ gỗ Chu thánh này, vì sao không phái người của mình đi? Phật môn cũng chẳn phải thứ tốt lành gì, dính dáng tới bọn hắn không khác gì bảo hổ lột da.”
Chu thánh lên tiếng, hắn nói ra nỗi lo lắng trong lòng mình.
Chân linh Chu thánh đã được tìm về, đây là một chuyện tốt.
Nhưng người hộ tống qua đây là đệ tử phật môn, điều này khiến cho hắn cảm thấy có chút không ổn.
Chỉ là hắn cũng không thể làm trái ý của Lữ thánh, chỉ có thể dò hỏi, thử xem là ý gì.
“Bản thánh đã hiểu.”
“Phật môn quả thật là có vấn đề.
Mấy ngàn năm qua, bọn hắn vẫn luôn nhìn Trung Châu như hổ rình mồi, đặc biệt là đối với vương triều Đại Ngụy.
Chúng vẫn luôn muốn phát triển phật pháp đến vương triều Đại Ngụy.”
“Chỉ tiếc là, bọn hắn đã chuẩn bị mấy trăm năm, nhưng chưa từng nghĩ đến nho đạo đã ra đời vị thánh nhân đời thứ năm.”
“Đến nỗi phật môn cũng thất vọng trở về.
Cũng chính vì thế, chùa Tiểu Lôi Âm ngông cuồng tự đại mới vắng vẻ đìu hiu, bị Chùa Thiên Trúc vượt qua.”
“Nếu như ban đầu chúng ta còn ở trong vương triều Đại Ngụy, đương nhiên không thể đụng chạm đến Phật môn.
Nhưng hiện tại chúng ta sáng lập vương triều của riêng mình, vậy lúc đó người trong thiên hạ đều là quân cờ của chúng ta.”
“Phật môn cũng được, vương triều cũng thế, thậm chí nếu có thể đạt được kế hoạch của chúng ta, cho dù là yêu ma cũng có thể lợi dụng.
Để phát triển học thuật của Dương Chu thánh, cách làm lần này cũng là bất đắc dĩ thôi.”
Lữ Tử mở miệng tìm cho mình một cái cớ đường hoàng.
Chỉ là Chu thánh không có đồng ý, nhưng cũng không phản bác, mà tiếp tục nghe Lữ Tử nói.
“Lữ thánh, cớ sao phật môn cam tâm tình nguyện như vậy?”
Chu thánh tiếp tục hỏi.
Chương 1048: Đá Thần Trấn Ma, Bản Đồ Trung Châu Tiên Tàng, Trở Về Kinh Đô Đại Ngụy (2)
Phật môn cam tâm tình nguyện giúp bọn họ, nếu như không bỏ ra chút gì đó thì hắn chắc chắn không tin.
“Long Huyết Dương Ngọc, và còn cư trú lâu dài ở Đại Ngụy.”
Lữ Tử mở miệng, chậm rãi nói ra suy nghĩ của phật môn.
Chỉ là vừa nói xong, Chu thánh không khỏi biến sắc.
“Cư trú lâu dài ở Đại Ngụy?”
Hắn cũng không để tâm mấy đến Long Huyết Dương Ngọc, dù sao đối với bọn họ loại đồ vật này không có tác dụng quá lớn, đơn giản chỉ là di vật của Chu thánh mà thôi.
Tặng thì tặng luôn.
Nhưng điều khiến cho Chu thánh thật sự kinh ngạc chính là phật môn lại muốn đinh cư ở Đại Ngụy, dã tâm cũng lớn thật!
“Phật môn tu hành dựa vào tín ngưỡng của chúng sinh.
Toàn bộ Tây châu đều là chốn bồng lai của phật môn bọn hắn, có thể giúp bọn hắn dựng dục ra Phật Đà.
Nhưng dã tâm của đám người này cũng quá lớn rồi, đã qua nhiều năm như vậy còn muốn phát triển phật môn đến Trung Châu.”
“Hiện tại cũng hay, chúng ta vừa tách khỏi vương triều Đại Ngụy, bọn hắn đã nhìn chằm chằm vào đó, muốn tiến vào định cư.”
“Nếu như bọn hắn thật sự tiến vào, đầu tiên không nói vương triều Đại Ngụy sẽ rước đến bao nhiêu điều thị phi, riêng thủ đoạn của phật môn cũng làm cho người ta buồn nôn.
Nếu bọn hắn thật sự trú lại lâu dài, đối với chúng ta mà nói chắc chắn không phải chuyện tốt.”
Tốc độ nói của Chu thánh rất nhanh, thái độ cũng rất kiên quyết rằng không hi vọng phật môn vào ở trong Đại Ngụy.
Ba vương triều lớn ở Trung Châu: Đại Ngụy, Đột Tà, Sơ Nguyên.
Nơi Phật môn muốn định cư nhất chính là Vương triều Đại Ngụy, bởi vì vương triều Đại Ngụy vốn dĩ có khí vận của Trung Châu củng cố, hơn nữa vương triều Đại Ngụy cũng là vương triều mạnh nhất Trung Châu.
Đương nhiên đã từng là vương triều mạnh nhất.
Mà trên thực tế, vương triều Đột Tà và Sơ Nguyên đa phần vẫn mô phỏng theo Đại Ngụy, đã từng bắt chước hệ thống triều đình Đại Ngụy, sau này là bắt chước sinh hoạt hằng ngày ăn uống ngủ nghỉ của Đại Ngụy.
Địa vị của Đại Ngụy tại Trung Châu xác thực không thể nào rung chuyển.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, phật môn mới hi vọng nhập cư Đại Ngụy, chỉ cần tiến vào Đại Ngụy thành công thì chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi là có thể mau chóng chiếm lấy Trung Châu.
Sức mạnh của tín ngưỡng đáng sợ nhường nào, người khác không biết, nhưng những người tri thức như bọn họ đều biết.
Dĩ nhiên Chu thánh không muốn nhìn thấy một màn này.
Mà Lữ thánh cũng lắc đầu, nhìn Chu thánh nói.
“Này là đương nhiên, bản thánh cũng sẽ không cho phép phật môn xâm phạm Trung Châu.
Dù sao nói cho cùng Trung Châu này vẫn là thiên hạ của người đọc sách chúng ta, phật môn muốn tiến vào tranh đoạt tín ngưỡng quả là nói chuyện viển vông.”
Lữ thánh mở miệng, trong lời của hắn tràn đầy vẻ khinh thường.
Hắn quả thật rất ghét phật môn.
Chỉ là tình thế thôi, nếu như không bị ép ra khỏi vương triều Đại Ngụy, hắn tuyệt đối sẽ không dây dưa một chỗ với người Phật môn.
Vừa rồi có thể nhìn ra, phật môn ghê tởm đến nhường nào.
Người vừa chết, không phải đồ của bọn hắn nhưng lại khăng khăng nói là đồ của mình, quả khiến cho người ta tởm lợm.
“Có điều phật môn cũng có thể lợi dụng, bọn hắn muốn lợi dụng chúng ta, chúng ta cũng có thể lợi dụng lại bọn hắn.”
“Phật môn muốn vào ở Đại Ngụy, nhất định phải làm được ba điều.”
“Thứ nhất, phải được sự cho phép của chúng ta, thế lực lớn nhất Trung Châu không phải là Đại Ngụy mà là người đọc sách chúng ta.”
“Thứ hai, Nữ đế lôi kéo thế lực tiên đạo nhập trận, bên ngoài là vì trấn áp yêu ma, kỳ thật cũng là phòng ngừa phật môn xâm chiếm.
Không chống lại được thế lực của Tiên đạo thì đời này cũng đừng mơ tiến vào Đại Ngụy.”
“Thứ ba, thế cục thiên hạ, hiện giờ trần giới yên ổn vững chắc, đặc biệt là Vương triều Đại Ngụy.
Dựa vào Chu thánh năm đó đã áp chế bao nhiêu yêu ma, tầm quan trọng của phật môn rõ ràng cũng không phải lớn lắm.”
“Nếu không đạt được ba điểm này, phật môn sẽ không thể nào an tâm sống ở Đại Ngụy.”
Lữ Tử nói vô cùng tự tin.
Trong mắt hắn, Trung Châu chính là địa bàn của hắn, là thiên hạ của người đọc sách, há có thể khoan nhượng cho phật môn vấy bẩn?
Trước mắt đơn giản là lợi dụng phật môn mà thôi.
Đương nhiên phật môn cũng đang lợi dụng bọn họ, điều này Lữ Tử cũng hiểu rõ.
Nhưng cuối cùng người được lợi là ai, hai bên đều rất tự tin.
Nghe Lữ Tử nói thế, trong lòng Chu thánh cũng nhẹ nhõm hẳn.
Lữ Tử rõ đại cuộc này là chuyện tốt, điều hắn sợ nhất chính là vì chèn ép Hứa Thanh Tiêu, Lữ thánh bảo hổ lột da, để cho phật môn thừa cơ tiến vào.
Nếu như vậy thì thật sự rất phiền toái.
“Được rồi, việc này cũng không cần ngươi tới nhắc nhở ta.”
“Hiện giờ chân linh Chu thánh đã tới tay, có thể bảo dòng dõi Chu thánh làm việc rồi.”
“Lễ lập quốc long trọng sắp đến, bảo người đọc sách trong thiên hạ đi làm chuyện mình nên làm đi.”
“Công kích Đại Ngụy, công kích Hứa Thanh Tiêu, gây ra mâu thuẫn thực sự, Hứa Thanh Tiêu tất nhiên sẽ không nhịn được ra tay.
Thời khắc mấu chốt khôi phục chân linh Chu thánh tiêu diệt Hứa Thanh Tiêu, áp chế quốc vận của Đại Ngụy.
Nếu như thế thì chúng ta cũng có thể đoạt lại khí vận vốn thuộc về chúng ta.”
Lữ Tử lên tiếng, trước mắt có chân linh Chu thánh, tự tin của hắn lại trở về lần nữa.
Chân linh Chu thánh lại khôi phục lại ý chí Chu thánh, mượn tay Chu thánh diệt trừ bên đối lập.
Điều này làm sao không khiến hắn tự tin? Sao lại không khiến hắn vui sướng chứ?
“Kính tuân ý chỉ của Lữ thánh.”
Chu thánh gật đầu, đàn áp Đại Ngụy đàn áp Hứa Thanh Tiêu không tính là gì cả.
Chỉ cần phật môn không nhúng tay vào Trung Châu thì hắn cũng không có bất cứ dị nghị gì.
Dù sao Lữ thánh sống không được mấy năm nữa, tương lai người chưởng quản Chu thánh Văn Cung chính là Chu thánh hắn.
Nếu như phật môn tiến vào, với hắn mà nói không phải là chuyện tốt.
Rất nhanh, Chu thánh đã biến mất.
Trong tiểu thế giới chỉ còn lại một mình Lữ thánh.
Nhìn hướng Chu thánh rời đi, Lữ thánh sao lại không biết tính toán của Chu thánh chứ?
Chỉ là ông ta không hề tức giận, đây là nhân chi thường tình.
“Hứa Thanh Tiêu à Hứa Thanh Tiêu, lần này lão phu ngược lại muốn xem xem, ngươi nghịch thiên cải mệnh bằng cách nào.”
Lữ Tử nắm chặt nắm đấm, giọng nói ông ta lạnh lẽo, trong ánh mắt cũng tràn ngập tự tin và ý giết chóc.
Chương 1049: Đá Thần Trấn Ma, Bản Đồ Trung Châu Tiên Tàng, Trở Về Kinh Đô Đại Ngụy (3)
Mà cùng lúc đó.
Bên ngoài vương triều Hạo Nhiên.
Thần tăng Tuệ Giác chân đạp tường vân, phía sau là hai người đồ đệ.
Hướng về phía Tây.
Ánh mắt Thần tăng Tuệ Giác vô cùng bình tĩnh, nhưng qua một hồi, giọng nói của hắn vang lên.
“Ngộ Tâm, ngươi cảm thấy Văn Cung như thế nào?”
Hắn lên tiếng, ngữ khí bình tĩnh hỏi.
Âm thanh vang lên, tăng nhân gọi là Ngộ Tâm thoáng trầm mặc, suy nghĩ một hồi sau mới chậm rãi mở miệng.
“Sư phụ, người của Văn Cung vẫn còn ôm lòng cảnh giác với phật môn ta.”
“Cũng không có tin tưởng chúng ta.”
Ngộ Tâm chậm rãi trả lời, khuôn mặt hắn vô cùng bình tĩnh.
Vừa nói xong, nét mặt Thần tăng Tuệ Giác chợt thay đổi, sau đó thở dài một hơi.
“Xem ra Văn Cung còn chưa có cùng đường mạt lộ, chúng ta muốn chân chính tiến vào Trung Châu chỉ sợ còn có một đoạn đường phải đi a.”
Thần tăng Tuệ Giác cất lời.
Vị đồ đệ này của lão trời sinh đã có thuật đọc tâm, không phải có thể nghe được tiếng lòng người khác, mà là có thể cảm nhận được thái độ của người.
Cho nên lão cố ý mang Ngộ Tâm đến đây là muốn thử xem rốt cuộc thái độ của Văn Cung là như thế nào.
Lại không nghĩ rằng thái độ của Văn Cung vẫn như cũ, một chút cũng không thay đổi.
“Sư phụ, vì sao chúng ta lại cố chấp với Trung Châu như thế? Ngược lại, đồ nhi cảm thấy Đông châu cũng không tệ, phật pháp hoàn toàn có thể hướng Đông.
Trung Châu dù sao cũng là thiên hạ của người đọc sách, muốn nhúng tay vào, chỉ sợ khó như lên trời.
Chẳng bằng về phía Đông, đồ nhi nguyện ý dẫn đầu hướng Đông thẳng tiến.”
Ngộ Minh mở miệng, hắn không có hảo cảm gì với Trung Châu, thái độ của Văn Cung làm hắn rất khó chịu.
“Chuyện băng qua phía Đông tự có người đi, vả lại nếu thật là độ pháp cũng không có khả năng cho ngươi đi.”
“Ngươi là Thiên Long Kim Cương chuyển thế, là người hộ đạo của phật môn ta, cũng là phật tử hộ pháp, chuyện độ người chớ nên tham dự.”
Thần tăng Tuệ Giác mở miệng, ngăn lại suy nghĩ của Ngộ Minh.
Sau đó lại nói tiếp.
“Trong trần giới, phật môn chiếm cứ Tây châu, biến nơi đó thành chốn bồng lai, tạo phúc cho dân chúng Tây châu.”
“Nhưng muôn dân thiên hạ vẫn rơi vào cực khổ, phật gia từ bi, đương nhiên không đành lòng để muôn dân chịu khổ.
Vào ở Trung Châu, cũng là vì bách tính.”
Thần tăng Tuệ Giác nói như thế.
Nhưng vẻ mặt Ngộ Minh khẽ đổi, nhìn sư phụ mình, nói:
“Sư phụ, người xuất gia không được nói dối.”
Hắn chậm rãi lên tiếng, một câu nói đã khiến cho Thần tăng Tuệ Giác sững sờ, sau đó nhớ đến bản lĩnh thông thiên của đồ đệ mình, không khỏi ho khan một phen.
“Từ xưa đến nay, Trung Châu đều tràn ngập vô số những truyền thuyết và kỳ tích.
Trong năm châu, Trung Châu nhiều nhất phẩm nhất, thậm chí nghe đồn, rằng Trung Châu từng sinh ra tiên nhân, đây cũng là nguyên nhân tiên đạo lập căn cứ ở Trung Châu.”
“Hiện giờ phật môn ta sinh ra một vị phật tử sắp thức tỉnh, nhưng đất Tây châu hạn chế phật tử.
Cư trú ở Trung Châu, tranh đoạt sức mạnh của chúng sinh Trung Châu, phật môn ta sẽ mở ra thời kỳ hưng thịnh xưa nay chưa từng có.”
“Phật môn cũng có thể hoàn toàn dựng trụ cột ở trần giới, đến lúc đó phật tử thức tỉnh trí tuệ, vì muôn dân thiên hạ chỉ ra một con đường sáng, cứu con dân đang ngập trong dầu sôi lửa bỏng, chẳng nhẽ không phải điều hay? Vi sư cũng không có nói sai.”
Thần tăng Tuệ Giác lên tiếng giải thích cho bản thân mình, cũng là giải đáp cho hai vị đồ nhi.
“A di đà phật.”
Hai người chắp tay trước ngực, niệm câu a di đà phật.
Thần tăng Tuệ Giác thì tiếp tục nói.
“Phật môn muốn đi vào Trung Châu thì nhất định phải áp chế Nho đạo.”
“Bối cảnh của Văn Cung quá mạnh, gặp phải nhiều chuyện như vậy, bọn họ vẫn có thể nắm vững lấy tâm của người đọc sách như cũ.”
“Lần này bọn họ tách khỏi Đại Ngụy chắc chắn cũng có mưu đồ to lớn.
Nếu để cho bọn họ thực hiện được thì sẽ bất lợi cho Phật môn ta.”
“Ngộ Minh, ngươi đi một chuyến tìm sư thúc ngươi, hai ngàu nay hắn muốn khởi hành đi Đại Ngụy, bảo hắn tìm Hứa Thanh Tiêu một chuyến, báo cho Hứa Thanh Tiêu chuyện về chân linh Chu thánh.”
“Không đắc tội Văn Cung, nhưng cũng không nên đắc tội Hứa Thanh Tiêu.
Sau này chúng ta sống ở Đại Ngụy cần có hắn trợ giúp, cho dù hắn không giúp, cũng không thể đắc tội.”
Thần tăng Tuệ Giác nói như thế là đã có tính toán.
“Kính tuân pháp chỉ.”
Ngộ Minh gật đầu, tràng hạt trong tay hắn lập tức hóa thành một con kim long, bay vút về phía Tây châu.
Nhìn bóng dáng của Ngộ Minh, vẻ mặt Thần tăng Tuệ Giác cũng tỏ ra bình tĩnh lạ thường.
Cứ thế đi.
Mấy cái canh giờ trôi qua.
Một tin tức từ Văn Cung chớp mắt truyền đến tai người đọc sách của tộc chu thánh.
Ngày lập quốc của vương triều Hạo Nhiên, á thánh của Văn Cung sẽ xin thánh ý, lấy lòng thành kĩnh của người đọc sách trong thiên hạ để thỉnh thánh ý của Chu thánh, đặt nền móng cho vương triều Hạo Nhiên bất hủ uy danh.
Sau khi chuyện này truyền ra, thiên hạ dòng dõi Chu thánh hoàn toàn bùng nổ.
Dòng dõi Chu thánh hai năm nay bị chèn ép rất bi thảm, đặc biệt là một năm gần đây, Hứa Thanh Tiêu gần như là dẫm ở trên đầu bọn họ rêu rao ầm ĩ, diễu võ giương oai các kiểu.
Đầu tiên là đại nho, sau đó là thiên địa đại nho, sau nữa bán thánh, cuối cùng chính là á thánh.
Hiện tại thì tốt rồi, Chu thánh cũng sắp khôi phục, đám người tri thức này đã hoàn toàn lấy lại tự tin.
Chu thánh sống lại, ai chịu cho thấu?
Hứa Thanh Tiêu có thể chịu đựng nổi sao?
Á thánh và thánh nhân hoàn toàn là hai khái niệm, là khác biệt giữa trời và đất, mặc dù thế nhân không biết thánh nhân rốt cuộc hùng mạnh bao nhiêu, nhưng về mặt thời gian thì có thể nhìn ra.
Thánh nhân là khái niệm gì?
Hơn ngàn năm cũng không thấy xuất hiện một ai.
Số lượng thưa thớt, tất nhiên sẽ khiến người ta cho rằng thánh nhân là mạnh nhất.
Đặc biệt đối với người đọc sách mà nói, bọn họ càng cảm thấy thánh nhân là sự tồn tại vô địch.
Một khắc này, dòng dõi Chu thánh có thánh nhân nâng đỡ, hoàn toàn là chuyện hợp tình hợp lý.
Hứa Thanh Tiêu thành bán thánh, chèn ép bọn họ đến kêu khổ thấu trời.
Đầu tiên là cắt giảm tài khí, sau đó chính là để bọn họ chịu đựng hình phạt của kiếm quân tử.
Nói không hận là không thể nào.
Nhưng nguyên do đoạn thời gian gần đây không nói lời nào là gì?
Thật sự là bị đánh đến sợ rồi, nhưng nếu không có tin tức này, Văn Cung lại bảo bọn họ đi công kích Hứa Thanh Tiêu, bọn họ cũng không dám.
Chịu thiệt nhiều như thế, bọn họ sợ thật rồi, đã sinh ra cảm giác sợ hãi.
Chương 1050: Đá Thần Trấn Ma, Bản Đồ Trung Châu Tiên Tàng, Trở Về Kinh Đô Đại Ngụy (4)
Hiện tại biết được ngày vương triều Hạo Nhiên lập quốc, còn mời thánh ý của Chu thánh, sợ hãi trong lòng lập tức bay biến, thay vào đó là thoải mái, một sự thoại mái nói không nên lời.
Khoảnh khắc này, các loại âm thanh lại một lần nữa vang lên.
Vẫn là tiếng mắng nhiếc giận dữ, một lần nữa nhắc lại những chuyện vặt vãnh trước kia.
Chỉ là tiếng mắng lần này so với mấy lần trước nhỏ hơn nhiều, dù sao có vài người đọc sách thật sự sợ bị đánh, cho nên không dám nhảy ra nhanh như vậy, cũng không phải sợ Chu thánh không áp chế nổi Hứa Thanh Tiêu.
Mà là lo lắng Văn Cung không xin được thánh ý của Chu thánh.
Dù sao bọn họ cũng không biết đã tìm được chân linh Chu thánh, tin tức có được đều là miệng truyền miệng, độ tin cậy thì có đấy, nhưng không được cao.
Người đọc sách nhảy ra đầu tiên, chủ yếu là oán hận chất chứa quá sâu, hận Hứa Thanh Tiêu đến thấu xương.
Mà cùng lúc đó.
Vương triều Đại Ngụy.
Huyện Bình An.
Bên trong bí cảnh.
Hứa Thanh Tiêu chậm rãi mở mắt.
Vẫn là sơn động cũ, nhưng so với sơn động trước đó thì lớn hơn trăm lần, giống như là một động kho báu.
Khoảnh khắc Hứa Thanh Tiêu mở mắt ra, bảo vật chồng chất như núi lập tức đập vào trong mắt.
Vàng bạc châu báu, pháp khí đan dược chất đống thành từng núi nhỏ, xanh vàng lộng lẫy chấn động thị giác.
Nhìn một cái, nhiều không tả xiết.
“Di tích của Võ đế thật sự bị thằng nhóc ngươi tìm thấy rồi.
Nhân phẩm của ngươi tốt thật đấy.”
“Nhiều bảo vật như vậy, ngươi mau nhìn xem có dược liệu của nhất phẩm phá cảnh đan không, hoặc là dược liệu khác cũng được.
Không luyện ra nhất phẩm phá cảnh đan thì cũng có thể luyện chút đan được khác.”
Giọng nói của Cổ Kinh Đan Thần vang lên khiến Hứa Thanh Tiêu tỉnh lại từ trong kinh ngạc.
“Sao lại có nhiều bảo vật như thế?”
Hứa Thanh Tiêu có hơi líu lưỡi.
Từng đống bảo vật đùn đầy như núi ở chung quanh, những vàng bạc châu báu này đều không phải vật bình thường, lấy đại một thỏi vàng nào đó cũng đều là vàng ròng cực kỳ trân quý.
Có thể chế tạo một vài binh khí, giá trị của nó gấp vạn lần hoàng kim.
Đặc biệt là một số ngọc thạch càng có hiệu quả hơn, linh khí tràn ngập, thậm chí còn xuất hiện một số dị tượng, vừa thấy là biết không phải vật tầm thường.
Còn có số lượng lớn dược liệu, mỗi một gốc đều vô cùng trân quý, thế giới này hiếm có khó tìm, trong đó không thiếu dược vương.
Nhưng phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Tiêu không phải là vui sướng, mà là nghi hoặc.
Bảo vật nhiều như thế, theo lý thuyết phải nên được giữ trong vương triều Đại Ngụy, nhưng toàn bộ đều được giấu ở nơi này làm gì?
Đầu óc của Võ đế có vấn đề thật à?
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau lấy đi chứ? Không thì để lão phu tới, một người một nửa.”
Cổ Kinh Đan Thần tỏ vẻ hơi kích động.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu lắc đầu nói:
“Đừng làm ẩu làm càng, trời mới biết có vấn đề hay không.”
“Vào xem trước đã.”
Hứa Thanh Tiêu đã bác bỏ, hắn không hề dao động.
Mục đích của hắn rất rõ ràng, tìm được đá thần trấn ma nồi rính tiếp, còn lại đều là nói suông.
Hơn nữa hắn vẫn luôn không thể nào hiểu được vì sao Võ đế giấu nhiều bảo vật như vậy, điều này không cần thiết.
Dù sao Võ đế có thể bảo đảm người tiến vào chắc chắn là con dân Đại Ngụy không? Chắc chắn là thái tử không?
Cho nên này bên trong này có gì đó quái lạ, vào xem đã rồi tính.
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu nói như vậy, Cổ Kinh Đan Thần cũng tỉnh táo lại.
“Cũng phải, Võ đế này rất xảo quyệt, cứ vào trong xem rồi bàn sau.”
Cổ Kinh Đan Thần cũng cho rằng như thế.
Ngay sau đó.
Hứa Thanh Tiêu tiến vào trong động.
Dọc đường đi, bảo vật thực sự rất nhiều, Hứa Thanh Tiêu không biết rõ lắm, nhưng linh khí dào dạt như thế cũng có thể cảm thụ được.
“Chân Long Huyết.”
“Anh bạn, cái này không thể bỏ, mau lấy nó.”
Càng đi vào bên trong, bảo vật lại càng tốt, nhất là đến cuối cùng, một khối kim cương đỏ nhu máu hiện ra, có tiếng rồng ngâm, thoạt nhìn vô cùng xịn xò.
Đây là Chân Long Huyết.
Cổ Kinh Đan Thần kích động kêu lên, muốn trực tiếp lấy đi.
“Tiền bối, đừng bị mắc lừa.”
Hứa Thanh Tiêu bắt lấy Cổ Kinh Đan Thần, đè đối phương lại.
Leng keng.
Chuông văn Hạo Nhiên rung động, trong khoảnh khắc Cổ Kinh Đan Thần đã bị Hứa Thanh Tiêu chế phục.
“Chân long huyết đó! Thứ này cả thế gian rất khó tìm, anh bạn, ngươi không quan tâm thật à?”
Cổ Kinh Đan Thần vội muốn chết, nó thực sự không nhịn nổi.
“Thế gian này khó tìm, vậy vì sao Võ đế có thể tìm được?”
“Những thứ này đều là giả, chẳng lẽ tiền bối không nghĩ ra sao?”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, ngữ khí chắc chắn.
Lúc vừa mới tiến vào, hắn còn có thể cảm thấy những thứ này là thật, nhưng càng đi vào trong, Hứa Thanh Tiêu càng phát hiện ra đều là giả.
Có nhiều đồ tốt như vậy mà vương triều không giữ để phát triển vương triều Đại Ngụy, lại mang hết giấu đi cho người khác ?
Không phải là đầu óc có vấn đề thì là gì?
Nhưng có thể trở thành hoàng đế, cho dù là dùng danh võ quan cũng không thể ngu xuẩn như vậy, cho nên chỉ có thể chứng minh những thứ này là giả.
“Ài.”
Cổ Kinh Đan Thần thở dài.
Nhưng lại đi một hồi, một gốc hoa từ từ hiện ra, Cổ Kinh Đan Thần triệt để ngồi không yên.
“Tam Thanh Đạo Hoa! “
“Anh bạn, thứ này cho dù là giả cũng phải lấy.
Cho lão phu thứ này, lão phu sẽ lập tức luyện chế nhất phẩm phá cảnh đan cho ngươi.”
Giọng nói của Cổ Kinh Đan Thần vô cùng kích động, nó muốn tránh thoát chuông văn Hạo Nhiên, nhưng đáng tiếc chuông văn Hạo Nhiên là thánh khí, áp chế gắt gao.
“Tiền bối, chớ bị mắc lừa.”
“Những thứ này vừa nhìn liền biết là giả, ngài sống lâu như vậy, chẳng lẽ điều này cũng không hiểu?”
Hứa Thanh Tiêu có chút bất đắc dĩ.
Nhưng hắn không có nói nhiều, dù sao có thể trấn áp lại Cổ Kinh Đan Thần thì tốt.
Thực tế sở dĩ Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh như vậy, đơn giản là có hai nguyên nhân.
Thứ nhất chính là rất không tin tưởng vào Võ đế, thứ hai chính là hắn không để ý tới những thứ này tốt thế nào.
Căn bản không có cảm giác.
Giống như ngươi đi đến một thôn trang nghèo khổ, ngươi lấy ra một quyển Thanh Minh Thượng Hà Đồ, người khác phản ứng thế nào? Nhưng ngươi lấy ra một chút hoàng kim, rồi lại nhìn phản ứng của mọi người?
Hứa Thanh Tiêu biết những thứ này là đồ tốt, nhưng trong tình huống này cần có cảnh giác, hắn vẫn không bị ngoại lực gây ảnh hưởng.
Bởi vì không cảm thấy to tát lắm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thế Giới Hồn Sủng [Dịch] Thế Giới Hồn Sủng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-The-Gioi-Hon-Sung-Se-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử [Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Khi-Van-Chi-Tu-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Thôi Được Rồi Làm Tiên Nữ Thì Sao Chứ [Dịch] Thôi Được Rồi Làm Tiên Nữ Thì Sao Chứ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Thoi-Duoc-Roi-Lam-Tien-Nu-Thi-Sao-Chu-Audio-Truyen.jpg)


