- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 67 : Sức Mạnh Của Đồng Tiền 1 (c661-c670)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 67 : Sức Mạnh Của Đồng Tiền 1 (c661-c670)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Sức Mạnh Của Đồng Tiền 1
Lục Thủy có cách đi qua cầu, Chân Võ Chân Linh cũng sẽ không nghi ngờ, chỉ cảm thấy hơi tò mò là sẽ làm như thế nào để đi qua.
Bình thường thì chắc chắn là có thể trực tiếp đi qua, mà không bị bất cứ ảnh hưởng gì.
Với thực lực của Lục Thủy, đương nhiên là không thành vấn đề.
Những người khác cũng thấy ngạc nhiên.
Bọn họ cũng không có nhận ra Lục Thủy, mà là nhìn thấy tu vi của đối phương chỉ có nhị giai, nên cảm thấy không đáng tin lắm.
Đương nhiên, bọn họ cũng chỉ im lặng quan sát Lục Thủy.
Lỡ như hắn thật sự có biện pháp thì sao?
Miêu Đồng cảm thấy không có vấn đề gì, mặc dù hắn cũng rất hiếu kỳ, Lục Thủy sẽ dùng cách gì để đi qua.
Nhị trưởng lão và Băng Hải Nữ Thần cũng đang quan sát.
“Đông Phương? Đi ra khỏi nhà thì không muốn dùng cái tên “Lục Thủy” sao?” Trong đầu của Nhị trưởng lão chợt lóe qua ý nghĩ như vậy.
Tuy nhiên, nàng cũng không thèm để ý chuyện này, mà tò mò muốn biết Lục Thủy sẽ dùng cách gì để đi qua.
Hắn có thể “bỗng nhiên nổi tiếng” hay không.
Băng Hải Nữ Thần cũng nhìn chằm chằm, nàng muốn xem thử, rốt cuộc thì Lục Thủy sẽ làm như thế nào để đi qua bên kia.
Đây là cơ hội tốt, giúp nàng có thể phán đoán chính xác về Lục Thủy.
Lục Thủy biết rõ là những người này đều chú ý tới hắn.
Nhưng đây là chuyện không thể tránh khỏi, cách mà những người này dùng để đi qua cầu quá bình thường, không thích hợp với hắn.
Cho nên, hắn đành phải tự tạo ra một con đường thích hợp cho chính mình.
Bản chất của con đường là không cố định, không dũng cảm đi thử một lần, thì làm sao phát hiện ra con đường mới?
Sau đó, Lục Thủy dừng lại ở phía trước Nại Hà Kiều.
Hiện giờ, chiếc thuyền nhỏ bên trong Vong Xuyên Hà cũng dừng ở phía dưới Nại Hà Kiều, giống như đang chờ ba người của Lục Thủy rơi xuống nước.
“Lần trước, tên nhóc này đi không được bao lâu đã rơi vào Vong Xuyên Hà Đạo, không chừng lần này sẽ bị rơi sớm hơn.” Ông lão nghĩ như vậy thì di chuyển vị trí một chút.
Để cho Lục Thủy lên thuyền dễ dàng hơn.
Nhưng chẳng mấy chốc thì hắn đã bị Lục Thủy làm cho ngỡ ngàng.
“Hắn đang làm gì vậy?”
Lúc này, ông lão nhìn thấy Lục Thủy cầm một viên linh thạch cấp 1 trong tay, sau đó ném đến giữa Nại Hà Kiều
Ông lão: “???”
Chân Võ và Chân Linh tưởng rằng thiếu gia sẽ xuất phát, nhưng chợt nhìn thấy thiếu gia lấy linh thạch ra, sau đó ném đi.
Chân Võ, Chân Linh đều sững sờ trong giây lát.
Không chỉ có mấy người bọn họ, tất cả mọi người ở phía sau cũng đều ngớ người ra: đây là đang làm gì vậy?
Miêu Đồng thực sự bị bất ngờ: Hắn muốn mua chuộc cô gái ở trên cầu sao?
Đây chính là biện pháp của Đông Phương đạo hữu à?
Tạm thời, Miêu Đồng không biết nên nói cái gì.
Một người luôn trầm tĩnh như Nhị trưởng lão, lúc này cũng phải ngỡ ngàng.
Băng Hải Nữ Thần ở một bên, cũng đang hoài nghi là mình có nhìn lầm hay không.
Nàng cảm thấy trong lòng mình có cái gì đó không thể giải tỏa được, rất khó chịu.
Sau đó nàng nhìn về phía Lục Hữu Đình:
“Lục gia thiếu gia, thật sự không giống với người thường.”
Nhị trưởng lão nhìn sang Băng Hải Nữ Thần, sau đó thờ ơ chụp một tấm hình.
Để dành cho Tam trưởng lão xem.
“Hắn đang làm gì vậy?” Ở một bên Nại Hà Kiều, lập tức có người mở miệng bàn tán.
“Nếu ta không có nhìn lầm, thì hắn đang ném linh thạch?”
“…”
“Vậy thì ngươi cảm thấy, hắn ném linh thạch để làm gì?”
“Muốn mua chuộc người gác cầu?”
“Một viên linh thạch cấp 1 sao?”
“Thật ra thì tốn bao nhiêu linh thạch cũng vậy, phải xem cô gái kia còn ở trên cầu hay không.
Cho dù là còn, những người sống lâu như vậy sẽ cần linh thạch hay sao?”
“Dù thế nào đi nữa, suy nghĩ của người này thật không giống ai, nếu như thất bại thì có bị trừng phạt không.”
“Ta cảm thấy như vậy sẽ có nguy hiểm.”
Những người khác đều đang im lặng quan sát tình huống của Lục Thủy.
Bọn họ rất muốn biết kết cục của người này sẽ như thế nào.
Làm như vậy không phải là xem thường người canh gác sao?
Nếu như trên cầu thật sự có người trông coi.
Miêu Đồng cũng đang nhìn và không biết sẽ xảy ra chuyện gì, hắn chưa từng gặp qua tình huống nào như thế này.
“Thiếu gia?” Chân Võ rốt cuộc không nhịn được, mở miệng.
Hắn muốn hỏi thiếu gia của bọn họ: Biện pháp này hình như là hơi vi diệu?
Lục Thủy không để ý đến Chân Võ, chỉ nhìn xem linh thạch cấp 1 và cô gái ở giữa cầu.
Hắn nhìn thấy rõ ràng, cô gái kia có nhìn thoáng qua viên linh thạch.
Nhưng không có bày tỏ thái độ, cũng không cảm thấy bị sỉ nhục.
Đương nhiên, đối phương cũng không có ngẩng đầu nhìn sang.
“Linh thạch nhị phẩm.” Lục Thủy đưa tay nói.
Chân Võ lập tức lấy linh thạch nhị phẩm để vào trong tay của Lục Thủy.
Thiếu gia cố ý ném linh thạch hắn cũng hết cách rồi.
Muốn hỏi mà không thể hỏi.
Hắn cảm thấy sau khi ra khỏi Vong Xuyên Hà Đạo, việc đặt câu hỏi bỗng trở nên khó khăn quá.
Lục Thủy cầm lấy linh thạch nhị phẩm, trực tiếp ném ra ngoài, không một chút do dự,
Lần này cô gái kia không thèm liếc mắt nhìn.
“Tam phẩm.” Lục Thủy lại nói.
Sau khi Lục Thủy cầm được linh thạch tam phẩm, lại tiếp tục ném qua.
Đối phương không hề phản ứng.
“Tứ phẩm.”
Vẫn không thèm nhúc nhích.
“Ngũ phẩm.”
Lần này, Lục Thủy nhìn thấy cô gái kia có liếc nhìn linh thạch một cái.
“Lục phẩm.”
Khi linh thạch lục phẩm được ném đến dưới chân của đối phương, cô gái mặc áo đỏ kia ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Lục Thủy.
Lục Thủy không thèm để ý, trực tiếp giả vờ như không thấy.
Và tiếp tục đưa tay nói:
“Thất phẩm.”
Chân Võ lại lấy linh thạch đặt lên trên tay của Lục Thủy.
Mà Lục Thủy cũng không một chút do dự, ném linh thạch ra ngoài.
Khi linh thạch thất phẩm được ném đến gần chỗ của nàng, thì cô gái kia đã có chút động lòng.
Nhưng mà cuối cùng vẫn không hề nhúc nhích.
“Ôi trời ơi, một viên linh thạch thất phẩm sao? Một triệu viên linh thạch nhất phẩm, người này ai? Sao lại có nhiều tiền như vậy?”
“Không phải, ta chỉ muốn nói là số linh thạch này nếu như không thể nhặt lại thì sao?”
“Đúng vậy, thật sự là phá của!?”
Ngay từ đầu, người ở phía sau chỉ tính xem chuyện vui, cảm thấy người này sẽ không ném được bao nhiêu linh thạch.
Nhưng nào ngờ, đối phương đều ném tới một viên thất phẩm.
Một kẻ nhị giai vậy mà có thể tùy tiện ném ra một viên thất phẩm?
Thiếu gia nhà nào lại dám hoang phí như vậy?
Miêu Đồng cũng không ngờ tới.
“Thì ra hắn giàu có như vậy? Một viên thất phẩm, ta dành dụm rất là lâu mà cũng chỉ có được ngần ấy.”
Trong khi cả đám đều đang cảm thán cho gia tộc của vị thiếu gia phá của này, thì giọng nói của Lục Thủy lại vang lên:
“Bát phẩm.”
Thật hố cha!
Nghe được câu này, mỗi người ở phía sau đều sửng sốt, ai lại mang nhiều tiền như vậy đi ra ngoài chứ?
Hơn nữa tu vi lại không cao.
Đến nỗi hai tên tùy tùng kia cũng mới tứ giai?
Không sợ có người giở trò đánh cướp sao?
Dịch: MB
Chương 662: Sức Mạnh Của Đồng Tiền 2
Miêu Đồng thấy thật khó tin.
“Có vẻ như, Đông Phương đạo hữu không phải là con nhà giàu có thông thường.
Mà gia tộc tuyệt đối không đơn giản.”
Lúc này, bọn họ nhìn thấy Lục Thủy đã cầm một viên bát phẩm trong tay.
“Chắc là không ném thật đâu?”
“Ném hay không ném chúng ta sẽ lập tức biết được, nhưng mà ta càng hiếu kỳ, sau khi ném xong sẽ đạt được hiệu quả sao.”
“Có thể là không?”
“Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, Mạnh Bà không phải người sao?”
Cộp!
Lúc này, tất cả mọi người nhìn thấy Lục Thủy ném ra một viên linh thạch bát phẩm.
Bọn hắn đều muốn nhìn thật kỹ xem rốt cuộc là có xảy ra biến hóa gì không.
Lục Thủy cũng nhìn xem, hắn thấy tay của cô gái áo đỏ kia, khẽ cử động khi nhìn thấy viên linh thạch bát phẩm, hơn nữa nàng ấy còn nhìn hắn một cái.
Nhưng mà vẫn kịp thời kiềm chế lại.
Người ở phía sau thì không thấy gì cả.
“Có lẽ là không thành công.”
“Ta nghĩ rằng, ở một nơi không thể đoán trước như thế này, linh thạch sẽ không có tác dụng, đúng không?”
“Ta lại cảm thấy là vì tu vi của đối phương quá mạnh, một viên linh thạch bát phẩm là không có nghĩa lý gì.”
“Nếu như là một viên cửu phẩm thì sao?”
“Cửu phẩm? Nằm mơ à? Có được một viên bát phẩm đã là giàu có tới vô nhân đạo rồi, cửu phẩm không phải là đi ngược lại luật trời sao.
Gia tộc nào lại cho hậu bối của mình nhiều linh thạch như vậy chứ?
Trong tất cả môn phái mà ta biết được, không có cái nào như vậy.
Một viên thất phẩm cũng không có.”
Những người khác gật đầu đồng tình.
Nhưng mà bọn hắn vừa mới gật đầu, giọng nói của Lục Thủy lại một lần nữa vang lên:
“Cửu phẩm.”
Tất cả mọi người: “…”
Đây là đứa con phá sản của nhà ai vậy?
Tiền cũng nhiều ghê?
Hơn nữa, bọn họ chưa từng gặp người này.
Hừm.
“Có khi nào người này đã trộm bảo khố ở trong nhà hay không?”
Một viên cửu phẩm, là khoản tiền vô cùng lớn đối với bất kỳ một người tu chân bình thường nào.
Hiện giờ, Nhị trưởng lão cũng đang nhìn xem, bởi vì nàng có thể nhìn thấy cô gái kia, cho nên suy nghĩ của nàng cũng không giống như những người khác.
Hơn nữa, nàng cũng nhìn thấy đối phương bắt đầu dao động.
“Một viên cửu phẩm đã là khả năng cao nhất của Lục Thủy, tiền tiêu vặt của hắn khi đi ra ngoài, sẽ không nhiều hơn hai viên linh thạch cửu phẩm.
Mà một viên cửu phẩm thì chưa thật sự lung lạc được cô gái này, chỉ cần cho nàng thời gian để do dự, thì khó mà thành công.
Đến lúc đó, chẳng những không đi qua được, mà còn không thể lấy lại linh thạch.”
Cho dù Nhị trưởng lão cảm thấy hành vi như thế này thật mất mặt, nhưng vẫn theo phản xạ mà đi phân tích một chút.
Băng Hải Nữ Thần nhíu mày, nàng cũng cảm thấy là đối phương sẽ không dễ dàng nhường đường.
Nếu như không nhường đường thì làm sao Lục Thủy vượt qua được?
Giá như Lục Hữu Đình không có mặt, nàng đã có thể ra tay rồi.
Để cho Lục Thủy và tất cả mọi người đều đi qua.
Điều này sẽ không làm cho những người kia cảm thấy mình bị kẻ khác nhắm vào.
Đương nhiên, nàng không mong muốn Lục Thủy sinh lòng cảnh giác, rồi không đi Kim Sinh Lộ.
“Làm sao bây giờ? Phải làm cách nào để Lục Thủy có thể đi qua?”
Băng Hải Nữ Thần nhìn Lục Hữu Đình một chút, sau đó thu hồi ánh mắt.
“Quan sát thêm chút nữa, có lẽ Lục Hữu Đình sẽ ra tay.”
Mà lúc này, Chân Võ đã đặt linh thạch cửu phẩm lên tay của Lục Thủy.
Hắn há to miệng, muốn nói là đã hết linh thạch rồi.
Nhưng cuối cùng hắn đã nghẹn những lời đó lại.
Phía sau có người, nói ra sẽ làm ảnh hưởng tới danh dự của Lục gia.
Chỉ mong thiếu gia có thể tự mình hiểu được.
Lục Thủy cầm lấy viên linh thạch cửu phẩm, sau đó nhìn về phía Nại Hà Kiều.
Dựa vào những phản ứng trước đó của cô gái kia, Lục Thủy cảm thấy, có ném linh thạch cửu phẩm tới chân của nàng, cùng lắm chỉ làm cho nàng có chút kích động mà thôi.
Sau đó sẽ cố gắng từ chối.
Nhưng mà hắn sẽ ném tới dưới chân của đối phương sao?
“Bây giờ, là ta để cho ngươi lựa chọn, mà không phải là chờ ngươi lựa chọn.” Lục Thủy nghĩ xong thì trực tiếp ném viên linh thạch cửu phẩm trong tay ra ngoài.
Lần này, Lục Thủy không có ném về phía giữa, mà chỉ ném tới ½ đoạn đường đó.
Sau một tiếng “cộp”, linh thạch bị vứt ở nửa đường, và đang nhanh chóng hướng sang bên cạnh lăn đi.
Theo tình hình này thì sẽ không dừng lại, nếu như vẫn tiếp tục lăn, sẽ trực tiếp lăn xuống Nại Hà Kiều.
Mà phía dưới cầu, là chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu trên Vong Xuyên Hà.
Ông lão trên thuyền cũng nhìn thấy những gì đang diễn ra ngay lúc này.
Cũng có chút sửng sốt.
Sau đó, hắn lập tức nhìn về phía cô gái ở trên Nại Hà Kiều.
Giống như đang chờ đối phương đưa ra quyết định.
Cùng một lúc, cô gái áo đỏ cũng là kinh ngạc nhìn theo viên linh thạch cửu phẩm kia.
“Trò khôn vặt.” Nhị trưởng lão thấy cảnh này, tự nhiên hiểu được cách làm của Lục Thủy.
Hắn làm cho hai chọn một.
Hoặc là Nại Hà Kiều chặn viên linh thạch cửu phẩm lại, hoặc là linh thạch cửu phẩm rơi vào trong tay của người đưa đò.
Quyền lựa chọn thuộc về Nại Hà Kiều.
“Sẽ không sợ đối phương cầm linh thạch nhưng không làm việc sao?
Xem như đối phương sẽ không như vậy, chẳng lẽ không sợ những người khác nổi lòng tham?” Nhị trưởng lão cảm thấy Lục Thủy không đủ chín chắn.
Sau đó, Nhị trưởng lão bèn quan sát tất cả mọi người phía sau và ghi nhớ lại.
Mà lúc này, tất cả mọi người đều nhìn thấy Lục Thủy ném ra linh thạch cửu phẩm.
“Đây, đây là muốn rơi xuống sao.”
“Cửu phẩm đó.”
Bọn hắn đều muốn toát mồ hôi vì viên linh thạch kia, không ai lấy, bọn họ có thể giữ lấy viên linh thạch này một cách miễn phí.
Lục Thủy tự nhiên biết linh thạch muốn rơi xuống.
Hắn chính là cố ý.
“Lựa chọn đi, Bỉ Chi Hải Ngạn không có linh thạch nha!?” Lục Thủy âm thầm tự nhủ.
Trong tình huống bình thường, một viên linh thạch cửu phẩm là không đủ để đả động mấy người này, tuy nhiên nơi này đã bị phong bế vô số năm, chắc chắn là không gặp được nhiều linh thạch.
Hơn nữa, linh thạch của mỗi thời đại đều không giống nhau, hắn không tin những người này không muốn chiếm giữ.
Chờ Bỉ Chi Hải Ngạn lại mở ra thêm vài lần, có thể đã qua thời đại mới.
Bọn hắn muốn có loại linh thạch này, cũng chưa chắc kiếm được.
Thời đại luôn thay đổi, tu chân giới làm sao có thể giữ nguyên hiện trạng được?
Cũng chỉ có phạm vị thuộc về Lục gia là ít bị biến đổi nhất.
Lạc hậu khủng khiếp.
Mỗi lần hắn xuất quan đều phải đổi mới một số thiết bị.
Vài lần hiếm hoi, con người bị tiêu diệt, hắn mới không thể đổi mới.
Khoảng thời gian đó, hầu như không có đổi mới.
Lỡ như những người này lấy linh thạch nhưng không làm việc thì sao? Lục Thủy cũng không có tính tới.
Hắn chỉ thử vận may thôi.
“Cuối cùng, nên lựa chọn đi nào?” Lúc này linh thạch đã đến gần mép cầu, lại lăn thêm một chút sẽ rớt xuống Nại Hà Kiều.
Hiện giờ, cô gái kia chỉ nhìn chằm chằm vào linh thạch cửu phẩm, chứ không có dự định ra tay.
Lục Thủy cũng nhìn vào viên linh thạch cửu phẩm kia, nó sắp sửa rơi xuống Nại Hà Kiều.
“Vậy mà không cần?” Lục Thủy hơi bị bất ngờ.
Dịch: MB
Chương 663: Sức Mạnh Của Đồng Tiền 3
Ngay lúc này, viên linh thạch cửu phẩm sắp rơi xuống đã đột nhiên biến mất.
Lục Thủy nhìn thấy vậy thì nhếch miệng cười.
Thành công rồi.
Mỗi người đều đang nhìn chằm chằm vào viên linh thạch cửu phẩm, bỗng nhiên phát hiện linh thạch mất tiêu, thì cảm thấy sửng sốt.
“Linh thạch cửu phẩm đâu mất rồi?”
“Đúng, chỉ trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.”
Lúc này, lập tức có người hốt hoảng nói:
“Không riêng gì linh thạch cửu phẩm, số linh thạch còn lại cũng đã biến mất rồi.”
Tất cả mọi người nhìn về phía Nại Hà Kiều, thật sự là không nhìn thấy một viên linh thạch nào nữa.
“Toàn bộ đều bị lấy đi rồi?”
Có người đưa nghi hoặc, hỏi.
Mà ông lão phía dưới cầu thì đang thở dài, vì cảm thấy hơi tiếc nuối.
Vừa rồi, linh thạch cửu phẩm đã suýt rơi vào tay hắn.
Ngay sau khi linh thạch biến mất, tất cả mọi người đều chú ý vào Lục Thủy và Nại Hà Kiều, bọn họ muốn biết, kế tiếp sẽ xảy ra biến hóa như thế nào.
Bọn họ không có uổng công chờ đợi, không bao lâu sau, Nại Hà Kiều xảy ra sự biến hóa khác.
Một giọng nữ không có chút cảm xúc nào vang lên từ phía Nại Hà Kiều.
“Qua.”
Tất cả mọi người: “…”
“Thật sự là đi qua, ta sống lâu như vậy lần đầu thấy được.”
“Sức mạnh của đồng tiền, thật sự là lợi hại.”
“Chúng ta làm sao có thể học theo cách này đây?”
Bọn họ không phải là không có linh thạch, chỉ là không có nhiều linh thạch mà thôi.
Cửu phẩm?
Đánh chết bọn họ cũng không có nhiều như vậy.
Lục Thủy không có khách sáo, cũng không có để ý tới lời bàn tán của người khác, hắn cất bước đi tới, thuận tiện nói:
“Đi thôi.”
Chân Võ, Chân Linh tự nhiên đi theo.
Tuy nhiên, bọn hắn vẫn duy trì cảnh giác, sợ giữa đường sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Lục Thủy không có để ý, bởi vì hắn nhìn thấy có gái áo đỏ kia đã tránh sang một bên.
Không bao lâu sau, bọn hắn đã đi tới giữa cầu.
Tất cả mọi người đang chú ý vào nhóm người của Lục Thủy.
Muốn nhìn xem ba người này có thể hay thuận lợi đi qua hay không.
Lục Thủy không có thả chậm bước chân, trực tiếp đi ngang qua bên người của cô gái.
Bởi vì thân cầu rất rộng, cho dù Chân Võ và Chân Linh có đi theo thì cũng không có đụng trúng đối phương.
Người phía sau, cứ như vậy nhìn thấy Lục Thủy vượt qua đoạn giữa của Nại Hà Kiều, nhìn xem Lục Thủy đi hết Nại Hà Kiều.
Thật sự qua rồi.
“Ba người đi qua, cần một viên cửu phẩm, chúng ta bắt chước nổi sao?”
Tất cả mọi người trầm mặc.
Cái này còn phải hỏi sao?
Thực sự là không thể làm nổi.
Miêu Đồng cũng vô cùng kinh ngạc, cách này vậy mà có thể đi qua, thật là…Phục.
Một thử thách đang diễn ra êm đẹp, bỗng nhiên đổi thành bán vé vào cửa.
Đương nhiên, vé vào cửa này không ai mua nổi.
Chẳng thà tiếp tục tham gia thử thách, cùng lắm là trả một viên linh thạch ngũ phẩm cho người đưa đò.
Người đưa đò?
Nghĩ tới đây, Miêu Đồng chợt nghĩ cái gì.
Sau đó nhìn về phía Vong Xuyên Hà, vừa quơ quơ tay vừa nói với ông lão trong Vong Xuyên Hà rằng:
“Tiền bối, một viên thất phẩm có thể đi qua bên kia không?”
Một câu nói của Miêu Đồng, làm cho tất cả mọi người giật mình nhận ra, bọn họ có thể ngồi thuyền đi qua.
Lúc này ông lão mỉm cười nói:
“Một viên bát phẩm, sau một giờ có thể qua, một viên thất phẩm thì mất hai giờ.
Một viên lục phẩm, năm giờ.
Một viên ngũ phẩm, hai ngày sau, đưa qua.”
“Vì sao lại thế?” Miêu Đồng lập tức hỏi.
Còn vì sao không có báo giá một viên cửu phẩm? Vì một viên cửu phẩm đương nhiên là trực tiếp đi qua cầu rồi.
Ông lão ngồi ở đuôi thuyền, nói nhỏ:
“Bởi vì càng sớm bước vào Kim Sinh Lộ, càng được nhiều thứ tốt.”
Bây giờ thì tất cả mọi người mới biết được.
Tuy nhiên, rất ít người trong số họ trả nổi một viên thất phẩm, nhiều lắm là một viên lục phẩm.
Nhưng cần tới 5 giờ.
Trừ khi chính mình đi qua.
Miêu Đồng không chút do dự ném một viên linh thạch thất phẩm đi qua:
“Tiền bối, ta lựa chọn hai giờ đi qua.”
Hắn không thể đi qua Nại Hà Kiều, hắn nhớ rất rõ những gì bản thân đã nhìn thấy.
Chắc chắn là không thể vượt qua được.
Lúc này, những người khác cũng bắt đầu phân vân.
“Ta chọn sau 5 giờ vậy.”
“Ta cũng sau 5 giờ, nhưng mà ta vẫn muốn thử đi qua Nại Hà Kiều.”
“Mua vé thuyền giá lục phẩm, có thể miễn phí vớt 3 lần.
Vé thất phẩm, miễn phí 7 lần.
Bát phẩm miễn phí 20 lần.”
Lần này, mỗi người đều nhao nhao muốn thử.
“Thật biết làm ăn.” Nhị trưởng lão nhìn người lái đò kia, lẩm bẩm nói.
Nhưng nàng cũng không có để ý, chỉ là tùy tiện bún tay một cái.
Một tiếng “vù” thoáng qua.
Một nguồn lực lượng vô hình ập tới bao phủ tất cả chỉ trong nháy mắt.
Lực lượng như gió, thoắt cái thổi qua xung quanh Nại Hà Kiều.
Lúc này, ông lão trên thuyền và cô gái trên Nại Hà Kiều đều giật mình.
Nhưng mà sau đó không có phát hiện được gì nên cũng không tiếp tục để ý.
Còn những người khác, hầu như không biết trên người mình đã xảy ra thay đổi gì.
Công dụng mà pháp thuật của Nhị trưởng lão tạo ra rất đơn giản: Từ bây giờ, trí nhớ của bọn họ về hình dạng của Lục Thủy, đều trở nên mơ hồ.
Làm xong việc này, Nhị trưởng lão không có tiếp tục quan tâm đến nhóm người kia.
Mà là đưa mắt nhìn về phía đối diện Nại Hà Kiều, cũng chính là vị trí của Kim Sinh Lộ.
Với tu vi của các nàng, thật ra có thể trực tiếp nhìn thấy Kim Sinh Lộ, đặc biệt là bây giờ Kim Sinh Lộ đã hiện ra.
Nhị trưởng lão nhìn về phía Kim Sinh Lộ, trái lại là có chút hiếu kỳ.
“Đoạn cuối của Kim Sinh Lộ là một vùng tăm tối, căn bản là không có cách quan sát.
Cũng không biết rốt cuộc sẽ gặp được cái gì khi đi đến đó.”
Ở một bên, Băng Hải Nữ Thần cũng không biết gì về đoạn cuối của Kim Sinh Lộ, hơn nữa, nàng còn muốn tự mình đi thử một lần.
Không có mong muốn đạt được thành tựu gì.
Bởi vì thành tựu của nàng đã đạt đến đỉnh phong.
Nàng chỉ cảm thấy tò mò về nơi này.
Ví dụ như Bỉ Ngạn, về nguồn gốc của Bỉ Ngạn, hoặc là vùng rìa xa nhất của Bỉ Ngạn.
Nhưng mà Lục Hữu Đình đang ở đây, nàng không thể đi đâu được.
Chỉ có thể ở nơi này chờ chết, hoặc là tự bạo để công kích Lục Hữu Đình.
Tuy nhiên, những chuyện này đều phải chờ cho Lục Thủy đi đến Kim Sinh Lộ.
Lúc này, Băng Hải Nữ Thần đã đặt hết sự chú ý lên người của Lục Thủy, nàng làm nhiều chuyện như vậy, chính là muốn nhìn Lục Thủy đi Kim Sinh Lộ.
Bây giờ đương nhiên là không thể bỏ qua.
Ánh mắt của Nhị trưởng lão cũng đang nhìn vào Lục Thủy, nàng sợ rằng Lục Thủy sẽ tỏa sáng ở Kim Sinh Lộ.
Nhưng cũng chỉ là sự lo lắng bình thường mà thôi.
Chỉ vì rất lâu rồi không có cảm giác rầu rĩ như vậy.
Khi nàng mới bắt bắt đầu quản lý Lục gia cũng có chút lo lắng.
Hiện giờ người đang phải rầu rĩ là Tam trưởng lão.
Dịch: MB
Chương 664: Sức Mạnh Của Đồng Tiền 4
Trước kia, nàng là Lục gia Tam trưởng lão, nhưng mà không bao lâu thì đã từ Tam trưởng lão biến thành Nhị trưởng lão.
Khoảng thời gian hơn một trăm năm đó, đã phát sinh rất nhiều chuyện.
Nếu như nàng không có nhớ lầm, thời gian mà Ẩn Thiên tông xuất hiện cũng là vào lúc đó.
Sau đó, lại trải qua rất nhiều năm nữa, Tam trưởng lão mới xuất hiện, nàng từ nhiệm dưỡng lão.
Nhị trưởng lão không có chìm vào hồi ức, trong chốc lát đã không còn suy nghĩ những thứ này.
Nàng cũng không có xử lý linh dược, hiện giờ nàng đang quan sát Lục Thủy.
Riêng Bỉ Ngạn Hoa thì nàng đã cấy ghép xong rồi.
Lục Thủy đi qua Nại Hà Kiều rồi lại tiếp tục đi thẳng về phía trước, mặc dù nơi này có Bỉ Ngạn Hoa, nhưng mà không có quá dày đặc.
Nơi này khác phía đối diện một chút, đó là có một con đường nhỏ lát bằng đá.
Chắc là dành cho những người muốn đi đến Kim Sinh Lộ.
Bọn họ không tốn bao nhiêu thời gian thì đã đi hết con đường nhỏ.
Cuối con đường nhỏ này có liên kết với một nơi vô cùng tăm tối, ở bên trong có một số vệt sáng, phía cuối mỗi vệt sáng thì có một bóng người.
Bọn họ chính là những người trước đó đã tiến vào Kim Sinh Lộ.
Mỗi một vệt sáng chính là một con đường, là con đường mà những người này đã tạo ra.
Mà phía trước khu vực tăm tối kia có một tấm bia đá.
Trên đó viết ba chữ thật to: Kim Sinh Lộ.
Lục Thủy đi tới trước tấm bia đá, nhìn thấy phía dưới còn có một vài chữ nhỏ.
“Phía dưới Đại đạo mạch lạc, vượt ra ngoài mệnh lý của kiếp này, không xem quá khứ – tương lai, chỉ phô bày ra thành tựu của kiếp này.”
Lục Thủy nhìn xem những chữ này, hơi bất ngờ một chút.
“Không ngờ là có thể liên kết với Đại Đạo mạch lạc, thực lực của người này rất cao, hoặc là thực lực của hắn về phương diện này rất cao.
Giá như có thể biết được ai là người sáng tạo, thì có thể nhờ hắn xem giúp cho một quẻ.” Lục Thủy âm thầm tự nhủ.
Đương nhiên, Lục Thủy cũng chỉ suy nghĩ mà thôi, hắn cảm thấy, rất có thể là do Chân Thần sáng tạo ra.
Mà Chân Thần đã ngã xuống.
Cho nên, không có khả năng xem bói giúp hắn.
Chân Võ và Chân Linh tự nhiên cũng nhìn thấy, bọn hắn do dự nhìn Lục Thủy một lúc.
Rồi trực tiếp mở miệng:
“Thiếu gia, chúng ta dự định ở bên ngoài chờ thiếu gia.”
Lục Thủy nghe được câu nói của Chân Võ nên đưa mắt nhìn qua, hắn cảm thấy khó hiểu, vì sao Chân Võ lại muốn làm như vậy.
Chân Linh cúi đầu giải thích:
“Chúng ta không có mong muốn gì khác, cũng chưa từng nghĩ phải đạt được thành tựu gì trong kiếp này.
Chúng ta cảm thấy thật hài lòng với những gì mình được chứng kiến.”
“Vả lại, sau khi tiến vào, sẽ không thể đi theo bên cạnh thiếu gia, thà rằng ở chỗ này đợi thiếu gia đi ra.” Chân Võ cũng mở miệng nói.
Lục Thủy nhìn bọn họ một chút, sau đó gật đầu nói:
“Vậy hãy ở đây chờ ta.”
Bọn họ không muốn đi vào, thì Lục Thủy cũng sẽ không ép buộc hay sai khiến.
Kim Sinh Lộ cũng bình thường thôi, đi hay không cũng không có gì khác biệt.
Bởi vì có hai lý do cho nên hắn phải đi vào.
Thứ nhất, đây là yêu cầu của Tam trưởng lão, lời nói của trưởng bối không thể cãi lại.
Thứ hai là muốn xem thử bên trong Kim Sinh Lộ có cái gì.
Kim Sinh Lộ và Bỉ Chi Hải Ngạn khác nhau, nên sẽ có những thứ đồ khác.
Nếu như có thể, hắn muốn đi tới tận cùng của Kim Sinh Lộ để tìm hiểu.
Chỉ cần hai ánh mắt kia đừng có tập trung chú ý vào hắn là được.
Đáng tiếc, từ khi hắn đi vào Kim Sinh Lộ, hai ánh mắt kia chưa từng lơ là chút xíu nào.
Chắc chắn là cố ý đến xem hắn đi Kim Sinh Lộ.
“Hơi phiền phức một chút, nhưng, cũng có thể thử xem sao” Lục Thủy suy nghĩ xong thì cất bước đi về phía khu vực tối tăm kia.
Hắn nhớ mình còn có một viên đậu nành ở chỗ này, lúc cần, sẽ có chút tác dụng.
Sau đó, Lục Thủy bước từng bước một đi vào trong khu vực tối tăm kia.
Lúc ban đầu, sẽ giới thiệu ngắn gọn về thành tựu hiện tại của hắn, và sau đó mở rộng sang tương lai của hắn.
Trong bóng tối sẽ có một con đường dẫn đến Quang Minh Đạo thuộc về hắn.
Lục Thủy sắp bước vào Kim Sinh Lộ.
Nhị trưởng lão và Băng Hải Nữ Thần đều nhìn chằm chằm.
Bước đầu tiên này giống như là trụ cột, trụ cột càng lớn thì có thể đi được càng xa, hoàn cảnh xung quanh cũng càng phong phú.
Các nàng đã quan sát một, hai người tiến vào trước đó.
Một người biểu hiện thường thường, đường đi chỉ kéo dài mấy chục mét, xung quanh không có cảnh vật làm nền.
Sau đó có một người cũng khá tốt, con đường kéo dài được hơn trăm mét, xung quanh có hoa có bướm.
“Điều quan trọng nhất trong bước đầu tiên đó là độ dài của con đường được bao xa, bởi vì nó đại biểu cho thiên phú, nếu như Lục Thủy giấu giếm thiên phú, thì ở Kim Sinh Lộ cũng sẽ bị bại lộ.” Nhị trưởng lão quan sát Lục Thủy.
Nàng cũng rất muốn biết, rốt cuộc thì thiên phú của Lục Thủy là như thế nào.
Hoặc là suy đoán của bọn họ có đúng hay không.
Quan sát Kim Sinh Lộ có lẽ sẽ biết được tình hình chung.
Băng Hải Nữ Thần cũng nhìn chằm chằm.
“Nếu như thật sự là Lục Thủy, vậy thì Kim Sinh Lộ ít nhất cũng sẽ xuất hiện Đại Đạo Phạn m.”
Trong lòng của Băng Hải Nữ Thần vừa mong chờ lại vừa lo sợ.
Nàng hi vọng có thể phát hiện ra điều gì đó, nhưng tuyệt đối không mong muốn kết quả giống như mình suy đoán.
Chân Võ, Chân Linh đương nhiên là sẽ dõi theo thiếu gia của mình.
Bọn họ cảm thấy thành tựu của thiếu gia có thể xông thẳng đến chân trời.
Không biết Kim Sinh Lộ sẽ làm thế nào để tái hiện lại.
Bây giờ thì Lục Thủy đã đứng ở trên Kim Sinh Lộ rồi.
Ngay khi tiến vào khu vực tăm tối, vị trí của hắn lập tức thay đổi, bị đưa tới một chỗ khác.
Khu vực tăm tối kia giống như là một vùng đất vô tận, có thể chứa được vô số người.
Lục Thủy để vị trí của mình tự do thay đổi, hiện giờ hắn có thể cảm nhận rất rõ ràng, Kim Sinh Lộ đang cảm ứng thiên phú và tu vi của mình.
Sau đó sẽ từ những tin tức thu được, bắt đầu suy diễn ra những thành tựu mà hắn đã đạt được.
Không có tiếp xúc với mệnh lý của hắn.
Tuy nhiên, Kim Sinh Lộ có lẽ không tái hiện được mệnh lý của hắn trong quá khứ.
Bởi vì mệnh lý của hắn ở ba tháng trước là thuộc về kiếp trước.
Vậy thì làm sao mà thể hiện ra được?
Nếu như có thể, cũng chỉ suy diễn được những điều bình thường bên ngoài mệnh lý, sẽ không biểu hiện được chính xác những thăng trầm, mà chỉ là một con đường mà thôi.
Cũng giống như khi nhìn ra biển cả, mặt biển yên ả đấy, nhưng phía dưới có khi là sóng ngầm mãnh liệt, hai trạng này thái hoàn toàn khác nhau.
Nhưng đều là biển.
Dịch: MB
Chương 665: Trên Kim Sinh Lộ Có Hệ Thống Kiểm Duyệt 1
Lúc này, Lục Thủy phát hiện quá trình suy diễn đã kết thúc, sắp có kết quả.
“Kết quả có thể sẽ hiện ra ở dưới chân của ta, không biết sẽ như thế nào đây.” Lục Thủy có chút tò mò.
Nếu như chỉ dựa vào thiên phú và tu vi, thì không thể đoán ra những việc mà hắn đã làm.
Trừ khi Kim Sinh Lộ có thể phát giác được Thiên Địa Chi Lực của hắn.
Sau đó, Lục Thủy nhìn thấy ở dưới chân xuất hiện ánh sáng, con đường cũng từ từ hiện ra.
Là một con đường lát gỗ nhỏ hẹp, chỉ rộng khoảng một mét.
Sau đó, con đường bắt đầu hướng về phía trước kéo dài.
Lục Thủy nhìn xem con đường đang ngày một dài hơn, tốc độ cũng chỉ ở mức vừa phải.
Không bao lâu, con đường đã kéo dài được hơn 5 mét, và vẫn còn tiếp tục.
Nhưng tốc độ đã chậm hơn một chút.
Sau đó không lâu thì Lục Thủy nhìn thấy con đường ngừng lại.
Đại khái là được 7, 8 mét.
“Tạm được.” Lục Thủy gật gật đầu.
Cá nhân hắn tương đối hài lòng.
Nhưng mà không có so sánh, hắn cũng không biết trình độ của mình là gì.
Nhị trưởng lão ở phía sau, trong phút chốc nói không nên lời.
Lục Thủy có thể nói dối, Kim Sinh Lộ sẽ không nói dối, đúng không?
Băng Hải Nữ Thần cảm thấy hơi khó chịu.
Nàng nghĩ là thiên phú có tệ đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ vượt qua 10 mét, phải không?
“Không, có thể là lúc đầu chỉ nhận xét những điều bình thường, sau đó mới biểu hiện ra những thứ quan trọng hơn.” Băng Hải Nữ Thần âm thầm nói.
Hiện giờ, Nhị trưởng lão đang quan sát chứ không có nghĩ ngợi gì hết, nàng chỉ muốn xem Lục Thủy sẽ có thể đi được bao xa ở trên Kim Sinh Lộ.
Nàng đã hoàn toàn bị bối rối.
Đành phải quan sát thêm rồi mới tính toán.
Đương nhiên là Chân Võ và Chân Linh cũng nhìn thấy, bọn họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra ở trên Kim Sinh Lộ.
Nhưng mà bọn họ hiểu rõ thành tựu của thiếu gia hơn bất cứ ai.
Ở thời đại này, xét theo thành tựu.
Trong thế hệ trẻ tuổi, thiếu gia của bọn họ nhận thứ hai, thì không có ai dám nhận thứ ba huống hồ là thứ nhất.
Quá gần.
Trừ khi, da mặt của người kia đủ dày.
—— ——
Mộ Tuyết ngồi trong tiểu viện của mình, nàng đã hoàn toàn khống chế được bản thân.
Cũng có thể là, chuyện rắc rối mà Trà Trà gây ra vào buổi sáng, đã làm nàng bị phân tâm.
Trà Trà khóc nửa ngày, bây giờ đã chạy đi thắp nhang cho khí linh.
Phải mất kha khá thời gian.
Cùng lúc đó thì Mộ Tuyết liên hệ với Thiên Nữ chưởng môn, để Thiên Nữ chưởng môn thăm dò xem những người nào đã xuất hiện trong thời gian gần đây.
Chủ yếu là những người đặc biệt nổi tiếng.
Nàng cảm thấy, nếu như Lục Thủy đã từng ra tay khi ở bên ngoài, thì chắc chắn là sẽ tạo nên tiếng tăm nhất định.
Và hắn tuyệt đối không sử dụng cái tên “Lục Thủy”.
Mà sẽ có một cái tên khác.
Sau đó, Mộ Tuyết đã nghe được một cái tên mà mình từng nghe qua.
“Lưu Hỏa? Thiếu tông chủ của Ẩn Thiên tông?” Mộ Tuyết hơi bất ngờ.
“Đúng vậy, Lưu Hỏa là người nổi tiếng nhất trong khoảng thời gian này, hắn cường đại, thần bí, hắn đi đến đâu thì tạo ra truyền thuyết đến đó.
Từ truyền thuyết bình thường đến truyền thuyết mang tính sử thi, hiện tại đã đến cấp độ thần thoại rồi.
Trước đó ta đã có nói qua với Thần Nữ đại nhân.” Tiếng nói của Thiên Nữ chưởng môn truyền vào trong tai của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nghe xong cười cười, mặc dù nàng không biết ở kiếp trước có người này hay không, nhưng mà hiện tại nghe được đã cảm thấy không đúng.
Bởi vì nàng có đối tượng để nghi ngờ.
“Nói cho ta biết, hắn xuất hiện từ lúc nào.” Mộ Tuyết nói.
Thiên Nữ chưởng môn nghe được vấn đề này thì bắt đầu ấp úng.
“Có vấn đề gì?” Mộ Tuyết hỏi.
Dường như, dáng vẻ của Thiên Nữ chưởng môn có chút thẹn thùng.
Thiên Nữ chưởng môn quỳ trên mặt đất, cúi đầu nói:
“Thật ra thì, chúng ta rất có thể là người đầu tiên nhìn thấy Lưu Hỏa.”
“Ồ?” Mộ Tuyết cảm thấy hứng thú:
“Hãy nói rõ ràng hơn.”
Nếu là chuyện kể về Lục Thủy thì nàng có 200 hứng thú, nếu như không phải thì không có chút xíu hứng thú nào.
Nàng chỉ cần nghe thoáng qua thì sẽ biết được người đó có phải là Lục Thủy hay không.
Thiên Nữ chưởng môn bắt đầu suy tư, nàng cần phải sắp xếp lại ý nghĩ của mình.
Mộ Tuyết cũng không có hối thúc, kể càng rõ ràng càng tốt.
“Chuyện xảy ra khoảng ba tháng trước, khi đó Thiên Nữ tông vẫn còn gọi là Vô Diện môn.
Mặc dù ta là chưởng môn, nhưng quyền hành thực sự lại nằm ở trong tay của Tả Hữu hộ pháp và Đông Tây trưởng lão.
Có một lần, Nam Bắc trưởng lão đang sắp xếp lại tài liệu thì đột nhiên phát hiện được một bản ghi chép liên quan tới kỳ thư.
Mà trùng hợp là bọn họ cũng có tin tức của kỳ thư, hơn nữa còn muốn cướp đoạt, chúng ta không thể không đi.
Sau đó thì xuất phát đi Phù Không Đảo.
Kỳ thư là ở chỗ này.
Bọn hắn ở nơi đó bày ra đại trận, là vì muốn cướp đoạt kỳ thư.
Kế tiếp, bọn hắn lại cho rằng kỳ thư bị một vị thiếu gia có mang theo 2 người tùy tùng đoạt được, bèn bắt đầu vây công đối phương.
Ta dẫn theo Nam Bắc trưởng lão không dám mạo hiểm, nên ở bên ngoài đánh nhau với nhóm người vốn đã chiếm được kỳ thư là Lương gia.
Để có thể tùy cơ ứng biến.
Sau đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Nhắc đến chuyện này, trong lòng của Thiên Nữ chưởng môn vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nàng tự mình trấn tĩnh, sau đó nói tiếp:
“Khi đó ta cảm thấy hơi bất an, nên lập tức quỳ xuống, Nam Bắc trưởng lão và người của Thiên Nữ tông cũng quỳ theo ta, nhờ quỳ xuống mà tất cả đều tránh thoát một kiếp, không có quỳ đều bị giết.
Tả Hữu hộ pháp và Đông Tây trưởng lão hợp lực vây công người kia, kết cục là trực tiếp tan thành mây khói.
Sau đó đối phương dùng khí thế mà chúng ta không thể chịu nổi để xuất hiện.
May mắn là chúng ta biết thức thời, nên hắn cũng không có làm khó dễ gì.
Người kia đoạt lấy kỳ thư từ trong tay của Lương gia, hủy đi khí hải của một số người trong Lương gia.
Cuối cùng bỏ đi.
Khi đối phương rời đi, chúng ta có hỏi tên tuổi của hắn.
Hắn nói, hắn là thiếu tông chủ của Ẩn Thiên tông, tên Lưu Hỏa.”
Mộ Tuyết nghe xong thì trầm mặc:
“Thời gian là khoảng ba tháng, Phù Không đảo.
Trên đường đi từ hôn, lại thêm kỳ thư, khi đó Lục Thủy cũng nói đó là kỳ thư!?” Mộ Tuyết đương nhiên nhớ rõ Cửu Chuyển Bất Tử Chân Kinh trong tay của nàng.
Thiên Nữ chưởng môn là người của Bất Tử tộc, có được ghi chép về quyển sách này rất bình thường.
“Như vậy thì Lưu Hỏa chính là Lục Thủy rồi?
Một chiêu giết chết tứ giai, sau đó không ra tay nữa? Thiên Địa Chi Lực không đủ để sử dụng?
Hơn nữa, thực lực của hắn, chắc chắn không đến tam giai.”
Mộ Tuyết mỉm cười.
“Nói cách khác, trước lúc từ hôn không bao lâu Lục Thủy mới phục hồi kí ức, sau đó thì vô cùng hăng hái đi từ hôn?
Cho nên, hiện giờ tu vi của hắn là khoảng tứ giai, ngũ giai không có khả năng cho lắm, vậy thì không thành vấn đề.
Không phải thất giai là được.”
Mộ Tuyết ngẫm nghĩ xong, duỗi tay ra chỉ về phía Thiên Nữ chưởng môn.
Một tiếng “ầm” vang lên.
Dịch: MB
Chương 666: Trên Kim Sinh Lộ Có Hệ Thống Kiểm Duyệt 2
Thiên Nữ chưởng môn bị một tia chớp đánh ngã xuống đất.
Thiên Nữ chưởng môn toàn thân bốc khói: “???”
Nàng không biết vì sao lại thế.
Nhưng mà đau quá.
“Sự trừng phạt nho nhỏ.” Mộ Tuyết mở miệng nói.
“Thần Nữ đại nhân, ta đã làm sai chuyện gì?” Thiên Nữ chưởng môn nhịn đau đứng dậy, quỳ ngay ngắn.
“Bởi vì đối địch với Lưu Hỏa.” Mộ Tuyết đưa ra lời giải thích ngắn gọn.
“Thần Nữ đại nhân có quen biết với Lưu Hỏa ?” Thiên Nữ chưởng môn có chút tò mò.
Gần đây thân thể của nàng rất mạnh, có bị thương cũng sẽ nhanh chóng phục hồi.
Đương nhiên, lý do quan trọng nhất là Thần Nữ đại nhân đã nhẹ tay.
Nếu không thì nàng đã chết từ sớm.
Mộ Tuyết cười cười:
“Sau này ngươi sẽ biết.”
Thiên Nữ chưởng môn cảm thấy mình đoán đúng, Thần Nữ đại nhân và Lưu Hỏa thật sự quen biết nhau.
Vì vậy Thần Nữ đại nhân mới tức giận khi biết bọn họ đã từng vây công Lưu Hỏa?
Thiên Nữ chưởng môn cảm thấy thật nguy hiểm, may mắn là bọn họ đã không làm ra chuyện không thể tha thứ.
“Tiếp tục kể chuyện của Lưu Hỏa đi.
Đúng rồi, hắn là thiếu tông chủ của Ẩn Thiên tông thật sao?” Mộ Tuyết hỏi.
“Không phải.” Thiên Nữ chưởng môn lập tức lắc đầu nói:
“Nghe người của Ẩn Thiên tông nói, bọn hắn không có thiếu tông chủ, hơn nữa Lưu Hỏa còn bị đưa lên Ẩn Thiên Bí Giám.
Hiện nay đang xếp hạng thứ 11, Thần Nữ đại nhân xếp thứ 10.”
Mộ Tuyết đương nhiên biết mình bị liệt vào danh sách, bây giờ lại biết mình đang xếp phía trước Lục Thủy.
Nàng không có hứng thú gì với thứ hạng này, ở phía trước hay sau Lục Thủy đều được.
Kế tiếp nhau là tốt rồi.
“Lục Thủy vẫn còn là thiếu tông chủ giả mạo.
Trong khi đó, ta đã có một cái Thiên Nữ tông, mặc dù là Thần Nữ giả, nhưng ít nhất cũng được Thiên Nữ tông thừa nhận.” Mộ Tuyết cảm thấy sau này có thể mang mấy chuyện này ra nói với Lục Thủy.
“Hãy nói về một vài chuyện truyền kỳ của Lưu Hỏa xem nào.” Mộ Tuyết nói.
Sau đó Thiên nữ chưởng môn bèn kể sơ lược về những việc làm của Lưu Hỏa.
Giết Tà Thần, chém Hoa Tiên, chiến đấu với Thái Dương Chi Tử, chia sẻ Đạo Tàng… ở Mê Vụ Đảo gặp được Thánh, tại Kiếm Nhất Phong đối mặt với Cổ Phật, mở ra Vạn Cổ Mê Cung.
Mộ Tuyết yên lặng nghe kể, nàng phát hiện, thỉnh thoảng, những việc làm của Lục Thủy cũng không có ai biết.
Ví dụ như sự kiện lần trước ở Hải Vực.
Chắc chắn cũng là do Lục Thủy mở ra.
Khi đó nàng cũng cảm thấy tò mò, rốt cuộc là người nào lại có khả năng mở được.
Mà trừ Lục Thủy, chắc không có người khác.
“Vì việc này, còn bỏ ta ở lại, nói là đi ra ngoài câu cá.”
Sau khi tóm tắt sơ lược các sự tích truyền kì của Lưu Hỏa xong, thì trong lòng của Mộ Tuyết đã nắm được tình hình.
Nhưng mà nàng vẫn cảm thấy hơi mờ mịt đối với thực lực của Lục Thủy.
“Hình như không có yếu như ta tưởng, xem ra, trùng sinh cũng có ảnh hưởng nhất định với hắn.” Mộ Tuyết nghĩ thầm.
Sau đó nói với Thiên Nữ chưởng môn:
“Đúng rồi, còn nhớ được ai đã tranh đoạt An Kỳ Quả với các ngươi ở Mê Vụ Đảo hay không?”
Thiên Nữ chưởng môn lập tức trả lời:
“Nhớ kỹ, là hai người của Ẩn Thiên tông.”
Thật ra thì nàng vẫn không hiểu, vì sao Ẩn Thiên tông phải tranh giành trái cây với các nàng.
“Bọn hắn là người của Lưu Hỏa.” Mộ Tuyết nói ra.
Trước đó nàng cũng không hiểu được, nhưng hiện tại nàng đã nghĩ ra.
Lục Thủy cũng có suy nghĩ giống như nàng.
Hư hỏng.
Đồ xấu xa.
Đến vợ của mình cũng không buông tha.
Thiên Nữ chưởng môn giật mình, nàng có hơi ngạc nhiên, làm sao mà Thần Nữ đại nhân lại biết được.
Nhưng nàng không có hỏi.
Sau đó tiếp tục nói thêm chút nữa, Thiên Nữ chưởng môn phát hiện Thần Nữ đại nhân đã cắt đứt liên lạc.
Nàng sờ lên người mình, cảm thấy thương thế đã khỏe.
Tiếp đó nàng bèn đi ra phía bên ngoài.
Nàng muốn nói cho Tố Loan tiền bối và mọi người biết.
Thiên Nữ chưởng môn mới vừa bước ra đã thấy Tố Loan và mọi người đang chờ ở bên ngoài.
Nam Bắc trưởng lão đi tới gần Thiên Nữ chưởng môn trước nhất, nói:
“Chưởng môn, ngươi không sao chứ?”
Tố Loan cũng có chút khẩn trương nói:
“Là Thần Nữ đại nhân tức giận sao?”
Đương nhiên là các nàng đều nghe được tiếng sấm nổ vừa rồi, hơn nữa còn biết Thiên Nữ chưởng môn đang liên lạc với Thần Nữ đại nhân.
Điều này làm cho các nàng hơi hoang mang.
Bởi vì, lúc bình thường, Thần Nữ đại nhân sẽ không ra tay.
“Là vì những chuyện trước kia của Thiên Nữ tông, nhưng sẽ không sao đâu.” Thiên Nữ chưởng môn mở miệng nói.
Tiếp đó, Thiên nữ chưởng môn bắt đầu kể tóm tắt những chuyện của Lưu Hỏa.
“Thần Nữ chưởng môn và Lưu Hỏa có quen biết?” Tố Loan cảm thấy thật khó tin.
Tuy nhiên, không lâu sau đó bọn họ đã bình tĩnh lại.
Lưu Hỏa thật sự xứng đáng là nhân vật huyền thoại của Tu Chân giới.
Cường đại, thần bí, hầu như không có ai sánh bằng.
Người như vậy có quen biết với Thần Nữ đại nhân, cũng là chuyện dễ hiểu.
Tố Nhiễm lại có chút để ý đến chuyện đã xảy ra với hai người của Ẩn Thiên tông.
“Ẩn Thiên tông – Lạc Phong là người làm việc cho Lưu Hỏa?” Tố Nhiễm cảm thấy thực lực của đối phương mạnh như vậy cũng là điều hợp lý.
“Bọn họ phủ định địa vị thiếu tông chủ của Lưu Hỏa đúng không? Tại sao người của Ẩn Thiên tông còn làm việc cho Lưu Hỏa?” Tố Nhiễm lại hỏi.
Đương nhiên là bọn họ đều không hiểu được vấn đề này.
“Tóm lại, đừng có xảy ra xung đột lớn gì với bọn họ, khi không thật sự cần thiết.
Cũng đừng nói gì về chuyện của Thần Nữ đại nhân và Lưu Hỏa.” Tố Loan nhìn về phía Thiên Nữ chưởng môn, dò hỏi:
“Chưởng môn cảm thấy thế nào?”
“Nghe theo tiền bối.” Thiên Nữ chưởng môn lập tức nói.
Tố Loan: “…”
—— ——
Lục Thủy đang thong thả bước đi ở trên Kim Sinh Lộ, con đường của hắn vẫn đang kéo dài về phía trước, và thay đổi liên tục.
“Tốc độ thay đổi cũng không nhanh lắm, mặc kệ là luyện thể hay là tu đạo, trước mắt đều không có đạt được thành tựu gì.” Lục Thủy đi ở trên đường, đương nhiên là có thể cảm giác được những thành tựu đang được suy diễn.
Mà những phương diện khác cũng không có thành tựu gì.
Việc đọc sách dường như rất là thành thạo.
Hèn chi hắn có thể lĩnh ngộ được Thiên Địa Trận Văn.
Tuy nhiên, từ khả năng này mà suy diễn tiếp thì cũng không thể diễn tả ra Thiên Địa Trận Văn.
Cho nên thành tựu này cực kì hạn chế.
“Không biết nơi này có thể suy diễn được Thiên Địa Trận Văn không?” Lục Thủy bỗng nhiên muốn thử một chút.
Thiên Địa Trận Văn là công pháp tổ truyền của Lục gia.
Mặc dù không có ai biết, nhưng mà vẫn được truyền thừa đến ngày nay.
Là một quyển công pháp quan trọng nhất của Lục gia .
Cho dù quyển sách này chỉ là một mớ giấy lộn đối với Lục gia, nhưng vẫn được giữ gìn rất tốt.
Cho đến khi truyền được truyền tới tay của Lục Thủy.
Nếu như thông qua Kim Sinh Lộ có thể suy diễn ra nguồn gốc của Thiên Địa Trận Văn thì cũng đáng để mạo hiểm một lần.
Nhưng ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị Lục Thủy dập tắt.
“Tuy Kim Sinh Lộ suy diễn quá khứ, tương lai nhưng sẽ không vượt ra khỏi sự tồn tại của bản thân ta.
Quá khứ của Thiên Địa Trận Văn, vượt khỏi quá khứ của ta, nên không có cách nào suy diễn ra.”
Kim Sinh Lộ là nói về kiếp này, mà kiếp này của hắn không bao gồm quá khứ của Thiên Địa Trận Văn.
Cho dù là tăng thêm kiếp trước.
Lục Thủy vẫn tiếp tục đi về phía trước, ngay từ đầu ánh sáng còn hơi mờ ảo, về sau thì bắt đầu sáng sủa hơn.
Mà lúc này thành tựu đọc sách lại đột nhiên bắt đầu tỏa ra ánh sáng khác thường.
Tia sáng kì lạ này lại bắt đầu kết nối những ánh sáng của thành tựu khác.
“Thì ra ta là một vị cường giả về lý luận?”
Dịch: MB
Chương 667: Trên Kim Sinh Lộ Có Hệ Thống Kiểm Duyệt 3
Lục Thủy nhìn đến đây thì đã hiểu rõ hết thảy.
Bởi vì không có cách nào suy diễn ra Thiên Địa Trận Văn, cho nên thể hiện như thế này cũng là bình thường.
“Vậy thì, rốt cuộc là Kim Sinh Lộ không thể suy diễn ra Thiên Địa Trận Văn, hay là không thể suy diễn ra việc ta hiểu được Thiên Địa Trận Văn?”
Lục Thủy nghi ngờ về điều này.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, thì Thiên Địa Trận Văn cũng là một loại công pháp trong thế giới.
Trong Đại đạo mạch lạc chắc là có hình dạng của nó.
Lục Thủy muốn thử quan sát Kim Sinh Lộ, tìm hiểu tỉ mỉ xem chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng lại sợ sẽ gây ra chấn động, ánh mắt kia vẫn còn nhìn chằm chằm hắn từ phía sau.
“Dùng Thiên Địa Chi Lực xem xét Kim Sinh Lộ trước đã.” Lục Thủy cảm thấy, trước tiên vẫn phải xem xét hình dạng tổng thể.
Phía cuối của Kim Sinh Lộ là một vùng tăm tối, không hề đơn giản chút nào, có lẽ sẽ phát hiện ra điều thú vị nào đó.
Sau đó, trong mắt của Lục Thủy xuất hiện Thiên Địa Chi Lực.
Tuy nhiên Thiên Địa Chi Lực vừa mới xuất hiện, thì hắn cũng bị bất ngờ.
“Sương mù?”
Đúng vậy, ngay sau khi Lục Thủy vận dụng Thiên Địa Chi Lực, hắn lập tức phát hiện xung quanh mình có sương mù.
Kế tiếp, hắn lại nhìn về phía trước, phát hiện phía trước sương mù càng dày đặc hơn.
Giống như là vực sâu thăm thẳm.
Làm cho hắn cảm thấy hơi rộng lớn.
Thậm chí hắn cảm thấy tiếp tục đi về phía trước sẽ bị rơi vào trong vùng sương mù vô tận này, khó mà kiểm soát được.
Lục Thủy không có bị ảnh hưởng bởi lớp sương mù dày đặc, vẫn giữ tốc độ vừa phải, từng bước từng bước đi về phía trước.
Giống như là không nhìn thấy sương mù vậy.
Sau đó, Lục Thủy thử thu hồi Thiên Địa Chi Lực.
Khi đã thu hồi Thiên Địa Chi Lực rồi, hắn phát hiện sương mù cũng biến mất, mà đập vào mắt vẫn là một vùng tăm tối.
Nhìn không thấy điểm cuối, xem không rõ bất cứ vật gì.
“Thì ra là như vậy, cũng không biết sương mù này liên kết với nơi nào.
Hay là thử tiếp xúc xem sao, sương mù mang đến cho ta một cảm giác rất kỳ lạ, có lẽ nó có thể kết nối với Thiên Địa Chi Lực của ta.” Lục Thủy tự lẩm bẩm.
Sự tồn tại của sương mù chính là bí mật của Kim Sinh Lộ, mà Lục Thủy cũng không biết sương mù này đại biểu cho cái gì, lại có tác dụng gì.
Muốn biết, hắn phải thử tiếp xúc với nó rồi từ đó tìm hiểu.
Còn Kim Sinh Lộ mà hắn đang đi, thì cứ tiếp tục đi về phía trước là được.
Dù gì cũng sẽ không đi được bao xa.
Những tin tức của hắn trong tương lai, thì ngay cả Đại Đạo mạch lạc cũng khó mà nắm bắt được, cho nên thành tựu có thể suy diễn được sẽ không nhiều lắm.
Lục Thủy cũng không thèm suy nghĩ, mà lại bắt đầu sử dụng Thiên Địa Chi Lực, sương mù ở trong khu vực tăm tối này lại hiện ra.
Lớp sương mù dày đặc tưởng chừng như vô tận này, giống như đang hấp thu hắn.
Hắn quá mức nhỏ bé khi đối mặt với lớp sương mù.
Lục Thủy quan sát sương mù xong, thì bắt đầu phóng thích Thiên Địa Chi Lực ra xung quanh.
Thiên địa chi lực vừa tràn ra đã bị sương mù trực tiếp hấp thụ.
Xem như là kết nối thành công.
Lục Thủy chờ cho Thiên Địa Chi Lực thâm nhập vào trong sương mù, thì tiến hành chuyển đổi ý thức của mình đi qua.
Sau đó, hắn cảm giác như bản thân cũng đạp ở bên trên sương mù.
Kết nối thành công, chuyển đổi cũng rất thành công.
Bây giờ, Lục Thủy lại ẩn giấu Thiên Địa Chi Lực ở trong mắt, và hắn phát hiện mình hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của sương mù nữa.
“Có vẻ như trong sương mù này còn ẩn chứa một nguồn lực lượng không tầm thường khác.
Không phải như vậy, thì trong lúc này mà ta đã có thể nhìn rõ mọi thứ.”
Nếu như chính hắn cũng không thể nhìn ra Thiên Địa Chi Lực của mình đang tồn tại xung quanh, thì sương mù này thật sự là rất đặc biệt.
Lục Thủy càng tiếp cận với sương mù, thì cảm giác quen thuộc cũng càng mãnh liệt hơn.
“Cảm giác giống như là phong ấn ở Hải Vực.”
Đó là phong ấn mà không có ai giải được.
Nếu như sương mù này cũng có đẳng cấp như vậy, thì hắn có thể là người đầu tiên phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Còn đúng hay sai thì đi vào bên trong sẽ biết.
Lúc này, thân thể của Lục Thủy cũng đang chậm rãi tiến về phía trước.
Việc khống chế tốt bước chân, không phải là vấn đề quá lớn.
Sau đó, hắn đã đặt hết lực chú ý vào thân thể nho nhỏ mà Thiên Địa Chi Lực ngưng tụ ra.
Thân thể của Thiên Địa Chi Lực đạp lên sương mù, từng bước tiến vào khu vực có sương mù dày đặc hơn, giống như là đang chủ động để cho sương mù cắn nuốt.
Nhị trưởng lão ở phía sau quan sát Lục Thủy đi trên Kim Sinh Lộ.
Không nói được một lời.
Đoạn đường này, ánh sáng ảm đạm, tốc độ mở đường thì chậm chạp, mặc dù phía sau có chút an ủi, nhưng nhìn chung là không có thành tựu gì.
Tuy nhiên, nàng không có cảm thấy thất vọng.
Bởi vì Lục Thủy sắp thành hôn, cơ hội mở thưởng không còn xa nữa.
Hiện tại, nàng cũng không suy nghĩ tới vấn đề mà nàng nghi ngờ.
Có cơ hội rồi nói sau.
“Với tốc độ của Lục Thủy thì sẽ không đi được bao xa.” Nhị trưởng lão nghĩ thầm.
Băng Hải Nữ Thần đang chứng kiến hết thảy, nàng muốn nhìn đến cuối cùng, chỉ cần chưa kết thúc thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Ví dụ như, đối phương có tài nhưng thành đạt muộn thì sao?
Được rồi, bản thân của Băng Hải Nữ Thần cũng không tin.
Tốc độ trải dài của Kim Sinh Lộ thuộc về Lục Thủy quá chậm, hơn nữa không có suy diễn ra được thành tựu gì.
Con đường ảm đạm, chung quanh là màu đen tăm tối, nhìn sao cũng không giống với người sẽ có hào quang rực rỡ.
Lục Thủy giẫm chân lên sương mù, hắn đi không nhanh, nhưng đã càng ngày càng xa so với bản thể, dường như một bước đi có thể vượt qua vô số khoảng cách.
Đi hơn một giờ, Lục Thủy cảm giác xung quanh mình đã bị sương mù bao phủ hoàn toàn, tiếp đó hắn cảm giác bản thân đã đến một nơi hoàn toàn mới.
Cũng mang lại cho hắn một cảm giác khác.
“Là sương mù của Mê Vụ Chi Đô sao?”
Lục Thủy hơi bị bất ngờ, hắn chưa từng nghĩ tới, Kim Sinh Lộ và Mê Vụ Chi Đô sẽ có quan hệ với nhau.
Hơn nữa, lớp sương mù vừa rồi, rõ ràng chỉ là một cầu nối, chắc là do Chân Thần để lại.
“Vì muốn liên kết với Mê Vụ Chi Đô sao?”
Lục Thủy không có vội vàng đưa ra kết luận, mà dự định đi thăm dò trước.
Vả lại, hắn có thể cảm giác được sự ảnh hưởng của lớp sương mù trước đó vẫn còn tồn tại.
Nếu không, với thực lực của hắn, tiến vào Mê Vụ Chi Đô, thì sẽ khó mà trở ra được.
Lục Thủy thử nhìn xuống dưới chân, phát hiện con đường do sương mù tạo thành đã ngày càng rõ ràng hơn, sương mù ở xung quanh cũng bắt đầu sắp xếp lại, từ mất trật tự dần dần trở nên có tổ chức.
Sau đó, từ trong sương mù đột ngột khúc xạ ra một tia sáng, tia sáng này chắn ngang con đường phía trước Lục Thủy, ngay sau đó vang lên một giọng nói:
“Nơi đây cấm những người không có phận sự tiến vào, do bổn hệ thống tự mình trấn giữ và xác nhận, chắc chắn là không thể dựa vào vận may.
Xin hỏi có muốn bắt đầu kiểm tra thân phận hay không?”
Lục Thủy nhìn vào tia sáng này, nghe giọng điệu này, chợt nhớ tới hệ thống kiểm duyệt ở Hải Vực.
Nơi này thì sẽ như thế nào?
“Không biết thân phận là gì thì mới có thể thông qua.” Lục Thủy cảm thấy có chút tò mò.
Hắn không có tính toán gì cả, rất tự giác đi đến phía trước hệ thống kiểm duyệt, nói:
“Bắt đầu kiểm tra đi.”
“Cám ơn ngài đã phối hợp, tiếp theo sẽ kiểm tra thân phận của ngươi.” Hệ thống kiểm duyệt cất tiếng nói.
Sau đó một vệt sáng chiếu lên trên người của Lục Thủy, giống như muốn tiến hành kiểm tra tất cả.
Nhưng mà ánh sáng này vừa mới quét được một chút, thì đột nhiên dừng lại.
“Có vấn đề gì không?” Nhìn thấy ánh sáng vẫn còn, Lục Thủy mở miệng dò hỏi.
“Không có vấn đề.” Hệ thống kiểm duyệt đang tạm dừng, lập tức nói:
“Xin hỏi nếu như xác nhận thân phận thất bại, ngài vẫn đi vào sao?”
“Không vào trong thì ta tới đây làm gì?” Lục Thủy hỏi ngược lại.
Lúc này, ánh sáng của hệ thống kiểm duyệt nhẹ nhàng lướt qua, sau đó cung kính nói:
“Xin chào, thân phận của ngài đã được xác nhận xong.
Chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ.”
Dịch: MB
Chương 668: Gặp Được Chân Thần Độc Nhất 1
Lục Thủy có chút bất ngờ khi nghe được tiếng nói từ hệ thống kiểm duyệt.
Tốc độ kiểm tra hơi nhanh.
Tiếng nói từ hệ thống kiểm duyệt vừa dứt, lớp màn ánh sáng phía trước mặt Lục Thủy cũng biến mất.
Nhường đường cho Lục Thủy đi vào.
“Cần những điều kiện nào để thân phận được chấp nhận?”
Lục Thủy không có trước tiên đi vào, mà là mở miệng dò hỏi.
Hắn có chút hứng thú với việc kiểm duyệt thân phận ở nơi này.
Hiểu càng chi tiết và tỉ mỉ, sẽ có thể suy đoán được những gì đang xảy ra ở đây.
Bởi vì hệ thống kiểm duyệt của nơi này tương tự như hệ thống của Hải Vực, điều là hệ thống kiểm duyệt thuộc về Chân Thần.
Mà nơi này sẽ khó đi vào hơn so với Hải Vực.
“Điều kiện đầu tiên để được hệ thống chấp nhận: là nữ.” Hệ thống kiểm duyệt lập tức trả lời câu hỏi của Lục Thủy.
Phụ nữ? Cho dù là ai, đều sẽ phản ứng khi nghe được câu trả lời như vậy, và Lục Thủy cũng không ngoại lệ.
Hắn quay đầu nhìn về phía hệ thống kiểm duyệt.
“Chương trình là chết, hệ thống là sống, đại lão không phân giới tính.” Hệ thống kiểm duyệt nói tiếp.
Lục Thủy xác định, hệ thống này không chỉ tương tự với hệ thống của Hải Vực.
Đại khái thì một vài dữ liệu.
Có thể là từ hệ thống của Hải Vực chạy tới đây.
“Đây là nơi nào?” Lục Thủy hỏi.
“Quyền hạn không đủ, không thể phân tích.” Hệ thống kiểm duyệt trả lời một cách cứng nhắc.
Giống như là bị mất đi trí năng vậy.
Lục Thủy gật đầu, không tiếp tục để ý hệ thống kiểm duyệt nữa, bởi vì không thu thập được nhiều tin tức có ích từ nó.
Đi vào trong xem xét trước đã, thật sự không được, khi đi ra sẽ hỏi hệ thống.
Lục Thủy tự lẩm bẩm.
Sau khi vượt qua hệ thống kiểm duyệt, đi vào bên trong sẽ thấy sương mù không còn phân tán nữa, mà có kết cấu rõ ràng, giống như là một cung điện.
Có cột đá, có cầu thang, có đại điện.
Con đường mà Lục Thủy đang đi, là lối đi dẫn tới cầu thang của đại điện.
“Có chút tráng lệ, nơi này hình như là ở bên trong của Mê Vụ Chi Đô thì phải? Nhưng lại hoàn toàn khác nhau.” Lục Thủy quan sát đại điện và nghĩ.
Nơi này đúng là ở trong phạm vi của Mê Vụ Chi Đô, và đã bị bao phủ bởi lực lượng của Chân Thần.
Nên những ảnh hưởng xấu từ Mê Vụ Chi Đô sẽ không truyền đến nơi này được.
Hắn không biết nơi này thuộc khu vực nào, bởi vì Mê Vụ Chi Đô cũng không phải là nhỏ.
“Thì ra, Kiếm Nhất khuyên ta nên tới Mê Vụ Chi Đô một chuyến, là vì bên trong có thể tìm thấy một số đồ vật có liên quan tới Chân Thần.
Đáng tiếc, tạm thời, ta vẫn không thể nào nhúng tay vào.” Lục Thủy hơi tiếc nuối một chút.
Thực lực của hắn thật sự không đủ.
Mặc dù với thực lực hiện tại, hắn sẽ không gặp nguy hiểm khi ra vào Mê Vụ Chi Đô, nhưng không biết phải mất bao lâu.
Hắn không có nhiều thời gian như vậy.
Lục Thủy bỏ qua những suy nghĩ vô ích, từ từ đi về phía đại điện.
Có thể sẽ phát hiện được gì đó ở bên trong.
Lộp cộp!
Có tiếng động truyền ra từ cầu thang, theo mỗi bước chân của Lục Thủy.
Trong chốc lát, Lục Thủy đã đi đến bậc thang cuối cùng và đang đứng ở cửa đại điện.
Ngay khi hắn muốn quan sát xem rốt cuộc trong đại điện có những gì.
Một giọng nói trong trẻo lại tràn đầy uy nghiêm bỗng nhiên vang lên từ bên trong:
“Ngươi là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa trong truyền thuyết, đúng không?”
“???” Lục Thủy còn chưa đi vào, đã bị lảo đảo suýt vấp ngã.
Người ở bên trong nói vậy là có ý gì?
Đi vào thì chắc chắn là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa?
Giọng nữ, nghe không lớn, là ai?
Lục Thủy cảm thấy khó hiểu, sau đó hắn bước vào đại sảnh.
Vào bên trong, Lục Thủy mới nhìn thấy một bé gái đang ngồi trên đại điện.
Nàng đang ngồi trên bậc thang bằng mù sương, hai chân lắc lư nhìn về phía cửa đại điện, nét mặt tươi cười.
“Cao hơn Nhị trưởng lão một chút, mặc trang phục màu cam với kiểu dáng kì lạ, không phải loại đang thịnh hành.” Chỉ trong nháy mắt, Lục Thủy đã âm thầm đưa ra nhận xét.
Lục Thủy thấy được đối phương, đối phương tự nhiên cũng nhìn thấy Lục Thủy.
Mà vẻ mặt tươi cười của bé gái kia cũng bất chợt cứng đờ lại.
Tiếp đó hoảng sợ nói:
“Ngươi là ai? Vào bằng cách nào?”
Lục Thủy trông thấy dáng vẻ sợ hãi của bé gái, ngạc nhiên nói:
“Ngươi là ai? Tại sao lại ở chỗ này?”
Bé gái nhảy xuống đất, sau đó mang theo thái độ nghi ngờ, lại như đang suy nghĩ, đi về phía Lục Thủy.
“Làm thế nào mà một con người lại vào đây được?” Bé gái cảm thấy khó hiểu.
“Đi tới.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Hắn không cảm nhận được một chút thái độ thù địch nào từ bé gái này.
Nói như thế nào đây, trái lại, cảm thấy bé gái này là người tốt.
Thật là một cảm giác kỳ diệu.
Lục Thủy nhìn bé gái trước mặt, cảm giác như nhìn thấy một vầng sáng ấm áp.
“Hệ thống kiểm duyệt không chặn ngươi lại sao?” Bé gái vừa đi vòng quanh Lục Thủy hai vòng vừa hỏi.
“Đã vượt qua được sự kiểm tra.”
Lục Thủy bình tĩnh nói.
“Ngươi là nữ?” Bé gái kia có chút ngạc nhiên ngắm nghía Lục Thủy.
Lục Thủy: “…”
“Trông cũng không giống nha.” Bé gái vừa cười vừa nói.
Sau đó, nàng đã không rối rắm chuyện này nữa, mà muốn biết tên của Lục Thủy:
“Ngươi tên là gì?”
“Lục Thủy.” Lục Thủy trả lời.
Hắn không có dùng tên giả, không cần thiết, hắn có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương là có giới hạn.
“Lục Thủy à?” Bé gái lùi lại phía sau một chút, mỉm cười nói:
“Còn ta là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, ngươi có thể gọi là Cửu.”
Lục Thủy nhìn vào Cửu ở trước mặt mình, thật sự là một bé gái vô hại trong mắt của người khác.
Hắn không quá ngạc nhiên bởi vì đã đoán được từ trước.
Đang đợi đối phương nói ra thôi.
“Ngươi đã ngã xuống như thế nào?” Lục Thủy mở miệng hỏi.
Nghe được câu hỏi của Lục Thủy, Cửu nháy nháy mắt, sau đó nói:
“Cha mẹ ngươi không dạy ngươi phép lịch sự sao? Làm gì có người vừa mới gặp mặt, đã hỏi đối phương chết như thế nào?”
Câu hỏi đầu tiên của ta là: ngươi là ai.
Lục Thủy chỉ âm thầm phản bác, không có nói ra.
Có vẻ như vị Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa này nói quá nhiều, nếu như im lặng thì thật tốt.
“Ta không thể nói cho ngươi biết, ta đã chết như thế nào.
Bởi vì, thật sự thì ta là một chương trình có sẵn, chỉ biết được những gì có liên quan với Chân Thần Duy Nhất mà thôi.” Cửu suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
“Cốt lõi của chương trình là thần lực, và dữ liệu là cố định, ngươi chỉ cần hiểu như vậy.”
“Vậy thì, chuyện về Chân Thần Duy Nhất là như thế nào?” Lục Thủy mở miệng hỏi.
Hắn cũng đã nhìn ra, nhân vật Cửu này giống như là được đặc biệt chuẩn bị cho Chân Thần Duy Nhất.
Ngay khi hắn đến đây và nghe được câu nói kia thì đã đoán được.
Theo lý thuyết thì, chỉ có bé gái kia mới có thể vào được nơi này.
Nhưng hắn lại vô tình biết được, điều này nằm ngoài chương trình mà Cửu đã đặt ra.
Diịch: MB
Chương 669: Gặp Được Chân Thần Độc Nhất 2
Cửu đi về phía bục cao ở chính điện và ngồi xuống, dùng giọng điệu tràn đầy hy vọng nói rằng:
“Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa, là một vị Chân Thần chưa hoàn thiện, sẽ xuất hiện sau khi ta ngã xuống.
Theo ta được biết, nàng là một bé gái với mái tóc sặc sỡ, rất dễ thương và hoạt bát.
Tuy chưa hoàn thiện, nhưng chắc chắn là rất kiên cường, tự tin.”
“Trông giống như một con nhóc hư hỏng.” Lục Thủy buộc miệng nói ra.
“Ngươi đã gặp nàng?” Cửu kinh ngạc nhìn vào Lục Thủy.
“Đã gặp, nhưng không có giao tiếp gì nhiều.
Nàng có thể trở thành một vị Chân Thần toàn vẹn sao?” Lục Thủy hỏi.
Cửu lắc đầu:
“Không thể, hoặc do điều kiện quá khắc nghiệt, cơ bản là không được.”
“Vì sao ngươi phải ở chỗ này chờ đợi Chân Thần Duy Nhất?” Lục Thủy hỏi.
Hắn không tin Chân Thần Độc Nhất, sẽ ăn no rảnh rỗi, cố ý để lại thần lực của mình ở đây, chỉ vì muốn gặp mặt Chân Thần Duy Nhất.
“Nếu ta nói lý do đơn giản là vì muốn gặp nàng, ngươi tin không?” Cửu mở miệng hỏi.
“Không tin.” Lục Thủy lắc đầu.
Cửu cũng không thèm để ý, nàng nhảy xuống rồi lại trực tiếp nhảy lên bậc cao nhất trong đại điện.
“Có thể nói cho ta nghe về Chân Thần Duy Nhất không?”
Cửu nhìn Lục Thủy, nhẹ giọng hỏi.
“Không thể.” Lục Thủy trực tiếp lắc đầu.
Cửu đứng ở nơi đó, nàng nhìn Lục Thủy, có chút bất đắc dĩ nói:
“Được rồi, ngươi hỏi đi, có thể trả lời ta đều trả lời ngươi.
Nhưng ta thật sự là chương trình có sẵn, dữ liệu có giới hạn.
Nếu ngươi có thể gặp được tia thần niệm mà ta để lại, thì có thể biết nhiều hơn.”
“Thần niệm của ngươi vẫn còn sót lại?” Lục Thủy hơi bất ngờ.
Thần niệm còn sót lại không phải điều hiếm có gì, Kiếm Nhất cũng để lại biết bao nhiêu cái rồi.
Sống động nhất là tia ở Đại Đạo Mê Cung.
Nếu có thể, Lục Thủy cũng muốn cắt bớt một nửa, vậy thì sẽ không biết hồi cờ.
Cho dù hồi cờ, cũng sẽ không tỏ ra hợp tình hợp lý như vậy.
“Chắc là không có, trong kho dữ liệu không có loại tin tức này.
Ngươi hãy hỏi điều mà ngươi muốn biết đi.” Cửu nhảy tới trước mặt Lục Thủy và nói.
Lục Thủy nhìn xem Cửu, hơi phân vân, mở miệng nói:
“Ngươi, là người lùn sao?”
Lục Thủy cảm thấy cần phải hỏi chuyện này, ngay từ đầu hắn đã nghe nói rằng Cửu là một bé gái.
Vậy mà, tới bây giờ, nàng vẫn là một bé gái thì không bình thường chút nào.
Đây là một thông tin quan trọng.
Như vậy sẽ biết được Chân Thần rốt cuộc có phải là một vị thần hoàn mỹ hay không.
Cửu trừng mắt nhìn Lục Thủy, nói:
“Vì sao ta lại là một người lùn? Bây giờ, người nhìn thấy ta là trẻ con.
Thực tế thì, khi chuẩn bị chương trình này, ta đã là một thiếu nữ duyên dáng rồi.
Chiều cao là 1,63m.
Lý do ta dùng trạng thái này, chủ yếu là dễ thương.”
Lục Thủy: “…”
Mặc dù nhân vật Cửu này cũng không tệ, nhưng Lục Thủy vẫn cảm thấy Nhị trưởng lão dễ thương hơn nhiều.
Bởi vì Nhị trưởng lão là người nhà của hắn.
“Tại sao Chân Thần lại ngã xuống?” Lục Thủy hỏi.
“Không biết, trong kho dữ liệu không có cái này.” Cửu trả lời.
“Ai đã làm cho Chân Thần phải ngã xuống?”
“Không biết.”
“Ngươi biết Lục là ai không?”
“Biết.”
“Hắn là người thế nào?”
“Không biết, ta biết tới sự tồn tại của Lục, còn mặt khác không biết.”
“…, ngươi biết được những gì?”
“Ta biết mình không có buồn phiền khi phải ngã xuống, nhưng mà hơi tiếc nuối một chút.”
“Tiếc nuối?” Lục Thủy không hiểu.
Cửu nhẹ nhàng gật đầu, sau đó lại ngồi ở trên bục cao, chân của nàng vẫn đang lắc lư nhưng không có vui sướng gì.
Giọng nói của nàng không còn bình thản nữa:
“Bởi vì ta thất hứa với rất nhiều người.”
Lục Thủy trầm mặc một chút, nói:
“Ngươi biết Nhược Thủy Tam Thiên không?”
“Biết.” Cửu nhìn xem Lục Thủy, không hiểu vì sao hắn lại hỏi chuyện này.
“Nàng bị nhốt ở bên trong Nhược Thủy của mình, ta giúp nàng thoát ra.” Lục Thủy nói với Cửu.
Cửu mở to hai mắt nhìn xem Lục Thủy, rất là ngạc nhiên.
“Ngươi có dữ liệu về Chuyển Sinh Thụ hay không?” Lục Thủy lại hỏi.
“Tư Dao sao!” Cửu rõ ràng cũng biết.
“Ta đã giúp nàng có được sinh mạng mới, bằng cách mở ra Bỉ Ngạn và làm cho Chuyển Sinh Thụ kết trái.” Lục Thủy nói nhỏ.
Cửu cảm thấy có chút khó tin.
Nhưng nàng không nói gì.
“Liên quan tới Chân Thần còn có Nha Đông Tiên Nhân, ở thời đại kia, các ngươi gọi là Bất Diệt Tiên.
Hắn đã tỉnh lại rồi, bây giờ đang ở tiểu trấn nhà ta để chữa răng.” Lục Thủy không có dừng lại, tiếp tục nói:
“Còn Tinh Ti Tiên Quân thì hắn chỉ liếc mắt nhìn ta, rồi tan thành mây khói.
Ta chưa gặp được những người khác.”
Cửu nhìn chằm chằm Lục Thủy, trong mắt xuất hiện hào quang.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Cửu không thể nào đoán được.
“Lục Thủy, đại thiếu gia Lục gia.” Lục Thủy lặp lại tên mình một lần nữa.
Cửu nhìn xem Lục Thủy, cười nói:
“Ngươi tới được nơi này không phải là trùng hợp, đúng rồi, ngươi đã tới Hải Vực chưa?”
“Đi rồi, phong ấn bị ta mở ra, hình như mọi thứ đều bị Chân Thần Duy Nhất ăn, chờ qua một thời gian nữa, ta sẽ bắt nàng phải nhổ ra.
Có thời gian rảnh, ta sẽ tới thăm Thần Vực của nàng.” Lục Thủy nói ra.
“Ngươi biết Thần Vực của nàng ở đâu?” Cửu hỏi.
“Ở nhà ta.”
“???”
Cửu nhìn xem Lục Thủy, bất chợt cười phá lên.
Vô cùng vui vẻ.
Nàng nhảy dựng lên, nói:
“Đúng rồi, lần sau ngươi đến, có thể dẫn nàng đi chung không? Ta muốn gặp nàng.
Sau đó, ngươi muốn biết cái gì, ta sẽ dựa vào dữ liệu trong kho, tìm thông tin cho ngươi.
Không có câu trả lời, cũng sẽ dạy ngươi cách đi tìm.”
“Mang tới?” Lục Thủy nhíu mày nói:
“Qua một thời gian ngắn, Bỉ Chi Hải Ngạn sẽ đóng lại, không biết bao lâu nữa mới lại mở ra.”
“Có thể đi Hải Vực tìm ta.” Cửu giải thích nói:
“Chương trình của ta đã được kích hoạt, bây giờ chỉ cần có hệ thống để kết nối, thì ta đều có thể đến được.
Ví dụ như Hải Vực có hệ thống kiểm duyệt, và nơi này cũng có hệ thống kiểm duyệt.”
“Dùng cách này thì ngươi có thể tiếp tục sống sót sao?” Lục Thủy hiếu kỳ nói.
Cửu phủi phủi vạc áo của mình, lắc đầu nói:
“Sẽ không, làm Chân Thần thì phải chấp nhận được chuyện mình sẽ ngã xuống.
Sau khi gặp được Chân Thần Duy Nhất thì chương trình sẽ tự hủy, hoặc nó sẽ tự động biến mất khi đã cạn kiệt thần lực.
Còn khoảng 100 năm nữa thì thần lực mới bị cạn kiệt.
Nhiều nhất là 100 năm, thì ta sẽ hoàn toàn biến mất.
Những dữ liệu có liên quan cũng sẽ theo đó biến mất.”
Lục Thủy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Chân Thần đã ngã xuống, chương trình có thể tồn tại là dựa vào thần lực còn sót lại của Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.
Giống với nhân vật Kiếm Đạo Vô Thượng của Kiếm Nhất.
Nhưng Lục Thủy vẫn thắc mắc, vì sao Cửu luôn muốn gặp Chân Thần Duy Nhất.
“Ta có thể hứa với ngươi.” Lục Thủy quyết định nhận lời.
Hắn cảm thấy chuyện này không khó.
Đến lúc đó, dẫn theo Chân Thần Duy Nhất đi tới Hải Vực một chuyến là được rồi.
Dịch: MB
Chương 670: Gặp Được Chân Thần Độc Nhất 3
“Bây giờ ngươi muốn biết cái gì?” Cửu tươi cười nhìn Lục Thủy.
Hình như nàng rất vui vẻ vì Lục Thủy đã chấp nhận yêu cầu của mình.
“Ta muốn biết, làm cách nào để tìm hiểu về những chuyện đã xảy ra vào ngày ngươi ngã xuống.” Lục Thủy hỏi.
Lục Thủy cảm thấy mình sẽ không tìm hiểu được tin tức gì về những chuyện đã xảy ra sau khi Chân Thần ngã xuống từ Cửu.
Ngoại trừ Dự Ngôn Thạch Bản, Lục Thủy nghĩ rằng, ngày Chân Thần ngã xuống là mốc thời gian có thể khai thác được nhiều tin tức nhất.
Chỉ cần biết được những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm đó, sẽ có thể biết được tình hình chung là như thế nào.
Cửu ngẫm nghĩ một chút, sau đó nói:
“Có hai cách.
Một là đi vào Mê Vụ Chi Đô, có lẽ sẽ tìm được câu trả lời ở bên trong.
Nhưng ta không biết phải tìm bằng cách nào, trong kho dữ liệu, không tin tức cụ thể liên quan tới Mê Vụ Chi Đô.
Hai là tìm được một người.
Một người cực kì giỏi lẩn trốn, dù tất cả mọi người chết rồi, người kia chắc chắn vẫn còn sống.”
“Ai?” Lục Thủy hơi tò mò.
Người nào lại có được bản lĩnh như vậy?
“Thiên Cơ các, Thiên Cơ.” Cửu thấp giọng nói.
Lục Thủy có chút nghi ngờ khi nghe tới cái tên này.
Cho dù là ở kiếp trước hay kiếp này, hắn đều chưa từng nghe nói đến tên này, chỉ nghe qua cái tên Thiên Cơ Lâu Vũ mà thôi.
“Phải làm thế nào mới tìm được hắn?” Lục Thủy hỏi.
Nếu như thực lực của cái người tên là Thiên Cơ này giỏi hơn nhiều so với Thiên Cơ Lâu Vũ của kiếp trước.
Vậy thì có thể hỏi được rất nhiều vấn đề, mà cũng có thể gặp phải kẻ giả danh lừa gạt.
“Nơi trốn tránh lý tưởng là các thành phố lớn, hắn giỏi nhất là ẩn náu giữa những người bình thường.” Cửu nói.
Lục Thủy: “…”
Như vậy thì làm sao mà tìm đây?
Tóm lại là không thể tìm được.
Nhưng đây cũng là một cách.
Sau đó Lục Thủy lại hỏi một vài vấn đề.
Nhưng chỉ nhận được những câu trả lời lấp lửng.
Nói chung là vô ích.
“Xem ra, muốn biết những chuyện về thời kỳ Viễn Cổ, thì không thể trông cậy vào nàng.” Lục Thủy cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Rõ ràng gặp được chính chủ, nhưng mà không có thu hoạch gì.
Cửu đương nhiên biết suy nghĩ của Lục Thủy, nên nói tiếp:
“Dù sao ta cũng là Chân Thần, Chân Thần ngã xuống, tất nhiên không thể để lại đồ vật có liên quan được.
Có thể tạo ra chương trình này, cũng đã vô cùng khó khăn.”
“Còn một vấn đề nhỏ, chắc là ngươi có thể trả lời được.” Lục Thủy nói.
“Ngươi nói đi.” Cửu ngồi ở trên bục cao, lắc lư hai chân.
Cho dù nàng không thể trả lời được, thì cũng không có gì phải áy náy.
“Vì sao Kim Sinh Lộ trong Bỉ Ngạn lại liên kết với Mê Vụ Chi Đô?” Lục Thủy hỏi.
“Ừm ~” Cửu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Đầu tiên, ngươi cũng biết, tình trạng hiện giờ của ta là gì.
Chương trình này được tạo ra khi ta còn sống, có thần cách của ta, có nghĩa là có tính cách.
Mà muốn làm được như vậy, một tia thần lực là không đủ, cần có thứ quan trọng thuộc về ta, Chân Thần thần tính.
Mà Chân Thần đã ngã xuống, rất khó giữ được thần tính, thậm chí sẽ bị những lực lượng khác cắn nuốt.
Cho nên Mê Vụ Chi Đô chính là lựa chọn duy nhất.
Tóm lại, lý do là như vậy.
Còn Mê Vụ Chi Đô có điều gì đặc biệt? Người đừng hỏi, ta không trả lời được.”
Lục Thủy lắc đầu, hắn không định hỏi.
Ở kiếp trước, hắn đã từng đi vào Mê Vụ Chi Đô, nhưng không có tìm hiểu kỹ mà thôi.
“Hình như không còn gì để hỏi.” Lục Thủy nói xong, muốn đi khỏi đây.
Tuy nhiên, trước khi đi, hắn vẫn tò mò hỏi thêm:
“Nếu ngươi đã bị kích hoạt, vậy thì sẽ luôn chờ đợi ở đây sao?”
Lục Thủy rất muốn biết, vị Chân Thần này có nhàm chán tới nỗi tự mình độc thoại hay không.
“Không có.” Chân Thần nhún nhảy hai cái, đi tới gần Lục Thủy nói:
“Khi người đi khỏi, ta cũng không tồn tại.
Khi nào có người vào được đây thì ta mới xuất hiện.
Là một Chân Thần, đây là năng lực cao nhất mà ta có thể để lại.
Chỉ có những người đặc biệt, mới thấy được sự tồn tại của ta.
Ví dụ như ngươi, hoặc là Chân Thần Duy Nhất.”
“Gặp phải vấn đề nằm ngoài tính toán của chương trình thì sao?” Lục Thủy vô tình nói ra.
Đương nhiên, sẽ tương tự như thế này, không cần phải hỏi rõ ràng làm gì.
Sau đó Lục Thủy rời đi, Cửu nhìn Lục Thủy đi khỏi.
Khi Lục Thủy bước ra ngoài đại điện, rời khỏi phạm vi của đại điện.
Cửu cũng bắt đầu tan biến.
Khi nàng sắp sửa biến mất hoàn toàn đã nở một nụ cười thật tươi.
Cuối cùng không để lại dấu vết gì.
—— ——
Lục Thủy từ từ đi ra bên ngoài, trở lại chỗ hệ thống kiểm duyệt.
Không bao lâu sau, là hắn có thể tiếp tục kết nối với hệ thống kiểm duyệt.
Sau đó, Lục Thủy bước vào trong sương mù, hắn muốn rời khỏi nơi này.
Trở lại Kim Sinh Lộ.
Nơi này chính là bí mật của Kim Sinh Lộ.
Bí mật này lẽ ra chỉ thuộc về Chân Thần Duy Nhất, nhưng không may bị hắn tìm thấy trước.
Điều đáng tiếc nhất là, không có hỏi được tin tức có ích.
“Trái lại, có thể chú ý một chút tới người tên là Thiên Cơ.”
“Mặc dù, thu hoạch không nhiều, nhưng Chân Thần Duy Nhất cũng là một điểm đột phá, sau này dẫn nàng đi theo, có lẽ sẽ tìm được nhiều tin tức hơn.”
Người mà đối phương chờ đợi là Chân Thần Duy Nhất, nàng có thể làm cho những tin tức khác xuất hiện.
Đương nhiên, muốn tóm được Chân Thần Duy Nhất, cần có chút thời gian.
“Chờ thêm hai tháng, xử lý các lãnh đạo cao cấp của Ẩn Thiên Tông xong, sau đó đi dạy dỗ tên ma tu kia cách đối nhân xử thế.”
“Nhưng mà khi làm những chuyện này, chắc là cha vợ cũng sẽ đến tìm.
Có thể phải đi đến Mộ gia một chuyến.”
Lục Thủy tính toán sơ lược xong, cảm thấy khi đi ngang qua lãnh thổ của ma tu, cần phải ghé mua một phần bảo hiểm tai nạn.
Cái này thì mua càng sớm càng tốt.
Sau này, nếu như đột nhiên nghỉ bán thì thật là đáng tiếc.
“Để xem, khi đi trở về có thuận đường hay không.”
Lục Thủy không tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa, giẫm lên sương mù đi ra ngoài.
Không lâu sau đó, Lục Thủy đã bước lên vùng sương mù thuộc về Mê Vụ Chi Đô.
Lúc này, Lục Thủy ngừng lại.
Quay người nhìn sang bên cạnh.
Bước qua ranh giới này, sẽ ra khỏi phạm vi an toàn, sau đó hắn sẽ hoàn toàn đi vào Mê Vụ Chi Đô.
Lục Thủy sờ sờ sương mù, chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
“Nếu như ta dùng Thiên Địa Chi Lực mô phỏng khí tức của “Đạo”, có thể nhìn xuyên qua màn sương mù, nhìn thấy một phần của Mê Vụ Chi Đô hay không?
Theo lý thuyết thì, kết hợp với lực lượng do Cửu để lại sẽ làm được.”
Lục Thủy nghĩ xong, quyết định sẽ thử nhìn thoáng qua Mê Vụ Chi Đô, nếu không nhìn thấy gì thì thôi.
Nếu có thể nhìn thấy gì đó, thì xem như là có chút thu hoạch.
Sau đó, Lục Thủy bắt đầu mô phỏng khí tức của “Đạo”, lại kết hợp với lực lượng của Chân Thần Cửu để lại.
Rất nhanh, tầm nhìn của Lục Thủy bắt đầu khuếch tán ra phía ngoài xa.
Nơi có thể nhìn thấy, đều là sương mù dày đặc.
May mắn là không bị giới hạn.
Sau một hồi tìm tòi trong sương mù, Lục Thủy rốt cuộc thấy được một khu vực sương mù bao phủ tương đối mỏng.
Sau đó, đưa ánh mắt nhìn sang.
Ngay lúc này, đập vào mắt là một khu phế tích.
Ở phía trước khu phế tích, Lục Thủy thấy được một tấm bia đá rất to, phía trên có hai chữ cũng rất to.
Nhưng đã bị sương mù che khuất.
Lục Thủy muốn đi tới nhìn cho rõ.
Nhưng sắp nhìn thấy được thì phế tích kia đột nhiên biến mất.
Ngay sau đó, ở trên bầu trời xuất hiện muôn vàn ngôi sao, những ngôi sao này dường như bị kéo ra ngoài, và đang liên tục di chuyển về phía phế tích, sau đó lại nhanh chóng rút lui.
Tiếp đó, lại tới gần rồi lùi lại, giống như quá trình hô hấp của một vật nào đó.
Lục Thủy thở dài một tiếng, hắn muốn đi qua, lại cảm thấy sẽ bị ảnh hưởng.
Mặc dù chỉ là di chuyển ánh mắt.
“Có lẽ là từ mặt khác sẽ quan sát được.”
Lục Thủy nghĩ xong thì định tìm cách khác để quan sát.
Tuy nhiên, vừa mới dự định thay đổi vị trí, thì có một ánh mắt từ phía xa đột nhiên nhìn qua đây.
Lục Thủy giật mình, sau đó quay sang nhìn thử.
Không thấy được sự tồn tại của đối phương, nhưng mà ánh mắt đó rất rõ ràng.
“Ngài là ai?” Có một giọng nói bất chợt vang lên trong đầu của Lục Thủy.
Lục Thủy nghe được câu này, lập tức nhíu mày lại.
Mê Vụ Chi Đô có cường giả, điều này là bình thường, nhưng muốn nhanh chóng phát hiện được hắn thì rất là khó.
Bởi vì đã có lực lượng của Chân Thần bảo vệ, cho nên không cần lo lắng quá nhiều.
Sau đó Lục Thủy dùng lực lượng truyền tin đi:
“Thiếu tông chủ của Ẩn Thiên tông, Lưu Hỏa.
Còn ngài?”
Tin tức của Lục Thủy không mang theo cảm xúc, không có sợ hãi.
Lục Thủy không có phân vân khi phải đối mặt với nhau.
Bởi vì người kia không thể đánh hắn được.
Đối phương có chút ngạc nhiên khi nghe được câu trả lời của Lục Thủy:
“Ồ?”
Lục Thủy đứng ở nơi đó nhìn về phía người kia, đối phương không có trả lời và thái độ cũng làm hắn hơi bất ngờ, nhưng cũng không quá chú ý.
Tiếp theo, chờ cho đối phương trả lời là được.
Hắn không muốn nói gì nữa.
Không lâu sau, phía đối diện lại truyền tin tới, giọng điệu rất bình tĩnh.
Nhưng mà Lục Thủy nghe xong thì hơi sửng sốt một chút.
Nội dung đó là:
“Bản tọa là tông chủ của Ẩn Thiên tông.”
Dịch: MB








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Nguyên Thần Có Thể Ký Thác Thiên Đạo [Dịch] Ta Nguyên Thần Có Thể Ký Thác Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Ta-Nguyen-Than-Co-The-Ky-Thac-Thien-Dao-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tranh Bá Thiên Hạ [Dịch] Tranh Bá Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tranh-Ba-Thien-Ha-dich.jpg)


