- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 66 : Mộ Tuyết Phát Hiện Thiên Địa Chi Lực 1 (c651-c660)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 66 : Mộ Tuyết Phát Hiện Thiên Địa Chi Lực 1 (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: Mộ Tuyết Phát Hiện Thiên Địa Chi Lực 1
Ngay khoảnh khắc tiếng nói kia ngừng lại, tất cả mọi người cảm nhận được toàn bộ mặt đất của Bỉ Ngạn đang chấn động.
Không gian dường như bị bóp méo.
Sau đó, ở trên bầu trời, có vô số ánh sáng lấp lánh bắt đầu hội tụ lại.
Ở ngay phía trên Chuyển Sinh Thụ, tỏa ra hào quang vô cùng rực rỡ.
Tất cả mọi người trông thấy được cảnh tượng này, đều không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng bọn họ cảm giác hết thảy cảnh vật trước mắt đang vặn vẹo và dần xuất hiện cảnh tượng mới.
Ông già ở bên cạnh bia đá giật nảy mình.
Hắn đứng dậy, nhìn lên trên bầu trời, thảng thốt nói rằng:
“Bỉ Ngạn mở ra, Bỉ Ngạn vậy mà được mở ra.”
Những người khác tự nhiên nghe được lời nói của ông lão, nhưng không có ai hiểu được hắn muốn nói cái gì.
Băng Hải Nữ Thần và Nhị trưởng lão ở phía sau cũng nghe thấy.
“Bỉ Ngạn mở ra?” Nhị trưởng lão quan sát xung quanh, nàng muốn nhìn xem một lát sau sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Bỉ Ngạn thật sự sẽ là một nơi như thế nào.
Băng Hải Nữ Thần nhìn sang Chuyển Sinh Thụ, nàng cảm giác Chuyển Sinh Thụ dường như đã đạt tới mức giới hạn cao nhất, kế tiếp sẽ xảy ra biến hóa.
Lúc này, ở trên bầu trời có một vòng ánh sáng màu trắng được ngưng kết.
Giống như là toàn bộ ánh sáng trong Bỉ Chi Hải Ngạn đều hội tụ về đây
Ngay sau khi vòng sáng màu trắng này được ngưng kết, Lục Thủy đi tới phía trước và đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào nó.
Bùm!
Không gian yên tĩnh vang lên tiếng nổ, vòng sáng kia bùm bùm nổ tung.
Có vô số tia sáng rơi xuống mặt đất của Bỉ Ngạn.
Lúc này, Lục Thủy nhíu mày, hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng mà không có phát giác được cái gì.
Duy trì cảnh giác là được, việc cấp bách là phải giải quyết cho xong chuyện ở nơi này.
Đã bắt đầu thì không thể dừng lại.
Diệp Tân chứng kiến tất cả, hắn không biết vì sao đối phương lại làm như vậy.
Nhưng mà, chỉ một lúc sau, hắn lại nghe thấy giọng nói hùng hồn vang lên từ trên trời, là giọng nói của Lục Thủy:
“Bỉ Ngạn Hoa sẽ nở.”
Tất cả mọi người đều nghe được, tuy nhiên, không có ai tin tưởng chuyện này.
Bởi vì Bỉ Ngạn căn bản không có hoa.
Nơi này chỉ là một vùng đất hoang vu.
U La Cổ Phật nhìn thấy tất cả, trong mắt tràn đầy rung động, hắn nhìn chằm chằm vào mặt đất, muốn nhìn xem lời nói của đối phương là thật hay giả.
Nếu như là thật, vậy thì đối phương đúng là làm cho người ta không thể nào hình dung được.
Diệp Tân cũng nhìn xung quanh một lượt.
Hắn nhớ tới lời nói của Chân Thần, khi mà Bỉ Ngạn Hoa nở, sẽ là lúc Chuyển Sinh Thụ bắt đầu kết trái.
Lúc này ánh sáng rơi xuống, Diệp Tân nhìn xem ánh sáng vừa rơi xuống bên cạnh hắn, sau đó hắn phát hiện đất đai hoang vu đột nhiên xuất hiện những đóa hoa màu đỏ tươi.
Từng đóa, từng đóa trải đầy dưới chân hắn.
Sau đó nhanh chóng ra lan tràn ra xung quanh.
Bằng mắt thường có thể nhìn thấy, hoa nở khắp nơi, tựa như là cơn sóng thủy triều, quét sạch toàn bộ đất đai bờ cõi.
Diệp Tân kinh ngạc nhìn tất cả những gì đang diễn ra, ánh mắt của hắn bắt đầu mơ hồ:
“Thật sự, thật sự nở.
Sau nhiều năm như vậy Bỉ Ngạn Hoa đã thật sự nở rồi”
“Ta đã chờ vô số năm.” Diệp Tân quỳ ở nơi đó, một giọt nước mắt rơi ở trên Bỉ Ngạn Hoa.
Vô số năm.
Hắn đã đợi được hi vọng.
Nhị trưởng lão cũng nhìn thấy, ánh sáng rơi xuống, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ và bắt đầu trải rộng toàn cõi Bỉ Ngạn.
Nàng nhìn đóa Bỉ Ngạn Hoa dưới chân, trong nháy mắt không biết phải làm sao.
“Thì ra lý do mà ta tìm không thấy Bỉ Ngạn Hoa, là bởi vì Bỉ Ngạn Hoa cũng không có sinh trưởng ở trên mặt đất bình thường.
Không có người mở ra Bỉ Ngạn, thì sẽ không nhìn thấy được Bỉ Ngạn Hoa.”
Nhị trưởng lão nhìn xem đóa hoa, cảm nhận được những thay đổi xung quanh mình.
Nàng có thể rõ ràng cảm giác được, toàn bộ Bỉ Ngạn đều đang phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
“Nở rồi, Bỉ Ngạn Hoa vậy mà thật sự nở rộ.
Rốt cuộc thì người này là ai vậy?” Băng Hải Nữ Thần nhìn về phía bóng người trên bầu trời.
Thật khó mà suy đoán được, sự tồn tại của đối phương có thể ảnh hưởng đến bọn họ hay không.
Ánh sáng lả tả rơi xuống mặt đất, hoa tươi nở rộ trên toàn cõi Bỉ Ngạn.
Chỉ trong phút chốc, ở trong tầm mắt đều là Bỉ Ngạn Hoa.
Miêu Đồng và mọi người nhìn đến ngây người, lại có chút lo âu.
Bọn hắn thật sự không biết phải làm cái gì bây giờ.
Lúc này, bọn hắn trông thấy ông lão đi đến bên bờ Vong Xuyên Hà.
“Tiền bối, còn có biến hóa nào khác sao?” Miêu Đồng hỏi.
Những người khác cũng muốn biết, nhưng chưa chờ ông lão mở miệng nói.
Từ trên cao lại vang lên một câu nói mới.
Giống như là dùng ngôn ngữ để tạo nên sự biến hóa:
“Vong Xuyên Hà chảy.”
Lục Thủy cúi đầu nhìn sang Vong Xuyên Hà Đạo, sau đó nhẹ nhàng quẹt một cái.
Thiên Địa Chi Lực cũng theo đó tràn ra.
Ngay lập tức, toàn bộ Vong Xuyên Hà Đạo xuất hiện một luồng khí tức dồi dào.
Ngay sau đó, những người còn mắc kẹt ở bên dưới trực tiếp bị ném ra ngoài.
Tiếng nói của Lục Thủy vừa dứt, ông lão ở cạnh bia đá thật cung kính hướng về phía Lục Thủy cúi đầu:
“Kính cẩn nghe theo.”
Ầm!
Nước của Vong Xuyên Hà từ trong lòng đất chảy ra, theo thượng du liên tục đổ xuống phía dưới.
Nước của Vong Xuyên Hà dọc theo Vong Xuyên Hà Đạo chảy qua toàn bộ Bỉ Ngạn.
Lúc này, ông lão hóa thành một vệt sáng, nhảy vào giữa dòng sông.
Cùng lúc đó bia đá cũng bay theo, bia đá vào trong sông hóa thành một chiếc thuyền nhỏ, và có một ông già ngồi ở phía đuôi thuyền.
Ở bên cạnh ông ấy còn có một hạt châu, hạt châu hóa thành mái chèo.
Sau đó, ông già và chiếc thuyền biến mất trên Vong Xuyên Hà Đạo.
“Cái này, chuyện này là sao?”
Có người lập tức hỏi.
“Người đưa đò trên Vong Xuyên?”
“Còn có chuyện này nữa à?”
“Đừng quan tâm chuyện này có hay không, đằng nào thì thân phận của đối phương cũng sẽ na ná như vậy.”
“Cũng đúng, cho nên hắn mới có thể giúp người ta qua sông.”
“Tại vì sao mỗi khi chúng ta qua sông, đi đến giữa đường đều cảm thấy tâm thần bị rối loạn?”
Lúc này, tất cả mọi người bắt đầu nhìn về khoảng không ở trên mặt sông, bọn họ nhớ rõ đó là vị trí trung tâm, sẽ xuất hiện thứ gì đó khác thường.
Khi mà bọn họ nhìn sang thì thấy được một bóng người mờ ảo.
Hình như là một người con gái.
Nàng giống như là đang đối diện với đấng quyền năng nào đó trên trời cao.
Cúi người, chờ đợi đối phương mở miệng.
Hiện giờ Lục Thủy có thể cảm nhận được toàn bộ hình huống của Bỉ Ngạn, không có ai chống đối hắn.
Hắn đã chuẩn bị kỹ càng, nếu có người dám ngăn cản hắn.
Thì sẽ trực tiếp độ kiếp, vừa độ kiếp vừa xử lý.
Chỉ trong chốc lát, Lục Thủy lại giải quyết tới vấn đề khác.
Dịch: MB
Chương 652: Mộ Tuyết Phát Hiện Thiên Địa Chi Lực 2
Lục Thủy nhìn về phía Nại Hà Kiều, nhẹ nhàng nói rằng:
“Nại Hà Kiều hiện ra.”
Bóng người ở trên Nại Hà Kiều, cung kính cúi đầu khi nghe được lời nói của Lục Thủy, sau đó giọng nói trong trẻo của một cô gái vang lên:
“Kính cẩn nghe theo.”
Đúng lúc này, một cây cầu gỗ đơn sơ xuất hiện ở trên Vong Xuyên Hà.
Thân cầu chậm rãi hiện ra từ trong hư vô, sau đó từ từ hạ xuống phía bên trên Vong Xuyên Hà Đạo.
Mà ngay chính giữa cầu có một cô gái đang đứng.
Một cô gái trẻ trung với nét mặt thẫn thờ.
Gương mặt của nàng thật là xinh đẹp, trên người mặc một bộ quần áo màu đỏ.
Nhưng không thể cảm nhận được một chút sinh khí nào.
Sau đó, cô gái kia ở ngay trên cầu, biến mất không để lại một chút dấu vết nào.
Đây là Mạnh Bà trong truyền thuyết sao?
Trong đầu của rất nhiều người đều nghĩ đến đáp án này.
Mặc dù Địa Phủ không có thật, nhưng mà trong truyền thuyết thường chứa đựng một ít màu sắc chân thực.
Cũng vào lúc này, có những con đường vô hình từ từ xuất hiện ở phía đối diện của Vong Xuyên Hà Đạo
Đó chính là Kim Sinh Lộ.
Mỗi người có một con đường khác nhau.
“Đây mới là hình dạng thật sự của Bỉ Ngạn sao?” Nhị trưởng lão có chút bất ngờ.
Băng Hải Nữ Thần cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Trên trời có Hồng nguyệt, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, Vong Xuyên Hà chảy, Nại Hà Kiều xuất hiện.
Đây mới thật sự là Bỉ Ngạn.
“Vậy thì Kim Sinh Lộ sẽ càng trở nên đặc biệt hơn sao? Lục Thủy sẽ đi tới đó hay không?” Băng Hải Nữ Thần trong lòng có chút thắc mắc.
Lúc này, Lục Thủy đã không còn ở trên không trung, Kim Sinh Lộ mở ra không có liên quan gì với hắn.
Điều mà hắn cảm thấy hơi kỳ lạ đó là, sự tồn tại của Kim Sinh Lộ không nằm trong kết cấu của Bỉ Ngạn.
Chờ một lúc sau đi qua đó xem thử sẽ biết.
Bây giờ thì hắn muốn tới chỗ Chuyển Sinh Thụ.
Vì Chuyển Sinh Thụ, hoàn thành một bước cuối cùng.
Lục Thủy hạ xuống phía trước Chuyển Sinh Thụ, bây giờ thì ở bên trên Chuyển Sinh Thụ đã nở ra rất nhiều hoa.
Nhưng chỉ có một đóa hoa ở ngay vị trí trung tâm có dấu hiệu kết trái.
Đóa hoa này chính là con Điểu Yêu trước kia.
Vạn vật đã có đủ, chỉ thiếu một tia lực lượng cuối cùng.
Toàn bộ Bỉ Chi Hải Ngạn đều đang làm nền cho đóa hoa này.
Tất cả những gì Chân Thần chuẩn bị đều là vì Chuyển Sinh Thụ.
Bỉ Ngạn không hoa, Vong Xuyên Hà ngừng chảy, Nại Hà Kiều biến mất, cũng là vì cây Chuyển Sinh Thụ này.
Đây là chu kì của sự tái sinh, vòng tuần hoàn của lực lượng, sự giao nhau của Bỉ Ngạn và thiên địa.
Cho nên, không có Thiên Địa Chi Lực sẽ không cách nào thu xếp lại mớ rắc rối mà Chân Thần bày ra.
Trong thời đại này, chỉ có hắn và Mộ Tuyết mới có khả năng giúp đỡ được Diệp Tân.
Vấn đề này không liên quan tới sức chiến đấu.
Lục Thủy hạ xuống, Diệp Tân kinh ngạc nhìn bóng dáng của Lục Thủy, hắn không biết mình nên nói cái gì, cũng không biết chính mình nên làm cái gì.
Cuối cùng, hắn lặng lẽ quỳ lạy thay cho lời cảm ơn.
Lục Thủy nhìn những đóa hoa bên trên Chuyển Sinh Thụ, lại nhìn nhìn Diệp Tân một chút, cuối cùng ngưng tụ ra một tia lực lượng ở trước mặt của Diệp Tân.
“Nhận lấy lực lượng này, đưa nó dung nhập vào trong Chuyển Sinh Thụ, có thể thực hiện được nguyện vọng.”
Lục Thủy nói xong thì hóa thành vô số ánh sáng biến mất ngay tại chỗ.
Chuyện nên làm hắn đều làm, một bước cuối cùng này nên để cho Diệp Tân tự mình hoàn thành.
Diệp Tân sửng sốt một chút, sau đó duỗi hai tay ra, cẩn thận từng li từng tí tiếp nhận tia lực lượng kia.
Hắn nhìn xem tia lực lượng trong tay mình, lực lượng này hắn không thể nào hiểu được.
Lực lượng tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng lại chứa đựng khả năng vô hạn.
Sau khi chắc chắn là lực lượng kia đã nằm yên ổn trong lòng bàn tay, Diệp Tân mới đứng lên đi về phía Chuyển Sinh Thụ.
Lúc này, Chuyển Sinh Thụ bắt đầu lay động, cách thành công chỉ có một bước cuối cùng nên Chuyển Sinh Thụ cũng bắt đầu sinh động hẳn lên.
—— ——
Trời còn chưa sáng.
Đinh Lương đã bắt đầu bận rộn.
Sau khi làm xong mọi việc thì cho Băng Phượng ăn.
Trong lúc cho ăn, nàng nhìn thoáng qua gian phòng của tiểu thư.
“Có lẽ là tiểu thư sẽ không thức sớm vậy đâu.”
Nàng thật sự rất lo lắng chuyện tiểu thư nhà nàng sáng sớm đã đi sang tiểu viện của Lục thiếu gia để tưới hoa, càng lo lắng hơn nữa khi mà đêm hôm khuya khoắt lại cũng tưới hoa.
Nếu như Tiểu thư có tâm sự thì sẽ vào đêm hôm khuya khoắt đi tưới hoa.
“Không biết Lục thiếu gia sẽ trở về muộn hơn mấy ngày, tiểu thư có đi tưới hoa vào ban đêm hay không đây.”
Đinh Lương lẩm bẩm một câu.
Thật ra thì, nàng hi vọng là Lục thiếu gia có thể về sớm một chút.
Như vậy tiểu thư sẽ vui vẻ lên.
Chỉ khi có mặt của Lục thiếu gia, nàng mới cảm giác được tiểu thư là thật sự vui vẻ.
Không cần cười cũng có thể cảm nhận được loại cảm giác đó.
Yêu đương thật đáng sợ.
Đinh Lương nghĩ như vậy thì dự định đi trấn nhỏ.
Muốn đi chuẩn bị bữa sáng cho tiểu thư của nàng, mặc dù tiểu thư có thể sẽ bị Lục phu nhân gọi đi ăn điểm tâm, nhưng nàng vẫn phải chuẩn bị.
Thật ra phòng bếp của Lục gia cũng sẽ chuẩn bị, nàng chỉ là chuẩn bị thêm vài món mà tiểu thư của nàng thích ăn.
Chỉ cần chuẩn bị sẵn.
Nếu như tiểu thư không ăn thì cho Băng Phượng ăn, Băng Phượng vẫn rất thích ăn.
“Khi trở về chắc là trời cũng vừa sáng, nếu mà tiểu thư chịu để cho ta giúp nàng chải tóc thì càng tốt.”
Đinh Lương cảm thấy công việc của mình quá ít.
Nhất là phương diện chải chuốt, chưng diện của tiểu thư.
Đều là tiểu thư tự mình làm lấy.
Nàng cảm thấy mình bị thất nghiệp.
Sau đó Đinh Lương ra khỏi tiểu viện.
Đinh Lương mới vừa đi không bao lâu, cửa phòng của Mộ Tuyết truyền ra tiếng động nhỏ.
Mộ Tuyết đã thức giấc.
Lúc này, Mộ Tuyết mặc áo dài tay và quần dài, tóc thì đơn giản buộc lên, nhìn tương đối nhàn nhã.
Nàng ngắm nhìn cách trang điểm của bản thân, cảm thấy Lục Thủy chắc chắn sẽ thích.
Mặc ít một chút Lục Thủy càng ưa thích, nhưng mà nàng không quen mặc như vậy, chờ thành hôn rồi, Lục Thủy muốn thấy nàng mặc cái gì đều có thể.
Ừm, ở trong phòng.
Trong phòng, nàng sẽ thấy dễ chịu hơn, bởi vì chỉ có một mình Lục Thủy trông thấy.
Mộ Tuyết không tiếp tục suy nghĩ nữa mà mở cửa phòng, nhìn một vòng xung quanh.
“Đinh Lương đi ra ngoài rồi?”
Tiếp đó Mộ Tuyết cũng không thèm để ý, từ từ đi ra ngoài tiểu viện.
Nàng hướng về phía tiểu viện của Lục Thủy đi tới.
Hôm nay có đóa hoa muốn mở, nàng đi xem một chút.
Không bao lâu, Mộ Tuyết đã đi tới phía ngoài tiểu viện của Lục Thủy, mới đi chốc lát đã đến nơi, nàng theo phản xạ nhìn về phía đình nhỏ trong sân.
Được rồi, vẫn là không thấy được Lục Thủy ngồi ở chỗ đó.
Dịch: MB
Chương 653: Mộ Tuyết Phát Hiện Thiên Địa Chi Lực 3
“Ba ngày rồi, cũng không biết mấy ngày nữa người kia mới trở về.” Mộ Tuyết tự mình lẩm bẩm.
Sau đó nhẹ nhàng đi vào trong đình ngồi xuống.
Ngồi ngay bên cạnh vị trí mà Lục Thủy hay ngồi.
Sau đó Mộ Tuyết hai tay chống cằm ngắm nhìn khóm hoa ở gần đó.
Nàng rất là quen thuộc với nơi này, cho nên không cần ngồi cho đoan trang.
Nhưng vừa mới ngồi một hồi, Mộ Tuyết lại cảm giác được có người đang đi tới.
Là ở trên trời.
“Đã phát giác ra chưa?” Mộ Tuyết không có bất ngờ chút nào.
Hiện tại, nàng cũng không có việc gì làm, giúp đứa nhỏ này xử lý một chút chuyện cũng có thể giết thời gian.
Nhân tiện nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì có thể làm cho đứa bé này sinh ra cảm ứng.
“Rất có thể giống với tình huống trước đó, có liên quan với Cửu.” Mộ Tuyết nghĩ.
Nàng cũng không có hiểu cặn kẽ về tình huống của Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.
Cho nên có thể thông qua con bé hư hỏng này tìm hiểu một chút cũng tốt.
“Vù” một tiếng, bé gái đáp xuống ở bên cạnh Mộ Tuyết, nàng có chút mừng rỡ cũng có chút sốt ruột.
Nhưng nhìn thấy Mộ Tuyết nhìn chằm chằm vào mình, thì nàng đã ngoan ngoãn ngồi xuống rồi mới mở miệng nói:
“Ta đã cảm nhận được, cảm giác bị triệu hồi đã trở nên mãnh liệt rồi, lập tức có thể biết được vị trí.”
Mộ Tuyết gật gật đầu, sau đó nói:
“Đưa tay ra đi.”
Bé gái tóc màu hơi nghi hoặc nhưng mà vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.
Mộ Tuyết vẽ lên trên tay của cô bé một cái phù văn, nói:
“Khi đi qua đó, cảm thấy sắp tới nơi thì hãy kích hoạt phù văn này.
Như vậy thì ta sẽ có thể đi qua.”
Bé gái tóc màu hiếu kỳ chạm tay vào phù văn, sau đó quẹt nhẹ, phù văn bị kích hoạt lên.
Mộ Tuyết giơ tay lên, nhẹ nhàng phất một cái, phù văn yên tĩnh lại.
“Đến rồi hãy kích hoạt.”
“Ờ.” Bé gái tóc màu lập tức gật đầu.
Mộ Tuyết xoa xoa đầu của cô bé, cảm thấy con bé hư hỏng này thật ra cũng rất đáng yêu.
“Ngươi đã ở tại Phong Sương Hà bao lâu rồi?” Mộ Tuyết tò mò hỏi thử.
Bé gái tóc màu nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu:
“Không nhớ rõ, tỉnh lại ngay tại Thần Vực.”
“Vậy trước khi tỉnh lại thì sao?” Mộ Tuyết hỏi.
Bé gái tóc màu lắc đầu.
“Thần Vực có đẹp không?” Mộ Tuyết hỏi.
Nàng cũng không có hứng thú đối với những thứ khác.
Bé gái tóc màu vừa nghe đến vấn đề này thì rất hưng phấn, nói:
“Thần Vực rất tốt, có thể nhìn thấy thật nhiều tôm cá, chúng nó có rất nhiều màu sắc, nhưng đều không có nhiều màu sắc như là tóc của ta.
Chúng nó ao ước được như ta.”
Bé gái tóc màu vô cùng tự hào nói, còn đưa tay sờ lên đầu của mình.
“Vậy có ai chơi với ngươi không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Ta là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa, không cần có bạn chơi chung.
Chân Thần chính là Chân Thần, cũng không phải là con nít.” Bé gái tóc màu dõng dạc nói.
Mộ Tuyết nhìn bé gái tóc màu, nhất thời trầm mặc.
Tuy nhiên, nàng phát hiện lúc này trên thân thể của bé gái tóc màu bắt đầu xuất hiện hào quang yếu ớt, hình như có thứ gì đó đang kết nối với nàng.
Rất mãnh liệt.
“Ta cảm nhận được, cũng biết vị trí.” Bé gái tóc màu hưng phấn reo lên.
“Vậy thì đi qua đi.” Mộ Tuyết mở miệng nói.
Đương nhiên là bản thể của nàng sẽ không rời khỏi Mộ gia, chỉ cần lực lượng đi ra là được rồi.
Bé gái tóc màu đáp lời xong thì nhảy vọt lên không trung và biến mất ở trên bầu trời.
Trực tiếp đi xuyên qua không gian.
Nàng là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa, đương nhiên là có thể thực hiện được những kỹ năng đơn giản như thế này.
Mộ Tuyết im lặng nhìn về hướng bé gái tóc màu vừa biến mất.
Nàng chỉ cần an tĩnh chờ đợi.
Phù văn sẽ nhanh chóng được kích hoạt mà thôi.
Một lúc sau.
Mộ Tuyết vẫn chưa cảm nhận được gì cả.
“Không có bị kích hoạt? Gặp phải khó khăn?”
Mộ Tuyết không có lo lắng, mặc dù con nhóc kia thoạt nhìn như một đứa trẻ, nhưng mà nàng tự xưng là Chân Thần Duy Nhất, cũng không phải là khoác lác.
Thần lực mà nàng sở hữu được cũng không tầm thường chút nào.
Có thể dễ dàng đánh bại nàng, nhưng mà muốn tạo ra thương tổn chí mạng là điều rất khó.
“Nghĩ lại thì, tại sao ở kiếp trước ta chưa bao giờ gặp được nàng?
Điều này không hợp lý.”
Mộ Tuyết hơi thắc mắc một chút, chỉ đành quan sát thêm hai năm.
Để xem khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì.
Mộ Tuyết không miên man suy nghĩ nữa, bởi vì, ngay lúc này, nàng rốt cuộc cũng cảm nhận được phù văn bị kích hoạt.
Phía trên Vô Tận Đại Hải, bé gái tóc màu cuối cùng cũng ổn định được thân thể của mình.
“Thần lực ở bên trong thật sự đã bị phong ấn lại, kì quái.” Bé gái tóc màu sờ lên đầu của mình.
Vừa rồi không cẩn thận bị đụng trúng.
Nàng là Chân Thần đương nhiên sẽ không kêu đau.
Uy nghiêm của Chân Thần là không thể bị hao tổn.
Lúc này, bé gái tóc màu nhìn thấy vùng biển ở phía trước có một lối đi, bên trong đó dường như le lói chút ánh sáng màu đỏ đậm.
“Thần lực vẫn còn hơi yếu, phải chi thần lực này có thể ăn được thì tốt biết mấy.”
Bé gái tóc màu nói xong thì kích hoạt phù văn ở trong tay.
Sau đó, một tia sáng màu tím xuất hiện.
Tia sáng màu tím này từ từ ngưng tụ thành hình dáng một người con gái, người này đương nhiên là Mộ Tuyết.
Hiện giờ, nàng đang mang một cái khăn che mặt màu tím, hoàn toàn che khuất dung nhan của chính mình.
Mộ Tuyết vừa xuất hiện thì đã nghe thấy tiếng nói của bé gái tóc màu:
“Chính là chỗ này, nhưng bên trong dường như đã xảy ra chuyện gì rồi, ta không đi vào được.”
“Để ta xem thử.”Mộ Tuyết nói xong bèn quay đầu nhìn về phía trước.
Nàng nhìn thấy vùng biển ở phía trước có một lối đi, ở đối diện lối đi dường như có một vùng đất khác.
“Bỉ Chi Hải Ngạn?” Mộ Tuyết không ngạc nhiên về điều này.
Sau đó, nàng ngẩng đầu nhìn lên, ở trên không xuất hiện một vết nứt, giống như bị thứ gì đó mạnh bạo xé rách.
Thực sự là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
“Nhưng nếu nơi này là Bỉ Chi Hải Ngạn, như vậy thì Lục Thủy chắc chắn đang ở bên trong?” Trong lòng của Mộ Tuyết dấy lên một niềm vui nho nhỏ, bởi vì nàng có thể âm thầm đi qua đó để ngắm nhìn Lục Thủy một chút xíu.
Sau đó sẽ ở nhà chờ Lục Thủy trở về.
“Đi thôi, vào xem.” Mộ Tuyết nói.
Nàng cảm giác được thần lực, có vẻ như nơi này thật sự có liên quan tới Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.
Tuy nhiên, không thể ngăn được nàng.
Không có bất cứ ảnh hưởng gì đối với nàng.
Bé gái tóc màu đi ở sau lưng Mộ Tuyết.
Sau đó các nàng nhanh chóng tiếp cận lối vào, nhưng họ chưa kịp đi vào, thì có một lực lượng mạnh mẽ từ bên trong bất chợt ùa tới.
Tiếp đó là giọng nói của một người nam vang lên:
“Bỉ Ngạn Hoa sẽ nở.”
Ở bên trong giọng nói kì ảo này tràn đầy Thiên Địa Chi Lực.
Trong giây phút này, Mộ Tuyết vốn định tiến vào Bỉ Chi Hải Ngạn, nhưng nàng trực tiếp dừng lại.
Nàng đứng ngay lối vào Bỉ Chi Hải Ngạn, không đi vào trong, không rời đi.
Cũng không nói lời nào.
Bé gái tóc màu tò mò nhìn xem Mộ Tuyết.
Nàng cảm thấy quá khó sao?
Chuyện này thật sự là có chút khó khăn đối với con người.
“Chuyện này rất khó giải quyết sao?” Bé gái tóc màu gõ gõ ngón tay vào nhau, nhỏ giọng hỏi.
Đây vốn là trách nhiệm của một Chân Thần.
Mộ Tuyết xoa xoa đầu bé gái tóc màu, nói nhỏ:
“Chúng ta chờ một chút.”
Bé gái tóc màu ngoan ngoãn đứng chờ.
Nàng là Chân Thần, sẽ không mang đến phiền phức cho một người phàm.
Mộ Tuyết bình tĩnh đứng đó, giống như đang chờ xem diễn biến tiếp theo.
Sau đó, nàng lại cảm giác được lối vào Bỉ Chi Hải Ngạn bộc phát ra lực lượng, rồi giọng nói kia càng thêm hư ảo hơn.
“Vong Xuyên Hà chảy.”
Mộ Tuyết vẫn đứng đó, tiếp tục nhìn xem lối vào Bỉ Chi Hải Ngạn.
Không có đưa lực lượng tiến vào trong thăm dò, cũng không có miên man suy nghĩ.
Lại qua một hồi, lực lượng lại một lần nữa bộc phát, giọng nói kia lại vang lên:
“Nại Hà Kiều xuất hiện.”
Sau khi nghe được ba lần, Mộ Tuyết lại đợi thêm một lát nhưng mà giọng nói kia không truyền ra nữa.
“Hình như ở bên trong có một nguồn lực lượng còn lợi hại hơn so với lực lượng của ta.” Bé gái tóc màu nhìn chằm chằm lối vào Bỉ Chi Hải Ngạn nói.
Nhưng nàng không xác định được lực lượng đó là gì
“Thiên Địa Chi Lực.” Mộ Tuyết nhẹ giọng giải thích:
“Lực lượng này dựa vào năng lượng trong thiên địa, tương tự như thần lực”
“Hắn muốn xúc phạm thần sao?” Bé gái tóc màu hỏi.
Muốn sánh ngang với Thần, chống lại thần, không phải là xúc phạm thần hay sao?
“Hắn đang giúp Chân Thần làm việc, đây là nguyện vọng của hắn.” Mộ Tuyết nói.
“Khi nhân loại có nguyện vọng, ta sẽ thỏa mãn cho hắn.” Bé gái tóc màu bay lên, theo phản xạ mà thể hiện ra tác phong của một vị Thần.
Nói xong thì cảm thấy có gì đó không đúng.
Mộ Tuyết không có để ý, nàng nhìn xem Bỉ Chi Hải Ngạn, âm thầm tự nhủ:
“Thiên Địa Chi Lực, nhưng không phải là loại Thiên Địa Chi Lực thô sơ.
Mà là Thiên Địa Chi Lực đã trải qua rèn luyện”
“Thì ra là như vậy.
Sao hắn không thay đổi giọng nói một chút nha?”
Trong mắt Mộ Tuyết từ từ ánh lên niềm vui, chỉ trong chốc lát nàng đã suy nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Cũng thông suốt được nhiều vấn đề.
“Hắn không có vì ta mà điên đảo tâm hồn, thích ta nhưng không có thể hiện ra, lại còn thích giở trò “nhây”.
Sổ ghi chép đều sắp viết đầy.
Hắn chính là cố ý.
Cố ý trêu chọc ta, vì biết ta không thể tùy tiện nổi cáu.”
Mộ Tuyết phồng má:
“Đồ… Xấu… Xa!”
Dịch: MB
Chương 654: Ta Trở Thành Đại BOSS Rồi? 1
Mộ Tuyết nhìn lối vào Bỉ Chi Hải Ngạn, mặc dù nàng rất muốn xông vào bên trong, đối mặt với Lục Thủy, sau đó mỉm cười chào hỏi hắn: Lục thiếu gia, ngươi cũng ở đây sao, thật là trùng hợp nha.
Nhưng nàng cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
Hiện tại không thể đi vào, bởi vì Lục Thủy dường như đang bận bịu.
Hơn nữa, nàng muốn bình tĩnh suy ngẫm lại tất cả, xem chuyện gì xảy ra.
Hiện tại xông vào hình như rất thua thiệt, nàng chỉ vô tình phát hiện ra chuyện này.
Cũng không phải Lục Thủy tự nói cho nàng biết.
“Trên người của ta có Hỗn Nguyên Khí, Lục Thủy chỉ cần nhìn thấy ta thì sẽ biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng Thiên Địa Chi Lực của hắn, chỉ cần không bày ra, thì ta sẽ không phát hiện được.
Vậy thì hắn bắt đầu tu luyện Thiên Địa Chi Lực từ lúc nào?
Cố ý không nói với ta, chắc chắn là có mưu đồ xấu xa.
Mộ Tuyết bắt đầu hồi tưởng lại lần thứ nhất nhìn thấy Lục Thủy.
Khi đó, Lục Thủy đến Mộ gia từ hôn.
“Thời điểm hắn đến từ hôn thì đã nhìn ra được ta trùng sinh trở về?”
Mộ Tuyết suy tư.
“Khả năng rất lớn, dựa vào biểu hiện thì hơi khó đoán một chút.”
Nàng không có chứng kiến được tình huống của Lục Thủy trước khi kết hôn, cho nên thật sự không thể xác định được, những biểu hiện của hắn vào lúc đó là bình thường hay không.
“Nhưng mà sau khi hắn bị ta uy hiếp thì bắt đầu luyện thể, còn cố ý đi xem bói, trước kia cảm thấy những việc này cũng bình thường.
Bây giờ nghĩ lại, không bình thường chút nào.
Bây giờ hắn vẫn đang cố gắng luyện thể, vậy thì chỉ có một nguyên nhân, Thiên Địa Chi Lực của hắn chưa đủ để đối phó ta.
Muốn dùng luyện thể thuật để “lấy mạnh bù yếu”.
Vậy thì dòng thời gian của hắn ngắn hơn rất nhiều so với ta”
Mộ Tuyết rút ra một vài kết luận nho nhỏ, đáng tiếc là không có chứng cứ.
Nhưng mà có chứng cớ hay không cũng không quan trọng, tình huống hiện tại là Lục Thủy đánh không lại nàng.
“Nếu như Lục Thủy trùng sinh xong mà vẫn đến từ hôn, vậy là hắn thật sự muốn từ hôn sao?
Nếu không, hắn không có lý do gì để giấu ta.
Hắn có âm mưu gì trong chuyện từ hôn?”
Mộ Tuyết thử tưởng tượng, nếu như ở kiếp trước, nàng bị Lục Thủy từ hôn thì sẽ như thế nào?
Bất an, hụt hẫng, luống cuống?
Ngày xưa, nàng không hiểu gì cả.
Bị từ hôn thì chắc chắn sẽ không biết nên làm gì.
“Hắn muốn nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của ta?
Không, không chỉ có vậy, chắc chắn là hắn còn muốn quay phim, sau này, khi đã kết hôn thật nhiều năm hắn sẽ lấy ra để trêu chọc ta thêm một lần.”
Mộ Tuyết nghĩ tới đây thôi, trong mắt đã toát ra lửa giận.
Nếu như nàng không có trùng sinh, chắc chắn Lục Thủy sẽ đạt được mục đích.
Nhưng mà, nếu nàng không trùng sinh, thì cũng không có xảy ra chuyện từ hôn.
“Hắn đã biết ta là trùng sinh, vì sao vẫn không chịu từ bỏ?
Là muốn thu hoạch được thành tựu từ chỗ của ta sao?”
Mộ Tuyết cảm thấy chính mình có thể là một Đại Boss trong ý nghĩ của Lục Thủy.
Tuy nhiên nàng không chú ý nhiều tới những chuyện này.
Lục Thủy biết rõ nàng là người trùng sinh, còn cố ý trêu đùa nàng, đây mới là chuyện tệ hại nhất.
Chuyện này mới là quan trọng.
“Nhìn vợ của mình giả nai, là chuyện rất thú vị đúng không?” Mộ Tuyết đối diện với Bỉ Chi Hải Ngạn, muốn lớn tiếng chất vấn.
Nhưng mà nàng không có làm như thế.
Một lát sau Mộ Tuyết cười tươi như hoa:
“Nếu ngươi thích xem vợ của mình giả nai, vậy thì ta sẽ tiếp tục đóng kịch cho ngươi xem.
Ta sẽ chống mắt nhìn xem, sau đó, ngươi muốn làm gì.
Để cho ngươi đắc ý thêm một thời gian nữa, dù sao người cũng chỉ có thể kiêu ngạo trong thời này mà thôi.
Đến lúc đó cắn ngươi!”
Mộ Tuyết đang ngẫm nghĩ thì chợt nghĩ tới một sự kiện.
“Nói cách khác, từ nay về sau ta muốn đánh Lục Thủy sẽ dễ dàng hơn rất nhiều?
Muốn đánh thế nào cũng được, không cần sợ Lục Thủy không thích ta.”
Mộ Tuyết cảm thấy đúng là như vậy, bởi vì Lục Thủy không có khả năng không thích nàng.
Lục Thủy vẫn còn ký ức của kiếp trước, vậy thì Mộ Tuyết không có gì phải sợ.
“Lúc đánh hắn cũng có thể nhét vài món đồ nho nhỏ? Lục Thủy có nhìn thấy hay là phát hiện được cũng không có gì.
Những chuyện như vậy giữa hai vợ chồng cũng không xem như quá biến thái?”
Lúc vừa nghĩ đến thì Mộ Tuyết cảm thấy rất có lý, nhưng không bao lâu sau nàng đã trực tiếp phủ định ý nghĩ của mình.
“Không được, không thể bị hắn nhìn thấy.
Hắn đã nhìn thấy ta của lúc 20 tuổi, nhưng 19 tuổi thì vẫn chưa thấy qua.
Không cho hắn nhìn, tức chết hắn.”
Sau đó Mộ Tuyết bắt đầu dựa vào thời gian của Lục Thủy, suy nghĩ tất cả những chuyện mà hắn chắc chắn sẽ làm.
Mốc thời gian gần nhất của hắn đó là ma tu Chiến Vô Ảnh.
Mà thật trùng hợp là nàng đã dự định sẽ giả dạng đối phương.
Nghĩ đến đây, Mộ Tuyết cũng có chút vui vẻ.
Tuy nhiên đây đều là những sự kiện riêng tư của bọn họ, khi Mộ Tuyết nhớ đến một số việc khác, thì cũng cảm thấy có bóng dáng của Lục Thủy trong đó.
“Chuyện Mộ gia bị san thành bình địa phải có quan hệ trực tiếp với Lục Thủy.
Vị trí của Khởi Nguyên Thạch chắc chắn là hắn cũng đã biết, nhưng không biết có nhúng tay vào hay không.”
“Nhân vật đang giúp đỡ cho người ở phía dưới Thu Cảnh cung chắc cũng là Lục Thủy.
Ừm…”
Mộ Tuyết cẩn thận suy nghĩ một lúc, sau đó cho ra kết luận mới:
“Giúp đỡ cho cô gái khác, lập mưu đối phó vợ của mình, cần phải ghi nhớ.”
Nàng nói xong thì cách không lấy sổ ghi chép ra ghi lại.
Chẳng qua trong quá trình hồi tưởng, nàng lại cảm thấy thắc mắc:
“Nhắc tới mới nhớ là bọn ta như thế nào trùng sinh được?
Rõ ràng đều là người trùng sinh, vì sao ta lại tới sớm hơn Lục Thủy hai ba năm?”
Mộ Tuyết có thể tính sơ sơ là mình tới sớm hơn Lục Thủy bao lâu.
Vì sao?
Bởi vì Lục Thủy mà trùng sinh sớm hơn một năm, thì lần trước hắn đã có thể từ hôn được rồi.
Cũng có thể Mộ Tuyết đã gả vào Lục gia rồi.
Sau đó Mộ Tuyết lắc đầu.
“Được rồi, hãy để cho Lục Thủy suy nghĩ đi.”
“Nhưng mà Lục Thủy ở bên ngoài phô trương như vậy, chắc phải có một chút tiếng tăm.
Cần phải cho Thiên Nữ chưởng môn đi điều tra thử.”
Mộ Tuyết nghĩ kỹ, chờ khi biết được lớp vỏ bọc bên ngoài của Lục Thủy, sẽ tìm một cơ hội ôm lấy hắn, sau đó ghé vào lỗ tai của hắn nhẹ nhàng gọi cái tên giả đó ra.
Hù chết hắn.
Sau khi phát hiện ra khí tức ở bên trong Bỉ Chi Hải Ngạn bắt đầu bình tĩnh lại, Mộ Tuyết rốt cuộc có thể thoải mái thở ra một hơi.
Nàng dự định đi trở về
Nàng còn muốn suy nghĩ thêm, sau đó an tĩnh chờ Lục Thủy trở về.
“Mọi chuyện ở bên trong đã có người xử lý ổn thỏa, chúng ta trở về đi.” Mộ Tuyết nói với bé gái tóc màu.
Bé gái tóc màu tò mò hỏi:
“Người kia là ai vậy?
Ta muốn giúp hắn mở mang kiến thức, thấy được uy nghiêm của Chân Thần, có được không?”
“Tạm thời thì không được.” Mộ Tuyết vừa cười vừa nói.
Tuy Lục Thủy yếu, nhưng đứa nhỏ này cũng không mạnh.
Mà Thiên Địa Chi Lực hoàn toàn áp chế được thần lực của nó.
“Vậy chờ ta ăn thêm một ít thần lực nữa, sẽ cho hắn biết tay.” Bé gái tóc màu nói.
Mộ Tuyết không nói gì thêm.
Đến khi đó thì không có ai uy hiếp được Lục Thủy nữa rồi.
Ờ, trừ nàng.
Mộ Tuyết lập tức biến mất ngay tại chỗ, bé gái tóc màu biến mất ở trên bầu trời.
Bởi vì nàng cũng cảm giác lực triệu hồi đã biến mất.
Nàng dự định chờ người ở bên trong đi hết lại đến xem thử, xem có thể tìm được thần lực còn sót lại để ăn hay không.
Dịch: MB
Chương 655: Ta Trở Thành Đại BOSS Rồi? 2
Lục Thủy thu hồi Thiên Địa Chi Lực của hắn, sau đó dời lực chú ý trở lại bản thể.
Hiện giờ hắn vẫn cảm thấy có chút không thích hợp.
Nhưng mà xung quanh cũng không có cái gì khác thường.
“Thật kỳ lạ, rõ ràng không có mối đe dọa nào cả.”
Lục Thủy cảm nhận một hồi, không phát hiện được gì.
Sau đó hắn cũng không nghĩ tới nữa, mà cùng với mọi người nhìn xem kết quả cuối cùng của Chuyển Sinh Thụ.
Lúc này vẫn có thể nhìn thấy rõ Chuyển Sinh Thụ và hai bóng người ở bên dưới tàng cây.
Lục Thủy nhìn thấy Diệp Tân đang đi về phía Chuyển Sinh Thụ, U La Cổ Phật chỉ đứng ở một bên quan sát, không có hành động nào khác.
Tiếp theo, Lục Thủy nhìn thấy Diệp Tân tới gần Chuyển Sinh Thụ, sau đó đưa lực lượng trong tay của hắn dung nhập vào bên trong Chuyển Sinh Thụ.
Bây giờ thì Diệp Tân đã rút tay về, hắn bắt đầu hồi hộp nhìn vào Chuyển Sinh Thụ, không biết tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra với Chuyển SInh Thụ.
Nhưng mà điều hắn lo sợ nhất là không có chuyện gì xảy ra.
Không được bao lâu thì hắn đã nhận ra lo lắng của mình là dư thừa.
Sau khi Chuyển Sinh Thụ hấp thụ tia lực lượng kia xong, lập tức sinh ra rất nhiều bó mạch, những bó mạch này từ từ lan rộng ra khắp mặt đất của Bỉ Ngạn, vô số Bỉ Ngạn Hoa đang truyền lực lượng vào trong bó mạch, những dòng chảy của Vong Xuyên Hà cũng kết nối với chúng.
Kể cả Nại Hà Kiều cũng như vậy.
Cuối cùng, những bó mạch này lại tập trung về phía trên Chuyển Sinh Thụ.
Tất cả lực lượng đều truyền vào đóa hoa ở trên cao nhất.
Diệp Tân sững sờ chứng kiến hết thảy, chỉ trong vài lần hô hấp, hắn đã thấy cánh hoa bắt đầu rơi xuống.
Hoa rơi, cây kết trái.
Đúng vậy, Chuyển Sinh Thụ bắt đầu kết trái.
Trái cây này ở nơi cao nhất trên Chuyển Sinh Thụ, sự xuất hiện của nó giống như một chùm sáng màu trắng noãn.
Ánh sáng chiếu rọi toàn bộ Bỉ Ngạn, tràn đầy sức sống, khác xa với phong cảnh vốn có của Bỉ Ngạn.
Trái cây này hoàn toàn trong suốt, ở chính giữa dường như có một sinh mệnh đang ngủ say.
Cuối cùng thì ánh sáng bắt đầu biến mất, giống như đã trải qua thời kỳ chín muồi.
Sau đó từ trên cây chậm rãi rơi xuống.
Diệp Tân lập tức đưa tay đỡ lấy.
Khi trái cây rơi vào trong tay hắn, khoảnh khắc trái cây tiếp xúc với Diệp Tân, nó lại tỏa sáng một lần nữa.
Nhưng lần này ánh sáng chỉ chợt lóe lên.
Những người khác không cách nào thấy rõ trên tay của Diệp Tân xảy ra chuyện gì.
Nhưng mà Lục Thủy biết, trái cây kia lại biến thành một con chim.
Đúng vậy, Diệp Tân nhìn xem con Thanh Điểu quen thuộc trong lòng bàn tay mình, hốc mắt đột nhiên trở nên ẩm ướt
Con Thanh Điểu này đang ngủ say, nhưng Diệp Tân biết rằng đây chính là người mà hắn vẫn một mực đợi chờ.
“Đã lâu không gặp.” Diệp Tân ôn tồn nói.
Dù rằng đối phương không thể lập tức trả lời với hắn.
Nhưng những lời nói này, hắn đã dồn nén thật lâu.
Hôm nay rốt cục có thể nói ra.
U La Cổ Phật chứng kiến tất cả, hắn kinh ngạc với kỳ tích mà vị kia tạo ra, cảm động cho phúc duyên của Diệp Tân, nhưng trong lòng hắn thật bình thản.
Cũng không dự định làm cái gì.
“Trong cõi trần tục, phức tạp nhất chính là tình, làm người ta cảm động nhất cũng là tình.
Là duyên, cũng là kiếp.” U La Cổ Phật cất tiếng nói.
Diệp Tân quay đầu nhìn về phía U La Cổ Phật:
“Nhưng mà muôn ngàn sinh linh lẫn sự vật, có cách nào thoát khỏi phiền nhiễu này đâu?”
“Có.” U La Cổ Phật nói.
Diệp Tân có chút ngạc nhiên, sau đó cung kính nói:
“Xin mời Cổ Phật chỉ bảo.”
Lục Thủy cũng lắng nghe, mặc dù hắn không có khổ sở vì tình, nhưng cũng muốn nghe thử quan điểm của vị Cổ Phật này.
Miêu Đồng cũng chăm chú, hắn là kẻ khốn khổ vì tình.
“Thứ nhất, tốt nhất không gặp gỡ, thì sẽ không mến nhau.
Thứ hai, tốt nhất không hiểu nhau, sẽ không cần tương tư.” U La Cổ Phật nhìn vào Diệp Tân, chậm rãi nói ra.
Lục Thủy: “…”
Miêu Đồng: “…”
Diệp Tân nghe xong thì hơi sửng sốt một chút, sau đó mới nói:
“Lời nói của Cổ Phật lời cũng không phải là phật pháp.”
Đây chỉ là cách để trốn tránh chứ thật sự không phải là phật pháp.
U La Cổ Phật cười cười, nói rằng:
“Phương pháp nhà Phật, lý lẽ của thế tục, đều là đạo lý trong nhân gian, không phải sao?
Phật pháp vốn được đúc kết từ trong thế tục, phật có thể phổ độ chúng sinh, nhưng nếu không hiểu rõ lý lẽ trong thế tục, thì sao có thể nói là phổ độ đâu?
Đây là điều mà thí chủ vừa mới nói với bần tăng.”
Diệp Tân im lặng không nói.
U La Cổ Phật cúi đầu, dùng giọng điệu bình thản nói ra một đoạn giáo lý nhà Phật:
“Phật từng nói qua, nếu như phật pháp là đúng, thì chân lý khác chưa chắc là sai.
Nếu như phật pháp là sai, vậy thì chân lý khác cũng chưa hẳn là đúng.
Thiện ác không có căn nguyên, đúng sai ở suy nghĩ ban đầu.”
U La Cổ Phật tạm ngừng, hắn chắp tay trước ngực, cúi đầu với Diệp Tân:
“Hôm nay có thể gặp được thí chủ, trò chuyện với thí chủ, là phật duyên của bần tăng.”
Nhìn thấy U La Cổ Phật cúi đầu lạy tạ, Diệp Tân kinh hãi, lập tức ngăn cản nói:
“Cổ Phật nói quá lời.”
Lúc này U La Cổ Phật mới đứng thẳng người lại, khoảnh khắc hắn đứng lên, trên người hắn tỏa ra một vòng Phật quang.
Trong ánh sáng có lòng từ bi, có ý phổ độ.
Hắn lại tiến thêm một bước trên con đường Phật Pháp.
Pháp tướng của Cổ Phật như ẩn như hiện.
“U La Cổ Phật?” Băng Hải Nữ Thần nhíu nhíu mày.
Nàng nhận ra đối phương, nhưng điều làm cho nàng không thể nào chấp nhận được là, vào lúc này, đỉnh phong cao nhất của U La Cổ Phật vậy mà đã tiếp cận với bảy đại Chủ Thần các nàng.
Hơn nữa, mặc dù hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng không có thua kém bao nhiêu so với Lâu La Cổ Phật.
“Từ khi nào Phật Môn khôi phục được nhiều Cổ Phật như thế? Tâm Hỏa Cổ Phật cũng không thể so sánh được?” Băng Hải Nữ Thần cảm thấy áp lực.
Nàng chỉ hy vọng, Hắc Ám Nữ Thần có thể mau chóng tỉnh lại.
Diệp Tân nhìn xem U La Cổ Phật, tự nhiên biết đối phương có sự đột phá:
“Chúc mừng Cổ Phật.”
U La Cổ Phật gật đầu, nói:
“Khúc mắc của thí chủ đã được giải, thì không còn liên quan gì với Phật Môn nữa.
Trong thời đại này, Khổ Hải Phật Môn lại thức tỉnh, nghĩa là sắp có khổ nạn, hy vọng thí chủ tự giải quyết cho tốt.”
U La Cổ Phật nhìn Diệp Tân một lúc, hơi phân vân, lại nói thêm:
“Phật đã từng nói qua, nếu người khác đều là ác, thì phật cũng chưa hẳn là tốt.
Thí chủ, hữu duyên gặp lại.”
U La Cổ Phật nói xong thì dự định rời khỏi Chân Thần kết giới, hắn phải trở về Minh Thổ.
Nhưng U La Cổ Phật mới vừa đi đến nửa đường thì đột nhiên ngừng lại.
Diệp Tân đang định bái biệt U La Cổ Phật đã nhìn thấy U La Cổ Phật dừng lại, hình như có việc gì.
Hắn cảm thấy hơi tò mò một chút.
Dịch: MB
Chương 656: Ta Trở Thành Đại BOSS Rồi? 3
Lúc này, U La Cổ Phật hướng về phía Chuyển Sinh Thụ, cung kính nói:
“Bần tăng là đệ tử Phật Môn, U La Cổ Phật, muốn thỉnh giáo thí chủ một vấn đề.”
Đây là nói với ta sao? Lục Thủy lập tức nhận ra, U La Cổ Phật đang nói chuyện với hắn.
Thật ra thì hắn cũng muốn trò chuyện với vị U La Cổ Phật này một chút.
Nhưng mà thực lực của hắn không đủ để thiết lập giao tiếp bình thường.
Tuy nhiên, trả lời một câu hỏi của đối phương thì vẫn có thể.
Lục Thủy sử dụng Thiên Địa Chi Lực, làm cho Chuyển Sinh Thụ lay động, lóe lên một cái.
U La Cổ Phật nhìn thấy ánh sáng chợt lóe lên, thì biết đây là đối phương đồng ý trả lời.
Lập tức mở miệng nói:
“Thí chủ có thể nói cho ta biết danh tính hay không?”
Nghe câu hỏi này, mọi người đều sửng sốt, có thể nói, tất cả bọn họ đều cảm thấy thích thú với câu hỏi này.
Mặc kệ là Diệp Tân, hay là Nhị trưởng lão, hoặc là Băng Hải Nữ Thần, kể cả nhóm người của An Dật đang ở cách đó khá xa.
Mỗi người đều muốn biết.
Người mạnh mẽ thì muốn biết mức độ nguy hiểm của đối phương, ví dụ như Băng Hải Nữ Thần, nàng muốn biết đối phương rốt cuộc có thể ảnh hưởng đến các nàng hay không.
Nếu như có thể lôi kéo, bản thân nàng sẽ không ngần ngại đi lôi kéo đối phương.
Mà Nhị trưởng lão thì ngược lại, nàng muốn biết mình có thể nghe được tên của Lưu Hỏa không, hiện tại, nàng càng xem thì càng không hiểu nổi, nên chỉ đành từ danh tính của đối phương suy ra chút manh mối.
Kẻ yếu thế thì muốn nghe xong rồi trở về kể lại cho người khác hâm mộ, ví dụ như Miêu Đồng, hắn quyết định trở về sẽ kể cho đạo lữ của hắn, khoác lác một chút, chứng tỏ rằng hắn ra ngoài không phải là đi chơi bời lêu lỏng.
Trong lòng Lục Thủy không có chút gợn sóng nào đối với vấn đề này.
Sau đó, hắn thông qua đậu nành, truyền ra một câu:
“Một người nghe kể chuyện xưa.”
Nghe được câu trả lời vi diệu này, cả đám người đều có chút sửng sốt, như vậy cũng là câu trả lời sao?
U La Cổ Phật không có suy nghĩ nhiều, cúi đầu cảm kích nói:
“Đa tạ thí chủ.”
U La Cổ Phật nói xong bèn đi ra khỏi Chân Thần kết giới, cuối cùng biến mất ngay trong tầm mắt của mọi người.
Diệp Tân trông thấy U La Cổ Phật rời đi, hắn biết đối phương trở về Minh Thổ.
Sau đó cung kính cúi đầu.
Mà trong lòng của hắn cũng đã có đáp án khi nghe câu trả lời của nhân vật kia.
Lúc này, Chuyển Sinh Thụ cũng bắt đầu biến mất.
Hết thảy đều sẽ bình thường trở lại, ngôi sao màu đỏ thẫm cũng rời khỏi Bỉ Ngạn.
Song Nguyệt thì vẫn là Hồng nguyệt, không có thay đổi.
Đây mới là cảnh tượng ở trong Bỉ Ngạn.
Lục Thủy thu hồi ánh mắt, hắn trả lời như vậy, cũng không phải nói cho những người khác nghe.
Mà là nói cho Diệp Tân nghe.
Bởi vì Diệp Tân biết Lưu Hỏa là ai.
Lục Thủy muốn để Diệp Tân chủ động đến tìm mình, dù sao hắn không thể biết Diệp Tân ở đâu.
Cho nên hắn chỉ có thể đưa ra đáp án mà Diệp Tân sẽ hiểu được.
Đến lúc đó thì có thể từ trong miệng của đối phương, biết được một số chuyện trong thời kỳ Viễn Cổ.
Hoặc nhiều hoặc ít, nhưng chắc chắn là có.
“Đi thôi, đi xem thử Kim Sinh Lộ.” Lục Thủy quay đầu nhìn về phía Nại Hà Kiều, từ từ đi qua.
Hắn đương nhiên biết tới sự xuất hiện của Nại Hà Kiều.
Đi qua đó sẽ có thể trực tiếp tiến về phía Kim Sinh Lộ.
Mặc dù có thể đi thuyền qua đó, nhưng thuyền làm sao nhanh bằng cầu?
Lúc này, Chân Võ và Chân Linh mới lấy lại tinh thần, vội cúi đầu trả lời.
Thật ra bọn họ cũng muốn hỏi một chút về tình huống vừa rồi, cho dù người kia không phải là thiếu gia của bọn họ, bọn họ cũng cảm thấy là thiếu gia biết được gì đó.
Vừa rồi, khi U La Cổ Phật hỏi danh tính, bọn họ cứ nghĩ là mình sẽ nghe được tên của thiếu tông chủ Ẩn Thiên tông: Lưu Hỏa.
Đáng tiếc, đối phương chỉ nói ra một câu khơi khơi như vậy.
Thiếu gia có nghe kể chuyện xưa sao?
Hình như là có.
Chân Võ do dự một chút, mở miệng nói:
“Thiếu gia.”
“Không ăn.” Lục Thủy trực tiếp trả lời.
Chân Võ: “…”
Chân Linh: “…”
Thiếu gia đã nói như vậy, bọn hắn còn có thể nói cái gì?
Chờ có cơ hội rồi mới hỏi đi.
Sau đó Chân Võ và Chân Linh theo chân Lục Thủy, đi một mạch về phía Nại Hà Kiều.
Đoạn đường này cũng không xa, chỉ đi một lúc là đến nơi.
“Ánh mắt lại bắt đầu tập trung về phía này, có vẻ như hai người kia thật sự muốn nhìn chằm chằm vào ta.” Lục Thủy trong lòng bất đắc dĩ.
Cho dù nhìn chằm chằm thì đã sao?
Hắn làm nhiều chuyện như vậy, người chú ý hắn, phát giác được gì sao?
Không thể nào!
Nhị trưởng lão đúng là không có phát giác được, hiện giờ nàng đang cảm thấy hơi hoang mang, cuối cùng là nàng đoán sai, hay Lục Thủy ngụy trang quá khéo.
“Vừa rồi người kia nói rằng hắn là một kẻ nghe kể chuyện xưa, ta suy xét thế nào cũng cảm thấy không liên quan tới Lục Thủy.
Mà phía trước chính là Kim Sinh Lộ, có thể quan sát một chút.
Nhưng…” Nhị trưởng lão quay đầu nhìn về phía Băng Hải Nữ Thần, nàng đang phân vân không biết mình có nên đánh chết đối phương ngay bây giờ không.
Tuy nhiên, nàng nhanh chóng từ bỏ ý nghĩ này.
Sau khi bị giết, đối phương sẽ có thêm nhiều kế hoạch khác.
Chẳng thà để đối phương tiếp tục quan sát.
Nếu Lục Thủy thực sự đặc biệt và bị phát hiện, thì sẽ có nguy cơ bị loại bỏ.
Đương nhiên, bản thể của Băng Hải Nữ Thần tự mình đi tới thì kết quả sẽ khác.
Trông thấy Băng Hải Nữ Thần nhìn sang, Nhị trưởng lão tỏ ra thờ ơ và ngồi xổm xuống, sau đó bắt đầu cấy ghép Bỉ Ngạn Hoa.
Loài hoa này cũng không dễ dàng cấy ghép.
Băng Hải Nữ Thần nhìn xem Lục Hữu Đình, cau mày.
“Tại sao vừa rồi nàng đã muốn ra tay với ta, nhưng lại từ bỏ?”
Băng Hải Nữ Thần nhìn về phía Lục Thủy, sau đó suy đoán.
“Sự chú ý của ta làm cho Lục Hữu Đình cảnh giác, không ra tay là bởi vì muốn cho ta xem xong?
Từ đó loại bỏ sự chú ý của ta đối với Lục Thủy?
Làm sao nàng ấy có thể đoán được là ta muốn tra xét tới cùng?
Băng Hải Nữ Thần nghĩ mãi không ra.
Nàng từ nhiều manh mối mà suy đoán rằng Lục gia rất quan tâm Lục Thủy.
Nhưng mà ở trong mắt của bọn họ, Lục Thủy cũng không phải là người tài giỏi.
Rất có thể, Lục Hữu Đình biết nàng đang chú ý tới Lục Thủy cho nên mới ở lại chỗ này.
“Lục Hữu Đình muốn biết ta đang chú ý đến điều gì?”
“Như vậy thì, chỉ cần Lục Thủy đi đến Kim Sinh Lộ, mặc kệ là tình huống như thế nào, nàng cũng sẽ ra tay đối phó ta.”
Sau khi Băng Hải Nữ Thần suy nghĩ kỹ, cũng không có tỏ ra lo lắng.
Nếu như, ngay lúc này, Lục Hữu Đình ra tay với nàng mới thật sự là phiền phức.
Sau đó hai người lại bắt đầu giằng co.
Dịch: MB
Chương 657: Ta Trở Thành Đại BOSS Rồi? 4
Bên trong những khóm Bỉ Ngạn Hoa rậm rạp.
Có một đám Yêu thú, đang cẩn thận từng li từng tí di chuyển giữa những bụi hoa, sợ rằng trong lúc vô tình sẽ giẫm nát những đóa hoa.
Đây là cảnh tượng mà bọn chúng chưa từng thấy được.
Theo bản năng không muốn phá hư.
Nơi mà bọn chúng sinh sống, chưa bao giờ có những thứ như thế này.
Cho nên bọn chúng vô cùng quý trọng.
Rống!
Bởi vì phía trước hoa mọc càng ngày càng dày đặc, cho nên những con thú lớn sẽ cõng những con nhỏ hơn trên lưng.
Sau đó vô cùng cẩn thận đi về phía trước.
Loạng choạng một chút.
Có con không cẩn thận đụng phải một đóa Bỉ Ngạn Hoa.
Ngao!
Một tiếng rống làm toàn bộ bầy thú đều hoảng hốt, những con nhỏ suýt chút té lăn xuống.
May mắn là trụ lại được.
Bởi vì Yêu thú kia kịp thời rụt chân lại, nên không có làm Bỉ Ngạn Hoa bị hư hại.
Sau đó, Yêu thú dùng móng vuốt đụng vào Bỉ Ngạn Hoa, cẩn thận nâng đỡ đóa hoa về đúng vị trí.
Nhìn thấy đóa Bỉ Ngạn Hoa vẫn an toàn, đàn thú nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng vừa thở phào nhẹ nhõm xong, thì bất chợt có một bóng người ở trên không trung, đang chạy như bay đến.
Người này vọt thẳng tới, đụng vào bầy thú.
Bầy thú: “???”
Chỉ nghe được một tiếng “phịch”.
Bầy thú bị người này đụng trúng, trực tiếp bay ra ngoài.
Uỵch?
Người kia cũng ngã lăn quay ra đất.
“A, đau quá! Sao tự nhiên lại xảy ra va chạm vậy?” Tịnh Thổ công chúa Mộc Nhiễm cảm thấy không thể hiểu nổi.
Ban đầu nàng đang ở chỗ Kim Sinh Lộ, nhưng dường như nàng xâm nhập bất hợp pháp, nên bị cưỡng chế đưa trở về.
Sau khi va chạm, nàng bị thương ở cánh tay.
Mộc Nhiễm xoa xoa cánh tay, cảm thấy vô cùng đau đớn.
“Đụng trúng cái gì rồi? Dường như rất là sắc bén?” Nàng là một người tu chân đã đạt tới thất giai, cơ thể không có yếu ớt tới vậy.
Có thể làm cho tay của nàng bị thương, chắc chắn là không đơn giản chút nào.
Tịnh Thổ công chúa Mộc Nhiễm vừa suy nghĩ tới đây thì mơ hồ nghe được tiếng gầm gừ từ phía sau lưng truyền tới.
Nàng giật nảy mình, lập tức quay đầu xem thử.
Vừa mới nhìn thấy, Tịnh Thổ Mộc Nhiễm lập tức sợ ngây người.
Nàng nhìn thấy một đám Yêu thú đang nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Lúc này có vô số Bỉ Ngạn Hoa ngã xuống ở xung quanh yêu thú.
Mà đóa Bỉ Ngạn Hoa vừa mới được nâng dậy đã bị chân của Mộc Nhiễm giẫm nát.
Đàn thú, nổi giận.
Rống!
Toàn bộ bầy thú đồng loạt gào thét, tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc.
Giờ khắc này, đàn thú không một chút do dự xông về phía Tịnh Thổ công chúa Mộc Nhiễm.
Giống như muốn đem con người trước mặt xé thành mảnh nhỏ.
Mộc Nhiễm ngây ngẩn cả người, nàng không hiểu gì cả, vì sao chính mình lại đụng phải đàn thú, còn là bầy thú trước đó.
Nàng thật sự đánh không lại.
Đặc biệt là thương thế của nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
“Tại sao lại xui xẻo như vậy.”
Tịnh Thổ Mộc Nhiễm hét lên một tiếng, nhấc chân chạy trối chết.
Cuộc trốn chạy dài đằng đẵng lại bắt đầu.
Nàng không biết sau cuộc truy sát này, nàng còn giữ được tính mạng hay không.
Bởi vì nàng không thể nào chạy hơn bầy thú được.
“Không, chắc là không sao đâu, cái tên Minh Thổ Thiên Vũ kia bị đuổi mấy ngày mấy đêm đều không xảy ra chuyện, ta ít nhất cũng có thể kiên trì được mấy tháng.
Chắc chắn sẽ có chuyển biến.” Mộc Nhiễm âm thầm tự nhủ.
Vài tháng thôi, nàng cũng không tin bầy thú này có thể đuổi giết nàng suốt mấy tháng liền.
Mộc Nhiễm không ngừng chạy về phía trước, sau lưng, đàn thú phát điên đuổi theo.
Bọn họ không có chú ý đến biến hóa của Chuyển Sinh Thụ, cũng không có tâm trạng nghe ngóng những âm thanh phát ra từ chỗ Chuyển Sinh Thụ.
Bây giờ, Mộc Nhiễm chỉ muốn sống sót mà thôi, nàng chỉ cần lơ là một chút thì sẽ chết ngay tại chỗ.
Mà bầy thú thì đâu để ý nhiều như vậy.
Mộc Nhiễm chạy hồi lâu, trên đường đi nàng không có phát hiện bất cứ người nào, cũng không có cách nào cầu cứu các cường giả khác.
Cho đến khi nàng nhìn thấy một bóng người.
Một người mặc áo giáp, tay cầm trường thương, ba người tu chân đang đối mặt với hắn đều là lục giai, nhưng hắn không sợ hãi chút nào.
Nhìn thấy hắn trong nháy mắt, Mộc Nhiễm lập tức chạy qua.
“Rốt cuộc tìm được kẻ thù thật sự của bầy thú.”
Minh Thổ Thiên Vũ Danh Dữ Trọng nhìn ba người đang đứng trước mặt, trầm giọng nói:
“Ta là người Minh Thổ, đúc thương ở Minh Hải, cả đời truyền kỳ, trăm trận trăm thắng.
Hôm nay gặp được các vị, là may mắn của ta.
Thành tích bất bại lại tăng thêm một trận.
Ba vị đã muốn học hỏi vậy thì ta cũng không keo kiệt”
Minh Thổ Thiên Vũ Danh Dữ Trọng vừa nói vừa múa may trường thương, khí thế hào hùng.
Phía trước mặt của Danh Dữ Trọng có ba người lục giai, đều là nam, theo tu vi, ba người bọn họ không có ai thấp hơn Danh Dữ Trọng.
Nhưng khí thế mà Danh Dữ Trọng biểu hiện ra ngoài, lại hoàn toàn vượt khỏi tính toán của bọn họ.
Hơn nữa, bọn họ không có hiểu biết nhiều về Minh Thổ, thậm chí chưa bao giờ gặp qua.
Mọi hiểu biết đều là kiến thức ít ỏi trong sách, hình như theo ghi chép thì người Minh Thổ rất là dũng mãnh thiện chiến.
Cho nên, ba người có chút do dự.
Bọn họ chỉ muốn chặn đường đánh cướp một vài cường giả quanh đây.
Nhưng không ngờ đối phương lại là kẻ khó xơi như vậy.
Không cẩn thận sẽ mất cả chì lẫn chài, vậy thì rất tệ.
“Có ra tay hay không?”
“Cũng muốn động thủ, nhưng mà hắn có vẻ rất mạnh?”
“Nhìn không giống lắm, nếu như hắn thật sự mạnh thì đã ra tay đối phó chúng ta, lề mề ở đó làm gì?”
“Biết đâu hắn là một kẻ dở hơi? Các ngươi không cảm thấy, chỉ có kẻ dở hơi mới nói năng như vậy sao?”
Ba người trong nháy mắt chấm dứt truyền âm.
Gặp phải kẻ yếu, bọn họ sẽ không chủ động ra tay.
Đều là ở trên cao nhìn xuống, chờ đối phương ra tay trước.
Ba người bọn họ đều không yếu, đã quá quen thuộc với cảm giác này.
Đặc biệt là ba người bọn họ đều là ma tu.
Nên càng thích làm như vậy.
Rống!
Trong khi bọn họ còn đang do dự thì có tiếng gầm giận dữ đột ngột vang lên.
Bọn họ quay đầu nhìn về phía vừa phát ra âm thanh.
Vừa nhìn đã bị dọa sợ hết hồn.
Bọn họ nhìn thấy một cường giả, dẫn theo một đám Yêu thú đang chạy về phía này.
Khí thế hùng hổ.
“Ô kìa, Tịnh Thổ công chúa?
Lại đến tìm ta à.” Danh Dữ Trọng nhìn thấy Mộc Nhiễm thì quay đầu nhìn về phía ba vị cường giả lục giai, sắc mặt không chút thay đổi nói:
“Ba vị đừng có lo lắng, bọn chúng vì muốn giao chiến với ta nên mới tới đây.
Ta sẽ nói rõ ràng với bọn chúng, trước tiên, bọn chúng và ba vị sẽ đánh một trận.
Mặc dù bọn chúng thật hung hãn, nhưng mà chỉ công kích trước một lần thôi.
Sức mạnh chỉ bằng một đòn đánh của thất giai, chắc không thành vấn đề với ba vị.
Sau đó bọn chúng sẽ thừa nhận thực lực của ba vị.”
Dịch: MB
Chương 658: Mộ Tuyết Muốn Mặc Váy 1
Rống!
Trong khi bọn họ còn đang do dự thì có tiếng gầm giận dữ đột ngột vang lên.
Bọn họ quay đầu nhìn về phía vừa phát ra âm thanh.
Vừa nhìn đã bị dọa sợ hết hồn.
Bọn họ nhìn thấy một cường giả, dẫn theo một đám Yêu thú đang chạy về phía này.
Khí thế hùng hổ.
“Ô kìa, Tịnh Thổ công chúa?
Lại đến tìm ta à.” Danh Dữ Trọng nhìn thấy Mộc Nhiễm thì quay đầu nhìn về phía ba vị cường giả lục giai, sắc mặt không chút thay đổi nói:
“Ba vị đừng có lo lắng, bọn chúng vì muốn giao chiến với ta nên mới tới đây.
Ta sẽ nói rõ ràng với bọn chúng, trước tiên, bọn chúng và ba vị sẽ đánh một trận.
Mặc dù bọn chúng thật hung hãn, nhưng mà chỉ công kích trước một lần thôi.
Sức mạnh chỉ bằng một đòn đánh của thất giai, chắc không thành vấn đề với ba vị.
Sau đó bọn chúng sẽ thừa nhận thực lực của ba vị.”
Rống!!
Đàn thú nhìn thấy Danh Dữ Trọng trong nháy mắt đã bắt đầu nổi điên lên, khí tức đáng sợ xông ra khắp bốn phía.
“Ồ, có vẻ như bọn chúng rất thích thú.” Danh Dữ Trọng sắc mặt không thay đổi nói.
Ba người ma tu: “…”
Một đám Yêu thú mạnh hơn lục giai đang vọt về phía bọn họ?
Tiếp nhận một đợt tấn công của bọn chúng?
Ha hả.
“Đạo hữu mạnh mẽ, hiên ngang, xứng đáng với danh hiệu bất bại.”
“Ba người chúng tôi xin nhận lỗi “
“Xin từ biệt.”
Ba người, mỗi người một câu, nói xong thì trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất quay đầu bỏ chạy.
Minh Thổ Thiên Vũ Danh Dữ Trọng nhìn bọn họ chạy.
Chờ cho bóng dáng của bọn họ hoàn toàn biến mất, hắn ngay lập tức vứt bỏ trường thương ở trong tay, nhấc chân chạy trối chết.
Má ơi, vì sao đàn thú lại tới đây, từ bao giờ Tịnh Thổ công chúa cũng vô sỉ như vậy?
Hắn đã chọn hướng khác để chạy, nhưng mà hắn vừa đổi hướng, Tịnh Thổ công chúa Mộc Nhiễm đã lập tức đuổi theo
Không bao lâu sau Tịnh Thổ Mộc Nhiễm đã đuổi kịp Danh Dữ Trọng.
“Trả lại bầy thú cho ngươi.” Tịnh Thổ Mộc Nhiễm mở miệng nói với Danh Dữ Trọng.
Lần này nàng đã thoát chết rồi, phải không?
Danh Dữ Trọng nhìn Mộc Nhiễm, khóe mắt giật giật, trầm giọng nói:
“Đó là bầy thú của ngươi.”
Hắn là mới thoát khỏi miệng hổ lại rơi vào miệng sói sao.
Không biết có phải là ảo giác hay không, từ khi hắn thoát chết ở đảo hoang, thì luôn phải tìm cách để sống sót.
—— ——
Trong tiểu viện của Lục Thủy, Mộ Tuyết mở mắt ra.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, nét mặt tươi cười rạng rỡ.
Nàng uyển chuyển xoay hai vòng rồi cất bước đi đến vị trí trống trải hơn.
Sau đó theo phản xạ cúi xuống nhìn.
Giống như muốn nhìn xem trang phục của bản thân có xinh đẹp không.
Nhưng vừa mới xoay hai vòng nàng đã cảm thấy không thoải mái rồi.
“Không phải váy, không tìm được cảm giác.
Hay là đi thay một cái váy thử xem sao?
Chờ Lục Thủy trở về, xoay vài vòng thật xinh đẹp cho hắn xem.”
Mộ Tuyết nghĩ tới đây thì lập tức lắc đầu, sau đó tự nhắc nhở bản thân.
“Mộ Tuyết, ngươi phải tỉnh táo.
Không cần vui vẻ như vậy.
Chỉ là Lục Thủy còn giữ lại trí nhớ mà thôi, có thể làm những hành động như là đánh hắn, cắn hắn, làm nũng với hắn, đều rất bình thường, trước đó ngươi đều đã làm rồi mà.”
“Hứ, không vui, không thèm để ý.
Chuyện nhỏ.
Nhìn thấy hắn bị bẽ mặt mới đáng vui.”
Mộ Tuyết nghĩ nghĩ thì lại theo phản xạ mà xoay hai vòng.
Nhưng mà Mộ Tuyết vừa mới xoay, lại cảm thấy không thoải mái như lúc mặc váy.
“Trở về thay một chiếc váy.”
Mộ Tuyết vừa nói vừa chạy về chỗ ở của mình, dự định đổi một bộ váy tiên mà Lục Thủy ưa thích.
Những lời ban nãy tự nhủ với lòng đã bị nàng ném ra khỏi đầu.
Nàng nóng lòng muốn mặc váy tiên vào, sau đó vui vẻ xoay mấy vòng.
Chỉ một lúc sau, Mộ Tuyết đã về đến nơi ở của mình, lúc này trời đã hửng sáng.
Trở về phòng, Mộ Tuyết chọn lựa thật lâu vẫn không tìm được chiếc váy nào ưng ý.
“Muốn hỏi Lục Thủy.” Mộ Tuyết bĩu môi.
Nhưng mà nàng lại lập tức lắc đầu:
“Không được, vừa biết được Lục Thủy có kí ức, thì tiềm thức của ta sẽ muốn ỷ lại vào hắn.”
“Hay là chờ Lục Thủy trở về, trước tiên sẽ đánh hắn một trận để xoa dịu tâm tình?”
Mộ Tuyết cảm thấy cách này rất tốt.
Nhưng bây giờ vẫn là đi thay váy tiên trước đã.
Mộ Tuyết ở bên trong thay quần áo, cùng lúc đó, đầu của Đông Phương Trà Trà đang thập thò ngoài cửa tiểu viện.
Hôm nay, nàng vừa mới xuất quan là chạy đến đây tìm biểu tẩu.
Rất nhanh, Đông Phương Trà Trà đã thấy Băng Phượng.
Băng Phượng dường như nhận thấy gì đó, cũng lập tức ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Kẻ thù lớn nhất trong đời lại tới.
Đông Phương Trà Trà quan sát dây đai của Băng Phượng, xác định không có đổi mới, bèn mạnh dạn đi vào.
Nàng sẽ không té ngã ở một chỗ tới hai lần.
Đông Phương Trà Trà vừa vào thì đưa tay gỡ Đậu Nha xuống.
Sau đó đặt ở trên bàn đá.
Nàng muốn đi phân cao thấp với Băng Phượng phân, mang Đậu Nha ở trên người, sẽ ảnh hưởng tới sự phát huy của nàng.
Cất kỹ Đậu Nha, Đông Phương Trà Trà tìm kiếm sợi dây vẽ lần trước.
Tìm được dây và kiểm tra không thấy vấn đề, Đông Phương Trà Trà cảm thấy tràn đầy tự tin.
Nhưng mà nàng chưa kịp mở miệng khiêu khích Băng Phượng thì cửa phòng của Mộ Tuyết mở ra.
Đông Phương Trà Trà nhìn sang, lập tức trông thấy Mộ Tuyết thay quần áo xong, đi ra:
“Ồ?
Biểu tẩu, có phải Lục Thủy biểu đệ đã tặng quà cho người đúng không?”
“Hả?” Mộ Tuyết sửng sốt một chút, nói:
“Tại sao lại hỏi như vậy?”
Mộ Tuyết không biết chuyện Đông Phương Trà Trà xuất quan.
Chắc là hôm nay vừa mới xuất quan, đương nhiên xuất quan không quan trọng, quan trọng là, vì sao Trà Trà lại nghĩ là Lục Thủy đã tặng quà cho nàng?
“Khi cha ta tặng quà cho mẹ của ta, nàng cũng vui vẻ như ngươi vậy.” Đông Phương Trà Trà lập tức nói.
Mộ Tuyết: “…”
Rõ ràng như vậy sao?
Nàng đã cố gắng kiềm chế rất nhiều rồi.
Mộ Tuyết không nghĩ nữa mà đi qua chỗ bàn đá ngồi xuống, cũng trở lại với dáng vẻ đoan trang trước đó.
Nàng nhìn Đông Phương Trà Trà, hỏi:
“Vừa mới xuất quan?”
Đông Phương Trà Trà cũng không có đi trêu chọc Băng Phượng, nàng đến ngồi bên cạnh Mộ Tuyết, gật đầu nói:
“Trước bình minh thì đã xuất quan rồi.
Bởi vì có vấn đề muốn hỏi biểu tẩu, cho nên tới đây”
Mộ Tuyết có chút tò mò:
“Có chuyện gì?”
Trà Trà còn có chuyện gì cần hỏi?
Đông Phương Trà Trà lập tức thành khẩn nói:
“Lần này ta bế quan, phát hiện tu vi đã từ 3.1 lên tới 3.2, cảm thấy mạnh hơn rất nhiều.
Cho nên muốn đi khiêu chiến Lục Thủy biểu đệ.
Ta cảm thấy, bây giờ, cho dù Lục Thủy biểu đệ có đánh lén, cũng không phải đối thủ của ta.”
Mộ Tuyết nhìn Đông Phương Trà Trà trong chốc lát, không biết lúc này nên nói cái gì mới tốt.
Nếu là trước kia nàng sẽ góp phần cổ vũ cho Trà Trà.
Hiện tại… Nếu nàng thật sự làm vậy, chính là xúi giục Trà Trà đi chịu đòn.
Lục Thủy cũng không phải là người biết thương yêu biểu muội, ở kiếp trước Lục Thủy đã đối xử với Trà Trà như thế nào?
Hắn âm thầm giở trò trong thiên kiếp, làm cho Trà Trà trực tiếp sinh ra ám ảnh tâm lý đối với thiên kiếp.
Dịch: MB
Chương 659: Mộ Tuyết Muốn Mặc Váy 2
Thật ra chuyện này cũng không nghiêm trọng, dù sao còn có nàng ở đây, thiên kiếp cũng không dám quá đáng.
Chủ yếu là Lục Thủy có thể trực tiếp ném Trà Trà đến bên rìa vũ trụ.
Rìa vũ trụ là một nơi rất kì lạ, đi vào thì hầu như không thể trở ra.
Trà Trà bị ném vào một lần, sẽ không phải ở đó một hai ngày là xong.
Đã có lần, nàng bế quan xong đi ra thì phát hiện Trà Trà mất tích, sau đó mới biết được, trước khi nàng và Lục Thủy bế quan, Trà Trà đã bị ném đến rìa vũ trụ.
Lúc kéo Trà Trà trở về thì đã qua mấy trăm năm.
Trà Trà ở bên trong đợi tới ngu người.
“Dì Lê m đồng ý không?” Mộ Tuyết hỏi.
Nàng cảm thấy, cho dù Lục Thủy không bộc lộ khả năng, thì vẫn có thể nhẹ nhàng đánh được Trà Trà.
“Nhắc tới mới nhớ, bây giờ tu vi của Lục Thủy là bao nhiêu? Nếu mà hắn dám lên tới thất giai, thì hắn cũng xong đời.” Mộ Tuyết nghĩ thầm.
“Chờ đến lúc đó đi hỏi thử, à, hiện tại đã có thể hỏi.
Lúc ta đến đây đã gặp Kỳ Khê, nàng nói dì gọi chúng ta đi ăn điểm tâm.” Đông Phương Trà Trà nói nói thì nhớ tới chuyện này
Mộ Tuyết nhìn xem thời gian, phát hiện không còn sớm.
“Vậy thì đi qua đó trước.”
Mộ Tuyết đứng lên, muốn đi qua bên kia.
Đi gặp Đông Phương Lê m, nàng phải khống chế thật tốt, nếu không sẽ bị trêu đùa.
Đông Phương Trà Trà không có phản đối, đi qua hạ chiến thư với dì, chờ nàng đánh thắng Lục Thủy biểu đệ, chẳng khác nào đã tiến thêm một bước trên con đường rèn luyện để mạnh hơn.
Chờ nàng mạnh, sẽ có thể đi ra ngoài thám hiểm mỗi ngày.
Không cần phải nghe theo lời dặn dò của Hương Dụ, cũng sẽ không bị cướp linh thạch, đến lúc đó, nàng có thể làm những gì mình muốn.
Không bao lâu sau, các nàng đã đến được tiểu viện của Đông Phương Lê m.
Vừa bước vào thì thấy Đông Phương Lê m đang đếm số điểm tâm trên bàn, có vẻ như bị thiếu mất gì đó.
Sau đó, vẻ mặt của Đông Phương Lê m giống như là chợt hiểu ra, nàng cũng nhìn thấy Mộ Tuyết và Đông Phương Trà Trà.
“Các ngươi đã tới?
Ngồi xuống trước đi, ta đi lấy một món đồ.”
Đông Phương Lê m nói xong, cất bước đi về phòng.
Mộ Tuyết và Đông Phương Trà Trà đi đến bên bàn, ngồi xuống.
Đông Phương Trà Trà ngồi xuống thì bắt đầu cầm đũa chia sẵn cho mọi người, nhưng vừa làm xong, nàng chợt nhìn thấy vật gì đó bị chặn phía dưới đĩa điểm tâm ở giữa.
Sau đó, Đông Phương Trà Trà bèn bưng chiếc đĩa lên, muốn lấy đồ vật ở phía dưới ra.
Nhưng mà mới đưa tay cầm lấy đồ vật, thì vô tình đụng vào đũa ở trước mặt.
Đông Phương Trà Trà giật mình, lập tức đưa tay bắt lấy đũa.
Loảng xoảng!
Bộp bộp!
Bấy giờ Đông Phương Trà Trà mới phát hiện trong lúc gấp gáp, nàng đã ném đĩa điểm tâm trong tay xuống đất.
Cùng lúc đó, Đông Phương Lê m cũng vừa bước ra.
Mộ Tuyết: “…”
Đông Phương Trà Trà liếc nhìn Đông Phương Lê m, sau đó đưa tay đang cầm đũa giấu ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn lên trời huýt sáo, tỏ vẻ như “ta không biết gì hết”.
Đông Phương Lê m: “…”
Một lát sau.
Ở ngoài sân vang lên tiếng nức nở.
“Hức hức, hu hu hu.”
Đông Phương Trà Trà đứng ở ngoài sân, tay xách thùng nước, trên đầu cũng đội một thùng.
Tu vi thì đã bị phong ấn lại.
Nghẹn ngào khóc từng tiếng một, rất là khổ sở.
Chiến thư còn chưa có hạ đâu.
Chưa ra trận đã chết yểu.
—— ——
Sau khi Chuyển Sinh Thụ biến mất, toàn cõi Bỉ Ngạn bắt đầu bình tĩnh trở lại, đúng hơn là, trở về trạng thái ban đầu.
Cũng không phải là cảnh vật được phục hồi, mà là mỗi người lại trở về với việc đang làm dang dở trước đó.
Ví dụ như ma tu Cát An.
Hắn cần phải rời khỏi nơi này, nhưng người Minh Thổ kia giống như bị điên.
“Đầu óc ngươi thật sự bình thường à? Không sợ chút nữa lại xảy ra chuyện khủng khiếp hơn sao?” Ma tu Cát An vừa tránh né công kích, vừa nói với Minh Thổ Hoàng Hôn.
Chém xong một đao, Minh Thổ Hoàng Hôn nhìn vào ma tu Cát An nói:
“Ngươi cảm thấy nên làm cái gì mới là đúng đắn?”
“Đương nhiên là rời khỏi Bỉ Chi Hải Ngạn, đây mới là hành động đúng đắn nhất.” Ma tu Cát An lập tức nói.
Thật là không dễ dàng gì, đối phương mới chịu nghe hắn nói một câu.
“Ta là một trong những Minh Thổ Bách Luyện.” Minh Thổ Hoàng Hôn mở miệng nói.
Ma tu Cát An cảm thấy câu nói không đầu không đuôi này thật khó hiểu.
Tuy nhiên hắn vẫn thử hỏi một câu:
“Nghĩa là, ngươi vì giữ gìn tôn nghiêm của mình nên không thể rút lui, đúng không?”
“Không.” Minh Thổ Bách Luyện Hoàng Hôn nắm đao, bắt đầu múa may:
“Bởi vì chưa đủ thời gian, thành viên Minh Thổ không thể trở về, càng không thể rời khỏi Bỉ Chi Hải Ngạn.
Cho nên, chịu chết đi.”
Ma tu Cát An: “…”
Gan lì.
Lúc này, Kiến Nguyệt tiên tử đã tỉnh lại, Hỏa Đô thì đang tựa ở trên tảng đá.
Bọn họ ngỡ ngàng quan sát xung quanh, nơi này rất là lạ lẫm.
“Nơi này là nơi nào?” Kiến Nguyệt tiên tử nhìn An Dật, yếu ớt nói.
Nàng thật sự không thể đoán được nơi này là ở đâu.
Mặt trăng màu đỏ, hoa mọc khắp núi, còn có khí tức đặc biệt.
“Nơi này chính là Bỉ Chi Hải Ngạn, nhưng mà xảy ra rất nhiều biến hóa, những biến hóa mà một vài người trong chúng ta chưa từng biết đến.” An Dật giải thích.
Chuyến đi này của hắn, cũng không phải là không có thu hoạch.
Những thứ khác không cần nhắc tới, chỉ riêng những lời U La Cổ Phật đã nói, cũng có tác dụng nhất định đối với hắn rồi.
Phật Môn lại xuất hiện trong thời đại này, đương nhiên sẽ tạo nên một cơn lốc xoáy lớn, cũng có nghĩa là Tiên Đình sẽ xuất hiện, và chắc chắn là có kế hoạch.
Có thể thử điều tra theo phương hướng này.
Giá như có thể tìm được hai người kia, có lẽ sẽ biết được nhiều hơn.
Đáng tiếc là hắn quá yếu.
Đương nhiên, việc cần làm nhất trong lúc này là phải đi tìm nhóm người của Khô Thụ Lão Nhân.
Hi vọng bọn họ còn sống.
Lục Thủy tốn một chút thời gian mới đi tới bên cạnh Nại Hà Kiều.
Ngay khi vừa tới nơi thì đã có chút bất ngờ.
Bởi vì mới nhìn thoáng qua, hắn đã trông thấy Miêu Đồng đang đứng ở một bên Nại Hà Kiều, dự định nhảy xuống.
Ùm!!
Miêu Đồng gần như không có do dự, lao đầu vào bên trong Vong Xuyên Hà.
Lục Thủy: “…”
Trong lòng có bao nhiêu lẩn quẩn, cũng không nên nhảy xuống Vong Xuyên Hà chứ.
Nhưng khi Lục Thủy thử nhìn xuống sông thì phát hiện dưới sông đã có khá nhiều người.
May mắn là lúc này nước trong dòng sông cũng không thật sự chảy xiết.
Nếu không thì… Không đúng, Vong Xuyên Hà cũng không phải con sông bình thường.
Đi xuống dưới thì gần như không lên được.
Giống như khi không có nước vậy, đi lên đặc biệt gian nan.
Không có nước đã gian nan, có nước đương nhiên là không dễ dàng hơn bao nhiêu.
Lục Thủy có thể nhìn thấy bọn họ đang giãy giụa tìm đường sống ở trong nước, nhưng vẫn không có cách nào rời đi Vong Xuyên Hà, chứ đừng nói đến việc đi lên.
“Thiếu gia, có thuyền đang đến gần bọn hắn.” Chân Võ mở miệng nhắc nhở.
Lục Thủy cũng nhìn thấy, có thuyền đang đến gần, thuyền không lớn, có một ông lão ngồi ở đuôi thuyền.
Miêu Đồng nhìn thấy có thuyền tới gần, cảm thấy mình sắp được cứu rồi.
Hắn giãy giụa cầu cứu:
“Tiền bối, cứu mạng.”
Chỉ trong chốc lát, thuyền của ông lão đi tới trước mặt Miêu Đồng, hắn cười ha ha nói:
“Muốn lên thuyền phải giao linh thạch, một viên cấp 5.”
“Không thành vấn đề.” Miêu Đồng không dám mặc cả, hắn có thể cảm nhận được sự đáng sợ của dòng sông này.
Sau đó, hắn được ông lão vớt lên thuyền.
Kế tiếp, ông lão lại chạy về hướng khác.
Lục Thủy đang quan sát tình huống phía dưới, tự nhiên cũng nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.
Đúng hơn là, ông lão kia cố ý nói cho tất cả bọn họ nghe.
“Có nghĩa là mỗi lần đi qua cần phải bỏ ra một viên linh thạch cấp 5?” Bất chợt có người mở miệng nói ra một câu như vậy.
“Cũng không phải, nếu chỉ đi một lần đã có thể vượt qua, thì không cần giao linh thạch.
Không phải vừa rồi đã có người qua được sao.”
“Quy tắc không có thay đổi gì nhiều so với trước đó, một viên linh thạch cấp 5, đổi lấy một ngày.”
Dịch: MB
Chương 660: Mộ Tuyết Muốn Mặc Váy 3
Những người khác nghe vậy đều gật đầu đồng ý, không có ai cảm thấy giá này đắt.
Bởi vì người trả nổi thì không thèm so đo, còn không trả nổi thì cũng không thể nói gì.
Tuy nhiên, một viên linh thạch cấp 5, có nghèo khó mấy thì cũng có thể gom góp được.
Có rất ít người có thể đi tới Bỉ Chi Hải Ngạn, mà toàn bộ tài sản cộng lại không bằng một viên linh thạch cấp 5.
Lúc này có người hiếu kỳ nói:
“Rốt cuộc thì ở nửa đường gặp được cái gì vậy? Tưởng rằng có cầu rồi thì sẽ dễ dàng hơn một chút, không ngờ là càng khó.”
“Những chuyện như thế này, chỉ có chính mình trải qua mới hiểu được.”
Lục Thủy ở phía sau nghe, sau đó bắt đầu quan sát Nại Hà Kiều.
Trong mắt của những người bình thường, trên Nại Hà Kiều không có người.
Nhưng ở trong mắt của Lục Thủy, ngay giữa cầu, có một cô gái đang đứng yên cúi đầu.
Nàng không làm gì cả, chỉ yên tĩnh đứng ở nơi đó.
“Có vẻ như nàng ấy chính là người đã ra tay, tiếc là tới chậm một bước, không thể xác định nàng sẽ làm như thế nào.” Lục Thủy nghĩ thầm.
Hắn biết chuyện gì đã xảy ra với Nại Hà Kiều, nhưng hắn không biết chuyện gì đã xảy ra với người này.
Chỉ biết rằng nàng chính là một mấu chốt của Nại Hà Kiều.
Nghĩ lại thì, có một vấn đề mà Lục Thủy cũng không biết, đó là: ai là người đã tạo ra Bỉ Chi Hải Ngạn?
Trong khi Lục Thủy đang suy nghĩ, đã có hai người đi về phía Nại Hà Kiều.
Lục Thủy thấy có người muốn đi qua cầu thì bèn quan sát, ít nhất là có thể biết được chuyện gì đang xảy ra.
Hai người đang đi qua cầu, là một đôi nam nữ mặc trang phục giống nhau, có thể là sư huynh muội đồng môn hay quan hệ nào đó tương tự.
Đi được một lúc lâu, Lục Thủy nhìn thấy bọn họ đi tới giữa Nại Hà Kiều.
Tức là họ đang đến trước mặt của cô gái mặc áo đỏ kia.
Lúc bấy giờ, Lục Thủy nhìn thấy cô gái kia đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt của nàng xuất hiện một tia sáng yếu ớt có màu đỏ.
Ánh sáng chợt lóe lên, hai người kia lập tức giật mình đứng yên tại chỗ.
Giống như bị ai đó dùng Định Thân Thuật.
Sau đó, trên người của bọn họ xuất hiện một vài sợi dây nhỏ, với màu sắc khác nhau.
Hình như mỗi một sợi dây đại diện cho một thứ khác nhau.
Hiện giờ, sợi dây ở trên người của cô gái xảy ra vấn đề trước, một đầu của sợi dây nhỏ màu hồng bất chợt lóe lên.
Tiếp đó những sợi dây khác đã biến mất, sợi dây nhỏ màu hồng thì điều khiển cô gái kia, nàng bò lên trên lan can của Nại Hà Kiều, sau đó nhảy xuống.
Ùm!!!
Ngay khi cô gái kia bị rơi xuống nước, sợi dây nhỏ trên người của nam thanh niên kia lập tức xảy ra biến hóa.
Sợi dây màu tím phát ra ánh sáng yếu ớt.
Tiếp đó, hắn cũng bị điều khiển bởi sợi dây màu tím và nhảy vào Vong Xuyên Hà.
“Là thất tình lục dục sao?” Lục Thủy đã hiểu ra.
Chỉ cần trong lòng có có nhược điểm thì sẽ bị lợi dụng, trừ khi chiến thắng nhược điểm.
Không thì sẽ khó mà đi qua được.
Đương nhiên, không có nhược điểm cũng có thể qua.
“Mặc dù thủ đoạn không tồi, nhưng mà không có một chút tác dụng nào đối với ta.
Tuy nhiên, phía sau lại có người nhìn chằm chằm, nếu như ta không sử dụng bất cứ thủ đoạn nào, thì rất có thể bị chi phối bởi ảo ảnh của Mộ Tuyết.” Lục Thủy cảm thấy chuyện này thật là phiền phức.
Giả sử hắn không bị trúng chiêu, thuận lợi đi qua, thì có đột ngột quá không?
Nếu như là Nhị trưởng lão ở phía sau, vậy thì không phù hợp với hình tượng Lục thiếu gia mà hắn đã tạo ra.
Lục Thủy thở dài, chỉ đành đứng xem thêm chút nữa.
Điếu hắn lo lắng nhất chính là, cô gái này muốn tác động tới thất tình lục dục của hắn, đến lúc đó đừng nói là điều khiển được, không có ngay tại chỗ xảy ra chuyện xem như là nàng giỏi rồi.
Bởi vì sẽ có khả năng bị Mộ Tuyết phát giác.
Một cô gái cũng dám ảnh hưởng tới thất tình lục dục của hắn sao?
Thật sự là quá xem thường Mộ Tuyết rồi.
Đương nhiên, ngược lại cũng là như vậy.
Mệnh lý của Hắn và Mộ Tuyết là nối tiếp nhau.
Ví dụ như: có người giả mạo hắn hoặc là Mộ Tuyết, chỉ cần ở bên cạnh, bọn hắn có thể lập tức phân biệt được thật giả, mà không cần dùng tới pháp thuật.
Nếu như bị chiếm hữu và điều khiển cơ thể, hắn và Mộ Tuyết không cần tới gần đều có thể biết được.
Cho nên, hắn muốn đi qua, mà không gây chú ý, có hơi khó khăn.
“Lại rơi xuống, muốn đi qua đó khó như vậy sao?” Có người thở dài.
Nếu thêm hai người nữa bị rơi xuống thì bọn họ sẽ không tự ý hành động nữa.
Bởi vì nhóm người bị rơi xuống lúc trước đã lên bờ.
Có thể dò hỏi được một chút tin tức từ bọn họ.
Lục Thủy nhìn thấy được Miêu Đồng đi lên.
Lúc này Miêu Đồng cũng nhìn thấy Lục Thủy, sau đó hướng về phía Lục Thủy chào hỏi:
“Đông Phương đạo hữu, ngươi rốt cục trở về rồi?”
Lục Thủy rơi xuống hồi lâu, Miêu Đồng đều cho rằng đã xảy ra chuyện.
Nhưng mà nghĩ như thế nào đều cảm thấy khả năng này không xảy ra, bởi vì vận may của đối phương có vẻ như rất là tốt.
Lục Thủy gật đầu xem như là trả lời, hắn không có chủ động đặt câu hỏi cho đối phương.
Mà là chờ cho Miêu Đồng dùng pháp lực hong khô quần áo.
Chờ quần áo của đối phương khô rồi Lục Thủy mới mở miệng nói:
“Đạo hữu biết chuyện gì xảy với cây cầu này không?”
“Là Nại Hà Kiều đó, nhưng mà chắc chắn không giống như những gì chúng ta đã nghe kể, và ở phía trên cũng không phải là Mạnh bà, mà là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.
Nàng đã xuất hiện ngay từ đầu, bây giờ thì không biết đi đâu rồi.
Có thể là vẫn còn ở trên cầu.” Miêu Đồng dường như cực kì thích giải thích các vấn đề, sau đó hắn lại nói tiếp:
“Lúc đi qua cầu, ngay từ đầu không có cảm giác gì.
Thật sự có vấn đề là lúc đi đến giữa cầu.”
Biết được Miêu Đồng là đang nói về tình huống khi đi qua cầu, những người khác đều vểnh tai lắng nghe.
“Có vấn đề gì?” Lục Thủy phối hợp hỏi.
Miêu Đồng suy nghĩ trong chốc lát rồi nói:
“Cảm giác thấy được mấy cái thế giới, mỗi cái thế giới đều xảy ra những chuyện khác nhau, và ngươi sẽ có cảm giác bản thân đồng thời trải qua vô số chuyện.
Chỉ cần ngươi bị dao động ở bất cứ tình huống nào, cũng sẽ bị mất ý thức.
Tỉnh lại, thì đã ở dưới sông.”
Những người khác cảm thấy khó hiểu.
Lúc này lại có người nói:
“Ta là trực tiếp nhìn thấy mấy cô gái, có người muốn giết ta, có người muốn ta giết họ.
Thật không hiểu ra làm sao.”
Có người phụ họa, tự nhiên sẽ kéo theo những người khác.
“Ta chỉ thấy được đối tượng mà ta yêu thầm, nhưng mà hơi bị nhiều.”
“…”
Lục Thủy không mấy quan tâm tới những lời kể này, biểu hiện của thất tình lục dục, cái gì đều có thể.
Hơn nữa, đối phương là muốn làm cho người ta bị cuốn vào trong đó, tự nhiên sẽ có rất nhiều tình huống để cho họ lựa chọn.
Không được chọn, có lẽ là đối phương cảm thấy không cần chọn.
Nhắm mắt lại đều có thể sinh ra dục vọng.
“Nhưng mà người đưa đò kia thật biết kiếm tiền, mỗi lần vớt lên là một viên cấp 5, hắn chỉ cần vài ngày, thì có thể kiếm được số tiền mà mất 100 năm ta cũng không kiếm được.” Miêu Đồng có chút hâm mộ.
Nghe được câu này, Lục Thủy đột nhiên nhìn về phía Miêu Đồng, nói:
“Ngươi cảm thấy người đưa đò kia thích linh thạch sao?”
“Có người không thích linh thạch sao?” Miêu Đồng hỏi lại.
Nghe được câu này, khóe miệng của Lục Thủy hơi hơi nhếch lên, hắn cảm thấy mình đã tìm được cách để đi qua rồi.
“Cảm ơn đã nhắc nhở.” Lục Thủy nói với Miêu Đồng.
Miêu Đồng: “???”
“Đi thôi, chúng ta đi qua.” Lục Thủy nói với Chân Võ và Chân Linh.
Hắn nói xong thì nhấc chân đi về phía Nại Hà Kiều.
Những người khác có chút tò mò, người này là muốn đi thử sao?
“Thiếu gia, cần chúng ta thử trước hay không?” Chân Linh lập tức mở miệng nói.
Bọn hắn cảm thấy kinh nghiệm mà bản thân trải qua, sẽ tốt hơn kinh nghiệm nghe được từ người khác.
Bởi vì có thể hiểu rõ hơn, nhiều hơn.
Lục Thủy đi ở phía trước, lắc đầu nói:
“Không cần, ta đã có cách đi qua.”
Dịch: MB








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










