Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 273 [ chương 1361 đến 1365 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1361: Lông chim của ta rất đẹp
Cự thú màu trắng ngẩng đầu nhìn Đinh Hạo, bất mãn bĩu môi:
– Này, ta nói này nhân sủng, ngươi càng lúc càng rút lui, bị thứ không có sức chiến đấu này buộc tới mức chật vật.
Cự thú màu trắng nói rồi ném Xuất Vân Thiên Thương ra ngoài như vứt rác.
Bên kia.
Đinh Hạo, Mạc Hoàng Thiên Linh, Doãn Vinh đã đấu xong.
Đinh Hạo trả giá áo xanh thành tro, ngực và lưng bị đốt trọi đổi lấy eo Mạc Hoàng Thiên Linh bị chặt đứt, nổ nát nửa cái đầu Doãn Vinh.
Nhìn như là lưỡng bại câu thương nhưng thật ra đây là kết quả Đinh Hạo muốn.
Đinh Hạo nuốt mấy viên thần đan, nguyên khí cuồn cuộn rót vào cơ thể không ngừng chữa lành vết thương, bổ khuyết huyền khí trống rỗng, da thịt bị đốt thê thảm chậm rãi lành lặn.
Phía đối diện, Doãn Vinh, Mạc Hoàng Thiên Linh vừa kinh vừa giận phát hiện miệng vết thương tràn ngập lực lượng xa lạ cắn nuốt, đồng hóa huyền lực của bọn họ, phá hỏng thân hình, vết thương lành rất chậm.
Bị thương nặng như vậy dù là cường giả thần cảnh cũng mất mấy năm mới khỏe mạnh được.
Chịu thiệt lớn.
Mạc Hoàng Thiên Linh, Doãn Vinh vừa kinh vừa giận trừng Đinh Hạo, lòng thầm sợ hãi.
Lúc này Đinh Hạo không thèm nhìn Mạc Hoàng Thiên Linh, Doãn Vinh.
Đinh Hạo thở dốc chửi thề:
– Bà nội nó!
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn cự thú màu trắng, nói:
– Bà nội meo, mấy hôm nay ngươi biến đi đâu? Sao bây giờ mới tới?
– Nhân sủng, ngươi đang nói chuyện với ta sao? Ta cảm thấy ngươi nên tôn trọng ta một chút.
Cự thú màu trắng đứng trên trời, thanh âm như sấm, đôi mắt to như tinh cầu bắn ra tia sáng đắc ý khoe vuốt to như dãy núi.
Cự thú màu trắng la lên:
– Bây giờ meo rất cường đại, ha ha ha ha ha ha!
Mạc Hoàng Thiên Linh, Doãn Vinh thấy hình ảnh này thì lộ biểu tình mừng rỡ.
Hình như Đinh Hạo và cự thú màu trắng ma thú diệt thế đột nhiên xuất hiện không tốt đẹp như Mạc Hoàng Thiên Linh, Doãn Vinh nghĩ, có lẽ bọn họ sẽ thừa dịp này làm cái gì.
Nhưng chớp mắt.
– Cường đại! Cường đại cái đầu ngươi! Cường đại này!
Đinh Hạo như phát điên lao qua đánh đầu cự thú màu trắng. Tuy rằng trước cái đầu to như ngọn núi thì thân thể Đinh Hạo nhỏ cỡ ocnjg cỏ, thế nhưng cự thú màu trắng hoảng loạn giơ vuốt ôm đầu mình.
Cự thú màu trắng tức giận gầm lên:
– Meo… Nhân sủng, dừng tay!
Tiếng sấm ầm vang, nhiều đệ tử tứ đại thế gia bị chấn đắc miệng mũi ngũ quan trào máu, sợ hãi thụt lùi.
Đinh Hạo tiếp tục đánh:
– Dừng tay! Dừng tay cái đầu ngươi! Dừng tay này!
Cự thú màu trắng thụt lùi thân thể như núi cao, nó rống to:
– Meo giận rồi, bây giờ meo rất hung tàn… Ui da, đau đau đau đau, mau dừng tay, nếu không đừng trách meo không nể mặt ngươi!
Đinh Hạo tiếp tục điên cuồng đánh:
– Nể mặt? Nể mặt cái đầu ngươi! Nể mặt này!
Cự thú màu trắng tức giận oán trách:
– Ui, mau dừng tay, nhân sủng, ngươi… Ngươi cho ta chút mặt mũi đi, nhiều người như vậy… Meo bà nội nó, ta khó khăn lắm tạo ra hình tượng cường giả đều bị ngươi phá hủy hết, hu hu hu… Meo!
Đinh Hạo bình tĩnh trở lại. .
Mắt Đinh Hạo ngấn lệ, giang hai tay ôm chặt đầu cự thú màu trắng, không còn vẻ điên cuồng.
Đinh Hạo vô cùng dịu dàng nói:Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
– Mèo con mập chết tiệt này, sao bây giờ mới trở về, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết…
Cùng lúc đó.
Cự thú màu trắng nhanh chóng thu nhỏ chớp mắt biến thành con mèo mập trắng tinh, vừa tròn vừa béo vừa đáng yêu nằm trên vai Đinh Hạo. Cự thú màu trắng thè lưỡi mềm liếm mặt Đinh Hạo, kêu meo meo.
Không phải đại ma vương Tà Nguyệt thì là ai?
– Meo!
Đại ma vương Tà Nguyệt dụi đầu vào gò má Đinh Hạo, như cô nhi lang thang tìm thấy người thân.
Người xung quanh nhìn trợn mắt há hốc mồm.
Một… Một… Một con mèo?
Sao có thể? Cự thú màu trắng uy chấn thiên địa, một vuốt gần như giết một cường giả thần cảnh là con mèo đáng yêu mập ngu? Hình tượng chuyển biến làm người ta khó thể chấp nhận.
Cơ mặt Xuất Vân Thiên Thương co giật.
Làm sao có thể?
Lão bị một con mèo đánh bại?
– Ủa? Cánh của ngươi đâu?
Đinh Hạo nắm đại ma vương Tà Nguyệt trong tay, mặc nó vùng vẫy phản đối bị hắn xoa nắn. Xúc cảm quen thuộc làm người ta nhớ quá, Đinh Hạo chợt nghĩ tới đại ma vương Tà Nguyệt có hai đôi cánh sao bây giờ không thấy?
Đại ma vương Tà Nguyệt đắc ý nói:
– Cất đi rồi.
Lưng đại ma vương Tà Nguyệt lóe ánh sáng bạc biến ảo ra sáu đôi cánh trắng tinh cực kỳ xinh đẹp, ưu nhã vỗ cánh.
Đại ma vương Tà Nguyệt nói:
– Như thế nào? Có phải là rất đẹp không? Hì hì, lúc dùng thì biến ra, không cần thì cất đi, tiện lợi vô cùng. Hình như ngươi rất giật mình? Meo, ha ha ha ha ha ha! Lông chim của ta đẹp quá phải không? Ta cho ngươi biết, thế giới này không có sinh vật nào mọc cánh đẹp bằng ta…
Đại ma vương Tà Nguyệt chưa nói xong, một cái bóng bảy sắc xẹt qua không trung, là phượng vũ hoàng điểu.
Phượng vũ hoàng điểu là loại chim quý hiếm đặc sản của Nam Hoang, có lông chim bảy sắc đẹp như phượng hoàng, được gọi là loài cầm đẹp nhất Nam Hoang. Phượng vũ hoàng điểu giang cánh lấp lánh ánh sáng đủ màu mộng ảo.
Có lẽ lúc trước phượng vũ hoàng điểu bị chiến đấu kịch liệt hù sợ nên ngốc nghếch bay trên bầu trời, cánh xinh đẹp, cái đuôi dài tỏa ánh sáng mộng ảo, cực kỳ xinh đẹp.
Đại ma vương Tà Nguyệt nhìn lông chim bảy sắc của phượng vũ hoàng điểu lại ngó cánh trắng của mình, nhìn biểu tình của Đinh Hạo, người xung quanh. Nụ cười đông trên mặt đại ma vương Tà Nguyệt.
Đại ma vương Tà Nguyệt nổi khùng.
Đại ma vương Tà Nguyệt há mồm phun cột lửa.
Bùm!
Phượng vũ hoàng điểu tội nghiệp bị đốt thành than rơi xuống.
Đại ma vương Tà Nguyệt vô tội chớp mắt nói:
– Thấy chưa? Trước lông chim xinh đẹp của meo thì con chim ngốc cũng phải xấu hổ tự sát.
Đại ma vương Tà Nguyệt lầm bầm với giọng nói chỉ bản thân nghe thấy:
– Dám đối nghịch với ta, meo, giờ thì lông chim của ta là đẹp nhất.
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh.
Mọi người che mặt.
Lòng tự trọng đâu?
Thấy vẻ mặt của mọi người, đại ma vương Tà Nguyệt lập tức đổi đề tài.
Đại ma vương Tà Nguyệt vươn vuốt chỉ ba cường giả thần cảnh Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh.
Đại ma vương Tà Nguyệt chảy nước miếng hỏi:
– Mấy lão già này là gì? Sao ngươi đánh nhau với bọn họ? Trông thần hồn của hjọ có vẻ ngon, hay ta cắn chết hết ăn luôn?
Đại ma vương Tà Nguyệt thốt lời làm ba cường giả thần cảnh Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh đánh rùng mình.
Xuất Vân Thiên Thương truyền âm:
– Xuất động thần khí tổ tông.
Xuất Vân Thiên Thương thấy sợ, con mèo nhỏ đáng yêu màu trắng có sức chiến đấu rất khủng bố, nghe có vẻ nó khoái nuốt thần hồn cường giả, không chừng thật sự nó sẽ nuốt ba người.
Mạc Hoàng Thiên Linh gật gật đầu, trong con ngươi điên cuồng lóe ánh sáng độc ác.
Chương 1362: Tây Môn Quỷ Ảnh
Doãn Vinh ngần ngừ, một khi thần khí tổ tông khởi động nghĩa là lực lượng linh khí tích lũy mấy vạn năm sẽ bị tiêu hao sạch. Nhưng khi Doãn Vinh trông thấy đao kiếm trong tay Đinh Hạo thì ánh mắt độc ác lên, lão không nuốt rôi cơn tức này. Lúc trước tứ đại thế gia bị buộc đến đường cùng.
Sự tình đến một bước này, chỉ có thể liều.
Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh rất có ăn ý liếc nhau, bắt ấn định thúc giục tồn tại bí ẩn nào đó. Lúc này trong không trung chợt vang lên thanh âm không ai ngờ.
– Ha ha ha ha ha ha! Ba lão già hợp tác đối phó một hậu bối mà còn bị đánh thảm như vậy, ba đồ ngu các ngươi làm tứ đại thế gia vẻ vang thật.
Trong thanh âm tràn ngập bất cần đời, trào phúng, khinh miệt.
Mọi người ngây ra, ngẩng đầu nhìn.
Trong không trung từ khi nào xuất hiện một cái bóng rất nhạt như làn khói tùy thời biến mất, ngươi không thể thấy rõ hình dạng ảo ảnh là gì, không cảm nhận được nó tồn tại. Nếu không phải nó cố ý lộ tung tích thì sẽ không ai phát hiện ra nó tồn tại.
Đinh Hạo giật nảy mình.
Thủ đoạn ẩn núp thật cao minh.
Với thần thức, trực giác Thắng Tự Quyết siêu đẳng của Đinh Hạo thế mà trước đó không phát hiện ra người đó tồn tại. Nếu không phải người đó đột nhiên ra tiếng, chủ động bộc lộ ra chút dấu vết thì Đinh Hạo cũng bị lừa.
– Tây Môn Quỷ Ảnh, ngươi còn có mặt ở đây nói bóng nói gió?
Mạc Hoàng Thiên Linh tức giận quát:
– Chẳng lẽ tứ đại thế gia mất mặt thì ngươi vui lắm sao?
Cái bóng cười phá lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!
Tiếng cười mơ hồ hư ảo, chất chứa trào phúng, không ai cảm giác được cái bóng đứng ở đâu.
Tây Môn Quỷ Ảnh khinh thường nói:
– Chỉ ba thế gia Xuất Vân, Mạc Hoàng, Doãn gia, hình như Tây Môn thế gia của ta chưa ai bị tiểu bối này dạy.
– Ngươi…!
Mạc Hoàng Thiên Linh tức giận người run bần bật nhưng không biết nên nói cái gì.
Đúng vậy, hôm nay Xuất Vân thế gia, Mạc Hoàng thế gia, Doãn gia đều có thế hệ trẻ, cường giả thế hệ trước bị Đinh Hạo dạy dỗ, treo lên tét mông. Chỉ mình Tây Môn thế gia là từ đầu đến cuối không có người lẫn vào, không có cao thủ Tây Môn thế gia đánh nhau, kết thù oán với Đinh Hạo.
– Tây Môn Quỷ Ảnh, ngươi có ý gì? Không lẽ ba gia tộc chúng ta bị tiểu bối này nhục nhã làm ngươi cao hứng vậy sao?
Xuất Vân Thiên Thương tức giận quát:
– Đừng quên tứ đại thế gia Thiên phủ đồng khí liên chi, vinh nhục cùng nhau. Ba nhà chúng ta mất mặt thì Tây Môn thế gia của ngươi cũng không tốt lành gì!
– Ha ha ha ha ha ha! Giờ mới biết tứ đại thế gia đồng khí liên chi?
Cái bóng giữa hư không không ngừng thay đổi vị trí, không đơn giản di chuyển mà là xuyên qua không gian không có chút quy luật.
Giọng điệu Tây Môn Quỷ Ảnh đầy trào phúng nói:
– Mười năm trước ta từng khuyên các ngươi đừng làm quyết định sai lầm kia nhưng các ngươi làm gì? Vì ích kỷ mà khó xử một thiếu nữ, gieo hậu quả xấu, hôm nay báo ứng đến, chẳng lẽ các ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ sao?
– Chuyện mười năm trước đã qua.
Mạc Hoàng Thiên Linh thấy tức giận vì chuyện cũ bị nhắc lại, nói:
– Tứ đại thế gia Thiên phủ làm việc chẳng lẽ phải so đo nhiều như vậy? Chỉ có Thiên phủ phụ người trong thiên hạ, người trong thiên hạ không thểp hụ Thiên phủ!
– Nhiều năm qua nhưng đồ ngu nhà ngươi vẫn không tỉnh ngộ.
Trong thanh âm tỏ rõ khinh miệt Mạc Hoàng Thiên Linh, bất đắc dĩ vì một kẻ quá cứng đầu.
Trong quá trình này Đinh Hạo không nói xen vào.
Thiên phủ có tứ đại thế gia, Mạc Hoàng thế gia, Xuất Vân thế gia, Doãn gia, Tây Môn thế gia.
Chiến đấu đến bây giờ chỉ có thiên tài số một Tây Môn thế gia, Tây Môn Phiêu Tuyết, thái thượng trưởng lão của Tây Môn thế gia là Tây Môn Quỷ Ảnh không lộ mặt. Cái bóng không thể nắm bắt chỉ có thanh âm hiển nhiên chính là Tây Môn Quỷ Ảnh.
Nghe đối thoại thì dường như Tây Môn Quỷ Ảnh không cùng phe với đám người Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh.
Chẳng lẽ Tây Môn thế gia không phải cá mè một lứa?
Lòng Đinh Hạo máy động.
Lúc này giọng Tây Môn Quỷ Ảnh lại vang lên, là nói với Đinh Hạo.
Mỗi vị trí cách bên người Đinh Hạo trăm thước cùng vang lên thanh âm như thể mấy trăm Tây Môn Quỷ Ảnh nói cùng một lời.
– Thiếu niên, người ngươi muốn tìm không ở đây. Hôm nay ngươi đã quậy, đã giết, đã đánh qua, hãy đi đi. Cứ tiếp tục như vậy thì ngươi sẽ chịu thiệt, ngươi không thể tưởng tuợng nội tình của tứ đại thế gia.
Giọng Tây Môn Quỷ Ảnh mơ hồ.
Trước đó Đinh Hạo có chú ý thu mua tư liệu liên quan tứ đại thế gia Thiên phủ. Trong đó đồn rằng Tây Môn thế gia là gia tộc đáng sợ dùng thuật ám sát nhập đạo. Đệ tử Tây Môn thế gia đa số là thích khách đi trong bóng đêm, năng lực ám sát siêu đẳng. Nếu bị đám tử thần hắc ám nhắm trúng thì dù là cường giả thần cảnh cũng sợ teo tim.
Đây là thế lực giống với Ám Hương Thiên Phong siêu tông môn của Bắc Vực.
Đinh Hạo không có ấn tượng tốt với loại tông môn này. Có lẽ vì Tinh Vẫn tông, Ám Hương Thiên Phong Bắc Vực, hai tông môn nổi tiếng thuật ám sát làm hành động đê tiện, vô sỉ làm Đinh Hạo ấn tượng là đánh bầm dập rồi nói sau.
Nhưng hôm nay có vẻ như Tây Môn thế gia có chút nguyên tắc?
Đinh Hạo nghe ra được Tây Môn Quỷ Ảnh đang nói giúp hắn, nhưng hắn vẫn lắc đầu.
– Nếu không giao Đinh Khả Nhi ra trước mặt ta được thì để ta gặp Mạc Hoàng Thiên Cơ hay Mạc Hoàng Thiên Xu.
Biểu tình Đinh Hạo kiên quyết nói:
– Nếu không thể thực hiện yêu cầu của ta thì nhiều lời vô ích, hôm nay chiến đấu không chết không ngừng.
Lời này nói chém đinh chặt sắt, không có đường hòa giải.
Mọi người cảm nhận được sát ý nồng nặc từ lời nói của Đinh Hạo như thể đang trong địa ngục Tu La, khiến người sởn gai ốc.
Mạc Hoàng Thiên Linh cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Tây Môn lão quỷ, có nghe thấy không? Ngươi lo cho tiểu ma đầu nhưng người ta không thèm để bụng, uổng phí công sức.
– Hừ! Mạc Hoàng ngu ngốc, ngươi tự lo cho mình đi.
Giọng Tây Môn Quỷ Ảnh lạnh nhạt từ bốn phương vang vọng:
– Thiên phủ vào tay đám vô liêm sỉ các ngươi ngày càng sa sút, hôm nay ta sẽ không ra tay, Tây Môn thế gia cũng không tham gia vào. Bởi vì mọi sai lầm là do mấy tên vô sỉ các ngươi tạo ra, không nên do toàn Thiên phủ gánh vác.
– Ngươi… Phản đồ!
Mạc Hoàng Thiên Linh biến sắc mặt, cực kỳ buồn bạc.
Giọng Tây Môn Quỷ Ảnh dần đi xa:
– Là các ngươi phản bội vinh diệu của tổ tiên trước. Tiểu tử, uy danh Thiên phủ không tha khiêu khích. Hôm nay ta không làm khó dễ ngươi, bởi vì Thiên phủ sai trước. Chờ ngươi qua ải này, sẽ có ngày ta tự mình tìm ngươi quyết đấu cao thấp!
Tây Môn Quỷ Ảnh dứt lời hơi thở đã hoàn toàn biến mất.
Tuy không thể cảm giác được dấu vết nhưng Đinh Hạo chắc chắn Tây Môn Quỷ Ảnh đã rời đi.
Chương 1363: Ta nói rồi, ta sẽ trở về
Đây là một vị cường giả quan minh lỗi lạc, khiến ấn tượng về Thiên phủ của Đinh Hạo tốt hơn chút xíu. Tiếc rằng Tây Môn Quỷ Ảnh biết điều gì nhưng không muốn nói, nếu không thì mọi đáp án đã vén lên.
– Mạc Hoàng Thiên Linh, lại hỏi ngươi một câu, Thiên Xu và Thiên Cơ ở đâu?
Tay trái Đinh Hạo cầm đao, tay phải cầm kiếm, sát khí sôi trào áp sát.
– Meo meo, đừng đáp lời, đừng đáp lời.
Đại ma vương Tà Nguyệt cười dụ dỗ ba cường giả thần cảnh Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh, vì nếu như vậy nó có thể lấy cớ nuốt trọng thần hồn của ba cường giả.
Mạc Hoàng Thiên Linh lạnh lùng nói:
– Đã chết hết.
Đinh Hạo tức giận quát:
– Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Đinh Hạo đinh ra tay nhưng đại ma vương Tà Nguyệt giành trước, giơ vuốt nhỏ lên. Chi trước của đại ma vương Tà Nguyệt biến to khổng lồ nhanh như chớp vỗ ra ngoài.
Mạc Hoàng Thiên Linh hộc máu:
– Phụt!
Tứ chi Mạc Hoàng Thiên Linh bị vỗ nát, nửa người dưới bầy nhầy.
Tim Đinh Hạo đập nhanh, sao mèo mập bỗng trở nên lợi hại như vậy?
Thực lực của Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh chắc cỡ tam khiếu, tứ khiếu thần cảnh, muốn đè ép bọn họ ngay mặt phải có lực lượng thần cảnh từ ngũ khiếu trở lên. Không lẽ mèo mập là cao thủ ngũ khiếu Võ Thần cảnh?
Đinh Hạo cẩn thận cảm ứng, phát hiện manh mối, thầm nghĩ:
– Không đúng, có gì đó lạ, trong cơ thể tên này có gì đó…
Trong cơ thể đại ma vương Tà Nguyệt ẩn chứa lực lượng kỳ lạ gần như tiên, rất giống với hơi thở toát ra từ xác tiên trong tiểu thế giới thanh kiếm rỉ sét, như khi Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thúc giục tiên khí, gần như tiên.
Đây là lực lượng đẳng cấp cao về chất, hoàn toàn khắc chế lực lượng thần cảnh bình thường.
Hay là sau khi lọt vào biển máu chết chóc mèo mập có kỳ ngộ tuyệt thế gì?
Vô số dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Đinh Hạo.
Hơn nữa tại sao đại ma vương Tà Nguyệt xuất hiện trong tay Đinh Hồng Lệ?
Qua cơn kinh ngạc, mừng như điên, Đinh Hạo kahửng định quả trứng kỳ lạ lúc trước Đinh Hồng Lệ tặng cho chính là đại ma vương Tà Nguyệt đang ngủ say. Đinh Hạo luôn mang theo quả trứng, vừa rồi nó bị lực lượng gì kích thích bỗng nhiên thức tỉnh nên mới bay ra khỏi không gian trữ vật.
Mặc dù Đinh Hạo rất tò mò nhưng cũng biết bây giờ không phải là lúc truy hỏi những điều này.
Phía đối diện.
Hai cường giả thần cảnh Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương biểu tình vừa kinh vừa giận, nhưng khó thể che giấu nỗi sợ trong lòng. Ở trước mặt con mèo mập này mạnh như Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương, Mạc Hoàng Thiên Linh lại giống con chuột bị đùa giỡn, bọn họ thấy nhục chưa từng có.
Ba cường giả thần cảnh Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương, Mạc Hoàng Thiên Linh bị con mèo buộc đến đường cùng.
– Sử dụng thần khí tổ tông!
– Vào giây phút sinh tử tồn vong của gia tộc phải dùng thần khí tổ tông!
Ba cường giả thần cảnh Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương, Mạc Hoàng Thiên Linh cùng chung ý kiến, thúc giục pháp quyết, tụ tập lực lượng, ngâm xướng bp gia tộc cổ xưa, thanh âm kỳ lạ vang vọng trong thiên địa dẫn đến Thiên Chi đảo đáp lại. Có lực lượng khủng bố ngủ say dưới lòng đất chậm rãi thức tỉnh.
Mạc Hoàng Thiên Linh rống to:
– Anh linh tổ tiên ngủ say trong viễn cổ, xin hãy tỉnh lại!
Biểu tình Mạc Hoàng Thiên Linh vặn vẹo như tín đồ thành kích, người lão ủn bần bật dường như đang triệu hoán thứ gì.
Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh cũng làm chuyện tương tự.
– Ô, meo bà nội nó, đánh không lại muón mời người lớn đến trợ trận sao? Thật là không có lá gan gì hết, có gan thì đánh đơn xem!
Đại ma vương Tà Nguyệt khinh thường bĩu môi, tò mò đánh giá. Đại ma vương Tà Nguyệt vươn vuốt muốn cào Mạc Hoàng Thiên Linh nhưng bị lực lượng kỳ lạ đột nhiên xuất hiện chặn lại.
Đinh Hạo giật mình, kiếm ý, đao ý oanh kích nhưng phát hiện lúc tiến hành nghi thức thức tỉnh thì trăm thước quanh thân ba cường giả thần cảnh Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh có lực lượng vô hình chặn lại mọi công kích.
– Tiểu tạp chủng, ngươi nhất định phải chết.
– Buộc chúng ta sử dụng thủ đoạn này, ta muốn ngươi vạn kiếp bất phục, nghiền xương ngươi thành tro!
– Hãy sám hối với ba thế gia, biến mất khỏi thế giới này đi!
Ba cường giả thần cảnh nổi danh đã lâu khuôn mặt dữ tợn, ba đoàn sáng rực rỡ từ ba vị trí khác nhau trên Thiên Chi đảo bắn lên. Đất rung rinh, có thứ khủng bố gì chậm rãi thức tỉnh, mở mắt ra, phát lực lượng tận thế khiến các sinh linh run rẩy.
Đinh Hạo giật mình thầm nghĩ:
– Đây là lực lượng thần khí.
Đinh Hạo từng thấy ba thần khí Luân Hồi Thiên Bàn, Trấn Thần Ấn, Niên Hoa Chi Sa nên rất quen thuộc hơi thở của thần khí. Từ ba đoàn sáng phát ra hơi thở chắc chắn là lực lượng thần khí.
Đinh Hạo thầm chửi thề:
– Tổ cha nó, đây là điểm làm người ta ghét siêu thế lực, dù đến đường cùng thì bọn họ vẫn có lá bài tẩy.
Uy lực thần khí vốn là không gì sánh kịp, nếu do ba cường giả thần cảnh lâu năm Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh điều khiển sẽ phát ra uy lực khó hình dung, tình huống khó thể đoán trước.
Đinh Hạo liếc đại ma vương Tà Nguyệt một cái.
Đại ma vương Tà Nguyệt dựng đứng lông tơ, nó hiểu ngay ý của Đinh Hạo, con ngươi co rút cỡ kim châm.
Đại ma vương Tà Nguyệt tức giận hậm hực nói:
– Meo, ngươi nhìn ta làm gì? Không lẽ muốn ta đi lên đỡ công kích ba thần khí? Nhân sủng, ta cảnh cáo ngươi, đừng làm bậy! Tuy bây giờ meo rất cường đại, lông chim rất đẹp, nhưng đây chính là thần khí… Ngươi sẽ đùa chết meo!
Đinh Hạo bị đại ma vương Tà Nguyệt chọc tức, bật cười.
Tất nhiên Đinh Hạo sẽ không để mèo mập đi đỡ công kích của ba thần khí, tuy đại ma vương Tà Nguyệt mạnh nhưng có xác thịt, chưa chắc đỡ nổi. Sau khi mất rồi có được, Đinh Hạo càng quý trọng đại ma vương Tà Nguyệt hơn, sao có thể để nó mạo hiểm?
– Nếu vậy thì… Hôm nay quậy trời long đất lỡ, để Thiên Chi đảo của ngươi không sống yên!
Đinh Hạo đã quyết định không đánh bừa với ba cường giả thần cảnh Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Không làm gì được ba lão già các ngươi nhưng chẳng lẽ không đụng được người khác?
Thiên Chi đảo lớn như vậy, ba thế gia có nhiều tài sản, từng chút một bị Đinh Hạo phá hủy thì không sợ bọn họ không khuất phục. Đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc, ngay mặt đối kháng không tốt cho đám người Đinh Hạo.
Đinh Hạo hét to một tiếng:
– Chúng ta đi!
Đinh Hạo biến thành luồng sáng tới bên cạnh đám người Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương, giơ tay đánh ra luồng kiếm khí rực rỡ. Trong tiếng nổ ầm ầm, trận pháp minh văn đầy trần bị đánh thủng một khe hở to.
Vù vù vù vù vù!
Đám người Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt, Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương biến thành luồng sáng phóng lên cao.
Chương 1364: Ta nói rồi, ta sẽ trở về (hạ)
Mạc Hoàng Thiên Linh giật mình kêu lên:
– Không thể để ma đầu kia đi!
Mạc Hoàng Thiên Linh không ngờ Đinh Hạo sẽ có quyết định như vậy, giận dữ gội vàng hét lên: .
– Các đệ tử nghe lệnh, ngăn bọn họ lại! Nếu thả hổ về rừng sẽ có tai họa vô cùng!
Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh truy sát đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương, đại ma vương Tà Nguyệt.
Hôm nay dù trả cái giá gì bọn họ quyết phải nhổ cỏ tận gốc.
Thần khí tổ tông chưa bị thúc giục hết nhưng có lực lượng thần khí giá cố trên người bọn họ, vết thương nặng trước đó lành gần hết, lực lượng kiếm ý, đao ý trong cơ thể dần ổn định.
Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh không tiếc bản thân truy sát đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương.
Trong lòng Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh hiểu nếu Đinh Hạo chạy thoát, với thiên phú của thanh niên này sẽ có ngày tiêu diệt được Thiên phủ. Huống chi ngó bộ dáng không phải Đinh Hạo chạy trốn mà mở rộng chiến trường ra toàn Thiên Chi đảo, cứ tiêu hao như vậy tứ đại thế gia không chịu nổi tổn thất.
Nếu Thiên Chi đảo bị hủy thì Thiên phủ sẽ hao tổn nặng nề.
Đáng tiếc hết thảy đã muộn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Mặt đất rung rinh đánh chìm Thiên Chi đảo vào biển cả vô tận, lực lượng khủng bố cổ thái lan tràn khắp đảo.
Đoàn sáng rực rỡ từ ba mặt Thiên Chi đảo càng rõ ràng hơn.
Mạc Hoàng Thiên Linh như phát điên hét lên:
– Mau, hết sức thúc giục thần khí tổ tông, không tiếc trả giá giữ hắn lại!
Lực lượng hùng hồn từ không gian bốn phía khép lại đổ ập xuống Thiên Chi đảo.
Đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương, đại ma vương Tà Nguyệt cảm giác thân thể trầm xuống như cõng vô số ngọn núi từ từ đáp xuống đất. Lực lượng mạnh mẽ không cho phép đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, Nạp Lan Du Hiệp, hai tiểu đạo đồng Tiểu Viên, Tiểu Phương, đại ma vương Tà Nguyệt chống cự.
Mạc Hoàng Thiên Linh tới gần:
– Giết!
Người Mạc Hoàng Thiên Linh tỏa sáng rực rỡ, đó là hơi thở thần khí. Thần khí tổ tông của Mạc Hoàng thế gia bắt đầu gia cố cơ thể Mạc Hoàng Thiên Linh, khiến thực lực lão tăng cao.
Đại ma vương Tà Nguyệt tức giận quát:
– Meo, ngươi đang khiêu khích? Nhân loại ngu xuẩn!
Đại ma vương Tà Nguyệt vỗ một vuốt.
Nếu không phải bị Đinh Hạo kéo thì đại ma vương Tà Nguyệt đã không định đi, nó thèm thần hồn của ba cường giả thần cảnh. Giờ thấy cơ hội đến, đại ma vương Tà Nguyệt mừng rỡ. Là ngươi tự mình đến chịu chết! Đại ma vương Tà Nguyệt vô cùng tự tin, chân trước biến to vài trăm thước vỗ vào đỉnh đầu Mạc Hoàng Thiên Linh.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Sóng năng lượng dao động kịch liệt nổ tung.
Mạc Hoàng Thiên Linh văng ra ngoài trăng thước, máu tung tóe. Mạc Hoàng Thiên Linh ổn định thân hình trong không trung nhưng không bị thương, lão cúi đầu quan sát tình hình cơ thể không có vấn đề gì lớn thì ngửa đầu cười phá lên.
Trong tiếng cười tràn ngập đắc ý, độc ác.
Bây giờ uy hiếp khủng bố nhất cũng không thể bị thương lão, mọi chuyện hôm nay nên kết thúc. Sử dụng thần khí tổ tông thì người thắng cuối cùng vẫn là Mạc Hoàng thế gia, như trận chiến ấy, tuy trả giá lớn như Mạc Hoàng thế gia vẫn có được thứ của cô nương kia.
Bên kia.
Vuốt trắng của đại ma vương Tà Nguyệt bị chấn rụng nhiều lông.
Đại ma vương Tà Nguyệt huơ vuốt, nói:
– Meo? Sao bỗng nhiên biến cứng vậy?
– Lão biến mạnh.
Mắt Đinh Hạo lóe tia sáng, định phản kích thì bỗng có biến đổi kỳ lạ không ai ngờ.
Trong đám đông đệ tử Mạc Hoàng thế gia bên dưới bỗng có luồng sáng bắn lên cao.
Ánh sáng kỳ lạ nhanh như chớp đánh vào Mạc Hoàng Thiên Linh đang cười to.
Một kích đến quá đột ngột.
Với thực lực như Mạc Hoàng Thiên Linh cũng không có thời gian phản ứng, lão toàn tập trung chú ý vào Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt. Chờ khi Mạc Hoàng Thiên Linh phát hiện không ổn đã bị ánh sáng đỏ đập mạnh vào người.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
– Là ai tập kích ta? To gan!
Mạc Hoàng Thiên Linh ỷ vào lực lượng thần khí tổ tông gia cố cứng rắn đỡ một kích kia, ánh mắt tức giận nhìn xuống dưới. Lão bị đệ tử Thiên phủ, rốt cuộc là ai? Mạc Hoàng Thiên Linh muốn kẻ đánh lén phải trả giá đắt.
Nhưng trong chớp mắt khuôn mặt tức giận của Mạc Hoàng Thiên Linh đông lại từ từ biến thành kinh hoàng.
Mạc Hoàng Thiên Linh khó tin cúi đầu nhìn ngực mình, ánh sáng thần khí tổ tông màu trắng rực rỡ nhanh chóng tối dần. Một phương ấn cỡ nắm tay con nít đỏ rực quay tròn như mũi khoan xé phòng hộ thần khí tổ tông ra.
Phập!
Phương ấn đỏ hơi khựng lại rồi đánh tan phòng hộ thần khí tổ tông màu trắng, xé mở huyền lực hộ thân của Mạc Hoàng Thiên Linh, áo giáp, máu thịt, xương cốt, trái tim nát…
Vù vù vù vù vù!
Ánh sáng đỏ thẫm xuyên qua cơ thể Mạc Hoàng Thiên Linh, bắn ra từ sau lưng.
Mạc Hoàng Thiên Linh kinh khủng rống to:
– A… Không!
Mạc Hoàng Thiên Linh cảm giác cái bóng chết chóc buông xuống đầu, cơ thể lão như tượng cát tán đi. Dù có lực lượng thần khí tổ tông cũng không thể giảm bớt quá trình tử vong.
Mạc Hoàng Thiên Linh kinh hoàng, tức giận quát:
– Ai? Là ai ám toán ta? Đứng ra!
Bên dưới.
Một thân hình thon dài yểu điệu bước ra từ đám người.
Nàng vén áo chaòng lông lên lộ ra khuôn mặt đẹp tuyệt trần nhưng lạnh tựa băng vạn năm, đôi mắt đầy anh khí lóe ánh sáng căm thù. Nàng giơ tay, ánh sáng đỏ kỳ lạ công kích Mạc Hoàng Thiên Linh bay trở về tay nàng, xoay tròn.
Thiếu nữ lạnh lùng cười:
– Ta nói rồi, sẽ có ngày ta quay về.
Mạc Hoàng Thiên Linh đứng ngây người trong không trung, lão không cảm nhận được quá trình cơ thể tan rã. Khuôn mặt đẹp tuyệt trần kia dù qua gần mười năm, không còn non nớt như ngày xưa nhưng Mạc Hoàng Thiên Linh vẫn nhớ rõ ràng.
Đặc biệt là ánh mắt đó, giốngy như năm ấy.
Tràn ngập thù hận, khinh miệt, xem nhẹ và giận dữ.
Năm xưa thiếu nữ cực kỳ tôn, quyến luyến Mạc Hoàng Thiên Linh lúc này nhìn lão như nhìn kẻ thù không đội trời chung, ánh mắt sắc bén như đao, chẳng có một chút cảm tình.
– Ngươi… Dám lẫn vào Thiên Chi đảo, ngươi…
Mạc Hoàng Thiên Linh không biết nên nói cái gì,
Ác mộng từng khiến Mạc Hoàng Thiên Linh giật mình thức giấc bao nhiêu đêm, sơ hở và khe nứt duy nhất sâu trong trái tim võ đạo của lão xuất hiện vào lúc trí mạng này, cùng với cơn giận lôi đình cho lão một kích trí mệnh.
Cùng lúc đó.
– Làm sao có thể?
– Nàng… Không phải nàng chết rồi sao?
Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh giật nảy mình, ánh mắt chất vấn nhìn Mạc Hoàng Thiên Linh. Chuyện gì đây? Người nên chết sao có thể xuất hiện tại đây? Ánh sáng đỏ kỳ lạ đó có thể đánh bại phòng hộ của thần khí tổ tông?
Khuôn mặt đẹp tuyệt trần như tia chớp không nương tình xé rách ký ức phủ bụi, nước lũ sợ hãi lan tràn trong lòng các cao thủ Thiên Chi đảo.
– Là yêu nữ kia…
– Nàng quá to gan, dám lẫn vào Thiên Chi đảo?
– Sao có thể? Bây giờ nàng trở nên cường đại như vậy, trời ạ!
Đám đông kinh kêu, xao động.
Chương 1365: Ta bây giờ
Người xung quanh nhìn thiếu nữ đẹp tuyệt trần, rất nhanh nhận ra thân phận. Bọn họ như thấy ôn dinh kinh hoàng tránh né. Đám người Mạc Hoàng Thiên Linh, Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh cũng lộ vẻ mặt e ngại không dám đến gần.
Kẻ thù lớn nhất của Thiên phủ Thiên Chi đảo gần mười năm nay quang minh chính đại xuất hiện trong hoa viên Thiên phủ.
Giữa hư không.
– Là nàng?
Đinh Hạo trông thấy thiếu nữ thì hơi ngạc nhiên, nở nụ cười nói:
– Đã lâu không gặp.
Chỉ khi nhìn Đinh Hạo thì ánh mắt sôi sục sát khí, sắc bén như đao mới lóe tia dịu dàng, thân thiết, thiếu nữ nhẹ gật đầu.
Vũ Diệt Tuyệt!
Thiếu nữ chính là Vũ Diệt Tuyệt.
Đinh Hạo không ngờ Vũ Diệt Tuyệt sẽ xuất hiện vào lúc này.
Ngay khi ánh sáng đỏ kỳ lạ xuất hiện Đinh Hạo liền biết chuyện gì xảy ra.
Đinh Hạo đã nhiều lần thấy hơi thở một trong ba thần khí Trấn Thần Ấn nên rất quen thuộc, nó vừa xuất hiện hắn liền biết ai công kích.
Đây là cuộc tập kích hoàn mỹ.
Vào lúc Mạc Hoàng Thiên Linh tự hào có phòng ngự mạnh nhất thì Vũ Diệt Tuyệt bay lên giết ngay.
Nếu đổi lại ở trạng thái bình thường, Mạc Hoàng Thiên Linh có đề phòng thì bị thần khí Trấn Thần Ấn có lẽ sẽ làm lão bị thương nhưng không đến mức sức sống xói mòn như bây giờ.
Đinh Hạo ngầm hiểu.
Người từng phản ra Thiên Chi đảo quả nhiên là ma nữ này. Hai bên có thù sâu như biển máu, nếu không thì Vũ Diệt Tuyệt đã chẳng mạo hiểm lớn lẻn vào Thiên Chi đảo.
Trên bầu trời.
– Mạc Hoàng Thiên Linh!
Xuất Vân Thiên Thương vẫn không hiểu nổi chuyện xảy ra, nổi khùng hét to:
– Đây rốt cuộc là chuyện gì? Năm xưa xảy ra chuyện gì? Tại sao lại như vậy? Yêu nữ còn sống? Thất Nghĩa Minh có bao nhiêu chuyện che giấu chúng ta? Còn chuyện gì mà chúng ta không biết?
Doãn Vinh cũng cực kỳ tức giận.
Bây giờ có thể khẳng định chuyện năm đó có Mạc Hoàng thế gia nhúng tay vào che giấu nên hôm nay mới có kết cuộc này.
– Ha ha ha ha ha ha! Xảy ra cái gì? Chẳng lẽ các ngươi không biết sao? Ha ha ha ha ha ha!
Mạc Hoàng Thiên Linh ọc máu, cười khổ, vẻ mặt đôi khi dữ tợn, có khi hối hận, tức giận, bất đắc dĩ, thay đổi nhiều lần. Cuối cùng Mạc Hoàng Thiên Linh thở dài, dữ tợn mà không cam lòng cười lên.
– Hối hận… Hối hận là lúc trước mủi lòng không giết tiểu tiện nhân này ngay mới có chuyện hôm nay.
– Năm đó ta không chết nên bây giờ ngươi chết đi.
Mắt Vũ Diệt Tuyệt lóe tia sáng, thần khí Trấn Thần Ấn bay ra.
Mạc Hoàng Thiên Linh trơ mắt nhìn thân thể bị đánh trúng sau đó nổ tung, một mẩu xương cũng không còn. Mạc Hoàng Thiên Linh biến thành luồng khói tan mất trong không trung, cường giả thần cảnh nổi danh từ lâu đi qua năm rộng tháng dài cuối cùng chết chết bằng cách này.
– Tồi tệ!
Một cao thủ Mạc Hoàng thế gia rống to:
– Tiện nhân, nếu không phải ngươi đánh lẽn thì sao… Sao lão tổ chết?
Ánh sáng chợt lóe, cao thủ Mạc Hoàng thế gia đó hóa thành tro.
Thần khí Trấn Thần Ấn xoay tròn trên đầu Vũ Diệt Tuyệt.
Thần viêm đỏ nhạt tôn lên khuôn mặt thiếu nữ càng lạnh lùng, Vũ Diệt Tuyệt lạnh nhạt nói:
– Quá trình không quan trọng, kết quả mới là duy nhất. Ha ha ha ha ha ha! Nếu nói tồi tệ thì có ai sánh bằng Mạc Hoàng Thiên Linh?
Vũ Diệt Tuyệt dứt lời, mấy chục cao thủ Mạc Hoàng thế gia nổ tung, nháy mắt bị thần khí Trấn Thần Ấn giết.
Khác với Đinh Hạo khinh thường giết đệ tử bình thường của tứ đại thế gia, Vũ Diệt Tuyệt như tên của nàng, một niệm diệt tuyệt. Vũ Diệt Tuyệt càng lạnh lùng, vô tình, khi ra tay tuyệt đối không có người sống.
Vô số đệ tử tứ đại thế gia kinh khủng hét chói tai thụt lùi.
– Ha ha ha ha ha ha! Từng chó cậy mặt chủ tùy tiện khi dễ người khác, chẳng phải lúc đó các ngươi uy phong làm sao? Sao bây giờ chật vật như con chó? Ta ở đây, những kẻ từng nói muốn đạp trên mặt ta đến đây đi, những thiên tài, trưởng lão, cao thủ thề muốn lấy đầu ta đâu? Sao các ngươi xoay người chạy trốn như chó cụp đuôi?
Vũ Diệt Tuyệt cười trào phúng, từng bước một đi qua đám đông.
Thần khí Trấn Thần Ấn tỏa ánh sáng đỏ chết chóc, thiếu nữ như tử thần. Ánh sáng kình khí xẹt qua đám đông, có đệ tử tứ đại thế gia liên tục bị giết.
Mắt Vũ Diệt Tuyệt liếc qua đâu, ai bị nàng nhìn là chết ngay.
Những người này lả kẻ thù của nàng, đều đáng chết.
Lần này Vũ Diệt Tuyệt mang theo giận dữ sấm sét là muốn huyết tẩy nơi này.
– Tiện nhân, ngươi dám..
Xuất Vân Thiên Thương vừa kinh vừa giận nhìn mây đệ tử ưu tú của Xuất Vân thế gia bị giết, lửa giận rực cháy. Xuất Vân Thiên Thương không kiềm được ra tay, ếnu cứ mặc kệ thì đệ tử có tiềm lực của Xuất Vân thế gia sẽ bị giết hết như gặt lúa.
– Ha ha ha ha ha ha! Sao? Giống như năm đó sao? Muốn lặp lại chuyện cũ? Đánh nhỏ thì già lên?
Biểu tình khinh thường càng rõ ràng, Vũ Diệt Tuyệt nói:
– Đến đây, hai chó già. Bây giờ khác với ngày trước, mọi ân oán nên kết thúc, dâng ra mạng chó của các ngươi trả nợ đi!
Thần khí Trấn Thần Ấn phóng lên cao.
Toàn thân Vũ Diệt Tuyệt bao phủ trong thần viêm thần khí Trấn Thần Ấn, thân hình rạch phá hư, biểu tình quyết tuyệt tựa nữ sát thần. Vũ Diệt Tuyệt mang theo khí thế không gì sánh được xông hướng Xuất Vân Thiên Thương.
Điên phong đối quyết.
– Hợp tác!
Xuất Vân Thiên Thương gào thét:
– Giết tiểu tiện nhân này trước!
Doãn Vinh biểu tình cực kỳ khó xem gật đầu, định xông lên thì bị Đinh Hạo che trước mặt.
Không cần nói cái gì, ánh mắt kiên quyết của Đinh Hạo đã nói lên tất cả. Đinh Hạo đứng về phía Vũ Diệt Tuyệt.
Cuộc chiến đấu điên cuồng bắt đầu.
Lòng Xuất Vân Thiên Thương chìm xuống, cắn răng bất chấp tất cả thúc giục thần khí tổ tông:
– Hỡi thần khí tổ tông, vì vinh diệu Xuất Vân thế gia hãy thức tỉnh đi.
Một đoàn sáng rực rỡ như mặt trời từ chủ thành Xuất Vân thế gia bay lên cao lao hướng Xuất Vân Thiên Thương.
Vũ Diệt Tuyệt lạnh lùng quát:
– Thần khí tổ tông? Ha ha ha ha ha ha! Cút về đi!
Lòng Vũ Diệt Tuyệt máy động, thần khí Trấn Thần Ấn biến thành ánh sáng đỏ kéo tầng mây như lửa đốt giữa đường chặn luồng sáng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai thần khí mạnh va chạm vào nhau.
Năng lượng khủng bố khuếch tán, từng vòng ánh sáng nổ tung.
Nơi vòng sáng lan tới trong ngàn thước mọi sịnh vật thành bột phấn.
– Tiện tỳ, chết đi!Đỉnh Khải Nguyên Dạ – Vấn Dạ Chi Dạ – Truyện Ma Tu Đỉnh Luyện Thần Ma – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Xuất Vân Thiên Thương lộ biểu tình mừng rỡ, biểu tình dữ tợn xông lên công kích. Thực lực thần cảnh hoàn toàn bộc phát, thần thông Xuất Vân Chưởng Ấn tụ ở lòng bàn tay Xuất Vân Thiên Thương, vỗ chưởng ra. Xuất Vân Thiên Thương muốn dựa vào thực lực cường đại giết Vũ Diệt Tuyệt ngay.
Mắt Vũ Diệt Tuyệt lóe tia đùa cợt.
Biểu tình Vũ Diệt Tuyệt bình tĩnh vươn tay ngọc va chạm với Xuất Vân Thiên Thương.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai người cùng lùi lại.
Xuất Vân Thiên Thương kinh ngạc nói:
– Sao có thể như vậy?
Một kích kia Xuất Vân Thiên Thương bộc phát toàn bộ lực lượng nhưng không thể giết đối thủ, thậm chí không để lại chút vết thương trên người Vũ Diệt Tuyệt. Tiểu tiện nhân cũng vào thần cảnh?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế [Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tao-Hoa-Tien-De-dich-SE-Truyen-Audio.jpg)

![[Audio] Siêu Cấp Vu Sư [Audio] Siêu Cấp Vu Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Sieu-Cap-Vu-Su.jpg)

