Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 274 [ chương 1366 đến 1370 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Nàng chính là
Đối diện.
Vũ Diệt Tuyệt cười nhạt.
– Như thế nào? Còn muốn như năm xưa ngươi dựa lực lượng chồng chất nhiều năm đè ép ta sao? Đáng tiếc… Hôm nay sẽ cho ngươi biết ta bây giờ đã không phải ngươi có thể tùy ý đụng vào.
Lực lượng siêu cường đại bùng phát từ cơ thể Vũ Diệt Tuyệt.
Ánh sáng huyền khí đậm đặc như thể rắn lượn lờ quanh thân Vũ Diệt Tuyệt, quần áo đen trên người nàng rách nát lộ ra chiến giáp lửa đỏ rực dán sát người, vẽ đường cong thân thể yêu kiều. Vẻ đẹp trí mạng, sát ý quyết tuyệt, khí thế làm người không dám nhìn gần.
Thần cảnh!
Quả nhiên là thần cảnh!
Lòng Xuất Vân Thiên Thương chìm xuống.
Quả nhiên là nhổ cỏ không tận gốc, gió xuân về lại nảy. Với thiên phú của tiểu tiện nhân này năm xưa không chết bây giờ thành tia họa lớn. Xuất Vân Thiên Thương nhìn Vũ Diệt Tuyệt lại ngó Đinh Hạo, hai thanh niên khủng bố nhất đứng chung, nếu hôm nay không thể giết chết bọn họ thì sau này còn ai chết tài được? Tứ đại công tử của tứ đại thế gia được gọi là mạnh nhất thế hệ trẻ Thiên phủ nhưng yếu như sên trước mặt hai thanh niên này.
Thần khí Trấn Thần Ấn trướng to trong không trung che đậy một góc trời, như một ngọn núi bay đổ ập xuống Xuất Vân Thiên Thương. Hư không xung quanh vỡ ra như làm bằng pha lê, pháp tắc hỗn loạn hình thành vòng xoáy hỗn độn loạn lưu.
– Tiện nhân, ngươi đến thần cảnh thì sao? Nơi này là Thiên Chi đảo, hôm nay ngươi phải chết?
Xuất Vân Thiên Thương giận điên lên, lão bất chấp tất cả cắn đầu lưỡi phun ngụm tinh huyết căn nguyên lên thần khí tổ tông. Thoáng chốc thần khí tổ tông như cuồng ma uống n máu người rung lắc, hú dài. Thần khí tổ tông biến thành luồng sáng đập mạnh vào thần khí Trấn Thần Ấn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trên bầu trời xẹt qua tia chớp, sấm đánh ầm ầm.
Năng lượng đáng sợ xé rách bình chướng hư không, từng khe nứt hiện ra.
Trong loạn lưu tối đen mơ hồ thấy ánh sao chớp lóe.
Bên kia.
Đinh Hạo, Doãn Vinh cùng đánh nóng nảy.
Đại ma vương Tà Nguyệt đứng xem kịch vui, thường vươn vuốt giúp một chút, lĩnh vực đao kiếm phong vũ của Đinh Hạo vững vàng áp chế thái thượng trưởng lão của Doãn gia.
Doãn Vinh rống to:
– Tây Môn Quỷ Ảnh, tứ đại thế gia nhất vinh cộng vinh, nhất tổn câu tổn, đồng khí liên chi, môi hở răng lạnh. Ngươi vẫn không chịu ra tay? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn tứ đại thế gia bị hủy trong tay đôi cẩu nam nữ này sao?
Doãn Vinh hy vọng thái thượng trưởng lão của Tây Môn thế gia, Tây Môn Quỷ Ảnh sẽ giúp đỡ.
Lúc này điểm phá cục duy nhất nằm ở cường giả thần cảnh lấy sát nhập đạo Tây Môn Quỷ Ảnh.
Nếu Tây Môn Quỷ Ảnh thúc giục thần khí tổ tông của Tây Môn thế gia là có thể xoay chuyển cục diện.
Nhưng Tây Môn Quỷ Ảnh không đáp một câu.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thần khí không ngừng va chạm.
Thần khí Trấn Thần Ấn lấy hai chữ Trần Thấn làm tên đúng là siêu mạnh, mỗi kích có uy lực diệt thế, ẩn chứa lực lượng phong lôi, hầu như xé nát khung trời.
Khóe môi Xuất Vân Thiên Thương trào máu, biểu tình kinh sợ.
Xuất Vân Thiên Thương dần phát hiện Tây Môn Quỷ Ảnh không đối kháng nổi công kích khủng bố này. Mỗi lần thần khí tổ tông va chạm với thần khí Trấn Thần Ấn sẽ chấn người Xuất Vân Thiên Thương như bị điện giật, huyền khí có xu hướng không bị khống chế.
Xuất Vân Thiên Thương vốn muốn chờ Vũ Diệt Tuyệt hao hết huyền khí rồi mới phản kích, nhưng bây giờ xem ra nàng chưa kiệt sức nhưng lão đã bị thần khí Trấn Thần Ấn chấn chết. Càng khiến Xuất Vân Thiên Thương kinh sợ, tức giận là thần khí tổ tông không phải đối thủ của thần khí Trấn Thần Ấn.
Đang lúc Xuất Vân Thiên Thương vắt óc tìm đường thắng thì có biến đổi bất ngờ.
Một tiếng hét thê lương kinh hoàng từ phía xa vọng lại.
– A!
Khóe mắt Xuất Vân Thiên Thương liếc qua, tay chân lạnh lẽo.
Doãn Vinh có thực lực ngang ngửa với Xuất Vân Thiên Thương không hiểu sao yếu như bún, bị Đinh Hạo đánh bay. Nửa người dưới của Doãn Vinh biến thành tro, lạ lùng nhất là thần khí tổ tông vốn phủ lên người lão bỗng bay đi phía xa, từ bỏ Doãn Vinh.
Người Doãn Vinh nát bấy nhìn phương xa, tức giận quát:
– Là ai? Ai ám toán ta?
Trong chớp mắt đó thần khí tổ tông không theo điều khiển, vứt bỏ Doãn Vinh.
Không đợi mọi người hiểu ra sao thì lại có biến dị.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Đỉnh Khải Nguyên Dạ – Vấn Dạ Chi Dạ – Truyện Ma Tu Đỉnh Luyện Thần Ma – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Trong tiếng va chạm khủng khiếp, thần khí tổ tông của Xuất Vân thế gia bị thần khí Trấn Thần Ấn đánh móp bay ra ngoài. Thần khí tổ tông cũng không theo Xuất Vân Thiên Thương khống chế biến thành ánh sáng bay hướng thần khí tổ tông Doãn gia biến mất.
– A!
Xuất Vân Thiên Thương hét thê lương, bị thần khí Trấn Thần Ấn cắt qua nửa người biến thành tro.
– Có chuyện gì?
Xuất Vân Thiên Thương sợ bay mất ba hồn bảy vía. Mất thần khí tổ tông che chở, cùng là cường giả thần cảnh nhưng Vũ Diệt Tuyệt có thần khí Trấn Thần Ấn thì Xuất Vân Thiên Thương không có tư cách đối đầu.
Vũ Diệt Tuyệt cũng ngây người nhưng phản ứng lại ngay, thần khí Trấn Thần Ấn nhanh chóng lao qua.
– Chết đi!
Xuất Vân Thiên Thương sợ mất hồn mất vía, không tiếc tiêu hao căn nguyên thần cảnh liều mạng tránh né.
Nhưng Xuất Vân Thiên Thương đã bị thần khí Trấn Thần Ấn hoàn toàn tỏa định, uy lực thần khí đáng sợ biết bao, lại nằm trong tay cường giả thần cảnh như Vũ Diệt Tuyệt điều khiển. Xuất Vân Thiên Thương không thể thoát khỏi, hơn nữa Vũ Diệt Tuyệt quyết tâm giết chết, không cho lão có cơ hội thở dốc.
Mắt nữ sát thần lóe tia sắc bén.
Vũ Diệt Tuyệt như tử thần đi trong thế gian hái sự sống.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Mưa máu rơi đầy.
Xuất Vân Thiên Thương tục né tránh mấy mươi lần nhưng cuối cùng không thể may mắn thoát khỏi, bị thần khí Trấn Thần Ấn rượt theo đánh nát bấy phun máu rớt xuống.
Một luồng sáng trắng bay ra từ mưa máu, là thần hồn của Xuất Vân Thiên Thương.
Thần khí Trấn Thần Ấn kêu vù vù phát ra lực hút kỳ lạ định hút thần hồn Xuất Vân Thiên Thương bỏ trốn.
– Meo bà nội nó, đừng giành với moe, là của meo!
Đại ma vương Tà Nguyệt đã sớm nhìn chằm chằm chờ lúc này, sao chịu bỏ qua cơ hội? Đại ma vương Tà Nguyệt hét chói tai xông lên, mười hai cánh giương ra sau lưng, tốc độ siêu nhanh.
Đại ma vương Tà Nguyệt vui vẻ cười to bảo:
– Meo, ha ha ha ha ha ha! Bánh ngọt to thơm ngon là của ta!
Đại ma vương Tà Nguyệt há mồm trướng to như vực máu hút thần hồn trắng Xuất Vân Thiên Thương vào miệng.
– Ha ha ha ha ha ha! Cướp được!
Đại ma vương Tà Nguyệt chép miệng, mím môi.
Nhưng khiến đại ma vương Tà Nguyệt thấy lạ là giữa răng lưỡi không có hương vị ngon lạnh quen thuộc.
Đại ma vương Tà Nguyệt nghi hoặc mở mắt ra:
– Meo?
Đại ma vương Tà Nguyệt thấy hình ảnh khiến nó phát điên. Ánh sáng thần hồn trắng Xuất Vân Thiên Thương như yến bay về tổ lao hướng Đinh Hạo, nhập vào cánh cửa ánh sáng màu xám trong áu cánh cửa sau lưng hắn, biến mất.
Đại ma vương Tà Nguyệt nổi điên:
– Ngươi… Cái này… A a a, meo meo meo, không sống nổi nữa rồi!
Mười hai cánh chim vỗ một cái đến trước mặt Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt nhảy lên đầu hắn cào cấu cắn xé.
Chương 1367: Nàng chính là (hạ)
Đại ma vương Tà Nguyệt giơ cẳng lên lăn qua lăn lại trong không trung, gào khan:
– Có lương tâm không vậy? Ta mới tìm được đường sống trong chỗ chết chạy về, còn giúp ngươi đánh người vậy mà ngươi đối xử như thế với ta. Nhân sủng, ta muốn bỏ ngươi!
Đinh Hạo:
-…
– A… Cái này… Ngươi nghe ta giải thích, nếu ta nói không cố ý thì ngươi có tin không?
Đinh Hạo mặt sa sầm khinh thường nói:
– Là luân hồi thiên bàn chủ động hấp thu một lũ thần hồn, ta cũng không biết tại sao lại như vậy.
Đại ma vương Tà Nguyệt lăn tới lăn lui:
– Meo không nghe meo không nghe, meo mặc kệ meo mặc kệ, ngươi đền thần hồn cho ta!
Mặt Đinh Hạo đen thui xách cổ đại ma vương Tà Nguyệt cốc đầu mấy cái ném trên vai.
Đại ma vương Tà Nguyệt tức giận thở hổn hển, mắt xoay tròn. Đại ma vương Tà Nguyệt chợt nhớ điều gì, nhìn chằm chằm Doãn Vinh.
Đại ma vương Tà Nguyệt liếm môi nói:
– Không dược giành thứ này với ta.
Doãn Vinh cảm giác được ý đồ của đại ma vương Tà Nguyệt, giật nảy mình, sợ hãi như bị ác ma nhìn trúng.
Doãn Vinh hét to:
– Đừng giết ta… Ta nhận thua, nhận thua… Đinh Hạo, ngươi muốn tìm Đinh Khả Nhi đúng không? Nàng đang ở trước mặt ngươi, ngươi đã tìm được, tha cho ta đi!
Tim Đinh Hạo run lên, hiểu ra:
– Ngươi… Nói cái gì?
Doãn Vinh kinh hoàng chỉ vào Vũ Diệt Tuyệt, lớn tiếng nói:
– Nàng chính là… Nàng… Nàng chính là thiên sứ đệ nhất Mạc Hoàng thế gia ngày xưa, Đinh Khả Nhi, là người ngươi tìm kiếm. Bây giờ ngươi đã tìm được, tha ta đi. Ta thề Doãn gia tuyệt đối sẽ không truy cứu chuyện này nữa.
Đinh Hạo đã không nghe rõ câu sau của Doãn Vinh.
Đinh Hạo giật mình nhìn Vũ Diệt Tuyệt.
Vũ Diệt Tuyệt cũng nghe thấy đoạn đối thoại.
Vũ Diệt Tuyệt quát một tiếng, thần khí Trấn Thần Ấn xoay tròn bay về, lơ lửng trên đầu nàng. Thần viêm đỏ rũ xuống từng sợi bao bọc Vũ Diệt Tuyệt như nữ sát thần xinh đẹp không dính bụi trần.
Đinh Hạo run run hỏi:
– Nàng… Thật sự là Khả Nhi?
Tuy Đinh Hạo xuyên đến nhưng dung hợp ký ức của Đinh Hạo thật, tương đương với kế thừa tình cảm ngày xưa cộng với trong cơ thể này chảy chung dòng máu. Tình cảm hức tạp tựa bão lòng tuôn ra, hưng phấn, kích động, thấp thỏm xen lẫn vào nhau. Đinh Hạo sợ nữ sát thần xinh đẹp tuyệt trần lạnh lùng lắc đầu.
Thần viêm đỏ chảy xuôi.
Vũ Diệt Tuyệt khẽ thở dài.
Vũ Diệt Tuyệt nhìn Đinh Hạo, đôi mắt lạnh băng dần dịu đi, sát khí biến mất. Một giọt lệ lấp lánh ướt khóe mắt, Vũ Diệt Tuyệt nở nụ cười ngọt ngào.
Trong khoảnh khắc tất cả như ngày xuân trăm hoa đua nở.
Đó là vẻ đẹp mê người biết mấy. Dù là các đệ tử tứ đại thế gia bên dưới bị giết sợ teo tim lúc này đứng ngây tại chỗ, trong đầu khắc ghi dung nhan tuyệt thế mắt ngấn lệ mà môi cười.
Vũ Diệt Tuyệt nhìn Đinh Hạo, mỉm cười nói:
– Ca…
Đầu Đinh Hạo bùm một tiếng nổ tung.
Đinh Hạo đứng ngơ ngác nhìn thiếu nữ cười tươi như hoa, một lúc sau mới phản ứng lại, chạy ngay đến trước mặt Vũ Diệt Tuyệt.
– Nàng… Khả Nhi… Nàng… Thật sự là Khả Nhi sao?
– Ca!
Dòng lệ lăn dài, Vũ Diệt Tuyệt nhào vào ngực Đinh Hạo.
Đinh Hạo giang hai tay ôm thiếu nữ vào lòng, cảm giác huyết mạch liền nhau dâng lên.
Nói thật là lúc trước mấy lần gặp Vũ Diệt Tuyệt trong lòng Đinh Hạo có cảm giác lạ, hắn từng suy đoán nhưng trực giác Thắng Tự Quyết không cho hắn chỉ dẫn đặc biệt, làm Đinh Hạo luôn băn khoăn.
– Ca nhìn xem.
Vũ Diệt Tuyệt cười tươi như thiếu nữ đơn thuần, xòe tay ra. Một ngọc bội xanh nhạt rách nát tỏa sáng trong lòng bàn tay thon nhỏ.
Ngọc bội rất tệ, có đi bán cũng không hiệu cầm đồ nhận. Đồ án, tạo hình thô ráp, rõ ràng là người nghiệp dư khắc. Mặt ngọc khắc hình dạng một đứa trẻ màu trắng mờ nhạt, có lẽ vì đeo lâu ngày nên dưới ánh mặt trời ngọc bội tỏa sáng xanh nhạt.
Lần này thì Đinh Hạo không nghi ngờ gì nữa.
Bởi vì ngọc bội này là một miếng ngọc nát Đinh Hạo tìm được trong khu rác sau núi Vấn Kiếm tông, tốn nửa thán cẩn thận khắc nó tặng cho muội muội Đinh Khả Nhi làm món quà bốn tuổi.
Lúc trước Đinh Khả Nhi luôn đeo bên mình.
– Khả Nhi, muọi…
Lòng Đinh Hạo trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không biết nên nói cái gì.
Đinh Hạo hỏi:
– Chuyện này là sao? Không phải Mạc Hoàng Thiên Cơ mang muội muội đi sao? Tại sao muội muội sửa tên thành Vũ Diệt Tuyệt? Mấy năm nay rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
– Thiên Cơ sư tôn đã qua đời.
Đôi mắt trong suối của Đinh Khả Nhi lóe tia buồn bã, nói:
– Chuyện rất dài dòng, đều tại tứ đại thế gia ban tặng. Bọn họ bức chết Thiên Cơ sư tôn, hại ta phản ra Thiên Chi đảo, chín chết một sống mới được như hôm nay. Ta từng thề quyết báo thù, hủy diệt thiên môn.
– Tiểu muội, là ta không tốt, không có khả năng bảo hộ muội muội, làm muội muội chịu khổ.
Đinh Hạo vô cùng đau lòng, tuy chỉ vài câu ít ỏi nhưng hắn có thể tưởng tượng ra mấy năm nay muội muội Đinh Khả Nhi gặp nguy hiểm, khốn khổ như thế nào. Một mình Đinh Khả Nhi lẻ loi hiu quạnh trong Nam Vực, đối mặt kẻ thù khổng lồ như Thiên phủ Thiên Chi đảo, nàng kiên trì đến ngày hôm nay đã làm người ta khó thể tưởng tượng.
Nghĩ đến đây lòng Đinh Hạo đau nhói.
Năm xưa sinh hoạt dựa vào nhau còn rõ ràng trước mắt, như thể là Đinh Hạo trải qua tất cả. Đinh Khả Nhi khi đó ngây thơ hồn nhiên, lương thiện đến mức lỡ chân giẫm chất con sâu nhỏ sẽ buồn rất lâu. Đinh Khả Nhi bây giờ giống như nữ sát thần, nơi đi qua không nương tình. Chắc chắn là Đinh Khả Nhi gặp chuyện gì khiến một nữ hài tử lương thiện, yếu đuối biến thành tính cách như hôm nay.
– Ca, đừng nói vậy, ca là ca ca tốt nhất trên thế giới.
Đinh Khả Nhi lau nước mắt cho Đinh Hạo, cười nói:
– Ta biết hết, ca ca vì tìm được ta liều mạng khổ luyện, bao nhiêu lần ra sống vào chết mới có thực lực hôm nay. Ca ca của ta từ nhỏ là đại anh hùng của ta!
Chỉ khi đối diện Đinh Hạo nữ sát thần mới biến trở về nữ hài tử lương thiện, yếu đuối ngày xưa. Đinh Khả Nhi cười tươi như hoa, ngây thơ, hồn nhiên hợp tính cách mười mấy tuổi của nàng.
– Ca ca có thất vọng với ta không?
Đinh Khả Nhi nhìn Đinh Hạo, biểu tình sợ hãi nói:
– Khả Nhi đã thay đổi nhiều, ta giết rất nhiều người, bọn họ đều gọi ta là yêu nữ.
– Ngốc, nói bậy gì vậy?
Đinh Hạo khều mũi nữ sát thần, lúc nhỏ hắn hay dùng động tác này an ủi muội muội.
Đinh Khả Nhi cưng chiều nói:
– Mặc kệ muội muội biến thành bộ dạng gì đều là muội muội của ta. Người muội muội giết chắc chắn đều là kẻ xấu, nếu ta có mặt cũng sẽ giết thay muội muội!
Nước mắt Đinh Khả Nhi tuôn như suối, tựa vào vai Đinh Hạo gào khóc.
Chương 1368: Gió mưa thay đổi
Bao nhiêu năm rồi, bên tai Đinh Khả Nhi luôn nghe tiếng mắng chửi, truy sát, trước mắt nàng là khuôn mặt sợ hãi, lạnh lùng. Mỗi ngày Đinh Khả Nhi trải qua đánh nhau sống chết, tu luyện vô tận. Nhiều lúc Đinh Khả Nhi quên mất nàng là nữ hài tử chưa đầy mười tám tuổi. Khi tay cầm vũ khí, máu của Đinh Khả Nhi lạnh bưng.
Hôm nay khuôn mặt ám ảnh trong mơ xuất hiện trước mắt nàng, lời nói vẫn ấm áp, nụ cười thân thiết như ngày nào, hơi thở khiến người tin cậy.
Ca ca từ khi nàng biết chuyện luôn canh giữ bên mình, dù gió hay mưa đều che chắn cho nàng, dù ở bên ngoài chịu nhiều cay đắng, khi dễ vẫn luôn cười ấm áp trước mặt nàng, bảo hộ nàng. Rốt cuộc ca ca trở lại bên nàng.
Đã nhiều năm Đinh Khả Nhi không cảm giác ấm áp như vậy.
Đinh Khả Nhi còn nhớ lúc nhỏ nhiều lần thấy ca ca bị đám con nít xóm nghèo ăn hiếp, đệ tử ngoại môn Vấn Kiếm tông tùy ý sỉ nhục, đánh đập. Có nhiều lúc Đinh Khả Nhi trốn trong góc phòng khóc, nàng biết dù có chạy ra cũng không thay đổi được gì, thậm chí là gánh nặng của ca ca.
Vì vậy hôm đó, khi người tên Mạc Hoàng Thiên Cơ xuất hiện trước mặt Đinh Khả Nhi, thể hiện thực lực thần kỳ hỏi nàng có đồng ý đi theo không. Đinh Khả Nhi hơi do dự, nàng không muốn xa ca ca, nhưng nghĩ lại chỉ cần mình biến mạnh là có thể trở về bảo vệ ca ca, cuối cùng nàng đồng ý.
Mấy năm nay dù cuộc sống khó khăn cỡ nào, dù gặp nhiều mắt lạnh, kẻ thù cường đại đến đâu, có vài lần Đinh Khả Nhi bị thương suýt chết nhưng nghĩ đến chưa quay về gặp ca ca là nàng cứng rắn vươt qua.
Trong lòng có chấp niệm quyết tuyệt nên Đinh Khả Nhi mới sống tiếp.
Khi lần đầu Đinh Khả Nhi gặp Đinh Hạo trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp thật ra đã xác nhận thanh niên thần chắn giết thần, phật chắn giết phật là ca ca của nàng.
Lúc đó Đinh Khả Nhi kích động sắp rớt tim ra ngoài.
Rất nhiều lần Đinh Khả Nhi tưởng tượng gặp lại ca ca nhưng không ngờ trong tình huống này. So với trước kia ca ca càng cường đại, không chỉ thực lực tăng lên mà có khí thế, phong cách mạnh mẽ.
Đinh Khả Nhi rất muốn lộ thân phận.
Nhưng Đinh Khả Nhi nghĩ đến có mối thù không chết không ngừng với vật khổng lồ Thiên phủ Nam Hoang, nếu lộ thân phận, với tính tình của ca ca cắc chắn sẽ bênh nàng. Lỡ Thiên phủ đè ép, Đinh Khả Nhi sợ sẽ liên lụy ca ca.
Dù sao thiên phú thực lực có uy hiếp cực kỳ trí mạng với Đinh Hạo, Đinh Khả Nhi vào lúc đó. Một trưởng lão cảnh giới bán thần cảnh có thể đè bẹp Đinh Hạo, Đinh Khả Nhi ngay lập tức.
Vì vậy Đinh Khả Nhi cố nén, ít nhất nàng biết ca ca sống rất tốt, không cần nàng bảo vệ. Trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp có đoạn thời gian kè vai chiến đấu với ca ca đã làm Đinh Khả Nhi vô cùng thỏa mãn.
Đến sau này Đinh Khả Nhi, Đinh Hạo gặp lại trong Thần Ân đại lục.
Khi đó Đinh Khả Nhi biết được rất nhiều chuyện nên cố nén lòng.
Đinh Khả Nhi vốn định chờ thêm, lâu hơn một chút nữa, sau khi giải quyết Thiên phủ mới gặp Đinh Hạo, nhận nhau.
Nhưng Doãn Vinh thọc thủng thân phận của Đinh Khả Nhi, khi giọng Đinh Hạo run run kêu tiểu muội thì nàng không thể kiềm nén tình cảm được nữa. Giọt lệ lóng lánh rơi dài, một tiếng kêu ca.
Đinh Khả Nhi khóc rống trong ngực Đinh Hạo như muốn trút hết uất ức, đau khổ mười năm qua.
Mọi người giật mình, rung động nhìn. Yêu nữ Vũ Diệt Tuyệt tung hoành Nam Hoang tâm ngoan thủ lạt lộ ra mặt yếu đuối.
Đinh Hạo nhẹ vỗ lưng muội muội, dịu dàng nói:
– Nha đầu ngốc, không khóc nữa. Là mấy tên xấu xa này ăn hiếp muội muội? Hãy xem ca ca báo thù cho muội muội đây!
Doãn Vinh nghe Đinh Hạo nói thì teo tim, thầm nghĩ:
– Sao ta cho huynh muội các ngươi đoàn tụ mà ngươi vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt?
Thái thượng trưởng lão thần cảnh Doãn Vinh bị giết sợ, cộng với hôm nay có nhiều chuyện kỳ lạ. Điều khó tin nhất là tại sao trong chớp mắt đó thần khí tổ tông mất khống chế? Nếu không vì điều này thì Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương không đến mức mặc người tùng xẻo.
– Còn có kẻ thù lớn nhất, hắn ẩn giấu rất sâu.
Đinh Khả Nhi lau khô nước mắt nhìn hướng Mạc Hoàng thế gia.
Đinh Khả Nhi giơ tay lên.
Vù vù vù vù vù!
Một luồng sáng lửa bắn lên cao, là một tín hiệu.
Chớp mắt bốn phía Thiên Chi đảo vang lên tiếng la giết.
Thiên Chi đảo vốn đã hỗn loạn vì hoa viên Thiên phủ biến đổi lớn lúc này càng hỗn loạn hơn. Nhìn từ xa có nhiều người như thủy triều lao vào các bến cảng, trận pháp minh văn phòng ngự, lực lượng phòng ngự cảng tứ đại thế gia sắp đặt bị phá hủy trong chớp mắt.
Đó là người của Diệt Tuyệt phong, không, không chỉ như thế.
Có từng cột yêu khí bắn lên cao.
Doãn Vinh trợn to mắt lộ biểu tình vừa kinh vừa giận:
– Yêu tộc… Đinh Khả Nhi, ngươi dám cấu kết yêu tộc đánh vào Thiên Chi đảo ta?
Đinh Khả Nhi không giải thích.
Đây là quân đội rất cường đại, một quân đội liên hợp giữa nhân loại và yêu tộc.
Đinh Hạo cảm giác có hơi thở rất quen thuộc.
Chớp mắt có tia chớp từ ngoài Thiên Chi đảo xẹt qua, xuyên thủng vô số trận pháp, hoa văn phòng hộ đến bên trên hoa viên Thiên phủ, biến thành một bóng người gầy yếu nhưng thon dài, mặt mày hơi nhu. Người đó mặc áo trắng, mỉm cười, tay cầm quạt ngọc, đón gió đứng thẳng, có khí chất, phong độ.
Ôn Đa Tình!
Ôn Đa Tình được gọi là thiên tài số một yêu tộc Nam Hoang, chủ nhân thần khí Niên Hoa Chi Sa.
– Ha ha, Đinh huynh, chúng ta lại gặp mặt.
Ôn Đa Tình chắp tay cười nói:
– Thật không ngờ Đinh huynh là huynh muội ruột với Khả Nhi muội muội, thật bất ngờ.
Đinh Hạo chắp tay đáp lại:
– Ôn công tử, đã lâu không gặp, không ngờ ngươi và Khả Nhi hợp tác đối phó Thiên Chi đảo.
Đinh Hạo lấy làm lạ, thiên tài yêu tộc sao lại hợp tác cùng muội muội? Muốn hủy diệt Thiên Chi đảo không dễ, Nam Hoang Huyền Kình Liệt Thiên Thần Điện tuyệt đối không cho phép. Ai cho yêu tộc lá gan lớn như vậy?
– Cuộc chiến hôm nay không chỉ vì yêu tộc còn có vì nhân tộc.
Ôn Đa Tình khép quạt, biểu tình nghiêm túc nói:
– Thiên Chi đảo không diệt thì tất cả sinh linh Nam Hoang sẽ biến thành vong hồn. Trùng hợp Đinh huynh cũng có mặt, giúp chúng ta một tay đi.
Nói đến đây Ôn Đa Tình cũng nhìn hướng Mạc Hoàng thế gia.
Biểu tình Ôn Đa Tình nghiêm túc nói:
– Ra đi, ta biết ngươi ở đó.
Đinh Khả Nhi nhìn hướng chủ thành Mạc Hoàng thế gia.
Bốn phía vang tiếng giết rung trời. Đại quân Diệt Tuyệt phong từ bốn phía vây công Thiên Chi đảo như thủy triều không thấy cuối.
Càng khiến người không ngờ là trong Thiên Chi đảo có một số thế lực làm nội ứng, không ngừng đóng, phá hỏng trận pháp phòng ngự, năng lượng trên Thiên Chi đảo. Đảo số một Nam Hoang được gọi là kiên cố vĩnh viễn không có khả năng bị đánh chiếm rất nhanh bị phá vòng ngoài.
Doãn Vinh tức giận quát:
– Tây Môn Quỷ Ảnh, Tây Môn thế gia, đám phản đồ…
Bao nhiêu năm rồi, bên tai Đinh Khả Nhi luôn nghe tiếng mắng chửi, truy sát, trước mắt nàng là khuôn mặt sợ hãi, lạnh lùng. Mỗi ngày Đinh Khả Nhi trải qua đánh nhau sống chết, tu luyện vô tận. Nhiều lúc Đinh Khả Nhi quên mất nàng là nữ hài tử chưa đầy mười tám tuổi. Khi tay cầm vũ khí, máu của Đinh Khả Nhi lạnh abưng.
Hôm nay khuôn mặt ám ảnh trong mơ xuất hiện trước mắt nàng, lời nói vẫn ấm áp, nụ cười thân thiết như ngày nào, hơi thở khiến người tin cậy.
Ca ca từ khi nàng biết chuyện luôn canh giữ bên mình, dù gió hay mưa đều che chắn cho nàng, dù ở bên ngoài chịu nhiều cay đắng, khi dễ vẫn luôn cười ấm áp trước mặt nàng, bảo hộ nàng. Rốt cuộc ca ca trở lại bên nàng.
Đã nhiều năm Đinh Khả Nhi không cảm giác ấm áp như vậy.
Đinh Khả Nhi còn nhớ lúc nhỏ nhiều lần thấy ca ca bị đám con nít xóm nghèo ăn hiếp, đệ tử ngoại môn Vấn Kiếm tông tùy ý sỉ nhục, đánh đập. Có nhiều lúc Đinh Khả Nhi trốn trong góc phòng khóc, nàng biết dù có chạy ra cũng không thay đổi được gì, thậm chí là gánh nặng của ca ca.
Vì vậy hôm đó, khi người tên Mạc Hoàng Thiên Cơ xuất hiện trước mặt Đinh Khả Nhi, thể hiện thực lực thần kỳ hỏi nàng có đồng ý đi theo không. Đinh Khả Nhi hơi do dự, nàng không muốn xa ca ca, nhưng nghĩ lại chỉ cần mình biến mạnh là có thể trở về bảo vệ ca ca, cuối cùng nàng đồng ý.
Mấy năm nay dù cuộc sống khó khăn cỡ nào, dù gặp nhiều mắt lạnh, kẻ thù cường đại đến đâu, có vài lần Đinh Khả Nhi bị thương suýt chết nhưng nghĩ đến chưa quay về gặp ca ca là nàng cứng rắn vươt qua. .
Trong lòng có chấp niệm quyết tuyệt nên Đinh Khả Nhi mới sống tiếp.
Khi lần đầu Đinh Khả Nhi gặp Đinh Hạo trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp thật ra đã xác nhận thanh niên thần chắn giết thần, phật chắn giết phật là ca ca của nàng.
Lúc đó Đinh Khả Nhi kích động sắp rớt tim ra ngoài.
Rất nhiều lần Đinh Khả Nhi tưởng tượng gặp lại ca ca nhưng không ngờ trong tình huống này. So với trước kia ca ca càng cường đại, không chỉ thực lực tăng lên mà có khí thế, phong cách mạnh mẽ.
Đinh Khả Nhi rất muốn lộ thân phận.
Nhưng Đinh Khả Nhi nghĩ đến có mối thù không chết không ngừng với vật khổng lồ Thiên phủ Nam Hoang, nếu lộ thân phận, với tính tình của ca ca cắc chắn sẽ bênh nàng. Lỡ Thiên phủ đè ép, Đinh Khả Nhi sợ sẽ liên lụy ca ca.
Dù sao thiên phú thực lực có uy hiếp cực kỳ trí mạng với Đinh Hạo, Đinh Khả Nhi vào lúc đó. Một trưởng lão cảnh giới bán thần cảnh có thể đè bẹp Đinh Hạo, Đinh Khả Nhi ngay lập tức.
Vì vậy Đinh Khả Nhi cố nén, ít nhất nàng biết ca ca sống rất tốt, không cần nàng bảo vệ. Trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp có đoạn thời gian kè vai chiến đấu với ca ca đã làm Đinh Khả Nhi vô cùng thỏa mãn.
Đến sau này Đinh Khả Nhi, Đinh Hạo gặp lại trong Thần Ân đại lục.
Khi đó Đinh Khả Nhi biết được rất nhiều chuyện nên cố nén lòng.
Đinh Khả Nhi vốn định chờ thêm, lâu hơn một chút nữa, sau khi giải quyết Thiên phủ mới gặp Đinh Hạo, nhận nhau.
Nhưng Doãn Vinh thọc thủng thân phận của Đinh Khả Nhi, khi giọng Đinh Hạo run run kêu tiểu muội thì nàng không thể kiềm nén tình cảm được nữa. Giọt lệ lóng lánh rơi dài, một tiếng kêu ca.
Đinh Khả Nhi khóc rống trong ngực Đinh Hạo như muốn trút hết uất ức, đau khổ mười năm qua.
Mọi người giật mình, rung động nhìn. Yêu nữ Vũ Diệt Tuyệt tung hoành Nam Hoang tâm ngoan thủ lạt lộ ra mặt yếu đuối.
Đinh Hạo nhẹ vỗ lưng muội muội, dịu dàng nói:
– Nha đầu ngốc, không khóc nữa. Là mấy tên xấu xa này ăn hiếp muội muội? Hãy xem ca ca báo thù cho muội muội đây!
Doãn Vinh nghe Đinh Hạo nói thì teo tim, thầm nghĩ:
– Sao ta cho huynh muội các ngươi đoàn tụ mà ngươi vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt?
Thái thượng trưởng lão thần cảnh Doãn Vinh bị giết sợ, cộng với hôm nay có nhiều chuyện kỳ lạ. Điều khó tin nhất là tại sao trong chớp mắt đó thần khí tổ tông mất khống chế? Nếu không vì điều này thì Doãn Vinh, Xuất Vân Thiên Thương không đến mức mặc người tùng xẻo.
– Còn có kẻ thù lớn nhất, hắn ẩn giấu rất sâu.
Đinh Khả Nhi lau khô nước mắt nhìn hướng Mạc Hoàng thế gia.
Đinh Khả Nhi giơ tay lên.
Vù vù vù vù vù!
Một luồng sáng lửa bắn lên cao, là một tín hiệu.
Chớp mắt bốn phía Thiên Chi đảo vang lên tiếng la giết.
Thiên Chi đảo vốn đã hỗn loạn vì hoa viên Thiên phủ biến đổi lớn lúc này càng hỗn loạn hơn. Nhìn từ xa có nhiều người như thủy triều lao vào các bến cảng, trận pháp minh văn phòng ngự, lực lượng phòng ngự cảng tứ đại thế gia sắp đặt bị phá hủy trong chớp mắt.
Đó là người của Diệt Tuyệt phong, không, không chỉ như thế.
Có từng cột yêu khí bắn lên cao.
Doãn Vinh trợn to mắt lộ biểu tình vừa kinh vừa giận:
– Yêu tộc… Đinh Khả Nhi, ngươi dám cấu kết yêu tộc đánh vào Thiên Chi đảo ta?
Đinh Khả Nhi không giải thích.
Đây là quân đội rất cường đại, một quân đội liên hợp giữa nhân loại và yêu tộc.
Đinh Hạo cảm giác có hơi thở rất quen thuộc.
Chớp mắt có tia chớp từ ngoài Thiên Chi đảo xẹt qua, xuyên thủng vô số trận pháp, hoa văn phòng hộ đến bên trên hoa viên Thiên phủ, biến thành một bóng người gầy yếu nhưng thon dài, mặt mày hơi nhu. Người đó mặc áo trắng, mỉm cười, tay cầm quạt ngọc, đón gió đứng thẳng, có khí chất, phong độ.
Ôn Đa Tình!
Ôn Đa Tình được gọi là thiên tài số một yêu tộc Nam Hoang, chủ nhân thần khí Niên Hoa Chi Sa.
– Ha ha, Đinh huynh, chúng ta lại gặp mặt.
Ôn Đa Tình chắp tay cười nói:
– Thật không ngờ Đinh huynh là huynh muội ruột với Khả Nhi muội muội, thật bất ngờ.
Đinh Hạo chắp tay đáp lại:
– Ôn công tử, đã lâu không gặp, không ngờ ngươi và Khả Nhi hợp tác đối phó Thiên Chi đảo.
Đinh Hạo lấy làm lạ, thiên tài yêu tộc sao lại hợp tác cùng muội muội? Muốn hủy diệt Thiên Chi đảo không dễ, Nam Hoang Huyền Kình Liệt Thiên Thần Điện tuyệt đối không cho phép. Ai cho yêu tộc lá gan lớn như vậy?
– Cuộc chiến hôm nay không chỉ vì yêu tộc còn có vì nhân tộc.
Ôn Đa Tình khép quạt, biểu tình nghiêm túc nói:
– Thiên Chi đảo không diệt thì tất cả sinh linh Nam Hoang sẽ biến thành vong hồn. Trùng hợp Đinh huynh cũng có mặt, giúp chúng ta một tay đi.
Nói đến đây Ôn Đa Tình cũng nhìn hướng Mạc Hoàng thế gia.
Biểu tình Ôn Đa Tình nghiêm túc nói:
– Ra đi, ta biết ngươi ở đó.
Đinh Khả Nhi nhìn hướng chủ thành Mạc Hoàng thế gia.
Bốn phía vang tiếng giết rung trời. Đại quân Diệt Tuyệt phong từ bốn phía vây công Thiên Chi đảo như thủy triều không thấy cuối.
Càng khiến người không ngờ là trong Thiên Chi đảo có một số thế lực làm nội ứng, không ngừng đóng, phá hỏng trận pháp phòng ngự, năng lượng trên Thiên Chi đảo. Đảo số một Nam Hoang được gọi là kiên cố vĩnh viễn không có khả năng bị đánh chiếm rất nhanh bị phá vòng ngoài.
Doãn Vinh tức giận quát:
– Tây Môn Quỷ Ảnh, Tây Môn thế gia, đám phản đồ…
Chương 1369: Quỷ ảnh thiên sát
Bởi vì Doãn Vinh nhìn ra người làm nội ứng là đệ tử, trưởng lão, cao thủ Tây Môn thế gia. Hèn gì hôm nay Xuất Vân Thiên Thương Vũ Diệt Tuyệt có thể thoải mái vào Thiên Chi đảo, hóa ra là Tây Môn thế gia phản bội.
Tây Môn Quỷ Ảnh bỗng xuất hiện giữa hư không:
– Tây Môn thế gia làm như vậy chẳng qua là vì muốn bảo vệ cơ nghiệp của tổ tông tứ đại thế gia, không muốn nó bị ác ma chiếm cứ. Doãn Vinh đồ ngu, ngươi không biết mấy năm nay là ai đang khống chế Thiên Chi đảo.
Tây Môn Quỷ Ảnh mặc áo đen bó sát người như thật sự là quỷ ảnh mơ hồ, thân hình mỏng tựa tờ giấy bay theo gió. Không có quỹ tích cố định, thần thức nào cũng không thể tỏa định được Tây Môn Quỷ Ảnh.
Người lấy sát nhập đạo quả nhiên khác với người thường.
Doãn Vinh không ngốc, dần cảm thấy có điều không đúng, hôm nay quá nhiều chuyện kỳ lạ.
– Ngươi… Nói vậy là sao?
– Nếu không muốn chiến thì mang Doãn gia tránh sang bên, sau khi xong chuyện cho ngươi một lời giải thích, nếu không thì tiêu diệt luôn Doãn gia ngươi. Buồn cười cho ngươi làm thái thượng trưởng lão nhưng không hay biết gì, già lú lẫn!
Giọng Tây Môn Quỷ Ảnh mạnh mẽ mỏng như sợi tơ di chuyển trong không trung.
– Ngươi…!
Doãn Vinh nổi giận nhưng cuối cùng cố nhịn, bây giờ lão bị thương nặng, như cá nằm trên thớt. Nếu cứ đối kháng thì Doãn Vinh chỉ có nước chết.
Doãn Vinh thụt lùi, nghiêm túc nói:
– Ta tạm thời không tham gia nhưng nếu các ngươi làm việc là vì tiêu diệt Thiên Chi đảo, Doãn Vinh ta còn một hơi tuyệt đối sẽ tử chiến với ngươi, dù phải trả giá Doãn gia diệt tuyệt!
Lần này Doãn Vinh nói năng dõng dạc.
Mắt Đinh Khả Nhi tràn ngập sát khí liếc Doãn Vinh.
Doãn Vinh giật nảy mình.
Tây Môn Quỷ Ảnh hiểu ý của Đinh Khả Nhi, khẽ thở dài:
– Đinh cô nương, ta biết năm xưa Doãn gia cũng là đồng lõa, nợ cô nương rất nhiều. Nhưng hôm nay thế cục đặc biệt, Doãn Vinh bị thương nặng, trưởng lão Doãn gia tử thương nhiều. Doãn gia đã trả giá đắt, hay là tiêu trừ ân oán này đi.
Đinh Khả Nhi liếc Đinh Hạo, trầm ngâm nói:
– Được.
Chuyện năm đó trong tứ đại thế gia chỉ có Tây Môn thế gia là đứng về phía Đinh Khả Nhi, nếu không có Tây Môn Quỷ Ảnh lén giúp đỡ thì nàng tuyệt đối không sống rời khỏi Thiên Chi đảo được. Biết ơn không trả không phải quân tử, Đinh Khả Nhi phải cho Tây Môn Quỷ Ảnh mặt mũi.
Trong lúc nói chuyện…
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thiên Chi đảo rung lắc dữ dội.
Đặc biệt là hướng chủ thành Mạc Hoàng thế gia phía xa, từng tầng ánh sáng trắng rực rỡ phá đất bay ra bao phủ nguyên chủ thành rộng lớn. Ba cột sáng trắng bắn lên cao như ba cột chống trời đâm vào khung trời sâu nhất.
– Là thần khí tổ tông của ba thế gia!
Biểu tình Tây Môn Quỷ Ảnh trầm trọng. Lúc trước chắc chắn là người đó quấy phá, dùng bp gì quấy nhiễu Xuất Vân Thiên Thương, Doãn Vinh khống chế thần khí tổ tông, nhờ uy lực thần khí Trấn Thần Ấn của Vũ Diệt Tuyệt, lĩnh vực đao kiếm của Đinh Hạo cướp đi thần khí tổ tông. Bây giờ ba thần khí tổ tông đã nằm trong tay người đó.
Một thanh âm ôn hòa phát ra từ Mạc Hoàng thế gia:
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha! Không ngờ có mấy con sâu phát hiện ra ta tồn tại.
Trong ánh sáng trắng vô tận, một thân hình màu đen quỷ quyệt từng bước một đi ra, chớp mắt đã đến bên trên hoa viên Thiên phủ.
Nơi bóng đen đi qua để lại dấu chân đen thui trên bầu trời, dấu chân tựa ngọn lửa đỏ đốt cháy.
Sau lưng bóng đen, chỗ Mạc Hoàng thế gia tỏa ánh sáng trắng rất nhanh biến thành bóng đen vô tận. Nửa bầu trời đốt cháy lửa đen vặn vẹo, khung trời và mặt đất cháy bỏng như thể tất cả sắp bị hủy diệt, bóng tối đậm đặc che phu thiên địa.
Tim Đinh Hạo run lên.
Lực lượng này quá quen thuộc.
Đinh Hạo từng ở trong thức hải của người tay cụt kim câu cảm giác quanh thân chúa tể ngồi trên thần tọa toát ra hơi thở kinh khủng đó, giống y như bóng đen trước mắt. Điều khác biệt duy nhất là lực lượng của bóng đen này kém xa chúa tể kia.
Đinh Hạo nhớ lúc trước quanh chúa tể có vô số bóng dáng cường đại, bao gồm Ngụy Thần Đế, Đinh Đồng. Chỉ một ánh mắt của chúa tể đã làm thần thức Đinh Hạo lẻn vào thức hải người tay cụt kim câu tan vỡ, nỗi sợ hãi nghẹt thở.
Còn người áo đen này tuyệt đối không phải chúa tể đó, nhưng lực lượng giống y đúc chứng minh bóng đen và chúa tể cùng một nguồn, là cùng môn phái hoặc tổ chức. Đây là lực lượng bí ẩn.
Vô hình trung có nhiều chuyện bắt nguồn từ Thần Ân đại lục, sau lưng mơ hồ có bóng dáng chúa tể đó. Đinh Hạo không ngờ hôm nay tổ chức kia lại xuất hiện trên Thiên Chi đảo Nam Hoang. Tia chớp xẹt qua đầu Đinh Hạo, hắn cảm thấy mình đã bỏ qua cái gì.
Cùng lúc đó.
Khi thấy bóng đen này thì trong mắt Đinh Khả Nhi bắn ra tia sắc bén, sát khí như thực chất sôi trào quanh thân nàng.
Đinh Khả Nhi gằn từng chữ:
– Năm xưa chính là bóng đen này ở sau lưng ám toán giết Thiên Cơ sư tôn!
– Khống chế tứ đại thế gia, đảo điên Thiên Chi đảo ta, đáng giết!
Tây Môn Quỷ Ảnh nhìn thấy người áo đen thì sát khí dâng trào, không kiềm chế được nữa rống to, thân hình biến mất trong không trung, sát phạt.
Đinh Khả Nhi lạnh lùng quát:
– Trấn Thần Ấn, trấn sát!
Đinh Khả Nhi ra tay.
– Thiên Sát, ân oán giữa ngươi và yêu tộc ta nên thanh toán.
Thiên tài số một yêu tộc, Ôn Đa Tình hiếm khi nghiêm túc, hai tay khép lại. Quạt ngọc lóe ánh sáng bạc rồi biến mất, hạt cát lăng giác màu da cam to cỡ nắm tay sau lưng Ôn Đa Tình quay tròn hiện ra, tỏa ánh sáng mông lung mộng ảo.
Một trong ba thần khí Niên Hoa Chi Sa.
Ôn Đa Tình thúc giục ngay thần khí Niên Hoa Chi Sa.
Ba cường giả vừa ra tay đã dùng thủ đoạn mạnh nhất, không chút nương tay, hiển nhiên rất e ngại người áo đen này.
Doãn Vinh đứng một bên nhìn cực kỳ giật mình.
Doãn Vinh không hay biết người áo đen có lai lịch gì.
Thiên Chi đảo luôn nằm trong quyền khống chế của tứ đại thế gia, Doãn gia biết rõ ràng tình huống của ba nhà khác nhưng chưa từng phát hiện trong Mạc Hoàng thế gia ẩn giấu một chí tôn cường đại, tà ác thế này.
Lửa đen quái dị tà ác ẩn chứa một loại lực lượng ô nhiễm.
Ba thần khí tổ tông của Xuất Vân thế gia, Mạc Hoàng thế gia, Doãn gia bị lửa đen ô nhiễm từ màu trắng biến thành đen, bề ngoài cũng thay đổi. Ba thần khí tổ tông biến thành ba đóa sen yêu dã quái dị, cánh hoa phập phềnh bên cạnh người áo đen.
Mấy năm nay Mạc Hoàng thế gia, Mạc Hoàng Thiên Linh đã che giấu cái gì?
Doãn Vinh cảm thấy sợ hãi, tức giận vô cùng.
Thì ra lão luôn bị che mắt, bị Mạc Hoàng Thiên Linh lợi dụng?
Nói vậy chuyện mười năm trước lão cũng là quân cờ của Mạc Hoàng Thiên Linh? Không biết Xuất Vân Thiên Thương có biết sự thật không? Nếu không biết thì Xuất Vân Thiên Thương chết quá oan và ngu ngốc.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Chiến đấu đáng sợ chớp mắt bộc phát.
Chương 1370: Người trong quan tài
Tây Môn Quỷ Ảnh, Đinh Khả Nhi, Ôn Đa Tình, ba chí tôn thần cảnh cùng ra tay. Thần khí Trấn Thần Ấn, thần khí Niên Hoa Chi Sa, thần khí tổ tông Tây Môn thế gia hết sức thúc giục, bùng phát ra sức chiến đấu mạnh nhất oanh giết người áo đen.
Người áo đen cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha! Châu chấu đá xe!
Người áo đen không chút sợ hãi, ba đóa sen quỷ màu đen quay quanh người. Người áo đen thoải mái đỡ đợt công kích thứ nhất.
Theo tiếng cười của người áo đen, trong lửa đen vô tận sau lưng gã lao ra các bóng đen. Những cái bóng toàn thân cháy lửa quỷ như không phải vật sống xông hướng các góc Thiên Chi đảo. Rất nhanh có đệ tử Tây Môn thế gia, các đệ tử ba thế gia không biết làm sao, cường giả Diệt Tuyệt phong, yêu tộc xung phong vào Thiên Chi đảo hỗn chiến.
Chỉ trong khoảnh khắc Thiên Chi đảo an bình, xinh đẹp biến thành địa ngục Tu La. Tiếng gòa giết, thê thảm cầu xin không dứt. Đặc biệt là bóng đen rực chứa lửa quỷ màu đen như các vết dơ nơi chúng đi qua là mặt đất, tảng đá, cây cối, hồ nước sẽ rực cháy lửa đen.
– Những bóng dáng này là đệ tử Mạc Hoàng thế gia bị lửa đen vô nhiễm.
Đinh Hạo vận chuyển thiên nhãn võ đạo nhìn ra chút manh mối.
Mạc Hoàng thế gia tiêu đời.
Trong tộc gần như tất cả cao thủ, trưởng lão trấn giữ chủ thành bị ô nhiễm. Chỉ đám người Mạc Hoàng Phẩm hôm nay xuất hiện trong hoa viên Thiên phủ là may mắn thoát khỏi. Đám Mạc Hoàng Phẩm nhìn chuyện đột ngột xảy ra, lòng kinh hoàng, hốt hoảng không biết nên làm gì.
Bắt giặc trước bắt vua.
Đinh Hạo nhìn hướng bóng ma hắc ám Thiên Sát, tay cầm thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết, khí thế không ngừng tăng lên.
Người áo đen thẩm thấu vào tứ đại thế gia Mạc Hoàng thế gia, dường như làm gì với yêu tộc. Rõ ràng bóng ma hắc ám Thiên Sát ẩn núp trong Nam Hoang một thời gian dài, chắc chắn có mối liên kết với Thần Đình phương đông Thần Ân đại lục, không chừng năm xưa cuộc chiến Đinh Thánh Thán chết tại Kỳ Liên cổ phong có liên quan đến thế lực này.
Bắt giữ bóng ma hắc ám Thiên Sát trước rồi tính.
Lòng máy động, Đinh Hạo định ra tay.
Lúc này đại ma vương Tà Nguyệt nằm trên vai Đinh Hạo bí hiểm truyền âm nói:
– Nhân sủng, chiến sự bên này tạm thời không đáng lo, người theo ta đi, ta dẫn ngươi gặp một người.
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh nói:
– Đừng phá.
Con mèo mập lại nổi điên gì đây.
Đại ma vương Tà Nguyệt rất là bí hiểm nói:
– Là người rất quan trọng, chúng ta hãy cứu hắn trước, nếu không đi ngươi sẽ hối hận.
Con mắt to như thủy tinh tỏa sáng gần sát Đinh Hạo, nói:
– Nếu không tin thì ngươi hãy nhìn thẳng vào ta, nhìn khuôn mặt chân thành này đây, ta không phá.
– Thật sự không phá?
Đinh Hạo không quá tin tưởng mèo mập.
Đại ma vương Tà Nguyệt bí hiểm nói:
– Yên tâm đi, mấy người đó còn chống đỡ được, chúng ta cứu người trước. Chờ cứu người rồi làm thịt quỷ ảnh Thiên Sát vênh váo này cũng không muộn.
Đinh Hạo nhìn hướng chiến trường.
Đúng là đám người Đinh Khả Nhi, Tây Môn Quỷ Ảnh, Ôn Đa Tình không yếu thế.
Đinh Hạo truyền âm cho Đinh Khả Nhi bảo nàng cẩn thận ứng đối, lặng lẽ cùng đại ma vương Tà Nguyệt rời khỏi chiến trường.
* * *
– Đây là nơi nào?
Đinh Hạo nhìn bốn phía âm trầm nặng nề, trong không khí tràn ngập khí huyết sát, có tiếng quỷ hồn rít gào. Đây là môi trường rất lạ, cây cối xung quanh khô như đã hóa thạch.
– Ngục giam của Thiên Chi đảo, nhốt một số yêu ma, nhân tộc tội ác tày trời.
Đại ma vương Tà Nguyệt lén lút nhìn bốn phía, đi trước dẫn đường.
Đinh Hạo tò mò hỏi:
– Sao ngươi biết chỗ này?
Đại ma vương Tà Nguyệt nhớ lại quá khứ không tốt đẹp, mắt trợn trắng nói:
– Nếu khi ngươi ngủ mỗi ngày có người lải nhải bên tai ngươi nói ngàn vạn lần thì ngươi cũng sẽ biết rõ chô này.
– Ý ngươi là…
Đinh Hạo hiểu ra:
– Là chí tôn Bắc vực Huyền Sương Chiến thần mới Đinh tỷ nói với ngươi?
Lúc trước Đinh Hạo đã xác nhận đại ma vương Tà Nguyệt phá xác từ quả trứng Đinh Hồng Lệ tặng cho, hắn đoán ra được ngay.
Đại ma vương Tà Nguyệt chu môi nói:
– Không phải mụ đàn bà đó thì còn ai?
– Sao Đinh tỷ tìm ngươi?
Đinh Hạo hỏi dồn:
– Ta đang định hỏi ngươi, lúc trước rơi vào biển máu mục xương làm sao ngươi sống sót được?
Nghe câu hỏi đại ma vương Tà Nguyệt liếc Đinh Hạo, tròng máy xoay tròn:
– Trước khi trả lời vấn đề ngươi có thể đồng ý với meo một điều được không?
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Được.
– Meo?
Đại ma vương Tà Nguyệt trợn to mắt nói:
– Đồng ý dễ như vậy không phải phong cách của ngươi, nhân sủng, chắc không phải ngươi trở quẻ đi?
Đinh Hạo trừng đại ma vương Tà Nguyệt.
– Meo, được ròi, tin tưởng ngươi.
Đại ma vương Tà Nguyệt không dám làm quá, nói:
– Ngươi còn nhớ lúc ta cướp được một gốc thuốc dẫn tiên dược…
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Ngươi nuốt thuốc dẫn tiên dược nên mới tránh khỏi họa sát thân?
Cái này gần giống suy đoán của Đinh Hạo, mấy ngày nay hắn càng nghĩ càng cảm thấy nếu đại ma vương Tà Nguyệt còn sống thì hy vọng nằm ở chỗ thuốc dẫn tiên dược nó cướp được.
– Meo, đúng vậy.
Đại ma vương Tà Nguyệt vô tội chớp mắt nói:
– Nhân sủng, ngươi phải tin ta, lúc đó ta bất đắc dĩ mới nuốt thuốc dẫn tiên dược. Ta biết nó rất quan trọng với ngươi, cần chữa trị cho mẫu thân ngươi nhưng mà…
– Cha nó!
Đinh Hạo cốc đầu đại ma vương Tà Nguyệt, nói:
– Chẳng lẽ ta là người không nói lý như vậy sao? Chỉ một thuốc dẫn tiên dược chứ có gì? Đừng nói là một thuốc dẫn tiên dược, dù hai, ba cái ngươi có nuốt cũng không sao, chỉ cần ngươi sống quay về bên cạnh ta là được.
Đại ma vương Tà Nguyệt vốn nghĩ Đinh Hạo sẽ oán trách nó, dù sao thuốc dẫn tiên dược quá quý giá. Đại ma vương Tà Nguyệt không ngờ Đinh Hạo có thái độ như vậy, làm mèo mập vô tâm vô phế rất là cảm động.
Đại ma vương Tà Nguyệt nói:
– Tất nhiên ta không nuốt hết, còn lại một chút xíu…
Đại ma vương Tà Nguyệt móc từ không gian trữ vật trên bụng ra một phần tư thuốc dẫn tiên dược, mùi thơm thấm lòng người lan tỏa.
Đinh Hạo cười nói:
– Gốc thuốc dẫn tiên dược này là ngươi cướp được nên quyền chi phối thuộc về ngươi. Nhưng ta nhớ lúc cướp thuốc dẫn tiên dược thì Lão nhân hướng dẫn viên tóc rối cũng dốc sức, ngươi có thể suy nghĩ cho lão một chút.
Đại ma vương Tà Nguyệt kinh ngạc nói:
– Lão tiểu tử còn sống? Thật là người tốt không sống lâu, tai họa dai ngàn năm.
Khi Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt nói chuyện đã bước vào vị trí trung tâm ngục giam Thiên Chi đảo.
Ngục giam bày đầy trận pháp minh văn, cơ quan cạm bẫy. Tứ đại thế gia đều cắt cử cao thủ canh gác tại đây, xem như nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất trừ bốn chủ thành. Nhưng Thiên Chi đảo rơi vào loạn chiến, thủ vệ lơi lỏng nhiều. Trên đường đi đại ma vương Tà Nguyệt đánh xỉu nhiều thủ vệ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










