Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 137 [ chương 681 đến 685 ]
❮ sautiếp ❯Chương 681: Một vấn đề cuối cùng
Nếu như không bị thù hận che hai mắt, có thể tưởng tượng ra được, Đường Phật Lệ, con rối chưởng môn này vì bảo toàn lớn nhất cho tông môn và lực lượng của tông môn, đã phải trả giá lớn thế nào.
Đường Phật Lệ ngẩn người, khóe mắt lại có phần ẩm ướt.
Hắn vốn đã làm chuẩn bị tinh thần sẽ thân bại danh liệt mà chết, vĩnh viễn rơi vào địa ngục Diêm La, nhưng không nghĩ tới người hẳn phải giết chết mình lại tín nhiệm mình như vậy!
Cái từ tín nhiệm này, hiện tại đối với hắnlà một loại hy vọng xa vời mà hắn không dám tưởng tượng đến.
Nhưng hắn thật sự đã nhận được.
– Tốt, tốt lắm. Đinh Hạo, ngươi rất giỏi.
Đường Phật Lệ vui mừng gật đầu, sau đó lẳng lặng nói:
– Cuối cùng ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.
– Cái gì?
Đinh Hạo sửng sốt.
– Kế tiếp, Liệt Thiên Kiếm Tông sẽ trả thù, ngươi có thể ứng phó được không?
Thần sắc Đường Phật Lệ có phần khẩn trương hỏi.
Trong lòng Đinh Hạo thoáng tính toán một chút, nói:
– Ta cam đoan với sư huynh, nửa năm sau, trên đời này sẽ không còn Liệt Thiên Kiếm Tông tồn tại.
Trong mắt Đường Phật Lệ lập tức sáng ngời, há hốc miệng. Hiển nhiên hắn đã bị chấn động trước đáp án này.
Sau một hồi sửng sốt, hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha ha, cười tới mức thở không được. Cuối cùng hắn trực tiếp vỗ sàn nhà, ôm bụng cười to.
Từng một lát, hắn mới thu tiếng cười.
– Được được, ta yên tâm… Được rồi, Đinh Hạo, những đệ tử lựa chọn đi theo ta, ta đã thông qua truyền tống trận đưa bọn họ đi. Có lẽ ta già thật rồi, ta không muốn lại nhìn thấy đệ tử tông môn chảy máu. Ngươi hãy bỏ qua cho bọn họ! Tuy rằng bọn họ đưa ra lựa chọn sai lầm, nhưng không thật sự làm điều gì nguy hại tới tông môn…
Đường Phật Lệ thấp giọng nói.
Đinh Hạo nhớ tới mấy trận pháp truyền tống biến mất ở trước đại điện chưởng môn, khẽ gật đầu.
– Ha ha, được, hiện tại ngươi biết chân tướng, tất cả đều đã rõ ràng, vậy nhanh ra tay đi. Đánh chết ta, lấy công đạo cho các đệ tử tông môn chờ ở bên ngoài. Chuyện này phải vẽ một dấu chấm tròn viên mãn. Một kỷ nguyên mới, cuối cùng cũng phải mở ra. Vấn Kiếm Tông mới sinh, không cần một tội nhân trên người dính vết nhơ.
Đường Phật Lệ xúc động nói.
Đinh Hạo lắc đầu.
– Sư huynh hẳn phải nhận được sự tôn sùng và sinh quang của toàn bộ tông môn. Ta sẽ giải thích rõ ràng với mọi người về tất cả những điều này.
Giọng nói của Đinh Hạo cực kỳ kiên định.
Đường Phật Lệ mỉm cười lắc đầu:
– Đinh Hạo, ngươi không hiểu, sứ mạng của ta đã hoàn thành, cũng nhìn thấy hy vọng tông môn được phục hưng, chết cũng không tiếc. Ngươi động thủ đi.
– Không thể được.
Đinh Hạo kiên định lắc đầu:
– Làm vậy là không công bằng với sư huynh.
Đường Phật Lệ bỗng nhiên đứng dậy, cười ha ha:
– Thối lắm, Đường Phật Lệ ta đâu phải là loại người thích mua danh chuộc tiếng. Đại trượng phu trên đời, không cầu tất cả mọi thứ trên đời, chỉ cầu không thẹn với lương tâm. Cái gì mà có công bằng hay không. Lẽ nào ta làm tất cả những điều này, chỉ vì hưởng thụ hoa tươi và những tiếng vỗ tay vô nghĩa kia sao?
– Nhưng…
Đinh Hạo còn muốn nói gì nữa.
– Không cần nói nữa.
Đường Phật Lệ nói năng rất có khí phách:
– Ngươi không ra tay, ta tự mình động thủ.
Lời còn chưa dứt.
Ầm ầm ầm ầm!
Từng tiếng nổ vang lên. Máu tươi chợt từ trong thân thể Đường Phật Lệ nổ mạnh bắn ra. Trong nháy mắt, hắn liền trở thành một người máu.
Đinh Hạo kinh hãi. Thân hình hắn chợt lóe lên, trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Đường Phật Lệ. Hắn đưa một tay đỡ lấy Đường Phật Lệ.
Nhưng khi muốn trị liệu, Đinh Hạo mới phát hiện trong nháy mắt Đường Phật Lệ đã tự mình đánh nát tim mạch và đan điền của mình. Hắn đã đánh tan hết tất cả tu vi. Thậm chí ngay cả thần hồn của hắn cũng đã bị hắn tự mình nghiền nát. Đinh Hạo hiện tại đã không có khả năng xoay chuyển được tình thế này nữa.
– Tại sao sư huynh lại phải làm như vậy…
Đinh Hạo không ngừng đưa huyền khí vào, giữ lại tính mạng cho Đường Phật Lệ trước.
– Ha ha, ta đã từng nói với ngươi, hiện tại sứ mạng của ta đã hoàn thành… Vấn Kiếm Tông không cần có một người trên người lại có vết nhơ như vậy… Bất luận thế nào, ta cũng đã từng tự tay… Tự tay chém giết các trưởng lão và đệ tử của tông môn. Ta chắc chắn không có cách nào tiếp tục tồn tại ở trong tông môn được nữa…
Khóe miệng Đường Phật Lệ có vết máu tràn ra ngoài. Hắn nói một cách đứt quãng.
Đinh Hạo còn muốn nói điều gì, Đường Phật Lệ lại giành nói:
– Được rồi, Đinh Hạo, ngươi hãy nghe ta nói. Sau khi ta chết, để tất cả chôn vùi trong cát bụi. Cái gọi là chân tướng, vĩnh viễn không nên để cho người khác biết. Bây giờ ngươi đã là thần trong tông môn, thần trên muôn người, cũng không cần có vết nhơ. Cho dù ngươi lấy uy vọng của mình hiện nay, cứng rắn giải thích tất cả với mọi người, vẫn sẽ có người nghi vấn. Ta không thể vì mình, khiến trên người ngươi cũng dính vết nhơ. Ngươi được Kiếm Y và sư thúc Thanh Sam toàn lực bồi dưỡng, cứ đứng lên quản lý tông môn là được…
Đinh Hạo cũng không nhịn được, lệ rơi đầy mặt.
Đây là loại tình cảm che chở tông môn chí cao vô thượng.
Đám người giống như Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ và Khí Thanh Sam, gần như suốt đời đều ở trong Vấn Kiếm Tông, cả đời đều hết lòng lo lắng cho Vấn Kiếm Tông. Cho dù chết, bọn họ cũng suy nghi cho tông môn. Điều này gần như là sự ngu trung. Trong lòng Đinh Hạo hiểu rất rõ, cho dù mình xuyên qua nhận được tư duy quan niệm từ kiếp trước hun đúc mình cũng không thể hiểu được, nhưng lại phải tôn trọng.
– Ta… muốn đi gặp hai vị kia. Ha hả, hai gia hỏa ích kỷ bọn họ, hẳn là dưới đất đã không chờ được nữa rồi.
Sức sống trong cơ thể Đường Phật Lệ đã dần dần đứt quãng. Trên mặt hắn, một nụ cười hài lòng chậm rãi đọng lại:
– Chờ khi gặp được bọn họ, ta nhất định phải trêu đùa một hồi, sau đó mới chậm rãi nói vè chuyện đã xảy ra. Được lắm… rất tốt. Cho bọn họ tức một hồi, hắc hắc…
Lời nói vừa dứt, Đường Phật Lệ trên mặt mang theo nụ cười mỉm mất đi.
Đinh Hạo ôm thân thể vị trưởng giả này trong lòng, cảm nhận được hắn đang từ từ lạnh dần, trong lòng cũng không biết đang cảm thấy thế nào nữa. Ở trước mặt những trưởng giả chết đi, lần đầu tiên hắn cảm giác được mình quá nhỏ bé.
– Xin lỗi, Đường sư huynh, ta thật sự không thể đáp ứng yêu cầu của sư huynh. Ta không thể để cho một vị vĩ đại nhất tông môn đứng đầu Vấn Hình Đường, trên lưng mang danh xấu mà chết được. Ta không phải là thần của Vấn Kiếm Tông. Các người mới là thần. Ta sẽ để cho tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông hiểu rõ, tông môn sẽ tiếp tục tồn tại như thế nào…
Đinh Hạo thì thào tự nói.
Một luồng ánh sáng mặt trời từ cửa sổ trên đỉnh đại điện chiếu vào, rót vào một chút sức sống và ánh sáng cho đại điện âm u lạnh lẽo như băng,.
Đinh Hạo đem thi thể Đường Phật Lệ, chậm rãi chôn cất, lại tạm thời giữ lại tín vật chưởng môn.
Làm xong tất cả những điều này, hắn chậm rãi đi ra khỏi đại điện chưởng môn, đứng ở trên bậc thang trước cửa, nhìn xuống dưới.
Chương 682: Gặp lại
Chỉ thấy mặt trời ở trên không trung chợt phóng ra ngàn vạn tia sáng, xuyên qua tầng mây, chiếu thẳng xuống mặt đất. Ánh sáng mặt trời khiến sơn môn Vấn Kiếm Tông một lần nữa lại được chìm ngập trong ánh sáng.
Sau khi giành lại Vấn Kiếm Tông, vẫn còn có quá nhiều chuyện, cần tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông phải làm.
Ở bậc thang phía dưới, Quan Phi Độ, Vương Tuyệt Phong và mấy trăm vị đệ tử Vấn Kiếm Tông, không hề hay biết. Bọn họ vẫn lẳng lặng đứng yên, chờ đợi kết quả sau cùng.
Nhưng trong đại điện mãi vẫn không có tiếng đánh nhau hay bất kỳ khí tức nào truyền ra. Trong quảng trường cũng không có vết máu và thi thể nào. Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy có chút mơ hồ, không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Thấy sắc mặt Đinh Hạo trầm trọng đi ra, ánh mắt mọi người sáng ngời.
Đinh Hạo đang muốn nói gì, đột nhiên biến sắc, ngẩng đầu nhìn về phía xa, dường như đã nhận ra được điều gì.
Trong nháy mắt tiếp theo, nhìn một đạo quang diễm màu vàng mang theo khí tức vô cùng cường đại, giống như sóng to gió lớn, giống như tia chớp, ngay lập tức tới gần. Quang diễm kia bắn về phía sơn môn, hoàn toàn không có ý giảm tốc độ.
Lúc này, Vấn Kiếm Tông vừa khôi phục, đại trận bảo vệ sơn môn còn chưa tu sửa xong nên đạo kim quang này tiến tới thần tốc, hoàn toàn không bị ngăn cản
Đinh Hạo thoáng rùng mình. Khí tức này vô cùng kỳ lạ, lại cường địa tới cực điểm. Hắn không dám chậm trễ, thân hình lập tức phóng lên cao, phóng ra khí tức của mình, phẫn nộ quát:
– Sơn môn Vấn Kiếm Tông, không được tự tiện xông vào, lui về!
– Ngươi là người phương nào?
Một âm thanh du dương từ trong đốm sáng kim sắc truyền ra.
Đốm sáng kim sắc không giảm tốc độ, vẫn nhanh giống như lưu tinh lao về phía sơn môn.
Đinh Hạo giận dữ.
Thật sự cho rằng Vấn Kiếm Tông suy sụp tới mức bất kỳ người nào cũng có thể xông loạn vào sơn môn sao?
Sát ý và tâm tình không vui đã tích tụ nhiều ngày, nhất thời không kìm chế được đã bạo phát. Đinh Hạo đánh ra một quyền. Một hỏa diễm quyền ấn cực lớn lao qua không khí trong phạm vi trăm mét, đánh nổ hư không, trực tiếp nghênh đón đốm sáng đập tới.
Ầm!
Khi quyền ấn hỏa diễm còn cách đốm sáng kim sắc mười thước, bên trong đốm sáng bắn ra một phật ấn. Hai bên va chạm bắn loạn ra khắp nơi.
– Gì vậy? Là công pháp phật gia…
Đinh Hạo khẽ nhíu mày:
– Một quyền của mình vừa rồi ẩn chứa ám kình thân thể cấp Vũ Hoàng, lại bị đối phương dễ dàng đỡ được. Từ lúc nào Tuyết Châu lại có thể xuất hiện cao thủ phật gia cường đại như vậy?
Đúng lúc này…
– A di đà phật, Đinh thí chủ không cần tiếp tục động thủ nữa. Là bạn không phải địch.
Một giọng nói quen thuộc, từ trong đốm sáng kim sắc truyền ra.
Đó là giọng của Vô Niệm Thần Ni chưởng môn nhân Vô Niệm Phái.
– Hóa ra là Thần Ni, Đinh Hạo thất lễ.
Đinh Hạo thi lễ.
Vô Niệm Phái và Vấn Kiếm Tông là tông phái kết minh. Mấy trăm năm qua, quan hệ giữa bọn họ vẫn không tồi. Thời điểm ở đại hội luận phẩm tông môn, Đinh Hạo đã từng gặp Vô Niệm Thần Ni vài lần, ấn tượng rất tốt. Đó thật sự là phật gia đắc đạo đại đức khí khái.
– Là do đám người bần ni lỗ mãng. Đinh thí chủ đừng trách.
Vô Niệm Thần Ni đặt một tay dựng thẳng ở trước ngực, nói:
– Xem ra Đinh thí chủ đã đuổi xong kẻ địch? Thiện tai thiện tai. Đây là may mắn của Vấn Kiếm Tông. Trước đó, Kim Thiền Tôn Giả cảm ứng được trên Vấn Kiếm Sơn có khí tức cường giả chiến đấu, cho nên chúng ta gấp rút tới tiếp viện. Chúng ta cho rằng cuộc chiến đấu chưa kết thúc, trực tiếp tiến vào sơn môn. Lại nói, thật ra đám người bần ni thất lễ trước!
Kim Thiền Tôn Giả?
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn tăng nhân trẻ tuổi anh tuấn giống như yêu nghiệt đang đứng ở trong đám người kia. Hắn lập tức xác định được, người vừa dùng phật ấn đánh tan quyền ấn của mình nhất định là người này. Ngoại trừ hắn ra, Vô Niệm Phái không có người nào có thể đỡ được một quyền kia của mình.
Nhưng không biết tăng nhân trẻ tuổi này có lai lịch thế nào, thực lực lại mạnh mẽ như thế. Mình thực sự nhìn không thấu được hắn.
Chỉ có điều Đinh Hạo rất nhanh liền không để ý tới Kim Thiền Tôn Giả nữa. Bởi vì hắn nhìn thấy được Lý Lan cũng ở trong đám người đó.
Lý Lan còn sống sao?
Quá tốt. Đây chính là tin tức tốt nhất mà hắn nhận được trong mấy ngày qua.
Vô Niệm Thần Ni chú ý tới ánh mắt Đinh Hạo, nhẹ nhàng phất một cái tay. Một lực lượng ôn hòa, nâng Lý Lan đưa đến trong lòng Đinh Hạo. Thần Ni giải thích:
– Một ngày trước, đệ tử môn hạ phát hiện Lý Lan thí chủ hôn mê ở trong thảo nguyên dưới núi tuyết…
Đinh Hạo ôm Lý Lan, trong lòng thầm nói:
– Đa tạ thần ni, Vấn Kiếm Tông nợ Vô Niệm Phái một ân tình.
Vô Niệm Thần Ni lắc đầu nói:
– Đinh thí chủ nói quá lời. lần này Vấn Kiếm Tông gặp nạn, Vô Niệm Phái không thể đúng lúc tiếp viện, thật sự xấu hổ.
– Nếu Thần Ni đã dẫn người đến đây, mời mọi người nhanh vào trong sơn môn.
Đinh Hạo vội vàng đưa ra lời mời.
Đang nói, Đinh Hạo đột nhiên lại cảm ứng được điều gì. Hắn quay đầu nhìn về phía tây nam.
Gần như cùng lúc đó, vị Kim Thiền Tử luôn lặng lẽ quan sát Đinh Hạo cũng nhận ra được điều gì, cũng nhìn về phía đó.
Chỉ thấy phía xa lại có một đạo lưu quang nhanh như điện chớp bay vụt về phía sơn môn Vấn Kiếm Tông. Mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng âm luật khe khẽ dễ nghe.
Đợi tới lúc lưu quang kia tới gần, mọi người mới thấy rõ, đó là một chiếc tỳ bà cực lớn, đang bay vút lên trời cao. Phía trên chiếc tỳ bà, hơn mười nhân ảnh đang đứng. Phần lớn bọn họ đều là nữ tử thanh xuân mặc cung trang bằng lụa. Chỉ có duy nhất một vị nam tính, vóc người khôi ngô, da ngăm đen, trên vai khiêng một thanh chiến đao cực lớn, khí tức dũng mãnh.
Đó chính là đám người Tần Dĩnh, Lý Y Nhược, Trương Phàm từ Thiên Âm Cốc vội vàng chạy tới tiếp viện.
– Hạo ca ca…
Từ phía xa, Lý Y Nhược đã nhìn thấy Đinh Hạo. Nhất thời vẻ mặt vui mừng, không nhịn được vẫy tay lớn tiếng hô hoán.
Trong lòng Đinh Hạo cũng hết sức mừng rỡ.
Thân hình Lý Y Nhược lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang, từ phía trên tỳ bà bắn ra, vọt tới trước mặt Đinh Hạo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp lóe ra hào quang hưng phấn. Nếu không phải trong lòng Đinh Hạo vẫn ôm Lý Lan, nàng đã trực tiếp vọt tới trong lòng Đinh Hạo. Hơn hơn ba tháng chia cách, quả thực dài giống như cả năm. Lý Y Nhược không quan tâm người khác thấy thế nào. Nàng thích Đinh Hạo, dám yêu dám hận, sẽ không tỏ ra xấu hổ lùi bước khi đối mặt với tình cảm của mình.
– Y Nhược, Tiểu Phàm, ha ha, các ngươi tiến bộ thật nhanh.
Đinh Hạo quan sát từ trên xuống dưới, tất nhiên nhìn ra được, thực lực của hai người đã tăng lên rất nhiều.
Trong nháy mắt tiếp theo, đám người Tần Dĩnh cũng tới gần.
– Đinh Hạo, quả nhiên đúng là ngươi đã trở về…
Tần Dĩnh khí chất xuất trần, kiều diễm giống như Huyền Nữ cửu thiên. Khi nhìn thấy Đinh Hạo, trên mặt nàng cũng có vài phần kinh ngạc vui mừng.
– Ngươi xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ Vấn Kiếm Tông đã…
Chương 683: Phật chú trọng tinh thần
Đinh Hạo mỉm cười, nói:
– Làm phiền Tần sư tỷ quan tâm. Vấn Kiếm Tông đã vô sự.
Trong lòng Tần Dĩnh khiếp sợ. Trong những thế lực chiếm Vấn Kiếm Tông còn có tông môn siêu cấp ngoại châu, lẽ nào Đinh Hạo đã đơn thương độc mã giải quyết tất cả? Vậy thực lực của hắn trưởng thành đến trình độ nào? Chuyện này nghe ra cũng có chút quá mức rợn người chứ?
Trong lúc nói chuyện, Tần Dĩnh lại chào hỏi đám người Vô Niệm Thần Ni. Bọn họ đều là những người đã từng quen biết, tất nhiên càng không cần phải câu nệ.
Đinh Hạo lại đưa ra lời mời. Mọi người nghe xong, lập tức hạ xuống đất. Tất cả tiến vào trong Vấn Kiếm Tông.
Sơn môn vừa được khôi phục. Tất cả mọi nghi lễ đều được thực hiện một cách đơn giản. Sau khi được đám người Quan Phi Độ thu xếp, mọi người liền tiến vào đại điện chưởng môn ngồi xuống. Tất cả lễ nghĩa cấp bậc tất nhiên không thể loại bỏ. Đinh Hạo tạm thời thay mặt chưởng môn nhân tiếp đón các cao thủ của hai đại tông môn. Đám người Quan Phi Độ Vương Tuyệt Phong an bài tất cả mọi chuyện đều vô cùng thỏa đáng, không thể để cho những người khác xem thường Vấn Kiếm Tông được.
Trọng tâm câu chuyện tất nhiên rất nhanh liền đi tới chuyện khôi phục Vấn Kiếm Tông trở lại.
Hai người Quan Phi Độ và Vương Tuyệt Phong có ý định đưa Đinh Hạo lên, một lần nữa kể lại mọi chuyện có phần đẫm máu xảy ra ở trong sơn môn.
Trong lòng đám người Vô Niệm Thần Ni và Tần Dĩnh đều kinh hãi.
trong nháy mắt Giết chết kiếm tu cảnh giới Vũ Hoàng, chiến tích như vậy, nghe qua giống như hoang đường. Tuyết Châu chưa từng xuất hiện cường giả kinh thế hãi tục như vậy. Chỉ có điều đây hẳn không phải là giả. Bằng không kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông đi đâu? Chung quy cũng không phải là biết mình làm sai trả lại sơn môn chứ?
Vấn Kiếm Tông lại tới lúc hưng thịnh!
Trong nháy mắt trong lòng mọi người của hai đại môn phái dâng lên một ý niệm. Đồng thời cũng đang âm thầm nói mình may mắn. May mà cho tới bây giờ quan hệ giữa tông môn mình và Vấn Kiếm Tông không tệ. Đinh Hạo quật khởi, tất nhiên cũng có thể có lợi cho hai đại tông môn bọn họ. Về phần học viện Thanh Bình, các tông môn Tinh Vẫn Tông, Lôi Âm Phái, chỉ sợ sẽ gặp phải tai ương ngập đầu.
– Tiểu huynh đệ Trương Phàm hai đao đánh bay Phương Tiêu An. Đinh huynh đệ ngươi thuấn sát hơn mười kiếm tu. Vấn Kiếm Tông có hai người các ngươi, trong vòng ngàn năm, đủ để đứng vững ở trong Tuyết Châu không ngã. Chỉ sợ sau này Tuyết Châu sẽ trở thành thiên hạ của Vấn Kiếm Tông!
Tần Dĩnh cười tươi như hoa nói ra chiến tích của Trương Phàm ở Thiên Âm Cốc. Mọi người đang ngồi lại thêm phần khiếp sợ.
Nhất là đối với đám đệ tử Vấn Kiếm Tông như Quan Phi Độ và Vương Tuyệt Phong mà nói, đây cũng là một niềm kinh ngạc vui mừng cực lớn.
Không có người nào có thể nghĩ đến, đệ tử ký danh của Vấn Kiếm Tông ngày xưa tư chất kém cỏi, tu luyện tiến triển rất chậm, cuối cùng buồn bã rời khỏi, hiện tại tự nhiên trở thành cường hãn như vậy. Nhất là Vương Tuyệt Phong, hắn từng tự mình hướng dẫn cho Trương Phàm, đối với thợ săn nhỏ thật thà này vẫn luôn chiếu cố có thừa, cực kỳ để ý, nhưng lại không ngờ được, hắn có thể có ngày thành tựu như hôm nay.
– Ha ha, hai đao bại Phương Tiêu An đã tính là gì?
Đinh Hạo ha ha cười nói:
– Ở trong chiến trường Bách Thánh, số lượng các Yêu Vương đỉnh phong đã từng bỏ mạng ở dưới lưỡi đao của Tiểu Phàm, cho dù dùng hai bàn tay đếm cũng đếm không hết đươc. Chỉ sợ hiện tại trong toàn Tuyết Châu này cũng không có mấy người có thể đỡ được một đao toàn lực của Tiểu Phàm.
Sau đó, Đinh Hạo lập tức nói lại cặn kẽ từng biểu hiện của Trương Phàm ở trong trận đánh Thiên Hương Các tại Cửu Trọng Thiên.
Đây cũng là do Đinh Hạo có lòng muốn nhân cơ hội này, giúp Trương Phàm được một lần thành danh.
Những người khác nghe thấy vậy đều cảm thấy hoa mắt thần mê. Từ trước đến nay bọn họ cũng không hay biết gì về những điều thần bí bên trong chiến trường Bách Thánh. Bọn họ cũng không biết ở trong đó còn có Cửu Trọng Thiên tồn tại. Sau khi nghe thấy Đinh Hạo nói về một đoạn đại chiến này, bọn họ chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Hóa ra còn có những chuyện đặc sắc như vậy đã từng phát sinh.
Kim Thiền Tử, thánh giả đến từ chính Đại Lôi Âm Tự cũng liên tục đọc phật hiệu, dáng vẻ lắng nghe cực kỳ nghiêm túc.
– Không biết Đinh thí chủ kế tiếp có tính toán gì không?
Vô Niệm Thần Ni hỏi dò.
Nụ cười trên mặt Đinh Hạo thu lại. Hắn để chén rượu xuống, bình tĩnh nói:
– Trong vòng mười ngày, ta phải nhổ học viện Thanh Bình, Lôi Âm Phái, Tinh Vẫn Tông và tất cả tông môn Tuyết Châu đã tham dự vào đợt bao vây tấn công Vấn Kiếm Tông. Đương nhiên, còn có Yêu tộc xâm chiếm Vấn Kiếm Sơn Trang tại Kính Hồ. Sau đó… Chờ cuộc chiến đã ước hẹn với Thiên Hàn Tuyệt Phong kết thúc, ta sẽ rời khỏi Tuyết Châu một thời gian, đi tới Kiếm Châu, tính khoản nợ với Liệt Thiên Kiếm Tông thật tốt.
Lời nói của hắn bình tĩnh, nhưng trong giọng nói lại bắn ra sát khí khiến tất cả mọi người âm thầm kinh hãi.
Các tăng nhân Vô Niệm Phái liên tục niệm phật.
Trong vòng mười ngày nhổ bốn tông môn trong cửu đại tông môn của Tuyết Châu, còn bao gồm hơn mười tông môn lớn nhỏ khác.
Kế hoạch như vậy, nghe ra vô cùng điên cuồng, nếu như từ trong miệng người khác nói ra, quả thực chính là người mê nói mớ. Nhưng Đinh Hạo thật sự có tư cách và năng lực này.
Lấy thực lực hắn trong nháy mắt giết chết cao thủ Vũ Hoàng nhất khiếu, đủ để quét ngang toàn bộ Tuyết Châu. Hơn nữa bên cạnh còn có cường giả cực kỳ biến thái như Trương Phàm trợ giúp.
– A di đà phật, loại dưa được dưa, cầu người được người. Đinh thí chủ vì tông môn báo thù đại khai sát giới, tuy nhiên, bần tăng lắm mồm nói một câu, hi vọng Đinh thí chủ sau khi tru diệt đầu đảng tội ác, vẫn có thể buông tha cho những người vô tội. Dù sao cũng là Nhân tộc.
Kim Thiền Tử vẫn trầm mặc không nói đột nhiên mở miệng, sắc mặt nghiêm túc và trang trọng:
– Sát giới vừa mở, tất nhiên sẽ phải nhận lấy nhân quả. Bần tăng cũng chỉ suy nghĩ cho Đinh thí chủ.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Lời thánh tăng nói, Đinh Hạo ghi nhớ trong lòng. Tại hạ cũng không phải là người thích giết chóc, tuyệt đối sẽ không lạm sát kẻ vô tội. Nhưng ta tuyệt đối sẽ không buông tha bất kỳ một ác đồ nào trong tay dính máu của đệ tử Vấn Kiếm Tông. Phật gia chú ý nhân quả luân hồi. Cái gọi là thiện ác tất có báo, thiên đạo được luân hồi, vậy cũng vì nhân quả tuần hoàn?
Kim Thiền Tử gật đầu mỉm cười nói:
– Đinh thí chủ, phật để ý tinh thần, chính là như vậy.
– Thánh tăng từ Đại Lôi Âm Tự ở Tây Mạc đến, không biết đi hết bao lâu?
Đinh Hạo đột nhiên hỏi.
– A di đà phật, bần tăng được Đại Lôi Âm Tự phái đi, xuất phát từ phía đông Tây Mạc, một đường trải qua chín chín tám mươi mốt trận pháp truyền tống với khoảng cách cực kỳ xa, đi qua trung thổ Thần Châu, lại vượt qua khu vực Nam Hoang, chưa từng ngừng lại, cuối cùng mất nửa năm mới đến Tuyết Châu.
Đinh Hạo không khỏi hít một hơi lạnh.
Như vậy cũng không khỏi quá xa.
Chương 684: Ước hẹn ba tháng
Thực lực của Kim Thiền Tử thật sự quá đáng sợ. Từ Vô Niệm Phái đến Vấn Kiếm Tông, hắn mang theo đám người Vô Niệm Thần Ni cùng bay, cũng chỉ mất một canh giờ. Một mình hắn bay, trên đường đi, hắn đều sử dụng truyền tống trận với khoảng cách cực xa để truyền tống. Hắn đi từ sát biên giới Tây Mạc đến Bắc Vực, còn phải mất nửa năm. Như vậy có thể tưởng tượng được, giữa Tây Mạc và Bắc Vực là một khoảng cách xa xôi tới mức nào.
– Thánh tăng đã từng đi ngang qua Nam Vực sao? Không biết từ đây đến Nam Vực mất thời gian bao lâu vậy?
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động. Hắn gấp rút hỏi.
Kim Thiền Tử suy nghĩ một chút, nói:
– Nếu như một đường không làm những chuyện khác, từ đó đi tới thành thị Nhân tộc gần Nam Cương nhất, mất khoảng chừng hai tháng. Sao Đinh thí chủ lại đột nhiên hỏi chuyện này. Chẳng lẽ Đinh thí chủ có ý định đến Nam Cương sao?
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Tại hạ thật sự có kế hoạch muốn đi Nam Cương. Chỉ có điều đối với thế giới bên ngoài Tuyết Châu, tại hạ cũng biết rất ít. Thánh tăng đi khắp thiên hạ, kiến thức uyên bác. Đinh Hạo vẫn có một chuyện muốn thỉnh giáo.
Kim Thiền Tử cười nói:
– Đinh thí chủ xin cứ hỏi, tiểu tăng biết gì sẽ nói hết không giấu diếm.
– Như vậy tại hạ đa tạ trước. Không biết lúc trước, khi thánh tăng đi ngang qua Nam Cương, người đã từng nghe qua về cái tên Mạc Hoàng Thiên Cơ chưa?
Đinh Hạo hơi có chút mong đợi hỏi.
Năm đó muội muội Đinh Khả Nhi bị người tên là Mạc Hoàng Thiên Cơ mang đi, về sau không có tin tức. Kim Thiền Tử là người duy nhất đi qua Nam Cương. Mặc dù biết hi vọng không lớn, nhưng Đinh Hạo vẫn không nhịn được muốn hỏi một câu.
Kim Thiền Tử cẩn thận suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
– Đã khiến Đinh thí chủ thất vọng rồi. Tiểu tăng chưa từng nghe nói về cái tên này. Chỉ có điều ở Nam Cương, rất ít người có họ kép Mạc Hoàng, nhưng thật ra có một thần triều bất hủ, nghe đồn chính là do dòng họ Mạc Hoàng thành lập. Đó chính là một trong mấy thế lực lớn siêu cấp tại Nam Cương. Đinh thí chủ đến đó có thể lưu ý một chút.
Dòng họ Mạc Hoàng thành lập thần triều Bất Hủ?
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động.
Mạc Hoàng Thiên Cơ thực lực trác tuyệt, ra vào Vấn Kiếm Tông giống như nơi không người. Sau lại xuất hiện một kẻ bỉ ổi Mạc Hoàng Thiên Xu cũng sâu không lường được. Hai người này một trước một sau xuất hiện ở sơn môn Vấn Kiếm Tông, hẳn không phải là ngẫu nhiên. Nói không chừng cả hai người thật sự đều là co thủ của thần triều Bất Hủ.
Đây đúng là một manh mối.
– Đa tạ thánh tăng.
Đinh Hạo hạ quyết tâm, sau này đi Nam Cương, phải lưu ý nhiều hơn về thần triều này.
Kim Thiền Tử vội nói không cần cảm ơn, sau đó hơi tò mò nói:
– Được rồi, không biết Đinh thí chủ chuẩn bị khi nào thì đi tới Nam Cương?
Đinh Hạo tính toán một chút.
Trước mắt vẫn có rất nhiều chuyện cần mình xử lý. Ngoại trừ chuyện Vấn Kiếm Tông ra, còn có ước định với Thiên Hàn Tuyệt Phong vào hơn hai mươi ngày sau. Hắn còn muốn thanh toán món nợ máu với Liệt Thiên Kiếm Tông. Tất cả những việc này kết thúc, thuận lợi nhất cũng phải hơn hai tháng.
Đinh Hạo cười nói:
– Khoảng chừng ba tháng sau.
– Thiện tai thiện tai!
Kim Thiền Tử mỉm cười, nói:
– Vừa lúc tiểu tăng cũng chuẩn bị ba tháng sau sẽ lên đường trở về Đại Lôi Âm Tự. Nếu như Đinh thí chủ có hứng thú, không ngại cùng ta đồng hành. Tiểu tăng từng đi qua Nam Vực vài lần. Trên đường đi, thật ra tiểu tăng cũng đã quen biết vài bằng hữu có thể giúp đỡ.
Đinh Hạo mừng rỡ, nói:
– Như vậy thì quá tốt. Đa tạ thánh tăng.
Hai người nói một hồi, sau đó quyến định hẹn ba tháng sau, cùng đi tới Nam Cương.
Đinh Hạo có thể cảm giác được, vị tăng nhân Kim Thiền Tử này thật sự có lòng tốt, không có gì để nghi ngờ. Trên thực tế khi biết người này đến từ Đại Lôi Âm Tự ở Tây Mạc, Đinh Hạo đã hiểu rõ mục đích hắn tới Tuyết Châu của Bắc Vực.
Hắn đến vì mấy thủ phật kệ.
Lúc đó đám người Vô Niệm Thần Ni đã từng nói qua, hiện tại phật kệ xuất hiện tình trạng dị thường. Đại Lôi Âm Tự phát giác, nên phái thánh giả đến đây tìm hiểu. Có thể nghĩ đến, vị tiểu hòa thượng anh tuấn như yêu nghiệt này muốn một đường đi cùng mình, tìm hiểu một chút xem tinh thần phật của mình từ đâu đến.
Sau khi đàm luận một hồi, đám người Vô Niệm Phái đứng dậy cáo từ.
Các nàng là người xuất gia, cũng đều là nữ ni, ở lại chỗ này cũng không tiện. Hơn nữa đại cục Vấn Kiếm Tông đã định, cũng không cần các nàng hỗ trợ. Vậy không bằng sớm cáo từ rời đi, để tránh khỏi quấy rầy Vấn Kiếm Tông xử lý việc nhà.
Tần Dĩnh và hai mươi vị cao thủ Thiên Âm Cốc thật ra lại được giữ lại.
Các nàng tinh luyện chiến kỹ âm luật, công pháp có hiệu quả trị liệu rất tốt, có thể giúp Vấn Kiếm Tông trị liệu cho các đệ tử bị bệnh bị thương. Hoăn nữa, Doãn Túy Mặc chưởng môn nhân Thiên Âm Cốc rất nhanh sẽ mang theo đám người Hoàng Dung đến đây, cho nên bọn họ thật ra cũng không vội rời đi.
Sau khi căn dặn đám người Quan Phi Độ vài chuyện, Đinh Hạo đi tới chỗ ở của Lý Lan trước.
Vương Tiểu Thất tạm thời chịu trách nhiệm chăm sóc cho Lý Lan.
Trong lần bạo kiếp của Vấn Kiếm Tông, thật ra Vương Tiểu Thất không phải chịu tội mấy.
Thực lực của hắn thấp, lại bị xem là thương nhân, cho nên bất luận là đám người của Liệt Thiên Kiếm Tông vẫn học viện Thanh Bình cũng không để hắn vào mắt. Sau khi đám người đó ngầm chiếm tất cả tài vật, tên đáng thương này bị đuổi vào hầm mỏ phía sau núi.
Hiện tại, vẫn là do mèo mập Tà Nguyệt nhất thời hưng phấn, quay lại hầm mỏ đi dạo một vòng, mới tìm thấy một gia hỏa gầy trơ xương bị giam ở trong một khe nứt khoáng mạch, đói bụng hơn nửa tháng, áo không đủ che thân, từ dưới địa vực rất sâu cứu ra.
Đương nhiên, trong mắt rất nhiều người, sở dĩ Tà Nguyệt đi hầm mỏ không biết mệt, bởi vì hắn tham ăn, mỗi lần tiến vào đều có thể ăn vụng rất nhiều huyền tinh thạch cực phẩm.
Khi Đinh Hạo gặp lại Vương Tiểu Thất, tâm tình đã khá hơn rất nhiều.
Đinh Hạo nói ra tung kích của đám người Vương Hữu Dư, cũng căn dặn cặn kẽ.
– Mã Lương, tên chó do nương nuôi dưỡng, ta đã sớm thấy hắn không phải là người tốt gì, dối trá cực độ. Đáng tiếc phụ thân vẫn không nghe ta khuyên bảo. Bây giờ hắn quả nhiên bán chủ cầu vinh, thật là đáng chết. Như vậy xem như báo ứng cho hắn. Cũng may đám người phụ thân không có chuyện gì, nếu không ta nhất định phải đào mộ đốt xương hắn.
Vương tiểu Thất sợ hãi, liên tục kêu may mắn.
– Được rồi. Yên tâm đi. Hiện tại đã không sao rồi. Ta tin tưởng qua một hai ngày nữa, Tiêu Diêu sẽ dẫn theo bá phụ bá mẫu và cả Đại Anh tới Vấn Kiếm Tông. Đến lúc đó cả nhà các ngươi có thể đoàn viên.
Đinh Hạo cười vỗ nhẹ vào vai Vương Tiểu Thất.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Trương Phàm từ ngoài cửa tiến đến.
– Tiểu Phàm!
Vương tiểu Thất mừng rỡ kêu lên.
Trước hắn đã nghe được đệ tử những tông môn khác đàm luận, biết hiện tại Trương Phàm đã trở thành đại cao thủ số một số hai ở Tuyết Châu.
Chương 685: Ba tai họa tập trung một chỗ
Lúc này gặp lại huynh đệ xưa, hắn không khỏi mừng rỡ, trực tiếp nhào tới, hào hứng đánh một quyền.
Trương Phàm gãi gáy cười ngây ngô.
– Ai u, đau chết mất…
Vương Tiểu Thất thu hồi nắm đấm, chỉ thấy khớp xương sưng đỏ một mảng lớn. Hắn nhe răng nhếch miệng hít một hơi lạnh:
– Sao thân thể tiểu tử ngươi lại giống như thép tấm vậy. Ôi tay của ta, xương cũng sắp gãy rồi!
Đinh Hạo cười ha ha:
– Đáng đời nhà ngươi. Bây giờ thân thể của Tiểu Phàm còn cứng hơn thép gấp vô số lần.
Ba người trước đây đều ở trong cùng một nơi. Tính tình Vương Tiểu Thất lại là kẻ không đánh không thành bằng hữu. Chung quy giữa bọn họ đã sớm trở thành những người bằng hữu thân thiết, cho dù sau này số mệnh giữa ba người thay đổi, có sự khác nhau rất lớn. Đinh Hạo giống như tiềm long, bay lên như diều gặp gió. Trương Phàm bởi vì tư chất quá kém cỏi vẫn không hền tiến lên cảnh giới quá lớn. Vương Tiểu Thất không có lòng luyện võ, lại chỉ một lòng say mê thương đạo. Nhưng hữu tình giữa bọn họ lại không hề thay đổi. Sau này, bởi vì chuyện của Lư Bằng Phi, tình bằng hữu giữa ba người bọn họ đã có cơ hội được thử thách. Nhưng cũng chính vì sự kiện kia đã khiến tình bằng hữu giữa bọn họ càng trở nên đáng quý hơn nữa.
Hôm nay Trương Phàm trở thành một cường giả đủ để quét ngang Tuyết Châu, vương Tiểu Thất lại thiếu chút mất mạng, thân phận đã xảy ra một sự biến hóa cực lớn.
Nhưng khi ba người đứng chung một chỗ, ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa chiếu vào ba thân ảnh dường như chỉ cao tương đương nhau.
Trong chớp nhoáng này, cảnh tượng dường như theo thời gian chảy ngược, lại trở về ngày xưa.
Đinh Hạo vẫn là đại sư huynh đang mỉm cười. Vương Tiểu Thất vẫn quỷ khôn khéo, cả ngày tính toán làm thế nào để kiếm tiền tán gái. Trương Phàm vẫn là thợ săn luôn gãi gáy cười trừ, tư chất chậm chạp, tiến cảnh thong thả nhưng luôn cố gắng không chịu buông tha.
Ba người không khỏi đều thoải mái cười to.
– A, ba tai họa khiến người ta phiền lòng lại tập chung một chỗ, làm gì mà cười như phát rồ thế?
Một giọng nói từ phía sau truyền đến.
Ba người Đinh Hạo quay đầu nhìn lại, thấy Lý Lan vốn vẫn hôn mê, không biết đã đã tỉnh lại từ khi nào, tự mình từ trên giường ngồi dậy, hơi nhíu mày nhìn ba người.
– Tiểu Lan, ngươi đã tỉnh?
Ba người Đinh Hạo đều mừng rỡ.
Lý Lan chậm rãi đứng dậy, ngồi ở mép giường, đi giày vào, chậm rãi hít thở không khí, đưa mắt cẩn thận quan sát xung quanh, dường như đang tìm một thứ gì đó không nhìn thấy. Sau đó hắn trừng mắt với ba người, nói:
– Ta vốn muốn ngủ một giấc thật say, lại bị ba gia hỏa không có mắt các ngươi ở chỗ này gào hét, cười lớn như vậy, còn có thể không bị các ngươi đánh thức sao?
Trương Phàm chỉ cười hắc hắc.
Vương Tiểu Thất bĩu môi, ở trong lòng đang oán thầm.
Chỉ có điều đối với Lý Lan, từ khi ở Thanh Sam Đông Viện, trong lòng hắn đã có một chút kính nể, cũng không nói gì thêm.
Đinh Hạo cũng không quản được nhiều như vậy. Hắn cười hì hì đi tới, lập tức nắm chặt cổ tay Lý Lan, không để ý tới sự giãy dụa, cẩn thận kiểm tra một hồi. Tới lúc này hắn mới gật đầu, tâm tư thoải mái nói:
– Xem ra hiện tại không gặp phải vấn đề gì quá lớn. Được rồi, Tiểu Lan, lúc trước khi ngươi ở trong đoạn tây du Cổ Lộ thứ mười một, ngươi rốt cuộc đã gặp phải cái gì vậy. Ta ở bên ngoài chờ ngươi rất lâu, vẫn không thấy ngươi đi ra. Ta còn tưởng rằng ngươi…
Lý Lan tức giận hất bàn tay của mình ra, lúc này mới chậm rãi kể lại chuyện mình đã từng gặp.
Đinh Hạo cũng tặc lưỡi lấy làm khó hiểu. Hắn không nghĩ tới lại Lý Lan gặp phải cục diện như vậy, xem ra có chút khác biệt so với suy đoán của mình trước đó.
Nhớ lúc đó, mèo mập Tà Nguyệt nói Lý Lan tâm ma rất nặng, sẽ có nguy hiểm. Hiện tại xem ra, mèo mập không đáng tin nói cũng không sai. Nếu không phải cuối cùng chiến trường Bách Thánh đổ nát, tây du Cổ Lộ cũng theo đó bị hủy, Lý Lan mới chạy ra ngoài. Bằng không chỉ sợ cả đời hắn thật sự không có biện pháp đi ra khỏi đoạn tây du Cổ Lộ này.
Nói chuyện xong, trong lòng Đinh Hạo cũng có chút do dự.
Lý Lan vừa tỉnh lại, còn có chút suy yếu. Đinh Hạo không biết có nên nói ra tất cả những chuyện phát sinh tại Vấn Kiếm Tông, nhất là tin hai người Lý Kiếm Ý và La Lan đã chết cho Lý Lan biết hay không. Việc này đối với hắn, thật sự là đả kích quá lớn.
– Nhìn mặt ngươi do dự như vậy là muốn nói cho ta biết, chưởng môn nhân và La phong chủ đã chết sao?
Lý Lan lẳng lặng nhìn Đinh Hạo, dường như hoàn toàn không có chút bi thương nào.
Đinh Hạo ngẩn ngơ:Một thanh băng kiếm, một bả viêm đao, một cái truyền thuyết…! Ai hàng hiếm a… chư vị.. chư vị.. Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
– Ngươi… Ngươi đã biết sao?
Lý Lan chậm rãi đứng lên, đón ánh sáng mặt trời đi về phía cửa, ánh mắt mê man, lại có chút bình tĩnh tới mức quỷ dị.
– Không lâu sau khi ta được người trong Vô Niệm Phái phái tới cứu lên trên Đại Tuyết Phong, ta thông qua những lời nói khi các nàng đàm luận với nhau, ta đã biết được chuyện này. Lúc đó mặc dù ta không có cách nào thức tỉnh, nhưng đối với tất cả mọi thứ bên ngoài, ta vẫn biết được… Chưởng môn nhân và La phong chủ là phụ mẫu ta. Điều này ngươi cũng đã đoán được. Đáng tiếc, bởi vì chuyện gì đó, một thời gian rất dài bọn họ không qua lại với nhau.
Loại chuyện này, Đinh Hạo vẫn là lần đầu tiên nghe nói tới. Đột nhiên hắn chợt hiểu ra điều gì.
Lý Lan, cái tên này không trách được lại có chút nữ tính hóa. Hóa ra là có lai lịch. Ở trong tên của hai người Lý Kiếm Ý và La Lan, đều lấy ra một chữ. Không khó suy đoán, năm đó khi chưởng môn nhân và La phong chủ còn chưa xảy ra mâu thuẫn, tình cảm vợ chồng nhất định rất tốt, cho nên mới đạt cho con trai của mình một cái tên như vậy.
– Sư huynh Lý Lan, thật ra sư huynh không cần đau lòng. Bởi vì cuối cùng, chưởng môn nhân và La phong chủ đã hóa giải hiểu lầm năm đó…
Vương Tiểu Thất ở bên cạnh không nhịn được khuyên bảo. Lúc đó hắn cũng có mặt, tận mắt nhìn thấy mọi chuyện. Cuối cùng Lý Kiếm Ý và La Lan cùng nhau hóa thành quang vũ tiêu tan. Một người đi trước, một người đi sau
Lý Lan nghe xong, lẳng lặng đứng ở cửa, không nói gì. Một lát sau, chờ tới khi hắn xoay người lại, cuối cùng trên mặt đã đầy lệ rơi.
Dù sao hắn vẫn chỉ là một thiếu niên, không cần biết bình thường hắn biểu hiện ra sự ung dung, cơ trí, cường thế tới mức nào, nhưng khi đối mặt với sinh ly tử biệt, chung quy vẫn lộ ra một mặt mềm yếu của thiếu niên. Từ nay về sau, cha mẹ ruột vĩnh viễn ly biệt, âm dương cách trở. Đây là một nỗi đau lớn trong cuộc đời.
Lúc này, đám người Đinh Hạo không thấy được, ở bên cạnh Lý Lan có một thân ảnh nữ tử màu trắng, giống như u linh, lẳng lặng đứng ở bên cạnh Lý Lan, khuôn mặt mơ hồ, giống như chòm sao song tử.
Chỉ có một mình Lý Lan chú ý tới huyễn ảnh giống như u linh này.
Từ trong tây du Cổ Lộ đi ngoài, nàng vẫn theo sát Lý Lan cho tới bây giờ.
Lần đầu tiên thấy mặt yếu đuối như vậy của Lý Lan, đám người Đinh Hạo cũng có chút luống cuống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










