Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 138 [ chương 686 đến 690 ]
❮ sautiếp ❯Chương 686: Trở về vị trí cũ
Bởi vì từ trước tới nay, người thiếu niên này luôn chỉ trích phương pháp khiến cho thân thể cường tráng. Hắn trấn định tự nhiên, khuôn mặt với chân mày lá liễu, không ngờ cũng có thời điểm lệ rơi đầy mặt. Thân thể hắn gầy gò giống như đã chịu đựng quá nhiều đau khổ. Dường như hắn có thể bị đánh tan bất cứ lúc nào vậy. Mặc dù hắn không ngừng run rẩy, nhưng trước sau hắn vẫn đứng thẳng.
Một lát sau.
– Mối thù này, ta nhất định phải báo. Ta muốn những người đó phải trả cái giá gấp ngàn gấp vạn lần!
Lý Lan chậm rãi lau lệ trên mặt. Một lần nữa, thần sắc hắn lại trở về vẻ trấn tĩnh như lúc trước. Hắn cắn răng gằn rõ từng câu từng chữ.
Đinh Hạo gật đầu. Chỉ có điều rất nhanh hắn lại nghĩ tới một chuyện khác. Hắn do dự trong một lát.
Đinh Hạo cảm thấy mình cần phải nói cho Lý Lan biết trước mọi chuyện:
– Còn về chuyện của sư huynh Đường Phật Lệ…
– Ngươi không cần nói, ta đã biết rồi.
Lý Lan lặng lẽ nói.
– Sư huynh đã biết rồi sao?
Đinh Hạo sửng sốt:
– Sư huynh biết cái gì?
Lý Lan nhìn Đinh Hạo, lẳng lặng nói:
– Bởi vì rất nhiều người không biết giữa ba người phụ thân, mẫu thân ta và Đường thúc thúc đã từng phát sinh chuyện gì, cho nên bọn họ sẽ hiểu lầm Đường thúc thúc. Nhưng ta lại biết rất rõ. Đường thúc thúc tuyệt đối sẽ không làm những chuyện như vậy. Ta tin tưởng thúc thúc tuyệt đối sẽ không bán đứng Vấn Kiếm Tông nhất là trong thời điểm như vậy. Nếu như hắn thật sự làm như vậy, nhất định phải có lý do chính đáng.
Đinh Hạo ngẩn người ra một hồi, sau đó hắn đột nhiên gật đầu.
Mình thật sự có phần lo lắng thái quá rồi. Lý Lan là nhân vật thế nào chứ? Tuy rằng so sánh về phương diện thực lực, hắn thật sư có kém hơn mình, nhưng dù tâm tư của hắn yếu đuối, lực nhận biết lại kinh người, tuyệt đối không kém gì tiểu nha đầu Kỷ Anh Khởi. Mình căn bản không cần phải giải thích về chuyện này. Bản thân Lý Lan đã có thể suy đoán ra rất nhiều chuyện, tiếp đó cũng nhận ra được chân tướng sự việc.
Đinh Hạo thở dài một hơi.
Sau khi biết được chân tướng, điều hắn lo lắng nhất chính không cách nào thuyết phục Lý Lan tiếp nhận tất cả những điều này.
Hiện tại xem ra, nhưng thật ra bản thân hắn đã lo lắng một cách vô nghĩa.
Đáng tiếc loại chân tướng này đối với Lý Lan mà nói, cũng là một thực tế cực kỳ tàn khốc.
Chỉ là đây là bước đầu tiên. Sau này chuyện này càng dễ làm hơn. Có Lý Lan cùng mình đứng ra, tin tưởng nhất định có thể khiến mọi người trong Vấn Kiếm Tông hiểu rõ, Đường Phật Lệ không phải là kẻ phản bội tông môn tội không thể tha, mà là một vị công thần hiển hách đại trí đại dũng thật sự cứu vãn tông môn.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, bên ngoài bất chợt có những tiếng bước chân truyền đến.
Đám cao tầng cường giả tông môn và Phúc Hắc Nam Vương Tuyệt Phong đều đến thăm Lý Lan.
Dù sao Lý Lan chính là con trai ruột của chưởng môn nhân, cũng là hậu nhân duy nhất còn lại trên thế giới này trong người còn chảy dòng máu của chưởng môn nhân. Thân phận hắn đặc biệt như vậy, hiện tại toàn bộ tông môn từ trên xuống dưới không có một người nào không coi trọng hắn.
Nhìn thấy Lý Lan đã tỉnh lại, tất cả mọi người đều mừng rỡ.
Sau một phen nói chuyện, Đinh Hạo và những người khác cùng nhau đứng dậy cáo từ.
Chỉ có điều trước khi đi, Phúc Hắc Nam Vương Tuyệt Phong lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một lá thư, ở bên tai Lý Lan thấp giọng nói mấy câu gì đó. Lý Lan nắm chặt lấy lá thư trong tay, dường như nhận được thứ quý giá nhất trên thế gian.
Đinh Hạo như có điều suy nghĩ.
…
Trong lúc hỗn loạn trước đó, công việc xây dựng lại Vấn Kiếm Tông bắt đầu được tiến hành.
Bởi vì phần lớn lực lượng nhân tài của Vấn Kiếm Tông được bảo vệ ở mức độ lớn nhất. Các thiên tài đều còn. Sau khi đặc biệt tính toán quy hoạch, rất nhiều chuyện đều không cần Đinh Hạo quan tâm tới, tất nhiên có người đi làm. Hắn cũng dễ dàng vung tay cho người khác làm.
Chỉ có điều ở rất nhiều người trong cảm nhận, Đinh Hạo được xem là người tốt nhất lựa chọn lên làm chưởng môn nhân mới. Trên thực tế rất nhiều người đều đối xử với Đinh Hạo như chưởng môn nhân. Tất cả dường như chỉ thiếu một nghi thức chính thức mà thôi.
Đinh Hạo đối với điều này lại từ chối cho ý kiến. Vẫn có rất nhiều chuyện cần hắn đi làm.
Quan trọng nhất tất nhiên là chế luyện đan dược cho Tây Môn Thiên Tuyết và Vương Tuyệt Phong.
Từ trong vườn thuốc thần linh, hắn nhận được rất nhiều thần tài bảo dược. Các loại phụ liệu đều đã rất đầy đủ. Sau khi trưng cầu ý kiến của Đao Tổ và Kiếm Tổ về các chuyện cần chú ý khi chế luyện Linh Tê Huyền Tâm Đan, Đinh Hạo liền bắt đầu hành động.
Quá trình này tốn của hắn tròn ba ngày ba đêm. Cuối cùng hắn có được sáu viên Linh Tê Huyền Tâm Đan.
Đinh Hạo thuận tiện lấy một gốc cây Tạo Hóa Tiên Lan để làm phối liệu dược liệu, chế luyện thành một trăm lẻ tám viên Tạo Hóa Đoạn Tục Đan này có thể trị được loại thương thế gãy tay gãy chân của Vương Tuyệt Phong.
Hiện tại trên sơn môn không chỉ có một mình Vương Tuyệt Phong có thương thế như vậy. Một trăm lẻ tám viên Tạo Hóa Đoạn Tục Đan có thể khôi phục tứ chi cho rất nhiều người, một lần nữa trở thành võ giả cường đại.
Trong ba ngày ba đêm này đã tiêu hao không ít tinh lực của Đinh Hạo.Đây thế giới lấy kiếm là chủ,Lăng Tiêu xuyên không chuyển giới mà sinh khuất động lăng vân khuấy động bát hoang: Ngạo Kiếm Lăng Vân … chư vị.. chư vị.. Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
Sau khi giao Tạo Hóa Đoạn Tục Đan cho Phúc Hắc Nam Vương Tuyệt Phong, Đinh Hạo lại lấy ra một ít thần tài bảo dược nhận được từ trong chiến trường Bách Thánh, phân phát tới trong tay các đệ tử của Thần Thảo Đường của Vấn Kiếm Tông.
Những đệ tử này là luyện đan sư Vấn Kiếm Tông, tuy rằng giai vị cũng không cao, nhưng kiến thức cơ bản lại hết sức vững chắc. Đinh Hạo cho mọi người một vài phương thuốc và phương thuốc dân gian, để cho bọn họ thả tay đi chế luyện các loại thần dược đan dược, dùng để trị liệu cho các đệ tử bị thương trong tông môn.
Dù sao sức lực của một mình Đinh Hạo cũng có hạn, không cách nào trị liệu cho tất cả mọi người.
Cho nên hắn hi vọng có thể bồi dưỡng được một nhóm đan dược sư cao giai cho riêng Vấn Kiếm Tông, để phục vụ cho toàn bộ tông môn.
Đương nhiên, đây chỉ là một kế hoạch sơ lược mà thôi. Con muốn làm được vẫn cần rất nhiều thời gian.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, Đinh Hạo trở lại bên trong gian phòng của mình. Hắn ngủ một giấc thật say.
Từng trải qua khổ chiến trong chiến trường Bách Thánh, sau khi quay trở lại Tuyết Châu chợt nghe được tin dữ, tâm trạng cực kỳ bi ai. Tâm tình đang mừng rỡ sau đó lại đột nhiên đau buồn lo lắng quá độ, khiến Đinh Hạo cảm thấy có chút mệt mỏi rã rời. Tuy rằng thực lực hắn mạnh mẽ, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một con người, một con người có máu có thịt. Bằng hữu ngày xưa đã khuất, đối với Đinh Hạo mà nói, là một đả kích rất lớn.
Bởi vậy hắn ngủ một giấc rất sâu rất nặng nề.
Đợi tới lúc tỉnh lại, đã là sáng ngày hôm sau. Lúc này, đám người Nhâm Tiêu Diêu cuối cùng đã từ Kính Hồ quay về.
Cùng lúc đó, Doãn Túy Mặc chưởng môn nhân Thiên Âm Cốc cũng mang theo Tây Môn Thiên Tuyết, cùng với Hoàng Dung và đám bà góa, con côi của Vấn Kiếm Sơn Trang đi tới Vấn Kiếm Sơn.
Chương 687: Hy vọng
Nhân mã khắp nơi đã tập trung lại một chỗ. Điều này khiến đám người Đinh Hạo và Vương Tuyệt Phong không khỏi phải tốn thêm một chút thời gian, chiêu đãi, an bài cho đám người Doãn Túy Mặc.
Đám người tông môn sau khi trải qua khổ cực, cuối cùng đã may mắn sống sót. Bọn họ vừa khóc vừa cười. Mắt nhnf thấy tông môn đang nhanh chóng phục hưng, trong lòng bọn họ kích động vạn phần. Vấn Kiếm Tông đang chịu bị tổn thương cực lớn, lại nghênh đón một người cùng với một tin tức tốt.
– Ca ca, ca nhất định phải báo thù cho cha của ta!
Hoàng Dung vọt tới trong lòng Đinh Hạo, khóc sướt mướt.
Người thiếu nữ này trước đây dựa vào cơ trí và sự can đảm của mình, đã cứng rắn nhổ răng cọp, đem hơn một trăm người già, trẻ nhỏ phụ nữ của Vấn Kiếm Sơn Trang từ trong vòng vây của Yêu tộc và các thế lực lớn khác trốn ra ngoài. Cho dù nàng tận mắt nhìn thấy cha mình tự bạo ở trong bầu trời, nàng cũng chưa từng chảy nước mắt. Nhưng giờ phút này, khi nàng nhìn thấy Đinh Hạo, cuối cùng nàng không kìm chế được nữa, cất tiếng gào khóc. Dường như nàng muốn phát tiết ra tất cả những áp lực ủy khuất và sợ hãi buộc phải kìm nén ở trong lòng trong suốt mấy ngày qua ra ngoài.
Hoàng Dung quả thực đã khóc sướt mướt.
Những người khác trốn từ trong Vấn Kiếm Sơn Trang đi ra, giờ phút này cũng không khỏi gạt lệ.
Buổi tối đó, một ánh sáng chói lòa giống như lưu tinh mỹ lệ rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời đêm của Vấn Kiếm Sơn Trang. Ánh sáng vĩnh viễn thương đau, tượng trưng cho sự trung thành và xa xôi cách biệt. Một khắc kia chính là sự kiêu ngạo và cũng khiến cho cõi lòng bọn họ cảm thấy tan nát. Bọn họ vĩnh viễn cũng khó quên được thời khắc đó.
Đinh Hạo nhẹ nhàng đưa tay vỗ vào phía sau lưng Hoàng Dung, khẽ nói:
– Muội yên tâm đi. Những thế lực Yêu tộc tham dự bao vây tấn công Vấn Kiếm Sơn Trang, bất kể là Yêu Thần Cung hay Thần Tiêu Điện, chúng ta sẽ từng bước tính sổ với bọn họ. Cho dù là một tên cũng không bỏ qua. Muội hãy tin tưởng ta. Rất nhanh thôi, bọn họ sẽ phải trả cái giá lớn gấp trăm, gấp ngàn lần.
Trong giọng nói Đinh Hạo ẩn chứa sát ý nồng đậm. Điều này khiến mọi người xung quanh không khỏi trở nên nghiêm nghị.
Mọi người dường như đã nhìn thấy được cảnh tượng các thế lực lớn của Yêu tộc bị công phá. Khắp nơi đều là cục diện giống như núi thây biển máu.
– Đến lúc đó ta cũng muốn đi cùng! Ta muốn tận mắt chứng kiến bọn chúng trả giá.
Hoàng Dung lau khô nước mắt, kiên quyết nói.
Đinh Hạo gật đầu:
– Được rồi. Đến lúc đó hai người chúng ta sẽ cùng nhau đi, bình định hết đám Yêu tộc Tuyết Châu.
Những lời nói như vậy, nếu như từ trong miệng người khác nói ra, tuyệt đối sẽ bị người ta cho là lời nói của một kẻ điên.
Dù sao toàn bộ Tuyết Châu, Yêu tộc bất luận là về phương diện số lượng chủng tộc nhân số hay là cường giả, bọn họ đều chiếm một ưu thế tuyệt đối. Đó là điều mà toàn bộ Nhân tộc và Yêu tộc có thực lực của đại lục Vô Tận về cơ bản đều nhất trí. Cho dù là Tuần sát sứ Tuyết Châu của Huyền Sương Thần Cung cũng không có khả năng bình định được đám Yêu tộc ở Tuyết Châu.
Chỉ có điều từ trong lời nói của Đinh Hạo lại khiến người ta có cảm giác đương nhiên.
Thật ra trong mấy ngày qua, Đinh Hạo lưu lại cho mọi người ấn tượng quá mức chấn động. Dường như trên thế gian không có chuyện gì hắn không làm được.
Hoàng Dung nghiêm túc gật đầu.
Đinh Hạo lại cùng Doãn Túy Mặc chưởng môn nhân Thiên Âm Cốc hàn huyên một hồi, biết được Lý Vô Song cùng với mấy vị đệ tử khác Thiên Âm Cốc nhận được tư cách tiến vào chiến trường Bách Thánh, tạm thời vẫn không có tin tức, cũng không biết là có còn sống ở trên thế gian này nữa hay không. Đinh Hạo khe khẽ thở dài, nói sơ qua những gì bản thân mình biết được.
Ban đầu ở thành lớn Cửu Trọng Thiên, có người thấy tung tích của Lý Vô Song một nữ tử hư hư thực thực. Nhưng đáng tiếc cuối cùng lại không thấy.
Cho nên khi đối mặt với ánh mắt cực kỳ mong chờ của Doãn Túy Mặc, Đinh Hạo cũng không cách nào cho nàng một đáp án chắc chắn.
Dù sao trong chiến trường Bách Thánh nguy hiểm vô cùng. Ngay cả cường giả cấp Yêu Hoàng, Vũ Hoàng cũng có thể ngã xuống. Sô lượng một vạn đệ tử tinh anh của Nhân tộc và Yêu tộc tại Bắc Vực tiến vào trong đó, nhưng cuối cùng người sống sót đi ra, chỉ sợ chưa tới phân nửa. Nếu như nửa năm nữa còn không có tin tức truyền ra, vậy chứng tỏ những người này có lẽ đã bỏ mình.
– Yên tâm đi, Vô Song cô nương sẽ không chết sớm như vậy đâu. Có lẽ nàng ở trong chiến trường Bách Thánh gặp được kỳ ngộ khác cũng không chừng. Dù sao bây giờ và trước kia khác biệt rất lớn. Chỉ cần không tiến vào tây du Cổ Lộ, số thương vong cũng không cao lắm.
Đinh Hạo nói trấn an.
– Chỉ hy vọng như thế.
Doãn Túy Mặc khe khẽ thở dài. Nàng cũng biết Đinh Hạo đã cố hết lực.
Bởi vì từ trong miệng người khác, Doãn Túy Mặc đã từng được nghe kể qua, Đinh Hạo ở dưới Cự Linh Thành đã mạo hiểm ra tay, cướp lấy huyền khí bảo khí phòng thân của đám người Trung Châu Tam Hoàng, giao cho các bằng hữu bên cạnh mình. Đám đệ tử Thiên Âm Cốc, Lý Vô Song cũng có phần trong đó. Hơn nữa, hắn còn phân phát cho mỗi người một chiếc nhẫn ngân sắc. Nếu ở trong chiến trường Bách Thánh bọn họ gặp được nhau, tất nhiên sẽ chiếu cố hơn nữa.
Đáng tiếc là Lý Vô Song hình như cũng không có phúc phận như vậy. Nàng không thể gặp được Đinh Hạo. Như này cũng chỉ có thể dựa theo sự may mắn của bản thân đi lên.
Đinh Hạo cũng không tiện nói thêm điều gì nữa.
Vấn Kiếm Tông cũng có đám người Lâm Tín, lý tà dương, Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết đến bây giờ vẫn không có tin tức, cũng không biết tình hình thế nào.
Người của Thiên Âm Cốc tạm thời ở lại Vấn Kiếm Tông.
…
Đinh Hạo sau khi chiêu đãi mọi người, mang theo Linh Tê Huyền Tâm Đan, một đường đi tới trong khuê phòng của Tây Môn Thiên Tuyết.
Ít nhiều Tây Môn Thiên Tuyết đã được Lý Y Nhược và mọi người trong Thiên Âm Cốc chăm sóc, tuy rằng đã hôn mê hơn bốn tháng, nhưng tình trạng thân thể vẫn duy trì rất tốt, sức sống tràn đầy, hít thở đều đặn.
Sau khi trở lại Vấn Kiếm Tông, Lý Y Nhược tạm thời ở chỗ này chiếu cố cho Tây Môn Thiên Tuyết.
– Hạo ca ca!
Khi tiểu tiên nữ thấy Đinh Hạo, bao giờ cũng cười vô cùng sáng lạng. Thấy xung quanh không có người, nàng tiến đến trước mặt Đinh Hạo, đôi môi đỏ kiều diễm nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Đinh Hạo một chút. Hơi thở ấm áp, thơm như hoa lan của nàng khiến trái tim Đinh Hạo cũng run rẩy đập mạnh.
– Ha ha ha!
Cá heo nhỏ Manh Manh càng ngày càng thông minh giơ vây cá tới phía trước che miệng cười quái dị, trong mắt to mang theo sự trêu chọc.
Mặt Lý Y Nhược đỏ bừng, trừng mắt với tiểu sủng vật của mình.
Từ lúc trước, sau khi từ biệt tại thành lớn Cửu Trọng Thiên, cuối cùng đến bây giờ Manh Manh mới lại trở về bên cạnh Lý Y Nhược.
Con cá heo nhỏ lai lịch thần bí này không biết bởi vì nguyên nhân gì, lại hết sức ỷ lại đối với Lý Y Nhược. Mỗi ngày trên cơ bản nó đều ở bên cạnh Lý Y Nhược, một tấc cũng không rời.
Chương 688: Chữa thương
Khi so sánh xuống, bản thân đều là sủng vật, nhưng con mèo mập Tà Nguyệt này lại không đáng tin cậy hơn rất nhiều. Nó không có một chút giác ngộ nào về thân phận sủng vật của mình. Gần như mỗi ngày nó đều xuất quỷ nhập thần. Phần lớn thời gian nó gây ra chuyện thị phi, trộm đồ. Hiển nhiên nó cũng không quá coi trọng Đinh Hạo.
Lý Y Nhược nhẹ nhàng nâng Tây Môn Thiên Tuyết đang nằm yên dậy.
Đinh Hạo lấy ra một viên Linh Tê Huyền Tâm Đan lớn chừng bằng trái long nhãn, lộ ra quang sắc hỏa diễm. Hắn lấy chút nước ấm cẩn thận cho vào trong miệng Tây Môn Thiên Tuyết.
Muốn hiệu quả của thuốc được nhanh chóng phát hủy, cần mượn ngoại lực, đẩy thuốc tiến vào từng thông đạo kinh mạch và khiếu huyệt. Còn phải làm thần hồn ôn nhuận, mới có thể trợ giúp Tây Môn Thiên Tuyết hoàn toàn khôi phục.
Yêu cầu nghiêm khắc như vậy, nếu để Lý Y Nhược làm, tất nhiên sẽ không cách nào thực hiện được.
Đinh Hạo chỉ có thể tạm thời gạt bỏ chuyện phân biệt nam nữ sang một bên. Hắn khoanh chân ngồi ở trên giường, đưa hai tay ra xuyên qua lớp lụa mỏng, đặt ở trên làn da lưng trắng nõn của Tây Môn Thiên Tuyết.
Đinh Hạo vận dụng toàn bộ huyền khí thiên hỏa trong đan điền. Toàn thân hắn tản ra hào quang kim sắc ấm áp, bao phủ cả mình và Tây Môn Thiên Tuyết ở trong đó.
Khí tức ấm áp này không ngừng theo bàn tay Đinh Hạo, vận chuyển tiến vào trong cơ thể Tây Môn Thiên Tuyết.
…
Dường như ta đang đi ở trong bóng tối trải dài vô cùng vô tận. Có đôi khi, ta có thể cảm giác được sự vật xung quanh.
Ngày hôm nay, cuối cùng ta lại cảm thấy được có khí tức nam nhân vừa ấm áp lại vừa quen thuộc.
Không biết trong thế giới hiện tại, bây giờ là lúc nào rồi? Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?
Một năm? Hai năm… hay vài chục năm đã trôi qua?
Có lẽ ta đã già hơn một chút? Mái tóc của ta liệu đã điểm bạc hay chưa? Năm tháng rốt cuộc đã lưu lại những dấu vết gì ở trên thân thể của ta?
Trong lòng Tây Môn Thiên Tuyết đang tự hỏi mình những điều như vậy.
Khi đôi bàn tay ấm áp kia đặt ở trên lưng mình, nàng cảm giác được rõ ràng tất cả mọi thứ xung quanh.
Trên bàn tay này có hơi nóng phả ra, giống như làn hơi ấm áp nhất trên thế giới, đang cuồn cuộn không ngừng truyền vào trong thân thể của mình. Cảm giác của nàng đối với bên ngoài vốn đang mơ hồ lại xa xôi, dường như đã khôi phục lại từng chút một.
Tất cả mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.
Xem ra tiểu nam nhân kia cuối cùng đã luyện chế thành Linh Tê Huyền Tâm Đan!
Chỉ có điều, muốn chế luyện đan dược thần cấp như vậy, nhất định phải cần một thời gian rất dài, đồng thời cũng cần các loại phối liệu trân hiếm. Chúng thật sự rất khó có được. Chắc hẳn tiểu nam nhân kia đã tốn rất nhiều thời gian mới gom được chúng?
Trong lòng Tây Môn Thiên Tuyết đột nhiên có chút khiếp sợ.
Nàng không cách nào xác định được trong khoảng thời gian mình hôn mê, bên ngoài thế giới hiện thực kia đã xảy ra những chuyện gì. Nàng cũng không có cách nào xác định được khi mình mở mắt ra, điều đầu tiên mình nhìn thấy sẽ là cái gì. Hay là tất cả mọi thứ bên ngoài đã biến hóa. Mình biết rõ rất nhiều chuyện đều đã thay đổi. Hình dạng của mình đã biến thành lão bà bà tóc trắng xoá. Hoặc bỏi vì mình đã hôn mê trong một khoảng thời gian dài dẫn đến cơ thể mình trở thành người quái dị?
Bản thân là một luyện đan sư, nàng biết rất rõ nếu như rơi vào trong tình trạng hôn mê lâu sẽ có biến hóa và tác hại thế nào đối với thân thể.
Không biết vì sao, vào giờ phút này, Tây Môn Thiên Tuyết bắt đầu không tránh khỏi miên man suy nghĩ.
Lần đầu tiên nàng quan tâm tới dung mạo của mình như vậy. Lần đầu tiên trong lòng nàng lại cảm thấy lo lắng về những điều này như vậy.
Thân là luyện đan sư, mấy năm trước đây thời gian luyện búa trong lòng nàng thản nhiên không hề bận tâm, ở thời khắc này dường như trong nháy mắt đã tan thành mây khói.
Tây Môn Thiên Tuyết đột nhiên nhớ tới, sư tôn của mình đã từng nói, mình sẽ gặp một trận kiếp nạn, phúc họa khó đoán. Nhưng có lẽ đó chính là một cơ duyên. Chỉ cần thuận lợi vượt qua kiếp nạn lần này, sẽ giống như phượng hoàng trùng sinh, một lần bay lên trời. Sẽ có một nam tử thay đổi cuộc đời mình…
Chẳng lẽ người sư tôn nói tới chính là tiểu nam nhân này sao?
Ngay khi nàng không khống chế được mình suy nghĩ lung tung, trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc lại trấn định.
– Giáo viên Tây Môn, ngưng tâm tụ thần, dẫn đạo huyền khí. Thời khắc cuối cùng…
…
Đinh Hạo có thể cảm giác được khí tức trong cơ thể Tây Môn Thiên Tuyết có chút hỗn loạn, hắn vội vàng nhắc nhở một tiếng.
Hắn muốn toàn lực thôi động thần thức Thắng Tự Quyết tầng thứ bảy cảnh giới Thần Ý Thiên Địa, cẩn thận khống chế huyền khí mình, cẩn thận ngưng tụ ở vị trí đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết. Đinh Hạo không chỉ muốn Tây Môn Thiên Tuyết thức tỉnh, còn muốn một lần hành động giúp đỡ Tây Môn Thiên Tuyết khôi phục thực lực, một lần nữa ngưng tụ ra hạt giống huyền khí.
Tây Môn Thiên Tuyết tư chất cực kỳ đặc biệt.
Huyền khí của nàng thuộc tính hỏa biến dị, có thể thôi phát ra Tử Minh Ly Hỏa là loại hỏa diễm cực phẩm.
Tử Minh Ly Hỏa bất luận là luyện đan hay công kích, đều đứng trong mười hỏa diễm biến dị đứng đầu, uy lực phi phàm. Dưới sự dẫn dắt thận trọng của Đinh Hạo, quả nhiên dần dần có thể cảm ứng được một luồng nhiệt lực yếu ớt từ trong đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết từ từ ngưng tụ lại.
Để bảo đảm không có gì bất ngờ xảy ra, sau một hồi do dự Đinh Hạo cuối cùng vẫn cắn răng, thần thức chậm rãi lan tràn đến bên trong đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết.
Điều này chẳng khác nào nhìn kỹ bên trong thân thể mình.
Đinh Hạo có thể thấy rõ tất cả biến hóa trong cơ thể cùng với trong đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết.
Từ mức độ nào đó mà nói, chẳng khác nào thân thể băng thanh ngọc khiết của Tây Môn Thiên Tuyết trần truồng thành khẩn ở trước mặt Đinh Hạo.
Chuyện gấp phải tùy quyền. Đinh Hạo luôn do dự, cuối cùng vẫn chỉ có thể làm như thế.
Dưới sự dẫn dắt thận trọng của Đinh Hạo, có thể thấy rõ, trong đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết, một ngọn lửa nhỏ màu tím nhạt, cuối cùng càng lúc càng sáng chói, phóng ra quang hoa màu tím chói mắt, trong suốt giống như hổ phách màu tím, hoàn mỹ không tỳ vết.
Đinh Hạo lấy thiên hỏa huyền khí ôn hòa không ngừng làm lớn mạnh ngọn lửa màu tím này.
Thật ra đây là một quá trình đặc biệt nghịch thiên.
Lấy huyền khí của bản thân kích thích dẫn phát lực trong đan điền Tây Môn Thiên Tuyết đang rối loạn. Cũng may là Đinh Hạo. Đổi lại thành bất kỳ một người nào khác, không nắm giữ Thắng Tự Quyết, cũng không nắm giữ thiên hỏa huyền khí loại lực lượng hỏa diễm bản thân đã chứa thần địa mạch, tinh hoa của thiên địa, căn bản làm không được điểm này.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Tây Môn Thiên Tuyết đã hoàn toàn thức tỉnh, có thể cảm giác được cực kỳ rõ ràng tất cả mọi thứ bên ngoài.
Lúc này nàng cũng hiểu rõ trong cơ thể mình đang phát sinh điều gì. Nàng càng chấn động hơn, không dám lười biếng chút nào, ngưng thần phối hợp với sự dẫn dắt của Đinh Hạo.
Chương 689: Song tu
Dần dần, biến hóa kỳ lạ tới mức ngay cả bản thân Đinh Hạo cũng không nghĩ tới đã xuất hiện.
Sau khi Tử Minh Ly Hỏa dần dần trở nên lớn mạnh, lại có thể bắt đầu dung hợp với thiên hỏa huyền khí của Đinh Hạo. Đây là một quá trình vô cùng kỳ dị. Giữa hai loại hỏa diễm hình như nảy sinh một loại dung hợp vô cùng kỳ lạ. Chúng hấp thu ưu điểm của nhau, phát sinh ra loại tiến hóa kỳ lạ nào đó.
Một loại cảm giác gắn bó mật thiết cực kỳ tiêu hồn xuất hiện.
Huyền khí và thần hồn gắn bó mật thiết tới mức dường như không thể tách rời. Hai loại huyền khí phát sinh ra loại tình trạng dị thường, cảm giác tuyệt không thể tả nổi.
Hai người cũng không nghĩ tới loại biến hóa này sẽ phát sinh. Hai người muốn tách nhau ra, nhưng hiện tai đã không còn kịp nữa. Bởi vì hiện tại khó lòng có thể dự đoán được, nếu một khi cắt ngang quá trình này sẽ có hậu quả như thế nào. Sợ rằng bất kỳ ai cũng không chịu nổi.
Thoáng cái, khuôn mặt Tây Môn Thiên Tuyết biến thành một màu đỏ như máu. Bởi vì loại cảm giác âm dương giao hợp trên phương diện tinh thần này, thậm chí càng tiêu hồn hơn, càng rõ ràng hơn so với nam nữ toàn thân trần truồng giao hợp.
Trong võ đạo, cái gọi là song tu, từ trên phương diện bản chất mà nói, chỉ sợ cũng chính là như vậy.
Đinh Hạo đâm lao đành phải theo lao. Hắn cảm giác giống như mình đang cố ý đi chiếm tiện nghi của Tây Môn Thiên Tuyết. Hắn đánh bậy đánh bạ lại trở thành song tu. Dựa vào mối quan hệ thân mật nhất phát sinh giữa hai người lúc đó, liệu có thể khiến Tây Môn Thiên Tuyết hiểu lầm hắn hay không? Chỉ có điều lúc này hắn muốn tách ra đã không thể được nữa.
Đinh Hạo chỉ có thể cắn răng tiếp tục không ngừng đưa thiên hỏa huyền khí vào, dẫn dắt kích thích Tử Minh Ly Hỏa càng lúc lớn mạnh hơn nữa.
Đồng thời hắn có thể cảm giác được rõ ràng, thiên hỏa huyền khí của mình cũng đang phát sinh ra một sự biến đổi khác thường nào đó. Nó càng lúc càng mãnh liệt càng bá đạo hơn. Ban đầu có một tia biến hóa nhu hòa. Đây là một sự nâng cao về chất. Thiên hỏa biến hóa lại có thể ngược lại bồi dưỡng thân thể của mình, vô cùng kỳ diệu.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, bên trong đan điền của Tây Môn Thiên Tuyết, một hạt giống huyền khí mới cuối cùng đã sinh ra, còn no đủ hơn so với trước kia.
Một tia huyền khí ở trạng thái chất lỏng từ trong hạt giống huyền khí tách ra, giống như vỡ đê, lao nhanh vào trong các thông đạo kinh mạch và khiếu huyệt của Tây Môn Thiên Tuyết. Các thông đạo và kinh mạch giống như lòng sông và hồ vốn khô cạn một lần nữa nhận được nước mưa vô cùng dễ chịu. Tu vi còn lại của nàng trước đó đáy, nhờ thông đạo kinh mạch bị đánh thông rất nhanh liền khôi phục.
Từng tầng quang diễm màu tím từ trong thân thể Tây Môn Thiên Tuyết tràn ra, bao phủ thân thể của hắn.
Lại qua khoảng chừng một khắc đồng hồ, Đinh Hạo chậm rãi thở hắt ra một hơi, hai tay từ từ rút khỏi lưng nàng.
Mà lúc này xung quanh thân thể Tây Môn Thiên Tuyết đã biến thành một lớp hỏa diễm màu tím nồng đậm, dường như không nóng, đang cháy rừng rực thiêu đốt. Đó chính là dấu hiệu thực lực hoàn toàn khôi phục, thậm chí không chỉ khôi phục, mượn sự dẫn dắt của Đinh Hạo, một lần nữa lại tiến vào một cảnh giới mới, tiến vào cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông tam khiếu.
Một lát, Tây Môn Thiên Tuyết chậm rãi mở mắt.
Tất cả mọi thứ trước mắt đều hiện ra rõ ràng ở trong tầm mắt. Khi nàng nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Đinh Hạo và Lý Y Nhược, còn có ánh mặt trời ấm áp từ ngoài phòng chiếu vàng, nàng đột nhiên cảm thấy tất cả đều vô cùng tuyệt vời.
– Giáo viên Tây Môn, người đã tỉnh rồi?
Lý Y Nhược hưng phấn nhảy dựng lên. Đầu tiên nàng phủ thêm áo khoác ngoài cho Tây Môn Thiên Tuyết, rồi cười nói:
– Ha ha, quá tốt quá tốt. Cuối cùng người đã không sao rồi. Mấy ngày này tất cả mọi người đều rất lo lắng cho ngươi.
Đinh Hạo day mũi, cũng cười nói:
– Đúng vậy đúng vậy!
Chung quy hắn vẫn có chút chột dạ.
Ánh mắt Tây Môn Thiên Tuyết như nổi sóng, có một loại tư thái kiều mị mà bình thường hiếm thấy. Nàng dùng ánh mắt hung hăng lườm Đinh Hạo, lúc này mới cười nói:
– Hoàn toàn khỏe rồi. Không sao, nhờ có Đinh Hạo, thực lực của ta cũng đã đều khôi phục. Để mọi người lo lắng rồi. Mấy ngày nay, tuy rằng mắt ta không thể thấy, miệng không thể nói, nhưng đối với bên ngoài vẫn có một chút cảm ứng. Y Nhược, cảm ơn ngươi đã không ngại vất vả và cực nhọc chăm sóc cho ta trong khoảng thời gian qua.
– Giáo viên Tây Môn, những điều này đều là việc ta nên làm.
Khuôn mặt tiểu tiên nữ có chút hồng. Nếu trong thời gian Tây Môn Thiên Tuyết mê man, có thể cảm giác được chuyện của bên ngoài, vậy cách đây không lâu mình hôn Hạo ca ca, giáo viên Thiên Tuyết không phải cũng cảm ứng được sao?
Đinh Hạo nghe Tây Môn Thiên Tuyết nói như vậy, lúc này trong lòng mới yên tâm một chút.
Xem ra nàng chắc sẽ không trách mình trước đó đã lỗ mãng.
Chỉ có điều loại cảm giác thần thức gắn bó mật thiết, âm dương giao hợp, thật sự vô cùng tiêu hồn. Quả thực giống như thật sự đang yêu nhau. Đây là cảm giác song tu sao? Thật sự vẫn khiến người ta muốn nhớ lại.
Ấp úng vài câu, Đinh Hạo liền xoay người tính rời đi.
– Đinh Hạo, ngươi chờ một chút.
Tây Môn Thiên Tuyết gọi hắn lại.
Tim Đinh Hạo liền đập thình thịch.
– Đinh Hạo, cám ơn ngươi. Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã sớm…
Nhớ tới tất cả những điều mình đã gặp phải lúc trước, nhất là những tháng ngày ở trong thành cổ thần bí, trong lòng Tây Môn Thiên Tuyết quả nhiên cảm khái vô hạn. Đối với Đinh Hạo, nàng càng thêm cảm kích.
Nếu không phải nhờ có oan gia Đinh Hạo này đúng lúc xuất hiện, bây giờ mình có lẽ đã biến thành một thi thể mục nát?
Đi dạo một vòng trong đất nước của tử thần, mới có thể hiểu rõ cuộc sống là tốt đẹp tới mức nào.
Trong lòng Tây Môn Thiên Tuyết thật sự cảm ơn Đinh Hạo.
Có lẽ tiểu nam nhân này thật sự chính là số kiếp trong cuộc đời mình.
Về phần chuyện phát sinh trước đó khiến người ta tim đập mặt đỏ…
Tây Môn Thiên Tuyết cắn môi một cái. nàng tin tưởng Đinh Hạo không phải cố ý khinh bạc mình.
Lấy hiểu biết của nàng đối với Đinh Hạo, nàng cảm thấy Đinh Hạo không phải loại người như vậy.
Đương nhiên, xảy ra nhiều chuyện như vậy, cho dù Đinh Hạo thật sự cố ý… Tây Môn Thiên Tuyết cảm thấy mình cũng sẽ nhận mệnh. Không biết từ lúc nào, nàng phát hiện mình đối tiểu nam nhân này đã hoàn toàn không có năng lực chống cự.
Ánh mắt của nàng rơi vào trên người Lý Y Nhược.
Mình cũng đã giống như tiểu cô nương đơn thuần này, khắc sâu thân ảnh của Đinh Hạo vào trong lòng mình, cũng không có cách nào thoát khỏi được nữa.
Tiểu nam nhân này, bắt đầu từ khi hắn vừa tiến vào Vấn Kiếm Tông, không biết đã cướp đi trái tim của bao nhiêu nữ hài, khiến vô số nữ đệ tử bị điên đảo, bao nhiêu thiếu nữ hoài xuân trong mộng thường gặp thân ảnh của hắn. Đáng tiếc hắn thật sự quá ưu tú, khiến phần lớn nữ đệ tử chỉ có thể chùn bước. Hắn thật sự là khắc tinh của tất cả các nữ hài.
Chương 690: Giống như thần tích
– Ách, giáo viên Thiên Tuyết, đừng khách khí. Quan hệ giữa chúng ta không chỉ là giáo viên và đệ tử.
Đinh Hạo mới nói được tới đây, liền thấy mặt Tây Môn Thiên Tuyết không trang điểm chợt đỏ mặt. Hắn nhất thời biết nàng lại hiểu nhầm ý mình, vội vàng giải thích:
– Chúng ta còn là người Thiên Thượng Nhân Gian hợp tác.
Tây Môn Thiên Tuyết cũng không chấp nhặt với hắn. Nàng không để ý tới hắn nữa, kéo tay Lý Y Nhược hàn huyên.
Nàng hỏi nhiều nhất, đương nhiên là chuyện sau khi rời khỏi chiến trường Bách Thánh. Nàng còn không biết Vấn Kiếm Tông đã xảy ra chuyện.
Sư tôn Tây Môn Thiên Tuyết, cũng là người thủ tọa Thần Thảo Đường của Vấn Kiếm Tông, đã ngã xuống trước lúc kiếp nạn rơi xuống.
Đinh Hạo xoay người rời khỏi đó.
Tốt nhất là để Lý Y Nhược nói ra mọi chuyện. Như vậy sẽ càng tốt hơn.
…
…
Rời khỏi nơi ở của Tây Môn Thiên Tuyết, Đinh Hạo mơ mơ màng màng đi tới sườn núi Phân Kiếm Nham.
Đinh Hạo đứng ở vị trí này có thể quan sát được hơn nửa khu vực sơn môn Vấn Kiếm Tông. Lúc trước, cũng ở chính tại chỗ này, ba người Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ và Khí Thanh Sam đã định ra mưu kế đẫm máu, dưới điều kiện không thể, cuối cùng vẫn giữ lại được Vấn Kiếm Tông.
Tuyết Châu mùa xuân này tới đặc biệt nhanh.
Lúc này đây mới chỉ qua có mấy ngày ngắn ngủi, từ phía xa nhìn lại, núi non trùng điệp đã bắt đầu hiện lên một màu xanh mơn mởn.
Giữa núi xanh mây trắng, mơ hồ dường như còn có thể nghe được tiếng của các trưởng giả đã mất đang thì thầm nói chuyện.
Đinh Hạo nắm thật chặt nắm đấm.
Từ nay về sau, hắn tuyệt đối không thể để cho nơi đây lại dính phải chiến hỏa. Hắn tuyệt đối sẽ không lại để cho loại chuyện thảm khốc như vậy phát sinh.
Đinh Hạo phóng tầm mắt nhìn lại. Vô số đệ tử Vấn Kiếm Tông còn đang không ngừng bận rộn ở các nơi. Nhất là ở tại bảy đạo quan ải trước đó đã hoàn toàn bị chiến hỏa phá hủy. Bọn họ đang khẩn trương trùng tu kiến thiết. Dưới sự chủ trì của đám người Quan Phi Độ, Vương Tuyệt Phong, Lãnh Nhất Toàn, tất cả mọi chuyện đều được tiến hành đâu vào đấy. Vấn Kiếm Tông trên cơ bản đã khôi phục lại nguyên trạng.
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động. Hắn đột nhiên lấy thanh kiếm rỉ ra, thôi động huyền khí, vẽ một cái trong hư không.
Từng minh văn kim sắc bị hắn dùng thần thức cường đại và kỹ nghệ về minh văn, cứng rắn khắc ở trong hư không.
– Xung quanh tan tác, cười ầm ĩ.
Anh hùng thiên hạ đều uổng công
Lại nhốt rồng bay ở trong thành
Không dạy sao ngựa qua núi hiểm!
Sau khi hoàn thành bốn câu hai mươi tám chữ, trong mơ hồ có một hổ gầm long ngâm, dẫn tới thiên địa xảy ra biến đổi dị thường.
Chỉ thấy linh khí trong thiên địa không ngừng tập trung, không ngừng rót vào trong những chữ viết kim sắc này, khiến hai mươi tám chữ càng phát ra ánh sáng lóa mắt. Khí tức khiến người ta khiếp sợ tràn về bốn phương tám hướng, gần như che phủ khắp bầu trời.
Rất nhanh tất cả mọi người trong Vấn Kiếm Tông đều chú ý tới hai mươi tám chữ kim sắc, giống như mặt trời phóng ra ánh sáng bao phủ toàn bộ sơn môn.
Đợi tới khi hai mươi tám chữ hấp thu đủ linh khí trong thiên địa, Đinh Hạo không do dự nữa, lập tức thần thức tăng vọt, giao cho chúng văn ý.
– Gào gào gào…
Hai mươi tám chữ kim sắc kết thúc công việc của mình, giống như một cự long kim sắc, phát ra tiếng rít gào có thể nghe thấy rõ ràng. Chúng giống như có sức sống, xoay nhiều vòng ở trong bầu trời, sau đó hóa thành một đạo lưu quang sáng chói, lao xuống khu vực phía đông của sơn môn Vấn Kiếm Tông.
Trong nháy mắt tiếp theo, khu vực phía đông của sơn môn có một lực lượng mạnh mẽ phóng lên cao, giống như tạo thành một vòng bảo hộ cực lớn giống nhau, hoàn toàn phong tỏa toàn bộ phía đông sơn môn.
Lực lượng này rộng lớn dày đặc. Cho nên khi nó xuất hiện, trong nháy mắt, cho dù là người không thông hiểu võ đạo, dùng mắt thường có thể thấy rõ vách ngăn không gian kia. Trong phạm vi mấy ngàn dặm, vô số sinh linh thoáng run rẩy. Từ cách xa mấy trăm dặm, cũng có thể cảm giác được sự tồn tại của lực lượng này. Bất kỳ người nào cố gắng trùng kích khu vực phía đông Vấn Kiếm Tông, đều muốn gặp phải nó vô tình nhất công kích.
Tất cả mọi người ngơ ngác ngẩng đầu ngưỡng mộ thân ảnh đang đứng ở trên vách núi.
Cảnh tượng như vậy quả thực giống như thần tích.
Đinh Hạo vung thanh kiếm rỉ lên. Thiên địa liền có chút chấn động. Mỗi chữ mỗi câu giống như pháp chỉ, có thần uy lớn lao.
Lời nói ra giống như pháp chỉ.
Trước lực lượng này, mỗi cường giả siêu cấp của các đại tông môn tại Tuyết Châu đều có thể cảm ứng được rõ ràng. Bọn họ không khỏi cảm thấy kinh hãi.
Cách đó không xa, đám người Doãn Túy Mặc của Thiên Âm Cốc cũng lộ vẻ hoảng sợ, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía thân ảnh bên vách núi.
Cái này gọi là tai nghe là giả mắt thấy là thật. Các nàng tuy rằng trước đó đã từng nghe được đệ tử Vấn Kiếm Tông tranh nhau tán dương cục diện vô địch khi Đinh Hạo nổi giận chém kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông. Nhưng dù sao bọn họ chưa từng tận mắt thấy, cho nên vẫn không cảm thấy chấn động cho lắm.
Nhưng lúc này, thủ đoạn của hắn giống như Thần Ma, làm cho các nàng gần như mất đi khả năng hít thở.
Loại thủ đoạn này, hồi tưởng lại vạn năm qua, Tuyết Châu cũng không có người nào có thể làm được.
Khả năng quan sát của Doãn Túy Mặc vẫn cao hơn so với đệ tử Thiên Âm Cốc bình thường. Bởi vậy nàng càng hiểu rõ hơn, tất cả những điều này có ý nghĩa như thế nào. Tạm thời không nói đến những điều khác. Chỉ nói riêng về phương diện chiêu thức minh văn thuật ấy của Đinh Hạo đã quỷ thần khó lường, có thể độc bá Tuyết Châu.
Chí ít ở trong trí nhớ của nàng, còn không có vị cường giả nào có thể chống lại thần thông như thế.
Nếu như miễn cưỡng tìm kiếm một người, vậy chỉ có vị Tiên Hoàng Đại Thánh trong truyền thuyết thần bí khó lường kia mới có thể đánh với Đinh Hạo một trận.
Có Đinh Hạo ở đây, chuyện Vấn Kiếm Tông quật khởi đã trở thành một chuyện không gì có thể ngăn cản được.
Trong lòng Doãn Túy Mặc đột nhiên cảm thấy có chút hâm mộ Vấn Kiếm Tông. Vì sao Thiên Âm Cốc không có đệ tử xuất sắc như vậy chứ?
Trong lúc nàng đang mải suy nghĩ, Đinh Hạo lại thi triển ra một minh văn thuật nữa.
Lúc này đây, Đinh Hạo trực tiếp bay lên trời. Hắn dừng lại ở trong hư không tại độ cao cả ngàn mét. Hắn đưa mắt quan sát toàn bộ sơn môn Vấn Kiếm Tông, thu hết tất cả địa thế vào trong mắt. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại vung thanh kiếm rỉ lên, nhanh chóng khắc minh văn chữ Hán ở trong hư không.
– Đông nam Lư Sơn có năm ngọn núi lớn, trời xanh gọt ra đóa sen vàng. Cửu Giang tú sắc có thể ôm hết, ta ở nơi đây thả mây trời.
– Đường Thục khó, khó hơn lên trờiKiếm Tu a … chư vị.. chư vị.. mong nghé thăm a… phong cách mới bá đạo a mọi chuyện [ Nhất Kiếm ]… Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
Tàm Tung và Ngư Phù, mở nước bao xa xôi
Đến nay tám vạn bốn ngàn năm
Vẫn không cùng người ải Tần liên kết
Phía tây Thái Bạch có đường chim bay
Vắt ngang tới đỉnh núi Nga Mi
Đất long, núi lở, tráng sĩ chết
Sau đó thang trời, đường đá liên thông
Trên có sáu rồng lượn quanh mặt trời
Dưới có sông sâu nước chảy ngược dòng








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










