Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 136 [ chương 676 đến 680 ]
❮ sautiếp ❯Chương 676: Nhược điểm của Đinh Hạo?
Cho dù là kiếm thức bình thường nhất, một khi được sử dụng ở trong tay của người thiếu niên này, uy lực của nó cũng sẽ tăng lên gấp bội. Trong mơ hồ, người ta đã có cảm giác đại đạo đạt tới hình thức trở lại nguyên bản.
Cái gọi là một kiếm phá vạn pháp, chính là như vậy.
Điều này thật đáng sợ!
Người thiếu niên này, tuyệt đối là một thiên tài tuyệt thế, tương lai sẽ đạt được thành tựu khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn là nhờ vào kiếm!
Hắn biểu hiện ra kinh tài tuyệt diễm như vậy, nếu như được truyền ra ngoài, chỉ sợ tất cả các tông môn siêu cấp tại Bắc Vực đều muốn tranh nhau cướp đoạt, nhét hắn vào trong tông môn của mình.
Thật đáng chết. Một Vấn Kiếm Tông nho nhỏ như vậy, một tông môn ở nông thôn nghèo hèn giống như con kiến hôi như vậy, có tài đức gì lại có thể có một thiên tài tuyệt thế đủ khiến Huyền Sương Thần Cung đều bị động tâm như vậy?
Ninh Hổ Khiếu chết ở trong tay một thiếu niên, quả nhiên là hoàn toàn không oan uổng.
Lão giả âm hiểm đột nhiên cảm thấy, quyết sách của Liệt Thiên Kiếm Tông lúc này thật sự không ổn.
Tất cả lượng khoáng thạch huyền tinh kinh người trong địa vực phía sau núi Vấn Kiếm Tông cộng lại, giá trị cũng khó sánh được với người thiếu niên trước mắt này. Đúng là thực sự được một mất mười. Hiện tại muốn có được một thiên tài như vậy, là chuyện tuyệt đối không thể.
Hắn còn muốn nói gì đó, xem có thể cứu vãn được hay không…
Đúng lúc này…
Vèo!
Đinh Hạo đột nhiên khoát tay. Trường kiếm trong tay giống như tia chớp bắn ra.
Tiếng rít chói tai vang lên. Phía xa Hàn Dưỡng Kiếm căn bản không kịp né tránh, nhất thời bị trường kiếm đâm trúng vị trí đan điền dưới bụng, bay ngược ra ngoài. Toàn thân hắn đập vào phía trên vách đá ngoài xa.
– A, đan điền của ta. Ngươi… Ngươi dám phế đi đan điền của ta…
Hàn Dưỡng Kiếm giống như một con dã thú bị thương, tuyệt vọng gào thét không ngừng.
Một võ giả khi đã bị phế bỏ đan điền, chẳng khác nào hạt giống huyền khí tan rã, thực lực toàn thân cũng hoàn toàn bị phế bỏ.
Chỉ có điều một kiếm này Đinh Hạo đã khống chế rất đúng mực, vẫn không trực tiếp giết chết hắn.
– Ta đã từng nói, sẽ có người tới giết ngươi. Trước đó, ta không ngại cho ngươi nhận chút tổn thất!
Đinh Hạo muốn lưu Hàn Dưỡng Kiếm lại cho Lý Lan tới giết. Chỉ có con trai của Lý Kiếm Ý tự tay báo thù, mới có thể làm cho vị chưởng môn nhân mặt luôn mỉm cười kia ở dưới cửu tuyền có thể mỉm cười được. Hắn tin tưởng Lý Lan cũng nghĩ như vậy.
Phía dưới, mọi người lại hoan hô.
– Được lắm. Tiểu tử kia, ngươi giết đủ chưa? Hiện tại đã nguôi giận chưa?
Lão già kia cũng không để ý tới Hàn Dưỡng Kiếm đang gào thét giãy dụa, mà cười híp mắt nhìn Đinh Hạo nói:
– Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện một chút chứ?
– Nói với em gái ngươi ấy!
Đinh Hạo lười nói nhiều lời vô ích, thân hình thoáng động, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt lão già kia, một quyền đánh ra.
– Ngươi…
Lão giả âm hiểm biến sắc, vội vàng tránh né.
Ầm!
Toàn thân hắn đã bị đánh bay xa hơn mười thước.
Chỉ có điều dù sao hắn cũng là cường giả cấp Vũ Hoàng, cho nên cũng không quá chật vật.
Đinh Hạo mặt không đổi sắc, lại đánh ra một quyền. Quyền kình đáng sợ rời thân, ở trong hư không, tạo thành một quyền ấn cực lớn trong suốt. Năm ngón tay hiện rõ ràng, giống được điêu luyện tinh tế, đánh vào trong không khí, khiến hư không nứt ra.
Lão già kia dùng một ngón tay đâm ra, kiếm khí bắn ra.
Ầm!
Quyền ấn và kiếm khí va chạm vào nhau, ầm ầm phán tán ra xung quanh. Kình phong đáng sợ giống như sóng khí khuếch tán về bốn phía.
– Tiểu tử kia, thực lực giữa ta và ngươi chênh lệch không bao nhiêu. Ngươi không làm gì được ta đâu.
Lão già kia híp mắt nói:
– Lão phu chính là trưởng lão Liệt Thiên Kiếm Tông. Cường giả như ta, Liệt Thiên Kiếm Tông vẫn có rất nhiều. Trong thế hệ trẻ ở đây, thực lực của ngươi không tồi, đáng tiếc nếu muốn giằng co cùng tông môn siêu cấp như Liệt Thiên Kiếm Tông ta, vẫn còn cách quá xa. Ta khuyên ngươi nên ngừng tay, chúng ta từ từ nói chuyện.
– Không có gì để nói cả. Ngươi phải chết, Liệt Thiên Kiếm Tông cũng phải bị diệt.
Thân hình Đinh Hạo lóe lên, liên tục đánh ra vài đạo kiếm ý.
Lão giả cười lạnh, né tránh từng chiêu một.
Cường giả cảnh giới Vũ Hoàng, năng lực phản ứng kinh người. Có thể tránh những lưu quang kiếm ý này, chỉ cần không để bị bắn trúng, uy lực của kiếm ý hoàn toàn không có cách nào thể hiện ra được.
Lão già kia vừa né tránh, vừa không ngừng khuyên bảo.
– Tiểu tử kia, ngươi giết nhiều người của Liệt Thiên Kiếm Tông ta như vậy, chẳng lẽ còn chưa hết giận sao? Người thức thời là trang tuấn kiệt, không bằng chúng ta giải hòa, biến chiến tranh thành tơ lụa. Hãy tin tưởng ở ta, ngươi có thể có được lợi ích không tưởng tượng được…
-… Chỉ cần ngươi gia nhập Liệt Thiên Kiếm Tông ta, sẽ được toàn lực bồi dưỡng. Về phần Vấn Kiếm Tông này, chỉ cần ngươi muốn, chúng ta cũng sẽ bồi dưỡng, để Vấn Kiếm Tông trở thành đệ nhất tông môn Tuyết Châu, như vậy vẹn cả đôi bên, chẳng phải là rất tốt sao?
– Bằng không, cho dù ngày hôm nay ngươi thắng, một tòa nhà lớn đổ xuống, một cây chẳng chống vững nhà. Ngươi có thể chống đỡ được bao lâu? Chờ tới khi Liệt Thiên Kiếm Tông ta lại phái cao thủ đến đây, chính là ngày các ngươi bị huỷ diệt.
Nhưng câu trả lời của Đinh Hạo, từ đầu đến cuối chỉ có một…
Ầm ầm ầm ầm.
Một quyền tiếp một quyền, thế như sông lớn trường giang, cuồn cuộn không dừng.
– Tiểu tử, sự kiên trì lão phu cũng có giới hạn. Nếu như ngươi không thu tay lại, đừng trách lão phu ra tay vô tình. Cho dù không giết được ngươi, nhưng lực lượng cảnh giới Vũ Hoàng thế nào, ngươi hẳn có thể hiểu rõ. Lão phu chỉ cần một ý niệm, ra tay toàn lực, cũng có thể hủy diệt Vấn Kiếm Sơn, để nơi đây hóa thành một mảnh hoang mạc. Trừ ngươi ra, tất cả mọi người ở chỗ này đều phải chết!
Lão già âm hiểm cười lạnh uy hiếp. Hắn cho rằng mình đã nắm được nhược điểm của Đinh Hạo.
Nhưng…
– Phải vậy không?
Đinh Hạo cười nhạt, lại đánh ra một quyền.
Lão già âm hiểm ra tay phong bế quyền ấn, trong lòng tức giận, cười nói:
– Được, xem ra lão phu không thể tiếp tục nhân từ với ngươi, để ngươi biết, cảnh giới Vũ Hoàng lợi hại…
Lời còn chưa dứt, hắn muốn ra tay giết chết một vài đệ tử Vấn Kiếm Tông, buộc Đinh Hạo phải lùi bước.
Nhưng ở phía sau lại phát sinh ra biến đổi khác thường…
Thần sắc của lão già âm hiểm đột nhiên biến đổi, lộ vẻ hoảng sợ. Bởi vì đôi hắn hắn vươn ra đi phong bế quyền kình của Đinh Hạo, sau khi đập vào lực lượng của quyền ân kia, đột nhiên ầm một tiếng nổ tung, trực tiếp nổ thành từng mảnh vỡ. Tiếp đó, một lực lượng hắn từ chưa bao giờ thấy qua, điên cuồng vọt tới, theo cánh tay xâm nhập. Trong nháy mắt, một đôi tay đều nổ thành bột phấn huyết sắc!
– A… Lực lượng của ngươi…
Lão già âm hiểm điên cuồng kêu lên, nhanh chóng rút lui.
Đinh Hạo làm sao có thể buông tha cơ hội như vậy. Hắn như bóng với hình, gần như dán chặt vào thân thể lão già kia. Hắn đánh ra từng quyền nhanh như tia chớp.
Chương 677: Hiện tượng dị thường
Trong nháy mắt này, hắn không tiếp tục kìm chế lực lượng của chính mình nữa. Trong nháy mắt, thân thể hắn bạo phát ra lực lượng cảnh giới Vũ Hoàng nhị khiếu. Lực lượng giống như đào núi lấp biển, không ngừng đánh ra.
Lão già kia không ngừng né tránh, lại không theo kịp tốc độ ra quyền Đinh Hạo, trơ mắt nhìn thân thể của mình giống như bao cát không ngừng bị đánh trúng.
Ầm!
Sau khi đánh ra một quyền cuối cùng, Đinh Hạo bay ngược lại mười thước.
Lão già âm hiểm đứng thẳng bất động hư không. Bị chặt hai cánh tay, đối với cường giả cấp Vũ Hoàng mà nói cũng không phải là thương thế gì nghiêm trọng.
Nhưng sắc mặt hắn cứng đờ, đứng yên ở trên hư không, ngơ ngác cúi đầu, nhìn từng dấu nắm tay lõm xuống trên người mình. Trong mắt hắn lộ ra một sự bi thương tuyệt vọng, giận dữ hét:
– Ngươi… Thật là hèn hạ, ngươi áp chế thực lực?
Đinh Hạo chỉ cười nhạt không nói gì. Hắn cũng lười nói thêm với lão già kia.
Lúc trước, lần đầu tiên ra quyền giao đấu, Đinh Hạo hoàn toàn chỉ thử thực lực của lão già âm hiểm. Khi xác nhận lão cũng không che giấu cảnh giới, cho nên Đinh Hạo bỏ ý định sử dụng lực lượng chí tôn trong thanh kiếm rỉ hoặc là trong ma đao.
Chỉ có điều để tránh cho dư ba của cuộc chiến đấu phá hủy Vấn Kiếm Sơn hoặc là đả thương tới người khác, Đinh Hạo áp chế lực lượng thân thể của mình, khiến lão giả âm hiểm tưởng nhầm thực lực giữa mình và hắn chênh lệch không bao nhiêu. Sau đó vào lúc hắn không đề phòng, Đinh Hạo đột nhiên toàn lực bạo phát, chợt làm khó dễ, một đòn đắc thủ.
Lúc này, lão giả âm hiểm tất cả mọi thứ trong cơ thể sức sống, tất cả đều bị quyền kình khủng khiếp phá hủy.
Lão già kia hoàn toàn không có sức phản kháng.
Suy nghĩ muốn hủy diệt Vấn Kiếm Sơn hoặc là liều mạng tàn sát đệ tử Vấn Kiếm Tông, lại căn bản không làm được.
Một chiêu tính sai, toàn bộ đều thua.
– Ha ha, ha ha ha ha… Được lắm. Quả nhiên là Trường Giang sóng sau đè sóng trước. Lão phu đã khinh địch.
Lão giả âm hiểm cười ha ha.
– Chỉ có điều, tiểu tử kia, ngươi cũng đừng quá đắc ý. Với thực lực của ngươi hiện nay, không có khả năng chống lại Liệt Thiên Kiếm Tông. Không nên bỏ qua nội tình của một tông môn siêu cấp, ha ha!
Tiếng cười vừa dứt.
Ầm ầm ầm ầm!
Quyền kình khủng khiếp cuối cùng đã hoàn toàn bạo phát. Máu từ trong thân thể của lão già hung ác nham hiểm bạo phát phun ra khắp nơi. Chỉ trong nháy mắt, vị kiếm tu cường giả cấp Vũ Hoàng này đã hoàn toàn nổ mạnh, trở thành một chùm huyết vụ!
Trên Vấn Kiếm Sơn lại vang lên những tiếng hoan hô.
Đinh Hạo chậm rãi rơi xuống mặt đất. Vô số người từ bốn phía xông tới, điên cuồng vây quanh hắn.
Đại cục đã định.
– Tận dụng thời gian tu sửa tông môn, trị liệu cho người bị thương.
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Dưỡng Kiếm hãy còn bị ghim chặt ở trên tường đá phía xa, nói:
– Đem hắn nhốt vào huyết lao, chờ Lý Lan trở về, để huynh ấy tới động thủ.
Nói đến đây, tâm tình Đinh Hạo đột nhiên lại có chút mất mát. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía khu vực bậc thang cao cấp của Vấn Kiếm Sơn.
– Hiện tại, hẳn là thời gian đi gặp Đường Phật Lệ một chút!
…
…
Vô Niệm Phái.
Một tông môn phật gia duy nhất trong đại cửu tông môn của Tuyết Châu. tông phái này có phần không tranh với đời, nhân số cũng không quá nhiều, nhưng thực lực lại không thể khinh thường. Hơn nữa, lại thêm có thánh địa phật đạo Đại Lôi Âm Tự ở Tây Mạc chống đỡ, không người nào dám khinh thường.
Trước đây kết minh với Vấn Kiếm Tông, đợi tới lúc đám yêu tấn công Vấn Kiếm Sơn, Vô Niệm Phái cũng đã từng phái ra cao thủ viện trợ.
Đáng tiếc nửa đường, bọn họ lại bị lực lượng thần bí ngăn cản. Chờ tới lúc đám người bọn họ xông qua được, chiến sự đã kết thúc. Vấn Kiếm Tông đã suy tàn và bị thiêu cháy. Không thể làm được gì, bọn họ chỉ có thể tạm thời quay trở lại tông môn.
Vô Niệm Phái nằm ở đỉnh Tuyết Sơn ở Tuyết Châu quanh năm phủ đầy băng tuyết.
Xung quanh Tuyết Sơn là một thảo nguyên chỉ có hai mùa đông hạ luôn thay thế nhau. Trong đó có khoảng chừng triệu người chăn nuôi sinh sống, được Vô Niệm Phái phù hộ, tương đối yên vui. Từ trên thảo nguyên nhìn về ngọn núi tuyết phía xa, từng ngọn núi phủ tuyết trắng đứng sừng sững, chọc trời. Miếu thờ của Vô Niệm Phái được xây dựng ở trên đỉnh ngọn núi chọc trời này.
Mấy ngày trước, một hiện tượng dị thường xuất hiện.
Tất cả những người dân chăn nuôi đều thấy, đỉnh Tuyết Sơn có phật quang chiếu khắp, kim quang che trời, những tiếng phạn ngâm nga. Thánh quang tầng tầng lớp lớp, giống như phật đà đích thân xuống. Các loại thần tích, ánh sáng màu vàng lan tràn khắp nơi. Ánh sáng này đi tới nơi nào, cây cỏ tươi tốt, dê bò khỏe mạnh. Rất nhiều người dân chăn nuôi trên người có bệnh kín và thương tất trong nháy mắt đều biến mất…
Hiện tượng kỳ dị như vậy lại duy trì liên tục suốt mấy ngày liền.
Những người dân tin phật thành kính quỳ xuống cúi đầu, cầu xin.
Tín ngưỡng càng thêm thành kính.
Trên đỉnh ngọn núi băng Vô Niệm cao chọc trời, Vô Niệm Phái ở trên ngọn núi lớn nhất.
Vô Niệm Phái cao tầng đều hiện thân ở Đại Hùng bảo điện trước, hương nến lượn lờ, đàn hương từng trận.
Trong không khí phiêu đãng mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan người ta. Mắt đám người Vô Niệm Thần Ni đều tập trung ở trên người hai người.
Một người trong đó khoảng chừng hai mươi tuổi, là một vị tăng nhân trẻ tuổi khoác áo cà sa, mặt như quan ngọc, anh tuấn đến cực điểm. Da tay của hắn trắng mịn tới khó tin, giống như được khắc bằng ngọc dương chi, hiện lên một tầng ngân quang nhàn nhạt. Cái đầu trọc cũng cực kỳ trắng mịn. Trên đầu có sáu chấm màu đỏ thắm. Sau đầu mơ hồ có từng vòng hào quang kim sắc nhạt lóe lên. Toàn thân hắn dâng trào khí tức cường đại.
Từ đó có thể thấy được, hắn là một thanh niên cực kỳ anh tuấn, mặc dù là đầu trọc, vẫn khó giấu được sự nho nhã phong độ, khí chất xuất trần, quả thực không giống với nhân vật trong thế gian. Nếu như hoàn tục, chỉ sợ tuyệt đối là một mỹ nam tử tuyệt thế khiến vô số thiếu nữ hoài xuân.
Một tăng nhân trẻ tuổi anh tuấn tới cực điểm như vậy đột nhiên xuất hiện ở trong một tông môn đều là nữ ni như Vô Niệm Phái, quả thật có chút quỷ dị.
Nhưng bao gồm cả Vô Niệm Thần Ni, rất nhiều cao tầng đắc đạo của Vô Niệm Phái đều lấy ánh mắt sùng kính nhìn hắn.
Vị tăng nhân trẻ tuổi này một tay áp vào một thân ảnh trước mặt. Xung quanh cánh tay có phạn văn kim sắc lượn lờ, dường như đang trị thương.
Một lát sau, tăng nhân anh tuấn thu bàn tay về, chậm rãi đứng lên.
– Xin hỏi thánh giả, vị thí chủ này, hắn không sao chứ?
Vô Niệm Thần Ni tiến lên từng bước, thi lễ hỏi.
Tăng nhân trẻ tuổi đưa một tay lên trước ngực, mỉm cười nói:
– A di đà phật, cũng không đáng lo ngại. Chỉ có điều hắn bị tâm ma quấn thân, lại từng trải một huyễn cảnh tương đối đặc biệt, càng phát động tâm ma trong cơ thể. Ta lấy Đại Lôi Âm Ma Đính Chi Thuật tạm thời áp chế tâm ma của hắn. Chỉ có điều cởi chuông phải do người buộc chuông. Muốn hoàn toàn bình phục, vẫn cần bản thân hắn chiến thắng tâm ma. Bần tăng cũng không thể ra sức!
Chương 678: Đại lôi âm tự Kim Thiền Tử
Vô Niệm Thần Ni gật đầu, nói:
– Như vậy là tốt rồi, làm phiền thánh nhân.
Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười nói:
– Bần tăng pháp hiệu Kim Thiền Tử. Mong thần ni cứ gọi thẳng pháp hiệu của bần tăng là được rồi. Hai chữ thánh giả này, bần tăng không dám nhận!
Vô Niệm Thần Ni nói:
– Kim Thiền Tôn Giả từ Tây Mạc Đại Lôi Âm Tự đến, phật ý tinh thâm. Mỗi buổi sáng khai đàn giảng kinh, phật quang chiếu khắp. Đám đệ tử môn nhân của bần ni nhận được ích lợi không nhỏ. Hai chữ thánh giả này thực sự là danh quy.
Kim Thiền Tử cứ mãi khiêm tốn, lúc này Vô Niệm Thần Ni mới gọi thẳng kỳ danh.
– Ta quan sát người này, mệnh cách kỳ lạ, âm dương hỗn độn, mang đại cơ duyên, có quan hệ với phật môn ta. Không biết lai lịch hắn thế nào?
Kim Thiền Tử chỉ vào thân ảnh đang chữa thương trước đó, tò mò hỏi.
– Hắn tên là Lý Lan, chính là con trai độc nhất của Lý Kiếm Ý chưởng môn nhân Vấn Kiếm Tông tại Tuyết Châu.
Vô Niệm Thần Ni đọc một tràng phật hiệu, than thở:
– Hôm qua có người chăn nuôi ở dưới chân núi phát hiện hắn hôn mê ở trong đồng hoang. Vừa rồi có đệ tử trong môn xuống núi hoá duyên, đúng lúc nhận ra thân phận của hắn, cho nên mới mang lên núi. Hôm nay Vấn Kiếm Tông đã bị diệt. Nghe nói Nhất Ý Kiếm Vương Lý Kiếm Ý cũng đã chết. Hài tử này xem như là nguồn gốc cuối cùng của Vấn Kiếm Tông!
– A di đà phật.
Kim Thiền Tử lắc đầu thở dài.
– Trước hết, ta cứ bẩm báo lại với Đại Lôi Âm Tự. Người được Khuynh Thành và Diệu Âm trồng lưỡng thủ phật kệ ở trong cơ thể, có tên là Đinh Hạo. Hắn cũng là đệ tử Vấn Kiếm Tông. Hắn và Lý Lan này là sư huynh đệ có mối quan hệ cực tốt. Có thể bởi vậy, trên người Lý Lan mới có thể có nhân quả phật môn. Đáng tiếc Khuynh Thành và Diệu Âm còn ở trong chiến trường Bách Thánh chưa trở về. Vậy Kim Thiền Tôn Giả sẽ chờ vậy.
Vô Niệm Thần Ni giới thiệu sơ qua.
– Thì ra là thế.
Kim Thiền Tử gật đầu, dường như có điều suy nghĩ.
– Hôm nay khai đàn giảng kinh đã kết thúc. Bước tiếp theo, Kim Thiền Tôn Giả có tính toán gì không? Là tạm thời ở lại chỗ này, đợi Diệu Âm và Khuynh Thành trở về. Hay…
Vô Niệm Thần Ni có phần không nắm được suy nghĩ của vị tăng nhân trẻ tuổi này. Dù sao hắn cũng là cao tăng đắc đạo đến từ chính Đại Lôi Âm Tự. Tuy rằng tuổi hắn còn rất trẻ, nhưng nàng lại cũng không dám có điều gì sơ sót. Ở đại lục Vô Tận, chỉ cần là tăng nhân có liên quan đến Đại Lôi Âm Tự, đều địa vị cực cao.
– Không bằng đi xem tình hình của Vấn Kiếm Tông trước!
Kim Thiền Tử khẽ cười nói.
– A?
Vô Niệm Thần Ni sửng sốt.
– Nhưng hiện tại Vấn Kiếm Tông đã…
– Không sao, lưỡng thủ phật kệ này, các vị thánh giả phật đà Đại Lôi Âm Tự nghe thấy, cũng đều tán thưởng. Phàm phu tục tử không thể làm ra. Đinh Hạo được đệ tử cửa Phật ta ban tặng cho lưỡng thủ phật kệ như vậy, khác nào kết nhân quả, là một đoạn thiện duyên. Nếu Vấn Kiếm Tông gặp nạn, ta không ngại ra tay trợ giúp bọn họ một tay, coi như đổi một phần nhân tình. Liệt Thiên Kiếm Tông dù sao cũng tùy ý làm bậy, gây hiềm khích ở trong Nhân tộc, cũng nên nhận chút khiển trách.
Kim Thiền Tử nhàn nhạt cười nói.
Giọng điệu hắn cực lớn, hoàn toàn không để Liệt Thiên Kiếm Tông vào mắt. Dường như Kiếm Châu kiếm tu tông môn siêu cấp ở Bắc Châu, ở trong mắt hắn không đáng giá nhắc tới.
Đám người Vô Niệm Thần Ni lại hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc.
Địa vị của Đại Lôi Âm Tự ở Tây Mạc tương đương với Huyền Sương Thần Cung ở Bắc Vực, có vốn để kiêu ngạo.
Lúc này đây, nếu không phải bởi vì lưỡng thủ phật kệ kinh tài tuyệt diễm, Đại Lôi Âm Tự cũng sẽ không phái người tới Vô Niệm Phái yếu ớt như vậy. Bấm ngón tay tính toán, trong gần năm trăm năm qua, lần đầu tiên có cao tăng đắc đạo của Đại Lôi Âm Tự tới Vô Niệm Phái.
– Cũng tốt.
Vô Niệm Thần Ni gật đầu, thoáng nhìn về phía Lý Lan vẫn đang ở trong trạng thái kỳ lạ, nói:
– Đã như vậy, không ngại mang cả Lý Lan theo chứ.
Kim Thiền Tử gật đầu, đang muốn nói gì đó, đột nhiên biến sắc.
– Được lực lượng mạnh mẽ, lực lượng kiếm ý kỳ dị…
Hắn đứng ở trên đỉnh núi tuyết chọc trời, trong hai mắt dường như có hai đạo kim quang từ phía xa bắn ra, xuyên qua hư không. Một lát sau hắn thở dài nói:
– Không ngờ Tuyết Châu lại có ngọa hổ tàng long, có người nắm giữ lực lượng kiếm ý tinh thuần như thế. Không thể khinh thường. Nếu thêm một thời gian nữa, tất nhiên sẽ trở thành một vị cao thủ khiến cả thiên hạ phải khiếp sợ!
Vô Niệm Thần Ni nhìn theo ánh mắt của Kim Thiền Tử, trong lòng không khỏi chấn động.
Hướng đó chính là hướng của Vấn Kiếm Tông.
Bất kỳ người nào có thể khiến cho Kim Thiền Tôn Giả chú ý, tất nhiên phải là một nhân vật cực giỏi. Nếu là kiếm ý, cái này…
Chẳng lẽ đó chính là Đinh Hạo hay sao?
Trong lòng Vô Niệm Thần Ni biết, trước đây trên đại hội luận phẩm tông môn, Đinh Hạo thật sự đã nắm giữ kiếm ý sơ đẳng.
Chẳng lẽ Đinh Hạo đã quay trở lại tông môn hay sao?
Trong lúc nói chuyện, tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng.
– Đi!
Kim Thiền Tử hình như có chút lo lắng gấp gáp. Toàn thân hắn chợt lóe lên phật quang, bao vây mọi người vào trong một cái túi ở bên cạnh người. Trong nháy mắt hắn lập tức biến mất, hóa thành một đạo lưu quanh, di chuyển nhanh như tia chớp bắn về phía xa.
…
…
Đinh Hạo một đường đi thẳng về phía đại điện chưởng môn, cũng không gặp phải bất kỳ sự ngăn cản nào.
Lúc trước, khi Đường Phật Lệ phản bội tông môn, không phải tất cả mọi người đều kiên trinh bất khuất. Một tông môn đông như Vấn Kiếm Tông, dù sao vẫn có một vài kẻ thuộc loại nhu nhược. Khoảng chừng hơn một trăm người cuối cùng vẫn lựa chọn thần phục Đường Phật Lệ, trở thành tay sai của hắn, bình thường xử lý một vài chuyện trong tông môn, giúp Đường Phật Lệ nắm giữ tông môn.
Chỉ có điều hiện tại, những kẻ phản bội cũng không xuất hiện.
Tông môn vừa khôi phục, trăm phế chờ hưng, có vô số chuyện cần lập tức bắt tay vào làm.
Ban đầu, tất cả mọi người muốn lao về phía đại điện chưởng môn, tận mắt nhìn thấy Đường Phật Lệ, kẻ phản bội nghiêm trọng nhất trong lịch sự Vấn Kiếm Tông bị thiên đao vạn quả. Thậm chí có người nghĩ ra các loại hình phạt tàn khốc nhất, muốn khiến Đường Phật Lệ nếm thử sự đau khổ khủng bố nhất nhất trên thế giới rồi mới chết. Mỗi đệ tử Vấn Kiếm Tông con sống sót, không có người nào không hận hắn.
Cảm giác căm hận này thật sự đã vượt xa so với sự căm hận đối với đám người Hàn Dưỡng Kiếm của Liệt Thiên Kiếm Tông.
Tất cả mọi người đều tin tưởng, một khi có Đinh Hạo ở đây, Đường Phật Lệ tuyệt đối sẽ khó có thể thoát khỏi cái chết.
Chỉ có điều, cuối cùng Đinh Hạo vẫn ngăn cản, không cho mọi người đi theo hắn tới trước đại điện chưởng môn. Thậm chí ngay cả đám người Vương Tuyệt Phong, Quan Phi Độ cũng bị Đinh Hạo sai đi chịu trách nhiệm tu sửa và chuẩn bị công việc khác.
Đinh Hạo lựa chọn một mình đi tới trước đại điện chưởng môn. Hắn muốn một mình đi gặp Đường Phật Lệ.
Chương 679: Đường Phật Lệ
Trên đường nhỏ vắng vẻ, ven đường cây cao lớn mọc ra những chiếc lá nhỏ. Trong không khí hãy còn tràn ngập mùi máu tanh.
So với khu chứa rác phía sau núi và khu vực cầu thang dưới cấp va, hoàn cảnh nơi này không bị chiến hỏa lan đến, vẫn hoàn toàn giữ nguyên được cảnh tượng nguyên thủy nhất của Vấn Kiếm Tông.
Lúc này đây Đinh Hạo đã không còn bị lạc đường nữa. Hắn bước rất chậm từng bước một, theo con đường vừa quen thuộc vừa xa lạ. Sau khi đi chừng một khắc, hắn đã nhìn thấy đại điện chưởng môn ở phía xa.
Kiến trúc rộng lớn này tượng trưng cho trung tâm quyền thế của Vấn Kiếm Tông.
Trở thành chủ nhân của tòa kiến trúc này, chẳng khác nào nắm được toàn bộ Vấn Kiếm Tông trong tay.
Thời điểm Đinh Hạo đi tới trên quảng trường trước đại điện, ngờ ngợ cảm giác được một tia khí tức minh văn của không gian truyền tống trận. Trên mặt đất còn sót lại dấu vết văn lạc. Rất hiển nhiên ngay một nén nhang trước, nơi này có một trận pháp truyền tống cỡ lớn vừa khởi động, truyền tống một vài người tới một nơi nào đó.
Đinh Hạo chỉ nhìn lướt qua, không tiếp tục quan tâm tới trận pháp minh văn này nữa.
Bởi vì hắn có thể cảm giác được, trong đại điện chưởng môn, người kia còn ở đó.
Từng bước tiến lên, trong lòng Đinh Hạo rốt cuộc có cảm giác thế nào, ngay cả bản thân hắn cũng không có cách nào biết rõ được.
Tòa đại điện này, từ sau khi trở thành phong chủ Ẩn Kiếm Phong, hắn đã tới vô số lần.
Nhưng chỉ điều, hai lần này lại để lại ký ức dường như vẫn còn rất mới mẻ đối với Đinh Hạo. Đó chính là lần đầu tiên và lúc này đây.
Lần đầu tiên tới đây, Đinh Hạo vẫn chỉ là một đệ tử ký danh nho nhỏ. Lúc đó, trong lòng hắn vừa kích động lại vừa hưng phấn. Mà lần này đây, trong chớp mắt hắn có một cảm giác kích động muốn quay đầu bước đi, cả cuộc đời này cũng không bước chân vào nơi này nữa.
Không ai bảo vệ đại điện chưởng môn.
Đinh Hạo nhẹ nhàng đưa tay đẩy cánh cửa đá. Cánh cửa đá ở đại điện lập tức ầm ầm mở ra.
Bên trong có hơi tối. Từng cột bàn long kiếm được đặt lần lượt ở hai bên, cách xa mười thước, vẫn kéo dài về phía sâu trong đại điện.
Bên trong không có bất kỳ thủ vệ nào. Trong không khí tràn ngập sự âm u lạnh lẽo và tịch mịch.
Đinh Hạo từng bước đi về phía trước, cuối cùng đi tới chiếc ghế đá chưởng môn cực lớn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trên chiếc ghế chưởng môn nhân kia.
Trên đó, một người trung niên dáng vẻ khôi ngô dũng mãnh giống như sư tử hổ báo, trên vai khoác áo giáp da, trong tay cầm một thanh trường kiếm. Hắn đáng lẳng lặng đứng thẳng nhìn xuống Đinh Hạo. Áo choàng phía sau lưng hắn không gió lại tự tung bay. Lúc này, nhìn hắn thật giống như một vị Ma thần đứng sừng sững ở trong bóng tối. Trong hai mắt hắn bắn ra tinh quang. Hắn đứng ở trước chiếc ghế chưởng môn, từ trên cao nhìn xuống Đinh Hạo.
Đường Phật Lệ.
Chính là Đường Phật Lệ.
Người phản bội lại Vấn Kiếm Tông dẫn tới hậu quả nghiêm trọng nhất từ trước đến nay. Trên gương mặt hắn lộ ra nụ cười nhạt, lại có chút không cam lòng, hung dữ nhìn Đinh Hạo.
– Thấy chưởng môn, vì sao không quỳ?
Giọng nói của Đường Phật Lệ lạnh như là hàn băng ở Cửu Sát Hoàng Tuyền.
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt đột nhiên trở nên yên tĩnh, không còn thù hận và phẫn nộ.
– Đường sư huynh, sư huynh muốn giải thích gì không?
Đinh Hạo khẽ hỏi.
– Giải thích? Ha ha, bản chưởng môn cần gì phải giải thích? Lý Kiếm Ý là do ta bán đứng. Khí Thanh Sam là do ta giết chết. Chức vị chưởng môn, vốn là của ta. Đinh Hạo, ngươi muốn tạo phản sao?
Đường Phật Lệ cười nhạt.
– Ngươi nói như vậy, chính là muốn ta giết người mà không cảm thấy hổ thẹn, đúng không?
Đinh Hạo lẳng lặng hỏi.
– Ha ha ha, hôm nay, ta là chưởng môn Vấn Kiếm Tông, ngươi dám giết ta sao?
Đường Phật Lệ mở lòng bàn tay ra. Một thanh tiểu kiếm màu ngọc xoay tròn xuất hiện, phóng ra ánh sáng dìu dịu, quát to:
– Tín vật chưởng môn ở đây. Người cầm tín vật, có thể ra lệnh cho cả Vấn Kiếm Tông. Đinh Hạo, ngươi thân là đệ tử Vấn Kiếm Tông, lại có thể gọi ta là sư huynh, sao dám đối với ta vô lễ như thế?
– Không cần lấy tín vật chưởng môn ra làm gì. Trên thực tế, sư huynh tư nhiên lại nói rõ ràng về sự tồn tại của nó, chẳng lẽ sư huynh muốn ta cướp nó đi sao?
Đinh Hạo lẳng lặng nói:
– Đường sư huynh, sư huynh biết rõ, ta sẽ không ngu xuẩn đến mức vì một tín vật chưởng môn mà quỳ xuống xưng thần với sư huynh chứ? Hiện tại sư huynh còn lấy nó ra. Sư huynh thật sự cho rằng ta là kẻ cái gì cũng không biết sao?
– Ngươi…
Đường Phật Lệ biến sắc, cả giận nói:
– Ngu xuẩn, ta ngay cả Khí Thanh Sam và Lý Kiếm Ý cũng dám giết, ngươi nghĩ rằng ta lại không ra tay đối phó ngươi sao? Hiện tại ngươi quỳ xuống, bản chưởng môn tha cho ngươi một mạng!
Đinh Hạo thật sự cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói:
– Được.
Sau đó hắn thật sự nghiêm túc quỳ một chân trên đất, đối mặt với Đường Phật Lệ. Lần này, Đường Phật Lệ giống như bị sét đánh, ngây người đứng ở tại chỗ, không biết nên nói cái gì cho phải.
Một lát sau, hắn phá lên cười:
– Tốt, rất tốt. Đinh Hạo, nếu ngươi lựa chọn thần phục ta, vậy ta tha cho ngươi một mạng. Không bằng ngươi bước theo Lý Kiếm Ý và Khí Thanh Sam đi.
Đinh Hạo ngẩng đầu, thở dài nói:
– Đường sư huynh, sư huynh còn muốn mệt nhọc tới khi nào? Sư huynh lần lượt đề cập tới cái chết của Kiếm Y chưởng môn và sư tôn, không phải là muốn kích động ta, để ta giết sư huynh sao? Nhưng, ta thật sự cái gì cũng biết.
– Ngươi… Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Ngươi…
Giọng nói Đường Phật Lệ bắt đầu có chút run rẩy. Trường kiếm trong tay đang vung lên, cuối cùng lại có chút mất lực hạ xuống. Không biết từ khi nào, trong mắt hắn đã đầy nước mắt.
– Rốt cuộc sư tôn và Kiếm Y chưởng môn chết như thế nào?
Đinh Hạo nghiêm túc nói:
– Đường sư huynh, hiện tại sư huynh có thể nói ra chân tướng không?
Hai hàng lệ nóng từ trong mắt Đường Phật Lệ chảy xuôi. Trong nháy mắt hắn dường như già tới mấy trăm tuổi. Toàn thân trở nên chán chường, ngã ngồi phía trước chiếc ghế chưởng môn. Hắn vốn giống như sư tử hổ báo đầy uy mãnh, hiện tại trên mặt lại hết sức mệt mỏi.
Đường Phật Lệ cúi đầu cười khổ, lại có chút vui mừng.
– Khí Thanh Sam sư thúc nói đúng. Chuyện này, thật sự không thể gạt được ngươi. Không biết nên nói ngươi thông minh hay ngu… Vừa rồi có thể thống khoái giết chết ta, cầm đầu của ta, đi về ăn nói với những đệ tử tông môn chịu khổ, từ nay về sau, ngươi chính là người nắm giữ Vấn Kiếm Tông, nắm giữ uy vọng vô tận. Chức vị chưởng môn, ngoại trừ ngươi ra không còn người nào khác có thể làm được. Dưới sự dẫn dắt của ngươi, Vấn Kiếm Tông sẽ xưng bá Tuyết Châu. Làm như vậy chẳng phải là tốt hơn sao?
– Ta sẽ không để cho một người vì sự tồn tại của tông môn không tiếc chịu nhục, lưng mang danh xấu. Hy sinh lớn cho tông môn, lập ra công trạng như vậy lại hồ đồ chết trong lúc thân bại danh liệt. Hắn nên có vinh quang, vĩnh viễn khắc ghi ở trong lòng của mỗi đệ tử tông môn.
Đinh Hạo nghiêm túc nói.
Chương 680: Đại trí đại dũng
– Nhưng ngươi nên biết, ở trong tay ta thật sự đã dính đầy máu của đệ tử tông môn. Lúc trước, ta tự tay giết chết hơn mười trưởng lão của tông môn, giết chết đệ tử của mình, đánh chết hơn mười đệ tử tông môn. Từng cảnh tượng như vậy đều bị ngàn vạn người tận mắt trông thấy. Sự thực đều có. Cho dù nói ra chân tướng, có thể làm được gì?
Thần sắc Đường Phật Lệ dần dần bình tĩnh lại.
Hắn lẳng lặng ngồi xuống đất, mỉm cười nói:
– Đinh Hạo, ngươi biết không, tuy rằng ngoài Kiếm Y và sư thúc Thanh Sam quang minh chính đại hoàn thành chức trách của mình đối với tông môn, cho dù là đến chết, cũng không thẹn với đời, được vạn người kính ngưỡng. Ta có lẽ sẽ chịu đựng sự chửi rủa của vạn người. Nhưng ta lại may mắn hơn so với bọn họ rất nhiều. Ngươi có biết là tại sao không?
– Vì sao?
Đinh Hạo hỏi.
– Ha ha ha, đó là bởi vì trước khi ta, đã tận mắt thấy được tông môn khôi phục, còn thấy được người thiếu niên được bọn họ gửi gắm hy vọng, một bước vọt lên trời thành rồng, trở thành tồn tại thật sự có thể dẫn dắt Vấn Kiếm Tông trở thành tông môn siêu cấp. Ha ha ha, khi ta ở phía xa, tận mắt thấy ngươi dễ dàng giết chết những kiếm tú của Liệt Thiên Kiếm Tông, mắt ta đầy lệ cũng bật cười…
Con mắt Đường Phật Lệ thoáng lộ vẻ say mê:
– Đó thật sự là hình ảnh đẹp tới mê người. Hắc hắc, Lý Kiếm Ý và sư thúc Khí Thanh Sam lại không nhìn thấy.
Trong lòng Đinh Hạo dâng lên một sự cảm động khó có thể nói thành lời.
Đại lục Vô Tận mặc dù là một thế giới lạnh như băng với quy tắc cá lớn nuốt cá bé, nhưng từ trước đến nay cũng không thiếu những truyền thuyết anh hùng lưu truyền thiên cổ, không thiếu những người trong cơ thể chảy dòng máu nóng, vì người thân, bằng hữu, hậu bối, đồng bào cùng với sự tín niệm trong lòng, cho dù phải chết vẫn không rơi lệ.
Bất kể là đối mặt với hoàn cảnh tàn khốc tới mức nào, có vài người trước sau vẫn có thể ung dung hùng hồn tấu lên bài ca bi tráng!
Từ trình độ nào đó mà nói, Lý Kiếm Ý và Khí Thanh Sam vì tông môn liều mình hành động, vẫn kém dũng khí hơn so với Đường Phật Lệ không tiếc hóa thân làm ma, chịu nhục trên lưng manh danh xấu.
Đây là một người có đủ đại trí đại dũng trên nhân gian.
Đinh Hạo tự hỏi, nếu như lúc đó đổi lại thành mình, nếu như được quyền lựa chọn, vậy mình tuyệt đối sẽ chọn chết trong quang vinh đau xót, mà không phải là sống sót, chịu nhục gánh trên lưng danh xấu.
Muốn làm vậy cần phải có dũng khí rất lớn.
Đường Phật Lệ hi sinh, đổi lấy thời gian cần thiết cho Vấn Kiếm Tông, đổi lấy hy vọng tông môn quật khởi, bảo vệ tới mức lớn nhất nội tình của Vấn Kiếm Tông.
Vấn Kiếm Sơn không bị hủy bởi chiến hỏa, tám phần đệ tử Vấn Kiếm Tông không bị tàn sát. Vũ khí kho tàng, Linh Thảo đường, vường thuốc trong sáu ngọn núi của Vấn Kiếm Tông, thậm chí còn cả nơi ở, nơi luyện võ của đệ tử ký danh cũng không bị hoàn toàn hủy diệt. Tất cả những điều này đều là công lao của Đường Phật Lệ đã hành động vĩ đại hóa thân làm ma.
Đi theo địch, bảo vệ được căn cơ của tông môn.
Lấy cái chết của hai người, một người nhẫn nhục, đổi lấy cơ hội cho toàn bộ tông môn nghỉ ngơi lấy sức. Đây là mưu kế đẫm máu của ba người đứng đầu Vấn Kiếm Tông.
Thà làm ngọc vỡ, chỉ là một câu khẩu hiệu nghe tương đối tốt đẹp.
Trong lòng ba người bọn họ hiểu rất rõ ràng. Nếu như lúc đó thật sự liều mạng với học viện Thanh Bình và các thế lực lớn cùng với người của Liệt Thiên Kiếm Tông, cuối cùng đổi lấy chẳng qua chỉ là toàn bộ tông môn hủy diệt, mấy vạn đệ tử bị giết sạch, cùng với một đề tài cho người ta bàn luận khi trà dư tửu hậu… Không hơn.
Vấn Kiếm Tông nhận được truyền thừa mấy nghìn năm, tới lúc đó sẽ đoạn tuyệt, từ đó về sau, trên đời không còn có Vấn Kiếm nữa.
– Lúc đầu khi tông môn đối mặt với khốn cảnh, chúng ta đã sớm biết, có tông môn siêu cấp Bắc Vực ở phía sau tham dự. Phần thắng của chúng ta rất ít, thậm chí phải tính tới kết cục tồi tệ nhất. Sư thúc Khí Thanh Sam vì tăng cường chiến lực, không tiếc tu luyện đại phát Thập Tử Vô Sanh Giải Kiếm, cuối cùng đạt đến cảnh giới Vũ Hoàng. Trong trận đánh đầu tiên, liên tục đánh bại bốn đại kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi. Trả giá lớn như vậy, mới chấn áp dược đám kiếm tu cao cao tại thượng này, để bọn họ phải tìm kiếm biện pháp khác, sau khi vạch kế hoạch, tạo ra khả năng cơ bản nhất.
Đường Phật Lệ lẳng lặng nói.
Trong lòng Đinh Hạo chấn động mạnh.
Đại pháp Thập Tử Vô Sanh Giải Kiếm chính là một môn công pháp cấm kỵ của Vấn Kiếm Tông. Một khi phát ra, nó có uy lực cực kỳ khủng khiếp. Mấy nghìn năm qua, trong Vấn Kiếm Tông gần như không có người nào tu luyện môn công pháp này. Tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn, nó có thể khiến thực lực một người được tăng cường lên gấp mấy chục lần, nhưng chỗ thiếu hụt của nó cũng trí mạng. Sau khi tu luyện thành công, trong vòng mười ngày người tu luyện nó chắc chắn sẽ phải chết. Điều này là không thể nghi ngờ. Đó chính là một loại công pháp cấm kỵ hoàn toàn kích phát tiềm năng trong cơ thể, tiêu hao trong một lần duy nhất.
Khí Thanh Sam tu luyện loại công pháp này, không trách được lúc trước người có thể lấy một địch bốn, đánh bại bốn đại kiếm tu cấp Vũ Vương đỉnh phong.
Nhưng loại ánh sáng huy hoàng này cũng chỉ có thể lóe sáng trong chớp mắt, không có cách nào kéo dài được.
Hóa ra ngay từ khi mới bắt đầu, Khí Thanh Sam đã tồn tại suy nghĩ sẽ chết.
– Kế hoạch này, cũng không phải là tạm thời nảy sinh. Sau khi sơn môn bị bao vây, Lục Hùng Phi dẫn theo môn hạ khiêu chiến, chưởng môn Lý Kiếm Y, sư thúc Thanh Sam và ta vẫn luôn âm thầm thương nghị, nghĩ mọi biện pháp, cầu viện các đại tông môn, đồng thời cũng tín toán cả kết cục xấu nhất… Chúng ta gửi gắm hi vọng vào trên người ngươi, hi vọng các ngươi những đệ tử tiến vào chiến trường Bách Thánh, có thể nhận được cơ duyên, mai danh ẩn tích khổ luyện, một ngày kia, chung quy có thể phục hưng tông môn.
Đường Phật Lệ có chút hưng phấn nói:MA chi khải tố Bản Nguyên – Thất Hạ Vi Sử Toái Niết Hạ Cố Vi Hàn [ Đạo hữu không muốn bi thương mà sinh ….Thỉnh chư vị đừng nhấp zô, đừng để bi ai,bi thương loạn đạo tâm A..
– Thật không ngờ, ngày này lại tới nhanh như vậy. Xem ra ông trời vẫn thương xót cho Vấn Kiếm Tông ta. Sau này có ngươi đứng ra làm chưởng môn, sẽ bảo vệ Vấn Kiếm Tông nghìn năm sừng sững không chuyển.
Đinh Hạo thở dài không nói.
Chuyện xảy ra giống hệt như những gì mình đã đoán.
– Được. Hiện tại tới lượt ngươi nói cho ta biết, Đinh Hạo, ngươi rốt cuộc làm thế nào mà đoán ra được chân tướng?
Đường Phật Lệ tò mò nói:
– Chuyện này, hiện tại trên thế giới này, ngoại trừ ta ra, hẳn không có ai biết được.
Đinh Hạo nhìn hắn, nghiêm túc nói:
– Căn bản không cần đoán. Bởi vì Đường Phật Lệ trong ấn tượng của ta, thiết diện vô tư, tuy rằng tính cách lạnh lùng cay nghiệt cổ hủ một chút, nhưng không phải là loại người sẽ đi theo địch phản bội tông môn.
Trực giác của Thắng Tự Quyết tầng thứ bảy, hơn nữa lại thêm những gì tìm hiểu được về Vấn Kiếm Tông sau này, sơn môn được bảo tồn hoàn hảo, các đông môn tinh nhuệ bị giam giữ trong huyết lao vẫn được khỏe mạnh, cùng với các dấu hiệu khác, đã nói rõ tất cả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










