Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 135 [ chương 671 đến 675 ]
❮ sautiếp ❯Chương 671: Càng dễ xử lý?
Tất cả đám người Quan Phi Độ, Lãnh Nhất Toàn đều khôi phục thực lực, thế không thể đỡ, đi tới sát vách núi.
Địa huyệt bên cạnh vách đá có vô số dây thừng to đường kính nửa thước, vẫn thả xuống địa huyệt hầm mỏ sâu không thấy đáy. Xe tời cực lớn thông qua ròng rọc dây thép, di chuyển dây thừng, không ngừng đưa khoáng thạch huyền tinh trong lòng đất ra.
Trừ khoáng thạch ra, còn có hơn mười trận pháp truyền tống minh văn tinh xảo có thể truyền tới với khoảng cách gần, dùng để chuyển đi một vài huyền tinh thạch cực phẩm.
Vận chuyển xe tời chính là do các đệ tử Vấn Kiếm Tông trên tay chân đều mang xiềng xích minh văn được chế tạo đặc biệt làm. Có chừng bốn năm trăm người dưới sự trông coi đánh đập của đám canh gác, giống như trâu ngựa, ngày đêm không ngừng kéo. Từng người áo không đủ che thân, trên người đầy vết roi.
Leng keng!
Đám người Quan Phi Độ múa kiếm như bay, chém rơi xiềng xích trên tay chân bọn họ.
– Các huynh đệ, thời khắc báo thù đã đến. Cầm lấy đao kiếm trong tay, chiến đấu!
Quan Phi Độ vung cánh tay hô lên, thân hình nhảy lên một cái, đã rơi xuống địa huyệt dưới vách núi, đi cứu những người khác ở trong hầm mỏ phía dưới.
Lãnh Nhất Toàn lại ở lại, dẫn theo một đám người khác tiếp tục giải cứu những người này, đồng thời giải phong ấn huyền khí trong cơ thể bọn họ.
Chỉ một thoáng, toàn bộ địa huyệt trên vách núi đều sôi trào.
Cuối cùng các đệ tử Vấn Kiếm Tông đã khôi phục lại tự do, khôi phục lại thực lực. Lúc đầu bọn họ ngây người, lát sau mới nhất thời hiểu được chuyện gì xảy ra. Từng cầm vũ khí lên, ở dưới sự của chỉ huy nhóm cao thủ Vương Tuyệt Phong, bắt đầu gia nhập vào vòng chiến đấu, giải cứu những người khác.
Quá trình này giống như quả cầu tuyết đang lăn xuống đồi. Càng ngày càng nhiều đệ tử Vấn Kiếm Tông khôi phục thực lực, chặn đánh kẻ địch nghe tin chạy tới. Khắp nơi đều là tiếng rống giận, tiếng hô chém giết!
Tích lũy quá nhiều phẫn nộ và thù hận, trong nháy mắt này, bọn họ bắt đầu điên cuồng phát tiết.
Lúc này ở trên sơn môn Vấn Kiếm Tông, phần lớn đều là võ giả của học viện Thanh Bình và các thế lực tham dự bao vây tấn công Vấn Kiếm Tông lúc trước. Bọn họ có khoảng chừng mấy nghìn người, bình thường tác oai tác quái, thủ đoạn hung ác, không xem đệ tử Vấn Kiếm Tông là người, nghĩ hết biện pháp tra tấn đánh đập, thậm chí coi điều này là trò vui. Lúc này đối mặt với sự phẫn nộ của đệ tử Vấn Kiếm Tông, bọn chúng gần như bị xé thành mảnh nhỏ!
Giống như một đốm lửa rơi vào trong chảo dầu, trong nháy mắt trở thành lửa lớn cháy lan ra đồng cỏ.
Nhờ vào đám người Lý Kiếm Ý và Khí Thanh Sam thời điểm còn sống đã khổ tâm dạy dỗ, thực lực đoàn kết của các đệ tử Vấn Kiếm Tông vô cùng mạnh mẻ. Những người may mắn còn tồn tại sau khi trải kiếp nạn lần này đều là võ giả cực kỳ tinh nhuệ trung dũng. Chỉ vừa khôi phục thực lực, bọn họ đã hóa thân thành mãnh hổ. Quân của các môn phái khác mất người chỉ huy, căn bản không phải là đối thủ của bọn họ, rất nhanh bị đánh tan…
Hình thức chuyển biến về phía cực kỳ có lợi!
– Meo!
Lưu quang màu trắng lóe lên. Tà Nguyệt từ địa huyệt phía dưới vách núi bay lên.
Mèo mập ngay lập tức đi tới vai Đinh Hạo, lười biếng nói:
– Meo, thực lực trên Tiên Thiên Vũ Tông trấn giữ phía dưới đều đã bị meo gia ta ăn hết… Sau này ngươi thật sự không thể bảo ta đi làm chuyện này được. Thịt người quá khó ăn. Ta ăn cũng muốn nôn…
– Ăn thịt người? Ngu xuẩn, ta có bảo ngươi ăn thịt người sao? Là chính ngươi toàn ăn thần tài bảo dược, giờ muốn đổi khẩu vị thì có!
Mặt Đinh Hạo đen lại, tát một cái.
Tà Nguyệt đã sớm được Đinh Hạo thả ra ngoài, xuống địa huyệt trong hầm mỏ điều tra tình huống của đám cao thủ phía quân địch, tìm hiểu rõ địa hình trước.
Con mèo mập này ở trong chiến trường Bách Thánh không biết đã cắn nuốt bao nhiêu thần tài bảo dược. Đinh Hạo nhận được cơ duyên, nó dường như cũng không tụt lại, cũng đã đốt thần hỏa của riêng mình, trở nên càng hèn mọn đáng trách. Tốc độ cũng càng nhanh hơn, xuất quỷ nhập thần. Nếu như thật sự liều mạng, cho dù là Vũ Vương đỉnh phong cũng không thể làm gì được nó.
Lần này nó lẻn vào trong địa huyện, lại nổi hung tính, cắn chết tất cả cao thủ các đại môn phái giám sát trấn giữ phía dưới.
Điều này cũng tính là lập được một đại công.
Dựa theo cách nói của Tà Nguyệt, đám cường giả Liệt Thiên Kiếm Tông hiển nhiên cũng không trấn giữ ở trong hầm mỏ.
Như vậy càng dễ xử lý.
Quay đầu nhìn lại, toàn bộ khu chứa rác phía sau núi trên cơ bản đều bị khống chế. Rất nhiều vật tư và khoáng huyền tinh thạch, đều bị đệ tử Vấn Kiếm Tông nắm trong tay.
– Người nào gây chuyện? Những con con kiến hôi đê tiện các ngươi không muốn sống nữa sao?
Một giọng nói giống như tiếng sấm, từ khu vực bậc thang cao cấp hơn truyền tới, vô cùng uy nghiêm, xen lẫn huyền khí giống như đại dương mênh mông, trong nháy mắt liền truyền tới vách núi ở khu rác rưởi. Thân ảnh giống như một mặt trời chói mắt. Hắn từ trên cao nhìn xuống, phóng ra khí tức mạnh mẽ dường như không thể địch nổi, mắt nhìn xuống mọi người.
Đây là một tồn tại cực kỳ cường đại.
Thịnh nộ trong hắn giống như có khí tức có thể phá hủy được cả Ma thần. Đây là một trong bốn đại kiếm tu Liệt Thiên Kiếm Tông đã cùng Hàn Dưỡng Kiếm đi đến Tuyết Châu.
Hắn chạy tới, thoáng nhìn liền hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Hắn tức giận cười nói:
– Thật sự là một đám kiến hôi không biết chết sống. cho các ngươi kéo dài chút hơi tàn sống sót, đã là ban ân cực lớn. Hiện tại lại dám gây chuyện. Tất cả lập tức bỏ vũ khí lại cho ta. Người cầm đầu ngoan ngoãn đứng ra nhận lấy cái chết, bằng không, tất cả các ngươi đều phải chết!
Tiếng hoan hô trong khu rác rưởi dần dần ngừng lại.
Tất cả mọi người cảm giác được thực lực mạnh mẽ của vị kiếm tu này.
Đây là một vị tồn tại cấp Vũ Vương đỉnh cấp, mức độ cường đại vượt xa so với sự tập hợp của bọn họ mọi người. Nếu như không thể đánh bại người này, như vậy tất cả những điều làm trước đó đều uổng phí. Không chỉ chết một số đông người, khả năng những người còn lại sinh tồn sẽ càng trở nên khó khăn hơn, còn biến thành nô lệ!
Chỉ có điều không ai sợ hãi.
Tất cả mọi người nắm thật chặt vũ khí, ngẩng đầu căm giận nhìn vị kiếm tu này.
Lúc này đây, cho dù chết, bọn họ cũng sẽ tiếp tục cúi đầu trước hắn.
– Ha hả, xem ra các ngươi đã lựa chọn. Một đám kiến hôi hèn mọn, thật sự nghĩ rằng với lực lượng thấp kém như các ngươicó thể phản kháng lại ý chí của ta sao?
Trong bầu trời, vị kiếm tu này nhe răng cười:
– Đã như vậy, vậy các ngươi đều đi chết đi!
Hắn phất tay. Trên không trung, mấy đạo kiếm quang bắn về phía đám người trên mặt đất.
Bất kể là một kiếm quang nào đều phát ra ánh sáng chói chang giống như lưu tinh. Cho dù là một đòn toàn lực của một vị cường giả cấp Vũ Vương, mọi người trong Vấn Kiếm Tông căn bản cũng không có khả năng chống đỡ nổi.
Nhưng…
Có Đinh Hạo.
Đinh Hạo chỉ đưa lòng bàn tay ra. Có một lực lượng vô hình liền tuôn ra.
Chương 672: Hẳn đều bị ta giết chết
Trong nháy mắt tiếp theo, một chuyện khó có thể tưởng tượng được xuất hiện
Giống như miếng sắt vụn bị nam châm hút, hàng vạn hàng nghìn kiếm quang trong nháy mắt đều bị thu qua. Chúng ngưng tụ nén lại ở trong lòng bàn tay Đinh Hạo, trở thành một đốm sáng ngân sắc chói mắt cực nóng, chợt giống như băng tuyết bị tan ra, rồi biến mất!
Trong bầu trời, lúc này vị kiếm tu kia mới chú ý tới sự tồn tại của Đinh Hạo.
Chiêu thức kiếm khí phân giải quy phục và chịu giáo hoá khiến trong lòng hắn khiếp sợ cực độ, kinh ngạc không thôi nói:
– Ngươi… Ngươi là ai?
– Vấn Kiếm Tông, Đinh Hạo.
Đinh Hạo lời còn chưa dứt, bóng người đã lóe lên, trong nháy mắt liền đi tới trong bầu trời.
Bống!
Hắn tiện tay tát một cái.
Lực thân thể cảnh giới Vũ Hoàng thuần túy bạo phát.
Kiếm tu kia cảm giác được nguy hiểm giáng xuống, sắc mặt đại biến, trong lúc kinh hoảng, toàn thân bắt đầu khởi động huyền khí. Hắn đưa một thanh trường kiếm ngang trước người ngăn cản, lui về phía sau. Nhưng tất cả đều vô ích. Đây là lực lượng hắn căn bản không có khả năng ngăn cản được. Chỉ nghe đột nhiên có một tiếng động vang lên. Huyền khí bay tán, trường kiếm bị đánh gãy.
Toàn thân hắn hóa thành huyết vụ, giống như như một bị búa sắt đánh qua, yếu ớt không chịu nổi, trong nháy mắt ngã xuống.
Một thần hồn ngân sắc từ trong đống thịt nát bay ra, kinh hoàng khiếp vía thét lên mà chạy.
Đinh Hạo không có ý xuất thủ.
Bởi vì Tà Nguyệt đã chảy nước miếng hóa thành lưu quang, trong nháy mắt đuổi kịp thần hồn này. Thần hồn vừa lên tiếng, nó đã nuốt trọn, sau đó giống như nhấm nháp mỹ vị tuyệt thế, liên tục tặc lưỡi.
Phía dưới, đám người Vấn Kiếm Tông đều vô cùng hoảng sợ.
Tuy rằng bọn họ tin tưởng Đinh Hạo, biết Đinh Hạo có thể đánh bại đối thủ, nhưng bọn họ thật sự không ngờ, thì ra có phương pháp chiến đấu như vậy. Đây căn bản không phải là một cuộc quyết đấu quan trọng, mà giống như bóp chết một con kiến hôi. Trong lúc phất tay, giết chết cường giả cảnh giới Vũ Vương đỉnh phong.
Thực lực của Đinh Hạo đã đạt đến mức bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ đến.
– Vấn Kiếm Tông Đinh Hạo ở đây, Hàn Dưỡng Kiếm, lăn ra đây nhận lấy cái chết!
Đinh Hạo từ phía xa, nhìn về phía khu vực cầu thang cao cấp hét lớn. Mắt thường có thể thấy được từng sóng âm, giống như triều dâng, phát động không khí, bắt đầu từ trước người Đinh Hạo làn về phía xa.
Âm thanh giống như chuông vàng theo sóng âm này khuếch tán ra, vang vọng ở trong thiên địa. Trong phạm vi mấy trăm dặm vuông, mọi người.. không, chắc là tất cả sinh linh, đều nghe được rõ ràng. Âm thanh này như đang bố một thế lực nào đó quật khởi, đang tuyên bố một truyền kỳ sinh ra, ẩn chứa uy nghiêm và lực lượng chí cao vô thượng, khiến tất cả sinh linh đều nơm nớp lo sợ.
Trong nháy mắt tiếp theo, hơn mười đạo lưu quang, bạo phát ra khí tức cường đại, từ phía xa bay vụt tới.
Khi đến gần đó, mười đạo lưu quang ngưng tự trong hư không, lộ ra thân ảnh. Đóa đều là cao thủ Liệt Thiên Kiếm Tông.
Người dẫn đầu là một lão già mũi ưng sắc mặt hung ác nham hiểm, toàn thân mặc trường bào võ giả màu trắng, khí thế phi phàm. Trên áo bào thêu văn lạc kim sắc, cũng một loại bảo khí phòng ngự cực kỳ tinh xảo. Từng tầng như có như lớp ánh sáng màu bạc bao phủ toàn thân, uy thế không thể nói hết.
Ở bên cạnh lão già là Hàn Dưỡng Kiếm cũng mặc áo bào kiếm sĩ màu trắng. Tiếp sau nữa chính là một vài cường giả kiếm tu Liệt Thiên Kiếm Tông khác.
Lão già sắc mặt hung ác nham hiểm này hơi híp mắt, yên lặng nhìn chăm chú vào trên người Đinh Hạo, hồi lâu mới hừ một tiếng, nói:
– A, thật không nghĩ đến, một tông phái nho nhỏ như vậy lại còn có một vị nhân kiệt như vậy. Không tồi, không tồi. Cho dù là ở Liệt Thiên Kiếm Tông ta cũng có thể xem là một thiên tài nhỏ. Tiểu tử kia, là ngươi dẫn đầu gây chuyện sao?
Đinh Hạo không để ý đến hắn.
Ánh mắt của hắn lướt qua ở trên người mấy người, đưa ngón tay ra đếm.
– Một, hai… Bốn… Mười một, tổng cộng mười một người. Không biết giết chết các ngươi, Liệt Thiên Kiếm Tông có thể đau xót hay không? Chỉ có điều cũng không sao. Tính cả tên Ninh Hổ Khiếu, người của Liệt Thiên Kiếm Tông, chết ở trong tay ta đã tới hai ba mươi. Từng bước giết chết, trước thu chút lợi tức. Một ngày nào đó, có thể giết sạch tất cả người của Liệt Thiên Kiếm Tông.
Đinh Hạo nhếch miệng mỉm cười, răng trắng như tuyết, lóe ra hàn quang.
– Ngươi nói cái gì?
Ánh mắt lão già hung ác nham hiểm chợt ngưng trọng:
– Ngươi nói ngươi giết sư điệt Ninh Hổ Khiế sao? Ngươi mới từ chiến trường Bách Thánh trở về? Ha ha, điều đó là không thể. Ninh Khiếu là đệ nhất thiên tài thế hệ trẻ của Liệt Thiên Kiếm Tông ta, thực lực không tầm thường. Ngươi sao có thể… Ha hả, tiểu tử kia, muốn gạt lão phu sao? Ha ha, ngươi vẫn quá non!
– A, hóa ra phế vật kia lại là đệ nhất thiên tài Liệt Thiên Kiếm Tông sao? Xem ra Liệt Thiên Kiếm Tông của ngươi thật sự đáng thương.
Lòng bàn tay Đinh Hạo mở ra, một thanh kiếm gãy xuất hiện ở trong tay. Hắn tiện tay ném qua, cười lạnh nói:
– Tên cạn bã được gọi là đệ nhất thiên tài kia bị ta đánh một quyền, nổ tung. Thực sự quá yếu!
Một vị kiếm tu đưa tay ra đón lấy thanh kiếm gãy, cẩn thận kiểm tra một hồi, sau đó biến sắc, đưa cho lão già hung ác nham hiểm.
Lão già hung ác nham hiểm nhìn mấy lần, sắc mặt cũng biến đổi, cả kinh nói:
– Đây là… Thật sự là thanh bội kiếm Hổ Khiếu vẫn luôn mang bên người… Lẽ nào ngươi… Ngươi thật sự giết hắn rồi sao?
Điều này đối với người của Liệt Thiên Kiếm Tông mà nói, tuyệt đối là sấm sét giữa trời quang.
Tổn thất thống lĩnh quân của tông môn sau này tương đương với bóp chết tiềm lực của tông môn. Muốn lại bồi dưỡng được một nhân vật như vậy, không biết phải tiêu hao bao nhiêu tinh lực tài nguyên.
– Không chỉ Ninh Hổ Khiếu.
Đinh Hạo lẳng lặng nói:
– Cẩn thận tính toán, tiến vào chiến trường Bách Thánh đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông, ngoại trừ có một người là gia hỏa Ngả Thanh, những người khác, hẳn đều bị ta giết chết!
Đám người lão già hung ác nham hiểm cũng có chút không rõ.
Theo như lời Đinh Hạo nói, không giống là giả. Nhưng nếu như những điều này là thật, vậy Liệt Thiên Kiếm Tông chẳng khác nào đứt đoạn.
– Tiểu hỗn đản, ngươi nói khoác lác cái gì. Hổ Khiếu sư huynh thiên tư trác tuyệt, thực lực tinh thâm, sao lại bại ở trong tay của ngươi…
Một vị kiếm tu không nhịn được phẫn nộ quát.
Khóe miệng Đinh Hạo cong lên, hiện ra nụ cười tươi. Đột nhiên hắn dùng ngón tay điểm cái một.
Vèo!
Một đạo ngân quang từ ngón tay hắn bay ra, nhanh như tia chớp.
Kiếm tu kia vội vàng nghiêng người né tránh, nhưng không thể hoàn toàn tránh ra được. Hắn bị ngân quang bắn trúng vai. Đầu vai nhất thời tuôn máu, rách thành một vết.
– Vô sỉ, lại có thể đánh lén…
Kiếm tu kia vừa sợ vừa giận, sau đó hắn chợt ý thức được cái gì, phá lên cười:
– Ngươi chỉ có chút thực lực như vậy, cũng muốn đánh bại Hổ Khiếu sư huynh ta sao? Ha ha, tiểu tử, ngươi không ra tay thì thôi, vừa ra tay tất cả đều lộ. Ha ha, sư thúc, người này thực lực tuy mạnh, nhưng cùng hổ gầm sư huynh so với, còn kém xa lắm, hắn căn bản là ở nói bậy.
Chương 673: Kiếm ý
Lão già hung ác nham hiểm gật đầu.
Đúng vậy, thủ đoạn Đinh Hạo vừa lộ ra, một ngón tay chỉ ra kiếm khí tuy rằng sắc bén, cũng rất tinh diệu, nhưng tuyệt đối không giết được Ninh Hổ Khiếu.
Chỉ có điều…
– Phải không? Ngươi cảm thấy ngươi tránh thoát sao?
Trên mặt Đinh Hạo lộ vẻ mai mỉa. Lời hắn còn chưa dứt.
Răng rắc răng rắc răng rắc…
Một chuỗi những tiếng băng nứt bất ngờ vang lên.
Kiếm tu kia đột nhiên kinh hoàng đau đớn kêu lên. Chỉ thấy ở vị trí vai hắn đột nhiên bắt đầu ngưng kết ra từng mảnh bông tuyết ngân sắc, Những bông tuyết này quỷ dị ở chỗ chúng dường như xuất hiện từ chính trong thân thể hắn, không ngừng tăng thêm, cuối cùng theo đầu vai hắn bắt đầu lan về phía những vị trí khác trên thân thể…
Kiếm tu kia điên cuồng vận dụng huyền khí, muốn loại bỏ hơi lạnh kinh khủng này. Nhưng hắn kinh hãi phát hiện, theo hàn ý xâm vào trong cơ thể, bản thân mình ngay cả huyền khí cũng nhanh chóng không có cách nào vận dụng được.
Loại cảm giác này giống như thông đạo huyền khí và huyền khí cũng bị đóng băng vậy.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Hàn Dưỡng Kiếm kinh ngạc kêu lên một tiếng, một tay đặt ở trên người đồng môn, đưa huyền khí vào thân thể hắn, muốn làm tan lớp hàn băng đáng sợ này.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, một hơi lạnh vô cùng sắc bén, từ bên trong cơ thể kiếm tu này, giống như vật còn sống, trong nháy mắt dọc theo bàn tay trái lại xâm nhập vào cánh tay hắn. Dùng mắt thường có thể thấy được từng tầng bông tuyết bắt đầu ngưng kết trên bàn tay của hắn. Hàn Dưỡng Kiếm sợ đến mức vội vàng thu tay lại.
Trong nháy mắt tiếp theo, toàn thân vị kiếm tu kia đã bị bông tuyết ngân sắc bao trùm, hoàn toàn đóng băng.
Ầm!
Hắn rơi xuống trên mặt đất. Ngàn vạn mảnh bông tuyết nhỏ tạo thành cùng bể nát theo thân thể hắn!
Ngã xuống!
Trong thiên địa hoàn toàn yên tĩnh. Các kiếm tu Liệt Thiên Kiếm Tông hít từng hơi lạnh, không nhịn được rùng mình một cái.
Kiểu chết quỷ dị khủng khiếp thế này, quả nhiên là biến hoá kỳ lạ tới cực điểm. Rốt cuộc đồng môn chết vì nguyên nhân gì, bông tuyết đáng sợ kia từ đâu đến, lấy mắt của bọn họ không ngờ nhìn cũng không nhìn ra được.
Hàn Dưỡng Kiếm điên cuồng thôi động huyền khí, sử dụng tất cả lực lượng, mới miễn cưỡng xua tan được hơi lạnh thấu xương trên bàn tay. Tuy nhiên nửa bàn tay hắn vẫn có chút tê dại. Hắn chưa tỉnh hồn giận dữ hét:
– Kiến hôi nhỏ, ngươi rốt cuộc sử dụng yêu pháp gì? Sử dụng loại thủ đoạn ti tiện này, thật sự quá bỉ ổi…
Đinh Hạo nghe vậy, trên mặt nhất thời hiện lên sự mỉa mai, cười đầy khinh thường.
Trong đầu lão già hung ác nham hiểm kia chợt hiện lên một điều, hắn la thất thanh nói:
– Đây… Chẳng lẽ là… Kiếm ý? Ngươi… Ngươi lại có thể nắm giữ được băng kiếm ý sao?
Trời ạ, lại là kiếm ý. Một thiếu niên kiếm giả nắm giữ kiếm ý.
– Ha hả, Liệt Thiên Kiếm Tông được xưng là tông môn siêu cấp Kiếm Châu, đệ tử trong môn cuối cùng cũng không đến mức hoàn toàn ngu xuẩn.
Đinh Hạo đầy hài hước nhìn sang phía đối diện.
Lão già hung ác nham hiểm hít một hơi lạnh, rùng mình một cái.
Một thiên tài lĩnh ngộ kiếm ý có bao nhiêu đáng sợ, trong lòng hắn biết rõ. Người này lớn lên, tuyệt đối đủ để huỷ diệt toàn bộ Liệt Thiên Kiếm Tông, trở thành tồn tại cường giả đỉnh cấp tại Bắc Vực. Thật đáng chết. Một tông môn thấp kém tại Tuyết Châu nho nhỏ lại có thể có một thiên tài như vậy. Tiểu tử này có thể thật sự phiền toái!
Đáng tiếc hiện tại hai bên đã thành tử thù.
Nhất định phải nhân lúc hắn còn chưa trưởng thành, giải hòa mâu thuẫn, hoặc là nhổ cỏ nhổ tận gốc, dập tắt mối họa.
Nghĩ tới đây, trong ánh mắt của lão già hung ác nham hiểm đã ẩn chứa khó sát khí có thể che giấu.
– Lên, giết hắn. Tuyệt đối không thể lưu mối họa này ở nhân gian!
Lão già hung ác nham hiểm ra lệnh một tiếng, mười mấy cường giả Liệt Thiên Kiếm Tông, huyền khí toàn thân cuộn trào mãnh liệt, mơ hồ tản ra bốn phía, bao vây Đinh Hạo vào giữa.
Phía dưới.
– Đường đường là tông môn siêu cấp, lấy nhiều đánh ít, thực sự buồn cười… Muốn đánh nhau, Vấn Kiếm Tông chúng ta cùng đánh. Lão tử cũng tính là một người!
Vương Tuyệt Phong cười lớn một tiếng, cũng không chú ý mình đang bị gãy tay gãy chân tàn con mắt còn chưa lành, định bay lên giúp đỡ Đinh Hạo, hoàn toàn không sợ mình không phải là đối thủ của những kiếm tu kia. Chỉ cần có thể liều mạng cuốn lấy một người trong đó, chia sẻ một phần áp lực cho Đinh Hạo cũng tốt. Đường đường Vấn Kiếm Tông có mấy vạn nam nhi, thời điểm như vậy, làm sao có thể để Đinh Hạo một người đối mặt với cường giả được.
– Không sai, cũng tính ta một người!
– Tính ta một người!
– Các ngươi muốn so về nhân số sao? Vậy chúng ta cũng không thua gì!
Từng tiếng rống giận và tiếng cười hào sảng vang lên. Biết rõ không địch lại, đám người Mộ Dung Thắng Nam, Lãnh Nhất Toàn đều muốn bay vút lên trời cao.
Nhưng vào lúc này, Đinh Hạo chậm rãi đè ép một cái. Một lực lượng vô hình nhu hòa, ép tất cả mọi người đến trên mặt đất, khẽ lắc đầu nói:
– Yên tâm đi, chỉ bằng mấy gia hỏa này, một mình ta ứng phó vẫn thoải mái!
Lời còn chưa dứt.
– Tiểu tử ngươi thật quá ngạo mạn rồi!
Một vị kiếm tu nổi giận. Hắn quát lạnh một tiếng, trong nháy mắt lập tức đánh ra một chiêu.
Thân hình Đinh Hạo giống như cành liễu trong gió, nhẹ nhàng tung bay, tiện tay chỉ một cái.
Xuy!
Một đạo kiếm ý bắn ra.
Kiếm tu kia hai tay cầm kiếm, bắn ra lực lực cực lớn, phát động một vòng bảo hộ kiếm khí hình vòng cung ở trước người.
Ầm!
Kiếm ý đánh vào phía trên vòng bảo hộ, hơi dừng lại một, sau đó chợt xuyên qua.
Kiếm tu kia sửng sốt, chợt cúi đầu, thấy một con mèo lửa nhỏ màu kim hoàng, giống như tinh linh nhỏ nghịch ngợm, từ trong ngực hắn nhảy ra.
Hắn khép mở miệng, muốn nói điều gì, lại không nói ra được.
Bởi vì một chùm hỏa diễm cực nóng, trong nháy mắt từ trong miệng của hắn phun ra ngoài.
Trong nháy mắt tiếp theo, trong ngũ quan của hắn, từng hỏa quang phun ra. Rất nhiều hỏa diễm xuất hiện từ trong thân thể, thiêu đốt quần áo và đồ dùng hàng ngày trên người hắn. Ngay cả trường kiếm huyền khí trong tay, trong nháy mắt bị dung hòa trở thành chất lỏng, chảy xuống mặt đất!
Chẳng qua là trong nháy mắt, vị kiếm tu này thực lực đạt tới cảnh giới Vũ Vương cửu khiếu sơ cấp, hóa thành một chùm khói xanh, biến mất ở trên thế giới này.
– Viêm kiếm ý?
Lão giả âm hiểm kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi hô to:
– Ngươi nắm giữ hai loại kiếm ý? Sao có thể như vậy được?
Đinh Hạo cười ha ha, thân hình tung bay, giống như trích tiên, lại liên tục điểm hai cái.
Xuy xuy xuy xuy!
Ánh sáng kiếm ý nhanh như tia chớp. Chỉ một thoáng đã trong hư không đã tràn ngập kiếm ý.
Trước sau lại có mấy kiếm tu bị bắn trúng, có người thân thể ngưng kết ra hàn băng, kêu thảm rơi xuống mặt đất, vỡ thành mảnh nhỏ, có người thân thể tự bốc cháy, hóa thành một trận khói xanh. Còn có người trong thân thể đột nhiên có sức sống tăng vọt, râu tóc điên cuồng mọc dài ra, trong nháy mắt hết sạch tất cả sức sống, thối rữa. Cũng có người trong nháy mắt trở nên già nua, huyết khí suy kiệt trực tiếp chết đi…
Chương 674: Bao nhiêu loại kiếm ý?
Các cách thức chết đáng sợ và kinh khủng, khiến các kiếm tu vô cùng kinh hoàng.
– A, ma quỷ, ngươi là ma quỷ…
Một vị kiếm tu hoàn toàn đánh mất dũng khí, thiếu chút nữa thì sợ tới phát điên, xoay người bỏ chạy. Nhưng hắn lại bị một luồng kiếm ý xuyên thủng thân thể. Trong nháy mắt tiếp theo, thân thể hắn điên cuồng thiêu đốt, giống như hỏa cầu hoàn toàn biến mất!
Đây là một cuộc tàn sát đáng sợ.
Các kiếm tu Liệt Thiên Kiếm Tông vốn cao cao tại thượng, lấy tư thái hoàng đế nhìn đám ăn mày đi tới Tuyết Châu, vào giờ phút này, quả thực giống như sơn dương đáng thương cảm, trong lúc Đinh Hạo giơ tay nhấc chân, giết chết bọn họ giống như bóp chết con kiến hôi. Bọn họ căn bản ngay cả việc xâm nhập tới phạm vi mười thước gần thân thể hắn cũng làm không được!
Quá trình này thật sự quá nhanh.
Đợi tới khi lão già âm hiểm muốn ra tay cứu viện, trong bầu trời chỉ còn lại hai người hắn và Hàn Dưỡng Kiếm.
Trong thiên địa im lặng tới mức đáng sợ.
Phía dưới, ngay cả Vương Tuyệt Phong cũng có chút khó có thể tin dụi hai mắt của mình.
Trên bầu trời kia, người thiếu niên trong lúc giơ tay nhấc chân giết chết Vũ Vương đỉnh phong, thật sự là Đinh Hạo sao? Không biết có phải là một cường giả tuyệt thế giả trang làm Đinh Hạo tới đùa hay không?
Phải biết rằng những người này từng giết người giống như giết gà tàn sát chó. Nhưng bọn họ đều là cường giả Vũ Vương đỉnh phong thiệt cấp. Đặt bất kỳ một người nào trong đó ở Tuyết Châu, đều độc bá nhất phương, tuyệt đối có thể tiến vào bảng năm cao thủ cường giả đứng đầu Tuyết Châu. Nhưng hiện tại, bọn họ ở trước mặt Đinh Hạo lại giống như kiến hôi, bị dễ dàng nghiền chết từng người!
Ở trong chiến trường Bách Thánh, tiểu tử này rốt cuộc nhận được cơ duyên thế nào? Hắn làm sao lại trở nên cường đại như vậy?
Tuy rằng trước đó, hắn đã lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng còn chưa tới mức biến thái như vậy!
Biểu tình của những người khác không khác Vương Tuyệt Phong lắm, mỗi gương mặt đều dại ra. Có vài người trong đầu trống rỗng, thậm chí còn chưa rõ chuyện gì xảy ra.
Đây… là thật sao? Những kiếm tu này gần như là vô địch, lại thật sự bị nghiền ép như vậy sao?
Trong nháy mắt tiếp theo, cũng không biết là ai đi đầu hét lớn một tiếng, toàn bộ khu rác rưởi vang lên những tiếng hoan hô giống như tiếng sấm mùa xuân.
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông cười rơi lệ, điên cuồng nhảy nhót, ôm lẫn nhau!
– Vấn Kiếm! Vấn Kiếm! Vấn Kiếm! Vấn Kiếm! Vấn Kiếm!
Mọi người hô to hai chữ này, dường như có một loại ma lực khiến cho bọn họ tận tình phát tiết.
Trong nháy mắt này, tất cả mọi người lệ rơi đầy mặt.
Những đồng môn đã hy sinh tính mạng để bảo vệ tông môn, an nghỉ ở trong tinh không, các ngươi có nhìn thấy không? Các ngươi có thấy một cảnh tượng như vậy không? Vấn Kiếm Tông không bị diệt. Vấn Kiếm Tông vẫn đứng sừng sững ở trong thiên địa này!
– Đinh Hạo! Đinh Hạo! Đinh Hạo! Đinh Hạo! Đinh Hạo…
Càng nhiều người hơn hô to cái tên này.
Từ hôm nay trở đi, thân ảnh trong bầu trời kia chính là vị thần của Vấn Kiếm Tông, chính là tồn tại cao nhất trong lòng bọn họ. Người thiếu niên này ngăn cơn sóng dữ, người thiếu niên luôn mỉm cười, người thiếu niên ôn hòa nho nhã, người thiếu niên đã sáng lập ra vô số lần kỳ tích. Giờ phút này thân ảnh này đã vĩnh hằng khắc sâu ở trong linh hồn và cuộc đời của mọi người ở đây.
Ở trong bầu không khí nhiệt tình điên cuồng như vậy, hai người lão giả âm hiểm cũng không tránh khỏi biến sắc.
Ở tình thế đối lập, hai người của Liệt Thiên Kiếm Tông cũng có chút tâm lạnh.
– Ngươi… rốt cuộc nắm giữ bao nhiêu loại kiếm ý?
Trong mắt lão già âm hiểm có phần khiếp sợ hỏi.
Đinh Hạo cười nhạt, cũng không để ý tới hắn, hoàn toàn không nhìn vị trưởng lão tôn quý của Liệt Thiên Kiếm Tông.
Ánh mắt của hắn nhìn Hàn Dưỡng Kiếm đang đứng bên cạnh, trong ánh mắt lộ vẻ sắc bén như đao. Hắn gằn rõ mỗi chữ mỗi câu hỏi:
– Chính là ngươi đã ỷ vào tu vi huyền khí hùng hậu, lúc trước đã một kiếm đánh bại chưởng môn Lý Kiếm Ý sao?
Trong lòng Hàn Dưỡng Kiếm tuy rằng vô cùng sợ hãi, nhưng cũng không tỏ ra yếu thế, cố cắn răng cười nhạt, nói:
– Không sai, chính là ta một kiếm đánh nát tất cả nội tạng của hắn. Chỉ là chưởng môn một tông môn thấp hèn ở Tuyết Châu nho nhỏ, lại chẳng biết điều, mưu toan chống lại Liệt Thiên Kiếm Tông ta, cho dù bị thiên đao vạn quả, cũng là chết chưa hết tội!
Những lời này, nhất thời khiến cho đám đệ tử Vấn Kiếm Tông phía dưới phẫn nộ chửi bới.
– Ngươi có biết vì sao vừa nãy ta đã không có giết ngươi hay không?
Trong ánh mắt Đinh Hạo lóe lên hàn quang sắc như đao nói:
– Bởi vì ta cảm thấy cái mạng chó của ngươi hẳn là để cho một người khác tới thu gặt, sẽ thích hợp hơn một chút.
– Hừ, thật nực cười.
Hàn Dưỡng Kiếm cười nhạt:
– Tiểu tử, ngươi đừng quá đắc ý. Ngươi chẳng qua chỉ may mắn lĩnh ngộ kiếm ý, nhờ vận khí tốt mà thôi. Nếu không có như vậy, nếu như chỉ dựa vào chiến lực thật sự, ngươi đã sớm bị ta chém giết một ngàn một vạn lần. Nhớ lấy, có những thời điểm, kiếm ý cũng không phải là vạn năng.
– A, ngươi đang chọc giận ta sao?
Đinh Hạo khinh thường nói:
– Ngươi cho rằng ta tuổi còn trẻ chắc hẳn sẽ đắc chí, trong lòng nhất định vô cùng cuồng vọng, cho nên ngươi mới tính dùng những lời nói như vậy để khích tướng ta, muốn ta không thi triển kiếm ý nữa, cùng ngươi đánh một trận sao? Nếu như ngươi thật sự nghĩ như vậy, ta đây chỉ có thể nói, ngươi quá ngây thơ rồi!
Hàn Dưỡng Kiếm chỉ cười nhạt:
– Hóa ra ngươi sợ chết. Hóa ra ngươi cũng hiểu được, lấy chiến kỹ võ đạo của Vấn Kiếm Tông căn bản không có khả năng chiến thắng được ta.
Lão giả âm hiểm đứng ở một bên, vẫn không nói gì. Hắn hơi híp mắt, ở sâu trong mắt bắt đầu khởi động một chút hàn mang, cũng không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.
Đinh Hạo đưa tay, hút từ phía dưới mặt đất lên một thanh trường kiếm với tinh thép bình thường, nhẹ nhàng thổi một cái, gạt vết máu và bụi trên thân kiếm, lẳng lặng nói:
– Tuy rằng biết rõ ngươi kích tướng, nhưng điều ta vẫn quyết định cho ngươi một cơ hội, cho ngươi chứng kiến kiếm pháp thật sự của Vấn Kiếm Tông. Lúc này đây, ta không sử dụng kiếm ý. Chỉ cần ngươi có thể tiếp được ta ba chiêu, ngày hôm nay ta để ngươi sống rời khỏi đây.
Trên mặt Hàn Dưỡng Kiếm nhất thời lộ vẻ vui mừng:
– Tiểu tử, ngươi thật sự dám làm như thế sao?
Ba chiêu. Tiểu tử trước mắt này, thoạt nhìn tu vi huyền khí chẳng qua là cảnh giới Đại Tông Sư mà thôi. Nếu không phải là kiếm ý, mình tiếp được ba chiêu tuyệt đối không có vấn đề, thậm chí còn có thể phản cống giết hắn.
Đây chính là ngươi tự tìm đường chết.
Trong lòng Hàn Dưỡng Kiếm cười thầm.
Để ta đưa ngươi đi gặp chưởng môn nhân đáng thương của ngươi.
Cổ tay Đinh Hạo chấn động, trường kiếm dựng thẳng ở trước ngực, giống như một nén nhang. Thân kiếm đâm lên trời, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Trường kiếm áp mặt, chia gương mặt làm hai bộ phận. Dưới chân đứng vững. Tiếng gió vù vù, lay động áo bào của hắn. Toàn thân hắn đứng sừng sững ở trên không trung, sắc mặt không buồn không vui.
Chương 675: Một kiếm phá vạn pháp
Một khí tức tang thương với phong cách cổ xưa tản ra từ trong thân thể Đinh Hạo và thanh trường kiếm bình thường.
Mắt tất cả mọi người phía dưới sáng ngời.
Kiếm thức này, tất cả mọi người đã quen tới mức không thể quen thuộc hơn nữa.
Đây chính là thức mở đầu trong mười ba thức kiếm pháp cơ bản của Vấn Kiếm Tông, hướng lên trời một nén hương, lấy huyền khí tâm pháp Huyền Vấn Kiếm Trang thôi động ra kiếm thức.
Tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông tiến vào tông môn, chuyện thứ nhất phải làm chính là học mười ba thức kiếm pháp cơ sở. Cho dù là rất nhiều dân nghèo ở khu rác rưởi, cũng hiểu về mười ba thức kiếm pháp này.
Đây là kiếm pháp cấp thấp nhất của Vấn Kiếm Tông.
Chỉ có điều từ trong tay Đinh Hạo thi triển ra, lại mơ hồ có một loại khí thế uy áp dồi dào, càng lộ vẻ thần vận ảo diệu. Chỉ cần một thức mở đầu, khiến người ta cảm thấy không hề có chút sơ hở nào.
– Ha ha, tiểu tử, ngươi làm vậy chính là muốn chết. Xem kiếm!
Hàn Dưỡng Kiếm cười lớn, đâm mạnh ra một kiếm.
Một kiếm này là một trong những kiếm thức tuyệt sát của Liệt Thiên Kiếm Tông, cũng là kiếm thức khiến hắn đắc ý nhất.
Nếu người thiếu niên cuồng vọng trước mắt này vứt bỏ ý định sử dụng kiếm ý, vậy thì tốt nhất là một kiếm đánh trọng thương. Cho nên ngay từ đầu hắn đã ra chiêu sát thủ, chính là muốn giống như lúc đó, một kiếm đánh bại Lý Kiếm Ý để lập uy.
Hàn Dưỡng Kiếm thân hóa lưu quang, ngay lập tức lao tới.
Kiếm quang lướt nhanh trong khí lưu. Đến giữa đường, kiếm chợt thiên biến vạn hóa, hóa thành mưa kiếm đầy trời, căn bản không cách nào biết được đâu mới là thân ảnh thực sự, đâu là ảo ảnh. Từng Liệt Thiên Kiếm Khí sắc bén vô cùng, cắt qua hư không, quả nhiên có khí thế che khuất bầu trời, mang theo uy phong của tất cả thiên địa.
Phía đối diện, Đinh Hạo giống như không nghe thấy, vẫn không nhúc nhích.
Đợi tới khi mưa kiếm khắp trời này đâm vào thân thể, trong nháy mắt, trường kiếm trong tay hắn chợt rung lên, trở tay vung lên một kiếm.
Một kiếm này đơn giản đến cực điểm, chính là Truy Nguyệt trong mười ba thức cơ bản.
Nhưng chính là kiếm thức tưởng như cực kỳ bình thường đơn giản này, trong tay Đinh Hạo dường như có sức sống. Một kiếm vẽ ra, mơ hồ có một loại hàm ý một kiếm phá vạn pháp.
Hàn Dưỡng Kiếm hoảng hốt. Trong nháy mắt, hắn chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ trong tầm mắt đều biến mất, chỉ có hàn quang lóe lên, mũi kiếm đâm tới mặt. Bất luận bản thân hắn tránh né hướng nào, đều không có cách nào né tránh được một kiếm này. Bản thân mình tấn công, thoạt nhìn quả thực giống như vội vàng đưa thân thể lên trước mũi kiếm này.
Trong lúc vội vàng, Hàn Dưỡng Kiếm chỉ có thể quay kiếm về chống đỡ. Mưa kiếm khắp trời, trong nháy mắt đã biến mất không thấy nữa.
Đinh.
Một tiếng động nhỏ vang lên. Hai thanh trường kiếm va chạm vào nhau.
Trong nháy mắt, trường kiếm trong tay Hàn Dưỡng Kiếm bị đập bay, gãy thành mười đoạn ngay giữa không trung!
– Phụt…
Hàn Dưỡng Kiếm phun ra một búng máu, bay ra ngoài, gương mặt hoảng sợ:
– Sao có thể như vậy được?
Đinh Hạo vẫn không truy kích, mặt thoáng cười nhạt, thất vọng lắc đầu:
– Xem ra ta vẫn đánh giá cao Liệt Thiên Kiếm Tông, căn bản không cần tới ba kiếm, chỉ một kiếm, đã đủ đánh bại ngươi!
– Không thể như vậy được. Ngươi giở trò lừa bịp, đây là kiếm thức gì? Sao Vấn Kiếm Tông có thể có kiếm thức cao minh như vậy?
Hàn Dưỡng Kiếm miễn cưỡng ổn định thân hình, không thể tin được, rống lên.
– Chưa tới phút cuối chưa thôi.
Đinh Hạo dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi trường kiếm, giọng mỉa mai nói:
– Một kiếm này, chính là kiếm thức cơ bản tất cả mọi người trong Vấn Kiếm Tông ta đều biết. Chính là kiếm pháp thấp của tông môn ta.
Nói đến đây, Đinh Hạo cúi đầu nhìn mọi người phía dưới một chút, nói:
– Vị huynh đệ kia, chứng minh cho kẻ đáng thương này thấy đi.
Mấy trăm đệ tử Vấn Kiếm Tông kích động vạn phần, hét lớn một tiếng, đồng loạt đánh ra thức mở đầu, một nén hương hướng lên trời, sau đó là tới kiếm thức Truy Nguyệt.
Tư thế mỗi người đều nhịp nhàng, nhuần nhuyễn, hiển nhiên bọn họ đã từng trải vô số lần tu luyện, tuyệt đối không phải chỉ tạm thời bắt chước kiếm pháp của Đinh Hạo. Mặc dù không đạt được kỹ xảo như Đinh Hạo, hóa phức tạp thành giản, khí thế bàng bạc, nhưng điều này đã đủ để chứng minh, kiếm pháp Đinh Hạo vừa thi triển chính là kiếm pháp của Vấn Kiếm Tông.
Trên thực tế, các đệ tử Vấn Kiếm Tông cũng thật sự không ngờ, kiếm pháp đơn giản nhất của tông môn mình, vẫn bị bọn họ xem là kiếm pháp giống như cải trắng mọc ven đường, lại có uy lực như vậy. Khi được thi triển ở trong tay Đinh Hạo, trong nháy mắt đánh bại sát chiêu của kiếm tu tông môn siêu cấp tại Bắc Vực…
Lẽ nào kiếm pháp của Vấn Kiếm Tông thật sự có uy lực quỷ thần khó lường như vậy sao? Chỉ là trước đó, đám người mình không tu luyện tới?
Hóa ra kiếm pháp tông môn của chúng ta lại có thể cường đại như vậy?
Tất cả mọi người đều trở nên hưng phấn.Chỉ là kẻ quét rác Dương Khai,sai vặt.. Ai.. Cơ duyên do ăn đòn hành hạ mà sinh mà tiến con đường Võ Đạo Cao Xứ Bất Thành Hàn A ….Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Trải qua một trận bạo kiếp như vậy, bọn họ cần phải được bồi dưỡng sự tự tin đối với tông môn. Đây cũng là nỗi khổ tâm của Đinh Hạo. Hắn vốn có thể giết đám người Hàn Dưỡng Kiếm trong nháy mắt. Tuy nhiên ở trước mặt nhiều đệ tử tông môn như vậy, Đinh Hạo cần cho thấy một vài sự cường đại không thể phá hủy của tông môn mình, nói cho những đồng môn chịu sự cực khổ như vậy biết, Vấn Kiếm Tông tuyệt đối cường đại.
Sau khi trải qua một kiếp nạn diệt môn, cần một lần nữa tạo lòng tin vào tông môn cho tất cả những người này. Đây là một quá trình không thể nhận thức được.
Dù sao một mình Đinh Hạo cường đại, không phải là toàn thể tông môn cường đại.
Đinh Hạo phải thông qua loại thủ đoạn này, khiến những môn nhân trung trinh anh dũng nhất của Vấn Kiếm Tông ý thức được, thật ra chiến kỹ công pháp của tông môn chúng ta cường đại không gì sánh được, thật ra chúng ta còn có tiềm lực vô hạn có thể khai quật. Thật ra cái gọi là tông môn siêu cấp ngoại châu cũng không phải không thể chống lại như trong tưởng tượng!
Những thứ này đều là của Vấn Kiếm Tông chúng ta.
Đinh Hạo tin tưởng, trải qua kiếp nạn lần này, trải qua cảnh tượng như vậy, trong lòng đệ tử Vấn Kiếm Tông nhất định sẽ nảy sinh một cảm giác ưu việt vượt xa so với tất cả tông môn lớn nhỏ của Tuyết Châu. Tầm mắt của bọn họ sẽ vượt ra khỏi Tuyết Châu, đi về phía Bắc Vực, không còn tâm trạng kính nể đối với thế lực lớn siêu cấp này nữa.
Tự tin.
Đây là một trong những khí chất cơ bản nhất để một tông môn tồn tại.
…
Hàn Dưỡng Kiếm ngây người! Hắn nghĩ tới vỡ đầu cũng không nghĩ ra, một chiêu kiếm pháp đơn giản đến mức người người đều biết, có thể phá được sát chiêu Liệt Thiên Kiếm Pháp của mình như vậy được?
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Chỉ có lão giả âm hiểm kia có cảnh giới cao thâm, khả năng quan sát cũng độc đáo hơn một chút, đã nhìn thấu một chút manh mối trong đó.
Mặc dù người thiếu niên áo xanh trước mắt này đã thi triển ra kiếm pháp đơn giản nhất, nhưng hiểu biêt của hắn đối với kiếm pháp, hiển nhiên đã đạt đến một mức độ quỷ thần khó lường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ma Thần Thiên Quân [Dịch] Ma Thần Thiên Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ma-Than-Thien-Quan-dich-Truyen-MA-Dao-sieu-pham.jpg)


![[Dịch] Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng [Dịch] Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Di-Gioi-Trieu-Hoan-Thien-Co-Quan-Hung-Audio-Truyen.jpg)

