Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 113 [ chương 561 đến 565 ]
❮ sautiếp ❯Chương 561: Thế giới tàn kiếm
Mảnh thế giới này cũng không biết đã tồn tại trong thời gian bao lâu.
Rất nhiều binh khí sứt mẻ, trên mặt đều đầy vết rỉ rét loang lổ, không còn hình dạng ban đầu. Trên mặt đất, khắp nơi đều bị màu đỏ rỉ rét bao phủ. Đạp lên mặt đất, những tiếng rắc rắc phát ra khe khẽ. Những binh khí vốn đã mục nát không chịu nổi giống như cành cây khô, bị bẻ gẫy.
– Đây chính là thế giới hệ kim trong ngũ hành!
Đinh Hạo dường như có điều suy nghĩ. Hắn tiện tay nhặt một thanh kiếm gãy ở bên chân lên, cẩn thận quan sát.
Thân kiếm đã đầy vết rỉ rét loang lổ, mơ hồ có thể thấy đường viền của một thanh kiếm lớn. Thậm chí thông qua những vết rỉ rét lên xuống có thể thấy, thân thanh kiếm này hẳn đã từng khắc đầy các các loại minh văn thượng cổ. Chỉ sợ nó đã từng là một món bảo khí cấp bậc thần binh. Không biết vì sao nó lại bị gẫy, hiện tại đã mất đi linh tính, hoàn toàn mục nát.
Nhẹ nhàng dùng một chút lực, thanh kiếm gẫy này vỡ nát, giống như những hạt cát rơi xuống.
Đinh Hạo vỗ vỗ tay, tiếp tục đi tới.
Lực lượng áp chế pháp tắc thượng cổ trong đoạn tây du Cổ Lộ thứ tám này càng kinh khủng hơn so với các đoạn trước đó.
Mức độ huyền khí biến dị sinh động trong cơ thể Đinh Hạo, đều bị áp chế xuống dưới cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông, đã không cách nào bay lượn ở trên không trung. Đây là với điều kiện Đinh Hạo tu luyện mười hai kinh chính và sáu kỳ mạch, trên người mang hai thánh thể đao kiếm. Bởi vậy có thể suy đoán, ở dưới áp chế tương tự, mặc dù là cường giả cảnh giới Vũ Hoàng khác chỉ sợ cũng bị áp chế đến cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông.
Lực lượng pháp tắc áp chế như vậy đối với võ giả mà nói, cũng là một hoàn cảnh rất tốt để cô đọng huyền khí trong cơ thể.
Không ngừng chịu áp chế như vậy, huyền khí trong cơ thể bị ép tới một cực hạn. Đợi sau khi đi ra khỏi chiến trường Bách Thánh, không thể nghi ngờ tu vi huyền khí sẽ gặp phải sự tăng trưởng mang tính bạo phát. Bất luận là mức độ thuần khiết hay mức độ cô đọng, đều đạt hiệu quả mà trong hoàn cảnh tu luyện bình thường không có cách nào đạt được. Thậm chí ngay cả mức độ ngưng luyện thân thể cũng sẽ tăng trưởng trên diện rộng.
Đinh Hạo phóng ra vòng bảo hộ huyền khí, cõng tiểu nha đầu Kỷ Anh Khởi ở trên lưng.
Hai vị Tà Nguyệt và Manh Manh này tuy rằng cũng bị áp chế, nhưng hình như cũng không nghiêm trọng giống như võ giả. Dọc đường chúng còn có thể vui vẻ cãi nhau ầm ĩ. Điều này khiến cho Đinh Hạo chú ý. Hắn có chút bận tâm. Không biết điều này có phải có nghĩa là, lực lượng yêu khí của cường giả Yêu tộc không bị loại lực lượng pháp tắc thượng cổ này áp chế hay không?
Vèo!
Ngay trong lúc Đinh Hạo đang vừa đi vừa nghĩ, tiếng xé gió chói tai vang lên.
Đột nhiên từ phía trước có một ánh sáng màu đỏ bắn tới. Kiếm khí sắc bén cắt qua hư không, giống như mũi tên lạc, bắn về phía hắn.
– Sao? Có người đánh lén? Phong Thủy tức là Gió và Nước . Dù bạn có tiền nhiều như nước hay công việc có thuận gió thuận buồn. Tất cả chỉ là phù dù(công dã tràng) nếu không có Địa …Tại Sao ư là lòng thăm không đáy? hay do không cúng dường ?…?
Trong lòng Đinh Hạo có phần nghi hoặc. Thân hình hắn hơi nghiêng sang một bên, trên bàn tay ngân quang chợt lóe lên. Bông tuyết dày che phủ, giống như một lớp áo giáp ngân sắc. Hắn trở tay nắm lấy ánh sáng đỏ này.
Đó là một thanh tiểu kiếm. Trên thân kiếm có đầy những vết loang lổ rỉ rét. So với những thanh kiếm rỉ rét nằm rải rác trên mặt đất mà nói, phẩm chất của nó duy trì có phần hoàn chỉnh hơn một chút. Một ít phù văn có thể thấy được rõ ràng. Trong đó mơ hồ có một chiến ý linh khí khủng khiếp, làm cho người kinh hãi.
Đáng tiếc còn chưa chờ Đinh Hạo cẩn thận quan sát cảm ứng, loại linh khí chiến ý này lóe lên rồi biến mất.
Tiểu kiếm rơi vào trong tay Đinh Hạo, trong nháy mắt, một tia linh khí cuối cùng biến mất.
Răng rắc!
Sau khi linh khí tiêu tán, thân kiếm dường như đột nhiên khô cạn, gãy thành mấy đoạn.
Đinh Hạo thoáng chấn động, ném tahnh tiểu kiếm xuống. Thần thức cường đại lập tức phóng ra ngoài, có thể che phủ trong phạm vi một km xung quanh. Hắn cẩn thận thăm dò tình hình. Nhưng hắn cũng không phát hiện ra bất kỳ vật thể có sinh mệnh nào khác tồn tại.
Đinh Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, chậm rãi đi về phía trước. Đồng thời hắn cũng cẩn thận quan sát xung quanh.
Vừa nãy, thanh tiểu kiếm kia bay vụt tới, có chút quỷ dị. Chẳng lẽ lại có người đang âm thầm bày bố nhắm vào mình? Ngẫm lại hắn lại cảm thấy không có mấy khả năng. Nếu như nhắm vào mình, lực công kích của thanh tiểu kiếm kia sẽ không thấp như vậy. Loại lực lượng này đại khái cũng chỉ tương đương với cường giả cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông tiện tay đánh ra một đòn, căn bản sẽ không tạo thành uy hiếp đối với mình.
Đinh Hạo có một loại ảo giác, dường như thanh kiếm rỉ này có sinh mệnh, chủ động phát động công kích về phía mình.
Đi thời gian khoảng chừng một nén nhang, tất cả đều gió êm sóng lặng. Ngay thời điểm Đinh Hạo có chút thả lỏng, đột nhiên…
Vèo vèo vèo!
Lại là ba đạo hồng quang, trong tiếng rít, giống như lưu tinh xẹt qua bầu trời, từ ba phương hướng trước sau phải bắn về phía Đinh Hạo.
Lần này Đinh Hạo vừa nhìn đã hiểu rõ ràng.
Ba đạo hồng quang này chính là từ trong đống những thanh kiếm tàn đao gẫy ở trên mặt đất đột nhiên bắn ra.
Trong nháy mắt này, cũng không sóng huyền khí dao động của võ giả Nhân tộc hoặc là yêu lực của cường giả Yêu tộc dao động.
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động, ngón tay điểm một cái ở trong hư không.
Ba đạo hồng quang nhất thời ngưng kết thành ba khối tuyết, rơi vào trong tay hắn.
Lúc nhìn kỹ, ba thanh kiếm bị đông cứng ở trong băng, lại là ba thanh tiểu kiếm kỳ lạ dài chưa đầy nửa thước. Thân kiếm rỉ rét loang lổ, đã không nhìn thấy rõ được nguyên liệu. Chỉ có điều những vết minh văn thượng cổ nằm phía dưới lớp rỉ rét, thoạt nhìn thật ra cực kỳ rõ ràng. Trong mơ hồ, có một lực lượng và sát khí cực kỳ kỳ dị, lưu chuyển ở trong thân kiếm.
Dưới lớp băng bao trùm, linh khí của hai thanh tiểu kiếm trong đó thoáng tan đi, tiêu hao không còn. Ngay lập tức thân kiếm nhanh chóng mờ đi. Tiếp đó, chúng giống như gỗ bị gió sương mục nát, vỡ vụn. Nhưng thật ra một thanh tiểu kiếm cuối cùng, linh khí chiến ý không tiêu tan. Nó phát ra một tiếng nổ, phá tan lớp băng đóng bên ngoài, giống như có sức sống, đột nhiên chấn động, bắn về phía mặt Đinh Hạo.
Thanh tiểu kiếm này ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Đại thể tương đương với một đòn toàn lực của cường giả cảnh giới lục khiếu Tiên Thiên Vô Tung.
Phụt!
Đinh Hạo thổi ra một hơi, thổi rơi thanh tiểu kiếm.
Trong nháy mắt khi vừa rơi trên mặt đất, chiến ý linh khí ẩn chứa trong thân thanh tiểu kiếm cuối cùng đã hoàn toàn tiêu hao hết. Ngay lập tức, ở trên thân kiếm dường như năm tháng hồng hoang đột nhiên tăng tốc gào thét trôi qua ngàn vạn năm. Thân kiếm chợt bị gãy làm năm sáu đoạn, dường như tro tàn vỡ vụn biến mất.
Trong đầu Đinh Hạo hiện lên một đạo linh quang, dường như đã nắm bắt được cái gì. Chỉ có điều hắn còn cần nghiệm chứng.
Sau khi cẩn thận phân phó hai tiểu sủng vật vài điều, Đinh Hạo bước nhanh về phía trước.
Quả nhiên sau thời gian nửa nén hương, khí lưu xung quanh bắt đầu khởi động.
Chương 562: Dùng trí óc thay đổi tất cả
Trong không khí vang lên tiếng rít chói tai. Lại có bốn năm luồng ánh sáng đỏ, trở nên hung bạo cắt phá hư không, từ các hướng khác nhau mang theo kiếm khí và đao khí sát ý vô cùng sắc bén, điên cuồng lao tới.
Đinh Hạo sớm có sự chuẩn bị, thần thức dày đặc thả ra ngoài. Chỉ một thoáng, không khí xung quanh chợt ngưng tụ lại một chút. Bốn năm đạo ánh sáng màu đỏ này nhất thời giống như ốc sên rơi vào đầm lầy, bị cố định ở trong hư không. Chúng ở trong không trung chấn động một hồi, cuối cùng tất cả đều bị tinh thần lực bao bọc ở trong đó, không cách nào động đậy, hiện ra hình dáng của chúng. Tất cả đều là một ít binh khí đao kiếm.
Đinh Hạo lại cẩn thận quan sát từng cái một. Rất nhanh hắn có được kết luận.
– Hóa ra là những đao kiếm vỡ vụn này đều đã từng thông linh. Mặc dù trải qua trăm ngàn vạn năm, vẫn còn ẩn chứa một tia chiến ý và sát khí cuối cùng của chủ nhân đời trước. Tuy rằng từng trải thời gian lâu như vậy, vẫn không hề tiêu tan. Chỉ cần thoáng có vật thể có sinh mệnh xông vào trong không gian này, chúng sẽ kích phát lực lượng trong đó, chủ động phát động công kích…
Kết luận này khiến Đinh Hạo có chút khiếp sợ.
– Điều này thật sự quá kỳ diệu. Không gian kỳ lạ này rốt cuộc đã từng là một chiến trường thế nào. Chủ nhân của những thanh kiếm bị gãy này rốt cuộc là tồn tại cường hãn tới mức nào. Sau khi bọn họ đã chết đi bao nhiêu năm như vậy, sát ý và chiến ý còn có thể tiếp tục tồn tại ở trong binh khí… Người như vậy, cảnh giới thấp nhất, chỉ sợ cũng là trên Vũ Hoàng đỉnh phong!
Trong lòng Đinh Hạo đột nhiên run sợ.
Trong truyền thuyết, chỉ có đại năng giả sau khi liều mạng đánh một trận, rót tất cả tinh thần và ý chí của mình vào trong binh khí, mới có thể chết mà không tiêu tan, tồn tại ở trong thiên địa.
Phóng tầm mắt nhìn lại phần thiên địa này, có vô số các loại binh khí đao tàn kiếm gẫy.
Chẳng lẽ muốn nói, chủ nhân những binh khí này, đều đã từng là cao thủ Vũ Hoàng thậm chí là cấp Vũ Đế, cấp Vũ Thánh có thần thông ghé vai di chuyển núi? Số lượng này, chí ít cũng có tới ngàn vạn. Con số này cũng thật đáng sợ. Ngàn vạn cường giả chí tôn của võ đạo, tất cả đều chết trận ở đây sao?
Lẽ nào nơi này là chiến trường chư thần trong truyền thuyết?
Đinh Hạo đột nhiên cảm thấy, mười một đoạn tây du Cổ Lộ, chỉ sợ không phải đơn giản như mình đã suy nghĩ trước đó. Nơi đây không phải chỉ là một ít cấu trúc lực lượng pháp tắc thượng cổ còn sót lại. Mỗi đoạn Cổ Lộ là một thế giới. Trong mỗi một thế giới đều ẩn chứa những điều kỳ lạ huyền bí. Đối với võ giả mà nói, đây là hoàn cảnh tu luyện tuyệt hảo…
Thành lớn Cửu Trọng Thiên…
Tấm bia đá địa đồ thất lạc vạn năm…
Trong truyền thuyết di chỉ thần bí…
Còn có tế đàn cùng với thần hỏa…
Trong bóng tối, dường như có một bàn tay vô hình đang thao túng tất cả những điều này.
Lúc này đây binh khí bắn tới, có đao có kiếm có trường thương có lưu tinh búa, từ các hướng khác nhau. Bên trong ẩn chứa lực lượng chiến ý linh khí lớn hơn, tương đương với một đòn toàn lực của cường giả cấp Tiên Thiên Vũ Tông đỉnh phong. Khác với một đòn của các thanh tiểu kiếm trước đó, phẩm chất của chúng càng hoàn chỉnh hơn. Những vết rỉ rét phía trên thân ít hơn, linh khí và chiến ý ẩn chứa trong đó mạnh hơn.
Đinh Hạo lấy bí pháp tinh thần lực, tạm thời phong ấn những binh khí này xuống.
Hắn dùng một thanh kiếm rỉ trong đó để thử nghiệm. Những binh khí này đại khái tối đa chỉ có thể dùng được một hai lần sau đó sẽ hết. Linh khí và chiến ý trong đó sẽ tiêu hao sạch. Đến lúc đó bọn họ cũng sẽ bị vỡ vụn.
Lực lượng công kích ẩn chứa trong chúng, đối với Đinh Hạo mà nói cũng không có gì trân quý.
Đinh Hạo xem trọng chính là một ít minh văn khắc phía trên thân của chúng và loại chiến ý ẩn chứa trong đó. Nhất là loại chiến ý kia, tuy rằng chỉ có một tia, nhưng không thể nghi ngờ là vết tích của các cường giả tuyệt thế từ mấy ngàn vạn năm trước lưu lại. Trong đó ẩn chứa lạc ấn tinh thần của những cường giả tuyệt thế. Nếu như có thể thử câu thông, nói không chừng có thể thu được thậm chí nhiều thứ hơn nữa từ tất cả ký ức trong đó.
Đáng tiếc tu vi Thắng Tự Quyết của hắn hiện nay chỉ ở tầng thứ sáu, vẫn không thể câu thông với loại chiến ý này. Nếu như đạt tới cảnh giới thần ý thiên địa tầng thứ bảy, có lẽ có thể thử một phen.
Sau khi cẩn thận quan sát một hồi, Đinh Hạo tiếp tục đi về phía tới.
Trạng thái tinh thần của Kỷ Anh Khởi tốt hơn so với trước rất nhiều.
Tiểu nha đầu hình như đã quên thảm kịch trước đó, trên mặt dần dần lộ vẻ tươi cười, bắt đầu nói chuyện với Đinh Hạo. Nàng cũng sẽ chủ động hỏi thăm rất nhiều chuyện về Bắc Vực.
Đinh Hạo biết, không phải là nàng không có tim không có phổi, mà nàng giống như lời đáp ứng trước mộ Kỷ Anh Nam, đang cố gắng sống thật tốt. Chỉ có sống vui vẻ, vị đại ca trong nóng ngoài lạnh kia mới có thể chân chính ngủ yên ở dưới cửu tuyền.
Sau một hồi nói chuyện hữu ý, vô tình, Đinh Hạo phát giác người thiếu nữ này thật sự không đơn giản.
Đầu óc của nàng đặc biệt thông minh, thông minh tới mức gần như là yêu nghiệt. Rất nhiều chuyện, hắn chỉ cần nói điểm qua một chút, nàng đã có thể suy một ra ba. Thậm chí một ít vấn đề về phương diện tu luyện võ đạo, nàng đều sẽ đưa ra rất nhiều suy đoán khiến Đinh Hạo khiếp sợ.
Nếu như không phải xác định Kỷ Anh Khởi từ trước tới nay chưa từng tu luyện qua võ đạo, Đinh Hạo thật sự sẽ cho rằng nàng đang giả heo ăn lão hổ.
Thật sự rất khó tin tưởng được, một tiểu nha đầu chỉ lật xem sách, từ trước tới nay chưa từng có kinh nghiệm tu luyện thực tế, ít trải đời, nhưng ở trên phương diện rất nhiều lý luận võ đạo, đạt tới tiêu chuẩn cấp tông sư.
Nàng hiển nhiên có một loại năng lực phán đoán không thể tưởng tượng nổi.
Một loại năng lực nắm bắt nhạy cảm, đối với sự vật phức tạp sau khi kéo tơ bóc kén trong nháy mắt đã chạm đến chân tướng bản chất của sự việc.
Người như vậy, nếu như thật sự không đi tu luyện võ đạo, chỉ sợ tuyệt đối là một thiên tài khiến người khiếp sợ hãi hùng.
– Ta sẽ không tu luyện võ đạo.
Sau khi nghe xong đánh giá của Đinh Hạo đối với mình, Kỷ Anh Khởi bình tĩnh lắc đầu nói:
– Cả đời này, ta tuyệt đối sẽ không đi tu luyện võ đạo hoặc là đan thuật.
– Vì sao?
Đinh Hạo có chút hiếu kỳ hỏi.
Kỷ Anh Khởi lắc đầu, không nói lời nào. Một lát sau, thiếu nữ mới nhẹ nhàng nói:
– Chỉ là không muốn. Ta cũng không biết vì sao… Ta sẽ dùng cách thức riêng của mình, đi phục hưng Kỷ gia Ngọc Châu. Ta sẽ chứng minh, ở thế giới người người coi trọng cường giả này, cho dù không hiểu võ đạo, lấy trí óc của mình, cũng có thể thay đổi tất cả.
Đinh Hạo ngẩn ngơ, không nói gì.
Thật sự sẽ có người như thế sao? Không tu luyện võ đạo, cũng có thể đứng vững trong thế giới lạnh lùng tàn khốc này?
Đinh Hạo không xác định.
Chỉ có điều, Kỷ Anh Khởi muốn thử một chút, vậy mình nhất định phải quan sát thật kỹ một chút.
Chương 563: Huyết nguyệt phóng lên trên không trung
Có trực giác hoàn mỹ đối với phương hướng của Kỷ Anh Khởi, Đinh Hạo cũng không còn lo lắng sẽ lạc đường nữa. Trên đường đi tới, mặc dù thế giới do tất cả tàn kiếm đao gãy tạo thành, xác suất lạc đường rất lớn, đoàn người lại không có lúc nào xấu hổ tới mức quay trở lại chỗ cũ.
Suy đoán của Đinh Hạo đã được nghiệm chứng.
Dọc đường đi, không ngừng có một vài binh khí ẩn chứa chiến ý linh khí, vốn đang ngủ say ở đống đao tàn kiếm gãy vô tận, giống như rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, sau khi cảm giác được hơi thở của người sống, lập tức như giống như dã thú trong giấc ngủ say bị đánh thức phẫn nộ, phát động công kích về phía đám người Đinh Hạo trước tiên.
Vèo vèo vèo!
Những ánh sáng màu đỏ cắt nhỏ hư không, mang theo khí tức khủng bố. Đinh Hạo rất kiên nhẫn phong ấn những binh khí ẩn chứa chiến ý này lại, chứa ở trong túi không gian trên bụng mèo ác ma Tà Nguyệt. Túi không gian này là do thời điểm Đinh Hạo nghiệm chứng thủ pháp đúc khí làm ra vật chứa không gian, lấy thân thể da lông xương cốt của các loại di chủng hồng hoang săn giết được trong chiến trường Bách Thánh luyện thành. Cho tới bây giờ, nó là vật chứa không gian lớn nhất do Đinh Hạo chế tạo ra. Bên trong có ít nhất hơn một trăm mẫu không gian.
Trên đường đi tới, Đinh Hạo cướp đoạt được các loại thần tài, bảo dược và các thứ trân quý, hiếm có khác, đều đựng ở trong túi không gian này.
Tà Nguyệt cũng vui vẻ khi làm một con mèo quản gia.
– Meo meo, tất cả bảo bối đều do ta cất giữ. Ha ha…
Tà Nguyệt vỗ vào cái túi không gian trên bụng trắng. Loại cảm giác nặng trịch này, khiến nó cảm thấy rất hài lòng. Móng vuốt nhỏ màu trắng tùy tiện đào ở bên trong một chút, có thể đào ra được các loại bảo bối.
Đinh Hạo cũng rất đắc ý. Hắn nghĩ thầm nếu như tiếp tục như thế, hàng này không phải sẽ trở thành giác mộng trong dị giới sao? Xem ra có lẽ cần phải chuyển loại hàng này thành loại túi không gian của mèo máy.
Trên đoạn đường này, ngày đầu tiên trong thế giới tàn kiếm đao gãy, Đinh Hạo tổng cộng phong ấn một trăm lẻ tám thanh binh khí có ẩn chứa chiến ý linh khí. Tuy rằng phẩm chất không đồng đều, trong đó có hơn mười thanh duy nhất phóng thích ra lực công kích mạnh nhất, tương đương với một đòn toàn lực của một vị cường giả cảnh giới Vũ Vương đỉnh phong. Yếu nhất cũng tương đương với một đòn tiện tay của cường giả cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông.
Có thể ở trong chiến trường Bách Thánh này, lực công kích như vậy không có sức uy hiếp gì đáng nói. Nhưng nếu như đi ra khỏi chiến trường, trở lại Bắc Vực Tuyết Châu, những vật hư hỏng cho dù chỉ là một cái cũng tuyệt đối đáng sợ. Cho dù là lão cường giả nổi tiếng Tuyết Châu như Khí Thanh Sam, Lục Hùng Phi, đối mặt với công kích như vậy, cũng phải cẩn thận ứng phó. Bằng không thật sự có khả năng bị giết chết.
Đáng tiếc những binh khí có chiến ý linh khí, chung quy trải qua năm tháng khá dài đã bị hư hỏng quá nghiêm trọng, chỉ được tính là sản phẩm sử dụng một lần.
Vào ban đêm, một mặt trăng máu mọc lên trong không trung. Vừa lúc đó, biến hóa kỳ lạ xuất hiện.
Khi quang hoa giống như máu tươi chiếu vào trong không gian, rất nhiều đao tàn kiếm gãy vốn đã ảm đạm không có ánh sáng bắt đầu mơ hồ lóe lên những tia quang hoa màu đỏ. Trong nháy mắt dường như chúng có tính mạng có hơi thở, hấp thu quang hoa huyết nguyệt vào trong thân thể sứt mẻ. Theo đó, theo đó nhưng phù văn thượng cổ ở ngoài thân đã mơ hồ không rõ, chậm rãi lưu chuyển vận chuyển.
Đinh Hạo quan sát rất cẩn thận. Hắn phát hiện phần lớn binh khí đao kiếm sứt mẻ, cũng không thể hoàn toàn chứa đựng được một tia quang hoa huyết nguyệt này. Chừng dường như hấp thu loại năng lượng này theo bản năng. Đáng tiếc bởi vì chúng bị hư hỏng quá mức, năng lượng huyết sắc này khiến minh văn lưu chuyển ở phía trên mặt một lần, sau đó lại trở về trong không khí. Nhưng có một số rất ít binh khí có phẩm chất được giữ lại hoàn chỉnh một chút, lại có thể hấp thụ một tít quang hoa huyết nguyệt tiến vào trong thân!
Mỗi khi hấp thu một chút loại quang hoa huyết nguyệt này, phẩm chất binh khí sẽ tốt hơn một chút, rỉ rét trên thân sẽ bớt đi một ít.
– Chúng… Không ngờ chúng lại chủ động khôi phục thân thể?
Đinh Hạo khiếp sợ, cảm thấy tất cả mọi thứ trong thế giới này đều cực kỳ quỷ dị. Ban ngày vật chết ngủ say, lại có thể giống như có linh hồn.
Chỉ có điều loại quá trình tu bổ này thật sự quá chậm chạp. Cho nên phần lớn binh khí hư hỏng trải qua ngàn vạn năm, cũng không thể hoàn toàn khôi phục lại hình dáng lúc trước. Mức độ tổn hại của chúng thật sự quá nghiêm trọng. Khó có thể tưởng tượng năm đó rốt cuộc đã trải qua một trận chiến đấu thế nào, khiến chúng đã từng là bảo khí thậm chí còn là thần binh, bị vỡ nát tới mức độ này.
Lực chú ý của Đinh Hạo, rất nhanh chuyển đến trên quang hoa huyết nguyệt này.
Có thể tu bổ những binh khí đao tàn kiếm gãy bị vỡ nát như vậy trong mắt, trong quang hoa này quả nhiên ẩn chứa phách lực kim tinh tinh thuần sắc bén khiến người khó có thể tưởng tượng được. Trước đó, Đinh Hạo suy đoán đây là một thế giới hệ kim, hoàn toàn không nhầm lẫn. Rất nhiều phần kiếm gãy còn tồn tại, vốn khiến cho trong không khí tồn tại nguyên tố hệ kim cực kỳ nồng đậm. Loại quang hoa huyết nguyệt này tồn tại, lúc ban đêm càng khiến cho loại khí tức huyền nguyên hệ kim càng thêm nồng đậm.
– Loại phách lực kim tinh sắc bén này, có thể nâng cao phẩm chất vũ khí và áo giáp…
Đinh Hạo lấy ra sáu thanh binh khí lớn đặt ở bên cạnh mình. Hắn lại lấy thanh kiếm rỉ ra ngoài.
Hắn suy đoán không có sai. Một biến đổi khác thường xuất hiện.
Khi quang hoa huyết sắc này chiếu xuống đám binh khí lớn Trảm Nguyệt, Thiên Quyết, trên thân binh khí phát ra những tiếng ngân khẽ. Minh văn kỳ dị này từ hình thái thú cốt trời sinh, cũng phát sinh một loại phản ứng kỳ dị. Từng tia quang hoa huyết nguyệt điên cuồng hội tụ về phía thân binh khí.
Minh văn kỳ dị này lóe lên. Ban đầu, nó vốn là quang diễm màu trắng chợt hóa thành huyết sắc, giống như máu tươi lưu chuyển, rót vào trong thân kiếm.
Nhưng thật ra thanh kiếm rỉ nhìn lại không có phản ứng gì, đứng yên dưới ánh trăng. Quang hoa huyết sắc này chảy xuôi, dường như bị những vết rỉ rét loang lổ trên thân kiếm ngăn cản, hành thành một dám tinh vân giống khi luồng khí xoáy tròn vây quanh thanh kiếm rỉ, muốn rót vào nhưng không tìm được cửa vào. Loại cảm giác này, giống như là hán tử đa tình đang điên cuồng theo đuổi yểu điệu thục nữ. Nhưng thanh kiếm rỉ lại vô cùng rụt rè, cao quý không thể leo tới, căn bản không để mắt tới quang hoa huyết sắc này.
Đinh Hạo quan sát một hồi, sau đó không chú ý tới những điều này nữa. .
Hắn bố trí trận pháp minh văn ở tại chỗ, dựng lên một chiếc lều lớn. Kỷ Anh Khởi và hai sủng vật đều tiến vào trong lều nghỉ ngơi. Bản thân Đinh Hạo lại bắt đầu giành giật từng giây để tu luyện.
Trong lúc một hít một thở, quang hoa huyết nguyệt trong thiên địa dường như nhận được lực lượng vô hình dẫn dắt, hội tụ về phía Đinh Hạo.
Chương 564: Chiến ý linh khí của thần binh
Đinh Hạo trực tiếp cởi bỏ y phục toàn thân, thân thể trần trụi, chỉ mặc một bộ quần ngắn. Chỉ thấy quang hoa huyết sắc này từ hàng trăm hàng nghìn lỗ chân lông quanh người hắn, rót vào bên trong thân thể, tiến vào huyết mạch, chợt thâm nhập đến hai tay, hai chân.
Từng tầng quang diễm huyết sắc lóe lên bên ngoài thân thể Đinh Hạo.
Theo thời gian trôi qua, huyết quản dưới lớp da của Đinh Hạo thông đạo trong kinh mạch cũng bắt đầu lóe lên ánh sáng màu đỏ. Trong thời điểm vận chuyển huyền công, thân thể hắn trong suốt như ngọc, cơ bắp xương cốt trong suốt giống như ngọc thạch. Tạp chất trong cơ thể đã sớm bị đẩy ra ngoài. Có thể thấy rõ từng đường cong đỏ như máu, kéo dài ở trong cơ thể Đinh Hạo, tinh tế dầy đặc, cuối cùng tràn ngập toàn bộ thân thể.
Đây là chỗ đáng sợ của Huyền Chiến Thắng Quyết.
Sau khi tiến vào cảnh giới tầng thứ tư của Thắng Tự Quyết, Đinh Hạo đã có thể trực tiếp hấp thu năng lượng từ bên ngoài để rèn luyện thân thể, không giống như võ giả bình thường, chỉ có thể dựa vào huyền khí vận chuyển ở trong người và phun ra nuốt vào, gián tiếp hấp thu năng lượng bên ngoài. Điều này khiến tốc độ tu luyện của hắn, nhanh hơn so với võ giả bình thường vô số lần.
Toàn bộ buổi tối, Đinh Hạo đều ở đây hấp thu năng lượng của quang hoa huyết nguyệt. Mãi đến sáng hôm sau, khi huyết nguyệt trong bầu trời đã biến mất, Đinh Hạo mới chậm rãi thu công.
Cả đêm tu luyện, hắn đã hấp thu rất nhiều phách lực kim tinh sắc bén, chứa đựng ở trong thân thể.
Bởi vì thời gian ở trong thế giới này chung quy có hạn, cho nên chỉ có thể gấp rút hấp thu, không thể tìm ra thời gian dung hợp chuyển hóa phách lực kim tinh sắc bén này.
Chỉ có điều giả như có thời gian, chờ được tới sau khi rời khỏi chiến trường Bách Thánh, sẽ dành thời gian lớn chậm rãi chuyển hóa những lực lượng này, hoàn toàn dung nhập vào trong thân thể. Đến lúc đó phối hợp rất nhiều năng lượng trong ngọc âm dương thạch cùng chứa ở bên trong thân thể. Tính toán sơ qua, nếu như hấp thu hết, Đinh Hạo có thể xác định, đến lúc đó lực lượng trong cơ thể mình sẽ tiến thêm một bước, có thể sánh ngang với cường giả cảnh giới tam khiếu Vũ Hoàng.
Ngày hôm sau, đoàn người lại xuất phát..
Dọc đường đi, Đinh Hạo lại phong ấn không ít binh khí có chiến ý linh khí.
Cũng gặp phải một vài thi thể cường giả Nhân tộc và Yêu tộc chết bởi các binh khí này.
Đại khái trong thời gian một ngày, cuối cùng Đinh Hạo đã đi ra khỏi khu bình nguyên do đao tàn kiếm gãy vô tận tạo thành, tới trước một dãy núi non trùng điệp. Khi hắn cẩn thận quan sát, đã bị chấn động cực lớn.
Những ngọn núi cao vút chìm vào trong mây đỏ, không ngờ đều là do các binh khí sứt mẻ tạo thành.
Hàng ngàn hàng vạn đao tàn kiếm gãy chất chồng lại một chỗ. Những vết rỉ rét loang lổ lóe ra, chất chồng giống như một đống củi đốt được chất lên thật cao, đỉnh chìm vào trong mây, cắm vào tận trời cao. Thật sự khó có thể tưởng tượng, một ngọn núi cao lớn như vậy lại được tạo thành bởi bao nhiêu những thanh đao tàn kiếm gãy?
Chỗ này có vô số lưỡi dao và mũi kiếm, thượng vàng hạ cám cùng chất chồng ở một chỗ, loại cục diện này thật sự khiến người ta khó có thể tưởng tượng được.
Mặc dù Đinh Hạo không có chứng sợ hãi chỗ đông, nhưng phóng tầm mắt nhìn lại, cũng cảm thấy hoa mắt.
Một sát khí, sát ý kim loại phóng lên cao, tạo ra một cơn lốc khí lưu vô tận, gào thét xoay quanh dãy núi non trùng điệp này!
Đáng sợ hơn chính là, trong gió lốc khí lưu này mơ hồ có một chút giống với ảo ảnh thần ma đang lóe lên rít gào. Một vài hình ảnh chiến đấu ngắn không ngừng xuất hiện nhiều lần, giống như đang chiếu phim. Đó chính là từng cảnh tượng chiến đấu kịch liệt hủy thiên diệt địa. Thần Ma giao chiến, yêu nhân ngang dọc. Các loại thần thông chiến kỹ xuất hiện trong chớp mắt, căn bản nhân lực cũng không thể thực hiện được.
Những điều này chắc hẳn là do chiến ý linh khí ẩn chứa trong hàng vạn hàng tỉ đao tàn kiếm gãy, kích thích tạo ra ảo giác.
Đây là cảnh tượng chiến đấu của chủ nhân những binh khí này đã từng trải qua.
Mặc dù thời gian đã trôi qua ngàn vạn năm, nhưng chiến ý của các đại chiến này vẫn để lại dấu ấn, tiếp tục tồn tại bên trong binh khí, mặc cho thời gian gào thét trôi qua không biết bao nhiêu năm tháng, vẫn còn lưu lại một chút. Hàng ngàn hàng vạn đao tàn kiếm gãy mang theo chiến ý tụ tập lại cùng một chỗ, tạo thành một vài hình vẽ không ngừng biến hóa trong núi non trùng điệp này, giống như Thần Ma đang múa, vô cùng kinh người.
Chủ nhân của những binh khí này, khi còn sống nhất định là anh hùng hào kiệt các phương. Cho nên sau khi bỏ mình, một tia ý chí còn sót lại cũng có thể kéo dài vạn năm.
Đinh Hạo càng cảm thấy khiếp sợ hơn, cũng không tránh khỏi cảm khái thở dài.
Con đường tiến lên đỉnh núi võ đạo rất xa, quả nhiên là vô cùng tàn khốc. Mặc cho ngươi phong hoa tuyệt đại thế nào, mặc cho ngươi thiên tư ngang dọc làm sao, mặc cho ngươi hô phong hoán vũ làm sao, mặc cho ngươi hùng bá thiên hạ làm sao, chỉ cần một khi chưa từng lên tới đỉnh võ đạo trở thành chí tôn bất tử bất diệt, chung quy sẽ có một ngày ngã xuống, trở thành một nắm đất vàng, biến mất ở trong năm tháng vô tình. Thậm chí còn không tồn tại lâu dài bằng những binh khí trước mắt này.
Đinh Hạo đứng ở trong dãy núi đầy mảnh đao kiếm này, dừng chân thật lâu, phóng tinh thần lực ra cẩn thận dò xét.
Cuối cùng hắn phát hiện ra huyễn ảnh nhìn như Thần Ma giao chiến trong không trung, cũng không phải là vô hại. Huyễn ảnh này rất đáng sợ. Một cơn lốc khí lưu này trong nháy mắt đủ để xé nát cường giả cấp Vũ Vương. Chiến ý linh khí này trải qua vạn năm chưa từng tiêu tán, ẩn chứa sát khí trong đó, thậm chí có thể trực tiếp tác động tới tinh thần thần thức của người khác. Nếu như võ giả bình thường thần thức cô đọng bất ổn, linh hồn sẽ bị nát bấy, biến thành một cái xác không hồn, càng đáng sợ hơn so với chết.
Chí ít mấy trăm dặm núi trùng điệp xung quanh đây, ngăn cản trên đường Đinh Hạo đi về phía trước.
Muốn đi tới đầu cuối của đoạn tây du Cổ Lộ thứ tám, nhất định phải vượt qua ngọn núi do vô số đao tàn kiếm gãy chồng chất tạo thành này. Không còn con đường nào khác có thể đi được.
Đinh Hạo ở sát ở gần ngọn núi chuẩn bị thời gian rất lâu, sau khi vững lòng tin, lúc này mới cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, dẫn theo Tà Nguyệt và Manh Manh, cẩn thận từng bước một tiến vào dãy núi trùng điệp tràn ngập nguy cơ vô tận này.
Trong lúc vừa bước một bước vào phạm vi của dãy núi, nhất thời một cơn lốc mang theo sát khí màu đỏ vô biên thổi tới trước mặt.
Cảnh tượng trước mắt biến đổi. Những thứ mắt có thể thấy được đều biến thành màu đỏ.
Trong gió lốc, mơ hồ có từng quỷ ảnh giống như ám dạ u linh, khuôn mặt mơ hồ, nhào tới trước mặt.
Đinh Hạo theo bản năng đánh ra một chưởng, lúc này mới phát hiện loại quỷ ảnh này thật ra chỉ là do khí lưu nhanh chóng vận chuyển phát sinh ảo ảnh, cũng không thật sự gây tổn thương. Nhưng thật ra luồng gió mạnh điên cuồng thổi, trong đó mang theo từng mảnh kim loại đồng, sát màu xanh lớn bắng ngón cái.
Chương 565: Miệng quạ đen
Chúng giống như cung mạnh nỏ cứng, chỉ cần có võ giả tiến vào trong đó, chỉ sợ sẽ lập tức bị bắn thành cái sàng.
Đinh Hạo vận đủ huyền khí, tạo ra một vòng bảo hộ ngân sắc đường kính hơn hai thước, bảo vệ Kỷ Anh Khởi và hai tiểu sủng vật ở trong đó, lại từng bước tiến về phía trước.
Những mảnh đồng thau rỉ rét này đập vào phía trên vòng bảo hộ, phát ra những tiếng kim loại va chạm, bắn lên từng tia lửa.
Đinh Hạo cũng không tránh khỏi cảm thấy kinh hãi.
Không nói khác, riêng cửa ải này, chỉ sợ sẽ khiến không ít cường giả Nhân tộc và Yêu tộc may mắn đi tới đoạn tây du Cổ Lộ này phải chùn bước. Đây vẫn chỉ là phía sát ngoài của dãy núi mà thôi, đã khủng khiếp như vậy. Nếu như thâm nhập vào sâu bên trong đó, chỉ sợ ngay cả cường giả cảnh giới Vũ Vương đỉnh phong, đều sẽ bị cắt nát.
Hoàn cảnh của nơi này quả nhiên là vô cùng ác liệt.
Lấy thị lực của Đinh Hạo, cũng chỉ miễn cưỡng có thể xuyên qua cuồng phong màu đỏ, nhìn thấy không quá một trăm thước. Nếu muốn nhìn xa hơn nữa, phải dựa vào thần thức để thăm dò.
– Theo khe núi này, tiếp tục đi về phía trước…
Kỷ Anh Khởi nhắm mắt lại cảm ứng một hồi, sau đó đưa tay chỉ. Đinh Hạo theo lời nàng đi về phía trước.
Vèo!
Trong gió mạnh, một đạo ánh sáng màu đỏ bắn tới trước mặt. Lại là một binh khí ẩn chứa chiến ý linh khí. Lực lượng ẩn chứa trong đó cực kỳ kinh khủng, tương đương với một đòn toàn lực của cường giả cảnh giới thất khiếu Vũ Vương.
Đinh Hạo đã sớm có kinh nghiệm, không tránh né, ung dung đợi cái búa lớn đến trước người, mới vươn tay chộp lấy. Trong giây lát, khi vừa nắm được cán búa điên cuồng lao đến, tâm niệm vừa động, ngón tay trái song song với nhau giống như thanh đao, liên tục vẽ ra minh văn chữ Hán, phong ấn chiếc búa lớn này xuống.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt mà thôi.
Đinh Hạo tiếp tục đi về phía trước.
Trong dãy núi, dưới chân đều là do các loại binh khí đao tàn kiếm gãy chồng chất tạo thành. Mặt đất dưới chân thậm chí còn giống như cành cây khô, đều do binh khí đao kiếm tạo thành, khiến người ta một loại ảo giác vô cùng kỳ lạ. Kèm theo cuồng phong vô biên vô tận và một vài mảnh vụn kim loại bị cuồng phong cuốn vào trong đó. Quang cảnh ngọn núi thật sự đáng sợ vô cùng. Đinh Hạo cũng đi rất chậm chạp.
Mới vào núi không đầy ba bốn km, Đinh Hạo liền nhìn thấy một vài thi thể và xương trắng còn mới.
Những thi thể huyết nhục mơ hồ, bị cuồng phong thổi lên rơi vào trên cây do một vài đao kiếm kim loại tạo thành, thân thể bị đâm xuyên qua giống như một con nhím. Xem ra bọn họ đều là cường giả Nhân tộc và Yêu tộc tiến vào trong núi mà chết.
Đi lại khoảng chừng nửa ngày, Đinh Hạo mới vượt qua được hai ngọn núi.
Dọc đường đi, hắn lại bị hơn mười thanh binh khí có chiến ý linh khí công kích. Tất cả đều bị hắn phong ấn xuống.
Tà Nguyệt vỗ vào túi không gian nhỏ trên bụng, dương dương đắc ý nói:
– Ha ha, xem thử sau này còn có ai dám chọc ta. Ép Miêu gia ta nóng nảy, ta sẽ thả tất cả binh khí phong ấn bên trong ra ngoài. Cho dù là cường giả cấp Vũ Hoàng, cũng phải ném đi nửa cái mạng nhỏ…
Đinh Hạo lắc đầu không nói gì.
Mấy ngày nay, mèo ác ma không biết đã ăn hết bao nhiêu thần thảo bảo dược, không biết nuốt vào bao nhiêu máu và thịt của di chủng hồng hoang, lại cắn nuốt mấy hồn thể đại Yêu Hoàng. Theo lý mà nói, nó hẳn có thể tiến hóa lần nữa. Nhưng gia hỏa này ngoại trừ thân thể lại mập thêm một vòng, không còn có biến hóa nào rõ ràng.
Nhưng thật ra Manh Manh xuất hiện một vài biến đổi khác thường. Lớp ngoài thân thể cá heo nhỏ vốn phát ra quang hoa cực kỳ chói mắt, dần dần bắt đầu mọc ra từng lớp vảy cá kim sắc nhạt, giống như long lân. Hoa văn rõ ràng. Hai vây cá đầy thịt mọc ra cốt trảo sáng bóng trong suốt. Ngoại hình của Manh Manh lại có thêm vài phần khí tức hung hãn.
– Hắc hắc, thế nào lại luôn phong ấn có một vài binh khí cấp thấp như vậy. Nếu có binh khí có chiến ý linh khí tương đương với cấp Vũ Hoàng, Vũ Đế xuất hiện, thật tốt biết bao nhiêu?
Mèo ác ma còn chưa thấy đủ, nói:
– Ta cảm thấy chúng ta hẳn phải tìm kiếm một vài binh khí cường đại hơn để phong ấn. Cứ như vậy, đợi tới lúc ra khỏi đây, chúng ta có thể xông pha ngang dọc!
– Hắc hắc hắc!
Manh Manh sử dụng vây cá đây thịt giơ ngón giữa lên phía trước, thể hiện sự khinh bỉ của mình.
– Ta dựa vào, ngươi làm vậy là có ý gì?
Tà Nguyệt tức giận nói.
– Vậy còn không nhìn ra được sao? Cá nhỏ đang giễu cợt ngươi…
Đinh Hạo giơ tay lên đánh cho Tà Nguyệt một cái, nói:
– Cái đầu ngươi đầy bã đậu không. Nếu quả thật binh khí có chiến ý linh khí có thể tương đương với chiến lực của Vũ Đế xuất hiện. Lấy thực lực của chúng ta, trong nháy mắt phải hóa thành đống cặn bã, phong ấn thế nào được?
Tà Nguyệt ngẩn ngơ:
– Ách, vậy cũng đúng. Chỉ có điều…
Lời còn chưa dứt.
Núi non xung quanh chấn động một chút. Một sát ý bạo ngược không gì sánh kịp chợt xuất hiện ở phía trước, dường như lướt qua, ép về phía đám người Đinh Hạo.
– Đây là… sát khí của cảnh giới tứ khiếu Vũ Hoàng!
Đinh Hạo thất kinh, trong lòng nhất thời trở nên ngưng trọng. Hắn phóng thích ra thần thức, quan sát tới huyễn ảnh trong đầu. Đó là một thanh đại kiếm với hỏa diễm thiêu đốt hừng hực, từ trong một ngọn núi phía xa bắn mạnh ra, mang theo khí tức vô cùng hung hãn, giống như một vị Vũ Hoàng thật sự tới, giống như tia chớp bắn về phía bên này.
– Ta chỉ nói một chút thôi, không ngờ thật sự có binh khí với chiến ý linh khí cấp Vũ Hoàng sao?
Tà Nguyệt rùng mình một cái.
– Ngươi thật đúng là một cái miệng quạ đen.
Sắc mặt Đinh Hạo đại biến, huyền khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, giống như tia chớp tránh sang một bên.
Loại binh khí với chiến ý linh khí cấp như vậy, lực công kích quá mức đáng sợ. Càng kinh khủng hơn nhiều so với đám cường giả cảnh giới dưới nhị khiếu như Tống Khuyết, Yêu Hoàng. Hắn tuyệt đối không có cách nào cứng rắn đỡ được. Còn muốn phong ấn sao, vậy căn bản không có khả năng. Đinh Hạo cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, trước tiên chỉ có thể né tránh.
Ầm ầm!
Một lực lượng vô cùng cường đại, nhanh như chớp lướt qua bên cạnh Đinh Hạo.
Lực lượng đáng sợ trực tiếp đánh vào vị trí Đinh Hạo vừa đứng trước đó, tạo thành một hố sâu không thấy đáy. Các loại mảnh kim loại do đao tàn kiếm gãy tạo thành, bị cuồng phong cuốn lấy, quả thực giống như từng cơn lốc mảnh vỡ kim loại xông tới.
Ầm ầm ầm!
Đinh Hạo khởi động vòng bảo hộ huyền khí ở phía trước người, không ngừng bị các mảnh kim loại đánh vào, liên tục bắn ra các tia lửa, thật giống như đồng thời đối mặt với hơn mười cao thủ cường giả cùng công kích vậy.
Đinh Hạo cũng không có thời gian để ý tới những điều này. Hắn lại né tránh.
Bởi vì một thanh đại kiếm với hỏa diễm thiêu đốt này, sau một đòn thất bại, lại có thể không bị hủy diệt. Tuy rằng khí tức giảm xuống rất nhiều, nhưng lại có thể phát ra lực lượng công kích lần thứ hai.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










