Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 114 [ chương 566 đến 570 ]
❮ sautiếp ❯Chương 566: Quỳ bái thân vương
Chỉ có điều phía trước khẽ run lên, trong nháy mắt hóa thành một đạo lưu quang, lần thứ hai công kích về phía Đinh Hạo.
Lúc này, công kích vẫn xẹt qua phía bên cạnh người Đinh Hạo.
Trong nháy mắt, Đinh Hạo trở tay đánh một quyền vào thân đại kiếm với hỏa diễm hừng hực này.
Đại kiếm xoay tròn bay ra ngoài, đụng mạnh vào một ngọn núi đao tàn kiếm gãy cao hơn mười thước phía xa, trực tiếp đập vào đỉnh ngọn núi kim loại này. Những tiếng kim loại điên cuồng va chạm. Các loại mảnh vụn kim loại điên cuồng bay loạn. Tiếng kim loại ma sát giống như tiếng móng chân mèo cào lên mặt thủy tinh. Đinh Hạo phải vận dụng toàn lực vận chuyển vòng bảo hộ huyền khí để chống đỡ những mảnh kim loại bắn nhanh tới.
Sau thời gian uống cạn nửa chén trà, tất cả mới từ từ trở lại yên tĩnh.
Đinh Hạo đi xuống phía dưới ngọn núi kim loại, tìm được thanh đại kiếm hỏa diễm này. Đáng tiếc sau liên tục hai lần công kích, rốt cục đã tiêu hao hết tất cả linh khí chiến ý ẩn chứa trong nó. Không còn uy lực trước đó, nó giống như binh khí bình thường. Thân kiếm vốn tản ra ánh sáng màu đỏ, rất nhanh đã trở nên ảm đạm với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sau đó toàn thân hiện ra đầy những vết rỉ rét loang lổ, cuối cùng gãy thành bốn đoạn!
Khi hắn phóng tầm mắt nhìn lại nữa, tất cả địa hình xung quanh bởi vì hai lần công kích vô cùng khủng bố và bất ngờ kia, đã hoàn toàn thay đổi hình dạng. Ngọn núi kim loại sụp đổ, hóa thành một hố sâu.
Đinh Hạo thở dài một hơi, đồng thời trong lòng cũng càng thêm cảnh giác.
Mức độ nguy hiểm của ngọn núi đao kiếm này hiển nhiên vượt xa so với sự tưởng tượng của mình. Lo lắng lúc trước, hiện tại đã biến thành hiện thực.
Từ tình hình vừa nãy có thể thấy, trong núi này có thể thật sự tồn tại binh khí có linh khí và chiến ý tương đương với lực công kích của Vũ Hoàng cao giai thậm chí còn là Vũ Đế. Lúc này, chỉ một thanh đại kiếm hỏa diễm có công kích cảnh giới tứ khiếu Vũ Hoàng, đã khiến mình có chút chật vật. Nếu như tình huống tương tự lại xuất hiện thêm vài lần nữa, chỉ sợ mình phải quay đầu bỏ chạy!
Trong lòng có chút suy nghĩ, Đinh Hạo thử liên hệ với Đao Tổ và Kiếm Tổ trong đầu.
Đáng tiếc hắn vẫn không nhận được sự đáp lại. Hai lão quái vật hình như vẫn chìm vào trong trong giấc ngủ say vô tận.
Ngẩng đầu nhìn dãy núi trùng điệp phía xa, ngọn núi kim loại như ẩn như hiện ở trong gió lốc màu đỏ. Đinh Hạo chậm rãi hít sâu một hơi. Sau khi suy nghĩ một chút, cuối cùng hắn vẫn quyết tâm, cầm thanh kiếm rỉ trong tay, tiếp tục đi tới phía trước.
Nếu lại một lần nữa gặp được binh khí có chiến ý linh khí không thể địch nổi, cũng chỉ có thể dựa vào lực lượng của thanh kiếm rỉ để hóa giải nguy cơ.
Cũng may đêm đó không có biến đổi nào khác thường xuất hiện. Đến nửa đêm, cơn lốc vô tận màu đỏ cuối cùng đã ngừng nghỉ.
Từng tầng mây đen chậm rãi tản đi. Một huyết nguyệt hiện lên trên hư không.
Ở trong dãy núi kim loại trùng điệp, huyết nguyệt hình như càng lớn hơn, tròn hơn so với ở khu vực bình nguyên, vô cùng sáng. Quang hoa huyết sắc chiếu xuống cũng càng thêm nồng đậm. So với ở khu vực bình nguyên trước đó, khí tức kim tinh phách sắc bén ở đây nồng đậm hơn chí ít gấp mấy chục lần. Thậm chí có thể ngửi được mùi kim loại nồng đậm ở trong không khí.
– Ngao ô…
Tà Nguyệt đứng ở cửa lều, giống như một con sói ngửa mặt lên trời hú dài.
Nó há hốc miệng, phun ra nuốt vào quang hoa huyết sắc trong không khí. Lớp lông vốn một màu trắng như tuyết toả ra một lớp ánh đỏ như ẩn như hiện.
– Hắc hắc hắc!
Cá heo Manh Manh hình như cũng cảm ứng được điều gì.
Nó ngồi xổm ở bên cạnh Tà Nguyệt, há miệng phun ra một bọt khí trong suốt với đường kính một thước.
Ở dưới sự điều khiển của nó, bọt khít trong suốt lại nhanh chóng di chuyển qua lại trong không khí. Rất nhanh, bọt khí này vì hấp thu quang hoa huyết sắc biến thành một màu đỏ đậm. Sau đó nó lại há miệng hút bọt khí vào trong miệng. Chờ tới lần thứ hai phun bọt khí ra, lực lượng huyết sắc đã đươc nó hấp thu. Bọt khí lại biến thành một màu trong suốt. Cứ trao đổi như vậy, Manh Manh đã lấy phương thức này hấp thu quang hoa huyết sắc.
Đinh Hạo thu xếp cho Kỷ Anh Khởi xong, lại bắt đầu tu luyện.Ở Đậy mọi thứ đều do Ngự Kiếm Học được trong quá trình làm kẻ gác cửa điện âm nhé…! Đôi khi là nhìn ,thấy,nghe sau đó đôi chứng gì đã học rùi mới viết nhé …!
Sáu thanh đao Trảm Nguyệt cắm ở trong những mảnh vụn đao tàn kiếm gãy, minh văn trên thân đao lóe sáng, hấp thu quang hoa huyết sắc này.
Thanh kiếm rỉ lẳng lặng trôi lơ lửng ở bên cạnh Đinh Hạo, vẫn bộ dạng không thèm để ý, tỏ ra xa cách đối với những quang hoa huyết sắc bao quanh mình.
Đinh Hạo vận chuyển cảnh giới Kỷ Thân Thiên Địa, với tốc độ cao nhất hấp thu lực lượng quang hoa huyết sắtrong không khí c.
Trong số tất cả mọi người, tốc độ hấp thu của Đinh Hạo hiển nhiên là nhanh nhất.
Quang hoa huyết sắc giống như cá voi hút nước, tạo thành một vòng khí xoáy màu đỏ cực lớn, giống như một cái phễu, với Đinh Hạo ở chính giữa. Từng sợi quang hoa màu đỏ mỏng manh, giống như chất lỏng rót về phía trong thân thể Đinh Hạo.
Thời điểm toàn lực vận chuyển huyền công, thân thể Đinh Hạo quả thực trong suốt như ngọc, toàn thân hoàn toàn không có chút tỳ vết nào, không bụi không bẩn, giống như một người được làm từ dương chi bạch ngọc, gần như trong suốt. Mà sau khi bị quang hoa huyết sắc này xâm nhập, mỗi huyết quản trong cơ thể, mỗi một thông đạo kinh mạch đều lộ rõ ra ngoài. Từ xa nhìn lại, chúng giống như những sợi tơ huyết sắc che kín thân thể hắn.
Tim Theo Đinh Hạo nhảy lên, những kinh mạch huyết quản màu đỏ nhanh chóng co lại nở ra, dường như đang hô hấp vậy.
Đinh Hạo hoàn toàn tiến vào một loại trạng thái không nhận biết, hoàn toàn quên đi chính mình.
Hắn không nhận thấy được, đúng lúc đó, thanh kiếm rỉ vẫn lẳng lặng trôi lơ lửng ở bên người, cuối cùng đã có động tĩnh. Phần rỉ rét che đầy mũi kiếm, mơ hồ có dấu hiệu thả lỏng. Một tia quang hoa ngân sắc xuyên qua vết rỉ rét dần hiện ra. Một lực lượng vô thanh vô tức, giống như hạt nhân bức xạ dâng trào ra.
Loại lực lượng này đặc biệt kỳ quái. Dường như trong đó cũng mang theo một uy áp.
Đinh Hạo hiển nhiên không cảm ứng được một lực lượng này, nhưng bên trong phạm vi một nghìn thước xung quanh, tất cả đao kiếm sứt mẻ và tất cả mảnh kim loại lại nhẹ nhàng run rẩy, lấy phát ra một sóng khi, tiết tấu thần bí, phát ra một tiếng ma sát kim loại rất nhỏ, giống như thần tử đang quỳ bái quân vương của mình.
Kỷ Anh Khởi lẳng lặng ngồi ở cửa lều, vẻ mặt kinh ngạc nhìn tất cả những điều này xảy ra. Trong tay nàng đang cầm một quyển sách nhỏ.
…
Thời gian như nước chảy, trôi qua cực nhanh. Trong nháy mắt lại một đêm nữa trôi qua.
Sáng sớm ngày hôm sau, huyết nguyệt lại biến mất trong bầu trời này. Cơn lốc kim loại đáng sợ kia lại xuất hiện. Trong bầu trời mơ hồ có tiếng Thần Ma rít gào. Các đao tàn, kiếm gãy, các mảnh vụn kim loại xung quanh lại một lần nữa xông tới quay cuồng ở bên trong cơn lốc, va chạm, vang lên những tiếng gào thét.
Đoàn người Đinh Hạo bắt đầu lại lên đường tiến về phía trước. Mới đi chưa đầy nửa nén hương, chuyện Đinh Hạo lo lắng nhất rốt cục vẫn xảy ra.
Chương 567: Quy định phạm vi hoạt động!
Ầm ầm ầm.
Một tiếng động lớn vang lên, đất rung núi chuyển.
Ngoài nửa dặm, một ngọn núi do đao tàn kiếm gãy tạo thành, cao tới vài trăm thước, đột nhiên nổ mạnh bắn ra khắp nơi.
Trong tiếng nổ mạnh, vô số những mảnh đao kiếm bắn về phía bốn phương tám hướng, giống như châu chấu ùn ùn kéo tới. Trong đó, một luồng ngân quang chói mắt phóng lên cao, vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ ở trong hư không, xuất hiện ở thế gian.
Quang hoa ngân sắc này chỉ thoáng cắt qua trên không trung, ảo ảnh Thần Ma gào thét lại lộ ra. Cùng lúc đó, một cơn lốc màu đỏ xuất hiện ở trong thiên địa, mở ra một chân không rộng tới mấy chục thước lao về phía Đinh Hạo.
– Chết tiệt!
Thần sắc Đinh Hạo đại biến.
Đây là lực lượng mình căn bản không thể ngăn cản được – lực lượng cảnh giới Vũ Hoàng đỉnh phong.
Một đạo quang hoa ngân sắc này, là một thanh binh khí có chiến ý linh khí với lực công kích Vũ Hoàng đỉnh phong.
Đối mặt với lực lượng như vậy, tránh né căn bản là chuyện không có khả năng.
Lưu quang ngân sắc chói mắt còn chưa tới, khí tức ùn ùn kéo tới giống như sóng lớn điên cuồng gào thét dâng trào, đã hoàn toàn tập trung vào Đinh Hạo. Trong chớp mắt tiếp theo hình như không những được muốn trực tiếp nghiền nát hắn thành vì thịt nát, thậm chí còn muốn hủy diệt toàn thế giới này.
Đinh Hạo không kịp suy nghĩ, trước tiên điên cuồng rót ngục băng huyền khí về phía thanh kiếm rỉ, toàn lực thôi động lực lượng của thanh kiếm rỉ.
Ầm!
Thanh kiếm rỉ nhất thời phát ra từng tiếng kiếm ngân, giống như thần linh ngủ say sống lại. Khi phần rỉ rét ở thân đao bắt đầu tróc ra, hóa thành ánh sáng màu đỏ bay lượn xung quanh mũi kiếm, ngân quang lóe lên, một khí tức giống như chí tôn giáng trần, chậm rãi từ trong thân thanh kiếm rỉ lưu chuyển ra ngoài.
Trong nháy mắt tiếp theo, quang hoa ngân sắc này gần như đã bổ tới trán Đinh Hạo, đột nhiên dừng lại.
Quang hoa ngân sắc đang chói mặt chợt trở nên ảm đạm xuống, lộ ra bản thể là một thanh tiểu kiếm ngọc thạch, với phong cách vô cùng cổ xưa, giống như đồ chơi của trẻ nhỏ. Có hai dấu vết minh văn khó hiểu lóe lên ở trên thân kiếm. Ngoại trừ điều đó ra, dáng vẻ của nó thậm chí còn có chút khả ái. Mặc dù hai bên mũi kiếm hoàn toàn không có vẻ gì sắc bén đáng nói.
Nó truyền lại ra một tia ý chí dao động mơ hồ không rõ ràng, có chút nghi ngờ, lại có chút sợ hãi, ngoan ngoãn thu liễm trước lực lượng khủng khiếp dường như hủy thiên diệt địa này, chậm rãi trôi nổi trên trán Đinh Hạo.
– Thanh kiếm rỉ có thể khắc chế chiến ý linh khí của ngọc kiếm sao?
Tia chớp xẹt qua trong đầu, trong nháy mắt Đinh Hạo đã hiểu rõ được điều gì.
Trong thanh kiếm rỉ lưu chuyển ra một tia lực lượng chí tôn. Mặc dù đặc biệt yếu ớt, nhưng khiến thanh tiểu kiếm ngọc thạch này theo bản năng cảm giác được sự uy hiếp. Hoặc không thể nói là uy hiếp, sử dụng thần phục để hình dung càng chuẩn xác hơn, giống như yêu thú cấp thấp gặp huyết mạch vương giả cao quý hơn, căn bản hoàn toàn không có lực lượng đề kháng, hoàn toàn bị áp chế.
Nó trôi lơ lửng ở trán Đinh Hạo, cũng không dám di chuyển.
Giống như một phạm nhân xúc phạm với uy nghiêm vương giả, đang đợi thanh kiếm rỉ tuyên án đối với mình.
Đinh Hạo không có chút do dự nào, cắn ngón tay của mình, thôi động tinh huyết trong cơ thể, viết xuống bốn minh văn chữ Hán giống như rồng bay phượng múa ở trên thân kiếm của tiểu kiếm ngọc thạch.
Quy định phạm vi hoạt động!
Đinh Hạo toàn lực thôi động thần thức, câu thông tinh thần thiên địa, giao cho bốn chữ văn ý.
Hắn muốn lấy minh văn chữ Hán áp chế lực lượng trong thanh tiểu kiếm ngọc thạch, thử phong ấn nó xuống. Ban đầu, thanh tiểu kiếm ngọc thạch liều mạng chống lại, chữ viết huyết sắc này không thể chân chính chạm vào thân kiếm, mà trôi lơ lửng ở phía trên thân kiếm ngọc thạch, trước sau không rơi xuống không rời đi.
Cuối cùng vẫn là do thanh kiếm rỉ chậm rãi tới gần tiểu kiếm ngọc thạch, mới khiến nó mới trở nên đàng hoàng, không tiếp tục phản kháng nữa.
Khi bốn chữ quy định phạm vi hoạt động cuối cùng hoàn toàn rơi vào trên thân của thanh tiểu kiếm ngọc thạch, một lực lượng kỳ là tràn ra. Thanh tiểu kiếm hoàn toàn trở nên ảm đạm. Lực lượng khủng bố ẩn chứa trong đó bị phong ấn, dường như biến thành một vật trang sức thoạt nhìn không hề có tính uy hiếp. Cuối cùng, Đinh Hạo thở phào một hơi, cầm nó trong tay cẩn thận quan sát.
Thanh tiểu kiếm ngọc thạch này dài không đầy ba tấc. Chất ngọc xanh tinh khiết không có chút tỳ vết, với màu tuyết trắng không một vết bẩn, tinh xảo mịn màn. Hình dáng với phong cách cổ xưa, nhẹ nhàng khả ái, giống như trang sức ngọc bội được những người có thân phận cao quý thời cổ đại hay đeo ở trên người. Ở chuôi kiếm còn có một lỗ nhỏ to bằng ngón tay để trống, hẳn là dùng để xuyên sợi treo lên. Phần lưỡi kiếm rất cùn, dùng để cắt đậu phụ chỉ sợ cũng không làm được.
Thật sự rất khó tưởng tượng được, chỉ là một thanh tiểu kiếm ngọc thạch ngắn chừng bàn tay như vậy, trước đó lại có thể phát ra lực lượng hủy thiên diệt địa như vậy. Quang hoa bay khắp bầu trời, uy thế ép người, tương đương với một đòn toàn lực của Vũ Hoàng đỉnh phong, dồi dào một cách đáng sợ. Nếu như trong tay Đinh Hạo không có thanh kiếm rỉ, chỉ sợ hiện tại đã bị đánh ngay cả một chút cặn bã cũng không còn.
Sau khi cẩn thận quan sát một hồi, Đinh Hạo giao thanh tiểu kiếm đã được phong ấn cho ác ma mèo Tà Nguyệt, để nó cất giữ.
– Meo, vật nhỏ này quá khủng khiếp. Ngươi phong ấn chung quy vẫn không đáng tin cậy. Nếu chẳng may nó đột phá phong ấn, từ trong túi không gian bạo phát ra, chẳng phải ngay cả cái bụng nhỏ của ta cũng sẽ nổ nát sao?
Bộ dạng Tà Nguyệt vô cùng lo lắng nói.
– Không muốn cầm thì đưa cho ta.
Đinh Hạo vươn tay ra.
– Meo meo… Cái này, hay là ta tạm giữ thay cho ngươi trước.
Tà Nguyệt cười hì hì nói.
Tuy rằng nguy hiểm một chút, nhưng dù sao cũng là một thanh binh khí ẩn chứa lực lượng chiến ý linh khí tương đương với một đòn toàn lực của Vũ Hoàng đỉnh phong. Bảo bối như vậy, đối với Tà Nguyệt đại gia mà nói, rơi ở trong tay còn chưa nóng, làm sao có thể giao ra được.
Đinh Hạo ngồi ở tại chỗ điều tức một hồi.
Mỗi lần thôi động thanh kiếm rỉ, thức tỉnh khí tức chí tôn trong đó, đều sẽ tiêu hao rất nhiều huyền khí của hắn. Lực lượng trong cơ thể gần như bị giảm xuống hết. Mặc dù Đinh Hạo tu luyện công pháp và thể chất đều vượt xa so với cường giả cùng cảnh giới, nhưng cũng có phần không chịu nổi.
Đinh Hạo tính toán sơ qua, mình ới dưới trạng thái toàn thịnh, tối đa chỉ có thể liên tục thôi động thanh kiếm rỉ bạo phát hai lần. Hơn nữa uy lực lần sau kém hơn rất nhiều so với lần đầu tiên. Nếu như miễn cưỡng thôi động lần thứ ba, cả người sẽ bị đánh tan, lập tức sẽ hồn phi phách tán.
Sau tròn một canh giờ, Đinh Hạo mới phát giác được lực lượng trong cơ thể đã khôi phục một ít.
Hắn bắt đầu tự hỏi một vấn đề khác.
Nếu trong núi đao tàn kiếm gãy có binh khí ẩn chứa chiến ý linh khí khủng khiếp như vậy, vậy đám người như Tống Khuyết, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng, Bạch Tuyền Thủy làm thế nào để đi qua khu vực này?
Chương 568: Đao tháp trùng thiên
Phải biết rằng bọn họ cũng chỉ là nửa bước Vũ Hoàng hoặc là nhất khiếu Vũ Hoàng mà thôi. Thực lực người cao nhất không vượt quá nhị khiếu Vũ Hoàng. Bọn họ tuyệt đối khó có thể chống lại được công kích cấp Vũ Hoàng đỉnh phong.
Nhưng trên đường đi tới đây, hắn vẫn chưa thấy dấu hiệu bọn họ đi vòng. Điều này nói rõ thế lực siêu cấp của đám người Tống Khuyết đã đi qua đoạn Cổ Lộ này.
Lẽ nào vận khí của bọn họ tốt, trên đường đi lại không gặp phải loại binh khí ẩn chứ chiến ý linh khí cấp như vậy?
Đinh Hạo sẽ không cho rằng mọi chuyện đúng là như vậy.
Chỉ sợ trong tay bọn nọ cũng có chí tôn chi khí cực kỳ khủng khiếp tồn tại? Ngay cả Hùng Bi Yêu Hoàng cũng có thể lấy ra Thôn Thiên Ma Hồ, vậy những thiên tài tông môn siêu cấp này, trong tay không hẳn không có con bài chưa lật mới đúng.
Nghĩ tới đây, trong lòng Đinh Hạo âm thầm lo lắng. Thật sự không thể khinh thường nội tình của những thế lực siêu cấp. Bằng không có thể sẽ phạm phải sai lầm trí mạng.
Sau khi điều tức hoàn tất, khôi phục lực lượng xong, Đinh Hạo cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, bắt đầu tiếp tục đi tới phía trước.
Với tốc độ chạy tới phía trước như vậy, Đinh Hạo không thể lui về phía sau.
Giải cứu Tây Môn Thiên Tuyết đang hôn mê, hắn cần các loại thần dược. Chúng đều ở trong di chỉ thần bí này. Đao Tổ và Kiếm Tổ cần các loại thần liệu dành riêng cho thần binh u, cũng có thể xuất hiện ở điểm cuối của Cổ Lộ. Đinh Hạo phải tiếp tục kiên trì đi tiếp.
Trong nháy mắt, lại hơn một ngày trôi qua.
Trong thời gian đó, Đinh Hạo lại gặp phải vài lần nguy hiểm. Các binh khí với chiến ý linh khí đang ngủ say chợt kích phát một cách khó hiểu.
Trong đó có sáu thanh binh khí đều có lực công kích đạt cảnh giới Vũ Hoàng đỉnh phong.
Thậm chí còn có một thanh mơ hồ đạt tới cấp nửa bước Vũ Đế, phát động ra công kích gần như hủy thiên diệt địa, khiến gần như mọi thứ trong phạm vi ba bốn dặm đều hóa thành tro bụi. May mà những binh khí này cũng không phải liên tục xuất hiện. Mỗi lần Đinh Hạo đều có thể lợi dụng lực lượng chí tôn trong thanh kiếm rỉ, ở trong tình cảnh nguy hiểm phong ấn chúng xuống.
Đây tuyệt đối là một thu hoạch với cấp bậc nghịch thiên.
Tuy rằng mỗi binh khí ẩn chứa chiến ý và linh khí bị phong ấn chỉ có thể tiêu hao một lần, nhưng sử dụng ở thời khắc mấu chốt, nếu như sử dụng thoả đáng, lại có thể xoay chuyển cục diện.
Đến bây giờ, Đinh Hạo vẫn có vài điều không hiểu lắm. Rốt cuộc những binh khí với chiến ý và linh khí đang trong giấc ngủ say, làm thế nào lại bị kích phát, tiến hành tự động phát ra công kích mang tính tự sát như vậy? Là do huyền khí trong cơ thể mình gây ra? Hay do khí tức sinh linh khiến chúng có phản ứng?
Theo thời gian trôi qua, địa thế dần dần trở nên thoai thoải.
Đinh Hạo dần dần mau rời khỏi dãy núi đao kiếm này.
– Dọc theo khe núi kim loại này, đi tiếp về phía trước. Không cần đi đường vòng, cứ đi thẳng, hẳn là có thể đi ra khỏi đoạn Cổ Lộ này!
Kỷ Anh Khởi nằm ở trên lưng Đinh Hạo, cười hì hì nói:
– Đinh đại ca, không biết đoạn tây du Cổ Lộ thứ chín sẽ là thế giới như thế nào? Ta thật sự rất tò mò!
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Chờ đến lúc đó sẽ biết…
Đinh Hạo đang muốn nhấc chân đi tới, vừa lúc đó, hắn đột nhiên đổi sắc. Dường như hắn cảm ứng được điều gì, lẳng lặng đứng ở tại chỗ một hồi lâu, sau đó đột nhiên nhấc chân đi về phía bên phải…
– Ai? Đinh đại ca, đại ca đi nhầm…
Kỷ Anh Khởi nhắc nhở.
Đinh Hạo lắc đầu, không nói gì thêm, tiếp tục đi về phía bên phải.
Bên phải vẫn là một ngọn núi với vô số những mảnh kim loại. Trông nó càng có vẻ quái dị, vô cùng đột ngột, thiên kì bách quái, bày bố với một loại phương vị kỳ lạ. Kỷ Anh Khởi khẽ nhíu mày. Với trực giác trời sinh vô cùng nhạy cảm nói cho nàng biết, những ngọn núi kỳ lạ mọc lên đột ngột như vậy, giống như từng vệ sĩ trung thành, đang bảo vệ xung quanh tồn tại nào đó cao quý.
Một cảm giác nguy hiểm chưa bao giờ lĩnh hội được khiến nàng sợ hết hồn, gần như sắp níu hắn lại.
– Đinh đại ca, không thể tiếp tục đi về phía trước. Ta cảm giác được sát khí, nguy hiểm cực độ…
Sắc mặt Kỷ Anh Khởi trắng bệch, sắp không thở nổi.
Đinh Hạo thoáng dừng lại, cuối cùng vẫn lắc đầu nói:
– Ta phải đi xem thử.
Hắn phóng ra thần thức mạnh mẽ, bao phủ lấy Kỷ Anh Khởi, ngăn cách một ít loại cảm giác nguy hiểm này. Lúc này tiểu nha đầu này mới cảm giác có chút thoải mái hơn. Chỉ có điều nàng vẫn bị cảm giác nguy hiểm khủng khiếp kia dọa, tim đập nhanh từng nhịp.
– Đinh đại ca, đại ca… cảm giác được cái gì?
Kỷ Anh Khởi có chút lo lắng hỏi.
– Bây giờ còn không thể nói chính xác được.
Trên mặt Đinh Hạo lộ ra một chút nghi ngờ. Kỷ Anh Khởi cảm giác được nguy hiểm, nhưng trực giác Thắng Tự Quyết tầng thứ sáu của Đinh Hạo, không biết vì sao lại phát hiện ra nhiều điều khác. Phía sau dao động nguy hiểm vô biên vô tận ở nơi này, Đinh Hạo lại nhận ra một loại lực lượng triệu tập vô cùng kỳ lạ. Dường như có một người thân với huyết mạch tương liên chưa từng gặp qua, ở nơi xa xôi, đang không ngừng gọi mình.
Đây là một loại cảm giác rất kỳ lạ, đã từng nhiều lần xuất hiện ở trong lòng Đinh Hạo.
Lần trước khi loại cảm giác này xuất hiện, Đinh Hạo đã tiến vào Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu.
Lúc này, hắn sẽ gặp phải điều gì? Thuận theo cảm giác trong lòng, Đinh Hạo đi từng bước về phía trước.
Qua mấy canh giờ, loại cảm giác giống như người thân đang kêu gọi càng lúc càng rõ ràng. Đinh Hạo đã vượt qua hơn mười tòa tháp lưỡi kiếm kim loại cô độc cao bốn năm trăm thước. Ánh mắt hắn xuyên qua một cơn lốc màu đỏ kia. Phía trước dần dần xuất hiện một bóng đen đâm thẳng vào trời cao.
Đi lại gần thêm một chút, cuối cùng có thể thấy rõ ràng diện mạo của bóng đen cao đâm thẳng vào mây ở phía trước mắt này.
Đinh Hạo há hốc miệng. Đây là một tháo lưỡi dao kim loại.
Một tháp lưỡi đao với đường kính đại khái chỉ có hai ba mươi thước, nhưng độ cao căn bản khó có thể đo được. Chất lượng của những thanh trường đao tạo ra nó thoạt nhìn được bảo tồn cực kỳ hoàn chỉnh tạo thành. Chúng không có bộ dạng bị rỉ rét loang lổ vỡ nát như các thanh đao kiếm khác ở trong thế giới, mà lóe ra tia sáng chói mắt, hàn khí âm u, dường như là một tòa tháp ngân quang.
Đây vẫn là lần đầu tiên Đinh Hạo nhìn thấy trường đao hoàn chỉnh như vậy ở trong thế giới này.
Quỷ dị chính là, đao tháp này cao chót vót, đâm vào trong mây có chừng mấy ngàn thước, mỗi thanh đao tạo ra nó đều đặc biệt hoàn chỉnh. Đinh Hạo quan sát rất cẩn thận. Nó không giống như các ngọn núi kim loại do các loại binh khí sứt mẻ khác tạo thành. Ngọn tháp lớn này được các loại trường đao cùng một màu, không có loại trường kiếm hoặc là những binh khí khác lẫn vào trong đó.
Ở dưới tháp đao, Đinh Hạo nhìn thấy được một loạt những bậc thang kỳ lạ.
Những bậc thang này do lưỡi của một thanh trường đao tạo thành, giống như một quấn ở phía trên một con rồng dài, theo hình xoắn ốc, quấn vòng quanh đao tháp thông lên phía trên bầu trời.
Chương 569: Ma đao
Một cảm giác huyết mạch tương liên như có như không chính là từ trên tháp đao này truyền đến.
Sau khi Đinh Hạo thoáng tự hỏi một chút, trên lưng hắn cõng Kỷ Anh Khởi. Sau mười bậc thang, hắn bắt đầu đạp lên bậc thang lưỡi đao leo lên.
Trên bậc thang của tháp đao này, loại lực lượng pháp tắc thiên địa thượng cổ gây ra áp chế càng lớn hơn.
Đinh Hạo mới leo lên phía trên chưa đầy hai mươi thước, đã cảm thấy mình dường như mang trên một ngọn núi lớn. Bước chân trở nên nặng nề. Hắn phải chậm rãi điều tức vận khí, trước sau duy trì thân thể ở trạng thái tốt nhất, chậm rãi đi về phía trước.
Vì đề phòng hậu họa chưa xảy ra, trong tay Đinh Hạo nắm thật chặt thanh kiếm rỉ. Toàn bộ quá trình leo lên vừa dài lại vừa gian khổ.
Lấy lực lượng trong cơ thể Đinh Hạo lúc này, chưa đầy nửa canh giờ sau, hắn cũng không thể không khoanh chân ngồi ở trên bậc thang trường đao, vận khí điều tức, khôi phục thể lực.
Trong quá trình leo lên này, Đinh Hạo còn phải phân tâm chiếu cố cho Kỷ Anh Khởi và hai sủng vật.
Lúc đầu, hắn cũng đã nghĩ tới chuyện để ba người ở phía dưới tháp đao. Chỉ có điều suy nghĩ đến thế giới này thật sự quá nguy hiểm, cuối cùng hắn đã không làm như vậy. Đinh Hạo không thể để sự kiện thê thảm đã phát sinh ở trên người Kỷ Anh Nam, lại một lần nữa phát sinh ở trên người Kỷ Anh Khởi.
Từng giọt mồ hôi rơi xuống bậc thang lưỡi đao ở dưới chân. Đinh Hạo quả thực giống như vừa được vớt từ trong nước ra. Toàn thân hắn đều ướt đẫm, mồ hôi bốc hơi, giống như một lớp sương trắng lượn lờ ở bên cạnh người hắn. Hắn vẫn nhất định phải duy trì vòng bảo hộ huyền khí. Điều này đối với Đinh Hạo mà nói, quả thực chính là một quá trình cùng tu luyện thân thể và huyền khí song song.
Từ sau khi tiến vào cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông, Đinh Hạo vẫn chưa từng chật vật như vậy.
Có mấy lần hắn thiếu chút nữa từ bỏ, định quay về đường cũ. Chỉ có điều cảm giác kêu gọi từ trên đỉnh tháp đao truyền tới càng lúc càng rõ ràng, khiến Đinh Hạo lại cắn răng tiếp tục kiên trì.
Không biết thời gian trôi qua bao nhiêu lâu, khi Đinh Hạo cúi đầu nhìn lại, phía dưới đã không nhìn thấy rõ mặt đất, biến thành vực sâu vạn trượng. Gió mạnh gào thét. Một cơn lốc màu đỏ mang theo tất cả thiên địa. Lên không thấy trời, dưới không thấy mặt đất. Trong tai lại nghe thấy những tiếng đao ngâm vô cùng vô tận. Dường như toàn thế giới chỉ còn lại có hàn quang vô tận của trường đao.
Chỉ cần chẳng may ngã xuống, dưới áp lực thiên địa cường đại như vậy, cho dù là Đinh Hạo chỉ sợ cũng sẽ ngã thành bánh thịt, sẽ trở thành cường giả từ cảnh giới Đại Tông Sư đầu tiên trước tới nay trượt chân ngã chết.
Đinh Hạo phải bảo đảm mình mỗi một bước đều đi rất ổn. Không có khả năng, một cơn lốc màu đỏ đáng sợ kia sẽ khoan hồng, đẩy hắn ra khỏi bậc thang lưỡi đao chưa đầy một thước kia.
Cũng không biết hắn đã đi bao lâu. Bầu trời tối dần. Trên bầu trời, huyết nguyệt xuất hiện. Cơn lốc màu đỏ cuối cùng đã bắt đầu ngừng thổi. Gió mạnh biến mất. Quang hoa huyết sắc vô tận tràn ngập mặt đất. Đứng ở trên chỗ cao nhìn xuống phía dưới, mặt đất bị huyết quang bao trùm. Vô số mảnh kim loại đang điên cuồng hấp thu loại huyết quang này, quả thực giống như một biển máu cuộn trào mãnh liệt, chìm ngập trong thân thể của binh khí đao kiếm sứt mẻ vô tận này.
Không bị gió mạnh quấy nhiễu, cuối cùng Đinh Hạo đã cảm thấy thả lỏng ra một chút. Để sớm đến đỉnh núi, hắn không dừng lại để hấp thu lực lương tinh hoa của huyết nguyệt, mà tiếp tục leo.
Hai tiểu gia hỏa Tà Nguyệt và Manh Manh kia rất vô sỉ, một trái một phải đứng ở trên vai Đinh Hạo, không tốn chút sức lực nào. Một mèo hóa thân làm sói trong đêm trăng, hú dài cắn nuốt quang hoa huyết nguyệt. Một cá khác vẫy đuôi vui tươi hớn hở phun bọt khí, hấp thu quang hoa huyết nguyệt, không cam lòng tụt lại phía sau.
Kỷ Anh Khởi yên lặng nằm ở phía sau lưng Đinh Hạo, trong tay cầm một chiếc khăn tay, không ngừng lau mồ hôi trên trán cho Đinh Hạo.
Trên thực tế chiếc khăn tay này đã sớm ướt đẫm.
Mọi người cứ đi rồi dừng, dừng lại đi như vậy, trong nháy mắt lại một đêm nữa trôi qua. Chỉ có điều thời điểm huyết nguyệt biến mất, gió mạnh lại không xuất hiện.
Đinh Hạo cúi đầu nhìn lại. Phía dưới đã sớm không nhìn thấy mặt đất nữa. Một tầng mây màu đỏ giống như lúc huyết nguyệt mọc lên, bao phủ tất cả. Trong lòng hắn hiẻu rất rõ, dựa theo thuật ngữ khí tượng học kiếp trước mà nói, đây chính là do từ tầng đối lưu, đi tới tầng bình lưu. Loại hư không cao độ này, chắc sẽ không có một cơn lốc như vậy.
Một đêm trôi qua.
Bước chân Đinh Hạo đi càng lúc càng tập tễnh, nhưng cũng càng lúc càng kiên định. Lực lượng thân thể của hắn sắp tiêu hao hết, thân thể dường như đã mất đi tri giác. Hắn chỉ máy móc bước từng bước về phía đỉnh tháp đo theo bản năng, nhưng cảm giác huyết mạch tương liên trong lòng đang kêu gọi lại càng lúc càng rõ ràng.
Đỉnh tháp đao đã nhìn thấy thấp thoáng ở phía xa. Đinh Hạo ngồi xuống vận khí điều tức một lần cuối cùng, sau đó hắn lại đi về phía trước với tốc độ nhanh hơn.
Cuối cùng, sau một canh giờ, Đinh Hạo leo lên đỉnh tháp đao này. Cuối cùng đã lên tới đỉnh, hắn gần như thở hắt ra một tiếng sau đó trực tiếp quỳ xuống, hai tay nắm lấy chuôi trường đao, thở hổn hển, toàn thân mồ hôi nhễ nhại. Phải một hồi lâu hắn mới khôi phục được một chút thể lực. Lúc này, hắn mới ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện đỉnh tháp đao là một đài cao do vô số chuôi của trường đao tạo thành với đường kính khoảng mười thước, được gắn với nhau chỉnh tề lại bóng loáng.
Một khối nham thạch huyết sắc lẳng lặng nằm ở trên bình đài, giống như một bãi máu đã khô cạn đọng lại.
Ánh mắt Đinh Hạo lập tức dừng lại. Chỉ có điều, thứ thu hút sự chú ý của hắn không phải là nham thạch huyết sắc, mà là một thanh trường đao cắm ở trên nham thạch huyết sắc.
Đây là một thanh trường đao bề ngoài lộ ra màu hồng nhạt, chuôi đao đỏ đậm, có thể dùng hai tay cầm. Thân đao rộng khoảng ba mươi cm, lẳng lặng cắm ở trong nham thạch huyết sắc. Chỉ có một đoạn nhỏ lộ ra ngoài nham thạch huyết sắc, mơ hồ có một ma khí khó có thể hình dung, ở trong thân đao phát ra. Dùng mắt thường có thể thấy được một tia huyết quang lượn quanh thân đao.
Một lực lượng huyết mạch tương liên như có như không kêu gọi Đinh Hạo, chính là từ trong thanh ma đao này phát ra.
Không biết vì sao, trong nháy mắt này, Đinh Hạo có một loại ảo giác không giải thích được, dường như thanh đao này từng trải ngàn vạn năm, từng trải qua vô số kỷ nguyên hồng hoang. Nó nằm ở chỗ này, dường như chính là đang chờ đợi giờ phút mình xuất hiện.
Một lực lượng ở bên trong tâm bắt đầu khởi động.
Đinh Hạo theo bản năng tiến về phía trước một bước, bất tri bất giác liền đi tới trước mặt nham thạch huyết sắc, đưa tay ra nắm lấy chuôi của thanh ma đao này.
Ngay trong nháy mắt này…
Ong ong ong!
Thanh kiếm rỉ vẫn yên lặng, ở trong tay phải của Đinh Hạo đột nhiên bắt đầu run rẩy mãnh liệt.
Đây là một loại chấn động điên cường trước đó chưa từng có.
Chương 570: Thanh kiếm rỉ vs ma đao
Cổ tay Đinh Hạo cũng bị chấn động tê dại, gần như không cầm được nữa.
Đến cuối cùng thanh kiếm rỉ vẫn hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của Đinh Hạo. Nó hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp từ trong tay hắn bay ra ngoài, không cần lực lượng huyền khí huy động, lớp rỉ rét phía trên thân kiếm tự động rơi xuống, lộ ra thân kiếm trong suốt như ngọc, phóng ra ánh sáng vô lượng, hoàn toàn sống lại. Một loại lực lượng khủng khiếp cường đại đến mức khó có thể hình dung từ trong thân kiếm phóng ra ngoài. Dường như nó chính là chúa tể của thế giới này.
Ngân quang sáng lòa. Khí tức kỳ lạ tràn ra.
Vào giờ phút này, chuyện bất ngờ đã xảy ra.
Gần như trong cùng một lúc, toàn bộ các kiếm tàn, kiếm gẫy trong đoạn tây du Cổ Lộ thứ chín, phát sinh cảm ứng, dường như đang hưởng ứng với thanh kiếm rỉ đột nhiên phát uy, cũng phát ra từng đợt tiếng kiếm reo giống như thủy triều.
Kiếm ngân vang lên giống như tiếng rồng gầm. Trong thiên địa, từng thanh kiếm tàn, kiếm gãy chậm rãi lơ lững trên không trung. Đinh Hạo thất kinh, có chút khó có thể hiểu được đối với tất cả những điều đang phát sinh trước mắt.
Từ sau khi Đinh Hạo nhặt được thanh kiếm rỉ này ở vách núi phía sau khu chứa rác, hắn chưa từng thấy nó phát sinh ra biến đổi khác thường như vậy. Nó thay đổi tới trạng thái khác thường mà trước đây chưa từng thấy. Nó chủ động phát ra lực lượng kinh khủng như vậy, phát uy ra lực lượng ẩn chứa trong đó chắc khác nào lực lượng của thần. Lẽ nào nó thật sự sẽ hoàn toàn sống lại sao?
Loại lực lượng này thật sự quá đáng sợ.
Dường như chỉ cần thanh kiếm rỉ nguyện ý, một luồng kiếm quang có thể trong nháy mắt hủy diệt thế giới nhỏ này.
Chỉ có điều Đinh Hạo có thể cảm giác được, lực lượng của thanh kiếm rỉ dường như vô tình hay cố ý bảo vệ mình. Bằng không, lấy lực lượng thanh kiếm rỉ phóng ra lúc này gần như vượt qua lực lượng của chí tôn. Chỉ cần một tia, đã có thể trong nháy mắt biến mình thành tro bụi.
Thanh kiếm rỉ phát uy, từ phía xa nhắm ngay vào thanh ma đao kia. Trong nháy mắt tiếp theo, còn không chờ Đinh Hạo kịp phản ứng, dường như bị thanh kiếm rỉ kích thích, thanh ma đao trên nham thạch huyết sắc cũng đột nhiên điên cuồng chấn động lên. Từng tiếng đao vang vọng cả bầu trời, giống như thần long trên cửu thiên đang rít gào, trong nháy mắt sống lại!
Keng keng keng keng!
Từng tiếng kim loại va chạm chấn động cả bầu trời, ma đao phát ra sóng khí, tự động từ trong nham thạch huyết sắc rút ra từng tấc một, chậm rãi lộ ra dáng vẻ thực sự của nó.
Đinh Hạo đứng ở khoảng cách gần như vậy, cho nên hắn thấy rõ hình dáng của thanh ma đao trước tiên.
Điều khiến hắn cảm thấy bất ngờ chính là, thanh ma đao cũng không phải hoàn chỉnh. Nó bị sứt mẻ.
Thân đao chỉ còn lại có hai phần ba. Một phần còn lại bị gãy. Mặt gãy không được trọn vẹn, không được đầy đủ. Một đoạn mũi đao không biết đã thất lạc đi đâu. Đây là một thanh đao bị gẫy, không có mũi đao.
Càng quỷ dị hơn chính là, không chỉ là có thân đao bị gãy. Ngay cả chuôi đao vẫn còn gắn chặt với phần thân đao còn lại, tuy rằng trơn truột, nhưng bị sứt mẻ. Có thể thấy được rõ ràng từng vết nứt, trực tiếp tách ra. Hắn có thể xuyên qua vết nứt nhìn thấy cảnh tượng phía đối diện. Trong từng vết nứt, duy nhất chỉ có vài điểm huyết sắc giống như rỉ rét hợp lại với nhau, lại giống như chỉ cần dùng chút lực, hoặc một trận gió thổi tới, nó lập tức sẽ tách ra làm bốn, năm mảnh.
Nhưng từ trong thân đao sứt mẻ kia lại truyền tới lực lượng, quả thực khiến người phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Đinh Hạo thấy rõ, khi thân đao hoàn toàn từ trong nham thạch huyết sắc rút ra từng tấc một, từng minh văn huyết diễm đơn giản lóe lên ở trên thân đao sứt mẻ. Bây giờ hắn mới hiểu được, hóa ra vết màu đỏ gắn kết chuôi đao khiến chuôi đao cuối cùng không vỡ ra, chính là minh văn huyết diễm này.
Khi minh văn huyết diễm này lóe lên sáng tới mức cực điểm, một cảnh tượng huyết sắc mỏng manh xuất hiện, mơ hồ huyễn hóa ra một thanh chiến đao huyết sắc hoàn chỉnh.
Thanh ma đao này giống như Ma thần xuất thế, lập tức phóng ra lực lượng chí tôn chí thượng đủ để đối kháng với thanh kiếm rỉ.
Huyết quang tràn ra, một cơn lốc huyết sắc trong thế giới này dừng lại. Tất cả các mảnh kim loại tàn đao, dường như nhận được lời kêu gọi của hoàng giả, cũng chậm rãi lơ lững, mơ hồ tập trung về phía tháp đao, dường như tới vái chào thánh thượng.
Đinh Hạo cảm thấy đầu óc mình có phần không dùng được.
Thanh kiếm rỉ và ma đao mơ hồ đối lập nhau, dường như là hai vị chúa tể thiên hạ chí tôn, có địa vị ngang nhau.
Khắp nơi, toàn bộ đao tàn kiếm gãy trong đoạn Cổ Lộ này đều đang điên cuồng chấn động phát ra tiếng kiếm ngân, đao ngân.
Từng tầng khí tức vô hình, từ trong thanh kiếm rỉ và thanh ma đao bạo phát ra, giống như sóng lớn điên cuồng gào thét dâng trào về bốn phương tám hướng cuộn trào mãnh liệt ra ngoài, tạo ra từng sóng khi cuộn trào mãnh liệt trong toàn thế giới. Bầu trời và mặt đất, ngay cả vách ngăn không gian này cũng bắt đầu run rẩy. Rõ ràng có thể thấy được, trong một đôi đao kiếm này không có cách nào thừa nhận được lực lượng bạo phát ra, cũng có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Chỉ có điều hai thanh đao kiếm này hình như đều cực kỳ chiếu cố đối với Đinh Hạo. Chúng phóng ra lực lượng có thể hủy diệt vạn vật sinh linh trên thế giới, khiến thế giới này run rẩy, trong nháy mắt đủ khiến vô số cường giả Vũ Hoàng Vũ Đế hóa thành tro bụi, nhưng lại không ảnh hưởng đến Đinh Hạo.
Đinh Hạo đang muốn nói gì đó, nhưng trong nháy mắt tiếp theo…
Vèo!
Ong!
Trong thanh kiếm rỉ và ma đao nháy mắt hóa thành hai đạo lưu quang, phóng lên cao, trực tiếp phá nát hư không, mở ra vách ngăn không gian, ở trên bầu trời lưu lại một vết nứt không gian, chỉ nhìn thấy đã khiến người ta giật mình. Chúng không ngừng chống đối với nhau, không ngừng va chạm tấn công, sau đó biến mất không thấy bóng dáng.
Lực lượng của chúng lại không biến mất khỏi thế giới này. Cái thế giới đao tàn kiếm gãy này, tất cả binh khí vẫn ở chỗ cũ run rẩy rên rỉ. Đinh Hạo ngơ ngác nhìn lên bầu trời, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Trong mơ hồ hắn cảm thấy, giữa thanh kiếm rỉ và thanh ma đao, hẳn cũng không phải là lần đầu tiên gặp mặt, có một cảm giác đã từng quen biết.
Lẽ nào giữa chúng đã từng có ân oán gì đó sao? Lẽ nào giữa chúng đã từng có một đoạn thời gian sắp chôn vùi ở năm tháng lịch sử sao?
Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Trong nháy mắt đã nửa ngày trôi qua.
Đinh Hạo khoanh chân ngồi ở trên đỉnh tháp đao, vận khí điều tức, nhưng trong lòng bắt đầu sốt ruột.
Thanh kiếm rỉ là con bài chưa lật lớn nhất ở bên cạnh mình. Nó lại không có gì ngoài uy lực đáng sợ của nó. Từ sau khi mình xuyên qua, đi tới thế giới này, lần đầu tiên nhìn thấy binh khí và đồng bọn, chính là thanh kiếm rỉ này. Nếu như mất đi, trong lòng hắn thật sự có chút luyến tiếc, giống như mất đi một bằng hữu cũ.
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Nơi đó là một mầu xanh thẳm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










