Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 112 [ chương 556 đến 560 ]
❮ sautiếp ❯Chương 556: Tông môn huyết chiến (2)
Đúng lúc này.
– Ha ha ha, Độc công tử Vương Tuyệt Phong của Vấn Kiếm Tông, quả nhiên là danh bất hư truyền. Đến tình trạng là chiếc đèn hết dầu chờ tắt, vẫn còn dũng mãnh như vậy! Ta tới tiễn ngươi đi một đoạn đường!
Một tiếng cười lớn truyền đến. Hơn mười đạo lưu quang ám sắc chợt xuất hiện, mang theo mùi tanh hôi, bắn về phía Vương Tuyệt Phong.
Đó chính là ám khí của Tinh Vẫn Tông. Đây là một cao thủ.
Trong lòng Vương Tuyệt Phong thầm lo lắng. Kiếm thức vung ra gấp rút hơn.
Leng keng leng keng.
Hắn đánh bay vài ám khí.
Chỉ có điều sau thời gian dài chiến đấu kịch liệt khiến thân thể hắn di chuyển hết sức khó khăn. Tốc độ phản ứng giảm xuống rất nhiều. Bình thường hắn có thể dễ dàng đánh bay ám khí, lại không cách nào hoàn toàn ngăn cản. Hai mũi ám khí xuyên qua kiếm quang đánh trúng mục tiêu. Vương Tuyệt Phong chỉ cảm thấy ngực và cánh tay tê rần. Hắn chợt cảm thấy đau đớn. Hiển nhiên hắn đã bị trúng ám khí.
Một thân hình giống như u linh, nhanh như tia chớp, từ phía xa xuất hiện. Người này vượt qua đám người, phóng nhanh tới gần Vương Tuyệt Phong.
Vô số ám khí giống như một cơn lốc, giống như mưa to gió lớn từ trong thân ảnh hắn bạo phát, trút xuống người Vương Tuyệt Phong.
Vương Tuyệt Phong vung kiếm chống đỡ.
– Ha ha ha, nghe nói sơn môn Vấn Kiếm Tông có tất cả tám quan ải, tự xưng là phòng thủ kiên cố. Hiện tại xem ra, chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi. Cho dù ở mỗi quan ải, các ngươi đều chết hơn trăm cao thủ, tổn thất một hai cường giả. Chúng ta hao mòn từng chút thực lực của các ngươi, đợi tới khi tám quan ải đều bị phá xong, toàn bộ Vấn Kiếm Tông trên dưới chỉ sợ cũng chỉ còn lại hai lão già Lý Kiếm Ý và Khí Thanh Sam!
Âm thanh chế nhạo truyền đến. Thân ảnh giống như quỷ mị này đã đến trước mặt Vương Tuyệt Phong. Trên tay hắn mang theo găng tay kim loại, một quyền đánh ra.
Vương Tuyệt Phong lấy trường kiếm đỡ, bị chấn động tới mức trong miệng phun máu tươi, ngã bay ngược ra ngoài.
Hắn vốn đã sắp lực kiệt, lại trúng ám khí. Độc tố ở trong người bạo phát, thân thể bắt đầu dần dần không nghe theo sự sai khiến. Một kiếm này không ngờ không hoàn toàn đỡ được.
– Ha ha, nếu như có thể giết Độc công tử, danh tiếng của ta tất nhiên sẽ tăng vọt!
Thân ảnh quỷ mị kia dừng lại, lộ ra một khuôn mặt đỏ au gồ ghề giống như mặt trái đất.
Đây là một vị cao thủ ám sát của Tinh Vẫn Tông.
Trong hai con mắt đỏ ửng lóe ra vẻ hưng phấn. Toàn thân hắn mặc trang phục màu đen, đeo găng tay sắt thép, ánh mắt giống như chó sói nhìn chằm chằm vào con mồi, nhìn Vương Tuyệt Phong. Người này cười hắc hắc nói:
– Trúng độc tố trong con rối gỗ của ta, có phải cảm thấy tay phải dần dần không nghe theo sự điều khiển hay không?
– Ha ha, Tinh Vẫn Tông quả nhiên là một đám chuột nhắt. Loại hỗn đản như Ma Sát Quyền Điền Khảm nhà ngươi, ta dùng một tay đủ để chém chết!
Vương Tuyệt Phong nhận ra người vừa đánh lén mình, chính là một cao thủ ám sát của Tinh Vẫn Tông. Với thực lực cảnh giới nửa bước Vũ Vương, là người âm hiểm. Trước đây khi đánh một trận tại Thiên Nhân Cốc, chính hắn đánh lén ngựa, dẫn đến người này suýt chết.
Đây thật đúng là kẻ thù gặp mặt, đặc biệt đỏ mắt.
Vương Tuyệt Phong cười nhạt, chuyển trường kiếm sang tay trái.
– Phải không? Con thú bị nhốt trong lồng, khi chiến đấu còn hấp hối giãy dụa. Vậy thử xem, ha ha…
Điền Khảm cường một cách điên cuồng. Trong nháy mắt một cuộc chiến đấu mới bắt đầu.
Vương Tuyệt Phong thật sự là một thiên tài võ đạo, bằng không cũng không có khả năng ở trong nhiều đệ tử Vấn Kiếm Tông như vậy, lại được lão quái vật Khí Thanh Sam thu làm đồ đệ. Đáng tiếc trải qua một đêm khổ chiến, lúc này hắn thật sự đã như chiếc đèn cạn hết dầu. Huyền khí trong cơ thể khô cạn. Thân thể mệt mỏi tới cực độ, hắn bị trúng ám khí, độc tố con rối gỗ đã bắt đầu phát tác.
Loại chất độc này sau khi vào bên trong cơ thể người sẽ khuếch tán rất nhanh. Đầu tiên sẽ khiến hai tay, hai chân của người ta trở nên cứng ngắc, phản ứng trở nên trì độn, giống như con rối mất đi người điều khiển, dần dần không có năng lực phản ứng phản kích nữa.
– Ha ha ha, quá chậm quá chậm… Độc công tử, phản ứng của ngươi thật sự quá chậm!
Ma Sát Quyền Điền Khảm cười ha ha.
Đôi găng tay mang theo kịch độc nhanh như tia chớp, không ngừng oanh kích, phát ra những tiếng rít trong không khí. Vương Tuyệt Phong chỉ có thể lấy trường kiếm đưa ngang trước ngực, miễn cưỡng phong thủ. Nhưng dần dần hắn đã không theo kịp tốc độ ra quyền của đối thủ. Lực lượng trong cơ thể suy kiệt, không ngừng bị chấn động tới mức phải lui lại. Máu từ vết thương giống như nước suối tuôn ra.
Loại cảm giác tùy ý lăng nhục cường giả này, thật sự thoải mái đến cực hạn.
Mặt Vương Tuyệt Phong không đổi sắc, đưa ra sự chống đỡ cuối cùng.
Số đệ tử Vấn Kiếm Tông bên cạnh hắn đã càng lúc càng ít. Số người của kẻ địch lại giống như thủy triều không ngừng xông qua.
– Ha ha, ngươi được xưng là Độc công tử, ngày hôm nay lại nhất định phải chết dưới kịch độc của ta. Đây cũng là do ông trời định sẵn!
Điền Khảm càng sung sướng, trong miệng không ngừng kích động đối thủ. Theo động tác của hắn, không ngừng có các loại ám khí rất nhỏ, cực kỳ bí mật bắn ra. Cũng không biết rốt cuộc ở trên người của hắn dấu bao nhiêu ám khí. Chúng không ngừng bắn ra.
Trong nháy mắt, Vương Tuyệt Phong lại trúng vô số ám khí. Tình hình của hắn càng lúc càng không xong.
Kiếm môn đã hoàn toàn rơi vào tay kẻ địch. Phần lớn đệ tử Vấn Kiếm Tông đã rút khỏi đó. Các võ giả của các thế lực lớn khác đến từ chính Tuyết Châu chen chúc lao tới, giống như thủy triều bao vây các địa thế quan trọng ở xung quanh đều xông tới bao vây. Lúc này thân thể Vương Tuyệt Phong bị vùi lấp ở trong đám người đó. Với tình trạng của hắn hiện nay, muốn xung phong liều chết xông ra ngoài, thật sự không có khả năng.
– Vương sư thúc, không nên tiếp tục đấu nữa. Đi mau!
– Không thể lui được. Vương sư thúc vẫn ở phía sau chưa đi!
– Đệ tử Vấn Kiếm Tông không có người nhu nhược. Các huynh đệ, chúng ta xông trở vào, cứu Vương sư thúc ra. Nếu không được sẽ cùng chết với Vương sư thúc, vì tông môn tận trung!
Có đệ tử Vấn Kiếm Tông ở phía xa vung tay hét lớn.
Mắt thấy Vương Tuyệt Phong sắp bị chon vùi, một vài đệ tử Vấn Kiếm Tông vốn đã rời khỏi chiến trường, thấy thế lại một lần nữa xông trở lại.
Bọn họ muốn cướp lấy hắn đưa đi. Trong trận đánh đêm qua, Vương Tuyệt Phong làm người trấn thủ chính tại kiếm môn, làm gương cho binh sĩ, chiến đấu rất anh dũng, không biết đã giết chết không biết bao nhiêu kẻ địch, cũng cứu vô số đệ tử cả bản tông, đã sớm nhận được sự tôn kính của những đệ tử trong môn. Những đệ tử này được hắn cứu, hiện tại nhìn thấy Vương Tuyệt Phong gặp nguy hiểm, giống như nổi cơn điên xông ngược trở lại.
– Không nên trở lại. Tất cả lui hết cho ta!
Vương Tuyệt Phong thấy thế vừa sợ vừa giận hét lớn.
Thể xác và tinh thần của những đệ tử này cũng đã sớm mỏi mệt. Tất cả trận pháp minh văn kiếm môn đã hoàn toàn hư hỏng, cũng khó tiếp tục ngăn cản được kẻ địch.
Chương 557: Chỉ mành treo chuông
Lúc này người nào còn quay trở lại, chỉ có một con đường chết. Vậy chẳng khác nào là qua lại chịu chết.
– Khà khà, thực sự là một cảnh tượng khiến người ta cảm động!
Ma Sát Quyền cười ha ha.
Trên khuôn hắn lộ vẻ thâm độc, lớn giọng mỉa mai giễu cợt.
Găng tay sắt của hắn đánh xuống. Từng quyền ấn với một màu đen sẫm giống như gió mạnh mưa rào đánh xuống, tạo ra những tiếng rít không ngừng vang lên trong không khí. Điền Khảm đồng thời nhìn người bên cạnh quát to:
– Tất cả không được nhúng tay vào. Ta muốn tự tay giết chết Độc công tử. Sai người ở phía xa bày binh bố trận, mở ra một lỗ hổng, để đám đệ tử Vấn Kiếm Tông ngu xuẩn tự tìm đường chết tiến vào. Ha ha, vừa lúc khiến tất cả bọn họ đều thành bánh chẻo, không chừa một mống!
Vương Tuyệt Phong biến sắc. Điền Khảm muốn lấy mình làm mồi, bắt giết những đệ tử tông môn kia. Xem ra không thể kéo dài được nữa.
Vừa hạ quyết tâm, Vương Tuyệt Phong chợt quát một tiếng.
Kiếm quang của trường kiếm trong tay lập tức tăng vọt. Ngân quang bắn ra, phát ra một lực lượng mạnh mẽ, ép Ma Sát Quyền Điền Khảm lui lại trong chớp mắt. Vương Tuyệt Phong giơ tay lên nuốt một viên đan dược lục sắc. Dược lực dường như dòng nước ấm trong nháy mắt tan ra ở trong cơ thể hắn. Ngay lập tức, huyền khí dâng lên, quang diễm bão táp. Hắn lại khôi phục chiến lực đỉnh phong.
– Làm sao có thể như vậy được?
Điền Khảm biến sắc, theo bản năng cảm giác được có điều không đúng.
– Chết đi!
Vương Tuyệt Phong cũng không tiếp tục cho hắn cơ hội suy nghĩ. Kiếm quang của thanh trường kiếm trong tay tăng vọt, trong nháy mắt phóng ra quang hoa chói mắt. Ngay cả ánh sáng bình minh trong không trung cũng bị ánh sáng của một kiếm này che lấp. Nơi nào nó đi qua, không có gì không thể bẻ gãy.
Thân hình Ma Sát Quyền Điền Khảm bắn lên cao, máu chảy như suối. Trên mặt hắn vẫn còn giữ lại biểu tình khó có thể tin nổi.
Đan dược có thể khôi phục thực lực trong nháy mắt, trên thế giới này không phải là không có. Nhưng nó quá mức trân quý. Trong lời đồn đại, chỉ có đan dược sư đã ngoài lục giai mới có thể chế luyện ra tới loại đan dược này.
Lấy Tuyết Châu làm ví dụ, trong tay trưởng môn nhân và những người đứng đầu học viện Thanh Bình và Vấn Kiếm Tông có bảo bối như vậy. Nhưng nó tuyệt đối không thể xuất hiện ở trong tay những người như Vương Tuyệt Phong.
Làm sao có thể như vậy được?
Hắn làm sao biết được rằng, khi hắn tính kế với Vương Tuyệt Phong, Phúc Hắc Nam này làm sao không tính kế với hắn.
Vương Tuyệt Phong vốn muốn dụ dỗ càng nhiều cường giả như Điền Khảm qua, sau đó ăn viên Thiên Tâm Giục Huyền đan do Đinh Hạo tặng, trong nháy mắt xông qua, coi như cố gắng hết sức giảm bớt số cường giả phía bên kẻ địch. Ai biết Điền Khảm dụng tâm hiểm ác đáng sợ, không chỉ muốn Vương Tuyệt Phong chết, còn muốn hắn làm mồi dẫn dụ các đệ tử Vấn Kiếm Tông khác tới chịu chết.
Vì để tránh cho đệ tử Vấn Kiếm Tông vô tội bị giết chết, Vương Tuyệt Phong không thể làm gì khác hơn là sớm phát động.
– Lui!
Một chiêu đắc thủ, thân hình Vương Tuyệt Phong lóe lên, lui về phía sau. Kiếm quang chói mắt, giống như vũ điệu của rắn trắng.
Vương Tuyệt Phong một lần nữa khôi phục thực lực, giống như hạc giữa bầy gà, ra tay không chút lưu tình. Chỗ nào kiếm quang chợt hiện, đám người xâm phạm Vấn Kiếm Tông xung quanh đều trở thành một đống xương trắng máu và thịt. Nơi nào kiếm quang đi qua, võ giả phía bên kẻ địch giống như lúa mạch gặp phải lưỡi liềm của người nông dân, tất cả đều ngã rạp xuống.
Sau mấy lần lên xuống, hắn đã đi tới trước mặt đệ tử Vấn Kiếm Tông, quát to:
– Mau lui lại, không nên hy sinh vô nghĩa!
Mọi người thấy hắn đột nhiên đại phát thần uy xông ra, tất nhiên vô cùng vui mừng. Tất cả không tiếp tục xông ngược vào trong, mà từ từ lui ra.
Sắc mặt Vương Tuyệt Phong nghiêm túc và trịnh trọng, vẫn đi ở cuối đám người, chặn hậu cho những đệ tử khác. Mắt thấy bọn họ sắp thuận lợi rút lui khỏi đó, vừa lúc đó, đột nhiên có một thay đổi bất ngờ.
– Hừ, giết chết người của Tinh Vẫn Tông, lại khinh địch muốn rời khỏi như vậy sao?
Trong tiếng hừ giận dữ, đã thấy trong hư không phía xa, một chưởng lớn kim sắc chợt xuất hiện.
Ban đầu, cự chưởng này chỉ lớn khoảng mấy thước. Nhưng trong quá trình tới gần, nó lại tăng lên vô hạn, chớp mắt đã trở nên cực lớn, xé rách hư không, từ phía xa lao về phía Vương Tuyệt Phong ấn xuống. Gió mây kích động, lực ép hư không, khiến người người phải chú ý. Trong chưởng ấn ẩn chứa lực lượng cường đại khác thường, không thể kháng cự, không ngờ trấn trụ Vương Tuyệt Phong ở tại chỗ!
Vương Tuyệt Phong biến sắc, chỉ cảm thấy dường như có một ngọn núi lớn đè xuống. Kình khí đáng sợ khiến người ta hít thở không thông. Đây tuyệt đối không phải là lực lượng hắn có thể chống đỡ. Chưởng ấn còn chưa tới, đã khiến hắn mất đi lực phản kháng. Còn chưa kịp có phản ứng gì, Vương Tuyệt Phong chỉ có thể cứng rắn vận công, liều mạng đánh một trận.
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông vốn lui ra thấy thế, trong lòng muốn quay người trở lại cứu, lại bị kình khí khủng khiếp gạt ra, căn bản không xông vào được.
Ở nơi này hiện tại chính là thời điểm chỉ mành treo chuông.
Vèo!
Tiếng kiếm ngâng lên. Từ trên sơn môn Vấn Kiếm Tông, một đạo quang diễm đỏ như máu phát sau mà đến trước, mảnh giống như sợi tóc, quấn lấy chưởng ấn khổng lồ màu vàng kia. Chỉ có điều trong nháy mắt đó, chưởng ấn khổng lồ màu vàng kia đã bị cắt thành bột phấn kim sắc, dần dần dao động biến mất ở trong hư không.
– Kẻ đáng giết chính là tặc tử Tinh Vẫn Tông ngươi. Ngươi còn lớn tiếng kêu gào sao?
Lão quái vật Khí Thanh Sam một bước cũng không nhường lạnh lùng nói. Hắn từ trên núi bay xuống.
Trong sơn môn, nhất thời vui mừng vang lên tiếng hoan hô.
Thân là cao thủ siêu cấp đứng thứ hai trong bảng xếp hạng cường giả Tuyết Châu, gần với Tiên Hoàng Đại Thánh, lão quái vật Khí Thanh Sam và chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý là cột trụ tinh thần trong cảm nhận của rất nhiều đệ tử. Hắn vừa ra tay, trong nháy mắt đã khiến các đệ tử Vấn Kiếm Tông phấn chấn, tăng thêm sĩ khí. Rất nhiều đệ tử, bản thân bị trọng thương mệt mỏi đến cực điểm, đều vui mừng kêu lên thành tiếng, trên mặt lộ vẻ hưng phấn.
Chỉ có có cao thủ như vậy trấn thủ, Vấn Kiếm Tông sẽ không ngã.
Sức ép trên thân thể Vương Tuyệt Phong vừa nhẹ đi một chút, hắn không chậm trễ, lập tức dẫn các đệ tử lui về phía sau, tiến vào trong quan ải thứ hai. Trong nháy mắt tiếp theo trận pháp minh văn phát động. Kiếm khí và ký hiệu minh văn với các màu sắc lóe sáng ở khắp nơi trên bầu trời, tạo thành từng vòng bảo hộ hữu hình và vô hình đầy cường đại. Lực lượng, khí tức cường đạng lóe lên, bảo vệ quan ải này ở trong đó.
Từng tầng trận pháp phòng hộ này, cho dù là cường giả cấp Vũ Vương đỉnh phong cũng phải tốn rất nhiều thời gian, mới có khả năng phá hủy được.
– Hừ, lão quái vật, để cho ngươi nở mặt một lát. Sớm hay muộn gì ta cũng công phá Vấn Kiếm Sơn. Đến lúc đó nhất định sẽ dạy ngươi biết thế nào là máu tươi ba thước!
Trong bầu trời phía xa truyền đến một tiếng nói đầy tức giận.
Chương 558: Số phận lạnh lùng
Đó chính là cường giả Tinh Vẫn Tông đã muốn ra tay giết chết Vương Tuyệt Phong lúc trước. Lực lượng khiến người ta kinh hãi, chậm rãi thu liễm.
Một mặt trời đỏ từ sau núi băng phía xa chậm rãi mọc lên. Trong thiên địa, một mảnh huyết hồng. Cuộc đại chiến diễn ra tới lúc này, cuối cùng đã dừng lại. Hai bên đều cần phải chỉnh đốn lại đội ngũ.
Vấn Kiếm Tông tổn thất chí ít hơn hai trăm đệ tử, lại bị mất quan ải thứ nhất, tình thế nghiêm trọng.
Người của các thế lực lớn xâm lăng tổn thất gấp ba lần so với Vấn Kiếm Tông. Đương nhiên, số lượng tổn thất khổng lồ đó đối với bọn họ mà nói, vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được. Huống gì phần lớn những kẻ chết trận đều là môn phái nhỏ và tán tu, vẫn chưa thương tổn được tới căn bản của các đại phái như học viện Thanh Bình, Tinh Vẫn Tông, Lôi Âm Phái.
Ở trong và ngoài Kiếm Môn, tưng thi thể máu thịt lẫn lộn nằm rải rác khắp nơi.
Trên mặt đất, máu đã đông lại. Máu băng giống như từng tầng bảo thạch huyết sắc đầy mỹ lệ, ngưng kết trên mặt đất, phản xạ lại ánh sáng của mặt trời đầu mùa đông, khiến người ta có một cảm giác được một vẻ đẹp lạnh lùng cay nghiệt lại trí mạng. Những võ giả mặc các trang phục và trang sức của các môn phái, tán tu khác nhau tạm thời tập trung lại, đang gấp rút chỉnh đốn đội ngũ.
Mơ hồ có tiếng khóc. Có người đang ôm thi thể người chết gào khóc.
Âm thanh khàn khàn, giọng khô khốc, giống như dã thú bị thương.
Rất nhiều tán tu và môn phái nhỏ bị các thế lực lớn cứng rắn chiêu mộ binh mã đến, ở trong cuộc chiến đấu như vậy bị xem là con tốt thí mạng. Trong một trận vừa rồi, các môn phái nhỏ trên dưới bị chết với số lượng khiến bọn họ bị diệt môn cũng không thiếu.
Bọn họ có thể không muốn đối mặt với cuộc chiến đấu như vậy, càng không muốn trở thành kẻ thù của một môn phái như Vấn Kiếm Tông.
Đáng tiếc ở trong thế giới lạnh lùng và tàn khốc này, từ trước tới nay, người yếu đều không có quyền nắm giữ vận mệnh của mình.
Bốn, năm ngày trước, tất cả vẫn còn trong giai đoạn âm thầm nổi lên. Cũng từng có một hai môn phái nhỏ, uyển chuyển cự tuyệt lời chiêu mộ binh mã của học viện Thanh Bình. Kết quả khi màn đêm buông xuống, tại nơi trú chân của hai môn phái này xuất hiện hỏa quang trùng thiên. Những tiếng chém giết như sấm. Chờ tới khi ánh sáng bình minh của ngày hôm sau chiếu xuống mặt đất, bọn họ đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này. Ngoại trừ một mảnh tro tàn, không còn gì lưu lại nữa.
Ngoại trừ cao thủ của các thế lực tông môn lớn hăng hái bừng bừng gia nhập ra, rất nhiều võ giả bị tạm thời chiêu mộ tới, chỉ có thể gấp rút chỉnh đốn đội ngũ, chờ đợi một trận chiến đấu mới sẽ đến.
Bảy quan ải của Vấn Kiếm Tông, mỗi quan ải đều canh phòng chặt chẽ. Đệ tử của tông môn lớn như vậy, cho dù là đệ tử nội môn bình thường, cũng mạnh mẽ đến mức khiến các tán tu khiếp sợ. Bọn họ thật không biết, đợi được tới lúc phá được hết sáu quan ải còn lại, những người như bọn họ còn có thể có mấy người sống sót. Các loại thù lao mà học viện Thanh Bình và các môn phái như Tinh Vẫn Tông đưa ra, cũng không biết bọn họ có còn mạng để nhận được hay không.
Cùng lúc đó, trong sơn môn Vấn Kiếm Tông cũng là cảnh tượng vô cùng bận rộn.
Các đệ tử bị thương được các đệ tử của Thần Thảo Đường cứu chữa trước tiên, đãi ngộ còn tốt hơn nhiều so với đám người xâm lăng ở dưới chân núi.
Các máy móc trong tông môn đã được phát động. Các biện pháp đã được tiến hành đâu vào đấy.
Dốc đá ở khu rác rưởi phía sau núi đã bị vẽ thành một cấm địa. Những người dân nghèo khổ vốn sống ở đó được an bài tới ở một khu vực khác. Vấn Kiếm Tông có người đã bắt đầu khai khẩn khoáng huyền tinh thạch ở dưới dốc đá.
Ở trong thời khắc tông môn đại chiến nguy cấp như vậy, mỗi giây mỗi phút đều tiêu hao năng lượng lớn. Chỉ cần là các loại trận pháp vận chuyển, trong khoảng thời gian ngắn cũng đủ khiến cho rất nhiều môn phái phá sản.
Nếu như đổi ở trước đây, lấy tích lũy của Vấn Kiếm Tông trong mấy nghìn năm qua, tối đa chỉ sợ cũng chỉ có thể chống đỡ mười mấy ngày. Mà bây giờ có khoáng huyền tinh thạch, có thể khai thác vô hạn, cũng đủ sức toàn lực thôi động các loại trận pháp minh văn. Điều này đối với Vấn Kiếm Tông mà nói, cũng coi như là một tin tức tốt.
Ánh sáng mặt trời màu đỏ chiếu xuống, khiến thiên địa nhuộm thành một màu hồng đẹp mắt.
Đứng ở trên vách đá dựng đứng tại khu vực cầu thang tầng thứ ba nhìn xuống phía dưới, chân núi phía nam của dãy núi Vấn Kiếm và bảy quan ải có thể nhìn thấy không sót một chỗ nào. Xuyên qua tầng mây và sương mù, có thể thấy quang diễm trận pháp phía dưới phóng lên cao, cùng với Kiếm Môn phía xa bị người khác xâm lăng chiếm lĩnh.
Từng điểm đen giống như những con kiến nhỏ đang di chuyển xung quanh kiếm môn bố trí cái gì đó. Đó chính là đám người xâm lăng.
Trên vách đá Kiếm Quang dựng đứng, cao tầng của Vấn Kiếm Tông hiện thân. Bắt đầu từ khi cuộc chiến đấu diễn ra, để dễ dàng chỉ huy, chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý và cao tầng của Vấn Kiếm Tông đã dựng một lều lớn tạm thời ở ngay khu vực cầu thang tầng thứ ba. Đứng ở trên vách đá này nhìn xuống, tất cả đều thu hết vào trong đáy mắt.
– Kiếm Môn tuy nói là quan ải phòng ngự phía ngoài cùng, nhưng có chừng hai ba mươi trận pháp minh văn lớn, lại chỉ kiên trì được nửa đêm. Như vậy có thể tính được, bảy quan ải phía dưới tối đa cũng chỉ kiên trì được nửa tháng. Tình huống không mấy lạc quan!
Lý Kiếm Ý nhìn xuống phía dưới, trong ánh mắt đầy vẻ sầu lo nặng nề.
– Người của học viện Thanh Bình cũng thật sự quá bỉ ổi. Yêu tộc còn chưa bắt đầu tấn công, bọn họ không kịp chờ đợi đã tiến công trước. Trong trận đánh đêm qua, tất cả đều bị ép buộc đến đây. Bọn họ đều là một vài môn phái nhỏ và tán tu. Bọn họ xem những người này là tốt thí mạng. Đáng tiếc cho những đệ tử tốt của Vấn Kiếm Tông ta, không thể chém giết Yêu tộc, lại phải chết trong cuộc chiến đấu vô giá trị này!
Đường Phật Lệ oán hận nói.
Tại sáu ngọn núi khác, Khí Thanh Sam cũng không xuất hiện trong đám người.
Từ sau khi đám người Đinh Hạo tiến vào chiến trường Bách Thánh, lão quái vật dành phần lớn thời gian trấn thủ ở Ẩn Phong Kiếm. Nhất là gần đây, chiến sự bạo phát như vậy, càng có vẻ giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi. Dường như hắn đang gấp rút tìm hiểu công pháp nào đó. Vừa rồi, hắn ra tay cứu Vương Tuyệt Phong, cũng chỉ là Kinh Hồng hiện ra mà thôi.
– Nếu tiếp tục kiên trì như vậy, chúng ta thật sự có thể đánh bại liên minh của các thế lực lớn sao?
Lý Kiếm Ý nhẹ giọng hỏi.
Dường như hắn đang hỏi mình, lại dường như là hỏi người khác.
Ở đây đều là các trưởng lão Vấn Kiếm Tông, quyết định toàn bộ số phận tông môn. Sau khi nghe được chưởng môn nhân nói vậy, tất cả đều lộ vẻ buồn rầu.
Đúng vậy, đối mặt với thế lực cường đại như vậy, cho dù hiện tại Vấn Kiếm Tông trên danh nghĩa đã là đệ nhất tông môn Tuyết Châu, cũng không tránh khỏi lo sợ.
Chương 559: Có gì phải sợ
ăn cứ vào tình hình chiến đấu đêm qua có thể thấy, nếu quả thật liều mạng đánh một trận, kết quả cuối cùng tất nhiên là diệt môn.
– Vì sao chưởng môn nhân lại thiếu lạc quan như vậy?
Đường Phật Lệ lớn tiếng nói:
– Chúng ta đã phái người đi tới Kính Hồ, báo cáo chuyện đã xảy ra ở đây cho Huyền Sương Thần Cung. Chỉ cần chúng ta kiên trì mấy ngày, Tuần sát sứ Huyền Sương Thần Cung vừa đến, còn có ai dám làm càn. Đến lúc đó chúng ta dâng khoáng huyền tinh thạch lên, tất nhiên có thể nhận được sự ban thưởng của Thần cung. Có Huyền Sương Thần Cung làm hậu thuẫn, chúng ta sẽ khiến những tong môn đã tham gia bao vây tấn công tông môn hôm nay, mỗi người đều phải trả giá lớn!
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người ở đây nhất thời rực sáng.
Lý Kiếm Ý khẽ lắc đầu nói:
– Chúng ta có thể nghĩ được một điểm này, Phương Tiêu An sao có thể không nghĩ tới được? Bọn họ tất nhiên đã đưa ra đối sách. Mục Thiên Dưỡng trở thành thần vệ Huyền Sương của Huyền Sương Thần Cung, chuyện này vốn đã vô cùng quỷ dị. Chỉ sợ tất cả không đơn giản như chúng ta tưởng tượng.
– Nếu như học viện Thanh Bình phái ra cao thủ, dọc đường chặn giết người của chúng ta. Hoặc ở phía bên Kính Hồ đã bố trí ắn, thoáng an bài, kéo dài một chút thời gian. Chờ tới khi Huyền Sương Thần Cung biết được chuyện ở đây, tất cả đều đã muộn.
Ngọc công tử mở miệng nói.
– Không sai. Đây chính là điều ta lo lắng.
Lý Kiếm Ý gật đầu:
– Không thể đặt tất cả hi vọng ở phía Huyền Sương Thần Cung được. Chúng ta vẫn phải chuẩn bị phương án khác.
Không biết vì sao, vào giờ phút này, Lý Kiếm Ý đột nhiên nhớ tới Đinh Hạo.
Tuy rằng thực lực của Đinh Hạo ở trong Vấn Kiếm Tông cũng coi như là một trợ lực lớn, nhưng rõ ràng không thể xoay chiến cuộc. Nhưng trên người thiếu niên này, bao giờ cũng có một thứ khiến người ta nhìn không thấu tìm không rõ. Mỗi khi ở trong tình huống không thể nào làm được, lại có thể nghịch chuyển tất cả. Thật sự có chuyện xấu xảy ra, nếu như hắn ở đây, có lẽ sẽ làm ra hành động nào đó kinh người?
Chỉ có điều, đồng thời Lý Kiếm Ý lại cảm thấy có chút may mắn.
May là bởi vì có chiến trường Bách Thánh, đám thiên tài tuyệt thế mới của tong môn như Đinh Hạo, Lý Lan, Tạ Giải Ngữ, Phùng Ninh cũng không ở trong Vấn Kiếm Sơn. Cho dù tất cả thật sự không thể cứu vãn, tới lúc đó Vấn Kiếm Tông diệt môn, những thiếu niên thiên tài này lại có thể tránh thoát một kiếp.
Bọn họ đều là hi vọng sau này của tông môn. Chỉ cần những thiếu niên này đều còn sống, tương lai Vấn Kiếm Tông này chưa chắc đã không thể làm được củi cháy hết, lửa còn truyền lại, giữ lại một tia hi vọng quật khởi!
Hắn đang suy nghĩ, bên tai chợt vang lên giọng nói có lực của Đường Phật Lệ.
Tính tình của vị đứng đầu Vấn Hình Đường này vẫn luôn đặc biệt nóng nảy, quát to:
– Chưởng môn nhân cần gì phải tăng thêm chí khí của người khác, diệt uy phong của mình. Cho dù hôm nay Vấn Kiếm Tông đã rơi vào tuyệt cảnh, chúng ta cũng tuyệt đối không thể thỏa hiệp. Hừ, Phương Tiêu An muốn khoáng thạch huyền tinh, vậy để hắn lấy mạng đổi lại. Cho dù tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông ta chết hết, cũng tuyệt đối sẽ không đáp ứng loại điều kiện này.
Lời nói này kích thích rất nhiều cao thủ cường giả trong tông môn.
– Không sai, liều mạng đánh một trận!
– Cùng lắm là chết, có gì phải sợ?
– Đồng quy vu tận, khiến học viện Thanh Bình của hắn cũng phải thương gân động cốt!
Tình cảm của mọi người vô cùng xúc động! Lý Kiếm Ý lặng lẽ không nói.
Hắn làm sao lại không muốn thử đón đầu đả kích kẻ địch, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành.
Nhưng bản thân hắn là chưởng môn nhân, hắn hiển nhiên phải suy tính nhiều một chút, không thể vì chữ dũng nhất thời được.
Đáng tiếc càng nghĩ, hắn càng thấy trước sau không có bất kỳ biện pháp nào vẹn toàn đôi bên. Trước mắt dường như là một bóng tối mịt mờ vô biên, không nhìn thấy chút ánh sáng nào. Rốt cuộc chút hy vọng khiến tông môn tiếp tục tồn tại này nằm ở phương nào?
Đúng lúc này, đột nhiên.
Ầm ầm!
Những tiếng nổ mãnh liệt và chấn động lại bắt đầu vang lên không thể ngăn lại được.
Trong lúc đó, mọi người đều nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy ở gần Dương Khóa đạo quan ải thứ hai, quang hoa phóng lên, phù văn lóe sáng. Từng lưu quang gào thét, lực lượng cuồng bạo bắn ra. Lực lượng huyền khí và minh văn điên cuồng kích động.
– Bọn họ lại bắt đầu tấn công… Nhanh như vậy sao?
Có người kinh ngạc kêu lên.
Phía dưới, từng đám người đông nghìn nghịt giống như những con kiếm màu đen, điên cuồng xông về phía quan ải Dương Khóa. Bọn họ giống như những con thiêu thân không sợ chết xông tới. Lại một trận chiến đấu ngươi chết ta sống, lúc đó không kịp chờ đợi nữa, đã bắt đầu triển khai.
Trong lòng Lý Kiếm Ý hơi trầm xuống.
Đối phương gấp rút tiến công như vậy, xem ra đã quyết tâm nhất định phải giành được hầm mỏ kia. Thậm chí bọn họ không tiếc rất nhiều võ giả phải chết, cũng nhất định phải công phá sơn môn. Như vậy nhất định phải có nguyên nhân nào đó, cho nên bọn họ mới tranh thủ thời gian như vậy!
– Hừ, thực sự khinh người quá đáng!
Trong đôi mắt Đường Phật Lệ bắn ra sát khí:
Bách Hoa Kiếm, Ngọc công tử, Trầm Khổ, Vương Tiêu Sái, Quan Phi Độ, Doãn Nhất Phi, Lãnh Nhất Toàn, Lỗ Kỳ, mấy người các ngươi lập tức dẫn các đệ tử chân truyền trong môn hạ, ra sức đánh phủ đầu cho ta. Ta muốn bọn họ ở dưới quan ải Dương Tỏa, phải tổn thất phân nửa lực lượng!
– Tuân mệnh.
Hơn mười vị đệ tử chân truyền nòng cốt vừa được điểm đến tên đều nhận lệnh.
Lưu quang lóe lên. Những đệ tử tinh anh nòng cốt của Vấn Kiếm Tông xuống nghênh chiến.
Lý Kiếm Ý giơ tay lên còn đang muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn giữ sự trầm mặc.
…
…
Tại một đoạn đường hép trong một thung lũng cách Kính Hồ khoảng chừng ba trăm km, một trận truy sát đang diễn ra.
– Đi! Đi mau. Trước khi những tên súc sinh của học viện Thanh Bình đó đuổi kịp, theo đường nhỏ này rời khỏi đây. Trần Lâm Lý Khả, mấy người chúng ta thu hút truy binh. Hoàng Tấn, ngươi quen đường nhất, khinh công cũng tốt nhất. Nhớ, ngươi nhất định phải sống sót đến được Vấn Kiếm Sơn Trang… Đi mau, không cần lo cho chúng ta!
– Không, chúng ta cùng đi!
– Con mẹ nó, ngươi mau cút đi cho ta. Sống một người tốt một người. Nhất định phải truyền tin tức đến Vấn Kiếm Sơn Trang ở Kính Hồ. Nếu không chúng ta chính là tội nhân của tông môn.
– Nhưng các ngươi…
– Chẳng lẽ muốn chúng ta lập tức chết ở trước mặt ngươi sao? Cút đi!
Mấy người đệ tử Vấn Kiếm Tông toàn thân đầy máu rống giận, tranh chấp một hồi, sau đó đưa ra quyết định. Một đệ tử có thân pháp khinh công tốt nhất trong đó sẽ theo một con đường nhỏ bí mật rời đi. Hắn quay đầu lại nhìn những người bạn đồng hành, cố nén nước mắt, xoay người nhanh chóng rời đi.
Hắn biết, lần từ biệt này có lẽ chính là vĩnh biệt của cả cuộc đời này. Tất cả những điều này đều vì tông môn.
Huyết thù hôm nay, sớm hay muộn sẽ có một ngày, có cường giả Vấn Kiếm Tông cầm trường kiếm tới đòi lại.
Đòi lại gấp bội!
Đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng rất nhanh che giấu thân hình của hắn.
Chương 560: Thân vào Vấn Kiếm, cuộc đời này không tiếc!
Sau khi hắn rời đi thời gian chưa đủ để uống cạn một chén trà, năm sáu gã đệ tử Vấn Kiếm Tông còn lại đã bị một đám người xông tới bao vây.
– Liều mạng!
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông toàn thân đầy máu, đã quyết liều chết, liều mạng chống trả.
Đáng tiếc địch nhiều ta ít, thực lực chênh lệch quá lớn. Rất nhanh năm sáu gã hán tử nổi tiếng là xương cứng đã biến thành tử thi ấm áp.
Chỉ có một kiếm sĩ dẫn đầu, bị chém đứt một cánh tay, bị phong tỏa lực lượng, lấy cực hình tàn khốc tra hỏi.
– Nói, nhóm các ngươi có tổng cộng bảy người. Còn có một người nữa đi hướng nào?
Tên đầu lĩnh của đám người đuổi giết chính trưởng lão Lôi Âm Phái, Thiết Tam Kim. Trong bàn tay hắn ẩn chứa lôi điện lực, bao trùm ở trên trán của vị kiếm sĩ này, lạnh lùng cay nghiệt truy hỏi.
Phi!
Kiếm sĩ phun ra một búng máu. Đáng tiếc Thiết Tam Kim chính là cường giả cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông, lực lượng huyền khí hộ thân rất mạnh, sao có thể bị phun đến? Lôi điện kình khí quanh thân chấn động, nhất thời khiến búng máu tươi chấn động bay trở về, giống như lưỡi kiếm sắc bén, chặt đứt cánh tay khác của kiếm sĩ.
– Nếu không nói, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết!
Thần sắc Thiết Tam Kim âm trầm nói.
– Hắc, ha ha ha, học viện Thanh Bình, Tinh Vẫn Tông, Lôi Âm Phái… Các ngươi không nên đắc ý quá sớm. Người động tới Vấn Kiếm Tông ta, sớm hay muộn sẽ có một ngày, thiên tài Vấn Kiếm Tông ta bắt các ngươi trả giá thật lớn.
Kiếm sĩ nổi tiếng xương cứng, mặc dù toàn thân đầy máu, bị chặt đứt hai cánh tay, nhưng không kêu dù chỉ một tiếng. Đôi mắt hổ trợn tròn, ngửa mặt lên trời cười to nói:
– Đinh Hạo sư thúc tổ, Phùng Thiên Tinh ta không thể nhìn thấy tư thế oai hùng của người ở trên đỉnh Thiên Hàn Tuyệt Phong nghiền ép Mục Thiên Dưỡng… Thân vào Vấn Kiếm, cuộc đời này không tiếc!
Lời nói vừa dứt, trên mặt kiếm sĩ mang theo vẻ tươi cười, ngẹo đầu, khí tức đã đứt.
Ở trong toàn bộ Vấn Kiếm Tông, Phùng Thiên Tinh chỉ là một đệ tử nội môn bình thường mà thôi. Thực lực của hắn ở trong các đệ tử nội môn cũng chỉ đứng ở trong hàng chữ Thiên, chưa bao giờ từng nổi bật, cũng không từng rời xa sơn môn. Lần này hắn cùng tổng cộng hơn ba mươi đại đệ tử khác trải qua cẩn thận tuyển chọn những người quen thuộc với tuyến đường, được thông qua trận pháp truyền tống minh văn, truyền tới bên ngoài sơn môn, nhận trọng trách đi tới trước Kính Hồ đưa tin.
Sở dĩ lựa chọn phái đi một vài đệ tử dưới Tiên Thiên, chính là vì phòng ngừa sóng huyền khí dao động mạnh mẽ lộ ra ngoài, khiến cho cao thủ ở đó truy sát.
Hơn ba mươi người, tổng cộng chia làm năm nhóm. Tổ của bọn họ dừng ở đây, chỉ có Hoàng Tấn chạy thoát, những người khác cuối cùng đều đã hy sinh.
Phùng Thiên Tinh là người sùng bái Đinh Hạo. Đối với rất nhiều đệ tử Vấn Kiếm Tông bình thường mà nói, chưởng môn nhâ, người đứng đầu Vấn Hình Đường và sáu cao tầng trấn giữ sáu ngọn núi, tất nhiên có thực lực mạnh mẽ. Nhưng đó là những tồn tại cao cao tại thượng không thể leo tới, cách bọn họ vẫn rất xa. Không biết từ lúc nào, sau khi Đinh Hạo quật khởi, đã trở thành anh hùng và thần tượng trong lòng bọn họ, thân thiết giống như bằng hữu.
Trước khi tông môn bất ngờ xảy ra đại chiến, Phùng Thiên Tinh vẫn cùng rất nhiều bạn đồng hành cùng ngồi một chỗ vui sướng hài lòng thương lượng, đến lúc đó nhất định phải đi tới Thiên Hàn Tuyệt Phong, thấy đây tuyệt đối là nơi có thể diễn ra trận đánh tại Tuyết Châu.
Ai biết được…
– Chết rồi.
Thiết Tam Kim quan sát một hồi, lắc đầu nói:
– Trong hàm răng có giấu thuốc độc. Nuốt thuốc tự vẫn… Xem ra những kiếm sĩ Vấn Kiếm Tông, ngay từ đầu đã tồn tại suy nghĩ liều chết. Một khi bị bắt, chịu đựng hình không được, sẽ nuốt thuốc độc vào tự sát!
Những người truy sát khác đều thầm cảm thấy kinh hãi.
Tuy rằng thực lực của những kiếm sĩ bình thường, nhưng quả nhiên đáng được kính trọng. Thử hỏi nếu như là đệ tử môn phái mình gặp phải khốn cảnh như vậy, liệu có thể trung trinh một lòng giống như bọn họ hay không?
Trong lòng bọn họ không nắm chắc. Không biết vì sao, vào giờ phút này, trong lòng người truy sát đều mơ hồ có một tia hàn ý.
Một tông môn như vậy, thật sự quá khủng khiếp.
Lần này nếu không cách nào hoàn toàn diệt trừ được, chém cỏ không trừ tận gốc, một khi để Vấn Kiếm Tông có thời gian dưỡng sức, đến lúc đó mỗi người xâm lăng đều phải đối mặt với tai ương ngập đầu.
– Chôn bọn họ đi.
Thiết Tam Kim thở dài một tiếng, trong lòng có chút ưu tư. Sáu người này đều là dũng sĩ đáng được tôn kính.
…
…
Chờ sau khi an táng Kỷ Anh Nam xong, thu dọn sạch chiến lợi phẩm, lại xử lý thi thể cực lớn của Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng xong, Đinh Hạo dẫn theo Kỷ Anh Khởi, cùng hai sủng vật nhỏ không an phận, tiếp tục hành trình đi về phía trước.
Gốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm vương cấp bị máu tươi Kỷ Anh Nam tưới đẫm, cũng bị Đinh Hạo xử lý sau đó thu vào.
Ở dưới sự chỉ dẫn của Kỷ Anh Khởi, Đinh Hạo rốt cục vẫn đi ra khỏi thế giới hang động dưới lòng đất tới cuối đoạn Tây Du Cổ Lộ thứ bảy.
Dọc đường đi, Đinh Hạo lại gặp không ít tử thi cao thủ Nhân tộc và Yêu tộc. Trong đó có một ít là gặp phải mãnh thú của Cổ Lộ, lực chiến cạn kiệt mà chết, thi thể bị nghiền nát, bị mãnh thú cắn xé. Còn có một vài người tự giết lẫn nhau. Chỉ có điều Đinh Hạo lại nhìn thấy ở trong những thi thể này có những quái thi giống như lúc trước, bị hút cạn máu tủy óc tim, biến thành xác khô.
– Thủ pháp của người này… càng ngày càng lợi hại…Duyên Phận : Gặp là Duyên , Biết là Phận. …!
Đinh Hạo kinh hãi. Hắn quan sát rất cẩn thận.
Người đánh lén thần bí này, bất luận là cường giả Yêu tộc hay là Nhân tộc đều giết. Cũng không biết là người của tộc nào. Quan trọng hơn chính là, nếu như nói ngay từ đầu hắn chọn lựa phương thức chỉ đánh lén dựa vào vận khí, vậy bây giờ thủ pháp giết người của người này hoàn toàn chính là trực tiếp giết chết. Thủ đoạn hung tàn, gần như đều chỉ cần một chiêu. Điều này nói rõ ở trong khoảng thời gian này, thực lực người này đột nhiên tăng mạnh. Chỉ sợ đến nơi này, cuối của đoạn Tây Du Cổ Lộ thứ bảy, thực lực của hắn đã tăng lên hai đại cảnh giới, đến cảnh giới Vũ Vương đỉnh phong.
Thực lực tiến bộ nhanh chóng. Rốt cuộc hắn đang tu luyện công pháp thế nào, lại muốn cắn nuốt tim máu óc tủy của cường giả?
Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy, một mầm tai hoạ đang lặng lẽ hình thành.
Thông qua cánh cửa truyền tống ở cuối thế giới hang động dưới lòng đất, đoàn người Đinh Hạo tiến vào đoạn tây du Cổ Lộ thứ tám.
Đây là một thế giới u ám thâm trầm.
Trong bầu trời trời u ám, không nhìn thấy ánh mặt trời, trăng sao. Phóng tầm mắt nhìn ra ngoài, khắp nơi đều có kiếm bị chặt gãy. Ở đây dường như là một chiến trường thượng cổ. Trong không khí tràn ngập mùi chiến đấu nhàn nhạt, còn có mùi máu tươi gay mũi. Nhưng trên mặt đất lại không nhìn thấy bất kỳ tử thi hoặc là vết máu tươi nào. Ngay cả một chút xương trắng cũng không có.
Phóng tầm mắt nhìn ra ngoài, khắp nơi đều là các loại binh khí bể nát, với đao kiếm chiếm đa số.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










