Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 111 [ chương 551 đến 555 ]
❮ sautiếp ❯Chương 551: Chí tôn quyết đấu
Hùng Bi Yêu Hoàng cố kìm chế kích động muốn ra tay.
Đinh Hạo cười ha ha:
– Đương nhiên là ta sống, các ngươi chết!
Lời còn chưa dứt, hắn đã lập tức xuất thủ.
Trong không khí từng tầng sóng khi kiếm quang bắn ra, giống như gió xuân quất vào mặt khiến người ta không hề có ý niệm tránh né. Hoặc như nhiệt độ nóng bỏng của nắng hè chói chang. Hoặc hiu quạnh giống như là cảnh thiên địa mùa thu. Hoặc là giống như những vụn băng mùa đông bắn ra!
Xuân hạ thu đông, bốn kiếm ý dưới sự thôi động của Đinh Hạo, tràn ngập trong không gian của hang động dưới lòng đất.
Chỉ một thoáng, những tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Võ giả Hắc Sát Tông và một vài cao thủ Yêu tộc khác, căn bản khó có thể chống đỡ được với một chiêu ra tay toàn lực của Đinh Hạo. Trong nháy mắt, chúng bị chém giống như chém dưa. Thân hình Đinh Hạo ở trong hư không hình thành từng tàn ảnh. Nơi nào hắn đi qua, huyết nhục văng tung tóe, không có một người nào kịp đối địch.
Chỉ là lực lượng thân thể thuần túy, Đinh Hạo đã có thể tương đương với nửa bước Vũ Hoàng. Ở trong đoạn tây du Cổ Lộ thứ bảy này, lực lượng áp chế dày đặc khiến rất nhiều cường giả chỉ có thể bước đi cực kỳ thong thả, làm sao theo kịp được tốc độ của Đinh Hạo sau khi toàn lực bạo phát?
Rất nhiều cường giả căn bản đều không kịp phản ứng. Thân thủ quá khác thường!
Đinh Hạo tức giận giống như núi lửa bạo phát, hạ thủ căn bản không lưu tình.
Trong nháy mắt, ngoại trừ hai đại Yêu Hoàng, và nữ nhân quyến rũ kia ra, những người khác đều bị Đinh Hạo dùng từng kiếm giết sạch!
– Liều mạng với hắn!
Hùng Bi Yêu Hoàng nổi giận gầm lên một tiếng, toàn lực thôi động Thôn Thiên Ma Hồ, không còn giữ lại dù chỉ nửa phần.
Sát khí trên người Đinh Hạo mãnh liệt như vậy, ra tay vô tình như vậy, cho hắn biết, cuộc chiến hôm nay không thể tránh né được nữa.
Hắn dứt khoát không nhượng bộ, yêu khí cuồn cuộn phóng lên cao. Trong tiếng gào thét, phía sau lưng Hùng Bi Yêu Hoàng mơ hồ hiện ra hình ảnh kỳ dị. Đó là một mảnh đất nằm ở trên vách đá với xương trắng và máu tươi nối liền dường như vô tận. Hai mặt trăng tím treo trên cao. Một cây leo dài tới mấy ngàn thước dao động trong gió mạnh. Phía trên, hai hồ lô ngọc bích cắn nuốt tinh hoa của nhật nguyệt. Trong đó một cái cao chừng vài trăm thước. Một cái khác lại chỉ lớn bằng bàn tay nhỏ…
Đinh Hạo không nói lời nào, ngục băng huyền khí thôi động rót vào thanh kiếm rỉ.
Tiếng kiếm ngân càng tăng lên. Những vết rỉ rét trên thân kiếm lại có dấu hiệu bóc ra, chậm rãi lộ ra một thanh kiếm hoàn toàn trong suốt!
Hai khí tức chí tôn, bắt đầu tràn ngập ra xung quanh.
Dũng giả không thể buông tha chiến thắng! Bất kỳ ai có chút bất kỳ do dự nào, kết quả ngày hôm nay chính là cái chết.
Vị nữ tử Nhân tộc, toàn thân mặc chiến giáp đỏ như lửa, sắc mặt ngưng trọng.
Nàng đứng tách ở bên ngoài vòng chiến một đoạn. Chiến giáp trên người giống nhau có linh hồn, hóa thành hỏa diễm hừng hực, trực tiếp bao bọc nàng ở trong đó. Toàn thân nàng giống như một ngọn lửa mãnh liệt, đồng thời phóng ra khí tức tuyệt đối cường hãn. Chỉ có điều nàng hình như cũng không có ý xen vào trong cuộc chiến đó, mà giữ nguyên trạng thái rất kỳ quái, mặc cho hai bên sống chết ra sao!
Trong lúc Hùng Bi Yêu Hoàng phát động toàn lực, uy năng của Thôn Thiên Ma Hồ dần dần thể hiện.
Tốc độ xoay tròn của nó càng lúc càng nhanh. Ảo ảnh phía sau càng ngày càng rõ ràng hơn.
Từng tử quang nho nhỏ mang theo khí tức chí tôn, từ trong miệng hồ lô tràn ra.
Mặc dù chỉ là một chút nhưng lại vô cùng khủng khiếp. Toàn bộ hang động dưới lòng đất chấn động mãnh liệt, dường như muốn sụp xuống bất kỳ lúc nào. Xem ra cấu trúc pháp tắc tạo thành hang động thượng này, bị một chút khí tức chí tôn ở nơi này quấy nhiễu, cũng bắt đầu trở nên không ổn định. Thoáng cái, một phần pháp tắc thượng cổ còn sót lại đã bị nghiền nát. Toàn bộ hang động dưới lòng đất của đoạn tây du Cổ Lộ thứ bảy, cũng muốn tan thành mây khói!
Đinh Hạo cũng toàn lực thôi thúc thanh kiếm rỉ.
Từng vết rỉ rét loang lổ dường như có sức sống, gào thét rời khỏi thân của thanh kiếm rỉ, nhanh chóng lượn vòng quanh giống như hỏa diễm màu đỏ, vây quanh toàn bộ thân kiếm, lộ ra thân kiếm phía dưới trong suốt như ngọc, sáng tới mức vô song. Thân kiếm phóng ra ánh sáng màu trắng lóa mắt, nhưng có phần nhu hòa tinh thuần lại cao quý.
Tiếng kiếm ngân càng ngày càng lớn. Dường như bên trong có một vị thần linh ngủ say, đang dần dần thức tỉnh.
Khí tức của thanh kiếm rỉ hoàn toàn không giống với khí tức của Thôn Thiên Ma Hồ, thậm chí mơ hồ còn có xu hướng áp chế đẩy ra ngoài.
– Tiểu yêu Tà Tâm, còn không ra tay nữa, chúng ta đều phải chết ở trong tay tiểu tử Nhân tộc này…
Hùng Bi Yêu Hoàng không nghĩ tới thanh kiếm rỉ này lại thật sự có thể chống lại được chí tôn chi bảo của bản tộc. Sắc mặt hắn không khỏi tái nhợt, quá sợ hãi.
Hắn mơ hồ không chống đỡ được nữa.
Huy động chí tôn chi khí cần yêu lực dồi dào. Lúc trước, hắn đã bị thương, vẫn có thể miễn cưỡng dùng được một tia hồi phục của Thôn Thiên Ma Hồ. Nhưng hiện tại thương thế trong cơ thể còn chưa hoàn toàn bình phục. Yêu lực trong cơ thể giống như hồng thủy vỡ đê trút xuống. Đi ra ngoài, có một cảm giác bị hút hết, sắp khống chế không được Thôn Thiên Ma Hồ.
Trong nháy mắt Tà Tâm Yêu Hoàng thay đổi sắc mặt. Chỉ có điều hắn cũng biết lúc này là thời điểm đứng giữa ranh giới sống chết. Hắn không dám lại có chút do dự nào nữa, cắn răng nổi giận gầm lên một tiếng. Có cái đuôi hồ ly phóng ra ngoài. Toàn thân hắn có yêu khí màu trắng cuồn cuộn bay lên, yêu khí bản mạng toả sáng. Từng tinh hoa yêu lực màu trắng rót vào trong Thôn Thiên Ma Hồ này. Hắn cùng Hùng Bi Yêu Hoàng huy động chí tôn chi khí này.
Nhận được thêm yêu khí của một vị Yêu Hoàng, lực lượng của Thôn Thiên Ma Hồ bắt đầu tăng trưởng một cách cuồng bạo.
Thần Ma nuôi dưỡng trong đó cũng bắt đầu sống lại. Lực lượng đáng sợ xuất hiện.
Hồ lô bắt đầu chậm rãi nghiêng xuống. Ngay lập tức từ miệng hồ lô tràn ra một chất lỏng màu tím. So với trước trước đó, quang hoa màu tím trở nên càng nhiều hơn. Đây là khí tức chí tôn, giống như là máu Thần Ma, lại giống như đích thân chí tôn tới. Quang hoa lưu chuyển. Nó đi qua nơi nào, tất cả đều bắt đầu bị hủy diệt.
Trên đỉnh đầu, từng thạch nhũ rơi xuống. Mặt đất nứt ra thành từng khe lớn. Không gian xung quanh vòng xoáy bắt đầu nhanh chóng mở rộng, rồi thu nhỏ lại… Hang động dưới lòng đất xuất hiện những tiếng nổ mạnh, dường như có dấu hiệu bị hủy diệt sụp xuống!
Trong lòng Đinh Hạo thầm cả kinh. Hắn toàn lực thôi động thanh kiếm rỉ. Trong nháy mắt, uy năng của thanh kiếm rỉ đạt tới mức đỉnh phong. Quang hoa màu trắng giống như chí tôn đích thân tới, đủ khiến tất cả mọi thứ trên thế giới bị nghiền nát. Hắn không có chút do dự nào, hai tay cầm kiếm, thân hình trở nên hung bạo, giống như lưu quang đột ngột tiến lên. Một kiếm chém ra, hắn phát ra lực lượng cường đại nhất của mình!
Những vết rỉ rét trên thân thanh kiếm bóc ra chỉ có thể duy trì trạng thái trong năm lần hít thở.
Chương 552: Tuyệt sát
Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Bằng không một khi thời gian vừa quá, bản thân hắn sẽ không còn cách nào chống lại được uy lực của Thôn Thiên Ma Hồ chi tôn chi khí của Yêu tộc này, tất nhiên sẽ tan thành mây khói.
– Giết hắn!
– Chết cho ta!
Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng đồng thời tức giận quát một tiếng.
Hai đại Yêu Hoàng rót tất cả lực lượng của mình vào trong Thôn Thiên Ma Hồ. Huy động chí tôn chi khí của Yêu tộc này. Hồ lô ở trong hư không chậm rãi nghiêng xuống. Từ trong miệng hồ lô chảy ra rất nhiều quang hoa màu tím, giống như chất lỏng, từ trong hư không chảy thật nhanh về phía Đinh Hạo!
– Mở cho ta!
Đinh Hạo hét lớn, vung thanh kiếm nhanh chóng tiến lên.
Thanh kiếm rỉ trong tay hắn đã bóc ra lớp rỉ rét, phát ra ánh sáng giống như vì sao trên trời.
Chém xuống một kiếm, bất kỳ vật gì cũng lấy kiếm làm trung tâm bị chia thành hai đoạn. Kiếm ý đáng sợ chống lại chất lỏng màu tím này, giống như lưỡi dao sắc bén cắt vào đậu phụ.
Một tiếng động vang lên. Chất lỏng màu tím dài mười lăm thước trước mặt lập tức chia thành hai!
Chỉ có điều chất lỏng màu tím này thật sự quá thần kỳ.
Thanh kiếm rỉ này có lực lượng đủ để thuấn sát Mịch La Chu Hoàng, lại không thể khiến chất lỏng kỳ lạ này bốc hơi. Sau khi bị thanh kiếm rỉ chém làm hai, nó vòng qua lực lượng của thanh kiếm rỉ, tới sau lưng Đinh Hạo, một lần nữa dung hợp lại với nhau, giống như dòng nước chảy, bao bọc Đinh Hạo ở trong đó, bắt đầu chuyển động rất có tiết tấu!
Mỗi lần chuyển động đều cực kỳ nhỏ, nhưng lực lượng phóng thích ra trong nháy mắt đủ khiến một vị cường giả cấp Vũ Thánh hóa thành bột mịn.
Tay Đinh Hạo cầm thanh kiếm rỉ, điên cuồng tiến lên rất nhanh. Trong thân kiếm phát ra khí tức chí tôn, hóa thành một màn hào quang màu trắng trong suốt giống như ngọc, bao bọc toàn thân, cũng đẩy lùi lực chuyển động của chất lỏng đáng sợ kia ở bên ngoài.
Vèo vèo vèo!
Thanh kiếm rỉ điên cuồng tiến lên, không ngừng chém vào chất lỏng màu tím. Chỉ có điều, càng đến gần hai đại Yêu Hoàng, thanh kiếm rỉ lại gặp phải sức cản càng lúc càng lớn.
Ngay từ đầu, tốc độ của Đinh Hạo gần như một mũi tên vừa rời khỏi cung. Nhưng càng tiến nhanh về phía trước, tốc độ lại dần dần chậm lại. Chất lỏng màu tím kia không ngừng chuyển động, càng lúc càng trở nên sền sệt. Nó giống như một đầm lầy. Đinh Hạo rơi vào trong đó, thanh kiếm rỉ phóng ra quang hoa càng lúc càng thịnh, nhưng lại bị cản trở lại…
Toàn bộ hang động dưới lòng đất điên cuồng chấn động sụp xuống.
– Mở ra!
Đinh Hạo tức giận quát một tiếng, phát ra tất cả lực lượng.
Trong nháy mắt, hắn lại tiến thêm về phía trước mười thước. Khoảng cách giữa hắn và hai đại Yêu Hoàng cũng rút ngắn chỉ còn lại chưa đầy hai thước.
Thanh kiếm rỉ điên cuồng rung động, ngân vang. Bên trong giống như có một vị thần linh sắp sống lại, phát ra lực lượng dồi dào.
Nhưng Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng đều biến sắc. Bọn họ biết đã đến thời khắc sinh mạng treo trên một sợi tóc. Trong nháy mắt sinh tử này, hai vị đại yêu này cũng chỉ có thể liều mạng, bất kể giá nào phải thôi động Thôn Thiên Ma Hồ. Bọn họ hoàn toàn thiêu đốt yêu hoa của bản mạng của mình, tiêu hao sinh mạng lực của mình!
Thôn Thiên Ma Hồ càng phát ra lực lượng đáng sợ, phóng ra khí tức dường như vô tận.
Thông qua hai tầng thể xác, nó tạo với mặt đất thành một góc chếch hơn tám mươi độ. Bên trong càng lúc càng có nhiều chất lỏng màu tím điên cuồng chảy nghiêng ra, quả thực giống như có một con sông lớn từ bên trong gào thét chảy ra, tạo thành sóng lớn, nuốt thiên nuốt địa. Nơi nào nó đi qua, tất cả đều bị luyện hóa, biến thành hư vô, biến thành dinh dưỡng cho chất lỏng màu tím này!
Thân hình Đinh Hạo dần dần bị nhốt vào trong đó.
– Không xong, thời gian sắp hết…
Tim Đinh Hạo bắt đầu trầm xuống.
Thanh kiếm rỉ này chỉ có thể duy trì trong trạng thái này năm lần hít thở. Nếu như qua thời hạn trên, lập tức sẽ mất đi uy lực giống như chí tôn lúc này. Đến lúc đó mình cũng khó mà chống đỡ được trước uy lực của Thôn Thiên Ma Hồ này.
Ong ong ong!
Thân thanh kiếm rỉ run rẩy, tốc độ càng lúc càng chậm. Những vết rỉ rét tách ra khỏi thân kiếm, hóa thành hỏa diễm quanh xung quanh thân kiếm, hiện tại ánh sáng đã trở nên ảm đạm. Mắt thấy chúng sắp bắt đầu bám trở lại trên thân kiếm một lần nữa. Lực lượng ẩn chứa trong thân kiếm giống như vị thần ánh sáng, hình như cuối cùng đã bỏ qua cơ hội sống lại. Khí tức bắt đầu giảm xuống!
– Ha ha ha, không chịu được rồi. Hắn sắp không chịu được nữa!
Hùng Bi Yêu Hoàng với khả năng quan sát hạng sắc bén, nhất thời đã nhận ra lực lượng trên người Đinh Hạo biến hóa.
– Ha ha ha, ta biết. Ta đã hiểu được. Hóa ra thời gian thanh thần kiếm này sống lại có hạn chế…
Tà Tâm Yêu Hoàng cười ha ha:
– Lão yêu Hùng Bi, ngươi đã có Thôn Thiên Ma Hồ. Giết tiểu tử này, thần kiếm thuộc về ta!
Trong lúc hắn đang nói chuyện, những vết rỉ rét trên thân thanh kiếm rỉ đã khôi phục hơn một nửa. Nửa còn lại cũng đang rơi xuống thân kiếm.
Lực lượng của thanh kiếm rỉ giảm xuống rất nhanh, giống như thuỷ triều xuống.
Thứ này giảm, thứ kia tăng. Chất lỏng màu tím kia điên cuồng triển khai phản kích. Trong nháy mắt, nó đã bao bọc quanh người Đinh Hạo.
Đinh Hạo được lực lượng chí tôn của cuối của thanh kiếm rỉ bảo vệ, còn chưa bị lực chuyển động của chất lỏng màu tím trực tiếp tác dụng, nhưng đã cảm giác hít thở không thông. Xương cốt toàn thân phát ra những tiếng rắc rắc. Dường như chúng khó có thể chịu được trọng lực đè ép, sẽ bị nghiền nát vậy…
– Hi hi hi. Tiểu oan gia, xem ra ngày hôm nay ngươi không thể không chết. Chết ở trong tay Yêu tộc, ngươi nhất định sẽ cảm thấy tiếc nuối. Vậy không bằng để tỷ tỷ ta tiễn ngươi một đoạn đường. Không cần cảm ơn ta!
Nữ võ giả Nhân tộc vẫn trầm mặc chợt cười duyên nói.
Ánh mắt nàng lại lóe ra sự tàn nhẫn. Thân ảnh chợt lóe lên, đánh ra một chưởng. Lực lượng hỏa diễm quanh thân thân nàng hóa thành một thanh lợi kiếm, sắc bén vô cùng, không ngờ mơ hồ có thể phá vỡ chất lỏng màu tím này, bay thẳng đến phía sau lưng Đinh Hạo đâm tới.
Ba mặt giáp công.
Tuyệt sát!
Trong lòng Đinh Hạo thầm thở dài một hơi.
– Không nghĩ tới lại có thể gặp phải chí tôn chi khí như vậy. Xem ra không thể làm gì khác hơn là sử dụng biện pháp cuối cùng kia…
Hắn vốn không muốn dùng biện pháp này. Vì thủ đoạn này quá mức trân quý, không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, không nên lãng phí. Nhưng hiện tại…
Nhưng sau một khắc, biến đổi khác thường đột ngột phát sinh.
Ngay khi quyết định của Đinh Hạo còn chưa kịp thực hiện, trong nháy mắt tiếp theo, xuất hiện biến hóa kỳ dị mà bất kỳ ai cũng không nghĩ tới.
Một đạo hỏa diễm kiếm vốn bắn về phía Đinh Hạo, đột nhiên không thể tưởng tượng nổi rẽ sang hướng khác.
Trước khi tất cả mọi người kịp phản ứng, nó giống như một tia chớp màu đỏ, từ phía bên cạnh lao tới Hùng Bi Yêu Hoàng.
Trong nháy mắt tiếp theo, lực lượng đáng sợ lập tức bạo phát ra. Lực lượng hỏa diễm khủng khiếp bắn ra, khiến một nửa thân thể cứng như sắt của Hùng Bi Yêu Hoàng trực tiếp nổ nát.
Chương 553: Nàng là ai
Xương trắng, máu và thịt bắn ra. Dùng mắt thường có thể thấy được ngọn lửa màu đỏ điên cuồng cắn nuốt tất cả cơ thể gần như không tổn thương được của hắn…
– A, tiện nhân đáng chết!
Hùng Bi Yêu Hoàng tức giận điên cuồng hét lên.
Hắn chưa từng dự đoán được sẽ xuất hiện biến hóa như vậy, trong nháy mắt bị trọng thương.
Lần này tử lại cũng khó mà duy trì Thôn Thiên Ma Hồ.
Từ trong miệng hồ lô vốn chảy ra chất lỏng màu tím cực kỳ ổn định, chợt trở nên hỗn loạn. Có một phần chất lỏng tản về phía bốn phía. Phần lớn lại giống như cá voi hút nước một lần nữa trở lại bên trong Thôn Thiên Ma Hồ này.
Thôn Thiên Ma Hồ vốn đang nghiêng xuống cũng bắt đầu từ từ dựng thẳng lên, không còn linh động như trước, cũng không xoay tròn nữa. Mặt trăng ma quái treo trên cao, hình ảnh mây xanh trên dốc đá kỳ lạ kia, trong nháy mắt này dường như là ảnh ngược ở trong nước dao động sau đó biến mất.
– A…
Cũng lúc đó, Tà Tâm Yêu Hoàng cũng phát ra một tiếng hét thảm.
Thôn Thiên Ma Hồ là chí tôn bảo vật cả tộc Hùng Bi Yêu Hoàng, đã truyền thừa lại suốt mấy vạn năm, có khả năng liên kết với huyết mạch của đại yêu Đại Hùng này. Cũng chỉ có hắn mới có khả năng miễn cưỡng điều khiển được. Cho nên lúc trước khi hai người hợp tác, Hùng Bi Yêu Hoàng là người khống chế Thôn Thiên Ma Hồ chính. Tác dụng của Tà Tâm Yêu Hoàng chỉ là ở bên cạnh chịu trách nhiệm đưa yêu lực vào, bảo đảm có đầy đủ lực lượng để huy động chí tôn chi khí này.
Lúc này bản thân Hùng Bi Yêu Hoàng bị trọng thương, mất đi khống chế đối với Thôn Thiên Ma Hồ. Lực lượng trong đó nhất thời trở nên hung hăng bạo loạn.
Lực lượng chí tôn đáng sợ này trở nên cuồng bạo, người đầu tiên chịu tác động chính là Tà Tâm Yêu Hoàng, người xa lạ ở gần nhất.
Một quang hoa màu tím hiện lên. trong nháy mắt hơn nửa thân thể Tà Tâm Yêu Hoàng hóa thành bột mịn biến mất.
Đinh Hạo sau một hồi cả kinh, lập tức có phản ứng. Tuy rằng hắn không biết tại sao nữ nhân lẳng lơ quyến rũ kỳ lạ này lại muốn giúp mình, nhưng trong thời điểm chỉ mành treo chuông này, hắn hiển nhiên không suy nghĩ quá nhiều về những chuyện này. Ngay lập tức hắn ra sức thôi động lực lượng của thanh kiếm rỉ, trước khi phần rỉ rét cuối cùng đang trở lại thân kiếm, khí tức chí tôn bên trong mũi kiếm hoàn toàn biến mất trước, Đinh Hạo đã ra chiêu.
Một quang hoa màu trắng hiện lên.
Đầu Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng phóng lên cao. Máu tươi phun ra giống như hai dòng suối.
Thân hình Đinh Hạo rơi xuống mặt đất. Một miếng rỉ rét cuối cùng một lần nữa trở lại thân kiếm.
Trường kiếm trong tay một lần nữa hóa thành hình dạng dáng như một thanh cời lò lửa, loang lổ rỉ rét không chịu nổi. Nhìn bề ngoài dường như nó có thể gãy bất kỳ lúc nào. Thanh kiếm như vậy, cho dù ném ở ven đường, tên ăn mày cũng không thèm liếc mắt nhìn thêm một lần.
Hai quang hoa màu trắng và màu đen từ trong thân thể đã bị nghiền nát của Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng phóng ra.
Đó là hai đại thần hồn của Yêu Hoàng.
– Meo meo…
Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là mèo Tà Nguyệt luôn chú ý quan sát tình cảnh, lập tức xuất hiện. Cơ hội như vậy, một kẻ trời sinh tham ăn như nó sao có thể bỏ qua được?
Cánh nhỏ màu trắng khẽ lay động, Tà Nguyệt hóa thành một đạo lưu quang màu trắng quay về, ngậm cả hai quang hoa ở trong miệng. Hai đại hồn thể Yêu Hoàng kinh hoàng luôn miệng cầu xin, răng tiểu hổ vẫn nuốt sống mạnh nhai, không chút khách khí nào nuốt lấy này hai đạo lực lượng bản nguyên Yêu tộc tinh thuần đến cực điểm.
Đầu lưỡi trắng mịn của nó liếm miệng, nghiêm túc rửa mặt. Lúc này mèo ác ma mới hài lòng nói:
– Yêu tộc ngu xuẩn. Ở trước mặt mèo ta, thần hồn còn muốn chạy trốn sao? Đúng thật là không biết tự lượng sức mình!
Trong lòng Đinh Hạo âm thầm thở dài một hơi.
Lúc này Thôn Thiên Ma Hồ mất đi lực lượng của hai đại Yêu Hoàng thôi động, lực lượng Yêu Thần chí tôn ẩn chứa trong đó cũng dần dần thu lại, một lần nữa ngủ say. Hồ lô vốn cao chừng mấy thước chợt thu nhỏ lại trở thành kích thước lớn chừng bàn tay. Quang hoa màu xanh lục cũng biến mất. Hồ lô trở nên ảm đạm, từ trên không trung rơi xuống!
Trong lòng Đinh Hạo khẽ động, ngoắc tay.
Một lực lượng cường đại bay vút lên trời cao, hút Thôn Thiên Ma Hồ vào bên trong.
Đây chính là một bảo bối không gì sánh được. Bên trong đó ẩn chứa khí tức chí tôn của Yêu tộc. Chất lỏng màu tím này giống như máu của Thần Ma, cực kỳ đáng sợ. Chỉ là một chút, đã khiến thân thể Tà Tâm Yêu Hoàng bị biến thành phấn vụn. Nếu như thả tất cả ra ngoài, quả thực có thể diệt thế. Nếu như bản thân mình có thể nắm giữ nó ở trong tay, giống như có một trợ lực cảnh giới Yêu Thần luôn ở bên cạnh…
Phía xa, mỹ nữ yêu dã với mái tóc dài màu đỏ như lửa đang khoanh đôi tay ở trước ngực, chèn ép khiến bầu ngực càng cao vút, khiến người ta nhìn thấy phải phun máu mũi. Nàng cười hì hì nhìn Đinh Hạo, không có ý định tranh đoạt Thôn Thiên Ma Hồ này với Đinh Hạo.
Trong ánh mắt nàng mang theo một tia trêu chọc.
Ầm!
Mắt thấy Thôn Thiên Ma Hồ sẽ rơi vào trong tay Đinh Hạo, đột nhiên hồ lô vốn đã ảm đạm, mặt ngoài chợt hiện lên một tia quang diễm xanh biếc. Dường như vị thần đang ngủ say trong đó chợt mở mắt, nhẹ nhàng tránh ra dễ dàng thoát khỏi lực lượng khống chế của Đinh Hạo, lóe lên ở trong hư không, trực tiếp phá vỡ không gian biến mất!
Đinh Hạo ngẩn ngơ. Trong nháy mắt tiếp theo hắn cũng hiểu rõ mình có chút lòng tham.
Bảo vật có linh tính, hơn nữa còn là trên thần vật bảo khí tuyệt phẩm như vậy?
Thần khí cấp chí tôn, bên trong đã sinh ra linh hồn của riêng mình, có trí tuệ. Không có bí pháp điều khiển, căn bản không cách nào cướp được. Cho dù là người nắm giữ nó được chết, nó cũng sẽ trở về tổ địa trước. Thôn Thiên Ma Hồ phá vỡ không gian, đã quay trở về bộ tộc của Hùng Bi Yêu Hoàng.
Cuối cùng bụi bậm lắng xuống. Nên giải quyết chuyện khác.
– Nàng rốt cuộc là ai? Vừa rồi vì sao lại muốn trợ giúp ta?
Đinh Hạo xoay người, nhìn mỹ nữ yêu dã với mái tóc dài màu đỏ này. Hắn có thể khẳng định, trước đó mình tuyệt đối chưa từng gặp nàng. Giữa hai người, cũng tuyệt đối chưa từng cùng xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào.
Nữ nhân yêu dã này, theo nhóm cường giả Lục Tiên Nhi, Hùng Bi Yêu Hoàng, ở đoạn tây du Cổ Lộ thứ bảy bày trận muốn giết mình. Người tham dự vào kế hoạch nghiêm mật như vậy, chắc chắn là người được đám người Hùng Bi Yêu Hoàng tín nhiệm nhất. Nhưng ở thời khắc quan trọng nhất, không thể tưởng tượng nổi nàng lại ra tay trợ giúp mình, tuyệt sát đám người Hùng Bi Yêu Hoàng. Điều này thật sự khiến người ta có chút khó hiểu.
– Hì hì, tiểu oan gia, đáp án này đối với ngươi rất quan trọng sao?
Trên mặt nữ nhân lộ ra một nụ cười có phần trêu trọc.
– Đương nhiên rất quan trọng.
Thần sắc Đinh Hạo rất nghiêm túc.
– Được rồi, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết. Tiểu oan gia, ngươi dáng vẻ thịt trắng da mềm, tỷ tỷ ta tuy rằng là Diệu Thủ Tam Thiên, đã quen biết vô số mỹ nam tử, nhưng chưa từng thấy qua một tiểu ca nhi nào lại tuấn tú như vậy. Trước khi chưa nếm được mỹ vị của ngươi, Tô Tiểu Tiểu ta đương nhiên luyến tiếc nếu để ngươi chết rồi!
Nữ nhân yêu dã kia cười hì hì nói.
Chương 554: Kiên cường
Trong đôi mắt tuyệt đẹp của nàng long lanh gần như có thể tích ra nước. Nàng nhăn mày cười một tiếng, cũng làm cho người cảm thấy tiêu hồn xương cốt tê dại.
Đây tuyệt đối là một hồ ly tinh vưu vật trong loài người. Toàn thân nàng, mỗi vị trí đều tản ra khí tức mị hoặc câu hồn đoạt phách. Hóa ra tên của nàng, là Tô Tiểu Tiểu.
Trong đầu Đinh Hạo nhanh chóng nhớ lại. Hình như hắn chưa từng nghe nói cường giả nào có tên tuổi như vậy.
Chỉ có điều thực lực của nàng khủng khiếp như vậy, hiển nhiên đã là chí cường giả ở cảnh giới Vũ Hoàng sơ cấp. Nhân vật như vậy tuyệt đối sẽ không thể là người vô danh được. Điều này chỉ có một giải thích, nữ nhân này vẫn chưa đặt dấu chân tới Tuyết Châu, cho nên rất nhiều người cũng không biết đến nàng.
– Bất kể như thế nào, đa tạ ơn cứu mạng của cô nương.
Thần thức của Đinh Hạo vô cùng mạnh mẽ. Hắn chỉ thất thần trong nháy mắt, ngay sau đó lập tức thanh tỉnh lại, chắp tay nói lời cảm ơn.
– Cô nương? Hắc? Ha ha ha ha, cô nương? Ngươi thật biết điều. Ha ha, đã lâu không ai còn gọi ta như vậy nữa… Hì hì, tiểu oan gia, nếu như ngươi thật sự muốn cám ơn tỷ tỷ ta, vậy từ từ ở cạnh tiếp tỷ tỷ ta…
Tô Tiểu Tiểu có chút kinh ngạc, giống như chợt nghe được điều gì rất buồn cười. Nàng phá lên cười. Toàn thân nữ nhân này toả ra này mị lực thành thục. Giọng nói của nàng có một loại ma lực kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy toàn thân khô nóng.
Nàng có mị nhãn như vậy, bước đi liên tục lại nhẹ nhàng, vòng eo mềm mại, bầu ngực nhấp nhô, mang theo một làn hương đi tới trước người Đinh Hạo. Bàn tay nàng nhỏ và dài giống như hành mới bóc, đưa về phía gương mặt Đinh Hạo xoa nhẹ
Đinh Hạo nhíu mày. Thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã lui lại phía sau hai thước.
– Tiểu oan gia, không nên rụt rè. Chúng ta tới…
Tô Tiểu Tiểu lộ vẻ phong tình vạn chủng, mái tóc dài đỏ giống như một ngọn lửa cực nóng thiêu đốt, giống như một đóa hoa hồng mỹ lệ lại nguy hiểm trí mạng. Trong nháy mắt nàng đã đi tới trước người Đinh Hạo, âm thanh khiến người ta mê mẩn:
– Không nên kìm chế chính mình. Tỷ tỷ đoán ngươi còn chưa hưởng qua mùi vị của nữ nhân. Tới đây, để tỷ tỷ nói cho ngươi biết, trên thế giới này, cảm giác tiêu hồn nhất là thế nào!
– Tô cô nương…
Mặt Đinh Hạo đỏ tới tận mang tai. Tuy rằng hắn đã hai đời làm người, nhưng nói cho cùng hắn vẫn chỉ là một tiểu nam đồng chỉ có vô số kinh nghiệm lý luận, nhưng thực chiến vẫn là con số không. Hắn sao có thể chịu đựng chiến trận như vậy? Hắn nhất thời có chút không chịu nổi, thân hình lóe lên, lại một lần nữa lùi lại hơn hai mươi thước xa.
– Hì hì, tiểu tử kia, thực sự quá khả ái. Nếu ngươi còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt, ta sẽ cho ngươi một chút thời gian… Này, vị tiểu tình nhân của ngươi đã tỉnh. Tỷ tỷ ta còn có chuyện quan trọng phải làm. Ta đi trước…
Mỹ nữ với mái tóc giống như hỏa diễm thân hình lắc một cái, đã lập tức biến mất. Ở sâu trong hang động truyền đến âm thanh câu hồn đoạt phách.
– Hì hì, Đinh Hạo, tỷ tỷ ta nhớ ngươi. Ha ha, sớm hay muộn cũng có một ngày, Tô Tiểu Tiểu nhất định sẽ khiến ngươi trở thành vị khách của ta… Ha ha, khẩu vị của ta thay đổi, đột nhiên có chút thích tiểu nam hài hay xấu hổ như ngươi!
Một làn gió thơm lượn lờ. Bóng người đã biến mất. Đinh Hạo thở ra một hơi, lắc đầu.
Nữ nhân này là một quái nhân, rất đáng sợ. Sau này tốt nhất vẫn nên tránh xa nàng. Chỉ có điều hôm nay mình đã thiếu nàng một ân tình.
Lúc này, hang động dưới lòng đất vốn sắp đổ nát đã khôi phục lại sự bình tĩnh. Xung quanh là một mảnh hỗn độn. Tất cả thạch nhũ rơi xuống, bắn tung tóe trên mặt đất.
Nếu không phải trong không gian nơi này còn sót lại pháp tắc lực thượng cổ diễn hóa ra, chỉ sợ nó đã sớm hóa thành tro bụi. Dù vậy, những vòng xoáy không gian màu tím ở không gian xung quanh cũng lúc ngày càng nhiều. Điều này có nghĩa là đoạn Cổ Lộ này đã bắt đầu trở nên cực kỳ không ổn định. Chỉ sợ không bao lâu nữa, nó sẽ sụp xuống biến mất!
Đinh Hạo đi tới chỗ ẩn thân lúc trước. Kỷ Anh Khởi đã sớm tỉnh lại.
Thân thể nàng vẫn là tiểu cô nương yếu ớt tới cực điểm, nhưng lại lộ ra vẻ bình tĩnh lạnh lùng cực kỳ đáng sợ. Nàng không khóc cũng không làm ầm ĩ. Trên khuôn mặt thanh tú thậm chí cũng không có chút biểu tình nào. Khi nghe được tiếng bước chân tới gần, nàng ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Đinh Hạo. Ở sâu trong đôi mắt lúc này mới lộ ra một tia kỳ vọng và nhu hòa. Nàng lẳng lặng hỏi:
– Đinh đại ca, ca ca ta hắn có đúng là đã…
Đinh Hạo không biết nên nói như thế nào, khẽ gật đầu.
– A…
Thiếu nữ thở ra một tiếng thật dài, dường như nghe được một chuyện rất bình thường. Sau khi ngơ ngác sửng sốt một lát, lúc này nàng mới lẳng lặng hỏi:
– Thi thể ca ca ta ở chỗ nào? Ta muốn an táng cho ca ca!
Đinh Hạo thu lại trận pháp minh văn bảo vệ tiểu nha đầu, đỡ nàng đi tới chỗ Kỷ Anh Nam rơi xuống lúc trước.
Trước khi chiến đấu, Đinh Hạo có ý thức bảo vệ chỗ này. Nhờ có trận pháp minh văn bảo vệ, cho nên ở đây không bị ảnh hưởng. Thi thể Kỷ Anh Nam đã trở thành mấy trăm khối vụn, một mảnh máu và thịt mơ hồ. Ngay cả một gốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm vương cấp ngấm đầy máu tươi cũng bị cắt trở thành mảnh vụn. Toàn thân hắn đã cực kỳ thê thảm, không thể nhìn rõ hình dáng
Đinh Hạo vốn không muốn để Kỷ Anh Khởi thấy một cảnh tượng như vậy, sợ sẽ lưu lại ám ảnh ở trong lòng của nàng.
Chỉ có điều tiểu nha đầu quả thực muốn tự tay an táng ca ca, Đinh Hạo không lay chuyển được, chỉ có thể trợ giúp nàng.
Nàng tự tay cầm từng mảnh máu và thịt của ca ca, đặt ở trong một hố sâu bị lún sâu hơn một thước, sau đó lại di chuyển từng khối măng đá vụn đắp ở phía bên trên, xây thành một mộ phần. Đá vụn cứa đứt ngón tay thiếu nữ. Dưới sự trợ giúp của Đinh Hạo, nàng dựng một bia đá cao hơn một thước ở trước mộ phần, phía trên dùng máu của chính mình, viết:
– Người an nghỉ ở đây chính là một vị nhi tử hiếu thuận, một vị ca ca hoàn mỹ, một vị thừa kế gia tộc tuyệt đối không thất bại…
Viết xong chữ cuối cùng, có một giọt lệ từ trong hốc mắt Kỷ Anh Khởi chảy xuống.
– Ca ca, mong ca ca nghỉ ngơi thật tốt. Nhiều năm như vậy, trên lưng người mang theo nhiều gánh nặng như vậy, ca ca nhất định đã mệt chết đi được? Từ nay về sau, cuối cùng ca ca đã có thể ngủ một giấc yên tĩnh, có thể không cần tiếp tục lo lắng cho một gánh nặng nhỏ là ta đây. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ mang theo mong đợi của ca ca, mang theo trách nhiệm của ca ca đối với Kỷ gia Ngọc Châu, sẽ sống sót. Gánh nặng nhỏ ngày xưa đã lớn lên. Ta sẽ khiến Kỷ gia Ngọc Châu, một lần nữa quật khởi. Ta sẽ khiến từng người đã từng cười nhạo ca ca, từng người đã gây khó dễ cho ca ca, đều phải trả giá thật lớn!
Thiếu nữ đưa tay lên lau khô giọt lệ trên mặt. Vẻ mặt nàng lại một lần nữa trở nên kiên cường.
Chương 555: Tông môn huyết chiến
– Đinh đại ca, cảm ơn đại ca đã báo thù cho ca ca ta!
– Đây là chuyện ta phải làm. Bọn họ nhằm vào ta mà đến. Là ta gây tai họa cho các ngươi.
– Đây đều là do thần vận mệnh an bài… Đinh đại ca, ta không sao. Đại ca đừng lo lắng cho ta. Chúng ta đi thôi. Ta đã đáp ứng ca ca, phải sống thật tốt. Hiện tại đã có địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm. Mong đại ca giúp ta chế luyện một viên thần đan.
Tiểu nha đầu đầy tỉnh táo nói. Từ đó về sau, Đinh Hạo không bao giờ nhìn thấy người thiếu nữ này khóc nữa.
Cũng từ đó về sau, cái tên Ngọc La Sát Ngọc Châu bắt đầu bay lên tại Ngọc Châu thậm chí là toàn bộ Bắc Vực. Mặc dù từ trước đến nay nàng cũng chưa từng tu luyện võ đạo, nhưng tên của nàng lại làm cho vô số cường giả tuyệt thế phải biến sắc. Không người nào dám đối đầu với sự sắc bén của nàng.
Làm xong tất cả những điều này, thân thể yếu ớt của Kỷ Anh Khởi cũng khó chịu được tất cả những điều này.
Nàng nằm ở trên lưng Đinh Hạo, nặng nề chìm vào giấc ngủ. Trên hàng mi cong dài mỹ lệ vẫn còn sót lại một giọt nước mắt cuối cùng.
Trên bờ vai gầy yếu lại bắt đầu mang theo một hy vọng cuối cùng của gia tộc đã từng huy hoàng.
….
– Giết!
– Bảo vệ tông môn!
– Muốn thông qua nơi đây, trừ phi là dẫm lên thi thể chúng ta!
Tại dãy núi Vấn Kiếm, trên đài cao tại một sơn đạo cách khu vực cầu thang cấp thứ nhất của Vấn Kiếm Tông chưa đầy sáu km, tiếng chém giết vang lên rung trời. Lực lượng huyền khí và lực lượng minh văn bắt đầu điên cuồng khởi động. Hài cốt như núi, máu chảy thành sông, những chân cụt, tay cụt rời khỏi cơ thể bay lên. Những tiếng kêu gào thét thảm thiết liên tục không ngừng.
Một trận chiến đấu ngươi chết ta sống đang diễn ra. Bóng người chớp hiện.
Mấy trăm đệ tử Vấn Kiếm Tông mặc trang phục kiếm sĩ màu trắng và màu vàng, tay cầm trường kiếm, người mặc nhuyễn giáp, hô to tử chiến. Mặc dù toàn thân bọn họ đã bị thương, mặc dù đã sắp kiệt sức, vẫn trẫn thủ vững vàng ở trong trận pháp, không chịu lui về phía sau một bước.
Đối diện là thế lực của hơn mười tông môn Tuyết Châu, nhân số gấp mấy chục lần đệ tử Vấn Kiếm Tông.
Cuộc chiến đấu bắt đầu từ giờ tý đêm qua, giằng co đến bây giờ đã tròn sáu canh giờ.
Nơi này đã tiến vào trạm kiểm soát đầu tiên của sơn môn Vấn Kiếm Tông, được gọi là kiếm môn. Nơi này cách Tẩy Kiếm Trì dưới chân núi có ba, bốn km, là đại trận bảo vệ núi tầng thứ nhất.
Vấn Kiếm Tông xuất hiện đã mấy ngàn năm, lao tâm khổ tứ, bố trí rất nhiều sát trận ở chỗ này. Nơi này thủ dễ khó công. Vòng bảo hộ quang diễm bảo vệ các đệ tử Vấn Kiếm Tông ở trong đó. Tại thời khắc mấu chốt như vậy, có hơn hai trăm đệ tử tông môn đang trấn thủ. Cao thủ trấn thủ ở đây chính là Phúc Hắc Nam Vương Tuyệt Phong.
Trong sáu canh giờ, kẻ địch giống như thủy triều vọt tới. Đối phương có cao thủ mở ra từng lỗ hổng nhỏ ở trong trận pháp minh văn, tiến vào trong trận pháp.
Một hồi chém giết đầy thảm khốc khiến Vấn Kiếm Tông tổn thất bảy, tám chục đệ tử ưu tú nhất tinh anh nhất.
Mặc dù là cao thủ trên Tiên Thiên như Vương Tuyệt Phong, toàn thân cũng đầy vết thương.
Trên thực tế, một cuộc ác chiến diễn ra, nếu không phải nhờ Vương Tuyệt Phong lấy sức mình, chịu trách nhiệm ngăn cản phần lớn cao thủ của đối phương, chỉ sợ trạm kiểm soát này đã sớm bị công phá.
Tuy rằng Vấn Kiếm Tông cũng không có ít cao thủ, nhưng kẻ địch lại không ngừng vọt tới càng nhiều hơn.
Trạm kiểm soát trở thành một nơi thí mạng.
Trong sáu canh giờ, ngoại trừ đệ tử Vấn Kiếm Tông tử trận ra, ở đây chí ít còn có mấy nghìn người khác đã chết.
Máu theo sơn đạo chảy xuôi xuống, máu nhuộm trên mặt đất, nhuộm đỏ núi đá và tuyết trắng. Những phần tay cụt, chân cụt nằm rải rác khắp nơi. Có những võ giả bị chết biểu tình trên mặt vẫn vô cùng dữ tợn. Còn có một vài võ giả tuy rằng đã bị trọng thương không bị giết chết, nhưng vẫn đau đớn nằm co quắp, giống như dã thú bị thương đang giãy dụa…
Ở đây quả thực đã trở thành một luyện ngục Tu La. Cũng may cao thủ hai bên không tham chiến.
Đây là một giai đoạn thử trước. Rất rõ ràng học viện Thanh Bình đang chờ thế lực sau lưng. Bọn họ muốn lấy chiến thuật biển người, không ngừng hao mòn sinh lực của Vấn Kiếm Tông, lẳng lặng chờ đợi thời cơ đến sẽ đánh ra một đòn cuối cùng.
Các cao thủ của tông môn siêu cấp đến từ chính đại châu khác của Bắc Vực theo như lời đồn đại vẫn chưa hiện thân. Điều này dường như cho Vấn Kiếm Tông một hi vọng.
– Giết!
Vương Tuyệt Phong chém ra một kiếm.
Kiếm quang tăng vọt, chém ngang người ba kẻ địch cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông.
Trong vòng sáu canh giờ, hắn không biết đã vung kiếm bao nhiêu lần. Lúc này hai cánh tay hắn đã tê dại mất cảm giác. Huyền khí trong cơ thể cũng sắp khô cạn. Thông đạo trong kinh mạch đau nhức, nhưng khắp nơi đều có kẻ địch đang vọt tới, hắn phải cắn răng kiên trì.
Cuộc chiến đấu như vậy phải kiên trì tới khi nào? Số phận của Vấn Kiếm Tông sẽ như thế nào?
Những hắn vẫn không muốn nghĩ, cũng không có thời gian suy nghĩ về những điều này.
Trong long Vương Tuyệt Phong chỉ xác định một điểm, chỉ cần mình giết chết thêm một kẻ địch, như vậy sự lo lắng bao phủ tông môn sẽ giảm đi một phần.
Toàn thân hắn đã đẫm máu. Có máu của chính hắn, cũng có máu của kẻ địch.
Ầm ầm ầm!
Từng tiếng nổ lớn vang lên. Cách đó không xa, trận pháp minh văn bị nghiền nát, mất đi hiệu lực. Màn hào quang vốn hiện ra, ngăn cản rất nhiều kẻ địch xâm nhập, hiện tại đang tan rã từng điểm một. Đã không còn chỉ là mấy chỗ hổng nữa. Hiện tại, màn bảo vệ đã bị nghiền nát hoàn toàn. Nền móng minh văn bố trí dưới đất và trong nham thạch bị phá hủy, trận pháp ở đây sẽ mất đi hiệu quả.
– Phải lui lại. Mất đi sự ngăn cản của trận pháp minh văn, số lượng kẻ địch khổng lồ có thể sẽ không gặp chút trở ngại nào, đồng thời xuất hiện ở nơi này. Ưu thế về nhân số cực lớn. Nếu kiên trì trấn thủ ở chỗ này, các đệ tử sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn!
Chỉ có điều nếu bọn họ lui lại, kiếm môn xem như đã hoàn toàn thất thủ. Bởi vì từ đây đến sơn môn Vấn Kiếm Tông, chỉ còn lại chưa đầy sáu trạm kiểm soát, sẽ mất đi một trạm kiểm soát.
Ong!
Một tiếng chuông dài từ sơn môn phía xa truyền tới.
Đó là tín hiệu tông môn yêu cầu lui lại.
– Lui! Vấn chi tối dạ – Hạ chi nguyên giản – Các bạn làm sao Vấn chi : ngư kiếm biết chi đáp chi ^^ …!
Vương Tuyệt Phong không do dự nữa. Hắn hét lớn một tiếng, trường kiếm nâng ngang ngực, ý bảo các đệ tử tông môn lập tức lui về phía sau, bản thân mình ở lại chặn hậu.
Cho tới nay, phương pháp khoa học do Vấn Kiếm Tông vẫn kiên trì bồi dưỡng đệ tử, vào giờ phút này đã nhận được hiệu quả. Hơn một trăm đệ tử toàn thân bị thương, tuy rằng kết cục thất bại đã hiện ra, nhưng lại vẫn rút lui về phía sau rất có trật tự, hoàn toàn không có chút rối loạn nào. Bọn họ di chuyển từ từ, tuyệt đối không để cho kẻ địch nhân cơ hội đánh lén.
Vèo vèo vèo!
Kiếm quang như điện hiện ra.
Vương Tuyệt Phong kích thích lượng huyền khí cuối cùng trong cơ thể, ngăn cản mười mấy tên cao thủ của kẻ địch lao tới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










