Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 110 [ chương 546 đến 550 ]
❮ sautiếp ❯Chương 546: Sợi tơ thần tinh của Mịch La Thiên Chu
Lúc Đinh Hạo nhìn kỹ, thấy có vô số sợi tơ ngân sắc cực kỳ nhỏ bé, nằm ở trong hai tay của Mịch La Chu Hoàng, trói lấy Tú Kiếm ở trên không trung.
– Ha ha ha, tiểu tử kia, ngươi quá ngây thơ rồi. Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu của ta, chính là tơ nhện bản mạng của một vi yêu thần thượng cổ vô cùng tôn quý của tộc của ta. Ngay cả thân thể thần linh cũng có thể cắt nhỏ. Chỉ là phàm binh, rỉ sét loang lổ, giống như hỏa côn thiêu đốt, sao có thể tổn thương ta?
Mịch La Chu Hoàng cười ha ha.
Trong lúc nói chuyện, hai tay hắn cuốn lại một vòng, lấy tơ nhện vô hình cuốn lấy Tú Kiếm, kéo mạnh, miệng quát to:
– Cắt cho ta!
Hắn muốn lấy tơ nhện cắt đứt binh khí.
– Xem là ai chặt ai!
Đinh Hạo cũng không lui về phía sau, thôi động huyền khí, cổ tay phát lực, chém xuống.
Ầm!
Yêu khí cuồn cuộn, huyền khí bạo phát.
Hai người liều mạng một chút. Mịch La Chu Hoàng với thân hình Yêu Hoàng, lui về sau ba bốn bước mới miễn cưỡng đứng vững. Mặt đất dưới chân Đinh Hạo ầm ầm sụp đổ. Đá vụn không tới cổ chân. So sánh giữa hai bên, Mịch La Chu Hoàng cũng nhỉnh hơn một chút.
– Không gãy sao? Làm sao có thể như vậy được? Chẳng lẽ trong tay ngươi là binh khí của thần linh?
Mịch La Chu Hoàng bất ngờ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm rỉ rét trong tay Đinh Hạo, vẻ mặt đầy hoảng sợ.
Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu của hắn chính là vũ khí cực phẩm cấp bậc bảo khí. Ngay cả thân thể thần linh cũng có thể cắt nát. Hơn mười vạn năm trước, Tộc nhện Mịch La sử dụng món bảo bối này, không biết đã chặt đứt bao nhiêu huyền khí bảo khí. Mọi việc đều thuận lợi. Đó chính là một trong những trấn tộc chi bảo của Mịch La Thiên Chu Động. Lần này tiến vào chiến trường Bách Thánh, hắn hao tâm tổn trí mới mượn được món bảo vật này từ chỗ của tộc trưởng. Không ngờ nó lại không thể nào chặt đứt một thanh kiếm rỉ rét như vậy!
– Chết đi!
Đinh Hạo lại tiếp tục tiến tới.
Ban đầu hắn còn có chút lo lắng, Tú Kiếm khó có thể chống lại được tơ nhện này. Hiện tại trong lòng đã quyết.
– Tất cả lui ra cho ta. Ta phải cắt tiểu tử Nhân tộc này thành thịt băm!
Mịch La Chu Hoàng rống to hơn.
Trong sáu con mắt lục sắc ánh lên vẻ tàn độc. Yêu khí toàn thân cuồn cuộn tản ra. Không ngờ hắn hóa thành một nhện cực lớn, thân cao bốn năm thước, sáu con mắt. Phía ngoài thân thể hắn trơn tuột giống như làm bằng sắt. Phía trên có đầy những phù văn Yêu tộc màu xanh kỳ dị. Những cái gai xương sắc bén lộ ra, giống như mâu thép. Trên bụng là lông cứng như kim thép màu đen, đáng sợ vô cùng!
Quả nhiên là một con nhện thành yêu.
Chỉ có điều lai lịch của con nhện này lại không bình thường. Đó chính là mãnh thú dị chủng thượng cổ. Trong cơ thể chảy dòng máu viễn cổ của tổ tiên có thể so sánh với máu thần linh, ẩn chứa sức mạnh cường đại, có thiên phú thần thông kỳ dị, quả thực chính là một con quái thú giết chóc, không thể khinh thường.
Tà Tâm Yêu Hoàng và Hùng Bi Yêu Hoàng khoát tay chặn lại. Tất cả mọi người lui về phía sau vài trăm thước, để Mịch La Chu Hoàng tùy ý thi triển. Hai cường giả Yêu tộc đã từng chịu thua ở trong tay Đinh Hạo, thần sắc lóe lên, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì. Trong ánh mắt họ nhìn về phía Mịch La Chu Hoàng, mang theo một ý cười âm u lạnh lẽo.
…
Leng keng leng keng!
Đinh Hạo xuất kiếm như gió. Từng kiếm một đâm vào lớp da ngoài của con nhện xác, tia lửa kim quang bắn loạn.
Phù văn Yêu tộc màu xanh trên thân con nhện lóe lên. Từng tầng ánh sáng màu xanh khuếch tán ra xung quanh.
Trong khoảng thời gian ngắn, Đinh Hạo lại không cách nào đánh nát được thân nhện này.
– Mịch La Thiên Võng – kết!
Mịch La Chu Hoàng liên tục gầm lên.
Hắn có chút xem thường Đinh Hạo, kết quả vô cùng chật vật. Trên thân bị kiếm đánh trúng truyền tới lực phản chấn cực lớn, chấn động tới mức ngũ tạng thiếu chút nữa thì lệch vị trí. Hắn cảm giác vô cùng đau đớn. Trong lòng giận dữ, hắn quát lớn một tiếng. Sáu tia chớp giống nhau cùng di chuyển, lưu lại một chuỗi huyễn ảnh. Tất cả Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu cực kỳ linh hoạt đã được bố trí làm cạm bẫy xung quanh đều được rút ra, kết thành một mạng nhện vô hình, bao trùm về phía Đinh Hạo!
– Tiểu tử kia, để xem thử thân thể ngươi có cứng rắn giống như thanh kiếm rỉ này hay không!
Hắn điều khiển mạng nhện, từ bốn phương tám hướng lao về phía Đinh Hạo, giống như một con nhện đi săn mồi.
Địa hình nơi này vốn vô cùng thích hợp với công kích của hắn. Hang động trong lòng đất, vách đá bốn phía vô cùng cứng rắn chính là cấu trúc pháp tắc lực của tây du Cổ Lộ, không có cách nào đục thủng. Cứ như vậy, Đinh Hạo không có chỗ nào để né tránh, chỉ có thể cứng rắn chống đỡ.
Vấn Tình Đao trong tay trái của Đinh Hạo, bị tơ nhện này xẹt qua, trong nháy mắt bị chặt thành hai đoạn.
Nếu không phải hắn lui về phía sau trước, chỉ sợ ngay cả cánh tay trái cũng sẽ bị chặt đứt.
– Đáng tiếc. Thanh đao này là một huyền khí binh khí không tồi, cũng là di vật của gia gia Kỷ Anh Khởi…
Đinh Hạo thở dài một tiếng, lấy thanh kiếm rỉ ra nghênh địch.
Theo thời gian trôi qua, càng lúc càng nhiều tinh sợi giết thần Mịch La Thiên Chu phong tỏa không gian né tránh. Đinh Hạo bị buộc phải đứng ở vị trí chính giữa. Xung quanh khắp nơi đều đầy những tơ nhện ngân sắc như ẩn như hiện. Trường bào màu xanh của Đinh Hạo bị cắt ra thành vệt. Mác tóc dài màu đen cũng vô thanh vô tức bị cắt không ít. Vị trí cánh tay và vai xuất hiện vài vệt màu đỏ sẫm. Đây là vết thương do tơ nhện này cắt phải.
– Ha ha ha, con mồi nhỏ tới mức thật đáng thương, tuyệt vọng!
Mịch La Chu Hoàng cười lớn đầy vẻ âm u lạnh lẽo:
– Ta đã ngửi được mùi máu và thịt thơm ngon của ngươi. Ta muốn truyền độc nhện vào bên trong cơ thể ngươi, biến ngươi thành thịt nước ngon, sau đó cắn nuốt sạch sẽ từng chút một!
Đinh Hạo không nói một lời, thân hình nhanh chóng né tránh, tìm cách cắt tơ nhện.
Khi thực sự không có không gian tránh né, hắn mới lấy thanh kiếm rỉ ra chống đỡ.
– Thanh kiếm hỏng này của ngươi lại có thể có thể chịu được tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu cắt qua. Thoạt nhìn là một bảo bối. Ha ha, yên tâm đi. Tiểu tử kia, chờ sau khi ngươi chết đi, ta sẽ cất giữ nó thật tốt!
Mịch La Chu Hoàng cười hắc hắc đầy vẻ quái dị.
Hắn không ngừng lấy ngôn ngữ khiêu khích quấy rầy, như vậy có thể chọc giận đối thủ, nhiễu loạn tâm thần đối thủ.
Đinh Hạo vẫn mặt không biến sắc né tránh, thỉnh thoảng lại phát ra từng kiếm khí phản kích. Chỉ có điều không gian xung quanh đã càng lúc càng ít.
Mịch La Chu Hoàng giống như một con nhện lớn, không ngừng chăng lưới, bố trí tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu ở xung quanh, kết thành một tấm lưới lớn vô hình nhưng tuyệt đối khủng khiếp trong hang động dưới lòng đất này. Tấm lưới lớn có thể cắt phá tất cả. Chỉ cần Đinh Hạo đụng vào, trong nháy mắt sẽ bị cắt thành một đống thịt nát.
Hắn đang khép chặt mạng nhện.
– Ha ha, tiểu tử kia, từ bỏ đi. Nhớ kiếp sau đầu thai đến nhà nào tốt hơn. Không nên bị bản hoàng gặp phải!
Chương 547: Nổi giận
Mịch La Chu Hoàng không ngừng khiêu khích.
Lúc này, không gian Đinh Hạo có thể né tránh chỉ còn lại chưa đầy ba, bốn thước.
Mịch La Chu Hoàng cực kỳ đắc ý.
Tuy rằng hắn sắp dùng hết Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu trong tay mình, nhưng cũng may địa hình là hang động trong lòng đất này, bằng không thật sự không thể bao vây được tiểu tử nhân tộc còn linh hoạt gian xảo hơn cả hầu tử này. Hắn cũng biết trong thời gian mười lần hít thở, mình có thể thu lưới.
Vừa nghĩ tới chuyện tiếp theo, vị cao thủ Nhân tộc nổi tiếng chính trực cường đại này, sẽ biến thành một đống thịt nát ở dưới chân mình, Mịch La Chu Hoàng không khỏi cảm thấy hưng phấn tới mức khó có thể kìm chế được.
Danh tiếng Đao Cuồng Kiếm Si, trong khoảng thời gian này uy chấn chiến trường Bách Thánh. Hắn đã sớm nhìn không vừa mắt.
Ngày hôm nay thực sự nhờ yêu thần phù hộ, khiến mình nắm được cơ hội này, có thể giết chết.
Hắn đã có thể tưởng tượng được, từ đó về sau, danh tiếng của mình ở trong Yêu tộc Bắc Vực sẽ nhanh chóng được truyền ra. Cho dù là đám nổi tiếng như Tà Tâm Yêu Hoàng thậm chí Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, cũng sẽ hoàn toàn bị mình đè xuống. Đi ra khỏi chiến trường Bách Thánh, mình sẽ là người đứng đầu trong các thiên tài Yêu tộc!
Phía xa, Lục Tiên Nhi đắc ý phá lên cười:
– Ha ha, Đinh Hạo, bây giờ ngươi còn có thể giết ta sao? Ngươi sắp chết rồi. Ngươi biết chúng ta làm sao tìm được ngươi không? Ngươi biết người bày ra kết hoạch giết ngươi ngày hôm nay, là do ai đề nghị không?
– Không sai, là ta. Ha ha, chính là ta. Để trả thù ngươi, ta đã nghiên cứu cẩn thận từng tin tức về ngươi. Vì sao ngươi không nhận thấy được cạm bẫy tồn tại? Đây đều là do ta đã sớm bày bố!
Ánh mắt Đinh Hạo cuối cùng rơi vào trên người nữ tử ác độc này, giống như nhìn người chết.
Sát khí nồng đậm khiến trong lòng Lục Tiên Nhi thầm run rẩy, không tự chủ được ngậm miệng lại. Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, một sự phẫn nộ khó có thể ngăn chặn được bạo phát ở trong lòng Lục Tiên Nhi.
Hắn rất nhanh sẽ phải chết. Vì sao ta còn phải sợ hắn nữa?
Nữ nhân ác độc trợn trừng đôi mắt, vô cùng oán độc nói:
– Người bị cắt thành thịt nát trước đó là bằng hữu của ngươi sao? Ta biết gia hỏa dối trá nhà ngươi vẫn luôn thích kết giao bằng hữu. Ha ha, hiện tại hắn đã chết, giống như tên ngốc Quách Nộ trước đây, chết thảm ở trước mặt ngươi. Nhưng ngươi có thể làm được gì? Tới đây, tìm ta báo thù đi. Ngươi có thể làm được sao?
Nàng hiện tại hoàn toàn giống như một con chó điên cuồng phát tiết ra sự oán độc của mình. Một kẻ hoàn toàn biến thái. Loại nữ nhân này thật sự rất đáng sợ! Giống như chó điên, cắn cũng sẽ không chịu nhả miệng.
– Giết ngươi? Yên tâm, rất nhanh ngươi sẽ biến thành một đống thịt nát, giống như bằng hữu của ta. Lúc này đây, cho dù Phương Tiêu An tới, cũng không thể nào cứu được ngươi.
Lần đầu tiên Đinh Hạo hận một người như vậy, lần đầu tiên có một kích động muốn băm thây một người thành vạn đoạn.
– Hắc hắc, tiểu tử kia, ngươi đã sắp chết, còn thốt ra những lời ác độc hù dọa ai chứ?
Mịch La Chu Hoàng cười ha ha, sáu chân chợt vung lên, điều khiển mạng nhện xung quanh, bắt đầu co lại, muốn quấn Đinh Hạo ở trong đó, khiến hắn hoàn toàn nát bấy.
– Đồ không biết chết sống. Nếu không phải vì tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu này, ta sẽ để ngươi sống đến bây giờ sao?
Đinh Hạo ngẩng đầu, ánh mắt giống như điện quang bắn ra, cười lạnh một tiếng, sau đó chợt bạo phát. Ngục băng huyền khí vô cùng hùng hậu rót vào thanh kiếm rỉ.
Thanh binh khí thần bí này thoạt nhìn như là chiếc gậy lửa, trong nháy mắt phóng ra ánh sáng chói mắt. Thân kiếm tràn ngập những vết loang lổ rỉ sét đột nhiên giống như có sinh mệnh, tự nhiên bay lên cao. Rất nhanh, mũi kiếm quay vòng xung quanh. Trong ngân quang chói mắt, một thân kiếm mỹ lệ giống như hoàn toàn được làm bằng thủy tinh xuất hiện, nhanh chóng rung chuyển. Từng tiếng động giống như thần long gầm khẽ vang lên, xuất hiện ở trong hang động dưới lòng đất, tạo ra những tiếng vang vọng!
Dường như có một mặt trời chợt xuất hiện ở trong không gian này. Phản ứng đầu tiên của mọi người chính là che hai mắt mình không dám nhìn tới.
Thân hình Đinh Hạo giống như tia chớp, để lại lưu quang lao về phía Mịch La Chu Hoàng.
– Ngươi…
Theo bản năng Mịch La Chu Hoàng cảm giác được uy hiếp.
Xuy xuy xuy xuy!
Những tiếng động khe khẽ vang lên.
Từng Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu nhỏ có thể cắt qua thân thể thần linh, giống như sợi dây thừng mục nát không chịu nổi, đồng loạt bị thanh kiếm rỉ chém đứt, không còn sự sắc bén trước đó nữa.
Trong chớp mắt đó, Đinh Hạo đã đột nhiên tiến đến trước người Mịch La Chu Hoàng.
– Không thể như vậy được…
Mịch La Chu Hoàng kinh hoàng rống lớn, muốn lui về phía sau nhưng đã không kịp nữa.
Lưu quang giống như tia chớp lóe lên. Trong phút chốc, hai bóng người lao qua nhau. Sau đó tất cả trở nên yên lặng.
Đinh Hạo thu kiếm đứng lại.
Tú Kiếm một lần nữa lại trở lại thành hình dạng loang lổ rỉ rét. Dường như từ đầu đến cuối cũng chưa từng bay lên phát sáng, một lần nữa trở lại hình dáng bình thường. Hoàn toàn không nhìn ra được, uy lực giống như mặt trời phủ xuống vừa nãy, dã phát ra mạnh mẽ từ trong thân nó.
Mịch La Chu Hoàng khó khăn xoay người. Sáu con mắt lớn nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo:
– Ngươi… đây… rốt cuộc là… thần binh gì vậy? Sao lại có thể… Có thể chặt đứt ta…
– Một thanh kiếm rỉ rất bình thường làm thịt yêu mà thôi!
Đinh Hạo không lộ cảm xúc. Nhưng trên thực tế, ở sâu trong nội tâm hắn cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Ban đầu, hắn chỉ muốn dùng vị trí sắc bén trên thanh kiếm rỉ này, chặt đứt tơ nhện. Ai ngờ được sau khi toàn lực rót huyền khí vào, thanh kiếm rỉ này lại có thể xảy ra biến hóa kỳ lạ như vậy. Trong nháy mắt khi phần rỉ rét bóc ra, Đinh Hạo cảm thấy mình đang cầm quả thực chính là một thanh thần khí có thể chém giết bất kỳ chí tôn nào trên thế giới. Cho dù là Chiến Thần chí tôn, ở trước mặt mình cũng sẽ bị chém nát trong nháy mắt!
Quả nhiên là một kiếm thần binh có lai lịch khủng khiếp.
Dưới tình huống rỉ rét loang lổ đã có uy lực như vậy. Chờ một ngày kia, nó bỏ đi tất cả rỉ sét, sẽ là biến thái tới mức nào?
Chỉ rất đáng tiếc là hình dạng này của thanh kiếm rỉ chỉ tồn tại trong nháy mắt.
Đinh Hạo có thể cảm giác được, với tiêu chuẩn tu vi huyền khí cùng thần thức của mình hiện nay, chỉ có thể duy trì hiện tượng rỉ rét bóc ra lượn vòng quanh chưa đầy năm lần hít thở. Thời gian vừa hết, Tú Kiếm sẽ biến trở về hình dạng bình thường trước đó.
– Những tơ nhện không tồi. Tất cả đều là của ta. Ta sẽ sử dụng chúng thật tốt…
Đinh Hạo nói xong, không để ý tới Mịch La Chu Hoàng nữa, xoay người đi thu những tinh sợi giết thần Mịch La Thiên Chu đã bị chém đứt. Hắn đương nhiên không thể dùng tay. Chúng quá sắc bén. Nếu tay trực tiếp chạm vào sẽ bị cắt đứt.
Đinh Hạo dùng thanh kiếm rỉ nhẹ nhàng quấn lấy, thu lại tất cả số tơ nhện có chiều dài tổng cộng hơn một ngàn thước.
Tơ nhện quấn ở trên thanh kiếm rỉ.
Chương 548: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
Tuy rằng đã bị cắt thành hơn mười đoạn, nhưng Đinh Hạo cũng không bỏ qua. Hắn quấn tất cả tinh sợi giết thần Mịch La Thiên Chu dài gần ngàn mét lên thanh kiếm rỉ, cũng chỉ tăng thêm một lớp mỏng, mang chút ngân sắc. Dùng mắt thường căn bản không nhìn thấy được, cần dùng thần thức mới có thể nhận biết.
Thứ này đều là bảo bối. Ngay cả thân thể thần linh cũng có thể cắt đứt. Đây chính là một cách nói có chút khoa trương. Nhưng mức độ sắc bén của nó thật sự đáng tin. Sau đó tuyệt đối sẽ có chỗ cần dùng đến. Nó là một vũ khí siêu cấp không thể xem thường. Nếu sử dụng thoả đáng, cường giả cấp Vũ Đế, thậm chí ngay cả Vũ Hoàng cao giai đều có thể giết chết!
– Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai, trong tay lại có thần khí như vậy? Ngươi rốt cuộc có xuất thân thế nào? Thần khí có linh tính. Trong cơ thể không có thần huyết, tuyệt đối không cách nào thôi động được nó. Ngươi lại có thể…
Mịch La Chu Hoàng dường như đang choáng váng, thân thể ngơ ngác đứng ở tại chỗ, trơ mắt nhìn trấn tộc chi bảo của mình bị Đinh Hạo lấy đi, nhưng không ngăn cản.
– Một võ giả Nhân tộc rất bình thường mà thôi…
Đinh Hạo quấn một đoàn tơ nhện ở trên thân kiếm, nhìn Mịch La Chu Hoàng một chút, đột nhiên nghĩ đến điều gì. Đinh Hạo nhìn hắn, nói:
– Tơ nhện này có thể cắt đứt thần thể của các thần. Nhưng ngươi có sáu chi lại có thể điều khiển được… Nếu như sử dụng sáu chân nhện của ngươi, chế luyện ra sáu bộ trợ giúp, hẳn có thể dùng để điều khiển tơ nhện chứ?
– Ngươi…
Mịch La Chu Hoàng đang ngẩn người, chợt giận dữ hét lên:
– Bản hoàng, quyết chiến công bằng với ngươi. Cho dù là chết trận, ngươi cũng không thể sỉ nhục thân thể ta…
Mọi người còn chưa hiểu hắn nói những lời này là có ý gì.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, một sự biến đổi khác thường đột ngột phát sinh
Mịch La Chu Hoàng đang đứng yên, đột nhiên há mồm phun ra một ngụm máu tươi màu nâu.
Chỉ thấy vô số đạo kiếm ý kiếm khí sắc bén, trong nháy mắt đột nhiên từ vị tí bụng hắn nối tiếp với xác nhện bắn ra với khí thể không thể ngăn chặn nổi. Toàn thân hắn giống như một quả khí cầu bị loạn tiễn bắn thủng, trong nháy mắt đã sắp rời khỏi thân thể to lớn của hắn. Máu đen rơi xuống mặt đất, phát ra những tiếng xì xì khe khẽ, khiến mặt nham thạch cứng rắn cũng bị ăn mòn tạo thành một cái hố sâu.
– Ngươi bố trí cạm bẫy giết ta, sao có thể xem là một trận đánh công bằng!
Đinh Hạo cười lạnh nói:
– Yên tâm đi, ta nhất định sẽ luyện chế thân thể ngươi thành một bảo khí tuyệt phẩm. Tay nghề của ta rất tốt… A, còn nữa, kiếp sau nhớ tìm chỗ đầu thai tốt, không nên để ta gặp phải. Bằng không, kết quả vẫn là loạn kiếm phân thân!
– A… Thật khiến ta tức chết…
Mịch La Chu Hoàng vốn chỉ còn lại một cái đầu vẫn tính là hoàn chỉnh. Sau khi nghe Đinh Hạo nói vậy, nhất thời lại phun ra một búng máu. Sáu con mắt của hắn trợn tròn, rõ ràng bị Đinh Hạo làm cho tức chết.
Đinh Hạo nói, chính là những lời hắn đã nói với Đinh Hạo khi hắn chiếm thượng phong lúc trước.
Hiện tại Đinh Hạo đã trả lại nguyên xi không thay đổi.
Một luồng quang diễm lục bích từ trong thi thể tràn tới, giống như tia chớp, phóng về phía vòng xoáy màu tím đen đang lơ lửng trong không trung. Đó là thần hồn của Mịch La Chu Hoàng. Hắn muốn chạy trốn.
– Meo meo, chờ ngươi đã quá lâu rồi…
Một đạo bạch quang từ trong lao tới, ngay lập tức cắn lấy quang diễm màu xanh này. Trong khi thần hồn của Mịch La Chu Hoàng kinh hoàng giãy dụa gào thét, chỉ ba hai cái, mèo ác ma đã hoàn toàn cắn nuốt nó.
– Meo meo, có chút mùi chua, chỉ có điều vẫn tính là ngon miệng…
Mèo mập Tà Nguyệt cảm thấy mỹ mãn. Nó chờ giờ phút này đã quá lâu rồi. Nó hưng phấn liếm mép.
Cuối cùng, nó từ trạng thái co quắp trúng độc khôi phục lại bình thường. Lần này, Mịch La Chu Hoàng rốt cuộc đã chết thật sự.
Trong khoảng thời gian ngắn, đám người Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng vẫn chưa kịp tỉnh lại.
Tất cả biến hóa thật sự diễn ra quá nhanh.
Ban đầu, Mịch La Chu Hoàng vốn chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Mắt thấy sẽ chém giết Đinh Hạo, ai biết chỉ trong chớp mắt, người chết lại trở thành Mịch La Chu Hoàng. Sự nghịch chuyển tới quá nhanh, cho nên bọn họ căn bản đều không có thời gian ra tay trợ giúp. Đợi tới khi tất cả dừng lại, thật ra trong cơ thể Mịch La Chu Hoàng đã sớm bị kiếm khí đánh nát bấy!
Trong nháy mắt, thanh trường kiếm rỉ rét loang lổ phóng ra quang hoa, giống như thần vương kiếm, khiến người ta có ấn tượng thật sự quá đáng sợ.
Lục Tiên Nhi và nam đệ tử học viện Thanh Bình kia mặt mũi trắng bệch. Hai người đã bắt đầu lén lút lùi về phía xa.
Đinh Hạo dường như không nhìn thấy.
Hắn không xem kẻ địch vào mắt, mang theo thanh kiếm rỉ, từng bước đi tới bên cạnh thi thể của Mịch La Chu Hoàng, sử dụng mũi kiếm của thanh kiếm rỉ rét rạch một đường ngắn, giống như đang chọc tiết lợn, chia thi thể khổng lồ này ra thành từng mảnh.
Nhất sáu cái chân của con nhện màu đen này có thể điều khiển tinh sợi giết thần Mịch La Thiên Chu, nói rõ chúng cũng không sợ bị loại tơ nhện kỳ lạ kia cắt phải. Có thể đoán được mức độ cứng rắn của chung. Nếu như lấy bọn họ luyện ra sáu Phó Thủ hoặc là áo giáp, có thể thoải mái điều khiển những tinh sợi giết thần Mịch La Thiên Chu.
Đây cũng là cái gọi là nước biển điểm đậu hũ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Đinh Hạo cắt từng phần một rất cẩn thận rất nghiêm túc, hoàn toàn chăm chú. Gần như tất cả những gì có giá trị ở trên người Mịch La Chu Hoàng, hắn đều cắt bỏ giống như thịt muối, từng miếng một được hắn bỏ vào trong một cái bình màu đen.
Cái bình nhìn như bằng gốm sứ này, đen bóng không có gì đặc biệt, giống như là bình người ta thường ướp thịt heo, nhưng có thể chứa hết thân hình khổng lồ của Mịch La Chu Hoàng. Hiển nhiên đó là một bình trữ vật không gian, được Đinh Hạo chế tạo ra trong lúc rảnh rỗi.
Đám người Hùng Bi Yêu Hoàng hoàn toàn bị gạt sang một bên. Hoặc là nói Đinh Hạo căn bản cũng không để bọn họ vào mắt.
Đám người Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng, vào giờ phút này cũng bị hung uy của Đinh Hạo chấn áp. Trong khoảng thời gian ngắn không người nào dám tiến lên. Hai người đều từng chịu thua trong tay Đinh Hạo. Lúc này thực lực bọn họ còn chưa hoàn toàn khôi phục. Người khác càng không cần phải nói. Ngay cả dũng khí nắm chặt đao kiếm vũ khí cũng không có, thở mạnh cũng không dám, hoàn toàn tập trung vào hành động của Ma thần toàn thân đầy máu tươi trước mặt. .
Cục diện quỷ dị như vậy.
Bọn họ trơ mắt nhìn thân thể Mịch La Chu Hoàng khổng lồ giống như ngọn núi nhỏ, cuối cùng chỉ còn lại có một đống nội tạng. Vẻ mặt Đinh Hạo vẫn cuồng nhiệt tìm kiếm trong thân thể đầy máu tươi cái gì đó. Cảnh tượng giống như ác mộng này khiến tất cả mọi người khiếp sợ tới cực độ.
Trước đó, Đinh Hạo từng nói qua, muốn Mịch La Chu Hoàng chết giống như vị bằng hữu đã chết của hắn, cũng biến thành một đống thịt nát. Khi đó không ai tin tưởng vào lời hắn nói. Nhưng hiện tại… sự sợ hãi vô cùng đã bao phủ lấy bọn họ!
Chương 549: Hiện tại đến phiên các ngươi
Trong khoảng thời gian ngắn, trong hang động im ắng một cách đáng sợ.
Sắc mặt Lục Tiên Nhi tái nhợt liên tục lui về phía sau. Nàng nhớ tới rất nhiều kỳ tích mà Đinh Hạo liên tục sáng tạo ra trước đây, sự sợ hãi tăng lên gấp bội.
Trong lòng nàng bắt đầu có một dự cảm không lành mọc lên với tốc độ không thể ngăn chặn được. Trận mai phục ám sát ngày hôm nay, chỉ sợ khó có thể có hiệu quả. Nàng cũng không thể để ý được chuyện gì khác, nghĩ tới việc chạy trốn trước tiên. Nàng lén lút lùi đến trước một vòng xoáy không gian màu tím đen đứt đoạn. Nàng vừa tung người lên, muốn thoát đi…
Nhưng…
Ầm!
Một tiếng động khẽ truyền tới.
Trong nháy mắt khi thân thể Lục Tiên Nhi tưởng chừng sắp đi vào vòng xoáy không gian đứt đoạn kia, lại va chạm vào một lực lượng vô hình bắn trở về.
Nàng kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Trong nháy mắt tiếp theo, trong không gian mờ tối bên trong hang động dưới lòng đất, quang hoa kim sắc phát ra.
Từng chữ mỹ lệ giống nhau, ở phía sau địa măng vô thanh vô tức nhẹ nhàng bay lên, quang diễm mỹ lệ lại mê người. Có chừng năm sáu trăm cái, chỉ thấy nối tiếp nhau, giống như từng con thân long gào thét lao ra. Không gian trong phạm vi ngàn thước xung quanh đó, có một loại lực lượng thần bí hoàn toàn phong tỏa không gian này.
– Không tốt. Đây là… minh văn do Đinh Hạo tự mình sáng tạo ra…
Lục Tiên Nhi lập tức kêu lớn. Sắc mặt những người còn lại lập tức thay đổi.
Đinh Hạo bố trí trận pháp minh văn ở chỗ này từ lúc nào?
Bọn họ lại có thể hoàn toàn không phát hiện. Một lần đột kích tốt như vậy, lại có thể khiến đám người mình tự chui đầu vào lưới. Bọn họ cảm nhận được những phù văn hình vuông màu vàng kia giống như thực chất, bay lượn ở trong không trung. Bọn họ cũng cảm nhận được từ trong đó truyền tới lực lượng trói buộc khiến người hít thở không thông. Bất luận là cường giả Nhân tộc hay Yêu tộc, trong ngực đều không nhịn được đập thình thịch.
Lúc này, trên mặt đám người Hùng Bi Yêu Hoàng chợt lộ vẻ bừng tỉnh. Cuối cùng bọn họ cũng hiểu rõ, vì sao sau khi Đinh Hạo giết chết Mịch La Chu Hoàng, lại không lập tức điên cuồng tiến công bọn họ, thậm chí cũng không liếc mắt nhìn đám người mình một cái. Ngược lại mổ xẻ Mịch La Chu Hoàng từng chút một, hoàn toàn không lo lắng đám người mình chạy trốn. Đó là vì hắn đã sớm có bố trí. Đám người mình căn bản chạy không được!
Vừa lúc đó…
– Chuẩn bị xong chưa? Hiện tại đến phiên các ngươi!
Cuối cùng sau khi mổ xẻ Mịch La Chu Hoàng xong, Đinh Hạo ngẩng đầu lên, mỉm cười với bọn họ. Ánh mắt hắn lạnh lùng, khóe miệng lộ ra hàm răng trắng. Nhưng ở trong mắt đám người Lục Tiên Nhi, hắn lại giống như một thú dữ tợn hung ác đang nhe nanh giơ vuốt.
Lời còn chưa dứt, thân hình Đinh Hạo lóe lên. Trong nháy mắt, hắn giống như hổ lao vào bầy dê, vọt vào trong đám người bọn họ.
Kiếm ảnh trở nên hung bạo, giống như nghìn đống tuyết, nhắm ngay vào kẻ đứng mũi chịu sào là Hùng Bi Yêu Hoàng và Tà Tâm Yêu Hoàng.
Hai đệ nhất cường giả cấp Yêu Hoàng đều lựa chọn nhanh chóng lui lại.
Thật ra, lúc trước khi Đinh Hạo chém giết Mịch La Chu Hoàng, thanh kiếm rỉ kia đột nhiên phóng ra lực lượng khủng khiếp, để lại hồi ức quá đáng sợ cho bọn họ. Mặc dù là có chỗ dựa, nhưng bọn họ vẫn không muốn cứng rắn đỡ lấy một kiếm này.
Thân hình hai người vừa lui, Đinh Hạo vẫn chưa truy kích, mà trong nháy mắt lao vào bên trong.
Kiếm quang hàn khí ép người, đột ngột tiến vào cực nhanh, nhắm ngay nữ cường giả Nhân tộc toàn thân mặc y phục chiến giáp màu lửa đỏ quyến rũ. Ngay cả mái tóc của nàng cũng giống như một ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt.
– Hì hì, tiểu oan gia, ta chỉ tới xem náo nhiệt, ngươi không nên ác tâm như vậy!
Nữ nhân kia cười khanh khách, thân thể mềm mại tránh sang một bên, cũng không muốn cứng rắn đỡ.
Lời còn chưa dứt, tại chỗ chỉ lưu lại một huyễn ảnh. Kiếm quang vừa lướt qua, cắt nát huyễn ảnh. Sau một khắc, nữ nhân với thân hình bốc lửa kia lại xuất hiện ở cách đó hai mươi thước. Trong đôi mắt phượng câu hồn đoạt phách ánh lên một chút mị hoặc.
Trong nháy mắt, ba đại cường giả đều né tránh, để lại đám cường giả Nhân tộc và Yêu tộc, phải trực tiếp đối mặt với trường kiếm của Đinh Hạo.
Vèo vèo vèo!
Từng tiếng động giống như cung bắn tên phá không vang lên.
– A a a…
Trong tiếng kêu thảm thiết, bốn cường giả Yêu tộc trên mặt còn lộ rõ sự hoảng sợ chưa tan, tránh né không kịp, bị kiếm quang xẹt qua. Kiếm ý điên cuồng cắt qua cơ thể. Trong nháy mắt từ trong miệng mũi ngũ quan hai người trong đó, phun ra hỏa diễm cực nóng, ngay lập tức hóa thành tro bụi. Từ trong cơ thể hai người khác cũng liên tục bắn ra băng vụn, trong nháy mắt hóa thành hai bức tượng băng!
Hạ kiếm ý và đông kiếm ý!
Các cường giả Yêu tộc còn lại điên cuồng lui lại. Đinh Hạo cũng không truy kích nữa.
Bốp bốp bốp!
Những tiếng tát tai vang dội. Năm, sáu võ giả Hắc Sát Tông chỉ cảm thấy mặt mình giống như là vũ khí công thành đập trúng, trong nháy mắt mất cảm giác. Từ trong mắt, năm sáu ngôi sao màu vàng xuất hiện xoay tròn ở quanh đầu. Sau đó cảnh vật ở trước mắt bọn họ cũng bắt đầu điên cuồng xoay tròn, trong miệng có vị mằn mặn.
Bọn họ dù gì cũng là cường giả cấp Đại Tông Sư thậm chí còn cấp Vũ Vương. Đáng tiếc khi đối mặt với sự tấn công đột ngột giống như tia chớp của Đinh Hạo, giống như đứa bé đối mặt với sư tử hổ báo, không có chút năng lực chống cự nào, còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, đã trực tiếp bị tát bay!
Kiếm quang như rồng, nhắm thẳng vào Lục Tiên Nhi.
Sau kiếm quang, ánh mắt Đinh Hạo lạnh lùng như băng.
– A…
Trong ánh mắt Lục Tiên Nhi điên cuồng lóe ra sự khiếp sợ. Nàng đã hiểu rõ Đinh Hạo tính làm gì.
Một màn hào quang kim sắc hiện lên phía bên ngoài thân thể nàng. Đó chính là màn kim quang như ý, huyền khí phòng thủ đã cứu nàng một mạng trong lần đầu tiên gặp Đinh Hạo. Sau khi trở lại học viện Thanh Bình, tổ phụ Lục Hùng Phi tự mình ra tay, một lần nữa luyện món bảo vật này. Hôm nay nó đã là huyền khí cực phẩm.
Đáng tiếc, Đinh Hạo hôm nay đã sớm không phải Đinh Hạo trước đây.
Răng rắc!
Ngay cả trong nháy mắt, màn kim quang như ý kia cũng không có thể chống đỡ được, hoàn toàn vỡ tan hóa thành một chùm ánh sáng biến mất.
Tất cả đều trở nên vô ích. Kiếm quang xẹt qua, máu tươi bắn ra mạnh mẽ.
Lục Tiên Nhi chỉ cảm thấy một lực lượng cuồng bạo không chút lưu tình ầm ầm đánh vào trong cơ thể. Trong nháy mắt, thông đạo kinh mạch và hạt giống huyền khí trong đan điền bị đánh nát bấy. Cảm giác đau đớn giống như bị đao cắt truyền đến. Còn không chờ nàng kêu lên thảm thiết, trên cổ truyền đến một lực lượng cường đại. Sau đó nàng giống như con rối bị giật dây, bị xách lên!
Gió chợt dừng lại. Vạt áo của rất nhiều người bị kình phong cuốn lên, cũng chậm rãi hạ xuống.
Đinh Hạo đã trở về vị trí lúc trước. Trong tay của hắn, mang theo Lục Tiên Nhi toàn thân đầy máu tươi.
– Không… Không, van xin ngươi, tha mạng… tha cho ta… Ta còn trẻ, ta còn rất trẻ. Ta không muốn chết…
Lục Tiên Nhi kinh hoàng, liên tục giãy dụa.
Chương 550: Ai sống ai chết?
Nàng một lòng tính kế với Đinh Hạo, tự cho rằng mình đã nắm chắc tất cả. Nhưng trăm triệu lần nàng cũng không ngờ được, mình lại có thể ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo. Hiện tại bản thân nàng trở thành tù nhân. Lúc này đây, cho dù là tổ phụ có đích thân tới, cũng không thể cứu được nàng.
Nàng thật sự sợ hãi. Bóng ma của thần chết khiến tinh thần nàng có chút rối loạn.
– Ngươi không muốn chết sao? Vậy còn người bị ngươi giết chết, Quách đại ca, Kỷ Anh Nam, mỗi người bọn họ đều đáng sống ở trên thế giới này hơn ngươi. Bọn họ đều có một ngàn một vạn lý do để sống hơn ngươi. Nhưng tất cả lại bị ngươi tàn sát… Ta vốn không muốn giết một võ giả Nhân tộc như thế, hơn nữa còn là một nữ nhân. Nhưng ta thật sự muốn biết, trái tim của nữ nhân lòng dạ hiểm độc hung ác như ngươi, rốt cuộc có phải là màu đen hay không!
Mái tóc đen của Đinh Hạo tung bay theo gió, ánh mắt sáng như đao. Trong ánh mắt hắn lóe ra ánh sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Lời còn chưa dứt, Đinh Hạo đã gọn gàng dứt khoát đánh tới một quyền xuyên thủng ngực Lục Tiên Nhi. Nắm đấm xuyên ra phía sau lưng, nắm chặt một trái tim còn đang đập mạnh.
– Ngươi…
Lục Tiên Nhi tuyệt vọng phát ra tiếng gào thét:
– Đinh Hạo… sư thúc Thiên Dưỡng của ta… Nhất định sẽ… Báo thù cho… Ngươi sẽ vĩnh viễn mất đi…vợ… mình… Ngươi…
– Mục Thiên Dưỡng sao?
Đinh Hạo lạnh lùng nói:
– Hắn đã tính là gì chứ?
Nói xong, Đinh Hạo ngửa mặt lên trời hét dài. Trước mắt hắn dường như hiện lên hình dáng tươi cười của người nam nhân khôi ngô hung mãnh kia. Hắn thấp giọng nói:
– Quách Nộ đại ca, mối thù của đại ca, ta đã báo thù cho đại ca!
Lời nói vừa kết thúc, hắn liền bóp chặt lấy trái tim còn đang đập kia. Máu tươi bắn ra.
Nam đệ tử của học viện Thanh Bình lại cảm thấy tim mình dường như cũng bị bóp nát. Trong nháy mắt, hắn quát to một tiếng, mắt trợn trắng, lập tức ngã quỵ xuống đất, lại không thể thở được nữa. Rõ ràng hắn đã bị hù chết.
Ầm!
Nấm đấm của Đinh Hạo phát lực. Thi thể Lục Tiên Nhi trực tiếp bị đánh nát, biến thành huyết vụ bay khắp nơi.
– Được rồi. Kế tiếp, đến phiên các ngươi!
Máu từ trong nắm tay đang thả lỏng của Đinh Hạo rơi xuống đất. Toàn thân hắn phát ra sát khí. Hắ từng bướcc đi về phía những người khác. Hắn rõ ràng chỉ là một người mà thôi, nhưng lại giống như thiên quân vạn mã vọt tới, khí thế đào núi lấp biển khiến tất cả mọi người đối diện đều biến sắc.
– Tiểu tử Nhân tộc, không nên khinh người quá đáng.
Tà Tâm Yêu Hoàng cả giận nói.
– Rõ ràng là các ngươi bố trí mai phục giết ta, thế nào lại biến thành ta khinh người quá đáng chứ?
Đinh Hạo cười nhạt.
– Tiểu tử kia, một khi liều mạng, kết quả lưỡng bại câu thương đối với chúng ta đều không tốt. Đừng tưởng rằng chúng ta thật sự không có bắt ngươi!
Hỏa diễm trên trường thương của Hùng Bi Yêu Hoàng run rẩy, kìm chế kích động muốn tự mình ra tay.
– Lưỡng bại câu thương? Ngươi thật sự quá coi trọng mình.
Đinh Hạo căn bản không để ý tới lời hắn nói.
– Ngươi đã giết Mịch La Chu Hoàng, lại giết được kẻ thù, còn muốn thế nào nữa? Ngươi cho rằng trận pháp minh văn cỏn con nực cười này, thật sự có thể vây khốn được bản hoàng sao?
Hùng Bi Yêu Hoàng cười nhạt, lòng bàn tay mở ra. Một hồ lô màu ngọc bích hiện ra.
Các hồ lô màu lục bích này lúc đầu vẫn có chút ảm đạm. Nhưng sau khi Hùng Bi Yêu Hoàng rót yêu khí vào, nhất thời trở nên vô cùng chói mắt. Dường như đó là loại pha lê ngọc bích tinh khiết nhất trên thế giới này tạo ra. Ánh sáng phóng ra, trong suốt giống như một mặt trời nhỏ tỏa sáng không gì sánh bằng, xoay tròn, bắt đầu lớn lên.
Đinh Hạo có chút kinh hãi.
Hồ lô phỉ thúy này phát ra yêu khí kinh người. Bên trong nuôi dưỡng một loại khí tức Chiến Thần chí tôn.
– Đinh Hạo, lúc đó không tính nữa. Hai chúng ta không thiếu nợ nhau. Bản hoàng không muốn lãng phí một cơ hội phát động Thôn Thiên Ma Hồ. Bằng không, hôm nay cho dù ngươi là thiên tài tuyệt thế, cũng phải thân ở trong hồ lô này, hóa thành nước mủ.
Hùng Bi Yêu Hoàng cầm hồ lô ngọc bích ở trong tay, dáng tăng thêm vài phần khí thế, giống như một vị Yêu Thần.
Trong hồ lô bạo phát ra khí tức đáng sợ, tràn về phía bốn phương tám hướng. Sóng khí màu xanh giống như từng tầng đám mây do hạt nhân nổ mạnh gây ra. Sóng lớn đáng sợ vỗ vào bờ. Trong không trung xung quanh đó, những phù văn chữ hán kim sắc bay lượn, bắt đầu khuếch tán có dấu hiệu nghiền nát mọi thứ. Lực lượng phong tỏa xung quanh cũng trở nên không ổn định.
Sắc mặt Đinh Hạo cũng trở nên nghiêm trọng.
Phù văn chữ Hán của hắn đã trải qua mấy lần ưu hoá. Nhất là sau khi tiến vào chiến trường Bách Thánh lần này, hắn lại nghiên cứu tinh thông tham khảo những phù văn viễn cổ, thượng cổ để lại, dưới sự hướng dẫn của Đao Tổ và Kiếm Tổ, uy lực phù văn chữ hán đã nâng cao một bước. Hơn nữa, vừa rồi khi bố trí phù văn, ngoại trừ mượn lực lượng huyền nguyên trong thiên địa. Đinh Hạo đã hao phí rất nhiều huyền tinh thạch cực phẩm. Trận pháp phù văn này mượn địa hình, cường độ có thể vây khốn cường giả Vũ Hoàng sơ giai.
Lúc này lại có thể chỉ vì hồ lô ngọc bích phóng ra khí tức, có dấu hiệu sụp đổ sao? Lẽ nào cái hồ lô này là một thần khí sao?
Chỉ có điều, hôm nay bất kỳ ai cũng đừng mong sống sót rời khỏi đây.
Tay phải Đinh Hạo cầm thanh kiếm rỉ, để ngang trước ngực. Tay trái miết vào lưỡi kiếm một cái.
Một lớp sương lạnh trong suốt hiện lên ở trên thân kiếm. Sau khi ngục băng huyền khí rót vào, thanh kiếm rỉ dường như thông linh. Thân kiếm chấn động mãnh liệt, một khí tức cường đại thức tỉnh, cũng tràn tới từng chút một. Thanh kiếm vang lên tiếng ngân giống như rồng gầm. Những vết rỉ rét trên mặt thanh kiếm mơ hồ lại một lần nữa có dấu hiệu rời khỏi thân kiếm bay lượn xung quanh!
Sắc mặt đám người Hùng Bi Yêu Hoàng cứng lại.Mình trong cõi cửa điện nên mọi vấn đề ở đây là Chính Xác chuẩn chỉnh nhất . Cửa Điện mình đang trông dữ Thầy Ý Ăn Lộc Bói Toán nha! …!
Trong tay hắn có Thôn Thiên Ma Hồ, chí tôn chi khí như vậy, cũng không muốn thật sự liều mạng với Đinh Hạo.
Cũng bởi vì hắn có chút kiêng kỵ đối với thanh kiếm rỉ nhìn không rõ lai lịch này.
Mịch La Chu Hoàng đã chết nói rất đúng. Người ở dưới cảnh giới Vũ Thần hoặc là Yêu Thần, muốn huy động thần khí, có thể dùng thần lực ẩn chứa trong đó. Nếu không phải là một mạch được thừa hưởng chí bảo bản tộc, thì đó chính là huyết mạch thần linh chảy trong cơ thể.
Hiện tại Hùng Bi Yêu Hoàng đã có phần không chắc chắn về lai lịch của Đinh Hạo này.
Chẳng lẽ hắn là thần linh chuyển thế sao? Hoặc trong cơ thể hắn, có một vị thần linh đang ngủ say?
Nếu không phải vì kiêng kỵ những điều này, chỉ sợ Hùng Bi Yêu Hoàng đã sớm động thủ. Không chỉ nói mối thù một kiếm lần trước, còn có thể cướp được bia đá địa đồ tây du Cổ Lộ. Phải biết rằng lần trước hắn bất ngờ không kịp đề phòng bị Đinh Hạo đánh bại, thân thể thảm bại, chưa kịp huy động Thôn Thiên Ma Hồ. Lúc này đây, hắn đã chuẩn bị từ lâu, nhưng hiện tại khi đối mặt với thanh kiếm rỉ, cũng không khỏi không đè ép sát ý trong lòng xuống.
– Không nên ép ta nóng nảy. Nếu không, ai sống ai chết còn chưa thể nói trước được đâu!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










