Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 109 [ chương 541 đến 545 ]
❮ sautiếp ❯Chương 541: Đảo khách thành chủ
Hôm nay hơn hai mươi thế lực trong Tuyết Châu tập hợp tại dãy núi của Vấn Kiếm Tông. Bọn họ tuyệt đối không phải tới để uống rượu chúc mừng.
Chỉ sợ không bao lâu nữa, một trận chiến không thể tránh được sẽ diễn ra.
Dưới ép buộc của lợi ích, đừng nói là thế lực Yêu tộc, ngay cả tông môn Nhân tộc, chỉ sợ cũng sẽ gia nhập vào trong trận tranh đoạt này. Cục diện hiện nay đối với Vấn Kiếm Tông mà nói, quả nhiên là nguy hiểm giống như trứng xếp chồng. Một khi xử lý không tốt, thậm chí sẽ có nguy cơ bị diệt tông tuyệt phái.
– Các vị nói xem, chúng ta nên ứng phó như thế nào!
Ánh mắt Lý Kiếm Ý, đảo qua mọi người ở đây.
Tất cả im ắng một mảnh.
Đứng đầu Vấn Hình Đường, Đường Phật Lệ cười khổ một tiếng, mở miệng nói:
– Nhìn tình thế hiện tại, chỉ sợ tin tức mỏ huyền tinh thạc đã truyền ra ngoài. Nếu tiếp tục truy hỏi xem vì sao tin tức có thể lọt ra ngoài, điều này không có mấy ý nghĩa nữa. Lấy lực lượng của một tông Vấn Kiếm Tông ta, muốn chống lại thực lực của hơn hai mươi nhà, căn bản là không có khả năng. Cho nên, chỉ sợ chúng ta không giữ được mỏ huyền tinh thạch này!
Lý Kiếm Ý gật đầu:
– Trong phúc có họa, trong họa có phúc. thần tàng như vậy tông môn cấp như chúng ta không có khả năng độc bá.
Đó là một sự thật tàn khốc.
Mỏ huyền tinh thạch này vốn xuất hiện ở trong sơn môn Vấn Kiếm Tông, hẳn là thuộc về Vấn Kiếm Tông. Đáng tiếc khoản tài phú này thật sự quá lớn. Trong Tuyết Châu không bất kỳ một tông môn nào có thể chống lại lực hấp dẫn như vậy. Không có đủ thực lực, muốn độc chiếm, chỉ có thể tự chịu diệt vong.
– Chẳng lẽ chúng ta cứ dâng tặng mỏ huyền tinh thạch như vậy cho đám tông môn học viện Thanh Bình hay sao?
Trong đám người, có người trầm tư, tức giận nói.
Đúng vậy, nếu như thật sự nhường mỏ tài nguyên khoáng sản này ra, chỉ sợ mọi người ở đây, không có bất kỳ một người nào cam tâm tình nguyện.
Tiếng người bàn tán nghị luận trở nên xôn xao.
Đường Phật Lệ hừ lạnh một tiếng.
Uy nghiêm của người đứng đầu Vấn Hình Đường khiến tất cả mọi người ngậm miệng.
Lúc này hắn mới không nhanh không chậm nói:
– Vì tương lai, chúng ta cần bắt tay vào làm từ hai phương diện. Thứ nhất, gởi thư tín rộng rãi, về phía các tông môn đồng minh cầu viện. Từ trước tới nay, các tông môn Vô Niệm Phái và Thiên Âm Cốc, cùng với Trảm Nhật Thành có quan hệ hòa thuận với Vấn Kiếm Tông ta. Chúng ta mời bọn họ phái cao thủ tới trấn thủ, chúng ta có thể chia một phần sáu hầm mỏ cho bọn họ. Như vậy hẳn là tạm thời có thể ổn định cục diện. Thứ hai, lập tức phái người đột phá vòng vây, báo chuyện này cho Huyền Sương Thần Cung biết. Dựa theo lệ cũ của Thần cung trước kia, tuy rằng bọn họ sẽ chiếm đi sáu phần lớn của hầm mỏ, nhưng sẽ phần cho chúng ta khoảng một phần mười. Hơn nữa bọn ọ sẽ phái cao thủ trấn giữ ở hầm mở. Cứ như vậy, Tuyết Châu sẽ không còn tông môn nào dám có chủ ý động tới hầm mỏ này.
Thời điểm mọi người đang thương nghị, đột nhiên có tiếng gọi dồn dập vang lên.
Trong đại điện, một đệ tử bước nhanh tới, quỳ một chân trên đất bẩm báo nói:
– Khởi bẩm chưởng môn nhân và các vị trưởng lão sư thúc, trưởng lão Lục Hùng Phi của học viện Thanh Bình hiện đang ở Tẩy Kiếm Trì, muốn cầu kiến chưởng môn nhân.
Khóe mắt Lý Kiếm Ý hiện lên một tinh quang. Hắn liếc mắt nhìn đám người Đường Phật Lệ, Khí Thanh Sam, giơ tay lên nói:
– Cho hắn tiến vào.Duyên Phận : Gặp là Duyên , Biết là Phận. …!
– Vâng.
Đệ tử kia nhận lệnh rời đi.
– Lục Hùng Phi là đệ nhất cao thủ của học viện Thanh Bình, luôn luôn cường thế. Hắn đã từng là viện trưởng học viện Thanh Bình, ngoài sáng trong tối nhằm vào Vấn Kiếm Tông ta. Trong tay hắn dính đầy máu của Vấn Kiếm Tông. Tuy rằng mấy năm gần đây hắn từ chức viện trưởng, đã thu liễm hơn nhiều. Chỉ có điều tính tình kiêu ngạo hống hách của hắn, chỉ sợ là không sửa được bao nhiêu… Hắn tới không phải với ý tốt!
Lý Kiếm Ý cười lạnh nói.
– Chỉ sợ là vì khoáng thạch huyền tinh. Cú mèo làm tổ, không chuyện không đến. Không ngại nghe xem thử hắn nói thế nào.
Khí Thanh Sam ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Hắn và Lục Hùng Phi là cùng một thế hệ. Trong đó có không ít ân oán. Bọn họ đã từng giao đấu vô số lần, tuyệt đối là tử địch khó có thể sống chung. Vừa nghe Lục Hùng Phi lộ diện, hắn nhất thời tản ra sát khí khó có thể nhẫn nhịn được.
Qua nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Vấn Kiếm Tông và học viện Thanh Bình qua lại. . ngôn tình hoàn
Chỉ là thời cơ không đúng, lá gan của Lục Hùng Phi ngược lại cũng không nhỏ, lại dám một mình xông vào chỗ hiểm.
Trong lúc nói chuyện, đệ tử kia đã quay lại. Đi theo phía sau hắn là một lão nhân râu tóc bạc trắng, dáng đi long hành hổ bộ.
Người này thoạt nhìn khoảng tám chín mười tuổi, râu dài bay phất phơ ở trước ngực. Tóc chòm râu và lông mày, tất cả đều là một màu trắng, giống như ngân châm, nhưng tinh thần quắc thước, thể trạng khôi ngô, sắc mặt hồng nhuận, giống như hùng sư, khí thế ép người. Trên mặt hắn cũng không có một nếp nhăn, ánh mắt như điện, khiến người ta có một cảm giác già rồi nhưng vẫn tráng kiện.
Đây là Lục Hùng Phi đã từng là đệ nhất cao thủ Tuyết Châu, viện trưởng tiền nhiệm của học viện Thanh Bình, tổ phụ của Lục Tiên Nhi.
Thân tiến vào vùng đất của kẻ địch, trên mặt Lục Hùng Phi hoàn toàn không có chút khiếp sợ nào. Hắn đảo khách thành chủ, vẫn ung dung quan sát toàn bộ bố cục và trang trí trong đại điện chưởng môn. Ánh mắt hắn đảo qua trên mặt của một đám cao thủ Vấn Kiếm Tông, cuối cùng rơi vào trên người chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý.
Lục Hùng Phi cười ha ha một tiếng, giọng nói như sấm, nói:
– Nhớ năm đó, thời điểm lão phu còn nắm giữ học viện Thanh Bình, từng lập chí nguyện to lớn, một ngày kia, phải bước vào đại điện chưởng môn Vấn Kiếm Tông, uống rượu múa kiếm. Ngày hôm nay lần đầu tiên tới đây. Ha ha ha, chỉ có điều, nguyện vọng của lão phu, thoạt nhìn sẽ rất nhanh được thực hiện.
– Làm càn!
– Nói khoác không biết ngượng!
– Học viện Thanh Bình hôm nay đã bị Vấn Kiếm Tông ta thay thế vị trí. Chung quy sẽ có một ngày, thần điện Hoa Đào chính là nơi đệ tử Vấn Kiếm Tông ta luyện kiếm.
Thần điện Hoa Đào chính là đại điện của viện trưởng học viện Thanh Bình.
Trước thái độ điên cuồng của Lục Hùng Phi, các cao thủ Vấn Kiếm Tông đều trợn mắt nhìn, chỉ trích.
– Ha ha ha, tai ương ngập đầu ở ngay trước mắt, đám người các ngươi chỉ là đám chó sủa ầm ĩ kêu xé trời thì có thể làm được sao?
Lục Hùng Phi cười ha ha, ánh mắt khinh miệt đến cực điểm, căn bản không để ý tới đông đảo cao thủ Vấn Kiếm Tông đang ở đây. Hắn cười to nói:
– Đại hội luận phẩm tông môn, thật ra đám người thối nát các ngươi vô duyên vô cớ lượm được một chút tiện nghi mà thôi. Nếu không phải tên tiểu tử được gọi là Đinh Hạo kia xuất thế hơn người, ngươi cho rằng hôm nay, còn có Vấn Kiếm Tông của ngươi ở trên đời này sao?
– Lão tặc ăn nói bừa bãi!
Một tiếng gầm vang lên. Đường Phật Lệ tính tình nóng nảy nhất đứng phắt dậy, quang diễm huyền khí toàn thân tăng vọt, giống như một mặt trời đỏ.
Chương 542: Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành
Sát khí tập trung vào Lục Hùng Phi, mắt thấy đã muốn ra tay.
Lục Hùng Phi cũng không để ý. Dưới hàng mày trắng, một đôi mắt đầy lệ khí bắt đầu lộ ra hàm ý khiêu khích trắng trợn.
– Được, Lục lão cẩu, ngươi không tiếc lấy thân tiến vào nơi nguy hiểm, không phải chỉ để nói những lời thối tha như vậy thôi chứ?
Khí Thanh Sam vẫn im lặng không lên tiếng, lúc này mới chậm rãi đứng lên. Mái tóc dài xám trắng không gió tung bay. Hắn nhìn chăm chú vào Lục Hùng Phi, nói:
– Có lời gì, cứ nói rõ ràng ra đi. Lại là lão già mấy trăm tuổi, cần gì phải giả vờ ngang ngược, trái lại khiến đám hậu bối coi thường!
– Ha ha ha, Khí lão nhi, nghe nói ngươi bởi vì chuyện của đại đồ nhi, nản lòng thoái chí, đã sớm không để ý tới chuyện lớn chuyện nhỏ trong Vấn Kiếm Tông. Sau này vì Đinh Hạo, lại có thể lần thứ hai phá giới, can thiệp vào thế tục. Thực sự đáng tiếc, Đinh Hạo là kỳ tài ngút trời như vậy, lại có thể rơi vào trong tay Vấn Kiếm Tông của ngươi. Khí lão nhi, đại nạn rơi xuống, chỉ sợ bộ xương già này của ngươi cũng chưa chắc có thể che chở cho Vấn Kiếm Tông vượt qua kiếp nạn lần này.
Lục Hùng Phi rướn đôi mày trắng, thái độ càng thêm cuồng ngạo.
– Chuyện của lão tử, còn chưa tới phiên ngươi tới giả từ bi làm mèo khóc chuột.
Khí Thanh Sam cười lạnh nói.
Lục Hùng Phi gật đầu, gằn giọng nói ra từng chữ:
– Được, xem ngươi đắc ý đến khi nào. Nếu đã nói tới đây, vậy ta cũng nói rõ ràng cho ngươi biết. Ngươi nhường ra mỏ huyền tinh thạch ở phía sau núi, trái lại sẽ thả cho Vấn Kiếm Tông ngươi một con đường sống!
– Cái gì?
– Khẩu khí thật là lớn!
– Cho rằng mình là gì chứ?
Trong đại điện nhất thời vang lên những tiếng quát mắng.
Tuy rằng Lục Hùng Phi đã từng là đệ nhất cao thủ Tuyết Châu, nhưng đây là chuyện đã qua. Hắn lại dám nói ra những lời như vậy, quả thực chính là muốn chết.
– Nói khoác không biết ngượng.
Lý Kiếm Ý vỗ bàn. Vị chưởng môn nhân vẫn luôn trầm mặc này cười lạnh nói:
– Thời đại của học viện Thanh Bình ngươi… đã qua. Hôm nay, tại Tuyết Châu, Vấn Kiếm Tông ta mới là đệ nhất tông môn. Mỏ huyền tinh thạch, chính là thần tàng do ông trời ban tặng cho tông môn ta. Học viện Thanh Bình ngươi muốn mượn máu tươi và xương trắng để đổi, vậy phải xem kiếm trong tay các đệ tử tông môn chúng ta, còn có thể chém bay xương của đạo phỉ hay không!
Lời này của chưởng môn nhân có một loại mị lực kỳ lạ, khiến nhiệt huyết của tất cả mọi người ở đây đều trở nên sôi trào.
Nhưng đón lấy lại là nụ cười nhạt đầy vẻ xem thường của Lục Hùng Phi.
– Ha ha ha, một đám người sắp nhận lấy cái chết, còn ở chỗ này thể hiện. Nói thật cho các ngươi biết, lão phu tới đây, không phải chỉ đại biểu cho học viện Thanh Bình.
Lục Hùng Phi cười ha ha.
– Các ngươi không chỉ phải ngoan ngoãn dâng mỏ huyền tinh thạch ra, còn phải trong vòng một tháng, hoàn toàn dọn sạch rời khỏi dãy núi Vấn Kiếm Sơn. Chỉ cần làm được hai điểm này, xem như nể tình đều là Nhân tộc, lưu lại cho Vấn Kiếm Tông ngươi một chút căn cơ. Bằng không, chờ ta lại đến chỗ này, huyết tẩy Vấn Kiếm Sơn!
Lời nói vừa dứt, khí thế toàn thân Lục Hùng Phi tăng vọt. Thần thái nhất thời trở nên lạnh lùng hung ác.
Trong nháy mắt khí thế bạo phát, khiến rất nhiều người ở đây đều cảm giác được hít thở khó khăn.
Một vài đệ tử nòng cốt của Vấn Kiếm Tông, hoảng sợ nhìn lão nhân giống như cuồng sư này, mơ hồ có một loại ảo giác, dường như đang đối mặt với một vị ma thần không thể chiến thắng. Bọn họ có một cảm giác ngưỡng mộ. Trong tầm mắt bọn họ, thân ảnh của lão nhân này tăng vọt gấp mấy lần, quả thực sắp chạm tới đỉnh đại điện.
– Chỉ dựa vào ngươi sao?
Khí Thanh Sam bước từng bước từ trên bậc thang đi xuống.
Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ đã từng là đối thủ cũ. Mái tóc dài màu xám trắng bay phất phới. Cũng không thấy hắn làm gì, nhưng khí thế cường đại phát ra từ trên người Lục Hùng Phi, trong nháy mắt đã biến mất.
Các đệ tử quan trọng của Vấn Kiếm Tông vừa nãy còn chìm trong ảo giác, phút chốc chỉ cảm thấy tâm thần chấn động. Khi nhìn lại Lục Hùng Phi lần nữa, loại cảm giác ngưỡng mộ kia đã biến mất, chỉ còn là một lão nhân bình thường mà thôi.
– Nếu như lại thêm Liệt Thiên Kiếm Tông thì sao?
Lục Hùng Phi lạnh lùng cười.
Con ngươi trong mắt Khí Thanh Sam thoáng co lại:
– Ngươi nói cái gì?
Trong mắt Lục Hùng Phi dâng trào một ánh nhìn đầy đắc sắc. Hắn cười lạnh nói:
– Ngươi cho rằng này long khí màu tím phóng lên trên không trung, chỉ kinh động có các tông môn Tuyết Châu sao? Xem ra các ngươi căn bản cũng không biết, màu tím kia phóng ra, rốt cuộc đại biểu cho cái gì… Thành thật mà nói, chuyện này đã sớm kinh động tới các môn phái siêu cấp ở các châu khác. Rất nhiều cao thủ đang trên đường chạy tới đây. Nếu như các ngươi không thần phục, kết cục duy nhất, chính là chết. Học viện Thanh Bình ta không ngần ngại bỏ đá xuống giếng!
Nói xong, Lục Hùng Phi cười ha ha một tiếng, xoay người chậm rãi về phía cánh cửa tiến ra ngoài.
– Suy nghĩ cho thật kỹ. Lý Kiếm Ý, Khí Thanh Sam, ngày nay thiên hạ đã loạn. Tuyết Châu đã không phải là Tuyết Châu trước đây. Cho dù là học viện Thanh Bình ta… Ai!
Một tiếng thở dài vang lên. Vị này đã từng là đệ nhất cao thủ Tuyết Châu, biến mất ở phía xa.
Trong tiếng thở dài cuối cùng này, mọi người nghe rõ có mùi của một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.
Các tông môn siêu cấp của đại châu khác đang lao tới đây. Điều này cũng có nghĩa là học viện Thanh Bình cũng sẽ bị trùng kích cực lớn. Thiên hạ đã loạn. Khi dòng nước xiết tiến vào trong thiên địa, xem các đại môn phái làm sao ứng phó được, làm sao có thể chỉ lo cho bản thân mình khiêm tốn trở ra?
Ánh mắt mọi người, đều rơi vào trên người ba người Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ và Khí Thanh Sam.
Đường Phật Lệ hừ lạnh một tiếng, nói:
– Bất luận thế nào, cơ nghiệp của các vị tiền bối để lạ không thể ném đi. Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành. Dãy nũi Vấn Kiếm Sơn chỉ có thể có một tông môn. Đó chính là Vấn Kiếm Tông!
Lời nói này vang vọng ở bên tai mỗi người.
…
…
Trong không gian mờ tối. bên tai vĩnh viễn vẫn nghe được tiếng nước chảy tí tách. Dường như có nước từ mái hiên giọt xuống, giống như cát chảy liên tục không dừng.
Đường dưới chân thoạt nhìn nhấp nhô không bằng phẳng, lại có vật chất phủ dày có màu xanh xám giống như rêu. Bước lên lại có cảm giác cực kỳ trơn trượt. Càng ngày càng đi sâu vào trong, địa thế càng trở nên kỳ quái. Thạch bích trên đỉnh đầu, cũng càng ngày càng thấp hơn.
Đây là đoạn tây du Cổ Lộ thứ bảy.
Một thế giới hang động dưới lòng đất.
Không gian mờ tối, không khí bị đè nén. Áp lực của pháp tắc càng ngày càng rõ ràng, khiến bất kỳ một người nào tiến vào trong đó, đều cảm giác được áp lực. Theo thời gian trôi qua, người ta sẽ có một loại cảm giác bị ánh sáng lờ mờ này cắn nuốt. Nếu vẫn tiếp tục không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, rất nhiều người thậm chí sẽ nổi điên!
Thạch nhũ từ thạch bích trên đỉnh đầu rũ xuống, mơ hồ lóe ra hào quang kỳ lạ, mỹ lệ lại nguy hiểm trí mạng.
Chương 543: Địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm
Kỷ Anh Khởi đã đổi sang nằm ở trên lưng Đinh Hạo. Bởi vì với thực lực của Kỷ Anh Nam, ở trong hoàn cảnh như vậy rất khó bảo vệ được muội muội của mình. Toàn thân Đinh Hạo phát ra kim sắc quang minh huy hoàng, bao phủ tiểu nha đầu ở trong đó, ngăn cách với áp lực bên ngoài.
Đây là một không gian rất đáng sợ. Nó giống như một mê cung dưới lòng đất, với hàng ngàn hàng vạn lối đi thông với các hướng, giống như là thế giới hang động phức tạp nhất của loài kiến. Ở trong này rất dễ lạc đường. Hơn nữa nguyên tố ở trong không gian này cực kỳ hỗn loạn. Rất nhiều nơi, trong hư không lóe ra ánh sáng màu tím đen, nói rõ đó là nơi không gian gián đoạn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Ở đây áp lực pháp tắc lớn hơn.
Mặc dù là cường giả cấp Tiên Thiên Vũ Tông, ở chỗ này cũng sẽ bị áp chế giống như người bình thường, chậm rãi đi bộ, rất dễ cảm thấy mệt mỏi rã rời, không cách nào đi nhanh được, càng không nói tới bay. Trong không khí tràn ngập một khí tức nguy hiểm nhàn nhạt.
Trực giác nói cho Đinh Hạo biết, ở đây rất đáng sợ.
Trong lòng đất, các hang động nham thạch thông tới các nơi. Cho dù đi vòng vòng, cũng không biết thông tới chỗ nào.
– Bên này… Đúng. Tiếp tục. Rẽ phải ở phía trước!
Nằm ở trên lưng Đinh Hạo, Kỷ Anh Khởi nhỏ giọng nhắc nhở phương hướng.
Nha đầu này có một loại năng lực định hướng trời sinh. Thậm chí so với trực giác Kỷ Thân Thiên Địa, cảnh giới tầng thứ sáu của Thắng Tự Quyết của Đinh Hạo lại càng biến thái hơn. Dưới sự chỉ dẫn của nàng, ba người cũng đi nửa ngày vẫn chưa gặp phải cảnh xấu hổ phải quay trở lại chỗ cũ.
Đinh Hạo vẫn luôn cảm ứng thuộc tính của pháp tắc đoạn Cổ Lộ thứ bảy này.
Hang động nham thạch, bốn vách tường đều là nham thạch không biết đã tồn tại bao nhiêu vạn năm. Dường như là thuộc tính thổ. Chỉ có điều những tiếng nước chảy tí tách và và thường xuyên có sông ngầm xuất hiện, dường như lại mang theo thuộc tính thủy. Từng vòng xoáy không gian đứt đoạn với đường kính một đến hai thước lúc ẩn lúc hiện, lại dường như lại đang giơ cờ nói rõ nơi này có một phần lớn nguyên tố không gian…
So với sáu đoạn Cổ Lộ trước đó, thuộc tính nguyên tố lực lượng ở đây cũng không rõ ràng.
– Không gian như vậy…
Trong đầu Đinh Hạo lóe lên linh quang. Hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trên mặt hiện ra một tia mừng rỡ. Môi trường như vậy, không phải là nơi thần dược địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm sinh trưởng sao?
Vừa nghĩ tới điểm này, Đinh Hạo cũng không còn nóng vội chạy đi nữa. Hắn dùng thần thức phón ra ngoài, quan sát kỹ tất cả mọi thứ trong phạm vi ngàn thước xung quanh đó.
Một canh giờ sau.
– Chờ một chút!
Cuối cùng Đinh Hạo đã phát hiện ra.
Hắn tiến về phía nam mười sáu bước, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống. .
Ở trong một vũng nước, dưới một gốc cây măng đá, hắn chậm rãi rút ra một thứ gì đó dài giống như cây nấm màu vàng. Quan sát thấy trên đầu màu vàng chanh, phía dưới lại có màu trắng như tuyết. Thoạt nhìn giống như một chiếc ô thu nhỏ, nhưng lại phát ra mùi thơm nồng đậm.
Thứ này dường như có linh tính, giống như một đứa trẻ, liều mạng giãy dụa ở trong tay Đinh Hạo, muốn chạy trốn.
Địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm!
Trong mắt hai người Kỷ Anh Khởi và Kỷ Anh Nam chợt sáng ngời.
Nhất là Kỷ Anh Nam. Toàn thân hắn trực tiếp run rẩy. Niềm vui sướng cực lớn che phủ lấy hắn. Vị kiếm khách trầm mặc ít nói này run giọng nói:
– Đây… chính là… địa măng… Cửu Hoàng Hộ Tâm… Nhất định là nó. Đinh đại hiệp, có đúng là nó không?
Hai huynh muội thậm chí đã từng bán toàn bộ gia sản Kỷ gia Ngọc Châu, chỉ điên cuồng tìm kiếm qua địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm. Cho nên cả hai đối với hình dạng và màu sắc của loại thần thảo bảo dược này, lại hiểu rất rõ.
Đối với Kỷ Anh Nam mà nói, hình dạng của gốc thực vật này, quả thực giống như đã khắc thật sâu ở trong đầu óc, trong linh hồn hắn. Hắn chỉ đau khổ tìm kiếm hy vọng cứu mạng. Vào giờ phút này hy vọng cứu mạng đó đột nhiên xuất hiện, khiến hắn có chút khó tin. Cho nên hắn mới muốn nhận được đáp án khẳng định từ chỗ Đinh Hạo.
Đinh Hạo gật đầu.
– Chỉ có điều miếng địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm này xem ra chỉ mới trăm năm, thể tích quá nhỏ, màu sắc phát sáng còn chưa trở thành màu kim hoàng hoàn toàn. Linh tính không đủ. Dược hiệu hơi kém một chút.
Đinh Hạo ném gốc bảo dược này vào trong nhẫn trữ vật, cười nói:
– Ta quan sát môi trường của nơi này, trời sinh thích hợp cho địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm sinh trưởng. Loại bảo dược này có tập tính sinh trưởng theo đàn. Chỉ cần xuất hiện một gốc, trong phạm vi ngàn thước, tất nhiên còn có đồng loại khác. Chúng ta không ngại cẩn thận tìm kiếm một chút.
– Đúng đúng đúng, phải tìm thật kỹ… Tìm xem…
Kỷ Anh Nam quả thực sắp lệ nóng quanh tròng.
Đã bao nhiêu năm qua, trong lúc gần như tuyệt vọng, rốt cuộc đã tìm được thần dược này. Bệnh nan y của muội muội mình cuối cùng đã được cứu rồi, cuối cùng được cứu rồi. Phụ thân, mẫu thân, hai người ở dưới cửu tuyền, có thể ngủ yên. Con đã thực hiện được lời đã hứa với hai người. Tuy rằng con không phải một người kế thừa gia tộc đạt tiêu chuẩn, nhưng hẳn cũng được coi là một vị ca ca đạt tiêu chuẩn chứ?
Kỷ Anh Nam quả thực có một cảm giác kích động muốn cười lớn.
Ở dưới sự chỉ đạo Đinh Hạo, Kỷ Anh Nam cũng bắt đầu cẩn thận tìm kiếm ở các vũng nước xung quanh lối đi.
Trong giây lát, thật ra Đinh Hạo đã tìm được hai, ba gốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm. Chỉ có điều mấy gốc bảo dược này vẫn không tính là lâu năm. Một gốc có phẩm chất tốt nhất, đại khái cũng chỉ có khoảng hai trăm năm mà thôi. Màu cam trên đỉnh đã biến thành màu vàng óng ánh, còn chưa hoàn toàn lớn lên. Đinh Hạo cố tình tiếp tục trồng loại thần dược này, cho nên đều lưu ở trong nhẫn trữ vật, lấy thủ đoạn hoạt tính bảo tồn, để bảo vệ chúng.
Kỷ Anh Nam sốt ruột tới mức đầu đầy mồ hôi.
Kỷ Anh Khởi nằm ở trên lưng Đinh Hạo, bắt đầu cười khanh khách.
Trải qua đã nhiều ngày được Đinh Hạo chiếu cố, gương mặt của tiểu nha đầu này cuối cùng đã đẫy đà hơn một ít. Trên da có huyết sắc. Mái tóc vốn khô vàng dường như cỏ dại, cũng trở nên sáng bóng, cả người đầy tinh thần, cười nói:
– Ca ca, đừng có gấp. Ca xem đầu ca đầy mồ hôi như vậy kia. Hì hì, nhất định có thể tìm được. Đã có Đinh đại ca ở chỗ này…
Thấy thân thể muội muội chuyển biến tốt đẹp và trên mặt lộ ra nụ cười hiếm thấy, trong lòng Kỷ Anh Nam cũng cảm thấy ấm áp.
Một cảm giác hạnh phúc trước đó chưa từng có khiến kiếm khách trầm mặc ít nói này hưng phấn muốn khóc.
Hắn đang muốn nói gì, đột nhiên con ngươi co lại. Ánh mắt dường như dừng lại ở một vị trí phía trước, chỉ cách đó hơn hai mươi thước.
– Đó là…
Ánh mắt vui mừng như điên trong nháy mắt lộ ra.
Bởi vì trong vũng nước cách đó hai mươi thước có một gốc măng đá lớn. Đó là một gốc lớn tới lưng người trưởng thành. Toàn thân phát ra màu vàng óng ánh, tản ra mùi thuốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm thấm vào ruột gan. Nó đang nhẹ nhàng xoè tán, ánh sáng quang diễm lại phát ra yếu ớt, nhưng soi sáng toàn bộ lối đi đầy thần bí mỹ lệ này!
Chương 544: Một cạm bẫy
Đây ít nhất là một cái địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm nghìn năm.
Hai mắt Kỷ Anh Nam tỏa ánh sáng. Có gốc thần dược này, bệnh của muội muội không chỉ có thể trị hết, nói không chừng còn có thể khiến trong thời gian ngắn nhất khiến nàng khôi phục lại bình thường. Thậm chí có thể cải thiện kinh mạch thể chất của nàng. Tương lai có tu luyện huyền công võ đạo, cũng có khả năng trở thành võ giả.
– Đinh đại hiệp, ha ha, ta tìm được một gốc lớn…
Kỷ Anh Nam hô to một tiếng, xoay người bước nhanh về phía gốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm này.
Trên mặt hắn bắt đầu hiện ra nụ cười hưng phấn nhất.
Đinh Hạo mỉm cười gật đầu, đang muốn nói gì. Đột nhiên cảm giác bất an trong lòng hắn chợt tăng mạnh. Một ý niệm hiện lên ở trong đầu. Hắn vừa ý thức được điều gì, nhất thời thất kinh, vội vàng lớn tiếng nói:
– Cẩn thận, trước tiên không nên tới gần…
Lời còn chưa dứt, Kỷ Anh Nam đã tới phía trước gốc địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm, cúi người hái gốc địa măng vương cấp này.
– A? Đinh đại hiệp ngài nói cái gì… Muội muội, muội mau nhìn…
Kỷ Anh Nam cầm gốc địa măng vương cấp ở trong tay, xoay người giơ cao về phía Đinh Hạo và Kỷ Anh Khởi, trên mặt mỉm cười đầy vui sướng.
Đúng lúc này.
Xuy xuy xuy xuy!
Liên tiếp có những âm thanh rất nhỏ vang lên trong lối đi đầy im ắng.
Từng đường ngân quang giống như tơ nhện, từ bốn phương tám hướng phóng tới.
Thân thể Kỷ Anh Nam nhất thời cứng đờ, giống như hóa đá. Gốc địa măng vương cấp hắn cầm trong tay đột nhiên rơi xuống.
Còn có cả cánh tay của hắn cũng rơi xuống cùng!
Một cảm giác cực kỳ trơn trượt xuất hiện ở cổ tay của hắn.
Qua niệng vết thương ở cổ tay kia có thể thấy da, máu và thịt, huyết quản và xương cốt. Đây là một loại mặt cắt khiến người nhìn thấy mà giật mình.
Vẻ tươi cười cứng lại ở trên mặt hắn.
Phụt!
Trong âm thanh khe khẽ, từng đường máu giống như sợi tơ nhỏ, xuất hiện rõ ràng ở trên da thịt hắn, che kín từng vị trí trên thân thể của hắn. Cánh tay, vai, phần lưng, hai chân cùng với đầu.
Sau đó một cảnh tượng khủng khiếp nhất xuất hiện.
Tơ máu bắn ra, giống như suối phun. Chỉ trong nháy mắt, thân thể Kỷ Anh Nam biến thành mấy trăm mảng máu và thịt, giống như bị con dao làm bếp sắc bén chặt từng mảnh bằng nhau, với thiên hình vạn trạng. Toàn thân trở thành một đống thịt nát!
Máu tươi phun ở trên gốc cây địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm, phát ra luồng khí nóng màu trắng!
Ngay cả lợi kiếm phía sau lưng hắn cũng cắt thành hai mươi mấy đoạn!
Kỷ Anh Khởi ngẩn người. Vẻ tươi cười cứng lại ở trên mặt của nàng. Nàng không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Trơ mắt nhìn ca ca thương yêu nhất của mình, ở trước mặt mình, thân thể sụp xuống xuống, biến thành từng mảnh thịt nát, máu tươi, xương trắng, nội tạng rơi đầy đất. Vũng nước dưới chân biến thành vũng máu…
Một khắc trước, thiếu nữ này còn cảm thấy mình là người hạnh phút nhất trên thế giới, hiện tại trong đầu cảm thấy trống rỗng, ngơ ngác nhìn thảm trạng trước mắt. Trong thời gian rất dài, nàng vẫn không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Sau đó nàng cũng không kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào, trước mắt chợt tối sầm, ngất đi!
Đinh Hạo vừa sợ vừa giận.
– Rốt cuộc là vật gì vậy?
Thần thức giống như thủy triều cuộn trào mãnh liệt lao ra, đảo qua không gian ngàn thước xung quanh.
Sau đó ở trong không gian Kỷ Anh Nam vừa chết thảm, Đinh Hạo nhìn được những mảnh chỉ bạc rất nhỏ mà mắt thường căn bản không cách nào phân biệt rõ được. Dường như đó là vô hình. Cũng không biết dùng nguyên liệu gì để chế tạo thành. Trong không gian hai mươi thước, những tia máu dày đặc giống như lưới nhện vô hình phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh gốc địa măng kia!
Cái này… tuyệt đối không phải do thiên nhiên sinh ra.
Đây là…
Một cái bẫy!
Rốt cuộc là ai làm?
Trong đầu chợt hiện lên một tia linh quang, Đinh Hạo nghĩ tới điều gì.
Hắn cũng không tức giận xông lên, mà trước tiên xoay người nhìn về phía mèo ác ma Tà Nguyệt và cá heo Manh Manh nháy mắt.
Một người hai thú trong nháy mắt đều cực kỳ cẩn thận ẩn thân tang hình. Ẩn người vào trong khe hở của một nham thạch, lẳng lặng quan sát biến hóa xung quanh. Mặc dù lúc này trong lòng Đinh Hạo đầy sát khí, nhưng hắn biết rõ, tuyệt đối không thể hành sự lỗ mãng. Có người bố trí một cạm bẫy rất tinh diệu ở chỗ này, chỉ sợ thực lực không nhỏ!
Quả nhiên chưa đầy mười lần hít thở, có một sự biến đổi khác thường xuất hiện.
Ở trong khe hở mười mấy vòng xoáy thời không đứt đoạn màu tím đen xung quanh đó lại có thể dần hiện ra hơn hai mươi một thân ảnh. Chúng xuất hiện ở trong động, chậm rãi tiến về phía Kỷ Anh Nam đã chết!
– Thành công rồi sao? Ha ha!
– Không mệt chúng ta hao tâm tổn trí như vậy, cuối cùng đã giết chết được mầm tai họa Đinh Hạo này?
– Nhất định là hắn. Chúng ta đều quan sát hướng đi của hắn. Nửa canh giờ trước, hắn ở cách nơi này chỉ hơn ba ngàn thước mà thôi. Hắc hắc, Đinh Hạo ở trong thành lớn Cửu Trọng Thiên truyền ra tin tức, chấp nhận trả bất kỳ giá nào để nhận được địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm. Ta nghĩ hắn vừa thấy được gốc địa măng vương cấp này, sẽ đi tới đào trước tiên. Trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, hắn tuyệt đối khó thoát khỏi tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu tuyệt sát này!
– Ha ha, đúng vậy. Dị bảo tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu này, ngay cả thân thể thần linh cũng có thể cắt nhỏ!
Lời nói chuyện được truyền tới rất rõ ràng.
Con ngươi trong mắt Đinh Hạo co lại.
Hóa ra là sát cục nhắm vào mình?
Yêu khí cuồn cuộn lan tỏa trong động. Xem ra trong đám người kia khẳng định có cường giả Yêu tộc.
Nói như vậy, Kỷ Anh Nam chẳng phải là chết thay mình sao?
Trong nháy mắt vừa rồi, Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu không có dấu hiệu nào đột nhiên phát động, ngay cả mình cũng không phát hiện ra. Có thể thấy được trận pháp này đáng sợ tới mức nào. Nghe giọng điệu của những người này, Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu này cực kỳ khủng khiếp. Nếu như mình rơi vào cạm bãy tuyệt sát này, tuyệt đối là hữu tử vô sinh!
Ta không giết bá nhân, bá nhân lại vì ta mà chết!
Cảm giác vô cùng hổ thẹn xông lên đầu. Sát ý trong lòng Đinh Hạo lại càng khó áp chế. Trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng cay nghiệt hung bạo. Hắn đặt Kỷ Anh Khởi đã hôn mê xuống, bảo mèo mập Tà Nguyệt và Manh Manh chiếu cố thật tốt cho nàng. Bản thân hắn lại lén lút bắt đầu bố trí. Hắn muốn giết sạch những người này, không thể để cho bọn chúng chạy trốn, không chừa một mống!
…
– Không đúng, người này không giống với Đinh Hạo!
Phía trước có người phát hiện có điểm không đúng, cao giọng kinh ngạc kêu lên.
– Ha ha, ngươi đúng là tiểu quái hay kinh ngạc. Dưới Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu của ta, ngay cả thần linh cũng sẽ bị cắt thành từng mảnh thịt. Ngươi còn có thể nhận ra hắn không phải là Đinh Hạo sao?
– Mong Chu Hoàng đừng hiểu lầm. Ta không phải có ý này. Mong ngài nghe ta giải thích. Từ trước tới nay, Đinh Hạo luôn mặc áo xanh. Bởi vì hắn xuất thân từ đông viện Thanh Y của Vấn Kiếm Tông. Người này toàn thân lại áo bào trắng.
Chương 545: Một cạm bẫy (2)
Tuy rằng toàn thân đã bị cắt thành thịt nát, nhưng từ những mảnh vải vụn vẫn miễn cưỡng có thể nhận rõ. Còn nữa vũ khí của Đinh Hạo, tuyệt đối không phải loại trường kiếm với phẩm chất này!
Đó là một giọng nữ.
– Làm sao có thể như vậy được? Chúng ta đã bố trí rất cẩn thận rồi. Không thể là người khác được!
Người còn lại nói.
– Chết tiệt. Quả nhiên không phải Đinh Hạo. hắn không phải là Đinh Hạo…
Có người cuối cùng đã xác định.
Lại có một người khác kinh ngạc kêu lên:
– Không xong. Nếu kẻ chết không phải là Đinh Hạo, vậy tên Đinh Hạo rốt cuộc đang ở đâu?
Một đám cao thủ cường giả vây quanh vũng máu trước mặt, đều kinh ngạc kêu lên. Lúc này, cuối cùng bọn họ đã nhìn ra, người chết ở dưới Tinh sợi sát thần Mịch La Thiên Chu không phải là Đinh Hạo. Cạm bẫy tuyệt sát thất bại, khiến bọn họ nhất thời trở nên khẩn trương.
– Ta đang ở trong này!
Một âm thanh mang theo sát khí chợt vang lên ở phía sau lưng bọn họ.
Cường giả Yêu tộc đầu sư thân người đã lên tiếng lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, chỉ cảm thấy trước ngực mát lạnh. Hắn cúi đầu nhìn xuống, một thanh trường kiếm rỉ sét loang lổ, đã xuất hiện tại vị trí trái tim trên ngực hắn, mang theo một chuỗi máu màu bạc nhàn nhạt. Hắn hoảng sợ kêu một tiếng. Nhưng hắn còn chưa phản ứng, ầm một tiếng, cả người bể nát thành huyết vụ!
– Là Đinh Hạo!
Một giọng nói tràn ngập sự sợ hãi, thét lên. Đây là âm thanh Đinh Hạo cực kỳ quen thuộc.
Lục Tiên Nhi. Nữ tử ác độc Lục Tiên Nhi của học viện Thanh Bình.
– Quả nhiên là ngươi!
Đinh Hạo hiện thân.
Lúc trước nghe được giọng nữ này, Đinh Hạo đã cảm thấy có chút quen thuộc.
Một kiếm chấn động nổ nát thân hình một cường giả Yêu tộc. Đinh Hạo thổi vết máu trên thanh kiếm rỉ, biểu tình lạnh lùng cay nghiệt, nhìn chằm chằm Lục Tiên Nhi, cắn răng nói:
– Đệ tử của học viện Thanh Bình, dù gì cũng là con cháu Nhân tộc. Ngươi lại có thể cấu kết với Yêu tộc, tàn sát đồng bào. Thực sự đắm mình trong sự bất trị. Ta thật hận lúc trước ở ngọn núi phía tây đã không chém chết ngươi, mới lưu ngươi ở lại nhân gian tiếp tục hại người!
Trên gương mặt Lục Tiên Nhi lộ vẻ sợ hãi. Nàng lùi từng bước về phía sau.
Nàng trốn ở phía sau mấy cường giả Yêu tộc và cao thủ Nhân tộc, lúc này mới căm phẫn thét to:
– Là ta thì thế nào? Ha ha, Đinh Hạo, lẽ nào ngươi đã quên mất? Ta đã từng nói, muốn ngươi phải trả giá thật lớn. Bất kỳ người nào chọc tới ta, ngày hôm nay đều chết chắc rồi. Nhiều cao thủ như vậy đến đây vì ngươi, ngươi trốn không thoát!
Nói xong lời cuối cùng, trong lòng Lục Tiên Nhi đột nhiên cảm thấy bình tĩnh trở lại.
Đúng vậy, nhiều cao thủ Nhân tộc và cường giả Yêu tộc ở chỗ này như vậy, cho dù Đinh Hạo lợi hại hơn nữa, hắn có thể làm thế nào? Cuối cùng còn không phải sẽ chết sao. Mình sợ cái gì chứ.
Đinh Hạo không để ý tới nữ nhân điên cuồng này nữa.
Ánh mắt của hắn giống như tia chớp đâm thủng không trung, đảo qua trên mặt những người này.
Trong số các cường giả Yêu tộc có hai người hắn quen.
Một kẻ thân như gấu đen, trên dưới đều một màu đen kịt. Yêu khí màu đen cuồn cuộn, giống như thực chất. Trong tay hắn cầm một thanh trường thương thú cốt. Hắn chính là Hùng Bi Yêu Hoàng chí cường giả của Vạn Yêu Cốc, trong trận đánh tại Thiên Hương Các đã thua ở trong tay mình. Tên còn lại dung mạo anh tuấn, giống như thư sinh. Trong con ngươi mang theo một vẻ tà mị. Chính là Tà Tâm Yêu Hoàng.
Hai đại Yêu Hoàng này lúc trước đều bị trọng thương. Chỉ có điều bây giờ nhìn lại dường như đã khôi phục không tồi. Nhất là Hùng Bi Yêu Hoàng, bị Đinh Hạo chém nát thân thể còn có thể khôi phục, xem ra hẳn đã sử dụng bí pháp hoặc là bí bảo nào đó.
Trong mắt hai người, ẩn chứa vẻ thù hận thâm độc, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo.
Ở giữa bọn họ, còn có một kẻ thấp bé, toàn thân phát ra yêu khí cuồn cuộn đang đứng.
Thân hình người này ngoại trừ hơi béo ra, cũng không có điểm nào khác lạ. Điểm thật sự quỷ dị, chính là ở trên mặt hắn. Trên khuôn mặt béo đầy thịt, lại có thể xuất hiện sáu con mắt màu xanh lục. Cứ hai con mắt ghép thành đôi, gần như chiếm cứ cả khuôn mặt. Trong con mắt màu xanh lục cũng không có con ngươi. Dường như chúng là là sáu vực sâu không thấy đáy màu xanh lục, có thể cắn nuốt linh hồn của tất cả sinh linh.
Trên mặt hắn, trừ điều đó ra còn không có mũi miệng, cực kỳ quỷ dị.
Cao thủ Yêu tộc có sáu con mắt, trên người lưu chuyển khí tức, cũng không yếu hơn so với Tà Tâm Yêu Hoàng và Hùng Bi Yêu Hoàng. Hiển nhiên cũng là một cao thủ Yêu tộc cấp Yêu Hoàng khác.
Ngoại trừ cường giả Yêu tộc ra, còn có sáu, bảy vị cao thủ Nhân tộc.
Những người này Đinh Hạo cũng không nhận ra.
Nhưng từ trang phục trên người có thể mơ hồ nhìn ra được, trong đó có cường giả của Hắc Sát Tông.
Trong số các cao thủ Nhân tộc có một người khác khiến Đinh Hạo chú ý.
Đó là một nữ nhân thân hình gợi cảm, dung mạo còn hơn cả Lục Tiên Nhi. Nàng ta có mái tóc đỏ như màu lửa thả rũ xuống tới bên hông. Tại mi tâm có một ấn ký hỏa diễm. Một đôi mắt xếch lộ ra mị thái lưu chuyển. Nàng ta ăn mặc cực kỳ hở hang. Bộ ngực cao thẳng đầy đặn. Hai bầu ngực gần như muốn đâm thục trang phục màu đỏ. Eo thon lộ ra trong không khí rét lạnh. Tại mắt rốn có đặt một viên bảo thạch màu đỏ kỳ dị. Chiến giáp màu đỏ chỉ che ở giữa bắp đùi. Đôi chân tuyết trắng thon dài lộ ra trong không khí, giống như răng ngà, trắng nõn tới mê người.
Nữ nhân này giống như một đoàn hỏa diễm câu hồn đoạt phách, thực lực bí hiểm, Chỉ sợ đã đạt tới cảnh giới Vũ Hoàng. Trước đó ở Cửu Trọng Thiên, nàng cũng chưa từng xuất hiện qua, cực kỳ thần bí.Phong Thủy tức là Gió và Nước . Dù bạn có tiền nhiều như nước hay công việc có thuận gió thuận buồn. Tất cả chỉ là phù dù(công dã tràng) nếu không có Địa …Tại Sao ư là lòng thăm không đáy? hay do không cúng dường ?…?
Người của học viện Thanh Bình, ngoại trừ Lục Tiên Nhi ra, còn có một người thanh niên thực lực đại khái ở cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông. Lúc này hắn đã khiếp sợ đến mất hồn mất vía, sắc mặt tái nhợt. Hắn trốn ở phía sau những cường giả khác, căn bản không dám nhìn thẳng vào Đinh Hạo.
– Đinh Hạo, không nghĩ tới, chúng ta lại ở chỗ này chờ ngươi đúng không?
– Hắc hắc, đừng tưởng rằng thực lực có thể giải quyết tất cả. Nội tình của ngươi vẫn quá cạn. Cho dù ngươi có thiên tư tuyệt thế thì làm sao? Trong lúc ngươi còn chưa quật khởi, ngươi nhất định phải ngã xuống. Ngày hôm nay, chúng ta sẽ đưa ngươi ra đi!
Tà Tâm Yêu Hoàng và Hùng Bi Yêu Hoàng hoàn toàn không che giấu sát ý của mình.
– Một đám bại tướng dưới tay ta, còn dám nói càn.
Đinh Hạo căn bản không để mắt tới hai bại tướng dưới tay mình. Thương thế trước đó, hẳn đã thương tổn tới lực lượng bản nguyên của bọn họ. Bọn họ sao có thể dễ dàng phục hồi như cũ? Người chân chính có lực uy hiếp vẫn là Yêu Hoàng có sáu con mắt và nữ tử xa lạ mặc trang phục màu đỏ kia.
– Từng người bước tới xưng tên đi. Sau đó ta sẽ đưa các ngươi ra đi!
Đinh Hạo một mình đối mặt với hơn hai mươi mốt đối thủ, đảo khách thành chủ, từng bước một tiến tới gần.
Hắn chậm rãi giang hai cánh tay ra. Tú Kiếm và Vấn Tình Đao xuất hiện ở trong tay hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










