Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 108 [ chương 536 đến 540 ]
❮ sautiếp ❯Chương 536: Gặp đường sống trong tuyệt cảnh
Trong đôi mắt to sáng ngời của Kỷ Anh Khởi lộ ra một chút bất đắc dĩ. Không biết vì sao, tuy trước đây chưa từng gặp mặt thiếu niên áo xanh này, nhưng nàng đột nhiên không cảm thấy phòng bị, trở nên nói nhiều hơn.
– A.
Đinh Hạo gật đầu:
– Ta hiểu sơ qua về sách Đan Dược Kỳ Hoàng. Nếu như yên tâm, cho ta xem qua một chút.
Kỷ Anh Nam ngẩn người, thoáng do dự, thì muội muội ở trên lưng mình đã đi tới.
Tuy rằng Kỷ Anh Nam vẫn không rõ Đinh Hạo đến đây có ý đồ gì, nhưng tuyệt đối không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để trị liệu cho muội muội mình. Đinh Hạo trẻ tuổi như vậy đã giết chết được Yêu Hoàng, thực lực cao thâm, thần thông khó lường. Nói không chừng hắn thật sự có biện pháp thì sao? Lại nói danh tiếng của Đao Cuồng Kiếm Si vô cùng tốt. Mình cũng không cần lo lắng Đinh Hạo sẽ hại mình và muội muội.
Đinh Hạo vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay gầy như cành cây khô của thiếu nữ này.
Một luồng thiên hỏa huyền khí nhu hòa theo cánh tay của thiếu nữ tràn vào thân thể.
Kỷ Anh Khởi chỉ cảm thấy dòng nước ấm xuất hiện qua trước đó, lại một lần nữa tiến vào thân thể. Nó đi qua nơi nào, đau đớn giống như bị con kiến gặm nhấm ở nơi đó bắt đầu giống như thủy triều lui lại. Thay vào đó là một loại cảm giác vừa tê dại vừa nhột. Điều này đối với Kỷ Anh Khởi mà nói, đã là hưởng thụ không có gì sánh kịp, quả thực giống như trong nháy mắt tiến vào thiên đường.
Sau một lát, Đinh Hạo buông tay ra.
Kỷ Anh Nam cực kỳ khẩn trương nói:
– Đinh đại hiệp, muội muội ta…
– Kinh mạch ngưng thực, huyết khí tắc nghẽn, thể chất âm hàn. Đây là bệnh trạng cửu âm tuyệt mạch. Nói như vậy, người mắc phải loại tuyệt chứng này sẽ không sống quá mười hai tuổi. Muội muội ngươi chắc đã nhận được bảo vật nào đó kéo dài tính mạng, mới có khả năng sống tới ngày hôm nay?
Đinh Hạo dường như có điều suy nghĩ.
– Đúng vậy.
Kỷ Anh Nam vô cùng vui mừng. Đinh Hạo nói ra bệnh trạng giống hệt với vô số danh y trước đó đã chẩn đoán. Điều này làm cho hắn thấy được hi vọng, thấp thỏm nói:
– Còn có hy vọng chữa khỏi không?
Đinh Hạo gật đầu:
– Có.
– Thật sao?
Hai huynh muội đều kinh ngạc vui mừng, quả thực giống như nghe được tiếng trời.
Đinh Hạo gật đầu, chậm rãi nói:
– Chứng cửu âm tuyệt mạch này tuy rằng được gọi là bệnh nan y, nhưng cũng không phải là không có thuốc chữa trị. Chỉ cần một vị măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm làm thuốc chính, lại phối hợp mười ba vị thần thảo khác, chế luyện một viên Cửu Dương Hoạt Tâm Đan. Sau khi dùng xong, có thể khỏi hẳn.
Kỷ Anh Nam nghe vậy, hi vọng mới thấy đã nhanh chóng phai nhạt.
Kỷ Anh Khởi khẽ giọng an ủi ca ca. Sau khi thở hổn hển mấy cái, hơi thở có phần vững vàng hơn một chút, lúc này nàng mới cười nói:
– Đinh đại ca ngài nói ra biện pháp này, thật ra ta cũng biết. Chỉ có điều măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm này thật sự quá mức trân quý hiếm thấy. Từ khi ta bắt đầu bị bệnh, gia tộc vẫn tìm kiếm thuốc này. Nhưng hơn mười năm vẫn không thể tìm được. Còn mười ba vị thần thảo khác cũng là vật quý hiếm. Hơn nữa chế luyện Cửu Dương Hoạt Tâm Đan, cần đan dược sư lục giai ra tay… Đối với chúng ta mà nói, đây đều là những điều căn bản không thể có được.
Đinh Hạo thấy tiểu cô nương này hình như có ý từ bỏ, liền khuyên can nói:
– Không sao, ngoại trừ măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm ra, mười ba vị thần dược khác, trong tay ta đều có. Lần này đi di chỉ thần bí, tìm được măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm không khó lắm. Chỉ cần chờ tới lúc trở về, tập hợp đủ các nguyên liệu, ta có thể giúp ngươi chế luyện một viên Cửu Dương Hoạt Tâm Đan.
– Cái gì?
Kỷ Anh Nam là người đầu tiên kinh ngạc kêu lên thành tiếng. Hắn mừng rỡ nói:
– Đinh đại hiệp ngài… Cũng biết luyện đan sao?
Đinh Hạo mỉm cười, nói: Trước khi vào cửa điện đều phải qua mình giám sát ! Tại sao mình biết vấn đề này ư .Ừm…mình được ăn chút lộc Quan Lớn Tuần Tranh …!
– Hiểu sơ qua mà thôi.
Kỷ Anh Nam là một hán tử lạnh lùng, nhưng lúc này cũng hưng phấn chà xát hai tay.
Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo là nhân vật thế nào. Nhất ngôn cửu đỉnh. Hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì mà không nắm chắc. Nếu hắn đã mở miệng, như vậy chứng tỏ hắn thật sự nắm chắc mười phần chế luyện ra được Cửu Dương Hoạt Tâm Đan.
Điều này quả thật là gặp đường sống trong tuyệt cảnh
Hắn không tiếc bán đi tất cả tổ nghiệp Kỷ gia, thu được một vị trí, trên đường cõng muội muội tiến vào chiến trường Bách Thánh. Hắn lại liều chết tiến vào tây du Cổ Lộ, chính là để tìm kiếm măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm, cứu một mạng muội muội của mình.
Hy vọng này vốn đã là xác suất rất nhỏ.
Nếu quả thật tìm được măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm, lại phải đi tìm một vị đan dược sư lục giai. Phải biết rằng đan dược sư chính là tồn tại cực kỳ ít. Nhất là đan dược sư lục giai lại càng hiếm thấy. Cho dù là cường giả cấp Vũ Hoàng, cũng phải đối đãi khách khí. Mỗi người đều cao ngạo không gì sánh bằng. Có đan dược sư lục giai nào sẽ ra tay giúp mình không công đây?
Đây cũng là vấn đề khó khăn Kỷ Anh Nam không dám nghĩ tới.
Hắn chỉ hy vọng đi bước nào nhìn bước đó, ngày đêm cầu khẩn ông trời không nên tuyệt đường của người.
Không ngờ, hiện tại hắn thật sự thấy được hy vọng trong tuyệt vọng.
– Quá tốt. Đa tạ Đinh đại hiệp, nếu như ngài có thể trị hết bệnh cho muội muội ta. Ta…
Kỷ Anh Nam nói lắp bắp nửa ngày, cuối cùng quỳ một gối xuống mặt đất, cất cao giọng thề:
– Cái mạng của Kỷ Anh Nam này, từ nay về sau chính là của Đinh đại hiệp ngài. Ta nguyện cuộc đời này làm người hầu, dẫn ngựa cho Đinh đại hiệp ngài, đi theo làm tùy tùng cho ngài.
Bàn tay Đinh Hạo đột nhiên nâng lên. Một sức mạnh cường đại tuôn ra, ngăn không cho Kỷ Anh Nam quỳ xuống. . ngôn tình hài
– Ta cũng không phải là vô duyên vô cớ giúp các ngươi.
Đinh Hạo lấy từ trong nhẫn trữ vật ra chiếc nhẫn rắn đen, đưa tới.
– Chiếc nhẫn này, trong những năm tháng ta đi tu luyện tìm kiếm kinh nghiệm, đã nhận được trong một tuyệt cảnh. Trong đó có không ít huyền tinh thạch cực phẩm, lại có một bộ đao quyết, tên là đao pháp Vấn Tình. Còn có một thanh trường đao, tên là Vấn Tình Đao. Ta tưởng là vật vô chủ, cho nên đã phá vỡ chiếc nhẫn, nhận được di trạch trong đó, cũng đã tu luyện đao pháp. Hôm nay nhìn thấy chiếc nhân trong tay Anh Khởi cũng tương tự, ta mới biết các ngươi chính là hậu nhân của chủ chiếc nhẫn này. Ta đã nhận ơn của chủ nhân chiếc nhẫn, tự nhiên phải trợ giúp huynh muội các ngươi!
Thì ra là thế.
Huynh muội Kỷ Anh Nam chợt hiểu ra.
Thấy Đinh Hạo lấy chiếc nhẫn rắn đen ra, chút nghi ngờ còn sót lại trong lòng hai người cuối cùng đã hoàn toàn biến mất.
Không trách được nhân vật lớn cao cao tại thượng như Đinh Hạo lại chủ động ra tay trợ giúp hai huynh muội mình, lại nguyện ý chủ động chế luyện măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm. Hóa ra phía sau còn có một đoạn chuyện như vậy. Tất cả đều có thể hiểu được. Tất cả đều là vì chiếc nhẫn này.
– Đinh đại ca ngài… Gặp được gia gia ta sao?
Kỷ Anh Khởi ngạc nhiên hỏi.
Không biết vì sao, nàng không muốn giống như ca ca, gọi Đinh Hạo là Đinh đại hiệp.
Chương 537: Một đường đồng hành
Đinh đại ca tiếng xưng hô này, theo nàng phát giác, mới càng chuẩn xác hơn.
Đinh Hạo gật đầu, lại nói:
– Rất đáng tiếc, thời điểm ta gặp được hắn, hắn đã mất lâu rồi.
– Gia gia mất tích mấy trăm năm, người nhà đã sớm chuẩn bị tâm lý. Chỉ có điều vẫn tồn tại một tia hy vọng cuối cùng. Không nghĩ tới người đã thật sự ra đi…
Hai huynh muội thở dài một tiếng.
Trong lòng Kỷ Anh Nam cũng càng kính nể hơn đối với Đinh Hạo.
Xem ra những lời mọi người truyền nhau thật sự không phải là giả. Đao Cuồng Kiếm Si đúng thật là một nam tử ân oán phân minh. Nếu như đổi lại thành người khác, chuyện như vậy chỉ sợ sẽ tuyệt đối không nói ra, lại càng không nghĩ tới chuyện trả lại chiếc nhẫn rắn đen. Dù sao trong chiếc nhẫn có tài phú bảo tàng khổng lồ. Chỉ cần bản thân hắn không nói ra, trên thế giới tuyệt đối sẽ không có người nào biết được chiếc nhẫn rắn đen đã rơi vào trong tay của hắn.
Đây thật đúng là do ông trời thương xót, để chiếc nhẫn rắn đen rơi vào trong tay mỹ thiếu niên quang minh lỗi lạc như vậy.
Chỉ sợ là gia gia đã mất, ở trên trời có linh thiêng phù hộ, cho nên mới có được cơ duyên xảo hợp này. Chiếc nhẫn này lấy cách thức như vậy, cứu lấy đôi nam nữ cuối cùng của Kỷ gia.
Suy nghĩ một chút, Kỷ Anh Nam cũng không đưa tay ra nhận lấy chiếc nhẫn rắn đen. Hắn lắc đầu nói:
– Nếu Đinh đại hiệp đã nhận được vật ấy, nói rõ đây là ý trời. Chiếc nhẫn nên thuộc về Đinh đại hiệp ngài. Năm đó gia gia người dùng đao pháp vang danh Ngọc Châu, được gọi là đệ nhất đao Ngọc Châu. Đáng tiếc ta lại vứt bỏ đao học kiếm. Đao quyết đao pháp trong chiếc nhẫn rơi vào trong tay ta, ngược lại sẽ trở thành ngọc sáng phủ bụi, dần mai một. Chỉ có nhân kiệt như Đao Cuồng Kiếm Si, có khả năng đem nó phát dương quang đại. Về phần huyền tinh thạch cực phẩm…
Nói tới chỗ này, Kỷ Anh Nam cười khổ nói:
– Kỷ gia Ngọc Châu đã suy sụp. Phồn hoa tan mất không thể lấy lại. Hiện tại, hai huynh muội ta ngay cả sức tự vệ cũng không có. Nếu như trên người mang theo một khoản tài phú như vậy, ngược lại sẽ bị người ham muốn. Vậy những thứ trong chiếc nhẫn này hôm nay, xem như đền đáp ơn cứu mạng của Đinh đại hiệp.
Đinh Hạo suy nghĩ một chút, thu hồi chiếc nhẫn rắn đen, nói:
– Cũng được, ta tạm thời giữ chiếc nhẫn này. Sau khi trở về ta sẽ truyền thụ ngươi một bộ kiếm pháp chiến quyết thiên cấp, coi như đổi lấy đao pháp Vấn Tình. Sau này nếu như Kỷ gia ngươi quật khởi, lại phái người tới tìm ta. Đến lúc đó, ta sẽ trả lại tất cả một nghìn huyền tinh thạch cực phẩm!
Kỷ Anh Nam cũng không tiếp tục khách sáo, gật đầu tiếp nhận, nói:
– Đa tạ Đinh đại hiệp.
Trong lòng hắn lại một lần nữa cảm thán. Hắn có mỹ danh Tiểu Kiếm Thánh, kiếm khách đứng đầu Ngọc Châu, lúc này cũng hoàn toàn phục. Người nổi danh không phải là giả. Hặp mặt càng hơn nghe tiếng. Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo quả nhiên là nhân trung chi long, thế hệ hào kiệt. Chỉ riêng một phong độ ân oán phân minh, quang minh lỗi lạc này, sợ rằng rất nhiều đệ tử thế gia tự cho mình là thiên tài, cả đời cũng khó với tới được.
– Được rồi. Trong tay ngươi thật sự có một mảnh địa đồ Cổ Lộ sao?
Đinh Hạo nhớ tới lời đám người Đường Bạch Sương lúc trước.
– Thật sự có một mảnh bia đá cổ tích.
Lúc này, Kỷ Anh Nam đối với Đinh Hạo đã hoàn toàn tín nhiệm, không tiếp tục dấu diếm. Hắn lấy từ trong không gian trữ vật ra một tấm bia đá màu xanh.
– Quả nhiên là một góc địa đồ.
Đinh Hạo liếc mắt liền nhìn ra được, tấm bia đá này thật sự là góc địa đồ tây du Cổ Lộ. Cứ như vậy, mười một mảnh địa đồ cuối cùng đã hoàn toàn tập trung lại. Nói cách khác, chỉ cần lực lượng mọi người cũng đủ, thật sự có thể tìm ra một con đường đi xuyên qua tây du Cổ Lộ, tìm được di chỉ thần bí.
– Tấm bia đá này các ngươi nhận được từ đâu?
Đinh Hạo thuận miệng hỏi một câu.
Kỷ Anh Nam không có lời nào không thể nói:
– Là từ trong một lần rèn luyện ở bên ngoài chiến trường Bách Thánh, trong lúc ngẫu nhiên đã nhận được. Lúc đó ta chẳng qua chỉ cảm thấy chất của tấm bia đá này không tầm thường. Các hoa văn phía cực kỳ thần bí, khó có thể phỏng đoán được. Ta một thời hiếu kỳ nên giữ lại. Sau khi tiến vào chiến trường, ta nghe người ta miêu tả hình dáng của tấm bia đá địa đồ, lúc này mới có chút nghi ngờ nó cũng là một góc địa đồ, nhưng vẫn không dám xác định.
Lại nhận được từ bên ngoài chiến trường Bách Thánh sao?
Đinh Hạo có chút bất ngờ.
Mười một tấm bia đá địa đồ đều có lai lịch.
Nói như vậy, địa đồ trong tay các thế lực lớn khác cũng không nhất định tìm được từ trong chiến trường Bách Thánh. Trong từng ấy năm, các thế lực lớn biết về sự tồn tại của di chỉ thần bí. Nói vậy bọn họ vì tìm được tất cả địa đồ, cũng đã hao phí sức lực tâm tư. Mãi cho đến chiến trường Bách Thánh lần này mở ra, cơ bản mới tập trung địa đồ, thay đổi hành động.
Đây là một loại đại thế trong bóng tối.
Chiều hướng phát triển, số phận luân chuyển. Sau hơn mười vạn năm, mười một tấm bia đá địa đồ cuối cùng đã có thể tập hợp đủ.
Tất cả tất nhiên là do ý trời.
– Trong tay cầm một góc địa đồ, ngươi có tư cách tiến vào di chỉ thần bí. Vậy không bằng đi cùng với ta. Chờ sau khi tiến vào di chỉ thần bí, ta sẽ giúp ngươi tìm được măng đất Cửu Hoàng Hộ Tâm.
Đinh Hạo đưa ra đề nghị.
– Cầu còn không được.
Kỷ Anh Nam hết sức vui mừng.
Có thể làm bạn đồng hành với võ giả cường đại như Đinh Hạo, chí ít dọc đường đi sẽ vô cùng an toàn, cũng không cần phải tiếp tục lo lắng đề phòng, nhất định có thể an toàn đi hết Cổ Lộ.
– Cứ quyết định như vậy đi.
Đinh Hạo gật đầu. Hắn lại lấy từ trong nhẫn trữ vật ra, lấy ra một lọ đan dược màu xanh, đưa cho tiểu nha đầu Kỷ Anh Khởi, nói:
– Lọ Thảo Mộc Sinh Cơ Đan này là do ta tự tay chế luyện, có thể giảm đau sinh cơ. Mặc dù không có thể trị hết chứng cửu âm tuyệt mạch của nàng, nhưng có thể giảm bớt sinh cơ bên trong cơ thể nàng. Mỗi ngày, cũng có thể giảm đau đớn.
– Đa tạ Đinh đại ca.
Kỷ Anh Khởi ngạc nhiên nhận lấy.
Trong lòng nàng, Đinh Hạo đã là tồn tại tới mức không gì không làm được.
Nàng đối với Đinh Hạo, không có chút nghi ngờ nào.
Phía xa.
– Meo, sao ta có cảm giác, tiểu tử Đinh Hạo này đang lừa một kẻ dẫn đường miễn phí vậy? Bản thân hắn là một kẻ mù đường, muốn đi cùng với người ta, tránh bị lạc đường, còn giả vờ hiên ngang lẫm liệt…
Mèo mập Tà Nguyệt vừa cất những thứ đánh cướp được vào trong túi không gian ở phía trên bụng mình, vừa oán thầm. Nó lại nhìn về phía Manh Manh, hỏi:
– Cá chạch nhỏ, ngươi thấy thế nào?
– A a a!
Cá heo không chút do dự dựng vây cá lên, giơ ngón tay giữa về phía mèo mập.
Đoàn người nghỉ ngơi một chút, sau đó rất nhanh lại bắt đầu lên đường.
Tuy rằng tiểu nha đầu Kỷ Anh Khởi kia ốm yếu, nhưng lại là người băng tuyết thông minh. Rất nhanh nàng đã sử dụng biện pháp lấy bóng mặt trời để định hướng, mượn một tia sáng, tìm được phương hướng chính xác, một đường đi về phía tây. Cuối cùng bọn họ đã đi tới phần cuối của đoạn Cổ Lộ này.
Chương 538: Bằng hữu hay nhân sủng?
Đoạn Tây du Cổ Lộ thứ sáu là một thế giới kỳ lạ, tất cả đều do nham thạch tạo thành.
Một nham thạch với các màu sắc phẩm chất khác nhau, hợp thành bình nguyên, dãy núi, thung lũng, đồi núi, khe nứt,với các loại địa hình khác nhau. Trên bầu trời chỉ có một mặt trời đỏ, phóng ra hơi nóng vô tận, thiêu đốt mặt đất. Trong không khí hoàn toàn không có gió, không có nước, không có thực vật nào.
Trên thực tế trong hoàn cảnh như vậy, căn bản có rất ít sinh linh có thể sinh tồn. Thoạt nhìn dường như cũng không có động vật.
Kỷ Anh Nam cõng muội muội của mình trên lưng, thận trọng đi phía sau Đinh Hạo.
Đinh Hạo vận chuyển ngục băng huyền khí, mấy trăm hoa tuyết trong suốt lấp lánh giống như tinh linh bay lượn quanh thân, mang đến cảm giác mát mẻ, cũng bao phủ huynh muội Kỷ Anh Nam ở bên trong.
Trên thực tế, điều này chủ yếu là để bảo vệ Kỷ Anh Khởi. Sinh mạng của tiểu nha đầu yếu đuối này không còn lại bao nhiêu. Nàng chưa từng tu luyện qua võ đạo, ở trong hoàn cảnh như vậy, rất khó sinh tồn.
Nói thật ra, Đinh Hạo có phần bội phục tiểu cô nương yếu đuối này.
Cửu âm tuyệt mạch là một loại chứng bệnh đặc biệt khủng khiếp. Nó không chỉ nuốt cắn sức sống của con người. Hơn nữa lúc phát tác, ngũ tạng lục phủ đều sẽ đau đớn tới cực độ, dường như đao cắt. Theo bệnh chứng nặng thêm, một ngày đêm sẽ phát tác mấy chục lần. Mỗi lần đều giống như một lần lăng trì cần nghị lực khủng khiếp mới có thể chịu nổi.
Kỷ Anh Khởi chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi, không thông võ đạo. Mấy năm nay, không biết nàng từng trải qua đau khổ thế nào. Cả ngày lẫn đêm bị dằn vặt, so với chết còn khổ hơn, nhưng vẫn kiên cường kiên trì tới bây giờ.
Phần nghị lực này, cho dù là rất nhiều võ giả thành niên cũng không cách nào có được.
Rốt cuộc là niềm tin thế nào, mới khiến một tiểu cô nương yếu đuối như vậy kiên trì trong thời gian lâu như vậy?
Đinh Hạo suy nghĩ một chút cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Nhìn nàng luôn yên lặng ở trên lưng Kỷ Anh Nam, lại nghĩ đến hai huynh muội bị đám gia hỏa Đường Bạch Sương bao vây tấn công, sớm tối ở trong nguy hiểm, người thanh niên với đôi mày dài như kiếm kia vẫn nói như đinh chém sắt Sống, cùng nhau sống. Chết, cùng chết, Đinh Hạo không khỏi cảm thán. Từ mức độ nào đó mà nói, Kỷ Anh Khởi là người may mắn.
Bởi vì nàng có một ca ca ở dưới bất luận tuyệt cảnh nào, cũng không bỏ không rời, tương trợ cứu giúp lúc hoạn nạn!
Ở trong trận chiến ấy, trên người Kỷ Anh Nam mang theo vô số vết thương. Cũng may có một vài đan dược chữa thương do Đinh Hạo tặng, vết thương trên người hắn trên cơ bản đã khép miệng.
Kiếm khách trầm mặc ít nói này, là một võ giả chân chính!
Ở trong lòng Đinh Hạo lặng lẽ đưa ra phán đoán.
Sau khi tiến vào đoạn tây du Cổ Lộ thứ sáu, trong loại không gian này áp lực càng lúc càng lớn. Đây là một loại ngăn cản do pháp tắc thiên địa tạo thành. Sức người cũng không thể chống lại được. Võ giả dưới Vũ Hoàng, trên cơ bản khó có thể bay lượn trên không trung, chỉ có thể đi bộ trên mặt đất. Cho nên tốc độ ba người Đinh Hạo cũng không nhanh. Đến buổi trưa, bọn họ cũng chỉ đi được khoảng chừng hơn năm mươi km!
Thế giới nham thạch này cực kỳ nóng. Mặt trời thiêu đốt nham thạch, dưới chân cảm giác nóng lên.
Chỉ có điều Đinh Hạo rất nhanh đã phát hiện ra, đoạn Cổ Lộ này vô hình trung hẳn là thuộc về hệ thổ mà không phải là hệ hỏa.
Bởi vì trong nham thạch xung quanh, tản ra tinh phách nguyên tố thổ nồng đậm, cực kỳ tinh thuần. Đó là do lực pháp tắc hệ thổ phóng ra tới cực điểm.
Đinh Hạo vận chuyển thần thông Kỷ Thân Thiên Địa, hấp thu tinh phách nguyên tố hệ thổ trong thiên địa, luyện thân mình, làm thân thể cường đại và thông đạo huyền khí.
Dọc trên đường đi, mèo mập Tà Nguyệt đang phát ra sự phẫn nộ của mình.
Nó đứng ở trên vai Đinh Hạo, nhảy lên, chân nắm lấy tóc Đinh Hạo nổi giận:
– Tiểu Đinh Tử ngươi thật sự không phúc hậu. Thời gian trước ở đoạn tây du Cổ Lộ thứ tư, vì sao ngươi không tạo ra hoa tuyết khí lạnh, hại cho Miêu gia ta thiếu chút nữa biến thành mèo nướng, bây giờ vì tiểu nha đầu kia, không tiếc tổn hao huyền khí chế tạo hoa tuyết… Ngươi đây là trắng trợn trọng sắc khinh bạn!
– A?
Đinh Hạo vừa đi vừa không để ý nói:
– Quan hệ của chúng ta tính là bằng hữu sao?
– Ông trời cho sét xuống đánh chết ngươi đi!
Tà Nguyệt cũng hét lớn:
– Meo meo cực cực khổ khổ với ngươi trong thời gian lâu như vậy, ngươi lại có thể không cho ta là bằng hữu sao?
– A?
Đinh Hạo vẫn thản nhiên nói:
– Không phải ngươi vẫn luôn nói với bên ngoài, ta là nhân sủng của ngươi sao?
Tà Nguyệt:
Ách, cái này…
– A a a!
Cá heo Manh Manh lại một lần nữa giơ ngón tay giữa lên hướng về phía Miêu gia.
Phía sau, trên mặt Kỷ Anh Khởi lộ ra ý cười áp vào trên lưng ca ca. Sau khi dùng Thảo Mộc Sinh Cơ Đan, đau đớn đáng sợ cứ cách một khoảng thời gian sẽ phát tác, gần như khiến mình chết đi sống lại, cuối cùng đã biến mất. Cảm giác thư thái mà trước nay chưa có này khiến tiểu nha đầu quả thực cảm thấy mình giống như đang ở trên thiên đường.
Nàng cười hì hì nhìn Đinh Hạo cùng hai sủng vật của mình vừa đi vừa cãi nhau.
Nam nhân thích nuôi sủng vật, nội tâm đều rất hiền lành.
Đây là điều nàng đọc được từ trong sách.
Bởi vì không có cách nào tu luyện võ đạo, cho nên trong thời gian đau đớn chưa phát tác, Kỷ Anh Khởi sẽ đọc rất nhiều sách. Nàng thông qua quyển sách, có thể hiểu rõ được thế giới mà mình không có cách nào tiếp xúc được, cũng có thể khiến mình tạm thời quên mất cảm giác ốm đau. Cả gia tộc vì vậy mà thu thập rất nhiều sách thiên hình vạn trạng. Thậm chí có rất nhiều bí tịch võ đạo tối nghĩa khó hiểu, nàng cũng sẽ say sưa ôm sách xem nửa ngày. Gần như sách gì đến cũng không cự tuyệt…
Chỉ cần là sách, nàng đều xem.
Lần này tới được chiến trường Bách Thánh, chính là lần đầu tiên nàng rời khỏi cổ bảo Kỷ gia, tiếp xúc được với thế giới bên ngoài, thấy cái gọi là, hình như giống với trong sách, nhưng lại dường như không giống.
Mãi cho đến gặp phải thiếu niên áo xanh trước mắt này, Kỷ Anh Khởi đột nhiên cảm thấy, trong cuộc sống của mình có thêm một phần sắc thái.
Thiếu niên này giống như rất nhiều anh hùng truyền kỳ trong tiểu thuyết, nắm giữ lực lượng vô địch, cũng có mị lực nhân cách.
Chỉ có điều khi Đinh Hạo cùng sủng vật của mình cãi nhau, Kỷ Anh Khởi lại đột nhiên cảm thấy, thiếu niên này không còn là đại anh hùng cao cao tại thượng, không nhuốm khói bụi nhân gian nữa, mà rõ ràng là một người chân thật ở gần ngay trước mắt.
Nàng thật sự thấy tò mò, Đinh Hạo rốt cuộc là một loại người thế nào.
Đường Bạch Sương ác ma hung thần ác sát kiêu ngạo hống hách như vậy, ở trước mặt hắn lại nhu thuận giống như cừu. Người cực kỳ tự phụ, mắt cao hơn đầu như ca ca Kỷ Anh Nam, đối với hắn cũng vô cùng bội phục nói gì nghe nấy…
Nàng đột nhiên muốn biết, người thiếu niên này thoạt nhìn không hơn kém tuổi mình là mấy, trên người rốt cuộc đã từng phát sinh chuyện gì.
Lòng hiếu kỳ này một ngày nảy sinh, giống như hồng thủy tràn lan, càng lúc càng không thể cứu vãn được.
Chương 539: Cự nhân nham thạch
Ngay khi nàng lấy hết dũng khí, muốn nói mấy câu cùng với người thiếu niên trước mắt này, đột nhiên…
Ầm ầm!
Mặt đất chấn động rung chuyển, giống như địa chấn.
Kỷ Anh Nam lập tức dừng bước lại. Tinh thần căng ra giống như dây cung, thân thể giống như một cây lao, làm ra tư thế cảnh giới.
Đinh Hạo cũng ngừng lại.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Mặt đất có tiết tấu địa chấn run rẩy, giống như có nhiều tiếng trống gõ, lại giống như phía xa có một người to lớn đang bước đi. Tiếng bước chân chạy tới, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần!
– Mau nhìn kìa. Đó là…
Kỷ Anh Khởi nhìn về phía trước, không khỏi sợ ngây người.
Trên thực tế Đinh Hạo và Kỷ Anh Nam đã sớm nhìn thấy.
Một người to lớn thân cao hơn hai mươi thước, đang nhanh chóng chạy tới.
Toàn thân người khổng lồ đều là do một loại nham thạch màu đỏ tạo thành. Hình dáng tổng thể là hình người, thời gian chạy nhanh tới, trên người không ngừng có đá vụn bột phấn rơi xuống. Hắn giẫm từng bước lên trên mặt đất, toàn bộ mặt đất có chút run rẩy. Trên đầu lại có hai cái sừng, cũng là do nham thạch tạo thành. Khuôn mặt chỉ có một mắt, hỏa diễm thiêu đốt hừng hực.
– Đây là sinh vật gì vậy?
Trong lòng Kỷ Anh Nam thầm khiếp sợ. Hắn chưa từng nghe nói, nham thạch cũng có thể có sinh mạng.
Cự nhân nham thạch, chỗ đốt ngón tay có hỏa diễm thiêu đốt, hành động linh hoạt. Toàn thân tản ra khí tức sinh mạng cường đại. Hiển nhiên hắn không phải đơn giản là hình nộm hoặc là bức tượng chiến đấu.
Đinh Hạo cũng có chút kinh ngạc.
Trên thế giới này lại còn tồn tại loại sinh vật như vậy sao?
Trong nháy mắt, cự nhân nham thạch này đã đi tới phía trước ba người. Hắn không hỏi rõ đen trắng, đã nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp cúi người đập xuống một quyền.
Nắm đấm lớn tới ba bốn thước, mang theo hỏa diễm, giống như lưu tinh từ trên cửu thiên rơi xuống, sóng khí ngập trời. Nắm đấm còn chưa tới gần, quyền kình khủng khiếp đã khiến mặt đất nham thạch bên cạnh ba người Đinh Hạo bị ép xuống tạo thành một quyền ấn lớn!
– Lực lượng của quái vật này, chỉ sợ đã gần tương đương với cường giả cấp Vũ Hoàng!
Kỷ Anh Nam kinh hãi, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Hắn toàn lực thôi động huyền khí, bảo vệ muội muội ở sau lưng, định né tránh chạy trốn…
Nhưng vào lúc này, Đinh Hạo vẫn đứng yên, chợt chém ra một quyền.
Trong nháy mắt tất cả áp lực biến mất. Chỉ có nhu quyền nhỏ bằng một phần trăm nắm tay của quái vật nham thạch cực lớn, đánh vào nắm đấm cực lớn của quái vật nham thạch.
Ầm.
Một tiếng động nổ vang. Sóng khí ở trên mặt nắm đấm quái vật nham thạch dao động.
Ầm.
Tiếp đó, một tiếng động lại vang lên. Trong nháy mắt toàn bộ cánh tay phải của con quái vật nham thạch cực lớn đã bị lực lượng khủng khiếp của Đinh Hạo đánh trúng nát bấy biến hình, giống như những hạt cát chồng chát, chợt bắn ra bốn phía.
Nham thạch này nổ tung, còn chưa rơi xuống đất, đã hóa thành bột mịn.
– A!
Quái vật nham thạch cực lớn nổi giận gầm lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau.
Kỷ Anh Nam nghẹn họng nhìn trân trối.
Mặc dù hắn cũng biết thực lực Đinh Hạo khủng khiếp, nhưng lại thật sự không ngờ được có thể khủng khiếp đến mức độ như vậy.
Đinh Hạo chỉ tiện tay đánh ra một quyền đã có uy lực như vậy. Nếu như hắn ra tay toàn lực, vậy phải kinh khủng tới mức nào?
Chí cường giả quả nhiên là chí cường giả. Ở trong chiến trường Bách Thánh, chính là tồn tại không người nào có thể khiêu khích!
Kỷ Anh Khởi cũng mở to hai mắt nhìn.
Đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cuộc chiến đấu với cấp bậc như vậy.
Cảm giác cuộc chiến này hoàn toàn khác hẳn với sự miêu tả ở trong sách. Lúc này Đinh Hạo ở trong mắt thiếu nữ, quả thực giống như thần linh không thể địch nổi. Đó là còn chưa tính tới thân thể khôi ngô, đứng sừng sững ở trước mặt mình, giống như một tường thành không thể phá vỡ, cho người ta một cảm giác an toàn không cách nào nói rõ được.
– Phải không? Lại có thể có thể dựng lại sao?
Đinh Hạo kinh ngạc phát hiện, cánh tay phải của quái vật nham thạch cực lớn này sau khi bị một quyền của mình đánh nát bấy, chỉ nổi giận gầm lên một tiếng. Sau đó nham thạch xung quanh thân thể sẽ tự động bay lên. Từng mảnh nham thạch nổi tiếp vào chỗ cánh tay bị cụt của nó, rất nhanh hợp thành một cánh tay mới, cực kỳ linh hoạt, giống như trời sinh.
Ỷ vào thần thông tự mình trọng tổ lại, quái vật nham thạch cực lớn này lại một lần nữa bắt đầu xung phong liều chết.
– Có chút thú vị.
Đinh Hạo cảm thấy hứng thú.
Đinh Hạo không có cách nào dùng đao kiếm.
Hắn vẫn đứng bất động tại chỗ, một quyền đánh ra.
Lực quyền đáng sợ giống như sóng lớn truyền trong không trung. Nơi nào nó đi qua, không khí nóng bỏng cũng bị xé rách ra thành một vệt. Cánh tay phải của cự nhân nham thạch vừa mọc ra, lại ầm ầm nát bấy, hỏa diễm trong đó bắn ra, vỡ tan trở thành một đống đá vụn rơi xuống.
Lần này Đinh Hạo thấy rõ, trong thân thể cự quái nham thạch cũng không có máu, huyết quản và xương cốt các loại, hoàn toàn chỉ là do nham thạch cùng một màu tạo thành.
Lúc nham thạch bị đập nát, dường như vẻ mặt cự quái vô vẻ mặt thống khổ. Mơ hồ có một nguồn sáng hỏa diễm lóe lên ở chỗ tay cụt. Cự quái nham thạch nổi giận gầm lên một tiếng. Nguồn sáng hỏa diễm lại nhanh chóng lóe lên. nham thạch trên mặt đất dường như bị lực lượng vô hình dẫn dắt, một lần nữa rào rào bay lên, tự động nối tiếp vào chỗ tay cụt của nó.
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động. Hắn lại đánh ra một quyền.
Chỉ có điều, lúc này hắn đánh về phía vị trí trái tim của cự quái nham thạch.
Lực quyền đáng sợ trực tiếp đánh nát xuống bốn năm thước nham thạch. Trên ngực cự quái nham thạch xuất hiện một lỗ thủng với đường kính chừng một thước. Tương tự với chỗ tay cụt lúc trước, ở đây cũng không thấy tồn tại máu và thịt xương cốt. Nhưng thật ra những quang diễm màu đỏ lóe sáng càng dày đặc hơn, giống như là một lượng máu lớn đặc sền hóa ra vậy.
Trong số máu này mơ hồ có một sóng tinh thần.
Bàn tay Đinh Hạo nắm chặt, lòng bàn tay phóng ra một lực hút khổng lồ.
Vèo!
Trong nháy mắt số máu này bị hút ra, rơi vào trong tay của hắn.
Trong nháy mắt tiếp theo, thân thể cự nhân nham thạch cao hai mươi mấy thước chợt dừng lại. Hỏa diễm ở chỗ các đốt ngón tay nhanh chóng lui lại. Năm tháng dường như đã có mấy trăm năm chợt luân hồi ở trên người. Thân thể vốn bóng xám, cuối cùng hóa thành một pho tượng cực kỳ thô ráp, hoàn toàn không có sức sống.
– Hóa ra là do thứ này đang quấy phá.
Cái gọi là cự quái nham thạch, chẳng qua là một đám quang cầu có hình dạng giống như máu đang tác quái. Nó có sóng tinh thần nào đó tương dương với sức sống, hết sức kỳ lạ, hình như trời sinh có thể điều khiển được nham thạch. Cho nên ngưng tụ nham thạch thành thân thể. Chỉ có điều đám quang diễm vô cùng này có tính công kích. Cho dù bị lực lượng của Đinh Hạo nén ở trong lòng bàn tay, vẫn không ngừng nhảy giãy dụa, phóng ra tiếng kêu khe khẽ chói tai.
– Meo, hắn bị bắt rồi còn lớn lối như vậy. Bây giờ ta nhìn không nổi nữa!
Chương 540: Muốn động thủ?
Miêu gia đã sớm chảy nước miếng, tìm một lý do, nhảy dựng lên nuốt hết đám máu này vào trong miệng.
– Hắc hắc, có vẻ rất ngon miệng…
Tà Nguyệt chép miệng, cảm thấy mỹ mãn. Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, nó đột nhiên trợn trừng mắt. Lông trắng trên toàn thân giống như bị điện giật dựng đứng. Thân thể nhanh chóng co quắp, trực tiếp cúi gập tới thắt lưng thành một đoàn, trong miệng rên hừ hừ:
– Ai? Thật là đắng.. Một chút cũng không dễ ăn. Meo meo oa oa oa… Thật là đắng. Đắng chết ta rồi… Còn đắng hơn cả hoàng liên. Ta sẽ không bao giờ ăn thứ này nữa…
– Ha ha ha!
Cá heo Manh Manh nhìn thấy vậy, có chút hả hê cười to.
Đám người Đinh Hạo cũng mỉm cười.
Con mèo tham ăn này cũng nên gặp chút khổ. Ai bảo thứ gì cũng ăn.
Mấy người tiếp tục tiến về phía trước. Dọc đường đi, bọn họ lại gặp hơn mười cự quái nham thạch như vậy, đều bị Đinh Hạo rất dễ dàng giải quyết xong, góp nhặt được hơn mười đám ánh sáng huyết sắc. Cũng không biết nó có tác dụng gì. Chỉ có điều Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy, đốm sáng này tuy không phải là sinh vật, lại ẩn chứa một loại pháp tắc lực rất mỏng manh, rất kỳ quái. Năng lực điều khiển nham thạch của nó, hình như cũng đáng thể quan tâm.
Đinh Hạo giữ mấy thứ này lại từ từ nghiên cứu.
Bất kỳ vật gì, một khi có liên quan tới pháp tắc lực, đều phải coi trọng.
Thân thể mèo ác ma Tà Nguyệt còn đang co quắp. Đốm sáng huyết sắc này không chỉ đắng, hình như còn có thể làm tê liệt thần kinh. Miêu gia trên thổ dưới tả, bệnh nặng một hồi, hữu khí vô lực bị Manh Manh cõng ở trên lưng.
Trên đường đi tới, may mà có hai người Kỷ Anh Nam và Kỷ Anh Khởi, nhất là tiểu nha đầu Kỷ Anh Khởi có cảm giác phương hướng rất mạnh, Đinh Hạo mới không còn lạc đường nữa. Bằng không, ở trong không gian thế giới nham thạch như vậy, tuy rằng thoạt nhìn có thể tìm được một vài ngọn núi nham thạch làm tọa độ, nhưng trên thực tế những ngọn núi lớn nhỏ khác nhau, mặt trời trước sau đều đứng yên trong không trung, cũng không dễ phân rõ phương hướng. Nếu như đổi thành một mình Đinh Hạo, chỉ sợ đã sớm đi vòng tròn không ít lần.
Dọc đường đi, bọn họ lại gặp được một vài dấu vết chiến đấu.
Rất nhiều võ giả Nhân tộc và cường giả Yêu tộc gặp phải quái vật nham thạch, không địch lại đã chết trận, thi thể phơi thây nơi hoang vắng, đã khô xuống.
Trong lòng hai người Kỷ Anh Nam và Kỷ Anh Khởi đều cảm thấy mình may mắn.
Nếu như không phải bọn họ đi theo ở bên cạnh Đinh Hạo, cho dù hai người có thể tránh thoát được sự bao vây tấn công của đám người Đường Bạch Sương, ở chỗ này gặp phải những cự quái nham thạch có thực lực khủng khiếp như vậy, chỉ sợ cũng dữ nhiều lành ít, khó thoát khỏi cái chết.
Đừng thấy thời điểm Đinh Hạo giết chết cự quái nham thạch này cực kỳ dễ dàng, nếu đổi lại thành người khác, chỉ cần năng lực phục hồi vô hạn của cự quái nham thạch này, có thể mài chết một số võ giả Yêu tộc.
Đoạn tây du Cổ Lộ thứ sáu này có khoảng cách ngắn hơn một nửa so với trước đó, nhưng cũng dài hơn năm trăm km.
Ba người một đường đi bộ, lại còn phải ứng phó với vô số cự quái nham thạch liên tục kéo tới. Bọn họ đi khoảng chừng mười ngày, mới xem như đi ra khỏi thế giới nham thạch cực nóng này.
Đinh Hạo hấp thu không ít lực lượng tinh phách nguyên tố thổ, không ngừng luyện thân thể của mình.
Hơn mười ngày trôi qua, trong cơ thể Đinh Hạo đã tích góp rất nhiều tinh phách nguyên tố thổ. Trong ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ, nguyên tố thổ là thích hợp nhất để tu luyện tăng cường mức độ cơ bắp và lực lượng của thân thể. Cho nên Đinh Hạo vẫn luôn hút vào, lấy thần thông Kỷ Thân Thiên Địa, tạm thời chứa loại lực lượng này ở trong thân thể, lại không ngừng luyện hóa dung hợp, mới có khả năng đạt được hiệu quả lớn nhất.
Dọc đường đi, Đinh Hạo thực hiện lời hứa của mình. Hắn truyền thụ cho Kỷ Anh Nam một bộ kiếm đạo chiến kỹ thiên cấp tên là Thiên Tinh Vẫn Lạc Kiếm.
Bộ kiếm pháp này là một trong hơn trăm bộ kiếm pháp trong tầng hai của Kiếm Lâu. Phẩm chất và uy lực đều là trung thượng, chiêu thức đa dạng, chia làm chín chín tám mươi mốt thức. Đừng kiếm nhanh, thiên biến vạn hóa. Một khi luyện đến đại thành, mỗi kiếm đâm ra, đầu tiên là một điểm hàn tinh. Tiếp theo là quang hoa. Trong nháy mắt chín chín tám mươi mốt thức liên tiếp không dừng, khiến đối thủ ứng phó mệt mỏi. Giống như rơi xuống bầu trời đầy sao, ngay lập tức bị bao phủ.
Kỷ Anh Nam ở Ngọc Châu có danh xưng là Tiểu Kiếm Thánh, với phương diện kiếm đạo, thực sự rất có thiên phú.
Dưới sự hướng dẫn của Đinh Hạo, chỉ sau hơn mười ngày, hắn đã miễn cưỡng quen thuộc với bộ chiến kỹ kiếm đạo biến hóa phức tạp này.
Tại điểm cuối của đoạn tây du Cổ Lộ thứ sáu, cánh cửa vòng xoáy màu tím đi thông tới đoạn Cổ Lộ thứ bảy đã sớm mở ra.
Càng đến gần cánh cửa Cổ Lộ, phát hiện số lượng thi thể cường giả Nhân tộc và Yêu tộc đã chết lại càng nhiều.
Trong không khí vẫn mơ hồ còn sót lại dấu vết chiến đấu. Không chỉ là cường giả hai tộc và cự quái nham thạch chiến đấu với nhau. Đinh Hạo còn phát hiện ra dấu vết võ giả Nhân tộc và cường giả Yêu tộc xung đột chém giết lẫn nhau. Xem ra theo thời gian trôi qua, giữa hai tộc vẫn không thể tránh khỏi nảy sinh xung đột.
Chỉ sợ tiếp tục như vậy, quan hệ hợp tác tạm thời được quyết định trong tế đàn liên kết đồng minh, cũng không duy trì được bao lâu!
Chỉ không biết đám cường giả nhân tộc Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy, có cùng nhóm Yêu tộc Bổ Thiên Quyết, Ngân Nguyệt Cổ nảy sinh xung đột hay không.
Đinh Hạo lại phát hiện các thi thể đã chết có hiện trạng kỳ dị, trái tim và óc đều bị móc sạch. Tinh hoa trong thân thể bị hấp thu, trở thành xác khô. Trên mặt người chết vẫn duy trì vẻ khiếp sợ…
Bước vào cánh cửa vòng xoáy màu tím, ba người tiến vào đoạn tây du Cổ Lộ thứ bảy.
…
– Trong vòng trăm dặm vuông, đã phát hiện không ít thế lực xuất hiện. Nhân tộc và Yêu tộc đều có. Tất cả khí thế hung hăng. Người tới không thiện. Trong đó học viện Thanh Bình là tích cực nhất. Bọn họ đã xâm nhập đến cách sơn môn chưa đầy hai mươi dặm. Khắp nơi trong dãy núi Vấn Kiếm Sơn đều đã bị phong tỏa chặt chẽ. Các thế lực lớn bố trí trận pháp phong tỏa ở xung quanh. Xem ra bọn họ muốn động thủ!
Phúc Hắc Nam Vương Tuyệt Phong tự mình tra xét nghe thấy, mỗi chữ mỗi câu đều báo cáo lại cẩn thận.
Trong đại điện chưởng môn, một mảnh im ắng.
Chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý và đám người đệ nhất cao thủ tông môn, bao gồm cả Khí Thanh Sam ở bên trong, mấy trăm cường giả cao tầng Vấn Kiếm Tông, trên mặt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Thế cục hôm nay đã đặc biệt rõ ràng.
Khu vực dốc đá để rác phía sau núi phát sinh biến dị, đã không còn có cách nào che giấu được nữa. Rất nhiều thế lực Nhân tộc và Yêu tộc, cũng đã biết chuyện long khí màu tím. Hiện tượng dị thường rõ ràng như vậy, không kinh động bọn họ là chuyện không thể nào. Cái gọi là thất phu vô tội mang ngọc có tội, không nói gì khác, chỉ riêng hơn năm ngàn thước vuông hầm mỏ huyền tinh thạch, cũng đủ khiến cho toàn bộ Tuyết Châu nổi lên một trận tinh phong huyết vũ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Con Thỏ Này Phải Chết [Dịch] Con Thỏ Này Phải Chết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Con-Tho-Nay-Phai-Chet-SE-Audio-Truyen.jpg)







