Chàng Rể Chiến Thần
Tập 85 : 841: Tôi Khai Hết (c841-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 841: 841: Tôi Khai Hết
Dương Thanh không khỏi cau mày, bỗng lên tiếng nói: “Các người đã muốn dùng pháp luật bảo vệ quyền lợi, chúng tôi sẽ hết sức phối hợp!”
“Nhưng tôi thấy trong chuyện này có rất nhiều điểm đáng ngờ.
Tôi nghi sức khỏe của hai công nhân gặp nạn có vấn đề, đề nghị kiểm tra giấy khám sức khỏe gần nhất của họ”.
“Nếu cần thiết còn có thể khám nghiệm tử thi!”
Ai ngờ vừa nghe anh nói vậy, người thân của công nhân gặp nạn đã hốt hoảng nói: “Không được, chúng tôi từ chối khám nghiệm tử thi!”
“Rõ ràng là công trường của các người không đạt chuẩn yêu cầu an toàn nên mới xảy ra tai nạn.
Bọn họ đã chết rồi, sao còn muốn giày vò thi thể của họ?”
“Các người quá ác độc.
Nếu người chết là người nhà các người, các người sẽ làm gì?”
“Chúng tôi phản đối khám nghiệm thi thể và kiểm tra giấy khám sức khỏe gì đó”.
“Các người đúng là công ty hút máu người.
Cứ đợi đi, chúng tôi sẽ bóc phốt các người với báo chí!”
Người thân của công nhân ngã chết kích động kêu trời trách đất.
Cảm xúc kích động là thật, nhưng kêu trời trách đất lại rất giả dối.
Cung Chính cũng cau mày.
Nghe Lạc Bân nói tới mấy điểm đáng nghi, ông ta cũng thấy có vấn đề, nhưng thói quen nghề nghiệp khiến ông ta không thể khẳng định khi chưa có chứng cứ rõ ràng.
Thế nhưng bây giờ vừa nhắc tới kiểm tra giấy khám sức khỏe và khám nghiệm tử thi, bọn họ lại nổi đóa.
Nếu là bình thường gặp phải chuyện như vậy, người nhà nạn nhân không thể tiếp nhận được hiện thực, chỉ muốn đập tan doanh nghiệp đó.
Nhưng sau đó họ sẽ nhanh chóng khôi phục lý trí, biết hòa giải riêng mới thích hợp nhất.
Bình thường mọi người đều sẽ đồng ý.
Tai nạn này, cả thái độ của người nhà nạn nhân đều rất bất thường.
Cung Chính bỗng có ảo giác, những người thân này không hề để ý tới cái chết của người nhà, không thèm nhận tiền bồi thường, chỉ rắp tâm bôi nhọ tập đoàn Nhạn Thanh.
Điều này rất không bình thường.
Dương Thanh không thèm để ý tới bọn họ, nói với Cung Chính: “Tôi đề nghị kiểm tra cả tài khoản ngân hàng của người nhà nạn nhân xem có phải đột nhiên nhận được tiền hay không”.
Quả nhiên là bất thường.
Nghe thấy Dương Thanh nói thế, đám người nhà nạn nhân lập tức tỏ ra kinh hãi.
Dù bọn họ đã nhanh chóng che giấu nhưng vẫn không thoát được ánh mắt của Dương Thanh và Cung Chính.
“Cậu Vương, cậu liên hệ với người trong đội kiểm tra tài khoản ngân hàng của nạn nhân và người nhà bọn họ xem có gì đáng nghi không”.
Cung Chính ra lệnh cho một cảnh sát trẻ bên cạnh: “Cả tình trạng sức khỏe của người chết nữa!”
“Vâng thưa đội trưởng Cung!”
Cậu Vương vội vàng đáp.
“Đội trưởng Cung, nếu có người bị mua chuộc, giấu diếm sự thật, khai man sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật phải không?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
“Cố tình khai man vu oan người khác, khiến người khác phải chịu trách nhiệm hình sự là tội nặng, sẽ bị xử từ ba năm tù trở xuống, tạm giam hoặc quản chế.
Nếu gây ra hậu quả nghiêm trọng sẽ phạt tù từ ba đến mười năm”.
Cung Chính nghiêm túc nói: “Nếu vụ án này có tình tiết khai man, giấu diếm sự thật sẽ gây ra tổn thất rất lớn cho tập đoàn Nhạn Thanh”.
“Có thể nói nếu thực sự có người ác ý đứng đằng sau chuyện này vu cáo các cậu, hoàn toàn có thể xử theo tình tiết gây ra hậu quả nghiêm trọng”.
Dương Thanh lại nói tiếp: “Vậy là nếu khiến tập đoàn Nhạn Thanh bị thiệt hại nặng nề, người cố tình khai man vu cáo chúng tôi sẽ bị phạt tù từ ba đến mười năm sao?”
Cung Chính gật đầu đáp: “Tập đoàn Nhạn Thanh có thể kiện người khai man, yêu cầu bồi thường thiệt hại”.
Dương Thanh gật đầu, thản nhiên nói: “Nếu danh tiếng của tập đoàn Nhạn Thanh bị tổn hại, ít nhất sẽ bị tổn thất một trăm tỷ”.
“Một trăm tỷ đấy! Nếu bị cáo không trả nổi thì có thể sẽ liên lụy đến cả chín đời nhỉ?”
Nghe thấy hai người họ nói chuyện, người nhà nạn nhân đều hãi hùng.
Bọn họ quả thực biết sự thật, cũng đang muốn khai man để kiện tập đoàn Nhạn Thanh.
Không ngờ chuyện này lại nghiêm trọng như vậy, còn có nguy cơ phải ngồi tù.
Kinh khủng hơn là phải bồi thường cho tập đoàn Nhạn Thanh một trăm tỷ.
Đừng nói là một trăm tỷ, dù là một triệu bọn họ cũng không đền nổi!
“Các người còn muốn kiện tập đoàn Nhạn Thanh nữa không?”
Dương Thanh hỏi bọn họ.
“Cậu, cậu muốn nói gì?”
Một người chột dạ, lắp bắp nói: “Chúng tôi không hãm hại các người, chúng tôi chỉ nói sự thật”.
“Dẫn bọn họ đi!”
Cung Chính vung tay ra lệnh.
Mấy người cảnh sát lập tức tiến lên.
Đúng lúc này, một công nhân mặc quần áo lao động bỗng lao tới hai người phụ nữ kia.
Trong tay ông ta còn cầm một lưỡi dao sáng loáng đâm thẳng vào tim bọn họ.
– .
Chương 842: 842: Theo Dõi Chặt Chẽ Cho Tôi
Không ai nghĩ tới cảnh tượng xảy ra bất thình lình này, ngay cả Dương Thanh cũng ngạc nhiên.
Thấy con dao găm trên tay tên sát thủ sắp đâm vào tim người phụ nữ trung niên, Dương Thanh không ngần ngại giật lấy khẩu súng lục từ tay Cung Chính.
“Pằng!”
Tiếng súng chát chúa bỗng vang lên, cổ tay của tên sát thủ bị viên đạn xuyên thủng.
“A!”
Tên sát thủ gào lên đau đớn, cây dao găm đã rớt xuống đất, cổ tay cũng trúng đạn, gã ta muốn giết người diệt khẩu cũng không còn cơ hội.
Gã ta xoay người định bỏ chạy.
“Pằng! Pằng!”
Ngay sau đó, hai tiếng súng liên tiếp vang lên, viên đạn găm chính xác vào chân tên sát thủ.
Từ lúc tên sát thủ nổi lên ý định giết người cho đến khi Dương Thanh đoạt súng bắn gã ta, mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc.
Cho đến lúc tên sát thủ ngã trên mặt đất mọi người mới hoàn hồn lại.
Ngay khi tiếng súng vang lên, Mã Siêu đã lao ra ngoài.
“Cạch” một cái, quai hàm của tên sát thủ bị cạy ra, Mã Siêu lấy một túi thuốc độc từ trong miệng tên sát thủ ra: “Trong miệng gã ta có độc, là một con cá lớn!
Vài cảnh sát lao tới, đè tên sát thủ xuống đất, còng tay lại.
Tên sát thủ không còn đường thoát thân, hai mắt trợn trừng dữ tợn.
“Là sát thủ của Địa Ngục Môn!”
Mã Siêu đi tới bên cạnh Dương Thanh nói.
Khi Cung Chính ở bên cạnh nghe được ba chữ “Địa Ngục Môn” sắc mặt tái mét, khó tin nói: “Sao có thể?”
Địa Ngục Môn là tổ chức sát thủ nổi tiếng quốc tế.
Thực lực sát thủ của bọn họ cực kỳ mạnh, ngay cả một số nhân vật nổi tiếng của nước ngoài cũng dám giết.
Quan trọng nhất là sát thủ của Địa Ngục Môn rất bí ẩn, gần như chưa từng thất thủ, dù có bắt được cũng chỉ để lại cái xác.
Mã Siêu cũng không trả lời Cung Chính mà nói với Dương Thanh: “Thứ hạng của sát thủ này ở Địa Ngục Môn hẳn là khá cao, phỏng chừng nằm trong top 20!”
Lúc tên sát thủ kia thấy Mã Siêu nhận ra gã ta, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, dường như không ngờ ở đây lại có người nhận ra mình.
Càng khiến gã ta khiếp sợ hơn là Mã Siêu không chỉ nhận ra gã ta mà còn biết được thực lực của gã ta nằm trong top 20 ở Địa Ngục Môn nữa.
“Rốt cuộc các người là ai?”
Sát thủ nghiến răng nghiến lợi hỏi Dương Thanh và Mã Siêu.
Với thực lực của gã ta, vừa rồi có thể dễ dàng giết chết vợ của hai người đã chết kia nhưng nào ngờ lại gặp phải Dương Thanh.
Khả năng bắn súng chính xác và tốc độ phản ứng của Dương Thanh vượt xa người thường.
Hơn nữa còn có Mã Siêu, chỉ chớp mắt đã nhận ra gã ta là sát thủ của Địa Ngục Môn càng khiến gã ta sốc hơn.
“Lắm lời!”
Mã Siêu đi tới, đá vào cổ tên sát thủ, hai mắt gã ta trợn ngược lên rồi ngất xỉu.
Dương Thanh nói với Cung Chính: “Đội trưởng Cung, hồ sơ bệnh án của người chết cũng đã được tìm thấy, người thân của người chết cũng sẵn sàng hợp tác điều tra với các anh, hơn nữa còn bắt được một tên sát thủ, tôi nghĩ chẳng mấy chốc sẽ điều tra ra sự thật thôi, những chuyện còn lại phiền ông rồi”.
Cung Chính không dám xem thường Dương Thanh, vội nói: “Chủ tịch Thanh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nhanh chóng điều tra ra sự thật, cho các cậu một câu trả lời hợp lý!”
Từ việc Dương Thanh đoạt súng phế bỏ một cánh tay cộng với hai chân của sát thủ và cả việc Mã Siêu nhận ra được sát thủ của Địa Ngục Môn, Cung Chính biết Dương Thanh là một người không đơn giản.
Thậm chí ông ta còn nghi ngờ, hơn một trăm chiến sĩ trang bị súng ống xuất hiện lúc nãy cũng là có liên quan đến Dương Thanh.
Nếu không nơi này chỉ là công trường của một dự án Thành Cửu Châu, sao có thể liên quan đến bí mật quân sự được chứ?
Có lẽ những thứ này chỉ là viện cớ mà thôi.
Bởi vì những người đó đưa phóng viên đi chính là cách bảo vệ danh tiếng của tập đoàn Nhạn Thanh tốt nhất.
Mặc dù ông ta cũng biết các phóng viên có vấn đề, nhưng cũng không dám ra lệnh bắt người đi điều tra.
“Dù sao việc này cũng có liên quan đến danh tiếng của tập đoàn Nhạn Thanh, nên vẫn nhờ đội trưởng Cung xử lý thỏa đáng”.
Trong lúc Cung Chính vẫn còn đang suy nghĩ thì Dương Thanh lại nói: “Về việc bắt được sát thủ của Địa Ngục Môn, là do đội trưởng Cung phát hiện sát thủ muốn giết người diệt khẩu, tinh mắt lẹ tay, lập tức nổ súng nên mới bắt được gã ta”.
Cung Chính nghe vậy hai mắt sáng lên.
Ông ta không ngờ Dương Thanh lại nhường công lao lớn như vậy cho ông ta.
Dù sao kẻ bị bắt cũng là một tên sát thủ của tổ chức sát thủ nổi tiếng thế giới, chắc chắn gã ta có liên quan đến rất nhiều vụ án giết người.
Có thể bắt được một sát thủ như vậy chẳng khác nào lập được công lớn.
Nhưng nhận ra thân phận Dương Thanh không đơn giản, ông ta cũng không dám nói gì, chỉ nói: “Cảm ơn chủ tịch Thanh!”
Nói xong ông ta dẫn người rời đi.
Sự việc cũng khá là lớn nhưng lại không xảy ra nguy hiểm hiểm gì, cuối cùng cũng qua đi, Dương Thanh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là trong mắt anh hơi lóe lên nói: “Cũng không biết, lần này kẻ nào lại tặng tôi món quà lớn như vậy?”
“Được, tôi biết rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, Mã Siêu nhìn Dương Thanh nói: “Đã điều tra được hung thủ đứng sau lưng việc này rồi”
– .
Chương 843: 843: Kẻ Giật Dây
Dương Thanh nghe Mã Siêu nói vậy, hai mắt lạnh lẽo, lạnh giọng hỏi: “Ai?”
“Vũ Văn Bân!”
Mã Siêu nói ra một cái tên.
Khi Dương Thanh nghe đến tên Vũ Văn Bân, vẻ mặt chợt cứng ngắc.
Anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ lại là Vũ Văn Bân.
“Những phóng viên bị bắt đi đều đã thú nhận, có người đưa cho bọn họ một khoản tiền để vạch trần sự cố ở tập đoàn Nhạn Thanh”.
“Mà người đã đưa tiền cho bọn họ tên là Trần Quân, chính là người của Vũ Văn Bân”.
“Vữa nãy đã tìm được Trần Quân nhưng hắn ta chết rồi”.
Mã Siêu nghiêm nghị nói: “Người thân của hai công nhân thiệt mạng ngoài ý muốn trong vụ tai nạn cũng đã khai với cảnh sát chính Trần Quân đã đưa tiền cho bọn họ, bảo bọn họ không chấp nhận bất kỳ hòa giải nào”.
“Hơn nữa, Trần Quân chỉ đưa cho họ một trăm nghìn tiền đặt cọc, nói rằng chỉ cần bọn họ làm lớn chuyện, sau khi thành công sẽ cho mỗi người một triệu”.
“Còn cái gã sát thủ của Địa Ngục Môn kia đúng là cứng đầu cứng cổ, bất kể dùng thủ đoạn gì cũng không chịu khai ra người thuê gã ta là ai”.
“Nhưng dựa vào việc người thân của hai công nhân đã chết và những phóng viên đó đã tiếp xúc với Trần Quân cũng có thể giải thích được mọi vấn đề.
Hết thảy mọi việc đều do Vũ Văn Bân đứng sau lưng sai khiến.
Sát thủ của Địa Ngục Môn phỏng chừng cũng là tác phẩm của Vũ Văn Bân”.
“Chỉ là tất cả các bằng chứng đều chỉ vào Trần Quân.
Hắn ta đã bị diệt khẩu, không thể trực tiếp chứng minh những việc đó đều do Vũ Văn Bân làm”.
Dương Thanh không nói gì, nhắm hai mắt lại, dựa đầu vào ghế ngồi, trên mặt thoáng hiện lên vẻ đau lòng.
Những việc Mã Siêu nói gần như không cần thêm bằng chứng gì nữa cũng đã đủ chứng minh Vũ Văn Bân chính là kẻ sau lưng sai khiến mọi thứ.
Một lúc lâu sau, Dương Thanh đột nhiên mở mắt ra, hơi tự giễu nói: “Anh cả tôi đúng là chưa từng bỏ ý định giết chết tôi mà!”
Anh đã biết Vũ Văn Cao Dương cũng không phải là bố ruột của mình, và anh cũng không có quan hệ ruột thịt gì với Vũ Văn Bân.
Nhưng mà dù sao từ nhỏ anh cũng đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn.
Anh đã từng xem Vũ Văn Bân là anh ruột của mình.
Nhưng từ trước tới nay Vũ Văn Bân rất xem thường mình, ngược lại lúc nào cũng gây khó dễ cho mình.
Bây giờ anh ta lại còn muốn lấy mạng mình.
Dương Thanh thật sự rất khó chịu, dù gì nhà họ Vũ Văn cũng có lòng tốt nuôi dưỡng anh.
Bây giờ, Vũ Văn Cao Dương còn bị anh liên lụy, đang nằm trong khoa hồi sức tích cực vẫn chưa tỉnh lại.
“Anh Thanh, em biết được tình cảm của anh dành cho gia tộc Vũ Văn rất phức tạp, không đành lòng ra tay với người của gia tộc Vũ Văn”.
Mã Siêu bỗng nói: “Thật ra, em có thể thay anh làm rất nhiều việc”.
Dương Thanh lắc đầu: “Tạm thời tha mạng cho anh ta trước đã, hết thảy mọi việc đợi Vũ Văn Cao Dương tỉnh lại rồi tính sau”.
Dương Thanh rất biết ơn công lao nuôi dưỡng của Vũ Văn Cao Dương, nhưng vẫn rất khó để anh từ bỏ thành kiến với Vũ Văn Cao Dương trong thời gian ngắn.
Ngay cả khi anh thực sự muốn xử lý Vũ Văn Bân, thì ít nhất anh cũng phải đợi Vũ Văn Cao Dương tỉnh lại và xem ông ta xử lý thế nào trước đã.
Lát sau Mã Siêu bỗng nói: “Anh Thanh, anh đã thay đổi rồi!”
“Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, kể từ khi rời biên giới phía Bắc, nhiệt huyết của anh đã dần biến mất”.
“Nghe nói người của cảnh sát đã đang trên đường đến gia tộc Vũ Văn để tìm cậu điều tra”.
Lời của gã béo khiến Vũ Văn Bân sững sờ.
“Mày nói cái gì? Tất cả bọn họ đều bị cảnh sát dẫn đi điều tra?”
Vũ Văn Bân giận như điên nói: “Người thân của người chết bị mang đi thì thôi, sao mà ngay cả đám phóng viên cũng bị đưa đi luôn chứ?”
“Chẳng lẽ bọn họ làm như vậy không sợ bị đám phóng viên kia vạch trần sao?”
Gã béo lắc đầu, lo lắng nói: “Mọi chuyện rất kỳ lạ, dường như đang cố ý nhắm vào chúng ta.
Đám phóng viên bị đưa đi điều tra kia, đều là những người do Trần Quân sắp xếp”.
“Về phần các phóng viên khác đều bình thường.
Ngay cả khi đưa cho bọn họ một khoản tiền rất lớn, bọn họ cũng không chịu tiết lộ cho chúng ta biết rốt cuộc công trường dự án Thành Cửu Châu đã xảy ra chuyện gì”.
“Tôi có cảm giác tất cả những điều này như có một bàn tay đang ở phía sau, thao túng mọi thứ!”
Khi gã béo vừa nói xong thì vài người đàn ông mặc đồng phục bước vào.
Người đi đầu chính là Cung Chính, chính là Cung Chính ở công trường dự án Thành Cửu Châu trước đó.
“Xin chào, chúng tôi nghi ngờ cậu có liên quan đến một vụ án giết người.
Đây là lệnh điều tra, mời cậu đi theo chúng tôi một chuyến!”
Cung Chính bước tới, lấy lệnh điều tra ra rồi nói với Vũ Văn Bân.
– .
Chương 844: 844: Tìm Anh Xin Lỗi
Vũ Văn Bân thấy lệnh điều tra nhất thời sắc mặt tái mét.
Anh ta cũng không ngờ, nhanh như vậy đám người này đã điều tra đến chỗ mình.
“Các người đang nói nhăng nói cuội gì đấy?”
Vũ Văn Bân chỉ sững sờ trong chốc lát sau đó cả giận nói: “Mấy ngày nay, tôi chưa từng rời khỏi nhà họ Vũ Văn, camera trong trang viên có thể chứng minh việc này”.
“Sao tôi có thể liên quan đến vụ án giết người được chứ?”
Cung Chính lấy một bức ảnh ra, vẻ mặt hờ hững nói: “Cậu biết người này chứ?”
Vũ Văn Bân cau mày, tức giận nói: “Anh ta là nhân viên của công ty thuộc sản nghiệp của gia tộc Vũ Văn chúng tôi, cũng là nhân viên xuất sắc nhất, tên là Trần Quân.
Sao tôi có thể không nhận ra anh ta chứ?”
“Chỉ nửa giờ trước, chúng tôi đã tìm thấy thi thể của cậu ta ở sông Lão Long, hơn nữa cuộc gọi cuối cùng trong lịch sử cuộc gọi của cậu ta là gọi cho cậu”.
Vũ Văn Bân giả vờ kinh ngạc: “Ông nói cái gì? Anh ta chết rồi sao? Tại sao lại chết? Mới một giờ trước, anh ta còn gọi điện thoại báo cáo công việc với tôi cơ mà”.
“Anh ta là nhân viên xuất sắc như vậy sao lại chết được? Các người nhất định phải điều tra cho ra hung thủ, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho gã hung thủ kia đâu!”
Nhìn dáng vẻ giận dữ của Vũ Văn Bân dường như thật sự rất quan tâm Trần Quân.
Cung Chính nhíu mày, Vũ Văn Bân này đúng là hỏi một đường trả lời một nẻo, nhưng cũng coi như đã trả lời ông ta rồi.
“Đồng chí cảnh sát, không phải ông nghĩ cái chết của Trần Quân có liên quan đến tôi đấy chứ?”
Vũ Văn Bân lại nhìn Cung Chính nói: “Nếu chỉ vì cuộc gọi cuối cùng anh ta gọi cho tôi mà các người nghi ngờ tôi, điều này có quá đáng không?”
“Cho dù muốn dẫn tôi đi điều tra thì cũng phải có bằng chứng chứ? Nếu không có bằng chứng tôi sẽ không đi với các người đâu”.
“Bây giờ, bố tôi đang bị thương nặng, vẫn còn đang nằm trong khoa hồi sức tích cực, nhân viên xuất sắc nhất của tôi cũng chết rồi, các người không đi tìm hung thủ ngược lại chạy tới điều tra tôi?”
“Bây giờ tôi tạm thời quản lý gia tộc Vũ Văn thay bố tôi.
Nếu các người không có bằng chứng mà dẫn tôi đi như vậy, thì gia tộc Vũ Văn phải làm sao đây?”
“Còn danh tiếng của tôi thì sao? Danh tiếng của gia tộc Vũ Văn thì thế nào? Các người không gánh vác nổi đâu”.
Cung Chính nhăn mày, không vui nói: “Cậu Vũ Văn, cậu đây là muốn từ chối hợp tác điều tra sao?”
“Không phải tôi từ chối điều tra mà là các người phải đưa ra được bằng chứng.
Không có bằng chứng tôi xem ai dám dẫn tôi rời khỏi gia tộc Vũ Văn này?”
Thái độ Vũ Văn Bân cực kỳ hung hăng.
“Được, nếu cậu muốn có bằng chứng tôi sẽ đưa bằng chứng cho cậu xem!”
Cung Chính hừ lạnh, trực tiếp bật một đoạn ghi âm, lập tức có tiếng nói vang lên.
“Cậu Bân, tôi thật sự hết cách rồi.
Bây giờ có rất nhiều người đang tìm tôi, một khi tôi bị bắt sẽ có rất nhiều việc của cậu Bân bị lộ ra ngoài.
Cậu nhất định phải nghĩ cách cứu tôi!”
“Bây giờ anh đang ở đâu? Tôi sẽ cho người đi tìm anh, trước mắt sẽ đưa anh ra nước ngoài tránh sóng gió đã”.
“Cảm ơn cậu Bân! Cảm ơn cậu Bân! Tôi đang ở nhà kho số ba của bến cảng sông Lão Long”.
Chỉ có ba đoạn ghi âm, nhưng đoạn ghi âm thứ hai lại là giọng nói của Vũ Vân Bân.
Hai đoạn còn lại đều là giọng nói của Trần Quân.
Dù nội dung đối thoại rất ít nhưng có thể chứng minh, Trần Quân đã gây ra chuyện lớn gì đó đang bị nhiều người đuổi giết.
Nhưng Vũ Văn Bân lại nói sẽ sắp xếp cho hắn ta ra nước ngoài né tránh khó khăn, điều đó đã đủ chứng tỏ Vũ Văn Bân biết Trần Quân gây ra việc gì.
Vũ Văn Bân cũng sững sờ.
Đoạn đối thoại này là nội dung cuộc gọi cuối cùng của Trần Quân trước khi bị giết, không ngờ lại bị Trần Quân ghi âm lại.
“Theo điều tra của chúng tôi, dự án Thành Cửu Châu xảy ra chuyện là do Trần Quân tìm đám phóng viên tọa soạn Yến Đô đến, hơn nữa còn sắp xếp bệnh nhân mắc ung thư thời kỳ cuối trà trộn vào công trường Thành Cửu Châu”.
“Mà trong điện thoại của cậu ta còn có đoạn ghi âm cuộc gọi cuối cùng của cậu ta và cậu”.
“Không những vậy, xác của Trần Quân được phát hiện ở sông Lão Long.
Mà lúc còn sống cậu ta đã báo cho cậu biết chỗ trốn của mình”.
“Dù những chứng cứ này không thể trực tiếp chứng minh cậu có liên quan đến sự cố công trình dự án Thành Cửu Châu, nhưng ít nhất cũng có thể giải thích cậu chính là nghi phạm lớn nhất đúng không?”
“Ngoài ra cậu cũng là nghi phạm lớn nhất liên quan đến cái chết của Trần Quân, nên hôm nay dù ông trời có xuống đây, cậu cũng phải đi theo chúng tôi về đồn một chuyến!”
Cung Chính thẳng thắn nói, hoàn toàn không thấy sợ hãi bởi thân phận của Vũ Văn Bân.
“Được, rất tốt.
Nếu ông đã muốn dẫn tôi đi điều tra, tôi theo các ông là được chứ gì? Chỉ là ông có chắc sẽ làm như vậy không?”
Đối phương vội nói sau đó lại hỏi: “Anh Thanh, lúc nào anh trở về biên giới phía Bắc thăm anh em vậy? Đám anh em nhớ anh chết đi được”.
Trên mặt Dương Thanh cũng xuất hiện ý cười nhàn nhạt, vẻ mặt hoài niệm trò chuyện với đối phương vài câu rồi mới cúp máy.
Mã Siêu biết được sắp có một đám hạt giống tốt tới đây thì sướng rơn người.
Sau khi đưa Dương Thanh trở về tập đoàn Nhạn Thanh thì anh ta chạy thẳng tới căn cứ huấn luyện Ảnh Vệ.
Buổi chiều vừa tới giờ tan tầm, Dương Thanh nhận được điện thoại của Hạ Hà: “Dương Thanh, anh có thể giúp tôi một lần nữa không?”
Không đợi Dương Thanh hỏi thăm chuyện gì, Hạ Hà đã giải thích nói: “Ngô Thiên Hữu đã nói sẽ không làm phiền tôi nữa, nhưng anh ta bắt tôi phải đồng ý với anh ta một việc.
Đó là anh ta làm chủ mời anh ăn một bữa cơm hơn nữa còn muốn xin lỗi anh”.
– .
Chương 845: 845: Có Lộc Ăn No
Nghe Hạ Hà nói Ngô Thiên Hữu muốn mời mình ăn cơm, còn muốn xin lỗi mình, vẻ mặt Dương Thanh rất kỳ lạ.
Cũng chỉ có cô gái đơn thuần như Hạ Hà mới tin chuyện hoang đường này.
Dương Thanh tuyệt đối không tin Ngô Thiên Hữu thật lòng muốn xin lỗi anh.
“Được, nói cho tôi biết thời gian và địa điểm, tôi sẽ có mặt đúng giờ”.
Dương Thanh vẫn đồng ý.
Một là vì Hạ Hà, hai là anh muốn nhìn thử xem rốt cuộc Ngô Thiên Hữu muốn làm gì.
Thấy Dương Thanh đồng ý, Hạ Hà lập tức vui vẻ nói: “Bảy giờ tối nay, tiệm ăn nhà họ Trần, được không?”
“Không thành vấn đề, đợi lát nữa tôi sẽ tới đón cô”.
Dương Thanh nói xong liền cúp điện thoại.
Sau đó anh gọi điện cho Lạc Bân hỏi: “Tiến độ bộ phim chiếu mạng “Chiến Thần Bất Bại” thế nào rồi?”
Hạ Hà đảm nhiệm vai nữ phụ trong bộ phim chiếu mạng “Chiến Thần Bất Bại” này.
Buổi sáng, Lạc Bân đã phát hiện Dương Thanh khá thích bộ phim này, nên đã chuẩn bị đầy đủ.
Ông ta vội vàng nói: “Bộ phim này đã quay được hai tháng, nhưng vì công ty giải trí Ngôi Sao cùng lúc còn quay thêm mấy bộ phim lớn khác, nên tuy bộ phim chiếu mạng này đã quay được hai tháng, trên thực tế lại chẳng quay được nhiều nội dung”.
“Vì gần đây tạo hình của nữ phụ trong bộ phim này bị lộ ra nên phim mới nổi theo.
Vì thế công ty giải trí Ngôi Sao mới đẩy nhanh tiến độ quay”.
“Nếu chủ tịch thích tôi sẽ thông báo với công ty giải trí Ngôi Sao bảo bọn họ đẩy nhanh tiến độ hơn nữa”.
Sau khi cân nhắc một hồi, Dương Thanh nói: “Nói cách khác nếu tạm thời đổi diễn viên chính nào đó cũng sẽ không ảnh lớn đến bộ phim này, đúng không?”
Lạc Bân nói: “Chỉ cần không đổi nữ phụ Hạ Hà thì sẽ không sao”.
“Được, tôi biết rồi.”
Sau khi biết được việc cần biết, Dương Thanh liền cúp điện thoại.
Bên trong phòng làm việc của tổng giám đốc, vẻ mặt Lạc Bân mê man: “Chủ tịch có ý kiến với diễn viên chính nào đó của bộ phim này sao?”
Ông ta bỗng nhớ tới sáng nay Dương Thanh mới bảo ông ta giảm bớt phân nửa tiền cát-xê của nam chính Ngô Thiên Hữu, ngược lại tăng gấp đôi tiền cát-xê cho nữ phụ Hạ Hà.
Ông ta phản ứng rất nhanh: “Chủ tịch là vô cùng bất mãn với Ngô Thiên Hữu, lẽ nào chủ tịch đang ám chỉ mình đổi Ngô Thiên Hữu?”
Lạc Bân nghĩ vậy liền lập tức gọi điện thoại cho người phụ trách công ty giải trí Ngôi Sao: “Chuẩn bị thay đổi Ngô Thiên Hữu bất cứ lúc nào!”
Đây là lý do chính khiến Lạc Bân được Dương Thanh xem trọng.
Ông ta có thể đoán được ý đồ trong mỗi câu nói của Dương Thanh, nên mỗi lần Dương Thanh giao nhiệm vụ cho ông ta, ông ta đều hoàn thành ngay lập tức.
Nhưng Dương Thanh lại không biết chỉ vài lời nói của anh lại khiến cho Lạc Bân âm thầm làm nhiều việc như vậy.
Sau khi tan làm, Dương Thanh ở lại phòng làm việc.
Ngồi hơn nửa giờ anh mới lái xe đến khách sạn Mễ Phương.
“Dương Thanh, thật ngại quá, lại làm phiền anh rồi”.
Hạ Hà thấy Dương Thanh tới, thật sự áy náy nói.
Nếu không phải nóng lòng muốn thoát khỏi sự quấy rầy của Ngô Thiên Hữu, chắn chắn cô ta sẽ không tìm Dương Thanh giúp đỡ nữa.
Dương Thanh cười lắc đầu nói sang chuyện khác: “Tôi nghe nói bộ phim chiếu mạng cô đang quay nhờ có cô mới bỗng nhiên trở nên nổi tiếng?”
“Nghe nói cô được giới truyền thông nước ngoài đánh giá là mỹ nữ ngàn năm có một?”
Hạ Hà hơi xấu hổ, đỏ mặt nói nhỏ: “Chỉ là những lời đồn đại mà thôi, nào có khoa trương như vậy.
Sở dĩ bộ phim này trở nên ăn khách là do kịch bản được viết rất tốt”.
Dương Thanh mỉm cười nói: “Khiêm tốn quá sẽ trở thành kiêu ngạo.
Nói ra cô là người có công lớn với bộ phim này, tôi nghĩ dù quan hệ của cô và Ngô Thiên Hữu có căng thẳng hơn nữa, công ty cũng sẽ không chèn ép cô đâu”.
“Hơn nữa, công ty giải trí Ngôi Sao sau này chỉ sẽ lăng xê cô, nói không chừng bộ phim tiếp theo cô sẽ là nữ chính đấy”.
Hạ Hà thở dài thườn thượt: “Tôi cũng không muốn làm đại minh tinh gì đó, tôi tiến vào giới giải trí chẳng qua chỉ là muốn kiếm sống mà thôi”.
“Như bây giờ ngược lại ảnh hưởng rất lớn đối với tôi, chỉ ra cửa thôi cũng phải mang khẩu trang, chỉ sợ bị quần chúng vây xem”.
Đây là nỗi rầu lớn nhất của tất cả minh tinh, nhất là những minh tinh hơi nổi tiếng kia, bọn họ hoàn toàn không có không gian riêng tư.
“Nếu không thích thì có thể từ bỏ”.
Dương Thanh nổ máy xe, vừa lái xe vừa nói: “Chờ cô quay xong bộ phim này, trong tay hẳn là tích lũy được một khoản tiền, cô có thể thử nghiệm cảm giác tự mình làm chủ công ty”.
“Làm vậy cô cũng không cần lo lắng mất đi không gian riêng tư”.
Dương Thanh không nói thẳng ra anh sẽ giúp đỡ Hạ Hà.
Với địa vị bây giờ của anh, dù Hạ Hà mở công ty gì, chỉ cần anh cho cô ta một dự án nho nhỏ cũng có thể bảo đảm cho Hạ Hà hốt bạc.
Hạ Hà lập tức im lặng, tuy cô ta đơn thuần nhưng không có nghĩa là ngu ngốc.
Nếu cô mở công ty chắc chắn Dương Thanh sẽ ra tay giúp đỡ.
Cô ta luôn thấy bản thân đã thiếu nợ Dương Thanh rất nhiều, nên cô ta không muốn làm phiền anh nữa.
Nhưng Dương Thanh lại cũng thấy mình mắc nợ Hạ Hà.
Lúc trước Hạ Hà thà rằng hy sinh sự trong sạch của mình cũng nhất quyết bảo vệ Tiêu Tiêu, phần ân tình này Dương Thanh ghi lòng tác dạ.
Còn về việc Dương Thanh giấu tên giúp đỡ cho mẹ con Hạ Hà, hơn nữa còn giúp tìm được Ngải Lâm, chữa bệnh cho bà ta cũng chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Hai mươi phút sau Dương Thanh dừng xe trước tiệm ăn nhà họ Trần.
Không ngờ anh lại tới đây nữa rồi.
Dường như lần nào anh tới đây cũng đều xảy ra một số chuyện.
Dưới sự dẫn đường của Hạ Hà, chẳng mấy chốc hai người đã đi tới một phòng VIP xa hoa.
“Hạ Hà, cô đến rồi à!”
“Người anh em này, rất xin lỗi tối nay là buổi gặp mặt của đoàn phim chúng tôi.
Anh cũng thấy rồi đấy, bạn của tôi không chào đón anh”.
“Hơn nữa, đây là tiệm ăn nhà họ Trần, không phải ai cũng có tư cách ăn ở đây đâu.
Chỉ mỗi tiền đặt phòng VIP này thôi đã tốn hai trăm nghìn rồi đấy”.
“Nếu anh thật sự muốn ăn cơm ở đây thì đợi sau khi chúng tôi ăn uống xong sẽ bảo Hạ Hà gói thức ăn thừa đem về cho anh, xem như nể mặt Hạ Hà cho anh có lộc ăn”.
“Ha ha ha ha…”
Nghe được lời này của Ngô Thiên Hữu, mọi người cùng cười ồ lên.
– .
Chương 846: 846: Hạ Hà Tức Giận
Ngoài Dương Thanh và Hạ Hà ra những người còn lại đều đang cười to.
Nhìn đám người đang cười ngả nghiêng kia Dương Thanh bỗng thấy buồn cười.
Những người này đều là diễn viên của đoàn phim, nếu bọn họ biết chủ tịch của công ty giải trí Ngôi Sao chính là Dương Thanh, bọn họ còn cười được nữa không?
“Ngô Thiên Hữu anh quá đáng lắm!”
Hạ Hà giận run người.
Có thể khiến một cô gái hiền lành tức giận thành bộ dạng này, có thể tưởng tượng được Hạ Hà giận đến mức nào.
“Hạ Hà, cô cũng đừng trách anh Thiên Hữu nói chuyện khó nghe, vì sự thật là vậy mà!”
Người phụ nữ ngồi bên cạnh Ngô Thiên Hữu cười ha ha nói: “Làm người phải tự biết mình, chúng ta đều là diễn viên của bộ phim mới, tuy bây giờ vẫn chưa nổi tiếng lắm nhưng đợi sau khi bộ phim này được công chiếu, thì độ hot của chúng sẽ tăng vọt”.
“Độ hot tăng vọt có nghĩa là tiền cát-xê tăng vọt.
Dù gì cô cũng là đồng nghiệp trong đoàn phim chúng ta, nếu có tìm bạn trai cũng phải tìm người tử tế một chút chứ?”
Một cô gái khác cũng hùa theo: “Đúng đấy, ví dụ người đàn ông như anh Thiên Hữu đây, không chỉ có tài diễn xuất mà còn có gia thế hùng hậu”.
“Anh chàng bên cạnh cô là hàng gì thế? Cả người cộng lại sợ chưa được một nghìn nữa đúng không?”
“Tiệm ăn nhà họ Trần là nhà hàng đứng đầu Yến Đô, người bình thường hoàn toàn không có tư cách vào đây.
Anh Thiên Hữu đồng ý để chúng ăn xong sẽ cho cô gói thức ăn thừa mang về cho bạn trai cô, đây cũng là coi trọng anh ta đấy, cô biết không?”
Đám diễn viên trong phòng lần lượt chế giễu Dương Thanh.
“Câm miệng!”
Rốt cuộc Hạ Hà cũng nổi nóng, quát một tiếng.
Lập tức cả căn phòng im lặng như tờ.
Không ai ngờ Hạ Hà sẽ nổi giận như vậy.
Bởi vì Hạ Hà là diễn viên mới, hơn nữa còn không phải là diễn viên được đào tạo bài bản, nhưng lại được làm nữ phụ trong đoàn phim.
Bây giờ phim này nổi tiếng là nhờ Hạ Hà.
Mọi người ở đây ai cũng biết rõ việc này nhưng chẳng ai muốn thừa nhận.
Mấy tháng này, Hạ Hà luôn là một chú cừu nhỏ, tuy là nữ phụ nhưng chẳng có mấy ai xem trọng cô ta.
Về phần Hạ Hà, cô ta vẫn luôn đóng vai chú cừu nhỏ nhẫn nhục chịu đựng, chưa bao giờ tức giận với ai.
“Ngô Thiên Hữu anh đúng là đồ đê tiện, vô liêm sỉ!”
Hạ Hà căm tức đỏ mắt quát Ngô Thiên Hữu: “Rõ ràng là anh nói muốn mời bạn trai tôi ăn cơm, còn nói anh biết sai rồi, muốn xin lỗi bạn trai tôi”.
“Nhưng không ngờ anh lại là kẻ đê hèn như vậy.
Tôi nói cho anh biết dù đời này tôi không kết hôn cũng không bao giờ để mắt đến anh!”
Sau khi Hạ Hà nổi nóng với Ngô Thiên Hữu xong, lại tức giận đùng đùng liếc mắt nhìn những người khác trong phòng: “Còn các người nữa, những ngày sống trong đoàn phim, tôi luôn nghe theo các người, nhưng chưa từng nhận được chút chân thành nào từ các người”.
“Các người thật sự nghĩ rằng người thành thật rất dễ bắt nạt sao? Tôi không dễ bắt nạt đâu, mà chỉ là không muốn so đo với các người mà thôi!”
“Hôm nay sẵn ở đây tôi nói luôn, sau này chớ dại mà bắt nạt tôi, nếu không tôi sẽ không bỏ qua đâu!”
“Tốt nhất các người hãy trù ẻo tôi đừng bao giờ nổi tiếng được đi!”
Nói xong Hạ Hà nắm tay Dương Thanh: “Dương Thanh, chúng ta đi!”
Dương Thanh cười gượng.
Thật ra anh không có ý muốn so đo với mấy người trong đoàn phim kia.
Nếu gà chó gì cũng phải để anh tới xử lý thì liệu anh có thể sống nổi một ngày không?
Có điều khí thế hung hăng và mấy lời nói lúc nãy của Hạ Hà vô cùng mạnh mẽ, khiến Dương Thanh rất tán thưởng.
Cũng chỉ có như vậy mới khiến những người khác biết được Hạ Hà không phải là người dễ bắt nạt, nếu không cô ta thật sự không thích hợp với giới giải trí này.
Bây giờ cô ta chỉ qua lại với một số diễn viên ít tên tuổi, sau này khi cô ta nổi tiếng rồi, sợ rằng sẽ gặp phải những người mưu mô và xấu xa hơn.
“Hạ Hà, chờ chút!”
Thấy Hạ Hà nắm tay Dương Thanh muốn bỏ đi, Ngô Thiên Hữu vội đứng dậy hô lên.
Hạ Hà cau mày nhìn Ngô Thiên Hữu nói: “Anh còn muốn giở trò gì nữa?”
Bây giờ cũng chỉ có Ngô Thiên Hữu có chỗ dựa là chị họ trong dòng chính của nhà họ Tôn là có thể chèn ép được Hạ Hà.
“Nào, anh Thanh tôi kính anh một ly, chúc anh và Hạ Hà trăm năm hòa hợp, đầu bạc răng long!”
Ngô Thiên Hữu bỗng rót hai ly rượu đưa cho Dương Thanh một ly, cười nói.
Dương Thanh vốn không uống rượu, nhưng khi thấy Ngô Thiên Hữu nháy mắt với những người khác thì lập tức hiểu rõ ý đồ của những người này.
Anh nhếch miệng lộ ra nụ cười nghiền ngẫm, sau đó nhận ly rượu uống cạn một hơi.
– .
Chương 847: 847: Hạ Hà Khóc
“Anh Thanh uống giỏi thật đấy, em đây khâm phục vô cùng, em xin được mời anh một ly!”
Ngô Thiên Hữu vừa đặt ly xuống, Liễu Mi vừa sỉ nhục Dương Thanh dữ dội nhất đã cầm ly rượu lên.
Dương Thanh cười nhạt, lại uống cạn.
“Anh Thanh, em và anh vừa gặp đã thân, em cũng muốn mời anh một ly, nếu anh không uống là không nể mặt em đấy”.
“Anh Thanh, còn em nữa, em cũng mời anh một ly!”
…
Trong lúc nhất thời, trừ Hạ Hà ra, những người khác đều thi nhau đứng dậy, chủ động mời rượu Dương Thanh.
Dương Thanh cũng không từ chối ai, cứ uống hết ly này tới ly khác, như thể đang uống nước lọc vậy.
Nếu Hạ Hà không ngăn cản, có lẽ những người này vẫn định kiếm cớ để mời rượu Dương Thanh tiếp.
Sau khi uống xong ly rượu từ người cuối cùng, Dương Thanh hơi nhếch môi, mỉm cười dí dỏm.
Anh chủ động rót một ly rượu đầy cho mình: “Nếu mọi người đã nhiệt tình như thế, đương nhiên tôi không thể khiến mọi người mất hứng được”.
“Nào, anh Thiên Hữu, tôi cũng mời anh một ly đây”.
Dương Thanh cười nói, chủ động mời rượu Ngô Thiên Hữu.
Trong mắt Ngô Thiên Hữu lóe lên vẻ kinh ngạc, từ đầu đến giờ, Dương Thanh đã uống mười mấy ly nhưng vẫn không xi nhê.
Bây giờ Dương Thanh còn mời lại anh ta nữa.
“Ha ha, được, cảm ơn anh Thanh!”
Ngô Thiên Hữu phá lên cười, cụng ly rồi uống cạn.
“Nào, người đẹp Liễu, tôi mời cô một ly! Chúc cô nổi như cồn trong tương lai nhé”.
Dương Thanh lại rót một ly rượu đầy cho mình, bước đến trước mặt Liễu Mi, cười ha hả.
Lúc này, Liễu Mi đã uống mấy ly, sắc mặt ửng hồng, dưới ánh đèn lờ mờ, trông cô ta rất quyến rũ.
“Cảm ơn anh Thanh, em cũng chúc anh và Hạ Hà hạnh phúc”.
Liễu Mi nháy mắt với Dương Thanh, dán sát vào người anh.
Sau khi mời Liễu Mi xong, Dương Thanh tiếp tục mời rượu những người khác.
Chỉ trong thoáng chốc, trừ Hạ Hà ra, Dương Thanh đã mời mỗi ngôi sao một ly rồi.
Mọi người cứ tưởng Dương Thanh đã mời xong, nào ngờ anh lại rót một ly rượu đầy cho mình.
“Anh Thiên Hữu, tôi và anh đúng là mới gặp đã thân, ngày càng hợp nhau, nào, chúng ta uống tiếp!”
Dương Thanh thân mật khoác vai Ngô Thiên Hữu, như thể đã say quắc cần câu.
Trong mắt Ngô Thiên Hữu lóe lên vẻ ranh mãnh, anh ta cười lớn: “Được thôi, chúng ta uống tiếp, hôm nay không say không về!”
Những người khác cũng nhốn nháo theo.
Thấy Dương Thanh sắp say, Hạ Hà cuống phát khóc, liên tục khuyên: “Dương Thanh, anh đừng uống nữa, bằng không sẽ say đấy”.
“Hạ Hà, hiếm khi bạn trai cô được uống thỏa thuê, cô đừng ngăn anh ta, cứ để anh ta uống cho đã”.
Liễu Mi ôm tay Hạ Hà, nói với vẻ thân mật: “Chúng ta cứ im lặng nhìn là được”.
Dương Thanh bỗng cầm một cái cốc lớn lên, mỉm cười: “Anh Thiên Hữu, cứ uống thế này thôi thì chán lắm, hay chúng ta đổi cốc to hơn đi?”
Ngô Thiên Hữu cười ha hả: “Được chứ, chuyển sang cốc to nào!”
Bên Ngô Thiên Hữu có tận ba người đàn ông, cho dù uống kiểu gì thì Dương Thanh cũng chịu thiệt.
Dương Thanh vẫn chưa gục, chuyện này khiến Ngô Thiên Hữu cảm thấy rất thất bại, giờ Dương Thanh lại chủ động yêu cầu đổi cốc to hơn, đương nhiên anh ta sẽ không từ chối.
Chỉ sau thoáng chốc, trước mặt bốn người đàn ông đã có thêm mấy cốc uống bia to.
“Nào, anh Thanh, chúng tôi mời anh thêm cốc nữa!”
“Bành Huy, anh đang khinh thường ai thế? Anh Thanh uống giỏi thế kia, sao chúng ta có thể cùng mời anh ấy được? Chẳng phải là đang xem thường anh Thanh à?”
“Ha ha, đúng đấy nhỉ, vậy chúng tôi sẽ lần lượt mời anh Thanh, mọi người đừng cắt ngang nhé!”
Đám người cười lớn, Ngô Thiên Hữu vừa cười vừa hỏi: “Anh Thanh, mỗi người chúng tôi mời anh một cốc cũng không sao chứ?”
“Mọi người mời tôi như thế tức là coi trọng tôi, tôi vui còn không kịp, sao lại trách mọi người được?”
Dương Thanh hùng hồn nói.
“Ha ha, anh Thanh thẳng thắn lắm, nào, tôi mời anh!”
Ngô Thiên Hữu cười lớn rồi giơ cốc lên, uống cạn.
Tốc độ của Dương Thanh còn nhanh hơn, Ngô Thiên Hữu chưa đặt cốc xuống, anh đã uống xong rồi.
“Ha ha, đã thật đấy!”
“Nào, tiếp tục!”
“Các anh em, khô máu đi!”
“Anh Thiên Hữu, uống tiếp đi, đàn ông không được nói không đâu, chúng ta uống tiếp!”
…
Chỉ sau mười mấy phút ngắn ngủi, chai rượu đã xếp đầy bàn, đám Ngô Thiên Hữu và Bành Huy đã đi vệ sinh hai lượt.
Lúc này, trừ Dương Thanh ra, ba người khác đã gục hết.
Dương Thanh kéo Ngô Thiên Hữu đã ngã lăn ra đất dậy, mở nắp chai rượu vang, một tay nắm cổ áo Ngô Thiên Hữu, còn tay kia thì đổ rượu vào miệng anh ta.
“Ha ha, anh Thiên Hữu, uống tiếp nào!”
Có vẻ Dương Thanh đã say hẳn, bắt đầu lắp bắp.
Ngô Thiên Hữu đã vào nhà vệ sinh nôn hai lần, giờ lại bị Dương Thanh đổ rượu vào miệng, anh ta cảm thấy dạ dày như không còn thuộc về mình nữa, điên cuồng giãy giụa.
Nhưng cho dù anh ta giãy kiểu gì thì cũng không thoát được.
“Ọe…”
Hạ Hà lập tức nói với vẻ áy náy: “Dương Thanh, xin lỗi anh!”
“Được rồi, hôm nay cô cũng cảm ơn với xin lỗi tôi mấy lần rồi đấy, nếu nói thêm nữa thì chúng ta không còn là bạn đâu”.
Dương Thanh cố tình nghiêm mặt.
Hạ Hà không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh bằng đôi mắt đỏ hoe, bỗng bật khóc.
– .
Chương 848: 848: Mượn Dao Giết Người
“Sao cô lại khóc? Có phải tôi nói sai gì không? Tôi xin lỗi mà!”
Thấy Hạ Hà bỗng dưng bật khóc, Dương Thanh cuống cả lên.
Anh không thể chịu được khi thấy phụ nữ khóc.
Hạ Hà giơ tay lau nước mắt, nhìn Dương Thanh bằng đôi mắt đỏ hoe: “Do tôi cảm động quá thôi, từ nhỏ tới giờ, tôi chưa gặp được người bạn thật lòng nào, chỉ mình anh đồng ý giúp tôi”.
“Thật ra tôi biết, đám người Ngô Thiên Hữu đã uống tới mức chảy máu dạ dày, anh còn uống nhiều hơn họ ít nhất ba lần, nên chắc chắn bây giờ anh sẽ thấy khó chịu lắm”.
“Anh sợ tôi lo nên mới giả vờ thoải mái, nói với tôi rằng anh không sao”.
Dương Thanh cạn lời, nói với vẻ dở khóc dở cười: “Tôi không sao thật mà, tôi lừa cô làm gì chứ? Nếu tôi bị sao, tôi đã đến bệnh viện với đám Ngô Thiên Hữu rồi”.
Tuy có vẻ hồi nãy anh đã uống rất nhiều, nhưng thật ra anh không uống bao nhiêu hết.
Nếu kiểm tra thùng rác ở phòng riêng thì sẽ phát hiện, rượu trong đó sắp tràn ra ngoài rồi.
Anh đã dựa vào tốc độ của mình để đổ hoặc nôn hết rượu vào thùng rác.
Có lẽ số rượu mà anh đã uống còn không nhiều bằng Liễu Mi.
Nhưng bây giờ, cho dù anh nói gì thì Hạ Hà cũng không tin.
“Tôi biết, hôm nay anh liều mạng uống rượu như thế cũng vì muốn giúp tôi”.
“Tôi không ngốc, thật ra tôi biết Ngô Thiên Hữu có ý đồ gì, anh ta cố tình gọi nhiều người đến để chuốc say anh”.
“Sau đó anh ta sẽ chuốc say tôi, rồi thích làm gì thì làm”.
“Nhưng anh ta không ngờ cả đám người mà vẫn không thể uống lại anh, đã thế họ còn phải vào viện nữa”.
Hạ Hà vừa nói vừa nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt rất dịu dàng.
Dương Thanh thầm cười khổ, anh cứ tưởng Hạ Hà không biết gì, hóa ra cô ta hiểu hết.
“Cô cứ yên tâm, Ngô Thiên Hữu không ở lại đoàn làm phim lâu đâu, sau này ở công ty giải trí Ngôi Sao, không ai dám làm khó cô nữa”.
Dương Thanh nói.
Hạ Hà hỏi với vẻ khó hiểu: “Sao anh biết thế?”
“Nếu tôi nói tôi chính là chủ tịch của công ty giải trí Ngôi Sao thì cô có tin không?”, Dương Thanh cười hỏi.
Hạ Hà thoáng sững sờ rồi kinh ngạc nói: “Tôi đang không hiểu sao cát-xê của tôi bỗng tăng gấp đôi, còn cát-xê của Ngô Thiên Hữu lại giảm một nửa, hóa ra vì anh à?”
Lần này, đến lượt Dương Thanh sững sờ.
Anh nói mình là chủ tịch của công ty giải trí Ngôi Sao bằng giọng điệu như đùa, không ngờ Hạ Hà tin thật.
Cô gái này tin tưởng anh thật đấy!
“Lúc trước tôi đã nói với cô rồi, nếu cô không thích ngành giải trí thì có thể rời đi bất cứ lúc nào rồi tự lập công ty riêng”.
Dương Thanh không xoắn xuýt về việc thân phận bị lộ nữa, anh nói: “Cô cũng biết tôi là chủ tịch của công ty giải trí Ngôi Sao rồi đấy, cô hoàn toàn có thể thành lập công ty riêng, chỉ cần tôi giúp cô một chút là doanh nghiệp sẽ ổn định”.
“Hoặc cô có thể đến Công ty giải trí Ngôi Sao làm việc, chắc chắn lương sẽ không thấp đâu”.
“Cô cũng đừng thấy ngại khi nhờ tôi giúp, nếu chúng ta đã là bạn bè thì không cần tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt này”.
Hạ Hà lắc đầu, nghiêm túc nhìn Dương Thanh: “Dương Thanh, tôi đã nợ anh nhiều lắm rồi, cho dù chúng ta là bạn thì tôi cũng không thể để anh giúp như thế”.
“Hơn nữa tôi cũng thích diễn xuất, công việc này có thể mang lại cho tôi rất nhiều cát-xê, tôi đã hài lòng lắm rồi”.
Thấy Hạ Hà nói vậy, Dương Thanh không thuyết phục nữa, anh bỗng thấy hơi hối hận khi nói cho Hạ Hà biết mình chính là chủ tịch của Công ty giải trí Ngôi Sao.
Vì hồi trước anh đã giúp Hạ Hà, lần này tới Yến Đô, cô ta còn cầm theo một triệu để trả anh nữa.
Cô ta không muốn nợ ai hết, Dương Thanh chỉ lo Hạ Hà nghĩ sẽ giúp được anh nếu vào Công ty giải trí Ngôi Sao, rồi cứ ép bản thân làm những chuyện mà mình không thích.
“Được rồi, đi thôi, để tôi đưa cô về khách sạn”.
Dương Thanh đi về phía xe mình.
Hạ Hà vội bước lên, ngồi vào ghế lái trước rồi nói: “Tôi không uống rượu, cứ để tôi đưa anh về cho”.
Dương Thanh không từ chối, ngồi ở ghế phụ, Hạ Hà lái xe đưa anh về.
“Hay đêm nay cô ở nhà tôi nhé?”
Sau khi xuống xe, Dương Thanh nhìn Hạ Hà, hỏi.
Vừa dứt lời, anh đã thấy sai sai, vội nói thêm: “Cô cứ yên tâm, vợ, em vợ và bố vợ tôi đều ở đây hết”.
Lúc này Dương Thanh mới nhớ đến chuyện hôm qua, anh đã hỏi Lạc Bân xem có thể thay đổi nam chính của đoàn làm phim không.
“Cho Ngô Thiên Hữu thêm một cơ hội đi!”
Dương Thanh nói: “Cho họ nghỉ ngơi một ngày, ngày mai đoàn làm phim sẽ quay tiếp”.
“Vâng!”
Lạc Bân đáp.
Gần như cùng lúc đó, trong một bệnh viện tư nhân.
Ngô Thiên Hữu nằm trên giường bệnh với sắc mặt tái nhợt, bên cạnh giường còn có mấy đồng nghiệp trong đoàn làm phim nữa.
“Anh Thiên Hữu, Dương Thanh đúng là quá quắt, nếu hắn không ép anh uống cả chai rượu vang, anh đã không nôn ra máu rồi hôn mê rồi”.
Liễu Mi nói với vẻ mặt căm hận: “Theo em, không thể dễ dàng tha cho tên khốn đó”.
“Hắn tưởng có Hạ Hà làm chỗ dựa rồi thì có thể làm trời làm đất à?”
“Nếu đã vậy, chúng ta hãy hủy hoại Hạ Hà đi, phải cho hắn biết kết cục khi đối đầu với anh Thiên Hữu”.
Liễu Mi là nữ chính của đoàn làm phim, nhưng giờ danh tiếng đã bị Hạ Hà cướp hết, trên mạng còn có rất nhiều người so sánh cô ta với Hạ Hà.
Có thể tưởng tượng được kết quả, gần như tất cả mọi người đều cho rằng Liễu Mi không xứng làm nữ chính.
Thậm chí có người còn chửi Liễu Mi xấu, đương nhiên một cô gái sẽ ghét việc bị người khác chê xấu nhất rồi.
Liễu Mi cũng không xấu, còn khá xinh đẹp, chẳng qua không thể sánh bằng Hạ Hà mà thôi.
Vì người khác bất mãn với cô ta nên cô ta đổ cho Hạ Hà hết.
Bây giờ cô ta đang định mượn tay Ngô Thiên Hữu để loại bỏ Hạ Hà.
– .
Chương 849: 849: Không Đến Đoàn Làm Phim
Sau khi nghe Liễu Mi nói hãy hủy hoại Hạ Hà, những người khác đều giữ im lặng.
Ai cũng hiểu rõ, bộ phim mà họ đang quay hot được như thế cũng nhờ sự xinh đẹp của Hạ Hà.
Nếu không còn Hạ Hà, có lẽ bộ phim này cũng đi tong.
Họ đều là diễn viên hạng bét, cho dù đi ngoài đường thì cũng không ai nhận ra cả.
Tất cả đều trông chờ vào bộ phim chiếu mạng này để được nổi tiếng, nếu bộ phim này đi tong thật, có lẽ họ sẽ rất khó quay được bộ phim nào hot đến vậy.
“Các người câm hết rồi à? Sao không nói gì thế?”
Liễu Mi thấy không ai hùa theo mình, lập tức nói với vẻ không vui.
Cô ta là nữ chính nên đã quen với việc hất hàm sai khiến người khác, hồi trước, cho dù cô ta nói gì thì mọi người cũng sẽ hùa theo, còn bây giờ lại chẳng có ai, đương nhiên cô ta sẽ mất vui rồi.
“Chị Mi, bộ phim này đang rất hot, nếu bây giờ loại bỏ Hạ Hà thì chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới phim”.
Một nữ diễn viên trẻ lên tiếng: “Hơn nữa, chúng ta biết lấy gì để hủy hoại Hạ Hà? Cho dù chúng ta làm được thật thì Công ty giải trí Ngôi Sao sẽ đồng ý chắc?”
“Cho dù chúng ta giấu giếm, một khi bị lộ ra, không chừng chúng ta sẽ phải bồi thường một khoản khổng lồ, sự nghiệp cũng chấm dứt luôn”.
Tuy những người khác không tỏ thái độ nhưng vẫn có rất nhiều người gật đầu, rõ ràng đang đồng ý với nữ diễn viên này.
“Viên Phương, cô có ý gì hả?”
Liễu Mi lập tức bùng nổ: “Chúng ta là một phe cơ mà, nếu hủy hoại Hạ Hà, chúng ta không nói thì ai biết được chứ?”
“Anh Thiên Hữu đã bị thằng trai bao mà Hạ Hà bao nuôi hại cho thê thảm, chẳng lẽ cứ để anh Thiên Hữu chịu khổ thế ư?”
“Cô còn lương tâm không? Nếu không có anh Thiên Hữu, các người có thể nhận bộ phim này à?”
“Chẳng lẽ trong mắt các người, một con điếm còn quan trọng hơn cả anh Thiên Hữu ư?”
Liễu Mi nói rồi nhìn Ngô Thiên Hữu với vẻ tội nghiệp: “Anh Thiên Hữu, anh xem, thường ngày anh tốt với họ như thế, kết quả họ chỉ nghĩ cho mình, không ai muốn báo thù cho anh cả”.
Sắc mặt của những người khác đều hết sức khó coi, nhưng họ cũng không dám hó hé gì trước mặt Ngô Thiên Hữu.
Ngô Thiên Hữu vẫn rất bình tĩnh, cũng không đáp lại Liễu Mi, như thể đang suy nghĩ gì đó, thỉnh thoảng còn nhíu mày.
Anh ta không nói cho người khác biết, Công ty giải trí Ngôi Sao đã được chuyển nhượng cho tập đoàn Nhạn Thanh, mãi hôm qua anh ta mới biết chuyện này.
Không những thế, cát-xê tám triệu của anh ta cũng bị cắt giảm, chỉ còn bốn triệu.
Anh ta còn biết, cát-xê của Hạ Hà mới quay phim lần đầu tiên lại được tăng gấp đôi.
Chuyện này khiến anh ta cảm thấy hơi khác thường, bởi vì nó chưa bao giờ xảy ra trước kia, đây là lần đầu tiên anh ta nghe nói về việc đó.
Anh ta có cảm giác mình đã đắc tội với ai đó rồi.
“Anh Thiên Hữu, bọn em cũng muốn báo thù cho anh, nhưng bọn em thực sự không tìm được lý do ạ!”
Lúc này, một nam diễn viên trẻ lên tiếng: “Hôm qua chúng ta uống đến mức nôn ra máu, nhưng bạn trai Hạ Hà còn uống nhiều hơn chúng ta, nếu nói chuyện này ra thì em cũng cảm thấy mất mặt”.
“Cả đám chúng ta bị một mình anh ta chuốc cho say khướt, thế đã mất mặt lắm rồi, chúng ta còn làm gì được nữa đây?”
Một nam diễn viên khác cũng nói: “Anh Thiên Hữu, dù sao Công ty giải trí Ngôi Sao cũng là sản nghiệp của nhà chị họ anh, nếu Hạ Hà bị hủy hoại thì sẽ mang lại ảnh hưởng lớn cho đoàn làm phim, cũng khiến Công ty giải trí Ngôi Sao bị thiệt hại nặng nề”.
“Theo em thấy, nếu anh Thiên Hữu vẫn muốn báo thù thì nên hỏi ý chị họ anh trước xem sao, để xem thái độ của chị ấy thế nào đã”.
“Nếu chị ấy cảm thấy việc hủy hoại Hạ Hà sẽ không ảnh hưởng nhiều đến bộ phim này, em cũng đồng ý làm thế”.
Ngay sau đó, một nữ diễn viên cũng nói: “Anh Thiên Hữu, em cũng đồng ý làm vậy, hay anh hỏi chị họ đi?”
Lúc này Ngô Thiên Hữu vẫn đang im lặng mới ngẩng đầu, nhìn về phía đám người.
Ngô Thiên Hữu cười lạnh: “Cả Công ty giải trí Ngôi Sao là của nhà chị họ tôi, cô biết mỗi năm Công ty giải trí Ngôi Sao quay bao nhiêu bộ phim lớn nhỏ không? Trong mắt Công ty giải trí Ngôi sao, bộ phim của chúng ta vẫn chưa là gì hết!”
“Chẳng qua tôi không muốn dùng thân phận để chèn ép người khác, bằng không, đoàn làm phim còn phải coi tôi là ông nội.
Về việc Hạ Hà có được ở lại đoàn làm phim hay không, chỉ cần tôi nói một tiếng thôi!”
Ngô Thiên Hữu kiêu ngạo nói: “Mọi người cứ yên tâm, chỉ cần mọi người làm tốt chuyện này, sau này mọi người sẽ là người của tôi hết”.
“Sau này tôi khá lên rồi, chắc chắn sẽ không quên mọi người đâu”.
– .
Chương 850: 850: Chờ Vào Tù
“Cảm ơn anh Thiên Hữu!”
Liễu Mi là người đầu tiên lên tiếng, trông vô cùng kích động.
Cô ta lập tức ngạo nghễ nhìn về phía những người khác, mỉa mai: “Anh Thiên Hữu đã nói đến mức này rồi, các người không định từ chối nữa chứ?”
“Làm gì có chuyện đó? Anh Thiên Hữu, em ủng hộ anh, mai em sẽ không đến đoàn làm phim, anh bảo lúc nào thì em đi lúc đó!”
Một nam diễn viên lập tức tỏ thái độ.
“Mai em cũng không đến đoàn làm phim, em sẽ nghe anh Thiên Hữu hết”.
“Em cũng nghe theo sự sắp xếp của anh Thiên Hữu ạ!”
Trong lúc nhất thời, mấy diễn viên hạng bét trong phòng thi nhau lên tiếng.
Ngô Thiên Hữu mỉm cười: “Thế mới là bạn tốt của tôi chứ, mọi người cứ yên tâm, Công ty giải trí Ngôi Sao là doanh nghiệp của nhà chị họ tôi, lần này chúng ta đình công, chắc chắn sẽ không sao hết”.
“Không những thế, tôi đang định trả giá tại chỗ, bảo họ tăng cát-xê cho chúng ta”.
“Cho dù thế nào, ít nhất cũng phải tăng 50% cát-xê cho chúng ta chứ?”
“Dù sao bộ phim này cũng hot nhờ chúng ta mà”.
Ngô Thiên Hữu trơ trẽn nói.
Liễu Mi vội hùa theo: “Cát-xê của bọn em tăng 50% thôi cũng được, nhưng anh Thiên Hữu là nam chính của phim, nói thế nào thì cát-xê cũng phải tăng gấp đôi chứ?”
“Đúng thế đúng thế, cát-xê của anh Thiên Hữu phải được tăng gấp đôi, bằng không chúng ta cứ đình công đấy!”
Những người khác vội nói, sợ nếu hùa theo chậm thì sẽ khiến Ngô Thiên Hữu mất vui.
Họ không hề nghĩ xem hậu quả của việc này sẽ nghiêm trọng tới mức nào.
Cùng lúc đó, trong phòng bệnh VIP ở Bệnh viện nhân dân Yến Đô.
Dương Thanh và Tần Thanh Tâm đều ở đây, trên giường bệnh có người đang nằm.
Người trông hết sức suy nhược này không phải ai khác, chính là Diệp Mạn.
Sáng sớm hôm nay, vừa tỉnh lại, bà ta đã được chuyển từ phòng hồi sức tích cực sang phòng bệnh VIP.
“Bà chủ Diệp, giờ bà thấy thế nào rồi?”
Ngải Lâm mặc áo blouse trắng kiểm tra cho Diệp Mạn rồi hỏi.
Diệp Mạn cười gượng: “Tôi thấy rất ổn, có lẽ ngày mai có thể ra viện rồi”.
Nghe thấy Diệp Mạn nói thế, Tần Thanh Tâm lập tức cuống lên, vội nói: “Sao thế được? Sáng nay bà vừa chuyển từ phòng hồi sức tích cực về đây, phải mười ngày nửa tháng nữa mới ra viện được chứ”.
Tần Thanh Tâm đang sốt ruột thật, sắc mặt cũng rất khó coi.
Diệp Mạn đã nằm ở phòng hồi sức tích cực mấy ngày nay, khiến cô rất lo lắng.
Nếu được vào phòng hồi sức tích cực, có lẽ cô đã đến bệnh viện để chăm sóc bà ta từ lâu rồi.
Mắt Diệp Mạn đỏ hoe, rơm rớm nước mắt, bà ta đang kích động.
Lần này, tuy bà ta bị thương nặng suýt chết, nhưng thấy Tần Thanh Tâm quan tâm mình như thế, bà ta cảm thấy chết cũng đáng.
“Được rồi, mẹ nghe theo con, con bảo mẹ ra viện lúc nào thì mẹ sẽ ra viện lúc đó”.
Diệp Mạn nắm lấy tay Tần Thanh Tâm, dịu dàng nói.
Bị Diệp Mạn nắm tay, tuy Tần Thanh Tâm hơi mất tự nhiên nhưng vẫn không rụt tay lại, chỉ trừng mắt nhìn Diệp Mạn, ngượng ngùng nói: “Gì mà nghe theo tôi chứ? Ở bệnh viện, mọi chuyện đều do bác sĩ quyết định”.
“Được, vậy bác sĩ bảo mẹ ra viện lúc nào thì mẹ sẽ ra viện lúc đó”.
Diệp Mạn mỉm cười, nhìn con gái bằng ánh mắt trìu mến.
“Dương Thanh, bây giờ nhà họ Diệp thế nào rồi?”
Tuy Diệp Mạn đang chìm đắm trong sự quan tâm của con gái, nhưng vẫn lo lắng cho nhà họ Diệp.
Dương Thanh mỉm cười: “Mẹ cứ yên tâm, có con ở đây, nhà họ Diệp sẽ không gặp vấn đề gì hết”.
Đương nhiên anh biết tại sao những người này lại có thái độ thù địch với anh.
Tối qua, một mình anh đã khiến cả ba người đàn ông bên phía Ngô Thiên Hữu say tới mức ngã lăn ra đất, nhất là Ngô Thiên Hữu còn bị chảy máu dạ dày, cuối cùng được xe cứu thương đưa đi.
Không những thế, khi rời đi, Dương Thanh còn gọi thêm mấy chai rượu từ tiệm ăn họ Trần với giá tiền lên đến cả triệu.
Những khoản này đều được tính cho Ngô Thiên Hữu.
“Dương Thanh, không ngờ anh vẫn dám xuất hiện, tôi nói cho anh biết, chúng tôi đã báo cảnh sát về việc anh lấy thêm mấy chai rượu từ tiệm ăn họ Trần rồi, anh cứ chờ vào tù đi!”
Liễu Mi căm hận nói.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










