Chàng Rể Chiến Thần
Tập 86 : 851: Nữ Thần Chính Nghĩa (c851-c860)
❮ sautiếp ❯Chương 851: 851: Nữ Thần Chính Nghĩa
Những người khác cũng có vẻ căm thù, nhất là hai nam diễn viên đã bị Dương Thanh chuốc say hôm qua, nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời, có lẽ họ đã ngộ độc cồn rồi.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Liễu Mi: “Cứ việc!”
Tiệm ăn họ Trần vốn là sản nghiệp của nhà họ Trần, Dương Thanh cũng không cầm rượu đi, chỉ dặn Trần Anh Hào tính thêm một triệu cho đám người Ngô Thiên Hữu.
Lý do chính là họ đã uống hết mấy chai rượu đắt tiền, nhưng đám Liễu Mi không tin điều đó, cho rằng Dương Thanh đã cầm theo chai rượu có giá cả triệu khi rời đi.
“Dương Thanh, anh cứ chờ vào tù đi!”
Thấy Dương Thanh bình tĩnh như thế, Liễu Mi càng thêm tức giận.
Dương Thanh không buồn quan tâm đến cô ta, nếu không vì Hạ Hà, sao anh có thể uống rượu với đám người này tối qua chứ?
“Dương Thanh, anh vẫn chưa nói rõ, anh không được đi!”
Thấy Dương Thanh định đi, Liễu Mi vội bước đến kéo tay anh rồi hô lớn: “Bắt trộm! Bắt trộm này!”
Rất nhiều người nhanh chóng chú ý đến họ.
Dương Thanh lập tức nhướng mày, không ngờ cô ta lại giở trò này với anh.
“Hình như cô gái đó là Liễu Mi!”
Có người bỗng hô lên kinh ngạc.
“Đúng thế, cô ta chính là nữ chính Liễu Mi của đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại, cũng là nữ chính xấu nhất trong lịch sử”.
“Đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại đúng là ngu xuẩn, không ngờ họ lại cho người phụ nữ xấu xí đó làm nữ chính, tại sao không để Hạ Hà vào vai nữ chính nhỉ?”
“Đúng thế! Ban đầu tôi cũng ủng hộ Liễu Mi, nhưng sau khi thấy mặt thật của cô ta, còn xấu hơn cả ảnh chụp trên mạng, tôi đã quyết định từ bỏ cô ta rồi”.
“Không được, tôi phải đăng bài ném đá Liễu Mi, bảo cô ta cút khỏi đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại, để Hạ Hà lên làm nữ chính”.
“Ý của anh hay đấy, mau đăng bài đi, chắc chắn tôi sẽ bỏ phiếu ủng hộ Liễu Mi cút khỏi đoàn làm phim”.
…
Dương Thanh không ngờ bộ phim này lại hot đến thế, ngay cả nữ diễn viên hạng bét như Liễu Mi cũng bị nhận ra.
Anh càng không ngờ Liễu Mi lại bị ghét như vậy, rõ ràng cô ta cũng khá xinh đẹp, nhưng lại bị chê là xấu xí.
Khoa trương nhất chính là, có người đang định đăng bài ném đá cô ta, dùng sức mạnh của dư luận để đuổi Liễu Mi khỏi đoàn làm phim.
Liễu Mi cũng sững sờ, cô ta đến thăm Ngô Thiên Hữu, tình cờ bắt gặp Dương Thanh nên mới tóm lấy Dương Thanh, định khiến Dương Thanh mất mặt trước mọi người.
Cô ta đã quên, cô ta xấu hơn nữ phụ quá nhiều, đang bị mọi người bàn tán, nếu gây chuyện ngay trước đám đông lúc này thì chẳng khác nào đang đẩy bản thân lên đầu sóng ngọn gió cả.
“Nếu không mau thả tôi ra, cô sẽ bị bao vây đấy”.
Dương Thanh nói với vẻ nghiền ngẫm.
Liễu Mi tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Dương Thanh, anh đừng tưởng thế này sẽ khiến tôi tha cho anh, bây giờ tôi đang bắt trộm, đến khi đó, chắc chắn dân mạng sẽ cảm phục trước hành động của tôi”.
“Không chừng chuyện này còn lên top tìm kiếm nữa, đến khi đó tên trộm như anh cũng nổi tiếng rồi”.
“Còn nữ chính như tôi sẽ trở thành nữ thần chính nghĩa, không e sợ tội phạm, dám bắt trộm trước mặt mọi người”.
Dương Thanh cười khẩy: “Nếu vậy thì chúng ta cứ chờ xem sao”.
“Mọi người yên tâm, tôi đã báo cảnh sát rồi, giờ tôi đang giữ tên trộm này, cảnh sát sẽ nhanh chóng đến đây, khi đó hắn không thoát được nữa”.
Liễu Mi đắc ý nói lớn với đám người.
“Cô ả xấu xí này đang bắt trộm thật hả?”
Có người kinh ngạc hỏi.
Tuy họ bị câu “Bắt trộm” của Liễu Mi thu hút, nhưng thứ khiến họ thực sự chú ý lại là thân phận của Liễu Mi.
Lúc này Liễu Mi lại chứng tỏ mình đang bắt trộm, mọi người mới chú ý đến việc này.
“Chắc là thật đấy, tuy Liễu Mi xấu nhưng vẫn là người của công chúng, sẽ không đặt điều trước mặt mọi người đâu nhỉ?”
“Nhưng người đàn ông bị Liễu Mi giữ tay trông rất chính trực, không giống trộm chút nào!”
“Ai biết được chứ? Trên mặt trộm có viết chữ trộm đâu.”
“Xem ra thành kiến của chúng ta với Liễu Mi quá lớn rồi, không ngờ cô ta cũng là một người chính trực, tôi muốn chuyển sang làm fan của Liễu Mi”.
“Tôi cũng thế”.
…
Trong lúc nhất thời, những người vừa nói muốn đuổi Liễu Mi ra khỏi đoàn làm phim đều đứng về phía cô ta.
Thấy thế, Liễu Mi đắc ý nói khẽ: “Dương Thanh, anh thấy chưa? Giờ ai cũng nghĩ tôi là nữ thần chính nghĩa rồi đấy”.
Dương Thanh cười khổ.
Thấy Dương Thanh quen Cung Chính, Liễu Mi bỗng có linh cảm xấu.
“Cậu Thanh, có chuyện gì vậy?”, Cung Chính hỏi.
“Tối qua tên này ăn cơm chung với chúng tôi, khi rời đi còn trộm mất chai rượu trị giá một triệu”.
Liễu Mi vội nói.
Cung Chính nhíu mày, ông ta biết rõ Dương Thanh chính là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh.
Người có giá trị cá nhân tận mấy trăm tỷ như anh sẽ trộm chai rượu giá một triệu chắc?
Sao có thể thế được?
– .
Chương 852: 852: Chứng Minh Sự Trong Sạch
“Cô gái à, cô báo án giả là phạm pháp đấy!”, Cung Chính nghiêm nghị nói.
“Tôi không báo án giả, tôi nói thật mà! Mấy người bạn này có thể làm chứng cho tôi”.
Liễu Mi vội chỉ vào mấy diễn viên khác trong đoàn làm phim rồi nói: “Mọi người mau nói cho ông ấy biết, có phải tối qua Dương Thanh đã trộm chai rượu trị giá một triệu không?”
“Đúng thế đúng thế, tối qua chúng tôi đều ăn cơm ở tiệm ăn họ Trần, chúng tôi có thể làm chứng”.
“Khi rời đi, Dương Thanh đã dùng danh nghĩa của anh Thiên Hữu để cầm theo chai rượu trị giá một triệu”.
“Dương Thanh chính là kẻ trộm, các ông mau bắt anh ta về rồi thẩm vấn kỹ vào, chắc chắn sẽ có kết quả thôi”.
Mấy diễn viên trong đoàn làm phim thi nhau nói.
Bây giờ Liễu Mi thân thiết với Ngô Thiên Hữu nhất, họ cũng không dám đắc tội cô ta.
Liễu Mi ngẩng đầu nhìn đám người vây xem: “Tôi khuyên mọi người nên kiểm tra lại túi mình, đừng để mất thứ gì quý giá”.
“Tên trộm này cao tay lắm đấy, nhưng bây giờ tôi đã tóm được hắn rồi, hắn không thoát được đâu”.
Nghe thấy Liễu Mi nói thế, hầu như ai cũng kiểm tra lại những thứ quý giá trên người theo bản năng.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn, không giải thích gì.
Trong tình huống này, anh càng giải thích thì càng khiến đám đông căm phẫn.
Cung Chính nhíu mày chặt hơn, ông ta không tin Dương Thanh sẽ trộm chai rượu chỉ có một triệu.
Ông ta biết rõ, Dương Thanh là chủ tịch của doanh nghiệp trị giá mấy trăm tỷ, sao có thể trộm chai rượu một triệu chứ?
Lúc trước, ở công trường Thành Cửu Châu, đám chiến sĩ bỗng dưng xuất hiện cũng rất kỳ lạ.
Về việc họ nói những gì mà phóng viên quay được là cơ mật, ông ta cũng không tin.
Một công trường tan hoang thì có cơ mật gì chứ?
Thế nên ông ta đoán, những người kia đến công trường thành Cửu Châu cũng vì Dương Thanh gọi.
Một người có sức mạnh lớn như thế, sao có thể là kẻ trộm đây?
“Thưa cô, chuyện gì cũng cần chứng cứ, nếu cô không có chứng cứ thì chúng tôi không thể tùy tiện bắt người được”.
Cung Chính lạnh lùng nói.
Nếu bảo ông ta bắt Dương Thanh, trừ khi ông ta không muốn mặc bộ đồ này nữa.
Hồi nãy Cung Chính gọi Dương Thanh là cậu Thanh nên Liễu Mi đã biết họ quen nhau, lúc này lại nghe Cung Chính nói thế, cô ta hiểu rõ Cung Chính không muốn bắt Dương Thanh đi.
“Hồi nãy ông đã gọi anh ta là cậu Thanh, chắc hai người có quen nhau nhỉ?”
Liễu Mi cười lạnh: “Đồng nghiệp trong đoàn làm phim của tôi đều có thể chứng minh, Dương Thanh đã lấy mất chai rượu trị giá một triệu khi chưa được anh Thiên Hữu cho phép, chẳng lẽ đó không phải chứng cứ à?”
“Chứng cứ rõ ràng như thế mà ông vẫn không đồng ý, cứ bắt tôi phải đưa ra chứng cứ khác, chẳng phải là đang làm khó tôi ư?”
“Ông cũng không thể để mặc Dương Thanh phạm tội vì quen biết với anh ta chứ?”
Liễu Mi vừa dứt lời, đám đông đang vây xem cũng kích động theo, ai cũng gào lên: “Bắt hắn! Bắt hắn!”
Trong lúc nhất thời, khắp bệnh viện toàn tiếng hô bắt người.
Sắc mặt Cung Chính khó coi tới cực điểm, ông ta không bắt người cũng không phải vì có quen biết với Dương Thanh.
Theo quy định, Liễu Mi phải có chứng cứ chứng minh Dương Thanh đã trộm chai rượu trị giá một triệu kia thì ông ta mới bắt người được.
Nhưng Liễu Mi làm thế này đã khiến đám đông căm phẫn.
Cùng lúc đó, một thanh niên vừa bước ra khỏi phòng bệnh VIP ở bên kia.
“Ở đó có chuyện gì vậy?”
Thanh niên ngờ vực hỏi.
Anh ta vừa dứt lời, bỗng trông thấy một gương mặt quen thuộc đang bị bao vây, lập tức biến sắc: “Là cậu Thanh!”
Tuy anh ta không biết Dương Thanh có chuyện gì nhưng cũng hiểu anh đang gặp rắc rối, bèn vội vàng chạy tới chỗ Dương Thanh.
“Cậu Thanh, có chuyện gì vậy?”
Sau khi lách qua đám người, anh ta vội hỏi.
“Sếp Trần, sao anh cũng ở đây thế?”
Liễu Mi cũng không chú ý đến việc đối phương vừa gọi Dương Thanh là cậu Thanh, mà kinh ngạc hỏi.
“Tôi…”
Đối phương chưa kịp lên tiếng, Liễu Mi bỗng mừng rỡ kéo tay anh ta: “Thưa ông, đây chính là tổng giám đốc của tiệm ăn họ Trần, cũng là người thừa kế của nhà họ Trần – Trần Anh Hào”.
Liễu Mi nói rồi vội bảo Trần Anh Hào: “Sếp Trần, anh đến đúng lúc quá, tối qua, anh Thiên Hữu đã mời đoàn làm phim chúng tôi ăn cơm ở tiệm ăn họ Trần”.
“Kết quả tên này đã lấy mất chai rượu trị giá cả triệu khi chưa được sự cho phép của anh Thiên Hữu, còn để anh ấy thanh toán nữa”.
Liễu Mi lập tức biến sắc, bây giờ nhà họ Trần đang rất hùng mạnh, có thực lực gần với tám nhà quyền thế nhất Yến Đô.
Trần Anh Hào là người thừa kế của nhà họ Trần, nếu anh ta định mời luật sư để kiện cô ta, tiền đồ của cô ta sẽ đi tong mất.
Đúng lúc này, điện thoại của Trần Anh Hào bỗng vang lên, anh ta mở ra xem, trông thấy một đoạn video giám sát.
“Đội trưởng Cung, ông xem, đây chính là video quay cảnh cậu Thanh rời khỏi tiệm ăn họ Trần tối qua”.
Trần Anh Hào nói: “Sau khi rời khỏi phòng riêng, cậu Thanh đi ra ngoài luôn, cũng không cầm bất cứ thứ gì”.
“Càng không thể lấy đi chai rượu trị giá một triệu được”.
Cung Chính vốn đã tin Dương Thanh không phải kẻ trộm, giờ thấy Trần Anh Hào lấy chứng cứ ra, rốt cuộc ông ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu Thanh, chứng cứ mà sếp Trần đưa ra đã cho thấy cậu không lấy trộm rượu, nếu không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây”.
Cung Chính nói rồi khoát tay: “Về thôi!”
– .
Chương 853: 853: Bị Đuổi
“Đội trưởng Cung, ông vẫn chưa bắt Dương Thanh mà, sao ông có thể đi được chứ?”
Thấy Cung Chính sắp đi, Liễu Mi cuống cả lên, vội kéo ông ta lại.
Cung Chính lập tức nhướng mày: “Sếp Trần đã đưa ra chứng cứ đủ để chứng minh rằng cậu Thanh không trộm rượu”.
“Tốt xấu gì cô cũng là người của công chúng, thế mà vẫn dám báo án giả à?”
“Cô tưởng tôi không dám bắt cô ư?”
Liễu Mi cắn răng: “Tôi không báo án giả, nếu Dương Thanh không trộm rượu, tại sao hóa đơn tối qua lại cao như thế chứ?”
“Cho dù Dương Thanh không trộm rượu, anh ta có quen biết với tổng giám đốc Hào, chắc chắn Dương Thanh đã bảo anh ta tính thêm một triệu cho chúng tôi”.
Bây giờ Liễu Mi chỉ muốn khiến Dương Thanh thân bại danh liệt, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì nữa.
“Tối qua các người gọi bao nhiêu rượu ngon mà cũng không nhớ à?”
Trần Anh Hào lạnh lùng nói: “Tôi sợ các người sẽ quỵt nợ sau khi tỉnh rượu, nên vẫn giữ nguyên mọi thứ trong phòng riêng mà các người đặt hôm qua”.
“Nếu cô không tin, video giám sát hành lang 24/24 có thể chứng minh, sau khi các người rời đi, không ai tiến vào phòng riêng kia hết”.
“Nếu cô không tin, tôi đành phải kiện cô vì đã vu khống tiệm ăn họ Trần vậy, cô cứ chờ thư mời từ luật sư nhà họ Trần đi!”
Cung Chính cũng lạnh lùng nói: “Cô Liễu, cô báo án giả, còn gây rối ở nơi công cộng, theo quy định, chúng tôi chỉ có thể mời cô đi với chúng tôi một chuyến”.
Cung Chính khoát tay, hai người đàn ông mặc đồng phục lập tức bước đến, giữ lấy tay Liễu Mi.
Lúc này Liễu Mi mới nhận ra mình đã chọc phải phiền phức lớn đến mức nào.
Để lăng xê cho bản thân, cô ta đã cố ý làm to chuyện, đám đông ở đây đã quay lại hết những gì vừa xảy ra.
Một khi cô ta bị đưa đi, chắc chắn cô ta sẽ lên trang nhất.
Để giảm bớt ảnh hưởng trái chiều, chắc chắn Công ty giải trí Ngôi Sao sẽ đuổi cô ta khỏi đoàn làm phim.
Không những thế, sự nghiệp của cô ta cũng sẽ hoàn toàn chấm dứt vì việc này.
“Sếp Trần, tôi sai rồi, xin anh tha cho tôi, tôi thật sự biết sai rồi”.
Liễu Mi vội nhìn về phía Trần Anh Hào, nước mắt nước mũi đầm đìa, lớp trang điểm đậm trên mặt cũng nhòe đi.
“Ôi mẹ ơi! Cô ả xấu xí kia đúng là Liễu Mi à?”
“Tôi vốn cảm thấy cô ta cũng khá xinh, không ngờ lại trang điểm đậm như thế, bây giờ lớp trang điểm trôi hết nên mới để lộ bộ mặt thật à?”
“Đúng thế, hồi nãy tôi còn nghĩ nếu bảo cô ta xấu xí thì hơi quá đáng, bây giờ mới thấy không quá đáng chút nào”.
“Đã xấu mà còn đóng vai ác, báo án giả để vu oan cho người khác nữa cơ”.
“Tôi phải bóc phốt cô ta trên mạng, để tất cả cư dân mạng biết nhân phẩm của cô ta tồi tệ đến mức nào”.
…
Trong lúc nhất thời, những người vừa quay sang làm fan của Liễu Mi lại anti cô ta.
Rất nhiều người lấy điện thoại ra chụp ảnh Liễu Mi.
Liễu Mi chỉ cảm thấy người mềm nhũn, hồi nãy cô ta còn ôm hy vọng, nhưng bây giờ mọi chuyện đã muộn rồi.
Nước mắt đã làm nhòe lớp trang điểm, để lộ bộ mặt thật của cô ta, đây là đòn trí mạng nhất với cô ta đấy.
“Đưa đi!”
Cung Chính khoát tay, ra lệnh, hai người đàn ông nhanh chóng đưa Liễu Mi đi.
Lúc này, những thành viên khác trong đoàn làm phim đều trợn tròn mắt.
Họ cứ tưởng hôm nay Liễu Mi sẽ thay đổi hình tượng của mình, nào ngờ chẳng những không thay đổi được mà còn khiến hình tượng tệ hơn.
“Xong! Sự nghiệp của Liễu Mi hoàn toàn kết thúc rồi!”
Mấy người trong đoàn làm phim thở dài.
“Bây giờ, chắc chỉ có anh Thiên Hữu mới giúp được Liễu Mi thôi”, một thành viên trong đoàn làm phim nói.
Dương Thanh nhìn họ với vẻ dí dỏm: “Các người cũng định vu khống tôi à?”
“Không! Không! Chúng tôi chỉ đi ngang qua mà thôi!”
Đám người vội vàng rời đi.
“Tôi đã nói rồi, chỉ cần ngày mai chúng ta đình công, không đến đoàn làm phim nữa, chắc chắn họ sẽ phải cầu xin chúng ta, thậm chí còn đồng ý tăng cát-xê”.
“Nhưng cô ta cứ vội vã xông ra, muốn thay đổi hình tượng trong mắt công chúng, giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài”.
Nghe Ngô Thiên Hữu nói thế, những người trong đoàn làm phim người đều im lặng.
Họ biết Ngô Thiên Hữu nói không sai, bây giờ sự nghiệp của Liễu Mi đã hoàn toàn chấm dứt, thậm chí có lẽ sẽ bị đuổi khỏi đoàn làm phim.
Quả nhiên, Ngô Thiên Hữu vừa dứt lời thì nhận được cuộc gọi, sau khi nghe máy xong, anh ta lập tức biến sắc.
“Anh Thiên Hữu, có chuyện gì thế?”
Sau khi Ngô Thiên Hữu cúp máy, đám người vội hỏi.
Ngô Thiên Hữu nói: “Liễu Mi bị đoàn làm phim đuổi rồi!”
– .
Chương 854: 854: Rời Khỏi Đoàn Làm Phim
Tuy họ đã đoán được Liễu Mi sẽ bị đoàn làm phim khai trừ, nhưng khi nhận được thông báo, họ vẫn rất khó chấp nhận.
“Anh Thiên Hữu, Liễu Mi là nữ chính cơ mà, sao chị ấy có thể bị đuổi chứ?”
“Đúng thế, nếu thiếu Liễu Mi, đoàn làm phim biết quay cái gì đây?”
“Liệu bộ phim mà chúng ta đang quay có bị ngừng không thế?”
Đám người đều rất kinh ngạc, nhưng vẫn lo chuyện Liễu Mi bị đuổi sẽ gây ảnh hưởng đến bộ phim hơn.
Khó khăn lắm họ mới nhận được một bộ phim hot, ai cũng muốn nổi tiếng nhân cơ hội này.
Nếu bộ phim này bị ngừng quay, họ chỉ có thể tiếp tục làm diễn viên hạng bét.
Chỉ những diễn viên hạng bét đã lăn lộn ở tầng dưới chót rất nhiều năm như họ mới hiểu được việc nổi tiếng khó khăn đến mức nào.
Ngô Thiên Hữu lắc đầu: “Phim không bị ngừng quay, hơn nữa bộ phim của chúng ta cũng sẽ không bị ảnh hưởng, trái lại còn nổi tiếng”.
“Đoàn làm phim đuổi Liễu Mi đi là quyết định tốt nhất, chỉ như thế thì mới có thể thoát khỏi những ảnh hưởng trái chiều mà cô ta mang lại”.
“Nhưng sau khi Liễu Mi bị đuổi đi, cư dân mạng đều ủng hộ Hạ Hà làm nữ chính, tôi lo đoàn làm phim sẽ để Hạ Hà đảm nhiệm vai diễn này”.
Không thể không thừa nhận, Ngô Thiên Hữu vẫn rất thông minh, Liễu Mi vừa gặp chuyện, anh ta đã đoán được rất nhiều khả năng rồi.
Những người khác lập tức im lặng, trên mặt còn có vẻ lo lắng.
Họ chợt nhớ ra, ở tiệm ăn họ Trần hôm qua, Hạ Hà đã nói, tốt nhất họ nên cầu nguyện cho cô ta không được nổi tiếng.
Bây giờ xem ra, rất có thể Hạ Hà sẽ được làm nữ chính, bằng nhan sắc và kỹ thuật diễn xuất của cô ta, có lẽ sau khi quay bộ phim này xong, cô ta cũng hoàn toàn nổi tiếng rồi.
“Anh Thiên Hữu, không thể để Hạ Hà lên làm nữ chính được!”
Nam diễn viên tên Bành Huy chợt nói.
“Đúng thế, không thể để Hạ Hà làm nữ chính, chúng ta đều đã đắc tội với cô ta, nếu cô ta nổi tiếng thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu”.
Những người khác cũng thi nhau nói, không ai muốn Hạ Hà làm nữ chính cả.
“Anh Thiên Hữu, hay anh nhờ chị họ đi! Bây giờ chỉ có chị ấy mới ngăn được việc Hạ Hà lên làm nữ chính”.
“Đúng thế, nếu Hạ Hà làm nữ chính, ngày tháng tốt lành của chúng ta sẽ chấm dứt ngay”.
“Thằng trai bao Dương Thanh cũng được dịp để vênh váo”.
Đám người mở miệng nói.
Ngô Thiên Hữu im lặng một lúc lâu rồi mới nói: “Cứ yên tâm, cho dù không có Liễu Mi, Hạ Hà cũng không thể trở thành nữ chính được”.
“Chúng ta cứ làm theo những gì đã bàn trước đó, ngày mai không đến đoàn làm phim, tôi cũng muốn xem xem đoàn làm phim sẽ làm gì được chúng ta nào?”
“Đến khi đoàn làm phim tới tìm chúng ta, chúng ta sẽ yêu cầu Hạ Hà không được làm nữ chính, bằng không chúng ta sẽ đình công”.
Nghe thấy thế, đám người nói ngay: “Vâng, chúng tôi nghe theo anh Thiên Hữu hết”.
Ngày tiếp theo, Dương Thanh vẫn đến tập đoàn Nhạn Thanh đúng giờ.
Hôm qua Tần Thanh Tâm đã đồng ý với Diệp Mạn, sẽ đến làm tổng giám đốc ở tập đoàn Mamba Đỏ.
“Chủ tịch, đây là mấy diễn viên mà tôi đã chọn cho đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại, cậu xem xem có hài lòng không?”
Lạc Bân cầm một bản danh sách tới văn phòng của Dương Thanh.
Sau chuyện ở bệnh viện hôm qua, Dương Thanh đã bảo Lạc Bân bắt đầu chọn diễn viên mới.
Dương Thanh nhận lấy danh sách rồi đọc qua, lập tức nhíu mày.
Lạc Bân lập tức căng thẳng, thận trọng hỏi: “Chủ tịch, nếu cậu muốn đề cử ai, tôi sẽ đích thân đi nói chuyện với đối phương”.
Dương Thanh nói: “Tôi chưa bao giờ nghe đến tên của những diễn viên trong danh sách, sao có thể để họ quay bộ phim này được?”
“Chủ tịch, mấy diễn viên này đã có không ít fan rồi đấy”.
Lạc Bân vội giải thích: “Tôi cũng muốn tìm diễn viên nổi tiếng, nhưng lịch trình của họ đã kín, tạm thời không thể tham gia bộ phim này”.
“Tôi không cần biết ông dùng cách gì, ít nhất cũng phải tìm diễn viên thuộc top 20 trong nước cho tôi”, Dương Thanh nói.
Lạc Bân lau mồ hôi lạnh trên trán, vội đáp: “Vâng, thưa chủ tịch!”
Dương Thanh vốn chỉ định thay nam chính Ngô Thiên Hữu, nhưng chuyện xảy ra ở bệnh viện hôm qua đã khiến Dương Thanh hoàn toàn thất vọng với đám người Ngô Thiên Hữu rồi.
Tuy họ e ngại thân phận của Ngô Thiên Hữu nên mới làm thế, nhưng vẫn phải chịu hậu quả thôi.
Nếu Hạ Hà đã muốn quay bộ phim này thì cứ tìm mấy diễn viên nổi tiếng để phối hợp với cô ấy.
Chỉ cần Hạ Hà có kỹ thuật diễn xuất, bằng vẻ đẹp xuất chúng của cô ta, chắc chắn cô ta sẽ thực sự nổi tiếng nhờ bộ phim này.
Cùng lúc đó, ở đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại trong phim trường Yến Đô.
Lúc này, tất cả các nhân viên của đoàn làm phim đã có mặt, nhưng trừ Hạ Hà ra, không có diễn viên nào nữa.
Đạo diễn nhìn đồng hồ, sắc mặt vô cùng khó coi.
Trong lúc nhất thời, mấy người khác nhao nhao nói.
Sắc mặt của đạo diễn Vương càng thêm khó coi.
Hạ Hà bước tới, mở miệng nói: “Ngô Thiên Hữu, anh đừng vờ vịt nữa, tôi đã hỏi bác sĩ khám cho anh rồi, bác sĩ nói anh có thể ra viện từ chiều qua”.
“Tôi biết anh cố ý không đến đoàn làm phim, tôi đã đắc tội với anh, có gì thì anh cứ nhắm vào tôi đây này, đừng làm lỡ công việc của đoàn làm phim nữa”.
Ngô Thiên Hữu cười lạnh: “Tốt lắm, nếu cô đã nói thế, vậy tôi sẽ nhắm vào cô, chỉ cần cô rời khỏi đoàn làm phim, chúng tôi sẽ đến quay phim ngay lập tức”.
– .
Chương 855: 855: Hai Điều Kiện
Hạ Hà không ngờ cô ta tốt bụng đến khuyên Ngô Thiên Hữu tới đoàn làm phim, nhưng anh ta lại yêu cầu cô rời khỏi đoàn làm phim.
Dương Thanh đã nói, anh chính là chủ tịch của Công ty giải trí Ngôi Sao.
Với quan hệ giữa cô ta và Dương Thanh, Dương Thanh không bao giờ đuổi cô ta khỏi đoàn làm phim hết.
Trái lại, chỉ cần cô ta nói một tiếng là có thể khiến Dương Thanh đuổi Ngô Thiên Hữu khỏi đoàn làm phim.
Cô ta đến khuyên Ngô Thiên Hữu vì không muốn các nhân viên trong đoàn làm phim phí công, cũng không mong bộ phim này ngừng quay.
“Không được!”
Hạ Hà còn chưa lên tiếng, đạo diễn Vương đã nói ngay: “Ai cũng có thể rời khỏi đoàn làm phim, chỉ riêng Hạ Hà thì không!”
Thái độ của ông ta vô cùng cứng rắn.
Chuyện của Liễu Mi đang rần rần trên mạng nên đoàn làm phim bắt buộc phải đuổi cô ta đi.
Cũng nhờ đó mà bộ phim này đã hot hơn, fan của Hạ Hà cũng tăng vọt, thậm chí vượt qua một số diễn viên nổi tiếng trong nước.
Nếu Hạ Hà rời khỏi đoàn làm phim, có lẽ bộ phim này sẽ bị cư dân mạng mắng chửi.
“Đạo diễn Vương, rốt cuộc ông cũng nói thật lòng rồi!”
Ngô Thiên Hữu cười lạnh: “Thật ra, Liễu Mi bị đuổi khỏi đoàn làm phim cũng do ông làm đúng không?”
“Ông muốn cho Hạ Hà lên làm nữ chính để chiều ý cư dân mạng à?”
“Đối với ông, có chúng tôi hay không cũng không sao hết!”
Ngô Thiên Hữu nói bằng giọng mỉa mai, không hề sợ sẽ đắc tội với đạo diễn Vương.
Đạo diễn Vương biến sắc, vội phủ nhận: “Liễu Mi bị đoàn làm phim khai trừ chứ không liên quan gì đến tôi, tất cả đều do công ty quyết định!”
“Hơn nữa, tôi cũng không muốn ai rời đi hết, dù sao chúng ta cũng đã tốn rất nhiều tâm huyết cho bộ phim này”.
Hạ Hà cắn môi, cũng nói: “Ngô Thiên Hữu, anh đừng ăn nói lung tung.
Chẳng lẽ anh không biết tại sao Liễu Mi bị đuổi khỏi đoàn làm phim à?”
“Tất cả đều do cô ta tự làm tự chịu, đừng nói là cô ta, ngay cả diễn viên nổi tiếng cũng sẽ gặp họa nếu dám làm những chuyện như thế!”
Ngô Thiên Hữu nhíu mày: “Hạ Hà, có phải cô nghĩ mình sắp được làm nữ chính nên có tư cách vênh váo trước mặt tôi không?”
“Tôi không hề nghĩ thế!”, Hạ Hà vội phủ nhận.
“Không thì tốt!”
Ngô Thiên Hữu hơi híp mắt, nhìn đạo diễn Vương: “Đạo diễn Vương, chúng ta không vòng vo nữa nhé, nếu ông muốn chúng tôi về đoàn làm phim thì cũng được thôi”.
“Tôi không bắt ông đuổi Hạ Hà đi nữa, chỉ cần ông đồng ý với tôi hai điều kiện, bây giờ chúng tôi sẽ về quay ngay”.
Đạo diễn Vương vội đáp: “Được, cậu cứ nói đi!”
“Điều kiện thứ nhất, trừ Hạ Hà ra, cát-xê của mấy diễn viên chính như tôi phải tăng gấp đôi!”
Ngô Thiên Hữu nói.
Đạo diễn Vương hơi sững sờ, tuy biết Ngô Thiên Hữu đang chặt chém nhưng vẫn chấp nhận được.
Cát-xê được quyết định trước khi quay bộ phim này, nhưng bây giờ phim đã hot vì Hạ Hà và chuyện của Liễu Mi.
.
Kiếm Hiệp Hay
Nếu muốn tăng gấp đôi cát-xê cho diễn viên chính thì cũng không phải là không được.
“Tôi không thể đồng ý với chuyện này ngay, nhưng tôi cam đoan sẽ xin công ty giúp mọi người, nhưng có thành công không thì tôi không chắc”.
Đạo diễn Vương nói rồi hỏi tiếp: “Cậu nói về điều kiện thứ hai đi, nếu tôi làm được thì sẽ liên hệ công ty để xin tăng cát-xê sau”.
“Đạo diễn Vương thẳng thắn thật đấy!”
Ngô Thiên Hữu cười vui vẻ, mấy người khác cũng rất kích động.
“Điều kiện thứ hai, Liễu Mi đã bị đuổi khỏi đoàn làm phim, chắc chắn phải chọn nữ chính mới, chuyện này cứ để tôi quyết định!”
Ngô Thiên Hữu nói: “Hơn nữa ông cứ yên tâm, chắc chắn nữ chính mà tôi chọn sẽ thích hợp hơn Liễu Mi nhiều”.
Ngay cả đạo diễn Vương cũng trợn tròn mắt, nói với vẻ không dám tin: “Nhiếp Nhã Kỳ đồng ý đến đoàn làm phim của chúng ta thật à?”
Ngô Thiên Hữu kiêu ngạo nói: “Đạo diễn Vương, ông quên chị họ tôi là ai à? Chị ấy là dòng chính của nhà họ Tôn, quan trọng nhất là chị ấy cũng là bạn thân của Nhiếp Nhã Kỳ”.
“Nhưng cát-xê của cô ấy hơi cao, phải xem đoàn làm phim có đồng ý không”.
Đạo diễn Vương nói ngay: “Đồng ý! Đồng ý! Chỉ cần cô ấy không yêu cầu quá đáng, chắc chắn công ty sẽ đồng ý thôi!”
“Vậy cát-xê của mấy diễn viên chính như chúng tôi có được tăng gấp đôi không thế?”, Ngô Thiên Hữu cười híp mắt, nhìn đạo diễn Vương.
Đạo diễn Vương gật đầu lia lịa: “Được, được chứ! Giờ tôi liên lạc với công ty ngay”.
– .
Chương 856: 856: Cơn Giận Của Hạ Hà
Đạo diễn Vương lập tức gọi điện thoại rồi nhanh chóng cúp máy.
“Đạo diễn Vương, công ty nói thế nào?”
Đám người Ngô Thiên Hữu mấy người đều có vẻ chờ mong.
Đạo diễn Vương vui vẻ nói: “Công ty đã đồng ý, chỉ cần Viên Nhã Kỳ bằng lòng tham gia đoàn làm phim rồi đảm nhiệm vai nữ chính, cát-xê của mọi người sẽ tăng gấp đôi!”
Viên Nhã Kỳ là một trong bốn tiểu hoa đán trong nước, bây giờ đang nổi như cồn, trừ khi bỏ ra số tiền khổng lồ để mời cô ta quay phim, bằng không cô ta sẽ từ chối hết.
Nhưng những bộ phim có Viên Nhã Kỳ làm nữ chính đều có tỷ lệ người xem và doanh thu phòng vé cực cao.
Có thể tưởng tượng, một khi Viên Nhã Kỳ đến đoàn làm phim Chiến Thần Bất Bại, chắc chắn bộ phim này sẽ được rất nhiều người chú ý.
Ngô Thiên Hữu đã đạt được điều mình muốn, cũng không giả vờ nữa, lập tức đứng dậy.
“Đạo diễn Vương, đây là xe bảy chỗ, trừ đạo diễn Vương và tài xế thì chỉ còn năm chỗ mà thôi, hình như chúng ta thừa ra một người ”.
Hạ Hà đang định lên xe thì bị Ngô Thiên Hữu chắn đường, anh ta cười ha hả.
Đạo diễn Vương cũng rất khôn khéo, tuy ông ta rất tán thưởng nhân phẩm và kỹ thuật diễn xuất của Hạ Hà, nhưng cũng biết Ngô Thiên Hữu đang cố ý làm khó cô ta.
Thế nên ông ta nhìn Hạ Hà, áy náy nói: “Hạ Hà, cô xem, họ đều vào nghề sớm hơn cô, cũng xem như đàn anh đàn chị của cô, hay cô chịu khó bắt xe đến đoàn làm phim nhé?”
Đạo diễn Vương nói rồi đưa một trăm tệ cho Hạ Hà: “Xem như đây là tiền bắt xe”.
Ngô Thiên Hữu hơi nhếch môi, mỉm cười trêu tức: “Hạ Hà, cô chịu khó nhé, các đàn anh đàn chị đến đoàn làm phim trước đây, cô cũng đừng tới muộn, bằng không đoàn làm phim sẽ trừ cát-xê của cô đấy”.
Mắt Hạ Hà đỏ hoe, rơm rớm nước mắt.
Cô ta ném luôn tờ một trăm tệ vào người đạo diễn Vương đang ngồi ở ghế phụ: “Đạo diễn Vương, tôi vẫn trả được tiền bắt xe ạ!”
Hạ Hà nói rồi quay người rời đi.
Nhìn xe công vụ rời đi, Hạ Hà không kìm nổi nước mắt nữa: “Tại sao chứ? Mình đã nhường nhịn họ lắm rồi, tại sao họ vẫn đối xử với mình như vậy?”
Hạ Hà rất ấm ức, lần đầu tiên cô ta nghĩ đến việc rời khỏi đoàn làm phim.
Có lẽ cô ta không phù hợp với con đường này.
Nửa tiếng sau, Hạ Hà tới đoàn làm phim.
“Hạ Hà, sao giờ cô mới đến? Chúng tôi chờ cô hai tiếng rồi”.
“Có phải cô nghĩ cô nổi tiếng rồi nên có thể lên mặt không?”
“Cô biết việc cô đến muộn hai tiếng sẽ ảnh hưởng thế nào tới đoàn làm phim không hả?”
“Cô biết các diễn viên quần chúng rất vất vả khi phải chờ cô không?”
…
Hạ Hà vừa bước vào đoàn làm phim thì đã bị bao vây.
Ngô Thiên Hữu nhếch môi, trông rất đắc ý.
Mấy diễn viên chính đang đứng với anh ta cũng có vẻ trêu ngươi.
Rõ ràng tất cả đều do họ sắp đặt.
“Không phải thế, tôi đến đoàn làm phim từ sáng sớm rồi, tôi mới tới bệnh viện tìm Ngô Thiên Hữu với đạo diễn Vương”.
Hạ Hà vội giải thích.
“Hạ Hà, cô đừng đổ lỗi cho chúng tôi đấy nhé?”
Ngô Thiên Hữu đi tới, lạnh lùng nói: “Rõ ràng cô đến trễ nên chúng tôi mới phải đợi rất lâu, cô đến bệnh viện tìm tôi bao giờ?”
“Hơn nữa tôi đã đến đoàn làm phim từ nãy, vì cô mãi không đến nên tôi phải ngồi trên xe chờ cô”.
“Cô đến bệnh viện tìm tôi làm gì?”
Hạ Hà cắn môi, nhìn những gương mặt ghê tởm kia, rất muốn tát bọn họ.
Cô ta đang định đến tìm đạo diễn Vương để xin nghỉ, cô ta muốn rời khỏi đây.
Không ngờ đạo diễn Vương lại vu khống cô ta, khiến cô ta tổn thương sâu sắc.
Hành động của Ngô Thiên Hữu càng khiến cô ta tức giận.
“Có phải các người đều đang chờ tôi bị đuổi khỏi đoàn làm phim không?”
Hạ Hà chợt hỏi.
– .
Chương 857: 857: Nữ Chính Xuất Hiện
Cái tát này dứt khoát vang vọng, tất cả mọi người đều chợt sửng sốt.
Ngay cả bản thân Ngô Thiên Hữu cũng choáng váng, anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng Hạ Hà sẽ ra tay, càng không ngờ lần đầu tiên thấy Hạ Hà ra tay mà lại là tát vào mặt mình.
“Ngô Thiên Hữu, nếu như anh dám ăn nói linh tinh ở đây, tôi đảm bảo anh sẽ không ở đoàn phim này được nữa!”
Giọng điệu của Hạ Hà cực kỳ chắc chắn, như thể nếu cô ta muốn thì có thể đuổi Ngô Thiên Hữu ra khỏi đoàn phim bất cứ lúc nào vậy.
“Con đàn bà đê tiện này, cô lại dám đánh tôi ư?”
Ngô Thiên Hữu lúc này mới hoàn hồn, vẻ mặt đầy hung dữ.
“Hạ Hà, cô điên rồi sao? Sao cô lại dám đánh anh Thiên Hữu?”
“Cô thực sự coi mình là ông nọ bà kia sao? Dám đánh anh Thiên Hữu, cô thực sự nghĩ thể diện mình lớn hơn của anh Thiên Hữu hay sao?”
“Theo tôi thấy, anh Thiên Hữu nên dùng mối quan hệ của mình chặn triệt để con đường của Hạ Hà đi, để sau này cô ta không được đóng phim nữa”.
“Đúng, phải cấm cô ta”.
Trong một lúc, lũ chó săn của Ngô Thiên Hữu đều kêu lên muốn triệt đường đóng phim của Hạ Hà.
Hạ Hà hoàn toàn cảm thấy trái tim mình đau nhói, cô ta nhìn quanh một vòng rồi lạnh lùng nói: “Mọi người lại muốn tôi bị cấm đến như thế hay sao?”
“Hạ Hà, cô giả bộ gì chứ? Từ lâu tôi đã không ưa gì cô rồi”.
Một nữ diễn viên mỉa mai nói: “Nếu không phải lúc trước đạo diễn Vương nhận cô vào, liệu cô có thể trở thành nữ phụ trong đoàn phim không?”
“Tôi nói cho cô biết, cho dù cô là nữ phụ thì chúng tôi cũng đều là tiền bối của cô, cô vênh váo cái gì chứ? Cô mà cũng có tư cách tỏ vẻ trước mặt chúng tôi sao?”
Một nam diễn viên khác cũng mở miệng nói: “Đúng vậy, trước mặt chúng tôi, cô tỏ vẻ cái gì chứ? Anh Thiên Hữu có thể để mắt tới cô là vinh hạnh của cô, còn giả vờ thanh cao gì chứ?”
“Hạ Hà, lập tức xin lỗi anh Thiên Hữu đi.
Nếu không cho dù anh Thiên Hữu có tha thứ cho cô thì chúng tôi cũng sẽ dùng tới mối quan hệ của mình ngăn cấm sự nghiệp của cô”.
“Xin lỗi! Xin lỗi ngay lập tức!”
Mấy diễn viên xung quanh Ngô Thiên Hữu đều lũ lượt giận dữ hét lên.
Lúc này trong lòng Hạ Hà chỉ cảm thấy hơi khó chịu, nhưng trên mặt không hề sợ hãi.
“Các người sẽ phải trả giá cho những gì mình nói ra”.
Hạ Hà như biến thành một con người khác, mặt cô lạnh băng: “Tốt hơn hết các người nên dùng mối quan hệ của mình để ngăn tôi lại, nếu không một khi tôi tức giận, nhất định các người sẽ hối hận đấy!”
Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Hạ Hà, đám người Ngô Thiên Hữu đột nhiên cảm thấy không ổn.
Họ chưa bao giờ thấy thái độ cứng rắn của Hạ Hà, hôm nay nhìn thấy như vậy chợt khiến họ cảm thấy rợn người.
“Hạ Hà, đã tới bước này rồi mà cô còn muốn giả bộ sao?”
Ngô Thiên Hữu mỉa mai: “Cô thật sự cho rằng trước đây đạo diễn Vương tốt với cô là vì thực sự rất thích tài năng của cô sao? Tôi nói cho cô biết, hoàn toàn không phải như vậy!”
“Đạo diễn Vương chọn cô làm nữ phụ là vì để tâm đến nhan sắc của cô, muốn có được cô.
Chỉ là không ngờ mức độ nổi tiếng của cô lại tăng vọt như vậy”.
.
Đam Mỹ Hài
“Nếu không phải vì cô đột nhiên nổi như cồn, đạo diễn Vương còn muốn dùng sự nổi tiếng của cô để tạo đà cho bộ phim của chúng ta thì ông ấy đã làm thịt cô từ lâu rồi.
Cô dám không đồng ý sao? Vậy thì cô đợi đến lúc sau này chỉnh sửa bị cắt và chỉnh sửa một phần lớn phân cảnh của mình đi!”
Hạ Hà đầy vẻ khó tin, nếu là trước đây, cô ta thật sự sẽ không tin đạo diễn Vương, người vẫn luôn đối xử tốt với mình lại là người như vậy.
Nhưng vừa rồi đạo diễn Vương đã vu khống cô ta ở chốn đông người, rõ ràng cô ta đã đến đoàn phim từ rất sớm, cùng với đạo diễn Vương đến bệnh viện để tìm Ngô Thiên Hữu mà.
Tuy nhiên, đạo diễn Vương lại không thừa nhận điều đó, thay vào đó, ông ta lại vu khống Hạ Hà đã đến trễ hơn hai tiếng đồng hồ và làm trì hoãn việc quay phim của cả đoàn.
Giờ đây, cô ta đã tin rằng đạo diễn Vương căn bản chính là một người có lòng dạ không ngay thẳng.
Cô ta chợt nhớ lại những lần tiếp xúc với đạo diễn Vương trước đây, mỗi lần đạo diễn Vương nhìn cô đều là dáng vẻ háo sắc.
Hạ Hà vốn cho rằng cái nhìn của đạo diễn Vương là tán thưởng cô, nhưng bây giờ cô ta mới biết rằng không phải vậy.
“Hạ Hà, cô cũng biết đấy, Viên Nhã Kỳ sắp đến đoàn phim đảm nhận vai nữ chính rồi, hiện giờ đối với đoàn phim, có cô hay không cũng không quan trọng”.
Đạo diễn Vương vội lắc đầu: “Không, không có, tôi sẽ thu xếp người đi mua ngay!”
“Tôi chỉ muốn ông đi mua cho tôi!”
Viên Nhã Kỳ lại nói.
Sắc mặt đạo diễn Vương chợt cứng đờ, nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương, ông ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt và vội nói: “Được rồi, tôi đi, giờ tôi sẽ đi!”
Đạo diễn Vương vừa đi thì Ngô Thiên Hữu vội vàng bước tới, trên môi nở nụ cười tỏa nắng, vươn cánh tay về phía Viên Nhã Kỳ: “Nhã Kỳ, xin chào, tôi là Ngô Thiên Hữu, là nam chính, bạn diễn cặp với cô!”
“Cút!”
Viên Nhã Kỳ nói gọn lỏn một chữ, nụ cười trên mặt Ngô Thiên Hữu đột nhiên đông cứng lại.
– .
Chương 858: 858: Gây Khó Dễ Trước Đám Đông
Những người khác đều sửng sốt, Viên Nhã Kỳ là nữ chính mà Ngô Thiên Hữu tìm cho đoàn phim.
Mặc dù cô ta rất nổi tiếng, yêu cầu đạo diễn Vương đích thân đi mua cà phê cũng đã đành, nhưng sao cô ta có thể công khai sỉ nhục Ngô Thiên Hữu, người đã mời cô ta đến đoàn phim chứ?
Trong mắt mọi người, Viên Nhã Kỳ đang làm nhục Ngô Thiên Hữu.
Ngô Thiên Hữu nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, anh ta thu tay lại, cười nói: “Nhã Kỳ, chị họ của tôi là Tôn Chí Kiều.
Lần này, tôi đã nhờ chị họ tôi giúp đỡ mới mời cô đến đoàn phim chúng tôi hỗ trợ”.
“Ha ha!”
Viên Nhã Kỳ đột nhiên nở nụ cười quái dị: “Tôn Chí Kiều? Cô ta là cái thá gì? Còn anh là cái thá gì mà cũng có tư cách gọi tôi đến một đoàn phim nhỏ như vậy?”
Bùm!
Lời nói của Viên Nhã Kỳ giống như một quả bom khiến cho tất cả mọi người đều choáng váng.
Ngô Thiên Hữu thậm chí còn có cảm giác như bị giáng một gậy vào đầu, Viên Nhã Kỳ không phải do chị họ anh ta mời đến ư?
“Viên Nhã Kỳ, cô nói như vậy hơi quá đáng rồi đấy!”
Ngô Thiên Hữu trông hoàn toàn ủ dột, anh ta lạnh lùng nói: “Cô có được ngày hôm nay đều nhờ nhà họ Tôn.
Chị họ Tôn Chí Kiều của tôi là người của nhà họ Tôn, nếu như không nhờ chị ấy, cô có được thành tựu như ngày hôm nay sao?”
“Bây giờ cô đã nổi tiếng rồi thì liền quên nhà họ Tôn đã từng nâng đỡ mình sao?”
Viên Nhã Kỳ cười khẩy: “Nhà họ Tôn? Lý do khiến Viên Nhã Kỳ tôi trở nên hot không liên quan gì đến nhà họ Tôn.
Mọi thứ đều do tôi tự nỗ lực”.
“Anh nói là chị họ anh bảo tôi được cô ta cất nhắc phải không? Phải rồi, chị họ anh tên là…cái gì ấy nhỉ?”
Viên Nhã Kỳ không hề quan tâm đến thân phận của Tôn Chí Kiều, cô ta hỏi đầy vẻ bỡn cợt.
Ngô Thiên Hữu gần như tức đến phát điên, anh ta nghiến răng: “Chị họ tôi tên là Tôn Chí Kiều, chị ấy không phải là ‘cái gì’!”
“Ồ! Vậy ra cô ta thực sự không phải là ‘cái gì’ à?”
Viên Nhã Kỳ cười và nói đầy vẻ vô tội.
“Ha ha…”
Những người xung quanh đều cảm thấy thích thú, Ngô Thiên Hữu cũng kịp phản ứng lại, bản thân anh ta đã bị trúng kế của Viên Nhã Kỳ nên vừa xấu hổ vừa tức.
Đôi mắt lạnh lùng của anh ta quét qua toàn bộ mọi người ở đó, tiếng cười đột nhiên im bặt.
“Viên Nhã Kỳ, cô thật quá đáng!”
Ngô Thiên Hữu tức giận nói.
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa.
Nếu như anh cho rằng tôi được chị họ anh cất nhắc, vậy bây giờ anh gọi điện cho chị họ mình, hỏi cô ta một câu là Viên Nhã Kỳ tôi có quen cô ta không?”
Viên Nhã Kỳ thờ ơ nói.
“Được thôi, nếu như cô tự mình chuốc lấy sự mất mặt thì bây giờ tôi sẽ cho mọi người biết, cô là người vong ơn bội nghĩa như thế nào!”
Ngô Thiên Hữu nói rồi liền bấm một số điện thoại, chẳng mấy chốc đối phương đã bắt máy, giọng một người phụ nữ trẻ vang lên: “Anh tìm ai?”
“Xin chào chị họ, em là em họ chị, Thiên Hữu đây!”
Ngô Thiên Hữu vội nói, rõ ràng đối phương chính là chị họ Tôn Chí Kiều mà anh ta nhắc đến.
“Thiên Hữu? Từ khi nào mà tôi lại có một người em họ như vậy chứ? Cút!”
Giọng điệu của Tôn Chí Kiều vô cùng lạnh lùng, sau một hồi quát mắng, cô ta liền cúp điện thoại.
Ngô Thiên Hữu bật loa ngoài, mọi người có mặt đều nghe thấy những gì Tôn Chí Kiều quát mắng anh ta.
Mọi người nhất thời đều trợn tròn mắt, đặc biệt là những diễn viên thân cận với Ngô Thiên Hữu càng kinh ngạc hơn.
Ngô Thiên Hữu đã khoe khoang trước mặt họ rằng chị họ của anh ta là người của nhà họ Tôn và là tổng giám đốc của Công ty giải trí Ngôi Sao của nhà họ Tôn.
Nhưng bây giờ, người chị họ có mối quan hệ gần gũi mà Ngô Thiên Hữu nói không những không lưu số điện thoại của Ngô Thiên Hữu mà cô ta còn không biết Ngô Thiên Hữu, thậm chí còn quát kêu anh ta ‘cút đi’.
Biểu cảm trên gương mặt của Ngô Thiên Hữu vô cùng hấp dẫn.
Viên Nhã Kỳ bật cười: “Đây là bà chị họ đó của anh hả? Hình như cô ta không quen anh!”
Ngô Thiên Hữu trông vô cùng khó coi, anh ta nghiến răng nói: “Chị họ tôi thuộc nhánh chính của nhà họ Tôn thuộc tám gia tộc lớn của Yến Đô.
Mỗi ngày chị ấy đều bận rộn như thế, chắc chắc là có rất nhiều người mạo danh là thân thích của chị ấy mới khiến chị ấy lầm tưởng tôi mạo danh em họ của chị ấy!”
Ông ta mang theo cà phê trong tay, chạy cà nhắc đến bên cạnh Viên Nhã Kỳ: “Nhã Kỳ, cà phê đến rồi đây, cô mau tranh thủ lúc còn nóng uống đi!”
Viên Nhã Kỳ khẽ nhấp một ngụm, sau đó lại vứt cà phê sang một bên, lạnh lùng nói: “Ông nghe không hiểu tiếng người à? Tôi muốn cà phê bốn mươi độ, cà phê mà ông mua có được bốn mươi độ không? Còn không nổi ba mươi lăm độ!”
Vẻ mặt của đạo diễn Vương đột nhiên đông cứng lại: “Viên Nhã Kỳ, cô đang cố tình làm khó tôi phải không?”
“Đúng vậy, tôi đang làm khó dễ ông đấy!”
Ai ngờ Viên Nhã Kỳ lại thẳng thắn thừa nhận trước đám đông là mình đang cố tình gây khó dễ.
– .
Chương 859: 859: Các Ngôi Sao Lớn Tề Tựu
Đạo diễn Vương cũng sững sờ mất một lúc.
Một lúc sau, ông ta mới hoàn hồn và hỏi với vẻ khó hiểu: “Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi và cô quen biết nhau, tôi tự hỏi mình chưa từng đắc tội với cô, không biết vì sao cô lại làm khó tôi?”
“Ông làm chuyện gì quá đáng, lẽ nào còn không rõ hay sao?”
Viên Nhã Kỳ cười mỉa mai: “Hay là đạo diễn Vương cần tôi nói nói trước đám đông về những chuyện đáng xấu hổ mà ông đã làm?”
Sau khi nghe những lời của Viên Nhã Kỳ, đạo diễn Vương đột nhiên có dự cảm không lành.
Mặc dù bao nhiêu năm làm đạo diễn không đạt được nhiều thành tựu nhưng ông ta cũng đã làm rất nhiều chuyện xấu xa.
Lúc này trong đầu ông ta chỉ toàn những chuyện xấu xa mà ông ta đã từng làm, chẳng lẽ một trong những việc này có liên quan gì đến Viên Nhã Kỳ?
Lúc này Ngô Thiên Hữu mới mở miệng nói: “Viên Nhã Kỳ, dù thế nào thì đạo diễn Vương cũng là đạo diễn của đoàn phim chúng tôi.
Nếu cô làm khó ông ấy, cô không sợ chúng tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ở đây, làm ảnh hưởng đến sự nổi tiếng của cô sao?”
Viên Nhã Kỳ liếc nhìn Ngô Thiên Hữu một cách mỉa mai: “Tôi chỉ cố ý làm khó một thứ cặn bã, cho dù bị bại lộ thì đã sao?”
“Chỉ cần tôi tùy tiện vạch trần một chút những gì đạo diễn Vương đã làm thì đã đủ để tất cả mọi người hướng mũi dùi vào ông ta rồi”.
“Không chỉ vậy, tôi còn cố ý làm khó dễ anh nữa đấy, nếu như anh có khả năng thì cũng vạch trần tôi đi!”
“Viên Nhã Kỳ tôi không làm chuyện trái với lương tâm nên tôi không sợ ma gõ cửa.
Chỉ sợ mấy người sẽ không vạch trần chuyện tôi cố tình làm khó dễ mấy người thôi.
Nếu không sao tôi có thể vạch trần những giao dịch bẩn thỉu đằng sau mấy người chứ?”
Nghe thấy vậy, biểu cảm của cả đạo diễn Vương và Ngô Thiên Hữu đều thay đổi rõ rệt.
Hai người nhìn nhau, họ có thể thấy được vẻ sợ hãi trong mắt nhau.
Rõ ràng họ đã biết Viên Nhã Kỳ có ý gì.
Một khi cô ta thực sự vạch trần những chuyện đó, tuyệt đối không ai trách Viên Nhã Kỳ mà ngược lại sẽ khiến đạo diễn Vương và Ngô Thiên Hữu phải hoàn toàn cút ra khỏi giới diễn xuất.
“Cô Nhã Kỳ dạy phải, chúng tôi là những kẻ cặn bã, cô làm khó chúng tôi cũng là đáng đời chúng tôi thôi”.
Đạo diễn Vương lau mồ hôi lạnh trên trán, vội nói.
Mặc dù Ngô Thiên Hữu không cam tâm, nhưng anh ta cũng nghiến răng nói: “Cô Nhã Kỳ, công ty có yêu cầu rất cao đối với bộ phim của chúng ta.
Chúng ta có thể bắt đầu quay phim được chưa?”
Viên Nhã Kỳ thờ ơ liếc nhìn hai người họ, sau đó ánh mắt đột nhiên hướng về phía một cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Dưới sự kinh ngạc của mọi người, Viên Nhã Kỳ di chuyển từng bước, trên mặt mang nụ cười dịu dàng bước đến trước mặt người kia.
“Hạ Hà, chào cô, tôi là fan hâm mộ số một của cô.
Tôi đã xem video quảng cáo ‘Chiến Thần Bất Bại’ trước đây của cô, cô thật sự quá tuyệt luôn, thực sự là nữa thần hoàn hảo!”
Viên Nhã Kỳ trìu mến nắm lấy tay Hạ Hà, cười nói: “Cô mới là người duy nhất phù hợp nhất với vai nữ chính trong bộ phim này”.
Bùm!
Lời nói của Viên Nhã Kỳ hoàn toàn khiến mọi người choáng váng.
Viên Nhã Kỳ là một trong bốn tiểu hoa đán, vào thời điểm mức độ nổi tiếng của cô ta đang cao nhất, vô số đạo diễn tên tuổi trong nước đã tích cực mời cô ta tham gia vào các bộ phim điện ảnh và truyền hình.
Nhưng tất cả các bộ phim điện ảnh và truyền hình cô ta tham gia đều là nữ chính, hơn nữa rating và doanh thu phòng vé của mỗi bộ phim đều cực cao.
Có thể nói, chỉ cần Viên Nhã Kỳ có thể tham gia vào bộ phim truyền hình ‘Chiến Thần Bất Bại’ thì rating của bộ phim này chắc chắn sẽ rất ổn định.
Hạ Hà cũng sửng sốt, vừa rồi khi thấy Viên Nhã Kỳ cố ý làm khó đạo diễn Vương, cô ta còn đang cảm thấy cô gái này hơi quá đáng, rõ ràng là đang lên mặt dữ lắm.
Nhưng bây giờ, hóa ra Viên Nhã Kỳ chỉ giống như một fan hâm hộ nhỏ nhoi, nắm tay cô ta rất nhiệt tình và không ngần ngại khen ngợi cô ta.
“Viên Nhã Kỳ, cảm ơn chị, cảm ơn rất nhiều!”
Một lúc lâu sau, Hạ Hà mới hoàn hồn, cô ta vội vàng cảm ơn.
Viên Nhã Kỳ dịu dàng nói: “Chị đã xem hết thông tin của em rồi.
Chị lớn hơn em hai tháng.
Từ nay về sau em hãy gọi chị là chị Nhã Kỳ, giữa chị và em không được khách sáo với nhau như thế nữa”.
Hạ Hà liền gọi: “Chị Nhã Kỳ”.
“Được rồi, từ nay em sẽ là em gái của Viên Nhã Kỳ chị”.
Viên Nhã Kỳ chủ động vòng tay qua vai Hạ Hà, lập tức lấy điện thoại di động ra chụp ảnh hai người tự sướng.
“Hạ Hà, chụp ảnh với em làm chị đột nhiên cảm thấy mình thật là xấu”.
Viên Nhã Kỳ nói với vẻ mặt tủi hờn.
Hạ Hà hơi xấu hổ, cô ta đỏ bừng mặt: “Chị Nhã Kỳ, chị đẹp hơn em nhiều”.
Viên Nhã Kỳ cũng không tranh cãi gì, cô ta vừa cầm điện thoại di động trau chuốt lại vừa cười nói: “Từ hôm nay tôi sẽ tham gia vào đoàn phim ‘Chiến Thần Bất Bại’, mọi người nhìn xem em gái Hạ Hà của tôi có đẹp không?”
Ngay sau đó, cô ta đã đăng một status.
“Ôi trời! Viên Nhã Kỳ đã đăng status và nói rằng Hạ Hà là em gái của cô ấy!”
“Trời ơi! Anh Hổ, người trong mộng của hàng nghìn cô gái cũng đến rồi kìa!”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Rất nhiều tên tuổi lớn trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình đều đến đây!”
“Nhiều tên tuổi lớn như vậy ở đây mà Hạ Hà vẫn là nữ chính!”
…!
Mọi người trong đoàn phim đều như phát điên lên.
Đây chỉ là một bộ phim chiếu mạng nhưng đội ngũ hiện giờ lại lớn mạnh như vậy.
Dù là một bộ phim lớn do đạo diễn hàng đầu trong nước thực hiện thì cũng không thể mời được nhiều tên tuổi lớn như vậy.
– .
Chương 860: 860: Tan Tành Hết Cả Tồi
Hạ Hà cũng sững sờ một hồi, mắt chữ A miệng chữ O nhìn những gương mặt quen thuộc đó.
Dù bước chân vào làng giải trí chưa được bao lâu nhưng cô ta cũng đã biết đến những ngôi sao lớn của làng giải trí trong nước.
Giờ đây, những ngôi sao góp mặt đều là những tên tuổi lớn trong làng giải trí.
Mấu chốt là tất cả những người này đều muốn gia nhập đoàn phim, còn bản thân cô ta vẫn là vai nữ chính số một.
“Xin chào Hạ Hà, tôi là Hạo Thần, sắp đảm nhiệm vai nam chính.
Sau này mong cô chỉ bảo thêm!”
“Xin chào Hạ Hà, tôi là Huyên Huyên, tôi cũng gia nhập đoàn phim của cô.
Tôi chuẩn bị đảm nhận vai nữ phụ thứ hai”.
“Xin chào Hạ Hà, tôi là anh Hổ, tôi là nam phụ trong đoàn phim của mọi người”.
Hạ Hà còn chưa hoàn hồn thì những tên tuổi lớn trong nước đã bước tới, từng người một chủ động đưa tay bắt tay Hạ Hà.
Lúc này Hạ Hà mới như tỉnh cơn mơ, hóa ra những tên tuổi lớn này thực sự đã gia nhập đoàn phim.
Ngô Thiên Hữu ở một bên đã hoàn toàn sững sờ, hai mắt anh ta mở to, vẻ mặt đầy khó tin.
“Làm sao có thể?”
“Làm sao có thể như vậy được?”
“Chắc chắn là mình đang nằm mơ, làm sao Hạ Hà lại có thể hợp tác với nhiều tên tuổi lớn có lượng fans hàng đầu như vậy chứ?”
Ngô Thiên Hữu tự lẩm bẩm một mình, bộ dạng thất thần.
Đạo diễn Vương cũng vô cùng phấn khích khi nhìn thấy nhiều tên tuổi lớn như vậy, ông ta lon ton tiến về phía trước và chủ động đưa tay ra nói: “Hạo Thần, Huyên Huyên, anh Hổ, hoan nghênh các vị tham gia đoàn phim của chúng tôi”.
“Sau này chúng ta đã là đồng nghiệp với nhau rồi, mong các vị quan tâm giúp đỡ”.
Tuy nhiên, không ai bắt tay ông ta.
“Một đạo diễn rác rưởi có vấn đề về đạo đức mà cũng đủ tư cách làm đạo diễn của chúng ta sao?”
Trên mặt Hạo Thần lộ ra vẻ châm chọc, anh ta lập tức hét lớn: “Cút!”
Huyên Huyên và anh Hổ cũng khinh thường nhìn đạo diễn Vương, họ lần lượt nói: “Cút ngay!”
Đạo diễn Vương chưa bao giờ nghĩ rằng những tên tuổi lớn này lại không cho mình một chút thể diện nào như thế.
Vừa rồi đã bị Viên Nhã Kỳ bỡn cợt, giờ lại bị bao nhiêu tên tuổi lớn nhắm tới, trong lòng ông ta đầy căm phẫn.
Nhưng ông ta vẫn nín nhịn, nghiến răng hỏi: “Tôi không biết mình đã làm gì sai? Hay là tôi đã xúc phạm đến các vị để rồi các vị nhắm vào tôi như thế này?”
“Hơn nữa, ngay cả khi các vị là những tên tuổi lớn và cực kỳ nổi tiếng thì tôi vẫn là đạo diễn của đoàn phim nay.
Tôi hy vọng các vị có thể tôn trọng tôi một chút”.
Lúc này Viên Nhã Kỳ đi tới và nói với một vẻ mặt khinh thường: “Ông là cái thá gì mà cũng xứng để chúng tôi tôn trọng?”
“Cô…”
Đạo diễn Vương tức giận đến mức giờ ngón tay chỉ vào Viên Nhã Kỳ, nhưng lại tức đến mức không nói được lời nào.
Viên Nhã Kỳ cười khẩy: “Cô cái gì mà cô? Ông thực sự tưởng rằng mình là đạo diễn bộ phim này của chúng tôi sao?”
“Ý cô là sao?”
Đạo diễn Vương đột nhiên có dự cảm không lành.
Bùm!
Đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz RV màu đen bất ngờ lao tới rồi từ từ dừng lại.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía đó.
.
||||| Truyện đề cử: Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài (Công Lược Trái Tim) |||||
Chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên với mái tóc dài bước ra khỏi xe.
“Là đạo diễn Lý! Tại sao ông ta lại đến đây?”
“Bộ phim truyền hình cung đấu tháng trước do đạo diễn Lý đạo diễn đã thống trị màn ảnh suốt cả tháng!”
“Bây giờ đạo diễn Lý đang ở thời kỳ đỉnh cao, nghe nói hợp đồng của ông ấy đã đến hạn rồi, giờ rất nhiều doanh nghiệp đều đang muốn ký với đạo diễn Lý.
…!
Nhiều người thốt lên khi nhìn thấy người đàn ông trung niên đó.
“Xin chào, đạo diễn Lý, tôi họ Vương, trước đây chúng ta đã gặp nhau ở một buổi tiệc chiêu đãi”.
Đạo diễn Vương nhìn thấy đạo diễn Lý liền vội vàng tiến về phía trước, bộ dạng khom lưng uốn gối như một con chó nịnh bợ.
“Cút ra!”
Đạo diễn Lý đẩy đạo diễn Vương ra, ánh mắt ông ta đang tìm kiếm thứ gì đó trong đám người, chẳng mấy chốc ông ta đã nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, ông ta chợt lộ ra nụ cười và vội vàng đi về phía trước.
“Hạ Hà, cuối cùng tôi cũng gặp được cô rồi!”
Đạo diễn Lý bước nhanh đến gần Hạ Hà, với vẻ mặt phấn khích và ánh mắt đầy tán thưởng: “Hạ Hà, cô là người phụ nữ hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy.
Tôi tin rằng sau khi bộ phim được công chiếu, chắc chắn cô sẽ lập tức trở nên nổi tiếng khắp cả nước!”
Hạ Hà cũng biết về đạo diễn Lý, cô ta cảm thấy hơi ngạc nhiên khi nghe đạo diễn Lý nói như vậy, nhưng cô ta vẫn nói rất lịch sự: “Cảm ơn đạo diễn Lý!”
Chứng kiến cảnh này, vẻ mặt của đạo diễn Vương đột nhiên hoàn toàn đông cứng.
Trong giới đạo diễn, nếu đạo diễn Lý là ông trùm cấp bậc giáo sư, thì ông ta chỉ là một học sinh nhỏ bé mà thôi.
Hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Ngày nay không chỉ có rất nhiều tên tuổi lớn đổ xô đến với Hạ Hà, bây giờ ngay cả đạo diễn Lý cũng chủ động tìm Hạ Hà, cho dù Hạ Hà không đóng bộ phim này, cô ta cũng lập tức có thể nhận được các bộ phim lớn với khoản đầu tư lớn hơn bộ phim này gấp trăm lần.
Đám người Ngô Thiên Hữu thậm chí còn ngạc nhiên hơn.
“Anh Thiên Hữu, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Rất nhiều tên tuổi lớn đều tới đây vì Hạ Hà, bây giờ ngay cả đạo diễn Lý cũng đến đây”.
“Vừa rồi, Hạo Thần nói rằng anh ấy sắp đóng vai nam chính trong bộ phim này, anh Hổ cũng sẽ đóng vai nam phụ, Viên Nhã Kỳ sẽ đóng vai nữ phụ, Huyên Huyên sẽ đóng vai nữ phụ thứ hai, vậy còn chúng ta thì sao?”
Các diễn viên bên cạnh Ngô Thiên Hữu đều hoảng sợ.
Bởi vì vốn dĩ họ là những người đảm nhiệm những vai diễn này.
Ngô Thiên Hữu không nói gì nhưng khuôn mặt của anh ta ảm đạm đến đáng sợ.
“Được rồi, nếu như mọi người đều ở đây, chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu và quay lại bộ phim”.
Đạo diễn Lý nhìn mọi người và nói.
“Được, đạo diễn Lý!”
Những tên tuổi lớn như Viên Nhã Kỳ lần lượt lên tiếng.
“Dương Thanh, là mày, chắc chắn là mày!”
Ngô Thiên Hữu đột nhiên hét lên, lúc trước khi anh ta uy hiếp Hạ Hà đã bị Dương Trần ghi âm lại.
Anh ta gần như có thể chắc chắn rằng mọi chuyện phơi bày bây giờ đều là do Dương Thanh gây ra.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Băng Phách Hàn Quang Kiếm [Audio] Băng Phách Hàn Quang Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Bang-Phach-Han-Quang-Kiem-cua-tac-gia-Luong-Vu-Sinh-Giong-doc-Quang-Khai.jpg)






