Chàng Rể Chiến Thần
Tập 84 : 831: Động Đến Anh Em Của Tao (c831-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 831: 831: Động Đến Anh Em Của Tao
Tào Khánh sững sờ, không ngờ hắn đã nói thân phận của mình cho Dương Thanh rồi mà Dương Thanh vẫn còn dám ra tay.
Ông chủ quán bar ngã trên mặt đất, đau đến mức lăn lộn.
Nỗi đau gãy xương ở bắp chân thực sự là đau thấu tim gan, đau đến mức khiến ông ta chết đi sống lại.
Đồng tử hai vệ sĩ phía sau Tào Khánh đanh lại, họ bất giác tiến lên một bước nhỏ để đảm bảo có thể bảo vệ sự an toàn cho Tào Khánh bất cứ lúc nào.
Dương Thanh vẫn còn cách chủ quán bar hơn chục mét, việc anh có thể đánh gãy bắp chân của chủ quán bar bằng cách tùy tiện đá vào ly rượu cho thấy Dương Thanh là một mối đe dọa lớn.
Hạ Hà cũng sững sờ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Sức mạnh của Dương Thanh hết lần này đến lần khác đã làm mới lại nhận thức của cô ta.
“Mày, mày vẫn còn dám ra tay sao?”, Tào Khánh tức giận hỏi Dương Thanh.
“Mày đã muốn cưỡng ép người phụ nữ của tao ở lại rồi, tao chỉ phế bỏ một con chó của mày thôi.
So với mày, tao chỉ là ‘châu chấu đá với voi thôi’!”
Dương Thanh đầy vẻ châm chọc nói.
“Mày có biết tao là ai không?”
Tào Khánh tức giận hỏi, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi nghi ngờ, vừa rồi không phải chủ quán bar mới nói rõ thân phận của hắn rồi hay sao?
Bằng không, hắn đường đường là con cháu Vương tộc, sao Dương Thanh vẫn còn dám đối đầu với hắn chứ?
Theo kịch bản của hắn, chẳng phải sau khi biết được thân phận của hắn, Dương Thanh nên quỳ xuống dập đầu xin tha, sau đó hai tay dâng lên người phụ nữ của anh cho hắn hay sao?
“Không phải mày chỉ là người của Vương tộc họ Tào thôi sao?”
Dương Thanh thờ ơ nói: “Tôi chẳng những biết mày là người nhà họ Tào mà còn biết mày là người của nhánh ba nhà họ Tào.
Mày còn có một người anh là người thừa kế nhánh ba, tên là Tào Trí nữa”.
“Làm sao mày biết?”
Tào Khánh bất giác hỏi.
Hôm nay hắn mới đến Yến Đô, còn chưa kịp đi gặp Tào Trí, hơn nữa lần này hắn tới Yến Đô chỉ là chuyến đi rất kín tiếng.
Ngoài thuộc hạ của mình và Tào Trí ra, người ngoài căn bản không hề hay biết.
Dương Thanh không chỉ biết rằng hắn là người của nhánh ba mà còn biết hắn là em trai của người thừa kế nhánh ba Tào Trí.
“Tao chỉ cần bấm tay tính là chuyện gì cũng biết”, Dương Thanh cười ha hả nói.
Tào Khánh nhíu mày, nếu hắn thật sự tin Dương Thanh bấm tay mà tính được thì hắn thật sự là một tên ngốc.
“Nhóc con, nếu như mày biết anh trai Tào Trí của tao là người thừa kế nhánh ba nhà họ Tào thì sao mày còn dám đối đầu với tao? Mày không sợ anh tao biết được sẽ giã chết mày sao?”
Tào Khánh híp mắt, nhìn chằm chằm Dương Thanh và hỏi.
Dương Thanh cười nhạt: “Nếu tao nói với mày là một tiếng trước tao mới tát anh mày vài cái bạt tai thì sao nhỉ?”
“Mày nói nhảm!”
Tào Khánh bỗng nhiên tức giận, căn bản không tin Dương Thanh dám tát vào mặt Tào Trí.
Tào Trí là người thừa kế nhánh ba nên vệ sĩ bên cạnh hắn đều là những cao thủ số một của gia tộc.
Hơn nữa những vệ sĩ đó luôn ở bên cạnh để bảo vệ Tào Trí.
Chỉ một Yến Đô cỏn con, làm sao có thể có ai tát được Tào Trí cơ chứ?
“Ranh con, nếu mày còn dám ăn nói linh tinh, tao sẽ cắt lưỡi của mày”.
Tào Khánh tức giận nói: “Vốn dĩ tao chỉ muốn giữ người phụ nữ của mày lại ở với tao một đêm thì sẽ không so đo với mày nữa.
Nhưng mày lại dám ăn nói ngông cuồng, sỉ nhục anh tao, tao tuyệt đối không tha cho mày”.
“Kẻ ngu dốt không biết sợ là gì.
Tao khuyên mày tốt nhất nên gọi điện thoại cho anh mày nói một tiếng trước đi, nếu không mày nhất định sẽ phải hối hận đấy”.
Dương Thanh cười ha hả nói.
“Được thôi, nếu như mày đã muốn chết thì tao sẽ cho mày được toại nguyện”.
Tào Khánh vừa lấy điện thoại di động ra bấm số vừa nói: “Anh tao còn thủ đoạn hơn tao nhiều, chỉ dựa vào những lời mày vừa nói đã đủ để anh tao lấy cái mạng chó của mày rồi”.
Đang nói chuyện thì bên kia đã bắt máy.
“Anh à, em đến Yến Đô rồi đây, em gặp một thằng ranh ngu si ngông cuồng ở quán bar Hồng Nhan”.
“Hắn đánh rất nhiều người trong quán bar Hồng Nhan, ngay cả chân của ông chủ cũng bị hắn đánh gãy”.
“Hắn còn cao giọng nói rằng ngay cả anh gặp hắn cũng phải quỳ xuống xin tha, còn nói là hắn sẽ ở đây chờ một tên phế vật nhát gan như anh đến nhưng anh cũng sẽ không dám đến tìm hắn đâu”.
Tào Khánh thêm mắm thêm muối, hoàn toàn không nhắc tới tên của Dương Thanh.
Nhưng không phải hắn không nhắc tới tên Dương Thanh, mà là cho đến lúc này hắn vẫn chưa biết Dương Thanh tên là gì.
Xem ra, chỉ cần người đàn ông này ở bên cạnh, không ai có thể ức hiếp cô ta cả.
Nhưng ngay sau đó, một khuôn mặt ngây thơ và dễ thương khác xuất hiện trong đầu cô ta.
Nghĩ đến Tiêu Tiêu, cô ta lại buộc phải loại bỏ mấy ý nghĩ phi thực tế ra khỏi đầu mình.
Lúc cô ta nhìn lại Dương Thanh, gương mặt cô ta vẫn còn chút tội lỗi.
Thời gian cứ thế trôi qua, chỉ trong mười phút, có tiếng bước chân ở cửa quán bar vọng tới.
“Anh, cuối cùng anh cũng đến rồi!”
Tào Khánh lập tức vui mừng khôn xiết khi nhìn thấy người đang đến, hắn vội vàng đi về phía trước.
“Thằng nhóc này, đến đây rồi cũng không tìm anh mà lại tự mình chạy đến đây vui chơi”.
Tào Trí vỗ vai Tào Khánh thật nặng và nói với vẻ không vui.
Rõ ràng mối quan hệ giữa hai anh em rất thân thiết.
“Anh à, sao trách em được.
Vốn dĩ em chỉ định đến đây uống rượu rồi đi tìm anh”.
Tào Khánh thêm mắm thêm muối, chỉ tay về phía Dương Thanh: “Nhưng không ngờ lại gặp phải một thằng ngu ở đây, cao giọng muốn anh phải quỳ lạy xin tha”.
– .
Chương 832: 832: Thành Ý Giá Trên Trời
Trong mắt Tào Khánh tràn ngập trêu tức như đang nói với Dương Thanh đây là hậu quả khi chống đối hắn.
“Ranh con ngông cuồng, dám bảo Tào Trí tao quỳ xuống cầu xin sao?”
Tào Trí không nhìn thấy rõ mặt của Dương Thanh, vừa đến gần anh vừa nói: “Mày là cái thá gì mà dám…”
Nhưng hắn ta mới đi được mấy bước đã không nói nên lời.
Bởi vì hắn ta đã thấy rõ gương mặt của Dương Thanh, vô cùng khiếp sợ.
“Ranh con vừa rồi huênh hoang tuyên bố bắt anh tao quỳ xuống xin tha cơ mà?”
“Giờ anh tao tới rồi, huênh hoang tiếp đi?”
“Mày cũng dám bắt anh tao quỳ xuống sao?”
Tào Khánh không nhận ra vẻ mặt Tào Trí thay đổi, lại càng ngông nghênh hơn, đi tới trước mặt Dương Thanh giơ tay định tát anh.
“Bốp!”
Tiếng bạt tai vang dội.
Nhưng không phải Tào Khánh tát Dương Thanh mà là Tào Trí tát Tào Khánh.
“Sao anh lại đánh em?”
Tào Khánh trợn tròn mắt không dám tin.
Từ bé tới giờ, đây là lần đầu tiên Tào Trí đánh hắn.
Tào Trí cả giận nói: “Đánh mày đấy!”
“Bốp bốp bốp!”
Nói xong, hắn ta lại tát thêm vài cái.
Mặt Tào Khánh nhanh chóng sưng vù.
“Tào Trí, đầu anh úng nước à?”
Tào Khánh vội vàng né tránh bàn tay của Tào Trí, giận dữ nói: “Em trai anh bị người ta bắt nạt, anh không tính sổ còn đánh lại em anh hả?”
“Mày câm mồm ngay cho tao!”
Tào Trí tức giận quát: “Còn nói nhảm thêm một câu, mày lập tức cút về gia tộc tao tao!”
Câu nói này có lực sát thương rất mạnh, Tào Khánh lập tức ngậm miệng.
Dương Thanh cười híp mắt nhìn Tào Trí.
Anh biết tại sao hắn ta đánh Tào Khánh.
Bản thân hắn ta cũng từng bị Dương Thanh vả mặt ở nhà họ Tôn, nói gì đến Tào Khánh?
Sợ là Dương Thanh dám đánh Tào Khánh tàn phế thật.
“Dương Thanh, mặc kệ cậu và em tôi có xích mích gì, tôi cũng muốn xin lỗi cậu, mong cậu bỏ qua cho nó”.
Tào Trí đi tới trước mặt Dương Thanh, trầm giọng nói.
Hắn ta căm hận Dương Thanh đến mức muốn tự tay lấy mạng anh, nhưng cũng biết mấy gã vệ sĩ bên người mình không làm gì được anh.
Lần này tới Yến Đô, hắn ta vẫn còn việc quan trọng hơn cần làm, không thể vì Dương Thanh làm hỏng chuyện lớn.
Cho nên dù không cam lòng, hắn ta cũng chỉ có thể tạm thời cúi đầu trước Dương Thanh.
“Sao anh lại xin lỗi thằng đó?”
Tào Khánh sững sờ, không ngờ Tào Trí, người thừa kế của nhánh ba nhà họ Tào có thể hô mưa gọi gió trong gia tộc lại cúi đầu xin lỗi một người trẻ tuổi ở Yến Đô.
Nhưng hắn nhanh chóng hiểu được, chắc chắn Dương Thanh có thân phận đặc biệt nên Tào Trí mới phải cúi đầu.
Nghĩ tới đây, mặt hắn thoắt cái trắng bệch.
Lúc này hắn mới hiểu tại sao vừa rồi Tào Trí lại đánh mình.
Chỉ sợ nếu Tào Trí không làm vậy, Dương Thanh sẽ bắt hắn phải chịu hậu quả nặng hơn.
Dù sao hắn đã tự khoe thân phận nhưng Dương Thanh vẫn đánh gãy chân ông chủ quán bar.
“Người sai đâu phải anh Tào, anh xin lỗi làm gì?”
Dương Thanh cười nói: “Anh không biết vừa nãy em trai anh phách lối lắm đấy, dám bắt người phụ nữ của tôi hầu hạ hắn một đêm, còn đòi đánh tôi tàn phế”.
“Nếu có người uy hiếp anh như vậy, anh có đập chết kẻ đó không?”
Tào Trí bất giác run lên.
Hắn ta biết ý của Dương Thanh là, nếu hắn ta không tỏ ra thành ý thì sẽ không tha cho Tào Khánh.
“Đồ chết tiệt, xin lỗi đi!”
Tào Trí quát Tào Khánh: “Nếu không được cậu Thanh tha thứ, tao đánh gãy chân chó của mày!”
Tào Khánh bị dọa sợ hết hồn.
Tuy đoán được Dương Thanh không đơn giản nhưng hắn vẫn không thể xin lỗi một người trẻ tuổi ở Yến Đô được.
“Anh ơi, nó chỉ là một thằng ranh con ở Yến Đô, có tư cách gì bắt em phải xin lỗi?”
Tào Khánh cả giận nói: “Anh cúi đầu với nó, nhưng em sẽ không cúi đầu trước một thằng ngu ở Yến Đô đâu”.
“Bốp!”
Tào Trí lại tát Tào Khánh, quát tháo: “Xin lỗi!”
Tào Khánh lập tức hoảng loạn.
Dường như Tào Trí rất giận, nếu hắn không xin lỗi có lẽ sẽ bị đánh gãy chân thật.
“Xin lỗi!”
Tào Khánh đi tới nhìn Dương Thanh, cắn răng nói.
“Không có thành ý gì cả”.
“Không biết như vậy đã đủ để đổi lấy tình bạn của cậu Thanh chưa?”
Vừa rồi còn đưa một tỷ, bây giờ đã đổi thành mười tỷ.
Tào Khánh chết lặng!
Hạ Hà cũng trố mắt nhìn, ngơ ngác che miệng.
Chỉ có Dương Thanh vẫn bình thản giống như mười tỷ chỉ là một con số nhỏ, không đáng là bao.
– .
Chương 833: 833: Bắt Tôi Thỏa Hiệp
Thấy vẻ mặt chân thành của Tào Trí, Dương Thanh khá bất ngờ.
Mấy tiếng trước anh vừa mới đánh hắn ta xong.
Lúc ấy Tào Trí còn tuyên bố muốn giết mình, sao bỗng nhiên lại đổi tính?
Ông chủ quán bar bị Dương Thanh đập gãy chân bằng cốc rượu lập tức xám xịt mặt mày.
Ông ta còn đang chờ mong Tào Trí tới trả thù cho mình, nào ngờ đến cả Tào Khánh cũng bị Tào Trí tát cho mấy cái.
Bây giờ Tào Trí còn bỏ ra mười tỷ để lấy lòng Dương Thanh.
Rốt cuộc người trẻ tuổi này là ai?
Lúc sau Dương Thanh đột nhiên cười nói: “Anh Tào cho tôi mười tỷ không phải chỉ để làm bạn với tôi đúng không?”
Dương Thanh nhanh chóng hiểu ý hắn ta.
Ở nhà họ Tôn, Dương Thanh đã dọa Tào Trí sợ.
Hiện giờ dù là Vương tộc họ Tiết hay Vương tộc họ Tào đều muốn nắm giữ thêm nhiều quyền lực ở Yến Đô.
Chắc chắn Tào Trí đã biết chuyện xảy ra hôm nay ở cổng khách sạn Đế Đô.
Mấy gia tộc đứng về phe Dương Thanh đã chứng minh anh rất có tiếng nói ở Yến Đô.
Chỉ cần lôi kéo được Dương Thanh, nhà họ Tào có thể lập tức đạt được quyền lực lớn nhất ở Yến Đô.
Mười tỷ rất nhiều, nhưng chẳng đáng là bao với quyền lực ở Yến Đô.
“Cậu Thanh quả nhiên thông minh”.
Tào Trí không phủ nhận cười đáp: “Tôi cần cậu Thanh làm giúp tôi một chuyện.
Nếu cậu làm được sẽ có lợi ích rất lớn!”
“Chắc chắn hơn xa lợi nhuận của tập đoàn Nhạn Thanh!”
Dương Thanh cười hỏi: “Chắc là chuyện anh muốn tôi là không đơn giản đâu nhỉ?”
Tào Trí gật đầu: “Tôi muốn cậu Thanh ra mặt thống nhất tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Chỉ cậu mới có thể làm được chuyện này!”
“Nhà họ Tào sẽ dốc hết sức nâng đỡ cậu trở thành Vương của Yến Đô”.
Nghe thấy thế, Tào Khánh và ông chủ quán bar đều khiếp sợ.
Tuy Hạ Hà không biết Vương của Yến Đô nghĩa là gì nhưng có thể đoán được thân phận này rất khủng bố, trong mắt tràn ngập kinh hãi.
“Anh ơi, thằng đó có tài cán gì mà nhà họ Tào phải ủng hộ trở thành Vương của Yến Đô?”
Tào Khánh không nhịn được lên tiếng hỏi.
Tào Trí cau mày, ánh mắt lạnh lẽo: “Nếu mày còn dám vô lễ với cậu Thanh, đêm nay lập tức cút về gia tộc cho tao!”
Tào Khánh tức tốc ngậm miệng, nhưng vẫn nhìn Dương Thanh với ánh mắt khinh thường.
Hắn ta thấy Dương Thanh chỉ biết chút đánh đấm mà thôi.
“Cậu Thanh không cần lập tức trả lời tôi.
Cậu cứ cầm thẻ này trước đi, tôi chờ tin tốt của cậu”.
Tào Trí đưa thẻ ngân hàng cho Dương Thanh.
Nhưng anh không thèm nhận, chỉ cười hỏi: “Tôi muốn biết nếu tôi từ chối sẽ có hậu quả gì?”
Tào Trí sững sờ, dường như không ngờ Dương Thanh sẽ hỏi như vậy.
Bởi vì hắn ta không nghĩ Dương Thanh sẽ từ chối.
Được nhà họ Tào ủng hộ trở thành Vương của Yến Đô là lợi ích khổng lồ.
Sau một hồi kinh ngạc, Tào Trí bỗng bật cười: “Tôi tin cậu Thanh sẽ không từ chối!”
Hỏi một đằng trả lời một nẻo!
Nhưng câu trả lời này đã cho Dương Thanh biết đáp án.
Chỉ bằng việc anh đánh cả hai anh em nhà họ Tào và thắng mười tỷ từ tay Tào Huy khi anh ta vẫn còn phụ trách club Hoàng Kim.
Chừng đó đã đủ để sỉ nhục nhà họ Tào.
Vậy nên nếu anh từ chối sẽ phải đối mặt với sự trả thù của bọn họ.
“Thế tôi không còn lựa chọn nào khác nữa à?”, Dương Thanh hỏi.
Tào Trí chỉ cười không đáp.
“Anh Tào đã nói vậy, tôi không nhận mười tỷ này là không được rồi!”
Dương Thanh bật cười nhận lấy thẻ ngân hàng mười tỷ kia, tùy ý cất vào túi.
Thấy vậy, khóe miệng Tào Khánh co giật, rất không nỡ.
“Ai nói tôi đồng ý để nhà họ Tào nâng đỡ làm Vương của Yến Đô chó má gì đó?”
Dương Thanh nghiền ngẫm hỏi Tào Trí.
Sắc mặt Tào Trí lập tức cứng đờ: “Cậu cầm mười tỷ của tôi không phải là thỏa hiệp rồi sao?”
“Thỏa hiệp? Đây chỉ là tiền bồi thường các người đắc tội với tôi thôi”.
Dương Thanh cười nhạo, ngạo nghễ nói: “Cả Chiêu Châu này có ai có thể bắt tôi thỏa hiệp?”
– .
Chương 834: 834: Âm Mưu Độc Ác
Thái độ của Dương Thanh cực kỳ bá đạo.
Tào Trí và Tào Khanh đều sợ ngây người, thậm chí còn hoài nghi mình vừa nghe lầm.
“Ý của cậu là cậu coi mười tỷ là tiền chúng tôi bồi thường cho cậu à?”
Tào Trí khó tin nói: “Cậu không hề muốn chúng tôi nâng đỡ làm Vương của Yến Đô sao?”
“Chẳng lẽ mười tỷ này không đáng để đổi lại mạng chó của em trai anh à?”
Dương Thanh châm chọc nhìn Tào Khánh, lấy thẻ ngân hàng Tào Trí vừa đưa cho mình ném ra.
“Phập!”
Tào Trí khiếp sợ thấy thẻ bay sượt qua cổ mình cắm vào trụ đá cẩm thạch sau lưng.
Hắn ta kinh hãi thấy một nửa chiếc thẻ cắm sâu trong cột đá mà cái cột không vỡ vụn.
Không chỉ vậy, chỗ bị sượt qua trên cổ hắn ứa ra máu tươi.
Hai gã vệ sĩ của Tào Trí vội vàng xông lên chắn trước người hắn ta, cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Tào Khánh sợ choáng váng, ngơ ngác nhìn nửa tấm thẻ lộ ra ngoài cột đá, ánh mắt hoảng sợ.
Tiện tay ném một cái thẻ ngân hàng đã có thể làm được như vậy.
Nếu vừa rồi Dương Thanh muốn giết Tào Trí, hắn ta đã chết thảm rồi.
“Sao, sao lại như vậy?”
Tào Khánh ngây ngốc hỏi.
Tào Trí cũng dần lấy lại tinh thần, trong mắt cũng tràn ngập sợ hãi.
Hắn ta thực sự bị Dương Thanh dọa sợ.
“Các người tránh ra đi.
Nếu cậu Thanh muốn giết tôi thì đã giết từ vừa nãy rồi”.
Tào Trí nói với hai gã vệ sĩ trước mặt mình.
Nghe vậy, hai gã vệ sĩ kia mới tránh ra.
Bởi vì họ biết Tào Trí nói đúng, nếu Dương Thanh muốn giết hắn ta đã mất mạng rồi.
“Cậu Thanh, tôi xin lỗi vì những lời mắng chửi trước đó, mong cậu rộng lượng không chấp nhặt!”
Tào Trí hơi cúi đầu, thành khẩn xin lỗi.
Nếu trước đó hắn ta xin lỗi vì có mục đích riêng thì hiện giờ là vị sợ hãi.
“Ồ? Anh Tào biết sai rồi à?”
Dương Thanh cười nói: “Vừa rồi anh Tào đâu có như vậy, rõ ràng dung túng em trai sỉ nhục tôi đủ kiểu”.
“Còn nói tôi chỉ là con rối của nhà họ Tào.
Trong mắt các người tôi chỉ là một con chó, các người bảo cắn ai tôi phải cắn kẻ đó”.
“Còn uy hiếp tôi nếu dám lộ răng nanh sẽ rút răng chó của tôi ra”.
Nếu là trước kia, Tào Khánh đã chửi mắng Dương Thanh từ lâu rồi.
Nhưng giờ đây hắn đã sợ vỡ mật, trốn sau lưng hai gã vệ sĩ không dám thở ra tiếng.
Dương Thanh không thèm nhìn Tào Khánh, chỉ cười híp mắt hỏi Tào Trí.
Tào Trí cắn răng nói: “Cậu Thanh yên tâm, em tôi làm sai sẽ phải trả giá!”
“Trong từ điển của tôi chưa từng có hai từ tha thứ.
Em trai anh vừa sỉ nhục tôi đã đủ để phán tội chết rồi!”
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Tôi định thu lại mười tỷ tiền bồi thường coi như các người mua lại mạng chó của em trai anh”.
“Nhưng hình như các người hiểu lầm gì đó.
Bây giờ tôi trả lại tiền, nhưng tôi phải lấy mạng của em trai anh!”
Tào Khánh sợ phát khóc, toàn thân nhũn ra, chân run lẩy bẩy.
“Dương Thanh, mày không thể giết tao.
Tao là người của Vương tộc họ Tào.
Nhà họ Tào sẽ không tha cho mày đâu”.
Tào Khánh lắp bắp nói.
“Đến lúc này rồi mày còn muốn uy hiếp tao à?”
Dương Thanh lắc đầu cười: “Đến cả nhà họ Tào đề nghị nâng đỡ tao làm Vương của Yến Đô tao cũng từ chối.
Mày nghĩ tao sẽ sợ một thằng vô dụng như mày uy hiếp sao?”
“Mày mới là đồ vô dụng! Mày…”
Tào Khánh thẹn quá hóa giận.
“Bốp!”
Hắn chưa nói ra lời mắng chửi đã bị Tào Trí tát, cả giận quát: “Câm miệng cho tao!”
“Nó sắp trèo lên đầu chúng ta rồi, anh còn muốn tha thứ sao?”
Tào Khánh giận dữ nói: “Nó mạnh thì đã sao, chẳng lẽ nhà họ Tào chúng ta không có cao thủ?”
“Chúng ta là đời sau của Vương tộc, sao lại phải chịu nỗi nhục nhã này?”
Tào Trí muốn xông lên đập chết Tào Khánh.
Thằng em này quá ngu xuẩn, đúng là đồng đội heo.
Chỉ bằng việc Dương Thanh tiện tay ném thẻ ngân hàng rạch một vết thương trên cổ hắn ta rồi cắm vào cột đá cẩm thạch.
Chứng tỏ Dương Thanh muốn giết bọn họ dễ như trở bàn tay.
Dù nhà họ Tào có cao thủ manh hơn nữa nhưng trước mắt ở Yến Đô không một ai có thể đánh lại anh.
Vậy mà Tào Khánh còn dám uy hiếp Dương Thanh, không phải muốn chết thì là gì?
“Mau đè Tào Khánh xuống đất cho tôi!”
Tào Trí ra lệnh.
Vệ sĩ của hắn ta và của Tào Khánh đều ngây dại.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đè nó xuống đất đi!”
Thấy bọn họ không phản ứng, Tào Trí nổi giận gầm lên.
Bốn gã vệ sĩ mới giật mình bừng tỉnh, cuống quýt đè Tào Khánh ra đất.
“Anh định làm gì?”
Tào Khánh hoảng hồn hỏi.
Tào Trí không thèm đáp lại, đập cái ghế bên cạnh nát thành từng mảnh, chỉ còn lại một cái chân ghế.
“Anh định làm gì thế? Em là em trai anh đấy, anh không thể làm vậy với em.
Mau bảo họ thả em ra đi!”
Thấy Tào Trí cầm chân ghế tới gần, da đầu Tào Khánh trở nên tê dại.
Hắn đã biết anh trai muốn làm gì.
“Mày liên tục sỉ nhục cậu Thanh.
Nếu tao không bắt mày trả giá, sợ là mày vẫn không biết trời cao đất dày”.
Giọng nói của Tào Trí cực kỳ lạnh lẽo.
“Anh ơi, em sai rồi, em thực sự biết sai rồi.
Anh đừng đánh em, em sẽ xin lỗi anh ta.
Sau này em không khinh nhờn anh ta nữa”.
Tào Khánh hốt hoảng nói: “Bây giờ em sẽ lập tức cút khỏi Yến Đô, về gia tộc ngay”.
“Anh bảo bọn họ thả em ra đi, em biết sai rồi mà”.
“Bịch!”
Tào Trí không hề do dự hung hăng đập xuống tay Tào Khánh.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy thanh thúy, ngay sau đó Tào Khánh kêu gào thảm thiết.
Thấy cảnh tượng này, Hạ Hà hãi hùng, vô thức nắm chặt tay Dương Thanh.
Dương Thanh híp mắt lại.
Tào Trí quả nhiên không tầm thường, làm việc rất quyết đoán.
Có thể tự tay đánh gãy tay em mình.
“Cậu Thanh, tôi xin thay mặt em trai chân thành xin lỗi cậu!”
Tào Trí cúi đầu nói rồi lại nhìn Dương Thanh: “Không biết tôi làm vậy đã khiến cậu hài lòng chưa?”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Tôi đâu có bảo anh đánh người.
Anh tự đánh gãy tay cậu ta rồi lại đổ thừa cho tôi sao?”
“Cậu Tào, người này rất không đơn giản, thực lực cực mạnh.
Chỉ mấy cao thủ đứng đầu của nhà họ Tào mới có thể đối phó được”.
Một vệ sĩ của Tào Trí đột nhiên lên tiếng: “Nhưng cậu là người thừa kế của nhánh ba nhà họ Tào, chỉ có thể sử dụng cao thủ của nhánh ba”.
Tào Trí cười lạnh một tiếng: “Ông nghĩ tôi đánh gãy chân tay Tào Khánh chỉ vì để Dương Thanh tha thứ thôi sao?”
Mấy gã vệ sĩ đều sửng sốt.
“Các người đã không đánh lại cậu ta, cậu ta lại hùng hổ dọa người như vậy.
Nếu tôi không làm thế, cậu ta sẽ tha cho chúng ta sao?”
Tào Trí híp mắt giảo hoạt nói: “Tôi đánh Tào Khánh cũng vì muốn cứu nó”.
“Nhưng quan trọng là nếu đưa Tào Khánh về gia tộc trong tình trạng này, nhất định bố tôi sẽ rất tức giận”.
“Chỉ cần ông ấy ra mặt chắc chắn có thể gọi được mấy cao thủ mạnh nhất gia tộc kia tới Yến Đô.
Đến lúc đó, Dương Thanh lấy của tôi bao nhiêu, tôi sẽ đòi lại gấp bội!”
– .
Chương 835: 835: Làm Diễn Viên
Lúc này Dương Thanh đã dẫn Hạ Hà rời khỏi quán bar Hồng Nhan.
Trên đường đi, Hạ Hà không hề lên tiếng.
Chuyện vừa xảy ra khiến cô ta hiểu thêm về Dương Thanh.
Trước kia cô ta chỉ biết Dương Thanh rất giàu có nhưng không biết anh lợi hại như vậy.
Vừa nãy có người chủ động tặng Dương Thanh mười tỷ làm tiền bồi thường.
Chứng tỏ thân phận của Dương Thanh rất khủng.
“Cô ở đâu? Tôi đưa cô về”.
Đến bãi đỗ xe, Dương Thanh lên tiếng hỏi, Hạ Hà mới lấy lại tinh thần.
“Tôi ở khách sạn Mễ Phương trên đường Hương Lúa.
Làm phiền anh rồi!”
Hạ Hà khẽ đáp.
Ba mươi phút sau, Dương Thanh đưa Hạ Hà tới khách sạn Mễ Phương.
“Hôm nay vô cùng xin lỗi anh!”
Sau khi xuống xe, Hạ Hà áy náy nói: “Mặc dù tôi không biết Tào Khánh là ai nhưng cũng biết một gia tộc có thể tiện tay bỏ ra mười tỷ để bồi thường sẽ không dễ chọc”.
“Anh lại cứu tôi thêm một lần.
Sợ là đời này tôi không đền đáp được ơn huệ của anh”.
“Nếu sau này anh có gì cần giúp cứ nói, tôi nhất định sẽ cố hết sức giúp đỡ”.
Tuy không hề nói cảm ơn nhưng lời nói của cô ta tràn đầy ý cảm kích.
Dương Thanh cười nói:”Cô không cần cảm thấy nợ tôi.
Cô cũng thấy rồi đó, dù không có Tào Khánh thì tôi và anh trai hắn là Tào Trí cũng có thù oán trước rồi”.
Hạ Hà biết Dương Thanh không muốn mình áy náy, cũng không nhiều lời, chỉ thầm ghi tạc trong lòng.
“Tôi về trước đây! Anh đi đường cẩn thận!”
Hạ Hà chào tạm biệt rồi quay lưng rời đi.
“Hạ Hà, em về rồi à?”
Nhưng cô ta vừa bước vào khách sạn đã nghe thấy một giọng nam dịu dàng.
Hạ Hà cau mày, lạnh lùng nhìn đối phương: “Ngô Thiên Hữu, anh tìm tôi có việc gì không?”
Ngô Thiên Hữu cười nói: “Không có việc gì, chỉ là muộn rồi vẫn chưa thấy em về nên hơi lo lắng.
Thấy em trở về an toàn, anh yên tâm rồi”.
Hạ Hà lạnh nhạt nói: “Nếu không có chuyện gì, tôi về trước đây”.
Dứt lời, cô ta quay sang nhìn Dương Thanh: “Ngủ ngon nhé!”
Dương Thanh mỉm cười: “Ngủ ngon!”
Nói xong, anh quay lưng định lên xe rời đi.
“Anh ta là ai vậy? Em không muốn giới thiệu chút sao?”
Ngô Thiên Hữu cười hỏi.
Dương Thanh vốn đã định rời đi, nhưng thấy Ngô Thiên Hữu không ngừng quấy rối Hạ Hà, anh bỗng thấy lo lắng.
Thái độ của Hạ Hà rất lạnh nhạt, rõ ràng không thích Ngô Thiên Hữu, thậm chí còn chán ghét.
Mà Ngô Thiên Hữu lại có ý với Ha Hà, tỏ ra hết lòng quan tâm cô ta.
“Anh ấy là bạn trai tôi”.
Hạ Hà không chút do dự lôi Dương Thanh ra làm lá chắn.
Dương Thanh không khỏi sửng sốt, nhưng thấy ánh mắt cầu khẩn xen chút áy náy, anh mới vỡ lẽ ra.
Ngô Thiên Hữu nghe thấy thế, con ngươi lập tức co rút.
“Bạn trai?”
Ngô Thiên Hữu bật cười, ý tứ sâu xa.
“Chúng ta ở cùng đoàn làm phim hai tháng rồi, trước giờ anh chưa từng nghe nói em có bạn trai”.
Ngô Thiên Hữu cười nói: “Anh ta là lái xe taxi em gọi tới phải không?”
“Dù có muốn tìm lá chắn để từ chối anh em cũng nên tìm người nào phù hợp chứ, đâu thể tùy tiện tìm một thằng lái taxi quèn lừa anh được?”
Dứt lời, anh ta lại nhìn sang Dương Thanh: “Anh chỉ là tài xế taxi thôi, không có tư cách theo đuổi Hạ Hà.
Tôi khuyên anh sớm từ bỏ ý nghĩ viển vông này, tránh xa cô ấy ra, nghe rõ chưa?”
Ánh mắt Ngô Thiên Hữu tràn đầy uy hiếp.
Dương Thanh buồn cười nhìn anh ta: “Có phải tránh xa Hạ Hà hay không, anh và tôi nói đều không tính, cô ấy nói mới tính”.
“Ranh con, anh đang rượu mời không uống thích uống rượu phạt à? Anh biết tôi là ai không?”
Ngô Thiên Hữu khinh thường nhìn Dương Thanh.
Lúc này, sau lưng anh ta còn có hai gã vệ sĩ mặc vest đi theo.
Nhưng so với vệ sĩ của Tào Trí ở quán bar Hồng Nhan, bọn họ quá yếu.
“Chỉ cần tôi nói một câu là có thể tiệt đường nghệ sĩ của Hạ Hà.
Bây giờ anh biết chỗ dựa của tôi mạnh thế nào chưa?”
Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Ngô Thiên Hữu và Hạ Hà đều là nghệ sĩ của công ty giải trí Ngôi Sao.
Trước ngày hôm nay, đây đúng là sản nghiệp của nhà họ Tôn.
Nhưng Tôn Húc không bồi thường nổi một trăm tỷ nên đã tặng lại công ty giải trí Ngôi Sao cho anh.
Tức là hiện giờ, anh mới là chủ tịch của công ty giải trí Ngôi Sao.
– .
Chương 836: 836: Cướp Điện Thoại
Thấy Dương Thanh không nói gì, Ngô Thiên Hữu tưởng anh sợ, phách lối nói: “Anh biết chỗ dựa của tôi mạnh thế nào chưa?”
Dương Thanh gật đầu cười đáp: “Đúng là rất mạnh.
Nhưng vẫn còn kém xa tôi”.
Nghe thấy thế, Ngô Thiên Hữu sững sờ, không nhịn được cười phá lên.
“Buồn cười chết mất.
Một thằng tài xế taxi lại dám nói có chỗ dựa mạnh hơn tôi sao?”
Ngô Thiên Hựu cười nói: “Ai cho anh cái dũng khí đó vậy? Ha ha, buồn cười quá đi mất!”
“Mau câm miệng lại cho tôi! Không được sỉ nhục bạn trai tôi!”
Hạ Hạ nổi giận gào lên.
Bấy giờ Ngô Thiên Hữu mới ngừng cười, híp mắt nhìn Hạ Hà: “Anh vốn tưởng anh ta thực sự là bạn trai em, nhưng bây giờ không còn nghi ngờ gì nữa”.
“Bởi vì anh ta chỉ là một thằng ngu, không xứng làm đối thủ của anh”.
“Em cũng biết chị họ anh là dòng chính nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, nắm quyền lực lớn.
Nếu anh ta dám hẹn hò với em, anh sẽ bảo chị họ anh chơi chết anh ta”.
Hạ Hà sắp khóc đến nơi.
Cô ta chợt cảm thấy vô cùng áy náy, vừa rồi ở quán bar Hồng Nhan đã gây phiền phức lớn cho Dương Thanh.
Mới nửa tiếng sau đã gây cho anh thêm một phiền phức lớn nữa.
Cô ta biết tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là gì.
Bọn họ nắm quyền lực tối cao, ai dám đắc tội đều phải chết.
Dù biết Dương Thanh rất lợi hại, thân phận cũng không tầm thường nhưng không thể sánh bằng tám gia tộc này.
“Anh muốn gì thì cứ nhằm vào tôi, lấy chị họ ra uy hiếp bạn trai tôi làm gì? Anh có phải đàn ông không hả?”
Hạ Hà tức giận chất vấn.
Ngô Thiên Hữu hoàn toàn để lộ ý đồ xấu xa của mình: “Muốn biết anh có phải đàn ông hay không, đêm nay em có thể thử xem”.
“Đồ không biết xấu hổ!”
Hạ Hà thẹn quá hóa giận.
“Em đừng quên anh là nam chính của bộ phim này, còn em chỉ là nữ phụ”.
“Nếu làm anh không vui, anh có thể dễ dàng thay vai diễn nữ phụ không có bao nhiêu đất diễn này”.
…!
Chợt giọng nói của Ngô Thiên Hữu phát ra từ điện thoại của Dương Thanh.
Anh ta giật nảy mình, căm tức nhìn Dương Thanh.
Anh ta không ngờ Dương Thanh lại ghi âm lời mình nói lúc nãy.
Hạ Hà cũng vô cùng ngạc nhiên.
Dương Thanh cười nói: “Ngô THiên Hữu đúng không? Anh nói nếu tôi phát tán đoạn ghi âm này lên mạng liệu anh có được lên trang đầu không?”
“Đến cả tiêu đề tôi cũng nghĩ xong giúp anh rồi”.
“Nam diễn viên tuyến mười tám cầm thú dùng quan hệ của mình uy hiếp nữ diễn viên lên giường”.
“Đến lúc đó danh tiếng của anh sẽ tăng vọt đấy nhỉ?”
Một giọt mồ hôi lạnh chảy từ trán Ngô Thiên Hữu.
Đối với nghệ sĩ, chỉ cần nói sai một câu là có thể khiến dư luận căm phẫn, tự hủy sự nghiệp.
Nếu đoạn ghi âm này bị tung lên mạng, chắc chắn sẽ gây chấn động.
Khi đó anh ta sẽ không chỉ bị đuổi khỏi đoàn làm phim mà còn phải đền một khoản tiền khổng lồ.
Càng nghĩ Ngô Thiên Hữu càng sợ hãi.
“Ranh con, sao mày lại hèn hạ như vậy? Mau xóa ghi âm ngay cho tao!”
Ngô Thiên Hữu nghiến răng nghiến lợi nói.
Dương Thanh cười đáp: “Nếu nói về hèn hạ, anh mạnh hơn tôi nhiều.
Dùng gia thế uy hiếp một nữ diễn viên không có chỗ dựa.
Tôi còn kém xa anh”.
“Ranh con, mày đang rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?”
Ngô Thiên Hữu cả giận nói: “Tao cho mày cơ hội cuối cùng, mau xóa ghi âm đi, nếu không tao sẽ khiến mày biến mất khỏi Yến Đô!”
“Mày nên biết nhà họ Tôn muốn lấy mạng một thằng tài xế taxi quèn dễ như trở bàn tay!”
Đến nước này Ngô Thiên Hữu vẫn còn dám uy hiếp Dương Thanh.
Anh bỗng tò mò không biết kẻ hống hách này lớn lên kiểu gì?
“Tao cho mày cơ hội cuối cùng, mau xóa ghi âm đi, nếu không tao sẽ khiến mày biến mất khỏi Yến Đô!”
“Mày nên biết nhà họ Tôn muốn lấy mạng một thằng tài xế taxi quèn dễ như trở bàn tay!”
Giọng nói của Ngô Thiên Hữu lại vang lên trong điện thoại của Dương Thanh.
Dương Thanh bật cười: “Ngã một keo leo một nấc.
Tôi nên nói anh bản tính khó dời hay là ngu xuẩn đây?”
“Bây giờ tôi sẽ đăng hai đoạn ghi âm này lên mạng.
Nếu tôi thực sự xảy ra chuyện, chắc chắn anh không thoát nổi tội”.
Dương Thanh bật điện thoại lên.
Ngô Thiên Hữu hốt hoảng quát lớn: “Dừng tay! Mày dừng ngay lại cho tao!”
“Sao thế? Bây giờ biết sợ rồi hả?”
Dương Thanh cười nói: “Biết sai thì xin lỗi đi!”
“Ranh con, mày đừng có được nước lấn tới!”
Ngô Thiên Hữu cắn răng nói.
“Diễn viên tuyến mười tám lại định uy hiếp người ta rồi”.
Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Tôi vẫn nên đăng lên mạng thì hơn.
Chỉ có vậy mới có thể đảm bảo an toàn”.
“Xin lỗi, tôi sai rồi!”
Ngô Thiên Hữu bị dọa sợ run lên, cuống quýt xin lỗi.
“Anh yên tâm, tôi rất có đạo đức nghề nghiệp.
Chỉ cần anh không quấy rối bạn gái tôi nữa, những thứ này sẽ chỉ là kỷ niệm”.
Ngô Thiên Hữu sa sầm mặt, giận dữ hét: “Mày đã muốn chết thì đừng trách tao!”
Nói xong, anh ta vung tay lên: “Cướp điện thoại của nó cho tao!”
Hai gã vệ sĩ sau lưng anh ta lập tức xông tới chỗ Dương Thanh.
– .
Chương 837: 837: Thân Phận Đặc Biệt
Ngô Thiên Hữu đã tức phát rồ, không thèm tin lời Dương Thanh.
Chỉ khi tự xóa video và ghi âm anh ta mới có thể yên tâm.
Anh ta rất có lòng tin với vệ sĩ của mình.
Hai gã vệ sĩ lao vọt tới chỗ Dương Thanh.
Dương Thanh vẫn đứng im tại chỗ, không coi họ ra gì.
“Dương Thanh cẩn thận!”
Trông thấy hai gã vệ sĩ đồng loạt tung đấm, Hạ Hà hốt hoảng hô lên.
Ngô Thiên Hữu khinh thường cười lạnh: “Vệ sĩ của tao là top đầu của công ty vệ sĩ nổi tiếng toàn quốc, lương một triệu một năm.
Một thằng lái xe taxi quèn…”
“Bịch! Bịch!”
Ngô Thiên Hữu chưa nói hết câu đã im bặt, trợn tròn mắt không dám tin.
Bởi vì hai gã vệ sĩ mà anh ta lấy làm kiêu ngạo chưa chạm được tới quần áo Dương Thanh đã bị đánh bay ra ngoài như quả bóng.
Thậm chí anh ta còn chưa kịp thấy Dương Thanh ra tay thế nào.
“Sao, sao lại như vậy?”
Ngô Thiên Hữu trừng to mắt, khó tin nói: “Sao một thằng lái taxi như mày lại đánh bại được vệ sĩ lương một triệu một năm của tao?”
“Không đúng, nhất định mày đã giở trò gì đó.
Mày dùng ám khí!”
“Không sai, nhất định là mày đã dùng ám khí! Nếu không sao vệ sĩ của ta còn chưa chạm vào người mày đã tự bay ra ngoài?”
“Đồ hèn hạ!”
Dương Thanh cạn lời: “Anh bảo họ cướp điện thoại của tôi, coi như tôi dùng ám khí thì đã sao?”
“Kẻ hèn thật sự phải là anh mới đúng!”
“Tôi vốn định nể mặt Hạ Hà tha cho anh một mạng.
Không ngờ anh lại sai vệ sĩ cướp điện thoại của tôi.
Anh đã không biết xấu hổ như vậy, tôi cũng không cần do dự, cứ đăng hết lên đi!”
Ngô Thiên Hữu hốt hoảng quỳ rạp xuống.
“Anh Thanh, tôi sai rồi.
Tôi thực sự biết sai rồi.
Tôi không dám nữa đâu.
Xin anh đừng đăng những cái đó lên mạng”.
“Sự nghiệp của tôi sẽ chấm dứt thật đấy”.
“Tôi có tiền.
Chỉ cần anh không đăng lên mạng, anh đòi bao nhiêu tôi cũng cho”.
Ngô Thiên Hữu thật sự biết sợ.
Dương Thanh cười hỏi: “Cát xê của anh trong bộ phim kia là bao nhiêu?”
“Tám triệu!”
Ngô Thiên Hữu vội vàng đáp.
“Được, tôi cũng không làm khó anh, lấy tám triệu thôi”.
Dương Thanh ném một thẻ ngân hàng ra: “Lập tức chuyển tiền tới tài khoản này trong vòng năm phút.
Nếu không cứ đợi ngày mai lên báo đi!”
Ngô Thiên Hữu run rẩy, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Đối với anh ta, tám triệu không phải số tiền nhỏ.
Anh ta chỉ là diễn viên hơi nổi một chút, có cát xê tám triệu đã rất cao rồi.
Nhưng nếu không đưa tiền, chắc chắn Dương Thanh sẽ đăng video và ghi âm lên mạng, sự nghiệp của anh ta cũng sẽ bị hủy.
Sau này đừng nói là tám triệu, tám mươi nghìn cũng không ai thèm mời anh ta quay phim.
Nghĩ vậy, Ngô Thiên Hữu không do dự nữa, vội vàng mở điện thoại chuyển tiền.
Chưa đầy hai phút sau, Dương Thanh đã nhận được tin nhắn chuyển khoản.
“Tôi đã gửi tiền theo như anh bảo.
Bây giờ anh đã có thể xóa video và ghi âm được chưa?”
Ngô Thiên Hữu dè dặt hỏi.
Có bài học vừa rồi, anh ta không còn dám phách lối nữa, thái độ rất khúm núm.
Dương Thanh cười híp mắt nói: “Với đạo đức rác rưởi của anh, tôi chỉ có thể tạm thời giữ lại video và ghi âm làm kỉ niệm”.
“Anh yên tâm, chỉ cần anh không quấy rối bạn gái rôi nữa.
Chúng sẽ chỉ là đồ kỉ niệm mà thôi”.
Mặc dù Ngô Thiên Hữu chưa yên tâm nhưng không làm gì được Dương Thanh nên chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp.
“Được, hi vọng anh Thanh có thể giữ lời hứa!”
Anh ta cắn răng nói.
“Mau cút đi! Đừng quấy rầy bạn gái tôi nghỉ ngơi”, Dương Thanh phất tay nói.
Ngô Thiên Hữu vội vàng dẫn vệ sĩ rời đi.
Hạ Hà áy náy nói: “Xin lỗi anh, tôi lại liên lụy anh rồi.
Cảm ơn anh lại giúp tôi thêm lần nữa”.
Dương Thanh vội vàng xua tay: “Đừng nói vậy, tôi cảm ơn cô còn không kịp, cô đúng là thần tài của tôi”.
Vệ sĩ đã chuẩn bị trước, vội vàng mở trang web trên điện thoại giới thiệu chiếc Phaeton đặt làm riêng: “Cậu chủ xem đi, xe của cậu ta chính là chiếc này”.
“Giá khởi điểm 12 triệu 900 nghìn.
Đây còn là phiên bản cấp thấp nhất”.
“Không phải cứ có tiền là mua được loại xe này đâu.
Chỉ những nhân vật có máu mặt được Volkswagen chủ động mời mới có tư cách mua”.
Trong mắt Ngô Thiên Hữu bừng bừng lửa giận, nghiến răng nói: “Anh ta có thân phận đặc biệt thì đã sao? Chị họ tôi là người nhà họ Tôn của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cơ mà”.
“Ở Yến Đô này, ai dám chống đối nhà họ Tôn đều phải chết!”
– .
Chương 838: 838: Công Trường Có Chuyện
Sáng hôm sau, Dương Thanh tới tập đoàn Nhạn Thanh.
Lạc Bân đứng trước bàn làm việc, đang báo cáo tài chính cho Dương Thanh.
“Ông cho tôi một bản báo cáo này là được, không cần phải nói lại từng chữ đâu”.
Dương Thanh chỉ nghe vài câu rồi chỉ vào sofa trước bàn làm việc: “Ngồi xuống đi, nói mấy thứ không có trong báo cáo”.
Lạc Bân rất tốt, chỉ là mỗi lần gặp Dương Thanh đều rất căng thẳng, anh bảo ngồi mới dám ngồi.
Sau khi ngồi xuống, ông ta nói tiếp: “Chi nhánh nước ngoài của chúng ta đang phát triển rất tốt.
Lý Hải Vinh dẫn theo Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã làm việc rất hiệu quả”.
“Cứ thế này chẳng bao lâu nữa, lợi nhuận của chi nhánh nước ngoài có thể đạt được một phần tư lợi nhuận của tập đoàn trong nước rồi”.
Dương Thanh khẽ gật đầu, khá kinh ngạc.
Tuy lúc trước anh giao cho Lý Hải Vinh và hai con phát triển thị trường nước ngoài của tập đoàn Nhạn Thanh một phần là do Lạc Bân đề cử nhưng chủ yếu là vì muốn giúp đỡ bọn họ khi bị đuổi khỏi nhà họ Tống.
Không ngờ bọn họ lại có năng lực như vậy, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã phát triển chi nhánh nước ngoài được như hiện giờ.
Hiện giờ tập đoàn Nhạn Thanh nằm trong top 500 công ty của thế giới, xếp hạng vốn đã tăng vọt.
Nếu lợi nhuận của chi nhánh nước ngoài có thể đạt được một phần tư trong nước, đây quả thực chính là sự biến đổi lớn về chất.
“Xem ra giao nhiệm vụ khai thác thị trường nước ngoài cho bọn họ là sự lựa chọn sáng suốt”.
Dương Thanh cười nói: “Lý Hải Vinh do ông tiến cử.
Vậy nên thành tựu của chi nhánh nước ngoài cũng có công của ông”.
Lạc Bân vội vàng lắc đầu, nghiêm túc nói: “Đây là nhờ bọn họ có năng lực xuất sắc, tôi không thể tranh công của họ được”.
Dương Thanh chỉ cười không nói thêm nữa, chợt hỏi: “Dự án Thành Cửu Châu thế nào rồi?”
“Vốn lưu động rất dồi dào, tiến độ xây dựng cũng nhờ đó mà tăng lên nhanh chóng”.
.
ngôn tình hay
Lạc Bân vội đáp; “Theo tình hình hiện giờ, cuối năm sau có thể hoàn thành sơ bộ.
Mất thêm bốn, năm tháng của năm tiếp theo là có thể vận hành”.
Dương Thanh biết đây đã là tốc độ nhanh nhất, cũng không thúc giục, chỉ nghiêm giọng dặn dò: “Tiến độ nhanh càng tốt, nhưng nhất định phải bảo đảm an toàn!”
Mỗi lần hỏi đến dự án này, Dương Thanh đều nhấn mạnh vấn đề an toàn với Lạc Bân.
Lạc Bân lập tức đáp: “Cậu yên tâm, tôi vẫn tự mình phụ trách vấn đề an toàn của dự án Thành Cửu Châu.
Người quản lý an toàn ở công trường cũng do tôi tự lựa chọn”.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Lạc Bân bỗng reo lên.
Lạc Bân cuống quýt tắt máy.
“Phải rồi, hoàn thành thủ tục chuyển nhượng công ty giải trí Ngôi Sao chưa?”
Dương Thanh đột nhiên nhớ tới chuyện nhà họ Tôn dùng sản nghiệp gán nợ.
Lạc Bân gật đầu: “Làm xong rồi.
Hiện giờ cậu chính là chủ tịch công ty giải trí Ngôi Sao, tất cả đều do cậu định đoạt”.
Dương Thanh khẽ cong môi, nhớ tới Ngô Thiên Hữu là nghệ sĩ của công ty này, tự xưng có nhà họ Tôn làm chỗ dựa.
“Dạo này công ty giải trí Ngôi Sao đang quay phim mới à?”, Dương Thanh lại hỏi.
“Tôi không biết cụ thể, nhưng có nghe nói đang quay một bộ phim chiếu mạng có vốn đầu tư thấp”.
“Bởi vì kịch bản lấy bối cảnh ở Yến Đô nên đoàn phim mới tới đây từ mấy ngày trước”.
Lạc Bân cười nói: “Nhưng bộ phim này chỉ là dự án nhỏ, diễn viên cũng không nổi, không phải dự án trọng điểm của công ty”.
“Tôi biết tới bộ phim này bởi bây giờ nó đang rất hot, còn bị đánh giá là bộ phim đầu tiên có nữ phụ xinh hơn nữ chính”.
“Cũng nhờ có nữ phụ nên nam nữ chính của bộ phim này mới có chút tiếng tăm”.
Nghe Lạc Bân báo cáo, Dương Thanh bật cười.
Không ngờ bộ phim chiếu mạng có vốn đầu tư thấp này lại được Hạ Hà giúp nổi tiếng.
Nhưng nghĩ tới nhan sắc xinh đẹp của cô ta, Dương Thanh có thể hiểu được.
Hạ Hà vốn rất xinh đẹp, lúc quay phim lại có thợ trang điểm chuyên nghiệp tô điểm nên càng hoàn mỹ.
“Cho nữ phụ tiền lương gấp đôi”.
Dương Thanh đột nhiên nói.
“Vậy nên dự án Thành Cửu Châu chỉ đem lại lợi ích khổng lồ cho mảnh đấy kia và khu vực xung quanh, không thể uy hiếp tới lợi ích của người khác được”.
“Chúng ta cũng không đắc tội với ai.
Hiện giờ không có mấy ai dám ngáng chân dự án Thành Cửu Châu”.
Dương Thanh nheo mắt nói: “Vậy thì chỉ có thể là tôi đắc tội ai đó rồi”.
Lạc Bân sững sờ há hốc mồm nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể im lặng.
“Bây giờ mau điều tra toàn bộ thông tin về hai công nhân ngã chết kia, gần đây đã tiếp xúc với ai, trạng thái tinh thần có gì bất thường không, sức khỏe thế nào”.
Dương Thanh dặn dò Lạc Bân.
Chuyện đã xảy ra, còn có khả năng rất lớn là có người cố ý gây chuyện, đương nhiên phải điều tra rõ ràng.
– .
Chương 839: 839: Đây Là Âm Mưu
Lạc Bân vội vàng gọi người đi điều tra.
Hai người vẫn chưa tới công trường Lạc Bân đã nhận được điện thoại, biết được một vài manh mối.
“Hai người đã chết là công nhân mới được đốc công tuyển vào.
Trùng hợp nhất là hai bọn họ đều không mua bảo hiểm”.
“Kỳ lạ nhất là hôm nay đốc công đó không tới công trường, cũng không liên lạc được”.
“Còn tình trạng sức khỏe của họ, dạo gần đây có tiếp xúc với ai không thì tạm thời chưa rõ”.
“Nhưng lại nghe ngóng được trạng thái tinh thần của họ.
Có công nhân nói dạo gần đây hai người gặp nạn kia có vẻ có tâm sự, thái độ làm việc rất tiêu cực.
Chỉ là đốc công không quan tâm, các công nhân khác cũng không dám nói gì”.
Lạc Bân kể lại toàn bộ cho Dương Thanh nghe.
“Xem ra chuyện này thực sự không phải ngoài ý muốn mà là âm mưu nhằm vào chúng ta”.
Dương Thanh gần như có thể chắc chắn, lạnh giọng nói: “Điều tra tiếp về gia đình người gặp nạn liệu có ai mắc bệnh nặng không”.
“Ngoài ra, chặn sóng liên lạc ở công trường cho tôi!”
Chuyện xảy ra chưa đầy năm phút đã có phóng viên chạy tới, rõ ràng rất bất thường.
Nếu thực sự là lỗi của tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh sẽ không giấu diếm công chúng.
Nhưng nếu là âm mưu, anh cũng không cho phép bất cứ ai sỉ nhục tập đoàn Nhạn Thanh.
“Vâng!”, Lạc Bân vội đáp.
Lúc trước Châu Ngọc Thúy thuê người tông chết Tần Đại Dũng đã chọn người có con gái bị bệnh máu trắng không có tiền chữa trị nên mới không còn cách nào khác.
Dương Thanh nhớ tới chuyện này nên mới bảo Lạc Bân thăm dò tình cảnh của công nhân gặp nạn.
Hiệu suất của Lạc Bân rất nhanh, chưa đầy mười phút đã nhận được điện thoại.
“Chủ tịch, gia cảnh của hai người kia không có gì bất thường, chỉ là gia đình bình thường, bố mẹ và con cái đều ở quê, vợ theo chồng ra ngoài làm công”.
Lạc Bân thất vọng nói.
Lúc này, hai người đã tới công trường Thành Cửu Châu.
Dương Thanh biết Lạc Bân rất áy náy, vỗ vai ông ta nói: “Đừng mặt ủ mày chau nữa, chuyện này không liên quan đến ông.
Rất có khả năng là vì tôi mới gặp phải phiền phức này”.
“Hiện giờ điều chúng ta cần làm là phải trấn an người nhà họ, gánh chịu những trách nhiệm phải gánh, phối hợp điều tra với cảnh sát”.
“Tạm dừng thi công ở công trường đi!”
Lạc Bân khiếp sợ hỏi: “Nếu bây giờ tạm dừng thi công sẽ bị tổn thất rất lớn”.
“Trong công trường có rất nhiều công nhân làm thời vụ.
Sau này sẽ rất khó tìm được nhiều công nhân như thế”.
“Rõ ràng đang có người cố ý hãm hại chúng ta.
Làm vậy chẳng phải là đúng ý kẻ ác sao?”
“Có thể công chúng cũng sẽ cho rằng chúng ta chột dạ nên mới tạm dừng thi công”.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Ông nghĩ chúng ta không tạm dừng, chính phủ sẽ cho chúng ta thi công tiếp à?”
Nghe vậy, sắc mặt Lạc Bân trở nên cứng đờ.
Ông ta biết Dương Thanh nói đúng.
Dù sao chết người mà vẫn chưa điều tra rõ ràng, chắc chắn công trường sẽ bị cưỡng chế dừng thi công.
Ông ta bỏ ra rất nhiều công sức cho dự án này, đương nhiên không cam lòng.
Nhưng cũng chỉ có thể làm như vậy.
“Ông yên tâm.
Tổn thất của chúng ta sẽ có người trả giá, hơn nữa còn là gấp bội!”
Dương Thanh lạnh giọng nói.
“Tôi biết rồi!”
Lạc Bân mất mát nói.
Hai người vừa xuống xe đã thấy sâu trong công trường tập trung đầy người.
Cảnh sát cũng phong tỏa hiện trường trong đó.
Bên ngoài dải phân cách có rất nhiều phóng viên vác máy quay, còn có mấy chiếc xe nối đuôi nhau đi vào, đều là đám phóng viên tới để lấy tin.
Dương Thanh cau mày hỏi: “Không phải ông đã dặn dò phải phong tỏa hiện trường rồi sao? Tại sao vẫn còn phóng viên đi vào được?”
Lạc Bân cũng vô cùng kinh ngạc, cắn răng nói: “Chủ tịch, tôi đi giải quyết ngay đây”.
Dứt lời, ông ta liền gọi một cuộc điện thoại.
Nhưng mãi không thấy ông ta nói chuyện, rõ ràng là không thể liên hệ được.
“Chết tiệt!”
Lạc Bân gọi mấy lần liên tiếp cũng không liên lạc được, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không gọi được cho người quản lý công trường”.
“Nếu tôi đoán không lầm, ông ta cũng bị mua chuộc rồi, có lẽ đã bỏ trốn”.
“Xin lỗi chủ tịch, tại tôi không biết nhìn người gây ra rắc rối lớn cho công ty!”
Dương Thanh nhíu mày: “Bây giờ không phải lúc nói mấy lời vô dụng này.
Xử lý phiền phức đi đã!”
“Vâng!”
Lạc Bân vội vàng đáp.
Hai người càng đến gần hiện trường tai nạn, sắc mặt Dương Thanh càng sa sầm.
Bởi vì hiện trường vô cùng hỗn loạn, xung quanh ngổn ngang các đồ vật có thể đâm vào người khác, khác hẳn lúc anh đến thị sát trước đó.
Tình trạng hiện giờ của công trường không hề đạt chuẩn an toàn.
Công trường thế này không xảy ra chuyện mới lạ.
“Lạc Bân, đây chính là công trường ngày nào ông cũng tới kiểm tra sao?”
Dương Thanh giận dữ hỏi.
Lạc Bân không tin nổi, vội nói: “Chủ tịch, tôi thực sự đã đến đây mỗi ngày! Chiều hôm qua tôi mới tới công trường, hoàn toàn khác hẳn hiện giờ”.
“Rõ ràng chiều hôm qua vẫn là công trường gọn gàng an toàn, làm sao có thể trở nên hỗn loạn như vậy chỉ sau một đêm?”
Nghe vậy, sắc mặt Dương Thanh hòa hoãn hơn, cũng hiểu ra rất nhiều.
“Đốc công thuê hai công nhân xảy ra chuyện kia đột nhiên biến mất, đến cả người quản lý công trường cũng không thấy đâu.
Trong vòng một đêm, công trường bỗng trở nên hỗn loạn”.
Dương Thanh híp mắt nói: “Xem ra kẻ địch rất giảo hoạt! Có lẽ đã ủ mưu từ lâu rồi!”
Lạc Bân cũng vỡ lẽ, cả giận nói: “Đám hèn hạ này dám dùng mạng người để đối phó chúng ta!”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới hiện trường xảy ra tai nạn.
“Chồng ơi! Sao anh lại đi như vậy? Sau này em và con trai phải sống thế nào? Bố mẹ chúng ta phải sống thế nào?”
“Em không muốn sống nữa, em cũng muốn đi theo anh!”
Một người phụ nữ trung niên nằm sấp cạnh xác công nhân gặp nạn, gào khóc ầm ĩ.
Đột nhiên cô ta đứng dậy lao tới bước tường.
“Mau ngăn bà ấy lại!”
Một chàng trai trẻ mặc đồng phục nhanh nhẹn chạy tới cản lại bà ta, ngăn được chuyện xấu xảy ra.
Bên cạnh xác người còn lại cũng có một người phụ nữ trung niên khác đang khóc lóc om sòm.
Gần đó còn có một phóng viên cầm máy quay đang quay lại hiện tường, lên án tập đoàn Nhạn Thanh coi mạng người như cỏ rác.
Lạc Bân tức phát điên định ngăn cản lại bị Dương Thanh giữ lại: “Bây giờ ngăn phóng viên lại sẽ khiến mọi chuyện loạn thêm.
Nghe vậy, Lạc Bân mới bình tĩnh lại, cắn răng nói “Mấy tên khốn kiếp này quá ghê tởm!”
“Chủ tịch và tổng giám đốc của tập đoàn Nhạn Thanh tới rồi!”
Bỗng có người giật mình hô lên.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Dương Thanh và Lạc Bân.
Người vừa hô lên đã lẩn trốn vào đám đông, gia nhập đám người căm giận mắng chửi hai người họ.
Đối phương nấp rất kỹ nhưng vẫn bị Dương Thanh phát hiện.
Anh rất ít khi ra mặt.
Người biết anh là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh không nhiều.
Nhưng người trung niên vừa nhận ra anh rõ ràng là công nhân trên công trường.
Lạc Bân vội chạy tới báo lại chuyện đốc công thuê hai công nhân kia và quản lý công trường đều đồng loạt biến mất, cả chuyện phóng viên chạy tới chỉ sau năm phút xảy ra sự cố cho Cung Chính.
“Xem ra chuyện này thực sự có vấn đề.
Hai người yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng!”
Cung Chính nghiêm túc nói.
Ầm!
Đúng lúc ấy, một tiếng động rung chuyển đất trời vang lên.
Mấy chiếc xe tải quân đội màu xanh lao tới.
Ngay sau đó, mấy trăm chiến sĩ trang bị súng ống đầy đủ xông lên bao vây hiện trường.
– .
Chương 840: 840: Đúng Là Có Vấn Đề
Đột nhiên thấy nhiều người xuất hiện như vậy, Dương Thanh cau mày.
Trông thấy Mã Siêu tới, chân mày anh mới dãn ra.
Cung Chính cũng sợ ngây người.
Sau khi có người báo cảnh sát, ông ta là người đầu tiên chạy tới hiện trời.
Nhưng bây giờ, người của quân đội lại tới, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đám phóng viên đang quay Dương Thanh lập tức bị bao vây,
“Tất cả giao ra toàn bộ thiết bị thu hình và ghi âm”.
Người đàn ông dẫn đầu nghiêm giọng ra lệnh.
“Các người muốn làm gì?”
Phóng viên mặc đồ Armani vừa quay Dương Thanh tức giận chất vấn.
“Chuyện này liên quan tới cơ mật của chúng tôi.
Tất cả thiết bị quay phim và ghi âm đều phải được chúng tôi kiểm tra.
Nếu không có vấn đề sẽ trả lại nguyên vẹn cho các người”.
Người đàn ông dẫn đầu lạnh giọng nói.
Tuy ở đây có rất nhiều phóng viên nhưng không phải ai cũng có vấn đề.
Bị nhiều chiến sĩ vác súng ống bao vây như vậy, bọn họ đã sợ choáng váng, nào dám phản kháng?
Chẳng mấy chốc, phần lớn đều chủ động nộp thiết bị quay phim và ghi âm.
Nhưng vẫn còn một số người không chịu giao nộp.
“Trong này có bằng chứng quan trọng của chúng tôi, không thể nộp cho các người được!”
Đám phóng viên nhằm vào Dương Thanh ôm chặt camera vào ngực không chịu giao ra.
Bộ dạng như nếu cướp camera của họ, họ sẽ liều mạng.
“Trong vòng ba mươi giây, ai dám chống đối sẽ xử bắn tại chỗ theo tội phản quốc!”
Người đàn ông cầm đầu nhíu mày, lạnh lùng nói.
“Tạch tạch tạch!”
Hơn trăm khẩu súng được lên nòng.
Đám phóng viên kia đều sợ chết khiếp.
Bọn họ cứ tưởng kiên quyết chống đối là được, không ngờ đối phương ra tay thật.
“Tôi sẽ giao ra tất cả thiết bị!”
Một người đứng sau phóng viên mặc đồ Armani lập tức đứng dậy.
“Tôi cũng giao toàn bộ thiết bị!”
“Tôi cũng giao!”
Ngay sau đó, tất cả đều tự giác giao nộp thiết bị, ngoại trừ gã phóng viên mặc đồ Armani kia.
Tuy bọn họ biết tư liệu trong máy quay rất giá trị nhưng bọn họ quý trọng tính mạng hơn.
“Còn mười giây cuối cùng!”
Người đàn ông dẫn đầu lạnh lùng nhìn gã ta, giơ súng ngắn lên, họng súng đen ngòm chĩa thẳng giữa trán đối phương.
Gã phóng viên mặc đồ Armani bị dọa sợ run lẩy bẩy, cuống quýt giao camera ra: “Tôi cũng giao!”
“Hừ!”
Người đàn ông cầm đầu lạnh nhạt nhìn gã ta rồi nhận lấy camera, không thèm nhìn mà tiện tay ném cho chiến sĩ sau lưng.
Toàn bộ điện thoại và camera của mấy trăm người ở hiện trường đều tập trung lại một chỗ.
Còn có người chuyên kiểm tra những thứ này.
Công trường rộng lớn lặng ngắt như tờ, ai cũng hoảng sợ.
Nhất là đám phóng viên do gã mặc đồ Armani cầm đầu lại càng khiếp hồn.
Mấy chục nhân viên kiểm tra điện thoại chỉ cần kết nối số liệu trên laptop thao tác chưa đầy một phút đã hoàn tất.
Hiện trường có cả phóng viên và công nhân nên phải kiểm tra rất nhiều điện thoại.
Ai cũng im lặng chờ phối hợp điều tra.
May mà nhân viên kiểm tra nhiều nên chỉ mất nửa tiếng đã kiểm tra xong mấy trăm điện thoại và mười mấy camera.
“Thưa sếp, những thiết bị này đều có vấn đề”.
Một chiến sĩ mặc đồng phục đi lên báo cáo với người đàn ông dẫn đầu.
Người kia lạnh lùng nhìn đống thiết bị có vấn đề bày la liệt trên mặt đất: “Dẫn chủ của những thiết bị này về điều tra!”
“Vâng!”
Chiến sĩ vội vàng đáp.
Phần lớn những thiết bị này đều là camera và bút ghi âm.
Hơn nữa đều là thiết bị của đám người do gã phóng viên mặc đồ Armani cầm đầu.
“Đúng, chúng tôi sẽ không đồng ý hòa giải.
Chúng tôi phải dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi!”
“Tập đoàn Nhạn Thanh chính là doanh nghiệp ăn trên xương máu người khác.
Nếu không tại công trường của các người không đảm bảo tiêu chuẩn an toàn, sao chồng tôi lại ngã chết được?”
“Không sai, toàn bộ trách nhiệm đều là của tập đoàn Nhạn Thanh.
Chúng tôi sẽ không bỏ qua cho các người đâu”.
…
Người nhà của công nhân gặp nạn kích động nhao nhao chỉ trích.
Nhưng vẻ mặt của bọn họ lại chẳng hề đau thương, như đã biết người thân của mình sẽ chết từ trước.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










