Chàng Rể Chiến Thần
Tập 83 : 821: Ngày Càng Yếu Kém (c821-c830)
❮ sautiếp ❯Chương 821: 821: Ngày Càng Yếu Kém
Dương Thanh quá bá đạo khiến đám vệ sĩ kinh hãi.
“Rốt cuộc mày là ai? Dám tự tiện xông vào nhà họ Tôn, muốn chết hả?”
Một người trung niên bước tới, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Xung quanh anh ít nhất cũng phải có hàng trăm cao thủ nhà họ Tôn.
“Gọi Tôn Húc lăn ra đây!”
Dương Thanh lạnh giọng nói.
Câu nói này như mang theo sấm sét rền vang bao phủ khắp toàn bộ nhà họ Tôn, khiến đám cao thủ hốt hoảng.
“Ông chủ Tôn đang tiếp đón khách quý.
Mày muốn gặp ông ấy cũng được, nhưng phải hẹn trước ba ngày!”
Người trung niên cầm đầu trầm giọng nói: “Tao khuyên mày nên cút đi thì hơn, nếu quấy rầy khách quý của ông chủ, mày không gánh nổi tội đâu!”
“Xem ra nhà họ Tôn đã quyết tâm đi tới diệt vong”.
Dương Thanh nhắm mắt lại: “Nhà họ Tôn đã muốn chết, tôi sẽ giúp các người toại nguyện.
Nói xong, anh tiếp tục tiến lên, bước chân hùng dũng, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ngăn cậu ta lại!”
Người trung niên cầm đầu thấy thế lập tức ra lệnh.
Năm, sáu gã cao thủ đồng loạt xông tới.
“Cút!”
Dương Thanh gầm thét một tiếng, vừa đi vừa hời hợt vung tay ra.
“Bốp!”
Tiếng vả mặt chói tai vang lên.
Gã cao thủ xông tới trước tiên bị đánh bay ra ngoài.
“Mày muốn chết hả?”
Lại có thêm một gã xông tới, tức giận đấm vào đầu Dương Thanh.
“Bịch!”
Dương Thanh đấm thẳng vào mũi đối phương, tiếng xương gãy lập tức vang lên.
Gã cao thủ này hét thảm một tiếng, bay ngược ra ngoài.
Ngay sau đó lại có ba gã cao thủ cùng tung đấm về phía Dương Thanh.
“Bịch bịch bịch!”
Mọi người không nhìn thấy Dương Thanh ra tay thế nào, chỉ thấy anh biến mất tại chỗ, đến lúc anh xuất hiện ba tên cao thủ kia đã đồng loạt bị đánh bay.
Từ lúc Dương Thanh bắt đầu ra tay đến giờ chỉ mới có vài giây ngắn ngủi.
Các cao thủ nhà họ Tôn đều trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin.
“Sao có thể như vậy được?”
Có người khiếp sợ nói: “Ở đây đều là cao thủ hàng đầu cảu nhà họ Tôn, sao lại không chịu nổi một đòn? Cậu ta đang làm ảo thuật à?”
“Ngu ngốc, ảo thuật khiến người khác bị thương được à? Cậu ta là cao thủ, cao thủ chân chính!”
Một cao thủ nhà họ Tôn khác bị dọa sợ, cắn răng nói.
Bấy giờ, sắc mặt của gã trung niên cầm đầu đã hoàn toàn trắng bệch.
Ông ta cứ tưởng Dương Thanh có mạnh đến đâu cũng không thể sống sót dưới sự bao vây của nhiều cao thủ hàng đầu như vậy.
Nhưng giờ đây, không một ai có thể chạm vào người Dương Thanh, còn bị Dương Thanh đánh bay hết.
Mỗi cao thủ đều bị đánh bay trong vòng một nốt nhạc.
Dường như đám cao thủ nhà họ Tôn tốn bao công sức bồi dưỡng này chẳng chịu nổi một đòn của Dương Thanh.
“Xông lên! Lên hết cho tao! Đánh nó tàn phế di!”
Người trung niên cầm đầu bỗng gào lên.
Tôn Húc đã dặn dò, vị khách ông ta đang tiếp đón rất quan trọng, không được để kẻ nào quấy rầy.
Dù là ai xông vào đều phải giết không tha.
Ông ta không thể không nghe lời ông chủ.
Dù Dương Thanh có mạnh cỡ nào, ông ta cũng phải liều mạng làm theo lệnh.
Nhưng hàng trăm cao thủ nhà họ Tôn chỉ bao vây Dương Thanh lại, không ai dám xông lên.
Dương Thanh bước lên một bước, đám người chặn đường phía trước cùng lùi lại một bước.
Bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Hàng trăm cao thủ lại bị một người trẻ tuổi dọa lui.
“Chết tiệt! Xông lên đi! Đánh cậu ta đi!”
Người trung niên cầm đầu giận dữ hét: “Nếu tao thấy ai lùi lại, người đó sẽ bị đuổi khỏi nhà họ Tôn mãi mãi!”
Nghe thấy ông ta uy hiếp, những cao thủ bị Dương Thanh dọa lùi về sau lập tức ngừng bước, nhưng vẫn không ai dám xông lên.
Tất cả đều lo lắng nhìn chằm chằm Dương Thanh, sợ anh bất chợt ra tay lấy mạng bọn họ.
“Xông lên hết đi! Nhìn cái gì mà nhìn?”
Người trung niên cầm đầu nổi giận đá vào mông của một cao thủ nhà họ Tôn.
“Vèo!”
Đúng lúc này, Dương Thanh lại biến mất.
“Bốp!”
Mọi người chưa hết kinh ngạc, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt người trung niên cầm đầu, bóp cổ ông ta nhấc lên như gà con.
Tôn Húc chưa kịp lên tiếng, Tào Trí đã cười lạnh nói: “Tám gia tộc Yến Đô đúng là càng ngày càng yếu kém.
Một thằng ranh con cũng có thể xông thẳng vào”.
Tôn Húc dè dặt nói: “Cậu chủ Tào, Dương Thanh không đơn giản đâu.
Cậu ta rất giỏi võ, nghe nói là cao thủ bước ra từ chiến trường”.
“Chiến trường?”
Tào Trí cười nhạo một tiếng: “Đi ra từ chiến trường thì đã sao? Chẳng lẽ cậu ta còn có thể né được đạn nữa à?”
Nghe vậy, hai mắt Tôn Húc sáng rực.
Tào Trí đang ám chỉ ông ta dùng súng đối phó Dương Thanh sao?
“Tôi biết phải làm gì rồi!”
Tôn Húc vội vàng nói rồi làm động tác bắn súng với cấp dưới: “Đi làm đi!”
– .
Chương 822: 822: Tay Súng Áo Trắng
Lúc này Dương Thanh như vào chốn không người.
Mấy trăm vệ sĩ nhà họ Tôn không ai dám xông lên.
“Không ổn, còn đi tiếp chính là biệt thự của ông chủ.
Không thể cho cậu ta đi vào!”
Thấy Dương Thanh sắp đi vào cánh cổng hình vòm, một vệ sĩ nhà họ Tôn hoảng hốt cầm gậy dẫn đầu xông tới.
Thấy thế, mấy gã vệ sĩ khác cũng nhao nhao lên theo.
“Bịch bịch bịch!”
Vẫn giống như trước đó, không ai chạm tới người Dương Thanh đã bị đánh bay ra ngoài.
Dương Thanh vẫn không ngừng tiến lên.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.
Một cao thủ ngã xuống dưới chân anh bị nghiền nát đầu gối.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng toàn bộ nhà họ Tôn.
Hơn trăm vệ sĩ thấy vậy đều sợ hãi run rẩy.
“Ranh con dám đến nhà họ Tôn làm càn, đúng là chán sống rồi!”
Một cao thủ chặn lại trước cánh cổng hình vòm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng tưởng mày có chút võ công là có thể đến đây giương oai”.
“Nếu mấy trăm anh em chúng tao không xử lý nổi thằng ranh con như mày, sau này còn mặt mũi nào ở lại nhà họ Tôn?”
Dứt lời, gã ta nhìn về phía đám vệ sĩ còn lại, tức giận quát: “Mau qua đây chặn đường, không được để nó xông vào cánh cổng này.
Nếu không ông chủ sẽ không tha cho chúng ta đâu”.
“Vừa rồi nó đã đánh bại nhiều người như vậy, sức lực cạn kiệt rồi.
Chẳng lẽ mấy trăm người chúng ta còn sợ nó sao?”.
truyện tiên hiệp hay
Nghe gã ta kêu gọi, vệ sĩ nhà họ Tôn lập tức chạy tới hai bên cổng canh giữ.
Thoáng chốc, cánh cổng vòm đã được hàng trăm vệ sĩ nhà họ Tôn che chắn.
Tôn Húc đang ở trong căn biệt thự sau cánh cổng này.
Dương Thanh muốn tìm ông ta phải đi qua đây.
“Các người thực sự muốn làm con tốt thí mạng cho Tôn Húc sao?”
Dương Thanh nhíu mày hỏi.
“Nó đang câu giờ để hồi sức, các anh em mau tranh thủ lúc nó mất sức xông lên đập chết nó!”
Bỗng có người hô hào, mười mấy cao thủ lao tới.
Ánh mắt Dương Thanh lạnh lẽo, không hề né tránh hiên ngang tiến lên.
Vệ sĩ xông lên đầu tiên đã tới trước mặt anh.
Dương Thanh tiện tay vỗ một cái.
“Bịch!”
Lồng ngực gã ta bị đập một cái, cả người như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.
Trong lúc bay ra còn đâm vào ba gã vệ sĩ khác đang chuẩn bị lao tới, khiến họ ngã lăn ra đất.
Một đòn hạ gục bốn gã vệ sĩ.
“Đánh nó đi! Tiếp tục lên đánh nó đi!”
Gã vệ sĩ cầm đầu giận dữ hét: “Luân phiên lên đi, phải đập chết nó!”
“Nó sắp kiệt sức rồi, các anh em mau tiến lên!”
Bị gã cầm đầu kích động, lại có mười mấy gã vệ sĩ xông tới.
Dương Thanh không hề nương tay, lúc đấm lúc đá, mỗi lần ra đòn lại có một tên vệ sĩ phun máu bay ra ngoài.
Vẫn còn không ít người bị đánh gãy xương.
Thấy Dương Thanh không hề kiệt sức, còn càng đánh càng hăng, người chịu xông lên cũng ngày càng ít.
Sau lưng anh đã có mấy chục vệ sĩ ngã xuống.
“Tiếp tục đi! Mau lên tiếp đi! Nó sắp kiệt sức rồi, đừng dừng lại, mau xông lên cho tao!”
Gã cầm đầu thấy không ai chịu tiến lên nổi giận quát tháo.
Nhưng sự tàn nhẫn của Dương Thanh đã dọa sợ tất cả mọi người.
Nào còn ai dám xông lên?
“Bịch!”
Gã cầm đầu định nói tiếp, Dương Thanh chợt xuất hiện trước mặt đạp bay gã ta ra ngoài.
Lúc bị Dương Thanh đạp trúng gã ta đã gãy mất mấy cái xương sườn, sau khi rơi xuống đất lại gãy thêm vài cái, mặt mày nhăn nhó vì đau.
Lúc này, không còn ai chặn đường trước
Đám vệ sĩ nhà họ Tôn trơ mắt nhìn Dương Thanh bước vào trong cánh cổng.
Chuyện đến nước này, bọn họ có muốn ngăn cản cũng hết cách.
Không một ai có thể đánh lại Dương Thanh.
Đúng lúc đó, một người trung niên mặc áo trắng đi ra.
Ông ta cầm một khẩu súng ngắn bóng loáng, họng súng chĩa thẳng vào giữa trán Dương Thanh.
Còn anh rốt cuộc cũng dừng bước, híp mắt nhìn tay súng áo trắng.
“Ranh con, mày quá kiêu ngạo!”
Tay súng áo trắng nhàn nhạt nói.
Trong mắt Dương Thanh tràn đầy lạnh lẽo, anh híp mắt nói: “Ông biết mình đang làm gì không?”
“Đương nhiên biết.
Tao đang chĩa súng vào đầu mày.
Chỉ cần tao động đậy một ngón tay là mày sẽ mất mạng”.
Tay súng áo trắng cười lạnh nói: “Tao biết mày rất mạnh, nhưng giỏi võ thì đã sao?”
“Trong trí nhớ của tao, người nào bị tao chĩa cái đồ chơi này vào đầu đều chết cả rồi!”
Dương Thanh vặn cổ tay, ánh mắt sắc bén.
Bị anh nhìn vào, tay súng áo trắng bỗng thấy hoảng hốt.
Rõ ràng người cầm súng là ông ta nhưng lúc này ông ta lại cảm thấy bị uy hiếp.
Dường như chĩa súng vào Dương Thanh không phải sự lựa chọn sáng suốt.
Ông ta là tay súng của riêng Tôn Húc, đã từng ám sát rất nhiều người cho Tôn Húc.
Hôm nay là lần đầu tiên ông ta không nấp trong bóng tối mà hiên ngang chĩa súng vào đầu kẻ địch ngay trước mặt đối phương.
“Mày nghĩ súng của tao ở ngay trên đầu mày còn không giết nổi mày nữa sao?”
Tay súng áo trắng đột nhiên cười lạnh hỏi.
Dương Thanh gật đầu đáp: “Ông không giết được tôi!”
“Người đâu rồi?”
Tay súng áo trắng giật mình gào lên.
“Tôi đã nói cái đồ chơi này vô dụng với tôi, sao ông không chịu tin?”
Đúng lúc đó, một giọng nói trêu tức xen lẫn bất lực vang lên sau lưng ông ta.
– .
Chương 823: 823: Dương Thanh Tới Rồi
Nghe thấy giọng nói sau lưng, tay súng áo trắng thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sự nguy hiểm khủng khiếp ập tới.
Đám vệ sĩ nhà họ Tôn xung quanh cũng trợn mắt há hốc mồm.
Bọn họ không biết tại sao Dương Thanh vốn đang bị chĩa súng vào đầu lại xuất hiện sau lưng tay súng áo trắng.
“Chết đi!”
Tay súng áo trắng hoảng hồn, tức giận gào lên rồi di chuyển họng súng.
“Đoàng đoàng đoàng!”
Tiếng súng không ngừng vang lên.
Nhưng giây phút ông ta chuyển họng súng, Dương Thanh đã biến mất.
“Răng rắc!”
Bỗng một tiếng xương gãy chói tai vang lên.
Cổ tay phải đang cầm súng của tay súng áo trắng gãy rời lộ ra xương trắng.
“Á!”
Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp trang viên nhà họ Tôn.
Tay súng áo trắng vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, Dương Thanh đã nắm cánh tay còn lại của ông ta lên, lại một tiếng “rắc” nữa vang lên.
Lúc này, hai tay của ông ta đều đã gãy rời.
“Ông muốn giết tôi, tôi chỉ bẻ tay ông để trừng trị!”
Dương Thanh bình thản nói.
Tay súng bị gãy hai tay, dù sau này có thể chữa khỏi nhưng thực lực sẽ không thể như xưa nữa.
Hàng trăm vệ sĩ nhà họ Tôn khiếp sợ nhìn chàng trai trẻ bình tĩnh đứng đó.
Ai cũng biết từ hôm nay tay súng áo trắng này sẽ không còn lăn lộn trong giới nữa.
Bọn họ sợ hãi vì thực lực của Dương Thanh.
Có người không sợ súng, nhưng chưa thấy ai bị chĩa súng vào đầu còn có thể thong dong tránh né.
Còn kẻ cầm súng lại bị phế hai tay.
Dương Thanh không thèm nhìn ông ta, cất bước đi qua cánh cổng hình vòm.
Quả nhiên, đằng sau chính là một căn biệt thự độc lập theo kiến trúc châu Âu.
Xung quanh biệt thự là thảm cỏ xanh mướt, còn có đình đài lầu các, suối nước róc rách, chim hót hoa nở.
Đây là phiên bản hiện đại của sự kết hợp giữa kiến trúc châu Âu và thời cổ đại của Chiêu Châu.
Hai bên cửa biệt thự có hai gã vệ sĩ cao to lực lưỡng, là cao thủ hàng đầu nhà họ Tôn.
Dương Thanh hơi híp mắt lại, vì anh cảm nhận được từ lúc mình bước vào trên trán đã xuất hiện ba chấm đỏ của súng bắn tỉa.
Tôn Húc không chỉ nhát gan còn rất cẩn thận, bố trí người gác bên ngoài rất tốt, nhưng lại gặp phải Dương Thanh.
Không ngờ trong biệt thự của ông ta vẫn còn ba tay súng bắn tỉa.
Ngoại trừ hai gã vệ sĩ ở cửa còn có mấy luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra.
“Biệt thự nho nhỏ, một cõi trời riêng!”
Dương Thanh mỉm cười bước về phía trước.
Ba tay súng bắn tỉa kia vẫn luôn nhắm vào đầu anh nhưng anh lại như không phát hiện ra, chắp tay sau lưng nhanh chân bước tới.
“Số hai! Số ba! Số một không thể khóa chặt mục tiêu!”
“Số một! Số ba! Số hai cũng không thể khóa chặt mục tiêu!”
“Số một! Số hai! Số ba cũng không thể khóa chặt mục tiêu!”
Ba tay súng bắn tỉa ở ba hướng khác nhau âm thầm báo cáo vào bộ đàm, ai cũng vô cùng kinh hãi.
Rõ ràng Dương Thanh chỉ nhàn nhã bước đi nhưng lần nào cũng né tránh được chấm đỏ của súng bắn tỉa.
Vốn là điều kiện bắn tỉa tốt nhất, từ lúc Dương Thanh cất bước đã không thể nhắm chuẩn mục tiêu được nữa.
Vừa nói anh vừa ngồi xuống ghế sofa đối diện Tào Trí.
Anh tự nhiên như ở nhà mình, lấy một chiếc ly bên cạnh rót đầy rượu từ chai Lafite đã mở nắp.
Anh nhấp thử một ngụm, cau mày nói: “Hương vị không đủ thuần khiết, chắc chắn đã ủ rượu vào mùa mưa to”.
Thấy bộ dạng bình thản của Dương Thanh, Tôn Húc thấy chân mình nhũn ra.
Nếu không có Tào Trí, có lẽ ông ta đã ngồi bệt xuống đất.
“Ranh con, rượu của tao quý lắm đấy, mày dám uống sao?”, Tào Trí cười híp mắt hỏi, ánh mắt khát máu.
– .
Chương 824: 824: Tôi Muốn Ông Ta Chết
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Tào Trí, lấy một đồng xu trong túi ném xuống chân hắn ta.
“Keng”, đồng tiền rơi xuống đất, lăn một vòng về dưới chân Tào Trí.
Nụ cười trên mặt hắn ta lập tức biến mất, trong mắt tràn ngập sát khí.
Tôn Húc vô cùng hoảng sợ.
Mặc dù cả Dương Thanh và Tào Trí đều không nói gì, cũng không đánh nhau nhưng bầu không khí cực kỳ căng thẳng.
Khiến ông ta không dám thở mạnh, chân không ngừng run rẩy.
“Không biết một đồng đủ chưa? Không đủ thì tôi có thể cho anh thêm một đồng”.
Dương Thanh cười híp mắt nhìn chằm chằm Tào Trí.
“Ha ha!”
Tào Trí cười lớn, bỗng nâng ly với anh: “Mày có tư cách uống rượu của tao.
Tao mời!”
“Tí tách!”
Dứt lời, hắn ta chậm rãi đổ rượu xuống đất như đang mời rượu người chết.
Ý tứ chính là Dương Thanh đã chết.
Hai tên vệ sĩ sau lưng Tào Trí cũng trở nên căng thẳng, vô thức nhích lại gần hơn, sợ Dương Thanh ra tay bất ngờ.
Dương Thanh không hề tức giận, vẫn tươi cười đổi tư thế ngồi thoải mái hơn.
“Anh Tào đang cúng bái tổ tiên sao? Nhưng mà tôi họ Dương, hình như không phải tổ tiên của anh đâu”.
Dương Thanh híp mắt nói.
Tào Trí có bình tĩnh đến đâu cũng bị lời này chọc giận.
Chỉ là vẻ mặt của hắn ta cũng chỉ dữ tợn hơn một chút, không hề hạ bất cứ mệnh lệnh gì.
“Tao không thể không thừa nhận, tao đã coi thường mày.
Mày cũng được coi là người tài trong thế hệ trẻ”.
Tào Trí bỗng lên tiếng.
Lời nói khen ngợi Dương Thanh nhưng thái độ vẫn cao ngạo như cũ: “Mày đã dám đến đây, tao cũng không vòng vo nữa.
Từ nay nhà họ Tôn do tao bảo vệ”.
Hắn ta còn giơ hợp đồng lên nói: “Không chỉ vậy, toàn bộ mọi thứ của nhà họ Tôn đều thuộc về tao”.
“Nghĩa là nhà họ Tôn chỉ đang quản lý sản nghiệp cho tao thôi”.
Dương Thanh vẫn mỉm cười nhìn Tôn Húc trốn sau lưng Tào Trí.
Ông ta hốt hoảng, cố nén nỗi sợ hãi run rẩy nói: “Cậu chủ Tào nói đúng đấy.
Hiện giờ mọi thứ của nhà họ Tôn đều là của cậu ấy”.
“Nhà họ Tôn chỉ là người làm thuê cho cậu chủ Tào thôi”.
“Từ nay trở đi, tôi chính là người của cậu chủ Tào.
Tôi khuyên cậu biết thân biết phận cút đi”.
“Nếu cậu chủ Tào tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”
Dương Thanh bật cười: “Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng hả?”
Tôn Húc thẹn quá hóa giận, nghiến răng nói: “Cậu đừng có hống hách.
Tôi thừa nhận cậu rất mạnh, nhưng vậy thì đã sao?”
“Lần này cậu chủ Tào dẫn theo hai cao thủ hàng đầu nhà họ Tào.
Cậu có mạnh đến đâu cũng không đấu lại được!”
“Tôi khuyên cậu đi không phải vì sợ, mà là vì nể tình lúc trước cho cậu một con đường sống!”
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Đường sống? Ông nghĩ tôi tới đây để xin ông đường sống à?”
Tôn Húc không nói nữa.
Sau một lúc nói chuyện với anh, ông ta đã bớt sợ hơn nhiều.
“Dương Thanh đúng không?”
Lúc này Tào Trí chợt lên tiếng: “Tao cho mày hai lựa chọn, một là đi theo tao, giúp tao quản lý sản nghiệp ở Yến Đô.
Cho tao ba năm tao sẽ nâng đỡ mày thành người Vương của Yến Đô”.
“Hai là tao lấy mạng mày!”
Tôn Húc hốt hoảng không ngờ bản thân đã giao cả gia tộc cho Tào Trí chỉ để xin hắn ta che chở.
Nhưng hắn ta lại muốn lôi kéo Dương Thanh.
Nếu Dương Thanh đồng ý, ông ta còn đường sống sao?
Dương Thanh cũng khá bất ngờ, nhưng nhanh chóng hiểu được.
Hiện giờ Yến Đô vững như thành đồng.
Tuy có tám gia tộc cầm đầu nhưng không một Vương tộc hay Hoàng tộc nào có thể nhúng tay.
Ông ta cũng biết giữa mình và Dương Thanh, chắc chắn Tào Trí sẽ chọn Dương Thanh.
Rất nhiều người có thể quản lý gia tộc, nhưng người vừa có năng lực vừa giỏi võ như Dương Thanh lại không nhiều.
Nếu ông ta là Tào Trí cũng sẽ biết nên chọn thế nào.
“Cậu đừng hòng chia rẽ chúng tôi.
Tôi đã tặng cậu chủ Tào cả nhà họ Tôn, cậu ấy sẽ không vứt bỏ tôi!”
Tôn Húc kích động gào lên, nhưng trong lòng lại vô cùng bất an.
– .
Chương 825: 825: Bình Tĩnh Đòi Nợ
Tôn Húc như một tên hề nhảy nhót, dù ông ta nói gì cũng không ai để ý.
Lúc này rốt cuộc Tào Trí cũng đặt ly đế cao xuống nhìn Dương Thanh.
“Tuy tao biết mày đang chia rẽ bọn tao, nhưng tao không thèm để ý.
Dù mày có thật sự thành công thì đã sao?”
Tào Trí vênh váo nói: “Mày hỏi thử xem, Tôn Húc dám làm gì?”
“Cho nên, mày đúng là không thông minh khi giở trò vặt trước mặt tao”.
Nghe Tào Trí nói vậy, Tôn Húc mới thở phào một hơi.
Nhưng Tào Trí vẫn còn chưa nói cho Dương Thanh biết, rốt cuộc hắn ta có bằng lòng lấy cái chết của Tôn Húc để đổi lại sự quy thuận của Dương Thanh hay không, vì vậy ông ta vẫn rất hồi hộp.
“Tao chắc chắn với mày một điều, chỉ cần mày đồng ý thần phục tao, đừng nói là giết Tôn Húc, dù tặng cả nhà họ Tôn cho mày cũng chẳng sao”.
Tào Trí cười nói.
Ầm!
Tôn Húc chỉ cảm thấy trong đầu nổ tung, mặt dại ra.
Vì muốn Dương Thanh quy thuận mình, Tào Trí thật sự bằng lòng giết Tôn Húc.
Thậm chí còn muốn đưa cả nhà họ Tôn cho Dương Thanh.
Ngay cả Dương Thanh cũng vô cùng ngạc nhiên.
Anh biết Tào Trí có thể phát hiện được là anh cố tình gây xích mích ly gián, nhưng anh không ngờ đối phương lại nói thẳng ruột ngựa trước mặt Tôn Húc như vậy.
Dù sao nhà họ Tôn cũng là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, sản nghiệp của bọn họ ít nhất cũng mấy trăm tỷ trở lên.
Sợ là ngay cả Tào Trí cũng không thể kiểm soát được khối tài sản hàng trăm tỷ, đúng không?
Nhưng lúc này, hắn ta lại bằng lòng chắp tay nhường ra tài sản mấy trăm tỷ này cho Dương Thanh chỉ để anh quy thuận hắn ta.
Điều này khiến Dương Thanh khá là xem trọng Tào Trí.
Hắn ta hoàn toàn khác xa Tiết Khải nhà họ Tiết.
“Dương Thanh, tao đã trả lời mày rồi, bây giờ đến lúc mày nên cho tao đáp án”.
Tào Trí cười híp nói với Dương Thanh.
“Roẹt!”
Dương Thanh bỗng giơ tay ra xé nát mấy bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản nhà Tôn của Tôn Húc đưa cho Tào Trí.
“Dương Thanh, cậu đang làm gì đấy?”
Tôn Húc lập tức nổi giận, mấy bản hợp đồng này chính là chỗ dựa của ông ta thế mà bây giờ Dương Thanh lại xé nát hết rồi.
Tào Trí vẫn không ngăn cản, để mặc Dương Thanh xé nát.
“Ý mày là những bản hợp đồng này đã vô hiệu, cần phải ký lại để chuyển giao toàn bộ tài sản của nhà họ Tôn cho mày, đúng chứ?”
Tào Trí cười nói: “Tao có thể hiểu mày làm vậy coi như đã đồng ý với tao không?”
Cả người Tôn Húc run lên, lúc này mới chợt hiểu ra.
Lúc nãy Tào Trí đã nói, nếu Dương Thanh đồng ý thần phục thì sẽ giao mọi thứ của nhà họ Tôn cho cậu ta.
Tuy Dương Thanh vẫn không trả lời đồng ý quy thuận, nhưng cậu ta lại xé nát hợp đồng.
Điều này có nghĩa là cậu ta muốn ký hợp đồng với nhà họ Tôn đúng không?
Đây cũng là câu trả lời của cậu ta với Tào Trí.
Thế chẳng phải Tào Trí sẽ giết mình vì Dương Thanh sao?
Tôn Húc càng nghĩ càng sợ.
Nhưng sau khi Dương Thanh xé nát hợp đồng lại cười nói: “Tôi không nói sẽ quy thuận anh”.
Tào Trí chau mày, hắn ta không ngờ Dương Thanh lại không hề có ý định quy thuận mình.
Tôn Húc bỗng ngẩn ra, dường như nhìn thấy cơ hội sống sót.
“Tôi không quan tâm nhà họ Tôn có giao hết mọi thứ cho anh không, tôi chỉ muốn đòi lại những thứ nhà họ Tôn nợ tôi mà thôi!”
Dương Thanh nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay rồi nhìn Tôn Húc nói: “Mặt trời lặn đã hơn hai tiếng rồi, tính tròn thành ba tiếng”.
“Trước đó đã nói, tiền lãi một tiếng là mười tỷ”.
“Ông vốn nợ tôi hai mươi tỷ, cộng thêm tiền lãi quá hạn ba mươi tỷ, tổng cộng là năm mươi tỷ”.
“Ông trả nợ cho tôi trước đã, sau đó nhà họ Tôn muốn tặng cho nhà họ Tào cũng được, hoặc tự sinh tự diệt cũng chẳng liên quan gì đến tôi”.
Tôn Húc há to miệng, sắc mặt vô cùng kinh ngạc.
Ông ta vốn dĩ còn lo lắng Dương Thanh sẽ quy thuận Tào Trí, sau đó bảo Tào Trí giết ông ta.
Nhưng không ngờ Dương Thanh xé nát hợp đồng là vì muốn tạm thời giữ lại tài sản nhà họ Tôn, để bọn họ bồi thường cho anh trước.
Sau đó nhà họ Tôn và nhà họ Tào muốn giao dịch thế nào cũng không liên quan đến anh.
Nụ cười trên mặt Tào Trí hoàn toàn biến mất, trong mắt lóe lên hai vệt sáng lạnh lẽo, híp mắt nói: “Yến Đô, sẽ không cho phép một nhân vật lợi hại như mày tồn tại!”
“Nếu mày lợi hại như vậy thì chỉ có nước diệt vong!”
“Tao cho mày cơ hội cuối cùng, một là quy thuận, hai là chết!”
Dương Thanh không thèm nhìn Tào Trí, chỉ nhìn chằm chằm Tôn Húc: “Cho ông mười giây suy nghĩ.
Nếu sau mười giây, qua một phút sẽ tính mười tỷ!”
Tôn Húc chỉ cảm thấy hai vai nặng như bị núi đè.
Lúc này khí thế của Dương Thanh quá mạnh, khiến ông ta không dám phản bác.
Nhưng mà Tào Trí cũng là một nhân vật mà ông ta không trêu chọc nổi.
Cho dù là ai, ông cũng không muốn đối mặt.
Nhưng bây giờ ông ta lại phải đối mặt với hai nhân vật lợi hại này.
“Đã hết mười giây, nói cho tôi biết câu trả lời của ông”, Dương Thanh bỗng nói.
Lúc này Tôn Húc mới lấy lại tinh thần, giận dữ nói: “Dương Thanh, cậu đừng được đằng chân lân đằng đầu.
Tôi không hề thiếu cậu một đồng một cắc nào, còn về khoản bồi thường hai mươi tỷ kia, cũng là do lão già ngu xuẩn Long Đằng kia tự nói mà thôi”.
“Lão ta kêu tôi bồi thường cho cậu hai mươi tỷ thì tôi phải bồi thường sao?”
“Dựa vào cái gì? Lão ta là ai chứ? Còn cậu là cái thá gì? Các người có tư cách gì mà bắt tôi bồi thường?”
“Bây giờ tôi là người của cậu Tào, dù cậu có xé bỏ hợp đồng của chúng tôi, nhưng hết thảy mọi thứ của nhà họ Tôn cũng vẫn thuộc về cậu Tào”.
“Cậu muốn đụng đến tôi thì phải hỏi cậu Tào có đồng ý hay không trước đã!”
Tôn Húc nghiến răng nghiến lợi nói, vẻ mặt tràn ngập căm tức.
Bây giờ ông ta đã không còn cơ hội lựa chọn nữa rồi nên đành tiếp tục đi theo Tào Trí, có lẽ vẫn còn đường sống.
“Dương Thanh, tao muốn giết mày!”
Tào Trí nổi giận rống lên, sau đó vung tay lên muốn tát mặt Dương Thanh.
“Bốp!”
Chỉ là hắn ta chưa kịp đụng tới Dương Thanh, đã bị anh đạp một cước nôn máu, bay ngược ra ngoài.
“Lại qua ba phút, số nợ ông thiếu tôi tăng thêm ba mươi tỷ nữa.
Tôi tính chẵn cho ông một trăm tỷ.
Ông chủ Tôn dự định lúc nào trả đây?”
Sau khi Dương Thanh đánh bay Tào Trí lại làm như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt trêu tức đòi nợ Tôn Húc.
– .
Chương 826: 826: Gió Giục Mây Vần
Tôn Húc ngây ra như phỗng.
Cậu chủ Tào đến từ Vương tộc ngồi tít trên cao lại bị Dương Thanh tát vào mặt, đã vậy còn bị đạp nôn máu bay ra ngoài.
“Dương Thanh, sao cậu dám đánh cậu chủ Tào?”
“Cậu ấy là người thừa kế của nhánh ba trong nhà họ Tào, tương lai sẽ là người nắm quyền của nhánh ba đấy”.
“Cậu dám đụng đến cậu ấy, chính là đụng đến Vương tộc họ Tào.
Cậu có biết Vương tộc họ Tào đại diện cho cái gì không?”
Tôn Húc hỏi dồn dập.
Bởi vì sợ hãi nên sắc mặt ông ta trở nên méo mó.
Dương Thanh dửng dưng nói: “Tôi chẳng cần biết anh ta là ai, cản tôi đòi nợ là không được!”
“Nếu ông tiếp tục lãng phí thời gian, tiền bồi thường sẽ tiếp tục tăng lên, mỗi phút là mười tỷ đấy”.
“Nếu ông không vội tôi cũng chẳng gấp, ông cứ việc câu giờ đi, thử xem cậu chủ Tào này có bảo vệ được ông không?”
Dương Thanh lộ ra nụ cười ngây thơ vô tội, nhưng lại khiến Tôn Húc thấy sởn tóc gáy.
“Tôi không có trăm tỷ, nhiều lắm chỉ được năm mươi tỷ mà thôi!”
Tôn Húc giận dữ nói.
Mặc dù ông ta không muốn đưa tiền, nhưng khí thế của Dương Thanh quá mạnh, ngay cả Tào Trí mà Dương Thanh còn dám đánh huống chi là ông ta?
Nhưng năm mươi tỷ quả thật là hạn mức lớn nhất ông ta có thể lấy ra.
“Con người của tôi rất hẹp hòi, một cắc tôi cũng không muốn cho người khác thiếu”.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Không đủ tiền có thể lấy sản nghiệp gán nợ”.
“Đúng rồi, tôi nhớ dưới trướng của nhà họ Tôn hình như có công ty giải trí, tên là công ty giải trí Ngôi Sao phải không? Giá thị trường hơn bốn mươi tỷ đấy”.
“Như vậy đi, công ty giải trí Ngôi Sao cộng thêm năm mươi tỷ tiền mặt, tôi và nhà họ Tôn coi như giải quyết xong”.
Tôn Húc nghe vậy cả người run lên, không ngờ ngay cả công ty giải trí Ngôi Sao có giá thị trường hơn bốn mươi tỷ mà Dương Thanh cũng biết rõ.
Chỉ là mấy năm gần đây đà phát triển của công ty giải trí Ngôi Sao đang rất tốt, nó chẳng khác nào cái cây hái tiền của nhà họ Tôn.
Mỗi năm có thể mang lại vài tỷ lợi nhuận cho bọn họ.
Theo đà phát triển hiện nay, phỏng chừng giá trị thị trường năm tới sẽ còn tăng đến hơn năm mươi tỷ, thậm chí là sáu mươi tỷ.
Cứ giao cho Dương Thanh như vậy ông ta thật sự rất tiếc.
“Sao thế? Ông chủ Tôn không muốn sao?”
Dương Thanh cau mày: “Đối với người thiếu nợ tôi, chỉ có hai lựa chọn: một là trả hết, hai là bị tôi giết”.
“Nhìn dáng vẻ này của ông là định chọn đường chết sao?”
Tôn Húc liếc nhìn Tào Trí bị Dương Thanh đạp bay ra ngoài, đến bây giờ còn chưa hoàn hồn lại, ông ta chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
“Được, tôi đồng ý với cậu!”
Tôn Húc cắn răng nói, sau đó lập tức gọi một cuộc điện thoại: “Chuyển khoản cho tập đoàn Nhạn Thanh năm mươi tỷ, ngoài ra chuyển nhượng công ty giải trí Ngôi Sao vô điều kiện cho bọn họ luôn”.
Dường như đối phương vô cùng khiếp sợ nên hỏi lại, liền bị Tôn Húc quát: “Tôi bảo cậu làm thế nào thì làm thế đó đi, lắm lời làm gì?”
Sau khi cúp điện thoại, Tôn Húc nói: “Tôi đã làm theo lời cậu rồi.
Bắt đầu từ bây giờ tôi và cậu không còn nợ nần gì nhau nữa đúng không?”
Dương Thanh nghiền ngẫm nhìn Tôn Húc: “Tuyệt đối đừng nghĩ cách trả thù tôi, nếu không lần sau không phải có 100 tỷ là ông có thể dễ dàng thoát nạn đâu”.
Dứt lời, Dương Thanh xoay người chuẩn bị rời đi.
“Dương Thanh, mày đứng lại cho tao!”
Tào Trí đã được hai vệ sĩ đỡ dậy, đứng lên lần nữa, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Một cước vừa nãy của Dương Thanh khiến hắn ta nghẹt thở trong giây lát, suýt chút nữa hắn ta chết vì nghẹt thở rồi.
Không chỉ có Tào Trí mà ngay cả hai cao thủ bên cạnh hắn ta cũng bị bàn trà bằng gỗ gụ đánh bay, gãy tận mấy cái xương.
“Sao vậy? Anh Tào có gì chỉ dạy sao?”
Dương Thanh dừng chân, xoay người qua nhìn Tào Trí, cười ha ha hỏi.
Tào Trí giận dữ nói: “Dương Thanh, nếu mày dám bước ra khỏi cửa nhà họ Tôn một bước, tao sẽ chơi mày đến chết mới thôi!”
“Ồ? Nói xong rồi?”
Vẻ mặt Dương Thanh dưng dửng hỏi, không hề sợ hãi bởi câu nói này của Tào Trí.
“Nếu bây giờ mày quỳ xuống xin tha, đồng ý quy thuận tao thì tao có thể cho mày thêm một cơ hội nữa!”
Tào Trí lau vết máu nơi khóe miệng, nhìn chằm chằm Dương Thanh nói.
“Vậy anh cứ việc sống mái với tôi đi!”
Dương Thanh mỉm cười, quay người đi luôn.
Lúc anh xoay người, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Tâm tính Tào Trí thể hiện ra hoàn toàn vượt xa những người cùng lứa, thậm chí ngay cả đám chủ nhà của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng kém xa hắn ta.
Đắc tội người như thế cũng không phải là một chuyện tốt.
Dương Thanh không sợ Tào Trí nhưng chỉ sợ kiểu người làm việc không có nguyên tắc như hắn ta.
“Mong rằng anh ta sẽ không vì tức giận mà mất lý trí!”
Dương Thanh hờ hững nói một câu.
Nghe Tào Trí nói vậy, Tôn Húc lập tức có cảm giác được thương mà sợ, kích động nói: “Sau này, cậu chủ Tào chính là chủ nhân của tôi, cậu muốn tôi làm cái gì, tôi sẽ làm cái đó, tuyệt đối không khiến cậu thất vọng nữa!”
Tào Trí nheo mắt: “Tôi giao cho ông một nhiệm vụ quan trọng, sáng ngày mai tôi muốn nhìn thấy tất cả tài liệu liên quan đến Dương Thanh!”
“Ngay cả tài liệu lúc học mẫu giáo cậu ta đã đi tè bao nhiêu lần cũng phải điều tra cho rõ ràng, hiểu chưa?”
Tôn Húc không khỏi rùng mình vội nói: “Dạ!”
– .
Chương 827: 827: Hẹn Gặp Với Người Đẹp
Dương Thanh vừa rời khỏi nhà họ Tôn thì điện thoại đổ chuông.
Anh cầm điện thoại lên xem thì thấy đó là một số lạ.
“Dương Thanh, xin chào, tôi là Hạ Hà, bây giờ đang ở Yến Đô, anh có thời gian không? Tôi muốn nhờ anh giúp một việc!”
Một giọng nói lém lỉnh phát ra từ ống nghe của điện thoại di động, hóa ra là Hạ Hà.
Dương Thanh luôn vô cùng cảm kích cô gái này, nếu không có cô ta, có lẽ Tiêu Tiêu đã phải chịu sự tổn thương rất lớn.
Tính ra, cô gái này được xem như một vị cứu tinh của Tiêu Tiêu.
“Được, giờ cô đang ở đâu, tôi qua đó tìm cô”, Dương Thanh hỏi.
“Số 320 quán bar Hồng Nhan, đường Dân Thái”, Hạ Hà nói địa chỉ.
Sau khi cúp điện thoại, Dương Thanh mới nhận ra rằng nơi mà cô gái này hẹn gặp là một quán bar.
“Đã nửa năm không gặp, rốt cuộc cô gái này đã xảy ra chuyện gì nhỉ?”, Dương Thanh tự lẩm bẩm.
Lúc trước khi còn ở Giang Hải, mẹ của Hạ Hà bị nhiễm trùng đường tiết niệu và cần ghép thận.
Dương Thanh đã thành lập một quỹ cứu trợ dành riêng cho bệnh nhân nhiễm trùng đường tiết niệu ở bệnh viện Nhân Dân Giang Hải, quỹ này có thể được coi là giúp Hạ Hà giải quyết vấn đề chi phí y tế.
Sao một cô gái từng ngây thơ như vậy lại có thể đến quán bar?
Mặc dù Dương Thanh đang nghi hoặc, nhưng anh vẫn lao đến quán bar Hồng Nhan càng sớm càng tốt.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh đậu xe ở trước cửa một quán bar, đèn LED lớn phía trên cửa là bốn chữ ‘Quán Bar Hồng Nhan’.
“Dương Thanh!”
Vừa đi tới cửa quán bar, Dương Thanh đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, anh quay lại và nhìn thấy Hạ Hà đang chạy lon ton tới với vẻ đầy kích động.
Sáu tháng trước, khuôn mặt thanh tú của Hạ Hà không hề trang điểm, nhưng bây giờ cô ta đã trang điểm.
Và bộ đồ của cô ta cũng quyến rũ hơn nhiều so với nửa năm trước.
Người còn chưa đến gần mà đã có một mùi hương ập đến.
Phải thừa nhận rằng cô gái này quả thật rất xinh đẹp, sau khi trang điểm nhẹ, cô ta còn đẹp hơn nhiều so với những ngôi sao, người đẹp kia.
Tuy nhiên, Dương Thanh vẫn quen với một Hạ Hà ngây thơ của trước đây hơn.
“Hạ Hà, cô tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Dương Thanh thờ ơ hỏi, giọng điệu không mặn không nhạt, không mang sự nhiệt tình như Hạ Hà mong đợi.
Hạ Hà chợt cảm thấy hơi chạnh lòng.
Nhưng ngay sau đó, cô ta liền nở nụ cười: “Dương Thanh, tôi vừa xuống máy bay Yến Đô một giờ trước.
Lần này tôi đến đây là để trả tiền cho anh”.
“Xin lỗi, vừa rồi tôi đã nói dối anh.
Thực ra tôi khá ổn, không cần anh giúp đỡ gì cả.
Chỉ là tôi không nói như vậy, sợ rằng anh sẽ không đến”.
Sau khi nghe Hạ Hà nói xong, trong lòng Dương Thanh đột nhiên có chút áy náy.
Hóa ra cô gái này đến Yến Đô là tìm mình để trả tiền.
Đương nhiên Dương Thanh biết Hạ Hà định trả tiền gì.
Dương Thanh đã âm thầm giúp đỡ mẹ của Hạ Hà, anh còn thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu, giúp giảm bớt gánh nặng rất lớn cho Hạ Hà.
Sau khi Hạ Hà biết rằng Dương Thanh giúp đỡ mình, cô ta đã hứa sau này sẽ trả lại tiền cho Dương Thanh.
“Tôi thành lập quỹ chữa trị nhiễm trùng đường tiết niệu chỉ là để giúp đỡ nhiều người phụ nữ giống như mẹ của cô hơn.
Cô không cần phải cảm thấy rằng mình nợ tôi bất cứ điều gì”.
Dương Thanh chân thành nói: “Tôi thực sự muốn nói lời cảm ơn, và lẽ ra phải là tôi cảm ơn cô mới đúng.
Lúc trước nếu không có cô, Tiêu Tiêu chắc chắn sẽ bị tổn thương”.
Hạ Hà bất lực nói: “Tôi đã biết là anh sẽ nói như vậy mà”.
Nói rồi cô ta nhét một chiếc thẻ ngân hàng vào tay Dương Thanh: “Dù sao thì đúng là nhờ có sự giúp đỡ của anh nên mẹ tôi mới vượt qua được”.
“Mẹ tôi vẫn luôn nói là phải cảm ơn anh đàng hoàng, chỉ là vẫn luôn không liên lạc được với anh”.
“Trong thẻ này cũng không có bao nhiêu tiền, chỉ có một triệu tệ thôi, xem như là tôi đã trả tiền cho anh rồi nhé!”
Dương Thanh cảm thấy bất ngờ, anh không ngờ rằng Hạ Hà nửa năm trước vẫn đang phải kiêm một số công việc để lo chi phí điều trị cho mẹ mình giờ vừa vung tay là chi hẳn một triệu tệ.
Một triệu tệ không là gì đối với anh, nhưng đối với gia đình của Hạ Hà, đó là một con số không nhỏ.
“Hạ Hà, tôi đã nói rồi, cô đừng khách sáo như vậy.
Cô như thế này là không coi tôi là bạn rồi”.
Dương Thanh vội vàng trả lại thẻ ngân hàng cho Hạ Hà, nghiêm mặt nói: “Nếu cô thật sự muốn trả lại tiền cho tôi, tôi sẽ rời đi ngay bây giờ, sau này chúng ta coi như không ai nợ ai nữa”.
Hạ Hà đang muốn tiếp tục nhét lại chiếc thẻ ngân hàng vào tay Dương Thanh, nghe thấy Dương Thanh nói vậy liền vội vàng lấy lại chiếc thẻ ngân hàng.
“Dương Thanh, anh như thế sẽ khiến tôi có cảm giác nợ anh quá nhiều”.
Hạ Hà chua xót nói: “Trước đây tôi không có tiền, giờ khó khăn lắm mới có tiền mà anh lại không chấp nhận tôi trả tiền cho anh”.
Dương Thanh nở nụ cười: “Cô biết mà, giúp đỡ cô và mẹ cô đối với tôi mà nói chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay mà thôi”.
“Thôi được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa.
Tôi không muốn mất đi người bạn duy nhất là anh đâu”.
Hạ Hà nói với vẻ bất đắc dĩ: “Lúc đầu tôi cũng ngăn cản, sau đó thấy công việc làm thêm của mẹ tôi không vất vả lắm nên tôi mới để mặc bà ấy làm”.
“Mẹ tôi là một phụ nữ lao động thuộc tầng lớp thấp nhất của xã hội.
Dù cuộc sống của bà có tốt đến đâu thì cũng khó cho phép mình có thời gian nghỉ ngơi.
Bà ấy cứ phải làm chút gì đó thì mới cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa”.
Cả hai đang trò chuyện thì một cô phục vụ bất ngờ mang một ly Bloody Mary tới.
“Chào người đẹp, cái này là anh Tào mời cô”.
Hạ Hà còn chưa kịp từ chối thì cô nhân viên phục vụ đã đặt ly Bloody Mary sáng loáng trước mặt Hạ Hà.
Cùng lúc đó, ở một chỗ cách đó không xa, một thanh niên ăn mặc sang chảnh đang vẫy tay với Hạ Hà.
.
Chương 828: 828: Có Thể Cân Nhắc
Nhìn thấy người kia, sắc mặt Hạ Hà chợt thay đổi, rõ ràng cô ta biết hắn.
“Bạn cô à?”, Dương Thanh hỏi.
Hạ Hà cắn đôi môi đỏ mọng của cô, rồi nói: “Hắn tên là Tào Khánh, là một tên lưu manh mà tôi gặp ở sân bay hôm nay, hắn cứ bám lấy tôi.
Ngay khi ra khỏi sân bay tôi đã bắt một chiếc taxi mới cắt đuôi được hắn”.
Sau khi nghe Hạ Hà nói, Dương Thanh mới biết chuyện gì đang xảy ra.
Khắp người Tào Khánh toàn là đồ xa xỉ, chiếc đồng hồ Patek Philippe hàng triệu tệ trên cổ tay hắn là tượng trưng cho thân phận.
Sở thích của đám cậu ấm con nhà giàu này chính là săn gái đẹp.
Hạ Hà vốn đã rất xinh đẹp, bị đối phương nhắm trúng cũng là chuyện bình thường.
“Tôi không uống rượu của người lạ”.
Hạ Hà nói với nhân viên phục vụ vừa giao rượu: “Cô mang trả lại người ta đi!”
Cô phục vụ có vẻ khó xử: “Người đẹp, anh Tào là khách quý của quán bar Hồng Nhan chúng tôi.
Cô bảo tôi đem trả lại rượu anh Tào sẽ không vui.
Mong cô đừng làm khó tôi!”
Hạ Hà định nói nhưng bị Dương Thanh chặn lại.
“Nếu là của cậu chủ Tào mời thì sao chúng tôi có thể từ chối chứ?”
Dương Thanh nhìn Hạ Hà cười, sau đó cầm lấy ly Bloody Mary trực tiếp vứt vào thùng rác bên dưới chỗ ngồi.
Hạ Hà sững sờ một lúc mới nhận ra rằng Dương Thanh đang muốn giúp mình thoát khỏi Tào Khánh.
Chỉ là Dương Thanh làm như vậy là không hề nể mặt Tào Khánh, chắc chắn sẽ khiến hắn tức giận.
Tuy rằng không biết Tào Khánh là ai, nhưng cũng có thể cảm giác được lai lịch của người ta nhất định không nhỏ.
Cô phục vụ giao rượu cũng há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Anh lại dám đổ rượu của anh Tào đi ư, anh to gan thật đấy!”
Cô phục vụ hét lên với Dương Thanh.
Dương Thanh liếc nhìn đối phương một cái, lạnh lùng nói: “Bạn gái tôi đã nói là cô trả lại rượu đi, là cô tự mình không đem trả đấy chứ”.
“Hơn nữa cô cũng đã nói rồi, ly rượu này là của cậu chủ Tào tặng cho bạn gái của tôi.
Nếu đã tặng cho bạn gái tôi rồi thì xử lý ly rượu như thế nào liên quan gì đến cô chứ?”
Nghe Dương Thanh nói rằng mình là bạn gái của anh, hai má của Hạ Hà bỗng trở nên đỏ bừng.
Nhưng cô ta biết rõ Dương Thanh nói cô ta là bạn gái của mình chỉ vì giúp đỡ cô ta thôi.
“Anh Tào có thân phận như thế nào chứ? Còn các người có thân phận như thế nào? Các người có tư cách gì mà không nhận rượu anh Tào tặng?”
Nhân viên phục vụ tức giận nói, như kiểu việc Hạ Hà không nhận rượu của Tào Khánh là chuyện không thể tha thứ được vậy.
“Cô…”
Hạ Hà tức giận đến mức không biết phải nói gì.
“Cô cái gì mà cô? Nếu cô không xinh đẹp thì anh Tào thèm nhìn cô chắc?”
Cô phục vụ vẻ mặt ngạo nghễ nói: “Bạn trai cô đổ rượu của anh Tào đi là không được.
Hôm nay anh ta nhất định phải xin lỗi anh Tào!”
“Xin lỗi?”
Dương Thanh cau mày: “Cô là cái thá gì mà cũng dám léo nhéo trước mặt tôi?”
“Trong vòng mười giây hãy biến khỏi tầm mắt của tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”
Dương Thanh từng thấy loại người coi thường người khác nhưng chưa từng gặp cái thứ chó cậy thế chủ như này.
Rõ ràng cô ta chỉ là một nhân viên phục vụ quán bar, nhưng vì thân phận của Tào Khánh, cô ta lại dám khua chân múa tay với khách hàng đến đây.
“Sao hả? Không lẽ anh còn định đánh tôi sao? Đánh đi, tôi đứng ở đây, có giỏi thì anh đánh tôi đi!”
Thái độ của nhân viên phục vụ càng thêm hống hách, thậm chí cô ta còn đưa mặt về phía Dương Thanh, giống như không hề lo lắng Dương Thanh sẽ đánh mình.
“Bốp!”
Dương Thanh không chiều theo cái thói của nhân viên phục vụ này được, anh tát vào mặt cô ta.
Hạ Hà cũng sững sờ, cô ta chỉ muốn mời Dương Thanh uống chén trà, nhưng không ngờ lại gây phiền phức cho Dương Thanh.
“Anh, anh dám đánh tôi?”
Cô phục vụ che mặt với vẻ mặt khó tin.
“Cô chìa mặt lại bảo tôi đánh, lẽ nào không phải cô bảo tôi đánh cô sao?”
Dương Thanh cười nói: “Tôi đã từng gặp những người rẻ mạt nhưng chưa gặp ai rẻ rúng như cô, lại thích bị ăn đánh như vậy!”
Tào Khánh hơi kinh ngạc, dường như hắn không ngờ có người lại từ chối mười triệu tệ của mình.
“Thằng ranh, tao đã để mắt đến người phụ nữ của mày.
Hãy để cô ấy ở lại với tao một đêm, chiếc thẻ này sẽ thuộc về mày”.
Tào Khánh đưa thẻ ngân hàng mà Hạ Hà đã ném trả lại đặt trước mặt Dương Thanh.
Theo hắn thấy, Dương Thanh mặc quần áo rất bình thường, thoạt nhìn biết ngay chỉ là một nhân vật nhỏ bé dưới tầng đáy xã hội.
Hắn tin chắc rằng mười triệu sẽ lay động được Dương Thanh.
“Mười triệu, không đủ!”
Dương Thanh lắc đầu, năm ngón tay đột nhiên duỗi ra: “Đưa cho tôi năm mươi triệu thì tôi có thể cân nhắc!”
“Dương Thanh…”
Hạ Hà chợt nhìn Dương Thanh với vẻ mặt không thể tin nổi.
– .
Chương 829: 829: Tiếp Tục Gọi Người Đi
Tào Khánh cũng sững người trong giây lát, nhưng ngay sau đó hắn lại phá lên cười vui vẻ và lại lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong thẻ này có năm mươi triệu tệ, không có mật khẩu, mày có thể kiểm tra luôn”.
Tào Khánh đặt chiếc thẻ ngân hàng đến trước mặt Dương Thanh, cười nói: “Nhưng từ nay về sau, cô ấy không liên quan gì đến mày nữa”.
Dương Thanh mỉm cười và cất luôn chiếc thẻ vào túi.
Hạ Hà hoàn toàn sững sờ, dựa vào hiểu biết của cô ta đối với Dương Thanh, anh tuyệt đối không phải loại người này, nhưng sự thật đang ở trước mắt, Dương Thanh đúng là đã lấy đi của Tào Khánh năm mươi triệu tệ.
Chẳng lẽ sau nửa năm không gặp mà Dương Thanh đã biến thành một con người khác ư?
“Chúng ta nên về nhà rồi!”
Trong lúc Hạ Hà còn đang suy nghĩ miên man, giọng nói nhẹ nhàng của Dương Thanh đột nhiên vang lên bên tai cô ta.
Hạ Hà còn chưa hoàn hồn, Dương Thanh đã nắm tay cô ta và dắt cô rời đi.
Tào Khánh cũng sững sờ, thấy Dương Thanh đã kéo Hạ Hà đi được mấy mét, hắn mới nhận ra mình đã bị chơi khăm.
“Thằng ranh, đứng lại cho tao!”
Tào Khánh tức giận hét lên.
Sau tiếng hét giận dữ của hắn, bảy tám nhân viên bảo vệ quán bar lao ra chặn đường của Dương Thanh và Hạ Hà.
Nhìn thấy cảnh tượng này, các khách hàng trong quán đều có vẻ phấn khích, họ nóng lòng muốn xem chuyện gì sắp xảy ra.
“Cậu chủ Tào còn định giữ chúng tôi lại đây sao?”
Dương Thanh cười tủm tỉm hỏi.
Nụ cười trên mặt Tào Khánh đã biến mất, hắn liếc mắt nhìn Dương Thanh nói: “Ranh con, mày lấy tiền của tao mà lại dám bỏ đi ư?”
Dương Thanh giả bộ tỏ vẻ kinh ngạc: “Tiền này không phải cậu tặng cho tôi sao?”
“Tiền, mày có thể mang đi, nhưng người phụ nữ của mày thì nhất định phải ở lại!”, Tào Khánh nói.
Hạ Hà đột nhiên trở nên rất căng thẳng, Dương Thanh nhẹ nhàng nắm tay cô ta, điều này làm cô ta bớt sợ hãi hơn rất nhiều.
“Dương Thanh, hay là anh trả lại thẻ ngân hàng cho anh ta đi?”, Hạ Hà thì thào.
Dương Thanh cười: “Cái này là do cậu chủ Tào tặng cho anh.
Một cậu chủ hào phóng như vậy đã tặng tiền cho người khác rồi sao có thể đòi lại được chứ? Thế chẳng phải tự tát vào mặt mình hay sao?”
Nói xong, Dương Thanh nhìn Tào Khánh nói: “Tôi nói đúng không, cậu chủ Tào?”
“Mày như thế này là đang tự tìm cái chết đấy!”
Tào Khánh rất tức giận, hắn bỏ ra năm mươi triệu tệ, không những không thu phục được một người phụ nữ, thay vào đó còn bị Dương Thanh nuốt chửng.
“Cậu chủ Tào, vừa rồi tôi đâu có đồng ý là lấy tiền thì sẽ tặng bạn gái của tôi cho cậu, tôi chỉ nói là sẽ cân nhắc thôi mà”.
Dương Thanh cười nói: “Có điều tôi cũng đã cân nhắc rồi.
Tôi muốn năm mươi triệu tệ cậu đưa, nhưng tôi vẫn không thể đưa bạn gái của tôi cho cậu được”.
“Cậu chủ Tào, không phải cậu định giết tôi chỉ vì chút tiền này đấy chứ?”
“Giết người là phạm pháp đấy”.
“Dưới bao nhiêu con mắt thế này, chắc chắn cậu chủ Tào sẽ không làm ra chuyện gì manh động phải không?”
Dương Thanh nói xong liền dắt Hạ Hà sải bước đi.
Tào Khánh không nói, chỉ là lửa giận trong mắt như muốn thiêu đốt Dương Thanh.
Bảy tám nhân viên bảo vệ quán bar đứng chặn trước mặt Dương Thanh và Hạ Hà, nhìn thấy Dương Thanh đang đi về phía mình, trong lòng họ chợt cảm thấy bất lực.
“Đánh nó tàn phế cho tôi!”
Tào Khánh cuối cùng cũng lên tiếng.
Hắn ra lệnh xong, bảy tám nhân viên bảo vệ liền lao về phía Dương Thanh.
Hạ Hà tái mặt, vô thức nhắm mắt lại, đã làm lớn chuyện rồi, bây giờ cô ta chỉ có thể lựa chọn tin tưởng vào Dương Thanh thôi.
“Binh binh binh!”
“Nhưng…”
Hạ Hà muốn tiếp tục thuyết phục, nhưng bị Dương Thanh cắt ngang: “Hãy tin anh!”
Mặc dù chỉ có ba chữ, nhưng Hạ Hà liền bình tĩnh lại.
“Ranh con, mày thật là to gan, dám gây chuyện trong quán bar Hồng Nhan của tao, mày muốn chết phải không?”
Một người đàn ông trung niên mặc vest bên cạnh Tào Khánh trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi chất vấn.
Rõ ràng, ông ta chính là chủ quán bar và có quan hệ rất tốt với Tào Khánh.
“Kẻ gây rối là người đang đứng ở bên cạnh ông thì đúng hơn?”
Dương Thanh bình tĩnh nói: “Lúc cậu ta muốn cướp người phụ nữ của tôi đi, sao không thấy ông ra mặt chủ trì lẽ phải?”
“Ranh con, ở địa bàn của tao thì phải nghe theo lời tao!”
Chủ quán bar nói với vẻ mặt hung dữ: “Bây giờ mày lập tức quỳ xuống xin lỗi, sau đó dâng con đàn bà của mày cho cậu chủ Tào.
Nếu không hôm nay mày đừng mong bước chân ra khỏi quán bar Hồng Nhan này!”
“Ông nghĩ cho kỹ vào, nếu giờ không để tôi đi, lát nữa muốn bảo tôi đi, tôi cũng không đi đâu đấy!”
Dương Thanh nheo mắt cười nói.
Chủ quán bar rất tức giận, xua tay: “Xử nó cho tao!”
Mấy gã đàn ông vạm vỡ phía sau trực tiếp lao về phía Dương Thanh.
Những nhân viên bảo vệ trói gà không chặt trước đó đương nhiên không thể so sánh được với những gã đàn ông vạm vỡ này.
Dương Thanh một tay giữ chặt Hạ Hà, tay kia nắm chặt, đột ngột vung ra nắm đấm.
“Rầm!”
Một cú đấm trúng ngực của người đàn ông lao tới trước.
Cơ thể người đàn ông to lớn như thể bị một chiếc xe tải nặng đâm phải, hắn nôn ra máu và văng ra ngoài.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Dương Thanh không hề tung ra chiêu thức nào, anh chỉ hời hợt vung nắm đấm, chỉ trong vài chục giây, ngoại trừ Tào Khánh và chủ quán bar ra, những gã đàn ông vạm vỡ khác đều ngã xuống đất.
“Những người này hoàn toàn không ăn nhằm gì, tôi còn chưa nóng người lên đây.
Tiếp tục gọi người đi, đừng khiến tôi phải thất vọng!”
Dương Thanh cười ha hả nói.
– .
Chương 830: 830: Đánh Gãy Chân Chủ Quán Bar
Chủ quán bar Hồng Nhan và Tào Khánh đều sững sờ, những người vừa được gọi ra đã là những cao thủ lợi hại nhất của quán rồi, làm gì còn ai nữa?
Dương Thanh mạnh như vậy, cho dù bọn họ thật sự có thể gọi người thì có thể làm gì chứ?
Không phải tất cả đều bị một mình Dương Thanh giải quyết hết sao?
“Cậu nhóc, cậu là ai? Ở Yến Đô tôi chưa từng gặp cao thủ nào như cậu!”
Chủ quán bar nhìn Dương Thanh, nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Vẻ mặt của Tào Khánh cũng rất khó coi, xem ra hắn không có được người đẹp mà còn bị nuốt không năm mươi triệu tệ nữa.
Đây là lần đầu tiên hắn phải chịu mất mát lớn như vậy, điều này khiến hắn rất không thoải mái.
Dương Thanh hờ hững nhìn chủ quán bar nói: “Tôi là ai thì liên quan gì đến chuyện xảy ra ở đây hôm nay?”
Ông chủ quán bar chỉ vào Tào Khánh bên cạnh nói: “Cậu chủ Tào này là một nhân vật lớn của Vương tộc nhà họ Tào, hôm nay mới tới Yến Đô.
Cậu không nể mặt cậu chủ Tào như vậy, có phải là hơi quá đáng rồi không?”
“Coi như vì bản thân mình và cũng vì gia tộc mình, tốt nhất cậu nên quỳ xuống xin lỗi, chưa biết chừng cậu chủ Tào còn có thể cho cậu một con đường sống”.
Ông chủ quán bar tuy sợ thực lực của Dương Thanh, nhưng lại càng sợ thân phận của Tào Khánh hơn.
Trong lời nói của ông ta nồng nặc mùi vị của sự uy hiếp.
Vừa rồi khi Dương Thanh biết được tên của Tào Khánh, anh đã đoán được thân phận của đối phương.
Ở Yến Đô, có rất nhiều người có thể bỏ ra năm mươi triệu tệ, nhưng người trẻ tuổi như Tào Khánh, để có được một phụ nữ mà tùy tiện vung ra năm mươi triệu tệ thì không có.
Tào Khánh chỉ có thể là người của Vương tộc họ Tào, xem ra tên này có địa vị cao trong nhà họ Tào, nếu không thì cũng không thể chi được nhiều tiền như vậy.
Dương Thanh nhìn Tào Khánh vài lần nữa, đối phương trông ra chỉ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, trên mặt hắn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của Tào Trí.
Tào Khánh này rất giống với Tào Trí, rất có thể hắn là anh em ruột của Tào Trí.
“Nhóc con, giờ mày biết thân phận của tao rồi, chắc mày đã biết là mình đã đắc tội với nhân vật lớn như thế nào rồi chứ?”
Tào Khánh nhìn Dương Thanh nói với vẻ đầy kiêu ngạo: “Mày nên biết trong mắt Vương tộc, cho dù là tám gia tộc lớn ở Yến Đô liên thủ với nhau cũng chỉ là con kiến thôi”.
“Tám gia tộc lớn ở Yến Đô là tám gia tộc mạnh nhất ở Yến Đô, cho dù mày là người của tám gia tộc ở Yến Đô thì dám đắc tội với tao, gia tộc mày cũng tuyệt đối không tha cho mày đâu”.
Thấy Dương Thanh không lên tiếng, Tào Khánh còn tưởng rằng Dương Thanh bị thân phận của hắn làm cho sợ hãi.
Đây là lần đầu tiên Hạ Hà nghe nói đến Vương tộc và tám gia tộc lớn ở Yến Đô.
Nhưng từ lời nói của Tào Khánh, cô ta đã hiểu gia cảnh nhà họ Tào lớn mạnh như thế nào.
Nhất thời, Hạ Hà càng thêm căng thẳng, hai tay ôm chặt lấy tay Dương Thanh, trong lòng tràn đầy sự hối hận, sớm biết thì cô ta đã không hẹn Dương Thanh đến đây rồi.
“Tào Khánh, có gì anh cứ nhằm vào tôi đây này, đừng có nhằm vào bạn trai tôi”.
Hạ Hà đột nhiên tiến lên, đứng chắn trước mặt Dương Thanh, trừng mắt nhìn Tào Khánh rồi nói.
Tào Khánh cười ha hả: “Vốn dĩ anh nhằm vào em mới tới đây, là bạn trai em không biết tốt xấu, không những cầm tiền của anh mà còn đòi mang em đi”.
“Dù sao anh cũng là dòng dõi của Vương tộc, đã khi nào bị người ta chơi khăm như thế này đâu chứ?”
“Muốn anh không nhằm vào bạn trai em cũng được thôi, bảo nó trả lại tiền cho anh, sau đó em ở cùng anh một đêm”.
“Nếu không, hôm nay anh không chỉ có được em mà còn phải giã chết thằng bạn trai em”.
Hạ Hà tái mặt, cắn chặt đôi môi đỏ mọng của mình và đấu tranh nội tâm.
Việc cô ta qua đêm với Tào Khánh là điều tuyệt đối không thể, nhưng nếu cô ta không đi cùng hắn thì đối phương nhất định sẽ không tha cho Dương Thanh.
Dương Thanh chính là ân nhân cứu mạng của mẹ cô ta, nếu Dương Thanh không âm thầm giúp đỡ, không giúp mẹ cô ta tìm Ngải Lâm, một bác sĩ nổi tiếng quốc tế để giúp thực hiện ca phẫu thuật thì chưa chắc mẹ cô ta đã gượng được đến bây giờ.
Khi Hạ Hà đang đấu tranh nội tâm, thậm chí đã muốn thỏa hiệp để đổi lấy sự an toàn của Dương Thanh, thì Dương Thanh đột nhiên nắm lấy tay cô ta.
“Hạ Hà, nói nhiều với loại rác rưởi như thế làm gì?”
Hạ Hà giận run lên, nhưng cũng không làm gì được Tào Khánh, một người không giỏi ăn nói như cô ta, nói ra ba chữ ‘đồ khốn nạn’ đã là lời nói cay độc nhất rồi.
Dương Thanh chợt híp hai mắt lại, vốn đã định rời đi trong yên bình, không ngờ Tào Khánh lại khiêu khích, thậm chí còn muốn giữ Hạ Hà lại.
“Các người chắc chắn muốn giữ người phụ nữ của tôi lại?”, Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Ông chủ quán bar ngạo nghễ nói: “Này nhóc, mày làm màu quá thành nghiện luôn à? Cậu chủ Tào muốn người phụ nữ của mày chính là coi trọng mày.
Nếu mày cứ còn léo nhéo, cho dù cậu chủ Tào muốn tha cho mày, tao cũng không tha cho mày đâu”.
Tào Khánh nhìn Dương Thanh với vẻ đùa cợt, như thể hắn đã quên mất sức chiến đấu mạnh mẽ mà Dương Thanh vừa thể hiện.
Và phía sau hắn, không biết từ lúc nào đã có thêm hai vệ sĩ của nhà họ Tào, điều này khiến Tào Khánh càng cậy thế hống hách hơn.
“Nếu như ông đã thích làm chó săn như vậy thì tôi sẽ đánh gãy cái chân chó của ông trước”.
Dương Thanh đột nhiên lên tiếng, giọng nói chùng xuống, giơ chân đá vào ly rượu dưới chân.
“Rầm!”
Chủ quán bar không nhận ra ý tứ trong lời nói của Dương Thanh, chiếc ly bị đá đã đập vào chân ông ta một cách nặng nề.
Với một tiếng ‘rắc’, chân của ông ta bị gãy luôn, ngay lập tức một cảm giác vô cùng đau đớn ập đến.
“Á…”
Tiếng than khóc thảm thiết vang lên khắp cả quán bar Hồng Nhan.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










