Chàng Rể Chiến Thần
Tập 79 : 781: Nhà Họ Lê Tranh Chấp (c781-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 781: 781: Nhà Họ Lê Tranh Chấp
Lê Triết thoáng do dự, sau đó cắn răng nói: “Được, tôi đồng ý với cậu!”
Nói xong ông ta trực tiếp gọi điện thoại: “Lập tức chuyển khoản cho tập đoàn Nhạn Thanh mười một tỷ!”
Ông ta không quên tài khoản của nhà họ Lê còn có số tiền một tỷ mà Lê Chí Khuê đã bắt chẹt Dương Thanh.
Không biết đối phương nói gì mà Lê Triết nổi giận gầm lên: “Tôi dặn cậu thế nào thì cậu làm thế đó đi? Hỏi nhiều làm gì?”
Rõ ràng người nhà họ Lê đã phản đối ông ta.
Bởi vì mới lúc trưa một nửa sản nghiệp nhà họ Lê đã được chuyển khoản miễn phí cho tập đoàn Nhạn Thanh mà bây giờ chưa được bao lâu lại phải chuyển cho tập đoàn Nhạn Thanh thêm mười tỷ nữa.
Chưa đầy năm phút, Dương Thanh đã nhận được điện thoại: “Chủ tịch, nhà họ Lê đã chuyển khoản mười một tỷ.”
“Được!”
Dương Thanh không hề bất ngờ, sau khi cúp điện thoại, anh nói với Lê Triết: “Các người đi được rồi!”
Lê Triết cố nén giận, dẫn đám người người rời đi.
“Anh Thanh, chúng ta bỏ qua cho bọn họ thật sao?”
Mã Siêu gằn giọng nói: “Tôi luôn cảm thấy nhà họ Lê là mối họa!”
Dương Thanh hờ hững nói: “Sai người theo dõi, nếu nhà họ Lê muốn chết thì cho bọn họ toại nguyện!”
“Dạ!”
Mã Siêu không dám nói thêm nữa.
“Đúng rồi, không phải cậu đi Đông Lan sao?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Buổi trưa, Dương Thanh vừa mới gặp Mã Siêu, Mã Siêu nói muốn đáp chuyến bay buổi chiều tới Đông Lan để dạy cho nhà họ Tiết một bài học.
Mã Siêu bất đắc dĩ nói: “Em cũng đến sân bay nhưng bỗng nhận được tin tức từ Đông Lan nói, không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhà họ Tiết đột nhiên từ bỏ Đông Lan và Nam Dương, sáng nay đã rời đi rồi”.
“Ồ?”
Dương Thanh cũng hơi ngạc nhiên.
Trước đây nhà họ Tiết muốn lấy cho bằng được ba tỉnh phía Tây, bởi vì Dương Thanh mà nhà họ Tiết đành phải từ bỏ Giang Bình, nên sau đó bọn họ dồn hết trọng tâm vào Đông Lan và Nam Dương.
Nhưng nào ngờ bọn họ lại cũng từ bỏ luôn cả Nam Dương và Đông Lan.
“Tại sao bọn họ phải từ bỏ?”, Dương Thanh nghi ngờ hỏi.
Mã Siêu lắc đầu: “Theo tin từ thám tử bên kia nói, nhà họ Tiết rời đi mà không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Nghe nói sáng nay bọn họ vẫn đang thuyết phục mấy gia tộc đứng đầu Đông Lan đầu hàng, thế mà buổi trưa đã rời đi”.
“Thời gian này chú ý động tĩnh của nhà họ Tiết, bọn họ đã dám phái tử sĩ đến đối phó tôi thì e rằng sẽ không bỏ qua như vậy đâu”.
Dương Thanh nghiêm nghị nói.
Mã Siêu vội gật đầu, tiếp theo lại hỏi: “Anh Thanh, anh nói xem liệu có phải tử sĩ nhà họ Tiết không trở về nên bọn họ đoán được anh sẽ điều tra bọn họ vì vậy mới rời đi đột ngột như vậy?”
“Cũng có khả năng này!”
Dương Thanh gật đầu: “Mặc kệ thế nào, trước hết phải sai người theo dõi bọn họ chặt chẽ, nhất là Yến Đô, một khi người nhà họ Tiết xuất hiện, phải báo cho tôi ngay!”
“Dạ!”
Mã Siêu đáp.
Nhà họ Tiết đã dám phái tử sĩ tới đối phó Dương Thanh, thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ dám sai người đối phó người thân của anh.
Đây là điều Dương Thanh lo lắng nhất.
Dương Thanh vừa về nhà, Tiêu Tiêu đã nhào vào lòng anh, trên gương mặt thơ ngây vẫn còn hiện lên nét lo lắng: “Bố ơi, bố đã đánh bại người xấu chưa?”
Thấy con gái lo lắng, Dương Thanh rất áy náy, dịu dàng nói: “Bố là siêu anh hùng vô địch mà, bọn người xấu đã bị bố đánh chạy mất dép rồi!”
“Bố thật tuyệt vời!”
Tiêu Tiêu nghe bố mình nói vậy thì cười vui vẻ nói: “Bố là siêu anh hùng vô địch, con là bé dễ
thương vô địch siêu cấp!”
“Ha ha!”
Dương Thanh cười to nói: “Con gái của bố là bé dễ thương vô địch siêu cấp!”
Tần Đại Dũng vẫn đang lo lắng cho Dương Thanh, thấy anh không bị thương, trong lòng ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng họp nhà họ Lê.
Lê Triết ngồi ở vị trí đầu, người nhà họ Lê ngồi xung quanh bàn họp.
Bên cạnh Lê Triết còn có một người đàn ông trung niên khá giống ông ta, lúc này trên mặt người đàn ông kia đang lộ ra vẻ tức giận.
“Chủ gia tộc, có phải anh nên cho chúng tôi một lời giải thích không?”
Người đàn ông trung niên lạnh giọng nói: “Chỉ trong ngày hôm nay, nhà họ Lê chúng ta đã tổn thất một nửa sản nghiệp, mới vừa nãy thôi chúng ta lại tổn thất mười tỷ.
Là chủ gia tộc, anh nhất định phải giải thích cho rõ ràng”.
Người đàn ông trung niên đang nói chuyện chính là Lê Trí em họ của Lê Triết.
Là một gia tộc có tuổi đời hàng thế kỷ, nhà họ Lê là một gia tộc khổng lồ với nhiều phe phái.
Trong đó, hai phe Lê Triết và Lê Trí khá mạnh, không ai có thể uy hiếp được địa vị của hai phe này trong nhà họ Lê.
Lúc này, không chỉ có Lê Trí mà còn rất nhiều người đều tỏ ra bất bình.
“Chủ gia tộc, ông nhất định phải cho chúng tôi câu trả lời hợp lý!”
Sau khi Lê Trí mở màn, lập tức có người hỏi tiếp.
Sắc mặt của Lê Triết cực kỳ khó coi.
Ông ta quản lý nhà họ Lê lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên có người dám dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với mình trong cuộc họp gia tộc.
“Tôi đã giải thích với các người rất rõ ràng rồi, ngay cả Tôn Húc – ông chủ nhà họ Tôn một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng phải khúm núm trước Dương Thanh, huống chi là nhà họ Lê chúng ta?”
Ánh mắt Lê Triết liếc nhìn xung quanh phòng họp, lạnh lùng nói: “Nếu đã không đấu lại, các người còn muốn tôi trả lời thế nào?”
“Anh dẫn liên minh năm gia tộc đến nhà họ Trần, muốn chiếm đoạt nhà họ Trần để phát triển nhà họ Lê, nhưng nào ngờ lại bị Dương Thanh lấy hết nửa sản nghiệp, chúng tôi có thể hiểu”.
Lê Trí nói: “Nhưng vừa nãy, anh lại sai người chuyển mười tỷ cho tập đoàn Nhạn Thanh, anh giải thích việc này thế nào?”
“Có người nói việc này liên quan đến đứa con trai vô dụng kia của anh.
Chủ gia tộc, chắc tôi nói không sai nhỉ?”
Lê Trí cười lạnh lùng hỏi.
Sắc mặt Lê Triết nhất thời như đóng băng: “Cậu điều tra tôi?”
“Đừng nói khó nghe như vậy, dù sao việc này cũng xảy ra ở nơi công cộng, cần gì phải đi điều tra?”
Bỗng nhiên mấy chục gã đô con vọt vào phòng họp.
Lúc Lê Triết thấy những người này thì xanh mặt, bởi vì những người này đều không phải là người của nhà họ Lê.
Chỉ nhìn vẻ bề ngoài của mấy chục gã đô con này cũng có thể biết thực lực của bọn họ không tầm thường.
“Lê Trí, cậu lại dám lén lút bồi dưỡng cao thủ!”
Lê Triết lập tức nổi giận.
– .
Chương 782: 782: Lấy Đầu Dương Thanh
Lê Trí bình tĩnh ngồi nhìn Lê Triết, cười híp mắt nói: “Lê Triết, anh nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Bây giờ anh còn tư cách tranh với tôi sao?”
“Giỏi! Giỏi lắm!”
Lê Triết nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu muốn cục diện rối rắm này hả? Tôi sẽ cho cậu!”
Dứt lời, Lê Triết quay lưng rời đi.
“Lê Triết đi rồi.
Tôi tuyên bố từ nay trở đi, tôi chính là chủ gia tộc mới của nhà họ Lê, mọi người không có ý kiến gì chứ?”
Lê Trí cười đứng dậy, nhìn mọi người xung quanh.
“Chúc mừng chủ gia tộc!”
…
Đám dòng chính nhà họ Lê rối rít chúc mừng.
Lê Trí vui tới mức mặt sắp nở hoa.
Cùng lúc đó Lê Triết rời khỏi phòng họp gia tộc, tức giận nói: “Dương Thanh, tôi không tha cho cậu đâu.
Cứ chờ đấy!”
“Ông là Lê Triết phải không?”
Bỗng một giọng nói bình thản vang lên.
Lê Triết vừa trờ về phòng mình giật mình hoảng sợ, đứng bật dậy quay đầu nhìn người đàn ông cao lớn.
“Các cậu là ai?”
Lê Triết nổi giận chất vấn.
Người đàn ông cao lớn kia ăn mặc rất xa hoa, sau lưng có hai người trung niên mặc áo vải.
Hai người trung niên rất mờ nhạt, Lê Triết có cảm giác như bọn họ đang hòa làm một với không khí.
Đương nhiên là không phải, chỉ có thể là vì thực lực của đối phương quá mạnh.
“Tôi họ Tiết!”
Người đàn ông cao lớn đáp lại ba chữ.
Lê Triết nghĩ tới gì đó, lập tức hoảng hốt hỏi: “Ông là Tam vương tử của Vương tộc họ Tiết, Tiết Nguyên Bá sao?”
Lê Triết là chủ nhà họ Lê, đương nhiên biết về Vương tộc.
Người trung niên trước mắt ăn mặc rất sang trọng, chắc chắn là một người có địa vị cao.
Trong Vương tộc nhà họ Tiết chỉ có một người giữ địa vị cao lại có thể hình cao lớn như vậy, chính là Tam vương tử được Tiết Vương yêu quý nhất Tiết Nguyên Bá.
Tiết Nguyên Bá khẽ gật đầu, cười híp mắt nói: “Bây giờ tôi cho ông một cơ hội, phải xem ông có muốn hay không”.
Lê Triết vừa bị đoạt mất vị trí chủ gia tộc đột nhiên gặp được Tam vương tử của Vương tộc họ Tiết, không khỏi kích động tột độ.
Ông ta vội vàng gật đầu đáp: “Muốn, đương nhiên là muốn!”
“Tốt.
Hai người này là cao thủ hàng đầu được nhà họ Tiết bí mật bồi dưỡng.
Các Vương tộc và Hoàng tộc khác cũng không biết đến sự tồn tại của họ”.
Tiết Nguyên Bá bật cười nói: “Tôi sẽ cho hai người họ đi theo ông, làm theo mọi mệnh lệnh của ông, kể cả giết người!”
Lê Triết sợ ngây người, không ngờ Tiết Nguyên Bá lại cho hai cao thủ mạnh như vậy đi theo bên mình, quan trọng là bọn họ sẽ nghe lệnh của ông ta.
“Ông muốn tôi làm gì?”
Lê Triết không phải kẻ ngu.
Đối phương chủ động tìm đến mình, còn cho mình hai cao thủ được nhà họ Tiết bí mật bồi dưỡng, chắc chắn không đơn giản.
“Giao dịch với người thông minh rất sảng khoái!”
Tiết Nguyên Bá cười híp mắt lại: “Tôi chỉ có một yêu cầu, đối phó Dương Thanh!”
Nếu thất bại, nhà họ Tiết có thể rũ bỏ trách nhiệm.
“Tôi cho ông mười phút suy nghĩ, nghĩ xong cho tôi biết đáp án!”
Tiết Nguyên Bá lại nói tiếp: “Tôi cũng có thể cam đoan với ông, nếu ông hoàn thành nhiệm vụ tôi giao trong vòng ba ngày, tập đoàn Nhạn Thanh sẽ thuộc về ông!”
Lê Triết vốn còn do dự, nghe vậy lập tức hạ quyết tâm.
“Tam vương tử, không cần nghĩ nữa.
Tôi đồng ý nhận nhiệm vụ này!”
Lê Triết vội vàng lên tiếng.
– .
Chương 783: 783: Thiếu
Cập nhật sau
– .
Chương 784: 784: Tình Hình Không Ổn
Mười phút sau, Tần Thanh Tâm và Lữ Oánh cùng tới một nhà hàng cách tập đoàn Nhạn Thanh không xa.
Lữ Oánh gọi ba món mặn một món canh và một bình trà bưởi.
“Bây giờ đang có phong trào tiết kiệm lương thực, chúng ta gọi đơn giản một chút.
Sếp Tần không có ý kiến gì chứ?”
Lữ Oánh cười hỏi.
Tần Thanh Tâm đương nhiên không có ý kiến, vội vàng lắc đầu: “Tôi thấy ở cùng sếp Lữ rất thoải mái.
Chắc chắn chúng ta sẽ hợp tác cực kỳ thuận lợi”.
Trong lúc chờ đồ ăn lên, Lữ Oánh cười nói: “Sếp Tần đã nhắc tới chuyện hợp tác, tôi cũng không dài dòng nữa”.
“Không dám giấu sếp Tần, tập đoàn của tôi rất xem trọng dự án Thành Cửu Châu ở ngoại ô phía Nam của tập đoàn Nhạn Thanh, định đầu tư mười tỷ vào đó”.
Nghe Lữ Oánh nói muốn đầu tư vào dự án thành Cửu Châu, Tần Thanh Tâm lập tức thất vọng.
Tuy hôm qua cô mới tới tập đoàn Nhạn Thanh nhưng đã tìm hiểu trước về những vấn đề quan trọng nhất của tập đoàn.
Tập đoàn Nhạn Thanh vốn không định kêu gọi đầu tư cho dự án Thành Cửu Châu mà muốn nắm giữ toàn bộ cổ phần.
“Xin lỗi sếp Lữ, tập đoàn Nhạn Thanh không có ý định hợp tác với công ty khác để xây dựng Thành Cửu Châu”.
Tần Thanh Tâm áy náy nói.
“Vậy sao?”
Lữ Oánh tỏ vẻ thất vọng.
Sau một hồi im lặng, cô ta cười nói: “Không sao.
Nếu dự án này không kêu gọi đầu tư, tôi cũng không làm khó sếp Tần nữa”.
“Tuy không đầu tư được nhưng vật liệu xây dựng cùng với việc trang hoàng hậu kỳ của dự án, hẳn là có thể thương lượng chứ?”
Tần Thanh Tâm mừng rỡ gật đầu: “Tập đoàn chúng tôi đang tìm kiếm công ty cung cấp vật liệu trang hoàng phù hợp.
Tuy việc trang hoàng phải đợi sau khi xây dựng nhưng có thể bàn bạc trước chuyện hợp tác”.
“Thế thì không còn gì tốt hơn!”
Lữ Oánh cười nói: “Chủ tịch chúng tôi đã nói, chỉ cần tập đoàn Nhạn Thanh đồng ý hợp tác, chúng tôi có thể lấy giá thấp hơn giá trung bình trên thị trường 10%”.
Tần Thanh Tâm bỗng có cảm giác nhặt được miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Dự án Thành Cửu Châu vô cùng hùng vĩ, nhu cầu về vật liệu rất lớn.
Bình thường nhà cung cấp chịu lấy giá thấp hơn giá trị trường 5% đã là tối đa.
Vậy mà tập đoàn Thịnh Thiên lại đồng ý lấy thấp hơn 10% so với giá thị trường.
Đối với một dự án có vốn đầu tư mấy chục tỷ, 5% tăng thêm này đúng là tiết kiệm được mấy tỷ phí vật liệu.
Lữ Oánh như nhìn thấu suy nghĩ của Tần Thanh Tâm: “Sếp Tần đừng lo lắng.
Tập đoàn chúng tôi lọt vào top 500 tập đoàn lớn nhất thế giới, sẽ không lừa gạt các cô đâu”.
“Chủ tịch của tôi nói muốn kết bạn nên mới đưa ra ưu đãi lớn như vậy cho tập đoàn Nhạn Thanh”.
“Hơn nữa, tập đoàn Thịnh Thiên nắm giữ rất nhiều nhà máy sản xuất vật liệu xây dựng.
Giá chúng tôi đưa ra với tập đoàn Nhạn Thanh vốn là giá bán buôn, cùng lắm thì ít lợi nhuận hơn một chút mà thôi”.
“Bớt đi vài tỷ lại kết bạn được với tập đoàn Nhạn Thanh là một lợi ích lớn.
Không phải ý của tôi đâu, chủ tịch của tôi đã nói như vậy đấy”.
Nghe Lữ Oánh giải thích, Tần Thanh Tâm mới hiểu ra.
“Vậy thì cảm ơn sếp Lữ nhiều.
Tôi sẽ báo cáo lại chuyện hợp tác với cấp trên, nếu không có vấn đề sẽ liên hệ với chị sau”.
Tần Thanh Tâm cẩn trọng nói.
Tuy mối làm ăn này rất lớn, rất có lợi cho tập đoàn Nhạn Thanh nhưng cô vẫn phải báo cáo với Lạc Bân trước.
Lữ Oánh cũng không để bụng, khẽ cười đáp: “Được, không thành vấn đề!”
Lúc này, đồ ăn cũng được dọn ra.
“Bàn xong chuyện công việc rồi.
Bây giờ chúng ta cứ ăn uống thoải mái, nói chuyện phiếm thôi”.
Lữ Oánh bật cười nói.
Lữ Oánh rất có tài ăn nói, học rộng biết nhiều.
Dường như không có chuyện gì khắp trời Nam đất Bắc mà cô ta không biết.
Hai người trò chuyện từ quần áo đến mỹ phẩm, từ ăn uống tới làm đẹp.
Bữa cơm này kéo dài hai tiếng đồng hồ.
“Nào Thanh Tâm, chúng ta uống thêm một ly.
Uống xong ly này là phải tạm biệt rồi”.
Lữ Oánh rót cho Tần Thanh Tâm và mình mỗi người một ly trà bưởi.
Tần Thanh Tâm cũng vui vẻ nhận chén rồi cười đáp: “Em rất vui vì được quen biết người phụ nữ giỏi giang như chị Lữ”.
“Chị Lữ, em xin dùng trà thay rượu kính chị một ly!”
Một bữa cơm đã khiến hai người phụ nữ trở thành chị em tốt.
Trong mắt Lữ Oánh hiện lên một tia trêu tức, ngoài mặt vẫn vui vẻ nâng chén: “Được, chúng ta cạn nào!”
Hai người đều uống một hơi cạn sạch.
“Thanh Tâm, lát nữa chị còn phải đi gặp một khách hàng lớn, tiện được đưa em về tập đoàn Nhạn Thanh luôn!”
Sau khi ra ngoài, Lữ Oánh đột nhiên nói.
Lúc hai người đi ăn, Tần Thanh Tâm không lái xe mà đi cùng xe với Lữ Oánh.
Dương Thanh sa sầm mặt, trầm giọng nói: “Ông cứ âm thầm theo dõi, thường xuyên báo cáo tuyến đường của ông cho tôi!”
“Vâng!”
Tiền Bưu đáp lời.
Nhưng ông ta vừa mới cúp máy, một chiếc xe tải hạng nặng đột nhiên lao tới.
“Rầm!”
Chiếc Passat bay lên không trung lộn mấy vòng liên tục rồi rơi xuống đất, trượt dài mấy chục mét về phía trước mới dừng lại.
– .
Chương 785: 785: Cậu Phải Chết
Trông thấy tai nạn kinh hoàng ấy, người đi đường bốn phía đều sợ ngây người.
Nếu là bình thường, người trong xe đã chết tươi rồi.
Nhưng cửa xe lại bị đá văng ra từ bên trong, một người máu me toàn thân giãy giụa bò ra khỏi xe.
Tiền Bưu đứng trên mặt đất, toàn thân run rẩy.
May mà chiếc Passat này đã được cải tiến đặc biệt, tính an toàn cực mạnh.
Nếu không dù Tiền Bưu từng là Vua Bóng Đêm của biên giới phía Bắc cũng phải bỏ mạng trong tai nạn xe này.
Giờ ông ta muốn tìm kiếm xe của Lữ Oánh cũng không còn bóng dáng.
“Chết tiệt!”
Tiền Bưu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu tràn đầy lửa giận.
Rốt cuộc ông ta ý thức được, Tần Thanh Tâm thực sự gặp chuyện.
Tai nạn xe nghiêm trọng vừa rồi không thể là chuyện trùng hợp.
Còn chiếc xe tải kia đã biến mất lâu rồi.
“Ông đừng động đậy nhiều, tôi gọi cấp cứu rồi.
Đợi bác sĩ tới kiểm tra đã”.
Có người tốt bụng bước tới khuyên nhủ.
Tiền Bưu thấy đối phương cầm điện thoại, dứt khoát cướp đi gọi cho Dương Thanh: “Cậu Thanh, xảy ra chuyện rồi!”
Dương Thanh đang đuổi trên đường nghe vậy lập tức nổi giận: “Dù là ai cũng phải trả giá đắt cho chuyện này!”
Sau khi cúp máy, Dương Thanh lập tức gọi thêm mấy cuộc điện thoại.
Toàn bộ các gia tộc lớn của Yến Đô đồng loạt hành động.
“Điều động toàn bộ người ra ngoài tìm kiếm Tần Thanh Tâm!”
Ở nhà họ Diệp, Diệp Mạn nghe Dương Thanh báo tin lập tức gọi cả gia tộc đi tìm.
Cùng lúc đó, Vũ Văn Cao Dương cũng ra lệnh cho người trong gia tộc Vũ Văn: “Lập tức phong tỏa toàn bộ Yến Đô!”
Hoàng Thiên Hành cũng vội vàng triệu tập toàn bộ người đi tìm kiếm Tần Thanh Tâm.
Lần đầu tiên ba trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô ăn ý hành động, khí thế rất lớn.
Không chỉ như vậy, bốn nhà Hàn, Quan, Trần, Hồng cũng triệu tập hết thảy mọi người tìm kiếm.
Rất nhiều gia tộc ở Yến Đô giật mình kinh hãi.
Nếu các gia tộc lớn kia muốn nhằm vào một nhà nào đó, chỉ sợ dù là ai cũng không chống đỡ nổi.
“Yến Đô sắp biến đổi rồi!”
Nhiều người có máu mặt nghe tin nhiều gia tộc lớn đồng loạt hành động đều cảm thán.
Lúc này Dương Thanh như một con dã thú điên cuồng, lái xe đến vận tốc cực đại.
Chiếc Phaeton đặt làm riêng lao vun vút trên đường lớn như tia chớp.
Trong đầu Dương Thanh xuất hiện một vài đối tượng đáng nghi.
Tiền Bưu là Vua Bóng Đêm theo dõi người ta còn có thể bị phát hiện, chứng tỏ lai lịch của đối phương không nhỏ, chỉ sợ đã biết Tiền Bưu âm thầm bảo vệ Tần Thanh Tâm từ trước.
Nếu không Tiền Bưu sẽ không trùng hợp gặp tai nạn nghiêm trọng như vậy.
Thế lực có thể làm được như vậy ngoài nhà họ Tiết và nhà họ Tào từng có xích mích với Dương Thanh cũng chỉ còn Hiệp hội Võ thuật.
Dù là tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không thể có người phát hiện ra Tiền Bưu.
Hiệp hội Võ thuật chính là thế lực lấy võ làm chính, mấy lần giao đấu trước đó đều là công khai.
Sau khi Dương Thanh đánh bại cao thủ xếp thứ tư là Lý Kình, Hiệp hội Võ thuật không tiếp tục phái người tới đối phó anh nữa.
Vậy nên khả năng là Hiệp hội Võ thuật không lớn.
Còn nhà họ Tào, lần trước Dương Thanh thắng hơn mười tỷ ở club Hoàng Kim đã dọa sợ Tào Huy.
Nghe nói đến tận bây giờ nhà họ Tào vẫn chưa biết Tào Huy làm tổn thất hơn mười tỷ của club Hoàng Kim.
Chắc chắn là Tào Huy cố ý giấu diếm chuyện này, nếu không nhà họ Tào sẽ không nén giận lâu như vậy.
Vậy nên trước khi nhà họ Tào biết chuyện có lẽ sẽ không làm gì Dương Thanh.
Chỉ còn lại nhà họ Tiết.
Trước đó nhà họ Tiết phái hai tử sĩ tới ám sát Dương Thanh nhưng đều thất bại.
Lần này Tần Thanh Tâm bị bắt đi rất có thể là do nhà họ Tiết giở trò, biết không thể đấu lại Dương Thanh nên ra tay từ người bên cạnh anh.
Bây giờ ông ta chỉ cần chờ tin tốt Dương Thanh bỏ mạng.
Cùng lúc đó, Lữ Oánh đã lái xe tới một trường học bị bỏ hoang.
“Chủ gia tộc, tôi đưa người tới rồi”.
Lữ Oánh xuống xe nhìn thấy Lê Triết dẫn theo hai người trung niên mặc áo vải đi tới.
Lúc này, trong mắt Lê Triết tràn đầy sát khí, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dương Thanh, cậu nhất định phải chết!”
– .
Chương 786: 786: Thà Chết Giữ Trong Sạch
Tần Thanh Tâm cũng bị mang ra khỏi xe.
Bấy giờ cô cũng dần tỉnh lại, mở mắt liền hoảng sợ phát hiện mình bị đưa tới một trường học bị bỏ hoang.
“Chị Lữ, sao chị lại đưa em tới đây?”
Tần Thanh Tâm vẫn chưa ý thức được tình cảnh của mình, sốt ruột hỏi Lữ Oánh.
Lữ Oánh cười lạnh một tiếng: “Ranh con, mày đừng gọi tao là chị.
Mày không xứng!”
Ầm!
Trong đầu Tần Thanh Tâm nổ ầm ầm, vẻ mặt khó tin nhìn Lữ Oánh.
Lúc ở nhà hàng, Lữ Oánh rất thân thiện, cô cũng rất kính nể học thức của cô ta, cứ tưởng mình đã tìm được người chị tri kỷ.
Bây giờ Lữ Oánh lại đưa cô tới nơi hoang tàn này, quan trọng là còn có ba gương mặt xa lạ.
Nhất là người trung niên dẫn đầu, vẻ mặt dữ tợn như muốn nuốt chửng cô.
Tần Thanh Tâm có ngốc đến đâu cũng phải biết mình đã bị bắt cóc.
“Các người là ai? Sao lại đưa tôi tới đây?”
Tần Thanh Tâm cố kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, cắn răng hỏi.
“Bốp!”
Lữ Oánh tát vào mặt cô, quát lớn: “Câm miệng cho tao.
Nếu mày còn nói nhảm thêm một câu, tao sẽ đập chết mày!”
Tần Thanh Tâm sợ phát khóc, cảm thấy vô cùng hối hận.
Tại cô quá ngu ngốc, mới gặp Lữ Oánh lần đầu đã tin tưởng cô ta, còn tưởng là chị em tốt.
Nếu cô biết cảnh giác một chút đã không bị bắt tới đây.
“Chủ gia tộc, tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước đây”.
Lữ Oánh không muốn bị liên lụy quá nhiều, định bỏ đi.
Lê Triết lạnh lùng nhìn cô ta: “Đi đi!”
“Đoàng!”
Nhưng Lữ Oánh vừa quay người, tiếng súng chói tai chợt vang lên, cô ta ngã lăn ra đất.
“Á…”
Tần Thanh Tâm thấy Lữ Oánh trúng đạn mà chết, hoảng sợ hét toáng lên.
“Toàn bộ người liên quan đến chuyện này đều phải chết!”
Trong mắt Lê Triết tràn đầy tàn nhẫn, khẩu súng Colt trong tay ông ta còn phả ra khói xanh.
Tiết Nguyên Bá đã dặn dò phải làm thật sạch sẽ, nếu không sẽ gặp phải tai họa ngập đầu.
“Các ông thả tôi ra đi.
Chồng tôi là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, anh ấy rất giàu có.
Chỉ cần ông thả tôi ra, muốn bao nhiêu tiền cũng được”.
Tần Thanh Tâm thấy Lê Triết nhìn mình, vội vàng run rẩy nói.
“Tôi biết chồng cô là ai, không cần phải giới thiệu.
Nói cho cô biết, cô bị bắt cóc là vì thằng chồng khốn nạn kia của cô đấy!”
Lê Triết nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu ta hủy hoại toàn bộ của nhà họ Lê, cậu ta phải đền mạng!”
Nghe vậy, Tần Thanh Tâm sợ phát khiếp.
Lê Triết có thể dứt khoát bắn chết Lữ Oánh, bây giờ lại căm hận Dương Thanh như vậy.
Nếu Dương Thanh tới sẽ chỉ còn đường chết.
Huống hồ cô đã bị Lê Triết khống chế.
Nếu ông ta dùng tính mạng của cô để uy hiếp, Dương Thanh chỉ có thể nghe theo.
Càng nghĩ Tần Thanh Tâm càng lo sợ.
“Nhưng trước khi chồng cô tới, chúng ta có thể chơi đùa một chút!”
Lê Triết nhìn gương mặt xinh đẹp của Trần Thanh Tâm, dục vọng trỗi dậy, trong mắt chỉ còn sự tà ác.
Tần Thanh Tâm biết đối phương muốn làm gì, hốt hoảng đứng dậy bỏ chạy.
“Cô há miệng ra cho tôi!”
Lê Triết nổi giận gào lên muốn ngăn lại.
Tần Thanh Tâm đã cắn vào đầu lưỡi, ánh mắt tuyệt vọng dữ tợn nhìn Lê Triết.
Cô muốn nhớ kĩ kẻ hại chết mình.
Đến khi làm quỷ sẽ không tha cho kẻ cầm thú này.
“Grừ!”
Đúng lúc này tiếng động cơ gào thét vang lên, một chiếc Phaeton màu đen vọt vào.
“Kít!”
Lốp xe ma sát trên mặt đất.
Chiếc xe lượn một vòng đẹp mắt đỗ lại ngay giữa trường học bị bỏ hoang.
Dương Thanh bước ra khỏi xe, thấy Tần Thanh Tâm tuyệt vọng cắn lưỡi, lửa giận xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Tâm, em đừng làm vậy!”
Dương Thanh nổi giận gầm lên.
– .
Chương 787: 787: Không Phải Đối Thủ
Tần Thanh Tâm vốn đang tuyệt vọng nghe thấy giọng nói của Dương Thanh lập tức sững người.
Lê Triết cũng kinh hãi nói: “Sao cậu biết chúng tôi ở đây?”
Ông ta chọn nơi hoang vu này vì xung quanh không hề có camera giám sát.
Dù Dương Thanh có thể tìm tới đấy cũng phải tốn ít nhất hai tiếng.
Nhưng lúc này mới trôi qua được nửa tiếng ngắn ngủi.
“Chồng ơi!”
Tần Thanh Tâm hét lên, nước mắt rơi lã chã.
Cô đã quyết định thà chết, thế nhưng trông thấy Dương Thanh, cảm xúc hoàn toàn vỡ òa.
Hai mắt Dương Thanh đỏ sậm, cố gắng dịu giọng nói: “Vợ ơi, có anh ở đây rồi.
Không ai có thể làm hại em được!”
Hai cao thủ mặc áo vải sau lưng Lê Triết nghiêm túc nhìn Dương Thanh.
Bọn họ cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt tỏa ra từ người anh.
Trước khi đi theo Lê Triết, bọn họ đã biết lần này phải đối phó với một cao thủ rất mạnh.
Nhưng đến khi gặp được Dương Thanh, bọn họ vẫn không khỏi kinh ngạc.
Một người trẻ tuổi có khí thế đáng sợ như vậy, quả thực rất dọa người.
“Lê Triết, ông mau thả vợ tôi ra, tôi có thể tha cho ông và nhà họ Lê một con đường sống!”
Dương Thanh nén giận nhìn chằm chằm Lê Triết.
Anh không ngờ người bắt cóc Tần Thanh Tâm lại là ông ta.
“Vợ cậu đang nằm trong tay tôi, sao cậu còn dám phách lối như vậy?”
Lê Triết châm chọc nói, dí họng súng Colt vào huyệt Thái Dương của Tần Thanh Tâm.
Tần Thanh Tâm hoảng sợ run lẩy bẩy.
Thấy vợ mình sợ hãi, Dương Thanh thấy lòng mình tan nát.
Anh cố giữ bình tĩnh nói: “Coi như là vì nhà họ Lê, hi vọng ông đừng làm gì xúc động!”
“Con mẹ nó sao mày còn dám uy hiếp tao? Tao đã dám bắt cóc vợ mày nghĩa là không màng sống chết.
Mày dùng nhà họ Lê để uy hiếp tao có tác dụng gì?”
Nào ngờ Lê Triết lại càng xúc động, giận dữ hét: “Quỳ xuống! Mày lập tức quỳ xuống cho tao!”
“Quỳ xuống dập đầu xin lỗi, cầu xin tao tha cho vợ mày!”
Tần Thanh Tâm hốt hoảng giãy giụa: “Chồng ơi, anh đừng nghe theo ông ta!”
“Ông ta điên rồi.
Dù anh quỳ xuống cầu xin, ông ta cũng không bỏ qua cho chúng ta đâu”.
“Nếu em chết đi, anh nhất định phải bảo vệ con gái chúng ta thật tốt”.
“Vì con gái, anh phải sống bình an!”
Tần Thanh Tâm điên cuồng giãy giụa.
“Câm miệng! Cô câm ngay cho tôi!”
Lê Triết bóp cổ Tần Thanh Tâm, quát lớn.
Ầm ầm ầm!
Đúng lúc này, tiếng động cơ xe gầm thét lại vang lên, từng chiếc xe hơi xông thẳng vào.
Mười chiếc!
Ba mươi chiếc!
Năm mươi chiếc!
Một trăm chiếc!
Vậy mà vẫn chưa kết thúc, xe vẫn không ngừng xông vào.
Mỗi chiếc xe đều có bốn năm gã cao to lực lưỡng bước xuống.
Lê Triết thấy vậy sợ chết khiếp, toàn thân run bần bật.
Ông ta biết Dương Thanh không đơn giản nhưng không ngờ chỉ trong vòng nửa tiếng anh đã có thể huy động được nhiều người tới vậy.
Vù vù vù…
Trên bầu trời chợt truyền ra tiếng quạt xé gió.
Lê Triết ngẩng đầu trông thấy ba chiếc trực thăng bao vây ở phía trên.
Đến tận lúc này, Lê Triết mới biết cái gì gọi là tuyệt vọng.
Ông ta cứ nghĩ bắt được Tần Thanh Tâm, Dương Thanh sẽ phải ngoan ngoãn chịu trói.
Nhưng bây giờ có nhiều người đến vậy.
Quan trọng là chắc chắn có cả tay súng bắn tỉa.
Chỉ cần lơ là sẽ bị bắn nổ đầu ngay lập tức.
Ông ta cứ nghĩ sau khi giết được Dương Thanh, mình có thể an toàn trở ra.
Nhưng hiện giờ dù có diệt được Dương Thanh, ông ta cũng không có khả năng sống sót rời đi.
Hai cao thủ áo vải sau lưng Lê Triết cũng đang hoảng sợ.
Nhiệm vụ của bọn họ là giúp Lê Triết lấy mạng Dương Thanh, sau đó giết Lê Triết diệt khẩu.
Chuyện này không được liên lụy tới nhà họ Tiết.
Nhưng ở đây có nhiều người như vậy, chỉ e bọn họ sẽ phải thất bại.
“Lùi lại! Mau bảo bọn họ lùi lại hết đi!”
Lê Triết biết mình không thoát được, kích động hét lên: “Cút hết đi cho tao!”
“Dương Thanh, mày mau bảo bọn họ cút đi, nếu không tao sẽ giết vợ mày! Mau đuổi bọn họ đi!”
Lê Triết vừa khống chế Tần Thanh Tâm lùi lại tìm kiếm sự che chắn vừa gào lên.
“Đoàng!”
Đúng lúc này, tiếng súng bỗng vang lên.
Lê Triết đang ép Tần Thanh Tâm lùi về sau chợt ngừng bước, giữa trán xuất hiện một lỗ máu.
“Á…”
Tần Thanh Tâm hoảng sợ hét lên rồi ngất xỉu.
“Lên!”
Hai cao thủ áo vải sau lưng Lê Triết đồng loạt vọt tới chỗ cô.
Nhiệm vụ của bọn họ là giết Dương Thanh.
Lê Triết đã chết, vậy thì bọn họ chỉ có thể tự ra tay.
“Cút!”
Từ lúc tiếng súng bắn tỉa vang lên, Dương Thanh đã biến mất tại chỗ.
Tần Thanh Tâm sợ quá ngất xỉu, chưa kịp ngã xuống đất đã được anh kịp thời đỡ lấy.
“Dương Thanh, con yên tâm, mọi người đều sẽ bảo vệ Thanh Tâm!”
Vũ Văn Cao Dương cũng dẫn cao thủ tới, nghiêm giọng nói.
Dương Thanh khẽ gật đầu, cất bước đi tới chiến trường.
“Cậu không phải đối thủ của bọn họ, tránh ra đi!”
Dương Thanh từng bước tới gần, cả người tỏa ra sát khí dày đặc như ác ma đến từ địa ngục.
– .
Chương 788: 788: Không Thể Nào
Mã Siêu đang đấu với hai cao thủ nghe Dương Thanh nói thế lập tức tránh ra.
Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi anh ta đã bị hai người họ liên thủ đánh bị thương nặng, nếu không vì mới đột phá thì đã bị lấy mạng rồi.
“Anh Thanh, nhớ giữ lại người sống!”
Mã Siêu nhắc nhở một câu.
Anh ta lo lắng Dương Thanh quá tức giận sẽ giết chết họ.
Chuyện hôm nay rất kỳ quặc.
Một mình nhà họ Lê sẽ không dám động tới vợ Dương Thanh.
Nhất là đột nhiên xuất hiện hai cao thủ mạnh như vậy.
Tám gia tộc đứng đầu Yến Đô không thể có cao thủ cấp bậc này được.
Dương Thanh không đáp lời, trong mắt chỉ còn sát khí mãnh liệt.
Hai cao thủ áo vải cũng cảm thấy áp lực khủng khiếp, vẻ mặt nghiêm túc.
“Sao cậu lại trở về? Mau đi giúp Dương Thanh đi!”
Diệp Mạn thấy Mã Siêu chạy ra, vội vàng nói.
Vũ Văn Cao Dương cũng vô cùng lo lắng.
Thấy Mã Siêu và hai cao thủ kia giao đấu, ông ta biết bọn họ rất mạnh.
Đến cả chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô như ông ta cũng chưa từng nghe tới hai cao thủ này.
“Mã Siêu, cậu đi giúp Dương Thanh đi!”, Vũ Văn Cao Dương cũng trầm giọng nói.
Mã Siêu đắng chát nói: “Mọi người yên tâm, anh Thanh đã ra tay, bọn họ chỉ còn đường chết!”
Thực ra Mã Siêu muốn nói vừa rồi mình đã bị thương nặng, bây giờ muốn giúp Dương Thanh cũng không thể!
“Thật sao?”
Diệp Mạn hoài nghi hỏi.
Từ khi bà ta nhận đứa con rể này vẫn luôn thấy áy náy, muốn đền bù.
Bà ta rất lo lắng khi thấy một mình Dương Thanh phải đối mặt với hai cao thủ mạnh như vậy.
“Chắc chắn!”
Mã Siêu dứt lời liền ho ra máu.
Bấy giờ mọi người mới biết anh ta đã bị thương dù chỉ đánh vài giây ngắn ngủi.
“Cậu bị thương rồi sao?”
Diệp Mạn hoảng sợ hô lên.
Mã Siêu khẽ gật đầu, cảm thấy kiệt sức.
“Hay là chúng ta dùng tay súng bắn tỉa?”, Diệp Mạn hỏi Vũ Văn Cao Dương.
Vũ Văn Cao Dương thở dài nói: “Thực lực của hai cao thủ kia quá kinh khủng, súng bắn tỉa không thể khóa chặt mục tiêu, rất có thể sẽ bắn phải Dương Thanh”.
“Thế ông nói đi, phải làm thế nào bây giờ?”
Diệp Mạn không hài lòng với câu trả lời của Vũ Văn Cao Dương, đỏ mắt nói: “Nó là con trai ông, chẳng lẽ ông muốn trơ mắt đứng nhìn một mình nó nghênh chiến sao?”
Mã Siêu đứng cạnh cảm thấy bất lực.
Rõ ràng Diệp Mạn không hề tin Dương Thanh có thể đánh bại hai cao thủ áo vải kia.
Vũ Văn Cao Dương cũng lo lắng, trầm giọng nói: “Chính vì nó là con tôi nên tôi còn lo lắng hơn bà.
Nhưng nó đấu với cao thủ cấp bậc này, chúng ta có tư cách tham gia không?”
“Cậu Thanh ra tay rồi!”
Đúng lúc này có người giật mình hô lên.
Diệp Mạn và Vũ Văn Cao Dương vội vàng nhìn sang.
“Bịch!”
Ngay sau đó, hai cao thủ áo vải lần lượt bay ngược ra ngoài.
Người chưa chạm đất đã phun máu.
Hai người kia ngã lăn ra đất, muốn bò dậy mà không thể.
Mọi người thấy thế đều sợ ngây người!
Diệp Mạn Và Vũ Văn Cao Dương há hốc mồm.
Dù bọn họ từng chứng kiến sự lợi hại của Dương Thanh nhưng hai cao thủ hôm nay mạnh hơn toàn bộ đối thủ lúc trước của anh.
Chỉ e là người của Vương tộc và Hoàng tộc.
Thế mà bọn họ chưa kịp phản ứng đã thấy hai người kia bị đánh bay mười mấy mét, phụt máu ngã nhào.
Dương Thanh mạnh tới mức này rồi sao?
“Nhà họ Tiết phái các ông tới phải không?”
Dương Thanh bỗng hỏi.
Sắc mặt hai người lập tức biến đổi.
Dương Thanh tinh mắt phát hiện ra.
Khi hai người kia ý thức được mình đã bại lộ nhà họ Tiết, tất cả đều đã muộn.
Nhưng việc đến nước này, bọn họ cũng bất lực, cùng nhau cắn nát túi thuốc động trong miệng.
Cả hai đồng loạt sùi bọt mép, co quắp vài cái rồi tắt thở.
Dương Thanh đứng tại chỗ, sát khí lấp lóe trong con ngươi đen nhánh.
“Nhà họ Tiết đã muốn chơi, tôi sẽ chơi cùng các người!”
Dương Thanh đột nhiên lên tiếng.
Cùng lúc đó trong một căn biệt thự cao cấp ở ngoại ô.
Tiết Nguyên Bá đứng cạnh cánh cửa sổ sát sàn nhìn về phương xa, không biết vì sao thấy sống lưng rét lạnh, tinh thần hoảng hốt.
“Không thể nào, Dương Thanh chắc chắn phải chết!”
Ông ta nghĩ tới khả năng nào đó, vội vàng tự phủ nhận.
– .
Chương 789: 789: Đi Nhầm Phòng
Hôm nay có rất nhiều gia tộc tham gia giải cứu Tần Thanh Tâm, chứng kiến Dương Thanh tiện tay đánh giết hai cao thủ cực mạnh kia, tất cả đều chết sững.
Vũ Văn Cao Dương nghĩ tới Dương Thanh vốn là người của gia tộc Vũ Văn lại cảm thấy đau thương.
Nhưng ông ta cũng không hối hận đã đuổi hai mẹ con anh ra khỏi Yến Đô.
Ông ta làm vậy cũng vì bảo vệ họ.
Diệp Mạn vẫn luôn lo lắng cho Dương Thanh trố mắt nhìn.
Tuy bà ta từng chứng kiến thực lực của Dương Thanh nhưng không ngờ anh có thể mạnh tới mức này.
Thực lực của hai cao thủ áo vải kia mạnh hơn toàn bộ người của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Nhưng ở trước mặt Dương Thanh, hai người kia lại không chịu nổi một đòn, chưa chạm được tới quần áo của anh đã bị lấy mạng.
“Anh Thanh yên tâm, chị dâu chỉ bị dọa sợ nên mới ngất đi thôi”.
Thấy Dương Thanh lo âu nhìn Tần Thanh Tâm, Mã Siêu vội vàng bước tới an ủi.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Về đi!”
Tần Thanh Tâm quả thực không sao, quá sợ hãi nên mới ngất xỉu.
Cô vừa mở mắt ra đã thấy Dương Thanh đang ngồi cạnh giường bệnh, lập tức òa khóc nhào vào lòng anh.
Dương Thanh lẳng lặng ôm vợ mình, sát khí trong mắt càng thêm mãnh liệt.
Lần này suýt chút nữa cô đã bị anh liên lụy, bây giờ nghĩ lại vẫn chưa hết hoảng sợ.
Anh có thể chắc chắn nhà họ Tiết đứng sau toàn bộ.
Nếu không, nhà họ Lê chắc chắn sẽ không dám làm vậy.
Khi màn đêm buông xuống, Mã Siêu gọi điện tới.
“Anh Thanh, không tìm thấy người nhà họ Tiết!”
Mã Siêu trầm giọng báo cáo.
Dương Thanh đã đoán trước được kết quả này.
Yến Đô rất rộng lớn, dù anh có thể huy động được nhiều thế lực, nhà họ Tiết vẫn có thể dễ dàng lẩn trốn ở Yến Đô.
“Được, tôi biết rồi!”
Dương Thanh lạnh nhạt đáp.
Ba ngày sau đó, Yến Đô đều bị lục tung lên.
Mấy gia tộc hàng đầu âm thầm tìm kiếm người nhà họ Tiết nhưng vẫn không có kết quả.
Trong một tòa biệt thự cao cấp nào đó ở ngoại ô Yến Đô.
Tiết Nguyên Bá chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, nơm nớp lo sợ.
Ông ta bị vây ở đây suốt ba ngày, bây giờ không có cách nào rời khỏi Yến Đô.
Thám tử của gia tộc ở Yến Đô báo tin, hầu như toàn bộ Yến Đô đều đang tìm kiếm người nhà họ Tiết.
Tiết Nguyên Bá cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Ông ta là Tam vương tử của Vương tộc họ Tiết, đứa con được Tiết Vương yêu quý nhất, có khả năng thừa kế vị trí chủ Vương tộc nhất.
Vậy mà ông ta lại bị vây hãm ở Yến Đô.
“Chết tiệt!”
Tiết Nguyên Bá nghiến răng nghiến lợi nói: “Dương Thanh, sao mày dám ra tay với nhà họ Tiết? Không biết chữ chết viết thế nào à?”
Ông ta mới nhận được tin sản nghiệp của nhà họ Tiết ở Yến đô bị tổn thất nghiêm trọng, nơi bị niêm phong, nơi bị đóng cửa hoặc người quản lý cuỗm tiền bỏ trốn.
“Mày đã muốn đâm đầu vào chỗ chết thì đừng trách tao!”
Hai mắt Tiết Nguyên Bá lóe sáng, lập tức gọi một cuộc điện thoại: “Tôi muốn tập đoàn Nhạn Thanh đóng cửa trong vòng ba ngày!”
Trong phòng chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh.
Dương Thanh đang đọc tài liệu xếp la liệt trên mặt bàn.
Vừa thấy đến giờ tan làm, Lạc Bân đã hốt hoảng chạy vào.
“Chủ tịch, dự án Thành Cửu Châu xảy ra chuyện rồi!”
Lạc Bân lo lắng kêu lên.
“Từ từ nói!”
Dương Thanh bình tĩnh lên tiếng.
Đến cả sản nghiệp nhà họ Tiết anh cũng dám động vào, còn gì khiến anh sợ được nữa?
“Công ty cung ứng vật liệu đột nhiên đơn phương hủy bỏ hợp đồng”.
Lạc Bân đỏ mắt nói: “Tôi đã dùng toàn bộ quan hệ cũng không tìm được công ty nào chịu cung cấp vật liệu cho dự án này”.
Nghe vậy, Dương Thanh đã biết chuyện gì xảy ra.
Với địa vị hiện giờ của tập đoàn Nhạn Thanh ở Yến Đô, công ty cung ứng nào dám đơn phương hủy hợp đồng?
Rõ ràng là nhà họ Tiết đang giở trò quỷ.
“Bọn họ làm vậy không sợ phải bồi thường phí vi phạm hợp đồng khổng lồ sao?”, Dương Thanh hỏi.
“Ồ? Xem ra lợi ích này rất béo bở, nếu không sao chủ tịch Kim lại không tiếc đắc tội tập đoàn Nhạn Thanh, đơn phương hủy hợp đồng với họ”.
Người trung nên nằm trên giường cười nói.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một người thanh niên bước vào: “Các cô ra ngoài hết đi!”
Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Mấy cô gái massage nước ngoài tưởng Dương Thanh quen biết chủ tịch Kim bèn đứng dậy rời đi.
Thoáng chốc, trong phòng chỉ còn lại chủ tịch Kim, người trung niên nằm trên giường massage và Dương Thanh.
“Này chàng trai, cậu vào nhầm phòng rồi à?”
Người trung niên trên giường bỗng nhiên lên tiếng.
– .
Chương 790: 790: Tin Dữ Liên Tục Kéo Tới
Dương Thanh ngó lơ ông ta, đi tới cạnh hồ bình tĩnh nhìn chủ tịch Kim: “Chào chủ tịch Kim, tôi là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh!”
Hầu như ai ở Yến Đô cũng biết tới tập đoàn Nhạn Thanh nhưng rất ít người biết chủ tịch của tập đoàn này là ai.
Lúc này Dương Thanh đột nhiên xuất hiện tự xưng là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh khiến chủ tịch Kim và bạn sửng sốt.
“Ha ha ha ha…”
Hai người im lặng rồi cùng cười phá lên.
“Buồn cười chết mất.
Một thằng nhóc ranh cũng dám nhận là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh sao?”
Chủ tịch Kim cười lớn nói: “Nếu cậu là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, ông đây chính là chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô”.
Người trung niên nằm trên giường massage cũng cười nói: “Ranh con, nếu cậu tới làm trò thì khỏi đi, tranh thủ lúc chúng tôi còn hiền, mau cút đi!”
Hai người họ không thèm coi Dương Thanh ra gì, bởi vì trông anh còn quá trẻ.
Từ rất nhiều năm về trước tập đoàn Nhạn Thanh đã tiến vào top 500 công ty lớn nhất thế giới, sao lại có thể nằm trong tay một chàng trai trẻ được?
Dương Thanh cũng không tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng: “Chủ tịch Kim, tôi rất muốn biết rốt cuộc nhà họ Tiết đã cho ông bao nhiêu lợi ích để ông từ bỏ đối tác lớn như tập đoàn Nhạn Thanh?”
Ầm!
Nghe thấy thế chủ tịch Kim lập tức hoảng hốt, không dám tin vào tai mình.
Người nằm trên giường massage cũng kinh hãi ngồi dậy.
Chủ tịch Kim là người kinh sợ nhất.
Bởi vì nhà họ Tiết đã cảnh cáo không được để lộ quan hệ của mình với bọn họ ra ngoài.
Đến cả bạn tốt nhất của ông ta là Lưu Long cũng không biết, vậy mà Dương Thanh lại biết được.
Lưu Long chính là người trung niên trên giường massage, trông thấy vẻ mặt của chủ tịch Kim liền biết Dương Thanh nói đúng.
“Ranh con, cậu đừng nói lung tung! Hủy hợp đồng với tập đoàn Nhạn Thanh là do tôi tự quyết định, không liên quan đến bất cứ ai khác”.
Chủ tịch Kim vội vàng phủ nhận.
Dương Thanh cười lạnh nói: “Ông không muốn thừa nhận cũng không sao.
Tôi tới tìm ông chỉ vì một chuyện”.
“Chuyện gì?”, chủ tịch Kim vô thức hỏi.
Dương Thanh nhếch khóe môi cười châm chọc: “Thu mua công ty vật liệu xây dựng Chấn Long!”
Cả chủ tịch Kim và Lưu Long đều sợ ngây người.
Một lúc lâu sau, chủ tịch Kim mới lấy lại tinh thần, lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc cậu là ai? Cậu có chắc không phải đang nói đùa hay không?”
“Ông trông tôi có giống đang nói đùa không?”, Dương Thanh cười híp mắt hỏi.
Không biết tại sao chủ tịch Kim và Lưu Long cứ cảm thấy nụ cười của Dương Thanh rất rùng rợn.
“Cút!”
Chủ tịch Kim nổi giận quát: “Lúc ông đây sáng lập công ty Chấn Long, con mẹ nó cậu còn chưa sinh ra đấy! Cậu xứng thu mua công ty của ông đây sao?”
“Một trăm tỷ!”
Dương Thanh hào phóng nói.
Sắc mặt chủ tịch Kim lập tức trở nên âm trầm.
Giá thị trường của công ty vật liệu xây dựng Chấn Long đã đạt tới ba trăm tỷ.
Vậy mà Dương Thanh muốn dùng một trăm tỷ để thu mua công ty của ông ta.
“Tôi cho cậu cơ hội xin lỗi, nếu không tôi sẽ khiến cậu phải hối hận vì đã được sinh ra!”
Chủ tịch Kim lạnh giọng uy hiếp.
Dương Thanh bình thản lên tiếng: “Tám mươi tỷ!”
Chủ tịch Kim và Lưu Long nhìn anh như đang nhìn kẻ ngốc.
“Con mẹ nó cậu bị điên à? Cậu là con cái nhà ai? Mau gọi điện cho bố cậu tới đón đi”.
Lưu Long giễu cợt.
Chủ tịch Kim cũng sa sầm mặt nói: “Trong vòng mười giây lập tức cút đi cho tôi!”
Dương Thanh lại nói tiếp: “Năm mươi tỷ!”
Bấy giờ, chủ tịch Kim hoàn toàn bị chọc giận, rút một khẩu súng lục từ trong khăn tắm chĩa thẳng vào đầu anh: “Cậu muốn chết hả?”
Thấy ông ta rút súng, Dương Thanh vẫn chẳng mảy may sợ hãi, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Xem ra chủ tịch Kim thật sự không muốn cho tôi thu mua công ty vật liệu xây dựng Chấn Long.
Vậy thì tôi đành phải chờ đến khi giá thị trường của công ty ông sụt giảm lại tới bàn chuyện tiếp”.
Dứt lời, Dương Thanh quay lưng ra ngoài.
“Một thằng ngu cũng dám đùa cợt với tao? Mày có tư cách sao?”
Thấy Dương Thanh định rời đi, chủ tịch Kim lại tưởng anh sợ, lạnh giọng mắng.
Rồi lấy một điếu thuốc nhét vào miệng.
“Két!”
Họng súng của ông ta đột nhiên bật ra một ngọn lửa đốt cháy đầu thuốc.
Ngay sau đó lại có một người xông vào hoảng sợ báo cáo.
“Chủ tịch Kim, kho vật liệu của chúng ta bị niêm phong rồi!”
Chủ tịch Kim chưa kịp lấy lại tinh thần lại có thêm người chạy tới báo tin dữ.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Cốt Cách Mỹ Nhân [Audio] Cốt Cách Mỹ Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Cot-Cach-My-Nhan.jpg)

