Chàng Rể Chiến Thần
Tập 78 : 771: Người Biết Thời Thế (c771-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 771: 771: Người Biết Thời Thế
Lê Triết rất bối rối.
Nhà họ Lê phải mất rất nhiều tiền của mới bồi dưỡng được năm mươi cao thủ này.
Nếu bị Dương Thanh giữ lại sẽ là tổn thất khổng lồ.
Có thể nói không có năm mươi cao thủ này sẽ không có nhà họ Lê ngày hôm nay.
“Tôi đã đồng ý giao một nửa sản nghiệp, cũng đồng ý quy thuận cậu rồi.
Cậu có thể cho tôi dẫn họ về được không?”
Lúc trước Lê Triết phách lối bao nhiêu, bây giờ lại khúm núm bấy nhiêu, cay đắng nói: “Tôi sẽ tới tập đoàn Nhạn Thanh giao một nửa sản nghiệp ra ngay bây giờ”.
Dương Thanh mỉa mai hỏi: “Thì ra ông dẫn năm mươi cao thủ này tới không phải để tặng tôi à?”
Lê Triết vội vàng lắc đầu: “Không phải!”
“Nếu không tặng tôi, không lẽ ông định dùng họ đối phó tôi sao?”, Dương Thanh lại hỏi.
Lê Triết trợn tròn mắt, không biết nên trả lời thế nào.
Dù nói phải hay không phải, ông ta đều sai!
“Cậu Thanh, tôi biết sai rồi, xin cậu tha cho tôi một mạng.
Sau này tôi không dám nữa”, Lê Triết khẩn khoản cầu xin.
Lúc này Trần Hưng Hải cười lạnh một tiếng: “Nếu không nhờ cậu Thanh, người phải cầu xin sẽ là tôi.
Nếu vậy cậu có tha cho tôi không?”
Vẻ mặt Lê Triết cứng ngắc.
Chắc chắn ông ta sẽ không tha cho Trần Hưng Hải, nhưng lại không dám nói ra!
“Đương nhiên tôi sẽ tha cho ông!”, Lê Triết dối lòng nói.
Trần Hưng Hải cười nhạo: “Chỉ e đến cả cậu cũng không tin câu nói này đâu nhỉ?”
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Năm mươi người này coi như cái giá ông phải trả.
Giờ ông cút được rồi!”
Mặc dù Lê Triết rất muốn dẫn người đi nhưng thái độ của Dương Thanh quá cứng rắn, sao ông ta có thể dẫn người về được chứ?
Chỉ đành hốt hoảng chạy bán mạng.
Cuối cùng chỉ còn lại Hồng Hưng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông ta.
Hồng Hưng chứng kiến bao nhiêu chuyện đáng sợ như vậy, đã sợ choáng váng từ lâu.
Thấy Dương Thanh nhìn mình, chân ông ta mềm nhũn quỳ rạp xuống.
“Cậu Thanh, tôi sai rồi, xin cậu cho tôi thêm một cơ hội.
Tôi cũng sẽ giao ra một nửa sản nghiệp của gia tộc, từ nay quy thuận cậu.
Xin cậu tha cho tôi”.
Hồng Hưng đau khổ cầu xin.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn ông ta, đột nhiên hỏi: “Nhà họ Hồng có bao nhiêu tài sản?”
Hồng Hưng sững sờ một lúc mới đáp: “Năm mươi tỷ!”
Dương Thanh lại nhìn sang Trần Hưng Hải.
Lão ta nói: “Năm mươi tỷ là thấp nhất, nếu nhờ chuyên gia giám định ít nhất phải được sáu mươi tỷ!”
Dương Thanh gật đầu lên tiếng: “Nhà họ Thái trị giá một trăm tỷ, tôi cho họ mười tỷ để họ rời khỏi Yến Đô mãi mãi”.
“Ông thấy tôi nên cho ông bao nhiêu tiền? Để đuổi nhà họ Hồng ra khỏi Yến Đô?”
Ánh mắt sắc bén của Dương Thanh dán lên người Hồng Hưng.
Ông ta trợn trừng mắt, vẻ mặt khó tin.
Dương Thanh đang muốn mua lại nhà họ Hồng sao?
Nhà họ Thái trị giá một trăm tỷ, Dương Thanh chỉ dùng một phần mười chỗ đó để mua lại.
Chẳng lẽ nhà họ Hồng trị giá sáu mươi tỷ sẽ bị Dương Thanh mua về với giá sáu tỷ?
“Cậu Thanh muốn mua lại nhà họ Hồng sao?”
Hồng Hưng ngơ ngác một lúc, đột nhiên hỏi.
“Không lẽ ông muốn tặng tôi miễn phí?”, Dương Thanh nghi hoặc hỏi.
Hồng Hưng lập tức hốt hoảng: “Đừng nói là sáu tỷ, trả sáu mươi tỷ tôi cũng không thể bán nhà họ Hồng”.
Thái độ của ông ta cực kỳ kiên định, hai mắt đỏ ngầu, bộ dạng chó cùng rứt giậu.
“Ai bảo tôi muốn dùng sáu tỷ mua lại nhà họ Hồng?”, Dương Thanh nhíu mày.
Hồng Hưng giật mình dò hỏi: “Cậu định dùng sáu mươi tỷ mua nhà họ Hồng sao?”
Dương Thanh nhìn ông ta như nhìn kẻ ngốc, bỗng nhiên giơ năm ngón tay: “Tôi cho ông năm trăm triệu để cút khỏi Yến Đô!”
Ầm!
Hồng Hưng cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Tài sản sáu mươi tỷ mà Dương Thanh chỉ bỏ ra năm trăm triệu?
Đây chính là cướp đoạt trắng trợn!
“Chết tiệt, tôi liều mạng với cậu!”
Hồng Hưng thẹn quá hóa giận lao về phía Dương Thanh.
“Cậu chán sống rồi!”
Trần Hưng Hải nổi giận.
Hai gã cao thủ nhà họ Trần tự giác xông lên ấn Hồng Hưng xuống mặt đất.
“Thả tôi ra! Các người thả tôi ra! Muốn cướp nhà họ Hồng của tôi hả? Tôi phải liều mạng với các người!”
Hồng Hưng đỏ mắt gào thét.
Nếu Hồng Hưng không dẫn người tới nhà họ Trần, có lẽ Dương Thanh sẽ tha cho nhà họ Hồng.
Anh đã cho ông ta cơ hội, ông ta không thèm quý trọng, còn dẫn người tới.
Từ lúc Hồng Hưng dẫn người nhà họ Tôn tới, kết cục của ông ta đã được định sẵn.
“Ông không đồng ý cũng không sao.
Chỉ cần giết ông, tôi không cần tốn một đồng nào vẫn có thế chiếm được nhà họ Hồng.
Sao tôi lại không làm?”, Dương Thanh cười híp mắt nói.
Vừa rồi Hồng Hưng bị kích động mới muốn ra tay với Dương Thanh.
Khi bị hai gã cao thủ nhà họ Trần đè xuống, ông ta đã tỉnh táo lại.
Đến cả Tôn Húc cũng phải khúm núm trước mặt Dương Thanh, ông ta có tư cách gì bàn điều kiện với anh?
“Nếu cậu Thanh chịu thu nhận tôi, nhất định nhà họ Trần sẽ phát triển nhanh hơn”.
Ông ta đã đoán đúng được một nửa.
Dương Thanh không chỉ muốn dồn toàn bộ tài sản nhà họ Hồng cho nhà họ Trần mà còn muốn bồi dưỡng cả nhà họ Hàn và nhà họ Quan.
“Cậu Thanh, tuy Hồng Hưng ngang ngược nhưng cũng có năng lực, năm xưa đấu với nhà họ Lê cũng ngang tài.
Cậu ta sẽ giúp được cậu rất nhiều”.
Trần Hưng Hải nhỏ giọng khuyên nhủ.
Dương Thanh khá bất ngờ vì Trần Hưng Hải nói vậy.
Điều này cho thấy Hồng Hưng thực sự có tài, nếu không sao Trần Hưng Hải không bảo anh giữ lại các chủ gia tộc trong liên minh năm gia tộc?
Nhưng giữ lại Hồng Hưng liệu có thể trở thành tai họa ngầm hay không?
– .
Chương 772: 772: Liên Minh Bốn Gia Tộc
“Đương nhiên, cuối cùng có thu nhận cậu ta không thì vẫn phải do cậu Thanh quyết định!”
Trần Hưng Hải lại nói khẽ.
Chỉ có Dương Thanh mới nghe được lão ta nói gì, còn những người khác thì không.
Hồng Hưng cũng chờ mong nhìn Dương Thanh, lần nữa tỏ thái độ nói: “Chỉ cần cậu Thanh đồng ý thu nhận tôi, chắc chắn tôi sẽ không khiến cậu thất vọng!”
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn không hiểu rõ tình hình của Hồng Hưng, đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, mọi người đều đang chờ quyết định của Dương Thanh.
Dương Thanh im lặng hồi lâu, bỗng hỏi: “Làm sao để bảo đảm ông sẽ không phản bội tôi?”
Đây là điều Dương Thanh lo lắng nhất.
Nếu chỉ một mình anh, thì đừng nói là Hồng Hưng phản bội, cho dù cả thế giới phản bội, anh cũng không sợ.
Nhưng anh không phải một mình, sở dĩ anh muốn nâng đỡ những gia tộc này là vì muốn mở rộng thế lực của mình, có như vậy anh mới bảo vệ được người thân của mình.
Dương Thanh thừa nhận Hồng Hưng rất thông minh, lại có tầm nhìn xa.
Dương Thanh muốn mua rẻ lại sản nghiệp của nhà họ Hồng, vậy mà Hồng Hưng còn muốn làm việc cho anh.
Điều này nói rõ, tầm nhìn của Hồng Hưng rất rộng.
Hồng Hưng cũng không ngờ Dương Thanh sẽ lo lắng việc ông ta phản bội, ông ta không suy nghĩ quá lâu đã nói: “Cho dù sau này tôi thật sự phản bội, lẽ nào cậu Thanh không có bất cứ kế hoạch ứng phó gì sao?”
Câu trả lời của ông ta khiến tất cả mọi người ngây ra như phỗng.
Nhưng nó lại khiến Dương Thanh cực kỳ hài lòng.
Điều quan trọng nhất là hễ người nào đi theo Dương Thanh, anh đều sẽ không khiến họ thất vọng.
Cho dù bây giờ Hồng Hưng có ý nghĩ muốn phản bội, nhưng Dương Thanh tin không lâu nữa Hồng Hưng sẽ một lòng một dạ với anh.
“Được, vậy hôm nay tôi sẽ cho ông cơ hội đi theo tôi!”
Dương Thanh không do dự nữa, quyết định ngay lập tức.
Nghe được Dương Thanh đồng ý, Hồng Hưng cảm thấy như đang nằm mơ.
Ông ta vốn chỉ muốn giãy dụa lần cuối trước khi chết, nào ngờ Dương Thanh lại thật sự đồng ý.
“Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh!”
Hồng Hưng kích động nói.
“Còn về sản nghiệp của nhà họ Hồng thì vẫn cứ thuộc về nhà họ Hồng, tôi chỉ có một yêu cầu đó là nếu đã đồng ý đi theo tôi thì phải tuyệt đối trung thành”.
Dương Thanh dõng dạc nói: “Nếu ngày nào đó tôi phát hiện ông dám phản bội, giết chết không tha!”
Hồng Hưng cũng sững sờ, vốn ông ta tưởng Dương Thanh bằng lòng để mình đi theo đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, nào ngờ ngay cả sản nghiệp của nhà họ Hồng anh cũng không cần.
“Cậu Thanh, cậu cứ yên tâm, nếu tôi đã lựa chọn quy thuận cậu, thì cho đến chết cái mạng này cũng thuộc về cậu, tuyệt đối không phản bội!”
Hồng Hưng thề thốt.
“Ông chủ Hồng xin chúc mừng!”
Lúc này Trần Hưng Hải tươi cười bước lên, chủ động đưa tay ra.
Hồng Hưng nhanh chóng bắt tay Trần Hưng Hải, vui mừng nói: “Ông chủ Trần, tôi xin lỗi ông về những chuyện vô lễ đã xảy ra trước đó, mong ông rộng lượng bỏ qua!”
“Ha ha, nếu cậu đã lựa chọn cậu Thanh thì sau này chúng ta là người một nhà rồi, mà đã là người một nhà thì không cần khách sáo như vậy!”
Trần Hưng Hải cười sang sảng nói.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn cũng đi lên trước cười nói: “Ông chủ Hồng chúc mừng!”
Hồng Hưng cũng không quen biết Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn nhưng dựa vào việc hai người họ và Trần Hưng Hải đều đi theo Dương Thanh, ông ta cũng có thể đoán ra được mối quan hệ không tầm thường của hai người này với Dương Thanh.
“Cảm ơn hai vị tiền bối!”, Hồng Hưng cười nói.
“Đúng rồi, để tôi giới thiệu một chút, vị này là Hàn Khiếu Thiên – ông chủ nhà họ Hàn ở Yến Đô trong tương lai!”
Trần Hưng Hải cũng vội vàng giới thiệu: “Vị này là Quan Chính Sơn – ông chủ nhà họ Quan ở Yến Đô trong tương lai!”
Hồng Hưng âm thầm cả kinh, Yến Đô không hề có nhà họ Hàn và nhà họ Quan, hơn nữa Trần Hưng Hải cũng đã nói, bọn họ là nhà họ Hàn và nhà họ Quan ở Yến Đô trong tương lai.
Ông ta biết, nhà họ Trần là gia tộc ở tỉnh khác đến, sau lưng bọn họ có một chỗ dựa rất lớn, bây giờ thì ông ta cũng biết chỗ dựa đó chính là Dương Thanh.
Mà Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn lại cùng chung một phe với Dương Thanh, như vậy chẳng phải nói hai nhà này cũng là gia tộc từ tỉnh khác đến?
Sau đó ông ta lại nhớ tới hôm nay nhà họ Trần bỗng tổ chức tiệc mời liên minh năm gia tộc tới, trong lòng ông ta đột nhiên xuất hiện một suy đoán rất táo bạo.
Tất cả mọi thứ ngày hôm nay đều là kế hoạch của Dương Thanh, cậu ấy đoạt lấy một nửa sản nghiệp của năm gia tộc, thật ra chỉ vì muốn nâng đỡ nhà họ Hàn và nhà Quan lên ngôi.
Đối với Dương Thanh, nhà họ Hồng chỉ là việc ngoài ý muốn.
Nhớ tới nhà họ Thái bị diệt trước kia, sau đó nhà họ Trần phất lên, suy nghĩ của ông ta càng lúc càng rõ ràng.
Ông ta biết không bao lâu nữa, dưới tám gia tộc đứng đầu Yến Đô sẽ có thêm hai gia tộc đỉnh cao có thể sánh ngang với nhà họ Trần.
“Ông chủ Hàn! Ông chủ Quan! Sau này xin giúp đỡ nhiều hơn!”
Hồng Hưng chỉ sững sờ trong chốc lát sau đó tỉnh táo lại vội chắp tay nói.
Tiếp theo, Trần Hưng Hải dẫn mấy người đến phòng họp nhỏ của nhà họ Trần.
Ngoài Dương Thanh và Hồng Hưng ra, Trần Hưng Hải dẫn theo Trần Hạo và Trần Anh Hào, Hàn Khiếu Thiên dẫn theo Hàn Diệp, Quan Chính Sơn dẫn theo Quan Tuyết Tùng.
Trần Anh Hào vẫn đảm nhiệm công việc bưng trà rót nước.
Dương Thanh ngồi ở vị chủ tọa, những ông chủ cũ mới của các gia tộc khác thì chia nhau ngồi hai bên.
“Hôm nay mượn đỡ phòng họp của nhà Trần để mở một cuộc họp nhỏ với mọi người”.
Dương Thanh bỗng nói, mọi người cùng chăm chú lắng nghe.
Nhất là người nhà họ Hàn và họ Quan, ai cũng vô cùng chờ mong, dường như bọn họ đã biết Dương Thanh muốn nói gì.
“Trước hết, liên minh năm gia tộc đã giao ra một nửa sản nghiệp, tôi sẽ chia những sản nghiệp này ra hai phần, do nhà họ Hàn và nhà họ Quan giúp tôi quản lý”.
“Nhà họ Trần đã quản lý sản nghiệp của nhà họ Thái thay tôi rồi nên lần này tôi sẽ không chia sản nghiệp của liên minh năm gia tộc nữa.
Còn về nhà họ Hồng, vốn đã là một nhà giàu có ở Yến Đô nên không cần phải thay đổi hệ thống phát triển vốn có của mình”.
“Các vị có ý kiến gì với cách chia của tôi không?”
Dương Thanh nhìn mọi người hỏi.
“Còn về người của nhà họ Trần và nhà họ Hồng, có thể không đụng đến thì cố gắng giữ nguyên”.
Dương Thanh nói xong thì nhìn mọi người hỏi: “Các ông có ý kiến gì không?”
“Cậu Thanh, tôi có một ý tưởng!”
Đúng lúc này Hồng Hưng bỗng nói.
Lập tức ánh mắt của mọi người đều nhìn sang ông ta.
“Ông nói đi!”
Dương Thanh cũng nói.
– .
Chương 773: 773: Dương Thanh Bất An
Hồng Hưng nhìn mọi người rồi mới chậm rãi nói: “Bây giờ ở Yến Đô, kẻ mạnh làm vua, các gia tộc quyền thế có thực lực tổng hợp mạnh mẽ thì thực lực của cao thủ hàng đầu càng mạnh, số lượng cao thủ càng nhiều”.
“Sở dĩ tám nhà quyền thế ở Yến Đô giữ được vị trí đó cũng vì họ đã truyền thừa mấy đời, có nền tảng vững chắc, cao thủ như mây”.
“Nếu chúng ta đều đã đi theo cậu Thanh thì có thể nói, bốn gia tộc chúng ta vốn là một khối”.
“Không gia tộc nào trong số chúng ta có thể sánh bằng tám nhà quyền thế ở Yến Đô, nhưng nếu chúng ta thành lập liên minh bốn gia tộc, số cao thủ mà chúng ta có sẽ không thua kém bất cứ gia tộc nào trong tám nhà này”.
Nghe Hồng Hưng nói thế, mọi người đều mỉm cười chứ không hề có vẻ bất ngờ.
Nhà họ Trần, nhà họ Hàn và nhà họ Quan đã làm việc cho Dương Thanh từ trước, nhân tiện đưa gia tộc mình đến Yến Đô.
Do đó có thể nói, ba gia tộc họ vốn là một khối, chỉ có Hồng Hưng tới sau mà thôi.
Thấy mọi người không có vẻ bất ngờ, tuy Hồng Hưng hơi khó hiểu nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Chúng ta có thể chọn các cao thủ tinh nhuệ nhất từ bốn gia tộc để thành lập một đội ngũ rồi cử ra một thủ lĩnh”.
“Hơn nữa theo ý kiến của tôi, đội ngũ này không cần quá nhiều người, coi trọng chất lượng là chính, cao thủ dẫn đầu phải vừa mạnh vừa trung thành”.
“Người này có cấp bậc ngang với chúng ta, đều nghe lệnh cậu Thanh hết”.
“Không những thế, cậu Thanh còn có thể cử đội ngũ này giám sát bốn gia tộc chúng ta, để xem có ai dám làm trái với hiệp ước”.
Nghe Hồng Hưng nói thế, những người vốn đang xem thường đều sáng mắt lên.
Dù sao Hồng Hưng cũng gia nhập sau, đám người Hàn Khiếu Thiên vẫn chưa tin tưởng ông ta hẳn, chỉ lo sau này Hồng Hưng sẽ phản bội.
Nhưng sau khi nghe Hồng Hưng nói thế, họ thấy đây đúng là cách hay để giám sát bốn gia tộc, có thể hạn chế chuyện phản bội Dương Thanh tới mức tối đa.
“Tôi nói xong rồi, có thành lập đội ngũ hay không phụ thuộc vào ý cậu Thanh”, Hồng Hưng nói.
Dương Thanh nhìn Hồng Hưng với vẻ nghiền ngẫm, bỗng hiểu tại sao Trần Hưng Hải lại thuyết phục anh giữ lại Hồng Hưng.
Vì ông ta đúng là nhân tài, rất thông minh.
Ông ta cũng hiểu rõ, nếu muốn hoàn toàn nhập bọn với đám Dương Thanh chỉ trong thời gian ngắn thì không thể nào.
Nhưng nếu Dương Thanh đồng ý với đề nghị thành lập đội ngũ vừa rồi của ông ta, Dương Thanh sẽ bớt nghi ngờ ông ta rất nhiều, đồng thời ông ta còn giành được thiện cảm từ ba gia tộc kia nữa.
“Mọi người thấy đề nghị của ông chủ Hồng thế nào?”, Dương Thanh nhìn về phía những người khác.
“Cậu Thanh, đề nghị của ông chủ Hồng rất hay, có thể liên kết bốn gia tộc thật chặt chẽ, đồng thời tránh được chuyện phản bội”.
Hàn Khiếu Thiên lập tức tỏ thái độ.
Trần Hưng Hải nói: “Tôi cũng đồng ý thành lập một đội ngũ như thế!”
Quan Chính Sơn cũng nói: “Tôi không ý kiến gì!”
Dương Thanh gật nhẹ đầu: “Nếu mọi người đã không ý kiến gì thì quyết định thế đi, tiếp theo tôi sẽ cử người tới từng gia tộc để chọn ra các cao thủ tinh nhuệ nhất rồi lập thành một đội”.
Nghe thấy anh nói thế, rốt cuộc Hồng Hưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta vừa đi theo Dương Thanh, đang cần giành lấy sự tin tưởng từ anh.
Dương Thanh đồng ý với lời đề nghị của ông ta, tức là anh đã tin ông ta rồi.
“Cậu Thanh, đội ngũ này tên gì? Sẽ do ai phụ trách ạ?”
Hồng Hưng bỗng hỏi.
Dương Thanh trầm ngâm một lát rồi nói: “Đội ngũ này tên Ảnh Vệ, về phần thủ lĩnh của Ảnh Vệ, tôi sẽ sắp xếp sau!”
“Được rồi, hôm nay họp đến đây thôi, tôi sẽ giao sản nghiệp của năm gia tộc cho nhà họ Hàn và nhà họ Quan, còn 250 cao thủ tinh nhuệ đang ở nhà họ Trần thì tùy các ông phân phối”.
Dương Thanh đứng dậy.
“Vâng, thưa cậu Thanh!”
Đám người thi nhau đứng dậy, đáp.
Sau khi rời khỏi nhà họ Trần, Dương Thanh về tập đoàn Nhạn Thanh.
Năm nhà do Lê Triết dẫn đầu đã giao một nửa sản nghiệp của gia tộc cho tập đoàn Nhạn Thanh.
“Chủ tịch, sau khi có được một nửa sản nghiệp từ các gia tộc kia, giá trị của tập đoàn Nhạn Thanh trên thị trường đã tăng gấp đôi rồi!”
Khi thấy Dương Thanh, Lạc Bân kích động nói.
Dương Thanh không hề ngạc nhiên, chỉ nói: “Ông tổng hợp số liệu về sản nghiệp của năm gia tộc kia rồi chia thành hai phần, tôi sẽ cử chuyên gia quản lý”.
Lạc Bân vội gật đầu: “Vâng, thưa cậu Thanh!”
Nửa tiếng sau, Mã Siêu tới tập đoàn Nhạn Thanh.
“Anh Thanh, anh tìm em à?”
Mã Siêu bước vào văn phòng Dương Thanh rồi ngồi xuống sofa.
Dương Thanh nói chuyện thành lập Ảnh Vệ cho Mã Siêu biết.
“Anh Thanh, anh định để em làm thủ lĩnh của Ảnh Vệ đấy à?”
Sau khi nghe xong, Mã Siêu kinh ngạc hỏi.
Dương Thanh nhíu mày: “Sao thế? Cậu không muốn hả?”
Mã Siêu nói với vẻ đau khổ: “Toàn một đám gà mờ, anh bảo em làm thủ lĩnh của một đám gà mờ thì có khác gì đang làm khó em đâu?”
“Nếu cậu không đồng ý thì quên đi, để tôi cử người khác”, Dương Thanh nói.
“Anh Thanh, em đùa tí thôi, sao em lại từ chối mệnh lệnh của anh được?”
Thấy Dương Thanh hơi bất mãn, Mã Siêu vội mỉm cười: “Anh cứ yên tâm, cho dù đó chỉ là gà mờ, em cũng sẽ biến họ thành phượng hoàng!”
Mã Siêu đã từ bỏ tiền đồ của mình để đi theo anh, tuy cuối năm nay anh ta sẽ kết hôn với Ngải Lâm, nhưng người nhà họ Ngải vẫn hơi xem thường anh ta.
Mã Siêu khoát tay rồi quay người rời đi.
Không hiểu sao Dương Thanh cứ cảm thấy bất an.
Nhưng nghĩ đến thực lực của Mã Siêu, trừ mấy cao thủ mạnh nhất nhà họ Tiết ra, không ai có khả năng giữ anh ta lại, Dương Thanh cũng yên tâm hơn đôi chút.
– .
Chương 774: 774: Tiêu Tiêu Bị Đánh
Chưa đến năm giờ chiều, Tần Đại Dũng đã tới nhà trẻ Anh Tài.
Hôm nay là ngày đầu tiên Tiêu Tiêu đi học ở nhà trẻ mới, cũng là ngày Tần Đại Dũng chính thức bắt đầu cuộc sống chăm cháu sau khi về hưu.
“Ông ngoại!”
Tiêu Tiêu chưa ra khỏi nhà trẻ thì đã trông thấy Tần Đại Dũng từ xa, bèn vui vẻ huơ tay chào.
Tần Đại Dũng cũng vội giơ tay chào lại với vẻ trìu mến.
“Tiêu Tiêu, hôm nay đi học có ai bắt nạt cháu không thế?”
Trên đường về, Tần Đại Dũng dắt tay Tiêu Tiêu, cười hỏi.
Tiêu Tiêu lắc đầu: “Tiêu Tiêu siêu siêu siêu đáng yêu thế này, sao lại bị ai bắt nạt được!”
Lời Tiêu Tiêu nói khiến Tần Đại Dũng bật cười: “Cũng đúng nhỉ, Tiêu Tiêu rất đáng yêu!”
“Ông ngoại nói nhầm rồi, phải là siêu siêu siêu đáng yêu mới đúng!”
“Được rồi được rồi, siêu đáng yêu!”
“Ông ngoại, ông ngốc thật đấy, Tiêu Tiêu đã dạy ông hai lần rồi mà ông vẫn nói sai, phải là siêu siêu siêu đáng yêu cơ mà!”
“Tiêu Tiêu siêu siêu đáng yêu!”
“Lại sai rồi ạ!”
…
Hai ông cháu vừa đi vừa cười nói.
Dinh thự Vân Phong ở Giang Hải nằm trên đỉnh núi, còn dinh thự Vân Phong ở Yến Đô thì không.
Trừ việc có sân riêng ra, nó cũng khá gần các biệt thự khác, chỉ cách mấy trăm mét.
Nhà trẻ Anh Tài cũng nằm trong khu biệt thự này, Tần Đại Dũng cũng dễ đưa đón Tiêu Tiêu, không cần lái xe, chỉ cần đi bộ là được.
“Ông ơi, cháu chưa muốn về nhà, cháu muốn vào kia chơi ạ!”
Khi đi ngang qua một công viên nhỏ, Tiêu Tiêu vui vẻ nói.
Tần Đại Dũng nhìn đồng hồ, mới năm giờ hơn, chắc đám Dương Thanh vẫn chưa về, ông ấy đã nấu xong cơm tối, chỉ cần xào lại đồ sau khi về là ăn được ngay.
Tần Đại Dũng nói: “Chỉ được chơi nửa tiếng thôi nhé, bằng không ông không kịp nấu cơm cho bố mẹ và dì út của cháu đâu”.
Tiêu Tiêu vội đồng ý: “Vâng ạ!”
Không hổ là khu biệt thự xa hoa nhất Yến Đô, ngay cả công viên trong này cũng rất đẹp.
Lúc này, trong công viên khá đông, phần lớn là người già.
Có người đang chơi cờ, có người đang thổi sáo, tập thể dục, cũng có người đang cầm cọ lớn nhúng nước, viết thư pháp trên mặt đất.
Ngoài ra còn có một số người dẫn cháu tới đây chơi.
Tần Đại Dũng mỉm cười: “Ông phát hiện chỗ này vui thật đấy, sáng mai ông sẽ tới đây”.
Tần Đại Dũng mới đến đây, tuy công viên này cách nhà họ không xa nhưng đúng là ông ấy không biết thật.
“Ông ngoại, mau lên! Mau lên!”
Tần Đại Dũng tò mò nhìn xung quanh, còn Tiêu Tiêu thì kéo tay ông ấy với vẻ hơi nôn nóng, chạy tới chỗ có trẻ con ở cách đó không xa.
Ở đó có cầu trượt và xích đu, khó trách cô bé lại muốn tới nơi này.
“Ông ngoại, cho cháu chơi nửa tiếng nhé!”
Tiêu Tiêu nói rồi để cặp sách lại, tung tăng chạy đi như một chú chim nhỏ vui sướng.
Từ khi Dương Thanh quay về, Tiêu Tiêu có bố, tính cách cũng hoạt bát hẳn lên.
Cô bé nhanh chóng hòa nhập với các bạn, cùng nhau chạy nhảy chơi đùa.
Tần Đại Dũng ngồi ở ghế đá, nhìn theo Tiêu Tiêu với nụ cười hiền hòa.
Từng giây từng phút trôi đi, nhoằng cái đã hết nửa tiếng.
“Tiêu Tiêu à, chúng ta về thôi!”
Tần Đại Dũng mỉm cười bước tới.
“Ông ơi, Tiểu Quân gây họa rồi!”
Tần Đại Dũng vừa đến gần, Tiêu Tiêu đã ủ rũ nói.
“Gây họa gì cơ?”
Tần Đại Dũng hỏi với vẻ khó hiểu.
Lúc này ông ấy mới phát hiện, trừ một bé trai ra, những đứa trẻ vừa chơi cùng Tiêu Tiêu đã đi hết.
Nào ngờ Tiêu Tiêu vừa dứt lời, Tiểu Quân đã tức tối nói: “Tớ không gây họa, rõ ràng là cậu làm cơ mà!”
“Cậu đã bẻ gãy tượng! Cậu mới gây họa ấy!”
Tiêu Tiêu rất tức giận, rõ ràng Tiểu Quân sai, không ngờ Tiểu Quân lại đổ oan cho cô bé.
Lúc này Tần Đại Dũng mới phát hiện, bức tượng ở đầu chiếc xe Rolls-Royce đắt đỏ đỗ bên cạnh đã bị bẻ gãy, Tiểu Quân vẫn đang cầm bức tượng kia.
“Chẳng phải tượng đang ở trong tay cháu ư? Sao cháu lại nói oan cho Tiêu Tiêu thế?”
Tần Đại Dũng biết rõ Tiêu Tiêu sẽ không bao giờ nói dối, bức tượng đang nằm trong tay Tiểu Quân, chỉ có thể là do Tiểu Quân làm.
“Hu hu!”
Tiểu Quân bị Tần Đại Dũng dọa, lập tức nhét tượng vào tay Tiêu Tiêu rồi bất chợt khóc rống lên.
“Tiểu Quân, con sao thế? Ai bắt nạt con à?”
Nhưng câu “con ranh” của đối phương khiến Tần Đại Dũng rất tức giận: “Cô nói năng cho tử tế vào! Bằng không cô sẽ hối hận đấy!”
“Ôi chao! Ông còn dám mạnh miệng à?”
Mẹ Tiểu Quân tức giận bật cười: “Giỏi lắm, tôi không nói với ông nữa, giờ tôi sẽ gọi chồng tới xử lý chuyện này, nói cho ông biết, chồng tôi không tốt tính lắm, sẽ không dễ dàng tha cho ông đâu!”
Mẹ Tiểu Quân nói rồi gọi điện thoại luôn: “Chồng ơi, con bị đánh ở công viên này, anh mau dẫn người tới đây đi!”
– .
Chương 775: 775: Cặp Nam Nữ Chó Má
Tần Đại Dũng không ngờ đối phương lại ngang ngược đến thế, trái ý một cái là gọi người tới luôn.
Quan trọng nhất chính là, rõ ràng người bẻ gãy bức tượng là con trai họ.
Chẳng những đối phương đánh Tiêu Tiêu mà còn bắt ông ấy bồi thường nữa.
Lúc này Tiêu Tiêu cũng sợ, cứ rúc vào lòng Tần Đại Dũng, rụt rè nhìn mẹ Tiểu Quân.
“Ông à, ông mau xin lỗi đi! Nhà họ Lê đang lên như diều gặp gió, người tới từ nơi khác như ông không đắc tội được đâu”.
“Đúng thế, mau xin lỗi đi! Bằng không, chờ người nhà họ Lê đến đây, hai ông cháu sẽ phiền to đấy, cứ chịu chút thiệt thòi là được”.
Một số ông bà lão đang đứng xem tốt bụng khuyên nhủ.
Mẹ Tiểu Quân trông rất kiêu ngạo, hừng hực khí thế, nhìn Tần Đại Dũng với vẻ khinh thường.
Nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo đó, Tần Đại Dũng càng giận dữ hơn.
Ông ấy bị đối phương cào thì cũng thôi, nhưng cô ta còn tát cả Tiêu Tiêu nữa, giờ trên mặt cô bé vẫn hằn rõ dấu tay kia kìa.
Hơn nữa, lần này ông ấy về hưu, theo Dương Thanh tới Yến Đô cũng là để chăm sóc Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu mới đi học ngày đầu tiên đã bị người ta đánh, sao ông ấy có thể nhịn được chứ?
“Nếu cô đã muốn làm to chuyện thì tôi cũng chơi với cô!”
Tần Đại Dũng cắn răng.
“Ông già, ông còn muốn chơi với tôi á? Một lão già tới từ nơi khác như ông cũng dám đấu với nhà họ Lê à? Tốt lắm! Nếu ông giỏi đến thế thì mau gọi người tới đây đi!”
Mẹ Tiểu Quân cười lạnh: “Tôi cũng muốn xem xem, lão già khú đế như ông sẽ gọi được ai tới giúp”.
Trông thấy thế, những người đứng xem xung quanh cũng hơi tức giận, ai cũng nghĩ Tần Đại Dũng không biết điều, đấu với người nhà họ Lê thì có khác gì chán sống đâu.
Tần Đại Dũng không quan tâm đến người khác, gọi điện thoại luôn: “Dương Thanh, bây giờ bố và Tiêu Tiêu đang ở công viên trong khu biệt thự, bị người ta giữ lại, Tiêu Tiêu còn bị tát!”
“Sao cơ?”
Khi biết con gái mình bị đánh, Dương Thanh đang ở tập đoàn Nhạn Thanh bỗng đứng phắt dậy, tức giận nói: “Có người dám động đến con gái con ư, chán sống rồi à?”
Anh vẫn luôn cảm thấy mình nợ con, thương con gái như mạng sống.
Chỉ cần Tiêu Tiêu chịu chút ấm ức, anh cũng thấy tim mình như sắp vỡ đến nơi, bây giờ cô bé lại bị tát, có thể tưởng tượng được Dương Thanh tức giận tới mức nào.
“Bố, bây giờ con qua đó ngay, cho dù thế nào, bố cũng đừng làm căng với họ, cứ đảm bảo cho Tiêu Tiêu được an toàn, chờ con tới rồi tính sau!”
Tuy Dương Thanh tức giận nhưng cũng biết tình hình hiện giờ, vội dặn dò.
“Con cứ yên tâm, bố đang ôm Tiêu Tiêu rồi, cho dù có chết, bố cũng không để bất cứ ai tổn thương Tiêu Tiêu đâu!”
Tần Đại Dũng cam đoan.
“Thế là tốt rồi!”
Dương Thanh vừa gọi điện với Tần Đại Dũng vừa rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh.
Anh lái xe như bay, chỉ hận mình không thể bay qua đó.
Trong công viên.
Sau khi Tần Đại Dũng gọi cho Dương Thanh được khoảng 15 phút, lại có thêm một chiếc Rolls-Royce đắt đỏ chậm rãi đỗ lại.
Một thanh niên khoảng ba mươi tuổi bước xuống xe.
“Chồng!”
Thấy thanh niên kia, mẹ Tiểu Quân lập tức chạy tới, vừa khóc vừa nói: “Chồng, chính là lão già kia, chẳng những ông ta đánh em mà còn đánh cả Tiểu Quân nữa, anh phải đòi lại công bằng cho mẹ con em!”
“Ông ta muốn chết à!”
Trong mắt bố Tiểu Quân tràn ngập sự lạnh lùng và sát khí.
Khi thấy bố Tiểu Quân, những người đang đứng xem xung quanh đều biến sắc.
“Không ngờ bố cậu bé đó lại là Lê Chí Khuê!”
“Lê Chí Khuê là ai thế?”
“Lê Chí Khuê là con trai duy nhất của Lê Triết – chủ gia tộc họ Lê.
Lê Triết rất thương đứa con trai này, đã lập anh ta làm người thừa kế đời tiếp theo đấy”.
“Xem ra hai ông cháu kia thảm rồi!”
Khi thấy thanh niên kia, trong mắt những người đứng xung quanh đều có vẻ e ngại.
Tần Đại Dũng cũng không biết nhiều về thân phận của Dương Thanh, chỉ biết Dương Thanh là con rơi của gia tộc Vũ Văn.
Truyện thuộc sở hữu của ReadMe (Android) và FindNovel (iOS).
Bây giờ thấy đối phương có lai lịch lớn như thế, ông ấy bỗng thấy rất căng thẳng, chỉ sợ Dương Thanh tới rồi cũng bị liên lụy theo.
Bây giờ ông ấy rất hối hận, nếu sớm biết thế này thì đã không dẫn Tiêu Tiêu tới công viên, cũng sẽ không gặp phải chuyện này.
“Ông già, ông dám đánh vợ con tôi hả, ông chán sống rồi đúng không?”
Lê Chí Khuê bước tới, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tần Đại Dũng.
Tuy Tần Đại Dũng e ngại nhưng vẫn tức giận nói: “Tôi không hề động vào vợ con cậu, chỉ có vợ cậu đánh tôi và cháu gái tôi thôi”.
“Ông còn dám già mồm à? Câm miệng lại!”
Mẹ Tiểu Quân tức giận nói.
Tần Đại Dũng không quan tâm đến mẹ Tiểu Quân, nói với Lê Chí Khuê: “Nếu cậu không tin thì cứ hỏi đại ai đó về chuyện xảy ra hồi nãy đi, họ đều thấy cả”.
“Ồ? Thế ư?”
“Được, cứ làm theo lời em nói!”
Lê Chí Khuê mỉm cười.
Gã vỗ tay, hai tên đàn ông vạm vỡ lập tức bước về phía Tần Đại Dũng.
– .
Chương 776: 776: Siêu Anh Hùng
Nghe thấy mẹ Tiểu Quân nói thế, Tần Đại Dũng căng thẳng tới mức suýt ngất.
Vừa nhìn đã biết hai gã đàn ông vạm vỡ bên cạnh Lê Chí Khuê đều là kẻ đáng gờm, nếu họ định đánh ông ấy tàn phế thật thì đúng là dễ như bỡn.
Thấy hai gã đàn ông vạm vỡ kia sắp tới gần, Tần Đại Dũng ngày càng căng thẳng, đừng nói là đánh tàn tật, cho dù họ giết ông ấy, ông ấy cũng không sợ.
Nhưng Tiêu Tiêu phải làm sao đây?
Vừa nãy người phụ nữ độc ác kia đã tát Tiêu Tiêu một phát, nếu Tiêu Tiêu bị họ đưa đi thật, chẳng biết sẽ phải chịu đựng những gì.
Tiêu Tiêu cũng sợ, cơ thể nhỏ bé cứ run lẩy bẩy trong lòng Tần Đại Dũng.
“Tiêu Tiêu đừng sợ, có ông rồi, không ai làm hại cháu được đâu!”
Tần Đại Dũng cố gắng an ủi bằng giọng dịu dàng.
“Ông già, ông là cái thá gì chứ, ông bảo vệ nổi con ranh đó ư?”
Mẹ Tiểu Quân cười lạnh.
“Các người cứ nhắm vào tôi đây này, ức hiếp một đứa bé con thì ra thể thống gì chứ?”
Tần Đại Dũng lấy hết can đảm, tức giận quát lên.
Cùng lúc đó, Tần Đại Dũng bỗng đặt Tiêu Tiêu xuống đất rồi hô lớn: “Tiêu Tiêu, mau chạy đi!”
Sau khi đẩy Tiêu Tiêu đi, Tần Đại Dũng lập tức lao tới chỗ hai gã đàn ông vạm vỡ với đôi mắt đỏ ngầu: “Tôi liều mạng với các người!”
“Rầm!”
Tần Đại Dũng còn chưa chạm vào đối phương thì đã bị một gã đàn ông đá bay.
“Ông ơi!”
Thấy Tần Đại Dũng bị đá bay, Tiêu Tiêu hét lên rồi chạy về phía ông ấy.
“Tiêu Tiêu, cứ mặc kệ ông, cháu mau chạy đi!”
Tần Đại Dũng ngã lăn ra đất, cảm thấy xương cốt toàn thân sắp vỡ tan.
Ông ấy gắng gượng hô lên, chỉ muốn Tiêu Tiêu chạy trốn.
Nhưng sao Tiêu Tiêu có thể mặc kệ ông ngoại mình được?
“Con ranh này, đi theo bọn tao!”
Tiêu Tiêu chạy đến, định đỡ Tần Đại Dũng dậy, nhưng cô bé còn chưa kịp chạm vào Tần Đại Dũng thì đã bị một gã đàn ông tóm lấy tay.
“Chú đánh ông cháu, chú là người xấu! Đồ xấu xa!”
Tiêu Tiêu ra sức giãy giụa, nhưng sao có thể thoát được chứ?
Thấy không thoát được, Tiêu Tiêu bỗng cắn mạnh vào tay gã đàn ông, khiến gã hét lên: “Mày chán sống rồi chứ gì!”
Gã giơ tay đánh vào đầu Tiêu Tiêu.
“Tiêu Tiêu!”
Tần Đại Dũng mở to mắt, tức giận quát lên rồi cố gắng nhào tới.
Những người đang đứng xem xung quanh cũng sững sờ.
Tiêu Tiêu chỉ là một bé gái hơn bốn tuổi, còn gã đàn ông vạm vỡ là vệ sĩ của nhà họ Lê, cánh tay gã to thế kia, nếu đánh vào đầu Tiêu Tiêu thì chẳng phải sẽ khiến cô bé vỡ đầu à?
Lê Chí Khuê và mẹ Tiểu Quân, không hề định ngăn cản gã, còn nở nụ cười khinh miệt, như thể trong mắt họ, Tiêu Tiêu và Tần Đại Dũng chỉ là sâu kiến, cho dù bị giẫm chết thì cũng chẳng có ai quan tâm.
Lúc này mọi người đều nhìn về phía Tiêu Tiêu, không ai chú ý tới một chiếc Phaeton đang lao như bay đến, ngay sau đó, một thanh niên bước xuống xe.
Đúng lúc gã đàn ông kia sắp đập trúng Tiêu Tiêu, tiếng hét giận dữ bỗng vang lên: “Mày chán sống rồi!”
Nghe thấy tiếng hét giận dữ ấy, gã đàn ông kia chỉ thấy sởn da gà, đầu bỗng ù đi, như thể nội tạng đã bị thương vì tiếng hét kia vậy.
Đúng lúc gã chần chừ, một luồng khí kình mạnh mẽ bỗng lao tới.
“Rầm!”
Một tiếng động rất lớn vang lên, gã đàn ông vạm vỡ nặng gần 100kg bay đi như quả bóng.
“Rầm!”
Ngay sau đó lại có thêm một tiếng vang nữa, cơ thể gã đàn ông vạm vỡ đập mạnh vào chiếc Rolls-Royce đắt tiền của mẹ Tiểu Quân.
Sau đó gã nằm im, không rõ còn sống hay đã chết.
Vào giờ phút này, mọi người đều kinh ngạc!
“Bố ơi!”
Khi thấy Dương Thanh, Tiêu Tiêu lập tức ấm ức gọi rồi nhào vào lòng anh, khóc òa: “Bố ơi, Tiêu Tiêu không bẻ gãy tượng đâu, là Tiểu Quân làm đấy.
Họ bắt nạt Tiêu Tiêu và ông, còn định đưa Tiêu Tiêu đi nữa kìa”.
Tiêu Tiêu khóc lóc thảm thiết, khiến Dương Thanh cảm thấy tim mình như sắp vỡ tới nơi.
Trong đôi mắt đỏ ngầu của anh tràn ngập sát khí dữ dội.
“Tiêu Tiêu đừng sợ! Có bố ở đây rồi, không ai dám bắt nạt con nữa đâu!”, Dương Thanh cố gắng nói thật dịu dàng.
“Thanh, cuối cùng con cũng đến!”
Tần Đại Dũng cũng bước tới, nhưng sắc mặt ông ấy tái mét, trên ngực áo vẫn còn dấu chân hết sức rõ ràng.
“Bố không sao chứ?”
Dương Thanh hỏi với vẻ tự trách.
Tần Đại Dũng lắc đầu, trong mắt tràn ngập sự lo lắng, nói khẽ: “Hình như đối phương có lai lịch không tầm thường, con đừng làm căng với họ”.
Tần Đại Dũng không biết rõ thân phận thực sự của Dương Thanh, ông ấy rất sợ Dương Thanh sẽ chuốc họa vào thân trong cơn tức giận.
Dương Thanh nói: “Bố cứ yên tâm, chuyện tiếp theo để con xử lý cho ạ”.
Tần Đại Dũng gật nhẹ đầu.
Lúc này đám đông mới biết, thanh niên vừa xuất hiện là bố của cô bé kia.
“Ê, mày chính là bố của con ranh kia à?”
Tần Đại Dũng lắc đầu, tuy hồi nãy ông ấy bị đá bay nhưng chỉ thấy hơi khó chịu ở ngực chứ không bị thương nặng.
“Tiêu Tiêu, con về nhà với ông trước nhé, để bố xử lý chuyện này, được không?”, Dương Thanh hỏi.
Tiêu Tiêu vội vàng lắc đầu: “Bố, bố chỉ có một mình, còn họ rất đông và xấu xa, Tiêu Tiêu sợ bố bị thương mất”.
Nhìn đứa con gái hiểu chuyện, Dương Thanh vô cùng đau lòng.
“Tiêu Tiêu, chẳng phải con nói bố là siêu anh hùng của con à? Con đã thấy kẻ xấu nào có thể làm hại đến siêu anh hùng chưa?”, Dương Thanh dịu dàng nói.
Tiêu Tiêu lắc đầu: “Chưa ạ!”
“Nếu chưa thì con phải tin tưởng bố chứ, con cứ về nhà với ông đi, lát nữa bố sẽ về chơi với con!”
Dương Thanh nói tiếp.
“Vâng ạ!”
Lúc này Tiêu Tiêu mới đồng ý: “Nhưng bố phải cẩn thận nha, đừng để thua người xấu đấy!”
“Được, bố cam đoan với con, chắc chắn bố sẽ đánh bại người xấu!”, Dương Thanh nói một cách chắc chắn.
– .
Chương 777: 777: Nó Tên Là Dương Thanh
“Định đi đấy à? Đã hỏi tao chưa thế?”
Tần Đại Dũng đang định dẫn Tiêu Tiêu rời đi, Lê Chí Khuê chợt nói.
“Bố, hai ông cháu cứ đi đi, có con ở đây rồi, không ai ngăn cản hai người được!”, Dương Thanh nói.
Tuy Tần Đại Dũng căng thẳng nhưng cũng biết, nếu họ ở lại thì chỉ thêm gánh nặng cho Dương Thanh, do đó ông ấy dặn Dương Thanh phải cẩn thận rồi dắt Tiêu Tiêu về nhà.
“Ngăn họ lại cho tôi!”
Sắc mặt của Lê Chí Khuê hết sức khó coi, gã ra lệnh một tiếng, tên vệ sĩ còn lại lập tức lao về phía Tần Đại Dũng.
Nhưng đối phương còn chưa tới nơi thì đã bị Dương Thanh chắn đường.
“Nếu mày không muốn chết, tốt nhất là ngoan ngoãn cút ra chỗ khác đi!”
Dương Thanh híp mắt, nhìn chằm chằm vào tên vệ sĩ.
Đến giờ tên vệ sĩ đã bị Dương Thanh đá bay lúc nãy vẫn chưa tỉnh lại.
Sau khi nghe thấy Dương Thanh nói thế, tên vệ sĩ còn lại lập tức hiểu ngay, đối phương chính là người luyện võ.
Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Đại Dũng dẫn Tiêu Tiêu rời đi.
Sắc mặt Lê Chí Khuê vô cùng u ám, gã là cậu cả của nhà họ Lê, làm gì có ai dám chống đối gã đâu cơ chứ?
Bây giờ, một thanh niên trẻ măng lại dám đánh người của gã ngay trước mặt gã, đúng là sự sỉ nhục lớn lao.
“Anh vừa bảo tôi bồi thường nhỉ? Đúng rồi, bao nhiêu tiền thế?”
Dương Thanh chợt hỏi.
“Một tỷ! Nếu hôm nay mày không lấy ra được một tỷ thì đừng hòng sống sót rời khỏi đây”.
Lê Chí Khuê còn chưa đáp lời, mẹ Tiểu Quân đã hống hách nói.
“Hai người chắc chắn rằng muốn tôi bồi thường một tỷ à?”, trong mắt Dương Thanh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
“Thằng oắt kia, tao chỉ cho mày một tiếng thôi, trong vòng một tiếng, nếu chưa có một tỷ, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết”.
Trong mắt Lê Chí Khuê tràn ngập vẻ trêu ngươi: “Tao thấy con gái mày xinh xắn thế kia, chắc vợ mày cũng đẹp lắm nhỉ?”
“Nếu mày không bồi thường nổi thì để vợ mày ngủ với tao một đêm đi, tao sẽ miễn cưỡng đồng ý”.
Dương Thanh bỗng bật cười.
Nếu Mã Siêu đang ở đây, chắc chắn anh ta cũng biết, nếu Dương Thanh cười trong tình huống này thì sẽ xảy ra chuyện đáng sợ tới mức nào.
“Được, nếu anh muốn một tỷ, tôi sẽ cho anh”.
Dương Thanh nói rồi gọi điện thoại: “Chuyển cho nhà họ Lê một tỷ ngay nhé!”
Sau khi cúp máy, Dương Thanh nói: “Không cần đến một tiếng, chắc chưa đầy năm phút nữa, một tỷ sẽ được chuyển vào tài khoản của nhà họ Lê”.
“Mày đang đùa tao đấy à?”
Sắc mặt của Lê Chí Khuê u ám đến mức đáng sợ, gã nghiến răng ken két.
“Đùa anh á? Sao tôi phải đùa với anh?”, Dương Thanh hỏi.
“Mày tưởng mày nói đã chuyển một tỷ vào tài khoản của nhà họ Lê thì sẽ có ngay à?”
Lê Chí Khuê tức giận chất vấn.
“Nếu anh không tin thì tôi cũng bó tay”.
Dương Thanh cười lạnh: “Đúng rồi, anh có thể gọi điện cho Lê Triết cơ mà, bảo với ông ta tôi tên là Dương Thanh nhé!”
Cùng lúc đó, ở nhà họ Lê.
Trong phòng của chủ gia tộc, tiếng đập đồ liên tục vang lên, dòng chính của nhà họ Lê đứng hết ngoài cửa, không ai dám vào.
“Khốn kiếp! Tài sản của nhà họ Lê có hơn bảy mươi tỷ, giờ tự dưng phải tặng một nửa cho người ta!”
“Đến khi chết đi, tôi biết đối mặt với liệt tổ liệt tông của nhà họ Lê kiểu gì bây giờ?”
“Tổ tiên của nhà họ Lê ơi, con có tội! Con có lỗi với nhà họ Lê!”
Lê Triết – chủ gia tộc họ Lê vừa ném đồ, vừa hét lớn với vẻ tự trách.
Lúc này ông ta đang thấy vô cùng hối hận, nếu biết chỗ dựa của nhà họ Trần mạnh mẽ đến thế, có chết ông ta cũng không dám dây vào họ đâu.
Giờ thì hay rồi, chẳng những không tiêu diệt được nhà họ Trần mà còn phải dâng một nửa sản nghiệp của nhà họ Lê cho người ta nữa.
“Dương Thanh, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu, tao thề, tao sẽ không bao giờ bỏ qua cho mày!”
Lê Triết nghiến răng nghiến lợi.
Sau khi trút giận xong, Lê Triết mới ra khỏi phòng, thấy dòng chính của nhà họ Lê đã đứng hết ở bên ngoài.
“Chủ gia tộc, ông không sao chứ?”
Những người thuộc dòng chính của gia tộc đang định đến hỏi xem tại sao Lê Triết lại giao một nửa sản nghiệp của gia tộc cho người khác, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng thấy Lê Triết tức giận như vậy, không ai dám nhắc tới chuyện này nữa.
Lê Triết cắn răng: “Mọi người vào đi, bây giờ chúng ta sẽ mở cuộc họp gia tộc!”
Người nhà họ Lê nhanh chóng ngồi vào với nhau, Lê Triết ngồi ở ghế giữa.
Ông ta nhìn đám người, chợt hỏi: “Lê Chí Khuê đâu rồi?”
“Chủ gia tộc, Tiểu Quân gặp chút chuyện nên Chí Khuê đi xem rồi”, một bề trên có quan hệ không tệ với Lê Chí Khuê lên tiếng.
“Tiểu Quân không sao chứ?”, Lê Triết hỏi.
Cho dù thế nào, Tiểu Quân cũng là cháu ông ta.
Người vừa trả lời lại nói tiếp: “Chủ gia tộc cứ yên tâm, Chí Khuê đã đến đó rồi, chắc chắn sẽ không sao hết”.
“Tiểu Quân không sao là tốt rồi!”
Lê Triết nói rồi nhìn đám người, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi biết mọi người đến đây để làm gì, mọi người đang muốn hỏi tại sao tôi lại giao một nửa sản nghiệp của gia tộc cho tập đoàn Thịnh Thiên đúng không?”
“Bây giờ tôi sẽ cho mọi người biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Lê Triết bắt đầu kể lại chuyện liên minh năm gia tộc định tiêu diệt nhà họ Trần để tăng địa vị của nhà họ Lê ở Yến Đô, nhưng lại gặp phải Dương Thanh.
“Lần này tôi đã tính sai, đánh giá thấp thực lực của đối thủ nên mới khiến nhà họ Lê bị thiệt hại nặng nề, tôi sẽ gánh chịu mọi hậu quả!”
Lê Triết cắn răng: “Nhưng mọi người cứ yên tâm, tôi không bao giờ từ bỏ thế đâu.
Cho dù nhà họ Trần có chỗ dựa mạnh mẽ đến mấy, tôi cũng không bao giờ dễ dàng bỏ qua cho việc họ đã cướp mất một nửa sản nghiệp của chúng ta!”
Lê Chí Khuê cũng sững sờ: “Ôi mẹ ơi! Thằng ngu kia thật sự chuyển một tỷ cho nhà họ Lê ạ?”
“Ai chuyển tiền thế?”
Lê Triết có linh cảm rất xấu, ngay cả giọng nói cũng run lên.
“Là một thanh niên khoảng hai bảy, hai tám tuổi ạ.
Bố, bố không biết thằng ngu này vênh váo tới mức nào đâu”.
Lê Chí Khuê rất vui mừng, cười nói: “Chính thằng ngu này đã bảo con gọi điện cho bố, đúng rồi, nó còn bảo con nói với bố, nó tên là Dương Thanh!”
– .
Chương 778: 778: Bố Tao Đến Rồi
Khi nghe thấy Lê Chí Khuê nói người chuyển tiền cho nhà họ Lê chính là Dương Thanh, Lê Triết sợ tới mức suýt tè ra quần.
“Lê Chí Khuê, con nghe đây, bây giờ con lập tức quỳ xuống xin tha cho bố, bằng không con chỉ còn đường chết mà thôi!”
Lê Triết nghiến răng nghiến lợi.
Nhà họ Lê phải giao một nửa sản nghiệp cho người khác cũng là vì Dương Thanh.
Ông ta mở cuộc họp để nhắc nhở các thành viên trong gia tộc, không được đắc tội với Dương Thanh trước khi họ tìm được chỗ dựa mạnh mẽ.
Kết quả cuộc họp còn chưa kết thúc, con trai ruột của ông ta đã đắc tội với Dương Thanh rồi.
“Bố, bố đang nói gì thế? Nó chỉ là một thằng khố rách áo ôm lái con Phaeton mà thôi, sao con phải quỳ xuống cầu xin nó ạ?”
Lê Chí Khuê không tin người lái chiếc Phaeton chỉ trị giá mấy triệu lại có tư cách khiến cậu cả nhà họ Lê như gã phải quỳ xuống xin tha.
“Thằng trời đánh này! Bố đã bảo con quỳ thì con cứ quỳ cho bố!”
Lê Triết giận dữ quát: “Bây giờ bố sẽ đến chỗ con, nếu trước khi bố tới, con vẫn chưa được người ta tha thứ cho thì bố sẽ đích thân đánh gãy chân chó của con đấy!”
Lê Triết nói rồi cúp máy luôn.
Thấy Lê Triết cúp máy, Lê Chí Khuê cũng sững sờ, gã lại nhìn về phía Dương Thanh.
Theo gã thấy, Dương Thanh chỉ là tên nhãi nhép mặc đồ vỉa hè, lái Phaeton, cho dù gia thế của anh mạnh mẽ đến mấy thì cũng không thể ngang hàng với gã được.
“Chồng ơi, bố nói gì thế?”
Mẹ Tiểu Quân hỏi.
Lê Chí Khuê cười khan: “Bố bảo chúng ta quỳ xuống xin tha!”
“Sao cơ? Quỳ xuống xin tha á? Bố điên rồi à? Bố bảo chúng ta quỳ xuống để xin một thằng đến từ nơi khác tha thứ ư?”
Sắc mặt của mẹ Tiểu Quân thay đổi hẳn.
Lê Chí Khuê lại nhìn Dương Thanh rồi nói với vợ: “Anh nghĩ bố đã nhận nhầm người, chắc chắn ông ấy tưởng thằng ranh này là một nhân vật lớn mà ông ấy biết”.
“Nói thừa! Chắc chắn bố đã nhận nhầm rồi, bằng không, sao bố lại bảo chúng ta quỳ xuống xin tha chứ?”, mẹ Tiểu Quân nói.
“Thằng ranh kia, tao đã hỏi bố tao rồi, ông ấy nói tiền đã về tài khoản, mày cũng biết điều đấy”.
Lê Chí Khuê vênh váo nói: “Đấy mới là khoản bồi thường cho xe của vợ tao thôi, còn chuyện bố vợ mày đánh vợ con tao nữa, mày định xử lý thế nào?”
“Anh muốn thế nào?”
Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
Lê Chí Khuê chưa kịp mở lời, mẹ Tiểu Quân đã nói: “Giờ mày bồi thường thêm một tỷ phí tổn thất về mặt tinh thần nữa, bọn tao sẽ cho mày rời đi”.
Dương Thanh bỗng mỉm cười: “Hồi nãy hai người vừa nói, trong một tỷ kia đã có cả phí bồi thường tổn thất về mặt tinh thần cơ mà?”
“Bọn tao muốn mày đưa tiền mặt cho bọn tao, nhưng mày lại chuyển tiền vào tài khoản của nhà họ Lê, xem như không có nữa!”
Mẹ Tiểu Quân nói với vẻ tham lam.
Theo cô ta thấy, Dương Thanh dễ dàng chuyển một tỷ vào tài khoản của nhà họ Lê như thế, chắc chắn đã bị danh tiếng của nhà họ Lê hù dọa rồi.
Nếu Dương Thanh đã có thể dễ dàng lấy ra một tỷ thì rõ ràng cũng không phải kẻ thiếu tiền, đòi thêm một tỷ nữa cũng chẳng sao.
Lê Chí Khuê cũng nghĩ thế, gã cười híp mắt: “Mày nghe vợ tao nói rồi chứ? Bồi thường một tỷ, tao sẽ bỏ qua cho mày!”
Những người đang đứng xem đều sững sờ.
Rất nhiều người đang kinh ngạc trước sự trơ trẽn của Lê Chí Khuê và mẹ Tiểu Quân.
Nhưng vì e ngại địa vị của nhà họ Lê ở Yến Đô nên không ai dám nói gì.
Họ cứ tưởng Dương Thanh sẽ ngoan ngoãn chuyển thêm một tỷ nữa cho Lê Chí Khuê và mẹ Tiểu Quân, nào ngờ anh lại lắc đầu: “Tôi thấy một tỷ là đủ rồi, nhiều hơn nữa thì không có đâu!”
“Vâng ạ!”
Mã Siêu đáp rồi khoát tay: “Đập cho tôi!”
Sau khi anh ta ra lệnh xong, một trăm người đàn ông lập tức lao tới chỗ hai chiếc Rolls-Royce của vợ chồng Lê Chí Khuê, giơ vũ khí lên đập thật lực.
“Khốn kiếp! Dừng tay! Bọn mày dừng tay cho tao! Đây là xe của tao, bọn mày không được đập!”
Thấy chiếc xe yêu quý của mình bị đập, mẹ Tiểu Quân cuống quýt hô lên.
Chẳng riêng gì xe của mẹ Tiểu Quân, xe của Lê Chí Khuê cũng bị đập nốt.
Đám đông đứng xung quanh đều rất ngạc nhiên, hai chiếc xe này là Rolls-Royce trị giá tận mấy chục triệu đấy! Cứ thế đập luôn à?
“Thằng khốn! Mày bồi thường cho bọn tao ngay! Mày bồi thường xe cho bọn tao ngay!”
Mẹ Tiểu Quân nhào tới chỗ Dương Thanh.
“Rầm!”
Cô ta còn chưa đến gần thì đã bị Mã Siêu đá bay.
Dương Thanh nhìn mẹ Tiểu Quân từ trên cao, cười lạnh: “Chẳng phải tôi vừa chuyển một tỷ cho nhà họ Lê rồi à? Bây giờ hai chiếc xe này thuộc về tôi, tôi đập xe của tôi thì liên quan gì tới cô chứ?”
Mẹ Tiểu Quân hoàn toàn sững sờ, lúc này mới nhớ ra họ vừa lừa Dương Thanh một tỷ.
Nhưng cô ta có định đưa Dương Thanh hai chiếc xe này đâu!
Ban đầu cô ta chỉ tốn hai, ba trăm nghìn để sửa lại bức tượng bị gãy.
Giờ thì hay rồi, Rolls-Royce mấy chục triệu đã hoàn toàn trở thành đồ bỏ đi.
“Mày dám động đến vợ tao, mày muốn chết à?”
Lê Chí Khuê lao đến, tức giận quát.
Đúng lúc gã dứt lời, một chiếc Rolls-Royce phiên bản dài đã nhanh chóng đỗ lại.
Trong mắt Lê Chí Khuê lập tức lóe lên vẻ đắc ý: “Bố tao đến rồi, mày xong đời là cái chắc!”
– .
Chương 779: 779: Bắt Đầu Trả Thù
Đúng là Lê Triết thật, ông ta bước xuống khỏi chiếc Rolls-Royce phiên bản dài kia.
“Không ngờ lại là Lê Triết – chủ gia tộc họ Lê thật kìa!”
“Xem ra cậu thanh niên này gây họa lớn rồi, giờ nhà họ Lê đang lên như diều gặp gió, sau khi nhà họ Thái bị nhà họ Trần thay thế, nhà họ Lê có xu hướng trở thành gia tộc mạnh nhất sau tám nhà quyền thế ở Yến Đô”.
“Nghe nói nhà họ Lê đã bắt tay với bốn gia tộc khác để lập nên liên minh năm gia tộc, còn Lê Triết chính là người đứng đầu liên minh này”.
Khi thấy Lê Triết, những người đứng xem đều có vẻ kinh ngạc, xì xào bàn tán.
Lê Chí Khuê và mẹ Tiểu Quân mừng rỡ như điên, mẹ Tiểu Quân vênh váo nói: “Chẳng phải mày vừa hống hách lắm à? Hống hách nữa đi!”
“Nó đã sợ tới mức tè ra quần rồi, làm sao dám nữa! Bây giờ nhà họ Lê chúng ta chỉ thua mỗi tám nhà quyền thế ở Yến Đô, bố anh là chủ gia tộc họ Lê, ai dám đắc tội với chúng ta nào?”
Lê Chí Khuê ngạo nghễ nói.
Dương Thanh nhìn Lê Chí Khuê, nói với vẻ dí dỏm: “Nhỡ bố anh đến đây để dạy dỗ anh thì sao?”
“Đã đến nước này rồi mà mày vẫn tinh tướng trước mặt tao à?”
Lê Chí Khuê tức giận nói: “Tao cho mày cơ hội cuối cùng, lập tức quỳ xuống cầu xin tao, có lẽ mày vẫn còn đường sống!”
Dương Thanh khinh thường liếc Lê Chí Khuê rồi nhìn về phía Lê Triết đang vội vàng đi đến.
Trông Lê Triết rất lo lắng, còn chạy bước nhỏ luôn.
“Bố! Rốt cuộc bố cũng đến rồi, chính là thằng nhãi này, nó vừa đòi giết con, còn nói cho dù bố tới đây thì bố cũng không dám làm gì nó hết, nó còn gọi cả đống người nữa ạ”.
Lê Chí Khuê vội tiến lên đón.
Mẹ Tiểu Quân cũng nói: “Bố, thằng khốn này có một đứa con gái, chính con ranh đó đã đánh cháu bố đấy, bố phải làm chủ cho chúng con!”
“Bốp!”
Lê Triết tát mẹ Tiểu Quân một phát, khiến cô ta lảo đảo, ngồi bệt xuống đất luôn.
Vào giờ phút này, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Sao Lê Triết lại tát con dâu vậy?
“Bố! Sao bố lại đánh con?”
Mẹ Tiểu Quân ngơ ngác hỏi.
“Ông đây đánh cô vì cô ăn nói xằng bậy đấy!”, Lê Triết giận dữ quát.
Lúc này, đừng nói là đánh mẹ Tiểu Quân, ông ta còn muốn giết người phụ nữ này luôn kia kìa.
“Bố! Rõ ràng con gái của thằng súc sinh này đã đánh cháu bố, sao bố lại đánh em Ngọc ạ?”
Lê Chí Khuê cũng ngơ ngác, ngờ vực hỏi.
“Bốp!”
Nào ngờ Lê Triết lại quay sang tát Lê Chí Khuê.
“Sao ông đây lại sinh ra thằng ngu như mày nhỉ?”
Trong mắt Lê Triết hừng hực lửa giận, sau khi tát Lê Chí Khuê xong thì xông tới đạp thêm mấy phát.
Lê Chí Khuê không dám đánh trả, chỉ có thể kêu đau: “Bố, bố đánh nhầm rồi! Đánh nhầm rồi! Con gái của thằng khốn kia đánh cháu bố, bố phải đánh nó mới đúng chứ”.
“Mày câm miệng lại cho tao!”
Lê Triết tức điên, tẩn Lê Chí Khuê tơi bời.
Hồi nãy ông ta đã dặn Lê Chí Khuê quỳ xuống đất, xin Dương Thanh tha thứ, nhưng giờ thì hay rồi, chẳng những Lê Chí Khuê không xin lỗi mà còn chửi người ta là đồ khốn nữa cơ.
Mẹ Tiểu Quân còn chửi con gái của Dương Thanh là con ranh, chẳng phải là đang chán sống à?
Dương Thanh khoanh tay, lạnh lùng nhìn mọi chuyện xảy ra, vẫn không nói gì.
Mã Siêu đứng cạnh anh như một tòa tháp sắt.
Một trăm người đàn ông vạm vỡ im lặng đứng xung quanh, chờ đợi mệnh lệnh từ Dương Thanh.
Còn đám đông đang đứng xem thì sững sờ.
Họ không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra, họ cứ tưởng sau khi Lê Triết tới đây, chắc chắn Dương Thanh sẽ phải trả giá đắt, nào ngờ bây giờ Dương Thanh vẫn yên ổn đứng đó, còn Lê Chí Khuê thì bị Lê Triết tẩn cho một trận.
Lê Triết cũng rất mạnh tay, trên mặt Lê Chí Khuê nhanh chóng dính đầy máu.
“Cậu Thanh, rất xin lỗi cậu, đều do tôi không biết dạy con!”
Lúc này Lê Triết mới đi đến trước mặt Dương Thanh, hơi khom người, nói bằng giọng cầu khẩn: “Xin cậu Thanh cho con trai tôi một con đường sống!”
Rầm!
Nghe thấy thế, ai cũng kinh ngạc!
Lời Lê Triết nói như tiếng sấm, nổ vang trong đầu Lê Chí Khuê và mẹ Tiểu Quân.
Họ bỗng cảm thấy mình đang nằm mơ.
Lê Triết là chủ gia tộc họ Lê, bây giờ lại cúi đầu xin lỗi Dương Thanh, còn xin anh cho Lê Chí Khuê một con đường sống nữa.
Cho đến giờ phút này, Lê Chí Khuê mới hiểu được tại sao trong điện thoại, Lê Triết lại bảo gã quỳ xuống xin tha.
Vừa nãy ông ta đánh gã cũng là để tỏ thái độ với Dương Thanh.
Mẹ Tiểu Quân còn hoảng sợ hơn.
Cô ta nghĩ đến việc mình đã tát con gái Dương Thanh, còn chửi cô bé nữa, chỉ muốn khâu miệng lại cho rồi.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Ông không có tư cách lên tiếng, cứ câm miệng rồi đứng sang bên đi, tôi sẽ đích thân xử lý!”
Nghe thấy thế, sắc mặt Lê Triết khó coi tới cực điểm, ông ta cắn răng: “Cậu Thanh, rốt cuộc phải làm thế nào thì cậu mới nguôi giận?”
“Bốp!”
Dương Thanh tát Lê Triết rồi quát: “Tôi bảo ông câm mồm!”
Lần này Lê Triết sợ hết hồn, khi ở nhà họ Trần, Dương Thanh cũng không tức giận đến thế, còn giờ anh tức giận thật rồi.
Cũng có nghĩa là hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Đám đông vây xem đều trợn tròn mắt, có người còn dụi mắt thật mạnh để xem mình có bị hoa mắt không.
Không ngờ chủ gia tộc họ Lê lại bị Dương Thanh tát cho, quan trọng nhất là Lê Triết thực sự không dám nói gì nữa.
“Vụ anh đánh bố vợ tôi cũng dễ tính lắm”.
Dương Thanh bỗng nhìn về phía Lê Chí Khuê: “Ở đây tôi có một trăm anh em, mỗi người sẽ đá anh một phát, nếu anh vẫn sống sót thì xem như anh may!”
“Được rồi, bắt đầu đi!”
Dương Thanh ra lệnh, Mã Siêu lập tức đi về phía mẹ Tiểu Quân.
Còn một trăm người đàn ông vạm vỡ thì bao vây Lê Chí Khuê lại.
– .
Chương 780: 780: Trả Lại Gấp Mười Lần
Thấy đám người đông như kiến vây xung quanh mình, Lê Chí Khuê sợ đến nỗi sắp tè ra quần.
Những người này nhìn là biết không phải người hiền lành.
Một trăm người, mỗi người một cú đá, dù là người sắt cũng sẽ mất mạng như chơi.
“Bố, cứu con! Cứu con với!”
Lê Chí Khuê bỗng nhìn Lê Triết, bây giờ chỉ có bố gã mới có thể cứu được gã.
Cùng lúc đó Mã Siêu đi tới trước mặt mẹ Tiểu Quân, lạnh lùng nói: “Giơ bàn tay đánh Tiêu Tiêu ra!”
Mẹ Tiểu Quân sợ xanh mặt, quỳ bịch xuống chân Mã Siêu, khóc lóc cầu xin nói: “Tôi sai rồi, tôi biết sai thật rồi.
Sau này tôi sẽ không dám tùy tiện đánh người nữa, cầu xin cậu cho tôi một cơ hội, tôi biết sai thật rồi”.
Mã Siêu vẫn thờ ơ nói: “Lúc cô đánh một đứa bé mới bốn tuổi sao không biết sai? Bây giờ mới biết sai à? Muộn rồi!”
“Nếu cô không tự giơ tay ra, tôi sẽ phế bỏ hai cánh tay của cô”.
Mẹ Tiểu Quân biết, Mã Siêu sẽ không bỏ qua cho mình.
“Bố ơi, xin bố hãy cứu con.
Con biết sai rồi!”, mẹ Tiểu Quân lại cầu xin Lê Triết.
Lê Triết đứng bên cạnh, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Ông ta đường đường là chủ nhà họ Lê nhưng bây giờ con trai và con dâu đều bị người của Dương Thanh khống chế.
Một trăm cao thủ sắp thay nhau đạp con trai ông ta mỗi người một cước, con ông ta còn sống nổi không?
Còn con dâu của mình cũng sắp đối mặt với nỗi đau bị chặt tay, thậm chí mãi mãi sẽ không nói chuyện được nữa.
Ông ta cũng chỉ có mỗi đứa con trai Lê Chí Khuê này, nếu gã chết thật, vậy sau này nhà họ Lê nên làm thế nào đây?
“Ra tay!”
Dương Thanh bỗng ra lệnh.
“Bốp!”
Dương Thanh vừa dứt lời, Lê Chí Khuê liền bị người ta đạp văng ra mười mấy mét, sau đó cơ thể ngã phịch xuống đất, bị đụng trúng hai lần.
“A! Con sắp chết rồi! Con sắp chết rồi! Bố ơi, cứu con! Cứu con với!”
Lê Chí Khuê đau đớn kêu lên.
Đây mới chỉ là cú đá đầu tiên mà gã đã gãy mấy cái xương, sao gã có thể chịu nổi chín mươi chín cú đá còn lại chứ?
“Răng rắc!”
Cùng lúc đó, Mã Siêu cũng đạp lên tay phải của mẹ Tiểu Quân, tiếng xương gãy răng rắc vang lên.
“Á!”
Mẹ Tiểu Quân chỉ hét lên một tiếng rồi ngất đi.
Lúc này những người xem xung quanh đều sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi.
Đường đường là cậu cả nhà họ Lê và vợ của gã, một người thì bị người khác đạp gãy tay, còn một người thì sắp bị một trăm cao thủ đá một trăm cước trước mặt ông chủ nhà họ Lê.
“Bốp bốp bốp!”
Tiếp đó là năm sáu cái chân liên tiếp đá ra, Lê Chí Khuê không biết mình đã gãy bao nhiêu cái xương, gã chỉ biết không ngừng gào thét.
“Đủ rồi!”
Rốt cuộc Lê Triết cũng không thể chịu đựng được nữa, ông ta vọt tới trước mặt Dương Thanh rống lên.
Hai mắt Dương Thanh lạnh lùng nhìn chằm chằm Lê Triết nói: “Con trai và con dâu của ông sỉ nhục, đánh đập bố vợ và con gái tôi trước mặt mọi người, bây giờ ông nói với tôi đủ rồi?”
Đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Dương Thanh, Lê Triết sợ run người, cắn răng nói: “Cậu Thanh, tôi thừa nhận, con trai và con dâu tôi đã làm sai chuyện, nhưng cũng không đến nỗi bị phạt nặng như vậy chứ?”
“Cậu xem, cánh tay đánh người của con dâu tôi đã gãy, con trai tôi cũng bị đạp bảy tám cái rồi, cậu có thể nể mặt tôi tha cho bọn chúng một con đường sống không?”
Giọng nói của Lê Triết dịu lại rất nhiều.
Ông ta hiểu rõ, bây giờ ông ta không hề có tư cách bàn điều kiện với Dương Thanh.
Nhưng nếu ông ta không cầu xin Dương Thanh bỏ qua thì con trai và con dâu của ông ta chỉ còn đường chết.
Dương Thanh lắc đầu: “Không được!”
“Không phải con trai và con dâu ông rất thích đòi người khác bồi thường tổn thất tinh thần sao?”
Dương Thanh bỗng nói: “Vậy hôm nay tôi cũng đòi chút phí tổn thất tinh thần cho bố vợ và con gái tôi.
Mười tỷ! Trong vòng mười phút, tôi muốn thấy số tiền đó được chuyển tới tài khoản của tập đoàn Nhạn Thanh, như vậy việc hôm nay sẽ xem như kết thúc”.
Lê Triết sững sờ, Dương Thanh đã lấy đi một nửa sản nghiệp của nhà họ Lê, đó là tài sản ba, bốn chục tỷ rồi.
Thế mà bây giờ anh còn đòi thêm mười tỷ tiền mặt nữa.
Anh muốn vét sạch của cải của nhà họ Lê sao?
Ông ta đột nhiên hiểu rõ tại sao lúc trước Dương Thanh lại thoải mái đưa cho nhà họ Lê một tỷ như vậy.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










