Chàng Rể Chiến Thần
Tập 80 : 791: Chủ Tịch Kim Tuyệt Vọng (c791-c800)
❮ sautiếp ❯Chương 791: 791: Chủ Tịch Kim Tuyệt Vọng
Chủ tịch Kim xụi lơ trên ghế làm việc, vẻ mặt bàng hoàng.
“Sao, sao lại như vậy?”
Công ty vật liệu xây dựng Chấn Long vừa dựa vào nhà họ Tiết, thế mà bây giờ lại gặp phải nhiều phiền phức như vậy.
Mỗi cái đều là tai họa lớn.
Công ty ở cấp bậc như Chấn Long chỉ cần có một tin tức bất lợi đã đủ để khiến giá trị trường sụt giảm.
“Ai có thể nói cho tôi biết? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chủ tịch Kim nổi giận gào lên.
Lưu Long cau mày, bỗng lên tiếng: “E là có người đứng sau đang nhằm vào ông!”
Chủ tịch Kim nghiến răng nghiến lợi nói: “Với địa vị của công ty vật liệu xây dựng Chấn Long, ai dám động vào?”
“Chủ tịch Kim, giá cổ phiếu của công ty vẫn đang không ngừng sụt giảm.
Ước tính từ lúc bắt đầu giao dịch đến giờ đã mất hơn chục tỷ.
Cứ thế này chỉ sợ hôm nay sẽ còn giảm thêm hơn mười tỷ nữa”.
Phó tổng giám đốc bộ phận tài chính trầm giọng nói: “Hiện giờ giá trị sụt giảm chỉ là việc nhỏ.
Quan trọng là trên mạng có rất nhiều tin tức vật liệu của công ty chúng ta có vấn đề.
Nếu không mau chóng ép xuống chỉ sợ đến phiên giao dịch chứng khoán ngày mai sẽ xuống kịch sàn”.
“Với tốc độ sụt giảm giá trị hiện giờ, tối đa ba ngày nữa, công ty vật liệu xây dựng Chấn Long sẽ phải xin phá sản”.
Sắc mặt chủ tịch Kim trắng bệch.
Ông ta vừa mới thảo luận với Lưu Long tập đoàn Nhạn Thanh có thể chống đỡ mấy ngày.
Bây giờ công ty của ông ta lại có nguy cơ sụp đổ trước.
“Chủ tịch Kim, liệu chuyện này có liên quan tới thằng nhóc chúng ta gặp ở Ngự Thủy Uyển tối qua không?”
Lưu Long bỗng hỏi.
Chủ tịch Kim lập tức lắc đầu: “Không thể nào! Một thằng ranh con như nó làm được như vậy, tôi sẽ ăn sạch ba cân cánh gà nướng!”
“Không biết chủ tịch Kim có hài lòng với món quà của tôi không?”
Đúng lúc này, có hai người đột nhiên bước vào văn phòng của ông ta.
Chủ tịch Kim và Lưu Long trông thấy người trẻ tuổi trước mặt liền xanh mặt.
Chính là Dương Thanh mà bọn họ vừa mới gặp tối qua ở Ngự Thủy Uyển.
Lạc Bân đi theo sau lưng anh.
Chủ tịch Kim và Lưu Long không biết Dương Thanh nhưng đã từng gặp mặt Lạc Bân, lại còn rất quen thuộc.
“Phải rồi, tôi xin chính thức giới thiệu với chủ tịch Kim, tôi là Dương Thanh, chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh!”, Dương Thanh cười híp mắt nói.
Đến tận lúc này, chủ tịch Kim và Lưu Long mới biết Dương Thanh thực sự là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh.
Nếu không sao Lạc Bân lại đi theo cậu ta tới đây?
“Chuyện của công ty Chấn Long đều do mày gây ra hả?”
Chủ tịch Kim căm tức chất vấn Dương Thanh.
Anh cười nhạt một tiếng, ngồi xuống sofa đáp: “Nếu chủ tịch Kim đồng ý bán lại Chấn Long cho tôi, mức giá một trăm tỷ tối qua sẽ vẫn giữ nguyên!”
Chủ tịch Kim chợt nở nụ cười: “Ranh con, mày là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh thì đã sao? Mày nói mày chèn ép cổ phiếu của công ty tao là tao phải tin à?”
Lạc Bân cười lạnh nói: “Ông đừng không tin chủ tịch của chúng tôi, mọi chuyện đều do cậu ấy làm đấy”.
“Con mẹ nó ông là cái thá gì mà dám nói chuyện với tôi?”
Chủ tịch Kim giận tím mắt quát lớn.
Dương Thanh híp mắt nói với Lạc Bân: “Xem ra chủ tịch Kim không tin rồi.
Sếp Lạc cho ông ta thêm chút gia vị đi”.
“Vâng”.
Lạc Bân gật đầu đáp, lập tức gọi điện thoại: “Làm đi!”
Vẻn vẹn hai chữ khiến chủ tịch Kim có dự cảm không lành.
“Đúng là giả thần giả quỷ.
Tao muốn xem chúng mày có thể giả vờ đến lúc nào?”
Chủ tịch Kim cười lạnh một tiếng.
Nhưng ông ta vừa dứt lời, chuông điện thoại riêng của ông ta chợt reo lên.
Chủ tịch Kim vội vàng nghe máy: “Tôi là Lưu Kim Tinh, giám đốc ngân hàng Yến Đô.
Yêu cầu công ty của ông trả lại khoản nợ năm mươi tỷ trong ngày hôm nay!”
“Cái gì?”
Chủ tịch Kim hốt hoảng vội vàng cầu xin: “Giám đốc Lưu, ông không thể làm vậy được.
Hiện giờ công ty của tôi chỉ đang gặp chút vấn đề nhỏ, có thể nhanh chóng giải quyết.
Ông không thể ép chúng tôi trả hết năm mươi tỷ nhanh như vậy được”.
“Chủ tịch Kim, tôi có lòng tốt nhắc nhở ông một câu.
Ông đắc tội phải người không nên đắc tội rồi.
Đây là chỉ đạo của tổng giám đốc ngân hàng, ông hiểu chưa?”
Nói xong, giám đốc Lưu lập tức cúp máy.
Chủ tịch Kim vô cùng sợ hãi.
Giám đốc Lưu đã nói rất rõ ràng, ông ta đắc tội người khác.
Chủ tịch Kim cắn răng nói: “Đối với tao, mấy chuyện này chẳng phải phiền phức gì lớn, sẽ giải quyết được nhanh thôi!”
“Nhưng tập đoàn Nhạn Thanh chúng mày không được bọn tao cung ứng vật liệu xây dựng, dự án Thành Cửu Châu có thể kiên trì được bao lâu?”
Dương Thanh cười đáp: “Cái này không cần chủ tịch Kim quan tâm”.
“Sếp Lạc, chủ tịch Kim cảm thấy đây chỉ là phiền phức nhỏ, ông mau tăng thêm mức độ đi, cho ông ta thấy thực lực của chúng ta”.
Dương Thanh lại ra lệnh.
Lạc Bân nhếch miệng cười: “Được!”
– .
Chương 792: 792: Không Hề Đáng Tin
Lạc Bân chỉ gọi thêm một cuộc điện thoại.
Ngay sau đó một lãnh đạo cấp cao của công ty hốt hoảng chạy vào.
“Chủ tịch Kim, không xong rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”
Vị lãnh đạo kia hét toáng lên.
Chủ tịch Kim có dự cảm rất không tốt, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con mẹ nó mau nói đi!”
“Sếp Liễu, sếp Tề, sếp Phùng và cấp dưới của bọn họ đồng loạt xin từ chức!”
Người kia đưa cho chủ tịch Kim một xấp đơn xin từ chức.
Chủ tịch Kim chợt thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn, ngồi bệt xuống ghế, vẻ mặt khó tin.
Bởi vì mấy sếp lớn kia đều nắm giữ tài liệu cơ mật của công ty và nhiều dự án lớn.
Có thể nói nếu không có bọn họ, công ty vật liệu xây dựng Chấn Long sẽ không được như ngày hôm nay.
Giá cổ phiếu bị chèn ép ác ý, công ty vẫn còn đường sống.
Nhưng những người giữ vai trò quan trọng nhất trong công ty rời đi mới là tận thế của công ty Chấn Long.
Vào giai đoạn khó khăn nhất, nhiều lãnh đạo cấp cao của công ty lại đồng loạt từ chức, làm sao công ty Chấn Long có thể chống đỡ nổi?
“Là mày!”
Chủ tịch Kim đứng bật dậy chỉ vào mặt Dương Thanh, tức giận nói: “Mày làm hết sao?”
“Có vẻ chủ tịch Kim vẫn chưa tin nhỉ?”
Dương Thanh cười híp mắt nói: “Hay là để tôi tăng thêm mức độ nhé?”
Lạc Bân cũng cười lạnh: “Kim Chí Bằng, tôi khuyên ông mau giao công ty vật liệu xây dựng Chấn Long ra.
Nếu không công ty của ông sẽ phá sản trong vòng ba ngày, người làm chủ tịch như ông cũng sẽ phải gánh món nợ khổng lồ”.
“Chúng mày ác ý chèn ép giá cổ phiếu của công ty tao quá đáng như vậy, tao phải kiện chúng mày ra tòa!”
Kim Chí Bằng gầm lên
“Quá đáng?”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Sao lúc đơn phương hủy bỏ hợp đồng với tập đoàn Nhạn Thanh ông không biết quá đáng?”
“Bây giờ lại nói tôi quá đáng? Ông xứng sao?”
“Muốn thì cứ kiện đi.
Tôi cũng muốn xem thử trong vòng ba ngày, ông có thể làm gì được chúng tôi!”
Dứt lời, Dương Thanh đứng dậy nói: “Đi thôi!”
Lạc Bân lạnh lùng nhìn Kim Chí Bằng, lớn tiếng cười nhạo: “Tôi sẽ chờ tin tức cổ phần công ty vật liệu xây dựng Chấn Long xuống kịch sàn lúc bắt đầu phiên giao dịch chứng khoán vào sáng mai!”
Kim Chí Bằng giận dữ nhìn theo bóng lưng Dương Thanh và Lạc Bân rời đi.
Ông ta vội vàng gọi điện thoại: “Sếp Tiết, công ty vật liệu xây dựng Chấn Long xảy ra chuyện, ông không thể khoanh tay đứng nhìn được!”
“Vô dụng!”
Đối phương hừ lạnh một tiếng: “Đến cả tập đoàn Nhạn Thanh cũng không giải quyết được mà đòi dựa vào nhà họ Tiết?”
Kim Chí Bằng rất tức giận nhưng vì thân phận của đối phương nên chỉ có thể nhẫn nhịn.
“Yên tâm, có tôi ở đây, Chấn Long sẽ không xảy ra chuyện đâu!”
Đối phương im lặng một hồi mới chịu lên tiếng.
Nghe vậy, Kim Chí Bằng mừng rỡ vội đáp: “Cảm ơn sếp Tiết!”
Cùng lúc đó, Dương Thanh và Lạc Bân đã rời khỏi công ty vật liệu xây dựng Chấn Long.
“Chủ tịch, cậu nghĩ Kim Chí Bằng có nhượng lại công ty Chấn Long cho chúng ta không?”
Trên đường trở về, Lạc Bân tò mò hỏi.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Ngày mai ông ta sẽ cầu xin chúng ta mua lại công ty vật liệu xây dưng Chấn Long!”
Tuy Lạc Bân không biết Dương Thanh lấy đâu ra tự tin nhưng cũng rõ thực lực của anh vô cùng khó lường, trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Nếu tập đoàn Nhạn Thanh thu mua một doanh nghiệp có giá trị ngang bằng với mình là công ty vật liệu xây dựng Chấn Long, quản lý vận hành thật tốt, chắc chắn xếp hạng trong top 500 doanh nghiệp thế giới sẽ tăng vọt.
Lần này sẽ tạo ra thay đổi lớn về chất cho tập đoàn Nhạn Thanh.
Hai năm nữa, Thành Cửu Châu hoàn thành, chắc chắn giá trị của tập đoàn Nhạn Thanh sẽ lại tăng vọt.
Nghĩ tới tương lai huy hoàng này, Lạc Bân vô cùng mong đợi.
Ngày hôm sau khi phiên giao dịch chứng khoán bắt đầu, giá cổ phiếu của công ty Chấn Long lập tức giảm kịch sàn.
Quan trọng là ngân hàng đã đòi nợ tới cửa, một số lượng lớn nhân viên trong công ty lại đồng loạt từ chức.
Bấy giờ, Kim Chí Bằng mới ý thức được, nhà họ Tiết không hề đáng tin, nếu không bọn họ đã giải quyết được ngân hàng Yến Đô rồi.
“Phải rồi, danh thiếp!”
Ông ta đột nhiên nhớ ra hôm qua trước khi đi, Dương Thanh có để lại một tấm danh thiếp nhưng đã bị ông ta ném vào thùng rác.
Ông ta vội vã đổ rác ra ngoài, lục tung đống rác tìm kiếm danh thiếp của Dương Thanh.
– .
Chương 793: 793: Bỏ Lỡ Cơ Hội
Lúc này Dương Thanh đang ngồi trong phòng chủ tịch trên tầng cao nhất của tập đoàn Nhạn Thanh.
Anh không hề sốt ruột chuyện của công ty vật liệu xây dưng Chấn Long, bình tĩnh ngồi xem mấy bản vẽ trên mặt bàn.
Những bản vẽ này đều là giáo sư Đỗ thiết kế cho Thành Cửu Châu.
Dương Thanh không ngờ đến cả hai con sư tử đá ngoài cổng bà ấy cũng tự thiết kế.
Không chỉ như vậy, đến cả cách bài trí trong thành cũng có bản thiết kế chi tiết.
“Giáo sư Đỗ không hổ là người nổi danh trong giới kiến trúc, những bản thiết kế này quá hoàn mỹ!”
Dương Thanh không tiếc lời tán thưởng.
Lạc Bân cũng vui sướng cười nói: “Mấy ngày nay bị mất nguồn cung ứng vật liệu, công trường Thành Cửu Châu đình công.
Giáo sư Đỗ còn tưởng là dự án chết yểu, gấp phát điên rồi”.
Dương Thanh cười bảo: “Ông không nói cho bà ấy biết à? Trong vòng ba ngày tới dự án thành Cửu Châu lại có thể tiếp tục tiến hành”.
Lạc Bân cười khổ nói: “Tôi nói rồi, nhưng giáo sư Đỗ không thấy công trường làm việc cũng không chịu tin!”
“Ông mau thông báo đi, có lẽ chiều nay vật liệu sẽ được chuyển tới, dặn phía công trường chuẩn bị sẵn sàng đi”.
Dương Thanh đột nhiên nói.
Lạc Bân giật mình thầm nghĩ, công ty Chấn Long vẫn chưa thỏa hiệp, Dương Thanh lại nói chiều nay có thể khởi công lại, rõ ràng là nắm chắc thắng lợi trong tay!
Không phải Lạc Bân không tin tưởng Dương Thanh, mà là kẻ địch lần này của tập đoàn Nhạn Thanh quá mạnh.
Lạc Bân đang định rời đi, điện thoại riêng của Dương Thanh bỗng reo lên.
Dương Thanh ấn mở loa ngoài, giọng nói quen thuộc tràn ngập lo lắng vang lên: “Chủ tịch Dương, tôi đồng ý chuyển nhượng công ty cho tập đoàn Nhạn Thanh với giá một trăm tỷ!”
Nghe vậy, Lạc Bân không khỏi kinh hãi.
Cứ tưởng công ty vật liệu xây dựng Chấn Long sẽ còn kiên quyết từ chối, không ngờ lại thỏa hiệp nhanh như vậy.
Dương Thanh nói đúng rồi, chiều nay công trường có thể khởi công lại.
“Chủ tịch Kim, dường như ông đang hiểu nhầm gì đó.
Hôm qua giá thị trường của công ty ông là ba trăm tỷ, tôi đồng ý trả một trăm tỷ.
Hôm nay giá thị trường của công ty ông chỉ còn một trăm tỷ thì phải, ông nghĩ tôi vẫn bỏ ra một trăm tỷ sao?”
Dương Thanh bình thản nói: “Với xu thế giảm mạnh giá thị trường hiện nay, ông nghĩ công ty Chấn Long của ông còn đáng giá sao?”
“Thế cậu muốn bỏ ra bao nhiêu tiền?”
Kim Chí Bằng nghiến răng nghiến lợi nói.
“Mười tỷ!”
Dương Thanh hờ hững đáp.
Đến cả Lạc Bân cũng chết sững người.
Hôm qua vẫn là công ty trị giá ba trăm tỷ, hôm nay đã bị trả giá mười tỷ để mua lại?
“Cậu nói cái gì? Mười tỷ? Mười tỷ mua lại công ty vật liệu xây dựng Chấn Long trị giá ba trăm tỷ?”
Kim Chí Bằng tức giận nói: “Cậu đừng quá đáng! Tôi nói cho cậu biết, nếu không trả tôi một trăm tỷ, dù Chấn Long có phải phá sản tôi cũng sẽ không bán lại cho cậu”.
Lạc Bân hốt hoảng rất muốn bảo Dương Thanh mau đồng ý mức giá một trăm tỷ đi.
Nào ngờ, Dương Thanh lại lạnh lùng nói: “Vậy thì không còn gì để nói nữa.
Ông cứ tiếp tục chống mắt chờ đợi ngày mai công ty ông phá sản đi!”
“Phải rồi, tôi phải nhắc nhở ông một chuyện, dù công ty vật liệu xây dựng Chấn Long phá sản thì vẫn sẽ có công ty vật liệu xây dựng khác thay thế.
Với địa vị của tập đoàn Nhạn Thanh ở Yến Đô, chúng tôi sẽ nhanh chóng đạt được hợp đồng cung ứng.
Dự án Thành Cửu Châu sẽ tiếp tục được khởi động lại”.
“Đến lúc đó không còn cách nào ngăn cản việc thi công Thành Cửu Châu.
Ông và công ty của ông cũng mất giá trị lợi dụng với nhà họ Tiết!”
“Chủ tịch Kim nghĩ thử xem, liệu nhà họ Tiết có còn cho ông lợi ích đã từng hứa hẹn nữa không?”
Dương Thanh nói rất thản nhiên, khiến Lạc Bân cũng cảm thấy sống lưng rét lạnh.
Dứt lời, Dương Thanh dứt khoát cúp máy.
Còn rút dây cắm điện thoại ra.
“Chủ tịch định từ bỏ thu mua Chấn Long sao?”, Lạc Bân nghi hoặc dò hỏi.
Dương Thanh lắc đầu cười đáp: “Kim Chí Bằng không liên lạc được với tôi, nhất định sẽ chạy tới tập đoàn Nhạn Thanh cầu xin tôi.
Bây giờ toàn bộ Yến Đô đều bị chúng ta khống chế.
Ngoại trừ Nhạn Thanh không ai có thể cứu được công ty của ông ta”.
Lạc Bân tỉnh ngộ, càng thêm sùng bái Dương Thanh.
Quả nhiên, chưa đầy hai mươi phút sau, Kim Chí Bằng đã tìm tới tập đoàn Nhạn Thanh.
“Chủ tịch Dương, tôi bán! Mười tỷ cũng được, tôi bán lại công ty vật liệu xây dựng Chấn Long cho cậu!”
Kim Chí Bằng trông thấy Dương Thanh, vội vàng cầu xin.
Ông ta vừa nói vừa thở hồng hộc, rõ ràng là chạy một mạch tới văn phòng của Dương Thanh.
Giờ phút này, nỗi lo trong lòng Lạc Bân mới tan biến, vẻ mặt kích động.
Công ty có giá thị trường ba trăm tỷ lại bị tập đoàn Nhạn Thanh thu mua với giá mười tỷ.
Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh: “Sếp Lạc thương lượng với chủ tịch Kim đi!”
“Vâng!”
Lạc Bân cung kính đáp, trào phúng liếc nhìn Kim Chí Bằng: “Chủ tịch Kim đi nào!”
Từ đầu đến cuối, Dương Thanh chỉ chăm chú xem bản thiết kế Thành Cửu Châu, không thèm nhìn Kim Chí Bằng.
Nhưng hiện giờ không chỉ không tiêu diệt được Dương Thanh mà còn bị anh nhốt lại ở Yến Đô.
Tới tận bây giờ nhà họ Tiết vẫn chưa biết được chuyện này.
Nếu hai người anh trai của ông ta biết ông ta tốn bao nhiêu thời gian vẫn không chiếm được ba tỉnh phía Tây, lại còn bị Dương Thanh vây lại ở Yến Đô, địa vị của ông ta trong gia tộc sẽ bị giảm sút.
“Đến lúc rời khỏi đây rồi!”
Tiết Nguyên Bá im lặng hồi lâu, bỗng cắn răng nói: “Nhưng trước tiên phải khiến Yến Đô loạn lên, tôi mới có cơ hội rời đi!”
– .
Chương 794: 794: Mục Đích Của Nhà Họ Tiết
Từ khi công ty vật liệu xây dựng Chấn Long bị tập đoàn Nhạn Thanh thu mua, những người từng xin từ chức đều quay trở về.
Ngân hàng Yến Đô từng ráo riết đòi nợ lại chủ động nâng cao hạn mức vay của công ty vật liệu xây dựng Chấn Long.
Giá cổ phiếu của tập đoàn Nhạn Thanh cũng tăng liên tục suốt mấy ngày.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, giá trị của tập đoạn Nhạn Thanh đã tăng hơn gấp đôi.
Dù sao Chấn Long cũng là công ty có giá trị không hề thua kém tập đoàn Nhạn Thanh, sau khi thu mua giá thị trường tăng gấp đôi cũng là bình thường.
Thứ hạng của tập đoàn Nhạn Thanh trong top 500 doanh nghiệp thế giới cũng tăng lên mấy chục hạng.
“Chúc mừng cậu Thanh!”
Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên chủ động mang theo quà mừng tới tập đoàn Nhạn Thanh.
Dương Thanh cười đáp: “Trông hai người hăng hái như vậy, tôi thấy hai người vẫn có thể tiếp tục làm chủ gia tộc thêm mấy năm nữa”.
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, Hàn Khiếu Thiên bất đắc dĩ nói: “Tôi cũng muốn tiếp tục dẫn dắt gia tộc nhưng sức khỏe không cho phép, chỉ có thể để Hàn Diệp thay thế”.
Quan Chính Sơn cũng cười nói: “Tương lai vẫn là thế giới của người trẻ tuổi, chúng ta đều già rồi”.
Bởi vì không yên lòng, sau khi tới Yến Đô, Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn vốn đã nhường vị lại quay về quản lý gia tộc.
Nhiệm vụ dẫn dắt gia tộc đứng vững ở Yến Đô quá quan trọng, bọn họ không yên tâm giao cho con cháu làm.
“Cậu Thanh, hôm nay chúng tôi tới đây không chỉ để chúc mừng tập đoàn Nhạn Thanh lại thêm lớn mạnh mà còn để chào tạm biệt cậu!”
Hàn Khiếu Thiên bỗng lên tiếng: “Bây giờ nhà họ Hàn đã cắm sâu rễ ở Yến Đô.
Tôi định giao toàn bộ gia tộc cho Hàn Diệp, an hưởng tuổi già!”
Quan Chính Sơn cũng nói: “Tôi cũng muốn chào tạm biệt cậu, giao lại vị trí chủ gia tộc cho cháu tôi, Quan Tuyết Tùng!”
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Hai người quyết định là được rồi, không cần phải chạy tới chào tôi đâu.
Hàn Diệp và Quan Tuyết Tùng đều rất khá, cũng trưởng thành hơn rất nhiều.
Tôi tin tưởng chẳng mấy chốc nhà họ Quan và nhà họ Hàn sẽ vươn lên ngang hàng với nhà họ Trần”.
“Cảm ơn cậu Thanh hiểu cho!”
Hai người cười nói.
Nhà họ Trần đến sớm hơn một bước, đã cắm rễ ở Yến Đô từ lâu.
Tuy nhà họ Hàn và nhà họ Quan nắm giữ một nửa sản nghiệp của liên minh năm nhà nhưng vẫn không thể so được nhà họ Trần.
Đúng lúc này, Quan Chính Sơn có điện thoại.
Không biết đối phương nói gì khiến sắc mặt ông ta rất kém: “Cậu nói cái gì? Tuyết Tùng bị ám sát, đang cấp cứu sao?”
Ngay sau đó, Hàn Khiếu Thiên cũng nhận được điện thoại, tức giận hỏi: “Hàn Diệp bị ám sát á?”
Hai người còn chưa kịp cúp máy, điện thoại của Dương Thanh lại reo lên.
Khi thấy người gọi là Trần Hưng Hải, sắc mặt của anh đã tối sầm.
Ba gia tộc này đều được Dương Thanh nâng đỡ.
Nhà họ Quan và nhà họ Hàn vừa mới đổi chủ nhà mới đã bị ám sát.
Hiện giờ Trần Hưng Hải cũng gọi tới, rất có thể cũng là tin dữ.
“Cậu Thanh, con tôi Trần Hạo bị ám sát, hiện giờ đang được cấp cứu!”
Dương Thanh vừa nghe máy đã nghe thấy giọng nói lo lắng của Trần Hưng Hải.
Không chỉ như vậy, chủ của ba trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là gia tộc Vũ Văn, nhà họ Diệp và nhà họ Hoàng đều bị ám sát.
Sau khi nhận được tin dữ liên tiếp, trong mắt Dương Thanh đã tràn ngập sát khí.
“Cậu Thanh, tôi nghĩ chắc chắn là do nhà họ Tiết làm!”
Hàn Khiếu Thiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn họ đang cảnh cáo chúng ta.
Không giết hết những chủ gia tộc có quan hệ tốt với cậu mà đều đánh bị thương được cấp cứu”.
Quan Chính Sơn cũng trầm giọng nói: “Không sai, nhà họ Tiết muốn dùng thủ đoạn này để cảnh cáo, bọn họ muốn những người này mất mạng rất dễ dàng!”
Dương Thanh gật đầu nói: “Hai người yên tâm, tôi nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này!”
“Chúng tôi không trách cậu.
Chỉ là nhà họ Tiết khinh người quá đáng, ỷ vào Vương tộc có thế lực mạnh mẽ sai cao thủ tới đối phó chúng ta”.
“Nhưng mà…”
Hai người định thuyết phục tiếp lại bị Dương Thanh ngăn lại: “Được rồi, hai ông mau tới bệnh viện xem Hàn Diệp và Quan Tuyết Tùng thế nào rồi đi!”
Lần này có khá nhiều người gặp chuyện, Dương Thanh cũng định tới bệnh viện xem thử.
Nhưng bọn họ vừa mới ra khỏi tập đoàn Nhạn Thanh, mười mấy chiếc Audi màu đen đồng loạt lao tới, mỗi chiếc đều có bốn năm người đàn ông lực lưỡng bước xuống.
Đám người Dương Thanh bị bao vây ở giữa.
– .
Chương 795: 795: Không Dễ Bắt Nạt
Bỗng nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều hoảng loạn.
“Các người là ai? Sao dám đến tập đoàn Nhạn Thanh gây chuyện? Muốn chết hả?”
Hàn Khiếu Thiên bước lên một bước, tức giận hỏi.
Một người trẻ tuổi bước ra từ đám người, cười híp mắt nói: “Hỏi Lâm Tùng này muốn chết hả? Ông to gan phết đấy!”
Nhà họ Lâm?
Hàn Khiếu Thiên không khỏi giật mình.
.
truyện teen hay
Ở Yến Đô dám tự xưng là người nhà họ Lâm chỉ có thể là nhà họ Lâm nằm trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Sau khi đoán được thân phận của đối phương, Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều căng thẳng, nhất là Hàn Khiếu Thiên thấy rất áy náy.
Ông cụ vừa giận dữ chất vấn người nhà họ Lâm có muốn chết không, chuốc thù oán cho Dương Thanh.
Trong mắt Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn, tuy Dương Thanh rất mạnh nhưng tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng mạnh không kém, gia tộc bọn họ mới đặt chân tới Yến Đô không thể sánh được.
“Xem ra nhà họ Lâm muốn bị diệt lắm rồi nhỉ?”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Trông thấy Dương Thanh, trong mắt Lâm Tùng tràn ngập ý muốn giết người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Diệt nhà họ Lâm? Mày khoác lác vừa thôi!”
Lần trước nhà họ Lâm dẫn người tới nhà họ Diệp ép Diệp Mạn gả vào nhà mình, Lâm Tùng suýt bị Dương Thanh lấy mạng, sau đó bị Mã Siêu đánh ngất xỉu.
Còn bị đánh ở trước mắt bao người, một sự sỉ nhục lớn đối với Lâm Tùng.
Trước kia nhà họ Lâm rất kiêng kị Dương Thanh nhưng bây giờ đã khác.
“Lập tức dẫn người đi, tao sẽ để nhà họ Lâm tiếp tục là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô”.
Dương Thanh bình tĩnh như đang nói một chuyện rất thường tình.
Dường như chỉ cần anh muốn, nhà họ Lâm thật sự sẽ bị hủy diệt.
“Dương Thanh, tao biết mày có quan hệ rất tốt với nhà họ Diệp và gia tộc Vũ Văn nhưng hiện giờ, Vũ Văn Cao Dương và Diệp Mạn đều bị ám sát, chưa chắc có thể sống sót.
Không còn hai gia tộc này làm chỗ dựa, mày nghĩ mày còn làm gì được tao sao?”
Lâm Tùng cười lạnh hỏi.
Thấy anh ta dám dẫn người tới tập đoàn Nhạn Thanh chặn đường mình, Dương Thanh đã biết tại sao nhà họ Lâm dám làm vậy.
Nhà họ Tiết ám sát các chủ gia tộc thân thiết với anh, rồi lại hứa hẹn lợi ích lớn cho các gia tộc khác.
Với địa vị của nhà họ Tiết, sao nhà họ Lâm có thể từ bỏ cơ hội nhờ vả nhà họ Tiết?
“Một đám ngu ngốc bị lợi dụng làm vũ khí cũng không biết”.
Dương Thanh châm chọc nói.
Bản thân Tiết Nguyên Bá muốn rời khỏi Yến Đô còn không làm được, người nhà họ Lâm vẫn ngu ngốc tới khiêu khích anh.
Rõ ràng Tiết Nguyên Bá muốn lợi dụng nhà họ Lâm kiềm chế Dương Thanh, tạo cơ hội cho ông ta rời đi.
“Con mẹ nó mày mắng ai ngu ngốc?”
Lâm Tùng thẹn quá hóa giận: “Tao nói cho mày biết, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô sắp biến thành năm gia tộc rồi”.
“Không chỉ vậy, chủ của gia tộc Vũ Văn, gia tộc họ Diệp và gia tộc họ Hoàng đều bị thương nặng.
Năm gia tộc chúng tao sẽ liên thủ hủy diệt hết”.
“Mày lại dám dõng dạc mắng chúng tao ngu ngốc sao?”
“Mày mới là đồ ngu!”
Tin tức Lâm Tùng lơ đãng để lộ ra khiến Dương Thanh hơi lo lắng.
Hiện giờ tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đang ở trạng thái cân bằng.
Nhưng Diệp Mạn, Vũ Văn Cao Dương và Hoàng Thiên Hành đồng thời bị ám sát, còn đang được cấp cứu.
Ba gia tộc đều không có chủ nhà chống đỡ nhất định sẽ bị rung chuyển.
Nhà họ Tiết còn hứa hẹn lợi ích cho năm gia tộc còn lại.
Chỉ e ba nhà này sẽ có khả năng bị liên thủ chèn ép.
Cứ như vậy, ba nhà Diệp, Hoàng và Vũ Văn sẽ bị hủy diệt.
Nhà họ Tiết ra tay quá độc ác!
Thế nhưng Dương Thanh vẫn không hề e sợ, ánh mắt càng thêm hung hiểm.
“Mày không chịu dẫn người rời đi phải không?”
Hai mắt Dương Thanh lóe lên.
Lâm Tùng bị anh nhìn chằm chằm bất giác run lên, nhưng nghĩ tới mình dẫn theo gần trăm cao thủ liền hết lo lắng.
“Con mẹ nó! Đồ ngu xuẩn này! Mày không biết tình hình hiện giờ là gì hả? Mày đang bị gần trăm cao thủ của nhà họ Lâm bao vây đấy! Một câu của tao có thể khiến mày toi đời!”
Lâm Tùng giận dữ hét lên.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn anh ta: “Vậy thì tao tuyên bố, chúng mày bị tao bao vây rồi!”
“Ha ha ha ha…”
Lâm Tùng sửng sốt một lúc, không nhịn được cười phá lên.
Gần trăm cao thủ anh ta dẫn tới cũng lớn tiếng cười theo.
Ngoài cổng tập đoàn Nhạn Thanh chỉ toàn tiếng cười điên cuồng.
“Chỉ dựa vào mày sao?”
Mỗi một câu chất vấn như lưỡi kiếm sắc bén.
Lâm Tùng hoảng sợ tột độ, rất muốn quỳ xuống xin tha nhưng lại bị Dương Thanh bóp cổ, nói còn không ra tiếng.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn cũng cực kỳ kinh hãi.
Hàn Khiếu Thiên biết thân phận của Dương Thanh còn đỡ, nhưng Quan Chính Sơn chỉ biết anh giỏi đánh đấm mà thôi.
Bây giờ trông thấy Dương Thanh cách xa mười mấy mét đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Tùng, một tay nhấc bổng người ta lên, ông ta không thể giải thích nổi.
– .
Chương 796: 796: Đợi Tin Của Tôi
Sắc mặt của gần trăm cao thủ nhà họ Lâm đều cực kỳ khó coi.
Dương Thanh một tay nhấc bổng Lâm Tùng lên ngay trước mặt bọn họ chính là sự sỉ nhục.
“Cút hết đi cho tao!”
Ánh mắt bén nhọn của Dương Thanh quét tới, anh rống lên.
Tiếng rống giận này như một tảng đá không lồ rơi xuống đáy biển, khiến lòng người chấn động.
“Ranh con mau thả cậu Tùng ra.
Nếu mày làm gì cậu Tùng, nhà họ Lâm sẽ không tha cho mày đâu!”
Gã cao to đứng đầu lạnh giọng uy hiếp.
Dương Thanh khinh miệt nhìn gã ta, trong mắt chỉ có sát khí: “Mày trung thành thì tới cứu cậu chủ của mày đi!”
Dứt lời, anh nắm lấy cánh tay của Lâm Tùng, nện anh ta xuống nền đất.
“Rầm!”
Lâm Tùng ngã nhào ra đất, cảm giác xương cốt toàn thân đều sắp vỡ nát, đau đớn rên rỉ.
Dương Thanh giẫm lên ngực anh ta, lạnh lùng nhìn gã cao to vừa lên tiếng: “Cậu chủ của mày đang nằm dưới chân tao, muốn cứu thì tới đây!”
“Mày muốn chết hả?”
Đối phương tức giận lao vọt tới chỗ Dương Thanh.
Trong mắt Dương Thanh bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo.
“Chết đi!”
Đối phương cách xa mười mấy mét thoáng chốc lao tới tung đấm vào đầu Dương Thanh.
Anh không thèm nhúc nhích, chỉ khinh thường liếc nhìn gã ta.
Giây phút nắm đấm của gã ta tới gần, Dương Thanh bỗng vung tay ra.
“Uỳnh!”
Hai nắm đấm va chạm vào nhau.
Nắm đấm của gã cao thủ nhà họ Lâm lập tức nứt toác, một luồng sức mạnh khủng khiếp lan tràn tới cả cánh tay.
Trước mặt tất cả mọi người, cánh tay gã ta truyền ra tiếng xương gãy giòn tan.
Ngay sau đó, gã ta như con diều đứt dây bay ra ngoài mười mấy mét rồi nặng nề rơi xuống đất.
“Á… tay tôi, tay tôi gãy rồi… Á…”
Cao thủ nhà họ Lâm khiêu khích Dương Thanh đau đớn lăn lộn dưới đất.
Còn anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, chân vẫn giẫm lên ngực Lâm Tùng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cảnh tượng này khiến mọi người đều sợ hãi!
Một đấm chấn động lòng người.
“Còn ai muốn báo thù cho cậu chủ nữa không?”
Dương Thanh nhìn xung quanh, lạnh giọng chất vấn.
Ánh mắt của anh quét tới đâu, tất cả đều cúi gằm xuống.
Một người khiến gần trăm cao thủ nhà họ Lâm phải run sợ.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn có cảm giác như đang nằm mơ.
Đối phương chính là nhà họ Lâm, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô!
Từ bao giờ cao thủ nhà họ Lâm lại yếu ớt như vậy?
Bọn họ hiểu, không phải người nhà họ Lâm quá yếu, mà là Dương Thanh quá mạnh.
“Lâm Tùng, đây chính là cao thủ mày dẫn tới đấy hả?”
Dương Thanh nhìn xuống Lâm Tùng đang bị mình giẫm đạp dưới chân, châm chọc hỏi: “Mày bị tao giẫm dưới chân nhưng không ai dám trả thù cho mày?”
Lâm Tùng bị Dương Thanh đập xuống đất suýt thì tắt thở, bấy giờ mới dần dần tỉnh lại.
Anh ta vừa chứng kiến Dương Thanh đánh bay cao thủ nhà họ Lâm chỉ với một cú đấm, bây giờ nhìn thấy anh liền sợ hãi.
“Cậu Thanh, tôi sai rồi, tôi không dám dẫn người tới khiêu khích cậu nữa đâu.
Xin cậu rộng lượng tha cho tôi một mạng!”.
Lâm Tùng vội vàng cầu xin, toàn thân run lẩy bẩy vì hoảng sợ.
Gần trăm cao thủ nhà họ Lâm đều thấy thất vọng.
Đến cả cậu chủ cũng phải xin tha, bọn họ còn có thể làm gì?
“Nói cho tao biết, ai bảo mày tới khiêu khích tao? Nhà họ Lâm đang có âm mưu gì? Nếu lừa gạt tao một câu, tao sẽ đánh chết mày!”
Dương Thanh trầm giọng nói.
Đồng thời dồn lực xuống chân khiến Lâm Tùng ngạt thở, mặt mày tái mét.
Dương Thanh đoán được nhất định có người đứng sau giật dây Lâm Tùng tới chặn đường mình.
Nếu không nhà họ Lâm vốn biết anh thân với gia tộc họ Diệp và gia tộc Vũ Văn, chắc chắn sẽ không chọc vào anh.
“Bố tôi bảo tôi tới, nói là không cần làm gì nhiều, chỉ cần giữ chân cậu một tiếng để ông ấy diệt sạch gia tộc họ Diệp”.
Lâm Tùng không dám giấu diếm, vội vàng nói: “Cả gia tộc họ Hoàng và gia tộc Vũ Văn đều sẽ có người tới xử lý”.
Dương Thanh không kịp giải thích, quát lớn một tiếng.
Hai người kia bừng tỉnh, vội vàng gọi điện thoại.
Chờ bọn họ nói chuyện điện thoại xong, Dương Thanh lại nói tiếp: “Hai ông đừng đi đâu cả, cứ ở lại tập đoàn Nhạn Thanh đợi tin của tôi”.
Dứt lời, anh quay lưng rời đi.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều mờ mịt không hiểu.
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, Quan Chính Sơn lên tiếng hỏi: “Ông chủ Hàn, cậu Thanh có ý gì vậy?”
Mặc dù Hàn Khiếu Thiên cũng không biết nhưng vẫn đáp: “Cậu ấy tự có tính toán.
Chúng ta cứ ở lại đây chờ lệnh của cậu ấy là được!”
– .
Chương 797: 797: Không Về Được Nữa
Một mình Dương Thanh lái xe rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh.
Anh không tới nhà họ Diệp, cũng không tới gia tộc Vũ Văn.
Dù anh tới gia tộc nào cũng không có tác dụng.
Dù sao mấy gia tộc có quan hệ tốt với anh đều đã bị các gia tộc khác liên thủ chèn ép.
Bây giờ chỉ còn một cách mới có thể giải quyết triệt để, chính là lấy đầu Tiết Nguyên Bá để cảnh cáo các gia tộc ở Yến Đô.
“Anh Thanh, hiện giờ các sân bay, nhà ga và các đường cao tốc lớn rời khỏi Yến Đô đều đã bị phong tỏa.
Người nhà họ Tiết có cánh cũng không thoát nổi”.
Trên đường đi, Dương Thanh nhận được điện thoại của Mã Siêu.
“Tốt, cậu bảo vệ tập đoàn Nhạn Thanh.
Những chuyện khác cứ để tôi xử lý!”
Dương Thanh lạnh lùng nói.
“Vâng!”
Mã Siêu vội vàng đáp.
Cùng lúc đó, Tiết Nguyên Bá rời khỏi biệt thự ở ngoại ô tới nhà ga Yến Đô.
Bình thường với thân phận của ông ta đều sẽ đi bằng máy bay tư nhân.
Nhưng hôm nay ông ta không thể không thử cảm giác đi tàu.
Bởi vì muốn đi máy bay tư nhân vẫn phải mượn đường bay ở sân bay quốc tế Yến Đô, mà hiện giờ sân bay đã bị phong tỏa.
“Tam vương tử, nhà ga cũng bị phong tỏa rồi!”
Tiết Nguyên Bá còn chưa tới nhà ga đã nhận được tin báo.
“Cái gì? Sao lại như vậy?”
Tiết Nguyên Bá kinh ngạc nói: “Yến Đô đang loạn như cào cào, sao Dương Thanh vẫn có thể rảnh tay phong tỏa nhà ga được?”
Người kia vội đáp: “Mấy gia tộc thân thiết với Dương Thanh không hề phản kháng, dứt khoát từ bỏ gia tộc”.
“Lúc nhà họ Lâm và nhà họ Tôn xông vào nhà họ Diệp, trong nhà không có một bóng người”.
“Tôi có cảm giác như đám gia tộc nhà họ Diệp cứ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn đang bán mạng cho Dương Thanh tìm kiếm người nhà họ Tiết khắp nơi”.
Nghe vậy, Tiết Nguyên Bá giận dữ, hai mắt đỏ ngầu: “Dương Thanh, mày đang ép tao lấy mạng mày đấy!”
Ông ta là Tam vương tử của Vương tộc họ Tiết, rất có khả năng sẽ thừa kế vị trí chủ Vương tộc vậy mà lại phải chật vật thế này.
Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên Tiết Nguyên Bá bất lực như vậy, muốn rời khỏi Yến Đô cũng không xong.
“Tam vương tử, Dương Thanh đang đối chọi trực tiếp với nhà họ Tiết, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ phải bỏ mạng ở Yến Đô”.
Cao thủ ngồi cùng xe với Tiết Nguyên Bá lo lắng nói: “Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, chúng ta không thể giết Dương Thanh ở Yến Đô được đâu”.
“Thằng ranh con này khinh người quá đáng!”
Tiết Nguyên Bá nổi giận đùng đùng.
“Bà nói đi, bây giờ chúng ta còn có thể làm gì?”
Tiết Nguyên Bá lại nói: “Bố tôi gọi tôi về gia tộc, tôi lại bị vây ở Yến Đô.
Nếu chuyện này bại lộ, hai người anh kia của tôi sẽ có cớ nhằm vào tôi”.
“Đang vào lúc quan trọng chọn ra người thừa kế, bố tôi biết chuyện chắc chắn sẽ rất thất vọng”.
“Hậu quả chính là không còn cơ hội tranh giành vị trí chủ Vương tộc!”
“Tôi mới là người thích hợp thừa kế chủ Vương tộc nhất.
Không thể để thằng nhãi Dương Thanh này hủy hoại tương lai của tôi!”
Tiết Nguyên Bá vừa tức giận lại vừa bất lực.
Nếu không vì sợ bị hai người anh trai nắm thóp, ông ta đã xin gia tộc phái thêm cao thủ mạnh hơn tới đối phó Dương Thanh từ lâu rồi.
Vệ sĩ của Tiết Nguyên bá im lặng một lúc rồi nói: “Tam vương tử, tôi biết một thầy hóa trang cực giỏi.
Nếu ông ấy ra tay, đến cả chủ Vương tộc cũng không nhận ra ông”.
“Mau đưa tôi tới gặp người đó!”
Tiết Nguyên Bá mừng rỡ vội vàng thúc giục.
Trong lúc ông ta đi hóa trang, Dương Thanh đã tới sân bay quốc tế Yến Đô.
“Cậu Thanh!”
Anh vừa đi vào đã có người chạy tới cung kính chào hỏi.
Đối phương chính là Vương Thành, con riêng của anh cả Vũ Văn Cao Dương.
Khi Dương Thanh đấu đá với gia tộc Vũ Văn đã cho hắn ta trở về làm người thừa kế đời tiếp theo.
Từ khi biết được thực lực khủng bố của Dương Thanh, Vương Thành rất cung kính với anh.
“Rút người khỏi sân bay tới nhà ga đi!”
Dương Thanh ra lệnh.
Vương Thành nghi hoặc hỏi: “Cậu nghĩ người nhà họ Tiết sẽ đi tàu sao?”
Dương Thanh gật đầu đáp: “Với thân phận của người nhà họ Tiết phải đi máy bay tư nhân mới bình thường.
Nhưng bây giờ đang trong lúc nguy hiểm, máy bay lớn như vậy, muốn khống chế sân bay rất dễ.
Người nhà họ Tiết thừa máy bay cũng không dám dùng”.
Ông ta chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị một người trẻ tuổi chặn lại trước mặt.
Dương Thanh mỉm cười ôn hòa, người khác nhìn vào còn tưởng là nụ cười thân thiện.
Nhưng ông già kia lại thấy rợn tóc gáy.
“Anh tránh ra đi, chúng tôi phải đi soát vé, nếu không sẽ không kịp lên tàu”.
Cô gái trẻ tuổi vội vàng lên tiếng.
“Tôi nói các người không về được!”
Dương Thanh lặp lại, giọng điệu cứng rắn hơn hẳn.
– .
Chương 798: 798: Cô Gái Lực Điền
Thái độ của Dương Thanh cực kỳ bá đạo, ánh mắt cũng dần nghiêm túc.
Bởi vì anh đã nhận ra ông già được cô gái trẻ đỡ kia chính là Tiết Nguyên Bá.
Còn cô gái trẻ kia là cao thủ bảo vệ ông ta.
Dương Thanh có thể nhận ra vì cảm giác được một khí thế mạnh mẽ chỉ người luyện võ mới có.
Dương Thanh từng gặp Tiết Nguyên Bá, liếc mắt một cái là nhận ra.
“Mau tránh ra, chúng tôi gọi bảo vệ đấy!”
Cô gái trẻ tuổi cắn răng nói.
Ông già kia vẫn im lặng như cũ, vẻ mặt lo âu.
“Gọi bảo vệ?”
Dương Thanh cười nhạo một tiếng.
Ngay sau đó, anh biến mất tại chỗ.
“Roẹt!”
Dương Thanh xé rách tấm mặt nạ da người trên mặt cô gái trẻ kia, lộ ra một gương mặt già nua.
Quả nhiên là hóa trang, cô gái trẻ biến thành bà già.
Bà ta hốt hoảng quát lên: “Thằng nhãi ranh muốn chết hả?”
Tiết Nguyên Bá đã co giò bỏ chạy từ khi xác định Dương Thanh phát hiện ra mình.
Chỉ cần ông ta có thể lên tàu trước khi xuất phát là có thể an toàn rời khỏi Yến Đô.
Bà già kia không chút do dự xông lên tấn công.
Dương Thanh đứng im tại chỗ, ánh mắt lấp lóe.
“Bốp!”
Thấy bà già kia sắp đánh tới, anh giơ tay đánh thẳng vào bàn tay bà ta.
Bà ta chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp va vào bàn tay mình rồi tràn ra cả cánh tay.
Bà ta không chịu nổi, đau đớn hét lên, cơ thể bị đẩy lùi.
Dương Thanh nhanh tay túm lấy bà ta.
Bà ta giật mình kinh hãi, không ngờ cao thủ hàng đầu nhà họ Tiết như mình lại không chịu nổi một đòn của Dương Thanh.
Quan trọng là Dương Thanh còn quá trẻ.
Bà ta chợt hiểu tại sao Tiết Nguyên Bá phải trốn ở ngoại ô ròng rã ba ngày.
“Này bà già, đi đường cẩn thận vào, đông người dễ té lắm!”
Dương Thanh nở nụ cười tươi rói nhưng bà già kia chỉ thấy sởn da gà.
Vừa rồi bà ta mới bàng hoàng nhận ra, Dương Thanh đã phế bỏ đan điền của bà ta.
Người luyện võ bị hủy đan điền chẳng khác gì tàn phế.
“Ranh con, đối đầu với nhà họ Tiết sẽ chết rất thảm!”
Mặc dù đã bị phế bỏ nhưng sắc mặt bà ta vẫn rất lạnh lẽo, ánh mắt nhìn Dương Thanh tràn ngập sát khí.
Dương Thanh không muốn làm lớn chuyện ở nơi công cộng nên mới kìm hãm sức mạnh của mình.
“Ngu ngốc!”
Dương Thanh cười lạnh một tiếng, quăng bà ta xuống đất rồi quay lưng đuổi theo Tiết Nguyên Bá.
Lúc này Tiết Nguyên Bá đang sợ mất mật.
Ông ta biết Dương Thanh rất mạnh, đến cả cao thủ xếp thứ ba nhà họ Tiết cũng không đánh lại được.
Tuy võ thuật của ông ta không tệ nhưng chỉ là so với hai người anh mà thôi.
So với Dương Thanh chẳng khác nào người trên trời kẻ dưới đất.
Ông ta cứ tưởng hóa trang xong là có thể an toàn rời khỏi Yến Đô, nào ngờ hóa trang thành một lão già mà vẫn bị Dương Thanh nhận ra.
Nhưng cao thủ bên người Tiết Nguyên Bá cũng là cao thủ hàng đầu của gia tộc, dù không đánh bại được Dương Thanh nhưng cầm chân anh một lúc hẳn là có thể.
Ông ta thuận lợi qua vòng soát vé.
Lúc sắp bước lên toa tàu lại nghe thấy một giọng nói châm chọc vang lên phía sua.
“Đường đường là Tam vương tử của Vương tộc họ Tiết trở thành con chuột nhắt từ bao giờ vậy?”
Lông tơ toàn thân Tiết Nguyên Bá đều dựng đứng.
Ông ta ngó lơ đối phương, cố bước lên tàu.
Nhưng áo bị người ta nắm lấy.
Nếu ông ta không giãy ra thì không thể tiến lên phía trước.
“Chàng trai trẻ không biết kính già yêu trẻ chú nào!”
Tiết Nguyên Bá vờ đáng thương kêu cứu với mọi người xung quanh: “Ối giời ơi! Đánh người rồi! Cứu tôi với!”
Dương Thanh hứng thú nhìn ông ta diễn trò.
“Mau thả ông ấy ra!”
“Cậu thanh niên này sao lại bắt nạt ông cụ già? Cậu có còn là người không?”
“Thằng nhóc này mau buông ông ấy ra, nếu không đừng trách chúng tôi không khách sáo!”
…
Hành khách bốn phía thấy một ông già bị chàng trai trẻ bắt nạt đều chỉ trỏ chê trách Dương Thanh.
Có mấy người trẻ tuổi còn định tới ngăn cản.
“Vừa nãy tôi chỉ sơ ý giẫm lên giày của cậu thôi, sao cậu không chịu tha cho tôi.
Tôi đã xin lỗi rồi, cậu còn muốn thế nào nữa?”
Dương Thanh cau mày.
Anh không muốn làm loạn ở nơi công cộng nên mới không muốn ra tay.
Nào ngờ Tiết Nguyên Bá lại diễn trò kích động người dân ngăn cản anh.
“Tránh ra!”
Dương Thanh quát lên một tiếng, giơ tay bắt tóm lấy mặt Tiết Nguyên bá.
“Uỳnh!”
Ai ngờ anh còn chưa chạm được vào người ông ta đã bị cô gái kia ngăn cản.
Cô ta đấm mạnh vào cánh tay anh.
Con ngươi Dương Thanh lập tức co rút.
Bởi vì cô gái xinh đẹp này có sức lực rất lớn.
.
Ngôn Tình Hay
Trông cô ta cùng lắm chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng thực lực lại đạt tới trình độ của cao thủ đứng đầu tám gia tộc quyền thế nhất Yến Đô.
– .
Chương 799: 799: Thông Báo Bệnh Tình
Dương Thanh chỉ hơi kinh ngạc mà thôi.
Đối phương còn trẻ như vậy đã có sức mạnh ngang với cao thủ hàng đầu của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, đúng là không đơn giản.
Cô gái trẻ tuổi này còn kinh hãi hơn.
Vừa rồi trông thấy Dương Thanh định tóm lấy Tiết Nguyên Bá, cô ta hốt hoảng đánh vào tay anh.
Cô ta đã dùng rất nhiều sức.
Vậy mà lại cảm giác như đang đánh vào sắt thép, Dương Thanh lại như không cảm thấy gì.
Tiết Nguyên Bá thừa cơ định leo lên tàu, một chân đã bước vào.
Nhưng Dương Thanh dứt khoát lướt qua cô gái kia kéo áo ông ta lại.
“Rầm!”
Tiết Nguyên Bá ngã rầm xuống đất.
Mọi người xung quanh đều sợ ngây người, lần đầu tiên thấy thanh niên đánh người già như vậy.
“Khốn nạn!”
Cô gái lực điền kia càng nổi giận, tiếp tục ra đòn.
“Bịch!”
Cô ta đấm thẳng vào ngực Dương Thanh nhưng anh không hề nhúc nhích.
Không phải anh không né được mà là không cần phải né.
So với người bình thường, cô gái này rất mạnh nhưng với anh chỉ là gãi ngứa.
“Roẹt!”
Cô gái lực điền còn định tấn công tiếp, Dương Thanh bỗng xé rách tấm mặt nạ da người của Tiết Nguyên Bá, lộ ra gương mặt thật của ông ta.
Tất cả đều trố mắt ra nhìn, vẻ mặt khó tin.
Cô gái lực điền cũng từ bỏ ý định tấn công Dương Thanh, ngơ ngác nhìn Tiết Nguyên Bá: “Ông ta không phải người già!”
“Dương Thanh, mày chết đi!”
Tiết Nguyên Bá bị bại lộ, còn bị Dương Thanh giẫm đạp dưới đất.
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đời này của ông ta.
Hơn năm mươi năm sống trên đời, lần đầu tiên ông ta bị giẫm đạp dưới chân.
“Ông ta là tội phạm truy nã, đây là chứng nhận nghiệp vụ của tôi!”
Dương Thanh giơ một giấy chứng nhận thân phận cảnh sát khiến dân chúng hoảng sợ.
Anh nói: “Đây là tội phạm giết người vô cùng nguy hiểm.
Để bảo đảm an toàn mọi người mau lên tàu đi!”
Nghe thấy thế, đám người vây xem cuống quít trèo lên tàu.
Dương Thanh không ngờ mình tiện tay mua một tờ giấy chứng nhận thân phận cảnh sát ngoài sạp vỉa hè lại có chỗ dùng.
Tiết Nguyên Bá tức điên lên, đã bị giẫm đạp còn bị nói thành tội phạm giết người.
“Đi thôi!”
Dương Thanh áp giải ông ta rời đi.
“Chờ đã!”
Anh vừa ra khỏi nhà ga, có người chợt gọi lại.
Cô gái lực điền thở hồng hộc chạy tới, áy náy nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi hiểu lầm anh!”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn cô ta, lắc đầu đáp: “Không sao, cô không biết chuyện, tốt bụng không có lỗi!”
Cô gái này có sức lực kinh người, chắc chắn lai lịch không nhỏ nhưng lại có lòng lương thiện đáng quý.
Hơn nữa, hai cú đấm vừa rồi của cô ta chỉ như gãi ngứa.
Dương Thanh kéo Tiết Nguyên Bá rời đi nhưng lại bị cô ta đuổi theo.
Anh cau mày hỏi: “Không phải cô muốn đi Trường Hà sao? Tàu sắp chạy rồi”.
Cô ta tỏ vẻ không quan trọng nói: “Vừa nãy tôi đánh anh, nhất định phải bồi thường, tạm thời không di nữa”.
“Tôi nói rồi, không trách cô, không cần bồi thường.
Cô mau đi đi!”
Dương Thanh cũng không muốn dẫn theo một cô gái như vậy.
Cô ta lắc đầu nghiêm túc nói: “Không được, tôi đánh anh là sai, phải bồi thường mới được!”
“Tôi tên là Quan Duyệt.
Anh tên gì vậy?”
Quan Duyệt đi theo Dương Thanh tò mò hỏi.
“Cô thật sự muốn bồi thường cho tôi hả?”, Dương Thanh hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Đương nhiên rồi!”
Quan Duyệt nói: “Anh muốn bồi thường thế nào cứ việc nói.
Chỉ cần tôi có thể làm được nhất định sẽ không từ chối!”
Dương Thanh đáp: “Cô chỉ cần biến khỏi tầm mắt của tôi là bồi thường được rồi”.
Quan Duyệt sửng sốt một lúc, lập tức lắc đầu nguầy nguậy: “Không được! Nếu tôi rời đi sẽ không bồi thường được cho anh!”
Dương Thanh bỗng cảm thấy bất lực.
Sao cô gái xinh đẹp này như cao su vậy?
Đánh mình hai cái thôi mà lẽo đẽo theo mình mãi.
“Cậu Thanh!”
Đúng lúc đó, một chiếc Maybach hai màu đỗ lại bên cạnh anh.
Một người trẻ tuổi bước ra khỏi xe.
Anh ta rất kinh ngạc khi thấy Dương Thanh áp giải Tiết Nguyên Bá, nhưng nhanh chóng căm giận nói: “Cậu bắt được đồ khốn kiếp này rồi!”
Anh ta chính là Trần Anh Hào, hiện giờ bố anh ta là Trần Hạo còn đang cấp cứu trong bệnh viện.
Tất cả đều do Tiết Nguyên Bá gây ra.
Dù biết thân phận của ông ta, Trần Anh Hào cũng chẳng mảy may e ngại, chỉ muốn giết người.
“Về rồi nói sau!”
Dương Thanh lên tiếng.
Quan Duyệt định đi theo Dương Thanh lên xe lại bị anh giơ tay chặn lại.
“Tôi bảo cô biến khỏi tầm mắt của tôi, cô không nghe hiểu tiếng người à?”
Rốt cuộc Dương Thanh cũng nổi giận.
Quan Duyệt tủi thân đứng cạnh xe, đáng thương nhìn anh: “Tôi đi cũng được, nhưng ít nhất anh phải nói cho tôi biết tên của anh chứ?”
“Dương Thanh!”
Dương Thanh lạnh lùng đóng cửa xe.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
Quan Duyệt nhìn theo chiếc xe rời đi, ánh mắt kiên định: “Tôi nhất định sẽ tìm được anh!”
Trần Anh Hào lái xe đưa Dương Thanh đến cổng Viện y học Yến Đô.
“Tôi đánh gãy tay chân ông ta rồi.
Anh đưa ông ta về nhà họ Trần trước đi.
Tôi sẽ tìm anh sau!”
Dương Thanh dặn dò Trần Anh Hào rồi xuống xe.
Cửa phòng cấp cứu đột nhiên bật mở, một người y tá chạy ta hô lên: “Ai là người nhà Diệp Mạn?”
“Tôi là con gái bà ấy!”
Tần Thanh Tâm vội vàng chạy tới.
“Bệnh nhân đang nguy kịch, đây là giấy thông báo bệnh tình nguy kịch của bác sĩ”.
Y tá đưa giấy thông báo cho Tần Thanh Tâm.
– .
Chương 800: 800: Các Nhà Tranh Cãi
Ầm!
Lời của y tá như tiếng sấm nổ vang khiến đầu óc Tần Thanh Tâm trống rỗng, xụi lơ dựa vào người Dương Thanh.
Nước mắt rơi lã chã.
Dương Thanh cũng khiếp sợ: “Cô nói cái gì? Diệp Mạn nguy kịch? Ý cô là rất có thể bà ấy sẽ không qua khỏi sao?”
Y tá gật đầu đáp: “Đầu của bà ấy bị thương nặng, tỷ lệ tử vong rất cao.
Đương nhiên bà ấy vẫn có khả năng sống sót”.
Dứt lời, y tá lại đi vào phòng cấp cứu.
“Dương Thanh, chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Bác sĩ thông báo mẹ em nguy kịch rồi.
Nếu bà ấy thật sự không qua khỏi, em phải làm sao đây?”
“Em vẫn chưa nhận nhau với bà ấy! Bà ấy mà đi, em sẽ không còn mẹ nữa!”
Tần Thanh Tâm rất kích động, bật khóc nức nở.
Dương Thanh ôm chặt cô, trầm giọng nói: “Em bình tĩnh lại đã!”
“Vừa rồi y tá cũng đã nói bà ấy bị thương quá nặng, chỉ muốn báo cho chúng ta biết vậy thôi, không phải báo tin tử vong!”
“Mẹ vẫn đang được cấp cứu.
Chỉ cần không thông báo tử vong thì vẫn còn cơ hội sống sót!”
“Bây giờ chúng ta phải bình tĩnh chờ đợi.
Em yên tâm, chị Lâm cũng ở trong.
Chị ấy giỏi lắm, sẽ không để mẹ xảy ra chuyện đâu!”
Dương Thanh thuyết phục một lúc, Tần Thanh Tâm mới tỉnh táo trở lại, ánh mắt tràn trề hi vọng: “Anh nói đúng, mẹ vẫn đang được cấp cứu.
Nhất định bà ấy sẽ không sao!”
“Nhất định sẽ không sao đâu!”
Dương Thanh kiên định nói.
Anh đang cực kỳ tức giận, tất cả đều do Tiết Nguyên Bá gây ra.
Đương nhiên anh cũng có trách nhiệm rất lớn.
Nếu anh không đuổi cùng giết tận người nhà họ Tiết ở Yến Đô, Tiết Nguyên Bá cũng sẽ không làm ra chuyện điên rồ này.
Bây giờ, toàn bộ gia tộc có quan hệ tốt với Dương Thanh ở Yến Đô đều đang phải chịu ảnh hưởng rất lớn.
Nhất là gia tộc Vũ Văn, nhà họ Diệp và nhà họ Hoàng.
Bọn họ không chỉ phải chống đỡ sự chèn ép của các gia tộc khác, còn phải lo lắng cho an nguy của chủ nhà.
“Tiết Nguyên Bá, ông sẽ phải chết rất thảm!”, Dương Thanh nghiến răng nghiến lợi.
Anh đã điều tra rõ ràng.
Người ám sát các chủ gia tộc đều do Tiết Nguyên Bá sai khiến.
Với thực lực của cao thủ hàng đầu nhà họ Tiết, muốn ám sát chủ của một gia tộc đứng đầu Yến Đô rất dễ dàng.
May mà bọn họ không dứt khoát giết luôn những người này.
Nếu nhiều chủ gia tộc bị giết như vậy, dù là Vương tộc họ Tiết cũng sẽ phải chịu áp lực rất lớn.
Nhưng dù thế nào, Dương Thanh cũng đã phán tội tử hình cho Tiết Nguyên Bá.
Một tiếng sau, rốt cuộc cửa phòng cấp cứu lại được mở ra.
Rất nhiều bác sĩ cùng đi ra ngoài.
Ngải Lâm cũng có mặt, Tần Thanh Tâm vội vàng chạy tới hỏi: “Chị Lâm, mẹ em sao rồi?”
“Em yên tâm, mẹ em phẫu thuật rất thành công, đã vượt qua cơn nguy kịch rồi”.
Ngải Lâm đau lòng nhìn cô.
“Thật sao? Mẹ em được cứu rồi sao?”
“Dương Thanh, mẹ vượt qua được rồi!”
“Tốt quá rồi, em vẫn còn mẹ!”
Tần Thanh Tâm kích động nắm tay Ngải Lâm nói: “Cảm ơn chị, cảm ơn chị nhiều lắm!”
Không chỉ có Diệp Mạn, cả Vũ Văn Cao Dương và Hoàng Thiên Hành đều qua khỏi.
Nhưng dù sao bọn họ cũng bị thương nặng, thạm thời vẫn phải nằm theo dõi ở khoa hồi sức tích cực.
“Được rồi, bây giờ mẹ đang nằm trong khoa hồi sức tích cực, chúng ta cũng không vào thăm được.
Anh vẫn còn chuyện cần giải quyết, để anh đưa em về nhà trước nhé!”
Dương Thanh đau lòng nhìn Tần Thanh Tâm.
Cô vội vàng lắc đầu: “Anh bận thì cứ đi trước.
Em không sao, em phải ở đây chờ mẹ vượt qua thời kỳ nguy hiểm”.
Dương Thanh biết tính cách của cô.
Nếu cô đã quyết định ở lại thì sẽ không chịu rời đi.
“Được.
Em ở đây chờ nhé.
Anh đi trước, xong việc sẽ về chờ mẹ với em!”
Có Ngải Lâm ở bệnh viện, Dương Thanh cũng không cần lo lắng.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, anh tới thẳng nhà họ Trần.
Lúc này trong phòng họp cỡ lớn của nhà họ Trần đông nghịt người.
Ngoài người gia tộc họ Trần, thì còn có người của các gia tộc Vũ Văn, Diệp và Hoàng.
Người gia tộc họ Quan, gia tộc họ Hàn và gia tộc họ Hồng cũng tới.
Nhà họ Hồng vừa mới đi theo Dương Thanh nên Tiết Nguyên Bá chưa biết chuyện, chủ nhà họ Hồng may mắn thoát được một kiếp.
“Chủ của mỗi gia tộc chúng ta đều bị thương nặng, đến cả nhà cũng bị người ta chiếm mất.
Chúng ta đâu thể tiếp tục chờ đợi ở đây?”
Vương Thành đột nhiên đứng dậy hỏi.
Hắn ta là người thừa kế vị trí chủ gia tộc Vũ Văn đời kế tiếp.
Chủ của các gia tộc đang có mặt đều bị ám sát, vừa mới được cấp cứu, tất cả đều đang nằm trong khoa hồi sức tích cực.
Bây giờ chỉ có thể dựa vào người thừa kế của các gia tộc.
Hoàng Chính, người thừa kế nhà họ Hoàng cũng đứng lên, trầm giọng nói: “Nếu còn tiếp tục chờ đợi, gia tộc của chúng ta sẽ bị hủy diệt!”
Một phe do ba nhà Diệp, Hoàng và Vũ Văn làm chủ, phe còn lại do các gia tộc mới tới như các nhà Trần, Hàn, Quan, Hồng dẫn đầu.
“Cậu Thanh tới rồi!”
Đúng lúc này, quản gia nhà họ Trần hớt hải chạy vào phòng họp, kích động hô lên.
Ngay sau đó, Dương Thanh lôi theo Tiết Nguyên Bá đi vào.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Tây Du] Ta Chính Là Bách Nhãn Ma Quân [Tây Du] Ta Chính Là Bách Nhãn Ma Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Tay-Du-Ta-Chinh-La-Bach-Nhan-Ma-Quan-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật [Dịch] Thư Viện Khoa Học Kỹ Thuật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Thu-Vien-Khoa-Hoc-Ky-Thuat-Audio-Truyen.jpg)
