Chàng Rể Chiến Thần
Tập 77 : 761: Sự Tức Giận Của Anh Hào (c761-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 761: 761: Sự Tức Giận Của Anh Hào
Từ Vỹ Tài xông vào căn phòng VIP với thái độ cực kỳ ngạo mạn và chỉ tay vào Dương Thanh.
Trần Hưng Hải nhìn thấy cảnh này thì suýt nữa ngất xỉu, lão ta mời Dương Thanh trên địa bàn của mình, thế mà lại có người xông thẳng vào phòng VIP của lão để tìm Dương Thanh gây phiền phức.
Lông mày Dương Thanh cũng cau lại, anh không ngờ đã tha cho Từ Vỹ Tài rồi mà đối phương còn dám đưa người đến tìm anh.
“Dương Thanh, vừa rồi chẳng phải mày kiêu ngạo lắm sao? Bây giờ tiếp tục đi! Để xem hôm nay ông đây có đánh cho mày tàn phế luôn không”.
Từ Vỹ Tài đầy vẻ hống hách, đắc ý nói: “Có biết đây là ai không? Anh ấy là anh Hoàng, tổng giám đốc Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào, còn tao là ngôi sao có ký hợp đồng với anh ấy.
Mày dám phá hỏng sự nghiệp livestream của tao, anh Hoàng tuyệt đối không tha cho mày đâu”.
Người đàn ông trẻ với bím tóc được Từ Vỹ Tài gọi là anh Hoàng mỉm cười nhìn Dương Thanh và hỏi: “Thằng kia, chính là mày đã phá hỏng buổi livestream của Từ Vỹ Tài phải không? Mày có biết phá hoại buổi livestream đó sẽ gây ra sự tổn hại lớn thế nào đối với công ty tao không?”
Dương Thanh còn chưa kịp nói gì, gã thắt bím tóc lại nói: “Đó là tổn nhất ít nhất một tỷ tệ.
Nếu như hôm nay mày không nôn ra một tỷ tệ, ông đây cho mày chết!”
Dương Thanh hoàn toàn không để ý đến những tên ngốc này, đột nhiên anh nhìn Trần Anh Hào đang đứng ở một bên với ấm trà trong tay và khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi.
“Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào có liên quan gì đến anh không?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Lúc này Trần Anh Hào mới hoàn hồn trở lại, cả người run lên vì sợ hãi, trước đám đông, Trần Anh Hào quỳ dưới chân Dương Thanh ‘phịch’ một cái và lo lắng nói: “Cậu Thanh, đây là công ty do tôi sáng lập ra, tôi cũng không biết cái đám không có mắt này lại dám xúc phạm đến cậu”.
“Tôi đâu có trách anh, anh căng thẳng gì chứ? Đứng dậy đi!”
Dương Thanh hơi bất lực nói.
Chỉ là anh nghe thấy đối phương nhắc đến tên Công ty người nổi tiếng kia có hai chữ ‘Anh Hào’ nên anh liền nghĩ có khi nào công ty này lại liên quan gì đến Trần Anh Hào hay không thôi.
Lúc này Trần Anh Hào mới vội vàng đứng dậy.
Trần Hưng Hải cũng rất tức giận, ở trên địa bàn của mình lại có người xông vào phòng VIP.
Mấu chốt là đám người này còn là người của công ty Trần Anh Hào, lão ta chợt nổi giận: “Đồ khốn kiếp, còn không mau giải quyết chuyện này đi!”
Trần Hạo cũng lạnh lùng nói: “Bố đã nói từ lâu rồi, bảo con đừng có chơi mấy cái công ty người nổi tiếng quái dị gì đó, nhưng con không nghe.
Nhìn xem công ty con toàn là những thứ chết tiệt gì đi!”
Trần Anh Hào vội lau mồ hôi lạnh trên trán, đi thẳng về phía trước, tức giận nói với tên bím tóc: “Mấy người là người của ai?”
“Mẹ kiếp! Anh là ai mà lại dám huênh hoang trước mặt anh Hoàng chứ?”
Từ Vỹ Tài tiến lên một bước và ngạo mạn nói.
Trần Anh Hào cười khẩy: “Cậu hỏi tôi là ai à? Tôi chính là Trần Anh Hào, chủ tịch của Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào!”
“Ha ha ha ha…”
Người thanh niên thắt bím tóc đột nhiên bật cười: “Mẹ kiếp, nếu như anh là Trần Anh Hào thì ông đây chính là Trần Hưng Hải rồi”.
Gã bím tóc tên là Hoàng Lỗi, hoàn toàn không phải là thành viên của Công ty môi giới mgười nổi tiếng Anh Hào mà chỉ là một nhà môi giới nhỏ hợp tác với Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào mà thôi.
Gần đây, nhà họ Trần đang nổi như cồn, tất nhiên hắn biết Trần Hưng Hải là ai.
Nhưng, ở tầng lớp của hắn làm sao có thể biết nhiều hơn thế nữa cơ chứ?
Giống như nhà hàng của nhà họ Trần, nếu hắn biết đây là tài sản của nhà họ Trần, có đánh chết hắn cũng không dám dẫn người xông vào đây.
Nghe những gì hắn nói, Trần Hưng Hải trừng mắt và hét lên: “Nếu cậu là Trần Hưng Hải thì tôi là ai?”
“Mẹ kiếp, ông là ai liên quan đếch gì đến tôi?”
Hoàng Lỗi giễu cợt nói: “Không muốn chết thì câm miệng lại cho ông.
Nếu không đừng trách ông đây không kính già yêu trẻ!”
“Trần Anh Hào, cháu xử lý chuyện này ngay lập tức, nếu không đừng trách ông xử lý bằng gia pháp!”, Trần Hưng Hải thực sự tức giận đến phát run lên.
Trần Anh Hào cũng lo lắng, anh ta nhìn Hoàng Lỗi rồi tức giận nói: “Cậu tên gì?”
“Đại gia tôi đây đi không đổi tên ngồi không đổi họ, tôi chính là Hoàng Lỗi!”, Hoàng Lỗi vô cùng hống hách nói.
Trần Anh Hào cười khẩy một tiếng, ánh mắt đầy sát khí, anh ta trực tiếp bấm một cuộc điện thoại: “Công ty có người nào tên là Hoàng Lỗi sao?”
Khi người bên kia nhìn thấy đó là cuộc gọi của Trần Anh Hào và cũng nghe thấy giọng điệu của Trần Anh Hào rất tệ.
Nghe thấy tên của Hoàng Lỗi, vẻ mặt anh ta đột nhiên thay đổi, anh ta vội nói: “Chủ tịch Hào, có phải là cái gã để bím tóc phía sau gáy không?”
“Đúng, chính là hắn!”, Trần Anh Hào tức giận nói.
“Chủ tịch Hào, cậu ta hoàn toàn không phải là nhân viên của công ty mà chỉ là một nhà môi giới nhỏ.
Trong tay cậu ta có một vài người nổi tiếng trên mạng, dựa vào công ty chúng ta kiếm miếng ăn mà thôi.
Nếu như không có công ty chúng ta, họ chỉ có thể đi bốc cứt mà ăn thôi”, đối phương vội nói.
“Chủ tịch Hào, có phải tên khốn đó đắc tội với anh không? Nếu như đúng là như vậy, chỉ một câu của anh thôi, tôi lập tức hủy bỏ hợp tác với tên khốn đó, để cậu ta từ sau này gặm phân mà ăn!”, bên kia vội nói.
“Tôi không chỉ muốn bọn chúng đi ăn cứt mà còn muốn chúng vĩnh viễn biến mất trên thế giới này, cậu hiểu ý tôi chứ?”, Trần Anh Hào nói với vẻ đầy sát khí.
Người bên kia nghe thấy vậy chợt cảm thấy kinh ngạc, anh ta vội nói: “Chủ tịch Hào, xin hãy nói cho tôi biết, tên oắt đó giờ đang ở đâu? Giờ tôi đưa người qua đó luôn!”
“Tiệm ăn nhà họ Trần, trong vòng mười phút nữa, nếu như cậu còn không mang người tới đây thì cậu cũng cút luôn cho tôi!”, Trần Anh Hào nói rồi cúp luôn điện thoại.
“Ha ha ha ha…”
Bây giờ, anh ta chỉ muốn làm cho tất cả những người này biến mất trên thế giới này.
Trong nháy mắt mười phút đã trôi qua, nhưng người của Trần Anh Hào vẫn chưa tới.
“Thằng ranh, đã mười phút trôi qua rồi mà người của mày còn chưa tới, bây giờ chúng ta nói chuyện bồi thường được chưa?”
Hoàng Lỗi cười híp mắt nói.
Hắn vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên một loạt những tiếng bước chân, sau đó một nhóm người xông vào trong phòng.
– .
Chương 762: 762: Phiền Phức Của Nhà Họ Trần
“Sếp Ngô! Sao…sao anh lại đến đây?”
Khi Hoàng Lỗi nhìn thấy đám người tới, hắn vô cùng kinh ngạc, cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ lan tràn khắp cơ thể.
Trần Anh Hào vừa gọi điện và yêu cầu bên kia đến trong vòng mười phút, kết quả là sếp Ngô từ Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào đã đến nơi trong vòng mười phút.
Điều này thể hiện điều gì? Chỉ có thể giải thích rằng người mà Trần Anh Hào gọi vừa rồi chính là sếp Ngô.
Lúc này, không chỉ có sếp Ngô, mà phía sau anh ta còn có mười mấy người đàn ông vạm vỡ oai phong lẫm liệt.
Mặc dù Hoàng Lỗi cũng đưa người tới, nhưng đó đều chỉ là những nhân vật nhỏ bé trên đường phố, còn sếp Ngô thì khác, những người anh ta đưa tới đều là vệ sĩ được mời đến từ công ty vệ sĩ chuyên nghiệp.
Xét cho cùng, đó là một công ty người nổi tiếng.
Một số người nổi tiếng hàng đầu trên mạng khi đi ra ngoài cần phải có vệ sĩ đi theo.
Dù không có tác dụng gì lắm, nhưng ít nhất cũng có thể tỏ ra rằng người nổi tiếng đó rất quyền lực.
Sếp Ngô không thèm nhìn Hoàng Lỗi, anh ta đến thẳng trước mặt Trần Anh Hào quỳ ‘phụp’ xuống một tiếng, lo sợ nói: “Sếp Hào, tôi đến muộn rồi, mong anh tha cho tôi lần này!”
Trần Anh Hào trước mặt Dương Thanh giống như một tên đàn em thấp hèn, nhưng dù sao anh ta cũng là cậu chủ cả của nhà họ Trần, là chủ gia tộc tương lai của họ Trần.
Trần Anh Hào trước mặt đám người sếp Ngô chính là một nhân vật lớn.
Khi vừa bước vào phòng VIP, anh ta đã nhìn thấy cảnh tượng khiến anh ta bị sốc.
Nhân vật to lớn trong mắt anh ta còn không có tư cách ngồi, mà chỉ cầm ấm trà trong tay đứng ở một bên.
Có rất nhiều người đang ngồi trong bàn ăn, những người này có khí chất phi phàm, rõ ràng là những nhân vật không đơn giản.
Mấu chốt là anh ta đã nhìn thấy Trần Hưng Hải, người này là chủ gia tộc họ Trần đang rất nổi hiện nay.
Đây là lần thứ hai anh ta được gặp Trần Hưng Hải.
Nhưng đây vẫn chưa phải điểm chính, điểm mấu chốt là Trần Hưng Hải không phải ngồi ở vị trí cao nhất, mà là ngồi ở bên cạnh người thanh niên đang ngồi ở vị trí cao nhất.
Thứ tự chỗ ngồi này đủ để giải thích danh tính của nam thanh niên ngồi ở vị trí cao nhất đáng sợ đến như thế nào.
Gia tộc họ Trần đã là gia tộc giàu có số một dưới tám gia tộc của Yến Đô rồi, có thể khiến chủ gia tộc họ Trần ngồi cùng và cậu chủ cả nhà họ Trần làm phục vụ bưng trà rót nước đã nói rõ được vấn đề.
Sếp Ngô thực sự cảm thấy sợ hãi và bất an, Trần Anh Hào ra hạn cho anh ta phải đến trong vòng mười phút nhưng anh ta đã phải dùng đến mười một phút.
Trần Anh Hào dửng dưng nói: “Chính là cái gã thắt bím tóc kia nói mình là người của công ty chúng ta và còn cao giọng muốn cậu Thanh phải đền một tỷ tệ.
Chuyện này cậu hãy cho tôi một lời giải thích!”
Nghe đến đây, sếp Ngô run lên vì sợ, bên kia táo tợn đến mức dám há mồm dám tống tiền một tỷ tệ.
Mấu chốt là Trần Anh Hào tôn trọng gọi người bị tống tiền kia là cậu Thanh.
Cảnh tượng sếp Ngô quỳ gối trước Trần Anh Hào khi gặp mặt đã nói rõ rằng Trần Anh Hào chính là chủ tịch của Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào.
Những người mà Từ Vỹ Tài mang đến lúc này đều sững sờ.
Đặc biệt, Hoàng Lỗi còn sợ hãi hơn, hắn chỉ tùy tiện chiêu mộ những người nổi tiếng nhỏ trên mạng nên tự coi mình là người môi giới, đồng thời hợp tác với Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào.
.
truyện tiên hiệp hay
Có thể nói, nếu không có công ty của Trần Anh Hào, hắn chỉ là một tên rác rưởi mà thôi.
Bây giờ, hắn đã đắc tội với vị đại thần là Trần Anh Hào, vừa rồi hắn còn mắng Trần Anh Hào nữa.
Không chỉ vậy, còn có cả người đàn ông tự xưng mình là Trần Hưng Hải, chẳng lẽ ông ta thật sự là chủ gia tộc họ Trần hay sao?
Nếu không, tại sao Trần Anh Hào lại phải phục vụ bưng trà rót nước?
Hoàng Lỗi càng nghĩ càng sợ, cả người run lên.
Chân hắn chợt mềm nhũn, hắn quỳ ngay xuống đất: “Chủ tịch Hào, xin lỗi, tôi sai rồi, là tôi có mắt không tròng đã đắc tội với anh.
Mong anh đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân, cứ coi như tôi là cái rắm đi, xin hãy tha cho tôi lần này!”
Sếp Ngô bước tới, đạp Hoàng Lỗi xuống đất, gầm lên: “Mẹ kiếp, ngay đến cả chủ tịch Hào mà cậu cũng dám đắc tội, cậu lại còn mơ tưởng được tha mạng à?”
Trần Anh Hào bước tới, giẫm lên ngực Hoàng Lỗi, nhìn hắn và nói một cách trịch thượng: “Mày nói là muốn cậu Thanh phải đền một tỷ tệ phải không?”
“Không không, tôi không dám!”, Hoàng Lỗi nhanh chóng phủ nhận.
“Mày còn nói rằng nếu tao là Trần Anh Hào thì mày chính là bố của Trần Anh Hào?”, Trần Anh Hào lại hỏi.
Hoàng Lỗi sợ tè cả ra quần, hắn vừa khóc vừa nói: “Chủ tịch Hào, tôi là thằng khốn nạn, cái miệng chỉ biết đánh rắm, vừa rồi đánh rắm bừa bãi là tôi đã sai.
Tôi sai rồi, xin anh tha cho tôi!”
“Bây giờ biết sai rồi à? Mọi thứ đã quá muộn rồi!”
Trần Anh Hào tức giận nói, trực tiếp xua tay ra lệnh: “Mang hết đi cho tôi!”
“Vâng!”
Sếp Ngô vội vàng đáp.
Trong nháy mắt, hơn mười vệ sĩ tràn đến, ngay lập tức phế bỏ tay chân của đám người Hoàng Lỗi rồi mới khiêng ra ngoài.
Chỉ còn lại một mình Từ Vỹ Tài đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Từ Vỹ Tài đã sợ đến mức toàn thân mềm nhũn, ngồi đờ đẫn dưới đất.
Giờ phút này, hắn đâu còn cái vẻ hống hách khi nãy nữa, sắc mặt hắn tái nhợt, toàn thân đổ đầy mồ hôi và không ngừng run rẩy.
“Từ Vỹ Tài, người mà mày gọi đến có vẻ không ăn nhằm gì lắm nhỉ!”
Dương Thanh cười nhìn Từ Vỹ Tài và nói.
Từ Vỹ Tài như tỉnh lại từ trong cơn mơ, con ngươi tràn đầy sợ hãi và sự bất an: “Dương Thanh, vừa rồi tôi chỉ đùa với cậu thôi.
Cho dù thế nào chúng ta cũng là bạn cấp ba, sao tôi có thể tìm người đối phó với cậu được chứ?”
“Muốn trách thì hãy trách tên khốn kiếp Hoàng Lỗi kia, tôi là người nổi tiếng trên mạng đi theo anh ta.
Bây giờ sự nghiệp livestream của tôi bị hủy hoại, anh ta rất tức giận mới ép tôi đưa anh ta đến đây để đối phó với cậu”.
“Nhưng bây giờ, Hoàng Lỗi đã phải trả giá, chuyện này xem như đã kết thúc rồi phải không?”
Dương Thanh ngồi đó nhìn Từ Vỹ Tài cười híp mắt và nói: “Mày nói kết thúc thì là kết thúc sao?”
“Cậu Thanh, chúng ta là anh em tốt ở thời học cấp ba, chẳng lẽ cậu không nể mặt chút nào sao?”
Từ Vỹ Tài nói với vẻ mặt cay đắng: “Như thế này đi, cậu xem, dù sao tôi cũng là một người cực kỳ nổi tiếng trên mạng với năm triệu fan hâm mộ.
Bạn của cậu lại là chủ tịch Công ty môi giới người nổi tiếng Anh Hào, hay là tôi đến làm việc cho anh ấy nhé?”
“Với danh tiếng của tôi, nhất định có thể khiến công ty bạn của cậu kiếm được nhiều tiền.
Đây là mối làm ăn chỉ có được mà không có mất.
Bạn học Dương Thanh, cậu nhất định sẽ đồng ý với tôi, đúng không?”
Dương Thanh lắc đầu: “Không thể!”
Trần Anh Hào trực tiếp xông lên, đạp Từ Vỹ Tài ngã xuống đất và tức giận nói: “Mẹ kiếp, lại còn lên mặt nữa à? Dựa vào bộ dạng này của mày mà cũng dám tự xưng là ngôi sao siêu nổi tiếng qua mạng sao?”
“Mang đi!”
Dương Thanh không có tâm trí tiếp tục đùa với Từ Vỹ Tài nữa, anh nói: “Phế bỏ tay chân cậu ta, khiến cậu ta biến mất khỏi nghề livestream!”
“Vâng!”
Trần Anh Hào gật đầu, hai vệ sĩ bước tới, người bên trái người bên phải kéo Từ Vỹ Tài ra ngoài.
“Thế này đi, tôi sẽ tổ chức một buổi tiệc, mời tất cả các gia tộc chống đối với nhà họ Trần đến để giải quyết một thể các vấn đề phiền phức này”.
Sau khi im lặng một lúc, Dương Thanh đột nhiên nói.
– .
Chương 763: 763: Bị Tấn Công Giữa Đường
“Tổ chức tiệc?”
Trần Hưng Hải cảm thấy hơi khó hiểu.
Những người khác cũng lần lượt nhìn Dương Thanh, chờ Dương Thanh giải thích.
“Bữa tiệc bẫy!”
Dương Thanh chỉ nói ba từ.
Mọi người không khỏi hít sâu một hơi, trong lòng tràn đầy chấn động.
Không phải chỉ có một gia tộc nhắm tới nhà họ Trần, mà là rất nhiều gia tộc.
Dương Thanh lại muốn tổ chức bữa tiệc bẫy, chẳng lẽ anh muốn tóm gọn trong một lần hay sao?
Ba người nhà họ Trần tuy rằng kinh ngạc, nhưng họ đã nghĩ ngay tới thực lực khủng khiếp của Dương Thanh, ngay cả tám gia tộc lớn ở Yến Đô cũng đều chủ động kết bạn với Dương Thanh, thậm chí ngay cả Hiệp hội Võ thuật ra mặt cũng không giữ được nhà họ Thái.
Chỉ cần Dương Thanh ra mặt, đừng nói là hạ gục đám gia tộc kia, cho dù hạ gục cả tám gia tộc lớn ở Yến Đô, e rằng cũng không thành vấn đề.
Hàn Khiếu Thiên biết thân phận Tướng quân biên giới phía Bắc của Dương Thanh, sau khi kinh ngạc một chút mới chợt vỡ ra.
Chỉ có mỗi Quan Chính Sơn mới chân ướt chân ráo tới đây, không biết năng lực hiện giờ của Dương Thanh ở Yến Đô, nhưng trong lòng ông ta cũng vô cùng tin tưởng Dương Thanh.
Bây giờ Dương Thanh đã nói như vậy rồi, đương nhiên anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.
“Nếu cậu Thanh ra mặt, làm gì có gia tộc nào ở Yến Đô dám tác oai tác quái chứ?”
Trần Hưng Hải vui vẻ nói.
Họ Trần đã bị người ta dò xét suốt một thời gian rồi, chuyện này luôn là chuyện khiến lão ta phải trăn trở, vốn dĩ lão ta muốn dựa vào thực lực của chính gia tộc họ Trần để giải quyết.
Nhưng khi lão ta muốn giải quyết mới chợt nhận ra rằng thực lực của nhà họ Trần hiện tại hoàn toàn không thể giải quyết được khi đối phương liên thủ lại với nhau.
“Nếu tôi không đoán sai, trong số những gia tộc chống đối nhà họ Trần, chắc hẳn phải có một gia tộc hung hăng nhất nhỉ?”, Dương Thanh hỏi.
Trần Hưng Hải vội vàng gật đầu: “Là nhà họ Lê!”.
truyện xuyên nhanh
Sau đó, lão ta lại nhìn về phía Trần Hạo nói: “Trần Hạo, con hãy nói chi tiết cho cậu Thanh biết đi!”
Trần Hạo nhanh chóng đứng dậy nói: “Lúc nhà họ Thái vẫn còn, nhà họ Lê là gia tộc có thực lực chỉ xếp sau nhà họ Thái.
Lần này chính là nhà họ Lê dẫn đầu chống đối với nhà họ Trần.
Nghe nói họ còn triệu tập rất nhiều gia tộc chuyên tâm nghiên cứu để chống lại nhà họ Trần nữa”.
“Dù sao nhà họ Lê cũng là một gia tộc giàu có ở địa phương, nhà họ Trần đã cướp đi vị trí gia tộc giàu có thứ nhất dưới tám gia tộc lớn của Yến Đô nên nhà họ Lê rất bất mãn.
Nhưng họ cũng kiêng dè nhân vật lớn sau lưng nhà họ Trần nên vẫn chưa dám manh động”.
“Nhà họ Lê cũng rất thông minh.
Tuy họ chủ trì triệu tập cuộc gặp mặt với gia tộc giàu có, tỏ ra muốn đối phó với nhà họ Trần, nhưng nhà họ Lê lại đẩy các gia tộc khác làm họng súng còn gia tộc họ không trực tiếp ra tay với nhà họ Trần”.
“Bây giờ, nhà họ Lê đang chờ đợi cơ hội.
Nếu tôi không đoán sai, chẳng bao lâu nữa, gia tộc bị nhà họ Lê xúi giục sẽ đến thăm dò nền tảng của nhà họ Trần”.
Trần Hạo nói liền tù tì một hơi, nói xong liền trở về chỗ ngồi của mình.
Trần Hưng Hải nói: “Nếu là trước đây, tôi còn có chút lo lắng không thể trấn áp được đại gia địa phương như nhà họ Lê, nhưng bây giờ nhà họ Hàn và nhà họ Quan cũng đến rồi, tôi đã lại tràn đầy tự tin rồi”.
“Tôi nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời để giúp nhà họ Hàn và nhà họ Quan có chỗ đứng ở Yến Đô.
Chỉ cần chúng ta hợp tác tốt, nhà họ Trần, nhà họ Hàn và nhà họ Quan sẽ là to nhất chỉ đứng sau tám gia tộc lớn nhất ở Yến Đô thôi”.
“Ba gia tộc lớn chúng ta liên thủ, cho dù là tám gia tộc của Yến Đô cũng không dám khinh thường chúng ta”.
Sau khi nghe Trần Hưng Hải nói, ánh mắt Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn đều tràn đầy mong đợi.
Dương Thanh cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, đây là một cơ hội tốt, nếu đã như vậy thì quyết định như vậy đi.
Ngày mai nhà họ Trần sẽ nhân danh nhà họ Trần mời các gia tộc mà đứng đầu là nhà họ Lê, nhà họ Hàn và nhà họ Quan cũng phải chuẩn bị cho tốt”.
“Rõ!”
Mấy người vội lên tiếng.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn rất phấn khích, họ vốn nghĩ rằng họ vừa đến Yến Đô, còn lâu mới có thể đạt được thành tựu như nhà họ Trần.
Không ngờ bọn họ mới đến được có mấy ngày thì đã có cơ hội tốt như vậy rồi.
Chỉ cần Dương Thanh ra tay, chẳng phải chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi hay sao?
“Chỉ là, nếu những gia tộc đó không đến thì sao?”
Trần Hưng Hải đột nhiên hỏi lại, ánh mắt có chút lo lắng.
“Ông cứ yên tâm, chắc chắn bọn họ sẽ tới!”
Khóe miệng Dương Thanh cong lên hình vòng cung: “Cứ nói là nhà họ Trần muốn bàn chuyện hợp lực với bọn họ”.
“Tôi hiểu rồi.
Nhà họ Lê vốn dĩ muốn trở thành gia tộc đứng đầu chỉ dưới tám gia tộc lớn ở Yến Đô.
Nếu nói về việc hợp lực, bọn họ nhất định sẽ tới”.
Trần Hưng Hải cười nói: “Nếu như bọn họ không tới, họ cũng sẽ sợ rằng nhà họ Trần sẽ liên thủ với những gia tộc khác, đến lúc đó đối phó với nhà họ Trần sẽ càng khó hơn”.
Sau khi nghe Trần Hưng Hải giải thích, mọi người vừa rồi còn chưa kịp phản ứng đều đột nhiên vỡ lẽ.
Dương Thanh cười gật đầu: “Đúng vậy, nhà họ Lê từ trước đến nay đều dùng những gia tộc khác làm lá chắn, e rằng những gia tộc đó đã bất mãn với nhà họ Lê từ lâu, nhưng vì kiêng dè địa vị của nhà họ Lê nên bọn họ không dám làm gì”.
“Có thể nói, đám gia tộc nhà họ Lê bây giờ chỉ là một đám rời rạc.
Người của các gia tộc lớn không phải là những kẻ ngu, e rằng ai nấy đều có toan tính riêng của mình.
Một khi con chim đầu đàn là nhà họ Lê bị đánh thì các gia tộc khác đâu dám không nghe theo chứ?”
Sau khi nghe những lời của Dương Thanh, tất cả mọi người đều vui mừng không ngớt.
“Được rồi, hôm nay đến đây thôi, mọi người giải tán đi! Thời gian buổi tiệc sẽ là tối mai”.
Dương Thanh đứng dậy trước và nói.
“Được!”
Mọi người lần lượt đứng dậy, đích thân chủ của ba gia tộc hàng đầu ở Yến Đô trong tương lai đã tiễn Dương Thanh ra ngoài.
Sau khi Dương Thanh rời đi, người của ba gia tộc đều rất phấn khích.
“Ông chủ Hàn, ông chủ Quan, tôi xin chức mừng hai vị trước nhé, Yến Đô sắp có thêm hai gia tộc lớn nữa rồi”.
Trần Hưng Hải cười lớn nói.
Thấy hai chiếc xe sắp tông vào con Phaeton, Dương Thanh bất ngờ nhấn mạnh ga.
Động cơ phát ra tiếng gầm điên cuồng, chiếc Phaeton lao ra xa hàng chục mét trong tích tắc.
“Bùm!”
Ngay tức thì, hai chiếc Prado va chạm với nhau, hơn nữa do đang chạy với tốc độ cao, hai chiếc xe đã bị lật nhào.
Dương Thanh cũng dừng xe và bước ra ngoài.
– .
Chương 764: 764: Đã Điều Tra Rõ Rồi
Hai chiếc xe va chạm dữ dội và lăn vài vòng trên không trước khi rơi xuống đất.
Ngay khi Dương Thanh bước ra khỏi xe, anh đã thấy một số người bị thương đang chật vật bò ra khỏi chiếc xe bị biến dạng.
Việc có thể giữ tỉnh táo trong một vụ tai nạn xe hơi dữ dội như vậy cũng đủ cho thấy sức mạnh về thể lực của đối thủ.
“Ai cử bọn mày tới đây?”
Dương Thanh bước lên trước và nhìn chằm chằm vào mấy người đang bò ra khỏi xe.
Bốn người trèo ra ngoài từ hai chiếc xe, còn một số người khác vẫn bị mắc kẹt trong xe, chưa rõ sống chết.
Bốn người bọn họ đầy cơ bắp rắn chắc, ánh mắt sắc bén đầy sát khí, trong cú va chạm vừa rồi, một vài người bị thương nặng, vỡ đầu chảy máu.
“Ra tay!”
Một trong mấy tên to con đột nhiên hét lên.
Ngay khi hắn vừa dứt lời, bốn người liền lao về phía Dương Thanh.
Vẻ mặt Dương Thanh lạnh lùng, anh nói: “Tự tìm cái chết!”
Mấy tên vừa xông tới trước mặt Dương Thanh, còn chưa kịp đụng vào quần áo của Dương Thanh thì đã bị bay ra tứ phía.
“Nói, ai cử bọn mày tới đây!”
Dương Thanh bước lên trước, anh đưa chân giẫm lên ngực tên to con cầm đầu và lạnh lùng nói.
Nhưng ánh mắt đối phương lại không hề sợ hãi, ngược lại là lộ ra vẻ châm chọc và sùi bọt mép.
Ba người còn lại cũng đều sùi bọt mép, dường như họ đã cắn túi độc được giấu sẵn trong miệng.
“Tử sĩ!”
Dương Thanh cau mày.
Cho dù là sát thủ hàng đầu thế giới cũng không có gì đáng sợ, nhưng loại tử sĩ này chính là loại người nguy hiểm nhất.
Hơn nữa, hầu như không có hy vọng tìm ra manh mối đằng sau những người như vậy.
“Tôi đang ở trên đường Quang Minh và gặp phải một số tử sĩ.
Chúng đã chết rồi.
Hãy kiểm tra cho tôi xem những người này đến từ đâu”.
Dương Thanh gọi điện thoại và căn dặn.
Sự xuất hiện của những tử sĩ này khiến Dương Thanh cảm thấy bất an.
Anh vừa mới mang theo người nhà đi đến Yến Đô thì gặp phải tử sĩ.
Bản thân anh thì không sợ, nhưng Tần Thanh Tâm và những người khác nếu thật sự gặp phải những tử sĩ này thì chỉ có đường chết.
“Có vẻ như đã đến lúc phải tìm kiếm vài cao thủ hàng đầu rồi”, Dương Thanh nói.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh trở lại dinh thự Vân Phong ở Yến Đô.
Khi về đến nhà, Tiêu Tiêu đã ngủ, còn Tần Thanh Tâm thì mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng và ôm một chiếc máy tính xách tay.
“Em đang làm gì thế?”
Dương Thanh bước tới, choàng tay qua vai Tần Thanh Tâm.
Tần Thanh Tâm nói: “Ngày mai em phải đến tập đoàn Nhạn Thanh, phải tìm hiểu trước tình hình của công ty”.
“Muộn rồi, đi ngủ sớm đi!”
Dương Thanh xót xa nói.
Anh đưa gia đình mình đến Yến Đô không phải để gia đình mình phải làm việc vất vả mà để họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tần Đại Dũng đã quyết định về hưu để chăm sóc cháu ngoại, còn Tần Y và Tần Thanh Tâm vẫn ra sức làm việc.
Tần Thanh Tâm trừng mắt nhìn Dương Thanh, vỗ vỗ hai tay Dương Thanh đang sờ soạng và tức giận nói: “Dương Thanh, em cảnh cáo anh, trước khi chưa làm cách âm căn phòng, anh đừng hòng đụng vào em!”
“Hả? Phải làm cách âm thật à?”
Vốn dĩ Dương Thanh chỉ là nói vậy thôi, nhưng Tần Thanh Tâm lại nghĩ là thật.
Tần Thanh Tâm trừng mắt nhìn Dương Thanh nói: “Vớ vẩn! Ban ngày anh động tay động chân với em đã khiến Tần Y tức giận rồi.
Hơn nữa còn có cả Tiêu Tiêu, nhỡ đâu Tiêu Tiêu bất chợt xông vào thì phải làm sao?”
“Lại không phải do em hét to quá à!”
Dương Thanh lẩm bẩm.
“Anh nói cái gì?”, vẻ mặt Tần Thanh Tâm đầy xấu hổ.
Dương Thanh vội nói: “Anh nói là hôm nay sắp xếp người đến làm cách âm đi”.
“Có điều trước khi làm cách âm, có phải chúng ta nên làm một cuốc không?”
Dương Thanh nhếch mép nói, Tần Thanh Tâm còn chưa kịp phản ứng, Dương Thanh đã chồm lên.
Sau trận mây mưa, Tần Thanh Tâm lại rúc vào trong vòng tay của Dương Thanh.
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt Tần Thanh Tâm vẫn ửng hồng.
“Chồng à, gần đây anh có phải chịu quá nhiều áp lực không?”, Tần Thanh Tâm đột nhiên hỏi.
Dương Thanh sửng sốt: “Sao em lại hỏi vậy?”
“Mấy ngày nay, nhu cầu của anh ở phương diện nào nhiều nhất?”, Tần Thanh Tâm nhỏ giọng nói.
Ngay cả Dương Thanh cũng không để ý, nghe thấy Tần Thanh Tâm nói như vậy anh mới nghĩ ra, hôm nay đây đã là lần thứ hai rồi.
Lẽ nào nói đó thực sự là do áp lực lớn quá hay sao?
Với địa vị thân phận của Dương Thanh và cả thực lực mạnh mẽ của bản thân anh nữa, đáng lý mà nói anh không có gì phải áp lực cả.
Nếu thực sự nói đến áp lực, đó chỉ có thể là người thân bên cạnh anh mà thôi.
“Em đừng nghĩ nhiều, anh thì có áp lực gì chứ?”, Dương Thanh phủ nhận, anh không muốn Tần Thanh Tâm phải lo lắng.
Tần Thanh Tâm thở dài: “Em biết ngay mà, anh sẽ không nói cho em biết đâu, bởi vì lúc anh anh cũng chỉ biết tự mình gánh vác tất cả mọi thứ”.
Dương Thanh nở nụ cười: “Em đừng nghĩ linh tinh nữa, mau ngủ đi! Ngày mai còn phải đi làm, đây là ngày đầu tiên em đến tập đoàn Nhạn Thanh đó”.
Thấy Dương Thanh không muốn nói thêm, Tần Thanh Tâm cũng không hỏi nhiều, cô nép vào trong tay Dương Thanh rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nhưng Dương Thanh không ngủ được, trong lòng anh vẫn có chút lo lắng.
“Anh rể, sao em thấy anh càng ngày ăn nói lẻo mép vậy? Nói thật đi, anh đã dan díu với cô gái khác ở bên ngoài đúng không?”
Tần Y cười đểu hỏi.
Dương Thanh nhìn Tần Thanh Tâm với ánh mắt vô tội, thấy cô ta không tức giận, liền hung hăng nói với Tần Y: “Em còn nói linh tinh nữa thì anh sẽ gả em đi đấy”.
Cả gia đình nói chuyện cười đùa, không khí rất mực hòa thuận.
Sau bữa sáng, Tần Thanh Tâm và Tần Y cùng nhau đến tập đoàn Nhạn Thanh, còn Dương Thanh thì đưa Tiêu Tiêu đến nhà trẻ.
Hôm nay là ngày đầu tiên Tiêu Tiêu đến trường mẫu giáo ở Yến Đô, còn có một số thủ tục anh phải tự mình làm.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ, Tiêu Tiêu dù đến trường mẫu giáo mới nhưng không hề cảm thấy xa lạ, cô nhóc đã mạnh dạn giới thiệu bản thân với đám bạn nhỏ của mình.
Vừa rời khỏi nhà trẻ, Dương Thanh liền nhận được cuộc gọi từ Mã Siêu: “Anh Thanh, mấy tử sĩ tối qua là do nhà họ Tiết cử tới!”
– .
Chương 765: 765: Ông Sẽ Phải Hối Hận
“Quả nhiên là nhà họ Tiết!”
Dương Thanh cau mày, ánh mắt đã lạnh như băng.
Ngay từ đầu anh đã đoán được, chỉ thiếu chứng cứ mà thôi, bởi chỉ khi đạt đến cấp độ của tám gia tộc quyền thế ở Yến Đô thì gia tộc đó mới có khả năng bồi dưỡng ra tử sĩ.
Hiện giờ, chỉ có nhà họ Tào và nhà họ Tiết là có xung đột với anh.
Nhà họ Tào chỉ có mình Tào Huy thực sự từng có xung đột với anh, nhưng địa vị của Tào Huy ở trong gia tộc dường như không quá quan trọng.
Nhưng nhà họ Tiết thì khác, lần này kẻ có xung đột với anh chính là con trai thứ ba được Tiết Vương yêu thích nhất, tương lai có thể trở thành chủ mới của Vương tộc.
“Anh Thanh, là do Tiết Khải làm, em nghi rằng chuyện này nhà họ Tiết không rõ”.
Mã Siêu nói ra suy đoán của mình.
Dương Thanh gật đầu: “Tôi biết rồi”.
“Anh Thanh, nhà họ Tiết đã nắm giữ được Nam Dương và Đông Lan, nay Tiết Khải còn đang ở Đông Lan, hay là để em đích thân tới Đông Lan xem sao?”
Mã Siêu hiện đã cực kì muốn giết Tiết Khải, gã này quả là muốn chết, ngay cả anh Thanh mà cũng dám động tới.
Dương Thanh nheo mắt nói: “Đúng là cần phải cho nhà họ Tiết một bài học, cậu đi đi, chú ý an toàn”.
“Vâng!”
Mã Siêu vội đáp.
Cao thủ phụ trách bảo vệ Tiết Khải có thực lực rất mạnh, bên cạnh Dương Thanh chỉ có Mã Siêu có năng lực đối phó với ông ta.
Đây cũng là một dịp để Mã Siêu trải nghiệm, mặc dù thực lực của anh ta đã tăng cao nhưng so với các cao thủ hàng đầu trong Vương tộc và Hoàng tộc thì vẫn còn chênh lệch không nhỏ.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh tới trang viên nhà họ Trần.
Nơi đây vốn là trang viên nhà họ Thái, sau khi lên thay thế vị trí nhà họ Thái, gia tộc họ Trần đã chuyển vào ở.
“Cậu Thanh!”
Thấy Dương Thanh tới, Trần Hưng Hải vội ra tận cửa đón tiếp.
Ngoài Trần Hưng Hải còn có cả Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn.
“Chuẩn bị thế nào rồi?”
Dương Thanh vừa đi vừa hỏi.
Trần Hưng Hải vội đáp: “Cậu Thanh, cậu cứ yên tâm, tôi đã chuẩn bị xong, mười hai giờ trưa mở tiệc chiêu đãi chủ gia tộc họ Lê và các gia tộc khác trong trang viên nhà chúng tôi”.
“Nhà họ Hàn và nhà họ Quan thì sao?”
Lúc này, bọn họ đã vào trong nhà.
“Nhà họ Hàn đã chuẩn bị xong, sẵn sàng nghe theo sự sắp xếp của cậu”.
“Nhà họ Quan cũng đã chuẩn bị kĩ càng, sẵn sàng đợi lệnh của cậu”.
Hàn Khiếu Thiên và Quan Chính Sơn nhanh nhẹn đáp.
Dương Thanh nhìn đồng hồ, nói: “Còn nửa giờ”.
Khi đang nói chuyện, Trần Hạo đã đi vào phòng, chào hỏi Dương Thanh xong mới nói với Trần Hưng Hải: “Thưa bố, người nhà họ Hồng tới rồi, Hồng Hưng nói muốn gặp bố”.
“Hả? Nhà họ Hồng?”
Trần Hưng Hải kinh ngạc, vội nhanh chóng giải thích với Dương Thanh: “Nhà họ Hồng xưa nay luôn có xích mích với nhà họ Lê, nghe nói vì muốn bám vào nhà họ Thái mà hai gia tộc này từng có xung đột rất lớn, nhà họ Hồng cũng không nằm trong danh sách đối đầu với gia tộc tôi, tôi không mời họ”.
“Vậy xem ra, nhà họ Hồng đã nhận ra điều gì đó, cho nên vội tới đây lấy lòng”.
Hàn Khiếu Thiên cười nói.
Trần Hưng Hải lại lắc đầu: “Theo những gì tôi biết về nhà họ Hồng thì hẳn không phải là lấy lòng mà là muốn hợp tác”.
Quan Chính Sơn khinh thường cười một tiếng: “Hợp tác? Cậu ta định lấy gì để hợp tác với nhà họ Trần? Có cậu Thanh ở đây, chúng ta còn cần tới nhà họ Hồng sao?”
“Nếu cậu ta đã muốn gặp tôi thì cứ để cậu ta vào đi”.
Trần Hưng Hải lên tiếng, Trần Hạo vội vàng đi thông báo.
“Hồng Hưng là chủ nhà họ Hồng, cùng lứa với Trần Hạo, là một người trẻ tuổi rất quyết đoán, đồng thời cũng rất có tài, người như thế thường sẽ khá kiêu ngạo, không thể có chuyện muốn quy phục nhà họ Trần đâu”.
Trần Hưng Hải bình tĩnh nhận xét.
Đúng lúc này, Trần Hạo đã dẫn một người đàn ông trung niên tới.
“Xin chào ông chủ Trần!”
Hồng Hưng vừa bước vào phòng liền nhìn về phía Trần Hưng Hải.
Trần Hưng Hải bình thản nhìn ông ta, hỏi: “Cậu tìm tôi có việc gì?”
“Nghe nói ông chủ Trần có mời vài gia tộc tới tụ hội, tôi đây không mời mà tới, ông chủ Trần sẽ không trách chứ?”
Quả nhiên đúng như lời Trần Hưng Hải nhận xét, thái độ của Hồng Hưng cực kì kiêu ngạo.
Trần Hưng Hải cau mày: “Nếu tôi nói có thì sao?”
Hồng Hưng sửng sốt, hiển nhiên ông ta cũng không ngờ Trần Hưng Hải sẽ trả lời như vậy.
Ông ta liếc nhìn mấy gương mặt xa lạ bên cạnh Trần Hưng Hải, đột nhiên lại nói: “Ông chủ Trần, tôi có vài chuyện muốn tâm sự riêng với ông”.
“Những người này đều là bạn tốt của tôi, không có chuyện gì mà họ không thể nghe được, cậu cứ nói đi”, Trần Hưng Hải lạnh nhạt nói.
Hồng Hưng âm thầm kinh ngạc nhìn, Trần Hạo lúc này đã là chủ gia tộc họ Trần, vậy mà còn không có tư cách ngồi cùng.
Vậy thì ba người đang ngồi với Trần Hưng Hải là những ai?
Điều khiến ông ta kinh ngạc hơn cả là, trong đó còn có một thanh niên mới chừng hơn hai mươi tuổi.
“Nếu ông chủ Trần cũng đã nói vậy thì tôi cũng không giấu nữa.
Lần này tôi tới tìm ông là muốn nói cho ông biết một bí mật.
Nhà họ Lê đã bắt tay với bốn gia tộc khác, chuẩn bị ra tay với nhà họ Trần ngay trong hôm nay”.
Hồng Hưng nói tiếp: “Tôi tới đây là muốn đàm phán với nhà họ Trần một giao dịch, nếu ông chủ Trần có thể nhận lời thì tôi dám bảo đảm liên minh của nhà họ Lê không thể đe dọa đến nhà họ Trần được”.
Nhưng điều khiến Hồng Hưng phải thất vọng là, dù ông ta đã nói ra chuyện nhà họ Lê bắt tay với bốn gia tộc khác để đối phó với nhà họ Trần, Trần Hưng Hải vẫn không hề bất ngờ, lão ta bình tĩnh lạ thường.
Không chỉ có Trần Hưng Hải, ba người ngồi cạnh lão ta cũng bình thản như không.
Ban đầu Hồng Hưng còn cho rằng, sau khi biết tin này, nhà họ Trần chắc chắn sẽ rất lo lắng, bức thiết cần sự giúp đỡ của nhà họ Hồng, nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược.
Trần Hưng Hải đâu thèm tỏ vẻ hòa nhã với Hồng Hưng, lão ta ra lệnh một tiếng, lập tức có hai vệ sĩ cao lớn lực lưỡng tiến tới, một trái một phải túm lấy cánh tay Hồng Hưng, xách ra ngoài.
“Khốn kiếp! Buông ra! Các người buông ra ngay!”
“Trần Hưng Hải, ông sẽ phải hối hận!”
“Ông cứ chờ hứng lửa giận của ông chủ Tôn đi!”
Hồng Hưng đã bị kéo đi xa nhưng giọng nói đầy tức tối của ông ta vẫn vẳng lại.
– .
Chương 766: 766: Mượn Ít Đất
“Thứ chó cậy thế chủ mà cũng dám giương oai trước mặt cậu Thanh đây!”
Trần Hưng Hải nổi giận đùng đùng, nói.
Lão ta biết, ngay cả cao thủ đứng hàng thứ tư của Hiệp hội Võ Thuật còn thua dưới tay Dương Thanh, huống chi là tám gia tộc hàng đầu của Yến Đô?
Tuy chưa từng tận mắt chứng kiến thái độ cung kính của những ông chủ tám gia tộc lớn ở Yến Đô trước Dương Thanh nhưng đã lên đến địa vị của lão ta thì cũng từng nghe được không ít chuyện.
Còn về nhà họ Tôn, bọn họ càng không có tư cách kiêu ngạo trước mặt Dương Thanh.
Quan Chính Sơn là người thiếu hiểu biết về Dương Thanh nhất, ông ta lo âu nói: “Ông chủ Trần, ông đuổi gã Hồng Hưng kia đi như thế, nếu người của nhà họ Tôn cũng tới thì dù chúng ta liên hợp lại cũng chưa chắc đã đối phó được đâu”.
Trần Hưng Hải cười cười, vẻ cao thâm: “Ông Sơn, ông nên tin tưởng cậu Thanh hơn”.
Nghe vậy, Quan Chính Sơn lập tức bối rối, vội vã giải thích: “Cậu Thanh, tôi không có ý không tin cậu, nhưng dù sao nhà họ Tôn cũng là một trong tám gia tộc lớn nhất của Yến Đô, nay nhà họ Lê lại đã bắt tay với bốn gia tộc khác để đối phó với chúng ta, tôi cũng hơi lo lắng!”
Dương Thanh chỉ cười cười, anh không quá để ý khi Quan Chính Sơn lo lắng như vậy: “Yên tâm, có tôi ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu”.
Hàn Khiếu Thiên cũng cười nói: “Ông Sơn này, ông Hải nói đúng đó, có cậu Thanh ở đây, ông cứ yên chí đi thôi”.
Thấy Hàn Khiếu Thiên cũng nói vậy, Quan Chính Sơn mới nhận ra mình còn thiếu hiểu biết về Dương Thanh nhiều lắm, nỗi bất an trong lòng cũng dần biến mất.
“Bố, khách tới rồi, bố định khi nào ra?”
Đúng lúc này, Trần Hạo bỗng bước vào thông báo.
Trần Hưng Hải nhìn đồng hồ, đã đến mười hai giờ trưa.
Lão ta vừa định đứng dậy thì Dương Thanh đã ngăn lại: “Đừng nóng vội, cứ để bọn họ chờ đi đã”.
Nghe Dương Thanh nói thế, Trần Hưng Hải mới giật mình hiểu ra, lão bèn cười nói: “Cậu Thanh định cho bọn họ một đòn phủ đầu?”
Dương Thanh cười cười, không giải thích gì thêm.
Lúc này, phòng tiệc của trang viên nhà họ Trần đã rất đông khách chờ.
Những người đứng đầu năm gia tộc lớn cùng ngồi quây quần một chỗ, sau lưng còn có mấy thành viên dòng chính và cao thủ đi theo, chủ gia tộc họ Lê cầm đầu.
“Nhà họ Trần làm thế là có ý gì? Đã mười hai giờ rồi, sao còn chưa thấy ông chủ Trần đâu?”
Lê Triết, chủ nhà họ Lê tỏ vẻ tức giận nói.
“Đúng vậy, nhà họ Trần nói muốn tổ chức yến tiệc, mời chúng ta tới bàn bạc chuyện lớn, giờ lại để chúng ta ngồi trơ ở đây, thế này là tính không cho chúng ta chút thể diện nào đây mà!”
“Ông chủ Trần đâu? Mau gọi ông ta tới đi!”.
Bạn có biết trang truyện — TRUMTRUY EN.
n e t —
“Nếu ông chủ Trần không nể mặt chúng tôi thì đừng trách chúng tôi không khách sáo đấy”.
…!
Trong phòng tiệc lúc này ồn ào xôn xao, năm ông chủ gia tộc đều lộ vẻ tức giận.
Nhưng trong phòng này lại chỉ có vài kẻ sai vặt tới đáp lời, nhân vật trọng yếu của nhà họ Trần vẫn chưa chịu ra mặt.
Trần Hưng Hải không chịu xuất hiện, người của năm gia tộc càng thêm căng thẳng.
Tuy bọn họ đã thương lượng ổn thỏa với nhau để liên thủ tấn công nhà họ Trần nhưng đó chỉ là sự chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Nếu nhà họ Trần chịu thỏa hiệp, bọn họ cũng không muốn ra tay.
Tuy trong Yến Đô vẫn truyền nhau một câu rằng, nhà họ Trần thay thế vị trí của nhà họ Thái nhưng không thể đạt đến địa vị cao như nhà họ Thái trước đây.
Song lại có tin đồn, sau lưng nhà họ Trần có một vị quyền cao chức trọng hỗ trợ.
Bất kể thế nào đều không thể phủ nhận một sự thật, nhà họ Trần rất mạnh, bằng không sẽ không có khả năng thay thế nhà họ Thái chỉ trong một đêm.
“Ông chủ Lê, rốt cuộc nhà họ Trần tính làm gì thế? Sao tôi cứ có cảm giác không ổn ở đâu đó?”
Bỗng có một chủ gia tộc lo âu nói.
“Đúng, tôi cũng có cảm giác rất bất thường, nhà họ Trần chỉ mời mấy gia tộc chúng ta, như biết năm gia tộc chúng ta có quan hệ tốt với nhau rồi vậy”.
Một vị chủ gia tộc khác cũng lên tiếng.
“Chắc chắn nhà họ Trần đã biết quan hệ giữa chúng ta rất tốt, nhưng nếu biết mà còn dám mời chúng ta tới, chẳng lẽ bọn họ không sợ chúng ta xử lí luôn bọn họ sao?”
“Chẳng lẽ nhà họ Trần đã biết chúng ta muốn ra tay với họ cho nên đã chuẩn bị kĩ càng rồi?”
“Ông chủ Lê, hay là chúng ta rút trước đã?”
Mấy vị chủ gia tộc khác cũng lao nhao nói.
Sắc mặt từng người đều tràn ngập lo âu.
Lê Triết đã sa sầm mặt lại, ông ta vốn tưởng lần này liên thủ sẽ có thanh thế cực kì mạnh, không cần đánh cũng có thể ép nhà họ Trần nghe theo, chí ít cũng có thể kéo được nhà họ Trần gia nhập liên minh của bọn họ.
Nhưng giờ đây, người của nhà họ Trần còn chưa xuất hiện, chủ các gia tộc trong liên minh đã bắt đầu khẩn trương lo lắng.
“Sợ cái gì?”
Lê Triết cau mày, lộ vẻ không vui: “Đừng quên chúng ta tới đây làm gì, nếu giờ các ông đã sợ thì có thể rút khỏi liên minh này!”
“Chỉ có điều, nếu sau này các ông nghĩ tới việc gia nhập liên minh một lần nữa thì cũng đã muộn!”
Nghe vậy, mọi người đều im lặng.
Bọn họ đều là những gia tộc bám vào nhà họ Lê để sinh tồn, nếu bây giờ rời khỏi liên minh, bọn họ nhất định sẽ bị cô lập, ai biết được gia tộc bọn họ còn có thể tiếp tục tồn tại nữa hay không.
Từng giây từng phút trôi đi, chớp mắt đã qua nửa giờ.
Tuy rất tức giận nhưng ông ta biết, hiện giờ không phải lúc xử lí chuyện này.
“Ông mời chúng tôi tới là có chuyện gì?”, Lê Triết đổi giọng hỏi.
“Không giấu các vị, tôi có hai người anh em mới tới Yến Đô, còn chưa tìm được chỗ ở, tôi mời các vị tới đây là muốn mượn vài chỗ của các vị”.
Trần Hưng Hải cười ha hả, nói: “Đương nhiên, bọn tôi không tham lam gì, từng gia tộc giao ra một nửa sản nghiệp thì chúng ta vẫn là chỗ bạn bè”.
Lão ta vừa thốt ra những lời này, cả đám người lập tức khiếp sợ ngây ra.
Bọn họ thật không ngờ Trần Hưng Hải lại thẳng thừng đến thế, vừa mở miệng liền đòi đất, lại còn muốn mỗi gia tộc giao ra nửa sản nghiệp.
Thế này là mượn hay sao? Rõ ràng là cướp đoạt trắng trợn!
– .
Chương 767: 767: Liên Minh Năm Gia Tộc
Mọi người đờ đẫn một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
Các chủ gia tộc trong liên minh năm gia tộc do Lê Triết cầm đầu cũng tức điên.
“Trần Hưng Hải, ông đúng là quá tham lam, một lần đòi nuốt cả nửa gia sản của cả năm gia tộc chúng tôi sao?”
Lê Triết tức giận nói: “Nếu ông bất nhân thì đừng trách chúng tôi bất nghĩa!”
“Ông chủ Lê nói không sai, chỉ với một nhà họ Trần cũng muốn đoạt một nửa sản nghiệp của chúng tôi sao?”
“Trần Hưng Hải, đừng tưởng các ông cướp hết nhà họ Thái thì thật sự có thể thay thế được địa vị bọn họ ở Yến Đô”.
Năm chủ gia tộc đều tức giận đùng đùng.
Dù sao Trần Hưng Hải đòi một nửa sản nghiệp của mỗi gia tộc bọn họ, nếu bọn họ có thể nhịn được, sẽ biến thành Ninja Rùa mất.
Trần Hưng Hải vẫn chờ đám người nói xong, mới nói: “Các vị nói không sai.
Sau khi nhà họ Trần tiếp nhận mọi thứ của nhà họ Thái, vẫn không thể thật sự thay thế được địa vị của bọn họ trước đây.
Nhưng chờ giải quyết các vị xong, chúng tôi lại có thể thật sự thay thế được, thậm chí còn mạnh hơn”.
Lão ta nói dứt lời lại vỗ tay một cái.
Chợt có mấy chục cao thủ xông vào phòng tiệc.
Nhất thời, cả phòng tiệc đông nghịt người.
Ngoài đám chủ nhà vốn ở trong phòng tiệc còn có hơn trăm cao thủ khác.
“Bây giờ, tôi cho các vị hai sự lựa chọn.
Một là giao ra nửa sản nghiệp của mỗi gia tộc, sau đó thần phục chúng tôi, gia tộc các vị còn có thể tiếp tục được giữ lại”.
Trần Hưng Hải nói vô cùng ngang ngược: “Hai là các vị liên thủ chống lại.
Chờ chúng tôi xử lý cả năm nhà, đến lúc đó đừng nói là giữ lại gia tộc, chúng tôi sẽ chiếm hết tất cả gia tộc của các vị”.
“Tôi đã nói xong, các vị có năm phút để suy nghĩ.
Nghĩ xong thì nói cho tôi biết đáp án!”
Trần Hưng Hải dứt lời, lấy điện thoại di động ra điều chỉnh đếm ngược ba trăm giây.
Có lẽ khí thế của Trần Hưng Hải quá mạnh mẽ, lại thêm hơn trăm cao thủ trong sảnh tiệc, lúc này năm chủ gia tộc đều câm như hến, không dám hó hé gì.
Bọn họ đều thấp thỏm lo âu.
Lúc này, ngay cả Lê Triết cũng hoảng loạn.
Ông ta biết nhà họ Trần có thể thay thế được nhà họ Thái.
Nhưng cho dù phía sau nhà họ Trần có nhân vật lớn ủng hộ thì nhà họ Trần cũng không dám giam giữ năm chủ gia tộc bọn họ cùng một lúc, còn muốn ép buộc bọn họ giao ra nửa sản nghiệp.
Nhưng trên thực tế, nhà họ Trần không chỉ làm vậy, còn dám uy hiếp bọn họ, nếu không thần phục và giao ra một nửa sản nghiệp, có thể sẽ cướp cả gia tộc của bọn họ.
Hai ông già ngồi hai bên Trần Hưng Hải là ai?
Còn có người thanh niên ngồi cùng ba lão già đó có thân phận gì?
Sao cậu ta còn trẻ như vậy, lại có thể ngồi cùng đám người Trần Hưng Hải?
Trong lòng Lê Triết bỗng nảy ra mười nghìn câu hỏi vì sao.
Không phải ông ta tò mò mà vẫn luôn kiêng kỵ nhân vật lớn phía sau nhà họ Trần.
Bây giờ hai ông già và một người thanh niên ngồi cùng Trần Hưng Hải rõ ràng không phải là người nhà họ Trần, hơn nữa phong độ phi phàm.
Có lẽ những người này chính là nhân vật lớn phía sau nhà họ Trần?
Các chủ gia tộc khác không thắc mắc nhiều như vậy.
Bọn họ còn đang hoảng loạn.
Bây giờ Lê Triết chính là chỗ dựa của bọn họ.
“Ông chủ Lê, ông mau nghĩ cách đi.
Rốt cuộc chúng ta nên làm gì?”
Một chủ nhà sốt ruột hỏi.
Lê Triết nhíu mày và quát: “Hoảng loạn cái gì?”
Ông ta biết rõ, bây giờ một khi mình có chút khiếp sợ nào, liên minh năm gia tộc sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Cho nên dù ông ta rất hoảng loạn cũng không thể biểu hiện ra ngoài.
“Trần Hưng Hải, ông làm vậy có quá đáng không? Ông vừa mở miệng đã đòi một nửa sản nghiệp của năm gia tộc chúng tôi?”
Lê Triết căm tức nhìn Trần Hưng Hải nói: “Ban đầu, năm gia tộc chúng tôi đến đây định bàn với ông thành lập một thế lực liên minh siêu cấp, chống lại sự bóc lột của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đối với chúng ta”.
“Tuy bây giờ ông muốn chiếm đoạt năm gia tộc chúng tôi, chúng tôi vẫn có thể không so đo với ông về chuyện này”.
“Ông cũng hiểu, bây giờ tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đang xưng vương, hoàn toàn khinh thường những thế lực phía dưới như chúng ta, chèn ép chúng ta đủ chỗ”.
“Chính bởi vậy, sự phát triển của mấy gia tộc chúng ta bị hạn chế cực lớn.
Cho nên chúng tôi định thành lập một liên minh.
Một khi tám gia tộc đứng đầu Yến Đô dám áp chế bất kỳ gia tộc nào trong liên minh chúng ta, chúng ta sẽ cùng ra tay đấu với gia tộc đó tới cùng”.
“Trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô vốn đã hình thành sự cân bằng.
Sợ là bất kỳ gia tộc nào cũng không dám tùy ý tranh đấu với thế lực liên minh của chúng ta.
Nếu không thì một khi bọn họ yếu đi, những gia tộc khác sẽ mạnh hơn”.
“Đến lúc đó, chúng ta không bị tám gia tộc đứng đầu Yến Đô áp chế, mượn thế phát triển bây giờ sớm muộn gì cũng sẽ có ngày trở thành tám gia tộc đứng đầu Yến Đô mới, thậm chí vượt qua bọn họ”.
Lê Triết nói một hơi về suy nghĩ của mình.
Đây thật sự là suy nghĩ của bọn họ khi thành lập liên minh nhưng không định kéo nhà họ Trần vào.
Chẳng qua bây giờ bọn họ bị Trần Hưng Hải uy hiếp, muốn mượn cớ chạy ra khỏi nhà họ Trần trước.
Trần Hưng Hải không ngắt lời.
Chờ đối phương nói xong, lão ta liếc nhìn đồng hồ và nói: “Còn một trăm giây cuối cùng!”
“Trần Hưng Hải, ông đừng khinh người quá đáng.
Đừng nói là một nửa sản nghiệp, ông đừng mong cướp được một xu nào từ liên minh năm gia tộc chúng tôi!”
Lê Triết cuối cùng nổi giận, hét lên: “Đừng tưởng chỉ có ông đã chuẩn bị sẵn.
Liên minh năm gia tộc chúng ta cũng có sự chuẩn bị.
Ông muốn chiến, chúng tôi theo tới cùng!”
– .
Chương 768: 768: Cuộc Chiến Công Tâm
Lê Triết vừa dứt lời, Trần Hưng Hải cười lạnh: “Nói vậy, cậu chọn con đường chết?”
Lúc này, chỉ có một mình Lê Triết tỏ thái độ, chủ nhà của bốn gia tộc khác đều im lặng như ve sầu mùa đông, thậm chí không dám thở mạnh.
Nghe thấy Trần Hưng Hải nói vậy, mí mắt Lê Triết giật giật.
Ông ta nổi giận khi thấy người của liên minh năm gia tộc đều không nói lời nào: “Các ông đều câm rồi sao? Chẳng lẽ các ông thật sự muốn chờ nhà họ Trần tới tiêu diệt mới hối hận sao?”
“Tôi nói cho các ông biết, nhà họ Trần chỉ đoạt được sản nghiệp của nhà họ Thái, họ hoàn toàn là rác rưởi so với nhà họ Thái trước đây!”
“Bất kỳ gia tộc nào trong chúng ta đều mạnh hơn nhà họ Trần bây giờ!”
Lê Triết căm giận nói với người của liên minh năm gia tộc.
Trần Hưng Hải để mặc cho Lê Triết khuyên bảo, chỉ nhìn người của liên minh gia tộc cười chế giễu, không hề sợ hãi.
Lão ta càng bình tĩnh, người của liên minh gia tộc càng căng thẳng.
Bất kể Lê Triết khuyên thế nào, người của liên minh gia tộc đều không tỏ thái độ.
Lê Triết giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Trần Hưng Hải, nếu ông là đàn ông thì thả chúng tôi đi trước, chúng ta chiến đấu công bằng.
Ông dùng kế nhốt chúng tôi ở đây lại tính là gì?”
Trần Hưng Hải mỉm cười: “Chẳng phải các vị đều chuẩn bị ra tay với nhà họ Trần sao? Đã vậy, tôi không gây khó dễ với các vị nữa.
Các vị điện thoại gọi người tới, gọi tất cả thế lực mà các vị có thể dùng được tới nhà họ Trần”.
Nghe Trần Hưng Hải nói vậy, người của liên minh gia tộc đều giật mình.
Lê Triết kinh ngạc nói: “Ông nói thật à?”
“Cậu thấy tôi sẽ nói đùa với cậu sao?”
Trần Hưng Hải mỉm cười hỏi.
Lúc này Lê Triết mới hiểu được, Trần Hưng Hải thật sự cho bọn họ điện thoại gọi người.
Nhất thời, ông ta có dự cảm rất tệ.
Sự thản nhiên của Trần Hưng Hải làm ông ta không thể bình tĩnh được.
Nếu liên minh năm gia tộc gọi hết tất cả cao thủ giỏi trong từng gia tộc tới, cho dù là một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không chịu nổi nhỉ?
Trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô còn chẳng có một gia tộc nào làm được chuyện này, Trần Hưng Hải chỉ là một gia tộc vừa thay thế nhà họ Thái, sao có thể làm được?
“Các vị có thể gọi người nhưng phải suy nghĩ kỹ.
Nếu bây giờ các vị tỏ thái độ, bằng lòng giao ra nửa sản nghiệp của mỗi gia tộc còn có thể giữ lại được một nửa thực lực”.
Trần Hưng Hải bỗng nói: “Nhưng một khi các vị gọi người đến, vậy chúng ta hoàn toàn là kẻ thù không đội trời chung, sống còn với nhau.
Một là các vị liên thủ diệt nhà họ Trần, hai là chúng tôi tiêu diệt liên minh của các vị”.
“Bây giờ tôi cho các vị quyền lựa chọn.
Các vị nghĩ kỹ rồi quyết định.
Tôi cho các vị nửa giờ để gọi người!”
Trần Hưng Hải dứt lời, đột nhiên đứng lên và dẫn theo đám người Quan Chính Sơn rời đi luôn.
Nhưng hơn trăm cao thủ nhà họ Trần đã bao vây sảnh tiệc.
Bây giờ, bọn họ chỉ có thể điện thoại gọi người, không có cách nào rời đi.
Đám người Trần Hưng Hải vừa đi, người của liên minh năm gia tộc càng thấy áp lực hơn.
“Ông chủ Lê, tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Sợ là nhà họ Trần thật sự có năng lực đối phó với năm gia tộc chúng ta cùng một lúc.
Nếu không, làm sao ông ta có thể để chúng ta gọi người?”
“Tôi cũng nghĩ vậy.
Xem ra, chúng ta đều đã đánh giá thấp nhà họ Trần rồi”.
“Đúng vậy, nhà họ Thái bị nhà họ Trần thay thế chỉ trong vòng một đêm.
Sợ là bất kỳ một gia tộc nào trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không làm được như vậy nhỉ?”
“Nếu nói vậy, rất có thể thực lực của nhà họ Trần còn hơn tám gia tộc đứng đầu Yến Đô?”
Ngoài Lê Triết, chủ của bốn gia tộc khác đều chấn động.
“Hay chúng ta đồng ý giao ra nửa sản nghiệp gia tộc? Ít nhất, chúng ta còn có thể bảo vệ được gia tộc của mình”.
Một chủ gia tộc chợt nói.
Ông ta nói ra những lời này, những chủ nhà khác cũng xiêu lòng nhưng không ai tỏ thái độ, tất cả đều nhìn Lê Triết.
Lê Triết đầy tức giận, nghiến răng nói: “Tôi có thể nói cho các ông biết, hôm nay nhà họ Lê tôi chắc chắn sẽ đấu với nhà họ Trần.
Các ông tự quyết định xem có bằng lòng cùng nhà họ Lê đối phó với nhà họ Trần không, tôi cũng không ép buộc hay ngăn cản”.
“Nhưng tốt nhất các ông nên nghĩ kỹ, ai lựa chọn rời khỏi liên minh gia tộc, chờ tới khi liên minh tiêu diệt nhà họ Trần xong, sẽ đến lượt các ông!”
Lê Triết nói không ngăn cản năm gia tộc lựa chọn nhưng giọng điệu uy hiếp rất rõ ràng.
Bất kể thế nào, nhà họ Lê cũng có thực lực mạnh gần với nhà họ Thái.
Sau khi nhà họ Thái bị nhà họ Trần thay thế, rất nhiều người đều cho rằng nhà họ Lê sẽ là gia tộc đứng đầu dưới tám gia tộc quyền thế nhất Yến Đô.
Chính bởi vậy, Lê Triết mới có thể dễ dàng thành lập liên minh năm gia tộc như vậy.
Chỉ là liên minh năm gia tộc mới được lập ra không lâu, bây giờ lại phải đối mặt với bờ vực sụp đổ.
“Ông chủ Lê, ông đã nói vậy, còn nói không miễn chúng tôi làm gì nữa?”
Chủ gia tộc trước đó muốn quy thuận bất đắc dĩ nói.
“Liên minh năm gia tộc chúng ta đến nhà họ Trần, mục đích ban đầu là cùng chống kẻ thù chung.
Lúc này, bất kỳ một gia tộc nào rời đi đều sẽ khiến thực lực của liên minh chúng ta suy yếu đi”.
“Đổi một góc độ khác, rời khỏi chính là đối đầu với liên minh.
Các người đều chuẩn bị cùng nhà họ Trần tiêu diệt liên minh năm gia tộc của tôi rồi, chẳng lẽ còn không cho phép chúng tôi tiêu diệt nhà họ Trần xong, quay lại tiêu diệt gia tộc các ông à?”
Lê Triết châm chọc: “Được rồi, tôi không nói nhiều nữa.
Rốt cuộc các ông lựa chọn thế nào thì tự quyết định đi.
Tôi phải gọi người đây!”
Lê Triết dứt lời, lại bắt đầu điện thoại gọi người.
Bốn chủ gia tộc khác vẫn chưa gọi người, có vẻ do dự.
Cùng lúc đó, đám người Trần Hưng Hải đã quay về phòng chiêu đãi khách quý của mình.
“Ông chủ Trần, không ngờ mới mấy tháng không gặp mà ông đã quyết đoán như thế, một lời không hợp là muốn ép lấy nửa sản nghiệp của năm gia tộc”.
Quan Chính Sơn vừa cười vừa nói.
Hàn Khiếu Thiên cũng nói: “Ông chủ Trần đúng là thay đổi quá lớn, rất có phong độ của người đứng đầu”.
Trần Hưng Hải bất đắc dĩ cười lắc đầu: “Các ông đừng chế nhạo tôi.
Trước mặt cậu Thanh, tôi đâu dám xưng là người đứng đầu chứ? Nhờ có cậu ấy, nhà họ Trần mới được như bây giờ”.
“Chúng tôi đã thương lượng xong, vẫn quyết định giao ra nửa sản nghiệp.
Làm vậy, ít nhất có thể bảo vệ được gia tộc của chúng tôi”, người kia nói.
“Tôi cũng lựa chọn giao ra nửa sản nghiệp!”
Ngay sau đó, lại có một chủ gia tộc tỏ thái độ.
“Tôi cũng lựa chọn thỏa hiệp với nhà họ Trần!”
“Tôi cũng lựa chọn quy thuận!”
Hai chủ nhà còn lại cũng tỏ thái độ.
Liên minh năm gia tộc đến đây thì tan rã.
Chỉ còn lại một nhà họ Lê định đấu với nhà họ Trần tới cùng.
– .
Chương 769: 769: Lời Nhắn Của Dương Thanh
Sắc mặt Lê Triết trở nên cực kì khó coi, trước đó ông ta mới đe dọa bốn chủ gia tộc khác, lòng còn cho rằng bọn họ sẽ đứng về phía mình.
Nhưng chẳng thể nào ngờ, bốn chủ gia tộc kia lại đồng loạt chọn thần phục.
Như vậy, lời đe dọa của ông ta đã không còn giá trị, trái lại còn khiến ông ta rơi vào tình thế đâm lao phải theo lao.
Trong liên minh năm gia tộc, nhà họ Lê có thực lực mạnh nhất, nhưng lúc này, bốn gia tộc khác đều đứng về phía nhà họ Trần, nhà họ Lê hoàn toàn không có một tia hi vọng thắng cuộc nào.
“Các ông điên cả rồi à?”
Lê Triết ra sức khuyên thêm một lần nữa: “Ngày hôm nay nhà họ Trần đòi lấy một nửa sản nghiệp của các ông, hôm sau, ông ta sẽ dám chiếm toàn bộ sản nghiệp của các ông!”
“Nhà họ Trần chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi, bọn họ muốn chơi chiêu tay không bắt sói, đến khi các ông quy thuận rồi, nhà họ Trần sẽ thực sự trở thành gia tộc quyền thế nhất, chỉ thua tám gia tộc của Yến Đô thôi”.
“Đến khi đó, liệu nhà họ Trần có còn coi trọng mấy gia tộc nhỏ yếu lại còn vừa mất nửa sản nghiệp như nhà các ông không?”
“Nếu các ông đồng ý đứng về phía tôi, lấy thực lực của liên minh năm gia tộc chúng ta, nhà họ Trần tuyệt đối không có đường thắng! Đến khi đó, năm gia tộc chúng ta phân chia sản nghiệp nhà họ Trần, thực lực chúng ta sẽ càng thêm mạnh!”
Lê Triết đã thực sự nóng ruột, nhưng ông ta đã ra sức khuyên bảo đến thế mà những vị chủ gia tộc khác vẫn không chịu đổi ý.
“Ông chủ Lê, người thức thời mới là trang tuấn kiệt, nhà họ Trần chỉ cần một đêm đã có thể thay thế nhà họ Thái, điều này chứng tỏ thực lực nhà họ Trần mạnh đến cỡ nào.
Dù đây không phải là thực lực chân thật của họ thì cũng có thể nói rõ, sau lưng họ có một chỗ dựa cực lớn”.
Một chủ gia tộc lên tiếng: “Một đối thủ như vậy, dù chúng ta có liên thủ cũng không có khả năng đánh bại được đâu!”
“Đúng thế, ông chủ Trần đột nhiên mời cả năm gia tộc chúng ta tới đây, rõ ràng đã chuẩn bị tốt nhất để chiếm đoạt sản nghiệp của chúng ta.
Ông ta không phải kẻ ngu, nếu quả thật ông ta sợ liên minh năm gia tộc thì sao lại mời chúng ta tới?”
Một người phân tích thêm.
“Ông chủ Lê, chúng ta thực sự không có khả năng đối kháng với nhà họ Trần đâu, hãy bỏ cuộc đi! Bỏ cuộc mới mong bảo vệ được gia tộc chúng ta, nếu không, kết cục của nhà họ Thái chính là tương lai của chúng ta đấy!”
Hai vị chủ gia tộc còn lại cũng lên tiếng khuyên can.
Lê Triết tức giận nghiến răng ken két: “Lúc trước, khi tôi nói đến việc ra tay đánh nhà họ Trần, các ông đều tỏ vẻ ủng hộ ghê lắm, vậy mà đến thời điểm quyết định lại trở mặt bỏ cuộc nhanh như vậy!”
Bốn vị chủ gia tộc kia đều xấu hổ ra mặt, nhưng hành vi của Trần Hưng Hải hôm nay khiến cho bọn họ có một áp lực rất lớn.
Để bảo vệ gia tộc mình, bọn họ đành lựa chọn con đường thỏa hiệp.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vẳng lại một tràng tiếng vang, ngay sau đó, mấy chục chiếc xe Mercedes màu đen xông thẳng vào trang viên nhà họ Trần, từ trên mỗi xe đều có bốn, năm gã đàn ông cao lớn lực lưỡng nhảy xuống.
Chỉ trong nháy mắt, bên ngoài khu biệt thự đã bị hai, ba trăm gã đàn ông lực lưỡng bao vây.
Các vị chủ gia tộc của liên minh năm gia tộc chứng kiến cảnh tượng này đều sợ ngây cả người.
“Ông chủ Lê, đây là người do ông gọi tới à?”
Có ai đó kinh ngạc hỏi.
Lê Triết lắc đầu, giọng trầm xuống: “Dùng Mercedes Benz S class thuần một màu, trông tình hình kia phải có chừng bốn chục chiếc, ra quân hoành tráng như vậy, hẳn chỉ có tám gia tộc của Yến Đô mà thôi”.
“Tám gia tộc lớn của Yến Đô?”
Có người sửng sốt kêu lên: “Chẳng lẽ các gia tộc lớn của Yến Đô tính ra tay với nhà họ Trần sao?”
“Đó là Hồng Hưng!”
Một chủ gia tộc bỗng thốt lên kinh ngạc.
Lúc này mọi người mới phát hiện, Hồng Hưng của nhà họ Hồng cũng vừa bước xuống từ một chiếc xe.
“Các ông nhìn xem, người bên cạnh Hồng Hưng có phải là Tôn Húc, ông chủ nhà họ Tôn không?”
Lê Triết bỗng chỉ vào người đi bên cạnh Hồng Hưng hỏi.
“Trời đất, đúng thật là Tôn Húc rồi! Người nhà họ Tôn cũng tới, vậy là tính ra tay với nhà họ Trần sao?”
Mọi người đều kinh ngạc kêu.
Lê Triết hơi nhếch miệng cười giễu cợt: “Xem ra chúng ta sắp được xem một vở kịch hay rồi đây!”
Có thể khẳng định, lúc này người vui vẻ nhất chính là ông ta.
Nếu không có đám người nhà họ Tôn tới, bốn gia tộc kia đều đã quy thuận nhà họ Trần, một mình nhà họ Lê không phải đối thủ của bọn họ.
Nhưng giờ đây, nhà họ Tôn – một trong tám gia tộc lớn của Yến Đô đã tới, nhà họ Trần có thể tồn tại hay không đã là vấn đề.
“Ông chủ Lê, đúng là trời cũng giúp chúng ta rồi!”
“Ông chủ Lê vẫn là người sáng suốt nhất, chúng ta nên liên thủ đối phó với nhà họ Trần mới có cơ hội lớn mạnh!”
“Hôm nay chúng ta làm khán giả ngồi xem hai hổ đánh nhau thôi”.
“Liên minh năm gia tộc muôn năm! Nhà họ Trần là thứ gì? Xứng được đối đầu với liên minh của chúng ta sao?”
Mấy chủ gia tộc vừa rồi còn tỏ thái độ muốn quy thuận nhà họ Trần nay đều đã nhanh chóng đổi giọng.
Lê Triết vô cùng khinh bỉ đám người gió chiều nào xoay chiều đó, nhưng ông ta cũng không châm chọc bọn họ làm gì, dẫu sao, liên minh năm gia tộc này vẫn còn cần bọn họ góp sức để lớn mạnh hơn.
“Ông chủ Tôn, sao ông lại tới đây?”
Lê Triết dẫn đoàn người đi ra, nhanh chóng bước tới, nịnh nọt hỏi thăm.
Tôn Húc thờ ơ liếc nhìn Lê Triết một cái, cười lạnh: “Lê Triết, các ông đã quy thuận nhà họ Trần rồi à?”
Lê Triết vội lắc đầu: “Ông chủ Tôn, sao có thể như thế được ạ? Bọn tôi bị nhà họ Trần gài bẫy, nhốt ở trong này thôi”.
“Giờ tôi cho các ông một cơ hội lựa chọn, hoặc là quy thuận nhà họ Tôn, từ nay về sau, mỗi năm nộp cho nhà họ Tôn 50% lợi nhuận của gia tộc, hoặc là tôi sẽ coi các ông cùng nhà họ Trần là một phe, cùng diệt luôn cho gọn”.
Tôn Húc bỗng lên tiếng.
Nghe vậy, liên minh năm gia tộc đều ngây người ra, mẹ kiếp, hôm nay là ngày đen đủi của liên minh bọn họ sao?
Trước đó vừa bị nhà họ Trần đe dọa đòi bọn họ giao ra một nửa sản nghiệp, giờ lại đến lượt nhà họ Tôn dọa dẫm bắt bọn họ cống nạp 50% lợi nhuận hàng năm.
Bất luận là nhà họ Tôn hay nhà họ Trần thì dường như đều muốn dồn liên minh năm gia tộc đến đường cùng.
Hồng Hưng nheo mắt cười nói: “Tốt nhất là các ông nên ra quyết định nhanh chút đi, nếu không, chờ đến lúc nhà họ Tôn tiêu diệt nhà họ Trần rồi, các ông sẽ không còn cơ hội lựa chọn nữa đâu”.
“À đúng rồi, tiện thể nói cho các ông hay, nhà họ Hồng tôi đã quy thuận nhà họ Tôn, đợi khi các ông cũng về dưới trướng nhà họ Tôn, chúng ta sẽ thành gia tộc anh em rồi”.
Nghe Hồng Hưng nói vậy, năm ông chủ gia tộc kia đều kinh ngạc ra mặt.
Nhà họ Hồng ở Yến Đô có địa vị tương đương với nhà họ Lê, chỉ có điều, xưa nay hai gia tộc này vốn không hợp nhau.
Thời khắc này, các thành viên của liên minh năm gia tộc đều trầm mặc.
Một bên là nhà họ Tôn trong tám gia tộc lớn của Yến Đô, một bên là nhà họ Trần được một vị quyền cao chức trọng nào đó đứng sau hỗ trợ.
Lựa chọn đứng về phía nào cũng sẽ khiến lợi nhuận của gia tộc giảm đi một nửa.
Điểm quan trọng nhất là, bất kể lựa chọn bên nào cũng không thể nắm chắc thắng lợi 100%.
Hai bên đều buộc bọn họ lựa chọn, nhưng một khi chọn sai thì không còn tương lai.
“Bốp!”
Nào ngờ, Hồng Hưng vừa dứt lời đã bị Tôn Húc tát cho một cái thật mạnh.
“Khốn kiếp, ông muốn chết thì cũng đừng kéo tôi theo, cậu Thanh là người mà loại rác rưởi như ông có thể xúc phạm sao?”
Tôn Húc cực kì sợ hãi, tát cho Hồng Hưng một cái, lại bồi thêm một cước, đá ông ta ngã lăn.
Lúc này, bầu không khí bất chợt lặng ngắt không một tiếng động, lời của Tôn Húc vừa nói cứ vờn quanh bên tai mỗi người như thứ âm thanh của ma quỷ.
– .
Chương 770: 770: Cho Tôi Mượn Vài Người
Tôn Húc tát Hồng Hưng một cái rồi vội vàng chạy tới trước mặt Dương Thanh.
“Sao cậu Thanh lại ở đây?”
Tôn Húc cúi đầu khom lưng dò hỏi, thái độ cực kỳ cung kính,
Sắc mặt của Hồng Hưng đã quy thuận nhà họ Tôn rất khó coi, đồng thời trong lòng dấy lên nỗi khiếp sợ.
Sau khi nhà họ Thái bị diệt đã có tin đồn một gia tộc tỉnh lẻ như nhà họ Trần có thể thay thế nhà họ Thái vì có ông lớn chống lưng.
Bây giờ đến cả chủ nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng phải cung kính với Dương Thanh.
Trước đó ông ta tới nhà họ Trần khuyên hàng đã thấy Dương Thanh ở đó, còn ngồi cao hơn Trần Hưng Hải.
Tất cả đều chứng minh, Dương Thanh chính là ông lớn thần bí sau lưng nhà họ Trần.
Nghĩ vậy, Hồng Hưng chỉ thấy toàn thân xụi lơ, sợ chết khiếp.
Không chỉ mình ông ta, liên minh năm gia tộc do Lê Triết cầm đầu cũng sợ ngây người.
Trong mắt bọn họ, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là mạnh nhất, vậy mà giờ đây chủ của một nhà trong số đó lại cúi đầu trước Dương Thanh, có vẻ rất e sợ.
Dương Thanh nhìn Tôn Húc, cười lạnh nói: “Khí thế của ông chủ Tôn lớn thật đấy, dẫn nhiều người tới để tiêu diệt nhà họ Trần à?”
Tôn Húc bị dọa run bần bật, cuống quít lắc đầu: “Nếu tôi biết nhà họ Trần quen biết cậu Thanh từ trước, cho tôi trăm lá gan cũng không dám dẫn người tới đây!”.
Dứt lời, ông ta quay lại quát tháo đám cao thủ mình dẫn tới: “Còn ngây ra đấy làm gì? Mau cút đi!”
Lần trước ông ta dẫn người tới nhà họ Diệp đã bị Dương Thanh chiêu mộ một nhóm cao thủ hàng đầu.
Khó khăn lắm mới bồi dưỡng được những người này, ông ta sợ lại bị Dương Thanh đoạt mất.
Nhưng khi đám người định rời đi, Dương Thanh bỗng lên tiếng: “Đợi đã!”
Tôn Húc thấp thỏm hỏi: “Cậu Thanh muốn giữ bọn họ lại giải quyết phiền phức cho cậu sao?”
Dương Thanh cười híp mắt nói: “Ông đoán đúng rồi.
Tôi muốn mượn dùng bọn họ một khoảng thời gian”.
Tôn Húc sắp khóc đến nơi: “Cậu Thanh, tôi thực sự biết sai rồi, xin cậu tha cho tôi đi!”
Dương Thanh cau mày hỏi: “Tôi chỉ muốn mượn vài người của ông cũng không được à?”
Mọi người thấy Tôn Húc ăn nói khép nép đều trố mắt nhìn.
Từ bao giờ chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô dễ bị bắt nạt như vậy?”
“Cậu Thanh cần mượn bao nhiêu người?”
Tôn Húc biết muốn toàn vẹn rời đi là điều không thể.
Dương Thanh liếc nhìn một cái, ước lượng Tôn Húc dẫn theo khoảng ba trăm người.
“Tôi cũng không làm khó ông, cho tôi mượn hai trăm người, dùng xong sẽ trả về cho ông”, Dương Thanh nói.
Tôn Húc cứ tưởng Dương Thanh sẽ cướp hết ba trăm người, nghe anh đòi hai trăm người mới thở phào một hơi.
“Được, cậu Thanh đã mở lời, tôi sẽ cho cậu mượn hai trăm người.
Nhưng tôi muốn biết đến khoảng lúc nào cậu mới dùng hết số người này?”
Tôn Húc cắn răng đồng ý, không yên lòng lại dè dặt hỏi.
“Ông là chủ nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cơ mà, sao lại lằng nhằng thế? Mượn ông có hai trăm người thôi, không muốn thì từ chối, tôi cũng đâu làm khó ông”.
Dương Thanh bực bội nói.
Tôn Lúc vội vàng lắc đầu: “Cậu Thanh bớt giận.
Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn xem thử số người này đã đủ dùng chưa thôi”.
“Sao hả? Không đủ thì ông cho tôi mượn tiếp à?”, Dương Thanh châm chọc hỏi.
Tôn Húc rất muốn tự vả một phát, nói vớ vẩn gì không biết.
“Không dám giấu diếm cậu, ba trăm người này là toàn bộ cao thủ nhà họ Tôn nắm giữ.
Nếu còn cho cậu mượn tiếp, nhà họ Tôn sẽ sụp đổ”, Tôn Húc đau khổ nói.
“Được rồi, trông ông keo kiệt chưa kia.
Chỉ mượn hai trăm người của ông chứ bao nhiêu? Mau dẫn đám còn lại xéo đi!”
Dương Thanh phất tay nói.
Tôn Húc nào dám ở lại, cuống cuồng dẫn theo một trăm người rời khỏi, để lại hai trăm người.
“Ông chủ Tôn, đợi tôi với”.
Hồng Hưng thấy Tôn Húc đi xa mới giật nảy mình vội vàng đuổi theo.
“Tôi cho phép ông đi chưa?”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Chân Hồng Hưng mềm nhũn, suýt ngã nhào.
“Cậu Thanh, tôi chỉ là kẻ truyền lời, xin cậu đừng làm khó tôi”, Hồng Hưng nơm nớp lo sợ nói.
Dương Thanh ngó lơ ông ta.
Hồng Hưng đi không được, ở lại cũng không xong.
Hiện giờ ở đây chỉ còn sáu gia tộc, liên minh năm nhà và nhà họ Hồng.
“Tôi cho các người nửa tiếng đã suy nghĩ kĩ chưa? Các người định giao ra một nửa sản nghiệp hay là muốn bị xóa sổ?”
Dương Thanh quét mắt về phía liên minh năm gia tộc.
Bọn họ vốn còn ôm một tia hi vọng, sau khi thấy Tôn Húc cung kính với Dương Thanh nào còn ai dám chọn bị diệt?
“Cậu Thanh, nhà họ Phùng đồng ý giao ra một nửa sản nghiệp, từ nay quy phục cậu!”
“Nhà họ Viên cũng đồng ý giao ra một nửa sản nghiệp, từ nay quy phục cậu!”
“Nhà họ Tăng đồng ý giao ra một nửa sản nghiệp, từ nay quy phục cậu!”
“Nhà họ Trương đồng ý giao ra một nửa sản nghiệp, từ nay quy phục cậu!”
Ngoại trừ Lê Triết, chủ của bốn gia tộc còn lại đều lần lượt đồng ý.
Trước đó bọn họ đã định giao sản nghiệp ra, chỉ là Tôn Húc dẫn người tới nên mới dao động.
Hiện giờ đến cả một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không dám đắc tội Dương Thanh.
Bọn họ đều không bằng nhà họ Tôn, liên thủ lại cũng chẳng được trò trống gì.
Hồng Hưng thấy vậy vô cùng khiếp sợ.
Bốn gia tộc không hề thua kém nhà họ Hồng đều đồng ý giao ra một nửa sản nghiệp và đi theo Dương Thanh.
Ông ta cảm thấy như đang nằm mơ.
Đến cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng không làm nổi chuyện này, vậy mà Dương Thanh làm được!
Dương Thanh nói.
Lê Triết chỉ cảm thấy bắp chân cũng đang run rẩy.
“Ông chủ Lê đã gọi tới toàn cao thủ hàng đầu, sao có thể rời đi như vậy?”
Dương Thanh bỡn cợt nói.
Sắc mặt Lê Triết lập tức tái mét.
Chẳng lẽ ông ta cũng phải để năm mươi cao thủ mạnh nhất gia tộc được bồi dưỡng tỉ mỉ lại đây sao?
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










