Chàng Rể Chiến Thần
Tập 68 : 671: Vừa Gặp Đã Yêu (c671-c680)
❮ sautiếp ❯Chương 671: 671: Vừa Gặp Đã Yêu
Thấy Tần Thanh Tâm gọi nhiều cuộc và gửi nhiều tin nhắn như vậy, Dương Thanh thấy rất áy náy.
Rốt cuộc anh đã biết cái gì gọi là say rượu hỏng việc.
Hiện giờ, anh sợ nhất là đêm qua mình và Tô San xảy ra chuyện nhạy cảm gì đó.
“Dương Thanh, anh tỉnh rồi à!”
Trong lúc Dương Thanh đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng bị mở ra, bóng người quen thuộc đi vào, là Tô San.
Cô ta còn cầm theo một suất ăn sáng, cười nói: “Tôi ra ngoài mua bữa sáng cho anh này, mau đi rửa mặt đi”.
Từ lúc Tô San bước vào, Dương Thanh vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô ta muốn tìm ra chút manh mối.
Nhưng vẻ mặt cô ta quá bình tĩnh, anh không nhìn ra được gì.
“Sao anh lại nhìn tôi như vậy?”
Tô San bị nhìn chằm chằm hơi ngượng ngùng, cười hỏi.
Nói xong, cô ta chợt nhớ ra gì đó, mặt mũi đỏ ửng vội nói: “Tối qua anh nôn ra người, tôi gọi mãi không tình, đành phải giặt quần áo cho anh”.
Vừa nói, cô ta vừa đi ra ban công, lấy quần áo của Dương Thanh đặt lên giường rồi quay lưng lại: “Anh yên tâm thay quần áo đi, tôi không nhìn đâu!”
Thấy phản ứng của Tô San, Dương Thanh thở phào một hơi.
Xem ra tối qua hai người họ không xảy ra chuyện gì.
Tô San chỉ cởi quần áo giúp anh mà thôi.
Bản thân anh cũng không rõ là mình đang tự an ủi bản thân hay thực sự nghĩ vậy.
Dù sao hiện giờ anh chỉ muốn xem như tối qua không xảy ra chuyện gì.
“Được rồi!”
Dương Thanh mặc quần áo tử tế rồi nhìn chằm chằm Tô San: “Cảm ơn cô chuyện tối qua!”
Mặc dù Tô San đã quay đầu lại nhưng lúc nhìn Dương Thanh, mặt cô ta vẫn đỏ ửng lên.
Cô ta mỉm cười lắc đầu: “Đừng khách sáo!”
Dứt lời, cô ta còn ngáp một cái, vẻ mặt đầy mệt mỏi: “Tôi về phòng đi ngủ đây, không nói chuyện với anh nữa”.
Câu nói này như đang nhắc Dương Thanh, tối qua hai người không hề ngủ chung phòng.
Nghi ngờ trong lòng Dương Thanh tan biến sạch sẽ.
Anh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trông bộ dạng mệt mỏi của Tô San, chắc là tối qua anh nôn mửa, phải chăm sóc anh đến tận khuya.
“Hôm nay tôi còn có việc, ăn sáng xong sẽ đi luôn”, Dương Thanh nói.
Tô San cười đáp: “Được, rảnh thì mời tôi một bữa nhé, coi như tiền công hôm qua”.
“Được thôi!”, Dương Thanh nói.
Sau khi Tô San rời khỏi, anh mới vội vàng gọi cho Tần Thanh Tâm.
Cô lập tức bắt máy: “Chồng ơi, tối qua anh ở đâu thế? Sao không nghe điện thoại của em?”
Dương Thanh rất áy náy, không thể nói cho cô biết chuyện tối qua, nếu không chắc chắn cô sẽ hiểu lầm.
“Tối qua anh uống rượu với khách hàng nhiều quá, đành ngủ lại khách sạn một đêm! Xin lỗi em!”, Dương Thanh chột dạ nói.
Ngủ ở khách sạn là thật, nhưng uống rượu với khách hàng là giả.
“Anh không sao là tốt rồi”.
Dương Thanh nghe thấy Tần Thanh Tâm thở dài một hơi.
Cô nói: “Chuyện bên em đã xử lý xong xuôi.
Em đang lên máy bay về Giang Hải rồi.
Đợi giải quyết xong chuyện của tập đoàn Tam Hòa, em sẽ dẫn Tiêu Tiêu tới Yến Đô”.
“Hai ngày nữa anh cũng về Giang Hải.
Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi việc, chúng ta sẽ cùng tới Yến Đô”.
Dương Thanh vội vàng nói.
Sau khi cúp máy, nỗi lo lắng trong anh mới bớt đi.
Lúc này trong một trang viên xa hoa.
Ở một căn biệt thự trong trang viên, một người phụ nữ trung niên đi qua đi lại trong phòng, mặt mũi u sầu.
“Mẹ yên tâm, nhất định anh sẽ không sao”.
Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nắm tay người phụ nữ trung niên, thấp giọng an ủi.
Cô ta không biết trên mặt mình cũng tràn đầy lo lắng nhưng vẫn cố an ủi mẹ mình.
“Hoa Nhã, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Tống Hoa Vỹ lại nói bạn của anh con nghe lệnh anh con giết Tống Hoa Đông? Thậm chí còn ép nó lăn ra khỏi club Hoàng Kim ngay trước mặt mọi người?”
Người phụ nữ trung niên lo âu hỏi.
Bà ta chính là mẹ của Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã, tên Lý Hải Vinh.
Tống Hoa Nhã mím chặt môi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Tối qua sau khi trở về gia tộc, Tống Hoa Nghĩa đã bị gọi đi gặp chủ nhà họ Tống.
Cả đêm không về.
Cả Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nhã đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Mẹ à, đúng là người giết Tống Hoa Đông, ép Tống Hoa Vỹ lăn khỏi club Hoàng Kim có quen biết anh con nhưng tính ra bọn họ còn không phải bạn bè”.
Tống Hoa Nhã lên tiếng.
“Không phải bạn bè?”
Lý Hải Vinh ngơ ngác hỏi: “Không phải bạn bè thì sao lại giúp anh con?”
“Không chỉ giết Tống Hoa Đông mà còn bảo Tống Hoa Vỹ lăn ra khỏi club Hoàng Kim trước mặt bao người.
Đây chính là đang giúp anh con mà!”
“Con nghĩ con nói vậy thì ông nội sẽ tha cho anh con sao?”
Đây chính là điều Tống Hoa Nhã lo lắng.
Đến cả mẹ cô ta cũng không tin, nói gì tới chủ nhà họ Tống.
“Mẹ ơi, con nói thật mà.
Thực ra anh Thanh cũng không ưa gì anh con, vì anh con lừa anh ấy tới club Hoàng Kim”.
Tống Hoa Nhã thấp giọng nói: “Tại Tống Hoa Đông chủ động khiêu khích anh Thanh nên mới bị anh ấy đá bay.
Nào ngờ mới đá một cái cậu ta đã chết rồi”.
“Còn việc bắt Tống Hoa Vỹ lăn đi cũng là anh ta tự gieo gió gặt bão.
Nếu không nhờ anh con xin giúp, Tống Hoa Vỹ cũng chết rồi!”
Nghe vậy, Lý Hải Vinh không khỏi kinh hãi.
Đương nhiên bà ta tin lời con gái, chỉ là người nhà họ Tống chắc chắn sẽ không chịu tin.
“Luôn miệng gọi anh Thanh, con thích cậu ta à?”, Lý Hải Vinh đột nhiên hỏi.
Tống Hoa Nhã chỉ kể lại chuyện ngày hôm qua nhưng không ngờ mình lại vô thức gọi Dương Thanh là anh Thanh.
Bị mẹ hỏi vậy, Tống Hoa Nhã lập tức đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nói: “Không phải đâu mẹ.
Con mới gặp anh Thanh lần đầu, sao có thể thích người ta được?”
Rốt cuộc Lý Hải Vinh vui vẻ nở nụ cười.
Làm sao bà ta không nhìn ra được con mình đang rung động?
“Con à, nếu con có thể hẹn hò với người kia, mẹ có chết cũng yên tâm về hai anh em con”, Lý Hải Vinh nắm tay Tống Hoa Nhã, dịu dàng nói.
Tống Hoa Nhã càng xấu hổ, đỏ bừng cả khuôn mặt.
Cô ta đang định giải thích thì bị Lý Hải Vinh nói chen vào: “Được rồi, con đừng giải thích làm gì.
Con là con gái mẹ, sao mẹ không biết con đang nghĩ gì?”
“Từ khi bố con mất, nhà họ Tống không còn ai có thể bảo vệ chúng ta.
Nếu không anh con cũng không bị chèn ép như vậy dù đã bỏ ra biết bao công sức”.
“Nếu con có thể tìm được một người đàn ông lợi hại làm chỗ dựa, rời khỏi nhà họ Tống cũng chẳng sao?”
“Mẹ không mong các con giàu sang, chỉ cần hai đứa sống bình an đến hết đời là mẹ mãn nguyện rồi”.
Nghe thấy thế, Tống Hoa Nhã cảm động hai mắt đỏ hoe.
Cô ta vừa gặp Dương Thanh lần đầu đã đem lòng yêu thích, nhưng cũng biết anh đã kết hôn.
Đời này hai người họ không có duyên phận.
Khi cô ta đang định giải thích, một bóng người già nua cuống quít chạy vào, hoảng hốt nói: “Bà chủ, không xong rồi.
Chủ gia tộc muốn trục xuất cậu Nghĩa khỏi gia tộc!”
–
Chương 672: 672: Anh Thanh Dặn Dò
“Cái gì?”
Lý Hải Vinh kinh ngạc thốt lên.
Mặc dù bà ta vẫn luôn không ủng hộ Tống Hoa Nghĩa tranh đoạt vị trí người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Tống nhưng cũng biết tại sao Tống Hoa Nghĩa muốn làm vậy.
Bởi vì năm đó, bố của Tống Hoa Nghĩa từng rất kỳ vọng hắn ta có thể kế thừa vị trí chủ gia tộc.
Nhưng không ngờ ông ta đã mất sớm từ khi Tống Hoa Nghĩa còn rất nhỏ.
“Bà chủ, cậu Nghĩa đã quỳ trước cửa nhà chủ gia tộc cả một đêm để cầu xin ông ấy cho một cơ hội.
Thế nhưng lần này chủ gia tộc thực sự muốn đuổi cậu ấy đi rồi”.
Ông già lo lắng nói: “Bà hãy đi cầu xin chủ gia tộc, biết đâu ông ấy sẽ nể tình cho cậu Nghĩa một cơ hội”.
“Chúng ta đi!”
Lý Hải Minh dứt khoát đi ra ngoài.
Tống Hoa Nhã cũng vội vã theo sau.
Hai mẹ con họ đi tới cửa biệt thự của chủ gia tộc thì thấy Tống Hoa Nghĩa đang quỳ ở đó, kiên định nói: “Ông nội, cái chết của Tống Hoa Đông và nỗi nhục của Tống Hoa Vỹ đều do họ tự làm tự chịu, không liên quan tới cậu Thanh”.
“Xin ông nội bớt giận, đừng tìm cậu Thanh tính sổ.
Nếu không nhà họ Tống sẽ gặp tai họa lớn”.
Nghe vậy, một giọng nói giận dữ từ trong biệt thự truyền ra: “Thằng khốn kiếp này, mày còn dám cầu xin thay thằng ranh kia sao? Nó giết chết em của mày, sỉ nhục anh cả mày trước mặt mọi người.
Đây đúng là chà đạp lên tôn nghiêm của nhà họ Tống!”
“Nó bắt buộc phải chết mới có thể rửa sạch nhục nhã cho gia tộc!”
“Còn mày là dòng chính nhà họ Tống lại sai người ngoài ra tay với anh em, đúng là đồ bất hiếu.
Nếu tao không đuổi mày ra khỏi gia tộc, liệu sau này mày có muốn đoạt luôn ghế chủ gia tộc của tao luôn không?”
Người nói chính là chủ nhà họ Tống, Tống Thanh Sơn.
Lý Hải Vinh nghe vậy mới hiểu, thì ra Tống Hoa Nghĩa nói giúp cho cái cậu tên Dương Thanh kia, lòng thầm kinh hãi.
Bà ta biết con trai mình kiêu ngạo đến mức nào.
Vậy mà giờ đây lại cầu xin giúp một người trẻ tuổi.
Không chỉ con trai mà con gái bà ta cũng vừa gặp đã yêu người kia.
Bà ta bỗng muốn gặp chàng trai tên Dương Thanh kia một lần.
Tống Hoa Nghĩa không hề biết mẹ mình đang nghĩ gì, thậm chí không cầu xin Tống Thanh Sơn đừng đuổi mình đi mà chỉ nói giúp cho Dương Thanh.
Bề ngoài giống như hắn ta đang cầu xin thay Dương Thanh nhưng chỉ mình hắn ta biết, mình không muốn nhà họ Tống đắc tội Dương Thanh.
Một người trẻ tuổi rất có khả năng là người của Tướng quân của biên giới phía Bắc, nhà họ Tống đắc tội nổi sao?
Nếu khiến Tướng quân của biên giới phía Bắc ra mặt, đừng nói là nhà họ Tống, dù là tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng sẽ tức thì bị hủy diệt.
“Ông nội đuổi cháu khỏi gia tộc, cháu nhận! Nhưng nếu muốn trả thù cậu Thanh, cháu không đồng ý!”, Tống Hoa Nghĩa kiên định nói.
“Tống Hoa Nghĩa, mày to gan thật đấy, dám cầu xin cho thằng ranh con kia sao?”
“Tao chịu nhục cũng được, nhưng Hoa Đông bị nó giết.
Nếu thằng khốn ấy không chết, người khác sẽ nghĩ gì về nhà họ Tống?”
“Liệu bọn họ có cho rằng, nhà họ Tống vô dụng không dám động tới một thằng ranh mới hơn hai mươi tuổi hay không?”
Tống Hoa Vỹ đi ra khỏi biệt thự, cười lạnh không ngừng.
Tống Hoa Nghĩa tức giận, cắn răng nói: “Tại sao Hoa Đông bị giết, anh bị sỉ nhục, chẳng lẽ anh không rõ sao?”
“Tống Hoa Vỹ, tôi có thể từ bỏ tranh đoạt vị trí người thừa kế đời thứ ba.
Nhưng nếu các người muốn trả thù cậu Thanh, dù có chết tôi cũng phải ngăn cản!”
“Bởi vì, cậu Thanh không phải người nhà họ Tống có thể đắc tội!”
Tống Hoa Nghĩa nổi giận đùng đùng, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.
Hắn ta muốn ngăn nhà họ Tống động tới Dương Thanh, cũng lo Dương Thanh sẽ tức giận nhờ tới thế lực của biên giới phía Bắc tiêu diệt cả nhà họ Tống.
Năm đó nếu không nhờ bố hắn ta, nhà họ Tống đã bị diệt vong từ lâu rồi.
Những năm gần đây, hắn ta khăng khăng muốn đoạt vị trí người thừa kế là vì không muốn trơ mắt đứng nhìn nhà họ Tống được bố mình dùng mạng đối lấy bị hủy hoại.
“Người đâu, đuổi nó ra ngoài cho tôi!”
Tống Thanh Sơn trong biệt thự quát ầm lên.
Ngay sau đó, hai gã cao thủ nhà họ Tống đi tới bên cạnh Tống Hoa Nghĩa, lạnh lùng nói: “Đừng ép chúng tôi phải ra tay!”
“Cút ra!”
Tống Hoa Nghĩa đẩy gã cao thủ cản đường mình, rống to: “Ông nội, nếu ông vẫn chưa hết giận thì có thể giết cháu, coi như là báo thù rửa hận cho Hoa Đông”.
“Nhưng đừng trả thù cậu Thanh.
Cậu ấy không phải kẻ tầm thường, đắc tội cậu ấy sẽ khiến nhà họ Tống sụp đổ!”
“Ông nội, cháu không nói láo đâu, đây là sự thật!”
Tống Hoa Nghĩa hét khàn cả giọng, muốn cảnh báo Tống Thanh Sơn về sự nguy hiểm của Dương Thanh.
Chỉ là lúc này, không một ai chịu tin lời hắn ta.
Tống Thanh Sơn lạnh giọng nói: “Một thằng nhóc có thực lực không tệ mà thôi, sao có thể uy hiếp được sự tồn vong của nhà họ Tống này? Mày muốn giải vây cho nó cũng đừng coi bọn tao là đồ ngu chứ?”
“Ông nội nói không sai, rõ ràng mày đang muốn giải vây giúp thằng ranh kia nên mới cố tình nói nhăng nói cuội”.
“Mày coi bọn tao là đồ ngu thì thôi đi, còn dám coi ông nội là đồ ngu.
Mày đúng là đồ mất dạy!”
Tống Hoa Vỹ tiếp tục châm ngòi.
“Đuổi đi!”
Tống Thanh Sơn lại tức giận rống lên.
Tống Hoa Nghĩa chỉ cảm thấy bi ai, không cầu xin nữa, chỉ nhìn hai gã cao thủ trước mặt, lạnh lùng nói: “Cút ra! Tôi sẽ tự đi!”
Hắn ta nhìn chằm chằm vào biệt thự, cố khuyên lần cuối: “Ông nội, thân phận của cậu Thanh rất đặc thù, cháu không tiện để lộ ra.
Nhưng xin ông hãy điều tra kỹ càng trước khi ra tay”.
Dứt lời, hắn ta quay người rời đi.
Lý Hải Vinh đã tới từ lâu, sau khi xác nhận Tống Hoa Nghĩa chỉ bị trục xuất khỏi gia tộc chứ không bị thương gì mới yên tâm, không hề nói gì, cũng không cầu xin giúp Tống Hoa Nghĩa.
Bởi vì bà ta biết, bà ta có nói thế nào Tống Thanh Sơn cũng sẽ không thay đổi ý định.
Ba người nhà họ quay lưng rời đi trước mắt người nhà họ Tống.
“Tịch thu toàn bộ tài sản của ba người họ về gia tộc!”
Tống Thanh Sơn giận dữ hét.
“Vâng thưa chủ gia tộc!”
Quản gia tuân lệnh đáp.
Sau khi rời khỏi trang viên nhà họ Tống, Tống Hoa Nghĩa mới áy náy nói: “Mẹ, Hoa Nhã, tại con liên lụy hai người!”
Lý Hải Vinh khẽ mỉm cười lắc đầu: “Con biết mà, mẹ vẫn luôn không muốn con nắm quyền trong gia tộc.
Có lẽ rời đi mới là sự lựa chọn tốt nhất”.
“Anh à, em đã chán cái nhà này từ lâu rồi.
Sau khi bố mất, có bao giờ bọn họ coi chúng ta là người nhà đâu?”
Trên gương mặt nhỏ nhắn của Tống Hoa Nhã tràn đầy oán giận, tức giận nói: “Chúng ta không chỉ rời khỏi nhà họ Tống, còn phải sống tốt hơn để bọn họ biết, không phải bị đuổi đi thì chúng ta không sống nổi!”
Tống Hoa Nghĩa thấy lòng đắng chát.
Không phải hắn ta tiếc nuối cuộc sống giàu sang trong nhà họ Tống, mà là lo lắng nhà họ Tống chọc phải Dương Thanh, gây ra tai họa.
Lý Hải Vinh hiểu được ý nghĩ của hắn ta, khẽ cười nói: “Con đã cố hết sức rồi.
Nhà họ Tống có gặp phải chuyện gì cũng không liên quan đến con”.
Tống Hoa Nghĩa thở dài, gật đầu đáp: “Hai người yên tâm, con sẽ kiên cường bước tiếp!”
Đúng lúc này, một chiếc Audi A8 màu đen chậm rãi đỗ lại trước mặt ba mẹ con họ.
Cửa kính xe được hạ xuống, một người trung niên ló mặt ra, lạnh lùng nhìn Tống Hoa Nghĩa: “Chủ tịch Thanh của chúng tôi bảo tôi đến đón ba người!”
–
Chương 673: 673: Làm Việc Cho Tôi
Ba mẹ con nghe thấy đối phương nói vậy liền sững sờ.
“Chủ tịch Thanh?”
Tống Hoa Nghĩa rất nghi hoặc, không biết mình quen chủ tịch nào tên Thanh.
“Chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh!”
Người trung niên giải thích một câu.
Lúc này, Tống Hoa Nghĩa mới chợt nhớ ra, Dương Thanh còn là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh.
Nhưng sao Dương Thanh lại biết bọn họ sẽ bị đuổi đi?
Rõ ràng người trung niên này vẫn luôn chờ họ.
Hiện giờ nhà họ Tống đã đuổi cả ba ra khỏi gia tộc, thậm chí đến cả thẻ ngân hàng cũng cho đóng băng.
Có thể nói bọn họ đang không một xu dính túi.
“Lên xe đi!”
Tài xế trung niên thấy mấy người ngây ra đó bèn thúc giục.
“Mẹ ơi, cậu Thanh đã cho mời, chúng ta cứ đi một chuyến xem sao!”, Tống Hoa Nghĩa nói với mẹ.
Lý Hải Vinh khẽ gật đầu.
Bà ta vốn muốn gặp Dương Thanh một lần, không ngờ cơ hội lại tới nhanh như vậy.
Hơn nữa có vẻ Dương Thanh còn thông minh hơn bà ta nghĩ nhiều.
Bọn họ vừa mới bị đuổi ra khỏi nhà họ Tống, người Dương Thanh sắp xếp đã tới đón họ.
Mãi đến khi lên xe, Tống Hoa Nhã mới giật mình tỉnh ngộ, gương mặt tinh xảo tràn đầy vui mừng: “Anh ơi, anh Dương mời chúng ta sao?”
Tống Hoa Nghĩa ngồi cạnh ghế lái khẽ gật đầu đáp: “Đúng là cậu Thanh!”
Cùng lúc đó trong biệt thự của Tống Thanh Sơn.
Người nhà họ Tống đều tụ tập đông đủ.
Lúc này bầu không khí đang rất căng thẳng, vẻ mặt Tống Thanh Sơn tràn ngập tức giận.
“Tống Hoa Nghĩa không phải người ăn nói lung tung.
Nó đã nói người tên Dương Thanh kia không dễ trêu vào nhất định là có lý do.
Tôi đề nghị nên điều tra rõ ràng rồi mới quyết định có ra tay với cậu ta hay không”.
Một bậc cha chú nhà họ Tống lý trí nói.
Vừa rồi tất cả đều muốn lập tức trả thù Dương Thanh, chỉ có ông ấy đưa ra ý kiến phản đối.
“Chú hai à, theo lời chú nói, chẳng lẽ Dương Thanh thực sự có thân phận gì đó thì cái chết của con trai cháu cứ bỏ qua như vậy thôi sao?”
Một người trung niên nổi giận chất vấn.
Ông ta là bố của Tống Hoa Đông, nỗi đau mất con khiến ông ta rất hận Dương Thanh.
“Ông nội chú, thằng nhóc ấy làm gì có thân phận gì? Hôm qua ở club Hoàng Kim, Vũ Văn Bân đã nói rồi, nó chỉ là một thằng con rơi bị gia tộc Vũ Văn đuổi khỏi gia tộc từ nhiều năm trước thôi”.
“Chỉ là học được chút võ thuật mà thôi”.
“Giết một thằng con rơi cũng chả sao, sẽ không có vấn đề gì đâu”.
Tống Hoa Vỹ cũng lên tiếng.
Người muốn giết Dương Thanh nhất chỉ có thể là hắn.
Hắn là cháu đích tôn của nhà họ Tống, vậy mà tối qua bị Dương Thanh bắt lăn ra khỏi club Hoàng Kim trước mặt mấy nghìn người.
Bây giờ hắn còn không dám đi ra ngoài, sợ bị người khác nhận ra.
“Nếu thực sự là vậy thì có thể ra tay”.
.
Truyện Sủng
Bậc cha chú vừa mới nói cần điều tra rõ ràng Dương Thanh cũng không khuyên tiếp nữa.
“Còn ai có ý kiến gì không?”, Tống Thanh Sơn hỏi.
Không ai dám mở miệng.
“Được rồi, nếu không còn ý kiến gì nữa thì mau bắt thằng nhóc kia đến nhà họ Tống.
Tôi phải dùng máu của nó tế vong hồn Hoa Đông!”
Tống Thanh Sơn hung ác nói, nhìn sang Tống Hoa Vỹ: “Nếu tối qua nó sỉ nhục cháu thì hôm nay cháu hãy dẫn theo cao thủ của gia tộc đi bắt thằng nhóc kia đi!”
“Vâng thưa ông nội!”
Tống Hoa Vỹ vô cùng kích động.
Dương Thanh cũng không biết nhà họ Tống đã quyết định muốn ra tay với mình.
Lúc này anh đang ở trong văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất của tập đoàn Nhạn Thanh.
Anh đang đọc vài tập tài liệu.
“Không ngờ ba người này đều là nhân tài”.
Cuối cùng Dương Thanh cũng đọc hết tài liệu, tiện tay ném xuống mặt bàn.
Lạc Bân vẫn đứng trước mặt anh không dám lên tiếng mới vội vàng nói: “Nhất là Lý Hải Vinh, tính ra cũng là đàn chị của tôi.
Bà ấy rất có tài kinh doanh”.
“Nếu năm đó không gả vào nhà họ Tống, có lẽ giờ đây bà ấy đã là nữ chủ tịch nổi danh thế giới”.
“Nghe nói chồng của bà ấy là Tống Lỗi từng được chọn làm người thừa kế đời thứ hai của nhà họ Tống đều nhờ có bà ấy giúp đỡ”.
“Toàn bộ doanh nghiệp do Tống Lỗi phụ trách đều không bị thua lỗ, tất cả đều nhờ vào Lý Hải Vinh”.
Lạc Bân cảm thán.
Tập tài liệu Dương Thanh vừa đọc đều là thông tin về ba mẹ con nhà này do Lạc Bân thu thập được.
Không chỉ Lý Hải Vinh, Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã cũng đều là nhân tài có thành tích nổi bật, rất có tài kinh doanh.
Chỉ có Tống Hoa Nhã hơi yếu một chút nhưng cũng từng là con nhà người ta được rất nhiều đại học hàng đầu của nước ngoài gửi thông báo trúng tuyển, năng lực cũng rất xuất sắc.
Chỉ là so với Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nghĩa thì không ưu tú bằng mà thôi.
Dương Thanh tiếp xúc với Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã cũng thấy hai người họ rất trọng tình cảm.
Mà anh đã đoán được kết cục của Tống Hoa Nghĩa nên khi biết hắn ta quỳ trước cửa nhà chủ gia tộc họ Tống suốt cả đêm, anh đã cho người tới nhà họ Tống đón họ.
“Chủ tịch, nếu ba mẹ con họ làm việc cho cậu, tập đoàn Nhạn Thanh sẽ càng thêm mạnh mẽ, nhất là Lý Hải Vinh đã từng tự mình thành lập công ty ở nước ngoài”.
“Nếu không vì lấy chồng, có lẽ bà ấy đã định cư ở nước ngoài, kinh doanh ở nước ngoài rồi”.
“Chỉ cần bà ấy đồng ý, tôi đề nghị hãy giao nhiệm vụ mở rộng thị trường ở nước ngoài cho bà ấy”.
Lạc Bân kích động nói.
Dương Thanh nhìn Lạc Bân kỳ quái hỏi: “Không phải ông với bà ấy có gì đấy chứ?”
Nghe vậy, Lạc Bân lập tức ngẩn người.
Một lúc lâu sau ông ta mới lấy lại tinh thần, mặt mũi đỏ bừng không dám giấu diếm nói: “Năm xưa tôi từng yêu thầm bà ấy, chỉ sợ bà ấy còn chẳng biết có một người bạn cùng trường như tôi”.
Dương Thanh tỏ vẻ đã hiểu khiến Lạc Bân càng thêm ngượng ngùng.
Đúng lúc này có người gõ cửa, thư ký nói vọng vào: “Thưa chủ tịch, mấy người nhà bà Lý tới rồi!”
“Cho họ vào đi!”
Dương Thanh lên tiếng nói.
Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra, hai gương mặt quen thuộc và một gương mặt trung niên lạ lẫm xuất hiện.
“Chào cậu Thanh!”
Tống Hoa Nghĩa trông thấy Dương Thành, cung kính chào hỏi.
Tống Hoa Nhã rất kích động nhưng không dám thể hiện trước mặt mẹ mình, chỉ ngượng ngùng nói: “Chào anh Thanh!”
Dương Thanh khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn sang Lý Hải Vinh.
Có lẽ là vì chưa kịp thay quần áo đã bị đuổi khỏi nhà họ Tống nên Lý Hải Vinh vẫn mặt một bộ sườn xám cao quý.
Không hổ là người từng được Lạc Bân yêu thầm, dù đã có hai người con trưởng thành nhưng vẫn còn rất xinh đẹp.
Trong lúc Dương Thanh đang đánh giá Lý Hải Vinh, bà ta cũng đang đánh giá anh.
Bà ta ở nhà họ Tống lâu như vậy nhưng chưa từng thấy một người trẻ tuổi nào dám nhìn thẳng vào mình như Dương Thanh.
Nhưng bà ta cảm nhận được áp lực tỏa ra từ trên người Dương Thanh, đến cả chủ nhà họ Tống, Tống Thanh Sơn cũng kém xa.
Rốt cuộc cậu ấy là ai mà lại có khí thế mạnh mẽ như vậy?
Lý Hải Vinh bỗng hiểu ra, tại sao con trai của mình tin tưởng chàng trai trẻ này như vậy, đến cả con gái mình cũng vừa gặp đã yêu.
“Cậu ấy chính là cậu Thanh con từng kể với mẹ!”
Tống Hoa Nghĩa thấy không khí hơi ngột ngạt, vội vàng chủ động giới thiệu.
“Chào cậu Thanh!”
Lý Hải Vinh mỉm cười chào hỏi, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Giọng nói của bà ta rất êm tai, nói chuyện dịu dàng đúng chất phụ nữ phương Nam.
“Chào bà Lý, mời ngồi!”
Dương Thanh chỉ vào ghế sofa bên cạnh.
Sau khi mọi người đều ngồi xuống, Tống Hoa Nhã không nhịn được lên tiếng đầu tiên: “Anh Thanh cho người đón chúng em có chuyện gì sao?”
Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nghĩa cũng nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Anh khẽ cười đáp: “Tôi muốn mời mọi người làm việc cho tôi!”
–
Chương 674: 674: Bàn Điều Kiện
Nghe thấy Dương Thanh nói vậy, ba người đều sững sờ.
Không ai nghĩ tới Dương Thanh cho người đón họ đến là để họ làm việc cho anh.
Dù thế nào bọn họ cũng là người của nhà họ Tống, nếu làm việc dưới quyền Dương Thanh chẳng phải là đắc tội nhà họ Tống rồi sao?
“Mọi người không cần lập tức trả lời tôi.
Tôi sẽ cho mọi người một ngày để suy nghĩ rồi hẵng nói cho tôi đáp án”.
Ba người chưa kịp mở miệng, Dương Thanh đã nói tiếp.
“Tôi…”
Tống Hoa Nghĩa ngơ ngác một lúc rồi lập tức mừng thầm, đang định đồng ý thì bị Lý Hải Vinh chặn họng: “Không cần một ngày, cho chúng tôi mười phút là đủ rồi”.
Dương Thanh đứng dậy nói: “Nếu mọi người yên tâm thì cứ suy nghĩ trong văn phòng của tôi đi”.
Lý Hải Vinh mỉm cười cảm kích: “Đương nhiên là yên tâm!”
Dương Thanh không nói thêm gì nữa, dẫn Lạc Bân tạm thời tránh đi.
“Sao mẹ lại ngăn cản con?”
Tống Hoa Nghĩa oán trách.
Lý Hải Vinh nhìn con trai: “Có phải vừa nãy con định đồng ý luôn không?”
Tống Hoa Nghĩa gật đầu đáp: “Được làm việc cho cậu Thanh chính là may mắn của chúng ta”.
“Không giấu gì mẹ, con từng nhờ một người bạn trong quân đội điều tra cậu Thanh, nhưng địa vị của anh ấy cũng không đủ điều tra ra bất cứ tin tức gì”.
“Hơn nữa, thực lực của cậu Thanh rất mạnh.
Đến cả cao thủ giúp Tống Hoa Vỹ giành được ngôi quán quân của club Hoàng Kim suốt ba năm liên tiếp cũng bị cậu Thanh dễ dàng lấy mạng”.
“Mẹ nghĩ xem, cậu Thanh muốn chúng ta làm việc cho mình chẳng phải là may mắn sao?”
Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nhã là người thân nhất của Tống Hoa Nghĩa.
Những chuyện hắn ta điều tra được không thể để lộ với người ngoài nhưng lại không chút e ngại nói cho hai người họ biết.
Lần dầu tiên Lý Hải Vinh biết thêm về thân phận của Dương Thanh, trong lòng âm thầm kinh ngạc.
“Ý của con là, cậu ấy rất có khả năng nắm giữ địa vị cực cao trong quân đội à?”, Lý Hải Vinh hỏi.
Tống Hoa Nghĩa gật đầu: “Con nghi ngờ cậu ấy chính là một trong những người thân cận với Tướng quân của biên giới phía Bắc nhất!”
“Ầm!”
Dù là Lý Hải Vinh cũng không nén nổi kinh hãi.
Bốn vùng biên giới của Chiêu Châu đều có Tướng quân trấn giữ, trong đó Tướng quân của biên giới phía Bắc có thực lực mạnh nhất, địa vị và quyền thế cũng cao nhất.
Đến cả năm Hoàng tộc và bốn Vương tộc cũng phải khúm núm trước mặt vị Tướng quân ấy.
Nếu Dương Thanh thực sự là người thân cận với Tướng quân của biên giới phía Bắc thì cũng có khả năng diệt sạch tám gia tộc đứng đầu Yến Đô chỉ với một câu nói.
“Lời con vừa nói đều là sự thật.
Giờ mẹ đã biết tại sao con muốn đồng ý đề nghị của cậu Thanh rồi chứ?”, Tống Hoa Nghĩa nói.
“Mẹ à, con thấy anh nói không sai đâu.
Với thân phận và địa vị của anh Thanh, chúng ta có thể làm việc cho anh ấy là vinh hạnh lớn”.
Tống Hoa Nhã cũng lên tiếng khuyên nhủ: “Hơn nữa, chúng ta đã bị đuổi khỏi gia tộc, hiện giờ trong người không một xu dính túi.
Chỉ sợ toàn bộ Yến Đô cũng không có ai dám thu nhận chúng ta”.
Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
Lý Hải Vinh không lập tức đồng ý, vẻ mặt phức tạp nhìn Tống Hoa Nhã và Tống Hoa Nghĩa: “Không phải mẹ muốn từ chối cậu Thanh, mà là muốn tranh thủ cho các con một cơ hội bảo đảm”.
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã đều không hiểu gì cả.
“Dù sao cậu Thanh cũng đã giết người nhà họ Tống, thậm chí ông nội các con còn muốn đuổi chúng ta đi.
Các con nghĩ nhà họ Tống sẽ dễ dàng buông tha cậu Thanh sao?”
“Mẹ không lập tức đồng ý chính là vì muốn hiểu thêm về cậu Thanh từ các con”.
“Bây giờ mẹ đã biết, đương nhiên sẽ không từ chối sự giúp đỡ của cậu Thanh.
Nhưng mẹ dám khẳng định, nhà họ Tống nhất định sẽ tìm cậu ấy trả thù”.
“Các con cũng nói thân phận của cậu Thanh rất khủng bố.
Nếu nhà họ Tống thật sự chọc vào cậu ấy thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Đến lúc đó các con bị kẹp giữa cậu Thanh với nhà họ Tống thì phải đối mặt thế nào?”
Lý Hải Vinh nghiêm túc hỏi.
Nghe vậy, Tống Hoa Nghĩa lập tức cúi đầu.
Không phải hắn ta không nghĩ tới chuyện này, mà là không muốn nghĩ.
“Hoa Nghĩa, mẹ hiểu tính cách của con.
Bố con vì nhà họ Tống mà chết, cho nên dù có phải bỏ mạng con cũng sẽ nghĩ cách cứu gia tộc”.
Lý Hải Vinh ân cần nói: “Nếu nhà họ Tống đắc tội cậu Thanh chính là tự tìm chỗ chết.
Lúc đó con sẽ cầu xin cậu Thanh tha cho nhà họ Tống hay khoanh tay đứng nhìn nhà họ Tống bị hủy diệt?” Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
“Mẹ nghĩ dù là tình huống nào con cũng không muốn thấy phải không?”
Tống Hoa Nghĩa gật đầu: “Con hiểu ý mẹ rồi.
Tại con nghĩ chuyện này quá đơn giản”.
“Thế nên mẹ định thương lượng với cậu Thanh một điều kiện, chính là nếu nhà họ Tống chủ động tìm cậu ấy gây sự, hi vọng cậu ấy có thể giơ cao đánh khẽ, tha cho nhà họ Tống một con đường sống”.
Lý Hải Vinh nghiêm túc nói: “Chỉ cần cậu ấy đồng ý, chúng ta sẽ làm việc cho cậu ấy!”
“Mẹ ơi, chúng ta làm vậy liệu có hơi quá đáng không?”
Tống Hoa Nhã bỗng lên tiếng: “Nhà họ Tống đã trục xuất chúng ta, vốn chúng ta đang là kẻ cùng đường.
Anh Thanh có lòng thu nhận chúng ta, thế mà chúng ta còn bàn điều kiện với anh ấy?”
Lý Hải Vinh nhìn con gái, bỗng thấy lòng mình chua xót.
Bà ta biết con gái mình đã chìm sâu trong tình cảm với Dương Thanh.
Bây giờ vì tình yêu mà đánh mất cả năng lực suy nghĩ.
“Hoa Nhã, mẹ nói không sai đâu.
Chúng ta nên bàn điều kiện này với cậu Thanh”.
Tống Hoa Nghĩa lại rất lý trí, giải thích cho em gái nghe: “Chúng ta bị đuổi khỏi gia tộc, đúng là kẻ cùng đường mạt lộ.
Nhưng nếu chúng ta không có giá trị, sao cậu Thanh lại phải chủ động thu nhận chúng ta?”
“Anh thấy em thầm thích cậu Thanh nên chỉ muốn được làm việc cho cậu ấy thì có!”
Tống Hoa Nghĩa bật cười trêu chọc.
Nghe vậy, Tống Hoa Nhã lập tức đỏ bừng mặt, trừng mắt nhìn anh trai, gắt giọng nói: “Anh đừng nói lung tung!”
“Ha ha, được rồi, anh không nói lung tung nữa!”, Tống Hoa Nghĩa cười phá lên.
Lý Hải Vinh rất hài lòng với Tống Hoa Nghĩa.
Mặc dù hắn ta cũng muốn làm việc cho Dương Thanh nhưng ít ra vẫn còn giữ được lý trí.
“Chúng ta quyết định vậy nhé, trước tiên cứ bàn điều kiện, nếu cậu Thanh đồng ý chúng ta sẽ làm việc cho cậu ấy”, Tống Hoa Nghĩa nói.
Lý Hải Vinh gật đầu cười hỏi: “Thế nếu cậu Thanh từ chối thì sao?”
Tống Hoa Nghĩa lập tức im bặt.
Hắn ta chỉ nghĩ tới trường hợp Dương Thanh đồng ý chứ chưa từng nghĩ anh sẽ từ chối.
“Nếu cậu ấy từ chối, chúng ta cứ rời khỏi Yến Đô.
Thù oán giữa nhà họ Tống và cậu Thanh không còn liên quan tới chúng ta nữa”.
Sau một hồi im lặng, Tống Hoa Nghĩa mới lên tiếng, vẻ mặt châm chọc: “Dù nhà họ Tống bị diệt thì chúng ta cũng đã cố hết sức”.
–
Chương 675: 675: Chúng Tôi Sẽ Giao Tính Mạng Cho Cậu
“Cậu Thanh, chúng tôi bàn bạc xong rồi!”
Tống Hoa Nghĩa gọi điện thoại cho Dương Thanh và nói.
“Được!”
Dương Thanh chỉ nói một từ.
Ngay sau đó, cửa văn phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Dương Thanh và Lạc Bân bước vào.
“Cậu Thanh, chỉ cần cậu hứa với chúng tôi một chuyện thì từ nay về sau, tính mạng của chúng tôi sẽ giao cho cậu”, Tống Hoa Nghĩa đầy vẻ nghiêm túc nói.
Dương Thanh rõ ràng cảm giác được khi Tống Hoa Nghĩa nói câu này, trong mắt hắn tràn đầy mong đợi, dường như còn hơi căng thẳng.
Không chỉ Tống Hoa Nghĩa như vậy mà cả Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nhã cũng như thế.
“Được, tôi đồng ý với mấy người!”
Dương Thanh đã đoán trước được yêu cầu mà Tống Hoa Nghĩa muốn đưa ra là gì.
Thấy Dương Thanh đồng ý mà không hỏi gì, ba người họ đều rất ngạc nhiên, Tống Hoa Nhã bối rối hỏi: “Anh Thanh, anh có biết chúng em muốn anh đồng ý điều gì không?” Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
Dương Thanh khẽ cười: “Chẳng qua là tha cho nhà họ Tống thôi, chuyện nhỏ ấy mà!”
Mấy người ngẩn ra một lúc lâu, cuối cùng Lý Hải Vinh là người định thần lại trước, bà ta nói: “Vậy thì cám ơn chủ tịch Thanh nhiều! Sau này có sắp xếp gì xin cứ căn dặn!”
Lý Hải Vinh phản ứng rất nhanh, ngay cả việc xưng hô của bà ta với Dương Thanh cũng thay đổi, trước đây là cậu thanh, bây giờ đã biến thành chủ tịch Thanh, điều này đã thể hiện được rõ ràng thái độ của bà ta.
“Sếp Lạc, chuyện còn lại giao cho ông sắp xếp đó!”, Dương Thanh căn dặn.
“Vâng, thưa chủ tịch!” Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
Lạc Bân lập tức cung kính đáp lại, đồng thời ông ta cũng cảm thấy rất kích động, Dương Thanh nhờ ông ta thu xếp công việc cho Lý Hải Vinh, điều này cũng cho Lý Hải Vinh thấy rằng Dương Thanh tin tưởng ông ta.
Ba người này đều là những người đến từ tám gia tộc lớn ở Yến Đô, đặc biệt Tống Hoa Nghĩa còn là dòng chính của nhà họ Tống.
Nếu không bị nhà họ Tống trấn áp, hắn thậm chí còn có cơ hội trở thành chủ gia tộc tương lai.
Giờ đây, những người có thân phận như thế này đều làm việc dưới tay ông ta.
Dương Thanh nói xong liền xoay người rời đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại Lạc Bân và mấy người Lý Hải Vinh.
“Sếp Lạc, sau này mong được chiếu cố thêm!”
Lý Hải Vinh cũng hiểu được ý đồ của Dương Thanh, bà ta mỉm cười và cũng tỏ rõ thái độ.
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã cũng vậy, cả hai đều lên tiếng: “Sau này phải làm phiền sếp Lạc rồi!”
“Không bao lâu nữa, chắc chắn mấy người sẽ cảm thấy tự hào về quyết định ngày hôm nay!”
Lạc Bân nói với nụ cười trên môi.
Những lời này càng làm cho mấy người Tống Hoa Nghĩa cảm thấy ngạc nhiên hơn.
Nếu những lời này được nói ra từ miệng Dương Thanh, có thể họ vẫn nghĩ rằng Dương Thanh kiêu ngạo, nhưng đây lại là Lạc Bân nói ra, khiến họ càng tin tưởng rằng lai lịch của Dương Thanh rất khủng.
“Sếp Lạc, không hay rồi, người nhà họ Tống đến rồi, họ lớn lối nói muốn tìm chủ tịch báo thù!”
Đúng lúc này, một nữ thư ký hốt hoảng chạy vào văn phòng và lo lắng nói.
Nghe vậy, mấy người Tống Hoa Nghĩa đều chấn động, nhà họ Tống thật sự muốn tìm Dương Thanh báo thù sao?
“Sợ gì chứ?”
Lạc Bân cau mày mắng: “Nhà họ Tống thì đã sao? Cho dù là tám gia tộc lớn ở Yến Đô cùng liên thủ lại với nhau, đã có chủ tịch ở đây rồi, ai còn dám hỗn láo chứ?”
Tống Hoa Nghĩa và Lý Hải Vinh liếc nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt nhau.
Những lời nói này của Lạc Bân chắc chắn nói với họ rằng xuất thân của Dương Thanh vô cùng khủng khiếp.
Nếu để Lạc Bân biết được suy nghĩ của ba người họ, nhất định sẽ kêu là bị oan, ông ta không phải đang cố tình làm màu mà chỉ đang nói ra sự thật thôi.
“Mẹ, con ra ngoài xem một chút, mẹ và em Nhã đừng ra mặt”, Tống Hoa Nghĩa hơi lo lắng nói.
Sau đó, hắn nhanh chóng quay lưng bỏ đi.
Lạc Bân không hề lo lắng, Dương Thanh vẫn đang ở tập đoàn Nhạn Thanh, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì.
“Bà Lý, tiếp theo đây chúng ta hãy nói về công việc nhé!”, Lạc Bân cười nói.
Lý Hải Vinh vội nói: “Từ nay về sau, sếp Lạc cứ gọi trực tiếp tên tôi là được”.
Cùng lúc đó, hơn chục nhân viên bảo vệ đã ngã xuống sảnh tầng một của tập đoàn Nhạn Thanh.
Tống Hoa Vỹ đang đứng giữa đại sảnh, bên trái và bên phải có hai cao thủ của nhà họ Tống, ngoài hai cao thủ này ra, phía sau hắn còn có sáu người, đều là những kẻ mạnh hàng đầu của nhà họ Tống.
“Bảo chủ tịch của các người cút ra đây ngay bây giờ, nếu không chúng tôi sẽ đập nát tập đoàn Nhạn Thanh”.
Tống Hoa Vỹ ngạo nghễ nói.
Trong gia tộc có những cao thủ hàng đầu nên hắn không hề sợ hãi, chỉ muốn nhanh chóng gặp được Dương Thanh, sau đó phế bỏ tay chân Dương Thanh rồi đưa về nhà họ Tống.
Các nhân viên trong sảnh đều vô cùng kinh hãi.
“Tống Hoa Vỹ, anh đang làm gì vậy?”
Đúng lúc này, một giọng nói đầy phẫn nộ đột nhiên vang lên, Tống Hoa Nghĩa bước ra ngoài, vẻ mặt đầy tức giận.
Tống Hoa Vỹ nhìn thấy Tống Hoa Nghĩa liền sửng sốt: “Sao cậu lại ở đây?”
Có điều khi hắn hỏi câu này, hắn đã đoán được câu trả lời rồi.
–
Chương 676: 676: Sự Kinh Ngạc Của Nhà Họ Tống
Không đợi Tống Hoa Nghĩa phản ứng, hắn đã cười khẩy nói: “Tôi nói tại sao mấy người lại rời khỏi nhà họ Tống sớm như vậy, hóa ra là đến tập đoàn Nhạn Thanh? Sao hả? Sau khi bị nhà họ Tống đuổi ra khỏi nhà, mấy người định đầu quân cho thằng nhóc Dương Thanh đó sao? Làm một con chó bên cạnh cậu ta hả?”
“Anh câm miệng lại cho tôi!”
Tống Hoa Nghĩa thẹn quá hóa giận, nếu không phải vì mục đích bảo vệ nhà họ Tống, thì bây giờ hắn quan tâm đến việc Dương Thanh có tiêu diệt nhà họ Tống hay không làm gì chứ?
Những người xem náo nhiệt xung quanh cũng rất ngạc nhiên.
“Người thanh niên này hóa ra là Tống Hoa Nghĩa, còn bị trục xuất khỏi gia tộc nữa?”
“Cậu chủ cả Tống Hoa Vỹ của nhà họ Tống đưa người xông vào tập đoàn Nhạn Thanh, còn cậu chủ hai Tống Hoa Nghĩa của nhà họ Tống lại đang ở tập đoàn Nhạn Thanh.
Lẽ nào Tống Hoa Nghĩa thực sự gia nhập tập đoàn Nhạn Thanh rồi sao?” Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
“Tống Hoa Nghĩa là cậu chủ hai của nhà họ Tống.
Dù có bị đuổi khỏi nhà họ Tống cũng sẽ không đến mức phải đến tập đoàn Nhạn Thanh làm việc chứ?”
…!
Mọi người xung quanh bàn tán rất sôi nổi, mặc dù đều là nhân viên của tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng theo họ thấy, tập đoàn Nhạn Thanh vô cùng nhỏ bé trước nhà họ Tống – một trong tám gia tộc lớn của Yến Đô.
“Tống Hoa Nghĩa, nếu cậu đã ở đây rồi thì càng tốt, chắc chắn cậu có thể liên hệ được với Dương Thanh.
Mau bảo cậu ta cút ra đây, để ông đây đánh gãy chân tay cậu ta, sau đó đưa về nhà họ Tống chịu phạt!”
Tống Hoa Vỹ nói đầy vẻ thách thức.
“Tống Hoa Vỹ, tôi khuyên anh nên đưa người rời khỏi đây ngay, nếu không sẽ thực sự mang đến tai họa cho nhà họ Tống, anh chính là tội nhân không thể tha thứ của nhà họ Tống!”
Tống Hoa Nghĩa hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể.
Mặc dù Dương Thanh đã hứa với hắn rằng sẽ tha cho nhà họ Tống, nhưng không có gì đảm bảo rằng khi nhà họ Tống đã phá vỡ giới hạn của Dương Thanh thì có mang lại tai họa diệt tộc cho nhà họ Tống hay không.
“Ha ha ha…”
Tống Hoa Vỹ đột nhiên cười phá lên: “Tống Hoa Nghĩa, cậu đang uy hiếp tôi sao? Dựa vào Dương Thanh mà lại có thể mang đến tai họa diệt tộc cho nhà họ Tống sao?” Đọc tiếp tại truyện t amlinh.2 47
“Anh muốn sao thì mới rời khỏi đây?”, Tống Hoa Nghĩa hơi mất kiên ngẫn, nhỏ giọng quát.
Tống Hoa Vỹ giễu cợt: “Lẽ nào tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Bảo Dương Thanh cút ra đây, đợi sau khi tôi phế bỏ cậu ta thì sẽ đưa cậu ta về nhà họ Tống”.
“Xem ra mọi nỗ lực của tôi đều vô ích rồi!”, Tống Hoa Nghĩa đột nhiên cười tự giễu.
Lẽ ra hắn phải nghĩ ra, với sự kiêu ngạo của nhà họ Tống, cho dù hắn có nói cho nhà họ Tống biết suy đoán của mình về thân phận của Dương Thanh thì nhà họ Tống cũng sẽ không dừng lại ở đó.
Cùng lúc đó, tại trang viên nhà họ Tống.
Trong biệt thự của chủ gia tộc Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Sơn đang ngồi trên chiếc ghế đan bằng mây, vở hí khúc vẫn đang chiếu trên TV màn hình khổng lồ trong biệt thự.
Lão ta đang dựa vào chiếc ghế đan bằng mây một cách vô cùng thoải mái.
Nghe hí khúc là sở thích lớn nhất của Tống Thanh Sơn, nay lão ta đã có tuổi, cũng dần dần từ bỏ quyền lực trong tay nên bản thân lão càng ngày càng nhàn nhã.
“Chủ gia tộc, không hay rồi.
Vũ Văn cao Dương đem người tới đây rồi, nói là nhà họ Tống ra tay với con trai ông ta, muốn nhà họ Tống phải có một lời giải thích!”
Đột nhiên, một bóng người hốt hoảng xông vào biệt thự của Tống Thanh Sơn với vẻ mặt đầy lo lắng nói.
“Đồ khốn kiếp, ai bảo mày xông vào? Không phải chỉ là Vũ Văn Cao Dương mang người đến nhà họ Tống thôi hay sao? Có gì mà phải sợ chứ?”, Tống Thanh Sơn quát tháo.
Nhưng ngay sau đó, một bóng người lại xông tới với vẻ mặt hoảng sợ: “Chủ gia tộc, bà chủ Diệp Mạn của nhà họ Diệp tới rồi, nói là nhà họ Tống ra tay với con rể họ, bắt nhà họ Tống phải có lời giải thích!”
Giọng người này còn chưa dứt, liền có người khác xông vào: “Chủ gia tộc, ông chủ Hoàng Thiên Hành của nhà họ Hoàng tới, nói rằng Dương Thanh là bạn chí cốt của họ, nhà họ Tống dám ra tay với Dương Thanh thì tức là chống đối với nhà họ Hoàng!”
Rầm!
Liên tiếp chủ của ba trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô đều đích thân tới đây, hơn nữa đều là vì Dương Thanh.
Trong đầu Tống Thanh Sơn đột nhiên nổ vang, vẻ mặt không thể tin nổi.
Nếu chỉ là một gia tộc Vũ Văn thôi thì nhà họ Tống không chút kiêng dè, nhưng bây giờ, ba gia tộc lớn trong tám gia tộc ở Yến Đô đã cùng nhau tới đây.
Nhìn ra khắp Chiêu Châu này, ai có tư cách khiến cho chủ của ba gia tộc lớn thuộc tám gia tộc kia phải đích thân tới đây cơ chứ?
Thế mà Dương Thanh lại làm được!
–
Chương 677: 677: Giọng Điệu Lớn Thật Đấy!
Tống Thanh Sơn ngẩn ra trong chốc lát, rồi vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài.
Khi bước ra khỏi biệt thự, lão ta nhìn thấy trước mặt là một đám đông đen sì, chia thành ba phe.
Và người đứng đầu mỗi phe là ông chủ Vũ Văn Cao Dương của gia tộc Vũ Văn, bà chủ Diệp Mạn của nhà họ Diệp, ông chủ Hoàng Thiên Hành của nhà họ Hoàng.
Điều khiến Tống Thanh Sơn kinh ngạc hơn nữa là lúc này các vệ sĩ của nhà họ Tống đều đã ngã xuống đất, thậm chí họ còn không có sức để đứng dậy.
“Ông chủ Vũ Văn! Bà chủ Diệp! Ông chủ Hoàng! Sao mọi người lại tới đây? Sao đến nhà họ Tống chúng tôi cũng không đánh tiếng trước để chúng tôi sớm có sự chuẩn bị, tiếp đãi cho chu đáo?”
Tống Thanh Sơn cười ha hả nói như không hề nhìn thấy đám vệ sĩ đã ngã xuống đất.
Vũ Văn Cao Dương cười khẩy: “Ông chủ Tống không cần nói nhảm nhiều như vậy.
Lý do vì sao hôm nay chúng tôi đến đây, có lẽ ông rất rõ mà, phải không?”.
Truyện Khác
Diệp Mạn và Hoàng Thiên Hành cũng lạnh lùng nhìn Tống Thanh Sơn, không hề nể mặt.
Tống Thanh Sơn chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng trước mắt lão ta là ba gia tộc lớn cùng đẳng cấp với nhà họ Tống, hơn nữa họ còn liên thủ lại với nhau đến đây đều là vì một người thanh niên.
Nếu như lão ta thực sự chống đối lại với họ, e rằng hôm nay chính là ngày tàn của nhà họ Tống.
“Ông chủ Vũ Văn, tôi không biết Dương Thanh là con trai của cậu, nếu sớm biết, chắc chắn tôi sẽ không đối phó với cậu ta”.
Tống Thanh Sơn miễn cưỡng cười, chua xót nói.
“Không biết?”
Diệp Mạn giễu cợt: “Nhà họ Tống các ông là lũ ngu ngốc hay sao? Trước khi ra tay, không biết điều tra thân phận của đối phương à?”
Hoàng Thiên Hành cũng lập tức nói: “Hôm nay tôi cũng sẽ nói luôn ở đây, nếu như nhà họ Tống dám động đến một sợi lông của cậu Thanh, cho dù nhà họ Hoàng có đem cả gia tộc ra liều mình cũng phải khiến nhà họ Tống phải trả giá!”
Cho dù là Vũ Văn Cao Dương, Diệp Mạn hay Hoàng Thiên Hành, đối với Tống Thanh Sơn mà nói, đó đều là một mối đe dọa rất lớn.
Trán lão ta toát mồ hôi lạnh, lúc này lão ta mới nhận ra mình đã đánh giá thấp thân phận của Dương Thanh, hơn nữa còn là cái kiểu rất xem thường.
Lão ta chỉ biết rằng Dương Thanh là con trai bị bỏ rơi của nhà Vũ Văn, nhưng lại không biết rằng Dương Thanh là con trai của Vũ Văn Cao Dương, càng không biết Dương Thanh là con rể của Diệp Mạn.
Hơn nữa, nghe giọng điệu của Hoàng Thiên Hành, lão ta còn gọi Dương Thanh là cậu Thanh, hơn nữa còn thể hiện rất rõ thái độ, điều này làm cho Tống Thanh Sơn càng thêm bối rối.
Nhưng mà, nếu hôm nay lão ta thật sự cúi đầu, thì tương lai lão ta sẽ không thể ngóc đầu lên trước mặt ba gia tộc lớn này được nữa.
Vì dù sao, cháu trai của lão ta cũng chết trong tay Dương Thanh.
Còn Tống Hoa Vỹ cũng chịu sự uy hiếp của Dương Thanh, bị ép phải lăn ra khỏi club Hoàng Kim, thật chẳng khác nào tát vào mặt nhà họ Tống.
“Sao hả? Ông chủ Tống còn không định dàn xếp cho ổn thỏa sao?
Nhìn thấy dáng vẻ do dự của Tống Thanh Sơn, Diệp Mạn nhếch mép hỏi.
Tống Thanh Sơn liếc nhìn Diệp Mạn, sau đó đưa mắt nhìn Vũ Văn Cao Dương, trầm giọng nói: “Ông chủ Vũ Văn, tôi thật sự không hiểu nổi.
Dương Thanh chỉ là đứa con trai bị bỏ rơi của nhà Vũ Văn, nếu đã bị bỏ rơi rồi, tại sao cậu lại còn lo chuyện bao đồng nữa làm gì?”
Vũ Văn Cao Dương cau mày, lạnh lùng nói: “Đây là chuyện nội bộ của nhà Vũ Văn chúng tôi.
Liên quan gì đến ông?”
Tống Thanh Sơn cười nhạt, sau đó nhìn Diệp Mạn hỏi: “Theo tôi được biết, bà chủ Diệp không có con gái, sao Dương Thanh lại trở thành con rể của cô rồi vậy?”
“Việc riêng của Diệp Mạn tôi, từ khi nào thì đến phiên ông chủ Tống phải lo rồi vậy?”, Diệp Mạn cũng cười khẩy hỏi.
Vẻ mặt của Tống Thanh Sơn hơi khó coi, lão ta nể mặt Vũ Văn Cao Dương vì tuy rằng Vũ Văn Cao Dương tuổi còn trẻ nhưng thành danh đã lâu, sớm đã kế thừa ghế chủ gia tộc rồi.
Nhưng còn Diệp Mạn, theo lão ta thấy đó chỉ là một kẻ bề dưới, lại còn là phụ nữ, căn bản không đáng lo.
Cho dù trong lòng lão ta khó chịu, cũng không dám gay gắt ra mặt.
“Ông chủ Hoàng thì sao? Sao lại đến nhà họ Tống chúng tôi?”, Tống Thanh Sơn lại nhìn Hoàng Thiên Hành.
Hoàng Thiên Hành nhìn Tống Thanh Sơn như nhìn một tên ngốc rồi lạnh lùng nói: “Tôi khuyên ông một câu là đừng hỏi nhiều thì hơn.
Cậu Thanh không phải là người mà nhà họ Tống các ông đắc tội được đâu”.
Tống Thanh Sơn im lặng một lúc, từ phản ứng của ba người họ có thể biết được, lão ta căn bản không còn hy vọng trả thù được Dương Thanh.
Chỉ cần lão ta dám động vào Dương Thanh, ba gia tộc lớn trước mặt sẽ liên thủ với nhau đối đầu với nhà họ Tống.
“Được, tôi thỏa hiệp!”
Tống Thanh Sơn im lặng một lúc rồi đột nhiên nói.
“Bố!”
Chỉ là khi lão ta vừa nói dứt lời thì một tiếng gầm rú không cam tâm vang lên: “Thằng ranh đó đã giết chết con trai con, đó là cháu của bố đấy! Sao bố có thể thỏa hiệp được chứ?”
Đó là Tống Khang, con trai út của Tống Thanh Sơn, cũng là bố của Tống Hoa Đông đã bị Dương Thanh giết chết.
“Im mồm!”
Tống Thanh Sơn tức giận nói.
Lão ta thực sự muốn tát cho Tống Khang một cái bạt tai.
Trong tình cảnh này lại còn dám tiếp tục thể diện ra ý định muốn giết Dương Thanh, thế chẳng phải đang tự tìm đường chết hay sao?
Tống Khang đỏ cả mắt lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu hôm nay chúng ta thỏa hiệp thì sau này có phải bất cứ gia tộc nào trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô đều có thể giẫm đạp lên chúng ta hay không?”
“Tao đã bảo mày câm miệng!”
Tống Thanh Sơn tát thẳng vào mặt Tống Khang một cái, tức giận nói: “Còn dám nói nhảm nữa thì cút ra khỏi nhà họ Tống cho tao!”
Lần này Tống Khang không dám nói thêm nữa, nhưng trong mắt hiện lên sự hận thù.
Vũ Văn Cao Dương và Diệp Mạn, cũng như Hoàng Thiên Hành chỉ lạnh lùng quan sát.
Cùng lúc đó, ở tập đoàn Nhạn Thanh, Tống Hoa Vỹ đầy vẻ kiêu căng hợm hĩnh, hắn nói: “Tôi cho Dương Thanh năm phút, nếu trong vòng năm phút không cút ra đây thì sau ngày hôm nay sẽ không còn tập đoàn Nhạn Thanh nữa!”
“Khẩu khí lớn quá nhỉ!”
Tống Hoa Vỹ vừa nói xong thì một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Mọi người đều quay sang nhìn thì thấy một bóng người trẻ tuổi đang từ từ tiến đến.
“Chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh!”
Có người nhận ra thân phận của Dương Thanh và thốt lên.
Người tới chính là Dương Thanh, anh đến không phải để giải quyết việc của Tống Hoa Vỹ, mà đang định rời đi thì tình cờ nghe thấy giọng nói kiêu ngạo của Tống Hoa Vỹ.
“Dương Thanh, con chuột này cuối cùng cũng chịu cút ra đây rồi!”
–
Chương 678: 678: Tự Phế Bỏ Chân Tay
Tống Hoa Vỹ không khỏi run rẩy sau khi nghe những lời của Dương Thanh.
Tuy nhiên, hắn lại thầm thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ đến đám cao thủ hàng đầu của nhà họ Tống mà hắn mang theo đến đây.
“Ha ha ha…”
Tống Hoa Vỹ đột nhiên bật cười rất khoa trương: “Buồn cười chết mất thôi, một chủ tịch doanh nghiệp mà cũng dám đối đầu với nhà họ Tống? Lại còn cao giọng muốn giết tao?”
“Mẹ kiếp, mày có biết nhà họ Tống ở Yến Đô có nghĩa là gì không?”
“Họ Tống là một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô, đối với mày mà nói thì chính là trời ở Yến Đô này đó!”
“Mày có biết những người bên cạnh tao đây là ai không?”
“Bọn họ là cao thủ hàng đầu nhà họ Tống tao, đừng nói là giết tao, nếu như mày có thể đụng tới một sợi tóc của tao thì xem như tao thua!”
Tống Hoa Vỹ vô cùng phách lối, lời nói đầy ngạo mạn và khinh thường Dương Thanh.
Không chỉ có nhân viên của tập đoàn Nhạn Thanh, mà còn có rất nhiều người đến hợp tác với tập đoàn Nhạn Thanh, nghe thấy Tống Hoa Vỹ nói như vậy thì tất cả đều bị sốc.
Hầu như không ai tin rằng Dương Thanh có thể đối phó được với Tống Hoa Vỹ.
Xét cho cùng, trong mắt người Yến Đô, tám gia tộc lớn ở Yến Đô chính là tám gia tộc đứng trên đỉnh của Yến Đô, dám đắc tội với người của họ chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Tống Hoa Vỹ, mau câm miệng lại cho tôi! Nếu còn nói bậy bạ nữa, anh nhất định sẽ hối hận đấy!”
Tống Hoa Nghĩa gầm lên, muốn xông lên bịt miệng Tống Hoa Vỹ lại.
Hắn đã nhìn thấy sát khí mạnh mẽ trong mắt Dương Thanh.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tống Hoa Vỹ điên cuồng vang lên.
“Là của ông nội gọi.
Hẳn là đốc thúc mình nhanh chóng phế bỏ tay chân của tên nhãi này, sau đó đưa về nhà họ Tống chịu phạt đây!”
Tống Hoa Vỹ nhìn điện thoại và nói với một nụ cười đắc ý.
Nói xong, hắn bắt cuộc gọi và cười nói: “Ông ơi, ông đừng vội, cháu đã gặp được Dương Thanh ở tập đoàn Nhạn Thanh rồi, đang chuẩn bị ra tay chặt đứt tay chân cậu ta…”
“Đồ khốn kiếp, nếu mày dám động vào một cọng lông của cậu Thanh thì sau này mày cút khỏi nhà họ Tống cho tao!”
Tống Hoa Vỹ chưa kịp nói xong thì Tống Thanh Sơn đã giận dữ gầm lên.
Vẻ mặt đắc ý vừa rồi của Tống Hoa Vỹ chợt sững sờ, mặt lộ ra vẻ khó tin.
Chính Tống Thanh Sơn là người bảo hắn đem người đi tìm Dương Thanh, sao đột nhiên lại đổi ý thế này?
“Ông à, cháu…”
Ngay khi Tống Hoa Vỹ định giải thích, Tống Thanh Sơn lại gầm lên: “Câm miệng lại cho tao! Lập tức xin cậu Thanh tha thứ, nếu như cậu Thanh không tha cho mày thì sau này Tống Thanh Sơn tao sẽ không có đứa cháu như mày nữa!”
Tống Hoa Vỹ lần này hoàn toàn hoảng sợ, Tống Thanh Sơn rõ ràng là thực sự tức giận, nếu lão ta thật sự không nhận hắn là cháu trai, thì vị trí người thừa kế nhà họ Tống cũng không liên quan gì đến hắn nữa rồi.
“Ông ơi, cháu biết rồi! Cháu biết rồi!”, Tống Hoa Vỹ vội đáp.
Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Tống Hoa Vỹ đờ đẫn, hắn nhìn Dương Thanh thật sâu, lúc này hắn mới nhận ra thật sự không thể dây vào được chàng trai trẻ tuổi hơn đang ở trước mặt mình đây.
Mặc dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra khiến Tống Thanh Sơn đột nhiên thay đổi quyết định, nhưng hắn biết chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn, nếu không có được sự tha thứ của Dương Thanh, e rằng nhà họ Tống sẽ thực sự gặp rắc rối nghiêm trọng.
“Phụp!”
Trong sự ngạc nhiên của mọi người, Tống Hoa Vỹ vừa rồi hãy còn cực kỳ kiêu ngạo trước mặt Dương Thanh, lập tức quỳ xuống.
Bùm!
Mọi người hoàn toàn sững sờ, hiện trường lập tức sôi trào.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Tại sao đột nhiên Tống Hoa Vỹ lại quỳ xuống vậy?”
“Hắn là cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Tống, mỗi lời nói cử chỉ của hắn đều đại diện cho nhà họ Tống, hắn quỳ thế này chính là đại diện cho cả nhà họ Tống đó!”
“Lẽ nào mấy người không nghe nói là tối hôm qua có một người thanh niên đã ép Tống Hoa Vỹ nằm trên mặt đất và lăn khỏi club Hoàng Kim sao?”
…!
Nơi này chợt huyên náo hẳn lên, tất cả mọi người đều bắt đầu bàn tán chuyện về Tống Hoa Vỹ.
Tống Hoa Nghĩa cũng ngẩn ra, Tống Hoa Vỹ là người kiêu ngạo như thế nào, hắn hiểu rõ hơn ai hết.
Mấu chốt là Tống Hoa Vỹ vừa nhận cuộc gọi của Tống Thanh Sơn, nhé đột nhiên quỳ xuống đất là do Tống Thanh Sơn yêu cầu sao?
Nghĩ đến lai lịch khó nắm bắt của Dương Thanh, Tống Hoa Nghĩa đột nhiên nhận ra rằng chắc chắn nhà họ Tống đã bị cảnh cáo.
“Cậu Thanh, tôi sai rồi! Xin cậu rộng lượng tha cho kẻ hèn tôi đây.
Sau này tôi không dám gây phiền phức cho cậu nữa!”
Tống Hoa Vỹ quỳ trên mặt đất, van xin.
Dương Thanh không nói gì, anh chỉ bước từng bước về phía Tống Hoa Vỹ.
Tống Hoa Vỹ chỉ cảm thấy toàn thân run lên, nhất là khi nhớ tới sức mạnh khủng khiếp mà tối hôm qua Dương Thanh thể hiện, càng khiến hắn kinh hãi mãi không thôi.
“Vừa rồi anh nói muốn phế bỏ tay chân của tôi, sau đó đưa đến nhà họ Tống?”
Dương Thanh đi đến trước mặt Tống Hoa Vỹ rồi mới dừng lại, anh nhìn Tống Hoa Vỹ một cách trịch thượng rồi lạnh lùng hỏi.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm người Tống Hoa Vỹ, hắn điên cuồng lắc đầu: “Không không, tất cả những gì tôi vừa nói đều là nhảm nhí, sao tôi dám phế tay chân của cậu chứ?”
“Cũng không phải là
Dương Thanh đột nhiên nói.
Tống Hoa Vỹ vui mừng khôn xiết và vội nói: “Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh!”
“Vừa rồi anh nói muốn phế tay chân tôi.
Con người tôi trước giờ không tham lam, nếu như anh muốn phế tay chân tôi thì tôi cũng lấy tay chân của anh.
Bảo người của anh phế tay chân của anh đi thì anh có thể rời khỏi đây!”
Niềm vui của Tống Hoa Vỹ còn chưa kịp tắt, câu nói tiếp theo của Dương Thanh khiến hắn hoàn toàn đờ đẫn.
“Cậu Thanh, tôi…”
Tống Hoa Vỹ muốn nói, nhưng bị Dương Thanh cắt ngang: “Đối với tôi mà nói, giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết, tôi không thích mặc cả”.
Nghe vậy, Tống Hoa Vỹ mềm nhũn cả người, Dương Thanh rõ ràng là đang ám chỉ đêm qua có thể giết Tống Hoa Đông, hôm nay cũng có thể giết hắn.
“Cậu Thanh, tôi đã thỏa hiệp rồi, lẽ nào cậu còn không chịu buông tha cho tôi sao?”
Tống Hoa Vỹ trầm giọng nói.
Dương Thanh chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nhìn hắn lắc đầu: “Đúng ra tôi cũng định lấy mạng của anh! Nếu như không phải Tống Hoa Nghĩa cầu xin thì giờ anh đã trở thành một cỗ thi thể rồi!”
–
Chương 679: 679: Giáo Sư Gặp Chuyện
Tống Hoa Vỹ bị người mình đưa tới đánh gãy chân tay trước mặt mọi người, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng cả tập đoàn Nhạn Thanh.
Hiện giờ mọi người đều im như thóc, chỉ nghe thấy tiếng kêu rên của Tống Hao Vỹ.
“Dẫn cậu chủ của chúng mày cút đi!”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Tống Hoa Vỹ, lớn tiếng quát đám cao thủ của hắn.
Tống Hoa Vỹ bị đưa đi, tập đoàn Nhạn Thanh yên tĩnh trở lại.
“Cảm ơn chủ tịch Thanh!”
Tống Hoa Nghĩa đi tới cảm ơn Dương Thanh.
Hắn ta biết rõ nếu không nhờ anh, chỉ sợ Tống Hoa Vỹ đã bỏ mạng.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Sau này anh cứ yên tâm làm việc ở Nhạn Thanh.
Đương nhiên nếu anh còn muốn đoạt lại vị trí người thừa kế nhà họ Tống thì có thể quay về bất cứ lúc nào”.
Sau khi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Dương Thanh, Tống Hoa Nghĩa nào còn ngấp nghé vị trí người thừa kế nhà họ Tống nữa?
Hắn ta lắc đầu, nghiêm túc nói: “Chủ tịch Thanh yên tâm, tôi đã chọn đi theo cậu thì là người của cậu, cậu cứ việc dặn dò!”
Hắn ta cũng bắt đầu đổi xưng hô sang chủ tịch Thanh, rõ ràng đã chấp nhận làm nhân viên ở tập đoàn Nhạn Thanh.
Dương Thanh gật đầu đáp: “Được, sau này các anh cứ nghe theo sắp xếp của sếp Lạc”.
“Được!”
Tống Hoa Nghĩa cũng không bất mãn vì phải nghe theo Lạc Bân.
Sau khi Dương Thanh rời đi, hắn ta mới đi tìm Lạc Bân.
“Sếp Lạc, sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp, có điều gì cần dặn dò ông cứ việc nói, chúng tôi nhất định sẽ nghe theo”.
Tống Hoa Nghĩa gặp Lạc Bân, thái độ cực kỳ khiêm tốn.
Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nhã cũng đang có mặt.
Lạc Bân cười nói: “Chủ tịch vẫn luôn muốn mở thị trường nước ngoài.
Vừa nãy tôi đã bàn bạc với Hải Vinh, định để mọi người ra nước ngoài khai thác thị trường cho tập đoàn Nhạn Thanh.
Cậu có suy nghĩ gì không?”
Nghe vậy, Tống Hoa Nghĩa giật nảy mình.
Được vào làm trong tập đoàn Nhạn Thanh, có thể ở gần Dương Thanh hắn ta đã mãn nguyện lắm rồi, không ngờ Dương Thanh lại giao nhiệm vụ mở thị trường nước ngoài cho bọn họ.
Chứng tỏ Dương Thanh vô cùng tin tưởng họ.
Muốn mở thị trường nước ngoài phải đầu tư một khoản rất lớn, vậy mà Dương Thanh lại có thể yên tâm giao nhiệm vụ này cho cả gia đình hắn ta phụ trách.
“Tôi không có ý kiến, nghe theo sếp Lạc tất!”
Tống Hoa Nghĩa sững sờ một lúc mới gật đầu nói.
Lý Hải Vinh cũng mỉm cười: “Tôi cũng không có ý kiến!”
Lạc Bân lại nhìn sang Tống Hoa Nhã.
Trong mắt Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nghĩa đều tràn đầy kích động, chỉ có Tống Hoa Nhã dường như hơi thất vọng.
“Cô Nhã thì sao?”, Lạc Bân hỏi.
Giờ phút này, Lý Hải Vinh và Tống Hoa Nghĩa cũng nhìn sang Tống Hoa Nhã.
Bọn họ là người thân nhất của cô ta, đương nhiên biết tại sao vẻ mặt cô ta lại như vậy.
“Tôi…”
Dường như Tống Hoa Nhã đã hạ quyết tâm, đang định trả lời lại bị Lý Hải Vinh nói chen vào: “Mẹ và anh con đều đồng ý, chắc con cũng không có ý kiến gì đâu nhỉ?”
Lạc Bân không hiểu suy nghĩ của Tống Hoa Nhã, chỉ có ánh mắt nhìn cô ta hơi kỳ quái.
Hai mắt Tống Hoa Nhã đỏ bừng, cô ta im lặng nhìn mẹ rồi nói: “Tôi cũng không có ý kiến!”
“Được, nếu cả ba đều đồng ý thì thị trường nước ngoài của tập đoàn Nhạn Thanh sẽ giao cho mọi người”.
Lạc Bân cười nói: “Mấy ngày này mọi người cứ làm quen với tập đoàn Nhạn Thanh trước đi.
Đợi tôi sắp xếp xong ở nước ngoài, mọi người sẽ làm việc ở chi nhánh nước ngoài của công ty”.
“Được, làm phiền sếp Lạc nhé”, Lý Hải Vinh cười đáp.
Lạc Bân tạm thời sắp xếp cho bọn họ một phòng làm việc.
“Hoa Nhã, mẹ biết vừa rồi con định nói gì, nhưng mẹ buộc phải ngăn con lại!”
Đợi không còn người ngoài, Lý Hải Vinh mới kéo tay con gái, dịu dàng khuyên nhủ.
Viền mắt Tống Hoa Nhã đỏ hoe nhưng vẫn tỏ vẻ bình thản nói: “Con vốn định đồng ý với sếp Lạc”.
Lý Hải Vinh thở dài một hơi, biết cô ta không muốn thừa nhận trước mặt mình mà thôi.
Nhưng có mấy lời, người làm mẹ như bà ta vẫn phải nói.
“Hoa Nhã, mẹ biết con thích Dương Thanh, nhưng con phải hiểu cậu ấy đã có vợ con.
Người như cậu ấy không có cô gái nào không thích”.
“May mà con chỉ vừa mới thích cậu ấy, mẹ nhất định phải cắt đứt hi vọng của con”.
“Đời này hai đứa không có cơ hội đâu.
Sau này chúng ta phải làm việc thật tốt, lập nhiều công lao cho tập đoàn Nhạn Thanh để thể hiện giá trị của chúng ta”.
Lý Hải Vinh nghiêm túc nói.
Tống Hoa Nghĩa cũng thở dài.
Biết vậy tối qua hắn ta đã không dẫn Tống Hoa Nhã tới club Hoàng Kim.
Hắn ta biết biểu hiện của Dương Thanh rất có sức hút với phái nữ.
Nếu Dương Thanh chưa kết hôn, hắn ta sẽ không phản đối Tống Hoa Nhã thích anh, thậm chí còn tác hợp hai người.
Nhưng Dương Thanh đã kết hôn, còn vì vợ mình làm rất nhiều chuyện.
Tình cảm sâu nặng như vậy, bất kể người phụ nữ nào cũng không có hi vọng chen vào.
“Mẹ đừng nói nữa, con đâu có bảo thích anh ấy.
Con chỉ cảm thấy anh ấy rất ưu tú, chỉ vậy thôi.
Con biết phải làm thế nào”.
Tống Hoa Nhã gượng cười: “Mẹ yên tâm, con sẽ ra nước ngoài với hai người!”
Nghe vậy, Lý Hải Vinh mới không thuyết phục nữa, chỉ nói: “Chúng ta đã gia nhập tập đoàn Nhạn Thanh, từ nay trở đi phải bắt đầu làm việc, nhanh chóng nắm rõ tình hình ở đây trước đã”.
“Vâng!”
Tống Hoa Nghĩa và Tống Hoa Nhã nghiêm túc đáp lời.
Cùng lúc đó trong văn phòng của Dương Thanh, Lạc Bân đang báo cáo tiến độ xây dựng Thành Cửu Châu với anh.
–
Chương 680: 680: Truyền Thống Gia Giáo
Dương Thanh vừa mới dặn dò phải chú ý sự an toàn của giáo sư Đỗ, chưa tới một phút sau đã nhận được tin bà ấy bị thương.
Lạc Bân rất áy náy nhưng hiện giờ không phải lúc giải thích, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Chủ tịch, bây giờ tôi sẽ tới bệnh viện!”
“Tôi đi với ông!”
Dương Thanh cũng đi theo, đồng thời gọi điện thoại: “Chị Lâm, một giáo sư rất quan trọng với em vừa bị thương, được đưa lên xe cấp cứu rồi…”
“Chị tới bệnh viện ngay đây”.
Dương Thanh chưa kịp nói hết câu, Ngải Lâm đã nói.
Ngải Lâm là chuyên gia y học đỉnh cao, không chỉ giỏi chuyên môn mà còn quen biết rất nhiều chuyên gia nổi tiếng khác.
Có cô ấy ra mặt, nhất định giáo sư Đỗ sẽ không sao.
“Xin lỗi cậu Thanh, tại tôi không bảo vệ tốt giáo sư Đỗ”.
Trên đường tới bệnh viện, Lạc Bân mới lên tiếng nói.
Dương Thanh lắc đầu: “Không trách ông được, cứ tới bệnh viện trước đã, làm rõ tình hình rồi nói sau”.
Giáo sư Đỗ là cô giáo của Lạc Bân, chẳng khác gì bố mẹ ông ta.
Hơn nữa ông ta còn là người giới thiệu bà ấy phụ trách thiết kế Thành Cửu Châu.
Bây giờ bà ấy gặp chuyện, Lạc Bân là người khó chịu nhất.
Hai mươi phút sau, bọn họ đã tới Viện y học Yến Đô.
“Chủ tịch Thanh! Sếp Lạc!”
Dương Thanh và Lạc Bân vừa chạy tới phòng cấp cứu đã gặp một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, chính là quản lý phụ trách dự án Thành Cửu Châu.
“Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên giáo sư Đỗ lại phải đi cấp cứu?”, Lạc Bân trầm giọng hỏi.
“Vừa nãy có một nhóm người tới công trường, đánh mấy công nhân ép chúng tôi đình công”.
“Giáo sư Đỗ tức giận nhé lại động tay động chân”.
“Mấy vệ sĩ của giáo sư Đỗ đều bị đánh gãy tay gãy chân, bây giờ cũng đang nằm viện”.
Quản lý dự án vội vàng báo cáo.
Mặt ông ta sưng vù, quần áo lấm lem bụi đất, rõ ràng cũng bị đánh.
“Bọn họ là ai?”, Lạc Bân nghiến răng hỏi.
Quản lý dự án lắc đầu: “Không biết, chỉ thấy cổ bọn họ đều xăm một hình chữ thập chết chóc”.
Trong mắt Lạc Bân lóe lên tia kinh ngạc, vẻ mặt hoảng sợ.
“Ông biết là ai à?”, Dương Thanh hỏi.
Lạc Bân gật đầu đáp: “Người của club Hoàng Kim”.
“Club Hoàng Kim?”
Dương Thanh nhíu mày, dần hiểu ra tại sao những người kia lại ngăn cản việc xây dựng Thành Cửu Châu.
Lần trước anh đưa giáo sư Đỗ tới mảnh đất ở ngoại ô phía Nam đã gặp phải Tào Huy.
Anh ta còn muốn mua lại mảnh đất đó.
Chỉ là bị Dương Thanh từ chối.
Tối hôm qua ở club Hoàng Kim cũng bị Tào Huy cản trở.
Kết quả Tào Huy bị Dương Thanh xách cổ như con gà ném ra ngoài trước mặt mọi người, lập tức ngất xỉu.
Nếu không phải Dương Thanh không muốn trở mặt với Vương tộc, Tào Huy đã biến thành một cái xác rồi.
Anh không ngờ mình tha cho người nhà họ Tào, bọn họ lại không buông tha cho anh.
“Tốt nhất các người hãy cầu nguyện giáo sư Đỗ không sao đi.
Nếu không tôi sẽ khiến cả nhà họ Tào chôn cùng!”
Dương Thanh nhắm mắt lại, sát khí bừng bừng.
Lạc Bân đứng gần nhất thấy lạnh cả người, vô thức lùi ra sau mấy bước, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.
“Chủ tịch, cậu biết đối phương là ai rồi à?”
Một lúc sau, Lạc Bân mới bình tĩnh lại, lên tiếng hỏi.
Dương Thanh hỏi ngược lại: “Còn nhớ những người chúng ta gặp phải khi đưa giáo sư Đỗ tới mảnh đất ở ngoại ô phía Nam không?”
Lạc Bân gật đầu, kinh ngạc nói: “Cái tên Tào Huy người của Vương tộc cầm đầu sao?”
Dương Thanh trầm giọng nói: “Club Hoàng Kim chính là sản nghiệp nhà họ Tào, đang do Tào Huy phụ trách”.
“Thì ra là cậu ta!”, Lạc Bân nghiến răng nghiến lợi nói.
Nhưng nghĩ tới xuất thân Vương tộc của đối phương, ông ta lại lo lắng hỏi: “Chủ tịch, liệu dự án Thành Cửu Châu có bị cản trở không?”
Dương Thanh lắc đầu cười lạnh: “Một kẻ đời sau của Vương tộc mà thôi.
Cho dù chủ của Vương tộc tới cũng không cản nổi việc xây dựng Thành Cửu Châu!”
Lạc Bân nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Dù gặp phải kẻ địch hùng mạnh tới mức nào, dường như Dương Thanh chưa bao giờ lo lắng.
Nhưng lần này là người của Vương tộc, liệu Dương Thanh còn có thể dễ dàng giải quyết như những lần trước được không?
“Tôi sẽ trả thù cho giáo sư Đỗ.
Ông cứ tập trung phụ trách tập đoàn Nhạn Thanh là được”, Dương Thanh dặn dò.
“Vâng thưa chủ tịch!”
Lạc Bân vội đáp.
“Bà nội tôi sao rồi?”
Đúng lúc này, một giọng nói nức nở vang lên, ngay sau đó có ba người cuống quít chạy tới.
Người lên tiếng là cô gái trẻ tuổi chạy đằng trước, sau lưng là một đôi nam nữ trung niên.
Gương mặt người đàn ông trung niên có vài nét giống giáo sư Đỗ, thân phận của đối phương rất dễ đoán.
“Tiểu Duyệt, giáo sư Đỗ vẫn đang ở trong”.
“Tôi nghĩ chắc hẳn ông cũng không mong muốn mẹ tôi bị thương.
Chuyện đã rồi, chúng ta chỉ có thể cầu nguyện bà ấy qua khỏi.
Ông cũng đừng quá tự trách”.
Không hổ là người trong nhà gia giáo, quả nhiên rất hiểu lòng người.
Lạc Bân lại càng hổ thẹn, đỏ bừng hai mắt: “Cảm ơn!”
“Chàng trai này là?”
Dường như Bàng Dũng không muốn Lạc Bân quá tự trách, cố ý nói sang chuyện khác, hỏi về Dương Thanh.
“Cậu ấy chính là chủ tịch Thanh của tập đoàn Nhạn Thanh”, Lạc Bân vội vàng giới thiệu.
Bàng Dũng mỉm cười, chủ động đi lên bắt tay với Dương Thanh: “Thì ra cậu chính là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, rất hân hạnh!”
Dương Thanh đang định đưa tay ra bắt lại bị một bóng người trẻ tuổi ngăn lại.
Bàng Tiểu Duyệt tức giận nói: “Anh là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh thì phải chịu trách nhiệm với bà nội tôi!”
“Nếu bà nội tôi không sao thì dễ nói.
Nhưng nếu bà có chuyện bất trắc, tôi sẽ không tha cho anh đâu”.
Bàng Tiểu Duyệt nước mắt giàn giụa, giận dữ nhìn Dương Thanh.
–








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bất Hủ Thần Vương [Dịch] Bất Hủ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Hu-Than-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)


